CÁCH NÀO TC LẤY ĐƯỢC NHỮNG BÍ MẬT KỸ THUẬT CỦA MỸ

*BẰNG CÁCH NÀO TC LẤY ĐƯỢC NHỮNG BÍ MẬT KỸ THUẬT CỦA MỸ?

*BẢN TIN THỜI SỰ NỔI BẬT HÔM NAY:

1-BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT:

*SLIDERS: ĐỘC ĐÁO ẤN TƯỢNG KHÓ QUÊN
*RELAX: GIFS

2-CLIPS QUAN TRỌNG:

* HỌA LỚN ẬP TỚI ĐẦU JOE BIDEN KHI UKRAINE GIAO NỘP VIDEO BẰNG CHỨNG THAM NHŨNG CỦA HAI CHA CON
* CANADA TIẾT LỘ RÚNG ĐỘNG CHIÊU TRÒ CÀI G/I/Á/N Đ/I/Ệ/P VÀO CÁC TỔ CHỨC QUỐC GIA CỦA TC
* PHÓ TỔNG THỐNG MIKE PENCE VẠCH TRẦN T/Ộ/I Á/C TÀY TRỜI CỦA MỤ HARRIS KHIẾN DÂN MỸ KHÔNG THỂ THA THỨ
* WILLIAM BARR QUÁ KHÔN NGOAN KHIẾN PHE DÂN CHỦ TỰ KHAI BẰNG CHỨNG CHẤN ĐỘNG, JOE BIDEN LÀ MÓN QUÀ TQ
* TIN MỚI 22/8/2020 HAY QUÁ: BÀI DIỄN THUYẾT HÙNG HỒN khiến OBAMA và TẬP CẬN BÌNH “KHIÊP VÍA”
* NEWSOME LÒI MẶT CHUỘT, NHẢY DỰNG NHƯ ĐỈA PHẢI VÔI XÙ TIỀN CỦA DÂN CALIFORNIA
* Kim Jong Un’s Bodyguard Escape from North Korea
* Bằng chứng cho thấy Linh hồn thật sự tồn tại

*-LƯỢM TRÊN FACEBOOK:

* Hoa hậu, con dzợ của Obama, tên Michelle Obama khoe với báo chí:
– “chẳng hiểu sao mà đàn ông họ gặp tui là họ đều Nứng Khẹt.”

* https://www.facebook.com/koryearnhardt/videos/1149364838769266/

*https://www.facebook.com/frank.l.tedesco/videos/10217765331387055/

*https://www.facebook.com/frank.l.tedesco/videos/10217765331387055/

*CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG
*VUI LÒNG BẤM LINK PHÍA DƯỚI, cảm ơn

* TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

* BẰNG CÁCH NÀO TC LẤY ĐƯỢC NHỮNG BÍ MẬT KỸ THUẬT CỦA MỸ
* Đảng dân chủ ngụy tạo tài liệu, nói láo, dùng trường hợp gia đình một đàn bà Mễ nhập cư bất hơp pháp, bị trục xuất về nước để tấn công Tổng thống Donald Trump
* Bannon: Tổng thống Trump là đại tướng chống lại ‘chế độ độc tài giết người ở TC
* KẺ TỪNG CƯỚP VỢ BẠN THÂN
* 5G Của Huawei Nguy Hiểm Như Thế Nào?
* Thị trưởng Manila yêu cầu trục xuất người bán mỹ phẩm ghi Manila thuộc TC
* Biden mong trường học sẽ dạy nhiều hơn về đức tin Hồi Giáo
* TikTok xóa 380.000 video có nội dung thù hận ở Mỹ
*NGUYỄN QUANG DUY: Liệu ông Biden có thể chấm dứt được “thời kỳ đen tối”?
* ĐẶNG QUANG CHÍNH Anh chàng cà giựt …!
* Up to 200,000 bacteria live in dirty kitchen sponges
* Cây quái vật quái vật cho ra 40 loại quả khác nhau vào mùa hè
* Bài toàn chữ T . Tài thiệt!

*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU

*Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:

*NGUYỄN NGỌC HOA:

*HỒI KÝ ĐẶC BIỆT:

* Hồi ức của một người Mỹ về cấp chỉ huy QL/VNCH trong những ngày tháng 4 1975.          *Tác giả Phạm Phong Dinh
*NHỮNG KẺ NỘI THÙ TRONG TRẠI CẢI TẠO

*KÍNH MỜI GHÉ THĂM WEB MỚI
https://hangoc2020.blogspot.com/

6-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

    *QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*PHẠM THIÊN THƯ * * TRẦM VÂN * LÊ XUÂN CẢNH
* TÍM * NGUYỄN MINH THANH * HỮU NGHĨA *
* KIỀU PHONG * HƯ TRÚC TỬ * THA NHÂN *
* LÂM HOÀI VŨ * CHINH NHÂN * SA CHI LỆ *
***
7-DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

* TÍM NGUYỄN* * ANH NGUYÊN * CHU HÀ *
*TRƯƠNG GIA CÁT *SONGQUANG * SÔNG THU * TRỊNH CƠ * WÒNG KHUYỂN TỬ * TRƯƠNG TRỌNG KIÊN * THẦY BA CẦU BÔNG * HỒ NGUYỄN * ĐỨC HẠNH * TRẦN HỢI TƯ TRỜI HẬN *

*BIẾM-MINH HỌA SLIDERS: ẤN TƯỢNG KHÓ QUÊN

***
*RELAX: ***

*CLIPS QUAN TRỌNG:

* HỌA LỚN ẬP TỚI ĐẦU JOE BIDEN KHI UKRAINE GIAO NỘP VIDEO BẰNG CHỨNG THAM NHŨNG CỦA HAI CHA CON


* CANADA TIẾT LỘ RÚNG ĐỘNG CHIÊU TRÒ CÀI G/I/Á/N Đ/I/Ệ/P VÀO CÁC TỔ CHỨC QUỐC GIA CỦA TC

* PHÓ TỔNG THỐNG MIKE PENCE VẠCH TRẦN T/Ộ/I Á/C TÀY TRỜI CỦA MỤ HARRIS KHIẾN DÂN MỸ KHÔNG THỂ THA THỨ

* WILLIAM BARR QUÁ KHÔN NGOAN KHIẾN PHE DÂN CHỦ TỰ KHAI BẰNG CHỨNG CHẤN ĐỘNG, JOE BIDEN LÀ MÓN QUÀ TQ

* TIN MỚI 22/8/2020 HAY QUÁ: BÀI DIỄN THUYẾT HÙNG HỒN khiến OBAMA và TẬP CẬN BÌNH “KHIÊP VÍA”

* NEWSOME LÒI MẶT CHUỘT, NHẢY DỰNG NHƯ ĐỈA PHẢI VÔI XÙ TIỀN CỦA DÂN CALIFORNIA

* Kim Jong Un’s Bodyguard Escape from North Korea

* Bằng chứng cho thấy Linh hồn thật sự tồn tại

*-LƯỢM TRÊN FACEBOOK:
*Hà Ninh
Hôm qua lúc 04:10 ·

Hoa hậu, con dzợ của Obama, tên Michelle Obama khoe với báo chí
– “chẳng hiểu sao mà đàn ông họ gặp tui là họ đều Nứng Khẹt.”
– “tui cứ bị bọn đàn ông nó đòi hun tui, đòi bóp dzú”
– “đàn bà đẹp là một bất hạnh”
https://www.facebook.com/photo?fbid=3285120614906622&set=a.801657069919668

https://www.facebook.com/koryearnhardt/videos/1149364838769266/
https://www.facebook.com/frank.l.tedesco/videos/10217765331387055/
https://www.facebook.com/frank.l.tedesco/videos/10217765331387055/

*CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG
https://www.facebook.com/phuctrongyoutober/videos/904321923368299
***
* TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

* BẰNG CÁCH NÀO TC LẤY ĐƯỢC NHỮNG BÍ MẬT KỸ THUẬT CỦA MỸNgày 1 tháng Hai năm 2003, khi phi thuyền con thoi Columbia rơi trên không trung, ông Greg Chung đang ngồi ở nhà. Con trai của ông gọi điện thoại báo tin cho bố biết về tai nạn này. Chiếc phi thuyền bị vỡ tung trên đường trở về Trái đất, và bảy phi hành gia trên phi thuyền bị chết hết. Ông Chung mắng đứa con trai: “Đây không phải là chuyện đùa. Con đừng có báo tin bậy.” Ông Chung là một công dân Mỹ sinh đẻ
ở Trung Hoa. Ông đang sống với vợ, bà Ling, trong một khu gia cư khá xinh đẹp, ở thành phố Orange, tiểu bangCalifornia. Ông mới về hưu được chừng vài tháng. Trước khi về hưu, ông làm việc cho NASA, cơ quan phụ trách Chương Trình Không Gian của Hoa Kỳ. Ông từng đóng góp vào việc thiết kế phòng lái cho phi hành đoàn trong chiếc phi thuyền Columbia, chưa kể là ông đã làm nhiều việc khác đóng góp cho chuyến bay của phi thuyền. Khi biết rõ cậu con trai, Jeffrey, báo tin là đúng. Ông cúp điện thoại, và ngồi ôm mặt
khóc một mình.Hồi năm 1972, cơ quan NASA giao việc thiết kế, và thực hiện phi thuyền con thoi cho công ty tư Rockwell làm. Công ty này sau đó đã bị công ty Boeing mua lại. Trong hơn 30 năm, ông Chung là kỹ sư của công ty Boeing, làm việc trong nhóm “stress-analysis”, thử sức chịu đựng của vật dụng thiết kế. Việc làm của ông hết sức tỉ mỉ, và đòi hỏi nhiều kiên nhẫn, thử đi thử lại không biết là bao nhiêu lần. Nhưng đó lại
là việc làm sở trường của ông Chung. Ông làm việc miệt mài, ít khi nào bỏ sở ra về, thậm chí ông cũng ít khi nghỉ giải lao. Ông cứ ngồi miết ở máy vi tính, thử đi thử lại đủ mọi loại mô hình, xem coi chất liệu nào thích hợp để làm vỏ phi thuyền, chịu đựng
nổi độ nóng, và áp suất va chạm vào phi thuyền.Sau khi phi thuyền Columbia bị nổ tung trên không trung, cơ quan NASA yêu cầu hãng Boeing thiết kế một phi thuyền con thoi khác. Ông Chung là nhà thiết kế giỏi nhất trong nhóm. Xếp cũ của ông Chung điện thoại yêu cầu công ty ký hợp đồng nên mướn ông Chung làm công việc này. Mặc dù ông đã ở tuổi 70, song ông hoãn nghỉ hưu, và tiếp tục đi làm. Thế là ông lại quanh trở về thói quen siêng năng cũ, về nhà trễ ăn cơm tối, sau đó lại ngồi vào bàn làm việc cho đến khuya. Ông làm việc say sưa không phải vì người ta hứa thăng chức, hay tăng lương cho ông, mà chỉ vì cái thú làm việc có sẵn trong người của ông Chung. Vợ ông, bà Ling, kể lại về thói quen say mê làm việc của
ông. Ông khoe ông đã giúp hãng Boeing tiết kiệm được bao nhiêu tiền. Ông nói nhiều về việc làm của ông đến nỗi bà Long phải bực mình, và nói: “Suốt ngày cứ nói mãi về công ty Boeing của ông. Bộ ông không còn chuyện gì khác để nói với tôi hay sao?”.

Tháng Tư năm 2006, nhân viên FBI đến gặp ông Chung tại nhà riêng của ông ở thành phố Orange. Chính tay ông Chung là người thiết kế căn nhà ông đang ở. Căn nhà có một hàng ba để ông và bà Ling ngồi nhìn ra vườn hoa lớn phía trước. Ông Chung trồng cây chanh, và cà chua. Hàng ngày ông hay dùng nước tái dụng để tưới hoa, tưới cây. Hai ông bà có hai người con trai đã trưởng thành là Shane, cậu con lớn, và Jeffrey, cậu con nhỏ. Hai cậu con cũng sống ở gần cha mẹ.Ông Chung dáng người cao, gầy, với khuôn mặt trầm tĩnh, mở cửa mời khách bước vào trong nhà. Họ mở đầu câu chuyện bằng cách hỏi thăm ông Chung về một người tên là Chi Mak, bạn của ông Chung. Ông này đã bị bắt trước đó vài tháng. Chi Mak là người Hoa gốc Hong Kong đến California định cư vào thập niên 1970, và làm kỹ sư cho công ty Power Paragon, một công ty xây cất hệ thống phân phối điện lực cho Hải Quân. Từ nhiều năm nay, Trung quốc cố tìm cách canh tân hạm đội hải quân của họ. Cơ quan FBI nghi ngờ rằng Mak đã được tình báo Trung quốc huấn luyện, gửi sang Hoa Kỳ để làm gián điệp.Sau hơn một năm điều tra, đưa đến việc bắt giữ Chi Mak, cơ quan FBI nghe lén điện thoại của Chi Mak, và bám sát y để theo dõi những giao du hàng ngày của Chi Mak. Có một lần trong lúc Chi Mak và vợ đi nghỉ mát ở Alaska, thám tử Mỹ lẻn vào nhà lục soát suốt đêm. Họ cố gắng không để lại một dấu vết nào, thậm chí màng nhện ở phòng khách họ cũng cố tình giữ nguyên. Vào trong nhà, họ chụp hình hàng trăm tài liệu liên quan đến hoạt động của Chi Mak. Trong đó, có cuốn sổ ghi điạ chỉ, số điện thoại người quen của Chi Mak, vài người là kỹ sư Mỹ gốc Hoa. Một trong những người này là Greg D. Chung.Ông Chung tên viết theo tiếng Hoa là Dougfan Chung, sang Hoa Kỳ định cư từ hơn 40 năm trước. Ông Chung cho FBI biết ông và bà Ling vợ ông thỉnh thoảng có đi ăn cơm Tàu chung với Chi Mak. Vì Chi Mak là kỹ sư ngành điện, còn ông Chung là kỹ sư ngành cấu trúc, nên hai người ít khi bàn chuyện công việc làm với nhau. Nhân viên FBI cám ơn ông Chung rồi ra về. Họ tìm được vài tin tức hữu ích, song không có tin gì
quan trọng, hay ông Chung không làm điều gì sai trái cả.

Vài tuần sau, nhân viên FBI lại lục soát nhà của Chi Mak lần nữa. Kỳ này họ bắt gặp một lá thư viết bằng tiếng Hoa trong mớ giấy báo cáo hàng tháng của ngân hàng. Lá thơ mang nhãn hiệu một khách sạn ở Bắc Kinh, do Gu Wei Hao viết. Ông Gu Wei Hao là một quan chức cao cấp trong Bộ Hàng Không của Trung Quốc. Lá thư đó không phải gửi cho Chi Mak, mà là gửi cho Lingjia và Dongfan Chung.

Trong lá thư, và sau này còn thêm một số thư khác, viên chức cao cấp họ Gu nhờ ông Chung thu thập tài liệu để giúp Trung quốc thực hiện chương trình không gian của họ. Chính phủ Trung quốc mới bắt đầu kế hoạch xây dựng trạm không gian đặt trên qũi đạo trái đất, và Gu đang tìm cách thu thập tin tức kỹ thuật để giúp thực hiện kế hoạch này. Lá thư của Gu viết cho ông Chung nói rõ: “Tất cả chi phí thu thập, hay
cần phải mua tin tức, chúng tôi sẽ cử người đích thân trả bằng tiền mặt, và ông có quyền đem tiền ra khỏi nước một cách an toàn.”. Gu còn mời ông Chung sang Quảng Châu, và tổ chức buổi họp mặt “trong khung cảnh giới hạn, ít người”, “rất an toàn” để có thể
cùng bàn luận về những vấn đề kỹ thuật. Vì ông Chung là công dân Mỹ, nên Gu đề nghị ông nên làm đơn xin chiếu khán du lịch, với lý do là đi thăm bà con ở Trung quốc. Gu kết luận ở phần cuối lá thư: “Đây là niềm vinh dự và may mắn cho Trung quốc khi ông nhận thức rằng ông nên đem tài năng, trí tuệ của ông phục vụ đất nước.”TỪ NAY ÔNG CHUNG LÀ KẺ BỊ TÌNH NGHI LÀM GIÁN ĐIỆP CHO TRUNG QUỐC. Cơ quan FBI bắt đầu mở cuộc điều tra, đặt dưới sự điều động của một thám tử tên là Kevin Moberly. Người thám tử có dáng dấp thể thao, mạnh khoẻ, khoảng trên 40, tóc điểm vài sợi bạc, dưới cằm để một chòm râu được chăm sóc khá kỹ. Khoảng 2 giờ sáng một đêm trong tháng Tám năm 2006, ông Moberly ngồi bật dậy, thay quần áo ra khỏi nhà. Ông cùng một thám tử khác tên là Bill Baoerjin lái xe đến thành phố Orange. Họ đậu xe trên đường Grovewood Lane, cách nhà ông Chung chưa đầy 100 yards. Họ ngồi yên trong xe khoảng chừng 20 phút, quan sát khu xóm xung quanh, và để cho đôi mắt quen dần với bóng tối. Sau đó họ dùng đèm bấm có dụng cụ đặc biệt che bớt ánh sáng, đến lục tìm tòi trong hai thùng rác trước cửa nhà ông Chung. Họ thấy một chồng báo Hoa văn. Họ ôm hết cả chồng báo đem về văn phòng.

Kẹp vào giữa chồng báo là những tài liệu kỹ thuật của công ty Rockwell và Boeing. Thám tử Moberly trước đây đã từng làm sĩ quan tình báo bên Không quân, vì thế ông nhận ra ngay những chữ viết tắt như “O.V”, tức Orbital Vehicle, và “S.T.S” hay Shuttle Transportation System đều là những tài liệu kỹ thuật liên quan đến phi thuyền không gian. Không có bằng chứng nào cho thấy ông Chung muốn trao những tài liệu kỹ thuật này một cách bí mật. Việc ông làm chỉ mang hình thức vứt bỏ những tài liệu kỹ thuật cũ có sẵn trong nhà, vì ông sợ bị vạ lây sau khi vụ bắt giam Chi Mak được loan tin từ vài tháng nay.

Một tuần sau, thám tử Moberly và Baoerjin quanh trở lại lần nữa để tìm kiếm. Lần này một người hàng xóm tình cờ lái xe đi ngang, khiến cho hai điệp viên phải ngồi thụp xuống, núp sau hai thùng rác cao. Ông Moberly thấy việc lục lọi thùng rác coi bộ rủi ro nhiều quá, ông quyết định nhờ công ty xe rác hợp tác. Trên đường lái xe rác đến trung tâm chế biến rác, xe vận tải sẽ ngưng ở một điểm hẹn để nhóm FBI hốt
hết rác nhà ông Chung đem về nghiên cứu.

Trong tuần lễ kế tiếp, ông Chung đẩy thùng rác ra trước cửa nhà vào lúc trời vừa hừng sáng. Ông đẩy thùng rác nằm kẹt giữa hai thùng “recycle” mà ông đã kéo ra từ đêm hôm trước. Sau đó, ông đứng núp sau bụi cây quan sát một lúc, trước khi ông bước vào trong nhà. Khi nhân viên FBI thu hồi được vật liệu trong thùng rác nhà ông Chung, họ tìm thấy khoảng 600 trang tài liệu kỹ thuật của công ty Boeing, với đầy đủ hình ảnh rõ ràng. Lâu lâu trên trang giấy còn đóng con dấu: “tài sản riêng của công ty” hay “tài liệu mật, cấm trao đổi.”

Tháng Chín, ông Moberly đến nhà ông Chung cùng với một đồng nghiệp tên là Gunnar Newquist. Ông này là điều tra viên hình sự của Hải Quân. Hai người đến đây để thực hiện một cuộc phỏng vấn. Hai thám tử ngồi ở ghế sofa màu trắng, còn ông Chung ngồi ở bàn uống cà phê đối diện. Ông Moberley mở đầu câu chuyện bằng việc hỏi thăm tin tức liên quan đến Chi Mak. Sau một giờ chuyện vãn, ông tìm cách hướng câu chuyện liên quan đến vị quan chức Gu Wei Hao làm việc ở bộ hàng không Trung quốc. Ông Chung cho biết qủa thực ông có gặp vị quan chức này trong chuyến đi thăm Trung quốc năm 1985, và sau đó một vài lần vào đầu thập niên 1990’s.

Ông Moberly đặt câu hỏi: “Ông Gu có bao giờ nhờ ông làm việc gì hay không?”
Ông Chung trả lời: “Không.”

Ông Chung đứng dậy, đi vào nhà bếp lấy một ly nước để uống. Khi ngồi xuống ghế, ông Moberly lôi ra lá thư của ông Gu đặt lên bàn uống cà phê. Ông yêu cầu ông Chung đọc to lá thư đó lên. Ông Chung dịch lại lá thư với giọng nói lạc thần, mất bình tĩnh.

Moberly đặt câu hỏi: “Trong nhà của ông có còn một tài liệu nào khác lẽ ra ông không được cất giữ hay không?” Sau đó, ông ta đưa cho ông Chung tờ giấy để ký tên cho phép nhân viên FBI lục xét nhà.

Ông Moberly gọi ngay một toán thám tử đứng chờ phía trước, xông vào thực hiện công việc lục soát nhà của ông Chung. Bà Ling lúc đó vừa về đến nhà, dắt theo đứa cháu trai. Cả ba đứng lặng yên xem hàng chục thám tử lục lọi từng khe ngách nhỏ của căn nhà, trên khoảng đất rộng gần một mẫu tây.Ở dưới bao lơn phía sau căn nhà, một thám tử tìm thấy một cánh cửa nhỏ. Cánh cửa được chắn ngang bằng một thanh gỗ. Ông mở cánh cửa ra, và bước xuống vài bậc thềm, ông khám phá ra một ngõ ngách nhỏ, đủ để lách mình đi vào, chạy dọc theo chiều dài của căn nhà. Khúc đầu, ngõ ngách này chỉ đủ cho một người khom lưng đi vào. Sau đó, mặt đất thoai thoải dốc, và người bước vào có thể đi đứng dễ dàng. Từ trong nhà không có lối đi vào ngã ngách này. Khoảng đất trông như một basement, hầm nhà trơ trụi, và chỉ có bóng đèn soi đường. Ở một bên phòng trống này chồng chất mấy cái nệm giường cũ, xe đạp ba bánh cũ, hay vài miếng gỗ tạp. Đi tiến thêm về phía trước của căn nhà, đằng sau tấm ván ngăn sơ sài, là một căn phòng nhỏ, sàn gỗ thô sơ, với nhiều kệ sách. Trên kệ sách có rất nhiều binder, bìa cứng, đựng hồ sơ.

Người nhân viên dẫn ông Moberly đi xuyên vào ngõ hẹp để cho ông thấy những binder này. Trong những binders đó chứa rất nhiều tài liệu qúi liên quan đến việc chế tạo các loại máy bay quân sự của Hoa Kỳ như oanh tạc cơ B-1, máy bay chở hàng C-17, chiến đấu cơ F-15, và trực thăng vận tải Chinook 47 và 48. Ông Moberly nói với tôi về cảm nghĩ của ông khi bước vào kho tài liệu này: “Tôi có cảm tưởng như mình vừa đi
lạc vào bãi mìn của vua Solomon ngày xưa.”. Không rõ ông Chung có vi phạm luật nào hay không, nhưng chắc chắn là ông Chung đã vượt quá lằn ranh của một người sưu tầm tài liệu kỹ thuật.

Ông Moberly cầm đại một binder, chạy vội lên lầu, đặt lên bàn cà phê cho ông Chung xem. Ông gằn giọng: “Tại sao ông không nói cho chúng tôi biết ông có những tài liệu này?”. Ông Chung không trả lời, quay mặt đi chỗ khác

Ngay lúc đó điện thoại reo, và ông Chung bước sang phòng ăn để trả lời điện thoại. Ông Moberly có đem theo một cộng sự viên duy nhất hiểu được tiếng Quan Thoại, đó là Jessie Murray. Jesse Murray đứng nghe lóm câu chuyện thì hiểu là ông Chung đang nói chuyện với cậu con trai lớn, cậu Shane, bằng tiếng Quan Thoại. “Họ sẽ đến nói chuyện với con đó. Họ sẽ hỏi con về chuyến đi Bắc Kinh của trường con.”. Chuyến đi
đó xảy ra vào năm 1985, và ông Chung đã gặp Gu Wei Hao, viên chức cao cấp của Bộ Hàng Không. Ông Chung dặn con: “Con cứ nói với họ là con quên hết rồi. Chỉ nói vắn tắt là con không biết.”. Nghe đến đây, ông Murray giật điện thoại khỏi tay ông Chung và cúp
máy ngay, cảnh cáo ông Chung rằng ông ta có thể can tội cản trở công lý, một tội rất nặng.

Cuộc lục soát nhà ông Chung tiếp tục, kéo dài suốt một ngày. Điều tra viên tìm thấy một số tài liệu đã bị đốt, và nhiều hồ sơ khác còn để trong phòng làm việc của ông Chung ở trên lầu. Đến chiều tối, họ khuân đi hơn 150 thùng tài liệu. Trước khi rời khỏi nhà ông Chung, ông Moberly gặp cậu con cả Shane ở lề đường trước cửa nhà xe. Cậu ấy than: “Bố tôi còn nặng lòng với cố quốc quá. Ông cụ cần phải suy nghĩ lại
về lòng trung thành với Trung quốc.”.

ÔNG CHUNG SINH RA TRONG MỘT NGÔI LÀNG NHỎ ở tỉnh Laoning, một tỉnh nhỏ vùng đông bắc Trung quốc. Khi còn nhỏ ông là một cậu bé nhút nhát, chỉ thích sưu tầm đồ chơi nho nhỏ: tem cổ, đá lạ, hay nắp hộp kem đánh răng. Cha mẹ của cậu là Phật tử thuần thành. Ông bà dạy con phải quí trọng thiên nhiên, cây cỏ. Cậu bé tỏ ra say mê tìm hiểu về hoa cỏ, cây cối, và cậu rất bất bình khi thấy những đưá trẻ cùng lứa tuổi bóp chết hàng đàn kiến nhỏ.

Trong thời Thế Chiến Thứ Hai, khi đoàn quân Nhật đang tiến vào các tỉnh phía đông, gia đình họ Chung phải bỏ làng mạc, cùng với hàng triệu người Hoa khác, đi lánh nạn. Trên đường chạy về phương nam, họ phải tạm dừng chân vì có cuộc giao tranh bằng súng lớn. Gia đình họ Chung phải trốn trong ruộng bắp. Một nông dân tử tế giúp họ Chung cho vào nhà tá túc, và nấu cháo bắp cho ăn. Gia đình đó không nhận tiền đền
đáp của họ Chung. Lúc đó cậu bé Chung mới được tám tuổi, và cậu vẫn nhớ mãi nghĩa cử cao đẹp của gia đình nông dân này.

Cha của ông Chung là một kỹ sư công chánh, làm việc trong bộ hoả xa. Ông là người theo phe Trung Hoa Dân Quốc. Năm 1946, khi phe Mao Trạch Đông dành được quyền kiểm soát toàn thể lục điạ Trung Hoa, gia đình họ Chung phải bỏ chạy sang Đài Loan. Tại đây phe nước Trung Hoa Dân Quốc, hay phe Quốc Dân Đảng thành lập chính phủ lưu vong. Kể từ đó có hai nước Trung Hoa – Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, do Đảng Cộng Sản cai trị, và Trung Hoa Dân Quốc ở Đài Loan. cả hai đều tự nhận mình mới là người đại diện cho quyền lợi của dân Trung Hoa. Thống chế Tưởng Giới Thạch, nhà độc tài quân sự của Đài Loan tung ra rất nhiều kế hoạch tuyên truyền, nhồi sọ trẻ nhỏ ở Đài Loan. Giống như các học sinh nhỏ tuổi khác, Chung đã được dạy phải phỉ nhổ vào chế độ của Mao Trạch Đông. Nhưng ở sâu trong tâm khảm, chú bé vẫn tự hào mình là người Trung Hoa, và qúi mến văn hoá Trung quốc.

Khi còn học trung học, Chung phải theo học những khoá huấn luyện quân sự bắt buộc. Sau này, cậu có đăng lính vào Lực Lượng Hải Quân của Đài Loan, với mục đích sẽ giải phóng Hoa Lục thoát khỏi sự cai trị của Mao. Một người anh em của Chung kể lại rằng chính cha của cậu Chung khuyên con đi học ngành kỹ sư. Do đó, Chung xin học trường Đại Học Quốc Gia Đài Loan, một đại học danh tiếng. Sau khi ra trường, câu Chung được bổ đi làm tại một đập ngăn nước ở phía bắc Đài Loan. Tại đây, cậu gặp người đẹp Lingjia Wang, một hoạ sĩ, đang làm cô giáo dạy trong trường mẫu giáo gần đó. Ít lâu sau hai người thành hôn.

Chung rất say mê ngành kỹ sư, cậu là sinh viên giỏi nhất trong lớp. Nhưng triển vọng tương lai nghề nghiệp của cậu sẽ không đi xa nếu cứ lại Đài Loan. Vì thế, giống như nhiều kỹ sư đồng lứa, cậu mơ một ngày nào đó sẽ sang được Hoa Kỳ học tiếp lên cao. Trong lúc làm việc tại dập nước, cậu chịu khó học tiếng Anh do bà vợ ông cố vấn Mỹ dạy.

Năm 1962, cậu xin được vào học tại trường đại học Minnesota. Cậu lấy bằng cao học về kỹ sư công chánh, và được tuyển vào làm cho hãng Boeing ởPhiladelphia.

Cậu là một chuyên gia thử nghiệm “stress” trong Vertical Takeoff and Landing Division, phụ trách về sức chịu của thân máy bay trong giai đoạn cất cánh và hạ cánh. Bà Ling học thêm về Hội hoạ. Vào thời điểm đó, nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, hay Trung Cộng không cho người dân xuất ngoại. Gia đình họ Chung chỉ có vài người bạn thân là người Hoa, đa số là dân Đài Loan sang Hoa Kỳ định cư. Thú vui của họ là đi thăm bảo tàng viện ở New York, đi nghỉ mát ngoài bờ biển tiểu bang Delaware, và bắt cua về ăn chung với nhau.

