Donald Trump Tế Nhị Tình Yêu & Đừng Hỏi…

  • Đề Tài Đặc Biệt Hôm Nay:
  • XẢ STRESS

  • MẸ QUYẾT BẢO VỆ CON.

  • DONALD TRUMP TẾ NHỊ TRONG TÌNH YÊU

  • NGHIÊN CỨU HIẾM CÓ VỀ TC

  • ĐỪNG HỎI VÌ SAO

***

           *MẸ QUYẾT BẢO VỆ CON

*MỜI XEM RẤT HAY, VUI LÒNG BẤM LINK:

https://www.facebook.com/watch/?v=2318738698438696

***

*Tình yêu giữa Tổng thống Mỹ Donald Trump

và Đệ nhất phu nhân Melania

Có nhiều điều đã được nói về hôn nhân của TT Trump, nhưng phần lớn chỉ là sự xúc phạm. Người ghét không thể tin ai đó có thể yêu ông.

Hầu hết họ nhìn Đệ nhất phu nhân Mỹ bằng ánh mắt thương hại, xem bà là tù nhân của hôn nhân không tình yêu.

“Bên trong cuộc hôn nhân của Trump: Gánh nặng của Melania”, “Sự thật đáng buồn”, “Bí mật đen tối” là những dạng tiêu đề thường gặp khi truyền thông viết về vợ chồng Tổng thống. Hashtag “Giải cứu Melania” thậm chí từng trở thành xu hướng trên mạng xã hội khi họ kêu gọi bà ly dị và trở thành biểu tượng nữ quyền.

Tuy nhiên, những người tham dự quốc yến đón tiếp Thủ tướng Australia Scott Morrison tại Vườn Hồng của Toa Bach Oc tối 20/9 kể câu chuyện hoàn toàn khác. Họ khẳng định tình cảm giữa vợ chồng Tổng thống Mỹ là chân thật, sẻ chia và tôn trọng lẫn nhau.

“Đó là hôn nhân thực sự, rất tình cảm”, một quan chức Australia tháp tùng Thủ tướng Morrison thăm Mỹ ba ngày cho hay.

Tổng thống Mỹ Donald Trump và Đệ nhất phu nhân Melania trong lễ chào đón Thủ tướng Australia hôm 20/9. 

Ảnh động : ANDY

Trong buổi họp báo hôm 20/9, TT Trump tuyên bố có thể đánh bom Iran bất cứ lúc nào, nhưng không quên dành lời khen cho vợ vì sự chuẩn bị của bà cho quốc yến. Trong bữa tối, khi TT Trump nâng ly với Morrison, ông tiếp tục bày tỏ sự tôn trọng vợ.

“Tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn đến Đệ nhất phu nhân tuyệt vời của nước Mỹ vì bữa tối hoàn mỹ này. Cảm ơn rất nhiều. Em đã làm việc chăm chỉ cho sự kiện này, thật sự rất tuyệt, cảm ơn em yêu”, TT Trump nói.

Khi bữa tối kết thúc vào khoảng 23h, TT Trump tạm biệt những vị khách cuối cùng và nghĩ rằng không còn ai quan sát, song những người bị tụt lại phía sau thoáng thấy một khoảnh khắc thân mật tự nhiên: người chồng và người vợ ôm chặt nhau, ông thì thầm vào tai bà và bà nghiêng đầu mỉm cười. Đó là cảnh quen thuộc của bất kỳ cặp vợ chồng nào vừa tổ chức thành công một sự kiện xã hội.

“Đó là đêm huyền diệu, tráng lệ nhất được tạo ra từ trí tưởng tượng của bà Trump”, Thủ tướng Morrison nói, thừa nhận ông đã xúc động rơi nước mắt khi dàn quân nhạc cử bài mang tính biểu tượng của Australia. Tay golf Australia Greg Norman, người ngồi cạnh bà Trump, tuyên bố trên Instagram rằng đó là “sự kiện tuyệt nhất mà tôi từng tham dự”.

Cựu ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger nói với Chánh văn phòng Nhà Trắng Mick Mulvaney rằng đó là một trong những buổi lễ chính thức tốt nhất mà ông tham dự. Đây là một đánh giá cao từ chính khách 96 tuổi từng phục vụ nhiều đời tổng thống Mỹ.

