CHÁU GÁI B.I.N L/A/D/E/N CẢNH BÁO LẠNH NGƯỜI VỀ CUỘC BẦU CỬ MỸ

* CHÁU GÁI B.I.N L/A/D/E/N CẢNH BÁO LẠNH NGƯỜI VỀ CUỘC BẦU CỬ MỸ

      *BẢN TIN THỜI SỰ NỔI BẬT HÔM NAY:

1-BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT:
*SLIDERS:
2-THƯ MỜI Tham dự cuộc Tuần Hành Biểu Dương Ủng Hộ Tổng Thống Donald J. Trump

3-TÌM THÂN NHÂN: Lính VNCH.

4-CLIPS QUAN TRỌNG:

* CHÁU GÁI B.I.N L/A/D/E/N CẢNH BÁO LẠNH NGƯỜI VỀ CUỘC BẦU CỬ MỸ SẮP TỚI NGÀY 11/9 THỨ 2 SẼ XẢY RA?

* Japan Loves Trump – Rally, Protest for Asia 2020
* DTV Thuyết Minh: TT Trump nổi giận trước trò đê hèn của bọn truyền thông thổ tả! Chỉ có loại Súc Sinh mới nói như thế ..
* Meet Joe Biden’s Supporters

* PHÁT HIỆN S.ÀO H.UYỆT CỦA A.NTIFA TẠI PORTLAND – FBI SẼ H.ỐT T.RỌN CẢ Ổ

* THUYẾT MINH: TT Donald Trump choáng ngợp khi hàng ngàn người ùa ra đón tận chân máy bay
* Diễn thuyết của Thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc Kayleigh McEnany

* Lễ Khai Giảng năm học 2020 – 2021: Các cô giáo bị… động kinh
* MAGA YMCA parody 2.0

* Boat Parade Trump on 6 sept. 2020

* TRỘM CON CHÓ THÔI, CON NGƯỜI SẼ THUA CON CHÓ !
* Police arrest woman for leaving baby in a hot car at liquor store

* Nếu Ai Đó Bị Mắc Xương Cá Thì Chỉ Cần 5 Phút Lếu Lều Theo Cách Này 100% Sẽ Hết / Chuyện Lạ Khó Tin
* Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ – Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

5- FACEBOOK:

*BLM TRẢ ƠN THI TRƯỞNG SAN JOSE

* Đây là quà của tổng thống Donald Trump gởi cho cậu bé Riley. Riley chỉ mới 7 tuổi.

* ĐỨA CON BẤT HIẾU QUÁ ÁC ĐỘC Rất phản cảm , yếu tim không nên coi !

* VÀI CLIP TRA TẤN MAN RỢ Ở TÀU CỌNG ==>> Yếu tim đừng coi

* VỢ TÚ XƯƠNG TỰ TỬ!

6- TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

* Noor bin Ladin: “Ông ấy [Trump] phải được bầu lại… Điều đó rất quan trọng cho tương lai của không chỉ nước Mỹ, mà cả nền văn minh phương Tây nói chung”

* Luật sư TQ chạy trốn vào Đại sứ quán Mỹ như phim bom tấn Hollywood

* Sổ Tay Ký Thiệt kỳ 419 (Đời Nay ra ngày 4.9.2020)

* NGƯ SĨ: GIEO GIÓ GẶT BÃO

* ÂM MƯU HÈN HẠ ĐÊ TIỆN CỦA HUBERT VÕ

* CUỒNG TRUMP- CHỐNG TRUMP ! NÊN CUỒNG hay NÊN CHỐNG ?
* GS Phạm Cao Dương: 75 Năm Nhìn Lại Ngày 19/8/1945 (1945 – 2020)

7-TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU: Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:
*
*NGUYỄN NGỌC HOA: ĐIỆP VỤ HOÀN HẢO
*
*TIỂU TỬ: Thằng chó đẻ của má
*
*PHẠM TÍN AN NINH: Chuyện người lính trinh sát
*

8-E-book & Youtube Áo Dài — Hân Ao Dai Collection
*
*SLIDER: GÁI VIỆT ỦNG HỘ TRUMP
*

*KÍNH MỜI GHÉ THĂM WEB MỚI
https://hangoc2020.blogspot.com/

*SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

* PHẠM THIÊN THƯ * TRẦM VÂN * THANH THANH *
* Ý NGA * NGÔ BÍCH LAN * ĐẶNG QUANG CHÍNH *
* TÍM * MINH LƯƠNG * KIỀU PHONG * SA CHI LỆ *
*BẢY HIỀN *

*THƠ CHUA-ĐẮNG NGHÉT:
* TÍM * TRUNG LĨNH * M.Đ *

7-DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

* TÍM * ANH NGUYÊN * ĐỨC HẠNH * HỒ CÔNG TÂM *
* THIỀN SƯ XÓM MON * THANH DIỆP * THIỀN SƯ XÓM NÚI *NGÔ ĐÌNH CHƯƠNG * HỒ CÔNG TỬ * LIÊU XUYÊN *NÔNG GIA HAI LÚA NJ* PHƯƠNG HOA ĐỨC HẠNH * HỒ NGUYỄN * MINH THÚY THÀNH NỘI * MAI XUÂN THANH *

                          ***
*BIẾM-MINH HỌA

*THƯ MỜI Tham dự cuộc Tuần Hành Biểu Dương Ủng Hộ Tổng Thống Donald J. Trump*TÌM THÂN NHÂN: Lính VNCH
Trong khi làm việc tại Đồn Điền Cao Su( KCN Dầu Giây ngày nay) Ba tôi tìm thấy một xác lính VNCH tên Lâm Quang. Thẻ bài bị đạn bắn thủng nên không còn số quân.


Theo nguồn tìm hiểu từ các Hồi Ký của Đ/Tá VNCH Ngô Kỳ Dũng và Tác Giả Phạm Huân v.v.. Những ngày cuối cùng của chế độ VNCH tại Dầu Giây có đại đội 2, tiểu đoàn 2 , trung đoàn 52, SĐ18BB , Chi Đoàn 3/5 Kị Binh, Địa Phương Quân và Tiểu đoàn Địa Phương Quân từ Định Quán về.
Các Cô,Chú,Anh,Chị từng có người thân từng đi lính cho các Đơn vị kể trên xin vui lòng cho Tôi gặp gỡ và xin một ít thông tin để tìm lại thân nhân cho người lính này.
Chiến tranh đã qua đi từ rất lâu rồi cùng là người Việt Nam nhưng trong hoàn cảnh đó lý tưởng khác nhau nên trở thành 2 chiến tuyến. Nghĩa tử là nghĩa tận. Đâu đó có gia đình đang mong chờ tìm thấy được cố nhân qua những ngày binh đao khói lửa.
Từ một nấm đất xây cho Chú mồ yên Gia Đình con đã mãn nguyện lắm rồi. Lương tâm không còn áy náy.
Cám ơn Bác Vinh( Quận 2 ) , Ông Chỉnh(Q.Tân Phú), Bác Lâm(Hố Nai) và các cô chú khác đã nhiệt tình giúp đỡ để con có thể tìm hiểu thông tin trong nhiều tháng qua.

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=2732079160343636&id=100006247366784
***
*CLIPS QUAN TRỌNG:

* CHÁU GÁI B.I.N L/A/D/E/N CẢNH BÁO LẠNH NGƯỜI VỀ CUỘC BẦU CỬ MỸ SẮP TỚI NGÀY 11/9 THỨ 2 SẼ XẢY RA?


* Japan Loves Trump – Rally, Protest for Asia 2020

* DTV Thuyết Minh: TT Trump nổi giận trước trò đê hèn của bọn truyền thông thổ tả! Chỉ có loại Súc Sinh mới nói như thế ..

* Meet Joe Biden’s Supporters
*

* PHÁT HIỆN S.ÀO H.UYỆT CỦA A.NTIFA TẠI PORTLAND – FBI SẼ H.ỐT T.RỌN CẢ Ổ
*

* THUYẾT MINH: TT Donald Trump choáng ngợp khi hàng ngàn người ùa ra đón tận chân máy bay

* Diễn thuyết của Thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc Kayleigh McEnany

* Lễ Khai Giảng năm học 2020 – 2021: Các cô giáo bị… động kinh

* MAGA YMCA parody 2.0

* Boat Parade Trump on 6 sept. 2020
***
*FACEBOOK:
1/- San Diego:

Boat parade in support of President Trump

Boat parade in support of President Trump

2/- Texas:

Trump Boat Parade Through Galveston Bay 9/6/2020.

Trump Boat Parade Through Galveston Bay 9/6

Trump Boat Parade Through Galveston Bay 9/6/2020

4/- Michigan

Trump boat parade in Bay City

Trump boat parade in Bay City

https://www.youtube.com/watch?v=kDI0FBJgsGI

5/- Ohio

Trump Boat Parade Ohio River 2020.

Trump Boat Parade Ohio River 2020

https://www.youtube.com/watch?v=aG8b5RdjJMQ
***
* TRỘM CON CHÓ THÔI, CON NGƯỜI SẼ THUA CON CHÓ !


***
* Police arrest woman for leaving baby in a hot car at liquor store

***
* Nếu Ai Đó Bị Mắc Xương Cá Thì Chỉ Cần 5 Phút Lếu Lều Theo Cách Này 100% Sẽ Hết / Chuyện Lạ Khó Tin

***
* Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ – Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

***
*FACEBOOK:
*BLM TRẢ ƠN THI TRƯỞNG SAN JOSEBa tháng trước Mayor Sam Licardo quỳ truóc BLM để Lấy điểm & xin yên thân
Nhưng BLM đã viếng nhà và đập phá dù trươc nhà vó treo bảng BLM để làm “bùa”
Victo Ph
https://www.facebook.com/1471616480/posts/10224457885782638/?extid=DW5cqYr7Xma3TBO9&d=n
***
*Đây là quà của tổng thống Donald Trump gởi cho cậu bé Riley. Riley chỉ mới 7 tuổi.

Cách đây vài ngày trước, Riley và mẹ em đã bị hai người phụ nữ ủng hộ Joe Biden tấn công . Họ xé đi những tờ biểu ngữ ủng hộ tổng thống Trump, và còn hung hăng cướp đi chiếc nón MAGA của Riley nữa .
Sự việc đã đến tai tổng thống .
Và hôm nay ,ông đã đích thân gởi rất nhiều quà đến cho Riley, kèm theo chiếc nón MAGA mới có chữ ký của chính TỔNG THỐNG DONALD TRUMP .
Có lẽ trong cuộc đời Riley sau này, đây chính là phần hồi ức đẹp đẽ khó quên nhất, đáng nhớ nhất, có đúng không cả nhà ?

https://www.facebook.com/NhungnguoiiyeuthichDonaldJ.Trump/photos/a.115527356494517/351828129531104/
***
*ĐỨA CON BẤT HIẾU QUÁ ÁC ĐỘC Rất phản cảm , yếu tim không nên coi !
https://www.facebook.com/watch/live/?v=335805420953726&ref=watch_permalink
***
*VÀI CLIP TRA TẤN MAN RỢ Ở TÀU CONG ==>> Yếu tim đừng coi !

https://www.facebook.com/100003103817076/videos/pcb.3227559470690815/3227550997358329

https://www.facebook.com/100003103817076/videos/pcb.3227559470690815/3227550857358343

https://www.facebook.com/100003103817076/videos/pcb.3227559470690815/3227550837358345
***
* TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

* Noor bin Ladin: “Ông ấy [Trump] phải được bầu lại… Điều đó rất quan trọng cho tương lai của không chỉ nước Mỹ, mà cả nền văn minh phương Tây nói chung”
Chủ nhật, 6/9/2020

Noor bin Ladin, cháu trùm khủng bố Osama Bin Laden, bày tỏ sự ủng hộ với TT Trump và cảnh báo một vụ 11/9 thứ hai có thể xảy ra nếu Biden đắc cử.

“IS đã phát triển mạnh mẽ dưới chính quyền Obama – Biden, dẫn tới việc phiến quân đến châu Âu. Trump đã cho thấy ông ấy bảo vệ Mỹ và chúng ta trước các mối đe dọa từ nước ngoài bằng cách tiêu diệt tận gốc những kẻ khủng bố trước khi chúng có cơ hội tấn công”, Noor, 33 tuổi, ngày 5/9 nói New York Post trong cuộc phỏng vấn đầu tiên của cô.

Trùm khủng bố Osama Bin Laden (trái) và cháu gái Noor bin Ladin. Ảnh: AFP.

Noor bin Ladin (cô thuộc nhánh gia đình có kiểu viết họ khác với người chú khét tiếng) sống ở Thụy Sĩ nhưng tự coi mình là “một người Mỹ trong tâm khảm”. Cô từng treo cờ Mỹ trong căn phòng thời thơ ấu và kỳ nghỉ trong mơ của Noor là đi xuyên Mỹ bằng xe cắm trại.

Noor ủng hộ TT Trump trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2020, gọi đây là cuộc bầu cử là quan trọng nhất của thế hệ. “Tôi đã ủng hộ Tổng thống Trump kể từ khi ông ấy tuyên bố tranh cử hồi năm 2015. Tôi đã theo dõi từ xa và tôi ngưỡng mộ quyết tâm của người đàn ông này”, cô nói. “Ông ấy phải tái đắc cử. Điều đó rất quan trọng đối với tương lai của không chỉ của nước Mỹ mà cả nền văn minh phương Tây nói chung”.

“Hãy nhìn vào tất cả vụ tấn công khủng bố đã xảy ra ở châu Âu trong 19 năm qua. Chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan đã hoàn toàn thâm nhập vào xã hội của chúng ta”, Noor nói thêm. “Ở Mỹ, điều rất đáng lo ngại là những người cánh tả thông cảm với những người có hệ tư tưởng đó”.

Noor là con của Carmen Dufour, một tác giả người Thụy Sĩ, và Yeslam bin Ladin, anh cùng cha khác mẹ của trùm khủng bố. Dufour và Yeslam chia tay vào năm 1988, Noor cùng hai chị gái lớn lên ở Thụy Sĩ.

Noor 14 tuổi khi chú của cô gây ra vụ tấn công đẫm máu nhất trên đất Mỹ. “Tôi đã rất suy sụp. Tôi đã đến Mỹ với mẹ tôi vài lần một năm kể từ khi ba tuổi. Tôi đã coi Mỹ là quê hương thứ hai của mình”.

“Tôi chưa từng gặp trải nghiệm tồi tệ nào với người Mỹ dù tôi mang cái tên khét tiếng. Ngược lại, tôi đã bị choáng ngợp bởi lòng tốt và sự thấu hiểu của họ”, Noor nói và cho biết cô đã đến Mỹ vài lần kể từ sau cuộc tấn công. Noor chưa đến đài tưởng niệm vụ khủng bố 11/9 nhưng sẽ làm điều đó khi có lịch đến New York.

Osama Bin Laden là thủ lĩnh al-Qaeda, đứng sau vụ không tặc lao máy bay vào Trung tâm Thương mại Thế giới tại New York ngày 11/9/2001, khiến khoảng 3.000 người thiệt mạng. Ông ta bị tiêu diệt trong cuộc đột kích của đặc nhiệm Mỹ vào khu nhà tại Abbottabad, Pakistan tháng 5/2011.

Savanah Lyn Thomas – the New York Post

Noor bin Ladin: “He [Trump] Must Be Reelected…It’s Vital for the Future of Not Only America, but Western Civilization as a Whole”

Savanah Lyn Thomas
September 6, 2020

Noor bin Ladin, niece of Osama bin Laden, did an interview with the New York Post. In it, she warned that with a Biden/Harris administration that another attack similar to the 9/11 Terrorists attacks in 2001 is a very real possibility. She said, “ISIS proliferated under the Obama/Biden administration” and that they weren’t hard on the terrorist cell enough, but that Trump has proved he does and will protect America from any foreign threat “by obliterating terrorists at the root and before they get a chance to strike.”

Andy Van

Noor bin Ladin
photo from independent.co.uk

She is the daughter of Carmen Dufour and Yeslam bin Ladin, the half brother of Osama. She pointed out that her branch of the family spells the name differently than her infamous murderer uncle. Her parents divorced in 1988 and she and her two sisters were raised in Switzerland. From there, she watched America and over the years has consumed a lot of conservative media. She calls herself “an American at heart” and often wears a red MAGA hat.

Side by side of Noor bin Ladin in a MAGA hat and President Trump
photo from blacksportsonline.com

Noor said she has long supported President Trump, starting when he announced his run for the presidency in 2015. She says she admires his resolve and insists that him being reelected is imperative to the survival of America itself and western civilization as a whole.

You look at the terrorist attacks that have happened in Europe over the past 19 years. They have completely shaken us to the core… [Radical Islam] has completely infiltrated our society. In the US it’s very worrying that the left has aligned itself completely with the people who share that ideology.”

Noor bin Ladi
photo from thesun.co.uk
Andy Van TH
***
*Luật sư TQ chạy trốn vào Đại sứ quán Mỹ như phim bom tấn Hollywood

