MERRY CHRISMAS SỐ ĐẶC BIỆT THƠ HAY

  • MERRY CHRISMAS SỐ ĐẶC BIỆT

THƠ HAY NHIỀU THI SĨ THỜI DANH


*Chào Mừng Đại Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại Đêm Chủ Nhật 15/12/2019 (Với Gần 450 Quan Khách)

*Sinh Hoạt “Tiền Đại Hội” (Chào Mừng Đại Hội VNS VNCH Hải Ngoại Tối 14/12/2019) + Hình Ảnh Quý VNS Từ Các Tiểu Bang Khác Về Tham Dự Đại Hội . Photo của Phóng Viên Nhất Lĩnh, Trương An.

*Kính mời quý vị xem thêm phần chi tiết ĐẠI HỘI VĂN NGHỆ SĨ VNCH HẢI NGOẠI kèm theo ở cuối SĐB này.

https://photos.app.goo.gl/xTrs2XWfGXjtPPQx9

***

  • TRANH DR.LƯU NGUYỄN ĐẠT

 

***

*GIỚI THIỆU TÁC PHẨM NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

*SA CHI LỆ Trân trọng giới thiệu trong số này:

    *DR.LƯU NGUYỄN ĐẠT *NGÔ NGUYÊN NGHIỄM* VĂN NGUYÊN DƯỠNG* TRẦN QUỐC BẢO. SƯƠNG LAM * THANH THANH*TRẦM VÂN*NGƯỜI PHƯƠNG NAM* JULIEN NGUYỄN * ANNE NGUYỄN*ĐẶNG HOÀNG SƠN* ĐINH TƯỜNG*LH HUỲNH NGỌC THƯƠNG* THÁI QUANG ĐÁNG* TÔN THẤT HÙNG* NGUYỄN NHƠN* NGUYỄN THỊ NGOAN*NGUYỄN PHƯƠNG THÚY* NHẤT HÙNG* ĐỖ THỊ MINH GIANG* THA NHÂN* Á NGHI * VƯƠNG ĐẰNG* PHAN HUY* THIÊN KIM* THÍCH TÁNH TUỆ* NHƯ NGUYỆT.HAN NGUYÊN* ĐỖ CÔNG LUẬN* TRẦN GÒ CÔNG* KIỀU PHONG* SA CHI LỆ.

*ĐẶC BIỆT NHẠC HAY Phụ Bản:

  •  NHỚ SAIGON: NS NGUYỄN TÂM HÀNG *Ca Sĩ: HÀ THANH
  •  MÙA ĐÔNG NĂM ẤY: LM. HOÀI ĐỨC  Ca Sĩ: UYÊN DUNG
  •  GIÁNG SINH VỀ VẮNG MẸ: Thơ NGUYỄN VẠN THẮNG  Nhạc: MAI ĐẰNG
  •  CHÚC CHO NHAU: Thơ SA CHI LỆ Nhạc: Đỗ Hải

***

  • Phụ Bản1: NHỚ SAIGON: Nhạc & Lời: NGUYỄN TÂM HÀN *Ca Sĩ HÀ THANH


***

  • RƯỢU LỬA Thơ LƯU NGUYỄN ĐẠT

*RƯỢU LỬA

uống đi rượu lửa chưa say
đất buồn còn lạnh cánh mây xoá rừng
cát vàng nước mất lưng chừng
cơn đau thấm buốt nỗi mừng buông trôi

uống đi cạn vực biển người
sóng nghiêng ngọn biếc giữa đời ly du
phân vân tách gió nghịch thù 
đường đi chưa tới ngàn thu còn dài

uống đi rượu lửa nguyên khai 
mực khô bút ngại ý phai nhạt hồn 
chữ buông bóng ngả vuông tròn 
nước buông dân hạ thân mòn đong đưa

uống đi từng hụm mây mưa 
dòng đau thế kỷ chứa vừa lòng em 
ta khi nhớ lại môi mềm 
bỗng dưng thức tỉnh giữa đêm tuyệt huyền

Lưu Nguyễn Đạt
***

                *NGÔ  NGUYÊN NGHIỄM

CUỐI NĂM NGHE TIẾNG CHIM REO

TRÊN ĐƯỜNG VỀ CỐ XỨ

Ngập ngừng giây phút bên hàng dậu

Đâu ngỡ chiều nay ngộ cố hương

Cát bụi bám đầy vai áo bạc

Biết rằng phong vũ cũng vô tâm!

Hàng dâm bụt đỏ ngày thơ ấu

Rúng động hồn hoang lữ khách xưa

Mái ngói rêu phong mờ quá khứ

Hay là chờ đợi bóng hài nhi…

Ngày đi sương gió thênh thang tiễn

(Chất ngất trong lòng khói miếu hoang)

Xe ngựa quy hồi hịch sử ký

Nhuộm vàng đại mộng nẻo quan sơn

Hương lửa chưa  đầy quanh bếp cũ

Mà hàng cúc dại cuối sơn trang

Nép hồn u tịch bên ngày tháng

Chờ tiếng chim reo giữa gió ngàn

Hành trang ăm ắp vầng trăng khuyết

Một chút núi xanh, chút miếu đền

Nên giữa đêm trường cô tịch nghĩ

Tội cho long trượng quá cô đơn!

