Bài Thơ Tuyệt Mệnh Của BS Li Wenliang-HotNews

Bài Thơ Tuyệt Mệnh Của BS Li Wenliang-HotNews

*ĐỀ TÀI CẦN QUAN TÂM HÔM NAY:

1-SLIDERS ẢNH ĐẶC BIỆT
2-MỜI XEM CLIPS VIDEO THỜI SỰ NÓNG BỎNG
3-Xem nhiều chuyện lạ….Trong đó có phẩu thuật “biến” đàn ông thành đàn bà…
4-Một công ty ở Hà Nội, Việt Nam, đã sản xuất mặt nạ làm từ giấy vệ sinh, cơ quan chức năng phát hiện hôm thứ Tư.

5-*Khi người dân phẫn nộ không còn sợ hãi

6-Công Ty Dược Liệu Mỹ Đã Chế Được Thuốc Chích Ngừa Vi Khuẩn Corona

7-Kinh tế Thị trường là Không Thật – Nhân Quyền cũng Trống Không

8-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC PHẨM TÁC GIẢ NHIỀU THI SĨ
9-ĐIỂM TIN NGÀY 17-2-2020

***

*

*MỜI XEM CLIPS VIDEO THỜI SỰ NÓNG BỎNG:

***

*TIN HOA KỲ: QUÁ HAY 2 mãnh tướng tái xuất giúp Donald Trump bất khả chiến bại

***

*Diễn từ quá xuất sắc của tổng thống Trump: Những điều vĩ đại đạt được đều từ đức tin nơi Thiên Chúa:

https://www.youtube.com/watch?v=pEqONDcnADo&feature=youtu.be

***

*Xem nhiều chuyện lạ….Trong đó có phẩu thuật “biến” đàn ông thành đàn bà…và nhiều thứ nữa…

https://www.facebook.com/docchy/videos/1301979426859109/

***

*

Một công ty ở Hà Nội, Việt Nam, đã sản xuất mặt nạ làm từ giấy vệ sinh, cơ quan chức năng phát hiện hôm thứ Tư.

Một người phụ nữ trong trang phục của Thần thịnh vượng và giàu có đeo mặt nạ bảo vệ tại một cửa hàng vàng ở Hà Nội, Việt Nam, vào ngày 3 tháng 2 năm 2020.

Nhà sản xuất, Viet Han Company Ltd, phải đối mặt với mức phạt cao. Trước khi phát hiện, các quan chức đã tìm thấy và thu giữ khoảng 140.000 mặt nạ.

Mười sáu trường hợp của coronavirus mới đã được xác nhận tại Việt Nam. Nhu cầu mặt nạ đã tăng lên và sản xuất tăng sau khi nhà chức trách cho biết nước này cần sản xuất 10 triệu khẩu trang mỗi ngày.

(Isaac Scher) ischer@businessinsider.com

ANDY

***

*Khi người dân phẫn nộ không còn sợ hãi

9 Điều Bi Phẫn

Trình Báo Quốc Dân 

“Lời viết đến đây, ngoảnh mặt về sau, Mậu Tuất đến nay, tôi vì phát ngôn mà chịu tội: giáng cấp, dừng chức, bị giam lỏng ở trường, đi lại khó khăn. 

Viết bài văn này, dự cảm tất sẽ có tội phạt vào thân, nếu bài viết này mà là bài văn cuối cùng của tôi, cũng không phải là điều không thể. 

Nhưng đại dịch trước mắt, trước có vực sâu, thì trách nhiệm ở mình, không thể chối từ, không thể tránh né. Nếu chăng không bằng kẻ giết lợn bán thịt.”

Hứa Chương Nhuận (Xu Zhanrun), Cựu Giáo Sư Đại Học Thanh Hoa 

 (Nguyễn Sử dịch)

12-2-2020

Tí – Hợi giao thời, Vũ Hán phát dịch, cả nước cùng lây. Nhất thời đất Thần châu người người bàng hoàng, khắp chốn thương tang. Kẻ nắm công quyền tiến lui thất trách, khiến dân đen người người gặp họa, dịch khắp toàn cầu, Trung Quốc nay thành Cô đảo. Công sức “Cải cách mở cửa” ba mươi năm tích lũy, nay đem hủy trong một sớm một chiều. Một cái tát cho Trung Quốc, hay những người trị lý quốc gia trở về thời tiền hiện đại.

Nay đường chặn, thành phong, một tai nạn nhân đạo không ngừng ở ngay trước mắt, khác nào đang thời Trung thế. Nguyên nhân chính bởi, kẻ cầm quyền trên dưới, xuất hiện thì bịt miệng mà dối lừa, tiếp thì đẩy trách nhiệm chỉ muốn tâng công, mắt trừng trừng bỏ qua cơ hội đầu tiên cho trị phòng bệnh dịch. Lũng đoạn tất thảy, chỉ chăm chăm vì “tổ chức vô trật tự” chỉ chịu trách nhiệm với cấp trên trong “chế độ hoàn toàn bất lực”. Một chính thể “Toàn bại hoại đạo đức” chỉ vì lòng riêng để “giữ Giang sơn” mà nướng muôn ngàn dân rơi hầm tai họa, vậy cho nên nhân họa mới quá cả thiên tai.

Mang đạo đức suy đồi của thể chế lõa lồ ngay trước mắt, phô bầy nên cảnh kém hèn chưa từng có xưa nay. Chính vậy, tai họa bởi người, từ luân lý, chính trị xã hội cho đến kinh tế bây giờ, đâu khác gì một cuộc chiến kinh hoàng. Nhắc lại một lần, đấy còn hơn cả một cuộc chiến kinh hoàng. Ấy chính là chưa kịp phô bầy với giặc giã bên ngoài, thì gian thần đã phá tan cả nước.

Hoa Thịnh Đốn hoặc muốn diệt tan kinh tế Trung Hoa, chẳng ngờ quan lại nước nhà đã tự hiến thân làm tướng địch. Dịch bệnh hoành hành ở ngay trước mắt, cái gì mà “thân tự” vân vân. Tâm miệng bất nhất, vô xỉ có thừa, càng làm quốc dân bi phẫn, lòng người mết hết. Vậy nên, phẫn nộ quốc dân như hỏa sơn chỉ chờ bộc phát, mà người dân phẫn nộ sẽ không còn sợ hãi. Cho nên, mở mắt nhìn hệ thống thế giới, xét chu kỳ chính trị năm châu đem tóm lược quốc tình từ Mậu Tuất tới nay, khái lược thành chín điều, dâng lên quốc dân.

Thứ 1, Trước hết, chính trị bại hoại, đạo đức sạch trơn

Giữ gia nghiệp, ngồi giang sơn, đã thành hạt nhân của đám thượng tầng trong chính thể. Mở miệng ra là “nhân dân quần chúng” chẳng qua chỉ là đơn vị đo thuế, dưới những con số quản lý là “cái giá phải trả” cho một lòng ổn định vương quyền, chỉ để cúng dường vô số phường sâu mọt trong chính thể cực quyền. Trong chính thể dưới trên che giấu bệnh dịch, hết kéo lại kéo, chỉ xoay quanh những “hạt nhân” đèn xanh đèn đỏ, ca vũ thăng bình, càng lộ rõ làm gì có sinh mạng dân đen con đỏ, mà dám lý luận mạng người hơn cả. Đến việc phát sinh, vừa làm mất mặt, còn táng tận thiên lương, người gặp tai ương toàn dân đen trăm họ.

Gốc quyền còn đó, mà bất lực và loạn tượng khắp nơi, bọn an ninh mạng dốc lòng vì bạo chính, không khác khuyển ưng, thêm giờ thêm điểm chặn đường tin tức, mà tin tức không đường mà chạy, ấy chính vì đặc vụ chính trị lên ngôi, Quốc (gia) an (toàn) ủy (ban) biến thành trung tâm sức mạnh, tuy chẳng thể thêm nay lại càng vô dụng. Thực ra, người xưa sớm đã nói rồi, chặn miệng dân còn hơn chặn lũ, quản lý mạng có bằng tài thánh, cũng sao ngăn mười bốn ngàn ngàn miệng thế cùng reo, cổ nhân nào có nói chi sai! Mọi việc khắp cả muôn, tưởng quyền lực không gì không thể, đắm chìm trong hô hào “lãnh tụ” để lừa mình, mà rốt cuộc nào che cho nổi.

Đại dịch ngay trước mặt, lại không thấy đức người lãnh tụ, dùi đầu vỗ gối, tướng sỹ chết ở tiền phương, họa hại muôn phương dân chúng, chỉ ngồi đó kêu gào khẩu hiệu, cái nọ cái kia, làm quốc dân khinh bỉ, mang trò hề cho cả muôn phương. Đấy chẳng bởi Nó, mà bởi “đạo đức chính thể hoàn toàn bại hoại” mà nên. Nếu bảo rằng hơn 70 năm liên miên tai nạn cũng cho dân thấu hiểu tàn bạo cực quyền, thì trận đại dịch càng phơi bầy sạch bách. Chỉ mong cho muôn vạn đồng bào, người già người trẻ, thêm trí nhớ, bới tính nô (lệ), trên muôn điều công sự, dùng lý của mình, đừng tiếp tục tuẫn táng cho cực quyền chủ nghĩa. Nếu không, muôn đời chẳng thoát.

Thứ 2, Thứ đến, dưới độc tài chính trị, chính thể hủ bại

Kết thúc ba mươi năm hệ thống kỹ thuật quan liêu. Đã biết bao lần, dưới động cơ đạo đức và lợi ích, hàng loạt quan chức xuất thân kỹ thuật khoác áo lên đường, rốt cuộc hình thành dẫu không lý tưởng, khắp chốn tệ đoan, nhưng cũng là hệ thống của một thời phải thế. Nguyên nhân quan trọng, chính là bởi yêu cầu chính tích để có thể lên cao, đã thúc đẩy sỹ tử bần hàn hiến thân chính thể. Còn như Hồng thiếu gia thừa thế ngoi lên, đặt đít có ăn, túi cơm giá áo, thành sự thì ít bại sự vô vàn, ở đây không tính.

Đáng tiếc, cùng với mấy năm gần đây không ngừng chỉnh đốn giang sơn nhà Đỏ, vở tuồng xưa diễn lại, chỉ dùng người nhà, thêm kẻ nghe lời. Kết quả là đâu, quan liêu xuất thân kỹ thuật, đức tính và tài năng, những máu lửa vì chính tích để lên cao, không ngờ không biết nay đã mất sạch còn đâu. Đặc biệt tập trung lấy nguồn gen Đỏ, chỉ người nhà làm hạt nhân chế độ, làm thiên hạ lòng nguội tựa tàn tro, lại thêm nữa xa đức xa tâm. Chính bởi thế mà quan trường chỉ toàn kẻ bất tài quen ăn quen bợ. Việc loạn Ngạc châu (Hồ Bắc), bầy ma điên loạn, chẳng qua một góc, thực ra tỉnh nào cũng vậy, cả nước khác chi.

