JOE BIDEN NHẬN TIN SÉT ĐÁNH VÀO PHÚT CHÓT

* JOE BIDEN NHẬN TIN SÉT ĐÁNH VÀO PHÚT CHÓT

         *BẢN TIN THỜI SỰ NỔI BẬT HÔM NAY:

*BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT:

*SLIDERS: ẢNH NGÀN LỜI
*
*CLIPS QUAN TRỌNG:

* JOE BIDEN NHẬN TIN SÉT ĐÁNH VÀO PHÚT CHÓT
FBI ĐÃ CÓ ĐỦ BẰNG CHỨNG HUNTER BIDEN PHẠM TRỌNG TỘI
* TIN MỚI 13/10/2020 BÀIVIẾTQUÁHAY và ĐÚNG nói về”CA^UTĂ.C”OBAMA khiến NƯỚCMỸ BỪNGTỈNH
* QUA HAY: VẠCH TRẦN TỘI PHẢN QUỐC GIAN ĐẢNG CLINTON – OBAMA – BIDEN
* KHI DÂN KHÔNG CÒN SỢ
* TIN MỚI 11/10/2020 | Hay quá: TT TRUMP đã CHỈ RA khối tài sản KHỔNG LỒ của OBAMA không làm MÀ CÓ
* Trump calls for Biden, Obama to be indicted in ‘greatest political crime in history’
* Sleepy Joe
* GIẾT 5 MANG NGƯỜI ĐỂ CỨU CON TRAI GIANG TRACH DÂN
* California đang chuyển thành TB đỏ
* BUỔI DIỄN HÀNH ỦNG HỘ TỔNG THỐNG TRUMP Do Nhóm VIỆT USA Tổ Chức Tại Houston, TX
* Trump Cleans Bathrooms and Works as a Waiter and Bell Hop at his Hotel
* TT TRUMP ĐANG XEM MỘT MÀN ĐẤU VẬT Ở NHẬT
*BÀI HỌC TỪ ĐẶC KHU KINH TẾ BOTEN CỦA LÀO CHO TÀU THUÊ

* FACEBOOK:

* Hunter Biden’s Former Business Partner to Be Sentenced after Court Revives Fraud Conviction
* Tiến sĩ Ngô Đức Vượng chứng minh : UỐNG SỮA BÒ sẽ NGU NHƯ BÒ.
* TIN VUI: NGƯỜI ỦNG HỘ TT TRUMP Ồ ẠT GHI DANH THEO ĐẢNG CỘNG HÒA TẠI NHIỀU BATTLEGROUND STATES
* CÔ GIÁO CẮT ÁO QUẦN HỌC SINH ==>> XXX

**
*TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

* TỘI ÁC ĐỘNG TRỜI VÀ MANG TÍNH CHẤT PHÁ HOẠI GẤP TRĂM LẦN WATERGATE.
* Navarro: Đảng Dân chủ và ĐCSTQ thông đồng để đánh bại Tổng thống Trump
* Ông Trump, đại dịch và quyền hạn của Tổng thống
*BIEN-HARRIS PHẠM TỘI LỚN
*FBCA CHỨNG THỰC
* Từ trí thức khoa bảng thành “trí thức côn đồ”
* Câu chuyện hi hữu
* Bí quyết của ông Nhật đào hoa
* Chồng Em Bắc Kỳ 54
* Phóng Sự Trường Thiên Tiểu Thuyết:
Bạch Cung Ánh Sáng và Bóng Tối
*LY SỮA CUỘC ĐỜI!
**
*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU: Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:
* TIỂU TỬ: TÓC TRẮNG
*PHẠM TÍM AN NINH: Nợ đời một nửa còn một nửa ơn em
*Mặc dù biết 8 thứ tiếng, là con trai tỷ phú nhưng chàng trai này vẫn từ chối thừa kế gia sản để đi tu

**
*SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*PHẠM THIÊN THƯ * NHƯ NHIÊN * Ý NGA *
ĐẶNG QUANG CHÍNH * ĐỨC HÙNG* HUY LINH
*TÍM * NGUYỄN SEN * SỸ BÌNH * THA HƯƠNG *
* THẢO CHƯƠNG TRẦN QUỐC VIỆT* KIỀU PHONG *
*SA CHI LỆ *

***
THƠ CHUA LÉT-KHÔI HÀI ĐEN

*TÍM * NGUYỄN ĐẠT *

                    ***
*BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT:

   *SLIDERS: ẢNH NGÀN LỜI

*CLIPS QUAN TRỌNG:

* JOE BIDEN NHẬN TIN SÉT ĐÁNH VÀO PHÚT CHÓT
FBI ĐÃ CÓ ĐỦ BẰNG CHỨNG HUNTER BIDEN PHẠM TRỌNG TỘI


* TIN MỚI 13/10/2020 BÀIVIẾTQUÁHAY và ĐÚNG nói về”CA^UTĂ.C”OBAMA khiến NƯỚCMỸ BỪNGTỈNH

* QUA HAY: VẠCH TRẦN TỘI PHẢN QUỐC GIAN ĐẢNG CLINTON – OBAMA – BIDEN

* KHI DÂN KHÔNG CÒN SỢ

* TIN MỚI 11/10/2020 | Hay quá: TT TRUMP đã CHỈ RA khối tài sản KHỔNG LỒ của OBAMA không làm MÀ CÓ

* Trump calls for Biden, Obama to be indicted in ‘greatest political crime in history’

* Sleepy Joe

* GIẾT 5 MANG NGƯỜI ĐỂ CỨU CON TRAI GIANG TRACH DÂN

* California đang chuyển thành TB đỏ

*Sau khi Biden kết thúc chiến dịch tranh cử ở Las Vegas ngày hôm qua, anh đã bị đuổi ve GO HOME JOE


***
* BUỔI DIỄN HÀNH ỦNG HỘ TỔNG THỐNG TRUMP Do Nhóm VIỆT USA Tổ Chức Tại Houston, TX

* Trump Cleans Bathrooms and Works as a Waiter and Bell Hop at his Hotel

* TT TRUMP ĐANG XEM MỘT MÀN ĐẤU VẬT Ở NHẬT

*BÀI HỌC TỪ ĐẶC KHU KINH TẾ BOTEN CỦA LÀO CHO TÀU THUÊ

* FACEBOOK:

* Hunter Biden’s Former Business Partner to Be Sentenced after Court Revives Fraud Conviction
https://www.nationalreview.com/news/hunter-bidens-former-business-partner-to-be-sentenced-after-court-revives-fraud-conviction
* Tiến sĩ Ngô Đức Vượng chứng minh : UỐNG SỮA BÒ sẽ NGU NHƯ BÒ.
https://www.facebook.com/100052363934683/videos/166751068413690
* TIN VUI: NGƯỜI ỦNG HỘ TT TRUMP Ồ ẠT GHI DANH THEO ĐẢNG CỘNG HÒA TẠI NHIỀU BATTLEGROUND STATES
https://www.facebook.com/thuytrangnguyennews/posts/1592544014285975
* CÔ GIÁO CẮT ÁO QUẦN HỌC SINH ==>> XXX
https://www.facebook.com/100000060264504/videos/4802993213045973/?notif_id=1602635985355621¬if_t=video_processed&ref=notif
**
*TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

* TỘI ÁC ĐỘNG TRỜI VÀ MANG TÍNH CHẤT PHÁ HOẠI GẤP TRĂM LẦN WATERGATE.
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=2825014401157779&id=100009477397380 TỘI ÁC ĐỘNG TRỜI VÀ MANG TÍNH CHẤT PHÁ HOẠI GẤP TRĂM LẦN WATERGATE.
Một đám chính trị gia khốn nạn kết hợp với một lũ truyền thông thổ tả ô hợp, chuyện dơ bẩn và ghê tởm nào cũng dám làm nhưng miệng thì rao giảng về tự do dân chủ.
Bản viết tay của cựu giám đốc tình báo CIA John Brennan thời Chính phủ Barack Obama vừa được giải mật, trong đó cho thấy ứng cử viên Tổng thống Hillary Clinton vào năm 2016 có chủ đích và kế hoạch để bôi nhọ ứng cử viên Tổng thống Donald Trump, tìm cách trói ông Trump với Putin và nước Nga. Mục đích của việc này là để đánh lạc hướng khỏi scandal 30,000 email bị xóa khỏi máy chủ riêng của bà Clinton.
Nhưng đó không phải là tin chính : đáng báo động nhất ở đây là việc ông Obama đã BIẾT VỀ ĐIỀU NÀY vì bản viết tay này được John Brennan gửi cho Obama. Cả một đám Dân Chủ khốn kiếp từ hành pháp cho tới lập pháp đã cấu kết với nhau để hạ bệ ông Trump. Sau khi không thể ngăn cản ông ngồi vào ghế Tổng Thống, chúng đã đẩy xa kế hoạch này tới một mức độ không thể tưởng tượng nổi, thúc đẩy cuộc đàn hặc (mà chính xác là đảo chính) một vị Tổng Thống dân cử, đốt hàng chục triệu đôla tiền thuế của dân Mỹ vào những cuộc điều tra kéo dài cả năm trời chỉ để cho chúng có công cụ bịa đặt và viết báo.
Các admin của group Cahuvi khẩn cầu những thành viên nào theo dõi sát tội ác này thì hãy đóng góp bài viết cho group, những thành viên khác thì bấm share để loan tải tin này tới càng nhiều người càng tốt. Chúng ta không thể để chuyện này chìm xuồng được
 https://townhall.com/…/brennans-ha…ten-notes-show..
**
* Navarro: Đảng Dân chủ và ĐCSTQ thông đồng để đánh bại Tổng thống Trump
Hành động của Trung Quốc trước biến động ở Mỹ và Đài Loan
https://www.youtube.com/watch?v=Xu7gdm9rSws

Cố vấn thương mại chính quyền Trump, ông Peter Navarro mới đây đã cáo buộc Đảng Dân chủ và Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đang thông đồng với nhau trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ 2020 để đánh bại Tổng thống Trump.
Ông Navarro, tác giả của cuốn sách nổi tiếng “Chết bởi Trung Quốc”, hôm thứ Tư (19/8) đã đưa ra cáo buộc nêu trên tại Toà Bạch Ốc và khi được phóng viên hỏi về chứng cứ, ông nói: “Điều đó là rất rõ ràng”.
“Tôi nghĩ những gì đang xảy ra ở đây là Đảng Dân chủ và ĐCSTQ đã tham gia vào một mục tiêu chung nhằm đánh bại ông Donald Trump và toàn bộ chiến lược của họ là dựa trên việc đổ lỗi cho chính quyền Mỹ về đại dịch [virus corona] toàn cầu, đại dịch do ĐCSTQ tạo ra”, ông Navarro nói.
Ông chỉ trích mạnh mẽ Đảng Dân chủ trong đại hội toàn quốc của đảng này diễn ra trực tuyến từ 17/8 đến 20/8 đang tìm lý do để lên án ông Trump về đại dịch virus corona mà không đổ lỗi cho Trung Quốc. Tính đến nay, đại dịch virus corona đã khiến hơn 172.000 người Mỹ thiệt mạng và nền kinh tế suy thoái do dịch bệnh đã buộc khoảng 56 triệu người Mỹ phải nộp đơn xin trợ cấp thất nghiệp.
Trong suốt đại hội nêu trên, Đảng Dân chủ đã cáo buộc ông Trump hạ thấp mối đe dọa từ đại dịch COVID-19, lan truyền tin sai tới người dân Mỹ và không nhanh chóng ban hành các chính sách toàn quốc để đảm bảo an toàn sức khỏe cho người dân.
Trong khi đó, chính quyền Trump gần đây đã có lập trường mạnh mẽ với Trung Quốc, từ việc đóng cửa Lãnh sự quán Trung Quốc tại Houston đến đe dọa cấm các ứng dụng nổi tiếng của Trung Quốc như TikTok và Wechat.
Ông Navarro nói rằng nếu ông Joe Biden của Đảng Dân chủ trở thành tổng thống Mỹ vào tháng Mười Một, ông ta sẽ “chuyển giao” nước Mỹ cho ĐCSTQ và người dân Mỹ nên “lo lắng” về điều này.
“Nếu những người của Biden có thể chiến thắng vào tháng Mười Một, họ cơ bản sẽ chuyển giao đất nước này cho ĐCSTQ. Đó là điều chúng ta biết được”, ông Navarro nói.
Trong một cuộc trả lời phỏng vấn trang Up First của hãng tin NPR vào đầu tháng này, ông Biden nói ông sẽ đánh giá lại các loại thuế quan mà chính quyền Trump đã áp đặt lên hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc. Ông cũng đã chỉ trích cách tiếp cận đơn phương của ông Trump trong việc đối phó với tầm ảnh hưởng đang lên của Trung Quốc.
“Chúng ta đang theo đuổi Trung Quốc theo một cách thức sai lầm. Trung Quốc đang đánh cắp tài sản trí tuệ. Trung Quốc đang ra điều kiện có thể kinh doanh tại Trung Quốc dựa trên việc bạn có để cho người Trung Quốc sở hữu 51% cổ phần hay không. Điều đó phải chấm dứt”, ông Biden nói.
“Cách thức Trung Quốc sẽ phản ứng là khi chúng ta tập hợp được phần còn lại của thế giới… Đó là khi mọi thứ bắt đầu thay đổi. Đó là khi cách hành xử của Trung Quốc sẽ thay đổi”, ông Biden nói thêm.
Về việc Trung Quốc nỗ lực gây ảnh hưởng tới bầu cử Mỹ, từ đầu tháng Bảy này, Giám đốc Trung tâm Phản gián và An ninh quốc gia Mỹ William Evanina đã nói: “Chúng tôi đánh giá rằng Trung Quốc mong muốn Tổng thống Trump – người mà Bắc Kinh xem là không thể đoán định – không tái cử”.
“Trung Quốc đã đang mở rộng các nỗ lực gây ảnh hưởng trước cuộc bầu cử tháng 11/2020 để định hình môi trường chính sách tại Mỹ, gây áp lực lên các nhân vật chính trị mà [Bắc Kinh] xem là đi ngược lại lợi ích của Trung Quốc”, ông Evanina nói.
Tổng thống Trump gần đây đã nhiều lần lên tiếng chỉ trích ông Biden sẽ nhượng bộ Trung Quốc nếu ông ta chiến thắng trong cuộc bầu cử tháng Mười Một.
Trao đổi trong cuộc phỏng vấn với người dẫn chương trình phát thanh Hugh Hewitt hôm 11/8, ông Trump cho hay: “Trung Quốc sẽ sở hữu Hoa Kỳ nếu Donald Trump thua cuộc bầu cử này. Nếu tôi không thắng cử, Trung Quốc sẽ sở hữu Hoa Kỳ. Các bạn sẽ phải học tiếng Trung Quốc, [nếu] các bạn muốn biết sự thật”.
Ông Trump nói thêm: “Họ [Trung Quốc] sẽ sở hữu Hoa Kỳ nếu ông [Biden] chiến thắng, và với tôi, họ đang gặp phải một năm tồi tệ nhất trong 67 năm qua bởi vì tôi đã đánh thuế họ rất mạnh. Chúng ta đã thu được hàng tỷ, hàng tỷ USD. Tôi đã chuyển một số khoản tiền thu thuế đó cho những người nông dân [Mỹ] bởi vì họ bị [Trung Quốc] nhắm mục tiêu [trả đũa], và tôi đã để phần còn lại vào Ngân khố Hoa Kỳ”.
Xuân Thành
https://m.trithucvn.org/the-gioi/navarro-dang-dan-chu-va-dcstq-thong-dong-de-danh-bai-tong-thong-trump.html
***
* Ông Trump, đại dịch và quyền hạn của Tổng thống
NGUYỄN QUANG DUY

Ông Trump, đại dịch và quyền hạn của Tổng thống.

Đại dịch xuất phát từ Vũ Hán gây 210,000 người Mỹ chết, trên 7 triệu người nhiễm bệnh, trong số có Tổng thống Trump, nên mở đầu cuộc tranh luận giữa hai ứng viên Phó Tổng thống ngày 7/10/2020, bà Susan Page người điều khiển chương trình đã đặt 3 câu hỏi cho bà Kamala Harris:
Nếu vào tháng 1 và tháng 2/2020, ông Biden và bà Hariss đang cầm quyền thì Chính phủ Biden có làm gì khác với Chính phủ Trump không ? Có đóng cửa doanh nghiệp, trường học và phong tỏa các khu vực dịch bệnh không ? Có bắt người dân phải đeo mặt nạ (khẩu trang) không ?
Bà Harris không trực tiếp trả lời câu hỏi mà tập trung vào việc chỉ trích ông Trump, rồi cho biết ông Biden muốn làm một số việc như bảo đảm quyền thử nghiệm thường xuyên, đáng tin cậy và miễn phí, cũng như đẩy mạnh nghiên cứu và phát triển các phương pháp điều trị và thuốc chủng.
Ông Mike Pence đáp trả những lời chỉ trích Tổng thống Trump và cho biết: những điều mà ông Biden muốn làm Chính phủ của ông Trump đã thực hiện rồi.
Bà Harris được đào tạo và làm việc trong ngành tư pháp, nên biết rõ Hiến Pháp Mỹ không cho phép Tổng thống làm những điều như đóng cửa doanh nghiệp, trường học và phong tỏa các điểm nóng dịch bệnh hay không thể bắt người dân đeo mặt nạ.

Ông Biden muốn làm gì ?
Ông Biden từng cho báo chí biết nếu được làm Tổng thống ông sẽ nghe theo các nhà chuyên môn đóng cửa mọi dịch vụ không thiết yếu và bắt mọi người phải đeo mặt nạ phòng chống lây nhiễm.
Trong cuộc tranh luận Phó Tổng thống ông Pence có nhắc là vào giữa tháng 3/2020, bác sĩ Fauci, bác sĩ Birks và các chuyên viên y tế đã khuyến cáo nếu Tổng thống Trump không đóng cửa khoảng một nửa nền kinh tế Mỹ, thì có thể đến 2.2 triệu người Mỹ sẽ chết vì đại dịch.
Con số này là kết quả của mô hình do các chuyên viên về đại dịch thuộc viện the Imperial College of London ước tính và cung cấp cho bác sĩ Fauci.
Khi mô hình được phổ biến công khai vào ngày 16/3/2020, các chuyên viên về dịch vụ y tế công cộng Mỹ đã nhanh chóng chứng minh rằng con số được ước tính quá cao vì các giả thuyết trong mô hình không đúng và thực tế đã chứng minh điều này.
Mô hình không đề cập đến quyền hạn của Tổng thống, cũng như các phí tổn cả về vật chất lẫn tinh thần do đóng cửa các hoạt động kinh tế, hoạt động giáo dục, tín ngưỡng và xã hội.
Trong những trường hợp khẩn cấp, người làm chính trị không thể ngồi đợi các chuyên viên thu nhặt dữ kiện, mô hình, ước tính và cố vấn những việc cần làm, người làm chính trị cần thiết đưa ra những quyết định nhanh chóng, kịp thời, trong quyền hạn và đánh giá đúng mức lợi và hại của mỗi quyết định.

