BIỂN XE TRẮNG BIẾN THÀNH XANH & HOTNEWS

  • BIỂN XE TRẮNG BIẾN THÀNH XANH & HOTNEWS
  • ĐỀ TÀI HÔM NAY:
  • BIỂN TRẮNG HÓA BIỂN XANH CHỈ 2 GIÂY
  • CẢM NHẬN VỀ MỘT BÀI THƠ LẠ
  • Bùi Giáng – Người Thơ Rong Chơi Cuối Chân Trời
  • HOTNEWS 19-12-2019

***

*CÔNG NGHỆ ĐỔI TRẮNG THAY XANH – BIỂN TRẮNG HÓA BIỂN XANH CHỈ 2 GIÂY

Xe này biển trắng, đang chạy bấm cái rột nhảy qua biển xanh của Ban tuyên giáo trung ương luôn!

Theo cư dân mạng Xe này biển trắng, chủ nhân tên Trương Tuyết Nhung, E250 Mercedes, đang chạy bấm cái rột nhảy qua biển xanh 80B luôn.

CÔNG NGHỆ ĐỔI TRẮNG THAY XANH – BIỂN TRẮNG HÓA BIỂN XANH CHỈ 2 GIÂY Xe này biển trắng, đang chạy bấm cái rột nhảy qua biển xanh của Ban tuyên giáo trung ương luôn!Theo cư dân mạng Xe này biển trắng, chủ nhân tên Trương Tuyết Nhung, E250 Mercedes, đang chạy bấm cái rột nhảy qua biển xanh 80B luôn.Nguồn: Trương Châu Hữu Danh

Posted by Thân Hữu Việt Tân Úc Châu on Tuesday, 17 December 2019

Nguồn: Trương Châu Hữu Danh

LÝ LỊCH KHỦNG CỦA “CÔNG CHÚA ĐẢNG” – TÔ LINH HƯƠNG, NGƯỜI LÁI CHIẾC XE “VI DIỆU” ĐỔI TRẮNG THÀNH XANH

Người điều khiển chiếc xe Mercedes đổi biển số từ trắng sang xanh chỉ trong 1 nốt nhạc, (theo nguồn tin từ facebook Phạm Minh Vũ) không ai khác chính là “công chúa đảng” Tô Linh Hương, con gái ông Tô Huy Rứa, nguyên là Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, nguyên Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, nguyên Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.

Và người chủ phương tiện mang bảng kiểm soát B30F462.75 chính là bà Trương Tuyết Nhung (Đống Đa, Hà Nội), vợ ông Tô Huy Rứa.

Tô Linh Hương, sinh năm 1988, một thời nổi tiếng vì được bổ nhiệm làm Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị công ty ngàn tỷ thuộc Vinaconex khi mới 24 tuổi, ngay sau khi vừa cô này tốt nghiệp ngành báo chí.

Năm 2017, Linh Hương bảo vệ thành công luận án Tiến sỹ ngành kinh tế (khi mới 29 tuổi). Và người hướng dẫn luận án chính là giáo sư tự phong Phùng Xuân Nhạ. Cũng trong năm 2017, cô Linh Hương này cũng từng nổi đình đám trên mạng xã hội khi bị cho là người tình của Trịnh Xuân Thanh và có liên quan đến việc Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin.

Chiều ngày 17/12/2019, nhà báo Trương Châu Hữu Danh đã loan tải đoạn video ghi lại cảnh xe ô tô Mercedes mang biển kiểm soát 30F – 462.75 đang lưu thông trên đường thì bất ngờ ‘hô biến’ biển 30F trắng này thành biển xanh 80B – 4329 khiến nhiều người đi đường bất ngờ, phấn khích liên tưởng tới những bộ phim hành động, hình ảnh này chỉ có trên màn ảnh nhỏ. Nhưng,….đó là chuyện thật ở “xứ thiên đường”. Và giờ danh tính của người chủ xe đang dần được sáng tỏ.

Đúng là chỉ có quan chức ở Việt Nam mới làm được những việc “phi thường” như thế!

Fb Amy Truc Tran

***

*CẢM NHẬN VỀ MỘT BÀI THƠ LẠ:

“NOEL KHÔNG CÓ CHÚA” – Thơ Xuân Ly Băng

*Có lẽ Xuân Ly Băng là nhà thơ công giáo được người yêu thơ biết đến nhiều nhất, sau Hàn Mặc Tử. Mùa Giáng sinh, mời đọc bài thơ “NOEL KHÔNG CÓ CHÚA” của nhà thơ XUÂN LY BĂNG ( tức Đức Ông Linh Mục J.B. Lê Xuân Hoa ) qua cảm nhận của La Thụỵ

  Mùa Giáng sinh, mời đọc bài thơ “NOEL KHÔNG CÓ CHÚA” của nhà thơ XUÂN LY BĂNG (tức Đức Ông Linh Mục J.B. Lê Xuân Hoa) qua cảm nhận của La Thuỵ

     CẢM NHẬN VỀ MỘT BÀI THƠ LẠ: 
     “NOEL KHÔNG CÓ CHÚA”
                           (Thơ Xuân Ly Băng)

