IRAN: ” PHÚC BẤT TÙNG LAI, HỌA VÔ ĐƠN CHÍ “

IRAN: ” PHÚC BẤT TÙNG LAI, HỌA VÔ ĐƠN CHÍ “

*ĐỀ TÀI ĐẶC BIỆT HÔM NAY:

            *VÀI ẢNH ĐỘC ĐÁO THỜI ĐỊNH HƯỚNG…
1-KÍNH MỜI XEM BÌNH LUẬN THỜI SỰ HAY: IRAN
2-MƯA CỰC ĐOAN: Nhà văn VĂN QUANG
3-NHÀ VĂN CHU TẤT TIẾN: 30 NĂM HO

***

*BỨC ẢNH THỜI SỰ LỊCH SỬ*QUẢNG CÁO LẠ GÂY HỨNG THÚ HIẾU KỲ..

NGHE KÈN THỔI, HẾT CẢM CÚM

Mới thấy trên Facebook. Gởi để bà con biết cách trị bịnh cảm cúm mới ở VN/XHCN.

Các bà già khú mà đọc được quảng cáo này chắc cũng tìm mua kèn về để dành thổi cho con cháu nghe mỗi khi chúng bị cảm sốt mà khỏi cần… cạo gió nữa?

*ĐI LỄ CHÙA CẦU NGUYỆN*TRANH PHOTOSHOP?

***

*IRAN :  ” PHÚC BẤT TÙNG LAI, HỌA VÔ ĐƠN CHÍ “

Mưu đồ của Iran là muốn làm bá chủ vùng Trung Đông sau khi đuổi Mỹ ra khỏi nơi đây,bắt đầu là Iraq.Khi có vũ khí nguyên tử thì Iran cũng sẽ khống chế các nước Liên Âu luôn vì quá gần.Cho nên Liên Âu cần hợp tác với Mỹ để ngăn chận mưu đồ của Iran ngay từ trong trứng nước.Đây là lý do mà Mỹ không bao giờ cho phép Iran có vũ khí nguyên tử cá? Nga là tên lái buôn vũ khí,ngồi không xúi các nước đàn em quậy phá Tây phương để bán vũ khí vì không có quốc gia nào động tới mình.Đúng là ngư ông đắc lợi?

From: TRONG DAN Vo <votrongquocdan@googlemail.com>

Sent: Friday, January 10, 2020, 11:42:44 AM PST

Subject: IRAN : ” PHÚC BẤT TÙNG LAI, HỌA VÔ ĐƠN CHÍ “

IRAN :  ” PHÚC BẤT TÙNG LAI, HỌA VÔ ĐƠN CHÍ “
Thì ra Iran trong cảnh TANG GIA BỐI RỐI.  
Tên Tướng hàng đầu, và là tên cầm đầu của bọn khủng bố , không những của Iran mà còn là của bọn khủng bố Trung Đông
 vừa mới bị Mỹ tiêu diệt, Iran lại bắn Rocket nhầm vào máy bay của Ukrain. Cả ngày nay các Đài TV của Đức LOAN BÁO HÀNG GIỜ TIN NÀY! 

TT Mỹ cũng dựa vào các chuyên viên HÀNG KHÔNG – KHÔNG GIAN của Mỹ + QT thông báo là : Iran đã bắn nhầm. 

Lời phát biểu của TT Trump tuy nhẹ nhàng, nhưng coi như là PHÁN QUYẾT TỘI LỖI CỦA IRAN!
Trong bối cảnh như vậy, TANG GIA BỐI RỐI… đầu óc đâu mà nghênh chiến với Mỹ, chưa nói đến TIỀM LỰC CHIẾN TRANH làm sao địch lại Mỹ.
Tuy nhiên, chúng ta cũng nên suy diễn rộng hơn:
Chúng ta có thể nghĩ, Iran không có vũ khí Nguyên tử.

Nhưng nếu Iran cần thì đâu có khó gì.  

Vì Trung cộng muốn mượn tay Iran để kìm chế Mỹ. Bắc Hàn đang trong cơn túng quẩn về kinh tế do Mỹ cấm vận, còn được đầu đạn Nguyên tử nào thì sẵn sàng đem bán túng bán tháo cho Iran để nuôi sống cái đất nước chết đói …, còn Nga Sô? Thật tình mà nói, nhìn mặt biết số nhà, tướng của Putin có đôi mắt GIAN HÙNG, TƯỚNG ĐI SẴN SÀNG ĐÁ GIÒ LÁI. Chủ trương của Putin là , NẰM GIỮA KHÔNG MẤT PHẦN CHIẾU !

Là một nước đang phát triển, chưa giàu mạnh thì ngu gì làm anh hùng để lảnh họa vào thân. Một bên là Mỹ ( muốn hay không cũng coi như đàn anh), một bên là các đàn em: TC, Iran và ngay cả Bắc Hàn ( muốn hay không Nga vẫn là đàn anh của bọn nó về KHOA HỌC KỸ THUẬT & TIỀM LỰC CHIẾN TRANH).

Vậy chúng ta thử hỏi: Nếu chiến tranh giữa Mỹ-Iran xảy ra, thì Nga có nhúng tay trực tiếp tham gia cứu đàn em hay không?

Tôi nói rằng KHÔNG & CÓ !
KHÔNG là, Nga không bao giờ đưa quân ra ĐỠ ĐẠN CHO IRAN.
CÓ là, Nga sẵn sàng bán VŨ KHÍ CHO IRAN, bất cứ loại vũ khí nào, vì các loại vũ khí tàng trữ lâu nay không khéo bị rỉ sét hết và đây là cơ hội làm giàu rất nhanh chóng, còn thắng thua là chuyện của mày!
Vậy tiền đâu mà Iran có để mua?
Thằng TC sẵn sàng bỏ ra vài chục tỷ USD biếu cho Iran, để làm giảm thế lực (Tiềm lực Mỹ ) thì khó gì với nó! VÀ CHẮC CHẮN SẼ LÀM MỸ HẠ NHIỆT TRONG CHIẾN TRANH THƯƠNG MẠI !
Như vậy để tính nước cờ này, chúng ta đừng vội kết luận.