Ông Trump đã làm gì ?
Cuối năm 2019 thông tin về dịch cúm mới bùng phát tại Vũ Hán bị nhà cầm quyền Bắc Kinh phủ nhận, nhưng đến ngày 23/1/2020 Bắc Kinh ra lệnh phong tỏa Vũ Hán rồi phong tỏa toàn tỉnh Hồ Bắc.
Tổng thống Trump ngay lập tức công khai đề nghị gởi một đoàn y tế đến Vũ Hán giúp Trung cộng chống lại dịch bệnh, nhưng lời đề nghị bị phía Bắc Kinh từ chối.
Ngày 21/1/2020, ca nhiễm đầu tiên được phát hiện tại tiểu bang Washington, mười hôm sau ngày 31/1/2020 Chính phủ Trump đã ra lệnh ngừng các chuyến bay đến từ Trung cộng và không cho những người ngoại quốc từ Trung cộng được phép nhập cảnh Hoa Kỳ.
Đó là điều ông Trump đã có thể làm trong phạm vi Hiến Pháp cho phép, nhưng việc ông Trump ra lệnh ngừng các chuyến bay đã bị đảng Dân Chủ, bị Tổ Chức Y Tế Quốc Tế (WHO) và bị nhiều cơ quan truyền thông phản đối là quá cứng rắn.
Trong tháng 1/2020 đã có 390,000 người nhập cảnh Mỹ từ Trung cộng và sau ngày 31/1/2020 vẫn còn 40,000 công dân Mỹ từ Trung cộng về nước, một số những người này mang mầm bệnh nhưng không được kiểm dịch.
Đầu tháng 2/2020, đại dịch bùng phát tại Ý và một số các quốc gia Âu Châu với hằng triệu người từ Âu Châu nhập cảnh vào Mỹ, một số người mang theo mầm bệnh về Mỹ.
Việc kiểm tra dịch bệnh đã được thiết lập ngay tại phi trường để phát hiện những người mang mầm bệnh đến từ Âu Châu, sau đó mọi phi trường bị phong tỏa, việc nhập cảnh Mỹ trở nên vô cùng khó khăn.
Đầu tháng 2/2020, Chính phủ Trump đã thành lập Toán Đặc Nhiệm chống dịch bệnh, Phó Tổng Thống Mike Pence được bổ nhiệm làm trưởng toán với nhiệm vụ cập nhật thông tin và đề ra những biện pháp để kiểm soát nạn dịch.
Đầu tháng 3/2020, Tổng thống Trump ký sắc lệnh trợ cấp khẩn cấp 8.3 tỷ Mỹ Kim cho các cơ quan y tế và hỗ trợ nghiên cứu và phát triển thuốc chủng ngừa.
Cuối tháng 3/2020, Tổng thống Donald Trump đã ký Đạo luật Cứu trợ và An ninh Kinh tế Đại Dịch, với 2,000 tỷ Mỹ Kim giúp mọi người, gia đình, doanh nghiệp đối phó với những tác động thảm khốc do đại dịch gây ra.
Đầu tháng 8/2020 Tổng thống Trump ký sắc lệnh hỗ trợ mỗi người thất nghiệp do đại dịch 300 Mỹ Kim trong vài tuần lễ.
Vừa rồi Tổng thống Trump đề nghị Quốc Hội chi thêm 1,800 tỷ Mỹ Kim, nhưng lời đề nghị chưa được Quốc Hội đồng ý thông qua phía Hạ Viện muốn tăng lên 2,200 tỷ Mỹ Kim.

Quyền hạn tiểu bang
Việc cách ly, kiểm dịch và cô lập từng khu vực thuộc quyền hạn và trách nhiệm của các tiểu bang, hành pháp và lập pháp của mỗi tiểu bang có trách nhiệm đánh giá tình trạng dịch bệnh tại tiểu bang để đề ra những biện pháp đối phó.
Giữa tháng 2/2020, đại dịch bùng phát tại tiểu bang New York, Thống đốc tiểu bang đã ban hành các biện pháp gắt gao bao gồm việc phong tỏa và cô lập các khu vực dịch bệnh hoành hành.
Các dịch cúm Tây Ban Nha (1918-20), dịch cúm Á Châu (1954), dịch cúm Hồng Kông (1968), dịch cúm gia cầm (2003) và dịch cúm heo (2009) hằng triệu người Mỹ bị nhiễm bệnh và nhiều người đã chết.
Đây là lần đầu tiên chính phủ cả liên bang lẫn tiểu bang Mỹ đưa ra những biện pháp khá cứng rắn để giảm thiểu lây lan tại Mỹ.
Ở một số tiểu bang khi một đảng chính trị nắm cả hành pháp lẫn lập pháp, như tại tiểu bang California, đã có một số quyết định như đóng cửa các cơ sở tôn giáo có thể vi phạm Hiến Pháp quyền tự do tín ngưỡng, hay đóng cửa các cơ sở thương mại có thể vi phạm Bản Tuyên Ngôn Độc Lập quyền được sống và quyền mưu cầu hạnh phúc của công dân.
Nhiều người Mỹ lo ngại các biện pháp này sẽ trở thành tiền lệ tước dần các quyền tự do của dân Mỹ nên đã kiện các tiểu bang, thủ tục kiện tụng thường kéo dài nhiều năm và có khi phải đưa lên Tối Cao Pháp Viện.
Sau đại dịch sẽ có những cuộc điều tra chi tiết và tường tận về trách nhiệm của các chính phủ liên bang và tiểu bang trong việc đối phó với dịch cúm lần này.

Tranh luận thật cần thiết
Cuối cuộc tranh luận Phó Tổng Thống, bà Susan Page cho biết một học sinh trung học tên Brecklyn tại tiểu bang Utah đã hỏi:
“Nếu những người lãnh đạo (hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa) không thể sống chung hòa bình, thì làm sao người dân Mỹ có thể chung sống hòa bình được?”
Phó Tổng thống Mike Pence cho biết ngay từ nhỏ ông cũng đã chú ý đến tin tức, ông tin vào các cuộc tranh luận tự do và cởi mở, chính nhờ vậy nước Mỹ mới trở thành quốc gia tự do và thịnh vượng nhất trên thế giới.
Theo ông tin tức do các cơ quan truyền thông địa phương loan tải không đồng nghĩa với cách hành xử của người Mỹ, ông Pence lấy trường hợp của hai Thẩm phán Tối Cao Pháp Viện ông Antonin Scalia và bà Ruth Bader Ginsburg làm thí dụ.
Tại Tối Cao Pháp Viện, họ thuộc hai cực đối lập: một người rất cấp tiến còn một người rất bảo thủ, nhưng ngoài đời họ và gia đình họ là những người bạn thân thiết nhất.
Tối nay ông và bà Harris tranh luận sôi nổi, nhưng họ đang cùng góp sức để xây dựng một chính phủ Mỹ, một nước Mỹ mỗi ngày tốt đẹp hơn, xứng đáng với sự tin cậy của người dân.
Ông nhắn với Brecklyn người đặt câu hỏi rằng: chúng ta nên yêu thích những cuộc tranh luận, vì nó mang chúng ta đến với nhau và chúng ta học được điều khác biệt trong hoàn cảnh khó khăn như năm nay.

Pack the court
Trong cả hai cuộc tranh luận tranh cử ông Joe Biden và bà Kamala Harris đều từ chối trả lời câu hỏi là nếu thắng cử họ có gia tăng số thẩm phán tại Tối Cao Pháp Viện (Pack the Court) hay không ?
Ngày 9/10/2020, ông Biden cho biết sẽ trả lời khi ông thắng cử còn nếu ông nói ra bây giờ câu trả lời sẽ lên ngay trang nhất các mặt báo ảnh hưởng đến chiến dịch tranh cử, câu trả lời cho thấy sự quan trọng của vấn đề “Pack the Court”.
“Pack the Court” tạm dịch “Lấp đầy Tòa án” là một thuật ngữ liên quan đến Đối Sách Mới (New Deal) được Tổng thống đảng Dân Chủ Franklin D. Roosevelt (1933-45) đưa ra.
Nhiều chính sách trong Đối Sách Mới đã bị kiện lên Tối Cao Pháp Viện và bị xử là vi phạm Hiến Pháp.
Tổng thống Roosevelt nghĩ tới một kẽ hở của Hiến Pháp là không nêu rõ con số thẩm phán Tối Cao Pháp Viện, nên ông đưa ra một dự luật trao cho tổng thống quyền đề cử một thẩm phán bổ sung cho mỗi thẩm phán trên 70 tuổi và 6 tháng.
Dự luật bị ngay chính các đảng viên đảng Dân Chủ phản đối và bác bỏ, Phó Tổng thống John Garner cho rằng làm như thế là trao cho tổng thống cả quyền kiểm soát ngành tư pháp và làm đảo lộn tam quyền phân lập.
Các đảng viên Dân chủ bảo thủ do ông Al Smith Thống đốc tiểu bang New York lãnh đạo, thành lập Liên đoàn Tự do Mỹ (American Liberty League), hằng ngày trên mặt báo và qua các đài phát thanh các chính trị gia không ai nhường ai, ông Roosevelt bị tố cáo là cộng sản và bị so sánh với Marx và Lênin.
Trong cuộc tranh cử lần này, nếu ông Biden và bà Harris trả lời sẽ “Pack the Court” thì sẽ bị cử tri ôn hòa phản đối, còn nếu trả lời không “Pack the Court” thì sẽ bị cánh tả cấp tiến tẩy chay, họ càng từ chối trả lời thì càng bị các chính trị gia đảng Cộng Hòa và truyền thông chất vấn.

Hiến Pháp giúp Hoa Kỳ vững tiến
Ra tranh chức tổng thống đã khó, thắng cử Tổng thống Mỹ với trách nhiệm rất nặng nề mà quyền hạn bị giới hạn bởi Hiến Pháp, Tư Pháp, Quốc Hội và quyết định bởi lá phiếu cử tri, cho nên Tổng thống có muốn độc tài cũng không thể độc tài.
Người Mỹ hiểu rất rõ chính nhờ bản Hiến Pháp mà Hoa Kỳ đã mở rộng từ Đông sang Tây, từ Bắc xuống Nam, thành cường quốc số 1 trên thế giới.
Thiếu bản Hiến Pháp với tam quyền phân lập rõ ràng, với quyền hạn Tổng thống rõ ràng, Hoa Kỳ tốt nhất cũng chỉ bằng Gia Nã Đại ở phía Bắc, hay hơn Mễ Tây Cơ ở phía Nam một chút.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
12/10/2020
***
*BIEN-HARRIS PHẠM TỘI LỚN
**
*FBCA CHỨNG THỰC
** Từ trí thức khoa bảng thành “trí thức côn đồ”Kính thưa toàn thể quý anh chị trên các diễn đàn.

Khi cái gọi là nhóm “sangto” ra đời quy tụ một số ông bà toàn là trí thức, bằng cấp đầy mình nào là tiến sĩ nọ bác sĩ kia, thậm chí có ông còn văn võ song toàn “huy chương ăn giỗ” đeo đỏ ngực. Người dân i tờ như tôi cũng vui mừng vì từ nay không còn phải hỏi mấy đứa cháu hôm nay có tin gì, không còn phải nghe một chiều những tin tức từ báo chí truyền thông Việt ngữ tại địa phương. Như vậy hỏi không mừng sao được!
· Ngày đầu tiên họ đưa ra cái “mục đít” của họ như sau: ”Mục đích duy nhất: chúng tôi có ý tốt, muốn các chú bác, các anh chị, các bạn nếu lười đọc tin tức bằng tiếng Anh, thì đọc những tin bằng tiếng Việt do chúng tôi khổ công chọn lọc để gửi ra.”. Nghe đúng là trí thức yêu nước, những người có tâm có tầm như thế này giá nếu không mất nước thì…..
· Nhưng chỉ được vài hôm thì trong một bài được gởi ra nhóm “ sangto” viết “ Những người cuồng Trump là những người đã cuồng việt cộng trước kia”. Ủa sao lạ thế này chẳng lẽ mình đọc lộn, mà lộn làm sao được mail được gởi ra từ “sangto” rồi ở dưới có chữ “ Nhóm SángTỏ” đường hoàng. À thì ra mấy ông tiến sĩ bác sĩ bằng cấp cũ chẳng có tí giá trị nào nữa nên nay được đảng DC mướn làm mấy anh hàng thịt “ treo đầu dê bán thịt chó”, thế là đang từ hàng trí thức các ông chuyển xuống hạng lưu manh lừa gạt.
Rồi từ cái việc mở cái sangtogroups các ông đã lưu manh khi bỏ tên người ta vào group, khi người ta phản đối hay phản biện thì các ông block người ta lại, các ông tưởng làm như thế người ta không chửi được các ông sao, cho dù các ông không nghe không đọc, nhưng bạn bè các ông người quen các ông họ đọc được họ sẽ nói và nghĩ về các ông như thế nào. Thay vì giúp đồng hương thì các ông lại chửi đồng hương, mà chửi một cách cay cú như thể bị vợ cắm sừng. Không biết có ông nào ủng hộ ông Trump mà lỡ “ủng hộ” vợ của các ông này phát nào hay không mà các ông cay cú thế? Giờ mới rõ các ông có tâm mà là tâm ác, các ông có tầm mà là tầm xàm tầm bậy.
· Thế rồi trong nhóm sangto của các ông có một ông vừa là quan sáu vừa là bác sĩ ngày xưa, xuất thân từ một gia đình danh gia vọng tộc. nhưng ngôn ngữ của ông thì lại là ngôn ngữ của bọn đầu đường xó chợ. Ông lên tiếng chửi Trump là “thằng điên” còn những người ủng hộ Trump là “ dân bựa”. Xin được mở ngoặc chữ “ bựa” ông dùng ở đây là “ bựa giái” đóng cợn lâu ngày, ngôn ngữ của bọn khoa bảng có khác. Thưa ông cựu đại tá bác sĩ, ông đã không những chôn vùi tên tuổi ông mà ông còn bôi tro trát trấu lên cái danh gia vọng tộc mà ông bà cha mẹ ông đã gây dựng. Thế là từ hạng trí thức lưu manh ông đã tự chuyển xuống hạng trí thức côn đồ.
· Và ngày 10/8 tên Phung Nguyen với email <phung4@hotmail.com> gởi ra một email với subject : ĐM Trump! ĐM những đứa bầu cho hắn! lại thêm ngôn ngữ của một tên trí thức. Nó ngu và hèn đến nỗi muốn chửi người khác nhưng không dám chửi nhưng lại mượn cớ “tôi chỉ là người dịch” để chửi người.Theo bà Hoàng Lan Chi thì tên này tuổi cũng đã ngót 80 và cũng từng là công chức trước 1975. Loại công chức này chỉ tổ làm bẩn bộ máy hành chánh, một loại rác rưởi nơi chốn công quyền. Không biết con cháu của mấy tên này khi chúng biết ông cha chúng đã có những loại ngôn ngữ trên chúng có hãnh diện không, nếu chúng hãnh diện thì “ cha nào con nấy” chẳng có gì đáng ngạc nhiên, nhưng nếu chúng xấu hổ thì cũng buồn thay cho chúng vì đã có người cha người ông thuộc hạng đốn mạt từ lúc thanh xuân cho đến khi cận kề miệng lỗ.
Từ khi xuất hiện cho đến nay bị biết bao người tẩy chay nguyền rủa nặng nhẹ, “Nhóm Sáng Tỏ” đã bị diễn đàn coi như một loại virus đáng nhờm tởm, tránh xa nó như tránh vi trùng vũ hán. Có người gọi đám này là đám “ trí thức chồn lùi” nhưng gọi vậy e các bà không đồng ý vì bọn chúng không xứng đáng để được các bà cho làm công việc này. Mà phải gọi chúng là đám “ trí thức côn đồ”, côn đồ từ ngôn ngữ cho đến hành động như tên Phung Nguyen đã có những ngôn ngữ của đám “đóng cửa rút cầu”, như ông Hoàng Cơ Lân đã gọi TT Trump là “thằng điên” và gọi người ủng hộ Trump là “ dân bựa”, hơn thế nữa lại còn hành động như môt tên anh chị đâm thuê chém mướn khi hỏi ông BS Phạm Vũ Bằng ở đâu để cho người đến “thăm sức khỏe”.
Đã gần kề miệng lỗ khi sống không để người ta thương khi chết không để người ta tiếc. Đúng là bọn “ trí thức côn đồ” ngu xuẩn.
Đoàn Trọng Hiếu
***
* Câu chuyện hi hữu
Bạn có biết: Cháu ruột cố đại tướng Võ Nguyên Giáp là đương kim Giám mục Công giáo Giuse Võ Đức Minh ở Nha Trang

Định mệnh xoắn lấy hai gia đình Ngô Đình Diệm và Võ Nguyên Giáp

Bố của ông Võ Nguyên Giáp là cụ Võ Nghiễm chịu nhiều ơn của gia đình cụ Ngô Đình Khả, bố của ông Ngô Đình Diệm.

Ít ai để ý là cháu ruột của ông Võ Nguyên Giáp (kêu ông Giáp bằng chú) là đương kim giám mục Công giáo ở Nha Trang, là giám mục Giuse Võ Đức Minh.

Thân phụ của giám mục Võ Đức Minh là anh ruột của ông Võ Nguyên Giáp, bố mẹ của giám mục Võ Đức Minh đều theo Công giáo và cư ngụ ở miền Nam sau 1954. Không rõ là giám mục Võ Đức Minh có về Hà nội viếng tang chú mình là ông Võ Nguyên Giáp vừa qua hay không?

Cô ruột của giám mục Giuse Võ Đức Minh là vợ của trung tướng VNCH là ông Nguyễn Ngọc Lễ. Bà theo Công giáo và sống tại miền Nam trước 1975, qua đời tại Mỹ (bà và chồng rời Việt Nam trong biến cố 30/4/1975). Bà cô ruột này là em gái của ông Giáp lẫn bố của giám mục Giuse Võ Đức Minh.

