BAN MAN NHI ĐỂ LẠI DI NGÔN NHẬN TỘI

  • BAN MAN NHI ĐỂ LẠI DI NGÔN NHẬN TỘI

*NHỮNG HÃI HÙNG VỀ VŨ HÁN:

1-ẢNH ẤN TƯỢNG

2-VÀI CLIP VIDEO GÂY XÚC ĐỘNG:

    *BẤT NGỜ CÔ BAN MAN NHI ĐỂ LẠI DI NGÔN NHẬN TỘI.

    *Perfect Example of malicious editing

    *Nỗi Uất ức của người dân Trung Quốc

   *Lá thư của cảnh sát kỳ cựu Vũ Hán khuyên răn đồng nghiệp

3-Giám đốc bệnh viện ở Vũ Hán tử vong vì COVID-19

4-Vận động viên thể hình TC Qiu Jun được nhận định là ‘người không bao giờ bị bệnh’ nhưng đã bị nhiễm virus corona và qua đời ở Vũ Hán.

5-Người Tính hay Trời Định?

6-CHUYỆN TÌNH THỜI CHIẾN

7-MỜI NGHE NHẠC PHẢI LÒNG CỦA LƯƠNG TRẦN

8-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

***

  • NHỮNG CLIP GÂY XÚC ĐỘNG:
  • BẤT NGỜ CÔ BAN MAN NHI ĐỂ LẠI DI NGÔN NHẬN TỘI

*Perfect Example of malicious editing


***

*Lá thư của cảnh sát kỳ cựu Vũ Hán khuyên răn đồng nghiệp

*Nỗi Uất ức của người dân TC

https://www.youtube.com/watch?v=p-8dFoTlPQs

***

  • Giám đốc bệnh viện ở Vũ Hán tử vong vì COVID-19Bác sĩ Lưu Trí Minh (ảnh: Weibo).Bác sĩ Lưu Trí Minh (Liu Zhiming), giám đốc Bệnh viện Vũ Xương ở thành phố Vũ Hán – tâm chấn dịch COVID-19, đã qua đời do chính căn bệnh này, truyền thông nhà nước Trung Quốc đưa tin.Bác sĩ Lưu Trí Minh qua đời vào 10h30 sáng ngày 18/2, sau một thời gian chiến đấu với virus corona chủng mới.

    Rạng sáng 18/2, vợ ông Lưu Trí Minh trả lời phỏng vấn truyền thông, cho biết ông Lưu vẫn đang được cấp cứu, tuy nhiên do bệnh tình nghiêm trọng, nên đã phải sử dụng ECMO (kỹ thuật oxy hóa máu qua màng ngoài cơ thể).

    Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) sau đó xác nhận, bác sĩ Lưu qua đời lúc 10h30 sáng 18/2. Bản tin trên truyền hình dẫn lời đội ngũ y bác sĩ tại Bệnh viện Hiệp Hòa Bắc Kinh xác nhận cái chết của vị bác sĩ.

    Ông Lưu Trí Minh, sinh năm 1969, ở thành phố Thập Yển, tỉnh Hồ Bắc, ông là tiến sĩ, bác sĩ, chuyên gia ngoại khoa thần kinh, Viện trưởng Bệnh viện Vũ Xương, Vũ Hán. 

    Trước đó, vào ngày 10/2, ông Lâm Chính Bân (Lin Zhengbin), chuyên gia đầu ngành về ghép thận tại Trung Quốc đã tử vong vì nhiễm COVID-19.

    Trong khi giới truyền thông Trung Quốc ca ngợi ông Lâm Chính Bân là một bác sĩ danh tiếng, thì trên thực tế, ông này nằm trong danh sách các nghi phạm thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ những người còn sống, đồng nghĩa với việc giết hại những công dân vô tội để làm giàu cho bản thân.

    Đan Mạch bắt giữ 27 nghi phạm buôn bán 100 kg cocaine

    Cảnh sát Đan Mạch đã bắt giữ 27 nghi phạm buôn lậu ma túy sau khi tìm thấy 100 kg cocaine, trị giá khoảng 50 triệu đô la, trên một con tàu Nga vào cuối tuần qua, theo bản tin hôm thứ Hai (17/2) của Fox News.

    Việc bắt giữ con tàu này có sự hợp tác quốc tế, cảnh sát Copenhagen cho biết. Con tàu bị bắt tên là Đảo Duncan, đang đi về phía nam thị trấn Gedser của Đan Mạch thì bị cảnh sát chặn lại.

    Theo luật Đan Mạch, các nghi phạm buôn bán ma túy bị bắt giữ này có thể đối diện mức án 16 năm tù. Họ đều là người nước ngoài, bao gồm các công dân Nga, Latvia, Ecuador và Philippines.

    WHO: Số ca nhiễm mới giảm, nhưng không chủ quan

    Dữ liệu mới nhất do Trung Quốc cung cấp cho thấy số ca nhiễm mới COVID-19 đã có sự suy giảm, nhưng “mọi kịch bản vẫn được thảo luận” về sự biến đổi của loại virus gây chết người, Tổng giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), ông Tedros Adhanom Ghebreyesus, cho biết hôm thứ Hai (17/2), theo Reuters.

    “Lúc này, vẫn còn quá sớm để nói rằng sự suy giảm [số ca nhiễm mới COVID-19] có tiếp tục hay không. Mọi kịch bản vẫn được thảo luận”, ông Tedros nói.

    Theo cập nhật của SCMP, tính tới hết ngày thứ Hai, số người chết vì dịch COVID-19 trên thế giới là 1.868, tăng 93 trường hợp (so với 1.775 ca tử vong hôm Chủ nhật), và số người nhiễm mới loại virus bùng phát ở Vũ Hán là 7.3348, tăng 1.548 ca (so với con số 71800 nhiễm bệnh được thống kê ngày hôm qua).

    Chính phủ Maduro phạt hãng hàng không chở Guaido

    Chính phủ Maduro, hôm thứ Hai (17/2), thông báo rằng họ sẽ đình chỉ các chuyến bay vào ra Venezuela của hãng hàng không TAP, Bồ Đào Nha, trong thời gian 90 ngày, vì hãng hàng không này cho phép chú của lãnh đạo phe đối lập Guaido mang chất nổ lên máy bay trong chuyến bay tới thủ đô Caracas vào tuần trước, theo Reuters.

    Thông báo về lệnh cấp này trên Twitter, Phó Tổng thống trong chính phủ Maduro, ông Delcy Rodriguez, úp mở khả năng chính phủ thiên tả của ông sẽ có thể phạt tiền và áp các biện pháp trừng phạt khác đối với TAP trong tương lai.

    Ông Guaido cùng với một người chú đã trở lại Venezuela vào thứ Ba tuần trước trên một chuyến bay của TAP sau chuyến công du 3 tuần tới châu Âu và Mỹ. Ngay sau khi xuống sân bay, người chú của ông Guaido đã bị an ninh của chính phủ Maduro bắt giữ. Ông Guaido nói rằng đây là hành động trả thù “hèn hạ” của chính phủ Maduro.

    Apple gặp khó bởi dịch COVID-19

    Tập đoàn công nghệ Apple cảnh báo các nhà đầu tư rằng họ không thể đáp ứng được chỉ tiêu tài chính quý hai năm nay vì sự bùng phát dịch COVID-19 đã ảnh hưởng việc sản xuất iPhones, theo AP.

    Apple cho biết hôm thứ Hai (17/2), tất cả các cơ sở sản xuất iPhone của họ ở Trung Quốc đều nằm ngoài tỉnh Hồ Bắc, tâm chấn của dịch COVID-19, và tất cả đã hoạt động trở lại, 

    Tu viện bị phá, một nữ tu Tây Tạng đã tự vẫn trong trại tập trung

    Một nữ tu Tây Tạng bị trục xuất khỏi một trung tâm Phật giáo ở khu vực Tây Tạng, tỉnh Tứ Xuyên (Trung Quốc) và bị đưa vào trại tập trung đã tự sát vì cô không chịu đựng được sự khó khăn của cuộc sống trong khi bị giam giữ, RFA ngày 14/2 dẫn nguồn tin từ khu vực.