Nhiều người chế nhạo khiếu thẩm mỹ của Melania từ khi bà chuyển đến Toa Bach Oc. Thậm chí họ còn công kích, chỉ trích phong cách trang trí với tông màu đỏ và trắng của bà vào dịp Giáng sinh năm ngoái. Tuy nhiên, theo tác giả Jennifer Pickens, Đệ nhất phu nhân Mỹ là người có khiếu thẩm mỹ hoàn hảo. “Bà ấy giám sát từng chi tiết, quan tâm đến cách mọi thứ sẽ mang đến cái nhìn thế nào, mùi vị và cảm nhận ra sao”, Pickens cho hay.

Đệ nhất phu nhân Mỹ, người từng có thời gian ngắn theo học về kiến trúc tại Đại học Ljubljana ở quê nhà, đã dành nhiều tháng để lên kế hoạch tỉ mỉ cho từng chi tiết của quốc yến, bao gồm thực đơn, trang trí, chỗ ngồi và sự tiếp đãi. Bà cho bố trí Vườn Hồng theo phong cách pha lẫn giữa bối cảnh phim “Cuốn theo Chiều gió” và “Đại gia Gatsby”, những chiếc bàn đầy hoa hồng vàng, những chiếc đĩa xanh lá và vàng, màu đặc trưng của Australia. Bà cũng cầu nguyện trời không mưa vào ngày diễn ra quốc yến.

Theo New York Post, cựu đệ nhất phu nhân Michelle Obama từng được ca ngợi cuồng nhiệt khi tổ chức sự kiện như vậy, nhưng truyền thông đã phớt lờ Melania. Tuy nhiên, phát ngôn viên của Melania cho biết bà vẫn rất hạnh phúc vì kết quả đạt được. TT Trump dường như cũng không giấu được niềm kiêu hãnh dành cho vợ khi ông liên tục ca ngợi và có cử chỉ thân mật, khích lệ bà.

Theo New York Post

Andy Van

***

                 *ĐỪNG HỎI VÌ SAO!

Ngô Trường An

 Ông thủ tướng NXP đặt câu hỏi: “Tại sao người Việt thông minh, rất thông minh; nhưng, đất nước còn nhiều người khổ, rất khổ”?
 Đây là một câu hỏi hay, nhưng chẳng biết với cương vị của ông, ông đặt ra câu hỏi này để hỏi ai? Hỏi Bộ chính trị? Hỏi Trung ương đảng? Hay hỏi nhân dân??

 Nếu câu thắc mắc này ông dùng để hỏi nhân dân, thì, với tư cách là một người dân, tôi sẽ nêu lên ý kiến giải đáp thắc mắc của ông. Tất nhiên, đây là quan điểm của cá nhân tôi, chứ tôi không dám đại diện cho toàn dân.

 Ông hỏi: “tại sao dân tộc Việt thông minh, nhưng nước Việt lại nghèo”? Cả 2 vế này đều đúng. Bởi, khi ta vào google gõ cụm từ người Việt thành công ở hải ngoại, hoặc các chính khách gốc Việt ở nước ngoài, thì google sẽ cho ra hàng trăm kết quả. Trong đó có đầy đủ các nhân tài gốc Việt trong mọi lĩnh vực, như: chế tạo thành công bom áp nhiệt; đóng mới Hàng Không Mẫu Hạm tối tân nhất thế giới; nghiên cứu ngăn, không cho bệnh ung thư phát triển; phát hiện thêm các thiên hà trẻ nhất trong vũ trụ, phát minh ra máy ATM…. Nói chung, từ khoa học, y học, thiên văn học, toán học, hội họa…lĩnh vực nào cũng có người Việt. Ngoài ra, còn rất nhiều nhà chính trị, tướng lĩnh, chính khách….nắm giữ các chức vụ ở những quốc gia hùng mạnh như Mỹ, Đức, Úc….

 Đấy, người Việt ở hải ngoại họ thông minh, giỏi giang như thế. Còn trong nước thì sao? Với phương châm ngầm trong giới lãnh đạo từ trung ương xuống tận địa phương là: giỏi hơn ai, tài hơn ai cũng được. Nhưng, không được tài giỏi hơn lãnh đạo”?!