Một trong những người bạn thân từ thuở nhỏ của ông Chung là Thomas Xie. Anh ta lúc đó đang là sinh viên ở trường New Mexico State University. Anh thường liên lạc với Chung qua thư từ. Có lần anh cho biết anh được nhận vào trường University of Chicago, nhưng thiếu tiền ghi danh. Hai vợ chồng Chung gửi cho anh Xie hai ngàn đô la, không thắc mắc gì cả. Anh Xie nói với tôi về ông Chung như sau: “Greg lúc nào cũng
tử tế, sẵn lòng giúp đỡ người khác.”

Bà Ling thì thuộc loại người quảng giao, ưa xã giao hơn ông Chung. Bà muốn có nhiều bạn bè thân quen để giao tiếp. Hai vợ chồng cùng gia nhập Hiệp Hội Người Đài Loan ở điạ phương. Trong những lần họp mặt với nhau, hai vợ chồng Chung ủng hộ ý kiến thống nhất hai nước Trung Hoa: Đài Loan và Hoa Lục nên kết hợp lại làm một. Họ phản đối ý kiến phân chia ranh giới giữa hai khu vực. Bà Ling còn nói thêm: “Chúng tôi
nghĩ rằng cả thế giới nên sống hoà hợp với nhau. Mọi cuộc xung đột đều vô nghĩa đối với chúng tôi.”. Quan điểm của hai vợ chồng ông Chung làm cho một số người trong Hội Đài Loan không ưa, bởi vì họ nghĩ rằng vợ chồng nhà Chung không còn trung thành với Đài Loan như xưa.

Năm 1972, ông Chung làm việc cho công ty Rockwell. Công ty vừa nhận được hợp đồng chế tạo phi thuyền con thoi đầu tiên cho cơ quan NASA. Ông Chung dọn sang sống ở miền Nam California. Khi đó, ông Chung và bà Ling đã trở thành công dân Mỹ. Con đường công danh, nghề nghiệp của ông Chung thăng tiến rất mau. Trong khi đó bà Ling cũng khá thành công về mặt xã hội, và hội hoạ. Hai vợ chồng dự tính sẽ mãi mãi sinh sống
tại Hoa Kỳ. Giống như nhiều người di dân khác, họ cảm thấy thoải mái, hài lòng với ba dạng tịch khác nhau: Người Hoa, người Đài Loan và người Mỹ.

TRONG SUỐT THỜI GIAN CUỐI THẬP NIÊN 1970’s, nước Trung Hoa Cộng Sản trải qua nhiều cuộc cải cách to lớn về chính trị, và kinh tế. Thái độ thù nghịch chế

độ cộng sản của hai ông bà Chung giảm bớt đi rất nhiều. Bà Ling nói với tôi: “Bỗng dưng, cánh cửa mở ra cho chúng ta có dịp giao tiếp với Trung quốc. Chúng tôi nao nức, tò mò, muốn tìm hiểu về cội nguồn của mình.”. Họ nhận thấy rằng chế độ Trung Hoa Dân Quốc

cũng chẳng lấy gì gọi là dân chủ hơn chế độ cộng sản. Ông Ching Wang, bạn thân của ông Chung từ hồi trung học, hiện là giáo sư Hoá học của đại học UC San Francisco, nói với chúng tôi rằng có sự chuyển hướng trong nếp suy nghĩ của người Đài Loan. Điều này cũng
dễ hiểu đối với những người đã định cư từ lâu ở nước ngoài, và không có nghĩa là chúng tôi không còn trung thành với Đài Loan. Ông Wang phân tích: “Chúng tôi bắt đầu có những tư tưởng nổi loạn. Chúng tôi không còn tin vào những điều đã được tuyên truyền nhồi
sọ vào đầu óc chúng tôi trước đây.”. Truyền thông Đài Loan lúc nào cũng mô tả Trung Cộng như một xã hội chậm tiến, mọi rợ. Nhưng khi xem truyền hình tổng thống Richard Nixon đi thăm Bắc Kinh, chúng tôi thấy thành phố này cũng khá sạch sẽ, và thịnh vượng.Thấm nhuần triết lý Phật Giáo, chủ trương “buông xả” giúp ông Chung dễ dàng tha thứ cho những điều xấu xa mà chế độ của Mao Trạch Đông từng gây ra. Một người em của ông Chung nói: “Trong bà con của chúng tôi có người đã bị Cộng Sản giết. Nhưng nghĩ cho cùng thì đó là thế hệ cũ. Chúng ta không thể tiếp tục giữ mãi mối hận thù trong đầu. Anh Greg của chúng tôi cũng cảm thấy như vậy.”.

Khi họ đến tuổi gần bốn mươi, họ cảm thấy cần phải truy nguyên về nguồn gốc Trung Hoa trong máu huyết của họ. Bà Ling mạnh dạn nói: “Phải trở về nguồn mới được. Nếu không chúng ta sẽ giống như trái bí rợ. Cái đít thì to mà trong lòng chẳng còn trái tim.”

Năm 1976, sau khi đi xem hai nhạc sĩ Trung Hoa đến biểu diễn ở Los Angeles, ông Chung bèn đi tìm mua một đàn bầu hai giây của Trung Hoa đem về nhà tập gẩy đàn. Ông Chung và bà Ling bắt đầu sưu tầm những truyền đơn, tài liệu của Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa. Kể cả những tài liệu về Cách Mạng Văn Hoá, và những bài viết tiếc thương Mao Trạch Đông sau khi Mao chết. Ông Chung đọc rất kỹ, ghi chép bên lề từng bài viết. Kể từ thập niên 1950’s, đa số người Hoa ở Hoa Lục đều viết Hoa Văn theo kiểu giản đơn của Mao Trạch Đông. Phần lớn người Hoa ở Đài Loan vẫn còn viết Hoa văn theo lối cũ. Ông Chung và bà Ling sẵn sàng tiếp thu lối viết kiểu mới.

Năm 1976, sau khi Mao chết, đó cũng là thời điểm kết thúc Cuộc Cách Mạng Văn Hoá, và khởi đầu giai đoạn canh tân của Đặng Tiểu Bình. Trung quốc gửi rất nhiều phái đoàn khoa học gia và kỹ sư sang các nước Tây phương. Trí thức Trung Hoa luôn luôn tâm niệm phải “phải dùng khoa học để cứu Trung Quốc.”. Ông Chung theo dõi mọi tiến bộ về khoa học của Trung quốc với niềm tự hào, hãnh diện. Ông cắt dán, lưu trữ những bài báo, hình ảnh liên quan đến việc Trung quốc phóng vệ tinh. Và ông cũng bắt đầu đi dự những buổi nói chuyện của các nhóm học giả, nhà ngoại giao Trung quốc khi họ sang thăm Hoa Kỳ. Trong một buổi hội thảo năm 1979, ông Chung gặp Chen Len Ku, Giáo sư công nghệ của Viện Kỹ Thuật Harbin. Ông Chen này đang đi tìm những tài liệu giảng dạy về “stress analysis”, phân tích sức chịu đựng của vật liệu. Đề tài này là phạm vi chuyên môn của ông Chung. Ông Chung về nhà làm photocopy những bản ghi chép hồi còn học ở University of Minnesota, gửi sang cho ông Chen theo đường biển.

Khi gửi những tài liệu này đi, ông Chung còn viết một lá thư rất cảm động như sau: “Tôi không biết mình có thể đóng góp được gì cho tổ quốc. Tôi lấy làm hãnh diện về những thành quả nhân dân ta đã làm được cho Quê Mẹ. Tôi lấy làm ân hận mình đã không đóng góp được gì nhiều.”.

GIÁO SƯ CHEN ĐEM LÁ THƯ VỀ khoe với đồng nghiệp ở Harbin. Hẳn là các quan chức cao cấp Trung cộng cũng nghe nói đến chuyện này. Qua năm sau, ông Chung được mời đến họp tại một khách sạn ở Los Angeles. Diễn giả chính trong buổi họp này là Gu Wei Hao, quan chức của Công Ty Kỹ Nghệ Hàng Không Trung quốc. Đây là một công ty quốc doanh thành lập từ thời thập niên 1950’s với sự trợ giúp của Nga Xô Viết. Công ty này gần như biến mất khi quan hệ Trung Xô bị gẫy đổ, bây giờ người ta đang định canh tân lại công ty. Gu Wei Hao khẳng định Trung quốc cương quyết sẽ học hỏi tìm tòi những kỹ thuật tân tiến, nhất là trong lãnh vực không gian. Sau khi nghe bài diễn thuyết, ông Chung nói chuyện khá lâu với Gu. Trung quốc cần phải cải tiến việc thiết kế khung máy bay, phi thuyền, và đó là lãnh vực chuyên môn mà ông Chung là chuyên gia, biết rất rõ. Sau buổi họp này, ông Chung cũng gặp Chi Mak.Tay này đã bắt đầu sưu tầm tài liệu kỹ thuật cho Trung quốc từ lâu, thế mà ông Chung không hay biết.Vào thập niên 1950’s, Đảng Cộng Sản Trung quốc đưa ra chiến lược qui mô thu thập tin tức. Viện Khoa Học Thông Tin Kỹ Thuật, thành lập năm 1958, lấy được hàng ngàn tài liệu nước ngoài, đem về dịch sang tiếng Hoa. Các quan chức cao cấp, học giả Trung Hoa đi Âu Châu và Hoa Kỳ dự hội nghị khoa học chịu khó ghi chép rất kỹ, nghe ngóng, nghe lén, và thỉnh thoảng còn ăn cắp cả những tài liệu chưa được xuất bản. Vào
khoảng giữa thập niên 1960’s, chính phủ có khoảng 11,000 tạp chí ngoại quốc, năm triệu bằng khoán trí tuệ, và vài trăm ngàn phúc trình nghiên cứu kỹ thuật, kể cả biên bản hội nghị, hay những đề tài trình luận án tiến sĩ.

Chính quyền của Mao Trạch Đông chú trọng vào việc sưu tầm những tin tức có thể ứng dụng cho lãnh vực quân sự. Sau khi Mao chết, Trung quốc mở rộng phạm vi sưu tầm. Đến tháng ba năm 1986, Đặng Tiểu Bình thành lập Chương Trình Nghiên Cứu & Phát Minh Kỹ Thuật Cao Cấp, lấy bí số là 863. Chương trình này đặt ra chỉ tiêu làm việc từng năm, từng tháng, và nhấn mạnh những điạ hạt phải chú trọng gồm có: không gian, sinh học, kỹ thuật laser, kỹ thuật tin học, năng lượng, và nguyên vật liệu mới. Chính phủ đỡ đầu cho các hoạt động nghiên cứu, và lập ra những công ty quốc doanh để chế tạo, hay nhập cảng những kỹ thuật cần thiết.

Khi nào có thể làm được, những công ty này phải cố tìm ra sản phẩm của công ty Tây phương bằng cách mua lại tài sản trí tuệ, hay đánh tráo, ăn cắp cho bằng được. Sau khi tất cả những thủ đoạn này làm không xong, chính phủ sẽ đứng ra yểm trợ cho hoạt động gián điệp. Bộ An Ninh Nhà nước và cơ quan tình báo quân sự sẽ huấn luyện điệp viên để gửi sang Hoa Kỳ và các nước Âu châu. Họ cũng tuyển mộ những khoa học gia, kỹ sư, và chuyên gia sinh đẻ ở Trung quốc hiện đang sống ở hải ngoại, nhất là những người có lý lịch an ninh trong sạch được làm trong những cơ sở bí mật. Có khi những khoa học gia này được yêu cầu phải lấy cắp một loại tin tức bí mật nào đó. Song cũng có khi chính quyền Trung quốc áp dụng chiến thuật “thu thập hàng ngàn hạt cát” ráp chúng lại thành sản phẩm mong muốn.

Lấy ví dụ trường hợp ông Wang. Ông là giáo sư danh dự về ngành hoá học dược phẩm. Ông phụ trách nghiên cứu cho công ty dược phẩm Merck hồi thập niên 1970.

Sau khi nghiên cứu về microbes có ở trong đất nhiều năm, ông Wang và các đồng nghiệp phát minh loại thuốc chống ký sinh trùng lấy tên là ivermectin. Chỉ ít lâu sau, tin tức về sự thành công của ông Wang được đăng tải, ông nhận được điện thoại của nhân viên
làm cho công ty dược phẩm quốc doanh ở Mãn Châu mời ông Wang đi sang thăm Trung Hoa, dặn ông đem theo mẫu microbe dùng để chế ra dược phẩm. Ông Wang nói rằng có lẽ người gọi điện thoại mời ông đi Trung quốc không hiểu việc họ làm là một điều hỗn láo, rất xấu. Thậm chí họ còn khinh thường ông bằng cách yếu cầu ông bỏ tiền túi ra mua vé máy bay mà đi. Ông Wang giận lắm, cúp điện thoại, không thèm trả lời.

Ông Chung thì ngược lại, có thái độ khác hẳn với ông Wang. Ông Chung hăm hở muốn giúp đỡ Trung quốc. Nói về phương tiện tài chánh, vợ chồng ông Chung tương đối rất khá giả. Họ có chung cư cho thuê ở thành phố Alhambra, và một xưởng sửa xe hơi khá phát đạt ở Long Beach. Đấy là chưa kể hai vợ chống sống rất tằn tiện. Họ cắt tóc cho nhau để đỡ tốn tiềm. Năm 1984, khi Thế Vận Hội Muà Hè tổ chức ở Los Angles đang diễn ta, vợ chồng ông Chung là một trong những Hoa Kiều hải ngoại được mời dự yến tiệc cùng với các lực sĩ Trung quốc. Có đôi lần, theo l72i yêu cầu của Lạnh Sự Quán Trung quốc ở San Francisco, vợ chồng ông Chung nhận lời bảo trợ, đỡ đầu cho người Hoa mới đến định cư ở California. Ông bà dẫn họ đi mua sắm những món đồ cần thiết cho cuộc sống, và chở họ đi chợ trong vài tháng đầu mới định cư.

Tháng Hai năm1985, ông Chung nhận được thư của quan chức tên là Chen Qi-Nan mời ông đi Trung quốc dự hội nghị “trao đổi kỹ thuật”. Ông Chen đề nghị ông Chung soạn sẵn tài liệu liên quan đến những vấn đề kỹ thuật. Trong đó có việc thử sức chịu đựng của khung máy bay sau khi sử dụng nhiều lần.

Ông Chung trả lời thư mời rằng đến tháng Bảy sắp tới là thời gian thuận tiện để ông đi Trung quốc nhân dịp nghỉ hè vài tuần, để ông có dịp chính mắt mính đi thăm phong cảnh của Quê Mẹ. Ông xin công ty Rockwell cho ông nghỉ phép bảy tuần lễ để đi chơi.

Ông Chung vẫn còn giữ lá thư mời, cũng như bản nháp thư trả lời của ông. Đọc cả hai lá thư, không biết là Trung quốc mang ơn ông, hay là ông mang ơn Trung quốc. Trong một lá thư gửi cho bạn đồng lieu của Chen Qi Nan, ông Chung viết: “Thật là một vinh hạnh lớn cho tôi, và tôi lấy làm phấn khởi khi có dịp đóng góp vào kế hoạch canh tân Quê Mẹ.”. Động lực đầu tiên xúi ông tiếp tay cho Trung quốc là “nghĩa vụ của
một con dân”. Bà Ling phải thú nhận: “Nhà tôi rất trung thành với tổ quốc. Ông ấy có một tấm lòng yêu nước rất lớn.”

Chen và Chung tiếp tục trao đổi thư từ với nhau nhiều lần. Chen hỏi ông Chung về các loại máy bay, và cách thiết kế trực thăng, và có lẽ ông Chung muốn khoe khoang kiến thức của mình, lại bàn luôn sang chương trình phi thuyền con thoi. Chen phải nhắc nhở ông Chung: “Tôi vẫn mong được ông chỉ trình bầy về các loại máy bay qui ước thôi.”. Sau đó để tránh khiến ông Chung bị giảm bớt lòng hăng say, Chen hứa việc trình bầy về phi thuyền con thoi cũng sẽ được đưa vào nghị trình.

CUỐI THÁNG SÁU NẮM 1985, ông Chung, bà Ling bay đi Trung quốc cùng với hai cậu con trai ở tuổi teenager. Trong lúc cậu Shane và Jeffrey theo học lớp dạy Hoa Văn ở Bắc Kinh, ông Chung và bà Ling đi thăm khoảng hơn một chục thành phố khác nhau cùng với các đoàn du lịch. Họ ghé thăm nhiều nơí chế tạo máy bay ở tỉnh Nanchang, Chengdu và Xi’an. Bộ hàng không sắp xếp, và trả hết phi cho những chuyến đi này. Ông Chung còn là diễn giả trình bầy những vấn đề kỹ thuật cho mọi người nghe. Chương trình diễn thuyết của ông được các đại học lớn, và cơ xưởng kỹ nghệ đài thọ. Ông Chung dùng phim ảnh, tài liệu mang từ Mỹ sang để trình bầy về cách thiết kế phi thuyền của Cơ Quan Không Gian Hoa Kỳ (NASA), làm cách nào để đưa phi thuyền con thoi trở về trái đất an toàn. Ông Chung nhận thấy những kỷ thuật ở Bắc Kinh quá lỗi thời, có từ thập niên 1950’s và chưa được canh tân, cập nhật.

Chuyến đi thăm Trung quốc lần này là chuyến đi đầu tiên trong đời ông Chung ở tuổi chững chạc. Nó để lại trong tâm khảm ông rất nhiều dư âm quan trọng cả về mặt chuyên môn, cũng như tình cảm cá nhân. Xen vào giữa những buổi diễn thuyết ở các xí nghiệp, ông Chung còn được Bộ Hàng Không sắp xếp cho đi thăm nhiều thắng cảnh đẹp của đát nước Trung Hoa. Đó là những nơi khi còn nhỏ, cậu bé Chung hằng ước mơ được đi thăm. Ví dụ như Tượng Phật vĩ đại xây trên núi Leshan, và Chuà Dyan ở thành phố Xi’an. Trong lúc lái xe đi qua nhiều làng mạc, ông Chung trông thấy dân quê Trung quốc hái sen từ vũng sình lầy. Bà Ling kể lại cho tôi rằng khi ông Chung ngồi toạ thiền, ông
đã hồi tưởng và thấy được cuộc đời của ông ở kiếp trước, đó là cuộc đời của một nhà sư trong ngôi chùa Trung Hoa.

Vào cuối mùa hè, ông Chung đem về Mỹ những món quà lưu niệm nhỏ: chiếc kim cài lên cà vạt do hãng chế tạo máy bay tặng, một vật trang sức cho cà vạt khác do Trung quốc Học Viện Công Nghệ làm riêng cho ông, kèm theo một bảng vấn lục dài tám trang. Đó là danh sách những điểm kỹ thuật mà các kỹ sư hàng không ở Nanchang muốn tìm hiểu. Ông Chung để ra vài tháng nghiên cứu sách vở để trả lời những câu hỏi mà các kỹ sư yêu cầu. Đến tháng 12, đích thân ông Chung lái xe lên Lãnh sự quán Trung quốc ở San Francisco để gửi tài liệu đi Nanchang qua thể thức gửi hàng của giới noại giao. Những thứ ông Chung gửi đi, nếu giới chức Hoa Kỳ biết được chắc hẳn họ phải kinh hoàng.

Toàn là những tài liệu mật có giá trị dầy khoảng bảy cuốn sách cẩm nang về kỹ thuật từ tài liệu công nghệ của công ty Rockwell cho đến cách thiết kế oanh tạc cơ B-1.

Ông Moberly nói với tôi: “Tài liệu ông Chung gửi đi chính là Toa Thuốc Thánh giúp cho công ty sản xuất máy bay Trung quốc có thể làm được những gì Hoa Kỳ đang làm.”. Ông Chung đã đem cho đi những kiến thức kỹ thuật mà công ty Rockwell phải mất hàng chục triệu đô la, và nhiều năm mới sáng chế ra được kỹ thuật đó. Bà Ling thì cho rằng chẳng có gì đáng kể, bạn bè giúp nhau là chuyện thường. Bà nói với tôi: “Toàn
bộ quan hệ này chỉ mang tính chất hữu nghị. Ở Trung quốc, mọi người đều sẵn lòng giúp đỡ nhau. Nếu bạn là kỹ sư, thì bạn nên làm những gì bạn có thể làm được để giúp cho tổ quốc của bạn.”

Trong khoảng thời gian một năm rưỡi sau, gia đình họ Chung mua thêm nhiều tài sản điạ ốc. Tháng 10 năm 1986, họ mua một căn nhà ở vùng Cypress,California.

Năm tháng sau, họ trả bằng tiền mặt khoảng 600,000 để mua một căn nhà rộng một mẫu đất ở Orange, và còn có dư tiền để xây lại căn nhà từ đầu. Đặc biệt là gia đình này không thích xe xua, đi xe đắt tiền hay áo quần sang trọng. Vì thế hàng xóm không ai để ý đến sự giầu có của gia đình này.
Gu Wei Hao thỉnh thoảng ghé thăm gia đình, và hai vợ chồng ông Chung đưa quan chức này đi chơi nhiều nơi, như Disneyland, hay ra biển hóng mát. Phụ cấp công tác ngoại giao của Gu bèo lắm, chỉ được có $4 đô la một ngày. Vì thế phần lớn vợ chồng ông Chung trả hết chi phí đi chơi cho Gu. Nếu không hẳn là Gu phải có một qũi đen nào đó để cho y tiêu dùng.

Gia đình ông Chung dọn về căn nhà mới vào năm 1989. Chiều tối, nôg Chung có cái thú tiêu khiển lấy ống viễn vọng kính nghiên cứu vì sao trên trời. Ông thích nghiên cứu bản đồ thiên văn học của Trung Hoa ngày xưa, xác định các chùm sao tinh tú trên trời. Bà Ling là người ưa thích mỹ thuật, hội hoạ. Bà lấy thêm văn bằng cao học mỹ thuật của trường California State University, Long Beach. Bà biến cái garage nhà bà thành một studio cho bà vẽ tranh. Bà cũng nhận dạy hội hoạ cho trường đại học cộng đồng ở điạ phương. Bà thích dạy về trường phái tân ấn tượng, trừu tượng, và tĩnh vật thịnh hành ở Hoa Kỳ và Âu châu vào cuối thập niên1970’s. Một đồng nghiệp trong trường nói với chúng tôi: “Bà có một số môn đệ rất thích theo học với bà, họ mê say lối dạy của bà.”.

Vào năm 1998, tức là hai năm sau khi hãng Boeing mua lại hãng Rockwell, ban quản trị mới quyết định rời văn phòng đi nơi khác. Nhân viên được chỉ thị phải chuẩn bị thu dọn đồ đạc. Những tài liệu tham khảo cần giữ được tập trung vào các thùng để sẵn, và công ty vận chuyển sẽ đem đi. Những thứ nào cần vứt đi, cứ bỏ vào bao rác, sẽ có người đến đem đi đốt bỏ. Trong vòng vài tuần lễ sau đó, ông Chung đem về nhà hàng chục thùng tài liệu. Ông dấu những thùng tài liệu này trên những kệ sách trong căn hầm sau nhà. Những người quen ông ở Trung quốc nhờ ông thu thập bất cứ tài liệu kỹ thuật nào hữu ích. Bây giờ thì ông có thể có đủ tài liệu để cung cấp cho họ trong nhiều năm chưa hết.

Năm 2002, khi ông Chung sắp đến tuổi về hưu. Ông vào sở liên tục in rất nhiều tài liệu gốc của công ty Boeing ra. Trên mỗi bản in ra, ông ta phải dùng chất keo mầu trắng để xoá lời cảnh cáo, cấm không được chia sẻ tin tức trong tài liệu với người ngoài công ty. Ông cũng cẩn thận ghi lại ngày tháng sao chụp, và xoá bỏ tên nhân viên chụp bản sao. Ông làm photocopy những tài liệu này, bản chính do ông giữ, bản chụp
hình ông gửi sang Trung quốc. Khối lượng tài liệu in và sao chụp rất lớn, ông Moberly nói với tôi: “Ông Chung chắc phải dùng hàng trăm bình nước tẩy xoá máu trắng.”

NĂM 2007, TRONG PHIÊN TOÀ LIÊN BANG KÉO DÀI 6 TUẦN LỄ, tại Santa Ana, California, công tố viên trình bầy lý luận truy tố Chi Mak là một tên gián điệp làm việc cho chính quyền Trung quốc. Họ tố cáo những tài liệu do Chi Mak thu thập đã giúp Trung quốc làm được hệ thống radar Aegis. Hệ thống đó giúp bảo vệ các tầu chiến Trung quốc. Bồi thẩm đoàn quyết định kết án Mak về tội làm gián điệp cho chính phủ nước ngoài, và hắn bị tuyên án 24 năm tù, trong nhà tù liên bang. Đây là một bản án nặng nhất dành cho một tên gián điệp cho Trung cộng làm việc tại Hoa Kỳ.

Một người em trai của Mak, cùng bà vợ của y, bị cảnh sát phi trường quốc tếLos Angeles bắt giữ cùng với một cuốn CD chứa đựng số tài liệu mật. Tuy nhiên, trong trường hợp của ông Chung, các điều tra viên gặp phải điểm khó khăn khi truy tố. Trong nhiều tháng, thám tử của FBI nghiên cứu hơn ba trăm ngàn trang giấy tịch thu ở nhà ông Chung, nhưng không có một tài liệu nào được gọi là tài liệu mật. Ông Chung không thể bị kết án là đã tiết lộ bí mật quốc gia cho nước ngoài. Khi biện lý cuộc chứng minh ông Chung đã chia sẻ tài liệu mật với viên chức cao cấp Trung quốc vào thập niên 1980, đến nay đã quá hạn kỳ truy tố 5 năm, nên những vi nếu có xảy ra cũng không còn đầy
đủ hiệu lực dùng để kết án. Ông Moberly nói: “Rõ rệt là ông Chung đã làm điều sai quấy. Nhưng chúng tôi phải tìm ra luật lệ nào mà ông Chung đã vi phạm, để truy tố ông ta.”

Trong lúc xem xét qua những luật lệ liên bang, ông Moberly bắt gặp một đoạn văn mang tựa đề: “Economic Espionage” (Làm Gián Điệp Kinh Tế) đã được Quốc Hội thông qua và làm thành luật Economic Espionage Act năm 1996. Ông Moberly nhớ là mình đã học qua lớp học dài khoảng 30 phút trong chương trình huấn luyện phản gián. Lớp học ngắn quá, và ít có ai bị truy tố về tội làm gián điệp kinh tế, nên không ai để ý đến đạo luật này.

Nội dung của đạo luật nói rằng kẻ làm gián điệp kinh tế là người đã “lấy đi, mang theo, cất dấu” hay “sử dụng không đúng cách” những bí mật mậu dịch với chủ đích trợ giúp chính quyền nước ngoài. Đối với trường hợp của ông Chung, công tố viên không cần phải chứng minh ông Chung chuyển giao tài liệu sang Trung Hoa trong năm năm qua. Chỉ riêng việc ông cất dấu bí mật mậu dịch trong căn hầm đủ để kết tội ông.

Năm 2009, vụ án liên quan đến ông Chung được đem ra xét xử. Chánh án kỳ này cũng chính là thẩm phán Cormac J. Carney, người từng xử Chi Mak trước đây. Trong phần lấy lời khai, chuyên viên tình báo FBI, Ronald Guerin, trình bầy kỹ thuật ngành tình báo Trung quốc tuyển người làm gián điệp cho họ. Ông Guerin phân tích: “Tình báo Trung quốc cố tình khai thác khía cạnh Trung Hoa nơi người làm mật báo viên. Họ dụ dỗ những người này bảo rằng họ cứ chịu khó làm gián điệp cho Trung quốc đi, nó chẳng hại gì Hoa Kỳ cả, chỉ giúp cho Trung quốc thôi.”., “Bạn chỉ cần vỗ vai người Hoa, và bảo anh ta rằng anh cần giúp đỡ cho Quê Mẹ, cho đất nước của anh.. Và sau đó, anh cho người mật báo bằng khen, bằng tưởng lục…, hay cho người ấy một số tiền.”. Trong trường hợp của ông Chung, rõ rệt là ngành tình báo Trung quốc đã dùng nghệ thuật ngon ngọt nói nịnh ông Chung, và đem lại hiệu quả tốt. Việc truy tố ông Chung không hề có bằng cớ về số tiền trao đổi để lấy tin tức.

Phe bào chữa cho ông Chung lý luận rằng quả thực ông Chung đã làm một số việc “ngu dại trong quá khứ”, nhưng từ chối không nhận tội chia sẻ tin tức mật.

Ông ta chỉ là một kẻ tàng trữ tin tức vào hàng tép riu. Ngay lập tức, ông Greg Staples, công tố viên trưởng, phản bác liền: “Hắn không phải là loại tép riu. Hắn là tên tàng trữ tin tức khổng lồ, ghê gớm, và đáng sợ.”

Ông Chung trở thành người Mỹ đầu tiên bị kết tội làm gián điệp kinh tế. Ông bị kết án 15 năm 9 tháng tù. Từ sau vụ này, còn có bốn người khác bị công tố viên liên bang truy tố về tội làm gián điệp kinh tế. Tổng cộng có năm người bị kết án với tội danh này.

