19 Bí Mật và Tai Tiếng của Cựu TT Bill Clinton

19 Bí Mật và Tai Tiếng của Cựu TT Bill Clinton

ĐỀ TÀI ĐẶC BIỆT HÔM NAY:

1-19 Bí Mật và Tai Tiếng của Cựu TT Bill Clinton
2-Ðêm Giao Thừa Của Những Người Lính Mất Nước 
3-SA CHI LỆ Giới Thiệu NHỮNG VẦN THƠ XUÂN HAY
4-NGƯỜI LÍNH GIỜ THỨ 25 ĐẦY NGHIỆT NGÃ.

***

***

*19 Bí Mật và Tai Tiếng của Cựu TT Bill Clinton

Thật vậy, nhiệm kỳ 2 của Clinton chỉ còn một nửa sau khi bị cáo buộc về những “xì-căng-đan” như ngoại tình, hối lộ và tham nhũng, dẫn đến chuyện bị đàn hặc, suýt bị truất phế ngôi Tổng Thống vì vụ Monica Lewinsky… Dư luận về Bill Clinton đã thay đổi rất nhiều trong những năm sau khi suýt bị truất phế. Một số người vẫn ca ngợi là Clinton đã giỏi về kinh tế và hoàn thành chính sách ngoại giao, một số người khác cũng phê phán Clinton về kinh tế và ngoại giao… Việc đánh giá và xếp hạng Clinton trong hàng các Tổng Thống đã gặp nhiều tranh luận. Do đó, chúng ta cũng nên biết đến 19 sự kiện bí mật và tai tiếng của Clinton để có cơ sở đánh giá cho đúng. Sau đây là những việc làm bí mật và những vụ tai tiếng của cựu Tổng Thống Clinton.

1- Ân Xá Cho Em Khác Mẹ.

Tổng Thống Bill Clinton đã ký ân xá cho người em trai cùng cha khác mẹ với ông là Roger Clinton Jr. đang bị giam tù về tội sở hữu ma túy cocaine. Roger Clinton Jr. bị kết án và chỉ mới ở một năm trong tù. Đến ngày 20-01-2001, Bill Clinton đã ký lệnh ân xá, do đó lý lịch tội phạm của Roger Clinton cũng bị xóa đi !

2- Những cáo buộc Về Ngoại Tình (Extra-Marital Allegations)

Rất nhiều người Mỹ và cả thế giới đều biết về vụ ngoại tình nổi đình nổi đám của Bill Clinton với cô thực tập viên Monica Lewinsky mà lúc đầu Bill Clinton đã chối bai bải rằng “Tôi không bao giờ có quan hệ tình dục với người đàn bà tên là Monica Lewinsky”, cho đến khi Monica đưa cái áo đầm mầu xanh có dính tinh trùng của Bill Clinton  cho ban giảo nghiệm y tế. Nhưng đó chỉ là vụ nổi tiếng thôi, rất nhiều người không biết những vụ bế bối nhục dục khác của Bill Clinton từ hồi làm Thống Đốc, như vụ Paula Jones, một nữ nhân viên của tiểu bang đã tố cáo Clinton sách nhiễu tình dục cô ta. Vụ này Clinton cũng chối bay, cho đến khi Paula Jones mô tả đúng bí mật bộ phận kín của Bill Clinton và được y tế xác nhận. Vụ này có người bỏ ra 800 ngàn đô cho Paula Jones để xếp hồ sơ lại.

Ngoài ra còn vụ ngôi sao khỏa thân Gennifer Flowers đã khai nhận đã có quan hệ tình ái với Bill Clinton từ năm 1980 và nhiều phụ nữ khác nữa. Vụ Monica chỉ là một rò rỉ rủi ro mà thôi.

3- Vụ Mới Bị Phát Giác: Eleanor Mondale

Theo một nhân viên mật vụ tại Tòa Bạch Ốc, Bill Clinton đã có thêm ít nhất ba vụ lem nhem tình dục khi làm chủ Bạch Cung. Ngoài Monica Lewinsky, Bill Clinton còn “hú hí” (entertained) với con gái của Phó Tổng Thống Walter Mondale, cô Eleanor Mondale, lúc đó là một phóng viên truyền hình và cũng là một tiếp viên vô danh. Nhân viên mật vụ này tiết lộ: “Tôi đứng canh gác, mang súng ở hông, bên ngoài Phòng Bầu Dục, rào cản cuối cùng trước khi bất cứ ai nhìn thấy… Eleanor Mondale và Monica Lewinsky không thể nào thỏa mãn những ham muốn thổi tù-và của vị tổng thống này (Eleanor Mondale and Monica Lewinsky could not satiate the president’s horndog sexual desires.”).

4- Vụ Juanita Broaddrick

Trong chủ đề cáo buộc Bill Clinton về bê bối tình dục, đây lại thêm một vụ khác nữa. Năm 1999, Juanita Broaddrick đã tố cáo rằng Bill Clinton đã hiếp dâm cô ta hai thập niên trước. Cô ta có một chương trình phỏng vấn trên Dateline NBC. Juanita Broaddrick đã nộp đơn kiện vào mùa hè 1999 để nhận các tài liệu hồ sơ mà Tòa Bạch Ốc đã có thể thu thập về cô ta. Trong cùng thời điểm đó, cô ta bị sở thuế kiểm toán, nên đã buộc cô phải huỷ bỏ vụ kiện.

5- Một Tổng Thống Phá Kỷ Lục

Người ta không quy chiếu về sự kiện Bill Clinton có lẽ đã đạt kỷ lục về một tổng thống bất tín nhất. Tuy nhiên, Bill Clinton từng là một đảng viên Dân Chủ cừ khôi đã thắng hai nhiệm kỳ kể từ năm 1936 thời Tổng Thống Roosewelt. Bill Clinton cũng là vị Tổng Thống tại chức đầu tiên phải ra đối chứng trước Đại Bồi Thẩm Đoàn về vụ điều tra tư cách hành xử sau vụ Paula Jones kiện Clinton sách nhiễu tình dục.

6- Vấn đề Sức Khỏe

Vào giai đoạn cuối của tám năm cầm quyền, Bill Clinton đã được đưa vào bệnh viện để giải phẫu cắt bỏ một tuyến ung thư ở lưng. Bác sĩ nhận định rằng tình trạng của Clinton có thể trở nên trầm trọng gây đau đớn do những chấn thương tinh thần từ nhiệm vụ Tổng Thống và hậu quả của vụ suýt bị truất phế. Nhưng sau đó Clinton đã hồi phục sức khỏe vì ung thư không lan ra và di căn sau khi mổ.

7- Vụ Truất Phế Tổng Thống (Presidential Impeachment)

Vụ tằng tịu ân ái bán công khai với cô Monica Lewinsly tại Bạch Cung là dấu chữ thập ác độc đã chấm dứt sự nghiệp Tổng Thống của Bill Clinton với nhiều ê chề nhục nhã cho gia đình, gìong họ và cả đất nước (thế nhưng bà Hillary Clinton vẫn “tỉnh bơ”, không thèm ghen tuông, không cần tức giận, thì thật quả là một người đàn bà vô cảm phi thường…). Vào thời điểm đó, dân chúng Mỹ tưởng rằng Tổng Thống Clinton sẽ bị truất phế, nhưng ông ta đã thoát nạn, chỉ bị tội nói dối dưới lời thề (perjury) mà thôi. Lời khai nổi tiếng của Bill Clinton trước Đại Bồi Thẩm Đoàn là: “I did not have sexual relations with that woman,” (Tạm dịch: “Tôi không quan hệ tình dục với người đàn bà ấy,”. Đây là một gian dối sau khi tuyên thệ “chỉ nói sự thật” đã dẫn tới hình phạt truất phế ông ta. Trong lịch sử nước Mỹ, ngày 19-12-1998, Bill Clinton đã trở thành vị Tổng Thống đầu tiên bị đưa ra thẩm vấn trong quá trình truất phế (kể từ vụ Tổng Thống Andrew Johnson năm 1867). Monica Lewinsky như một dấu khắc trên trán của Bill Clinton. Đối với bà Hillary, Monica như một bóng ma ám ảnh danh phận gia đình Clinton.

