Kinh nghiệm gia đình 3 người tự chữa khỏi covid-19

* Kinh nghiệm gia đình 3 người tự chữa khỏi covid-19

*BẢN TIN NỔI BẬT HÔM NAY:

1-BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT

2-CLIPS QUAN TRỌNG:

3-THÔNG BÁO:

Tham Dự Khoá Sư Phạm Việt Ngữ Và Nhận Chứng Chỉ Của Đại Học California State University, Long Beach

4- BẢN TIN QUANG TRỌNG

* Kinh nghiệm gia đình 3 người tự chữa khỏi covid-19
* BS Phạm Hiếu Liêm (Henry Ford Hospital, Michigan):Kết quả khả quan về Hydroxychloroquine trên 2,541 bệnh nhân
* Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh: COVID-19: Đợt sóng thứ nhì hay thứ nhất?
* Một bài viết mà các báo chí Mỹ không muốn đăng tải
* Tôi là người da đen và tôi là người dân chủ
* ÔNG MAY HAY ÔNG GIỎI?
* ĐIẾM NHỤC GIA PHONG
* Bí mật mua sắm & bảng giá của Costco
* AI ĐẦU CƠ TIN VỊT VÀ ĐỂ LÀM GÌ ?

*KÍNH MỜI GHÉ THĂM WEB MỚI
https://hangoc2020.blogspot.com/
**
*MỜI NGHE NHẠC CHỌN LỌC:
Vầng Trăng Xế Bóng Nhạc & Lời: Yên Sơn – Ca sĩ: Phương Trần – Proshow: Tony Phước

* THƠ TRUYỀN THỐNG KIỀU HÙNG

Của LÂM HOÀI VŨ * Trình bày: THÀNH HƯNG
**
RELAX MỜI XEM TUYỆT VỜI:

**
*TRUYỆN NGẮN CHỌN LỌC

* Thằng chồng Việt Kiều của tôi !
* Cô lang giẫm
* Nhà Tôi Nam Kỳ

**
6-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*TRẦM VÂN * THANH THANH * LÝ ĐỨC QUỲNH *
*ĐỖ CÔNG LUẬN * ĐINH QUÂN * TRẦN QUỐC *
*BÌNH DƯƠNG NGUYỄN THỊ NGOAN * THÍCH THANH TUỆ *Ý NGA * ĐẮC TÀI * MINH LƯƠNG * SA CHI LỆ *

***
7DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

* HỒNG VÂN * MINH THÚY * ĐỨC HẠNH *
* TRỊNH CƠ * CAO MỴ NHÂN * HỒ NGUYỄN *
*LÝ ĐỨC QUỲNH * CHU HÀ * TÍM *

***
*BIẾM-MINH HỌA
*

***
*THÔNG BÁO

Tham Dự Khoá Sư Phạm Việt Ngữ Và Nhận Chứng Chỉ Của Đại Học California State University, Long Beach

***

* 3– BẢN TIN QUANG TRỌNG

* Kinh nghiệm gia đình 3 người tự chữa khỏi covid-19
Các bạn thân mến?

Khi viết cho các bạn email này, tôi đang bình phục sau khi bị lây nhiễm covid-19 khoảng hơn 2 tuần.
Khoảng tuần cuối tháng Sáu, vợ tôi đi chơi với cô em (bị dương tính) mà không biết, một phần là vì không có triệu chứng thông thường. Dĩ nhiên, vợ tôi đem covid về nhà và lây cho tôi và cô con gái. Ở nhà tôi có 6 người. Ba người bị, ba người không.
Sau đây là một vài kinh nghiệm để chia sẻ với các bạn:
– Không phải triệu chứng covid đều giống nhau ở mọi người. Vợ tôi chỉ bị nhức mình, không ho, không sốt. Tôi và con gái cũng không ho, nhưng bị sốt..
– Khi bị nhiễm, tôi và con gái bị mất khướu giác dần dần. Trong tuần đầu, tôi không ngửi được mùi thuốc trừ muỗi (OFF) như trước. Tôi cứ tưởng là thuốc hết hiệu nghiệm!!! Từ từ tôi bị mất vị giác. Không muốn ăn và cơ thể yếu dần.
Chúng tôi làm gì để chữa? Dĩ nhiên là không có thuốc, nhưng qua kinh nghiệm của người bà con, cũng bị nhiễm và đã khỏi, sau đây là những gì chúng tôi làm:
– Dĩ nhiên là đeo khẩu trang và sống cách ly. Đây là lúc buồn nhất trong nhà, nhất là khi ăn, mỗi người một góc. Giữ vệ sinh tối đa. Người bị bệnh dùng phòng vệ sinh riêng, ngủ riêng.
– Mỗi ngày uống 1,000 mg Vitamin C, một viên 50mg Zinc. Và chỉ uống Tylenol khi bị sốt và để bớt nhức mỏi.
– Uống nhiều nước. Tối thiểu 2 lít nước để lọc cơ thể.
– Ăn cam, quít, trái kiwi để có vitamin c. Đừng uống nước cam bán sẵn ngoài chợ, vì có nhiều đường, sẽ làm cơ thể mất nước.
– Chúng tôi còn nấu gừng, nghệ và chanh để uống (cho ấm cơ thể).
– Mỗi tối, trước khi đi ngủ, chúng tôi nấu gừng, xả để xông. Tuy chúng tôi không bị về hô hấp, nhưng con gái tôi (có lẽ bị nặng nhất) sau hai tối xông, nó khỏe lại. Bây giờ, nó đã hồi phục khoảng 90%.. Nó đã ngửi được chút đỉnh. Tôi thì chưa.
Sau cùng, phải giữ vững tinh thần. Để chuẩn bị tinh thần, hãy nghĩ đến sự chết. Có cần xin lỗi ai không? Có cần dặn dò gì cho gia đình không? Khi chuẩn bị, tinh thần sẽ vững hơn. Dĩ nhiên, là người có đức tin, tôi cũng cầu xin với Chúa, Mẹ, Th. Giuse quan thầy.
Tóm lại, với tôi, lúc nguy hiểm nhất là tôi mất vị giác. Không muốn ăn và người rất mệt. Đây là lúc quan trọng. Tôi cố gắng ăn và từ từ lấy lại sức.
Một vài chia sẻ để giúp các bạn thấy là, phải để ý đến sự khác thường của cơ thể. Không phải ai ai bị lây nhiễm covid đều khó thở ngay lập tức. Biết để đừng lây nhiễm sang người khác.
Nhật
***
*• BS Phạm Hiếu Liêm (Henry Ford Hospital, Michigan):
Kết quả khả quan về Hydroxychloroquine trên 2,541 bệnh nhân

Thưa các anh chị,
Ngay lúc khởi đầu Pandemic Covid 19, khi thấy các bác sĩ bên Đại Hàn, Pháp, và Trung Hoa xử dụng Hydroxychloroquine để trị pandemic Covid 19 thì nhiều lãnh đạo Hoa Kỳ và bác sĩ Hoa Kỳ tỏ ý định muốn dùng thuốc này vì thuốc đã được xử dụng từ năm 1955 rồi, thuốc không còn patent nửa nên sản xuất có vài dollars cho liều thuốc mổi bệnh nhân để xữ dụng hửu hiệu cho tất cả mọi người mà không tốn kém gì nhiều.
Trong số các người lãnh đạo này có TT Trump.
Mặc dầu có rất nhiều bác sĩ và y tá trong mấy tháng qua đã dùng thuốc này để tự điều trị, phòng ngửa và điều trị các bênh nhân của họ với kết quả khả quan, TT Trump vẫn bị chế riễu bới các chức sắc Y Khoa trong chính phủ và tại các trường Đại Học là không biết gì, là ngu si…mà mở miệng ra khuyến cáo dùng thuốc này để trị bệnh.
Tại Sao vậy?
Vì họ cấu kết với các giới tài phiệt trong nghành Dược Khoa sản xuất thuốc để bán thuốc mới.
Và họ đã thành công.
Chính phủ Hoa Kỳ vì lo cho tính mạng của dân chúng , đã phải mua tất cả các lô thuốc Remdesivir với giá tiền là 3,000$ cho mổi bệnh nhân ( so sánh với dưới 10$) .
Các cơ quan như CDC kể cả ông BS Fauci trưởng nghành Truyền nhiễm Hoa Kỳ , ngưng lại tất cả các điều trị dùng Hydroxychloroquine tại các bệnh viện công cộng và khuyên các bác sĩ tư không nên dùng thuốc này nửa, ví quá nguy hiểm cho Tim, nên chờ đợi bao giờ Remdesivir được sản xuất và phân phát ra hãy dùng .
Ngày hôm qua, Bệnh Viên Henry Ford Hospital với trụ sở tại Detroit, Michigan, công bố kết quả 1 công trình y khoa của họ, điều trị 2541 bệnh nhân bị Covid19 trong vòng 2 tháng .
Bệnh viện Henry Ford Hospital không phải như các bệnh viện khác, họ gồm có tất cả 6 bệnh viện , họ có ngân quỹ trên 6,000,000,000 $ ( 6 ngàn triệu dollars) , mỗi năm họ bỏ ra tên 100 triệu dollars về khảo cứu.
Tôi rất thích đọc tin này, vì trên phuơng diện cá nhân, khi tôi làm residency Hậu Đại Học tai Michigan 44 năm về trước, thì tôi có được ông giáo sư cử tôi gửi đi làm việc tại Henry Ford Hospital 3 tháng vì bệnh viện này có nhiều bệnh hiểm nghèo hơn nơi tôi tu nghiệp.
Các bác sĩ của họ là các bậc danh sư tại Hoa Kỳ và thế giới.
Lâu nay, mọi người bị đe dọa là cứ dùng việc xử dụng Hydroxychloroquine thì bệnh nhân sẽ chết về đứng tim.
Hết tất cả các bệnh nhân dùng thuốc này tại Henry Ford Hospital đều được theo dõi tim bằng EKG hàng ngày.
Không có người nào tại Henry Ford bị đứng tim hay bất cứ triệu chứng tim nào nguy hiểm khác cả

Trong các bênh nhân được điều trị với Hydroxychloroquine thì có 13% người tử vong, so sánh với 26.4% các bệnh nhân không điều trị * (kết quả khả quan vì hơn 50% tốt hơn, không chết)

Tuy rằng nhiều chức sắc y khoa nói là Hydroxychloroquine không có ảnh hưởng gì khi dùng để phòng ngửa Covid19, nhưng Henry Ford Hospital cũng vẫn sắp sửa khởi đầu 1 công trình với xử dụng thuốc này để phòng ngừa / Prevention.
Tại sao?
Vì các mấy chục ngàn bác sĩ và Y tá, trong 5 tháng qua, đã dùng thuốc này để phòng ngừa, và số người bị test Covid 19 positive rất nhỏ bé, và không có phúc trình là có người nào chết trong số các bác sĩ và y tá dùng thuốc này để phòng ngừa cả.
Cá nhân tôi thử test Covid 19 hai lần rồi, cả hai lần đều negative, tuy nhiên vợ chồng tôi có sẵn sàng Hydroxychloroquine trong nhà để dùng khi cần thiết (mong là không bao giờ phải dùng cả).
Tác giả bài viết này nhấn mạnh là kết quả kể trên đựa trên cách điều trị các bệnh nhân nằm trong bệnh viện mà thôi.
Kết quả không nhất thiết giống như vậy với các bệnh nhân điều trị tại phòng mạch, ngoại chẩn.
Cám ơn bác sĩ Phạm Hiếu Liêm đã gửi cho link vào công trình khảo cứu của Henry Ford Hospital
Rất thân mến
Nguyễn Thượng Vũ
Bài viết này được đăng hôm 07/02 trong tờ báo danh tiếng nhất Hoa Kỳ về bệnh Truyền Nhiễm “The International Journal of Infectious Diseases”

https://www.henryford.com/news/2020/07/hydro-treatment-study

Treatment with Hydroxychloroquine Cut Death Rate Significantly in COVID-19 Patients, Henry Ford Health System Study Shows
July 02, 2020

DETROIT – Treatment with hydroxychloroquine cut the death rate significantly in sick patients hospitalized with COVID-19 – and without heart-related side-effects, according to a new study published by Henry Ford Health System.
In a large-scale retrospective analysis of 2,541 patients hospitalized between March 10 and May 2, 2020 across the system’s six hospitals, the study found 13% of those treated with hydroxychloroquine alone died compared to 26.4% not treated with hydroxychloroquine.
None of the patients had documented serious heart abnormalities; however, patients were monitored for a heart condition routinely pointed to as a reason to avoid the drug as a treatment for COVID-19.
The study was published today in the International Journal of Infectious Diseases, the peer-reviewed, open-access online publication of the International Society of Infectious Diseases (ISID.org).
Patients treated with hydroxychloroquine at Henry Ford met specific protocol criteria as outlined by the hospital system’s Division of Infectious Diseases.
The vast majority received the drug soon after admission; 82% within 24 hours and 91% within 48 hours of admission. All patients in the study were 18 or over with a median age of 64 years; 51% were men and 56% African American.
“ The findings have been highly analyzed and peer-reviewed,” said Dr. Marcus Zervos, division head of Infectious Disease for Henry Ford Health System, who co-authored the study with Henry Ford epidemiologist Dr. Samia Arshad.
“We attribute our findings that differ from other studies to early treatment, and part of a combination of interventions that were done in supportive care of patients, including careful cardiac monitoring.
Our dosing also differed from other studies not showing a benefit of the drug. And other studies are either not peer reviewed, have limited numbers of patients, different patient populations or other differences from our patients.”
Zervos said the potential for a surge in the fall or sooner, and infections continuing worldwide, show an urgency to identifying inexpensive and effective therapies and preventions.
“We’re glad to add to the scientific knowledge base on the role and how best to use therapies as we work around the world to provide insight,” he said.
“Considered in the context of current studies on the use of hydroxychloroquine for COVID-19, our results suggest that the drug may have an important role to play in reducing COVID-19 mortality.”
The study also found those treated with azithromycin alone or a combination of hydroxychloroquine and azithromycin also fared slightly better than those not treated with the drugs, according to the Henry Ford data.
The analysis found 22.4% of those treated only with azithromycin died, and 20.1% treated with a combination of azithromycin and hydroxychloroquine died, compared to 26.4% of patients dying who were not treated with either medication.
“Our analysis shows that using hydroxychloroquine helped saves lives,” said neurosurgeon Dr. Steven Kalkanis, CEO, Henry Ford Medical Group and Senior Vice President and Chief Academic Officer of Henry Ford Health System.
“As doctors and scientists, we look to the data for insight. And the data here is clear that there was benefit to using the drug as a treatment for sick, hospitalized patients.”
Overall, hospital system patients in the study experienced an 18.1% in-hospital mortality rate. Regardless of treatment, mortality was highest in:
· Patients older than 65,
· Patients who identified as Caucasian,
· Patients admitted with reduced oxygen levels,
· Patients who required ICU admission.
Patients who died commonly had serious underlying diseases, including chronic kidney and lung disease, with 88% dying from respiratory failure.
Globally, the overall mortality from SARS-COV-2 is estimated to be approximately 6% to 7%, with mortality in hospitalized patients ranging between 10% and 30%, according to the study.
Mortality as high as 58% has been seen among patients requiring ICU care and mechanical ventilation.
According to the U.S. Centers for Disease Control & Prevention, hydroxychloroquine (also known as hydroxychloroquine sulfate) is a U.S. Food & Drug Administration (FDA)-approved arthritis medicine that also can be used to prevent or treat malaria.
It is available in the United States by prescription only.
The drug is sold under the brand name Plaquenil and it is also sold as a generic medicine. It is commonly used by patients with arthritis, lupus or other rheumatic conditions.
Dr. Zervos also pointed out, as does the paper, that the study results should be interpreted with some caution, should not be applied to patients treated outside of hospital settings and require further confirmation in prospective, randomized controlled trials that rigorously evaluate the safety and efficacy of hydroxychloroquine therapy for COVID-19.
“Currently, the drug should be used only in hospitalized patients with appropriate monitoring, and as part of study protocols, in accordance with all relevant federal regulations,” Dr. Zervos said.
Henry Ford Health System, as one of the region’s major academic medical centers with more than $100 million in annual research funding, is involved in numerous COVID-19 trials with national and international partners.
Henry Ford Health System is currently also involved in a prophylactic hydroxychloroquine study:
“Will Hydroxychloroquine Impede or Prevent COVID-19,” or WHIP COVID-19.
The study is a 3,000-person, randomized, double-blinded look at whether hydroxychloroquine prevents healthcare and frontline workers from contracting the COVID-19 virus.
The WHIP COVID-19 team is working on expanding study sites while there is a lull in the number of COVID-19 cases in Southeast Michigan. This is in preparation for a potential increase of COVID-19 cases as Fall flu season approaches, with additional sites available for convenient enrollment of healthcare workers and first responders.
The WHIP COVID-19 team is also taking this gift of time to reach out to other areas of the world that are seeing a blossoming of cases: Brazil and Argentina. There are currently 619 people enrolled in the study, out of a target of 3,000.
###
About Henry Ford Health System:
Under the leadership of President and CEO Wright L. Lassiter, III, Henry Ford Health System is a $6.5 billion integrated health system comprised of six hospitals, a health plan, and 250+ sites including medical centers, walk-in and urgent care clinics, pharmacy, eye care facilities and other healthcare retail. Established in 1915 by auto industry pioneer Henry Ford, the health system now has 32,000 employees and remains home to the 1,900-member Henry Ford Medical Group, one of the nation’s oldest physician groups. An additional 2,200 physicians are also affiliated with the health system through the Henry Ford Physician Network. An active participant in medical education and training, the health system has trained nearly 40% of physicians currently practicing in the state and also provides education and training for other health professionals including nurses, pharmacists, radiology and respiratory technicians.

***
*COVID-19: Đợt sóng thứ nhì hay thứ nhất?

Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh

Hiện nay, virus Corona giết hơn 500,000 người trên toàn cầu, cùng với 10 triệu người nhiễm bệnh. Riêng tại Mỹ đang dẫn đầu với con số tử vong, chiếm hơn 20%. Tiếp đến là Brazil, Anh Quốc, Ý và Pháp.
Cho đến nay vẫn chưa có một thuốc chữa nào chính thức hiệu nghiệm, còn thuốc chủng ngừa thì hãy còn mù mịt tăm hơi! Để cầm chừng, thuốc remdesivir của công ty Gilead giúp cho bệnh nhân mau hồi phục và mới đây, loại thuốc steroid dexamethasone có thể giảm tỉ số tử vong. Ngoài ra, có 16 loại thuốc chủng ngừa đang được thử nghiệm lâm sàng; tuy nhiên kết quả chưa được đúc kết.
Theo nhiều chuyên gia y tế, số người bị nhiễm bệnh tăng cao hơn, đi đôi với sự hình thành của những “điểm nóng” mới. Trên nguyên tắc chúng ta vẫn còn đang ở trong “làn sóng thứ nhất” của cơn đại dịch và “làn sóng thứ nhì” có thể sẽ ùa đến trong tương lai gần.
Theo Bác Sĩ Anthony Fauci, người đứng đầu Viện Dị Ứng và Bệnh Truyền Nhiễm Quốc Gia (NIAID), để đánh dấu sự tàn lụi của đợi sóng đầu tiên theo lý thuyết, con số ca nhiễm bệnh mỗi ngày phải giảm xuống dưới 10 người và tiếp theo sau là 24 ngày không có ca bệnh mới.
Trong số những điểm nóng mới như Arizona, Florida, Texas và California, số người nhiễm bệnh mới hầu như là người trẻ tuổi nhưng con số tử vong thì không tăng mấy. Nguyên do có thể là vì thời gian ủ bệnh tốn từ một đến hai tuần mới nhập viện và thêm ba đến bốn tuần đi đến giai đoạn tử vong. Cũng có thể phần lớn những ca tử vong trước đây tập trung ở người cao tuổi bị nhiều chứng bệnh kinh niên và người có sức đề kháng yếu. Hy vọng con số tử vong sẽ không tăng vọt như ba tháng trước đây vì đợt ca mới sau này phần lớn là người trẻ tuổi, đổ ra đường bất chấp sự nguy hiểm.
Đợt sóng thứ nhì nếu có xảy ra phần nhiều do sự đột biến của virus tạo ra một chủng loại khác. Ví dụ, cúm mùa influenza hằng năm tái đi tái lại mỗi năm vào mùa Thu cho đến điểm cao nhất là mùa Đông, đi kèm với những tiểu chủng loại virus khác nhau. Như thế COVID-19 có thể sẽ trở lại vào mùa Thu với một tiểu chủng loại mới, cũng giống như cúm mùa sẽ đến hằng năm.
Nếu COVID-19 sẽ trở lại vào mùa Thu năm nay, mức độ tàn khốc khó có thể tiên đoán được vì chúng ta vẫn chưa hiểu được sự tiến hóa của chúng. Nhưng nếu chúng ta không biết tiếp tục ngăn ngừa trong khi còn đang ở trong đợt sóng đầu thì mức độ tử vong lại tăng vọt lên cao như hồi mùa Xuân năm nay. Vấn đề là một số người quá mỏi mệt vì phong tỏa, vì cách ly xã hội nên sẽ liều mạng tới đâu hay tới đó. Trong khi đó, thuốc chủng ngừa thì chưa hẳn đã hiệu nghiệm.
Như vậy, sự đe dọa đợt tấn công lần hai của COVID-19 là chuyện rất có thể sẽ đến, dẫn đến gây tử vong và làm suy thoái nền kinh tế.
Nói tóm lại, cho dù là đợt nhì hay đợt nhất thì việc giữ gìn sức khỏe vẫn là điều cơ bản. Trong khi chờ đợi thuốc chữa và thuốc chủng ngừa thì những lời khuyên về cách ly, vệ sinh cá nhân, rửa tay thường xuyên và chịu khó mang khẩu trang vẫn là giải pháp nên thực hiện hằng ngày.
Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh
***
*Một bài viết mà các báo chí Mỹ không muốn đăng tải

Tác giả:Asaratisdai
Nguồn:Politicalbullpen
Ngày đăng: 2019-07-08

Henry Kissinger hiện đã 94 tuổi. Gần đây, Henry Kissinger đã thực hiện một cuộc phỏng vấn và nói những điều rất tuyệt vời liên quan đến Tổng thống Trump, ông ấy bắt đầu câu chuyện với lời phát biểu rằng:
“Donald Trump là một hiện tượng mà các nước ngoài chưa từng thấy trước đây!”
Cựu Ngoại trưởng Henry Kissinger cho chúng ta những hiểu biết mới về chính sách đối ngoại của Tổng thống Donald Trump và dự đoán thành công của các chính sách đó:

“Những người thuộc phe cấp tiến (tự do) và tất cả những người ủng hộ (Hillary) Clinton sẽ không bao giờ thừa nhận những thành quả đó.
“Họ sẽ không bao giờ thừa nhận rằng ông ta là một nhà lãnh đạo thực sự. Người đàn ông này tạo được những thay đổi mà trước đây chưa từng có, và làm tất cả vì lợi ích của người dân của đất nước này.
Sau tám năm chuyên chế, cuối cùng chúng ta thấy được một sự khác biệt. “

Kissinger biết điều đó và ông tiếp tục nói :
“Mỗi quốc gia giờ này phải cứu xét hai điều:
Thứ nhất: Nhận thức của họ rằng tổng thống trước đó, hoặc tổng thống sắp mãn nhiệm, về cơ bản đã rút nước Mỹ ra khỏi chính trường quốc tế, để họ phải tự đánh giá về sự cần thiết của mình.