Nguyên nhân trong đó chính bởi thời đại “Hậu lãnh tụ” chế độ Lãnh tụ bản thân đã hủy việc trị lý, miệng nói phương thức thời hiện đại nhưng lại ném cả quốc gia vào thời kỳ loạn thế. Bệnh tình ở đó chính bởi “Tổ chức vô trật tự” và “Chế độ hoàn toàn bất lực”. Anh có thấy chăng, Chỉ một người một ngựa mà trông, mà một người u mê, trị nước vô đạo, làm chính trị không trình độ mà chỉ giỏi lộng quyền lộng thuật, cả nước cùng chịu tai ương. Quan lại không biết làm gì, kẻ tốt dẫu có lòng làm việc cũng đâu dám làm gì, kẻ ác khuấy đầm bắt cá, không làm được lại còn phá việc, còn hơn cướp đồ nhà cháy, kẻ hèn lên người tài bị loại, một ổ loạn mê.

Thứ 3, Thêm nữa, nội chính trị lý hoàn toàn suy bại

Chính bởi thế hoàn toàn đi xuống, biểu hiện ở hai phương diện sau đây. Thứ nhất, kinh tế đi xuống đã thành hiện rõ, năm nay lại càng suy kiệt, bởi “phong ba” trước nay chưa từng trông thấy, đem “Tổ chức vô trật tự” và “Thể chế hoàn toàn vô năng” đẩy đến cùng cực. Đối với lòng dân ngày càng xuống dốc, lo sợ bản quyền, bất mãn chính trị, xã hội thu hẹp, văn hóa xuất bản tiêu điều, chỉ có rắm chó cùng bài ca, kịch Đỏ của bọn vô sỉ suốt ngày ca công tụng đức, sớm đã thành sự thực.

Chỗ sai lầm nhất chính là sai lầm trong chuyện Cảng, Đài, mặc kệ lời hứa đầu phiếu của dân, đánh bàn cờ thối, làm niềm tin chính trị đâm xuống vực sâu, dẫn đến mảnh đất văn minh Hoa Hạ mà lòng người ly tán nhân tâm, làm thế giới thấy miệng lưỡi của phường vô lại. Còn phần khác, quan hệ Mỹ Trung mất thế cân bằng, nền tảng bởi quốc gia siêu cấp bởi không có nội chính thuần túy, đấy chính bởi cái gốc của vận mệnh quốc gia không vững. Chính bởi như vậy, quan lại hồ đồ, lại gặp thêm một nước lớn hoàn toàn khó hiểu, nên dẫn đến một mớ bùng nhùng. Dân mạng nói “Chủ nghĩa đế quốc một lòng diệt ta”, muốn làm mà việc vẫn không thành, nay để Nó làm xong, đâu chỉ là nói nhảm, mà thực là đau tận tâm can.

Ngoài ra, vài năm nay công quyền thắt chặt, hạn chế dư luận, chặn đường xã hội, bịt miệng càng tăng, dẫn đến cơ chế cảnh tỉnh xã hội đã suy nhược thậm chí hoàn toàn đánh mất. Gặp cơn đại dịch, từ bịt miệng tới bịt thành, lòng chết lại thêm người chết đó. Bởi vậy, khó gì đâu để hiểu, cùng với những điều đó mang lại Chính trị XX chủ nghĩa và chủ nghĩa dung tục thực dụng lan tràn khắp nơi, không thể nhiều hơn. “Tri thanh chính trị” lên ngôi trong thời điểm đặc thù, thực đã là Đức – (tri)Thức cùng xóa sổ. Có thể nói, trên trên dưới dưới, đây là lớp lãnh đạo tệ nhất hơn bốn chục năm qua.

Bởi thế, chính là lúc này, phải thực hiện đúng điều 35 trong Hiến Pháp, giải trừ đối với việc thắt chặt, dùng hình thức đặc vụ để quản lý không gian mạng, thực hiện quyền tự do ngôn luận và tự do cho cả lương tâm, xóa bỏ cả việc chặn biểu tình, diễu hành, ngay cả việc xây dựng xã, đoàn các quyền để tổ chức tự do, tôn trọng quyền bỏ phiếu của toàn thể quốc dân, đặc biệt quyền bỏ phiếu chính trị, thêm nữa, đối với nguồn cơn của tật bệnh, người có trách nhiệm với tình hình dịch bệnh, phải có cơ chế điều tra độc lập, đấy mới là con đường lớn phải “xây lại sau cuộc chiến” gấp ngay lúc này.

Thứ 4, Lại nữa, nội đình chính trị lên ngôi

Vài năm gần đây hành động tập quyền, Đảng – Chính quyền nhất thể, đặc biệt là lấy Đảng thay Chính, như đã nói ở trước, dường như đem thể chế quan liêu trở thành ung nhọt. Động cơ tàn tạ, kiểm soát không nổi, lấy (ủy ban) kỷ luật kiểm soát làm roi vọt, đánh cơ thể bán mạng. Bởi vì sự thiếu khuyết của tự do ngôn luận và thể chế văn quan hiện đại, càng không quan tâm sự có mặt “kẻ phản đối trung thành của vua” roi vọt bản thân cũng không chịu sự đốc thúc, lại lấy Quốc An ủy (ủy ban kiểm tra an toàn quốc gia) nhất thống để làm cánh tay sắt thống lĩnh.

Cuối cùng là tầng tầng trói buộc, quyền lực chỉ ở trong một người. Mà thân người thân phàm xác thịt, không phải toàn năng, dưới thể chế của Đảng lại không có phân quyền để cân bằng hay hợp lực, chỉ có gom thân tín mà nghị họp. Chính bởi thế, nội đình sinh ra. Nói trắng ra, chính là “tập thể lãnh đạo” phân tách thành hình thức “chín rồng trị nước”, sự suy yếu của quyền lực thừa tướng, nhóm quyền lực của lãnh đạo trở thành “Nước ở trong nước”. Quay trở lại trạng thái bình thường của “chính thể 1949”, quan liêu hệ thống phụ trách hành chính, dẫu là thời đại của Mao đi chăng nữa thì cũng phải nhịn Chu (Ân Lai) vài phần. “Cách mạng ủy ban hội” và “Tổ chức bảo vệ nhân dân” xuất hiện, làm tan kết cấu đó, cuối cùng không thể duy trì.

Gần bốn mươi năm trở lại đây, đại đa số thời kỳ “Quân – Tướng” đại để cân bằng, Đảng và Chính quyền nhất thể biến các quản lý hành chính trở thành ý chỉ của Đảng. Chỉ đến những năm gần đây, mới bắt đầu xuất hiện, thực hiện chính trị nội đình, mà triệt để đóng cửa những hoạt động thông thường của chính trị. Một khi tiến hành đóng cửa, nghĩa là không còn đường lui, tình hình xiết chặt, ai cũng đều không làm được việc, chỉ có mắt trừng trừng nhìn tình hình càng trở nên tồi tệ, tệ đến mức không thể sửa được. Dưới tình cảnh đó, kinh tế xã hội sớm đã khó có thể chống lại được tổn thương, những tác động của xã hội thế tục cũng làm tiêu hao luân lý xã hội, sự yếu của xã hội thị dân, công dân xã hội cơ bản không tồn tại, đến như chính trị xã hội đến bóng cũng không còn thấy, thế cho nên một chút tác động hay đại nạn tới nơi, không thể tự cứu, người ngoài cứu chữa thì bị chặn, thế cho nên ắt dẫn đến tai ương.

Lần này cái loạn Giang Hạ, hiện tượng ở dưới mà cái gốc ở trên, đối với việc nhất nhất “giữ giang sơn, ngồi giang sơn” chứ không phải đặt mình vào chủ quyền nhân dân “lấy văn minh lập quốc, lấy tự do lập quốc” làm bản thân của thể chế, kết quả, tình hình, như cộng đồng mạng bình luận “tập trung lực lượng làm việc lớn” nhất thời biến thành “tập trung lực lượng gây việc lớn”. Đại dịch Hồ Bắc, chỉ một lần nữa chứng minh sự thực đó mà thôi.

Thứ 5, lấy “Chủ nghĩa cực quyền Big Data” cho đến “Chủ nghĩa khủng bố Wechat” trị quốc trị dân

Hơn ba mươi năm qua, dưới cái gốc không đổi, ý thức hình thái quan phương từ chủ nghĩa dân tộc “Chấn hưng Trung Hoa” và nhu cầu phú cường “Tứ hóa” (Công nghiệp hóa, nông nghiệp hiện đại hóa, quân sự hiện đại hóa, khoa học kỹ thuật hiện đại hóa) đến “ba đại biểu” rồi “tân Tam dân chủ nghĩa” cho đến “Tân thời đại” vv. Về thực chất mà nói tổng thể xu thế là trước lên sau xuống, đạt đến “ba đại biểu” lên đến đỉnh điểm rồi thì đi xuống, cho đến lúc này một thứ lộ rõ chỉ là còn “giữ giang sơn” và “chủ nghĩa cực quyền Big Data”.

Tương ứng với đó, là xu thế quá độ từ Cực quyền của Mao chuyển hướng sang uy quyền, sau Olympic là điểm dừng, rồi quay ngược trở lại chủ nghĩa cực quyền của Mao, đặc biệt sáu năm trở lại đây càng trở nên tăng tốc. Bởi sử dụng phương thức đổ tiền bạc vô độ vào khoa học để dựng nên “chủ nghĩa cực quyền” 1984. Cũng nhờ điều đó mà “chủ nghĩa khủng bố Wechat” trực tiếp nhắm thẳng tới hàng trăm triệu người dân, dùng mồ hôi nước mắt của người đóng thuế để nuôi hàng triệu an ninh mạng, để nhắm vào khống chế ngôn luận hành vi của cả quốc dân, thực là quốc dân chính là bệnh độc mà thể chế này đối phó.

Động một chút báo cáo, cấm nick, chặn nhóm hội trên diện rộng, thậm chí dùng cả vũ lực trị an, dẫn đến người người sợ hãi, bị ép phải tự mình kiểm duyệt, nếu không sẽ lâm vào phạm một tội trên trời mà có. Chặn đứt hết mọi tư tưởng thảo luận công cộng, cũng bóp chết cơ chế dự phòng cảnh tỉnh vốn có của một xã hội kiện toàn. Chính bởi vậy “nền tảng của chủ nghĩa độc tài cực đoan (Fascism) chính trị” dần dần thành hình, nhưng càng lộ rõ “Tổ chức vô trật tự” và “Thể chế hoàn toàn vô năng” vừa phi kết cấu lại giải kết cấu. Nguồn cơn bởi đó, không khó để hiểu, đối diện đại dịch, chủ nghĩa cực quyền thống trị không gì không thể, đứng trên tất cả, đã làm cho một đế quốc sản xuất mà khẩu trang khó kiếm.

