NGÀY TÌNH NHÂN TRONG ĐẠI DỊCH CORONA

  • NGÀY TÌNH NHÂN TRONG ĐẠI DỊCH CORONA
  • ĐỀ TÀI ĐẬC BIỆT HÔM NAY:

1-ẢNH ẤN TƯỢNG

2-Kính Mời Thưởng Thức: CA KHÚC NGÀY TÌNH NHÂN

3-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU ĐẶC BIỆT THƠ CỦA NHIỀU THI SĨ NGÀY TÌNH NHÂN 14-2-2020

4-NHIỀU BÀI HAY NÊN ĐỌC: Chạy đằng nào cho thoát  khi ở Việt Nam-MỘT BÀI VIẾT ĐÁNG ĐỂ ĐỌC VÀ SUY NGẪM -MÁ HẬU GIANG-Đi tìm hạnh phúc cả đời…

5-Nổ lớn Cư dân Westminster Bình Nguyễn tố cáo nghị viên TÀI ĐỖ gian dâm …

6-PHIM HAY CUỐI TUẦN: PARASITE của Đại Hàn, phim được giải Co Vang ở Festival điện ảnh ở Cannes  và 5 Oscars ở Mỹ 

***

*Kính Mời Thưởng Thức: CA KHÚC NGÀY TÌNH NHÂN*ca khúc NGÀY TÌNH NHÂN

Hãy Nói Yêu Em

Thơ: Nhật Thụy Vi

Nhạc: Mai Đằng

Ca sĩ: Diệu Hiền Video: Hatbuivitran

 


***

*SA CHI LỆ GIỚI THIỆU ĐẶC BIỆT THƠ CỦA NHIỀU THI SĨ NGÀY TÌNH NHÂN 14-2-2020*THI SĨ TRẦM VÂN*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢO*ĐỂ QUA CƠN MỘNG   Thơ Trần Quốc Bảo  

             —–o0o—–

ĐỂ QUA CƠN MỘNG

Cho anh xin sợi tóc huyền

Gió bay vương vít nối liền đôi ta

Cho anh xin chút hương hoa

Quyện đê mê khắp làn da tinh tuyền

Xin em má lúm đồng tiền

Bộ răng ngọc, nụ cười hiền trẻ thơ

Xin em cặp mắt nai tơ

Cánh hồng ngọt lịm bên bờ môi son

Cho anh ôm xiết vai tròn

Để qua cơn mộng vẫn còn có em

Cho anh, em nhé xin thêm

Bàn tay lãng mạn lướt trên phím ngà

Đã đành xuân sẽ phôi pha

Nữa rồi thơ những xót xa với tình

Cầm bằng trọn cuộc phù sinh

Chìm trong tiềm thức, chúng mình có nhau

           Trần Quốc Bảo

                Richmond, Virginia

         Địa chỉ điện thư của Tác Giả:

quocbao_30@yahoo.com

***

*THI SĨ HUY VĂN

*VÔ THƯỜNG BÓNG EM

Em âm thầm đến rồi đi

Bóng chim tăm cá khác gì chiêm bao

Biết tìm Em ở phương nào?!

Lòng tôi như cõi ngàn sao đêm dài

Chập chùng vạn nẻo trần ai

Tìm trong kỷ niệm hay ngoài chân mây?!

Bên Em: tình thắm, mộng đầy

Vắng Em: vàng ánh trăng gầy viễn phuơng

Nay mưa, nắng. Mai tuyết, sương

Phiêu du một bóng. Nhớ thương một trời

Giữa phong trần cuối nẻo đời

Có tôi góp nhặt đầy, vơi, lụy phiền

Quẩn quanh trong cõi truân chuyên

Từ lâu Em đã là tiền kiếp xưa

Dù sao cũng đã sang mùa

Chốn xưa biền biệt gió lùa truông mây

Tình tôi còn nỗi lòng này

Bóng Em thôi cũng vừa đầy mơ hoang

Vô thường mấy cuộc ly tan

Bước quan san lạc giữa ngàn trùng xa.    

HUY VĂN 

( Cảm tác từ ALINE- Christophe )

***

*THI SĨ NHẤT HÙNG TẶNG VỢ NGÀY VALENTINE’S DAY

***

*NỮ SĨ Á NGHI

*EM ĐỪNG “COI” MẮT AI?

 Tặng em một đóa hoa hồng

Em xem có thể lấy… chồng được chưa?

Mỗi ngày em mỗi dễ… ưa

Vô phương cứu chữa, đổ thừa ai đây?

Em nhìn trời, má hây hây;

Bên này anh cứ ngắm mây, mơ hoài!

Ai mong mình, Bậu nhớ Ai?

Nào đâu khờ dại: cả hai thương… trời?

 

Em ơi! Rất rắc rối rồi!

Nắng chiều anh nhớ, mây trôi em buồn

Chuốc sầu, bộ tính đi buôn?

Cứ ôm mộng mãi chuồn chuồn nó… khinh!

 

Trai làng lui tới rập rình

Anh đau… tim quá! Chuyện mình tính nhanh!

Mỗi lần nghe chuyện phong phanh

Tim anh lại đập tinh ranh xập xình.

 

Mạng ai nấy tính một mình,

Mạnh ai nấy… tính: thưa trình Mẹ Cha

Em mau… “tính” lẹ đi nha!

Ầu ơ hát mãi khó ra duyên tình.

 Á Nghi

13.2.2020

***Valentine thời dịch

Bài thơ vui của VT Cường gửi……

NGÀY TÌNH NHÂN
TRONG ĐẠI DỊCH CORONA

Không có Ngày Tình Nhân đâu em
Dracula Vũ Hán kề bên
Em ho húng hắng chừng vài tiếng
Ta hẹn yêu nhau dưới… cửu tuyền

Không có Ngày Tình Nhân đâu em
Còi xe cấp cứu chạy như điên
Chỉ cần em giả vờ sổ mũi
Là cách ly nhau suốt tháng liền

Không có Ngày Tình Nhân đâu em
Ninja giờ xuất hiện thường xuyên
Hôm nào em thử quên bịt mặt
Quả báo đời nhau rất… nhãn tiền

Không có Ngày Tình Nhân đâu em
Corona thấp thoáng sau rèm
Hôn nhau mà sợ viêm phổi cấp
Đành chôn vùi một mối tình riêng

Sẽ có Ngày Tình Nhân đó em
Khi thằng Trung cộng sớm quy tiên
Độc tài toàn trị lên… cáo phó
Ta lại yêu nhau đến phát ghiền !