Kể ra thì gia đình ông Võ Nguyên Giáp chịu ơn gia đình ông Ngô Đình Diệm nhiều. Bố ông Giáp là cụ Võ Nghiễm khi bị Pháp bắt trong tù thì được ông Ngô Đình Cẩn (em trai út của cụ Diệm) giúp thăm nuôi, khi cụ Võ Nghiễm qua đời thì cũng do ông Ngô Đình Cẩn đứng ra lo việc an táng. Lúc cụ Võ Nghiễm còn sống thì được gia đình cụ Ngô Đình Khả mua ruộng vườn giao cho ông Võ Nghiễm trông coi, canh tác và nộp tô.

Nếu tổng thống Ngô Đình Diệm có cháu ruột (kêu bằng cậu) làm đến chức hồng y bên Công giáo là hồng y Nguyễn Văn Thuận, thì ông Võ Nguyên Giáp cũng có cháu ruột (kêu bằng chú) làm tới chức giám mục bên Công giáo là giám mục Võ Đức Minh (đang ở Nha Trang) đã nói bên trên. Ông Giáp và ông Diệm đều có tuổi xấp xỉ nhau, đều ở cùng làng cùng huyện tại Quảng Bình. Cả 2 đều nắm chức vụ cao phía Cộng sản và phía Quốc gia Cộng hòa.

Chuyện éo le là giám mục Giuse Võ Đức Minh (cháu ông Giáp) cũng chính là người qua Vatican để làm chứng việc phong Thánh cho hồng y Nguyễn Văn Thuận (cháu ông Diệm – người từng có thời gian dài bị giam cầm trong nhà tù cộng sản) ngày 5/7/2013 vừa qua.

Nguồn : fb Đừng sợ
***
* Bí quyết của ông Nhật đào hoa
Cụ ông nổi tiếng đào hoa, sống chung nhà với 3 bà vợ, qua lại 8 người tình, tất cả đều vui vẻ
Ông Fujita (66 tuổi) sống tại Nhật, được nhiều người hâm mộ do có dàn hậu cung gồm 3 bà vợ chung sống dưới một mái nhà, ngoài ra, ông còn có mối quan hệ ngoài luồng với 8 người tình.Ông Fujita có dàn hậu cung gồm 3 bà vợ chung sống dưới một mái nhà.
Được biết, sau khi tốt nghiệp trung học, ông Fujita gia nhập quân đội sau đó xuất ngũ và khởi nghiệp kinh doanh gồm các loại hình cho thuê băng đĩa, mở tiệm sách, quản lý và bồi dưỡng hệ thống giáo dục.
Sau khi trở thành một doanh nhân thành đạt, đời sống hôn nhân của ông Fujita ngày càng thăng hoa. Trong một chương trình truyền hình, ông Fujita tự hào cho biết hiện nay đang sống chung nhà với 3 bà vợ.

Đời sống hôn nhân của ông Fujita thăng hoa sau khi trở thành doanh nhân thành đạt.
3 bà vợ đã hạ sinh cho ông Fujita 6 người con. Người vợ đầu tiên trẻ hơn ông Fujita 15 tuổi, cả hai kết hôn đã hơn 10 năm. Người vợ thứ 2 kết hôn với Fujita khi cô 34 tuổi, ngoại hình của cô được đánh giá là xinh đẹp, có khí chất. Người vợ thứ 3 quen biết Fujita khi cô đang là sinh viên đại học, cả hai quyết định tiến đến hôn nhân chỉ sau 8 tháng hẹn hò.
Pháp luật tại Nhật không công nhận mối quan hệ đa thê, do đó Fujita lách luật bằng cách đăng ký 2 người vợ sau dưới danh nghĩa là con gái nuôi và hợp pháp nhập vào hộ khẩu gia đình Fujita.

Fujita lách luật bằng cách đăng ký 2 người vợ sau dưới danh nghĩa là con gái nuôi.
Hôn nhân của một người đàn ông với 3 bà vợ là điều khó tưởng tượng. Phòng của các bà vợ đều chung một tầng lầu nhưng họ chưa bao giờ xảy ra xô xát hay tranh cãi như trên các bộ phim truyền hình cung đấu.
Không những thế, người vợ thứ 3 của ông Fujita cho biết, bản thân cô trúng tiếng sét ái tình nên mặc dù biết Fujita có 2 người vợ nhưng cô vẫn kiên quyết gả vào gia đình ông và luôn tôn trọng 2 người vợ đầu.
Trên thực tế, ông Fujita nổi tiếng đào hoa cũng không tránh được thất bại trên tình trường, trong quá khứ, nhiều phụ nữ không chấp nhận cảnh chung chồng, do đó ông đã trải qua 4 lần ly hôn, và may mắn là hiện nay 3 người vợ đều sẵn lòng bao dung dù biết ông đang qua lại với 8 người tình khác.
Dàn hậu cung của ông Fujita khiến nhiều người hâm mộ xen lẫn tò mò, ông không giấu giếm đời tư của mình nên đã xuất bản sách miêu tả về cuộc hôn nhân với 3 bà vợ vào năm 2007.

Fan hâm mộ của cụ ông 66 tuổi.
***
* Chồng Em Bắc Kỳ 54
Người Sài Gòn phân người Bắc vào Nam thành hai loại, loại vào Nam năm 1954 và loại vào Nam sau sự kiện 30/4/1975. Sau khi phân chia như vậy, họ coi người Bắc 54 là một phần của họ, còn người Bắc 75 là dân xứ lạ. Thời 1954 người Bắc di cư vào Nam thường sống từng vùng do chính phủ chỉ định, hướng dẫn rồi sau đó mới từ từ lan ra khắp nơi. Người miền Nam học được người Hà Nội nhiều điều: Cần kiệm, lễ giáo, nếp sống thanh lịch quý phái và tri thức vì đa số Bắc 54 là trí thức, thi sĩ, văn sĩ, doanh nhân và theo công giáo. Đặc biệt, người miền Bắc 54 đã đem cho miền Nam một di sản khổng lồ, đó là văn hoá và nghệ thuật mà trước đó miền Nam hầu như không có. Đổi lại, người miền Bắc vào Nam cũng học được của người Sài Gòn nói riêng và người miền Nam nói chung nhiều thứ như: Sự giản dị, chân thật, tốt bụng, phóng khoáng, không câu nệ bắt bẻ, hay khó khăn. Và cả hai miền học được của người miền Trung tính chịu thương chịu khó, đùm bọc giúp đỡ lẫn nhau, cái đùm bọc tình đồng hương. Cả ba miền thời đó hoà nhập với nhau lúc nào không hay… Cuối cùng người Nam coi người Bắc 54 đã trở thành người miền Nam. Ngược lại, dân Bắc 75 mặc dù đã sống trong Nam đến 45 năm (1975-2020), thậm chí đến 100 năm sẽ vẫn mãi mãi là…. người Bắc chứ không thể nào thành người của miền Nam được vì họ là con người mới xã hội chủ nghĩa, sản phẩm được Tuyên giáo chế tạo ra…, khác hẳn với tính cách của người Nam.

*Chồng Em Bắc Kỳ 54fb Jeanne K – Hồi nhỏ, mỗi lần nghe hai chữ “Bắc Kỳ” tôi tự nhiên thấy mất cảm tình. Những hình ảnh của các bà, các cô khăn quấn mỏ quạ, răng đen ánh hạt huyền, còn các ông thì hút thuốc lào kêu két két, đi đâu cũng đủng đẳng đeo theo cái điếu cày, hình ảnh của những màn đánh ghen, chửi thề nghe như hát cải lương mà không hiểu gì, của cái tính keo kiệt dân xứ Bắc là những gì vẫn thường ám ảnh trong đầu bọn trẻ chúng tôi. Trong trường gặp mấy cô em “Bắc Kỳ nhỏ nhỏ” là bọn Nam Kỳ Lục Tỉnh chạy xa. Ăn uống thì một con tôm cõng ba hạt muối, chém to kho mặn, rau muống luộc chấm mắm tôm cũng xong một bữa cơm, dư đồng nào dắt vào ruột tượng.

Mấy nơi dân Bắc Kỳ tụ lại sống chung với nhau như Phú Nhuận, Lăng Cha Cả, Xóm Mới, Vườn Chuối, Vườn Xoài, Cái Sắn, Hố Nai, Gia Kiệm thì đến “Việt Cộng” trước và sau tháng 4 năm 1975 cũng phải chào thua! Nhà thờ mọc lên san sát, xứ này đến xứ kia sáng sáng chuông nhà thờ thi nhau đổ có muốn ngủ nướng cũng phải bò dậy. Vậy mà nếu ai đụng đến một chút là “Tiên sư tổ bố nhà mày, để ông, để bà dạy cho mà biết nhá!…” Những tài xế lái xe chạy qua ngả Hố Nai, Gia Kiệm nhiều lần phải toát mồ hôi hột mỗi khi sơ ý để xẩy ra tai nạn.

Trở lên là những hình ảnh tôi có được về người Bắc Kỳ. Những hình ảnh này dường như nó đã ăn sâu vào tâm trí tôi trong suốt thời gian còn cắp sách đến trường. Sau này nhờ ơn ông chồng Bắc Kỳ “giải phóng” mà tôi mới biết mình sai, và cũng từ đó, tôi yêu, tôi mến người Bắc. Nếu ai hỏi tôi, thì tôi rất hãnh diện trả lời: “Chồng em Bắc Kỳ 54 đấy!”

Nhớ lại thời còn là nữ sinh St. Paul, đa số bọn con gái chúng tôi đều mơ mộng các chàng Taberd hay một trường Tây vì đa số dân ở đó là con nhà giầu, công tử có nhiều tiền, nói tiếng Pháp, và nhiều chàng còn mang song tịch Việt-Pháp. Nhưng thói đời dường như trái ngược, phần đông dân St. Paul chúng tôi đều bị mấy anh Bắc Kỳ “dzớt”. Có phải là “ghét của nào trời trao của đó” không? Hay tại con trai Bắc Kỳ dẻo mép, lỳ, và biết tâm lý con gái. Ba tôi thường nói với chúng tôi phải tránh xa bọn con trai Bắc Kỳ. Chúng nó nói “con kiến trong lỗ nghe bùi tai cũng bò ra”. Nhưng nghe rồi thì khổ cả đời!!!

Riêng tôi thì chẳng lo gì trai Bắc Kỳ theo tán tỉnh, vì cả tuần trong trường với các Soeur. Đi về đã có tài xế đưa xe đến đón chung với chị và em gái. Ngoài ra trong nhà còn có hai ông anh một ông đệ tam, một ông đệ tứ đẳng huyền đai Thái Cực Đạo (Tae Kwon Do) thì lo gì bị trai Bắc Kỳ tấn công hay bắt cóc. Còn những ngày nghỉ lại được ba bảo chú tài xế chở về quê ngoại ở Cái Bè để đùa chơi với sông nước, với vườn trái cây, với đồng ruộng thẳng cánh cò bay. Đã vậy ông già tôi thuộc loại nghiêm khắc, đi đứng, giờ giấc luôn phải rõ ràng: đi đâu, với ai, lúc nào, và bao giờ về. Tóm lại, từ ba má đến các anh chị tôi, và cả chính tôi “hổng” ưa Bắc Kỳ.

Ghét Bắc Kỳ nhưng lại lấy Bắc Kỳ. Chuyện tình của tôi với chàng trai Bắc Kỳ bắt đầu từ một chiều thứ Bảy. Hôm đó, anh Năm của tôi, thiếu úy tùy viên cho một vị chỉ huy trưởng nào đó về chơi và dẫn theo một sỹ quan bạn của anh. “Người đâu nước họ, chẳng nọ thời kia,” vừa gặp tôi là cứ chăm chăm nhìn từ đầu xuống chân làm tôi thấy mắc cở muốn chết. Sau này tôi mới biết chàng là một trung úy làm trong phòng hành quân và là bạn thân của anh Năm. Người trông lịch sự, trí thức, và thêm chất lính nên không đến nỗi tệ. Khổ cái vừa mở miệng ra đã biết đó là Bắc Kỳ: “Không dám ạ! Vâng! Không dám ạ!” Lại còn gọi tôi là “bé”. Tôi nghe chàng ta nói thầm với anh Năm: “Mày cho tao làm em rể mày nha. Em mày xinh gái quá!”
Chuyện gì thì được chứ chuyện “làm em rể” coi bộ khó. Bởi sau lần đầu ra mắt đó, toàn bộ gia đình tôi đều “chê” chàng. Thứ nhất, vì tôi đang có chàng võ sĩ bạn của anh Tư trồng cây si, mà chàng là người Nam. Thứ hai, ba má tôi rất khó về chuyện tình cảm của các con. Thứ ba, cả nhà tôi đều không ưa Bắc Kỳ!

Nhưng đúng như lời ba tôi nói, “Bắc Kỳ nó nói con kiến trong lỗ nghe bùi tai cũng bò ra”. Một vài tuần sau đó, anh Năm đánh lừa chở tôi đi ăn kem với chàng và tôi thấy “mê” cái lối nói chuyện và phong cách người lớn của chàng. Không như những tin đồn về Bắc Kỳ keo, Bắc Kỳ kẹo kéo, chàng chi cách rất hào sảng, mặc dù mỗi lần đi chơi như vậy với anh Năm và với tôi, chàng đã phải dành dụm, và nhịn ăn cả nửa tháng lương. Còn về cái tài thu hút và kể chuyện thì khỏi nói. Người ta chỉ cần cái miệng, nụ cười, và ánh mắt là đủ để làm mê mẩn lòng người rồi, nhưng ở chàng thì có cả ba. Nụ cười và ánh mắt chàng trông rất đa tình, còn cái miệng thì dẻo như kẹo kéo. “Bé! Bé của anh”, “Bé muốn gì anh mua tặng bé!”, “Nhìn bé là trái tim anh thổn thức!”… Một hôm chàng trổ tài nói tiếng Pháp với anh Năm và tôi. Chàng thừa biết là gia đình tôi ai cũng học trường Pháp từ nhỏ, nhưng không biết vì cao hứng hay vì để tán tỉnh, chàng kể câu chuyện tiếng Pháp mà mãi đến hôm nay mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy cái xạo, nhưng lại đã trót yêu cái xạo của chàng.

Chàng kể là một anh lính nọ trong phiên gác đêm ở bìa rừng, không biết vì ngủ gật hay vì sợ, anh nổ súng khiến cả đồn lính nhốn nháo. Cấp chỉ huy của anh ra hỏi, anh diễn tả bằng một loại tiếng Pháp nhà quê: “Lúy bớp, lúy pá bớp. Lúy gầm, lúy gừ, lúy măng dê me xừ, lúy măng dê mỏa, mỏa tia rê lúy”. Tôi và anh Năm nghe xong nhìn nhau không hiểu gì. Anh Năm hỏi lại:
Mày nói gì, tụi tao học tiếng Pháp từ nhỏ sao nghe không hiểu?
Chàng tỉnh bơ trả lời:
-Tại tiếng Pháp cậu không tới. Này nhá, anh lính đó trả lời vị chỉ huy là trong bóng đêm anh nhìn thấy một con cọp tiến vào đồn lính nên anh phải nổ súng. Cọp nghe tiếng súng đã bỏ chạy.
Thấy anh Năm và tôi còn ngơ ngác, chàng lên mặt cắt nghĩa tiếp:
-Lúy bớp (nó là con bò), lúy pá bớp (nó không phải bò), lúy gầm, lúy gừ. Trông như bò mà không phải là bò lại còn biết gầm, biết gừ, biết ăn thịt ông và ăn thịt tôi nữa (lúy măng dê me xừ, lúy măng dê mỏa) thì là con cọp chứ con gì. Vì vậy mà phải bắn nó.
Nghe chàng cắt nghĩa, anh em tôi cười quá chừng. Thì ra đó là câu truyện ông thày Pháp văn của chàng đã bịa ra để dạy về động từ manger (ăn) và động từ tirer (bắn).

Chuyện tình của tôi và chàng vừa bước vào những chặng đầu êm ả của bốn mắt nhìn nhau không nói ấy, bỗng nhiên biến cố 30 tháng 4 năm 1975 ập xuống cho cả miền Nam. Chúng tôi mất liên lạc.

Sau khi tốt nghiệp năm đó, tôi về nhà giúp ba má, trông nom công việc nhà, vì ba tôi không muốn để bọn Cộng Sản nhòm ngó. Nếp sống sống đài các tiểu thư của tôi và anh chị em tôi chấm dứt từ đây. Dưới những khắc nghiệt của đời sống trong chế độ Cộng Sản, năm 1980 ba má lo cho tôi và em trai Út vượt biên. May mắn chuyến đi tuy vất vả nhưng trót lọt, chúng tôi qua đến Thái lan trong tình trạng rất khó khăn. Phần vì quen lối sống tiểu thư nên hòa mình trong trường như vậy thấy khó sống quá. Nhưng rồi cũng phải sống. Lo lắng về những chuyện gì sẽ xẩy ra cho mình và em trai mình trong những ngày tháng kể tiếp, và hôm đó sau thánh lễ Chúa Nhật, tôi đang còn nán lại dưới chân đài Đức Mẹ lòng tràn đầy khổ đau thì bỗng nhiên có ai động nhẹ vào vai. Quay lại thì là chàng.
-Bé sang đây bao giờ, sao không thấy đến trình diện Ban Trại Trưởng?
-Mới tới hồi qua. Ủa mà sao anh cũng ở đây?
-Chuyện dài nhân dân tự vệ, để mai mốt rảnh anh kể cho nghe. Bây giờ “bé” ở khu nào? Cần gì cho anh biết nào?

Thì ra sau khi miền Nam mất, chàng trốn lên Hố Nai rồi Gia Kiệm, và sau cùng xuống Cái Sắn ở ẩn tìm đường vượt biên. Ba lần thất bại, bị rượt bắt thoát chết. Lần thứ 4 may mắn qua được Thái lan. Nhờ gốc gác nhà binh, lại thêm chút vốn liếng Anh Văn, chàng đang làm thiện nguyện cho cơ quan thông dịch của trại. Tôi cũng nhờ có tiếng Pháp, nên được chàng giới thiệu vào làm giúp thông dịch các hồ sơ đi Pháp. Cũng nhờ ở đây tôi mới khám phá ra khả năng tiếng Pháp của chàng chỉ là vừa đủ để thi tú tài Việt. Tiếng Pháp mà sau này tôi vẫn chọc quê chàng là tiếng Tây “Tây Ninh”. Mỗi lần như vậy, chàng đều chống chế: “Anh mà không xổ nho như vậy thì sao có người lúc đó tròn xoe con mắt ngó anh để anh tìm thấy hình ảnh của anh trong đôi mắt đó chứ?” Nghe mà thấy ghét.

