BẢN TIN ĐẶC BIỆT TRONG NGÀY 29 THANG 7 NAM 2021 – NTN TONG HOP

 BẢN TIN ĐẶC BIỆT TRONG NGÀY  28 THANG 7  NAM 2021 – NTN TONG HOP

Người Lính Không Bao Giờ Chết – Dzuy Lynh
Koibito Yo-Người yêu dấu ơi
Chúc Mừng VŨ HẠ – TRÚC TIÊN 27.JULY
( Nhạc chế ) bánh mì không phải là thực phẩm nó là một món ăn. mọi người cần chú ý
Carly Simon – You’re So Vain
Phương Diễm Hạnh – Trăng Tàn Trên Hè Phố (Phạm Thế Mỹ) PBN 68
Viết Từ KBC – Kẻ Ở Miền Xa | Ca sĩ: Y Phụng – Đan Nguyên (ASIA 58)
*****
DẠ QUỲNH HƯƠNG (thơ Hoàng Ngọc Quỳnh Giao, nhạc Phạm Anh Dũng)
Quang Minh hát, Quang Ngọc hòa âm

Đào Cận thực hiện video:
     https://youtu.be/j2qDgrlkzXw

KARAFUN
Videos do Lê Thanh Hương thực hiện 
Quang Minh hát (voice guide): https://youtu.be/4Ue5vFu7Gh0

Karaoke, tone Do (C) Quang Minh hát: https://youtu.be/cKUBNDmTegg
Karaoke, giọng Nữ (có thể): https://youtu.be/aK4PhZNc4BI

 

Phạm Anh Dũng

 

 

*** Thể thao :Giải Túc cầu quốc tế dành cho những người Lùn (dwarf)

Tokyo Olympics Medal Winners – Day 2 Round Up | Tokyo 2020 Olympic Winners

 

Hidilyn Diaz wins First Ever Gold Medal for Philippines |

 

 

 

 

 

 

 

 

Sau Hơn 40 Năm, Tôi Phải Làm Gì Hơn Để Được Xem Đúng Là Một Người Mỹ?

Nam Pham


Ông là một người tị nạn đến từ Việt Nam, đã làm việc cật lực để đạt được nhiều thành tựu. Dầu vậy, ở mỗi bước, ông đều bị đối xử như thể không thuộc về xứ sở này.

Tôi có thể là một cậu bé mẩu trên một bích chương tượng trưng cho giấc mơ Mỹ nếu da của tôi mang một màu khác.

Tôi lên 19 khi đến Hoa Kỳ vào năm 1975, một người tị nạn chạy trốn chủ nghĩa Cộng sản, mang ít nhiều đau thương từ chiến tranh Việt Nam. Tuy nhiên, tôi tận lực rèn luyện bản thân để trở thành một công dân Hoa Kỳ hữu hiệu. Tôi học tiếng Anh, tự mưu sinh bằng công việc dọn dẹp và công nhân hãng xưởng để theo đuổi bậc đại học, rồi được trao học bổng để theo học tại John F. Kennedy School of Government của đại học Harvard.

Tôi nhớ có một ngày vào năm 1981, khi chiếc xe buýt chở tôi dừng ở đèn đỏ trên đại lộ Dorchester, nhìn ra cửa sổ tôi thấy một ông đi ngang đưa ngón tay giữa chiả vào mặt tôi, và lớn tiếng rặt giọng kỳ thị: “Cút về xứ mày đi!” Tôi vẫn luôn tin rằng nước Mỹ là hình ảnh của tự do và bình đẳng; tôi không hề chuẩn bị hứng chịu cho sự thù ghét đó dù chỉ đơn thuần là người Việt Nam.

Sau khi lấy bằng thạc sĩ tại Harvard, tôi trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên được chọn làm Presidential Management Fellow – một chương trình chọn lọc dành cho các nhà điều hành tương lai của chính phủ liên bang.

Vài năm sau, trở lại Massachusetts, tôi hoàn tất chương trình đào tạo của ngân hàng và trở thành nhân viên cho vay gốc Việt đầu tiên tại First National Bank ở Boston. Con đường đầy gai góc, nhưng tôi vượt qua và trong vòng hai năm, được thăng chức làm trợ lý phó chủ tịch. Và rồi cấp chỉ huy trực tiếp nói với tôi: “Anh cần phải là một người Mỹ để thành công trong lĩnh vực ngân hàng.”

