KHẨN: FB TẶNG TIỀN MẶT CHO TIỂU THƯƠNG

* KHẨN FB TẶNG TIỀN MẶT CHO TIỂU THƯƠNG

*NHỮNG TIN NỔI BẬT HÔM NAY:
1-BIẾM HỌA-ẤN TƯỢNG
2-CLIPS HOTNEWS:

* CĂNG THẲNG LEO THANG, MỸ ĐƯA 100.000 QUÂN ĐẾN BIỂN ĐÔNG.
* MỜI XEM VĂN HÓA TÀU CỘNG ĂN BUFFET
* Bill Gates bị chụp đồ bẩn vào mặt
* Vì sao dịch viêm phổi Vũ Hán bùng phát ở Mỹ?
* JOE BIDEN từng quyết liệt ngăn chặn người Việt tị nạn đến Hoa Kỳ năm 1975

3-FACEBOOK:

GẠO GIẢ GIẾT DÂN VIỆT
https://www.facebook.com/kellinequang/videos/3000346970023407/

Ca người mẫu Ngọc Chinh đi 4 chân trông thật khôi hài và dễ thương !
https://www.facebook.com/TN198x/videos/217448816194927/

4-THƠ &NHẠC QUỐC HẬN:
MỘT LỜI THÔI SỐNG CŨNG NHƯ CHẾT
THƠ TRÍCH TỪ TẬP THC 30-4 CỦA SCL-THÚY VÂN & TZL Trình bày.
*QUỐC HẬN 30-4-2020: CÁI CÒ CỦA CA NHẠC SĨ NGUYỆT ÁNH

5-NHỮNG BÀI QUAN TRỌNG CẦN ĐỌC:

*45 NĂM QUỐC HẬN: THÁNG TƯ HỘC MÁU!
*TT Trump chỉ làm 6 việc TC sẽ tan tành
* Tài Phiệt Hoa Kỳ & ChinaZi đang thất điên bát đảo
* ĐẠI DỊCH VUHAN: CÓ TIN VUI GIỮA GIỜ TUYỆT VỌNG !!!
* BILL GATES DÍNH ĐÒN HỒI MÃ THƯƠNG CỦA TÀU CỘNG
* STEVE BANNON lật tẩy mặt nạ của giới
        “TINH HOA CHÓ MÁ” Âu Mỹ !
* Phạm văn Hòa VIẾT CHO NGÀY QUỐC HẬN

*SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU 
  THI SĨ
*GIỚI THIỆU NHỮNG THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*TRẦN QUỐC BẢO*VÕ ĐẠI TÔN*TRẦM VÂN*
*NGUYỄN VĂN LẬP*DOÃN THƯỜNG*NGUYỄN NHƠN*BD NGUYỄN THỊ NGOAN*THÁI HUY*
BÍCH TRÂN*M.Đ*THA NHÂN*Đ.T*Ý NGA*LƯU HOÀI*HOÀNG LANG*NHƯỢC HUỲNH*TÍM*
HỒ NGUYỄN*SÔNG THU*NHẬT HỒNG NGUYỄN THANH VÂN*TRỊNH CƠ*LIÊU XUYÊN*DUY ANH*
CAO MỴ NHÂN*NHẤT HÙNG*PHƯƠNG HOA*MAI XUÂN THANH*LÝ ĐỨC HUỲNH*KIỀU PHONG*
***
*BIẾM HỌA-ẤN TƯỢNG: THÔNG BÁO: TỐI KHẨN> FACEBOOK TẶNG TIỀN MẶT CHO TIỂU THƯƠNG

Xin quý vị tiểu thương trong cộng đồng Người Việt, hãy nhanh tay vào trang mạng đưới đây, để được giúp đỡ lúc tiền vẫn còn.

https://www.facebook.com/business/boost/grants?ref=alias

facebook.com/grantsforbusiness
***
*CLIPS HOTNEWS:
CĂNG THẲNG LEO THANG, MỸ ĐƯA 100.000 QUÂN ĐẾN BIỂN ĐÔNG.
Tension Escalate (April 23,2020) : US Deploys 100,000 Military to South China Sea Amid Pandemic


***
Bill Gates bị chụp đồ bẩn vào mặt !

***
*MỜI XEM VĂN HÓA TÀU CỘNG ĂN BUFFET

***
*VÍ SAO ĐẠI DỊCH VIÊM PHỔI VUHAN BÙNG PHÁT Ở MỸ

***
*JOE BIDEN từng quyết liệt ngăn chặn người Việt tị nạn đến Hoa Kỳ năm 1975

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=3483961124952346&set=a.934282613253556&type=3&theater
***
ẤN ĐỘ: CHUYỆN THƯƠNG TÂM MÙA DỊCH
*-FACEBOOK:GẠO GIẢ GIẾT DÂN VIỆT
https://www.facebook.com/kellinequang/videos/3000346970023407/

Ca người mẫu Ngọc Chinh đi 4 chân trông thật khôi hài và dễ thương !
https://www.facebook.com/TN198x/videos/217448816194927/
***
*TT TRUMP ĐUỔI THẰNG PHÓNG VIÊN TC
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=840142499844929&set=a.114281955764324&type=3&theater
***
NHẠC MÙA QUỐC HẬN:
*MỘT LỜI THÔI SỐNG CŨNG NHƯ CHẾT
THƠ TRÍCH TỪ TẬP THC 30-4 CỦA SCL-THÚY VÂN & TZL Trình bày.


PHẠM VĂN HÒA CẢM XÚC TRÍCH CA KHÚC CÁI CÒ CỦA CA NHẠC SĨ NGUYỆT ÁNH

***
*NHỮNG BÀI QUAN TRỌNG CẦN ĐỌC:
*45 NĂM QUỐC HẬN: THÁNG TƯ HỘC MÁU!
M ỘT THỜ I C Ú I M Ặ T

A South Vietnamese soldier rests his eyes at a lonely outpost northeast of Kontum, 270 miles north of Saigon, March 25, 1974. The hill overlooks a vital North Vietnamese supply road and is located rear the scene of some of the bloodiest fighting in South Vietnam since the cease fire. The soldiers on the hill say the enemy is “all around them.” (AP Photo/Nick Ut)

