Điều Gì Xảy Ra Nếu Obama Không Sinh ở Mỹ?

*Điều Gì Xảy Ra Nếu Obama Không Sinh ở Mỹ?

*NHỮNG TIN NỔI BẬT HÔM NAY:

1-BIẾM-MINH HỌA

2-CLIPS QUAN TRỌNG:

* LỘ BẰNG CHỨNG Obama KHÔNG SINH RA ở Mỹ,Vladimir Putin là TỔNG THỐNG GIÀU THẾ GIỚI
* Rosenstein đã ‘khai sạch sẽ về FBI’ chủ mưu trong Obamagate
* Lộ diện “Tổng Hành Dinh” giật dây biểu tình chống TT Trump chỉ cách Tòa Bạch Ốc 3 km
* Nhạc chế theo bài LẦM của nhạc sĩ Lam Phương
– Dân Mỹ đã LẦM bầu cho OBama

3-FACEBOOK

*DÂN BIỂU TÌNH ĐỔ XĂNG VÀO NGƯỜI CẢNH SÁT VÀ CHÂM LỬA. THẬT LÀ TÀN NHẪN VÔ NHÂN ĐẠO . ĐÂY LÀ BẰNG CHỨNG :

Posted by Nghia Nguyen on Friday, 5 June 2020

4- TIN CHẤN ĐỘNG CẦN BIẾT

*02-6-2020: HILLARY ĐÃ THUA KIỆN VỤ MẤT EMAILS….
* ĐIỀU ÍT AI BIẾT VỀ VỤ BẠO LOẠN CỦA ANTIFA VỪA QUA TẠI MỸ
*NGUYỄN QUANG DUY: Người Việt tại Úc biểu tình
chống ảnh hưởng của Trung cộng.
* Nguyễn Ngọc Duy Hân: Vui buồn chuyện cái khẩu trang
*BẢN TÌNH CA CỦA MỘT NGƯỜI TỊ NẠN
* Thảm Trạng Gia Đình VN Tại Mỹ
* Gái mại dâm mùa cô-vít
* Bạn có biết ông ấy là ai không?

5-KÍNH MỜI NGHE NHẠC & ỦNG HỘ WEBLOG MỚI.

          XUÂN KHỎA THÂN
*Thơ SA CHI LỆ Nhạc MAI ĐẰNG Tiếng Hát HÀ THANH


https://hangoc2020.blogspot.com/

6-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

*GIỚI THIỆU NHỮNG THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*TRẦM VÂN *THANH THANH *ĐỖ CÔNG LUẬN *
*HÀN THIÊN LƯƠNG *NGUYỄN NHƠN * NGUYỄN CANG *THẢO CHƯƠNG TQV *Ý NGA *THÁI HUY *NGỌC QUYÊN *ĐẶNG QUANG CHÍNH * KIỀU PHONG*

***
7-DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

*NGUYỄN TRỌNG HIỀN *LÝ ĐỨC QUỲNH *LIÊU XUYÊN *DUY ANH *THAMDUONG THI TẬP*DIỆP THANH *TÍM *ĐINH TƯỜNG *THÁI HUY *HỒ NGUYỄN *MINH THÚY *NHƯ THU *SONGQUANG *MAILOC *NHẬT HỒNG NGUYỄN THANH VÂN *PHAN THƯỢNG HẢI *HƯƠNG LỆ OANH *CAO MỴ NHÂN *UYÊN QUANG *

***
*BIẾM-MINH HỌA
*
**
LỘ BẰNG CHỨNG Obama KHÔNG SINH RA ở Mỹ,Vladimir Putin là TỔNG THỐNG GIÀU THẾ GIỚI


***
Rosenstein đã ‘khai sạch sẽ về FBI’ chủ mưu trong Obamagate


***
Lộ diện “Tổng Hành Dinh” giật dây biểu tình chống TT Trump chỉ cách Tòa Bạch Ốc 3 km


***
Nhạc chế theo bài LẦM của nhạc sĩ Lam Phương
– Dân Mỹ đã LẦM bầu cho OBama


***
*TIN CHẤN ĐỘNG CẦN BIẾT

*02-6-2020: HILLARY ĐÃ THUA KIỆN VỤ MẤT EMAILS…
***
* ĐIỀU ÍT AI BIẾT VỀ VỤ BẠO LOẠN CỦA ANTIFA VỪA QUA TẠI MỸ
Bọn ANTIFA suýt làm hại được TT Trump, đó là sự thật, khiến ông phải di tản xuống hầm. Đảng Dân chủ Mỹ nắm quyền bang Washington đã tiếp tay cho ANTIFA khi từ chối không điều động cảnh sát đến ứng cứu phủ tổng thống vào tối ngày 29/5, khiến 60 cận vệ của phủ chống trả bị thương, đây là sự việc cực kỳ nghiêm trọng nếu biết rằng số cận vệ phủ tổng thống chỉ khoảng 200 người là cùng, nhưng bị giới báo chí chống Trump lờ đi, còn mỉa mai ông hèn nhát. Mọi việc chỉ được ổn thỏa khi lực lượng Vệ binh Quốc gia (thuộc bên Quân đội) đến ứng cứu kịp thời.

Đến sáng ngày hôm sau, khi tổng thống Trump đi bộ đến viếng nhà thờ quốc gia bị tàn phá và đọc diễn văn, thì bọn bạo loạn, ANTIFA vẫn đứng đông xung quanh đó và thống đốc đảng Dân chủ vẫn từ chối điều động cảnh sát đến dẹp loạn. Vẫn nhờ Vệ binh Quốc gia can thiệp thì tổng thống mới đến được. Đó có lẽ là những giây phút căng thẳng nhất của TT Trump khiến khuôn mặt ông mệt mỏi thấy rõ. Người ta tìm thấy một xe chứa đầy bom gần phủ tổng thống, nghĩa trang và các tượng đài lính Mỹ tử trận bị bọn bạo loạn, ANTIFA cày xới, phá nát.

Đó cũng là điều dễ hiểu tại sao ngay sau đó chính phủ Mỹ liệt tổ chức ANTIFA thân cộng sản này là tổ chức khủng bố và sẽ truy lùng đến cùng từng tên một. Hôm nay, mình thấy rất yên tâm khi thấy lính đặc nhiệm bắn tỉa Mỹ có mặt bảo vệ xung quanh phủ tổng thống, cho thấy họ đã được lệnh bắn hạ từ xa bất cứ kẻ nào không phận sự đến gần phủ tổng thống, qua đó sự an toàn của TT Trump được đảm bảo. Thật không thể tin nổi chỉ qua một đêm mà nước Mỹ xảy ra quá lắm chuyện nguy hiểm cho cả tổng thống và nước Mỹ. Cẩn thận không thừa !!!
GOD BLESS AMERICA
GOD BLESS PRES. DONALD J. TRUMP

Trân trọng
Tín Bùi Chân
***
*NGUYỄN QUANG DUY: Người Việt tại Úc biểu tình chống ảnh hưởng của Trung cộng.

Nguyễn Quang Duy

Chiều Chủ nhật ngày 7/6/2020, Cộng Đồng Người Việt Tự Do tổ chức một cuộc biểu tình phản đối Chính phủ tiểu bang Victoria âm thầm ký kết những hợp đồng với Trung cộng đi ngược lại lợi ích nước Úc.
Cuộc biểu tình diễn ra trước Quốc Hội Victoria với sự tham dự của đại diện các sắc tộc Trung Hoa lục địa, Đài Loan, Tây Tạng, Uyghur (Duy Ngô Nhĩ), Hong Kong và một số người Úc.
Ông Nguyễn văn Bon, Chủ tịch Cộng Đồng Liên Bang và Victoria cho biết:
“Cộng đồng đã nhiều lần thông báo đến đồng bào những sai lầm của Chính phủ tiểu bang Victoria, hôm nay luật cho phép chúng ta biểu tình giữ khoảng cách 1,5 m, chúng ta sẽ liên tục biểu tình cho đến khi nào quan điểm của chúng ta được Thủ Hiến Daniel Andrews lắng nghe.”

Bản Ghi Nhớ với Trung cộng…
Câu chuyện bắt đầu vào tháng 10/2018, Thủ Hiến Victoria Daniel Andrews âm thầm ký một Bản Ghi Nhớ với Bắc Kinh đồng ý tham gia chiến lược “Vành đai – Con đường”.
Phía Trung cộng đề nghị ông Andrews giữ bí mật việc ký kết và ông đã nghe theo, vài tuần sau câu chuyện bị tiết lộ buộc ông phải công bố Bản Ghi Nhớ. Ông Andrews cho biết đây chỉ là bản ghi nhớ giữa 2 Chính Phủ không mang tính pháp lý.
Chính phủ Victoria là chính phủ tiểu bang duy nhất tại Úc đã ký kết tham gia “Vành đai – Con đường” đi ngược với chủ trương của Chính phủ Liên Bang là cần thận trọng với các khoản đầu tư của Trung cộng và ngăn những cuộc đấu thầu của Bắc Kinh liên quan đến mạng 5G cũng như mạng lưới điện của Úc.
Cả Chính Phủ lẫn Đối Lập ở cấp Liên Bang đều lên tiếng phản đối việc Chính phủ Victoria ký kết với Trung cộng, theo Hiến Pháp Úc chỉ có Chính Phủ Liên Bang mới có quyền ký kết với các Chính Phủ nước ngoài.

Đầu tư tạo công ăn việc làm…
Đến tháng 10/2019, Chính phủ Victoria Daniel Andrews lại âm thầm ký Bản Bổ Túc, nhưng đến nay vẫn chưa công bố cho Bộ Ngoại giao và Thương Mãi biết về các hợp đồng đã ký kết.
Vào cuối tháng 5/2020, bị báo chí chất vấn Thủ Hiến Andrews xác nhận các hợp đồng lẽ ra đã bắt đầu từ cuối tháng 3/2020 nhưng vì đại dịch nên không thể tiến hành.
Nay tình hình đã tốt hơn nên hai bên tiếp tục thảo luận về đầu tư phát triển cơ sở hạ tầng và thương mãi tạo công ăn việc làm cho tiểu bang Victoria.
Chính phủ Liên Bang, đảng Đối Lập tại tiểu bang Victoria và giới truyền thông liên tục đòi hỏi Thủ hiến Daniel Andrews cho công bố các hợp đồng đã ký với Trung cộng nhưng đến nay vẫn chưa có kết quả.
Lãnh đạo Đối lập tại Victoria, ông Michael O’Brien, tuyên bố sẽ hủy bỏ mọi thoả thuận “Vành đai – Con đường” nếu ông đắc cử trong lần tranh cử sắp tới năm 2022.
Lần đầu tiên trong lịch sử nước Úc, một chính phủ tiểu bang thách thức Hiến Pháp Úc, thách thức Chính Phủ Liên Bang, thách thức chính đảng của họ và thách thức người dân đứng về phía ngoại bang, Trung cộng, đây là một trường hợp không thể xem thường.

Luật đầu tư mới “an ninh quốc gia”
Thứ sáu tuần rồi 5/6/2020, Thủ tướng Scott Morrison và Tổng Trưởng Ngân Khố Josh Frydenberg Úc tuyên bố sẽ cải tổ sâu rộng luật đầu tư ngoại quốc nhằm ngăn chận các trường hợp ảnh hưởng đến “an ninh quốc gia”.
Ông Morrison cho biết muốn đầu tư vào Úc các công ty ngoại quốc phải theo các điều khoản của Úc, tuân thủ các quy tắc Úc và mang lại lợi ích cho nước Úc.
Theo Luật mới Tổng trưởng Ngân khố được quyền buộc các nhà đầu tư ngoại quốc trước đây phải bán lại các đầu tư cũ, và các đầu tư mới không được tiến hành, nếu bị đánh giá sẽ tạo rủi ro cho “an ninh quốc gia”.
Luật đầu tư mới sẽ áp dụng một bài kiểm tra “an ninh quốc gia” cho tất cả các khoản đầu tư ngoại quốc có ảnh hưởng đến công nghệ, viễn thông, năng lượng, dịch vụ và đặc biệt là quốc phòng.
Tổng trưởng Ngân khố Đối Lập Jim Chalmers đã công khai ủng hộ Luật đầu tư mới, và Dự luật sẽ được đưa ra Quốc Hội để biểu quyết thông qua vào cuối năm 2020.
Theo Luật đầu tư này tất cả các thỏa thuận của Chính Phủ Victoria Daniel Andrews sẽ bị duyệt xét và kiểm tra nếu vi phạm đến “an ninh quốc gia” sẽ bị hủy bỏ.
Trở lại với cuộc biểu tình có 3 quan tâm được nhiều người chia sẻ:

Nợ Chính Phủ…
Tường trình Tổng Kiểm toán cho thấy trong năm 2018-19, khoản vay của tiểu bang Victoria đã tăng thêm 13,1 tỷ Úc kim lên 62,9 tỷ Úc kim vào ngày 30 tháng 6 năm 2019.
Theo ước tính khoản nợ sẽ tiếp tục tăng thêm 29,7 tỷ Úc kim lên 92,6 tỷ Úc kim vào ngày 30 tháng 6 năm 2023.
Trong tình trạng đại dịch do virus corona gây ra, các khoản nợ sẽ cao hơn ước tính của Tổng Kiểm toán rất nhiều, nếu Chính phủ Andrews vay tiền từ Bắc Kinh thì làm sao tiểu bang Victoria có thể trả lại các khoản nợ này?
Chính phủ Andrews sẽ bán Cảng thành phố Melbourne, giống như năm 2015 Chính phủ Bắc Úc đã âm thầm bán Cảng thành phố Darwin cho Trung cộng?
Nhiều dự án “Vành đai – Con đường” đã trở thành bẫy nợ, khi các quốc gia không đủ khả năng trả lại các khoản vay của họ cho Trung cộng, năm 2017, Sri Lanka đã phải bàn giao cảng Hambantota cho Bắc Kinh.
Pakistan, Myanmar, Bangladesh, Malaysia và Sierra Leone đã phải thương lượng lại, hủy bỏ hoặc rút khỏi các thỏa thuận “Vành đai – Con đường” do chi phí dự án cao hơn dự tính rất nhiều, làm tăng nợ quốc gia gây thiệt hại kinh tế đến các quốc gia tham dự.
Cuối cùng ai sẽ trả những khoản nợ này, chúng ta hay con của chúng ta sẽ phải trả?
Ông Andrews và các đồng nghiệp nên ngồi xuống mà suy nghĩ về những gì họ đang làm cho các thế hệ tương lai tại Victoria.

Chớ tin Bắc Kinh…
Mới tuần trước, Bắc Kinh đã thất hứa với Anh và thế giới biểu quyết Luật An ninh Hong Kong, hủy bỏ cam kết sẽ để thành phố này tự trị trong vòng 50 năm cho đến năm 2047.
Mới hai tuần trước, vào ngày 18 tháng 5 năm 2020, tại Hội nghị của Hội đồng Y tế Thế giới, 134 quốc gia trong số 194 thành viên đã ủng hộ Nghị quyết điều tra nguồn gốc của đại dịch toàn cầu và cách các quốc gia giải quyết nạn dịch.
Do Thủ tướng Úc Scott Morrison kêu gọi mở cuộc điều tra nên Bắc Kinh đã trả thù mặc dù đã vi phạm thỏa thuận Tự Do Thương Mãi Úc – Trung họ ký với Úc vào năm 2015.
Bắc Kinh tuyên bố ngừng mua thịt bò từ bốn công ty thịt của Úc, đánh thuế 80% đối với lúa mạch nhập khẩu từ Úc và đe dọa ngừng nhập khẩu than, quặng sắt, rượu vang của Úc.
Thứ sáu 5/6/2020, Bắc Kinh lại tiếp tục gây chiến tranh thương mãi bằng cách khuyến cáo người dân không du lịch Úc không cho con cái sang du học Úc với lý do nước Úc kỳ thị Á châu.
Điều này hoàn toàn dối trá, đương nhiên xã hội nào cũng có những va chạm giữa các cá nhân có nguồn gốc khác nhau, nhưng Chính Phủ và Luật Pháp Úc luôn đối xử công bằng với mọi thành viên trong xã hội, chống lại việc kỳ thị chủng tộc.
Năm 2020 Trung cộng đã che dấu dịch bệnh xảy ra ở Vũ Hán, tạo ra đại dịch toàn cầu làm chết hằng trăm ngàn người, ảnh hưởng đến kinh tế hầu hết các quốc gia trên thế giới.
Có rất nhiều bằng chứng cho thấy không bao giờ có thể tin được Trung cộng, nhưng không biết vì lý do gì ông Andrews và các đồng nghiệp không nhận ra điều này.