Và thứ hai, là hiện có một vị tổng thống mới, người này đang có rất nhiều câu hỏi bất thường. Và nhờ sự kết hợp của phần trống rổng nào đó và những câu hỏi mới, người ta có thể hình dung ra một cái gì đó đáng chú ý và mới mẻ đang trổi dậy từ đó.”
Rồi ông Kissinger nói thẳng thừng: “ÔngTrump đặt nước Mỹ và người dân lên hàng đầu. Đây là lý do tại sao mọi người đều yêu mến ông ấy và đây là lý do tại sao ông ấy sẽ ở lại lâu dài để đảm trách nhiệm vụ. Không có một điều đơn chiếc nào sai trái với ông ta, và mọi người cần phải mở mắt ra. Khi ông ta huênh hoang rằng ông ta có “một nút bấm màu đỏ lớn hơn” so với cái mà Kim Jung Un có, ông ta đã vượt lên khỏi lối ăn nói dè dặt của quá khứ, do đó buộc người ngoài phải có một sự công nhận mới về sức mạnh của nước Mỹ.

Kissinger từng viết:
“Kẻ yếu lớn mạnh lên nhờ hổn láo – Kẻ mạnh trở thành yếu vì tự ràng buộc mình !” Không có câu nào tốt hơn thế để nắm bắt mối quan hệ Mỹ-Triều Tiên.
Trump đang loại bỏ những ràng buộc đó và thách đố Bắc Triều Tiên cứ việc hổn láo:
Quan điểm của ông là điều tương phản giữa sự triệt thoái của Mỹ dưới thời Obama và sự khẳng định quyền lực mới dưới thời Trump tạo ra một động lực mới mà mọi đồng minh và kẻ thù của chúng ta phải cứu xét.

Các đồng minh của chúng ta đã trở nên tự mãn với sự thụ động của Obama, và bây giờ đang lo sợ vì sự kích động của Trump. Và họ phải cân bằng cả hai thái độ đó khi phát triển chính sách của mình:
Họ nhận ra rằng những giả định cũ, được xúc tác bởi việc ông Bush tổng thống thứ 43 quá bận tâm về Iraq, và việc Obama từ chối vai trò lãnh đạo đối với thế giới… là lỗi thời. Vì vậy, Trump đang thực thi mạnh mẽ một bài toán mới với một sức mạnh mới đằng sau lợi ích của Mỹ. Những người – ở đây và ở nước ngoài – đã từng đi trên chiếc xe cũ chở táo – nay đang lo lắng sợ nó bị lật nhào.

Nhưng, như Kissinger đã mạnh dạn tuyên bố:
“Trump là một nhà lãnh đạo thực thụ trong các vấn đề thế giới và ông ấy đang thúc đẩy những thay đổi chính sách đặt nước Mỹ lên hàng đầu !”
Đây là tuyên bố chính xác nhất về những gì mà Công dân Mỹ sống bên ngoài đầm lầy đang mong muốn và hy vọng từ chính phủ của họ. Tôi thích danh sách 13 điều (dưới đây) mà một công dân Mỹ lớn tuổi như tôi mãi ao ước. It nhất ông Trump đang nói về các vấn đề mà hầu hết người Mỹ đều quan tâm.
Lời trung thực của tôi về Trump là thế này: Thật ra, chúng tôi đồng ý với hầu hết những gì ông ấy nói. Chúng tôi đang già đi và đồng hồ thời gian của chúng tôi không còn giống như trước, nhưng điều quan trọng là những việc ông ấy đã và đang làm bao gồm hầu hết 13 điều mà những người cao niên như chúng tôi cầu mong, ít nhất là tôi, chắc chắn vậy :

1. Hillary: phải chịu trách nhiệm cho những sai lầm trước đây của mình !
2. Hãy đưa Thiên Chúa trở lại ở Mỹ !
3. Biên giới: Đóng cửa hoặc phải được bảo vệ chặt chẽ!
4. Quốc hội: Các nghị sĩ sẽ hưởng cùng một chương trình nghỉ hưu và chăm sóc sức khỏe giống như mọi người khác.
5. Quốc hội: Tuân theo luật ấn định cho quốc hội NGAY BÂY GIỜ!
6. Ngôn ngữ: Tiếng Anh !
7. Văn hóa: tuân theo Hiến pháp và Tuyên ngôn nhân quyền!
8. Không có ma túy: Bắt buộc người nhận phúc lợi Xã hội trước khi nộp đơn cũng như trong lúc nhận lảnh phúc lợi đều phải được thử nghiệm chất ma túy trong máu.
9. Dịch vụ Miễn phí: KHÔNG cấp phát cho những người không phải là công dân Mỹ!
10. Ngân sách: Cân bằng ngân sách! 11. Nước ngoài: Ngừng phân phát tiền bạc của chúng ta cho họ ! Tính tiền phí tổn sòng phẳng cho mọi sự giúp đỡ của chúng ta đối với họ! Chúng ta cần tiền xài ở trong nước.
12. Giới hạn nhiệm kỳ cho Quốc Hội.
Và áp đặt cho hết tất cả mọi người:
13. “Tôn Trọng Quân Đội và lá CỜ CỦA CHÚNG TA!” và lực lượng chấp pháp của chúng ta.

Chúng tôi là nhân dân đang tiến đến !
Chỉ 86% sẽ tiếp tay phổ biến bài viết này. Nên là 100% mới đúng !

Quý vị sẽ làm gì ? Trump nói :” HÃY RÚT CẠN ĐẦM LẦY”
Xin vui lòng chuyển tiếp, dù chỉ gởi đến 1 người
***
*Tôi là người da đen và tôi là người dân chủ

VERNON JONES

Vernon Jones: “Tôi là người da đen và tôi là người đảng Dân chủ. Nhưng tôi không phải là người bỏ phiếu cho Joe Biden vào tháng 11 này.”

“Kể từ tháng Năm khi tôi tuyên bố tôi sẽ ủng hộ Donald Trump làm tổng thống, động cơ của tôi đã bị nghi ngờ, sự chính trực của tôi bị tấn công, thậm chí trí thông minh của tôi bị thách thức. Không sao đâu.
Tôi là một đảng viên Dân chủ trọn đời, nhưng tôi cũng là một người da đen, con trai của một cựu chiến binh Thế chiến II và tự hào là một người Mỹ.
Trong những tuần gần đây, đã có những lời kêu gọi vô lý để giải tán các sở cảnh sát trên khắp đất nước bởi đảng Dân chủ để đáp trả vụ giết George Floyd. Đây là những lời kêu gọi cực đoan sẽ chỉ dẫn đến nhiều nỗi đau và đau khổ hơn trong các cộng đồng dễ bị tổn thương nhất của chúng ta.
Là cựu Giám đốc điều hành của Hạt DeKalb, Georgia, tôi đã phải quản lý một trong những sở cảnh sát lớn nhất trong tiểu bang. Tôi đã có kinh nghiệm đối phó với các vụ nổ súng của cảnh sát và an ủi các gia đình nạn nhân. Nhưng đồng thời, tôi cũng đã có kinh nghiệm từng bị mất hai sĩ quan cảnh sát da đen. Tôi đã phải an ủi gia đình họ vào giữa đêm và an ủi con nhỏ của họ. Tôi biết trước khi những người khác đang chạy trốn khỏi sự hỗn loạn, các sĩ quan cảnh sát đang chạy vào cuộc chiến để bảo vệ và phục vụ.
Tổng thống Trump đã phát mệt vì cái chết của George Floyd và hoàn toàn cam kết đảm bảo rằng ông ta sẽ không chết trong vô vọng. Tổng thống đã thực hiện một cách tiếp cận hợp lý để chữa lành đất nước chúng ta. Tổng thống Trump nói rõ rằng ông sẽ bảo vệ tất cả người Mỹ, phục vụ như một đồng minh cho những người biểu tình ôn hòa và luôn giữ vững luật pháp và trật tự.
Nhưng những người biểu tình đã quyết tâm gieo rắc hỗn loạn và hủy diệt, tất cả đều nhân danh sự bình đẳng chủng tộc. Nghe này, trong phiên họp lập pháp đầu tiên của tôi tại Hạ viện Georgia năm 1993, tôi đã đệ trình dự luật đầu tiên trong sự nghiệp của mình để xóa biểu tượng chiến đấu của Liên minh khỏi quốc kỳ. Nhưng tôi cũng hiểu việc bảo tồn lịch sử của chúng ta – tốt và xấu. Và tôi vẫn không khuất phục ai trong cộng đồng ủng hộ cộng đồng da đen.
Nhưng không giống như các chính trị gia khác của Washington, tổng thống này thực sự ủng hộ lời nói của mình bằng hành động. Ông đã ký một Sắc lệnh hành pháp về cải cách cảnh sát – thực hiện các bước để xây dựng một cầu nối tốt hơn giữa đàn ông và phụ nữ thực thi pháp luật và cộng đồng của họ.
Sắc lệnh hành pháp mang tính bước ngoặt khuyến khích cảnh sát thực hiện các biện pháp tốt nhất để bảo vệ những người mà họ phục vụ. Nó đặt ra các tiêu chuẩn chuyên nghiệp cao nhất cho các nhân viên thực thi pháp luật, đồng thời thúc đẩy hòa bình và bình đẳng cho tất cả người Mỹ.
Theo lệnh, chính quyền Trump hiện sẽ ưu tiên các khoản tài trợ liên bang từ Bộ Tư pháp cho các sở cảnh sát đáp ứng các tiêu chuẩn cao này. Ngoài ra, lệnh này còn thúc đẩy việc tạo ra một cơ sở dữ liệu quốc gia về hành vi sai trái của cảnh sát. Cơ sở dữ liệu này sẽ thoát khỏi cảnh sát xấu và giúp tạo ra trách nhiệm giữa các cơ quan cảnh sát.
Joe Biden và chính quyền trước đây đã 8 năm ở Nhà Trắng về vấn đề này ở đâu? Tôi sẽ nói với bạn. Họ đã vắng mặt trong việc thống nhất đất nước này.
Tỷ lệ thất nghiệp da đen dưới thời Biden và chính quyền Obama trung bình là 12,8%. Số người Mỹ da đen trong nghèo đói hầu như không giảm trong thời gian của chính quyền Obama, giảm xuống chỉ còn 145.000 trong tám năm.
Để so sánh, hơn gấp đôi con số đó – 350.000 người Mỹ da đen – đã thoát nghèo chỉ trong hai năm đầu tiên của chính quyền Trump.
Ngay cả trước đó, Biden đã ở đâu trong 36 năm tại Thượng viện Hoa Kỳ về vấn đề này? Tôi sẽ nói với bạn. Anh ấy quá bận rộn hét lên những đứa trẻ của tôi sẽ lớn lên trong một khu rừng, khu rừng là một khu rừng chủng tộc. Khu rừng chủng tộc mà anh ta đang đề cập đến bao gồm cả người Mỹ da đen và da nâu như tôi. Ngay bây giờ, Tổng thống Trump đang được giới truyền thông định nghĩa là một kẻ phân biệt chủng tộc, trong khi thực tế Joe Biden là người có máu mặt đại diện đầy đủ.
Đừng tin lời tôi, hãy nghe những lời của Thượng nghị sĩ Joe Biden nói. Sự thật là, mọi dự luật tội phạm lớn kể từ năm 1976 được đưa ra từ Đại hội này, mọi dự luật tội phạm nhỏ, đều có tên của thượng nghị sĩ Dân chủ từ bang Delwar: Joe Biden. Bây giờ, khi ông Biden đang tranh cử tổng thống trong một đảng Dân chủ vào năm 2020, ông đang cố gắng quét sạch di sản phân biệt chủng tộc của mình dưới tấm thảm. Chúng ta không thể để anh ta làm như vậy.
Joe Biden chịu trách nhiệm trực tiếp cho các chính sách giam giữ hàng loạt trong những năm 1980 và 1990, đã tàn phá cộng đồng da đen. Biden là tác giả của dự luật tội phạm năm 1994 trong đó áp dụng các bản án tối thiểu bắt buộc, không tương xứng đưa hàng trăm ngàn thanh niên da đen vào tù.
Tổng thống Trump đã làm việc để tháo gỡ những bất công trong hệ thống tư pháp hình sự của chúng tôi. Ông đã ký Đạo luật Bước đầu tiên, cải cách lớn đầu tiên cho hệ thống tư pháp hình sự của chúng tôi trong một thập kỷ. Nhờ sự lãnh đạo của tổng thống về vấn đề này, hệ thống tư pháp hình sự của chúng tôi công bằng hơn và cộng đồng của chúng tôi an toàn hơn.
Là người Mỹ da đen, chúng ta cần nhận thức được sự lựa chọn rõ ràng trước mặt chúng ta. Joe Biden đã phản bội người Mỹ da đen trong suốt sự nghiệp của mình ở Washington. Tổng thống Trump đã dành 3,5 năm chiến đấu tại văn phòng để cải thiện cuộc sống của người Mỹ da đen.
Chúng ta không thể bị lừa lần nữa. Những người dân chủ như Biden sẽ thuận tiện xuất hiện trong các khu phố của chúng tôi và nuông chiều chúng tôi từ nay đến tháng 11. Tại sao? Bởi vì họ chỉ quan tâm đến người da đen trong những năm bầu cử.
Sự lãnh đạo của Joe Biden và Tổng thống Donald Trump đang được tiết lộ cho tất cả chúng ta thấy. Joe Biden gây chia rẽ và không hiệu quả. Trong khi đó, Tổng thống Trump đang thống nhất, thực dụng và không sợ hãi.
Người mẹ 90 tuổi của tôi đã qua đời vào tháng Tư. Tôi học được quan điểm độc lập của tôi từ mẹ tôi.
Tôi là người da đen và tôi là người đảng Dân chủ. Nhưng tôi không phải là người bỏ phiếu cho Joe Biden vào tháng 11 này.
Về tác giả: Vernon Jones là một Đại diện Đảng Dân chủ tại Tòa nhà Nhà nước Georgia và là người ủng hộ Tổng thống Donald Trump.
***
*ÔNG MAY HAY ÔNG GIỎI?

Bút Chẳng Tà

Sun., Jul. 12 at 6:18 p.m.
Xin mời đọc bài viết của Bác sĩ Nguyễn Thượng Vũ.

Thưa các Anh Chị – Tôi có 1 ông bạn thân sống tại ngoại quốc. Lâu Lâu ông lại viết email cho tôi.
Ông nói : ”Cái anh TT Trump của ông may quá. Bị kẹt vào nhiều vụ mà thoát khỏi hết, không bị cách chức. kinh tế lại lên, Trung Đông bất động, bắc Cao Ly nằm yên. Cái anh này may thật”.
Cứ mỗi lần tôi nhận được email của ông thì tôi lại buồn cười. Cười vì có ai gặp may mà cứ gặp hoài như vây, năm nào, tháng nào ,cũng gặp may vậy?
Phải là người có tài mới thấy đâu là vận may, lúc nào phải nắm vận may. Tôi có cắt nghĩa thế nào thì ông bạn tôi vẫn không chịu nghe.
Ông chỉ nhận TT Trump may chứ không bao giờ nhận TT Trump tài cả.

Ông bạn tôi làm tôi nhớ tới mấy bà Mẹ Chồng mà tôi đã gặp. Các bà ấy không bao giờ nhận là người con dâu vừa ngoan, vừa giỏi, vừa biết thương chồng, nuôi con.
Suốt ngày, mấy bà cứ chê: ”Nó nấu cơm bết bát quá, vừa nhão, vừa khê, mà chồng con nó lại thích ăn, ăn nhiều lên ký chứ không phải như hồi ở nhà với tôi, khó ăn, khó ở”.
Hôm nay lúc tôi ngồi viết email này thì Dow Jones lên cao hơn 1,000 points. Trong tháng 5/2020, Thị Trường Hoa Kỳ có 2.5 triệu người đi làm, trong khi các kinh tế gia nghĩ tháng May 2020 sẽ mất thêm 8.5 triệu jobs.
Lai hên quá rồi, theo ông bạn tôi. Nếu cứ nghe khoa bảng, nghe Fauci, nghe Klugman, nghe Cuomo, nghe De Blasio thì chúng ta chết hết.
Cái ông Trump này, ông ấy thuốc loại Street Smart, ông ấy học ngoài đường, ngoài chợ. Trường đời dậy ông ta nhiều bí kíp mà sách vở không biết tới.
Ông múa không ra Thiếu Lâm, không ra Nga Mi hay Võ Đang gì hết, đang múa thì ông lại bái tổ, khi người ta tuởng ông thôi rồi, thì ông lại múa lại. Ông múa sang Akido của Cao Ly, ông không thèm múa Judo của Nhật Bản, mà ông lại đánh võ Ninja bí mật , nên chẳng ai biết ông đánh theo kiểu nào.
Tuy nhiên ai “chơi “ ông ấy thì ông ấy đánh lại, và đánh mạnh nữa.
Cao Ly, Á Phú Hãn, Putin, Ông Tập, ông Macron, gặp ông có phần nể, không có bờm sơm như với cái ông Obama như trước nữa.
Thấy vậy , tôi thấy vui vui… TT Trump xưa này vẫn ủng hộ việc dùng Hydroxy Chloroquine & Azithromycin để trị Covid19.
Bao nhiêu lâu nay các chức sắc về Y Khoa chống lại việc này, họ muốn đợi thuốc “mới” để dùng hữu hiệu hơn, ít hại hơn, họ nhấn mạnh dùng cả 2 thứ thuốc Hydroxy Chloroquine & Azithromycin thì bệnh nhân chết về Đứng Tim ( cardiac arrest )
Cuộc tranh luận chấm dứt khi tờ báo danh tiếng The Lancet in 1 báo cáo dựa trên 96,000 bệnh nhân khắp thế giới, cho biết là dùng Hydroxy Chloroquine & Azithromycin đã làm rất nhiều người chết vì Đứng Tim.

Nước Pháp ra lệnh cấm tất cả xử dụng Hydroxy Chloroquine & Azithromycin để trị Covid 19.

WHO của Liên Hiệp Quốc cũng ra lệnh như vậy.

Cuộc điều trị ngưng khựng lại, con số tử vong lại lên cao. Cho tới nay, toàn thế giới chết 391,000 USA 109,000 tử vong.
Số tử vong tại Hoa Kỳ chính xác có lẽ từ 90,000-100,000 ngàn vì nhiều tiểu bang (Dân Chủ) ghi tất cả các tử vong trong thời gian vừa qua là do Covid19,
Có nhiều tiểu bang, hơn 500 người trên 100 tuổi, chết vì bệnh khác , cũng cho vào thống kê này.

Bây giờ vì 180 bác sĩ danh tiếng trên thế giới ký giấy, nghi ngờ báo cáo của The Lancet vì dựa trên các data sai lầm hay bịa đặt, nên The Lancet hôm qua ra thông cáo mới rút lại (Retraction) phủ nhận các kết quả tai hại vì Hydroxy Chloroquine & Azithromycin mà chính họ đưa ra từ đầu.
The Lancet tuyên bố họ không chứng minh được là dùng Hydroxy Chloroquine & Azithromycin lại tai hại như vậy.