Sau này, ông Moberley kể cho biết trong thời gian vụ xử tiếp diễn, có lần ông Chung xác nhận ông trao tài liệu mật, và được nhận tiền thưởng. Để bảo vệ bí mật cho cơ quan FBI, ông Chung không dám công khai nói trước toà về trường hợp ông được trả tiền. Những lời cáo buộc trùng hợp với nội dung lá thư mà Gu Wei Hao viết cho ông Chung, hứa sẽ trả bằng tiền mặt cho ông Chung. Ngoài ra, trương mục ngân hàng của
ông Chung tương đối không có nhiều tiền, và đồng lương của ông ở Rockwell không quá lớn, khoảng $60,000 một năm. Vậy mà không hiểu nhờ đâu mà ông Chung có thể làm chủ một garage sửa xe, một chung cư ba căn apartment cho thuê, và làm chủ hai căn nhà cùng một lúc. Ông Moberly vẫn nói với tôi rằng: “Tôi không bao giờ tin ông Chung làm chuyện này để lấy tiền.”. Rất có thể chính quyền Trung quốc cho ông Chung vài chục ngàn như là một số tiền tưởng thưởng, khích lệ mà thôi.

ÔNG CHUNG KHÔNG BAO GIỜ CHO PHÉP TÔI VÀO THĂM ÔNG TRONG NHÀ TÙ, nhưng bà Ling thì miễn cưỡng trả lời điện thoại của tôi. Bà không bị truy tố về tội hình.

Một buổi chiều, tôi đậu xe ở cuối đường Grovewood Lane, đi bộ lại căn nhà ông bà Chung có cổng sắt. Chuông bấm ở cổng đầy máng nhện bám, ám chỉ rất hiếm khi họ có khách đến nhà. Sân cỏ trước nhà mọc đầy cỏ dại, cái xe cút kít để hốt lá cây khô, nằm chỏng gọng ở một góc, không có ai dùng đến nó từ nhiều năm nay.

Khi tôi bấm chuông cửa, bà Ling Chung bước ra, dơ tay vẫy từ bực thềm trước nhà. Bà mặc bộ quần áo ở nhà mầu xanh lá cây, tóc bà bơ phờ, không trang điểm.

Bà mời tôi ngồi ở ghế sa lông mầu trắng trong phòng khách. Nắng chiều lọt vào khe cửa làm loé lên vài đường nắng sáng trên nền thảm.
Bà Ling rót ra một ly nước, mời tôi, và ngồi đối diện với tôi. Với nụ cười chán nản trên môi, bà kể cho tôi kỷ niệm hồi hai vợ chồng bà xin vào quốc tịch Mỹ. Trong mục câu hỏi “Liệu ông có sẵn sàng cầm súng bảo vệ Hoa Kỳ hay không?”. Ông Chung bỏ trống, không trả lời. Người phỏng vấn hỏi ông Chung: “Ông có sẵn sàng chiến đấu chống lại Trung quốc trong trường hợp xảy ra chiến tranh hay không?”. Bà Ling nhớ rõ câu trả lời của ông Chung là: “Nếu việc này xảy ra, tôi sẽ lấy khẩu súng tự bắn vào mình trước.”.

Chúng tôi bước bên nhau, đi từ phòng khách sang xưởng vẽ của bà. Phòng vẽ tranh trông ra sân trước. Một bức tranh trừu tượng khổ lớn đang để trên nền nhà, tưạ vào tường. Bà Ling nói với tôi rằng từ nhiều năm nay, bà tiếp tục vẽ tranh. Bà chỉ tay về phía một bức tranh trông như thập tự giá mầu violet, trên một chân trời tím. Bà nói tựa đề bức tranh này là “45436-112”. Đó là con số tù của chồng bà đang đeo khi thụ án tại một nhà tù liên bang, không bị kiểm soát chặt chẽ. Nhà tù này ở thành phố Butner, tiểu bang North Carolina. Vài tháng bà đi thăm ông một lần.

Nước mắt ứa trên khoé mắt của bà. Bà tâm sự với tôi: “Ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau, là chúng tôi quyết định sẽ lấy nhau. Vợ chồng chúng tôi sống rất hoà thuận, hạnh phúc. Ngay cả khi chúng tôi trên 60, bạn bè thường nói chúng tôi trông như cặp tình nhân ở thuở sinh viên.”. Khi ông Chung còn làm cho hãng Boeing, thỉnh thoảng ông ngủ trưa trong hãng, ông choàng tỉnh dậy vì nằm mơ thấy bà Ling đứng cạnh hát cho ông nghe. Ông hay cằn nhằn: “Tôi đã nói với bà nhiều lần, đừng đứng cạnh tôi mà hát, tôi ngủ không được.”. Trong đầu ông lúc nào cũng nghĩ rằng tôi đang hát.

Tôi hỏi bà Ling liệu ông Chung có thuỷ chung với nước Trung Hoa nhiều như ông chung thủy với bà? Phải chăng các quan chức Trung quốc đã lợi dụng tấm lòng
chung thủy của ông Chung? Bà lặng thinh, không trả lời. Tôi hỏi thêm theo bà nghĩ ông Chung có vô tội không?. Bà nói: “Tôi không thể trả lời câu hỏi này được.”

Bà cho rằng các công tố viên đã suy nghĩ nông cạn, khi tìm hiểu động lực nào đã khiến ông Chung làm chuyện này. Theo bà: “Những công tố viên này chỉ nghĩ một cách phiến diện, lướt qua trên bề mặt của vấn đề.”. Sau đó, bà phân tích kỹ hơn cho tôi nghe: Chủ đích của ông Chung là giúp Trung quốc, và không có ý định làm hại Hoa Kỳ. Bà nói thêm: “Khi ông kết bạn với một người, người ấy nhờ ông giúp đỡ, nếu ông là kỹ sư, hay hoạ sĩ. Ông biết gì thì giúp bạn ông trong khả năng của mình. Chỉ có thế thôi.”

Trước khi ra về, bà Ling cho tôi xem một tấm giấy dài, dán trên tường, ngay cửa bước vào phòng vẽ tranh. Trên tấm giấy viết những hàng chữa Tầu rất đẹp:

Đó là một số điều người Phật Tử nên làm. Chính ông Chung đã chép tay những điều này cho bà Ling. Tôi thắc mắc không hiểu những điều Đức Phật dạy có giúp gì cho ông Chung trong việc giải quyết xung đột giữa hai chọn lựa ông nên trung thành với Hoa Kỳ hay với

Trung quốc. Tôi hỏi bà Ling xem bà có thể cùng một lúc duy trì thái độ của hai con người, với hai quốc tịch. Mắt bà sáng hẳn lên, bà nói: “Tôi là một người Hoa, Tôi cũng là một người Mỹ. Điều này thật là đẹp. Việc gì cứ phải biến nó thành hai thực thể kình chống nhau?”.

Bài phóng sự điều tra của Yudhijist Bhattacharjee trên The New Yorker 5/5/14

Nguyễn Minh Tâm dịch
***
*KẺ TỪNG CƯỚP VỢ BẠN THÂN

Chồng cũ của phu nhân ứng viên Tổng thống Mỹ Joe Biden tuyên bố gây chấn độngỨng viên Tổng thống Mỹ Joe Biden và phu nhân bị tố là đã lừa dối cả thế giới hơn 40 năm, về câu chuyện họ bắt đầu hẹn hò và kết hôn như thế nào.
Ông Joe Biden và bà Jill đều từng lập gia đình trước khi đến với nhau.
Trả lời phỏng vấn độc quyền trên báo Anh Daily Mail, Bill Stevenson, chồng cũ của Jill Biden, phu nhân ứng viên Tổng thống Mỹ, kể một câu chuyện hoàn toàn khác.
“Tôi chẳng muốn hại ai cả”, Stevenson, 72 tuổi, nói tại nhà ở Wilmington, bang Delaware. Wilmington là nơi ông Biden từng coi là quê hương của mình trong suốt nửa thập kỷ. “Nhưng sự thật là sự thật, chuyện gì đã xảy ra là thì nó đã xảy ra”.
Stevenson nói ông chưa quyết định sẽ xuất bản cuốn sách tiết lộ mối quan hệ giữa vợ mình và ông Biden, trước hay sau cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ. “Tôi đã viết sách rồi. Có thể in tới 30.000 bản trong 10 ngày”, Stevenson nói.
“Tôi không hề muốn làm ảnh hưởng đến cơ hội trở thành Đệ nhất phu nhân của Jill. Cô ấy sẽ là một Đệ nhất phu nhân tuyệt vời. Nhưng đây là câu chuyện của tôi”, Stevenson nói.
Năm 1972, Stevenson và vợ cùng làm việc trong đội ngũ tranh cử cho ông Biden – khi đó tranh cử làm Thượng nghị sĩ dại diện bang Delaware.
“Jill và tôi từng thảo luận về chiến dịch tranh cử tại nhà ông Biden”, Stevenson nói. “Tôi đã đưa 10.900 USD cho quỹ tranh cử của ông ấy khi đó”.
Cũng trong năm 1972, một vụ tai nạn tồi tệ đã cướp đi sinh mạng của Neilia, người vợ đầu của ông Biden.
Stevenson nói ông nghi ngờ vợ mình có quan hệ với ông Biden từ năm 1974, khi bà Jill không cùng ông đến gặp một ngôi sao nhạc rock, người dự kiến sẽ chơi nhạc tại câu lạc bộ của hai vợ chồng ở Delaware.
“Tôi vẫn nhớ rõ ngày đó”, Stevenson nói với Daily Mail. “Bruce Springsteen sẽ chơi nhạc ở The Stone Balloon và tôi cần phải đến New Jersey chúc mừng anh ấy”.
“Tôi muốn Jill đi cùng nhưng cô ấy nói rằng còn phải bận chăm sóc hai đứa trẻ nhà Biden. Tôi không nghĩ là vợ mình thân thiết với Joe Biden đến vậy”.
“Rồi một người bạn thân của tôi nói rằng cô ấy cảm thấy Joe Biden và Jill quá gần gũi với nhau. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi cô ấy nói điều đó”, Stevenson kể lại.
Vài tháng sau, Stevenson đã có đủ bằng chứng rằng vợ mình có quan hệ với Joe Biden. Đó là khi Stevenson phát hiện ông Biden cầm lái chiếc xe của vợ mình.
“Tôi coi Joe là bạn. Tôi không bất ngờ khi ông ấy yêu Jill. Ai gặp Jill cũng sẽ yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên”, Stevenson nói.
“Sau sự việc đó, tôi đã yêu cầu Jill rời khỏi nhà. Và cô ấy đã làm vậy. Chúng tôi li dị dù bố của Jill rất muốn hai chúng tôi hàn gắn lại mối quan hệ”, Stevenson kể lại.Trong khi đó, ông Biden từng nói rằng mình lần đầu gặp bà Jill vào tháng 3.1975, sau khi cả hai đều đã độc thân. Cả hai bắt đầu mối quan hệ từ một cuộc hẹn hò ngẫu nhiên, và lập gia đình vào năm 1977.
Từng trả lời cuộc hôn nhân với người chồng đầu tiên, bà Jill nói: “Khi đó chúng tôi còn quá trẻ. Trải qua thời gian, chúng tôi trưởng thành hơn và có những hướng đi riêng. Đường ai nấy đi là cách tốt nhất”.
Thông tin mà tờ Daily Mail đăng tải xuất hiện ngay trước khi ông Biden chính thức trở thành ứng viên đại diện đảng Dân chủ tranh cử Tổng thống Mỹ năm nay.
Đội ngũ chiến dịch tranh cử của ông Biden từ chối đưa ra bình luận.
Theo Đăng Nguyễn – Daily Mail (Dân Việt)
Christine Nguyen
***
*Chồng cũ của phu nhân ứng viên Tổng thống Mỹ Joe Biden tuyên bố gây chấn động
Đăng Nguyễn

Ứng viên Tổng thống Mỹ Joe Biden và phu nhân bị tố là đã lừa dối cả thế giới hơn 40 năm, về câu chuyện họ bắt đầu hẹn hò và kết hôn như thế nào.

Ông Joe Biden và bà Jill đều từng lập gia đình trước khi đến với nhau.
Trả lời phỏng vấn độc quyền trên báo Anh Daily Mail, Bill Stevenson, chồng cũ của Jill Biden, phu nhân ứng viên Tổng thống Mỹ, kể một câu chuyện hoàn toàn khác.
“Tôi chẳng muốn hại ai cả”, Stevenson, 72 tuổi, nói tại nhà ở Wilmington, bang Delaware. Wilmington là nơi ông Biden từng coi là quê hương của mình trong suốt nửa thập kỷ. “Nhưng sự thật là sự thật, chuyện gì đã xảy ra là thì nó đã xảy ra”.
Stevenson nói ông chưa quyết định sẽ xuất bản cuốn sách tiết lộ mối quan hệ giữa vợ mình và ông Biden, trước hay sau cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ. “Tôi đã viết sách rồi. Có thể in tới 30.000 bản trong 10 ngày”, Stevenson nói.
“Tôi không hề muốn làm ảnh hưởng đến cơ hội trở thành Đệ nhất phu nhân của Jill. Cô ấy sẽ là một Đệ nhất phu nhân tuyệt vời. Nhưng đây là câu chuyện của tôi”, Stevenson nói.
Năm 1972, Stevenson và vợ cùng làm việc trong đội ngũ tranh cử cho ông Biden – khi đó tranh cử làm Thượng nghị sĩ dại diện bang Delaware.
“Jill và tôi từng thảo luận về chiến dịch tranh cử tại nhà ông Biden”, Stevenson nói. “Tôi đã đưa 10.900 USD cho quỹ tranh cử của ông ấy khi đó”.
Cũng trong năm 1972, một vụ tai nạn tồi tệ đã cướp đi sinh mạng của Neilia, người vợ đầu của ông Biden.
Stevenson nói ông nghi ngờ vợ mình có quan hệ với ông Biden từ năm 1974, khi bà Jill không cùng ông đến gặp một ngôi sao nhạc rock, người dự kiến sẽ chơi nhạc tại câu lạc bộ của hai vợ chồng ở Delaware.
“Tôi vẫn nhớ rõ ngày đó”, Stevenson nói với Daily Mail. “Bruce Springsteen sẽ chơi nhạc ở The Stone Balloon và tôi cần phải đến New Jersey chúc mừng anh ấy”.

Stevenson là người chồng đầu tiên của bà Jill.

“Tôi muốn Jill đi cùng nhưng cô ấy nói rằng còn phải bận chăm sóc hai đứa trẻ nhà Biden. Tôi không nghĩ là vợ mình thân thiết với Joe Biden đến vậy”.
“Rồi một người bạn thân của tôi nói rằng cô ấy cảm thấy Joe Biden và Jill quá gần gũi với nhau. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi cô ấy nói điều đó”, Stevenson kể lại.
Vài tháng sau, Stevenson đã có đủ bằng chứng rằng vợ mình có quan hệ với Joe Biden. Đó là khi Stevenson phát hiện ông Biden cầm lái chiếc xe của vợ mình.
“Tôi coi Joe là bạn. Tôi không bất ngờ khi ông ấy yêu Jill. Ai gặp Jill cũng sẽ yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên”, Stevenson nói.
“Sau sự việc đó, tôi đã yêu cầu Jill rời khỏi nhà. Và cô ấy đã làm vậy. Chúng tôi li dị dù bố của Jill rất muốn hai chúng tôi hàn gắn lại mối quan hệ”, Stevenson kể lại.
Trong khi đó, ông Biden từng nói rằng mình lần đầu gặp bà Jill vào tháng 3.1975, sau khi cả hai đều đã độc thân. Cả hai bắt đầu mối quan hệ từ một cuộc hẹn hò ngẫu nhiên, và lập gia đình vào năm 1977.
Từng trả lời cuộc hôn nhân với người chồng đầu tiên, bà Jill nói: “Khi đó chúng tôi còn quá trẻ. Trải qua thời gian, chúng tôi trưởng thành hơn và có những hướng đi riêng. Đường ai nấy đi là cách tốt nhất”.
Thông tin mà tờ Daily Mail đăng tải xuất hiện ngay trước khi ông Biden chính thức trở thành ứng viên đại diện đảng Dân chủ tranh cử Tổng thống Mỹ năm nay.
Đội ngũ chiến dịch tranh cử của ông Biden từ chối đưa ra bình luận.
Nguồn: https://danviet.vn/chong-cu-cua-phu-nhan-ung-vien-tong-thong-my-joe-biden-tuyen-bo-gay-chan-dong-5020201881602542.htm
Search Results
Web results
Jill Biden ‘cheated on first husband with Joe’, her ex claims
EXCLUSIVE: ‘Joe Biden stole Jill from me’: Her first husband tells how she CHEATED with Democrat candidate he once considered a friend and that they have LIED about how they started dating for years
· Joe Biden and his wife Jill had an affair that broke up her first marriage, her ex-husband told DailyMail.com in an exclusive interview
· Bill Stevenson says that their story about how the presidential candidate fell in love with Jill after a blind date is made up
· The way the Bidens tell their story, Joe saw a picture of Jill in March 1975 — after her marriage crashed — and they went on a date and have been together since
· But Stevenson claims he andhis then wife met Biden in 1972, when they worked on then-New Castle County Councilman Biden’s first campaign for the Senate
· At the time Biden was married to his first wife Neilia who died with their daughter Naomi in a car crash between the election and Biden taking his Senate seat
· ‘Jill and I sat in the Bidens’ kitchen,’ Stevenson said. ‘We worked on his campaign’
· Stevenson said he first suspected Biden and Jill were having an affair in August 1974; He was then 26, Jill was 23 and Joe was 31
· ‘One of her best friends told me she thought Joe and Jill were getting a little too close,’ he said
· That October he got confirmation when a man informed him Biden was driving his wife’s car and the two of them got into a fender bender
· Stevenson said: ‘I asked Jill to leave the house, which she did… I considered Joe a friend. I’m not surprised he fell in love with Jill’
By MARTIN GOULD IN WILMINGTON, DELAWARE, FOR DAILYMAIL.COM

PUBLISHED: 11:52 EDT, 17 August 2020 | UPDATED: 14:10 EDT, 17 August 2020

Joe Biden and his wife Jill have lied to the world for more than 40 years about how they started dating — they actually had an affair that broke up her first marriage, her first husband claims.

And the whole story the Bidens tell about how the presidential candidate fell in love with Jill after a blind date is completely made up, Bill Stevenson told DailyMail.com in an exclusive interview.
Now Stevenson is about to publish a book that he says will blow the lid off the sham story.
‘I don’t want to hurt anyone,’ Stevenson, 72, said at his home in Wilmington, Delaware, the town Biden has called home for half a century. ‘But facts are facts and what happened, happened.’

Joe Biden and his wife Jill have lied to the world for more than 40 years about how they started dating — they actually had an affair that broke up her first marriage, her first husband claims

The way the Bidens tell their story, Joe saw a picture of Jill in March 1975 — after her marriage crashed — and they went on a date and have been together since
But her ex-husband Bill Stevenson told DailyMail.com that their story about how the presidential candidate fell in love with Jill after a blind date is made up

Stevenson is keeping the title of his book close to his chest.
He said he has not yet decided whether to publish before the election or after. ‘It’s ready to go,’ he said. ‘They can print 30,000 copies in 10 days.
‘I genuinely don’t want to harm Jill’s chances of becoming First Lady. She would make an excellent First Lady — but this is my story.
‘It’s not a bitter book — I’m not bitter because, if it wasn’t for my divorce, I would never have met my wife Linda and she’s the greatest thing in my life — but it does have facts in it that aren’t pleasant to Jill and Joe.
‘People ask me how I can go back 40 years, but I am not, I’m going back 72 years to tell my life story,’ added Stevenson, who founded The Stone Balloon, a famed live music club near the University of Delaware.
Rolling Stone once called it ‘the best kept secret in rock and roll.’ Some of the biggest names in music including the Allman Brothers, Metallica, Ray Charles, Run DMC, The Dave Matthews Band, David Crosby, Bonnie Raitt and Hootie and the Blowfish played there during its 30-plus year history.
‘The book is about 300 pages long and Jill only takes up about 80 of them,’ Stevenson said.
Stevenson married Jill Jacobs in 1970. ‘It was February, I believe it was the 7th,’ he told DailyMail.com.
Two years later, he said, the couple were working on then-New Castle County Councilman Biden’s first campaign for the Senate.
At the time Biden was married to his first wife Neilia who died along with their one-year-old daughter Naomi in a car crash between the election and Biden taking his Senate seat.

VIDEO:
https://www.dailymail.co.uk/news/article-8635281/Jill-Biden-cheated-husband-Joe-ex-claims.html#v-5731728252673869786

At the time Biden was married to his first wife Neilia who died along with their one-year-old daughter Naomi in a car crash between the election and Biden taking his Senate seat. Pictured: Biden, with both of his sons during an appearance at the Democratic state in summer of 1972. At center is his wife Neilia, who was killed in an auto crash that December
Pictured: The remains of the car in which Biden’s first wife and daughter were killed. Neilia Biden and her daughter were killed when the family’s station wagon was hit broadside by a flat-bed tractor-trailer on highway

‘Jill and I sat in the Bidens’ kitchen,’ said Stevenson, who describes himself as a liberal Republican, although he says he voted for Barack Obama and Biden in both 2008 and 2012. ‘We worked on his campaign.
‘I gave $10,900 to his first campaign — in cash.’
Stevenson — who appeared with Biden on Delaware Today’s 2012 list of the 50 most influential people from the state — said he had originally wanted to work for sitting Republican Senator Caleb Boggs, who was expected to win re-election easily.

‘But I had a disagreement with Boggs over corruption in Delaware and he told me: ‘Get out of my office. Go work for that joke Biden,’ who was then at only about 20 percent in the polls.’
Biden eventually eked out victory by just over 3,000 votes — 1.4 percent — running a campaign juxtaposing his youth and energy with 63-year-old Boggs, who admitted he didn’t want to run for a third term and only did so because President Richard Nixon pleaded with him.
Biden, just 29 on election day, became the sixth-youngest US Senator in history.
Stevenson said he first suspected Biden and Jill were having an affair in August 1974. He was then 26, Jill was 23 and Joe was 31.
‘I know exactly when it was,’ he said. ‘Bruce Springsteen was going to play at The Stone Balloon and I had to go to Northern New Jersey to pay him in advance.
‘I asked Jill to go with me and she said no — she had things to do, she had to look after Joe’s kids, Beau and Hunter. It was kind of a big deal to go meet Springsteen. I had no idea she and Joe were that kind of friendly.
‘Then one of her best friends told me she thought Joe and Jill were getting a little too close. I was surprised that she came to me.’
Stevenson married Jill Jacobs in 1970. ‘It was February, I believe it was the 7th,’ he told DailyMail.com. Two years later, he said, the couple were working on then-New Castle County Councilman Biden’s first campaign for the Senate. ‘Jill and I sat in the Bidens’ kitchen,’ said Stevenson. ‘We worked on his campaign’
Stevenson said he first suspected Biden and Jill were having an affair in August 1974. He was then 26, Jill was 23 and Joe was 31. ‘Then one of her best friends told me she thought Joe and Jill were getting a little too close. I was surprised that she came to me.’ Pictured: Jill and Joe in 1987

VIDEO:
https://www.dailymail.co.uk/news/article-8635281/Jill-Biden-cheated-husband-Joe-ex-claims.html#i-4ede685ed2beabfa
***
* 5G Của Huawei Nguy Hiểm Như Thế Nào?
Lê Ngọc Châu

Dẫn nhập: Hôm nay phó thường dân (PTD) tôi thay đổi đề tài, dịch, tóm lược một tin về “kỹ thuật học (Technologie/ technology)” và cũng xin nói trước vì không phải là chuyên gia nên khi chuyển ngữ có gì sơ sót mong các bậc thức giả hoan hỷ cho. Xa hơn nữa, khách quan mà nói dựa vào sự phân tích của tác giả E. F. viết bằng Đức ngữ thì TT Mỹ Donald Trump tuy là thương gia nhưng đã có cái nhìn đúng khi ông chống lại sự bành trướng của 5G của hãng truyền thông Huawei /China. TT Trump ăn nói bạt mạng ai cũng nhìn thấy nhưng ông ta là một nhà kinh doanh thành đạt (điều này chứng tỏ ông có khả năng đó chứ vì dễ gì trở thành tỷ phú, điều mà những ai chỉ trích chửi ông có lẽ không làm được!) cho nên đừng vì lý do nào đó mạt sát ông ta qua liên mạng (sic). Còn nếu xét về phương diện chính trị dựa vào bản tin phía dưới thì ông cũng biết đánh giá sự nguy hiểm của 5G nên quyết chống Huawei, chấp nhận rạn nứt ngoại giao với China.
Theo nội dung bài viết của E. F, nôm na có thể nói chấp nhận 5G chẳng khác nào gián tiếp chấp nhận “sự thống trị về kinh tế và nằm dưới sự kiểm soát của Huawei và China”. Nếu nước nào, kẻ nào chấp nhận “tập đoàn Huawei – và qua đó là China – sẽ sớm kiểm soát thế giới bằng công nghệ tương lai trên” như người ta công khai cảnh báo qua truyền thông, báo chí thì có nói cũng bằng thừa nên xin nhường lại sự nhận định cho độc giả để tránh những tranh cãi thiếu cơ sở không cần thiết. Riêng người viết vốn chẳng ăn nhờ ở đậu ở Mỹ, có chăng ghé thăm USA nếu có dịp vì nói cho cùng không liên quan gì đến việc Mỹ giàu, Mỹ thế này thế kia tuy theo dõi tình hình… chỉ tội nghiệp ông Trump thay vì với cương vị của mình ông ta có thể hưởng thụ từ sự giàu có bên vợ đẹp, con xinh mà vì bất ngờ trở thành vị Tổng Thống thứ 45 của USA (chính tôi từ đầu cũng đâu nghĩ như vậy) từ cuối năm 2016 đến nay đã phải nghe chửi, gánh chịu búa rìu dư luận, chống chọi với phe đối lập và truyền thông không đồng ý hay ủng hộ ông vì 2016 họ đã công khai biểu tình nói “ông Trump không phải là Tổng Thống của họ (sic), mặc dù ông Trump là vị Tổng Thống hợp hiến, dù muốn hay không dân Mỹ cũng nên chấp nhận. Tôi không rõ những người mạ lỵ TT Trump thật sự họ là ai, địa vị, trình độ và giàu sang thế nào nhưng đề nghị nên suy ngẫm điều căn bản là hàng chục triệu cử tri 2016 đã bầu cho ông Trump thành Tổng thống Mỹ chẳng lẽ họ tất cả đều là thành phần “không bình thường, kém nhận thức và chẳng ra gì so với chính đương sự hay sao.? Hãy tự trả lời và hoan hỷ cho thắc mắc cá nhân.!
Bây giờ mời bỏ 5 phút để đọc cho biết bài viết về kỹ thuật 5G của Huawei để từ đó có thể rõ thêm mạng 5G do Huawei kiểm soát che giấu những nguy hiểm nào? Sẵn đề nghị luôn, chuyên gia nào thật sự có khả năng, không đồng ý với tác giả E.F cứ tự nhiên viết phản hồi để rộng đường dư luận. (PTD_LNC)
* * *
Gã khổng lồ truyền thông China (Trung Cộng) Huawei đi trước khoảng hai năm so với phần còn lại của thế giới về công nghệ 5G. Liệu tập đoàn – và qua đó là China – sẽ sớm kiểm soát thế giới bằng công nghệ tương lai có lẽ là quan trọng nhất? Một tài liệu ZDFinfo xem xét tình hình.
Có một bóng ma đang xảy ra trong “thế giới tự do” và tên của nó thậm chí nghe hơi giống lâu đài ma ám và kinh dị – ít nhất là bằng tiếng Đức: Gã khổng lồ viễn thông China Huawei bán nhiều thiết bị trên toàn thế giới hơn Apple và do đó tạo ra vào năm 2019 doanh số hàng năm khoảng 111 Tỷ euro. Tuy nhiên, quan trọng hơn câu chuyện thành công này là sự phát triển trong tương lai của công ty với công nghệ 5G, trong đó công ty là người đi đầu. Tất cả các chuyên gia đều đồng ý rằng 5G sẽ thay đổi thế giới đáng kể trong những năm tới. Chúng ta sẽ quen với một môi trường đầy những máy móc thông minh và tốc độ truyền đi chưa từng có: xe hơi tự lái, robot thông minh, cái gọi là “Internet of Things”. Mỗi bóng đèn, mỗi ngăn cửa sổ sẽ sớm được kết nối với mạng – và người vận hành mạng này là người có quyền kiểm soát nó.
Huawei đã sớm nhận ra tầm quan trọng của 5G và đã đầu tư rất nhiều vào công nghệ này từ năm 2009. “Người ta ước tính Huawei dẫn đầu trong cuộc cạnh tranh khoảng hai năm”, một chuyên gia trong bộ phim “Sức mạnh thế giới Huawei” của nhà báo Pháp Romain Besnainou, được nhìn thấy vào thứ Hai, ngày 17 tháng 8, lúc 8:15 tối, trên ZDFinfo hoặc trong thư viện phương tiện truyền thông ZDF. “So sánh giữa 4G và 5G giống như giữa một con vịt và một chiếc Ferrari,” nó nói ở nơi khác. Toàn bộ các nhánh của nền kinh tế sẽ chuyển sang công nghệ này. Trong khi phương Tây đã suýt thắng trong trận chiến với China về 2G, 3G và 4G, thì giờ đây họ đã thua – về tất cả mọi thứ, với bước nhảy vọt mang tính quyết định về mặt truyền tải dữ liệu di động, có thể được sử dụng để vận hành và kiểm soát hầu hết mọi thứ trong cuộc sống theo thời gian thật (Echtzeit / Real time).
++ Mạng 5G do Huawei kiểm soát che giấu những nguy hiểm nào?
Bộ phim nói: “Ngày nay, đó là sự thống trị tối cao trong vật lý lượng tử (Quantenphysik / Quantum physics), trí tuệ nhân tạo và viễn thông. “Cả thế giới đang tiến hành cuộc chiến này. Ai làm chủ được 5G sẽ thống trị một phần lớn nền kinh tế của ngày mai.” 5G hoạt động với một “mạng cốt lõi (Kernnetzwerk / Core network)” mà qua đó tất cả dữ liệu đều chạy. Điều này có thể được sử dụng để truy cập số điện thoại, địa chỉ và dữ liệu khách hàng. Dường như còn nguy hiểm hơn khi đến năm 2025 – theo các chuyên gia công nghệ trong phim – sẽ có từ 50 đến 100 tỷ vật thể được kết nối mạng qua 5G trên thế giới. Robert L. Strayer, đại diện Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ về Truyền thông Mạng cho biết: “Khi số lượng đối tượng được kết nối với mạng 5G tăng lên, thì khả năng tấn công của nó cũng tăng theo.
“Bất kỳ ai kiểm soát Internet đều có thể tắt cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Nó chỉ phải nhấn một nút.”
Điểm mấu chốt là 5G có thể tạo ra hàng tỷ mục tiêu tấn công: nhà điều hành có thể tắt điện thoại, bóp nghẹt (cắt giảm) mạng và làm tê liệt xe hơi (ô tô) hoặc nhà máy điện.
++ Donald Trump là một đối thủ kiên quyết của Huawei.
Cuộc đấu tranh của ông chống lại công ty China là một phần của cuộc chiến thương mại lớn của Hoa Kỳ chống lại Trung Cộng. Nhưng vị tổng thống gây tranh cãi được đa số trong Quốc hội Hoa Kỳ ủng hộ trong vấn đề này. Kinh doanh làm ăn với Huawei bị cấm ở Mỹ do lo ngại về an ninh, và các quốc gia như Nhật Bản, Úc và New Zealand cũng đã làm theo.
Hiệu quả: Huawei đã bán được ít điện thoại thông minh hơn 40% trong vòng vài tháng. Mặc dù vậy, vẫn còn có khoảng ba tỷ người sử dụng các sản phẩm của Huawei. Một vũ khí sắc bén trong cuộc chiến thương mại của Mỹ chống lại Huawei là việc ngăn chặn “Big Five” của Mỹ trên smartphone China. Các sản phẩm của Google, Apple, Facebook, Amazon và Microsoft không chạy trên đó – vì vậy sẽ không có video YouTube nào được xem, kể cả Google Maps mà bạn có thể yêu cầu chỉ đường. Nhà báo công nghệ Scott Tong nói trong bộ phim tài liệu: “Ở China, điều này không có tác động lớn”. Các dịch vụ như Google dù sao cũng bị chặn. Tuy nhiên, Huawai bán một nửa số điện thoại di động của mình ra nước ngoài, chủ yếu là sang châu Âu. Về mặt này, công ty Huawei thực sự phải chấp nhận những thất bại nghiêm trọng.
++ Tập đoàn đến từ đâu – và ai kiểm soát nó?
Công ty được thành lập vào năm 1987 với số vốn đầu tư là 2.500 euro tại Thâm Quyến (Shenzhen), một làng chài (làng dân chài lưới) phía nam China gần Hồng Kông. Ngày nay nó có 13 triệu cư dân. Khu vực này được gọi là Thung lũng Silicon của China, 10 phần trăm tổng sản phẩm quốc nội được tạo ra ở đây. Huawei có 200.000 nhân viên. Năm 2018, họ đứng đầu danh sách các đơn đăng bộ bằng sáng chế trên toàn thế giới với 5.400 – xếp hạng trước Mitsubishi (2800) và Intel (2500). Người sáng lập Huawei, Ren Zhengfei, sinh năm 1944, từng là kỹ sư tại một đơn vị IT của “Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc”. Đây là cũng một trong những lý do tại sao công ty được cho là gần gũi với các ý tưởng của chính quyền, ngay cả khi người sáng lập hiện chỉ nắm giữ khoảng một phần trăm cổ phần. Phần còn lại thuộc sở hữu của nhân viên.
Weiliang Shi, giám đốc điều hành Huawei tại Pháp, cho biết không có ảnh hưởng của nhà nước với họ. Nhưng điều này tất nhiên là tương đối, bởi vì không giống như ở phương Tây, một công ty không thể đơn giản nói “KHÔNG” khi nhà nước yêu cầu họ làm điều gì đó. Luật Mật vụ Trung Cộng năm 2017 quy định rằng không công ty nào có thể từ chối hợp tác với cơ quan mật vụ. Vì vậy, nếu cần, tất cả dữ liệu phải được tiết lộ. Mặc dù có một cái gì đó có thể so sánh ở Hoa Kỳ với “Đạo luật Yêu nước” – nhưng ở Mỹ vẫn luôn có quyền tài phán độc lập giữa Quốc gia và kinh tế tư nhân (Private economy). Điều này không phải là trường hợp ở China.