14.02.2020

***

THI SĨ ĐINH TƯỜNG*Thượng Quân (Lê Văn Sắc)

“NÓI VỚI BỆNH NHÂN”:

Tôi cúi xuống cùng anh, người bệnh trẻ,

Xót đau buồn dâng ngập cả hồn tôi.

Anh nằm đó, mệt nhoài, thoi thóp thở

Ánh mắt buồn ngơ ngác, bỏ quên đời.

*

Mầu bệnh viện, da chiều đông xám hối,

Bệnh viện buồn sáng mờ ảo hoang ma.

Anh nằm đó như không chờ, không đợi,

Nén thở dài tôi lấy ống nghe ra (1)…

*

Là con bệnh, tôi hiểu anh đang bệnh,

Đang mong chờ y sĩ (2) mà không vui

Nghe tôi nói, xin anh nên cố gắng!

Bệnh anh còn nhẹ lắm, nhẹ hơn tôi…

Thượng Quân (Lê Văn Sắc)

Chú thích (1) hành động rút ống nghe ra là bắt đầu khám bệnh. (2) y sĩ là chữ chỉ chung các người chữa bệnh. Một sinh viên y khoa tốt nghiệp y khoa thường chỉ là y sĩ, chỉ khi nào trình luận án, có bằng Tiến Sĩ Y Khoa Quốc Gia mới được gọi là Bác Sĩ (doctor of médecine)… Đa số các người tốt nghiệp y khoa bị động viên chưa có bằng Tiến Sĩ Y Khoa Quốc Gia nên được gọi là Quân Y Sĩ… Đối với bệnh nhân, người ta thấy ai cũng là bác sĩ hết nên gọi chung là bác sĩ…

Nếu cần chi, xin liên lạc qua email

saclevn@yahoo.com

***                                   ***

*NHIỀU BÀI HAY NÊN ĐỌC: Chạy đằng nào cho thoát  khi ở Việt Nam-MỘT BÀI VIẾT ĐÁNG ĐỂ ĐỌC VÀ SUY NGẪM -MÁ HẬU GIANG-Đi tìm hạnh phúc cả đời…

*TIN ĐẶC BIỆT CĐNV WESTINTER CALI

*Nổ lớn: Cư dân Westminster Bình Nguyễn tố cáo nghị viên TÀI ĐỖ gi.an d.âm với vợ của ông (Bình Nguyễn) trước hội đồng thành phố Westminster trong phiên họp tối thứ Tư ngày 12 tháng 2. 2020. Ông Bình Nguyễn có chỉ người phụ nữ ngồi phía sau lưng ông khi ông đề cập đến việc ngoại tình 

***

*Chạy đằng nào cho thoát  khi ở Việt Nam

Chạy đằng nào cho thoát khi ở Việt Nam

– Khi biết thịt heo đang bị dịch sán, tôi nghĩ mình sẽ chuyển sang ăn thịt bò.

– Khi biết thịt bò có thể hô biến từ thịt heo tẩm hoá chất, tôi nghĩ mình có thể chuyển sang ăn thịt gà.

– Khi biết gà cũ, gà chết được nhuộm hoá chất thành thịt gà mới vàng rụm, tôi nghĩ sẽ bỏ thịt ăn cá.

– Khi biết cá bị nhiễm độc thủy ngân, tôi nghĩ mình chuyển sang ăn tôm.

– Khi biết tôm bị bơm thuốc kháng sinh gây độc, tôi nghĩ mình sẽ phải chuyển sang ăn chay luôn.. 

– Khi biết rau được tưới dầu nhớt, đậu hũ trộn với cao xây nhà, tôi nghĩ ăn cơm trắng qua ngày cho lành. 

– Khi biết gạo mốc được tẩy trắng do nhiễm thuốc bảo vệ thực vật, nước ngoài trả về. Tôi dằn lòng sẽ chuyển sang ăn bún phở mì.

– Khi bún phở mỳ cũng được tắm trắng như Ngọc Trinh, tôi nghĩ ăn trái cây sống qua ngày.

– Khi biết trái cây cũng được tiêm thuốc bảo quản để tăng tuổi thọ, tôi nghĩ rằng tôi sẽ hít không khí để được no, nhưng không khí cũng ô nhiễm luôn rồi!

Tôi nghĩ: thôi thì đằng nào cũng chết, ăn lại tất.

***

*MỘT BÀI VIẾT ĐÁNG ĐỂ ĐỌC VÀ SUY NGẪM 
(Tôi vô tình được đọc nó và chia sẻ lại)
***
Thiên tai, nhân họa hay khủng hoảng niềm tin ?
Cách đây vài năm Nhật Bản xảy ra thảm họa động đất một bà chị lấy chồng Nhật post lên FB rằng:
– Hôm nay đi đổ xăng, sợ khủng hoảng nên đổ đầy bình, định đi siêu thị hốt đồ thì bị chồng Nhật mắng – “Chỉ được đổ nửa bình”
Chị hỏi – “Tại sao? 
Bình thường em vẫn đổ đầy bình mà ? 
Nhất là đang khủng hoảng, lỡ mai không còn xăng đổ thì sao ? “
Chồng chị đáp 
” Vì là khủng hoảng nên mới chỉ được đổ nửa bình. Chừa cho những người đang bị thiếu hụt ở vùng thiên tai”.
Và không phải mỗi chồng chị, mà người Nhật nào cũng làm y như vậy 
Vì khủng hoảng nên mọi người đều cố gắng không tích trữ để phần lương thực dư cho những nơi đang gặp tai họa. Nhường cho người đang cần
Và sau đó toàn thế giới nghiêng đầu trước hình ảnh dòng người Nhật xếp rồng rắn nhẫn nại nhường nhịn, che chở, chờ đợi để được cứu hộ
Dĩ nhiên không thể so sánh người Nhật và người Việt vì trình độ xã hội, giáo dục, nhân sinh mọi thứ đều khác nhau
Và cái chúng ta thiếu nhất chính là niềm tin cho nhau, cho chính quyền và cho xã hội  Chúng ta không có niềm tin rằng chỉ cần mình tốt, mình sẽ được đối xử như cách mình sẽ đối xử xã hội.
Do đó chúng ta trở nên khủng hoảng 
Tuy nhiên, post bài này không phải để phân tích xã hội hay so sánh người nào
Post bài này chỉ để nói 1 chuyện
Đôi khi Thiên Tai không đáng sợ bằng Nhân Họa.
Ví dụ như khẩu trang và nước rửa tay
Thật ra theo mức độ nhà máy và tốc độ sản xuất
Nếu chúng ta mua đủ xài trong vài ngày, sau đó lại tiếp tục mua tiếp, bảo đảm sẽ không thiếu cho bất kỳ ai trong 90 triệu dân số hiện tại. Nhưng chỉ vì có rất rất nhiều người, tích trữ cả trăm hộp trong nhà nên mới tức thời xảy ra khủng hoảng. Và dự là qua cơn khủng hoảng này, lượng khẩu trang, nước sát trùng tích trữ đó có thể xài đến vài năm
Thực phẩm cũng vậy
Thực ra nếu chúng ta vẫn sống theo bình thường với tốc độ sản xuất thực phẩm hiện tại chúng ta sẽ không bao giờ xảy ra khan hiếm
👉👉👉🚫🚫🚫 Do đó, van xin các bạn đừng bước kế tiếp là điên rồ tích trữ thực phẩm. Tạo ra Nhân Họa khan hiếm, dẫn đến khủng hoảng xã hội sâu sắc, dẫn đến ngừoi không có ăn, nhưng sau đó khi mọi việc lắng xuống, lại có 1 lượng lớn thực phẩm đổ đi vì hết date.
Nên nếu có quá lo lắng
Chỉ xin tích trữ đủ dùng trong 2 tuần. Thực phẩm sẽ không thể khan hiếm nếu chúng ta vẫn tiếp tục công việc của mình và cẩn thận trong giao tiếp là được. Đừng tạo nên 1 cơn khủng hoảng dẫn đến chúng ta không bị diệt vì virus mà tự diệt lẫn nhau.
Please Bình Tĩnh. Mọi việc sẽ ổn thôi.

