LS GỐC VIỆT TRỞ THÀNH GĐ SỞ DI TRÚ & QUAN THUẾ MỸ(ICE)

* LS GỐC VIỆT TRỞ THÀNH GĐ SỞ DI TRÚ & QUAN THUẾ MỸ(ICE)

*BẢN TIN THỜI SỰ NỔI BẬT HÔM NAY:

1-BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT:
*SLIDERS: BIẾM HỌA ĐỘC ĐÁO
*SLIDERS: GÁI TÂY ĐẸP VỚI NÓN LÁ TRUYỀN TRỐNG VN

2-CLIPS QUAN TRỌNG:

* LUẬT SƯ MỸ GỐC VIỆT BỊ ĐÁNH DẬP MIỆNG VÌ MẶC ÁO GHI DÒNG CHỮ “Đ.TRUMP” ĐẾN QUẬY PHÁ Ở ĐẠI HỘI ĐẢNG CH
* QUA TUYỆT VỜI – TRUMP JR KHIẾN CHO ĐẢNG DÂN CHỦ BẺ MẶT KHI LỰA CHỌN JOE BIDEN ĐÃNG TRÍ
* Bằng chứng đảo lưỡi của đôi song ca “Crazy” Biden – Pelosi
* DTV Thuyết Minh: TT Trump xuất quỷ nhập thần, bất ngờ có mặt giữa Đại hội Toàn quốc đảng Cộng Hòa
* Beautiful fireworks cap off Republican National Convention
* Lifetime Democrat Rep. TORCHES His Own Party at RNC Then Calls For Everyone to Vote for Trump
* NGƯỜI VIỆT HÀNH TRÌNH XUYÊN NƯỚC MỸ ĐẾN THỦ ĐÔ HOA THỊNH ĐỐN ĐỂ ỦNG HỘ TỔNG THỐNG TRUMP
*Video quý hiếm về nền kinh tế và đời sống Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975″ on YouTube

* FACEBOOK:

* Biểu tình chống Tổng Thống Donald Trump tại khu vực Đại Hội Đảng Cộng Hoà Toàn Quốc, mặc áo có chữ Đ TRUMP (nó đã bị xoá chữ Ụ) và bị Fans của Tổng Thống Donald Trump làm cho “dập mỏ.”
* HATE IN AMERICA
* TẠI BÌNH ĐỊNH DÂN BỊ CƯỚP ĐẤT QUÁ PHẪN UẤT TƯỚI XĂNG TỰ THIÊU
* THƠ KÝ SINH TRÙNG
* Một cậu bé gốc Phi mất 18 ngày hoàn thành
bức vẽ Tổng thống D. Trump bằng chì than
trên khổ giấy 122cm x 182cm.
Bức vẽ chì quá đỉnh!

* TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

* Hậu Duệ VNCH Từ Một Cậu Bé Tỵ Nạn Cộng Sản Trở Thành Giám Đốc Sở Di Trú Và Quan Thuế Hoa Kỳ ( ICE )
* BỊ ÁM SÁT CHẾT DO LÀM PHIM LÊN ÁN BỌN CHÍNH TRỊ GIA, HOLLYWOO BUÔN BÁN TRẺ, ẤU DÂM.
* Đàn ông Mỹ đen lái xe bắn vào nhóm những người ủng hộ TT Trump trong đó có đàn bà và trẻ em …
* Rất Quan Trọng – Xin Đọc Ngay…
* Úc thu hồi sách giáo khoa vẽ ‘đường lưỡi bò’ phi pháp của TC
* LUẬT SƯ MỸ GỐC VIỆT BỊ Đ.Á.NH DẬP MIỆNG VÌ MẶC ÁO GHI DÒNG CHỮ “Đ.TRUMP” ĐẾN QUẬY PHÁ Ở ĐẠI HỘI ĐẢNG CH-xem chi tiết.
* BS MIỀN BẮC LÊ NHÀN :HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI…
* Sổ Tay Ký Thiệt kỳ 418 (Đời Nay ra ngày 28.8.2020)
*TRẠM CUỐI CUỘC ĐỜI
***
*KÍNH MỜI NGHE NHẠC: VẪN YÊUTRẦN CHƯƠNG LƯƠNG-LÊ TUYẾT

*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU: Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:
* NGUYỄN NGỌC DUY HÂN :CHUYỆN CŨ TRƯỜNG XƯA
*TIỂU TỬ: MADE IN VN
*TẠ QUANG KHÔI: THỊT CHÓ
*CHU TẤT TIẾN:CHUYỆN CÙ LẦN SỐ 6: TÌNH CÔ GÁI HUẾ

*HỒI KÝ ĐẶC BIỆT:
*Hồi ức của một người Mỹ về cấp chỉ huy QL/VNCH trong những ngày tháng 4 1975. Tác giả Phạm Phong Dinh

*NHỮNG KẺ NỘI THÙ TRONG TRẠI CẢI TẠO

*KÍNH MỜI GHÉ THĂM WEB MỚI
https://hangoc2020.blogspot.com/

6-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*PHẠM THIÊN THƯ * TRẦN QUỐC BẢO * TRẦM VÂN * THY ANTÍM * THA NHÂN * NGUYỄN NHƠN *
*DÂN NÔNG * NGUYỄN PHAN NGỌC AN * HỒ THỤY MỸ HẠNH * THA HƯƠNG * ĐẶNG QUANG CHÍNH * KIỀU  PHONG * SA CHI LỆ *
***
7-DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

* PHƯƠNG HOA * ANH NGUYỄN * BCT *
* THOA PHẠM * LƯƠNG BÚT * ĐỨC HẠNH *
* BẢO TRÂM * VÕ NGÔ *
***
*BIẾM-MINH HỌA
*
*SLIDERS: BIẾM HỌA ĐỘC ĐÁO


*SLIDERS: GÁI TÂY ĐẸP VỚI NÓN LÁ TRUYỀN TRỐNG VN
***
*-CLIPS QUAN TRỌNG:

* LUẬT SƯ MỸ GỐC VIỆT BỊ ĐÁNH DẬP MIỆNG VÌ MẶC ÁO GHI DÒNG CHỮ “Đ.TRUMP” ĐẾN QUẬY PHÁ Ở ĐẠI HỘI ĐẢNG CH


* QUA TUYỆT VỜI – TRUMP JR KHIẾN CHO ĐẢNG DÂN CHỦ BẺ MẶT KHI LỰA CHỌN JOE BIDEN ĐÃNG TRÍ

* Bằng chứng đảo lưỡi của đôi song ca “Crazy” Biden – Pelosi

* DTV Thuyết Minh: TT Trump xuất quỷ nhập thần, bất ngờ có mặt giữa Đại hội Toàn quốc đảng Cộng Hòa

* Beautiful fireworks cap off Republican National Convention

* Lifetime Democrat Rep. TORCHES His Own Party at RNC Then Calls For Everyone to Vote for Trump

* NGƯỜI VIỆT HÀNH TRÌNH XUYÊN NƯỚC MỸ ĐẾN THỦ ĐÔ HOA THỊNH ĐỐN ĐỂ ỦNG HỘ TỔNG THỐNG TRUMP

*“Video quý hiếm về nền kinh tế và đời sống Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975” on YouTube

* FACEBOOK:

* Biểu  tình chống Tổng Thống Donald Trump tại khu vực Đại Hội Đảng Cộng Hoà Toàn Quốc, mặc áo có chữ Đ TRUMP (nó đã bị xoá chữ Ụ) và bị Fans của Tổng Thống Donald Trump làm cho “dập mỏ.”

https://www.facebook.com/811900474/posts/10164329173070475/?sfnsn=mo&extid=kbTy4EQUVWsJvKjO
* HATE IN AMERICA
https://www.facebook.com/terrencekwilliams/videos/1206361566411170
* TẠI BÌNH ĐỊNH DÂN BỊ CƯỚP ĐẤT QUÁ PHẪN UẤT TƯỚI XĂNG TỰ THIÊU
https://www.facebook.com/phamtambolero/videos/653579305275862
* THƠ KÝ SINH TRÙNG
https://www.facebook.com/photo?fbid=3360439570717419&set=a.107360779358664
* Một cậu bé gốc Phi mất 18 ngày hoàn thành
bức vẽ Tổng thống D. Trump bằng chì than
trên khổ giấy 122cm x 182cm.
Bức vẽ chì quá đỉnh!Một tuyệt tác của em!

Đã cho người coi phải xúc động!

  1. TRUMP, NÉT VẼ BẰNG CHÌ…

Một cậu bé gốc Phi mất 18 ngày hoàn thành bức vẽ Tổng thống D. Trump bằng chì than trên khổ giấy 122cm x 182cm.

Bức vẽ chì quá đỉnh!

https://www.facebook.com/hungmanh.le.33449/posts/989825941438614
***
*Làm Phước đưa TỬ SĨ VNCH về Gia Đình

Hiện tại trong vườn nhà có 1 phần mộ của tử sĩ Việt Nam Cộng Hoà mang tên:
_Nguyễn Hữu Khanh (hoặc Khánh)
_Cha tên: Nguyễn Hữu De (hoặc Đê)
_Mẹ tên: Võ Thị Thi
_Quê quán: Thừa Thiên Huế
_Nhập ngũ năm 1972
_Xạ thủ đại liên
_Tử trận tại xã Tiên Thọ, huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam ngày nay (địa danh cũ là huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Tín)
_Nghe những người già kể lại năm 1973 khu vực này lính Sư Đoàn 2 BB và Tiểu Đoàn 79 BĐQ BP tử trận rất nhiều. Nên khả năng phần mộ tử sĩ trên có thể thuộc 2 binh chủng trên
_ Xin mọi người chia sẽ hi vọng tử sĩ được về với gia đình, dù chỉ là hi vọng mong manh
_Xin cảm ơn ….
_Nếu ai biết về thân nhân tử sĩ xin liên hệ sđt 0913068992 để biết thêm.

THEO DẤU GIÀY SÔ

FB Mộc Miên
***
*TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

* Hậu Duệ VNCH Từ Một Cậu Bé Tỵ Nạn Cộng Sản Trở Thành Giám Đốc Sở Di Trú Và Quan Thuế Hoa Kỳ ( ICE )Theo bản tin từ Bộ Nội An Hoa Kỳ vào ngày 25 tháng 8 năm 2020 TT Trump chuẩn thuận Luật Sư Tony Phạm là một trong những luật sư hàng đầu của Sở Di Trú trở thành một lãnh đạo cấp cao nhất là Giám Đốc Sở Di Trú và Quan Thuế Hoa Kỳ .

Hàng loạt truyền thông Mỹ đều chú trọng đến bản tin này do chức vụ mà Luật sư Tony Phạm đảm nhận là một trong những trọng trách khi mà chính phủ dưới thời TT Trump có nhiều thay đổi về luật di trú cũng như nhập cư . Đặc biệt hơn là TT Trump đã chọn một người Việt tỵ nạn CS , luật sư Tony Pham là người Mỹ gốc Việt và người Á Châu đầu tiên lãnh đạo một cơ quan có nhiều sắc dân về di trú của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ .

Vào tháng 1 năm 2020 luật sư Tony Phạm đã được TT Trump chuẩn thuận làm Chánh Văn Phòng Cố Vấn Pháp Lý Sở Di Trú ( ICE ) . Chỉ trong vòng 8 tháng ông đã bước lên một vị trí vinh quang trong sự nghiệp . Ông đã có hơn 20 năm làm luật sư từng phục vụ trong các chức vụ quan trong về luật tại thủ phủ Virginia và từng làm giám đốc nhà tù tại Virginia.

Luật sư Tony Phạm sinh năm 1972 , cha ông là cựu Trung Tá Công Binh VNCH . Gia đình ông rời Việt Nam khi Sài Gòn thất thủ . Cũng như bao nhiêu Hậu Duệ VNCH phục vụ trong quân đội Mỹ , luật sư Tony Phạm luôn tự hào mình là con cháu VNCH và luôn tôn vinh lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ .                    *GIA ĐÌNH ÔNG TONY PHẠM

Trong một đoạn phỏng vấn ông nói :

“ Khi chúng tôi đến quốc gia này để tìm kiếm hy vọng và cơ hội với tư cách là một người tỵ nạn cộng sản , tôi đã ký một giấy nợ với quốc gia Hoa Kỳ. Tôi nợ và phải trả nợ cho sự tự do và những cơ hội của tôi. Tôi làm như thế bằng cách cam kết với Cộng đồng của mình trong tư cách cũa một người công dân có đạo đức , truyền đạt những kinh nghiệm và cơ hội của mình để phục vụ tha nhân “

Xin chúc mừng Luật Sư Tony Phạm và gia đình !

Destiny Nguyen Hậu Duệ VNCH

https://www.washingtonexaminer.com/news/exclusive-tony-pham-a-saigon-refugee-will-take-over-ice

https://www.cnn.com/2020/08/25/politics/tony-pham-new-ice-director/index.html

https://www.buzzfeednews.com/article/hamedaleaziz/tony-pham-new-ice-director
***
*Vẽ Vang Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn.. Luật sư Tony H. Phạm sẽ là xếp mới của Cơ Quan Di Trú và Quan Thuế Hoa Kỳ ( Immigration and Customs Enforcement / ICE).
Bài viết về Luật sư Tony H. Phạm sẽ là Tân Giám Đốc Sở Di Trú và Quan Thuế Hoa Kỳ ( ICE ),
của cô Destiny Nguyễn / Hâu Duệ Việt Nam Cộng Hòa.
***
*BỊ ÁM SÁT CHẾT DO LÀM PHIM LÊN ÁN BỌN CHÍNH TRỊ GIA, HOLLYWOO BUÔN BÁN TRẺ, ẤU DÂM.

Năm người đàn ông này là nghệ sĩ, ca sĩ Hollywood nổi tiếng ở mỗi lĩnh vực khác nhau, đáng tiếc họ có chung số phận chết vì ám sát. Họ lên án, chỉ trích những thành phần trong giới Hollywood, chính trị gia ấu dâm, hiến tế trẻ cho quỷ Satan, cái kết thật đắng dành cho họ, truyền thông báo chí tuyên bố lý do vô cùng nhạt nhẽo nhàm chán điệp khúc 2 chữ”Tự Tử” .

Cái chết của đầu bếp lừng danh Anthony Bourdain tôi đã viết ở bài trước ,4 người còn lại là chưa nói đến. Đó là lý do có bài viết của hôm nay.

Tên của 4 người:
-Ca sĩ, nhạc sĩ: Chester Bennington
– Ca sĩ : Chris Cornell
-DJ : Avicii
– Diễn viên: Isaac Kappy

Riêng 4 người Chester Bennington, Chris Cornell ,Avicii, Anthony Bourdain cùng nhau thực hiện film tài liệu tên: “The silence of children” ( Những đứa trẻ câm lặng) tiết lộ sự thật về pizzagate, tệ nạn buôn bán giết hại trẻ em của giới Hollywood và chính trị gia. Nhưng lần lượt bốn người chết đột ngột trong khoảng 1 năm, thông tin báo chết vì tự tử.
Chris Cornell và Chester Bennington là 2 ngươi bạn thân, đã từng cùng nhau làm dự án film này. Avicii cũng cố gắng phơi bày sự thật về đường dây buôn người. Tất cả họ đều cố gắng nói ra những sự thật tồi tệ nhưng họ đã ko kịp trước bàn tay sát nhân của kẻ độc ác.

Xem link phim: Những Đứa Trẻ Câm Lặng
http://thesilentchildren.com/trafficking-video/

http://thesilentchildren.com/documentary-film-background-information/

Bộ phim này, khởi đầu từ nghệ sĩ LeRoi Moore (trong ban nhạc Dave Mathews Band) và hôn phu Lisa Beane, nhưng sau đó đã bỏ dở sau khi Cornell ra đi vào năm 2017.

Child trafficking – Đường dây buôn trẻ em
Hãy coi video sau bởi nghệ sĩ Avicii: For A Better Day
https://youtu.be/Xq-knHXSKYY

Đây là một bằng chứng khủng khiếp nhất về hành vi giết người diệt khẩu của giới tội phạm buôn trẻ em. Đã đến lúc phải thức tỉnh, nếu ko sẽ còn nhiều người khác chết oan.
Kế tiếp là diễn viên Isaac Kappy nổi tiếng sau phim Bom Tấn. Vào tháng 4/2019, Kappy đã livestream điểm mặt 1 list những người nổi tiếng ở Hollywood bao gồm Tom Hanks, Michael Jackson và Steven Spielberg là những #Hollywoodpedo . Kappy nói tất cả bọn họ là thứ bệnh hoạn, ấu dâm trẻ em tàn bạo ngang hàng với Jimmy Savile, kẻ lạm dụng trẻ em khét tiếng người Anh.

Xin xem video:
https://youtu.be/XMrEcdbeh78

Kappy cũng cáo buộc giới thượng lưu Hollywood cao cấp (ELITE) đam mê “ăn thịt người”, và nói rằng dòng họ trùm ngân hàng Rothschild là những kẻ sành sỏi về “ăn thịt người”.

Xin xem hình danh sách các nhân vật liên quan tới nạn hành hạ tra tấn và uống máu trẻ em mà Kappy và dân mạng liệt kê dưới đây, trong đó có một số chính trị gia như Hillary Clinton, John Podesta phó tổng thống.
Theo Kappy, nạn ấu dâm và ăn thịt người cũng tràn ngập các phương tiện truyền thông chính thống. Kappy cáo buộc Mark Thompson, người điều hành tờ New York Times, và sau này điều hành đài BBC trong nhiều năm, có liên quan đến những hành vi đen tối này và đồng lõa trong việc che đậy tội ác của giới Elite (Yêu Tinh) trong ngành giải trí.
Kappy còn viết (xin xem hình ở dưới): Năm ngoái tôi bị giới Hollywood chèo kéo tôi gia nhập vào hội Illuminati cùng với Seth Green. Họ hứa trả tôi $250k/year và một chiếc xe hơi hiệu nào tùy ý. Tôi có thể hành hạ trẻ nhỏ với món tiền nhỏ mọn thế sao?

Xem thêm bài báo sau:
https://newspunch.com/tom-hanks-steven-spielberg-child-rape/
Chỉ 34 ngày sau đó, ngày 13/5/2019, báo chí loan tin Kappy chết vì tự tử.
Người ta nói Kappy nhảy cầu ở Flagstaff Arizona. Một tháng sau, có người nói Kappy viết thư tuyệt mệnh trên Instergram như sau:
https://www.instagram.com/p/BxYkbwkAINv/

Điều lạ lùng là trước đó 1 tháng 10 ngày, tức ngày 4 /4 vào lúc 18:34, xuất hiện một post của Tom Hanks với hình ảnh bí ẩn là chiếc bao tay bẩn nằm lay lắt ở trên đường. Với một câu Tweet: Historic Route 66? Road Killed? I hope not! Hanx. (Xem hình ở dưới)

Hoặc link Twitter của Hanks:
https://twitter.com/tomhanks/status/1114014676734451712?s=21

Thực tế, Kappy ko chết vì nhảy cầu. Kappy bị rượt đuổi bởi 1 xe truck trên xa lộ 66 ở gần cây cầu đó và chết vì tai nạn xe hơi. Làm thế nào Tom Hanks biết trước được điều này?! Rõ ràng đó ko phải là 1 câu nói vu vơ. Mà đó là 1 kế hoạch thủ tiêu mà ko cần giấu diếm. Mang lên Tweeter thì quả là quá ngạo mạng, coi thường công lý và công luận. Bà Hillary còn xoá 400.000 email giao dịch ấu dâm và hiến tế trẻ khi sự việc bị bại lộ bởi Trump điều tra. Còn Tom Hanks vẫn còn nguyên, ko hề xóa đi bất cứ thứ gì hắn từng đăng, như thế đủ hiểu hắn đang thách thức Trump, thách thức truyền thông.

Ký giả, nhà thơ Lynn Gradhill viết hôm 19/7/2020 như sau:
“Tôi nhớ #IsaacKappy, anh ta ko hề tự tử, anh ta đã bị giết vì cảnh báo về những kẻ ấu dâm ở Hollywood, và những chính trị gia ấu dâm thực hiện các nghi lễ Satan, giết trẻ em để uống máu có chất trường sinh Adrenochrom, God Bless You, “

Hôm nay tôi lại nhắc đến Tom Hanks có chiếc bao tay bẩn thêm lần nữa, nó có ý nghĩa gì ???
Chắc quý vị cũng đoán ra được phần nào, mỗi bài viết của tôi đều mang thông điệp đưa tin, giá trị lòng trắc ẩn của con người, đứng về chính nghĩa, lên tiếng cái sai, bảo vệ con em chúng ta ở thế hệ sau sẽ ko phải là nạn nhân của chúng. Ở thời mạt pháp những kẻ khoác chiếc áo phụng sự Chúa, những kẻ quyền cao chức vọng, những kẻ đạo mạo toàn là quỷ đội lốt người.

Phần 1 : https://totaldisclosure.net/deep-dive/anthony-bourdain-i/
Phần 2 : https://totaldisclosure.net/deep-dive/anthony-bourdain-ii/

Sent from my iPad
Jacqueline Mã Phương Liễu
Jacquelinelieu@yahoo.com
***
*Đàn ông Mỹ đen lái xe bắn vào nhóm những người ủng hộ TT Trump trong đó có đàn bà và trẻ em …

Nhưng không thấy CNN hay TTTT đưa tin …

Trích: “… In another story you will likely not see on CNN or the mainstream news, a black man opened fire on a group of supporters of President Donald Trump, including women and children. …” ngưng trích.

Nguồn: https://www.blabber.buzz/conservative-news/995072-black-man-runs-drive-by-shooting-on-trump-supporters-including-women-and-children?utm_source=c-pm&utm_medium=c-pm-email&utm_term=c-pm-Microsoft&utm_content=1HO0pghYvHzwiyRECnb5gQm-gkw..A
Black Man Runs Drive By Shooting On Trump Supporters Including Women And Children Featured
Written by Carmine Sabia Jr. | Source: TheFederalistpapers | August 26, 2020 02:26 PM


In another story you will likely not see on CNN or the mainstream news, a black man opened fire on a group of supporters of President Donald Trump, including women and children.
The incident occurred on Tuesday when Marquise Damarius Asomani, 23, ran a drive by on a group of women in South Carolina who were holding a pro-Trump rally, WCSC reported.
Officers said that witnesses described the shooter as driving “by more than once, making derogatory remarks and yelling obscenities at them from their vehicle.”
The man was yelling out of his car window as he stuck his hand out with what appeared to be a handgun.
”All of a sudden you know bang bang bang bang bang bang bang” one of the demonstrators, Matthew Ostrowski, said.
TRENDING:Los Angeles County Sheriff’s Department Has REFUSED to Turn Over More Than 25,000 Criminals to ICE This Fiscal Year
“It was ridiculous. There were kids everywhere,” he said. “They drove by really slow and saw everybody, so they knew exactly who was there.”
A trooper who was nearby gave chase and when he located the vehicle involved in the shooting he found it abandoned.
Later he saw another vehicle leaving the area with one of the people in it wearing clothing that matched that of the shooter.
After further investigation, and with evidence recovered, police say two of the males were released without charges. The driver of the vehicle, identified as 23-year-old Marquise Damarius Asomani of
Charlotte, was taken into custody.
Asomani is charged with six counts of assault and battery of a high and aggravated nature and one count each of unlawful carrying of a pistol, pointing and presenting firearms at a person and possession of a firearm during a violent crime.
“I think it’s sad honestly that we’re showing support for the president and you have to be nervous about somebody coming and doing
this,” rally goer Lindsey Portugal said. “I mean that’s just discouraging.”
***
*Úc thu hồi sách giáo khoa vẽ ‘đường lưỡi bò’ phi pháp của TC
August 27, 2020
Một sách giáo khoa tiếng Trung được dùng trong các trường học ở Victoria đã bị thu hồi vì chứa thông tin tuyên truyền của Bắc Kinh và tấm bản đồ “đường lưỡi bò” phi pháp mà Trung Quốc đơn phương vẽ ra để tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông.
Theo The Guardian, cuốn sách Ngôn ngữ, Văn hoá và Xã hội Trung Quốc đang được sử dụng tại 11 trường học ở Victoria, được cho là dùng để thúc đẩy tuyên truyền của ĐCSTQ. Nhà xuất bản Cengage xác nhận 633 cuốn sách đã được bán tại Úc và 100 cuốn bên ngoài nước này.

Úc thu hồi sách giáo khoa vẽ ‘đường lưỡi bò’ phi pháp của Trung Quốc – Nhân Quyền
Úc thu hồi sách giáo khoa vẽ ‘đường lưỡi bò’ phi pháp của Trung Quốc – N…
Úc thu hồi sách giáo khoa vẽ ‘đường lưỡi bò’ phi pháp của Trung Quốc
August 27, 2020
Một sách giáo khoa tiếng Trung được dùng trong các trường học ở Victoria đã bị thu hồi vì chứa thông tin tuyên truyền của Bắc Kinh và tấm bản đồ “đường lưỡi bò” phi pháp mà Trung Quốc đơn phương vẽ ra để tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông.
Theo The Guardian, cuốn sách Ngôn ngữ, Văn hoá và Xã hội Trung Quốc đang được sử dụng tại 11 trường học ở Victoria, được cho là dùng để thúc đẩy tuyên truyền của ĐCSTQ. Nhà xuất bản Cengage xác nhận 633 cuốn sách đã được bán tại Úc và 100 cuốn bên ngoài nước này.
***
*Rất Quan Trọng – Xin Đọc Ngay.

>> Dưới đây là sự thật, việc xảy ra ở San Jose. Lúc này người khùng nhiều lắm, đi đường nhớ cẩn thận.

>>> Message của nhà văn Nguyễn Bá Trạc, Hiện ở Phần Lan. Em ruột ông bị kẻ lạ mặt tấn công ở San José, gây thương tích trầm trọng.
>>> tdp

>>> “EM TÔI BỊ KẺ LẠ TẤN CÔNG TRONG LÚC ĐI BỘ TRÊN ĐƯỜNG, Nguyễn Tuấn Hùng (ca sĩ Văn Quân) hiện đang nằm trong phòng cấp cứu tại Bệnh Viện Regional Medical Center, San Jose, Calfornia.. Thương tích trầm trọng: xuất huyết não, gẫy xương sườn. Vụ tấn công này là “random attack”, kẻ tấn công bất ngờ hành động với bất cứ ai trên đường. Có khi là để cướp giật, nhưng em tôi đi bộ gần nhà, không đem theo ví tiền. Bị đánh bất tỉnh, em tôi không biết việc gì xẩy ra, cũng không nhớ được kẻ tấn công. Có nhân chứng nhìn thấy nhưng cũng không mô tả được kẻ tấn công cho cảnh sát. Tuy nhiên cảnh sát cho biết sau việc em tôi bị tấn công vào khoảng 8 giờ tối ngày 17/8/20 ở San Jose, thì sau đó gần địa điểm ấy cũng có sự kiện tương tự xẩy ra mà cảnh sát tin rằng đây là cùng một hung thủ.
>>> Tôi sống ở Phần Lan, liên lạc được bằng điện thoại với con gái để biết các sự kiện xẩy ra ở California. Chỉ biết khuyên các con vẫn phải cố bình tĩnh và giữ sức khỏe để có thể cùng nhà thương và các bác sĩ, y tá săn sóc chú.
>>> Với những thương tích trầm trọng của em tôi, xin thông báo cho các thân nhân và bạn hữu biết để cầu nguyện cho em tôi, chưa biết sẽ ra sao.
>>> Ngoài ra cũng để các thân nhân và bạn hữu biết mà cẩn thận khi đi bộ, đi dạo một mình. Nhất là thời gian này – chẳng hạn ở California đang bị “làn sóng nóng” (heatwave), thời tiết nóng nực bất thường – và với tình trạng cách ly vì dịch bệnh Covid, đang có nhiều người trở thành bất thường về tâm thần.
>>> Nguyễn Bá Trạc, Phần Lan, 2 giờ trưa 18/8/20.
***
*LUẬT SƯ MỸ GỐC VIỆT BỊ Đ.Á.NH DẬP MIỆNG VÌ MẶC ÁO GHI DÒNG CHỮ “Đ.TRUMP” ĐẾN QUẬY PHÁ Ở ĐẠI HỘI ĐẢNG CH


*TẨY CHAY TỘI CHỬI ĐỤ TRUMP CỦA TÊN LUẬT SƯ MỸ GỐC VIỆT Mấy hôm nay cư dân mạng xôn xao về hình ảnh tên luậ…
PHE DÂN CHỦ MỸ ĐANG RỐI LOẠN ?
LÀM TỰ THIỆN TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI LÀ “PHẢN ĐỘNG”?Mấy hôm nay cư dân mạng xôn xao về hình ảnh tên luật sư Mỹ gốc Việt mặc áo ghi dòng chữ đụ Trump tới quậy phá Hội nghị quốc gia Cộng Hòa bị đ.ánh dập miệng. Trong lúc chờ Tổng thống Trump đọc diễn văn tại Hội RNC, xin điểm qua một vài nét về tên luật sư giẻ rách này.