8- Sự Thú nhận Kỳ quái (Bizarre Admissions)

Bill Clinton cũng đã “nổi tiếng” một cách kỳ lạ khi thú nhận đã từng thử hút cần sa khi học “college”, nhưng ông lại cam đoan với công chúng Mỹ rằng ông ta đã không hít vào (yea right). (Hút nhưng không hít nghĩa là gì hở Bạn?) Trong một thú nhận kỳ quái khác trên đài MTV, Bill Clinton nói là ông ta thích mặc đồ bó sát hơn là quần sọt bốc-xơ (Boxer shorts). Bill thú nhận là đã có ít nhất một vụ ngoại tình sau lưng bà Hillary. Chắc chắn là đã có thêm nhiều bí mật ướt át và lý thú để ông phải miễn cưỡng thú nhận.

9- Vụ Tai Tiếng Du Hành (Travelgate Controversy)

Chẳng bao lâu sau khi Bill Clinton vào Tòa Bạch Ốc nắm 1993, Đệ Nhất Phu Nhân Hillary Clinton đã sa thải 7 nhân viên phụ trách du hành tại Bạch Cung. Sau đó mới phát giác ra rằng một cơ quan du lịch có quan hệ mật thiết với gia đình Clinton đã thuê Hillary đuổi người cũ và thay thế nhân viên của họ vào. Nhiều cuộc điều tra đã bào chữa cho Bill Clinton thoát khỏi tội dính vào vu này, nhưng bà Hillary Clinton bị phát giác là đã man khai (khai gian) với các nhân viên điều tra.

10- Việc Bang Giao với Bắc Hàn (North Korean Diplomacy)

Khi hai phóng viên Mỹ là Euna Lee và Laura Ling bị Bắc Hàn bắt giam tù năm 2009, Bill Clinton đã được làm sứ giả qua Bắc Hàn để bàn chuyện thả họ ra. Họ bị kết tội gì? Hai phóng viên này đã vào Bắc Hàn bất hợp pháp từ Trung Cộng. Chuyến đi của Clinton thành công và hai nhà báo được thả về. Tuy nhiên, dư luận nhiều hoang mang khó hiểu động lực chính trị nào đã khiến cho Bill Clinton được Bắc Hàn chọn làm sứ giả?!!!

Bài nguyên văn: “When American journalists Euna Lee and Laura Ling were imprisoned in North Korea in 2009, Bill Clinton was sent to broker their release. Their crime? They entered North Korea illegally from China. Clinton’s trip was successful, and the journalists were released. However, there was much speculation as to the political motivations of Bill selection as emissary.”

11- Vụ Nhân Vật Sidney Blumenthal

Blumenthal từng là phụ tá cao cấp của chính phủ Bill Clinton, người đã điều động những thông tin vào thời cao điểm của tai tiếng Monica. Ông ta cũng từng làm cố vấn cho bà Hillary trong cuộc vận động tranh cử Tổng Thống năm 2008. Sau khi trở thành Bộ Trưởng Ngoại Giao của chính phủ Obama, Hillary đã tìm cách thuê Blumenthal làm cố vấn riêng. Nhưng yêu cầu của Hillary đã bị chính phủ Obama bác bỏ. Câu chuyện này có phần nhậy cảm, bởi vì Blumenthal là người đã có vai trò chính trong các cuộc đả kích, thóa mạ ứng cử viên Obama là “đồ vô tài” khi tranh cử với Hillary. Bất chấp mọi chuyện, bà Clinton đã tìm cách loại Blumenthal khỏi chức cố vấn một cách bán chính thức và đã cắt tiền lương của ông ta từ Quỹ Clinton. Hình như Blumenthal là nhân vật đằng sau ý tưởng cho rằng những vụ tấn công tại Benghazi chỉ là tự phát, phụ họa với phán đoán của Ngoại Trưởng Hillary.

Bài nguyên văn: “Blumenthal was a top aide in the Bill Clinton administration who directed messaging at the height of the Lewinsky scandal. He also served as an adviser to Hillary Clinton’s 2008 presidential campaign. After becoming Secretary of State, Hillary sought to hire Blumenthal’s counsel. However, her request was refused by the Obama administration, which was apparently still sensitive to Blumenthal’s role in the attacks on candidate Obama. Regardless, Clinton sought out Blumenthal’s counsel informally and cut him a check from the Clinton Foundation. Blumenthal was apparently behind the idea that the Benghazi attacks were spontaneous, calling into question the Clintons’ judgement.”

12- Vụ Tiền Triệu Trả Cho Diễn Thuyết (Millions in Speaking Engagements)

Kể từ khi rời Bạch Cung vào năm 2001 (cho đến khi bị ngập đầu vì nợ pháp lý), gia đình Clinton đã thu nhập hàng triệu đô-la bằng các bài diễn văn hầu hết tại các cơ quan tài chánh và các nhóm lợi ích đặc biệt. Nhiều câu hỏi đã đặt ra trong tình trạng xung đột quyền lợi và “việc trả miếng”. Chẳng hạn như, theo sự đặt hàng của Hillary từ Bộ Ngoại Giao, ông Bill Clinton đã bắt đầu nhân lên gấp đôi, thậm chí gấp ba những gì mà ông ta đã thu tiến như khi còn tại chức trong nhiều năm. Bà Ngoại Trưởng đã dùng ngân sách Bộ Ngoại Giao trả cho các bài diễn thuyết của cựu Tổng Thống Clinton số tiền lên tới 12 triệu!

13- Quỹ Xã Hội của Cliton (The Clinton Foundation)

Sau khi rời Bạch Cung, Quỹ Clinton trở thành mối giao dịch hàng đầu của Bill Clinton trong hầu hết mọi việc, đặc biệt là trong khả năng tập hợp tài sản. Mặc dù Quỹ này đã nhận tiền tặng cho từ các nhóm tài phiệt ngoại quốc, các chỉ trích đã cáo buộc rằng làm như thế là không đúng đắn. Bởi vì tiền bạc không luôn luôn đạt đến mục tiêu chính đáng ban đầu, thế nào nó cũng đưa đến những xung đột quyền lợi thường dễ gia tăng. Không ai có thể hoàn toàn vô vụ lợi khi cho một số tiền lớn… Tin cũng cho hay là The Clinton Foundation đang có những sai sót về thuế má, nhất là chuyện trả cho cô con gái Chelsea tiền lương điều hành Quỹ $3 triệu một năm!

14- Các Bí Danh Eagle, Evergreen & Energy

Sở Mật Vụ đã đặt ra ba bí danh cho gia đình Bill Clinton, những bí danh này được sao chép bởi Giám Đốc Josiah Barllett trong loạt trình diễn truyền hình “The West Wing” (Cánh Phía Tây). Rõ ràng, Bill là Phượng Hoàng, Hillary là Trường Thanh và Chelsea là Năng Lượng.

15- Là Bạn Lâu Năm với Bọn Buôn Người (Long Time Pals with Human Traffickers)

Hồ sơ du lịch và nhiều bằng chứng khác đã cho thấy là Bill Clinton đã từng giao thiệp với Jeffrey Epstein, một tay tội phạm tình dục (sex offender) và một tay buôn người nổi tiếng đang bị giam giữ. Cô Virginia Roberts, người cáo buộc Epstein về việc đã tuyển cô như là một cô gái vị thành niên và ép buộc cô tham gia vào hậu cung của những vị thành niên, cô Virginia nói rằng cô đã nhìn thấy Bill Clinton đã có mặt tại tòa nhà của Epstein ở Virgin Island với hai người đàn bà vô danh.

16- Vị Thống Đốc Trẻ tuổi nhất (Youngest Governor)

Về uy tín, Bill Clinton là vị Thống Đốc trẻ tuổi nhất trong lịch sử Mỹ Quốc. Đó là năm 1978, Bill Clinton vừa đúng 32 tuổi, đã trở thành một thống đốc trẻ trung, nhưng đầy tham vọng.

Bài nguyên văn: “To his credit, Bill Clinton was the youngest governor of Arkansas in American history. It was 1978, when Clinton was just 32, and he became a young but ambitious governor.”

17- Ban Nhạc Three Blind Mice (Ba Con Chuột Mù)

Bill Clinton là cây Saxophone trong ban nhạc Three Blind Mice hồi Trung Học.Bill rất có tài về âm nhạc, nhiều người nghĩ là Bill có thể trở thành một nhạc sĩ tài danh.

18- Khởi Đầu Nghiệt Ngã (Tough Start)

Bill Clinton có một khởi đầu nghiệt ngã trong cuộc đời. Người cha bị chết vì tai nạn xe hơi ba tháng trước khi ông sinh ra. Hình như đây là lý do chính khiến ông đổi họ từ Blythe thành Clinton theo họ của “kế phụ”.