Thời gian cứ chảy như dòng nước

Nhuộm mái tóc xanh sớm bạc màu

Nửa bóng trăng khuya soi chẳng thấu

Dọc đường định mệnh, ngọn đèn chau…

Thì ra, cọng cỏ may kỳ lạ

Không vướng trên cành bông gáo quê

Cho thỏa cơn sầu bi trọn kiếp

Nỡ đem lòng vướng tóc Kinh Kha

Có lẻ sông Rồng dài vạn kỷ

Nên bè thủy lục chập chờn trôi

Đèn khuya ai thắp bên kia vậy

Có sáng lòng ai ở bến nầy?

Đâu nghĩ chiều nay về cố xứ

Hàng dâm bụt đỏ ấu thơ xưa

Hài nhi khoác áo màu năm tháng

Đi giữa hồn thiêng tiếng võng đưa….

Xóm cũ đâu còn hàng cổ thụ

Tiếng chim hoang dã rúc âm u

Nước ròng nước nổi quanh sơn lộ

Gọi khách tha phương lạc lối về…

              *NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

Thi Văn Sĩ, Nhà Biên Khảo kiêm Dược Sĩ

***

                      VĂN NGUYÊN DƯỠNG
              Thi Văn Sĩ Kiêm Nhà Biên Khảo

Gió  trắng

Tết giữa mùa Đông hoa tuyết bay,
Căm căm gió trắng lạnh đầy tay…
Em đến hay không chiều vẫn đợi,
Phòng không sợ giá buốt đêm nay!

Mà thôi em đến để làm chi,
Cái thuở xa xưa đã lỡ thì…
Lỡ bỏ thuyền tình trên bến mộng,
Cành buồn thoáng một cánh chim di.

Đất bạc không vì đất bạc màu,
Vì lòng không biết được nông sâu.
Kẻ đến người đi trên bến cũ
Chưa hẳn quên rồi cuộc biển dâu!

Không hẳn quên ta như chiếc áo
Một đêm nào bỏ lại chiến hào…
Bỏ tuyến ta về không ước hẹn
Giữ lời thề trên bến trăng sao!

Trăng lỡ chìm trong đôi mắt nhung,
Ánh sao sa tận cõi vô cùng…
Yêu em đến độ không còn nhớ
Chiến trường xa ôm mộng kiếm cung.

Trận vỡ cho lòng ta giá băng,
Sóng đỏ cuồng dâng ngập đất bằng;
Lớp lớp lê dân tràn mọi nẻo…
Phố cũ thành xưa mây phủ tang.

Số phận không là số phận chung,
Bốn phương trời đất rộng vô cùng…
Kẻ cuối chân trời người góc biển,
Em đi rồi… bỏ cuộc thuỷ chung.

Ta trở về trăng đã tàn canh,
Con én vườn xưa cũng chuyển cành.
Đông lạnh hoa tàn trên luống cỏ,
Ta về, hiu quạnh đến vây quanh…

Rồi một ngày ta cũng ly hương,
Mỗi Tết đêm Đông lạnh phố phường,
Chẳng biết nơi nào em có ngủ,
Phòng không ta thức trắng đêm suông.

Ta nhớ em hay ta nhớ quê?
Em đã sang sông… chẳng trở về,
Ta nhớ đường quê rơi nước mắt;
Giao thừa bông tuyết đổ thê thê…

Độc ẩm hình như chưa đủ say,
Căm căm gió trắng lạnh đầy tay…
Em hẳn không về… sao vẫn đợi,
Phòng không se lạnh suốt đêm nay.

Văn Nguyên Dưỡng
Đông Xuân
Kỷ Hợi 2019

***

  *Thi Sĩ Kiêm Nhà Biên Khảo

*LỜI NGUYỆN ĐÊM NOEL

Chắp tay ngước mặt lên trời
Con dâng Chúa, Mẹ muôn lời tạ ơn
Thân này tro bụi thành nhơn
Chìm trong bể khổ, tủi hờn đắng cay

Xác hồn còn có hôm nay
Nhiệm-mầu Cứu-độ, cao dày Hồng-ân
Vực sâu gục xuống mỗi lần
Có Lòng-Thương-Xót ân cần vực lên

Tạ ơn Thánh-Mẫu dịu hiền
Mẹ Hằng-Cứu-Giúp, bình yên trọn đời
Chắp tay ngước mặt lên trời
Con dâng Chúa, Mẹ muôn lời tạ ơn .
              
       Trần Quốc Bảo

            Richmond, Virginia

     Địa chỉ điện thư của Tác Giả:

     quocbao_30@yahoo.com

*CÁNH MÂY VÔ ĐỊNH    

                   Thơ Trần Quốc Bảo 

Kể từ dứt bước ra đi,

Tha phương tay trắng, còn gì nữa đâu!

Quê hương bỏ lại đằng sau,

Con đường trước mặt, mây sầu dăng dăng.

 

 Thì thôi! Chuyện đã đành rằng,

Cuộc cờ xóa bỏ, lưu vong phận mình!

Trách gì anh bạn đồng minh…

Phủi tay trở mặt, vô tình hại nhau!

 

Xót xa, chất ngất niềm đau,

Cầm bằng Vận Nước, Trời cao an bài!

Nửa đường buông súng, thở dài

Bước chân Do Thái, lạc loài năm châu!

Một mai rồi sẽ về đâu?

Bao nhiêu đồng đội, theo nhau đi rồi!