Tên đầy đủ của nó là Nguyễn Thành Tín và Tín Thành Nguyễn là tên gọi theo cách gọi của Mỹ. Nó sanh ra ở Nome, Alaska trong một gia đình người Việt tị nạn cộng sản nhưng nó đã dành phần lớn cuộc đời của nó ở Charlotte, North Carolina, nơi cả hai bên gia đình nó sanh sống. Năm 2002, nó tốt nghiệp tại Đại học Chapel Hill, North Carolina tại với bằng Cử nhơn Nghiên cứu Quốc tế và Nghiên cứu Châu Á. Năm 2006 nó lấy bằng Tiến sĩ Luật tại Trường Luật Đại học Trung tâm North Carolina.

Nó là người sáng lập và đối tác quản lý của công ty luật Tin Thanh Nguyen có trụ sở tại Charlotte, North Carolina, nơi được Đảng Cộng hòa chọn làm trung gian Hội nghị quốc gia Cộng Hòa năm nay.

Nó đã hành nghề luật sư hơn 11 năm. Nó hoạt động trong lãnh vực cung cấp các dịch vụ pháp lý cho khách hàng trên khắp Hoa Kỳ. Nó hỗ trợ khách hàng với nhiều vấn đề về nhập cư, từ đơn và đơn thỉnh cầu với Sở Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ (USCIS) và xử lý lãnh sự các thị thực nhập cư và không nhập cư được chấp thuận tại các Lãnh sự quán Hoa Kỳ trên toàn thế giới cho đến đại diện cho các khách hàng bị Bộ giam giữ của Bộ An ninh Nội địa (DHS), Cơ quan Thực thi Hải quan Nhập cư (ICE) để bào chữa cho khách hàng trong thủ tục loại bỏ trước Tòa án Di trú và Hội đồng Kháng cáo Nhập cư (BIA), và đại diện cho khách hàng tại Tòa án Quận Liên bang Hoa Kỳ đối với các thủ tục tố tụng Writ of Mandamus và Habeas Corpus.

Nó là một thành viên tích cực của cộng đồng ở Charlotte. Nó là thành viên hội đồng sáng lập của Liên minh Đông Nam Á (SEAC), một tổ chức công bằng xã hội và thanh niên đa chủng tộc ở Charlotte. Nó là luật sư ủng hộ hàng đầu tại SEAC, đại diện cho các gia đình nhập cư / tị nạn là nạn nhơn của bạo lực cảnh sát. Nó cũng cung cấp hỗ trợ pháp lý, đại diện và cố vấn cho thanh thiếu niên bị vướng vào hệ thống tư pháp vị thành niên.

Nó được nhận vào các Quán bar của Quận Bắc Carolina và Mecklenburg, cũng như Tòa án Quận của Hoa Kỳ cho Quận Tây và Đông của North Carolina. Nó là thành viên của Hiệp hội Luật sư Nhập cư Hoa Kỳ (AILA) và từng là Chủ tịch Ủy ban Pro Bono trước đây. Nó từng là thành viên hội đồng quản trị của Liên minh Tự do Dân sự Hoa Kỳ – North Carolina (ACLU-NC) và hiện đang phục vụ trong Ủy ban Pháp lý.

Việc nó căm thù Tổng thống Trump và viết dòng chữ đụ Trump trên ngực áo tới quậy phá Hội nghị quốc gia Cộng Hòa nơi nó sống là vì nếu ông Trump đắc cử Tổng thống một nhiệm kỳ nữa thì nó sẽ húp cháo rùa vì cái nghề gian lận thị thực giúp cho tụi con cái đảng viên cộng sản ở Việt Nam, Tàu cộng,… sẽ bị phá sản do chánh sách nhập cư không khoan nhượng của ông Trump làm cho nó bị phá sản, thất nghiệp.

Mặc dù nó là kẻ tị nạn cộng sản nhưng những hành động của nó lại giúp ích cho cộng sản từ việc gian lận thị thực cho con cái cộng sản được nhập tịch Hoa Kỳ cho tới việc nó chửi rủa Tổng thống Trump, phá hoại Hội nghị quốc gia Cộng Hòa,…

Ngẫm mà đau, cũng là nạn nhơn của cộng sản, tị nạn cộng sản nhưng ông Tony H Pham thì được chánh quyền Tổng thống Trump trọng dụng, bổ nhiệm chức Quyền Giám đốc ICE để thắt chặt nhập tịch gian lận từ những người gốc Châu Á nói riêng và các cuộc di dân lậu nói chung, còn thằng luật sư Tin Thanh Nguyen này thì lại thể hiện bản chất mọi rợ khi viết dòng chữ đu Trump trên ngực áo. Một hành vi vô văn hóa không thể có từ một luật sư, nó còn tệ hơn con Vẹm cái Mai Khôi vì con ca nô này chỉ dừng lại ở việc đòi đái vào mặt Trump còn thằng luật sư này thì đòi đụ Trump, thằng nào là loại biến thái nặng rồi nên bị dập mỏ là còn nhẹ đó.

Với tư cách cá nhơn, tui kêu gọi cộng đồng người Việt Nam không cộng sản hãy tẩy chay cái công ty của thằng luật sư mất nết Tin Thanh Nguyen kia. Số phone của nó nè: Ở Hoa Kỳ là + 1.704.461.1527 và ở Việt Nam là + 84 9 69 89 60 79./.

Tran Hung.
***
*BS MIỀN BẮC LÊ NHÀN :HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI…

Phải đọc !!! Chuyển thêm lần nữa bài viết tuyệt vời.
Giản dị, nhưng quá tuyệt vời !
TG.
HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI…
Bài viết cực hay vì tính xác thực và chân thành của tác giả BS miền Bắc Lê-Nhàn .. các bạn trẻ VN nên noi gương vị BS này để thay đổi cuộc đời mình và xã hội khốn nạn bạn đang sống. Tôi xin kết luận bằng nhận xét sau đây :

” Cộng sản đi tới đâu là nó biến con người thành súc vật.”
John T.
8-28-2020

HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI…

BS Lê Nhàn trả lời đọc thật thắm thía.

HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI !
Bs Lê Nhàn

“Tính không trả lời câu hỏi này vì không có thời gian, bởi tuần này đổi thời khóa biểu nên suốt từ 7g tối qua đến 12g trưa nay tôi làm việc liên tục. Về nhà ngủ được một giấc rồi lại phải đi làm, đến giờ mới vừa ăn cơm xong.
Nhưng thôi, trả lời cho thỏa lòng người hỏi.

Nếu như có người hỏi là “Tại sao Nhàn Lê sinh ra lớn lên, học hành ở miền Bắc nhưng bây giờ lại nói người Bắc chúng tôi làm hỏng hết, rồi lại thích miền Nam, lại thích luôn cái chế độ miền Nam trước 1975 nữa…”. Nhàn Lê đã “ăn cháo, đá bát”… nói chung là phụ bạc nơi nuôi mình khôn lớn.
Vậy Nhàn Lê trả lời sao ?

Thưa các anh chị!
Thưa các bạn và các em!
Chính vì tôi đã nhìn quá rõ, tôi hiểu quá thấu nên tôi biết nó hỏng, và tôi nói ra sự thật là nó hỏng.

1. Tại sao tôi làm bác sĩ?
Mẹ tôi nói “Con ạ, bây giờ đi bệnh viện mà không có tiền thì họ không chữa cho mình đâu”.
Tôi đã nói “Mẹ cố gắng mẹ nhé, lớn lên con sẽ làm bác sĩ, con chữa bệnh cho mẹ khi ấy mẹ sẽ không phải mất tiền nữa, còn bây giờ mẹ phải tìm moi cách để giữ lấy mạng sống của mình”.
Vì lời hứa của đứa trẻ 8 tuổi khi ấy đã thôi thúc tôi vượt qua rất nhiều khó khăn mà không thể kể hết của một đứa con nhà nghèo, đến ăn còn không đủ no, ăn 2 bữa cơm độn khoai cho no đã là quá sức của cha mẹ nó, bữa sáng là một điều xa xỉ.
Tôi hỏi ngược lại, nếu một xã hội tốt đẹp thì một đứa bé 8 tuổi nó có phải nghĩ tới vấn đề nhức nhối đó không? Hay nó được lớn lên với một tuổi thơ trong sáng, êm đềm và mơ mộng?

Cha mẹ tôi đã phải bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để có được hạt gạo mà nuôi chị em tôi trong khốn khó, vậy TÔI PHẢI BIẾT ƠN AI?
– Vì đất nước phải bước vào thời kỳ quá độ để đi lên Chủ Nghĩa Xã Hội, cho nên đảng và chính phủ đã tập trung xây dựng nên những con người mới XHCN.

Ở nông thôn, ông bà cha mẹ chúng tôi bị ép buộc vào hợp tác xã, nhưng hậu quả của nó như thế nào thì ai cũng thấy rõ, một ngày lao động (một công) được tính bằng 800 g thóc, toàn dân đói rã họng nhưng không ai được đi ngược lại chủ trương của đảng và nhà nước.
Không ai được trồng thêm củ sắn, củ khoai để cứu đói cho đàn con đang tuổi ăn, tuổi lớn của mình.

Chị em chúng tôi phải đi vớt bèo dưới cái lạnh cắt da, cắt thịt để nuôi lợn, con lợn ấy lớn lên phải bán nghĩa vụ cho hợp tác xã, nhìn họ cướp đi công sức của mình mà nước mắt lưng tròng, chúng tôi thèm nhỏ dãi miếng thịt nhưng không có ăn, đến tết thì hợp tác mới chia cho được mấy lạng… Để hậu quả kéo dài cho tới tận bây giờ cứ có mùi nhang là tôi lại thèm ăn thịt luộc (bởi hồi đó Tết thắp nhang cúng ông bà thì mới có thịt ăn một bữa liếm mép).
Ai đã nuôi tôi khôn lớn? Cha mẹ tôi hay đảng và chính phủ?
Ai đã cướp con lợn, ai đã cướp miếng thịt của chị em chúng tôi để giờ đây nói là tôi “đái bát”?
Dưới cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông, chúng tôi sống hoang dã như những đứa trẻ mà Giáo Sư Ngô Bảo Châu đã nhìn thấy và mô tả. Có ai cho tôi manh áo ấm không? Chúng tôi đi chân trần trên băng giá, có ai cho tôi đôi dép không hay chỉ biết đến cướp đi thành quả lao động của chúng tôi?
Và nếu hồi đó không có cái chủ trương vào hợp tác xã chết tiệt ấy thì chiều cao của tôi có lẽ hơn bây giờ ít nhất là 5 cm, khi đi ra quốc tế tôi có thể nhìn ngang chứ không phải như bây giờ là phải ngước lên và tự hỏi rằng “cao như thế có mát hơn không”.

Thời ấy muốn thịt con gà cũng phải giấu giếm đừng để nó kêu, bởi ăn thịt là có tội, mình nuôi nó lớn nhưng không được phép ăn mà phải bán cho nhà nước … để làm gì?
“Mỗi người làm việc bằng hai để cho cán bộ mua đài mua xe.
Mỗi người làm việc bằng ba để cho cán bộ xây nhà xây sân”
Như vậy phải hỏi tôi có hận hay không chứ? Tại sao tôi phải biết ơn, ơn ai? Ơn cái đứa chết tiệt nào nó đẻ ra cái chính sách vận hành ngu xuẩn và dốt nát thể? Để một thế hệ người Việt thấp còi và đần độn vì thiếu dinh dưỡng?
Ai nuôi tôi lớn kiểu điên rồ như thế để bắt tôi phải biết ơn?
2. Tại sao tôi yêu miền Nam?
Khi tôi nửa ăn, nửa nhịn để cố gắng lê lết cho hết 6 năm đại học, có những hôm đi phụ mổ bị té xỉu … nói lời hay ý đẹp là kiệt sức, nhưng thực ra là ĐÓI ĂN.
Tôi đói ăn suốt 6 năm đại học, chất dinh dưỡng nào để cho tuổi này cạnh tranh tầm vóc với thế giới? Có ai cho tôi xu nào để tôi ăn cho đỡ đói không hay chính mẹ tôi, đến cái bánh cũng không dám ăn mà phải để dành tiền cho tôi, cho dù chỉ là 500 đồng?
Và sau khi ra trường, tôi long đong lận đận đến 3 năm, cầm tấm bằng mà bao nhiêu lần bật khóc.
Bố tôi đã nói:
“Con ạ, mình không có chức, không có quyền cũng không có tiền nên xin việc khó lắm, có lẽ bố mẹ đã bất lực, con hãy tự tìm đường đi cho mình. Xã hội này không có chỗ nào công bằng để đấu sức bằng trí tuệ của mình đâu con.
Tất cả đều được đo đếm bằng tiền cho dù tiền đó là tiền tham nhũng, cho dù tiền đó là tiền hối lộ. Cho dù đó là tiền tham ô mồ hôi và nước mắt của người dân để họ đút vào túi riêng, cái túi tham vô độ làm cho cuộc sống của người dân trở nên khốn cùng.
Cha mẹ nuôi 6 năm ăn học đã kiệt sức lắm rồi con”.

Nhắc lại lần thứ ba là đã có lúc tôi tính đến việc đi vận chuyển ma túy thuê để có tiền xin việc, nhưng may thay chợt nhớ tới câu của nhà Phật rằng “Phàm làm việc gì cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó” và tôi đã giật mình tỉnh thức. Nếu không thì có lẽ thân xác này đã trở về với cát bụi hoặc giờ này tôi đang cải tạo với cái án chung thân trong một nhà tù nào đó.
Có ai và có bao giờ rơi vào tình cảnh tuyệt vọng như thế không?
Chỉ vì không có tiền xin việc, cho nên tôi hỏi lại đứa nào ăn cháo, đứa nào đái vào bát?
Nếu không có mảnh đất Sài Gòn cho tôi lưu lạc thì giờ này có tôi đang ngồi gõ phím không?
Nếu không có con người Miền nam hiền hòa thì tôi có sống được?
Nếu họ lưu manh lừa lọc khi tôi mới chân ướt chân ráo đến đây thì cuộc đời tôi sẽ khốn nạn ra sao?
Vì sao họ lại hiền hòa như vậy?
Đó là vì cha ông của họ sống có nhân, có nghĩa và chính lớp người đi trước đã dạy con cháu họ như vậy, chứ không phải cái thứ lưu manh, lừa đảo.
Và tôi biết qua những người bạn thì Sài Gòn cũng không còn được như xưa nữa, vì sao?
Ai đã làm nó trở nên hoang tàn như thế? Ai đã làm cho nó mất tình người như thế?
“HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI. HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI!”

Lê Nhàn
***
*Sổ Tay Ký Thiệt kỳ 418 (Đời Nay ra ngày 28.8.2020)

Ký giả ăn mày

Ngày nay, trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại không mấy người còn nhớ câu chuyện “ký giả ăn mày”, hay ký giả đi ăn mày, trừ những người từng sống ở Sài-Gòn vào những năm đầu thập niên 1970.

Khoảng năm 1972, chính quyền VNCH đã cho áp dụng luật báo chí mới, Sắc Luật 007, với quy định số tiền ký quỹ khá lớn làm cho báo không có tiền ký quỹ đành phải tự đóng cửa. Cũng theo luật này, tờ báo nào bị tịch thu lần thứ hai do có bài vi phạm an ninh quốc gia và trật tự công cộng thì sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn. Luật này nhằm kiểm soát sinh hoạt báo chí tại miền Nam chặt chẽ hơn và ngăn ngừa sư xâm nhập của VC vào làng báo, đặc biệt là tại Sài-Gòn. Vài tờ báo đã bị đóng cửa, chủ báo bị phạt, bị tịch thu tiền ký quỹ, một số ngừoi làm báo còn bị truy tố ra tòa, và bị kết án tù. Trước tình hình đó, giới báo chí tại Sài-Gòn đã tập hop lại để tìm biện pháp đối phó, cùng hành động nhằm chống lại việc thi hành Luật 007.

Ngày 8 tháng 9 năm 1974, một cuộc họp đã được hội chủ báo tổ chức, với ba đoàn thể ký giả tham dự, đã bầu ra Ủy ban Đấu tranh đòi Tự do Báo chí do ông Nguyễn Văn Binh, dân biểu đối lập, đại diện báo Đại Dân Tộc làm chủ tịch.

Hình thức đấu tranh “ký giả xuống đường đi ăn mày” được hội nghị biểu quyết chấp thuận. Ban tổ chức quyết định chọn ngày 10 tháng 10 năm 1974 làm ngày xuống đường biểu tình. Nón lá, bị, gậy (các vật dụng của ăn mày) được chuẩn bị sẵn. Các khẩu hiệu làm sẵn đeo trên ngực, kẻ trên nón lá dòng chữ “10.10.1974, ngày ký giả đi ăn mày”. Trong khi chính thức thông báo trước cho chính quyền biết cuộc đi ăn mày để phản đối Luật 007, ban tổ chức cũng còn bố trí lực lượng kín theo vòng trong, vòng ngoài, sẵn sàng đối phó với sự đàn áp của an ninh chìm nổi.

Suốt trong ngày 9.10.1974, nhiều thành phần trong giới báo chí, quần chúng cảm tình với báo chí, nghị sĩ, dân biểu… đã đến Câu lạc bộ Báo chí (số 15 Lê Lợi) để bày tỏ cảm tình, và tiếp tế thức ăn, đồ uống, kể cả thuốc lá.

Tháng 10 năm 1974 cũng là lúc Bộ Chính Trị đảng CSVN tại Hà-Nội nhóm họp do Lê Duẩn chủ tọa để lên kế hoạch cho cuộc tổng tấn công mùa xuân 1975, dồn toàn lực “giải phóng” miền Nam, sau khi Quốc Hội Hoa Kỳ cắt giảm hầu hết viện trợ quân sự cho VNCH từ 1.7.1974.
Trên các mặt trận khắp miền Nam cũng đang diễn ra những trận đánh ác liệt, từ Hồng Ngự đến Cửa Việt, Sa Huỳnh, Tống Lê Chân, Bình Long…

Sáu tháng sau, VNCH bị xóa tên vào ngày 30.4.1975, làng báo bất khuất của Sài-Gòn cũng nằm xuống theo cái chết của Tự Do tại miền Nam Việt Nam. Báo chí không còn. Ký giả thất nghiệp nằm nhà, muốn đi…ăn mày cũng chẳng ai cho, dù là… vài điếu thuốc lá, được “Giải phóng” thương tình, cho đi “học tập” trong các trại tù mà có người gọi là “Đại Học Máu”, vừa được lao động, vừa được ăn những cao lương mỹ vị như thằn lằn, ếch nhái và rau cỏ trong rừng. “Đại học máu” thường là từ 5 năm tới 10 năm mới tốt nghiệp. Có người không bao giờ ra, vì lỡ ăn phải rau lá hay cóc nhái độc địa, hay chết vì bạo bệnh, vì tai nạn, hay bị đánh đập, hành hạ dã man…

Những khổ đau nhục nhã trong bao nhiêu năm “học tập” đã được những người may mắn … tốt nghiệp, được trả tự do, và được sang Mỹ sang Tây viết ra, thuật lại trên hàng chục cuốn hồi ký, hàng trăm, hàng ngàn bài báo.

Nói cho đúng, những thảm họa, khổ đau mà giới báo chí Sài-Gòn phải trải qua chỉ là một phần của những thảm họa khổ đau to lớn hơn mà dân tộc Việt Nam đã và đang chịu đựng từ ngày 30,4,1975 cho đến nay. Và, có một số người đã chê trách việc “đi ăn mày” của ký giả Sài-Gòn năm 1974 cùng với những rối loạn khác ở hậu phương đã góp phần làm cho miền Nam VN suy yếu và đi đến sụp đổ trước cuộc tổng tấn công của CSBV.

Buộc tội như thế kể cũng không…oan cho giới ký giả Sài-Gòn, nhưng có thể Quân lực VNCH chiến đấu can trường, vẫn bảo vệ dược miền Nam Tự Do, nếu (chữ nếu chết người), tại “hậu phương lớn” Hoa Kỳ đừng có bọn nhân danh “phản chiến” nhưng lại hoan hô hcm và cổ võ cho cuộc xâm lăng của CSBV, và, nếu (lai nếu), đừng có bọn ký giả thân cộng đâm vào sau lưng Quân đội Mỹ đang chiến đấu tại VN, hoan hô bọn phản chiến, và gây áp lực trên chính trường Mỹ đưa đến việc Mỹ rút quân, bỏ rơi đồng minh và cúp việc trợ.

Ngày nay, không còn ai tranh cãi về sự thật lịch sử: “Mỹ đã không thua CSBV trên chiến trường Việt Nam, nhưng đã phải tháo chạy vì bị truyền thông báo chí Mỹ đâm sau lưng”.

Tiến sĩ Nguyễn Anh Tuấn, một nhà khoa học chính trị tại Mỹ đã nhiều năm nghiên về lịch sử mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, trong một bài được phổ biến vào ngày 12.7.2020 đã viết như sau:

Theo TT Nixon cho biết, những lãnh tụ then chốt của phong trào phản chiến là những người thuộc phe Tân Tả Phái (New Left). Họ là nhửng trí thức trong các viện đai học, truyền thông báo chí, các nghị sĩ và dân biểu tại Quốc Hội, những lãnh tụ chính trị, những quân nhân hay giới sinh viên đại học, các tài tử Hollywood, hoặc các danh ca, cũng như các quan tòa và giới luật sư. Những người này chủ trương tổ chức các cuộc biểu tình bạo động (violent protester) để gây sự hỗn loạn tơi bời trên nước Mỹ. Họ thù ghét nước Mỹ, và mục đích của họ là làm thế nào cho Hoa kỳ thảm bại nhục nhã tại VN. Họ không hề che giấu sự tôn sùng cộng sản. Họ công khai phất cờ Việt Cộng trong các cuộc biểu tình, và hô to: hồ…hồ…hồ chí minh, sẽ chiến thắng. Ngoài ra mục đích của họ là phá cho tan tành hệ thống xã hội dân chủ của Mỹ. Họ phải sử dụng bạo lực và bạo động để đạt mục tiêu ấy.

Các sinh viên biểu tình đã bắn vào cảnh sát và những nhân viên cứu hỏa, bắt làm con tin các viên chức đang điều hành viện đại học, phá hoại các cao ốc, mang súng shotgun, đốt các cao ốc, đập vỡ các cửa sổ, vứt rác vào mặt các viên chức chính quyền, và đặt bom trong các phòng học. Từ niên khóa 1969 đến 1970 đã có tới 1800 cuộc biểu tình. Số biểu tình bị giam giữ là 7500 người, 247 người chuyên đi phóng hỏa đốt nhà, 462 người bị thương, nạn nhân 2/3 là cảnh sát, trong đó có 8 người chết. Bạo động không chỉ giới hạn tại các viện đại học, mà lan tràn khắp quốc gia. Từ tháng 1.1969 đến 1970, đã có 40.000 vụ bom nổ, hoặc dùng bom để đe dọa. những tổn thất về tài sản lên tới 21 triệu, cả trăm người đã bị thương, và có 43 người bị chết. Đám biểu tình gọi Hoa Kỳ là “quốc gia con heo” (pig nation), và họ muốn Hoa Kỳ chấm dứt Chiến tranh VN.

Từ 1969, Nixon và chính quyền của ông phải đối diện với bao nguy hiểm khi các nghị sĩ và dân biểu Tân Tả Phái thuộc đảng Dân Chủ làm luật để buộc TT Nixon phải chấm dứt chiến tranh. Các nghị sĩ và dân biểu chống chiến tranh đưa ra nghị quyết buộc Nixon phải rút quân để đổi lấy các tù binh Mỹ.

Giới truyền thông báo chí Hoa Kỳ, tuyệt đại đa số theo Tân Tả Phái nên tìm mọi cách để đổ dầu vào lửa từ Việt Nam đến Washington. Họ rất bất lương, xuyên tạc và bóp méo tất cả sự thật mọi nguồn tin tức từ Việt Nam. Họ tấn công tàn nhẫn và tàn bạo chính quyền VNCH và Hoa Kỳ.

TT Nixon tuyên bố: Tôi rất cảm phục và yêu mến những người dân miền Nam VN. Miền Nam là một quốc gia can đảm phi thường (courageous nation). Họ đã phải gánh chịu bao đau khổ chồng chất trước kẻ thù quá sức độc ác và tàn bạo, kể cả đối với đàn bà và trẻ em, cũng là những mục tiêu tàn sát của CSBV.

Trong năm 1969, khi đắc cử tổng thống, Nixon muốn chấm dứt chiến tranh, nhưng không phải bằng cách đầu hàng để cho Cộng sản áp đặt lên miền Nam VN một chế độ độc tài vô luân lên đầu người dân Đông Dương. Nixon muốn chấm dứt chiến tranh trong danh dự. Theo TT Nixon, Hoa Kỳ đã tham gia vào Chiến tranh VN để bảo vệ Miền Nam VN không rơi vào vòng nộ lệ của Công sản.

… Vào cuối 1960 và đầu 1970, tầng lớp trí thức Mỹ đứng lên chống lại mạnh mẽ cái họ gọi là khuynh hướng tư bản Hoa Kỳ. Họ cho Hoa Kỳ là quốc gia “Fát-xít” như Hitler, và là kẻ thù của thế giới. Họ phát động phong trào chống Mỹ trong Chiến tranh VN, và công khai hỗ trợ mạnh mẽ Cộng sản VN và Cộng sản Hoa Luc.

Trong mấy thập niên qua, những lãnh tụ phong trào phản chiến chống Chiến tranh VN như Bill Clinton, Hillary Clinton hay John Kerry, Joe Biden… trở thành lãnh tụ và tổng thống nước Mỹ, vì họ là những anh hùng chống chiến tranh VN. Sự thật lịch sử cho thấy những chính sách sai lầm của phe Dân Chủ Tả Phái từ 1960 tới 2016 đã đưa nước Mỹ càng ngày càng đi xuống trên mọi phương diện chỉ vì không hiểu gì về nước Tàu nên đã nỗ lực không ngừng để giúp cho một nước Tàu nghèo đói và lạc hậu vào 1960, trở thành cường quốc kinh tế. Về quân sự và chính trị thì khuynh đảo cả vùng Á Châu TBD và cả thế giới sau khi Hoa Kỳ tháo chạy và bỏ rơi tiền đồn hiểm yếu Việt Nam.” (ngưng trích)

Hiện tình chính trường nước Mỹ trong mấy năm gần đây cũng đang cho thấy có những dấu hiệu tương tự như những năm cuối của cuộc Chiến tranh VN, với sự xuất hiện nổi cộm của những thành phần tả phái cực đoan được sự cổ võ nhiệt tình của truyền thông phe đảng song song với các vụ bạo động, rối loạn kéo dài trên đường phố đang trên đà gia tăng trước ngày tổng tuyển cử 3.11.2020.

Qua Đại hội đảng Dân Chủ kéo dài năm ngày vừa chấm dứt, những khuôn mặt đã nhẵn trong cái “đầm lầy ở Washington”, với quá khứ đầy tì vết, đã nối đuôi nhau xuất hiện trước ánh đèn sân khấu không bao giờ biết hổ thẹn, để tự khoe tài, khoe giỏi và nói những điều hay đẹp nhưng trống rỗng, có khi chính mình cũng không tin. Tệ hơn nữa, có những kẻ bất cố liêm sỉ, bất cần sự thật, đã bịa đặt, dựng đứng điều gian để vu cáo, đả kích nặng nề thâm độc người kế nhiệm mình trong chức vụ tổng thống. Chắc không nói tên, người đọc cũng biết kẻ ấy là ai. Ông ta đã uốn lưỡi ca tụng Joe Biden, cựu phó của mình, lên tận mây xanh, dù khi Joe ghi danh ứng cử, ông ta đã công khi can ngăn: “Joe đâu có cần phải ra.” Vì sao? Vì ông ta thừa biết Joe mà ra thì chỉ mệt thân già mà chẳng nên cơm cháo gì!

Cựu TT Omaba vừa dứt lời tức thì được các “đại ký giả” của các hệ thống truyền hình phe tả xúm vào xun xoe tâng bốc, nào đúng là một tổng thống vĩ đại, nào một chính khách siêu hạng quốc tế, một nhà trí thức uyên thâm, vân vân và vân vân…

Ngày hôm sau, ông Trump chỉ đáp lễ nhẹ Obama một câu: “Nếu Obama tài giỏi như ông ta nói thì tôi đã không cần ra ứng cử và không đang làm tổng thống.”