Tôi choáng váng cả người. Làm người Mỹ không phải là làm việc chăm chỉ sao? Tôi cũng sợ nữa. Ông vừa nói rõ với tôi rằng tôi không phải là thành viên của nhóm và dễ dàng thích ứng. Tôi sợ bị ông sa thải ngay tại chỗ, nhưng tôi phải hỏi lại: Trở thành người Mỹ nghĩa là gì? Ông chỉ lặp lại những gì đã nói trước.

Một số đồng nghiệp nói với tôi rằng cấp chỉ huy của tôi nghĩ rằng tiếng Anh của tôi không giỏi đủ (giọng nói tôi không chuẩn) và các khách hàng doanh nghiệp của ngân hàng sẽ không đáp ứng tốt với một người không phải là dân da trắng. Tôi được chuyển sang một phòng khác, bắt đầu lại từ con số không trong khi những người cùng tôi bắt đầu trước kia tiếp tục thăng tiến.

Một phần của giấc mơ Mỹ là làm chủ một ngôi nhà, vì vậy vào năm 2006 khi vợ tôi và tôi mua một ngôi nhà ở khu Squantum thuộc thành phố Quincy, một cộng đồng trung lưu ven vịnh, tôi cảm thấy như thể chúng tôi đạt được ước mơ. Chắc hẳn bây giờ chúng tôi là người Mỹ. Nhưng lớp sơn bên ngoài ngôi nhà của chúng tôi chưa kịp khô thì nó đã dính đầy trứng. Tôi muốn nói giờ thì mọi thứ trở nên tốt hơn, nhưng việc chọi trứng lên vách vẫn là chuyện thường xuyên. Đôi khi những thiếu niên đập cửa nhà chúng tôi, hét lớn “Đây là Hoa Kỳ, đây là Hoa Kỳ”  “Cút về Tàu đi”. Phân chó được vụt trên bãi cỏ trước nhà. Chỉ có nhà chúng tôi trong khu vực bị quậy phá theo cách này và cũng vì chúng tôi là người Mỹ gốc Á duy nhất trong khu phố, nên thật khó để tránh nghĩ rằng kỳ thị chủng tộc là lý do đầu mối gây ra.

Tôi luôn tán thưởng hình thức tổ chức chính quyền của đất Mỹ và thật rất vui mừng vào năm 2015 khi tôi được bổ nhiệm làm Thứ trưởng Phát triển Kinh doanh và Giao thương Quốc tế của Thống đốc Charlie Baker. Theo hiểu biết của tôi, tôi là người Mỹ gốc Á đầu tiên được bổ nhiệm làm thứ trưởng trong chính phủ tiểu bang nhà. Lần này, tôi nghĩ, tôi thực sự đã đạt được giấc mơ Mỹ.

Vào tháng 8 năm 2016, khi Massachusetts tổ chức một hội nghị các thống đốc vùng New England và các thủ tướng của miền đông Canada, tôi đi cùng Thống đốc Baker đến các cuộc họp và sau đó cùng ông trở lại dinh thống đốc. Tôi tự hào đeo huy hiệu đặc biệt của chính quyền, do văn phòng thống đốc cấp, trên ve áo của mình. Tuy nhiên, vào buổi chiều hôm đó, khi rời dinh thống đốc một mình, tôi đã bị các nhân viên an ninh chặn lại, đến hai lần, và hỏi lý do tại sao tôi ở đó. Tôi không muốn đôi co, nên đã xuất trình cả thẻ nhận dạng của tiểu bang cấp và danh thiếp của mình trước khi họ xin lỗi và để tôi đi.

Những rắc rối này là một vài ví dụ về những gì tôi phải đối mặt, bất chấp trình độ học vấn và thành quả của tôi. Tôi muốn mọi người trong cộng đồng châu Á biết rằng họ không đơn độc và chúng ta có quyền nêu yêu sách chính đáng trên vùng đất lành như bất kỳ một nhóm nào khác. Trong hành trình theo đuổi tự do, cơ hội và hạnh phúc của mọi người Mỹ, tất cả chúng ta đều ở trên cùng một con thuyền – mà có thể người Mỹ gốc Á cũng đã góp tay đóng nên con thuyền đó. Nhiều nghiên cứu DNA đã chỉ ra rằng tổ tiên của thổ dân châu Mỹ đến từ miền Đông Á.