 Chính phương châm hẹp hòi, nhỏ nhen, ích kỷ này đã gieo họa và hành hạ biết bao nhiêu nhân tài trong nước. Điển hình như cha con ông Trần Quốc Hải đã mày mò nghiên cứu chế tạo thành công máy bay trực thăng để xử dụng trong lĩnh vực phun thuốc trừ sâu, sản xuất nông nghiệp. Thế nhưng, cha con ông cầm dự án xin cấp bằng sáng chế, chạy tới, chạy lui cầu xin các cơ quan công quyền cả hàng chục năm trời, nhưng cuối cùng, chẳng ma nào đồng ý. Uất ức, cha con ông cầm bản vẽ qua bán cho bộ quốc phòng Campuchia, được chính phủ Campuchia ưu ái trọng dụng và họ lập tức tặng thưởng cho cha con ông huân chương Đại Tướng Quân (loại huân chương danh giá nhất của hoàng gia Cam).

 Vậy đấy! Không chấp nhận người tài hơn mình đã đẩy biết bao nhiêu tinh hoa dân tộc bỏ xứ ra đi, và các tinh khôi của olimphia đi du học cũng chẳng ai muốn trở về phục vụ đất nước.

 Một đất nước mà lãnh đạo không muốn ai tài giỏi hơn mình thì đất nước đó làm sao có cơ hội phát triển?

 Một đất nước mà bọn tội phạm đứng lên rao giảng đạo đức, in sách ca tụng băng nhóm của mình. Còn bác sỹ, kỹ sư, luật sư, nhà giáo, nhà báo, cha đạo, thầy chùa và những tri thức nhiệt huyết với đất nước đều bị tống vào tù vì họ muốn góp ý xây dựng chính sách, chủ trương để đưa đất nước phát triển?

 Một đất nước mà lãnh đạo đòi chống ngập bằng Lu; đòi kéo đám mây điện toán của xứ khác về nhà mình làm của hồi môn; đòi kéo não người Việt ở lại trong ao làng; đòi áp dụng tư tưởng người đã chết cách đây hơn nửa thế kỷ làm mô hình phát triển kinh tế cho thời đại công nghệ 4.0; đòi nơi này giống Paris, nơi kia như Kyoto, nơi nọ thành Singapore… toàn mơ mộng thành bọn tư bản, trong khi đó mình quyết đi theo con đường cộng sản….

 Một đất nước mà lãnh đạo không có lập trường ổn định, lúc ngã bên này, lúc dựa bên kia, đu dây, chàng hảng, ngã ngớn như con đĩ. Xây dựng mô hình kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, nó giống như nửa thiên đàng, nửa địa ngục chẳng giống ai, thì đất nước phát triển theo hướng nào?

 Tóm lại, đất nước giàu mạnh không hẵn nhờ dân tộc đó thông minh. Hoặc, đất nước nghèo nàn không hẳn là dân tộc đó bạc nhược! Cùng là người Hoa, nhưng dân Hongkong, Đài Loan, Trung Quốc trình độ nhận thức khác nhau, mức sống khác nhau. Cùng là người Triều Tiên, nhưng dân Nam Hàn và Bắc Hàn có mức sống giàu nghèo khác nhau. Điều này chứng minh rõ rằng, dân tộc đó giàu hay nghèo, mức sống thấp hay cao đều do lãnh đạo và đường lối chính trị của đất nước đó. Dù rằng, dân tộc họ không thông minh, nhưng đất nước họ biết trọng dụng nhân tài của nước khác để làm giàu cho họ như trường hợp của Campuchia xử dụng nhân tài VN, đó mới là điều đáng nói.

 Mỹ, biết tận dụng trí tuệ của bà Dương Nguyệt Ánh để giải quyết thành công chiến trường Trung Đông; biết xử dụng chất xám của bà Giao Phan để sở hữu Hàng Không Mẫu Hạm tối tân nhất thế giới; biết trọng dụng các nhân tài bất kể màu da, sắc tộc trong nhiều lĩnh vực để đem lại sự vững mạnh toàn diện cho đất nước họ.