Giữ giá trị Úc…
Trung cộng không phải là một quốc gia tự do, đảng Cộng sản Trung Hoa có toàn quyền làm bất cứ điều gì cho dù nó bất lợi cho người dân.
Thật không may, ông Andrews và các đồng nghiệp đã lắng nghe những người cộng sản Bắc Kinh, thích nghi với các giá trị độc tài của họ, không tham khảo rộng rãi và giữ bí mật chi tiết ký kết với Trung cộng.
Úc là một quốc gia coi trọng các giá trị dân chủ, Chính phủ phải liêm chính và minh bạch mọi chính sách, mọi việc làm, vì thế Chính phủ Victoria không thể tách riêng, cấu kết với Trung cộng đi ngược lại các giá trị và quyền lợi chung của nước Úc.
Đã đến lúc, ông Andrews phải cho người Úc biết, các thỏa thuận ông đã ký kết với nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh.

Tiếp tục biểu tình…
Cuộc biểu tình chống việc làm sai trái của Chính Phủ Daniel Andrews rất cần thiết, nó bảo vệ cho quyền lợi nước Úc và tránh nợ nần cho các thế hệ tương lai.
Vì thế người Việt và các cộng đồng sắc tộc sẽ tiếp tục biểu tình cho đến khi ông Andrews biết lắng nghe tiếng nói của cử tri và của người dân.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
8/6/2020
***
* Nguyễn Ngọc Duy Hân:

Vui buồn chuyện cái khẩu trang
Nội hai chữ “khẩu trang” thôi cũng đã làm tôi nghi ngại, chần chừ mãi mới viết bài tản mạn về đề tài này, vì thấy danh từ này lấn cấn làm sao. Thứ nhất nó có vẻ Tàu, “khẩu” là miệng, “trang” là trang bị. Thứ nhì nó đâu chỉ che miệng, mà còn che mũi và mặt nữa. Còn nếu dùng chữ “mặt nạ” dịch từ chữ “gauze mask / face mask” trong tiếng Anh, thì lại có thể hiểu lầm là các mặt nạ đeo để hóa trang vào các ngày xin kẹo Halloween hay trong các phim ảnh. Thôi thì tạm thời gọi nó là “khẩu trang” theo số đông vậy, cho tới khi biết chữ khác tốt hơn.
Được biết mặt nạ / khẩu trang đã có khoảng 9000 năm trước đây ở khắp nơi trên thế giới, đủ kiểu đủ màu sắc dùng trong các buổi săn bắn, rước kiệu, tụ họp ăn mừng mùa gặt hái, ngày văn hóa, thời trang… Khi nhà thám hiểm người Ý là ông Marco Polo đến Trung Hoa vào thế kỷ 13, ông được một quan lớn của nhà Nguyên mời dự yến tiệc. Marco Polo thấy những người hầu bàn đều đeo quanh miệng một mảnh vải lụa nhằm ngăn không cho hơi thở của họ bám vào thức ăn, Marco có cảm giác an toàn và ăn thấy ngon hơn.
Cũng có loại mặt nạ làm bằng sắt hay thép cứng, để bảo vệ các đấu sĩ trong khi cận chiến thời Trung Cổ. Ngày nay một số môn thể thao có va chạm mạnh như khúc côn cầu, đấu kiếm… người ta vẫn đeo mặt nạ cùng với mũ sắt để bảo vệ đầu. Mặt nạ chống hơi độc là quân trang ra đời khi chiến tranh hóa học xuất hiện. Những người thợ hàn cũng rất cần mặt nạ, vì đó là công cụ để che ánh sáng và sức nóng khi hàn chảy kim loại chế biến thành đồ dùng. Trong y khoa, các bác sĩ, y tá, nha sĩ… luôn đeo mặt nạ y tế khi làm phẫu thuật, mổ xẻ, khám bệnh… Bệnh nhân khi khó thở vẫn thường được đeo mặt nạ oxy để trợ thở.
Phái nữ thì lại dùng trái cây, mật ong, trứng hoặc các sản phẩm bổ dưỡng đắp lên mặt để giữ ẩm làn da, làm mặt mũi tươi mát, trắng trẻo. Người sang giàu còn đắp mặt nạ bằng vàng để làm đẹp, chống lão hóa. Nói chung là có rất nhiều loại mặt nạ, nhiều mục đích khác nhau và đã có từ xa xưa.
Trong phim ảnh, tôi rất thích vở nhạc kịch “The Phantom of the Opera”, nhân vật nam xấu xí với khuôn mặt biến dạng, phải che mặt nạ. Dù đã che mặt nhưng không che được trái tim, bóng ma Phantom này cũng biết yêu và khổ vì yêu. Kế tới là cuốn phim “The Mask”, tạm dịch là “Kẻ đeo Mặt Nạ”, là một bộ phim điện ảnh hài hước của Mỹ sản xuất năm 1994, trong đó nam tài tử Jim Carrey đóng vai chính đã thành công với cách cười rất mới lạ, thâm thúy. Sau đó là loạt phim liên hệ tới mặt nạ như “Iron Man – Người Sắt” – các cuốn 1, 2, 3 và 4 đều đã thành công không kém.
Trong trận dịch lớn năm 1918, hằng triệu người trên thế giới đã chết vì cúm, chính quyền phải bắt buộc mọi người thời đó đeo khẩu trang hầu làm giảm lây lan. Rồi bây giờ trong trận đại dịch Vũ Hán Covid-19 bắt đầu vào cuối năm 2019, chuyện “khẩu trang” bỗng sôi bỏng trở lại, đang là “phụ kiện” bỗng trở thành “chính kiện”! Người ta dự đoán con siêu vi trùng ác hiểm này sẽ tồn tại nhiều năm, nên việc đeo khẩu trang sẽ là điều thiết yếu trong nhiều năm tới, cũng như khi ra nắng thì ta đội nón đeo kiếng râm, khi ra mưa thì ta che dù…
Tản mạn về khẩu trang tôi lại nhớ ngay tới nhân vật đeo mặt nạ sắt Du Thản Chi trong bộ chuyện chưởng “Thiên Long Bát Bộ” của Kim Dung. Du Thản Chi si mê cô gái đẹp nhưng ác độc vô cùng là A Tỷ. A Tỷ yêu Kiều Phong mà không được đáp lại nên rất đau khổ, bèn lấy Thản Chi ra làm trò tiêu khiển. Lạ cái là chàng họ Du này lại “enjoy” khi được hành hạ, miễn sao thấy người yêu được khuây khỏa. Du Thản Chi móc mắt tặng A Tỷ, rồi vui lòng đeo mặt nạ sắt dán luôn vào đầu vì thương tích gây ra bởi A Tỷ. Ngày ấy nếu có dịch Vũ Hán, ai cũng phải đeo khẩu trang như bây giờ thì chắc Du Thản Chi bớt nhìn kỳ quái khác người và chắc sẽ bớt buồn đi nhiều! Nói tới nhân vật trong chuyện chưởng đeo mặt nạ thì cũng phải kể tới Nhạc Bất Quần. Nhân vật này bề ngoài rất quân tử, nhưng ông che một cái mặt nạ vô hình, nham hiểm xảo trá vô cùng. Sau này khi mặt nạ rơi xuống người ta mới biết. Thật tội nghiệp cô Nhạc Linh San và biết bao người khác đã bị ông lừa dối. Trong Kinh Thánh Công Giáo cũng có nói tới kẻ giả hình, chuộng hình thức thích phô diễn mà trong lòng đầy gươm dao. Thời nay cũng có nhiều người đeo mặt nạ ngụy quân tử rất tài tình, để rồi gạt gẫm nhiều người, nhất là những cô gái nhẹ dạ.
Trở lại chuyện thời nay trong cơn đại dịch Vũ Hán Corona này, đại diện chính phủ các quốc gia rất nhức đầu với vấn nạn và bị chỉ trích rất nhiều, xử sao cũng có kẽ hở, khó khăn. Chẳng hạn thủ tướng Nhật Bản là ông Shinzo Abe đã bị dư luận búa rìu vì ra chánh sách đối phó với cơn dịch khá chậm trễ, nhất là khi ông tuyên bố sẽ phát 2 khẩu trang vải có thể tái sử dụng cho mỗi gia đình Nhật ở khu vực lây nhiễm. Người dân mỉa mai rằng 2 cái thì quá ít, chỉ đủ để làm vật lưu niệm mà thôi. Ông Trump cầm đầu nước Mỹ thì khỏi nói, truyền thông suốt ngày ra rả vạch lá tìm sâu, bàn tán đủ điều. Ông Trudeau – Thủ Tướng đẹp trai của Canada cũng bị trách quá yếu, đến bây giờ mà vẫn làm ăn, ký những hợp đồng tiền triệu với Trung Cộng. Tỷ phú Bill Gate cũng đang bị phanh phui nhiều chuyện không hay liên hệ tới Tàu Cộng. Sinh hoạt cả thế giới đang bị khó khăn, nhiễu nhương từ trong ra ngoài, từ lớn tới nhỏ.
Quan niệm về việc đeo khẩu trang cũng thay đổi tùy quốc gia, tùy thời gian, nhiều khi rất trái ngược nhau. Chẳng hạn trước đây các bác sĩ không được phép đeo mặt nạ y tế N95 ở ngoài phòng làm việc. Chuyện xảy ra cho bác sĩ gây mê Henry Nikicicz tại bệnh viện El Paso (Texas, Hoa Kỳ) đã làm nhiều người thắc mắc. Sau khi mổ cho bệnh nhân, bác sĩ Henry đã đeo mask N95 đi bên ngoài hành lang để tiếp tục tránh vi trùng, nhưng ông bị đình chỉ công việc và không được trả lương vì trái luật bệnh viện. Luật gì mà lạ thế không biết, chắc cũng phải có lý do chính đáng, nhưng tôi chỉ đọc tin thoáng qua, quý vị nào quan tâm xin tìm hiểu dùm.
Theo tờ New York Times, Phần Lan là quốc gia hiếm hoi biết lo xa tích trữ thiết bị y tế, luôn chuẩn bị số khẩu trang cần thiết trong những năm qua – bên cạnh dầu, ngũ cốc và các dụng cụ khác – nên trong cơn dịch cúm Corona này đã không bị “cháy hàng”. Còn lại các nước khác thì đa số đều khốn đốn vì thiếu khẩu trang, không tồn trữ trong kho nên không có để xài trong mùa dịch. Có lẽ do nhu cầu quá cần kíp, nên Trung Cộng lại càng thêm cẩu thả gian dối, chế tạo nhiều mặt nạ thiếu phẩm chất, nên đã bị Uỷ ban châu Âu rồi Thống đốc ở California đình chỉ không chịu tiếp tục mua hàng, số tiền thiệt hại về phía Tàu Cộng lên tới hàng trăm triệu đô Mỹ. Những khẩu trang y tế này mang tên N95 vì khả năng ngăn cản vi trùng, bụi và phấn hoa lên tới 95%. Tàu Cộng làm tệ đến nỗi chỉ che chắn được 1%, thật là quá vô trách nhiệm đáng bỏ tù. Để che vi trùng xâm nhập, khi đeo N95 vào người ta sẽ rất khó thở. Mà nếu còn thấy dễ thở thì chắc là đã đeo sai cách hoặc đã mua nhầm hàng giả. Lại có chuyện “nổi cộm” là hai học sinh Trung Quốc bất ngờ tử vong trong lúc vừa đeo khẩu trang vừa chạy trong giờ thể dục. Lãnh đạo ngành Giáo dục Trung Quốc qua đó đã quyết định hủy bỏ môn chạy ra khỏi chương trình trong học kỳ này. Chuyện này có nhiều chi tiết “lạ”, thế nhưng vì “ma-zde in” Trung Cộng nên thôi không bàn chi tiết chi cho mệt.
Đeo khẩu trang che mặt cũng có cái hay, không ai phân biệt được ai xấu ai đẹp nữa, khỏi tốn tiền và thì giờ phấn son trang điểm, khỏi tốn tiền mua kem chống nắng luôn. Cũng có chuyện vui cười diễu ông chồng chở vợ đi chợ, khi về tới nhà mới biết mình đã chở bà khác về, vì đeo mặt nạ kiểu giống hệt nhìn không ra! Trước đây nếu đeo mặt nạ vào ngân hàng thì bị xem là cướp nhà bank rồi cảnh sát sẽ hỏi thăm ngay, nay nếu khách hàng vào nhà băng đeo khẩu trang, nhân viên sẽ vui vẻ phục vụ. Các ngân hàng luôn có máy thâu phim 24 giờ liên tục, khi rủi ro bị cướp sẽ dựa vào những khúc phim này để tìm ra thủ phạm, bây giờ khách hàng công khai che mặt kín mít, tìm tướng mạo kẻ cướp cách nào đây?
Có người rất khôi hài bảo nhau đeo khẩu trang dù chỉ ở nhà một mình, không phải để tránh vi trùng mà để che bớt cái miệng lại để khỏi ăn, vì cấm cung ở nhà “buồn tình” sẽ ăn nhiều rồi mập ra. Đây là vấn nạn của người ở Âu Mỹ, không đi ra ngoài chơi, các phòng tập thể dục không mở cửa, ở nhà ăn riết thì cơ hội chết vì béo phì có lẽ còn cao hơn chết vì virus Vũ Hán nữa.
Bạn có thích trở thành người nổi tiếng không? Được biết đến kể cũng sướng nhưng cũng thật là phiền đấy các bạn ạ. Đi đâu, làm gì cũng bị soi mói, phê phán. Chuyện là sau khi cách ly nằm nhà do một nhân viên trong văn phòng con gái tổng thống Trump bị nhiễm Covid, mới đây ngày 15 tháng 5 năm 2020, truyền thông đã cho lên “tít” lớn hình cô Ivanka Trump ra đường với chiếc khẩu trang màu đen, khác với ông bố nhất định không chịu đeo đồ che miệng – trừ lần đi thăm hãng xe Ford thì ông Trump chỉ đeo chút xíu cho có lệ rồi bỏ vào túi. Truyền thông luôn rình rập, chụp cho được hình các người nổi tiếng đeo khẩu trang. Mà không đeo thì càng bị chụp hình và phê phán nhiều hơn. Nhà báo cũng soi mói xem các người nổi tiếng giữ luật cách ly, ăn nói như thế nào. Sau vụ Thống đốc Cali bị hỏi ông cắt tóc ở đâu mà lên TV nhìn gọn đẹp thế, thủ Hiến của tỉnh bang Ontario, Canada cũng bị báo chí théc méc vì ông ra luật hạn chế gặp gỡ tụ họp, mà ngày Hiền Mẫu tháng 5 vừa qua lại để các con gái tới thăm. Ông Doug Ford phải vội vã đính chính là số người họp mặt tại nhà ông giới hạn chỉ 6 người, chính con rể hay bạn trai của con gái mà cũng đã không được tới dự. Một người bạn mừng sinh nhật đứa cháu ngoại đầu tiên trong gia đình, hội họp chừng 10 thành viên nên đã bảo con cái không đứa nào được đăng hình ảnh trên “phây” kẻo bị rắc rối. Rõ khổ, không biết chừng nào mới được “độc lập tự do” hội họp như trước đây, đi tiệm cắt tóc không bị cho là phạm tội!