19- Sự Bén Nhạy Về Học Vấn (Academic Acumen)

Bill Clinton là vị Tổng Thống duy nhất trong lịch sử lúc còn thanh niên đã được gửi đến Đại Học Oxford với một học bổng Rhodes và đã tốt nghiệp Cử Nhân Khoa Dịch Vụ Ngoại Giao từ Đại Học Georgetown, Anh Quốc. (Theo Báo Life Daily).

Qua những điều mà báo Life Daily nêu ra trên đây, chúng ta thấy được chân tướng của cựu Tổng Thống Bill Clinton, một người có nhiều tài, nhưng lại rất ít đạo đức. Bill Clinton đã phạm khá nhiều tội khi làm Tổng Thống cũng như trong đời thường với các mối giao du mờ ám.

Thật đáng sợ nếu nhỡ ra cặp bài trùng Bill Clinton bà Hillary cùng trở thành Tổng Thống năm 2017. Không biết Mỹ Quốc chúng ta sẽ đi về đâu ?

“Gái ngoan làm quan cho chồng !” Nhưng nay gái ngoan Hillary làm cho hũ mắm hư của chồng Clinton bị dậy mùi nồng nặc Bạn ạ!

Câu chuyện vô cùng hấp dẫn về Bill Clinton dài quá rồi Bạn ơi !   Xin tạm ngừng đây Bạn nhé! Hẹn Bạn thư sau.

19 Secret and Scandalous Facts About Bill Clinton

Bill Clinton will likely go down as one of the most infamous presidents to ever occupy the Oval Office…

His second term as President came to an untimely halt after allegations of scandal, affair, bribery and corruption led to his impeachment. Yet, public opinion of Bill Clinton changed much in the years following his impeachment. Some continue to praise him retrospectively for his economic and diplomatic accomplishments; others criticize him for these same reasons. His rank in the pantheon of U.S. Presidents is much disputed. Perhaps these 19 facts will help inform your opinion…

1. Half-Brother Pardon

Yes, Bill Clinton gave a presidential pardon to his half-brother, Roger Clinton Jr., who was serving time in prison for cocaine possession. He spent a year inside in 1985 after being convicted, but on January 20, 2001, Bill pardoned Roger so that his criminal record would be expunged.

2. Extra-Marital Allegations

Everyone knows about the famous Monica Lewinsky affair, but did you know there were many other alleged cases of sexual misconduct? Take Paula Jones for example. She was an Arkansas state employee who accused Clinton of sexual harassment. Then there’s the porn star, Gennifer Flowers, who claimed she had been in a relationship with Clinton since 1980. There were many others; the Lewinsky case is just a drop in the bucket.

3. Recent ‘Mondale’ Discoveries

According to a Secret Service officer, President Bill Clinton juggled at least three affairs during his tenure in the White House. In addition to his relationship with Monica Lewinsky, Bill ‘entertained’ Vice President Walter Mondale’s daughter, at the time a T.V. journalist, as well as an unnamed receptionist. The officer, who testified during the Lewinsky hearings, revealed: “I stood guard, a pistol at my hip, outside the Oval Office, the last barrier before anyone saw… [but] Eleanor Mondale and Monica Lewinsky could not satiate the president’s horndog sexual desires.”

4. Juanita Broaddrick

On the subject of Bill’s alleged sexual improprieties, here’s another. Juanita Broaddrick alleged in 1999 that Bill Clinton had raped her two decades earlier. She had a tell a tell-all interview on Dateline NBC. She filed a lawsuit in the summer of 1999 to obtain documents the White House may have gathered on her. During this same time, she was audited by the IRS, and was forced to drop the charges.

5. Record-Breaker

Photo credit: www.okdemocrats.org 

No, we aren’t referring to the fact he probably holds the record for the most unfaithful president. However, Bill was the fist Democrat to win two terms since FDR back in 1936. He was also the first sitting president to testify before a grand jury investigating his own conduct (after Paula Jones sued Clinton for sexual harassment).

6. Health Issues

Photo credit: www.washingtontimes.com 

At the tail end of his 8-year tenure, Bill Clinton was taken to hospital to have a cancerous lesion removed from his back. Doctors speculated that his condition may have been exacerbated due to the stress of Clinton’s presidency and subsequent impeachment. Bill soon returned to health, as the cancer did not spread after its removal.

7. Presidential Impeachment

Photo credit: www.history.com 

The Monica Lewinsky affair was the dagger that ended Bill’s presidency. However, contrary to popular belief, Bill wasn’t impeached for the affair itself, but was rather charged with perjury. His infamous statement, “I did not have sexual relations with that woman,” was a lie under oath that led to his impeachment. On December 19, 1998, Bill Clinton became the first president impeached since Andrew Johnson in 1867.

8. Bizarre Admissions

Photo credit: www.realplanetnews.com 

He famously admitted to trying Marijuana in college, but reassured the American public that he did not inhale (yea right). In another bizarre admission on MTV, Bill said he preferred wearing briefs to boxer shorts. He also had at least one affair behind Hillary’s back (that he’s admitted to). Surely, there are more juicy secrets that he’s been reluctant to admit.

9. The Travelgate Controversy

Photo credit: http://www.washingtonexaminer.com 

Soon after Bill became president in 1993, first lady Hillary Clinton allegedly engineered the firing of seven employees of the White House travel office. It was later discovered that a travel firm with ties to the Clintons was hired to replace them. Multiple investigations absolved Bill of involvement, but Hillary Clinton was found to have made false statements to investigators.

10. North Korean Diplomacy

Photo credit: www.frontpagemag.com 

When American journalists Euna Lee and Laura Ling were imprisoned in North Korea in 2009, Bill Clinton was sent to broker their release. Their crime? They entered North Korea illegally from China. Clinton’s trip was successful, and the journalists were released. However, there was much speculation as to the political motivations of Bill selection as emissary.

11. Sidney Blumenthal

Blumenthal was a top aide in the Bill Clinton administration who directed messaging at the height of the Lewinsky scandal. He also served as an adviser to Hillary Clinton’s 2008 presidential campaign. After becoming Secretary of State, Hillary sought to hire Blumenthal’s counsel. However, her request was refused by the Obama administration, which was apparently still sensitive to Blumenthal’s role in the attacks on candidate Obama. Regardless, Clinton sought out Blumenthal’s counsel informally and cut him a check from the Clinton Foundation. Blumenthal was apparently behind the idea that the Benghazi attacks were spontaneous, calling into question the Clintons’ judgement.

12. Millions in Speaking Engagements

Since leaving the White House in 2001 (up to their necks in legal debt), the Clintons have made millions of dollars in speaking engagements, most notably towards large financial firms and other special interest groups. Questions have been raised as to conflicts of interest and quid pro quos. For example, following Hillary’s appointment to the State Department, Bill Clinton began doubling and even tripling what he had been charging in his post-White House years

13. The Clinton Foundation

After leaving the White House, the Clinton Foundation became Bill’s primary vehicle for just about everything, particularly in its ability to amass wealth. Although the foundation gets decent ratings from outside review groups, critics charge that it’s too diffuse to do much good. Money has not always reached its intended target, and conflicts of interest often arise. The foundation has also made errors in its tax returns.

14. Eagle, Evergreen & Energy

Photo credit: www.people.com 

These were the codenames given to the Clintons by the secret service, and those nicknames were copied by President Josiah Bartlett in TV series ‘The West Wing.’ Obviously Bill was the Eagle, Hillary was Evergreen and Chelsea – Energy.

15. Long Time Pals with Human Traffickers

Travel logs and other evidence has corroborated Bill Clinton’s relationship with now-convicted sex offender and known human trafficker, Jeffrey Epstein. Virginia Roberts, who accused Epstein of recruiting her as an underage girl and forcing her to join his harem of minors, alleges that she saw Bill Clinton attend Epstein’s Virgin Island compound with two unnamed woman.

16. Youngest Governor

To his credit, Bill Clinton was the youngest governor of Arkansas in American history. It was 1978, when Clinton was just 32, and he became a young but ambitious governor.

17. Three Blind Mice

Photo credit: voces.huffingtonpost.com 

Three Blind Mice was the name of the band in which Bill Clinton played the Sax, when he was a wee tot back in high school. He was pretty talented according to reports, and even considered becoming a musician for a career.

18. Tough Start

Photo credit: www.redstate.com 

Bill Clinton had a tough start in life, as his father died in a car crash just three months before he was born. That’s apparently the main reason he changed his name, from Blythe to Clinton, after his step-father.