Trong thành Giang Hạ, khắp cả Ngạc châu cho đến nay vẫn còn vô số người không được trị bệnh, tìm y không chỗ, chỉ có thể nhọc nhằn than khóc, còn không biết bao người vì thế mà mệnh xuống suối vàng, đem những thứ không gì không thể và không gì có thể, phơi bầy lõa lồ trước mắt. Nguyên nhân là bởi vì chặn đứng xã hội, chặt đứt nguồn cơn tin tức, chỉ chấp nhận nhưng tuyên truyền từ ban tuyên giáo, đất nước này thực sự là một người khổng lồ chân thọt, nếu quả thực có là người khổng lồ đi chăng nữa!

Thứ 6, lật ngửa hết bài, chặn đứng tất cả khả năng thay đổi

Nói cách khác, cái gọi là “cải cách mở cửa” đã chết đứng rồi. Từ cuối năm 2018 cái “nên thay đổi”, “không nên thay đổi” và “kiên quyết không đổi”… đến mùa thu năm 2019 trong thông cáo thì đã có thể đoán định, lần “cải cách mở cửa” thứ ba trong lịch sử cận đại Trung Quốc đã chính thức cáo chung.

Thực tế, quá trình dẫn đến cái chết này chí ít đã bắt đầu từ 6 năm về trước, chỉ có điều bây giờ mới chính thức ra thông cáo mà thôi. Ngoảnh mặt lại, trong lịch sử thế giới trong thế kỷ 20, phàm là thể chế chính trị cực quyền cánh hữu, dưới áp lực đều có khả năng tự mình chuyển biến, cũng không phải có đổ máu quy mô lớn. Cho đến là “Tô Đông Pha” (Sóng Đông Sô viết) – đây chỉ các sự phá sản của các chính thể cực quyền Đỏ ở các nước Đông Âu, cũng vẫn có quá trình quá độ hòa bình, làm người ta ngạc nhiên và mừng vui.

Nhưng nước ta giờ này, vẫn đem đường chặt đứt, chắc sự quá độ hòa bình, tự thành câu hỏi. Nếu quả như vậy thì “Hưng, Trăm họ khổ; Vong, Trăm họ khổ”, Biết nói gì đây! Chỉ mong sau cơn đại dịch, toàn dân phản tỉnh, cả nước tự giác, xem xem liệu có thể có cuộc “cải cách mở cửa” lần thứ tư chăng!?

Thứ 7, từ đó thuận dòng mà xuống, Trung Quốc tiếp tục cô lập với hệ thống thế giới đã trở thành định thế. 

Trong cả trăm năm, đối với hệ thống thế giới hiện đại phát khởi từ văn minh Địa trung hải, văn minh cực thịnh ở Đại tây dương, Trung Quốc tự đóng nhiều vai người “chống lại” hay “thuận theo” lên lên xuống xuống. Ba mươi năm trở lại đây, đau lại thêm đau “hoặc cúi đầy tôn trọng” cho tới “ngẩng đầu đuổi theo” cho đến cả “mở mày mở mặt” trở thành chủ lưu.

Tiếc rằng những năm gần đây hết phạm Dốt lại phạm Ngang ngược, lộ rõ “cải cách mở cửa” đã đi đến cuối đường rồi. Cực quyền cánh tả “không còn đường lui”, không thể hòa bình để tự mình chuyển biến, chính bởi thế, trở thành quái thai trong hệ thống thế giới. Tuy là như vậy, tổng thể mà nói, vài cuộc kéo cưa, sức lực và tính cởi mở của Trung Quốc cuối cùng cũng tiếp tục dấn thân vào thế giới hiện đại, trở thành kẻ quan trọng trong cuộc chơi lớn, định nghĩa lại đâu là “trung tâm- đường biên” cũng là một sự thực.

Thế nhưng, giữa thế nước và thời thế hoàn toàn không phù hợp, chính sách đối ngoại quá ư ngông cuồng, đặc biệt vấn đề nội chính, càng ngày càng độc tài hóa, làm cho những đối thủ trong trò chơi vương quyền đều vừa thận trọng vừa cảnh giác với sự nổi dậy của đế quốc Đỏ, dẫn đến việc một bi kịch là song hành với việc gào thét vận mệnh của nhân loại là một cộng đồng thì bị chính cộng đồng đó tẩy chay, càng ngày càng cô lập là một sự thực ngay trước mắt.

Việc thì phức tạp nhưng đạo lý thì giản đơn, một chính thể không đối đãi tử tế với chính quốc dân của mình thì làm sao tử tế với thế giới được; Một dân tộc không chấp nhận hệ thống chính trị văn minh của nhân loại thì làm sao để người ta có thể là cộng đồng chung với anh được! Vậy cho nên, về mặt giao lưu, trao đổi kinh tế sẽ tiếp tục tồn tại, nhưng bị cô lập với cộng đồng văn minh cũng là một sự thực.

Đây không phải chiến tranh văn hóa, cũng không phải một từ “xung đột văn minh” có thể giải quyết, càng không phải vài nước cho đến hàng chục quốc gia thực hành chính sách cấm du lịch đối với Trung Quốc cho đến việc bài Hoa, chống Hoa, khinh Hoa khắp thế giới không phải chỉ là đơn giản như vậy.

Ở đây cũng có thể nhắc nhở rằng, ý thức “họa (da) vàng” sẽ thuận thế mà lên, mà người chịu sự kỳ thị và nỗi khổ cách ly đó chỉ có thể là đồng bào của chúng ta, chứ không phải phường quyền quý. Vậy cho nên, phải qua gian nan khổ nạn mới dấn thân được vào giá trị chung của toàn nhân loại, từ đó mà đặt mình vào trong trật tự của các nước, nước ta, dân ta làm thế nào để sinh tồn, cho đến lựa chọn, loại bỏ cho triết học dân tộc. Ở đây chỉ có thể là thuận thì sống, chống thì chết, đấy chính là trở thành kẻ cô lập, trong bản đồ văn minh chính trị hiện đại của toàn cầu trở thành kẻ cô lẻ, thành cô gia quả nhân.

Thay chuyển cục diện đó, xây dựng hình tượng một quốc gia lớn có trách nhiệm, gánh trên vai mình những điều đáng gánh, trước hết phải bắt đầu từ việc hoàn thiện nội chính, tất nhiên chỉ có thể dựa vào con đường văn minh của toàn nhân lại, đặc biết phải lấy “Chủ quyền ở Dân” làm gốc của nước. Dựa vào đó, nội chính, vẫn là nội chúng, một chính thể lương thiện và có năng lực trị lý quốc gia “Lập hiến dân chủ, Nhân dân cộng hòa” mới có thể loại bỏ cô lập, tự lập ở trong hệ thống thế giới, đó mới là đại kinh, đại pháp cho một dân tộc muốn sinh tồn, phồn vinh trên con đường lớn. Khi đó, thuận thời ứng thế, Trung Quốc gia nhập G7 trở thành G8, cũng không phải là điều gì khó tưởng tượng.

Thứ 8, Nhân dân đã không còn sợ hãi

Nói một ngàn lờn vạn lời, dân chúng chính bởi sinh kế khó khăn, trải bao gian khổ những “người dân của ta” đã không còn tin vào thần thoại về quyền lực, những người đã hy sinh bao nhiêu để có được cơm áo, một chút tự do của người dân đã càng càng không dễ cúi đầu bịt tai để giao tính mạng mình cho những kẻ chuyên chính mặc chém mặc giết.

Đặc biệt qua cơn đại dịch này, người dân căm phẫn, không còn làm nữa. Họ trông thấy sự tảng lờ dịch bệnh, che giấu tình hình không quản an nguy của dân, những kẻ bạc ơn. Những người dân chứng kiến cái giá phải trả của sinh mạng của mình mặc cho thiên hạ ca tụng thanh bình, họ chứng kiến hàng ngàn mạng người ngã xuống từng phút, nhưng vẫn mặc kệ chỉ lo đóng nick, bịt miệng, ca tụng những chuyện cảm động, truyền bá năng lượng tích cực, ca công tụng đức những điều vô sỉ hoang đường.

Một câu nói “Tao đ*o tin nữa”, tao đ*o làm nữa. Nếu nói lòng người là không trông thấy sờ không được, là vô dụng, dường như kinh nghiệm đã được chứng minh, không phải không có lý. Ở đây không, mọi người đều có thể bị giết, để Nó ngồi sống trăm năm. Nếu như kẻ mà người người đều chửi như Lý Đại Điểu, làm người ta cảm khái rằng trời không mở mắt, đạo trời bất công, nhưng trên thực tế, trời bản thân cũng là khổ nạn, cũng cùng chịu tội với chúng ta.

Thế nhưng, nếu như nói người là người, bởi vì trong con người, trong ngực có một trái tim chứ không phải là lòng lang dạ thú, cũng bởi sinh già bệnh chết mà khóc lóc thở than, cũng vì họa phúc lợi lộc mà yêu ghét lẫn nhau, bởi hoa rụng mà rơi lệ, bởi nước chảy mà buồn rầu, thì lòng người tự hướng theo, nếm mật chém gai, xóa tàn hủ bại! Giữa lúc nhân tâm táng tận chính là lúc tận thế tự đến! Đối với phường bại não hay những kẻ chỉ lo cho bản thân, một phường ô hợp, lịch sử chưa bao giờ viết bởi chúng, càng không phải vì chúng may thay dòng đổi hướng, cũng được chứng minh trong sử, không phải là điều tôi nói dối vậy.

Thứ 9, Dấu hiệu suy tàn đã hiện, giờ đếm ngược bắt đầu, thời khắc lập hiến sẽ đến. 

Mậu Tuất sửa Hiến, mở cửa cho được ác, tập quyền lên đỉnh cũng là lúc tình thế đảo ngược. Một con đường đảo ngược, sẽ dẫn đến dấu hiệu suy tàn triền miên. Bỏ qua không luận bàn về lòng người đã mất, thì trước đã nói về việc thất bại sách lược Cảng, Đài hay quan hệ Mỹ, Trung, cho đến suy giảm kinh tế không thể ngăn chặn, toàn cầu cô lập, biểu hiện rõ của trị lý thất bại, đi ngược với chính trị của thời đại.