    Nữ tu, chưa xác định tên, trong số hàng ngàn người Tây Tạng sống tại quần thể tu viện Yachen Gar đã bị đuổi khỏi nhà của họ sau khi chính quyền san bằng gần một nửa trong số 13.000 ngôi nhà dành cho tu sĩ vào tháng 8/2019, một nguồn tin sống tại trung tâm đã nói với Tibetan Service của RFA với điều kiện giấu tên.

    Hình ảnh vệ tinh cho thấy quần thể tu viện Yarchen Gar bị san bằng gần một nửa (ảnh: Free Tibet).

    “Cô ấy đã không tuân theo việc cải tạo chính trị trong trại và luôn phải đối các hướng dẫn và giáo dục của các quan chức Trung Quốc, điều này dẫn đến việc cô thường xuyên bị đánh đập. Người quản lý và cải tạo trong trại ngày càng khó chịu với cô ấy”.

    Theo nguồn tin này, vào năm ngoái, nữ tu đã được đưa đến bệnh viện mà “không có bất kỳ vấn đề nào liên quan đến sức khỏe” dẫn tới việc cô ấy có hành động phản đối và từ chối uống thuốc. “Do đó, thậm chí cả các bác sĩ cũng đánh đập cô ấy”, nguồn tin nói.

    “Do những sự cố này, nữ tu bị chuyển trở lại trại thực tập. Cuộc sống trong trại khó nhọc đến mức cô ấy không thể chịu đựng nổi, cô ấy đã chọn kết liễu cuộc đời mình”.

    RFA cho hay, người cung cấp tin lo sợ về sự an toàn của bản thân cũng đã cúp điện thoại mà không cung cấp thêm thông tin chi tiết về thời điểm và cách nữ tu tự sát.

    Cao tăng cũng bị đuổi đi

    Trong khi đó, một nguồn tin thứ hai nói với RFA rằng ba vị cao tăng tại quần thể tu viện Yachen Gar đã bị chính quyền bắt giữ vào năm ngoái trong khi việc đóng cửa những nơi ở của họ đang xúc tiến.

    “Sau khi phá hủy tu viện tại Yachen Gar vào năm ngoái, các nhân viên an ninh công chính quyền Trung Quốc đã bất ngờ vào trung tâm lúc giữa đêm và bắt đi 4 vị cao tăng, họ đã bị trục xuất khỏi tu viện”, nguồn tin giấu tên cho hay.

    Theo nguồn tin, Yachen Gar bị “khống chế chặt chẽ” kể từ năm ngoái.

    “Đến và đi khỏi Yachen Gar chịu sự kiểm soát chặt chẽ”, ông nói. “Khách du lịch đi ngang qua khu vực bị cấm chia sẻ ảnh hoặc video của trung tâm trên WeChat”.

    Nguồn tin đã xác nhận báo cáo trước đó nói rằng trước khi các ngôi nhà dành cho tu sĩ ở Yachen Gar bị san bằng, ước tính có ít nhất 10.000 tăng và ni sống tại trung tâm, nhưng sau đó có tới 7.000 người bị di dời.

    Video cho thấy tăng, ni bị đuổi khỏi Larung Gar (ảnh chụp màn hình Radio Free Asia / YouTube).

    Phá hủy quy mô lớn

    Vào tháng 10 năm ngoái, trao đổi với RFA các nguồn tin nói rằng việc chính quyền Trung Quốc phá hủy Yachen Gar đã xóa sổ “năm đến sáu ngàn ngôi nhà” và dẫn đến cũng khoảng từng đó tăng ni bị đuổi khỏi nơi ở.

    Thống kê này theo sau một báo cáo do nhóm vận động Tự do Tây Tạng đưa ra trong đó có hình ảnh vệ tinh “xác minh rằng các vụ phá hủy quy mô lớn đã san bằng gần một nửa khu phức hợp”.

    Ảnh chụp màn hình AFP News Agency/ YouTube.

    Những hạn chế đối với Yachen Gar và khu phức hợp Larung Gar (Lạc Nhược Hương) nổi tiếng ở quận Serthar (Seda) thuộc Tứ Xuyên là một phần của “một chiến lược chính trị đang diễn ra” nhằm mục đích kiểm soát ảnh hưởng và sự phát triển của các trung tâm nghiên cứu và thực hành Phật giáo Tây Tạng, theo báo cáo hồi tháng 3/2017 của một nhóm vận động cho Tây Tạng. 

    Trong năm 2017 và 2018, có ít nhất 4.820 tăng ni Tây Tạng và người Hán đã bị đưa khỏi Larung Gar, hơn 7.000 nhà ở và các công trình khác bị phá hủy bắt đầu vào năm 2001, theo các nguồn tin trong khu vực.nhưng tốc độ sản xuất sản phẩm tăng chậm.

    Apple cho biết nhu cầu về iPhone cũng giảm ở Trung Quốc vì nhiều cửa hàng bán lẻ của hãng ở quốc gia đang vật lộn với COVID-19 đóng cửa hoặc hoạt động cầm chừng. Trung Quốc là thị trường bán lẻ iPhone lớn thứ ba của Apple, sau Hoa Kỳ và Châu Âu.

    ***

Nhà vô địch thể hình TC qua đời vì bị viêm phổi Vũ Hán

Vận động viên thể hình TC  Qiu Jun được nhận định là ‘người không bao giờ bị bệnh’ nhưng đã bị nhiễm virus corona và qua đời ở Vũ Hán do nhiễm virus corona.
Ông Qiu Jun được mệnh danh là “người không bệnh” kể từ khi tập thể hình nhưng đã không thoát khỏi virus corona – Ảnh: Sina Sports

Qiu Jun là công nhân bình thường ở Vũ Hán, sau khi nghỉ hưu ông bắt đầu chuyển sang tập thể hình và tham gia nhiều giải đấu trong nước.

Dù bắt đầu sự nghiệp muộn nhưng ông đã giành chiến thắng ở nhiều giải đấu thể hình quốc gia. Ông cũng xếp thứ 2 giải đấu thể hình quốc tế mang tên “Đêm thế giới Olympic” 2019 diễn ra ở TC.

Vào tháng 11-2019, câu chuyện thành công muộn của ông Qiu Jun từng được các phương tiện truyền thông TC đưa tin rộng rãi. Hình ảnh ông Qiu Jun đã 72 tuổi nhưng thân hình đầy cơ bắp, khỏe mạnh và rất đẹp khiến hàng triệu người TC ngưỡng mộ.

Đặc biệt kể từ khi tập thể hình vào năm 42 tuổi, ông Qiu Jun có sức khỏe rất tốt và chưa từng đổ bệnh ngày nào. Tuy nhiên sau khi dịch bệnh corona bùng phát, ông Qiu Jun đang sinh sống ở Vũ Hán đã không thoát khỏi vận mệnh khi nhiễm bệnh và qua đời vào ngày 6-2.

Gia đình của ông Qiu Jun đã gửi tin nhắn thông báo cái chết của ông cho bạn bè như sau: “Người cha không bao giờ bị bệnh của chúng tôi đã không thoát khỏi thảm họa…”.

  •   Người Tính hay Trời Định?

    Hồ Bắc tuyên bố ly khai , Hồ Nam đòi quyền độc lập…

    Cần nghe ! Nên nghe.. ! Các tỉnh Hồ Nam, Hồ Bắc trong Tàu cộng lên tiếng ly khai và thành lập chính quyền tự trị do nhân dân bầu ra làm lảnh đạo … Tàu cộng zậy là sẻ bị bể tan rồi …!!!

               https://youtu.be/EazaA-zcQz0

    Youtube được nhiều người lưu chuyển.

    Thực hư chưa biết, nhưng có vẻ hồ hởi

    Thuở nay, ai cũng biết, các tỉnh phía Nam nước tàu va Ba Thục, nhất là Quảng Đông có thái độ bất thần phục bọn Trung ương Bắc Kinh.

    Có vẻ như truyền kỳ lịch sử: Một giải đất triền sông phía Nam Trường Giang Dương Tử là Đất của BÁCH VIỆT bị du mục phương Bắc xâm chiếm vẫn còn dây dưa trong tiềm thức cộng thông của người dân bản xứ?!