    Theo hơi gió bấc gờn gợn thổi, vạn vật đều co ro run rẩy trong cơn giá buốt mùa đông. Nhưng lạ thay, hồn người không rét cóng theo thời tiết, trái lại như rộn ràng bừng ấm hẳn lên : Noel lại về! Khắp nơi, các xứ đạo hân hoan tưng bừng chuẩn bị đón mừng ngày Chúa giáng thế : Thánh đường được trang hoàng lộng lẫy, những máng cỏ hang lừa được dựng lên khắp mọi phố, nhạc giáng sinh thánh thót vang vang, nhà nhà giăng đèn kết hoa, người người mừng vui rạng rỡ. Hòa trong niềm vui lớn ấy, tôi cũng say sưa đón Noel qua những trang kinh sách, qua từng lời thơ ý nhạc ca tụng tôn vinh Chúa.             
      Trong khi đang bâng khuâng thả hồn theo từng bài thơ trong cuốn “Quê hương và tình đạo” của nhà thơ Xuân Ly Băng, tôi chợt sửng sốt với một bài thơ lạ. Vâng ! Rất lạ… “Noel không có Chúa”. Ồ, Chúa đang hiện diện khắp nơi kia mà : Chúa cao sang trong thánh đường, Chúa rạng ngời trong các máng cỏ, Chúa long lanh trong đôi mắt em thơ, Chúa nhân từ trên gương mặt hiền hòa phúc hậu của ông già bà lão, Chúa đang nở hoa trong lòng người rộn rã… 

       Thế thì, “Noel không có Chúa” phải chăng là lời than của kẻ sầu đau tuyệt vọng đang ảo nảo cất lên, hay là lời khinh bạc, chối bỏ Chúa của kẻ vong mạng kiêu hãnh nào đó. “Không ! Hãy bình tâm lại, rồi từ tốn đọc và suy ngẫm , ắt hẳn thi nhân đang khắc khoải ký gửi nỗi niềm , đang trăn trở theo từng câu chữ đây, bài thơ trên được viết ra với ẩn ý sâu xa gì chăng ? ” Tôi tự nhủ thầm, rồi cố dẹp nỗi sững sờ, cố dằn sự xao xuyến xuống, và ý thơ sâu thẳm dần dần thâm nhập và thắp sáng tâm trí tôi, xua tan sự hồ đồ nông nổi của cảm nhận ban đầu.
       “Noel không có Chúa” là bài thơ dài, viết theo thể tự do, bằng ngôn ngữ thơ rất lạ. Bài thơ lại mở đầu bằng những câu thơ thật đột ngột, thật nghịch lý, thật chói tai, dễ gây ấn tượng choáng váng sửng sốt cho người đọc, như người đi đêm gặp phải luồng sáng chói lòa chiếu thẳng vào mắt, nhưng khi đã bình tâm đọc và suy gẫm chín chắn thì những câu thơ tưởng như là nghịch lý ấy lại khắc họa một chân lý ngời ngời.

    Noel:
    Chúa đâu ở trong đền thờ
    Ngài nằm nơi cổng đền thánh
    Cao quá đối với Ngài
    Vì Ngài không bằng viên đá thấp nhất
    Sang quá đối với Ngài
    Vì tất cả Ngài
    Giá không bằng vòng xích sắt
    Đẹp quá đối với Ngài
    Vì da dẻ Ngài nhăn nheo
    Không được mịn màng như màu sơn bạch tuyết

     Thật vậy, từ trời cao, Chúa xuống thế làm người. Ngài không chọn chốn cung vàng điện ngọc lộng lẫy mà chọn máng cỏ hang lừa tồi tàn làm nơi mở mắt chào đời. Ngài không chọn mùa xuân ấm áp, mùa thu mát mẻ mà chọn mùa đông buốt giá để ngay buổi sơ sinh phải chịu trần thân rét cóng. Ngài đến trần gian không chỉ để được ngự trên đền đài sang trọng, nhận lấy sự phủ phục tung hô mà còn đến để hạ mình cam chịu làm kẻ bé mọn nhất trong tất cả những kẻ bé mọn, cho bao kẻ thấp hèn được an ủi, cho nỗi đau nhân thế được xoa dịu. “Và kìa, có những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu và có những kẻ đứng đầu sẽ xuống hàng chót”. (LC 13, 30). Ngài chấp nhận vòng xích sắt, đinh câu rút và cây thập giá khổ hình như một kẻ tội đồ, rồi phải đổ máu ra, để loài người chúng ta – những kẻ tội đồ, được cứu chuộc ra khỏi chốn khách đày. “Vì Con Người đến để cứu cái gì đã hư mất”. (Mt 18,II).
      Chào đón Đấng cứu thế giáng sinh, chúng ta vô cùng hạnh phúc. Vì vậy, đêm Noel tưng bừng hoan lạc, tiệc réveillon rộn rã mê say, tiếng ly cốc chạm nhau hể hả, tiếng nhạc vang lừng, rượu bia tuôn chảy. Trong khi đó, Chúa đang hiện hữu trong thân phận kẻ lưu lạc không nhà , tứ cố vô thân, đang bơ vơ thất thểu lê gót trên hè phố, trong mưa phùn gió bấc căm căm, sau khi bị đánh đập vì bới tìm mẫu xương thừa nơi đống rác nhầy nhụa để có chút gì dằn bụng qua cơn đói khát cồn cào. Thật trớ trêu thay, chúng ta đang chào đón Chúa, nhưng Chúa đang đói cơm rách áo, đang cô đơn lang thang cơ nhỡ trong đêm đông mờ mịt, vẫn không được ai đoái hoài thương tưởng.