Mọi người đối diện với sự lo lắng về thời cuộc, trầm tư cho việc khai cục và tái bố cục, sự biến đổi trong nội bộ, sự chuyển dịch từ dưới lên trên, thế cuộc phát triển của Cảng, Đài đã là chọc thẳng một đường vào trong vòng sắt. Đây chính là từ biên duyên phá cục, mà tiệm tiến vào con đường quá độ hòa bình ở trung tâm, hoặc là, trở thành cuộc chuyển biến thu hẹp hình thức Trung Quốc.

Nói một cách khác, biên duyên đột phá chính là biểu hiện của thời khắc tái lập hiến của Trung Quốc hiện đại sắp đến gần. Trong lúc này đây, trời sắp sáng, chuẩn bị sáng nhưng còn chưa sáng, tàn lưu của cường quyền hẳn sẽ không chấp nhận ý dân, cánh cửa cao vời đã được mở rộng, nhưng đạt được lời dự đoán đó hẳn phải muôn vàn người sẽ phải ngã trước bình minh.

Trên là chín điểm, trình báo quốc dân, đều là thường thức. Nhưng muốn nói thêm một lần nữa, chính ở việc trị lý quốc gia chưa thể tiến vào một quỹ đạo thông thường, văn minh chính trị của dân tộc vẫn còn chờ sự chuyển biến hiện đại, như trong việc tích thiện để bước đi, để chờ “lập hiến dân chủ, cộng hòa nhân dân” đã kéo dài hơn nửa thế kỷ của sự chuyển mình văn minh. Chính ngay lúc này, chúng ta, “nhân dân của ta” chẳng thể như đàn lợn thờ ơ, như đàn chó nô lệ, như đàn sâu mọt ti tiện sao?!

Lời viết đến đây, ngoảnh mặt về sau, Mậu Tuất đến nay, tôi vì phát ngôn mà chịu tội, giáng cấp dừng chức, bị giam lỏng ở trường, đi lại khó khăn. Viết bài văn này, dự cảm tất sẽ có tội phạt vào thân, nếu bài viết này mà là bài văn cuối cùng của tôi, cũng không phải là điều không thể. Nhưng đại dịch trước mắt, trước có vực sâu, thì trách nhiệm ở mình, không thể chối từ, không thể tránh né. Nếu chăng không bằng kẻ giết lợn bán thịt.

Chính vì Vì nghĩa mà căm phẫn, như triết học phương Tây có nói, chính là nghĩa và phẫn, chỉ có nghĩa và phẫn. Như tiên hiền của nước ta có nói nhân và nghĩa chính là lòng người và đường con người đi, chính vì đó mới làm cho học giả chốn trai phòng trở thành phần tử tri thức, cho đến khi đặt cả tính mạng mình vào đó. Xét cho cùng, tự do, một thứ tồn tại siêu nghiệm và là rốt ráo của hành động, một hiện tượng thế giới mang đầy tính thiêng, là bẩm tính để con người trở thành người, con dân Hoa Hạ cũng không ngoài điều đó. Mà tinh thần thế giới, vị thần ở trên mặt đất, không phải ai khác, đó chính là sự sán lạn của quan niệm tự do.

Chính vì vậy, bạn tôi, trăm vạn đồng bào của tôi, dẫu biển lửa trước mặt, có gì mà sợ! Mảnh đất dưới chân này, người tình sâu mà ơn bạc, ít phúc mà nhiều họa. Người từng chút một hao mòn lòng nhẫn nại của chúng tôi, Người từng bước từng bước chặt đứt sự tôn nghiêm của chúng tôi.

Tôi không biết nên nguyền rủa, hay nên cúi đầu lễ tán, nhưng tôi biết. Tôi thấu hiểu một cách rõ rằng, khi nhắc đến người, tôi không cầm được nước mắt, quặn thắt lòng đau.

Đúng thế, đúng thế, như một nhà thơ đã nói. “Tôi không muốn nhẹ nhàng để bước vào đêm tối, Tuổi già phải thét gào đốt cháy trước khi trời tối Gào thét, gào thét, những ánh sáng đang dần tàn lụi.”

Bởi vì, thư sinh vô dụng, một tiếng thở dài, chỉ có thể cầm bút làm kiếm, đòi công đạo, tìm chính nghĩa. Giữa trận đại dịch này, mắt trông cảnh loạn, mong cho đồng bào, mười bốn ngàn ngàn anh chị em tôi… Hàng ngàn vạn dân lành vĩnh viễn không có cơ hội rời khỏi mảnh đất này, người người cùng thét gào phường bất nghĩa, kẻ kẻ vì chính nghĩa đốt cháy mạng mình, đâm thẳng đêm đen mà hướng đón bình minh, cùng nhau chung sức, chung lòng, chung mệnh, ôm lấy ánh mặt trời của tự do sẽ phải tới đối với mảnh đất này!

***

*Công Ty Dược Liệu Mỹ Đã Chế Được Thuốc Chích Ngừa Vi Khuẩn Corona

Một công ty sinh học Mỹ cho biết ho đã tạo ra thuốc chủng ngừa vi khuẩn corona trong 3 giờ đồng  hồ sau khi có được kết quả gene của vi khuẩn hôm 9 tháng 1, và hiện nay các nhà khoa học đang chạy đua với thời gian để có thuốc chủng ngừa cho thị trường trong thời gian kỷ lục.

Công ty dược liệu Inovio Pharmaceuticals có trụ sở tại Pennsylvania, nhưng các nhà khoa học trong phỏng thí nghiệm của công ty thì ở tại San Diego, California đã khám phá ra điều này.

“Chúng tôi có kỹ thuật tính toán đã được chúng tôi thiết đặt, và chúng tôi đã đặt kết quả DNA vào kỹ thuật tính toán này và cho ra chủng ngừa trong thời gian ngắn,” theo giám đốc nghiên cứu và phát triển của Inovio là Bác Sĩ Trevor Smith nói với KVUE.

Trung Quốc đã báo cáo có thêm 254 người mới chết trong ngày và nâng tổng số người chết vì vi khuẩn corona lên tới 15,152, sau khi phương pháp mới đã được áp dụng tại tỉnh Hồ Bắc như là cách xếp loại các trường hợp.

Thuốc chủng ngừa vi khuẩn COVID-19 là tên mới của các viên chức y tế WHO đặt cho vi khuẩn corona, có thể sẵn sàng sử dụng vào mùa hè này. Chứng khoán của công ty Inovio đã nhảy vọt lên 5.32 đôla mỗi cổ phần trong vài ngày sau khi công ty này tuyên bố họ đã được chọn để tìm ra thuốc chủng ngừa corona.

Công ty Mỹ này đang hợp tác với công ty TQ Beijing Advaccine để chế thuốc chủng ngừa.

***

*Kinh tế Thị trường là Không Thật – Nhân Quyền cũng Trống Không

 Nhân quyền không thể tồn tại trong “nền kinh tế thị trường định hướng XHCN”

EVFTA vừa được EU chính thức thông qua vào hôm 12 tháng Hai năm 2020 tạo ra nhiều phản ứng và cảm xúc khác nhau trước dư luận.

 Kinh tế thị trường định hướng XHCN không có thực…

 Thời gian 25 năm, tính từ 1995 – thời điểm Hoa Kỳ hủy bỏ cấm vận Việt Nam – được dùng làm mốc để khái quát hình ảnh Việt Nam gọi là “hội nhập quốc tế”. 

 Thuở bấy giờ, hầu hết người dân đều hồ hỡi mừng vui, trước một cuộc đổi đời thật sự cho mỗi thân phận Việt Nam vô cùng khao khát tự do – “tài sản” quý giá mà người ta bỏ quên (những 25 năm) theo những “đêm dài lắm mộng” – bởi lời đường mật từ người CSVN – vốn được sinh ra để vỗ an lòng dân của một thời đói khổ và tăm tối, hễ nhắc lại, bất cứ ai cũng rùng mình về những nếm trải đau thương.

Thời gian đó, rất nhiều người không quan tâm khái niệm “kinh tế thị trường định hướng XHCN” như sau này.

 Theo Wikipedia:”Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” là tên gọi một hệ thống kinh tế được Đảng Cộng sản Việt Nam sáng tạo và chủ trương triển khai tại Việt Nam từ thập niên 1990. Hệ thống kinh tế này, cho đến nay, chính Đảng Cộng sản Việt Nam cũng thừa nhận rằng chưa có nhận thức rõ, cụ thể và đầy đủ về thế nào là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa…Nguyên nhân của tình trạng này là hệ thống kinh tế này là hoàn toàn mới, chưa có tiền lệ trong lịch sử”.

 Như vậy, đủ để khẳng định: “Nền kinh tế thị trường định hướng XHCN” không có thực.

 …làm sao nhân quyền tồn tại trong đó?!

 ĐCSVN phản bội khoa học, khi đẻ ra “kinh tế thị trường định hướng XHCN”. Nhưng thật lạ lùng, họ lại đề nghị Hoa Kỳ công nhận Việt Nam có nền kinh tế thị trường. Để làm gì nhỉ (?!)

 … Dù khá muộn nhưng Hoa Kỳ đang sửa sai bằng thông tin của RFA [4] cho hay: Ngày 11 tháng Hai năm 2020, Cơ quan Đại diện thương mại Mỹ (USTR) thông báo thu hẹp danh sách các nước đang phát triển và kém phát triển, đồng nghĩa với việc Mỹ sẽ xóa bỏ ưu đãi của WTO với nhiều nước, trong đó có Việt Nam”.

 Thành công với EVFTA nhưng ĐCSVN đang phải đối mặt trước hung tin nói trên, cộng với tình hình dịch bệnh Covid-19, có vẻ tạo ra hình ảnh “người cầm lái vĩ đại” không được “xuôi chèo mát mái” cho “nền kinh tế thị trường định hướng XHCN” mà nó vẫn đang vỗ về cho toàn bộ “thủy thủ đoàn” thuộc Bộ Chính trị trong những ngày chuẩn bị cho đại hội đảng lần thứ 13?!

 Nguyễn Ngọc Già Danlambao

Vấn đề, nói một cách đơn giản thì như vầy:

Chánh trị và Kinh tế như hai chân của thân thể.

  • Khi Kinh tế bước tới, từ kinh tế xã hội chủ nghĩa bước sang Kinh tế Thị trường được một bước thì cái “ Định hướng xã hội chủ nghĩa “ léo lại gần y như củ.
  • Cũng vậy, khi Kinh tế cố rấn bước tới Kinh tế Tư Do mà Chánh trị vẫn cứ ù lì “ Toàn trị “ thì cả thân hình vẫn dặm chân y tại chõ!

Cho nên, Kinh tế thực chất vẫn nặng mùi xã nghĩa thì Chánh trị vẫn là Toàn trị.