    Nói như vậy rồi, quay sang thực tế Chánh trị tranh phong quốc tê.

    Mấy năm trước đây rộ lên tin đồn:

    “ Siêu Quyền Lực Quốc Tế quyết định chia 5 Trung cọng. “

    Vấn đề có vẻ như bắt nguồn từ “ Học thuyết Đại Âm Mưu “ ( Theory of Great Conspiracy ).

    Vấn đề đã chìm đi trong im lặng.

    Hôm nay, nhân dịch Corona, vấn đề lại âm ỉ nổ ra.

    Âm mưu Siêu Quyền lực Quốc tế chưa tác động được.

    Nay nếu Dịch Corona mà khiến trung cọng rả bè chia 5, xẻ 7 thì hóa ra sự thể là do Trời định.

    Xin nhắc lại đây Âm mưu do “ Người Tính”:

  • Siêu quyền lực thế giới chẻ nhỏ Trung cộng như Liên XôDưới bài viết “ Tập Cận Bình đã không đạt được mục tiêu của chuyến thăm Việt Nam “ do Danlambao lược dịch (?) có đoạn đối đáp giữa 2 bình giả như vầy:Trần văn
    Các Bác đừng nôn nóng sau đại hội 12, mọi việc sẽ được sáng tỏ chỉ còn 80 ngày nữa thôi, nhìn vào chiến thuật của Vn đối với trung cọng và trước chuyến đi của họ Tập mọi người đều biết chỉ là công dã tràng, sự đi đêm của 3Dũng với Mỹ và được phía mỹ hoan nghênh nhưng phải có lộ trình, cho dù 3Dũng có là đồng minh của Hoa kỳ đi chăng nữa nhưng tiến trình Dân chủ hóa không thể đến nhanh được trừ khi người Dân tham gia, sức ép đến từ Hoa kỳ là có thực còn mau hay chậm thì tùy người Dân, cái mà trung cọng lo sợ không phải là Vn bắt tay với Hoa kỳ để chận đứng âm mưu của trung cọng trên biễn đông, mà chính là Việtnam thay đổi chế độ Tự do Dân chủ, Vn thay đổi chế độ bất quá csVn chia bớt phân nửa quyền lực, còn trung cọng một khi thay đổi chế độ thì hậu quả không thể tưởng tượng được, không những chi năm sẻ bảy đẻ đòi tự trị, mà nợ máu đối với người trung hoa do đảng hành quyết kéo dài gần thế kỹ họ Tập trả bằng cách nào? Và lấy cái gì để trả thảm họa đến từ chổ này, cho nên bằng mọi cách họ Tập qua để keo gọi csVn phải giữ đại cuộc tức phải giử đảng csVn, nếu không có hậu thuẩn của Hoa kỳ cho dù 3Dũng có gan lớn tới đâu cũng không dám xé rào mà không bàn qua với trung cọng, các Bác có thể không tin lắm vì 3Dũng hay nói mà không làm, ngay đến Obama nhiều khi cũng bị quốc hội trói tay, huống hồ 3Dũng trên đe dưới loạn nếu không có đảm lược thì 3Dũng toi mạng từ lâu, csVn bắc buộc phải thay đổi nếu không muốn tự đào hố để chôn mình điều này nhiều lãnh đạo cấp cao đã cảnh báo.

    Bison to Trần văn
    Những chuyển biến đang xẩy ra rất nhanh, có thể gọi là trong kế hoạch của giới thống trị tình hình thế giới. Nếu cuộc chiến giữa 2 miền VN khởi đầu từ vụ thảm sát của TT Diệm và TT Kennedy của Mỹ từ thế lực của bọn tài phiệt thống trị thế giới và Mỹ, thì trung cộng sẽ phải bị chia nhỏ như Liên Xô.

    Những chuyện khác có thể gọi là chi tiết, khó đoán trước, kể cả những diễn biến từ bọn thống trị quốc gia của csVN hiện nay. Nếu biết trước được thì việc xẩy ra sẽ không xẩy ra. Ngay cả người dân trung cộng trong và ngoài nước, mà giới trẻ hoặc già đều được học hỏi rất nhiều từ Mỹ và các nước tự do trên thế giới cũng mất niềm tin vào chế độ của trung cộng hiện nay. Họ có lòng nhân đạo và đầu óc tự do nhưng không có niềm tự hào của trung công dù họ mang gốc tàu. Thí dụ như dân HongKong.

                                                                      *

    Nhân bình giả Bison nói về “ Nếu cuộc chiến giữa 2 miền VN khởi đầu từ vụ thảm sát  TT Diệm và TT Kennedy của Mỹ từ thế lực của bọn tài phiệt thống trị thế giới và Mỹ, thì trung cộng sẽ phải bị chia nhỏ như Liên Xô,” xin đi lại bài viết liên quan đến nội vụ.

    SIÊU QUYỀN LỰC THẾ GIỚI CHIA 5 TRUNG CỌNG

    Gần đây, một vài trang mạng loan tải những bản tin về nhóm siêu quyền lực Mỹ và Thế giới mệnh danh nhóm Bilderberg.

    Một trong các bản tin có đoạn kết “ hoành tráng như vầy: “ Phiên họp ngày 5 và 6-6-2014 tổ chức tại Watford ở Anh quốc cho phép Nhật Bản thay đổi điều 9 Hiến pháp để liên minh quân sự với các quốc gia khác trong mục đích cùng tự vệ. Phiên họp này cũng quyết định thay đổi trật tự tại Á Châu – Thái Bình Dương, mà trong đó có thể chia nhỏ Trung Quốc thành lối 5 quốc gia để tránh hậu họa cho thế giới!(http://www.zapaday.com/event/…1/Annual+…html)

    Đó là lý do tại sao có các cuộc nổi dậy của những khu tự trị Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng và gần đây nhất là cuộc biểu tình của trên 500.000 người dân Hong Kong (cách mạng dù) nhân kỷ niệm ngày Anh quốc trao trả Hong Kong cho TQ! Ai tổ chức biểu tình lớn như vậy? Đó là Siêu Quyền Lực!

    Khi Thượng viện Hoa Kỳ ra Nghị quyết đòi Tcrút giàn khoan thì có nghĩa là lệnh thông báo chiến tranh. Tc đã hung hăng cản lệnh bằng cách tuyên bố cảnh cáo Hoa Kỳ không được can thiệp vào Biển Đông và Biển Hoa Đông nơi Tctranh chấp với Nhật Bản.

    Nhưng đã muộn rồi; Tập Cận Bình không còn dám liên minh với đồng minh duy nhất là Bắc Triều Tiên, nên đã vừa đi qua Nam Hàn mong có thể nối kết với Nam Hàn để tồn tại trong khu vực!

    Trong khi đó, Nhật được Siêu Quyền Lực cho tăng cường sức mạnh quân sự để liên minh phòng thủ cùng đối đầu với TC; Nhật ký Hiệp ước tuần qua về tàu ngầm với Úc, viện trợ cho Philippines, Việt Nam…

    “…Mỗi bên đồng hợp tác 27 năm, cho nhiều thế hệ tiếp nối liên tục, khai thác quần đảo Bạch Long Vĩ. Nói cách khác, Đặng Tiểu Bình muốn tìm thời gian dài để tiện nuốt trửng Vịnh Bắc Bộ không thông qua phân định lại hải giới…

    Mỹ cảnh cáo rằng, nếu Tc còn hung hăng thì sẽ không tránh khỏi cuộc chiến tranh với các quốc gia trong khu vực. Tổng thống Barack Obama đã nói thẳng ván bài sẽ đánh sập Tc, và đó là lý do Tcphải gấp rút kéo giàn khoan HD-981 ra khỏi vùng biển của Việt Nam ở gần Hoàng Sa vào ngày 15-7-2014 để đưa về neo đậu tại vùng biển gần đảo Hải Nam của Tc! (VietPressUSA).”

