Mã Tiểu Linh Tiết Lộ Bí Mật Của Mụ Nấm & Hotnews

Mã Tiểu Linh Tiết Lộ Bí Mật Của Mụ Nấm & Hotnews
*NHỮNG TIN NỔI BẬT HÔM NAY:
2-BIẾM HỌA-ẤN TƯỢNG
3-CLIPS HOTNEWS:
-CẢNH SÁT ẤN ĐỘ TRỊ NGƯỜI RA ĐƯỜNG
TC CHE GIẤU SỐ CA TỬ VONG
-TC KHỬ TRÙNG ĐƯỜNG PHỐ
Who is the Director
Mã Tiểu Linh Tiết Lộ Bí Mật Của Mụ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở VN
– Nấm là con quỷ tới từ động nào?
*FULL MOVIE: NHỮNG MÓNG VUỐT CON RỒNG ĐỎ
*CHUYỆN TẾU NGẮN Ý NGHĨA:
GIẬN VỢ THỜI CÚM TC
-TÌNH YÊU 3 MÀU
4- FACEBOOK:
8-NHẠC HAY: sáng tác NGHIÊU MINH tiếng hát DUYÊN QUỲNH

*NHỮNG BÀI QUAN TRỌNG:
Ấn Độ kiện TC đòi bồi thường 20 nghìn tỷ USD
– Karen Whitsett – DB ĐẢNG DC CẢM ƠN TT TRUMP
TẤM LÒNG CAO QUÝ CỦA NGƯỜI SAIGON
– Dùng thùng các-tông thay quan tài cho bệnh nhân CORONA VUHAN
The US Center for Disease Control and Prevention đột nhiên đổi ý
ÁO DÀI KHÔNG QUẦN PHẢN CẢM THỜI ĐẠI DỊCH VUHAN
-CHUYỆN CẢM ĐỘNG
TRAI PETRUS-KÝ- GÁI GIA LONG
*THƠ TẾU CORONA VUHAN-ĐINH TƯỜNG

SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ
*GIỚI THIỆU NHỮNG THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

* TRẦN QUỐC BẢO*TRẦM VÂN*NGUYỄN NGUYÊN THANH*THANH THANH*BÙI PHẠM THÀNH*ĐẶNG QUANG CHÍNH*ĐINH TƯỜNG*LÊ TUẤN*Ý NGA* NGHIÊU MINH*THIÊN KIM*TRẦN VĂN LƯƠNG* ĐỖ CÔNG LUẬN* NHẤT HÙNG*THẢO CHƯƠNG TQV* TVN*THÁI QUANG ĐÁNG * KIỀU PHONG*TÍM*
***
*BIẾM HỌA & ẤN TƯỢNG
* ***CẢNH SÁT ẤN ĐỘ TRỊ NGƯỜI RA ĐƯỜNG


***
*TC CHE GIẤU SỐ CA TỬ VONG

***
*TC KHỬ TRÙNG ĐƯỜNG PHỐ

***
*Who is the Director

***
*Mã Tiểu Linh Tiết Lộ Bí Mật Của Mụ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở VN

***
*Nấm là con quỷ tới từ động nào?

***
*FULL MOVIE: NHỮNG MÓNG VUỐT CON RỒNG ĐỎClaws of the Red Dragon

When the CFO of a Chinese multinational tech giant is arrested on Canadian soil and faces extradition to the United States, the claws come out in a heated political battle over which nation will rule the 5G cyberspace.
Initial release: September 2019
Directors: Rob King, Kevin Yang
Cast: Eric Peterson, Dorren Lee, Taras Lavren
Nominations: Canadian Screen Award for Best Limited Series or Program
Producers: Sophia Sun, Kevin Yang
Executive producers: Joel Etienne, Joe Wang
Trần Việt Long

https://clawsofthereddragon.com/

https://www.ntdfilms.com/claws-of-the-red-dragon/

https://clawsofthereddragon.com
Enjoy…
***
*CHUYỆN TẾU NGẮN Ý NGHĨA:
GIẬN VỢ THỜI … CÚM TRUNG CỘNG

Hôm đó chủ nhật, hắn cãi nhau kịch liệt với vợ và quyết định bỏ nhà ra đi mấy hôm cho vợ biết tay. Đi lang thang chán chê, nghĩ đi nghĩ lại về nhà bố mẹ đẻ thì các cụ còn chửi cho mục mả, đến nhà mấy thằng bạn thân thì cũng không ổn.

Đi ngang qua trước cửa Bệnh Viện Trung ương , Hắn bèn quyết định ôm ngực lảo đảo vừa đi vừa ho rũ rượi tiến vào phòng khám xin được xét nghiệm Corona Virus và khai với bác sĩ rằng mới ở Vũ Hán về mấy hôm. Các bác sĩ, y tá vội túm lấy hắn yêu cầu xét nghiệm và cách ly khẩn cấp. Thế rồi cơm bưng, nước rót, an ủi động viên sẽ phải ở lại BV 14 ngày, tất cả đều miễn phí hết.

Sáng thứ hai mới 8h, tiếng chuông điện thoại réo đánh thức hắn dậy, thì ra là Sếp gọi… Sếp gầm lên: – Anh đang ở đâu? Dự án tôi giao cho anh hôm nay phải trình lên mà giờ này không thấy mặt mũi anh đâu, tôi sẽ đuổi việc anh. Hắn run rẩy trả lời: – Thưa Sếp em bị nghi dính Corona đang cách ly ở BV, nếu Sếp cần em sẽ trốn BV về trình Sếp cái dự án ngay.

Sếp nghe vậy liền hốt hoảng hạ giọng: – Thôi cậu mà về thì lây cả công ty à? Cứ yên tâm nằm đấy, lương thưởng hưởng đủ, dự án tôi giao người khác làm, chống dịch là công việc quốc gia nghe chưa…?

Hắn mừng quá, cái dự án khó như cục xương, chó không thèm gặm, hắn làm mãi không xong, nay thì thoát nợ. Không ngờ một mũi tên bắn trúng hai đích, hắn tự khen mình giỏi như Khổng Minh Gia Cát !!!

Nằm viện được 3 hôm, hắn nhớ vợ quá liền gọi điện làm lành, vợ hắn nhận được điện thoại mừng như trúng Viet lottery, khóc nức nở, xin lỗi hắn và muốn được vào BV thăm để thỏa nỗi nhớ nhung. Hắn liền gặp Bác sĩ khai thêm rằng khi từ Vũ Hán về có ghé qua nhà ôm hôn vợ mấy cái. Thế là 30 phút sau, một chiếc xe cấp cứu đã đỗ trước cửa nhà hắn, các nhân viên y tế phủ kín toàn thân như robot tiến hành khử trùng toàn bộ nhà hắn và đưa luôn vợ hắn vào bệnh viện để cách ly. Vợ chồng gặp nhau thỏa nỗi nhớ mong, có ăn và..được hầu hạ chu đáo, lại còn có thứ trưởng bộ Y tế đến thăm tặng hoa …

Sau 14 ngày tất cả xét nghiệm đều âm tính, Bác sĩ tuyên bố hắn khỏi bệnh và cho vợ chồng hắn xuất viện. Các cơ quan báo chí đến chụp ảnh, đưa tin, viết bài tùm lum. Bộ trưởng đến tặng hoa, chụp ảnh lưu niệm chung. Trông hắn cười tươi tắn như từ cõi chết trở về…
Nhà nước tuyên bố chữa khỏi ca bệnh thứ 19 thành công..
***
*Tình yêu ba màu !!!
Chàng: Đố em tình yêu màu gì?
Nàng: Em nghe người ta nói tình yêu màu hồng có khi lại màu đen. Đúng không?
Chàng: Không chính xác. Tình yêu có ba màu cơ bản : màu nho, màu lam và màu pha lê.
Nàng: Tại sao kỳ thế ?
Chàng: Này nhé, tình yêu ban đầu có màu nho, nói láy ra là… mò nhau, kế đến nó chuyển sang màu lam là…làm nhau và khi đến điểm đỉnh rồi thì là màu pha lê tức phê la…
***
*RELAX:MỜI THƯỞNG THỨC sáng tác NGHIÊU MINH tiếng hát DUYÊN QUỲNH

***NHỮNG BÀI QUAN TRỌNG CẦN ĐỌC:

*Ấn Độ kiện ĐCS TC lên Liên Hiệp Quốc đòi bồi thường 20 nghìn tỷ USD vì lây lan virus Vũ HánMinh Thanh

Công nhân và lao động nhập cư Ấn Độ cùng gia đình bị mắc kẹt tại thủ đô. Đám đông có người đeo và không đeo khẩu trang chen lên xe buýt trở về quê, vì toàn quốc phong tỏa do sự lây lan của virus Corona Vũ Hán, vào ngày 29/3/2020 tại Ghaziabad, ngoại ô New Delhi, Ấn Độ

Gần đây, Ủy ban Luật gia Quốc tế của Ấn Độ (International Commission of Jurists, ICJ) và Hiệp hội Luật sư Ấn Độ đã đệ đơn khiếu nại lên Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, yêu cầu chính phủ Trung Quốc bồi thường vì đã khiến virus Corona Vũ Hán lây lan khắp toàn cầu gây ra tổn thất to lớn.
Theo tin từ Apple Daily vào ngày 5/4, Hiệp hội Luật sư Ấn Độ đã đệ đơn khiếu nại ra quốc tế.
Bài báo cho biết bản khiếu nại do Chủ tịch Hiệp hội luật sư Ấn Độ và Chủ tịch ICJ – ông Adish C. Aggarwala soạn thảo, đề cập rằng đại dịch đã gây ra sự mất cân đối trong cung và cầu hàng hóa trong nền kinh tế Ấn Độ, cũng như gây ảnh hưởng cách ly người dân. “Các hoạt động kinh tế của Ấn Độ bị đình trệ, do đó ảnh hưởng đến nền kinh tế địa phương và nền kinh tế toàn cầu. Điều này đã tạo thành một cú đánh lớn”.
Đơn khiếu nại cũng chỉ ra rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã lên kế hoạch cẩn thận một “âm mưu” lây lan virus trên toàn thế giới. Đây là hành động vi phạm “Quy định Y tế quốc tế”, quy định về điều khoản “Nhân quyền quốc tế và vi phạm nghiêm trọng Luật nhân đạo quốc tế và Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền”. Do đó, Ấn Độ đã khiếu nại lên Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, yêu cầu ĐCSTQ bồi thường 20 nghìn tỷ USD.
Theo tờ Business News của Ấn Độ, trong những ngày gần đây, cựu Bộ trưởng Nội vụ Pakistan và Thượng nghị sĩ Rehman Malik của Đảng Nhân dân Pakistan, đã viết thư cho Tổng thư ký Liên Hợp Quốc António Guterres, đề nghị ông thành lập một ủy ban đặc biệt về virus ĐCSTQ để điều tra xem virus này có phải là nhân tạo không và nguồn gốc của nó từ đâu.
Tuy nhiên, vào thứ Tư (1/4), Trung Quốc vừa được bổ nhiệm làm thành viên hội đồng cấp cao của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, sẽ có vai trò quan trọng trong việc bổ nhiệm các chuyên gia điều tra nhân quyền. Động thái này đã gây ra tranh cãi.
Trong một tuyên bố, ông Hillel Neuer, Giám đốc điều hành của tổ chức phi chính phủ UN Watch, cáo buộc Trung Quốc có hồ sơ nhân quyền rất tồi tệ và quyết định bổ nhiệm trên là vô lý và phi đạo đức.
Ghi chú: Virus gây ra sự bùng phát bệnh viêm phổi Vũ Hán đến từ Trung Quốc dưới sự cai trị của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Chính quyền Trung Quốc che giấu sự thật và khiến dịch bệnh lây lan khắp toàn cầu. Người dân Vũ Hán, Hồ Bắc, thậm chí tất cả người dân Trung Quốc và thế giới đều là nạn nhân. ĐCSTQ không phải là Trung Quốc, cũng không đại diện cho Trung Quốc. Do đó, virus xuất hiện dưới sự cai trị của ĐCSTQ nên được gọi là virus ĐCSTQ.
Minh Thanh
***
*Karen Whitsett – Dân Biểu Hạ Viện tiểu bang Michigan