++ Có bằng chứng về hoạt động gián điệp của China bởi Huawei?
Chính phủ Mỹ không đưa ra bằng chứng cụ thể nào nhưng vẫn giữ nguyên lập trường và cảnh báo về hoạt động gián điệp và tấn công mạng từ Trung Cộng (China). Tuy nhiên, có một tiền lệ cho thấy hoạt động gián điệp như vậy có thể trông như thế nào. Trụ sở chính của Liên minh châu Phi ở Addis Ababa, Ethiopia là một món quà của chính phủ China. Huawei đảm nhận toàn bộ phần viễn thông trong tòa nhà. Tại một thời điểm nào đó, người ta phát hiện ra rằng hàng đêm lượng dữ liệu khổng lồ đã được chuyển đến China. Một nhân viên CIA cho biết: “Người ta không biết liệu cơ quan mật vụ China đã bí mật sử dụng phần mềm gián điệp trong hệ thống hay Huawei đã làm điều đó thay mặt chính quyền?”
Một ngành kinh doanh quan trọng khác của Huawei là hệ thống giám sát video Skynet: khoảng 500 triệu camera đã được lắp đặt ở các thành phố và vùng nông thôn của China. Chúng được sử dụng để nhận dạng khuôn mặt và giám sát người dân. Huawei được coi là người trợ giúp cho ý tưởng giám sát này thay mặt cho đảng nhà nước Trung Cộng. Chính thức, đó là về “Thành phố an toàn” (“Safe Cities”), tội phạm sẽ bị phát hiện và kết án bằng cách sử dụng nhận dạng khuôn mặt. “China bị ám ảnh bởi sự kiểm soát xã hội”, một nhà báo Pháp nói trong bộ phim tài liệu. Hệ thống “Thành phố an toàn (Safe Cities)” đã được sử dụng ở 160 thành phố, bao gồm cả bên ngoài China. Các thành phố như Belgrade (ghi chú thêm: Thủ đô của Serbien (Capital of Serbia)) hoặc Gelsenkirchen (ghi chú: một thành phố lớn của tiểu bang Nordrhein-Westfalen/Đức) là khách hàng.
Kết luận của bộ phim:
Ngay cả khi Huawei nỗ lực với công nghệ tiên tiến với mức giá thấp để quảng bá hình ảnh của một công ty quốc tế, độc lập về chính trị ra thế giới, người ta cũng không nên đánh giá thấp sự kiểm soát của nhà nước trong tình trạng bị ám ảnh bởi sự kiểm soát.

Lê Ngọc Châu chuyển ngữ, tóm lược chiều ngày 18.08.2020
– Theo E. L. / Teleschau, 17.08.2020 – Technology
https://de.yahoo.com/nachrichten/gef%C3%A4hrlich-huawei-…
https://www.weser-kurier.de/deutschland-welt/-wie-gefaehrlich-ist-huawei…%2Bjsrzb4wBjCttWt2v6u-JEnw%40mail.gmail.com.
***
*Đảng dân chủ ngụy tạo tài liệu, nói láo, dùng trường hợp gia đình một đàn bà Mễ nhập cư bất hơp pháp, bị trục xuất về nước để tấn công Tổng thống Donald Trump
Bị ông Jim Hayek vạch trần sự gian manh, xảo trá, bịp bợm, với bài viết ( đính kèm những tài liệu dẫn chứng ) dưới đây

DNC Used Deported Woman To Attack Trump. She Was Deported Under Clinton, Flagged Under Obama.

By Jim Hayek August 21, 2020

https://americantruthtoday.com/left-news/2020/08/21/dnc-used-deported-woman-to-attack-trump-she-was-deported-under-clinton-flagged-under-obama/?utm_source=sprklst&utm_campaign=americantriumph-dnc-08_21-am

** Lies, lies, and more lies. That is all the dems have. They are pathetic people, belonging to a pathetic party.

** The DNC lied and misrepresented the President? Say it isn’t so! They are always so honest and forthright! (Note sarcasm)
Why is anyone surprised at this? It is typical
Democrat procedure supported and promoted by the left wing media.
** The DNC is really good any misinformation , as long as it fits their agenda !!!
** We already know that the Democrats believe in the “end justifies the means” mantra.
There is another party that believes in this mantra, the Communist Party USA. What else does the Democrat party agree with the communists on?

The deported illegal alien that the Democrat National Convention used this week to attack President Donald Trump was previously deported under Democrat President Bill Clinton and was flagged under former Democrat President Barack Obama to be deported after she illegally re-entered the United States.
“Alejandra Juarez first sneaked into the U.S. in 1998. She was caught at the border and deported back to Mexico,” The Washington Times reported. “She quickly sneaked back into the U.S. — a ‘felony act’ — and remained in the shadows until a traffic stop in 2013 when she appeared on the radar of U.S. Immigration and Customs Enforcement.”
“Experts said an Obama-era initiative expanding the use of local police fingerprint checks to aid deportations likely flagged Mrs. Juarez for ICE,” The Washington Times added. “At that point, the Obama Homeland Security Department had a choice. It could have shown leniency but instead reinstated her deportation order from 1998, putting her on the path to deportation that the Trump Homeland Security Department carried out in 2018.”
Democrats used Alejandra Juarez’s daughter, 11-year-old Estela Juarez, as a weapon against the president during the DNC this week when she read an emotional letter that tried to portray the president as a cold person who was ripping families apart.

The ad video in which Democrats featured Estela Juarez also falsely misrepresented comments that Trump has made during his presidency.

The video shows Trump making four comments on four separate occasions, and makes it seem as though he was talking about illegal aliens. The four comments were:

1. “We will begin moving them out day one.”
2. “These aren’t people.”
3. “I don’t want them in our country.”
4. “They’re animals.”

In each of those statements, Trump was referring to violent criminals, including the hyper-violent MS-13 street gang, not people who were simply in the U.S. illegally.

Full context of each remark below [portion of quote used by DNC highlighted in bold]:

1. Trump said during a 2016 campaign event: “According to federal data, there are at least two million, two million, think of it, criminal aliens now inside of our country, two million people criminal aliens. We will begin moving them out day one. As soon as I take office. Day one. In joint operation with local, state, and federal law enforcement.” (Source)
2. Trump made his “these aren’t people” remark in response to a comment from a sheriff at a White House round table event on May 16, 2018, who said: “There could be an MS-13 member I know about — if they don’t reach a certain threshold, I cannot tell ICE about it.” Trump responded by saying: “We have people coming into the country, or trying to come in — and we’re stopping a lot of them — but we’re taking people out of the country. You wouldn’t believe how bad these people are. These aren’t people. These are animals. And we’re taking them out of the country at a level and at a rate that’s never happened before. And because of the weak laws, they come in fast, we get them, we release them, we get them again, we bring them out. It’s crazy.”
3. Trump said on November 1, 2018: “There’s nothing political about a caravan of thousands of people, and now others forming, pouring up into our country. We have no idea who they are. All we know is they’re pretty tough people when they can blast through the Mexican military and Mexican police. They’re pretty tough people. Even Mexico said, ‘Wow, these are tough people.’ I don’t want them in our country. And women don’t want them in our country. Women want security. Men don’t want them in our country. But the women do not want them. Women want security. You look at what the women are looking for. They want to have security. They don’t want to have these people in our country. And they’re not going to be in our country. It’s a very big thing.”
4. Trump said during an August 2018 rally: “Anything I want, they want to oppose. You know, I just figured out how to do the wall: I’ll say I don’t want to build the wall and they’ll insist on building it. I just figured that out right now. So Bob Casey doesn’t mind MS-13 coming in. These are the slicers. They slice people up and they’re – and remember I called them animal and Nancy Pelosi scolded me, ‘How dare he call another human being an animal?’ They’re animals.“

Below is the transcript and the video that the DNC used to attack Trump:

Dear Donald Trump (!)

My name is Estella. I am 11-years-old.
My mom is my best friend. She came to America as a teenager over 20 years ago without papers in search of a better life. She married my dad, who served our country as a Marine in South America, Africa, and Iraq.
My mom worked hard and paid taxes, and the Obama administration told her she could stay.
My dad thought you would protect military families, so he voted for you in 2016, Mr. President. He says he won’t vote for you again after what you did to our family. Instead of protecting us, you tore our world apart. Now, my mom is gone, and she’s been taken from us for no reason at all. Every day that passes, you deport more moms and dads and take them away from kids like me.
You separated thousands of children from their parents, and you put them in cages. Some of those kids are now orphans because of you.
Mr. President, my mom is the wife of a proud American Marine and a mother of two American children. We are American families. We need a president who will bring people together, not tear them apart.
***
*Thị trưởng Manila yêu cầu trục xuất người bán mỹ phẩm ghi Manila thuộc TC

Aug 22,2020

Hôm 20/8, Thị trưởng Manila Isko Moreno ra lệnh đóng cửa cửa hàng mỹ phẩm tại Divisoria Mall, nơi bán các sản phẩm ghi Manila là một “tỉnh” của Trung Cộng.

Công ty bán sản phẩm chăm sóc tóc “Ashley Shine Keratin Treatment Deep Repair” gắn nhãn địa chỉ của họ ở Binondo, Manila – “một tỉnh của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”. Thị trưởng Moreno đã ra lệnh đóng cửa công ty vì vi phạm các quy định của thành phố và yêu cầu Cục Nhập cư (BI) trục xuất hai công dân Trung Cộng bán các sản phẩm làm đẹp trên.

Sản phẩm làm đẹp ghi Manila là một tỉnh của Trung Cộng.

Duterte sold the Philippines to China?

Andy Van

Thị trưởng Isko Moreno đưa ra tuyên bố: “Binondo là một phần của Manila, và Manila là một phần của Philippines. Manila là thủ đô của đất nước chứ không phải là một tỉnh của Trung Cộng. Trong bất kỳ trang lịch sử nào từ thời tổ tiên chúng ta đến nay, Manila chưa bao giờ thuộc về Trung Cộng”.

Riêng ông Facundo cho biết Văn phòng đã phối hợp với nhà điều hành trung tâm thương mại để không cho phép các cửa hàng hoạt động trở lại cho đến khi họ phối hợp với chính quyền thành phố.

Hai công dân Trung Quốc là Shi Zhong Xing và Shi Li Li, chủ sở hữu của Elegant Fumes Beauty Products, Inc., còn bị cáo buộc vi phạm các quy tắc và quy định của Cục Quản lý thực phẩm và dược phẩm Philippines (FDA) vì không ghi rõ “Số lô/đợt sản xuất” và “tên, địa chỉ của công ty hoặc người chịu trách nhiệm đưa sản phẩm ra thị trường” trên bao bì sản phẩm.

Trước đó, đại diện đảng PBA – Jericho Nograles – đã kêu gọi nhà chức trách điều tra và đưa vào danh sách đen sản phẩm làm đẹp của Trung Quốc đang phân phối tại địa phương sau khi hãng này dán nhãn địa chỉ Manila là một “tỉnh” của Trung Cộng.

Ông Nograles cho biết đã yêu cầu Bộ Thương mại và Công nghiệp cùng Cục Quản lý thực phẩm và dược phẩm điều tra sự việc và kêu gọi các nhà lập pháp xử phạt thật nặng việc dán nhãn sai trên các sản phẩm tiêu dùng

Thị trưởng Manila Isko Moreno tuyên bố: ‘”Chúng tôi sẽ không cho phép những siêu cường tìm cách qua mặt và coi thường chủ quyền của đất nước Philippines”
Trước đó, năm 2018, các biểu ngữ mang thông điệp “Chào mừng đến với Philippines, một tỉnh của Trung Cộng” bất ngờ xuất hiện trên một số cầu vượt dành cho người đi bộ nhân dịp kỷ niệm hai năm Philippines chiến thắng Trung Cộng trong vụ kiện tại Tòa trọng tài quốc tế liên quan đến “đường chín đoạn” ở Biển Đông.

Tấn Vĩ (theo GMA Network, Manila Bulletin)
***
Biden mong trường học sẽ dạy nhiều hơn về đức tin Hồi Giáo
Biden, at Muslim voters summit, says ‘I wish we taught more in our schools about the Islamic faith’
***
*TikTok xóa 380.000 video có nội dung thù hận ở Mỹ

Ts Khương Hữu Lộc nói về công ty TikTok của TC
https://www.youtube.com/watch?v=bK7qWinjZZs

TikTok cho biết đã xóa hơn 380.000 video ở Mỹ do vi phạm chính sách “ngôn từ thù hận” trong năm nay, theo SCMP.
Hôm 20/8, ứng dụng do ByteDance của Trung Quốc sở hữu cũng cho biết họ đã cấm hơn 1.300 tài khoản đăng các nội dung thù hận và xóa bỏ 64.000 bình luận vì lý do tương tự
TikTok cho biết trong một bài đăng trên blog rằng họ đã có động thái xử lý đối với các nội dung phân biệt chủng tộc và cũng sẽ không khoan nhượng đối với các nhóm thù địch có tổ chức với nội dung phủ nhận các “thảm kịch” như Holocaust hay chế độ nô lệ.
Là ứng dụng phổ biến trong giới thanh thiếu niên, được biết đến nhiều nhất với các nội dung nhảy và hát nhép cũng như các thử thách đối với người dùng, nhưng một đánh giá của Liên đoàn Chống phỉ báng hồi đầu tháng cho biết nền tảng này đang được sử dụng để truyền bá chủ nghĩa thượng tôn da trắng và các nội dung kích động thù hận khác.
Tuần trước, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã yêu cầu ByteDance phải sang nhượng lại các hoạt động của TikTok ở Mỹ trong vòng 90 ngày nếu không muốn bị cấm tại quốc gia này. Các quan chức Mỹ thời gian qua đã liên tục bày tỏ lo ngại rằng ứng dụng này sẽ gửi thông tin về người dùng cho chính phủ Trung Quốc và gây tổn hại đến an ninh quốc gia, mặc dù TikTok đều phủ nhận mọi cáo buộc.
> Công ty mẹ của TikTok “lộ mặt” với lá cờ cộng sản
Hiện ngoài Microsoft, hãng Oracle cũng đang xem xét việc mua lại hoạt động của TikTok tại Mỹ và một số quốc gia khác.
Triller – một trong số các lựa chọn thay thế TikTok đã đạt lượng tải xuống tăng vọt tại Mỹ trong tuần qua sau sắc lệnh đối với TikTok. Ông Trump cũng đã lập tài khoản trên Triller và hiện đã có 238.000 người theo dõi cùng 6 video tính đến ngày 21/8.
Thanh Thuỷ
***
*Bannon: Tổng thống Trump là đại tướng chống lại ‘chế độ độc tài giết người ở TCChiến lược gia trưởng Nhà Trắng Steve Bannon và Chánh văn phòng Nhà Trắng Reince Priebus phát biểu tại Hội nghị Hành động Chính trị Bảo thủ 2017 (CPAC) tại National Harbor, Maryland, Hoa Kỳ (ảnh: Gage Skidmore/Flickr).
Chiến lược gia Steve Bannon cho rằng Tổng thống Mỹ Donald Trump đang là “đại tướng”trong cuộc chiến chống lại “chế độ độc tài giết người ở Trung Quốc”.
Trong một cuộc phỏng vấn với chương trình “Sunday Morning Futures” của Fox News hôm Chủ nhật (19/7), cựu cố vấn Nhà Trắng Bannon nói rằng Tổng thống Trump đang là một “đại tướng” trong cuộc chiến thông tin và kinh tế với chính quyền Trung Quốc, trong đó có việc chỉ thẳng các phóng viên làm việc cho các tờ báo Trung Quốc thực chất là các đặc vụ của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).
Ông Bannon nói về Tổng thống Trump: “Hãy nhớ lấy điều này, đây là một người đàn ông rất thông minh”.
Tới nay, chính quyền Trump đã sử dụng “Đạo luật Đăng ký Cơ quan Đại diện nước ngoài” (FARA) để chỉnh định ít nhất 9 hãng tin Trung Quốc không phải là các tờ báo độc lập, mà thực chất là các kênh tuyên truyền của Bắc Kinh, và vì vậy phải đăng ký và bị giám sát như cơ quan nước ngoài ở Mỹ.
Ông Bannon cho rằng Hoa Kỳ cần phải chấm dứt “giỡn chơi” với chế độ độc tài giết người ở Trung Quốc. Ông nói: “Giờ chúng ta phải ngừng giỡn chơi với ĐCSTQ, phải ngừng làm bên nài nỉ trong đại dịch virus. Chúng ta phải nói với họ rằng, các ông phải giao nộp mọi thông tin, phải mở cửa phòng thí nghiệm P4 và cho phép các nhà khoa học Mỹ và các nước khác trên khắp thế giới vào bên trong và thẩm vấn mọi người, thu thập mọi tài liệu, nếu không chúng tôi sẽ cho các ông ‘xong đời’”.
Vị chiến lược gia nói tiếp: “Chúng tôi sẽ cắt quyền tiếp cận của các ông đối với đồng đô la Mỹ. Chúng tôi sẽ trừng phạt các ngân hàng của các ông. Và chúng tôi sẽ trừng phạt các đảng viên cấp cao nhất của ĐCSTQ, như Vương Kỳ Sơn và Tập Cận Bình”.
“Tổng thống Trump có một câu rất hay, đó là: Không chơi game”, ông Bannon cho biết. “Đã đến lúc ngừng chơi game với chế độ độc tài giết người này. Họ đã nói dối. Người dân Mỹ đã thiệt mạng. Người dân của chính đất nước họ cũng đã phải chịu thống khổ vô cùng. Nhân dân chính là những nạn nhân vô tội của chế độ độc tài này”.
DKN.News
***
*Nguyễn Quang Duy

Liệu ông Biden có thể chấm dứt được “thời kỳ đen tối”?

Đại Hội đảng Dân Chủ 2020 cho thấy tính đa dạng chính trị, văn hóa, chủng tộc và những khó khăn đảng Dân Chủ đang phải đối đầu, liệu liên danh Biden – Harris có thể vượt qua các khó khăn giành thắng lợi trong kỳ bầu cử sắp tới?

Từ chính sách xã hội…
Thời Tổng thống John Kenedy là thời kỳ vàng son của đảng Dân Chủ, ông đã đưa ra những chính sách xã hội chống lại nghèo khó và bất công, thu hút được đa số cử tri lao động.
Tổng thống Lyndon Johnson tiếp tục ban hành Đạo luật Quyền Dân sự 1964, chống kỳ thị chủng tộc, giới tính… và Đạo luật Quyền Bầu cử 1965, bảo vệ quyền bầu cử của người Mỹ da đen, nên hầu hết cử tri người Mỹ da đen đều bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ.

Sang toàn cầu hóa…
Tổng thống Bill Clinton tự nhận đã được Tổng thống Kenedy truyền cảm hứng khiến ông gia nhập đảng Dân Chủ nhưng khi cầm quyền ông lại đi theo đường lối và chiến lược của Tổng thống Ronald Reagan, ông Clinton khai sinh Hiệp định Thương mại Tự do Bắc Mỹ khiến hàng hóa từ Mễ Tây Cơ đổ vào nước Mỹ làm hằng triệu công nhân lâm vào cảnh thất nghiệp, đói nghèo.
Những người lao động đã trừng phạt ông Clinton nên ngay trong cuộc bầu cử giữa kỳ 1994, đảng Dân Chủ mất cả Thượng Viện lẫn Hạ Viện.
Lần đầu tiên trong vòng 40 năm đảng Cộng Hòa kiểm soát được Hạ Viện và liên tục giữ cả hai viện trong sáu năm còn lại của Tổng Thống Clinton.
Đảng Cộng Hòa nắm cả lưỡng viện nên chi phối các chính sách kinh tế và xã hội, nhờ đó kinh tế tăng trưởng mạnh nhưng các chính sách xã hội cho người lao động bị giới hạn rất nhiều.
Năm 2000, Tổng thống Clinton tin rằng khi Bắc Kinh gia nhập WTO, Trung cộng sẽ tôn trọng luật chung nên đã chấp nhận Bắc Kinh tham gia vào Tổ chức Thương Mãi Thế Giới (WTO) và mở cửa cho hàng hóa Trung cộng đổ vào nước Mỹ.
Nhưng Bắc Kinh thay vì tôn trọng luật chung lại tìm cách phá bỏ nó, khiến nước Mỹ càng ngày càng lụn bại, người lao động ngày càng khốn khổ.
Đảng Dân Chủ mất cử tri lao động nhưng bù lại đã thu hút được thành phần cấp tiến theo tự do phóng khoáng, tự do thương mãi quốc tế và cổ vũ toàn cầu hóa.
Những người cấp tiến theo khuynh hướng toàn cầu hóa có học thức nên được giữ những vai trò quan trọng trong chính trị, giáo dục và truyền thông, dần dần họ chuyển đổi cả văn hóa và tư tưởng của người Mỹ.
Toàn cầu hóa tàn phá nước Mỹ về mọi mặt, từ kinh tế, chính trị, đến văn hóa, giáo dục và với tư tưởng sống chung hòa bình không cần tăng cường quân sự.

Chính trị bản sắc bắt đầu…
Toàn cầu hóa ảnh hưởng đến từng người, từng gia đình và toàn xã hội là nguyên nhân gây phân cực nước Mỹ, trong Đại Hội đảng Dân Chủ năm 2004, ông Barack Obama có bài diễn văn tố cáo sự phân cực chính trị.
Từ đó, báo chí và truyền thông Mỹ bắt đầu bàn luận về một Tổng thống da đen đầu tiên cho nước Mỹ, và nhờ tài ăn nói ông Obama đã thắng cử Tổng thống một cách dễ dàng.
Nhưng điều hành một nước Mỹ không phải là chuyện dễ, dư âm ông Obama để lại là Obamacare, 8 năm kinh tế trì trệ và một nước Mỹ phân hóa hơn.
Với Trung cộng, ông Obama quá ôn hòa đến độ nhu nhược bị giới chức Bắc Kinh xem thường, còn hàng hóa Trung cộng tràn ngập, kỹ nghệ Mỹ hầu như phá sản, chiến lược xoay trục về Thái Bình Dương và Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) nhằm mục đích “bao vây” một Trung cộng đang trỗi dậy, chỉ hoàn tất trên giấy tờ.
Nhiều người Việt ủng hộ Hiệp định TPP nhưng quên rằng người Mỹ lao động đã từ chối TPP ngay từ phút đầu soạn thảo.
Bầu cử giữa kỳ 2010 đảng Dân Chủ mất Hạ viện, đến bầu cử giữa kỳ 2014 mất luôn Thượng viện, đến khi bà Harry Clinton ra tranh cử chính bà đã phải hứa nếu thắng cử Tổng thống bà sẽ chấm dứt tham gia Hiệp Định TPP.
Sau chiến thắng của ông Obama năm 2008, báo chí truyền thông Mỹ bắt đầu nói đến chuyện một Tổng thống thuộc phái nữ, chính trị bản sắc (identity politics) dựa vào mầu da, sắc tộc, giới tính và vóc dáng bề ngoài nhằm thu hút cử tri của đảng Dân Chủ đã thay cho việc tranh cử cổ điển thuyết phục cử tri bằng chính sách và chiến lược.
Trong lần tranh cử 2016, bà Clinton gần như không đưa ra một chính sách hay chiến lược nào, người bảo thủ và lao động sợ bà Clinton sẽ tiếp nối con đường của 2 ông Clinton và Obama tiếp tục đưa nước Mỹ vào con đường lụn bại nên đã bầu cho ông Trump.

Liên danh Trump – Pence…
Ông Trump là một nhà truyền thông xuất sắc, ông liên tục nêu quan điểm chính trị để thăm dò và sửa soạn dư luận.
Ông luôn nhắc nhở mọi người những việc ông đã và đang làm, ông tạo hứng thú để mọi người tiếp tục tìm hiểu, theo dõi và ủng hộ những việc ông sẽ làm.
Trong 4 năm qua ông đã hoàn thành một phần cuộc “chiến tranh tâm lý” đánh thức cả thế giới phải nhận thức lại vai trò của nước Mỹ, nhận thức lại toàn cầu hóa, nhận thức lại tự do thương mãi quốc tế, nhận thức được mối đe dọa của Bắc Kinh.
Ông Trump thường làm những việc mà các chính trị gia ít ngờ tới như vừa rồi ông ký sắc lệnh gia hạn hỗ trợ tài chánh cho hàng chục triệu người Mỹ bị mất việc do đại dịch.
Gắn bó với ông Trump là Phó Tổng Thống Mike Pence, một người bảo thủ, ngoan đạo, điềm đạm, nhiều kinh nghiệm và uy tín, một chính trị gia gương mẫu của đảng Cộng Hòa.
Ngày 23/8/2020, ông Trump đã công bố Chương trình hành động với 50 ưu tiên hành động cho nhiệm kỳ sắp tới dưới tiêu đề: “Chiến đấu vì bạn!”.
Ngày 24/8/2020, Đại hội Đảng Cộng hòa 2020 khai mạc gợi “giấc mơ Mỹ Quốc” tương lai sẽ tươi sáng hơn quá khứ nếu đảng Cộng Hòa được tiếp tục cử tri tin cậy.