    Trong chính trị học, học thuyết âm mưu (Theory of conspiracy) được xem như tài liệu tham cứu ngoại khóa, bởi vì nó lẫn lộn giữa sự kiện có thật và giả thuyết có khi hoang đường. Thường khi các nhà chủ trương thuyết âm mưu lấy một sự kiện có thật rồi gán cho nó ý nghĩa theo cách giải đoán của họ. Tuy vậy có nhiều trường hợp họ giải đoán đúng. Thành ra nhiều người tò mò vẫn thích thú và tin vào cách giải đoán theo học thuyết âm mưu hấp dẫn là trên thế giới có một tổ chức “ Siêu Quyền Lực” thống trị!

    Bây giờ thử xem câu chuyện về Trung cộng bị chia cắt ra lối 5 mảnh là từ đâu? Hoặc do thực trạng chính trị xã hội tự thân, hoặc do “ Siêu Quyền Lực “ quyết định.

    Tháng 5-2011, trong một cuộc phỏng vấn với Jeffrey Goldberg tại văn phòng Bộ Ngoại giao, ngoại trưởng Hillary Clinton tuyên bố chắc nịch: “Chế độ Tàu tiệt nhiên sụp đổ. Bọn lãnh đạo chạy quanh như điên!” (Chinse system is doomed. Its leaders on a fool’s errand!).

    Không lẽ ngoại trưởng của đại cường Hoa Kỳ như bà Hillary Clinton mà lại đi nói một câu khinh xuất như vậy? Nó phải là quan điểm chính thức của chính phủ Mỹ

    Đó là sự kiện thực tế. Bây giờ là phân tích, dự đoán:

    Gordon Chang, tác giả “ The coming collapse of China” nổi tiếng, khẳng định trong một bài viết : “Đảng Cọng sản Trung Quốc chắc chắn sụp đổ trong năm 2012”. Dự đoán nầy đã sai, nhưng vẫn trích dẫn ra đây để cho thấy có học giả nhìn vấn đề Trung Cộng sụp đổ theo thời gian tính từng năm chớ không phải trong tương lai dài hạn.

    Một vị khác là ông Minxin Pei, Giáo sư Claremont Mc Kenna College, viết trên báo Wall Street Journal rằng: “ Nếu như lịch sử cung cấp chỉ dấu nào đó thì đảng cọng sản Trung quốc sắp đi vào thập kỷ khủng hoảng và có lẽ thời gian còn lại nhiều lắm là 10-15 năm nừa.” (The Chinese Communist Party has governed for 62 years. If history offers any guidance, it is about to enter its crisis decade, and probably has at most 10-15 years left on its clock.)

    Tóm lại, theo sự phân tích của các nhà nghiên cứu Mỹ gốc Hoa nhận định về nước gốc tàu của họ thì đều đi đến kết luận là: Sớm muộn gì tàu cộng cũng sụp đổ!

    Bây giờ là các sự kiện hiện tại. Báo chí Hong Kong phân tích về việc trung cộng đưa giàn khoan xâm phạm thềm lục địa Việt Nam và đi tới kết luận về việc trung cộng sẽ sụp đổ trong năm 2016 như vầy:

    “ … báo điện tử The Epoch Times cuối năm rồi có đăng tải bài đúc kết khá xúc tích bài báo của tạp chí Frontline, với tựa đề, “China and Party Will Collapse by 2016, Says Hong Kong Media,”

    Tại sao Trung Cộng có thái độ khiêu chiến như vậy với mục đích gì? Nhiều chuyên viên về các vấn đề Trung cộng đã từng nhận định mỗi khi Trung cộng đối đầu với những bất mãn và chống đối trong nước có nguy cơ bùng nổ lớn, thay vì giải quyết, Bắc Kinh thường hóa giải bằng những chính sách, hành động đối ngoại, kể cả khơi dậy những biến cố lịch sử xa xưa, như những tội ác trong chiến tranh của Nhật Bản, chẳng hạn, để khích động lòng yêu nước của dân chúng, đặc biệt của giới trẻ để vùi lấp những vấn đề trong nước hay rạn nứt trong nội bộ của Đảng Cộng sản. Mà vấn đề của Trung Cộng thì vô số, và nghiêm trọng tới độ có thể đe dọa tới sự sống còn của chế độ và đảng CSTQ.”

    Theo Frontline, kinh tế Tc sẽ là bộ phận sụp đổ đầu tiên, vào năm 2014; năm 2015 “hệ thống chính trị” của Đảng CS sẽ bị phá nát; và vào năm 2016, toàn thể xã hội sẽ tan rã, bài báo viết, dựa vào những tiền lệ của lịch sử. Chỉ cần một tác nhân vừa đủ lớn, sự suy sụp có thể diễn ra sớm hơn thế nữa, bài báo tiếp.“

    Trên đây là sự nghiên cứu, phân tích, giải đoán.

    Để kết thúc xin ghi thêm vài sự kiện tâm linh, huyền bí:

    “ Dự ngôn về thời gian kết thúc của ĐCSTc“

    Có một cao nhân trong dân gian tiết lộ rằng, từ văn hóa thần truyền có thể biết được thời gian kết thúc của ĐCSTQ, nhưng nhất định phải dùng kiểu chữ phồn thể của chữ “cộng sản đảng” mà đoán:

    Cộng (共): gồm 2 chữ廿(20) và 八 (8), tức là 28 năm, là thời đại cộng sản của Mao, là thời đại “vạn lí hương” của người nghèo (chỉ việc trung cộng ca ngợi người nghèo, đề cao giai cấp bần nông).

    Sản (產): mười tám năm (6(六)+7(七)+5(五)), là thời chụp giật của Đặng, xem trọng tiền bạc, thời đại mà “tiền có thể sai khiến cả ma quỷ”.

    Đảng (黨): hai mươi năm, là thời đen tối của Giang, dùng quyền lực và tiền bạc trấn áp, lừa dối nhân dân nghèo khổ.

    Phải chăng cao nhân dân gian đã tiết lộ, ĐCSTc sẽ kết thúc sau 66 năm: kết thúc trong thời gian từ 01/10/2014 đến 01/10/2015. Từ 07/1999, thóa mạ rợp trời Pháp Luân Công 42 tháng, sau đó trong bóng tối lại đàn áp tàn khốc 12 năm (tính đến thời điểm này), có thể nói thời hủy diệt ĐCSTcđã tới.”

    “Tàng thạch tự” ở Quý Châu cảnh báo “Trời diệt Trung cộng”

    Vào tháng 6 năm 2002, một “tàng tự thạch” (tảng đá mang chữ) đã được phát hiện tại tỉnh Quý Châu, Trung Quốc; trên tảng cự thạch có 6 chữ Trung Quốc, khắc nổi trên mặt đá, “Trung Quốc Cộng sản Đảng vong” (nghĩa là “Đảng Cộng sản Trung Quốc diệt vong”).

    SƯ PHỤ TRUNG CỘNG DIỆT VONG
    CHÚ NHỎ VIỆT CỘNG ĐI VỀ NƠI ĐÂU?

    Trong bài viết “ Việt Nam Đi Về Đâu?”, có đọc giả ghi lời bình:

    “ Đừng mơ toàn vẹn non sông
    Chừng nào đảng vẹm còn đè đầu
    Việt Nam chỉ có về tàu mà thôi!”

    Bây giờ Tàu công diệt vong rồi
    Chú nhỏ Việt cộng trôi về nơi nao?

    Dân tộc Việt Nam, với niềm kiêu hãnh của nòi giống Lạc Việt hùng cường Lạc Long, trong trường kỳ lịch sử chưa bao giờ ngồi chờ sung rụng.

    Trong dòng lịch sử trên bốn ngàn năm, dân Việt, con cháu Bà Trưng, Bà Triệu, Lê Lợi, Quang Trung bao giờ cũng tự mình chiến đấu đánh đuổi tàu xâm lăng, giữ nước và dựng nước.

    Lần nầy thì cũng vậy, tất cả hãy vùng lên, giành lại quyền Tự quyết Dân tộc, Chủ quyền Quốc gia, liên minh với Mỹ, Nhật và các nước Đông Nam Á, chờ khi tàu cộng sụp đổ, thâu hồi lại giải đất biên cương, Ải Nam Quan và thác Bản Giốc – Vịnh Bắc Bộ và… Thâu hồi hai mảnh Việt Nam trôi giạt trên Biển Đông Hoàng Sa – Trường Sa trở về Đất Mẹ Việt Nam.