Bỉnh bút Charles Hurt của Nhật báo The Washington Times thì viết: “Vợ chồng Obama nhắc cử tri Mỹ lý do vì sao họ đã bỏ phiếu bầu cho Donald Trump” (Obamas remind American voters why they elected Donald Trump). Và, ông ta giúp trí nhớ cho Obama:

“Trong tám năm, ông Obama đã phục vụ cho bạn như là một giáo sư kênh kiệu và một ông vua đức độ, khiêu vũ với các minh tinh âm nhạc và mê hoặc thế giới với những bài diễn văn hoa mỹ tạ tội cho quyền lực của nước Mỹ và ngay cả sự hiện hữu.
Và rồi bạn đã bầu cho một tên ngốc.
Về Tổng thống Trump, ông Obama nói: “Bây giờ đã gần hết bốn năm, ông ta không chứng tỏ sự quan tâm tới công việc, không quan tâm tới việc tìm một lãnh vực chung, không quan tâm tới việc dùng quyền lực đáng sợ của chức vụ để giúp đỡ bất cứ ai ngoài chính ông ta và bạn bè ông ta, không quan tâm tới việc xem chức vụ tổng thống như bất cứ cái gì khác hơn là thêm một sự thật để chứng tỏ ông ta có thể dùng để được sự chú ‎ý ông ta cầu xin.”

Những lời lẽ trên đây đã phát ra từ mồm của cùng một kẻ mà guồng máy hành chánh của hắn đã tung ra một điệp vụ ở cấp cao nhất của chính quyền liên bang để dò thám nhắm vào những đối thủ chính trị của ông Obama để hủy bỏ một cuộc bầu cử tự do và công bằng.

Những lời lẽ trên đây đã phát ra từ mồm kẻ đã tổ chức những tiệc tùng xa hoa tại Tòa Bạch Ốc với những ông hoàng bà chúa của Hollywood và đã biến chức vụ tổng thống của ông ta thành những hợp đồng với Netflix và những nhà xuất bản sách khác để có những thỏa thuận ngọt ngào lên tới 100 triệu đô-la.

Nói bất cứ điều gì anh muốn về ông Trump, nhưng ông ta đã vào Tòa Bạch Ốc khi là một kẻ rất giàu. Ông Obama chưa bao giờ kiếm được bạc triệu cho đến khi ông ta rời Tòa Bạch Ốc. (ngưng trích)

Charles Hurt là một trong số ít nhà báo chân chính và đã can đảm vạch trần những sự thật mà cái gọi là “truyền thông dòng chính” cố bưng bít. Về phía truyền hình, hầu như chỉ có Fox News là loan tin trung thực và bình luận vô tư, khách quan. Trong thời gian qua, những “cây nói” như Tucker Carlson, Sean Hannity, Laura Ingraham…đã liên tiếp tố cáo đám MSM (mainstream media) truyền thông dòng chính Mỷ là thiên lệch, che đậy và bóp méo sự thật, bình luận một chiều. Những đài CNN, MSNBC, ABC…đã bị nêu đích danh cùng với những đoạn phim tài liệu cho thấy các “bình luận gia” của các đài này xúm nhau tâng bốc những “thần tượng” xã nghĩa trong mơ của họ, những chính trị gia chuyên nghiệp yêu nước thương dân bằng mồm, những kẻ mà Tổng thống Reagan lúc sinh thời đã so sánh với những cô nàng đưa người cửa trước rước người cửa sau trong giới thanh lâu.
Chính những “chính trị gia thanh lâu” và những “ký giả ăn mày” này đã giết chết Tự Do tại Việt Nam 45 năm trước và đang mưu toan mở cửa nước Mỹ để rước Tàu cộng vào.
“Ký giả ăn mày” đây không phải là kỷ giả Sài-Gòn đi ăn mày vào năm 1974, nhưng là đồng nghĩa với “trí thức ăn mày” như trong bài của ông Nguyễn Văn Thông viết cách đây không lâu.

Ký Thiệt
***
*Trạm Cuối Cuộc Đời
Chú Chín Cali

Sống ở Mỹ khá lâu nên tôi ít nhiều cũng bị ảnh hưởng tư tưởng của người Mỹ nên không có ý định nhờ vả con cái khi tuổi về chiều.

Một ngày nào đó khi thấy mình không còn khả năng để tự lo cho mình được nữa tôi sẽ vào sống trong các “Boarding care” để có người chăm sóc, nếu tệ hơn sẽ được hưởng những phúc lợi dành cho người cao niên và được bảo vệ bởi hệ thống an ninh xã hội Mỹ.

Ở Mỹ có “Nursing Home” được trang bị đầy đủ phương tiện, kỹ thuật và nhân sự chuyên môn để chăm sóc những người không còn khả năng tự lo cho mình, có “Hospice Service” chăm sóc vật chất lẫn tinh thần cho các bịnh nhân không thể sống hơn sáu tháng, giúp họ ra đi trong yên bình và giúp gia đình họ vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Nhưng tư tưởng lạc quan này đã hoàn toàn thay đổi từ khi tôi thật sự đối diện với tử thần và nếm mùi bịnh viện sau khi trải qua một cơn bạo bịnh phải vào bệnh viện trong 10 ngày.

Tuy đã được thoát chết, vết thương mổ xẻ đã lành, nhưng những đau đớn về thể xác và vết thương tâm thần mà bịnh viện để lại vẫn còn hằn sâu trong ký ức không bao giờ lành.
Từ đấy tôi bắt đầu thấy sợ bịnh viện, sợ luôn cả nursing home vì đây chẳng qua chỉ là một hình thức khác của bịnh viện, bịnh viện của người già.

Từ tâm trạng sợ hãi này tôi liên tưởng đến 4 năm hãi hùng mà nhạc mẫu tôi phải trải qua trong nursing home trước khi bà mất.
Từ đấy những quảng cáo đẹp về nursing home với hình ảnh những cụ già vui chơi hạnh phúc được thay thế bằng những hình ảnh đau khổ của nhạc mẫu tôi và của những cụ già ngồi xe lăn ủ rủ, nghiêng ngả, cong queo, nhễu nhão, những gương mặt mếu máo, những ánh mắt vô thần.

Chúng tôi may mắn được sống chung với cha mẹ vợ vì bà xã tôi là con gái út.
Lúc còn khỏe ông bà nhạc của tôi quán xuyến hết mọi chuyện trong nhà để vợ chồng tôi được rảnh tay lo chuyện ngoài xã hội.
Hai con tôi gần gũi với ông bà ngoại nhiều hơn với cha mẹ chúng. Đi học về vừa đến cổng nhà là đã réo gọi ông bà ngoại.
Tuy nuôi con nhưng thật ra tôi chưa biết thay tã hay cho con bú! Kể cả tiếng Việt chúng nói đều nhờ ông bà dạy từ ngày chúng bập bẹ tập nói.

Nhưng cuộc sống hạnh phúc chấm dứt từ khi nhạc mẫu tôi ngã bịnh.
Năm 78 tuổi, sau chuyến du lịch Việt Nam về, mẹ nằm suốt trong phòng, than mệt. Ngoài bịnh tiểu đường loại 2 mãn tính, mẹ thường xuyên bị nhiễm trùng đường tiểu, đau cột sống, ho kinh niên và sau đó khám phá ra bị ung thư phổi.
Từ đấy bà ra vào bịnh viện như đi chợ. Thiếu bàn tay của mẹ, gia đình tôi rối loạn lung tung, con cái đi học trễ, cơm nước thất thường, nhà cửa bề bộn.

Vợ chồng tôi phải tập lại từ đầu cách quán xuyến gia đình, nuôi con, thêm nuôi mẹ già trong bịnh viện. Bố cũng yếu chỉ hụ hợ chuyện lấy thơ, đổ rác, đóng cổng là đã than mệt rồi.
Bác sĩ ung thư khuyến cáo không nên mổ xẻ hoặc trị liệu gì cho mẹ vì ung thư đã di căn đến não.
Hơn nữa tuổi mẹ đã quá cao lại bị bịnh tiểu đường nên vết mổ không lành. Hãy để cho thiên nhiên quyết định vận mệnh của mẹ.

Tôi dấu nhẹm lời bác sĩ bảo rằng mẹ chỉ sống tối đa là sáu tháng. Mẹ được cho về nhà với lời khuyên “thích ăn cái gì cho bà ăn cái nấy”.
Nhưng “Còn nước còn tát” chúng tôi không chịu thua, chạy chửa bịnh cho mẹ bằng thuốc nam. Ai bày thuốc gì ở đâu tôi cũng tìm cho được.
Khi lái xe mắt tôi cũng láo liên nhìn bên lề đường, dọc theo các hàng rào tìm cây cỏ “Dendelion” để hái lá cho mẹ ăn. Nghe nhà ai có cây Nha Đam chúng tôi cũng tìm đến xin hay mua cho bằng được. Bã xã tôi cầu nguyện cho mẹ hàng ngày không xao lãng.

Như được một phép nhiệm mầu, bịnh ung thư của mẹ tôi thuyên giảm dần dần và sau mấy tháng khối u trong phổi tự nhiên biến mất.

Bác sĩ gia đình rất vui bảo “Đừng thắc mắc, hảy cứ tin là như vây đi”.
Nhạc mẫu tôi thì tin là mình đã hết bịnh thật, còn vợ chồng tôi thì gần như kiệt lực, mong sau phép lạ sẽ kéo dài.
Bịnh ung tư không thấy trở lại, nhưng bịnh đau cột sống làm mẹ đau đớn không ăn ngủ được nên sinh ra khó tính.

Mẹ lại quên trước quên sau. Mẹ không còn kiểm soát được tiêu tiểu nữa nhưng nhất định không chịu mang tã. Bố cũng già mệt mỏi, suốt ngày ngủ trong phòng. Ông bà lại không biết tiếng Mỹ, không dùng điện thoại, nên khi vợ chồng tôi đi làm lúc nào cũng phập phòng lo sợ.
Bác sĩ gia đình đề nghị nên cho mẹ vào nursing home để dễ bề chăm sóc. Vợ chồng tôi đồng ý ngay nhưng gặp sự phản khán quyết liệt của nhạc mẫu tôi.
Suốt đời mẹ không bao giờ xa gia đình nửa bước nói chi chuyện cách ly vĩnh viễn!
Đối với mẹ, mất gia đình là mất tất cã. Chúng tôi nể mẹ nên không dám nói chuyện nursing home nữa, chỉ sợ làm mẹ buồn ảnh hưởng đến sức khỏe.

Nhưng sức khỏe của mẹ càng lúc càng tệ. Sau lần cấp cứu cuối cùng vì bị ngất xỉu, bác sĩ đề nghị phải đưa thẳng mẹ vào nursing home, vì theo ông, đó là cách tốt nhất để bác sĩ có thể theo dõi bịnh tình và giữ an toàn cho mẹ.
Ngày đầu tiên vào nursing home không ai nỡ bỏ mẹ một mình nên quấn quít bên bà cho đến tối rồi cũng phải ra về. Đó là ngày đầu tiên trong cuộc đời mẹ phải sống lẻ loi một mình bên những người xa lạ.

Tôi còn nhớ rỏ gương mặt thẫn thờ của mẹ nhìn theo con cháu đang bỏ bà mà đi. Tôi không dám nhìn mẹ lâu hơn vì tôi thấy mẹ khóc, một điều rất lạ đối với nhạc mẫu tôi vốn là người đàn bà can cường và cứng rắn.
Bố thấy tội nhiệp đòi mỗi ngày chở bố vào nursing home để ông chăm sóc cho mẹ. Được mấy tuần rồi tôi cũng chịu thua vì chuyện đón đưa hàng ngày thật là bất tiện….
Còn nếu để bố đi xe bus nếu có chuyện gì xảy ra thì ai lo cho bố đây!

Từ ngày Mẹ vào nursing home vợ chồng tôi thở phào nhẹ nhõm, không còn phải lo lắng như khi xưa khi bỏ mẹ ở nhà.. Chúng tôi yên tâm là mẹ được theo dõi và chăm sóc 24/7.
Tan sở vợ chồng tôi chở bố vào thăm mẹ, thấy mẹ sạch sẽ thơm tho, giường nệm trắng tinh, kẻ qua người lại tấp nập vui vẻ lắm.
Yên tâm chúng tôi dần dần xao lãng việc thăm viếng…. Cả hai cháu cũng không còn đòi đi thăm ngọai nữa, nhiều khi phải bắt chúng mới chịu đi. Chúng không thích cái mùi trong nursing home.

Từ ngày sống trong nursing home mẹ hoàn toàn thay đổi, trở nên trầm lặng, ít nói, khác hẳn với mẹ trước đó “quậy” tưng bừng trong bịnh viện.
Mẹ chịu mang tã, nằm yên trên giường, không có ý kiến chuyện chung quanh, không đòi hỏi gì, không còn than phiền đau lưng nhức gối, hay càu nhàu vì thiếu ngủ, mất ăn như lúc ở nhà.

Sau này mới biết bà đã được cho dùng thuốc an thần và thuốc đau nhức nồng độ cao nên lúc nào bà cũng ở trạng thái lờ đờ lim dim ngủ.
Có lúc tỉnh táo, mẹ chỉ nhìn qua khung cửa sổ với đôi mắt vô thần. Hỏi mẹ có đau đớn gì không, mẹ lắc đầu. Hỏi có thích ăn uống đồ ăn Việt Nam không mẹ lắc đầu, tuy tôi biết là mẹ rất ghét đồ ăn Mỹ nhất là khẩu phần cho bịnh nhân tiểu đường và cao máu nhạt nhẽo không sao nuốt nỗi.
Mẹ chịu đựng, sống âm thầm không một lời than thở.

Cho đến một hôm mẹ nắm tay nhà tôi, nước mắt rưng rưng mẹ van xin:
– Mẹ muốn chết con à. Con xin người ta cho mẹ chết đi!
Bà xã tôi sững sờ, ôm mẹ năn nỉ:
– Mẹ đừng nói kỳ vậy, phải ráng lên chớ, con biết phải làm sao bây giờ?
Rồi vợ tôi cũng khóc. Tôi chỉ đứng nhìn. “Chúng tôi biết phải làm sao bây giờ”?
Vợ chồng tôi đều nghĩ rằng đã tìm được giải pháp tốt nhất cho mẹ rồi. Mẹ thì đã “ráng” quá nhiều, ráng đến mỏi mòn, đến kiệt quệ nên muốn bỏ cuộc.
Đã bốn năm dài đăng đẳng mẹ sống nơi đây như cái xác không hồn.

Có lúc chúng tôi vào thăm mẹ vào giờ ăn trưa thấy mẹ ngồi gục đầu trên xe lăn như một em bé ngoan, mắt nhắm nghiền, đợị đến phiên mình há mồm được đút cho ăn. Mẹ không còn thiết tha gì nữa.
Những tháng cuối cùng mẹ nằm trên giường đưa mắt nhìn con cháu, không cử động hoặc nói năng gì. Hình như có điều gì u uẩn trong lòng mà mẹ không nói được hay mẹ có tâm sự gì nhưng muốn giấu kín trong lòng.

Một buổi sáng sớm, tôi nhận được cú điện thoại từ nursing home báo tin là mẹ chúng tôi đã mất đêm qua.
Bà mất lúc nửa đêm nên không ai hay biết cho đến sáng ngày hôm sau.
Bà âm thầm ra đi không một lời từ giả, không một giọt nước mắt tiển đưa. Chắc mẹ cô đơn lắm lúc trút hơi thở cuối cùng.
Suốt đời mẹ lo cho chồng, cho con, cho cháu, ngày mẹ ra đi chỉ có một mình, trong cô đơn. Có ai biết rằng không phải mẹ chỉ cô đơn trong giây phút ra đi mà mẹ đã chết từ lâu rồi, kể từ ngày mẹ bước chân vào ngưỡng cửa nursing home, một nhà tù không cần đóng cửa.

Tôi chợt hiểu được tại sao mẹ đã khóc ngày đầu tiên đến nursing home. Ngày ấy mẹ chấp nhận bản ản tử hình không văn tự vì muốn hy sinh cho con cái. Ngày ấy Mẹ đã khóc lời vĩnh biệt các con cháu rồi.
Chúng tôi vội vã vào nursing home vừa kịp lúc nhìn mẹ lần cuối cùng trước khi người ta phủ kín mặt mẹ với tấm trải giường màu trắng rồi mang xác mẹ đi. Mọi người đứng nhìn theo chết đứng, ngỡ ngàng, đớn đau, nhưng không ai khóc thành lời.
Chúng tôi đã biết là ngày này sẽ đến với mẹ, và hôm nay nó đã đến.

Cái chết của nhạc mẫu nhắc tôi nhớ lại chuyện cổ tích về chuyện người tiều phu đẩy xe chở mẹ vào rừng cho thú hoang ăn thịt vì bà đã quá già.
Tôi có khác gì người tiều phu đó, đã đưa nhạc mẫu tôi vào nursing home để chết. Đến một ngày nào sẽ đến lượt con tôi chở tôi đi như vậy sao?

Tôi lại nhớ đến chuyện con voi già biết mình sắp chết, nó âm thầm đi vào cái “nghĩa địa voi” là cái hang động cho voi đến để chết.
Nó âm thầm gục chết một mình bên cạnh những đống xương voi già đã chết trước nó. Tôi chợt nghĩ nếu con người làm được như con voi già thì con cháu không phải cực khổ vì cha mẹ già, không phải khổ tâm vì mặc cảm là đã làm một hành động bất nhân, bất hiếu, như tâm trạng hối hận của tôi bây giờ đối với nhạc mẫu của tôi.

Nursing home. Cái trạm cuối của cuộc đời mấy ai tránh khỏi!
Bạn đã chọn cho mình cách đến chưa?
Chú Chín Cali
***
*KÍNH MỜI NGHE NGHẠC:

VẪN YÊU

TRẦN CHƯƠNG LƯƠNG

LỆ TUYỀN

VAN YEU-LE TUYEN (1).mp3

https://drive.google.com/file/d/12Cf7XaT_MtiZDUVYGiHZCglkvPnCLT-o/view?ts=5f4abebb

TRẦN CHƯƠNG LƯƠNG

https://www.youtube.com/channel/UCM9UB1futDvIeFIqXLc0pAA

Hay:

https://www.youtube.com/channel/UCM9UB1futDvIeFIqXLc0pAA?view_as=subscriber

*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC:

*VUI LÒNG BẤM VÀO LINK ĐỂ NGHE:
 Do Nuoc Duong 5515-Final _Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3          12356

 Mac Ao Diem Vuong _Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3
***
*NGUYỄN NGỌC DUY HÂN : CHUYỆN CŨ TRƯỜNG XƯA“Thương cho roi cho vọt”, câu nói này thời xưa đã được cho là “khuôn vàng thước ngọc”, ý nói phải nghiêm khắc trong việc dạy dỗ trẻ em nên người, chiều chuộng “cho ngọt cho bùi” thì lại chính là làm hại trẻ. Thế nên giáo dục ngày ấy rất khác với bây giờ. Cha mẹ, thầy cô luôn muốn con cái, học trò phải chăm chỉ, như phải gò gẫm viết chữ thật đẹp, phải học thuộc lòng, phải thật là ngoan hiền hạnh kiểm tốt và vâng lời tuyệt đối. Những điều này cũng không sai nhưng nếu áp dụng một cách quá đáng thì lại trở thành đường lối giáo dục không hay. Nhiều đứa con, học sinh bị đòn, bị phạt quá nhiều đâm ra lì lợm, trở nên du côn hoặc hoặc sau này trở nên người tự ti, nhút nhát.

Có một câu chuyện nho nhỏ thời ấu thơ mà tôi vẫn nhớ, đó là lúc học Tiểu học ở trường làng. Hồi đó cô giáo dạy lớp tôi là một Ma-sơ, mà chúng tôi gọi là Dì, dì là dì phước, và gọi các dì theo thứ tự trong gia đình như Dì Tư, Dì Năm, Dì Út…. Dì Năm rất tốt, tận tâm dạy học nhưng tiếc thay lại có một kỷ niệm không đẹp với gia đình tôi.
Số là lúc đó tôi đang học lớp ba, lớp hai gì đó. Khi thực hành làm toán cộng, tôi đã vô ý chép sai tựa đề từ trên bảng xuống tập vở, nhưng khi làm phép cộng thì đúng. Thí dụ 4 + 5 = 9, nhưng tôi ghi lộn vào tập vở là 4 + 6 nên kết quả là 10. Dì Năm đâu có giờ xem kỹ vì quá nhiều học trò, nên khi chấm điểm đã gạch đỏ cho tôi điểm zero, vì dì chỉ dựa trên con số kết quả cuối cùng để chấm điểm. Sau này chúng tôi mới nghiệm ra điều này, nhưng lúc đó đã không hiểu nên khi chị của tôi xem bài, chị ngạc nhiên bắt tôi phải lên gặp Dì để xin sửa điểm lại. Tôi không nhớ mình đã vụng về ăn nói như thế nào, mà Dì bảo là tôi còn bé mà dám sửa lưng rồi tát tôi một bạt tai. Dì tát mạnh lắm, tôi đang đứng trong lớp mà văng ra tới ngoài cửa. Đau quá tôi khóc thét đem khuôn mặt có in 5 dấu ngón tay trên má chạy về méc mẹ. Mẹ tôi thường thì rất hiền và hay nhẫn nhịn, nhưng không hiểu sao hôm đó lại nóng ruột, dắt tôi chạy ngay lên nhà xứ để mách với cha sở – Cha được coi như là Hiệu Trưởng của trường. Sau đó chắc là cha có gọi Sơ lên để khuyên bảo dặn dò gì đó, nên ngày hôm sau khi đi tới lớp, Sơ cầm cây roi mây dài trên đầu có một cục tròn to, khỏ vào đầu tôi cái cốp và nhiếc: “Còn dám đi méc cha Sở hả!??” Tôi đau và sợ quá nên im thin thít, không dám hó hé gì, cũng không dám kể tiếp cho ba má và các chị nghe “Tập 2” của câu chuyện.

Hồi ấy cách dạy dỗ thật cổ xưa. Tôi cũng nhớ các bạn con trai cùng lớp thường lười biếng ham chơi không thuộc bài, các cô giáo bắt đám con trai nằm xuống cho mấy đứa con gái cầm roi đánh. Tôi còn nhớ như in khuôn mặt của một người bạn tên là Lương, nó hiền lắm nghe lời nằm xuống. Tôi do dự không dám đánh thì cô giáo bảo nếu không đánh thì chính tôi sẽ bị đòn, vì thế tôi phải ra tay. Cũng có lần nhóm con trai không chịu học bài, cô giáo bắt đứng giữa lớp để la rầy, cô bảo không học bài thì không có chữ trong bụng, sau này làm sao có nghề nghiệp tốt để sống. Cô nói lẫy, nếu có giỏi thì ăn tờ giấy có chép bài vào bụng để trong bụng có chữ, thì cô sẽ tha cho đi xuống. Ba bốn đứa kia đứng cúi mặt chịu trận trước lớp không nói gì. Chỉ có một anh chàng chắc sợ phải đứng trước lớp lâu, nên xé tờ giấy chép bài ra từng mảnh nhỏ, ráng nuốt vào bụng để được tha đi xuống.

Cũng may những thể hiện về việc dạy học như thế đã chấm dứt từ lâu. Những người bạn này bây giờ chắc cũng đã tuổi 60, không biết có còn nhớ chuyện xưa? Cũng thật mừng vì ngày nay cuộc sống đã văn minh hơn, các trẻ em đi học bây giờ sung sướng hơn nhiều, nhất là ở Âu Mỹ được cưng chiều, được tự do phát biểu ý kiến, được những môi trường thật tốt đẹp để phát triển khả năng, lòng tự trọng và sự tự tin.

Điều khá ngạc nhiên là cách đây hơn một tuần, khi hay tin chị ruột của một người bạn làm Ma-Sơ vừa mới qua đời ở Việt Nam, tôi gởi email chia buồn và được chị bạn cho biết Ma-Sơ chính là Dì Năm đã tát tai tôi ngày xưa. Người bạn biết chuyện đã lâu nhưng không dám nói, sợ tôi buồn. Đến bây giờ Ma-Sơ đã qua đời nên chị thay mặt Ma-Sơ xin lỗi tôi. Quả là cảm động, không ngờ trái đất tròn và nhỏ bé như thế. Các kỷ niệm xưa bỗng trở về thật rõ, thật tràn trề. Thật lòng mà nói, từ đó cho tới bây giờ tôi không hề giận Sơ mà rất thông cảm với hành xử của Sơ lúc đó. Tôi chỉ mong muốn sao cho các cha mẹ, thầy cô ở Việt Nam quan tâm để ý hơn và dạy dỗ có chương trình, có phương pháp tốt đẹp hơn. Bậc cha mẹ cũng không nên đánh con quá mạnh tay, dùng vũ lực với con. Cũng cần mở ngoặc là hồi hai con trai tôi còn bé, chúng tôi cũng có dùng roi để dọa chúng, có khi cũng đét vào mông chúng dù không mạnh lắm, bây giờ nghĩ lại cũng hối hận.

Ngược lại ngày nay ở Tây Phương cũng có một số học sinh lợi dụng sự tự do để quậy phá, cuộc sống quá đầy đủ sung sướng nhưng lại không biết chăm lo học hành, đòi hỏi những quyền lợi quá đáng. Cũng có không ít học sinh hỗn láo du côn với thầy cô. Cái gì quá đáng ở hai thái cực của vấn đề cũng đều không tốt. Bản thân tôi cũng thấy Đông Tây, Xưa Nay có rất nhiều khác biệt, mình nên biết gạn lọc cái gì tốt thì giữ, cái gì xấu thì thay đổi cho tốt đẹp hơn.
Bây giờ còn đang mùa dịch bệnh Covid 19 hoành hành, đeo khẩu trang là cách để ngừa bệnh cho chính mình và người chung quanh, nhưng một số người lại biểu tình chống đối, cho rằng bắt đeo khẩu trang là vi phạm đến quyền tự do cá nhân của họ. Họ rêu rao là bắt che mặt cũng giống như ép buộc và khám xét xem họ có mặc quần lót trong người hay không!

Nghiệm lại chuyện cái tát tai hồi bé tôi cũng thấy rất là ngộ nghĩnh. Việc xảy ra xưa ở trường làng tưởng chừng không ai biết và đã vào quên lãng, thế mà trái đất vẫn tròn. Tôi rời quê hương đã 40 năm rồi, vị Ma-sơ ngày xưa lại chính là chị của bạn tôi tại Canada. Tôi liền gọi về Việt Nam kể cho chị tôi nghe, chị nhớ chuyện xưa còn kỹ hơn tôi, chị cho biết thêm một chi tiết là ngay sau khi tôi bị tát tai, có người hàng xóm đã thấy và “báo cáo” cho ba má tôi nghe là tôi đã “bay” từ lớp học văng ra tới cột cờ. Thế mới biết chuyện gì nếu đã xảy ra thì cũng đều có người biết, không thể dấu diếm che đậy, rất hiếm khi có bí mật nào mà không bị phơi bày. Vì thế tôi nhủ lòng phải cố gắng sống tốt, hành xử chân thật và bớt nóng nảy trong mọi hoàn cảnh. Nhiều khi thiếu bình tĩnh phản ứng mau quá cũng không nên.

Được biết Dì Năm rất có tài, vừa đàn hay hát giỏi, vừa thông minh đóng góp rất nhiều cho giáo xứ và việc dạy học. Sơ chỉ hơi nóng và khó tính một chút thôi. Chị bạn tôi kể trong gia đình Dì Năm cũng rất nghiêm khắc với các em và các cháu. Tôi cũng mong Dì Năm nay đã về với Chúa sẽ cầu nguyện cho tôi – Con bé học trò ngu khờ dại dột ngày xưa – Mà bây giờ dù tuổi đã 60 nhưng cũng vẫn còn nhiều ngu khờ dại dột. Tôi cũng cầu nguyện thêm, mong cho giới trẻ và người già được thông cảm hiểu nhau hơn, mong giáo dục Đông Tây được phát triển tốt đẹp, hòa hợp để thế giới được luôn phát triển tốt đẹp đầy tràn yêu thương.