Hien Thi Truong

Đặng Vũ Nam Phong
Karen Whitsett – Dân Biểu Hạ Viện tiểu bang Michigan, thành viên đảng Dân chủ – vừa bình phục khỏi dịch bịnh Chinese virus và cô nói đó là nhờ vào dược phẩm hydroxychloroquine mà bác sỹ đã kê toa cho cô.
Whitsett dùng thuốc kết hợp với kháng sinh vào ngày 31/3 và cho biết cô bắt đầu cảm nhận sự hồi phục chỉ trong “chưa đầy hai tiếng”.
“Thực sự có nhiều điều để nói về tổng thống… người đã thúc đẩy vấn đề”, Whitsett nói trong một cuộc phỏng vấn với Detroit Free Press. “Ông ấy là người duy nhất có thẩm quyền để khiến nó trở nên ưu tiên.”
Tổng thống Trump là người đã tích cực khuyến khích việc sử dụng hydroxychloroquine trong các cuộc họp cập nhật về tình hình Chinese virus, bất chấp nhiều chỉ trích cho rằng loại thuốc này có thể gây nguy hiểm và hiệu quả của nó chưa được chứng minh. Thế nhưng, đứng trước lựa chọn sanh tử, giữa lằn ranh sống chết của bịnh nhân, ông Trump đã quyết liệt yêu cầu FDA chuẩn thuận việc sử dụng hydroxychloroquine trong các trường hợp khẩn cấp với sự kê toa của bác sỹ. Nhiều ca hồi phục như trường hợp của Dân biểu Whitsett đã chứng minh tính đúng đắn trong quyết định táo bạo của ông.
Tổng Thống Trump đã gởi lời chúc mừng tới Whitsett. Khi được hỏi liệu cô có nghĩ rằng ông Trump có thể đã cứu mạng cô hay không, Whitsett trả lời: “Vâng, đúng vậy.” và nói thêm: “Tôi cảm ơn ông ấy vì điều đó”.
Còn như thường lệ, những kẻ mỉa mai, chế giễu, chỉ trích ông Trump vì quyết định trên đang ngậm miệng im lặng. Đếm số ca nhiễm, đếm số tử vong, phớt lờ số người hồi phục, chờ đợi một câu chuyện khác để moi móc ông Trump tiếp.
https://www.foxnews.com/politics/detroit-dem-says-trumps-touting-of-hydroxychloroquine-helped-save-her-life
(Tin Bui Chan)
***
* Người Sài Gòn ùn ùn đến góp sức ‘ATM gạo’ miễn phí của người nghèo

09/04/2020 10:52 GMT+7
Người chạy xe máy, người lái ô tô chở vài chục đến cả tấn gạo đến chiếc máy “ATM gạo” góp sức phát miễn phí, hỗ trợ người nghèo ở Sài Gòn.
Những ngày qua, nhiều người hay tin anh Hoàng Tuấn Anh – chủ một doanh nghiệp ở quận Tân Phú (TP.HCM) phát minh ra chiếc máy ‘ATM gạo’ để phát cho người nghèo nên nhiều người đã tìm đến góp sức.
Người vài chục ký, người vài tạ và thậm chí có người đánh xe tải, ô tô du lịch chở cả tấn đến góp. Nhờ đó, kho gạo để giúp đỡ cho người khó khăn bỗng chốc đầy ắp hẳn lên.

Người nghèo đến nhận gạo miễn phí

Họ xếp hàng ngay ngắn tại các ô phân chia khoảng cách nhằm tuân thủ quy định phòng chống dịch Covid-19

Ngoài giữ khoảng cách an toàn, mọi người đến nhận gạo miễn phí đều phải đeo khẩu trang và liên tục rửa tay sát khuẩn
Từng phần gạo khoảng 1,5 kg liên tục được ‘ATM gạo’ trao cho người nghèo

Theo quy định, mỗi người chỉ nhận một lần và mỗi lần được 1,5 kg. Để hạn chế người dân đến lấy nhiều lần và người không thuộc diện khó khăn, quá trình phát gạo được giám sát bằng phần mềm công nghệ

Chủ doanh nghiệp cho biết, hiện nay mỗi ngày ‘ATM gạo’ phát miễn phí hơn 3 tấn cho hàng trăm người nghèo, làm việc 24/24. Anh cố gắng duy trì trong khả năng có thể để san sẻ cho bà con nghèo

Hay tin về mô hình này, nhiều Mạnh Thường Quân khắp nơi ở Sài Gòn đã tìm đến, chung tay góp sức giúp đỡ bà con nghèo

Người vài chục ký, người vài tạ, thậm chí có người đánh cả xe tải, xe du lịch chở hàng tấn gạo đến góp

Anh Hữu Thuận (47 tuổi, ngụ Gò Vấp) chở 2 bao gạo nặng 1 tạ đến đóng góp
***
*Dùng thùng các-tông thay quan tài cho bệnh nhân Đại Dịch Viêm Phổi VUHANECUADOR,Số ca tử vong do Covid-19 tăng vọt khiến thành phố Guayaquil thiếu hụt quan tài và phải dùng thùng các-tông thay thế.
Giới chức thành phố Guayaquil, thủ phủ tỉnh Guayas, phía tây Ecuador hôm 5/4 cho hay đã tiếp nhận 1.000 thùng các-tông được các nhà máy địa phương quyên góp và phân phát cho hai nhà tang lễ để dùng thay quan tài gỗ.
“Như thế họ mới đáp ứng được nhu cầu”, một phát ngôn viên của toà thị chính nói. “Thành phố không còn quan tài hoặc chúng quá đắt”.
Những thùng các-tông được quyên góp làm quan tài cho bệnh nhân Covid-19 ở thành phố Guayaquil, Ecuador hôm 5/4. Ảnh: AFP
Doanh nhân Santiago Olivares, người sở hữu một chuỗi nhà tang lễ, cho biết công ty của ông không thể đáp ứng đủ số quan tài cho những người tử vong do Covid-19.
“Tôi đã bán 40 chiếc mà mình có ở chi nhánh trung tâm và 40 chiếc khác từ các trụ sở. Tôi phải đặt hàng thêm 10 chiếc vào cuối tuần và cũng hết sạch”, Olivares nói.
Quan tài rẻ nhất ở Guayas hiện có giá khoảng 400 USD/chiếc. Olivares cho hay lệnh giới nghiêm 15 giờ mỗi ngày ở Guayaquil đã góp phần khiến các nhà sản xuất quan tài thiếu nguyên vật liệu như gỗ và kim loại.
Tuần trước, người dân Ecuador chia sẻ trên mạng xã hội những video cho thấy nhiều thi thể bị bỏ lại trên đường phố giữa đại dịch. Chính phủ của quốc gia Nam Mỹ này đã điều động quân đội thu gom 150 thi thể trên đường phố và tại các ngôi nhà.
Những chiếc quan tài từ thùng các-tông “sẽ góp phần giúp những người tử vong được chôn cất đàng hoàng trong tình trạng y tế khẩn cấp này”, văn phòng thị trưởng Guayaquil cho hay trên Twitter.
Theo báo cáo chính thức, Ecuador hiện ghi nhận hơn 3.600 ca nhiễm nCoV, trong đó 180 người đã tử vong, phần lớn ở thành phố Guayaquil và các địa phương lân cận thuộc tỉnh Guayas. Giới chức y tế cho biết các bệnh viện ở Guayaquil hiện đã quá tải và ngày càng nhiều nhân viên y tế nhiễm bệnh.
Chính phủ Ecuador đang khẩn trương tăng cường 700 bác sĩ và y tá cho Guayaquil, đồng thời xây dựng nhà xác dã chiến khi số người chết được dự đoán có thể lên đến 3.500
****The US Center for Disease Control and Prevention đột nhiên đổi ý, chấp thuận việc dùng “Hydroxychloroquine ” , loại thuốc ̣Tổng Thống Trump đã đề nghị, đã từng bị truyền thông thổ tả xuyên tạc, lên án.

https://www.yahoo.com/news/cdc-website-drops-guidance-anecdotal-165821932.html
https://www.cdc.gov/coronavirus/2019-ncov/hcp/therapeutic-options.html
https://www.fda.gov/media/136534/download
***
*Áo dài không quần và những hình ảnh phản cảm
Nghiêm Ngọc

Áo dài thường xuyên được lên phim ảnh, MV ca nhạc hay sử dụng như trang phục dự sự kiện. Tuy nhiên, không ít mỹ nhân Việt bị phản ứng vì mặc tà áo truyền thống quá phản cảm.
Tối 4/4, Hoàng Thùy Linh cho ra mắt MV Kẻ cắp gặp bà già. Khán giả dành nhiều lời khen cho sự đầu tư vào sản phẩm âm nhạc, chịu khó tìm tòi ý tưởng của nữ ca sĩ. Tuy nhiên, cô vẫn vấp phải ý kiến trái chiều về trang phục trong phân cảnh vũ đạo. Cụ thể, bộ váy in họa tiết tranh của Hoàng Thùy Linh được cho là giống trang phục áo dài và nữ ca sĩ không mặc cùng quần dài.

Hoàng Thùy Linh gây tranh cãi khi mặc trang phục giống áo dài không quần trong MV mới.

Đây không phải lần đầu tiên từ khóa áo dài xuất hiện trong các sản phẩm nghệ thuật và gây tranh cãi. Trước đó, nhiều nghệ sĩ Việt như Hoa hậu Thùy Dung, Á hậu Hoàng My, Hiền Thục, Ngọc Quyên, Thảo Trang, Mai Khôi… cũng bị chê trách khi xuất hiện với bộ áo dài được cách tân một cách phản cảm.

Áo dài không quần, hở ngực và những hình ảnh phản cảm trong âm nhạc, phim ảnh
Áo dài được tôn vinh là quốc phục, mang nét đẹp thanh lịch của phụ nữ Việt. Trong tư tưởng, tình cảm của người Việt, áo dài mang phong cách kín đáo, nền nã, cổ hồ cao 3 cm, tà áo quá đầu gối và quần ống rộng dài chấm gót.

Thời gian trôi qua, cùng với dòng chảy của văn hóa, áo dài đã được cách tân, biến tấu để trở nên hiện đại, thời thượng hơn. Tuy nhiên, dù cách tân thế nào, thân áo kín đáo và phần quần dài duyên dáng vẫn là điểm mấu chốt được giữ lại.

Vì trân trọng vẻ đẹp của áo dài, khán giả thường phản ứng dữ dội trước những màn biến tấu áo dài lệch chuẩn đến phản cảm của nhiều nghệ sĩ.

Trên phim ảnh hay trong các MV âm nhạc, không ít lần trang phục truyền thống của người phụ nữ Việt Nam bị biến tấu đến mức thái quá.

Hoàng Thùy Linh không phải trường hợp đầu tiên gây tranh cãi khi đưa những trang phục gợi liên tưởng đến áo dài vào sản phẩm âm nhạc.

Nhã Tiên bị chỉ trích dữ dội khi mặc áo dài không quần, đội nón quai thao trong MV Em muốn cho anh xem này.

Hồi tháng 11/2019, “hot girl ngủ gật” Nhã Tiên phát hành MV Em muốn cho anh xem này, đánh dấu cột mốc theo đuổi con đường ca hát chuyên nghiệp. MV đầu tay của cô gái 20 tuổi bị phản ứng gay gắt vì làm hỏng hình ảnh tà áo dài truyền thống.

Trong MV, Nhã Tiên sử dụng một thiết kế khá giống áo dài với cổ cao và vạt áo xẻ cao tới hông. Hot girl sinh năm 2000 không mặc quần, để khoe chân dài. Cô còn đội thêm nón quai thao.

Trang phục trên bị phản ứng dữ dội. Trước đó, nữ ca sĩ Mỹ Kacey Musgraves cũng bị chỉ trích kịch liệt vì mặc áo dài theo cách tương tự.

Khi bị chỉ trích, Nhã Tiên khẳng định: “Tôi có mặc quần nhưng đã bị tà áo che mất. Trang phục được lấy cảm hứng từ sườn xám cách điệu. Việc phối cùng với nón quai thao do đạo diễn chỉ định và cũng chỉ với mong muốn cho hình ảnh thêm sinh động”. Lời phản hồi của cô gái sinh năm 2000 không nhận được sự đồng tình của khán giả, thậm chí nhiều người còn cho rằng cô “làm ô uế tà áo truyền thống của người Việt”.