    Noel:
    Chúa đâu ở đền thờ
    Ngài đang nằm trên hè phố
    Mưa gió bơ vơ
    Nghe nhạc rượu say sưa
    Và tiếng ly chén loảng xoảng
    Ở một tầng lầu cao trên đầu Ngài
    Làm Ngài tưởng nhớ
    Hình ảnh một đống rác nham nhở
    Ở ngoại ô
    Và Ngài bị đánh
    Vì một mẫu xương khô

     Trong bài thơ “Noel không có Chúa”, Chúa không chỉ hiện thân qua hình ảnh người cô lữ đói rách đêm đông, Chúa còn hiện hữu khắp nơi qua hình ảnh người cùng khổ, qua những mảnh đời đau thương : Đứa trẻ sơ sinh bị người mẹ khốn khổ vất bỏ trên cống rãnh tanh hôi – Bầy trẻ mồ côi đã bị mất cha lại phải não nùng khóc tang mẹ trong nghĩa trang chiều ảm đạm – Người thương binh bị vợ ruồng bỏ, chống nạng lê la hè phố, cùng đứa con côi hát dạo, ngửa tay nhận bố thí của khách qua đường – Những kiếp người lầm than chui rúc dưới gầm cầu, chen chúc trong khu nhà ổ chuột, đội nón mê lặn lội dưới bùn sâu… Chúa còn hiện thân qua hình ảnh cụ già đang quỳ dưới đáy đền thờ, Ngài đang rét run cầm cập trong manh áo đơn rách nát, trong khi dòng người dự thánh lễ đang ấm áp với những bộ quần áo rực rỡ thời trang trăm hồng nghìn tía. Cụ già đáng thương lại phải lập cập tránh lối cho khỏi bị tuôn ngã, khi dòng người xô đẩy lúc tan lễ về ; cụ còn tủi thân lo buồn khi cháu bé thơ ngây thức dậy khóc đòi quà Noel mà cụ thì tay trắng vẫn hoàn trắng tay.

     Noel:
     Chúa đâu ở trong hang đá
     Ngài đang quỳ đó
     Ở dưới đáy đền thờ
     Bên anh và bên tôi
     Ngài đã già cả
     Rét run quần áo tơi tả
     Ngài đang lo chốc nữa lễ hết rồi
     Chống gậy lối nào cho xe người ta đừng tuông ngã
     Và đứa cháu thức dậy đòi quà
     Biết lấy gì cho nó

     Bài thơ “Noel không có Chúa” có giọng thơ đượm buồn, một nỗi buồn khắc khoải suy tư, một nỗi buồn thấm đẫm rồi nhỏ giọt theo từng khổ thơ, giọng thơ tuy buồn nhưng không quá bi lụy não nùng đến bế tắc vô vọng. Trái lại, nỗi khắc khoải, niềm suy tư dằn vặt ấy lại có tác dụng tích cực như một hồi chuông gióng giả làm thức tỉnh cơn mê muội của chúng ta.
     Rồi đây, chúng ta có giật mình chăng, khi nhớ đến lời Chúa : “Vì xưa ta đói, các ngươi không cho ăn. Ta khát, các ngươi không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng các ngươi không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm nom”. (Mt. 25, 42-43). Có lẽ, do vô tâm, do thờ ơ lạnh lùng, do chai sạn cõi lòng nên chúng ta mờ mắt không phát hiện ra Chúa nơi người anh em khốn khổ; Nên e rằng, chúng ta rồi cũng có lúc ấp úng thốt lên: “Lạy Chúa, có bao giờ con đã thấy Chúa đói, khát hoặc là khách lạ hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù mà không phục vụ Chúa đâu”. (Mt. 25, 46). Vâng, Chúa đâu ở trong đền thờ, Ngài cũng không ở trong hang đá, vì chính Ngài đã thốt lên: “Ta chỉ muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế”. (Mc. 9, 13). Chúng ta đều khát khao mơ ước được hội ngộ với Chúa để sung sướng được nhận lãnh ân phúc từ tay Ngài ban cho, nhưng để gặp Chúa, sao chúng ta cứ dõi mắt mê mải kiếm tìm Ngài trong hào nhoáng phù vân, trong phồn hoa tạm bợ. Để gặp Chúa, sao chúng ta cứ đi hoài trên con đường rộng thênh thang, thẳng tắp, bằng phẳng, trong khi Chúa chỉ có mặt trên con đường hẹp chênh vênh gập ghềnh mà thôi; sao chúng ta không trải lòng ra mà thương xót, vỗ về, đùm bọc người anh em khốn khổ đang quằn quại đau đớn kia? Sao không rộng mở lòng để sống chan hòa với nhau.

     Nếu không gặp Ngài trong tối tăm
     Chẳng bao giờ thấy Ngài trong ánh sáng
     Nếu không gặp Ngài trong nghèo khổ
     Chẳng bao giờ thấy Ngài trong cao sang
     Nếu không gặp Ngài ở dưới đất
     Chẳng bao giờ thấy Ngài cõi thiên đường

      Bài thơ “Noel không có Chúa” chính lại là lời phản biện rất hùng hồn :
     Không ! Noel luôn có Chúa . Chúa hiện hữu đời đời , Chúa hiện hữu muôn nơi. Ngài không chỉ hiển hiện trong đền thờ , trong hang đá mà Ngài còn ẩn thân nơi bùn lầy nước đọng . Ngài náu mình trong dòng đời lầm than cơ cực . Ngài biến hình trong lốt kẻ bị đọa đày khổ ải . Và, chúng ta kiếm tìm Chúa , nhưng suốt đời mãi mãi sẽ không gặp Ngài. Nếu chúng ta vẫn cứng lòng chai mặt không đoái hoài thương xót , cưu mang những người anh em khốn khổ đang quằn quại rên xiết chung quanh ta , hoặc cứ một mực rẻ coi khinh họ , bởi: “Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này, quả thật, thầy nói cho anh em biết : Các thiên thần của họ trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan cha thầy, Đấng ngự trên trời”. (Mt. 18, 10).