*HÀ NGỌC
22-4-1975 CHI KHU PHƯỚC NINH
Trong hầm trú ẩn, nằm trên chiếc ghế bố nhà binh tôi đang đọc lại cuốn
“Nghĩ trong một xã hội tan rã” thì Sĩ bước vào, nói trỏng:
-Đường Tây ninh – Saigon bị cắt rồi!
Đoạn hắn ngồi phịch xuống chiếc giường gần đó với tiếng thở dài chán nản, tôi buông sách, bật dậy hỏi:
-Ai nói thế? Sĩ uể oải trả lời:
-Chẳng ai cả. Hồi sáng sớm, tớ dù về nhà, mới đến Trà Võ, từ xa đã thấy một số
xe chạy ngược lại, tớ nghe mấy tràng AK nổ dòn, họ la lớn: -Trở lại đi, chết đầy đằng kia kìa! Ghê quá, tớ phóng về Long Hoa hỏi thăm. Được biết, VC đóng 3 chốt từ Trà Võ
đến Suối Sâu,không cho một xe nào qua. Biết như vầy, tuần trước tớ đi là ổn rồi. Hắn có vẻ bực bội. Như chợt nhớ ra điều gì, tôi vội lấy nón sắt bên đầu nằm, ra văn phòng
lấy xe còn nghe tiếng Sĩ nói với theo gì đó…
Chạy khoảng một cây số, hai bên đường là rừng cao su, lạnh tanh, tôi nhấn thêm ga , bất ngờ gặp Thụy ngược chiều, tôi đưa tay chỉ về hướng thị xã, hắn quay xe
đi song song,Thụy vồn vả:
-Ta lên nhà ngươi đây. Tôi thoáng ngạc nhiên:
-Có chuyện gì không? Hắn cười:
-Mình kiếm gì lai rai cho quên mớ đời.
-Bộ mi mới lãnh lương hả ?
-Còn phải hỏi, 22 rồi mà!
-À! Lính hành chánh tài chánh có khác .
Hai đứa tôi như mặt trời mặt trăng. Một đứa trầm, chậm rãi, đứa kia sống động xông
xáo. Thế mà thật chí thân. Nhiều lúc giận nhau có thể đấm vào mặt được, nhưng rồi
cũng xí xoá vì cả hai đều mê làm văn nghệ. Hắn, Dạ Sầu Vĩnh Thuỵ trong Hội văn nghệ
sĩ Quân Đội. Trời khéo cho hắn có mã đẹp trai và sớm kênh đời .
Quán Dịch Thuỷ sáng nay vắng khách. Cô chủ ngồi buồn nhìn xuống dòng sông,
nước lửng lờ trôi. Chúng tôi bước vào, cô tươi hẳn nét mặt, nhoẻng miệng cười, nói:
-Ồ! Lâu nay mấy anh biệt tích đâu nhỉ? Thuỵ tươm tướp đáp:
-Tiền lính tính liền em ơi! Ba mươi ngày chỉ có một, muốn gặp em thường lắm
chứ. Hồng vừa tiến lại chúng tôi, vừa tiếp:
-Thôi đi! Em sợ mấy ông nhà văn khéo nói lắm!
Tôi nhìn Thuỵ ngầm hỏi, hắn hiểu ý, gọi bia. Trong lòng không vui, uống từng ngụm,
tôi nghe đắng ngắt, im lặng một chút, Thuỵ giục:
-100% đi! Nhà ngươi say với ta một bữa coi. Biết ngày mai còn được như vầy
không? Tôi lan man nghĩ ngợi:
-Ừ! Ta cũng lo quá! Bây giờ miền Trung đã bỏ ngõ, không khéo thì tất cả…
rơi vào tay cộng sản, nhà ngươi có thấy sự tính toán sai lầm của cấp lãnh đạo không?
Thuỵ nốc cạn ly, hừng chí:
-Qua đài phát thanh và báo chí, ta tức quá. Tại sao dễ dàng buông súng, chạy
như vịt vậy? Theo ta, nếu cố thủ vùng 3 + 4 thì VC cũng khó nuốt.
-Ta e chẳng kịp nữa! Thuỵ như ngơ ngác hỏi:
-Nhà ngươi nói sao?
Có gì lạ đâu, cứ nhận xét tình hình toàn bộ, sẽ tiên đoán được tương lai…Ta
chán quá rồi, mình đang sống trong một xã hội bệnh hoạn, mưng mủ, nhiều tướng
lãnh bất tài lại tham nhũng cùng những chính khách xôi thịt,quan liêu, chỉ đánh giặc
mồm trên ghế salon, trong phòng trà, tổ chức buôn lậu tiếp tế cho địch, giàu trên
xương máu đồng bào. Hơn nữa, Mỹ có thực sự giúp chúng ta không hay coi miền nam
như con chốt thí trên bàn cờ quốc tế? Chiến trường trung đông đang lên cao điểm, Mỹ
có thể đổi VN để lấy Trung Đông vì ở đây là mạch máu của họ. Vả lại nền kinh tế Mỹ đã kiệt quệ bởi chiến tranh VN làm phong trào phản chiến ở Mỹ bùng phát dữ dội. Do đó,
Mẽo áp lực T.T Thiệu ngồi vào bàn Hiệp Định Paris. Người không hiểu sẽ cho ông Thiệu
ngu, nhưng thực tế thật là đau lòng …
Thuỵ ngà ngà say như một gã thấm đòn gian lận. Tôi chua chát :
-Mỹ là kẻ phản bội! Ai bảo trí khôn con người không có lúc bị nhiễm độc? Nguy hiểm cho cả một dân tộc và nhiều thế hệ…Vụ Watergate đã làm họ chới với, chưa bao giờ chính trường Mỹ gặp cơn bão thế này… Thuỵ chợt vỗ vai tôi:
-Mình là con kiến trong bàn tay ác quỷ, cứ sống nốt đời phu phen và chấp nhận
tình trạng khốn nạn nếu nó đến…
-Không! Tao không thể làm tên nô lệ. Tao chấp nhận cái chết, một khi cuộc sống chẳng còn ý nghĩa…
24-4-1975
Sáng tinh sương, vùng thượng biên đẹp tuyệt vời. Tôi và thiếu uý Tân thuộc TTHQ ra quán café trước Chi Khu, Tân cho hay Tiểu Đoàn 350 đã bỏ Bến Sõi, về bố trí làng Cao Xá sát nách mình rồi vì áp lực địch quá mạnh. Như vậy, vòng đai an ninh ở đây bị thắt lại, địch chỉ cách ta 2km, bên kia sông Vàm Cỏ Đông.
Làng Cao Xá, một thời được sáng danh, nhờ dân di cư đoàn kết mà 2 trung đội
Nghĩa Quân đánh bật một Tiểu Đoàn VC. Trời lành lạnh thơm mùi gió núi nhưng tôi tưởng chừng mồ hôi tươm khắp mình. Trên đường,người người gồng gánh, bồng bế, hối hả tản cư, họ nói không kịp thở:
-Có nhiều tàu…của mấy ông đội nón cối, dép râu, mấy ổng bảo chúng tôi đừng
đi…Hòa bình tới nơi rồi!…
BBC & VOA bình luận Đông Dương sắp rơi vào tay CS. Ai ai cũng xôn xao bàn tán, mặt mày biến sắc mất hồn, chỉ những chủ xe hàng hí hửng được dịp hốt bạc. Lên
giá bao nhiêu người ta cũng thuê, miển di chuyển tài sản của họ khỏi vùng lửa đạn. Họ
nghĩ cùng lắm là mất Tây Ninh, Saigon khó sụp đổ. Họ đâu biết gần 2000 cô nhi đã đến đất Mỹ. Ý đồ gì đây của lầu năm góc? Tên sen đầm quốc tế, có lẽ đang thực hiện lời khuyên của ARAFAT, CT phong trào GP Palestin:
MUỐN THẮNG CS PHẢI THUA CHÚNG!
Tôi đứng trước cổng Chi Khu nhìn bốn phương trời. Đường về thị xã người đi như trẩy hội. Nét mặt nào cũng bơ phờ sợ hãi. Thị xã nằm trong tầm pháo của “người anh em
phía bên kia” . Mỗi ngày điểm tâm, trưa, chiều dăm mươi quả để đồng bào té khói chơi. Những trạm kiểm soát buôn lậu biến dạng.Tha hồ nhu yếu phẩm tiếp tế cho VC dồn dập . Tiền làm cho con người mù quáng, bất chấp hậu quả dù có mất nước…
25-4-1975
Nghe radio loan báo về tình hình miền Trung,di tản và di tản…cấp chỉ huy chạy trước…làng nước theo sau, hỗn loạn, chết vì pháo VC, thịt, xác văng tứ tung, chết đói, khát, tạo thành bức tranh rùn rợn nhất trong lịch sử dân tộc. Miên quốc đang trả thù tàn bạo hơn thời Đức Quốc Xã. Rồi đây miền Nam sẽ lãnh bản án chung thân hoặc tử hình do VC trả thù??? Tôi không mường tượng nổi cảnh hãi hùng đó…
25-4-1975
Tổng thống Hương đọc diễn văn trước lưỡng viện Quốc Hội. Giọng ông run run chất chứa đầy uất ức, khác nào lời di chúc của một người đang hấp hối, lìa đời.
Ông cho biết súng đạn còn có thể chiến đấu 2 năm, lương thực 3 năm. Trước đó trong một cuộc họp báo, tướng Dương văn Minh khẩn khoản yêu cầu:
-Để kịp thời cứu nguy đất nước, xin thầy hy sinh một lần cuối cùng giao quyền tổng thống cho tôi, tôi sẽ lãnh sứ mạng thương thuyết với người anh em phía bên kia. Thời gian đó, làn sóng radio không gọi VC hay CS mà dùng những từ thân mật “người anh em phía bên kia” ?!
T.T Hương từ chối và khẳng khái nhất định: KHÔNG ĐẦU HÀNG CS SẴN SÀNG CHẾT THEO QUE HƯƠNG!
28-4-1975
Những giờ phút nghiêm trọng của lịch sử nóng bỏng…mặc dù T.T Hương sức đã cùng lực kiệt, nhưng ông cố chiến đấu mãnh liệt với chính mình về vấn đề: Nên bàn giao quyền TT cho DVM hay không? Tiếng nói không của ông, Saigon biến thành biển máu ?! Cuối cùng, lúc 17:15pm, ông ngậm ngùi bàn giao cho DVM mưu tìm một giải pháp hữu hiệu thương nghị với CS. Cựu CT/TNV Huyền làm phó Tổng Thống. Đêm.
VP/Tổng trấn Saigon – Gia Định đọc thông báo 14/75 Lệnh giới nghiêm 24/24, phi trường TSN bị 3 chiếc A37 dội bom. Đường SG – Biên Hòa bị VC khống chế …
Dân tư bản mại bản, thượng lưu trí thức, quân nhân cao cấp ùn ùn kéo đến TSN, bến Bạch Đằng xô đẩy, đạp nhau leo lên phi cơ, tàu ra ngoại quốc. Biết bao nhiêu xác nổi lềnh bềnh trên sông Saigon khi bước chân giặc quỉ đỏ chưa tới …
29-4-1975
VC pháo từng chập vào căn cứ Trảng Lớn Tây Ninh, nơi TTYT Tiếp Vận Tiểu Khu và hậu cứ Trung Đoàn 49/SĐ 25 bộ binh, hướng tây bắc cách thị xã 5km. Một bồn xăng cháy lửa cao ngùn ngụt. Khoảng 3 giờ chiều, một chiếc F5 bị hỏa tiển Sam
đuổi kịp bốc cháy đâm nhào xuống khu rừng Dương Minh Châu. Tôi tê tái nhìn ánh nắng chiều run rẩy … Bất ngờ gặp Hoàng từ Huê’ về, hắn kể thao thao:
-Thỉnh thoảng tao đi xe và chạy bộ trối chết. Tao vừa tái sinh mày ạ! Cửa Hội An, Đà Nẳng, Qui Nhơn, Nha Trang, Vũng Tàu, Saigon đã diễn ra những bi kịch trốn chạy chưa từng có…nhiều người bị đạp rơi từ trên phi cơ xuống như khúc củi mục, kẻ đeo dưới lườn trực thăng như đóng phim, chen lấn nhau xuống tàu, rớt xuống biển, trước khi chìm lỉm kêu , khóc , la , thét vang cả một góc trời …bỏ lại hết, rồi cũng bỏ mạng…
30-4-1975 TAN HÀNG! KHÔNG CỐ GẮNG…
Rạng đông. Tôi đứng trên hầm trú ẩn. Một cột khói phía thị xã từ chiều hôm qua vẫn còn ngạo nghễ cao thêm giống con quái vật khổng lồ điên cuồng vùng vẫy . Trên đỉnh núi Bà Đen cũng thế. Khói ngùn ngụt đùn mây đen cả một góc trời.
Các đơn vị hỗn hợp báo về, đài Viễn Thông ở đó đã di tản mấy ngày qua. Họ phá huỷ toàn bộ hệ thống máy móc và đài ra-đa vì chịu không nổi chiến thuật tấn công đánh lấn phối hợp đặc công của VC. Gần 20 chiếc trực thăng tiếp vận chiến đấu sợ hãi né tránh hỏa tiễn Sam phóng ra từ sườn núi…
Nắng hè trở nên gay gắt. Gọi rừng chất chứa não nùng. Nỗi chết không rời quanh tôi. Tuổi trẻ bất lực, tôi muốn đấm vào ngực mình và thèm một chút yên bình trong đời. Bạn bè lần lượt đi về hư vô , còn ta lâm chiến chắt chiu. Bỗng trung uý Minh tìm tôi nói nhỏ:
-Chuẩn bị di tản ! Nhanh lên!…Tôi bang hoàng hỏi:
-Về đâu? Hắn có vẻ nghiêm trọng :
-Chưa biết! Phải sẵn sàng chờ lệnh.
Tôi định hỏi thêm, nhưng hắn đã vội đi. Tôi xếp đồ, tự hỏi: Khiêm Hanh bị bao vây. CSBV cô lập Gò Dầu . Bến Cầu mất. Đồn Mỏ Công bị tràn ngập. VC bên kia sông Bến Sỏi. Suối Đá , Trường Lưu đang dằn co .Xung quanh như thế. Di tản đi mô ??? Chịu chết thôi! Đầu óc lan man rối bời suy tính, tôi nhét vội quân trang vào ba lô rồi ra ngoài nghe ngóng. Phòng TTHQ trực máy khẩn trương. Thỉnh thoảng Tiểu Khu gọi, bảo chờ lệnh…
Đại úy Sơn trưởng ban 2, quân phục gọn ghẽ trong văn phòng, đứng cạnh chiếc radio nhỏ vang tiếng hát thật lạc lỏng. Dường như không ai chăm chú nghe, nét mặt dàu dàu mệt mỏi … Đột nhiên, tiếng radio kêu rè rè …Anh lấy làm lạ tưởng hư, định chỉnh nó, thì một giọng nói bệnh hoạn phát ra, kêu gọi toàn bộ Quân, Cán, Chính Miền Nam bàn giao chính quyền trong vòng trật tự … Tôi và anh Sơn đánh thót người, nhưng chưa tin là sự thật. Đến khi Dương văn Minh lập lại lần thứ ba, anh em mới nhìn nhau nghẹn ngào. Tôi cảm thấy mình đang rơi xuống vực thẳm. Lần đầu tiên tôi buông tiếng chửi thề trước mặt nhiều người, kêu lên như người vừa bị trúng đạn:
-Đầu hàng vô điều kiện! Khốn nạn! DVM là tên phản quốc! Tham sinh uý tử!
Lịch sử VN không chấp nhận một tên tướng đê hèn như thế!!! Anh em bứt tóc, đập bàn văng tục…
-Đồ khốn ! Lê Chiêu Thống tái sinh…
Chỉ có anh Sơn là người biến sắc hơn cả, lớn tiếng hỏi : – Có ai đi không hãy theo tôi!…
-Đi đâu ???
Anh không đáp, tuy nhiên nhìn ánh mắt rực lửa của anh cũng đủ hiểu ý . Mọi người im lặng phân vân…rồi vứt ba lô, thay đồ dân sự …Một trái bom hạch tâm nổ trong đầu khi tôi thấy thiếu tá Thà CKT ngoan ngoản lo bàn giao, sợ sệt đủ thứ, còn Đ/U Sơn đã âm thầm mất dạng…
Chợt có tiếng anh Đ/U Trưởng Chi ANQĐ phòng bên cạnh, đọc lập đi lập lại vang vang hai câu thơ của tôi :
THÔI RỒI TRỜI ĐÃ NGỦ MÊ
ĐỂ BẦY QUỈ DỮ XUỐNG ĐÈ QUÊ HƯƠNG!…
15:00PM . Đám du kích MTGPMN cầm cờ “cách mạng” kéo ra đường đứng trước Chi Khu cách 100m. Chúng đeo băng đỏ …
Nỗi uất hận dâng trào , tôi cúi mặt lầm lũi đi …Một con én làm sao dệt nổi mùa xuân ?…
*HÀ NGỌC: Kính mời đọc kế tiếp: TIẾNG THÉT LƯNG TRỜI!
***
*HOT: TT Trump chỉ làm 6 việc TC sẽ tan tành1. Công bố tài khoản nước ngoài của các quan chức Trung Quốc và cho đóng băng.
2. Công bố danh sách các quan chức Trung Quốc có hộ chiếu Mỹ.
3. Công bố danh sách người nhà của các quan chức cấp cao Trung Quốc định cư tại Mỹ.
4. Ra lệnh thanh tra biệt thự và tình nhân của các quan chức Trung Quốc ở Mỹ.
5. Đưa người nhà các quan chức Trung Quốc đang sống tại Mỹ đến nhà tù nổi tiếng của Mỹ ở Guantanamo (Cuba).
6. Tiếp tế vũ khí cho công nhân thất nghiệp ở Trung Quốc (có lẽ chỉ cần áp dụng điều thứ 6 này là đủ).
Đây là lời cảnh báo đối với các quan chức Trung Quốc.
***
*Tài Phiệt Hoa Kỳ & ChinaZi đang thất điên bát đảo.