Nguyễn Ngọc Duy Hân ***
*TIỂU TỬ: MADE IN VIETNAM

Lẽ ra bữa nay bác sĩ Lê không nhận bịnh nhân vì là ngày nghỉ trong tuần của ông. Nhưng hôm qua, trong điện thoại, nghe giọng cầu khẩn của người bịnh ông không nỡ từ chối. Người đó – ông đoán là một cô gái còn trẻ – nói chuyện với ông bằng tiếng Mỹ. Cô ta hỏi ông nhiều lần :
– Có phải ông là bác sĩ Lee không ?
Tên ông là Lê. Cái tên Việt Nam đó ở xứ Mỹ này người ta viết là “Lee”, nên ông được gọi là “ông Lee” ( Li ).
Ông ôn tồn trả lời nhiều lần :
– Thưa cô, phải. Tôi là bác sĩ Lee đây.
– Phải bác sĩ Lee chuyên về châm cứu và bắt mạch hốt thuốc theo kiểu á đông không?
– Thưa cô phải.
– Có phải phòng mạch của bác sĩ ở đường Green Garden không ?
Bác sĩ Lê, đã ngoài sáu mươi tuổi, tánh rất điềm đạm, vậy mà cũng bắt đầu nghe bực ! Tuy nhiên, ông vẫn ôn tồn :
– Thưa cô phải. Xin cô cho biết cô cần gì ?
Giọng cô gái như reo lên :
– Vậy là đúng rồi ! Con Cathy bị bịnh suyễn nói bác sĩ chữa bịnh hay lắm. Cả nhà nó, kể luôn ba má ông bà nó đều đi bác sĩ hết.
Đến đây thì ông bác sĩ già đó không kềm được nữa, ông xẵng giọng :
– Cám ơn cô. Bây giờ xin dứt khoát cho tôi biết coi cô muốn cái gì ?
Giọng bên kia đầu dây như lắng xuống :
– Tôi xin lỗi bác sĩ. Xin lỗi. Tôi muốn xin bác sĩ cái hẹn cho ngày mai. Tôi bịnh…
– Mai là ngày nghỉ trong tuần, phòng mạch không có mở cửa. Ngày khác vậy.
– Ngày mai cũng là ngày nghỉ của tôi nữa, bác sĩ à.
– Cô đã bịnh thì cứ xin nghỉ để đi bác sĩ, ngày nào lại không được !
Một chút im lặng ở đầu dây bên kia rồi giọng người con gái bỗng nghe thật buồn :
– Họ đâu có cho nghỉ, bác sĩ. Họ nạt vô mặt : “Mầy muốn nghỉ thì mầy nghỉ luôn đi. Thiếu gì đứa muốn vào làm chỗ của mày. Mày biết không ?”
Giọng nói như nghẹn ngang ở đó, rồi tiếp :
– Không có việc làm là chết, bác sĩ à…
Ông bác sĩ già làm thinh, suy nghĩ. Đầu dây bên kia, cô gái van lơn :
– Xin bác sĩ thông cảm. Tôi sợ bịnh nặng hơn, không đi làm nổi nữa là mất việc. Xin bác sĩ thông cảm. Xin thông cảm.
– Ờ thôi, để tôi ráng giúp cô. Sáng mai, chín giờ. Phòng mạch của tôi ở số…
– Cám ơn bác sĩ. Cám ơn ! Con Cathy có chỉ phòng mạch của bác sĩ rồi.
– Xin lỗi. Cô tên gì ?
– Kim. K, I, M.
Bác sĩ Lê vừa ghi vào sổ hẹn vừa nghĩ : “Tội nghiệp ! Chắc lại đi làm lậu nên mới bị người ta hăm he như vậy. Theo cách phát âm thì cô này có vẻ là người á đông. Tên Kim chắc là Đại Hàn. Để mình phải phone lại cô Cathy hỏi cho chắc ý kẻo gặp thứ lưu manh thừa dịp ngày nghỉ không có cô phụ tá, nó ‘su’ mình thì khổ ! “

Đúng chín giờ, chuông cửa phòng mạch reo. Ông bác sĩ già bước ra mở cửa. Đứng trước mặt ông là một cô gái á đông còn trẻ, ăn mặc theo kiểu “punk” : quần áo có tua có tụi, tóc dựng đứng hỗn loạn như con gà xước, đeo nhiều vòng sên bằng bạc to như dây lòi tói, đầy cổ đầy hai cườm tay, mang cái xắc đỏ cũng có tua có tụi. Bác sĩ Lê, quá đỗi ngạc nhiên, chưa kịp hỏi gì, thì cô gái nói bằng tiếng Mỹ rất lưu loát :
– Chào bác sĩ. Tôi là Kim, bịnh nhân đã gọi điện thoại cho ông hôm qua. Tôi có làm cho bác sĩ chờ không ?
Bác sĩ Lê chưa hết ngạc nhiên, trả lời một cách máy móc:
“Không ! Không !”. Rồi ông bước tránh qua một bên : “Mời cô !”
Vào phòng mạch, ông đưa cho cô cái áo blouse trắng ngắn tay :
– Cô đến phía sau bình phong bỏ hết quần áo chỉ mặc quần lót thôi, rồi khoác ngược áo blouse này, lưng áo nằm về phía trước.
Trong lúc cô gái loay hoay làm theo lời dặn, ông bác sĩ già gọi phone về nhà, nói bằng tiếng Việt :
– Bịnh nhân của anh tới rồi, đang thay đồ. Chắc một giờ nữa là xong. Em đợi anh về rồi mình đi chợ.
Cô gái bỗng ló đầu ra khỏi bình phong mỉm cười nhìn ông, gương mặt thật rạng rỡ, định nói gì nhưng rồi không nói, thụt đầu vào tiếp tục cởi quần áo.
Một lúc sau cô ta bước ra, mắt ngời lên sung sướng, nói bằng tiếng Việt, giọng như reo lên :
– Bác sĩ là người Việt Nam mà con cứ tưởng là người Tàu ! Tên “Lee” nghe Tàu trân !
– Ủa ! Vậy mà tôi cứ nghĩ cô là người Đại Hàn chớ !
Rồi cả hai cùng cười, cái cười rất sảng khoái. Tình đồng hương trên đất khách bỗng thấy thật ấm, thật đầy…Ông bác sĩ già nhìn cô bịnh nhân trẻ mặc áo blouse trắng đứng trước mặt ông mà không còn thấy cô gái “punk” hồi nãy nữa !
Ông đưa cho cô cái dĩa, rồi vừa chỉ cái giường cao vừa nói :
– Cô cởi hết đồ nữ trang để vào đây, rồi lên nằm trên này để tôi chẩn mạch.
Cô gái làm theo như cái máy.
Phòng mạch được trang trí rất đơn sơ, nhưng thật yên tịnh. Trong không khí có mùi thơm dìu dịu của moxa (ngải cứu, đốt lên để hơ huyệt). Cái giường khám bịnh cao ngang tầm tay của bác sĩ. Ở một đầu giường có gắn thêm một vòng bằng da để chịu cái đầu của bịnh nhân, và khi bịnh nhân nằm sấp để châm cứu trên lưng thì mặt người bịnh nằm trọn trong vòng da. Như vậy, người bịnh không cảm thấy khó chịu nhờ khoảng trống ở giữa vòng da giúp người bịnh vẫn thở đều đặn và mắt được nhìn thoải mái xuống sàn nhà.
Bác sĩ đặt hai bàn tay lên cánh tay trần của cô gái, ôn tồn hỏi:
– Cô bịnh làm sao ? Nói tôi nghe.
– Con ngủ không được, đêm nào cũng trằn trọc tới khuya. Hay bị chóng mặt. Đang đứng làm việc, tự nhiên muốn sụm xuống làm sợ toát mồ hôi. Con lo quá, bác sĩ. Mất việc làm chắc con chết quá, bác sĩ !
Ông Lê bóp nhẹ cánh tay bịnh nhân :
– Cô yên tâm. Có tôi đây. Mà…cô có uống rượu không ?
– Không. Dạ thưa không.
– Cô có hút thuốc không ?
– Dạ thưa có.. Hút cũng nhiều…
– Cô có xì ke ma túy gì không ? Nói thiệt tôi nghe.
– Mấy thứ đó con không dám rớ. Hồi ở bên nhà thằng anh con chết vì ba cái thứ ôn dịch đó, bác sĩ à. Vì vậy, con sợ lắm !
– Cô le lưỡi tôi coi.
– Ùm. Được rồi. Bây giờ cô nằm yên, để hai tay xuôi theo thân mình, nhắm mắt, thở đều đặn.
Ông bác sĩ già đứng cạnh giường đặt mấy đầu ngón tay lên cườm tay cô gái, chăm chú bắt mạch. Một lúc sau, ông bước vòng qua phía đối diện bắt mạch tay bên kia. Bộ mạch nói lên một sự rối loạn tâm thần. Cô gái này chất chứa quá nhiều ẩn ức nên sanh bịnh. Ông nhìn cô gái đang nhắm mắt thở đều: gương mặt Việt Nam đó, bỏ đi món tóc “punk”, vẫn toát ra nét nhu mì dễ thương. Ông cảm thấy tội nghiệp cô bịnh nhân trẻ này và thắc mắc không biết hoàn cảnh nào đã đưa đẩy cô ta trôi qua xứ Mỹ để có một cuộc sống mà ông đoán là thật bấp bênh, qua cuộc nói chuyện trong điện thoại. Ông nói :
– Bây giờ, cô nằm sấp xuống để tôi châm trên lưng.
Cô gái mở choàng mắt nhìn ông, mỉm cười, một nụ cười đầy tin tưởng. Ông bác sĩ nói tiếp :
– Cô đừng sợ. Châm không có đau. Còn nhẹ hơn kiến cắn nữa.
Cô gái trở mình nằm sấp, hai vạt áo blouse rớt xuống hai bên, bày ra cái lưng thon thon với nước da ngà ngà. Theo thói quen, trước khi châm, bác sĩ vuốt lưng bịnh nhân vài lần để bịnh nhân đỡ bị stress. Lần này, khi vuốt xuống thắt lưng, ông để ý thấy dưới làn vải mỏng của quần lót có một vết bầm nằm vắt ngang phía trên của mông. Ngạc nhiên, ông hỏi :
– Cô bị ai đánh hay sao mà bầm vậy ?
Cô gái cười khúc khích :
– Bác sĩ coi đi !
Ông già kéo quần lót xuống một chút, thì ra không phải vết bầm mà là hàng chữ xâm màu chàm : Made In VietNam ! Ông bật cười, vừa kéo lưng quần lót lên vừa nói :
– Cha… Bạo quá há !
Cô gái hơi rút cổ cười khúc khích vài tiếng nữa rồi im. Chắc cô đang sống lại với một vài kỷ niệm nào đó. Ông bác sĩ già áp hai lòng bàn tay lên lưng bịnh nhân, nhưng bây giờ sao ông không còn thấy cười được nữa. Hàng chữ ” Made In VietNam” nhắc cho ông rằng con người nằm đây là sản phẩm của quê hương ông, cái quê hương đã mấy chục năm xa cách, cái quê hương mà ở đó ông không còn ai để nhớ, nhưng ông còn quá nhiều thứ để nhớ. Những thứ cũng mang dấu ấn ” Made In VietNam “, từ con trâu cái cày, từ mảnh ruộng vườn rau, từ hàng cau rặng dừa, từ con đường đất đỏ đến con rạch nhỏ uốn khúc quanh quanh… Chao ơi ! Bỗng nhiên sao mà nhớ thắc thẻo đến muốn trào nước mắt…
Ông bác sĩ vuốt lưng cô bịnh nhân thật chậm để cho niềm xúc động lắng xuống tan đi. Ông có cảm tưởng như ông đang sờ lại được quê hương, có chỗ cao chỗ thấp, có phù sa đất mịn… Tự nhiên, ông muốn nói lên một tiếng “cám ơn”. Ông muốn cám ơn cô bịnh nhân đã mang quê hương đến với ông bằng hàng chữ nhỏ xâm trên bờ mông, chỉ vỏn vẹn có một hàng chữ nhỏ. Và ông cũng muốn nói với cô, nói một cách thật tình, không văn chương bóng bẩy, nói như ông nói cho chính ông, vỏn vẹn chỉ có một câu thôi : “Tôi cũng made in VietNam đây !”. Nhưng rồi ông làm thinh tiếp tục vuốt lưng người bịnh. Ông biết rằng cô gái không thể nào hiểu được ông, một bác sĩ già vừa quá sáu mươi, đã gần nửa tuổi đời lưu vong trên xứ Mỹ, có đầy đủ tiền tài danh vọng mà cũng xâm hàng chữ “Made In VietNam”, xâm ở trong lòng…
Bác sĩ im lặng dò huyệt châm kim. Bỗng cô bịnh nhân nói, giọng buồn buồn, làm như cô vừa xem lại hết một đoạn phim đời nào đó:
– Thằng bồ của con xâm cho con để làm kỷ niệm hồi tụi này còn ở Louisiana. Ảnh là thợ xâm…
– Ủa ! Rồi sao bây giờ cô ở đây ?
– Con theo ba má con dọn về Cali, ổng bả nói ở Cali bạn bè nhiều làm ăn dễ.
– Ờ… người Việt mình thích ở miền nam Cali lắm.
Ngừng một chút bác sĩ lại nói, trong lúc hai tay vẫn tiếp tục châm kim:
– Ở Cali khí hậu tốt hơn nhiều tiểu bang khác. Mà… ba má cô làm gì ?
Cô gái làm thinh một lúc mới trả lời, giọng ngang ngang :
– Qua đây rồi ổng bả đá đít nhau. Bả lấy thằng Mễ chủ pressing , còn ổng thì chó dắt ổng ôm được một bà Mỹ goá chồng có tài sản.
– Vậy rồi cô ở với ai ?
– Với ba con. Bà Mỹ cho con đi học college, ba con lái xe đưa rước.
– Vậy mà sao hôm qua, trong phone, cô nói cô đi làm ?
Giọng cô gái như nghẹn lại :
– Khổ lắm bác sĩ.
Cô ngừng một chút để nén xúc động rồi nói tiếp :
– Ba con ỷ có bà Mỹ nuôi, không chịu đi làm. Tối ngày cứ đi nhậu với bạn bè, rồi nay đổi xe, mai đổi xe… Con nói ổng, chẳng những ổng không nghe mà còn chửi con: “Tiên Tổ mày ! Tao đem mày qua đây đặng mày dạy đời tao hả !”
Lại ngừng một chút mới nói được, nói như trút hết ẩn ức còn lại :
– Có lần ổng xáng cho con mấy bạt tay đau điếng…
Rồi nghẹn ngào :
– Lần đó, con bỏ nhà đi hoang…
Nói xong, hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra một cái như vừa làm xong một việc gì thật khó !
Ông bác sĩ im lặng, tiếp tục châm, mà nghe thương hại cô bịnh nhân vô cùng. Cô ta cỡ tuổi con gái út của ông. Con gái út của ông đang học đại học, còn cô này thì đang sống trong hoàn cảnh quá bấp bênh. Cả hai đều Made In VietNam hết !
Châm xong, ông đặt tay lên cánh tay trần của bịnh nhân, vuốt vuốt như vuốt tay một đứa con đang cần được vỗ về an ủi:
– Cô cứ nằm yên như vầy độ mười lăm phút, nghen.
Tiếng “dạ” bỗng nghe như đầy nước mắt.

Sau khi gỡ kim, ông bác sĩ bóp tay bóp chân bịnh nhân một lúc rồi nói :
– Bây giờ thì cô mặc quần áo vào được rồi.
Cô gái ngồi lên nói “cám ơn” mà đôi mắt vẫn còn mọng nước. Cô bước vào sau bình phong, chậm rãi mặc quần áo, làm như cô muốn những xúc cảm hồi nãy có thời gian để thấm sâu vào lòng…
Khi cô bước ra, gương mặt cô đã trở lại rạng rỡ. Cô mỉm cười nhìn ông bác sĩ, rồi, vừa mở cái xắc đỏ vừa hỏi :
– Bao nhiêu vậy, bác sĩ ?
– Không có bao nhiêu. Chừng chữa xong rồi cô hãy trả.
– Bác sĩ cho con trả mỗi lần, chớ đợi hết bịnh, tiền đâu con trả. Cái thứ đi làm lậu như con…
– Cô yên tâm. Rồi mình tính.
Ông bác sĩ đưa dĩa nữ trang :
– Cô đừng quên mấy thứ này.
Cô gái phì cười, không đeo vào người mà trút hết vào xắc, rồi hỏi :
– Chừng nào con trở lại nữa, bác sĩ ?
– Tuần tới, cũng ngày này giờ này.
Bác sĩ mở tủ thuốc, chọn lấy ra hai chai có dán nhãn sẵn, trao cho bịnh nhân :
– Trên nhãn có ghi liều lượng: mỗi ngày, cô uống sáng trưa chiều, mỗi thứ hai capsule.
Ra đến cửa phòng mạch, ông bác sĩ già cầm bàn tay cô bịnh nhân trong hai bàn tay của ông, lắc nhẹ :
– Bớt hút thuốc đi, nghen ! Từ từ rồi tôi sẽ chữa cho cô vụ ghiền thuốc nữa.
Ngập ngừng một chút rồi ông nói, giọng ôn tồn :
– Tôi muốn nói với cô điều này…
Cô gái chớp chớp mắt chờ. Chắc là lần đầu tiên cô được một ông già cầm tay một cách ân cần như vậy. Bác sĩ nói :
– Mình là người Việt Nam, ăn mặc theo “punk” không hạp với con người với bản chất của mình chút nào hết. Cô đâu có xấu mà cô làm cho xấu đi, uổng lắm ! Mình phải xứng đáng là Made In VietNam, chớ cô.
Cô gái nhìn vào mắt ông bác sĩ, không nói gì hết, chỉ siết tay ông già một cái thật mạnh, rồi bước ra xe, một chiếc xe hơi cũ mèm phải đề tới bốn lần mới nổ máy !

* * *

Ông bác sĩ Lê ngồi uống cà phê với tôi ở khu Phước Lộc Thọ
(Orange County – Nam Cali). Ông kể tiếp :
– Anh biết không, lần sau cô Kim đến phòng mạch, ăn mặc chải gỡ rất dễ thương. Chẳng có chút gì “punk” hết ! Lần khám bịnh đó, tôi có hỏi cổ sao không về sống với thằng bồ ở Louisiane có phải hơn là sống cù bơ cù bất ở Cali. Cổ nói như mếu: “Ảnh có vợ rồi”. Tôi biết: như vậy là cổ kẹt thiệt. Tôi đem chuyện này kể cho vợ tôi nghe. Bả cảm động lắm nên đề nghị giúp tiền cho cổ học một cái nghề gì đó, uốn tóc, làm nail chẳng hạn, để có công ăn việc làm vững chắc hơn là đi làm lậu tầm bậy tầm bạ.
Tôi nói chen vào:
– Chắc gì cổ chịu. Nghe anh kể, tôi đoán chị này cũng tự ái lắm.
– Anh nói đúng. Cổ từ chối hoài. Sau nhờ vợ tôi mời cổ về nhà khuyên nhủ, coi như là trong thân tình, cổ mới chịu. Hôm đó, cổ ôm vợ tôi vừa khóc vừa nói: “Con cám ơn ông bà. Cám ơn ông bà”.
– Sau đó cổ có đi học thiệt không ?
– Có. Học làm nail. Học giỏi nữa là khác.
– Cổ bây giờ ra sao rồi ?
– Mới đầu làm thợ, làm công cho người ta. Bây giờ vừa làm thợ vừa làm chủ. Khá lắm !
– Mừng cho cổ, há !
– Cổ xách đồ nghề tới làm nail cho vợ tôi, con út và hai con dâu tôi thường lắm. Làm không lấy tiền. Cổ cứ nói với mấy con tôi:
“Tôi chịu ơn ông bà bác sĩ biết đời nào mới trả cho hết, mấy cô biết không ? Tôi không dám nói ra, chớ mỗi lần tôi cầm bàn tay của bà bác sĩ để làm nail, tôi vẫn nghĩ không có bàn tay này thì làm gì tôi thoát ra khỏi hoàn cảnh của tôi hồi đó để có những gì tôi có hôm nay…”
– Dễ thương quá !
– Noel, ngày Tết… cổ đều mang quà đến tặng vợ chồng tôi.
– Con người ở có tình có nghĩa quá, anh há !
– Đã hết đâu ! Cổ còn nhớ đến ngày giỗ của ba má tôi nữa. Mấy ngày đó tụi con tôi có đứa quên chớ cô ta không bao giờ cô ta quên. Ngày đó, cô đem đồ tới cúng và ở lại phụ vợ tôi nấu nướng dọn giẹp nữa. Cho nên vợ tôi quí cô ta lắm !
Nói xong, bác sĩ Lê vỗ vai tôi, cười :
– Anh thấy không ? Cô ta mới đúng là “Made In VietNam” đó ! Còn nguyên chất, hè !
Ông Lê vui vẻ cầm tách cà phê vừa nhâm nhi vừa nhìn quanh. Người Việt Nam đi đầy trong thương xá. Cung cách có hơi khác nhưng nói năng thì y hệt như ở bên nhà. Một vài tiếng chửi thề rớt rơi đâu đó, nghe rất tự nhiên. Bỗng ông quay sang hỏi tôi mà nghe như ổng tự hỏi ổng :
– Không biết ở xứ Mỹ này, đồng hương lưu vong, có ai lâu lâu nhớ lại rằng mình “Made In VietNam”, không ?
– Có chớ anh ! Nhưng cũng có người chẳng những không nhớ mà còn tự đóng cho mình con dấu “Made In USA” nữa, anh à. Thứ đó bây giờ thấy cũng nhiều !
Tôi đưa tách lên môi uống ngụm cà phê cuối cùng, bỗng nghe cà phê sao mà thật đắng…

Tiểu Tử
***
*THỊT CHÓ
Tạ Quang Khôi

T
huở ấu thơ, tôi sống trong một ngôi làng trù phú ven sông Hồng. Bố Mẹ tôi ra tỉnh buôn bán, để anh chị em chúng tôi sống vớI môt bà cô ruột tạI quê nhà. Cô tôi không lấy chồng, dù hồI trẻ cô cũng có nhiều ngườI nhòm ngó, mốI lái. Mẹ tôi cho biết cô quyết tâm ở vậy để hầu hạ bà nộI tôi mù lòa từ ngày ông nộI tôi qua đời. Cuộc sống của anh chị em tôi trong ngôi làng nhỏ này thật yên bình và đầy tràn hạnh phúc. Chúng tôi cũng được đi học. Trường học chỉ là một gian nhỏ trong ngôi đình làng, thế mà cũng gồm đủ cả ba lớp : Năm (cours Enfantin), Tư (cours Préparatoire) và Ba (cours Élémentaire). Trường do một thầy hương sư phụ trách. Những ai học hết lớp ba và thi đỗ sơ học yếu lược, sẽ lên huyện để tiếp tục học. Anh và chị tôi không lên huyện mà lên thẳng tỉnh vớI bố mẹ tôi.

Còn lại một mình, tôi được cô thương và chiều hơn nên sống rất tự do và phóng túng. BuổI chiều, dù trời lạnh hay nóng, hết buổi học, tôi chạy ra đồng vui chơi vớI bọn trẻ chăn trâu. Chúng nó chính là bạn học cùng lớp với tôi, chẳng phải ai khác. Gia đình chúng tôi đều có ruộng cày, nên nhà nào có ít nhất một con trâu. Bố Mẹ tôi cũng có ruộng, nhưng cho cấy rẽ nên không phảI nuôi trâu. Thú chơi của chúng tôi là đánh khăng, đánh đáo…Vào những ngày hè nóng nực, chúng tôi còn xuống sông bơi lội. Chúng tôi vừa chơi đùa vừa canh chừng mấy con trâu để ngăn chúng không đến gần các ruộng lúa. CuốI cùng, chúng tôi thường mon men tớI mấy luống khoai, bớI trộm vài củ, đem xuống sông rửa sạch đất cát, rồI ăn ngấu ăn nghiến. Chúng tôi không phải là những kẻ đói khát, nhưng chỉ muốn nghịch ngợm, vui chơi thôi. Lấy trộm một vài củ khoai trong một làng giầu có như làng tôi không phải là một tội đáng trừng phạt. Dân làng tôi có một cuộc sống khá sung túc, không đến nỗi đói khổ như nhiều nơi khác trong vùng trung châu Bắc Việt. Vấn đề ăn uống của dân làng tôi không bị hạn chế. Họ có nhiều dịp để được ăn thịt thả cửa. Thịt lợn là món ăn thường xuyên của mọi người. Thịt gà thì hiếm hơn, dù nhà nào cũng có một chuồng gà ít nhất có 5, 7 con, mà cũng không phải vì “vườn rộng, rào thưa”. Tôi chưa thấy làng tôi giết trâu hay giết bò bao giờ. Cô tôi cho biết nhà nông coi trâu, bò là bạn nên không nỡ giết. Quả thật, trâu, bò giúp nhà nông rất nhiều. Người ta còn cho rằng mùi thịt bò gây gây, không ngon. Còn thịt trâu thì lạnh, không tốt cho sức khỏe con người.

Ngoài lợn gà, trâu bò, dân làng đôi khi cũng ăn thịt chó. Năm, bảy nhà trong xóm đánh đụng một con. Có lần bác ruột tôi cùng với mấy nhà trong xóm làm thịt một con chó, tôi được bác gọi tới. Cô tôi không thích thịt chó, nhưng lại không muốn mất lòng ông anh cả nên miễn cưỡng cho phép tôi sang nhà bác. Mâm cỗ chó có nhiều món quá, tôi chẳng biết món nào với món nào. Ðây là lần đầu tôi được dự bữa tiệc chó. Thấy tôi ngơ ngơ ngác ngác, bác tôi chỉ từng món để giải thích. Này, đây là chả nướng, đây là dồi, kia là bát nhựa mận, còn đĩa bún này để ăn với xáo. Cuối cùng bác khuyên :

“Muốn biết con chó ngon hay không ngon, chỉ nên ăn thịt luộc. Những món khác đều có pha chế mắm muối, giềng mẻ nên làm mất mùi vị chính.”

Hôm ấy, tôi ăn thử tất cả các món, món nào cũng thơm ngon hết. Còn là trẻ con, chưa biết thưởng thức của ngon vật lạ, nên cứ được ăn là tôi ăn ngấu nghiến. Tôi chẳng thấy sự khác biệt nào giữa các món. Ðối với tôi, thịt luộc nhạt nhẽo quá. Tôi thích nhất món xáo ăn với bún.

Bữa tiệc thịt chó của tôi chỉ kéo dài không đầy 15 phút. Trong khi đó, bác tôi và mấy ông hang xóm ngồi khề khà gần trọn một ngày. Các ông vừa ăn vừa uống rượu và cà kê dê ngỗng nói đủ mọi thứ chuyện. Rượu của dân làng tôi là thứ rượu làm lấy. Loại rượu này chính quyền thực dân Pháp gọi là rượu lậu. Người Pháp không cho dân mình làm rượu vì họ muốn giữ độc quyền sản xuất rượu cho các nhà tư bản Pháp. Ngoài Bắc, dân chúng chỉ được quyền uống rượu của nhà máy rượu Văn Ðiển, Nam Ðịnh và Gia Lâm. Rượu của những nhà máy này được bán chính thức, dân chúng quen gọi là “rượu ty”. Rượu mà dân làm lấy để uống hay bán đều bị coi là rượu lậu. Người làm rượu lậu, nếu bị bắt, có thể bị tù đến mọt gông. Nhưng dân làng tôi vẫn lén lút nấu rượu vì họ chê “rượu ty” không ngon, gắt quá, nồng quá. Nấu rượu tức là phạm pháp, dù không mua đi bán lại.

Một hôm, vào một ngày hè nóng nực, tôi đã thi đỗ bằng Sơ Học Yếu Lược và sửa soạn hết hè sẽ lên tỉnh với bố mẹ tôi để tiếp tục đi học, làng tôi bỗng xôn xao, hoảng hốt. Dân làng hớt hơ hớt hải báo cho nhau biết là Tây đoan đã ập tới đầu làng. Tây đoan về làng là tai họa sẽ xảy ra. Tôi đang chơi đùa với các bạn ờ ngoài đồng cũng bị đuổi về nhà. Gần trọn ngày hôm đó, lính đoan từ trên tỉnh về sục sạo từng nhà để tìm rượu lậu và đồ nấu rượu. Chúng vào cả nhà tôi tìm kiếm cả giờ, tất nhiên là chúng không tìm thấy gì. Ðến chiều, khi mặt trời đã xế bóng, chúng ra về tay không. Tôi không hiểu người ta giấu rượu và đồ nấu rượu ở đâu mà lính đoan không tìm ra nổi. Khi cả bọn họ đã lên xe hơi, bỗng tên Tây đoan đầu xỏ phát giác ra rằng thiếu con chó tây của hắn. Thế là bọn lính lại phải bổ đi khắp nơi để tìm nháo tìm nhào. Nhưng cho đến khi mặt trời đã lặn, chúng cũng không tìm thấy con chó quý đâu. Chúng phải về tay không. Hôm sau, rồi cả tuấn sau, chúng lại cho người về tìm chó. Rồi chúng cũng phải bỏ cuộc vì không có một dấu vết nào để có thể tìm ra manh mối. Câu chuyện con chó mất tích dần dần cũng chìm vào quên lãng. Vào cuối hè, khi tôi sửa soạn từ biệt bà nội và cô tôi để lên tỉnh học, chuyện con chó mất tích bỗng lại được nhắc tới. Trước ngày lên đường, tôi phải sang chào bác tôi. Tôi tới nhà bác vào lúc bác đang có khách. Bác gái đưa tôi vào thẳng nhà ngang. Khi đi qua nhà khách, tôi nghe loáng thoáng mấy ông khách của bác tôi chê thịt chó tây không ngon, hơi béo và có mùi gây gây. Nghe chê như vậy, tôi đã nghi nghi, nhưng không dám hỏi han gì. Khi khách khứa về hết, bác tôi vào nhà trong gặp tôi và để dúi cho tôi mấy xu gọi là tiễn tôi đi học xa. Sau đó, tôi nghe bác nói chuyện với bác gái là mấy ông ở xóm dưới đã ăn thịt con chó tây của tên tây đoan. Khi chợt nhớ ra có tôi đang ở cạnh, bác không nói tiếp nữa, còn dặn tôi phải giữ kín chuyện này, tiết lộ ra là chết cả làng, chứ không phải chỉ mấy người bắt trộm chó và ăn thịt chó. Cho đến nay, khi viết lại những dòng này, tôi vẫn không hiểu dân làng tôi làm sao giấu được rượu mà họ vẫn nấu, giấu được cả đồ nghề nấu rượu nữa. Con chó tây cũng không phải là một con vật nhỏ bé, thế mà họ cũng giấu kín được, rồi lén lút ăn thịt nó.