Hãy nhớ rằng :

Gia Các Lượng hết lòng giúp Đông Ngô ( giúp Đại Đô Đốc Chu Du đánh Tào Tháo), nhưng Chu Du bao nhiêu lần mưu tính ám sát, thủ tiêu, giết Gia Các Lượng cho bằng được. Nhưng nếu Gia Các Lượng mà cả tin, nhẹ dạ thì tiêu đời lúc nào rồi.
Đối với tôi , trong mọi tình huống, hãy luôn nhớ câu phương châm của Người Đức:  ” Auf dem Kien sein” tạm dịch : HOÀI NGHI TẤT CẢ ! 

Tất cả chỉ BẰNG MẶT CHỨ KHÔNG BẰNG LÒNG.

 

  Nói đến đây , tôi chợt nhớ lời dạy của một Vị Vua Ấn Độ, Vị Vua của các Vua trong Liên Minh Ấn Độ thời bây giờ, đó là :  King Suddhodana là Vua Cha của Thái Tử Siddharta, Thái Tử chính là Người Thành Phật Thích Ca, Thế giới gọi tên là ” BUDDHA “.   

Cách đây hơn 2600 năm trước Công Nguyên, khi tên Nguyên Soái của nước Iran ( Ba Tư) đưa quân xâm lấn nước Ấn Độ, bị Thái Tử Siddharta đánh bại, bắt sống và sau đó Vua Cha hỏi ý kiến Thái Tử, thì Thái Tử vì lòng nhân đạo nên tha cho hắn và tuyên bố HÒA BÌNH- KHÔNG THÙ HẬN…

Tuy nhiên sau một thời gian thì Ba Tư lại đưa quân tấn công vào Triều Đình của Ấn Độ và giết hại nhiều quân lính của Triều đình ngay cả Vua cũng bị trọng thương trong lúc không có Thái Tử trong Hoàng cung ( quê nhà).

 Khi Thái Tử hay tin, khẩn cấp trở về thì mọi việc đã muộn rồi. Vua Cha nằm trên giường bệnh và trăn trối nhắn nhủ với con trai rằng :
” DÃ THÚ KHÔNG THỂ THUẦN HOÁ ĐƯỢC NÓ”  Vua Cha muốn ám chỉ đến Iran.
Lịch sử chiến tranh giữa Iran và Ấn độ đến nay đã hơn 2600 năm, lời dạy của Vua Suddhodana với con trai là Thái Tử Siddharta ( sau này thành Phật), vẫn bất hủ .
Chúng minh dã thú vẫn là dã thú.
Không những đối với Mỹ, mà trước đây nhiều năm vì những sự xung đột giữa hai nước Đức-Iran, thì Iran lên tiếng đe dọa nước Đức rằng: Iran sẽ bắn hỏa tiền nguyên tử đến Bá Linh !!!

Trở lại hiện tại, Iran đã cấu kết với khủng bố, hành động tàn bạo với người Mỹ quá nhiều bằng chứng….  , may nhờ TT Trump lên kế hoạch hạ được tên Tướng trùm khủng bố của Iran và cũng là của Hồi giáo trung Đông, thì con mẹ pelosi nóng mũi lên tiếng phản đối và hôm qua (Thứ Năm) lại nhóm họp Quốc Hội Mỹ , đưa ra NQ ( Resolution) HẠN CHẾ QUYỀN TỔNG TƯ LỆNH QUÂN ĐỘI MỸ là TT Trump.

Chứng minh rõ ràng con mẹ này muốn cho khủng bố và các nước cựu thù Mỹ chà đạp và nhận chìm nước Mỹ. Vì Tổng Tư Lệnh Quân đội mà không có đủ quyền điều binh khiển tướng thì làm cách nào chống lại kẻ thù ???

Lịch sử VNCH là bài học đau lòng. Cũng chính bọn dân chủ xã hội này đã trói tay Tổng Thống Nixon , không cho được quyền yểm trợ VNCH lúc lâm nguy. Cắt viện trợ VNCH, cuối cùng phải sụp đổ. Và cũng bọn dân chủ này là những tên phản chiến , như Bill Clinton, Bilden, Kerry …  bọn này công khai theo XHCN.
Hỡi các ông Tướng, Tá, Sĩ quan VNCH? Chắc các ông còn nhớ những ngày đau thương của đất nước VNCH (30.04.1975)  !
Nếu không có bọn dân chủ Mỹ nầy, thì ngày nay chúng ta đâu phải xa lìa quê cha đất tổ, quê hương yêu dấu của mình?
Chúng ta vẫn còn có trách nhiệm với Đồng bào và Dân tộc VN, vì chúng ta chưa làm tròn nhiệm vụ nên phải tha hương, dân tộc ta mới điêu linh, thống khổ như ngày nay ( đừng nhìn bộ mặt phấn son nơi  Đô Thị, mà hãy nhìn thấu suốt tận nơi đồng quê xa xôi hẻo lánh).

Trước sau gì chúng ta cũng phải chết, nhưng chết vinh hơn sống nhục. Nhục là đã chạy sang Mỹ mà còn bị cái bọn Dân chủ Xã hội nó hoành hành trước mặt mình, rối nay mai không khéo nó lại rược đuổi mình lần nữa.
Vì vậy tôi mong quý ngài, hãy động viên con cháu của mình cùng hiệp lực , cùng đứng chung dưới ngọn cờ TD, cùng sẵn sàng sống chết dưới mọi hình thức để bảo vệ cái chính nghĩa mà TT Trump đang làm . 

Chúng ta có nhiều cách đấu tranh cho chính nghĩa, chỉ mong chúng ta đừng ngại khó, đừng sợ khổ và đừng sợ chết là tất yếu cho mọi thành công.