    Từ đây giang san thu về một mối, toàn dân đoàn kết xây dựng, tô điểm lại giang san gấm vóc của tổ tiên:

    Hoàng Liên Sơn xinh như gấm dệt
    Trường Sơn hùng vĩ ngạo nghễ
    Phù sa Cửu Long, ruộng ngọt phương Nam
    Giải đất hình rồng rạng rở bên bờ Biển Đông

                      Nguyễn Nhơn

 

***

Chuyện Tình Thời Chiến 

 Vĩnh Chánh

Một chuyện tình đẫm lệ thời chinh chiến. Thật đáng thương cho những người đã sinh ra và lớn lên trong cuộc chiến quốc cộng tương tàn thảm khốc.

Chị biết anh vì hai gia đình ở chung xóm gần chợ Gia Định. Chị cũng là bạn cùng lứa với em anh từ trường tiểu học cho đến lúc vào trường Trưng Vương. Anh học Khoa Học Sài Gòn. Thỉnh thoảng anh dừng chân ở quán nhà chị ở đầu ngõ, chào hỏi vu vơ, nói đôi ba câu chuyện. Kêu chị là bé dù anh chỉ hơn chị chừng 5 tuổi. Vậy mà chị lại thích, chị có cảm giác mình thật bé bỏng khi đứng bên cạnh anh thật cao lớn, cần sự che chở của anh.

Năm lên lớp 11, chị thấy anh vắng mặt một thời gian ngắn, qua nhỏ bạn biết anh động viên vào Thủ Đức. Rồi anh lại hiên ngang xuất hiện sau đó với bộ đồ hoa dù và nón Beret đỏ. Cuộc tình bắt đầu, với người yêu là một Thiên Thần Mũ Đỏ.

Ở tuổi 17, chị lớn dần trong tình yêu trầm lặng của anh, trở thành một thiếu nữ chín chắn, trong khi đó đời sống nội tâm cùng sự lo sợ triền miên đôi khi khiến chị cảm thấy lạc lõng giữa chúng bạn ở lứa tuổi ô mai.

Niên học 1974-1975, chị bước vào năm thứ nhất Văn Khoa. Anh vẫn miệt mài với đơn vị ở những chiến trường xa. Những lá thư yêu thương anh gửi chị chỉ ghi cái địa chỉ KBC 4784 lạ hoắc.

Cuối tháng Hai 1975, anh bất ngờ có mấy ngày về phép. Đêm trước ngày trở lại đơn vị, anh đưa chị đi ăn chè góc Bạch Đằng/ Nguyễn Huệ. Ngồi quán chè, cùng nhìn ra sông Saigon, chị bỗng nghe anh nói bằng một giọng nhẹ nhàng, “Ngày mai anh trở ra lại mặt trận. Em ở nhà bình an. Chuyến đi này không biết bao giờ anh về thăm em được. Tình hình rất căng. Đôi khi anh nghĩ may ra anh bị thương thì chúng mình mới có cơ hội để thành vợ chồng!”

Lẫn trong tiếng nói, chị tưởng như bên tai mình có hơi thở của anh. Vị ngọt của muỗng chè bỗng trở thành vô vị nơi cuối lưỡi. Chị quay lại nhìn anh. Hai bàn tay tìm nhau. Không, không thể chờ đến khi anh bị thương… Nhận ra bàn tay mình run rẩy trong tay anh, chị nói “Thôi mình về đi anh”.

Khi lặng lẽ rời quán chè bờ sông, anh không cầm tay chị. Chắc anh không hiểu sao buổi hẹn hò bỗng bị chị cắt ngắn, đòi về. Nhìn vẻ thất vọng một cách tội nghiệp trên khuôn mặt sạm đen của anh, chị thấy thương anh chi lạ. Phải cố gắng lắm chị mới có thể nói với anh bằng giọng bình tĩnh: “Mình về nhà trọ của anh đi, em có chuyện muốn nói.”

Ngay khi cánh cửa phòng riêng của anh trong nhà trọ vừa khép lại, chị đứng trước anh, nhìn anh, rồi nói như sợ không còn cơ hội nào khác “Đêm nay em sẽ ở lại đây. Em muốn chúng mình thuộc về nhau đêm nay. Em không muốn chờ đợi thêm nữa.”

Không chờ cho anh kịp phản ứng, chị rơi mình vào vòng tay anh, mặt đầm đìa nước mắt. Cả hai xớ rớ ngồi cạnh giường, luống cuống đến tội nghiệp. Bên cho với tê tái khắc ghi. Bên nhận trong nghiệt ngã đắn đo. Sau đó, cả hai dựa sát vào nhau; anh trầm tư ôm vai chị, che chở trìu mến, chị ngã đầu trên tay anh, nhìn lên trần nhà, mũi lòng, mặc cho nước mắt tự nhiên tuôn trào.

Thương anh, thương mình, lo sợ cho số kiếp con người mong manh. Chị biết chị vừa đi ngược sự giáo dục gia đình, nhưng chị không cảm thấy nuối tiếc, vì chị nhận rõ một khi tình yêu và hy sinh để trở thành một thì không có gì tuyệt đẹp hơn là giờ phút bên nhau trong hiện tại. Y như câu truyện «Một Thời Để Yêu Một Thời Để Chết.»
*
“Này em khăn áo vẫn còn nếp nhầu
Lược gương đâu có nỡ nào quên bóng hình
Này em, chăn gối vẫn còn ấm nồng
Chỉ người năm cũ như bóng trăng gầy liệm cuối sông…”
Đêm đầu tiên và cuối cùng có nhau, chị biết đơn vị dù của anh đang hành quân vùng cao nguyên.

Ngày 10 tháng Ba năm 1975, Ban Mê Thuột thất thủ. Sau đó có tin Pleiku, Kontum bị rút bỏ.
Từ vùng hành quân, anh nhờ lính hậu cứ nhắn tin cho chị biết. Và đó là lần cuối cùng chị được tin anh.

Cuối tháng 3, chị được biết TĐ của anh cùng chung số phận với Lữ Đoàn 3 ND, đánh cho đến người cuối cùng ở Khánh Dương, rồi phân tán mỏng. Trên đường rút quân, đơn vị đã không tìm thấy anh. Mất tích? Tử thương? Bị bắt làm tù binh? Quả là tội nghiệp cho một thiếu nữ như chị, với chỉ danh nghĩa người yêu của lính, xuôi ngược chạy tìm tin tức của anh, từ hậu cứ TĐ đến Bộ Tư Lệnh SĐ, hoặc ủ rũ chờ đợi, nghe ngóng tin tức ở nhà anh.

Ngày 29 tháng 4, người anh cả của chị, một sĩ quan HQ, chạy nhanh về nhà, hối thúc cha mẹ, thằng em trai và chị ra bến Bạch Đằng, lên thuyền rời nước. Như một người máy trôi theo dòng đời, chị ra đi mà lòng quặn đau, bất định, biết rằng từ đây mọi người vĩnh viễn mất nước. Và chị, vĩnh viễn xa rời và mất luôn cả anh.

Ngày đến trại Fort Chaffee, tiểu bang Arkansas, chị mới biết mình có thai được trên 2 tháng. Trong khi cả gia đình chị bấn loạn, cá nhân chị vừa lo lắng vừa hân hoan với mầm sống của anh trong người. Qua bao nhiêu gian nan, cam go chịu khổ chịu cực, chịu cảnh gái chưa chồng nhưng có con, chị can đảm vượt thoát mọi thử thách, mọi e dè để cuối cùng định cư ở Fort Polk, tiểu bang Louisiana với một người chồng Mỹ vào năm 1984.