19. Academic Acumen

Photo credit: www.cowgernation.com

Bill Clinton is the only president in history to have been sent to the auspicious Oxford University on a Rhodes Scholarship, having graduated from Georgetown University with a Bachelor of Science in Foreign Service.

http://www.lifedaily.com/19-very-int…ll-clinton/11/

***

*Ðêm Giao Thừa Của Những Người Lính Mất Nước                  

       Năm 1981, tôi được gọi tên ra khỏi nhà tù Cộng Sản. Hơn sáu năm tù là tiêu chuẩn thấp nhất cho tù quân, cán, chính, đảng phái, tôn giáo Việt Nam Cộng Hòa                   
       Thông thường, tù được thả về vào những dịp lễ, tết. Tôi ở tù vùng núi rừng tây bắc Việt Nam, được thả về trước tết âm lịch. Ði xe lửa Hà Nội – Sài Gòn, về đến ga Bình Triệu thì đúng vào 29 tháng chạp âm lịch. Tôi đi bộ từ ga Bình Triệu về đường Võ Duy Nghi, Phú Nhuận (Sài Gòn). Khi đi tù, tôi có gửi thư về nhà cha mẹ vợ, ở đường Võ Duy Nghi, là nơi vợ tôi và hai đứa con tá túc, nhưng không thấy trả lời cũng chẳng được thăm nuôi trong mấy năm đi tù. Nhờ sức trai, tôi chịu đựng được chứ mấy ông lớn tuổi mà không có thăm nuôi, bịnh hoạn, đói lạnh, chết gần hết. Tôi từng thấy nhiều ông tù chết, được bó bằng cái chăn rách của ông ta, bỏ lên xe cải tiến, kéo đi trong sân, ra cổng. Hai cái chân khô đét, xanh lét thò ra khỏi xe, nhịp lên nhịp xuống theo bánh xe gập ghềnh, tưởng như người chết nằm rung chân khoái trá được vĩnh viễn ra khỏi nhà tù, lên gò nằm ngủ khỏe, khỏi phải “lao động là vinh quang”                                            
       Khi tôi đến nhà bên vợ, mới bước lên thềm, tôi đã dội ngược. Nghe giọng Bắc Kỳ 75, tôi biết gia đình cán bộ đang ở trong đó. Như vậy, gia đình bên vợ tôi đã bị đánh tư sản, tài sản bị tịch thu, cả nhà bị đưa lên kinh tế mới. Chẳng biết vợ con tôi bây giờ ra sao? Tôi ôm gói đồ tù, gồm quần đùi, khăn lau mặt và bàn chải đánh răng. (Người tù, khi được thả về, tất cả áo quần, mùng màng, lương thực thăm nuôi, thuốc men… đều để lại cho bạn tù, chỉ đem theo vật dụng đi đường) đi lang thang mà chẳng biết về đâu? Anh em ruột thịt chưa chắc đã dám chứa “tù ngụy” trong nhà vì sẽ bị công an các cấp đến hạch sách, hăm dọa thường xuyên, nên tôi chẳng hi vọng gì ở từ tâm của bà con, bạn bè. Có lẽ phải sau tết, tôi đến hàng xóm của gia đình bên vợ hỏi thăm tin tức thì họa may.                            
         Tôi cứ đi lòng vòng trên  đường Võ Duy Nghi, Hai Bà Trưng, Hiền Vương với cái bụng trống rỗng, nhìn ngơ ngáo mấy chậu bông tết người ta bày bán trước nhà thờ Tân Ðịnh, chứ không dám nhìn vào mấy tiệm bánh, hủ tiếu, phở. Ðói bụng nên mũi rất thính. Mùi thơm của thức ăn từ các tiệm đó làm chảy nước miếng. Khoảng mười giờ tối, đi rả chân, tôi nằm đại vào một hiên nhà người ta, trên đường Hai Bà Trưng, bên kia đường là nghĩa trang Mạc Ðỉnh Chi. Hai bên lề đường Hai Bà Trưng, giăng đầy mùng của dân kinh tế mới. Họ là dân Sài Gòn, sau năm 1975 bị đánh tư sản. Nhà nước Cộng Sản tịch thu tài sản, đẩy lên kinh tế mới với hai bàn tay trắng, nơi rừng núi hoang vu khai phá đất đai sinh sống, nhưng bịnh và đói, chết dần, họ bỏ về Sài Gòn, ngủ lề đường cùng với dân bụi đời, vô gia cư, cầu bơ cầu bất.                                  
         Vừa thiu thiu ngủ, tôi bỗng bị đá vào người rồi có tiếng nạt “Ông nầy. Chỗ của tụi tôi, ai cho ông nằm đây?” Tôi giật mình, lồm cồm ngồi lên, ôm gói đồ tù “Xin lỗi. Tôi tưởng không có ai”. Qua ánh đèn đường, tôi thấy hai cậu trung niên, khoảng bốn mươi tuổi, tướng bậm trợn, đứng chống nạnh nhìn tôi. Khi tôi bước xuống thềm, đi được mấy bước thì bị gọi giật lại “Chú!” Tôi dừng lại, yên lặng quay nhìn “Chú có phải đi tù về không?” “Phải. Mà sao?” “Chú cứ ngủ đây đi. Tụi nầy ngủ lề đường cũng được” “Sao cũng được. Cám ơn”
        Làm phật lòng mấy tay nầy chỉ thêm phiền nên tôi phải vâng lời, quay lại, nằm xuống hiên, gối đầu lên bọc tù, nhắm mắt để đó chứ không ngủ tiếp được. Hai tay giang hồ nầy, lẽ ra, có thể nằm phần còn lại của hiên nhà nhưng lại giăng mùng ngủ trên lề đường, gần nơi tôi nằm. Cách giăng mùng của họ cũng đơn giản. Mấy cái túi hay xách, bị gì đó chắn trên đầu và dưới chân, đình mùng cao độ hai gang tay, không chạm mặt người nằm bên trong, thật nhanh và thuận tiện. Hai cậu nằm trong mùng vừa chuyện trò vừa chửi thề rồi cười hắc hắc nghe thật ngang tàng. Tôi nằm nhìn thiên hạ qua lại. Xe gắn máy chạy vù vù, người đi bộ lê dép lẹp xẹp. Tôi không biết ngày mai đi đâu với cái túi trống trơn và cái bụng xẹp lép? Mấy năm tù đã làm cho đầu óc tôi mụ mẫm, chẳng thèm lo nghĩ. Ðến đâu hay đó. Trong tù, sáng nghe kẻng báo thức, dậy ra ngồi trước cửa nhà tù để cán bộ coi tù đếm tù, lãnh mấy củ khoai mỳ hay trái bắp, ăn xong chờ kẻng để sắp hàng ra cổng, lao động. Chiều về, lại mấy củ khoai, trái bắp gì đó, ăn xong, ngồi cho cán bộ đếm tù rồi vô nhà tù nằm chờ giấc ngủ. Cán bộ khóa cửa nhà tù, bỏ đi. Khuya lại thường có bộ đội (vệ binh) mang súng đi tuần rỏn bên ngoài các nhà tù. Tù kiệt sức sau một ngày lao động, đói và mệt rả rời nên ngủ vùi, có thao thức mà nghĩ đến gia đình cũng vô ích. Trong tù, chẳng ai biết ngày giờ, chỉ khi nào được chén cơm trắng với chút mỡ heo hoặc miếng thịt trâu mới biết là ngày lễ lớn hoặc tết nhất. Nghỉ một ngày lao động, ăn chén cơm là biết một năm đã đi qua nhưng không bao giờ tự hỏi mình đã bao nhiêu tuổi rồi? Càng suy nghĩ càng mau chết vì mất ngủ. Nhiều ông lớn tuổi, bịnh hoạn, tối nhắm mắt để rồi sáng hôm sau không thèm mở mắt. Cứ thế mà vào cõi hư vô… Ðang suy nghĩ linh tinh thì có hai ông xuất hiện, dừng lại trước hiên, nơi tôi nằm. Thấy mỗi ông một gói đồ tù trên tay, tôi biết ngay là bạn “đồng tù” nhưng làm thinh. Một ông thấy tôi nằm lỏ mắt nhìn, bèn hỏi “Anh ơi. Chỗ nầy còn trống, cho tụi tôi nằm đỡ. Ðược không?” “Ðây đâu phải nhà của tôi. Mấy anh cứ tự nhiên” Hai ông bèn bước lên thềm, ngồi xuống, tựa lưng vào tường, duỗi chân, ẹo mình coi bộ mệt mỏi. Họ nói chuyện rù rì nhưng tôi nghe rõ và biết họ cũng từ ngoài Bắc về chung một chuyến xe lửa cuối năm với tôi. Họ đối đáp nhát gừng nhưng vẫn đậm đà tình thân. Họ kể về các trận đánh trong đó có bạn bè, người còn, người mất. Khi nhắc đến người bạn nào đã ngã gục ngoài chiến trường, họ tặc lưỡi, thì thầm “… Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”. Tôi cũng tốt nghiệp sĩ quan nhưng về bộ binh, nghe họ chuyện trò, tôi biết hai ông là lính dù, một ông là đại đội trưởng, ông kia là sĩ quan pháo binh tiểu đoàn dù. Hình như họ cùng tiểu đoàn nên chuyện trò rất thân mật. Trong câu chuyện, chẳng ai nhắc đến bóng hồng nào mà toàn chuyện lính tráng, đánh đấm. Tuổi trẻ miền Nam lớn lên, vừa xong trung học, buông bút là vào quân trường cầm súng. Họ, đa số chưa có người yêu. Ba lô, súng đạn như người bạn đời, sinh mạng phó mặc cho viên đạn nhỏ bằng mút đũa hay mảnh pháo có khi chỉ bằng cái móng tay quyết định… Tôi may mắn, có vợ con, nhưng bây giờ cũng như khôngï. Tôi yên lặng nghe hai ông bạn đồng tù trò chuyện và nghĩ vẩn vơ. Khi Cộng Sản miền bắc phát động chiến tranh, đánh chiếm miền Nam, hàng triệu thanh niên trai trẻ lên đường chiến đấu để chống xâm lăng, bảo vệ tự do, an lành cho đồng bào miền Nam với sự trợ giúp của nước Mỹ. Nước Mỹ giúp miền nam Việt Nam để “be bờ” Cộng Sản. Ðột nhiên, từ năm 1973, viện trợ Mỹ giảm dần rồi đến con số không. Một đô la cũng không có. “Nước Mỹ không có bạn, không có thù. Chỉ có quyền lợi của nước Mỹ”. Nghe nói họ bắt tay với Trung Cộng, để miền nam Viêït Nam cho Cộng Sản, đổi lấy gì đó. Thế là miền Nam bị bó tay. Súng không có đạn, máy bay, xe cộ, thiết giáp, tàu bè không có xăng, trong khi đó, cả một khối Cộng Sản quốc tế khổng lồ viện trợ tối đa cho Cộng Sản miền bắc, để họ kéo vào, thoải mái bắn giết quân dân miền nam. Người nào sống sót thì đưa đi tù cải tạo, không có ngày về… Thủ tướng Việt Cộng Phạm Văn Ðồng ra lịnh, đại ý “Không giết tên nào cả. Ðưa hết bọn chúng lên vùng rừng thiêng nước độc, bắt làm thật nhiều, ăn thật ít, chúng sẽ chết dần, thế giới không thể biết được”. (ngay cả khi tù chết, họ cũng cho vùi xác rải rác trong rừng chứ không chôn một nơi nhất định). Tôi nhớ, sau tháng tư năm 1975. Ngụy quân, ngụy quyền (quân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa) phải trình diện ủy ban quân quản để được học tập cải tạo trong một tháng. Mấy tháng đầu chỉ lên hội trường học tập, nghe các cán bộ thuyết trình “mười bài”. Một lần, trong một buổi “lên hội trường”, cán bộ đứng trên bục chỉ tay xuống bọn tù ngồi phía dưới chửi “Các anh là rác rưởi của rác rưởi…” Chửi xong cán bộ hỏi “Có ai có ý kiến gì không?” Một ông tù xin phát biểu “Việt Nam Cộng Hòa là một quốc gia riêng biệt, có lãnh thổ, có dân, có chính quyền do dân bầu lên, được quốc tế công nhận, không gây thù chuốc oán gì với miền Bắc, vì sao các ông vào bắn giết chúng tôi, bỏ tù chúng tôi còn bảo rằng chúng tôi có nợ máu với nhân dân?…” Nghe đúng bài mình đã thuộc, cán bộ vui vẻ giảng rằng “Chúng tôi vào giải phóng miền Nam khỏi ách thống trị của đế quốc Mỹ. Các anh tiếp tay với đế quốc Mỹ, làm tay sai cho chúng để đàn áp, đánh phá sự nghiệp cách mạng, thống nhất đất nước của đảng và nhân dân ta. Các anh đáng bị xử bắn hàng trăm lần cũng chưa hết tội. Nay đảng và nhà nước khoan hồng, tập trung các anh vào đây để cách ly các anh khỏi bị nhân dân căm thù, đòi nợ máu các anh đồng thời tạo cơ hội để các anh nhận biết tội lỗi của mình mà lập công chuộc tội, ra sức lao động, học tập để tiến bộ thành công dân tốt xã hội chủ nghĩa, đuợc đảng và nhà nước khoan hồng cho về sum họp với gia đình. Các anh hiểu chưa? Có ai ý kiến gì nữa không?” Ông tù đó lại giơ tay, đứng lên “Theo như tài liệu cán bộ cho học tập thì. Năm 1959 miền bắc đã mở đường “Trường Sơn 59”, đưa quân vào nam. Năm 1960 đã lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, mãi đến năm 1964, Mỹ mới đổ quân vào Ðà Nẵng. Như vậy, trước khi Mỹ vào Việt Nam, các ông đã nhận lệnh của Nga, Tàu, nhận súng đạn của Nga, Tàu vào bắn giết, giật mìn xe đò, pháo kích vào trường học, chôn sống đồng bào vô tội miền Nam. Như thế thì ai có nợ máu với nhân dân?…” Nghe chưa dứt câu, cán bộ giận xanh mặt rít lên “Ðem nó đi cùm!” Ông ta bị công an võ trang bao vây quanh đấy lôi đi. Tối đó ông ta bị công an thay phiên nhau đánh đến chết, vất xác trong rừng… (Sau nầy, trước đền thờ tổng bí thư Lê Duẫn có khắc câu mà Lê Duẫn thường nói “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô Trung Quốc” Câu nói khiến cho quân đội nhân dân Việt Nam (Việt Cộng) ngỡ ngàng. Cựu đại tá Tư Cúc (Lê Cúc) phải kêu lên “Hóa ra quân đội nhân dân Việt Nam là lính đánh thuê cho Liên Xô, TC 