Trước hết là tự làm cách mạng cho bản thân gia đình mình và đồng thời cho Dân Tộc VN.
Germany,10.1.2020

Trọng Dân
Đình Chương Võ

***

 Mưa cực đoan

Văn Quang – Viết từ Sài Gòn

Thật nực cười mỗi khi các ông quan gặp “sự cố” hay việc quá tầm tay, vượt quá sự hiểu biết của mình trở nên khó ăn khó nói, khó giải thích với người dân bèn nghĩ ra một kiểu chơi chữ mới. Cơn mưa quá lớn ngày 26/9 vượt xa thiết kế hệ thống thoát nước của TP Sài Gòn. Theo Trung Tâm Chống Ngập nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng ngập lụt như trên là do trận mưa chiều ngày 26/9 là trận “mưa cực đoan.”

Lần đầu tôi mới được nghe cái kiểu mưa ấy. Ngồi nghĩ mãi không ra mưa cực đoan là thế nào. Chữ nghĩa VN đâu có thiếu. Nào mưa rào, mưa xuân, mưa thu, mưa phùn, mưa bụi, mưa ngâu, mưa đền cây, mưa lâm râm, mưa rỉ rắc, mưa tí tách… không biết rồi đây cứ mỗi mùa mưa Sài Gòn sẽ còn có bao nhiêu kiểu mưa nữa. Có thể là mưa lang thang, mưa đột xuất, mưa đầu đường, mưa xó chợ cho đến khi làm sập mấy cái chung cư như chung cư tôi đang ở sẽ có thứ mưa đổ chung cư

Mưa mù trời tại Sài Gòn

Bữa đó vào buổi chiều, tôi đang nằm dài coi phim trên TV. Bỗng thấy lạnh và nghe gió rít mạnh tôi mới bật dậy nhìn qua cửa sổ. Mưa gió làm tôi nổi hứng lấy cái Iphone chụp hình cái chung cư của tôi gửi cho bạn bè, tôi gọi là “tác phẩm mưa buồn chung cư.”

Ôi, cái đầu óc của tôi vẫn chỉ là anh ngồi gõ bàn phím tưởng chuyện gì cũng nên thơ. Tôi ở lầu 1 nên cứ thản nhiên nhìn mưa tơi tả chẳng ảnh hưởng gì tới tôi và nhà hàng xóm.

Nhưng chỉ một lát sau xem báo qua internet mới thấy cảnh hãi hùng của những người dân đang lặn lội ngoài đường cách nhà tôi không quá 100 thước.

Khôi hài hơn, anh NQC chi biết: Tôi chỉ còn 2 bộ đồ nhưng cũng đã ướt và phải ở truồng!

Chuyện càng trở nên gay cấn thêm khi tất cả các phương tiện thông tin ở VN đều đưa tin chi tiết và hàng ngàn hình ảnh về nỗi khốn khổ của người dân Sài Gòn và Hà Nội trong cơn mưa này. Điều đáng nói là người ta đi tìm nguyên nhân tại sao năm nào cũng lụt từ năm ấy qua năm khác, chính quyền ở đâu? Con số mấy chục ngàn tỉ của các dự án chống ngập đi đâu rồi mà sao ngập vẫn hoàn ngập?

Vậy 20,000 tỷ ($880 triệu) đã giải ngân chống ngập đi đâu? Chả nhẽ nó cũng bị cuốn trôi theo dòng nước hay vào túi các quan?

Đi tìm nguyên nhân mới biết các quan ngày nay thua các cụ thời xa xưa

Từ trận lụt lịch sử năm 2008 tại Hà Nội, ông Lê Doãn Hợp – Chủ tịch Hội Truyền thông số Việt Nam – nêu một thực tế “ngược đời”: Phố cũ, phố cổ không ngập; trong khi hầu hết các khu phố mới đều ngập và ngập dài ngày…

Nước tràn vào phòng khách, nhạc sĩ Đông Duy cởi áo dạy bơi.

Trận lụt lịch sử năm 2008 tại Hà Nội, chúng ta nên rút ra 3 bài học:

Một là: Phố cổ không ngập, chứng minh cha ông mình tuyệt vời. 

Hai là: Phố cũ không ngập chứng tỏ người Pháp cũng đáng học tập. 

Ba là: Hầu hết các khu phố mới đều ngập và ngập dài ngày, khi các cơ quan chuyên môn của chúng ta hiện nay đông hơn, bằng cấp cao hơn so với cha ông, là một thực tế đáng suy ngẫm.”

Đó mới chỉ là ba điều ông Chủ tịch Hội Truyền thông số Việt Nam tìm ra. Cái “thực tế đáng suy ngẫm” chỉ là cách nói “né đòn” của ông này thôi. Ông không dám nói thẳng ra là các quan nhà ta ngày nay dốt, bằng cấp đi mua, làm quan do bè cánh họ hàng kéo nhau vào làm đủ thứ dù mù tịt về chuyên môn. Cụ thể như thông tin ông Triệu Tài Vinh, Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang, có vợ, em trai, em gái và một số người thân được cất nhắc, nắm giữ một số vị trí lãnh đạo cơ quan, ban – ngành tại tỉnh Hà Giang.

Bà Phạm Thị Hà, vợ ông Vinh, đang giữ chức Phó Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Hà Giang. Ba em trai ông Vinh cũng được bố trí làm lãnh đạo gồm: ông Triệu Tài Phong, Bí thư huyện ủy Quang Bình; ông Triệu Sơn An, Phó Chủ tịch UBND huyện Hoàng Su Phì; ông Triệu Tài Tân, Phó Giám đốc Sở Bưu chính – Viễn thông. Em gái ông Vinh là bà Triệu Thị Giang cũng đang giữ chức Phó Giám Đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư; ông Mạc Văn Cường, em rể ông Vinh, làm Phó Giám đốc Công an TP Hà Giang… Ngoài ra, còn một số chức danh lãnh đạo khác là anh em họ hàng với ông Vinh.

Ngày 17-9, trao đổi với báo chí, ông Triệu Tài Vinh thừa nhận một số mối quan hệ của ông với lãnh đạo một số cơ quan, đơn vị của tỉnh là chính xác. Tuy nhiên, ông Vinh khẳng định việc bổ nhiệm các chức vụ nêu trên đều tuân thủ đúng quy định của Đảng, nhà nước.