Năm cùng tháng tận bồi hồi,

Cánh mây vô định, chân trời tha phương…

 Trần Quốc Bảo   

          Richmond, Virginia

Địa chỉ điện thư của Tác Giả:

      quocbao_30@yahoo.com

***

*THƠ SONG NGỮ:

      *Nữ Sĩ SƯƠNG LAMThi Sĩ THANH THANH

*BẠN TA                    

Thăm hỏi Bạn, biết rằng người còn đó  

Nỗi mừng vui tràn ngập cõi lòng tôi

Cuộc đời này bao sóng gió, nổi trôi      
Vui được biết, Bạn bình an vui sống

Đời trần thế ví như là huyễn mộng

Kiếp nhân sinh là sinh tử, tử sinh
Quý nhau chăng chỉ ở một chữ Tình
Tình cha mẹ, tình vợ chồng, bè bạn

Tình cảm ấy ta không treo giá bán
Khi con tim không đơn vị đo lường
Bàn cân nào, cân được chữ Yêu Thương
Thế mới biết Thương Yêu là vô giá!

Cuộc đời dẫu đảo điên, nhiều dối trá
Nếu chúng ta thực sự mến thương nhau
Thì tiếc chi một lời nói, câu chào
Hãy trao gửi, sưởi ấm tình nhân thế

Có hơn không dù biết rằng chậm trễ
Vì con người ai cũng thích yêu thương
Đượcthươngngườivàcũngđượcngườithương
Hãy bày tỏ yêu thương dù có chậm

Bạn còn đó! Tôi còn đây! Mừng lắm!
Vì chúng ta còn cơ hội gặp nhau
Để trao nhau lời nói với câu chào
Đầy thân ái, đầy yêu thương, quý mến

Chuyện dĩ vãng, chuyện tương lai sắp đến
Hãy quên đi, xin nhớ hiện tại thôi
Nếu tâm bình trí lạc! Thế đủ rồi!
Người còn đó! Tôi còn đây! Phúc lắm!

           SƯƠNG LAM

  * MY FRIEND                          Thi Sĩ THANH THANH
I called you and knew that you still are there:
What kind of joy has filled my heart to care!
In this world troubles and vicissitudes abound,
How happy to know you are safe and sound.
The subastral existence is like the daydream:
Human bondage is life and death a mainstream.
We do value one another on sentiment based:
Love of parents, yokemates, friends interlaced.
That kind of affection is not for the list price
When the heart doesn’t fit any measuring device;
What scale can weigh the sympathies’ weight?
Then, feelings are not for us to assess, estimate!
Even tho’ the earth is full of shiftiness, muddy,
If we truly endear ourselves to each of our buddy
Then why not to send them a greeting, pay a call?
Do exchange news to warm human life for all.
Is it not better than being parsimonious, late?
Because humans prefer closeness, devotion, fête,
To kindly love others and be beloved by them,
Express your personal emotions my dear chum!
You still are there! I still am here!  So pleased!
For we still have chance to meet, converse, eased
To give one another the words, the salutations
Overflowing with adoration up to our expectations.
Oh, the past and the to-come events: unpleasant.
Let us forget them, only remember the present.
If our mind is peaceful, our soul rosy, it is alright:
You still are there! I still am here! What delight!
  
Another translation by THANH-THANH

ThiNhanVietNam

Bảy Mươi Năm Làm Thơ

PoetFromVietNam

***

    *Thi Sĩ TRẦM VÂN

***

*Nữ Sĩ NGƯỜI PHƯƠNG NAM

                   NGƯỜI ẢO

***

*THƠ SONG NGỮ: bài thơ ARIANE, Pháp Ngữ của Julien Nguyễn. Tác giả tốt nghiệp Tiến sĩ văn chương Pháp, giảng viên tại Đại Học Hoa Kỳ và thuyết trình tại vài đại học Pháp Quốc.

Cuộc chia ly nào cũng buồn, đẫm lệ. “Partir, c’est mourir un peu- Đi là chết trong lòng một ít” và những bước chân âm thầm, cô đơn (solitaire) trên cát… les pas sur le sable solitaires .

Nhưng phải chôn kỷ niệm vào đáy lòng và bước tới vì “gémir, pleurer, prier est tout également lâche” (Alfred de Vigny).

mais il est temps de partir.

 

    ariane 

*nguyên tác của julien nguyen                                        

un instant d’aimer et c’est le temps de partir                 

soudain on s’est quittés                                                    

toi et moi                                                                          

sans raison regret soupir                                                    

sans se regarder                                                                

ne fût-ce que pour une dernière fois                                

sans même se dire adieu

pleurant tout doucement

comme pleureront les amants malheureux

sous les caresses du vent

dans la tendre nuit complice

ô que c’était beau que c’était triste

ton regard céleste d’antan

la chanson que tu me chantais jadis

la pluie froide sur ton visage de bonheur rayonnant                                            

ces jours où nous nous aimions à la folie

et les baisers de nacre

et le parfum dans ta chevelure éparse

les pas sur le sable solitaires

la guitare de mille amours éphémères

mais c’est le temps de partir

le temps d’effacer le dernier souvenir

des rivages brumeux des joies mensongères

des soleils éteints des sourires à peine esquissés

des rêves brisés de ce qui fait tant souffrir

des paradis fragiles à jamais fermés

de ces larmes qui ne sont plus pleurées

dans les traîtres yeux

de ces murmures ces serments bleus

bleus couleur de la mer

la vie la vie qu’elle est amère

ô souvenir mon amour ma blessure ma douleur si chère

mais il est temps de partir

             grenoble 1990

*Bản dịch của nữ sĩ Anne Nguyen, San José

ân tình trong khoảnh khắc

 Phút chốc đã xa rời

Không nhìn nhau lần cuối

Không một lời chia phôi

Đành âm thầm lặng lẽ

Lệ nhòa nỗi oan khiên

như tình nhân than khóc
gió ru đêm triền miên

mắt người buồn u uẩn
vạn cổ ánh tinh cầu
một lần nào tiếng hát
lần nào mưa lạnh rơi
trên dung nhan rạng ngời