Sau này, khi ra tỉnh học, tôi thấy dân tỉnh lỵ coi việc ăn thịt chó là bình thường, thậm chí có cả hiệu bán thịt chó. Mỗi lần đi qua, tôi thấy người ta treo đùi và dồi chó để mời gọi khách. Mẹ tôi tuy theo đạo Phật, nhưng thỉnh thoảng cũng mua thịt chó về cho bố tôi nhắm rượu. Bố tôi không có rượu lậu để uống nên thường sai tôi ra đầu phố mua rượu của ty, gọi là rượu ty, tức là rượu nhà nước sản xuất. Cụ thích nhất rượu Gia Lâm, đựng trong một chai nhỏ. Ở miền Bắc, đơn vị đo lường của rượu là “cút” (một cút rượu). Hình như chai rượu Gia Lâm là chai hai cút. Tôi không rõ một “cút” có bằng một “xị” của miền Nam không ? Mỗi lần rảnh rỗi ngồi uống rượu một mình, bố tôi chỉ uống hết nửa chai rượu Gia Lâm. Ðôi khi bố tôi cũng có bạn nhậu, đó là ông hang xóm. Ông này đặc biệt chỉ thích ăn thịt luộc và nậm chó. Tôi không hiểu nậm là cái gì nên một hôm hỏi thẳng ông. Thì ra nậm là cái vú của con chó cái. Ông khen nậm vừa dòn vừa béo ngậy. Nhưng nậm rất ít bán vì chỉ chó cái mới có.

Dân trong tỉnh tôi hồi đó không có một tiếng lóng nào để gọi thịt chó. Người ta cứ nói thẳng là “thịt chó”, như thịt lợn, thịt bò hay thịt gà… Sau này, trong vùng kháng chiến chống Pháp, lần đầu tiên tôi nghe nói “hạ cờ tây” thì không hiểu là chuyện gì, cứ tưởng là đem quân tấn công đồn Tây để hạ lá cờ xanh trắng đỏ (thường gọi là cờ tam tài) của Tây đang bay phất phới trên cao. Mãi đến khi thấy các bạn trong đơn vị trói một con chó để cắt tiết, tôi mới hiểu rằng “hạ cờ tây” là hạ cầy tơ. Khi đã di cư vào Nam, người ta lại gọi thịt chó là “nai đồng quê” vì gần nhà thờ Ba Chuông, đường Trương Minh Giảng, có một tiệm bán thịt chó lấy tên là “Nai Ðồng Quê”. Gọi như vậy là có ý coi con chó giống như con nai, không ở trong rừng mà ở ngoài đồng ruộng. Ví như vậy, tôi cho là không đúng, vì thịt nai khác với thịt chó, mỗi loại thịt có một mùi vị riêng và cách nấu nướng cũng không giống nhau. Nai là loại ăn cỏ, lá cây, chó là loại ăn thịt. Chó ở Việt Nam còn ăn cả phân người nữa. Những người ghét ăn thịt chó cho rằng ăn thịt chó tức là ăn…phân người một cách gián tiếp. Nói như vậy là hoàn toàn sai lầm và phản khoa học. Ngày xưa, khi chưa có phân bón hóa học, ở Việt Nam, nhà nông cũng bón ruộng bằng phân người. Vậy, ăn cơm cũng là ăn phân một cách gián tiếp sao ?

Vào đầu thế kỷ 20 có một ông tổng đốc một tỉnh sát Hà Nội, cũng là một tay nghiện thịt chó, đã nghĩ ra một cách rất sạch sẽ để “hạ cờ tây”, khỏi bị coi là ăn phân người một cách gián tiếp. Ông cho đầy tớ ra chợ tìm mua một con chó vào loại choai choai, đúng là “cờ tây”. Khi đem về dinh tổng đốc, con chó được “cách ly” với thế giới bên ngoài để khỏi ăn lầm phân người. Nó được “tẩm bổ” bằng cơm trắng và thịt nấu nướng rất sạch sẽ. Sau một tháng tẩm bổ, con chó mới bị cắt tiết. Không biết mùi vị thịt con chó được “ăn chay” có khác với thịt chó trong dân gian không ? Hay cũng phải có giềng mẻ mới đúng vị “cờ tây” ?

Nói đến chuyện ăn thịt chó, chắc nhiều người hâm mộ thể thao, nhất là bong đá, hẳn chưa quên chuyện tranh cãi giữa người Triều Tiên với cô đào chiếu bóng của Tây nổi tiếng khiêu gợi một thời, đó là nảng Brigitte Bardot. Mùa hè năm 2002, trong khi thế giới đang sôi nổi theo dõi các trận đá bóng quốc tế, Nàng BB, nhân danh là chủ tịch một hội bảo vệ súc vật của Tây, lên tiếng chê người Triều Tiên không văn minh vì mê “hạ cờ tây”. Người Triều Tiên bèn lên tiếng tự biện hộ rằng “hạ cờ tây” là một sắc thái của văn hóa Triều Tiên. Nàng BB liền trề môi nói :”Cái gì mà văn hóa ! Văn hóa là văn chương, chữ nghĩa, âm nhạc, đâu có liên quan gì đến việc đớp cầy tơ. Chó là giống vật có nghĩa, tinh khôn, nên đã được coi là bạn của loài người. Ai lại đi giết bạn để nhậu bao giờ !”

Nói như vậy là em BB cũng chưa hiểu rõ hai chữ văn hóa. Theo các nhà nghiên cứu văn học, văn hóa chính là lối sống hàng ngày của con người, với những thói quen, những tập tục có từ lâu đời. Vì thế, mỗi xã hội có một nền văn hóa riêng và văn hóa có thể thay đổi tùy thời, tùy từng khu vực, với mục đích làm cho con người sống thoải mái hơn, có nhiều hạnh phúc hơn. Vì thế, dân Triều Tiên nói rằng ăn thịt chó chính là một sắc thái của nền văn hóa Triều Tiên là trúng phóc.

Ngày xưa, người Tàu thường nói :”Khuyển mã chi tình.”, nghĩa là ngựa và chó đều có tình nghĩa với người nuôi nó. Ðã có những chuyện xưa kể lại rằng khi chủ chết, con chó hay con ngựa ra nghĩa địa nằm cạnh mộ của chủ rồi chết theo chủ. Nàng BB chê người Triều Tiên kém văn minh mới ăn thịt chó. Thế là em quên không sờ gáy của em rồi. Dân Pháp có thua gì dân Triều Tiên khi họ ăn thịt ngựa. Bít tết (steak) ngựa là món ăn được dân Pháp coi là ngon nhất và đắt tiền. Ăn thịt ngựa cũng có thể coi là một sắc thái riêng của nền văn hóa Pháp.
Sau ngày cộng sản chiếm miền Nam, dân Nam được biết thêm một món ăn khoái khẩu nữa của bộ đội Bắc Việt, đó là thịt mèo. Ðêm đêm họ đi lùng bắt mèo hoang về nấu cà ry. Họ cho biết cà ry mèo rất ngon vì thịt mèo giống thịt thỏ. Không biết sau này người Nam có ai bắt chước bộ đội cộng sản ăn thịt mèo không ? Trước năm 1975, ở trong Nam, hầu như rất ít người biết thưởng thức món ăn kỳ lạ này.

Riêng tôi, thịt mèo chưa bao giờ tôi nếm một miếng dù nhỏ tý tẹo, còn thịt chó tôi cũng “cai” luôn sau khi nhìn thấy con chó sắp bị cắt tiết khóc, nước mắt chảy dòng dòng. Một hôm, tôi được một ông bạn mời tới nhà ăn mừng con ông vừa đỗ tú tài toàn phần hạng tối ưu, có nhiều hy vọng được học bổng đi du học. Ông mời khá đông bạn bè, nhưng tôi là một khách đặc biệt vì đã có chút công giúp cho con ông được đỗ hạng cao. Vì thế, tôi đến nhà ông chơi từ sang sớm. Nhà ông ở vùng ngoại ô Saigon nên có vườn rộng, mát mẻ. Ông cũng là một nhà giáo như tôi, nhưng thuộc lớp đàn anh. Ðến nơi, tôi mới biết ông sẽ “thịt” một con chó để đãi khách. Con chó đã mua từ mấy hôm trước và sẽ bị cắt tiết vào buổi xế trưa. Chuyện giết chó để đãi khách là một chuyện thường xảy ra, không có gì đáng nói. Thế rồi, sau bữa cơm trưa, người ta nhộn nhịp sửa soạn giết chó. Tôi đã nhiều lần ăn thịt chó, nhưng chưa bao giờ được xem cắt tiết. Tôi đề nghị ông bạn đưa tôi ra “pháp trường”. Ông vui vẻ nhận lời ngay. Con chó bị trói cả bốn chân và bị treo ngược lên một cành cây ngoài vườn. Ðó là một con chó vàng. Theo những người sành thịt chó thì thịt chó vàng ngon vào hạng nhì, vì thế đã có câu :”Nhất mực, nhì vàng, tam khoang, tứ vện.” Cũng có nơi, người ta xếp hạng khác một chút :“Nhất vàng, nhì vện, tam khoang, tứ mực.” Tôi không biết cách xếp hạng nào đúng vì không phải là một tay sành cẩu nhục. Ngoài bốn loại vừa kể, tôi còn thấy chó lài, loại chó ta lai berger. Nó không vàng, không vện, không khoang và cũng không mực luôn. Thịt chó lài không biết có ngon không mà không thấy ai nhắc tới. Cạnh con chó vàng sắp bị cắt tiết, người ta đã để sẵn mấy tô lớn, chuẩn bị hứng máu chó. Tôi tò mò đến gần con vàng để nhìn rõ hơn. Nó cũng nhìn tôi và tôi chợt nhận ra hai hàng nước mắt của nó. Tôi thốt kêu :”Con chó khóc, anh ạ.” Ông bạn cười :”Nó biết gì mà khóc với mếu. Mình treo ngược nó, làm cho cơ thể nó có một phản ứng gì đó, nên nước mắt chảy ra. Cũng như con cá sấu khi há mõm đớp mồi thì nước mắt chảy ra. Vì thế, người ta gọi những người khóc vờ, giả bộ thương kẻ khác là nước mắt cá sấu.” Tôi không nghĩ lời giải thích ấy là đúng vì tôi nhớ tới câu nói của người xưa ”Khuyển mã chi tình.” Bảo rằng nó không biết gì tại sao nó lại có tình với chủ ? Phải chăng con chó vàng này biết nó sắp chết ? Bản năng tự tồn của một sinh vật thúc đẩy nó có phản ứng tiêu cực là khóc vì đã bị trói cả bốn chân ?

Bữa thịt chó hôm ấy tôi không ăn một miếng nào, chỉ ngồi nói chuyện xuông với khách khứa cho vui. Ðó cũng là bữa cuối cùng trong đời tôi vì mỗi lần nghĩ đến thịt chó, tôi lại nhớ đến hai hàng nước mắt của con vàng.

TQK
***
*CHUYỆN CÙ LẦN SỐ 6: TÌNH CÔ GÁI HUẾ

Chu Tất Tiến.