Bên trong khu đỗ sân bay Tân Sơn Nhất mênh mông nước

Lại cái bùa “đúng quy trình” mang ra là bình phong. Nếu ông không là bí thư tỉnh ủy thì cái sự “đúng quy trình” ném vào sọt rác. Ông là bí thư nên chỉ cần một cái gật là đàn em giơ tay đồng ý hết. Thằng nào không giơ tay thì biết tay ông ngay.

Đó chính là nguyên nhân gây ra mọi thứ “tiêu cực,” ngu dốt, bất lực của các cơ quan nhà nước làm “Tê liệt,” “rối loạn,” tắc nghẽn,” “bất lực”… trong các trận mưa “lịch sử” của Hà Nội và Sài Gòn trong bao nhiêu năm qua.

Một địa danh mới

Năm nay lại vừa xuất hiện một địa danh mới đang lan truyền rộng rãi trên các trang mạng xã hội: Sông Hà Lội, biển Sài Ùm.

Cái tên Hà Lội đã có lâu rồi. Những bài ca thật và ca tếu Hà Nội, nơi “chưa mưa đã ngập” từng được gọi là Hà “Lội”, cái miền đất nhiều lần đi vào thơ ca, nhạc họa với bài ca dao đời mới “Ai về Hà Nội mùa mưa / Nhớ rằng không được quên mua bản đồ / Bản đồ chỗ lội, chỗ khô / Chỗ nào dùng đến ca nô, tàu thuyền / Chỗ nào nước cống duềnh lên / Chỗ nào rác rưởi phủ trên mặt đường…”.

Hà “Lội” trong nhạc phẩm “Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa” của nhạc sĩ Trương Quý Hải được biến tấu “Hà Lội mùa này phố cũng như sông”… đã chính thức mất ngôi vào chiều 26-9, khi một cơn mưa “khủng” trút xuống làm người dân cả thành phố nháo nhác. Thế nên Sài Gòn được gọi là “Sài Gòn ùm” có nghĩa là dân Sài Gòn nhảy “ùm” xuống đường tắm và bắt cá. Thậm chí nhạc sĩ dạy bơi ở phòng khách và y tá bắt lươn trong bệnh viện.

Nhạc sĩ Đông Duy dạy bơi ở Phòng Khách

Tối 26/9, cơn mưa lớn đã làm nước tràn vào nhà nhạc sĩ Đông Duy (quận Thủ Đức). Nhân dịp này anh tự quay một đoạn video vui, dạy mọi người các kiểu bơi ếch, bơi bướm, bơi sải… ngay trong phòng khách. Sau hai ngày đoạn video được nhạc sĩ chia sẻ lên Facebook cá nhân đã thu hút gần 2 triệu lượt xem, hơn 37,000 người thích và 25,000 lượt chia sẻ.

Y tá bắt lươn trong bệnh viện Trưng Vương

Tại bệnh viện Trưng Vương (quận 10) nước ngập qua mắt cá chân người lớn, các nhân viên y tá đã cầm túi, vui cười đi bắt lươn bơi vào khu nhà. Sau khi được chia sẻ lên mạng xã hội, video này lập tức đã gây chú ý cộng đồng. (Chuyện hoàn toàn có thật (mời bạn xem ảnh )

Khôi hài hơn là anh N.Q.C (36 tuổi, làm nghề thợ hồ) trùm chiếc mền màu đỏ cho biết, trận mưa vào chiều 26/9 gây ngập, gần như toàn bộ quần áo của anh bị nước cuốn trôi. “Tôi chỉ còn hai bộ đồ nhưng cũng đã ướt và phải ở truồng.. Khi có người vào nhà phải lấy mềm trùm lên người cho đỡ ngại.”

Tám nguyên nhân khác khiến cả nước lụt

Thật ra gần như cả nước từ Cần Thơ cho đến Đà Lạt, Huế, Vinh, mưa to đều thành sông, thành biển, nguyên nhân do đâu? Tôi xin tóm tắt tám những nguyên nhân căn bản đó:

  1. Thoát nước tự nhiên: Xem bản đồ Hà Nội xưa và Sài Gòn xưa, các bạn có thấy gì không: thành Hà Nội xưa hồ là hồ, hồ ở khắp mọi nơi. Thành Sài Gòn thì hệ thống kênh rạch chằng chịt, đó chính là nơi điều tiết nước mưa, là nơi chứa nước khi mưa, làm mát không khí thành phố dịu mát và thoát nước khi mưa lớn.

Bây giờ quay về Hà Nội mà tìm được hồ mới lạ: hồ lớn thì còn tí xíu, hồ nhỏ thì sau một thời gian đổ rác lấp, nay nhà đã mọc san sát.

Kênh rạch ở Sài Gòn cũng vậy, dân sống ở trên, xả rác xuống, lại lấn chiếm nữa, thế là hết, thế thì phải ngập thôi. Sài Gòn xây Khu đô thị ở quận 7 cũng lấp bao nhiêu kênh rạch, thay bằng ống cống nhỏ xíu.

  1. Đô thị hóa: Sân bay Tân Sơn Nhất trước 1975 diện tích 3,600 hecta, gấp 3 lần sân bay Changi ngày nay.

Nay toàn bộ vùng đất dự phòng mở rộng xung quanh sân bay đã bị đô thị hóa: đường Hồ Văn Huê, Bạch Đằng, Trường Sơn, Phổ Quang, Cộng Hòa, Hoàng Hoa Thám v.v. trước kia đều là doanh trại quân đội nay nhà cửa mọc lên, hệ thống thoát nước bị bóp cổ, sân bay phải ngập thôi, còn xây sân golf trong sân, nay chỉ còn 1,500 ha, thế thì sao không ngập.