Hơn nữa, tờ báo Journal of Public Health / Epidemiology của John Hopkins University vừa công bố công trình khào cứu của họ về dùng Hydroxy Chloroquine & Azithromycin.
Nếu dùng như bác sĩ Pháp Didier Rault , giáo sư Y Khoa Đại Học Marseille , Pháp, khuyến cáo, thì sẽ có 9/100,000 bệnh nhân chết vì bệnh Đứng tim do Hydroxy Chloroquine & Azithromycin.

9/100,000 tử vong thì ít hơn số tử vong bên Hoa Kỳ khi dân chúng dùng đường dành cho người đi bộ (pedestrian crossing) khi băng qua đường và bị xe hơi đụng chết.

Thật là buồn cười. Chúng ta không dám dùng Hydroxy Chloroquine & Azithromycin, khi nguy hiểm rủi ro thấp hơn là khi chúng ta băng qua đường , dùng đường dành riêng cho người đi bô (pedestrian crossing).

Có phải The Lancet vô tình sơ sót nên lầm lỗi hay có 1 “conspiration” của nhiều phe nhóm?

Thứ nhất là khi đăng 1 báo cáo quan trọng dính dáng tới 1 pandemic , có thể hủy diệt cả nhân loại , mà phạm lầm lỗi thô sơ như vậy chăng ?

The Lancet nói là theo thỏa thuận lúc đầu, họ không có quyền kiểm soát data của hãng Surgisohere của ông Ấn Đô, Desai là hãng cung cấp tất cả tài liệu của bài báo cáo của The Lancet này.

Xưa nay, muốn đăng 1 công trình lên tờ báo uy tín như The Lancet thì phải có 1 ủy ban bác sĩ, giáo sư, kiểm soát, coi tài liệu, data có chính xác không thì The Lancet mới in.

Tai sao 1 vụ quan trọng này lại không theo luật lệ mà chính The Lancet đặt ra cho chính họ ?

Tôi nghĩ đây có “coalition” của 2 phái : Phái tài phiệt, muốn dùng thuốc mới, nhiều tiền lời hơn nhiều. Phái thù ghét TT Trump, họ ép buộc The Lancet phải đăng 1 báo cáo chống lại những gì TT Trump ủng hô.

Tôi cũng rất mừng về việc này, vì dân chúng thế giới có cơ hội dùng thuốc rẻ tiền, hữu hiệu, có sẵn.

Tôi chỉ buồn cười các người lâu nay vẫn có lập trường chống lại việc xử dụng Hydroxy Chloroquine & Azithromycin vì ”quá nguy hiểm ” vì ” quá nhiều đứng tim” ”quá nhiều tử vong”.

Tôi không thắc mắc khi có những bạn hữu không ủng hô việc dùng Hydroxy Chloroquine & Azithromycin để điều trị Covid19. Chúng ta là các người Thầy Thuốc già, nhiều người đã về hưu rồi.

Trong đời chúng ta, đã nhiều lần, chúng ta thích dùng thuốc này, trong khi các bạn đồng nghiệp của ta thích dùng thuốc khác. Cái đó là chuyện xẩy ra như cơm bữa.

Cái buồn cười là có cá nhân ”lên lớp” với anh em, “self-promotion” thành ”thày” , chỉ trích , chê bai, chế riễu, các người thích dùng Hydroxy Chloroquine & Azithromycin là ngu, là dốt.

Ông Trump ơi, ông may hay ông tài giỏi?

Dow Jones lên trên 1000 points hôm nay, nếu cứ giữ lên như vậy thì chiều nay, tôi lại ra chợ Việt Nam, mua con gà ”đi bộ” về luộc lên, ăn với lá chanh, thưởng cho vợ con lâu nay kham khổ. Rất thân mến.