Chị cố tạo cho mình một vườn hoa trái nơi chị nhận làm quê hương thứ hai, nhưng đa số là trái ngang trái trắc trở, trái sầu trái đắng, trái chua trái cay, là tiềm ẩn từ bao thôi thúc vương vấn, bao bùi ngùi luyến thương của mất nhau, hoài nhau không thể chối từ mà cũng chẳng thể vứt bỏ vì đó là những bám víu giúp chị can đảm sinh tồn.
*
Gần cuối thập niên 80, tôi tình cờ gặp chị trong một phiên trực tại phòng cấp cứu của Bệnh Viện Baynes Jones Army Community tại Fort Polk, tiểu bang Louisiana, nơi vốn là bản doanh của sư đoàn 5 cơ giới Hoa Kỳ đã có mặt tại chiến trường VN. Con gái chị, với khuôn mặt Việt Nam, khoảng 13-14 tuổi, té xe đạp, không bị thương tích nặng ngoại trừ vài vết thương trầy trụa ngoài da. Nhìn thấy tôi là một bác sĩ người Việt, chị mừng rỡ bắt chuyện. Kể từ đó, thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau đôi lần, cũng tại bệnh viện quân đội Mỹ, có luôn cả người chồng Mỹ của chị là một thiếu tá hồi hưu từng tham chiến 2 lần tại Việt Nam.

Vài năm sau chồng chị qua đời vì bệnh tim, chị trở thành bệnh nhân của tôi tại phòng mạch tư. Đó cũng là thời gian tôi khám phá chị bị ung thư vú và chuyển chị qua bác sĩ chuyên khoa. Trong một lần nói chuyện dài hơn, chị mở lời tâm sự về chuyện tình của chị trong chiến tranh VN, về người cha của con gái chị. Chị cho biết chị cầu nguyện hàng ngày hầu mong biết tin tức về anh, sống chết như thế nào sau trận đánh ở Khánh Dương, nhưng không mấy hy vọng cũng như đã từng cố gắng tìm kiếm qua các cộng đồng người Việt tỵ nạn trong bao năm qua. Không lâu sau đó, chị rời vùng Fort Polk trở về sinh sống với cha mẹ chị ở Springdale, tiểu bang Arkansas.
*
Chào bác sĩ. BS. còn nhớ tôi không??
Tôi là Kim Tiên đây…
Vâng, đúng rồi đó.
Vâng. Cám ơn BS. Bố mẹ tôi bình yên…
Con gái tôi vừa vào năm thứ nhất Đại học cộng đồng tại đây.
Dạ cám ơn BS. Chắc cháu sẽ vui khi biết BS vẫn còn nhớ đến cháu và gởi lời thăm…
Thưa BS. hiện tại ung thư của tôi ở giai đoạn cuối, các bác sĩ bên này cho biết tôi còn sống được khoảng 6 tháng nữa…
Dạ. Cám ơn BS… Dạ không sao!
Tôi muốn báo một tin rất vui cho BS. biết là tôi vừa tìm được tin tức của cha con gái của tôi rồi…
Cám ơn BS chung vui với chúng tôi. Vâng, anh ấy vẫn còn sống tại Việt Nam…
Dạ, tôi may mắn tìm ra được em gái của anh, cũng qua Mỹ với chồng theo chương trình H.O cuối năm 1991.
Nhờ trời thôi BS ạ…
Dạ, qua chương trình Nhịp Cầu Thân Yêu của đài Little Sài Gòn loan báo…
Thưa BS., chính tôi cũng không biết được tình trạng của anh ra sao! Em gái của anh nhất định không chịu nói nhiều. Chỉ cho địa chỉ một người trung gian…
Nên tôi quyết định về VN một chuyến, trước là để thăm mộ bên nội ngoại của tôi, sau sẽ tìm đến thăm anh…
Dạ, tôi cùng đi với một người bạn thân quen trong nhà thờ, tôi không thể chờ con gái tôi cùng đi chung vì cháu rất bận học, mà tôi thì không còn bao nhiêu thì giờ nữa…
Dạ có gì tôi sẽ cho BS biết sau…
Cám ơn BS. Tôi sẽ cố gắng giữ gìn sức khỏe trong chuyến đi.

Gần một tháng sau, chị gọi điện thoại cho tôi, nói nhanh giữa những cơn thở nặng và xúc động. Câu chuyện nhiều lúc bị ngắt khoảng bởi những im lặng và tiếng sụt sùi.

*
“Sài Gòn là đây sao em? Đường không còn lối người chen chân.
Sài Gòn là đây sao em? Lạ sao giọng nói người không quen!

Biết mấy tâm sự đành lãng quên. Xôn xao kỷ niệm lạc lối tìm…”
Sau nhiều ngày bận rộn đi thăm bà con gần xa và viếng mộ đại gia đình ở Thủ Đức, chị mệt mỏi trở về Sài Gòn, ngỡ ngàng bước cô đơn giữa lòng phố đầy người.

Ngày rời Sài Gòn với mảnh giấy ghi địa chỉ của anh do một người bà con với em của anh cho, chị đi xe khách đến Ninh Hòa. Từ bến xe, chiếc honda thồ chở chị đi tiếp trên con đường đất đến một làng khá xa thị xã. Đường về lối mới sao chật hẹp thu nhỏ, hoàn toàn xa lạ trong tâm trí, không một hương thơm vương vấn. Không một tiếng gọi quen thuộc. Không một câu hò ạ ơ. Và trời cũng chẳng mưa để làm ướt lòng người trở về. Ngược lại trời đổ nắng đến hoa cả mắt, nóng cháy cả người kèm theo bụi đường đỏ làm chị ngột ngạt giữa bao nhung nhớ chất chứa màu kỷ niệm của thuở tình tự.

Sau vài lần ngưng dọc đường hỏi thêm chi tiết, xe ngừng trước một căn nhà nhỏ xơ xác, tội nghiệp với mái tôn đổi màu theo thời gian, có vài bụi chuối xung quanh cùng hàng cây dâm bụt phía trước. Không chần chờ, chị bước vội vào nhà. Đập ngay vào mắt là một thân hình cao, gầy gò ngồi trên một sạp tre, lưng xoay ngược hướng chị đi vào, bên cạnh là một cặp nạng. Chị ngập ngừng lên tiếng, kêu nhẹ tên anh.

Thân hình ấy quay nhanh về hướng chị, cùng lúc quờ quạng chụp tìm đôi nạng gỗ. Trước mắt chị là một hình hài với chân phải cụt lên tận đầu gối, áo quần xốc xếch, tóc tai bung xung. Chị bật khóc chạy đến gần, trong một thoáng kịp nhìn thấy 2 vũng mắt lõm sâu không có tròng mắt. Chị đột nhiên khuỵ người xuống trên sàn đất, như thể toàn sức lực dành cho chuyến đi bỗng cạn kiệt. Cùng lúc ấy, bóng một người đàn bà đi nhanh từ bếp nâng chị dậy.

Anh bị thương nặng ở chân trên đường rút quân, cố gắng lết xa khỏi trận chiến và ẩn núp trong bụi rậm. Ngày hôm sau, địch tìm thấy anh và bắt anh làm tù binh. Anh nghĩ vết thương ở chân phải có thể lành nếu được chữa trị với trụ sinh và đăng bột, nhưng tên y sĩ trại tù chọn cách dễ là tháo khớp gối. Sau đó anh còn bị đạn nổ trong khi nhóm lửa rừng sưởi ấm ở trại tận bên Cao Miên, khiến cả 2 con mắt của anh bị hư nặng tuy vẫn nhìn thấy rất mờ. Vì vậy anh được thả cho rời trại sớm. Trên đường khổ sở, một mình thất thểu về lại làng phố, anh bỗng gặp một người đàn bà chưa một lần quen biết, hiện tại là vợ của anh, đem anh về nhà săn sóc. Chồng trước của bà là một người lính Địa Phương Quân tử trận 2 năm trước ngày mất nước.