***

Tâm Thơ Má Hậu Giang

Nguyễn Đức Lập

Nhân giỗ thứ tư của cố nhà văn Nguyễn Đức Lập, nhà thơ Trạch Gầm và anh em Thư Viện Việt Nam trân trọng giới thiệu tác phẩm

“Tâm Thơ Má Hậu Giang” của Nguyễn Đức Lập.

Lúc 11 sáng thứ Bảy, ngày 15 tháng 2 năm 2020

Tại Thư Viện Việt Nam, Westminster, California

Cố nhà văn Nguyễn Đức Lập viết Tâm Thơ Má Hậu Giang vào đầu thập niên chín mươi, lúc Võ Văn Kiệt làm thủ tướng, Đỗ Mười làm tổng bí thơ, và Lê Đức Anh làm chủ tịch nhà nước Việt cộng. Đây là những bài viết được đăng mỗi tuần trên một tờ tuần báo tại Little Saigon. 

Đầu trang thơ, ông ghi thằng Sáu, thằng Mười con; và cuối thơ, ông ký tên Má Hậu Giang.

Sáu, là Sáu Dân, tức Võ Văn Kiệt; và Mười, là Đỗ Mười. Trong những bài viết nầy, ông xem đám Kiệt, Mười và Anh là những tên vô lại, ngoài mặt ra vẻ cải tổ, gây dễ dàng cho người dân trong nước được tự do mua bán, tự do đi lại ; nhưng bên trong, bản chất của chúng cũng chỉ là những tên độc tài, tàn ác, sẵn sàng ra tay giết người, mà chính chúng đã từng ra tay, hạ thủ các người từng là đồng chí, vào sanh ra tử với chúng, công lao hãn mã dầy đặt cho chúng.

“Tâm Thơ Má Hậu Giang” kể lại những mưu kế của cộng sản, như cho Nguyễn Bình vào Nam, hạ độc thủ các nhân vật kháng chiến chống Pháp khi xưa; và chúng xem các giáo phái Cao Đài, Hòa Hảo, bộ đội An Điền của Đại Việt, Đệ Tứ sư đoàn của Việt Quốc, nhóm nhân sĩ miền Nam Nguyễn Văn Sâm, Hồ Văn Ngà, nhóm Đệ Tứ Quốc Tế Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch đều là những đối tượng trong kế hoạch tiêu diệt nầy.

“Tâm Thơ” viết lại, sau năm 1975, chúng, vì muốn nhờ vả vào thế giới mà cho phép những người trong thành phần thứ ba, như: Dương Quỳnh Hoa, được ‘tự do’phát biểu, mà trong thâm tâm, chúng coi bà ta như miếng giẽ rách; như Nguyễn Thị Định, không học hành bao nhiêu, được chúng phong cấp tướng trong đám MTGPMN; và, những kẻ cũng có tên, có tuổi vào thời điểm chiến tranh Việt Nam: Nguyễn Hữu Thọ, Trần Văn Trà v.v… sau khi thành lập Câu Lạc Bộ Kháng Chiến với tờ báo Tuyền Thống Kháng Chiến bị cho ra rìa ra sao.

“Tâm Thơ” cho thấy vụ Văn Tiến Dũng viết hồi ký giành công, thì Trần Văn Trà cũng biết viết hồi ký, không chịu làm thinh cho chúng cướp công; và hồi ký của y mới ra mấy ngày liền bị tịch thu. Tuy vậy, sách cũng đến tay được một số người và nhờ vậy, người ta mới biết vụ Tết Mậu Thân, đám “Bắc kỳ cộng sản” âm mưu nướng hết bộ độ miền Nam của Trần Văn Trà; khiến cho sau Tết, Trà và Định như hai con cua gãy càng.

“Tâm Thơ” cho biết về ông Phan Văn Hùm bị cộng sản giết chết rồi vu cáo cho Tây; và cho biết thêm các nhà trí thức miền Nam đi Tây du học, về nước lại chống Tây, nhưng cuối cùng lại bị cộng sản giết chết, như các ông: Tạ Thu Thâu, Trần Văn Thạch, Nguyễn Văn Sâm, Hồ Văn Ngà, Dương Văn Giáo v.v…

“Tâm Thơ” cũng ‘thọc cù léc” Lê Duẩn mà tác giả gọi Lê Duẩn là Ba Duẩn về việc khởi xướng phong trào “kỷ nghệ hóa, công nghiệp hóa”, đẩy cả nước tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội; mà Lê Duẩn hứa rằng, xong một kế hoạch ngũ niên “tiến nhanh tiến mạnh”, mỗi nhà sẽ có một xe đạp và một cái bình thủy. 

“Tâm Thơ” còn cho thấy tác giả ví von, so sánh nạn cường hào ác bá thời Tây và thời cộng sản: nắm lấy, bắt nông dân vào hợp tác xã, mà ông cho “mỗi một thằng, một con nắm bí thơ chi bộ xã, mỗi một thằng, một con giữ bí thơ chi bộ xã, mỗi một thằng một con nắm chủ nhiệm hợp tác xã, đều là những thứ cường hào ác bá mới’, và những kẻ nầy lại được ‘đảng ác ôn của bay chống lưng’

 

Xin giới thiệu một bài viết trong “Tâm Thơ Má Hậu Giang”:

            Thằng Sáu, thằng Mười con,

Ở miền Bắc thì nhơn dân Thái Bình nổi dậy; ở miền Trung thì nhơn dân Thanh Hóa đấu tranh; ở miền Nam thì nhơn dân Hố Nai, Trảng Bom biểu tình.