Hệ quả là dưới chế độ độc tài toàn trị thì làm gì CÓ NHÂN QUYỀN mà nói là “ Tồn tại hay không tồn tại! “

Xin minh giải cho được rõ ràng:

Mèo trắng gắn đuôi mèo đen té ra Kinh tế Thị trường theo Định hướng xã nghĩa

 Hôm Thứ Ba vừa rồi, có nhà kinh tế gây rắc rối cho ông Tập Cận Bình. Ông ta đặt câu hỏi: Nếu đảng Cộng Sản Trung Quốc còn tin ở chủ nghĩa Mác xít thì phải tìm ra một cách giải thích tại sao họ đang dung chứa kinh tế tư nhân?

Ông Cổ Khang (贾康, Jia Kang) từng làm việc trong Bộ Tài Chính, nhắc lại bản Tuyên Ngôn Cộng Sản năm 1848 của Karl Marx và Frederick Engels nói rằng phải xóa bỏ quyền tư hữu các phương tiện sản xuất. Trung Cộng đang làm ngược lại chủ trương đó. Kinh tế tư nhân là động cơ chính giúp nước Tàu tăng trưởng trong gần 40 năm. Hiện nay tư doanh đóng góp 60% vào Tổng Sản Lượng Nội Địa (GDP), và cung cấp việc làm cho 80% giới lao động.

… Nhưng Cộng Sản Trung Quốc vẫn còn ghiền con mèo đen của kinh tế chỉ huy. Một giáo sư triết lý Mác Xít mới viết trên mạng của bộ thông tin tuyên truyền, nhắc nhở đảng Cộng Sản phải xóa bỏ kinh tế tư nhân! Ông Chu Hân Thành (Zhou Xincheng, 周欣诚 ), dạy môn Triết Học Mác xít ở Đại Học Nhân Dân, nhấn mạnh: Lý thuyết Cộng Sản có thể tóm tắt trong một câu: Xóa bỏ quyền tư hữu!

Một nhân viên ngân hàng trẻ tuổi, Ngô Tiểu Bình (Wu Xiaoping, 吴小平) cũng viết trên mạng một bài lý luận nói rằng kinh tế tư nhân đã “làm xong sứ mạng lịch sử” giúp kinh tế nhà nước tiến bước; bây giờ có thể xóa đi dần dần. Các lời hai người này trích dẫn từ bản Tuyên Ngôn Cộng Sản khiến giới kinh doanh nghe mà lạnh xương sống.

Nhưng kinh tế tư nhân thời nay khác với thời cải cách ruộng đất và đánh tư sản ở bên Tàu hồi thập niên 1950. Con mèo trắng tư bản đã lớn khôn, lớn và khôn, khó lòng giết nó được, dù giết từ từ bằng thuốc độc! Nếu giết con mèo trắng, kinh tế nước Tàu sẽ chết theo!

(Con mèo đen của Tập Cận Bình – Ngô Nhân Dụng)

Sách việt – tàu cọng có 16 chữ vàng:

Sơn thủy tương liên,

Lý tưởng tương thông,

Văn hóa tương đồng,

Vận mệnh tương quan”

Vì tên nô tài việt cọng ngu hèn, đem vận mạng Tổ Quốc gắn liền với chệt cọng nên chủ chệt làm ăn ra sao, tớ việt cọng bào hao làm vậy.

Nay tác giả Ngô Nhân Dụng nói chuyện chủ chệt Tập còn nghiền mèo đen “kinh tế xã nghĩa”. ta nói chiện nô tài việt cọng “kinh tế thị trường theo định hướng xã nghĩa” chút chơi.

Tản mạn muộn màng về Chủ nghĩa cọng sản

Tôi nghĩ rằng điều sai lầm LỚN NHẤT và CĂN BẢN của chủ nghĩa Marx Lenine là từ bỏ QUYỀN TƯ HỮU khi chủ trương “Làm theo khả năng, Hưởng theo nhu cầu”. Chỉ khi nào Người có ý thức siêu việt và vật dụng đáp ứng nhu cầu thừa thãi thì may ra. Đạt tới đỉnh đó có thể vài nghìn năm nữa và vài chục triệu thi hài để thực hiện. Thiên hạ đều thuộc lòng cách ngôn “Một trong tay còn hơn hai sẽ có”

(‘Thomas D. Tran – Bàn về “Chất đất sét của đá tảng Macxit 2)*

Bây giờ, hơn một phần tư thế kỷ sau ngày Liên sô và khối cọng sản Đông Âu sụp đổ mà chúng ta vẫn còn “thảo luận” về cái gọi là chủ nghĩa mác lê thì xem ra có bề “lạc hậu!” Ngặt vì, Đất nước chúng ta hiện vẫn do đảng cọng sản cai trị trên nền tảng mác lê “vô sản toàn trị chuyên chính” chẳng đặng đừng mà vẫn phải ì xèo về những nhận thức về chủ nghĩa cọng sản thu nhận từ hơn nửa thế kỷ về trước.

Giới có học thức Miền Nam, từ Tùng Phong Ngô Đình Nhu chí tới thế hệ con em đều nhận thức sự nguy hại của chủ nghĩa cọng sản cho Đất nước và Dân tộc đến mức mà Tùng Phong Ngô Đình Nhu khẳng khái viết:

“Chủ nghĩa cọng sản là NỌC ĐỘC. Thế hệ chúng ta có bổn phận giải trừ nọc độc cọng sản cho nước Việt Nam”.

Mấy năm trước, tôi cũng có lần có đôi dòng nghị luận về sự tàn phá Đất nước và tinh thần Dân tộc của chủ nghĩa thực hành mác lê.

Vì sao đất nước tang thương?

Chỉ vì cái “ Quyền sở hữu “Tàn” dân!”

Đêm hè Hoàng Liên Sơn nóng bỏng. Tù dật dờ học tập. “Vì sao phải củng cố” Quan hệ sản xuất “trên Miền Bắc và cải tạo quan hệ sản xuất ở Miền Nam?”. Tù đội trưởng cầm tài liệu đọc. Đọc dài nhằng dài cuội chẳng ra giống gì. Đực làng Bưng Cầu phát nực, chứng nào tật nấy, ở tù vẫn nói ngang: Khoan, anh đọc hoài không ai hiểu cái gì. Yêu cầu nói dùm “quan hệ sản xuất” là gì cái đã. Đội trưởng ta ngắc ngứ gạt phắc: Quan hệ sản xuất là quan hệ sản xuất, có gì mà hỏi.

Nhác nhìn thấy thấp thoáng bên ngoài song sắt. Tên cán quản giáo thập thò ngó nghiêng. Đực ta tỉnh tuồng phang tiếp: Muốn nói quan hệ sản xuất, trước tiên nói về sản xuất. Nói sản xuất, trước hết là nguyên, vật liệu. Kế đến là máy móc, dụng cụ. Sau hết là phải có người làm.

Sản xuất công nghiêp, nguyên liệu là sắt, thép, hóa chất… Sản xuất nông nghiệp là phân bón, giống má. Trong nông nghiệp, thay cho máy móc là đất đai.

Nói về quan hệ sản xuất là nói về tương quan giữa các yếu tố sản xuất kể trên: Ai làm chủ nguyên liệu, máy móc, đất đai? Ai quyết định việc phân chia thành quả sản xuất?

Trong chế độ tư bản với “quyền tư hữu,” tư nhân chủ xí nghiệp quyết định lương bổng cho công nhân. Địa chủ quyết định tô tức cho nông dân.

Trong chế độ XHCN với “Quyền sở hữu toàn dân,” đảng, nhà nước thay tàn dân hành xử quyền làm chủ. Đảng phân phối cho công nhân, nông dân bao nhiêu, được bấy nhiêu, mặc dầu trên lý thuyết là: Làm theo khả năng, hưởng theo kết quả lao động.

Hiện tại trên miền Bắc, quan hệ sản xuất đặt trên nền tảng “sở hữu tập thể” với hình thức Hợp tác xã. Cho nên cần củng cố để tiến lên trình độ sở hữu toàn dân với qui mô quốc doanh: Nông trường quốc doanh thay cho HTX nông nghiệp…

Ở Miền Nam còn đang làm ăn cá thể, phải “cải tạo” thành tập đoàn sản xuất trên nền tảng “sở hữu tập thể!”

Thằng Đực vừa múa lèo giỡn mặt cán quản giáo. Bởi vì cả ngày lao động khổ sai, mệt tắt thở mà hổng cho ngủ, còn bắt học tập những điều cán ngố chưa thông, trong khi tù Miền Nam thuộc nằm lòng mà còn bắt học!

Thuật lại câu chuyện kể trên để cho thấy rằng: Giới trẻ có học Miền Nam biết rõ cọng sản là sai lầm, tai họa. Cho nên mới liều chết chiến đấu. Giữ được Tự do, no ấm cho đồng bào Miền Nam được 21 năm.

Bây giờ để cho thấy cái sai lầm, tai họa chết người của cái “sở hữu tàn dân” vô trách nhiệm, thử đối chiếu với xã hội Miền Nam sanh hoạt trên nền tảng tư hữu, kinh tế thị trường Tự do.

Miền Nam: Tư hữu – Kinh tế thị trường tự do

Ngày Miền Nam mới thu hồi Độc lập, dựng lên nền Đệ nhất Cộng hòa, giới làm việc điều hành guồng máy quản trị công quyền, nhận thức theo kinh nghiệm Âu châu, hệ thống công quản (Régie nationale) thường chậm chạp, yếu kém nên chỉ giữ lại 4 bộ phận Điện, nước, xe bus và hỏa xa để bảo đảm các nhu cầu thiết yếu của người dân. Ngoại giả là tư nhân kinh doanh theo kinh tế thị trường tự do.

Ngay khi nhận thấy công quản xe bus lỗ lã, không kiến hiệu, chánh phủ đã mau lẹ giải tán.

Hơn thế nữa, chánh phủ chủ trương sở hữu hóa người dân để họ có phương tiện độc lập, phát triển đời sống. Tiêu biểu là chương trình “sở hữu hóa” tài xế taxi. Chánh phủ nhập cảng xe taxi bán trả góp cho tài xế lái xe taxi thuê. Thêm một chi tiết ở đây cho thấy sự ích lợi của chương trình nầy: Chủ xe cho thuê là loại xe cở nhỏ hiệu Renault, trong khi chương trình sở hữu hóa của chánh phủ là loại xe Dauphine tiện nghi và sang trọng hơn!