  Lúc đó đã về khuya, đường phố vắng tanh, hai cậu bụi đời đã im tiếng, hình như đang nằm lắng nghe hai ông bạn tù của tôi trò chuyện. Bỗng cái mùng động đậy và hai cậu chui ra, đứng dưới thềm, trước hai ông bạn tù, người thẳng đơ, đưa tay lên chào theo kiểu nhà binh. Một cậu nói lớn “Trung sĩ nhất Nguyễn văn…, đại đội…, trung đội…, trình diện đích thân” Cậu kia cũng đứng nghiêm xưng tên họ, cấp bậc, đơn vị nhưng lại “Trình diện thẩm quyền”. Thông thường, lính gọi sĩ quan cấp trên trực tiếp bằng cấp bậc hoặc các chức danh tùy ý “Ông thầy, đích thân hoặc thẩm quyền…” Thì ra các cậu đều là lính dù. Như một phản xạ, hai ông bạn tù cũng chào tay “Chào hai anh. Hai anh ngồi xuống!”. Hai cậu ngồi trên hiên nhà, chân thòng xuống lề đường. “Tụi em nằm nghe mấy ông thầy nói chuyện mới biết là sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa đi tù về”. Một cậu ngậm ngùi “Từ ngày mất nước, các cấp chỉ huy đi tù, tụi em tan hàng, bơ vơ, buồn muốn chết. Tụi em nhớ đơn vị, nhớ cấp chỉ huy, nhớ súng đạn, ba lô… nhớ đủ thứ. Lúc nãy, nằm nghe hai ông thầy nói chuyện, tụi em mừng quá, tưởng như còn đang ở đơn vị”.  “Bộ mấy cậu không bị tù cải tạo sao?” “Có, nhưng ở địa phương, tụi em bị tập trung một thời gian để nghe chửi là tay sai đế quốc Mỹ, rồi bắt đi nông trường làm thủy lợi, sau đó được đưa sang Căm Bu Chia vác đạn cho bộ đội làm nghĩa vụ quốc tế, đánh nhau với Khờ Me đỏ. Tụi em bỏ trốn về Sài Gòn” Tôi ngồi lên “Mình nói chuyện có làm phiền chủ nhà không?” “Ông thầy khỏi lo. Họ ngủ trên lầu. Hai ông bà chủ nhà có con là đảng viên làm lớn, được cấp nhà tịch thu của tư sản. Tụi em ngủ ở đây, giữ gìn sạch sẽ, khỏi sợ trộm cắp nên họ để yên”. Hai cậu bụi đời thì thầm với nhau rồi cậu trung sĩ đứng lên, trịnh trọng thưa “Thưa, mấy khi thầy trò được gặp lại nhau, tụi em có ý kiến như thế nầy. Tụi em đi kiếm rượu và mồi nhắm để mấy ông thầy và tụi em lai rai đón giao thừa…” Một ông cười khan “Nghe văn chương của cậu là hiểu ý rồi đó. Tụi nầy vô sản, mấy cậu kiếm xị đế là đủ rồi, khỏi mồi miết phiền phức, tốn kém”  “Không bao nhiêu đâu. Mấy tiệm phở sắp đóng cửa, họ bán xí oách rẻ đui. Mình không lấy họ cũng đổ bỏ” “Khuya rồi, ai mà còn bán rượu nữa?” “Ông thầy khỏi lo. Tụi em là mấy con ma, chỗ nào không biết!”.
          Buổi “tiệc đón giao thừa” gồm hai xị đế và thau xí oách (xương bò, xương gà) với một cái li nhỏ để trên một tờ báo được trải ra. Người nầy “dzô” xong một li thì rót cho người kế tiếp, cứ thế xoay vòng. Nhờ hơi men, những câu nói nhát gừng đã thành rôm rả. Những người lăn lộn chiến trường thường lầm lì, ít nói, chỉ khi có tiếng súng nổ mới kích động được họ xông lên phía trước. Trong chiến trận, chính những người trực tiếp chỉ huy trung đội, đại đội  mới là người quyết định chiến trường. Sống chết bên nhau, họ thương yêu nhau còn hơn ruột thịt. Giờ đây, chiến trường đã im tiếng súng, họ là kẻ chiến bại, là kẻ mất nước, bị đối phương khinh miệt, tù đày, hành hạ để trả thù. Người lính Việt Nam Cộng Hòa đã biến mất, chỉ còn lại những con người sống ngoài lề xã hội, vất vưởng, bơ vơ. Nhưng trong tâm tưởng người dân miền Nam, người lính Việt Nam Cộng Hòa vẫn là những người con thân yêu của đồng bào. Lòng biết ơn không hề phai nhạc.            
            Buổi “tiệc” cuối năm càng về khuya càng thân mật, thỉnh thoảng có tiếng cười. Trong cái gia đình nhảy dù nhỏ đó với bốn thầy trò cùng nhắc lại những ngày  chiến đấu đầy gian khổ, sát cánh bên nhau, giúp đỡ, che chở nhau trong những giây phút hiểm nguy, đối diện với kẻ thù… Tất cả đã là dĩ vãng, đã là những kỷ niệm mà họ cố quên. Cả cuộc đời với tuổi thanh xuân đẹp đẽ, sung sức nhất, họ đã dâng cho Tổ Quốc để rồi thành kẻ mất nước. Họ hỏi thăm nhau, ai còn, ai mất, những “ông thầy” trong đơn vị nầy, đơn vị kia. Cấp chỉ huy không thể nhớ hết binh sĩ dưới quyền, nhưng lính thì không bao giờ quên những “thẩm quyền” đã chỉ huy mình.                                        Ngoài đường đã vắng bóng người. Ðường phố như ngủ say dưới ánh đèn vàng vọt. Lúc đó đã vào khuya. Ðột nhiên, trong đêm vắng, vài tiếng pháo nổ lẻ tẻ, vang đến từø chợ Tân Ðịnh. Rồi như cùng hẹn trước, tiếng pháo đồng loạt nổ vang khắp nơi. Giờ giao thừa. Mọi người đón mừng chúa Xuân bằng những tràng pháo và lễ vật trên bàn thờ, trước cửa nhà. Bọn lính tráng chúng tôi, trước đây không bao giờ biết đến năm mới, năm cũ vì thường xuyên hành quân nơi rừng sâu, núi thẩm, họa hoằn đi ngang qua một xóm làng xơ xác nào đó, nhìn đồng bào nghèo khổ vì chiến tranh, thấy họ chẳng có gì để đón xuân mà ngậm ngùi, nay bỗng nhiên nghe tiếng pháo mà tưởng như thời còn chiến tranh, nhất là mùi thuốc súng mà người ta lấy thuốc đạn ra làm thuốc pháo. Suốt dọc hai bên đường Hiền Vương, đường Hai Bà Trưng tiếng pháo nổ liên tục chen lẫn với tiếng pháo tống, pháo đại khiến bản năng người lính bị kích động. Chúng tôi tưởng như mình đang bị bao vây bởi kẻ thù với những họng súng đang hướng về chúng tôi mà khạc đạn. Từ trên lầu, nơi chúng tôi đang ngồi, chủ nhà thòng xuống một dây pháo dài, nổ rang, những viên pháo đại rơi xuống đất, nổ chát chúa, xác pháo bắn vào chúng tôi, khói pháo mịt mù, nồng nặc mùi thuốc súng. Mùi thuốc súng khiến thần kinh những người lính chúng tôi càng thêm căng thẳng. Hai cậu cựu binh như bị đồng nhập, tay nắm lại, cằm bạnh ra, mắt trừng trừng nhìn hai ông cựu sĩ quan. Một cậu chồm tới, thét lên trong tiếng nổ hỗn loạn “Ðích thân! Ðích thân ban lệnh đi. Chả lẽ nằm đây chịu chết sao?”. Tôi quay nhìn. Hai ông cựu sĩ quan dù lắc đầu, mắt nhìn trừng trừng vào khoảng không trước mặt. Rồi nước mắt họ ứa ra, trào xuống gò má xương xẩu, long lanh ánh chớp của pháo nổ. Bỗng, một ông (sĩ quan dù) kêu lên, giọng điềm tỉnh.                 