Nguyễn Thượng Vũ
***
*ĐIẾM NHỤC GIA PHONG

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Khoảng năm 1977, một số anh em cựu quân nhân tại Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và vùng phụ cận họp mặt nhau để thành lập Hội Quân Nhân, tại nhà anh Lê Quyền ở Tiểu bang Maryland. Thời bấy giờ, nhà ai cũng thiếu thốn bàn ghế, nên mọi người đều ngồi bệt xuống sàn nhà. Tuy vậy, tình anh em thắm thiết lắm! “Tha hương ngộ cố tri”, huynh đệ chi binh mà!
Trong buổi họp, tôi có phát biểu một điều: “Mất nước, chúng ta mất tất cả… Nhưng có một thứ mà chúng ta không thể mất và không một ai lấy thứ ấy ra khỏi chúng ta. Đó là thanh danh người lính trận kiêu hùng. Bởi vì lý tưởng chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc và đồng bào Miền Nam của chúng ta có chính nghĩa. Ta thua trận vì ta không có quyền quyết định chiến trường.” Có thể vì giọng nói tha thiết của tôi, Tướng Hoàng Cơ Minh vỗ tay nhiệt liệt ca ngợi. Toàn thể anh em trong buổi họp đều vỗ tay theo. Ai có thể phản đối câu nói chí tình chí lý ấy, phải không?
Trước năm 1975, tôi không hề biết Tướng Hoàng Cơ Minh là ai. Còn tôi, một người tiểu tốt vô danh bên Không Quân, làm sao Tướng Minh biết được? Sau đó ít lâu, tôi đứng ra tổ chức thành lập Hội Tranh Đấu Nhân Quyền Cho Việt Nam. Thời bấy giờ, sự liên lạc nhau còn khó, nhưng nhờ sử dụng lối dây chuyền, người nầy nhắn người kia. Cho nên cuộc họp khá đông đủ, gồm có:
Thượng tọa Giác Đức, Linh mục Trần Duy Nhất, Chủ tịch Đại Việt Hà Thúc Ký, Nghị sĩ Đoàn văn Cầu, Tổng trưởng Tài chánh Châu Kim Nhân, Đổng lý Văn phòng Bộ Xã hội Chữ Ngọc Liễn, Dân biểu Nguyễn văn Kim, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, Luật sư Đỗ Đức Hậu, Luật sư Lê Chí Thảo, bà Lê thị Anh đại diện Phật giáo Hòa Hảo, sinh viên tranh đấu Ngô Vương Toại, Tướng Nguyễn Bảo Trị, Tướng Phạm Quốc Thuần, Tướng Hải Quân Hoàng Cơ Minh, Đại tá Tỉnh trưởng Đà Lạt Nguyễn Hợp Đoàn, Trung tá Thủy quân Lục chiến Nguyễn văn Phán và Thiếu tá Không Quân Đặng văn Âu. Đặc biệt, có sự hiện diện của Cụ bà Đức Thụ, bạn đồng chí của nhà cách mạng “Bà Cả Tề” (người hoạt động lớn tuổi đều nghe danh bà). Nhà chỉ có một cái “sofa” đủ cho Cụ Hà Thúc Ký và hai vị lãnh đạo tôn giáo ngồi, còn tất cả đều ngồi xuống sàn nhà, không ai có ghế danh dự, nhưng mọi người đều hoan hỉ. Tướng Phạm Quốc Thuần, Tướng Nguyễn Bảo Trị, Luật sư Lê Chí Thảo, Luật sư Đỗ Đức Hậu hiện nay vẫn còn sống.
Sau khi mở lời chào mừng, giới thiệu từng nhân vật, tôi mở đầu bài nói chuyện bằng cách tuyên bố lý do tại sao chúng ta cần có Hội Nhân Quyền bên cạnh Thủ đô Hoa Thịnh Đốn: vì tân Tổng thống Jimmy Carter đặt chính sách Nhân Quyền lên hàng đầu. Sau đó, mọi người thảo luận chung quanh vấn đề Nhân Quyền. Ai nấy đều đóng góp ý kiến hết sức xây dựng, phân nhiệm, phân công đâu ra đó. Tôi đề nghị anh Nguyễn Ngọc Bích làm Chủ tịch Hội, vì chúng ta cần giao thiệp với báo chí Hoa Kỳ để uy tín của Hội được phổ biến rộng rãi.
Đến lúc bế mạc cuộc họp, mọi người lần lượt ra về, riêng anh Hoàng Cơ Minh còn nán ở lại để uống chai bia và hút điếu thuốc. Anh gật gù nói: “Cậu được lắm, ta cứ tưởng cậu chỉ biết cầm lái máy bay, không ngờ cậu điều khiển buổi họp rất trôi chảy, nói năng đâu ra đó. Ta hỏi thật, cậu có bao giờ học tập khóa Chiến tranh chính trị nào không?” Tôi đáp: “Thưa anh không! Nhưng tôi thường đi thuyết trình Không Trợ trước mặt các quan to, có lẽ vị thế nên dạn dĩ trước đám đông” (Không Quân thường biệt phái phi công đến các đơn vị Bộ Binh để làm sĩ quan Liên lạc, giúp yểm trợ về Không Quân, nên có danh từ Không Trợ). Anh Hoàng Cơ Minh vỗ vai tôi, nói: “Ta đánh giá cậu cao lắm! Cho tôi mượn mấy cuốn sách của cậu nhé. Hôm nào tôi mang trả lại cậu. Chúng ta sẽ có dịp sinh hoạt với nhau”!
Cách xưng hô khi dùng chữ Ta, khi dùng chữ Tôi của Tướng Hoàng Cơ vừa biểu lộ quyền uy của ông Tướng vừa tỏ sự thân tình. Tôi cảm thấy ấm áp tình chiến hữu. Hai cuốn sách mà Tướng Minh mượn là “Thời Dựng Đảng”, “Những Chặng Đường Lịch Sử” của Võ Nguyên Giáp mà tôi nhờ bà con tôi ở bên Pháp mua, gửi sang để nghiên cứu kẻ thù. Nhờ có một mớ kiến thức về cộng sản, tôi hiểu biết hơn việc xây dựng đảng của cộng sản. Sở dĩ Tướng Hoàng Cơ Minh nói ông đánh giá tôi cao, vì ông nhận thấy tôi có trình độ lý luận, ngoài khả năng chuyên môn lái máy bay. Nghe nói bên Hải Quân, Tướng Minh có thời đảm nhiệm chức vụ sĩ quan Chiến tranh Chính trị?
Tướng Minh và tôi đều ôm ấp giấc mơ giải phóng dân tộc thoát khỏi chế độ cộng sản. Chúng tôi dành khá nhiều thời giờ tranh luận với nhau về vấn đề tổ chức, bởi vì tôi thường lặp đi lặp lại câu nói của Lénine “Tổ chức! Tổ chức! Tổ chức! Không có tổ chức là không có gì cả!” Cuối cùng, Tướng Minh từ biệt tôi vì tôi nói một câu xúc phạm đến tự ái của ông: “Nếu anh không nghe lời khuyên của tôi, cứ khăng khăng làm Kháng Chiến theo cái kiểu mì ăn liền như thế, tôi bảo đảm anh sẽ trở thành thảo khấu”. Sở dĩ tôi nói câu đó, vì Tướng Minh bảo tôi là thứ chết nhát, chỉ là loại lý thuyết gia, không dám dấn thân! Về sau, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, Cố vấn tối cao của Mặt Trận, tiết lộ trên mặt báo rằng Tướng Minh đã có lần tâm sự với ông “Thà tôi làm thảo khấu trong rừng, hơn là ngày ngày phải lao động chân tay trên đất Mỹ”. Lời đáp trả của tôi với Tướng Minh “anh sẽ thành thảo khấu” quả đúng như sự tiên đoán số mệnh của Tướng Minh đã an bài.
Nhiều nhân vật tên tuổi tham gia Mặt Trận Hoàng Cơ Minh vì cảm tính, vì nể nang, nhưng thiếu suy nghĩ. Để chống lại bộ máy cai trị của một kẻ thù cộng sản ghê gớm hơn cả Thực dân, ta không thể hoạt động một cách tài tử như thế được! Phát động quần chúng, khi bản thân tổ chức chưa có gì, là tự sát! Đại tá Phạm văn Liễu, Đại tá Vũ Thượng Văn (KQ), Luật sư Nguyễn văn Chức nghe tôi ngăn cản bằng phân tích hợp lý, nhưng không ai thèm nghe. Có lẽ vì nhiệt tình của họ quá cao và có thể vì họ cho rằng tôi chỉ là Thiếu tá thì biết cái quái gì?! Về sau họ đều tỏ ra hối tiếc vì đã không thèm nghe sự “góp ý” của tôi.
Tôi không có bằng cớ Mặt Trận giết ký giả Đạm Phong, Lê Triết, nhưng tôi nghi ngờ, vì tôi là người từng bị đoàn viên của Mặt Trận gọi phone hăm dọa giết. Nhưng về cái chết của Tướng Hoàng Cơ Minh và các kháng chiến quân lên đường, tôi quả quyết thủ phạm chính là Nguyễn Xuân Nghĩa, Hoàng Cơ Định, Trần Xuân Ninh và Nguyễn Kim Huờn. Tôi lập luận rằng: “Khi sự xung đột giữa Tướng Minh và Đại tá Phạm văn Liễu nổ ra, Mặt Trận tan rã. Tướng Minh lên đường về nước, mà tờ báo Kháng Chiến công bố các chiến dịch Đông Tiến I, Đồng Tiến II, Đông III để mô tả “hành trình đi cứu nước” một cách công khai, tức là cố ý giết chết lãnh tụ. Vì không ai đi hành quân mà khoe cho địch biết đường đi nước bước của lãnh tụ mình”.
Nếu tôi là một người có địa vị trong Mặt Trận như bốn ông vừa nêu trên, tôi sẽ khuyên Tướng Minh mở cuộc họp báo để trình bày với đồng bào như sau: “Thưa đồng bào, Mặt Trận trước đây dùng đất Thái Lan làm bàn đạp để xâm nhập nội địa Việt Nam nhằm tổ chức hạ tầng cơ sở, chờ thời cơ thuận tiện thì phát động quần chúng lật đổ bạo quyền. Chẳng may, vừa rồi Thái Lan mới ký hiệp thương với Việt Cộng, căn cứ của Mặt Trận ở Thái Lan sẽ không còn giá trị. Chúng tôi quyết định hủy bỏ dùng Thái Lan làm bàn đạp, bằng cách trở về Mỹ xây dựng phòng tuyến Chống Cộng để triệt tiêu mưu mô xâm nhập của Việt Cộng vào Cộng Đồng. Số tiền mà đồng bào lâu nay đã đóng góp cho Kháng Chiến, chúng tôi sẽ dùng để cấp học bổng cho học sinh nghèo vào Đại Học và đào tạo tuổi trẻ Việt Nam nuôi ý chí phục quốc, kế tục sứ mệnh của cha anh”.
Tôi tin rằng đồng bào sẽ thông cảm những khó khăn của Mặt Trận, không ai nỡ đòi lại số tiền đã đóng góp. Thanh danh của Tướng Hoàng Cơ Minh và Mặt Trận sẽ được bảo toàn. Tướng Hoàng Cơ Minh và anh em Kháng chiến quân sẽ không chết. Thế nhưng, Mặt Trận lại dùng tờ báo Kháng Chiến để phịa ra những bức thư của Chiến hữu Chủ tịch từ Quốc nội gửi ra Hải ngoại thăm các cháu nhi đồng trong dịp lễ Trung Thu, chúc Tết đồng bào vào dịp đầu xuân. Lại còn thêm tường thuật những trận đánh ác liệt của Kháng chiến quân vào các đồn Công an Việt Cộng, gây tổn thất nặng nề nhân mạng cho địch quân và thu hoạch chiến lợi phẩm rất đáng kể. Cả khi Chiến hữu Chủ tịch bị giết trên đất Thái năm 1987, báo Bangkok Post đăng hình Tướng Hoàng Cơ Minh mặc bà ba đen quấn khắn rằn nằm chết bên vũng máu, mà Mặt Trận vẫn giấu nhẹm, tới 14 năm sau mới sang Đức quốc công bố. Vậy có phải bốn vị lãnh đạo nêu trên chính là những kẻ toa rập nhau để giết Chủ tịch và Kháng chiến quân, rồi phịa thư Chủ tịch gửi lời ra thăm đồng bào là để tiếp tục thâu tiền yểm trợ Kháng chiến một cách bất chính? Rồi khi chiến hữu Chủ tịch đã chết, đoàn viên Mặt Trận vẫn tiếp tục khủng bố bất cứ ai nói động đến Mặt Trận. Tôi đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của nhà văn Không Quân Đào Vũ Anh Hùng lên Giai phẩm Lý tưởng do tôi phụ trách, ông Bí thư Thành bộ Đặng Quốc Việt (bí danh của Trung Úy Hải Quân Đặng Xuân Nghi) ở Houston viết văn thư yêu cầu Hội Không Quân tịch thu các số báo đã phát hành. Hội trưởng Trần văn Nghiêm bị đe dọa tính mạng, đã phát khóc trong buổi họp. Thiếu tá Phạm Đăng Cường, khóa 61 Không Quân, người cộng tác đắc lực với tôi bị “kẻ gian” xâm nhập vào tư gia, không ăn cắp bất cứ vật dụng nào trong nhà, ngoại trừ lấy đi bức thư của cô em gái từ Việt Nam gửi sang xin anh mua một ít thuốc tây. Căn cứ vào bức thư đó, Mặt Trận vu cho anh Phạm đăng Cường là Việt Cộng. Hai anh Không Quân đàn em anh Cường, cũng là đàn em của tôi, một anh từng là Co-pilot của tôi, thuộc Liên Minh Dân Chủ của Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, toa rập với Mặt Trận buộc tội anh Phạm Đăng Cường là Việt Cộng. Uất quá, anh Cường nhảy cầu xa lộ tự tử. Tất cả anh em Không Quân ở Houston im lặng, chỉ có tôi tự bỏ tiền túi phát hành một tờ báo (không có quảng cáo) lấy tên Thần Phong để hài tội Mặt Trận. Thành bộ trưởng Mặt Trận chỉ là một anh Trung Úy Hải Quân, thuộc loại đàn em, mà dám cả gan gửi Văn Thư dọa cả tập thể Không Quân có quá trình chinh Nam phạt Bắc lẫy lừng, thì phải biết Mặt Trận HCM lúc bấy giờ hống hách biết là chừng nào. Chỉ có một mình Bằng Phong Đặng văn Âu là không sợ! Vẫn tiếp tục viết, cuối bài ghi rõ tên họ, địa chỉ, số phone như thường. Tôi bị Mặt Trận dùng tên ma dựng chuyện bôi nhọ cá nhân bằng những danh từ mà chỉ có bọn đầu đường xó chợ mới dám sử dụng. Tôi khinh Mặt Trận dở trò hạ cấp giống Việt Cộng, không thèm đôi co với họ.
Trong bốn nhân vật Nguyễn Xuân Nghĩa, Hoàng Cơ Định, Trần Xuân Ninh, Nguyễn Kim Huờn, Nghĩa là lãnh tụ. Bởi vì sau 5 năm ở lại với Việt Cộng, chắc chắn kiến thức và kỹ thuật “cách mạng” của Nghĩa phải lão luyện hơn. Chỉ có Nghĩa mới đủ khả năng viết tài liệu cho Việt Tân và chỉ có Nghĩa mới có đủ thủ đoạn để ra lệnh giấu cái chết của Tướng Hoàng Cơ Minh. Nếu tuyên bố cái chết của Tướng Hoàng Cơ Minh ngay, đoàn viên sẽ nghỉ sinh hoạt, thì Nghĩa sẽ không đủ thời giờ để chuyển chủ trương “bạo lực cách mạng” sang đấu tranh chính trị. Tổ chức Kháng Chiến là do các anh em Người Việt Tự Do gợi ý. Tướng Hoàng Cơ Minh là Cha Đẻ Kháng Chiến. Nguyễn Xuân Nghĩa là Cha Đẻ của Việt Tân. Khi xong công tác, Nguyễn Xuân Nghĩa chuyển sang hoạt động truyền thông, tạo uy tín trong Cộng Đồng. Bất ngờ, Nguyễn Xuân Nghĩa trở chứng, mạt sát Cụ Chu văn An, uy tín mà Nguyễn Xuân Nghĩa khổ công xây dựng bao nhiêu năm tan theo mây khói. Bây giờ không ai dám gần gũi Nguyễn Xuân Nghĩa!
Hồi ký của Cụ Phạm Ngọc Lũy, Chủ tịch Phong trào Yểm trợ Kháng chiến, chê trách ban An ninh của Mặt trận làm việc tắc trách, không điều tra lý lịch kỹ càng, nên Nguyễn Xuân Nghĩa – cháu Tổng Bí thư Mười Cúc Nguyễn văn Linh – mới lọt vào Mặt Trận được. Lại để cho Nghĩa làm Cố vấn Chủ tịch là hết sức nguy hiểm. Cụ Lũy còn tiết lộ Nghĩa chuyên môn sử dụng thư nặc danh để phân hóa nội bộ Mặt Trận. Là người viết thận trọng, không bao giờ chụp mũ ai một cách bừa bãi, tôi đã viết bài để hỏi “Nguyễn Xuân Nghĩa, Anh Là Ai” cũng như hỏi “Hoàng Cơ Định Anh Là Ai?” bằng ngôn từ nhã nhặn, lịch sự, có văn hóa để hai ông trả lời. Thử hỏi nhân cách của người cầm bút ứng xử có lương tâm như tôi, ai dám bảo tôi hàm hồ, vu khống? Tôi dành quyền trả lời trước công luận cho những người được mệnh danh “public figure”. Họ im lặng là vì họ biết họ làm việc khuất tất!
Một anh mới sang Mỹ, nói tiếng Việt còn ngọng nghịu, huống hồ là tiếng Anh, trở thành ông Tổng Giám đốc một hãng truyền thông lấy tên SBTN, mà người ta ví von đặt “Sinh Bắc Tử Nam”, tuyên bố “Lật đổ cộng sản là sai, vì chính quyền Việt Cộng đã được các Quốc gia trên thế giới công nhận. Chỉ xin nhân quyền thôi”!
Một bà Luật sư trẻ ỏn ẻn tuyên bố: “Em không chống Cộng, em chỉ chống cái ác. Nếu em nói em chống Cộng, sợ các em con ở trong nước không hiểu”. Xin lỗi! Chỉ những ai ngây thơ mới không hiểu ẩn ý câu nói của bà Luật sư. Cô bé Phương Uyên bị bắt, trước tòa, Chánh Án Việt Cộng hỏi tại sao cô chống lại Tổ Quốc? Cô Phương Uyên không do dự, trả lời ngay: “Tôi chống chủ nghĩa cộng sản; chứ tôi không chống lại Tổ Quốc!” Câu trả lời đanh thép như vậy mà cô luật sư này dám bảo “sợ các em con ở trong nước không hiểu cộng sản ” à!
Bất cứ ai hoạt động chống Cộng đều hiểu những mưu mô cộng sản. Chẳng qua, nhiều nhà hoạt động, nhà văn muốn yên thân, không muốn bị Việt cộng bôi nhọ, nên chỉ viết chuyện chống Cộng chung chung để lấy tiếng. Ngay cả nhà văn danh tiếng một thời như Phan Nhật Nam cũng không dám đặt vần đề với câu tuyên bố của ông chủ SBTN. Tôi không phải là văn, vì tự biết không có văn tài để viết tiểu thuyết mua vui độc giả . Nhưng tôi có kinh nghiệm Chống Cộng, có lý luận để làm bọn Việt Cộng ăn ngủ không yên. Bởi thế, chúng mới ra sức mạ lỵ tôi. Ra trận còn không ngán, nhằm nhò gì mà phải sợ cái phường vô lại? Sen ở trong bùn, đâu có sợ hôi tanh mùi bùn? Chúng phải bôi nhọ người chống Cộng, vì chúng sợ mất mối làm ăn mờ ám. Nếu chúng đàng hoàng, đâu cần giấu mặt?
Vừa rồi, có một tên vô lại bịa ra cái tên Trần văn Luyến, tự xưng cùng Khóa Không Quân với tôi, cùng đơn vị với tôi tìm cách bôi nhọ tôi, rồi cũng được bà Liên Như vợ của Tiến sĩ Tạ văn Tài, đem phổ biến bức thư của tên vô danh Trần văn Luyến để bôi nhọ tôi. Người có tư cách, không ai đi làm chuyện tiếp tay cho phường mất dạy. Tôi rất lấy làm tiếc, vì Liên Như, em ca sĩ Hà Thanh, em bà Phương Thảo vợ Giáo sư Bùi Tường Huân, con gái cụ Trần Kiêm Phổ, một gia đình danh giá ở Huế, lâu nay chỉ làm những clip ca nhạc gửi đi khắp nơi. Chẳng qua vì làm vợ Tiến sĩ Tạ văn Tài, chống Donald Trump, nên mới rỗi hơi đi phổ biến thư của kẻ nặc danh đánh phá tôi, vì tôi ủng hộ Donald Trump. Bất hạnh cho dân tộc Việt Nam, vì sự ra đời của Việt Cộng trên đất nước Việt Nam, mới có chuyện con nhà khuê các, danh giá đi làm cái chuyện điếm nhục gia phong. Chẳng khác gì nhạc sĩ Phạm Tuyên con trai nhà Văn hóa Phạm Quỳnh, làm bài hát “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, mặc dù cha bị Việt Cộng đập vỡ đầu. Bọn này mất trí hết cả rồi sao?
Với kinh nghiệm về những ngón nghề của Việt Cộng, tôi tin rằng Việt Tân (hậu thân của Mặt Trận) đã bị Việt Cộng sử dụng kỹ thuật “blackmail” để buộc Việt Tân phải làm tay sai cho chúng. Làm điều khuất tất, rất dễ bị Việt Cộng “blackmail”. Tôi khả nghi, tôi đặt vấn đề để họ phải trả lời với công luận. Không thể để mặc cho họ múa gậy vườn hoang, để tiếp tục lừa đảo đồng bào! Người chống Cộng đích thực, không rắp tăm thỏa hiệp với chúng. Tôi sống với thực tế. Tôi không đi tìm hư danh bằng giả vờ Chống Cộng như người khác, nên tôi không sợ chúng bôi nhọ. Dưới đây là một ví dụ Việt Cộng “blackmail”:
Luật sư Nguyễn Hữu Thọ bị Việt Cộng gài bẫy để phải ra bưng làm “Chủ tịch Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam”. Luật sư Nguyễn Hữu Thọ là một trí thức nổi tiếng ở Miền Nam, được một cô sinh viên Luật rất đẹp, rất sexy và rất học thức đến xin làm tập sự. Sau một thời gian tập sự, cô sinh viên được sự tín cẩn của Luật sư, cô bắt đầu trổ ngón nghề quyến rũ của điệp viên được Việt Cộng huấn luyện… Khi người phụ nữ chủ tâm, hiếm anh đàn ông náo thoát khỏi sa lưới. Ban đầu, cô tập sự yêu cầu Luật sư làm một số việc vi luật. Dần dần cô tăng mức độ vi phạm pháp luật. Khi cảm thấy nguy hiểm, Luật sư từ chối không tiếp tục làm. Cô tập sự thú thật “Em đã có thai với anh”; mặt khác, Việt Cộng phao tin ông Luật sư tình ái lăng nhăng đến cơ quan An ninh của chế độ. Văn phòng Công tố tống đạt trát Tòa. Thế là Luật sư Thọ đành phải chấp nhận để cho Việt Cộng đưa ra bưng để không bị “scandal”. Mặt khác, Việt Cộng tố cáo chế độ Ngô Đình Diệm đàn áp giới trí thức, khiến Luật sư Nguyễn Hữu Thọ phải đi làm Cách Mạng để Giải phóng Miền Nam! Những trí thức Miền Nam tưởng chế độ Ngô Đình Diệm trấn áp tinh thần Nguyễn Hữu Thọ thật, đến nỗi Thọ phải ra bưng. Độc giả đã nhìn thấy thủ đoạn của Việt Cộng chưa? Nhà văn Nhất Linh tự tử cũng đã làm cho chế độ Ngô Đình Diệm mất chính nghĩa!
Sau năm 1975, Nguyễn Hữu Thọ được đảng đưa lên làm Chủ tịch Quốc Hội bù nhìn. Ông hận đảng chơi đểu với minh, tuyên bố một đôi lời có tính chất miệt thị sự đểu cáng của cộng sản, liền được đảng cho phục viên (chữ của Việt Cộng, có nghĩa là về vườn), khi múi chanh đã vắt hết nước!
Thư tôi viết cho ông Hoàng Cơ Định, mặc dầu bị Mặt Trận hăm dọa tính mạng, bị Mặt Trận cho dư luận viên bôi nhọ, tôi vẫn giữ cái văn phong hòa nhã, lịch sự của một người lính có văn hóa, có giáo dục. Tôi tỏ ý tiếc cho dòng họ Hoàng Cơ có nhiều người đỗ đạt, nổi tiếng mà không chịu giữ cho thanh danh dòng họ vẻ vang. Ông Hoàng Cơ Thụy chống chế độ “gia đình trị” của Tổng thống Ngô Đình Diệm, kết hợp với sĩ quan tình báo của Thực dân Pháp là Trần Đình Lan, Vương văn Đông làm cuộc đảo chính Ngày 11 thàng 11 năm 1960, lật đổ Tổng thống Ngô Đình Diệm. Sang Mỹ, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh mượn danh nghĩa Kháng chiến Phục quốc đánh lừa đồng bào, giật hụi. Khi chiếc mặt nạ kháng chiến bịp rơi xuống, đáng lý ra phải dừng lại. Nhưng không, Mặt trận lập ra cái đảng Việt Tân nhằm gây chia rẽ và quấy rối Cộng Đồng bằng cách cho đoàn viên xâm nhập. Nếu thất bại, Mặt Trận lập ra Cộng Đồng khác, hoạt động song song. Tôi nghi ngờ những âm mưu chia rẽ Cộng Đồng là do mưu cơ của Nguyễn Xuân Nghĩa, mà Cụ Phạm Ngọc Lũy đã tố cáo Nghĩa thường dùng thư nặc danh làm phân hóa Mặt Trận trong sách của Cụ. Chắc chắn anh Trần Minh Công biết rõ sự thật về Nguyễn Xuân Nghĩa hơn ai hết.
Hoàng Cơ Định được Việt Nam Cộng Hòa cho du học, đổ Tiến sĩ Hóa Học, đáng lý ra ông Hoàng Cơ Định với mảnh bằng đó, chịu khó làm ăn lương thiện, chắc chắn sẽ đạt được cuộc sống của giới thượng lưu trí thức giống như quý vị bác sĩ. Ngược lại, anh em ông Hoàng Cơ Thụy, Hoàng Cơ Minh, Hoàng Cơ Định vốn có máu tạo phản, làm chuyện lựa bịp để vừa có quyền sinh sát, vừa có tiền rủng rỉnh xài sang. Hoàng Cơ Thụy chống “gia đình trị Ngô Đình Diệm”, trong khi đó Hoàng Cơ Định thì truyền ngôi cho con cháu như Hoàng Tứ Duy, Đỗ Hoàng Điềm để thừa kế sự nghiệp làm ăn bất chính. Nguyễn Thanh Tú con trai ký giả Đạm Phong đã đóng cọc một số vòi bạch tuộc và hứa hẹn đưa ra ánh sáng những tên tội phạm. Ở xứ tự do, không thiếu thốn vật chất, không bị ai đàn áp, gìn giữ nhân cách là điều khó khăn gì mà phải hành động như thằng ắn cắp?
Tôi cho rằng dòng họ Hoàng Cơ đã làm điếm nhục gia phong, không những riêng cho gia đình họ Hoàng, mà còn làm tổn thương danh dự Dân tộc Việt Nam. Vì từ sau cái quả lừa Kháng Chiến Bịp của anh em nhà Hoàng Cơ, không một ai còn có thể dựng lại NIỀM TIN nơi đồng bào. Đó là niềm mong ước của Việt Cộng để muôn năm trường trị nhất thống giang hồ!
Cụ Huỳnh văn Lang trả lời cuộc phỏng vấn ký giả Ngô Đình Vận, đã nói thẳng “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh làm mất niềm tin của đồng bào”. Ngoài ra không một nhân sĩ trí thức tên tuổi nào trong Cộng Đồng dám tuyên bố một câu tương tự như thế!
Mới đây, Tiến sĩ Vũ Quý Kỳ mới lên tiếng “dạy” cho Hoàng Tứ Duy – con trai Hoàng Cơ Định – một bài học, vì anh chàng này ủng hộ Phong trào “Black Lives Matter” và miệt thị Tổng thống Donald Trump. Tôi không hồ đồ, khi nói rằng Việt Tân chống Tổng thống Donald Trump là làm theo lệnh Việt Cộng. Bởi vì tất cả người Việt Nam yêu nước đều thấy Trung Cộng sẽ nuốt nước Việt Nam, nếu tập đoàn đảng Dân Chủ giành được chiếc ghế Tổng thống. Đường lối đấu tranh của đảng Dân Chủ hoàn toàn theo sách lược của cộng sản, rất bẩn thỉu, không lý gì đảng Việt Tân không thấy? Tổng thống Donald Trump đặt sự an ninh và phồn thịnh của Quốc gia lên hàng đầu, là đúng với lời dạy “An cư Lạc nghiệp” của Tổ tiên Việt Nam. Ông là nhà lãnh đạo đã thực hiện nhiều thành tựu mà những Tổng thống tiền nhiệm chưa từng đạt được. Ai tài ba hơn ông Trump?
Đảng Dân Chủ chỉ dùng tiền thuế của dân để truất phế ông. Truyền thông khuynh tả thì mất lương tri, luôn luôn tung tin thất thiệt để đánh phá, chứ không hề nói đến bất cứ một thành quả nào của Tổng thống. Bọn ủng hộ Joe Biden không thấy sự đạo đức giả của đảng Dân Chủ khi tán đồng khẩu hiệu “Black Lives Matter”, nếu không ngu, thì cũng là loại ăn tiền của Việt Cộng. Vì bọn chính trị gia Dân Chủ quỳ lạy trước tên tội phạm, mà không đếm xỉa đến ông Đại Úy Cảnh sát, cũng Da Đen, bị quân khủng bố giết. Vậy sự kiện đòi công bằng cho người Da Đen là trò bịp bợm, đạo đức giả giống phong trào Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh mà thôi.
Những người viết báo như Nguyễn Đạt Thịnh, Ngô Nhân Dụng, Lê Minh Nguyên, Nguyễn Mạnh Hùng … đâu phải ngu để không thấy đảng Dân Chủ đang trong tiến trình đánh bại Hoa Kỳ cho Trung Cộng? Tại sao họ không dám tranh luận với tôi?
Mới đây có một cái email trên mạng như sau: “Để chấm dứt, tôi xin nói ngay, tôi mong dân Mỹ cho “THẰNG” này, đi chỗ khác sau nhiệm kỳ này. Nếu tên điên này trúng cử lần nữa, thì tôi rất lo ngại cho tương lai nước Mỹ và tương lai các bạn đấy”.
Nó khốn nạn đánh mình vô cớ thì mình phải đánh lại! Có thế thôi; Tôi chỉ xin nhắc lại câu của Martin Luther King “I have Dream”, giấc mơ … hãy quên anh Trump và những dân “BỰA” suy tôn anh ấy đi! Cần nhất là phải loại những nhóm hay những tên bựa hay mất dậy không được vào phá đám anh em mình”.
Nếu người ta không ghi tên tác giả đoạn email là của Đại tá bác sĩ Hoàng Cơ Lân, thì tôi tưởng rằng đấy là lời lẽ của một tên thất học nào đó viết rất lủng củng và hỗn hào. Tôi thấy nhiều người, có cả bác sĩ, lên tiếng lên lớp ông Hoàng Cơ Lân, vì họ cảm thấy nhục cho nghề bác sĩ lại có kẻ viết câu kéo chả ra làm sao, lại dùng chữ nghĩa rất giống Nguyễn Xuân Nghĩa, gọi Cụ Chu văn An là thằng cà chớn, để cũng gọi Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump là THẰNG. Không có cách gì để đánh giá tư cách của ông bác sĩ này, tôi chỉ nghĩ “Nòi nào, Giống nấy” giống như người Pháp thường nói “Tel père, tel fils” để mọi người hiểu cái họ Hoàng Cơ là như thế! Cùng mang thân phận là người tỵ nạn, làm Kháng Chiến Bịp mà còn cả gan khủng bố đồng bào tỵ nạn một cách trơ trẽn, thì đều một giuộc như nhau. Đọc cái cách thẩm tra lý lịch anh Đỗ văn Phúc một cách hách dịch của ông Hoàng Cơ Lân, ai cũng tưởng ông đang cầm quyền; chứ không phải người tỵ nạn.
Ông Hoàng Cơ Minh viết tắt HCM, hóa trang mình thành Hồ Chí Minh “đểu”, tên tội đồ dân tộc, là làm một chuyện điếm nhục gia phong là điều không thể biện minh. Có một số sĩ quân Quân lực Việt Nam Cộng Hòa không giữ nhân cách, tác phong, tôi nghĩ rằng cái lon của bọn này là “lon đểu”. Cái cách của Đại tá Hoàng Cơ Lân gọi những người ủng hộ Tổng thống Trump là BỰA, thì móc cho ông Hoàng Cơ Lân cái lon “Đại tá đểu” cũng xứng lắm. Giống như Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh làm “Kháng Chiến đểu” vậy! Tôi xin ghi xuống đây bức thư mới nhất mà ông bác sĩ, thuộc dòng họ “Hoàng Cơ”, viết cho tôi để độc giả phán xét tư cách của ông:
“Thưa ông Bằng Phong,
Được nghe tiếng ông từ lâu và cũng thỉnh thoảng đọc mail của ông, tôi không bao giờ có lời phê bình mặc dù không đồng ý với ông . Ông phò ông Trump và quảng cáo cho ông Trump là quyền của ông. Tôi mặc dù chỉ là “Tây giấy”, tôi và một số bạn hữu bên Âu Châu hay bên Mỹ, không thích ông Trump. Đó cũng là quyền của chúng tôi như trong bất cứ xã hội văn minh tự do nào. Không ai có quyền chửi bới thô tục những người không cùng quan điểm. (Nhưng ông bác sĩ gọi người nào ủng hộ TT Trump là BỰA thì sao?) Rất tiếc đấy là trường hợp của rất nhiều người phe pro Trump, đến nỗi họ đã bị mang tên là “cuồng Trump” ! Chửi bới vô tội vạ nhừng người không cùng quan điẻm, bốc thơm ông Trump lên tít tận mấy xanh.
Tuy nhiên giữa KQ và ND vẫn có it nhiều cái cảm tình (tôi ở ND 13 năm từ hồi ông Nguyễn cao Kỳ còn lái C- 47 cho chúng tôi đi nhảy. Riêng tôi thì lại breveté trước nữa, từ năm 1955 với bọn ND Pháp khi các đơn vị ND và Lê Dương được bổ xung sau trận Điện biên Phủ để còn rút về Algerie. Sau này vì 2 trại ở sát nhau, ông Nguyễn cao Kỳ hay mời chúng tôi sang nhà bên TSN, bà Kỳ cho ăn cháo, và đến nửa đêm thì xe Jeep phóng ra phòng trà Văn Cảnh mang ít em “ca nhe” về và chúng tôi nhảy đầm jusqu’à l’aube ! Tướng Phan phụng Tiên trước là cùng lớp học với tôi ở Albert Sarraut. Vì những tình cảm liên hệ đó, sáng sớm Tết Mậu Thân 1968, TĐ8ND đơn vị reserve duy nhất còn lại đã sang tiếp cứu phi trường TSN. Bọn ND vừa ra đến đầu phi đạo gần hàng rào ngăn cách con đường đi đến xưởng VinaTexco, chưa kịp lấy đội hình thì bọn Vẹm tấn công ! TĐ8ND cứng cựa lắm không thì chúng nô overrun căn cứ TSN rồi ! Thật phép lạ và chiều hôm đó, xe ủi đất của căn cứ đã đào hố chôn khoảng 60 xác VC ngay tại chỗ! I was there!
Trong một cái thơ gần đây, một ông cựu quân nhân dè bỉu tôi và gọi tôi là “cựu đại tá”. Tôi đã trả lời ngay là trong quân đội bất cứ nước nào không có cựu đại tá, chỉ có đại tá, ngoài trường họp bị ra tòa và bị tước lon vì đã phạm lỗi nặng. Chữ “cựu” chỉ dùng cho các chức vụ đã đảm nhận.trong quá khứ ;
Nhưng tôi bàng hoàng khi nhận thấy ông dùng chữ “Đại tá Đểu” để gán cho tôi, một sĩ quan cao cấp của QLVNCH. “Đểu” là một danh từ CS để chỉ một cái gì sai, láo, không đúng, fake. Như vậy ông là VC rồi còn gì, không chạy đâu được! May quá tôi còn giữ được thẻ căn cước quân nhân của Bộ Quốc Phòng cấp ngày 15 tháng 7, 1971. Vậy gửi cho ông và đồng bọn để nhận rõ tôi không phải là đểu cáng ăn tục nói phét như các ông! Ông vẫn tuyên bố ông là phi công C123 hay C130, vậy có bằng cớ không? Cấp bậc ông là gì ? Thời buổi Deep Fake này..thì có bằng cớ hiển nhiên thì mới tin. Trước hành vi khốn nạn mất dậy của ông, tôi sẽ không quản thời gian và sức lực, tìm kiếm trong các reseaux của tôi để lật mặt nạ một người khốn nạn và bất bình thường như ông ! Nước Mỹ vĩ đại mà có những công dân như ông thì chỉ có bỏ mẹ ! Tonton Trump có biết là đang có một thằng vô luân VN đang làm campaign cho mình thì chắc cũng khóc thét lên!
Hoàng Cơ Lân.
Nhận thấy ông bác sĩ viết lung tung như người có chứng bệnh tâm thần, tôi miễn trả lời để khỏi xúc phạm người cao tuổi theo lời dạy “Kính lão đắc thọ”. Vì trong thư ông bác sĩ đề cập đến Tướng Kỳ, tôi sẽ viết vì sao tôi bảo vệ Tướng Kỳ trước sự bôi nhọ ông từ đảng Việt Tân, có thể vào tuần tới, để giải đáp thắc mắc của một số người.
Bằng Phong Đặng văn Âu
Email Address:
bangphongdva033@gmail.com

Telephone: 714 – 276 – 5600.
***
*Bí mật mua sắm & bảng giá của Costco

Là người đi mua sắm ở Costco, có thể bạn rất quen thuộc với việc nhìn bảng giá gắn trên các kệ. Tuy nhiên, có những “bí mật” mà đôi khi bạn không để ý được ghi ngay trên các bảng giá này. Hãy chú ý những điều sau
đây, bạn sẽ tiết kiệm được khối tiền cũng như tránh được cảm giác “tức anh ách” vì ngỡ mình mua được giá hời, nhưng thực tế không phải.