Bill Gates đã “quỳ gối” trước Bắc Kinh như thế nào?
https://www.youtube.com/watch?v=nxhc3HIAFDY

20/04/2020
Anh Trump đánh thuế, rượt đuổi quá nên đường cùng tụi nó phải chơi Virus, mong kinh tế sụp và anh Trump sẽ thất cử tháng 11 cuối năm nay ! Omega Le Chưa bao giờ Dân Mỹ và Thế Giới quan tâm sức khỏe của tổng thống Hoa Kỳ như nhiệm kỳ của Donald J. Trump. Có rất nhiều lý do đã và đang xảy ra với Trump và mọi người, bởi chỉ có Trump mới dám dốc ngược đám Tài Phiệt đã lâu đời đầu tư sân khấu chính trị – kinh tế cả thế giới chứ không riêng chỉ có Hoa Kỳ.
Bill Gates, ngay sau khi Trump ra tay với WHO thì vộị vã lộ diện phản quốc, đứng công khai về phía kẻ thù của cả nhân loại ! Boeing riêng bay thẳng đến Bắc Kinh, ngồi với Tập và lên TV trực tiếp ca ngợi China ra vẻ đó là đòn đánh trả Trump đánh WHO !
Riêng thằng Mark Zucker thì chạy bộ với TV tại quảng trường Thiên A Môn ra vẻ ” tao đây là ChinaZi ….Trump làm gì được nào “.

Những kẻ như Bill Gates, Mark Zucker chưa đủ khả năng để hù dọa nhân dân và đất nước Hoa Kỳ, người Dân HK không phải họ ngồi yên lặng chờ một mình tổng thống Trump gánh chịu và bảo vệ họ đâu anh em. Chỉ có những kẻ không có kiến thức lịch sử mới dám ngông cuồng coi thường Dân Mỹ ! Các bạn có thấy quốc gia nào người Dân sếp hàng dài dài đi mua súng chưa ? Chỉ có Dân Mỹ mới có tinh thần này, họ tự vũ trang và bảo vệ họ, khi đất nước hữu sự thì Bill Gates hay cỡ Mark Zucker ở luôn bên China đừng về, về sẽ tan xác, bởi dư luận Dân Mỹ đang sôi máu với những kẻ gây ra dịch chineseVirus.
Phe ta đã có 7 vị Tướng, đang chỉ huy các quân đoàn dọc Thái Bình Dương, khi có chiến tranh các quân đoàn này sẽ bóp nát bất cứ lực lượng nào đối kháng. Sự vô tình nào bổ nhiệm các Tướng gốc Việt bao vây Thái Bình Dương ? Tàu cộng và Việt cộng có ngu dốt cũng phải thấy được các Phi Đoàn Chiến Lược Nguyên Tử đã rời Hawaii sang Nhật, Phi và Tây Úc và đang trên đầu họ ! Omega Le anh em ở nhà tránh dịch bình an nha, riêng mình vẫn đi làm vui khỏe và về viết thông tin rất mạnh khỏe
Ps. cho anh em xem hình Anh Trump trước 1 tuần ….rất buồn và lo lắng, nhưng hôm nay khá rồi bởi đã trị bình phuc được hơn 60 ngàn dân !
https://chieuanhquan.wordpress.com/2020/04/20/tai-phiet-hoa-ky-chinazi-dang-that-dien-bat-dao/
***
*Nguồn bài: Trần Văn Ngô
ĐẠI DỊCH VUHAN: CÓ TIN VUI GIỮA GIỜ TUYỆT VỌNG !!!

HYPOXEMIA…HYPOXEMIA… HYPOXEMIA…You do not need to use ventilator anymore !!!!!

CHÚNG TA ĐỢI TRONG HAI TUẦN NỮA XEM SỐ BỆNH NHÂN TỬ VONG VÌ COVID-19 TẠI MỸ CÓ GIẢM THIỂU KHÔNG?