Khi nghe tin tôi quen lại với chàng ở xứ lạ, quê người, cả nhà đều lo lắng chỉ sợ tôi bị gạt. Riêng ba má tôi khi nghe anh chị em nói tôi gặp lại chàng đã phản ứng rất gay gắt: “Thà nó lấy ba Tàu, Tây đen, Mỹ, Thái, Miên, Lào gì cũng được. Lấy Bắc Kỳ là tao không ưng.” Có lẽ ông không có thiện cảm với người Bắc vì ông hay kể cho chúng tôi nghe ở đồn điền Bàu Cá của ông, hàng đêm vẫn có những người dân di cư chung quanh nhảy rào vào ăn cắp trái cây, gây thiệt hại nhiều cho ông. Ông còn nói, làm xui với Bắc Kỳ họ nói gì tao không hiểu. Tao không biết ăn thịt chó. Tao không ăn được rau muống và mắm tôm…

Được gia đình chấp thuận hay không, cuối cùng thì tôi cũng từ giã chàng sang định cư ở Orange County, California sống với người cậu họ. Tại Mỹ chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau qua thư từ và điện thoại, nhưng chuyện tình cảm thì không thể tiến xa được một bước. Tôi vừa đi làm nhà hàng vừa đi học, còn chàng cũng vừa lao động vừa đi học. Một sự tình cờ xẩy ra khiến cho tình cảm của chúng tôi đi vào thêm những rắc rối. Số là ông cậu bà mợ của tôi rất mê nhẩy đầm. Tuần nào không đi nhẩy thì nhớ. Nhưng đi nhẩy đầm riết kiếm đâu ra tiền, đành bắt tôi trở thành cái mỏ vàng khai thác. Bởi vì khi tôi đi với cậu mợ thì đương nhiên có những chàng khác cùng đi, và như vậy cậu mợ tôi được vào cửa free.

Hồi đó một chàng tự xưng là không quân theo bám tôi rất sát. Hầu như tuần nào cũng ghé nhà cậu mợ để đón chúng tôi đi nhẩy đầm. Đã có lần chàng hào sảng đưa cho tôi mấy cái Visa và Credit Card, cho tôi luôn cả passwords của chàng và nói tôi muốn xài gì tùy ý. Mợ tôi thấy vậy nói với tôi: “Dại gì mà không xài. Tiền cho gái mà!”, nhưng tôi không muốn vì trong tim tôi lúc này vẫn chỉ có chàng. Tôi đã trả lại những thẻ đó, và cầu cứu chàng. Nghe tôi nói, chàng bảo tôi cho chàng vài ngày để thu xếp công việc và sang với tôi. Sở làm chàng không có chi nhánh ở California, nên chàng đành phải làm đơn thôi việc. Nhưng có một điều khiến tôi lo sợ, đó là nghe rằng ông không quân này dân Bình Định có võ dữ lắm. Và tôi đã nói với chàng:
-Ông phi công đó có võ anh ơi! Coi ổng cũng ngầu lắm.
-Nó là lính, anh cũng là lính. Nó có võ, anh cũng có võ chưa chắc ai hơn ai?
Nghe chàng nói chàng có võ, tôi nghĩ lại vốn liếng tiếng Pháp của chàng, nên hỏi chàng:
-Em hỏi thiệt anh đừng buồn nghe. Anh có võ thiệt không? Em sợ anh có võ cũng như anh biết tiếng Pháp vậy.
Nghe vậy, chàng không buồn mà còn cười như nắc nẻ ở đầu dây:
-Tiếng Pháp của anh đâu đến nỗi tệ chứ. Miễn sao có người học trường đầm nghe mà không hiểu là đủ rồi.

Qua California cỡ chừng 3 tháng thì chàng mới tìm được việc làm và ổn định nơi ăn chốn ở. Nhờ chàng, tôi tự tin hơn và nhất định không đi nhẩy đầm nữa. Cũng nhờ một vị hảo tâm đã nhận tôi làm con nuôi giúp đỡ về kinh tế, nên tôi và cậu Út ra ở riêng để trở lại học full time. Điều này làm phiền lòng cậu mợ.

Thời gian quen nhau cũng đã dài, và đã làm hao mòn nhiều kiên nhẫn, tuy nhiên, việc cưới xin vẫn dậm chân tại chỗ. Cả nhà chỉ có anh Năm là tán đồng, vì anh biết chàng từ trong đơn vị. Ngoài ra người chống đối nhất vẫn là anh Tư vì bạn anh Tư chính là người từng trồng cây si trước cửa nhà tôi, và đến bây giờ anh vẫn còn độc thân. Mấy năm trước khi có dịp về thăm quê, tôi gặp anh sang chơi và hỏi anh sao anh không lo lập gia đình. Anh trả lời: “Anh đã có một người rồi, nhưng người ấy lại bỏ anh đi lấy chồng.” Tôi rất trân trọng sự chung tình của anh, nhưng đối với tôi người chồng Bắc Kỳ 54 vẫn là number one.

Sau gần 5 năm chờ đợi, có lẽ ba tôi sợ tôi ế chồng và làm gái già ở ngoại quốc chăng. Cũng nhờ có ông cậu bên Mỹ nói vô, và anh Năm ở Việt Nam nói vào, ba tôi cuối cùng cho chúng tôi tổ chức đám cưới. Sau ngày cưới, chúng tôi thường xuyên thư từ và điện thoại với ba má tôi, nên lần lần ông đã bị chàng cảm hóa. Trước khi ông qua đời 10 năm trước đây, ông đã sang Mỹ và ở với chúng tôi 2 tuần. Mặc dù tôi cũng có các anh chị em khác ở Mỹ, Pháp, Bỉ, Hòa Lan nhưng ông nhất định dành thời giờ ở với chúng tôi. Không biết chàng làm gì với ông bố vợ mà trước khi về lại Việt Nam, lúc chỉ có hai cha con, ông đã nói với tôi một câu rất yên ủi: “Mày có phước đa. Kiếm được thằng Bắc Kỳ tốt quá ta. Ba biết vậy gả phức mày cho nó từ sớm để mày đỡ cực khổ!” Nhưng có lẽ ông ưng ý nhất là một lần sau khi ăn cơm xong, chàng lao vào bếp rửa bát. Thấy vậy, ba tôi nói với chàng:
-Việc đàn bà con gái, sao làm chuyện đó làm gì con?
Nghe ba tôi nói với chàng bằng tiếng “con” ngọt ngào, thân thương quá khiến tôi rươm rướm nước mắt. Và chàng đã gọn ghẽ đáp lại:
-Việc trong nhà là việc chung thưa ba. Con chỉ sợ con gái ba mệt thôi!”

Nói đến ông xã của tôi, Bắc Kỳ thứ thiệt. Theo cha mẹ di cư vào Nam năm 54 bằng tàu há mồm. Sống và lớn lên ở Gia Kiệm, sau đó lên Sài gòn học và đậu Tú Tài II ban Toán rồi đi lính làm sĩ quan. Tính tình cẩn thận và tiết kiệm chứ không keo kiệt. Hồi đầu tôi thường lẫn lộn mấy chữ tiết kiệm và keo kiệt nên hiểu lầm chàng. Dĩ nhiên chàng hào hoa và nói năng khéo léo. Thêm vào đó là có tính khôi hài hết xẩy. Chịu khó và thực tế hơn mấy công tử Tabert ông xã của vài đứa bạn tôi.

Sau những năm tháng chung sống, đúng như lời ba tôi đã nhận xét, tôi may mắn và hạnh phúc vì có người chồng với ý thức trưởng thành và sự chung thủy tuyệt đối. Câu nói “Trai Bắc Kỳ lấy vợ Nam Kỳ phè cánh nhạn” với tôi chỉ đúng một nửa, vì trong trường hợp của tôi, người phè cánh nhạn chính là tôi, và các con. Nói ra sợ mắc cở, nhiều hôm công việc bề bộn tôi không kịp nấu ăn thì chàng là người đầu bếp tốt nhất. Ngoài ra còn là ủi quần áo cho vợ con nữa. Còn việc rửa chén bát sau bữa ăn là “chuyện nhỏ” đối với chàng. Chàng thường nói: “Vợ cũng như chồng, ai cũng phải có trách nhiệm chung. Trong gia đình, ai cũng mệt, cũng cực cả, nên làm gì được cho nhau thì cố mà làm. Tình yêu là cái “chó” gì khi chỉ nói cái miệng!”. Tôi thích nhất câu nói kiểu Bắc Kỳ này của chàng. Nói cho đúng Bắc, Trung, hay Nam cũng tùy từng người. Và đó là lý do tôi vẫn tự hào “Chồng em là Bắc Kỳ 54”.

Jeanne K
***
LY SỮA CUỘC ĐỜI!

Hôm qua vào viện thăm bố người bạn đang điều trị trong bệnh viện. Nằm giường kế bên là một ông cụ khoảng 80 tuổi đang điều trị mổ khối u ở mắt. Nhìn qua đã thấy gia cảnh nhà cụ quá nghèo, nhìn tủ đầu giường của bố người bạn cơ man là hoa quả sữa ngon , bên đầu giường cụ già kia thì không có gì ngoài một cái ca nhựa xỉn màu và một cái thìa cũng đen xỉn.
Hỏi thăm bố người bạn xong tôi quay sang hỏi về gia cảnh cụ, cụ nói:
-Tôi ở quê,hoàn cảnh khó khăn lắm Cô ơi! Nhà có mỗi thằng con trai mới lấy vợ sinh được đứa con mới 6 tháng tuổi. Nó chạy xe ôm bị tai nạn giờ ở nhà không làm được gì. Vợ nó đi bán rau rong lo cho cả nhà , nay tôi lại bị bệnh phải mổ. Có cái xe cà tàng để chạy xe ôm phải bán để nộp viện phí mà chưa đủ!
Đang nói thì cửa phòng mở, một cô gái còn trẻ khoảng 25 tuổi nhưng nhìn lam lũ vất cả với khuôn mặt cùng những sợi tóc bết mồ hôi. Cô chào mọi người rồi ngồi xuống vội vã nâng ông cụ dậy, miệng nói:
– bố dậy ăn chút cháo để con còn về cho chồng và cu tý ăn.
Cô mở chiếc cặp lồng nhựa cũ xỉn ra bón cẩn thận cho cụ từng thìa cháo. Ăn chừng già nửa cặp lồng dường như ông cụ chủ động từ chối dứt khoát không ăn nữa.
Sau khi ép cố cho bố chồng một vài thìa cô xúc nốt chỗ cháo tự mình ăn nốt. Tiếng thìa nhôm vét vào cạp lồng nhựa nghe đến xót xa…Đặt chiếc cặp lồng gọn gàng lại cô gái lấy chiếc ca nhựa quay sang xin chút nước sôi tráng qua rồi đi ra khe kín giữa chiếc tủ và tường nhà. Cô quay mặt vào trong vén áo lên vắt sữa từ cặ p… v ú ……
Sau chừng 10 phút, cô vội vã quay ra một tay kéo vạt áo cho ngay ngắn một tay bê nửa ca sữa đến bên giường nâng đầu ông cụ lên nói:
– bố cố uống thêm chút sữa cho mau khoẻ.
– sao ngày nào con cũng mua sữa làm gì cho tốn kém. Tiền bán rau nuôi ba bốn người đau ốm lấy đâu ra..??
Nói rồi nhưng ông cụ vẫn cố uống hết nửa ca sữa loãng.
Xong cô đi rửa ca để lại chỗ cũ rồi vội vã chào mọi người tất tả ra đi.
Chứng kiến từ đầu đến cuối tôi ngồi ngây người như kẻ mộng du.
Tiếng ho nhẹ của ông cụ kéo tôi về thực tại, tôi đứng dậy chào hai cụ rồi về, xuống đến căng tin bệnh viện tôi tạt vào mua một hộp sữa ensure rồi nhờ cô bán hàng mang lên số giường cho ông cụ và nói của người quen gửi biếu.
Trên đường lái xe tôi lại nhìn thấy cô gái đáng kính đang cong người đạp chiếc xe cũ kỹ với mấy mớ rau thừa héo queo dưới cái nắng nghiệt ngã. Mắt tôi chợt nhoè cay 😢…!
Ở đâu đó trong cuộc sống chúng ta vẫn còn những mảnh đời bất hạnh với tấm lòng vàng