Bộ phim Bóng ma học đường cũng từng vấp phải làn sóng chỉ trích do làm hỏng hình ảnh bộ áo dài. Tác phẩm tập trung khắc họa nhiều mặt tối của học sinh cấp 3 như tình yêu, bạo lực học đường… Vì vậy, các diễn viên mặc phải mặc áo dài trắng xuyên suốt bộ phim.

Trong một số cảnh quay, Đinh Ngọc Diệp và Trương Quỳnh Anh vấp phải ý kiến trái chiều khi mặc áo dài trắng mỏng manh, ngâm mình trong nước, để lộ nội y cũng như vóc dáng. Hai nữ diễn viên còn có phân cảnh đánh nhau, bóp cổ, cào cấu… khi mặc áo dài.

Cũng trong Bóng ma học đường, một phân cảnh khác của Đinh Ngọc Diệp cũng nhận được phản ứng gay gắt của nhiều người. Cụ thể, nữ diễn viên phải hóa thân vào cảnh bị bạn học hành hung.

Một bộ phận khán giả cho rằng những cảnh quay này làm xấu hình ảnh nữ sinh nói chung và áo dài truyền thống nói chung.

Cảnh quay phản cảm của Đinh Ngọc Diệp trong Bóng ma học đường.

Andy Van

Biến tấu thời trang và những bộ áo dài bị cắt xẻ thảm họa
Ngoài phim ảnh và âm nhạc, áo dài còn xuất hiện trên sàn diễn thời trang – nơi các nhà thiết kế đưa ra những ý tưởng biến tấu, “phục dựng”, cách tân.

Tuy nhiên, đôi khi những biến tấu này trở nên quá đà, thậm chí bị đánh giá là khó nhìn, thảm họa.

Hoa hậu Thùy Dung từng tham gia biểu diễn trong một chương trình thời trang. Cô đội nón, mặc bộ áo dài cách điệu theo dáng cúp ngực, để lộ toàn bộ vai và cổ. Bộ trang phục của Thùy Dung bị chê quá hở hang, làm mất hình ảnh áo dài truyền thống.

Người đẹp Phan Thị Mơ từng mang bộ áo dài cách điệu theo hình dáng chiến binh khi tham gia cuộc thi Hoa hậu Đại sứ Du Lịch Thế giới 2018.

Mẫu trang phục này của Phan Thị Mơ tiếp tục vướng vào phản ứng trái chiều khi cô sử dụng mấn đội đầu, cổ áo cao và được may theo dáng áo dài truyền thống nhưng lại kết hợp với quần siêu ngắn, boots cao đến đùi.

Người mẫu Ngọc Quyên từng xuất hiện với bộ áo dài bị cắt xẻ mạnh tay, để hở vai, ngực và không có quần dài. Bộ “cánh” này cũng được liệt vào danh sách các mẫu áo dài phản cảm của showbiz Việt.

Sao Việt nhiều lần mặc thiết kế áo dài cách tân một cách phản cảm.

Chính Ngô Thanh Vân – người từng chỉ trích Kacey Musgraves một cách kịch liệt – cũng từng tham gia buổi biểu diễn thời trang với trang phục áo dài cách tân một cách hở hang. Mẫu thiết kế “đả nữ màn ảnh Việt” mặc được may bằng vải xuyên thấu, cắt xẻ hở bụng và vai.

Trả lời về bức ảnh này, Ngô Thanh Vân cho biết: “Đó là thời điểm cách đây 15 năm, lúc đó tôi khoảng 25 tuổi, đang là người mẫu cho show thời trang của nhà thiết kế Mai Lâm. Nhà thiết kế đưa gì, tôi mặc đó”.

Áo dài còn là trang phục biểu diễn, dự sự kiện yêu thích của nhiều sao nữ. Dù vậy, không phải lúc nào thiết kế các nghệ sĩ lựa chọn cũng được công chúng hoan nghênh.

Hồng Nhung và diễn viên Kiều Trinh từng gây mất cảm tình khi mặc áo dài quá mỏng manh, để lộ nội y khi xuất hiện trên sân khấu sự kiện. Mỹ Lệ từng mặc bộ áo dài khoét ngực khi trình diễn trên sân khấu. Thiết kế nữ ca sĩ lựa chọn bị chê quá hở và “phô phang”.

Trong khi đó, Hiền Thục lại bị chê khi mặc áo dài với quần short và tất lưới sexy trong một đêm nhạc. Ca sĩ Thảo Trang cũng có cách kết hợp tương tự Hiền Thục với quần siêu ngắn, để lộ toàn bộ phần chân. Tà áo ngắn, lỡ cỡ của giọng ca 33 tuổi cũng bị chê xấu, kém thẩm mỹ.

Á hậu Hoàng My từng dự sự kiện với bộ áo dài lệch vai, để hở lưng. Đây được cho là một trong những bộ trang phục xấu nhất Á hậu Việt Nam 2010 từng mặc.

Ca sĩ Mai Khôi cũng vấp phải nhiều phản hồi tiêu cực khi mặc áo dài. Nữ ca sĩ khiến khán giả cảm thấy rối mắt, thiếu tôn trọng trang phục dân tộc khi vặn xoắn tà áo trước với dây thắt lưng.

Cách kết hợp áo dài với quần ngắn, để hở lưng… bị khán giả chỉ trích kịch liệt.

Theo các nhà thiết kế áo dài, trang phục truyền thống nếu hở hang, quá ngắn hoặc bị biến tấu một cách dị biệt sẽ không còn hồn cốt của trang phục truyền thống.
Khi nói về việc nhiều nghệ sĩ Việt mặc áo dài một cách xấu xí, phản cảm, khán giả cảm thán: “Người Việt Nam còn không tôn trọng, không yêu áo dài, sao có thể chỉ trích người nước ngoài dữ dội như vậy, tấn công trang cá nhân xúc phạm lại người ta?”.

Nhà thiết kế Sỹ Hoàng cũng từng thẳng thắn đưa ra quan điểm về việc chính người Việt vẫn mặc áo dài một cách phản cảm dù hiểu rõ về văn hóa quốc gia. Ông cho rằng nên hoàn thiện ý thức, tình cảm, sự trân trọng của mỗi người dành cho áo dài.
***
*Trai Petrus – Ký – Gái Gia Long và
Trai Chu Văn An – Gái Trưng Vương
– dòng sông cũ

Lê Văn Nghĩa
Thoạt đầu, tôi định đặt tựa bài này là “Thiên đàng mơ mộng”, vì thấy thật đúng tâm trạng của những thằng học sinh Petrus Ký chúng tôi thời đó. Thời chúng tôi có rất nhiều thiên đàng mơ mộng: “Em theo trường về… áo dài tà áo vờn bay” .
1. “Thiên đàng” của những thằng tóc hớt ngắn, quần xanh áo trắng là nơi các nữ thiên thần áo dài trắng túa ra như lũ chim bồ câu sau giờ tan học của Trường Gia Long. Thằng học sinh Petrus Ký nào chẳng mơ được “mần quen” cùng một em áo dài.

Phía bên hông cổng Trường Gia Long, trước cổng chùa Xá Lợi, “cạnh tranh” với những chiếc xe bán bò bía, gỏi đu đủ là những chàng áo trắng Petrus Ký đang gửi hồn qua cánh cổng thâm nghiêm có từ năm 1915 với cái tên thơ mộng “Trường nữ sinh Áo Tím”.
Nghe kể lại, trường được thành lập do đề nghị của nghị viên Hội đồng quản hạt Nam kỳ Lê Văn Trung cùng vợ của tổng đốc Phương và một số trí thức người Việt. Khóa đầu tiên (1915) trường tuyển 45 nữ sinh với đồng phục là áo dài tím.
Năm 1949, nữ sinh Trường Áo Tím cùng nam sinh Trường Petrus Ký tổ chức bãi khóa kỷ niệm ngày Nam kỳ khởi nghĩa nên chính quyền đã đóng cửa trường. Năm 1950, sau một cuộc đấu tranh, biểu tình dài ngày với sự ủng hộ của phong trào học sinh lúc ấy, trường được mở cửa lại.Đánh dấu sự kiện quan trọng này, sau bảy đời hiệu trưởng trường là người Pháp, lần đầu tiên trường có nữ hiệu trưởng là người Việt: bà Nguyễn Thị Châu. Năm 1953, Trường Áo Tím đổi tên thành Trường nữ trung học Gia Long. Áo dài tím được thay bằng áo dài trắng với phù hiệu là bông mai vàng. Chương trình giáo dục bằng tiếng Pháp được chuyển sang quốc ngữ.
Biết đâu chính “mối tình” gắn kết tranh đấu của Áo Tím và sau đó Gia Long trong những năm về sau đã gắn kết “trai Petrus Ký, gái Gia Long” trong những mối tình thật và ảo của lứa tuổi học trò. Hãy mơ đi những chàng trai Petrus về “thiên đường” tuổi nhỏ dại của mình!
2. Khoảng giữa thập niên 1970, bài hát Con đường tình ta đi của nhạc sĩ Phạm Duy làm xáo động những trái tim mới lớn với những lời ca mộng mị: “…Lá đổ để đưa đường/Hỡi người tình Trưng Vương”.
Tôi không biết đó là lời cảm thán của chàng trai nào. Nhưng có lẽ thích hợp hơn xin hãy cho chàng trai ấy là người của Trường Chu Văn An. Như một mặc định, “trai Petrus Ký, gái Gia Long” thì nữ sinh Trường Trưng Vương lại là “của riêng” của những học sinh Chu Văn An mặc dầu hai trường cách trở về mặt địa lý một quãng đường khá dài.
Trường chàng thì ở tận nhà thờ ngã sáu, đường Minh Mạng, còn “thiên đường” của nàng thì ở đối diện Sở thú – Thảo cầm viên, số 3 Nguyễn Bỉnh Khiêm. Tội nghiệp cho nam sinh Trường Võ Trường Toản cùng ăn chung xe gỏi bò với các nàng nhưng chỉ đứng xa ngắm những chàng trường Chu đón nàng mà hát câu cảm thán: “Trưng Vương hôm nay mưa vẫn giăng đầy trời/ Bóng người thì mịt mùng/ Từng hàng me rung rung” .

Có lẽ “nhân duyên tiền định” của hai trường này đều xuất phát từ “người phương Bắc”. Học sinh Chu Văn An đa số là người miền Bắc và Trường Trưng Vương cũng vậy. Điều này cũng dễ hiểu vì Trường Trưng Vương là ngôi trường có gốc gác từ Hà Nội.
Theo “gia phả”, trường được thành lập từ năm 1925, trên con đường Đồng Khánh, phía nam hồ Gươm mang tên Trường Nữ trung học (College de Jeunes Filles), ngôi trường nữ trung học đầu tiên và duy nhất của nữ giới miền Bắc. Vì nằm ở đường Đồng Khánh nên còn được gọi là Trường Đồng Khánh. Đến năm 1948 trường được chuyển đến đường Hai Bà Trưng (Hà Nội) và đổi tên là Trường Trưng Vương. Năm 1954, một số giáo sư và học sinh di cư vào Sài Gòn và thành lập lại Trường Trưng Vương.
Năm học đầu tiên phải học nhờ cơ sở của Trường nữ trung học Gia Long. Mãi cho đến năm 1957, Trường Trưng Vương dời về số 3 Nguyễn Bỉnh Khiêm (nguyên trước đó là Quân y viện Coste của quân đội Pháp).
Bởi vậy ta không lấy làm lạ khi đây là một trong những ngôi trường mang đậm dấu ấn kiến trúc Pháp và được bình chọn là ngôi trường có kiến trúc đẹp nhất Sài Gòn. Nhờ là học sinh Trưng Vương nên mỗi lần làm lễ kỷ niệm Hai Bà, nữ sinh Trưng Vương được ưu tiên tuyển chọn làm Trưng Trắc, Trưng Nhị cưỡi voi trong lễ diễu hành.
Có lần đi xem lễ diễu hành trên đường Thống Nhất (nay là đường Lê Duẩn), khi hai nàng học trò Trưng Vương ngồi trên voi “phất ngọn cờ vàng” đi ngang, tôi thấy thằng bạn có vẻ phấn khích. Tôi hỏi: “Mầy thích “ghệ” áo vàng hả?”. Nó trả lời buồn xo: “Không, tao thích con voi. Bây giờ tao ước gì mình được làm con voi”.
Rồi nó cảm thán nhại theo thơ của Nguyễn Công Trứ: “Kiếp sau xin chớ làm người/ làm voi nàng cưỡi, cái vòi đung đưa”. Sau này tôi mới biết cô gái đóng vai Trưng Trắc – áo vàng đó đã cho chàng leo cây,

