Sàm sỡ tại tiệm Bali Nail&SpaB, bị đánh nhập viện

Sàm sỡ “Andey Oanh” tại tiệm Bali Nail&Spa người Mỹ gốc Phi bị đánh nhập viện.

 *BẢN TIN NỔI BẬT HÔM NAY:

1-BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT:

2-CLIPS QUAN TRỌNG:

*“DỰ ÁN” Tàn Phá Nát Nước Mỹ Của ĐẢNG DÂN CHỦ Đã Và ĐangThực Hiện, Số 1619 Nói Lên Điều Gì?

* Người mẹ nổi tiếng có 345 con, rơi lệ khi nhắc tới Tổng thống Mỹ Donald Trump
*
*CÁO PHÓ:

4- BẢN TIN QUANG TRỌNG:

* Sàm sỡ “Andey Oanh” tại tiệm Bali Nail&Spa người Mỹ gốc Phi bị đánh nhập viện.
* GS Vũ Quý Kỳ cho Việt Tân Hoàng Tứ Duy một bài học đắt giá- July 7, 2020
* NGUYỄN QUANG DUY: Tranh cử Mỹ 2020: Khu Tự trị Capitol Hill, Seattle.
*“Vạn lý Trường Thành” dưới lòng đất từ thời Tam Quốc,mãi đến thứ kỷ 20 mới được phát hiện
* Bé gái Ấn Độ đạp 1100 km chở cha về quê
* Một quốc gia độc nhất vô nhị
* Những Câu Hỏi Vô Duyên Nhứt – Nguyễn Thượng Chánh, DVM
* Bên Trong Toà Bạch Cung: Những Điều Ít Biết Về Tổng Thống Donald Trump

*KÍNH MỜI GHÉ THĂM WEB MỚI
https://hangoc2020.blogspot.com/

*MỜI ĐỌC NHỮNG TRUYỆN NGẮN HAY:

*NGƯỜI PHƯƠNG NAM: PHẬN BẠC
*DƯƠNG NHƯ NGUYỆN: Chiếc phong cầm của bố tôi
* THỜI GIAN CÒN LẠI: Truyện của Phương Lan
**
*NGÔ NGUYÊN NGHIỄM: NHỮNG NGÀY THÁNG TUỔI TRẺ LANG BẠT VỚI SA CHI LỆ
VÀ MỘT CHÚT LUẬN ĐÀM VỀ VĂN NGHỆ HY SINH

*MỜI NGHE NHẠC CHỌN LỌC:

* Nhớ Quê: Thơ: Viễn Khách * Nhạc MAI ĐẰNG
*Trình bày: Hương Giang
* Để Lại Anh Một NửaProshow: Tony Phước

6-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*TÔ THÙY YÊN * THANH THANH * TRẦM VÂN *
* HOA VĂN * ĐỖ CÔNG LUẬN * HÀN THIÊN LƯƠNG *
*HOA NHÃ MY * NGUYỄN P. THÚY *NGÔ MINH HẰNG* SA CHI LỆ * PHI LOAN HOÀNG THỊ CỎ MAY *

***
7-DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

*NGUYỄN NHƠN * LÝ ĐÚC QUỲNH * CHU HÀ *
* CAO MỴ NHÂN * MAI HUYỀN NGA * NGUYÊN TRẦN *NGUYỄN PHAN NGỌC AN *
***
*BIẾM-MINH HỌA
*

*
***
*2-CLIPS QUAN TRỌNG:

*“DỰ ÁN” Tà,n Ph,á Nát Nước Mỹ Của ĐẢNG DÂN CHỦ Đã Và Đang Thực Hiện, Số 1619 Nói Lên Điều Gì?


* Người mẹ nổi tiếng có 345 con, rơi lệ khi nhắc tới Tổng thống Mỹ Donald Trump
***
*

***
*CÁO PHÓ

Chúng tôi vừa nhận được tin:

Niên trưởng Đại Tá Trần Doãn Thường, đã từ trần tại Pasadena, Texas, ngày 28/06/2020.

Hưởng Thượng Thọ 95 tuổi..

Xin thông báo để Quý Vị, Quý NT và CH được tường, và thuận tiện Phân Ưu cùng Tang quyến..

Trân trọng..

BMH ///
Washington, D.C
***
*BẢN TIN QUANG TRỌNG

* Sàm sỡ “Andey Oanh” tại tiệm Bali Nail&Spa người Mỹ gốc Phi bị đánh nhập viện.
*Xem phim cô Oanh Trần đánh tên Mỹ đen “sàm sỡ” thì biết cô ấy có võ và có tài nghệ võ thuật cao, dùng cả đòn chân và đòn tay. Võ này chuyên về đấm, đá chứ không phải nhu đạo (judo), môn võ có món đòn xiết cổ, từng làm chết bạn đồng môn từng tập cùng võ đường với tôi. Viên cảnh sát xiết cổ tên du côn da đen là “tai nạn” nghề nghiệp, không phải cố ý nên không kết thành tội cố ý sát nhân. Ngày đó, tôi tập võ Judo và Aikido có BS Nguyễn Gia Thọ (ở Floria) cùng tập… Huấn luyện viên là anh Huy, cùng học với Võ Sư Đặng Thông Trị (anh võ sư Đặng Thông Phong)

Sàm sỡ “Andey Oanh” tại tiệm Bali Nail&Spa người Mỹ gốc Phi bị đánh nhập viện.
By Tin Tức Online 06/07/2020
C.ả.n.h s.á.t San Diego bang California chính thức đưa ra thông báo về vụ việc nữ khách hàng người Việt làm móng tại Bali Nail&Spa bị một người Mỹ gốc Phi da đen s.à.m s.ở tại tiệm.