Người Mỹ gốc Á nên được thừa nhận là một phần tạo thành nên đất nước này – 90% công nhân của tuyến đường sắt xuyên lục địa là người Trung hoa – nhưng chúng ta thường bị bỏ rơi, bị gạt ra bởi những người da trắng, da đen và da nâu, những người coi chúng ta không phải là “người Mỹ”.

Tại đây ở Boston, hãy nhìn vào Fields Corner. Khi tôi đến khu phố này cách 40 năm về trước, một số người coi đây là một nơi không ai muốn ở. Mới đây, lại được chỉ định là khu văn hóa Little Saigon. Một vài năm trước, Hiệp hội Quy hoạch Hoa Kỳ đã gọi đây là một trong 10 khu phố vĩ đại của Hoa Kỳ. Những gì làm biến đổi? Một yếu tố là hàng ngàn người Việt nhập cư đã dọn đến đây ở và giúp biến nó thành một cộng đồng sinh động.

Nước Mỹ là nhà của chúng ta. Chúng ta không thể nhượng bộ hành vi xấu và phân biệt chủng tộc hoặc chấp nhận sự cố chấp như một lẽ đương nhiên. Cùng nhau, chúng ta phải làm việc trong một cộng đồng để lên tiếng và phá bỏ những định kiến thiếu hiểu biết. Tôi lạc quan rằng khi chúng ta làm sáng tỏ những gì mà nhiều người trong chúng ta phải chịu đựng và có thể sẽ tiếp tục gánh chịu, sẽ dẫn đến sự cải thiện trong cách đối xử với người Mỹ gốc Á.

Sau khi nhà chúng tôi bị quấy rối lần vừa rồi, vài người hàng xóm tặng chúng tôi một bụi hoa hồng vàng. Tôi trồng nó ở trước nhà và vẫn tiếp tục thưởng thức những cành hoa đầy bông.

Bóng tối u ám của người châu Á ẩn mặt càng nhận được nhiều ánh sáng hơn. Tôi vẫn tin vào giấc mơ Mỹ, mặc dù rõ ràng rằng, còn nhiều việc phải làm trước khi đạt được nó.

 

                        Nhiếp ảnh gia số 1

         Tự nhiên như người Hà Nội sau 75

 

 

 

 

 

 

 

 

Sự công bằng kiểu Trung Quốc

Bài văn 0 điểm của một thí sinh thi đại học tại tỉnh Tứ Xuyên, TQ – đề bài là “Sự công bằng kiểu Trung Quốc”, theo trang khampha

Bài làm

Khi nhìn thấy đề bài, tôi đột nhiên muốn cười phá lên. Vâng, đúng vậy, tôi muốn bật cười, như thể tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn xám xịt của vị giám khảo khi nhìn thấy bài thi này.

Báo chí nước nhà cho biết, giá bất động sản Trung Quốc đã tăng vọt gấp 20 lần trong thập niên vừa qua. Khi mà tất cả những thanh niên có hoài bão không thể ngóc đầu lên được vì bị giá nhà đè bẹp, vậy công bằng ở đâu?

Mức lương tháng của những người bình thường chỉ đủ để mua nửa mét vuông bất động sản mỗi tháng, trong khi bất cứ chiếc đồng hồ nào của “Đại ca Đồng hồ” (chỉ quan chức Dương Đạt Tài đeo đồng hồ hàng hiệu khi đi kiểm tra hiện trường một vụ tai nạn) cũng trị giá hàng chục ngàn tệ, và “Đại ca Đồng hồ” thậm chí còn tuyên bố rằng mình sở hữu hàng chục đồng hồ như thế.

Đại ca Đồng hồ còn nói rằng ông ấy có rất nhiều căn hộ ở Bắc Kinh. Thế nên mắt tôi gần như bật ra khỏi tròng khi đọc đề bài thi này. Thật may là sau đó xuất hiện một “Đại tẩu Nhà đất”, người mà bằng những hành động của mình đã nói với “Đại ca Đồng hồ” rằng: Ngươi chẳng là cái thá gì cả, đồ trẻ ranh!