“Trưng Vương vắng xa anh dần. Mùa thu đã qua một lần. Còn đây bâng khuâng”. Ôi, tội nghiệp một thời mê gái!
3. “Áo dài trắng em mang mà anh nhớ…” đâu chỉ ở Sài Gòn. Ở một vùng trời tỉnh Gia Định, những chiếc tà áo của nữ sinh Trường nữ trung học Lê Văn Duyệt vờn bay thật nhẹ nhàng, thanh khiết. Tôi khoái chữ “vờn bay” của nhà thơ Phạm Thiên Thư hơn chữ “tung bay” của nhạc sĩ Từ Huy khi nói về chiếc áo dài của nữ sinh trung học. Chữ “tung” có vẻ gì đó mạnh bạo quá khi nói về chiếc áo dài vốn dĩ đằm thắm.
Thật thiệt thòi khi ngôi trường này không được nhắc đến trong âm nhạc hoặc thơ ca, có lẽ những chàng thi sĩ, nhạc sĩ chỉ thích tụ tập ở Sài Gòn mà bỏ quên một ngôi trường nữ làm đẹp và trắng khung trời Gia Định.
Từ Sài Gòn, xuôi theo đường Đinh Tiên Hoàng, quẹo tay mặt, qua cầu Bông một đoạn, nhìn sang tay trái là một ngôi trường kiến trúc kiểu hiện đại hơn trường Gia Long và Trưng Vương. Chuyện cũng dễ hiểu vì năm 1960, tòa tỉnh trưởng Gia Định đã dùng một khu đất trước kia là ao rau muống để xây dựng trường trên đường Lê Văn, gần Lăng Ông thuộc xã Bình Hòa (tỉnh Gia Định). Trước kia trường mang tên Trương Tấn Bửu, thành lập năm 1957, có hai lớp đệ thất một nam và một nữ, học nhờ tại trường nam tỉnh lỵ (nay là Trường THCS Lê Văn Tám).
Năm 1959, lớp nam sinh chuyển về Trường Hồ Ngọc Cẩn (nay là Trường Nguyễn Đình Chiểu). Khi xây dựng xong, trường được đặt tên là Trường nữ trung học Lê Văn Duyệt và chương trình học bắt đầu từ lớp đệ thất đến lớp đệ nhị. Học sinh nào đậu tú tài I sẽ chuyển sang học Trường Trưng Vương. Khoảng năm 1965-1966 trường mới có lớp đệ nhất. So với hai trường nữ đàn chị thì nữ sinh Lê Văn Duyệt nào có kém cạnh chi, cũng làm những chàng trai thốt lên: “Ơi em, bắt hồn tôi về đâu?”…
Có những chàng trai lãng mạn thì cũng có những chàng trai rất thực tế. Hiệp mập, thằng bạn của tôi, phát biểu: “Tao không lấy vợ là “ghệ” Gia Long, yểu điệu thục nữ quá cỡ, tao chỉ muốn vợ tao là nữ sinh Trường Sương Nguyệt Anh”. Tôi sửng sốt vì Trường nữ trung học tổng hợp Sương Nguyệt Anh mới vừa thành lập năm 1971.
Sau Mậu Thân 1968, một góc đường Minh Mạng, Sư Vạn Hạnh gần chùa Ấn Quang bị cháy rụi. Vài năm sau đó, chung cư Minh Mạng ra đời, phía bắc của chung cư, ngay góc đường Hòa Hảo, Minh Mạng (nay là đường Nguyễn Chí Thanh), Trường nữ trung học tổng hợp Sương Nguyệt Anh cùng được xây dựng.
Không phải thằng Hiệp mập không có lý của nó, vì nữ sinh trường này được học một chương trình giáo dục hoàn toàn mới. Đây là ngôi trường nữ đầu tiên tại VN với lối giáo dục theo phương pháp tổng hợp theo mô hình của các nước tiên tiến thời ấy. Song song với việc giảng dạy như các trường công lập khác, trường còn dạy thêm kinh tế gia đình (tức nữ công gia chánh, may vá nấu ăn), môn doanh thương (tức kế toán đánh máy), âm nhạc (đàn tranh, piano), hội họa, nghệ thuật cắm hoa, và cả môn võ aikido, vovinam.
Ngay từ năm lớp 6, nữ sinh Trường Sương Nguyệt Anh đã được học cả hai sinh ngữ Anh và Pháp khi mà học sinh công lập các trường khác chỉ được học một sinh ngữ. Trường được trang bị một phòng thính thị máy móc rất tối tân để luyện giọng chính xác với giáo sư ngoại quốc, một phòng thí nghiệm đầy đủ dụng cụ.
Với lối giáo dục mới mẻ này, sau bảy năm trung học, nữ sinh trường có cơ hội thành một thiếu nữ VN văn võ song toàn. Còn theo thằng bạn tôi, giúp ích xã hội được hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắn là một bà xã biết dạy chồng bằng võ vovinam và tài nội trợ.
Sài Gòn, cùng với những trường nữ trung học công lập Gia Long, Trưng Vương, Lê Văn Duyệt, Sương Nguyệt Anh cũng còn trắng trời áo dài với những trường nữ trung học tư khác như Thánh Linh, Hồng Đức… đã nhốt hồn những chàng trai mặt bắt đầu nổi mụn trứng cá và vỡ giọng với những thổn thức “áo ai trắng quá nhìn không ra”…
Những cô nữ sinh với những ngôi trường ấy đã là một phần hồn của chúng tôi, một phần hồn của Sài Gòn đã đào tạo những nữ lưu anh kiệt về các mặt chính trị, văn hóa, khoa học, và tiếp tục những nữ lưu anh kiệt lại là những anh kiệt nữ lưu khác.
Cảm ơn Sài Gòn đã có những ngôi trường ấy cho tôi nhớ. Cảm ơn Sài Gòn có những ngôi trường thiên đàng tuổi nhỏ dành riêng cho chàng trai mơ về những mái tóc, những chiếc áo dài trắng vờn bay… vờn bay!
Lê Văn Nghĩa
***
*CHUYỆN CẢM ĐỘNG
Những Con Cào Cào Xanh
Dương Thịnh –

Đứng trong hàng rào kẽm gai của khu thăm nuôi. Bé Mai cố nhướng mắt để tìm người cha than yêu của mình trong số những đoàn người gầy guộc, xanh xao, vàng vọt đang lếch thếch cất bước trên đường về trại tù. Với ánh nắng trưa hè gay gắt,mọi nguời đi thăm nuôi đều đứng trong mái hiên ngẩng cổ nhìn ra. Riêng bé Mai bất chấp những tia sáng nóng đang rọi trên đôi má ửng đỏ, những giọt mồ hồ đang rịn trên trán. Cô bé cố giơ cao những con cào cào xanh hướng về phía đoàn người đang lần lượt đi qua, hầu mong cha của mình sẽ mau chóng nhận ra. Ông Sinh đã nhận ra con gái , ông giơ cao lon gô vẫy vẫy. Bé Mai sung sướng reo lên :
“Má ơi. Con thấy ba rồi! Con thấy ba rồi !

Đoàn tù vẫn bình thản bước lên đồi. Ông Sinh vừa đi vừa ngoảnh cổ lại đằng sau nhìn con..Khi không còn thấy hình bóng cha nữa, bé Mai mới chịu chạy lại bên mẹ thút thít khóc
Thiếu phụ rút khăn tay lau mồ hôi trên trán con, vuốt mái tóc bé an ủi :
“Nín đi con, tí nữa mẹ con mình gặp cha rồi.”
Thời gian thăm nuôi thật ngắn ngủi, chỉ mười năm phút. Ông Sinh chỉ kịp ôm con vào lòng, hôn lên má con. Hỏi han vợ năm ba câu, chẳng nói được gì nhiều, đã gần hết giờ.
Mọi người trong phòng thăm nuôi chỉ biết nhìn nhau khóc và khóc. Đến gìơ. Tên cán-bộ oắt con quơ quơ khẩu súng AK. về phía mọi ngừời:
“ Đã hết giờ, yêu cầu mọi người đứng lên ra về.”
Ông Sinh vôi vàng nắm chặt hai bàn tay vợ và ôm hôn con lần cuối, sách bị gói lương khô cùng mấy con cào cào theo chân mọi người ra cửa.

Ngồi trên chuyến xe lô trở về thành phố, hầu hết là những bà vợ đi thăm nuôi chồng, họ đều mệt mỏi trong cuộc hành trình dài. Phần vì đường xa, phần vì phải thức khuya dậy sớm để nấu thức ăn, giờ đây tất cả đều cố nhắm mắt thiu thiu ngủ dưỡng sức. Riêng bé Mai không tài nào ngủ được, dù rất muốn ngủ và mệt mỏi. Hình dáng của người cha luôn luôn lởn vởn trong trí óc bé, thân hình gầy gò, đen đủi cùa ông khác xa với hình dáng trắng trẻo, hồng hào, mập mạp trước kia rất nhiều. Bé là người được cha thương yêu nhất. Đêm nào ông cũng ru bé ngủ, kể truyện cho bé nghe, trước khi rời khỏi phòng ông không quên hôn lên nút ruồi son trên cổ bé, mà ông thường gọi đùa là : Nốt ruồi mang đến nhiều sự may mắn.”

Ông có đôi bàn tay rất khéo léo và nghệ thuật. Chính ông đã dậy cho bé xếp hình những con thú, đồ vật bằng giấy nhất là thắt hình những con cào cào bằng lá dừa non thật là tuyệt, trông chúng đẹp, hùng dũng, oai phong biết bao! Bé rất thích và thường thắt để tặng bạn bè, vì thế chúng thường chọc và gọi bé lá con cào cào xanh. Biệt hiệu này bé rất thích và thường hay kể lại với cha. Ông nói con cào cào xanh với đôi chân cứng cáp, nhẩy xa, biểu hiện cho sự tương lai vững chắc. Cha muốn con gái của cha sau này cũng giống như những con cào cào này.

Riêng ông Sinh, ông không thể không cầm được nước mắt khi nhìn giỏ quà của vợ con. Sau gần hai năm tù cải tạo, đây là lần đầu tiên ông được thăm nuôi. Giỏ qùa dù ít nhưng nó đã gói ghém biết bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, tình thương của gia đình, dù ít nhưng ông rất ấm lòng. Nhất là mấy con cào cào xanh, nhìn chúng ông cảm thấy vui vui và xao xuyến trong lòng. Cô bé không biết đã bỏ biết bao nhiêu công sức, tình thương yêu gói trọn vào đó để dành cho cha. Nghĩ tới đó tim ông như thắt lại.

Đây là lần đầu và cũng là lần cuối ông gặp mặt vợ con. Kể từ ngày thăm nuôi cho tới mấy năm sau này, ông không hề nhận được bất cứ tin tức gì về gia đình. Lòng ông như rối bời, tâm tính như mất trí, thân xác kiệt quệ. Mấy lần ông đã ngã qụy, tưởng không thể sống nổi, may nhờ bạn bè an ủi, giúp đỡ về vật chất cũng như tinh thần, ông đã qua khỏi.

Cuộc sống tù đầy cứ như thế: Chịu đựng, đau khổ, đói khát. Cho tới cuối năm 1981 ông được thả về.
Ra khỏi tù , ông không còn nơi nương tựa. Theo chòm xóm cho biết : Vợ con ông đã vượt biên năm 1976. Gia đình bên vợ thì đã bán nhà dọn đi nơi khác, không biết biệt tích nơi đâu. Còn bên ông thì không có ai cả, vì ông vô Nam chỉ có một mình khi ông mới mười hai tuổi. Thế là hết ! không biết đâu mà mò.