Nữ khách hàng người Việt tên là Andey Oanh hay còn gọi là Oanh Tran, theo thông tin khai nhận với c.ả.n.h s.á.t San Diego Cô Andey Oanh cho biết khi đang tính tiền tại quầy để tôi ra về một người Mỹ gốc Phi áp sát tôi và sờ mông cũng như sờ ngực tôi.

Tôi quay sang đánh anh ta mặc dù anh ta nhìn rất h.u.n.g d.ữ, thấy anh ta phản kháng nên tôi đã liên tiếp đánh anh ta để không kịp chống trả.
http://newsvitality.info/sam-so-andey-oanh-tai-tiem-bali-nailspa-nguoi-my-goc-phi-bi-danh-toi-nhap-vien.html?fbclid=IwAR28HQiL_TIka63NFg4O7SDVr7emkfIXVPz7GCvE4GJLaQ-DvSp2aW5_0hgPhía c.ả.n.h s.á.t thông tin người đàn ông Mỹ gốc Phi là anh Martin Loper đang sinh sống tại thành phố San Diego đang nhập viện trong tình trạng chảy m.á.u ở đầu cũng như gãy một chân khi bị cô Andey Oanh tự vệ bản thân mình.

C.ả.n.h s.á.t đã đến tiệm Bali Nail&Spa để kiểm tra camera an ninh cũng như lấy lời khai của người thu ngân đã chứng kiến toàn bộ sự việc nói trên.
Trình chơi Video
00:00
00:07
Camera an ninh ghi lại đoạn clip người đàn ông bị cô Andey Oanh đánh liên tiếp khi trước đó cô bị s.à.m s.ỡ cô đã đ.ấ.m vào mặt cũng như đ.á vào ngực người đàn ông không giữ được thăng bằng, người đàn ông muốn phản kháng nhưng cô Andey Oanh đã không cho cơ hội.

Theo cô Andey Oanh chia sẽ trước đây tôi từng học võ và là võ sĩ đai đen của trung tâm huấn luyện vận động viên chuyên nghiệp ở Việt Nam tôi qua Mỹ cũng thường hay tập để cơ thể khỏe mạnh.

C.ả.n.h s.á.t San Diego buộc tội người đàn ông Martin Loper s.à.m s.ỡ chị Andey nơi công cộng.
An phạt tiền tới 5,000$ và c.ả.n.h s.á.t thành phố San Diego đang gửi hồ sơ lên tòa án thành phố để xử lí vụ việc có thể liên quan tới hình sự.
***
*GS Vũ Quý Kỳ cho Việt Tân Hoàng Tứ Duy một bài học đắt giá- July 7, 2020

LanChi HoangGS VŨ QUÝ KỲ CHO VIỆT TÂN HOÀNG TỨ DUY MỘT BÀI HỌC ĐẮT GIÁ
Hoàng Lan Chi viết: Hoàng Tứ Duy, cậu ấm, con Hoàng Cơ Định, phát ngôn nhân chính thức của đảng Việt Tân trả lời phỏng vấn của Việt Báo. GS Vũ Quý Kỳ trả lời cho những câu SAI của Hoàng Tư Duy.
Cá nhân tôi ghét vc, việt gian và Việt Tân-Voice-Trịnh Hội -Nam Lộc- Trúc Hồ
Cảm ơn GS Vũ Quý Kỳ. Tôi hy vọng các vị khác, xin không im lặng. Hãy viết dù chỉ một trang, bày tỏ suy nghĩ và nhận định của mình.
************************
Vài nhận định về “Black Lives Matter” qua bài phỏng vấn ông Hoàng Tứ Duy
🌺 Khi đọc bài có tựa đề “Việt Báo Phỏng Vấn ông Hoàng Tứ Duy về Phong Trào Black Lives Matter”, tôi đã viết bài nhận định này. Những điểm trình bày của ông Hoàng Tứ Duy đối với phong trào biểu tình “Black Lives Matter” đã khiến cho tôi quan tâm.
🌺 Điểm 1. Việt Báo hỏi về quan điểm của ông Hoàng Tứ Duy đối với những cuộc biểu tình bên Mỹ nhân cái chết của ông Floyd, một người Mỹ Da Đen, ông Hoàng Tứ Duy đã nói về những cuộc biểu tình để “phơi bầy những sai trái của cơ quan công quyền. Một khi dư luận đã đòi hỏi thay đổi, các định chế dân chủ từ hội đồng thành phố đến Quốc Hội Liên Bang phải đưa ra những điều chỉnh nhằm đáp ứng những đòi hỏi của người dân.” Trích dẫn nguyên văn.
🍀 Điều thứ nhất tôi không đồng ý với ông Hoàng Tứ Duy: Cái chết của ông Floyd khiến cho chính tôi có cảm tưởng phẫn nộ đối với cảnh sát viên, nhưng tôi chưa vội đi đến kết luận về tội hình sự vì tôi cần có kết quả do sự điều tra của cơ quan tư pháp. Mặt khác, nếu cảnh sát viên có tội, thì sẽ bị trừng phạt theo luật định trong một nền dân chủ pháp trị, chứ không qua những cuộc biểu tình theo “luật rừng” (Mob Rule).
🍀 Điểm rất quan trọng là hành động sai trái của cá nhân cảnh sát viên là một sai phạm cá nhân chứ không phải là những “sai trái của cơ quan công quyền” như ông Hoàng Tứ Duy lên án. Không thể vì lỗi lầm của một cá nhân thừa hành mà đòi kết tội cả chế độ. Nếu ông Hoàng Tứ Duy thấy cơ quan công quyền có sai trái, thì ông cần nêu ra bằng cớ chính xác, thay vì lên tiếng một cách mơ hồ.
🍀 Điều thứ hai, quyền biểu tình để nói lên quan điểm của mỗi người là quyền hiến định trong một nước dân chủ. Trong khi người dân thi hành quyền đó, người dân không có quyền vi phạm dân quyền của người khác, kể cả vi phạm trật tự công cộng. Những vi phạm nói trên là lạm dụng quyền hiến định của mỗi công dân, đưa đến việc thi hành “luật rừng”.
🍀 Sở dĩ tôi dùng từ ngữ “luật rừng” vì rất nhiều cuộc biểu tình đã kéo theo những hành động đập phá, bạo động, hôi của (looting), trong đó có cả mấy trăm người Việt Nam tham dự và bị bắt. Đó không phải là sinh hoạt dân chủ. Đó không phải là “nền tảng để tạo ra thay đổi” trong một xã hội dân chủ pháp trị, như sự hiểu nhầm của ông Hoàng Tứ Duy.
🌺 Điểm 2. Việt Báo hỏi: ông nghĩ sao về các bạn trẻ gốc Việt Nam tham gia các cuộc xuống đường đòi công lý cho người Mỹ đen?
Ông Hoàng Từ Duy đã trả lời: “Tôi nghĩ việc các bạn trẻ tham gia những cuộc biểu tình cho người da đen là hành động lành mạnh và nhân bản. Năm ngoái, nhiều người trẻ, trong đó có một số là thành viên của Đảng Việt Tân cũng đã tham gia các cuộc biểu tình với những thanh niên Hồng Kông để chống lại dự luật dẫn độ kéo dài từ tháng 3 đến tháng 11 năm 2019. Cho nên việc những người trẻ (hoặc lớn tuổi hơn) tham gia các cuộc xuống đường tại Hoa Kỳ hay ở nhiều nơi khác trên thế giới là vì lương tâm thúc đẩy”.