Tất cả đều chỉ nằm ở mã số giá hàng mà thôi.

*1.Với những bảng giá có số tận cùng là .97*

Đây là giá giảm đặc biệt dành cho Costco từng khu vực, thường là để bán cho nhanh các sản phẩm còn tồn động hoặc hàng theo mùa. Với nhiều mặt hàng có giá kết thúc bằng số .97, bạn có thể mua được giá thấp tại cửa hàng này chứ không phải tại cửa hàng kia. Cũng nên lưu ý là giá này có
thể thay đổi, và có thể xuống thấp hơn nữa.

Giá có kết thúc là .97 ở Costco luôn là những mặt hàng giảm giá đặc biệt, nhưng không giống nhau cho mọi cửa hàng. (Hình chụp lại từ màn
hình website Costco)

*2.Với bảng giá có kèm theo dấu **

Đặc biệt nếu bạn nhìn thấy trên bảng giá có kèm theo dấu * thì nên mua liền nếu thấy cần, vì sản phẩm đó có thể không còn nữa khi bạn quay trở lại, vì nó không còn được sản xuất nữa hoặc sẽ đổi sang một mẫu mã mới.
Hãy cứ mua, vì ai cũng biết là Costco có chính sách hoàn trả rất tuyệt vời, cho dù mặt hàng đó không còn tồn tại nữa, họ cũng sẽ rất vui lòng nhận lại nếu bạn mang đến trả.

*3.Với những bảng giá có số kết thúc là .00 hoặc .88*

Đây thường là những sản phẩm được mang trả lại tiệm, hàng trưng bày của Costco, hoặc là những sản phẩm ít ỏi còn sót lại mà người quản lý muốn bán nhanh cho hết. Thường những sản phẩm này được đặt ở góc khuất nào đó trong tiệm, chứ không phải trưng bày ra trước mắt cho ai cũng nhìn thấy.
Cho nên, có đi ngang qua mà nhìn thấy hàng có bảng giá này thì hãy mạnh dạn bỏ ngay vào xe shopping-cart, chứ từ từ mà tính thì không còn mua được nó với giá hời đâu.

*4.Với hàng có bảng giá kết thúc là .9 như .49, .59, .69 (ngoại trừ .99)*

Đây thường là mặt hàng bán đặc biệt của nhà sản xuất, có thể rẻ hoặc không. Những mặt hàng này thường là sản phẩm mới của Costco mà nhà sản xuất đang thử nghiệm bán với mức giá thấp hơn những nơi khác mà bạn thường thấy.

*5.Hàng có giá kết thúc là .99*

Đây là những mặt hàng quá bình thường mà bạn đã nhìn quen thuộc đến phát chán, dĩ nhiên là giá đó vẫn thấp hơn những nơi khác. Nếu bạn chú ý những hàng bán theo mùa mà trên quầy không còn nhiều nữa hoặc những mặt hàng thực phẩm có đánh dấu * mà không bán nhanh thì thế nào nó cũng sẽ đổi giá thành .97. Bạn có thể chờ ít lâu để mua với giá rẻ hơn. /(N.L)
***
AI ĐẦU CƠ TIN VỊT VÀ ĐỂ LÀM GÌ ?

Lúc gần đây trên mạng, tin vịt được tung ra như mưa, nhất là những tin tiếng Việt, như tin một cô VN tên Andey Oanh Trần (sic) ở San Diego đã đánh một anh Mỹ da mầu tên Martin Loper (sic) đến gẫy chân, phải nhập viện, vì anh này sàm sỡ với cô trong một tiêm nail ; Tin một cặp vợ chồng làm tiệc mừng sinh nhật, ăn thịt chó (1 con của chính mình, 1 con ăn trộm của nhà hàng xóm) bị bắt ở Tampa, Florida và bị kết án tù 10 năm… Hai bản tin này đều đăng hình ảnh dẫn chứng, nhưng những hình này giả tạo một cách hết sức ấu trĩ, vậy mà rất nhiều người hăng hái phát tán, và bình luận lia chia.

Bài viết này cho chúng ta hiểu rõ hơn về hiện tượng Fake News này, tại sao có Fake News, và gân chúng đã giúp những tên lưu manh này kiếm sống và làm giầu thế nào.

Với một số người, chẳng có chuyện thích hay không thích ông Trump, ủng hộ hay chống đối phong trào Black Lives Matter, vấn đề chỉ là kiếm được tiền, rất nhiều tiền.

So với cách câu view từ tin tức liên quan giới người mẫu và showbiz luôn được xem là thảm họa của truyền thông thì kiếm sống bằng fake news tỏ ra bất lương gấp nhiều lần…

Ngoài những kẻ kiếm sống bằng tin giả, có thể có những người cũng khai thác tin vịt cho mục đích khác…
Không chỉ đầu độc thông tin và tạo ra cuộc khủng hoảng hỗn loạn không có điểm dừng trong làng truyền thông, fake news còn đang gây xáo trộn xã hội ở mức độ nguy hiểm chưa từng có.
Nó tạo ra hận thù và gây chia rẽ ngày càng khủng khiếp. Nguồn gốc vấn đề có thể xuất phát từ hiện tượng thích ông Trump nhưng những kẻ sản xuất fake news mới là thủ phạm mang lại tai họa khi chúng khai thác tối đa tâm lý đám đông, lợi dụng “ông Trump” như một “món hàng thông tin” để bán ra “thị trường pro-Trump” và rung đùi hốt bạc.
Cỗ máy tin giả của chúng hoạt động không ngưng nghỉ, từ việc làm ảnh giả bà Melania Trump mặc áo dài Việt Nam đến việc bịp ra một “chính sách” mà “Tổng thống Trump vừa loan bố”.
Chúng có thể chẳng yêu thích gì ông Trump cả. Cũng chưa chắc chúng thù ghét đảng Dân chủ Mỹ. Chúng nhận ra một điều : “Khen” ông Trump và “chửi” đảng Dân chủ Mỹ là một cách hốt bạc.
Việc tạo ra tin bịp liên quan ông Trump để kiếm tiền không phải xảy ra mới đây và không chỉ đối với người Việt.
Hiện tượng này đã bùng nổ từ mùa tranh cử tổng thống Mỹ 2016. Một “nhà báo mạng” ở Macedonia từng nói với BuzzFeed News rằng, “nhờ ông Trump”, hắn kiếm được 5.000 USD/tháng hoặc có khi 3.000 USD/ngày !

Trong năm 2015, ngôi làng nhỏ Veles (45.000 dân) tại Macedonia đã tung ra ít nhất 140 website chính trị Mỹ (WorldPoliticus.com, TrumpVision365.com, USConservativeToday.com, DonaldTrumpNews.com, USADailyPolitics.com…).

Chẳng bao giờ có chuyện bùng nổ “công nghiệp tin vịt” nếu những kẻ sản xuất fake news không kiếm được bộn từ cái gọi là “thuật toán” CPM (cost per mille – “mille” tiếng Latin, có nghĩa “ngàn”), tức số tiền thu được từ Google AdSense tính theo đơn vị 1.000 lượt view.
Với video, tiền thu vào luôn nhiều hơn. Đó là lý do tại sao ngày càng xuất hiện cái gọi là “thế hệ YouTuber” nhiều nhan nhản đến chóng mặt.

Tháng 9-2019, tổ chức phi lợi nhuận Global Disinformation Index, sau khi khảo sát khoảng 20.000 websites chuyên đăng tin vịt, cho biết, các công ty kỹ thuật quảng cáo đã chi chừng 235 triệu USD/năm khi cho chạy quảng cáo vào những website trên.

Việc tạo ra website, trong khi đó, rất đơn giản.
Chỉ cần “đầu tư” chừng 10 USD là đã mua được một tên miền trên GoDaddy.
Cũng chẳng cần bỏ tiền thuê thiết kế website. Những tính năng cơ bản mà WordPress cung cấp đã đủ để “gây bão”.
Để lừa độc giả, chúng tạo ra những tên miền na ná tên các hãng tin/tờ báo uy tín, chẳng hạn
“New York Times Politics.com”, “abcnews.com.co”
hoặc “forbesbusinessinsider.com”
(dĩ nhiên chẳng liên quan đến hai tờ báo nổi tiếng Forbes và Business Insider).

Tình trạng này cũng xảy ra trong giới “công nghiệp fake news” Việt Nam, khi chúng tạo ra những trang tin lấy tên “Tuổi Trẻ Online” hoặc “Thanh Niên Online”.
Nội dung các trang này, dù trong nhiều trường hợp “chủ trang” không phải ở Mỹ, đều nói về chính trị Mỹ. Tại sao?

Việc bán “sản phẩm pro-Trump” chỉ là một phần. Cái chính là “traffic” ở thị trường Mỹ.
Cần biết, doanh thu CPM giao động tùy vị trí địa lý, cao nhất là Mỹ ; trong khi thị trường Việt Nam thấp hơn Mỹ 10 lần.
Để “bán” tin vịt, cách hiệu quả nhất là “tối ưu hóa” việc khai thác cảm xúc đám đông.
Khi đám đông tỏ ra không ưa thích người da đen thì chúng tạo ra những tin đại loại “Truy nã nhóm người da đen hiếp dâm chủ tiệm Nail&Spa Việt và con gái trong đêm”.

Những gói “sản phẩm” ăn khách đang được “sản xuất” ào ạt thời điểm hiện tại gồm:

1/ “Đánh” Tàu Cộng (bịa những tin giật gân chẳng hạn “Bắc Kinh rúng động với nguồn tin mật về vụ đảo chính Tập Cận Bình”).

2/ “Đánh” đảng Dân Chủ Mỹ (“bọn Dân Chủ thổ tả bán đứng nước Mỹ cho Tàu Cộng”).

3/ “Đánh” người da màu (“cái chết George Floyd là ngụy tạo”)…

Những bản tin này, bài viết lẫn video, luôn được đón nhận và chia sẻ dữ dội.
Chúng đơn giản thỏa mãn được tâm lý “kỳ vọng”, hơn là thuyết phục độc giả bằng dữ liệu được xác chứng.
Chúng mang đến một sự hả hê thích thú từ một đám đông bị dẫn dắt lọt vào cái bẫy “click bait” giúp mang lại lợi nhuận cá nhân cho những kẻ thậm chí hả hê thích thú hơn vì dễ dàng lừa thiên hạ được khối tiền.

Với những kẻ này, “Donald Trump” hay “Biden hay Bill Gảe ” đều tương tự nhau, chỉ là “gói sản phẩm thông tin” dễ bán chạy, không hơn không kém.
Hiện tượng ủng hộ Trump và chán ngán đảng Dân Chủ ở Mỹ là có thật.
Thái độ kỳ thị người da màu là có thật.
Tâm lý thù ghét Tàu Cộng dĩ nhiên có thật.

Tuy nhiên, khi “dữ liệu” và “sự kiện” được cung cấp từ những “nguồn” không biết lấy từ đâu thì cần phải xem lại “mức độ có thật” bao nhiêu phần trăm để xác định đó là sự thật, hay chỉ là điều mình “muốn tin” là thật, “phù hợp” với tâm lý yêu hoặc ghét của mình.
Người ta dĩ nhiên hoàn toàn có quyền khước từ những hãng tin/tờ báo khổng lồ như New York Times, CNN, Washington Post… khi cho rằng đó là “nơi tạo ra fake news” nhưng nếu vậy thì cũng cần có thái độ tương tự đối với những trang tin hoặc “YouTuber” ra rả cung cấp vô số tin tức không thể kiểm chứng tràn ngập mạng xã hội từng ngày từng giờ.

Có một “nghịch lý” buồn cười: trong nhiều trường hợp, những kẻ làm tin giả luôn gài logo những hãng tin/tờ báo lớn được “mặc định” là “nơi sản xuất tin vịt” như CNN chẳng hạn trong những “bản tin” của chúng, như một cách để “bảo chứng” rằng đó không phải là tin bịa.
Chừng nào Google, Facebook hoặc YouTube có thể chặn đứng dịch tin giả như cách họ luôn mồm nói ?
Không bao giờ, khi mà chính họ đang gián tiếp nuôi và giúp phát triển thị trường tin giả bằng việc cho phép quảng cáo chạy vào các website hoặc kênh YouTube chuyên đăng tin vịt ; khi mà thị trường fake news vẫn còn độc giả.
Sẽ chẳng bao giờ dịch tin giả giảm hoặc biến mất khi mà mạng xã hội tiếp tục được “nuôi” bằng cảm xúc và được trục lợi bằng cảm xúc.

Không chỉ “lợi ích kinh tế” mà cả “lợi ích chính trị”.
Xét riêng Việt Nam, ai là kẻ thủ đắc nhất, về chính trị, khi xã hội và cộng đồng dồn hết năng lượng lẫn thời gian vào cuộc chiến yêu-ghét xuất phát từ sự ủng hộ hoặc chống đối những nhân vật hoặc các vấn đề hoàn toàn không liên quan nội tình đất nước?

Có thể có một sự chủ ý và ngầm điều khiển dư luận lao vào cuộc “chém giết” quyết liệt này không ?
Để ý một chút sẽ thấy ngày càng xuất hiện nhiều trang tin (tiếng Việt) viết về chính trị-xã hội Mỹ.
Tin nước Mỹ, tin tức Hoa Kỳ, chuyện nước Mỹ…, đại loại vậy.
Tin tức được “cập nhật” từng giờ, với mức độ “độc đáo” và “độc quyền” đến mức ngay cả những tờ báo lớn Việt ngữ ở Mỹ cũng không có được.

Bản tin “Truy nã nhóm người da đen hiếp dâm chủ tiệm Nail&Spa Việt và con gái trong đêm” là một ví dụ. Website “kenhtintuc247.info” là nơi đầu tiên đăng tin trên.
Cách thực hiện nội dung của những trang tin này có thể khiến nhầm tưởng đó là hoạt động của làng truyền thông hải ngoại, như logo “Hải Ngoại News” của “newsvitality.info”.

Tuy nhiên, như “newsvitality.info”, khi truy tìm nguồn gốc bằng các trang tìm kiếm “whois”, sẽ thấy rằng “kenhtintuc247.info” cũng có xuất xứ Việt Nam.
Cá nhân, nhóm nào hoặc tổ chức nào ở Việt Nam đang làm chuyện này và với mục đích gì ?
Một số ít còn thậm chí cho rằng cần tận dụng “công cụ fake news” để thủ thắng trong cuộc chiến khuynh loát dư luận.

Với nhiều độc giả, họ gần như không hề quan tâm điều đó. Họ “lắng nghe và chia sẻ” một cách cảm tính như thể tìm được một “giải đáp” đầy thỏa mãn theo kiểu “thấy-chưa, tôi-đã-nói-rồi”, khi vấn đề đang quan tâm có nội dung hoàn toàn “khớp” với tâm lý yêu-ghét của mình.
Họ không muốn đề cập đến nghi vấn cần thiết rằng, ai đứng sau việc thực hiện những “bản tin” này và chúng làm điều ấy vì cái gì.

Tuy vậy, có một câu hỏi lớn nên luôn đặt ra dù không nhất thiết cần câu trả lời: Ai đang bị thiệt nhiều nhất trong cơn lốc tin vịt ?
Mạnh Kim
***
*KÍNH MỜI GHÉ THĂM WEB MỚI

https://hangoc2020.blogspot.com/
***
*MỜI NGHE NHẠC CHỌN LỌC:

Vầng Trăng Xế BóngNhạc & Lời: Yên Sơn – Ca sĩ: Phương Trần – Proshow: Tony Phước


***
* THƠ TRUYỀN THỐNG KIỀU HÙNG
Của LÂM HOÀI VŨ

Trình bày: THÀNH HƯNG


***
*TRUYỆN NGẮN CHỌN LỌC:

* Thằng chồng Việt Kiều của tôi !Những ai phải trải qua cay đắng mới biết giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi cũng vậy. Hạnh phúc, tiền bạc, danh vọng, và bộ mặt đã làm tôi như quay cuồng.
Cũng chỉ vì “lấy chồng Việt Kiều” và “có rể Việt Kiều” đã làm cho “thằng chồng Việt Kiều” của tôi điêu đứng và tôi suýt bỏ rơi anh ta khi mới bắt đầu qua đây.
Có lẽ tôi quá cay đắng nhưng tôi đã hối hận rất nhiều.
Tôi vốn ở Biên Hòa, được cho là xinh đẹp từ nhỏ. Tôi được gia đình cưng chiều nhưng không có hư đốn. Tôi vào được Đại Học Sư Phạm nghành Anh Văn và học xong.
Trong thời gian làm kiếp sinh viên, gia đình tôi đi xuống và lam lũ. Tôi trở thành sinh viên nghèo phải bươn chãi kiếm sống vì gia đình tôi không thể chu cấp mọi chi phí.
Ở xóm, có nhiều người lấy chồng Việt Kiều và có tiền xây nhà cao ráo. Ai cũng nói tôi có học và có sắc tại sao không kiếm được chồng Việt Kiều cho gia đình đỡ khổ. Cuộc sống khốn khổ như vậy khiến cho tôi nghĩ đến chuyện “lấy chồng Việt Kiều” để cưu mang gia đình.
Tôi nghĩ đơn giản như vậy, chính vì đơn giản đó đã làm hại một người, đó là thằng chồng Việt Kiều của tôi.
Với ý nghĩ đơn giản, tưởng rằng ở nước ngoài ai cũng ăn sung mặc sướng dễ kiếm ra tiền. Tôi có đọc sách báo thì thu nhập trung bình hàng năm của người Mỹ là 24 ngàn đô-la. Nếu thằng chồng làm 24 ngàn đô-la thì mình xin 6-7 ngàn có sao đâu.
Nhưng thánh thần ơi, đó là thu nhập, chưa tính thuế, tiền xăng, ăn uống, chi tiêu, nhà cửa, điện nước,…
Cái ý nghĩ ngu xuẩn chỉ cần 6-7 ngàn mỗi năm đó lan truyền vào gia đình tôi và gia đình tôi tưởng bở và thật.
Cũng chính vì tôi có sắc và có thân hình đẹp nên tôi kiếm được một thằng Việt Kiều hiền lành nhưng có chút khờ trong những Việt Kiều về thăm.
Hắn hồi ở Việt Nam chỉ học tới lớp 9, sau đi làm phụ hồ, và theo gia đình đi Mỹ theo diện HO. Qua đó hắn chỉ biết đi làm. So về trình độ học vấn thì chênh lệch với tôi do đó khó nói chuyện. Tôi biết không hạp lắm nhưng giả nai để được đi Mỹ.
Tôi nhanh chóng trao sự trinh tiết cho hắn và bắt hắn phải chịu trách nhiệm và cưới. Hắn hứa cưới. Tôi ra giá là trước khi tôi qua Mỹ thì gia đình tôi cần 20 ngàn đô để xây nhà mua xe (vì nhà tôi ọp ẹp và không có xe gắn máy).
Hắn trở lại Mỹ, và gởi tiền đều đều, hắn làm gì tôi không quan tâm vì tôi chẳng yêu, thấy tiền là tôi thích. Tôi cố gắng học cho xong 4 năm đại học để phòng khi không qua được Mỹ thì tôi có bằng cấp và dạy học Anh Văn cũng có tiền.
Khi nhà cửa tôi xây xong, xe có 2 chiếc thì hắn về. Trông hắn tiều tụy và ốm sau 2 năm và tôi cũng vừa tốt nghiệp Đại Học. Đám cưới tổ chức linh đình. Gia đình tôi nở mặt nở mày với hàng xóm.
Trong khi chờ đợi qua Mỹ, tôi học thêm đủ thứ nghề từ thêu may đến vi tính, uống tóc đến móng tay,… Hắn chu cấp vài trăm đô mỗi tháng.
Khi đến Mỹ tôi thật sự thất vọng. Thằng chồng tôi ốm yếu và bịnh hoạn. Tôi biết sự thật là sau khi gặp tôi, hắn làm 2 việc để có tiền gởi theo yêu cầu tôi. Mỗi ngày hắn chỉ ngủ được 4 giờ. Cuối tuần làm thêm. Nhà thì ở nhà mướn chứ không như tôi nghĩ là nhà riêng có bãi cỏ đẹp. Xe hơi thì xe cà tàng cũ xì chứ không bóng lộn như tôi thấy ở tỉnh ủy tỉnh Đồng Nai.
Tôi lúc đầu nghĩ rằng hắn lừa dối tôi để được tôi nên tôi giận quá bỏ hắn qua người dì. Hắn sụp đổ tinh thần và vào bịnh viện tôi chẳng cần quan tâm. Tôi luôn nghĩ cuộc sống của hắn ở Mỹ phải tốt, phải như thiên đường….. Nào ngờ chỉ là dân lao động nghèo nàn không biết Anh Văn.
Dì tôi nói là nếu không trở lại sống với hắn thì về Việt Nam vì nếu tôi bỏ hắn thì tôi bị trục xuất. Dì tôi không dám chứa chấp tôi sợ liên lụy. Dì tôi cho tôi 10 ngày suy nghĩ.
10 ngày đó tôi tìm hiểu cuộc sống ở Mỹ. Tôi thấy ai cũng cố gắng đi làm để có tiền chứ không dễ hái ra tiền. Khác với ở Việt Nam là làm việc ở đây dù tiền ít vẫn không bị đói. Môi trường sống tốt hơn, học hành miễn phí, có biết tiếng Anh xin làm dễ hơn,….
Tôi nghĩ về thằng chồng tôi không yêu nhưng lấy chồng vì tiền. Tôi dần dần thấy tội nghiệp hắn. Vì mê sắc đẹp tôi mà hắn phải hao tổn sinh lực làm 2 việc để có hơn 24 ngàn đô-la gởi về cho tôi trong lúc bản thân hắn chẳng có gì.
Tôi dần dần động lòng trắc ẩn thằng chồng không yêu. Tôi thấy tội nghiệp quá. Đã tốn sinh lực kiếm tiền cho tôi và sau đó bị tôi bỏ đi. Tôi ứa nước mắt ân hận.
Sau một tuần tôi trở lại và xin lỗi. Những giọt nước mắt hạnh phúc trong thân hình tiều tuỵ của hắn làm tôi thêm đau lòng. Tôi thề với Trời Phật tôi không bỏ hắn và sẽ lo cho hắn.
Tôi dễ dàng kiếm việc và hắn nghỉ 3 tuần dưỡng sức vì mới ra viện. Tôi ráng bươn chãi thêm việc cuối tuần để hòng giúp hắn có tiền mua xe khác và cho tôi một chiếc xe cũ nào đó vì sống ở Mỹ thiếu xe không thể xin việc làm tốt hơn.
Tôi giải thích cho gia đình tôi hiểu và tôi chỉ sẽ chu cấp 100 đô mỗi tháng mà thôi. Gia đình tôi dĩ nhiên không hiểu và giận tôi và nói rằng tôi đi Mỹ bị Mỹ hoá không biết lo cho gia đình. Tôi thấy 100 đô đủ rồi, gia đình tôi kiếm thêm chứ làm sao tôi phải nuôi chồng và nuôi 6 người bên Việt Nam.
Hắn từ từ hồi phục nhưng do lao lực quá nên lúc nào cũng ốm ốm và không có sung sức. Cuộc sống tình dục vợ chồng rất thưa thớt vì hắn yếu sức. Tôi muốn có con với hắn để hắn yên lòng vì thế tôi và hắn phải nhịn 6 tháng để hòng hắn có đủ sức lực theo lời bác sĩ.
Trời Phật thương tôi và tôi có thai. Hắn hạnh phúc và sức khoẻ dần dần tốt hơn. Do có vốn tiếng Anh, tôi có việc trong ngân hàng và lương khác. Hắn chỉ đi làm việc nhẹ và tôi ghánh vác mọi thứ. Tôi chỉ mong hắn khoẻ mạnh trở lại chứ trong gia đình ai đi làm chính cũng vậy thôi.
Con tôi ra đời khoẻ mạnh, tôi mừng khôn xiết, người mừng vui hơn tôi là hắn.
Giờ gia đình tôi ổn định. Tôi làm việc có lương gấp 3 lần chồng vì chồng chỉ lao động bình thường và khó lòng vươn lên vì trình độ bị giới hạn. Tôi dần dần có được hạnh phúc gia đình, tình cảm vợ chồng, cũng như được thoả mãn tình dục do chồng tôi hồi phục được sức khoẻ.
Tôi đã sai và sửa sai.
Hy vọng các chị muốn lấy chồng Việt Kiều hiểu rõ hoàn cảnh của ông chồng tương lai để tránh nhiều chuyện đau lòng nơi xứ người.
Written by Nàng Kiều VN
***
* Cô lang giẫm
Tôi bị cái bệnh lệch tinh hoàn, bên to, bên nhỏ, và vì thế nên nó kéo cả người tôi lệch theo, khiến việc đi lại, sinh hoạt rất khó khăn, bất tiện. Tôi đã tới nhiều bệnh viện, và sau khi khám, các bác sĩ đều chỉ định mổ. Tôi đồng ý. Đúng ngày hẹn, tôi đến, nằm lên giường mổ, bác sĩ gây mê, và tôi thiếp đi. Tỉnh dậy, tưởng là đã xong, ai ngờ, bác sĩ bảo không thể mổ được. Lý do là bởi dù toàn thân đã hôn mê, tê liệt, nhưng riêng cái chỗ đó của tôi nó vẫn không liệt, mà cứ ngọ nguậy, ngẩng lên cụp xuống, quay ngang quay ngửa các kiểu. Nếu bác sĩ vẫn cố tình làm thì khả năng cắt phải thứ không nên cắt trong quá trình mổ là rất cao.
Thất bại trong việc can thiệp bằng y học hiện đại, tôi đành tìm đến các nhà thuốc đông y. Thầy đông y khám xong thì cũng lắc đầu bảo rằng chỗ họ chỉ có thuốc uống cho cái hòn đó to lên, hoặc nhỏ đi, chứ còn thuốc mà uống để một hòn to lên còn hòn kia nhỏ đi thì họ chưa tìm ra.
Có người mách tôi cách chữa mẹo là lấy dây buộc vào bên hòn to rồi vòng dây vắt lên vai; lại có người khuyên nên lấy viên gạch buộc vào bên nhỏ cho cân… Tất nhiên là tất cả những cách ấy đều không ổn.
Đang lúc chán nản, tuyệt vọng, thì tôi nghe được thông tin về khả năng chữa bệnh thần kỳ của cô lang Giẫm. Tôi quyết định tìm đến cô. Thôi thì: “Có bệnh phải vái tứ phương. Biết đâu trời độ, trời thương thân mình”.
Còn cách cả cây số nữa mới tới nhà cô lang, nhưng đã thấy nhiều người đi lại, đứng ngồi ngổn ngang, ô tô xếp thành hàng, hai bên đường san sát những nhà trọ, những quán cơm, những dịch vụ đi kèm, khiến tôi có cảm giác rằng quanh đây hẳn phải có một khu công nghiệp đồ sộ với quy mô hàng chục ngàn công nhân, hoặc không cũng phải năm bảy trường đại học hoành tráng, sinh viên nhung nhúc…

Bước vào nhà cô lang Giẫm, một cảnh tượng khá lạ lẫm hiện ra trước mắt tôi: cả một cái sân rộng nằm la liệt những người không mặc áo, quần tụt quá nửa mông, trắng phau như lợn vừa cạo lông. Cô lang đi từ đầu đến cuối sân, giẫm lên vai, lên lưng từng người, hệt như kiểu bà con nông dân đi giẫm cỏ ngoài đồng…
Đợi nửa ngày vất vả, mỏi mệt, rồi cũng tới lượt tôi được giẫm. Tôi hào hứng cởi áo, tụt quần, nằm ra chờ đợi cô lang. Ở đầu hàng, cách chỗ tôi một đoạn, là một nữ sinh tầm mười sáu, mười bảy tuổi gì đó, cũng tới đây khám. Nhưng chắc vì xấu hổ nên vẫn ngập ngừng chưa muốn cởi quần áo. Cô lang Giẫm thấy vậy thì giọng có vẻ không vui:
– Bệnh gì?
– Dạ! Cháu bị lệch đốt sống đít ạ!
– Vậy có định chữa không? Sao còn chưa cởi quần áo ra?
Nữ sinh nghe thế thì cuống quýt ngồi dậy, run rẩy lần cởi từng cúc áo. Đám đàn ông, cả đang nằm, cả đang ngồi xung quanh sân đều há hốc mồm, hồi hộp, nín thở đợi chờ. Và sự chờ đợi đã được đền đáp xứng đáng: khi những lớp áo mẹ, áo con trên người cô nữ sinh được trút ra trơn trụi, rồi những lớp quần trong quần ngoài được kéo xuống ngang mông, thì cả một kiệt tác thiên nhiên mơn mởn đã hiện ra, những thứ mà tưởng chỉ thấy trên ảnh, trên mạng, trên Phây, thì nay đã có tại đây, giữa ban ngày, nơi thanh thiên bạch nhật. Nữ sinh ấy cởi đồ và tụt quần xong thì đầu cúi rạp, hai chân quỳ xuống chiếu, mông chổng lên. Cô lang Giẫm bực mình quá, lại quát:
– Nằm thẳng xuống như mọi người kìa! Ai bảo chổng mông vậy hả? Cứ chổng vậy bảo sao chả lệch đốt sống đít!
Nữ sinh lại ngoan ngoãn như con mèo, duỗi đôi chân ngọc ngà, nằm thẳng xuống. Dù đang nằm sấp, nhưng tôi vẫn ngoái đầu lên xem được cảnh đó từ đầu đến cuối, và giờ người tôi vẫn đang rạo rực, toàn thân nóng hổi. Tôi thấy cơ thể mình hình như bị đẩy lên cao hơn, chênh vênh, nghiêng bên này, ngả bên kia. Có lẽ tôi đang nằm đè lên một cái vỏ chai bia ai uống xong vứt lung tung thì phải, dù rõ ràng là lúc đầu nằm xuống tôi không hề thấy cái vỏ bia đó.

Có lác đác vài gã – dù chưa tới lượt được cô lang giẫm lên người, nhưng đã lồm cồm bò dậy, mặc áo, kéo quần, lủng lẳng bước ra phía ngõ. Tôi đoán là mấy gã ấy tới nhờ cô lang chữa bệnh liệt dương, nhưng chưa kịp chữa thì bệnh đã khỏi rồi, nên mới ra về sớm.
Cô lang Giẫm bắt đầu chữa từ đầu hàng. Mỗi người đều được cô giẫm cho vài ba phát vào lưng, vai, đùi, mông, bất kể là bệnh gì. Trong lúc nằm chờ tới lượt giẫm, tôi có trò chuyện với một bác trai bên cạnh. Bác kể rằng nhà bác ở tít trên miền núi xa xôi, nhưng nghe danh cô lang đã lặn lội xuống đây. Bác cũng bị cái bệnh lệch hòn dái giống tôi. Bác bảo khi leo lên núi rất dễ bị trượt chân. Như người ta trượt thì với tay bám vào mỏm đá là xong, còn bác mà trượt thì nếu không nhanh tay sẽ lập tức bị hòn dái lệch ấy nó lôi xuống vực ngay! Mấy bận suýt chết rồi…
Cô lang Giẫm đã giẫm tới chỗ chúng tôi! Theo thứ tự thì xong bác dái lệch đó là sẽ đến lượt tôi. Khi cô lang Giẫm hỏi bác ấy bệnh gì, thì bác ấy khá ngại ngùng, cứ ấp úng, ngập ngừng:
– Có cần thiết phải nói tên bệnh không cô? Tôi thấy bệnh nào thì cô cũng giẫm giẫm vài cái lên người thôi mà! Có khác gì nhau đâu!
Nghe vậy, cô lang Giẫm có vẻ không vui, nhưng vẫn cố kìm giọng:
– Tuy động tác giẫm giống nhau, nhưng tác dụng lại khác nhau đó bác! Như cậu này bị tiêu chảy thì tôi giẫm cho cứt thụt vào; anh kia bị táo bón, thì tôi giẫm cho cứt chui ra. Giẫm bao nhiêu cái, mạnh hay nhẹ đều phải tính toán khoa học cả. Giẫm nhẹ quá cứt sẽ không sợ, sẽ gan lì nằm im một chỗ; giẫm mạnh quá thì cứt sẽ lại vãi luôn ra…

Bác dái lệch nghe cô lang phân tích hay quá thì không dám ý kiến gì nữa, ngoan ngoãn vạch dái cho cô lang xem rồi mô tả cụ thể bệnh tình của mình. Cô lang sau một hồi quan sát và vần vò thì mới nhẹ nhàng hỏi nhỏ:
– Giờ tôi sẽ chữa cho hai viên bằng nhau. Bác muốn cho viên nhỏ to lên, hay viên to nhỏ xuống?
– Dạ! Cho viên nhỏ to lên được thì tốt quá!
Cô lang nghe vậy thì bảo bác dái lệch nằm ngửa, dạng chân ra. Rồi dặn dò:
– Bác cố chịu đau tí nhé! Giờ tôi sẽ giẫm chân đạp liên tục vào hòn nhỏ để cho nó sưng lên bằng hòn to thì thôi.
Dứt lời, cô lang Giẫm giơ chân lên và đạp liên hồi. Bác dái lệch bị hai anh trợ lý lực lưỡng của cô lang giữ chặt nên ra sức vùng vẫy, gào thét dữ dội. Cô lang mặc kệ, vẫn đạp thật lực. Bỗng bác dái lệch rú lên, và liền sau đó, tiếng gào thét của bác im bặt, ứ lại, như thể bị ai đó chẹn vào họng…
– Thọt dái lên cổ rồi! Thọt dái lên cổ rồi! – Tiếng ai đó hô thất thanh.
Quả đúng vậy! Hòn dái nhỏ của bác dái lệch bị đạp mạnh quá đã chạy lên cổ từ lúc nào. Mọi người đều hoảng sợ, nhưng cô lang Giẫm thì không, bởi kinh nghiệm nhiều năm chữa bệnh khiến cô luôn giữ được một sự điềm tĩnh đến lạnh lùng ngay cả khi nguy cấp nhất. Cô lang không đạp dái nữa mà đi vòng lên trên, rồi giơ chân đạp túi bụi vào cổ của bác dái lệch. Thật kỳ diệu, hòn dái lại chui xuống phía dưới. Cô lang lại đi vòng xuống, lại đạp. Bác dái lệch không vùng vẫy, kêu than gì nữa, bác đã ngất lịm, nằm thẳng cẳng rồi…
Tôi bừng tỉnh, vùng dậy, cuống cuồng kéo quần, mặc áo, chạy vụt ra ngoài, vừa chạy vừa ngoái loại xem hai anh trợ lý lực lưỡng kia có đuổi theo tôi không. Bệnh của tôi không khác gì bệnh của bác dái lệch, và không có lý do gì để cô lang Giẫm phải sử dụng hai phương pháp chữa bệnh khác nhau cho cùng một loại bệnh.
Thực ra, những người tìm đến với cô lang Giẫm không đáng trách. Bởi hầu hết họ đều là những người mắc bệnh hiểm nghèo đang chờ chết. Với những người đó thì họ (hoặc gia đình họ) sẵn sàng bám víu và làm tất cả để có được một niềm tin, một tia hi vọng sống. Người đáng trách ở đây là những kẻ đã kiếm tiền dựa vào sự tuyệt vọng của những người chờ chết. Người đáng trách ở đây là những người đáng ra phải hành động, phải lên tiếng để cho đồng bào của mình hiểu rằng đâu là là sự thật, và đâu là sự mù quáng!
Nếu đã biết chắc rằng đó là một sự viển vông, thì tôi tin, sẽ không còn nhiều người lao theo nữa!
Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo
***
* Nhà Tôi Nam Kỳ
Nguyễn Thị Tê Hát

Vâng, nếu bảo nhà tôi Nam Kỳ đơn thuần như bao nhiêu người khác thì cũng chẳng có gì đáng nói, chỉ có điều đáng nói ở đây tôi lại là dân Bắc Kỳ quý vị ạ.

Ngày xưa, thuở còn môi nồng mắt biếc, chưa nếm mùi chồng con, chưa đeo gông vào cổ, mẹ tôi thường dặn lũ con gái như kinh tụng hằng ngày:
– Các con chớ có lấy chồng người Nam, nó ăn nhậu say sưa tối ngày, về nhà còn đánh đập vợ con nữa…
Hoặc là:
– Chồng người Nam không biết thương vợ, hay bắt nạt vợ và không biết lo cho gia đình… chi bằng ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn.
Hoặc lại:
– Trâu ta ăn cỏ đồng ta…
vân vân và vân vân…

Thế nhưng, con gái cưng của mẹ tôi có thèm nghe lời mẹ dặn dò đâu lại dính ngay với một anh chàng ngâm đen Nam Kỳ đặc để rồi ngày nay Nam Bắc xung đột cứ như văn hóa Đông, Tây vậy đó.

Thật ra, Ông xã tôi biết uống rượu nhưng không uống, nhưng nếu có lỡ uống thì cũng quên béng vợ con đúng y như lời bà cụ dặn dò “Chồng người Nam không biết thương vợ con, ăn nhậu tối ngày…”.

Ông xã tôi biết hút thuốc nhưng không nghiện.
Chỉ có mỗi một tội là thích có mèo, thích nói dối và thích thề ẩu như cuội.
Cũng rất may là những lúc nhà tôi thề bán sống bán chết như vậy, Thần Thánh bận ngao du sơn thủy mãi đâu nên không biết đến những lời thề cứ như thật của nhà tôi.

Được thể ăn quen nên thề hoài mà chẳng sợ Thần thánh quở phạt gì cả. Bởi thế cho nên nhiều lúc, tôi như rơi vào những cơn lốc của nhà tôi tưởng chừng như bị xoáy nát bởi những lời thề độc địa đó.

Cái tính Nam Kỳ của nhà tôi lại khác với cái tính Nam Kỳ của thiên hạ. Ai bảo người Nam dễ tính, dễ mời chứ ông xã Nam Kỳ của tôi thì lại khó tính, khó mời.
Nể lắm thì cũng nhấm nháp ly nước dù đói meo cả bụng, đến nỗi có người cứ tưởng nhà tôi ăn chay cơ đấy.

Chả bù cho tôi, dù mang tiếng Bắc Kỳ khách sáo, kiểu cách thế nhưng nếu đã nhập tiệc hoặc đang đói bụng là cứ thật tâm chiếu cố, chẳng ngại ngùng gì cả.
Nhà tôi có cằn nhằn thì tại: “Con tim em chân chính không biết nói dối…” hay tại kiếp trước tôi là dân Nam Kỳ?

Ngày xưa, mỗi lần đưa tôi về, gặp cơm chiều, ba mẹ có mời, anh chàng cũng chỉ ăn qua loa, mẹ tôi thấy vậy cứ thắc mắc:
– Sao anh ấy ăn ít thế? Hay là tại mẹ nấu không ngon?

Thế nhưng, cách nói chuyện của nhà tôi thì cứ như người đi xe không thắng, tuột từ một dốc cao. Nhà tôi chả ý tứ gì cả, nhiều lúc tôi cứ phải phụ nhĩ:
– Mình nhớ nhé, đừng có nói như vậy nhé!…

Dù biết dặn dò thương yêu như vậy có bị trừng mắt, gầm gừ đi chăng nữa tôi cũng cứ giả lờ để rồi cứ phải “mình nhé” trước khi ra khỏi nhà.
Cái này thì thật đúng là dân Nam Kỳ chính hiệu, không lai căng tí nào cả (xin lỗi quý vị Nam Kỳ nhé, ý tôi chỉ muốn nói cái Nam Kỳ của nhà tôi thôi).

Đúng ra, nhà tôi thuộc loại người ít nói, thành ra đi đâu tôi cũng bị hàm oan là nói nhiều. Nhưng quý vị cũng phải hiểu rằng nếu gặp phải ông chồng ít nói thì mình phải nói phải không quý vị?
Chẳng lẽ ngồi vào bàn tiệc cứ ăn từ đầu đến cuối thì trông sao được?

Nhưng nếu nhà tôi bắt trúng tầng số của ai đó trong bàn tiệc hoặc của người bên cạnh thì thật là cái sự nói nhiều của tôi chẳng thấm vào đâu cả.

Những lúc nhà tôi hăng say như thế, thỉnh thoảng tôi cứ phải đưa tay lén nhéo nhà tôi một cái thật đau mà miệng thì cứ giả vờ cười tươi như hoa, vì cái lưỡi trơn tru của nhà tôi bắt đầu tuột dốc.

Vấn đề chính trị của nhà tôi đôi khi cũng làm tôi nhức đầu, đôi khi cũng làm tôi giật mình vì người đối diện đã vô tình thao thao bất tuyệt với nhà tôi về một khía cạnh chính trị nào đó.

Nhà tôi như bị khơi trúng niềm đau của người bị bỏ lại nên đã chẳng góp chuyện mà còn phang một câu chí tử làm tôi hoảng quá, nhéo mạnh sau lưng nhà tôi, miệng nhanh nhẹn chen vào câu chuyện để người đối diện quên câu nói vô ý của nhà tôi lúc nãy.

Vào những năm trước, khi phong trào kháng chiến bắt đầu rầm rộ khắp mọi nơi, đang hăng say rạo rực tâm hồn người Việt hải ngoại, khi mà các đồng chí kháng chiến còn đang đậm đà tình huynh đệ, chưa có những vụ tố khổ nhau, đi đâu cũng nghe người ta bàn tán về kháng chiến, về hoạt động của tổ chức này, của đoàn thể nọ…

Ông cụ đang thao thao nói về kháng chiến, về cứu quốc một cách say mê với nhà tôi, nhưng nhà tôi ác quá, lại phang ngay một câu:
– Rồi cũng chẳng làm nên trò trống gì, ngày xưa có binh lính trong tay còn chưa làm được huống chi bây giờ chỉ là một con số không… các ông ấy giỏi sao không ở lại kháng chiến, bỏ chạy sang đây làm gì để bay giờ đòi kháng chiến, đòi cứu quốc.