  1. Bê tông hóa: thành phố không còn chỗ nào thoát nước nữa, nhà bê tông, đường bê tông, vỉa hè bê tông, vỉa hè đá hoa cương.
  2. Cây xanh: Hà Nội, Sài Gòn xưa đi trên máy bay nhìn xuống cứ tưởng công viên, không thấy nhà cửa đường xá đâu (toàn cây). Bản thân cây xanh giữ nước, rễ cây cũng giữ nước, đất dưới cây xanh thoát nước; chặt hết cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi để thay vào đó là những cây bằng cái que thì phải chịu thôi.
  3. Mưa: Sài Gòn diện tích 2,000 km2, tôi chỉ lấy khu trung tâm 225 km2 thôi, nếu mưa 10 cm xuống diện tích đó, thì tức là đã có 225,000,000 (vâng 225 triệu) mét khối nước đổ xuống, tức là 225 triệu tấn nước đổ xuống (tương đương thủy điện Sông Bung vừa rồi vỡ cửa đập!!!), mà mưa hôm 26/9 là 20 cm – gấp đôi số trên.
  4. Cao độ công trình: Các thành phố lớn chưa quyết định được cao độ là bao nhiêu thì chịu được bão và triều cường cấp 3, mạnh ai nấy làm, công trình sau cao hơn công trình trước thì sẽ đổ về nơi thấp hơn.
  5. Nước ngầm: Các nhà máy bia, nước ngọt, nước khoáng, sắt thép, dệt may, da giày tiêu thụ hàng tỷ mét khối nước ngầm, thế thì mỗi năm Hà Nội, Sài Gòn phải lún. Mỗi năm lún 2 cm, một nhiệm kỳ 10 cm, nhưng vài nhiệm kỳ là sải tay rồi!
  6. Một vấn đề cũng nóng bỏng: Đó là thủy điện, mỗi khi khánh thành thủy điện ta thường nói, đã trị thủy được sông…, từ nay vùng… sẽ không còn thiếu nước, vì mưa lũ thì sẽ giữ nước lại ở thủy điện, mùa khô sẽ cấp nước. Trong khi thực tế, thủy điện mưa là xả lũ, vỡ đập, mùa khô hồ chứa nước dưới mức nước chết, đó là chưa kể đôi lúc còn thay đổi dòng chảy của nước.

Đó là tán lý do các quan chức VN “tài tình, sáng tạo” đã làm nên Hà Lội và Sài Ùm thành sông khi mùa mưa tới. Biết đến bao giờ hay không bao giờ thay đổi được đây. Chắc chắn không thể thay đổi trừ khi xóa sổ hết nhà cửa lập một thành phố khác. Lúc đó Sài Gòn chết và Hà Nội cũng tiêu luôn. Tội của các quan lớn lắm còn lưu tuyền mãi trong lịch sử dân tộc.

Văn Quang

***

*30 NĂM HOBài CHU TẤT TIẾN

Nhìn tờ lịch thấy hôm nay là ngày 5 tháng 1 năm 2020, tôi bồi hồi nhớ lại đúng 30 năm trước, ngày 5 tháng 1 năm 1990, cùng gia đình đến Mỹ theo diện H.O. 1, trong ngày đầu tiên mà diện H.O. được thực hiện. Tôi nhớ trước đó khoảng 8, 9 tháng, nghe phong thanh ở Quận Phú Nhuận sẽ nhận đơn đi Mỹ theo diện O.D.P. (Orderly Departure Program) (1), tôi mừng quá, vội báo tin cho một số bạn thân đi nộp đơn. Một ông bạn cũ, cựu Đại Úy, gạt phắt ngay, “Không! Tôi không ngu! Nộp đơn để chúng nó bắt lại à?”
Tôi ngỡ ngàng, trả lời, “Bắt cái gì? Không nộp đơn thì nếu chúng muốn bắt thì bắt lúc nào chẳng được? Sao phải bầy ra vụ kêu gọi nộp đơn!”

Bạn tôi không thèm trả lời nữa, quầy quả bỏ đi. Đến một anh bạn cùng đi lính và cùng đi tù, nói anh nộp đơn. Bạn cũng từ chối, nhưng nhẹ nhàng hơn, “Mày muốn nộp thì cứ nộp trước đi! Tao còn kẹt chuyện gia đình!”
Thế là tôi bực mình, chán nản, không rủ rê ai nữa, mà chờ đến khi có tin chính thức từ Quận cho biết sáng mai nhận đơn tại Công An Quận. Đêm đó, tôi ngủ không được. Thấp thỏm đến gần 3 giờ sáng thì chạy ra Công An Quận, tưởng là mình đến sớm, không ngờ có bạn đã mắc võng ở gốc cây, ngay cổng từ 11 giờ đêm hôm trước. Tôi là người thứ 50!

Khi vào trong phòng, môt tay công an đưa tờ giấy cam kết ra cho tôi, hỏi, “Tại sao anh muốn đi Mỹ?”
Tôi trả lời, “Vì tôi muốn các con tôi có tương lai. Ở lại đây, con tôi sẽ không bao giờ có việc làm vì lý lịch xấu!”
Hắn gật đầu, và hỏi, “Sau khi sang Mỹ, anh có ý định chống đối Cách Mạng không?” Tôi lắc đầu, “Chống làm gì? Tôi nghĩ là sang đó, chỉ lo đi làm thôi.” Tay công an đưa tờ giấy cam kết cho tôi bảo tôi viết câu, “Tôi cam kết không làm gì chống phá cách mạng!” Tôi viết liền vì chẳng dại gì mà không viết. Sang Mỹ rồi tính!
Sau đó một thời gian, không nhớ là bao tháng, tôi được gọi lên Phòng Xuất Nhập Cảnh làm thủ tục giấy tờ và đóng tiền linh tinh khoảng gần 2 cây vàng! Đóng tiền xong rồi chờ từng ngày. Qua vài tháng, thấy những người nộp đơn cùng đợt được nhận Passport, tôi sốt ruột quá, lên Phòng Xuất Nhập Cảnh hỏi vài lần đều không có câu trả lời. Hôm đó, tôi lại lên, nhưng lần này, khôn hơn, đút túi một bao thuốc lá 555! Đến cổng, thấy một tay công an đứng xét giấy, tôi tiến lại, không nói gì nhiều, chỉ rút túi áo ra bao thuốc lá 555 rồi nói nhỏ, “Tôi tên…vợ…con…tên! Nhờ anh lên kiếm giùm tôi tờ hộ chiếu.” Hắn gật đầu rồi đi vào trong, còn tôi đi thẳng vào bàn giấy nơi tay Thiếu Tá Phó Phòng ngồi xét đơn.