🍀 Trước hết, tôi rất ngạc nhiên khi thấy ông Hoàng Tứ Duy lẫn lộn cuộc biểu tình ủng hộ Hồng Kông với cuộc biểu tình ủng hộ ông Floyd. Trong cuộc biểu tình ủng hộ Hồng Kông, những người biểu tình đã chống lại một tập đoàn chuyên chính tàn ác muốn áp đặt một chế độ độc tài trên toàn dân Hồng Kông. Như vậy biểu tình ủng hộ Hồng Kông có một chính nghĩa sáng ngời, ai cũng dễ thấy. Mặt khác, biểu tình ủng hộ ông Floyd có nhằm chống lại một tập đoàn chuyên chính tàn ác nào không? Tôi không nhìn thấy một tập đoàn chuyên chính tàn ác nào cả. Tôi chỉ nhìn thấy một chế độ dân chủ pháp trị, và nếu có, thì một hoặc hai hoặc ba anh cảnh sát có thể phạm tội cố sát.
🍀 “Chính nghĩa” trong trường hợp biểu tình ủng hộ ông Floyd chẳng những không sáng ngời, trái lại tôi nhìn thấy nó tối om. Nó tối om vì, trong những cuộc biểu tình, người ta thấy có lẫn một số rất lớn những phần tử bất hảo, trộm cướp, phá phách, hôi của. Chúng nó giống bọn “con cháu bác Hồ” quá, vì chúng nó vừa đánh trống vừa ăn cướp. Chúng nó vừa đòi công bằng và nhân đạo, cùng lúc đó chúng nó tàn phá và xâm phạm quyền làm người của hàng ngàn người lương thiện khác.
🍀 Nếu ông Hoàng Tứ Duy nhìn thấy có một tập đoàn chính trị tàn ác đưa đến cái chết của ông Floyd, thì xin nêu lên cho độc giả thấy “chính nghĩa” của các cuộc biểu tình ủng hộ ông Floyd. Nếu không, thì đừng nên lẫn lộn cuộc biểu tình ủng hộ ông Floyd với cuộc biểu tình ủng hộ Hồng Kông.
🍀 Tôi RÁT LẤY LÀM XẤU HỔ KHI THẤY ĐÁM TUỔI TRẺ VN ĐI BIỂU TÌNH ỦNG HỘ FLOYD , và sau đó đi đập phá và hôi của. Không biết trong lòng ông Duy nghĩ sao, khi ông nhìn thấy cảnh tượng vừa biểu tình vừa bạo động “hôi của” nói trên? Tôi không đọc được một lời lên án nào của ông Hoàng Tứ Duy đối với những hành động ăn cướp nói trên?
🌺 Điểm 3. Chiêu bài của những cuộc biểu tình nói trên để ủng hộ ông Floyd. Tuy ông Hoàng Tứ Duy không minh thị nói lên, nhưng ông đã mặc thị ám chỉ nguyên nhân những cuộc biểu tình ủng hộ ông Floyd nhằm chống lại vấn đề “kỳ thị người Mỹ Đen” tại Hoa Kỳ.
🍀 Vấn đề “kỳ thị” này cần được phân biệt trên hai khía cạnh rõ rệt, không được lẫn lộn:
a/ Cá nhân những người Mỹ Trắng kỳ thị Mỹ Đen, hay là
b/ Chính sách của chính quyền đưa đến kỳ thị Mỹ Đen.
🍀 Nếu là cá nhân kỳ thị, thì đây là một vấn đề “xưa như trái đất”. Ở bên Tây thì nhiều người da trắng kỳ thị những người “pieds noirs”, bên Úc thì người da trắng kỳ thị người “aborigines”, bên ta thì người Việt kỳ thị “bạch quỷ” da trắng, kỳ thị người Tàu da vàng là “Ngố Tàu” (Chinese dumb dumb), đồng bào Thượng bị gọi là “mọi”.
🍀 Ở bên Mỹ thì sao? Tôi mới được đọc một tài liệu thống kê về liên lạc giữa Mỹ Đen và Mỹ Trắng, do cơ quan FBI thực hiện năm 2013 (5 năm sau khi Obama lên làm Tổng thống).
Tôi xin trích dẫn ra đây với mọi sự dè dặt cần thiết. Theo thống kê này thì tính trung bình 100 trường hợp sát thương trên toàn quốc:

Số người Mỹ Đen giết Mỹ Trắng trung bình mỗi năm khoảng 9.83%
Số người Mỹ Trắng giết Mỹ Đen trung bình mỗi năm chỉ có 0.77%
Số người Mỹ Đen giết Mỹ Đen trung bình mỗi năm khoảng trên 53.94%
Số người Mỹ Trắng giết Mỹ Trắng trung bình mỗi năm khoảng 10.22%
Trích: 2013 FBI Crime Report, Expanded Homicide Data Table 6.
🍀 Vậy, nếu thống kê ở trên là đúng sự thật, thì nó cho chúng ta biết điều gì? Nếu trên 53.94% những vụ sát thương do người Mỹ Đen giết lẫn nhau thì chúng ta gọi đó là “cái gì kỳ thị cái gì”? Tôi không gọi cái thảm kịch “người Mỹ Đen giết người Mỹ Đen” là hành động kỳ thị chủng tộc. Ôn Hoàng Tứ Duy và những người bạn trẻ của ông có coi thảm kịch đó là nạn kỳ thị chủng tộc của Mỹ Trắng đối với Mỹ Đen hay không?
🍀 Chúng ta không có quyền nhắm mắt tin vào những tiếng kêu hoảng loạn của một nhóm biểu tình với chiêu bài “chống Mỹ Trắng kỳ thị Mỹ Đen”, khi vấn đề chưa sáng tỏ.
🍀 Vậy thì vấn đề thứ hai là vấn đề chính sách: hiện nay có một chính sách kỳ thị chủng tộc tại Hoa Kỳ hay không? Ngày xưa chắc chắn có chế độ nô lệ da đen là một chế độ kỳ thị dã man, nhưng sau cuộc đấu tranh của Mục Sư Martin Luther King thì chế độ, và chính sách, kỳ thị chủng tộc đã chính thức chấm dứt, và được thay thế bằng chính sách “cấm kỳ thị chủng tộc”. Điều này có nghĩa là hành động kỳ thị chủng tộc bị đặt ra ngoài vòng pháp luật.
🍀 “Cấm kỳ thị chủng tộc” mới chỉ là khía cạnh tiêu cực của bài toán chủng tộc. Mặt tích cực của vấn đề là “thăng tiến đời sống” của chủng tộc Mỹ Đen qua những chính sách xã hội. Chương trình Xã Hội Tốt Đẹp (Great Society) của Tổng Thống Lyndon B. Johnson khởi sự khoảng năm 1964 có mục đích chính là cải thiện đời sống vật chất cũng như tư thế xã hội của người Mỹ Da Đen.
🍀 Sau nửa thế kỷ vừa qua, người Mỹ Đen đã đạt được nhiều tiến bộ đáng kể về mặt vật chất, chính trị và xã hội. Nhiều người Mỹ Đen đã thành công trong xã hội. Trong Tối Cao Pháp Viện người ta thấy có Thẩm Phán Viên Mỹ Đen. Trong Quốc Hội có những dân biểu Mỹ Đen. Trong cơ quan công quyền, cảnh sát, cũng như trong giới tư doanh có rất nhiều khuôn mặt Mỹ Đen sáng giá và thành công. Dĩ nhiên có nhiều người Mỹ Đen chưa hài lòng vì những lý do chính đáng và không chính đáng, và còn nhiều tệ nạn xã hội đang diễn ra. Mặt khác, những người Mỹ Đen bất mãn cũng không đồng ý với nhau về đường lối giải quyết “thảm kịch Mỹ Đen”.
🍀 Đường lối giải quyết bài toán Mỹ Đen của Chương trình Great Society đã giúp cải thiện một khía cạnh xã hội là nâng cao đời sống vật chất của người Mỹ Đen, nhưng lại đẻ ra vô số hậu quả khắc nghiệt khác: chế độ welfare-foodstamp đã tạo ra một thói quen coi đó là một lối sống; tinh thần “entitlement” (trong dân gian người ta gọi là “ăn tiền chùa”) tạo ra những con người ỷ lại; chế độ entitlement cho phép bất cứ phụ nữ nào có một đứa con là tự động có một số tiền trợ cấp.
🍀 Điều này đưa đến một hậu quả không ngờ là có người phụ nữ Mỹ Đen có 10 đứa con của 10 người đàn ông khác nhau, đến nỗi không nhớ được đứa con nào thuộc về ông bố nào. Đây là một thảm kịch khiến nhiều người Mỹ Đen đau lòng và muốn chấm dứt. Đây là một thảm kịch xã hội đưa đến sự tan rã của cấu trúc gia đình của người Mỹ Đen. Khi cấu trúc gia đình tan vỡ, hậu quả đưa đến những người trẻ tuổi nghiện ngập ma túy, nghiện rượu, trộm cướp và giết người.
🍀 Có rất nhiều người Mỹ Đen cũng như Mỹ Trắng rất đau lòng muốn chấm dứt thảm kịch đó. Nhưng cũng có rất nhiều người tai to mặt lớn Mỹ Đen cũng như Mỹ Trắng, kể cả Mỹ Vàng, đã khai thác trảm trạng nói trên cho mục đích chính trị. Họ thổi phồng tâm lý “tôi là nạn nhân” (self-victimization) với khẩu hiệu “Black Lives Matter” để khuyến khích bạo loạn và gây chia rẽ.
🍀 Những kẻ mỵ dân nói trên không thành công vì thảm kịch Mỹ Đen nói trên không bắt nguồn từ sự kỳ thị đen trắng. Trái lại, nó là hậu quả của một chính sách nhân đạo nhưng sai lầm. Những người đưa ra chính sách nhân đạo nói trên, trong thâm tâm, không hề có mục đích kỳ thị Mỹ Đen. Nhưng hậu quả của chính sách đã phản lại mục tiêu của chính sách.
🍀 Khi đã nhìn thấy bề sâu của vấn đề, thì ta thấy ngay những người biểu tình chống kỳ thị Mỹ Đen phần lớn đã bị những kẻ đầu cơ chính trị lợi dụng cho một mục tiêu riêng. Phần lớn những người biểu tình đã bị lừa. Có những thành phần cực kỳ thiên tả và bạo động, trương cờ đỏ búa liềm của cộng sản, như Antifa ở Portland và Seattle. Đồng sáng lập viên (co-founder) của phong trào Black Lives Matter, bà Patrisse Cullors cho biết rằng bà và các bạn “đồng chí” được học tập chủ thuyết Karl Marx (“trained Marxists”).
🍀 Một phần lớn khác đã đi biểu tình vì được chi tiền. Vấn đề trở nên phức tạp hơn khi có một đảng chính trị lớn đứng ngoài lợi dụng chiêu bài “kỳ thị chủng tộc” vì mục tiêu chính trị đảng phái, nhất là trong năm bầu cử tổng thống. Người ta có thể chi bạc tỷ cho cuộc chạy đua vào Bạch Ốc.
🍀 Nhập bọn với những người biểu tình mà không cẩn thận tìm hiểu chính nghĩa của cuộc biểu tình đó, thì thật là thiếu khôn ngoan.
Câu hỏi 3 và 4 không liên quan đến đề tài “biểu tình ủng hộ ông Floyd”, do đó tôi xin ngừng bình luận về những nhận định của ông Hoàng Tứ Duy ở đây.