Không hiểu duyên cớ nào mà số tui không hợp với gái Huế, nói trắng ra, là cứ quen cô gái Huế nào cũng bị đá sưng mông, mấy chục năm mà vẫn không ngồi yên được, cứ nhấp nha nhấp nhổm vì chỗ bị đá cứng lại như đá, ngồi một lúc là lại phải nhấc mông lên cho bớt đau..
Hồi ấy, tui mới tốt nghiệp trường Đaị Học Cải Tạo về, con bé Chủ Tịch Phường (gọi là con bé, vì trước 75, con bé này còn nhẩy lò cò trước cửa nhà tui, thấy tui thì chìa tay ra để tui dí cho vài cục kẹo) bấy giờ đã làm Chủ Tịch Phường, gọi tui lên, gằn giọng:
-Anh sửa soạn đi 3 năm đi Nghĩa Vụ lao động xã hội chủ nghĩa!
Tui nghe mà hồn vía lên mây, không phải vì con nhóc này đổi giọng, thay vì gọi “chú” mà gọi bằng “anh” mà vì nếu đi lao động kiểu đó là chỉ có chết bờ, chết bụi, vì không có quy chế nào cho ăn, uống, ngủ nghỉ như ở trường Cải Tạo cả, dù là ở trường Cải Tạo vẫn ăn mắm, húp giòi. Quýnh quá, tui phải đi dậy học tại Trường Trung Học Phú Nhuận, để lấy cái tờ giấy có con dấu đỏ đỏ, chìa ra cho con bé coi, để con bé thôi ý định buộc tui đi nghĩa vụ lao động nữa. Có tấm giấy có con dấu đỏ đỏ, dậy được 2 tháng, tui bỏ trường và đi dậy Anh Văn mà là “dậy chui”, (dậy chui mỗi lớp dưới 10 người thì không phải khai báo Công An). May mắn là thời đó, dậy Anh Văn mà nổi tiếng, thì có nhiều học trò, mà học trò chuẩn bị đi Mỹ, nên họ cưng thầy giáo lắm, trả lương hậu hĩ mà còn đãi đằng thầy giáo tối đa. Mỗi năm, đến Tết Trung Thu, Sinh Nhật Christmas, Tết Ta, là nhà tui đầy quà, mấy chục quả dưa hấu, từng thùng bánh tét, bánh chưng, trên bàn xếp đầy các hộp bánh kẹo. Vui nhất là nếu tui nhận được quà từ Mỹ gửi về, là học trò chia nhau đi bán, mang tiền về cho Thầy đầy đủ. Có lần, tui nhận được một thùng đồ lót nữ do ông anh gửi cho, một em ngon cơm nhất lớp nhận đưa tui đi bán. Hai thầy trò đèo nhau vào Chợ Lớn, tới mấy quầy bán quần áo, em học trò của tui nói:
-Thầy lấy ra vài cái xì líp, xú cheng đưa cho họ coi, em đòi giá cho…
Thế là thầy trò vung vẩy mấy cái thứ đó cho bà bán hàng coi, trả qua ngã lại, em lượm tiền giùm tui, rồi lại leo lên xe Honda cup của tôi, ôm eo ếch tôi thật chặt.. Thật vui. (Chuyện dậy học có em nữ sinh yêu Thầy…để kỳ sau, sẽ kể).
Đời sống tàn tàn vậy mà tui có tí tiền để dành, chưa biết làm gì, thì một hôm, tay Chánh Văn Phòng Quận Ủy cũng là Thành Ủy Thành Phố Hồ Già, gọi tui lên. Tay này có bằng Cử Nhân Vạn Hạnh, nên khoái tui cũng là dân có học. Hắn đọc lý lịch tui, biết tui từng là Giám Đốc Công Ty Xuất Cảng Nấm Tây đóng hộp trước 75, nên cứ nài tui khai thác công ty này trở lại, vì hắn biết là hồi đó, cả nước chỉ có mình tui biết trồng nấm Tây và đóng hộp, một kỹ nghệ mang lại lợi nhiều lắm. Tay Bí thư gạ tui:
-Ông có chất xám mà không đem ra sử dụng phục vụ xã hội thì uổng. Ông muốn làm lại cái công ty cũ của ông không?
Tui ngần ngừ vì biết là Vi Xi chỉ tử tế khi chưa vắt hết nước chanh, sau khi chanh đã khô thì vất vỏ vào thùng rác, mà nếu không nhận lời, hắn trở mặt, là đi học nữa. nên nói đại:
-Làm lại cũng được, nhưng tiền bạc tốn kém lắm. Ông có xoay nổi không?
Tay Bí thư vênh mặt lên:
-Bao nhiêu mà nhiều?
Tui nói ầu ơ cho hắn sợ:
-Ít nhất cũng trên 500 ngàn đô la!
Tưởng hù vậy cho hắn bỏ chạy, vì năm 1981, số tiên đó tương đương với cả trăm triệu bây giờ, ai ngờ, tên này gốc bự, nên hắn gọi tui lên, mừng rỡ:
-Xong rồi! Ông muốn lấy trước bao nhiêu? Thành Ủy đồng ý với số tiền 500 ngàn đô la!
Tui tá hỏa tam tinh, nuốt nước bọt:
-Thế thì tốt quá! Tôi về soạn kế hoạch rồi đưa ông xem. Cũng phải mất vài tháng, đi thực địa, rồi vẽ kế hoạch theo từng địa điểm mà tôi thấy thuận tiện.
Hắn gật đầu liền:
-Cứ cho tôi xem bản vẽ, và kế hoạch, tôi đưa cho Thành Ủy duyệt rồi trao tiền cho ông.
Lúc đó, tôi bắt đầu rung, vì tưởng chỉ nói xạo cho hắn sợ mà bỏ đi, ai dè hắn làm thiệt. Tôi biết 100 phần trăm là sau khi tôi trồng cây, có quả, là chúng nó kiếm cớ ghép tội gián điệp cho nước ngoài là xong đời.
May quá, tên này bị cất chức Chánh Văn Phòng Quận, xuống làm Bí Thư Phường. Cay cú, hắn hay gọi tôi đi nhậu (tôi luôn là kẻ trả tiền), rồi than thở chửi đời:
-Đ.M chúng nó! Chúng nó đẩy hết dân Quảng ra rìa, chỉ xài toàn thằng Bắc Kỳ.
(Tay bí thư này là dân Quảng Ngỡi, ba đời bần cố nông, chỉ mình hắn nằm vùng ở Saigon nên có học).
Mộng làm giầu luôn theo đuổi hắn, nên hắn cứ nài nỉ tôi phải làm cái gì ra tiền. Bí quá, tui nói:
-Này, ông biết ở miền Nam này, có một kiểu kinh doanh bị cấm, tuy ít tiền mà nhiều lợi: Mở tiệm cầm đồ, kinh doanh vàng bạc!
Hắn vỗ đùi đánh đét một cái, rồi nói: “Hay! Hồi trẻ, tôi cũng hay cầm đồ! Để tôi làm đơn lên Thành Ủy!”
Vài tuần sau, tay bí thư gọi tôi lên Phường, giơ cho tôi coi một tờ giấy đỏ lòm, từ Thành Ủy. Hắn nói:
-Đ.M. cha chúng nó! Chúng nó từ chối!
Tôi đọc thấy một câu như sau: “Thành Ủy nhận thấy đây chưa phải là cơ hội để mở thương mại kiểu này. Đồng chí kiên nhẫn. Khi nào có quyết định từ Trung Ương, chúng tôi sẽ báo cho đồng chí hay sau.”
Tôi nhìn tay Bí Thư. Hắn nói quả quyết:
-Ông cứ mở tiệm cầm đồ đi. Trương cái bảng hiệu lên là “Hợp Tác Xã Tiêu Thụ Phường. Tiệm Cầm Đồ, Vàng bạc.” là chúng nó né. Đéo có đứa nào dám thanh tra tôi.”
Rồi hắn hạ giọng, nói nhỏ:
-Mỗi tháng ông đưa tôi một chỉ! Tôi bảo đảm không đứa nào dám đụng đến ông!
Rồi thêm:
-Ông nên biết điều với tụi công an, chủ tịch và phó chủ tịch. Tôi làm Bí Thư, nhưng không thể bảo chúng nó câm được. Tụi nó sợ tôi, nhưng nếu tôi không chịu chia, chúng nó dám chém lén tôi lắm!
Một chỉ vàng hồi thập niên 80-85 có giá trị rất cao. Suy nghĩ là nếu tôi bỏ ra 3 chỉ một tháng, cũng còn lời chán. Tôi đồng ý. Và thế là ngày khai trương có Bí Thư, Chủ tịch Phường (con bé con kia thấy tôi chơi thân với Bí Thư thì hết dám đành hanh), con bé Phó chủ tịch, tay Trưởng Công an và một lô lau nhau đến ăn ké.
Làm ăn lên như diều vì cả Saigon có mình tôi làm chủ tiệm cầm đồ! Tôi thuê một căn nhà ngay mặt đường, sửa chữa lại, và làm “Cửa Hàng Trưởng”. Bất chấp lãi suât 18% một tháng, bà con từ xa đến gửi đồ, xe đạp, xe gắn máy, vàng 18, vàng 24, vàng giả, xe hơi, và nhà! Tiền vô ào ào, và Tình cũng vô ào ào. Với anh “Cửa hàng Trưởng” có đủ 3 cái mã: “đẹp giai, học giỏi, con nhà giầu” lại có ông Bí Thư chống lưng thì thôi.. các cô xấn tới như đỉa. Một cô lỡ tuổi, lỡ thì, cũng khoảng 40 cái xuân xanh, hai cục mỡ trên cũng khoảng vài ký, tay đeo vàng đỏ rực, làm quen với tôi rồi là leo ngay vào quầy tính tiền, ngồi tỉnh bơ, ra cái điều là.. vợ nhỏ của “Anh Cửa hàng trưởng”, tôi phải.. “bế” nàng ra ngoài, mặc cho nàng dẫy dụa, bật cả cúc áo ra, lòi cái xú cheng đỏ choét! Mấy cô hàng bán vải, bán tạp hóa cũng tới nháy mắt đưa tình. Cô có hàng bánh mì thì đem ổ bánh thơm phức trét đầy “may don ne” tới tiệm, dúi cho tui. Một nàng cứ đứng trước bàn làm việc của tôi, nghiêng người xuống thật thấp, khoe hai quả bưởi lủng lẳng.. thấy ớn luôn.
Tui cứ tàn tàn như thế, không dám cặp với cô nào, vì cũng ngại con bé thư ký, do Phường đưa xuống, dù tôi đã dúi cho cô bé nhiều tiền. Hôm đầu, Phường trao cô bé cho tôi, tôi lôi con bé vào nhà trong, hỏi:
-Phường trả lương cho em bao nhiêu một tháng?
Con bé trả lời “15 đồng!” Tôi nói ngay:
-Anh cho em thêm 30 đồng nữa, em câm miệng giùm, cấm báo cáo. Anh sẽ làm 2 cuốn sổ, một cái em nộp cho Phường cuối tháng để duyệt, một cái anh làm riêng. Nếu báo cáo thành thật thì không có tiền để đóng thuế, hiểu chưa? Ngoan thì cứ 3 tháng, anh lại cho thêm 10 đồng. Em mà báo cáo, Phường phạt anh, đóng cửa là em cũng hết tiền.
Con bé mừng húm, “dạ” thật to, thỉnh thoảng còn kiếm cớ nhờ “Anh Cửa hàng trưởng” chở em đi lên Phường báo cáo, để ngồi sau xe, cạ cái gì cần cạ vào lưng tôi. Đôi khi đang làm việc, mà em cứ thò tay vào trong áo, kéo lên kéo xuống cái dây nịt ngực. Tôi cứ lờ tít. Người của Đảng không thể tin được. Bất cứ lúc nào cũng có thể phản mình. Ngay cả một nhân vật nổi tiếng ở Quận, Bà Trưởng Ban Văn Hóa, con gái của Đại Biểu Nhân Dân (Quốc Hội), có một buổi tối, nhờ tôi chở về nhà ở Bình Triệu, em cũng khoe với tôi một chùm bưởi Biên Hòa khá đẹp, rồi rủ tôi ở lại nhà, ăn cơm, tui kiếm cớ dọt lẹ. Ngón tay em lúc đó là những cánh hoa hồng, nhưng một ngày nào đó, chúng biến thành dao, thành kéo, cắt của tui cái “xoẹt” không thương tiếc. Bưởi bấy giờ thì mềm, nhưng khi bưởi nóng lên là biến thành đạn đại bác… Tôi cũng tỉnh bơ trước một cám dỗ kinh người. Cửa hàng tôi thuê chỉ có tầng dưới, còn tầng trên vẫn là hai vợ chồng trẻ người Bắc mới vô Nam là chủ nhà ở. Chồng là Công an, mà khoái coi phim con heo, chiều chiều rủ bạn tới nhà, chiếu phim con heo cho cả bạn và vợ coi, khiến cô vợ nhín không nổi.
Một hôm, tôi vô tình bước vào nhà trong, định đi toa lét, bất ngờ nhìn thấy cô vợ đang ở trần, ngồi chải đầu trên cái ghế đẩu, giữa sân ngăn cách nhà trên và bếp. Tôi sững người, bối rối, cúi đầu xuống, “xin lỗi” nho nhỏ, ai dè em tỉnh bơ, cứ vươn hai tay lên đầu, cuộn tóc, còn liếc tôi một cái sắc hơn dao và cười tủm với tôi. Bộ ngực trần như núi lửa của nàng cứ vươn lên cao theo cái đà tay của nàng… Tôi bủn rủn cả người, lưỡi khô, hơi thở ngắt quãng… đi không nổi! Nhưng chợt nghĩ đến hậu quả không đẹp, tôi cố nhấc chân lên và quay lưng bước ra, ngồi phịch xuống ghế, thở như điên… Sau đó, mỗi khi muốn đi toa lét, tôi phải rón rén nhìn, không thấy nàng ngồi chải đầu, mới dám bước vào…
Tưởng là tui ngon cơm trước mọi cám dỗ. Ai ngờ.. có một ngày…tôi bị hạ đo ván!
Tui vẫn tự hào là “có cứng, mới đứng đầu gió”, tui vẫn tỉnh bơ trước mọi vụ khoe bưởi của các nàng. Có nàng thì tửng tửng đứng bên cạnh bàn làm việc của tui, nói chuyện linh tinh, mà quên không gài cái nút áo giữa. Nàng thì mặc áo hở cổ, rồi tì hai cùi chỏ vào bàn tui, để bưởi lộ ra tới cuống luôn. Nàng thì làm bộ quên, cứ lấy tay nàng xoa xoa lên mu bàn tay của tui để trên bàn. Có nàng lại lại ôm vai, nắm tay… Nàng kín đáo hơn thì thỉnh thoảng mang tới cho tui một ổ bánh mì và một ly cà phê. Một nàng tàn bạo hơn, nói thẳng: “Anh có muốn em làm vợ hai anh không?” Tui cười trừ, không trả lời. Trái tim tui hoàn toàn ngủ yên, vì tui biết các nàng chỉ nhòm vào cái xâu chuỗi nhẫn vàng, mỗi nhẫn khoảng 1 chỉ, mà tui để trong ngăn kéo bàn. Riêng với nàng Vệ Nữ hay ngồi trong sân sau nhà, ở trần, hai bàn tay giơ lên sau đầu, búi tóc, thì tui có rung động chút chút, vì thân thể nàng quá đẹp, trắng muốt, gái một con trông mòn hai con mắt mà! Nhưng nhớ lại thằng chồng làm công an ở trên lầu, lúc nào cũng kè kè khẩu K.54, tui ớn!
Một buổi chiều tà, không có gió, nắng bên ngoài, nóng bên trong, một cô gái bước vào. Nàng lúc đó, khoảng hơn 20 tuổi, áo sơ mi trắng, mặc quần Jean bó sát đến không còn sát hơn, phô ra bộ mông tròn căng, cúi đầu chào “Chú ạ!” rồi bẽn lẽn đưa cho tôi một dây chuyền vàng. Thấy cô gái tròn trĩnh, xinh đẹp, còn trẻ măng, có vẻ con nhà giầu mà phải đi cầm đồ, tôi thấy thương hại, nên bỏ qua thủ tục “thử vàng” vì có rất nhiều người mang vàng giả đến cầm, và đưa nàng một số tiền tương đương với giá trị của dây chuyền, nghĩa là nếu vàng giả thì tôi lỗ to, nếu vàng thật mà nàng không đến lấy, thì coi như mua hớ! Nhưng không sao, miễn là giúp được người đang thiếu may mắn thì tôi vui rồi.
Vài ngày sau, nàng lại đến cầm chiếc nhẫn cưới! Tui ngạc nhiên, nhưng không dám hỏi là “sao chưa chuộc cái kia, lại cầm thêm cái này”. Một tuần sau, nàng cầm đôi bông tai, rồi xe đạp… Tui thắc mắc quá mà không dám hỏi, nhưng đến khi nàng mang đến.. 2 chiếc quần Jean, thì tôi không nhịn được nữa. Tui vẫy nàng lại, hỏi:
-Cháu Hương! Làm sao mà cháu phải đi cầm đồ hoài vậy? Nhất là lại cầm… cái quần! Ở đây không ai cầm quần áo cả!
Nghe tui hỏi, như động đến chỗ đau, nàng bật lên khóc nức nở:
-Chú .. chú.. cháu…khổ lắm, chú ạ…
Giọng nàng không hẳn là Huế, mà không hẳn là giọng Nam, cứ lờ lợ, nhưng lại quyến rũ vô cùng. Tui thấy thương cảm dội lên, bèn nói:
-Chú hiểu cháu có nỗi khổ tâm, khó nói, nhưng chú không cầm cái quần của cháu đâu. Cháu mang về mặc.
Nàng xịu mặt, hai vai co lại, muốn khóc.
Thấy thế, trái tim tui nhẩy lên. Tui nói:
-Chú sẽ cho cháu mượn ít tiền, qua cơn hoạn nạn, được không?
“Được lời như cởi tấm lòng”, nàng Kiều của tôi thút thít to hơn:
-Cháu.. (híc) cháu.. (híc) cám ơn chú (híc híc) Chú tử tế quá! Tốt bụng quá!
Tui hắng giọng:
-Vậy cháu cần bao nhiêu?
Nàng Hương liếc nhìn tôi thăm thẳm:
-Chú.. có thể cho cháu mượn .. một.. một chỉ được không?
Tui giật mình. Cho cháu mượn vài chục thì được, chứ một chỉ vàng thì..hơi ớn! Suy nghĩ một lúc, tui mở ngăn kéo ra, đưa cho nàng.. một chỉ vàng là đúng cái nhẫn của nàng hôm nọ đem cầm, nghĩa là tôi cho em tiền, không có gì cầm thế cả.
Em mừng quá, cám ơn “chú” rối rít rồi ra về…
Tui thở dài, thương cho một kiếp hồng nhan.. Trái tim tui nhúc nhích chút chút rồi lại ngủ yên.
Vài ngày sau, nàng lại đến. Lần này cười thật đẹp. Đợi cho đến khi tiệm đóng cửa, nàng mới nói nhỏ:
-Chú.. chú.. cháu có chuyện này muốn nhờ chú giúp được không?
Tui ngần ngại, nhưng lòng nghĩa hiệp nổi lên, tui hỏi nàng là muốn gì. Nàng e thẹn nói là “cần phải gặp riêng tui ở chỗ khác, mới nói được.” Suy nghĩ một lúc rồi tui nhận lời, lấy xe Honda Cub ra, hỏi nàng muốn nói chuyện ở đâu. Nàng bảo ra quán cà phê xa xa… Muốn xa thì xa, tui chở nàng đến một quán cà phê khuất nẻo, nghe nàng nói chuyện.
Sau vài phút ngượng ngịu, nàng mới cho hay, nàng chính là vợ của một Đảng viên thứ dữ, Thành ủy Viên, giầu lắm, có biệt thự ở đường Nguyễn Văn Trổi. Nàng có 1 con 3 tuổi với hắn. Nhưng gần đây, khi hắn điều tra ra là ba nàng từng làm việc cho một cơ quan của chế độ cũ tại Huế, nên hắn dẫy nàng ra, đuổi nàng về quê, mà không cho tiền vé xe lửa. Nàng phải tạm trú tại nhà vú nuôi, cầm đồ đi để mong có ngày có đủ tiền thì về Huế với cha mạ. Nghe chuyện bị đàn áp bởi đảng viên Cộng sản, lòng tui bừng bừng nổi giận, tui rút ngay trong ví ra cho nàng 1 chỉ nữa, là 2 chỉ vàng! Nàng cảm động quá, chụp tay tôi định hôn, tôi rút tay về, vả trách nàng: “Chú chỉ giúp cháu được vậy thôi! Có gì đâu! Nhưng cháu phải về quê ngay, không nên ở lại.” Nàng gật đầu. Chú cháu dắt nhau ra xe…
Đang đi ngon trớn, nàng nói nhỏ vào tai tôi:
-Chú! Chú! Chú.. cho cháu.. hôn chú một cái nhé!
Tui lắc đầu:
“Không được! Chú cháu gì mà lại hôn nhau!
Cô cháu mắc cở, dẫy dụa:
-Cho cháu xuống! Cho cháu xuống! Cháu mắc cở quá!
Nàng dẫy mạnh quá, tui sợ nàng ngã, nên phải ngừng xe lại. Nhìn nàng, tui khẳng định là không có việc chú cháu hôn nhau. Nàng xấu hổ, mở ví ra, lấy một ống thuốc có viên gì trắng trắng, định bỏ vào miệng:
-Thôi, cháu tự tử đây! Cháu muốn chết!
Tui vội vã giằng lấy hộp thuốc, ném ra xa, và thở dài:
-Sao cháu dại dột thế? Có gì đâu, nếu cháu muốn thì chú cho cháu hôn một cái. Một cái thôi nhé.
Nàng tươi nét mặt lên, gật đầu. Tui lái xe vào chỗ khuất tối, và đưa mặt ra cho nàng hôn.
Trời đất! Nàng hôn điệu nghệ quá, làm tui tê tái người.. Chút nữa thì tui…tới luôn đi bác tài!
Một phút mà tui thấy như là cả năm trời. Đang mê li, chợt nhớ tới hai thằng con ở nhà, tui vội đẩy nàng ra: “Thôi! Đủ rồi nhé! Đi về!”.
Nàng cười tủm tỉm, bẫy được con mòng rồi! Trên đường về, tui bâng khuâng không nói một lời.
Ngày hôm sau, mới mở cửa hàng, thấy nàng đã đứng đó rồi. Tui giật mình, hỏi:
-Sao cháu chưa về Huế?
Chút xíu nữa thì tui đọc câu thơ: “Sao em không về thăm thôn Vỹ? Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên..”
Nàng cười, đổi tông:
-Em đến chào anh rồi về Huế.
Nghe nàng dùng chữ “anh, em” tôi rung mình, sợ quá! Tui lắp bắp:
-Vậy… vậy.. .đi bình yên nhé!
Rồi quay lưng lại, lúi húi làm việc để dấu trái tim tui nó đang đập loạn.
Nàng “Dạ” nhỏ rồi bước đi.
Những tưởng chuyện đời đến thế là xong. Ai dè, chừng hơn 1 tuần lễ sau, nàng lại đến sớm trước cửa hàng. Tui hoa mắt, lắc đầu. Nàng trang điểm quá đẹp, nõn nà như một bông bưởi. Tui cố trấn tĩnh, hỏi:
-Sao cháu lại lên?
Nàng cúi mặt xuống, hai hàng nước mắt chứa chan làm tui hốt hoảng:
-Có việc gì vậy?
Nàng tiếp tục nức nở:
-Em… em… cháu..cháu.. cần anh…chú giúp riêng..
Tui thở dài:
-Thôi, Hương về đi (tui không biết gọi bằng “em” hay bằng “cháu”, dù rằng nàng kém tui khoảng 20 tuổi!) Chiều nay, sau giờ làm việc, đến đây… nói chuyện sau.
Và thế là đời tui tanh banh từ đây.
Chiều đó, em lại, mặc đồ bó sát thân thể, để lộ ra các đường viền chung quanh quần áo bên trong. Đứng chờ tui khóa cửa, lấy xế ra, là lẳng lặng leo lên. “Chú cháu” tui đi một vòng đến một quán cà phê xa kín, nhưng vừa bước vào, thì tất cả các cặp mắt trong quán đều quay cả ra nhìn, có lẽ vì mấy cái đường viền kia rõ quá chăng? Kêu nước uống một lúc, nàng bắt đầu kể lể. Nào là bị bên chồng đuổi, về nhà, lại bị cha mạ đuổi đi, không chứa, con trai thì bị nhà chồng bắt mất, nhớ con quá, khóc hoài, bây giờ không biết làm sao. Tui an ủi nàng, và hỏi có người quen nào ở đây không. Nàng nói có một con bạn học, lấy chồng ở gần, có thể sẽ đến để ở nhờ cho đến khi kiếm được việc làm nuôi thân, nhưng hôm nay thì chưa biết đi đâu. Cảm động quá, tui chẳng biết nói sao, lại móc túi ra, lấy một nắm tiền đưa em. Lằng nhằng một lúc, khoảng tiếng đồng hồ, tui đưa em về. Bất ngờ, một sự việc xẩy làm thay đổi cả đời tui. Đang ngồi đằng sau, ôm riết, nàng bỗng lại thút thít:
-Em chỉ muốn tự tử chết thôi..
Tui vòng tay ra sau, vỗ nhẹ lên tay nàng:
-Đừng có dại dột. Bình tĩnh, chuyện đâu còn đó. Hương còn trẻ, thiếu gì cơ hội, kiếm được chồng khác.
Nàng im lặng một lúc, rồi ghé sát miệng vào tai tui:
-Anh.. anh.. đừng cười em nhé… em… em… muốn ngủ với anh!
Nghe câu này, chân tui đạp thắng cái “két”. Chiếc xe lảo đảo. Tui quay lại, nhìn thẳng vào mắt nàng:
-Không được! Anh có vợ, em có chồng, không thể nào có chuyện đó được. Chấm dứt nhe.
Nàng đột nhiên vùng vằng, nhẩy xuống xe, định lao ra giữa đường, khóc lóc tru tréo:
-Em tự tử! Em tự tử! Chán đời quá!
Tui vội nắm tay nàng, giật lại:
-Tầm bậy! Không được làm thế! Bình tĩnh, để anh suy nghĩ.
Nàng càng khóc to hơn:
-Em không có chỗ ở, không có chồng, không có con, không việc làm, không gia đình, chỉ chết đi là rảnh nợ.
Ái chà! Điệu này thì bối rối quá! Không lẽ nhìn nàng tự tử? Tui suy nghĩ lung lắm. Chợt bật ra một ý kiến, tui nói:
-Lên xe! Anh giải quyết cho.
Và tui phóng thẳng tới, không phải khách sạn, mà là nhà một cô bạn học khi xưa. Lúc đó, trời đã tối. Tới nhà bạn, tôi gõ cửa. Bạn tui, Thanh, ra mở cửa. Tui kéo Thanh ra một góc, kể cho Thanh nghe tình trạng này và nhờ Thanh cho con bé ngủ một đêm, sáng mai sẽ tính tiếp: “Bà giúp tui an ủi con bé, bảo nó bỏ ý định tự tử đi nha”. Bạn tui, có 3 đứa con mười mấy tuổi, anh chồng vượt biên, đồng ý cho con bé ngủ kẻo nó tự tử chết uổng, cũng hứa là sẽ an ủi nó cho qua. Tui quay lại, nắm tay “con bé” trao cho Thanh. Bạn tui cầm tay “con bé”, nói với tui:
-Ông yên chí, tôi sẽ lo cho mọi việc tốt đẹp.
“Con bé” ngoan ngoãn đi vào. Tui về nhà, hân hoan vì đã tìm ra một biện pháp cứu người hoạn nạn.
Sáng sớm hôm sau, mới chưa tới 7 giờ, tui đã phóng tới nhà Thanh. Bạn tui ra mở cửa và nhún vai:
-Con bé nó có chịu ngủ đây đâu! Ông vừa đi khỏi là nó bỏ chạy!
Tui chới với, chẳng biết nói sao, nhất là khi nghe bạn tui vừa cười vừa nói nhỏ:
-Ông coi chừng! Gái Huế kinh lắm! Coi chừng mắc bẫy nó đó!
Tui chỉ biết “cám ơn bà” rồi đi, lòng dạ rối ren.
Đúng như tui dự đoán, nàng lại đến, đứng dựa cửa, nước mắt nước mũi xùi xụt, tụt lên tụt xuống. Tui liều mạng, vẫy nàng ra quán cà phê gần đó, biết rằng có cả chục cặp mắt như đạn K.54 phóng vào tui, nhất là cặp mắt con bé thư ký từ Phường giao xuống làm kế toán cho tui. Chẳng biết nói sao, tui chỉ hỏi là bây giờ em ở đâu, chiều nay anh đến thăm. Nàng cho địa chỉ và hẹn buổi tối ở nhà bạn gái đó. Tối đó, tui đến nhà bạn em, tên Lan, nhà hai tầng, chỉ có cô bạn lớn tuổi hơn chút, và một đứa con gái chừng 5 tuổi. Nàng giới thiệu tui với bạn rồi nắm tay tui đẩy lên thang gác. Vừa qua khỏi cửa căn gác nhỏ, nàng đóng sập cửa lại, khóa kín rồi ôm chầm lấy tui. Đẩy nàng ra không được, tui đành chịu trận cho nàng hôn tới, hôn lui. Dĩ nhiên, tui không có hôn lại, vì sợ quá. Lần đầu tiên, trốn vợ đi với gái một con, tui rét run. Nàng kích thích tui đủ trò, nhưng tui cứ nhắm mắt. Chán rồi, nàng đẩy tui ngồi xệp xuống sàn gỗ, rồi khoe.. bưởi thứ thiệt. Tui choáng váng hết cỡ, cứ lắc đầu quầy quậy, rồi đến khi mọi bắp thịt trong thân thể nóng bừng, tui chịu hết nổi, đứng nhổm dậy, bước ra lan can, mở cửa, bước ra ngoài, hít thở như điên. Nàng cười khúc khích vì nghĩ rằng con mồi này sẽ rơi vào hàm răng của nàng, không sớm thì chầy. Còn tui, đành kiếm cách khác, rủ nàng đi ăn cà rem. Nàng đồng ý, nhưng không chịu ngồi xe Honda mà buộc tôi phải kiếm xích lô, đi cho nó tình tứ. Ngồi xe xích lô, chật ních, nàng cứ ôm cứng lấy tui, hôn vào gáy tui, làm tui nổi gai đầy người, và phải nhoài người ra trước, nhắm mắt, và hít thở lia lịa. Đi đã đời rồi đưa em về, đến khi tôi về đến nhà tui thì cái ví tiền lại nhẹ đi hẳn.
Một thời gian vớ vẩn như thế, thì kho tiền tui gần lủng! Cô kế toán cho tui hay là không còn bao nhiêu vàng nữa, mà nếu người ta đến chuộc mà không có đồ thì nguy hiểm. Tui giật mình, đành nghiến răng chấm dứt quan hệ với nàng. Tui cố nói kiểu du đãng, văng tục luôn cho nàng sợ. Em sợ thật, biến luôn một thời gian chừng vài tháng.
Một buổi chiều, cô bạn của em, đùng đùng phóng tới tiệm tui, vẫy tui ra, mếu máo:
-Anh.. anh .. Con Hương nó cuỗm chồng em đi rồi. Hai đứa nó trốn ra Huế. Bạn em thấy chúng nó đi chơi ở gần Lăng Tự Đức! Em muốn cắt cổ nó! Con khốn nạn! Phản bội!
Tui điếng người, toát mồ hôi dầm dề. May quá, tui thoát khỏi cái bẫy tình này, nếu tui sa bẫy, vợ tui cũng sẽ cắt cổ tui.
Chẳng biết nói sao, tui chỉ an ủi vài câu lấy lệ.
Khoảng một tháng sau. Một biến cố mới xẩy ra. Vô tình đọc báo Công An Thành Phố, tui giật mình vì thấy có hình ai, giống giống hình nàng trong một báo cáo của Công An: “Thị Hương ngủ với bố chồng, bị chồng đuổi đi, tòa chấp nhận cho ly dị. Thị Hương không được giữ con…” Trời sụp dưới chân tui cũng không bằng. Chiều đó, tui thưởng cho tui một chai bia pha 2 quả trứng gà, và nguyên một nửa con vịt với một đĩa gỏi. Hú hồn hú vía…. Nếu tui chiều theo ý nàng, thì không biết bây giờ đời tui ra sao.
Chuyện tình Công An đến đây tưởng chấm dứt. Nào ngờ…
Mấy tháng sau, nàng lại đến… khép nép đứng bên cửa tiệm, chờ hết người ra rồi nàng đến bên tui. Lúc bấy giờ, tim tui hóa đá rồi. Tui lạnh lùng nói:
-Tôi với cô không có quan hệ gì. Mời cô đi khỏi!
Nàng chắc đoán là tui biết hết mọi việc, nên cũng không đóng thêm trò gì, mà chỉ lẳng lặng quay đi. Thật tình, nhìn theo dáng em, lòng tui cũng bùi ngùi đôi chút, vì em.. khá đẹp, nõn nà như ruột cây chuối bị bóc mất vỏ ngoài..
Chuyện không ngừng ở đây. Năm sau, năm sau nữa, tui có dịp đi Mỹ theo diện H.O. 1. Điều không ngờ với tất cả dân H.O 1 là báo Saigon Giải Phóng và một số báo khác đồng loạt đăng tên những người được đi H.O., trong đó có tên tui. Thế là đời tui tàn! Nàng ra một chiêu cuối cùng, tàn độc hơn Chu Chỉ Nhược. Trước khi đi Mỹ chừng 3 ngày, một buổi tối, khoảng 10 giờ, nàng đến gõ cửa nhà tui (không hiểu sao, nàng tìm được nhà tui?). Ra mở cửa, thấy nàng, tui chới với. Nàng nói nhẹ như hơi thở:
-Em nghe nói anh sắp đi Mỹ. Anh cho em ít tiền được không?
Tui giận dữ:
-Cô nói gì? Tôi với cô có quan hệ gì mà cho cô tiền?.
Nàng vẫn nhỏ nhẹ:
-Không sao đâu, anh! Rồi biết tay nhau.
Nói xong, nàng quay lưng đi nhẹ nhàng như thỏ.
Tui bàng hoàng, lo sợ, không biết chiêu gì mà người con gái Huế yêu kiều này sẽ trổ ra với tui đây?
Tạt át xít vào người ân nhân, người đã giúp cô qua khỏi bao khốn khổ? Báo cáo với Công an là tui phản động? Tui đành chờ. Cả đêm ngủ không được, cứ lăn qua lăn lại không biết nàng dùng chưởng nào đây? Khi nào? Không dè chiêu độc của nàng đến rất nhanh, nhanh hơn Hàm Mô Công của Tây Độc Âu Dương Phong.
Sáng hôm sau, mới chừng 5 giờ sáng, nàng gõ cửa thật mạnh. Cả nhà giật mình, vợ tui ra trước, tui theo sau. Mở cửa ra, thấy nàng đứng đó nhoẻn miệng cười, chào vợ tui rồi quay sang tui, nói tỉnh bơ:
-Anh có cho em tiền không thì bảo? em đang cần tiền!
Đất nứt dưới chân tui. Bão thổi qua đầu tui. Lửa cháy trên tóc tui… Cố giữ bình tĩnh, tui gắt lên:
-Cô này vớ vẩn! cô là ai mà đòi tôi cho tiền?
Nàng nhún vai rất điệu, nhìn vợ tui, nói nhỏ:
-Em là ai thì chị hỏi anh ấy! Có lẽ anh dấu chị là anh nợ em nhiều lắm!
Chuyện tới đây, thì độc giả biết rõ kết luận rồi. Trong bao nhiêu năm, tui bị trừng phạt, cấm túc, cúp điểm tâm, dù tui thành thực khai báo, trình bầy từng chi tiết, nhưng ai mà tin tui? Tui đành bắt chước Chu Du, ngửa mặt lên trời, khóc ba tiếng, cười ba tiếng:
Gái Huế, trời ơi! Thật nõn nà!
Nào ai biết được Người hay Ma?
Bàn tay năm ngón như dao sắc
Người đẹp.. mà tui.. sợ thấy bà!

Chu Tất Tiến.
***
**HỒI KÝ ĐẶC BIỆT:
Hồi ức của một người Mỹ về cấp chỉ huy QL/VNCH trong những ngày tháng 4 1975.
Tác giả Phạm Phong Dinh

May 19, 2020 11:32
by Staff
Parker, CIA, gặp các tướng VNCH ở vùng 4, trước những ngày giờ sắp mất Miền NamĐa số sách báo Mỹ viết về chiến tranh Việt Nam không tường thuật nhiều về những ngày, những giờ phút cuối cùng của Miền Nam một cách chính xác. Điều dễ hiểu là, những người Mỹ làm việc tại Miền Nam đã được di tản nhiều ngày trước khi quân đội Bắc Việt vào Sài Gòn, nên những chi tiết về giờ thứ 25 rất ít được ghi nhận. Tuy nhiên, cũng có vài tác phẩm viết lại những sự việc xảy ra những ngày cuối tháng Tư, như cuốn Goodnight Saigon của Charles Henderson, Decent Interval của Frank Snepp, hay cuốn Last Man Out của James E. Parker.
Tác phẩm Goodnight Saigon (Giã Biệt Saigon) nghiêng nhiều về tường thuật những diễn biến quân sự từ những thảm họa trên cao nguyên và ngoài Quân Khu 1, đến những ngày hấp hối của Sài gòn, những xao động của dân chúng. Một vài câu chuyện về những nhân vật dân sự như nhà văn Mai Thảo, diễn viên Kiều Chinh. Trong cuốn Decent Interval (Khoảng Thời Gian Coi Được), tác giả Frank Snepp chú trọng nhiều về những diễn biến và xáo trộn chánh trị ở Hoa Kỳ và Miền Nam. Đặc biệt ông tường thuật cuộc ra đi trong đêm 25.4.1975 của Tổng Thống Thiệu và Thủ Tướng Khiêm. Cái tựa đề đã nói thay cho chánh sách của chánh quyền Hoa Kỳ, hay nói chính xác, là công việc để đời của ông Henry Kissinger, khi ông này tiên liệu sau Hiệp Định Ba Lê thì Việt Nam Cộng Hòa chỉ còn sống sót được chừng một năm rưỡi nữa là cùng. Đó là khoảng thời gian coi được cho một cái chết từ từ, nếu chết nhanh quá thì coi cũng… kỳ. Tuần lễ cuối của tháng Tư, khi Tổng Thống Thiệu đã ra đi, thì ông Henry đã sốt ruột hỏi nhau với những cộng sự, rằng không biết giờ này VNCH đã chết chưa.
Ở con người Kissinger tương phản hai thái cực kỳ dị. Khi còn trong cuộc hòa đàm thì ông ta nhũn nhặn chìu chuộng Hà Nội đủ mọi thứ, đến đỗi Tổng Thống Thiệu đã bực tức hỏi thẳng ông Phó Đại Sứ Mỹ tại Sài Gòn khi ông ta nài nỉ Tổng Thống Thiệu chịu ký Hiệp Định: “Các ông đại diện cho người Mỹ hay đại diện cho Bắc Việt”. Bằng mọi giá, ông Kissinger phải ký cho được Hiệp Định Ngừng Bắn Ba Lê, đưa tù binh Mỹ về nước, và chấm hết. Nhưng khi Bắc Việt ngổ ngáo vi phạm hiệp định, tái phát chiến tranh, thì ông lại bênh vực VNCH và đòi trừng phạt Hà Nội. Chẳng biết là ông diễn tuồng, điều mà ông gọi là lương tâm của nước Mỹ, hay là thật lòng. Những dẫu sao thì quốc hội Mỹ cũng đã quyết định thay giùm ông, rằng VNCH phải chết.

Tác phẩm Last Man Out (Người Cuối Cùng Ra Đi) của James E. Parker là hồi ức về những ngày công tác tại Việt Nam trong cương vị của một nhân viên CIA có trách nhiệm liên lạc và thu thập tin tức quân sự với những cấp chỉ huy của QLVNCH, rồi tổng hợp làm phúc trình cho cơ quan CIA tại Sài Gòn. Ông Parker đang làm việc ở chi nhánh CIA Cần Thơ, thì ông nhận lệnh thuyên chuyển về Vị Thanh, tỉnh lỵ của tỉnh Chương Thiện. Đối với người Việt Nam, thì Chương Thiện là một địa danh ít người muốn đến, còn theo Parker thì bên ngoài tỉnh lỵ bước ra mấy bước là đã ngửi thấy mùi Việt Cộng. Nên bất cứ người Mỹ nào về làm việc ở đấy đều được đồng nghiệp gọi tên giễu (nickname) là Dead Man (Người Chết).
Tuy vậy khi về Vị Thanh, Parker nhận ra rằng Việt Cộng chẳng bao giờ muốn làm phiền ông ta, ông được an toàn. Từ đấy Parker suy luận rằng, chúng chẳng muốn khiêu khích Hoa Kỳ bằng cách giết một CIA Mỹ trong những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc chiến, chẳng có lợi gì mà có khi còn làm cho anh Mỹ nổi giận quay trở lại thì khốn. Cứ để cho những người Mỹ tà tà làm việc cho đến ngày họ cuốn gói ra khỏi Việt Nam, bởi ngày ấy chẳng còn lâu la gì.
Công tác ở Miền Tây, là nhân viên đại diện cho CIA Cần Thơ, Parker có dịp tiếp xúc với những vị chỉ huy cao cấp của vùng châu thổ Cửu Long, những nhân vật đầy huyền thoại: Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Chuẩn Tướng Trần Văn Hai và Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn. Đặc biệt, trong những ngày cuối cùng của tháng Tư, chiếc trực thăng của Parker gần như hàng ngày đáp xuống Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh của Chuẩn Tướng Hai để nghe ông trình bày quân tình, dân tình lúc ấy, rồi sau này nhiều người đã ngỡ rằng người Mỹ đến mời Chuẩn Tướng Hai ra đi. Nhưng nếu người Mỹ thực sự có ý định đưa Chuẩn Tướng Hai đi, thì ông cũng sẽ khảng khái từ chối, như Tổng Thống Trần Văn Hương từ chối các ông Đại Sứ Mỹ Martin và Đại Sứ Pháp Mérillon, thề ở lại chia sẻ hoạn nạn với chiến sĩ và đồng bào của ông. Hay Thiếu Tướng Lê Minh Đảo từ chối sự mời mọc của người Mỹ, ông thề ở lại cùng sống chết với chiến hữu của ông.
James Parker đã dành nhiều trang kể lại những cuộc tiếp xúc với những vị chỉ huy cao cấp của quân đội Việt Nam, cuộc gặp đầu tiên là với Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, lúc ấy ông đang là Tư Lệnh Sư Đoàn 21 Bộ Binh, bản doanh sư đoàn đặt tại Vị Thanh, kính mời quý độc giả cùng theo dõi (chú thích trong ngoặc là của chúng tôi):
Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lệnh Sư Đoàn 21 Bộ Binh, tiếp đón chúng tôi rất niềm nở. Ông Tướng nói tiếng Anh hơi chậm nhưng phát âm rõ ràng, cho biết sư đoàn của ông có trách nhiệm bảo vệ vùng hạ châu thổ. Sư Đoàn trong thế bị áp đảo về quân số nhưng ông đã làm tất cả những gì có thể, ông chọn lựa mục tiêu. Ông không muốn tấn công vào những điểm kiên cố của quân cộng, bởi ông nghĩ rằng ông sẽ bị tổn thất nhân mạng nhanh chóng. Vì ông đang ở trong một cuộc chiến quá lâu dài, ông phải bảo vệ nhân lực và nguồn tiếp liệu của ông. Ông nói với tôi rằng ông không thể xoay chuyển cục diện ở đây, nếu ông muốn tạo một chiến thắng thì quân Bắc Việt chắc chắn sẽ đưa nhiều quân đến nữa. Tôi hỏi ông:
-Tại sao chiến đấu một cuộc chiến đang thấy thua rõ?
Ông Tướng hỏi vặn lại, rồi mỉm cười:
-Tôi còn có sự chọn lựa gì nữa không? Nhưng đây là đất nước của chúng tôi.
Vị Thanh là nơi hiểm nghèo nhứt ở Miền Nam, không có lý lẽ nào để nuôi hy vọng ở đây. Quân địch đầy dẫy chung quanh thành phố. Tại sao lại mạo hiểm để cho những người Mỹ bị địch cầm giữ trong giờ thứ mười một này. Những tháng sau, tôi làm việc nhiều thời gian trong Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 21, thu thập tin tức trong vùng hạ châu thổ, cuối cùng tôi được cho phép thường xuyên tiếp xúc với Phòng 2 và Phòng 3 Sư Đoàn.
Trong lúc đó thì Tướng Hưng có mặt hầu hết ngoài mặt trận. Chiếc trực thăng chỉ huy của ông cất cánh mỗi buổi sáng sớm đưa ông đến những địa điểm xa xôi nhứt để ông có thể thăm hỏi những cấp chỉ huy. Tôi chỉ gặp ông hầu như vào lúc ban đêm, lúc thì dùng bữa tối, lúc thì uống với nhau. Thỉnh thoảng thì tôi cũng gặp ông Tướng vào lúc ban ngày trong văn phòng của ông. Thời gian dần trôi, thì cuộc gặp gỡ của chúng tôi trở nên thoải mái nhiều, chúng tôi thích thú sự hiện diện của nhau.
Terry (nhân viên CIA mà Parker đến thay thế) giới thiệu tôi với vị Tỉnh Trưởng, Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn. Ông Đại Tá được tuyên dương là Chiến Sĩ Xuất Sắc Của Năm (1972), trước khi ông đến nhậm chức ở Chương Thiện, một vinh dự gặt hái được từ chiến công anh hùng của ông chống quân Bắc Việt ở An Lộc. Ông đã bị thương rất nặng, mất một phần mặt của ông. Khi tôi gặp ông, thì phần bị mất ấy đã được chữa trị bằng phẫu thuật, từ cái nhìn đầu tiên thì tôi đã có thể nhận ra một vết thẹo dài chạy dọc theo bên hàm. Đại Tá Cẩn có một quan niệm rất tích cực về chiến tranh, dù cảnh quan buồn tẻ ở Vị Thanh. Ông đúng là người lính của những người lính, dũng cảm và thanh liêm. Ban đêm ông thường đi xuồng đến những đồn bót xa xôi nhứt để phát lương cho binh sĩ. Ông nói rằng ông có dưới tay nhiều chiến sĩ giỏi mà có thể chiến đấu chống cộng sản đến khi họ chết hoặc là đất nước được thanh bình.
Những buổi tối của tôi với Chuẩn Tướng Hưng càng lúc càng thân tình. Ông thường hỏi thăm về gia đình tôi, về Hoa Kỳ cùng những gì đang xảy ra bên ấy. Ông rất quan tâm đến văn học Mỹ nên tôi thường có dịp nói về các tác giả Hoa Kỳ và tác phẩm của họ. Mặc dù tôi thường đọc hai, ba cuốn sách mỗi tuần ở Vị Thanh, nhưng tôi lại chưa đọc những cuốn mà Tướng Hưng hỏi tôi. Về phần ông, thì ông nói về lịch sử và chuyện chiến tranh ở Đông Dương. Ông thường nói chuyện một cách có cân nhắc và chậm rãi, hay mĩm cười dù đang đề cập đến những sự việc nghiêm trọng. Từ ông toát ra một vẻ rất tự tin và ánh lên sự trầm tĩnh.