Ông cụ cụt hứng, đang định cự lại… tôi phải nhanh nhẹn chêm vào, miệng nói, tay thúc lưng nhà tôi:
– Mình nói gì kỳ vậy? Nếu ai cũng nghĩ như mình thì làm gì có ngày về?… Mình không làm được thì để người khác làm phải vậy không cụ? Mình nói vậy người ta bảo mình là Cộng Sản đó!

Nhưng nói là nói thế, chứ với thời gian trôi qua, cộng thêm cái khí hậu bất thường của tiểu-bang chúng tôi đang ở đã thay đổi tính tình của nhà tôi lúc nào mà “ngài” ấy cũng chẳng hay nữa.

Bởi vậy theo lời các cụ thường bảo: “Việc nhà thì lười, việc chú bác thì siêng”, hoặc “ăn cơm nhà đi vác ngà voi” là vậy.
Nhà tôi không còn bác bỏ hay chê bai hội đoàn này, kháng chiến nọ nữa mà còn tích cực tham gia một cách rất ư là hết mình.
Kể từ ngày các hội đoàn như trăm hoa đua nở khắp mọi nơi, binh chủng nào cũng thành lập hội đoàn, chỉ có binh chủng Công Binh của ông Cụ tôi là chẳng thấy ai thèm nhắc đến, không ai thèm đoái hoài đến, chắc tại binh chủng của Ông cụ tôi không hào hoa, không dữ dằn chỉ biết hàn gắn những gì đổ nát do chiến tranh tàn phá, không biết đến bom đạn là gì…

Vậy nếu quý vị Công Binh nào đúng lên thành lập Hội Công Binh, xin nhớ cho tôi được hân hạnh thay mặt ông cụ làm hội viên nhé, tôi xin hứa sẽ tham gia nồng nhiệt, hăng say như nhà tôi vậy.

Nói đến chuyện mê say hội họp của nhà tôi thì không thể nào không nhắc đến chuyện nhà tôi mải mê hội họp đến nỗi quên cả giờ đón con, để thằng con trai quý của chúng tôi phải đứng chờ ngoài trời lạnh giữa mùa đông lạnh giá đến chảy cả máu, nứt cả môi thì quý-vị mới có thể hiểu được sự hăng-say của nhà tôi như thế nào rồi nhé.

Sự xung khắc tư tưởng Nam-Bắc cũng luôn xảy ra giữa chúng tôi, kể cả cách sinh hoạt hằng ngày, đôi khi làm tôi thắc mắc và tự hỏi, không hiểu những cặp vợ chồng Việt-Mỹ thì thế nào nhỉ?

Liệu họ có xung đột Đông-Tây như chúng tôi? Hay là tại chúng tôi chưa yêu nhau đến độ có thể quên tất cả dị biệt, cá tính của mỗi miền để có thể sống “dưới túp lều tranh với hai quả tim vàng?” .

Con trai tôi sanh đẻ nơi này nên đôi khi không thể tránh được những lời nói vừa Việt, vừa Mỹ, vì chúng tôi cũng như bao nhiêu cha mẹ khác, đi làm suốt ngày, chỉ gặp con cái vài ba tiếng sau giờ làm việc.

Vài tiếng đồng hồ đó nào lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa, tắm rửa con cái nên không đủ thời gian để kéo dài tiếng mẹ đẻ như thời gian ở trường học.

Bởi vậy nhiều lúc nói chuyện với con, chúng tôi lại phải dùng ngôn-ngữ này để cắt nghĩa ngôn-ngữ kia, khổ thêm một điều là ngôn ngữ của chúng tôi không thuần nhất mà lại người Nam, kẻ Bắc.

Một hôm cho con ra bờ hồ hóng mát, nhà tôi chỉ ngay đám vịt trời hỏi con:
– Ba đố Vũ con gì kia?
– Con biết rồi, con Duck phải không ba?
– Ba biết đó là con Duck, nhưng ba muốn hỏi tiếng Việt Nam gọi con
Duck là con gì?
Thằng bé tiu nghỉu:
– Con không biết, tiếng Việt Nam gọi là con gì hả ba?
Nhà tôi hí hửng trả lời:
– Tiếng Việt Nam gọi là con “dịt”
Tôi giật mình, nhẹ nhàng sửa lại:
– Con “Vịt” con ạ, con phải gọi là con ” Vịt” mới đúng.
Nhà tôi cãi:
– Con “dịt” chứ con “Vịt” là con gì?
– Con “Vịt” thì là con “Vịt” chứ là con gì? thế con Vịt mình viết thế nào? Mình viết làm sao thì phải đọc y như vậy… nói thiệt cho mình biết, mình mà là học trò của tôi thì chỉ có ăn trứng Vịt thôi.

Về nấu ăn, nhà tôi cũng luôn chê bai bảo tôi không biết nấu ăn gì cả. Điều này tôi vui vẻ công nhận mà chẳng dám phàn-nàn, vì trước khi lấy chồng, tôi ít được hân hạnh xuống bếp nấu ăn.
Mỗi lần xuống bếp là phải có lũ nhóc em tôi đi theo phụ dọn, bởi vậy mẹ tôi cứ nhẹ nhàng từ chối khéo mà không bao giờ buồn lòng tôi cả, nào là “con nhặt rau hộ mẹ, con nhặt rau sạch”, hay “con chẻ rau ngon, con chẻ hộ me, để mẹ nấu cho…” .
Vả lại cách nấu ăn, uống cũng Nam, Bắc phân tranh, bất đồng ý kiến nữa, nhà tôi ăn cái gì cũng cho đường, cái gì cũng ngọt, xào rau thì phải xào lạt để còn chấm nước tương… trong khi người Bắc xào vừa ăn để khỏi phải chấm lôi thôi.
Bởi vậy mỗi lần nhà có khách, nhà tôi phải yểm trợ tôi bằng cách xuống bếp để 2 đứa cứ gầm gừ vì bất đồng ý kiến, khách dễ dãi cười:
– Thấy anh chị hạnh phúc quá đến thèm lấy vợ.
Nhà tôi vội vàng:
– Ấy chớ, chớ có dại dột… tại chưa thấy quan tài nên chưa nhỏ lệ đấy.

Nhà tôi thật đúng là người ích kỷ, quý vị nào còn độc thân đừng có dại dột nghe lời nhà tôi mà ở giá đấy nhé… biết mình nấu ăn dở, tôi luôn cố gắng để khá hơn mọi ngày, bằng chứng là sau những năm lấy chồng, tôi nấu ăn cũng chẳng tệ cho lắm, một phần cùng vì muốn nấu những món ăn Nam nên cứ phải vác điện thoại hỏi cô em chồng cách nấu để cố làm vừa lòng Ông xã quý, thế mà Ông xã tôi lại chẳng quý tôi tý nào cả.

Trong khi tôi không biết ăn những món ăn người Nam, nhưng vì thương chồng tôi cũng ráng tập ăn, không biết nấu những món ăn người Nam, tôi cũng cố mà tập nấu.
Ngược lại, Ông xã tôi chẳng biết điệu tý nào, cứ chê ong-óng rằng món ăn của người Bắc không ngon. Mỗi lần thèm ăn cà ghém chấm mắm tôm thì ôi thôi!… thật là khổ tâm, nhà tôi cứ hết ra lại kêu khắm, hết vào lại kêu hôi, tại nhà tôi người Nam nhưng lại không biết ăn mắm, thật là vô phước cho tôi phải không quý vị?

Có lẽ nhà tôi không có dịp làm rể như cái anh chàng nào đó trong văn-chương, ca-dao VN “Công anh làm rể chương đài, một năm anh ăn hết 20 vại Cà, em ơi! mở cửa cho anh vào, kẻo anh chết khát vì Cà nhà em…”

Đọc đến đây, chắc ai cũng phải đồng ý với tôi là quá tội nghiệp cho cái anh chàng không may mắn này, đã khát nước vì Cà nhà em mà còn phải năn-nỉ mở cửa nữa… chả bù cho Ông xã tôi, mỗi lần vợ ăn có mấy quả cà là cứ nhăn với nhó, bảo món ăn chẳng có gì hấp dẫn để mê cả.
Nhà tôi có biết đâu, mỗi lần thiên hạ nhắc đến những món ăn quốc thuần, quốc tuý, người ta đều kể đến Cà ghém và canh rau đay, hoặc mùng tơi, những món ăn ấy mới nói lên tình quê hương, tình dân tộc phải không quý vị?

Nhớ đến năm nào, hứng chí, tôi trồng một ít rau đay sau vườn, vì nhà có sẵn nên khỏi đi mua tốn kém vô ích, cứ thỉnh-thoảng được dịp nấu canh rau đay với tôm khô ăn cho đã thèm.
Nhà tôi được ăn đã không cám ơn có vợ đảm đang mà còn than vắn, than dài với bạn bè trong hãng là ngày nào cũng phải ăn canh rau đay. Sáng rau đay, trưa rau đay và chiều cũng lại canh rau đay…
Ông xã tôi thật lắm lời, làm gì có thời giờ để ăn sáng, ăn trưa tại nhà? chỉ có nói oan cho vợ thôi.
Con gái Bắc chúng tôi đảm đang lắm cơ, chả thế mà nhiều vị muốn lấy con gái Bắc nhưng có gặp duyên, gặp nợ đâu? thế nhưng Ông xã tôi may mắn lấy được vợ Bắc Kỳ đã chẳng biết cám ơn mà lại cứ ngoay-ngoảy rằng thì là con gái Bắc chúng tôi chua như dấm, dzữ như sư-tử Hà-Đông.
Chắc ở ngoài Bắc có sư tử còn trong Nam thì không, nên quý vị đàn ông mới ác mồm, ác miệng bảo chúng tôi như thế…

Ngày xa xưa, ngày chưa dại dột đeo gông vào cổ, đeo cùm vào chân, giọng nói của tôi cũng ngọt ngào, dễ thương làm nhiều người cũng ngẩn-ngơ lắm cơ đấy.
Nếu hôm nay nhà tôi chê bai bảo không êm tai thì cũng lỗi tại nhà tôi chứ đâu phải lỗi ở tôi. Từ khi lấy chồng, nhà tôi đã vô tình làm hỏng cuộc đời của tôi mà nhà tôi không hề biết hối hận là gì. Nhiều lúc tủi-thân, tôi bảo khẽ nhà tôi:

– Kiếp này lỡ rồi, kiếp sau nếu có thấy em, mình làm ơn tránh xa ra nhé, đừng có xông vào đó, khổ một kiếp này thôi.

Nhưng dù sao, nhà tôi cũng có những cái một nửa để tôi thương, một nửa để tôi ghét.
Một nửa để tôi thương chẳng hạn như biết hút thuốc nhưng nhà tôi không hút. Biết uống rượu nhưng nhà tôi ít uống. Biết đánh bài nhưng nhà tôi không cờ bạc, và biết nhảy đầm thì nhà tôi lại… chết mê vì nhảy đầm, thành ra… Thôi, cũng được phải không quý-vị?

Vậy thôi, đành vậy mình nhé! ráng thương nhau trọn kiếp này nhé Ông xã Nam Kỳ của em!

Nguyễn Thị Tê Hát
***
*RELAX MỜI XEM TUYỆT VỜI

We’re The Superhumans | Rio Paralympics 2016 Trailer


***
*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*TRẦM VÂN * THANH THANH * LÝ ĐỨC QUỲNH *
*ĐỖ CÔNG LUẬN * ĐINH QUÂN * TRẦN QUỐC *
*BÌNH DƯƠNG NGUYỄN THỊ NGOAN * THÍCH THANH TUỆ *Ý NGA * ĐẮC TÀI * MINH LƯƠNG * SA CHI LỆ
**
*THI SĨ TRẦM VÂN **THI SĨ ĐA TÀI THANH THANH*
QUÁN BÊN SÔNG

Bên sông quán dựng, vách tường rêu;
Khách ghé qua đây một buổi chiều,
Nghỉ gót phiêu-linh bên quán lạnh;
Đường dài thăm-thẳm gió sương reo.

Quán rộng, người nhiều, khách ngẩn-ngơ
Ngồi im nghe-ngóng chuyện người ta.
Ở đây khách có thân riêng khách
Bưng chén bình-dân vội-vã và.

Cô quán làm như không thấy chi
Nhưng đơm mơ-mộng lên hàng mi,
Lên môi một đóa hoa hàm-tiếu,
Trộm liếc xem ai có ngó gì.

Thiên-hạ nhìn+nghe: bốn vách tường!
Chân trời mời gọi khách phong-sương:
Có chi lớn rộng làm xao-xuyến,
Nghĩ+ước vu-vơ mà vấn-vương…

Khách ghé qua đây có mấy lần,
Rồi đi… xa lạc dấu muôn chân.
Âm-thầm tự hỏi: người trong quán
Còn nhớ… ngày xưa… có khách xuân…

Đường về Đập Đá, Huế, 1947
THANH-THANH

RIVERSIDE DINER

The moss-walled diner by the riverside stands.
I walked in one evening with both cold hands
To stop my adventurous heels in the chilly booth
As the path was faraway, rain and wind uncouth.

The place was large, crowded. I feigned shackled
Sitting silent to listen to the people who cackled.
I this situation, this customer had to be discreet
Holding the popular bowl intently to quickly eat.

The cashier feigned innocence, nothing to spice
But fabricated dreaminess upon her eyelids nice
And her lips fine a half-open smile fit to seduce,
Then secretly glanced to catch any crazy goose.

Others only see and hear within many a closed wall
While the ronin accepts hardships, of fire a ball!
There was something sublime fluttering her heart,
Pondering idly but it seemed attached on her part…

This eater entered that eatery some tens of times
And left… distant footprints lost in various climes.
Occasionally recalling the cashier in that diner,
I wonder if she remembers…aforetime…this shiner…

English version by THANH-THANH
Thanh-Thanh
***
*THI SĨ LÝ ĐỨC QUỲNH

CHUYỆN ĐỜI TÔI

Xác thân gặm nhấm sinh tồn
Cõi trần vất vưởng cô hồn bấy lâu
Từ sơ duyên bén mộng đầu
Trăng quê hẹn ước,biển dâu bội thề

Nỗi sầu quá khứ lê thê
Niềm đau kết chuỗi lòng tê tái lòng
Từ vô đến hữu,hoàn không
Phải chi đá hóa lông hồng,nhẹ tênh

Ao tù bọt nổi im thinh
Còn thua bèo dẫu lềnh bềnh trôi sông
Trùng dương nào dám viển vông
Xót đời,mơ cũng sợ lòng mơ xa

Chiều hôm nhặt chút nắng tà
Dành đêm khuya lạnh ngồi pha loãng sầu
Thơ suông đọc thế kinh cầu
Nhịp tim đập vỡ nhiệm mầu chuông ngân

Mong tro bụi đọng phù vân
Trễ tràng với gió ước lần rong chơi
Ban sơ đã biết khóc,cười
Dối gian chừ cả tiếng Người cũng quên

Nước non hai chữ đáp đền
Cam thân lau sậy ươn hèn trụ tâm
Rồi mai huyệt lạnh im nằm
Tiếp vô hạn định giam cầm mồ côi…

Lý Đức Quỳnh
1/5/2020
**
NHÌN CÁNH HOA TRÔI

Lục bình an phận cánh bèo trôi
Thầm lặng nở hoa tím lộng trời
Sóng nước phong phiêu dòng bất định
Ai người tri ngộ sẻ niềm vui ?

Nhung nhớ im lìm nhật nguyệt qua
Bâng khuâng mắc võng sợi dương tà
Ươm màu cổ độ sầu miên thẳm
Đợi ánh trăng vàng hạnh ngộ pha

Bãi vắng nương dâu ngút ngát nhìn
Chập chờn hồ điệp bóng Trang sinh
Trời quê sương khói màu hư huyễn
Hoa dạt trôi sông tím lục bình

Vạn lý khơi sầu lộng bến xưa
Bóng xuồng độc mộc trắng trong mưa
Dòng đời côi cút,trôi,trôi mãi
Ai bào trần gian sống để đùa ?

Mộng ước theo ngày xa ngái xa
Nào mong huyền nhiệm áng mây tà
Cầu vồng nối nhịp bờ nhân ái…
Ta,mãi ngàn năm khách đợi phà.

Lý Đức Quỳnh
**
*ĐI TÌM

ĐÊM VẪN THỨC KHI BAO NGƯỜI MÊ NGỦ
NẮNG CÓ CHỜ KHI GIÓ MÃI CUỐN ĐI
LỜI THAO THỨC NHỎ THÊM TỪNG GIỌT SỬA
TRĂNG VỖ VỀ HƠI THỞ MẸ ẦU Ơ.

THOÁNG KÝ ỨC ĐONG ĐƯA NGOÀI PHỐ NHỚ
RU DƯ ÂM SOI LẠI BÓNG ĐÈN QUÊ
GIÒNG SÔNG HẬU NÂNG NIU CÙ LAO KẾT
NGUỒN PHÙ SA KHUA NHẸ TIẾNG RU HỜI

QUẰN GÁNH VÔ TÌNH ĐỜI CHEN GỐI BẠC
ĐỂ GIAN TRUÂN QUANH QUẨN GÓT CHÂN AI
NUÔI GIẤC NGỦ CHẬP CHỜN QUEN GIẤC MỘNG
ĐỂ GIẤC MƠ MÃI VUỘT KHỎI TẦM TAY

TỪ KHI NÀO GIẬT MÌNH TRONG KHÓE MẮT
NGHE MƯA RƠI VĂNG VẲNG GỌI BÊN SÔNG
NUỐT NUỐI TIẾC NGHẸN NGÀO TRÊN DẤU CÁT
TIẾNG THỞ DÀI CẦU NGUYỆN MẸ HƯ KHÔNG

NHOM NHÉN LỬA ĐỐT ĐI TÌM MỘT CÕI
TÂM MƠ HỒ SOI BÓNG DÁNG AI RU
LÀM SAO BIẾT PHÙ DU ĐANG ƯƠM MỌNG
NỞ ĐẦY HOA HỐI HẬN GIỮA MÙA THU

TA LẦM LŨI CÚI NHẶT HOÀI HƯ ẢO
MÃI ĐI TÌM THIÊN SỨ CỦA TRẦN AI…

SA CHI LỆ
TORONTO, NGÀY THÁNG BẠC ĐẦU 6/2020

Thơ Họa:

VỀ TÌM

Mòn cơm áo lòng vòng ăn lại ngủ
Kiếp bọt bèo mặc sóng gió trôi đi
Hồn bám víu,vong thân đời tầm gửi
Tự do nào cho lối sống ất ơ ?

Đêm vong bản thức giấc ngồi,chợt nhớ
Mảnh đất xưa,người chốn cũ không quê
Những thân quen đã hóa thành khiếp sợ
Nghĩa trang khuya chập choạng bóng ma Hời

Sắc nhân tình đã lên màu đen bạc
Gót xô bồ rác rưởi giẫm trần ai
Hồn tiểu mộng cộng sinh đời đại mộng
Siết yêu thương chết ngợp giữa vòng tay

Có những khi bất chợt sầu hoen mắt
Ngoảnh lại nhìn nguồn cội thuở xưa sông
Trăng vằng vặc ngời soi vào thẳm cát
Tiếng nhiệm mầu chuông mõ vọng sắc không

Lòng nguyên nhiên bắc cầu qua bờ cõi
Gặp lại mình thơ ấu tiếng mẹ ru
Có vườn xuân trĩu mùa thơm quả mọng
Có mồ hôi,máu lệ hóa thiên thu

Trong tâm ý,giữa biên cương thực-ảo
Đánh mất mình,hạnh ngộ biết chờ ai ?!

Lý Đức Quỳnh
14/6/2020
***
*THI SĨ ĐINH QUÂN
*QÙY GỐI

* “Chúng ta đứng thẳng, đứng kiêu hãnh,
Và chúng ta chỉ quỳ gối trước Thiên Chúa Toàn Năng.”
(Tổng thống Donald Trump tuyên bố trong ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ 4/7/20)

– Có những hành động chẳng cần giải thích mà ai cũng hiểu.
– Có những âm mưu cố tình che dấu mà ai cũng biết.

Trăm năm có lẽ cũng qua,
Trùng dương sóng cuộn bài ca muôn đời,
Mải mê danh vọng gọi mời,
Phút giây tỉnh ngộ hết thời còn đâu!

Quỳ gối làm gì bạn thấy không?
Cúi đầu câm lặng giữa đám đông,
Tại sao lại phải làm như thế,
Hành động phô trương có thật lòng?Vua chúa ngày xưa ngự trên ngai,
Quần thần quỳ mọp xếp hàng dài,
Bày tôi chỉ là đám nô lệ,
Mở miệng xin tuân chấp lệnh ngài.

Tưởng rằng ngày ấy đã xa rồi,
Quân chủ phong kiến đã xa xôi,
Nhưng xem lảng vảng nơi đâu đó,
Vẫn còn những kẻ sống tôi đòi.