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=651541345790751&set=gm.970387060115470&type=3&eid=ARBTpx6ZvzymWF5rSnhltTiYY1XliW9_3jF3CvJBqeiRT-K4qHSgg0KponxKSkCVX75SdozDGcnhnfxF&__xts__[0]=68.ARBAHBjFAnMPaALD4Uqg5KucnFgbSHdbqtWWowXYZwh4n2n0gowwfevxvh6cgsjbam1n0_HPl6EwXm_qNNePL3WVN3MmcEhnEd9o7zRFZ_93gyFUK2yz1d80yhdM8ev8c_HbbqGENT4T7RbO5A0vnpaM82adQae49s3wl87fEzJ4K-Hm-8zeaDt-ETwSyqTI3tZ893ta03oTWiBmu72_Jn-0GozxUE72fL5hAgUz3YOxey6xDm5l_FGHDu365e0ucJ4xJgJVFtGLO9DO4X1f7nFnKzlYHU8leyUuR9BER_kFbU2sAEa2
***
* Phóng Sự Trường Thiên Tiểu Thuyết:
Bạch Cung Ánh Sáng và Bóng Tối
Trân trọng Giới Thiệu
Phóng Sự Trường Thiên Tiểu Thuyết:
Bạch Cung Ánh Sáng và Bóng Tối
tập 3 và 4 đã xuất bản
Mọi sự liên lạc xin gởi email về:
Phongthuvnpt14@ gmail.com
tập 1+2+3+4 đã xuất bản đang bán rộng rãi trên Amazon
LỜI MỞ ĐẦU
Xin chào độc giả thân mến. Tôi rất hân hạnh được trở lại cùng quý độc giả để đáp ứng tấm lòng mong đợi và sự ủng hộ nồng nhiệt của tất cả bạn đọc gần xa. Như một mối duyên kỳ ngộ, chúng ta từ những người chưa từng gặp mặt đã quen biết và quý mến nhau, cùng đồng cảm thông qua tác phẩm “Phóng Sự Trường Thiên Tiểu Thuyết Bạch Cung Ánh Sáng Và Bóng Tối”. Sự nồng nhiệt hưởng ứng của tất cả quý vị đã làm cho trái tim tôi ấm lại.
Tôi thật cảm động khi đứa con tinh thần của mình đã được nhiều người yêu mến nên đã tái bản lần thứ ba để đáp ứng yêu cầu bạn đọc. Từ tác phẩm nầy, tôi đã gởi tâm tình của mình đối với đất nước Hoa Kỳ và Tổng Thống Trump mà chúng ta yêu mến. Chính quý vị cũng đã hành động, đã gởi những tấm lòng chung thuỷ, sắc son của mình đối với quê hương đã cưu mang chúng ta từ khi đặt chân đến đất nước nầy. Giờ đây, đã đến lúc chúng ta phải đền ơn, đáp nghĩa. Chúng ta cùng nhau đứng bên cạnh Tổng Thống Trump, một kỳ nhân trăm năm khó gặp. Ông yêu nước, thương dân đang làm việc ngày đêm để bảo vệ tổ quốc, chống thù trong, giặc ngoài để giúp Hoa Kỳ trở nên hùng mạnh, vĩ đại nhất trên hành tinh nầy. Thật tự hào phải không quý vị và các bạn.
Suốt gần bốn năm qua, ông đi giữa những trận địa lớn trong lúc kẻ thù khắp nơi đang bủa vây, hạ bệ, hãm hại, gài bẩy, chụp mũ thậm chí tìm cách ám sát ông để giành lại quyền lực.
Ông phải chiến đấu chống lại kẻ thù giấu mặt do bàn tay của những kẻ nội thù liên thủ với mafia Tàu cộng để thả vi trùng sinh học coronavirus gây chết chóc, đau khổ cho dân và phá huỷ thành quả kinh tế mà ông và Nội Các đã xây dựng suốt ba năm gian khổ.
Ông không sợ chết và can đảm di hành thăm hỏi người dân trong chiến địa, giữa những thành phố đổ nát, bị đốt phá, hủy diệt do đám BLM, Antifa, bọn côn đồ do phe đối lập nuôi dưỡng, huấn luyện. Bọn người nầy đã đạp luật pháp dưới chân và công khai lên tiếng thách thức, hành động một cách ngang ngược mà không cần che đậy dã tâm và sự độc ác của họ.
Chưa có một vị Tổng Thống nào trong 245 lập quốc phải đối diện với những kịch bản khủng khiếp của chính những người đồng nghiệp, có chức vụ cao do dân bầu lên nhưng lại nuôi dưỡng lòng thù hận, kích động màu da chủng tộc để tàn phá nước Mỹ. Họ ngang nhiên nuôi dưỡng tội phạm để đánh đập, giết người, đốt phá, hủy hoại danh dự, cắt tiền lương của cảnh sát, những người đang ngày đêm bảo vệ trị an cho dân chúng.
Trong tập 1 và 2, tôi đã nói về đại án ObamaGate và kịch bản thứ hai “Con Ma Thổi Còi”, nhưng cho đến nay, Bộ Trưởng Tư Pháp William Barr và Công Tố Viên Durham điều tra vụ đại án ObamaGate, cũng chỉ mang lại kết luận là Giám Đốc FBI, James Comey vi phạm 17 lỗi trong vụ FISA MEMO và Cựu luật sư FBI Kevin Clinesmith, đã bị buộc tội về việc gian dối thay đổi email CIA để có được sự giám sát chống lại một cựu cộng sự chiến dịch tranh cử của Tổng Thống Trump. Còn những tên đầu xỏ, kẻ chủ mưu phạm tội tài trời vẫn còn đứng ngoài vòng pháp luật?
Đảng đối lập vẫn tiếp tục phá rối nước Mỹ. Bóng dáng của “Chính Quyền Bóng Tối” đã xuất hiện trong tập 3 và 4. Chúng thật sự đáng sợ hơn những gì chúng ta nghĩ. Tổng Thống Trump đã phải buồn bã tâm sự trong cuộc vận động tranh cử tại Tulsa rằng “ông đang cố gắng tát cạn đầm lầy Washington D.C nhưng ông không ngờ rằng nó lại “QUÁ SÂU VÀ SÂU ĐẾN NHƯ THẾ?”
Đầu năm 2020, chuyện gì xảy ra cho Hoa Kỳ và thế giới?
Âm mưu hủy diệt Hoa Kỳ trong 7 bước của Bố Già, tên trùm mafia quốc tế đã lộ diện. Quyển “Playbook” lại tiếp tục mở ra trang kế tiếp với kịch bản số 3 mà họ đã soạn thảo từ lâu. Nó được trình chiếu song hành với thời gian luận tội truất phế Tổng Thống vào đầu tháng Một và kéo dài đến đầu tháng Hai. Nó đã đánh lạc hướng người dân Hoa Kỳ để Tàu cộng có cơ hội gieo rắc coronavirus toàn nước Mỹ và thế giới. Đây là trận đại dịch lớn nhất nằm trong kế hoạch tàn ác của bọn mafia Tàu cộng, kẻ thù nhân loại. Nó tàn bạo và khủng khiếp hơn nhiều so với Thế Chiến I và II.
Có lẽ trong cuộc đời mỗi chúng ta, chưa bao giờ chúng ta hình dung ra được bỗng một buổi sáng tinh mơ, mùa xuân đang trở về trên vạn vật, nhưng mùa xuân năm 2020 đã không còn nở hoa trong trái tim chúng ta:
Người buồn cảnh cũng buồn hiu hắt
Một sớm xuân về tim nhói đau
Chợt thấy mùa xuân im lặng quá
Mà lòng rưng lệ khóc thương nhau.
Đó là cảm xúc của tôi khi nghe tin những người vô tội đã chết mà bên cạnh không có người thân đưa tiển. Thân xác họ bị ngọn lửa thiêu đốt ra tro. Ngày ngày, bạn thức dậy thấy không gian ngưng đọng, phố sá đìu hiu. Những người vô tội đang sống bình yên, hạnh phúc bên gia đình bỗng dưng nhìn xung quanh không còn ai bên cạnh? Có người đang bệnh nặng chờ chết, có người đang bị nhiễm virus Tàu mà mình không biết. Mọi người nhìn nhau ngờ vực. Những nụ hôn, những vòng tay thân ái, yêu thương đã không còn nữa. Bạn sẽ làm gì khi xung quanh chúng ta chỉ là một khoảng trống vắng lặng và đầy đe dọa? Nhìn sang người hàng xóm, cửa nhà họ luôn đóng kín. Những tiếng chuông giáo đường chỉ vang lên những lời buồn thương, ai oán tiển đưa những linh hồn vừa mới lìa đời. Các công ty đóng cửa, các trung tâm thương mại nhộn nhịp, vui tươi, sầm uất đã khép lại. Các nhà hàng ăn uống cũng vắng tênh. Những con đường cao tốc ngược xuôi suốt ngày đêm gây ồn ào, khó chịu trên các con đường nay đã vắng bóng. Những chuyến tàu du ngoạn xinh đẹp hàng tỉ đô la bỗng dưng nằm im trên biển vắng như một đóng sắt vụn. Những đường băng của những cánh chim sắt đã lạnh lẽo xếp cánh ngủ quên trên phi đạo….
Coronavirus đã buộc Hoa Kỳ phải đóng cửa toàn diện và nền kinh tế đang phát triển thịnh vượng bỗng chốc sụp đổ. Thị Trường chứng khoáng của Hoa Kỳ chỉ trong vòng hai ngày đã rơi xuống chỉ toàn màu đỏ. Trong thời khắc đau đớn khó khăn nhất, vị Tổng Thống giàu lòng yêu nước thương dân đã rơi lệ. Ông đã khóc vì lo lắng, đau buồn và cảm thấy bất lực trước dịch bệnh đang hoành hành khắp nơi.
Trong cơn nguy biến của đất nước, Thổng Thống Trump và Phó Tổng Thống Mike Pence cùng nhóm đặc nhiệm đã ngày đêm hành động để trấn an dân chúng và khắc phục tình trạng thiếu thốn dụng cụ y tế, thuốc men tại Hoa Kỳ. Ông Trump đã biến mình thành con chuột để thí nghiệm các que thử tìm ra mầm bệnh. Khi có đại dịch, chúng ta mới nhận ra vì tham tiền mà các tập đoàn dược phẩm Hoa Kỳ đã mang tất cả công xưởng của họ qua bên Tàu sản xuất để hốt bạc. Họ bất chấp sinh mạng người dân và an nguy của quốc gia.
Trong lúc đó, những chính khách cao cấp trong đảng Dân Chủ ngoài việc làm bộ hào phóng lấy tiền Liên Bang cứu đại dịch thực chất là dùng tiền thuế của dân để phân phát cho mục đích phe nhóm. Đây cũng là hình thức bòn rút công quỹ hợp pháp. Họ không có một lời hay hành động nào để xoa dịu sự mất mát, đau thương cho người dân và đất nước Hoa Kỳ. Nhưng chúng ta thấy các quan chức cao cấp của đảng Dân Chủ chỉ lên diễn đàn và các phương tiện truyền thông để đánh phá, bôi nhọ, phỉ báng, chê trách, đổ lỗi cho Tổng Thống vô năng và gọi ông là Trump virus. Còn đối với kẻ thù gây ra đại dịch thì họ không dám phê bình hay lên án một lời nào. Họ và mafia cộng sản Tàu chỉ là MỘT.
Khi Wuhan trung tâm đại dịch chỉ đóng cửa từ 23 tháng 01 năm 2020 và mở cửa toàn diện từ ngày 8/04/2020. thì Hoa Kỳ phải đóng cửa từ 23 tháng 03 cho đến nay tháng 10 phe cộng sản Dân Chủ vẫn hù dọa, đóng cửa nhà thờ và trường học các cơ sở thương mại…
Những mối liên hệ làm ăn chằng chịt như mạng nhện giữa các tập đoàn công ty Hoa Kỳ và Tàu cộng đã biến chúng ta trở thành con tin và là nạn nhân của bọn lắm bạc, nhiều tiền nhưng tâm hồn của họ cũng chỉ là những con quái vật vô tổ quốc, không đồng bào mà chỉ yêu đồng tiền và quyền lực. Có gì lạ đâu bạn. Chúng ta đang bị lệ thuộc khống chế của những kẻ sáng tạo ra khoa học kỹ thuật số. Họ có thể sản xuất ra trị tuệ nhân tạo để điều khiển con người thì bây giờ bọn ác ma cũng cấu kết nhau để bày ra một bửa tiệc để đếm xác người và đếm đô la.
Mùa dịch chỉ vừa lắng xuống nhưng ngày bầu cử chưa đến. Cho nên, đảng Dân Chủ đã tung ra kịch bản thứ 4 là vụ án George Floyd, vị anh hùng vì nghĩa diệt thân của phe đảng cộng sản Dân Chủ có tiền án trộm cướp, buôn bán sử dụng ma tuý trở thành biểu tượng anh hùng để dân chúng tôn thờ và ngưỡng mộ. Đó là cái lý do để họ kích động phong trào kỳ thị chủng tộc đen-trắng. Các cuộc biểu tình của nhóm Blach Lives Matter, Antifa, MS13, bọn tội phạm, các tổ chức cộng sản do Obama chỉ đạo và George Soros và bọn mafia Tàu tài trợ đã nằm phục kích từ lâu để chờ thời cơ. Bọn âm binh được trả tiền đánh thuê đã đứng lên nổi loạn, đốt phá, giết người, cướp của, giật sập các di tích lịch sử, các tượng của các danh nhân để thay đổi lịch sử Hoa Kỳ.
Cả hai kịch bản mới Coronavirus và George Floyd là chiến lược huỷ diệt Hoa Kỳ, để buộc chúng ta đi bầu bằng thư trong ngày 03/11/2020. Một hình thức gian lận có hệ thống và có âm mưu phá rối, lật ngược cuộc bầu cử. Mục tiêu chính của đảng cộng sản Dân Chủ là chiếm lại Bạch Cung bằng mọi giá dù phải hy sinh nhiều sinh mạng người dân hay tàn phá cả nước Mỹ. Bọn chúng đã không còn là một chính đảng mà chính là kẻ thù của nhân dân Hoa Kỳ. Những kẻ phản bội tổ quốc, thiếu tư cách, vô đạo đức, bất xứng phải bị lên án và phải đẩy chúng ra khỏi vai trò lãnh đạo bằng sức mạnh lá phiếu của chúng ta.
Chúng ta phải giành lại giá trị của Hoa Kỳ, giành lại quyền sống và quyền tự do, dân chủ mà Hiến Pháp đã quy định. Chúng ta không thể ngồi im, chấp nhận bọn ác nhân lên nắm quyền cai trị đất nước. Đây là trận chiến sinh tử sẽ quyết định vận mệnh của Hoa Kỳ và tương lai của chúng ta.
Những nhân vật trong bộ Trường Thiên Tiểu Thuyết Bạch Cung Ánh Sáng và Bóng Tối sẽ mở ra cho chúng ta thấy những con người thầm lặng yêu đất nước Hoa Kỳ. Họ là những nhân vật điển hình đang tranh đấu để tìm công bằng và sự thật, chống lại cái ác, cái xấu trong thời đại nhiễu nhương. Họ có tình yêu quê hương, tình yêu gia đình, tình yêu lứa đôi đầy kịch tính và lãng mạng. Quý vị sẽ tìm thấy bóng dáng của chính mình trong ̣đó.
Tôi thật sự vui mừng và ngưỡng mộ quý anh chị trong cộng đồng Việt Nam khắp các tiểu bang Oregon, Bắc California, Nam California, TX, Washington D.C, Carolina, AZ…đã đồng loạt lên tiếng ủng hộ cho Tổng Thống Trump bằng nhiều hình thức khác nhau. Lá phiếu của quý vị sẽ quyết định tất cả.
Cuộc chạy đua vào Bạch Cung đang ở giai đoạn sau cùng. Hãy bỏ phiếu cho Tổng Thống Trump, một Thunderstorm không hoàn hảo như thánh nhân, nhưng lại là một vị lãnh tụ xuất sắc rất xứng đáng để chúng ta yêu mến, kính trọng và bảo vệ.
Xin chân thành cảm tạ tất cả quý độc giả đã đồng hành cùng tôi đi hết chặng đường lịch sử của Hoa Kỳ trong bốn năm qua. Phong Thu cũng cảm ơn nhân sĩ Lê Minh Thiệp, cháu Quỳnh Trâm đã giúp Phong Thu hoàn thành hai tập sách nầy. Cảm ơn ông bà Phạm Bá Hân, anh chị Trần Quang-Kim Phạm, Giáo Sư Dương Đại Hải, nhà báo Đỗ Hùng, nhà thơ Chinh Nguyên, nhà báo Trường Giang, nhà báo Nguyễn Tường Tuấn, bạn Phương Anh, ông Thanh Lam Lê, Diễn Đài Tuổi Hạc, và Ban Biên Tập các website Ba Cây Trúc, Báo Mai, Thủ Khoa Huân, Câu Lạc Bộ Văn Học, Nắng Magazine…và nhiều báo điện tử khác đã giới thiệu rộng rãi tác phẩm đến bạn đọc gần xa.
Kính chúc quý vị hạnh phúc, an bình, thành công và nhiều may mắn.

Trân trọng
Phong Thu
Mọi sự liên lạc xin email về:
Phongthuvnpt14@ gmail.com
Tập 1+2+3+4 đã xuất bản đang bán rộng rãi trên Amazon
Tập 1+2 giá: $40+ $3.50 cước phí. Tổng cộng: $43.50.
Tập 3+4 giá giá 43 +$4.30. Tổng cộng $47.20 (Tập 3 dầy 356 trang và tập 4 dầy 378 trang )
Phongthuvnpt14@ gmail.com
tập 1+2+3+4 đã xuất bản đang bán rộng rãi trên Amazon
***
*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU: Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:

 Ca Hat Voi Ma-NEW_Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3 22008618

 Con Cheng Dec_Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3         7096985