Trong vài năm sau đó, đôi mắt anh làm độc kinh niên nên bác sĩ đành phải múc bỏ cả hai bên.
Biết tính của anh chỉ muốn nhắc đến những giai đoạn quan trọng của trận cuối và trong thời gian khi còn là tù binh, chị không thắc mắc hỏi thêm, cũng chẳng cắt ngang cuộc độc thoại của anh bằng một giọng nói trầm tĩnh của chấp nhận số phận đã an bài, của một cam chịu không lối thoát. Chị có cảm tưởng anh chỉ thổ lộ lần duy nhất này rồi sẽ không bao giờ nhắc lại, như chôn sâu vĩnh viễn nỗi oan khiên vào bóng tối đời anh. Đời anh là một nỗi buồn khôn nguôi kết trái sầu tủi từ thuở anh trở thành kẻ chiến bại và phế nhân. Anh cố tình làm ra vẻ thản nhiên như không hề muốn chị phải đau đớn, dày vò tự trách số phận quá nghiệt ngã, cùng khốn, lỡ làng!

“Trách chi người ai lỗi ai
Trách chi người mi ướt cay
Trách chi người thôi đã xa nhau kiếp này…
Mùi thơm khăn áo ngây ngất đi vào cổ tích tôi”

Chị yên lặng ngồi nghe, tiếng được tiếng không, tê tái cõi lòng, nhớ lại năm xưa có lần anh thì thầm bên chị, «may ra anh bị thương thì chúng mình mới có thể trở thành vợ chồng.»

Thế nhưng tuyệt đối chưa một lần chị nghĩ đến anh có thể bị thương trong cuối cuộc chiến, và cũng chưa hề nghĩ anh đã phải trải qua những giai đoạn khổ sở cùng cực như vậy. Từ một nam nhân oai hùng ngày xưa, nay anh là một phế nhân với những vết thương tàn phá nặng nề trên cơ thể. Đôi mắt ngày xưa, nơi chị thường hay nhìn vào để tìm hình ảnh của tình yêu và sức sống của tuổi trẻ mình, nay chỉ là 2 mí mắt nhíp gần nhau nằm sâu trong một khoảng màu trắng ở giữa.

Giờ đây chị mới hiểu vì sao em gái của anh tránh không cho chị biết nhiều về anh. Chị bỗng cảm thấy gần gũi với vợ của anh, thầm cám ơn rằng ơn Trên sắp đặt cho anh tìm được ánh sáng dịu hiền giữa đường qua sự săn sóc, cứu vớt, nuôi nấng, bao bọc, che chở, yêu thương của người vợ này. Như một bà tiên hiện ra nguyên vẹn để dẫn dắt, cưu mang, nâng đỡ chàng Thiên Thần Mũ Đỏ của chị trong sa cơ thất thế, khi cánh dù bị chà đạp, tan tác trong cuộc đổi đời.

Chiều hôm ấy, chị không từ chối khi vợ anh mời chị ở qua đêm tại đây, cả hai cùng nhau tâm sự dưới một ngọn đèn vàng úa duy nhất của nhà, nhất là sau khi nghe chị cho biết anh từng là người yêu đầu đời của chị. Càng về khuya, chuyện trò càng cởi mở hơn, bấy giờ chị mới từ tốn cho vợ chồng anh biết là chị có thai với anh ngay trong đêm trước khi anh rời Sài Gòn về lại đơn vị cuối tháng 2, 1975. Con gái của anh sinh vào cuối tháng 11, 1975; chị đặt tên cho con là Kim Ngân, ghép từ nửa tên của chị và nửa tên của anh, nay con gái được 19 tuổi và đang học đại học gần nhà.

Vợ anh liên tục nắm chặt tay chị và kéo chị ngồi sát vào mình, một cử chỉ che chở, chia sẻ, thông cảm và đầy thân thiện trong suốt câu chuyện.
Anh hoàn toàn im lặng, hai tay ôm đầu mình. Thỉnh thoảng 2 vai có rung nhẹ. Mãi sau khi chị dứt, anh mới nhẹ nhàng hỏi là con gái có biết câu chuyện giữa anh và chị, và biết anh là cha không. Con gái anh, chị trả lời, chỉ biết cha nó là một sĩ quan Nhảy Dù, tử trận và mất xác khi cuộc chiến VN gần đến hồi kết thúc. Ngay cả mục đích đi tìm anh trong chuyến về VN của chị, chị cũng hoàn toàn giấu con gái.

Chỉ một điều duy nhất chị không tiết lộ cho anh và vợ anh biết là chị đang bị ung thư vào giai đoạn cuối.

Tối hôm đó, sau khi đọc kinh cầu nguyện cám ơn, chị có một giấc ngủ thật an lành dù lạ nhà, một phần có lẽ vì đi đường quá mệt, phần kia vì chị đã đạt được mục tiêu chính của chuyến đi.
Sau bao nhiêu cầu xin, bao nhiêu thấp thỏm đợi chờ mong mỏi tin tức, nguyện vọng ấp ủ từ bao năm qua nay được đáp ứng và trở thành sự thật.

Trước đây, bao thương nhớ, bao hình ảnh về anh và sự mất anh trong đời, những suy sụp tinh thần của một người đàn bà di tản mang thai, những oan trái mòn mỏi trong xót xa; những gian khó thử thách trong đời sống mới, những gượng cười trong lệ sầu; những năm nuôi dạy con một mình; những cô đơn tinh thần khi sống bên cạnh người chồng Mỹ với bao dị biệt văn hóa, ngôn từ; những mệt mỏi thể xác qua bao lần xạ trị, hóa trị, thuốc cũ thuốc mới, những sợi tóc xanh phai màu rơi rụng; những đau đớn chán nản khi căn bệnh trở nặng; những lo âu suy tính về tương lai con gái rồi đây sẽ mồ côi mẹ…

Tất cả đã tạo cho chị một tình trạng trầm cảm nặng nề. Nhưng giờ đây, chị vô cùng mãn nguyện tìm thấy anh, nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt, biết anh đã sống sót qua chiến tranh, dù bị tàn phế trầm trọng nhưng bù lại anh có một người bạn đường luôn bên cạnh, săn sóc yêu thương anh. Hơn nữa anh còn có đứa con gái và đứa con trai.

Sáng hôm sau, đứa con trai của anh, nhỏ hơn con của chị gần 3 tuổi, ở nhà ông bà ngoại cạnh trường trung học huyện, về kịp chào chị trước khi chị lên đường. Chị cũng đã kín đáo trao tặng tất cả số tiền lớn còn lại cho vợ anh đêm qua. Chị có hứa với vợ chồng anh là chị sẽ kể cho con gái của anh tất cả câu chuyện giữa anh và chị, không một giấu giếm, luôn cả thương tật của anh và hoàn cảnh hiện tại của vợ chồng anh.

Để trả lời câu hỏi của vợ anh, bằng một giọng mong manh sâu tận đáy lòng, chị run run xúc động cho biết sẽ trở về lại thăm vợ chồng anh nếu sức khỏe cho phép. Sau khi chào tạm biệt vợ chồng anh và chúc nhau an lành, hai người đàn bà ôm xiết chặt nhau, mắt chớm lệ, gần gũi trong cảm thông trân quý. Anh vẫn đứng yên bên khung cửa trước nhà, chan hòa trong ánh sáng ấm ban mai.. Chị vội bước nhanh đến chiếc xe thồ đang đợi. Xe rồ máy chở chị đi. Không nhìn lui, bình an trong lòng, chị ngước nhìn trời. Một màu xanh tuyệt đẹp. Không mây.

*
“Sài Gòn ngày xưa đâu em? Mộng mơ ngày tháng tuổi hoa niên.
Sài Gòn ngày xưa đâu em? Từng con đường phố mình thân quen
Dĩ vãng đâu về, buồn ngẩn ngơ. Bao nhiêu mong đợi lạc bến chờ”

Chị Kim Tiên đã không về lại VN lần thứ hai. Chị chết trong bình an vào giữa tháng 5, 1994. Cháu Kim Ngân điện thoại cho tôi biết, theo lời yêu cầu của Mẹ, cháu đang sửa soạn về thăm cha trong mùa hè này, mang theo chiếc xe lăn cũ của Mẹ cùng một số tiền lớn từ bảo hiểm nhân thọ của mẹ để lại cho cha.

Ước mong cháu Kim Ngân sẽ nuôi nấng và gìn giữ chuyện cổ tích của cha và mẹ mình.