Chờ người ngồi trước đi khỏi, tôi mới tiến tới, ngồi vào chiếc ghế trước bàn và hỏi xem sao mà tôi chưa có Passport trong khi bạn tôi có đủ cả rồi. Tay Phó Phòng gật gù, “Hồ sơ anh thất lạc rồi! Bây giờ tôi cho anh hai chọn lựa. Một là tôi trả lại tiền cho anh. Hai là cho anh ưu tiên nộp đơn trước!” 

Đột nhiên tôi nổi cơn điên, vì đã căng thẳng từ lâu rồi. Tôi nói lớn, “Tôi không cần tiền và cũng không muốn nộp đơn lại! Tôi chỉ muốn đi Mỹ! Anh làm mất hồ sơ của tôi, anh phải lo đền!” Tay Phó phòng cũng không vừa, nói lớn tiếng luôn, “Anh này láo nhỉ? Tôi cho anh làm lại và cho nộp ưu tiên, nếu anh không chịu điều kiện này, thì dẹp!” Câu chuyện đang sắp tới lúc ngòi nổ bung ra, thì anh công an ở cổng nhận gói thuốc lá của tôi, từ trên lầu chạy xuống, chìa ngay ra 5 cái Passport của tôi và nói, “Nè, hộ chiếu của anh đây!” Nói xong thì đi thẳng ra cửa! Tên Phó phòng chưng hửng, vì mất một cơ hội làm tiền! Tôi biết chắc là tên Phó cứ chộp đại một hồ sơ nào để móc túi người mất! Tối thiểu cũng một cây vàng! Tôi cười hì hì, chào hắn rồi ra về.

Đến nhà, coi lại mớ Passport thì thấy hết hạn cả hai tháng rồi! Tay Phó Phòng giam hồ sơ của khách rồi định tống tiền, ai dè gặp tôi là kẻ cứng đầu. Đành phải trở lại gặp tên gian ác kia! Thế nào hắn cũng chơi tôi! Đúng như điều tôi tiên đoán, khi vừa thấy tôi ngồi xuống chiếc ghế trước cái bàn của hắn, chìa ra 5 cái hộ chiếu hết hạn, tay Bắc kỳ kia hất hàm, cười đểu,
“A! Ra ông Trung Úy hôm qua! Cãi hăng lắm! Này tôi nói cho anh biết! Đừng tưởng anh ngon nhá! Cỡ Trung Úy của anh thì ra cái quái gì! Ở bên Mỹ, Trung Úy các anh như ruồi, đi dọn rác đầy đường! Mẹ kiếp! Tướng Nguyễn Cao Kỳ còn đi bán xăng nữa là các anh!”

Tôi ngồi nghe hắn móc lò mà im lặng, không trả lời câu nào. Biết thân biết phận, không như hôm qua, vì khi nghĩ rằng mình không được đi Mỹ nữa, thì tôi nổi cơn. Nhưng bây giờ, giấy tờ đến tay, tội gì mà chọc cho hắn giận! Tay Phó Phòng kia dũa tôi một hồi đến khi đã nư, rồi hất hàm cho tay công an phụ tá,
– Đóng dấu gia hạn cho anh ta đi!

Thế là xong một giai đoạn! Cả nhà tôi ngồi chờ được gọi lên Nguyễn Du, nơi Mỹ phỏng vấn, như ngồi trên lửa. Cho đến khi được giấy báo lên phỏng vấn, cả nhà tôi đến nhà thờ cầu nguyện, rồi mới đến văn phòng phỏng vấn. Trước khi đi, chúng tôi đã được mấy người quen mách nước là ăn mặc lịch sự, nói năng nhỏ nhẹ, chỉ trả lời vắn tắt. Vào phòng phỏng vấn, gặp ông Mỹ trung niên, và một thông ngôn. Tôi cúi chào rồi nói luôn bằng tiếng Anh.

Ông Mỹ gật gù, hỏi tôi tại sao tôi lại nói được tiếng Anh khá thế. Tôi trả lời là tôi từng đi Mỹ, học ở Lackland, rồi sau đó đi học tại trường Sĩ Quan Lục Quân Hoa Kỳ, tốt nghiệp Thiếu Úy. Tôi đã được lệnh thăng thưởng lên Đại Úy trước khi biệt phái, nhưng vì chưa khao lon, nên trong tờ khai lý lịch khi ở tù, tôi chỉ khai là Trung Úy thôi. Ông Mỹ nghe tôi nói chỉ mỉm cười, sau khi tôi nói hết, ông đứng dậy bắt tay tôi và chúc tôi mọi sự may mắn trên nước Mỹ. (2).
Rồi cũng đến ngày đi khám sức khỏe. Bao nhiêu lời đồn linh tinh về việc này làm chúng tôi ơn ớn. Nào là cấm được khóc vì họ nghi là đau mắt thì sẽ ở lại. Nào là phải uống nước dừa nhiều cho phổi trong. Nào là cân phải nặng bao nhiêu… Chúng tôi chỉ cầu nguyện liên tục. Đến khi vào khám sức khỏe, tôi thấy cũng chẳng có gì là ghê gớm. Mọi chuyện giải quyết nhanh nhẹn. Chúng tôi chờ ngày lên máy bay thôi.

Điều không ngờ là với danh sách H.O. 1, phòng Xuất Cảnh cho đăng báo toàn bộ những người sắp đi Mỹ, làm cả Saigon xôn xao như cháy nhà. Mấy ông bạn, hồi trước mắng mỏ tôi, khi tôi rủ đi nộp đơn, thì mắc cở đến chào tôi, rủ đi uống cà phê, và nói “Khi nào sang Mỹ, thấy cái gì hay, thì gửi về báo cho biết!” Danh sách này chút nữa thì hại tôi! Cả Phường nơi tôi ở đều biết. Công an khu vực đi qua nhà tôi liên tục, dòm dòm ngó ngó. Nhiều cặp mắt như những viên đạn chiếu vào chúng tôi hàng ngày. Chúng tôi phải dọn nhà qua nhà nhạc mẫu ở vài tuần lễ trước khi lên đường để tránh xì xào. Điều buồn cười là khi nghe lời bạn bè, thay vì mang vali thì đến Chợ Lớn đóng hai cái thùng nhôm to đùng để quần áo và đồ dùng cá nhân, mấy chỗ đóng thùng ở Chợ Lớn đều biết chúng tôi đi Mỹ theo diện H.O! Ông Tầu già nói lơ lớ,
-Chú li Mỹ hả! Li theo cái gì…“ếch o” phải không? Lể tôi lóng cho chú cái thùng lày chắc lắm! Khỏi lo lứt quai…

(Chiếc thùng nhôm, có sơn hàng chữ đỏ to chần vần là địa chỉ chị tôi ở Mỹ, sau này vẫn còn giữ được thêm cả chục năm nữa mới vất đi.)

Đến ngày ra đi, tuy trên giấy mời là chuyến bay 10 giờ sáng, tôi bảo cả nhà phải đi thật sớm, tránh mọi chuyện không hay có thể xảy ra. Thế là khoảng 4 giờ sáng, gia đình chúng tôi chất lên hai chiếc xích lô, ra đi trong im lặng, không một tiếng chó sủa! (Quả nhiên, sự dự đoán của tôi chính xác! Sau này, cậu em vợ còn ở lại, cho hay là đến 7 giờ 30 sáng, hai tên Phường Đội mang giấy đến nhà tôi, kêu con trai lớn của tôi đi… nghĩa vụ quân sự! Khi biết là chúng tôi đã đi từ khuya, tên nọ chửi tên kia, “Đ.M. mày! Chỉ lo nhậu nhậu! Tối hôm qua, mà mày không nhậu thì đã đưa xong rồi! Đ.M. báo cáo làm sao đây!” Nếu tôi đi trễ, thì cả nhà tôi đã bị giữ lại, và nếu muốn đi thì phải chìa ra ít nhất một cây vàng!)
Khi chúng tôi đến phi trường, đưa giấy ra, thì được chỉ vào một khu tập trung, những người cùng đi một chuyến với tôi, đã đến ngủ từ… hôm trước! Đang ngồi long ngóng, đột nhiên một anh Mỹ trắng, trẻ trung, đi cùng với hai, ba người nữa, lướt qua hàng chúng tôi đang ngồi, và hỏi bằng tiếng Anh, “Ai biết nói tiếng Anh?”
Như một phản xạ, tôi giơ tay liền. Anh Mỹ tươi cười đến bắt tay tôi và giới thiệu, “Tôi là David Jackson, phóng viên đài truyền hình số 9 ở California. Muốn hỏi anh vài điều, anh có dám nói không?”
Tôi trả lời ngay, không ngần ngại, “Có gì mà không dám! Nhưng đừng hỏi về chính trị, kẻo kẹt tôi!”
David gật đầu ngay, “Không! Sẽ không nói gì về chính trị đâu! Tôi biết mà!” Ngay sau đó, anh ta vẹt người ra lấy chỗ trống, rồi mang đèn chiếu sáng trưng chỗ phỏng vấn, amplifier, microphone… với dây điện nối vào mấy bình pin khổng lồ, bắt đầu hỏi tôi về suy nghĩ của tôi khi được đi Mỹ… Lý do tại sao lại muốn đi Mỹ… Sang Mỹ thì định làm gì?
Tôi trả lời là vì “muốn cho con cái tôi có tương lai, nếu ở lại Việt Nam thì sẽ không có tương lai..” Ngay sau khi cuộc phỏng vấn chấm dứt trước những cặp mắt căm thù của công an, ngại tôi bị nguy hiểm, David và đoàn phóng viên hộ tống chúng tôi vào ngay phòng cách ly, nghĩa là không có công an nữa mà chỉ có phái đoàn Mỹ. Đến lúc lên máy bay, David cũng đi theo hộ tống chúng tôi, vừa đi vừa quay phim cảnh tôi bế cháu bé út lúc đó mới 2 tuổi rưỡi lên thang máy! David còn hẹn tôi là sẽ gặp tôi ở Los Angeles, nói chuyện tiếp.
Lên máy bay rồi, mà lòng chúng tôi vẫn chưa yên, vì chưa đến Mỹ, còn có thể có chuyện! Đúng như tôi đoán, sau khi đến Thái Lan, đang ở lại phòng tạm trên phi trường, một gia đình đi cùng bất ngờ bị gọi trở về! Khóc lóc, kêu gào thảm thiết! Chúng tôi chẳng hiểu sao, chỉ biết yên lặng nhìn, mà thương cảm cho người xấu số! Ở lại phòng tạm một buổi, xe buýt đến đón chúng tôi đưa về nhà tạm trú, ở đó 10 ngày rồi mới đi Mỹ.
Chu Tất Tiến tổ chức Cây Mùa Xuân H.O. tháng 1 năm 1990. (Hình cung cấp)