Ứng cử viên Biden…
Ông Biden là chính trị gia với gần 50 năm kinh nghiệm chính trường, ông đã nhiều lần ra tranh cử, nhưng thật lạ lần này ông gần như tránh mặt không tiếp xúc với truyền thông báo chí, đánh mất nhiều cơ hội cổ vũ cho đường lối và chiến lược của đảng Dân Chủ.
Khi ông Biden tuyên bố ứng cử viên phó tổng thống phải là một phụ nữ da màu, mà phải là trẻ để ông có thể chuyển tiếp quyền lực, rõ ràng chính trị bản sắc đã thống lĩnh đảng Dân Chủ vì có đến 90% dân số nước Mỹ là đàn ông, phụ nữ da trắng và lớn tuổi bị loại khỏi vòng tuyển cử.
Nước Úc có Đạo luật Cơ Hội Bình Đẳng (Equal Opportunity Act) tuyên bố như ông Biden chỉ chọn phụ nữ, da màu và trẻ, là tuyên bố kỳ thị giới tính, kỳ thị tuổi tác và kỳ thị chủng tộc.
Bà Kamala Harris, người được chọn đứng cùng liên danh với ông Biden, cũng là người đã từng công khai chỉ trích ông Biden là người lợi dụng phụ nữ và kỳ thị chủng tộc.

Ứng cử viên Kamala Harris …
Bà Harris là người đã được Tổng thống Obama tạo cơ hội cho phát biểu trong Đại Hội đảng Dân Chủ 2012 và bà có rất nhiều gắn bó với ông Obama.
Bà ra tranh cử Tổng thống 2020 nhưng qua tranh luận bà không đưa ra được quan điểm rõ ràng nên số người ủng hộ ít dần và bà sớm bỏ cuộc.
Bà Harris có cha gốc Jamaica và mẹ gốc Ấn Độ, nhưng nguồn gốc sẽ giúp gì cho cuộc tranh cử: (1) phụ nữ và người Mỹ da đen sẽ chọn bà hay chọn chính sách của đảng Cộng Hòa hay không đi bầu; (2) trong tình trạng Ấn Trung đang chiến tranh, người Mỹ gốc Ấn sẽ chọn bà hay chọn ông Trump; và (3) khi bà ít nói đến nguồn gốc Jamaica của cha mình, cử tri gốc Nam Mỹ sẽ nghĩ gì về bà.

Cánh tả xã hội chủ nghĩa…
Trên Twitter, Dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez cho phổ biến bài cô đã phát biểu trong Đại Hội với phụ đề bằng tiếng Tây Ban Nha.
Cô kêu gọi đảng Dân Chủ chấp nhận các giải pháp nhằm chăm sóc sức khỏe, giáo dục đại học, lương đủ sống và quyền lao động cho mọi người ở Mỹ và kết thúc bằng lời đề cử Thượng Nghị Sĩ Bernie Sanders làm ứng cử viên tổng thống đại diện đảng Dân Chủ.
Qua đó có thể thấy cô đã không đồng ý với việc đề cử ông Biden, cũng như nói rõ quan điểm muốn thắng cử đảng Dân Chủ cần có đường lối và chính sách rõ ràng.
Đây một dấu hiệu quan trọng nó có thể quyết định kết quả cuộc bầu cử vì cô thu hút được nhiều người trẻ và người gốc Nam Mỹ cánh tả.

Ai thắng ai?
Bầu cử Tổng Thống lần trước 2020, nhiều cử tri đảng Dân chủ không đi bầu là vì chính trị bản sắc không đủ sức hấp dẫn họ và họ không biết đảng Dân Chủ sẽ đưa nước Mỹ về đâu.
Đại Hội đảng Cộng Hòa 2020 cũng đã bắt đầu, việc tranh cử càng ngày càng trở nên ráo riết, mong rằng sẽ có nhiều thông tin hơn về đường lối và chiến lược của cả hai đảng trong những ngày sắp tới.
Đảng Dân Chủ lần này không lạc quan về một “làn sóng xanh”, một chiến thắng áp đảo như hai cuộc bầu cử 2016 và giữa kỳ 2018 vừa qua.
Nếu liên danh Biden – Harris thất cử thì rõ ràng cử tri Mỹ đã chán ngấy chính trị bản sắc (identity politics) dựa vào mầu da, sắc tộc, giới tính và vóc dáng bề ngoài.
Nếu thế, đảng Dân Chủ cần vượt qua “thời kỳ đen tối”, quay trở lại cách thức tranh cử cổ điển, thuyết phục cử tri bằng chính sách và chiến lược cụ thể rõ ràng.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
25/8/2020
***
*ĐẶNG QUANG CHÍNH

Anh chàng cà giựt …!

Dân gian -hay người bình dân- có lối diễn tả một kẻ không được bình thường là “tửng tửng tàng tàng” (*) Nhưng, lối đó có tương đồng với lối diễn tả «anh chàng “cà giựt”… không …?
Trong cuộc chơi “Ú tim” hiện nay trong chính trường ở Mỹ … có anh chàng “cà giựt” nào không …?
Trong một cuộc phỏng vấn với chương trình “Sunday Morning Futures” của Fox News hôm Chủ nhật (19/7/2020), cựu cố vấn Nhà Trắng Bannon nói rằng Tổng thống Trump đang là một “đại tướng” trong cuộc chiến thông tin và kinh tế với chính quyền Trung Quốc …
Ta hãy theo dõi nơi đây một người được người viết gán cho lối diễn tả “anh chàng cà giựt” đến một ông Đại tướng xảy ra như thế nào?
Tổng thống Donald Trump là một hiện tượng chính trị lạ lùng chưa từng có trong lịch sử Hoa Kỳ. Ông chưa từng kinh qua bất cứ một chức vụ nào, cho dù là chức vụ nhỏ bé trong sự nghiệp của một chính trị gia.

Ông là một nhà tài phiệt với hồ sơ “chính trị” là con số 0 tròn trĩnh, lại thẳng tiến một mạch vào Nhà Trắng, bỏ sau lưng những đối thủ chính trị sừng sỏ như cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton hay Thượng nghị sĩ lừng danh John McCain.

Nhưng, hồ sơ “chính trị” đó là những gì đã tích lũy nơi ông Trump từ lâu. Rất lâu trước khi Donald Trump chính thức ra tranh cử Tổng thống vào năm 2016, “bà hoàng” truyền thông Oprah Winfrey đã hỏi ông trùm kinh doanh bất động sản về niềm đam mê chính trị trong talkshow “The Oprah Winfrey Show” vào năm 1988, rằng ông có muốn tranh cử tổng thống không. Ông Donald Trump khi ấy đã trả lời: “Nếu tình hình trở nên tồi tệ, tôi sẽ không bao giờ muốn loại trừ hoàn toàn ý định đó, bởi vì tôi thực sự mệt mỏi khi nhìn thấy những gì đang xảy ra với đất nước này”.
(Đừng nghĩ thoáng qua, xem như đó là một điều không có gì đặc biệt. Xem lại trường hợp tỉ phú Blomberg, ra ứng cử TT Mỹ vừa qua, mới thấy được sự việc đó khác thường ra sao. Ông Blomberg là tỉ phú đúng nghĩa. Tài sản ông này gấp ông Trump đôi ba lần … nhưng mới dự tuyển ứng viên của đảng Dân chủ lần này, năm 2020, đã phải “bỏ của chạy lấy thân”! dù các ứng viên Dân chủ, con số không quá 12 người, so với gần 17 người trong lần ứng viên TT của đảng Cộng Hòa, năm 2016).
Nhưng sau hơn ba năm “cầm lái” nước Mỹ, Tổng thống Donald Trump không những không làm nước Mỹ tan nát mà lại trở nên hùng cường với những kỳ tích, như sự bùng nổ việc làm đáng kinh ngạc (tạo ra 7 triệu việc làm), thị trường chứng khoán liên tục tăng ở các mốc kỷ lục, chỉ số Nasdaq lần đầu tiên vượt mốc 9.000 điểm – ghi nhận đỉnh cao kỷ lục mọi thời đại, tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất trong hơn nửa thế kỷ qua …
(Cũng vực nền kinh tế Mỹ đi lên, Clinton đã bỏ cấm vận với Tàu, dù khi ra tranh cử, thấy việc Tàu đàn áp Thiên An Môn, Cinton hứa là sẽ cấm vận Tàu đỏ, sau khi đắc cử. Nhưng, vì muốn vực kinh tế đi lên, khi đã làm Tổng thống, Clinton đành muối mặt làm ăn với Tàu đỏ…!)
Có thử thách nào tệ hại hơn đối với một Tổng thống Mỹ khi phải đối mặt với thủ tục bị luận tội và truất phế. Sau hơn nhiều tháng điều tra với khoảng 12 cuộc điều trần công khai và 15 cuộc điều trần kín, với bản báo cáo dài hơn 300 trang của Ủy ban Tư pháp Hạ viện, cùng cuộc “tổng tấn công” của hàng loạt báo chí truyền thông cánh tả, người ta lo ngại Tổng thống Trump sẽ bị “rối trí” mà “gục ngã”.
(Cái việc “phá đám” trong trò chơi ú tim được thấy ở chổ này. Tất cả bọn giấu mặt, ào ra một lúc, dù người A -kẻ đi tìm- chưa phát hiện ra một người nào trong bọn chúng … Bọn thiên tả bên Mỹ, ùa ra một lúc, kiếm việc này khác, tung đòn đánh Trump tới tấp)
Anh chàng “cà giựt” đó … có sáng kiến gì không…?
Một điển hình là vụ Israel. Tổng thống Donald Trump đã đảo ngược chính sách của Hoa Kỳ kéo dài hàng thập kỷ khi ông mạnh mẽ công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel, mở đại sứ quán Hoa Kỳ tại đây và công nhận chủ quyền của Israel đối với Cao nguyên Golan – một quyết định táo bạo và liều lĩnh mà những vị tiền nhiệm của ông đều tìm mọi cách trì hoãn.
Cũng chưa có đời tổng thống Mỹ nào lại “đủ” can đảm ủng hộ Đài Loan mạnh mẽ như Tổng thống Trump. Ông điện thoại chúc mừng bà Tổng thống Thái Anh Văn – được coi là cuộc điện thoại trực tiếp đầu tiên của một vị đứng đầu nước Mỹ kể từ năm 1979, khi quan hệ chính thức giữa Mỹ và Đài Loan bị cắt đứt.
Tổng thống Donald Trump “xô ngã” mọi tiêu chí thông thường xưa nay trên chính trường nước Mỹ, phá vỡ mọi “chuẩn mực” phát ngôn kín kẽ thường thấy ở các đời tổng thống trước. Ông thường Tweet hoặc chỉ trích, mắng mỏ trực tiếp đối thủ, không ngần ngại, né tránh mà chỉ rõ thẳng vấn đề.
Các vị nguyên thủ các quốc gia, các nhà quân sự nổi tiếng trên thế giới , từ những nuớc giầu mạnh như Anh, Đức, Nga, Trung Hoa …cho tới nuớc nhỏ như Campuchia..đều phải gãi đầu gãi tai, tìm trong các binh pháp như của Tôn Tử , các truờng đại học quân sự nổi tiếng như West Point, truờng Võ Bị Quốc Gia Đa Lạt.vv…đều không bao giờ ghi chép các tuyệt chiêu này !
Theo dõi chính trị Mỹ mới thấy, chiêu thức bỏ qua mọi phương thức tiếp cận truyền thống thông thường mà các chính trị gia vẫn hay áp dụng, trong mọi vấn đề của Donald Trump, quả là đặc biệt và rất hiệu quả.

Những qui trình cách thức về hình ảnh một chính trị gia, một tổng thống quyền năng nhất thế giới; những giá trị vốn đã được xây dựng và hoàn thiện hàng trăm năm nay, bất di bất dịch, đã trở thành truyền thống như những cái khuy trên bộ vest; nay đã bị Trump vứt vào sọt rác.

Bỏ đi mọi phương pháp đàm phán ngoại giao khôn khéo để thay bằng cách chốt hạ của nhà buôn; sử dụng nhân lực như một ông chủ ngân hàng; thay việc dùng báo chí truyền thống bằng MXH; xử lý công việc theo cách của một kẻ xót tiền tiếc của … Những thứ mà Trump làm là không giống ai và vì vậy nó gây shock cho tất cả.
Nhưng chiêu trò của “Anh chàng cà giựt” này không phải là trò đùa.
1) Chẳng hạn cách tạo đỉnh cao về quan hệ với quần chúng như sau
Thoạt tiên, Ông Trump loan một tin lấp lửng:”có thể hoãn lại ngày bầu cử, vì hoàn cảnh không thuận tiện “.
Dân chủ và Truyền thông thiên tả như chớp được cục vàng, tha hồ bới móc chỉ trích, rằng thì là ….ông Trump đang thất thế, sợ thua cuộc nên hoãn bầu cử …..
Đâu ngờ rằng chính những đàm tiếu của Dân chủ lại càng kích thích sự quyết tâm của toàn bộ người hâm mộ Trump, vì họ lo lắng cho Trump và quyết tâm cho Trump thắng cử. Vì thế họ không thể vắng mặt trong ngày 3/11 sắp tới. Đây là chiêu đánh thức đặc biệt, chắc chắn số lượng fan Trump sẽ hiện diện tối đa trong ngày bầu cử sắp tới.
Đặc biệt, Dân chủ càng đàm tiếu chỉ trích thì càng kích thích khối người trung lập. Lâu nay hoặc bàng quan với chính trị, hoặc qua loa thiếu cân nhắc khi tiếp xúc với thông tin ứng cử viên. Và hôm nay, trước những luồng thông tin phỉ báng Trump. Càng khiến họ nhìn lại tình hình, nhìn lại nước Mỹ hiện nay có tốt hơn nước Mỹ dưới 8 năm Obama không? Ông Trump đã làm được gì cho nước Mỹ hơn 3 năm qua? Tình hình hiện nay, nước Mỹ cần Trump hay cần Biden?
Và chính khối cử tri này mới quyết định cuộc bầu cử.
Có thể nói chiêu lấp lửng hoãn ngày bầu cử là chiêu tuyệt đỉnh, nó đánh động vào tâm thức và lương tri của từng người cử tri chính trực.
2) Dân chủ và Truyền thông thiên tả càng chỉ trích Trump, thì càng tăng sự chủ quan của khối cử tri Dân chủ. Không cần phải bầu vì Biden đã dẫn trước và ắt thắng. Đây là điểm chết của bà Hillary năm 2016. Nhưng đến nay Dân chủ vẫn chưa học xong bài học này.
3) Đòn hồi mã thương.
Món tự sướng và tự đắc của Dân chủ chính là chiêu bầu cử qua thư (mail-in voting).
Lâu lâu ông Trump cũng lên tiếng phản đối. Nhưng xem ra cũng chả đi tới đâu. Làm cho khối người Fan Trump sốt ruột, đứng ngồi không yên.
Đùng một cái, hôm thứ Sáu ngày 7/8/2020. Tân Tổng Quản Bưu Điện Hoa kỳ, ông Louis DeJoy loan báo: “Ông đã thay hết nhân viên cao cấp trong ngành Bưu Điện Hoa kỳ. Chấn chỉnh toàn diện, từ các cấp Giám Đốc Điều Hành, Kỹ thuật, Thương mại, cho đến những nhân viên then chốt quan trọng…v… v… nghĩa là máu đã được thay mới hoàn toàn. Guồng máy nhân sự của Obama trong ngành Bưu Điện đã được tống khứ hoàn toàn.
Điều đặc biệt là, ông Trump âm thầm bổ nhiệm người thân tín của mình, là ông Louis DeJoy vào chức Tổng Quản Ngành Bưu Điện Hoa kỳ từ ngày 10/5, nhưng đến 7/8/2020, sau khi phẫu thuật xong nội bộ thì thiên hạ mới biết.
Đúng là chỉ có Trump!
Thiên hạ chỉ biết trầm trồ, bái phục!
Sau khi kiện toàn và nắm được ngành bưu điện với sự kiểm soát tốt thư bầu của người dân, ông thần Trump lại chơi tiếp chiêu bỏ phiếu bằng thư. Cách đây 10 ngày ông Twitter: “Nếu hoàn cảnh không thuận lợi, ngày 3/11 có thể bầu cử qua Mail“.
Người yêu quý ông thì gọi ông là “Người khác biệt”. Họ yêu thích sự thẳng thắn trong con người ông, bởi ông dám nói những điều mà người khác không dám nói trong bầu không khí xã hội của “sự đúng đắn chính trị”.
Muốn gọi là “người khác biệt”… hay là anh chàng “cà giựt” … chỉ là cách diễn tả. Theo sách vở, đó là con người không rơi vào một bài bản nào của những câu chuyện của Tàu; dù là “Đông châu liệt quốc” hay Tam quốc Chí. Không biết ông Trump này có biết binh thư Tôn Tẫn không (có lẽ không, vì thời ông Trump còn nhỏ, Mỹ chưa có các học viện Khổng Tử!..)
Thay bằng hình ảnh một tổng thống đạo mạo khả kính, uy nghiêm và mẫu mực trên cả báo chí và trong đời thực, Trump hiện thân là một ông chủ hài hước, rộng lượng, thậm chí còn là cộc cằn và dân dã. Một ông kẹ vui tính cứ thản nhiên đùa vui rồi chửi bới đám tham lam hèn nhát, mặc kệ bọn tinh hoa dẩu mỏ múa váy xung quanh.
(Cái anh chàng Obama cũng từng dở chiêu này, khi qua Việt Nam. Anh chàng “cà giựt” này, sau cuộc họp, cũng ra phố, ăn chả cá…ngồi ngéo chân, uống bia chai, không ly…! Anh chàng chỉ dở, khi qua Tàu, phải xuống ở cuối thân phi cơ … mà không thấy đó là điều đã bị đối xử khiếm nhã!..)
Họ thích cái cách ái quốc của ông, như cách ông ôm hôn quốc kỳ Mỹ. Họ thấy ông ăn nói bạt mạng một cách hấp dẫn, và có trái tim bằng vàng qua những hành động rất tình người.
Những người chống đối Tổng thống Trump thì ghét cay ghét đắng ông, trong đó giới truyền thông cánh tả thường “tô vẽ” ông như là “một kẻ” có tác phong “ngông nghênh”, phát biểu “điên rồ”, khinh khi tư pháp, kỳ thị màu da, xem thường phụ nữ, khiêu khích phóng viên, và ra các quyết định chính trị “thiếu xuyên suốt”.
Bọn này tất nhiên sẽ khoái chí dùng chữ “anh chàng cà giựt” với cách nghĩ tiêu cực. Điều này càng phù hợp khi họ nghe anh chàng Luật sự của Trump, vì nhiều lý do, gắn ông Trump với những trò chơi tình dục, trong đó có trò với tên gọi “Golden shower”!…

Đám người cuồng chống Trump đã tự biến mình thành nô lệ cho những giá trị tưởng tượng. Họ tin vào những mực thước mà họ cho là vĩ đại, là đạo đức, là văn minh (giống cái gì ấy) nhưng thực tế là cực kì vớ vẩn và vô nghĩa. Sự hoang tưởng về một trật tự vô hình đã chiếm hết bộ nhớ, khiến trí óc họ xơ cứng, không tiếp nhận thêm được những điều mới mẻ nữa.
Người ta vẫn đang không ngừng tranh cãi rằng, mục đích của ông Donald Trump khi lên làm Tổng thống Mỹ là để giúp nước Mỹ và Thế giới trở nên tốt đẹp hơn, hay mục đích là để đánh sập các nước theo chế độ độc tài tàn bạo, đặc biệt là ĐCSTQ, cũng như làm tan rã hệ thống ngầm của các nhóm lợi ích xuyên quốc gia.
Thật ra, thắc mắc đó có lẽ chỉ được người ta đưa ra để nói chuyện phiếm, không hơn không kém. Nếu THẬT SỰ ông Trump muốn giúp nước Mỹ tốt đẹp hơn, điều trước nhất là ông phải làm tan rã hệ thống thế lực ngầm của các nhóm tài phiệt trong nước, nhóm lợi ích xuyên quốc gia … của những tập đoàn tư bản; đặt nặng quyền lợi riêng tư, trên quyền lợi của quốc gia và toàn dân. Khi bọn tập đoàn tài phiệt xuyên quốc gia đó, muốn trở nên giàu có hơn nữa, chúng sẽ tìm cách bắt tay với bọn gian đảng CS Trung Quốc. Nếu lực lượng gian ác, tham lam đó -tượng trưng cho sự ác- tàn rụi … thì thế giới sẽ trở nên tốt đẹp thôi.
Như đã nói trên, trong một cuộc phỏng vấn với chương trình “Sunday Morning Futures” của Fox News hôm Chủ nhật (19/7), cựu cố vấn Nhà Trắng Bannon nói rằng Tổng thống Trump đang là một “đại tướng” trong cuộc chiến thông tin và kinh tế với chính quyền Trung Quốc …
Trong một bài viết của cá nhân trước đây, tôi cho rằng, khi xét việc có tính vĩ mô, chúng ta nên có cái nhìn bao quát, thông suốt. Chúng ta không nên xét nét từng điểm nhỏ nhặt, một cách vụn vặt. Hiện tại, Tàu và Mỹ đã có cuộc chiến. Thoạt đầu là qua mặt trận kinh tế. Nay, tình trạng đó đã lan qua tất cả các mặt khác của đời sống xã hội của hai nước. Đã có chiến tranh, nhất là khi đã bị phục kích -Trận Trân châu Cảng mới -cuộc chiến sinh học- người đơn vị trưởng phải ra lệnh phản kích; dù số chết không nhỏ … nhưng còn hơn, quay đầu chạy trốn; làm bia cho địch bắn, không còn ai sống sót trong cuộc phục kích đó

Trong việc chống đại dịch, cách ly xã hội là việc cần làm. Nhưng, đến mức độ nào đó, phải có sự phản công. Nếu để đất nước tê liệt vì dịch … rồi đối phó với “dịch đói” -xuống dốc kinh tế- … lúc đó đất nước không chỉ còn bị thương tổn … mà là mục tiêu cho địch quật ngã hoàn toàn!…
Ông Đại tướng không còn chơi games nữa (với Tàu), ông Bannon cho biết “Tổng thống Trump có một câu rất hay, đó là: Không chơi game”. “Đã đến lúc ngừng chơi game với chế độ độc tài giết người này. Họ đã nói dối. Người dân Mỹ đã thiệt mạng. Người dân của chính đất nước họ cũng đã phải chịu thống khổ vô cùng. Nhân dân chính là những nạn nhân vô tội của chế độ độc tài này”.
Tàu và Mỹ sẽ có một cuộc đối đầu sống mái. NẾU ông Trump đắc cử Tổng thống nhiệm kỳ tới, chắc chắn kinh tế Tàu sẽ xính vính. Đừng nói, vì sự thiếu cẩn trọng nào đó, chiến tranh xảy ra. Nếu chiến tranh xảy ra, đĩa VN, bám chân (trâu) Tàu … sẽ bị ảnh hưởng lớn. Sự xáo trộn này có thể dẫn đất nước đến sự thay đổi triệt để.
Có lẽ cùng suy nghĩ như trên, nên một ông Peter nào đó, viết trên mạng rằng, dù ai nói thế nào, tôi vẫn bầu cho ông già ba trợn -“Người khác biệt”- đó kỳ này.
Riêng người viết bài này, tôi không nói khác hơn. Bởi đứa trẻ A được diễn giải phần trên cùng của bài viết, được gọi là “anh chàng cà giựt” đó, chính là tôi.
Đặng Quang Chính
***
Up to 200,000 bacteria live in dirty kitchen sponges

Bọt biển rửa bát – Nơi trú ngụ nhiều vi khuẩn nhất và 4 cách giúp làm sạch

Up to 200,000 bacteria live in dirty kitchen sponges
https://www.youtube.com/watch?v=Z1hAb3r93lk

Tại sao miếng bọt biển rửa bát lại có số lượng vi khuẩn nhiều đáng kinh ngạc như vậy, thậm chí nhiều hơn cả toilet?…
Nơi nào trong nhà mà vi khuẩn thích ở nhất? Nhiều người có thể đã nghĩ đến toilet, nhưng thực tế bếp mới là nơi có nhiều vi khuẩn nhất. Đáng ngạc nhiên hơn, chúng lại đến từ miếng bọt biển mà chúng ta dùng để rửa bát đĩa hàng ngày.
Nơi ở yêu thích của vi trùng
Hãy tìm hiểu miếng bọt biển rửa bát đĩa của chúng ta chứa bao nhiêu vi khuẩn. Bạn sẽ có thể thấy nhiều điều đáng kinh ngạc.
Markus Egert là chuyên gia vi sinh vật học tại Đại học Furtwangen (Đức). Ông đã cùng nhóm nghiên cứu của mình tìm hiểu về bọt biển và nhóm đã tìm thấy tổng cộng 362 loại vi khuẩn khác nhau trong mỗi centimet vuông của miếng bọt biển trong nhà bếp (tương đương với móng tay cái). Còn trong cả miếng bọt biển thì thế nào?
Trong một miếng bọt biển trong bếp thông thường có tới khoảng 54 tỷ vi khuẩn. Con số này tương đương với mật độ vi khuẩn trong một mẫu phân người.
Trong báo cáo của mình, các nhà nghiên cứu cũng trích dẫn 3 nghiên cứu khác nhau ở Mỹ và Nhật Bản. Tất cả đều phát hiện lượng vi khuẩn trong miếng bọt biển là cao nhất trong tất cả các vật dụng gia đình, khiến nhà bếp trở thành nơi kinh khủng hơn cả toilet.
Chuck Gerba là giáo sư vi trùng học thuộc Đại học bang Arizona. Trong nghiên cứu của mình, giáo sư đã phát hiện được trên mỗi inch vuông (6.45cm2) của miếng bọt biển rửa bát có chứa khoảng 10 triệu vi khuẩn; giẻ thì có khoảng 1 triệu; nhưng bệ toilet thì chỉ có 50 vi khuẩn ở diện tích tương đương. Nói cách khác, số lượng vi khuẩn trong miếng bọt biển cao gấp 200.000 lần so với bệ toilet và cao hơn 20.000 lần giẻ rách.
Những điều bí ẩn sau miếng bọt biển
Tại sao miếng bọt biển rửa bát lại có số lượng vi khuẩn nhiều đáng kinh ngạc như vậy, thậm chí nhiều hơn cả toilet?
Trước hết, miếng bọt biển vô số lỗ nhỏ. Chúng có thể chứa tất cả các loại chất bẩn và cặn bã từ thức ăn. Chúng là nguồn cung cấp dinh dưỡng cho vi khuẩn. Đồng thời, môi trường ẩm, ấm của bọt biển là điều kiện lý tưởng cho vi khuẩn phát triển.
Hơn nữa, mọi người thường nghĩ toilet rất bẩn, nên thường xuyên cọ rửa và khử trùng. Trong khi, miếng bọt biển rửa bát là thứ “được dùng để làm sạch bát đĩa”, nên nó dĩ nhiên sạch sẽ. Vì thế, chúng ta hiếm khi nghĩ tới việc khử trùng nó.
Nhiều vi khuẩn trong bọt biển có thể vô hại với con người, nhưng cũng có một số khác là vi khuẩn gây bệnh như Salmonella, E.Coli và Staphylococcus. Nếu miếng bọt biển thường xuyên ẩm ướt và không được thay mới, thì vi khuẩn sẽ còn nhiều hơn.
Do đó, nếu không làm sạch miếng bọt biển thường xuyên, thì hãy nghĩ xem chúng ta đang làm sạch hay làm “bẩn” bát đĩa mỗi khi dùng nó để lau rửa.
4 cách giúp bạn làm sạch miếng bọt biển
Rất nhiều người sẽ tự hỏi: Chúng ta có nên dùng miếng bọt biển rửa bát đĩa nữa không? Bạn đừng quá lo, 4 cách sau đây sẽ giúp chúng ta an toàn khi sử dụng bọt biển:
1. Không rửa bát đĩa có thịt sống
Vi khuẩn trong thịt sống nhiều khủng khiếp hơn so với trong thức ăn đã nấu chín. Jennifer Quinlan, nhà vi sinh học thực phẩm tại Đại học Drexel, nói với đài National Public Radio (Mỹ) rằng, nếu bạn phải rửa đĩa đựng thịt sống (thịt lợn, bò, cá hay gà), thì đừng sử dụng miếng bọt biển. Thay vào đó, nên dùng miếng bọt biển dùng một lần hay khăn giấy nhà bếp dùng một lần.
2. Làm sạch miếng bọt biển bằng máy rửa bát hay lò vi sóng
Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ (USDA) gợi ý chúng ta có thể đặt miếng bọt biển trong máy rửa bát để làm sạch và khử trùng. Bạn cũng có thể ngâm nó trong nước, sau đó cho vào lò vi sóng trong 1 phút. Mặc dù lò vi sóng không thể loại bỏ tất cả vi khuẩn trong miếng bọt biển, nhưng nó có thể loại bỏ rất nhiều vi khuẩn có hại.
3. Giữ miếng bọt biển khô
Vi khuẩn thích môi trường ẩm ướt nhất, do đó hãy giữ miếng bọt biển khô ráo. Sau mỗi lần rửa bát đĩa, chúng ta nên giặt sạch miếng bọt biển. Sau đó, vắt khô và để nó ở nơi thông thoáng cho mau khô.
4. Thay miếng bọt biển thường xuyên
Tốt nhất là sau một đến hai tuần, bạn nên đổi miếng bọt biển rửa bát một lần. Việc bỏ đi miếng bọt biển không có nghĩa là lãng phí. Sau khi làm sạch và khử trùng, chúng ta có thể dùng nó để lau chùi vết ố trên sàn nhà hoặc sử dụng để lau sân.
Hà Thành
Theo NTDTV Hoa Ngữ.
https://m.ntdvn.com/suc-khoe/bot-bien-rua-bat-noi-tru-ngu-nhieu-vi-khuan-nhat-va-4-cach-giup-lam-sach-62705.html
***
*Cây quái vật quái vật cho ra 40 loại quả khác nhau vào mùa hè
by TDO on 08/15/2020

Sau 5 năm với nhiều lần ghép, giáo sư Sam Van Aken đã tạo ra một cây đột biến có đến 40 loại quả. Cây được ví như quái vật Chimera 3 đầu trong truyền thuyết.

Sau khi mua lại một khu vườn thử nghiệm trồng các loại cây, giáo sư Sam Van Aken (Đại học Syracuse, Mỹ) đã dành thời gian nghiên cứu thời gian nở hoa, kết trái của các loại cây khác nhau và bắt đầu ghép một số mắt lên gốc ghép. Ảnh: Ideacity.