Vũ Quý Kỳ
Atlanta 28-6-2020
(Giáo sư Vũ Quý Kỳ hai lần tị nạn cộng sản năm 1954 và 1975. Ông là sinh viên du học ở Úc, tốt nghiệp Adelaide University 1963 ngành viễn thông. Ông định cư ở Hoa Kỳ. Giảng dạy
35 năm ở Devry Technical Institute/University môn Toán và Vật Lý Học (Physics). Sách biên khảo xuất bản gần đây là “A Shooting Star” về Chiến Tranh Việt Nam, viết bằng Anh Ngữ).
***
*Tranh cử Mỹ 2020: Khu Tự trị Capitol Hill, Seattle.

Nguyễn Quang Duy

Càng gần ngày tranh cử, càng nhiều người biểu lộ yêu mến Tổng thống Donald Trump và ngược lại cũng lắm người bày tỏ chán ghét ông Trump.
Có những người ghét ông chỉ vì họ yêu chủ nghĩa xã hội, yêu chủ nghĩa vô chính phủ, lợi dụng cơ hội ông George Floyd bị cảnh sát đè cổ chết đã chiếm khu Capitol Hill, nội đô Seattle, tiểu bang Washington, trong suốt ba tuần trước khi bị giải tán.
Nhân 244 năm người Mỹ giành được độc lập từ Anh Quốc, và sau biến cố George Floyd, thử xem nền dân chủ và chính trị Hoa Kỳ sẽ chuyển đổi ra sao?

Phong trào “Black Lives Matter”
Ngay khi ông George Floyd bị cảnh sát đè cổ chết nhiều cuộc biểu tình đòi trừng phạt những cảnh sát viên chịu trách nhiệm, đòi cải tổ cách hành xử của cảnh sát, đòi bình đẳng cho người da đen đã nổ ra khắp nơi trên nước Mỹ.
Biểu tình ôn hòa được Hiến Pháp Mỹ bảo vệ, và mạng sống con người là vô giá bất kể mạng của người da đen, da màu hay da trắng, nên hầu hết các cuộc biểu tình đều chính đáng.

Khu Tự trị Capitol Hill…
Tại thành phố Seattle tiểu bang Washington cũng liên tiếp xảy ra nhiều cuộc biểu tình, có cuộc lên đến cả ngàn người tham dự, cuối cùng đoàn biểu tình tập trung kéo đến văn phòng cảnh sát East Precinct thuộc khu Capitol Hill.
Nhiều cuộc đụng độ dữ dội đã xảy ra khiến hàng chục cảnh sát và người biểu tình bị thương, tối ngày 8/6/2020, cảnh sát được lệnh từ Thị trưởng thành phố Seattle ra lệnh cảnh sát đóng cửa văn phòng và rút khỏi khu vực.
Người biểu tình chiếm khu vực và thiết lập một vùng không cảnh sát được họ gọi là “Khu Tự trị Capitol Hill” (Capitol Hill Autonomous Zone, viết tắt là CHAZ), lập “Nước Cộng hoà Nhân dân Capitol Hill” (People’s Republic of Capitol Hill), biến “Sở Cảnh sát Seattle” thành “Ủy ban Nhân dân Seattle” (Seattle People’s Department).
Trong khu vực người biểu tình vẽ những biểu ngữ có dấu búa liềm cộng sản, và dấu Antifa vô chính phủ, họ thiết lập các trạm kiểm soát có vũ trang khám xét người ra vào, qua lại.
Họ ra thông báo ngay trước rào chắn “bạn đang rời khỏi lãnh thổ Hoa Kỳ” (you are now leaving the USA), hay ở nhiều nơi trong khu vực “không gian này giờ đây là tài sản của nhân dân” (this space is now property of the people)…
Thị trưởng thành phố Seattle cho phép việc chiếm đóng khu vực, Thống đốc tiểu bang Washington cũng cho phép, cả hai người đều thuộc đảng Dân Chủ phe cấp tiến.
Ngược lại, Tổng Thống Donald Trump phản đối đòi can thiệp nhưng bị Tòa Án phủ quyết vì theo Hiến Pháp Hoa Kỳ việc này thuộc quyền hạn của tiểu bang.

Từ ôn hòa…
Ngày 10/6/2020, người biểu tình công bố yêu sách với 30 điểm đòi giải tán cảnh sát để dân quân kiểm soát địa phương, xóa bỏ nhà tù, thả tù nhân, lập tòa án nhân dân,… và cấp quyền công dân cho tất cả người nhập cư bất hợp pháp đang sống tại Mỹ.
Khu Tự trị có lúc thu hút hằng chục ngàn người tham dự các cuộc biểu tình, diễn thuyết, văn nghệ, xem những tác phẩm nghệ thuật được trưng bày, những trạm y tế, lều cung cấp thực phẩm và những quán cà phê phục vụ miễn phí.

… đến bạo động.
Nhưng sau đó xuất hiện những người vũ trang gậy gộc hay súng ống tuần tra trong khu vực, một “chính quyền nhân dân” được thành lập nghiêm cấm truyền thông báo chí, chỉ cho phép “live-streams”, và nghiêm cấm những ý kiến bất đồng tồn tại trong khu vực.
Khu vực trở nên mất an ninh nhất là về đêm, số người tham dự ít dần.
Theo tin Sở Cảnh sát Seattle, từ ngày 8/6 đến 30/6/2020 xảy ra ít nhất 65 vụ tội phạm hình sự, gồm 4 vụ xả súng làm 2 người chết và 3 người bị thương nặng, nhiều vụ bạo loạn, hiếp dâm, cướp, buôn bán ma túy, nhiều vụ phá hoại tài sản và trộm cắp tài sản đã xảy ra trong khu vực.

Khởi kiện…
Ngày 24/6/2020, một số các doanh nghiệp, chủ đất và cư dân ở Capitol Hill, nộp đơn khởi kiện chính quyền thành phố Seattle đồng lõa trong việc thành lập khu tự trị, làm thiệt hại đến công ăn việc làm, tài sản và quyền được cảnh sát bảo vệ của họ.
Văn phòng công tố tiểu bang cũng đã kiện thành phố Seattle không được để các dân cử thành phố (và tiểu bang) cho phép thành lập “những vùng tự trị vô chính phủ” vi phạm pháp luật.

Lệnh giải tán khu tự trị
Cuối cùng, Thị trưởng thành phố Seattle đã ra lệnh cho cảnh sát giải tán Khu tự trị, 5 giờ sáng ngày 1/7/2020, cảnh sát chống bạo động đã tiến vào khu vực thi hành lệnh giải tán.
Trong vòng 30 phút, cảnh sát bắt giữ 31 người, thu hồi khu vực và trật tự công cộng được vãn hồi. Theo tin mới nhất 31 người bị bắt đã được thả và chưa một ai bị truy tố.
Những người biểu tình rút sang những khu vực khác, tiếp tục tổ chức nhiều cuộc biểu tình nhỏ với số người tham dự ít hơn trước đây.
Một điều ít ai nghĩ tới là cuộc sống của những người không nhà (homeless) bị đảo lộn dưới sự cai trị của những người “vô chính phủ”, có người bị đuổi ra khỏi khu vực vì không chịu tuân phục “chính quyền nhân dân”.

Tự do và đa nguyên
Nước Mỹ đã từng chia đôi và chiến tranh Nam Bắc xảy ra vì một bên muốn xóa bỏ nô lệ da đen còn bên kia cố giữ.
Nước Mỹ không chủ trương thống nhất làm một khối đại đoàn kết, như tại Việt Nam hiện nay, mà người Mỹ luôn đấu tranh để nước Mỹ ngày một bình đẳng và công bằng hơn về mọi mặt.
Vì thế đây không phải lần đầu tiên những người biểu tình chiếm đóng một trung tâm thành phố, vào ngày 17/9/2011, Phong trào Chiếm Phố Wall (Occupy Wall Street) phát động từ trung tâm tài chính New York kéo dài gần 2 tháng, lan ra cả trăm thành phố và hơn 30 tiểu bang ở Mỹ.
Biểu tình là quyền tự do được Hiến Pháp bảo vệ, nhưng lần này tại Khu tự trị thành phố Seattle, người biểu tình đã vũ trang bằng súng, đã xảy ra bạo hành chết người, nên chắc chắn sẽ có điều tra và truy tố các tội phạm hình sự.

Chính trị hóa…
Việc ông George Floyd bị cảnh sát đè cổ chết và việc chiếm đóng khu Capitol Hill, đã được chính trị hóa trong mùa tranh cử 2020.
Ông Joe Biden ứng cử viên đảng Dân Chủ công khai ủng hộ bình đẳng cho người da đen “Mạng sống người da đen đáng quý” (Black Lives Matter), và chống nạn phân biệt chủng tộc.
Ngược lại, tại Lễ Độc Lập Tổng thống Donald Trump phát biểu: “… chúng ta đang trong giai đoạn đánh bại phe cực tả, những kẻ Marxist, bọn vô chính phủ, những kẻ bạo loạn, bọn cướp bóc…”, ông còn nhiều lần gởi những twitter “Luật pháp và Trật tự” (Law and Order).
Bình đẳng cho người da đen, luật pháp và trật tự đang trở thành những đề tài tranh luận giữa các ứng cử viên cho nhiệm kỳ Tổng Thống 2020-24, và những đạo luật về cải tổ ngành cảnh sát chắc chắn sẽ được tiến hành trong nhiệm kỳ tới.
Nhân ngày Lễ Độc Lập 4/7/2020, ca sĩ nhạc Rap Kanye West một người “yêu quý” Tổng thống Trump, nhưng đồng thời ủng hộ Phong trào “Black Lives Matter”, đột nhiên loan báo ra tranh cử tổng thống Mỹ năm 2020.
Phải chăng đây là cách ông Kanye West muốn thu hút phiếu của người Mỹ gốc Phi Châu để họ không bầu cho đảng Dân Chủ hay chính ông đã thay đổi tình cảm với ông Trump?

Tạm kết
Người yêu người ghét ông Trump chỉ là các nhóm thiểu số tích cực nêu quan điểm, trong khi đại đa số người Mỹ âm thầm quan sát những việc làm và chính sách của lưỡng đảng đối lập Cộng Hòa và Dân Chủ.
Mọi người Mỹ sẽ có cơ hội để ngày 3/11/2020, đi bầu hoặc không muốn đi bầu, được chọn lựa bầu cho ông Trump hay một ứng cử viên Tổng thống khác.
Người Mỹ còn được bầu Thượng Viện và Hạ Viện để kiểm soát và cân bằng quyền lực của Tổng Thống.
Trải 244 năm, nền dân chủ Mỹ hình thành và phát triển như thế, nước Mỹ từ những thuộc địa người Anh đứng lên giành độc lập đã nhanh chóng trở thành một cường quốc số một trên thế giới.
Chính sách và chiến lược của Mỹ đều ảnh hưởng đến tình hình thế giới, và vì vậy bầu cử ở Mỹ luôn được cả thế giới quan tâm, theo dõi và bình luận.
Người Việt cũng càng ngày càng quan tâm và hiểu biết hơn về nền dân chủ và chính trị nước Mỹ, đây là một điều vô cùng tích cực vì dầu muốn hay không mọi thay đổi chính trị tại Mỹ đều ảnh hưởng đến chính trị tại Việt Nam.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
7/7/2020
***
*VẠN LÝ TRƯỜNG THÀNH”
DƯỚI LÒNG ĐẤT TỪ THỜI TAM QUỐC,
MÃI ĐẾN THẾ KỶ 20 MỚI ĐƯỢC PHÁT HIỆN

Ngoài Vạn Lý Trường Thành, Trung Quốc còn có một địa đạo dài hàng ngàn mét, do một nhân vật vô cùng nổi tiếng trong lịch sử xây dựng.
Vào thời cổ đại, công nghệ thô sơ, kỹ thuật lạc hậu, nhưng những di tích khảo cổ ngày nay cho thấy những gì mà người xưa làm được quả thực phi thường. Đặc biệt phải kể đến Vạn Lý Trường Thành gắn liền với tên tuổi của vị Hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc Tần Thủy Hoàng.
Thế nhưng ít ai biết, Trung Quốc thậm chí còn có một địa đạo dài hàng ngàn mét, và cũng do một nhân vật vô cùng nổi tiếng trong lịch sử xây dựng.
Vạn Lý Trường Thành

Nói về các biểu tượng của Trung Quốc không thể không nhắc đến Vạn Lý Trường Thành. Nhiều người và kể cả những ghi chép trong sách vở ngày nay đều cho rằng Tần Thủy Hoàng là người xây dựng nên bức tường thành này. Tuy nhiên trên thực tế, một số đoạn tường thành được xây dựng từ trước khi vị Hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc ra lệnh nối lại và xây thêm từ năm 220 TCN và 200 TCN, cho đến nay chỉ còn sót lại ít di tích.
Những gì mà ngày nay chúng ta còn được tham quan ở Vạn Lý Trường Thành chủ yếu là được xây dựng từ thời nhà Minh vào giai đoạn năm 1368-1647.
Trường thành dưới lòng đất

Cũng giống như Vạn Lý Trường Thành, trường thành dưới lòng đất cũng được xây nên với mục đích chống lại kẻ địch. Người tạo nên công trình địa đạo này là một nhân vật vô cùng nổi tiếng trong lịch sử – Tào Tháo.
Mặc dù con người và những việc làm của Tào Tháo khiến thế nhân nhiều người chê trách, nhưng không thể phủ nhận ông có nhiều đóng góp lớn cho đất nước và “trường thành dưới lòng đất” là một trong số đó.

Tào Tháo khi xây dựng công trình này không chỉ phục vụ chiến tranh, mà còn vì dã tâm của chính ông. Như chúng ta đã biết, Tào Tháo là một người có tâm cơ đặc biệt sâu sắc và tham vọng rất lớn. Mục tiêu của ông không chỉ là thống nhất Tam Quốc, mà còn muốn làm bá chủ Trung Nguyên. Để thực hiện dã tâm đó, Tào Tháo bắt đầu thúc tiến xây dưng các cơ quan trên và dưới mặt đất, vì thế mà có “Vạn Lý Trường Thành” dưới lòng đất.
Do không nổi tiếng bằng Vạn Lý Trường Thành nên “trường thành dưới đất” của Tào Tháo được ít người biết đến. Từng có một bộ phim tên Đồng Tước Đài công chiếu năm 2012, nội dung của bộ phim tập trung vào câu chuyện những năm cuối đời của Tào Tháo. Trong bộ phim này có đề cập tới việc Tào Tháo xây dựng trường thành dưới lòng đất, qua đó cho thấy Tào Tháo không hề tùy hứng nhất thời mà vì tính kế lâu dài.