– “418, đây 314, xin tác xạ, hết”
       Ông ngồi bên cạnh (sĩ quan pháo binh), trả lời.                  
– “314, đây 418, xin tác xạ, hết”.                        
       Thế rồi cuộc trao đổi truyền tin diễn ra.                          
– “Lệ Hằng, phải 1.5, lên 2.3 một khói nổ chạm.Bắn khi sẵn sàng, hết”                                           
-“Lệ Hằng, phải 1.5 lên 2.3, một khói, hết”                 
– “Hướng 800, gần lại 100. Một khói, hết”.                     
– “Hướng 800, gần lại 100, một khói, hết”            
– “Hỏa tập cận phòng. Năm tràng, bắn hiệu quả, hết.                                     
– “Năm tràng, bắn hiệu quả, hết” …                        
           Giọng hai ông bạn tù của tôi vẫn mạch lạc, điều động nhịp nhàng pháo binh yểm trợ như trong một trận chiến sắp nổ ra. Tôi hình dung một đại đội dù đóng quân trên một ngọn đồi, địch quân theo dõi, bao vây và tìm cách tràn ngập. Các toán tiền đồn gọi về báo động. Toàn đơn vị đã sẵn sàng chờ địch. Hai ông cựu sĩ quan dù như đang cùng hồi tưởng lại một một kỷ niệm chiến đấu nào đó đã xảy ra và hai cậu cựu binh cũng là những người đã từng tham dự những trận đánh đẫm máu…                             
          Cuộc trao đổi truyền tin trong tiếng pháo giao thừa vẫn tiếp tục. Hỏa tập như càng lúc càng kéo gần vị trí đóng quân trong khi tiếng pháo vẫn chát chúa, khi xa, khi gần. Rồi tiếng pháo cũng lơi dần. Người chủ nhà trên lầu đã đốt hết dây pháo, nhưng ông ta lại gắn thêm một dây pháo nữa, lần nầy ba bốn phong pháo được chập vào với nhau nên pháo nổ càng dữ dội, và như cao hứng, những căn nhà kế bên cũng đem pháo ra đốt tiếp. Tiếng nổ càng dồn dập, khói súng càng mịt mù. Ông bạn tù lại cao giọng              
            -“Các hỏa tập cũ đều kéo vào 50, sẵn sàng bắn, vị trí sắp bị tràn ngập, hết”                                    -“Hỏa tập cũ kéo vào 50, bắn, hết” …             
        Cuộc trao đổi trở nên căng thẳng, gấp rúc khiến tôi nhớ lại những trận tấn công biển người của đối phương. Hỏa tập thường được kéo vào sát vị trí phòng thủ để chặn địch tràn ngập. Hai cậu cựu binh ngồi chết sửng, thỉnh thoảng cựa quậy như không chịu đựng được các bắp thịt và thần kinh đang căng lên hết mức.                        
             Vẫn giọng bình tỉnh.                                                            
             -“418, đây 314, địch tràn ngập vị trí. Hỏa tập tối đa, nổ chụp ngay trên đầu tôi, hết”              

             -“Xin 314 nhắc lại, hết”                              
             -“418, đây 314, địch tràn ngập vị trí, hỏa tập tối đa  ngay trên đầu tôi, hết”                                   

Giọng ông pháo binh khàn khàn, nghẹn ngào.           
                – “Bắn trên đầu bạn ư?”                                           
                -“418, đây 314. Có bao nhiêu ông phang hết lên đầu tôi. Ðó là lời cuối cùng”                  

                -“314, đây 418, xin xác nhận lại. Nghe tôi không? Xin 314 trả lời… Vâng, hỏa tập tối đa trên đầu bạn. Vĩnh biệt 314”…                       
          Tiếng pháo giao thừa đã dứt. Cả thành phố im lặng như đang mặc niệm tử sĩ. Vẳng lại từ xa vài tiếng nổ lẻ tẻ, rời rạc rồi lịm dần, tưởng chừng như chiến trường đã bị kéo trôi đi xa, chỉ còn lại cảnh bình địa hoang tàn.