Giờ đây các bệnh viện ở Mỹ đã biết Cúm Covid-19 sở dĩ dễ tử vong là vì bệnh nhân bị mất Oxygen ở Hồng huyết cầu và đây là triệu chứng HYPOXIEMA.
Từ nay Bệnh Viện sẽ cho bệnh nhân thở bằng mặt nạ chứ không để thẳng ống thở vào phổi nữa.
Hy vọng số người chết sẽ bớt dần
📌 SAU 3 THÁNG MỚI TÌM ĐƯỢC BỆNH VŨ HÁN..📌
Từ lúc bị Vũ Hán bên Trung Quốc cho tới nay trên thế giới cứ nghĩ Vũ Hán làm cho khó thở, hụt hơi là do NHIỄM PHỔI nên ai cũng chú tâm vào chữa các triệu chứng như “Acute respiratory distress syndrome” (ARDS) hay “Pneumonia” vì hai triệu chứng này khá giống nhau – Và cả hai triệu chứng này đều cần máy thở Ventilator.
Mới 2 ngày qua, data từ các bác sĩ New York họp lại đưa ra tất cả dữ liệu, dữ kiện chữa trị thì mới biết tất cả bệnh nhân bị Vũ Hán đều bị MẤT OXYGEN Ở HỒNG HUYẾT CẦU và đây là TRIỆU CHỨNG HYPOXEMIA.
Bệnh HYPOXEMIA là một bệnh Vũ Hán làm cho hồng huyết cầu bị mất oxygen, gây tổn thương cho tim mà các bác sĩ Mỹ 2 ngày qua đã hiểu bệnh này tương tự như “High Altitude, Asthma hay Heart Disease.”
___________
Các bác sĩ ở New York nay đã rõ Vũ Hán gây nên Hypoxemia thì sẽ có hướng điều trị chính xác hơn.
Lúc trước đây ai cũng mơ hồ, ai cũng đoán là Vũ Hán gây nên ARDS hay Pneumonia.
Các bác sĩ Trung Quốc -phải nói là quá tệ – tất cả data đều hướng về chữa trị ARDS và PNEUMONIA làm cho thế giới phải chạy hụt hơi, và nước nào cũng chữa bằng cách chữa cho ARDS hay Pneumonia gây tử vong rất nhiều người VÌ NGUYÊN DO là MÁY THỞ mở pressure quá cao trong phổi người bệnh, và PRESSURE CAO đã ép thêm CO2 thán khí vào máu làm nguy hiểm hơn cho người bệnh.
_________________________________________________
Bây giờ các bác sĩ Mỹ đã hiểu các bệnh nhân Vũ Hán bị Hypoxemia nên sẽ chữa theo cách này và các máy Ventilator sẽ được điều chỉnh lại đúng pressure thì trong vài ngày nữa con số tử vong sẽ xuống thấp là chắc chắn sẽ xảy ra…
Virus Vũ Hán KHÔNG tấn công vào phổi gây nên Pneumonia hay ARDS như WHO và Trung Quốc đã mislead cả thế giới cho rằng như vậy –
Trong khi đó Vũ Hán chỉ tấn công vào Hemoglobin.
=================================
Người bị Pneumonia hay ARDS đều thiếu không khí trong máu hoặc là Hemoglobin mất đi tính năng chuyên chở máu thì biến chứng của 2 tình trạng này GIỐNG HỆT NHAU 100%
– Là vì triệu chứng giống nhau nên WHO & Trung Quốc đã đánh lận cách chữa trị sai này, gây nên tử vong quá nhiều trong thời gian qua
– Họ nói Virus Vũ Hán làm cho phổi của bạn KHÔNG hấp thụ được oxygen nên cần Ventilator nhét sâu vào phổi bơm nhiều oxygen vào để phổi hấp thu …là SAI …
Phổi người nhiễm Vũ Hán vẫn hấp thu được oxygen, không đến nỗi cần phải nhét ống vào màn phổi với pressure cao làm cho thán khí bị ép ngược vào máu – giống như tình trạng bạn đưa mũi mình ngửi ống bô khói của xe máy.
Người bị nhiễm Vũ Hán phổi bị yếu vì virus tấn công vào phổi nhưng không đến nỗi KHÔNG hấp thụ được Oxygen
– Phổi bạn hấp thụ được nhưng Hemoglobin mất đi tính năng chuyển máu thì màn phổi dù có hấp thụ được oxygen cũng vô dụng
– Như vậy chúng ta nên tập trung vào Hemoglobin, không tập trung vào phổi nữa.
==============================================
👉Thí dụ dễ hiểu:
– Một người bình thường thì Hemoglobin chuyên chở oxygen được 80% là tốt rồi
– Khi bị Vũ Hán đánh vào Hemoglobin tính năng mất, chỉ chuyên chở oxygen được 50%, gây ngộp thở, tim đau và mệt não …
Nếu chúng ta uống nước đầy đủ và bổ sung Zinc + Magnesium thì tính năng Hemoglobin chúng ta sẽ chở oxygen được maximum 100%
– khi lỡ bị Vũ Hán thì Hemoglobin chúng ta dù mất tính năng chuyên chở 30%, còn lại 70% thì cũng sẽ vượt qua bệnh dễ dàng như ăn cháo..
=================================
Có nhiều bác sĩ Mỹ gửi báo cáo lên Bộ Y tế để xem xét lại cách CHỮA TRỊ CHO ĐÚNG 👉 vì sử dụng sai Ventilator pressure gây nên tử vong quá nhiều người… Và một số bác sĩ ngoại quốc khác cũng đồng lên tiếng chung, nhờ vậy bây giờ các bệnh viện có hướng chữa trị mới rõ ràng, chính xác hơn để cứu người..
📌 Hydroxylchloroquine rất hiệu quả chữa trị Virus Vũ Hán trong lúc này.
📌 Nhiều người tử vong không phải vì Hydroxylchloroquine không hiệu quả nhưng vì các BV sử dụng protocol máy ventilator chưa đúng cách, gây tử vong.
📌 Bây giờ các nhà thương Mỹ đã biết Hypoxemia thì họ sẽ chữa theo cách này – có nghĩa là cho bệnh nhân thở bằng mặt nạ chứ không thọc ống thở vào phổi nữa.
Hy vọng số người chết sẽ bớt dần và nước Mỹ sẽ sớm trở lại bình thường nhanh hơn.
CHÚNG TA ĐỢI XEM SỐ BỆNH NHÂN TỬ VONG VÌ COVID-19 TẠI MỸ CÓ GIẢM THIỂU KHÔNG?
CHIỀU HƯỚNG TỐT CÓ NGHĨA LÀ CÁCH ĐIỀU TRỊ MỚI ĐANG THÀNH CÔNG.
***
*23/04 Hacker Tấn Công WHO, Quỹ Bill Gates cùng Viện Virus học Vũ Hán- Tiết Lộ Chấn Động Thế Giới.


***
*STEVE BANNON lật tẩy mặt nạ của giới
“TINH HOA CHÓ MÁ” Âu Mỹ !Steve Bannon, từng là chiến lược gia giúp Donald Trump thắng cử Tổng thống năm 2016, nhận định về giới được mệnh danh là “tinh hoa” nhưng thực chất là một đám cực kỳ chó má và bất lương của Âu _ Mỹ (giới trí thức hàn lâm, doanh nhân) đã bắt tay ra sao với chính quyền Tàu C. Nhận định Sắc bén, thẳng thừng của Steve Bannon:
“Họ (giới tri thức hàn lâm – tinh hoa tây phương) biết về Dalai Lama và Phật giáo Tây Tạng. Họ biết cả về người Duy Ngô Nhĩ. Họ biết về Pháp Luân Công. Họ biết về Giáo hội Công giáo hầm trú. Họ biết về việc thu hoạch nội tạng sống.
Họ biết tất cả, và rồi họ không quan tâm.
Khi họ gặp gỡ Tập Cận Bình, họ nhìn thấy đó là một anh hùng.
Tại sao ?
Bởi vì, với cách nhìn đó, có nghĩa là họ được nhiều tiền hơn / có nghĩa là giá cổ phiếu của họ cao hơn / có nghĩa là lao động nô lệ rẻ mạc hơn – đúng không nào?
Họ hoàn toàn bị mua chuộc bởi một hệ thống tham nhũng. Họ hoàn toàn không có thẩm quyền đạo đức.
Họ biết tất cả. Dù vậy họ đều chuẩn bị để nhìn, theo một cách khác, là chế nhạo Donald Trump và nói, ồ, ông ta là kẻ hoang dã, ông ta là người gây rắc rối cho hệ thống chỉ biết kiếm tiền và tiền của họ.
Họ ca ngợi Tập Cận Bình, họ ăn tối với Vương Kỳ Sơn. Rồi đây, họ sẽ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về những gì diễn ra tại Mỹ, tại China, tại Hương Cảng bởi vì họ biết tất cả nhưng họ ngoảnh mặt đi, nhìn theo hướng khác!”.
* Steve Bannon là đạo diễn của bộ phim sắp ra mắt, mang tên “Móng vuốt của Rồng Đỏ” (Claws of the Red Dragon)
kể về 2 sự kiện chính: Vụ bắt giữ Mạnh Vãn Chu, giám đốc tài chính Hoa Vi tại Gia Nã Đại,
và các cuộc biểu tình ở Hương Cảng.
Bannon nói về bộ phim:
“Mọi người nên hiểu đây không nói về người dân Trung Hoa – tất cả họ đều là nạn nhân, nạn nhân và nạn nhân. họ là những người dân chăm chỉ, đàng hoàng trên trái đất, và có một thực tế là họ đang phải làm nô lệ… bởi một nhà nước độc tài giám sát & toàn trị. Bộ phim của tôi nói về ĐCSTQ, đó là một tổ chức xã hội đen, hoạt động theo kiểu ký sinh và mafia “.
Nói thêm rằng tại sao các chính trị gia bên đảng Dân Chủ lại ra sức theo đuổi mô thức kinh tế xhcn (nhà nước can thiệp sâu vào nền kinh tế của người dân) bởi vì bản chất con người của chính Dân Chủ và đám tinh hoa ma quỷ vận động hành lang sân sau họ đang kiếm ăn, chính là nhờ kí sinh bám chặt vào mô thức Dân Chủ Xã Nghĩa (nhà nước can thiệp sâu vào nền kinh tế), càng mở rộng được chính sách kinh tế xnch nó, Dân Chủ (cánh tay nhà nước càng nối dài, đám chính trị gia càng tăng thêm quyền lực ) càng có quyền lực đồng nghĩa càng có cơ hội kiếm chác được nhờ ra nhiều quy định, luật lề chằng chịt, bịt mắt, dắt mũi, chèn ép được nhiều người dân bên dưới , càng giữ cho số đông người dân bên dưới ngu xuẩn và nghèo khó bền vững đám này càng có cơ hội ngồi trên ngai vàng & sống kí sinh vào mồ hôi và nước mắt của họ bền lâu hơn. Giờ thì hết thật rồi, hết thật rồi bởi một tay mơ cao bồi Donald J. Trump đâu đâu lên đập đi hết chén cơm kí sinh của cả đám tinh hoa chó má này.
INGODWETRUST
Share fb Hao Le My

Canadian chuyễn bài
Thân kính
TQĐ
***
*Phạm văn Hòa VIẾT CHO NGÀY QUỐC HẬNPhạm văn Hòa(Viết cho Quốc Hận 2020)

Ngày 30-4 lại đáo hạn năm 2020!