Chương trình “tư hữu hóa nông dân” còn vĩ đại hơn. Thời Đệ nhất Cộng hòa còn dè dặt, chỉ mua lại ruộng đất của chủ điền và bán lại cho nông dân trả góp. Qua Đệ nhị Cộng hòa thấy làm như vậy vừa chậm lại thêm nông dân dụ dự, không hăng hái hưởng ứng nên đi một bước dứt khoát: Truất hữu điền chủ có trên 100 mẫu ruộng và trả bằng công khố phiếu, rồi cấp phát miễn phí cho mỗi gia đình nông dân 3 mẫu đất theo chương trình “Luật Người cày có ruộng.”

Chưa hết, chương trình tư hữu hóa nông dân còn tiếp tục. Sau hiệp định Paris 1973, khi tiếng súng giảm bớt, chánh phủ đẩy mạnh chương trình “khẩn hoang, lập ấp.” Sơ khởi, chánh phủ tổ chức di dân từ những khu vực nghèo miền Trung đưa vào các khu vực còn hoang dã, dựng cho mỗi gia đình một căn nhà vách ván lợp tôn, cung cấp lương thực cho một năm để chờ tới mùa thu hoạch.

Mỗi gia đình được cấp nửa mẫu đất sơ khởi do nhà nước ủi quang. Phần còn lại, người dân tự khai phá.

Tóm tắt lại là: Trong khi cọng sản miền Bắc bần cùng hóa nhân dân, tịch thâu sản nghiệp tập trung vào tay của đảng thì Miền Nam làm trái lại: Nỗ lực tư hữu hóa người dân bằng mọi cách thế có thể thi hành được.

Cho nên Miền Nam thời ấy phát triển không kém gì Đài Loan, Đại Hàn mặc dầu quốc gia đang lâm chiến.

Sở dĩ được như vậy là bởi vì quốc dân Việt Nam long trọng tuyên ngôn trên Hiến Pháp Đệ nhị VNCH 1967:

ĐIỀU 19

1- Quốc Gia công nhận và bảo đảm quyền tư hữu

2- Quốc Gia chủ trương hữu sản hóa nhân dân”

Bây giờ nhìn lại, vì sao mà đất nước tang thương, dân tình khốn khó như ngày nay?

CHXHCN: Sở hữu toàn dân – Kinh tế thị trường theo định hướng xhcn

Sở dỉ nền kinh tế xã nghĩa nó nhập nhằng nửa nạc, nửa mỡ, chẳng xác định được phương hướng là do cái điều 15 Hiến pháp 1992 nầy đây:

Điều 15
Nhà nước phát triển nền kinh tế hàng hoá nhiều thành phần theo cơ chế thị trường có sự quản lý của Nhà nước, theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Cơ cấu kinh tế nhiều thành phần với các hình thức tổ chức sản xuất, kinh doanh đa dạng dựa trên chế độ sở hữu toàn dân, sở hữu tập thể, sở hữu tư nhân, trong đó sở hữu toàn dân và sở hữu tập thể là nền tảng.

Cái điều luật hiế(p) pháp nầy nó cũng giống như câu thần chú phù thủy: Tay trái cho đi, tay mặt léo lại. Khi mà cơ chế thị trường cho đi thì cái định hướng xã nghĩa rút lại. Cũng dzậy, khi cái sở hữu tư nhân đưa ra thì cái sơ hữu “tàn” dân rút dzô!

Rốt cuộc lại là: Xã nghĩa tàn dân léo qua léo lại vẫn u như kỷ. Cốt khỉ hườn cốt khỉ.

Nói rằng cái sở hữu tàn dân là vô trách nhiệm, bởi vì cha chung không ai khóc. Tập thể chỉ huy, cá nhân phụ trách nên không ma nào chịu trách nhiệm, bởi vì như ba Dê nói: Đảng sai đâu, đánh đó. Nên hư gì thì đảng chịu chớ nó hổng trách nhiệm gì hết trơn. Nhưng mà đảng là ai? Khi nào giành phần ăn thì ta là đảng. Khi nào hư bại thì đảng là nhân dân, nhân dân là đảng, ai cũng có trách nhiệm nên không biết ai chịu trách nhiệm như cái “Hội đại” TW6 vừa rồi, ai cũng có lỗi, vậy người nầy vái người kia xin lỗi rồi huề.

Cái chế độ mà ai cũng chỉ huy mà không ai trách nhiệm như vậy không thể nào tồn tại được, bởi vì mạnh ai nấy cướp giựt, giựt riết một hồi dân chỉ còn cái khố lấy gì giựt tiếp? Như gia đình anh Đoàn Văn Vươn đó! Mười mấy năm trời gian khổ, đổ mồ hôi, sôi nước mắt, một con, một cháu nhỏ đều vùi thây nơi cống Rộc, dời đê, lấp biển tạo nên hồ đầm nuôi thủy sản làm sinh kế. Công cuộc vừa thành khoảnh, cường quyề lang sói, nhân danh “quyền sở hữu tàn dân” ào vào cướp giựt. Nhà cửa chúng giựt sập. Người chúng bắt bỏ tù. Chồng cha tù trong khốn nạn. Vợ con nheo nhóc tù ngoài! Thảm cảnh người dân thấp cổ, bé họng là như vậy!

Cho nên khi thằng Đực Bưng Cầu thấy có ông bà trí thức cầu cao giở giọng đạo đức bà lang trọc bảo: Đất nước trải qua chiến tranh, đổ máu đã nhiều rồi! Thôi, cứ tranh đấu từ từ, từng bước, 10, 20 năm nửa cũng có tự do, dân chủ chắc ăn hơn, Đực ta chửi thầm trong bụng, giở giọng trả treo: Quí ông, bà ngồi trên cao ngó xuống mà coi. Mới hôm kia, 4 người đàn ông nhà Đoàn Văn Vươn bị mafia xã nghĩa cướp đầm, phá nhà mà lại bị tù tổng cọng 15 năm. Hôm qua, côn an Hải Phòng đi bắt sòng bài, rượt dân chạy một hồi thì thấy cái chú xã viên Quệ, 47 tuổi, mạnh cùi cuội như vậy mà nằm chết ngoẻo bên vệ đường, tay bị còng. Gia đình, chòm xóm ức lòng chở cái xác tội nghiệp vô “Quỉ ban xã “ khiếu nại.

Vậy đó, việc côn an “nhăn răng” giết hại dân hầu như hàng ngày như vậy làm sao người dân chịu được ngày nầy qua tháng khác, chờ cho tới 10 năm, 20 năm để quí vị trí thức ngồi cao thuyết phục trùm đảng ban ơn bố đức cho có tự do, dân chủ cho được?

Đôi lời thưa thỉnh

Quân Dân Cán Chính Miền Nam biết rõ ràng: Chiến tranh là chết chóc, đau thương, xương trắng máu đào. Hai trăm năm mươi ngàn tử sĩ đã nằm xuống. Mấy trăm ngàn đồng bào vô tội phơi thây. Vậy mà phải cắn răng, chằng con mắt, cầm súng đánh cọng sản. Để làm gì? Chỉ là để gìn giữ lại nửa mảnh dư đồ của tổ tiên trước làn sóng xâm lăng của cọng sản Nga Tàu do tay sai Bắc Việt ào vào cướp phá. Để giữ Tự do, no ấm cho 17 triệu rưởi dân lành Miền Nam.

Thua trận, đi tù cs, xương trắng tù Miền Nam rải rác khắp núi rừng Việt Bắc!

Cái giá của cuộc chiến bảo vệ Tự do, Dân chủ thê thảm là như vậy đó!

Còn như ngày nay, bọn VGCS phao truyền: Quân Dân Cán Chính Miền Nam vì thù hận, chống cọng quá khích, từ sáng tới chiều. Một huynh trưởng QGHC nghe thấy, bảo: Chẳng những chống tới chiều mà còn tới tối. Khi cọng sản sụp đổ rồi vẫn còn chống, bởi vì nếu lơ là, tàn dư cọng sản ngóc đầu dậy như cs Putin bên Nga.

Thật ra, lời huynh trưởng là nhắc lại truyền thống chống cọng của Việt Nam Cộng Hòa, long trọng tuyên bố trên Hiến Pháp Đệ nhị Cộng Hòa 1967:

ĐIỀU 4

1- Việt Nam Cộng Hòa chống lại chủ nghĩa cộng sản dưới mọi hình thức
2- Mọi hành vi nhằm mục đích tuyên truyền hay thực hiện chủ nghĩa cộng sản đều bị cấm chỉ.

Đó là lý do vì sao mà chúng tôi chống lại mọi mưu toan thỏa hiệp với cọng sản để gọi là từng bước dân chủ hóa Đất nước.

Câu nói nầy có thể chỉ những người chưa từng cầm súng chiến đấu chống cọng sản mới thản nhiên nói như vậy được.

Những ai có kinh nghiệm với cọng sản đều biết: Mỗi khi bắt tay thỏa hiệp với cọng sản thì… từ bị thương tới chết.

Những thành phần Quốc gia tham dự cái gọi là Chánh phủ Liên Hiệp Đoàn Kết Quốc Gia 1946 bị bè lũ già hồ giết hại là một.

Chánh phủ Quốc gia Việt Nam tham dự Hội nghị Genève 1954 bị mất đi nửa nước về tay cọng sản là hai!

Việt Nam Cộng Hòa bị cưỡng bức tham dự Hội nghị Paris 1973, Miền Nam bị cọng sản nuốt trọn là ba.

Những vụ lật lọng, giết hại cá nhơn người Quốc gia lu bù không kể.

Cho nên xin làm ơn, đừng nói với người Quốc gia chúng tôi về cái trò Hòa hợp Hòa giải, “đấu tranh chánh trị với cọng sản” mần chi.

Trước khi TT Nga Yeltsin nói câu bất hủ “Cọng sản là bất trị. Phải loại trừ tận gốc” thì từ non nửa thế kỷ trước, Hiến pháp VNCH đã xác quyết trong điều 4 kể trên.

Trong hiện tại, nếu như “ sĩ khí rụt rè, gà phải cáo” thì xin làm ơn đứng ra một bên để cho những anh thư hào kiệt Việt Nam rộng đường tiến lên tiêu diệt loài sói lang cọng sản.

Để kết thúc, xin đọc Bình Ngô Đại Cáo cho các bạn trẻ nghe:

“Việc Nhân Nghĩa cốt ở yên dân

Quân điếu phạt chỉ vì khử bạo”

Như nước Việt ta từ trước vốn xưng văn hiến đã lâu

…………………………………………………….