Điều làm ông lo âu nhất, là vợ con ông có thật sự đi vượt biên không, hay là tin đồn nhảm?! Nếu đúng như vậy, liệu có thoát không? Hay là đã bị…..ông không dám nghĩ tiếp. Nếu thoát, tại sao không gửi thư về để cho ông biết tin Những câu hỏi tại sao ?….tại sao?…làm cho ông điên đầu. Hiện giờ ông mù tịt, và cũng không hiểu vì sao.?!

Ra khỏi nhà tù nhỏ, ông lại vô nhà tù lớn. Cũng lao động thân xác để kiếm miếng ăn, cũng phải học tập, trình diện hàng tháng. Người ông càng ngày càng tiều tụy, nhưng ông phải ráng sống để có ngày gặp lại mặt vợ con

May mắn nhờ một người bạn tù cùng chung một tổ trong trại tù, đưa ông về nhà cho tá túc qua ngày, cùng chỉ ông cách thức vá giầy, dép cũ. Cuộc sống của ông cũng tạm đủ.
Dạo này trời Sài-Gòn hay đổ những cơn mưa bất tử, làm ông Sinh dọn hàng ra, vô muốn bở hơi tai. Hai năm sau này công việc làm ăn của ông đâm khá ra. Giầy dép cũ mới, chôm chỉa gì ông cũng mua tuốt luốt, đem sửa chút ít, dánh bóng lại bán được gía cao.
Một người khách đi đến gian hàng ông. Ngắm nghía lựa một đôi, sỏ vừa chân,, cầm lên hỏi :
“Bác , Đôi này bao nhêu?”

Đang cúi lau giầy, ông vội vàng ngửng đầu lên định trả lời. Nhưng thấy người khách ông bỡ ngỡ, cảm thấy rất quen nên chưa kịp đáp. Người thanh niên thấy mặt ông cũng giật mình lùi lại, trơn mắt như gặp phải ma. Cậu ta định thần nhìn kỹ. Vội hỏi :
“Xin lỗi, xin lỗi. Bác có phải…..phải tên Sinh không?”.
Cũng vừa kịp lúc ông Sinh nhận ra người khách lạ, chẳng ai khác hơn chính là cậu em vợ của mình. Như bắt được vàng. Ông Sinh rối rít dọn hàng không bán nữa.
Hai anh em kiếm một quán cà phê ngồi tâm sự.

Thì ra vợ con ông đi vượt biên thực sự, hiện định cư ở Mỹ. Vợ ông đã có chồng khác và đã có hai con, một trai, một gái. Cha mẹ vợ đã bán nhà ở thành phố, dọn về quê ở. Mấy năm nay ông bà vẫn đều đặn nhân được tiền bạc do con gái chu cấp hàng tháng, và hiện cậu em trai vẫn còn ở với cha mẹ. Không hiểu vì lý do gì, cố ý hay có uẩn khúc gì khác, ông bà lại báo với con gái là ông đã chết trong trại tù.

Ngay ngày hôm sau. Ông Sinh cùng cậu em vợ vội đáp xe đò về thăm gia đình vợ. Chuyến thăm này đã khiến ông Sinh nhận nhiều sự đắng cay tủi nhục. Sự ơ hờ, tiếp đón tẻ nhạt đã làm ông thất vọng. Ông không có địa chỉ cũng như không có tin tức gì về vợ con. Ông chỉ biết đạì khái là : Vợ ông không muốn cho ông biết nơi ở của nàng. Chuyện ông bị chết là do công an tới nhà báo tin.

Nhưng nhờ vào lòng tốt của cậu em vợ, cuối cùng ông cũng có được địa chỉ của vợ con trong tay. Nhưng làm được gì với địa chỉ này ? Đối với vợ, ông có lỗi với nàng chứ không phải nàng có lỗi với ông. Ở vậy chờ chồng nuôi con là việc tốt, nếu không thì đành phải chấp nhận, không thể oán trách. Nhưng với con, ông phải có bổn phận và trách nhiệm. Ông nhớ cô bé vô cùng không kể xiết.

Ông đã viết thơ nhiều lần, nhưng chẳng bao giờ được hồi âm. Lại mu tin, mù tịt. Đầu óc ông rối rắm tơ vò. Con ông ra sao rồi ?!
Sau đó chương trình HO được cứu xét, đưa các sĩ quan tù nhân cải-tạo qua Mỹ. Ông sung sướng bán tín, bán nghi. Nhưng sự thật đã đến. Giờ đây ông đã ngồi trên máy bay đến Mỹ theo diện HO.8. Việc đầu tiên của ông dự định là sau khi lo thủ tục giấy tờ xong, ông sẽ đi tìm vợ con.

Đứng trước cánh cổng sắt của căn nhà sang trọng, trong một thành phố thuộc tiểu bang Illonois. Ông Sinh lưỡng lự không dám bấm chuông, lòng ông hồi hộp, tim đập loạn xạ.. Ông đang tưởng tượng hình dáng vợ mình bây giờ thế nào? Con mình đã lớn khôn ra sao? Cô bé giờ đã hai mươi mốt tuổi rồi còn gì, không biết ông có còn nhận ra không?!

Rồi ông tự hỏi có nên vào hay không ? Gia đình người ta đang hạnh phúc, mình vào có đúng lúc không?! Đang lúc suy nghĩ miên man. Chợt ông thấy một thiếu phụ từ trong nhà đi ra, tay cầm bình tưới cây nhỏ, tưới vào những chậu hoa trước cửa. Ông không thể nhầm được, đó chính là vợ mình dù thời gian có thay đổi. Ông tính rướn người lên gọi nhưng kịp ngừng lại.Một người đàn ông tóc vàng từ bên hông nhà đi tới, đến sau lưng người thiếu phụ ôm choàng lấy nàng, hai người hôn nhau thắm thiết. Ông lặng người tê tái, quay gót bỏ đi.

Về quán trọ, ông viết vội vài chữ gửi cho vợ, hẹn nàng cho ông gặp mặt dù chỉ một vài phút. Ngồi trước mặt vợ, ông nhận thấy nàng rất đẹp, đẹp hơn trước nhiều, nhưng cũng không đấu được nhiều nếp nhăn trên trán khóe mắt, vành môi.
Để phá tan bầu không khí ngỡ ngàng. Ông Sinh khen vợ:
“Em. Trông em đẹp lắm !”.
“Cám ơn anh. Anh qua đây từ bao giờ? Trông anh già và ốm yếu quá ! Anh có cần sự giúp đỡ gì không? Chồng em quen biết rất nhiều.”

Ông Sinh thấy nàng tự nhiên qúa, không có nét xúc cảm nào lộ trên khuôn mặt. Ông cũng bình thản.
“Cám ơn em. Anh, chữ nghĩa tiếng Anh, tiếng u còn kém lắm, vả lại mới qua chưa cần gấp. Anh muốn gặp con, nó dạo này thế nào rồi ?”.
Không trả lời vội. Nàng đẩy ly cà phê sữa tới trước mặt ông:
“Cà phê Starbuck này ở Mỹ có tiếng lắm. Em còn nhớ anh thích uống cà phê nên em kêu. Còn con hả, em cũng muốn mong gặp nó đây. Mấy năm nay nó chẳng hề ghé thăm mẹ. Lâu lâu gọi phôn lấy lệ”.
Ông Sinh nhỏm dậy:
“Em đã làm gì nó? Bây giờ nó ở đâu? Cho anh xin số phôn và địa chỉ của nó!
“Nào em biết. Nó không muốn cho em biết bất cứ điều gì.”
Ông Sinh như chết điếng :
“Em nói thật đó chứ?!”.
“Em không dối gạt anh. Dù chúng ta không còn là vợ chồng. Nhưng đối với con em rất mực thương yêu. Có anh đây em rất mừng, anh sẽ lo cho nó. Nó là đứa con rất có hiếu. Sự việc không hay xẩy ra, hoàn toàn do lỗi tại em. Anh đi tìm con dùm em. Cho anh biết thêm là hiện nay nó đang học nghành y-khoa, sắp ra trường. Anh cứ đi hỏi mấy trường đại học xem sao! Em đã dò hỏi khắp mọi nơi rồi, nhưng vẫn biệt vô âm tín. Anh mới qua chắc cần tiền bạc, em giúp.”
Vừa nói, nàng vừa mở bóp lấy cuốn chi phiếu.
Ông Sinh nghe vợ nói một hồi như lùng bùng lỗ tai. Không cần nghe thêm, ông xô ghế đứng dậy.

Nhờ những người quen biết chỉ dẫn. Ông Sinh đăng tin tìm người trên báo chí cả Mỹ lẫn Việt, cùng phôn tới tất cả các trường đại học xa gần, vẫn không có kết qủa. Ở nước Mỹ to lớn này gồm năm mươi tiểu bang, có biết bao nhiêu trường đại học mà kể, tìm người như tìm kim đáy biển, biết đâu mà mò. Rồi ông lại suy nghĩ vớ vẩn, nhỡ con bé tự tử. Nghĩ tới, nghĩ lui làm ông rối trí thêm. Cuối cùng ông đành buông xuôi cho số phận thời gian.

Để mưu sinh và cũng để tạo cơ hội tìm kiếm, ông ghi danh đi học khóa đào tạo y công, phụ giúp trong các bệnh viện, hầu hy vọng có một ngày nào đó gặp được con mình.
Thời gian cứ thế trôi qua. Ông đã phục vụ rất nhiều bệnh viện trong tiểu bang California này mấy năm rối, cũng thăm hỏi nhiều rồi, sự hy vọng của ông càng ngày càng giảm, hầu như tuyệt vọng.
Niềm vui thú duy nhất của ông hiện thời là mấy con cào cào xanh, mà ông cất rất kỹ từ khi thăm nuôi tới giờ, dù chúng đã khô héo quắt queo. Mỗi khi nhớ con ông lại mang ra ngắm nghía, tâm hồn ông lúc đó hoàn toàn chìm đắm trên khuôn mặt cuả bé Mai.
*
Jennifer Trần là một bác sĩ trẻ, đẹp, làm việc rất siêng năng, cần mẫn, hay giúp đỡ mọi người. Ai cần việc gì, khó khăn gì hay trong nhà cần chuyện gì, cần người thay thế, bác sĩ vui lòng giúp đở, dù đó là ngày nghỉ của mình.Bác sĩ đã có vị hôn phu cùng phục vụ trong cùng một bệnh viện. Hai người tính làm đám cưới lâu rồi, nhưng không hiểu vì sao cứ lần này rồi lại lần khác, không thể thực hiện được. Bạn bè thúc giục, khuyên nhủ, nàng chỉ cười.. Tuy là người vui tính thích bong đùa, nhưng bác sĩ Trần vẫn không dấu được nét buồn của mình. Nét buồn đó càng làm tăng thêm vẻ đẹp dịu hiền, mà ai cũng gọi đùa là “nữ hoàng sầu muộn” Dù còn trẻ, nàng vẫn không thích nơi hội hè đình đám, những chỗ đông người, mà chỉ muốn sống cho riêng mình, nhưng đối với bạn hữu nàng cũng quậy ra trò.

Hôm nay ông Sinh nghỉ không đi làm. Ông rảnh rỗi cùng người bạn gìa đi thăm cháu gái của ông ta bị bệnh nằm trong bệnh viện. Tiện thể ông mang mấy con cào mà ông mới thắt đêm qua, cho cháu gái làm qùa.

Ngày chủ nhật, bệnh viện sao có qúa nhiều ca mổ! Bác sĩ Trần đã thấm mệt, mồ hôi rịn đầy trán. Nàng lấy khăn mui xoa chấm chấm mồ hôi, bây giờ nàng mới thực sự được rảnh tay.