Thấm thoát đến nay đã tròn 45 năm của một đời người!

Biến cố 30-4-1975 xảy ra khi hầu hết người lính VNCH đang thời thanh xuân. Thấm thoát đến nay đã tròn 45 năm. Người lính năm xưa nay đã già; vào những ngày trời mây u ám, lại thêm nạn dịch COVID-19 hoành hành nên cảm thấy cô đơn tưởng chừng “ngộp thở”, thì chớ vội nghĩ rằng mình bị . . . mắc dịch! Dù sao chúng ta vẫn may mắn hơn những người hiện sống trong bốn bức tường khu dưỡng lão, hay kẹt cứng trong chuyến hải hành trời biển mênh mông.

Hôm nay Houston trời mưa dầm suốt ngày. Mặc dù tai nghễnh ngãng nhưng tôi vẫn nghe được tiếng mưa tí tách tạt vào khung kính cửa sổ phòng học. Nhìn ra hồ sen sau nhà làm tôi nhớ đến ao sen đầm súng ở quê khi xưa lúc trời mưa, có con cò trắng lêu khêu dò dẫm từng bước in rõ trên nền trời màu tro xám, như bà mẹ quê không quản nhọc nhằn lặn lội nuôi con. Khúc phim ngày xưa thân ái hiện về có lớp lang, cha mẹ, anh chị em, họ hàng, làng xóm, và chiến hữu đã hy sinh tuổi thanh xuân cho đất nước; có hình ảnh người tài xế vận tải của đơn vị đã bỏ mình trong chuyến công tác tiếp tế một quận lỵ nhỏ ở miền Trung, mà tôi là người nhận xác anh cũng vào buổi sáng ảm đạm như hôm nay.

Bao nhiêu biến đổi trong đời đưa đến vận nước nguy ngập như con bệnh đang hấp hối; và 30-4 là tiếng sét kết liễu một chế độ. Hình ảnh cuối cùng ngày 30-4 còn như in trong đầu: buổi họp cuối cùng với vị tướng công thần Nguyễn Khoa Nam; đường phố đầy ắp người đi lên kẻ trở ngược; người vợ lính chờ chồng ngoài ngõ; đứa trẻ khóc trông mẹ đi chợ chưa về . . . Trách nhiệm, bổn phận, gia đình, đồng đội, quần chúng là những cơn gió lốc khai mào trận đại-hồng-thủy mà mỗi chúng ta đã trải qua. Đến nay âm hưởng vẫn còn dù biến cố đã sang trang. Là những nạn nhân trong cuộc chiến mấy ai tránh khỏi vết thương vì chiến cuộc; mà thời gian chỉ có thể làm mờ tỳ vết đã hằn sâu trên da thịt, nhưng không thể tẩy xóa đau thương đóng băng trong lòng.

Bốn-Mươi-Bốn năm qua sau khi cuộc sống ly hương được ổn định, cứ vào ngày này tháng này, người Việt tỵ nạn CS khắp thế giới tổ chức Ngày Quốc Hận để đừng quên căn cước tỵ nạn đau buồn. Riêng năm nay, sẽ không có buổi lễ rình rang như mọi năm vì tình trạng Đại Dịch COVID hoành hành khắp thế giới, nhất là tại Hoa Kỳ đang trong thời cao điểm. Người lính sẽ không có dịp gặp nhau để ôn lại kỷ niệm ngoài trận tiền, trong lao tù, lúc bôn ba hải ngoại và những thăng trầm đời lính. Dù vậy, trong lòng mỗi chúng ta đều khêu nén hương để tưởng niệm thân quyến, bè bạn, chiến hữu đã hy sinh trong cuộc chiến . . . Vậy mà, có sự hy sinh cao như núi rộng như biển thường bị quên lãng cũng như chiếc bóng bên mình mấy khi được nhắc đến. Đó là hình ảnh Cái Cò của người vợ lính ngày sau cuộc chiến 30-4 vừa làm mẹ vừa làm cha thay chồng đang bị đày đọa trong lao tù CS.

Vậy hãy hứa là đừng quên sự hy sinh của Cái-Cò trong ngày 30-4 năm nay!Không có sự hy sinh nào hơn hay kém, lớn hay nhỏ. Cái Cò chính là chiếc bóng âm thầm song hành cùng người lính trong cuộc chiến; và giờ đây là cây gậy để tựa, là ngọn đuốc đêm đêm giúp người-lính-già-xa-quê-hương khỏi bị vấp ngã. Lúc quốc biến, người vợ lính tảo tần buôn thúng bán bưng, chắt chiu để nuôi con nên người khôn lớn, lặn lội qua vùng đèo heo hút gió, sơn lam chướng khí, nuôi chồng trong lao tù để mong còn sống chờ ngày đoàn tụ.

Trong khi bên kia đại dương nơi xứ lạ quê người Cái Cò cũng vất vả không kém, giành dụm từng đồng cắc để sanh tồn nơi vùng đất mới; mượn quê người làm quê hương mình để mong có ngày trở về quê cha đất tổ.

Người đàn bà trong xã hội vốn dĩ bị thiệt thòi, nhưng họ âm thầm câm nín. Đức tính cần cù, chịu đựng là thứ ánh sáng kỳ diệu của người đàn bà Việt Nam. Và, bằng ngòi bút sống động Nguyệt ánh đã kể lại nỗi thống khổ của người vợ lính VNCH trong bài “Cái Cò” sau đây,

“Cái cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo nuôi chồng, tiếng khóc nỉ non
Thương em dạ sắc lòng son
Một thân đơn chiếc, nuôi con thay chồng

Bàn tay ai tốt vàng rồng
Bàn tay em nứt, máu hồng tuôn rơi
Nhìn nhau muốn nói vạn lời
Mà tim se thắt rối bời tâm can

Cái cò ngày nay, không còn gánh gạo
Gạo đã thành, một quá khứ xa xôi
Cái cò ngày nay, xuống biển tìm mồi
Ngô sắn khoai sùng, ăn cầm chừng nước mắt tuôn rơi”

“Cái cò lặn lội bờ ao
Bán giọt máu đào, nuôi dưỡng đàn con
Thương em lội suối trèo non
Vùng Kinh Tế Mới, nuôi con thay chồng

Biển dâu đã hóa ruộng đồng
Nhà tan nước mất, vợ chồng chia ly
Chồng đi cải tạo không về
Vợ đi tay cuốc, tay cày đất hoang

Cái cò ngày nay, mơ tìm chén gạo
Giọt máu đào dành để bán nuôi con
Cái cò ngày nay, gối mỏi chân mòn
Vai gánh vai gồng, đi thăm chồng cách núi ngăn non”

“Cái cò lặn lội bờ đê
Đói khổ trăm bề, nước mắt đầy vơi
Thương em tuổi mới đôi mươi
Vì cơn quốc biến, hoa trôi hương tàn

Chiều trên quốc lộ kinh hoàng
Chồng em tuẩn tiết, máu tràn như sông
Chồng em chiến sĩ anh hùng
Vì dân chiến đấu, thác cùng muôn dân

Cái cò ngày nay, đã thành góa phụ
Tay dắt mẹ chồng, tay dắt đàn con
Muốn về làng quê, quê cũng không còn
Giặc bắt lên rừng, đi vào vùng chướng khí Lam Sơn”

“Cái cò lặn lội bờ mương
Vét cống đào đường, gió rét lạnh căm
Chồng em giặc bắt biệt tăm
Tù Nam Tù Bắc, biết thăm nơi nào

Một đêm gió lộng mưa gào
Được tin anh đã đi vào thiên thu
Chồng em chết giữa ngục tù
Khổ sai đói rét, Cộng thù giết anh

Cái cò một thân, lên vùng đất lạ
Đến trại tù, tóc quấn vành tang
Đếm từng mồ hoang, máu lệ hai hàng
Đau xót cho chồng, không mộ phần, không khói, không nhang.”

(Trích “Cái Cò” của Nguyệt Ánh)
* * *
Hãy ngược dòng thời gian, xưa kia Con Cò là chân dung bà Mẹ Việt Nam!
Thân cò lặn lội bờ ao,
Đêm đêm lặn lội kiếm mồi nuôi con (Ca Dao),

Thuở ấy, người nông dân rất gần gủi với Con Cò. Hình ảnh người nông dân dắt trâu kéo cày theo sau là đàn cò bay lượn trên thửa ruộng “thẳng cách cò bay”, trong khung cảnh thanh bình lòng người phơi phới. Dáng cò mảnh khảnh, bộ lông trắng muốt ta chợt liên tưởng đến dáng vẻ người mẹ, người vợ. Hình ảnh Con Cò trắng trên bờ ruộng vào lúc trời mây u ám nói lên đức tính chịu thương chịu khó, chăm chỉ, cần cù của người phụ nữ Việt Nam:

Cái cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non . . .
Cái cò là cái cò con
Mẹ đi xúc tép, để con ở nhà . .. .