Lí Tịnh Nhữ

Ông Trần Quang Thành, một luật sư nhân quyền người Trung Quốc đã trốn đến Hoa Kỳ trong nhiều năm, gần đây đã được mời phát biểu tại Đại hội Đảng Cộng hòa Hoa Kỳ. Trong bài phát biểu của mình, ông đã ca ngợi Tổng thống Donald Trump vì thái độ cứng rắn chống lại Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và bày tỏ sự ủng hộ với việc ông Trump tái đắc cử. Một số Hoa kiều đã để lại những lời nhắn trên Internet, nói rằng ông Trần Quang Thành đã bỏ trốn khỏi Trung Quốc khi ông Obama nắm quyền, vậy nên phải ủng hộ Đảng Dân chủ. Vậy vì sao ông Trần Quang Thành lại ủng hộ đảng Cộng hòa Trump? Điều gì đã xảy ra khi ông chạy trốn khỏi Trung Quốc? Ông Obama đã làm gì? Câu chuyện thực sự đằng sau đó là gì? Phóng viên Vision Times đã phỏng vấn luật sư Trần Quang Thành về việc này.Ông Trần Quang Thành (Ảnh: cắt từ video)
ĐCSTQ là kẻ thù chung của nhân loại
Trong một cuộc phỏng vấn, ông Trần Quang Thành đã nói lý do tại sao ông lại chỉ ra rằng ĐCSTQ là kẻ thù chung của nhân loại. Đại khái có thể xét từ hai khía cạnh.
“Khía cạnh thứ nhất là chế độ tà ác của cái đảng này đã tàn sát hàng trăm triệu người ở Trung Quốc. Kể từ khi nắm chính quyền ở Trung Quốc, ĐCSTQ chưa bao giờ ngừng khủng bố người dân Trung Quốc và thực hiện chủ nghĩa khủng bố quốc gia.
Khía cạnh thứ hai là ĐCSTQ liên tục đàn áp người dân trên mọi phương diện. Công nghệ và tài nguyên đánh cắp từ cộng đồng quốc tế được dùng để gây ảnh hưởng và làm băng hoại các quốc gia tự do, phá hoại trật tự quốc tế và thay đổi trạng thái sinh hoạt của người dân tự do trên toàn thế giới. Ví dụ điển hình nhất là virus Trung Cộng (virus viêm phổi Vũ Hán) đã tàn phá thế giới, khiến rất nhiều người bị nhiễm bệnh và gây ra vô số tử vong. Riêng tại Hoa Kỳ là hơn 200.000 người chết vì dịch bệnh. Đây chẳng phải là kẻ thù chung của nhân loại hay sao?
Tôi nghĩ điều này rất, rất rõ ràng. ĐCSTQ là kẻ thù chung của nhân loại. Những chuyện này là điều không thể chối cãi đối với người Trung Quốc và người dân trên thế giới. Đây là cấp độ đầu tiên.
Cấp độ thứ hai là khi nhìn lại bất cứ nơi nào tà linh của chủ nghĩa cộng sản đi qua trên thế giới, không có nơi nào là không đầy rẫy thiên tai, nhân họa, sự tàn sát và đấu đá trong mối quan hệ giữa con người với nhau. Đây đều là những tội ác tanh máu, không còn chút nhân tính. Vì vậy, nếu xét từ những khía cạnh này, tôi muốn nói rằng ĐCSTQ là một chế độ chống lại loài người và là kẻ thù chung của nhân loại. Đây không phải là sự cường điệu, mà hoàn toàn phù hợp với tình hình thực tế.”
Sự xâm nhập và ăn mòn của ĐCSTQ đối với Hoa Kỳ và thế giới tự do rất nghiêm trọng
Một số người nói rằng lý niệm lập quốc của Hoa Kỳ là tự do và dân chủ, bất kể ai nắm quyền cũng sẽ duy trì giá trị này. Nhưng ông Trần Quang Thành nói rằng nhiều năm qua đã chứng minh một thực tế rất khác.
“Trên thực tế, do sự xâm nhập, ăn mòn và ảnh hưởng của ĐCSTQ trong những năm qua, kỳ thực đây là kiểu mua chuộc các quốc gia trên thế giới. Vì sự bại hoại và nhược điểm trong nhân tính của con người, các quốc gia khác nhau đã không ngừng viện dẫn những cái cớ khác nhau để cấu kết với kẻ độc tài này. Trên thực tế, sự xâm nhập và ăn mòn vẫn còn rất, rất sâu. Vì vậy trong trường hợp này, tôi nghĩ từ quan điểm hiện tại, ngay cả Hoa Kỳ cũng đã bị ĐCSTQ xâm nhập nặng nề trong những năm qua.
Tôi đã đề cập vào năm 2013 rằng độc lập học thuật và tự do học thuật ở Hoa Kỳ đang đối mặt với mối nguy lớn từ kẻ độc tài ĐCSTQ. Vào thời điểm đó, nhiều người Mỹ đã không coi trọng nó. Kể cả những nhân sự cấp cao cũng không đồng tình với cách nói này của tôi. Nhưng ngay sau đó không lâu, họ đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Người nhận ra sau đó đã mời tôi đến sơn trang nghỉ dưỡng của mình để thảo luận về cách giải quyết vấn đề này. Vài năm trôi qua, chúng ta đều thấy rằng, hiện giờ ai cũng tin và đều biết điều đó. Không chỉ riêng Hoa Kỳ, Úc và các nước Châu Âu đã nhận thấy rõ rằng chế độ độc tài ĐCSTQ đã thâm nhập và ăn mòn cuộc sống của chúng ta nghiêm trọng như thế nào. Sự tàn phá tự do sâu sắc đến mức nào. Vì vậy chính phủ Hoa Kỳ và người dân đều nhận ra vấn đề này.”
Ủng hộ Trump chấm dứt chính sách nhân nhượng, chống Cộng không phải là chống Trung Quốc
Ông Trần Quang Thành nói thêm rằng ông ủng hộ Tổng thống Trump vì ông Trump đang thay đổi mọi thứ và chấm dứt chính sách nhân nhượng với ĐCSTQ.
“Chúng tôi thấy rằng kể từ bây giờ, Hoa Kỳ đã yêu cầu nhiều cơ quan gián điệp công khai và bí mật của ĐCSTQ đăng ký đại diện quốc gia. Tôi rất vui vì Hoa Kỳ có thể nhận rõ điều này và cả thế giới cũng nhận thức rõ về nó. Thành thật mà nói, ngay từ năm 2013, tôi đã nói điều này, nhưng tôi thực sự không biết sẽ mất bao lâu để mọi người có được nhận thức chung một cách tỉnh táo.
Nói chung, tôi nghĩ rằng rằng sẽ rất, rất nhanh thôi. Vì vậy, xét từ góc độ này, tôi nghĩ rằng kể từ khi Hoa Kỳ nhận thức ra sự hủ bại của ĐCSTQ, thì nó chắc chắn là đã gắn chặt với nhiều người. Các hoạt động gián điệp của ĐCSTQ ở Hoa Kỳ về một mức độ nào đó rất sâu sắc. Cũng có rất nhiều tổ chức và người Mỹ bị ĐCSTQ che giấu và lừa gạt, đã đứng về phía ĐCSTQ và làm một số việc không nên làm. Ít nhất thì tôi ủng hộ đội ông Trump, và tôi ủng hộ chính quyền của ông Trump. Vì tôi đã thấy ông Trump chấm dứt hoàn toàn chính sách nhân nhượng này trong những năm qua, kể từ khi ông ấy nhậm chức. Trên rất nhiều phương diện, ông đã đứng lên nói không với chế độ độc tài cộng sản Trung Quốc. Cũng rất rõ ràng khi phân biệt Trung Quốc, ĐCSTQ và người dân Trung Quốc. Điều này rất quan trọng, chống Cộng không có nghĩa là chống Trung Quốc. Loại bỏ Đảng Cộng sản Trung Quốc không có nghĩa là điều đó có hại cho người dân Trung Quốc, do đó khái niệm này rất rõ ràng.
Vì vậy, trong trường hợp này, những gì tôi ủng hộ là giá trị của Mỹ và những gì tôi ủng hộ là sự tự do của Mỹ. Khi nền văn minh và các giá trị phổ quát của nhân loại trên toàn thế giới đang bị đe dọa sâu sắc bởi tà linh của chế độ chuyên quyền cộng sản Trung Quốc, thì chúng ta phải đứng lên và lên tiếng, nhắc nhở mọi người trong lúc khủng hoảng rằng chúng ta không thể lười nhác nữa, mà phải chung tay quét sạch chế độ chuyên quyền cộng sản Trung Quốc vào bãi rác của lịch sử. Vì vậy, đây là lý do tại sao tôi ủng hộ ông ấy.”
Năm xưa vì Trần Quang Thành, Obama đã tổ chức một cuộc họp bí mật
Được biết, một số người trên mạng đã buộc tội ông Trần Quang Thành là vô ơn vì khi ông đã bỏ trốn sang Hoa Kỳ lúc và Hillary và ông Obama đang nắm quyền. Về vấn đề này, ông Trần Quang Thành đã kể lại câu chuyện đằng sau như sau:
“Có một câu chuyện dài trong đó. Tôi không thể nói với từng người một. Tôi có thể đề cập đến một điều. Không lâu sau khi tôi bước vào đại sứ quán, một cuộc họp đã được tổ chức tại Nhà Trắng vào ngày 27 với tất cả nhân viên của Tổng thống Obama, bao gồm cả an ninh quốc gia. Lập luận chung của hội nghị này là, à, nhân quyền không được làm tổn hại đến quan hệ Trung – Mỹ. Đương nhiên, tôi không bao giờ nghĩ rằng quan hệ Trung – Mỹ đều là quan hệ cộng sản – Mỹ. Cuộc họp phải đưa ra cách giải quyết chuyện này trong vòng 6 giờ đồng hồ. Tại cuộc họp đó, không một ai đứng lên và nói rằng chúng ta nên bảo vệ nền tảng lập quốc tự do, dân chủ, nhân quyền và tự do ngôn luận của mình. Tất nhiên, đằng sau đó còn rất nhiều câu chuyện như vậy.”
Khi phóng viên hỏi làm thế nào mà luật sư Trần Quang Thành biết về nội dung cuộc họp này, ông nói:
“Một người tham dự đã kể lại cho tôi, người này đã nói với tôi rằng ông ấy rất rất thất vọng. Do hoàn cảnh nên tôi chưa thể tiết lộ tên của ông ấy nhưng ông ấy thực sự đã nói với tôi về điều đó với tâm trạng vô cùng thất vọng. Tất nhiên, tôi đã dự tính về điều này, nhưng tôi không ngờ nó lại nghiêm trọng như vậy. Hãy giữ những bí mật này trước. Nếu tôi nói điều này, bạn cũng sẽ biết đó là ai.”
Ký ức tháo chạy vào đại sứ quán Mỹ sánh ngang với phim bom tấn Hollywood
Trong cuộc phỏng vấn, luật sư Trần Quang Thành cũng kể lại một số bối cảnh trong cuộc đào tẩu của mình.
“Khi tôi ở Bắc Kinh, đặc phái viên họ Vương là ân nhân lớn của tôi. Khi ông ấy lái xe đến đón tôi, ĐCSTQ đã cử bốn tên gián điệp đuổi theo chúng tôi và theo dõi ông. Lúc đó tôi đang ở trong một chiếc xe khác. Khi chúng tôi chuẩn bị lên xe của ông, xe của bốn tên gián điệp lao lên áp sát xe chúng tôi. Theo sau, còn có hai chiếc kẹp hai bên nên chúng tôi không kịp liên lạc với xe của đại sứ quán. Sau đó, chúng tôi bắt đầu một cuộc rượt đuổi ô tô tại ngã 5 Bắc Kinh. Lúc đó rất căng thẳng. Thành thật mà nói, kỹ năng lái xe của các đặc vụ ĐCSTQ rất giỏi. Họ áp sát xe của chúng tôi không rời một phân, không có lấy một khe hở. Bốn chiếc xe này vây quanh xe của chúng tôi. Xe của chúng tôi ở phía trước, xe của họ ở phía sau, chúng từ hai phía. Xe của đại sứ quán đuổi theo sau. Chúng tôi bắt đầu chạy trên đường, mức độ gay cấn quả là … Tôi nhớ ai đó nói rằng đây là một bộ phim bom tấn của Hollywood. Nhưng thực ra bạn không thể quay được cảm giác chân thực này trong một bộ phim bom tấn. Lúc đó, chúng tôi chạy mải miết và chạy đến cổng phía Tây của Đại học Lâm nghiệp và bẻ ngoặt vào đó.”
“Chúng tôi vốn định đi ra từ phía Nam, nhưng vừa nhìn sang cổng phía Nam, thì cửa đã bị khóa. Kết quả là chúng tôi phải quay ra. Khi chúng tôi đang quay đầu, một chiếc ô tô chạy từ bên phải chúng tôi vượt lên phía trước, rẽ ngang, quay đầu và đi về hướng Đông. Lúc này có một khoảng trống, xe của chúng tôi cũng quay đầu lại. Xe của đại sứ quán lao qua từ bên phải, lao về phía sau xe của chúng tôi. Đầu xe của chúng tôi hướng về phía Bắc, đầu xe của đại sứ quán hướng về phía Nam. Nhưng nó lại ở vị trí tương đương với phía sau bên trái của xe đặc vụ Trung Cộng này. Xe của đặc vụ Trung Cộng đậu ngay trước mặt xe của họ, đầu xe quay về hướng Đông. Xe của họ còn một chiếc đậu ở hướng chính Đông. Cho nên bốn chiếc của chúng tôi ở trong một kết cấu như vậy. Còn ba chiếc xe của đặc vụ đều dừng ngay phía Bắc trước đầu xe của chúng tôi, nhìn chúng tôi trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống.”
“Đúng lúc này, bạn tôi bước xuống. Sau đó ông Dương nhân viên ngoại giao bước xuống mở cửa, tay trái giữ cửa và đứng ở phía Đông cửa xe. Việc này tương đương với việc chặn xe của đặc vụ ở phía Nam, ngay sau lưng ông ấy. Người bạn này xuống xe và dẫn tôi xuống. Chúng tôi đi ngang qua chiếc xe đang đậu ở phía Đông, rồi đi đến gần chiếc xe của Mỹ. Ông Dương nói hãy mau lên xe. Sau đó tôi đưa tay ra và đại sứ Vương đang ở trong xe, nắm lấy tay tôi và kéo tôi lên xe. Sau đó, tôi ngồi cạnh ông ấy. Đại sứ Vương nói rằng ông không cần phải lo lắng, bây giờ ông không sao cả.”
“Sau đó ông Dương nói vài câu với người bạn thân đã đưa tôi đi, rồi ông bước lên trước, đóng cửa lại và ngồi trước mặt tôi. Sau đó, đại sứ Vương bảo lái xe quay trở lại đại sứ quán ngay lập tức. Tiếp đó lại xảy ra một cuộc đua xe nữa. Đi khoảng một tiếng là tôi bắt đầu chạy vào sứ quán. Lái xe cũng là một lão tướng cao to, tay nghề lái xe rất giỏi. Cộng với tính năng của dòng xe địa hình lớn thời bấy giờ cũng khá tốt. Nghe nói hình như xe của Lương Gia Huy, tôi cũng không biết. Lúc đó trên đường xảy ra một cuộc rượt đuổi xe tốc độ cao vì xe của đại sứ quán có một số đặc quyền. Tôi nhớ khi đó đang chạy trên đường, tốc độ quá nhanh nên người chúng tôi xóc lên liên tục trên xe khi chúng tôi rẽ. Sau đó xe của đặc vụ Trung Cộng cũng rất nhanh áp sát xe của chúng tôi. Nhưng họ không thể làm gì cả, họ chỉ được lệnh đi theo mà thôi. Tôi đoán có thể họ đang xin chỉ thị, nhưng chưa nhận được câu trả lời. Sau đó, khi thấy rằng như vậy không được, ông bèn bảo lái xe không nên như vậy, cứ lái xe như bình thường, rồi chúng tôi chạy thẳng đến đại sứ quán. Xe của đặc vụ theo sau chúng tôi suốt quá trình ấy, mãi cho đến khi chúng tôi đến cổng họ mới giảm tốc độ. Sau đó tôi bước vào đại sứ quán. Sau này, họ nói với tôi rằng Trung Cộng đã cử rất nhiều đặc vụ đến bao vây đại sứ quán Mỹ. Kể cả những quan chức ngoại giao ra ngoài mua gì đó, họ cũng theo sát. Sau đó, khi nhà ngoại giao này quay lại, cười nói, tôi đi siêu thị mua cho ông một chút đồ thì tên đặc vụ này theo sát tôi. Tôi đã nói với tên đặc vụ ấy rằng, ông không thể theo sát tôi như thế này, ông sắp dán chặt vào người tôi rồi. Rất thú vị, vì vậy có quá nhiều câu chuyện ở đây, tôi sẽ tìm cơ hội để kể với mọi người sau.”
Video phỏng vấn ông Trần Quang Thành:
Lí Tịnh Nhữ / Vision Times tiếng Trung
***
*Sổ Tay Ký Thiệt kỳ 419 (Đời Nay ra ngày 4.9.2020)

Chiến tranh du kích trong thành phố?

Trong cuộc điều trần tại Hạ viện Quốc Hội Hoa Kỳ ngày 28.7.2020 liên quan tới những cuộc biểu tình phản đối sau cái chết của George Floyd, một người da đen ở Minneapolis, trong khi bị Cảnh sát bắt giữ, ông Bộ trưởng Tư Pháp William Barr bị cáo buộc đã dùng các nhân viên an ninh liên bang chống lại những người biểu tình phản kháng sự tàn bạo của cảnh sát và kỳ thị chủng tộc đối với người da đen. Các dân biểu đảng Dân Chủ trong Ủy ban Tư Pháp nói rằng ông Barr đã lạm quyền với mục đích giúp cho chiến dịch tranh cử nhiệm kỳ hai của TT Trump.

Ông Barr đã cực lực bác bỏ lời buộc tội ấy và nhiều lần liên tiếp thúc dục các nhà lập pháp thuộc đảng Dân Chủ lên án sự bạo động đang diễn ra tại Portland, Oregon, hàng đêm và tại các thành phố khác trên nước Mỹ nhưng Hạ viện, do đảng Dân Chủ chiếm đa số, đã bỏ qua những chuyện làm loạn trên đường phố, cướp phá, tấn công cảnh sát và toan thiêu hủy các tòa án liên bang.

Trước sự thật hiển nhiên ấy, ông Barr đã thất vọng cảnh cáo: “Điều làm tôi quan ngại cho đất nước là đây là lần đầu tiên trong trí nhớ của tôi các nhà lãnh đạo của một trong hai chính đảng, đảng Dân Chủ, đã không bước ra và lên án sự bạo động của bọn côn đồ và sự tấn công những tòa án liên bang. Tại sao chúng ta không thể chỉ nói bạo động cần phải ngưng lại. Có thể nào chúng ta nghe được vài điều như thế? Từ bao giờ mà việc toan đốt một tòa án liên bang được cho là ok?”

Sau cuộc điều trần này không bao lâu, trả lời một cuộc phỏng vấn trên Fox News, ông Barr nói rằng những sự nổi loạn đang diễn ra là một cuộc chiến tranh du kích trong thành phố (urban guerrilla). Ý ông muốn nhắc tới thứ chiến tranh du kích, dùng nông thôn bao vây thành thị mà cộng sản đã dùng để làm tiêu hao quyền năng và suy yếu tinh thần của kẻ thù giai cấp, thừa cơ đánh cướp chính quyền hợp pháp.

Thật đáng ngạc nhiên khi lời báo động nghiêm trọng của ông bộ trưởng tư pháp Mỹ đã không được ai quan tâm, và những hỗn loạn, bạo động, vô chính phủ, tấn công nhân viên công lực, đốt phá, hôi đồ… vẫn công khai diễn ra tại các tiểu bang và các thành phố do đảng Dân Chủ nắm quyền.

Đảng Dân Chủ và truyền thông dòng chính coi đây là một phong trào quần chúng đứng lên để đòi bình đẳng chủng tộc dưới danh xưng “Black Lives Matter”, nhưng bạo động hỗn loạn, đốt phá, hôi đồ vẫn tiếp tục diễn ra, dù mấy viên cảnh sát liên quan tới cái chết của George Floyd đã bị trừng phạt nặng nề: bị sa thải, bị tống giam chờ ngày ra tòa xét xử về trọng tội sát nhân, dù tại những nơi do đảng Dân Chủ cầm quyền, dưới áp lực của BLM, ngân sách cấp cho Cảnh sát đã bị cắt giảm, quyền hạn của Cảnh sát cũng bị thu hẹp trong lúc tội phạm gia tăng, dù những “phản kháng” nhân danh BLM càng ngày càng lộ rõ mục đích khước từ quá khứ, xóa bỏ lịch sử nước Mỹ mà thành phần lãnh đạo của BLM không hề che đậy.

Tạp chí Washington Examiner, July 28 – August 4, 2020, đã đăng một bài của Jerry Dunleavy, tựa đề “Who Is Black Lives Matter?”, với phụ đề “Everyone agrees that black lives matter, but BLM Marxists stole the noble cause to camouflage a revolution” (Mọi người đồng ý mạng sống của người da đen là đáng quý, nhưng những người Mác-xít BLM đã lấy trộm cái lý cớ cao quý để ngụy trang cho một cuộc cách mạng). Bài này khá dài mà nội dung đã lột trần tất cả sự thật liên quan tới BLM, trong đó có đoạn như sau:

“Website của BLM được điều hành dưới cái dù của một nhóm xưng tên là Black Lives Matter Global Network Foundation, chủ tịch là Cullors, cho biết cô ta và Garza được đào tạo thành những nhà tổ chức chuyên nghiệp (trained organizers) và ‘những người Mác-xít’ (trained Marxists) trong một cuộc phỏng vấn của đài Real News Network năm 2015. Cô Cullors nhấn mạnh: Chúng tôi thực sự có một khung lý tưởng… và chúng tôi nghĩ điều mà chúng tôi thực sự cố làm là gây dựng một phong trào có thể được sử dụng bởi nhiều, nhiều người da đen.

Black Lives Matter cho biết rằng đã được thành lập vào năm 2013 trong khi chống đối việc George Zimmerman được tha bổng về vụ giết Trayvon Martin. Zimmerman cãi rằng anh ta đã nổ súng trong tình huống tự vệ. Bộ trưởng Tư Pháp Eric Holder dưới thời Obama lúc đó đã không tìm thấy đủ bằng chứng để mở một vụ khởi tố về dân quyền theo luật liên bang.

Trong cuốn hồi ký của Cullors, nhan đề ‘When They Call You a Terrorist: A Black Lives Matter Memoir’, gồm cả lời tựa do Angela Davis viết, Cullors đã diễn tả việc cô ta dấn thân vào cuộc đấu tranh. Cullors viết: ‘Tôi đọc sách, tôi học hỏi thêm về Mao, Marx và Lê-nin’ …

Cullors nói với tạp chí Teen Vogue năm 2019 rằng ‘Angela Davis là quân sư của tôi.’ Cặp đôi này đã cộng tác với nhau hoạch định các chiến lược của BLM và họ đã cùng xuất hiện trong một chương trình ‘Times Talks’ do New York Times thực hiện vào năm 2018. Trong cuộc thảo luận ấy, Cullors gọi sự nghèo khổ trong đó cô đã lớn lên là một sự tạo dựng áp đặt lên cô do một xã hội tư bản và cô nhấn mạnh: ‘Nếu đây là một sự tạo dựng, thì tôi có thể tạo dựng một cái khác hẳn.’ Davis, được xem như một anh hùng và quân sư của các người đồng sáng lập BLM, là một tín đồ Mác khác và đã được đề cử làm phó chủ tịch đảng Cộng sản vào năm 1980 và 1984. Cô ta là người chạy tội hàng đầu cho Liên-Sô trong thời Chiến tranh Lạnh, ngay cả ca ngợi Đông Đức và các bạo chúa Sô-Viết khi cô ta ở Đông Bá-linh. Davis là người từng đoạt Giải Thưởng Hòa Bình Lê-nin của Liên-Sô và nhiều lần ca tụng cuộc Cách mạng Tháng Mười năm 1917 tại Nga.

Vừa mới dây, Davis đã tuyên bố ủng hộ Joe Biden trên tờ báo quốc doanh Russia Today tại Mạc-Tư-Khoa.” (ngưng trích)

Hèn nào đảng Dân Chủ đã im lặng, không lên án những người làm loạn, bạo động, cướp phá, kéo đổ bôi bẩn tượng các danh nhân trong lịch sử Mỹ suốt ba tháng qua, thậm chí trong Đại Hội đảng Dân Chủ kéo dài trong bốn ngày (17-20.8.2020) cũng không hề nói gì tới BLM, chỉ toàn tấn công cá nhân ông Trump và vạch ra những tai hại của bệnh dịch phổi COVID-19 để đổ tội cho ông Trump, chỉ vì ông Trump bất tài, vô dụng, xấu xa, chứ không ai khác, ngoài ông Trump, đã giết 180 ngàn người Mỹ vô tội không đáng chết.

Cho đến khi Đại Hội đảng Cộng Hòa bắt đầu từ ngày 24 tháng 8, và ông Trump đã nói tới BLM, tới việc cần phải tái lập an ninh, “luật pháp và trật tự” (law-and-order) cho các thành phố Mỹ, cùng lúc với việc Thống đốc Tony Evers của Wisconsin, nơi đảng Dân Chủ vừa tổ chức đại hội, đồng ý để TT Trump giúp dẹp loạn tại Thành phố Kenosha, nơi hai người đã bị bắn chết đêm 25 tháng 8 trong cuộc hỗn loạn bùng phát trước đó hai ngày khi cảnh sát bắn trọng thương Jacob Blake, 29 tuổi, một người da đen.

Thống đốc Evers (Dân Chủ) đã điều động 500 Vệ binh Quốc gia tại Wisconsin tới Kenosha nhưng cũng không ổn định được tình hình, phải cầu cứu TT Trump và “polls” của ông Trump bắt đầu đi lên trong lúc ông Biden tuột dốc.

Ông Biden, lần đầu tiên, đã phải lên tiếng chỉ trích sự bạo động vừa bùng phát tại Wisconsin. Thống đốc Oregon và thị trưởng Portland cũng lên tiếng tuyên bố rằng các cuộc nổi loạn bạo động về đêm kéo dài suốt ba tháng qua cần phải chấm dứt. Thị trưởng Ted Wheeler, một đảng viên Dân Chủ cánh tả, nói: “Enough is enough”. Nhưng, cũng chính ông thị trưởng này chỉ mới một tháng trước đây đã gia nhập đám biểu tình bên ngoài tòa án liên bang trong thị xã của ông ta để bày tỏ sự đoàn kết và đã cùng hít thở hơi cay vào phổi với họ. Bây giờ đám biểu tình đã kéo tới Tòa Thị Chính, đập vỡ cửa kính và xịt sơn lên tường những khẩu hiệu chống cảnh sát và chống Thị trưởng Wheeler!

Ông Trump cam kết sẽ gửi nhân viên công lực liên bang tới giúp Thị trưởng Wheeler, và ông cũng nói bà Thống đốc Oregon Kate Brown nên xin Vệ Binh Quốc Gia tới giúp dẹp loạn tại tiểu bang của bà, và bà thống đốc cánh tả đã từ chối.

Nhưng Thống đốc Wisconsin Tony Evers, cũng đảng Dân Chủ, đã cầu viện VBQG tiếp sức trước tình trạng hỗn loạn tiếp tục gia tăng khi có tin thêm về vụ cảnh sát bắn trọng thương Jacob Blake.

Trong khi đó, cử tri càng ngày càng mỏi mệt với những rối loạn có liên hệ tới phong trào BLM, nhất là tại những tiểu bang được gọi là “chiến trường” (battleground) trong cuộc bầu cử mà Dân Chủ và Cộng Hòa đang tranh giành từng lá phiếu của cử tri.

John Zogby, một người làm “poll” chuyên nghiệp, cho biết ông Trump đã đạt tới tỉ lệ chấp thuận của cử tri 52%, cao chưa bao giờ ông ta có được. Zogby viết trong bản phân tích ngày 26 tháng 8: “Có thể phần lớn là ông đã hưởng lợi từ sự gia tăng của bạo động. Cái thông điệp “luật pháp và trật tự” đang vang vọng ảnh hưởng với những cử tri thành thị.”

Trong khi đó, một “poll” của Marquette thăm dò cử tri tại Wisconsin phổ biến ngày 27 tháng 8 cho thấy sự chấp thuận đối với BLM đã tuột xuống thê thảm kể từ tháng 6, từ 61% chấp thuận và 36% không chấp thuận xuống còn 48% chấp thuận và 48% không chấp thuận.

Trước những dấu hiệu “không vui” ấy, ông Biden đã thay đổi chiến thuật. Cũng trong ngày 27 tháng 8, ông nói rằng bạo động đang xảy ra trước mắt Donald Trump, và buộc tội ông Trump trong một bản tuyên bố với lời lẽ như sau:

“Đây là những hình ảnh nước Mỹ của Donald Trump ngày nay. Những bạo động chúng ta chứng kiến đang xảy ra dưới thời của Donald Trump. Không phải là tôi. Nó đang trở nên tồi tệ và chúng ta biết vì sao. Donald Trump từ chối kể cả không nhìn nhận có một vấn đề công lý chủng tộc tại nước Mỹ.”

Trong khi đó, TT Trump lại nói: “Trong gần bốn năm qua, tôi đã phải sửa chữa những sai lầm, thất bại do ông Biden để lại trong 47 năm.”
Công bằng mà nói, không phải tới bây giờ nước Mỹ mới có vấn đề “công lý chủng tộc” (racial justice), bằng cớ là BLM đã ra đời từ năm 2013, khi ông Obama làm tổng thống và ông Biden làm phó tổng thống. Lại nữa, nếu không có BLM thì cái chết của George Floyd, nếu có gây ra những phản kháng thì những xáo trộn cũng không kéo dài. Chỉ sau một thời gian ngắn rồi sẽ được giải quyết ổn thỏa như những vụ tương tự trong quá khứ. Rõ ràng BLM đã khai thác cái chết, có thể do rủi ro, của Floyd cho một mưu đồ khuynh đảo nước Mỹ.
BLM đang tiến hành một cuộc “chiến tranh du kích trong thành phố”, đúng như nhận định của ông Bộ trưởng Tư Pháp William Barr. Một kiểu chiến tranh du kích mới, khai triển từ chiến thuật du kích của Mao mà Cullors, một lãnh tụ của BLM, đã viết trong cuốn hồi ký “When They Call You a Terrorist: A Black Lives Matter Memoir”.

Trong chiến tranh du kích lấy nông thôn bao vây thành thị của Mao, cộng sản đã dựa vào sự hợp tác của những ông làng, ông xã “hàng hai”. Với “chiến tranh du kích trong thành phố” thì BLM khai thác thái độ “lừng khừng” của những thị trưởng, thống đốc Dân Chủ cánh tả.

Cái chết của George Floyd đã là một cơ hội bằng vàng cho BLM. Cuộc biểu tình phản kháng của những người da đen tại Minneapolis và vài nơi khác lúc đầu có thể là do tự phát, nhưng sau đó đã bị BLM nhảy vào, lèo lái và biến thành một cuộc “chiến tranh du kích trong thành phố”.

Trong cuộc điều trần trước Ủy ban Tư pháp Hạ viện ngày 28 tháng 7, ông Barr cũng nói rằng các cuộc biểu tình của những người phản kháng đã bị bọn nổi loạn và bạo động cướp đoạt (hijack). Bọn nổi loạn, bạo động có thể là BLM và cả những tổ chức bạo động khác.

Trong cuộc phỏng vấn dành cho Laura Ingraham tối 31 tháng 8 vừa qua trên Fox News, TT Trump cũng xác nhận BLM là một tổ chức cộng sản (a communist organization).

Cũng như chiến tranh du kích của cộng sản có sự tiếp tay của những thành phần không phải cộng sản, chiến tranh du kích trong thành phố không phải chỉ có BLM, như trong vụ bạo động mới nhất xảy ra tại Porland vào hai ngày cuối tuần vừa qua, trong đó một người đã bị giết chết trong một cuộc diễn hành ủng hộ ông Trump của nhóm Patriot Prayer mà BLM và Antifa đã bị cáo buộc là thủ phạm.

Và, cũng như chiến tranh du kích của cộng sản, chiến tranh du kích trong thành phố cần thời gian và địa bàn rộng lớn nên những vụ nổi loạn, bạo động đang diễn ra tại Mỹ sẽ kéo dài không biết đến bao giờ, hết thành phố này tới thành phố khác.

Nó chỉ chấm dứt khi nền dân chủ và hệ thống kinh tế tự do của Mỹ sụp đổ, hay nó bị dẹp tan bởi một chính quyền quyết tâm bảo vệ luật pháp và trật tự xã hội.

Có thể lá phiếu của cử tri Mỹ sẽ định đoạt vào ngày 3 tháng 11 tới đây.

Ký Thiệt
Cullors và Angela Davis, hai lãnh tụ của BLM***
*GIEO GIÓ GẶT BÃO

Lẽ thường, kẻ gây sóng gió tất sẽ chuốc lấy giông bão. Chuyện đời có vay tất có trả.
Kể từ tháng 5/ 2020, Trung Quốc hứng chịu liên tiếp những trận mưa to khủng khiếp, bão lụt liên tiếp suốt 3 tháng liền cho tới hôm nay. Thiên tai, bão lụt, động đất, nạn châu chấu phá hoại mùa màng, tiếp tới “Wuhan Virus” (phải gọi đích danh, không dùng tên COVID-19 theo tuyên truyền của Trung Cộng)
1--Bão tố gây Lũ lụt:

Xe bị lũ cuốn trôi tại tỉnh Quý Châu, Trung Quốc hồi đầu tháng 6. (Nguồn: Xinhua)
Trận lũ lụt năm nay là trận lũ lụt lớn nhất “tấn công” Trung Quốc trong nhiều thập niên. Theo thống kê của Bộ Quản lý Khẩn cấp Trung Quốc hôm 13/7, những đợt mưa lớn đã đổ bộ 27 trong số 31 tỉnh tại Trung Quốc từ tháng 6, ảnh hưởng tới hơn 37 triệu người, khiến ít nhất 141 người thiệt mạng hoặc mất tích. Thiệt hại về kinh tế cho đến nay ước tính khoảng 86 tỷ Nhân dân tệ (12,3 tỷ USD).
Những trận lũ đầu tiên bắt đầu từ khu vực phía Nam Trung Quốc, khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây và tỉnh Quý Châu hồi tháng 6. Kể từ đó, những trận mưa lớn đã tàn phá các khu vực rộng lớn tại Trung Quốc, bao gồm tỉnh Giang Tây ở phía Đông, An Huy ở phía Đông Nam, Hồ Bắc ở miền Trung. Cấp độ ứng phó khẩn cấp để kiểm soát lũ lụt đã được nâng tới mức cao nhất tại một số khu vực.

2..Động đất:
Lũ Lụt Trung Quốc 05/9: Động Đất KINH HOÀNG xô đổ tòa CHUNG CƯ.BÃO SỐ 9 MASEQ GIẬT CẤP 17 VÙI LẤP TQ
Lũ Lụt Trung Quốc 05/9: Động Đất KINH HOÀNG xô đổ tòa CHUNG CƯ.BÃO SỐ 9 …

3–Nạn châu chấu phá hại mùa màng: “Dịch viêm phổi, dịch hạch, dịch tả lợn, dịch châu chấu… dân tộc Trung Hoa năm nay đã đến đại kiếp rồi”.
Chính quyền tỉnh Vân Nam, miền Nam Trung Quốc ngày 4/8 cho biết địa phương này đang hứng chịu làn sóng châu chấu tấn công thứ hai trong năm nay. Tính đến ngày 2/8, châu chấu đã xâm hại khoảng 10.389 hécta đất của tỉnh này.
Theo các quan chức phụ trách công tác kiểm soát côn trùng của tỉnh, tổng cộng 9 châu thuộc 4 quận và thành phố của Vân Nam đang chịu ảnh hưởng của nạn châu chấu, trong đó có thành phố Phổ Nhĩ và quận tự trị Xishuangbanna. Đợt bùng phát này là do làn sóng di cư của châu chấu khi thời tiết tốt lên cùng với nhiệt độ thích hợp.
Đợt châu chấu đầu tiên, xuất hiện hồi cuối tháng 6, đã khiến hơn 80.000 người phải sơ tán. Nhà chức trách địa phương đã sử dụng các biện pháp hóa chất và sinh học, bao gồm cả phun thuốc trừ sâu bằng thiết bị bay không người lái, trên diện tích 34.640 hécta, nhằm ngăn chặn sự lây lan châu chấu.
4–Wuhan CoronaVirus : Bệnh dịch Corona phát xuất từ Vũ Hán bên Tàu sau đó lây lan khắp thế giới trên 200 quốc gia. Điều nực cười nhất là Trung Quốc nơi phát xuất dịch bệnh, báo cáo con số tử vong vì dịch bệnh thấp nhất so với một số nước Âu Châu và Hoa Kỳ. Người ta đặt dấu hỏi trên hàng chục triệu account điện thoại cá nhân bên Tàu bỗng nhiên không còn hoạt động nữa, con số điện thoại cầm tay vất chất thành đống, số lò thiêu được điều tới Vũ Hán hoạt động hết công suất ngày đêm……là vì sao ?
Trung Quốc đã che giấu mức độ bùng phát thực sự của virus corona ở nước này, công bố không đủ ca nhiễm và con số tử vong, Bloomberg tường trình, theo báo cáo của ba quan chức tình báo Hoa Kỳ.

China Concealed Extent of Virus Outbreak, U.S. Intelligence Says
China has concealed the extent of the coronavirus outbreak in its country, under-reporting both total cases and …

Tổng thư Ký Tedros của Cơ quan Y Tế LHQ Who đã thông đồng với Trung Cộng che dấu dịch bệnh. Hệ quả đưa đến dịch bệnh lây lan nhanh chóng khắp thế giới. Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã tuyên bố Mỹ rút ra khỏi tổ chức này và cắt ngân khoản đóng góp cho WHO.
Tại cuộc họp báo ở Nhà Trắng cùng ngày, ông Trump cáo buộc WHO đã “không hoàn thành trách nhiệm cơ bản của họ và phải chịu trách nhiệm”. Theo ông Trump, WHO đã quá hữu hảo với Trung Quốc trong những ngày mới phát dịch, từ đó khiến nhiều người bị chết oan.
Trong năm 2019 khoản đóng góp này là hơn 400 triệu USD, chiếm khoảng 15% ngân sách của WHO. Trong 2 năm 2018 và 2019, Mỹ góp cho WHO gần 900 triệu USD trong tổng cộng 5,6 tỉ USD ngân sách của tổ chức này. (Ông Trump lưu ý Trung Quốc chỉ góp 40 triệu USD/năm cho WHO).
Theo Hãng tin Reuters, ngày 14-4 ông Trump tuyên bố đã chỉ đạo chính quyền ít nhất là tạm giữ lại khoản ngân sách đóng góp cho WHO vì cách xử lý dịch bệnh COVID-19 không tốt của họ.

Với tình trạng dịch bệnh, bão lụt, động đất, nạn châu chấu gây thiệt hại trầm trọng cho nền kinh tế và đời sống cho dân Trung Quốc, Đảng Cộng Sản Trung Hoa đã bị động để cho thiên tại dịch bệnh tàn phá đất nước này. Người dân Trung Quốc phải hứng chịu cảnh màn trời chiếu đất, dìu dắt nhau tìm nơi lánh nạn. Chính quyền Tập Cận Bình tỏ ra bất lực không tổ chức nỗi việc cứu trợ dân Tàu, không có hệ thống báo động trước các cơn mưa lũ động đất. Bất lực trước thiên tai, Đảng CS Trung Quốc lại tỏ ra khoa trương về mặt đối ngoại, hung hăng có những động thái đe dọa các nước nhỏ trong vùng Biển Đông nhằm khỏa lấp những yếu kém trong việc cứu trợ thiên tai trong nước.

Trung Quốc gần đây đã liên tiếp có các cuộc tập trận ở Biển Đông, gồm đợt thao diễn bắn đạn thật của máy bay ném bom thuộc Hải quân của Bộ Tư lệnh Tác chiến Miền Nam Quân Giải phóng Trung Quốc, máy bay ném bom diễn tập tuần tra ban đêm trên biển trong các ngày 20-22/7, và máy bay chống tàu ngầm diễn tập hồi đầu tháng Bảy(Theo Hoàn Cầu Thời Báo).
TQ phô trương 40 chiến hạm ở Biển Đông
27 tháng 3 2018
Nguồn hình ảnh, Xinhua/Getty.Hàng không mẫu hạm Liêu Ninh của Trung Quốc
Hàng chục tàu chiến cùng một hàng không mẫu hạm Trung Quốc đang tập trận ở Biển Đông, các hình ảnh chụp từ vệ tinh do Reuters thu thập được cho thấy.
Hành động phô trương sức mạnh của Trung Quốc, chèn ép các nước nhỏ trên thập niên qua cùng với việc giao thương không lành mạnh, ăn cắp sản phẩm trí tuệ, sản xuất hàng hóa chất độc hại, dấu nhẹm “Wuhan coronavirus” đưa đến tai họa dịch bệnh cho cả thế giới. Bộ mặt tham lam, độc ác, gian dối Bá Quyền của Tập Cận Bình đã lộ diện cho thế giới nhận chân Trung Cộng là mối đe dọa cho sự sinh tồn của loài người tiến bộ.

Phản ứng tất nhiên là không có nước nào lên tiếng chia sẻ với Trung Quốc trước thảm họa do thiên tai gây ra hiện nay, không có 1 quốc gia nào đề nghị cứu trợ giúp đỡ như thế giới đã từng cứu giúp trận động đất ngày 12/5/2008, trận động đất mạnh 7,8 độ richter xảy ra tại tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc khiến 87.000 người chết và mất tích, gồm hơn 30.000 người thuộc dân tộc Khương. Bộ mặt hiếu chiến muốn làm Bá Chủ thế giới của Đảng Cộng Sản Tàu, chuyên đe dọa xâm chiếm các tiểu quốc trong vùng đã khiến thế giới loài người quay lưng trước tai họa giáng xuống đất nước Tàu hiện nay. Đúng là người hại không bằng trời hại ! Hành động chiếm đoạt tiêu diệt các tiểu quốc Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng…giết người mổ lấy nội tạng, tàn sát những người theo Pháp Luân Công, hình ảnh cho xe tăng nghiền nát sinh viên ở Quảng Trường Thiên An Môn 3/6/1989 vẫn còn là những hình ảnh sát nhân ghê tỡm.

Thế giới chẳng những quay lưng trước thảm họa do thiên tai giáng xuống đầu dân Tàu mà còn thể hiện phản ứng tích cực hơn hầu chận đứng mưu đồ thống trị thế giới của Tàu Cộng.

–Phản ứng của Hoa Kỳ: Ngày 13/7, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo cho biết, Mỹ sẽ coi gần như toàn bộ yêu sách hàng hải của Trung Quốc trên Biển Đông là bất hợp pháp (Theo Reuters)
“Mọi hành động của Trung Quốc nhằm quấy phá hoạt động đánh bắt hải sản hoặc khai thác dầu khí của những quốc gia khác trong những vùng biển này – hoặc đơn phương tiến hành những động thái này – đều là bất hợp pháp. Thế giới sẽ không để Bắc Kinh xem Biển Đông là đế chế hàng hải của họ” – Ngoại trưởng Pompeo khẳng định.
–Phản ứng của thế giới :
SCMP đưa tin, “Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Stephen Biegun hôm 31/8 xác nhận rằng Washington đang tìm kiếm mối quan hệ quốc phòng kiểu như NATO với Ấn Độ, Nhật Bản và Úc, nhằm tạo bức tường thành chống lại mối đe dọa từ chính quyền Trung Quốc.”

Liên Hiệp Âu Châu vốn có giao thương xưa nay với Trung Cộng nay cũng đã nhận ra dã tâm thôn tính Bá Quyền nên đã bắt đầu quay lưng, đồng thuận với lập trường của Mỹ.

Chưa có lúc nào thuận lợi hơn lúc này khi một “Liên Minh Kháng Tàu” sửa soạn thành hình nhằm chận đứng tham vọng chặt đứt “Một Vành Đai Một Con Đường”(Nhất Đái Nhất Lộ). Không hẹn mà gặp, một Liên minh Phương Đông tất sẽ thành hình bước đầu với 4 nước Mỹ-Nhật-Ấn-Úc. Tứ Giác Kim Cương sẽ mở rộng thêm nhiều nước tham gia trong tương lai sẽ dồn Trung Cộng vào thế “Mãnh Hổ nan địch quần hồ”. Càng phô trương sức mạnh, càng để lộ bộ mặt Bá Quyền ỹ mạnh hiếp yếu, Trung Cộng càng đẩy các quốc gia quanh vùng Biển Đông buộc phải liên kết liên minh để tự tồn. Hoa Kỳ chỉ cần đưa bàn tay ra là có thể kết nạp dễ dàng các đồng minh thành một vòng đai bao vây gã khỗng lồ chân đất sét.

Bài này đang viết thì có tin Mỹ dồn Tổng Lực về Châu Á đối phó Trung Cộng.

Mỹ dồn quân Tổng lực tiến về châu Á đối phó Trung Quốc

Một khi kẻ đỡ đầu của Cộng Sản Việt Nam bị “NATO phương Đông” quật ngã thì Cộng Sản VN tất sẽ tan hàng. Nhân dân Việt sẽ có cơ vùng dậy phất cao ngọn cờ dân tộc tự quyết tự cường. Thời cơ nhân dân Việt đứng lên làm lịch sử :

Là hậu duệ Bình Định Vương Lê Lợi
Máu anh hùng tiếp nối chí Quang Trung
Siết chặt tay nhau tràn ngập xuống đường
Phá giặc Hán tru diệt phường phản bội……..!

Bão tố sẽ cuốn trôi bất cứ kẻ nào vì tham vọng mà gieo bao tội ác đối với loài người. GIEO GIÓ ẮC GẶT BÃO ….!

Ngư Sĩ
***
*

ÂM MƯU HÈN HẠ ĐÊ TIỆN CỦA HUBERT VÕ

Âm mưu của Hubert Vo và Trần Trí Hoàng phá vỡ buổi Chào Cờ Tượng đài 30/8/2020 của Anh Thư Thiện Nguyện biến thành buổi Rally Trump 2020 hào hứng và thành công.

Hôm qua, Sau khi nghe cô Giang Tỷ trình bày là ông Hubert Vo và Trần Trí Hoàng công bố trên Facebook và thông báo không cho Anh Thư Thiẹn Nguyện được hát chào cờ tại Tượng Đài là đất của ông sáng ngày chủ Nhật 30/8/2020 và không cho cô cùng bạn hữu đến nhân dịp ủng hộ Trump, nếu thấy ai mang cờ Trump hay dấu hiệu Ủng hộ Trump thì sẽ gọi cảnh sát bắt liền.

Cô uất ức quá nên chúng tôi đồng lòng ra để giúp cô và ủng hộ Donald Trump luôn xem cảnh sát có bắt chúng tôi không.

Khi tôi tới lúc 9:20AM thì thấy có 13 cảnh sát chìm nổi bao vây bên ngoài Tượng Đài. Bác sĩ Kevin Vu cầm lá cờ Hoa Kỳ dương lên cao khi ông Cảnh sát Da màu bước đến nói:

– Nếu ông bước qua lằn ranh tôi sẽ bắt anh tội xâm nhập địa bàn bất hợp pháp.

(trước ống kính đài SBTN)

Bác sĩ Kevin Vũ dõng dạc nói:

– Tôi sẽ bước vào, tôi thách ông cảnh sát bắt tôi, tôi sẽ thưa ông và thưa luôn ông chủ phố Hubert Vo đã nuốt lời, ông ta nhượng quyền sở hữu 99 năm cho cộng đồng Quân đội VNCH xây tượng tượng đài có các ông Hồ Sắc … Còn giữ sổ sách. Cứ bắt tôi đi.

“Trước đây 5 phút bác sĩ Kevin Vu đã phân phát cho mỗi người một chiếc áo thung xanh nói cứ mặc lên người in chữ :

Trump 2020-

Keep America Great “

Nói xong Bác sĩ Kevin Vũ bước qua lằn ranh và mọi người đồng bước vào khu Tượng Đài trước mặt mười mấy ông cảnh sát. Tôi nhận thấy có ông cựu chủ tịch Nguyễn Văn Nam, Giang Tỷ, ký giả Nguyễn Văn Tùng, bà Anna Trần, bà Lily Trương, anh Nhất Nguyên, anh Thanh Nguyen, chị Hồng Hà, anh Hứa Hùng, nhiếp ảnh gia Bob Vu, ký giả đài SBTN… chị Nancy Loan, anh Dương Hữu Chương cô Tùng Thanh Nancy Pham, anh Phạm Hùng , anh Vũ Tùng, anh Đỗ Tĩnh chủ tịch Giám Sát.. một số khác tôi không nhận diện được vì ai cũng đeo khẩu trang.

Sau khi chào cờ Hoa Kỳ, VNCH, 1 Phút mặc niệm, cô Giang Tỷ mời mọi người hát bài Việt Nam Việt Nam… sau đó chúng tôi cùng hô vang các khẩu hiệu nhiều lần:

Trump 2020- four more years

USA USA USA

Trump 2020 – four more years

Các ông cảnh sát im lặng canh giữ cho chúng tôi làm lễ cho đến khi chấm dứt chương trình.

Cô Giang Tỷ, bác sĩ Kevin Vu cùng tiến đến cám ơn tất cả các ông Cảnh Sát thay vì bắt giữ chúng tôi đã mặc áo và phất cờ Trump thì lại ủng hộ và gìn giữ an ninh trật tự cho chúng tôi được hành lễ trong sự trang nghiêm hiếm có.

Diễm Chi 8/30/2020

Diem Chi

Kevin Vu
*
***
*Nước mỹ là trái tim của tự do***
CUỒNG TRUMP- CHỐNG TRUMP ! NÊN CUỒNG hay NÊN CHỐNG ?
Tác giả : Trọng Dân

joe BIDEN: Chân Tình <====vs====> Mưu đồ ???

Tôi không cuồng mà cũng chẳng chống! Cuồng làm gì khi tôi không sống bên nước Mỹ (đang sống bên nước Đức).
Còn chống ? Nếu là người có lương tâm thì phải dựa trên công bằng mà phán xét trung thực.
Tôi đứng trên phương diện người khách quan mà xem xét và đánh giá:
Trước cuộc bầu cử Mỹ hồi năm 2016, khi nghe các cuộc tranh luận (Debate) giữa ông Trump và Hillary, thì trước hết tôi thấy ông Trump là người ăn ngay nói thẳng, nói toạc móng heo, không vị nể khi biết đó là sự thật (sự thật của Hillary), vì vậy truyền thông báo chí Mỹ cũng như nước ngoài không ưa thích kiểu ăn nói này nên hùa nhau nói xấu, đến độ bịa đặt nói láo, để nói xấu ông ta.
Khi tôi đọc lịch sử và xem một số video nói về ông Trump, thì tôi có kết luận :
Tuy bề ngoài tướng ông ta HUNG, nhưng ông lại có trái tim nhân hậu, nghĩa là ông “HUNG, NHƯNG KHÔNG ÁC”, và tôi nghĩ, làm TT Mỹ không thể hiền được.
Ông học trong trường Thiếu Sinh Quân Mỹ, tôi nghĩ đó là “LÒ LUYỆN THÉP”, qua bao nhiêu năm trời luyện con người ông thành một nề nếp gương mẫu (tiếng Đức gọi là Vorbild).
Xem ông dạy các con của ông là kết luận được rồi. Đúng là một gia đình GƯƠNG MẪU !
Ngoài ra ông học trong trường Thiếu Sinh Quân, là phải học Chính trị – Quân sự – Chiến thuật…, chứ chẳng lẽ vô đó để học cua gái ?
Ông học và lấy bằng KINH DOANH:
Ra làm nghề kinh doanh, kết quả thành đạt và trở nên nhà Tỷ Phú Mỹ. Là đã trả lời khả năng của ông.
Năm 2016 tôi đã nói đến triết lý Kinh Tế QUYẾT ĐỊNH Chính Trị.
Ông Trump là người giỏi làm kinh tế, tất nhiên là ông sẽ làm cho dân giàu nước mạnh, giàu mạnh thì mới gọi là HÙNG CƯỜNG – VĨ ĐẠI, nghèo đói thì VĨ ĐẠI với ai ?
Sau gần 4 năm dưới thời TT Trump làm TT Mỹ, thì nước Mỹ giàu hay nghèo quý vi đã thấy, không ai tranh cãi được. Trong khi đó Obama đã làm cho nợ công lên đến 20 ngàn tỷ.
Nói về bà Hillary:
Các đài TV Đức quốc, đă truyền thanh – truyền hình nhiều lần trong những năm trước khi bà ứng cử TT Mỹ, rằng: Bà Hillary là mụ PHÙ THỦY.
Vẫn biết, trên đời này không ai ưa PHÙ THUỶ? chứ đừng nói chỉ tôi hay dân Mỹ.
Ngoài ra bà Hillary còn rất nhiều tội gian ác khủng khiếp ngay cả với những người làm việc dưới quyền của bà, thì thử hỏi đối với người dân, bà coi ra gì.
Từ những suy luận trên, đi đến kết luận và tôi đã viết một số bài phân tích trước cuộc bầu cử TT Mỹ hồi năm 2016, kết quả gần 4 năm qua đã trả lời đúng rất rất nhiều!
Còn bây giờ, chuẩn bị bầu cử nhiệm kỳ II thì sao?
Tôi thấy lần này có quá nhiều người ủng hộ TT Trump, mà cũng không ít người chống.
Trước kia không có nhiều youtube phổ biến như bây giờ, mà cũng không có nhiều bình luận gia viết bài như hiện nay.
Cũng nhờ vậy, hy vọng mọi người đã đọc – nghe tất cả mọi diễn biến tại nước Mỹ. Do đó tôi không viết dông dài, kể thêm các khía cạnh làm gì nữa.
Tuy nhiên, chúng ta cũng nên điểm lại những yếu tố quan trọng để có quyết định phán xét công minh:
Gần 4 năm qua TT Trump đã và đang làm rất nhiều việc lợi ích cho dân và Quốc gia Hoa Kỳ, mà các đời TT Mỹ trước đó không làm hoặc không làm được, trừ TT Reagan.
Về mặt đối ngoại, tuy nhiều nước là đồng minh, nhưng vì “TÀI MỆNH TƯƠNG ĐỐ”, vì sự ganh tị, hóa ra ganh ghét mà người đời thường gọi là: “TRÂU CỘT GHÉT TRÂU ĂN”, ghét thì ghét nhưng họ vẫn NỂ PHỤC.
Còn đối với các thế lực thù địch, thì trước hết là khủng bố coi như đã tạm yên ổn. Đối với 3 kẻ thù không đợi trời chung là CSTQ- Bắc Hàn- Iran là trục tam giác, âm mưu nhận chìm nước Mỹ để thống trị thế giới, nhưng họ bị TT Trump thẳng tay trừng trị bằng nhiều chiến thuật đi đôi với biện pháp nên nay không còn hống hách như trước kia.
Tuy nhiên, thằng TC mới chỉ ngất ngư chứ chưa phải liệt vị (chưa chết), nên TT Trump đã nghĩ rằng:
Ngày nào còn Cộng Sản TQ là ngày đó thế giới chưa thể yên.
Điều quan trọng cho đất nước VN, mà tôi chưa thấy một bình luận gia hay chính trị gia nào nói đến là: Nếu không phải TT Trump làm TT Mỹ trong 4 năm qua, mà là Bill Clinton, Obama, Hillary hay Biden thì liệu VC có còn giữ được nước VN hay không, hay năm 2020 này sẽ là CHƯ HẦU của TC theo hiệp định HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ NĂM 1990 ?
Một số người tuyên truyền rằng TT Trump không chống cộng sản (trong đó có cả bọn trí thức thiên tả).
Chúng ta hãy nhìn xem: Trong gần 4 năm qua, TT Trump đã đánh TC tơi bời qua nhiều mặt trận và ngay cả Bắc Hàn- Iran cũng phải co cụm, VC thì biết đảng CS sắp đến ngày sụp đổ, nên theo phò TT Trump, vâng dạ, nịnh hót… đưa con cái – gia đình sang định cư bên Mỹ và các nước Tây Phương chờ ngày tẩu thoát.
Kế hoạch hàng đầu của TT Trump trong nhiệm kỳ 2 là phải đánh sập đảng Cộng Sản TQ ! VC thừa biết, nếu csTQ không còn, thì không còn chỗ dựa, vậy thì con đường ĐỊNH HƯỚNG Chủ Nghĩa Xã Hội SẼ TAN THEO MÂY KHÓI!
Một chế độ CHA CHUNG KHÔNG AI KHÓC, vậy mà đảng DC Mỹ lại chủ trương đưa Biden ra làm con bài thí để biến Hoa Kỳ thành một nước XHCN dưới những chiêu bài của cộng sản Marx- Lenin là:
– Tăng thuế (đây là một trong 10 điều trong chỉ tiêu để thực hiện Chủ Nghĩa Cộng Sản ! Đánh thuế cao để dẹp tư bản, dẹp kinh tế cá thể, Cộng Sản định nghĩa rằng:
Kinh tế cá thể HÀNG NGÀY HÀNG GIỜ ĐẺ RA TƯ BẢN CHỦ NGHĨA.
– Phá thai (là của Chủ nghĩa Vô thần)
– Bắt tay – bang giao với TC, đồng hoá với TC để thực hiện phương châm Marx- Lenin là:
“VÔ SẢN HÓA TẤT CẢ CÁC NƯỚC LIÊN HIỆP LẠI”. v.v… và v.v…
Nói chung những điều Biden đưa ra làm đề tài tranh cử TT Mỹ, chỉ xoay quanh đường lối theo XHCN.
Xét về đạo đức: Biden là một tên vô cùng độc ác, nhất là đối với Quân – Dân – Cán – Chính VNCH chạy trốn vc, xin được đến Mỹ để tị nạn năm 1975, nhưng Biden tuyệt đối chống, không chấp nhận cho người Việt chúng ta vào Mỹ tị nạn.
Về nhân phẩm: Biden đi dụ vợ người ta, cướp vợ người ta (mà người đó là bạn than của mình – TG). Nay mai đây, ông chồng của bà ta sẽ cho xuất bản cuốn sách vạch trần sự xấu xa đê tiện đó của Biden, thì ông ta còn tư cách gì mà làm TT Mỹ?
Nói về tư cách của một Tổng Thống hàng đầu thế giới:
Nếu Biden làm TT Mỹ, với cách ăn nói, và gương mặt bệnh hoạn như vậy, khi ông ra nước ngoài đối thoại, thì người ta sẽ nghĩ thế nào về nước Mỹ, họ khinh thường hay kính trọng?
Hỏi là đã trả lời!
Thiệt hại đó ai mang, nếu không phải là dân Mỹ !!!
Đây là hiện tượng suy tàn của đảng DC, có thể nói:
PHẢI CHĂNG LÀ NGHIỆP BÁO?
Chẳng lẽ cả một đảng lâu đời, to lớn như vậy mà không có một nhân tài nào để đưa ra Lãnh đạo Quốc Dân và Thế Giới?
Tôi tin rằng, mọi người công dân Mỹ đã thấy rõ hiện tượng này, và sáng suốt quyết định tương lai của đất nước Hoa Kỳ, là TRÁI TIM CỦA THẾ GIỚI TỰ DO, và là tương lai của con cháu chúng ta.
Tôi không mơ Mỹ, không cuồng ông Trump, nhưng tôi mơ hai chữ TỰ DO !!!
Chính vì vậy, tôi mong nước Mỹ luôn luôn là TRÁI TIM CỦA THẾ GIỚI TỰ DO mà TT TRUMP – PENCE & ĐẢNG CỘNG HÒA LÀ QUAN PHÒNG CHO TỰ DO.
Trân trọng kính chúc Quý Vị Người Mỹ và Người Mỹ gốc Việt sáng suốt quyết định lá PHIẾU CỬ TRI của mình và thật nhiều may mắn trong tương lai.
Trọng Dân
***
*GS Phạm Cao Dương: 75 Năm Nhìn Lại Ngày 19/8/1945 (1945 – 2020):
ĐẢNG PHÁI QUỐC GIA ĐÃ LÀM GÌ TRƯỚC BIẾN CỐ 19/8/1945 ?

https://daihocsuphamsaigon.org/index.php/bien-kh-o/20-phamcaoduong/1819-dangphaiqglamgi

PHẠM CAO DƯƠNG :TẠI SAO CÁC ĐẢNG PHÁI QUỐC GIA ĐỂ VIỆT MINH CƯỚP CHÍNH QUYỀN?
To: My Loan <tmyloan1812@gmail.com>

TẠI SAO CÁC ĐẢNG PHÁI QUỐC GIA ĐỂ VIỆT MINH CƯỚP CHÍNH QUYỀN?
PHẠM CAO DƯƠNG
PIC
“…Nếu các anh cương quyết không chịu nghe ý kiến tôi, thì một ngày rất gần đây khi CS đã nắm vững tình hình, họ sẽ sách động gây nên cuộc giai cấp đấu tranh, hủy diệt Tôn Giáo, tổ chức phong trào đấu tố, thì ngay vợ con các anh sẽ đấu tố các anh là phản động, là…các anh sẽ không còn đất để đứng!…”
75 Năm Nhìn Lại Ngày 19/8/1945: (1945 – 2020)
(Để tưởng nhớ Phụ Thân)
*Bác sĩ Nguyễn Tường Bách: ”Đảng CSVN ngụy biện là đã đánh đuổi được hai đế quốc Pháp-Nhật, giải phóng cho dân tộc lúc ấy, chỉ là một tuyên truyền vô căn cứ để mê hoặc dân chúng.”
*Đại biểu Mặt Trận Việt Minh: ”Nếu Mặt trận Đại Việt Quốc Gia Liên Minh (ĐVQGLM) không đồng ý mà cứ đoạt chính quyền trước, thì Mặt Trận Việt Minh cũng sẽ đoạt ngay hết chính quyền ở các tỉnh; đồng thời cho phá vỡ ngay đê sông Hồng cho nước tràn đầy Hà Nội,cô lập hóa Thủ Đô theo kế hoạch đã được bố trí sẵn sàng.”
*****

Chính Phủ Trần Trọng Kim
Trong những ngày tiếp theo ngày Nhật chính thức đầu hàng Đồng minh, ngày 15 tháng 8 năm 1945, khi ấy Việt Minh mới đe dọa cướp chính quyền nhưng chưa thực sự sẵn sàng vì các lãnh tụ của đảng này còn đang bận họp ở Tân Trào (tỉnh Tuyên Quang). Tất cả mọi hoạt động là do các cán bộ địa phương quyết định trong những giờ phút chót. Trong khi đó thì Khâm Sai Bắc Bộ Phan Kế Toại vẫn còn tại chức, Chính Phủ Trần Trọng Kim trong tháng Bảy lại vừa thành công thâu hồi được xứ Nam Kỳ và ba thành phố Hà Nội, Hải Phòng,Đà Nẵng trước đó đã bị nhường cho người Pháp. Đặc biệt hơn nữa, Hoàng Đế Bảo Đại đã ban hành bốn đạo dụ và một đạo sắc nhằm thiết lập những cơ cấu đầu tiên cần cho một chế độ quân chủ lập hiến trong đó nhân quyền và các quyền tự do cơ bản của người dân, kể cả Tự Do Nghiệp Đoàn, được tôn trọng.

Đây là những điều mọi người đương thời, và ngay cả hiện tại, ai nấy đều mong muốn. Câu hỏi được đặt ra là trước tình hình này các đảng phái quốc gia đã có những hoạt độnggì để đối phó với tình thế có thể thay đổi bất ngờ hay họ đã hoàn toàn thụ động, chờ thời cho đến khi quá muộn ? Đây là điều mọi người muốn biết. Câu trả lời là có. Có ít nhất ba sự kiện đã được ghi nhận, đó là:

-Cuộc tiếp xúc giữa Khâm Sai Phan Kế Toại và Đại Việt Quốc Xã Nguyễn Xuân Tiếu.
-Cuộc xâm nhập Phủ Khâm Sai của lực lượng võ trang của Nguyễn Xuân Tiếu chiều ngày 17 tháng8.
-Hai cuộc họp ngày 11và 17 tháng 8của đại diện các đảng.
Mở đầu là cuộc tiếp xúc ở Phủ Khâm Sai: Cuộc họp mặt này có sự tham dự của Bác Sĩ Nguyễn Xuân Chữ và được Bác Sĩ chữ ghi lại trong hồi ký của ông. Bác Sĩ Chữ không nói rõ là ngày nào nhưng cho biết là “nội buổi tối” sau khi ông mới nói về chuyện Nhật Hoàng hạ lệnh cho quân đội Nhật giải giáp ở mọi nơi, khiến ta có thể hiểu là tối ngày 15 tháng 8. Tối hôm đó Bác Sĩ Chữđược Phan Kế Toại cho xe ra đón vào Phủ để giải quyết một vấn đề khẩn cấp. “Đến nơi, thấy trước đại quan có hai người khách ngồi nói chuyện biết đấy là lãnh tụ và phó lãnh tụ của một đảng cách mệnh đã từng cộng tác chặt chẽ với quân đội Nhật thời kỳ đảo chính.” Bác Sĩ Chữ không cho biết tên hai người này nhưng theo tác giả Hoàng Văn Đào vị lãnh tụ này là Nguyễn Xuân Tiếu của Đại Việt Quốc Xã (1) “là một đảng được người Nhật giúp đỡ nên rất hoạt động trong thời Nhật chiếm đóng. Đảng này công khai hoạt động, có trụ sở ỏ nhiều nơi và thu hút được khá nhiều thanh niên yêu nước”. (2) Hai nhân vật này đến “với mục đích ép ông Khâm Sai từ chức để nhường chức cho lãnh tụ đảng”.Vì cho rằng đòi hỏi như vậy là quá đáng, lại ra ngoài pháp lý, Bác Sĩ Chữ yêu cầu được nói chuyện riêng với hai nhà cách mệnh. Chi tiết của cuộc đối thoại giữa hai bên đã được ông kể lại như sau:
Lãnh tụ nói:
– Người Nhật chỉ tin có chúng tôi và chỉ giao khí giới cho chúng tôi.
– Người Nhật cũng đã giao khí giới cho ông Phan Kế Toại ở nơi Bảo An Binh.
– Nhưng cần phải có tất cả khí giới hiện ở tay người Nhật trước khi quân đội Nhật giải giới
Mỗ y sĩ ngờ là nhân vật Nhật, đã nói đến nhiều lần, bầy mưu kế cho hai nhà lãnh tụ.
“Nếu người Nhật quả thật chỉ tin có các vị, người Nhật phải chính thức đề đạt các vị nơi Triều đình Huế để Triều đình bổ nhiệm, sau khi đã cất chức ông Phan Kế Toại hoặc bắt họ Phan từ chức. Một đường quan chỉ có thể từ chức trước Triều đình. Chưa bao giờ có chuyện một công khanh từ chức với một người để nhường địa vị cho người ấy. Nếu các vị muốn sung chức Khâm Sai, tất phải làm một cuộc đảo chính, hạ đương sự mà thay thế.”
Không biết ông Khâm Sai có từ chức hay không? Nhưng mỗ y sĩ cảm thấy ông không muốn ngồi ở địa vị trước tình thế khó khăn. Cho nên về sau, nhân cơ hội, ông đã lặng lẽ đặt trách nhiệm nặng nề vào mỗ y sĩ. Ngày ấy và cho đến bây giờ người ta vẫn cho rằng mỗ y sĩ đã lĩnh chức Khâm Sai. Sự thực không phải thế (3)
Điều cần để ý ở đây là tại sao hai vị lãnh tụ kể trên lại nêu vấn đề “cần phải có tất cả khí giới ở tay người Nhật trước khi quân đội Nhật giải giới”? Câu trả lời đã được Bác Sĩ Chữ gián tiếp cho biết khi ông kể lại sự kiện “một toán đông người không ai ngăn cản, rầm rộ kéo vào tận sân Bắc Bộ Phủ, yêu cầu chính quyền bắt nhốt tất cả người Pháp lại.” Lý do là vì “Người Nhật, sau ngày đảo chính không hề bắt nhốt người Pháp, ngoài những nhân vật quan trọng.” (4) Nói cách khác, đó là để chống lại người Pháp nổi dậy tái lập chế độ bảo hộ của họ, điều mọi người Việt Nam ở thời này đều e ngại và đề phòng. Sự kiện này phù hợp với những gì Hoàng Văn Đào ghi rõ hơn trong tác phẩm của ông là sau khi gặp Bác Sĩ Nguyễn Xuân Chữ và bị Bác Sĩ Chữ bác bỏ đề nghị Phan Kế Toại từ chức của Nguyễn Xuân Tiếu, Nguyễn Xuân Tiếu đã quyết tâm đảo chính. Nguyên văn lời viết củatác giảHoàng Văn Đào như sau:
Hôm ấy vào buổi chiều ngày 17 tháng 8, Nguyễn Xuân Tiếu cùng 4 vị sĩ quan Nhật Bản hoá trang, mỗi người vai đeo một khẩu tiểu liên, ngoài phủ chiếc áo dài thâm Việt Nam, hướng dẫn 300 thanh niên võ trang súng trường, không ai ngăn cản, rầm rộ tiến vào Khâm Sai phủ. Một cuộc mà bề ngoài coi như là “Biểu Tình”, đòi Chính quyền bắt nhốt hết tất cả người Pháp lại.
Đổng Lý văn phòng Khâm Sai họ Phạm trả lời: “Chính quyền sẽ giải quyết nguyện vọng.”
Giữa khi ấy, một cán bộ trong Mặt Trận ĐVQGLM được phái đến mật báo cho ông Tiếu biết rằng” Quân đội Pháp ở trong thành đã đào lấy lên được một số võ khí quan trọng mà chúng đã chôn dấu từ trước, quyết định tối nay tràn ra đánh chiếm Hà Nội yêu cầu tạm lui quân để chặn đánh Pháp trước, rồi sáng mai hãy đoạt chính quyền chưa muộn.”
Nguyễn Xuân Tiếu còn đương phân vân chưa quyết định. Lãnh tụ Trương Tử Anh cỡi xe đạp tới, cùng báo mật tin như trên, và yêu cầu giao ngay số 300 thanh niên võ trang lại cho họ Trương, kịp gấp đi bố trí các nơi, phòng bị Pháp quân từ trong thành đánh ra.
Tức thời Trương Tử Anh chỉ huy 300 thanh niên võ trang ra khỏi Khâm Sai phủ. Nguyễn Xuân Tiếu cùng 4 sĩ quan Nhật Bản cùng nhau trở về. Chờ mãi tới đêm 18 rạng ngày 19 mới thấy một số thanh niên trở về báo cho Nguyễn Xuân Tiếu biết: “Lãnh tụ họ Trương đã trao họ cho Trung và Quế tức Cối Kê là Hiến binh Nhật Bản, bị tên Quế tước hết khí giới, rồi đưa đến giữ ở trong trại Bảo An Binh.”(5)
So sánh nội dung đoạn sách kể trên với nội dung văn thư Phan Kế Toại gửi cho các Ủy Viên Ủy Ban Giám Đốc Chính Trị thông báo từ chức cũng như lời kể của Nguyễn Xuân Chữ, việc Đại Việt Quốc Gia Liên Minh dự định đảo chính ở Phủ Khâm Sai trước khi Việt Minh cướp chính quyền là có thực. Chi tiết này cũng được Đoàn Thêm ghi vắn tắt mấy chữ: 18-8-1945.- Bắc-bộ-phủ bị quần-chúng ùa tới bao vây, Khâm-Sai Phan-kế-Toại vắng mặt, rồi loan tin từ chức. (6)

Hai cuộc họp lịch sử
Câu hỏi được đặt ra là tại sao nỗ lực kể trên đã bị đã bị thất bại? Câu trả lời là vì phía những người Quốc Gia không có lập trường dứt khoát và thống nhất, chưa kể tới chủ quan, khinh địch, hiểu sai và coi nhẹ thế lực của Việt Minh và không hiểu rõ vai trò của quân đội Nhật và Đồng Minh ở vào thời điểm này và luôn luôn e ngại bị Đồng Minh cho là thân Nhật. Điều này có thể được thấy rõ qua hai buổi họp là buổi họp chiều ngày 11 tháng 8 năm 1945 của Ban Chấp Hành của Mặt Trận Đại Việt Quốc Gia Liên Minh để quyết định về vấn đề đoạt chính quyền ở Miền Bắc và buổi họp khẩn cấp tối ngày 17 tháng 8 của “Liên Minh Quốc Dân Đảng.” Hoàng Văn Đào đã ghi lại các chi tiết sau đây:
Về buổi họp thứ nhất:
Trong cuộc thảo luận, hội nghị chia làm hai phái, ý kiến mậu thuẫn nhau. Một phái gồm có Chu Bá Phượng, Trương Tử Anh và đại diện của Nguyễn Tường Long (ông Long bị bệnh thương hàn phải điều trị tại bệnh viện) chủ trương rằng: “Muốn được Đồng Minh công nhận Chính phủ của chúng ta sau này, thì chúng ta không được phép hợp tác với Nhật Bản bất cứ dưới hình thức nào. Nếu hợp tác với họ, đó là chống lại Đồng Minh và đi ngược với trào lưu Quốc Tế, chúng ta tất sẽ bị tiêu diệt. Còn nếu Việt Minh Cộng Sản có cướp chính quyền chăng nữa, cũng chẳng quan ngại gì! Vì lực lượng của phe cách mạng dân tộc chúng ta có thể nói là mạnh gấp bội phe VMCS kể cả về mọi phương diện; chúng ta có đủ sức tiêu diệt họ. Vậy tốt hơn hết là chúng ta hãy nên chờ quân ở Hải ngoại cùng quân đội Đồng Minh sắp nhập cảnh nay mai bằng ba ngả đường Lao Kai, Lạng Sơn và Móng Cái; rồi sẽ liên hiệp lập chính phủ có Đồng Minh đứng sau ủng hộ; đại cuộc của chúng ta tất sẽ thành.” Một phái chủ trương nên dựa vào thế lực quân đội Nhật Bản cướp chính quyền ngay. Sau khi đã có quyền, đợi các đồng chí cách mạng từ Hải ngoại về tới, sẽ cùng nhau lập Chính phủ. Đại biểu cho phái này là Nguyễn Xuân Tiếu tức Nguyễn Lý Cao Kha.
Hội nghị đương họp chưa quyết định bề nào, thì đột nhiên Trần Văn Cương cùng Đặng Đức Hinh đại diện nhóm “Phụng Sự Quốc Gia” hướng dẫn Đại Biểu “Mặt Trận Việt Minh” tới, đề nghị không nên đảo chính vội, viện lý do khi quân đội Đồng Minh tới sẽ cho là chính phủ thân Nhật Bản, không có lợi. Nếu “MTĐVQGLM” không đồng ý mà cứ đoạt chính quyền trước, thì “MTVM” cũng sẽ đoạt ngay hết chính quyền ở các tỉnh; đồng thời cho phá vỡ ngay đê sông Hồng cho nước tràn đầy Hà Nội, cô lập hóa Thủ Đô theo kế hoạch đã được bố trí sẵn sàng.
Hội nghị đâm hoang mang rồi giải tán. (7)
Ta thấy ngay là quan điểm của đa số người Việt thời này là sợ mang tiếng thân Nhật khi Đồng Minh tới, trong khi Việt Minh thì được tiếng là chống cả Pháp lẫn Nhật. Những gì xảy ra sau nàykhông riêngở Việt Nam mà còn ở các nước Á Châu khác như Đại Hànvới Tổng Thống Park Chung Hee, Nam Dươngvới Tổng Thống Soekarno, Mã Lai với Thủ Tướng Abdul Rahman…cho thấy sự thực không hoàn toàn như vậy. Đồng Minh không hềkết tội haylàm khó dễ cho những người bị coi là thân Anh hay Nhậthay là đã cộng tác với Anh, Nhậtmà chỉ lo tước khí giới quân đội Nhật mà thôi. Đó không phải là việc làm của Quân Đồng Minh mà chỉ làsự tuyên truyền, hù dọa do Việt Minh gây ra không hơn, không kém.
Buổi họp thứ hai

Được triệu tập một cách bất ngờ vào buối tối ngày 17 tháng 8 sau khi cuộc mít-tinh của công chức tại Nhà Hát Lớn Hà Nội bị biến thành cuộc mít-tinh biểu tình của Việt Minh, mà Hoàng Văn Đào ghi lộn là ngày 18 tháng 8. Trong buổi họp này, về phía Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ) có Chu Bá Phượng, Nguyễn Văn Viễn, Lê Khang, về phía Đại Việt Quốc Dân Đảng (ĐVQDĐ)có Trương Tử Anh, Phạm Khải Hoàn, và một người được gọi là Đồng Chí Kim… để bàn về việc đoạt chính quyền vào đêm hôm này. Hoàng Văn Đào đã viết nguyên văn về cuộc thảo luận này như sau:
Các đồng chí ĐVQĐD cho rằng: “Cuộc cách mạng nào cũng chỉ đi tới mục đích là giành lại độc lập cho tổ quốc. Thì dẫu Mặt Trận Việt Minh hay đoàn thể nào cũng vậy! VM nắm được chính quyền, chúng ta sẽ tham gia hướng dẫn họ trên công cuộc phục vụ nhân dân, nếu họ muốn trở mặt, lúc đó chúng ta sẽ lấy nhân dân làm hậu thuẫn mà hạ họ xuống. Vả lại, lực lượng của họ có gì đáng cho chúng ta lo ngại! Nếu nay chúng ta dùng võ lực để đối phó, trong lúc này ắt có cuộc lưu huyết! Cộng Sản chưa thấy đâu mà đã thấy ngay dân chúng bị tàn sát. Sau đây lịch sử sẽ quy tội cho chúng ta là tham cầu địa vị, gây nên cảnh nồi da sáo thịt; tội đó há riêng một cá nhân gánh chịu!
Lê Khang cực lực phản kháng:
“Thì ra đến giờ phút này mà các anh vẫn chưa hiểu rõ Việt Minh Cộng Sản là thế nào cả? Huống hồ là dân chúng!
“Tôi xin nói thẳng mong các anh đừng mếch lòng! Những phần tử CS họ rất sẵn sàng đi đôi với tất cả các thế lực, mặc dầu là thực dân Pháp hay quân phiệt Tầu, nghĩa là tiêu diệt được những những người cách mạng dân tộc chúng ta. Nếu nay để cho CS nắm được chính quyền, họ sẽ đặt tình thế trước sự đã rồi. Chúng ta sẽ đi tới tự sát. CS sẽ áp dụng mọi thủ đoạn để tiêu diệt chúng ta ngay. CS sẽ tuyên truyền công bố ngay với dân chúng: chúng ta là những tên phản động, phản quốc, Việt gian!
“Chúng ta không nên đóng vai rò thụ động, không được phép chờ họ khủng bố rồi mình mới đánh lại; chúng ta nên tấn công họ trước, mới nắm được phần thắng về mình. Tôi khẩn khoản yêu cầu các anh hãy mau nắm lấy chính quyền, rồi tóm cổ hết những phần tử CS nhốt lại, để trừ mối họa cho dân tộc.
“Chúng ta nắm được chính quyền, chỉ thu số súng đạn của Bảo An Binh cũng có tới 5.000 khẩu, cùng với số súng đủ loại ở kho Ngọc Hà của Pháp trước mà Nhật tước được có trên 20.000 khẩu, mà nay Nhật Bản sẵn sàng trao lại cho chúng ta. Với lực lượng ấy chúng ta có thể lập ba sư đoàn cách mạng quân để đối phó với tình thế, tiến tới một chính quyền thống nhất toàn quốc.
“Nếu các anh cương quyết không chịu nghe ý kiến tôi, thì một ngày rất gần đây khi CS đã nắm vững tình hình, họ sẽ sách động gây nên cuộc giai cấp đấu tranh, hủy diệt Tôn Giáo, tổ chức phong trào đấu tố, thì ngay vợ con các anh sẽ đấu tố các anh là phản động, là…các anh sẽ không còn đất để đứng! Để họ tạo nên một giai cấp quan liêu thống trị mới hưởng mọi đặc ân và sẽ loại trừ hết các đảng phái Quốc Gia, họ sẽ đưa quốc gia ta lệ thuộc vào hàng ngũ Đệ Tam Quốc tế”.
Ý kiến của Lê Khang không được hội nghị chấp thuận, bởi Chu Bá Phượng, Nguyễn Văn Viễn… vì quá nhu nhược lừng chừng, thiếu quả quyết.
Thấy cơ hội độc nhất đã lỡ! Vô phương cứu vãn! Lê Khang cùng một số đồng chí lặng lẽ bỏ lên Vĩnh Yên tìm Đỗ Đình Đạo thảo kế hoạch đoạt chính quyền tỉnh Vĩnh Yên làm địa bàn hoạt động. Các võ trang đảng viên QDĐ được huy động từ chiến khu triệu về tập trung tại trường tiểu học Hàng Kèn, Hà Nội để đợi lệnh đoạt chính quyền cũng thứ tự rút lui. (8)

Bỏ lỡ cơ hội bằng vàng
Cũng về biến cố này, Hoàng Tường, một đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng khác đã kể lại câu chuyện như sau:
Các cán bộ quốc-gia chứng kiến cuộc biểu tình tuần hành của Việt Minh ngạc nhiên tự hỏi: Tại sao VM không chiếm chính quyền ngay chiều hôm 17? Có lẽ chưa được lệnh của thượng cấp? Có lẽ đấy chỉ là một cuộc biểu tình để trắc nghiệm xem phản ứng của Nhật bản ra sao, rồi mới đặt kế hoạch? Mãi đến sáng hôm sau họ mới cho loan truyền quyết định tổ chức biểu tình cướp chính quyền vào ngày 19 tháng 8, 1945.
Từ ngạc nhiên đến toan tính: Trung ương Đảng bộ ra lệnh chuẩn bị gấp, đoạt chính quyền tối 18 rạng 19, trước rạng đông. Mọi việc cần phải làm đều được sắp xếp: cờ xí, biểu ngữ, bích chương và tuyên cáo quốc dân. Tất cả cán bộ và đảng viên hiện diện được lệnh chia nhau túc trực ở các cửa ô đợi lệnh. Võ khí tuy chưa có nhiều nhưng theo báo cáo thì “ta” đã có một số anh em binh sĩ trong trại bảo an binh sẵn sàng tiếp tay. Như dự định, anh em cán bộ và đảng viên đã sắp đặt ai nhiệm vụ ấy, kéo đến phủ Khâm sai, nhà máy đèn, đài phát thanh.
Nhưng, lúc ba giờ sáng ngày 19-8-45, không biết vì những lý do gì mà hội nghị cấp lãnh đạo lại hủy bỏ kế hoạch đoạt chính quyền, và ra lệnh cho tất cả phân tán mỏng, ai về nhà nấy, nhường cho Việt Minh làm công cuộc ấy sáng hôm sau, 19-8-45.
Hồi ấy, người viết chỉ là một đảng viên cấp thấp, không được dự hội nghị có tính cách quyết định lịch sử ấy, nên không tường sự việc. Hai hôm sau, người viết hỏi anh Chu Bá Phượng (cũng gọi là anh Hai) thì anh cho biết là theo quyết định của hội nghị, “ta” hãy tạm thời nhường Việt Minh một bước, để sau khi quân Đồng minh vào, sẽ tính.(9)
Nói tóm lại qua những tài liệu kể trên, ta thấy các đảng phái Quốc Gia cũng có kế hoạch cướp chính quyền trước cả Việt Minh, nhưng vì nhiều lý do như thiếu thống nhất, thiếu quyết đoán, coi thường đối thủ, lại sợ bị mang tiếng thân Nhật có hại khi quân Đồng Minh tới, sợ Việt Minh phá đê Sông Hồng để nước tràn vào Hà Nội và Cộng Sản sẽ làm chủ nông thôn, cô lập Hà Nội, cũng như đặt quyền lợi của quốc gia lên trên quyền lợi của phe nhóm, trong đó có Cộng Sản… nên nửa chừng bỏ dở giúp cho Việt Minh nắm được cơ hội cướp được chính quyền trước khiến tình hình sau đó trở thành quá trễ và là thảm họa lớn cho chính họ, đúng như Lê Khang cảnh cáo trước. Nên để ý là Lê Khang hay Lê Ninh ở thời này được coi là một lãnh tụ sáng giá của Việt Nam Quốc Dân Đảng qua câu nói được truyền tụng “Việt Quốc Lê Ninh, Việt Minh Trần Văn Giàu”. Ông bị Việt Minh giết sau này.

Buổi Mít-tinh của Tổng Đoàn Công Chức chào mừng
chính phủ Trần Trọng Kim ngày 17 tháng 8,1945.
Cuối cùng, về thái độ của các đảng phái quốc gia trong thời gian này, Bác sĩ Nguyễn Tường Bách (em ruột Nhà văn Nhất Linh-Nguyễn Tường Tam), trong Việt-Nam Một Thế-Kỷ Qua, Hồi Ký Cuốn Một 1916-1946, in năm 1998, 53 năm sau đã viết:
Cần phải khách quan để rút kinh nghiệm về những bài học lịch sử. Lực lượng các đảng phái quốc gia Việt Nam thiếu tổ chức có hệ thống chặt chẽ, thiếu lãnh đạo sáng suốt, thiếu võ trang, tuyên truyền trong quần chúng, thiếu khu căn cứ, tới ngày quyết liệt lại không mạnh dạn cướp lấy thời cơ trăm năm có một, kết quả lâm vào thế bị động và nguy nan.
Có anh em lại chủ trương không nên xung đột với Việt Minh gây đổ máu giữa người Việt với nhau vô ích, đợi CS lên cầm quyền rồi dần dần nó sẽ lộ chân tướng, và tất sẽ bị nhân dân lật đổ. Một chủ trương quá lý tưởng và quá tin ở người khác. Vì không nghiên cứu kỹ càng về sách lược, chiến thuật nên không hiểu gì về câu châm ngôn của CS “tất cả vì chính quyền” – có chính quyền là có tất cả. Đến bây giờ, người CS vẫn coi trọng câu châm ngôn ấy, bám chặt chính quyền là vấn đề số 1 đối với họ.(10)
Chưa hết, về thái độ đối với chính quyền của Hoàng Đế Bảo Đại của các đảng phái quốc gia, tác giả Nguyễn Tường Bách nhận định thêm:
Nếu trước kia, các đảng phái quốc gia biết cách hợp tác với chính quyền Bảo Đại, dựng một chính phủ vững mạnh thì đã không những ngăn ngừa được nền chuyên chính của CS, mà còn có thể lãnh đạo toàn dân chống đế quốc Pháp quay trở lại.
Bất cứ một chính phủ dân tộc nào lúc đó cũng có khả năng chỉ huy cuộc kháng chiến, cũng như ở nhiều nước khác trên thế giới. Việc đảng CSVN ngụy biện là đã đánh đuổi được hai đế quốc Pháp-Nhật, giải phóng cho dân tộc lúc ấy, chỉ là một tuyên truyền vô căn cứ, để mê hoặc dân chúng. Dựa vào lập luận ngụy biện này, đảng CS đã có thể lôi kéo dân chúng đi theo con đường tai họa xã hội chủ nghĩa và chuyên chính vô sản. Thật ra lúc này Pháp đã bị Nhật tước quyền rồi, mà Nhật lại đã đầu hàng. (11)

Lời cuối:
Nhận định của Nguyễn Tường Bách như một người đương thời và là một trong những ngưười lãnh đạo của Việt Nam Quốc Dân Đảng về chuyện “Nếu trước kia các đảng phái quốc gia biết cách hợp tác với chính quyền Bảo Đại” nếu có phần đúng thì chỉ đúng cho thời điểm bốn tháng trước đó khi Chính Phủ Trần Trọng Kim mới được thành lập và còn đang tích cực hoạt động và hoạt động hữu hiệu. Nó không đúng với thời điểm ngay sau ngày Nhật Bản đầu hàng khi Đồng Minh sắp kéo vào giải giới Quân Đội Nhật với nhiệm vụ duy nhất là tước khí giới Quân Đội Nhật với điều họ muốn thấy là có sẵn một chính quyền bản xứ hợp pháp tồn tại để tiếp tục giữ gìn an ninh, trật tự bất kể là thân Nhật hay không thân Nhật. Ngoài ra không còn điều gì khác. Chính quyền Bảo Đại-Trần Trọng Kim do đó là chính quyền cần phải được duy trì và bảo vệ. Đại Việt Quốc Gia Liên Minh và các đảng phái quốc gia không biết rõ điều này, cứ thắc mắc và bị hù dọa về chuyện thân Nhật hay không thân Nhật, còn Việt Minh thì biết. Thay vì hợp tác với Khâm Sai Phan Kế Toại, các lãnh tụ Đại Việt Quốc Gia Liên Minh lại chủ trương bắt ép ông này từ chức nhường quyền cho họ. Sau đó thay vì kéo đến bảo vệ Phủ Khâm Sai như đã cho Bác Sĩ Nguyễn Xuân Chữ, người duy nhất trong năm vị giám đốc trong Ủy Ban Giám Đốc Chính Trị Miền Bắc còn có mặt tại chỗ thay thế Phan Kế Toại, biết khiến ông mỏi mắt trông chờ vào những giờ phút chót. Cuối cùng Bác Sĩ Chữ, vì sức ép của đám đông, phải mở cổng Phủ cho đoàn biểu tình tràn vào khiến cho Việt Minh cướp được chính quyền một cách dễ dàng, mở đầu cho một giai đoạn đầy chiến tranh, oan khiên, máu và nước mắt của lịch sử dân tộc kéo dài đã ba phần tư thế kỷ vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt.
Phạm Cao Dương
***
*RELAX: KÍNH MỜI XEM:
E-book & Youtube Áo Dài — Hân Ao Dai Collection

Thân gởi quý anh chị em Bộ Sưu Tập áo dài của Duy Hân – gồm các hình chụp Hân mặc áo dài trong các sinh hoạt văn hóa, tôn giáo & cộng đồng tại Toronto, Canada
Thực hiện: Tháng 9, 2020 – 60 năm tuổi đời
Mời bấm vào xem Album có 60 trang, nếu có quảng cáo hiện ra thì bấm chữ X để tắt đi.

https://online.fliphtml5.com/xkoc/pgzc/

Còn đây là link Video Youtube, hình áo dài và Hân, nhạc nền 2 bài hát sáng tác của Duy Hân.

https://www.youtube.com/watch?v=1AaR77_MrAg

*Chúc mọi người thật vui.
Hân
Hình Hân và áo dài NhạcbÁo Tím Hoa Vàng & Đơn Khúc, Tiếng hát: Vân Thành & Cẩm Tú *Slideshow: Duy Hân

https://youtu.be/1AaR77_MrAg
***
*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU: Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc

 Nguc Tu Em Ai- _Tram Ca Mau.mp3         18023

 Phien Phien Tuoi Gia-Final _Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3
*NGUYỄN NGỌC HOA: ĐIỆP VỤ HOÀN HẢO
Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Hoa

Mấy tuần qua, mỗi khi nói chuyện với người mới quen, tôi đều bị hỏi xin số điện thoại và cứ phải ngượng nghịu trả lời, “Tôi chưa có điện thoại,” khiến người hỏi đâm ra áy náy và xin lỗi. Tối Chủ Nhật, sau khi Quỳnh Châu nhận lời dạy lớp đêm trường Đại học Cộng đồng Bismarck (BJC), anh Brian giáo sư BJC và bạn đồng môn cũ của nàng lấy trong cặp ra cái phong bì,
“Cô Pearl, để tỏ lòng biết ơn, nhóm giáo sư BJC quyên góp số tiền đặt cọc cần dùng để Northwestern Bell đến gắn điện thoại vào nhà cho cô. Khi vào lớp dạy, cô làm ơn cho sinh viên biết số điện thoại và giờ giấc có thể gọi khi họ cần hỏi bài vở.”
Hôm sau, tôi và Quỳnh Châu đi bộ xuống phố tới trụ sở công ty Điện thoại Northwestern Bell cách nhà chừng mười khu phố. Công ty là một trong hơn bốn chục công ty khai thác địa phương của Hệ thống Điện thoại Bell. Hệ thống độc quyền cung cấp dịch vụ điện thoại ở Bắc Mỹ gần 100 năm nay và thường bị dân chúng gọi nhạo là Má Bell. Má Bell còn có hệ thống Viễn tuyến AT&T điều hành dây đi xa nối các hệ thống địa phương và cung cấp dịch vụ gọi viễn liên, công ty Western Electric chế tạo dụng cụ viễn thông, và phòng thí nghiệm Bell Labs nghiên cứu và phát triển kỹ thuật.
Công ty Bell địa phương cho khách hàng thuê điện thoại chứ không bán. Hóa đơn hàng tháng gồm tiền thuê điện thoại, dịch vụ gọi địa phương (trong một vùng giới hạn, nơi tôi ở có đường kính khoảng 60 dặm Anh), và dịch vụ gọi viễn liên của AT&T. Giá biểu mỗi phút gọi viễn liên tùy thuộc nơi gọi tới (trong hay ngoài tiểu bang, và nếu ngoài tiểu bang thì xa hay gần), giờ gọi (giờ làm việc, buổi tối, hay ban đêm), và ngày gọi (ngày thường, thứ Bảy, Chủ Nhật, hay ngày lễ). Northwestern Bell bắt phải đóng tiền cọc trước khi mắc điện thoại để phòng trường hợp khách hàng bỏ đi mà không trả tiền.
Phòng trưng bài có đủ thứ đủ kiểu điện thoại, nhưng đối với tôi sự lựa chọn khá dễ dàng: điện thoại quay phải trả tiền ít nhất. Với chiếc máy này, muốn quay một con số, số 7 chẳng hạn, phải thò ngón tay trỏ vào lỗ tròn trên vị trí ghi số 7, quay theo chiều kim đồng hồ nghe rò rò gần trọn vòng đến khi ngón tay chạm vào cây cản bằng kim loại, và lấy ngón tay ra đợi mặt quay trở về vị trí ban đầu rồi mới quay con số tiếp. Khi quay đủ các con số, điện thoại sẽ tự động gọi điện thoại bên kia

.

Bà nhân viên tiếp khách hàng trạc tứ tuần nhỏ nhẹ khuyến dụ chúng tôi dùng điện thoại bấm nút vừa nhanh vừa tiện có tên thương mại là điện thoại “Touch-Tone” mới ra đời vài năm gần đây. Tôi thích quá gần xiêu lòng thì Quỳnh Châu nhè nhẹ lắc đầu, nhắc tôi tiền thuê hàng tháng hơn gấp đôi điện thoại quay. Tiếp theo, bà nhân viên hỏI,
“Ông bà thích điện thoại màu nào? Không phải trả tiền màu.”
Tôi chọn màu trắng, nhưng trong lòng thấy kỳ kỳ. Tôi quen nghĩ màu là một phần của sản phẩm, công ty Bell lại xem nó là sản phẩm phụ bán riêng, dù không tính tiền trong trường hợp này. Câu hỏi kế tiếp càng làm tôi thấy có một điều gì bất ổn,
“Ông bà có muốn ‘unlisted’ nghĩa là không in tên và địa chỉ trong niên giám điện thoại không? Nếu muốn, mỗi tháng phải trả thêm một đô la năm mươi xu ($1.50).”
Thật không sao hiểu nổi. Công ty tính tiền để không in tên tôi, tức là không cung cấp dịch vụ. Quỳnh Châu kéo tôi sang một bên giải thích,
“Chồng nhớ nền kinh tế thị trường của Hoa kỳ dùng giá cả để điều hòa số lượng sản xuất (cung) và tiêu thụ (cầu). Sự chênh lệch giữa cung và cầu sẽ khiến giá cả thay đổi, và nhờ đó cung và cầu trở lại cân bằng. Các công ty tư tự do ấn định giá sản phẩm hay dịch vụ căn cứ trên khả năng và sự sẵn lòng trả tiền của khách hàng. Đối với ‘màu’ hay ‘unlisted’ chẳng hạn, họ định giá dựa vào sự kiện anh có đủ tiền hay không và sẵn lòng mua với giá đó hay không, chứ giá thành để làm ra sản phẩm không quan trọng.”
Bài học kinh tế nhập môn này, tôi đã biết từ năm đầu học đại học khi đọc ké cua Kinh tế của mấy thằng bạn học Luật ở trong Đại học xá Minh Mạng, nhưng bây giờ mới vỡ lẽ. Trong lúc hai vợ chồng bàn tính xì xò, một ông khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi mặc bộ com-lê màu đậm, thắt cà-vạt chỉnh tề bước lại bắt tay tôi làm quen,
“Tôi là Cliff Nesser. Nghe anh chị nói tiếng Việt làm tôi nhớ lại những ngày tuyệt vời ở Việt nam. Hồi đó tôi làm cố vấn cho cảnh sát ở Đà Lạt.” “Cliff” là tên tắt của Clifford.
“Chắc ông nói tiếng Việt giỏi lắm?” tôi đoán chừng.
“Chút chút thôi. Đủ để không bị mấy thằng lính ba gai gạt!” ông trả lời bằng tiếng Việt khá sõi khiến chúng tôi đảo tròn mắt ngạc nhiên.
“Bên Việt nam ông có vợ nhỏ không?” Quỳnh Châu buột miệng hỏi đùa bằng tiếng Việt.
“Đừng, đừng nói bậy. Vợ tôi bả biết bả cắt cu tôi đó,” phần sau câu nói là giọng Nam kỳ chính hiệu con nai.
Cuộc giao dịch hoàn tất, bà nhân viên cho hẹn để thợ đến nhà tôi gắn điện thoại. Ông Cliff mời chúng tôi sang quán ở góc đường bên kia uống cà-phê. Quỳnh Châu nhắc lại câu hỏi đùa, ông cười nửa miệng,
“Ở cái thành phố đại học dân chúng có học thức như Đà Lạt, khó lòng mà làm chuyện lăng nhăng đó. Tôi đọc tờ Bismarck Tribune (Bismarck Diễn đàn) thấy nói anh chị là giáo sư đại học, chắc biết Kỹ sư Đình trông coi Lò Nguyên tử Đà Lạt? Ông ấy chơi rất thân với tôi.”
Hồi xưa ở ngoài Huế, ông Đình học trường Khải Định (Quốc Học) và nổi tiếng học giỏi. Ông được học bổng của Quốc trưởng Bảo Đại đi Hoa kỳ du học ngành kỹ sư điện, tốt nghiệp Cao học, và hồi hương làm việc cho Nguyên tử lực cuộc và được bổ nhiệm cầm đầu Trung tâm Nguyên tử Đà Lạt, hay “Lò Nguyên tử Đà Lạt.” Lò có công suất 250 kW (kilowatt, hay một ngàn watt) và dùng nhiên liệu là một loại Uranium-235 khó dùng để chế tạo võ khí với mục đích nghiên cứu canh nông và sản xuất đồng vị phóng xạ dùng trong y khoa và kỹ nghệ. Lò hoạt động từ tháng Hai năm 1963 và đến năm 1968, sau biến cố Mậu Thân, thì ngưng.
Tôi gặp mặt ông Đình lần đầu cuối hè năm đệ tam niên trường kỹ sư, khi lớp chúng tôi đi du khảo nhà máy thủy điện Đa Nhim ở Đơn Dương phía đông nam Đà Lạt, và chương trình gồm thêm tiết mục viếng thăm Trung tâm Nguyên tử. Ông nói năng nhỏ nhẹ và tận tình chỉ dạy cách điều hành lò nguyên tử, lúc đó không hoạt động. Bài thuyết trình của ông hấp dẫn hơn bài giảng Nút-le ở trường. Do tiếng Pháp “nucléaire,” đó là tên chúng tôi gọi đùa môn Kỹ thuật Nguyên tử mới học lục cá nguyệt vừa qua – “nút” vào rồi lại “le” ra vì khó nhớ.
Vài năm sau, thỉnh thoảng tôi gặp ông Đình khi lên Đà Lạt dạy lớp Điện từ học cho phân khoa Khoa học của viện Đại học Đà Lạt; tôi dạy thay cho vị giáo sư bảo trợ luận án tiến sĩ kỹ sư. Ngoài trách nhiệm trông coi Trung tâm Nguyên tử của chính phủ, ông Đình giảng dạy và giữ chức vụ then chốt của phân khoa Chánh trị Kinh doanh và của viện đại học. Tôi xem ông là kỹ sư đàn anh và kính trọng như bậc thầy.
Khi tôi băn khoăn về số phận của Lò Nguyên tử sau khi Đà Lạt thất thủ đầu tháng Tư năm nay (1975), ông Cliff cười trấn an,
“Người Mỹ chúng tôi không thể để cho kẻ thù chiếm đoạt số nhiên liệu nguyên tử đó.”
“Thật vậy sao, làm sao lấy đi?” tôi ngẩn người.
“Hoa kỳ viện trợ lò nguyên tử, nhưng cho thuê dài hạn các thanh nhiên liệu uranium; nhiên liệu này dùng kỹ thuật tân tiến nhất mà Nga sô cũng chưa biết. Hợp đồng thuê chấm dứt ngày 31 tháng Mười Hai năm 1974, khi chính phủ Việt nam Cộng hòa (‘VNCH’) thông báo không còn đủ khả năng trả tiền thuê. Nhiên liệu quý giá ấy thuộc về Hoa kỳ,” ông cười nhẹ rồi từ tốn thuật lại chuyến công tác cuối cùng của ông tại thành phố hoa viên.
Ngày 24 tháng Ba, Bộ trưởng bộ Ngoại giao Hoa kỳ gửi công điện mật đến tòa Đại sứ tại Sài gòn ra lệnh bằng bất cứ giá nào cũng không để các thanh nhiên liệu lọt vào tay Cộng sản. Nếu không thu hồi được thì phải rót bê-tông chôn vĩnh viễn để không ai có thể lấy ra dùng, hay cùng lắm thì đặt chất nổ phá hủy. Hai chuyên gia nhiên liệu nguyên tử thuộc phòng Thí nghiệm Quốc gia Idaho ở Idaho Falls thuộc tiểu bang Idaho được gửi tới Sài gòn bằng máy bay thương mại. Toán chuyên viên đặc biệt của Không quân Hoa kỳ cũng được cấp tốc phái sang trợ giúp. Ông Cliff chỉ huy nhân viên tại Việt nam, huy động mọi phương tiện có thể kiếm được, và điều hành cuộc hành quân phối hợp để thực hiện sứ mạng.
Mười giờ 45 phút sáng 30 tháng Ba, máy bay vận tải của hãng Air America chở đoàn đặc nhiệm đáp xuống phi trường Cam Ly, một phi trường nhỏ nằm sát thành phố Đà Lạt mà lúc đó đã tràn ngập dân chúng tìm đường chạy loạn. Air America là hãng máy bay dân sự chuyên chở hành khách và hàng hóa do CIA (sở Trung ương Tình báo Hoa kỳ) ngầm làm chủ và điều hành. Phi công ngừng phi cơ ở cuối phi đạo cho đoàn đặc nhiệm dỡ dụng cụ xuống và hẹn trở lại đón vào một giờ chiều ngày hôm sau.
Các kỹ thuật gia nhận ra trong thời gian ngắn ngủi này họ không thể thực hiện giải pháp an toàn nhất (tránh phóng xạ) là trộn bê-tông, nâng lên miệng lò cách sàn nhà hơn sáu thước, và rót vào bể lò đường kính khoảng hai thước để chôn chặt các thanh nhiên liệu đời đời. Do đó, chỉ có cách tháo gỡ. Trước tiên, họ dựng tường chắn để ngăn phóng xạ, và để giảm thiểu thời gian bị đưa ra nơi có phóng xạ, chia thành từng nhóm bốn người làm việc luân phiên. Ở mỗi phiên, một người làm thì ba người kia nấp che mình sau tường chắn. Để lấy lên nhiên liệu nằm ở đáy bể lò sâu gần bảy thước, họ không dám phí thì giờ dùng cánh tay rô-bô và cần trục vướng víu mà liều mạng dùng tay thả móc câu xuống, móc vào các thanh nhiên liệu, và kéo lên từng thanh một.
Tin tình báo cho biết Cộng quân chỉ cách Đà Lạt mười cây số, đại đội địa phương quân VNCH bảo vệ vòng đai bên ngoài đã bỏ trốn, và ông Cliff cùng với viên thiếu tá Không quân chuyên viên chất nổ tính toán lượng TNT cần dùng. Nếu Việt Cộng tấn công vào, ông sẽ ra lệnh phá hủy lò và mở đường máu bảo vệ đoàn đặc nhiệm chạy tới nhà an toàn của CIA chỉ một mình ông biết địa điểm. Tình huống quyết liệt ấy không xảy ra vì các kỹ thuật gia hoàn thành nhiệm vụ lúc hai giờ sáng ngày 31. Ông Cliff cười hãnh diện,
“Các thanh nhiên liệu được đưa về Hoa kỳ cùng ngày hôm đó. Hai ngày sau, bọn Vi Xi (VC) mới vào Đà Lạt.”
“Đáng phục thật! Chuyện gay cấn hơn phim gián điệp,” tôi xuýt xoa.
“Thật ra, sứ mạng không thành công hoàn toàn: Đoàn đặc nhiệm còn phải lấy về một cái bình chứa 80 gram plutonium. Nhưng chú tâm vào việc tháo gỡ nhiên liệu, mấy ông kỹ thuật gia lấy nhầm và hí hửng mang lên máy bay bình chứa polonium là chất phóng xạ không thể dùng chế tạo võ khí như plutonium.”
“Sao nhầm lẫn lạ lùng vậy?” Quỳnh Châu chưa tin.
Ông Cliff cười tủm tỉm,
“Vì không dễ gì mà tìm ra cái bình chứa chất plutonium kia. Tám mươi gram plutonium là một lượng nhỏ bé, cần đến một trăm lần như thế mới chế tạo được quả bom nguyên tử thô sơ nhất, nhưng nếu lọt vào tay quân khủng bố thì rất phiền phức. Phóng xạ plutonium thoát ra ngoài không khí sẽ đe dọa sức khỏe của dân chúng toàn thành phố. Vì vậy, sau ngày Việt Cộng tấn công vào Đà Lạt và Trung tâm Nguyên tử vào dịp Tết Mậu Thân, ông Đình yêu cầu tôi cất giữ giùm ở một nơi kín đáo. Ở Đà Lạt có nơi nào kín đáo hơn nhà an toàn của chúng tôi?”
“Rốt cuộc ông có lấy đem đi được không?” tôi nôn nóng hỏi.
“Gần một tháng sau chuyến công tác, tôi di tản khỏi Sài gòn bằng trực thăng ra Đệ thất Hạm đội Hoa kỳ và vô ý đánh rơi cái bình bằng thép xuống đáy Nam hải (biển Đông). Độ sâu sáu ngàn thước!” ông trả lời ỡm ờ.
Thì ra vai trò cố vấn cảnh sát Đà Lạt của ông Cliff chỉ là bức bình phong. Nhiệm vụ chính là bảo vệ Lò Nguyên tử, một điệp vụ ông thi hành toàn hảo đến ngày cuối cùng của cuộc chiến.
Nguyễn Ngọc Hoa
Ngày 3 tháng Sáu, 2020
***
*TIỂU TỬ: Thằng chó đẻ của máMá ơi! Bữa nay là ngày 23 tháng chạp, ngày đưa ông Táo. Không biết những người Việt lưu vong như tụi con có còn giữ phong tục hằng năm cúng đưa ông Táo về Trời hay không, chớ vợ của con năm nào đến ngày này cũng mua hoa quả bánh ngọt cúng đưa ông Táo, cũng thành khẩn như ngày xưa, hồi còn ở bên nhà.

Năm nay, nhờ vợ của con lau dọn bàn thờ ông Táo để sửa soạn bày lễ vật ra cúng, nên con mới nhớ ra là ngày 23 tháng chạp. Ngày này cũng là ngày sanh của má. Hồi đó, má hay nói: “Ngày sanh của đứa nào còn khó nhớ, chớ ngày sanh của tao là ngày ông Táo về Trời, không dễ gì quên!”. Và ngày này hồi đó, khi cúng vái, má hay cầu khẩn: “Ông về ở trển nhờ tâu lại bữa nay tôi lên thêm một tuổi, cầu xin Ngọc Hoàng bớt cho tôi chút đỉnh khổ cực…”. Hồi đó, nghe má cầu xin, con phì cười. Bây giờ, nhớ lại, con bỗng ứa nước mắt…Cuộc đời của má – theo lời tía kể – cũng lắm gian truân từ ngày má bỏ cái làng quê ở bờ sông Vàm Cỏ để đi theo tía dấn thân làm cách mạng vào những năm 1928/29. Gia đình giòng họ từ bỏ má cho nên hồi sanh con, tía bận đi xa, má nằm chèo queo một mình trong nhà bảo sanh, chẳng có người nào đi thăm hết. Vậy mà sau đó, má vẫn tiếp tục bôn ba…Mãi về sau, khi con lên sáu bảy tuổi, có lẽ chỉ vì sanh có một mình con nên tía má mới “trụ hình” – vẫn theo lời tía kể – với nhiều cực nhọc và khó khăn tiếp nối dài dài…Hỏi sao sau này mỗi lần đưa ông Táo má không có lời cầu khẩn nghe tội nghiệp như vậy?

Nhớ lại, cách đây ba năm má thọ tròn trăm tuổi. Tính ra, từ ngày con đi chui theo ý má muốn – má nói: “Mầy đem vợ con mầy đi đi, để tao còn hy vọng mà sống thêm vài năm nữa”! – cho đến năm đó, con xa má 25 năm. Con mới 72 tuổi mà cứ bịnh lên bịnh xuống nhưng năm đó con quyết định phải về. Và con đã về…

Thằng Bảy, con chị Hai Đầy ở Thị Nghè nghỉ chạy xe ôm một bữa để đưa con về cái làng quê nằm bên sông Vàm Cỏ. Nó nói: “Đi xe đò chi cho tốn tiền, để con đưa cậu Hai về, sẵn dịp con thăm bà Tám luôn”.

Hồi tụi con bước vào nhà, cả xóm chạy theo mừng. Con nhỏ giúp việc vội vã đỡ má lên rồi tấn gối để má ngồi dựa vào đầu giường: “Thưa bà cố, có khách”. Má nhướn mắt nhìn, hai mắt sâu hỏm nằm trên gương mặt gầy nhom đầy vết nám thâm thâm: “Đứa nào đó vậy?”. Con nghẹn ngào: “ Dạ, con…”. Chỉ có hai tiếng “Dạ, con” mà má đã nhận ra con ngay mặc dầu đã xa con từ 25 năm! Má nói: “Mồ tổ cha mầy! Trôi sông lạc chợ ở đâu mà bây giờ mới dìa? Mà dìa sao không cho tao hay?” Con ngồi xuống cạnh má: “ Sợ cho hay rồi má trông” Má nói mà gương mặt của má nhăn nhúm lại: “ Tao trông từ hai mươi mấy năm nay chớ phải đợi đâu tới bây giờ! ” Rồi má nhắm mắt một vài giây mới để lăn ra được hai giọt nước mắt. Cái tuổi một trăm của má chỉ còn đủ hai giọt nước mắt để cho má khóc mừng gặp lại thằng con… Xúc động quá con gục đầu vào vai má khóc ngất, khóc lớn tiếng, khóc mà không cần biết cần nghe gì hết. Cái tuổi bảy mươi hai của con còn đầy nước mắt để thấm ướt cái khăn rằn má vắt trên vai…

Suốt ngày hôm đó, má con mình nói biết bao nhiêu chuyện, có sự tham dự của họ hàng chòm xóm. Nhớ gì nói nấy, đụng đâu nói đó… vui như hội. Vậy mà cuối ngày, không thấy má mệt một chút nào hết. Con nhỏ giúp việc ngạc nhiên: “Bình thường, bà cố nói chuyện lâu một chút là thở ồ ồ. Bữa nay sao thấy nói hoài không ngừng! Có ông Hai dìa chắc bà cố sống thêm năm bảy năm nữa à ông Hai!”

Đêm đó, má “đuổi” con vô mùng sớm sợ muỗi cắn. Con nằm trên bộ ván cạnh cái hòm dưỡng sinh của má. Con hỏi: “Bộ cái hòm hồi đó má sắm tới bây giờ đó hả?” Má cười khịt khịt vài tiếng rồi mới nói: “Đâu có. Cái hòm mầy nói, tao cho cậu Tư rồi. Hồi Cao Miên pháo kích quá, tao đem cậu Tư về đây ở, rồi ổng bịnh ổng chết. Tao có sắm cái hòm khác, cái đó tao cho thằng Hai con cậu Tư. Tội nghiệp thằng làm ăn suy sụp nên rầu riết rồi chết!” Con nói chen vô: “ Vậy, cái nầy má sắm sau đám của anh Hai” Má lại cười khịt: “Đâu có. Cái hòm sắm sau cái hòm cho thằng Hai, tao cho dì Sáu rồi. Hồi chỉ nằm xuống, nhà chỉ không có tiền mua hòm thì lấy gì làm đám ma? ”Ngừng lại một chút rồi má mới nói: “ Còn cái hòm nầy chắc tao không cho ai nữa. Họ hàng quyến thuộc lần hồi chết hết, còn lại có mình tao thôi, có nó nằm gần tao cũng yên bụng!”

Nằm tơ lơ mơ một lúc bỗng nghe má hỏi: “Thằng chó đẻ… ngủ chưa?” Con trả lời: “Dạ chưa” Má tằng hắng: “Tao tụng kinh một chút nghen”. Con “Dạ” mà nghe tiếng “Dạ” nghẹn ngang trong cổ. Mấy tiếng “Thằng chó đẻ” của má kêu con đã làm cho con thật xúc động. Hồi đó – lâu lắm, cách đây sáu mươi mấy bảy chục năm, hồi con còn nhỏ lận – má hay gọi: “Thằng chó đẻ, lại hun cái coi!”. Hồi đó, mổi lần cưng con, nựng con, ôm con vào lòng má luôn luôn gọi con bằng “thằng chó đẻ”! Mà con thì chỉ biết sung sướng khi nghe má gọi như vậy. Rồi con lớn lần, má không còn gọi con bằng “thằng chó đẻ” nữa. Con không để ý và chắc má cũng không để ý đến chuyện đó. Mãi đến bây giờ má lại gọi con bằng “thằng chó đẻ”, gọi tự nhiên như hồi con còn nhỏ. Chỉ có mấy tiếng thật thô thiển bình dị, nghe khô khan như vậy mà sao con cảm nhận tình thương thật là tràn đầy. Và đối với má, dầu tuổi đời của con có cao bao nhiêu nữa, con vẫn là “thằng nhỏ”, “thằng chó đẻ cưng”. Con bắt gặp lại sự sung sướng của hồi đó khi được má gọi như vậy. Rồi bao nhiêu hình ảnh thuở ấu thời hiện về trong đầu con, liên miên chớp tắt. Đêm đó, con trằn trọc tới khuya…

Sáng hôm sau, má biểu con đẩy xe lăn đưa má đến từng bàn thờ để má thắp nhang tạ ơn Trời Phật, Ông Bà. Cuối cùng, đến bàn thờ của tía, má nói: “Ông ơi! Có thằng nhỏ nó dìa đó. Ông độ cho nó được mạnh giỏi, độ cho vợ con nó ở bên tây được suông sẻ trong công việc làm ăn…” Đứng sau lưng má, con phải cắn môi thật mạnh để khỏi bật lên thành tiếng nấc!

Đẩy má ngang bàn viết cũ của tía, con thấy trên tường có treo hai khuôn kiếng lọng văn bằng đỏ chói có đóng dấu cũng đỏ chói của Nhà Nước. Con ngừng lại đọc: một tấm là huân chương hạng nhứt và một tấm là huy chương hạng ba cấp cho Lê thị Ráng. Con hỏi: “Cái gì vậy, má?” Má nói: “Mề-đai của tụi nó cho tao. Tụi nó bươi chuyện thời ông Nhạc nào đâu hồi mấy năm 1928-29 rồi chạy lại cho. Cái hạng nhứt đó cho năm ngoái, còn cái hạng ba mới cho đây” Con cười: “Vậy là họ hạ cấp má rồi” Má hỏi: “Sao mầy nói vậy?” Con giải nghĩa: “Thì từ hạng nhứt tuột xuống hạng ba là bị hạ cấp chớ gì nữa?” Má cười: “Mầy không biết. Cái đầu hạng nhứt đó, cho treo chơi chớ không có tiền. Cái hạng ba đó mới có cho tiền”. Con đùa: “Vậy má chia cho con chút đỉnh lấy hên coi!” Má khoát tay: “Ối…từ ngày nhận cái mề-đai đó tới nay đã ba tháng rồi mà có thấy tụi nó đưa tiền đâu. Nghe nói còn mấy khâu gì gì đó chưa thông nên có hơi trễ!” Thấy trên văn bằng đề “Lê Thị Ráng” con thắc mắc: “Ụa! Mà Lê Thị Ráng đâu phải là tên của má. Trong khai sanh của con, má là Lê Thị Láng mà!” Má cười khục khục mấy tiếng rồi mới nói: “Để tao nói cho mầy nghe. Hồi đó tao sanh mầy ở gần nhà thờ Cha Tam, trong Chợ Lớn. Cô mụ người tàu, nói tiếng việt còn lơ lớ. Cổ hỏi tao tên gì để làm khai sanh. Tao nói tao tên Ráng, mà R cổ nói không được, nên ra sở khai sanh, cổ nói Ráng thành Láng là như vậy” Mãi tới bảy mươi hai tuổi con mới biết tên đúng của má là “Ráng”!

Hôm đưa ông Táo, con có tổ chức một bữa tiệc để ăn mừng một trăm tuổi của má, có họ hàng tham dự đầy nhà. Vừa ngồi vào bàn, dì Bảy Giang nói: “Theo phong tục mình, con cái phải quì lạy để chúc thọ mẹ cha. Bây giờ, chị Tám được một trăm tuổi, hiếm lắm, quí lắm. Mầy phải lạy má mầy đi rồi ăn uống gì ăn” Mọi người vỗ tay tán thành. Má cũng cười, nói: “Ồ phải! Hồi nẳm, đám cưới của mầy, mầy có đi học lạy với cậu Bảy Dinh, nhưng bên đàng gái miễn lễ chỉ bắt xá thôi, rồi về đây tía mầy cũng miễn luôn. Cho nên tao chưa thấy mầy lạy ra sao hết. Đâu? Mầy lạy tao coi!” Mọi người lại vỗ tay nữa. Con đứng trước mặt má, chấp tay ấp úng: “Thưa má. Hôm nay là ngày sanh thứ một trăm của má, con xin lạy mừng thọ má” Rồi con lạy hai lạy, cũng đủ điệu bộ lên gối xuống gối như con đã học lạy cách đây gần năm chục năm. Con lạy mà nước mắt chảy quanh. Con biết rằng lần lạy đầu tiên này có thể là lần lạy cuối cùng, bởi vì qua Tết, con sẽ trở về Pháp với cái lạnh cắt da của mùa đông, rồi sau đó biết có còn về nữa hay không? Sức khỏe của con càng ngày càng kém, bao nhiêu thứ thuốc uống vô hằng bữa liệu kéo dài sự sống của con được đến bao lâu? Điều này, con đâu dám cho má biết. Mọi người lại vỗ tay khi con lạy xong. Rồi thì nhập tiệc. Bữa tiệc hôm đó thật là vui. Người vui nhứt là má.
* * *
Má ơi! Bữa nay là ngày sanh thứ 103 của má, ngày đưa ông Táo về Trời. Vậy là ba năm qua rồi, con đã không về thăm má. “Thằng chó đẻ” của má vẫn còn “trôi sông lạc chợ”, để cho má cứ phải trông nó về, trông hằng ngày, trông mòn con mắt, trông khô nước mắt!

Má thương con, xin má tha thứ cho con… tha thứ cho con….
Tiểu Tử
***
*PHẠM TÍN AN NINH:

Chuyện người lính trinh sát

Tiểu Đoàn đang hành quân ở Ngân Sơn thì có lệnh kéo ra quốc lộ để di chuyển khẩn cấp. Đám lính tráng buồn thiu. Vì vùng này rất nổi tiếng có nhiều cô gái quê làn da nõn nà xinh đẹp, mà mỗi lần đơn vị ghé lại đây, thế nào cũng có vài chàng lính trẻ chấm dứt cuộc đời độc thân vui tính. Lần này đơn vị đi xa, nên trên các chiếc xe GMC thấp thoáng bóng vài cô con gái mặc áo lính. Thông cảm cho các đôi vợ chồng mới, ông Tiểu Đoàn Trưởng bảo các sĩ quan lơ đi, để cho các cô dâu được đi theo. Khi đến bờ biển Tuy Hòa, Tiểu Đoàn tiếp nhận một Chi Đoàn Thiết Quân Vận M-113 tăng phái, rồi tất cả xuống tàu Hải Quân ra biển. Sau hai ngày đêm hải hành lênh đênh, chúng tôi được lệnh đổ bộ lên bờ biển Phan Thiết, ngay phía trước một Phật đài đang xây dang dở, nằm không xa phía dưới phi trường và Quân Y Viện Đoàn Mạnh Hoạch.

Tiểu Đoàn chúng tôi, một đơn vị lưu động, đặt dưới sự điều động trực tiếp của Quân Đoàn, có nhiệm vụ khai thông Quốc Lộ số 1 từ Bình Thuận ra đến Khánh Hòa, đặc biệt quãng đường dài hơn 50 cây số chạy dọc theo mật khu Lê Hồng Phong, địch quân đang kiểm soát, đồng thời truy diệt mọi lực lượng địch trong vùng, giúp các Tiểu Khu bình định lãnh thổ. Sau một ngày dưỡng quân, nhận tiếp tế lương thực và đạn dược, chúng tôi bắt đầu cuộc hành quân dài hạn từ tuyến xuất phát Phú Long. Quốc Lộ số 1 là trục tiến quân chính. Tiểu Đoàn (-) mở rộng đội hình hai bên quốc lộ, một đại đội tùng thiết và Chi Đoàn Thiết Quân Vận vừa làm lực lượng xung kích, vừa làm lực lượng yểm trợ hỏa lực di động cho các cánh quân còn lại. Ra đến làng Tùy Hòa thì đụng địch. Chúng tôi nhận lệnh khai triển đội hình. Chi Đoàn Thiết Quân Vận vượt lên đánh một trận thần tốc tiêu diệt một lực lượng địa phương của địch cố thủ ở làng Sara, các cánh quân còn lại nhanh chóng tiêu diệt mọi lực lượng địch trong vùng để tiến chiếm mục tiêu Núi Tà Dôm, một cao điểm trọng yếu, lập đài tiếp vận truyền tin, giao lại cho một đơn vị Địa Phương Quân trấn giữ trước khi tiếp tục lộ trình.

Lần đầu tiên bất ngờ đụng độ với một lực lương chủ lực quân hùng mạnh, địch quân – mà đa số là đám lính địa phương và du kích – bị đánh tan tác khắp nơi. Đơn vị chúng tôi dễ dàng làm chủ tình hình. Giao trách nhiệm cao điểm Tà Dôm cho Tiểu Khu Bình Thuận, chúng tôi nhận lệnh tiếp tục di chuyển thêm hơn năm cây số về hướng Bắc đến đóng quân tại xã Long Hoa, giữ an ninh cho một đơn vị công binh thiết lập căn cứ Nora trên một đỉnh đồi nằm gần Quốc Lộ, để trung đội Pháo Binh 105 ly di chuyển từ Phan Thiết đến căn cứ này trực tiếp yểm trợ cuộc hành quân.

Đại Đội tôi trách nhiệm đi đầu. Nhưng vừa xuống chân núi Tà Dôm, qua khỏi cầu Ông Tầm vài trăm thước, tôi nhận lệnh ông Tiểu Đoàn Trưởng dắt đại đội rẽ về bên phải chiếm lại một khu làng hiện do địch kiểm soát. Sau đó đóng quân tại đây để cơ quan Tỉnh thiết lập lại chính quyền. Khi cùng đoàn quân vượt lên để đến Long Hoa, ông Tiểu ĐoànTrưởng dặn dò tôi phải hết sức cẩn thận, vì mục tiêu nằm sát mật khu lớn của địch, số lượng du kích trong làng khá đông và hầu hết những gia đình ở đây đều có thân nhân theo VC. Sau khi nghiên cứu địa hình, tôi cho ba trung đội tiến vào khu làng bằng ba hướng khác nhau, tạo thành ba mũi giáp công. Dù chờ đợi, nhưng không hề có sự kháng cự nào. Tôi nghĩ đám du kích đã biết cuộc hành quân qui mô này, nên đã kịp chạy ra khỏi làng, nhưng nhất định chúng đang ẩn nấp đâu đó rình mò chờ những sơ hở của chúng tôi.

Khu làng nằm cách quốc lộ chừng 500 mét. Dọc theo con đường đất dẫn vào làng là một hàng me cao. Chỉ có chừng một trăm nóc gia, lưa thưa vài căn nhà ngói cổ, còn hầu hết là nhà tranh. Phía sau làng là một con suối khá lớn, bên kia là khu rừng tiếp giáp với mật khu Lê Hùng Phong của địch. Bất cứ ai cũng đoán được là đám du kích đang ẩn trốn trong khu rừng ấy, vì tương đối an toàn cho chúng, và nếu bị truy kích sẽ chạy thoát vào mật khu rộng lớn. Tôi cho một trung đội khá nhất thường xuyên hoạt đông bên ấy, và chấm sẵn các điểm tác xạ tiên liệu Pháo Binh, để trường hợp có đụng độ, sẽ kịp thời yểm trợ, đề phòng lực lượng địa phương của địch có thể từ mật khu kéo ra tăng cường cho đám du kích.

Sau khi đi một vòng kiểm soát kỹ lưỡng, tôi chọn khu vườn của một ngôi nhà ngói cổ nằm giữa làng, có nhiều cây cối chung quanh, làm nơi đóng quân cho ban chỉ huy đại đội. Cũng như nhiều nhà khác ở đây, trong nhà này cũng có một bàn thờ nghi ngút khói hương. Trên bàn thờ là tấm ảnh chân dung của một người đàn ông trẻ. Chủ nhà là một bà già khoảng 60, sống với một chị đàn bà trẻ là mẹ của một đứa con trai chừng 7, 8 tuổi. Hai mẹ con đều để tang trên ngực áo bằng một miếng vải trắng. Chúng tôi hỏi thì được bà già cho biết người con trai của bà là một nghĩa quân bị tử trận hơn 6 tháng. Bà đang sống với người con dâu trẻ góa bụa và thằng cháu nội đích tôn. Bà còn đưa cho tôi xem tờ khai gia đình của chính quyền cấp đã lâu. Đọc qua tôi thấy tên bà là Lê Thị Đúng và người con trai là Nguyễn Cho được gạch ngang và ghi chú với nét chữ vụng về: tử trận.

Cả nhà rất tốt với chúng tôi. Ngày nào cũng mang củi về cho chúng tôi nấu cơm. Nước đổ đầy các chum đất cho chúng tôi dùng. Lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ. Tôi luôn nhắc nhở lính tráng phải cẩn thận, đặc biệt khi dùng nước uống, cảnh giác, theo dõi mọi hành động, nhưng phải đối xử tốt với họ, đừng lộ ra điều gì để họ biết là nghi ngờ họ. Thằng bé rất thích mấy anh lính. Một vài chú lính có con nhỏ nhưng lâu lắm chưa gặp, nên thấy thằng bé thật thà cũng thương. Được cho các hộp trái cây lương khô, có khi cả tiền nữa, nên thằng bé lúc nào cũng lân la bên các chú lính. Cứ mỗi lần thấy con mình gần gũi với lính, bà mẹ thường canh chừng, lâu lâu gọi thằng con ra xa dặn dò điều gì đó. Một hôm ngồi xem anh lính lau chùi khẩu súng tiểu liên, thằng bé xin được mang thử và ra điều thích thú lắm. Rồi bất ngờ buột miệng:

– Ba cháu cũng có khẩu súng, nhưng dài quá, cháu mang không vừa và không đẹp bằng khẩu súng này của chú.

Nói vừa xong, thằng bé biết lỡ lời, nên vội đưa tay lên bụm miệng.

Được báo cáo, tôi bảo anh lính tiếp tục khai thác thằng bé. Và cuối cùng chúng tôi biết được cha nó là trưởng mũi công tác, chỉ huy hơn 30 tay du kích trong làng này. Cùng lúc tôi nhận được báo cáo của anh trung đội trưởng đóng ở bìa làng, cho biết là cứ mỗi buổi chiều, bà già chủ nhà tôi ở đi kiếm củi dọc mé suối, nhưng thỉnh thoảng hướng về phía bên kia rừng nói lớn: “Thằng Hai ơi! Cứ cho trâu ăn bên ấy, bên này hết cỏ rồi!”. Tôi gọi máy báo cáo cho ông Tiểu Đoàn Trưởng và đề nghị một kế hoạch “Điệu Hổ Ly Sơn”. Tôi được ông chấp thuận.

Trưa hôm sau, tôi tìm vị trí thật kín đáo cho một trung đội ngụy trang nằm mai phục bên bờ suối cùng lúc rút trung đội bên kia suối về làng, và cho lệnh đại đội di chuyển ra khỏi làng, bảo lính tráng nói lời cám ơn chia tay dân chúng, để lại biếu họ một số gạo vừa mới được tiếp tế. Chúng tôi rời khỏi làng đi dọc theo Quốc Lộ tiến về hướng Nora và nhanh chóng ẩn trong bìa rừng bên khúc quanh của đường quốc lộ, trong tư thế sẵn sàng tiếp ứng. Đúng như dự đoán, khi trời sắp tối, nghe tiếng mìn Claymore và nhiều tiếng súng nổ trong làng, tôi được anh trung đội trưởng báo cáo đã tiêu diệt toàn bộ toán du kích, từ bên kia rừng lội suối về làng. Vì tưởng tất cả chúng tôi đã di chuyển đi nơi khác, nên đã lọt ổ phục kích. Tôi báo cáo cho ÔngTiểu Đoàn Trưởng và ra lệnh cho đại đội nhanh chóng quay trở lại làng, nhưng thay đổi các vị trí phòng thủ. Lần này tôi chọn một khu vườn bên bờ suối làm nơi đóng quân cho ban chỉ huy đại đội và trung đội vũ khí nặng, nhằm đối phó và yểm trợ kịp thời, nếu địch kéo từ mật khu ra phục hận.

Sáng hôm sau, một số cán bộ chính quyền đến nơi để xác nhận và giải quyết các tử thi. Anh cảnh sát cho tôi biết, trong số người chết có tên trưởng mũi công tác, con trai của bà Lê Thị Đúng, chủ nhà tôi đóng quân hôm trước.

Nghe mấy chú lính thám sát tình hình cho biết, ban đầu bà không nhận người ấy là con bà, nhưng không khí trong nhà buồn thảm lắm, nhất là chị vợ lúc nào cũng giấu nước mắt. Chỉ có thằng con trai thì vẫn cứ vô tư chơi đùa. Dường như không ai nói với nó điều gì đã xảy ra.

Buổi chiều, chính quyền thông báo nếu tử thi nào không có người nhận, họ sẽ chôn cất, nhưng vì không biết tên nên không thể làm bia. Lúc ấy bà chủ nhà mới chịu đứng ra nhận lãnh, và với sự giúp đỡ của chính quyền, bà và cô con dâu lo xong mai táng. Dù người chết là kẻ thù, nhưng trong hoàn cảnh này, nhất là vừa đóng quân trong vườn nhà họ hai hôm nay, chúng tôi ai cũng động lòng tội nghiệp cho người vợ trẻ và nhất là đứa con trai vừa mới mất cha. Chúng tôi góp được một ít tiền, cho một anh lính thân tình với thằng bé nhất, mang lại biếu họ. Tôi hình dung tới cái bàn thờ hôm trước, bây giờ đã trở thành bàn thờ thực sự. Hai hôm sau, Đại Đội tôi được lệnh bàn giao làng lại cho chính quyền với một trung đội nghĩa quân mới tới.

Cuộc hành quân tiếp diễn về hướng Bắc và chỉ hai ngày sau, chúng tôi đã đến Sông Lũy, bắt tay với Trại Biệt Kích Lương Sơn do một số sĩ quan LLĐB chỉ huy. Giai đoạn 1 của cuộc hành quân hoàn tất, cả Tiểu Đoàn được lệnh tập trung dưỡng quân tại Sông Mao. Bản doanh Sư Đoàn 5 BB của ông Vòng A Sáng bỏ lại, sau khi di chuyển toàn bộ vào Vùng 3 CT. Bây giờ doanh trại trở thành một trung tâm huấn luyện Địa Phương Quân.

Tôi đã từng tham dự nhiều cuộc hành quân, đơn vị tôi từng giết nhiều quân địch, nhưng cuộc hành quân lần này làm tôi khó quên, ngay cả cái tên của gã du kích Nguyễn Cho và bà mẹ Lê Thị Đúng, mà tôi đã đóng quân ngay trong vườn nhà bà vỏn vẹn chỉ bốn ngày.Hơn bảy năm sau, chiến tranh đến thời kỳ ác liệt nhất. Ngay sau khi Bộ Tư Lệnh Tiền Phương SĐ 22 BB bị Cộng quân tràn ngập tại Tân Cảnh, lần đầu tiên một vị Tư Lệnh Sư Đoàn khí phách và liêm sỉ chấp nhận vùi thây nơi chiến địa, từ chối lên trực thăng thoát thân cùng với đám cố vấn Mỹ, đơn vị chúng tôi được không vận khẩn cấp lên Kontum, bây giờ là mục tiêu tiến chiếm của đại quân Cộng Sản đang tràn xuống từ hướng Bắc. Lúc này tôi đã được điều về Bộ Chỉ Huy Chiến Đoàn. Đơn vị chúng tôi đã chiến thắng oanh liệt, giữ vững được Kontum và trở thành tuyến đầu của trận chiến Cao Nguyên trong suốt mùa hè đỏ lửa.

Chiến thắng ngày ấy dù có vinh quang nhưng chúng tôi cũng đã phải trả một cái giá không nhỏ. Trong năm 1972 riêng đơn vị tôi đã có hơn 300 đồng đội hy sinh. Số tân binh từ các Trung Tâm Huấn Luyện không đủ bổ sung, nên Bộ Tổng Tham Mưu ban hành lệnh đôn quân khẩn cấp. Đầu năm 1973, chúng tôi tiếp nhận một số khá đông những người lính Địa Phương Quân từ các Tiểu Khu chuyển tới. Đại Đội Trinh Sát là một đơn vị thiện chiến, lập được nhiều chiến công hiển hách, luôn được dùng làm lực lượng xung kích cho Chiến Đoàn, đảm nhân các công tác hiểm nguy và sẵn sàng tăng cường cho các điểm trọng yếu. Vì vậy đơn vị này cần được ưu tiên bổ sung một số lính trẻ, thiện chiến.

Chúng tôi đã từng hành quân chung với các đơn vị đia phương quân Tiểu Khu Bình Thuận, và biết họ cũng được tôi luyện trong chiến tranh tại lãnh thổ địa phương, luôn phải đối đầu với một lực lượng địch đáng kể. Số lượng đôn quân từ Tiểu Khu này khá nhiều so với các Tiểu Khu khác trong Vùng 2. Vị Chiến Đoàn Trưởng ra lệnh ưu tiên chọn các anh lính trẻ Bình Thuận bổ sung cho Đại Đội Trinh Sát.

Được sự hướng dẫn của vị đại đội trưởng và các sĩ quan trẻ, nổi tiếng đánh đấm trên chiến trường, cùng học hỏi kinh nghiệm, noi gương gan dạ từ những người trinh sát cũ đã dạn dày chiến trận, một số lính địa phương quân được bổ sung cho đại đội Trinh Sát, sớm trở thành các chiến sĩ thiện chiến trên trận mạc. Trong số này có một anh rất trẻ, đã lập khá nhiều chiến công lẫm liệt, luôn được vị đại đội trưởng đề nghị cấp trên khen thưởng sau mỗi cuộc hành quân. Thành tích xuất sắc nhất là khi anh tình nguyện một mình ôm lựu đạn bò vào tiêu diệt cái chốt của địch gồm nhiều ổ súng phòng không, nằm trong một hốc đá kiên cố trên đỉnh núi Chu Pao. Chính cái chốt quỷ quái này đã gây cho các đơn vị ta nhiều thiệt hại và đe dọa không nhỏ đối với các phi cơ đổ quân và chiến đấu hoạt động trong vùng.

Tôi đã gặp anh lính trẻ này vài lần và rất quí mến cậu ta. Không ngờ với một khuôn mặt hiền hậu, khôi ngô mà lại là một chiến sĩ can trường, dũng cảm. Có lần anh thú nhận với tôi là đã làm khai sanh tăng thêm ba tuổi để xin đầu quân. Một đôi lần, tôi móc túi cho cậu ít tiền để uống cà phê, khi nghe nói hằng tháng phải gởi tiền về nuôi mẹ. Ngược lại, sau mỗi cuộc hành quân, cậu cũng tìm đến thăm tôi, kể lại cho tôi những gì xảy ra trong trận đánh, và chăm chú ngồi nghe tôi nhận định. Đôi mắt cậu lúc nào cũng sáng lên niềm kiêu hãnh về các cấp chỉ huy, cùng đơn vị mà cậu ta đang phục vụ.

Vào khoảng cuối năm 1973, Đại Đội Trinh Sát được trực thăng vận đổ xuống giữa một trân chiến đang mịt mù lửa đạn để giải cứu cho một đơn vị BĐQ Biên Phòng đang bị vây hãm vì đã cạn đạn dược sau hơn hai ngày kiên cường chiến đấu, mà không thể nhận được tiếp tế. Một cuộc chiến khốc liệt, đẫm máu, mà các chiến sĩ trinh sát phải đánh cận chiến bằng lưỡi lê và lựu đạn, tạo thời cơ cho các chiến sĩ BĐQ/BP bên trong phá vòng vây, dũng cảm xông ra. Địch quân bị tiêu diệt trong thế gọng kềm. Chiến trường kết thúc mau lẹ, đám địch còn sống sót, một số bị bắt, một số tháo chạy bị các trực thăng võ trang của Phi Đoàn 235 Sơn Dương truy kích.

Anh trung úy đại đội trưởng Trinh Sát bị thương nhẹ, nhưng vẫn tiếp tục điều quân chiến đấu. Ngay sau khi vừa được tản thương về QYV Pleiku, anh được Ông Tướng Tư Lệnh Phó Quân Đoàn, nguyên là Chỉ Huy Trưởng Binh Chủng BĐQ, đến gắn cấp bậc đại úy và anh dũng bội tinh với nhành dương liễu. Khi ấy anh vừa đúng 25 tuồi.

Tôi tháp tùng ông Chiến Đoàn Trưởng đến thành Dak Pha dự lễ Tuyên Dương Công Trạng toàn thể Đại Đội Trinh Sát, và trao gắn cấp bậc, huy chương cho những chiến sĩ có chiến công xuất sắc trong trận chiến hào hùng này. Buổi lễ dưới sự chủ tọa của ông Tướng Tư Lệnh Quân Đoàn. Đại Đội được trình diện bởi anh trung úy Đại Đội Phó, xử lý thường vụ thay anh Đại Đội Trưởng còn đang điều trị trong QYV. Sau khi quân kỳ của Đại Đội được vị Tướng Chủ Tọa trịnh trọng choàng giây biểu chương màu Tam Hợp, các chiến sĩ xuất sắc được xướng danh ra trình diện trước thượng cấp.

Tôi vô cùng ngạc nhiên khi không nghe tên và cũng không thấy mặt người lính trẻ có tiếng can trường đôn quân từ Tiểu Khu Bình Thuận trong số những người được tưởng thưởng. Chờ buổi lễ chấm dứt, tôi hỏi anh đại đội phó. Tôi ngẩn người khi anh cho biết là cậu lính trẻ ấy đã hy sinh khi tình nguyện xông vào diệt ổ đại liên cản đường, để cả đại đôi tiến lên. Anh đã gục ngã ngay trên nắp hầm địch cùng lúc tiêu diệt toàn bộ tổ đại liên của địch. Vì không có phương tiện đưa thi hài anh về nguyên quán, hơn nữa anh chết không toàn thây, không muốn cho thân nhân quá đau đớn khi nhìn thấy, nên đơn vị đã làm lễ truy thăng và chôn cất anh tại nghĩa địa Kontum. Tôi hỏi kỹ vị trí ngôi mộ và dặn lòng sẽ đến thăm nơi an nghỉ của người lính trẻ can trường đáng mến này. Bỗng một hôm, thấy anh đại đội phó đưa một người đàn bà đến Bộ Chỉ Huy Chiến Đoàn để làm hồ sơ tử tuất. Tôi hỏi, mới biết ngươi đàn bà này là mẹ của người lính trẻ vừa mới hy sinh. Anh đại đội phó còn cho biết là sau khi làm hồ sơ xong, anh và vị Thiếu tá CTCT của Chiến Đoàn sẽ đưa bà ra thăm lại mộ con lần chót trước khi về quê. Tôi bảo anh đại đội phó là tôi sẽ tháp tùng. Tôi muốn một lần đưa tay chào vĩnh biệt người lính trẻ mà tôi hằng mến mộ.

Khi cùng với người mẹ đứng trước mộ, tôi ngạc nhiên khi thấy trêntấm bia, dưới tên của anh có ghi nơi sinh quán: Làng Long Giang – Xã Long Hoa – Bình Thuận. Tôi nhớ tới khu làng quê có hàng me cao nằm bên quốc lộ, mà tám năm trước có lần đại đội tôi đã đóng quân, và tiêu diệt tất cả đám du kích có tiếng của làng này. Chờ cho người mẹ thắp hương và bớt xúc động, tôi hỏi nhỏ: – Ở làng Long Giang, chị có biết bà Lê Thị Đúng, có người con chỉ huy du kích, bị chết cách nay khoảng tám năm?

Người mẹ ngạc nhiên nhìn tôi, thoáng dò xét rồi cúi xuống, nói thật nhỏ chỉ đủ tôi nghe:

– Bà là mẹ chồng tôi, và con tôi đây là đích tôn, cháu nội duy nhất của bà. Vừa nói chị vừa đưa tay chỉ vào nấm mồ mới toanh trước mặt.

Khi về lại đơn vị, tôi xin Ban Tài Chánh ứng trước nửa tháng lương. Trích ra một phần, bỏ vào bì thơ, tôi tìm đến đại đội trinh sát gặp và biếu cho bà mẹ của người lính trẻ vừa mới lẫm liệt hy sinh. Bà thoáng một chút xúc động ngạc nhiên nhin tôi nói lời cám ơn. Tôi nghĩ là bà không nhận ra tôi, người đã chỉ huy cuộc hành quân năm xưa, và từng đóng quân ngay trong vườn của nhà bà. Chia tay bà, trên đường trở về Bộ Chỉ Huy Chiến Đoàn, tôi suy nghĩ mông lung. Trong cuộc chiến này, quả thật, có những điều mà người ta không thể nào hiểu được.
***
*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

* PHẠM THIÊN THƯ * TRẦM VÂN * THANH THANH *
* Ý NGA * NGÔ BÍCH LAN * ĐẶNG QUANG CHÍNH *
* TÍM * MINH LƯƠNG * KIỀU PHONG * SA CHI LỆ *
*BẢY HIỀN *

*THƠ CHUA-ĐẮNG NGHÉT:
* TÍM * TRUNG LĨNH * M.Đ *

*DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

* TÍM * ANH NGUYÊN * ĐỨC HẠNH * HỒ CÔNG TÂM * THIỀN SƯ XÓM MON * THANH DIỆP * THIỀN SƯ XÓM NÚI *NGÔ ĐÌNH CHƯƠNG * HỒ CÔNG TỬ * LIÊU XUYÊN *NÔNG GIA HAI LÚA NJ* PHƯƠNG HOA * HỒ NGUYỄN * MINH THÚY THÀNH NỘI * MAI XUÂN THANH *
***
*THI SĨ ĐA TÀI PHẠM THIÊN THƯ                       *PHẠM THIÊN THƯ

Phím ngà trên cây dương cầm
Tiếng bổng, tiếng trầm là tự đôi tay
Người đời khi dở khi hay
Biết đâu thiên ý đặt bày huyền cơ
Ngôn từ kết lại thành thơ
Tách riêng chữ nghĩa bao giờ nên câu
Nguyên này- bốn bể năm châu
Hợp hòa tâm thể thành xâu ngọc huyền

Đom đóm là ngọc của đêm
Là hồn sao lạnh xuống tìm cỏ hoa
Mịt mù trong cõi người ta
Chớ như con đóm vào ra lập lòe!

Hỏi non: -rằng ngọc nơi đâu
Non rằng: -non rằng kho báu ở đầu cố nhân
Hỏi sông: -rằng bến xa gần
Sông rằng: -cái bến chính chân nơi lòng
Xuống khe – hỏi cá lòng tong
Vừa nghe cá lặn trong dòng mây trôi
Buồn buồn – tôi hỏi cái tôi
Cái vừa đến – cái đi rồi- lạ nhau!

*PHẠM THIÊN THƯ
(HUYỀN NGÔN XANH)
***
*THI SĨ TRẦM VÂN*THI SĨ NGÔ BÍCH LAN & THANH THANH
Thơ Song Ngữ
*DƯỚI GIÀN HOA GIẤY TÍM

“Hôm nay chợt nhớ thương người
chợt nhớ môi người
tiếng ve ngày cũ rụng rời môi em…”
(trong nhạc-phẩm “Nụ Hôn Ðầu”)

Dưới giàn hoa giấy tím
Lần đầu anh hôn em
Lũ ve sầu lên tiếng
Mảnh trăng khuya bên thềm

Rồi thời gian qua mau
Anh theo học lên cao
Bỏ giàn hoa giấy tím
Với cuộc tình trăng sao

Từng lá thư viết về
Anh vẫn nhớ thôn quê
Nhớ giàn hoa giấy tím
Có em nghiêng tóc thề

Mỗi ngày một lần đến
Bên giàn hoa giấy xưa
Tiếng ve sầu nức nở
Nghe nỗi buồn vu vơ

Bây giờ mùa hạ về
Ôm một mảnh tình quê
Dưới giàn hoa giấy tím
Em hóa thành cây si

NGÔ BÍCH LAN
(France)

UNDER THE PURPLE FLOWERS

“I suddenly remember and miss
I suddenly reminisce about his kiss
My lips bewitched with the old cicadas’ carol…”
(from the song “The First Kiss”)

In the purple flowers’ shade
You kissed me the first kiss.
The moon lit its light of jade;
The cicadas sang their song of bliss.

Then, time passed fast and blind;
You went to your studies above
Leaving the purple flowers behind
With such a dreamlike love.

In each letter sent to the old place
You said you still missed this start
With the purple flowers of grace
And this young and true heart.

I have come back each day alone
To see the old flowers obsess
And hear the cicadas groan;
I feel such a vague distress.

I have nurtured my pastoral love
Now that summer is back to see
With the purple flowers above
I’ve become an amorous banian tree.

Translation by THANH-THANH

NGOẠI ĐỀ:***
*NỮ SĨ Ý NGA ***
*THI SĨ ĐẶNG QUANG CHÍNHHối tiếc gì đây…?

Chẳng tiếc hối gì lúc phải đi
Nghe qua ai cũng phải cười khì
Hối tiếc hay không mình anh biết…
Ở cõi xa kia anh trả lời…!

Ở cõi dương trần ai cũng nói
Một bài một bản “có như không”
Sắc sắc không không ai cũng thuộc
Làu làu như cháo thật tỏ tường

Thực tế lại không là như vậy
Phải trái, quấy sai đều cũng đúng
Đồng tiền đâm toạc lệnh quan tòa
Miệng kẻ sang có gang, có thép

Ông nói ông là người thật ngay
Chuyện rõ mười mươi ông giả ngây
Bạn bè lận đận ông thây kệ
Bảo vệ thân ông chỉ thế thôi

Ông nói ông hiền ông thật thà
Ông sai bộ hạ hại người ngay
Ông làm việc thiện cho tay trái
Tay phải lấy ngay phải có lời…!

Bây giờ ngẫm lại thấy cũng hay
Bảo vệ thân ông thân con cháu
Có hại ai đâu chuyện cứ làm
Thế nhân việc ấy đâu có lạ

Bây giờ tiếc hối để làm chi
Chuyện đã đi qua một đời người
Tiếc sao đã vội lìa trần thế…?
Hay tiếc thiên đường vẫn còn xa…?!

Đặng Quang Chính
***
*THI SĨ BẢY HIỀN

Bài thơ cảm tác khi đọc bài ” Khi tôi chết hãy mang tôi ra biển ” của Du Tử Lê và mới đây vụ lùm xùm tro cốt tại chùa Kỳ Quang II Gò Vấp TPHCM. Ý nguyện là như thế không biết con cái có thực hiện hay không ?

Khi Tôi Chết ….

Khi tôi chết xin đừng chôn dưới đất
Đem đi thiêu để được cốt tro tàn
Xin cũng đừng ai đưa tiễn khóc than
Và tro ấy rải vào lòng biển mẹ

Khi tôi chết xin đừng chôn dưới đất
Cho tôi về miền biển mặn thân yêu
Để được gần mẹ Nam Hải cao siêu
Làm tay sai, độ người qua khổ não

Khi tôi chết xin đừng chôn dưới đất
Chớ rước thầy chùa tụng tán ê a
Xin miễn điếu, rước nhạc, khỏi tế ma
Để yên tịnh ra đi trong thanh thản

Khi tôi chết xin đừng chôn dưới đất
Qua ngày sau phải cất đám đem thiêu
Cháu con không cần tang phục vải điều
Không cần phải hành theo gia lễ sách (1)

Khi tôi chết xin đừng chôn dưới đất
Để cho tôi được ngộ đạo đất trời (2)
Hởi mẹ Quan Âm xa tít mù khơi (3)
Xin phũ phục dưới chân Ngài đảnh lễ

Bảy Hiền

(1) Sách Gia lễ: Nói về việc tang viêc cưới.
(2) “Ngộ đạo đất trời” nguồn trên Net
(3) Đức Quán Thế Âm Bồ Tát và Đức Mẹ Maria là một.
***
*NỮ SĨ TÍM
Chừng nào ?!

Thả rông thư giản chốn phòng không
Gò bó vèo bay, tươi mát … lòng
Nhức óc QUÊ CHA nhìn lụn bại
Đau đầu ĐẤT MẸ thấy suy vong
Đừng quên bảnh tỏn tài nòi VIỆT
Phải nhớ ngon lành giỏi giống RỒNG
Bốn sáu năm hơn còn … BIỆT XỨ
Chừng nào đứng dậy cứu non sông ?!

Tím Sept/05/2020

TRÁCH NHIỆM

Rồng Tiên hổng giúp tai sao cà ?!
BỐN SÁU năm rồi biệt xứ … xa
Mạt lộ trời ơi đừng trách móc
Cùng đường đất hởi chớ than mà
Quê người lạc nghiệp đời vui thú
Đất khách an cư sống nhởn nha
VIỆT TỘC, CỜ VÀNG(*)không BẢO VỆ
Thụ hưởng ăn chơi quên TRÁCH NHIỆM
Cơm no,”BÒ” cởi thích … phòng trà ?!

Tím Sept/06/2020
***
*THI SĨ MINH LƯƠNG*THI SĨ KIỀU PHONG *SA CHI LỆ*SAU ĐÊM GIAO CHIẾN

Sáng giũ poncho lấp hố cá nhân
Di hành qua ruộng hướng về chợ quận
Một cốc cà phê hạnh phúc thiên thần
Nghe thiên hạ bàn về đêm giao chiến

Đạn pháo địch lạc nhiều trên xóm Sóc
Mẹ bồng con chết tức tửi trong hầm
Một cụ già miểng ghim đầu hấp hối
Có thằng con đi lính mãi biệt tăm

Nói chuyện Trị Thiên – Kon Tum – An Lộc
Nghe kinh cầu chao động cõi hư vô
Nhỡ mai mốt hai bên đều ngưng chiến
Mẹ chờ con khoác áo lạnh thiên thu!…

Ta đứng lên giã từ bàn ghế cũ
Chừ ba lô nặng trĩu lạ lùng không?
Chắc nỗi buồn nay bỗng dưng chóng lớn
Vội vàng đi mà chân bước lưng tròng!…

*SA CHI LỆ *Viết từ mặt trận Trảng Bàng TN

*48 GIỜ PHÙ DU

Xếp giấy phép gửi ba lô nón sắt
Theo chuyến trực thăng về phố mồ côi
Nhìn xuống thương bạn bè chia thuốc hút
Giờ này băng qua Bàu-Cỏ hụt hơi

Việc đầu tiên ta ghé tiệm hớt tóc
Cho mặt mày đỡ khét nắng thượng biên
Ta tiếc hoài hàm râu giống tài tử
Đã bỏ công năm tháng nuôi giữa rừng

Thay đồ trận ai bảo ta lính thú?
Ghé phố phường học trưởng giả làm sang
Dìu gái quê đang hành nghề chiêu đãi
Bảo thiên hạ rằng ta không cô đơn

Bốn mươi tám giờ cuốn theo chiều gió
Ta đóng đinh làm thằng khờ ăn năn
Trưa phi trường một mình chờ mỏi mắt
Đợi tình nhân hay tiếng gọi thù hằn?

SA CHI LỆ

*TỪNG CHẶNG ĐƯỜNG KHÓ QUÊN…

NÚI BÀ

Sừng sững chống trời thi tuế nguyệt
Trăm năm huyền sử núi Bà Đen
Em về đất Thánh mây bối rối
Mộng mị chập chờn chợt ngủ quên…

MÍT MỘT

Chân đi đá sỏi cũng mòn
Ga xưa lạnh dấu ngựa hoang lạ người
Giục lòng bạt gió khôn nguôi
Ngoái nhìn bè bạn tơi bời tương lai

GIANG TÂN

Bỗng dưng đời chớm lệch
Trải nghiêng về phía trời
Nghe trong hồn vội vã
Buồn rướm máu đơn côi

CẨM GIANG

Qua đây mộng mị chừng rơi rớt
Kỷ niệm vàng khua chút phấn son
Giủ áo bụi nồng cay tỉnh giấc
Đò rưng rức gọi bóng tình nhân

GÒ CHÙA

Ta cúi xuống hôn thật nhiều cỏ mọc
Vuốt ve từng viên sỏi cẩn bia xanh
Lên Cao Sơn ta chợt quy khốn khổ
Học thuộc bài kinh le lói hòa bình

GÒ DẦU HẠ

Chiều quán vắng biên cương ngây ngây đỏ
Gái Miên buồn huyền hoặc điệu Hời xa
Tu hú cõng hoàng hôn như mắc cở
Ta đợi hoài màu tím ngọt sương pha

KHIÊM HANH

Con đường rụng bâng khuâng dòn câm lặng
Đay nghiến cười giấu mặt nghiệp trả vay
Khiêm hanh ơi! Phải chăng là định mệnh
Sao hồn ta cuồn cuộn sóng ra khơi!…
Những lần về đây chim reo mở hội
Ta ngẩn ngơ nhả ngày tháng cuộn tròn
Nàng xuân ơi! Em cười không xõa tóc
Vườn chiêm bao vàng lá nhớ chon von…

*SA CHI LỆ * Thơ thời chiến
***
*THƠ XƯỚNG HỌA NHIỀU THI SĨ
Thơ Mời Họa: PHÒNG LÂY NHIỄM

Đức Hạnh xin chia sẻ bài thơ PHÒNG LÂY NHIỄM COVID 19
Kính mời Anh Chị xem và có thể họa giao lưu.
Kính chúc quý AC luôn an vui…
Xin trân trọng cảm ơn quý AC!

PHÒNG LÂY NHIỄM COVID 19

Phòng lây, đóng cửa [1] giữ an toàn!
Quyết liệt ngăn ngừa khỏi nhiễm lan
Nhập cảnh người qua, phiền lũ Vít ! [2]
Trừ căn dịch trở, thắm non ngàn
Đoàn quân mạnh mẽ vi trùng tẩu
Mãnh lực oai hùng khuẩn Hán tan
Bác sĩ quên mình trong hiểm họa…
Toàn dân cảm động những Thiên Thần..!

Đức Hạnh
06 09 2020

NGHỊ QUYẾT 36
Bao năm tù cải tạo VC (vi-xi)
Nợ máu nào ai tội lỗi gì ?!
Tổ quốc suy vong lòng ảo não,
Gia đình tan tác dạ sầu bi.
Hợp lưu (?) tung hứng mồm thơn thớt,
Hoà giải (!) giao duyên… mặt lợm lỳ.
Nghị Quyết Đảng ghi tam thập lục,
Chiêu trò dụ khị… thật ly kỳ.

HỒ CÔNG TÂM

NGHỊ QUYẾT 36
“Giao lưu” quái ngữ của vi-xi
Đức Hạnh tung ra mục đích gì?
Có phải thi hành cho nghị quyết
Hay là hoạt động để nâng bi
Lâu ngày để ý trang Phong Lãng
Lắm kẻ gian manh cứ cố lỳ
Đem chữ Tàu phù mong nhuộm đỏ
Bà con tỵ nạn ở Hoa Kỳ!

Thiền Sư Xóm Non
September 05, 2020

NGHỊ QUYẾT 36

Cái lõi bên trong lớp nước xi
Nhìn dư sức biết “ý đồ” gì
Trong khi khắp nước lầm than khổ
Giữa lúc toàn dân thống hận bi
Cả lũ thi nô đầy đầy lố bịch
Một phường bồi bút thật chai lỳ
Cứ đem quái ngữ hòng tô đỏ
Hải ngoại bà con thấy rất kỳ

Thanh Diệp
Sep 5, 2020, 10:45 PM

Khôi hài đen (thơ cổ phong)
Mưu độc
Giống hịt Bùi Hiền thứ chó xi

Chuyên môn đớp kít có tài gì
Nghe lời chệt cáo nâng bàn tọa
Nhận lịnh tàu chồn đội cặp bi
Mất nết văn công đầu tráo trở
Hư thân cán ngố óc, ù lỳ
Tầm ăn lá chậm hành mưu độc
Hải ngoại cộng đồng nát mới kỳ

Tím Sept/05/2020

CAPSTAN
Con Anh Phá Sản Tại Anh Ngu
Nước ngập đầy ghe phải xổ lù
Ngôn ngữ lu bu kêu bảy niễng
Văn chương lộn xộn gọi ba xu
Hừng đông thôn dã trời trong sáng
Đêm thiếu vầng trăng mới tối mù
Móc nối rủ rê vô xướng họa
Nghị quyết âm thầm văn hóa vận
Tay cầm chai rượu há mồm tu

Thiền Sư Xóm Non
Sep 5, 2020

XÓM BƯNG

Bình minh thức dậy để lo đi
Hành lý xong xuôi mới kịp thì
Gió thảm vi vu lời thán oán
Quyên sầu nức nở giọng ai bi
Mê trai thuở trước như nàng Mỵ
Thổi sáo ngày xưa giống lão Chi
Cổ tích lưu truyền bao thế kỷ
Còn soạn cải lương đào kép hát
Và đem viết nhạc cũng đôi khi

Thiền Sư Xóm Non
Sep 5, 2020

HỘI TRĂNG RẰM
Một vành sáng dịụ giữa thinh không
Trần thế nhân gian hướng cõi lòng
Ơn nghĩa mẹ cha chưa trọn đạọ
Âm hồn đồng loại chẳng siêu vong
Hương trà thi sĩ mơ cung quế
Đèn giấy con em rước hội rồng
Cầu phước ơn trên,người sám hối
Luân hồi nhân quả nước dòng sông

Thiền Sư Xóm Núi

Chừng nào ?!

Thả rông thư giản chốn phòng không
Gò bó vèo bay, tươi mát … lòng
Nhức óc QUÊ CHA nhìn lụn bại
Đau đầu ĐẤT MẸ thấy suy vong
Đừng quên bảnh tỏn tài nòi VIỆT
Phải nhớ ngon lành giỏi giống RỒNG
Bốn sáu năm hơn còn … BIỆT XỨ
Chừng nào đứng dậy cứu non sông ?!

Tím Sept/05/2020

HỘI TRĂNG RẰM
Một vành sáng dịụ giữa thinh không
Trần thế nhân gian hướng cõi lòng
Ơn nghĩa mẹ cha chưa trọn đạọ
Âm hồn đồng loại chẳng siêu vong
Hương trà thi sĩ mơ cung quế
Đèn giấy con em rước hội rồng
Cầu phước ơn trên,người sám hối
Luân hồi nhân quả nước dòng sông

Ngô Đình Chương

HUYNH ĐỆ TƯƠNG TÀN

“Bốn Tốt” ba hồi lại “Bốn Không”,
Giao lưu hòa hợp dễ xiêu lòng?!
Chông gai mẹ kiếp khi bôn tẩu,
Sóng gió cha đời lúc bại vong!
Mặt bủng răng hô dòng Bách Việt?!
Da vàng mũi tẹt giống Tiên Rồng?!
Bể dâu lưu lạc thôi đành vậy,
Huynh đệ tương tàn máu ngập sông!

HỒ CÔNG TỬ

TRÁNG SĨ MÀI GƯƠM

Phật rằng vạn vật vốn giai không
Chấp ngã làm chi để bận lòng?!
Mấy kẻ căm hờn khi bại tẩu
Bao người tủi nhục lúc lưu vong
Thiên thu phải vậy đau nòi Việt
Vạn cổ đành thôi khóc giống Rồng
Tráng sĩ thi nhân mài kiếm thép
Bao giờ mới rửa hận non sông!

Anh Nguyen
Sep 4, 2020

RAU VÔ TÂM
Rau muống vô tâm ruột trống không
Cho nên quốc khổ chẳng đau lòng
Anh em chống giặc đành thân tuyệt
Chiến hữu ngăn thù phải mạng vong
Tuẫn tiết lừng danh trang sử Việt
Hy sinh nức tiếng cháu con Rồng
Còn ta sớm tối ngồi ngâm vịnh
Nghĩ thẹn cho mình với núi sông

Thanh Diệp
Sep 4, 2020

ĐÓA HOA MỪNG SINH NHỰT-Thơ Nông Gia Hai Lúa NJ

(Hoa và ảnh do tác giả trồng và chụp)

ĐÓA HOA MỪNG SINH NHỰT

Quỳnh Hương chớm nở đón trăng thanh
Mến chúc ngày vui thật tốt lành
Nguyệt thẹn xua màu đen tỏa rộng
Hoa cười hé sắc trắng vờn quanh
Bon chen bươi chải đầu thêm bạc
Tự tại ung dung tóc cứ xanh
Tuổi tác cao hơn càng được phước
Vác cây đuổi cánh hạc bay nhanh

Nông gia hai lúa NJ
Sept 4, 2020

Thơ Họa:
VUI CHÚC SINH NHẬT
Đọc Xuôi :
Xinh nở Quỳnh hương đẹp sắc thanh,
Thắm tươi mầu lộ khí trong lành.
Linh lung ngọc khiết hồn cao rộng,
Chất ngất đời hoa mộng ngát quanh.
Vinh nhục kiếp trần thương gió bạt,
Vấn vương đường đạo rạng trời xanh.
Tình vui hạc tuổi cười duyên phước…
Sinh nhật chúc lòng khoái sảng nhanh !
Đọc Ngược :
Nhanh sảng khoái lòng chúc nhật sinh,
Phước duyên cười tuổi hạc vui tình.
Xanh trời rạng đạo đường vương vấn,
Bạt gió thương trần kiếp nhục vinh.
Quanh ngát mộng hoa đời ngất chất.
Rộng cao hồn khiết ngọc lung linh.
Lành trong khí lộ mầu tươi thắm…
Thanh sắc đẹp hương Quỳnh nở xinh !
Liêu Xuyên

MỪNG SINH NHẬT HAI LÚA PHU NHÂN

Trắng ngà ba đóa mượt mà thanh
Sinh nhật cùng vui gửi chúc lành
HAI LÚA nào mua hoa khắp chốn
PHU NHÂN vẫn có dạ quỳnh quanh
Mừng thêm tuổi mới môi còn ửng
Đón tiếp sanh thần tóc cứ xanh
Nhà cửa rộn ràng đong hạnh phúc
Bên chàng ngày tháng kẻo qua nhanh

Phương Hoa
Aug 4th 2020

HOA NỞ MỪNG SINH NHẬT

HOA đượm nghĩa tình trổ sắc thanh
QUỲNH hương rạng rỡ trải duyên lành
TƯƠI xinh yểu điệu Chàng yêu mến
THẮM đẹp nồng nàn bướm quẩn quanh
NỞ nụ tươi cười đời mãi sáng
CHÚC Nàng hạnh phúc mộng hoài xanh
SINH ngời đất mẹ hòa trăng nước
NHẬT tỏa yên bình suối nhạc nhanh…

Đức Hạnh
05 09 2020

SINH NHỰT TÌNH GIỮ

Ẽo dẹo quỳnh hương hiện dáng thanh,
Mừng sinh nhựt lễ hội an lành.
Trăng ghen bẽn lẽn tia nhòa nhạt,
Gió thích vui cười thổi quẩn quanh.
Xinh thắm nở môi mừng lóe trắng,
Thẹn thùng khoe búp lá vương xanh.
Tuổi già sắc vóc chưa tàn tạ,
Tình mặn nguyện gìn chẳng thoát nhanh.

HỒ NGUYỄN
(05-9-2020)

HOA QUỲNH SINH NHẬT

Tặng vợ hoa Quỳnh trắng nõn thanh
Hương thơm dịu vợi nét xinh hiền
Tràn ly bến nghĩa trăng vờn khắp
Cạn tách sông tình gió lộng quanh
Dẫu bóng thời gian lùa tóc bạc
Nhưng màu dĩ vãng đọng tình xanh
Em ơi nguyệt tỏa mừng sinh nhật
Ký ức bao thời sống lại nhanh

Minh Thuý Thành Nội
Tháng 9/4/2020

ĐÓA QUỲNH CHO SINH NHẬT

PHU NHÂN NÔNG GIA HAI LÚA

Đoá hoa nở trắng dưới trời thanh
Khoe sắc Quỳnh hương đẹp trọn lành
New York cưu mang chào sinh nhật
Hoa Kỳ lập nghiệp chúc mừng quanh
Chuông chùa cầu nguyện nên duyên nợ
Phật pháp nhiệm mầu với tuổi xanh
Hai lúa trồng cây xinh nảy Lộc
Phu nhân tưới nước trái ra nhanh…!

Mai Xuân Thanh
Ngày 04/2020
*THƠ CHUA LÉT ĐẮNG NGÉT*Tài ghê

Lú lẫn cao niên giống trẻ trâu
Tâm thần bịnh hoạn thấy mà rầu
“Bới bèo ra bọ”, là mưu độc ?!
“Sợi tóc chẻ tư”, tưởng kế sâu ?!
Khú đế lòng thay dơ khú đế
Già đầu dạ đổi bẫn già đầu
Vu oan giá họa tài ghê hén
Đê hèn chụp mũ người lương thiện
Lú lẫn cao niên giống trẻ trâu

Tím Sept/08/2020

LÃO NHƠN VUI THỜI TRỐN LÍNH

Lốc cốc Phó Nhơn xạo tới già
Khoe tài chạy chọt đếch ai thua
Lính ma lính kiểng vui đào nhí
Biệt phái thường dân sướng bà nhà
Làm trưởng chỉ huy mồm đáo để
Nhân dân tự vệ miệng ba hoa
Giờ đây nhìn lại nhớ thời cũ
Lên NET quạy chơi dăm phút mà

Trung Lĩnh
Sep 7th, 20

MONG THAY !

Lão đốc Nhơn hiền tuổi đã già
Không nên háu đá chẳng ai tha
Xin đừng thiển cận đau lòng nước
Hãy cố nhìn xa sướng vận nhà
Thế giới lâm nguy vì lũ Khựa
Hoàn cầu mục nát bỡi loài Hoa
Xa xôi cố quốc buồn thăm thẳm
Hãy nghĩ tương lai con cháu mà
M.Đ
***