Bác sĩ Trần đi qua dẫy phòng khoa nhi để đến phòng ăn, vì từ sáng đén giờ nàng chưa có cái gì vào bụng. Những tiếng cười khanh khách của một bé gái nào đó vang lên từ phòng khoa nhi. Cảm thấy vui vui nàng ghé lại nhìn thử. Một bé gái, nằm quay mặt vào phía trong, hình như đang giỡn với vật gì đó, làm cho cô bé khoái chí cười nắc nẻ. Tính tò mò thúc đẩy, nàng rón rén lại gần, nhìn vào phía trong.. Bất gíác nàng run người lên , mắt mở trợn trừng. Cô bé đang cho hai con cào cào xanh đá nhau, hai con cào cào được thắt bằng lá dừa xanh , trông thật là đẹp. Nàng run run cầm lên mân mê. Hỏi :
“Ở đâu bé có hai con cào cào này?”.
Như sợ bị la mắng, chơi đồ chơi trong phòng bệnh. Cô bé phân bua:
“Không phải của con mua, mà của ông gìa lúc nẫy cho con”.
Bác sĩ Trần không kềm được xúc động , hỏi dồn:
“Bao lâu rồi ? Ông đi đâu ?”.
Cô bé hốt hoảng :
“Dạ…dạ, con cũng hổng biết. Đã lâu rồi!”
Bác sĩ Trần hốt hoảng bước ra khỏi phòng, dáo dác nhìn quanh. Mặc kệ cho bụng đói, nàng chạy từ phòng nọ qua phòng kia, từ dẫy nọ qua dẫy kia để tìm kiếm. Trước sự lạ lùng đó, mọi nhân viên trong bệnh viện đều vây lại hỏi thăm, Nàng hỏi bâng quơ :
“Có ai thấy ông gìa nào đó trong bệnh viện không?”
Trước câu hỏi ngây ngô đó, mọi người đều không nín được cười, nhưng không ai dám cười trước vẻ nghiêm trọng của bác sĩ Trần.

Trong bệnh viện này, biết bao nhiêu ông gìa, bà cả đi thăm con cháu, người thân. Cảm thấy câu hỏi của mình qúa ngớ ngẩn, nàng cười gượng :
“Thôi. Không có gì, cám ơn các bạn.”
Tuy nói vậy nhưng trong lòng nàng vẫn không yên, tự nghĩ: ”Chỉ có cha mình mới thắt kiểu đó, nhưng ông đã chết rồi mà! Chẳng lẽ vì quá nhớ cha mà đâm ra mê sảng ?.!”
Thôi đi ăn cơm!.

Bác sĩ Trần, chính là bé Mai. Từ khi theo mẹ đi thăm nuôi cha, trở về nhà, không ngày nào bé không nghĩ đến cha của mình. Ngày vượt biển ra đi, bé nhất định không chịu, đợi ngày cha trở về đi cùng. Vì sự hăm dọa của ông bà ngoại cùng những lời khuyên giải của mẹ, bé đành chịu phép. Sang đến Mỹ bé nhất định phải học giỏi để có tiền gửi cho bà ngọại đi thăm nuôi cha đều đều. Bé sẽ nhẩy cao, sẽ cứng cáp như những con cào cào xanh mà cha đã từng nói.

Cuộc vượt biên êm xuôi. Sau hơn một năm ở trên đảo, bé cùng mẹ được định cư tại Hoa-Kỳ. Dòng đời đưa đẩy, mẹ lấy chồng khác, một anh chàng Mỹ giầu có. Cô bé có thêm hai đứa em gái.
Giờ đây, bé Mai đã mười chín tuổi, cái tuổi bước vô ngưỡng cửa đại học. Càng lớn nàng càng giống cha. Đã nhiều lần nàng biên thư và gửi tiền cho ngoại để hỏi thăm tin tức, cùng sức khỏe của cha trong trại tù, nhưng không ai trả lời. Có hỏi mẹ, chỉ được biết :
“Cha con đã chuyển đi ra ngoài Bắc rồi. Bà ngoại đã già không thể đi được.”

Nói sao nàng tin vậy. Mỗi lần nhớ ông, nàng lại mang hình hai cha con ra ngắm. Tấm hình nàng đã mang theo khi đi vượt biên.
Sống chung đụng trong cùng một mái nhà. Điều làm cho nàng ghê tởm, xấu xa, bỉ ổi nhất là anh chàng Mỹ kia cứ nhởn nhơ mặc quần lót đi trong phòng khách. Có lần hắn đã dám xàm xở ôm nàng xờ xoạng khi không có mẹ ở nhà. Từ đó nàng đã bỏ nhà đi sang tiểu bang khác, chỉ biết học và làm việc tự lo cho bản thân, lâu lâu hỏi thăm mẹ qua điện thoại công cộng.

Vào một ngày, khi điện thoại về thăm mẹ, được bà báo cho biết : Cha đã chết trong tù!
Mọi vật như xụp đổ. Nguồn hy vọng bám víu cuối cùng cũng không còn. Thế là hết!
Nàng đã khóc đến khô cả nước mắt, cuộc sống như tẻ nhạt, chán chường không còn tha thiết gì nữa! Nàng chỉ biết vùi đầu vào sách vở cho quên nỗi buồn, và phải chiến đấu, chiến đấu, cứng cáp như những con cào cào xanh mà cha nàng khi còn sống hằng mong mỏi. Cuối cùng nàng cũng lấy được mảnh bằng chuyên khoa giải phẩu.
Qua tin tức báo chí. Bác sĩ Trần được biết các sĩ quan tù cải tạo được chính phủ Mỹ cứu xét cho định cư tại Hoa kỳ theo chương tình HO. Không hiểu sao nàng hồi hộp lạ thường.
Rồi quyết định bỏ miền đông tuyết phủ, trở về với nắng ấm Cali.

Hôm nay là ngày lễ Thanksgiving day, nàng muốn đi ra biển. Không phải để tắm hay hóng gió mà nàng muốn làm một công việc, công việc này nàng đã dự tính từ lâu nhưng vì qúa bận rộn nên không thể thực hiện được. Nhân ngày lễ tạ ơn nàng phải làm điều gì để nhớ ơn cha. Nàng sẽ thắt thật nhiều, thật nhiều con cào cào thả xuống biển, để chúng mang lời cầu nguyện của nàng đến người cha thân yêu. Nàng tin tưởng rằng ở nơi xa xăm vĩnh cửu nào đó cha nàng sẽ nhận được lời khấn nguyện này.

Nàng rủ bác sĩ Hải (vị hôn phu) cùng đi chơi biển. Chàng rất thích thú lẫn ngạc nhiên về lời yêu cầu này, khác với bản tính trầm lặng không thích nơi ồn ào của nàng từ trước đến giờ, bèn okay chấp nhận liền.

Trong khi chờ đợi vị hôn phu đi mua thức ăn. Nàng dã kiếm đựợc khá nhiều lá dừa xanh, cẩn thận chau chuốt tước từng lá và bắt đầu thắt những con cào cào.Nàng để hết tâm trí vào công việc, chìm đắm trong niềm thương nhớ cha.

Ngoài kia. Sau khi đã mua thức ăn, trên đường trở về chỗ cũ nơi bãi biển, chàng thấy một đám con nít đang vây chung quanh một cụ già Việt-Nam, trên tay đứa nào cũng cầm một con cào cào, thấy hay hay chàng cũng xin một con.
Vừa đi vừa ngắm con cào cào, chàng cảm thấy nó rất đẹp và còn có vẻ oai phong nữa. Chàng sẽ cho vị hôn thê, chắc nàng sẽ thích thú lắm! Về đến nơi. Thật, chàng không thể tin vào mắt mình, nàng cũng đang thắt…..con cào cào.
“Em đang làm gì vậy.”
“Thắt con cào cào.”
Chàng cầm con cào cào mới xin được, vẫy vẫy trước mặt nàng.
“Anh cũng có một con.”
Nhìn con cào cào, mặt nàng tái mét, hỏi dồn:
“Ở đâu anh có nó?”
Chàng chỉ về hướng đám trẻ:
“Một cụ già Việt-nam cho anh.”

Chẳng nói chẳng rằng, nàng nắm tay chàng chạy như bay về hướng chỉ. Một ông già, tóc bạc qúa nửa. đeo cặp kiếng lão, Hai tay đang thoăn thoắt thắt những con cào cào. Dù thời gian, tuổi tác có thay đổi, nhưng với hình dáng kia, nét mặt kia đã in sâu vào tâm khảm, nàng không thể nhầm được, chính là cha nàng. Qúa xúc động, nàng ngất xỉu.

Sự việc xẩy ra qúa đột ngột, bác sĩ Hải hoảng hốt la cầu cứu. Ông Sinh (vâng, chính ông Sinh) ở vị trí gần nhất nghe tiếng hét vội vàng nhào tới. Ông vội thọc tay vào túi quần lấy lọ dầu xanh thoa lên hai thái dương cô gái, giựt tóc mai, giựt gân cổ. Bỗng người ông run lẩy bẩy, tim như muốn ngừng đập, khi ông thấy nốt ruồi son trên cổ cô gái, trên tay cô còn nắm chặt con cào cào. Như có linh tính, ông định thần nhìn kỹ khuôn mặt thiếu nữ. Ông gào lên trong tiếng nức nở, nghẹn ngào:
“Trời ơi! Mai….Mai, con tôi.”

Cũng vừa lúc xe cứu thương tới nơi, đưa bệnh nhân lên xe. Ông Sinh, bác sĩ Hải cũng vội vàng leo lên theo. Cầm tay con gái, lòng ông Sinh bồi hồi xúc động, ông không nghờ gặp con trong hoàn cảnh này. Hai hàng nước mắt ngắn, dài chẩy trên hai gò má nhăn nheo. Nhưng ông cảm thấy sung sướng và ấm áp vô cùng.
*
Tin bác sỹ Trần thị Mai gặp lại được cha già sau hai mươi năm xa cách đã loan truyền khắp trong bệnh viện, một vụ trùng phùng đầy đau thương, thích thú, khiến ai cũng mủi lòng.
Hôm nay nhà bác sỹ Mai thật đông đảo khách tới thăm, bạn bè, thân hữu nghe tin mang hoa tới chúc mừng. Trong mấy năm qua , bây giờ mọi người mới thấy được nét tươi vui, rạng rỡ thực sự trên khuôn mặt u sầu của vị bác sỹ mà họ mến yêu. Nhưng người sung sướng nhất vẫn là bác sỹ Hải.

Dương Thịnh
***
*ĐINH TƯỜNG: THƠ VUI THỜI CÚM VUHAN
HẾT VÀO LẠI RA

Tại thằng phải gió Rô Na
Nên ta cứ phải đi ra đi vào
Bà con thất nghiệp ào ào
Ở nhà đóng cửa đi vào đi ra
Bây giờ mới hết tháng ba
Lệnh trên đóng cửa đi ra đi vào
In Tờ Nét loạn cào cào
Xem xong phát chán đi vào đi ra
Đầu trên xóm dưới Rô Na
Phố phường vắng ngắt cấm ra cấm vào
Chung qui bỡi tại Tập Tàu
Khiến ta cứ phải đi vào đi ra
Vũ Hán ổ dịch Rô Na
Vũ khí sinh học phát ra từ Tàu
Bây giờ thế giới lo rầu
“Cách ly” cứ phải đi vào đi ra
Tình trạng nhân mãn chẳng xa
Tăng phần nhân khẩu bỡi ra rồi vào
Nợ “bill” lo bạc mái đầu …!
Không tiền thất nghiệp cứ vào lại ra
Ông vào bà lại cứ ra
Vào ra gặp mặt không ra thì vào……
Cũng vì con quỷ Cô Na
Bây giờ thất nghiệp đi ra đi vào
Muốn chơi chẳng có chỗ nào
Ăn xong chỉ biết đi vào đi ra
Tưởng rằng qua hết tháng ba
Thì mình không phải đi ra đi vào
Ai ngờ nhiễm bệnh ào ào
Cho nên lại phải đi vào đi ra
Cầu mong cho dịch chóng qua
Bà con hết phải đi ra đi vào
Ai ơi hưởng ứng phong trào
Ở nhà đóng cửa…đi vào đi ra
***
*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢO
TÂM THƯ GỬI BẠN Thơ Trần Quốc Bảo
—–o0o—–
TÂM THƯ GỬI BẠN

Lâu nay tránh Dịch, nằm nhà
Lòng bồi hồi, nhớ Bạn xa Bạn gần,
Nào Văn-Thi-Hữu tình thân
Nào là, Độc-Giả ân cần mến thương!

Ai xưa, Bạn-học cùng trường,
Và ai, Bạn-Lính biên cương thuở nào!.
Tan đàn, chẳng biết nơi nao,
Song Email gửi cho nhau dễ dàng.