      Noel:
      Chúa đâu ở trong đền thờ
      Ngài cũng không ở trong hang đá
      Ta tìm Ngài và muôn năm không gặp Ngài
      Nếu lòng ta không mở
      Cho những ai thiếu ánh sáng mặt trời
      Lây lất trong những mảng đời u thảm
      Của một xã hội thừa súng đạn thiếu bánh cơm     

                                                                     LA THỤY

               Nhà thơ Xuân Ly Băng

     NOEL KHÔNG CÓ CHÚA 

     NOEL !
     Chúa đâu ở trong đền thờ 
     Ngài đang nằm nơi cổng đền thánh 
     Cao quá đối với Ngài 
     Vì Ngài không bằng viên đá thấp nhất 
     Sang quá đối với Ngài 
     Vì tất cả Ngài 
     Giá không bằng một vòng xích sắt 
     Đẹp quá đối với Ngài 
     Vì da dẻ Ngài nhăn nheo
     Không được mịn màng như màu sơn Bạch Tuyết

    NOEL:
    Chúa đâu ở đền thờ
    Ngài đang nằm trên hè phố
    Mưa gió bơ vơ
    Nghe nhạc rượu say sưa
    Và tiếng ly chén lchạm nhau loảng xoảng
    Ở một tầng lầu cao trên đầu Ngài
    Làm Ngài tưởng nhớ
    Hình ảnh một đống rác nham nhở
    Ở ngoại ô
    Và Ngài bị đánh
    Vì một mẫu xương khô

    NOEL:
    Chúa đâu ở đền thờ
    Ngài ở trong tay một thiếu phụ
    Tím bầm như miếng thịt trâu
    Lạc lõng giữa đêm trường phố thị
    Khi đại lộ lên ánh đèn nâu
    Mẹ Ngài không tìm ra lối thoát
    Đặt Ngài trên cống rảnh tanh hôi
    Rồi bà biến mất

    NOEL:
    Chúa đâu ở trong hang đá
    Ngài đang quỳ đó
    Ở dưới đáy đền thờ
    Bên anh và bên tôi
    Ngài đã già cả
    Rét run quần áo tơi tả
    Ngài đang lo chốc nữa lễ hết rồi
    Chống gậy lối nào cho xe người ta đừng tuôn ngã
    Và đứa cháu thức dậy đòi quà
    Biết lấy gì cho nó

    NOEL:
    Chúa đâu ở trong hang đá
    Ngài đang úp mặt nơi nghĩa trang
    Dưới chân Thánh Giá
    Khi chiều buông
    Khóc thét
    Nỏ cần ai nghe
    Vì chỉ một người nghe thì đã chết rồi
    Còn lại bảy đứa bé mồ côi 
    Sau một phát súng nổ

    NOEL:
    Chúa đâu ở trong hang đá 
    Ngài đang chống nạng đi trên vỉa hè 
    Lê la kiếp sống 
    Mải nghe nhạc khúc hoà bình
    Hay Ngài đang nằm dài trên chõng
    Mỗi chuyển dịch đều nhờ đứa con côi
    Mẹ nó sang sông hơn một mùa thu rồi
    Nhìn tường nhà thương phế binh màu trắng
    Thấy trắng cả cuộc đời
    Cố gắng giữ nụ cười
    Vì không khóc được nữa

    NOEL:
    Chúa đâu ở đền thờ
    Ngài cũng không ở nơi hang đá
    Ngài chen chúc trong xóm nhà lá
    Hay lác đác dưới gầm cầu
    Hay đội nón mê lặn lộ dướii bùn sâu
    Hay vác súng nặng hơn người đi lang thang giữa trời mưa gió 
    Chịu đựng thật nhiều
    Những mảnh đời không căn cước

    NOEL ! 
    Chúa đâu ở trong đền thờ 
    Ngài cũng không ở trong hang đá 
    Nếu không gặp Ngài trong tối tăm 
    Chẳng bao giờ thấy Ngài trong ánh sáng 
    Nếu không gặp Ngài trong nghèo khổ 
    Chẳng bao giờ thấy Ngài trong cao sang 
    Nếu không gặp Ngài ở dưới đất 
    Chẳng bao giờ thấy Ngài cõi Thiên Đàng

    NOEL !
    Chúa đâu ở trong đền thờ 
    Ngài cũng không ở trong hang đá 
    Ta tìm Ngài và muôn năm không gặp Ngài 
    Nếu lòng ta không mở 
    Cho những ai thiếu ánh sáng mặt trời 
    Lây lất trong vũng đời u thảm 
    Của một xã hội thừa súng đạn và thiếu bánh cơm.