Rốt cuộc trên báo chí tràn ngập tin tức cho biết “Đại tẩu Nhà đất” có hàng chục căn hộ ở Bắc Kinh, cộng thêm 4 cuốn sổ đăng ký nhà. Những cuốn sổ đó là thật, và bà ấy có 4 số chứng minh nhân dân khác nhau (4 nhân thân hợp lệ khác nhau).

Lần này, tròng mắt của tôi mới thật sự rơi ra, mò mẫm cả nửa ngày trời mới khảm lại được. Vậy mà, các bộ ngành liên quan lại im lặng không lên tiếng, không có ai phải gánh chịu trách nhiệm và cũng không có một ai bị dính líu trong chuyện này. Đột nhiên, tôi đã thấy được “sự công bằng”.

Khi “Phú nhị đại” (tức “thế hệ giàu có thứ hai” của Trung Quốc, bao gồm con cái của những ông chủ tập đoàn lớn hoặc quan chức chính phủ) chạy những chiếc xe đua hạng sang cầm theo những bó hoa tán gái ở công viên, khi tiếng xe đua vang ầm lên và những làn khói từ trong bô xe tạt mạnh vào mặt tôi, tôi đang nghĩ, sao bố tôi lại không phải là Lý Cương nhỉ? Loại tư tưởng tiêu cực này mặc sức tràn ra khiến tôi uể oải nhụt chí.

Nhưng ngay chính lúc này sự tích người bạn học tên Quách Mỹ Mỹ lại kịp thời nhắc nhở tôi, khi mà bố ruột không thể dựa dẫm được nữa, thật ra còn có một loại người gọi là “bố nuôi”, nhưng đáng tiếc là những ông bố nuôi ấy chỉ thu nhận con gái nuôi chứ không nhận con trai nuôi.

Khi hội chữ thập đỏ Trung Quốc mập mờ nói không rõ ràng về những khoản chi cho việc chăm sóc những người tàn tật, khi Quách Mỹ Mỹ khoe khoang những món đồ xa sỉ trên thân, khi có người chất vấn Quách Mỹ Mỹ, cô nói với mọi người rằng, cô còn có những món đồ xa xỉ hơn thế nữa.

Thế là, lãnh đạo hội chữ thập đỏ vội vàng bày tỏ thái độ: “Chẳng ai từng nói như vậy cả!”. Người bạn Quách Mỹ Mỹ đã dùng hành động thực tế để bảo vệ lợi ích của bản thân mình, phô bày phẩm chất cao quý của một thế hệ thanh niên mới. Cô ấy đã dùng đôi chân trắng muốt của mình một lần lại một lần nữa đứng trên bục nhận thưởng chí cao vô thượng của hội chữ Thập đỏ.

Công bằng ư? Tôi vẫn mãi luôn khao khát một cuộc đời “công bằng”, nơi mọi người đều bình đẳng, nơi luật pháp là tối thượng, nơi nhân viên quản lý đô thị không đánh đập dân thường, nơi hiệu trưởng không vào khách sạn với nữ sinh, nơi bác sĩ chỉ tập trung chữa trị cho bệnh nhân.

Nhưng tôi sinh ra trong xã hội này, hít thở bầu không khí ô nhiễm cao độ, ăn những loại thực phẩm có thể giết chết tôi bất cứ lúc nào. Nhìn vị giám đốc công ty thuốc lá quốc doanh thu về bạc triệu, tôi đã thử hỏi rằng, bạn có thấy công bằng hay không?

Liệu bạn có tin rằng giấc mộng Trung Hoa sẽ trở thành hiện thực? Không kể bạn có tin hay không, dù sao đi nữa thì tôi tin rồi. Khi hơn mười ngàn con lợn chết bị vứt xuống sông Hoàng Phố, tôi nhận ra rằng nếu tôi không tin vào “sự công bằng” này, tôi rồi cũng sẽ có kết cục như chúng.

Tôi vẫn mong chờ một cuộc đời “công bằng”, nơi các quan chức trung thực và làm việc thật sự, nơi các doanh nhân kinh doanh có lương tâm, nơi giá nhà không cao ngất ngưởng đến lố bịch, nơi con người sống trong hạnh phúc và mãn nguyện.