thuở ấy tình mê cuồng
nụ hôn ngà lóng lánh
tóc rối ngào ngạt hương
những bước chân bơ vơ
lạc loài in trên cát
se sắt mấy cung tơ
muôn chuyện tình hư ảo

giờ đây phút biệt ly
là lúc xóa mờ kỷ niệm cuối
của những bờ sông mù sương khói
những niềm vui gian dối
những mặt trời lịm tắt
những nụ cười vừa hé
những mộng vỡ mơ tàn
cho lòng ta sầu não
những thiên đường mong manh
từ đây mãi khép kín
những giọt lệ thôi dâng
trong mắt người phản trắc
những lời thì thầm những ước thề xanh biếc
xanh biếc như mầu biển
ôi kỷ niệm ân tình
vết thương khổ đau yêu dấu

giờ đây phút biệt ly

***

2)

khoảnh khắc tình yêu và đây là lúc chia tay                                                                                                                  bỗng chốc ta xa nhau                                                                                                                                                      em và anh                                                                                                                                                                      không duyên cớ thở dài tiếc nuối                                                                                                                                    không nhìn nhau                                                                                                                                                  dù cho lần cuối                                                                                                                                                                không lời từ giã                                                                                                                                                               khóc thầm lặng lẽ                                                                                                                                                           như những tình nhân bất hạnh thầm khóc                                                                                                             dưới ngọn gió vỗ về                                                                                                                                             trong đêm thâu đồng lõa

ôi đẹp và buồn thay                                                                                                                                              ánh mắt em thiên hà vạn cổ                                                                                                                                  bài ca đã từng một lần em hát cho anh                                                                                                                  mưa lạnh trên gương mặt em hạnh phúc rạng ngời                                                                                                ngày ta yêu nhau điên mê                                                                                                                                     và những nụ hôn ngà lóng lánh                                                                                                                            và hương thơm từ mái tóc mây cài                                                                                                                        những bước chân trên cát lạc loài                                                                                                                                 cung đàn của muôn chuyện tình phù du                                                                                 

nhưng giờ đây là lúc biệt ly                                                                                                                                  thời gian xóa mờ kỷ niệm cuối                                                                                                                             của những bờ sông mù sương những niềm vui gian dối                                                                                                những mặt trời lịm tắt những nụ cười vừa hé                                                                                                                giấc mộng nứt rạn khơi bao phiền não                                                                                                                   những thiên đường mong manh mãi mãi khép kín                                                                                                  những giọt lệ thôi dâng                                                                                                                                        trong mắt em phản trắc                                                                                                                                       lời thì thầm những ước thề xanh biếc                                                                                                                    xanh biếc như mầu biển                                                                                                                                       cuộc đời cuộc đời sao quá thảm sầu                                                                                                                              ôi kỷ niệm ân tình vết thương khổ đau yêu dấu

nhưng giờ đây là lúc biệt ly

3)  

a moment for love and it’s time to leave                                                                                                                         abruptly we parted                                                                                                                                                          with no reason regret sigh                                                                                                                                              without looking at each other                                                                                                                                          even for one last time                                                                                                                                                      without saying goodbye                                                                                                                                                  weeping softly                                                                                                                                                                as unhappy lovers will softly weep                                                                                                                                  under the caress of the wind                                                                                                                                          in the tender accomplice night

oh how beautiful how sad
were your celestial gaze of yore
the song that you once sang to me
the cold rain on your face glowing with happiness
those days when we were madly in love
and the nacreous kisses
and the perfume in your disheveled chevelure
the lonely steps on the sand
the guitar of thousand ephemeral loves

but now it’s time to leave
time to efface the last memory
of the misty shores of the false joy
of broken dreams of what caused so much pains and suffering
of the extinct suns the smiles just sketched
of fragile paradises forever closed
of tears that no longer cried
in your treacherous eyes
of those whispers those blue promises
blue the color of the sea
oh how bitter is life
oh my souvenir my love my wound my so dear sorrow

but now it’s time to leave

***

*PHỤ BẢN 2: MÙA ĐÔNG NĂM ẤY

       * ST: LM Hoài ĐứcCa Sĩ : Uyên Dung


***

*THI SĨ ĐẶNG HOÀNG SƠN

            *MỘT TRỜI TÂM SỰ

Thân bại tướng nửa cuộc đời còn lại

Mãi đau lòng nhớ ngày cuối tháng Tư

Quân giặc cướp cuồng điên gieo nghiệp chướng

Hỏi ai người yêu nước có suy tư? 

Ôi quê Mẹ đang trầm luân, cơ khổ

Lũ Hán gian đành bán cả giang san

Non sông Việt sẽ vùi sâu đáy mộ

Hận Đồ Bàn uất hận vẫn còn vang.