Giờ đây, dưới cung điệu của Nguyệt Ánh, “Cái Cò” chẳng những thoát ngoài khuôn thước của bức tranh thủy mạc, mà còn là chi tiết lịch sử mà người vợ lính miền Nam Việt Nam trong thời ly loạn đã gánh chịu. Mấy ai đánh giá sự hy sinh của con người bằng đơn vị đo lường, vì tự nó vô giá: cao hơn Thái Sơn, rộng hơn Nam Hải. Nếu ta chiêm ngưỡng nét oai nghi của đại bàng, dũng mãnh của chúa sơn lâm, uy vũ của kình ngư; thì hãy đừng quên hình ảnh diệu hiền như từ mẫu, tận tụy như dã tràng và đẹp như thiên thần của Cái Cò, đã và đang là chiếc bóng bên chồng khi khốn cùng hay lúc tuổi già bóng xế.

30-4 năm nay đánh dấu 45 năm Quốc Hận, ngoài nén hương lòng tưởng niệm Quân Dân Cán Chính đã hy sinh trong cuộc chiến hay đã bỏ mình trên đường tìm Tự do; xin hãy đừng quên “Cái Cò” đã đóng góp vào kho tàng văn học, quân sử và lịch sử Việt Nam Cộng Hòa thân yêu . . . mà lâu nay bị quên lãng.

Phạm văn Hòa
(Viết theo cảm xúc ca khúc “Cái Cò” của Nguyệt Ánh – vào lúc COVID-19, 2020)
Cái Cò (Quốc Hận 30-4)
***
*GIỚI THIỆU NHỮNG THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*TRẦN QUỐC BẢO*VÕ ĐẠI TÔN*TRẦM VÂN*
*NGUYỄN VĂN LẬP*DOÃN THƯỜNG*NGUYỄN NHƠN*BD NGUYỄN THỊ NGOAN*THÁI HUY*
*BÍCH TRÂN*M.Đ*THA NHÂN*Đ.T*Ý NGA*LƯU HOÀI*HOÀNG LANG*NHƯỢC HUỲNH*TÍM*HỒ NGUYỄN*SÔNG THU*NHẬT HỒNG NGUYỄN THANH VÂN*TRỊNH CƠ*LIÊU XUYÊN*DUY ANH*CAO MỴ NHÂN*NHẤT HÙNG*PHƯƠNG HOA*MAI XUÂN THANH*LÝ ĐỨC HUỲNH*KIỀU PHONG*
***
*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢO
Nuốt Hận
Thơ Trần Quốc BảoTháng 4 năm 2020

Tại thời thế, hay tại ta?
Giữ nước nước mất! Giữ nhà nhà tan!
Cúi đầu nuốt hận, mà than,
Đành dâng Tổ Quốc Giang San cho Trời!

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của Tác Giả:
quocbao_30@yahoo.com
***
*THI SĨ VÕ ĐẠI TÔN (HOÀNG PHONG LINH)
Máu hòa chung Biển Đông

Tưởng niệm Quốc Hận-

– Kính dâng lên hương hồn hơn nửa triệu đồng bào đã tử nạn trên biển Đông, mong vượt thoát chế độ cộng sản VN, mưu tìm Tự Do sau cơn Quốc Nạn 30 tháng Tư Đen 1975.

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)
1.
Hồn ai đó ?
Chập chờn trên khói sóng
Dòng máu tươi theo nước chẳng hòa tan.
Hồn ai đó ?
Vạn tinh cầu chao bóng
Đảo ghềnh xa còn vọng tiếng kêu than.
Hãy về đây – trên sóng nước dâng tràn
Chung tiếng khóc nghẹn đau cùng Dân Tộc.
Hồn ai đó?
Đã lìa xa Tổ Quốc
Vẫn còn ôm sông núi xuống mồ hoang.
Tiếng oan khiên từ đáy vực còn vang
Hay chìm đắm giữa khơi ngàn sóng dữ ?
Mảnh thuyền tan, bập bềnh trôi viễn xứ
Biết về đâu ? Hồn phiêu bạt nơi đâu ?
Thân cá Hồi tan tác đã chìm sâu
Không tìm thấy lối quay về chốn cũ !
Giữa trùng khơi vang tiếng cười dã thú
Hải tặc giằng co thân xác – kinh hoàng.
Tiếng Mẹ kêu, dòng máu chảy đầy khoang
Tay vời níu đàn con run khiếp sợ.
Biển lạnh chiều hoang, trần gian nín thở,
Vòng tai ương kiếp nạn đến vô cùng.
Hồn ai đó ?
Bờ Tự Do bốn hướng, cõi mông lung
Tìm đâu thấy – giữa muôn trùng đen thẳm ?
Tiếng kêu “Trời!” trước phút giây chìm đắm
Biến tan vào giông bão, thét trùng dương.
Vực mồ sâu thịt rã máu còn vương
San hô trắng hay là xương ai trắng ?
Dòng tóc đen bám ghềnh xa hoang vắng
Thành rong rêu sẫm tím một màu tang.
Hồn ai đó ?
Chiếc thuyền Không Gian
Trôi về Vô Tận.
Bánh xe Thời Gian chuyển ngàn uất hận
Chập chờn mấy cõi U Minh.
Lịch Sử nghìn thu trang giấy rợn mình
Ghi chép lại phút kinh hoàng Vượt Biển !

2.
Hồn ai đó ?
Đảo hoang sơ, ai về đây khấn nguyện
Mộ bia tàn, ai thắp nén hương dâng ?
Nơi Ba-Đình vui chuốc rượu Vô Thần
Cười nghiêng ngả mừng reo hò chiến thắng !
Đồng ruộng phơi bày xương trắng
Oan khiên máu lệ thành sông.
Bao thây vùi trong sóng nước biển Đông
Còn sót lại mấy hoang tàn di tích ?
Hồn ai đó ?
Đảo xa xôi mộ phần cô tịch
Giấc ngủ chẳng bình an.
Họ còn theo, cố phá đập tan
Để tô hồng chế độ :
• “Chủ nghĩa huy hoàng, không ai chối bỏ
Không có người vượt thoát để tồn sinh !!!” (*CSVN tuyên truyền)
Nhưng bia đời như nắng rọi bình minh
Luôn soi rõ từng vết sâu tội ác
Của loài dã tâm với ngôn từ khoác lác
Đang tôn thờ chủ thuyết lai căng.
Hồn ai đó ?
Từ bao cõi vĩnh hằng
Xin về đây chứng kiến.
Tấm lòng chúng tôi, trọn đời Tâm Nguyện
Chí bền gan, xin vẹn Nghĩa Tình.
Dù ngăn cách Tử Sinh
Giữa hai bờ Nhật Nguyệt.
Dù có ai phá tan mộ huyệt
Đến nghìn sau hồn mãi còn đây.
Nhìn trùng khơi sóng nước dâng đầy
Gửi mơ về cố quốc.
Hồn vẫn sống trong lòng Dân Tộc
Vì hai chữ Tự Do.
Chiều GALANG bão tố sóng to
Hay tĩnh lặng trăng rơi thềm đá.
Sáng PINANG nắng xuyên rừng lá
Hay đêm vờn tiếng hát nhân ngư.
Hồn mãi còn đây, dù bia mộ hoang vu
Không tên tuổi – sá gì tên với tuổi !
Dù xác thân đã hòa chung cát bụi
Biển Đông còn – HỒN MÃI SỐNG THIÊN THU!

VÕ ĐẠI TÔN (HOÀNG PHONG LINH)
***
*THI SĨ TRẦM VÂN***
*Mũ Đỏ Nguyễn văn Lập
Lục bát lưu vong

(Đời ta một cánh dù vong quốc
Bay giửa quê người nhớ cố hương)
Theo ta qua đến chốn này
Hồn thơ chưa hết tháng ngày tã tơi
Nồi sầu viễn xứ khôn nguôi
Thương ta, có xót những lời đau không?
Cùng ta, lục bát lưu vong
Nửa đau vận nước, nữa mong ngày về
Bao năm hồn thức não nề
Bao đêm không ngũ mơ về quê hương
Em còn réo rắt tơ vương?
Thanh âm vọng nhạc thiên đường, mê cung
Vì ta, em đã vẫy vùng
Vào sanh, ra tử, đã cùng cuộc chơi
Thương ta chinh chiến một thời
Những năm tù ngục, cuối đời, tha hương
Mờ nhân ảnh, vẫn khói sương
Quê hương còn đó, nỗi buồn canh thâu
Vì em, ta mang nổi sầu
Bao lâu chồng chất, bấy lâu bạc đầu.
————- Nguyễn văn Lập
***
*NỮ SĨ BD NGUYỄN THI NGOAN
Quà cho Anh

Từ ngày nhận được thư Anh
Đắn đo lo lắng, ba cân phần quà.
Thêm vào rồi lại bớt ra,
Món nào ấp ủ tình xa đậm đà.
Gởi Anh đôi bốt Bốt Bata ,
Ấm chân vững bước đạp chà gốc gai
. Gởi Anh bánh thuốc rê cay,
Đốt ý thức hệ thành mây phiêu bồng.
Đốt giai cấp đốt Hồ ngông,
Lênin, Các Mác theo giòng khói tuôn.
Gởi Anh bánh tổ đổ khuôn,
Bền lòng chặt dạ, giữ đường kiên trung
Bao nhiêu đau đớn hãi hùng
Xin Anh hãy nhớ Em chung mối sầu.
Gởi anh chiếc nón phết dầu
Che mưa, đỡ nắng, làm gàu, làm thau
Gởi anh đường cát trắng phau
Dịu niềm cay đắng, nâng cao tinh thần.
Gởi Anh tập giấy trắng ngần,
Gởi niềm tâm sự lời gần ý xa.
Gởi Anh chiếc áo bà ba,
Quê hương nhuộm đỏ cửa nhà nát tan.
Gởi thêm Anh chiếc áo hàn,
Đông về ấp lạnh hè sang gối đầu.
Gởi thêm mấy chiếc khăn hầu,
Lót vai gánh nặng quấn đầu trời sương.
Muối vừng muối xả thêm đường,
Mặn mòi tình nghĩa yêu thương ngọt ngào.
Đậu tương một hũ thêm vào,
Anh em thân ái yêu nhau kiếp tù.
Thương Anh thêm lọ dầu cù,
Nhức đầu, trúng gió, đêm thu một mình
Ba cân đã đủ vừa xinh,
Thư mình Em thế tấm hình vợ con,
Nhắn Anh còn nước còn non,
Còn tình còn nghĩa ta còn gặp nhau.