Việc đeo “khẩu trang” ngày nay đang bị chính trị hóa. Phe Cộng Hòa bên Hoa Kỳ muốn tự do, chủ trương mở cửa kinh tế sớm nên không thích đeo mask, ngược lại phe Dân Chủ muốn “trùm mền, bế quan tỏa cảng” nằm nhà, thì lại hô hào đeo mặt nạ. Có người sống ở khu vực đa số theo đảng Dân Chủ, người này đeo khẩu trang ra đường liền bị chửi: “Hey, che mặt thì đi chỗ khác chơi”! Ngược lại có nơi không đeo mask thì không được vào cửa, thậm chí có thể bị phạt “vi cảnh” nhiều tiền. Người Á Đông ở hải ngoại lúc này dễ bị kỳ thị, lầm tưởng là người Tàu mang vi trùng Vũ Hán vào làm hại thế giới, nên đã bị vài nhóm dân địa phương rủa xả đuổi về Tàu, thái độ rất quá khích. Chiều chiều ông xã hay rủ tôi chạy xe đạp vòng vòng chung quanh nhà, tôi cũng thích ra ngoài vận động chút chút vì làm việc bằng computer ở nhà cả ngày cũng tù túng, nhưng lại cũng hơi ớn ớn, sợ bị chửi là Tàu và bị xua đuổi. Anh bạn thân nghe thế bèn khuyên tôi đội nón có in chữ “Việt Nam” khi ra đường, như vậy tự khắc sẽ minh định được mình không phải là Ba Tàu. Bạn có đồng ý rằng lời khuyên này quả là “diệu kế” không?
Tiến sĩ Yinxuan Huang – một nhà nghiên cứu xã hội học tại Đại học Manchester – đã tìm hiểu hiện tượng “Maskaphobia”: Sự phân biệt đối xử và phân biệt chủng tộc đối với những người đeo khẩu trang. Ông Huang cho biết có sự xung đột tư tưởng rất lớn giữa phương Đông và phương Tây về việc này. Vấn đề khá phức tạp dài dòng nên thôi, tôi không dám lạm bàn ở đây.

Phong trào đeo khẩu trang cũng đang được “fashion hóa”. Có bà thì sắm nhiều khẩu trang đủ sắc đủ tông. Áo màu gì, sơn móng tay màu gì thì che miệng màu đó cho “match”, từ trên đầu xuống tới giày dép tạo thành một bộ màu sắc tiệp với nhau nên nhìn rất “sang chảnh”. Cũng có anh mang khẩu trang in hình lưỡi bò với gạch chéo chống China. Có chị dùng nền vàng với ba sọc đỏ, như màu cờ Việt Nam Cộng Hòa để tỏ lòng yêu nước. Nhưng lại có người hát bài “I can you”, vì cho rằng như vậy có thể bị hiểu lầm là VNCH đang bịt miệng không cho nói! Thế mới thấy làm cái gì cũng có thể bị hiểu lầm, bị nhìn theo góc cạnh khác – luôn luôn có hai mặt của vấn đề. Riêng tôi thích loại khẩu trang có thể giặt để xài lại, nhất là loại làm bằng chất trong suốt “see through” để còn lộ mặt được. Tôi không thích loại đen thui tùm hụp kín mít. Các nhà thiết kế thời trang đã từng làm những bộ áo tắm bikini bằng vàng nạm kim cương giá hằng triệu đô, tương lai chắc là sẽ có các buổi trình diễn thời trang với các kiểu khẩu trang mới lạ, quý giá cho dân nhà giàu và giới minh tinh màn bạc. Bạn muốn kiếm tiền lời thì hãy đầu tư vào các chương trình này nhé. Được biết các công ty làm thuốc đang đánh bài sản xuất thật nhiều vaccine chủng ngừa Corona Virus dù chưa được “approve”, chờ khi vừa được FDA chấp thuận là tung ra bán ngay cho kịp thời cơ. Ai muốn mua stock của họ thì mại dzô, nhất 9 nhì bù!
Giữa muôn màu sắc, kiểu cọ của các loại khẩu trang khắp nơi thì tại Kỳ Sơn tỉnh Nghệ An, người ta đưa lên Facebook những tấm ảnh chụp học sinh phải dùng khẩu trang bằng giấy vì không có tiền mua loại đàng hoàng. Các em tới lớp với tấm giấy che mặt để tuân thủ luật lệ do nhà nước đề ra. Những tấm hình này phơi bày sự thiếu thốn nghèo đói của người dân, không xa hoa “hoành tráng” như đảng Cộng Sản luôn tuyên truyền, hãnh diện khoe khoang. Lại cũng có hình ảnh của người che mặt bị khó thở, bèn “phát huy sáng kiến” khoét hai lỗ ở mũi để thở cho thoải mái. Chèn ơi, đeo như vậy thì đeo làm chi. Cũng mới ra lò loại khẩu trang có nắp tròn bằng plastic ở miệng, khi ăn uống thì mở ra đóng vào như đóng nắp hộp, không phải tháo nguyên cái khẩu trang ra chi cho phiền phức.

Mẫu khẩu trang vải được ướp lạnh chưng bày trong các máy bán hàng tự động đang rất phổ biến ở Nhật Bản. Các miếng che miệng này được giữ ở khoảng 4 độ C, bán rất chạy khi vào hè nóng nực tại các tỉnh như Yamagata. Như vậy vào mùa đông sẽ cần khẩu trang được hấp nóng, mùa nào thức đó mới hợp nhu cầu người tiêu dùng.
Ngày nay mọi người phải đeo khẩu trang là chuyện bình thường, nhưng đã có các bức tượng mà cũng phải đeo mặt nạ mới lạ chứ! Thật thế, có ngôi chùa nổi tiếng ở Bangkok, Thái Lan đã đeo vải che mặt cho bức tượng Phật khổng lồ. Các tác phẩm điêu khắc lớn ở các địa điểm tham quan khắp thế giới cũng được che miệng để “làm gương”, nhắc nhở mọi người giữ luật bảo vệ sức khỏe cho nhau. Thậm chí các thân cây trong công viên thành phố cũng được đeo khẩu trang dù cây không có miệng! Chữ “khẩu trang” trong trường hợp này thì sai nghĩa hẳn rồi!

Chuyện vui buồn về khẩu trang cũng được tiếp diễn với các đoạn video ngắn, thâu cảnh con chó biết tự đeo mảnh vải che miệng cho mình một cách thành thạo. Các khúc phim này đã được rất nhiều người xem, “câu like” rất thành công. Bức tranh hoạt họa cô mèo xinh xắn bị che miệng, than thở thế này rồi làm sao bắt chuột cũng là đề tài làm người ta cười trong mùa Covid. Mới đây nhất, thử nghiệm để chó đánh hơi tìm ra xem ai đang bị Cô-Vi hành cũng là đề tài nóng bỏng. Chuyện chó biết đánh hơi phát hiện có ma túy là chuyện “xưa rồi Diễm”, chó bây giờ đang được huấn luyện để ngửi ra mùi cô Vi!
Hình chụp cô dâu chú rể thời đại “mắc dịch” đã phải đeo khẩu trang trong lúc đám cưới là hình đặc biệt có lẽ chỉ có ở thời đại của Cô Vi này. Chuyện không diễu chút nào là các linh mục tại Việt Nam khi cử hành Thánh Lễ đã phải mang khẩu trang trên bàn thờ.
Việc kiện tụng, tranh cãi luôn xảy ra khắp nơi, nhưng mùa đại dịch các vụ kiện càng xảy ra nhiều hơn, như vụ 116 gia đình có người thân qua đời vì Covid 19 đang kiện chính phủ Tây Ban Nha. Các vụ kiện khác liên hệ tới việc mở cửa hay đóng cửa các cơ sở thương mại cũng đang nở rộ sôi nổi. Các sinh viên lên tiếng kiện trường đại học cũng là chuyện dễ hiểu. Mỗi sinh viên trước học kỳ phải đóng học phí rất cao, bao gồm tiền trường, tiền trả cho thầy cô, tiền sử dụng phòng gym để tập thể dục, mà bây giờ phải cách ly xã hội không được tới trường, thì phải kiện để đòi tiền học phí lại chứ. Học online chắc chắn không kết quả như học trực tiếp với thầy cô thật, các em lại cần gặp nhau để trao đổi, có hứng thú tìm hiểu, tranh đua, cần có bầu khí không gian thích hợp. Các em bây giờ phải ca bài “Trả lại em yêu khung trời đại học…” vì vùng trời hoa mộng ấy nay còn đâu, tốn tiền để chỉ đọc bài vở trên mạng khi nằm nhà, trong khung cảnh bố mẹ ra vào thường xuyên đốc thúc, cằn nhằn thì chán chết. Bên nào thắng bên nào thua qua các vụ kiện tụng này thì chưa ai biết, chỉ biết chắc chắn mùa này là mùa các luật sư tha hồ hốt bạc.

Trong khi thực hành luật cách ly, một số nơi đã trở lại hình thức họp chợ ngoài trời, tức là không tụ họp buôn bán trong mall, trong nhà nữa mà ra bãi đất trống, giống như một chợ trời lộ thiên, chia ô cách nhau 2 mét theo đúng luật đòi hỏi. Chúng ta đang trở lại thời nhóm chợ miền quê ở Việt Nam chăng?
Hiện đang có những “app” nhỏ có thể cài đặt trong cell phôn, nguyên tắc cũng như chức năng định vị của GPS, có thể mách cho cơ quan thẩm quyền biết ai đang bị cách ly mà dám đi ra ngoài. Hay là “app” sẽ cho biết nếu trong thời gian qua mình có vô tình đến gần người nhiễm vi trùng Covid 19 không, nhờ thế sẽ mau chóng đi thử nghiệm trước khi bệnh cúm phát nặng. Nhưng cái “app” này hiện chỉ được chính thức áp dụng ở Đại Hàn, tại Âu Mỹ luật “Privacy” bảo vệ tự do cá nhân không ai muốn mình bị theo dõi, nên chưa được phổ thông lắm.
Khi nạn dịnh lan tràn, một số đông tù nhân ở Ohio nước Mỹ bị lây nhiễm vi trùng nên được trả về tư gia, nhà tù không dám chứa nữa, thế nên một số tù nhân nơi khác lại mong mình lây bệnh để được thả về nhà. Họ cố tình uống chung chai nước, gần gũi cọ quẹt cố ý mời “Cô Vi” xâm nhập vào người. Thế mới biết Tự Do là quý vô cùng, chẳng thà lây nhiễm vi khuẩn có thể chết người để được về nhà, còn hơn phải ngày ngày gỡ lịch sống trong tù. Nhưng rất tiếc chính phủ đã phải ngưng không dám thả tù nhân về nhà sớm nữa, vì những người dân chung quanh than phiền họ không cảm thấy an toàn khi “thứ dữ” được ra khỏi tù sớm, sẽ tiếp tục quậy phá họ.

Việc tháo bỏ luật cấm cung được chính quyền cấp trên trao lại cho từng địa phương quyết định riêng, cũng làm xảy ra chuyện buồn cười. Ngày xưa khi chia đôi đất nước Việt Nam, đã có bài hát “Chia đôi dòng sông Thương, nên bên đục bên trong”, nay hai nhà hàng ở ngay biên giới, cách nhau chỉ một con đường mà cảnh tượng nhìn khác hẳn. Bên cho thông thương thì tấp nập khách sắp hàng để được vào ăn, bên vẫn còn cấm cửa thuộc tiểu bang khác nên im lìm. Hai bên nhìn nhau mà lệ ứa, dù chỉ cách nhau trong gang tấc. Có nhiều nhà hàng, cửa hiệu đã bị phạt vì nhận hơn số khách hàng được quy định. Việc tranh cãi, méc moi nhau đang tiếp tục làm cảnh sát rất nhức đầu.
Tại Detroit Hoa Kỳ, ông Robert Sinclair Tesh, 32 tuổi đã bị cảnh sát bắt vì tội hăm doạ giết Thống Đốc Michigan là bà Gretchen Whitmer, vì bà chưa “xả cảng” cho khu vực này hoạt động buôn bán trở lại. Nếu bị kết án, Tesh có thể bị tù nhiều năm vì ở Mỹ mở miệng hăm doạ đến tính mạng người khác là tội rất nặng. Nhiều nơi cũng biểu tình, đòi tự do mở cửa buôn bán, sinh hoạt. Tổng thống xứ Ba Tây cũng tuyên bố đóng cửa cách ly là thất bại vì sẽ biến người dân cả nước thành dân nghèo do kinh tế không phát triển. Cô phát ngôn viên mới của ông Trump – nàng Kayleigh McEnany tóc vàng xinh đẹp cũng đã chia sẻ cô bị ung thư ngực, mà phải ngưng không được tái khám như thế rất có hại cho sức khỏe của cô. Cô ủng hộ ông Trump muốn tất cả mau trở lại sinh hoạt bình thường, cứu lấy nền kinh tế và cứu cả về tinh thần, vì người Mỹ không chịu nổi sự gò bó sẽ dễ có ảnh hưởng tới tâm thần.
Bàn về khẩu trang, có lẽ chuyện sau đây là chuyện buồn nhất đã xảy ra tại thành phố Flint, tiểu bang Michigan vào tháng 5, 2020. Chỉ vì một cái mặt nạ mà một người chết, 3 người khác sẽ lãnh án tù chung thân, qua đó các bà vợ, nhiều đứa con bị ảnh hưởng nặng nề. Số là ông làm bảo vệ cho tiệm Dollar Family ở Flint đã quá sốt sắng khi thi hành công việc, bắt buộc hai mẹ con khách hàng vào tiệm phải đeo khẩu trang. Người khách hàng này không chịu, lời qua tiếng lại gây gỗ, bà nóng nảy nhổ cả nước bọt vào mặt ông bảo vệ. Mua hàng xong, bà còn chưa nguôi cơn giận, về méc với chồng rồi 3 người tất cả đã trở lại tiệm, bắn chết ông Security này. Chuyện khác là có một ông cha dượng 42 tuổi – Hargrove ở Atlanta cũng đã bắn con riêng của vợ vì cãi vả với nhau liên hệ tới Covid, thằng nhỏ lì lợm này không chịu cách ly mà còn cãi bướng.