Cố quỳ tám phút đúng thi hành,
Xưng tụng tội đồ cho nổi danh,
Ham tiền hay trò chơi xin phiếu,
Mưu ma chước quỉ thật khó thành!

Mỹ quốc dậy sóng chẳng yên lành,
Con vi còn tiếp tục hoành hành,
Lại thêm bọn biểu tình cướp phá,
Biểu tượng đất nước đập tan tành!

Ngụy danh là kỳ thị màu da,
Khuấy động chính bọn antifa,
Cũng đám tay chân của Tàu cộng,
Âm mưu quyết phá nước Cờ Hoa.

Quỳ gối chỉ là một trò hề,
Khiến dân tình chán ghét cười chê,
Những kẻ giật giây trong bóng tối,
Giờ đây lộ mặt quá ê chề!

Ai ơi! Nhớ lấy điều này:
Luật trời quả báo hằng ngày khắc ghi,
Chữ quỳ liền với chữ quy,
Làm người phải biết nghĩ suy tỏ tường,
Thượng Đế hiện diện muôn phương,
Ta chỉ quỳ gối theo gương của Ngài.

Đinh Quân
***
*THI SĨ ĐỖ CÔNG LUẬN*THI SĨ TRẦN QUỐC***
*NỮ SĨ BÌNH DƯƠNG NGUYỄN THỊ NGOAN
TÂM SỰ
NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO

Quà cho Anh

Từ ngày nhận được thư Anh
Đắn đo lo lắng, ba cân phần quà.
Thêm vào rồi lại bớt ra,
Món nào ấp ủ tình xa đậm đà.
Gởi Anh đôi bốt Bốt Bata ,
Ấm chân vững bước đạp chà gốc gai
. Gởi Anh bánh thuốc rê cay,
Đốt ý thức hệ thành mây phiêu bồng.
Đốt giai cấp đốt Hồ ngông,
Lênin, Các Mác theo giòng khói tuôn.
Gởi Anh bánh tổ đổ khuôn,
Bền lòng chặt dạ, giữ đường kiên trung
Bao nhiêu đau đớn hãi hùng
Xin Anh hãy nhớ Em chung mối sầu.
Gởi anh chiếc nón phết dầu
Che mưa, đỡ nắng, làm gàu, làm thau
Gởi anh đường cát trắng phau
Dịu niềm cay đắng, nâng cao tinh thần.
Gởi Anh tập giấy trắng ngần,
Gởi niềm tâm sự lời gần ý xa.
Gởi Anh chiếc áo bà ba,
Quê hương nhuộm đỏ cửa nhà nát tan.
Gởi thêm Anh chiếc áo hàn,
Đông về ấp lạnh hè sang gối đầu.
Gởi thêm mấy chiếc khăn hầu,
Lót vai gánh nặng quấn đầu trời sương.
Muối vừng muối xả thêm đường,
Mặn mòi tình nghĩa yêu thương ngọt ngào.
Đậu tương một hũ thêm vào,
Anh em thân ái yêu nhau kiếp tù.
Thương Anh thêm lọ dầu cù,
Nhức đầu, trúng gió, đêm thu một mình
Ba cân đã đủ vừa xinh,
Thư mình Em thế tấm hình vợ con,
Nhắn Anh còn nước còn non,
Còn tình còn nghĩa ta còn gặp nhau.

Bình Dương
Nguyễn thị Ngoan

Đoàn quân âm thầm

Có đoàn quân nào âm thầm,
Mà dũng cảm bền gan.
Có đoàn quân nào hiên ngang
Mà dịu dàng đằm thắm.
Từ rừng sâu núi thẳm,
Tận mũi, vịnh, cù lao,
Từ chót vót non cao,
Đến đảo xa bủa sóng.
Không thiết giáp, cà nông
Mà chỉ có tấm lòng chung thủy.
Không học trường Võ Bị,
Mà xuất quỉ, nhập thần
Từ hốc hẻm xa gần
Đều có bước chân đặt để.
Không học trường Đồng Đế
Mà chẳng nệ sình lầy.
Văn thư, tài liệu đủ dầy
Không một ngày Hành Chánh.
Đêm ngày di hành đạt mức
Không qua Thủ Đức, Quang Trung,
Không Hải, Lục, Không quân,
Mà mọi vùng xông xáo.
Đâu màn: Lào Kay, Trảng Táo
Chẳng ngại: Suối Máu, Đầm Dơi,
Dù: Đá Bạc mù khơi,
Mặc: nắng trời Thanh Hoá
Sá gì Phú Yên sỏi đá,
Bất chấp Mộc Hoá muỗi mòng.
Trèo đèo, lội suối, giang sông.
Vác, mang, đội, xách, gánh, gồng, thồ, khuân.
Hồng trần bạc mái đầu xanh,
Trắng ngà mắt biếc, long lanh lệ vàng.
Từ ngày giặc dữ ngập tràn,
Bỏ kim, bỏ bút, bò đàn, bỏ trâm.
Nhập vào đoàn ngũ âm thầm
Không lương, không chức, không diễn văn, dàn chào,
Không mai vàng, mai bạc, không sao
Chiến trường trang bị: thanh tao nụ cười.
Dấn thân, xuất trận một thời
Bể yên sóng lặng bây giờ, là ai?

Bình Dương
Nguyễn Thị Ngoan
***
*THI SĨ ĐẮC TÀI**THI SĨ MINH LƯƠNG TRƯƠNG MINH SUNG**THI SĨ THÍCH TÁNH TUỆ**SA CHI LỆ*LƯỠI TẬT NGUYỀN

Dấu chân chim kết vòng quanh mi
Mắt em chớp muộn vai gầy chợt rung
Tháng mấy lăn tròn trong mắt
Hóa thành chữ nghĩa vô tâm
Đứng nhìn thăm thẳm thời gian nấc cục
Ròng rã mùa xuân ngủ gục trên tay
Ta cứ gọi đánh thức em nỗi nhớ
Sao phương đông trổ bông mùa giả ngữ
Người cày bừa trong não thơ ngây
Tư duy biến thành suối khô cạn hoang sơ
Nằm phơi những hòn đá cuội lăn lóc
Ngủ quên lạnh buốt trăm năm
Hỏi bên kia bờ tiếng ai đang khóc
Quần áo rách tươm la liệt vỉa hè
Gào thét kêu than giữa muôn trùng câm điếc
Cả mùa bão tuyết nổi lên trong ta
Cầu cứu thiên đường tan vào biệt tích
Sao nàng ngủ vùi bên nấm mộ tương lai
Những con robot đang tìm ma quỉ
Chúng hiện diện nhỡn nhơ ngoài đường
Bóp méo dối trá trả treo cái lưỡi tật nguyền
Ta ụa mửa những tên mang danh trí thức
Cái đầu bị vòi đục khoét tanh hôi
Phá nát hương xuân vòm trời lưu xứ.

SA CHI LỆ *Những điều trông thấy 2020
***
NỮ SĨ Ý NGA
*Thơ Ý Nga: MẸO NHỚ CHÍNH TẢ phần 28: THAN, THANG, DÃI DẦU, GIẢI, GIÀU & CHỮ ĐỒNG ÂM, DỊ NGHĨA: BẠC, CÂU, ĐÁ, ĐỒNG, KÉN, KẸO, MI, NĂM, NGƯƠI, XU >> BÁO LIÊN LẠC MÙA HÈ

Kính nhờ quý Trưởng chuyển cho các em Hướng Đạo Sinh và quý Thầy Cô giùm.
Cám ơn quý Trưởng
Ý Nga

CÂU
Câu văn, câu cá, câu giờ
Mà em tả chuyện ỡm ờ tanh hôi?

Thời giờ như bóng câu trôi
Em không chăm học, mai rồi hỡi ôi.

Ham câu lạc bộ, chỉ chơi
“Ngựa non háu đá” suốt đời cũng câu*

Mẹ cha câu thúc, em rầu
Đánh nhau, vào khám ai sầu câu lưu?

Em câu nệ trẻ bụi đời:
Chén rau câu giật, lôi thôi phí đời.

Chim bồ câu thấy cũng cười
Lưỡi câu không có, trò lười câu chi?
Ý Nga, 13.7.2020
-Câu: loài ngựa tốt mà non (thời gian trôi qua rất mau: bóng câu qua cửa sổ)
-Cái móc sắt, thép cong có ngạnh dùng để câu cá, ếch, cua, chạch, rùa.v.v…
-Câu lạc bộ: hội của từng nhóm người có cùng một sở thích chung TD: thể thao, đua xe.v.v…
-Rau câu: 1 loại rong biển màu trắng nấu chè thạch nước dừa
-Giữ, hãm, nề hà. TD: câu giờ, câu khách
-Câu lưu: vì có việc cần điều tra nên bị tạm giữ lại, Câu thúc: bị giam tù túng.
-Câu nệ, câu chấp: chấp nệ điều nhỏ mọnNGƯƠI
Bao nhiêu con mắt nhìn vào
Nhà ngươi còn dám hỗn hào? Con hư!
Trông gì có mắt như mù?
Kiếp sau Trời bắt đền bù: con ngươi
Tối tăm, khiếm thị kiếp người!
*
Làm con hiếu thảo vâng lời mẹ cha!Ý Nga, 13.7.2020

XU
Xu thời lắm kẻ ba xu
Tưởng mình vàng tấn, mỏ chu hù người
Khoe khoang lắm chuyện nực cười
Vàng không thấy lóe, tanh lời hào, xu!
Ý Nga, 13.7.2020BẠC
Ham tiền bạc, bạn bè bạc tình nghĩa
Lệ đầm đìa kẻ ở khóc người đi.
Ý Nga, 13.7.2020

ĐỒNG, MI
“Họa mi, ai vẽ nên mi?
Trông mi mi đẹp, hót thì mi hay!”*
*
Cánh đồng trồng bắp, ngô, khoai
Tượng đồng: kim loại đỏ, loài hợp kim.

Nghìn đồng đâu phải dễ tìm
Mẹ cha vất vả nuôi em nên người.
Ý Nga, 13.7.2020
2 câu thơ đầu: Thơ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu: “CHIM HỌA MI TRONG LỒNG” -trích từ bài Hát Nói “HỌA MI” của Đức Hùng Sydney, Úc Châu, 24/05/2020
-Tượng đồng: có thể hoàn toàn bằng đồng hoặc có hợp kim pha lẫn
-Đồng: đơn vị tiền tệ của Việt Nam.

Chúng ta cùng ôn lại những mẹo nhớ chính tả khác trong “link” này nhé:
https://www.flickr.com/photos/132135602@N08/albums/72157707868273874

●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●

Kính mới quý Trưởng đọc
báo Hướng Đạo Trưởng Niên
LIÊN LẠC số mùa hè 2020 và…
http://www.hdtnvn.net/wp-content/uploads/2020/07/B%C3%A1o-Li%C3%AAn-L%E1%BA%A1c-M%C3%99A-H%C3%88-2020.pdf

http://www.hdtnvn.net/category/bao-lien-lac/

●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●

DÃI DẦU, GIẢI, GIÀU
Giải, giàu khác với dãi dầu
Cô ngồi giảng giải: nghèo, giàu khác nhau!

Dầu: chiên nhiều quá sẽ hao
Nuôi con, cha mẹ dãi dầu nắng mưa.
Nhờ ai khôn lớn, biết chưa?
Làm con báo hiếu chẳng chừa khó khăn.

Dầu: chiên, đậy nắp khỏi văng
Giàu, nghèo khi chết cũng rằng trống không.
Hủ “dầu” đậy nắp vào: xong!
Nghèo “giàu” không nắp. (Đừng hòng đội chi!)
Ý Nga, 13.7.2020
—————————————————-
*MẸO NHỚ:
****-DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

* HỒNG VÂN * MINH THÚY * ĐỨC HẠNH *
* TRỊNH CƠ * CAO MỴ NHÂN * HỒ NGUYỄN *
*LÝ ĐỨC QUỲNH * CHU HÀ * TÍM *
**
*CHIỀU TÍM LỤC BÌNH-Thơ Hồng Vân và Thơ Họa

CHIỀU TÍM LỤC BÌNH

Thẫn thờ theo nước Lục bình trôi
Tím cả hoàng hôn một góc trời
Man mác sông chiều con nước lớn
Chở đầy kỷ niệm thuở buồn vui

Nhìn lại dòng đời đã thoáng qua
Mười năm bóng xế ánh trăng tà
Mười năm lao lách đời mưa gió
Lại nữa mười năm tóc điểm pha…

Rồi lại mười năm ngoảnh mặt nhìn
Tìm đâu cái thuở…nét thư sinh?
Ai gieo nỗi nhớ ngày xưa ấy
Cái thuở yêu sao..cánh Lục bình?

Một thoáng vô tình nhớ chuyện xưa
Chuyến phà Mỹ Thuận một chiều mưa
Ngây thơ nhìn đám hoa trôi dạt
Từng cánh lênh đênh ngọn sóng đùa

Thuở ấy bây giờ đã quá xa
Ta như bóng xế ánh trăng tà
Sông xưa cầu nối đôi bờ bến
Mỹ Thuận còn đâu những chuyến phà…?

Bạc Liêu/7/7/2020
HỒNG VÂN

Thơ Họa:

NHỚ BẠC LIÊU

Mấy chục năm rồi cuộc sống trôi
Nâng niu kỷ niệm chứa bên trời
Quê người chẳng thể quên ân nghĩa
Xứ Bạc Liêu mình lắm chuyện vui

Chứa gọn hành trang những chuyện qua
Bao nhiêu hạ đến ngắm chiều tà
Và thu chẳng úa rơi vàng lá
Chỉ có hoa vời nụ tím pha

Nhớ đến Cầu Quay hóng mát nhìn
Nhà Lồng phố chợ diễn dòng sinh
Người dân chất phác hồn nhiên sống
Mở lối yêu thương nặng tấm tình

Khắc khoải bồi hồi ký ức xưa
Qua cầu hai Bắc gặp ngày mưa
Mưa mờ phủ lối sông bàng bạc
Cuốn Lục Bình dâng mực nước đùa

Cõi nhớ mơ hồ ẩn hiện xa
Hồn ru ảo giác bóng đêm tàn
Ôm trăng dỗ giấc sầu hiu quạnh
Ước mộng về quê thấy cảnh phà

Minh Thuý
Tháng 7/10/2020

NHỚ THU

Thu vàng suối nhạc cảnh hoài trôi
Trôi mãi nàng Thu đợi cuối trời !
Trời đất vào Thu đời thắm nở
Nở nụ Thu tình cảnh thật vui

Vui mừng mở cửa đón Thu qua
Qua bến sông Thu giữa nguyệt tà
Tà áo Thu bay ngời cánh mộng
Mộng dòng Thu hát chẳng phôi pha…

Pha phôi cách trở…vọng Thu nhìn
Nhìn bóng Thu cười trải mộng sinh
Sinh trưởng nghĩa tình Thu mãi thắm
Thắm Thu hạnh phúc cảnh an bình

Bình bầu nguyệt đẹp vườn thu tỏ
Tỏ cánh Thu vàng dẫu nắng mưa
Mưa lạnh Chàng Thu lòng luyến nhớ
Nhớ Thu nhớ bạn đã vui đùa…

Đùa nàng thả tứ vọng Thu xa
Xa vắng Thu sang trải nguyệt tà
Tà áo nàng Thu ngời đất mẹ
Mẹ mơ Thu nhớ cảnh qua phà..!

Đức Hạnh
12 07 2020

CHUYẾN PHÀ MỸ THUẬN

Ngày tháng êm đềm lẳng lặng trôi
Nhìn lên ánh sáng cả vùng trời
Trên sông tiếng nước luồn lau lách
Chở cả dòng đời tới bến vui

Ngày giờ thấm thoát vụt đi qua
Còn nhớ đêm xưa dưới nguyệt tà
Kể chuyện tình yêu đầy sóng gió
Hững hờ năm tháng đã phôi pha…

Cũng đã mười năm dõi mắt nhìn
Quay đầu tìm lại thuở hàn sinh
Còn nhiều kỷ niệm thời gian cũ
Là lúc bên sông ngắm lục bình

Giờ này nhắc lại chuyện xa xưa
Hai đứa chụm đầu dưới trận mưa
Trên bến phà ngang đò Mỹ Thuận
Nhìn ra sóng nước giọng nô đùa

Chuyện thần tiên đó đã lùi xa
Dĩ vãng chìm sâu dưới nắng tà
Trên bến sông buồn sao cảm xúc
Đò ngang Mỹ Thuận…nhớ con phà !

Paris, 11 juil.2020
TRỊNH CƠ

HẠ TÍM

Một mình rẽ sóng,vớt bèo trôi
Mầu lục bình tô tím cuối trời
Mỗi thập niên qua, mùa hạ đến
Bao lần tìm lại sắc hoa vui

Nhưng mười năm, mỗi mười năm qua
Là một mười năm thoáng hạ tà
Khiến lục bình trôi càng tím ngắt
Tuổi vàng cũng nhạt, tóc xanh pha

Vài mùa hạ nữa, lặng yên nhìn
Cứ đếm lục bình dề tái sinh
Trên sóng thời gian không trở lại
Tìm đâu kỷ niệm thủa thanh bình

Bến sông, hồi tưởng thủa xa xưa
Đồng Tháp mênh mông, Sa Đec mưa
Chậm bánh xe bon, tìm nhà cũ
Người dưng hỏi nhẹ: ” thực hay đùa “

Nửa trăm năm trước, tưởng như xa
Nào đã xa đâu, bóng hạ tà
Áo lụa chơi vơi ngày nước lớn
Bèo xanh biếc nắng bám theo phà …

Hawthorne 11 – 7 – 2020
CAO MỴ NHÂN

VUI KIẾP LỤC BÌNH

Buông nước lục bình lẩn thẩn trôi,
Mắt trông mây sáng khắp lưng trời.
Về đâu ai hởi về đâu hởi?
Chẳng biết nơi nào chốn bến vui?

Lửng lờ sông nước thoãng ngày qua,
Rảnh rỗi mắt đưa ngắm ánh tà.
Mặc cuộc thế trần xoay chuyển vận,
Lục bình lướt sóng vẫn như pha!

Bao năm thân phận thả buồn nhìn,
Vạn sự không cần mặc kiếp sinh.
Đời có như không không dẫu có,
Thanh nhàn thư thả sống an bình.

Tóc bạc nay nhìn nhớ chuyện xưa,
Cuộc đời vận chuyển nắng rồi mưa.
Tháng ngày trôi dạt theo ngày tháng,
Ngẫm nghĩ đời xoay chuyển tợ đùa.

Nhìn về quá khứ thoát đi xa,
Bóng dáng xưa như ánh nắng tà.
Xác lục vẫn còn nơi bến cũ,
Thân bình tơi tả thả theo phà.

HỒ NGUYỄN
(12-7-2020)

NHÌN CÁNH HOA TRÔI

Lục bình an phận cánh bèo trôi
Thầm lặng nở hoa tím lộng trời
Sóng nước phong phiêu dòng bất định
Ai người tri ngộ sẻ niềm vui ?

Nhung nhớ im lìm nhật nguyệt qua
Bâng khuâng mắc võng sợi dương tà
Ươm màu cổ độ sầu miên thẳm
Đợi ánh trăng vàng hạnh ngộ pha

Bãi vắng nương dâu ngút ngát nhìn
Chập chờn hồ điệp bóng Trang sinh
Trời quê sương khói màu hư huyễn
Hoa dạt trôi sông tím lục bình

Vạn lý khơi sầu lộng bến xưa
Bóng xuồng độc mộc trắng trong mưa
Dòng đời côi cút,trôi,trôi mãi
Ai bào trần gian sống để đùa ?

Mộng ước theo ngày xa ngái xa
Nào mong huyền nhiệm áng mây tà
Cầu vồng nối nhịp bờ nhân ái…
Ta,mãi ngàn năm khách đợi phà.

Lý Đức Quỳnh
12/7/2020
**
Bài xướng:

PHÒNG THÂN
(Ngũ Độ Thanh Nhất Vận)
Trường Giang sóng cuộn vỡ đê, hồ
Trị thủy phen này khó dễ mô
Nước tự trời cao, dòng mãi đổ
Mưa tràn đất cạn, lũ trào vô
Nhà, xe, phố thị, thuyền trôi, đỗ
Ruộng lúa, đồng quê, biển vỗ bờ
Nạn đói gần ngay kề cửa ngõ
Người ơi gạo thóc giữ trong bồ
Chu Ha

Bài họa 1:

Khôi hài đen (thơ cổ phong)

QUẢ BÁO
Hồng thủy tràn lan vở đập, hồ
Nhản tiền quả báo chạy nơi mô
Gieo dơ hái bẩn tai ương ngộ
Tích tốt tùng lành phước đức vô
Cực ác mưu thâm thù ngập hố
Cùng hung kế độc hận đầy bờ
Trời cao có mắt hành Bình(*)ngố
Nạn đói gần thôi thóc sạch bồ
Tím
July/14/2020
(*)Tập cận Bình (vua Tàu)
***

https://botayvk.com

https://hangoc2020.blogspot.com/

https://www.facebook.com/1sachile

https://www.facebook.com/Sachile-561905583845573/

sachilchannel:

https://www.youtube.com/channel/UCB2ncWMzJ2-URzgn3wnIfTQ?view_as=subscriber

**