Còn vài phút nữa thôi phải nộp bài thi này rồi, tôi biết rõ rằng bài viết của tôi sẽ động chạm đến trái tim nhỏ bé đó của vị giám khảo. Em xin cho thầy một đề nghị, thầy cứ cho em điểm 0 vậy.

Em không sợ đâu, sữa bột Sanlu có độc còn không giết chết em thì một điểm 0 nào có hề hấn gì. Xin đừng do dự, hãy ngoạc bút vào ô điểm, rồi giám khảo có thể đi đánh mạt chược…”.

fbNguyễn Thị Bích Hậu
SỐ ĐẶC BIỆT THÁNG 7 CHỦ ĐỀ TÌNH YÊU-MÙA HOA PHƯỢNG & Tin Mừng: Đã Có Thuốc Chữa Bệnh Mất Trí Nhớ Alzheimer’s

                                                                                    KÍNH QUÝ DIỄN ĐÀN & BẰNG HỮU VUI LÒNG PHỔ BIẾN
                                                                                                      *SA CHI LỆ Chân Thành Đa Tạ

SỐ ĐẶC BIỆT THÁNG 7 Tin Mừng: Đã Có Thuốc Chữa Bệnh Mất Trí Nhớ Alzheimer’s
***
*TẠP CHÍ VĂN NGHỆ ONLINE BÀI VỞ, TÀI LIỆU GIÁ TRỊ MÀ MỌI NGƯỜI ĐANG QUAN TÂM.VỚI NHIỀU VĂN NGHỆ SĨ THỜI DANH GÓP MẶT:
*
*Chủ Đề Kỳ Này: TÌNH YÊU-MÙA HOA PHƯỢNG
Phuong Tim HeSachile Mua Phuong

*KÍNH MỜI QUÝ VỊ THƯỠNG LÃM & CHUYỂN TIẾP*
***Chuyen Vien Quy1

*NHỮNG ĐỀ MỤC CHÍNH:

1-Slides Minh Họa-Ảnh Ngàn lời

2-KHẨN CẤP TỰ CỨU MÌNH- TIN MỪNG CHO THẾ GIỚI…

3-NHẠC TRỮ TÌNH THỜI DANH

4-TRANG THƠ RỪNG HOA NGHỆ THUẬT KHOE SẮC HƯƠNG.

5-TẢN MẠN-BÚT KÝ-TRUYÊN NGẮN HAY.

6-HỒI KÝ: HÀNH TRÌNH TỊ NẠN

7-SLIDES ĐẶC BIỆT

8-DIỄN NGÂM: NHỚ THƯƠNG- TRĂNG HAY HOA

9-PHIẾM LUẬN: CHUYỆN CẤM ĐÀN BÀ & HẠNH PHÚC

10-BIÊN KHẢO: THI NHÂN & DANH TƯỚNG…

11-XƯỚNG HỌA NHIỀU THI SĨ

12-GIỚI THIỆU SÁCH- TÀI LIỆU GIÁ TRỊ & LINK WEB HAY CẦN LƯU GIỮ

***
*QUÝ VĂN NGHỆ SĨ THỜI DANH GÓP MẶT TRONG SỐ NÀY:
*BẢN TIN ĐẶC BIỆT:
*PHƯƠNG NGUYÊN-THANH HƯƠNG-NGUYỄN CAO ĐƯỜNG

*NHẠC QUÝ NHẠC SĨ CA SĨ:

* Thơ Hà Nguyên Du – Nhạc Phạm Anh Dũng – Tâm Thư trình bày

* Thơ Kiều Mộng Hà. Nhạc Vĩnh Điện) KaNa Ngọc Thúy.

* Hoàng Trọng Sáng Tác, Kim Phụng Trình Bày

* Thơ Phan Khâm, Phổ Nhạc Hoàng Cung Fa, Đèo Văn Sách Trình Bày.