Người “Tây” thì hay rắc rối thế, riêng người Việt ở hải ngoại lại rất tốt bụng, luôn tỏ lòng biết ơn đất nước đã cưu mang mình qua nhiều hành động cụ thể. Qua mùa dịch Vũ Hán, các tiệm Nail, chùa chiền, nhà thờ, các cá nhân đã may, tặng rất nhiều khẩu trang, bao tay cho người già, nhân viên y tế khu vực mình. Tỷ phú Chính Chu – chồng ca sĩ Hà Phương – cũng được truyền thông nhắc tới khi mua số lượng lớn khẩu trang y tế để hỗ trợ các bệnh viện, trường học…
Qua cơn đại dịch Cororna này, nhiều chuyện đã thay đổi hẳn: “Ngày xưa du lịch thì sang, bây giờ du lịch cả làng cách ly”, ngành du lịch, du thuyền, máy bay, xe hơi, công ty cho mướn xe lâm vào tình trạng kinh tế nguy kịch.
Hình ảnh lãng mạn vuốt tóc, lau nước mắt cho người yêu bây giờ không phải là hình ảnh nên thơ nữa, mà đã tạo ra nhiều thắc mắc: Trước hết tóc nàng cắt nhuộm ở đâu mà đẹp thế trong khi tiệm cắt tóc đang bị ngưng hoạt động. Kế đến hai người không cùng địa chỉ mà đứng gần nhau thì quả là phạm luật cách ly rồi, lại không đeo khẩu trang, không giữ vệ sinh dám sờ vào mặt nhau. Chàng có rửa tay trước và sau khi lau lệ cho nàng hay không? Và tại sao nàng lại phải khóc, có bị ai “abuse” áp bức gì không? Rõ khổ cho thời đại ngày nay phải không các bạn?!
Qua cơn dịch này, phía các ông nhiều người cũng đã biết vào bếp, các trang mạng dạy nấu ăn được truy cập tối đa. Khi lệnh mở cửa lại được ban hành, các nhà hàng được sinh hoạt lại nhưng phải tuân thủ nhiều luật lệ mới. Thí dụ không được để mắm muối, muỗng đũa sẵn trên bàn nữa, cách phục vụ tại nhà hàng buffet, dim sum phải thay đổi tránh không được các “bàn tay chuối mắn” đụng chạm vào. Một số nhà nội trợ bây giờ nấu ăn, rồi giao thức ăn tận nhà với giá rẻ hơn nhà hàng nhiều, kiểu này hệ thống nhà hàng sẽ bị khó khăn thêm, đến nỗi một số quyết định đóng cửa tiệm cho rồi. Hiện chỉ có tiệm bán khẩu trang, thuốc rửa tay, nhà quàng chôn xác chết, tiệm cầm đồ là phát đạt. Được biết do nạn thất nghiệp cao, người ta đã phải đi cầm đồ khá nhiều. Tiệm bán xe đạp cũng có doanh thu cao hơn nhiều, vì người ta cần thư giãn thể dục thể thao ngoài trời cho khuây khỏa.

Cũng xin mở ngoặc loan tin buồn cho quý vị hút thuốc lá, các nhà nghiên cứu đã làm thống kê cho biết người hút thuốc sẽ có 30% cơ hội cao hơn để lây nhiễm Cô-Vi, và khi phát bệnh thì cũng sẽ khó điều trị hơn. Điều kinh sợ hơn là khi bị bệnh, ngay cả con tinh trùng của người đàn ông nhiễm bệnh cũng có mầm mống Covid trong đó! Ôi chao, con siêu vi trùng này “siêu” thật.
Tản mạn linh tinh nãy giờ coi bộ cũng dông dài lắm rồi, tôi xin tạm dừng. Dù bài viết đôi khi hơi bi quan nhưng vẫn mong người đọc “mua vui cũng được một vài trống canh” trong mùa cấm cung Vũ Hán này. Chúc bạn đeo khẩu trang đúng cách, không bao giờ gặp người giả quân tử đeo mặt nạ để gian dối, lừa gạt mình. Nhất là chúc bạn luôn vui khoẻ, mọi sự an lành và xin cùng nhau cầu nguyện cho thế giới được mau chóng vượt qua đại nạn này.
Nguyễn Ngọc Duy Hân
***
**BẢN TÌNH CA CỦA MỘT NGƯỜI TỊ NẠN
Hai năm sau ngày đất nước chia đôi, từ miền Bắc hoang tàn, tôi lặn lội tới vùng giới tuyến mong vượt thoát vào miền Nam tự do. Lần tới gần sông Bến Hải, đêm tối âm u bờ Bắc, tôi đã nhìn thấy cầu Hiền Lương vì bờ Nam rực sáng ánh đèn. Trên cột cờ cao vút, bóng cờ vàng sọc đỏ lung linh. Giọng ca ngọt ngào từ loa treo vọng về miền Bắc: “…sông Bến Hải là nơi chia cắt đôi đường… hỡi ai… lạc lối… mau quay… về đây …!” Tôi đứng đó chơi vơi định hướng, đăm đăm nhìn cờ vàng bên kia bờ sông lịch sử, uống từng lời ca trong cơn đói khát, rồi bừng tỉnh, lao lên phía trước. Từ đâu đó, mấy cái nón cối xông ra. Tôi bị trói hai tay bằng sợi thừng oan nghiệt, theo nón cối về lại địa ngục trần gian.

Mười chín tuổi, lao tù đầy đọa, tôi đã mất mẹ, mất cha, bị qui là tư sản, xa vắng họ hàng vì chia rẽ giai cấp. Tôi mất Hà nội là nơi tôi sinh ra làm người Việt Nam. Không có tang cha khi cha gục xuống, không có tang mẹ khi mẹ xuôi tay, không hy vọng có đám cưới đời mình. Bạo quyền cộng sản Việt Nam bắn giết hàng trăm ngàn người bị qui là địa chủ. Nhiều trăm ngàn người bị tập trung lên rừng, để lại vợ con không nhà không đất. Thời gian làm ngưng nước mắt, oán than cũng vô ích, chỉ còn tiếng kêu vang vọng khắp miền: “Chúng tôi muốn sống!”

Hai mươi lăm năm sau (1981) tôi vượt biển, thoát tới Hong Kong. Bốn mươi bốn năm từ lúc chào đời, tôi thành người tị nạn cộng sản. Ngày tiếp kiến phái đoàn Mỹ xin đi định cư, một ông Mỹ dáng nghiêm trang, nghe tôi trả lời, đột nhiên hỏi “Anh có biết nói tiếng Pháp?”. Tôi nhìn ông, giọng run run: “L’exilé partout est seul!” (Kẻ lưu đày nơi đâu cũng cô độc). Ông gật đầu, hiểu cả tiếng Tây, hiểu lòng tôi đau xót. Xưa tôi học trường Albert Sarraut, Hà Nội.

Đứng bên rào kẽm gai, sau dãy nhà tôn của trại tị nạn Hong Kong, một mình, suy tư thân phận. Tôi sẽ đến nơi xứ lạ là nước Mỹ xa xôi, tìm quê hương mới, chỉ trở về khi đất nước Việt Nam tự do, không còn cộng sản. Đứa bé chừng 5, 6 tuổi, tung trái banh, toan bắt thì trượt chân trên sân trại. Tôi đã kịp giang tay đỡ cháu khỏi ngã thì người đàn bà chạy tới, đứng im, lặng lẽ nhìn tôi. Tiếng trẻ thơ kêu “Má”, tôi nhìn nàng… Sự thầm lặng và ánh mắt trao nhau là chân tình của người tị nạn Việt Nam nhẫn nhục, khổ đau, nói được nhiều hơn lời nói. Rồi những ngày sau đó, tâm sự, nỗi niềm, tôi đã cùng Mai kết thành bạn đường và bạn đời, đi Mỹ định cư.

Chồng Mai là người lính Cộng Hòa hiên ngang dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ, quyết bảo vệ quê hương. Anh tử trận, mang thân đền nợ nước, để lại con thơ. Mai trở thành góa phụ, miền quê Đà Nẵng, cuốc đất trồng khoai, nuôi mẹ già con dại. Sau năm 1975, mất nước. Mẹ già khuất núi, con chậm lớn vì cháo loãng, bo bo thay cho sữa mẹ và cơm. Một đêm mưa bão, Mai bị tên Việt cộng trưởng công an xã cưỡng hiếp, du kích xã canh gác quanh nhà. Mai phải sống vì con mới lên ba, mất cha còn mẹ. Người dân Đà Nẵng ra đi, đã mang theo vợ con người lính chiến tới Hong Kong năm 1981. Đứa con lên sáu không biết tiếng gọi “Ba”!

Tôi mang nặng tủi nhục, đọa đày triền miên từ đất Bắc đi tìm tự do. Mai gánh những thương đau, mất mát, cơ cực của miền Nam, bồng con đi tị nạn. Lấy dĩ vãng chia xẻ cùng nhau, chúng tôi sắp xếp lại hành trang cho bớt gánh đoạn trường, đi Mỹ. Con đã có Má, có Ba. Má bồng con, Ba xách túi. Con có đồ chơi, cầm chiếc máy bay vẫy chào các chú, hai người lính chiến Quảng Nam đưa tiễn. Tôi nhìn con tự nhủ: “Ba sẽ dạy con tiếng “Cha”, chỉ cho con hình người lính Cộng Hòa, ở bất cứ nơi đâu đều là Cha con đó!”. Mai đã nhất định không đi kinh tế mới. Tôi đã trốn công trường, vào tù chịu đựng, bây giờ dù bỏ lại quê hương nhưng còn Tổ quốc Việt Nam. Bốn ngàn năm lịch sử, thăng trầm, người dân nước Việt sẽ không trở thành Cộng sản.

Quê hương mới của chúng tôi là vùng đông bắc nước Mỹ. Căn apartment hai phòng, hai chiếc giường nệm, một chiếc bàn con, đã cho tôi ấn tượng đẹp những ngày đầu tới Mỹ. Lúc tôi khôn lớn, không có chiếc giường làm nơi cư trú, vì đã thành vô sản. Rồi tôi hiểu, vô sản cũng vẫn còn giai cấp. Phải lên rừng, một miếng nylon bọc vài manh vải gọi là quần áo, thì mới thành “người vô sản chân chính”! Nhìn con ngon giấc ngủ thần tiên, vợ chồng tôi thao thức, không phải lo âu mà thì thầm những dự định tương lai. 18 tháng welfare trợ cấp, đủ thời gian cho mình đi học tiếng Anh. Đọc dòng thư hội M&RS nhắc trả nửa tiền nợ vé máy bay sang Mỹ “Xin bạn trả dần 12 tháng, giúp cho người sau bạn định cư”, theo ý Mai, ý nghĩ nhân hậu của người đàn bà làm mẹ, “mình trả ngay từ tháng thứ hai”. Việc đơn giản là tại sao người ta không khấu trừ vào trợ cấp, lại đòi riêng. Mai chỉ nhẹ nhàng “nợ thì mình trả, ở hiền sẽ gặp lành”, nhưng tôi lại suy nghĩ mung lung. Đây là bước đầu thử thách, cái thước đo lòng người tị nạn. 72 đô tiền nợ một tháng, có thể không trả và quên đi. Một lần để lòng vẩn đục sẽ trở thành bất lương. Cha mẹ bất lương con cái sẽ chẳng nên người.

Một sáng mùa Xuân, “bé Nam” gọi Má, gọi Ba, chỉ bông hoa mầu vàng mầu đỏ đung đưa bên vườn hàng xóm, kêu lên “hoa tu-líp”. Bà già người Mỹ đứng trên thềm, giơ tay vẫy vẫy. Mai đã nói “Thank you”, ngọt ngào, mạnh dạn, tay chỉ trỏ, diễn tả được những gì muốn nói. Bà Jenny hiểu chút ít về “chiến tranh Việt Nam” qua tivi, sách báo hồi bà còn dạy học. Bà đã thấy “Boat people”, những thuyền nhân tị nạn, nhưng lần đầu bà thấy một gia đình người Việt đến vùng này, lại là hàng xóm nên bà có cảm tình. Đây là ứng nghiệm “Ở hiền gặp lành” hay là sự may mắn cho gia đình tôi? Nói thế nào thì cũng đúng vì vài nơi trên đất Mỹ vẫn còn kỳ thị chủng tộc.

Thời gian trôi đi nhưng hai tiếng “lần đầu” lặp lại: lần đầu ra nhà Bank, lần đầu tới Post Office. Có những lần đầu chưa biết, nhưng có hai lần đầu quan trọng: “bé Nam” đi học, chúng tôi xin được việc làm. Bà Jenny cùng chúng tôi đưa “cháu” tới trường, bà cho chiếc mũ baseball và đôi giầy sneaker trắng muốt, khen “Cháu cute.” Vợ chồng nhìn nhau, không hiểu, lát nữa về tra tự điển. “Từ nay chúng mình có Má, bé Nam có Bà…!” Mai thốt lên khi chúng tôi đồng lòng nhận “Má Nuôi”. Bà Jenny thành “Má Jen”. Chuyện xảy ra vào ngày Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), 17 năm về trước. Sống một mình trong căn nhà rộng rãi, bà Jenny vốn là cô giáo nên rất yêu trẻ. Bà mời “cả nhà” sang ăn turkey. Bé Nam lên bảy, đi học, hiểu nhiều về Thanksgiving hơn Má và Ba. Ăn uống vui vẻ, vợ chồng tôi nói chuyện với bà, có lúc ngồi im lặng hơi lâu vì vốn tiếng Anh ít ỏi. Bỗng bé Nam kêu “Má…!”, bà Jenny toan đứng dậy thì Mai buột miệng nói: “Má… let me do it!”. Nghe tiếng “Má” lỡ lời của Mai, tiếng Việt, vừa lạ, vừa thích, bà bâng khuâng giây lát. Mai kể chuyện xưa, miền Đà Nẵng cuốc đất trồng khoai, nuôi mẹ già con dại… Tôi góp phần thông dịch, bớt thêm: Người Việt Nam coi việc chăm sóc cha mẹ già là bổn phận, dù chịu nhiều cơ cực cũng cố gắng đền ơn sinh thành, dưỡng dục. Bà suy nghĩ mấy ngày, bỏ dự định chuyển về Florida, tỏ ý muốn nhận gia đình tôi làm Con, làm Cháu. Chúng tôi dọn nhà sang ở chung với “Má Jen”, điều này ít thấy trong các gia đình người Mỹ có con trưởng thành. Các con nhờ Má, nói được tiếng Anh. Cháu quấn quít bên Bà, xem chú chuột Mickey. Mùa đông buốt giá nhưng trong nhà nồng ấm tình người. Má vui tươi hơn trước, thích ăn bánh xèo và phở Việt Nam.

Mai vẫn cặm cụi hàng ngày, làm những chiếc ví tay của phụ nữ. Mấy người bạn Việt Nam đặt cho Mai biệt danh “Bà đầm hãng bóp” vì “giỏi việc, lại biết tiếng Anh,” nhiệt tình giúp đỡ bà con. Cũng như Má Jen, Mai không thích xa hoa, theo Má vào tiệm sách trong Mall nhiều hơn vào tiệm bán phấn son, make up. Việc từ thiện đã thành sở thích, Mai gửi 200 đôla, mỗi lần, giúp đồng bào bão lụt miền Trung, miền Bắc, vì lương tâm, đạo lý. Kẻ cầm quyền ăn chặn của dân, như đám cướp, có bao giờ được mãn kiếp yên thân. Đức Phật từ bi dạy Mai lòng độ lượng. Tôi làm technician, ngành điện tử. Nhớ khi xưa, học sửa radio bị nghi làm gián điệp. Bộ công an Hà nội lấy công nông lãnh đạo, coi “điện tử” là CIA. Mười bẩy năm trong ngành điện tử, nay chắc tôi thành CIA ngoại hạng!

Bây giờ, ngồi trước máy computer, nối vào mạng Net, đọc Website tiếng Anh, tiếng Việt, tin tức thế giới bằng email, việc hãng, việc nhà, công tư hòa vào nhau từng ngày làm việc, tôi đã có cuộc sống an hòa, hạnh phúc, một gia đình thật sự yêu thương. “Ngày mai, chúng mình đi New York thăm con”. Mai nắm tay tôi, hân hoan về ngày mai. Ngày mai là tương lai của bé Nam ngày trước, giờ là một thanh niên cao 6 feet, đầy nghị lực bước vào đời. Xong đại học, Nam Nguyen trở thành chuyên viên tài chánh, làm việc trong văn phòng, tầng thứ 32 của một nhà “chọc trời” New York. Ngày con ra trường là ngày vui trọn vẹn, ngày con nhận việc mới là niềm sung sướng của Má, của Ba, của Gia Đình tị nạn, mong ước từng ngày cho Con thành Người.