Trong tháng 2 (1975), cấp chỉ huy ở Cần Thơ và Sài Gòn thúc giục, Tướng Hưng cho quân tấn công một đơn vị lớn Bắc Việt về phía Đông Chương Thiện thuộc rừng U Minh, là một khu vực cộng quân chiếm đóng từ lâu. Cuộc tấn công này là chiến dịch lớn nhứt từ lúc tôi về tỉnh Chương Thiện. Ông Tướng sử dụng tất cả nguồn yểm trợ của Không Quân mà ông có. Mặc dù ông sở hữu nhiều khẩu đại bác do quân đội Mỹ để lại, ông lại có khó khăn khi di chuyển chúng vì sự hạn chế phi vụ chuyển vận. Ông cũng thiếu thốn những tiếp liệu cần thiết và đầy đủ để trang bị cho lực lượng tấn công. Thí dụ, ông có rất nhiều mìn claymore nhưng thiếu ngòi nổ, đạn pháo binh cũng thế, có nhiều nhưng rỉ sét. Do vậy, sư đoàn chịu nhiều thiệt hại. Chiến sĩ của ông chiến đấu rất dũng cảm. Tôi hiểu nỗi đau đớn của ông Tướng, và tôi hiểu niềm tự hào của ông đối với những người lính ấy, dù bị thương vong rất nhiều nhưng họ vẫn tiếp tục tiến tới.
Khi trận chiến tàn, quân Bắc Việt bị đẩy lùi vào rừng U Minh, Tướng Hưng vẫn không chắc rằng ông đã thực sự chiếm thượng phong. Ông đã dùng quá nhiều nguồn tiếp liệu mà ông có. Cho cái gì mới được? Mấy ngày sau, một thứ mùi kinh khủng tuôn vào chỗ tôi cư ngụ. Tôi đã từng ngửi thấy mùi này, đó là mùi của thịt thối, của người chết. Một thông dịch viên cho tôi biết nhà xác sư đoàn nằm giữa khu tôi ở và cô nhi viện tỉnh. Những xác tử sĩ nằm chờ được chở đi. Phương tiện chuyên chở đã hiếm hoi mà phòng lạnh cũng không. Một số xác được lấy về từ khu vực chiếm đóng của cộng quân. Dẫu sao thì khi tôi muốn chạy xa khỏi khu nhà ở, thì ông Tướng đã xoay sở phương tiện đưa xác tử sĩ đi trong tuần.
Tháng sau (10.3.1975), Ban Mê Thuột thất thủ, Bộ Tư Lệnh Tối Cao ở Sài Gòn tái phối trí lực lượng để bảo vệ phần còn lại của Miền Nam. Sư Đoàn của Chuẩn Tướng Hưng di chuyển về bảo vệ khu vực phía Bắc Cần Thơ, ông Tướng được bổ nhiệm làm Tư Lệnh Phó khu vực phía Nam Sài Gòn (Quân Khu 4).
Ngày 20.3.1975, Huế thất thủ.
Ngày 30.3.1975, Đà Nẵng mất.
Ở Cần Thơ, Tướng Hưng làm việc với Jim D. (xếp CIA Cần Thơ) và những sĩ quan liên lạc quân sự, nhưng ông tỏ ra thích làm việc với tôi ngay lần đầu gặp gỡ hơn là với những người sĩ quan này. Jim D. bảo tôi lên Cần Thơ thường xuyên hơn để làm việc với ông Tướng. Tôi có kế hoạch trở lại Vị Thanh mỗi tuần hay mỗi hai tuần để coi lại khu vực trú ngụ và nghe thuyết trình quân tình từ Đại Tá Mạch Văn Trường, Tân Tư Lệnh Sư Đoàn 21 đang chỉ huy những đơn vị còn lại ở đấy (Một ngày trước khi ra đi, ngày 24.4.1975, Tổng Thống Thiệu ký nghị định đặc cách thăng Chuẩn Tướng cho Đại Tá Trường. Ông là vị Tướng được thăng chức sau cùng nhứt của cuộc chiến).
Khu vực càng lúc càng thu hút sự quan tâm là con đường Quốc Lộ 4 chạy dài theo hướng Tây và Tây Nam từ Sài Gòn, phía Bắc sông Bassac (tức sông Hậu Giang), rồi đổ vào vùng châu thổ. Các đơn vị của Sư Đoàn 7 Bộ Binh chịu trách nhiệm bảo vệ quốc lộ, Chuẩn Tướng Hưng sắp xếp cho tôi được nghe thuyết trình từ Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh. Tướng Hưng cho biết ông từng phục vụ trong sư đoàn lúc còn trẻ. Ông cố vấn sư đoàn lúc đó là con người đầy huyền thoại Trung Tá John Paul Vann, một nhân vật đầy quyền lực đối với quân đội Nam Việt Nam. Cuối cùng thì ông đã chết (trong một tai nạn trực thăng ở Kontum, tháng 6.1972).
Tôi đáp trực thăng đến Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh và diện kiến Chuẩn Tướng Hai trong văn phòng của ông. Ông Tướng đúng là một bản sao của một sĩ quan Mỹ với bộ quân phục sạch thẳng nếp, tay áo xăn lên quá khuỷu tay. Ông Tướng nói tiếng Anh rất lưu loát (khi còn là Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ, người ta luôn thấy trong tay Chuẩn Tướng Hai nếu không là một cuốn kinh Phật, thì cũng là một cuốn sách tự học Anh Văn. Thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, ông cũng đã từng được gởi đi thụ huấn khóa tham mưu ở Hoa Kỳ). Đôi mắt trên khuôn mặt đầy đặn của ông ánh vẻ nghiêm khắc và ông chẳng tỏ ra thân thiện. Tôi hỏi ông Tướng về tình hình.
-Anh muốn biết tin tức, anh nhân viên chánh phủ Hoa Kỳ, tôi muốn cơ phận cho trực thăng, tôi muốn đạn dược.
-Ngài đang nói chuyện với lầm người rồi, điều ấy chẳng phải là công việc của tôi.
-Anh chính là Chánh phủ Hoa Kỳ. Chánh phủ Mỹ hứa luôn cung cấp tiếp liệu cho chúng tôi để chúng tôi có thể chiến đấu. Chúng tôi có thể làm được chuyện ấy, chúng tôi có thể tiếp tục chiến đấu, nếu chúng tôi có đạn và máy bay. Hãy nói lại với chánh phủ của anh điều đó rồi tôi sẽ nói anh nghe những gì đang xảy ra ở đây.
-Vâng, tôi sẽ báo cáo rằng quân đội đang thiếu hụt tiếp liệu.
Ông Tướng chằm chằm nhìn tôi một lúc lâu, cuối cùng ông nói:
-Người Mỹ các anh không thường giữ lời hứa với người Việt chúng tôi.
Ông Tướng tiếp tục nhìn tôi qua làn khói thuốc, chờ đợi phản ứng của tôi. Khi tôi không tỏ thái độ gì, ông nhún vai và bắt đầu thuyết trình. Ông cho biết binh sĩ của ông chiếm giữ những vị trí trên Quốc Lộ 4 và hành quân đến biên giới Kampuchea để bảo vệ vùng lãnh thổ dưới Sài Gòn. Khu vực này phần lớn là những cánh đồng ruộng trồng lúa. Tinh thần binh sĩ rất cao, ông có thể ngăn chống lực lượng địch cấp sư đoàn của Bắc Việt trong một thời gian ngắn. Tuy nhiên tinh thần binh sĩ có thể suy sụp nếu sư đoàn đối đầu với lực lượng địch lớn hơn và nếu đạn dược hao hụt. Ông tiên đoán rằng quân Bắc Việt sẽ tấn công sớm, mà ông thì không có tái tiếp tế. Sư đoàn ông đang trực diện với Sư Đoàn 9 Bắc Việt do Tướng Di Thiên Tích chỉ huy, mà đã chiến đấu trong khu vực này từ trước năm 1965.
-Tướng Tích có thể là tướng chỉ huy xuất sắc nhứt mà Bắc Việt có. Anh có biết chiến hiệu (slogan) của sư đoàn ấy là gì không? Là “Quét Sạch Kẻ Thù”. Kẻ thù ấy là tôi.
Có nọc độc trong giọng nói của ông. Quân Lực VNCH đang sụp đổ ở phía Bắc, ông buồn phiền và cay đắng. Không giống như Tướng Hưng, Tướng Hai không triết lý cho tương lai. Ông giận dữ. Tôi đưa ý kiến rằng có thể có cuộc thương thuyết ngừng bắn mà từ đó bảo vệ được chủ quyền của chánh phủ Miền Nam. Ông Tướng nhìn tôi không nói, tôi không rõ ông đang nghĩ gì. Khi tôi trở về Cần Thơ, tôi báo cáo với Jim D. buổi gặp mặt ở Sư Đoàn 7 Bộ Binh, rồi kết thúc bằng sự việc ông Tướng muốn đạn dược và cơ phận. Jim D. nhíu mày nhìn tôi:
-Đưa chuyện ấy vào báo cáo gởi cho Washington, và đứng nói với tôi nữa.
Tôi thường xuyên đến thăm Chuẩn Tướng Hai, Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh. Ông hiếm khi cười. Ông Tướng thường ngồi trên một cái ghế gỗ đằng sau bàn làm việc, ẩn đằng sau khói thuốc khi tôi đến Bộ Tư Lệnh Tiền Phương gần biên giới Miên. Mỗi lần nói chuyện với nhau, thì ông Tướng thường gợi lại những điều mà ông cho là “Sự Can Thiệp Đầy May Rủi” của Quân Đội Hoa Kỳ. Những điều ông nói, đại khái như:
-Giữa hai nền văn hóa có một sự khác biệt lớn lao, người Mỹ các anh luôn muốn chúng tôi suy nghĩ và hành động y hệt như các anh. Thực ra thì chúng tôi đâu có thích các anh hay chánh sách của các anh… Anh có nghe tôi không? Chúng tôi không thích các anh bảo chúng tôi phải làm gì. Nhưng chúng tôi cần sự giúp đỡ để tồn tại, và chúng tôi biết các anh có lợi thế nhìn chúng tôi sinh tồn. Nhưng không có nghĩa là các anh có quyền xía vào công việc và nền văn hóa của chúng tôi.
Tại sao các anh không đưa quân vô Kampuchea. Quân Bắc Việt đang ở đấy đấy, tại sao các anh thì không? Nếu các anh vượt đường xa đến đây để chận đứng chủ nghĩa cộng sản, tại sao các anh không tiến vào đất Miên nơi có những căn cứ của cộng quân rồi đánh cho chúng tiêu tùng. Tại sao các anh không vào Lào? Tại sao các anh không dùng cơ giới nặng ủi sạch con đường Hồ Chí Minh ở đó. Tình hình quân sự ở đây rất đơn giản. Tại sao các anh hành động như những thằng khùng? Người Việt chúng tôi cho là các anh khùng. Anh nói gì về điều đó, anh CIA? Các anh ngáo làm việc cho một tổ chức ngáo.
Sau khi ông Tướng đã giảng thế nào là cách điều khiển chiến tranh, sau khi gọi tôi bằng đủ thứ danh xưng, lập đi lập những chuyện ấy, nổi giận lên, thì ông mới nói đến chuyện quân tình trong khu vực. Trong những lần tiếp xúc tại Bộ Tư Lệnh, dần dà giữa ông Tướng và tôi cảm thấy thoải mái với nhau hơn. Không thân thiết, nhưng thoải mái, chúng tôi biết vị trí của nhau. Có thể là do thời gian hai năm ở Lào tôi có nhiều bạn bản xứ, nhưng cũng có thể ông Tướng nhận biết được sự cảm thông và kính trọng của tôi đối với cảm niệm của ông về Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm ở thời điểm mà rất nhiều cấp chỉ huy khác chỉ nghĩ đến bản thân họ. Cũng có thể khi chúng tôi cảm thấy thoải mái vì tôi là người khách thường xuyên của sư đoàn.
Thượng Nghị Sĩ Frank Church phát biểu trong cuộc họp Thượng Viện ngày 10.4.1975, nói rằng thế là đủ rồi (enough is enough), Quân Đội Nam Việt Nam tự lo liệu lấy. Trong khi đó thì Hạ Viện cũng đã bác bỏ yêu cầu quân viện khẩn cấp 722 triệu mỹ kim và 250 triệu cho kinh tế của Tổng Thống Ford (con số này là do Tướng Weyand lập ra và đệ trình sau khi đi quan sát tình hình quân sự ở Việt Nam về. Còn con số 700 triệu cho tài khóa 1974-1975, rồi bị cắt xuống 300 triệu đã bị cắt bỏ tàn bạo từ lâu). Quốc Hội chỉ đồng ý cấp ngân khoản dùng cho việc di tản người Mỹ ra khỏi Việt Nam.
Ngày hôm sau, trực thăng của Air America (có hợp đồng chuyên chở cho CIA) đưa tôi đến gặp Tướng Hai. Ông Tướng không đứng dậy chào khi tôi bước vào văn phòng. Rất bất ngờ như bước ra từ cõi sương mù, ông nói chậm rãi, hành động của chánh phủ tôi giống như cục phân, nghị sĩ Church xấu xa hơn Hitler, nước Mỹ không còn danh dự, quân đội nước tôi đã vi phạm quy luật hành xử chung của chiến sĩ khi quay lưng với chiến hữu và bỏ rơi họ trên chiến địa.
Ông Tướng đứng dậy và tiến đến gần tôi, đôi mắt ông đỏ hoe, bàn tay ông sờ vào báng súng lục, chằm chằm nhìn tôi không che dấu sự giận dữ từ thái độ của ông. Trong trạng thái căng thẳng đến điểm khó kiềm chế, những ngón tay của ông nắm chặt lấy báng súng. Khoảnh khắc ấy qua đi, ông thở dài:
-Tôi có thể giết anh nhân danh những con người dũng cảm đã hy sinh trong cuộc chiến này. Tôi có thể giết anh vì chánh phủ của anh đã không cố gắng chiến thắng.
Tôi đứng lặng thinh, run rẩy. Tôi nhỏ nhẹ nói:
-Chiến tranh đang tàn lụi, cuộc chiến đấu đã hoàn thành. Ngài phải chấp nhận những gì đã xảy ra, ngài phải chấp nhận số phận.
Chuẩn Tướng Hai hỏi lại:
-Tôi nghe ông Kissinger của anh ngày kia nói rằng Việt Nam đã chết. Ông ta có biết là chúng tôi vẫn còn sống ở đây không?
Tôi không thể trả lời. Cuối cùng thì ông Tướng nhún vai, giọng khàn đục không còn hơi. Ông nói cho tôi nghe tin tức mới nhứt về cuộc điều quân của quân địch mà ông quan sát từ trên máy bay trên vùng biên giới Việt-Miên. Ngày hôm sau, 15.4.1975, tôi bay đến Sư Đoàn 7 từ sáng sớm. Như thường lệ, ông Tướng rầy rà tôi về hành động của Hoa Kỳ:
-Đâu là người bạn của Miền Nam khi Miền Nam cần? Tôi có thể gọi ai đây? Quân giặc đã đến ngưỡng cửa của chúng tôi rồi, đất nước tôi trong cơn nguy khốn tận cùng. Ai sẽ đến tiếp cứu chúng tôi?
Phía bên kia biên giới Miên, ông đã quan sát thấy quân cộng tập trung lên con số đông đảo, cơ giới và chiến cụ liên tục di chuyển đến hai mươi bốn tiếng đồng hồ mỗi ngày.
-Máy bay bỏ bom của các anh đâu? Chúng ta đã trông thấy địch lộ diện, đúng là thời điểm dội lên đầu chúng. Chúng chuyển quân rầm rộ trước chiến sĩ của tôi, tôi cần giúp. Hãy giúp tôi, anh bạn CIA.
Như thường lệ, ông ngồi trên chiếc ghế gỗ nhìn tôi sau màn khói thuốc.
Ngày 17.4.1975, Phnom Penh rơi vào tay Khmer Đỏ. Tôi khởi sự đến gặp Chuẩn Tướng Hai mỗi ngày. Ông Tướng cho biết quân Bắc Việt tiếp tục tập kết ngay phía bên kia biên giới, chúng đưa đến chiến xa, cầu nổi và pháo binh. Bộ đội mới, tươi rói đã đến mà ông suy đoán sẽ là nỗ lực chánh tiến đánh Sài Gòn. Đó là mục tiêu thực sự của cộng quân. Cộng quân tập trung đông đảo như vậy không phải là để tấn công Sư Đoàn 7 Bộ Binh hay chiếm lấy QL4. Thỉnh thoảng tôi đến thăm Chuẩn Tướng Hưng ở Cần Thơ. Ông biết rõ tình hình quân sự toàn quốc, nhưng ông vẫn bình tĩnh và vẫn thư thả đợi cái gì đến sẽ đến. Mười sáu tỉnh của vùng châu thổ chưa có thành phố nào rơi vào tay cộng quân, với một nửa dân số của Miền Nam vẫn được an toàn.
Trong cuộc gặp ngày 19.4.1975, Tướng Hai cho tôi biết có vẻ như là không có thêm quân cộng tập kết ở vùng biên giới nữa, chúng đang điều động đến các vị trí. Ông nghĩ rằng khi chúng bắt đầu đội hình với bộ đội mới vào ở gần biên giới, phía sau những đội công binh bắt cầu, với đoàn chiến xa nặng húc về phía Sài Gòn, cuộc tấn công sẽ nổ ra. Cộng quân sẽ mất bảy ngày để xuất phát từ đất Miên vượt qua vùng Đồng Tháp Mười và tiến về Sài Gòn. Sư Đoàn 7 của ông Tướng chỉ có thể làm chậm tốc độ tiến quân của chúng mà thôi. Tướng Hai nói:
-Chúng tôi không thể chận đứng chúng, quân địch quá đông mà quân chúng tôi quá ít.
Ngày 21.4.1975, Xuân Lộc, một trong những cứ điểm cuối cùng của QLVNCH ở phía Bắc Sài Gòn thất thủ (thật ra chỉ di tản theo lệnh của Trung Tướng Toàn, Tư Lệnh Quân Đoàn III & Quân Khu 3 về bảo vệ Sài Gòn), sau khi đã anh dũng chận đứng đà tiến của một lực lượng lớn quân Bắc Việt. Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu cũng đã từ chức trong ngày ấy.
Tôi đáp trực thăng đến Bộ Tư Lệnh SĐ7BB trong ngày 22.4.1975. Phòng làm việc của ông Tướng tối quá, ông đang ngồi trên chiếc ghế quen thuộc và hút thuốc.
-Những chiến xa nặng của Bắc Việt đang vào đội hình, bộ binh dàn trận phía sau. Chúng sắp sửa xuất phát, Sài Gòn sẽ rơi vào tay Bắc Việt trong vòng bảy ngày, 29.4.1975.
Ông Tướng đưa cao chiếc tách cà phê nóng lên, làm một cử chỉ vinh danh những người lính đã hy sinh và chào đón tương lai, nhưng ông không cười. Ý định của quân cộng thật rõ ràng đối với Chuẩn Tướng Hai. Chúng sẽ đánh lấy, chiếm được Sài Gòn trong bảy ngày nữa, mà Sư Đoàn 7 thì không thể chận chúng lại được. Tôi đến gặp Chuẩn Tướng Hưng buổi chiều cùng ngày. Ông cho hay từ buổi sáng sớm quân Bắc Việt đã vượt biên giới ở khu vực gần các đơn vị của Chuẩn Tướng Hai và tiến về hướng Sài Gòn. Tướng Hưng đã lệnh cho lực lượng ít ỏi Không Quân và Pháo Binh chuẩn bị chống lại cuộc tiến quân của quân địch, nhưng có lẽ cũng không làm chúng khựng lại được. Ông Tướng vẫn vẻ bình tĩnh và giữ gia đình gần bên.
James E. Parker cùng các đồng sự CIA giúp được nhiều nhân viên Việt Nam và thân nhân ở Cần Thơ thoát được ra biển trong những ngày cuối cùng và được vớt lên chiếc tàu buôn Pioneer Contender.
Đứng trên cầu tàu, tôi quay nhìn về hướng Việt Nam, bất giác tôi chợt nghĩ trong một thoáng thật rõ ràng, rằng dù chúng tôi đã thua trận, nhưng chúng tôi đã hành động đúng khi đến đó và chiến đấu. Lịch sử sẽ rộng lượng phán xét ý định tốt của chúng tôi đến giúp cứu một đất nước bị xâm lấn. Chúng tôi đã không thắng vì những chánh trị gia, những nhà hoạch định chánh sách Hoa Kỳ đã đưa ra những quyết định xấu xa đầy tội lỗi, từ lúc khởi đầu cho đến lúc tàn cuộc.

Đối với tôi, cái di sản bất tử của cuộc chiến là những người lính đã đáp lời gọi của đất nước, hy sinh thân sống ở Việt Nam. Trong thời điểm của những giá trị chao đảo, họ đã khẳng định những nguyên tắc trường cửu của Trách Nhiệm.Vì Tổ Quốc họ đã tự dấn mình trong những truyền thống Mỹ đẹp đẽ nhứt của những người lính chiến Mỹ. Họ đã chết trẻ rất Danh Dự trong chiến tranh. Mỗi người lính đều là những anh hùng.
Hướng về phía bờ biển, tôi đứng nghiêm chào đúng quân cách, chậm rãi. Tôi đứng lặng thinh trong một khoảnh khắc, rồi quay người đi xuống bên dưới. Cuộc chiến đã chấm dứt.
Chất chở hàng ngàn người tị nạn Việt Nam, con tàu Pionneer Contender nhổ neo buổi sáng sớm hôm sau hướng mũi tàu tiến về hướng Đông. Việt Nam mờ nhạt dần từ phía sau.
PHẠM PHONG DINH
http://nvnorthwest.com/2020/05/hoi-uc-cua-mot-nguoi-my-ve-cap-chi-huy-qlvnch-trong-nhung-ngay-thang-4-1975-tac-gia-pham-phong-dinh/
***
*NHỮNG KẺ NỘI THÙ TRONG TRẠI CẢI TẠO
*Tư cách của tên đương kim TTK/LHCQN Bắc Cali.

Tôi tin NT Trường Võ Bị Quốc Gia VNCH. Vì danh dự của một trường danh tiếng, cho nên NT Hòe không bao giờ dựng chuyện.

(Xin phổ-biến rộng-tãi)

Bài viết dưới đây của một Sĩ-Quan Nhảy-Dù, anh Nguyễn-Tấn-Hòe Khóa 22/VBQG Đà-Lạt đã lột trần bộ mặt gian ác của LÊ-ĐÌNH-THỌ, Khoá 28/VBQG , đương kim Tổng Thơ-Ký Liên Hội
cựu Quân-Nhân Bắc California.

Nguyễn-Tấn-Hòe
K.22/VBQG
*

*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

* PHẠM THIÊN THƯ * TRẦN QUỐC BẢO * TRẦM VÂN *THY AN * TÍM * THA NHÂN * NGUYỄN NHƠN *
*DÂN NÔNG * NGUYỄN PHAN NGỌC AN * HỒ THỤY MỸ HẠNH *THA HƯƠNG * ĐẶNG QUANG CHÍNH * KIỀU PHONG *SA CHI LỆ *
****DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

* PHƯƠNG HOA * ANH NGUYÊN * BCT *
* THOA PHẠM * LƯƠNG BÚT * ĐỨC HẠNH *
* BẢO TRÂM * VÕ NGÔ *
**
*THI SĨ ĐA TÀI PHẠM THIÊN THƯ

*PHẨM HOA HƯƠNG

Hoa bưởi trắng nở trên cành
Nhị xanh tay chỉ – tựu thành huyền cơ

Hạt mưa lóng lánh tình cờ
Trên tàu sen lục thơm chờ ngàn năm

Có những loài hoa chỉ thơm nơi vườn trời
Có những loài hoa chỉ ngát nơi địa phủ
Sự thơm chẳng hơn nhau
Mỗi cái có tinh túy riêng biệt
Này! Thiện hữu có giá trị nào độc tôn chăng?

Chẳng vì mùa xuân -mà hoa mới nở
Chẳng vì ganh đua – mà ta mới trổ tài
Đời cho ta tiện ích – Ta cũng trao lại đời
Chân thiện – Đó là lẽ công bằng thiên đạo

Một đóa hoa mật nguyện
Bên suối mát tỏa hương
Mát thì xuôi biển biếc
Thơm thì thơm Thiên đường
Hoa nhờ nước mới nở
Mà suối cần đâu hương!

Có những cọng hoa lau – làm quặn đường ly biệt
Có những nhành sen hồng – làm thơm bệ đền thiêng
Thiện hữu – hãy dùng ngôn từ trang nghiêm cõi thế –
chớ để thành sương phong làm buốt giá tình đời!

*PHẠM THIÊN THƯ (HUYỀN NGÔN XANH )
***
*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢOGiấc Mộng Hồi Hương Thơ Trần Quốc Bảo

Tấm thân phiêu lạc xứ người,
Mà hồn vẫn một phương trời riêng ta.
Dừng chân ở Virginia,
Bâng khuâng nhớ đến quê nhà Việt Nam.

Potomac, nghĩ Hương Giang,
Virginia Beach, tưởng Nha Trang Vũng Tầu,
Gió trăng in hệt Bãi Sau
Nắng vàng như miệt Cà Mâu bên mình!

Tới Eden đi shopping,
Nhìn Cờ Vàng hiện lung linh trên trời!
Ấm lòng, xúc động bồi hồi,
Thấy còn Tổ Quốc trong đời lưu vong!

Parking đi trọn một vòng,
Đọc tên Liệt Sĩ Anh Hùng Miền Nam.
Ghi trên bảng đường dọc ngang,
Bỗng nhiên lệ ứa hai hàng rưng rung!

“Việt Nam” … thương nhớ vô cùng !!!
Quê người mộng tưởng hình dung Quê mình.
Ai kia … Có phải người tình,
Thuở xưa gặp ở bùng binh Sài gòn?

Đúng rồi ! … Tất cả bà con,
Bắc-Nam-Trung, cũng Nước non một nhà!
Huống hồ chung nghiệp Thi Ca,
“Dĩ văn hội hữu” chúng ta tương phùng.

Nơi đây, sơn tận, thủy cùng,
Mối duyên tri ngộ đã từng trao nhau.
Mất Quê, chung một niềm đau!
Lênh đênh, chung một mối sầu tha phương!