Hỡi những người cùng làm thân lữ thứ

Bốn lăm (45) năm thương hải hoá nương dâu

Có mang nặng cả một trời tâm sự?

Hãy vùng lên phá xiềng xích ngục tù!

Tôi lính chiến, không phải là thi sĩ

Chuốc vần thơ vì sĩ khí quân nhân

Việt Nam Cộng Hoà, anh dũng dấn thân

“Đoạn đường chiến binh” quyết đi cho hết./.

*Đặng Hoàng Sơn.

**

                      *Thi Sĩ THÁI QUANG ĐÁNG

***

  • THI SĨ ĐINH TƯỜNG

***

*MỘT THỜI ÁO TRẬN

Thi Sĩ LH HUỲNH NGỌC THƯƠNG

NỬA ĐÊM THỨC GIẤC,

TRAO NHAU VẦN THƠ CŨ

Ngày Xuân nơi quê người, đồng môn Quốc Gia Hành Chánh

trao nhau nỗi nhớ Nhà.

Nhớ cố hương

Nước mất còn cố hương

Yêu quê phải ly hương

Đất khách đời quạnh quẽ

Quê người kiếp tha phương

Muôn loài sống hang ổ

Nước mất còn núi sông

Loài người yêu đất tổ

Mất nước phải lưu vong

Nước mất còn quê hương

Người thương cách đại dương

Những đêm rằm trăng sáng

Quay quắc nhớ cố hương

Tôn thất Hùng 2016

***
Nguyễn Nhơn
(*) “ Nhớ quê, nhớ cá linh bông điên điển mùa nước nổi “ 

(**) Ở chợ Thủ, các bà lớn tuổi ưa nói “ lậy “ thay vì “ lấy “

Xóm nhỏ ven đường

Làng Bưng cầu quê tôi

Nằm ven Quốc lộ 13

Một con suối nhỏ hiền hòa

Cây cầu ván bắc ngang

Vạc ruộng bưng hai bên bờ

Ngôi chợ nhỏ đơn sơ

Hai bên hai dãy phố làng lụp sụp

Đầu một dãy là quán cà phê

Sáng sáng ba đi làm

Ghé uống cà phê, Đực ăn bánh mì

Chấm sửa đặc có đường

Ngày nghỉ học đàn đúm nhau

Xuống mội Thầy Thơ

Chia phe bắn ống thụt nước

Những ngày mùa đông giá buốt

Trên rừng núi Hoàng Liên

Mơ về quê nhà nắng ấm

Những mùa hè đổ lửa

Dưới chân rặng Trường Sơn

Mơ về cội trăm già mát mẻ

Che phủ mội Thầy Thơ

Nước trong vắt như lọc

Trên đất Mỹ xa xăm

Cảnh trí hùng vĩ

Bâng khuâng nhớ quê nhà

Xóm nhỏ ven Quốc lộ 13

Nguyễn Nhơn

***

TẾT NHỚ NHÀ

BD Nguyễn Thị Ngoan

Kính tặng đồng hương Bình Dương

( Thủ Dầu Một )

Tết nầy là Tết hai mươi

Bỏ quê, bỏ xứ, làm người tha hương

Nhớ sao là nhớ con đường

Sớm, trưa hai buổi đến trường thong dong

Nhớ sao là nhớ lạch sông

Nhấp hang đọt móp câu còng bắt cua

Nhớ sao là nhớ kiểng chùa

Theo bà lạy Phật mỗi mùa Vu Lan

Nhớ sao nhớ miểu Thành Hoàng

Qua sân dở nón, đi ngang cúi đầu

Nhớ sao là nhớ cây cầu

Thi đi thanh sắt, bạn nào qua nhanh

Nhớ sao là nhớ sân banh

Vạch rào chui lén xem anh trỗ tài

Nhớ sao là nhớ đường dài

Đánh đu xe ngựa sút tay lát mình

Nhớ sao là nhớ sân Đình

Rộn ràng dao thớt vang inh trống chầu

Nhớ nhất là nhớ gốc Dầu

Một mình đứng Thủ tuyến đầu vang danh

Nhớ sao nhớ ngả ba Thành

Giang san cẩm tú riêng dành Quan to

Nhớ sao nhớ Dốc Ông Cò

Quanh năm rợp bóng cho trò nằm mơ

Nhớ sao là nhớ Nhà Thờ

Chuông vang Lò Chén, bòng rờ Nhà Thương

Nhớ sao là nhớ Xóm Mương

Mội trong nước mát cội nguồn hàng bông

Nhớ hoài cầu Thầy Năm Trong

Nhớ Đình Bà Lụa cúng ông vía Thần

Dầu Tiếng cao su bạt ngàn

Lộc Ninh, Hớn Quản ngập tràn thổ dân

Nhớ sao là nhớ vườn măng

Cầu Ngang tố nữ, Bình Nhâm dâu hiền

Bèo bì danh tiếng Mỹ Liên

Hột điều Bình Phước ăn ghiền quên thôi

Nhớ sao là nhớ triền đồi

Xim chua, mua ngọt tím môi còn thèm

Lái Thiêu vẫn sống vì nem

Thịt kho dưa giá kiệu kèm quên no

Nhớ sao là nhớ Bến Đò

Lao xao Chợ Cá dặn dò đón đưa

Làm sao quên được quê xưa

Nửa vòng trái đất như vừa gang tay

Dẫu ăn cơm Tàu ở nhà Tây

Đi xe mác Mỹ, dạ nầy Bình Dương

Lòng thành nhân nguyện trời thương

Tiêu ma, diệt quỷ thẳng đường thăm quê

Bình Dương

Nguyễn Thị Ngoan

***

  • THI SĨ NGUYỄN PHƯƠNG THÚY

                          **

  • THI SĨ NHẤT HÙNG

***

  • PHỤ BẢN 3:

    *GIÁNG SINH VỀ VẮNG MẸ: Thơ NGUYỄN VẠN THẮNG  Nhạc: MAI ĐẰNG


    *                                  **
  • NỮ SĨ ĐỖ THỊ MINH GIANG

                   XUÂN VIỄN PHƯƠNG*THI SĨ THA NHÂN

                TẶNG EM 2 CHỮ

  • CHỈ XIN MỘT CHỮ

                                *NỮ SĨ Á NGHI

CHỈ XIN MỘT CHỮ

Đưa em vào vùng tuyết trắng

Tưởng tượng tuần lộc kiệu phi

Áo nàng Bạch Tuyết khoe nắng

Phất phơ theo nét nhu mì.

 

Hàng thông khoe tài nhẫn nại

Rơi chùm tuyết ướt bầy nai,

Em xinh khoe nét quý phái

Xoay tròn phô nét trang đài.

 

Anh chẳng nhớ anh sáu mấy*

Hay vừa mấy sáu, học yêu

Ngắm em, nhịp tim trổi dậy

Điệu nhạc Giáng Sinh dập dìu.

 

Hôm nay giáng trần Thiên Chúa

Chút nữa bé đừng: “Dạ… thưa…”

Chỉ cần em ngưng đùa, múa

Đáp chầm chậm một tiếng: “Ừa!”

 

Nhé em yêu kiều bé bỏng?

Chúng ta kết hôn giữa rừng

Em là công chúa giáng thế

Cả đời sẽ được anh cưng!

Á Nghi, 10.12.2019

***

  • THI SĨ VƯƠNG ĐẰNG

Ước Nguyện Đầu Năm

Tình yêu như áng mây trôi,

Như dòng suối chảy ven đồi ướp trăng.

Đầu năm xin được một lần

Cầm tay m dạo chín tầng Thiên Thai.

Vương Đằng

***

  • THI SĨ PHAN HUY:

Ngậm ngùi một thuở !

  Phan Huy

Ta nằm đây, bốn mươi mùa sương gió
Trong nhà mồ hoang vắng lạnh từng đêm
Hồn say mơ về những phút êm đềm.

Bên cạnh những đoá hoa đời tươi thắm.

Ta còn nhớ nàng Tuyết Minh đằm thắm
Đêm động phòng cô gái hãy còn trinh
Nàng yêu ta thật đắm đuối chung tình
Đâu hay biết đời ta như cánh bướm.

Hương lửa đương nồng, lòng ta đã chán
Nghĩa phu thê nào buộc cánh chim hồng
Trốn người tình, ta quất ngựa truy phong
Rồi trôi nổi bay theo ngàn hướng gió.

Đời phiêu bạt bốn phương trời đây đó
Bao môi hồng, má thắm, đã qua tay
Nào Thái, Miên, Nga, Đức, Mỹ, Tây, Tàu
Ta khoái nhất vẫn người con gái Việt.


Thuở học đạo bên phương trời Xô viết
Ta gặp nàng mắt biếc, tóc ngang vai
Ta yêu người đồng chí nữ Minh Khai
Già nhân ngãi nhưng còn non chồng vợ.

Nàng có thai, ta vô cùng run sợ
Vội tìm người giúp đỡ chuyện chồng con
May thay nhờ đồng chí Lê Hồng Phong
Gánh của nợ ta mừng như thoát chết.

Hang Bắc Bó ta gặp nàng Thị Ngát
Cô học trò bé bỏng tựa nai tơ
Ta cưng em như cháu gái dại khờ
Nàng đáp lại cho ta thằng Đức Mạnh.

Hương lửa đương nồng, lòng ta đã chán
Nghĩa phu thê nào buộc cánh chim hồng
Trốn người tình, ta quất ngựa truy phong
Rồi trôi nổi bay theo ngàn hướng gió.

Nhưng đảng muốn ta phải là ông thánh
Là cha già dân tộc quyết hy sinh
Không vợ con, tình ái, chẳng gia đình
Sống diệt dục như thầy tu ép xác.

Ta bảo chúng: “Các chú mầy quá ác
Các chú thì gái trẻ mỗi hằng đêm
Lại bắt ta phải nuốt dãi nhịn thèm
Món đồ chơi để lâu ngày đã mốc.”

Bọn chúng làm thinh, ta bèn giả khóc
Cuối cùng chúng phải nhượng bộ chiều ta
Ta được quyền ‘yêu’ mút chỉ ca tha
Nhưng tuyệt đối không bao giờ cưới vợ.

Kể từ đó bao nhiêu là cô gái
Đã vào dinh hộ lý xác thân ta
Từ những cô cháu gái Miền Nam ra
Đến những ả Mèo, Nùng miền biên giới.

Họ nhiều quá ta làm sao nhớ hết
Nhưng một nàng làm thổn thức tim ta
Nàng da thơm, má thắm, nét mặn mà
Ta ngây ngất thấy mình như trẻ lại.

Ta say đắm quên cả lời đảng dạy
Để cho nàng dính phải cái bào thai
Nàng thương con, đòi cưới hỏi công khai
Nghe nàng nói ta tưởng là sét đánh.

Và quả nhiên, cuộc đời nàng bất hạnh
Thằng Quốc Hoàn theo lệnh đảng yêu tinh
Nỡ đang tâm cắt đứt mối duyên tình
Còn hãm hiếp, vứt thây nàng ngoài phố

 Đứa con trai, cũng may còn tốt số
Thoát tử thần, nhưng sống kiếp không cha
Con Tiến Trung, xin thấu hiểu lòng ta
Và ghi nhớ mối thù sâu của mẹ.

Ta bây giờ trong nhà mồ quạnh quẽ
Ngày ồn ào bao kẻ tới người lui
Đêm vắng tanh nằm trở giấc bùi ngùi
Lòng thương tiếc một thời đầy hoa thắm.

                    *Phan Huy

***

  • THƯƠNG NHỚ GIÁNG SINH XƯA

THƯƠNG NHỚ GIÁNG SINH XƯA …

Thiên Kim

Giáng sinh Thiên Chúa xuống trần gian

Ngôi Hai nhập thế thật vẹn toàn

Cứu thế ơn lành, không vương giả

Ngự máng lừa,  Chúa vẫn hân hoan…

Những đêm Giáng sinh thật nhiệm màu

Không gian xa tít:  ánh hỏa châu

Sao đêm thấp thoáng thầm cầu nguyện

Bao người lính chiến nhận ơn mầu

Thành- thị Giáng sinh đẹp thái hòa

Có người chiến đấu ở phương xa

Lá rừng,  hoa thắm mừng lễ Chúa

Nhớ nhà, nhớ cả “Ái Khanh” nha…

Hai đầu nỗi nhớ, thật  thiết tha

Người ở thành đô, thương đậm đà

Lính chiến thương rừng, thương áo trắng

Hẹn ngày sông núi, sẽ hoan ca…

Giáng sinh đêm ấy, góc giáo đường

Thánh ca mừng Chúa, ôi luyến thương

Mai này khi bình yên sông núi

Trăm tuổi bên nhau, còn vấn vương…

Thiên Kim

                                 ***

  • NẾU EM NHỚ

THI SĨ NHƯ NHIÊN THÍCH TÁNH TUỆ                                  ***

  • *ĐÊM TÌNH YÊU                      *THI NHẠC SĨ HAN NGUYÊN
  • ĐÊM TÌNH YÊU.

    Linh hồn ta run lên
    Theo lời ca trong ngần
    Bởi nhân trần vô cảm
    Không cho trọ tình yêu
    Ngôi lời đành xuống thế
    Nơi nghèo hèn đơn sơ
    Máng cỏ của chiên lừa
    Giữa đồng hoang gió rét
    Ôi con người đành đoạn
    Dứt ân nghĩa triều dâng
    Ham vui trong lạc thú
    Hay chăng đêm nay là
    Đêm thánh của tình yêu…..

    *HAN NGUYEN viết riêng cho Anh tôi
    Nhà văn Thi sỹ SA CHI LE Canada.

  • THU CHẾT .

    Ơ hay một tí ngẫn ngơ
    Làm cho thu chết câu thơ nữa mùa
    Lùa trong chăn lạnh thu se
    Mà nghe rừng chiều khe suối ngậm thơ…
    ……………………..
    Cái thuở làm thơ yêu em ấy
    Đã mấy năm rồi chắc mười thu
    Em hẹn tôi đến cuối đường mộng
    Lồng lộng gió chiều quán liêu xiêu
    Phiên trống bên đời chờ người tới
    Mới hay tình phụ bến bạc lòng
    Mười năm lận đận thân hư hao
    Nao nao hồn lặng tim bỗng tím
    Cả một trời chiều chẳng hoàng hôn
    Mà sao mắt ai còn ánh vàng
    Nàng ơi có biết rung động đó
    Lời thơ ban đầu chợt ngu ngơ
    Cứ mơ về mãi hơi thu đọng
    Lọng ngọng tiếng yêu vội trao người
    Trong mơ còn nghe thoáng em cười
    Xin thêm mười năm dù lận đận
    Để biết lòng mình vẫn còn yêu
    Một chiếc hai chiếc dăm bảy chiếc
    Lá vàng rơi rụng tuổi chồng chất
    Thu đến thu đi ta nào hay
    Đã đủ lá vàng xây huyệt mộng
    Chôn tình ta đấy cuộn hồn THU…..

    *HAN NGUYEN

                                ***

  • THI SĨ ĐỖ CÔNG LUẬN

     *KÍNH MỪNG THIÊN CHÚA GIÁNG SINH*

***

*NỮ SĨ QUÁCH NHƯ NGUYỆT

                    *NỮ SĨ QUÁCH NHƯ NGUYỆT

***

*THI SĨ TRẦN GÒ CÔNG LÃO MÃ SƠN

               *NGƯỜI LÍNH CUỐI CÙNG

        Chiến sĩ VNCH can trường trong chiến bại

         Hởi anh lính cuối cùng trên đường phố.

          Nước đã mất rồi, anh sẽ về đâu?

          Đơn vị anh tan rã đã từ lâu.

          Một mình anh, hai tay hai khẩu súng

 

          Anh là chiến sĩ can trường, anh dũng

          Chống quân thù đến giờ phút cuối cùng

          Đáng được vinh danh là một người hùng

          Dù chiến bại, địch kiên oai nể mặt.

 

          Bổn phận người trai, đôi vai gánh nặng

          Nợ quốc gia, và nợ với gia đình

          Với  tổ quốc, Anh đã  trọn phận mình

          Nhưng còn nợ Mẹ già ơn dưỡng giục.

 

           Chiến hửu lưu vong chúng tôi cầu chúc

          Anh yên lành để trở lại quê nhà

          Hảy tạm quên đi nỗi buồn thua cuộc

          Để chăm lo cho vợ yếu, Mẹ già.

 

          Nếu Anh vẫn còn yêu nước, thương nhà

          Hảy chờ đợi, sẽ có ngày phục quốc

          Nước Việt Nam chỉ tạm thời bị mất

          Lá cờ vàng sẽ trở lại Quốc Gia

                           TRẦN GÒ CÔNG/LÃO MÃ SƠN

 (1)- Bức ảnh nầy do Ký giả chién trường, Nguyễn Đạt chụp được,

       ngày 30-4-75,trên đưòng phố Saigon, khi quân VC đã tràn ngâp

       Thủ Đô VNCH.

**

*THI SĨ ĐẠI HIỆP KIỀU PHONG

*PHỤ BẢN 4: THƠ SA CHI LỆ  NHẠC ĐỖ HẢI

CHÚC CHO NHAU NGHÌN DANH VỌNG…

                                 SA CHI LỆ

                  *MÙA HOA TUYẾT

***

  • *TM BBT:  SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU & KÍNH MỜI QUÝ THI SĨ GÓP MẶT VÀO SỐ ĐẶC BIỆT THƠ HAY VÀO NHỮNG SĐB KẾ TIẾP. XIN VUI LÒNG GỞI BÀI CHO CHỨNG TÔI QUA EMAIL:sachile2001@yahoo.ca . myhan245@gmail.com

***

  • CHI TIẾT THÊM VỀ CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI VĂN NGHỆ SĨ VNCHHN…

MERRY CHRISTMAS + Lễ Kỷ Niệm Chúa Giáng Sinh Do Hội Thánh Báp-Tít Hy Vọng Tổ Chức Chiều Chủ Nhật 22/12/2019…+ Mừng Đản Sinh 100 Năm Đức Huỳnh Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo Sáng Chủ Nhật 22/12/2019…+ MERRY CHRISTMAS AND HAPPY NEW YEAR – Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại

Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải ngoại Tham Dự

Lễ Kỷ Niệm Chúa Giáng Sinh 

Do Hội Thánh Báp-Tít Hy Vọng Tổ Chức 

Photo By Nhất Hùng

https://photos.app.goo.gl/caiV1fAd3LBXkwmw9

Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại Tham Dự

Lễ Kính Mừng 100 Năm Đản Sanh

Đức Hùynh Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo

https://photos.app.goo.gl/c1bH3p8hUmQAsx6z5

*********************************

Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại

Kính Chúc Quý Đồng Hương, Quý Văn Nghệ Sĩ 

Quý Hội Viên Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại Cùng Gia Đình

Một Mùa Giáng Sinh Tràn Đầy Hạnh Phúc

Và Một Năm Mới Vạn Sự Như Ý

Cố Vấn: Nhà Văn Nguyễn Thiếu Nhẫn (Sáng Lập Viên)

Chủ Tịch Hội Đồng Đại Biểu: Ông Phạm Ngọc Cửu (Sáng Lập Viên)

Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát: Nhà Văn Tôn Nữ Hoàng Hoa (Sáng Lập Viên)

Và Ban Chấp Hành:

Nhà Thơ Nhất Hùng: Chủ Tịch BCH Hội VNS VNCH Hải Ngoại

Thầy Giác Minh (Nhà Văn-Nhà Thơ-Họa Sĩ): Đệ Nhất PCT Nội Vụ

Luật Sư Anh Đào: Đệ Nhị PCT Ngoại Vụ

Nhà Văn-Nhà Thơ-Nhạc Sĩ Tạo Ân: Tổng Thư Ký

Nhà Thơ-Giáo Sư Lãm Thúy: Tổng Thủ Qũy

TM Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại

Nhất Hùng

Link Website Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại

http://hvnsvn.org/

********************* 

Kính Gởi

Hình Ảnh Chào Mừng Đại Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại 

Đêm Chủ Nhật 15/12/2019 Với Sự Tham Dự Của Gần 450 Quan Khách + 

Sinh Hoạt “Tiền Đại Hội” (Chào Mừng Đại Hội VNS VNCH Hải Ngoại Tối 14/12/2019) +

 Hình Ảnh Quý Văn Nghệ Sĩ Từ Các Tiểu Bang Khác Về Tham Dự Đại Hội. 

Photo Của Nhiều Phóng Viên Vùng HTĐ.

Chân Thành Cảm Tạ Sự Ủng Hộ Nhiệt Thành Của Quý Văn Nghệ Sĩ 

Và Đồng Hương Hoa Thịnh Đốn Và Quý Văn Nghệ Sĩ Từ Các Tiểu Bang Khác. 

  1. Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại

Nhất Hùng

16/12/2019

https://photos.app.goo.gl/xTrs2XWfGXjtPPQx9

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here