Lâu lắm rồi, tôi mới có một đêm không ngủ để nhìn lại đời mình. Tháng chín, trời sang Thu se lạnh vùng đông bắc nước Mỹ. Tôi đã sống nơi đây 18 năm tị nạn, không thất vọng mà tin tưởng vào tương lai. Người cộng sản muốn làm hung thần cai quản địa cầu, dựng lên Địa Ngục. Dựng được vài phần thì sụp đổ, sót lại từng mảnh vỡ điêu tàn. Hung thần đã chết. Thoát kiếp lưu đày làm người tự do, tôi kính cẩn tri ân người phá ngục: người lính Cộng Hòa, giương cao lá cờ vàng ba sọc đỏ, chính nghĩa Quốc Gia. Việt Nam, từ tinh thần đến lãnh thổ. Người lính chiến Cộng Hòa hiên ngang đi làm Lịch Sử. Không có Anh, tôi đã không có niềm tin để sống sót, đã thành nấm mộ hoang trên rừng xơ xác. 21 năm kiên cường giữ vững miền Nam, Anh đối mặt hung thần, cứu sống thêm hàng triệu người vô tội. Người lính của miền Nam tự do tử trận. Anh để lại người Vợ hiền, cuốc đất trồng khoai, chúng vẫn không tha, chà đạp nhân phẩm. Tôi lê bước chân vô định, gặp Mai làm Bạn Đường, nhìn mắt con thơ thấy hình người lính chiến. Anh đã để lại Con Thơ cho tôi được làm “Ba”, mang tròn trách nhiệm. Con đã trưởng thành, mai này sẽ góp phần xây dựng lại Quê Hương. Tôi muốn níu lại thời gian để được thương vợ, thương con nhiều hơn nữa.

Đã quá nửa đêm về sáng. Nhìn Mai ngon giấc ngủ thần tiên như “bé Nam” ngày đầu tới Mỹ, tôi ngồi im lặng bên bàn viết, đợi chờ sớm mai để được nhìn bình minh bừng sáng Phương Đông, được nhìn Mai thức dậy, mỉm cười, âu yếm nhìn chồng. Cuộc sống an vui. Ngót 20 năm rồi, không biết khóc, đêm nay tôi nhỏ từng dòng lệ, xúc động, bùi ngùi. Tôi đang sống và đang viết Bài Tình Ca của Một Người Tị Nạn.
NGUYỄN VĂN LUẬN
***
* Thảm Trạng Gia Đình VN Tại Mỹ
Sau 30-4-1975, như tất cả các Sĩ Quan QLVNCH còn ở lại miền Nam, bản thân tôi đã phải chịu hơn 6 năm tù cải tạo.

Trước khi có dịp định cư tại Hoa Kỳ, tôi đã nghe nhiều chuyện “dở khóc, dở cười” tại cái quê hương hợp chủng này, nên tôi luôn cẩn thận, chuẩn bị tinh thần để sẵn sàng đối diện với thực tế.

Đặt chân đến Mỹ vừa tròn 3 tháng, thì gia đình tôi đã phải ứng phó với sự “kỳ thị” của “cô con dâu”!

Từ quê hương đau khổ, nghèo nàn, được sang một đất nước giàu mạnh, văn minh tột đỉnh, dân chủ thật sự, tự do nhất thế giới… thật là một phúc đức lớn lao! Nhưng niềm vui chưa trọn, thì chuyện buồn lại đến liên miên…

Vì con trai tôi sponsor, nên bước đầu gia đình tôi phải về ở chung tại San José. Tôi cũng đã sòng phẳng “trả tiền phòng” hàng tháng coi như “share phòng” hầu tránh phiền muộn về sau. Thế nhưng càng ngày tôi thấy “cô con dâu” càng tỏ ra “kỳ thị” với 3 đứa em chồng và thường sửa sai, gây gổ luôn cả chồng. Bà vợ tôi phải lo đi chợ nấu ăn cho cả nhà nên bận rộn suốt ngày! Thế mà chẳng được ơn mà còn bị oán.

Bạn hữu của cô con dâu thấy chuyện bất bình, đã lén gọi điện thoại lại báo cho chúng tôi. Cô ta nói với bạn, “Phải gắt gao với họ (chúng tôi) để chồng không dám giúp đỡ họ… và đoan chắc rằng họ chẳng bao giờ dám xa rời hoặc bỏ đi, vì lý do duy nhất là họ mới qua Mỹ, chưa có xe. Không tiền thì phải chấp nhận đau thương thôi!”

Chịu đựng đau khổ được 3 tháng, vợ chồng tôi bàn nhau tìm đường “di tản”!

May mắn làm sao, chỉ vài hôm sau, một người bạn thân từ Dallas gọi sang và rủ chúng tôi qua. Thế là chúng tôi quyết định “move” sang Garlant (Dallas) thuộc tiểu bang Texas.

Chúng tôi ra đi vì hạnh phúc của con trai tôi, tôi không muốn cái hạnh phúc của con bị sứt mẻ vì sự hiện diện của chúng tôi, và cũng để cho chúng tôi được an thân.

Thượng đế cũng thương nên qua Garland tôi tìm được việc làm tại hãng Mervyn. Làm “Machine Operator” được 3 tháng, thì nhận được “giấy” đi khám sức khỏe để vào permanent, nhưng vì vết thương chiến tranh còn để lại “nơi cột sống” nên tôi phải nghỉ việc.

Một lần nữa, gia đình tôi phải “move” đi tìm việc làm. Cuộc phiêu lưu vì “đô la” bắt đầu.

Chúng tôi di chuyển xuống Houston, một thành phố khá lớn, nằm phía Nam của Texas. Tại thành phố nghèo việc làm này, tôi cũng may mắn tìm được một job: lái xe đưa rước những gia đình H.O mới sang Mỹ đi học Anh ngữ ESL. Nhờ vậy, tôi đã được tiếp xúc với rất nhiều bạn bè thuộc mọi giới trong xã hội để được tìm hiểu, học hỏi thêm kinh nghiệm.

Mỗi người một số phận, mỗi gia đình một hoàn cảnh, tuy nhiên đa số đều giống na ná nhau: khó khăn về ngôn ngữ phong tục tập quán, trong gia đình thì vấn đề con cái đã trở nên nghịch lý.

Tôi chỉ biết lấy kinh nghiệm của người đến Mỹ trước, an ủi tất cả anh em để họ có đủ niềm tin và an tâm, hầu vượt qua được bước “khởi đầu nan”! Và tôi đã đi thấy nghe, hoặc chứng kiến, nhiều chuyện “cười ra nước mắt”!

Tháng 5/95 tôi có dịp giúp đưa một người bạn là chị H. đến “viện dữởng lão” để thăm “bà cô chồng”.

Bà cô trong “Viện Dưỡng Lão” là một bà cụ đã 89 tuổi nhưng vẫn còn nét đẹp lão quí phái. Tóc trắng cả mái đầu, mắt vẫn còn long lanh, trong sáng. Bà đọc báo không cần mang kính lão. Bà chỉ có một khuyết tật nhỏ là hơi lãng tai. Khi tiếp xúc với Bà chỉ viết trên giấy để bà đọc, và bà trả lời rất rõ ràng.

Lần đầu đi với chị H, và sau khi chị H trở về Cali, chúng tôi vẫn đến thăm bà ta những khi rảnh rỗi và rồi được bà kể là bà lập gia đình năm 19 tuổi, đến năm 24 tuổi thì ông nhà mất, để lại 3 đứa con, mà đứa con gái út chỉ mới lên 2 tuổi!

Góa chồng ở lứa tuổi 24, tuy vẫn còn trong độ thanh xuân, nét mỹ miều còn làm bao thanh niên trong Quận theo đuổi, nhưng vì thương con, thương chồng, bà quyết ở vậy nuôi ba đứa con đến ngày khôn lớn.

Bà tần tảo mua bán, lập nghiệp từ một ít vốn của ông chồng để lại. Sau đó bà làm chủ 2 tiệm vàng tại quận TB thuộc tỉnh Tây Ninh.

Ngày 30/4/75 miền Nam thất thủ. Thời thế đổi thay. Bà cùng 2 con gái di tản sang Hoa Kỳ. Dù tuổi đời bà đã 69 tuổi. Quyết định bỏ cả ruộng vườn nhà cửa và chỉ mang theo 03 bao cát vàng.

Đến cuối năm 1975, bà ta và 2 con được phép định cư tại Texas.

Qua năm 76, dù mới định cư chưa được 1 năm nhưng với số vàng sẵn có trong tay, bà quyết định mua một ngôi nhà để cho con gái út (còn gọi là Út Thơm) và chồng cùng các cháu an cư rồi sẽ lập nghiệp, và các cháu được an tâm học hành.

Sau 9 năm, hai cháu ngoại đã tốt nghiệp Đại Học. Một là Bác Sĩ,một là Dược Sĩ…

Khi thấy cháu ngoại dự trù mở phòng mạch mà không có tiền, bà đã không do dự, mà còn khuyến khích, hỗ trợ bằng cách trao lại cho Út Thơm tất cả tài sản còn lại của Bà để Út Thơm lo cho cậu con bác sĩ có được phòng mạch…

Theo bà nghĩ sở dĩ trước đây bà giữ số vàng mang theo là vì sợ con, cháu ỷ lại, tiêu pha hết. Không còn để phòng thân khi hữu sự. Nay, các cháu đã thành tài. Bà không cần lo nữa và an tâm sang luôn tên nhà, giao hết của cải cho Út Thơm.

Một tuần lễ sau đó, Út Thơm cùng chồng và 2 con tổ chức đãi mừng Ngoại 79 tuổi và Út Thơm cùng chồng ngỏ ý đưa Bà đi nghỉ mát vùng xa… đổi gió. Bà ngập ngừng suy nghĩ nhưng vì 2 cháu năn nỉ thêm, nên miễn cưỡng bằng lòng cho gia đình được vui!

Sáng thứ bảy, cả nhà dậy sớm lo cho Bà ăn sáng, quần áo và vật dụng thường dùng. Hai cháu ngoại dìu Bà ra xe để lên đường. Ngồi trên xe khoảng 30 phút, xe dừng trước một tòa nhà lớn lao, sang trọng.

Tại đây, Bà được Bác Sĩ Mỹ khám bệnh trước khi đi chơi xa. Khám xong, Út Thơm vui vẻ bảo với Bà bác sĩ nói sức khỏe Mẹ rất tốt, ngoại trừ chỉ bị hơi lãng tai thôi! Sau đó Út Thơm dìu Bà lên phòng khách ngồi, mang cho Bà lon trà ướp lạnh, rồi bảo: “Mẹ uống nước chờ con vào trong thanh toán tiền cho Bác Sĩ, xong con trở ra chở Mẹ đi.”

Ngồi chờ suốt mấy tiếng đồng hồ, Bà sốt ruột nên đi tìm. Chẳng thấy cô Út ở đâu! Bà bắt đầu lo sợ…thì xuất hiện cô y tá người Mỹ đến nói gì Bà chẵng hiểu và dẫn Bà vào phòng ăn. Đến nơi nhưng Bà không ăn, nhìn quanh toàn là những bà Mỹ già, chẳng có người VN và cũng chẳng có ai quen.

Bà gọi tên Út Thơm… nhưng vô vọng! Bà chạy ra ngoài nhưng nhân viên trực không cho Bà đi. Bà la, khóc và nói thật nhiều nhưng chẳng ai hiểu Bà, vì Bà chưa hề biết tiếng Mỹ.

Bắt đầu từ đây, Bà phải sống với bao nhiêu cực hình mà đám y tá Mỹ trắng, Mỹ đen rất bạc đãi, đôi khi còn xô đẩy Bà nữa!

Khi tôi đến thăm thì Bà đã ở đây được 9 năm, tuổi đã 88 tuổi. Suốt 9 năm dài, Út Thơm, con gái Bà không bao giờ trở lại thăm mẹ. Con cháu Bà, tuy phòng mạch ở downtown cách nơi đây chỉ 20 phút lái xe, cũng chẳng hề thăm viếng!

Gặp chúng tôi Bà vẫn còn sáng suốt. Bà yêu cầu chúng tôi giúp cứu Bà ra khỏi trại Dưỡng Lão này, liên lạc giùm với em trai của Bà, hy vọng sẽ đưa Bà trở về quê hương. Nhưng, than ôi, chúng tôi cũng như em trai Bà tất cả phải bó tay. Vì luật của Hoa Kỳ là ai gởi Bà vào thì chính người đó mới có quyền lãnh ra. Em trai Bà là cậu ruột của Út Thơm, đã có lần đến gặp Út Thơm để yêu cầu cô lãnh Bà ra giao cho gia đình Ông nuôi. Chẳng những bị Út Thơm xua đuổi, ông cụ còn bị gia đình Út Thơm hăm gọi cảnh sát vì chen vào nội bộ gia đình cô!

Từ lúc hiểu được hoàn cảnh của Bà, chúng tôi thường dành thì giờ đến thăm Bà. Mang quà bánh biếu, Bà không ăn. Biếu tiền, Bà không nhận. Bà nói Bà tuyệt thực và cầu nguyện ơn trên cho Bà chết sớm. Từ hơn 2 năm rồi, Bác Sĩ ra lịnh bắt Bà ngồi xe lăn, nên đến nay Bà không đi đứng được nữa.

Giữa năm 1995, vì tôi bị thất nghiệp nên phải move đi tiểu bang khác. Mãi đến năm 1998, chúng tôi trở về Houston thăm Bà ta…nhưng, tiếc thay Bà đã vĩnh viễn lìa bỏ cái “địa ngục xa lạ” này, ra đi trong cô quạnh. Hết một kiếp người!

Hình ảnh bà cụ bị con cháu bỏ rơi trong viện dưỡng lão làm tôi trăn trở mãi. Mỹ quốc là một siêu cường quốc, có nền văn minh và phát triển cao nhứt thế giới, nơi có đủ thứ luật lệ bảo vệ con người. Một xứ xở tốt đẹp như thế, tại sao đạo lý lại không được quan tâm” Phải chăng đây là nơi suy tàn của đạo lý gia đình Việt Nam”

Công Cha như núi bỏ hoang!

Nghĩa Mẹ như nước lụt tràn lối đi!

Nhớ bà cụ đã mất. Thương chính thân thế gia đình mình, tôi không muốn tin điều ấy là có thực. Đành chỉ còn biết cầu mong cho các thế hệ tương lai không còn thảm cảnh này.

Santa Ana, California.
Nam Huỳnh (PHT)
*
Jacqueline Mã Phương Liễu
1-408-410-3378
***
* Gái mại dâm mùa cô-vít

Nguyễn Sinh
Một thời gian dài do dịch bệnh, theo lệnh chính quyền, ở Sài Gòn cùng những địa phương khác, hầu hết các khu vực tập trung đông người, trừ những địa điểm thiết yếu, đều buộc phải đóng cửa, tạm nghỉ. Dĩ nhiên các loại kinh doanh như quán nhậu (cả “ôm” lẫn “không ôm”), quán cà phê, quán bar, nhà hàng, karaoke, mát-xa, vũ trường… cũng không nằm ngoài ngoại lệ.