* TIỂU TỬ: TÓC TRẮNG

Tiểu Tử

Ông Hai vừa mở mắt thức giấc đã nghiêng đầu nhìn cái đồng hồ reo nằm trên bàn cạnh đầu giường. Đồng hồ quartz loại nhảy số. Ông nheo mắt đọc: “Chín giờ hai mươi”. Rồi nằm ngay ngắn lại, càu nhàu: “Đồng hồ gì mà không có một cây kim, không có một tiếng tích-tắc. Chẳng biết đâu mà rờ!”. Ông nhớ lại hồi còn ở bên nhà, ông cũng có một cái đồng hồ reo đặt ở cạnh đầu nằm. Nó lớn bằng bốn cái đồng hồ điện tử “mắc dịch” này. Nó hiệu Jaz, ông còn nhớ rõ. Nước xi bóng loáng, mặt dạ quang, “ban đêm thấy rõ như ban ngày”! Và khi nó reo thì… “hàng xóm còn nghe chớ đừng nói chi người nằm ngủ kế bên”. Như vậy mới gọi là đồng hồ báo thức. Chớ phải đâu như cái đồng hồ điện tử này, nó reo “bíp bíp, bíp bíp” nhỏ rí như sợ người ta nghe! Ngoài ra, cái đồng hồ reo của ông, không cần nhìn cũng biết nó đang chạy, bởi vì chỉ cần nghe tiếng “cộc cộc, cộc cộc” của nó là đủ. Phải công nhận là tiếng kêu của nó “có hơi lớn”, nhứt là về khuya, lúc thanh vắng, nghe giống như tiếng gõ mõ nhịp đôi.
Hồi xưa, hồi còn sanh tiền, bà Hai vẫn phàn nàn về vụ tiếng “cộc cộc, cộc cộc” của cái đồng hồ. Bà nói: “Cái đồng hồ reo của ông càng già càng kêu lớn. Nó giống như ông, càng về già ông càng ngáy to, chẳng để cho ai ngủ hết!” Rồi, chẳng lẽ đi chỗ khác ngủ sau mấy chục năm ngủ chung, bà Hai đã giải quyết vấn đề bằng cách… nằm ngược chiều với ông Hai, nghĩa là bà nằm xoay đầu về phía chân giường. Dĩ nhiên là ông Hai đã phật ý, không thèm nói chuyện với bà Hai hết một thời gian. Nhưng riết rồi cũng quen đi, nên không còn để ý đến tình trạng dị thường đó. Cũng như ông Hai đã quen nghe tiếng “cộc cộc, cộc cộc” của cái đồng hồ nên không nhận thấy là nó kêu lớn! Đối với ông, tiếng động quen thuộc đó chứng tỏ là cái đồng hồ còn “sống”, nghĩa là ông không có quên lên dây thiều. Và như vậy, ông mới yên lòng dỗ giấc ngủ.
Ông Hai đưa mắt nhìn quanh căn phòng nhỏ. Thời tiết đã sang xuân nên vào giờ này, trong phòng đã đầy ánh sáng. Căn phòng thật là “nhỏ xíu giống như một cái hộp”. Hồi ông mới tới Pháp, mấy con ông đi rước ở phi trường Charles de Gaulle, tíu ta tíu tít: “Tụi con đều ở chung một immeuble. Chỉ có chị Hai là ở tuốt dưới Tours. Mới đầu, tụi con định lấy một studio trong immeuble cho Ba ở, nhưng chị Ba không chịu. Nói Ba già rồi, ở một mình bất tiện, nên chị Ba dọn cho ba một phòng riêng trong appartement của chỉ, có vue xuống lac. Rồi ba coi. Dễ thương lắm!” Ông Hai chưa từng xuất ngoại nên chẳng hình dung được cái “appartement” bên Pháp nó ra làm sao, nhưng nghe các con diễn tả có vẻ “rất vừa ý cả bọn”, ông cũng nghe vui trong lòng.
Khi về đến nhà Kim – người con gái thứ nhì của ông Hai – ông tưởng như đi vào một cái hang chớ không phải một cái nhà! Cái gì mà mới bước vào là đã phải lo quẹo trái -bởi vì bên mặt là cửa vào nhà bếp- rồi bước vài bước phải quẹo mặt rồi lại quẹo mặt lần nữa để tránh nhà tắm và cầu tiêu nằm liền nhau ở góc đó, rồi đi tới mấy bước lại phải quẹo trái mới vào được căn phòng “có vue xuống lac dễ thương lắm”. Phòng nhỏ xíu vuông vức, bước có mấy bước là đụng tường, nhìn ra phía ngoài qua ô kiếng to thấy trời lồng lộng bởi vì không có nhà ở phía đối diện. Nhìn xuống bên dưới -vì nhà ở từng thứ tám- thấy toàn bộ cái hồ nhân tạo thật rộng với đồi cao trũng thấp và những con đường đất nhỏ uốn khúc quanh quanh. Thằng Út -con trai út của ông Hai, tên Tuân nhưng ở nhà quen gọi là Út, năm nay “trên hai mươi tuổi là ít”- ôm lấy lưng ông Hai đang đứng gần ô kiếng: “Ba biết không? Ở Paris khó kiếm được nhà có cái vue như vầy lắm. Và hướng này là hướng đông nam, sáng, nắng vào tận phòng. Ba có thể vừa ngồi đây sưởi nắng vừa nhìn xuống lac coi vịt, thiên nga… Tụi con biết thế nào Ba cũng thích”. Ông đưa tay vỗ vai nó – bây giờ nó cao lớn quá, không vỗ được đầu nó như hồi thuở ông đưa nó lên phi trường để “đi Tây”- gật gật đầu: “Ờ… Ba cũng thích lắm!” Nói như vậy, nhưng khi mấy con kéo hết ra phòng khách để cho ông thay đồ, ông ngồi xuống giường nhìn quanh rồi thở dài…
Mấy đứa con, vì “đi Tây” quá sớm, không biết cái nhà mà ông đã xây cất ở trên sở cao su của ông. Cái nhà đó, ông đã mơ nó từ thuở còn là thơ ký cho hãng cao-su Terre Rouge. Hồi đó mới có hai đứa con, mà đã hình dung trong đầu một cái nhà thật to, kiểu “colonial”, có hàng ba thật rộng vây quanh để tránh trời trưa hanh nắng… Cái nhà “trong mộng” đó phải to hơn đẹp hơn cái nhà của thằng chủ Terre Rouge. Mà muốn như vậy, không phải làm công suốt đời mà có được. Vậy là hai vợ chồng “thôi” Terre Rouge (bà Hai cũng làm việc cho Terre Rouge). Rồi vay nợ ngân hàng, gom góp từng đồng để xây dựng một đồn điền cao su riêng cho mình. Sau đó, phải đổ mồ hôi xót con mắt hết mười mấy năm để bắt đầu dư dả tiền bạc thực hiện “cái nhà trong mộng”.
Ông hãnh diện với cái nhà đó lắm. Ông thường nói: “Tôi đã vẽ nó trong đầu hồi tôi chỉ có hai bàn tay trắng”. Hôm ăn tân gia, ông Hai đã “mời hết cả tỉnh” đến dự, có cả mấy hãng cao su Terre Rouge, SIPH… Quan khách ai cũng trầm trồ khen ngợi, nhứt là cái phòng ngủ thật rộng trong đó có cả bộ xa long để ông Hai ngồi hút thuốc đọc báo nghe ra-dô!
Hồi 75, Việt Cộng về, vẫn cho ông ở cái nhà đó tuy rằng sở sùng đã bị tịch thu hết (Họ nghĩ tình hồi xưa ông đã “đóng góp” giúp cách mạng nên cho ông một chân trong tổ kế hoạch, suốt ngày ngồi… uống trà, hút thuốc. Vụ này đã làm cho bà Hai buồn rầu sanh bịnh rồi qua đời vào giữa năm sau…) Rồi lần lần, Việt Cộng “lấn” ông ra nhà bếp để lấy nhà trên làm trụ sở ủy ban nhân dân.
Nghĩ đến đó, ông Hai bật cười. Hồi mới đến tịch thu đồn điền, Việt Cộng chạy xe thẳng vào văn-phòng nằm cạnh con lộ cái. Ở đó, có khu nhà máy, khu nhà kho, khu cơ giới… Thấy đồ sộ như vậy, chúng nó bèn “đóng chốt” ngay ở văn phòng, ăn ngủ ở đó luôn mặc dù trong đồn điền còn có khu nhà ở, bịnh xá, trường học, câu lạc bộ… không thiếu gì nơi để ở. Đã gọi là hòa bình rồi mà tụi Việt Cộng vẫn còn lối sống dã chiến: lấn chiếm được đến đâu là “ta đóng chốt ngay ở đó thôi”. Về sau, khi chúng nó “báo cáo rằng mạng lưới tổ chức đã hoàn chỉnh” thì khu văn phòng đã biến thành nhà ở của mấy gia đình cán bộ, còn nhà ở của ông Hai được chia đôi, một bên làm văn phòng, một bên làm ủy ban nhân dân – nghĩa là làm việc ở cách nhà máy trên hai cây số!- nhà bếp của ông đã biến thành nhà kho sau khi chúng nó đã “lích” ông ra nhà kho để ở!
Cái gì cũng ngược ngạo hết. Ngược ngạo đến vô lý! Vậy mà hể mở miệng ra là chúng nó cứ tự hào là “đỉnh cao trí tuệ”!
Nắng đã bắt đầu vào đầy phòng. Căn phòng nhỏ bây giờ thật ấm. Ông Hai vẫn nằm yên, lắng nghe từng tiếng động (Đó là cái thú “nằm nướng” của ông hồi còn ở bên nhà vào những sáng Chủ nhựt rỗi rảnh). Bốn bề yên lặng. Lâu lâu nghe tiếng nước “giựt cầu” từ mấy từng lầu trên theo ống dẫn chảy ngang một cách âm thầm vội vã… Rồi hết. Yên lặng đến buồn thiu! Chẳng bằng ở bên nhà. Hừng sáng đã nghe gà gáy, không phải một con mà là ba bốn con, gáy “đối đáp” thật rộn rã. Những tiếng động đó, bây giờ, ông nằm đây trong cái yên lặng của căn phòng nhỏ, ông mường tượng như còn nghe rõ ở trong đầu. Không sót, không quên một tiếng động nào hết, kể cả tiếng đổ kiểng tòn-teng tón-teng mỗi mười lăm phút của cái đồng hồ Wesminster treo ở phòng khách nhà ông. Ờ… cái đồng hồ hồi đó ông mua ở Passage Eden đường Catinat. Thùng làm bằng gỗ quí chạm trổ thật khéo. Trên mặt có ba lỗ để lên dây thiều: một lỗ để cho máy chạy, một lỗ để đổ kiểng, một lỗ để đánh giờ.
Giờ này, nhà vắng teo. Vợ chồng Kim đã đi làm, chiều mới về. Thằng Tí, bốn tuổi, cháu ngoại của ông, đã được cô Út của nó rước về Antony hôm qua vì có ông bà nội nó từ dưới tỉnh lên chơi. Hồi ông mới qua Pháp, lần đầu gặp thằng Tí, nó thấy người lạ nên lấp ló núp sau váy của má nó, miệng cười lỏn lẻn. Má nó nói: “Ông ngoại nè con. Bonjour ông ngoại đi!” Ông ngồi xuống ghế xa-long đưa hai tay về phía nó: “Lại đây, lại đây ngoại cưng”. Má nó phải đẩy nhẹ nó mấy lần nó mới bước tới bắt tay ông Hai. Ông ôm nó vào lòng, hôn lên má phinh-phính của nó mà nghe thơm nghe ngon. Tình thương bỗng dâng tràn trong lòng.
Trong giây phút đó, ông bỗng thấy chẳng còn tiếc cái gì nữa hết, từ đồn điền cao su đến cái nhà trong mộng, mà Việt Cộng đã chiếm đoạt. Làm như đứa cháu ngoại mà ông đang ôm trong vòng tay đã mang đến cho ông một luồng sinh khí mới, một cái gì mà ngay bây giờ đã chiếm trọn tâm hồn ông. Lạ quá! Có bằng chút xíu như vậy – thằng Tí – mà đã có thể thay thế được những gì thật lớn lao thật sâu rộng mà ông đang mang mểnh trong lòng như quê hương, như sự nghiệp! Ông lại ôm hôn nó một lần nữa để nhận thấy rằng ông không lầm: tình cảm mới mẻ đó có thật như vậy. Lần này, chẳng ai bảo mà thằng Tí tự nhiên nhón chân lên hôn ông Hai. Nó hôn bằng mũi giống như ông hôn nó! Rồi nó quay lại nhìn mọi người, miệng cười lỏn lẻn.
Ông ứa nước mắt vì sung sướng và nghĩ rằng ở cái tuổi già và trong cuộc sống lưu vong, có được đứa cháu ngoại như vầy, thật là Trời còn thương ông nhiều quá! Rồi ông ví-von: quê hương của ông bây giờ là thằng cháu ngoại này. Ông sẽ vung-bồi nó như ngày xưa ông đã vun bồi chăm sóc vườn ương cao su con, để khi đem ra lô, nó sẽ lớn mau lớn mạnh. Nhứt là cái gốc Việt Nam, phải còn, phải có…
…Ông Hai vươn vai ngáp rồi ngồi dậy với lấy áo lạnh dài tay máng trên thành ghế mặc vào kỹ càng mới bước xuống giường.
Ông đốt điếu thuốc rồi vào ngồi trong cầu tiêu. Cái cầu này, ông đã để ý từ hôm mới đến, nước cứ chảy tỏn tỏn. Chắc cái clapet đóng không kín…
Ông Hai qua nhà tắm súc miệng rửa mặt, rồi vào nhà bếp kiếm cái gì bỏ bụng. Trên bàn ăn, Kim có dằn một miếng giấy chữ viết hơi to để ông đọc mà khỏi phải mang kiếng lão: “Hột gà để sẵn trong cái chảo nhỏ. Bánh mì trong four. Ba hâm cà phê sữa trong micro-ondes, nhớ vặn nút qua nấc thứ ba. Trưa, có cơm trong nồi điện, thịt kho rau sống trong frigo. Hôn ba.” Sáng nào cũng có miếng giấy dặn-dò từa-tựa như vậy, nhứt là cái điểm “nấc thứ ba trên micro-ondes”. Bởi vì hồi mới qua, ông đã làm trào sữa ở trong đó! Mấy đứa con đã chỉ thật kỹ, “làm như vầy… vặn như vầy… rồi đợi nghe một tiếng keng là xong, nhưng coi chừng phỏng tay”. Ông đã áp dụng đúng mấy cái “như vầy như vầy” nhưng khi nghe cái keng ông mở cánh cửa lò micro-ondes thì… sự đã rồi! Ông đã chùi lau rất kỹ vậy mà chiều về Kim cũng thấy. Vậy là mỗi sáng, có màn dặn dò khi cần nấu sữa nhớ để nấc số 3…
Ông ngồi ăn trứng chiên mà bỗng nghe thèm tô bánh canh của con Tư Liếu, con gái Sáu Tài thợ máy ở đồn điền (Sáu Tài có “nghề tay trái” là đờn ghi-ta cổ nhạc, nên đặt tên con là thằng Xang, thằng Xừ, con Liếu, con Xê…) Tô bánh canh của con Liếu thơm phức, nước trong veo, sợi bánh tròn đều trắng phau phau không dai không bở, thịt heo vừa mềm xắt không mỏng không dầy. Đặc biệt là mỗi miếng đều có đủ thịt mỡ và da. Chỉ cần nhai vài cái là đủ thấy cái thi vị của cuộc sống nằm hết trong răng trong nướu! Hàng bánh canh của con Liếu đặt nép dưới mái hiên của tiệm nước thằng Tỷ, người Việt gốc Hoa. Tiệm này không có bảng hiệu, nhưng vì nằm ngay dưới gốc cây điệp thật lớn nên người ta gọi là “quán Cây Điệp”. Nhưng riết rồi khách hàng chỉ gọi trổng bằng “Cây Điệp” hay “Thằng Tỷ” là hiểu ngay cái tiệm nước đó. Có lẽ tại vì chung quanh không còn cây điệp nào khác và chắc cũng không còn “thằng Tỷ” nào khác bán quán cà-phê trong cái tỉnh lỵ nhỏ xíu này!
Điểm đặc biệt là ở đây còn giữ nguyên nét “cổ điển” của tiệm cà phê: bàn gỗ vuông vuông đóng thô sơ, ghế đẩu mặt tròn, trên bàn có ống đũa bằng sành và hai chai bằng sành loại có vòi như bình trà, một đựng xì-dầu một dấm đỏ (Để phân biệt, thằng Tỷ có chấm một chấm sơn đỏ trên cái nút dẹp, cũng bằng sành, của chai dấm. Nhưng khách hàng không cần để ý tới điểm đó bởi vì đã có thói quen đưa vòi lên mũi hửi trước khi sử dụng). Cái bếp nằm ngay phía trước. Ở đó, nấu mì hủ-tiếu pha cà-phê bán thuốc lá và thâu tiền. Trên quầy có để hộp tăm xỉa răng và một hộp quẹt máy cột dính vào một cây đinh bằng sợi nhợ dài… để khách hàng đốt thuốc mà khỏi mang nó đi luôn! Hồi đó, ông Hai có cái thú dậy thật sớm lái xe xuống “Cây Điệp” uống cà-phê để nghe cái mùi tiệm nước nó đánh thức từ từ khứu giác và vị giác. Thật là đặc biệt, cái mùi tiệm nước. Mà phải là tiệm nước thuộc “loại cổ-điển” mới có cái mùi đó. Mùi ngây ngấy của bàn ghế gỗ thấm dầu mỡ lâu ngày mặc dù vẫn được lau tới lau lui. Mùi béo ngậy của giò cháo quảy bánh tiêu vừa mới chiên xong để trong dĩa trên bàn. Mùi nước lèo phất qua mỗi lần thằng Tỷ mở nấp để mút chan lên tô mì hay tô hủ-tiếu. Và đặc biệt là mùi cà-phê mà tía thằng Tỷ lược bằng dợt vải trong mấy cái siêu bằng sành da lán màu vàng sậm. Cà-phê do tía thằng Tỷ pha trộn và rang lấy theo “bí quyết gia truyền”, có phun rượu trắng và “áo” bưa Bretel, nên thơm một cách… mời mọc! Chen vào những thứ mùi đó, lâu lâu có mùi khói than trong bếp, nồng nồng cay cay… Thật là thú vị “cái mùi tiệm nước” buổi sáng sớm, khi mặt trời chưa ló dạng, khi bên ngoài không khí còn ướt lạnh sương đêm. Cái mùi đó nghe “thật ấm”, làm cho hớp cà-phê đầu ngày càng thêm đậm đà…
Đối với ông Hai, cái mùi tiệm nước đó cũng mang nét quê hương như mùi đống un, mùi rơm mùi rạ, mùi bông lài bông bưởi bông cau… Những thứ mùi mà dù đi xa mấy cũng không bao giờ quên và dù thời gian cách biệt mấy cũng vẫn còn nhớ rõ. Làm như nó thấm ở đâu trong xương trong tủy… mà chỉ có trong kiếp lưu vong, con người mới nhận thấy rõ sự hiện diện của nó thôi.
Ông Hai thay đồ ấm rồi xuống đi bộ chậm chậm quanh hồ. Giờ này cũng vắng người. Trên khoảnh đất trống cạnh hồ, một bé gái tóc vàng cỡ tuổi thằng Tí đang chơi một mình với quả bóng to. Phía sau nó, trên một băng gỗ, ba bà người Pháp vừa đan áo vừa nói chuyện với nhau, trong nắng. Ông Hai dừng chân gần đó, đứng hút thuốc cạnh bờ nước nhìn bầy thiên nga trắng phau bơi trên mặt hồ nhẹ nhàng như những đám bông gòn bị gió đưa đi. Trời đã sang xuân nên cây cối quanh hồ trổ chồi non mươn mướt. Cỏ xanh được cắt xén kỹ, trải dài từ đồi nhỏ qua đồi to. Rải-rác dọc theo chân đồi là những khoảnh đất trồng bông đủ màu sắc. Mùi cỏ mới cắt thoang thoảng trong không khí, ông Hai hít một hơi dài sảng khoái.
Bỗng một vật gì chạm nhẹ vào chân ông. Nhìn xuống thì ra là quả bóng của con bé tóc vàng. Ông nhìn nó, nó cười với ông. Thấy thương quá! Ông bèn đá bóng về phía nó, nó vỗ tay nhảy lên vui mừng. Rồi chận bóng đá trở lại, nhưng vì còn vụng về nên bóng đi xéo xéo làm ông Hai phải chạy vài ba bước mới chận kịp. Thấy ông Hai chận được bóng, con bé lại vỗ tay thích chí. Vậy là ông Hai với nó đá qua đá lại một lúc. Bỗng con bé giao bóng lệch đi khá xa. Ông Hai cố sức chạy theo nhưng không kịp. Quả bóng văng luôn xuống hồ. Ông vừa thở hổn-hển vừa “bật” ra bằng tiếng Việt: “Đá như vậy, ông nội tao giờ cũng chận không kịp nữa!” Sực nhớ ra, ông quay về hướng nó, nói bằng tiếng Pháp: “Mày giao bóng xa quá mà!”. Con nhỏ mếu-máo, rồi vừa khóc vừa chạy về mấy người đàn bà. Ông thấy nó chỉ ông và ông nghe rõ nó nói: “Thằng chệt già đó làm văng bóng của con xuống hồ rồi kìa!”. Một bà đứng lên nhìn quả bóng đang bập-bềnh cách bờ hồ độ một thước rồi cau mày nhìn ông. Có lẽ bà ta thấy mái tóc bạc của ông Hai nên nét mặt hơi dịu lại. Tuy nhiên, bà cũng đi nhanh về phía ông, vừa chỉ chỏ quả bóng vừa to tiếng: “Ông làm gì quả bóng của con bé vậy? Ông đá nó xuống hồ, hả? Sao ông ác quá vậy? Hả? Hả? Rồi bây giờ lấy gì cho nó chơi Nó khóc kìa, ông thấy không?” Đằng xa, con bé vừa dậm chân vừa khóc la: “Trả bóng lại đây! Trả đây! Ư…Ư…” Ông Hai vừa ngạc nhiên vừa tức giận, nhưng cố giữ trầm tĩnh để phân trần: “ Không! Không phải tại tôi. Tại con bé đó chớ!” Người đàn bà vẫn to tiếng: “Tại nó? Vô lý. Chính nó nói là ông đã làm văng quả bóng kia mà”. Ông lắc đầu, chỉ tay về hướng con bé: “Nó đá quả bóng chớ phải tôi đá đâu! Nó nói láo đó!” Bà ta vẫn gân gân: “Trẻ con tuổi đó mà nói láo à?” Ông chưa biết phải nói làm sao thì hai bà kia đã dẫn con bé đến “tiếp sức” với bà thứ nhứt. Cả ba bà tranh nhau nói, tranh nhau lý-luận để đổ lỗi cho ông Hai. Còn con bé bây giờ đã ngồi bẹp xuống đất tiếp tục khóc la đòi bóng!
Nghe to tiếng, ông làm vườn đang trồng bông gần đó chạy đến xem. Mấy người đàn bà lại tranh nhau phân trần cho ông làm vườn. Bây giờ câu chuyện đã trở thành như sau: ông Hai giành chơi bóng của con nhỏ rồi đá bóng xuống hồ để… trả thù! Ông làm vườn phá lên cười: “Tôi xin lỗi. Mấy bà nói quá lời, đó! Làm gì có chuyện như vậy? Tôi biết ông đây mà”. Rồi quay sang bắt tay ông Hai: “ Ông mạnh giỏi? Mấy lúc sau này sao không thấy ông đưa thằng Titi đi học?” (Ông ta gọi thằng Tí là “Titi”) Ông Hai vui vẻ trả lời: “Cám ơn ông, tôi vẫn mạnh. Dạo này, mẹ nó đưa nó”. Ông làm vườn “à” rồi quay sang mấy người đàn bà: “Ông đây ở cao ốc số 28. Ông thương trẻ con lắm. Tôi biết mà. Thôi các bà yên tâm. Để tôi vớt quả bóng cho”. Mấy bà nói “vậy à” lấy lệ rồi làm ra vẻ bận lo dỗ về con nhỏ để khỏi phải chú ý đến ông Hai. Ông cám ơn ông làm vườn rồi chậm rãi đi về nhà bằng con đường tắt dẫn lên lưng chừng đồi. Ông nghe lòng nặng trĩu, và thèm chửi thề một tiếng thật lớn!
Vào nhà, ông lấy rượu chát uống ực một ly. Ông rất thích rượu chát. Ngày xưa, lúc nào trong nhà cũng có rượu chát. Bây giờ ở Pháp, các con mua cho ông loại Chateauneuf du Pape là loại mà ông thích nhứt. Ngày nào ông cũng nhâm-nhi mấy lần, kể cả khi ăn điểm tâm. Ông thường nói:“Rượu chát, phải nhìn màu nâu đỏ của nó gợn lên trong ly, phải hít nhẹ mùi thơm của nó khi đặt vành ly lên môi. Chừng đó mới hớp một hớp, ngậm một chút để nghe chất rượu tròn lên trong miệng rồi mới nuốt từ từ…” Vậy mà bây giờ, ông ực một ly giống như uống nước lạnh! Để thấy “thiệt là bực mình biết bao nhiêu”! Qua phòng khách, ông đốt điếu thuốc rồi ngồi bập liên miên. Phải chi thằng Tí đừng về nội, giờ này nó ở trường, giờ này ông đã đến thăm nó… thì đâu có chuyện gì. Phải chi ông còn đưa rước thằng Tí như dạo trước thì ông đâu cần đi lang bang… Phải chi “con Kim nó nói thiệt để mình biết tại sao nó không để mình đưa rước thằng Tí”… thì ông đâu có thắc-mắc, bởi thắc-mắc nên cứ muốn đi vòng vòng… Phải chi hồi còn “vàng son”, bay qua đây tậu một villa to cho các con, có đất rộng vườn to… thì bây giờ ông đâu gặp chuyện bực mình ở nơi công cộng… Ờ… mà phải chi miền Nam đừng bị Việt Cộng chiếm đoạt… thì ông đâu trắng tay để phải lưu vong như vầy… Phải chi… Phải chi… Ông Hai thở dài, dụi điếu thuốc rồi đưa hai tay vuốt tóc như muốn phủi xuống những cái “phải chi” đang đè nặng trên đầu. Ông nghe ở kẽ mấy ngón tay dính vài sợi tóc. Đưa ra trước mặt, nheo mắt nhìn: sợi tóc nào cũng trắng phau như cước.
Đêm đó, sau khi đưa cha vào giường nằm giữa hai lớp drap, Kim vừa tấn mí couette vừa hỏi:
– Ba có đồ giặt không?
– Có. Cái quần với cái áo sơ-mi máng trên cửa đó, con.
Kim cầm lấy quần áo thọc tay vào mấy túi để coi “ông già có để quên gì trong đó không”. Từ trong túi quần, Kim móc ra một cái đồng hồ đeo tay cũ kỹ. Ngạc nhiên, Kim hỏi:
– Ủa, Đồng hồ nào đây?
– Đồng hồ của ba, à…
– Còn cái đồng hồ Seiko điện tử mà thằng Út mua tặng ba đâu rồi?
Ông Hai nghiêng đầu về phía cái bàn con đặt cạnh đầu giường:
– Đó! Nó nằm cạnh cái đồng hồ reo, đó. Ba vẫn đeo nó chớ!
– Vậy! Còn cái này?
Ông Hai ngập-ngừng một lúc:
– Ờ… thì… ba giữ nó làm kỷ niệm.
Kim cầm đồng hồ ngấm nghía rồi cau mày:
– Ủa! Đồng hồ gì mà chạy kỳ vậy? Bây giờ mà nó chỉ 5 giờ!
– Giờ Việt Nam đó con.
Kim phì cười:
– Ở bên Pháp mà ba còn giữ giờ Việt Nam làm gì?
– Để… nhớ…
Tiếng “nhớ” nghẹn ngang ở cổ. Mặt ông Hai bỗng nhăn lại. Ông nhắm nghiền mắt để kềm cảm-xúc. Trong một khoảnh-khắc, bao nhiêu hình ảnh hiện về trong đầu ông thật nhanh, chớp tắt không thứ-tự lớp-lang: bà Hai, cái nhà, sở cao-su, tiệm nước thằng Tỷ, con nhỏ tóc vàng đòi bóng, thằng Tí đứng sau hàng rào lưới kẽm, thằng Rớt tiển ông ở phi-trường… Một lúc sau, ông mở mắt nhìn con gái, giọng buồn vô hạn:
– Ba bỏ xứ ba đi, ba chẳng còn gì để đem theo hết. Chỉ có cái đồng hồ đó là còn giữ được chút gì của Việt Nam, lâu lâu lấy ra dòm coi mấy giờ ở bên đó. Để còn có cái gì nó nhắc nhở. Và để thấy làm như mình vẫn chưa cắt lìa cuống rún đối với quê hương. Con hiểu không?
Kim cảm động nhìn cha. Mái tóc trắng càng quá trắng trên nền áo gối màu xanh sậm. Bao nhiêu nếp nhăn trên mặt trông thật rõ nét vì niềm xúc động dâng lên. Kim thấy thương cha vô cùng. Cô đem cái đồng hồ cũ của cha đến đặt một cách trang trọng cạnh đồng hồ Seiko, rồi cuối xuống vừa hôn lên trán cha vừa nói:
– Ba đừng buồn. Ở đây còn có tụi con, còn có thằng Tí…
Ông Hai xẳng giọng:
– Thằng Tí! Thằng Tí! Có mỗi chuyện đưa rước nó đi mẫu giáo mà con còn giành thì lấy gì biểu ba vui đây?
Kim quỳ xuống cạnh giường, nhìn cha một lúc rồi nói:
– Chừng thằng Tí đi nội về, con sẽ giao nó lại cho ba đưa rước.
Ông Hai ngóc đầu lên, tròn mắt ngạc nhiên:
– Thiệt hả con?
Kim gật gật đầu nghiêm giọng:
– Nhưng mà với điều kiện là ba đừng cho nó uống rượu và ba phải bớt hút thuốc đi. Trong trường, người ta than phiền là sáng nào thằng nhỏ vào đó cũng nghe mồm miệng hôi rượu và quần áo tẩm mùi thuốc lá. Vậy, ba có hứa không?
Ông Hai nhớ lại sáng nào khi ông uống rượu chát ông cũng cho thằng Tí hớp một hớp giống như khi ông ăn vặt ông thường đút cho nó vài miếng. Thằng nhỏ khoái lắm, nhảy tưng tưng. Hình ảnh đó thật là dễ thương. Bây giờ thì… thôi! Điều quan trọng là được tiếp tục đưa rước thằng cháu ngoại. Nghĩ như vậy nên ông nheo mắt mỉm cười:
– Hứa chớ sao không, con.
Bỗng cái cười của ông méo đi. Ông chớp chớp nhanh mắt. Không kịp rồi! Hai giọt nước mắt đã lăn xuống hai bên thái dương. Kim ngạc nhiên:
– Ủa! Sao ba lại khóc?
– Ờ… già rồi, kỳ lắm. Buồn thì khóc đã đành. Mà vui cũng bắt chảy nước mắt nữa con! Ba đang vui lắm đó chớ!
Kim phì cười, cuối xuống hôn cha rồi đứng lên lấy đồ giặt bước ra. Đến ngưỡng cửa, Kim quay nhìn cha mà nghe tình thương càng dào-dạt trong lòng. Kim đưa tay tắt đèn rồi đóng cửa lại nhè nhẹ. Trong bóng tối, ông Hai tự nhủ thầm: “Rồi mình cũng phải tìm cách cai thuốc lá nữa chớ! Cho con nó vui…”
Đêm đó, ông Hai ngủ thật ngon, quên luôn rằng mình đang nằm giữa hai lớp drap chớ không có chui vào hai lớp mền như thường lệ!
Tiểu Tử
***
*PHẠM TÍM AN NINH: Nợ đời một nửa còn một nửa ơn em
Nợ đời một nửa còn một nửa ơn em