Dẫu cường nhược có lúc khác nhau song hào kiệt đời nào cũng có

…………………………………………………………

Đem Đại Nghĩa để thắng hung tàn, lấy Chí Nhân mà thay cường bạo

Nhật nguyệt hối mà lại minh, kiền khôn bỉ mà lại thái

Nền vạn thế xây nên chắc chắn, thẹn nghìn thu rửa sạch làu làu “

                                                Nguyễn Nhơn

                                           Dịch Corona u ám

                           Nhân quyền càng thêm tối tăm     

                                                14/2/2020

***

*Bức thơ cuối cùng của bác sỹ Li Wenliang

B/S LÝ LÀ MỘT KYTO HỮU NGOAN ĐẠO…
Bức thơ cuối cùng của bác sỹ Li Wenliang được dịch sang tiếng Việt, mời các bạn cùng đọc:

Tôi không muốn trở thành anh hùng.
Tôi vẫn còn có cha và mẹ
Và các con thơ
Người vợ đang mang thai sắp sinh,
Và nhiều bệnh nhân trong phòng khám.
Mặc dù sự trung thực không được tưởng thưởng,
Mặc dù con đường đã đến ngõ cụt,
Nhưng tôi vẫn phải tiếp tục.
Ai bắt tôi chọn đất nước này, và gia đình này,
Biết bao nhiêu đau khổ,
Khi trận chiến này kết thúc,
Tôi sẽ nhìn lên trời mà lệ rơi như mưa.

Tôi không muốn trở thành anh hùng.
Tôi chỉ là một bác sĩ,
Tôi không thể đứng nhìn những vi-rút này
Làm tổn thương đồng nghiệp của tôi
Và rất nhiều người vô tội,
Mặc dù họ sắp chết,
Nhưng luôn luôn nhìn vào mắt tôi,
Với niềm hy vọng được sống.

Ai có thể nhận ra rằng mình sắp chết?
Linh hồn tôi ở trên thiên đàng,
Nhìn xuống chiếc giường trắng,
Với cơ thể của tôi nằm trên đó,
Và khuôn mặt quen thuộc.
Cha mẹ tôi ở đâu?
Và người vợ yêu dấu của tôi nữa,
Người mà tôi đã từng có một thời ráo riết theo đuổi.

Có một ánh sáng ở trên trời!
Và ở cuối sự sáng đó là thiên đường mà mọi người thường nói đến.
Nhưng tôi không muốn đến đó.
Tôi muốn trở về quê hương của tôi ở Vũ Hán.
Tôi có ngôi nhà mới mua ở đó,
Mà tôi vẫn đang phải trả tiền vay mỗi tháng.
Làm thế nào tôi có thể sẵn sàng được
Làm thế nào tôi có thể sẵn sàng được
Khi đứa con duy nhất của cha mẹ tôi không còn
Thật là buồn biết bao?
Và người vợ yêu dấu không có chồng bên cạnh,
Làm thế nào để đối mặt với những thăng trầm trong tương lai

Tôi đã ra đi rồi.
Tôi thấy họ lấy cơ thể của tôi,
Đặt nó vào một cái túi,
Ở đó có nhiều đồng bào.
Cũng ra đi giống như tôi,
Bị đẩy vào lửa trong lò thiêu
Lúc bình minh.

Xin tạm biệt những người tôi yêu mến.
Xin chia tay Vũ Hán, quê hương tôi.
Tôi hy vọng rằng sau cơn thảm họa,
Có ai đó sẽ một lần nhớ đến,
Có người đã cố gắng cho họ biết sự thật càng sớm càng tốt
Cố gắng cho bạn biết sự thật càng sớm càng tốt.
Tôi hy vọng rằng sau cơn thảm họa,
Người ta học được đứng thẳng,
Không còn để những người tử tế,
Phải chịu đau khổ vô tận

Tôi đã đánh trận tốt lành,
Tôi đã xong sự chạy,
Tôi đã giữ được đức tin.
Hiện nay mão triều thiên của sự công bình đã để dành cho tôi.” (II Ti-mô-thê 4:7-8a)

(b/s Lý với người vợ trẻ).

***

*THI SĨ THY AN

Tình Nhân Hôm Nay

 Friday, February 14, 2020  ĐSLV Thơ ,

thy an

bàn tay của nàng đen và gầy
vung ra gió gieo một hạt mầm xuống ruộng
đã lâu lắm đất không còn nghe tiếng động
nên giật mình thức dậy
theo tiếng đập của con chim bay lên cao

trái tim của chàng trong sạch
mang ước mơ vào rừng
tìm hoa thơm chứa đầy những ngụ ngôn và ẩn dụ
như lời tình tự an ủi những tình nhân chân thật còn sót lại
sau cơn địa chấn đã làm sụp hết những lăng miếu đền đài

bao nhiêu cờ xí cuốn trôi ra biển
hoang phí và vô ích
suốt mấy mươi năm, đời người như lá rụng bên đường
tàn cuộc, chẳng thấy ai chiến thắng
chỉ những người còn sống là thua cuộc
mẹ già hiểu như thế
nên suốt đời mân mê hạt gạo, kể chuyện ca dao cổ tích
trước khi lìa trần chỉ biết ngậm ngùi nhắc nhở
nơi chốn nào là chút ít quê hương
còn sót lại trong tim những người nhảy múa điên cuồng ?

những tình nhân hôm nay cúi mặt
tình yêu trai gái, tình yêu tổ quốc giang sơn
quá nhiều thử thách trên những trát phấn bôi son
thiên đường ca hát nhưng đi vào ngõ cụt
đêm ái ân không giấu được nỗi buồn buổi sáng điểm tâm
vài viên sỏi nhỏ lăn xuống đáy tim
nghe thật nặng

bàn tay của nàng vẫn đen và gầy
ước mơ của chàng vẫn ăm ắp
những ngọn đồi trọc hiện ra sừng sững
ngày càng nhiều
tình yêu cúi đầu tan vào những thăng trầm của hí trường dân tộc
quê hương đằng đẵng bão giông
đá núi thay màu
cây rừng đổi lá
và dòng sông cạn kiệt đợi giọt mưa tinh anh

tình nhân ôm nhau thật chặt
không nói nên lời
vì lời nói cũng trở thành cuộc chơi…

thy an
viết lại cho ngày Valentine

dslamvien.com

***

*THI SĨ VIỄN KHÁCH*THI SĨ ĐINH TƯỜNG & VIỄN KHÁCH*NỮ SĨ NGÔ MINH HẰNG*NỮ SĨ TÍM

Bỏ bê (thơ cổ phong)

Trí thức coi kìa giỏi thấy ghê

Thấy ghê chống cộng giở trò hề

Trò hề chụp mũ ngày càng tệ

Càng tệ vu oan độc khỏi chê 

Chê sợ âm binh họ bóp dế

Dế đau thánh thiện bị hôn mê

Hôn mê chính nghĩa quên quê xệ

Quê xệ cờ Vàng (*) nỡ bỏ bê 

Tím Feb/15/2020

(*)

U mê (thơ cổ phong)

Coi kìa “trí thức” vẫn u mê ?!

Móng đỏ thèm, siêng đất mẹ về

Cố ý đem tiền help chủ động

Vô tình  xách bạc giúp tào kê

Ba đình tồn tại “quài” tươi đó

“Vịt” cộng sống dai mãi sáng nè

Gần bốn lăm năm rồi biệt xứ 

Coi kìa “trí thức” vẫn u mê ?!

Tím Feb/14/2020

***

*

Điểm Tin Thứ Hai 17/02/2020 (Vị Xuyên – côn đồ Bắc Kinh)

Anh Tuấn Phạm <anhtuanfp@hotmail.com>

BREAKING NEWS

“Nuôi thân sinh nô tài, nuôi trí sinh nhân tài, nuôi tâm sinh thiên tài” (Lý Đông A)

“Kẻ thù lớn bởi vì mi quỳ xuống”