DT

***

*SA CHI LỆ Giới Thiệu NHỮNG VẦN THƠ XUÂN HAY*NỮ SĨ THIÊN KIM CHÚC MỪNG NĂM MỚI*NỮ SĨ LÝ THỤY Ý*THI SĨ TRẦM VÂN*NỮ SĨ DTDB*NỮ SĨ Ý NGA*THI SĨ THANH THANH

HẠNH-PHÚC

Em thấy đấy: vì sao anh đã quyết
Chọn đưa em về giới-thiệu gia-đình?
Dẵm sau gót những tình yêu tha-thiết
Của bao cô hy-vọng chiếm tim mình!

Từ dạo ấy lòng anh mang mối hận
Bởi không làm thỏa-mãn mọi tình yêu,
Với ý nghĩ: biết bao người oán giận
Mình đong-đưa như gió sớm, mây chiều!

Ðời thắm đẹp nhờ muôn hương vạn sắc;
Một cánh hoa khôn dệt nổi xuân vàng!
Anh biết thế nên lòng anh thắc-mắc
Thương bao cô mắt lệ ướt hai hàng.

Nhưng nghĩ lại: lòng tham vô-giới-hạn,
Túi hẹp nông khôn nhốt hết kho trời!
Anh đã chọn một riêng em làm bạn,
Các cô kia đành lỗi mộng chung đời!

Như thế đó, tình anh như thế đó,
Em biết không? em có hiểu cho không?
Chọn một đóa để buông lìa cả bó
Vì anh tin em sắc thắm, hương nồng.

Em đã thấy vai trò em hệ-trọng:
Một bông hoa đại diện cả mùa hoa ?
Anh sung-sướng, anh tràn-trề hy-vọng;
Em, em ơi, đừng để mộng phai nhòa!

Em hãy quyết cùng anh xây tổ ấm,
Dù chông-gai, dù bão-tố ngang trời;
Xây cho trọn một túp lều hoa gấm
Từ hôm nay cho đến lúc xa đời .

Vì đất nước chỉ thanh-bình thịnh-vượng
Khi dân-nhân xã-hội được vui hòa,
Mà họ-mạc xóm-giềng là viễn-tượng
Của gia đình xây dựng giữa hai ta!

                                             17-01-1955

                               THANH-THANH

Phụ-Bản (cải-mệnh chữ viết):

          HẠNH-FÚC

Em thấy đấy: vì sao anh đã quiết
Chọn đưa em về yới-thiệu ya-đình?
Zẵm sau gót những tình iêu tha-thiết
Của bao cô hi-vọng chiếm tim mình!

Từ zạo ấy lòng anh mang mối hận
Bởi không làm thỏa-mãn mọi tình iêu,
Với í ngĩ: biết bao người oán yận
Mình đong-đưa như yó sớm, mây chiều!

Ðời thắm đẹp nhờ muôn hương vạn sắc;
Một cánh hoa khôn dệt nổi xuân vàng!
Anh biết thế nên lòng anh thắc-mắc
Thương bao cô mắt lệ ướt hai hàng.

Nhưng ngĩ lại: lòng tham vô-yới-hạn,
Túi hẹp nông khôn nhốt hết kho trời!
Anh đã chọn một riêng em làm bạn,
Các cô kia đành lỗi mộng chung đời!

Như thế đó, tình anh như thế đó,
Em biết không? em có hiểu cho không?
Chọn một đóa để buông lìa cả bó
Vì anh tin em sắc thắm, hương nồng.

Em đã thấy vai trò em hệ-trọng:
Một bông hoa đại ziện cả mùa hoa ?
Anh sung-sướng, anh tràn-trề hi-vọng;
Em, em ơi, đừng để mộng phai nhòa!

Em hãy quiết cùng anh xây tổ ấm,
Zù chông-gai, zù bão-tố ngang trời;
Xây cho trọn một túp lều hoa gấm
Từ hôm nay cho đến lúc xa đời .

Vì đất nước chỉ thanh-bình thịnh-vượng
Khi zân-nhân xã-hội được vui hòa,
Mà họ-mạc xóm-yiềng là viễn-tượng
Của ya-đình xây-zựng yữa hai ta!

                                                 17-01-1955

                               THANH-THANH

***

*THI SĨ VIỄN KHÁCH

CẢM HOÀI

Lìa quê xa xứ nát tâm can

Cất bước ly hương uất hận tràn
Kẻ đã ra đi sông núi mất
Người còn ở lại mảnh đời tan
Xuân về nhớ nước hồn tê tái
Tết đến thương nhà lệ chứa chan
Tuyết trắng rơi rơi sầu lữ khách
Mây mù che khuất nẻo quan san

Viễn Khách

NHỚ QUÊ HƯƠNG
Chiều tàn thơ thẩn nhớ phương xa
Nhớ cánh đồng xưa nhớ mái nhà
Nhớ đất cao nguyên rừng bát ngát
Nhớ trời duyên hải biển bao la
Tha hương tết đến buồn da diết
Viễn xứ xuân về nhớ thiết tha
Nỗi nhớ khôn nguôi sầu cố quốc
Quê người tuyết đổ lạnh căm da

Viễn Khách

NỖI NHỚ MÊNH MANG

Đêm trăng gợi nỗi nhớ mênh mang 
Nhớ mái nhà xưa nhớ xóm làng 
Nhớ cội mai vàng khi tết đến 

Nhớ hoa đào đỏ lúc xuân sang 

Nhớ dòng sông nhỏ sao soi sáng 
Nhớ cánh đồng xa lúa chín vàng 
Nhớ cội đa già che bóng mát 
Nhớ thuyền in bóng nước đêm trăng 

Viễn Khách 

KHẮC KHOẢI 

Đất khách nhiều đêm nhớ cố hương 

Niềm riêng khắc khoải nát can trường

Non sông dưới ách phường vô đạo

Đất nước vào tay bọn bất lương

Giận lũ sài lang vô tổ quốc

Thù quân cẩu trệ phản tông đường

Buôn rừng bán biển cho Trung cộng

Bách hại dân lành quá thảm thương  

Viễn Khách

22/1/2020

**

*THI SĨ ĐINH TƯỜNG

XUÂN BUỒN NHỚ NƯỚC

Bên hiên độc ẩm mấy tuần trà

Cuối nẻo chân trời khói trắng pha

Tiếng quốc kêu sương sầu nhớ nước

Canh gà gọi sáng chạnh thương nhà

Cha lìa cõi tục du tiên cảnh
Mẹ bỏ dương trần lạc giới ba

Tuế nguyệt dần trôi đầu đã bạc

Xa xa đã xế bóng trăng tà

Đinh Tường

***

21/1/2020

*NỮ SĨ BD NGUYỄN THỊ NGOAN

TẾT NHỚ NHÀ

BD Nguyễn Thị Ngoan

Kính tặng đồng hương Bình Dương

( Thủ Dầu Một )