 Kết: đất nước phát triển, dân tộc ấm no hoặc, đất nước tụt hậu dân tộc đói nghèo đều do ở đường lối chính trị và trí tuệ của người lãnh đạo ở đất nước đó. Vậy, ông thủ tướng đừng có có đặt câu hỏi VÌ SAO nữa nghe. Dị* lắm ông ạ!
 ‐———————————————–
> *Dị (tiếng Quảng Nam đồng nghĩa với xấu hổ)

Attachment(s) from Thien Doan | View attachments on the web

1 of 1 Photo(s)

***

*Một nghiên cứu hiếm có về ‘quân TC tại Việt Nam

Trong chiến tranh chống Mỹ’ sắp được nhà xuất bản đại học Oxford ấn hành đầu năm 2020.

Sách The Dragon in the Jungle: The Chinese Army in the Vietnam War của giáo sư Xiaobing Li, đại học Central Oklahoma, Mỹ, sử dụng nguồn tài liệu từ phía Trung Quốc. Tác giả từng phục vụ trong Giải phóng quân Nhân dân Trung Quốc.

Một số chi tiết được ‘bật mí’ từ cuốn sách sắp ra mắt:

Ngày 9/6/1965, những người lính Trung Quốc đầu tiên sang Bắc Việt. Từ 1965 tới 1970, Trung Quốc đưa 320.000 lính sang Việt Nam để giúp đỡ Bắc Việt.

Thời gian phục vụ của những người lính Trung Quốc khác nhau. Ví dụ, có đơn vị phòng không thì chỉ ở lại một năm, còn các kỹ sư làm đường quốc lộ, đường sắt có thể ở lại từ ba tới năm năm.

Từ 1968, Trung Quốc cũng cử 110.000 lính sang Lào.

Những người lính Trung Quốc, khi quay về nước, không có cuộc sống hạnh phúc vì không được kể về thời gian ở Việt Nam, không có lương hưu.

Tháng 8/1973, người lính Trung Quốc cuối cùng về nước. 1.715 lính Trung Quốc đã thiệt mạng, 6.400 bị thương ở Việt Nam. Còn tại Lào, 269 lính Trung Quốc thiệt mạng.

Từ 1964 tới 1973, Trung Quốc cung cấp 60 tỉ nhân dân tệ viện trợ quân sự cho Việt Nam.

Từ khi Liên Xô cung cấp khí tài cho Việt Nam, ảnh hưởng của Trung Quốc bắt đầu bị giảm dần, vì Bắc Kinh không thể cạnh tranh với vũ khí tối tân hơn của Moscow.

Việc bộ đội Trung Quốc ở miền Bắc Việt Nam như thế nào, rất khó tìm được các bài nghiên cứu của Việt Nam.

Năm 2014, có bài Chủ tịch Hồ Chí Minh và những ứng xử ngoại giao mẫu mực của ông Nguyễn Khắc Huỳnh, đăng ở báo Thế giới & Việt Nam, có đoạn hiếm hoi:

“Sau khi thành công trong việc đề nghị Liên Xô giúp đỡ về vũ khí phòng không, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục trực tiếp sang Trung Quốc. Người và Ban lãnh đạo cùng tính toán: Việt Nam không đề nghị Liên Xô gửi bộ đội phòng không, bộ đội tên lửa và quân tình nguyện vào giúp, nhưng với Trung Quốc thì khác. Ta cần bộ đội phòng không, công binh làm đường… vào giúp vì khu vực cần bảo vệ chống máy bay Mỹ khá rộng, khối lượng đường sá cho mấy tỉnh miền Bắc rất lớn.”

“Chủ tịch Hồ Chí Minh sang gặp Chủ tịch Mao Trạch Đông ở thành phố Trường Sa – tỉnh Hồ Nam (ngày 16-5-1965). Người nêu đề nghị về lực lượng phòng không và làm đường. Mao Chủ tịch trả lời ngay: “Các việc đó theo lệnh của đồng chí Chủ tịch, chúng tôi xin bao”.”

Cuốn sách của Xiaobing Li, của NXB uy tín hàng đầu là NXB Đại học Oxford, hứa hẹn sẽ là tài liệu rất quan trọng để tìm hiểu về một khía cạnh trong Cuộc chiến Việt Nam

*Duc Trang <ducttrang1946@yahoo.com>

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here