***

  • THƯ GIÃN MỘT CHÚT: MỜI NGHE NHẠC
  • PHẢI LÒNG thơ Song Châu Diễm ngọc nhân Trần chương Luơng viết nhạc, VCD hòa âm Trình bày cs Tâm Thư trong video Bùi tấn Vinh


***

*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢO

EM HIỀN NHƯ CỌP . Thơ Trần Quốc Bảo

(Thơ cho Như Nguyệt và Mãnh Thú)

  EM HIỀN NHƯ CỌP

Vòng tay ôm chúa sơn lâm,

Cỏ cây bạt vía, âm thầm nhìn em!

Gió rừng phút chốc lặng im,

Suối run run chảy, bày chim sững sờ!

Mắt hồn nhiên vẫn nai tơ,

Miệng hoa, em vẫn ngây thơ mỉm cười!

Dường như mãnh hổ và người,

Trái tim hòa nhịp những lời từ bi (?)

Yêu thương huyền phép diệu kỳ,

Từ em cảm hóa nhu mì hùm thiêng.

Em hiền như cọp Phú Yên (*)

Và con mãnh hổ cũng hiền như em.

                  Nhà Thơ Như Nguyệt và Mãnh Hổ

(*) Cọp dữ Phú Yên (Bình Định) ;

     Voi hiền Lạc Thiện (Ban Mê Thuột)

         Trần Quốc Bảo

                   Richmond, Virginia

           Địa chỉ điện thư của Tác Giả:

         quocbao_30@yahoo.com

***

*THI SĨ TRẦM VÂN                               ***

*THI SĨ BÙI CHÍ VINH

Thay mặt một liệt sĩ trong chiến tranh biên giới 1979

Bùi Chí Vinh

17-2-2020

Ngày 17-2-1979 hơn 600.000 quân Trung cộng xâm lược Việt Nam, thế mà đến giờ này không khắc cốt ghi tâm rửa hận mà còn phải xum xoe khúm núm triều cống khẩu trang, dung dịch sát khuẩn virus corona cho bọn Tàu, trong khi trong nước dân xếp hàng chen chúc mua khẩu trang khan hiếm.

Bài thơ này dành tưởng niệm hương hồn Sáu Quốc, cán bộ Thành Đoàn hy sinh trong chiến tranh chống lại thiên triều Trung cộng, và là cái tát vào mặt lũ vong ân bội nghĩa làm tay sai ngoại bang. Sáu Quốc chính là kẻ cùng đi bộ đội đợt Hồng binh với tôi (Hai Long) và Bảy Dũng…

Vietnamese forces travel toward the country’s northern border during a brief, bloody war with China in 1979.

Bộ đội VN tiến về biên giới phía bắc, trong cuộc chiến đẫm máu với TQ năm 1979. Nguồn: Alan Dawson/ Bettmann/ CORBIS

BÙI CHÍ VINH

THAY MẶT MỘT LIỆT SĨ TRONG
CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI 1979

Một mảnh cối ghim giữa ngực mày
Chỉ có cách đó thì mày mới chết
Ở đầu ở vai chỉ làm mày thấm mệt
Cái mệt lạnh lùng của con hổ bị thương
Sửa soạn tung chiếc đuôi dọc ngang những vết nám điên cuồng

Bọn chó đẻ đã nhắm vào lồng ngực
Sao mảnh cối không chệch đi một phân, mảnh cối dã man đi tìm sự thật
Thì đây, lồng ngực của mày
Lá đơn thứ tư chưa kịp gửi nằm đây
Sau ba lá đang nằm ở ngăn số…hồ sơ xin lên biên giới
Bọn chó đẻ đã nhân năm lần số tuổi
Của những thằng con trai hiểu nợ nước thù nhà

Thì đây, lồng ngực của mày
Còn nguyên vẹn lời tỏ tình dang dở
Ấp úng hôm chia tay cô gái thích trò chơi cắc cớ
Cùng đặt tay lên ngực cùng nghe
Trời đất ơi sao mày quá vụng về
Mặt đờ đẫn còn hơn con nít
Té ra con hổ chỉ có vằn ở rừng chứ ở tình yêu thì ngờ nghệch

Một mảnh cối ghim giữa ngực mày
Chỉ có cách đó thì mày mới chết
Sao sự sống cứ tập trung khắc nghiệt
Ở nơi người ta dành dụm giấu tấm lòng
Ba năm xuống đường tranh đấu với bom xăng
Bốn năm cuốc đất bàn tay chai mười ngón
Tao biết mày rất mê Đơn Hùng Tín
Nhưng cũng ghiền truyện chưởng Kim Dung lúc phê thuốc điếu cày
Những chuyện đó không cần ai hay

Một mảnh cối ghim giữa ngực mày
Chỉ có cách đó thì mày mới chết
Tao chẳng thông báo sự hy sinh này cho họ hàng thân thích
Tính mày ghét cay ghét đắng ồn ào
Ôi bản lãnh khác thường của con hổ rừng sâu
Biết phản ứng chỗ nào đúng lúc
Chẳng hạn xông ra ngay chiến trường trừng trừng nhìn thằng giặc
Nút áo ngực đứt tung, lưỡi lê đầu súng tuốt trần

Bài thơ này chẳng thể nào ngâm
Khi chữ nghĩa đứng xếp hàng giận dữ
Xin lỗi cặp chân nào trắng thế kia đang lẳng lơ khiêu vũ
Xin lỗi luôn móng vuốt bọn xâm lăng đang vẽ lại bản đồ
Xin lỗi lũ cõng rằn cắn gà nhà, xin lỗi các âm mưu
Tao xin lỗi giùm mày Sáu Quốc ạ !
Cò súng mày vừa buông, ngón tay tụi tao đã thò vào rồi đó…

1979 – 2020
Bùi Chí Vinh

***

*THI SĨ ĐỖ HỮU TÀI                            ***

*THI SĨ TAM MINH NGÔ TẰNG GIAO

Khi Ta Chết Nàng Đừng Thương Đừng Tiếc

 

“No Longer Mourn For Me
When I Am Dead”No longer mourn for me when I am dead
Than you shall hear the surly sullen bell
Give warning to the world, that I am fled
From this vile world, with vilest worms to dwell;
Nay, if you read this line, remember not
The hand that writ it; for I love you so,
That I in your sweet thoughts would be forgot,
If thinking on me then should make you woe.
O if, I say, you look upon this verse
When I perhaps compounded am with clay,
Do not so much as my poor name rehearse,
But let your love even with my life decay;
Lest the wise world should look into your moan,
And mock you with me after I am gone.

William Shakespeare
(1564-1616)

“Khi Ta Chết
Nàng Đừng Thương Đừng Tiếc”Khi ta chết nàng đừng thương đừng tiếc
Nghe chuông buồn tiễn biệt bước ta đi
Báo tin cho đời rõ cuộc chia ly
Lìa cõi tục, ta về cùng sâu đất.
Dòng thơ này nếu sau nàng ghé mắt
Hãy quên tay từng khắc những vần thơ
Tình yêu ta rạng rỡ khắp tinh cầu
Ta đâu muốn để nàng sầu nét ngọc.
Vần thơ này nếu sau nàng có đọc
Chắc thân ta đã mục dưới đất sâu
Quên tên ta, đừng nhắc gợi buồn đau
Để tình đó chìm mau vào dĩ vãng
Người đời biết nếu nàng còn than vãn
Nhạo nàng vì chẳng quên lãng được ta.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao
chuyển ngữ

dslamvien.com

***

*THI SĨ HUY VĂN                                   ***

*THI SĨ NHAT HÙNG

***

*THI SĨ KIỀU PHONG

SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI QUÝ VỊ GHÉ THĂM & SHARE

*LINKS: SACHILECHANNEL

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ/videos?disable_polymer=1

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ?disable_polymer=true

*LINKS: MAI ĐẰNG CHANNEL

https://www.youtube.com/user/eastwood4real/featured?

*LINK: NHẠC LƯƠNG TRẦN

https://www.youtube.com/watch?v=lDeGlW9yhmk&list=UUM9UB1futDvIeFIqX

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                   

 

 

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here