Cũng từ những quán nhậu, quán bar, karaoke, vũ trường… không ít các chị em tiếp viên, săn sóc viên, phục vụ… cũng phải đành tạm nghỉ việc, chờ thời. Với các chị em có dư chút ít “của ăn của để” trước đó hay những người biết tiện tặn tiết kiệm để dành thì không nói làm gì nhưng thật sự phần lớn trong số họ lại chưa hề chuẩn bị sẵn tâm lý “thất nghiệp bất ngờ” kiểu này. Thế là họ lại túa ra đường, bất chấp Covid 19 hay 20, tiếp tục cái nghề bất đắc dĩ của họ.
Ở một con hẻm số 12 khá rộng rãi xe tải có thể ra vào, sát cạnh Khu du lịch Suối Tiên (quận 9, Sài Gòn), từ 9 giờ đêm trở đi lúc bình thường khá vắng người. Thế nhưng từ ngày các quán xá buộc phải đóng cửa do dịch bệnh Covid-19, nó lại trở nên nhộn nhịp khác lạ. Một cô bạn “thổ địa” của chúng tôi có tên Hương “đen” (trước kia cô Hương “đen” này cũng từng mở quán cà phê đèn mờ nhưng sau cặp được một ông đại gia ngành sản xuất vật liệu ở địa phương chu cấp các thứ khá đầy đủ nên đã nghỉ, hiện chỉ ở nhà hành nghề cho vay lấy lãi). Hương “đen” cho biết: “Mấy đứa con gái ăn mặc diêm dúa đứng ngoài hè đường kia là tiếp viên karaoke, mát-xa vừa mới nghỉ việc ở chỗ làm mấy tuần nay đó. Tụi này đang “vã” nên “mò” ra đây kiếm chác!”.
Theo sự “chỉ điểm” của Hương “đen”, chúng tôi thử dong xe máy qua chỗ có 2-3 cô gái đang đứng túm tụm quanh một cây cột điện. Quả nhiên, dưới ánh đèn đường tuy không đủ sáng nhưng người qua đường vẫn dễ nhận thấy lớp phấn son lòe loẹt trên gương mặt của những phụ nữ với đủ lứa tuổi 20, 30 thậm chí 40. Nghe rằng tuy đang rất “vã tiền” đấy nhưng họ vẫn diện cho mình những bộ quần áo sao cho thật mát mẻ (chú ý không thấy ai chịu đeo khẩu trang, chắc e ngại khách không nhìn được gương mặt xinh xắn của mình!) nhằm cố tình “câu” bằng được khách “tìm hoa”.

Thoáng thấy chúng tôi dừng xe lại, hai cô gái nhoài người ra, ngoắc tay hỏi ngay: “Ði chơi không mấy anh?”. Anh bạn ngồi sau xe máy tôi hất hàm hỏi. “Ði nhiêu?”. “3 trăm rưỡi một người, một giờ nha anh, bãi đáp tụi em lo”. Anh bạn tôi trả lời. “200 ngàn được không? Nhậu hết mẹ tiền rồi!”. Cô gái còn lại nghe vậy lập tức bĩu môi: “200 về nhà với vợ đi mấy ông anh! Tụi này cực chẳng đã mới hạ giá 350. Chứ mấy hôm chưa có dịch, tụi này đi 700-800 một dù là chuyện nhỏ!”. Chúng tôi vờ chê đắt rồi phóng xe bỏ đi. Hai cô gái lại quay trở về chỗ cũ của mình, từ xa chúng tôi còn loáng thoáng nghe được mấy tiếng chửi thề…
Vẫn theo lời Hương “đen”, nơi khu nhà cô đang cùng thuê trọ còn có mấy trường hợp các cô tiếp viên từ các tụ điểm hát với nhau, karaoke, vũ trường…thuê ở vì họ hầu hết là dân xuất phát từ các tỉnh (nhiều nhất thuộc khu vực Ðồng bằng sông Cửu Long). Thông qua sự giới thiệu của Hương “đen”, chúng tôi tiếp cận và làm quen được Thu Thủy, năm nay mới 22 tuổi, quê Tiền Giang, vốn là tiếp viên của tụ điểm karaoke A.T trên đường Ðặng Văn Bi (Thủ Ðức). Thu Thủy tâm sự: “Thú thật với các anh em làm tiếp viên bên đó lương “cứng” chỉ có 2 triệu rưỡi một tháng, thu nhập còn lại từ khách “bo” hoặc “đi bay” (mỗi lần 700 – 800 ngàn, “má-mì” thu lại 200 ngàn). Tính ra bình quân mỗi tháng cũng được tầm 20 “chai”. Mùa dịch bệnh, tụ điểm karaoke có lệnh đóng cửa, em phải ở nhà. Thỉnh thoảng em tìm lại số điện thoại mấy ông khách quen biết trước đây chủ động chào mời nhưng nói chung thời điểm này không hiểu sao ai cũng ngán ngại đi chơi nên có tuần chỉ kiếm được chừng hơn triệu bạc…”. Tôi thử hỏi: “Mùa dịch bệnh nguy hiểm thế này, em không sợ “dính” Covid-19 hay sao?”. Thu Thủy cười đáp: “Ai bệnh mình nhìn qua là biết ngay chứ anh (?). Với lại khách của em toàn là khách quen không à, chắc không có vụ đó đâu!”. Tôi nói tiếp: “Sao biết được? Có khi họ vừa đi nước ngoài về thì sao hoặc mấy người Việt kiều về nước trốn cách ly?”. Thu Thủy lại lắc đầu: “Không có đâu anh à! Còn Việt kiều hả, em nhìn sơ qua là biết liền. Loại đó thời điểm này em chẳng bao giờ nhận đi.”

Trong khi ấy, tại một địa điểm khác là khu vực gần bến xe Miền Ðông cũ (đường Ðinh Bộ Lĩnh đoạn gần chân cầu Bình Triệu) trước đây hầu như lúc nào cũng ồn ào, tấp nập người xe qua lại nhưng vào những ngày “giãn cách xã hội” xem ra khá vắng lặng. Dù vậy nếu chú ý kỹ sẽ thấy không ít bóng dáng các “kiều nữ” đang đứng, ngồi ở quanh các hàng quán ven đường hoặc có những cô nàng vắt vẻo mông đùi trên các chiếc xe máy nhưng đôi mắt họ luôn chăm chú dõi theo những người đàn ông chạy xe hay đi bộ một mình nhằm “hóng khách”. Chúng tôi tìm hiểu thử từ cánh các anh em chạy xe ôm, Grab khu vực này được biết phần lớn cũng là các em út, tiếp viên từ các quán bia ôm, mát-xa, karaoke… nghỉ việc “đang đói” bèn dạt ra “kiếm ăn”. Anh Tài, một người chạy xe ôm lâu năm ở đây nói: “Bình thường khu này cũng có bọn cave đứng đường, nhưng tụi nó già chát, xấu hoắc, giá bèo lắm. Từ hồi có chủ trương giãn cách xã hội, gái gú túa ra đẹp hơn, trẻ hơn nhiều nhưng xem ra cũng khó kiếm ăn lắm!”
Từ một quán cà phê “cóc” vỉa hè, chúng tôi quan sát thấy suốt từ 7 giờ tối tới hơn 1 giờ sáng, nhiều cô gái cứ quyết tâm “bám trụ địa bàn”. Có người kêu ly cà phê, có người chỉ dám gọi cốc…trà đá. Họ xúm lại cùng bàn bạc những câu chuyện đời, chuyện người, chuyện quán bia ôm này, tụ điểm mát-xa kia rồi bọn này ở đây thu nhập khá, bọn kia ở chỗ khác cũng bèo nhèo như mình. Cũng vẫn những tiếng cười khanh khách bất cần đời nhưng sâu thẳm bên trong vẫn không che giấu được sự lo lắng cho một ngày làm việc không “lương” nếu không được “dù khách” nào.
Trong ánh đèn xe máy loang loáng họ bắt đầu chủ động bước ra thẳng thừng kêu réo, vẫy gọi khách qua đường trong các bộ váy ngắn hở hang, áo hai dây nóng bỏng. Nhưng, giữa mùa dịch bệnh đang hoành hành khắp thế giới như thế này, có lẽ nhiều anh trai dù rất muốn nhưng vẫn cố gắng quên đi thú vui xác thịt đang chào mời. Thế là khu vực “chợ tình” này lại thêm một phiên nữa ảm đạm khiến các cô gái bán phấn buôn hương lại buồn lòng, thất thểu… đợi chờ mùa dịch bệnh hãy nhanh chóng trôi xa…
NS
Minh Thanh
***
* Bạn có biết ông ấy là ai không?5 tuổi cha qua đời
16 bỏ học
17 tuổi bị đuổi việc 4 lần
18 tuổi lấy vợ
19 tuổi làm cha
20 tuổi bị vợ bỏ và đem theo cô con gái nhỏ
18 – 22 tuổi, làm nhân viên đường sắt và bị buộc thôi việc.

Sau đó làm lính dọn dẹp trong quân đội
Xin học trường luật và bị khước từ.
Làm nhân viên bán bảo hiểm và rồi lại thất bại.
Sau đó làm nấu ăn kiêm rửa chén bán cho quán cafe nhỏ.

Thất bại trọng việc bắt trộm cô con gái, cuối cùng cũng thuyết phục được vợ bế con về với mình.

65 tuổi về hưu.
Ngày đầu tiên nghỉ hưu, được chính phủ bố thí cho 105$ từ quỹ phụ cấp an sinh xã hội. Cầm 105$ an sinh xã hội ông cảm thấy thông điệp rằng mình đã trở thành kẻ bất lực ăn bám nhà nước.

Ông quyết định tự tử, cuộc đời không còn đáng sống nữa, ông đã có quá nhiều thất bại trong cuộc sống.

Ông ngồi dưới gốc cây sau vườn để viết di chúc, nhưng ông thay đổi, Ông viết ra xem mình còn có thể làm gì với cuộc đời còn lại của mình.

Ông nhận ra mình vẫn còn nhiều việc chưa hoàn thành xong. Có một việc ông có thể làm tốt hơn những người ông biết. Ông nấu ăn ngon hơn họ.

Ông vay 87$ từ tấm séc trợ cấp xã hội của mình. Ông mua gà, chiên gà từ công thức của riêng mình. Ông đi gõ cửa từng nhà hàng xóm tại Kentucky để bán món thịt gà của mình.

Còn nhớ không?
Ở tuổi 65 ông đã sẵn sàng tự tử.
Nhưng đến tuổi 88
Người đàn ông mang tên Colonel Sanders, sáng lập chuỗi nhà hàng KFC (Kentucky Fried Chicken) một đế chế tỷ đô.

Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu

ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT, ẤY LÀ THÁI ĐỘ CỦA BẠN,
ĐỪNG BAO GIỜ BỎ CUỘC, ĐỪNG ĐỂ BẠN MẤT ĐÀ.

Khởi động lại, lấy đà lại luôn là khó. Nhưng không gì là không thể. Bạn luôn có thể tạo ra sự khác biệt. Bạn tin mình có thể hay không thể.
***
*

*GIỚI THIỆU NHỮNG THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*TRẦM VÂN *THANH THANH *ĐỖ CÔNG LUẬN *
*HÀN THIÊN LƯƠNG *NGUYỄN NHƠN * NGUYỄN CANG *THẢO CHƯƠNG TQV *Ý NGA *THÁI HUY *NGỌC QUYÊN *ĐẶNG QUANG CHÍNH * KIỀU PHONG ***
*THI SĨ TRẦM VÂN**

*THI SĨ ĐA TÀI THANH THANH
*BÀI THƠ CUỐI CÙNG

gửi THANH-THANH

Lòng buồn như một chiều mưa
Run run viết một bài thơ … cuối cùng…

Không hiểu vì sao tôi cũng viết
Những giòng thơ lạnh giữa chiều nay.
Lòng cô đơn quá, sầu không hết;
Nắng loãng chiều tang phủ gót giày …

Ðọc mãi vần thơ tự xứ Trung,
Những vần thơ giá buốt như đông:
Chao ôi! sâu kín là rung động
Im lặng trong hồn, ai biết không?

Muốn viết bao nhiêu, muốn nói nhiều;
Hỡi ơi! tình-cảm đã hoang-liêu!
Cuộc đời hơn một lần đi vắng,
Lặng-lẽ trong tim mấy vạn chiều …

Tôi thấy lòng tôi: ôi! xuyến-xao
Từng niềm rưng-rức, ý nao nao …
Từng cơn giông-tố, từng nhung-nhớ,
Chất mãi trong tim tự kiếp nào …

Nhưng viết làm sao ? tàn-nhẫn lắm!
Mộng vàng là mộng bấy nhiêu thôi!
Mà viết làm chi ? đau-khổ lắm!
Hai kẻ hai phương trọn kiếp rồi!

Tôi muốn lần nào trong giấc mơ
Cầm tay khẽ đọc một bài thơ …
Hoa mai rũ nhẹ trên đôi tóc,
Lưu-luyến bừng trong ánh mắt chờ…

Nào phải vô-tình qua trước cửa,
Lảng-lơ như một kẻ qua đường!
Ðã có nhiều đêm nghe thắc-mắc…
Nhưng đành… đành vậy! phủi mùi hương.

Thanh ạ! lòng tôi là thế đấy,
Tình tôi nhỏ quá! biết làm sao ?
Người xa hun-hút, xa-xôi quá!
Muốn nối đường tim, chẳng chịu vào!

Tôi ở nơi đây với mẹ già,
Chợ ngày hai buổi, tháng năm qua …
Ði trong sa-mạc, trong hiu-quạnh!
Thơ viết rồi thôi, mộng chẳng hoa!

Không biết bao nhiêu những lá thư
Mà tôi đã đọc tự ngày xưa …
Tâm-tình gửi mãi vào trang giấy,
Nhưng chẳng bao giờ tôi biết mơ …

Những bóng người qua đến lỡ-làng,
Lòng tôi vẫn chỉ một muà hoang!
Bao nhiêu bến nước tôi không cắm,
Không đợi, không chờ, không cả sang…

Nhưng đến hôm nay, nhận của người
Một bài thơ máu, một tình côi!
Tôi nghe xao-xuyến tràn trên mắt;
Nhưng, biết làm sao, hỡi cuộc đời!

Chỉ mộng mà thôi, mộng đấy thôi!
Hai ta xa cách, có trăm lời
Cũng không nối được hai phương ấy,
Cột được linh-hồn cho cả đôi!

Rồi sáng hôm nào, trời hửng nắng,
Chất đầy xao-xuyến ở trong tim,
Tôi đi thơ-thẩn, đi xa vắng…
Ðọc nhỏ tên người giữa vắng im…

Muốn đốt làm gì trang giấy bé?
Những phong thư lạnh gửi ngày xưa …
Không! tôi muốn giữ trong tâm-tưởng
Một bóng vời xa, dẫu đã mờ …

Tôi viết lòng tôi bằng máu mực,
Miền Trung xa vắng, hỡi Miền Trung!
Chiều nay rên-siết căng trong mắt,
Gửi một bài thơ … cho … cố-nhân…

Sài-Gòn, Hè 1953
HUYỀN CHI
(thư gửi Thanh-Thanh ngày 10-6)

In trong tập thơ “Ánh Trời Mai” của
Thanh-Thanh, tập mới, do Xây-Dựng tái-bản năm 1954
**
MY LAST POEM

to THANH-THANH

While my soul is sad as in a rainy eve,
Writing this last poem I tremble to conceive…

It seems to be unknown why I also write
These wintry rhymes in this evening so trite.
My heart is too lonely, endlessly in blues;
The mourning setting sun shadows my shoes.

I have read and read from the Central Clime
The verses so chilling as in the chilly time.
Alas! How deep is his feelings’ command:
Silence in the soul, whoever would understand?