Anh mong muốn tạo ra một thân cây có thể cho hàng chục loại quả, vừa như một tác phẩm nghệ thuật, vừa để bảo tồn các loại cây ăn trái không phổ biến. Ảnh: Business Insider.

Khi gốc ghép được khoảng 2 năm, Van Aken sử dụng kỹ thuật ghép mắt để thêm nhiều loại cây khác trên các nhánh khác nhau giúp chúng sinh trưởng qua mùa đông. Ảnh: Thisiscolossal.

Sau khoảng 5 năm và nhiều lần ghép, cây 40 loại quả (Tree of 40 Fruit) đầu tiên của anh đã hoàn tất. Ảnh: Tweentribune. ***
*Bài toàn chữ T . Tài thiệt!

(Quá khứ)… Thời thế tạo Thần Trump – tụi truyền thông thổ tả, tụi thiên tả thối tha, tồi tệ, trăm thằng trăm tưởng Trump thua … Thùng, thùng, thùng … Trump trở thành tổng thống, tụi truyền thông thổ tả tức tối tố Trump tư tình “Tọt-my” (Stormy). Tụi truyền thông thổ tả tung tin thất thiệt, tòng theo tụi thiên tả thối tha, ti tiện toan tính tìm thế triệt Trump, tố Trump tư thông thằng “Tin” (Putin). Tức thật, Trump than trời, Trump tweet tới tấp, Trump ta thán trên TV. Tuy thế Trump tự tại, Trump thắng thắn, Trump trong trắng, tiếng than tới Trời, Trời thương, Trump trắng tội. Tụi truyền thông thổ tả, tụi thiên tả thối tha, ti tiện tức tối thâm tím tâm tư, trơ trẽn, trắng trợn tiếp tục tố Trump tới tấp – triệt tường thành (border wall) Trump, truy tìm thuế Trump, tống trát tòa (subpoena) tới Trump, … Tụi truyền thông thổ tả, tụi thiên tả thối tha trở thành tâm thần tố thiên tai tại Trump , tù tội tại Trump, trăm thứ tại Trump. Thiệt tình! Thua tụi tăm tối, thối tha, tồi tệ, ti tiện!

(Hiện tại)… Trên thương trường, Trump thấy tình trạng thua thiệt tại thằng Tàu – thằng Tàu thuổng (ăn cắp) thành tựu trí tuệ (intellectual proprerty), tung tiền thâu tóm thị trường, thương thuế (thuế thương mại = quan thuế = tariffs) thất thu, thâm thụt. Trump thâm thù thằng Tàu – tựa tướng tài, Trump từ từ tạo thế trận, trầm tĩnh, thận trọng tiến thủ, tán thằng Tập. Trước tiên Trump tăng thương thuế, Tập trả thù (tit for tat). Tuy tăng thương thuế tụi Tàu, Trump tha thiết trao tiền tỉ tài trợ tới thị trường thiệt thòi. Trump thôi thúc Tập thương thuyết, Tập thuận thảo, Trump tin tưởng, tạm thời thôi tăng thương thuế. Trời! Tập, thằng Tào Tháo, Tập tham, Tập thâm, Tập thậm thà thậm thụt, Tập tráo trở, thôi thương thuyết. Thách thức Trump? Trump tăng thêm thương thuế, thị trường tiêu thụ Tàu thiếu thốn trầm trọng, Tập thất thần … thì tại trung tâm tụi tham tàn tên thái thú thủ Trọng teo, Trọng tê tái. Thảm thương!

(Tương lai)… Thần Trump tiếp tục trổ tài tung thiên tán Tập tới tấp, tả tơi, te tua, tống táng thằng Tàu, triệt tiêu Triều Tiên, tóm tụi thiên tả thối tha, ti tiện (deep state/stingy swamp), tát tai tụi truyền thông thổ tả, thiếu thiện tâm, tụi truyền thông thổ tả thất thểu, trốn tránh, thin thít, thật tầm thường. Tận thế?! Trump thắng to, Tập thua thê thảm, Tàu tắt thở, tiêu tan, thôi thế thì thủ Trọng tiêu tùng, Tây Tạng thoát Trung. Tuyệt! Thừa thắng ta tiến tới thị trấn Thủ Thừa, tiếp thu Thủ Thiêm, thẳng tới tỉnh Thừa Thiên, toàn thể thành trì tụi tham tàn thất thủ, tụi tướng tá, thủ tướng, thái thú Tàu tìm thế thoát thân, ta thần tốc tiến thẳng … Lụm!

Tác giả là ai mà qúa thông minh dí dỏm!?
***
*Bạn muốn đọc và lấy tin nhanh nhất + trung thực nhất….thì vào đây mà nhận links lấy tin hotnews + truth in news.

Sau đây là những Web Sites nói sự thật về những tin tức mà tụi ” khốn chó + ác sát truyền thông Hoaky dấu nhẹm cho dân chúng Hoaky và người Việt trí thức chúng ta.
( bạn copy nguyên phần nầy trên ô địa chỉ https….rồi paste vào ..nó sẽ ra gần chục trang mạng tin tức ngay thật nhất về TT. Donald TRump của chúng ta )
https://www.volusiacountyrepublicans.org/pro_trump_websites

Những trang web tốt , ngay thật về tin tức mới nhất mà chúng tôi ghi là đệ nhất hạng :
1.- FoxNews.com
2.- rt.com/news/ ( đám người Nga chống Putin Russia )
3.- dailycaller.com
4.- freebeacon.com
5.- breitbart.com
6.- theepochtimes.com/c-us
7.- washingtontimes.com
8.- ntd.com
( link nầy của tụi Đài Loan – Taiwan cho tin chính xác nhất về China Tập Cận Bình ) ( danh xưng là New Tang Dynasty = Tân Đường Triều Đại )
9.- nypost.com
( New York Post của đám Fox News = trùm truyền thông Hoaky , thân Ông Trump – Rubert Murdoch )
10.- thesun.co.uk/news/
( của trùm truyền thông Hoaky , thân Ông Trump – đó là trùm Rubert Murdoch…gốc ở London UK …chính tờ nầy tung những hình ảnh chơi bời của Bill Clinton trong đám tỉ phú dâm dục Jeffrey Epstein …làm mất mặt tụi Hillary Clinton ..xấu hổ lây tụi đảng Dân Chủ Pelopsi Hạ Viện Hoaky .)
11.- theblaze.com
12.- newsmax.com ( lấy tin nhanh từ White House )

Sau đây là những trang mạng Thân TT. Trump, dĩ nhiên phải nói trung thực rồi , bằng không thì tụi ” khốn chó + thất học ” truyền thông Hoaky và Việt kiều cười vãi đái ngay…
https://www.volusiacountyrepublicans.org/pro_trump_websites
Bạn copy rồi paste vào ô địa chỉ ” https://….. ” sẽ hiện ra trang tin tức… rồi click lần lượt những dòng chữ đỏ…sẽ tự động ra trang webs mà xem tin tức trung thật nhất.

Pro Trump Websites

Ace of Spades

American Center for Law & Justice

America Family Radio

American Conservative

American Greatness

America Out Loud

American Thinker

Big League Politics

Breitbart

Censored News

Citizen Free Press

CNS News

Conservative Review

Conservative Treehouse

Daily Caller

Daily Signal

Daily Wire

Front Page News

Gregg Jarrett

The Epoch Times

The Federalist

Flag & Cross

Family Research Council

Gateway Pundit

Great American Daily

Issues and Insights

Judicial Watch

Just The News

The Last Refuge

Legal Insurrection

Liberty Daily

Live Action

Life News

National Pulse

NewsAmmo.com

Newsbusters

Newsmax

NewsPunch

News Target

NEWS THUD

NOQ

OANN

The Patriot Post

PJ Media

Powerline

Project Veritas

Promises Kept

Pro Trump News

Real Clear Politics

Red State

Red White and Blue News

Right Wing Tribune

Rush Limbaugh

Sara Carter

Sharyl Attkisson

The America First News (Qwiket)

Townhall

True Pundit

Trump News

Twitchy

Washington Examiner

Washington Free Beacon

Washington Times

White House
***
*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU
*Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:

 Chong Tay Dung Day-_Tram Ca Mau.mp3    18954

 Di Tim Vui Thu Dien Vien-Final _Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3
*NGUYỄN NGỌC HOA
*Bông Hoa Lài
Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Hoa

Hôm nay tôi và Quỳnh Châu mới có dịp đi quanh thám hiểm thành phố. Chiều Chủ Nhật, đường phố vắng tanh. Chúng tôi đạp xe dưới vòm cây trên đường dốc thoai thoải, đi qua bảy, tám khu phố, và đến capitol của North Dakota; đó là khu nhà chính quyền trung ương tiểu bang làm việc. Nằm giữa thảo nguyên, tòa nhà chính hình hộp 21 tầng là “nhà chọc trời” cao nhất North Dakota; đứng trên sân thượng có thể thấy cảnh vật xa đến hàng chục dặm Anh. Bãi cỏ xanh mướt trước capitol rộng mênh mông với lối đi hai bên nằm dưới bóng cây.
Trên bãi cỏ, trẻ em đá banh và thả diều, thiếu niên lớn hơn thì ném frisbee (đĩa nhựa để ném bắt chơi) với nhau hay dạy chó nhảy bắt đĩa bằng mõm, và các cặp nam nữ nằm kề nhau chuyện trò thân mật. Bầu trời xanh không vẩn một đám mây, nắng chiều cuối hè vàng nhạt pha vào màu áo quần xanh đỏ, và tiếng cười đùa lẫn trong tiếng gió thầm thì. Cảnh thanh bình khiến tôi xúc động, tôi siết chặt tay Quỳnh Châu,
“Mai mốt anh sẽ dẫn ‘thằng Thìn’ mình lên đây thả diều và chạy chơi như mấy đứa nhỏ kia.”
“Dạ, nếu là ‘bé Long’ anh cũng dạy con thả diều nghen,” nàng thổn thức trên vai tôi; “bé Long” là tên nàng gọi con đầu lòng tương lai của chúng tôi thay cho “thằng Thìn” nếu là con gái.

Chúng tôi vừa về đến nhà thì một chiếc xe hơi màu đỏ chói chạy vào đậu trong driveway (lối xe đi từ ngoài đường vào sát nhà hay cửa ga-ra), và một cặp vợ chồng người Việt bước ra, hai đồng hương đầu tiên tôi gặp từ ngày đến đây. Ông chồng trạc tứ tuần dáng béo tốt cục mịch nói giọng Nam rổn rảng, “Ê đạp xe đi chơi dzui quá hén.” Bà vợ có khuôn mặt đầy đặn phúc hậu, dáng cao và sang, và trông trẻ hơn chồng yêu kiều bước lại nắm tay Quỳnh Châu,
“Mấy bữa rày chị tính tới thăm em mà lu bu gì đâu, chiều nay chở tụi nhỏ đi xi-nê về mới tới được.”

Quỳnh Châu gặp cặp vợ chồng này ở Đại học Cộng đồng Bismarck (BJC) hôm nàng đưa Bình đi ghi tên nhập học, họ đưa cậu con đầu lòng đi xin học. Nếu bà vợ duyên dáng và lịch sự bao nhiêu thì ông chồng kênh kiệu và trịch thượng bấy nhiêu. Không đợi mời, ông vào nhà thản nhiên ngồi phịch vào chiếc ghế xa-lông lớn giữa phòng khách, ngả ngửa lên lưng ghế, và tréo mảy đưa chân lên cao,
“Tao là Mai Tren. Tụi tao có mặt ở đây từ đầu tháng Bảy, nhưng tao không thích giao du với dân Việt nam ưa lộn xộn. Bả năn nỉ lắm tao mới tới đây.”
“Ảnh tên là Trần văn Mỹ, hay Mỹ Trần mà ảnh thích đọc theo tiếng Anh. Đây là anh Ba Hoa, chồng cô Quỳnh Châu đó anh,” bà vợ hình như đã quen với hành động kỳ cục của chồng.
Quỳnh Châu xin phép xuống nhà bếp làm cơm chiều, bà vợ đi theo nàng. Tôi hỏi cho có chuyện, “Cậu con ‘ông’ năm nay mấy tuổi, học gì trên BJC?” nhập nhằng dùng đại danh từ “ông” có thể dùng gọi bậc trưởng thượng, hay nói với kẻ ngang hàng mà không muốn “mày tao.” Được nước, ông mừng rỡ nhổm dậy,
“Thằng con tao 18 tuổi, nó học bác sĩ chứ không như con em mày học y tá quèn đâu.” Bình học ngành điều dưỡng ở BJC.
“BJC là đại học cộng đồng, có phải là trường y khoa dạy bác sĩ đâu ‘ông’ ơi,” tôI nói móc.
“Con tao học tiền y khoa (pre-medical), sau này ra bác sĩ sai con em mày chạy có cờ cho coi,” ông khoái chí cười khà khà.
Ở đại học Mỹ, tiền y khoa là chương trình dự bị cho sinh viên vào học trường y khoa, không phải là một ngành chuyên khoa. Sinh viên thường theo chương trình Cử nhân Sinh học và lấy các môn học cần thiết để thi MCAT (Medical College Admission Test) trường y khoa đòi hỏi khi họ nộp đơn xin học. Các cuộc tuyển chọn rất gắt gao, và tỉ lệ nhận vào trường rất thấp. Dù biết con đường đi tới lời thề Hippocrates của cậu sinh viên chân ướt chân ráo bước vào ngưỡng cửa đại học dài đằng đẵng và lắm chông gai, tôi cố gắng nhũn nhặn,
“Bên nhà cậu ‘chuẩn bác sĩ’ học trường nào?”
“Nó học trường Tây – Jean Jacques Rousseau, vừa đậu Bắc đơ, và sửa soạn đi Tây học bác sĩ thì bỏ chạy,” ông nhăn nhó than thở như . . . thật; “Bắc đơ” (tiếng Pháp “Bac II”) là “Baccalauréat,” tức là bằng Tú tài toàn phần, và trường Jean Jacques Rousseau trên đường Hồng Thập Tự được chuyển giao cho bộ Quốc gia Giáo dục Việt nam Cộng hòa và trở thành Trung tâm Giáo dục Lê Quý Đôn từ năm 1967, tám năm nay.
“Sao lạ vậy, ‘ông’ có lộn không? Tú tài Pháp luôn luôn tổ chức khoảng giữa tháng Sáu, lúc gia đình ‘ông’ xếp hàng ăn cơm nhà bàn líu lo trong trại tỵ nạn, làm sao thi với cử?” tôi cười khì.
“À quên, nó học terminale (lớp 12 chương trình Pháp). Nó đậu Bac I (Tú tài I) năm ngoái,” ông gượng vớt vát.
Tôi thấy không cần nể nang cái ông cha căng chú kiết này,
“‘Ông’ phét lác vừa vừa thôi chứ, Tây nó cười cho thúi mũi. Tụi Tây bỏ hẳn vụ thi Tú tài I từ năm 1965, hồi thằng con ‘ông’ học chưa hết lớp ba, mẹ còn chưa cho phép ở truồng tắm mưa.”
“Mày là kỹ sư trường đua biết mẹ gì? Cả hai vợ chồng mày thất nghiệp dài người phải ăn bám bọn nhà thờ Tin lành; không như tao đây, tới nơi hôm trước, hôm sau đi làm liền. Tao làm giám đốc kế toán, tụi Mỹ phục lăn tôn làm sư tổ,” ông sừng sộ chỉ mặt tôi.
“Kỹ sư trường đua” là lối nói khinh miệt chỉ kỹ sư tốt nghiệp ở Việt nam như tôi vì trường kỹ sư nằm đối góc với trường đua ngựa Phú Thọ, trường đua đóng cửa từ thời Đệ nhất Cộng hòa. Không nói không rằng, tôi đứng dậy bước vào phòng đóng cửa nằm đến khi Quỳnh Châu gọi ra ăn cơm chiều.
Tối hôm đó, chúng tôi tiếp hai người khách khác: bà Jane trong họ đạo nhà thờ Ba ngôi Lutheran dạy BJC, và Brian Trưởng ban của bà và là đồng môn cũ của Quỳnh Châu ở Đại học Stanford. Sau khi uống nửa tách trà, Brian mở lời,
“Cô Pearl, chúng tôi đã đến nước đường cùng, mong cô giúp cho.” “Pearl” (nghĩa là ngọc quý, tức là “Châu”) là tên bạn đồng học gọi Quỳnh Châu ở Stanford.
“Nếu làm được, tôi sẽ cố gắng hết sức,” nàng sốt sắng.
“BJC có chương trình dạy lớp đêm để tạo cơ hội cho người lớn ban ngày đi làm mà muốn đi học, hay cung ứng cho sinh viên trẻ vì lý do nào đó không thể đến lớp ban ngày. Tuần rồi, anh tâm lý gia làm việc cho bệnh viện Saint Paul phụ trách hai lớp Tâm lý học bất ngờ đổi việc dọn đi tiểu bang khác, chúng tôi bối rối vì không có giáo sư thay thế. Tôi biết cô thừa khả năng giảng dạy hai lớp nhập môn này,” Brian khẩn khoản nhìn nàng.
“Ở Sài gòn, tôi dạy lớp tương tự nên chắc không cần sửa soạn lâu. Nhưng để tôi nói chuyện riêng với chồng,” nàng ra hiệu cho tôi ra sau nhà bếp.
Tôi hãnh diện ôm lấy nàng,
“Cô vợ dễ thương tài quá là tài! Sao em không nhận lời cho rồi mà hỏi anh làm chi?”
“Dzậy mới kêu là khôn vặt, em biết chồng thế nào cũng bằng lòng nên mới bày đặt hỏi ý kiến cho chồng dzui lòng chớ!”
Nàng chu mỏ nói đùa rồi nắm tay tôi kéo ra ngoài và gọi khách bằng tên nhạo thời đi học,
“’Brian Nông gia,’ tôi nhận lời. Anh hay chị Jane có sẵn sách và tài liệu giáo khoa cho tôi dùng chứ?”
“Dĩ nhiên. Xin nói ngay là chúng tôi mời cô dạy với tư cách giáo sư thỉnh giảng và trả thù lao theo số giờ dạy. Mỗi tuần cô dạy hai đêm, mỗi đêm ba tiếng đồng hồ. Thù lao lãnh vào cuối lục cá nguyệt không phải là số tiền đáng kể,” Brian lấy ra bản hợp đồng đã soạn sẵn.
Vài tuần sau, Quỳnh Châu nói chuyện với tôi về con ông Mai Tren,
“Cậu ta tên Trần văn Quí, nhưng ‘ông già’ không thích tên Việt nên gán cho cái tên Mỹ Quiet (yên tĩnh). Nó học lớp đêm của em; không biết vì ghi tên trễ lớp ban ngày hết chỗ, hay cố tình xin chuyển qua để mong lấy điểm cao.”
“Em thấy nó học hành thế nào?”
“So với đám sinh viên già đầu trong lớp rời xa sách vở đã lâu thì Quiet khá nhanh trí và chăm chỉ. Thằng nhỏ tương đối thông minh, nhưng có lẽ khó thành công.”
“Sao vậy?”
“Ở Sài gòn Quiet học chưa xong lớp 11 trường Nguyễn Bá Tòng trên đường Bùi Chu mà sang đây bị ông già chơi ngon đẩy đi ‘học bác sĩ.’ Vừa thiếu căn bản vừa kém Anh ngữ mà lại noi gương cha lúc nào cũng tự cho mình giỏi hơn sinh viên Mỹ, tinh thần hiếu học và tìm tòi vì vậy suy giảm nhiều.”
Ông bà có hai cậu con khác. Đứa út tên Đức, ông đổi ra Duke (quận công). Đứa giữa tên Phúc, cái tên mà hầu hết người Mỹ trước khi đọc đều buột miệng than, “Oh, my God (Ối Trời ơi)!” vì nghĩ rằng “Phuc” phát âm giống như một tiếng tục tĩu; cậu biến thành Fudge (kẹo mềm hay chuyện vớ vẩn tầm phào). Trong niên giám điện thoại, ông Mai Tren là người Nhật: Miyamoto Tran.
Ngày Sài gòn, khi còn quân đội Hoa kỳ, ông thầu giặt ủi quần áo lính Mỹ ở căn cứ Long Bình, và nhờ đó cô em họ phụ việc cho ông quen và lấy anh trung sĩ người Mỹ quê ở North Dakota. Năm 1973, vợ chồng cô em họ về Mỹ mở tiệm dry cleaning (giặt khô, dân Sài gòn quen gọi là tiệm “hấp tẩy nỉ xẹc”) làm ăn. Họ bảo trợ gia đình ông ra khỏi trại tỵ nạn và cho ông làm chân nhận áo quần dơ cần giặt ủi của khách hàng. Việc làm do chương trình huấn nghệ CETA (người Việt đọc là “xê-ta”), tức là Đạo luật Bao quát về Nhân dụng và Huấn nghệ năm 1973 của chính phủ liên bang, tài trợ. CETA cung cấp việc làm trong thời gian từ 12 đến 24 tháng cho người lợi tức kém hay thất nghiệp lâu ngày, do đó ông phất phơ làm việc cho em rể mà lãnh lương của . . . Tổng thống Ford.
Quỳnh Châu trở nên thân thiết với bà vợ – chị Mỹ. Như chị đối với em, chị chỉ bảo nàng từng li từng tí từ cách nấu ăn, đến nuôi con, may vá, và ngay cả hớt tóc cho tôi ở nhà. Năm đầu chị được CETA cho đi học nghề uốn tóc; trong tuần nghỉ một ngày, chị lại nhà tôi chơi và cùng Quỳnh Châu nấu đồ ăn trưa cho tôi và ông đi làm về ăn. Lúc này, ông cư xử khá hòa hoãn với tôi, nhưng vẫn phách lối hỗn xược và thích chửi mắng những người Việt khác. Hầu như ai cũng đòi đánh ông vỡ mặt đôi ba lần.
Sau một năm, tiệm dry cleaning cho ông nghỉ việc vì CETA ngưng trả tiền cho ông học nghề nhận quần áo. Ông chuyển qua làm cho xưởng dây chuyền lắp ráp của hãng ráp máy cày, làm ca đêm và do thói khoác lác ta đây hơn người, bị đùn cho công tác cầm cái búa nặng. Mỗi chiều trước khi đi làm, ông dùng một dải gạc (do tiếng Pháp “gaze” là vải thưa khử trùng dùng băng bó) dài, bó chặt cánh tay phải để khỏi bị sưng phồng lên sau tám tiếng đồng hồ vận dụng quá sức.
Mùa đông bốn năm sau, Quiet tốt nghiệp Cử nhân Sinh học và gửi đơn xin học đi khắp nơi, nhưng chỉ được Trường Y khoa Đại học California, Irvine ở nam California duy nhất mời tới phỏng vấn. Sau khi chuyến bay của hãng Hàng không Northwest chở Quiet rời Bismarck, phi trường chuyển tiếp là Denver bất thần đóng cửa vì bão tuyết, và Quiet kẹt ở phi trường. Ông lo lắng gọi điện thoại viễn liên tới quầy vé Northwest ở Denver và nhờ nhân viên gọi tìm (bằng loa ở chỗ đông),
“Gọi tìm Bác sĩ Quiet Tran, xin đến quầy vé Northwest để tiếp xúc với người nhà.”
Ông gọi suốt ngày mà không nói chuyện được với con, phi trường đông đầy mà “bác sĩ” tiếng Anh tiếng U yếu nghe không ra. Quiet được phỏng vấn, nhưng trường y khoa không nhận, đành bỏ mộng làm bác sĩ sang giàu cha cậu ước ao bấy nhiêu năm. Kiếm không ra việc làm, Quiet để thêm hai năm học Cao học và sau khi tốt nghiệp vất vả lắm mới bắt được một chân cán sự phòng thí nghiệm trong nhà máy chế hóa nước của thành phố.
Ông Mai Tren và chị Mỹ rời khỏi Bismarck lúc nào không hay. Năm 1985, tôi tình cờ gặp chị trong một siêu thị Á đông ở nam California, chị cho biết hai người đã chia tay đường ai nấy đi. Tôi không dám nói với chị đã có lần tôi ví chị là bột lọc cho ngâu vọc trong cuộc hôn nhân,
Con vợ khôn lấy thằng chồng dại,
Như bông hoa lài cắm bãi cứt trâu.
(Ca dao)
Mừng cho “bột lọc” thoát khỏi tay “ngâu”! Làm sao chị làm bông hoa lài trong bấy nhiêu năm dài? Đàn bà Việt nam mình nhẫn nhục dễ sợ.
Nguyễn Ngọc Hoa
Ngày 20 tháng Năm, 2020
***
*HỒI KÝ ĐẶC BIỆT:

* Hồi ức của một người Mỹ về cấp chỉ huy QL/VNCH trong những ngày tháng 4 1975. Tác giả Phạm Phong Dinh

May 19, 2020 11:32
by Staff
Parker, CIA, gặp các tướng VNCH ở vùng 4, trước những ngày giờ sắp mất Miền Nam

Đa số sách báo Mỹ viết về chiến tranh Việt Nam không tường thuật nhiều về những ngày, những giờ phút cuối cùng của Miền Nam một cách chính xác. Điều dễ hiểu là, những người Mỹ làm việc tại Miền Nam đã được di tản nhiều ngày trước khi quân đội Bắc Việt vào Sài Gòn, nên những chi tiết về giờ thứ 25 rất ít được ghi nhận. Tuy nhiên, cũng có vài tác phẩm viết lại những sự việc xảy ra những ngày cuối tháng Tư, như cuốn Goodnight Saigon của Charles Henderson, Decent Interval của Frank Snepp, hay cuốn Last Man Out của James E. Parker.
Tác phẩm Goodnight Saigon (Giã Biệt Saigon) nghiêng nhiều về tường thuật những diễn biến quân sự từ những thảm họa trên cao nguyên và ngoài Quân Khu 1, đến những ngày hấp hối của Sài gòn, những xao động của dân chúng. Một vài câu chuyện về những nhân vật dân sự như nhà văn Mai Thảo, diễn viên Kiều Chinh. Trong cuốn Decent Interval (Khoảng Thời Gian Coi Được), tác giả Frank Snepp chú trọng nhiều về những diễn biến và xáo trộn chánh trị ở Hoa Kỳ và Miền Nam. Đặc biệt ông tường thuật cuộc ra đi trong đêm 25.4.1975 của Tổng Thống Thiệu và Thủ Tướng Khiêm. Cái tựa đề đã nói thay cho chánh sách của chánh quyền Hoa Kỳ, hay nói chính xác, là công việc để đời của ông Henry Kissinger, khi ông này tiên liệu sau Hiệp Định Ba Lê thì Việt Nam Cộng Hòa chỉ còn sống sót được chừng một năm rưỡi nữa là cùng. Đó là khoảng thời gian coi được cho một cái chết từ từ, nếu chết nhanh quá thì coi cũng… kỳ. Tuần lễ cuối của tháng Tư, khi Tổng Thống Thiệu đã ra đi, thì ông Henry đã sốt ruột hỏi nhau với những cộng sự, rằng không biết giờ này VNCH đã chết chưa.
Ở con người Kissinger tương phản hai thái cực kỳ dị. Khi còn trong cuộc hòa đàm thì ông ta nhũn nhặn chìu chuộng Hà Nội đủ mọi thứ, đến đỗi Tổng Thống Thiệu đã bực tức hỏi thẳng ông Phó Đại Sứ Mỹ tại Sài Gòn khi ông ta nài nỉ Tổng Thống Thiệu chịu ký Hiệp Định: “Các ông đại diện cho người Mỹ hay đại diện cho Bắc Việt”. Bằng mọi giá, ông Kissinger phải ký cho được Hiệp Định Ngừng Bắn Ba Lê, đưa tù binh Mỹ về nước, và chấm hết. Nhưng khi Bắc Việt ngổ ngáo vi phạm hiệp định, tái phát chiến tranh, thì ông lại bênh vực VNCH và đòi trừng phạt Hà Nội. Chẳng biết là ông diễn tuồng, điều mà ông gọi là lương tâm của nước Mỹ, hay là thật lòng. Những dẫu sao thì quốc hội Mỹ cũng đã quyết định thay giùm ông, rằng VNCH phải chết.

