UỐNG RƯỢU BÊN QUÁN NÚI

0
24

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

UỐNG RƯỢU BÊN QUÁN NÚI

CÓ VÁCH NGHIÊNG LƠ LỬNG BÀI THƠ CỔ

Góc núi, quán chiều ly rượu trắng

Khách mời mây gió cổ nhân về

Trăm năm giới tuyến đau hồn phách

Lửa chiến tranh tàn, xương cốt khô…

Chủ quán đã quen đời thiếu phụ

Trải bao thương hải, cuộc ly phân

Về đây, khoác áo người thôn dã

Quán nhỏ đìu hiu cạnh mộ phần…

Khách dựa gốc tre già, ghế đá

Ngó quanh cô độc khóm tường vi

Vách nghiêng lơ lửng bài thơ cổ

Chinh chiến người đi mấy hẹn về ?

Bàn vong, hờ hững chiếc giày trận

Có nén hương bay một nỗi sầu

Câm lặng giữa từng hàng đá rụng

Hình như, u uẩn còn chôn sâu !

Cô hàng cứ rót tràn ly rượu

Đãi khách nhạt nhòe giữa tiếng chim

Lặng lẽ, nắng chiều nghiêng mái tóc

Vàng bay theo vó ngựa xuyên hồn

Rượu cạn, lại đầy trong trống vắng

Lạc loài tu hú gọi bên kênh

Núi cao, hồn vẫn cao hơn núi

Nặng gánh giang sơn, bất phục hoàn !

Thì ra, giữa khói chiều hiu hắt

Sương phụ chờ nghe tiếng ngựa về

Trăng đã nghiêng bên hàng tháp cổ

Bàn vong giày trận chợt hoang sơ …

Khách cũng lặng câm theo chủ quán

Hình như, u uẩn còn chôn sâu

Vách nghiêng lơ lửng bài thơ cổ

Chất chứa thiên thu, vạn nỗi sầu !

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

Trưa 29/07/2019

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here