Tết nầy là Tết hai mươi

Bỏ quê, bỏ xứ, làm người tha hương

Nhớ sao là nhớ con đường

Sớm, trưa hai buổi đến trường thong dong

Nhớ sao là nhớ lạch sông

Nhấp hang đọt móp câu còng bắt cua

Nhớ sao là nhớ kiểng chùa

Theo bà lạy Phật mỗi mùa Vu Lan

Nhớ sao nhớ miểu Thành Hoàng

Qua sân dở nón, đi ngang cúi đầu

Nhớ sao là nhớ cây cầu

Thi đi thanh sắt, bạn nào qua nhanh

Nhớ sao là nhớ sân banh

Vạch rào chui lén xem anh trỗ tài

Nhớ sao là nhớ đường dài

Đánh đu xe ngựa sút tay lát mình

Nhớ sao là nhớ sân Đình

Rộn ràng dao thớt vang inh trống chầu

Nhớ nhất là nhớ gốc Dầu

Một mình đứng Thủ tuyến đầu vang danh

Nhớ sao nhớ ngả ba Thành

Giang san cẩm tú riêng dành Quan to

Nhớ sao nhớ Dốc Ông Cò

Quanh năm rợp bóng cho trò nằm mơ

Nhớ sao là nhớ Nhà Thờ

Chuông vang Lò Chén, bòng rờ Nhà Thương

Nhớ sao là nhớ Xóm Mương

Mội trong nước mát cội nguồn hàng bông

Nhớ hoài cầu Thầy Năm Trong

Nhớ Đình Bà Lụa cúng ông vía Thần

Dầu Tiếng cao su bạt ngàn

Lộc Ninh, Hớn Quản ngập tràn thổ dân

Nhớ sao là nhớ vườn măng

Cầu Ngang tố nữ, Bình Nhâm dâu hiền

Bèo bì danh tiếng Mỹ Liên

Hột điều Bình Phước ăn ghiền quên thôi

Nhớ sao là nhớ triền đồi

Xim chua, mua ngọt tím môi còn thèm

Lái Thiêu vẫn sống vì nem

Thịt kho dưa giá kiệu kèm quên no

Nhớ sao là nhớ Bến Đò

Lao xao Chợ Cá dặn dò đón đưa

Làm sao quên được quê xưa

Nửa vòng trái đất như vừa gang tay

Dẫu ăn cơm Tàu ở nhà Tây

Đi xe mác Mỹ, dạ nầy Bình Dương

Lòng thành nhân nguyện trời thương

Tiêu ma, diệt quỷ thẳng đường thăm quê

Bình Dương

Nguyễn Thị Ngoan

***

*THI SĨ THA NHÂN

CHỨNG TÍCH MẬU THÂN

 Tết đến ngoài kia tết đến rồi,

 Nhắc ta xuân cũ cảnh chao ôi!!

 Người đang khấn lạy, bom banh xác,

 Kẻ vái chưa xong, đạn xé ngươì.

 Máu đổ nhuộm màu manh áo tết,

 Thịt rơi trộn lẫn mứt chè xôi.

 Bao mồ tập thể bày ra đó,

 Chứng tích Mậu Thân Cộng để đời

 Chứng tích Mậu Thân Cộng để đời

Biết bao oan thác hỡi Trời ơi!!

Đắc Xuân bắn bạn ngay khi thấy

Tôn thất Dương Tiềm xử tức thời

Hoàng Phủ Ngọc Tường làm chánh Án

Sân trường Gia Hội ngập thây người!!

Ngọc Phan sát hại ông Thầy học

Địa ngục trần gian Huế thật rồi!!

Tha Nhân

***

CHỦ NGHĨA !

Không bao giờ có bạn và thù 

CHỦ NGHĨA nào hay phải cố đu !

Khi nhục khi vinh nào biết trước

Lên voi xuống chó lắm lần mù !

Khôn ngoan chọn đúng đường khai quốc 

Dại dột buôn dân bán nước ru !

Mục đích đi tìm CHÂN HẠNH PHÚC. 

Thương nòi  giữ nước “nghĩa muôn thu” !

M.Đ

                          ***

Bài thơ chua – nói cà lăm:

Bạn Thù, Thù Bạn

Trích:

 “Nước Mỹ không có bạn, không có thù. Chỉ có quyền lợi của nước Mỹ”. Nghe nói họ bắt tay với Trung Cộng, để miền nam Viêït Nam cho Cộng Sản, đổi lấy gì đó. Thế là miền Nam bị bó tay. Súng không có đạn, máy bay, xe cộ, thiết giáp, tàu bè không có xăng, trong khi đó, cả một khối Cộng Sản quốc tế khổng lồ viện trợ tối đa cho Cộng Sản miền bắc, để họ kéo vào, thoải mái bắn giết quân dân miền nam.

Hết trích.

Cuối năm đọc đoản văn “Đêm Giao Thừa của những Người Lính Mất Nước”,  gợi lại số phận của hằng trăm nghìn Quân Nhân Cán Chính của VNCH, đã bị cs Hà Nội “dụ khị”,  biến thành những tù nhân tình nguyện “học tập cải tạo”, buồn quá.  Do đó, có lời than rằng:  Tin người Mỹ như tin một gã sở khanh. Đến chừng tỉnh mộng, mới thấy thân mình bị tên lưu manh bán vào lầu xanh

Bài thơ chua – nói cà lăm:

Bạn Thù, Thù Bạn

Mỹ chẳng quan tâm chuyện bạn thù;

Bạn thù thay đổi tính theo…xu.

Tiền vô đầy túi, thù thành bạn;

Bạc chảy rỗng bao, bạn biến thù.

Lợi lộc đồng chiều, thù chuyển bạn;

Quyền uy ngược lối, bạn ra thù.

Bạn thù, thù bạn, tùy từng lúc.

Tin chú Sam này, chết bỏ…bu.

Thảo Chương TQV

21-01-2020

***

“Đây là người lính chiến của giờ thứ 25 đầy nghiệt ngã…”

Ngọc Tuyên Đàm (facebook)“Đây là người lính chiến của giờ thứ 25 đầy nghiệt ngã…” Chúng ta sẽ không quên họ chứ?! Tất cả những người con dân Miền Nam VN còn nợ họ – những người lính Việt Nam Cộng Hòa.

Đây là một trong số họ, Mũ Đỏ: Trần Văn Bính. Sinh ngày: 12/3/1954. Số quân: 74/418963. Kbc: 4143. Đại Đội 62, Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù, Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù.

Năm 1972, Trung tá Phước Tiểu Đoàn Trưởng, Thiếu tá Tùng Tiểu Đoàn Phó.

Năm 1973 – 1974, Trung tá Nguyễn Hữu Thành Tiểu Đoàn Trưởng, Thiếu tá Nguyễn Văn Nghiêm Tiểu Đoàn Phó.

Tiểu Đoàn 6 Thuộc Liên Đoàn 3 Nhảy Dù thì Trung tướng Dư Quốc Đống là Tư lệnh Sư Đoàn. Còn Chuẩn tướng Lê Quang Lưỡng là Phó Tư lệnh. Sư Đoàn Nhảy Dù KBC 3058.

Bắng Dù của ông được Đại tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng ký năm 1972, giấy tờ đã đốt không còn. Ông là một người anh hùng, là một chứng nhân sống cho những chiến tích: “Tham gia trận Bình Long, An Lộc năm 1972, tham gia mặt trận ở Quảng Trị năm 1972, tham gia cuộc thư hùng Thường Đức năm 1974, tại cao điểm 1062; tham gia mặt trận Khánh Dương tháng 3/1975; ngày tan hàng vị Tiểu Đoàn Trưởng Trung tá Nguyễn Hữu Thành bị bắt, ông cùng các chiến hữu băng rừng sau 12 ngày được trực thăng giải cứu chở thẳng về Biên Hòa…”

Sáng 30/4/1975, ông và đồng đội của ông ngạo nghễ tham gia đánh trận cuối tại Bảy Hiền, và buông súng vào giờ thứ 25. Ông luôn tự hào mình là lính Nhảy Dù. Và, rất uất hận, vẫn thường khóc khi nhắc về những người anh em đồng đội.

Hiện nay, cuộc sống ông rất khó khăn, ông lại đang mang trong mình căn bệnh ung thư phổi quái ác, phải điều trị rất tốn kém

AET và ACE, có lòng thăm gặp ông, xin về địa chỉ: Ông Trần Văn Bính, thôn Phong Hậu, xã Sơn Long, huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú yên.

Mọi sự giúp đỡ ông, xin vui lòng liên lạc trực tiếp với con gái ông, là cô Trần Thị Ngọc Hoa, số điện thoại của cô Hoa: 0915 037 325

Chủ TK: Trần Thị Ngọc Hoa
Ngân hàng: Agribank, chi nhánh Phú Yên
Số tài khoản: 4605205117630

Bức ảnh này, được cô Thu Hà ghi hình ông, hôm nay, bà con có thể share, để giúp cho ông được một cơ hội, là vào Saigon để điều trị bệnh.

Trân trọng cảm ơn mọi người.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here