Tác phẩm Last Man Out (Người Cuối Cùng Ra Đi) của James E. Parker là hồi ức về những ngày công tác tại Việt Nam trong cương vị của một nhân viên CIA có trách nhiệm liên lạc và thu thập tin tức quân sự với những cấp chỉ huy của QLVNCH, rồi tổng hợp làm phúc trình cho cơ quan CIA tại Sài Gòn. Ông Parker đang làm việc ở chi nhánh CIA Cần Thơ, thì ông nhận lệnh thuyên chuyển về Vị Thanh, tỉnh lỵ của tỉnh Chương Thiện. Đối với người Việt Nam, thì Chương Thiện là một địa danh ít người muốn đến, còn theo Parker thì bên ngoài tỉnh lỵ bước ra mấy bước là đã ngửi thấy mùi Việt Cộng. Nên bất cứ người Mỹ nào về làm việc ở đấy đều được đồng nghiệp gọi tên giễu (nickname) là Dead Man (Người Chết).
Tuy vậy khi về Vị Thanh, Parker nhận ra rằng Việt Cộng chẳng bao giờ muốn làm phiền ông ta, ông được an toàn. Từ đấy Parker suy luận rằng, chúng chẳng muốn khiêu khích Hoa Kỳ bằng cách giết một CIA Mỹ trong những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc chiến, chẳng có lợi gì mà có khi còn làm cho anh Mỹ nổi giận quay trở lại thì khốn. Cứ để cho những người Mỹ tà tà làm việc cho đến ngày họ cuốn gói ra khỏi Việt Nam, bởi ngày ấy chẳng còn lâu la gì.
Công tác ở Miền Tây, là nhân viên đại diện cho CIA Cần Thơ, Parker có dịp tiếp xúc với những vị chỉ huy cao cấp của vùng châu thổ Cửu Long, những nhân vật đầy huyền thoại: Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Chuẩn Tướng Trần Văn Hai và Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn. Đặc biệt, trong những ngày cuối cùng của tháng Tư, chiếc trực thăng của Parker gần như hàng ngày đáp xuống Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh của Chuẩn Tướng Hai để nghe ông trình bày quân tình, dân tình lúc ấy, rồi sau này nhiều người đã ngỡ rằng người Mỹ đến mời Chuẩn Tướng Hai ra đi. Nhưng nếu người Mỹ thực sự có ý định đưa Chuẩn Tướng Hai đi, thì ông cũng sẽ khảng khái từ chối, như Tổng Thống Trần Văn Hương từ chối các ông Đại Sứ Mỹ Martin và Đại Sứ Pháp Mérillon, thề ở lại chia sẻ hoạn nạn với chiến sĩ và đồng bào của ông. Hay Thiếu Tướng Lê Minh Đảo từ chối sự mời mọc của người Mỹ, ông thề ở lại cùng sống chết với chiến hữu của ông.
James Parker đã dành nhiều trang kể lại những cuộc tiếp xúc với những vị chỉ huy cao cấp của quân đội Việt Nam, cuộc gặp đầu tiên là với Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, lúc ấy ông đang là Tư Lệnh Sư Đoàn 21 Bộ Binh, bản doanh sư đoàn đặt tại Vị Thanh, kính mời quý độc giả cùng theo dõi (chú thích trong ngoặc là của chúng tôi):
Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lệnh Sư Đoàn 21 Bộ Binh, tiếp đón chúng tôi rất niềm nở. Ông Tướng nói tiếng Anh hơi chậm nhưng phát âm rõ ràng, cho biết sư đoàn của ông có trách nhiệm bảo vệ vùng hạ châu thổ. Sư Đoàn trong thế bị áp đảo về quân số nhưng ông đã làm tất cả những gì có thể, ông chọn lựa mục tiêu. Ông không muốn tấn công vào những điểm kiên cố của quân cộng, bởi ông nghĩ rằng ông sẽ bị tổn thất nhân mạng nhanh chóng. Vì ông đang ở trong một cuộc chiến quá lâu dài, ông phải bảo vệ nhân lực và nguồn tiếp liệu của ông. Ông nói với tôi rằng ông không thể xoay chuyển cục diện ở đây, nếu ông muốn tạo một chiến thắng thì quân Bắc Việt chắc chắn sẽ đưa nhiều quân đến nữa. Tôi hỏi ông:
-Tại sao chiến đấu một cuộc chiến đang thấy thua rõ?
Ông Tướng hỏi vặn lại, rồi mỉm cười:
-Tôi còn có sự chọn lựa gì nữa không? Nhưng đây là đất nước của chúng tôi.
Vị Thanh là nơi hiểm nghèo nhứt ở Miền Nam, không có lý lẽ nào để nuôi hy vọng ở đây. Quân địch đầy dẫy chung quanh thành phố. Tại sao lại mạo hiểm để cho những người Mỹ bị địch cầm giữ trong giờ thứ mười một này. Những tháng sau, tôi làm việc nhiều thời gian trong Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 21, thu thập tin tức trong vùng hạ châu thổ, cuối cùng tôi được cho phép thường xuyên tiếp xúc với Phòng 2 và Phòng 3 Sư Đoàn.
Trong lúc đó thì Tướng Hưng có mặt hầu hết ngoài mặt trận. Chiếc trực thăng chỉ huy của ông cất cánh mỗi buổi sáng sớm đưa ông đến những địa điểm xa xôi nhứt để ông có thể thăm hỏi những cấp chỉ huy. Tôi chỉ gặp ông hầu như vào lúc ban đêm, lúc thì dùng bữa tối, lúc thì uống với nhau. Thỉnh thoảng thì tôi cũng gặp ông Tướng vào lúc ban ngày trong văn phòng của ông. Thời gian dần trôi, thì cuộc gặp gỡ của chúng tôi trở nên thoải mái nhiều, chúng tôi thích thú sự hiện diện của nhau.
Terry (nhân viên CIA mà Parker đến thay thế) giới thiệu tôi với vị Tỉnh Trưởng, Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn. Ông Đại Tá được tuyên dương là Chiến Sĩ Xuất Sắc Của Năm (1972), trước khi ông đến nhậm chức ở Chương Thiện, một vinh dự gặt hái được từ chiến công anh hùng của ông chống quân Bắc Việt ở An Lộc. Ông đã bị thương rất nặng, mất một phần mặt của ông. Khi tôi gặp ông, thì phần bị mất ấy đã được chữa trị bằng phẫu thuật, từ cái nhìn đầu tiên thì tôi đã có thể nhận ra một vết thẹo dài chạy dọc theo bên hàm. Đại Tá Cẩn có một quan niệm rất tích cực về chiến tranh, dù cảnh quan buồn tẻ ở Vị Thanh. Ông đúng là người lính của những người lính, dũng cảm và thanh liêm. Ban đêm ông thường đi xuồng đến những đồn bót xa xôi nhứt để phát lương cho binh sĩ. Ông nói rằng ông có dưới tay nhiều chiến sĩ giỏi mà có thể chiến đấu chống cộng sản đến khi họ chết hoặc là đất nước được thanh bình.
Những buổi tối của tôi với Chuẩn Tướng Hưng càng lúc càng thân tình. Ông thường hỏi thăm về gia đình tôi, về Hoa Kỳ cùng những gì đang xảy ra bên ấy. Ông rất quan tâm đến văn học Mỹ nên tôi thường có dịp nói về các tác giả Hoa Kỳ và tác phẩm của họ. Mặc dù tôi thường đọc hai, ba cuốn sách mỗi tuần ở Vị Thanh, nhưng tôi lại chưa đọc những cuốn mà Tướng Hưng hỏi tôi. Về phần ông, thì ông nói về lịch sử và chuyện chiến tranh ở Đông Dương. Ông thường nói chuyện một cách có cân nhắc và chậm rãi, hay mĩm cười dù đang đề cập đến những sự việc nghiêm trọng. Từ ông toát ra một vẻ rất tự tin và ánh lên sự trầm tĩnh.

Trong tháng 2 (1975), cấp chỉ huy ở Cần Thơ và Sài Gòn thúc giục, Tướng Hưng cho quân tấn công một đơn vị lớn Bắc Việt về phía Đông Chương Thiện thuộc rừng U Minh, là một khu vực cộng quân chiếm đóng từ lâu. Cuộc tấn công này là chiến dịch lớn nhứt từ lúc tôi về tỉnh Chương Thiện. Ông Tướng sử dụng tất cả nguồn yểm trợ của Không Quân mà ông có. Mặc dù ông sở hữu nhiều khẩu đại bác do quân đội Mỹ để lại, ông lại có khó khăn khi di chuyển chúng vì sự hạn chế phi vụ chuyển vận. Ông cũng thiếu thốn những tiếp liệu cần thiết và đầy đủ để trang bị cho lực lượng tấn công. Thí dụ, ông có rất nhiều mìn claymore nhưng thiếu ngòi nổ, đạn pháo binh cũng thế, có nhiều nhưng rỉ sét. Do vậy, sư đoàn chịu nhiều thiệt hại. Chiến sĩ của ông chiến đấu rất dũng cảm. Tôi hiểu nỗi đau đớn của ông Tướng, và tôi hiểu niềm tự hào của ông đối với những người lính ấy, dù bị thương vong rất nhiều nhưng họ vẫn tiếp tục tiến tới.
Khi trận chiến tàn, quân Bắc Việt bị đẩy lùi vào rừng U Minh, Tướng Hưng vẫn không chắc rằng ông đã thực sự chiếm thượng phong. Ông đã dùng quá nhiều nguồn tiếp liệu mà ông có. Cho cái gì mới được? Mấy ngày sau, một thứ mùi kinh khủng tuôn vào chỗ tôi cư ngụ. Tôi đã từng ngửi thấy mùi này, đó là mùi của thịt thối, của người chết. Một thông dịch viên cho tôi biết nhà xác sư đoàn nằm giữa khu tôi ở và cô nhi viện tỉnh. Những xác tử sĩ nằm chờ được chở đi. Phương tiện chuyên chở đã hiếm hoi mà phòng lạnh cũng không. Một số xác được lấy về từ khu vực chiếm đóng của cộng quân. Dẫu sao thì khi tôi muốn chạy xa khỏi khu nhà ở, thì ông Tướng đã xoay sở phương tiện đưa xác tử sĩ đi trong tuần.
Tháng sau (10.3.1975), Ban Mê Thuột thất thủ, Bộ Tư Lệnh Tối Cao ở Sài Gòn tái phối trí lực lượng để bảo vệ phần còn lại của Miền Nam. Sư Đoàn của Chuẩn Tướng Hưng di chuyển về bảo vệ khu vực phía Bắc Cần Thơ, ông Tướng được bổ nhiệm làm Tư Lệnh Phó khu vực phía Nam Sài Gòn (Quân Khu 4).
Ngày 20.3.1975, Huế thất thủ.
Ngày 30.3.1975, Đà Nẵng mất.
Ở Cần Thơ, Tướng Hưng làm việc với Jim D. (xếp CIA Cần Thơ) và những sĩ quan liên lạc quân sự, nhưng ông tỏ ra thích làm việc với tôi ngay lần đầu gặp gỡ hơn là với những người sĩ quan này. Jim D. bảo tôi lên Cần Thơ thường xuyên hơn để làm việc với ông Tướng. Tôi có kế hoạch trở lại Vị Thanh mỗi tuần hay mỗi hai tuần để coi lại khu vực trú ngụ và nghe thuyết trình quân tình từ Đại Tá Mạch Văn Trường, Tân Tư Lệnh Sư Đoàn 21 đang chỉ huy những đơn vị còn lại ở đấy (Một ngày trước khi ra đi, ngày 24.4.1975, Tổng Thống Thiệu ký nghị định đặc cách thăng Chuẩn Tướng cho Đại Tá Trường. Ông là vị Tướng được thăng chức sau cùng nhứt của cuộc chiến).
Khu vực càng lúc càng thu hút sự quan tâm là con đường Quốc Lộ 4 chạy dài theo hướng Tây và Tây Nam từ Sài Gòn, phía Bắc sông Bassac (tức sông Hậu Giang), rồi đổ vào vùng châu thổ. Các đơn vị của Sư Đoàn 7 Bộ Binh chịu trách nhiệm bảo vệ quốc lộ, Chuẩn Tướng Hưng sắp xếp cho tôi được nghe thuyết trình từ Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh. Tướng Hưng cho biết ông từng phục vụ trong sư đoàn lúc còn trẻ. Ông cố vấn sư đoàn lúc đó là con người đầy huyền thoại Trung Tá John Paul Vann, một nhân vật đầy quyền lực đối với quân đội Nam Việt Nam. Cuối cùng thì ông đã chết (trong một tai nạn trực thăng ở Kontum, tháng 6.1972).
Tôi đáp trực thăng đến Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh và diện kiến Chuẩn Tướng Hai trong văn phòng của ông. Ông Tướng đúng là một bản sao của một sĩ quan Mỹ với bộ quân phục sạch thẳng nếp, tay áo xăn lên quá khuỷu tay. Ông Tướng nói tiếng Anh rất lưu loát (khi còn là Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ, người ta luôn thấy trong tay Chuẩn Tướng Hai nếu không là một cuốn kinh Phật, thì cũng là một cuốn sách tự học Anh Văn. Thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, ông cũng đã từng được gởi đi thụ huấn khóa tham mưu ở Hoa Kỳ). Đôi mắt trên khuôn mặt đầy đặn của ông ánh vẻ nghiêm khắc và ông chẳng tỏ ra thân thiện. Tôi hỏi ông Tướng về tình hình.
-Anh muốn biết tin tức, anh nhân viên chánh phủ Hoa Kỳ, tôi muốn cơ phận cho trực thăng, tôi muốn đạn dược.
-Ngài đang nói chuyện với lầm người rồi, điều ấy chẳng phải là công việc của tôi.
-Anh chính là Chánh phủ Hoa Kỳ. Chánh phủ Mỹ hứa luôn cung cấp tiếp liệu cho chúng tôi để chúng tôi có thể chiến đấu. Chúng tôi có thể làm được chuyện ấy, chúng tôi có thể tiếp tục chiến đấu, nếu chúng tôi có đạn và máy bay. Hãy nói lại với chánh phủ của anh điều đó rồi tôi sẽ nói anh nghe những gì đang xảy ra ở đây.
-Vâng, tôi sẽ báo cáo rằng quân đội đang thiếu hụt tiếp liệu.
Ông Tướng chằm chằm nhìn tôi một lúc lâu, cuối cùng ông nói:
-Người Mỹ các anh không thường giữ lời hứa với người Việt chúng tôi.
Ông Tướng tiếp tục nhìn tôi qua làn khói thuốc, chờ đợi phản ứng của tôi. Khi tôi không tỏ thái độ gì, ông nhún vai và bắt đầu thuyết trình. Ông cho biết binh sĩ của ông chiếm giữ những vị trí trên Quốc Lộ 4 và hành quân đến biên giới Kampuchea để bảo vệ vùng lãnh thổ dưới Sài Gòn. Khu vực này phần lớn là những cánh đồng ruộng trồng lúa. Tinh thần binh sĩ rất cao, ông có thể ngăn chống lực lượng địch cấp sư đoàn của Bắc Việt trong một thời gian ngắn. Tuy nhiên tinh thần binh sĩ có thể suy sụp nếu sư đoàn đối đầu với lực lượng địch lớn hơn và nếu đạn dược hao hụt. Ông tiên đoán rằng quân Bắc Việt sẽ tấn công sớm, mà ông thì không có tái tiếp tế. Sư đoàn ông đang trực diện với Sư Đoàn 9 Bắc Việt do Tướng Di Thiên Tích chỉ huy, mà đã chiến đấu trong khu vực này từ trước năm 1965.
-Tướng Tích có thể là tướng chỉ huy xuất sắc nhứt mà Bắc Việt có. Anh có biết chiến hiệu (slogan) của sư đoàn ấy là gì không? Là “Quét Sạch Kẻ Thù”. Kẻ thù ấy là tôi.
Có nọc độc trong giọng nói của ông. Quân Lực VNCH đang sụp đổ ở phía Bắc, ông buồn phiền và cay đắng. Không giống như Tướng Hưng, Tướng Hai không triết lý cho tương lai. Ông giận dữ. Tôi đưa ý kiến rằng có thể có cuộc thương thuyết ngừng bắn mà từ đó bảo vệ được chủ quyền của chánh phủ Miền Nam. Ông Tướng nhìn tôi không nói, tôi không rõ ông đang nghĩ gì. Khi tôi trở về Cần Thơ, tôi báo cáo với Jim D. buổi gặp mặt ở Sư Đoàn 7 Bộ Binh, rồi kết thúc bằng sự việc ông Tướng muốn đạn dược và cơ phận. Jim D. nhíu mày nhìn tôi:
-Đưa chuyện ấy vào báo cáo gởi cho Washington, và đứng nói với tôi nữa.
Tôi thường xuyên đến thăm Chuẩn Tướng Hai, Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh. Ông hiếm khi cười. Ông Tướng thường ngồi trên một cái ghế gỗ đằng sau bàn làm việc, ẩn đằng sau khói thuốc khi tôi đến Bộ Tư Lệnh Tiền Phương gần biên giới Miên. Mỗi lần nói chuyện với nhau, thì ông Tướng thường gợi lại những điều mà ông cho là “Sự Can Thiệp Đầy May Rủi” của Quân Đội Hoa Kỳ. Những điều ông nói, đại khái như:
-Giữa hai nền văn hóa có một sự khác biệt lớn lao, người Mỹ các anh luôn muốn chúng tôi suy nghĩ và hành động y hệt như các anh. Thực ra thì chúng tôi đâu có thích các anh hay chánh sách của các anh… Anh có nghe tôi không? Chúng tôi không thích các anh bảo chúng tôi phải làm gì. Nhưng chúng tôi cần sự giúp đỡ để tồn tại, và chúng tôi biết các anh có lợi thế nhìn chúng tôi sinh tồn. Nhưng không có nghĩa là các anh có quyền xía vào công việc và nền văn hóa của chúng tôi.
Tại sao các anh không đưa quân vô Kampuchea. Quân Bắc Việt đang ở đấy đấy, tại sao các anh thì không? Nếu các anh vượt đường xa đến đây để chận đứng chủ nghĩa cộng sản, tại sao các anh không tiến vào đất Miên nơi có những căn cứ của cộng quân rồi đánh cho chúng tiêu tùng. Tại sao các anh không vào Lào? Tại sao các anh không dùng cơ giới nặng ủi sạch con đường Hồ Chí Minh ở đó. Tình hình quân sự ở đây rất đơn giản. Tại sao các anh hành động như những thằng khùng? Người Việt chúng tôi cho là các anh khùng. Anh nói gì về điều đó, anh CIA? Các anh ngáo làm việc cho một tổ chức ngáo.
Sau khi ông Tướng đã giảng thế nào là cách điều khiển chiến tranh, sau khi gọi tôi bằng đủ thứ danh xưng, lập đi lập những chuyện ấy, nổi giận lên, thì ông mới nói đến chuyện quân tình trong khu vực. Trong những lần tiếp xúc tại Bộ Tư Lệnh, dần dà giữa ông Tướng và tôi cảm thấy thoải mái với nhau hơn. Không thân thiết, nhưng thoải mái, chúng tôi biết vị trí của nhau. Có thể là do thời gian hai năm ở Lào tôi có nhiều bạn bản xứ, nhưng cũng có thể ông Tướng nhận biết được sự cảm thông và kính trọng của tôi đối với cảm niệm của ông về Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm ở thời điểm mà rất nhiều cấp chỉ huy khác chỉ nghĩ đến bản thân họ. Cũng có thể khi chúng tôi cảm thấy thoải mái vì tôi là người khách thường xuyên của sư đoàn.
Thượng Nghị Sĩ Frank Church phát biểu trong cuộc họp Thượng Viện ngày 10.4.1975, nói rằng thế là đủ rồi (enough is enough), Quân Đội Nam Việt Nam tự lo liệu lấy. Trong khi đó thì Hạ Viện cũng đã bác bỏ yêu cầu quân viện khẩn cấp 722 triệu mỹ kim và 250 triệu cho kinh tế của Tổng Thống Ford (con số này là do Tướng Weyand lập ra và đệ trình sau khi đi quan sát tình hình quân sự ở Việt Nam về. Còn con số 700 triệu cho tài khóa 1974-1975, rồi bị cắt xuống 300 triệu đã bị cắt bỏ tàn bạo từ lâu). Quốc Hội chỉ đồng ý cấp ngân khoản dùng cho việc di tản người Mỹ ra khỏi Việt Nam.
Ngày hôm sau, trực thăng của Air America (có hợp đồng chuyên chở cho CIA) đưa tôi đến gặp Tướng Hai. Ông Tướng không đứng dậy chào khi tôi bước vào văn phòng. Rất bất ngờ như bước ra từ cõi sương mù, ông nói chậm rãi, hành động của chánh phủ tôi giống như cục phân, nghị sĩ Church xấu xa hơn Hitler, nước Mỹ không còn danh dự, quân đội nước tôi đã vi phạm quy luật hành xử chung của chiến sĩ khi quay lưng với chiến hữu và bỏ rơi họ trên chiến địa.
Ông Tướng đứng dậy và tiến đến gần tôi, đôi mắt ông đỏ hoe, bàn tay ông sờ vào báng súng lục, chằm chằm nhìn tôi không che dấu sự giận dữ từ thái độ của ông. Trong trạng thái căng thẳng đến điểm khó kiềm chế, những ngón tay của ông nắm chặt lấy báng súng. Khoảnh khắc ấy qua đi, ông thở dài:
-Tôi có thể giết anh nhân danh những con người dũng cảm đã hy sinh trong cuộc chiến này. Tôi có thể giết anh vì chánh phủ của anh đã không cố gắng chiến thắng.
Tôi đứng lặng thinh, run rẩy. Tôi nhỏ nhẹ nói:
-Chiến tranh đang tàn lụi, cuộc chiến đấu đã hoàn thành. Ngài phải chấp nhận những gì đã xảy ra, ngài phải chấp nhận số phận.
Chuẩn Tướng Hai hỏi lại:
-Tôi nghe ông Kissinger của anh ngày kia nói rằng Việt Nam đã chết. Ông ta có biết là chúng tôi vẫn còn sống ở đây không?
Tôi không thể trả lời. Cuối cùng thì ông Tướng nhún vai, giọng khàn đục không còn hơi. Ông nói cho tôi nghe tin tức mới nhứt về cuộc điều quân của quân địch mà ông quan sát từ trên máy bay trên vùng biên giới Việt-Miên. Ngày hôm sau, 15.4.1975, tôi bay đến Sư Đoàn 7 từ sáng sớm. Như thường lệ, ông Tướng rầy rà tôi về hành động của Hoa Kỳ:
-Đâu là người bạn của Miền Nam khi Miền Nam cần? Tôi có thể gọi ai đây? Quân giặc đã đến ngưỡng cửa của chúng tôi rồi, đất nước tôi trong cơn nguy khốn tận cùng. Ai sẽ đến tiếp cứu chúng tôi?
Phía bên kia biên giới Miên, ông đã quan sát thấy quân cộng tập trung lên con số đông đảo, cơ giới và chiến cụ liên tục di chuyển đến hai mươi bốn tiếng đồng hồ mỗi ngày.
-Máy bay bỏ bom của các anh đâu? Chúng ta đã trông thấy địch lộ diện, đúng là thời điểm dội lên đầu chúng. Chúng chuyển quân rầm rộ trước chiến sĩ của tôi, tôi cần giúp. Hãy giúp tôi, anh bạn CIA.
Như thường lệ, ông ngồi trên chiếc ghế gỗ nhìn tôi sau màn khói thuốc.
Ngày 17.4.1975, Phnom Penh rơi vào tay Khmer Đỏ. Tôi khởi sự đến gặp Chuẩn Tướng Hai mỗi ngày. Ông Tướng cho biết quân Bắc Việt tiếp tục tập kết ngay phía bên kia biên giới, chúng đưa đến chiến xa, cầu nổi và pháo binh. Bộ đội mới, tươi rói đã đến mà ông suy đoán sẽ là nỗ lực chánh tiến đánh Sài Gòn. Đó là mục tiêu thực sự của cộng quân. Cộng quân tập trung đông đảo như vậy không phải là để tấn công Sư Đoàn 7 Bộ Binh hay chiếm lấy QL4. Thỉnh thoảng tôi đến thăm Chuẩn Tướng Hưng ở Cần Thơ. Ông biết rõ tình hình quân sự toàn quốc, nhưng ông vẫn bình tĩnh và vẫn thư thả đợi cái gì đến sẽ đến. Mười sáu tỉnh của vùng châu thổ chưa có thành phố nào rơi vào tay cộng quân, với một nửa dân số của Miền Nam vẫn được an toàn.
Trong cuộc gặp ngày 19.4.1975, Tướng Hai cho tôi biết có vẻ như là không có thêm quân cộng tập kết ở vùng biên giới nữa, chúng đang điều động đến các vị trí. Ông nghĩ rằng khi chúng bắt đầu đội hình với bộ đội mới vào ở gần biên giới, phía sau những đội công binh bắt cầu, với đoàn chiến xa nặng húc về phía Sài Gòn, cuộc tấn công sẽ nổ ra. Cộng quân sẽ mất bảy ngày để xuất phát từ đất Miên vượt qua vùng Đồng Tháp Mười và tiến về Sài Gòn. Sư Đoàn 7 của ông Tướng chỉ có thể làm chậm tốc độ tiến quân của chúng mà thôi. Tướng Hai nói:
-Chúng tôi không thể chận đứng chúng, quân địch quá đông mà quân chúng tôi quá ít.
Ngày 21.4.1975, Xuân Lộc, một trong những cứ điểm cuối cùng của QLVNCH ở phía Bắc Sài Gòn thất thủ (thật ra chỉ di tản theo lệnh của Trung Tướng Toàn, Tư Lệnh Quân Đoàn III & Quân Khu 3 về bảo vệ Sài Gòn), sau khi đã anh dũng chận đứng đà tiến của một lực lượng lớn quân Bắc Việt. Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu cũng đã từ chức trong ngày ấy.
Tôi đáp trực thăng đến Bộ Tư Lệnh SĐ7BB trong ngày 22.4.1975. Phòng làm việc của ông Tướng tối quá, ông đang ngồi trên chiếc ghế quen thuộc và hút thuốc.
-Những chiến xa nặng của Bắc Việt đang vào đội hình, bộ binh dàn trận phía sau. Chúng sắp sửa xuất phát, Sài Gòn sẽ rơi vào tay Bắc Việt trong vòng bảy ngày, 29.4.1975.
Ông Tướng đưa cao chiếc tách cà phê nóng lên, làm một cử chỉ vinh danh những người lính đã hy sinh và chào đón tương lai, nhưng ông không cười. Ý định của quân cộng thật rõ ràng đối với Chuẩn Tướng Hai. Chúng sẽ đánh lấy, chiếm được Sài Gòn trong bảy ngày nữa, mà Sư Đoàn 7 thì không thể chận chúng lại được. Tôi đến gặp Chuẩn Tướng Hưng buổi chiều cùng ngày. Ông cho hay từ buổi sáng sớm quân Bắc Việt đã vượt biên giới ở khu vực gần các đơn vị của Chuẩn Tướng Hai và tiến về hướng Sài Gòn. Tướng Hưng đã lệnh cho lực lượng ít ỏi Không Quân và Pháo Binh chuẩn bị chống lại cuộc tiến quân của quân địch, nhưng có lẽ cũng không làm chúng khựng lại được. Ông Tướng vẫn vẻ bình tĩnh và giữ gia đình gần bên.
James E. Parker cùng các đồng sự CIA giúp được nhiều nhân viên Việt Nam và thân nhân ở Cần Thơ thoát được ra biển trong những ngày cuối cùng và được vớt lên chiếc tàu buôn Pioneer Contender.
Đứng trên cầu tàu, tôi quay nhìn về hướng Việt Nam, bất giác tôi chợt nghĩ trong một thoáng thật rõ ràng, rằng dù chúng tôi đã thua trận, nhưng chúng tôi đã hành động đúng khi đến đó và chiến đấu. Lịch sử sẽ rộng lượng phán xét ý định tốt của chúng tôi đến giúp cứu một đất nước bị xâm lấn. Chúng tôi đã không thắng vì những chánh trị gia, những nhà hoạch định chánh sách Hoa Kỳ đã đưa ra những quyết định xấu xa đầy tội lỗi, từ lúc khởi đầu cho đến lúc tàn cuộc.

Đối với tôi, cái di sản bất tử của cuộc chiến là những người lính đã đáp lời gọi của đất nước, hy sinh thân sống ở Việt Nam. Trong thời điểm của những giá trị chao đảo, họ đã khẳng định những nguyên tắc trường cửu của Trách Nhiệm.Vì Tổ Quốc họ đã tự dấn mình trong những truyền thống Mỹ đẹp đẽ nhứt của những người lính chiến Mỹ. Họ đã chết trẻ rất Danh Dự trong chiến tranh. Mỗi người lính đều là những anh hùng.
Hướng về phía bờ biển, tôi đứng nghiêm chào đúng quân cách, chậm rãi. Tôi đứng lặng thinh trong một khoảnh khắc, rồi quay người đi xuống bên dưới. Cuộc chiến đã chấm dứt.
Chất chở hàng ngàn người tị nạn Việt Nam, con tàu Pionneer Contender nhổ neo buổi sáng sớm hôm sau hướng mũi tàu tiến về hướng Đông. Việt Nam mờ nhạt dần từ phía sau.
PHẠM PHONG DINH
http://nvnorthwest.com/2020/05/hoi-uc-cua-mot-nguoi-my-ve-cap-chi-huy-qlvnch-trong-nhung-ngay-thang-4-1975-tac-gia-pham-phong-dinh/
***
*NHỮNG KẺ NỘI THÙ TRONG TRẠI CẢI TẠO
***
Tư cách của tên đương kim TTK/LHCQN Bắc Cali.

Tôi tin NT Trường Võ Bị Quốc Gia VNCH. Vì danh dự của một trường danh tiếng, cho nên NT Hòe không bao giờ dựng chuyện.

(Xin phổ-biến rộng-tãi)

Bài viết dưới đây của một Sĩ-Quan Nhảy-Dù, anh Nguyễn-Tấn-Hòe Khóa 22/VBQG Đà-Lạt đã lột trần bộ mặt gian ác của LÊ-ĐÌNH-THỌ, Khoá 28/VBQG , đương kim Tổng Thơ-Ký Liên Hội
cựu Quân-Nhân Bắc California.

Nguyễn-Tấn-Hòe
K.22/VBQG
* ***
*KÍNH MỜI GHÉ THĂM WEB MỚI
https://hangoc2020.blogspot.com/

*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*PHẠM THIÊN THƯ * TRẦM VÂN * LÊ XUÂN CẢNH
* TÍM * NGUYỄN MINH THANH * HỮU NGHĨA *
* KIỀU PHONG * HƯ TRÚC TỬ * THA NHÂN *
* LÂM HOÀI VŨ * CHINH NHÂN * SA CHI LỆ *
***7-DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

* TÍM NGUYỄN* * ANH NGUYÊN * CHU HÀ *
*TRƯƠNG GIA CÁT *SONGQUANG * SÔNG THU *
* TRỊNH CƠ * WÒNG KHUYỂN TỬ * TRƯƠNG TRỌNG KIÊN * THẦY BA CẦU BÔNG * HỒ NGUYỄN * ĐỨC HẠNH *  TRẦN HỢI TƯ TRỜI HẬN *
***
*THI SĨ ĐA TÀI PHẠM THIÊN THƯPHẠM THIÊN THƯ

Dù mai lều cỏ chân trời
Khơi hương lò cũ khóc người trong thơ
Em còn ửng má đào tơ
Tóc xưa dù có bây giờ sương bay

Lên non hái đóa hoa này
Soi nghiêng đáy suối bóng ai nhạt nhòa
Nhìn hoài chẳng rõ là ta
Tắm xong khoác áo hát ca về làng

Tay đeo vòng ngọc xênh xang
Áo em bay dải tơ vàng thiết tha
Bước chân tìm chốn ta bà
Ngừng đây nó hỏi đâu là vô minh

Hỏi con vạc đậu bờ kinh
Cớ sao lận đận cái hình không hư
Vạc rằng: thưa bác Thiên Thư
Mặc chi cởi áo thiền sư ỡm ờ

(Động hoa vàng)
***
*THI SĨ TRẦM VÂN ***
*THI SĨ LÊ XUÂN CẢNH
Thân tặng quí anh chị một bài thơ trào-phúng,
cảm-tác từ một ý vui cung-cấp bởi hai anh Lai và Cường nhân mùa Covid-19.
Vui là chính.
Tâm vui thì thân mạnh.
LXC

Thơ trào phúng

MÁY SẤY BỊ NGHI OAN.