Tâm thư, thô thảo một trang,
Kính lời thăm Bạn, đôi hàng vấn an
Cầu mong sức khỏe vẹn toàn
Gia đình hạnh phúc, ngập tràn niềm vui

Hiện nay, đại Dịch khắp nơi,
Muôn phần cẩn trọng; Bạn ơi ở nhà!
Bế môn, mình “tu tại gia”
Tích nhân tích đức, ấy ta tu trì

Đạo tại tâm, lẽ huyền vi
Sức mình tuy chẳng giúp chi cho đời
Song lòng thương mến mọi người
Thì ta khấn nguyện Ơn Trời cứu nguy

Dâng lời cầu Đức Từ Bi,
Ban ơn vô lượng, độ trì thế nhân.
Xua tan Virus hung thần
Cho dân lành đón mùa Xuân thái hòa

Đôi dòng gửi Bạn gần xa
Qua cơn đại Dịch, mong là còn nhau
Vui buồn rồi cũng qua mau,
Nhưng Tình Bằng Hữu, trước sau viên toàn!

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của Tác Giả:
quocbao_30@yahoo.com
***
*THI SĨ TRẦM VÂN*THI SĨ NGUYỄN NGUYÊN THANH & THANH THANH                        THI SĨ THANH THANH*CHÚA PHỤC SINH

Chiều nay anh tìm về nước Chúa
trong lễ Phục Sinh của Người .
Có một người quen mà lạ:
em lạc trong dàn đồng ca .

Chúng mình không nhận ra nhau
vì Chúa đã trị vì tất cả:
buồng tim trản đấy nước Chúa,
chẳng còn khoang nào cho anh.

Anh chờ trước cổng thánh đường,
chút hy vọng cuối cùng anh nhóm thành ngọn nến.
Nhưng em đã tan vào cộng đoàn dân Chúa;
cô đơn anh về với đêm…

Chúa dạy con chiên hãy mở tim cho người
rồi yêu thương đồng loại .
Trái tim con chỉ đủ sức yêu nàng,
Và trong khoảnh khắc này, nàng có yêu con?

Chúa phục sinh, em cũng phục sinh.
Biết ngày mai em có trở lại đời thường
với buồn vui của cuộc đời trần thế
để nhận ra nhau sau giấc mộng thiên đường?…

NGUYỄN NGUYÊN THANH
(Đức-quốc)

JESUS RESURRECTED

This evening I searched my way to God’s range
Where they were celebrating Easter, his morale.
There I found the one familiar but now strange:
That was you who had strayed into the chorale.

We did not recognize one another at this hour:
Everything God had reserved the right to oversee.
Your ventricles were saturated in God’s power,
Not a tiny cavity in your heart was saved for me.

I waited for you at the gate in front of the church
With a glimmer of my hope I kindled a candle;
But you had already dissolved in the lambs herd;
I returned into the night my loneliness to handle.

God has taught his disciples: thou open thy heart
To love thy fellow humans all to live in chime.
Well, my heart is able only to love her, how tart!
Oh Lord, but does she love me right at this time?

Jesus was resurrected, and you were too tonight.
I wondered if tomorrow, to revert, you would deem
To recognize in life, with vicissitudes though trite,
One another, ourselves, after the paradise dream?

Translation by THANH-THANH
(Poems by Selected Vietnamese)
Thanh-Thanh.com
***
*THI SĨ BÙI PHẠM THÀNH
Nồi Đất Và Nồi Sắt

Ngày xưa có hai cái nồi,
Nồi Đất, nồi Sắt ngồi chơi chuyện trò.
Sắt rằng: “Thế giới bao la,
Hai ta một chuyến đi ra bên ngoài.”
Đất rằng: “Tôi thân phận này
Mỏng manh dễ vỡ, chẳng dày như anh.
Nhỡ mà gặp chuyện đua tranh,
Thân này chẳng thể cùng anh trở về.
Anh khoẻ thì hãy cứ đi,
Tôi xin ở lại chờ khi anh về.”
Sắt rằng: “Tôi nói anh nghe,
Chuyện gì tôi cũng chở che được mà.
Nếu có chuyện gì xảy ra,
Sẽ đem thân sắt để mà cứu anh.”
Đất nghe những lời chân thành,
Xuôi lòng cùng bạn đồng hành một phen.
Sánh vai đôi bạn tiến lên,
Bước đi một bước, vai liền đụng vai.
Sắt thì chẳng biết mảy may,
Vài lần va chạm tan thây Đất rồi.
Mới hay sống ở trên đời,
Bạn bè thì phải chọn người tương đương.
Kẻo không kết quả thảm thương,
Như chiếc nồi đất giữa đường thiệt thân.
Bùi Phạm Thành
***
THI SĨ ĐẶNG QUANG CHÍNH
*Lời tráng sĩ

Thuở xa xưa người tráng sĩ lên đường
Dẹp hung bạo, giặc thù yên đất nước
Chẳng lợi danh tâm cao cả sáng ngời
Vì đất nước vì muôn dân thống khổ

Đất nước yên người tráng sĩ quay về
Sống yên vui nơi thôn trang tĩnh mịch
Lấy chính đạo làm gương cho hậu duệ
Lấy bút nghiên dạy đạo lý làm người

Người chiến sĩ thời bây giờ cũng thế
Cuộc thắng thua vận nước có ai ngờ
Đành thất thế cờ hàng buông tay súng
Nuốt tủi hận nhốt mình trong tù ngục

Muốn góp tay xây dựng lại cơ đồ
Nhưng giặc đỏ hung hăng loài bán nước
Gom thâu cả giang sơn vào một mối
Dâng cho Tàu làm Thái thú phương Nam

Người chiến sĩ xa quê hương đất nước
Nhưng tâm khảm cùng đồng hành dân tộc
Chí kiên cường sẽ quật khởi nay mai
Đuổi thù trong dẹp tan loài giặc Hán

Đường vạn dặm cô đơn đôi khi nghĩ
Có ai cùng tâm huyết kết đôi tay
Kẻ hậu duệ có ai hay ai biết
Chiến sĩ cô đơn vai nặng hành trang

Bạn đồng đội nghe đôi lời tôi tỏ
Vạn sự đời cũng phải khởi đầu nan
Từng bước một sẽ tiến về phía trước
Đã lên đường đích đến một ngày mai

Chính nghĩa sáng ngời sức sống toàn dân
Sẽ bùng phát khi thời cơ ập đến
Như lửa sôi từ núi cao đổ xuống
Như biển trào lúc cuồng nộ phong ba

Một đời người đầy chí cao hoài bão
Dâng tất cả tinh anh cho đất nước
Hết sức mình tay trắng sẽ reo vui
Hồn thanh thản là khí thiêng tổ quốc!

Đặng Quang Chính
***
*THI SĨ ĐINH TƯỜNG – NỮ SĨ TÍM*CẦU DỊCH KHỔ QUA
Chống dịch lời khuyên cứ ở nhà
Đừng nên mở cửa chớ đi xa
Xui mà dính chấu cầu Di Lặc
Rủi bị lây lan vái Phật Bà
Ý thiện y chang rầu chóng khỏi
Tâm thành chắc chắn nạn mau qua
Nam mô quán thế âm bồ tát
Cứu rổi trần gian thoát bệnh tà
Nam Mô… Nam Mô…

Bài họa 1:

TÍNH XA
Nghe lời tránh dịch vật nằm nhà
“cẩn tắc vô ưu” phải tính xa
Lỡ dính cô vi cầu Mẹ, Chúa
Xui vương vũ hán khẩn Quan(*)Bà
Thánh Cha bác ái van đau khỏi
Phật tổ từ bi vái bịnh qua
Tụng niệm ăn chay xin cứu rổi
Đọc kinh hối lổi bỏ lòng tà
Nam mô, A men
Tím April/08/2020

Bài họa 2:
PHÒNG DỊCH
Nhớ nhé đừng di chuyển khỏi nhà
Trong mùa chống dịch phải lo xa
Đêm ngày tích cực cầu Thiên Chúa
Sớm tối thường xuyên khấn Đức Bà
Ráng niệm cho mau viêm phổi khỏi
Siêng cầu để chóng cúm Tàu qua
Ôn hoàng dịch lệ thằng Trung cộng
Quỷ sứ âm binh lũ Chệt tà
Amen… Amen…
***
*Những vần thơ viết cho tháng Tư đen.Thơ Lê Tuấn

Buông rơi súng trận

Bình cũ rót đầy rượu đắng cay
Men nồng vị ngọt thoáng hương say
Mời người xa vắng thăm tình bạn
Uống cạn hôm nay, chén vơi đầy.

Thời đó ngày xưa tao với mày
Đã từng tham dự tiệc chia tay
Rừng chiều chia lối hai đơn vị
Mày ở đồi kia, tao chốn này.

Bạn cũ lâu ngày gặp lại nhau
Uống cạn men say xoá tan sầu
Chiến trận hào hùng thời ly loạn
Tao mày vẫn sống tuổi bạc đầu.

Chợt nhớ ngày xưa giữa tang bồng
Buông rơi súng trận, bàn tay không
Ngước mặt nhìn trời, buồn ly biệt
Tao mày ôm hận nợ núi sông.

AET. Lê Tuấn
Memorial Day 2015.

Khóc tháng 4 đen

Buồn lắm tháng Tư, khóc từ đâu
Giữa trời đất lạ gợi thêm sầu
Tiếc thương chiến sĩ hờn vong quốc
Giải khăn sô trắng quấn ngang đầu.

Đau lắm tháng Tư phủ màu tang
Hàng triệu người đi bỏ xóm làng
Con đường quốc lộ thây người chết
Xác chồng lên nhau thịt nát tan.

Còn đó tháng Tư, lửa hờn căm
Đốt lên hàng triệu nén nhang buồn
Khói hương phong tỏa ngày Quốc Hận.
Cho dòng lệ khóc, gió mưa tuôn.

Khóc thương vận nước vẫn nổi trôi
Tháng Tư ngày đó bỗng bồi hồi
Lá cờ cuốn lại Tự Do mất
Uất nghẹn trào dâng nước mắt rơi.

AET. Lê Tuấn

Tháng 4 về rất muộn.

Em có biết tháng Tư về rất muộn
Tiếng bom rơi đạn xé gió đi tìm
Và có tiếng đoàn người đi rất vội
Trốn quân thù loài giặc Đỏ không tim.

Tháng Tư về ghé thăm vùng hoả tuyến
Chợt giật mình nhìn lại bóng thời gian
Đoàn Hùng Binh đứng chờ trong hoài niệm
Tro bụi thời gian vẫn cháy đỏ chưa tan.

Đêm đen tối tháng Tư ngày Quốc Hận
Cuối đường chiều còn lạc bước nơi đâu
Trên đất khách lòng bồi hồi tưởng nhớ
Tháng Tư buồn nỗi nhớ gợi thêm sầu.

AET. Lê Tuấn

Bóng người xưa
Hồn đá vẫn tôn thờ.

Bước khẽ thôi cho đất nằm yên nghỉ
Để rừng hoang che khuất bóng trong mưa
Hồn phế tích, ngả nghiêng trong thành cổ
Bom đạn thu tàn phá chiến tranh xưa.

Chiều phố núi ta về thăm chốn cũ
Rừng hoang vu thoáng hiện bóng chinh nhân.
Chiến trường đó nơi địa đầu giới tuyến
Nén nhang buồn lan tỏa ngọn phong vân.

Chiều giới tuyến, sau bao năm cách biệt
Ta về thăm, bia mộ đá hoang sơ
Đất im lặng, cỏ buồn phơi sắc úa
Bóng người xưa, hồn đá vẫn tôn thờ.

Người nằm đó, nghe hồn thiêng sông núi
Chợt bồi hồi, ngọn gió núi khóc than.
Người lính chiến, người trai hùng bất diệt
Sáng muôn đời. Hồn Vị Quốc Vong Thân.
AET. Lê Tuấn

Ta về đứng giữa dặm trường.