(Viết cho em và những người vợ lính trung hậu)Thời còn đi học, lang thang từ Nha Trang đến Sài Gòn, dù con nhà nghèo, học tàm tạm, và nhan sắc dưới trung bình, tôi cũng đã mang tiếng đào hoa. Cho nên có muốn kéo dài thêm cái đời học trò để được mơ mộng đủ thứ chuyện dưới biển trên trời thiên hạ cũng đâu có cho. Rồi có phải thuộc giòng hào kiệt gì đâu, tôi cũng xếp bút nghiên theo việc kiếm cung. Nói kiếm cung cho nó vẻ văn chương và lãng mạn, chứ thực ra tôi vào lính, mà lại là thứ lính hạng bét thì làm gì có kiếm với cung. Có phải lính tàu bay tàu thủy gì đâu, mà là lính đi bộ. Lúc băng rừng lội suối, mặc bộ đồ trận hôi hám cả tuần không tắm, tôi ghét cay ghét đắng cái ông nào là tác giả cái câu “Bộ Binh là nữ hoàng của chiến trường” mà tôi đã đọc được ngay từ khi mới vào quân trường, đếm bước một hai để hát bài “đường trường xa”. Khổ thì khổ vậy, chứ mấy cô gái bé bỏng hậu phương lại mê lính trong mấy bản nhạc của ông Nhật Trường. Vì “nếu em không là người yêu của lính, ai thương nhớ em chiều rừng hành quân, ai băng gió sương cho em đợi chờ, và giữa chốn muôn trùng ai viết tên em lên tay súng? … ”. Nhờ vậy, trong mấy năm đóng quân dọc đường số 1, nơi nào tôi cũng để lại vài mối tình con. Tôi nghĩ đời lính như vậy mà vui, thì thôi chớ tính chuyện vợ con làm gì cho nó vướng chân vướng cẳng. Hơn nữa tôi cũng hiên ngang với đám con gái lắm, thì làm gì có chuyện “chết trong mắt em”. Vậy rồi trời xui đất khiến thế nào, sau mấy năm đánh đấm ở Quảng Đức, Ban Mê Thuột rồi Bình Định, Phú Yên, đơn vị tôi được mấy cái tàu há mồm chở vào bỏ xuống bãi biển Nha Trang vào lúc đường phố mới lên đèn. Tôi thấy lòng lâng lâng sung sướng vì không khí yên bình của thành phố biển, mà cũng vì tưởng mình đã được trở về với những “hang động tuổi thơ” của ông Nguyễn Xuân Hoàng. Nào ngờ, khi còn mải mê với mộng mị, tôi bị đánh thức lúc nửa đêm cùng đơn vị leo lên một đoàn xe mấy chục chiếc để tiếp tục “hát khúc quân hành”. Đoàn xe ra khỏi thành phố, qua Ty Thông Tin, ra quốc lộ 1, trực chỉ hướng bắc. Tôi lại mừng thầm, nghĩ là sẽ được về dưỡng quân ở huấn khu Dục Mỹ. Nhưng tôi đã “ước tính tình hình” sai bét. Đoàn xe dừng lại tại bùng binh, ngã ba Ninh Hòa. Một tiểu đoàn lính đổ xuống cái thị trấn còn đang say ngủ. Đại đội tôi nhận lệnh vào đóng quân trong sân vận động. Sáng hôm sau tôi rủ mấy thằng bạn, quần áo chỉnh tề, ra phía trước “thăm dân cho biết sự tình”.

Thấy một ngôi nhà mở cửa, bọn tôi bước vào làm quen. Chủ nhà là một cô gái nho nhỏ dễ thương, mời đón mấy thằng lính trời ơi đất hởi mà miệng vui cười, e thẹn nhìn tôi bằng cặp mắt nai tơ. Vậy mà thằng lính ngang tàng như tôi lại chết trong đôi mắt ấy. Bắt đầu từ một chuyện tình cờ như vậy đó, mà tôi trở thành chú rể của Ninh Hòa hơn một năm sau. Trường Trần Bình Trọng cũng vừa có một cô học trò bỏ trường, bỏ lớp, bỏ bạn bè và bỏ cả đội múa ”Trăng Mường Luông ”.

Bây giờ cứ mỗi lần đọc bài thơ của ông nhà thơ Quan Dương, người Ninh Hòa, là tôi nhìn thấy có tôi trong đó:

Hồi nhỏ tôi rất anh hùng
Một mình dám nhảy cái đùng xuống sông
Bơi nghiêng, bơi ngửa giữa dòng
Hiên ngang trấn giữ một vùng tuổi thơ
Lớn lên trở chứng ngu khờ
Mắt em nào phải bến bờ sông sâu?
Cớ sao chưa kịp lộn nhào
Đành chịu chết đuối, thiệt đau đúng là…

Nàng làm vợ lính đúng tám năm. Tám năm khốn khổ lo âu. Vì lúc nào cũng có thể trở thành góa phụ. Đã vậy đứng ở Ninh Hòa lúc nào nàng cũng nhìn thấy hòn núi Vọng Phu sừng sững cuối chân trời! Nhưng rồi nàng không trở thành góa phụ mà lại trở thành tù phụ. Cơn sóng bất ngờ phủ xuống miền Nam, cuốn nàng theo cùng những người có chung số phận. Thân phận bọt bèo với một đàn con dại, cô học trò Trần Bình Trọng bé nhỏ ngày nào bây giờ phải một mình chống chọi với phong ba.

Riêng tôi, một thằng lính bất ngờ thua trận thì chuyện tù đày nào có than chi. Chỉ tội nghiệp cho “người tình bé nhỏ” ngày xưa. Tôi tự trách mình, giá mà ngày đó tôi đừng ra khỏi cái sân vận động, không gặp nàng, thì biết đâu nàng chẳng tìm lại một cố nhân nào đó – mà tôi thường nghe nàng nhắc đến với lòng ngưỡng mộ – bây gìờ đã là một ông quan hải quân, sẽ đưa nàng xuống tàu ra khơi đi tìm vùng đất hứa.

Rồi nàng bỗng dưng trở thành con cò lặn lội bờ sông của ông Trần Tế Xương, để nuôi đủ sáu con với một chồng – ông chồng gần tám năm biền biệt ở các trại tù Lào Cai, Yên Bái.

Tôi còn nhớ lúc ở trong tù, tôi may mắn nằm bên cạnh nhà thơ lớn Tô Thùy Yên. Tôi rất quý anh vì anh là một người tù có tư cách. Thấy tôi dốt nát mà cũng thích thơ văn, anh làm tặng tôi một bài thơ khá dài và hay lắm. Nhưng lúc bị cai tù kiểm tra, tôi nhát gan nên bỏ cả bài thơ vào miệng nhai nát rồi nuốt vào cái dạ dày đang đói. Vì vậy tôi không còn nhớ hết mà chỉ thuộc lòng mấy câu viết về nàng:

Tám năm áo rách bao nhiêu lượt
Em vá chồng lên những nỗi niềm
Từ thuở anh đi nhà tróc nóc
Con thơ đâu còn biết vui cười
Cô gái Ninh Hòa, thương quá đỗi
Một mình chèo chống giữa phong ba

Ra khỏi trại tù, dường như tôi chỉ đem về cho nàng thêm những đắng cay. Với một người chồng còn mang đầy những vết thương cả trên thể xác lẫn tâm hồn, cùng một đàn con thơ dại, giữa một xã hội chất chồng thù hận, nàng biết xoay xở làm sao ? Cuối cùng, nàng phải cùng chồng con, đem sanh mạng đánh một canh bạc cuối cùng.

Có lẽ ông trời không phụ lòng nàng. Chuyến đi vội vã, chuẩn bị chưa xong, rồi cũng đến được bến bờ. Trong lúc bao nhiêu người tìm cách tận hưởng hạnh phúc của một điều tưởng chừng may mắn nhất của con người, hoặc ít ra cũng ngơi nghỉ để hoàn hồn từ cõi chết, nàng lại tiếp tục làm kiếp con cò trong một vùng băng tuyết mênh mông, lo lắng cho con, để cho chồng học thêm vài ba chữ và vác ngà voi chạy đủ thứ chuyện bao đồng.

Bây giờ những đứa con đã trưởng thành. Nàng chiều chồng để cho mỗi đứa tự chọn đất nước nào nó thích mà dung thân. Mỗi đứa một phương trời. Nàng lại là một hậu phương cho các con đi vào trận mới. Ngôi nhà trở nên trống vắng. Cuối cùng nàng cũng chì còn có tôi, người lính thất trận năm nào, đã mang đến cho nàng biết bao là hệ lụy. Dư âm cuồng nộ của những cơn dông bão năm nào dường như vẫn còn đâu đó trong giấc ngủ của riêng nàng.

Tuổi sắp già, mà tôi còn mang nhiều món nợ. Biết làm sao trả cho xong. Nợ núi sông, nợ máu xương bè bạn. Mà khổ thay, tôi thì cứ mãi là thằng lính hèn mọn, bạc tình. Và tôi còn nợ nàng, nợ Ninh Hòa. Mảnh đất hiền hòa đã cho tôi một người vợ chung tình, cùng tôi qua bao cuộc biển dâu.

Phạm Tín An Ninh
***
*Mặc dù biết 8 thứ tiếng, là con trai tỷ phú nhưng chàng trai này vẫn từ chối thừa kế gia sản để đi tu
Trần PhongMặc dù là con trai của Ananda Krishnan, tỷ phú giàu thứ 3 Malaysia nhưng Ajahn Siripanno vẫn từ chối quyền thừa kế để… đi tu.
Tỷ phú Ananda Krishnan (sinh năm 1938) là một doanh nhân thành đạt trong nhiều lĩnh vực như xây dựng, bất động sản, truyền thông,… Theo thống kê từ năm 2017 của Forbes thì vị tỷ phú này sở hữu khối tài sản lên đến 6 tỷ USD (tương đương 115 nghìn tỷ đồng).
Ajahn Siripanno (sinh năm 1971) là con trai của tỷ phú Ananda Krishnan. Theo tờ Bloomberg, Ajahn từng là du học sinh Anh và có thể nói được 8 thứ tiếng.
Sau nhiều năm sinh sống và học tập ở nước ngoài, và lần đầu tiên được tiếp xúc với phật giáo (Ajahn đã tham gia một khóa tu ngắn hạn ở Tu viện Dtao Dum, Thái Lan), anh đã cảm nhận được niềm vui, sự thanh thản trong việc tu hành.
Ajahn Siripanno đã đi tu từ năm 18 tuổi và chính thức quy y cửa phật vào năm 1995. Hiện Ajahn đã là trụ trì của Tu viện Dhao Dham, Thái Lan.
Điều khiến nhiều người ngạc nhiên là, tỷ phú Ananda Krishnan dường như không có quá nhiều phản ứng trước việc quyết định đi tu của Ajahn Siripanno. Theo SCMP, vị tỷ phú này thậm chí còn thường xuyên chủ động liên lạc và đến Thái Lan để thăm con trai độc nhất của mình.
Năm 2013, người ta bắt gặp hình ảnh ông Krishnan lái chiếc siêu xe sang trọng cùng nhiều vệ sĩ đến thăm ngôi chùa mà con trai đang tu hành. Đó cũng là lần hiếm hoi hai cha con ông xuất hiện trước ống kính cùng nhau.Ajahn Siripanno nhận được sự chú ý nhiều nhất khi tham gia tiệc sinh nhật lần thứ 70 của cha. Khi đó, trụ trì Ajahn Siripanno xuất hiện với hình ảnh giản dị, mặc chiếc áo cà sa, chân đi dép và xách theo một chiếc túi nhỏ.
Con người thường cho rằng, tiền bạc và quyền lực là những thứ đáng sở hữu nhất trong cuộc đời, hoặc những người giàu là những người hạnh phúc nhất. Nhưng thực tế không phải vậy, mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, và không phải ai cũng hứng thú với những thứ tài sản hữu hình đó, giống như Ajahn Siripanno.
Thực tế, ý nghĩa nhân sinh và mục đích chân chính khi làm người vẫn luôn là câu hỏi khiến nhiều người trăn trở, kể cả những người thành công và giàu có nhất. Chúng ta thực sự đến thế gian để làm gì, chúng ta rồi sẽ đi về đâu?… Một khi người ta đã có câu trả lời, thì tiền bạc và quyền lực nơi thế gian đối với họ sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Ajahn Siripanno không phải là trường hợp hiếm gặp, càng không phải là một kẻ lập dị. Anh chỉ là một người đang trên con đường đi tìm ý nghĩa thực sự của kiếp nhân sinh mà thôi!
****QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:
*PHẠM THIÊN THƯ * NHƯ NHIÊN * Ý NGA *
ĐẶNG QUANG CHÍNH * ĐỨC HÙNG* HUY LINH
*TÍM * NGUYỄN SEN * SỸ BÌNH * THA HƯƠNG *
* THẢO CHƯƠNG TRẦN QUỐC VIỆT* KIỀU PHONG *
*SA CHI LỆ *
*THI SĨ ĐA TÀI PHẠM THIÊN THƯ
Một đêm nằm ngủ trong mây
Nhớ người tiền kiếp cỏ cây hương trời
Cây bưởi trắng ngát hương đời
Nụ là tay Phật chỉ người qua sông

Non xanh khoác áo sương hồng
Con chim điểm tuyết ngoài đồng vụt bay
Tiếng kêu lạnh buốt lòng tay
Ngón buông lại chợt tuồn đầy lòng hoa

Em bên cửa chuốt tay ngà
Cội lan đông mặc vừa sa mấy nhành
Ngày em ướp áo hồ xanh
Con uyên tha thiết trên cành gọi thu

Ni về khép cửa chùa tu
Sớm mai mở cổng quét thu vườn hồng

Thu vương ngọn chổi đôi bông
Thoáng dâng hương lạ bướm vòng cánh duyên

PTT ( động hoa vàng
***
*Chữ “Tiền” và Chữ “Tôi”

TIỀN
– Bỏ dấu huyền thì là Tiên
– Thêm dấu sắc là Tiến
– Thêm dấu nặng là Tiện
– Thêm dấu ngã là Tiễn

Biết dùng tiền, sẽ giúp bạn thăng tiến.
Có được tiền, cảm giác sướng như tiên !
Cố giữ tiền, bạn là người bần tiện ,
Thiếu thốn tiền, nhà cửa cũng.. phải tiễn,
người yêu bỗng nhiên.. biến.