Một bà than với một bà,
Cái máy sấy cũ trong nhà dỡ cơn,
Quần áo bị rút ngắn hơn,
Mặc vô chật cứng như đòn chả chiên,

Tôi nhìn bà, đoán ra liền,
Máy sấy vẫn tốt, không nên trách lầm,
Chính cái tủ lạnh âm-thầm,
Mới là thủ-phạm làm quần áo co,

Bây giờ để tránh âu lo,
Bớt mở tủ lạnh, bớt sờ thức ăn,
Luôn cách tủ sáu feet long,
Từ-từ sẽ thấy áo quần rộng ra,

Rồi Covid cũng sẽ qua,
Tủ lạnh, máy sấy cả nhà sống vui,
Không nghi oan nhau bạn ơi !

Lê Xuân Cảnh
***
*THI SĨ NGUYỄN MINH THANH
Thanh Gươm Cổ Sử ( 1 )
Anh Hùng Đặng Dung

Muà lá,
Đêm đọc ” Cảm Hoài ” nơi đất khách
Giọt sương tí tách truớc hiên hoa
Mơ hồ ai khóc non sông rách
Rụng xuống thiên thu mắt lệ nhoà..!!

Quốc thù hề ! Chiêu binh phục quốc
Tử, sinh hề ! Mây trắng đầu non
Trường Sơn truông đá dài dằng dặc
Chiến mã hề ! Chẳng nản chân bon

Than ôi !
Vận nước Thu bay sầu điệp điệp …
Trăng cao nhiều khuyết ít khi tròn !!

* * *
Khúc Cổ Sử bi hùng tráng quá
Có ai mài kiếm giữa đêm trường
Gưong trăng chênh chếch treo đầu núi
Nghĩa Sĩ miệt mài áo đẫm sương

Chống kiếm trông trăng lòng thổn thức
Hét vang uất hận chấn thiên hà
” Quốc thù vị báo đầu tiên bạch
Kỷ độ Long Tuyền đái nguyệt ma “

Giận thay bạo ác tên Trương Phụ
Tàn hại dân lành đến tả tơi
Mô Độ quyết trừ loài giặc dữ
Nam dân yên ổn ấm no đời

Thái Gia kịch chiến đường gươm sắc
Suýt bắt được thù cứu núi sông
Cơ hội trôi đi rừng héo hắt
Tử thù Trương Phụ đã đào vong

Mấy năm sỏi đá dày gian hiểm
Binh lực ngày càng thêm yếu đi
Dũng tướng Đặng Dung lòng chẳng chuyển
Chiến trường gai góc vẫn kiên trì

Ô hô thế giặc cao triều sóng
Sông Núi chìm sâu chuỗi dập vùi
Mãnh hổ cùng đồ bị bắt sống
Anh hùng tuẫn tiết hận nào nguôi
Biển Đông nhảy xuống hồn bay bổng
Ảm đạm Núi Sông cũng ngậm ngùi..!!

Kinh Kha – trả nợ sang sông Dịch
Nghĩa Sĩ – quốc thù lập chiến khu
Kinh Kha – gãy kiếm xương chan thịt
Nghĩa Sĩ – ôm hờn nghe sóng ru..!!

* * *
Tưởng Người hào kiệt dưới trăng thâu
Bên suối đăm chiêu dáng dãi dầu
Lặng lẽ chống gươm nhìn nước chảy
Ưu tư thế Nước chuyển về đâu !?

Lồng lộng trời cao cơn gió hú
Sao cài rải rác áng mây xa
Đau lòng giông bão phương trời cũ
Vẳng tiếng oan khiên dưới nguyệt tà

Núi hỡi buồn chi đứng thảm sầu
Chim rừng sao khóc giữa đêm sâu
Hướng về Cố quốc xa thăm thẳm
Trúc hỡi làm sao đứng gục đầu !?

Nguyễn Minh Thanh

Cảm Hoài , là bài thơ duy nhứt của anh hùng Đặng Dung. Lời thơ rất thống thiết:
Cảm hoài
Thế sự du du nại lão hà?
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca
Thời lai đồ điếu thành công dị
Vận khứ anh hùng ẩm hận đa
Trí chủ hữu hoài phù địa trục
Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà
Quốc thù vị báo đầu tiên bạch
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma
Đặng Dung

Cảm Hoài
Thế sự miên man, tuổi hắt hiu
Rượu nghiêng trời đất hát ngao nghêu
Gặp thời đồ điếu nên công dễ
Lỡ vận anh hùng nuốt hận nhiều
Xoay trục phò vua mong chuyển hướng
Khơi sông gột giáp chẳng thông chiều
Bạc đầu thù nước buồn chưa trả
Mấy bận gươm mài dưới nguyệt xiêu..!!
Nguyễn Minh Thanh cẩn dịch

Cảm Hoài ( lục bát )
Việc đời dằng dặc, tuổi cao
Rượu nghiêng trời đất nghêu ngao giải sầu
Gặp thời toại chí chàng câu
Anh hùng lỡ vận gẫm sâu đoạn trường
Phò vua vạch đất tầm phương
Khơi sông gột giáp không đường tiến lui
Bạc đầu thù nước nào nguôi
Dưới trăng mài kiếm ngậm ngùi non sông..!!
Nguyễn Minh Thanh cẩn dịch

Thanh Gươm Cổ Sử ( 2 )
Đặng Dung Mài Kiếm Dưới Trăng

Mài gươm cặm cụi dưới trăng ngàn
Tuổi đã vào chiều việc ngổn ngang
Tóc bạc phất phơ soi kiếm bạc
Áo lam dầu dãi đẫm sương lam
Thái Gia* Trương Phụ kinh hồn phách
Mô Độ* Quân Minh loạn ngũ hàng
Dốc chí phò vua mưu phục quốc
Sa cơ tuẫn tiết hận ngùi mang..!!
Nguyễn MinhThanh cẩn tác

Lược sử: Ô. Đặng Dung ( 1373 – 1414 ) người Nghệ An, con Ô. Đặng Tất. Lúc đầu hai cha con Ông đều phò Giản Định Đế. Sau khi cha bị GĐĐ giết oan, ĐD về với Trùng Quang Đế. Ô lập được nhiều chiến công. Rồi vì binh ít thế cô, Chúa,Tôi đều bị tên Trương Phụ bắt và giải về Trung Quốc. Trên đường đi ( đường biển ) cả hai Chúa, Tôi đều nhảy xuống biển tuẫn tiết !!

1 – Trường Sơn: dải núi dài khoảng 1100 km, khởi từ thượng nguồn Sông Cả trên đất Lào giáp Nghệ An tới cực Nam Trung Bộ.
2 – Long Tuyền: thanh kiếm quí, đời xưa
3 – Trương Phụ: Tướng giỏi nhà Minh (Trung Hoa ), tên giặc đại ác đã tiêu diệt Nhà Hồ & Nhà Hậu Trần, giết Sứ thần Nguyễu Biểu, chôn sống tù binh, giết dân ta rồi nấu dầu…
4 – Trận Mô Độ: năm 1410 hai bên kịch chiến ở Mô Độ, quân Minh bị thất thế.
5 – Thái Gia: địa danh chiến trường xưa, vùng Ái Tử Quảng Trị. Năm 1413, tướng Đặng Dung đang đêm nhảy lên thuyền định bắt sống Trương Phụ. Nhưng không biết mặt. Trương Phụ chạy thoát
6 – Kinh Kha: người nước Vệ thời Chiến Quốc, là môn khách Thái Tử Đan nước Yên, chịu nợ áo cơm cúa Thái Tử, nhận trọng trách ám sát Tần Thủy Hoàng. Không thành, bị băm thây !
***
THI SĨ HỮU NGHĨA
*Viết và chuyển ngữ
VỊ THỐNG THỐNG HUYỀN THOẠI

(Kính tặng Ngài TT Donal j.Trump)

Lich sử Hoa Kỳ, qua bao đời Tổng thống
Thế giới ngợi ca hình bóng Ngài Trump,
Là ngôi sao sáng trong nhóm sao Bắc Đẩu
Tài – Đức vẹn toàn, Người hiểu thấu lòng dân.

Người năng động, làm việc rất chuyên cần
Đức hi sinh, Ngài vì dân chẳng ngại…
Trí – dũng hơn người, chèo lái quốc gia,
Đưa kinh tế, quốc phòng tiến xa vĩ đại!…

Với kẻ thù, Ngài không ngần ngại:
Trừ khử tà gian phá hoại nước nhà,
Tiêu diệt ác ma, khắc tinh bọn bành trướng,
Bảo vệ biển trời, khắp quần chúng ngợi ca!…

Tuy tận tụy, Ngài vì dân vất vả,
Nhưng hứa là làm hơn cả ước mong…
Giúp quân – dân được hồng ân hưởng lợi,
Bình đẳng nhân quyền, ai cũng đợi trông!…

Nhiệm kỳ tới, cả thế giới trông mong,
Họ ước muốn cùng đồng lòng bỏ phiếu,
Ủng hộ Ngài được thắng cử lần hai,
Vị Tổng thống xứng danh oai huyền thoại!…
Hòa Hội, Phú Hòa, Phú Yên – VN
( Hữu Nghĩa )
Rất mong mọi người cùng ủng hộ và bỏ phiếu cho vị anh hùng huyền thoại – Tổng thống Donal J.Trump này nhé! Xin chân thành cảm ơn nhiều!

Dịch sang Tiếng Anh:
LEGAL GOVERNOR

(Dear Sir Donal j.Trump)
History of the United States, over the ages of President
The world praises the silhouette of Mr. Trump,
The bright star of the North Dipper group
Talent – German integrity, he understands people’s hearts.
Dynamic people, very diligent work
He sacrifices, he does not mind for the people,
Tri – braver than people, ruling the nation,
Take economy and defense far from great! …
To his enemies, he did not hesitate:
Eliminate evil that destroys the country,
Destroy the demons, fix the expansionists,
Protecting the sea and sky, praising the masses! …
Despite his dedication, he worked hard for the people,
But promise is to do more than wish …
Helping the army and people benefit from grace,
Equality of human rights, everyone looks forward to! …
Next term, the whole world looks forward to,
They wish to vote unanimously,
To support Him to win the second election,
The President deserves the legendary majesty! …
Hoa Hoi, Phu Hoa, Phu Yen – VN
(Huu Nghia)
We hope everyone will support and vote for the legendary hero – President Donal J.Trump! Sincere thanks!
***
*NỮ SĨ DƯ THỊ DIỄM BUỒNDÒNG THỜI GIAN

DTDB

Thời gian qua bao thăng trầm hưng phế
Con đường xưa lồi lõm đá chông chênh
Nắng ban mai trải lụa cỏ nhung mềm
Gió từng đợt gợn bồng bềnh sóng mạ

Hàng me keo bên dốc cầu Mang Cá
Bờ mẫu ngoằn ngoèo đưa đến Miễu Đôi
Tàn thùy dương rủ bóng chiếc băng ngồi
Những dòng chữ đã nhạt nhòa dấu khắc

Chòm bông gạo rủ rê bầy chim sắt
Đầm hoa sen nước trong vắt gợn rong
Trời xanh lơ lác đác cụm mây hồng
Cá ăn móng, nước phẳng gương vỡ vụn

Lá so đũa gió đùa tua tủa rụng
Bóng trúc che chòi tranh nhỏ tiêu sơ
Ngồi đan tre, người luống tuổi thẩn thờ
Nhìn khách viếng “Bà tìm ai?” Ông hỏi?

“…Dạ thưa ông tôi muốn tìm Thanh Thoại
Người bạn xưa, khác lớp, chung trường
Xếp bút nghiêng, anh trấn giữ biên cương
Tin tức bặt từ khi tôi xa xứ …”

Thanh tre rơi khỏi tay ông nắm giữ
Thoáng ngỡ ngàng nhớ lại thuở xa xôi
Mắt đăm chiêu, lòng xúc cảm bồi hồi
Mi chớp nhẹ, ông vội vàng quay mặt

Lời ngập ngừng, giọng run buồn hiu hắt:
“… Bà là ai, tìm Thọai có việc chi ?
Ảnh đi xa, muốn nhắn gởi lời gì ?
Tôi có thể đưa tin dùm bà được…”

“… Nhắn dùm Thoại, thời gian không trở ngược
Giữ lời xưa, có kẻ vẫn đợi chờ
Vẫn nhớ hoài, những mộng đẹp mùa thơ
Bao người đã trở về như ước nguyện…
Non sông nay ngập đau thương ác hiểm
Họ trở về với tấc dạ sắt son…
Nợ núi sông vẫn bền giữ vuông tròn
Giữ suối ngọt ân tình thời niên thiếu… “

Ông mỉm nhẹ nụ cười: “… Tôi đã hiểu!
Người ra đi, người ở lại như nhau
Lịch sử dù trong dông tố ba đào
Còn sáng những tấm lòng như nhật nguyệt…”

Khách giã từ, bóng dần xa biền biệt
Ngọn gió trong lành lồng lộng thổi qua
Hoàng hôn buông, mây trắng mỏng la đà
Niềm tin yêu trong tim ông bừng sống!

DƯ THỊ DIỄM BUỒN
Email: dtdbuon@hotmail.com
***
*THI SĨ CHINH NHÂN
**Chàng tù em bán gánh hàng rong
Nuôi dạy con thơ tiếp tế chồng
Chẳng quản gian nan ngày chợ ế
Không màng vất vả buổi đò đông
Khi thì tạm bợ rau dằn bụng
Lúc lại qua loa cháo đỡ lòng
Mẹ yếu cha đau nhà hết gạo
Tai trời ách nước kiếp long đong

Chinh Nhân
August 22, 2020

Khôi hài đen (thơ cổ phong)
“Ngủ” thông vận trung ngôn nghịch nhĩ
Cán ngố ôm

Tắc biến tùng quyền thiếm bán rong
Con thơ dạy dổ phải nuôi chồng
Đâu màng nắng cháy thiêu mùa Hạ
Chẳng ngại mưa dầm lạnh gió Đông
Chịu khổ trăm cay không đổi dạ
Cam đau ngàn đắng chẳng thay lòng
Vài nường ác phụ chàng tù kẹt
Cán ngố ôm liền kiếm gạo đong

Tím August/22/2020
***
*THI SĨ LÂM HOÀI VŨ & THA NHÂN
ĐỘC ẨM

Quạnh hiu độc ẩm, cũng thôi
Tri âm thiếu vắng biết mời ai đâu
Cuộc đời bỗng chốc biển dâu
Hỏi người tri kỷ, ở đâu bây giờ.?
Một mình uống một mình mơ
Mơ trong giấc ngủ mơ…mờ mắt trông
Trông gần chỉ thấy mông lung
Nhìn xa lại thấy bung xung cuộc đời…
Nâng ly nhấp đỡ khô môi
Giọng khàn gọi mãi chẳng lời hồi âm!
Thế nhân sao nỡ vô tâm
Kia kìa nòi giống đã gần mất chân
Kêu xa rồi lại kêu gần
Kêu khàn giọng gọi…khan dần giọng kêu
Tiếng kêu vất vưởng lêu bêu
Rơi vào khoảng trống như trêu cợt mình
Hỏi ai tỉnh hỏi ai tinh
Hỏi người yêu nước còn tình yêu dân?
Mà sao lại cứ tần ngần
Phải nhanh lên chứ, hiến thân cho đời
Có hay Tổ Quốc gọi mời
Cứu nguy dân tộc nhất thời đứng lên?!!
Chung lưng đấu cật chớ quên
Ngăn phường xâm lược, diệt quân nội thù!
Camthành, Augt 19, 2018
Một buổichiều rất buồn

Tha Nhân

Họa vần HÃY ĐỨNG LÊN !

Mặc cho phận bạc đừng thôi .
Bước chân ly xứ rã rời bởi đâu ?
Cuộc đời như thể nương dâu .
Sa cơ thất thế niềm đau đến giờ .

Kiếp người nào phải trong mơ .
Sao ta cứ mãi đợi chờ ngóng trông .
Từ ngày thoát chốn lao lung .
Những mong tri kỷ cùng chung xây đời .

Bao đêm lệ đắng bờ môi .
Nhìn quê tan nát tìm người tri âm .
Làm sao biết được chánh tâm ?
Làm sao hiểu được sóng ngầm thiện chân ?

Hỡi ai khắp nẻo xa gần !
Có nghe chim quốc vang rần tiếng kêu .
Kẻ thù sao lắm trò bêu .
Dâng biển , bán nước bịp điêu dân mình .

Hãy mau đứng dậy trừ tinh !
Hãy mau diệt lũ Ba Đình cứu dân !
Giang sơn Việt sáng vô ngần .
Bốn ngàn năm lẻ vang danh với đời .

Đây ly rượu đế xin mời !
Cùng nhau uống cạn để rồi đứng lên .
Biểu tình khắp nước đừng quên .
Diệt bọn thái thú từng tên giặc thù .

Lâm Hoài Vũ
23/08/2020
***
*THI SĨ HƯ TRÚC TỬ
TRƯA HÈ

Nắng nóng trời trưa dưới nắng hè
Cây buồn chẳng gió đứng im re
Tàn râm sở thú không đôi lứa
Bóng mát công viên chẳng cặp kè
Đấm bóp ca ve đầy kẻ ngắm
Cà phê nhạc sống thiếu người nghe
Sài Gòn nực nội ôi kinh khủng
Cuộc sống người dân cứ bị đè

Hư Trúc Tử
August 21, 2020
***
*THI SĨ KIỀU PHONG *SA CHI LỆNƯỚC MẮT
Người ta đẩy tôi vào phòng mổ mát lạnh
Mồ hôi chợt đổ ra dầm dề
Vì tiếng giãy giụa, la thét,
Rên siết của bạn bè đến trước nổi lên liên tục
Mở mắt. Vội nhắm lại
Ôi! Máu và máu! Làm tôi tối tăm ngất lịm!

Chiến tranh ơi! Hãy thương lấy chúng tôi
Chúng tôi đồng quỳ xuống
Van xin. Suốt đời biết ơn ngài
Tôi phải sống
Để nhìn mặt trời, dù mặt trời tàn tật
Khập khểnh đi tìm bóng tối
Dù tương lai mù lòa ngủ ngoài hè phố nhai ngấu nghiến bánh mì
Đến phiên tôi! Đến phiên tôi! Bắt đầu trăn trối…
Bằng gì? Bằng gì?
Hỡi quê hương! Thôi đừng gọi tôi! Đừng gọi tôi! Đau đớn!
Này hòa bình! Này ma quái hãy trốn đi
Ta sẽ giết
Giết hết không chừa lá cỏ
Cây ngậm ngùi lớn lên trổ đầy chùm chua chát
Này Việt Nam nhớ hái xuống chia đôi
Còn mấy viên đạn đồng cho tôi kỷ niệm
Này anh! cái chân nào để lại Phước Tây?
Này bạn cánh tay nào bỏ quên vùng RỖNG TƯỢNG?
Gò Chùa nào vĩnh biệt mãi không thôi?
Mai tôi về Gò Dầu Hạ rồi
Anh nhắn gì không cho tình nhân
Tuần An Giang nàng buồn xõa tóc
Hay đứng đợi đò để sang ngang?…

Thốt nốt chiều khóc gió
Gái Miên vũ điệu Hời
Tu hú đưa người ra nghĩa trang
Lớp lớp cúi đầu chết lặng!…

*SA CHI LỆ (Viết trong Quân Y Viện Tây Ninh 1971)

*RÊU RONG
Những móng vuốt độc ác nhất của rừng xanh vồ lấy tôi moi móc
Cắn răng! Mím môi!
Để khỏi bật thành tiếng khóc
Tôi không còn là tôi ngày hôm qua
Muốn nhắm mắt hoài hoài cho đến…
khi nào người ta đưa tôi ra khỏi quân y viện
cơn sợ hãi bất đầu…
Bởi thấy những món quà tàn nhẫn
Khốn nạn nhất của cuộc chiến này!
Niềm tin đã mục rã
Định mệnh chạy trốn thảm thương
Thần chết tự tử trên đôi môi tím ngắt
Hơi thở không còn. Triết lý bị khóa lại trong tủ sắt
Nếu bày biện thêm trần gian ắt sẽ vắng tanh
Quá nữa đêm, bỗng thức giấc
Tôi muốn cắn tôi như con thú cuồng điên
Tôi muốn chôn tôi cho tự do ói máu
và thơ tôi lê lết bò lang thang tìm…
Kỷ niệm ngủ trên nóc trại giam thị trấn
Chợt vỗ cánh gạ đầu trên vai nũng nịu thơm nồng
Tôi thèm đi solo ngoài phố Gia Long
Giới nghiêm. Cửa đóng.
Đứng trên cầu soi bóng chắt chiu xòe mười ngón tay gầy
Dòng sông Vàm Cỏ ôm chặt chân tôi
Công viên PAKVE làm chứng nhân cho gã làm thơ ngu ngơ
Giấu kín tình yêu trong một loài hoa ở Long Mỹ!
Đếm lá âm thầm rơi trên băng đá co ro…
Tình nhân ơi! Biết đến bao giờ ta gặp em?…

*SA CHI LỆ (Viết trong QYV- Tây Ninh 1971)

CHƯA GIÀ CHỐNG GẬY…

Đêm như dao rạch nát hồn
Tay xoa vết tích từng cơn loạn cuồng
Đất trời ta bóp tang thương
Ba năm khác giấc Nghê thường là bao
Quán khuya ngoài đó yêu nhau
Còn tôi chiến đấu đớn đau trên giường
Còn em đếm mấy nhớ thương
Hay đang nằm đọc từng chương giấc nồng
Yêu em trời mọc trổ bông
Mai khoanh tay ngó phồ hồng em đi!

Chưa già ta chống gậy đi
Trời ơi! Chinh chiến còn gì cho không?
Ngửa tay nước mắt ròng ròng
Lần về Tây trúc ta còng tương lai…

*SA CHI LỆ (Chống gậy dưới hành lang QYV-TN 1971)
***

AI CUỒNG?

Tạ đái Hoàng Cơ bệnh vĩ cuồng
Cần nên “nhập viện” tức nhà thương
Vì rằng đứa nớ đi sai hướng
Bởi lẽ thằng ni chọn trật đường
Chửi Mỹ nhiều lời nghe phát chướng
Thù Trump lắm tiếng dở ương ương
Theo phường Sáng Tỏ quân gàn bướng
Tóm lại đồ điên tánh bất thường

Wòng Khuyển Tử
Aug 21, 2020

BỎ MẶC (thơ cổ phong)

Quốc phá gia vong hổng cuốn cuồng
Rồng Tiên bỏ mặc chết tình thương
Cao niên tai điếc nghe sai hướng
Lớn tuổi mắt mù bước lạc đường
Việt tộc đành quên đâu lý tưởng
Cờ Vàng(*)chẳng nhớ đúng tai ương
Già đầu thoái hóa tâm thần bướng
Định luật trời ban chả thất thường

Tím Nguyễn
August/20/2020

VỊNH CÁI YẾM (bài xướng)
Giỏi chiều, thuận ý, thích cho thêm
Tím, đỏ, vàng, xanh, trắng, mịn, mềm
Lụa tốt viền hồng ôm bó bó
Tơ bền kết chỉ cạ êm êm
Choàng vai, bá cổ, thương năm tháng
Ấp ngực, che hông, mến sáng đêm
Tình đó với đây đà thắm thiết
Gặp thằng quỷ sứ… lột quăng thềm !

Chu Hà

KHÊU GỢI (thơ cổ phong)

Đàn bà mặc yếm đẹp lên thêm
Khêu gợi xinh tươi liễu yếu mềm
Lộ cặp đồi non … môi đỏ ấm
Khoe đôi trường túc mắt nai êm
Da ngà cụ mộng bồng vài bửa
Dáng ngọc ông mơ ẳm mấy đêm
Ân ái nguyên ngày luôn suốt tối
Ngoài đồng dưới bếp hoặc trên thềm

Tím

QUÁ THẢM

Viagra uống nặng đô thêm
Ấy vậy mà sao nó vẫn mềm
Trên bảo hãy dương cung tuốt kiếm
Dưới nghe nhưng chịu phận nằm êm
Vào ra khi trước đâu thèm đếm
Xịch đụi ngày xưa há mấy đêm
Cái thuở huy hoàng nay quỉ ếm
Vợ cho một đạp lịm bên thềm

Trương Trọng Kiên

QUÁ ĐÃ
Uống thuốc Thầy Ba sẽ cứng thêm
Làm ba bốn hiệp vẫn chưa mềm
Đưa vào cẳng quíu không thèm liếm
Đẩy tới tay quào chẳng chịu êm
Xuất kích liên miên đâu kịp đếm
Xung phong tới tấp đột hàng đêm
Nàng cười lỏn lẽn quỳ hôn “kiếm”
Lạc thủy trào ra chảy ướt thềm

Thầy Ba Cầu Bông

HỒN MÊ YẾM ĐẸP
Yếm thắm nhìn em lại thích thêm,
Lung linh ẽo lã dáng nhung mềm.
Má đào say thắm tê tê buốt,
Nam tử xiêu lòng mê mết êm.
Lơi lã chồm thân ôm sáng tối,
Buông xuôi bám cổ xốc ngày đêm.
Trơ trơ như chết không còn biết,
Hồn rả rời rơi rớt bậc thềm.
HỒ NGUYỄN

TRĂNG NGỦ
Ả nguyệt vô tình cứ ngủ thêm
Gió đâu bỗng đến cởi xiêm mềm
Khuôn vàng hé mở bông tươi đẹp
“Suối mộng” mơ màng cảnh dịu êm
Lãng tử đa tình hôn “ngọn núi”
Hằng Nga lãng mạn trải trên thềm
Thợ thầy khéo vẽ ngời hoa bướm
Để khách yêu “nguồn” nhớ những đêm…
Đức Hạnh

LÀNG QUÊ

Làng quê cuộc sống rất thanh bình
Uốn lượn dòng sông nước chảy quanh
Gà mẹ dẫn con lời ríu rít
Tàu dừa đón gió lá rung rinh
Chống thuyền ông lão buông chèo ngắm
Câu cá thằng con dõi mắt nhìn
Thấp thoáng đàn cò bay trắng xoá
Lục bình hoa tím nở xinh xinh

Songquang
20200819

LÀNG QUÊ
Tôi ở Cà Mau quận Thới Bình
Rừng U Minh Thượng bọc xung quanh
Quần bô mộc mạc may thưa rỉnh
Áo vải quê mùa mặc rộng rinh
Lúc xuống Long Xuyên nàng Xẩm ngắm
Khi qua Rạch Giá gái Miên nhìn
Tân Bằng Cán Gáo làng quê đó
Vỏ lãi đua xuồng quá xá xinh

Trần Hợi Tư Trời Hận
21- 8- 2020

Miệt Thứ (thơ cổ phong)
Tắc Cậu quê Cha lắm lục bình
Gần sông Cái Lớn nước phèn quanh
Lên tôm mực lắm người khuân vác
Xuống cá cua nhiều kẻ đội rinh
Dãi nắng nam thanh tóc cháy ngắm
Dầm mưa nữ tú môi xanh nhìn
Từng đàn tắc ráng(*)”bay” xuôi ngược
Miệt Thứ chiều tà cảnh “ngộ” xinh …

Tím August/22/2020
(*)Tùy vùng gọi “tắc ráng” hoặc “vỏ lãi” hay “vỏ vọt” .

Sun., Aug. 23 at 10:51 p.m.

GÁNH HÀNG RONG

Chàng tù em bán gánh hàng rong
Nuôi dạy con thơ tiếp tế chồng
Chẳng quản gian nan ngày chợ ế
Không màng vất vả buổi đò đông
Khi thì tạm bợ rau dằn bụng
Lúc lại qua loa cháo đỡ lòng
Mẹ yếu cha đau nhà hết gạo
Tai trời ách nước kiếp long đong
Chinh Nhân
August 22, 2020

GÁNH HÀNG RONG
Quảy gánh chè xôi em bán rong
Nuôi con thơ dại tiếp tay chồng
Than thời covid đường khuya vắng
Khó bữa mưa dầm khách chẳng đông
Gạo chợ nước sông mà chắc dạ
Nhà che mái dột chẳng thay lòng
Mồ hôi đổi chén cơm manh áo
Nỗi khổ dân nghèo khó đếm đong !

Chu Hà

GÁNH GẠO NUÔI CHỒNG

Đường lên dốc núi đá rêu rong
Dắt díu con thơ cõng mẹ chồng
Lội suối băng rừng khi nắng hạ
Leo đèo vượt thác lúc mưa đông
Anh còn cải tạo không hàng địch
Em vẫn trung trinh chẳng đổi lòng
Giặc bắt lưu đày kinh tế mới
Thù nầy mấy biển mấy sông đong

Trương Gia Cát
Aug 23rd 2020
***

https://hangoc2020.blogspot.com/

https://www.facebook.com/1sachile

https://www.facebook.com/Sachile-561905583845573/

sachilchannel:

https://www.youtube.com/channel/UCB2ncWMzJ2-URzgn3wnIfTQ?view_as=subscriber