  • VNTB – Người Vũ Hán không chỉ vứt tiền, họ còn bắt đầu tự sát … (VNTB) – Hải Minh (VNTB) – Về mặt tâm lý học, chống lại cái chết luôn dễ dàng hơn để chiến thắng nỗi sợ hãi cái chết bằng cách… chết. Cưỡng bức ý chí, buộc phải chết chính là khi con người hoàn toàn toàn tuyệt vọng. Bao nhiêu người Trung Quốc giờ đây thấm thía hơn hai chữ “nhân quyền”, bao nhiêu người cay đắng nhận ra nguyên tắc “kinh tế cao hơn nhân quyền”. Tập Cận Bình: kinh tế cao hơn nhân quyền. Nhân quyền thời kỳ Tập Cận Bình tồi tệ chỉ sau sự kiện Thiên An Môn
  • VNTB – Khi não trạng đặc sệt ‘bị trị’ (VNTB) – Trần Kiên (VNTB) – Khi đề cập đến hình thái xã hội thời phong kiến, các quan điểm sử học – chính trị hiện tại của nhà nước Việt Nam luôn phân thành tầng lớp thống trị và tầng lớp bị trị. Đấu tranh là áp bức? … Tiếp đến, trong lập luận về đấu tranh giai cấp tại Việt Nam, PGS.TS. Lê Thị Thanh Hà (Học Viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh) nhận định, “Sẽ là ảo tưởng nếu cho rằng: xã hội Việt Nam hiện nay không còn sự khác biệt giai cấp, không còn mâu thuẫn giai cấp, không còn đấu tranh giai cấp.”
  • VNTB – Quyền tự do công đoàn: từ WTO cho đến kỳ vọng của EVFTA (VNTB) – Võ Hàn Lam (VNTB) – Nhiều ý kiến của người Việt lại hy vọng với những gì hứa hẹn cho việc ký kết EVFTA, sẽ giúp người lao động có được quyền tự do công đoàn; qua đó sẽ góp phần thúc đẩy quyền tự do lập hội của người Việt Nam. Bên cạnh sự hồ hởi như kể trên, không ít ý kiến ngờ vực vì các quyền dân sự này vốn bàng bạc trong rất nhiều thỏa thuận mà nhà nước Việt Nam đã ký kết, như lúc gia nhập vào Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), đến gần đây nhất và cũng được kỳ vọng nhiều nhất là CPTPP (Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương). Giờ thì vừa có thêm EVFTA (Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – EU).
  • Hai con quái vật – anh Lê Công Định chọn con nào? (BoxitVN) – (Thư gởi anh Lê Công Định)
    Trần Lương – Lá thư dưới đây vốn đã được đăng trên trang Đàn chim Việt, nhưng có lẽ tác giả gửi gắm trong đó nhiều điều tâm huyết nên lại gửi đến BVN một lần thứ hai. Sau khi cân nhắc, chúng tôi xin vui lòng đăng lên để bạn đọc trong nước cùng LS Lê Công Định tham khảo, nếu có thể thì có sự phản hồi, bởi vì theo chúng tôi đây là một vấn đề thời sự rất đáng được trao …
  • Malaysia kêu gọi phương Tây đóng vai trò ”duy trì hòa bình” tại Biển Đông (RFI) – Trọng Thành – Tại hội nghị an ninh quốc tế ở Munich, Đức, bộ trưởng Quốc Phòng Malaysia kêu gọi các cường quốc phương Tây đóng vai trò duy trì hòa binh và ổn định tại Biển Đông, và không biến khu vực này thành bãi chiến trường cho một ”cuộc chiến tranh ủy nhiệm” như tại Trung Đông và Bắc Phi
  • VNTB – Kỳ vọng EVFTA nhìn từ nền giáo dục hiện tại của Việt Nam (VNTB) – Mai Lan (VNTB) – Tỉ lệ bỏ phiếu cho EVFTA là: 401 ủng hộ, 192 chống, và 40 phiếu trắng. EVFTA được EU gọi là “thỏa thuận tham vọng, chi tiết, hiện đại nhất mà EU từng ký với một nước đang phát triển”. Nghị viện châu Âu tuyên bố rằng thỏa thuận thương mại với Việt Nam “có thể bị tạm ngừng nếu có vi phạm nhân quyền” trong tương lai. Câu hỏi đặt ra: thế nào là nhân quyền trong một quốc gia chưa có sự cạnh tranh về quyền quản trị quốc gia, chưa có sự cạnh tranh của các đảng phái chính trị, và lá phiếu của người dân vẫn dừng lại ở yêu cầu ‘Đảng cử – Dân bầu’, nghĩa là ‘bó đũa so cột cờ’?
  • VNTB – Biên giới tháng 2: ngạo nghễ Việt Nam (VNTB) – Hữu Sự (VNTB) – ‘Ngạo nghễ’ tức tỏ ra không một chút sợ sệt. ‘Ngạo nghễ Việt Nam’ xứng đáng được xướng tên gọi để ghi nhớ sự kiện 17/2/1979. Sự kiện 600 ngàn quân Trung Quốc, tấn công các điểm thuộc phòng tuyến 6 tỉnh Biên giới Bắc Việt Nam. Bắc Kinh, sử dụng lực lượng pháo binh để dọn chiến trường nhằm nghiền nát ý chí và tinh thần người Việt Nam theo mô thức ‘đánh nhanh, thắng gọn, dập tinh thần’. Đáp trả, Lệnh Tổng động viên, ký số 29, đốc thúc hàng vạn quân cũ và mới đã nô nức đi lên chiến trường vùng cao, và nhiều trong số đó đã nằm lại nơi mà máu tươi thấm đất Mẹ để bảo vệ giá trị chủ quyền và tự tôn dân tộc.
  • VNTB – Có lẽ cụ Tổng – Chủ vừa sảy lời!? (VNTB) – Lynn Huỳnh (VNTB) – Tổng bí thư, Chủ tịch nước lưu ý “Văn kiện là văn bia, còn để lại đời sau.” Bởi vậy, việc tiếp thu các ý kiến đóng góp phải có quan điểm, lập trường, lý lẽ, phương châm là bình tĩnh lắng nghe, trân trọng tất cả các ý kiến, cân nhắc thật kỹ, rồi tiếp thu tối đa – https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-an-kien-la-van-bia-con-de-lai-doi-sau-616467.html. Phát biểu nói trên được ông Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh tại buổi họp hôm 14-2, có nội dung “Bộ Chính trị cho ý kiến hoàn thiện dự thảo Văn kiện Đại hội 13 của Đảng, gửi đại hội đảng bộ cơ sở đóng góp ý kiến”. Thành ngữ có câu “Khôn làm văn tế, dại làm văn bia”
  • Sử xanh và Văn bia (BoxitVN) – Đỗ Thành Nhân – Ông Nguyễn Phú Trọng, có thể nói là một lãnh tụ, một nguyên thủ quốc gia của Việt Nam, khi đồng thời nắm hai vị trí quyền lực trong tứ trụ, đó là Tổng Bí thư và Chủ tịch nước. Đồng thời, với trình độ của một giáo sư, tiến sĩ và kinh nghiệm của một người hơn 50 năm tham gia hoạt động chính trị, cho nên mỗi câu nói của ông đều là lời vàng, ý ngọc cho cả đất nước với hơn 97 triệu dân. …
  • Dịch Covid-19: Việt Nam đưa 3 máy bay chở 400 công dân Trung Quốc về nước (RFA) – Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội đăng tải hình ảnh người dân nước này làm thủ tục về nước ở quầy của Vietnam Airlines ở 3 thành phố của Việt Nam, đồng thời bày tỏ cảm ơn sự nỗ lực của Hãng hàng không Quốc gia Việt Nam và mong muốn hai nước sớm khôi phục đi lại bình thường.
  • VOA 4 giờ 30 sáng (VOA) – Tin tức luôn cập nhật, thời sự quốc tế, và các chuyên mục đặc biệt về Việt Nam và thế giới. Các bài phỏng vấn, tường trình của các phóng viên VOA về các vấn đề liên quan đến Việt Nam và quốc tế.
  • Mất cân bằng trong kinh tế toàn cầu: Vai trò của nhà nước trong kinh tế (Bài 11) (BoxitVN) – Đoàn Hưng Quốc – Cuộc tranh luận về vai trò của nhà nước trong kinh tế giống một quả lắc đồng hồ từ trái sang phải rồi lại quay ngược lại: Trong thập niên 60-70 kinh tế Hoa Kỳ bị trì trệ vì chiến tranh Việt Nam, khủng hoảng dầu hỏa Trung Đông và vai trò mở rộng của nhà nước song song với chương trình Chống Nghèo (The Great Society) vô cùng tốn kém của tổng thống Lyndon Johnson vốn thuộc cánh Cấp Tiến (Liberal); Sang thập niên 80 cánh Bảo Thủ (Conservative) …
  • Hồ sơ Libya chiếm trọng tâm Hội nghị An ninh Munich (RFI) – RFI – Hội nghị An ninh Munich diễn ra từ hôm 14/02 với sự tham dự của hàng chục nguyên thủ và người đứng đầu chính phủ cùng các bộ trưởng Ngoại Giao và Quốc Phòng của các nước. Hôm nay, 16/02/2020, diễn ra cuộc họp của các ngoại trưởng. Chủ đề Libya và lệnh cấm vận vũ khí bao trùm hội nghị. Bất chấp thỏa thuận ngừng bắn đã được ký từ hôm 12 tháng Giêng, nhưng các cuộc giao tranh vẫn nổ ra thường nhật ở rải rác quanh Tripoli, vũ khí vẫn tiếp tục được chuyển tới Libya.
  • Venezuela diễn tập quân sự để thể hiện sức mạnh (RFI) – Thu Hằng – Ngày 15/02/2020, quân đội Venezuela đã tổ chức diễn tập quân sự ở thủ đô Caracas, cũng như trên khắp đất nước. Tổng thống Nicolas Maduro muốn chứng tỏ sức mạnh quân sự trước lời đe dọa của tổng thống Mỹ Donald Trump không loại trừ khả năng can thiệp quân sự vào Venezuela. Theo phóng viên của Reuters, cuộc diễn tập quy mô lớn được tổ chức sau khi có khoảng 4 triệu tình nguyện viên tham gia lực lượng dân vệ phòng bị
  • Bắc Kinh tuyên truyền Mỹ là thủ phạm gây ra dịch virus corona (BoxitVN) – Lục Du – Chính quyền Trung Quốc đang muốn thông qua tuyên truyền để đánh lạc hướng sự tập trung của người dân vào việc Bắc Kinh bất lực trước sự bùng phát dịch virus corona. Thay vì nhận trách nhiệm, họ đổ lỗi cho phương Tây. Nhà cầm quyền Trung Quốc đang thực hiện chiến thuật này bằng mọi cách có thể, từ việc sử dụng người phát ngôn của chính phủ cho tới các giáo viên trong trường học, theo Bitter Winter. Trang Bitter Winter cho …
  • Trung Quốc của Tập Cận Bình : Đế quốc cảm cúm (RFI) – Thụy My – « Chúng ta không sợ bão tố, hiểm nguy hay rào cản ». Chủ tịch Trung Quốc khẳng định như trên vào ngày 31/12/2019. Và bây giờ thì ông Tập đã có tất cả ! Dịch bệnh do virus corona hoành hành dữ dội do chế độ độc tài của Tập Cận Bình che giấu, Donald Trump có hẳn một đại lộ thênh thang trước mặt cho nhiệm kỳ hai sau vụ truất phế
  • Tập Cận Bình nhận đã sớm trực tiếp chỉ đạo chống dịch Covid-19 (RFI) – Trọng Thành – Lãnh đạo tối cao Trung Quốc Tập Cận Bình tiếp tục cuộc chiến truyền thông lấy lại thế chủ động, trong bối cảnh khủng hoảng do dịch Covid-19 dường như chưa thấy lối ra. Báo chí chính thức Trung Quốc hôm qua, 15/02/2020, công bố bài phát biểu của ông Tập trong một cuộc họp Bộ Chính Trị ngày 03/02, trong đó Tập Cận Bình nhấn mạnh, ngay từ ngày 07/01 đã trực tiếp chỉ đạo phòng chống virus corona mới.
  • Tổng giám đốc WHO chỉ trích quốc tế thiếu chuẩn bị đối phó dịch bệnh (RFI) – Thu Hằng – Dịch Covid-19 là một vấn đề khẩn cấp đối với Trung Quốc và không thể dự tính được dịch sẽ lây lan đến đâu. Trên đây là phát biểu của tổng giám đốc Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) tại Hội nghị về An ninh Munich ngày 15/02/2020. Ông Tedros Adhanom Ghebreyesus khẳng định : « Trung Quốc giúp thế giới tiết kiệm thời gian. Nhưng chúng ta không biết là bao nhiêu thời gian ». Tổng giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới chỉ trích cộng đồng quốc tế thiếu chuẩn bị đối phó với những thách thức dịch tễ tương tự
  • Tài xế taxi Đài Loan tử vong vì virus Corona (VOA) – Một tài xế lái taxi đã tử vong vì chủng virus Corona mới (COVID-19) ở Đài Loan, đánh dấu lần đầu tiên hòn đảo này ghi nhận người chết vì virus mà nay đã làm 5 ca tử vong ở ngoài lãnh thổ Trung Quốc.

*

SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI QUÝ VỊ GHÉ THĂM & SHARE

*LINKS: SACHILECHANNEL

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ/videos?disable_polymer=1

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ?disable_polymer=true

*LINKS: MAI ĐẰNG CHANNEL

https://www.youtube.com/user/eastwood4real/featured?

*LINK: NHẠC LƯƠNG TRẦN

https://www.youtube.com/watch?v=lDeGlW9yhmk&list=UUM9UB1futDvIeFIqX

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here