Cái đó là người giận, người ở trên toàn đất nước, ở cả ba miền Nam, Trung, Bắc đều giận.

Trong khi đó, ở dọc bờ biển, từ Bà Rịa xuống tới tận mũi Cà Mau, một cơn bão khủng khiếp ập tới làm chết cả mấy ngàn người, làm mất tích cả mấy ngàn chiếc ghe, làm ruộng nương, mùa màng bị hư hại tàn mạt, làm cho xóm làng tan nát, cả chục năm nữa cũng không cứu lại được.

Cái đó là trời giận; trời giận, trời giáng thiên tai khiến cho người chết, mùa màng thất bát.

Trời là đâu mà người là đâu? Xưa nay, mấy người cầm quyền, mấy người làm chánh trị đều biết rằng “lòng dân chánh là ý trời”. Trời giận là vì người giận. Cái giận của trời chỉ là thể hiện cái giận của người mà thôi.

Tự cổ chí kim, kẻ cai trị nào mà tàn bạo độc ác, để tới nỗi cả trời lẫn người đều giận thì tới “bà nội nó cũng đội chuối khô”.

Sáu à, Mười à,

Ăn ở làm sao mà cả trời lẫn người đều giận, tụi bay có biết rằng ngày tàn của bay sắp tới rồi không?

Hỏi thì má hỏi cho có làm vậy, chớ ngày tàn của bay, lẽ nào bay hổng biết. Biết, nhưng bay cứ ung dung quá mà. Mấy năm nay, tụi bay, đứa nào đứa nấy, đều biết rồi có lúc cũng phải tới ngày nầy. Bởi vậy, thằng nào cũng lo hút máu hút mủ của dân, rồi chuyển ra mà giấu ở ngoại quốc. Tụi bay chỉ đợi tới ngày nầy thì chạy một lèo ra ngoại quốc để vui hưởng mà thôi. Bởi tính chắc ăn như vậy, cho nên trời giận bay không sợ, dân giận bay coi như hổng có.

Chắc ăn thì bay cứ chắc, nhưng thấy bay chắc ăn mà má đây bắt thất cười.

Bộ bay tưởng bay ăn ở trời và người đều giận rồi bay có thể ung dung chạy ra ngoại quốc hưởng thụ suốt đời được sao? Bay có nghe cái câu “thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu”, “lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt”, bao giờ chưa?

Bay cũng có nghe cái câu “đắc tội vu thiên, vô sở đảo giả”, “mắc tội với trời, đừng có hòng cầu đảo gì được”, bao giờ chưa?

Bay đừng có cười bà già nầy sanh tật nói Nho. Má đây chữ nhứt một còn hổng biết mà, đây là lúc hồi nhỏ má đứng ngoài hè, nghe lén ông Đồ Ước nói làm sao thì bây giờ má nói lại như vậy thôi.

Bay à, lưới trời coi vậy mà khó thoát lắm. Một khi người và trời đều giận thì chạy đâu cho thoát. Có chạy bằng tàu thì cũng chìm tàu; có chạy bằng xe thì cũng lật xe; chạy bằng xe lửa thì xe lửa trật đường rầy; mà chạy bằng máy bay thì máy bay cũng phát nổ giữa trời thôi. Bộ bay tưởng đồng tiền mồ hôi nước mắt, đồng tiền máu mủ của dân bay dễ nuốt trôi lắm hả? Nói cho bay biết, nuốt đồng tiền đó thì dòng họ nội ngoại bay cả nhà đang đông con đầy cái, đông đàn dài lũ, thượng tổ hạ tả, lăn đùng ra mà chết hết chớ hổng phải chơi.

Nếu lưới trời mà để cho dễ thoát thì làm gì mà thằng cha Trụ Vương tới nỗi phải tự thiêu mà chết? Nếu cơn giận của dân mà dễ chạy thì làm gì tới nỗi mà thằng cha vua Sùng Trinh phải giết hết vợ con rồi chạy ra sau núi mà thắt cổ tòn teng? Nếu cả trời lẫn người đều giận thì làm gì tới nỗi mà thằng cha Tùy Dượng Đế phải chết đầu một nơi, mình một nẻo.

Bay ngon lắm, bay đã từng coi dân như cỏ rác, bay đã từng kêu trời bằng thằng. Bay đã từng căng khẩu hiệu “thằng trời hãy đứng một bên; để cho nông hội đứng lên làm trời” mà. Bây giờ, một cơn giận của trời, đã làm bay sáng mắt ra chưa? Bay còn có tính chạy nữa không?

Hồi xưa, thằng cha vua tàn bạo độc ác nào, tới hồi bị dân nổi dậy, đánh giết, lúc gần chết, đều than rằng “Trời bỏ ta”. Nó than, mà nó có bao giờ biết hỏi rằng “tại sao mà trời bỏ”. Đã là cái phường hại dân hại nước, tới bước đường cùng, có kêu trời mỏi miệng, cũng đâu có trời nào ngó lại.

Sáu à, Mười à, đem cái chuyện trời đất ra mà nói với bay, có khác nào mà đem nước đổ lên đầu vịt, đem đờn gảy bên lỗ tai trâu. Biết vậy đó, nhưng má vẫn nói để cho người ta nghiệm. Bởi vì, rồi đây, người ta sẽ chứng kiến chế độ của bay sẽ sụp đổ tan tành ra sao, người ta sẽ thấy bay chết ra sao, rồi người ta mới nghiệm ra rằng thiên lý là cái gì, để từ đó người ta mới biết sợ cái câu “thiên lý nan dung”.

Má đã nói rồi, chuyện gì tới là nó phải tới. Con đường của thằng ăn trộm, hổng trước thì sau, cũng dẫn nó vô nhà tù. Con đường của thằng cướp của giết người không gớm tay, hổng nhanh thì muộn cũng dẫn nó tới pháp trường. Thằng chạy xe bạt mạng thì cuối con đường của nó là nghĩa địa. Cái đảng của tụi bay giết người hổng gớm tay, hại nước hại dân không chùn bước, vậy thì, con đường của bay đi, cuối cùng, sẽ dẫn bay tới hố thẳm diệt vong. Điều nầy chỉ là lẽ tự nhiên, vì đó là thiên lý và đó là công đạo. Thiên hạ bây giờ có nổi lên băm vằm bay ra thì cũng chỉ làm theo thiên lý và thể hiện công đạo mà thôi.

Má Hậu Giang

***

*Đi tìm hạnh phúc cả đời, nhưng nhiều người vẫn chưa hiểu hạnh phúc là gì?

(VOH) – Hạnh phúc luôn là niềm khao khát của con người, thế nhưng khi được hỏi hạnh phúc là gì thì phần lớn mọi người điều rất lúng túng. Vậy thật ra hạnh phúc là gì và làm sao để có được hạnh phúc?

Đã có rất nhiều người dùng cả một đời phiêu bạt, một đời lao lực, một đời chờ đợi, một đời ngóng trông chỉ để theo đuổi hạnh phúc. Nhưng cuối cùng lại không biết hạnh phúc là gì và cho đến khi sắp đi qua một kiếp nhân sinh vẫn đau đáu trong lòng câu hỏi: thật ra hạnh phúc là gì? công việc nào, người tình nào sẽ khiến cuộc đời ta hạnh phúc?!

Nguồn Internet

“Hạnh phúc là gì” – một câu hỏi có trăm ngàn đáp án

Bạn có biết, hạnh phúc khi được sống chung với người mình yêu thương thường không còn nguyên vẹn sau đôi ba năm. Hạnh phúc mua được căn nhà như ý thường không kéo dài quá đôi ba tháng. Hạnh phúc được thăng chức thường bị lãng quên ngay sau đôi ba tuần. Hạnh phúc được khen ngợi thường tan thành mây khói chỉ sau đôi ba tiếng. Rồi ta lại khát khao đi tìm và dễ dãi tin vào một đối tượng nào đó trong tương lai sẽ mang lại hạnh phúc lâu bền hơn.

Nếu xét theo khía cạnh khoa học thì hạnh phúc được định nghĩa là một trạng thái cảm xúc của con người khi được thỏa mãn một nhu cầu nào đó mang tính trừu tượng. Thế nhưng, thực tế ý nghĩa của 2 từ “hạnh phúc” không hề đơn giản như thế, bởi đã có không ít người phải đánh đổi cả một đời chỉ để đi tìm “hạnh phúc”.

Thật ra, trên cõi đời này không có một định nghĩa cụ thể và duy nhất nào về hạnh phúc, bởi đó là cảm giác đến từ trái tim, chứ không phải từ nhận định của người khác và định nghĩa về hạnh phúc của mỗi người ở mỗi thời điểm lại càng không giống nhau.

Nguồn Internet

Và tất nhiên, hạnh phúc không phải chuyện nhất thời mà là chuyện cả đời. Một cuộc sống hạnh phúc không phải là “Anh yêu em” sau đó hai người bắt đầu yêu nhau, cũng không phải nói “Chúng mình không hợp” rồi chia tay hai ngả. Mà hạnh phúc là khi hai người dám bỏ đi cái tôi cá nhân của mình đi để hướng về cái chung của cả hai, mỗi ngày nhường nhịn một chút, yêu thương nhau một chút, cùng nắm tay nhau an yên đi qua những ngày còn lại của cuộc đời. Hoặc khi không thể ở bên nhau được nữa thì vẫn bảo vệ, gom góp tất cả tình yêu gửi sâu vào đáy lòng như một kỷ niệm đẹp.

Hạnh phúc cũng không phải là mỗi ngày được ăn sơn hào hải vị, tiền đút đầy ví, không phải giàu sang, không phải có nhà đẹp, xe sang mà hạnh phúc là khi bạn khóc, có người xót. Khi bạn mệt mỏi, có người để dựa vào. Mỗi một ước vọng dù nhỏ bé nhất của bạn cũng có người nguyện lòng thực hiện…

Hạnh phúc giống như một chai nước suối. Lần đầu tiên uống nó, bạn chẳng có cảm giác gì, nhưng khi bạn đã nếm qua đủ mọi đắng, cay, mặn, ngọt, uống được một ngụm nước suối mát, bạn sẽ cảm khái, “À, hóa ra đây là cảm giác hạnh phúc!”.

Hạnh phúc là dùng đôi mắt của mình nhìn về cuộc đời một cách bình lặng để một cuộc sống bình an. Biết cách giữ cho tâm mình không biến động bởi ngoại cảnh, luôn thư thái ung dung, há chẳng phải là bạn đang sống một cuộc đời hạnh phúc, thoải mái hay sao?!

Nguồn Internet

Vậy nên, hãy nhớ rằng được sinh ra đã là hạnh phúc, bởi bạn có thể trải nghiệm mọi sắc thái của cuộc sống này. Và chết đi cũng là hạnh phúc, bởi bạn đã vượt qua trần thế rối rắm, trở về với tự nhiên.

Có bạn bè là hạnh phúc, vì vui buồn giận hờn đã có người chia sẻ. Thế nhưng nếu bạn cô độc thì đó cũng là điều hạnh phúc, bởi bạn được hưởng thụ sự yên lặng và thanh lọc tâm hồn.

Được yêu là hạnh phúc, bởi bất kể lúc nào, nơi nào đều được quan tâm, săn sóc. Và khi bạn yêu thì đó cũng là một dạng của hạnh phúc, vì từ nay về sau cuộc sống có vướng bận, mơ ước có được nơi trở về.

Giàu sang là hạnh phúc, vì có thể dùng tiền tài để thỏa mãn nhu cầu vật chất. Và nghèo khó cũng là hạnh phúc, bởi nó giúp bạn hiểu được ngoài tiền tài, bạn còn sở hữu rất nhiều thứ đáng quý khác.

Nguồn Internet

Xuất chúng là hạnh phúc, bởi bạn luôn được người khác tôn sùng, ngưỡng mộ, nắm rõ mọi thứ trong tay. Thế nhưng, nếu bạn là người bình thường thì đó cũng là điều hạnh phúc, bởi bạn sẽ được sống một cuộc đời bình lặng, kiên định, hưởng thụ cuộc sống theo cách riêng của mình.

Tuổi trẻ là hạnh phúc, vì có được những ngày mai vô hạn và hy vọng mạnh mẽ. Và tuổi già cũng là hạnh phúc, bởi có những trải đời phong phú cùng những kỉ niệm để nhớ lại.

Gặp được nhau là hạnh phúc, vì được cùng nhau vun đắp những khoảnh khắc ngọt ngào. Và chia ly cũng là hạnh phúc, bởi những nhớ nhung khi xa cách sẽ tôi luyện cho tình cảm của cả hai.

Hạnh phúc chính là đơn giản như vậy, thế nhưng làm thế nào để có được hạnh phúc thì không phải ai cũng biết.

Làm thế nào để có được hạnh phúc?

Không có cái hạnh phúc nào từ trên trời rơi xuống, cũng không có thiên đường nào chỉ toàn hạnh phúc. Bởi ý niệm hạnh phúc chỉ có khi bạn biết chấp nhận.

Muốn hạnh phúc hãy biết thỏa mãn cảm xúc

Hạnh phúc luôn là niềm khao khát lớn nhất của con người. Có biết bao người đã đi gần hết cuộc đời mà vẫn đuổi theo hạnh phúc như trò chơi cút bắt: có khi tóm được nó thì nó lại tan biến, có khi ngỡ mình tay trắng thì lại thấy nó chợt hiện về.

Thật ra, muốn có được hạnh phúc vô cùng đơn giản, đó là bạn hãy biết thỏa mãn cảm xúc của chính mình. Hãy nhớ lại xem, chẳng phải bạn đã từng cảm thấy thật hạnh phúc khi cầm được mảnh bằng tốt nghiệp sau nhiều năm vật lộn với đèn sách. Nhưng liền sau đó bạn muốn được việc làm có nhiều tiền, khiến bạn bè ai cũng nể phục vì bạn nghĩ như thế mới thật sự hạnh phúc. Rồi cái cảm giác hạnh phúc ấy cũng không ở lại bao lâu, khi bạn nghĩ hạnh phúc trọn vẹn chỉ có khi bạn có được một gia đình, có được người chồng/vợ đẹp, con ngoan thì đó mới gọi là hạnh phúc. Cứ thế… những ngày tháng hạnh phúc ấy đến rồi đi vội vã, bởi những ham muốn sâu thẳm trong tâm hồn mỗi người.

Nguồn Internet

Những người thường than thở rằng họ không có được hạnh phúc là do họ cứ mãi bỏ hình bắt bóng, đứng núi này trông núi nọ. Rốt cuộc, lại chẳng biết hạnh phúc là gì cả.

Có những người họ cảm nhận được hạnh phúc chính là những cảm giác sung sướng, dễ chịu, thoải mái khi đạt được những gì mình mong muốn, nhưng họ không lý giải được tại sao những cảm giác ấy lại đến rồi đi quá vội vàng. Và rồi họ cũng mặc kệ, chẳng muốn tìm hiểu thêm. Họ cứ sống theo thói quen cũ, dốc hết năng lượng để nắm bắt những thứ mà họ tin chắc nếu không có nó thì họ sẽ không thể nào hạnh phúc được.

Thật ra những điều kiện của hạnh phúc vẫn luôn có mặt ở bất cứ nơi đâu và trong bất cứ hoàn cảnh nào, chỉ có điều nó không còn hấp dẫn chúng ta nữa thôi. Không phải do nó không còn giá trị mà do nhu cầu hưởng thụ của chúng ta đã biến đổi theo thời gian.

Đôi khi, bạn vất vả cả chục năm trời để mua cho bằng được một món đồ quý giá chỉ vì lo sợ nếu không có nó thì đời sống của mình sẽ không được an toàn, hoặc chỉ đơn giản là muốn chứng tỏ cho mọi người biết mình là ai, chứ bạn cũng chẳng tận hưởng nó được bao nhiêu.

Và nếu cho rằng hạnh phúc chính là cảm xúc được thỏa mãn khi được hưởng thụ, thì ngay trong giây phút hiện tại này bạn cũng đang nắm trong tay vô số những điều tốt đẹp, vậy tại sao bạn lại cho rằng mình chưa có hạnh phúc? Một đôi mắt sáng để nhìn thấy cảnh vật và những người thân yêu, một công việc ổn định để bạn có được thu nhập vừa giúp bạn thể hiện được tài năng, một gia đình yêu thương để bạn có điểm tựa vững chắc, một vốn kiến thức đủ để bạn bước ra thế giới bên ngoài… Những thứ đó không phải là điều kiện để giúp bạn có được hạnh phúc thì là gì?

Vậy nên, bạn đừng mong chờ những đều xa vời phía trước, chỉ cần nhìn sâu một chút bạn sẽ thấy mình đang sở hữu rất nhiều thứ để bạn có được hạnh phúc. Một kẻ khôn ngoan thì không cần chạy thục mạng đến tương lai để kiếm những thứ chỉ đem tới những cảm xúc nhất thời. Họ sẽ dành ra nhiều thời gian và năng lượng để khơi dậy và giữ gìn những giá trị hạnh phúc mình đang có.

Không cần quá nhiều tiện nghi, chỉ cần sống một cách bình an và vui vẻ là chúng ta đã có hạnh phúc rồi. Đừng cố kiếm tìm những thứ hạnh phúc nào đó đặc biệt ở tương lai đâu bởi chúng không hề tồn tại, có chăng thì đó cũng chỉ là những trạng thái cảm xúc khác nhau, mà cảm xúc thì chỉ có nghiện ngập chứ không bao giờ là đủ.

Thỏa mãn ý chí cũng là cách để có được hạnh phúc

Để đạt được hạnh phúc trọn vẹn, ngoài việc biết thỏa mãn cảm xúc, đôi khi chúng ta còn biết phải thỏa mãn ý chí. Mặc dù cái cốt lõi của việc thỏa mãn ý chí vẫn dựa trên nền tảng phục vụ cái tôi nhằm thực hiện cho bằng được điều mình muốn làm nhưng đó lại là sự hưởng thụ rất tinh tế và phải để tâm sâu sắc lắm thì mới có thể nhận ra.

Một ví dụ đơn giản như, khi hay tin người thân đang bị kẹt trong cơn bão tuyết, tuy đang nằm trong nệm ấm chăn êm nhưng bạn cũng không thể nào hạnh phúc được. Bây giờ, bạn đâu cần cái cảm giác sung sướng ấy nữa. Bạn chỉ cần có mặt kịp thời để cứu giúp người thân, dù phải trải qua cái cảm giác lạnh buốt trong bão tuyết thì bạn cũng chấp nhận. Thế nên, hạnh phúc không chỉ là những cảm xúc dễ chịu, đôi khi bạn phải hy sinh những cảm xúc ấy để đổi lấy thứ hạnh phúc sâu sắc hơn, đó là thỏa mãn ý chí.

Hạnh phúc khi được thỏa mãn ý chí vượt qua những đòi hỏi tầm thường của thói quen, dốc hết bản năng sinh tồn để chịu đựng, và vận dụng tất cả những hiểu biết và kỹ năng luyện tập để xử lý. Vì thế, phẩm chất của nó chắc chắn sẽ bền vững hơn loại hạnh phúc chỉ đơn giản được tạo bằng những cơn cảm xúc.

Do đó, khi gặp hoàn cảnh khó khăn, đối đầu với những cảm giác không mấy dễ chịu, thì bạn đừng vội chống trả. Hãy cứ nghĩ rằng mình đang thực hiện mục đích lớn lao, nên không thể đòi hỏi những tiện nghi hưởng thụ tầm thường được. Nếu chẳng may bạn bị cuộc sống đẩy vào bế tắc thì cũng đừng vội bỏ chạy. Chính cái khổ đau ấy sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị đích thực của hạnh phúc.

Cũng giống như đã từng bị đói, chúng ta mới biết cái quý giá của thức ăn; đã từng chịu cái giá rét của mùa đông, chúng ta mới mong đợi nắng ấm về; đã từng bị mất mát chia lìa, chúng ta mới biết trân trọng từng phút giây đoàn tụ; đã từng trải qua tai nạn thập tử nhất sinh, chúng ta mới biết cuộc đời này quý giá đến nhường nào.

Chính vì thế, sẽ không có cái hạnh phúc nào từ trên trời rơi xuống, cũng không có cái thiên đường nào chỉ toàn là hạnh phúc. Chỉ khi chúng ta biết cảm nhận khổ đau thì chúng ta mới hiểu được thế nào là hạnh phúc.

Hạnh phúc chân thật – đích đến cuối cùng của sự an yên

Thật ra, hạnh phúc thỏa mãn cảm xúc hay hạnh phúc thỏa mãn ý chí cũng đều xuất phát từ tâm của con người, chứ không phải do điều kiện bên ngoài tác động. Tuy nhiên, đó chỉ là những phần tâm lý cạn chứ chưa phải là giá trị sâu sắc bên trong của mình.

Chỉ khi nào bạn đạt được trạng thái tâm lý không muốn tìm kiếm thêm điều gì và cũng không cần phải loại bất cứ điều gì mới chính là hạnh phúc chân thật. Nó chân thật vì nó được tạo ra từ sự bình an của chính lòng mình, chứ không lệ thuộc vào những ảnh hưởng từ bên ngoài.

Người xưa hay nói lạc phải đi liền với an – an lạc thì mới bền vững. Một người không có nhiều tiền, không có quyền lực, không được ai ngưỡng mộ, nhưng lúc nào cũng có thể mỉm cười, đối diện với mọi vấn đề trong cuộc sống một cách an nhiên, thoải mái thì đó mới người hạnh phúc, sống như thế mới thật sự là đáng sống!

Tâm tham cầu và tâm chống đối thì ai cũng có, nhưng mong cầu hay chống đối cũng chỉ là những phản ứng phục vụ cho cái tôi của chính mình mà thôi. Chỉ cần nhận ra bản chất chân thật của mình, luôn biết rõ mình đang làm gì và với thái độ nào, tập buông bỏ dần những tham cầu và chống đối không cần thiết. Hài lòng với những thứ mình đó thì đó mới là hạnh phúc thật sự.

Có một câu nói rất hay thế này, tâm ta như thế nào thì ta sẽ cảm nhận hạnh phúc như thế ấy, bởi hạnh phúc luôn hiện hữu trong tâm khảm của mỗi người, bạn cảm thấy mình có được tức là bạn đã có được.

Bài viết có tham khảo tư liệu từ sách Hiểu về trái tim – Tác giả Thích Minh Niệm

Tình yêu là gì? Liệu rằng bạn đã đủ sẵn sàng để bắt đầu một câu chuyện tình? : Trong cuộc đời của mỗi người chúng ta, chắc hẳn ai cũng từng ít nhất một lần được trải qua cảm giác đắm chìm trong tình yêu và hạnh phúc. Thế nhưng, bạn đã bao giờ tự hỏi tình yêu là gì chưa?

Tri kỷ là gì? Bạn đã tìm được tri kỷ của mình chưa? : Liệu có bao giờ bạn đặt câu hỏi tri kỷ là gì chưa? nó có phải là tình yêu, nó có phải là tình bạn, hay nó giống với tình cảm gia đình.

***

*Có Tin có Lành

        Nếu được Thần Phật cảnh báo đại nạn sắp xảy ra, xin chớ coi thường
Thời nước Liêu bị nước Kim tiêu diệt, ở thành thị của nước Liêu có một nho sinh. Nho sinh này tuy rằng không từng làm một việc thiện nào nổi trội nhưng lại vô cùng cung kính đối với Thần Phật.
Hằng ngày anh đều thành kính bái Phật. Trong nhà anh không chỉ có Phật đường mà anh còn thường xuyên đến chùa đốt nhang lạy Phật.
Một hôm, anh đến chùa lạy Phật như thường lệ và phát giác ra một hiện tượng vô cùng kỳ lạ. Đó là, trên thân một pho tượng Thần hộ Pháp phủ đầy một lớp bọt nước, giống như một người chảy mồ hôi.
Sau hôm ấy, anh ta lại đến chùa liên tiếp trong mấy ngày liền và đều thấy như vậy. Lúc này, anh thực sự rất hoảng sợ, không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết dập đầu cung kính đối với pho tượng Thần hộ Pháp này.
Một đêm, trong lúc đang ngủ, người nho sinh này mộng thấy vị Thần hộ Pháp kia đến trước mặt anh và nói:
Vận số của Liêu Quốc sắp hết. Liêu quốc sẽ bị diệt vong, Kim quốc hưng thịnh, đây là sự an bài của Thiên Thượng, không thể thay đổi. Ngày mai binh mã của Kim quốc sẽ đến đây, trong thành có rất nhiều người vô tội bị giết hại, ngươi vốn cũng ở trong nạn này. Nhưng bởi vì ngươi vô cùng thành kính Phật nên mấy ngày qua ta đã đổ mồ hôi, báo hiệu cho ngươi biết đại kiếp nạn sắp xảy ra. Sáng sớm ngày mai, khi cửa thành mở ra, ngươi lập tức đi ra Đông Môn, tìm một chỗ ở ngoài thành mà trốn, sau đó vài ngày mới có thể quay về. Trên đường đi, ngàn vạn lần không được quay trở về, đừng ham luyến tiếc của, ai lôi kéo thì cũng không theo. Đây là cách duy nhứt để ngươi tránh được kiếp nạn này. Hãy nhớ lấy!”.
Ngày hôm sau, khi vừa tỉnh dậy người trí thức liền lập tức thu thập một chút đồ ăn khô và quần áo rồi vội vã lên đường. Nhưng đang đi được nửa đường, anh chợt nhớ ra món bảo vật mấy đời mà tổ tiên để lại ở trong nhà, e rằng sẽ bị quân Kim lấy mất. Anh quên mất lời dặn dò của vị Thần trong giấc mộng, vội quay trở lại nhà để cất giấu bảo vật ấy đi.
Vừa về đến cổng, anh gặp ngay người bạn thân họ Giáp. Người bạn thân này giữ chặt anh ta lại và nói: “Đừng đi, đừng đi, tôi sang tìm anh để đi nhậu đây!”.
… Người nho sinh vừa nghĩ thì thấy lời anh bạn này nói có lý. Anh ta ngẫm nghĩ:“Giấc mộng này thật là không có bằng chứng gì để tin cả!”. Thế là anh ta thực sự đã đi nhậu với bạn mình.
Nhưng ngay khi tiếng cười còn chưa dứt thì mọi người đều nghe tiếng hô to và những âm thanh hỗn loạn. Nguyên là quân Kim đã lợi dụng địa hình, mai phục lúc quân Liêu đi tuần tra không phát giác ra, liền bí mật đột kích vào thành. Quân Liêu không kịp trở tay.
Sau khi tràn vào thành, quân Kim trắng trợn giết sạch dân lành, hãm hiếp đàn bà con gái như hổ đói gặp nai tơ; người nho sinh kia cùng các vị khách trong bữa tiệc cũng nằm trong số đó. Toàn bộ cư dân trong thành chỉ còn một ít người sống sót.
Trước đại tai hoạ, Thần Phật đều có điểm hoá để con người nhận ra. Nhưng vì trong vô minh mất đi chính tín, con người vẫn thường bỏ ngoài tai những lời căn dặn, điểm hoá ấy, rốt cuộc là tự chuốc hoạ vào thân mình.
Mai Trà
*Bài nầy cũng lại do yên hùng Khánh Hội Đinh Tường chuyển.
Sách có chữ: Có Tin có Lành
Tin Trời, Tưởng Phật là truyền thống Quê Làng Miền Nam.
Riêng tôi, có chút kinh nghiệm thực tế về bùa chú.
Trước Dịch Họa, thế giới đầy u ám, xin thật thà kể lại việc có thật cho chính bản thân:
LINH TÍNH
 Nhân bạn Thiên Đức Tự đề cập
về giác quan thứ sáu hay linh tính
Tui xin kể chuyện tánh linh
pha thêm chút đỉnh bùa phép
Hồi tui mới phủi cẳng lên làm Phó tỉnh
Nhà nước cấp cho “ Cái Dinh”
Dinh thì nhỏ nhưng cái vườn khá rộng
Một bửa tối, “cô giáo nhà” níu áo thỏ thẻ
“ Cái Dinh “ nầy có ma!
Tui chỉ cười, nghĩ bụng:
“Người Đẹp Bình Dương” ngỗ ngáo của tui
Mới có bốn con mà đã xuống cơ
Nói thì nói dzậy, nhưng vốn nễ dzợ
Mới tìm cách trấn an
Mời ông thầy bùa tới xem giúp (*)
Ông vừa bước vô ngó quanh
Liền lắc đầu, phán;
Nhà nầy bị “yếm”, không ở lâu được
Rồi đi quanh một vòng
Tay quơ quơ vẽ bùa trên không
Rồi nói: Tôi chỉ làm phép, cầu may
Vậy thôi
Hôm sau ông tự động đến
đưa cho miếng giấy đỏ và dặn:
Đây là mấy chữ bùa
Ông Phó bỏ vô bóp, cầu may
Có điều xin nhớ cho rõ:
“Khi nào tính làm việc gì
Mà thấy bụng bần dùng
Sống lưng ơn ớn
Thì lập tức ngừng lại”
Chỉ vậy thôi
Tui thấy ông trịnh trọng
Nên lịch sự cất cái bùa vô bóp
Rồi quên bẳng
 
Tỉnh Biên Hòa hằng năm giáp Tết
Các làng xã theo lệ cúng “Kỳ Yên”
Đó là chữ cầu an đọc cho trịnh trọng
Phó ta “thỉnh” cô giáo nhà cùng đi
cúng “Lệ Đình” lúc chập tối
Tính trong bụng, rời Đình xã Hóa An
là lên Đình xã Tân Hạnh cho phải phép
Như vậy là gần tới Cầu Mới Biên Hòa
phải quẹo trái đi về phía Tân Uyên
 
Gần tới ngả tư Hóa An-Tân Hạnh
Bỗng nhiên rùng mình, ớn xương sống
Chợt nhớ tới cái bùa và lời ông thầy dặn
Bèn hô tài xế lái xe chạy thẳng về dinh
Tới nhà, chưa kịp cởi giày
đã nghe điện thoại reo
 
Trình báo rằng: Mới dây
Xã trưởng Tân Hạnh dắt lính
mở đường, đón Phó Tỉnh đi cúng Đình
lọt ổ vc phục kích bị thương nhẹ
Phó ta hú hồn, hú vía!
Nếu vừa rồi một thầy, một trò, một tiểu liên
thêm khẩu súng lục Beretta nhỏ xíu
Mà lọt ổ phục kích, chắc là xí lắt léo
lại cúng thêm cô giáo nhà
Mới thật là bễ nghễ!
 
Đó là thời làm quan
Thời ở tủ vc, tay không gở mìn bẩy
bom bi, vác súc trên rừng
mấy dzụ tương tự còn nhiều lắm
Kể hoài hổng hết
May mà nay còn sống đây
Thuật lại quý vị, các bạn nghe
Mua vui cũng được
Một vài phút giây
Nhơn Đía Sự
(Mỹ danh bà xã tặng)
 (*)Thượng sĩ Đặng,
Ty An ninh QĐ Biên Hòa

***

  • PHIM HAY CUỐI TUẦN

Phim PARASITE của Đại Hàn, phim được giải Co Vang ở Festival điện ảnh ở Cannes  và 5 Oscars ở Mỹ 

https://huphim.com/xemphim/ky-sinh-trung-828/tap-full-51603.html

***

SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI QUÝ VỊ GHÉ THĂM & SHARE

*LINKS: SACHILECHANNEL

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ/videos?disable_polymer=1

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ?disable_polymer=true

*LINKS: MAI ĐẰNG CHANNEL

https://www.youtube.com/user/eastwood4real/featured?

*LINK: NHẠC LƯƠNG TRẦN

https://www.youtube.com/watch?v=lDeGlW9yhmk&list=UUM9UB1futDvIeFIqX

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here