* THIÊN PHƯƠNG, CS: NGỌC QUY

*Thơ Sa Chi Lệ, Tiếng hát Hà Thanh, Nhạc Đỗ Hải
***
*TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI THƯỞNG THỨC NHẠC RẤT HAY CỦA NHIỀU VĂN NGHỆ SĨ VỚI CHỦ ĐỀ:
*SAIGON TRÙNG TRÙNG NỖI NHỚ

http://ndclnh-mytho-usa.org/Video%20HCD/Sai%20Gon%20Trung%20Trung%20Noi%20Nho.mp4

http://ndclnh-mytho-usa.org/Video%20HCD/Sai%20Gon%20Trung%20Trung%20Noi%20Nho.mp4

***
LỜI CÔ GIÁO DẠY TRẺ

https://www.facebook.com/tktruong01/videos/722748034736116

***
*THƠ QUÝ THI SĨ:
RỪNG HOA NGHỆ THUẬT KHOE SẮC HƯƠNG

*PHẠM THIÊN THƯ-TRẦN QUỐC BẢO-THANH THANH
*VĂN NGUYÊN DƯỠNG-LÊ TUẤN-ĐỖ CÔNG LUẬN-LÂM HOÀI VŨ-THA NHÂN
*NHẤT HÙNG-BỬU TRUYỀN-HÀN HIÊN LƯƠNG-TRANG CHÂU

*BĂNG SƠN-KIM LOAN-NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG
*Ý NGA-NGUYỄN THỊ MINH-TÍM NGUYỄN-ĐỨC HÙNG

*CHU TẤT TIẾN-THÁI BÁ TÂN-NHƯỢC THU-NGUYỄN BÍCH NGÂN
*NGUYỄN HOÀNG-KIỀU PHONG-BÙI PHẠM THÀNH
*DƯ THỊ DIỄM BUỒN-NGUYỄN THỊ AN-SA CHI LỆ
***
*QUÝ NHÀ VĂN:

*HÀ VAN THÙY-GIAO CHỈ SAN JOSE-TRẦN TRUNG CHÍNH
*TRÀM CÀ MAU-LÝ TỪ-BỬU TRUYỀN-TUẤN KHANH
*KIM LOAN-HỒ THỤY MỸ HẠNH-PHƯỢNG VŨ
*ĐỖ TÂN-KIM THANH-XUÂN QUANG
***
*HỒI KÝ: KIM THANH-SA CHI LỆ
pic
*SLIDES ĐẶC BIỆT

*DIỄN NGÂM: NHỚ THƯƠNG-TRĂNG HAY HOA

*DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA NHIỀU THI SĨ:

*LÂM HOÀI VŨ-TRẦN VĨNH KHANG-VU SON-BẢO TRÂM
*TÍM NGUYỄN-HẢO MẶC NHIÊN-LÃNG PHONG-THA NHÂN
*PHẠM THỊ MỸ PHƯƠNG-NGUYỄN THỊ NGỌC TƯỜNG
*HỒ CÔNG TÂM-TRẦN ĐÔNG THÀNH-HỒ NGUYÊN
*MAI XUÂN THANH*CHU HÀ-ĐỖ CHIÊU ĐỨC-SONG NGHIÊN
*ĐỖ QUANG VINH-VÕ NGÔ-QUANG NGUYÊN-LA VĂN LIẾM
*THÁI HUY-LÝ ĐỨC QUỲNH-ĐÀO THỊ BÍCH TRÂN
*TRẦN VĨNH KHANG-TẠ VƯƠNG KIM-HỒNG VÂN
*MINH THÚY(TN)-KIỀU MỘNG HÀ-TRƯƠNG TRỌNG KIÊN
*SÔNG THU-PHƯỢNG HỒNG-SONG QUANG-HOÀN DŨNG
*THANH TRƯƠNG-CHUNG VĂN-NHƯ THU-ĐỖ ĐẠI NHÂN

*PHIẾM LUẬN: NGUYỄN NGỌC DUY HÂN-LÊ XUÂN CẢNH

*BIÊN KHẢO:

*NGUYỄN CUNG THÔNG-NGUYỄN MINH THANH
>LÊ XUÂN NHUẬN-HÀN GIANG TRẦN LỆ TUYỀN

*GIỚI THIỆU SÁCH-WEBSITE-TÀI LIỆU GIÁ TRỊ:

*NGUYỄN PHAN-QUẾ MAI-MỸ TRANG-TRẦN VAN GIANG
*VIET4GOP – HƯỚNG DƯƠNG –BLOG MÀU ÁO TRẬN
* Hội sử-học Việt-Nam và Nguyễn Văn Hiếu Thư Viện
***
*Slides Minh Họa-Ảnh Ngàn lời

*XIN VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP: