Cả Gia Đình Nổi Tiếng Chết Vì Không Được Vào BV

  • Cả Gia Đình Nổi Tiếng Chết Vì Không Được Vào Bệnh Viện

*NHỮNG ĐỀU CẦN QUAN TÂM HÔM NAY:

1-ẢNH ĐẶC BIỆT

2-VIDEO:Tiết lộ gây sững sờ của hai khoa học gia TC: coronavirus là do phòng thí nghiệm mà ra

3-Cả Gia Đình Nổi Tiếng Chết Vì Không Được Vào BV

4-BÀI THẬT HAY NÊN ĐỌC:  Đông Y & Tây Y

Đây là chuyện nhà tôi…Sao mẹ lại không tin con ?

5-BÀI RẤT HỮU ÍCH CỦA MỘT BÁC SĨ, CỰU GS ĐẠI HỌC Y KHOA MỸ.
6-40 LÒ HỎA TÁNG  DI ĐỘNG
7-KÍNH MỜI NGHE NHẠC
8-SA CHI LÊ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

***

*ẢNH ĐẶC BIỆT                               ***

*VIDEO:Tiết lộ gây sững sờ của hai khoa học gia Trung Quốc: coronavirus là do phòng thí nghiệm mà ra

VietCatholicNews

Tại cuộc họp báo ở Trung Tâm Thông Tin của Bắc Kinh, hai nhà sinh vật học Tiểu Ba Đào (Botao Xiao – 小波涛) và Tiểu Lôi (Lei Xiao – 小雷) đã bác bỏ các giải thích chính thức được phổ biến trên các phương tiện truyền thông nhà nước cho rằng dịch coronavirus đã phát sinh từ một chợ cá của Vũ Hán, và nói rằng dịch bệnh này thực ra phát sinh từ các phòng thí nghiệm ở thành phố này

***

*Cả Gia Đình Nổi Tiếng Chết Vì Không Được Vào Bệnh Viện

Một gia đình nổi tiếng phải chết hết vì không vào được nhà thương.

 Lời cuối của đạo diễn qua đời vì virus corona 

Đạo diễn Thường Khải đau đáu về cha mẹ – những người mất vì nCoV – trước khi ông cũng qua đời ở tuổi 56 do dịch. 
Theo Ifeng, đạo diễn người Hồ Bắc mất hôm 14/2 tại bệnh viện do nhiễm virus corona. Từ Tết âm lịch đến nay, gia đình ông chìm trong tang tóc. Cuối đời, ông chia sẻ với người thân, bạn bè nỗi đau khổ sinh ly tử biệt. Ifeng, Beijingnews đăng lại bức di thư của cố đạo diễn: “Mùng một Tết, cha tôi sốt, ho, khó thở. Chúng tôi đưa cha tới nhiều bệnh viện điều trị nhưng đều không có chỗ nằm. Thất vọng tột cùng, chúng tôi đưa ông về nhà tự chữa trị. Chỉ vài ngày, ông về trời”. Cha của ông mất hôm 27/1.
Mẹ của ông tuổi cao, đau khổ vì cái chết của chồng dẫn đến sức đề kháng yếu. Bà cũng nhiễm virus rồi mất hôm 2/2. “Vài ngày chăm sóc song thân bên giường bệnh, virus nghiệt ngã cũng xâm lấn cơ thể vợ thân yêu và tôi. Chúng tôi cầu cứu các bệnh viện nhưng không có bệnh viện nào còn chỗ trống, cho tới khi bệnh đã chuyển biến xấu”, di thư có đoạn. Ông nhắn nhủ con trai đang du học ở Anh cùng thân hữu: “Đời tôi tận hiếu, tròn trách nhiệm với con, chung thủy với vợ, trung thực làm người. Vĩnh biệt, những người tôi yêu và những người yêu tôi”.
Đạo diễn Thường Khải. Ảnh: Sina.
Cùng ngày 14/2, chị của đạo diễn cũng qua đời. Trong vòng 17 ngày, bốn người trong gia đình ông mất vì dịch bệnh. Vợ của đạo diễn đang được điều trị. Trên Weibo, đông đảo khán giả cầu nguyện cho gia đình Thường Khải, mong vợ ông vượt qua bệnh tật để có thể đoàn tụ với con. Nhiều khán giả đau xót với hoàn cảnh gia đình ông cũng như nhiều người ở Vũ Hán. “Chúng ta chỉ bị mắc kẹt trong nhà, còn nhiều người mãi mãi mắc kẹt ở năm 2020”, “Một hạt tro của thời đại, rơi trên mái đầu của một người, trở thành nấm mồ”, “Còn bao nhiêu gia đình như thế ở Vũ Hán”…, các khán giả bình luận trên Weibo.
Thường Khải sinh năm 1964, là đạo diễn, nhà sản xuất của Xưởng phim Hồ Bắc, từng thực hiện nhiều phim tài liệu. Năm 2012, ông đảm nhận vai trò Chủ nhiệm sản xuất của phim The Ferry, từng đoạt giải hạng mục Phim mới tại Liên hoan phim Bắc Kinh năm 2013.
Dịch viêm phổi cấp do virus corona xuất hiện ở Trung Quốc từ cuối năm 2019, trong đó Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc là tâm dịch. Dịch bệnh lan ra 27 quốc gia, vùng lãnh thổ. Dịch khiến 1.770 người tử vong, tổng số người nhiễm trên thế giới là 71.223.
Như Anh (theo  Ifeng, Beijingnews

***

*BÀI THẬT HAY NÊN ĐỌC:  Đông Y & Tây Y

Đây là chuyện nhà tôi…Sao mẹ laị không tin con ?
Cảm ơn video của bạn về thói ăn dơi, ăn đỉa, ăn tất cả những con gì bắt được trong hoang dã của người Tàu, người Thái, người Việt mình… Thời làm việc tại Á Châu, tôi có qua lại nước Tàu nhiều lần và cũng có thấy cách ăn uống những thứ “ghê tởm” này của họ. Nói ra thì họ tự ái nhưng không nói, không được.
Ngày nay, người Tàu không phải vì đói mà ăn tạp, ăn bẩn và ăn hoang. Họ cho thức ăn là thuốc bổ. Như ăn óc khỉ thì bổ não người, ăn chân gà thì chân người cứng cáp, và ăn tim heo thì tim người khỏe…
Đã hơn 5000 năm dựng nước (họ tự hào và nói thế) và quá hãnh diện về nghành đông y trị bá bệnh của mình, người Tàu coi việc ăn uống không chỉ để nạp năng lượng cho cơ thể mà ăn để chữa bệnh. Thuyết âm dương (âm thì lạnh, dương thì nóng) là phải ăn uống làm sao cho thuận khí, hòa tinh. Như ăn thịt vịt lạnh thì phải có thêm gừng cho nóng. Và cứ thế lấy nóng lạnh, âm dương làm chuẩn: như thức ăn phải bổ tì, dưỡng thận, bồi gan, nhuận trường, xung khí, ích phổi…
Như uống cao hổ cốt (xương con hổ nấu 5 ngày 5 đêm trở thành một loại Collagen) để bổ xương. Ăn trùng, đỉa, sa sùng, dế, châu chấu, cào cào… để có thêm đạm hữu cơ. Uống sâm để giúp thêm Oxygen vào máu cho da dẻ hồng hào, dễ thở và sống lâu thêm vài giờ sảng khoái trước khi nhắm mắt.

Đây là chuyện nhà tôi:

Bố vợ tôi tự nhận là một Đông Y có tiếng từ VN. Qua Mỹ năm 75, ông biết Sâm Mỹ tốt, rẻ nên ngâm rượu uống đến nứt da, cao áp huyết và chết vì tai biến mạch máu não. Ông chết mà mặt vẫn đỏ hồng như thanh niên khỏe mạnh. Trong nhà ăn uống, thực phẩm nấu như nấu thuốc Bắc. Nhà lúc nào cũng bay mùi thuốc Bắc vì uống thuốc thay nước. Cứ trời lạnh hay nhảy mũi vì dị ứng phấn hoa cho là bị cảm nên cho uống Quế Chi Thang (gừng, quế nấu với nước trong 15 phút).

Khi đứa con trai thứ 2 của tôi được 3 tháng trong bụng Mẹ, Ông bổ hàng chục thang thuốc Bắc chọ Mẹ nó uống nói là giúp cho thai nhỏ lại, dễ sinh đẻ. Thai tới tháng thứ 6 đi khám bác sĩ thấy mẹ thằng nhỏ không tăng cân, Bác Sĩ không biết lý do tại sao. Về nhà tôi để ý thấy mẹ thằng bé ngày ngày uống thứ nước đậm đặc, đen nghịt, đắng nghét, tôi sợ quá đổ hết vào thùng rác và nhất định không cho uống nữa. Nhờ thế thai nhi phát triển trở lại, nhưng khi sinh ra thằng con nhỏ hơn thằng anh nó 2 kg (2kg vs 4kg). Từ đó tôi không cho ông Ngoại Đông Y đụng đến vợ con tôi nữa. Thế là xung đột xảy ra. May là tôi cứu kịp chứ không con trai tôi đã chết trong bụng Mẹ nó.

Trước khi ông Ngoại qua đời, có viết một cuốn cẩm nang về cách trị bênh bằng tiếng Việt, nói là chữa được bá bệnh từ ung thư đến nhức đầu, và giao cho anh con trai cả giữ làm bửu bối. Trong nhà ai có bệnh gì thì theo đó mua thuốc uống thay Tây Dược. Anh ta, không biết một chút gì về Đông Y, không viết được chữ Hán nhưng rất rành về Đinh Lăng, Bạch Truật, Mã Đề, Cam Thảo…

Tôi vì không chịu nổi sự khác biệt về hiểu biết có nền tảng khoa học, nên không trụ lại trong nhà đó sau 12 năm làm rể. Bà Ngọai mấy con tôi sau này qua đời vì ung thư dạ dày do vi khuẩn HP (Helicobacter Pylori) có nhiều trong mắm cá, mắm ruốc bẩn gây ra. Trong suốt thời gian bà bị bệnh, mấy người con không cho đi bác sĩ soi ruột mà ở nhà chỉ uống mấy thứ lá cây rễ cây, vì nghĩ bà đau bụng vì ăn nhiều đồ lạnh. Cứ thế bà uống nước gừng, ăn tỏi, tiêu, hành cho nóng người lên. Cho đến khi quá trễ, đi bệnh viện Bác Sĩ cũng đầu hàng.

Mẹ mấy đứa con tôi vừa mới qua đời vì bị ung thư vú lúc cô ta 50t. Không đi khám, không chữa thuốc Tây, chỉ ở nhà uống mấy thang thuốc Bắc do ông anh “bào chế” cho, tới ngày ung thư di căn lên não, qua phổi, qua gan rồi qua đời ở tuổi 59.

Tôi làm việc nghiên cứu khoa học cao cấp trên 35 năm nên biết nhiều về thuốc Tây, biết họ bào chế như thế nào và hiệu quả của điều trị ra sao. Tôi biết chưa có thuốc Đông Y nào chữa bá bệnh như họ nói trên các quảng cáo. Chưa có thuốc Tàu nào chữa dứt khỏi các bênh do vi trùng, vi khuẩn, ung thư, tiểu đường, cao áp huyết, Gout, COPD….. Nói chung, thuốc Bắc chỉ có giúp cho con người khỏe mạnh, khi chưa có bệnh, để giúp chống lại bệnh tật. Khi có bệnh rồi mà tin Đông Y thì sớm muộn gì cũng chầu Diêm Chúa.

Vì thế, trong cơn đại dịch virus Vũ Hán, họ bó tay. Không đủ bệnh viện Tây Y, không đủ máy thở Oxy, không có phòng cách ly, không biết bệnh lây nhiễm như thế nào, ra sao, nên đang bị đại nạn. Sau lần virus SARS cách nay gần 20 năm, cũng phát ra từ Tàu, họ vẫn chưa học được bài học nào. Bên Tàu, bệnh viện Đông Y nhiều hơn Tây Y và mấy ông thầy thuốc Bắc, không biết tốt nghiệp từ trường ĐH Y Khoa nào vẫn tự nhận mình là Bác Sĩ, không phải là Đông Y Sĩ. Bác Sĩ ngồi nhà, chỉ bắt mạch, không có bất kỳ một dụng cụ ý khoa nào để chẩn đoan mà biết bệnh nhân bị ung thư nơi nào trong lục phủ ngũ tạng…thật là kỳ tài.

Trong khi thế giới loay hoay tìm cách chế ra Vacine để phòng bệnh COVID-19 trong tương lai và nổi tiếng như viện Pasteur chuyên sản xuất Vacine của Pháp tất bật chạy đua với thời gian. Họ đều nói phải mất gần 2 năm nữa mới xong, thì một công ty của Mỹ Inovio Pharmaceuticals ở San Diego trong 3 giờ sau khi người Tàu giải mã cấu trúc con virus Vũ Hán, họ đã có Vacine để bắt đầu thử nghiệm trên thú vật như thỏ, chuột, linh trưởng…Có thể đầu mùa hè này sẽ có Vacine chủng ngừa cho nhân loại rồi. Nếu quả đúng thì nhân loại này được cứu rồi.

Nhân dịp này, tôi chỉ mong những ai đọc câu chuyện này nên suy nghĩ lại về cách phòng và chữa bệnh ở Mỹ.. Ngày xưa ở VN chúng ta không có tiền, không đi Bác Sĩ, không biết thật sự mình bị bênh gì nên uống lá cây rễ cây, thắp vài nén nhang cầu Trời khẩn Phật chờ cứu. Ngày nay, chúng ta đang ở nước Mỹ với nghành Tây Y tân tiến, tại sao phải trở lại uống mấy thứ thuốc mà mình không biết nó là gì.

Tôi có người bạn, đang nằm chờ chết vì bị tai biến mạch máu não đã hơn 7 năm rồi. Oái ăm là bà có người con trai là một Bác Sĩ nổi tiếng (được nhận thẳng vào trường Y đặc biệt khi mới vừa tốt nghiệp TH). Biết Mẹ mình bị bệnh cao áp huyết và cao Cholesterol, anh ta gởi thuốc cho Mẹ hàng tháng. Một ngày Bà ta bị liệt nửa người, khi tìm hiểu ra, người con Bác Sĩ mới biết bao nhiêu năm Mẹ mình không uống thuốc Tây mà tự mua mấy thứ thuốc được quảng cáo trị bá bệnh trên các đài TV Việt Nam. Thuốc Tây con trai đưa cho bà bỏ đó vì nghĩ nó độc hại hơn là Đông Trùng Hạ Thảo, Linh Chi, Mật Gấu, Sữa Ong Chúa…..

Mẹ bênh nằm nhà thương, bất động, nhắm mắt, chờ ngày đi. Người con trai mỗi ngày về thăm Mẹ vò đầu bứt tóc và tự trách mình:

“Mẹ cho con học Bác Sĩ để cứu người giúp gia đình. Vậy mà Mẹ bệnh mình không cứu được. Sao Mẹ lại không tin con?”.

Tôi chỉ mong mọi người đọc câu chuyện này và hiểu ý chính tôi muốn chia xẻ là gì.

Nguyên Lương

***

*BÀI RẤT HỮU ÍCH CỦA MỘT BÁC SĨ, CỰU GS ĐẠI HỌC Y KHOA MỸ

Bài rất hữu ích của một bác sĩ , cựu giáo sư đại học y khoa Mỹ.

Không Nên Mổ

Ðã đi vào giai đọan LÃO thì phải BỆNH thì mới CHẾT được chứ !!! Nhưng mình có bệnh mà VÔ THỨC trong việc thuốc men chữa trị và giao 100% cho Bác Sĩ thì đó là NỗI BẤT HẠNH của một số không nhỏ người bệnh !
Có cơ hội gần gũi và tiếp xúc hỏi thăm những người có bệnh ( nhiều loại bệnh ), được một số không nhỏ yêu cầu trước khi giao cho BS mỗ bất cứ bệnh gì , ngoại trừ trường hợp Emergency( khẩn cấp) thì nên có Second /Third Opinion (ý kiến thứ 2, thứ 3 ) rồi mới OK !
Chuyến đi Los vừa rồi tôi ghi nhận 3 Ca mổ của bạn bè ..
Ca 1 : mổ mắt bị mù luôn , nên từ chối lời BS bảo mổ mắt còn lại và bây giờ chỉ nhìn đời bằng 1 mắt thôi .
Ca 2 : mổ Tiền Liệt Tuyến –  7 năm nay tình trạng ngày càng tệ hại hơn chứ chưa lúc nào khá hơn cho đường tiểu và mất hứng thú nam giới kể từ lúc mổ đến nay !!!
Ca 3 : Mổ đốt Xương sống SỐ 5 ở cổ , trước khi mổ còn lái xe đi đây đó nhưng từ sau mổ hết lái xe vì nhiều bộ phận phản ứng chậm( tay chân mắt) do khu thần kinh tiểu não bị ảnh hưởng xấu của mổ và hiên nay nghĩ lại rất hối tiếc nhưng không còn kịp !
Cả 3 Vị này nói câu kết rất đáng suy nghĩ : Người Cao niên có nhiều bệnh phải mổ nhưng nếu hiện chưa cần phải mổ ngay ( Trừ Emergency ) khi mình chịu đưng được thì nên ráng sống vui với bệnh và không nên mổ VÌ MÌNH NHIỀU KHI CHẾT TRƯỚC KHI BỆNH CẦN MỔ !!! Triết Lý cuộc sống mà người GIÀ cần suy ngẫm!
Nhờ có chuyến đi này nên tôi kịp thời ngưng việc MỔ một bệnh mà tôi cảm thấy còn chịu đựng được !!!
Thân mến chia sẻ cùng mọi người và mời đọc qua các Email dưới đây .
TRẦN MINH NHỰT

Luôn tìm kiếm “second / third opinion. 

Vì trong giới y tế Mỹ cũng có nhiều lang băm lắm.
Tôi cũng là nạn nhân của một anh bác sỹ thích mổ, chắc mổ là có tiền. Bệnh nhân mang tật là chuyện của bệnh nhân.
Cách đây 15 năm, tôi bị nghi là bị prostate cancer ( ung thư tiền liệt tuyến) vì PSA lên cao 6.5. Tôi được giới thiệu tới gặp một anh bác sỹ già chuyên về prostate. Anh ta làm biopsy (sinh thiết) tôi, đâm 18 mũi kim dài vào prostate (tiền liệt tuyến) để lấy mẫu tế bào xem có bị prostate cancer không.
Sau khi bị làm prostate biopsy , tôi bị chảy máu ra nhiều vì anh bác sỹ này làm vụng quá, rồi tôi bị bí tiểu (urine clot), nên phải đi nhà thương gấp vào ban đêm. Sau hai ngày nằm nhà thương, anh bác sỹ nói tôi bị prostate cancer, đòi hai ngày sau phải mổ liền lập tức.
Vì biết prostate cancer không làm ai chết liền 6 tháng, tôi không chiụ và muốn có ý kiến thứ hai của bác sỹ khác, anh bác sỹ già này không thể bịp tôi được, nên tức tôi lắm, và nói đừng trở lại gặp anh ta nếu không muốn anh ta mổ.
Mổ prostate tức là cắt bỏ prostate trong người, sau đó phải đeo tã như con nít còn nhỏ suốt đời, vì khi nước tiểu trong bàng quang ( bladder) đầy, sẽ trào ra, vì đầu valve ở prostate không còn nữa.
Sau đó tôi xin một giáo sư bác sỹ khoa trưởng về urology (khoa tiết niệu) của bệnh viện đại học y khoa khám lại, và làm biopsy lại, kết quả tôi không bị prostate cancer như anh bác sỹ già kia khám, mà chỉ bị sưng prostate.

Mười năm nay tôi không bị prostate cancer.

*** Xin đọc kỹ những kinh nghiệm của BÁC SĨ VI SƠN để có thể tránh được những sai lầm to lớn trong tương lai. ***
 Kính thưa quý thân hữu,

Hôm nay tôi nhặt được trên forum (diễn đàn) bạn một lá thư của anh Nguyễn Minh Châu, trung tá Thủy Quân Lục Chiến QLVNCH và là nguyên quận trưởng quận Dĩ An, Biên Hoà viết về một kinh nghiệm anh có gần đây với bác sĩ Mỹ ở một bệnh viện Mỹ ở El Camino, California.

Sau đó chị Phương Lan có viết thơ hỏi, loại sai lầm như vậy có thực sự xẩy ra với BS và bệnh viện Mỹ không? Xin quý thân hữu đọc lá thơ của anh Nguyễn Minh Châu và sau đó đọc phần tôi xin trả lời chị Phương Lan và một số quý vị đã viết thơ hỏi trước đây về đề tài tương tự.
Kính qúy vị,
Ðây là câu chuyện xảy ra tại Bịnh Viện El Camino của Mỹ.
Ngày 9 tháng Oct 2011, tôi được cựu ÐT Vũ Văn Lộc GÐ /IRCC tổ chức ÐNH Tình Ca Cho Em. Tôi được mời đến xem và nhận một hoa Hồng về dâng lên bàn thờ vợ tôi.
Chẳng may tôi bị té bể đầu và xuất huyết não sau khi làm Head Scan. Tôi phải nằm BV 6 ngày để theo dõi. Ngày sau hết chảy máu..
Sau 2 lần nữa Scan trước khi xuất viện, BS cho biết kết quả stable (ổn định).
Thứ Sáu tuần sau làm Scan đầu lại cho an toàn. Trong thời gian về Belmont tôi có vào Net để biết thêm tình trạng Head injury của tôi và tự theo dõi. Tôi chẳng thấy Incidents ( biến cố) gì xảy ra và vẫn email hằng ngày cho quý vị.
Nhưng Scan lần thứ 4 nầy, Neurologist (BS thần kinh) lại nói não của tôi sưng thêm và rỉ máu. Ông ấy yêu cầu tôi phải chịu mổ đầu, nhưng tôi quyết định không mổ và yêu cầu Chief of Neurology ( trưởng khoa thần kinh ) duyệt film lại, vì theo tôi tự thấy chẳng có chóng mặt, nhức đầu hay Nausea( buồn nôn) gì hết và ăn ngủ bình thường tại sao phải mổ ?
Sau nửa giờ, ông BS mổ đầu cho tôi biết là Sorry of wrong informations, nên không có mổ.
Kính quý vị, BS là thầy trị bịnh, còn người nhận định bịnh và suy xét để quyết định chính là bịnh nhân .
Nếu bịnh nhân không biết gì hết mà để BS /BV toàn quyền, có thể tai hại vô cùng.
Kính.
NMC
Theo như thơ anh Nguyễn Minh Châu, thì một sự sai lầm chuyên môn như vậy có thể xẩy ra đối với bác sĩ và bệnh viện ở Mỹ một cách rộng rãi được không?
Theo cơ quan Food and Drug Administration thống kê, thì ở Mỹ, mỗi ngày có một người chết (oan) vì sai lầm trong ngành y tế ở Mỹ.
Thật xấu hổ cho cách nói của cơ quan FDA mà tôi cho là một trong những cơ quan bất tài và mâu thuẫn nhất trong chính phủ Mỹ. Họ nhiều khi chỉ trong thời gian một năm có thể đổi ngược quyết định 180 độ.
Tuy vậy họ cũng phải thừa nhận là trên nước Mỹ, hàng năm có 1 triệu ba trăm ngàn (1,300,000) ngàn người dân Mỹ bị tổn thương bởi lỗi lầm của BS/Bệnh viện/ dược sĩ/dược phòng.
 Về con số tử vong do các thực thể vừa kể gây, không phải chỉ có mỗi ngày một người bị chết vì lỗi lầm y tế, mà thực ra mỗi năm có tới 7 trăm tám mươi ngàn (780,000) người Mỹ bị chết do lỗi lầm y tế gây ra.
Cần biết, số người Mỹ tử nạn trong tai nạn xe cộ ở Mỹ chỉ độ 45,000 người một năm nghĩa là 1 phần 17(1/17) cuả con số trên đây.
Có người đã gọi cái thảm trạng này là “the American unspoken holocaust” (1 sự tàn sát ngầm của người Mỹ).
Tôi dám mạnh miệng nói sự thật mà không sợ bị gắn cho là có ác cảm với nghành y-tế Mỹ vì chính tôi là một thành viên của ngành này.
Cần nói ngay, là thực sự ra, mặc dầu những thiếu sót, xấu xa trong ngành y tế Mỹ, ngành này vẫn là ngành đứng đầu thế giới về mức độ tân tiến và hữu hiệu. Tuy nhiên vẫn cần nói cái mặt trái của nó vì có sống trong chăn, thì mới biết chăn có rận.

Nói như vậy có mâu thuẫn không? (Am I speaking from both corners of my mouth?)

Dạ thưa không. Chúng ta phải nhớ là không có nước nào đoạt được nhiều giải Nobel Prize về y-tế như nước Mỹ.
Nói về số khoảng 1% giới khoa học gia và nghiên cứu, kể cả y-tế, ở Mỹ thì họ thuộc thành phần lỗi lạc hàng đầu thế giới khó ai bì kịp.
Tuy nhiên, giới chuyên môn nghành y tế còn lại thì thật đa dạng. Một số khoảng 40 % thuộc loại giỏi, 20 % thuộc loại khá. Tôi nói không sợ nói ngoa là phần 30 % còn lại thuộc loại tầm thường tới hoàn toàn bất tài. Họ không thuộc bài vở, định bệnh nhờ phần lớn vào thử nghiệm và trang bị tối tân.
Lại thêm một vấn đề nữa của giới Bác Sĩ Mỹ là trịch thượng (arrogant), không có nhiệt tình (compassion) với bệnh nhân, mà chỉ quan tâm làm càng nhiều tiền càng tốt.
Có một anh Bác sĩ về tim ở đây chỉ hai ba năm hành nghề đã kiếm cả chục triệu. Bạn hỏi sao mà dữ vậy.
Cho bạn một ví dụ, như bác sĩ sau đây: thân chủ nào mới tới (trong đó có tôi), anh khám qua loa, rồi nói là phải làm cath (soi tim). Một ngày anh làm từ 2 tới 4 cái, mỗi cái anh tính 4000 dollars (cho riêng anh, không kể tiền bệnh viện).
Trung bình chỉ heart cath thôi anh đã kiếm 12 tới 16 ngàn dollars một ngày (dĩ nhiên tôi từ chối không làm cath với anh ta).Một năm chỉ soi tim không, anh ta đã kiếm trên 3 triệu rưỡi.
Tôi đã nói thẳng vào mặt tay này khi anh ta lên tiếng dậy đời với tôi là tôi “sai lầm” khi tôi không chịu làm soi tim với anh ta: “I am not interested in doing anything with a damn money grabber like you!” (Tôi không muốn làm điều gì liên quan đến với một người chỉ ham tiền chết tiệt như ông! “).

Một chuyện thật  đã xảy ra cho người bạn đường yêu mến của tôi.

Bạn biết cách đây hơn 6 năm, Lucie bị breast cancer (ung thư ngực). Tôi mang cô ấy tới một bác sĩ chuyên về ung thư (oncologist). Sau khi định bệnh ung thư được xác nhận và đã giải phẫu bởi một surgeon, bạn tôi.   Lucie đi cùng tôi gặp bác sĩ này để làm chemotherapy (hóa trị).
Anh ta nói phủ đầu với tôi ngay là anh biết tôi là bác sĩ nhưng anh không muốn bàn nhiều vì anh là bs chuyên môn ngành này và tôi là Bs thần kinh nên chẳng biết gì.
Tôi nóng máu hết sức, chẳng cần lịch sự gì cả, bèn nói với anh ta:
Excuse me Dr P, let’s cut out this BS. This lady is not a simple patient. SHE IS MY WIFE. AND I WILL HAVE THE LAST SAY ABOUT HOW HER TREAMENT IS GOING TO BE CONDUCTED. (Xin lỗi bác sĩ P. Hãy bỏ những thứ điều bs này (bullshit..). Người phụ nữ này không phải là một bệnh nhân đơn giản. Cô ta là vợ tôi. Và tôi là người sẽ có tiếng nói cuối cùng về việc ĐIỀU TRỊ CỦA CÔ TA sẽ ĐƯỢC THỰC HIỆN như thế nào.)
Dĩ nhiên sau cùng anh ta đã đồng ý hoàn toàn với treatment protocol mà tôi đưa ra (he made 100,000 dollars out of this treatment – ông ta đã kiếm được 100.000 đô la từ việc điều trị này).
Hơn một năm sau điều trị và Lucie thường tái khám 3 tháng một lần, cũng với cái anh chàng này đã order full body bone scan (yêu cầu chụp hình toàn bộ xương cơ thể) cho Lucie. Sau đó, anh ta gọi vợ chồng tôi lại loan báo là dựa vào bone scan thì bà xã tôi đã bị cancer trở lại.
Tôi bực quá nói thẳng vào mặt anh ta (anh chàng này sau này không dám cãi tôi, sau khi biết tôi là giáo sư của nhiều đại học ở Texas và đã là giám đốc của tất cả 4 bệnh viên thần kinh trong vùng) là làm gì có cái việc định bệnh cancer relapse (ung thư tái phát) chỉ dựa vào bone scan (chụp hình lớp xương ) . Anh ta nhất định là Lucie phải điều trị ngay bằng Hevastin, một phương thuốc được quảng cáo rầm rộ về mức độ công hiệu (debatable) cho breast cancer, nhưng có điều chắc là có thể gây tử vong bất ngờ.

Tôi không chấp nhận lời đề nghị của anh BS P. này mà đưa bà xã tôi đi Harrington Cancer Center.

Sau mọi thử nghiệm cần thiết nó kết luận là Lucie không hề bị cancer relapse. Và dĩ nhiên là kết luận đó đúng vì Lucie vẫn còn ở với tôi cho tới ngày nay để làm bà xếp oai hùng của tôi.
(Anh chàng BS này sau này không biết bị ai khiếu nại mà bị Board restrict license, không cho làm oncology (điều trị ung thư ) nữa.
Một việc nhỏ nữa. Tôi có một bệnh nhân bị Panic disorder (tâm lý rối loạn hoảng sợ) khám tôi định kỳ từ 20 năm nay. Gần đây anh càng ngày càng khó thở. Anh cho tôi xem kết quả chụp phổi (nhiều procedures) và nói với tôi là anh đã đi nhiều bác sĩ và không ai giải thích được tại sao anh lại có vết nám (hilar mass) trong phổi và increased density (mật độ tăng ) on the lungs x rays (chụp hình quang tuyến phổi ).
Anh ta đến tôi nói là tuy biết tôi là bác sĩ thần kinh, nhưng ở đây nhiều người biết tôi có kiến thức nhiều về nội khoa nên muốn xin ý kiến của tôi. Tôi nhận ra là anh ta trên hình phổi có signs of interstitial infiltration/ pneumonia ( dấu hiệu xâm nhập / viêm phổi ) và có một hilar mass. Tôi nói với anh ta là anh nên đi trở lại bác sĩ phổi của anh ta (a certain doctor named Polk) nói là tôi nghi anh ta bị fungal infection và signs of idiopathic pulmonary fibrosis ( dấu hiệu nhiễm trùng nấm và xơ hóa phổi tự phát ).
Anh ta trở lại nói với BS Polk lời gợi ý của tôi, Ông này bèn phán một câu xanh rờn đầy miệt thị: “I do not take advice from psychiatrists” (Tôi không chấp nhận lời khuyên từ bác sĩ tâm thần). Bệnh nhân của tôi trở lại báo cáo với tôi lời ông Polk. Tôi bực quá (cái tính nóng tưởng đã chừa, nhưng chưa dứt hẳn) tôi nói với anh ta: “it does not take a rocket scientist to figure it out. If he cannot, he better goes back to school” (không cần một nhà khoa học tên lửa để tìm ra. Nếu anh ta không thể, anh ta tốt hơn trở lại trường học).
Và tôi giải thích cho anh là các thử nghiệm đã rule out cancer (loại trừ chuyện bị ung thư), TB test của anh negative ( tiêu cực ) . Ngoài ra cái dạng opacity không giống một remnant của primo-infection (nhiễm trùng). Anh có triệu chứng của interstitial infiltration ( thâm nhiễm kẽ ) . Dưạ vào đó mà nói thì Amarillo ở vùng nông nghiệp nên khả năng bị nấm Aspergillus candidus cao hơn.
Nhưng vì anh làm nghề plumber nên hay phải vật lộn với cống rãnh nên tôi nghi hơn nhiều anh bị một loại nấm (Fungus) hiếm nhưng thường thấy trong cống rãnh là Bradyrhizobium Japonicum…
Anh bệnh nhân của tôi trở lại nói với BS Polk. Ông ta vẫn ngoan cố không chấp nhận và nói rằng: “he did not know what this Dr Nguyen is talking about” (ông không biết về những gì Tiến sĩ Nguyễn nói).
Anh bệnh nhân đi sang clinic của trường đạì học y khoa ở đây (chi nhánh của Texas Tech University, nơi tôi từng là giáo sư) cũng chẳng ai biết cái anh chàng BS “khùng” Vi Sơn này nói gì. Sau cùng một BS chịu làm thử nghiệm và gởi cho pathology lab để kiểm chứng kết quả. Results (kết quả) là anh chàng này bị loại nấm Bradyrhizobium Japonicum đúng như tôi đã tiên đoán.
Anh này hỏi khắp nơi mới biết ở University of Texas, Medical Branch ở Galveston, nơi chị BS Hoàng Kim Khánh làm , có một BS nổi tiếng chuyên về bệnh phổi (pulmonologist). Anh tới khám ông. Ông này sau khi làm nhiều thử nghiệm cũng xác nhận là anh bệnh nhân bị nấm Bradyrhizobium Japonicum và idiopathic pulmonary fibrosis.

Tôi viết dài dòng ở trên để xác nhận là có nhiều BS Mỹ rất dốt hoặc quyết định bị hướng dẫn bởi sự tham lam (greed). Mình nghe BS đề nghị cái gì có vẻ trái tai thì luôn luôn kiếm second/third opinion ( ý kiến thứ hai / thứ ba của bác sĩ khác ). Vì trong giới y tế Mỹ cũng có nhiều lang băm hay crooks lắm. Với tư cách một cựu giáo sư đại học y khoa Mỹ, tôi đóng góp ý kiến để cảnh giác thân hữu vì đây không phai là một lời bàn tầm phào để nói xấu một tầng lớp nghề nghiệp nào.

***

40 lò hỏa táng di động thiêu 200 tấn xác mỗi ngày được chi viện gấp cho Vũ Hán

Một cabin xử lý “rác và xác động vật” có thể “thiêu hủy trong 2 giây” và thiêu 5 tấn xác mỗi ngày. (Ảnh Weibo)
40 lò hỏa táng di động thiêu 200 tấn xác mỗi ngày được chi viện gấp cho Vũ Hán
Bình luận Minh Thanh • 19/02/20 12:48• 106454 lượt xem
Dịch viêm phổi Vũ Hán tiếp tục lan rộng và khó có thể thống kê được số người tử vong. Truyền thông Trung Quốc cho biết đã có 40 “cabin xử lý rác và xác động vật” đã được chi viện cấp tốc cho tâm dịch Vũ Hán. Mỗi cabin này có thể duy trì “thiêu hủy trong 2 giây” và đốt 5 tấn xác chết mỗi ngày. Có cư dân mạng bình luận: “Thật kinh khủng… rốt cuộc là có bao nhiêu người đã chết?”
Ngày 18/2, truyền thông Trung Quốc đưa tin việc phòng ngừa và kiểm soát dịch viêm phổi ở Vũ Hán rất nghiêm ngặt. Để đáp ứng nhu cầu đốt rác y tế trong điều trị dịch bệnh ở Vũ Hán, gần đây nhóm kiểm soát ô nhiễm không khí của Đại học Khoa học và Kỹ thuật Môi trường Thượng Hải đã sản xuất cải tiến “cabin xử lý gấp chất thải y tế” thành “cabin xử lý rác và xác động vật”, và cấp tốc gửi đến Vũ Hán để chi viện vùng dịch bệnh.
Cabin này có kích thước của một container tiêu chuẩn 6 mét và có thể tích khoảng 30 mét khối, chia làm 3 phần: cabin nghiền nát chất thải rắn, cabin để đốt và cabin lọc khói. Cabin di động này cho phép xử lý khẩn cấp rác thải sinh hoạt, rác y tế, xác động vật.
Điều đáng chú ý là loại cabin đốt này được gọi là cabin đốt rác, trong khi thực tế thì nó có thể thiêu hủy xác động vật.
Các quan chức tuyên bố rằng cabin có thể hoạt động liên tục hiệu suất cao, mỗi ngày đốt 5 tấn xác động vật, chất thải y tế.
Cabin này thuộc “Kế hoạch nghiên cứu và phát triển trọng điểm quốc gia trong Kế hoạch 5 năm lần thứ 13”, quân đội Trung Quốc cũng tham gia nghiên cứu và phát triển. Loại cabin này vừa được quân đội ở Golmud, Thanh Hải kiểm định thực nghiệm vào tháng 1.
Được biết, cabin này đã được vận chuyển tới Vũ Hán bằng xe tải lớn, và số lượng lên đến 40.
Cabin xử lý rác thải và xác động vật có thể duy trì thiêu hủy trong 2 giây và đốt cháy 5 tấn xác mỗi ngày. (Ảnh Weibo)
Ông Cù Tán (Jutan), Giáo sư Viện Kỹ thuật Môi trường thuộc Đại học Giao thông Thượng Hải, người chịu trách nhiệm thiết kế lọc không khí cho cabin này, nói rằng: với điều kiện trên 850 độ, cabin có thể đốt trong hai giây, và virus không thể sống được trong điều kiện này, kỹ thuật này chính là dùng để hỗ trợ gấp cho vùng dịch bệnh Vũ Hán.
Mặc dù chính quyền Trung Quốc ra sức làm mờ đi chức năng xử lý thi thể bệnh nhân của cabin này, nhưng ông Minh Cư (MingJu), Giáo sư danh dự Hệ Chính trị Đại học Quốc gia Đài Loan, cho rằng các cabin này là “lò hỏa táng di động”.
Các cư dân mạng liên tiếp bày tỏ:
“Lấy xác động vật nào ở đâu ra?” 

“Rốt cuộc có bao nhiêu người đã chết, thật đáng buồn!”

Nếu không đủ để đốt, thì sao điều thêm lò đốt …”
“Động vật không bị nhiễm virus Corona, tại sao cần phải sắp xếp chi viện gấp cabin này tới Vũ Hán?”
“Nếu đây là âm mưu từ trước thì Đảng Cộng sản Trung Quốc thật kinh khủng”
Dịch bệnh ở Vũ Hán đã kéo dài hơn hai tháng, các bệnh viện trên khắp Trung Quốc đều quá tải, rất nhiều bệnh nhân nhiễm dịch bị bệnh viện từ chối tiếp nhận vì không có giường. Người bệnh đành phải nằm nhà chờ chết, khiến nhiều gia đình cả nhà đều bị nhiễm bệnh. Số người tử vong đã tăng vọt, và Vũ Hán, tâm chấn của dịch bệnh, gần như đã trở thành một thành phố chết, xe chở thi thể chạy khắp thành phố.
Ngày 2/2, China Business News đã công bố một báo cáo điều tra cho biết ngày càng có nhiều bệnh nhân ở Vũ Hán phải ở nhà cách ly, chờ đợi được bệnh viện tiếp nhận chữa trị, có người chưa chờ được giường bệnh thì đã chết. Ngay cả đưa người vào phòng hỏa táng cũng phải xếp hàng chờ, có người chết một tuần rồi mà chưa tới lượt để được hỏa táng.
Cô Quách, sống ở Canada, tiết lộ  khi cô trò chuyện với người bạn học cũ làm việc trong Tỉnh ủy Vũ Hán, cô được biết rằng hầu hết các tiểu khu đều có người nhiễm bệnh, 90% trong số họ đã được chẩn đoán nhiễm dịch và tất cả đều phải cách ly tại nhà. Hàng ngàn người đã chết mà không được điều trị hoặc chẩn đoán. Xe tải bệnh viện chở xác chết chạy không xuể mỗi ngày, mỗi xe chở vài chục thi thể, cho thi thể vào trong túi đựng xác đưa đi.
Sáng ngày 9/2, nồng độ khí sulfur dioxide ở làng Miếu Lĩnh của Vũ Hán lên tới 1573,5 ppb, đây là con số cao kinh ngạc đã khiến công chúng vô cùng quan tâm. Một nhà bình luận tài chính kinh tế với tên “Tài Kinh Lãnh Nhãn” nhận định để đạt được nồng độ cao như vậy, chỉ có thể là đốt cháy chất hữu cơ hoặc thịt với sô lượng rất lớn.
Ông cho biết theo quy định quản lý môi trường của Trung Quốc, không thể được phép đốt hóa chất hữu cơ ngoài trời, chỉ có khả năng duy nhất là chính phủ cho phép được đốt thi thể tại chỗ. Theo tính toán dữ liệu khí thải sulfur dioxide, phải đốt ít nhất 14.000 xác chết mới đạt được lượng khí thải đó.
Ông cũng nhấn mạnh rằng có quá nhiều thi thể ở Vũ Hán, phòng hỏa táng không kịp đi thu thập xác chết, và người dân đành phải trực tiếp mang xác bỏ ra ngoài nhà. “Vì vậy, tôi phân tích mỗi ngày có 500 người ở Vũ Hán chết vì dịch phổi vẫn còn là con số khiêm tốn! Có vẻ như đại dịch lớn hơn đang thực sự đến”, nhà bình luận có tên “Tài Kinh Lãnh Nhãn” phỏng đoán.
Minh Thanh

***

*RELAX: KÍNH MỜI NGHE NHẠC

*Chỉ Là MưaThôi Thơ Ngọc Quyên

Trần chương Lương viết nhạc. VCD hòa âm Tiếng hát ChâuThùy Dương

**

***

*THI SĨ PHẠM DOANH dịch
Tâm hồn vội vã
Tôi ngồi đếm lại tuổi đời
Thấy ngày còn lại thua thời đã qua.
Thấy như đứa trẻ được quà
Kẹo thơm một hộp ngon là biết ngon
Khi trong hộp kẹo chỉ còn
Vài viên, ăn mới vẹn tròn niềm vui.
Thời gian chẳng phí chẳng vùi
Chôn trong thảo luận liên hồi mỗi khi
Từ nguyên tắc đến nội quy
Rồi phương pháp luận, dù tri bất hành
Chẳng hao tổn những giờ dành
Đấu tranh chống sự vô minh của đời
Không ham hội thảo với người
Thổi phồng khoe những cái tôi to dầy.
Tôi không chịu kẻ giật dây 
Những người cơ hội, những tay tị hờn
Sau lưng công kích người hơn
Để mong đoạt lấy thành công, ghế ngồi.
Thời gian còn chỉ ít oi
Để bàn cãi những tựa lời trống chiêng.
Tôi mong nắm lấy căn nguyên
Linh hồn vội vã ít viên kẹo còn.
Muốn chung sống với người nhân
Với người cười được bản thân lỗi lầm.
Người không tự phụ thành công
Người không tự nhận là ông trên trời.
Không từ trách nhiệm với đời
Chở che nhân vị, đồng thời từ nhân.
Đi cùng công lý mỗi lần,
Sống cho xứng đáng với trần thế gian.
Muốn giao thiệp với người dân
Những ai biết cách động tâm con người.
Những ai đã sống nổi trôi,
Biết tâm hồn dậy bằng lời ủi an.
Vâng, tôi sống rất vội vàng   
Sống cuồng nhiệt với thời gian chín mùi
Cố không phí kẹo ngọt bùi
Kẹo dư biết ngọt hơn hồi đã ăn.
Cuối đời muốn chẳng ăn năn
Được bình an với người thân, với mình.
Chúng ta sống được hai lần
Lần hai là lúc biết mình sắp đi.
Mario de Andrade (São Paulo, 1893-1945) 
Phạm Doanh dịch thoát   

—————————————————————–

Poème de Mario de Andrade (San Paolo 1893-1945) Poète, romancier, essayiste et

musicologue.

Un des fondateurs du modernisme brésilien.

MON ÂME A UN CHAPEAU
J’ai compté mes années et j´ai découvert que j’ai moins de temps à vivre à partir de

maintenant, que ce que j’ai vécu jusqu’à présent …
Je me sens comme ce petit garçon qui a gagné un paquet de friandises : la première

il la mangea avec plaisir, mais quand il s’aperçut qu’il lui en restait peu,
il commença réellement à les savourer profondément.
Je n’ai plus de temps pour des réunions sans fin où nous discutons de lois,

des règles, des procédures et des règlements, en sachant que cela
n´aboutira à rien.
Je n’ai plus de temps pour supporter des gens stupides qui, malgré leur âge

chronologique n’ont pas grandi.
Je n’ai plus de temps pour faire face à la médiocrité.
Je ne veux plus être dans des réunions où défilent des egos “agrandis”.
Je ne tolère plus les manipulateurs et opportunistes.
Je suis mal à l´aise avec les jaloux, qui cherchent à nuire aux plus capables, d’usurper

leurs places, leurs talents et leurs réalisations.
Je déteste, si je suis témoin, des défauts qu´engendre la lutte pour un travail de

haute position.

Les gens ne discutent pas du contenu, seulement les titres.
Mon temps est court pour discuter les titres.
Je veux l’essentiel, mon âme est dans l’urgence …
sans beaucoup de friandises dans le paquet …
Je veux vivre à côté de gens humains, très humains.
qui savent rire de leurs erreurs.
qui ne se gonflent pas de leurs triomphes.
qui ne se sentent pas élu avant l’heure.

qui ne fuient pas leurs responsabilités.

qui défendent la dignité humaine.
et qui veulent marcher à côté de la vérité et l’honnêteté.
L’essentiel est ce que tu fais pour que la vie en vaille la peine.
Je veux m´entourer de gens qui peuvent toucher le cœur des personnes …
des gens à qui les coups durs de la vie leur ont appris à grandir avec des touches

douces dans leurs âmes.
Oui … je suis pressé de vivre avec l’intensité que la maturité peut m´apporter.
J’ai l’intention de ne pas perdre une seule partie des friandises qu´il me reste …

Mon objectif est d’être enfin satisfait et en paix avec mes proches et ma conscience
Nous avons deux vies et la seconde commence quand vous réalisez que vous n’en

avez qu’une.
J’espère que la vôtre sera la même, parce que de toute façon, vous y arriverez.

****THI SĨ THÁI BÁ TÂN

Sợ thật, một dân tộc

Gần một trăm triệu người,
Không ngăn được một đảng
Khoảng ba, bốn triệu người
Thông qua luật bán đất
Cho “đồng chí” Trung Hoa.
Tức là bán hương hỏa
Của tổ tiên, ông bà.
Sợ thật, dân tộc ấy,
Vốn anh dũng một thời,
Nay ươn hèn, bạc nhược,
Cam nô lệ cho người.
Càng sợ, bọn quốc hội,
Mang tiếng đại diện dân,
Mà nhắm mắt làm ác,
Vì tiền, vì miếng ăn.
Hai mươi nghìn nhà báo,
Hơn một nghìn nhà văn,
Sợ thật, im thin thít,
Dù sống bằng tiền dân.
Mà chúng, luôn lem lẻm
Việc bảo vệ chủ quyền.
Giờ an nguy xã tắc,
Chúng ngậm miệng ăn tiền.
Nhưng đáng sợ hơn cả
Là chúng ta, người dân,
Đang bịt tai, nhắm mắt,
Gục mặt vào miếng ăn.
Chúng ta đang đắc tội
Với thế hệ tương lai.
Tội dung túng, đồng lõa
Với chế độ độc tài.
Thái Bá Tân.

***

*NỮ SĨ NGỌC QUYÊN & ĐẶNG HOÀNG SƠN*THI SĨ NHẤT HÙNG*NỮ SĨ Á NGHI*THI SĨ KIỀU PHONG*HẠNH PHÚC

***

KÍNH MỜI QUÝ  VỊ XEM PHIM HAY GIÁ TRỊ LỊCH SỬ ĐỂ ĐỜI:

*ANDRE MENRAS VIỆT NAM: TIẾNG GÀO THÉT TỪ BÊN TRONG.

Thương tặng Ba Mẹ đã từ trần mà chưa tận mắt thấy Việt Nam bao giờ. Xin hết lòng cảm tạ quý vị, nữ hay nam, đã phát biểu, đã đón tiếp và tin cẩn tôi. Một lần nữa, tôi xin ca ngôi lòng dũng cảm của họ trong quá khứ và hiện tại, lòng yêu đất nước và nhân dân bất diệt của họ. André Menras- Hồ Cương Quyết

Chắc quý vị đều biết hoặc nghe đến tên ô. Menras André. biệt danh là Hồ Cương Quyết (ngày trước bị VNCH bắt giam), một người rất có lòng với dân Việt Nam. Ông đã ra một phim tàì liệu Nỗi Đau Mất Mát cho ngư dân VN, nay vừa ra một cuốn phim nữa Tiếng Gào Thét Từ Bên Trong rất đáng xem mà quý vị có thể xem trên youtube

Phim có nhắc đến những biến cố quan trọng ở VN trong những năm gần đây.

***

SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI QUÝ VỊ GHÉ THĂM & SHARE

*LINKS: SACHILECHANNEL

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ/videos?disable_polymer=1

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ?disable_polymer=true

*LINKS: MAI ĐẰNG CHANNEL

https://www.youtube.com/user/eastwood4real/featured?

*LINK: NHẠC LƯƠNG TRẦN

https://www.youtube.com/watch?v=lDeGlW9yhmk&list=UUM9UB1futDvIeFIqX

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

2 COMMENTS

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here