Bình Dương
Nguyễn thị Ngoan
**
Đoàn quân âm thầm

Có đoàn quân nào âm thầm,
Mà dũng cảm bền gan.
Có đoàn quân nào hiên ngang
Mà dịu dàng đằm thắm.
Từ rừng sâu núi thẳm,
Tận mũi, vịnh, cù lao,
Từ chót vót non cao,
Đến đảo xa bủa sóng.
Không thiết giáp, cà nông
Mà chỉ có tấm lòng chung thủy.
Không học trường Võ Bị,
Mà xuất quỉ, nhập thần
Từ hốc hẻm xa gần
Đều có bước chân đặt để.
Không học trường Đồng Đế
Mà chẳng nệ sình lầy.
Văn thư, tài liệu đủ dầy
Không một ngày Hành Chánh.
Đêm ngày di hành đạt mức
Không qua Thủ Đức, Quang Trung,
Không Hải, Lục, Không quân,
Mà mọi vùng xông xáo.
Đâu màn: Lào Kay, Trảng Táo
Chẳng ngại: Suối Máu, Đầm Dơi,
Dù: Đá Bạc mù khơi,
Mặc: nắng trời Thanh Hoá
Sá gì Phú Yên sỏi đá,
Bất chấp Mộc Hoá muỗi mòng.
Trèo đèo, lội suối, giang sông.
Vác, mang, đội, xách, gánh, gồng, thồ, khuân.
Hồng trần bạc mái đầu xanh,
Trắng ngà mắt biếc, long lanh lệ vàng.
Từ ngày giặc dữ ngập tràn,
Bỏ kim, bỏ bút, bò đàn, bỏ trâm.
Nhập vào đoàn ngũ âm thầm
Không lương, không chức, không diễn văn, dàn chào,
Không mai vàng, mai bạc, không sao
Chiến trường trang bị: thanh tao nụ cười.
Dấn thân, xuất trận một thời
Bể yên sóng lặng bây giờ, là ai?

Bình Dương
Nguyễn Thị Ngoan
***
*THI SĨ LƯU HOÀI
Kính gởi nhà thơ Ý Nga
Xin cám ơn và chia sẻ nỗi đau của quê hương
trong Tháng Tư Buồn với bài thơ:

NƯỚC MẮT
Vốn dĩ sinh ra từ cát bụi
Làm người sao tránh khỏi đau thương
Cuộc đời bể khổ luôn dàn trải
Vẫn mãi còn đầy giọt lệ tuôn.

Nắng úa thu tàn tuần tự đến
Xuân qua, đông hết lại trôi mau
Bốn mùa năm tháng đời cay đắng
Nước mắt tràn đầy lớp bể dâu.

Nhớ lại muôn nhà bên bếp lửa
Gia đình vui vẻ tiếng reo cười
Giờ đây nước mắt thêm chan chứa
Ràn rụa ứa trào tận bể khơi.

Biết nói làm sao bao cảnh sắc?
Đến nay nước mắt ngập sương chiều!
Nỗi đau chưa dứt sầu ly biệt
Xin hãy trao nhau lời dấu yêu.
***
*NỮ SĨ Ý NGA41 NĂM BIỆT XỨ
Tuổi hăm mốt con đi, còn rất trẻ
Ba dạy rằng: “Cố gắng sống thành nhân
Tự tu thân, đạo nghĩa phải thấm nhuần
Đem may mắn chia đều người bất hạnh!”

Trời vô tận, thuyền bấp bênh mỏng mảnh
Bao thuyền nhân phải đối diện tử thần
Nhà xa dần, nước ngọt cạn, khát thân
Thêm hải tặc ngoại nhân vây cướp, đánh…

Rời đất Mẹ con lênh đênh trốn lánh
Xa Thái buồn, tìm đất Ý thọ ân,
Đêm khóc con, ngày tự học đánh vần
Con bập bẹ tiếng xứ người, lưỡi gỗ.

Tuổi sáu mốt không còn ai dạy dỗ
Ba về trời, Má bệnh: bại liệt thân
Miệng gọi thăm, chia an ủi ân cần
Thương quốc nạn cản chân người di tản.

Còn cộng sản bạo tàn, còn ly tán,
Với vô thần ai cũng phải gian nan
Canada nghe ta thán dặm ngàn
Ách khổ nạn toàn dân cùng ai oán!

Việt, Thái, Ý, Canada: lắm bạn
Chẳng ai thân nên cay đắng ngập tràn
Sao ngọt ngào khi Quốc Hận? Triệu dân
Cũng đau đớn như thuyền nhân tỵ nạn!
Ý Nga, 21.4.2020
***
*
***
*XIN TRI ÂN NGƯỜI

Cảm tạ thân tình bác Nguyễn Nhơn
Cho xem tre mọc thật xanh rờn
Bao quanh non nước từ bao thuở
Tú khí Việt Hồn mãi sắt son.

Nhưng thực tình ra khó nói hơn
Bởi nhiều sự việc đã như sờn
Gìa thời mất sức không sao đỡ
Trẻ lại ham chơi khó nhớ ơn

Tuy nhiên vẫn ước một ngày nao
Thế nước lòng dân sẽ vượng cao
Dựng lại quê xưa đang rách nát
Vậy chung tay nắm hỡi đồng bào !

Thái Huy 4/19/20
**
*Ừ THÁNG TƯ

Tiếng gọi đã quen ừ : Tháng Tư
Đường trường cấp chạy gối đau nhừ
Quay lui chột dạ văng ông cụ
Ngó tới bực mình chửi tổ sư
Nay đã bảy lăm dân ở tạm
Xưa vừa ba chục bọn di cư
Tức cười khó nói vì sao vậy,
Mất nước đành đeo cảnh khổ dư.

Thái Huy 4/19/20

* CHÍ CẢ

Kính tặng thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh, cựu giáo viên
trường CĐVH/NT Nghệ An.Bị tà quyền VC kêu án tù
11 năm vì tội yêu nước, đã dạy bài hát TRẢ LẠI CHO
DÂN cho các em học sinh. Kính mời đọc thơ con cóc:

Vì nước vì dân phải dấn thân
Hy sinh tủi nhục khổ muôn phần
Mong ngày rạng rỡ cho dân tộc
Ước phút vinh quang với thế nhân
Bán nước quân gian xưng giải phóng
Thương nòi bậc thánh bị giam cầm
Nguy nan, hiễm họa đành cam chịu
Tổ quốc muôn đời tạc nghĩa ân
M.Đ

* BỐN LĂM NĂM RỒI HỎI NGƯỜI CÓ TIẾC?!
BỐN mươi năm ấy đủ thay ca?
LĂM cộng thêm tô rõ ác ma!
NĂM nữa lại càng lòi mặt quỉ
RỒI ra chỉ thấy đúng tên tà
HỎI xem cho biết hồ hay sói
NGƯỜI đó họ kêu lão Cáo Già!
CÓ tật đạo văn tự gọi: Bác
TIẾC thay Đất Nước thời mạt mà!!
Tha Nhân
Camthành Apr 21, 2020

GIỌT LỆ THÁNG TƯ!
GIỌT than giọt oán giọt bùi ngùi
LỆ nén trong tim cứ sụt sùi!
THÁNG nghiệt oan dành thân nhược tiểu.
TƯ gần nửa kỷ Nước đen thui!!
Tha Nhân
***
*THI SĨ NHẤT HÙNG*****Bài xướng

CĂN CHÒI NGOẠI Ô
Thích quá căn chòi ở Lái Thiêu
Bên con rạch nhỏ cá tôm nhiều
Chiều bông bí luộc dầm tương ớt
Sáng đọt lang xào chấm muối tiêu
Nắng nhạt trời trong chăm luống cải
Trăng thanh gió mát vịnh thơ Kiều
Khi thì xướng hoạ cùng tri kỷ
Hạnh phúc trên đời chỉ bấy nhiêu
Hoàng Lang

Bài họa 1
CĂN CHÒI NGOẠI Ô
Sài Gòn tháng hạ nắng như thiêu
Xuống ở vườn quê sẽ mát nhiều
Mướt rượt cau trầu bên gốc ổi
Non tươi hành hẹ dưới giồng tiêu
Khi mâm bánh quế nhìn anh Cuội
Lúc ấm trà sen lẩy đoạn Kiều
Gửi gắm năm vần cho bạn hữu
Đời người được vậy có bao nhiêu
Nhược Quỳnh

Bài hoạ 2
CĂN CHÒI NGOẠI Ô
Cái nóng Sài Gòn ngỡ lửa thiêu
Về quê Chợ Búng khoẻ hơn nhiều
Đào ao thả cá trồng rau nhúc
Vét rãnh xây hồ tưới gốc tiêu
Rạch nhỏ quăng cần câu cá ngát
Cây cao mắc võng đọc câu Kiều
Đời người ngẫm lại không bao chốc
Thử hỏi ngày nhàn đếm được nhiêu
Hoàng Lang