                                                XUÂN LY BĂNG

***

*Bùi Giáng – Người Thơ Rong Chơi Cuối Chân Trời

Tạo Ân

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Hai câu thơ rất nổi tiếng trên của Bùi Giáng mở đầu bài “Chào Nguyên Xuân” trong tập thơ Mưa Nguồn xuất bản năm 1963. Mấy chục năm qua rồi mà hai câu lục bát trên vẫn là một bí ẩn; cũng như ngay cả con người Bùi Giáng, xưa và nay, luôn là một bí ẩn dưới ánh mặt trời, để rồi từ giai thoại biến thành huyền thoại với những câu chuyện chọc phá thiên hạ theo kiểu Ba Giai Tú Xuất. Trong lịch sử văn học Việt Nam trước và sau ông chắc không còn ai có được cung cách viết và sống như ông. Ông rong chơi đây đó tối ngày mà không hiểu tại sao có thể sản xuất ra vô vàn tác phẩm. Người đời chỉ biết lắc đầu chịu thua và cho ông là thiên tài. Ông thường lang bạt đầu đường xó chợ, bạ đâu ngủ đấy, xin gì ăn đó, tự hủy cùng cực, vậy mà thơ vẫn cứ tuôn vô tận. Miễn cưỡng lắm chúng ta có thể xếp Chiêu Lỳ Phạm Thái gần gần ông mà thôi, bởi vì Phạm Thái chỉ mới say thôi chứ chưa điên.
Bùi Giáng tỉnh hay điên? Mà nếu điên thì cũng không phải cái điên bình thường. Cái điên của Bùi Giáng lung linh bao la trí tuệ, tràn ngập không gian cảm ứng và hun hút vực sâu ngộ thức. Những ngoại ngữ Anh, Đức, Pháp, Hán chả biết ông học ở đâu ra nhưng chuyển ngữ thần sầu, viết tiểu luận triết học Tây phương, nhận định phê bình từ Huyện Thanh Quan đến Nguyễn Du, rồi Tản Đà, Hồ Xuân Hương, Phan Văn Trị, Tôn Thọ Tường. Có thời bỏ học đi chăn dê trong vùng núi đồi Trung Việt. Có một thời gian làm giáo sư. Có lúc nổi hứng ông lại bỏ tất cả, cầm cọ đòi làm họa sĩ. Nhưng tất cả những thứ đó chỉ là trang sức cho một thi năng siêu huyền chưa từng có trong văn đàn Việt Nam.
Mai Thảo nói về ông như sau: “Bùi Giáng chất ngất một trời chữ nghĩa, Bùi Giáng trùng trùng một biển văn chương… Sự hình thành một tác phẩm nơi Bùi Giáng cuối cùng vẫn còn là một bí ẩn hoàn toàn trong cái vùn nụt, cái bất tuyệt thao thao, cái chớp mắt đã là của nó… Bùi Giáng đã đem lại cuộc đời biết bao nhiêu châu ngọc. Bằng tài thơ trác tuyệt. Bằng ngôn ngữ ảo diệu, không tiền khoáng hậu. Có ông, thi ca mới đích thực có biển có trời. Từ ấy, thi ca mới không cùng không tận.”
Bùi Giáng, có thể nói, tái phát minh lục bát và sống chết với thể thơ lục bát. Nhiễm nặng Kiều, ông cho là tất cả triết lý đều nằm trong truyện Kiều. Họ Bùi hay lấy Kiều rồi nhào nặn, xào nấu theo gia vị của riêng mình. Có người chê, cho là đạo thơ. Nhưng hãy gác lại chuyện đó. Dù khen hay chê, ai cũng phải công nhận thơ ông vô tiền khoáng hậu. Chữ nghĩa biến hoá như phù phép. Tâm hồn và cuộc đời ông là những mảnh lục bình nổi trôi như nàng Kiều − héo hắt để tang mãn đời cho một Từ Hải uất ức, oan khiên.
Tài hoa của ông là một hiện tượng về ngộ thức ngôn ngữ. Cách xử dụng ngôn ngữ ra ngoài những quy ước. Bỏ hết những ràng buộc giáo điều, Bùi Giáng xé rào đi hoang với thuật ngữ riêng của ông. Đọc thơ ông cần có riêng một cuốn tự diển Bùi ngữ. Thơ ông như chiếc thuyền nan xuôi dòng đang được loay hoay, hoạt kê chèo chống bằng gã đười ươi lông xù nhe răng cười nhân thế. Nhưng cuối cùng con đười ươi cà rỡn này hiên ngang là trạng sư cho phái thơ thuần Việt: “Chúng ta quen thói ngóng chạy theo đuôi mọi thứ trào lưu chủ nghĩa, chúng ta tuyệt nhiên không còn giữ một chút tinh thể cỏn con nào cả để thể hội rằng lục bát Việt Nam là cõi thi ca hoằng viễn nhất, kỳ ảo nhất của năm châu bốn biển ba bảy sông hồ” (Thi Ca Tư tưởng). Chỉ có ngông sĩ mới lộng ngôn được như vây! Và cũng chỉ một mình ông nặng lòng với lục bát đến như thế!
Vì lẽ đó, đi tới đâu, ông rắc thi hoa tới đó. Chúng ta hay gặp ở Bùi Giáng những câu “Kiều sắc” tự vấn-đáp nghe ngô nghê dân dã mà xoáy vào tim óc, chạnh lòng, đau đáu:
Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà
(Chào Nguyên Xuân)
Cũng có khi nhẹ nhàng man mát lụa tơ, lãng mạn vô ngần, có thể hiểu lầm là của Nguyễn Bính hay Hồ Dzếnh:
Áo vàng xin dệt cho em,
Tơ vàng ai lựa sợi mềm tay đan.
Mai sau để lại hoe vàng,
Cầm nghe có thịt da nàng ở trong.
(Dệt Áo)
Nhưng cuối cùng chúng ta sẽ bị bắt buộc trực diện những câu nặc “Bùi phái”, không lầm vào đâu được. Đó là những dấu hỏi lớn lao ở con đường rẽ đôi, ngã ba đường, đường thu chia ngã, hay giữa đường. Người gặp người. Tôi gặp Tôi. Thân Xác gặp Linh Hồn. Tương Lai choảng đụng Quá Khứ (Big Bang) ở Hiện Tại. Và sau khoảnh khắc đó là định mệnh nổi trôi, tiếp tục cuộc hành trình miên man vô định.
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
(Chào Nguyên Xuân)
Hay:
Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?
Ta đi còn gửi đôi dòng
Lá rơi có dội ở trong sương mù?
Những thương nhớ lạnh bao giờ
Đường thu chia ngả chân trời rộng thênh…
(Mai Sau Em Về)
Bùi Giáng với những câu như vậy thành công ở chỗ tạo âm vang và gây ấn tượng với người đọc. Người đọc bắt buộc phải dừng chân, lấy lại hơi thở, lắng nghe tiếng hát hớp hồn của loài ngư nữ cổ Hy và, song song đó, thưởng thức tranh họa trừu tượng bằng mầu đen huyền hoặc của Van Gogh.
* * *
Có người khen thì cũng có người chê. Trần Hữu Thục, rất khắt khe, bảo: “Nói cho rõ ràng ra, thơ của Bùi Giáng dở. Trừ một số câu thơ hay – chưa hẳn là rất hay, còn lại hầu hết thơ ông đều dở”, “Ta có thể nói, cái dở trở thành tính cách của thơ ông”. Thụy Khuê trong bài “Hiện Tượng Bùi Giáng” kết luận rằng: “Ở Bùi Giáng hình như không có sự tự giới ấy. Cho nên biết bao lần người đọc tiếc, giá Bùi Giáng đừng ham chơi, chịu khó dừng lại ở chỗ đáng dừng để những câu thơ sáng giá như (…) khỏi bị lọt vào khu rừng hoang, ôm đồm những lời thơ vội vàng, mọc lên như cỏ dại.”
Riêng tôi lại cho rằng những câu “dở” là sự hiện hữu tương đương ắt phải có cho những câu “hay”, cũng như “vật” và “phản vật” trong vật lý vũ trụ, hay âm dương nhị nguyên của đạo. Thiếu cái này thì chẳng bao giờ có cái kia. Chúng ta hay vội xét đoán “một thi sĩ thần thế ấy sao lại có những cái dở tệ thế kia”. Chúng ta hãy nhìn vào cách làm thơ của ông trước khi xét đoán thêm. Mai Thảo kể rằng: “Tôi hỏi xin ông những bài thơ mới nhất. Ông gật. Tưởng lấy ở túi vải ra. Hoặc nói về lấy, hoặc nói hôm sau. Tất cả đều không đúng. Ông hỏi mượn một cây bút, xin một xấp giấy, một chai bia lớn nữa, đoạn ngồi xuống và trước sự kinh ngạc cực điểm của chúng tôi, bắt đầu tại chỗ làm thơ (…) Lần đầu tiên tôi thấy Bùi Giáng viết, thoăn thoắt, vùn vụt, nhanh không thể tả. Như thơ không thể từ đầu, từ tim chảy xuống, xa quá, lâu quá, mà ngay từ ngọn bút, từ đầu ngón thôi (…) Lần đó, tôi đã thấy, đã hiểu tại sao Bùi Giáng, cứ cánh bướm rong chơi, cứ phiêu bồng lãng du mà vẫn có ngay nghìn câu một buổi.” Cứ thế, Bùi Giáng làm thơ không cần đắn đo, làm thẳng một lèo như viết thư pháp, hay dở đều lộ thiên cho thiên hạ xem. Vì sao? Vì Bùi Giáng làm thơ không phải cho đại chúng, trước hết là cho chính mình, như lời độc thoại trong đêm vắng; với tính tình của Bùi Giáng, chắc ông không cần tri kỷ. Và nếu nói như Thụy Khuê − một Bùi Giáng biết trang trọng gọt dũa chỉ xòe ra thơ “hay” mà thôi − thì thật sự: Bùi Giáng mà chúng ta đều biết đã chết từ ban sơ rồi!
* * *
Hồi còn nhỏ, vào một buổi trưa nắng hè, lần đầu được mẹ mua cho cây cà rem, vừa nuốt qua cổ, tôi cảm nhận được ngay sự mát lạnh, ngon ngọt mà chẳng hiểu tại sao. Hai chữ “miên trường” tạo cho tôi cái cảm giác cũng vậy, thấy hay mà không biết tại sao hay. Lớn lên, muốn vạch ra bí ẩn, tôi cố tìm ra nguồn căn. Lục ra được hai chữ “miên” trong cuốn Hán Việt Tự Điển Thiều Chửu có vẻ hợp với câu văn. Miên (眠) có nghĩa là nhắm mắt, giấc ngủ; và (cũng) miên (綿) nghĩa là ràng rịt. Sau khi bổ câu thơ làm hai, chẻ thêm lần nữa thành bốn, tận dụng bộ não cỏn con, với mớ lý luận sơ đẳng, đại khái tôi hiểu như thế này. Theo nghĩa thứ nhất: mùa xuân phía trước, giấc ngủ dài phía sau. (Bùi Giáng có lần nhắc lại “miên trường” với nghĩa giấc ngủ dài [tìm Hi Lạp giữa Đông phương/ em đi vào giấc miên trường hư không]). Trong cái sát na của va chạm (chào nhau) giữa hai thể lực, ngộ kiến nảy sinh ở mốc điểm, nhìn ra quá khứ vị lai, hay sự tương phản của đối tượng. Ở đây “mùa xuân/miên trường” là hai bất tương gần nhau. Theo nghĩa thứ hai: mùa xuân phía trước, tơ vò phía sau. Thời gian là chiều dài. Ngắt quãng ở đâu đó làm hiện tại. Bên kia là chập chùng quá khứ. Bên này là trong sáng tương lai. Đừng bìu ríu lớp dĩ vãng chằng chịt, hãy dấn thân phía trước hiên ngang. Tới đây tôi rất hãnh diện về những khám phá mới này, từ nay trở đi có thể khoe khoang và giải nghĩa cho mọi người rằng tôi đã giải mã được hai câu bí ẩn hơn mấy chục năm. Rất tiếc và cũng khốn thay! Tôi đồng thời cũng nhận ra rằng hai chữ “miên trường” đã vơi đi nhiệm mầu! Lão Tử đã chẳng nói “Đạo khả đạo phi thường đạo” đó sao? Phạm Công Thiện cũng có lần nói bình thơ là phạm thượng (blasphemy). Và dĩ nhiên Bùi Giáng quá biết về cái taboo lớn lao ấy: “Thơ là cái gì không thể bàn tới, không thể dịch, diễn gì được…” (Thi Ca Tư Tưởng). Chúng ta đừng động tới thơ, vốn mong manh sương khói, bởi vì lẽ “đếm là diệu tưởng, đo là nghi tâm”. Hãy để nguyên vị ngọt ngây dại của thơ như cây cà rem đầu mùa giữa trưa nắng hè.
Có một bài thơ Bùi Giáng viết trên mảnh giấy rác, vẫn cái vẻ bất cần đời, vốn là cung cách muôn đời của thi nhân, nhưng lại văng vẳng chiều sâu tư tưởng:
Trước khi về chín suối
Em xin gửi đá vàng
Của trăm năm buồn tủi
Về trở lại nhân gian.
Chắc hẳn ông cũng có ít nhiều trăn trở, buồn vui nhân thế. Có lẽ ngay lúc này ông rất tỉnh và cũng rất cô đơn (không có lấy một trang giấy đàng hoàng để viêt, và luôn luôn viết trong cô đơn). Sự cô đơn luôn là một định mệnh cá tính ám ảnh theo đuổi ông mãi, nhất là trong tình yêu. Ông hằng khao khát một mối tình (“Chắp tay tôi lạy Ông Trởi/Tìm người yêu giúp dùm tôi một lần”). Như “Cô Bé Bán Diêm” của Hans Christian Andersen, ông đốt hết que diêm này tới que diêm khác để vơi đi nỗi buồn; cho tới một ngày không còn que diêm nào nữa, ông đành bỏ lại “Miên Trường” phía sau! Chắc hẳn ông đã nhìn thấy “Mùa Xuân” phía trước!
Tạo Ân
*Nhà Thơ Tạo Ân, Tổng Thư Ký Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại.

***

*

Điểm Tin Thứ Sáu 20/12/2019 (ANM)

Anh Tuấn Phạm <anhtuanfp@hotmail.com>

BREAKING NEWS

“Nuôi thân sinh nô tài, nuôi trí sinh nhân tài, nuôi tâm sinh thiên tài” (Lý Đông A)

“Kẻ thù lớn bởi vì mi quỳ xuống”

  • Anh Kiên thu giá (RFA) – Vụ Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội Nguyễn Đức Kiên được ông Nguyễn Xuân Phúc bổ nhiệm vào vị trí tổ tưởng tư vấn kinh tế của thủ tưởng là vụ khá đặc biệt. Nó làm dậy sóng dư luận suốt mấy hôm nay, người thì phản đối, người thì giễu cợt, nhạo báng. Người ta lo ngại rằng, ông Kiên mà tư vấn kinh tế cho thủ tướng thì nền kinh tế đất nước này đã nát còn nát bươm.
  • Việt Nam, một đất nước ‘thần thánh’! (VOABLOG) – Đoạn clip ngắn quay cảnh một chiếc Mercedes đang chạy giữa đường bỗng nhiên cái bảng số, có vẻ như được điều khiển bằng thiết bị điện tử nào đó, lật xoay một phát chuyển từ bảng trắng 30F-462.75 thành bảng xanh 80B-4329 đã…
  • Bất cập trong giải quyết chế độ thôi việc: ‘vắt chanh, bỏ vỏ’? (RFA) – Truyền thông trong nước loan tin việc Ông Đoàn Ngọc Hải, cựu phó chủ tịch Ủy Ban Nhân dân Quận 1, thành phố Hồ Chí Minh, than phiền sau 25 năm công tác và 2 năm quân ngũ, cơ quan chức năng tại thành phố này vẫn chưa được giải quyết chế độ chính sách cho ông. Một cán bộ lãnh đạo lên tiếng than như thế, còn đối với người lao động ra sao?
  • Các lãnh đạo hầu tòa & bị bắt giam do sai phạm về đất đai (RFA) – Hàng loạt những vụ việc liên quan đến sai phạm về đất đai của các quan chức và công ty địa ốc lớn được truyền thông trong nước loan tin trong cùng ngày 19/12. Trong đó có thể kể đến vụ bắt 4 cựu cán bộ ở Nam Định; di lý nguyên phó chủ tịch Nguyễn Hữu Tín và khởi tố bắt tạm giam giám đốc công ty địa ốc Hưng Thịnh Phát.
  • Kinh tế Việt Nam: Nguồn lực thì yếu, sử dụng lại kém hiệu quả (BoxitVN) – Bùi Trinh
    Nguồn lực của nền kinh tế Việt Nam không dư dả gì, dân số thì đông, nhưng năng suất lao động lại gần như kém nhất khu vực, vốn thì cơ bản là vốn vay nhưng sử dụng không hiệu quả. Cần bỏ tư duy thành tích ở mọi lĩnh vực và nguồn lực chính sách cần được đưa vào đúng chỗ để phát huy tối đa nguồn lực ít ỏi. Bộ Chính trị ra Nghị quyết số 39-NQ/TƯ ngày 15-1-2019 về nâng cao hiệu quả …
  • Bị Mỹ đánh thuế thép, Việt Nam ‘cần thận trọng’ (VOA) – Việt Nam nên ý thức được rằng họ sẽ là bên chịu thiệt thòi nhiều nhất nếu để bị các nước khác lợi dụng để có hành vi gian lận thương mại với Mỹ, một nhà phân tích kinh tế nói với VOA sau khi Bộ Thương mại Mỹ ra thông báo mức tiền phạt lên đến hơn 456% đối với thép nhập khẩu từ Việt Nam.
  • Thuốc Tamiflu tăng giá gấp 10 lần trong lúc Dịch cúm A lan rộng (RFA) – Thuốc Tamiflu trị cúm tăng giá gấp 10 lần trong tình trạng dịch cúm A đang có chiều hướng lan rộng tại Việt Nam. Cục Quản lý Dược, thuộc Bộ Y tế ra quyết định phải khẩn trương nhập khẩu loại thuốc Tamiflu vì đang bị “cháy hàng”.
  • Việt Nam ủng hộ Myanmar ‘tái thiết’ Rakhine, ‘hồi hương’ người Rohingya (VOA) – Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc vừa kết thúc chuyến thăm đến Myanmar, tuyên bố rằng Việt Nam tiếp tục ủng hộ “các mục tiêu nhân đạo, tái thiết ở bang Rakhine,” nơi có hàng trăm nghìn người dân tộc Rohingya buộc phải sang Bangladesh lánh nạn sau các vụ sát hại của chính quân đội nước này.