Although I want to write, say so much;
Oh! My emotion has turned uncouth to touch;
More than once life seems to be deserted:
Quiet in the mind myriad evenings introverted.

How my innermost flutters as I can sense
Each sentiment stung, feeling upset, so tense;
Storm slashing, remembrance racking, manifold
Have cumulated in my breast since lives of old…

But how to write? it is so ruthless, how to fit?
Golden dreams remain dreams, such a tiny bit!
And why to write? What a forlorn fate!
The two are to go their ways all life separate!

I wished, in my dreams, there is a certain time
We hold our hands, gently reading a rhyme…
Apricot flowers softly hang down on our hair;
Attachment shines in my eyes with a waiting air.

You are not just impassible like some strange guy
As inattentive as any kind of vague passer-by!
I have experienced queries many a night…
Well, I am fain… to dispel of fancy that flight.

Yes, Thanh my dear! Thus is my impression;
My affection is too little to answer the question.
You are so far, far-away, at a distance blear!
To link a love, down to the South you do not near!

I live here with my aged beloved mother;
Twice daily marketing, time passes as a souther;
Walking in the desert, hermitage to gloom;
Poems have been written, dreams not to bloom!

I do not remember how many letters to amaze
I have received and read since the old days,
The paper conveyed their heart-to-heart theme
But I have never known of anything to dream.

The figures past and past at all inconclusive;
My heart is still in a pristine season, elusive!
So many river wharfs I did not moor anywhere,
Neither await, nor tarry for, much less dare…

But today I have just received from you
Such a confidential poem, what a solitary cue!
I do feel my heart flutters and my tears flow;
Yet, my dear, how should I react now, hillo!

Only in dreams; yes, that is only in a dream
Because we are separated, against the stream;
Even hundreds of words could not unite
The two domains, bind the two souls alright!

Then, a certain morning, the sun begins to shine
Piling my heart with perturbation, full of brine,
I will be walking loungingly, vacantly, hurt,
Pronouncing vaguely your name in the desert…

Why you want me to burn the small pages,
The lonely letters sent me since… the ages?
No! I wish to keep them – in my innermost
A remote outline, even not of a shadow a ghost.

I have written my feelings out with all my heart,
Oh! the Central Region that still stays apart!
This evening with eyes that tears overcame,
I am sending my last poem to my… old flame…

Saigon, in 1953 summer
HUYỀN CHI
(sent to Thanh-Thanh on June 10)

Translated by Thanh-Thanh and published in his
“Ánh Trời Mai” new edition, republished by Xây Dựng in 1954
***
*THI SĨ ĐỖ CÔNG LUẬN**THI SĨ HÀN THIÊN LƯƠNG**THI SĨ NGUYỄN NHƠN & THẢO CHƯƠNG (TQV)

*Thời Gian Chửa Lành

Thời kỳ xáo trộn đã vượt qua
Đã tới lúc cùng nhau chửa lành
Vết thương xã hội vì bất bình
Đã qua rồi những ngày chống báng
Hãy cùng nhau chung tay hàn gắn
Những đổ vở vì phân biệt màu da
Bất cứ mang màu da gì
Chúng ta vẫn là con người
Chung sống trên mãnh đất
Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ
“ Vùng Đất của Tự Do
Nhà của con người can trường “
Quê hương chung của các sắc dân
Con dân của Đại Mỹ Châu

Công dân già Hoa Kỳ
Nguyễn Nhơn

The Healing Time

No more chaos
It’s time to heal
our social wounds
from discontent.
Let’s put our hostility aside
and join our hands
to mend social values
ruined
by racial discriminstion.
Regardless skin color,
we’re human beings
living in the United States of America:
the Land of Freedom,
the Home of the Brave,
and the Nation of All Races.
We’re all proud citizens of Great America.

Senior US Citizen Nhon Nguyen

Thảo Chương Trần Quốc Việt chuyển ngữ
***
*THI SĨ NGUYỄN CANG
VỀ THĂM CAI LẬY

(Hồi ức “Về thăm Cai Lậy” (thuộc tỉnh Định Tường) năm 2016,
nhớ chuyện xưa gặp lại người cũ năm 1969 . NC)

Từ Chợ Gạo tôi về thăm chốn cũ
Nắng hanh vàng còn đọng mấy hàng cây
Trên đồng xanh chim sáo hót gọi bầy
Như chào đón người xưa quay trở lại

Về Cai Lậy nghe trong lòng thư thái
Con phố buồn giở trở giấc xôn xao
Nghe đâu đây tiếng ai hát ngọt ngào
Tim rung động một thời thương và nhớ

Năm sáu chín hành quân ngang phố chợ
Chợt thấy người con gái dáng như quen
Đang ôm con âu yếm, đứng bên thềm
Tôi bỡ ngỡ nhận ra người năm cũ

Người yêu đó một thời ta mất ngủ
Nhớ làm sao không viết nổi thành lời
Chôn chặt vào tim hồn lạc chơi vơi
Ôm mối tình đầu làm mờ trang sách…

Giờ, kỷ niệm chợt hiện ra trước mắt
Ta quen em trong một dịp tình cờ
Lúc tuổi em mười tám nét ngây thơ
Mang thương nhớ trao nhau tình vừa chớm

Mới quen đó mà yêu nhau thật sớm
Vội thăm em mỗi thứ bảy trưa hè
Vui mọi bề quên cả lối hàng me
Tình đã chín nhưng chưa lần ngỏ cưới

Hương yêu thắm nồng trắng màu hoa bưởi
Hẹn mai nầy khi tốt nghiệp vẻ vang
Đem trầu cau làm lễ rước rình rang
Nhưng bất chợt ta phải vào quân ngủ

Xếp nghiên bút trong lòng buồn ủ rũ
Mắt rưng rưng em hứa giữ lời nguyền
Nghe quanh đây bao hạnh phúc triền miên
Nhưng sau đó tháng dài thưa thư tín

Đang trận chiến tin nàng sang bến khác
Tôi bàng hoàng nghe cay đắng chứa chan
Đem thân gầy ném vào chốn nguy nan
Cho quên hết những ngày tràn lửa khói

Chiến trường ác liệt không còn lời nói
Khi Cẩm Sơn lúc ngược Mỹ Phước Tây
Ăn cơm gạo sấy uống nước sông đầy
Đêm trăng lạnh súng ghìm bên miệng hố

Bỗng gặp lại người xưa không đúng chỗ
Ta ngỡ ngàng đặt câu hỏi tại sao
Bỏ ra đi cho đau khổ nghẹn ngào
Nàng ấp úng nói một câu “xin lỗi”

Về Cai Lậy nhớ những ngày đen tối
Hơn nửa đời người dong ruỗi sớm trưa
Bên kia sông nghe giọng hát đò đưa
Tim lắng đọng trong chiều mưa biền biệt!
Nguyễn Cang (28/5/2020)
***
*MỮ SĨ Ý NGA

**
CHƯA KỊP CHÀO NHAU
*
Tưởng niệm những CHIẾN SĨ VNCH đã hy sinh trên các chiến trường,
bỏ lại những người vợ mới cưới.
Thương tặng những người vợ Lính đã thờ chồng và nuôi con nên người.
*
Chưa Kịp Chào Nhau
Anh được một tuần phép
Khoe: “Về hưởng thái bình,
Đóng cho em giàn bếp
Tạm nghỉ ngơi chiến binh”

Sáng nâng cao giàn mướp,
Chiều buộc phên rào thưa,
Đêm thay xong cán bừa
Vừa trăng lên rạng rỡ.

Theo bập bùng ánh lửa
Bóng lung linh, lung linh
Em nghiêng vai anh, tựa
Đẹp tuyệt hai đứa mình!

Hoa đêm hương thoang thoảng,
Lửa quyến rủ ngọt ngào,
Anh ngâm thơ, hớn hở
Trong phiến lá lao xao.

Tứ thơ nghe bóng bảy
Vần ráp vần thong dong
Anh ngân nga thỏa thích
Hoảng hốt bầy muỗi mòng…
💕
Giấc mơ chợt bay bổng
Chẳng còn hương ruộng đồng,
Mất cả đôi guốc vông
Chàng mới vừa thay đế…

Sao chàng đi chi vội?
Lại bỏ em đơn côi
Mới mà nhớ anh rồi!
Phép nào là phép tới?

Guốc nào đi tìm anh?
Á Nghi, 6.6.2020

ĐẦU AI BÙ, AI NHỨC?
*
Kính tặng những CHIẾN SĨ VNCH vẫn đang âm thầm giữ Lửa cùng Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại
*
-Anh bận đến bù đầu
Đâu như em rảnh rỗi
Ung dung ngồi vá, khâu
Vừa nấu ăn vừa hát.
💕
-Tóc bóng mượt toàn keo*
Ruồi đậu đâu trợt đó
“Bù” sao không bèo nhèo?
Nói dối không chớp mắt!

Ngày lễ gì cũng quên,
Kỷ niệm cưới: không nhớ,
Sinh nhật? Em mình ên
Ôm những điều khó hiểu.

Nhớ thời khu gia binh
Mỗi lần nghe hiệu lệnh
Tập họp sao mà nhanh?
Chẳng cần kêu Quân Cảnh.
💕
-Lệnh bây giờ: “âm thoại”
Phải túc trực đêm ngày
Nằm vùng càng phá hoại
Thấy “đỏ” càng đánh ngay!

Anh không hề “than vắn”
Sao em cứ “thở dài”?
Vợ lính đừng nhõng nhẽo
Kẻo nhụt chí làm trai!
Á Nghi, 6.6.2020
*Keo tóc: “gel” nhớt

CHIA CHỮ
*Tặng những người yêu Lính VNCH ở tuổi 20
-Ai ngơ ngác nhận chữ “E” vỏn vẹn
Soi dưới đèn nét nắn nót đáng khen!
Muốn làm quen kiểu không ngọt đường phèn?
Mài bút bén hay nam nhi “e thẹn”?
💜
-Không e thẹn! Chỉ bẻ đôi, len lén
Chữ “E, M” chia, bối rối uốn mềm
Ẩn nỗi niềm nhen nhúm, gửi em xem
“E” em giữ. Nửa “M” còn: tôi cất!

Lính nhút nhát nhưng thư từ thành thật
Cứ gặp em là líu lưỡi lạ ghê!
Không gác đồn mà chẳng thể ngủ nghê
Mai ra Huế, hẹn phép về giạm hỏi.
💕
Nghe anh nói mà lòng như mở hội
Thật tuyệt vời những ngây ngất người ơi!
EM: bẻ đôi, ANH: ai bẻ được trời?
Thôi thì giữ! Cưới xong, cùng nhau trả!
Á Nghi, 6.6.2020
***
*NỮ SĨ NGỌC QUYÊN***
**THI SĨ ĐẶNG QUANG CHÍNH*Chiếc lá xuân tình

Tôi yêu câu chuyện của nhà văn Mỹ
“Chiếc lá cuối cùng” chiếc lá của ai …?
Của cô gái nhỏ tôi quen một thuở …?
Của người nào tôi mới gặp tình cờ …?

Lá cây rụng báo mùa thu vàng tới
Chim nỉ non tiếc mùa hạ qua nhanh
Mây đi trốn đợi mùa đông sẽ đến
Người nhớ người héo úa cả tim gan …!

Nhìn lá rụng lòng người tê tái lắm
Nghe chim kêu buồn lại chợt lên ngôi
Mây ủ dột lòng người vui sao được
Bạn ta đâu … ngày vui ấy xa rồi …!

Người con gái nằm bên trong phòng bệnh
Nhìn lá rơi chợt gắn chặt đời mình
Chiếc lá cuối rơi … đời mình kết thúc
Thật điên rồ!… trời cướp tuổi thanh xuân…!

Nhưng ô kìa!… chiếc lá tình ngoài cửa
Người quay về thật quay quắt niềm thương
Đông chưa đến nhưng xuân tràn khắp chốn
Tình xuân về trời trỗi khúc hoan ca …!

Đặng Quang Chính
***
*HIỆP Ý CẦU

Xin được hiệp thông cùng đức cha
Chúa ban hạnh phúc tới muôn nhà
Hướng về sự thiện gieo thương mến
Xây dựng tình yêu lánh ác tà
Đất nước phú cường và phát triển
Con dân an lạc với thăng hoa
Dẹp tan cái ác từ ma quỉ
Xin đượcc hiệp thông cùng đức cha

Thái Huy 6/8/20

CẦU BÌNH AN

Lời thư(*) trình thuật rất khôn ngoan
Đây chính chủ chiên chẳng bỏ đàn
Dám nói điều ngay trong xã hội
Không che cái dở giữa nhân gian
Đừng vì lợi lộc quên công chính
Chẳng bởi hư danh nựng bạo tàn
Càng khiến cái hư tăng xấu xí
Hãy chung tạo dựng sự bình an.
(*) Thư của đức tổng giám mục Carlo Maria Vigano

Thái Huy 6/8/20
***
*THI SĨ KIỀU PHONG DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

*NGUYỄN TRỌNG HIỀN *LÝ ĐỨC QUỲNH *LIÊU XUYÊN *DUY ANH *THAMDUONG THI TẬP*DIỆP THANH *TÍM *ĐINH TƯỜNG *THÁI HUY *HỒ NGUYỄN *MINH THÚY *NHƯ THU *SONGQUANG *MAILOC *NHẬT HỒNG NGUYỄN THANH VÂN *PHAN THƯỢNG HẢI *HƯƠNG LỆ OANH *CAO MỴ NHÂN *UYÊN QUANG *
**
*HỌC TIẾNG TÀU-Thơ Nguyễn Trọng Hiền và Thơ Họa

HỌC TIẾNG TÀU

Cố gắng chăm lo học tiếng tàu
Trông nhà chủ mới chẳng còn lâu
Vài âm thiết yếu nên rèn kĩ
Mấy chữ căn cơ ráng thuộc làu
Lúc nịnh đừng quên tru hảo hảo
Khi mừng hãy tránh sủa gâu gâu
Ra đường phải né bầy ngao tạng
Phận chó lao đao nghĩ phát rầu
Nguyễn Trọng Hiền
06/06/2020

Bài Họa:

LŨ KHUYỂN NÔ

Khuyển nô một lũ học thờ tàu
Cấp tốc thế thời chẳng đợi lâu
Mấy chữ bưng bô lòng nhớ kỹ
Từng câu nịnh chủ dạ thông làu
Bản năng cẩu tặc còn kêu ẳng
Thú tính chó cuồng vẫn sủa gâu
Hớn hở gập mình khi thượng đội
Anh em cắn xé,ngó thêm rầu !
Lý Đức Quỳnh
6/6/2020

KHÔNG HỌC TIẾNG TÀU

Dân ta mau học tiếng ba Tàu,
Vì nước mình theo chẳng có lâu.
Tộc Việt bốn ngàn năm vất bỏ,
Thiên triều chữ nghĩa Hán làu làu !
Hùng Vương Quốc Tổ ai còn nhớ ?
Hưng Đạo Quang Trung mặt ủ rầu !
Mẹ hỡi chúng con thề chống trả…
Không làm thân chó sủa gầu gâu !
Liêu Xuyên

LỜI CHA DẠY

Nghe Cha, con hãy tẩy chay Tàu
Đuổi quách chúng đi, chớ để lâu
Tức nước vùng lên, thông suốt suốt
Tràn bờ chống lại, thuộc làu làu
Xem kìa, chúng tựa hùm gào rống
Thấy đấy, bây như chó sủa gâu
Bắc thuộc ngàn năm còn nhớ chứ?
Thức thời cho Mẹ hết phiền rầu
DUY ANH
06-06-2020
***
TA THẤY TRONG TA! (Thể Cô Nhạn)
Thơ Thamduong Thi Tập và Thơ Họa

TA THẤY TRONG TA!