Bài họa 3
CĂN CHÒI NGOẠI Ô
Đô thành gác trọ tựa lò thiêu
Trốn dịch về quê thoải mái nhiều
Dưới rạch giăng câu chờ bắt cá
Trên bờ xới đất đợi trồng tiêu
Trăng tàn đọc sách bàn Kim Trọng
Nắng xế làm thơ vịnh Thúy Kiều
Cứ mãi lo tranh danh đoạt lợi
Mai nầy tích lũy có là nhiêu?
Bích Trân
Bao nhiêu (thơ cổ phong)
Tháng Tư(*)đến nửa bụng buồn “thiêu”
Sắp bốn lăm năm lệ chảy nhiều
Mạt lộ ly hương thù vẫn nặng
Cùng đường biệt xứ hận chưa tiêu
Quê người lạc nghiệp ngày mần biển
Đất khách an cư tối đọc Kiều
Cố quốc ngày về chờ đợi “quãi”
Trời còn ghét bỏ tới bao nhiêu ?!
Tím April/20/2020
(*)
***
*CÕI RIÊNG TƯ

Căng võng nằm khênh nhắp gío say
Mưa nào sợ giột ngửa dang tay
Uống no sương sớm trăng vừa lặn
Thả bộ chiều rơi nắng hết gay
Ao tắm dìm thân dòng nước mát
Cá ăn sướng miệng bát canh đầy.
Tiên ông khó sánh nay bằng tớ
Gác chéo chân lên thiếp ngủ ngay.
Thái Huy 4/20/20

(Góp bài họa vần với nhà thơ Thái Huy)

BÌNH YÊN MỘT CÕI
Mình ta một cõi cứ vui say
Gió mát răng thanh võng lắt lay
Kẻo kẹt đong đưa chiều nắng gắt
Lâng lâng nhẹ nhõm tối men say
Buông cần bắt cá xơi qua bữa
Thổi gạo thành cơm bỏ bụng đầy
Bát ngát tình quê hồn dưới nội
Chiều trôi lặng lẻ ngắm cò bay
M.Đ

Khôi hài đen (thơ cổ phong)

Ngất ngây
Quẳng gánh lo đi(1)hút, uống say
Cùng anh kép sáu chín(69)xong lay(*)
Lên yên hì hục vui mừng ngập
Nước đại hung hăng sướng ngất ngây
Phách tán trời ơi rên lớn tiếng
Hồn phi đất hởi hưởng đong đầy
Đầu thanh nhàn hạ không lo nghĩ
Bịnh dịch “cô Vi” : gởi gió bay
Tím April/20/2020
(1)sách học làm người của ngài Dale Carnegie (quẳng gánh lo đi mà vui sống)
(*)”lay” tiếng lóng Mỹ (làm tình)
***
*NỖI HẬN CĂM…

Nhẫm tính ngày qua tháng lại năm,
Đêm buồn trăn trở gác tay nằm.
Cuộc đời vong quốc đành… cay đắng,
Giấc mộng phục hưng đợi… bặt tăm !?
Đất khách ngậm ngùi lòng héo hắt,
Quê nhà thương nhớ mắt xa xăm !
Nơi đây nghìn dặm thân lưu lạc…
Nhỏ lệ sầu theo nỗi hận căm !

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân

THƠ HỌA

LẠNH CĂM CĂM…

Từ ngày đến Mỹ đã bao năm
Sáng xỉn chiều say tối lại nằm
Vóc dáng gầy còm như nhánh trúc
Thân hình ốm yếu tựa cây tăm
Chiều chiều ghé quán ôm bầu rượu
Tối tối vô chùa lắc ống xăm
Ở tạm ga ra không máy sưởi
Đông về gió bấc lạnh căm căm !
Đ.T
***

THƠ HỌA

*XIN TRI ÂN NGƯỜI

Cảm tạ thân tình bác Nguyễn Nhơn
Cho xem tre mọc thật xanh rờn
Bao quanh non nước từ bao thuở
Tú khí Việt Hồn mãi sắt son.

Nhưng thực tình ra khó nói hơn
Bởi nhiều sự việc đã như sờn
Gìa thời mất sức không sao đỡ
Trẻ lại ham chơi khó nhớ ơn

Tuy nhiên vẫn ước một ngày nao
Thế nước lòng dân sẽ vượng cao
Dựng lại quê xưa đang rách nát
Vậy chung tay nắm hỡi đồng bào !

Thái Huy 4/19/20

From: Nhon Nguyen: XA XƯA NỖI NHỚ
-Thơ Thái Huy và Thơ Họa

Lũy tre xanh ngát xóm thôn còn
Xã tắc vững bền giữ nước non
Mai Xuân Thanh
Lũy Tre Làng Việt Nam
Thân tặng
Nhóm Đồng Tre Xanh

Nước Viêt ta từ ngày lập quốc
Lũy tre tiêu biểu thôn làng Việt Nam
Truyền thống ” Phép vua thu lệ làng “
Tinh thần tự trị thôn làng dân ta
” Luật vua dừng lại ngoài lũy tre làng “
Theo truyền thống ” cái đình ” làng ta
Đình là nơi kỳ hào, hương lý
Họp dân bàn việc làng, việc nước
Lũy tre làng biểu lộ ý chí
Bên trong tự phòng, tự quản
Bên ngoài chống xâm lăng
Kể từ ngày hồ tinh cọng sản cướp nước
Dựng lên nền vô sản chính chuyên
Truyền thống tự trị thôn làng lạc mất tiêu
Ngày nay nơi hải ngoại lưu ly
Tuổi trẻ nước Việt nung nấu truyền thống
Dựng lại Lũy tre làng Việt Nam
Mong cho Đồng Tre Xanh mau phát triển
Gây hứng khởi cho tuổi trẻ trong nước
Kết hợp Đồng Tre Xanh thành Lũy tre làng
Bên trong triệt hạ nội gian cọng sản
Bên ngoài chống tàu xâm lăng
Chúc cho tuổi trẻ nước Việt
Nòi giống hùng cường Lạc Long
Kiên trì ” Chân cứng, đá mềm “
Đoàn kết dựng lại Quê Nhà Tiên Long

Nguyễn Nhơn

Họa : Tre Già Măng Mọc

Lũy tre xanh ngát xóm thôn còn
Xã tắc vững bền giữ nước non
Bà Triệu, Anh Thư xưa má phấn
Nữ Vương lẫm liệt thuở vàng son
Bốn ngàn Văn Hiến yên bở cõi
Mười Tám Vua Hùng ổn thế đòn
Lịch sử huy hoàng, không thể dại
Lần trang quốc sách, mới nên khôn !

Mai Xuân Thanh
Ngày 19/04/2020

PHUONGHOA <phuonghoa918@gmail.com>

MĂNG VẪN MỌC
(Kính họa bài Xa Xưa Nỗi Nhớ của huynh Thái Huy)

Tre tàn măng mọc vẫn luôn còn
Việt Quốc anh hùng giữ núi non
Tự cổ trùng trùng gương trí dũng
Chí kim lớp lớp tấm lòng son
Nghìn năm Tàu tặc luôn hà hiếp
Vạn lớp dân Nam mãi trả đòn
Đừng nản! Bảy Lăm do bí thế!
Thời này tuổi trẻ rất lanh khôn!

Phương Hoa – Apr 19th 2020

Phong Lãng <lydacquynh@gmail.com>
Xin có bài họa vận chia sẻ nỗi niềm cùng anh THÁI HUY.

NGẪM SUY LỊCH SỬ
Đất nước và tre mãi vẫn còn
Tương lai góp sức dưỡng măng non
Trau dồi trí tuệ nên sành sỏi
Rèn luyện tâm hồn giữ sắt son
Nô lệ thoát tròng,xương máu chảy
Tự do trả giá,chịu roi đòn
Ngẫm suy lịch sử bao thành bại
Thiên địa nhân hòa vượt dại khôn.
Lý Đức Quỳnh
****
Thân tặng cô Tím mới quen bài thơ tôi mới sáng tác, tạm gọi CÔ THẮM cho vui:
Tím đọc xem!
HN

CÔ THẮM VỀ LÀNG
Mừng vui cô “Tím” mới về làng,
Chim chóc đu cành thỏ nhảy hang.
Xoài bưởi mận đào đưa đẩy đón,
Hồng lan huệ cúc tiếp hân hoan.
Nắng gieo thắm thiết tung mềm dáng,
Mây lửng lờ trôi ẻo lả hàng.
Ngực ưởn môi cong thềm bước xuống,
THẮM buông mắt biếc dáng vinh sang.

HỒ NGUYỄN (20-4-2020)
Dạ con con đội ơn ngài thi vương Xua Ho (Ho Nguyen) tặng bài thơ “cô Thắm” hay quá trên cả tuyệt vời dạ con cố gắng kính cẩn họa lại nghen :

Khôi hài đen (thơ cổ phong)
Khóc rống
Coi kìa cô Thắm bự “môn làng”
Nhủ đại eo thon hấp dẫn hang
Nguyệt thẹn hoa nhường thèm “sáu chín”(69)
Chim sa cá lặn thích “giao hoan”
Tây Thi tức giận âm thầm : bại
Đắc kỷ ghen hờn lặng lẻ : hàng
Ấm ức Điêu Thuyền buồn khóc rống
Thua nàng “thôn nữ” đẹp cao sang
Tím April/20/2020
***
THI SĨ KIỀU PHONG

SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI QUÝ VỊ GHÉ THĂM & SHARE

*LINKS: SACHILECHANNEL

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ/videos?disable_polymer=1

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ?disable_polymer=true

*LINKS: MAI ĐẰNG CHANNEL

https://www.youtube.com/user/eastwood4real/featured?