Ta về rừng hỏi han cùng
Núi vang tiếng gọi nghìn trùng xa xăm
Hoang sơ phiến đá nghiêng nằm
Mộ bia nghiêng đổ, vết tăm tích người.
Hồn chinh nhân đứng giữa trời
Bóng ai thoáng hiện dấu đời đi nhanh
Từ trong hốc đá lạnh tanh
Gió như than khóc, cao xanh nghẹn ngào.
Ta về thăm những chiến hào
Hồn thiêng sông núi còn cao trí hùng.
Rừng xưa che bóng chân dung
Khói hương lan tỏa một vùng đau thương.
Mầu hoa sim tím lạ thường
Kiếp nhân sinh loạn, vô thường mộ xưa
Dòng tâm thức chảy như mưa
Khóc cho thân phận dư thừa lãng quên.
Ta về theo dấu chân quen
Tiếng đêm động vỡ, ngọn đèn soi thân.
Thiên thu mờ mịt xa gần
Đất xa xuống vực, tần ngần khóc thương.
Ta về đứng giữa dặm trường
Hai vai gánh cõi vô thường mà đi.

AET. Lê Tuấn
***
*NỮ SĨ Ý NGA
*THI NHẠC SĨ NGHIÊU MINH
         YÊU THẦM

ta yêu người mấy kiếp
kiếp này vẫn còn yêu
dù phương trời cách biệt
người có nghe bóng đổ chiều?

ta yêu người mấy thuở
từ tóc bím dại khờ
đến tóc bồng qua chợ
ta yêu thầm đến bây giờ

bao nhiêu lần nhung nhớ
bao nhiêu lần nhớ nhung
phong thư vẫn còn đó
bao lần tính gởi nhưng ngại ngùng

tôi yêu thầm tôi biết
như đường một chiều không đèn
mong một lần được gặp
cười nhau bằng ánh mắt khó quên!

ta yêu thầm bóng tối
vì người là hư không
ta yêu người sôi nỗi
như yêu hoa lục bình bên sông!

NGHIÊU MINH
***

NỮ SĨ THIÊN KIM

*THÁNG TƯ LẠI ĐẾN RỒI ĐÓ ANH!Thiên Kim.

Tháng Tư lại đến rồi đó Anh
30 tháng Tư: Ngày tan tành!
Mộng ước đời trai dâng sông núi
Bút nghiên xếp lại, giã biệt tình

Chiến sĩ tay ôm súng ngày đêm

Gìn giữ Quê hương, bảo vệ dân
Đời Anh đã gắn vào chiến trận
Sương gió biên thùy, đồng đội thân

Xa nhà để lại đấng sinh thành
Bỏ đàn em dại vẩn chờ anh
Rời tình yêu đẹp mông lung quá
Biệt chốn kinh kỳ, kỷ niệm xanh

Anh đã dấn thân vào trận tuyến
Khe Sanh, An Lộc bước tung hoành

Đắc Tô mù mịt vùng lửa khói
Quảng Trị oai hùng cứu an dân

Anh ơi! Tháng Tư đen lại về
Súng xưa đã gẫy, hận tái tê!
Làm sao bảo vệ yên đất Mẹ
Giặc Cộng tràn vào phá nát quê!

Bọn Cướp Sạch vào vơ vét của
Bạc vàng, nhung gấm, lúa miền Nam
Chúng đã vét sạch còn đầy đọa
Cha già Mẹ yếu, đàn em ngoan

Từ tháng Tư xuất hiện bạo quyền
Quỷ dữ độc tàn và cuồng điên
Chiến sĩ của dân vào tù tội
Suối Máu, Sơn la, ngập hận phiền!

Em ở ngoài đời rất bơ vơ
Tháng năm trông đợi dáng bơ phờ
Hai vai nặng gánh, quên sách vở
Tần tảo cho ra bữa cơm hờ!

Anh ở trong tù thân tàn tạ
Những ngày cấm cố giữa rừng xa
Cơm ăn không đủ, chân rời rã
Khổ sai lãnh án chẳng ngày ra!

Ngày ấy bạn em đứa lên non
Nhà thì bị cướp, dạ héo hon
Đảng cướp lùa đi “Kinh tế mới”
Trồng cấy chi trên đất sỏi mòn?

Ngày ấy bạn em đứa lấy chồng
Đảng viên miền Bắc cướp miền Nam
Quyền uy chức vị trong đảng cướp
Uy hiếp một thân gái đoạn trường!

Ngày ấy người dân ra chợ trời
Hàng nhà đổi gạo bán và mời
Buôn hết những gì trao đổi được
Mua đời cay đắng, bán niềm vui!

Em thơ bỏ học lượm ve chai

Đắng lòng cha không thể nguôi ngoai
Thương con, mẹ đã lên quang gánh
Một mớ khổ sầu nặng buốt vai!

Vẫn ôm niềm đau phải không anh?
Cùng em tiếp nối cuộc đấu tranh
Tận cùng tâm lực ta chung bước
Diệt hết bạo tàn đón Xuân xanh

Hoa Xuân Dân tộc sẽ bừng nhanh
Nở khắp thôn quê đến thị thành
Cờ Vàng phất lại niềm mơ ước
Quê hương rực sáng, nắng trong lành

Mai này là Mùa Xuân Việt Nam
Lòng ta rộn rã mộng chưa tàn
Miên man ôn lại tình xưa cũ:
Anh Lính Cộng hòa- Em hậu phương…

Thiên Kim
***
*THI SĨ TRẦN VĂN LƯƠNGDịch Vũ Hán như trời long đất lở,
Khắp năm châu đang khóc dở đêm ngày,
Y khoa nào cũng đành chịu bó tay,
Xác chết cứ chất đầy nhà hỏa táng.

Cơn đại dịch đã tung hoành mấy tháng,
Khiến mọi người phải hốt hoảng lo âu,
Từ Á, Âu tới Mỹ đến Úc châu,
Đâu đâu cũng thi nhau ào đóng cửa.

Dù lan tràn như bão lửa,
Nhưng áng chừng cũng chỉ nửa năm thôi,
Một khi cơn đại dịch qua rồi,
Tất cả sẽ lại phục hồi như trước.

Bệnh truyền qua nhiều nước,
Số tử vong vượt mức mấy mươi ngàn,
Dù với mình người chết chẳng liên quan,
Nhưng vẫn thấy ruột gan dường dao cắt.

Chạnh nghĩ đến quê hương giờ đã mất,
Lòng lại càng thêm chất ngất buồn đau,
Đất nước mình, dịch Vẹm có từ lâu,
Còn ghê gớm hơn dịch Tàu vạn bội.

Từ xác chết ở Ba Đình, Hà nội,
Dịch tràn bờ ồ ạt tới khắp nơi,
Bảy chục năm giết chết mấy triệu người,
Khắp đất nước là một trời bão táp.

Dịch trà trộn vào phong trào chống Pháp,
Đoạn dần dà tàn sát hết những ai
Còn sáng mắt sáng tai,
Thấy mặt trái của chiêu bài Cộng sản.

Năm năm bốn, quê nhà lâm đại nạn,
Nước chia đôi, tiếng than oán ngập trời,
Nam Tự do, được vui hưởng kiếp người,
Bắc Cộng sản, dân sống đời trâu ngựa.

Rồi cậy có Nga Tàu làm chỗ dựa,
Vẹm mưu đồ chiếm nốt nửa giang san,
Vạn gái trai phải bỏ xác trên ngàn
Cho tham vọng của tập đoàn quỷ đỏ.

Đau đớn nhẽ, cả miền Nam sụp đổ,
Vì mắc trò tráo trở của đồng minh,
Uổng công bao chiến sĩ đã hy sinh,
Để gìn giữ cho quê mình yên ổn.

Bên thất trận chịu muôn vàn khốn đốn,
Kẻ tù đày mất xác chốn rừng hoang,
Kẻ biển Đông gặp số kiếp phũ phàng,
Kẻ vuợt thoát lang thang nhờ đất khách.

Vẹm bắt chước Tần Thủy Hoàng đốt sách,
Bày đủ trò để bách hại lương dân,
Áp đặt lên một chủ nghĩa phi nhân,
Một chế độ vô luân và khắc bạc.

Vì mắc nợ quan thầy Tàu gian ác,
Chúng đang tâm hèn nhát bán non sông,
Dân mình ngay trên mảnh đất cha ông
Đành cam phận lưu vong không xứ sở.

Dân hết đường xoay xở,
Tranh giành nhau đi ở đợ khắp phương,
Mặc xác hồn, danh tiết bị tổn thương,
Miễn thoát khỏi chốn “thiên đường” cơ cực.

Thật chua xót thay cho nền đạo đức
Mà tổ tiên đã gắng sức vun bồi,
Nhân phẩm nay thành khái niệm lỗi thời,
Lương tâm cũng từ lâu thôi tồn tại.

Khi xã hội đã hoàn toàn băng hoại,
Thì tiền đồ cũng sẽ mãi tiêu tan,
Đạo đức là nền tảng của giang san,
Một khi mất, ngày tàn đà kế cận.
x
x
Tháng Tư đến, nhớ về ngày Quốc Hận,
Nghe bi thương lẫn căm phẫn chất chồng,
Buồn thấy người xưa thề thốt biển Đông,
Nay phủ gấm về rong chơi lũ lượt.

Hỡi trăm triệu người dân còn trong nước,
Nếu thật tâm muốn cứu được quê nhà,
Thì chính mình phải đổ máu xương ra,
Đừng trông đợi cái gọi là “quốc tế”.

Họ ích kỷ lại tham hèn vô kể,
Nên Cộng nô với đồ tể Nga Tàu,
Bấy lâu nay tội ác đã ngập đầu,
Chẳng ai dám nói một câu hơn thiệt.

Dịch Vũ Hán chóng chầy rồi sẽ hết,
Dịch Ba Đình chẳng biết kiếp nào xong.
Chế độ này nếu không sớm tiêu vong,
Dòng giống Việt đừng mong còn chỗ đứng.

Nhìn dân tình hờ hững,
Buồn biết ngày diệt chủng chẳng còn xa.

Cali, đầu mùa Quốc Hận 2020
***
*THI SĨ ĐỖ CÔNG LUẬN***

***
THI SĨ NHẤT HÙNG & THẢO CHƯƠNG TRẦN QUỐC VIỆT
*Góp họa thơ Nhất Hùng

MÙA XUÂN SẼ ĐẾN

Mặt trời lên,xóa bóng mù sương
Nắng sớm lung linh rải khắp vườn
Chậu Cúc xác xơ, chồi đã nhú
Giàn Hồng trơ trụi, lộc đang vươn
Chim đua thanh khiếu, khua vang động
Hoa đọ sắc màu, tỏa ngát hương
Hết buổi Đông tàn, Xuân lại đến
Hoại-sinh hưng- phế lẽ vô thường

Nhất Hùng

XUÂN XỨ LẠ NHỚ QUÊ XƯA
(bài họa một âm)

Đêm lạnh sáng nay, thấy muối sương;
Một màng trắng xoá phủ đầy vườn.
Ngọn cây nắng nhạt, còn đang vướng;
Nền đất cỏ vàng, vẫn chửa vươn.
Nhìn đám mây bay, ngùi trí tưởng;
Nghe cơn gió rú, nhớ quê hương.
Đời người trôi nổi bao nhiêu hướng?
Ôi kiếp nhân sinh, quả dị thường.

Thảo Chương Trần Quốc Việt
***
*THI SĨ THÁI QUANG ĐÁNG
” Tình Yêu Màu Gì ? “
Tình yêu màu gì em biết không?
Cam, vàng, trắng, đỏ hay màu hồng
Anh nghĩ tình yêu là tất cả
Vẽ nơi cuộc đời những xanh trong
Tình yêu mùa gì em biết không?
Cần lắm yêu thương giữa xuân nồng
Ánh nắng vàng tươi của mùa hạ
Một chút thu về, một chút đông
Tình yêu vị gì em biết không?
Anh nghe hương lúa mới trên đồng
Gió nhẹ đùa lay từng ngọn cỏ
Phù sa chở nặng cả dòng sông
Tình yêu hình gì em biết không?
Như vầng trăng khuyết lúc chờ mong
Anh thấy đêm dài xa tít tắp
Để lúc gần nhau trăng hóa vòng
Tình yêu là gì em biết không?
Là những yêu thương tận đáy lòng
Để lúc lạc nhau khi bề bộn
Ta còn đứng đợi giữa phố đông
***
*THI SĨ LVN*THI SĨ KIỀU PHONG***

SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI QUÝ VỊ GHÉ THĂM & SHARE

*LINKS: SACHILECHANNEL

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ/videos?disable_polymer=1

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ?disable_polymer=true

*LINKS: MAI ĐẰNG CHANNEL

https://www.youtube.com/user/eastwood4real/featured?