  • Việt Nam – Campuchia diễn tập cứu nạn, ‘không phải xâm lược’ (VOA) – Với hơn 1000 binh sĩ, cùng với trực thăng y tế và chiến sĩ dù lượn, Bộ Quốc phòng Việt Nam và Bộ Quốc phòng Campuchia đã tổ chức diễn tập cứu hộ – cứu nạn khu vực biên giới, phần lớn ở tỉnh Svay Riêng hôm 18/12. Thủ tướng Campuchia bác bỏ những lời đồn đoán rằng “đây là một cuộc xâm lược.”
  • Tin Việt Nam 19/12/2019 (VOA) – Mỹ tái khẳng định ‘ủng hộ Việt Nam vững mạnh và độc lập’. VN phát hiện nhiều công ty bình phong mua bán ma túy. Nghi trộm mỹ phẩm hàng loạt, cô gái Việt bị bắt ở Tokyo. Việt Nam trở thành điểm đến du lịch chữa bệnh mới nhất của châu Á.
  • Mất cân bằng trong kinh tế toàn cầu: khoảng cách giàu nghèo trong xã hội (Bài 3) (BoxitVN) – Đoàn Hưng Quốc – Khoảng cách giàu nghèo ở Tây Phương hiện gây ra những cơn chấn động về chính trị nhưng thiết tưởng cần nhận biết chính xác triệu chứng nằm ở đâu rồi sau đó mới đi tìm nguyên do và phương thuốc giải quyết. Tuy hai ứng cử viên dẫn đầu trong cuộc bầu cử Tổng Thống 2020 là ông Bernie Sander và bà Elizabeth Warren cáo buộc thành phần 1% chóp bu trong xã hội tóm gọn phần lớn tài sản trong nước nhưng đây là kiểu nhìn …
  • Tổng thống Trump bị luận tội (VOA) – Hạ viện do phe Dân chủ kiểm soát thông qua hai điều khoản luận tội Tổng thống Trump của Ðảng Cộng hòa, biến ông thành tổng thống thứ ba trong lịch sử 243 năm của Hoa Kỳ bị luận tội.
  • Mỹ muốn cấm di dân phạm tội xin tị nạn (VOA) – Di dân bị kết án về tội tái xâm nhập nước Mỹ bất hợp pháp, lái xe say rượu hay phạm tội bạo hành gia đình sẽ bị cấm xin tị nạn theo một qui định mới đề nghị mà chính quyền Trump loan báo ngày 18/12.
  • Dân Venezuela tiếp tục bỏ xứ ra đi (VOA) – Hàng ngàn người tiếp tục rời khỏi Venezuela trong lúc cuộc khủng hoảng về chính trị, kinh tế và nhân quyền tại nước này ngày càng sâu rộng thêm, Trưởng Cao ủy Liên hiệp quốc về Nhân quyền loan báo ngày 18/12.
  • Trung Quốc muốn kiểm duyệt tự do ngôn luận của thế giới (RFA) – Trung Quốc đang tái hiện một chủ nghĩa thực dân văn hóa khi áp đặt nền văn hóa kiểm duyệt lên cộng đồng quốc tế, dùng kinh tế như phương tiện kiểm soát và cưỡng chế công dân, doanh nghiệp, truyền thông, kỹ nghệ giải trí của nước khác.
  • Tai nạn liên hoàn trong cuộc đua xe đạp (VOA) – Hôm 15/12, một tai nạn trong cuộc đua xe đạp nữ đã kéo theo hàng loạt vụ va chạm trên đường đua ở Brisbane, Australia. Khi chỉ còn hai vòng cuối, các cua-rơ đã tông vào nhau và ngã xuống đường. Ít nhất 10 tay đua văng khỏi xe đạp.
  • Nước Mỹ trong lòng Vườn Bách Thảo (VOA) – Chào mừng Giáng sinh và đón năm mới, khu vườn Bách thảo tại thủ đô Washington như thường lệ tái hiện hình ảnh nước Mỹ thu nhỏ bằng các vật liệu cây cỏ tự nhiên để phục vụ du khách. Ngay trong sảnh chính khi bước vào khu vườn này, du khách sẽ được chiêm ngưỡng những công trình kiến trúc nổi tiếng của thủ đô Washington như tòa nhà Quốc hội, Viện Bảo tàng người Mỹ gốc Phi, tòa nhà thư viện quốc Hội, Nhà Trắng và hàng chục công trình khác với những thiết kế đặc trưng và được chế tác vô cùng tỉ mỉ bởi các nghệ sĩ…