Những ngày ở nơi tạm trú này, vui quá là vui, vì chật như nêm, nằm dài trên sàn trải chiếu, người nọ đụng đầu, chân, tay người kia, khi ngủ say, có ông lăn qua ôm nhầm bà bên cạnh bị ăn cái tát! Buổi sáng thì xếp hàng đi vệ sinh, các ông bà H.O. cười cười nói nói, đàn ông, đàn bà gì cũng cầm tay cuộn giấy vệ sinh, chờ xong việc thì cũng cả tiếng đồng hồ, “mắc” muốn chết mà vẫn cứ cười. Đi tắm cũng chờ! Ăn cũng chờ. Có điều là việc chờ đợi này giết thời gian nhanh hơn, 10 ngày trôi qua như gió thoảng.
Điều đáng nhớ là ở đây, được ăn miễn phí, nhưng nếu ai muốn ăn ngon, thì trả tiền thêm. Nho Thái Lan vừa to, vừa ngọt, mãi cho đến hôm nay, vẫn chưa thấy nho nào ngọt như nho Thái Lan, hay là tại vui? Điểm đặc biệt mà tôi muốn nhấn mạnh ở đây, là trong khi ở tại trại, có những cuộc gặp gỡ giữa các cô gái Việt Nam ở California sang giúp đỡ và giải thích. Tôi nhớ mãi câu nói của một cô, “Ở Bôn Xa mà mặc áo dài thì dị lắm!”
Một lần, tôi đến gặp ông Mỹ trưởng nhóm để hỏi về những tiện nghi mà báo chí loan tải là “những người H.O. sang Mỹ sẽ có làng ở, có nhà riêng, có việc làm chờ sẵn!” Ông ta lắc đầu, cười, “Toàn là tuyên truyền nhảm! Không có việc đó! Sang Mỹ rồi, mạnh ai nấy sống!” Tôi mới vỡ lẽ ra là nước Mỹ không phải như mình tưởng. Vì tôi biết tiếng Anh, nên hiểu sớm, còn mấy bạn tôi, cứ tin tưởng là sang Mỹ thì sẽ có nhà riêng, có việc làm, có xe đi… nên sau khi thực tế phũ phàng ập xuống, là chẳng có gì, sang Mỹ mà không biết tiếng Anh, không có người bảo trợ, thì như què, như điếc, như đui. Vì thế chỉ trong năm 1990, đã có ba vụ tự tử, một vụ đi bộ lạc vào Freeway 405, bị tai nạn. (3) Sang năm sau, một vụ nổ bình ga, giết chết hai người trong một gia đình H.O. (4)
Chờ mãi thì cũng đến lúc lên đường đi Mỹ! Chiếc máy bay khổng lồ đưa chúng tôi đến Miền Đất Hứa, đúng ngày 16 tháng 1 năm 1990. Một điều vui riêng cho cá nhân tôi, là khi từ Los Angeles đến Quận Cam, hai tờ báo lớn ở đây, Los Angeles Times và Orange County Register cùng đến phỏng vấn tôi và chụp hình tôi đứng với Mẹ tôi, người đã qua Mỹ trước. Sau đó, điều ngạc nhiên nữa, là một tờ Magazine nổi tiếng không những ở Mỹ mà còn trên toàn thế giới, tờ PlayBoy, cũng đến nhà tôi phỏng vấn! Hai người một nam, một nữ, đến hỏi tôi từng chi tiết ở trại tù cải tạo và sau khi đến Mỹ. Đâu có ai biết là tôi đã có hình trên tờ Playboy bên …cạnh mấy kỹ nữ con nhà nghèo!

Còn David Jackson, y lời hứa, đến đón tôi ở Los Angeles, sau đó một tháng, đến nhà tôi làm một cuộc phỏng vấn dài và đầy đủ, sau đó, chiếu trên đài truyền hình số 9, Quận Cam, dưới tựa đề “Vietnam Exodus,” quay từ lúc tôi ở phi trường Tân sơn Nhất, đến Los Angeles, rồi đến nhà tôi ở Appartment gần đường Olive, nhà thờ Westminster, tiếp theo là quay cảnh bà xã tôi đang học Nail ở trường Hằng Nga.
Đến hôm nay, rời Saigon đúng 30 năm. Bao nhiêu đổi, dời, cay đắng, chua chát, cố gắng, nỗ lực, oán than, chán nản, lo lắng, nhục nhã, vui mừng… Nhưng niềm vui nhiều hơn nỗi buồn. Các con chúng tôi cùng những con của các bạn H.O. hầu như thành đạt vẻ vang trên xứ người.. Con cháu dân H.O. chúng tôi đã trưởng thành nhanh, gọn và xuất sắc, rạng danh người Việt Tự Do. Tạ Ơn Nước Mỹ.

Người vợ Chu Tất Tiến trùng phùng cùng người thân. Bài viết đăng trên báo Orange County Register (Hình cung cấp)

*
(1) Chương trình chính thức là Orderly Program. Chương trình H.O chỉ là một tiểu mục trong toàn thể các chương trình Ra đi Có Trật Tự.
(2) Ông Mỹ này nói tiếng Việt như gió nhưng giả bộ không nghe. Có một gia đình, chưa bước ra khỏi phòng đã nói, “Thằng cha Mỹ này khó quá!” Ông Mỹ gọi lại hỏi bằng tiếng Việt, “Sao ông bà lại gọi tôi bằng thằng? Ông bà bất lịch sự quá nên không đáng đi Mỹ nữa!” thế là cúp đơn. Hai vợ chồng khóc ròng, nhưng đành lủi thủi ra về, cấu xé nhau…
(3) Ngay khi biết tin, tôi đã chạy lại tìm ông Trần D. chủ chợ. Ông vội vàng nói, “Ông chở tôi đến nhà họ ngay” và leo lên xe tôi ngay. Đến nơi, ông Trần D. móc túi ra còn 500, trao hết cho bà vợ. Trần D. là người có tâm nhân hậu, đặc biệt với anh em H.O. Ngay trong lần tôi tổ chức H.O. đầu tiên năm 1991, ông móc túi ra $1,000, sau đó lại $1,000 nữa. Bất cứ khi nào mà tôi nhắc “anh giúp chương trình gì đó liên quan đến H.O., ông không ngần ngại yểm trợ ngay, tối thiểu cũng $500…Cám ơn anh D.
(4) Vụ này tôi viết báo để khắp nơi gửi tiền về yểm trợ, giúp cho những người còn lại, vượt qua được sóng gió.

30 năm H.O.

vietnguyen2016@aol.com

Jan. 10 at 12:25 a.m.

Mời đọc: BÀI VIẾT “30 NĂM H.O”: http://www.viendongdaily.com/ba-muoi-nam-ho-hv9sdZeP.html

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here