TÔI
– Bỏ dấu mũ thì là Toi
– Thêm dấu sắc là Tối
– Thêm dấu huyền là Tồi
– Thêm dấu nặng là Tội

Không biết mình là ai thì toi
Không học hỏi người khác thì tối
Không giúp người hoạn nạn thì tồi
Không làm điều tốt lành thì tù tội.
Đừng bất chấp tất cả để bán rẻ cái tôi cho đồng tiền.

– Nhiều tiền gọi là người giàu có,
Có tiền mà không có tâm thì vẫn là người nghèo khó!
– Nói vu vơ với mây, với gió, nếu đụng chạm ai đó thì..
đừng nhắn nhó mà .. hãy bỏ qua cho!

Như Nhiên
***
*THI SĨ ĐẶNG QUANG CHÍNH
Bóng sầu đơn lẽ

Chiều nay phố ấy đã quen
Lang thang tôi thấy vẫn xa mịt mù
Cảnh buồn như bóng chiều thu
Người đi kẻ lại như dòng đời trôi

Tôi đây thân phận cô đơn
Phố quen nhưng bước lang thang lại buồn
Nhớ xưa cùng bước song đôi
Những lời tình tứ ngọt ngào trao nhau

Khi xưa thu đã đi rồi
Đông tìm người ấy xa xôi khuất mờ
Xuân đến bao kẻ vui cười
Nhưng thu vẫn mãi trông chờ nơi anh

Thu lại đến cây buồn lá rụng
Lá rụng đầy quay lại cội nguồn
Em đã đi có nhớ về lối cũ
Người tìm người ấm áp tình xưa …!Em thấy đó …
Thu chưa tàn lá vàng, xanh lẫn lộn
Như lòng anh mãi dao động bồn chồn
Như thơ anh cứ lạc vần, lạc điệu

Nhưng anh chắc thu vẫn vàng, vẫn đẹp
Như thơ anh vẫn đẹp ý, đẹp vần
Em quay lại trời thu càng thêm đẹp
Trời thu kia càng đầm ấm, nồng nàn …!

Đặng Quang Chính
***
*NỮ SĨ Ý NGA *THI SĨ ĐỨC HÙNG*THI SĨ HUY LINH
*THI SĨ NGUYỄN SEN***
THI SĨ SỸ BÌNH*
*THI SĨ THẢO CHƯƠNG TRẦN QUỐC VIỆT
Quyền Lợi Hoa Kỳ Trên Hết – America First

Mỹ được lợi chi đánh sập Tàu ???
Nằm chờ sung rụng – khác chi đâu?
Nhiều anh mơ: Tập thua banh xác!
Lắm cụ mong: Trump thắng phủ đầu!
Lý Toét… khiến Nam Hàn tái mặt;
Trùm Sò…làm Nhật Bản teo râu.
Chiến tranh kinh tế…gôm xu lẻ…!
Đập cả đồng minh loạn…xí ngầu !!

Thảo Chương Trần Quốc Việt
11-10-2020

Khôi hài đen (thơ cổ phong)

Trung ngôn nghịch nhĩ …

Coi kìa

Thù Trump tức tối, “lợi” ba Tàu
Việt tộc coi kìa giúp được đâu ?!
Vạch lá tầm sâu nhìn nhức óc
Bới bèo ra bọ thấy đau đầu
Ông nghè lớn tuổi lo xanh mặt
Cụ cống cao niên sợ quéo râu
Bịnh hoạn tâm thần nên lú lẫn
Rồng Tiên bỏ mặc, tưởng mình ngầu

Tím Oct/11/2020

*NỮ SĨ TÍM
*Mắc cở

Thương về đất mẹ lệ trào tuôn
Kiến thức mỏng te mắc cở buồn
Lúc bé ngu si CẦN (1) hút mãi
Khi thơ dại dột RƯỢU mần luôn
Van xin hảo hớn đừng quên cội
Cầu khẩn anh thư phải nhớ nguồn
Dựng lại cờ Vàng(*)mau kẻo trể
Diệt lũ cộng nô bầy bán nước
Thương về đất mẹ lệ trào tuôn

Tím Oct/121/2020
(1) cần sa
***
*THI SĨ THA HƯƠNG
Biếm thi THA HƯƠNG

TUYÊN ÁN TÔNG TÔNG

Thấy Lừa luận tội Tông Tông
Tha Hương cũng kéo tội ông luận bàn
Đời tỷ phú thanh nhàn không hưởng
Lại lăn vào cái hướng chông gai !
Từ ngày Tông bước lên ngai
Đứa ganh đứa ghét, chúng hài tội Tông
Không có tội, thổi phồng ra tội
Chúng vẽ ra trăm lối trăm đường
Bởi vì lũ vịt chủ trương
Cho Cờ Hoa nếm sắc hương ĐẠI ĐỒNG !
Ơi cái ghế Tông Tông béo ngậy
Như mọi người đã thấy, đúng không?
Vịt rời cái ghế Tông Tông
Là thành tý phú Cờ Bông rõ ràng
Tông thì khác cả làng thấy nhé,
Nên tội Tông không bé tí nào
Tiền lương chỉ nhận mười hào
Còn chia từng mục, tặng vào qũy công
Tông phải biết tội Tông bự rứa
Lại còn đem lời hứa làm tròn
Hết lòng bồi đắp nước non
Không cho lũ Chệt bào mòn Cờ Hoa
Làm bọn nuốt đô la của Chệt
Phải thù Tông, thù hết sức mình
Tương lai đất nước, dân tình
Lương tâm, đạo đức, công bình, chúng quăng !
Để chúng được hung hăng bọ xít
Bèn bảo nhau thả vịt đi hoang
Vịt la quack quack khắp làng
Dân nghe, biết tỏng họ hàng Fake News
Tông quật ngã từng chiêu, từng đứa
Nên tội Tông cao tựa bằng trời
Tội Tông nó bự, Tông ơi
Tông làm Lừa – Chệt nát bời lá gan
Giá Tông cứ bạc vàng thu thập
Ôm ngon cô thực tập như người (1)
Hoặc đem bao tỷ đô tươi
Tặng cho khủng bố để ngôi vẹn toàn (2)
Thì Lừa đã chẳng làm con rối
Để đêm ngày luận tội Tông Tông
Biết chi khi nhập ĐẠI ĐỒNG
Kinh hồn, Lừa chạy cũng không thoát đời
Tông có tội chẳng chơi kiểu đó
Lại ngược dòng nên nó thù Tông
Tội Tông bự quá, thấy không?
Chúng đem tội chất mấy chồng thiệt cao
Người công chính nhìn vào, thấy rõ
Tội Tông làm Lừa nọ bất an
Cho nên chúng lập mưu gian
Dựng lên bao tội Lừa làm hại ông

Ăn bả Chệt, đem Tông Lừa đập
Bởi Lừa theo chân Tâp đó mà
Còn người yêu nước Cờ Hoa
Phạt Tông cú nữa, án là TÁM NĂM !!!
*
Tha Hương
***
*THI SĨ KIỀU PHONG
*
*SA CHI LỆ

Chờ ai?

nhớ ai quay quắt trăng soi
thu bay bãng lãng gió hời buốt mây
đời ta say khướt mộng đầy
gót chân réo gọi em cài tà sương
nhớ ai ai nhớ nguyệt thường
đợi người trắng cả đôi hàng mi cong
dùng dằng tuổi cứ long đong
có nghe tình đã dặm trường còn không
em đi phảng phất hương nồng
gót khua rơi xuống gọi hoang vu về…

* Đẫm nguyệt
Chiều bỗng rơi từng mảnh
Trên đầu gậy rung rung
Nghe có gì nhức nhối
Sầu đo vạn nhịp buồn

Giọng Hời khua trăn trở
Theo năm tháng già nua
Giật mình hồn đâu mất
Hóa thành trăng quê xưa
Xòe tay hơn bảy ngón
Xoa đầu tội tình thưa
Nuối tiếc thời hoa mộng
Đẫm nguyệt rớt giao mùa…

* Em là rượu

Từ lúc nào ta gọi em là rượu?
Từ lúc nào tập nhấm đốt môi cay
Từ lúc nào ta uống mãi chẳng say
Khi bóng em lung linh bờ ảo ảnh
Tỉnh mà điên lẩm bẩm rượu là chi

Ai bảo bảy mươi không trà rượu?
So dây đàn mới biết liệt ngũ cung
Ai nói tám mươi càng mê rượu?
Riêng ta không rượu máu vẫn cuồng

Tuyệt vời
Tiếng đàn rạo rực thôi miên
Trở mình vuốt nhẹ nếp nhăn trữ tình
Vo tròn háo hức u minh
Lao xao lá đổ kết hình hài thơ
Nửa đêm bối rối dại khờ
Căng buồm theo gió mịt mờ ra khơi
Chèo khua môi mắt rụng rời
Nghê thường dẫm nát tuyệt vời ngả nghiêng…

* Hoa đam mê

Bất chợt thu về xõa tóc bên bờ môi em
ngất ngây đóa quỳnh lan thơm ngát…
hé thẹn thùng mơn trớn sợi tóc mai
đợi chờ ai mai cõng phố lên đèn

thấp thoáng dấu tự tình đây đó
chân nhịp đều pha chút hát buồn tênh
ta bật hỏi điều gì đang dậy sóng?
đớp hương rừng nhỏ giọt tiếng kiêu sa

nàng hiện hữu xóa tan lều khát vọng
tóc hoàng kim thắp sáng điện mê cung
ta và em nhập mê cuồng tình sử

nhiệt tình say ngây ngất lạc hoàng hôn
em chết đuối thiên thần rơi sau núi
gọi vô thường trang điểm lại tơ vương
không hẹn trước ta dìu em quên lãng…

Cái lạnh cuồng se mộng mị tràn
Trí nở hoa thơm bờ nguyệt tỏa
Mân mê sương khói tuổi khô cằn
Một cõi đi về còn chưa thỏa
Làm sao níu bắt bóng bóng cuối đường?

* Làm sao hiểu
Đánh mất vầng trăng thời trẻ dại
loay hoay rơi tỏm tuổi thanh niên
lưng còng đếm tóc sương rơi bạc
cặm cụi bên bờ mắt mỹ nhân
nhai nhừ đêm trắng nhăn thăm thẳm
mãi hỏi làm sao hiểu đàn bà???
Nàng rót rượu mời yêu huyễn mộng
nhâm nhi tê đắng giấc kinh kha!

* Lá vàng bay…

Người đợi xuân về mong manh quá
Hoàng hôn xuống vội tiếc lưng lưng
Thở dài mãnh vỡ tình khập khiễng
Chí lớn vo tròn thắp thủy chung…

* TIỄN NGƯỜI ĐI

Tháng mười thu ngủ cuối nguồn…
buồn rơi đất Vĩnh thắm tình tiễn đưa…
mân mê ngày tháng ôm mưa
dậy thì nỗi nhớ đong đưa bên trời

tiền người xuôi gió chân mây
sỏi đau ai biết thì thầm lao xao
toronto nghèn nghẹn chia nhau
Tóc em quấn chặt nhiệm mầu phôi pha
Trao gì nét diễm thiên hà
Bâng khuâng thủ thỉ một đời bạt phong
Ru em nửa giấc lạc dòng
Còn ta lũi thủi trên miền thị phi…

*SA CHI LỆ * Ngày tháng đong đưa
**
myhan245@gmail.com
*Kính mời ghé thăm:
https://hangoc2020.blogspot.com/
https://www.facebook.com/1sachile

 

THƠ CHUA LÉTTRÌNH ĐỘ NGUYỄN NHƠN

Nguyễn Nhơn ngu dốt lại làm tàng
Mặt dạn mày dày cứ sủa vang
Mõm chó tru gào xông phố chợ
Đuôi chồn ve vẩy dạo thôn làng
Tồi tàn hung dữ như ma đói
Đần độn điên cuồng giống thú hoang
Chức vị khoe khoang làm nhục nước
Xưng danh vỗ ngực ngỡ cao sang

Nguyễn Đạt
October 2, 2020

Khôi hài đen (thơ cổ phong)

Trung ngôn nghịch nhĩ …

Hung hăng

Trí thức, @ còng dưới lộng tàng

Cẩu cuồng tại thị khoái tru vang

Thâu đêm móc rác đầu thôn xóm

Suốt sáng moi phân cuối ấp làng

Dử tợn nhe nanh nòi cáo dại

Hung hăng múa vuốt giống chồn hoang

Chuyên môn chụp mũ khoe làm tốt

Tự đại bành ky, tưởng chảnh sang

Tím Oct/03/2020

CON CHÓ ĂN PHÂN SỦA SUỐT NGÀY

Con chó ăn phân sủa suốt ngày
Mõm chồ thối hoắc bốc hơi bay
Cong đuôi bắng nhắng cầy yêu đấy
Chổng đít lăng xăng khuyển quỷ này
Dưới háng xà mâu trông tởm quá
Trên mình ghẻ lác thấy ghê thay
Chủ nuôi cho mập trong cầu xí
Nhảy nhót làm trò cứ tưởng hay

Nguyễn Đạt
September 30, 2020

 

Khôi hài đen (thơ cổ phong)

Trung ngôn nghịch nhĩ …

TƯỞNG LÀ …

Đào mồ cuốc mã chữi hàng ngày

Hải ngoại cộng đồng yếu sắp bay

Thực lực banh chành chia rẻ đó

Tiềm năng té bứa nát tan này

Kiêu căng lắm mợ TÀI ghê quá

Tự đại nhiều thầy GIỎI ớn thay

ĐẬU Ủ, mèn ơi, LÀM TỐT bảnh

Chuyên môn chụp mũ tưởng là hay

Tím Oct/02/2020

CHƯA BAO GIỜ TRƯỚC ĐÂY 

TỪNG CÓ MỘT NHÓM NHƯ NHÓM 
XƯNG LÀ SÁNG TỎ NHƯNG CHUYÊN MÔN

TỐ SẢNG BỪA BÃI NHƯ THẾ

Miệng lằn lưỡi mối hạng lưu manh
Xuyên tạc đủ điều: Lũ súc sanh
Mõm chó ăn phân thây bẩn thỉu
Lưỡi cầy đớp phẩn mặc hôi tanh
Trẻ, già sát cánh vu người tốt
Đực, cái thay phiên hại kẻ lành
Mặt ngựa đầu trâu cùng xúm xít
Phá làng quậy xóm nhục thân danh

Nguyễn Đạt
October 10, 2020

TRẦN TRUỒNG PHẢN QUỐC VIỆT GIAN MANH

Việt Gian như nó khó dung hoà
Bênh Chệt, hùa Lừa, Cộng, cả ba
Ghét Mỹ, ngoác mồm trưa tối chửi
Thờ Hồ, đội háng sáng chiều la
Giọng chua chảnh thế còn khoe hả ?
Thơ thủm thơm chi cứ gửi à ?
Từ xứ Ca Na Đa chỏ mõm (thối)
Trần Truồng Phản Quốc sủa hoài a ?

Nguyễn Đạt
13/10/2020

Khôi hài đen (thơ cổ phong)

Chắc mẫm

Hải ngoại cộng đồng khó bảo hòa

Mắc mưu nghị quyết(*)rẻ chia ba

Văn công quẳng bạc mưu thâm gọi

Hộ lý “bôn lành” kế độc … la

Lắm mợ kim cương thèm vội đó

Nhiều thầy sắc đẹp thích liền à

Thay lòng chỉ biết tiền trên hết

Đổi dạ “môn lề” chắc mẫm … a

Tím Oct/14/2020

(*)36và27

TÂY SÌNH VŨ HẠ: MÓC TÚI KHÔNG THÀNH CỨ MỈA MAI

Móc túi không thành cứ mỉa mai (1)
Lương tâm, danh dự  đã tàn phai
Báo chương mắng chửi … toàn bao kẻ (2)
Dân chúng chê đè … rặt những ai (3)
Đạo đức giả cầy luôn rống lớn (4)
Văn minh giống mọi cứ đùa dai (5)
Hỡi ơi, vênh váo khoe mình bảnh
Kìa lũ phường tuồng mặt quá chai

Nguyễn Đạt
September 17, 2020

Khôi hài đen (thơ cổ phong)

CHỚ ĐỂ 

Không lo VIỆT TỘC mất ngày mai

Bảo vệ QUỐC GIA chớ để … phai

Đất khách an cư thay dạ, kẻ ?!

Quê người lạc nghiệp đổi lòng, ai ?!

Cùng đường biệt xứ buồn tồn tại ?!

Mạt lộ ly hương khổ dẳng dai ?!

Phục quốc cờ Vàng(*)quên trách nhiệm

Bao “thằng” trí thức mặt dầy … chai

Tím Oct/14/2020

*TÍM * NGUYỄN ĐẠT *

**KÍNH MỜI GHÉ THĂM