Dân Vũ Hán tháo chạy trong tuyệt vọng & HotNews

*Dân Vũ Hán tháo chạy trong tuyệt vọng & HotNews

*ĐỀ TÀI ĐẶC BIỆT HÔM NAY:

1-SLIDESHOW KHẨU TRANG LẠ SÁNG TẠO
2-Những điều Corona đang làm được cho thế giới:
3-CÔ CON GÁI NUÔI
4-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM  CỦA NHIỀU THI SĨ
5-THƠ CHUA-THƠ CẤM
6-TIN ĐẶC BIỆT NGÀY 12-2-2020

***

***

*Vì đâu người Vũ Hán ồ ạt tháo chạy trong tuyệt vọng trước đại dịch?Người ta sống trên đời, rất nhiều vấn đề đều có thể mạnh miệng, nhưng đối diện với sinh tử lại không nói được lời nào. Vậy nên khi đại nạn ập đến, con người chỉ biết tháo chạy trong hoảng loạn…

Vào giữa thế kỷ 17, đại dịch “Cái chết đen” nghiêm trọng chưa từng thấy xảy ra ở châu Âu, khiến dân số châu Âu trong vòng chưa đầy một năm đã giảm đi một nửa. Nước Anh và khu vực phía nam trung tâm thành phố London là nơi chịu ảnh hưởng nặng nề. Tuy nhiên có một điều kỳ lạ là phần phía Bắc của nước Anh lại may mắn tránh khỏi đại họa. Điều gì đã mang đến phép mầu ấy? 

Ở khu vực giáp biên giới phía Nam và Bắc bán đảo Anh có một ngôi làng tên là Eyam. Sau khi một thương gia trở về từ London mang theo bệnh “Cái chết đen”, dịch bệnh đã lây lan khiến 344 người trong thôn ai nấy đều hoang mang lo sợ, dân làng nhốn nháo muốn chạy trốn về phía Bắc.

Khi cả làng đang lục đục rời đi, một vị Linh mục tên là William Mompesson đã bước ra phản đối. Ông nói: “Không ai trong chúng ta biết rằng dân phía Bắc có nhiễm bệnh hay không. Nếu đã nhiễm bệnh, dù chạy trốn hay không đều phải chết, thoát khỏi nơi đây nhất định sẽ làm nhiều người hơn nữa bị lây nhiễm. Xin mọi người hãy ở lại, mang sự nhân lành của chúng ta truyền tới đời sau, để các thế hệ tương lai được ban phước lành, nhân họa đắc phúc”.

 Nghe lời vị Linh mục, mọi người trong làng đều đồng ý ở lại. Họ cùng nhau xây một bức tường đá ở cổng ra vào phía Bắc để ngăn không cho ai vượt ra ngoài. 

Và những gì xảy ra tiếp theo thật vô cùng bi thảm. Dịch bệnh nghiêm trọng đã khiến nhiều người đã lần lượt bỏ mạng. Cho đến khi đại dịch qua đi, ngôi làng với 344 người chỉ còn lại 33 người sống sót, trong đó hầu hết là những đứa trẻ chưa thành niên. Vị Linh mục cũng đã chết, tuy nhiên quyết định sáng suốt của Ông đã ngăn không cho dịch bệnh lây lan tới phía bắc, để lại một hậu hoa viên cho nước Anh. 

Trước khi lìa đời, mỗi bệnh nhân đều phải viết lời khắc trên bia mộ mình, nhờ đó mà ngôi làng xinh đẹp Eyam mới có những dòng chữ thấm đầy nước mắt trên hơn 300 bia mộ. 

Bia mộ của Linh mục Mompesson chỉ viết một câu: “Xin hãy đem nhân lành truyền tiếp đời sau”.

Trên bia mộ của một vị Bác sĩ viết cho người vợ đang xa cách của ông là dòng chữ: “Xin hãy tha thứ vì anh không thể cho em nhiều tình yêu hơn nữa, bởi vì họ cần tới anh”.

Một người tên Ryder viết cho con gái: “Con thân yêu, con đã chứng kiến sự vĩ đại của cha mẹ và dân làng”.

Đây được gọi là sức mạnh của tín ngưỡng, của niềm tin. Cho dù cận kề cái chết, họ vẫn để lòng nhân tỏa sáng, cũng không để mất đi tình yêu thương dành cho người khác. Sự khác biệt giữa có tín ngưỡng và không có tín ngưỡng chính là: Người có tín ngưỡng sống là người, người không có tín ngưỡng sống là mệnh.

Ngày hôm nay, người dân Vũ Hán đang liều mình trốn chạy, trong khi các vùng lân cận lại tìm cách ngăn chặn trong tuyệt vọng. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng Vũ Hán vốn là trung tâm vùng dịch, mà giới nhà giàu trên khắp Trung cộng cũng đang tìm con đường đào thoát khỏi quê hương. Đến bất cứ nơi đâu ta cũng thấy một cảnh tượng thê lương hỗn loạn: Người bên trong giẫm đạp lên nhau mà tháo chạy, còn người bên ngoài thì đóng cửa, quay lưng.

Người Trung cộng hôm nay là thế, khi phải đối diện với sinh tử họ đã không còn gì để mất, và vì để bảo mệnh họ đã lựa chọn cách hành xử như mất hết tính người. 

Vì sao gọi là ‘bảo mệnh’? Người dân Vũ Hán vì để bảo toàn tính mạng của chính mình mà liều mình trốn chạy, nhưng người dân các vùng lân cận cũng vì muốn bảo toàn tính mạng mà xua đuổi, chặn đường. 

Đã có nhiều cuộc tranh cãi gay gắt về việc nên đối xử với Vũ Hán như thế nào. Một số ít ý kiến cho rằng nên ân cần và từ bi với họ, trong khi phần lớn lại có ý kiến rằng nên có biện pháp ngăn chặn thẳng thừng. 

Có câu chuyện kể rằng, một số chủ nhà Thượng Hải vì không thể chống đỡ được nên đã bất đắc dĩ đóng cửa nhà để từ chối người Vũ Hán. Trên Weibo, có một người đàn ông Vũ Hán chạy trốn sang Thượng Hải đăng video than phiền rằng: “Tôi không ăn được, cũng không uống được”.

Một người Vũ Hán chạy trốn tới Thanh Đảo và ngồi ở các toa tàu điện ngầm, kết quả phát hiện anh ta là một người nhiễm bệnh. Mặc dù anh ta không hoàn toàn đại diện cho 4 triệu người Vũ Hán đã chạy trốn khỏi thành phố, nhưng chắc chắn đó không phải là trường hợp ngoại lệ. 

Một người Tứ Xuyên trở về từ Vũ Hán không may bị đồng hương tố giác, không ai muốn chấp nhận, không ai muốn lại gần chỉ vì anh ta đã từng ở nơi dịch bệnh. 

Người ta sống trên đời, với một số vấn đề nhất định thì có thể mạnh miệng, nhưng đối diện với sinh tử lại không nói được gì. Dù là nông dân hay trí thức, nghèo hèn hay sang giàu, đều sẽ phải một lần đối diện. Rất nhiều người ngày thường hô lớn chủ nghĩa vô Thần, tập hợp mọi người lại để phát biểu, ba hoa khoác lác, nhưng khi mạng sống sắp mất đi họ lại lo sợ cuống cuồng, chạy vạy khắp nơi mong tìm “phương thuốc” để kéo dài mạng sống.

Nhưng dù lựa chọn như thế nào, thì sau tất cả vẫn để lại cho chúng ta một nỗi xót xa. Đó là: Khi một dân tộc mất đi tín ngưỡng, đối diện với thiên tai nhân họa, thì dù có cố gắng chạy trốn hay ngăn chặn, mỗi người đều đang tuyệt vọng tìm đường sống cho mình. 

Cổ nhân có câu: “Cùng tắc độc thiện kỳ thân, đạt tắc kiêm tể thiên hạ”, tạm hiểu là: Bần cùng giữ được mình, thành đạt thì tạo phúc cho thiên hạ. Trong cảnh nghèo hèn, bất đắc chí, điều quan trọng chính là giữ được tấm thân trong sạch, không ngừng tu nhân, tích đức và sống lương thiện, có như vậy mới có thể tạo phúc cho thiên hạ sau này. Đây đều thuộc về tín ngưỡng văn hóa đã lưu truyền qua hàng nghìn năm. 

Người Tây phương tin vào Thiên Chúa, họ bình tĩnh trước cái chết, tin tưởng rằng sau khi chết linh hồn sẽ lên Thiên đường, do đó đối mặt với tử thần họ không hề sợ hãi. Họ nói: “Bạn chưa thấy Thiên đường, bạn có thể cho rằng không có Thiên đường. Nhưng bạn cũng chưa từng chết, làm sao bạn dám chắc người chết sẽ không có linh hồn để đi tới Thiên đường hay Địa ngục đây?”.

Nhưng thật không may, thứ tín ngưỡng được gọi là “chỉ vì mạng sống” của người dân Trung cộng lại dựa trên học thuyết vô Thần. Vậy nên họ không dám đối diện cái chết, tại điểm cuối của sinh mệnh ở trong sợ hãi và mờ mịt mà trôi qua. 

Một triết gia nổi tiếng nước Đức là Immanuel Kant từng nói: “Khuyết điểm của một người xuất phát từ thời đại của anh ta, nhưng đức hạnh và sự vĩ đại thuộc về chính anh ta”.

Người Vũ Hán có nên chạy khỏi Vũ Hán hay không? Có lẽ chúng ta không nên chỉ trích bởi khuyết điểm của họ là thuộc về thời đại, tuy nhiên cũng rất khó để đồng tình với sự trốn chạy này. Tương tự như vậy, chúng ta cũng thông cảm với người dân các vùng lân cận khi họ không sẵn lòng tiếp đón, bởi vì khuyết điểm của họ cũng thuộc về thời đại. 

Cùng là cái chết, có người trong sợ hãi mờ mịt mà qua đời, có người lại trong ao ước lên Thiên đường mà rời khỏi dương gian. Nhìn thấy người nhiễm bệnh ở Trung cộng sợ hãi trước khi chết, lại thấy các tín đồ Thiên Chúa Giáo bình tĩnh chờ đợi thời điểm về với Chúa, ta mới hiểu rõ: Thì ra thống khổ lớn nhất của những người Vũ Hán không phải trên thể xác, mà là ở tâm hồn, một tâm hồn héo úa không có tín ngưỡng, không có niềm tin.

Sinh tử không phải chỉ là lời nói huênh hoang, người Trung cộng hiện nay, thực sự cần một tín ngưỡng, cần một tín ngưỡng cao thượng đúng đắn.

Mỹ Loan chuyển

***

*Những điều Corona đang làm được cho thế giới:

Joseph Le

🔹Những điều Corona đang làm được cho thế giới:

  1. Các cuộc biểu tình của Hồng Kông đã hoàn toàn chấm dứt và trật tự xã hội của Hồng Kông đã nhanh chóng trở lại bình thường.
  2. Cuộc biểu tình áo vàng ở Pháp, đã diễn ra trong hơn 60 tuần, đã bị chấm dứt bởi sự xuất hiện của một người phụ nữ từ Vũ Hán.
  3. Tình hình chiến tranh ngày càng căng thẳng ở Trung Đông và Mỹ đột nhiên hạ nhiệt.
  4. Các trung tâm hút học phí từ trẻ con trong cả nước đột ngột đóng cửa. Bộ giáo dục chưa bao giờ có thể làm điều đó trước đây, vậy mà thị trường hải sản Vũ Hán đã làm trong vòng một tuần.
  5. Tất cả các ông chồng đều ở nhà đi cùng vợ và ngược lại. Cuộc đoàn tụ gia đình dài nhất cả ngày lẫn đêm, những người vợ chưa bao giờ trải nghiệm trước khi ở bên nhau lâu như vậy, vun đắp khoảnh khắc của tình yêu đích thực (khả năng xuất hiện thế hệ mang tên 2019-côVy).
  6. Các lễ hội tràn lan, vô bổ, tốn tiền, mất thời gian ở Việt Nam đã không còn dịp bùng phát. Lũ buôn thần bán thánh đang khóc mếu chửi corona và rủa cả Trời Phật.
  7. Đường phố Hà Nội bớt tắc đường, bớt ô nhiễm và yên ắng như vẫn còn Tết.
  8. Dân tình biết cách sống lành mạnh hơn: ít thức khuya, ít tụ tập muộn, ăn uống lành mạnh, bổ sung các thực phẩm thật sự tốt cho sức khỏe thường xuyên hơn.
  9. Dân có ý thức tự bảo vệ: đeo khẩu trang, đeo găng tay… (dù ko sợ Covy thì cũng đỡ hít bụi).
  10. Tiết kiệm những khoản chi cho nhậu nhẹt, tụ tập…, trước ngày nào cũng nhậu thì giờ tuần nào cũng nhậu!

… Cậu hàng xóm, trước đây, bao lần bị vợ quát vì cái tật đi vệ sinh xong quên không rửa tay vào bốc mực uống bia luôn mà giờ không đi vệ sinh cũng rửa tay liên tục. Vũ Hán đã làm được cái việc mà vợ pó tay! 😁😁😁

Vui nhất là do tình hình diễn biến phức tạp của Đại dịch Corona, cho nên 14/2 & 8/3 năm nay sẽ dời lại năm sau. 😂😂😂

Hãy giữ bình tĩnh và chăm sóc mình và người thân của mình  🚰🚿

🔹KHÔNG CHỦ QUAN NHƯNG ĐỪNG QUÁ HOANG MANG!

***

*Cô con gái nuôi –  Chuyện cổ tích thời nay

Nguyễn Bích Trâm.

Kể cả bạn bè thân thiết cũng ít người biết rằng tôi có 1 cô con gái nuôi, đơn giản là vì tôi chưa nuôi Đào ngày nào nhưng Đào gọi tôi là mẹ – mẹ nuôi, và tôi hạnh phúc vì điều đó.

Tôi gặp Đào vào một ngày giữa năm 2008, em đến văn phòng gặp tôi để đăng ký phẫu thuật răng hàm mặt miễn phí với đoàn bàc sĩ Surgicorps đến từ Mỹ, một duyên hội ngộ khi tôi gửi thông điệp này lên mạng AIT Alumni VN (Hội Cựu Sinh Viên AIT tại VN), một người bạn nào đó bên Pháp báo tin cho người nhà tại VN là một người bạn của Đào để rồi đưa em đến gặp tôi. Tôi sửng sốt khi gặp Đào lần đầu với khuôn mặt bị cháy 1 nửa và 1 bàn tay không còn nữa, nhưng em không hề ngần ngại với khuôn mặt ấy mà rất tự tin, luôn nhìn thẳng vào tôi khi nói chuyện. Tôi hỏi chuyện Đào mà trong lòng tràn đầy thương cảm xót xa.

Đào sinh ra trong một gia đình nghèo đông con tại Bình Định. Vùng nông thôn Việt Nam thường có tục lệ đốt than hơ nóng cho các bà mẹ sau sinh mà họ tin rằng sẽ tốt cho sản phụ và trẻ sơ sinh, Đào cũng được hơ than bằng cách đó. Khi chưa đầy tháng, mẹ em cho em nằm võng bên dưới đốt 1 chậu than hồng, hôm đó chỉ trong 1 khoảng khắc mẹ em bỏ con ra ngoài sân lấy nước thì nghe tiếng kêu xé ruột trong nhà, bà không thể ngờ đứa con gái út bé bỏng của mình mới 28 ngày tuổi chưa hề biết lẫy lại có thể lật ra khỏi võng và nằm trên chậu than hồng như có một bàn tay siêu hình gây ra vì lúc đó trong nhà không có một ai cả. Đứa trẻ giãy giụa trong than, cháy hết 1 bên thân thể, cháy cụt hết các ngón tay trái và 1 bên mặt, em được đưa đến bệnh viện cấp cứu, do bị hoại tử nên phải cắt cánh tay trái đến gần khủy. Chỉ sau một thời gian chữa chạy, bệnh viện cũng bó tay, trả em về nhà nằm chờ chết. Nhưng em không chết, em cứ thế lay lắt vượt qua cái chết để được sống.

Lớn lên với nỗi đau thể xác đã hóa thành sẹo khắp gương mặt và 1 phần thân thể em, mắt và miệng bị co rúm lại đến nỗi em không thể há mồm, cánh tay không thể duỗi ra, thế nhưng đến năm 7 tuổi em mới nhận thức được sự khác biệt của mình qua ánh mắt khinh bỉ, qua sự trêu chọc, nhạo báng của bạn bè, và cứ thế em sống trong tủi nhục cho đến năm 22 tuổi.

Hôm đó qua đài phát thanh em được biết có 1 đoàn bác sĩ Mỹ đến Việt Nam phẫu thuật sứt môi, hở hàm ếch miễn phí ở Quy Nhơn và em lập tức lên đường dù đã hết hạn đăng ký. Vị trưởng đòan, bác sĩ phẫu thuật, Dr. Frank Walchak và Carolyn vợ ông, y tá phòng mổ đến từ Spokane, ngay từ lần đầu gặp em, ánh mắt khẩn khoản cầu xin của em đã chạm vào lòng trắc ẩn của họ và như hai vị thần hộ mệnh, họ đã nhận ra sứ mệnh của mình.

Frank biết không chỉ 1 lần phẫu thuật, em cần phải phẫu thuật nhiều lần để cải thiện khuôn mặt ấy và họ đã quyết định tìm mọi cách đưa em sang Mỹ. Sau 2 năm nỗ lực xin visa và làm các thủ tục chuẩn bị cho Đào, hai vợ chồng vị bác sĩ nhân hậu và bao dung ấy đã đưa được em sang Mỹ. Chín tháng ở với họ và trải qua nhiều cuộc phẫu thuật đau đớn, khuôn mặt em được cải thiện đáng kể, ở đó em luôn được coi như cô con gái út trong gia đình với 2 người chị gái đầy yêu thương. Em được học tiếng Anh, học lái xe và trượt tuyết dù chỉ có 1 tay, họ yêu em và luôn coi em như một người bình thường. Em nhút nhát vì mọi thứ đều lạ lẫm vô cùng vì đây là lần đầu tiên em bước chân ra khỏi lũy tre làng chứ chưa nói đến chuyện ra khỏi biên giới. Những tâm hồn cao đẹp đã hội tụ tại đây để mang đến cho đời những điều kỳ diệu. Nhưng dù sao thì cũng đến ngày em phải về nước và đối mặt với cuộc sống của chính mình.

Khi tôi gặp Đào, cô ấy đã trải qua 7 lần phẫu thuật, khuôn mặt tuy đã cải thiện hơn trước nhưng thực sự những vết sẹo vẫn còn chằng chịt, mắt và miệng vẫn bị kéo lệch 1 bên. Sau khi từ Mỹ trở về Đào đã quyết tâm từ Bình Định ra thành phố Hồ Chí Minh xin việc và học thêm tiếng Anh và kế toán vào buổi tối. Lúc đó công việc của em thực sự rất khó khăn và khắc nghiệt. Không chỉ lo cho bản thân mình, Đào vẫn phải đi bán vé số tại bến Bạch Đằng, mỗi đêm được khoảng 50 ngàn đồng để gửi về nuôi cha mẹ mình ở quê.

Ngay buổi sáng đầu tiên khi đoàn Surgicorps vừa hạ cánh, trong lúc chờ check in tại khách sạn Majestic họ đã tranh thủ sơ khám cho Đào và 1 số bệnh nhân khác, bất kể mệt mỏi do lệch múi giờ và chưa ăn uống gì. Buổi chiều hôm đó họ bắt tay vào làm việc ngay, Đào là trường hợp được thử máu buổi chiều đó và được họ quyết định phẫu thuật ngay ngày hôm sau vì họ muốn có 1 tuần điều trị hậu phẫu cho em trước khi họ về nước. Buổi tối Đào gọi điện cho tôi giọng rất hoang mang, em nói em không thể phẫu thuật ngay ngày mai vì bà chủ không cho phép nghỉ. Thực sự em rất khó khăn để lựa chọn hoặc mất việc hoặc được phẫu thuật, mà em thì cần rất nhiều lần phẫu thuật nữa để cải thiện gương mặt, mỗi dịp như thế này là cơ hội vàng cho em. Tôi chỉ nói với em hãy xin phép và trình bày cặn kẽ với bà chủ, nếu không được và sau này bà chủ vẫn đuổi việc thì gọi cho cô, hãy tin rằng cô sẽ giúp con.

Năm đó công ty tôi cũng đăng ký cho em Toàn, một nhân viên nam là trưởng phòng vé máy bay, được phẫu thuật vá 1 bên cánh mũi, dị tật bẩm sinh do mẹ em bị cúm khi mang thai. Tôi vào thăm các em ngay sau khi phẫu thuật xong và tặng quà cho tất cả các bệnh nhân trong dịp đó. Thật cảm động khi được thấy các bác sĩ Mỹ trong phòng hậu phẫu bồng bế từng em nhỏ dỗ dành, cho quà bánh để các em khỏi lo lắng và đau đớn. Toàn cảm động nói với tôi, khi con mở mắt ra người đầu tiên con nhìn thấy là chị Đào đang ngồi bên con, chị ấy đã pha nước chanh và đợi con tỉnh dậy để cho con uống, dù chị ấy cũng mới chỉ phẫu thuật trước con không lâu. Câu chuyện ấy tôi không bao giờ quên, tôi biết đằng sau khuôn mặt khiếm khuyết của Đào là một tấm lòng nhân hậu.

Một tuần sau Đào gọi điện cho tôi nói như khóc: “ Cô ơi con bị đuổi việc rồi cô ạ”, không chút đắn đo tôi nói “Ngay khi con bình phục hãy đến công ty gặp cô” dù lúc đó tôi cũng không biết Đào có thể làm được việc gì không? Việc nhận Đào vào công ty tất nhiên do quyết định của tôi thì không ai ngăn cản nhưng nhìn ánh mắt một số nhân viên tôi biết Đào sẽ không dễ dàng gì khi làm việc ở đây, nhưng rất may Đào đã có Toàn luôn bảo vệ và thân thiết từ khi hai bạn cùng nằm phẫu thuật trong bệnh viện.

Thật đáng ngạc nhiên, tuy chưa được học hành đến nơi đến chốn, nhưng Đào rất thông minh và chăm chỉ, bất kể việc gì được giao em đều hoàn thành tốt nhất, kể cả phần mềm kế toán mới nhất em cũng nắm bắt rất nhanh chóng. Hàng ngày em vẫn chạy xe máy bằng 1 tay, làm mọi việc bằng 1 tay nhưng không khiến em ngại ngùng bất kể việc gì. Em âm thầm làm việc mà không hề kêu ca, khi tôi phát hiện em bị chèn ép và hỏi han thì em đều nói “Không sao, mẹ cứ để tự con giải quyết”. Em cũng xin được gọi tôi là mẹ từ ngày ấy, em nói “Vì mẹ đã sinh ra con lần thứ hai”.

Em đã trở thành một nhân viên văn phòng như thế đấy!

Dịp đó ông bà Frank & Carolyn Walchak đi phẫu thuật từ thiện tại Trung Quốc biết tin Đào có được công việc tốt tại EVIVA, họ lập tức bay sang Việt Nam để làm một việc là cám ơn tôi. “Trời ơi, tin được không???” hôm đó ông bà mời Đào đến ở chung phòng trong khách sạn và mời tôi đến, nhìn cách ông bà ôm Đào, giới thiệu với tất cả mọi người đây là con gái của chúng tôi một cách tự hào mà không hề bối rối trước những ánh nhìn tò mò lạ lẫm, tôi thấy cảm động vô cùng. Tôi nói với họ “Người mà cần được cám ơn hôm nay chính là ông bà, từ một đất nước xa xôi ông bà đến đây, yêu thương, cưu mang một cô gái nghèo tàn tật của chúng tôi, thì không lẽ gì tôi là một người Việt nam lại không làm được điều đó.” Nhưng ông bà ấy cứ khăng khăng nói rằng tôi mới là người đã thay đổi hoàn toàn chất lượng cuộc sống và công việc của Đào. Thật tuyệt vời khi trong cuộc đời của mình có thể được gặp được những con người như thế.

Tôi luôn kể những câu chuyện về sức mạnh tinh thần sẽ mang đến những điều kỳ diệu để khuyến khích và động viên Đào hãy ước mơ một hạnh phúc như những người khác và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình. Tôi biết Đào đã cố gắng hết sức nhưng chưa chắc em đã tin những câu chuyện tôi kể, em nói rằng không bao giờ em dám mơ có một gia đình như bao người khác.

Thế rồi vào một ngày mùa Hè hai năm sau đó, Đào bẽn lẽn kể cho tôi câu chuyện có một vị bác sĩ nha khoa trong đoàn Rotaplast của ông bà Walchak, đã từng gặp Đào lần đầu từ khi em còn là một cô bé ở quê nghèo Bình Định, lâu nay anh ấy vẫn thường động viên, chuyện trò với em qua mạng, nay anh ấy đến Đà nẵng và muốn hẹn hò với em. Đào hỏi tôi có nên đi không và lo lắng không biết mình có bị lợi dụng không? Lúc đó tôi thật lòng nói với Đào “Con không có gì để bị lợi dụng cả, nếu anh ấy muốn đến với con thì đó chỉ có thể là một tấm lòng yêu thương và nhân ái vô cùng, con hãy đón nhận bằng cả tấm lòng, đó chính là món quà của trời đất trao tặng cho con.”

Quả thực Dr. Michael French là một người như thế, anh chàng đến ra mắt tôi tại văn phòng EVIVA và sau đó là một bữa tối thân mật tại nhà tôi với sự chứng kiến của hai vợ chồng tôi, anh chàng ôm lấy Đào với sự chân thành hiếm có, nói rằng Đào là cô gái đẹp nhất và anh luôn tự hào khi đi cùng Đào. Tôi hiểu ra rằng chuyện cổ tích luôn có thể xảy ra giữa đời thường, Đào đã sống với tấm lòng chân thành, hiếu thảo, nhân hậu và sự nỗ lực không ngừng, em xứng đáng được hưởng hạnh phúc như những câu chuyện cổ tích mà em được đọc hồi nhỏ.

Bây giờ Đào đã thành mẹ của 2 thiên thần đáng yêu là Michelle 6 tuổi và Mitchell 4 tuổi, gia đình em đang sống ở Murphys, California, Hoa Kỳ. Thật đáng kinh ngạc khi em sang Mỹ chỉ vài năm đã có thể vừa hoàn thành chương trình học tại Columbia College với kết quả xuất sắc, vừa nuôi dạy 2 con nhỏ rất chu đáo, vừa hàng ngày tự lái xe đi học và đi làm kế toán tại phòng khám Nha Khoa của chồng (Safari Smiles Dental) tại Sonora. Hàng năm gia đình em đều trở về Việt Nam thăm gia đình và đến các trại trẻ mồ côi, khuyết tật khám răng, tặng quà cho các em nhỏ như một lời tri ân đến cuộc đời.

Một sự tình cờ, hình như mọi sự tình cờ thực ra đều có nguyên do của nó, trên một chuyến bay ra Hà Nội vào tháng Tư năm 2017 tôi ngồi cạnh Văn Nữ Quỳnh Trâm, cô đạo diễn bộ phim tài liệu về lạm dụng tình dục “Bước Qua Bóng Tối”, một bộ phim được giải vàng liên hoan truyền hình toàn quốc năm 2017. Tôi đã kể câu chuyện về Đào cho Trâm nghe như một sự chia sẻ về sự kỳ diệu trong cuộc sống, Trâm xin tôi được để cô ấy làm phim về Đào, thế nhưng phải mất 6 tháng sau, tôi và cô ấy mới thuyết phục được Đào đồng ý đưa câu chuyện của mình lên phim. Tôi nói với Đào “Câu chuyện của con có thể truyền cảm hứng và giúp đỡ được những người có hoàn cảnh như con, hãy truyền cho họ niềm tin vào cuộc sống như con đã từng sống, ai cũng có quyền được hạnh phúc nếu biết rằng hạnh phúc chính ở trong tay mình”.

Tôi luôn tự hào về Đào và thường hay kể câu chuyện này mỗi khi cần truyền cảm hứng sống cho ai đó.

Nguyễn Bích Hằng 

https://baonammedia.com/toi-co-mot-co-con-gai-nuoi-hay-la-cau-chuyen-co-tich-thoi nay_1165.html

***

*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢO

*CHÀO XUÂN  Thơ Trần Quốc Bảo
           Bài thơ cho Valentine’s Day
         —–o0o—–
CHÀO XUÂN
Em yêu ơi!
Sao sáng hôm nay ngồi trầm mặc
Để gió mơn man sợi tóc mai
Nắng hồng ướp long lanh trên thảm cỏ
Và trải mềm ve vuốt bờ vai
Em có thấy hai con chim nhỏ
Hôn nhau trên ngọn trúc đào
Thật dễ thương
Hót líu lo khúc nhạc tình êm ái
Mỏ trắng ngà như hạt gạo nàng hương
Trong mắt em, thời gian ngừng lại
Và môi em trọn vẹn một mùa xuân
Em biết không
Hạnh phúc đến thật gần
Như hương hoa
Như ánh hồng làn gió
Như kim cương long lanh trên ngọn cỏ
Ta hồn nhiên, đón nhận…
Em ơi!
Này tình yêu
Trái chín tuyệt vời
Hãy ân ái đắm say như chim nhỏ
Nắng ban mai chan chứa xuân hồng
Sao em ngồi yên đó
Hãy đến bên anh
Với hạnh phúc, với tình
Mình hôn nhau và chào đón bình minh.
            Trần Quốc Bảo
               Richmond, Virginia
           Địa chỉ điện thư của Tác Giả:
           quocbao_30@yahoo.com

***

*THI SĨ THANH THANH

MẮT ANH
Em xem giùm mắt anh
Có cái gì là lạ 
Vừa xanh như trăng thanh     
Vừa hồng như lửa hạ             
Vừa vàng như nắng hanh       
Em xem giùm mắt anh   
Có cái gì lấp lóa                     
Nhưng không là vảy cá  
Cũng không là thong-manh.
Em xem giùm mắt anh   
Có cái gì kỳ dị               
Không phải là cận thị             
Không phải là viễn thị           
Không phải là loạn thị           
Giác-mạc vẫn trong lành
Mắt vẫn sáng long lanh…     
Thật ra, anh biết rành             
Không cần tìm loanh quanh   
Vì nó là tâm bệnh:         
Hình em trong mắt anh! 
Thật ra, anh không đau  
Không cần tìm bệnh lý  
Anh cần em chú ý          
Cốt để được gần nhau            
Em là một nụ cười         
Em là đóa hồng tươi              
Cho lòng anh thắm mãi 
Cho anh tin yêu đời       
          THANH-THANH  
      MY VISION
Would you examine my eyes?
There is something strange to arise:
Partly cerulean in the bright moon,
Partly rosy with the summer sun to tune,
Partly yellow like a dry afternoon.
Examine my eyes, would you?
There is some scintillating hue,
But not leucoma at all
Nor cataract as you call.
Examine my eyes, please.
There is something not at ease:
Neither myopia
Nor presbyopia
Nor even astigmatism, so-and-so.
The corneas are still clear, I know;
My eyes are still pure…
Oh, in fact, about it I am quite sure.
No need to look for (there is no border!)
Because it is my mental disorder:
Your image in my eyes!
Truly, to any diseases I have no ties.
It does not involve pathology;
I need your attention (it is psychology!),
In order to be beside you, my dear.
You are a smile, cheer;
You are a fresh rose
To make my heart for ever warm, close,
For me to trust and love life.
English version by THANH-THANH
Thanh-Thanh.com
                         ***

*THI SĨ NHẤT HÙNG                            ***

*THI SĨ KIỀU PHONG                              ***

*THI SĨ ĐỖ HỮU TÀI                          ***

*NỮ SĨ ĐỖ THỊ MINH HẰNG

Thức tỉnh (thơ cổ phong)
“Mút chỉ cà tha” biệt xứ “quài”
Không mau thức tỉnh chết ngày mai
Thù xưa  vất bỏ đời vui vẻ
Hận cũ quăng đi sống thái lai
Chính nghĩa bền lòng gìn khó nhạt
Cờ vàng(*)vững dạ giữ đâu phai
“Cư an” Thủ Đức “tư nguy” nhớ
Cứu quốc đồng tâm giúp một tay
HẰNG Feb/11/2020

***

*THƠ CHUA – THƠ CẤM

Dạ warning cô thầy nào tự cho mình có đạo hạnh dầy phù nên dừng liền tại đây vì có hình(XXX) :

Tởm quá (thơ cổ phong)

“CU LÚ RA” coi tởm quá hà

Thằng cha dịch vật ghẹo kì ta

Lòng lang mất nết nòi ong bướm

Dạ sói hư thân giống quỷ ma

Chim gục mềm èo dơ đó thịt

Gậy thòng teo nhách bẩn kìa da

Nhìn mà phát gớm hong cười nỗi  

“CU LÚ RA” coi tởm quá hà

Tím Feb/11/2020  ***

“CHÂN MÌNH CÒN LẤM MÊ MÊ, LẠI ĐI CẦM ĐUỐC MÀ RÊ CHÂN NGƯỜI” :

Vọt mất (thơ cổ phong)

“Bút sa gà chết” trắng đen đây
Chứng cớ đàng hoàng khó đổi thay
Láo cá chữi bừa ông chẳng thẳng
Lưu manh mắng ẩu cụ không ngay
Tao nhơn biết đứa trâu sanh bậy 
Mặc khách nhìn thằng chó đẻ sai
Phản biện vu oan nhanh vọt mất
Miệng hùm gan thỏ “thú” y “cay”
Tím Feb/11/2020
                            ***
Chối bỏ Quốc Kỳ (Cờ Vàng) chẳng khéo hay
Bây giờ tuyệt diệu kế mưu này
Cờ Vàng quấn cổ lòng hồ hởi
Tuổi trẻ lên đài tay múa may
Thành tích đấu tranh nghe phát sợ 
Công lao cứu quốc xúm phô bày
“Con đây chống ác” không, thưa bác
“Chống cộng mơ hồ” … lắm đắng cay!
Nguyễn Đạt
                             ***

LÁO CÁ 

Chính trị gian manh bị chửi nhiều
Vợ chàng thổi “sax” miệng ngoa điêu (*)
Tiền tài bẩn nhận làm trăm thứ
Vật chất dơ đi tạo lắm điều
Bợ đít bền dăm tên láo cá 
Bưng bô vững mấy đứa kênh kiêu 
Từng thề thốt trốn đi xa xứ       
Khoác lác nhiều càng nhục bấy nhiêu  
M.Đ 

***

LÒI MẶT BÁN NƯỚC!

Cộng sản Việt Nam hãy ngó này
Tại mi, đất biển hiến quan thày!
Dân chài chúng giết, xưng ông đó
Hàng lậu chúng tuồn, vỗ ngực đây!!
‘’Kinh tế-đặc khu’’ điểm chiến lược
Thời gian ‘’chin chín’’ chứa quân đầy
Biểu tình khuyến cáo mi cùm hết
Bán nước lòi ra chính mặt mày
Camthành
Tha Nhân

***

Điểm Tin Thứ Tư 12/02/2020 (ANM)

Anh Tuấn Phạm <anhtuanfp@hotmail.com>

BREAKING NEWS

“Nuôi thân sinh nô tài, nuôi trí sinh nhân tài, nuôi tâm sinh thiên tài” (Lý Đông A)

“Kẻ thù lớn bởi vì mi quỳ xuống”

  • 68 NGO kêu gọi Nghị Viện Châu Âu không phê chuẩn thỏa thuận thương mại với Việt Nam (RFI) – Thùy Dương – 68 tổ chức phi chính phủ hôm qua 10/02/2020 ra tuyên bố chung kêu gọi các nghị sĩ châu Âu không phê chuẩn thỏa thuận tự do mậu dịch giữa Liên Hiệp Châu Âu với Việt Nam (EVFTA), vì tình trạng nhân quyền và quyền lao động tại Việt Nam vẫn còn « đáng lo ngại ». Theo lịch trình, hôm nay, 11/02, Nghị Viện Châu Âu thảo luận Hiệp định tự do mậu dịch giữa Liên Hiệp Châu Âu và Việt Nam. Ngày mai, 12/02, trong phiên khoáng đại tại trụ sở Strasbourg, các nghị sĩ châu Âu sẽ bỏ phiếu thông qua văn bản này
  • VNTB – Vài lời gửi tới ông luật sư Hoàng Duy Hùng* (VNTB) – Mai Tú Ân (VNTB) – Tôi không có bất kỳ một mâu thuẫn hay đấu đá cá nhân nào với ông Luật sự ở bên Mỹ về tên Hoàng Duy Hùng. Sở dĩ có “Vài hàng gửi luật sư Hoàng Duy Hùng” bởi vì như người ta thường nói, nước mưa với nước cống không bình đẳng với nhau. Nhưng khi nước mưa chảy xuống cống và cùng hoà hợp và đồng hành với nhau thì gọi nước mưa là nước cống cũng chẳng sao cả. Vì thành phần cùa nó đã giống như nhau cả rồi
  • VNTB – Khẩu trang ở Việt Nam: vì đâu lâm cảnh khủng hoảng? (VNTB) – Triệu Tử Long (VNTB) – Trong vài ngày gần đây ở tất cả các nhà thuốc tây, cửa hàng dụng cụ y khoa đều không còn mặt hàng khẩu trang y tế để bán. Nhân viên y tế ở bệnh viện được phát theo tiêu chuẩn một ngày làm việc là 2 khẩu trang. Tuần tới, dự kiến các trường học sẽ mở cửa để đón học sinh trở lại học tập. Số lượng khẩu trang cần thiết cho 1,7 triệu học sinh, như vậy ước tính tối thiểu cũng trên 1,7 triệu cái/ ngày. (1) Ngoài ra, theo thông báo của chính quyền thì thành phố Hồ Chí Minh có 322.126 người bắt buộc sử dụng khẩu trang hằng ngày. Với nhu cầu sử dụng bình quân 3 cái/ngày/người, thì các nhóm người này cần hơn 966.000 cái mỗi ngày. (2)
  • Mấy suy nghĩ về nội tình đất nước hiện nay (Phần 3) (BoxitVN) – Phần 3: Nhưng đến nay mà vẫn giữ Cộng sản (CS) thì “không phải là cái giống người”! Hà Sĩ Phu – a/ Sai lầm “chết người” của chủ nghĩa CS là giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực
    Tư lợi và cạnh tranh là bản năng sinh tồn của sinh vật, sinh vật bao giờ cũng muốn tận dụng tối đa những điều kiện xung quanh để phục vụ cho sự sống của mình. Phát triển không đều là quy luật tự nhiên của xã hội. Hai yếu tố có tính bản …
  • Công khai thông tin khi chính quyển cố ‘bịt miệng’ vụ Đồng Tâm! (RFA) – Nhóm “Hành Động Vì Đồng Tâm” do một số nhà báo, nhà hoạt động, nạn nhân mất đất… tại Việt Nam thành lập vừa ra bản báo cáo thứ hai về vụ công an tấn công Đồng Tâm rạng sáng ngáy 9 tháng 1 năm 2020. RFA phỏng vấn chị Phạm Đoan Trang, người viết bản báo cáo này.
  • “Báo cáo Đồng Tâm”: Nỗ lực bạch hóa một vụ án đặc biệt nghiêm trọng (BoxitVN) – Văn Khiêm – Một nhóm các nhà hoạt động vừa công bố một báo cáo cập nhật về vụ việc Đồng Tâm, cho thấy ít nhất 26 người dân Đồng Tâm đã bị bắt và cho đến nay gia đình vẫn chưa có thông tin về nơi giam giữ họ. Báo cáo được xuất bản qua Nhà xuất bản Tự Do, do “Nhóm Hành động Vì Đồng Tâm”, gồm ba nhà hoạt động dân chủ-nhân quyền Phạm Đoan Trang, Trịnh Bá Phương, Will Nguyen, và Nguyễn Trường Sơn biên soạn. Đây là …
  • VNTB – Về bài viết của báo CAND (VNTB) – Trần Kiên (VNTB) – Ngày 11-02, báo CAND tiếp tục bài viết phản ánh về sự kiện Đồng Tâm, tác giả Xuân Mai, mục Chống diễn biến hoà bình. “Số tổ chức, hội nhóm phải kể đến “Hội anh em dân chủ”, “Nhà xuất bản tự do”, “Diễn đàn xã hội dân sự”, “Lập Quyền Dân”, “Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng”, “Hội nhà báo độc lập Việt Nam”, “Văn đoàn Việt Nam” và 25 đối tượng chống đối ra bản “Tuyên bố Đồng Tâm”, kêu gọi các đối tượng, hội nhóm chống đối khác cùng ký tên qua địa chỉ email “tuyenbo…” và đã có một số tổ chức, cá nhân ký tên vào bản tuyên bố với 7 yêu sách…”.
  • Hiến pháp với quyền được sống và cụ Kình (VOA) – Khởi tố để điều tra việc “tiêu diệt” cụ Kình không đơn thuần là đáp ứng mong muốn của nhiều người thuộc nhiều giới mà sẽ là bằng chứng cho thấy hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam có “sống, làm việc theo Hiến pháp và pháp luật” hay không?
  • Có khi cũng nên “cám ơn con nCov”? (BoxitVN) – Nguyễn Như Phong – Thế nào cũng có người chửi tôi thậm tệ vì tại sao là đi “cám ơn” cái con vi rút Corona (nCov) đang gây họa cho cả thế giới? Vâng, hãy cứ bình tĩnh mà đọc cho hết, rồi có chửi cũng chưa muộn! Thứ nhất là: Những thảm họa mà nCov đang gây ra cho TQ và cho cả thế giới đã làm cho chúng ta nhận rõ hơn bộ mặt thật của chính quyền TQ – đó là chuyên nói dối, lừa bịp cả thế giới, và …
  • Đừng giấu dịch như mèo giấu … (BoxitVN) – Chi Mai – Hãy làm ơn thành thật với dân – minh bạch, đừng giấu dịch như “mèo giấu cứt” trước khi quá muộn! Hồng Kông nghi ngờ virus lây lan qua hệ thống ống thông gió. Tính tới sáng ngày hôm nay, tại Hồng Kông đã xác nhận có 49 ca xác nhận nhiễm virus Corona và vẫn còn 142 ca đang được tiến hành xét nghiệm. Cũng sáng sớm hôm nay, 135 người dân trong 35 căn hộ ở Hồng Kông đã được sơ tán sau khi có 2 người trong toà chung …
  • Việt Nam có thêm ca nhiễm virus corona nCoV (RFA) – Bộ Y tế Việt Nam xác nhận có thêm một ca nhiễm virus corona mới. Trường hợp nhiễm mới nhất là một cháu 3 tháng tuổi lây bệnh từ bệnh nhân N.T.D, công nhân từ Vũ Hán trở về.
  • Việt Nam-Singapore tham vấn hoạt động quân sự-quốc phòng ASEAN (RFA) – Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng cùng các đại biểu Bộ Quốc phòng Việt Nam đã có chuyến tham vấn về các hoạt động quân sự-quốc phòng ASEAN trong năm 2020 và dự Triển lãm Hàng không tại Singapore (Singapore Airshow) từ ngày 10 đến 13 tháng 2.
  • Vai trò của các Hội thánh trong đời sống người Việt hải ngoại (VOA) – Đây là một trong số hàng trăm khu nhà thờ nằm rải rác ở ngoại ô thủ đô Washington, Hoa Kỳ. Cứ dịp cuối tuần là những khu nhà thờ này lại tất bật với sinh hoạt của các Hội Thánh khác nhau. Cộng đồng người Việt ở đây tất nhiên cũng tham gia tích cực vào những sinh hoạt này, và khi đến với những những Hội Thánh, người ta không chỉ đơn thuần là để được chăm sóc và đáp ứng những nhu cầu về đức tin và tôn giáo.
  • Năm Du lịch Quốc gia 2020 bị tạm hoãn (RFA) – Lễ khai mạc Năm du lịch Quốc gia 2020 dự định tổ chức vào ngày 22/2/2020 sẽ bị tạm hoãn để ngăn ngừa dịch viêm phổi cấp do chủng mới của virus corona (nCoV) gây ra.
  • Phong vị Hà Nội ở ngoại ô Washington (VOA) – Ở ngoại ô thủ đô nước Mỹ có một góc quán nhỏ được thiết kế như một quán ăn nhanh thường thấy tại Mỹ, nhưng khi nhìn vào thực đơn của góc quán này, hẳn những người Hà Nội hay đã từng tới Hà Nội sẽ có phần ngỡ ngàng. Ngoài những món rất đặc trưng như phở, bún chả thì thậm chí ở đây còn có cả món đặc sản cà phê trứng. Và đây cũng chính là những món được khách hàng của quán lựa chọn nhiều nhất, bởi phong vị và cách ăn rất riêng, khác hẳn với phở miền nam hay bún thịt nướng thường thấy tại hầu khắp các nhà hàng Việt trên đất Mỹ.
  • Tin Việt Nam 11/2/2020 (VOA) – Việt Nam có nên đóng cửa biên giới với Trung Quốc để ngăn corona? Dịch nCoV: Vĩnh Phúc là tâm điểm vì nhiều người dính bệnh ở Trung Quốc? Mỹ ‘tự hào hỗ trợ Việt Nam đối phó’ virus corona.
  • Tổng thống Trump đề xuất tăng quỹ cho võ khí hạt nhân (VOA) – Đề nghị của Tổng thống Mỹ Donald Trump về 740,5 tỷ đô la ngân sách quốc phòng gửi sang cho Quốc hội hôm 10/2 có đề xuất tăng ngân quỹ cho võ khí hạt nhân và đẩy mạnh chi tiêu cho phát triển và nghiên cứu để chuẩn bị cho chiến tranh trong tương lai.
  • Mất cân bằng trong kinh tế toàn cầu: nước Mỹ rạn nứt (Bài 10) (BoxitVN) – Đoàn Hưng Quốc – Bài này tóm lược những phân tích trước đây về 3 cách nhìn khác nhau đối với khoảng cách giàu nghèo trong nước Mỹ. Cách mổ xẻ thứ nhất, là vạch một đường phân chia giữa nhóm siêu giàu (super rich – có thu nhập trung bình 26 triệu USD) với 99.99% dân chúng còn lại. Trong số này gồm các tỷ phú Bill Gates (Microsoft) và Jeff Bezos (Amazon) vốn đã lập nên sự nghiệp vĩ đại từ bàn tay trắng, nhưng ngược lại cũng …
  • Con tin : Món hàng mặc cả của Iran trong đàm phán quốc tế ? (RFI) – Minh Anh – Hệ quả của virus corona đối với chính trị và kinh tế Trung Quốc ; Khủng hoảng chính trị tại Đức ; Bầu cử sơ bộ của đảng Dân Chủ ở New Hampshire… là những chủ đề quốc tế được các nhật báo Pháp ngày 11/02/2020 khai thác rộng rãi. Tuy nhiên, điều làm cho nước Pháp lo lắng nhất là « Vũ khí con tin của Iran », như hàng tít lớn trên trang nhất nhật báo Công giáo La Croix. Bởi vì, ngày hôm nay, tại Paris diễn ra một cuộc tập hợp thầm lặng để đòi chính quyền Teheran trả tự do cho bà Fariba Adelkhah và Roland Marchal, bị bắt tại Iran khi về thăm người thân
  • Manila hủy Hiệp ước cho phép quân đội Mỹ hiện diện tại Philippines (RFI) – Trọng Thành – Chính quyền của ông Duterte vừa đưa ra một quyết định có ảnh hưởng hệ trọng đến quan hệ Mỹ-Philippines. Manila thông báo khởi động thủ tục hủy bỏ Hiệp Ước Thăm Viếng Quân Sự với Mỹ. Nhiều người lo ngại chính sách của tổng thống Duterte cắt đứt quan hệ hợp tác quân sự với Washington sẽ làm suy yếu khả năng tự vệ của Philippines tại Biển Đông, trước đà bành trướng Trung Quốc.
  • Tham vọng địa chính trị đằng sau Sáng kiến Vành đai và Con đường (BoxitVN) – Trần Hùng biên dịch – Ở biên giới Trung Quốc với Kazakhstan, một thành phố Con đường tơ lụa mới đã mọc lên với tốc độ nhanh đến mức Google Earth còn chưa kịp bắt đầu ghi lại những tòa nhà cao tầng hiện đang nổi bồng bềnh trên màn sương mùa đông của thảo nguyên. Nơi từng là một thị trấn biên giới khó khăn giờ đang có 200.000 người sinh sống, với màn hình video ngoài trời khổng lồ chiếu những đoạn phim tung hô con đường tơ lụa mới, …
  • Trong khủng hoảng, Trung Quốc thật sự cần Mỹ giúp điều gì? (BoxitVN) – Y Chan – Câu trả lời đầu tiên phải là một câu hỏi: Trung Quốc nào? Thứ người dân Trung Quốc yêu cầu và thứ chính quyền cộng sản Trung Quốc muốn là hai cái khác nhau. Bình thường đã khác, trong khủng hoảng, sự khác biệt lại càng rõ hơn. Không làm rõ điều này ngay từ đầu, người ta sẽ dễ dàng rơi vào cái bẫy mà những chính quyền độc tài giăng ra từ xưa …
  • Virus corona : Khủng hoảng chính trị nghiêm trọng nhất tại Trung Quốc sau Thiên An Môn (RFI) – Thùy Dương – Dịch viêm đường hô hấp cấp do virus corona mới gây ra vẫn là chủ đề được báo chí Pháp quan tâm khai thác. La Croix tập trungđề cập đến sự hợp tác của các nhà khoa học trên thế giới để tìm ra phương pháp điều trị và bào chế vac-xin. Báo kinh tế Les Echos chạy tựa trang nhất : « Hệ thống Tập Cận Bình bị virus corona thách thức » và nhận định cách nhà chức trách Trung Quốc xử lý cuộc khủng hoảng y tế đang bị chỉ trích và đã trở thành một thách thức chính trị lớn cho chính quyền Cộng Sản.
  • nCoV làm mất niềm tin vào chế độ (VOA) – Với cái đà ngày càng gia tăng nCoV hiện nay và cung cách kiểm soát bưng bít của chế độ cộng sản, thật là khó để lạc quan tin rằng an toàn và mạng sống của người dân…

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here