Sóng ở nơi đâu lại vỗ về
Ngọn nguồn của biển tựa cơn mê
Bọt tung trắng xóa hoa như mộng
Đâu dấu chân xưa vết hẹn thề
Cơn gió lênh đênh chiều cố quận
Chân trời lãng mạn tối sơn khê
Riêng xem hạnh ngộ hương trời đất
Ta thấy trong ta! Có mọi người.*
Thamduong Thi Tập

* Thể thơ này là thể cô nhạn.Ở dưới có 1 con nhạn bay vào đàn nên gọi là cô nhạn nhập quần. Nếu ở trên khác các vận còn lại thì con nhạn ấy lẻ bầy.Gọi là cô nhạn xuất quần.Về cơ bản gọi là thể cô nhạn cho cả 2 trường hợp.Nhưng tên gọi cụ thể có thể có khác biệt.

Thơ Họa:

GIỮA CÕI NHÂN GIAN

Đi tới nơi nao sẽ trở về ?
Thân hoài lóng ngóng buộc đam mê
Trăng như vĩnh cửu,còn quên hẹn
Biển vẫn bao la,có giữ thề ?
Nẻo ý phiêu hồn xanh khoáng đãng
Chân đời ruổi bước bạc nhiêu khê
Hình dung lý tưởng so đo mãi
Giữa cõi nhân gian bắt bóng người…
Lý Đức Quỳnh
***
Bài xướng:
TRONG KHÁM CHÍ HÒA
Thấm thoát vào đây tháng đã tròn,
Lông hồng gieo xuống nhẹ như non.
Một manh chiếu nát, thân tơi tả,
Nửa bát cơm hôi, xác mỏi mòn.
Ngày đến bữa ăn thường nhớ vợ,
Đêm về giấc ngủ lại thương con.
Dẫu bao nước chảy qua cầu nữa,
Hồ dễ gì phai được tấc son !
Vũ Hoàng Chương (1976)

Bài họa 1:
TRONG TRẠI TÙ TÂN LẬP
Liên miên chuyển trại chin năm tròn
Vẫn trả chưa rồi nợ nước non
Nửa chén khoai sùng thân mệt lã
Lưng tô sắn hẩm xác hao mòn
Xuân về tết đến thương thầy mẹ
Khắc lụn canh tàn nhớ vợ con
Nắng lửa mưa dầu manh áo rách
Không sờn chẳng vợi tấc lòng son
Diệp Thanh

Bài họa 2:
SỐ PHẬN
Chí Hòa bị nhốt bốn tuần tròn,
Yêu nước tấm lòng nặng tựa non,
Chiếu đất đau lòng tâm mỏi mệt,
Màn trời khổ dạ trí hao mòn,
Chiều về muổi chích thương bà vợ
Tối đến rệp châm nhớ đứa con,
Số phận tù đày Trời đả định ?!
Sơn hà Phật pháp một lòng son.
Tím

Bài họa 3:
TRONG KHÁM CHÍ HÒA
Thấm thoát vầng trăng khuyết lại tròn
Ơn nhà nợ nước sánh tày non
Lao tù xích quyện thân còm cõi
Ngục thất xiềng gông sức héo mòn
Bắp chẳng no lòng thương bố mẹ
Rau không đỡ dạ nhớ bầy con
Bao lần tháng lụn năm tàn nữa
Vẫn giữ tâm nầy đỏ tựa son
Đinh Tường
***
TRONG KHÁM CHÍ HÒA-Thơ Vũ Hoàng Chương

TRONG KHÁM CHÍ HÒA

Thấm thoắt vào đây tháng đã tròn,
Lông hồng gieo xuống nhẹ như non.
Một manh chiếu nát, thân tơi tả,
Nửa bát cơm hôi, xác mỏi mòn.
Ngày đến bữa ăn thường nhớ vợ,
Đêm về giấc ngủ lại thương con.
Dẫu bao nước chảy qua cầu nữa,
Hồ dễ gì phai được tấc son !
VŨ HOÀNG CHƯƠNG
(1976)

Thơ Cẩn Họa:

THƠ HỒN THẤM ĐẠO

Đọc Xuôi:
Thơ hồn thấm đạo nghĩa vuông tròn,
Tiết khí cao đầy thương nước non.
Nhơ bẩn chi đành tâm chí vững,
Tả tơi đâu kể xác thân mòn.
Cơ thời khổ hận chồng thương vợ,
Thế cuộc lầm than bố nhớ con.
Thờ thẩn nỗi đau lòng vận bỉ,
Mơ đời đổi cũ nét vàng son.

Đọc Ngược:
Son vàng nét cũ đổi đời mơ,
Bỉ vận lòng đau nỗi thẩn thờ.
Con nhớ bố than lầm cuộc thế,
Vợ thương chồng hận khổ thời cơ.
Mòn thân xác kể đâu tơi tả,
Vững chí tâm đành chi bẩn nhơ.
Non nước thương đầy cao khí tiết,
Tròn vuông nghĩa đạo thấm hồn thơ !

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân

NGỤC GIAM

Trần gian địa ngục đã lăn tròn
Tánh mạng xem thường cảnh nước non
Áo rách cơm tù tâm ý mãn
Mền thưa chiếu ngục xác thân mòn
Ngăn từng tối khóc lòng thương vợ
Nén mỗi đêm sầu dạ nhớ con
Thế thái nhân tình xoay số phận
Nay thời đã hết cảnh vàng son
Minh Thuý
Tháng 6/3/2020

HOÀNG CHƯƠNG

Hoàng chương công nghiệp há chưa tròn
Thời thế đồng cam phận nước non
Phật đạo thành tâm, tâm vẫn vững
Văn thơ múa bút, bút không mòn
Lao lung tàn xác thân quân tử
Lao thất thâm tình nghĩa vợ con
Quốc biến sơn hà đa hữu trách
Thi hào tự tại tấm lòng son.
Phan Thượng Hải
6/7/20

SỰ ĐỜI

Sự đời xoay chuyển mấy khi tròn
Thế sự thăng trầm vận nước non
Biến đổi bình an thành đói rách
Ra tay phù thủy khiến hao mòn
Chạnh lòng nhớ vợ dằn cơn đói
Đau xót thương nhà nghĩ đến con
Thử thách cam go luôn vững chí
Quyết tâm bền vững giữ lòng son
Hương Lệ Oanh VA

TÌNH GIÀ

Trong mắt của anh, em hãy son
Vợ chồng luống tuổi vẫn vuông tròn
Tâm tư thuở trước đầy linh hoạt
Vóc dáng ngày nay chút héo mòn
Lúc trẻ thân thương tình tựa núi
Giờ già khắn khít nghĩa như non
Đường đời chung thủy ta cùng bước
Tri túc thời nhàn, thỏa mộng con…
DUY ANH
06-07-2020

CUỘC TANG THƯƠNG

Bóng khuyết cuồng quay mãi chẳng tròn
Đau quằn nước chảy lạc đường non
Đò xưa khắc khoải nhìn sông cạn
Bến cũ trơ vơ ngậm đá mòn
Biển cả bao thời ươm mộng lớn
Ao tù một đận nhốt mơ con
Mai sau chuyển cuộc tang thương ấy
Khí tiết ai người giữ sắt son ?
Lý Đức Quỳnh

NGƯỜI SĂN VÀ LŨ THÚ RỪNG

Mơ hồ trái đất tưởng không tròn
Một lũ thú rừng vượt núi non
Chúng tới hang hùm thương hổ mệt
Chân luồn cũi báo sợ cây mòn
Nai, cừu cũng ngán thân hao sức
Thỏ, gấu càng lo chuyện lạc con
Chỉ có người săn là phẫn cảm
Buồn tình ngắm bắn mặt trời son …
Hawthorne 7 – 6 – 2020
CAO MỴ NHÂN

KHỐI TÌNH SON

Gần năm thập kỷ đã vo tròn,
Gương sáng vẫn ngời với núi non.
Gió táp mưa sa trong vận nước,
Ý cương bút thép cứng không sờn.
Thân già bệnh hoạn đau hoàn cảnh,
Lòng chỉ ngậm ngùi xót vợ con.
Một đấng tài hoa nhiều lận đận,
Lừng danh Thi Sĩ khối tình son !
Uyên Quang
June 7,2020.

XÓT THÂN TÙ TỘI

Tù giam một tháng đã vừa tròn,
Đau xót cơ đồ quẩn nước non.
Bến phận đẩy đưa thương số kiếp,
Hồn riêng đày đọa mõn tim mòn.
Đêm nằm thao thức luôn về vợ,
Ngày lụy quây quần mãi nhớ con.
Ngục thất sớm hôm thân quản thúc,
Chẳng nguôi ái quốc tấm lòng son.
HỒ NGUYỄN
(08-6-2020)
***
*TRONG KHÁM CHÍ HÒA

Thấm thoắt vào đây tháng đã tròn,
Lông hồng gieo xuống nhẹ như non.
Một manh chiếu nát, thân tơi tả,
Nửa bát cơm hôi, xác mỏi mòn.
Ngày đến bữa ăn thường nhớ vợ,
Đêm về giấc ngủ lại thương con.
Dẫu bao nước chảy qua cầu nữa,
Hồ dễ gì phai được tấc son !

VŨ HOÀNG CHƯƠNG (1976)

Số phận ! (thơ cổ phong)
Chí Hòa bị nhốt bốn tuần tròn,
Yêu nước tấm lòng nặng tựa non,
Chiếu đất đau lòng tâm mỏi mệt,
Màn trời khổ dạ trí hao mòn,
Chiều về muổi chích thương bà vợ
Tối đến rệp châm nhớ đứa con,
Số phận tù đày Trời đả định ?!
Sơn hà Phật pháp một lòng son.
Tím June/07/2020

Duy Anh xin tùy duyên kính cẩn họa bài thơ của thi tài Vũ Hoàng Chương:

TÌNH GIÀ

Trong mắt của anh, em hãy son
Vợ chồng luống tuổi vẫn vuông tròn
Tâm tư thuở trước đầy linh hoạt
Vóc dáng ngày nay chút héo mòn
Lúc trẻ thân thương tình tựa núi
Giờ già khắn khít nghĩa như non
Đường đời chung thủy ta cùng bước
Tri túc thời nhàn, thỏa mộng con…

DUY ANH
06-07-2020

Hải xin kính họa

HOÀNG CHƯƠNG
Hoàng chương công nghiệp há chưa tròn
Thời thế đồng cam phận nước non
Phật đạo thành tâm, tâm vẫn vững
Văn thơ múa bút, bút không mòn
Lao lung tàn xác thân quân tử
Lao thất thâm tình nghĩa vợ con
Quốc biến sơn hà đa hữu trách
Thi hào tự tại tấm lòng son.
(Phan Thượng Hải)
6/7/20

Thân kính
Hải

________________________________________
Thơ Vũ Hong Chương

Xin có bài cẩn họa cùng Thi Hòa VŨ HOÀNG CHƯƠNG.

CUỘC TANG THƯƠNG
Bóng khuyết cuồng quay mãi chẳng tròn
Đau quằn nước chảy lạc đường non
Đò xưa khắc khoải nhìn sông cạn
Bến cũ trơ vơ ngậm đá mòn
Biển cả bao thời ươm mộng lớn
Ao tù một đận nhốt mơ con
Mai sau chuyển cuộc tang thương ấy
Khí tiết ai người giữ sắt son ?
Lý Đức Quỳnh
***
THU…KÌA-Thơ Xướng Họa THÁI HUY và THI HỮU

THU…KÌA

Lá thu lại rụng,rụng rồi kìa
Phượng ở Việt Nam,Phượng Úc kia
Vẫn thắm chung màu không xé lẻ
Vẫn tươi một sắc chẳng phân chia
Kim Oanh chắc lộn khi lồng nhạc
Thái mỗ đâu say lúc uống bia
Nghe mãi nhìn hoài đâu muốn dứt
Lá thu lại rụng,rụng rồi kìa …
Thái Huy

Thơ Họa:

THU ĐẾN!

Lá rụng! Nay thu lại đến kìa!
Chim trời cá nước giỡn ngoài kia.
Hồng lam mây lãng xa mờ đón,
Cúc thắm bướm vờn cận ấm chia.
Bạn hữu vui mừng hò hát xướng,
Thân bằng phẩn khởi cốc nâng bia.
Mừng thu vạn vật chung tình tự,
Lá rụng! Nay thu lại đến kìa!
HỒ NGUYỄN
(02-6-2020)

ĐẮM THU

Đắm đuối hồn Thu lá rụng kìa
Loan mờ khói trắng tỏa ngoài kia
Làn mây ủ tím cùng chung quyện
Ánh nắng đan hồng chẳng tách chia
Lũ bướm khoe màu bay luẩn quẩn
Đàn chim trải cánh vút xa lìa
Cung đàn tiếng hát vang hoà nhịp
Đắm đuối hồn Thu lá rụng kìa
Minh Thuý
Tháng 6/1/2020

CƠN GIÓ HEO MAY

Cơn gió heo may lất phất kìa,
Mùa Thu đã đến núi rừng kia.
Nơi đây lá rụng rơi lưu luyến,
Chốn ấy bạn còn chịu cách chia.
Đất nước xa rồi bao kỹ niệm,
Non sông còn chắc những văn bia ?!
Thu làm lữ khách buồn thân quá…
Cơn gió heo may lất phất kìa !
Liêu Xuyên

THU VỀ…

Lạc lối rừng phong sắc đỏ kìa!
Ngỡ ngàng khách lạ đến rồi kia
Bướm cười khúc khích vì hoa ngủ
Lá rụng lào xào bởi gió chia!
Giữa chốn êm đềm mơ họa cảnh
Trong lòng hăm hở muốn mời bia
Thu về ngơ ngẩn hồn ai đó…
Lạc lối rừng phong sắc đỏ kìa!
Như Thu
06/02/2020

TÁM VẦN THU

Thu đến ,ô hay ! Đến nữa kìa
Lá Thu rơi rụng sắc vàng kia
Việt Nam hoặc Úc Thu đâu xẽ
Mỹ Quốc hay Anh Thu chẳng chia
Thời khắc Thu xoay bền tựa núi
Đất trời Thu chuyển vững như bia
Mấy mùa Thu trước khơi niềm nhớ
Nay đến ,ô hay ! Thu nữa kìa …
Songquang
20200602

VƯỜN THU

Em thấy không em cánh bướm kìa
Chập chờn trong nắng ở đàng kia.
Bên hoa âu yếm tình chan chứa
Trên cánh dịu dàng phấn sẻ chia.
Cảm khái chiều tàn thơ ngập ý
Mơ màng ly rót cốc tràn bia.
Vườn thu hiu hắt lòng xao xuyến
Vương vấn hồn ta cánh bướm kìa!
MaiLoc
6-2-2020

XÀO XẠC RỪNG XƯA

Xào xạc rừng xưa,gió lộng kìa
Thu vàng nắng úa rụng ngoài kia
Thuyền đang ngược bến chiều ly biệt
Nước vẫn xuôi dòng phía cách chia
Đất khách thầm mơ vui gặp bạn
Quê nhà lặng ước thỏa khui bia
Đoàn viên giấc mộng hoài dang dở
Xào xạc rừng xưa,gió lộng kìa
Lý Đức Quỳnh
3/6/2020
***
*

https://hangoc2020.blogspot.com/

https://www.facebook.com/1sachile

https://www.facebook.com/Sachile-561905583845573/

sachilchannel:

https://www.youtube.com/channel/UCB2ncWMzJ2-URzgn3wnIfTQ?view_as=subscriber