Trải lòng, này chút văn chương,
Thiết tha sưởi ấm tình thương đồng bào!
Ước gì giặc Cộng tàn mau,
Đồng hành, ta một chuyến tầu hồi hương!

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của Tác Giả:
quocbao_30@yahoo.com
***
*THI SĨ TRẦM VÂN *THA NHÂN
*GIẤC MỘNG HỒI HƯƠNG

Từ ngày tạm trú xứ người
Ra đi mang nặng khung trời mình ta!
Dừng chân tại California
Lòng luôn tưởng nhớ Ngôi Nhà Miền nam

Nào đâu sóng nước Hậu Giang
Quảng Nam Đà Nẵng Nha Trang Vũng Tàu
Nào đâu bờ trước Bãi Sau
Cát vàng nắng ấm còn đâu với mình

Bolsa chậm rãi shopping
Cờ Vàng phất phới lung linh đầy trời!!
Nức lòng lệ ấm bồi hồi
Biết còn Tổ Quốc theo đời lưu vong

Đậu xe rảo bộ vòng vòng
Quang Trung Hưng Đạo Anh Hùng Việt Nam
Bảng đường tên phố dọc ngang
Khiến tâm xúc động từng hàng lệ rưng

Quê Hương thương nhớ quá chừng
Lòng luôn tưởng tượng hình dung quê mình
Áo Dài bóng dáng người tình
Một thời dạo bước bùng binh Saigòn

Toàn là hình bóng bà con
Thân thương ta gọi Đồng Hương một nhà
Cùng chung tiếng nói lời ca
Tóc đen mũi thấp màu da tương trùng

Chân trời góc biển ta cùng
Duyên lành gặp gỡ như từng quen nhau
‘’Mất quê chung một niềm đau’’
Ra đi nặng gánh khối sầu tha phương

Gửi lời qua nét từ chương
Đậm đà thắm thiết cùng thương đồng bào
Một ngày hết giặc hồ mao
Cờ Vàng trở lại ta chào Quê Hương!!

Tha Nhân cùng chia sẻ những đồng cảm với
Tác giả Trần Quốc Bảo qua bài họa y đề GMHH
Camthành Aug 28, 2020
***
*THI SĨ THY AN
Tâm Sự Tháng Bảy
Wednesday, August 26, 2020 ĐSLV , Thơ , thy an
Đọc:

đâu đó có một chút hốt hoảng và bất bình
tháng ngày điên đảo của mùa xuân vừa dứt
tháng bảy hiện về mặt trời nắng ấm
thu mình cô đơn
với những dự định hủy bỏ
mùa hè dè dặt ít nói
có những trái tim mở cửa và khép mình
quyển sách đọc đêm qua
bàn tay cầm nắm đất
lòng chưa rộng như cánh đồng
với những mùi hương xô nhau ngã gục
oOo
chữ nghĩa ngổn ngang
bay trong trời đất
ký ức rót vào tim những câu nói của tiền nhân
hình như chẳng bao giờ cũ
giọt khai vị trên môi
ngọt đắng có đủ
lời ca tụng của chim và gió
có đóa hoa vô thường
nở cạnh bài thơ rỉ sét
giấy vàng và chữ nhạt
hứng giọt mưa rơi xuống thung lũng xa xôi
oOo

có thơ nào biến thành giấc mơ
tha thứ, bất cần, thanh thản
con trăng già lãnh đạm cười sau bóng mây
hành tinh thu hẹp trên lưng con dã tràng vô dụng
trong vô lượng vô biên
đất trời bỗng rực rỡ sau cơn buồn vô cớ
oOo
sao bỗng thấy già nua
như trái đất và mặt trời
Pythagore và Euclide đã chết
toán học không định hình nổi sự sống
cố sắp xếp ngôn ngữ cho dễ nghe
những người bạn mỉm cười
đến, đi, trong phút chốc
ly chén vơi đầy
hơi thở hiếm hoi trong lồng ngực
bệnh dịch đau thương và tự do bất cần
giữa dâu bể trần ai
oOo
có bao giờ qua đây
nhìn dòng sông chảy qua thành phố
lá hoa trôi dạt
những giác quan đứng lại
mùa hạ nghe sao khác lạ.
thy an
tháng bảy mùa hạ 2020
(Đặc San Lâm Viên)
***
*CHỚM THU…

Sáng hôm nay nghe gió về lành lạnh
Thu đã chuyển mùa, anh có biết không
Mây lang thang, hồn trĩu nặng nhớ mong
Nắng dìu dịu … lòng em buồn man mác

Em bỗng nhớ mùa thu xưa Ðà Lạt
Mây Lâm Viên mờ ảo phủ thông rừng
Mi mô da từng hạt lệ rưng rưng
Bên hồ biếc xôn xao con sóng gợn

Em chưa có mùa thu sông núi Ngự
Huế mơ màng ôm cung điện nghìn xưa
Huế của ai … sao nhiều nắng lắm mưa
Em ao ước được một lần hạnh ngộ

Em nghe nói trời mùa thu Hà Nội
Heo may về từng đợt gió buồn hiu
Lá vàng rơi trên đường phố cô liêu
Hồ Lãng Bạc … vết tích xưa huyền sử

Thế là đã hăm sáu thu cô lữ
Lá quê người sắc vàng đỏ mênh mang
Nhưng trong em bao kỷ niệm úa vàng
Niềm cố quốc, quê hương xa vời vợi

Anh biết đó, em vẫn hằng mong đợi
Một mùa thu ta nhặt … lá vàng rơi

nguyễn phan ngọc an – 2015

Thu THU TRƯỜNG SƠN

Anh mong chờ mùa Thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Mầu áo xanh là mầu Anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ.
…..
Tuổi thanh xuân, mùa Thu đến
Bên bờ sông vắng, ngắm trời mây
Lòng bâng khuâng, hiu quạnh
“Tôi buồn, chẳng biết vì sao tôi buồn”
Tuổi yêu đương, rừng thông, sương mù
Tay cầm tay lặng bước, tình lắng đọng
Những tháng ngày trôi qua bằng bặt
Dưới chân rặng Trường Sơn, Việt Bắc
Thu về oằn oại, ruột gan quặn thắt
Sống và chết, lắt lay ngọn cỏ bồng
Đu đưa như “nhịp võng ngày xanh”
Cuộc đời tù như cõi mộng, tỉnh say
Đau đớn và tĩnh lặng đắp đổi qua ngày
Mùa Thu đến, mùa Đông đến lãng quên
Sống và chết, ranh giới mong manh
Lòng không vướng bận, thầm nhủ:
“Sống gởi, thác về”

Nguyễn Nguyễn Nhơn
**
Chiều Thu
Gánh cọ qua cầu lắt lay

“ Thương nhau, cởi áo cho nhau
Về nhà mẹ hỏi, qua cầu gió bay “

Chén “sắn dzui” vừa xong
Cả đội tù K5 Tân Lập lên đường
Ra đồi cọ bên kia Bến Ngọc
Trẫy lá cọ về lợp trại mới cất
Đồi cọ bên kia vực thẩm
lúc chiều tà, đẹp hoang sơ
như cảnh sa mạc Châu Phi
Thanh đường rầy xe lửa lật ngang
vừa bàn chân đặt bước
bắc qua vực sâu, dài trăm thước
Thân tù ốm đói nhẹ bước
đong đưa như ngày tháng đong đưa
Bận về mới thật gian nan
Thân tù chỉ bốn chục kí
Gánh nặng oằn vai cũng tương đương
Chiều mùa thu mây mù giăng mắc
“Từng bước từng bước thầm”
Răng cắn chặt nén lại niềm sợ hãi
Gồng tay gầy giữ chặt gánh lá cọ lắt lay
Gió chiều thu đẩy nhịp bước đong đưa
Trên thanh sắt lắt lẽo qua vực thẩm
hồn lơ lững như mây trời lãng đãng
Vượt qua rồi ngoảnh nhìn lại, như mơ

Chiều thu gánh lá cọ
Nguyễn Nhơn
***
*NỮ SĨ HỒ THỤY MỸ HẠNH
Đôi Bờ Mênh Mông… Ai Biết Vì Đâu …
Friday, August 28, 2020 ĐSLV , Hồ Thụy Mỹ Hạnh , Thơ
Đọc:

Đôi Bờ Mênh Mông …
Sông trôi về biển lớn
Còn biển trôi về đâu?
Hai bờ đại dương ấy
Làm mình xa cách nhau

Lòng biển giấu bao điều
Muôn đời không ai biết
Như tình yêu của em
Có bao nhiêu tha thiết

Anh như cánh chim trời
Em ngóng hoài, vô vọng
Đôi bờ quá xa vời
Lòng em đầy tiếng sóng!

Cứ như là giấc mộng
Trong đêm dài cô miên
Đôi khi bàng hoàng gọi
Tên một người ngỡ quên

Sông không về biển lớn
Vì nhỏ nhoi, cạn dòng
Tình yêu không về bến
Vì đôi bờ mênh mông…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh
(Đặc San Lâm Viên)

Ai Biết Vì Đâu …
Trời chờ hoài vẫn tối
Ngàn mũi kim theo nhau
Áo có bao nhiêu mối
Là ngần ấy nỗi sầu

Tình ta như giấc mơ
Đẹp như một bài thơ
Trời xui chi quen biết
Cho em buồn ngẩn ngơ

Em để tóc em dài
Buộc tình ta vạn mối
Cầu xin cho ngày mai
Chúng mình không rẽ lối

Áo em đan cho anh
Đếm mối, ngàn mối khổ
Miệt mài đêm thâu canh
Như nhện buồn giăng tổ…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh
(Đặc San Lâm Viên)
***
*THI SĨ ĐẶNG QUANG CHÍNH
Chuyện hậu Cộng Sản

Các ông bàn luận tôi thật phục
Thật lòng như thế chẳng nói chơi
Thật hơn thế nữa tôi muốn nói
“Chưa có trâu mà muốn xây chuồng” !

Ấy là tìm cách lật thằng Cộng
Tìm bốn mươi năm cứ tìm hoài
Đồng hành đi với toàn dân tộc
Lý thuyết thực hành phải song đôi

Lý hay và hành cùng tiến bước
Lớp trẻ lớp già một hướng thôi
Hải ngoại cũng như người trong nước
Kết đoàn một khối Cộng hết hồn…!

Muốn chúng hết hồn cũng dễ thôi
Cứ từng việc nhỏ làm cho được
Tích lũy mãi hoài cũng thành to
Nước qua lổ rĩ làm tan vách

Du kích đổi thành vận động chiến
Ấy là khi lực đã lớn rồi
Giờ thì khủng bố chúng từng nơi
Như chúng đã làm Hoàng Minh Chính (*)

Chúng cho bộ hạ qua nhà Chính
Tưới sơn, tưới phẩn trây trét cửa
Dấu sơn, dấu máu đỏ tùm lum
Ấy là khủng bố tinh thần đó

Gây loạn tinh thần rải truyền đơn
Truyền đơn bong bóng rải khắp nơi
Nơi nhà của bọn quan tham nhũng
Nơi bọn công an quá ác tâm…!

Việc trên nếu mà không làm được
Đừng nói làm gì chuyện đổi thay
Chuyện đổi thay chỉ trong dự tưởng
Hậu Cộng sản kia chỉ nằm mơ…!

Đặng Quang Chính
***
*NỮ SĨ DÂN NÔNG

*THA HƯƠNG
KHEN LỪA…

Cảm tác khi thấy nàng Hiêu và vợ chồng cựu Tông Tông Obama đăng đàn
chê bai TT Donald J. Trump không biết mần Tổng Thống.
Nàng Hiêu quái ác, dối gian
Chê rằng Trump chẳng biết làm Tông Tông (1)
Rồi nàng ấy nói không thành có
Vu cáo Trump nghe rõ kinh hoàng
Ngại nàng mệt lả, chết “oan”
Tha Hương nói tiếp, giúp nàng tí ti…
*
Mà đã nói, Hương thì nói thật
Không như Hiêu, khuất tất, gian hùng
Nói rằng ngài Tổng Thống Trump
Chẳng làm Tổng Thống kiểu chồng của Hiêu !
Toà Bạch Ốc không thiêu danh dự (2)
Chẳng thổi kèn, thành thử nàng chê
Gian tham, phản quốc là nghề
Của Bill, Hiêu với chàng hề Đía thôi
Như cái thuở trên ngôi Ngoại trưởng
Đại sứ ư? Hiêu nướng cái vèo
Thương ông, nước Mỹ lệ gieo
Đía – Hiêu cá sấu khóc theo là …huề
Gia đình xót người về âm phủ
Đi kiện Hiêu, hỏi chứ được gì? (3)
Cuối cùng, Hiêu chẳng hề chi
Nàng còn cười giễu tử thi nữa mà! (4)
Cả vụ Hiêu cùng Nga mua bán
Uranium, Hiêu phản quốc gia (5)
Đến nay cũng vẫn nhập nhoà
Chưa lôi Hiêu được ra toà đó thôi !
Rồi Email ba mươi ngàn cái (6)
Hiêu xóa đi, tranh cãi vẫn còn
Foundation mới thiệt ngon
Clinton, tiền qũy béo tròn, đúng không? (7)
*
Trump chỉ nhận một đồng lương nhé
Thua tiền Hiêu lã lẽ tất nhiên
Mặc dù công việc triền miên
Lợi dân ích nước, cần chuyên Ông làm
Một Tổng Thống không ham tiền bạc
Mong cứu quê thoát nạn cộng Tàu
Và làm nước mạnh dân giàu
Nên bày phản quốc chỉ cầu Ông …rơi
Lòng yêu nước sáng ngời, anh dũng
Ông đã làm theo đúng LƯƠNG TÂM
ANTIFA thế lực ngầm
Tàu và Dân Chủ âm thầm nhúng tay !
Cho Hiêu ra đúng ngày Đại Hội
Và cả bày nói dối, làm gian
Chính Lừa nhuộm đỏ giang san
Mà vu Trump chẳng biết làm Tông T̉ông…
Lừa sinh sản một ông ngủ gật
Biết gật khi Tàu giật Tàu khều
Núi sông tùy Chệt xoay chiều
Tương lai để cộng tròng chiêu đại đồng !!!
*
Đúng, Trump khác ba ông tiền nhiệm
Không cho Tàu vào chiếm núi sông
Không cho chù thuyết đại đồng
Đưa dân vào cảnh cùm gông cộng Tàu
Không hèn yếu cúi đầu chịu nhục
Không vì tiền, chẳng mục cong lưng
Công du, xin lỗi không ngừng
Để Tàu ban tước anh hùng….hậu môn (8)
Nên cánh tả căm hờn oán giận
Quyết diệt Ông, trả hận giùm Tàu
Nhưng Trời cho phép chúng đâu
Bèn giao sứ mệnh hoàn cầu cho Ông
Ông vào cuộc, tát đầm, lọc nước
Đem tài năng đảm lược cứu đời !
*
Bao năm giả điếc vờ đui
Lừa ôm tiền Chệt, Lừa vùi núi sông
“Thế gian được vợ hỏng chồng” (9)
Nhưng Hiêu tráo trở, tương đồng cả hai
Thêm Ba Đía, bự thêm oai
Và cô vợ Đía toàn tài ác gian (10)
*
Mị dân phản quốc một đàn
Khen cho qủy quyệt mưu toan loài Lừa …

Tha Hương
***
*NỮ SĨ TÍM
*Trách nhiệm

Bao người thoát khỏi cảnh binh đao
Bốn sáu năm hơn chửa thấm sao ?!
Mạt lộ ly hương thù cũ “quẳng” ?!
Cùng đường biệt xứ hận xưa giao ?!
Quê người lạc nghiệp quên dồi chó
Đất khách an cư bỏ thuốc lào
Lý tưởng QUỐC GIA đâu trách nhiệm ?!
Cao niên LÚ LẪN dính HO LAO ?!

Tím August /29/2020

Vô tình

Việt tộc không lo chữi rủa … buồn
Cờ Vàng(*)lợi dụng thấy ghê luôn
Mợ kia lớn tuổi tâm thần bịnh ?!
Thầy nọ cao niên lú lẫn cuồng ?!
Tự đại bành ky ngu vẫn giử
Kiêu căng tổ chảng dại sao buông
Vô tình phá QUỐC GIA tan nát
Chống cộng y như hát bội … tuồng

Tím August/27/2020
***
THI SĨ KIỀU PHONG*SA CHI LỆ

PINPONG

Đời ta như trái pingpong
Chừ cao chừ thấp rồi bồng ngoài xa
Nửa nhìn buổi sáng bay qua
Còn dư cho buổi chiều tà nhuộm đen
Ngựa trời ngẩn mặt mon men
Buồn ta mắc cở ngọn đèn phất phơ
Vừa đi vừa đứng vừa chờ
Máu hồng bỗng lạnh trắng bờ cô đơn
Vỗ tay nát ngấu phiến hồn
Trăm năm giấc ngủ bôn chôn mãi về

*BUỔI TRƯA ĐƯA VÕNG

Cựa mình đưa võng biên thành
Giấc mơ hoàng hạc rơi cành lá duyên
Bẽ bàng giăng khúc tơ vương
So giây lác đác cung thương tuyệt tình

Vẵng đâu ngựa lạc yên chinh
Chồn chân ngã quỵ trường đình cột xiêu
Bỏ quên dưới lớp mây chiều
Một hồ bạc nhược đăm chiêu lụn tàn

Chút bâng khuâng dắt qua ngang
Chim xây tổ ấm nở bàng bạc ru
Mẹ ơi con đẩy xe mù
Xuống đèo định mệnh thắp mồ sử kinh…

SA CHI LỆ * Thơ thời chiến

*GIỜ KHAI SINH TRÁI ĐẤT
Lắng nghe suốt qua thời gian đứa bé chào đời
Côn trùng đứng dậy trong lòng đất cầu nguyện hạnh phúc
Những bông hoa cỏ non làm mát bầu trời
Chim mây xếp cánh đi dự ngày đại hội

Bầy kiến đen say sưa vẽ một vòng tròn
Thần thánh cận thị quỳ xuống đặt tên định mệnh
Trên ngai cao hình nhân bù nhìn cúi đầu
Nụ cười theo sau tiếng khóc vỗ về mi cay

Bên bờ phù du mọc nhiều buồn thảm
Cánh bèo trôi định nghĩa được những gì
Tiếng nói nào cho con người không còn nhắm mắt
Mầu nhiệm nào sao chưa mầu nhiệm cuộc đời

Thế giới đã thành hạt cát hiển vi
Ngày ngày chấp nhận biển lời khinh bỉ
Theo những bước chân ăn mày què quặc van xin
Đó là con đường tràn đầy mật ngọt
Mà đứa bé chào đời phải bắt đầu khởi hành

Tụng niệm thời gian như một thánh kinh
Ngồi nhai tội lỗi ngon lành vào buổi sáng
Ôi! Hồn nhiên là nỗi chết kinh hoàng!
Chúng ta đang và sẽ bắt gặp chung quanh đứa bé…

SA CHI LỆ *Thơ thời chiến.
*myhan245@gmail.com
https://hangoc2020.blogspot.com/
https://www.facebook.com/1sachile
***
HOẢ HOẠN CALI

Cali hỏa hoạn đến tung hoành
Thời tiết bao ngày nắng nóng hanh
Lửa bốc phừng phừng mùi khét lẹt
Mây vần cuộn cuộn gió hôi tanh
Chim kêu thảm thiết bay cuồng loạn
Người rú bi thương chạy quýnh quanh
Khói tỏa mịt mù trùm cảnh vật
Khẩn cầu Thượng Đế cứu nàn nhanh…

Phương Hoa
Aug 21st 2020

Mượn vần họa vui thôi:
CHẠY HỎA HOẠN

Ăn no ngủ kỹ nở bề hoành
Cơn nóng mùa hè giữa tiết hanh
Lửa cháy rừng khô bay khí độc
Khói bùng gió khét thổi hơi tanh
Tìm đường tẩu thoát không đường tắt
Kiếm lối bôn đào chẳng lối quanh
Mập quá làm sao lo chạy nạn
Thôi đành chịu chết vãng sanh nhanh…

Anh Nguyen
Aug 26th 2020

SẦU RIÊNG CẢM

Nhìn hoa rực rỡ vẻ như dường
Sang cả một đời đẹp sắc hương
Hà cớ “Sầu Riêng” nghe ảo não
Can chi “buồn lẻ” thấy ngùi thương
Vàng tươi cánh tỏa chùm đơm nhuỵ
Xanh ướm cành giao trái điểm vườn
Ngắm ảnh nhớ ơi ngày tháng cũ
Quê nhà giờ đã khuất màn sương

Phương Hoa – Aug 26th 2020

Mượn vần họa vui thôi:
NGẪU CẢM

Lễ Phật chiều nay tớ cúng dường
Tâm hành đãnh lễ mấy tuần hương
Nguyện cầu đất mẹ ngưng đau khổ
Khấn nguyện quê nhà dứt thảm thương
Vú sữa vừa mua bên trước chợ
Sầu riêng mới hái phía sau vườn
Đời người chuyển đổi như thời tiết
Hết hạ thu về ảm đạm sương

Anh Nguyen – Aug 26th 2020

**
MƠ MÙA XA LẮC

(Xa luân nhị bộ, Lưu thủy đối)
Rồi đến bao giờ ta có nhau
Trăng khua vườn mộng lá lay sầu
Ai khơi trầm tích đùn lên mắt
Cho mảnh trăng hờn lặng biển sâu
Tình đã hoài thai chưa hóa kiếp
Nên đành ốm nghén vạn ngày sau
Ta nâng niu miết mua xa lắc
Dù ải nhân gian có chuyển màu…

Dù ải nhân gian có chuyển màu
Cạn dòng lệ đá chạnh ngàn sau
Cho hồn thơ ấm tràn xuân mộng
Và gió heo may ấm vực sâu
Không lẽ đêm về khuya khoắt đợi
Chờ ngày mai thức giũ cơn sầu
Lá thu mình lại chơ vơ để…
Gói cả ngàn sao rọi bóng nhau

Thoa Phạm
(27/8/2020)

MƠ MÙA XA LẮC
(Xa luân nhị bộ, Lưu thủy đối)
Đôi mình trắc trở phải lìa nhau
Kẻ đó người đây ủ rũ sầu
Những tưởng bền câu tình nghĩa nặng
Đâu ngờ lỡ tiếng hẹn thề sâu
Cho dù nguyệt lão xe duyên trước
Dẫu có tơ hồng chắp cánh sau
Nhưng đã tan rồi bao ước vọng
Trời thu ảm đạm lá phai màu

Trời thu ảm đạm lá phai màu
Đã dở dang rồi hẹn kiếp sau
Nếu chẳng chung đường ân ái đậm
Thì đừng đôi ngả hận hờn sâu
Vì do gánh gãy ngàn năm tủi
Bởi vậy tình tan vạn cổ sầu
Nước đã xuôi nguồn không trở lại
Thôi rồi vĩnh viễn chịu xa nhau
BCT
Aug 29, 2020

Kính mời Anh Chị xem thơ xướng họa:
MƠ MÙA XA LẮC của thi nhân: Thoa Phạm

MƠ MÙA XA LẮC
(Xa luân nhị bộ, Lưu thủy đối)

Rồi đến bao giờ ta có nhau
Trăng khua vườn mộng lá lay sầu
Ai khơi trầm tích đùn lên mắt
Cho mảnh trăng hờn lặng biển sâu
Tình đã hoài thai chưa hóa kiếp
Nên đành ốm nghén vạn ngày sau
Ta nâng niu miết mua xa lắc
Dù ải nhân gian có chuyển màu…

Dù ải nhân gian có chuyển màu
Cạn dòng lệ đá chạnh ngàn sau
Cho hồn thơ ấm tràn xuân mộng
Và gió heo may ấm vực sâu
Không lẽ đêm về khuya khoắt đợi
Chờ ngày mai thức giũ cơn sầu
Lá thu mình lại chơ vơ để…
Gói cả ngàn sao rọi bóng nhau

Thoa Phạm
(27/8/2020)

BÀI HỌA

LỆCH PHÍM !
(Nhị thủ Ô thước kiều… Lưu thủy đối)

Nhắc nhớ làm gì để khổ nhau
Dọc mùa trăng lạnh cỏ cây sầu
Nhắn ai cầm thước đo lòng biển
Hãy để muôn đời đáy tịnh sâu
Phải cuộc trăm năm chưa đối bóng?
Cầm bằng ray rứt tội ngày sau
Thôi người khoác áo vu quy kẻo…
Chén rượu hợp hôn sẽ ngả màu

Chén rượu hợp hôn sẽ ngả màu
Một lần yêu khổ đến mai sau
Nhân gian mấy nẻo chung tình hỡi ?
Vì cả phù sinh lắm hố sâu !
Khơi ngọn đèn đêm nương dáng nguyệt
Soi trong cuộc mộng mấy cung sầu
Trống trơn trên dãy cô đơn đỉnh
Nửa cõi ưu trầm lệch phím nhau

Lương Bút
(27/8/2020)

VŨ ĐIỆU TÌNH YÊU
[Nhị khúc, Ngũ độ thanh]

Phong trần bão tố chẳng rời nhau
Rạng rỡ tình duyên hết khổ sầu
Bến đổ dòng khai nào đã cạn
Hoa cười mộng trổ mãi còn sâu
Thuyền yêu cập bến ngời muôn ngã
Biển hát vờn trăng đẹp những màu
Yểu điệu đêm hồng Thu kết nghĩa
Chan hòa hạnh phúc tỏa nghìn sau

Chan hòa hạnh phúc tỏa nghìn sau
Biển mộng thuyền hoa mãi thắm màu
Lẽ sống ân cần thương nghĩa trọng
Tâm hồn sáng tỏ đọng nguồn sâu
Tình yêu thiết thực hoài tươi trẻ
Quý bạn thành tâm hổng rũ sầu
Phấn khởi nàng Thu mời vũ hội
Tưng bừng nhảy múa hợp lòng nhau…

Đức Hạnh
28 08 2020

NHỚ VƯỜN SẦU RIÊNG

Trái mọc hoa xinh đẹp chẳng nhường
Từng chùm rạng rỡ nét quê hương
Ra đi dẫu biết lòng vương lụy
Bỏ lại nhưng còn dạ luyến thương
Quạnh quẽ quê nhà người tưởng bạn
Đìu hiu đất khách kẻ mơ vườn
Mưa xinh nắng ấm hương mùa cũ
Quặn nỗi đêm hờn bóng phủ sương
Bảo Trâm

NHỚ VƯỜN SẦU RIÊNG

Cái Mơn đất mẹ rất khiêm nhường
Nhớ mãi quê nghèo chốn cố hương
Có trái sầu riêng thơm phức tiếc
Và cây măng cụt ngọt ngào thương
Ngày thơ bẫy chuột bên bờ rẫy
Thuở bé gài dơi cạnh thửa vườn
Vượt biển ra đi rởi cảnh cũ
Trông về xóm nhỏ mịt mù sương
BCT

NỖI NIỀM

Kính Họa .
Mái tóc xanh nay bạc trắng đầu
Bao nhiêu nhung nhớ gởi về đâu
Đôi bờ xót mắt đời vong quốc
Trước bến thương thân kẻ lỡ tàu
Tay đếm đã mòn năm tháng vội
Lòng mong mỏi đợi phút giây đau
Bấy da diết gởi về quê mẹ
Chút nỗi niềm còn khi cách nhau .
August 28 2020
Võ Ngô

TỔ QUỐC KÊU GỌI

Chính, ngụy hơn nhau bởi cái đầu
Dù cho phiêu bạt tận nơi đâu
Người trung tổ quốc theo hồn nước
Kẻ phản non sông bỏ bến tàu
Ngoảnh mặt quê cha dân tộc tủi
Quay lưng đất mẹ giống nòi đau
Đêm nằm lắng tiếng giang sơn gọi
Bốn biển quay về tái hiệp nhau
BCT
Aug 28, 2020

Theo Đóm Ăn Tàn

Kính Họa .
Lắm kẻ ăn tàn tung búa đao
Đêm thì cố kéo lấy liềm sao
Mặc cho nhân loại đang rên siết
Cái ác hán tàu dối ngoại giao
Chánh phủ vì tiền đang hóa chó
Công nhân mất việc sống như Lào
Học cao nhưng óc toàn không có
Hay lỡ phóng rồi một mũi lao .

Ông Thấy Chăng ?

Lên nét ông thường hay nói năng
Toàn là những tiếng nói xiên xằng
Theo đàn dân chủ tru cho sướng
Vì đám con lừa chuyên nói nhăng
Đã xạo và gian nhưng lắm đứa
Bởi tham nên dối bấy nhiêu thằng
Tám năm lão lọ ra công phá
Nước Mỹ điêu tàn Ông thấy chăng ? .
August 30 2020 .

Võ Ngô
***
*

https://hangoc2020.blogspot.com/

https://www.facebook.com/1sachile