“Trường thành dưới đất” mang đến cho quân đội Tào Tháo rất nhiều lợi ích. Công trình này không chỉ giúp Tào Tháo dễ dàng bí mật vận lượng, mà còn có thể bày binh tập kích đối thủ. Vì vậy, công trình này có ý nghĩa quân sự vô cùng quan trọng trong thời binh đao chiến quốc.
Sau thời Tào Tháo, có không ít bậc quân vương biết đến sự tồn tại của công trình này này. Họ cũng vận dụng nó rất tốt để chiếm được lợi thế trong các trận chiến. Nếu không phải thời Nam Tống xảy ra trận đại hồng thủy, khu vực Bặc Châu (thuộc tỉnh An Huy ngày nay) chìm trong biển nước, khiến “trường thành dưới đất” bị chôn vùi hoàn toàn, thì sự huy hoàng của địa đạo này không chỉ dừng lại ở đó.

Sau khi mất hết dấu tích trong trận đại hồng thủy thời Nam Tống, mãi đến năm 1969 người ta mới ngẫu nhiên phát hiện ra dấu tích của công trình này.
Khi đó, người dân Trung Quốc hưởng ứng lời kêu gọi của chính phủ, xây dựng các hầm phòng không, thì công trình “trường thành dưới đất” này mới được xuất hiện một lần nữa.
Các chuyên gia đã thực hiện một cuộc khảo sát trên di tích được phát hiện và ước tính rằng “trường thành dưới đất” dài hơn 8.000m. Không chỉ cấu trúc của mỗi phần có những cách sử dụng khác nhau, mà những lối rẽ được thiết kế giống như hình chữ T.
Những lối rẽ này không chỉ làm cho việc vận chuyển thực phẩm và vũ khí thuận tiện hơn. Hơn nữa, khi chỉ đứng nhìn nó từ bên ngoài, sẽ khó có thể phát hiện ra những lối rẽ ngầm đó. Điều này như thêm một minh chứng cho thấy Tào Tháo là một nhà cầm quân thiên tài và luôn có những bước tính rất thận trọng.
***
*Bé gái Ấn Độ đạp 1100 km chở cha về quê
Thưa Quý Vị,

Xin giới thiệu câu chuyện tưởng như hoang đường đã làm tim tôi chùng xuống, nước mắt ứa ra trước sức mạnh ý chí vì tình yêu thương cao cả của một bé gái 15 tuổi đối với cha mình.

Lê Thanh Lam

Bé gái Ấn Độ đạp 1100 km chở cha về quê

Bản đồ phía Bắc Ấn Độ và ảnh chụp màn hình của BBC News, lúc Kumari đạp xe chở người cha đi từ New Delhi đến tiểu bang Bihar.
Hồi tháng Giêng năm nay, ông Mohan Paswan, một tài xế xe thồ tuk-tuk, bị thương trong một tai nạn giao thông. Ông tạm trú ở Gurugram, ngoại ô thủ đô New Delhi, nơi ông suốt ngày hành nghề chở khách bằng chiếc xe cà tàng có gắn máy. Tiền kiếm được ông gửi về quê nuôi vợ con ở Bihar, tiểu bang miền đông Ấn Độ, cách xa đến 700 dặm (trên 1.100 km.)
Sau tai nạn, ông Paswan không thể tiếp tục chạy xe để kiếm tiền, không những thế ông cần sự săn sóc.
Cô con gái ông, Jyoti Kumari, 15 tuổi, nghe tin liền nhảy lên tàu lửa đi tìm cha rồi ở cạnh ông để chăm lo.
Thế rồi cơn đại dịch xảy ra.
Coronavirus giết chết khoảng 5.600 người ở Ấn Độ, trên tổng dân số gần 1,4 tỉ, nhưng chính phủ ban hành lệnh đóng cửa cả nước, điều có nghĩa cho dù ông Paswan có hồi phục vẫn không có phương tiện để trở về quê nhà.
Trong suốt bốn tháng ông không thể gửi tiền về nhà. Ông sử dụng cạn kiệt số tiền dành dụm nhỏ nhoi. Căn phòng thuê tuy nhỏ hẹp, nay chia sẻ thêm với cô con gái nhưng ông cũng không còn khả năng trả hằng tháng.
Vào đầu tháng Năm, họ chỉ còn số tiền tương đương 20 đô Mỹ.Jyoti Kumari, 15, pedaled more than 700 miles with her father seated behind her on a $20 bicycle to bring him from New Delhi, where he’d been injured, to the family’s village.
Trả lời phỏng vấn một đài truyền hình địa phương, cô bé Kumari hồi tưởng, “Chúng tôi bị đuổi phải dọn ra. Chúng tôi cạn hết thực phẩm. Bởi thế tôi mới nói với cha, ‘Papa, lấy số tiền còn lại để mua một chiếc xe đạp và đạp về quê.’”
Mới đầu ông Paswan bác bỏ ý kiến của Kumari. Quê nhà ở đầu bên kia của đất nước, cách xa hơn cả ngàn cây số, do chưa lành vết thương làm sao ông có thể đạp xe được.
Trả lời phỏng vấn của đài NPR qua điện thoại, ông nói, “Tôi nói, ‘Làm sao mà chúng ta có thể đi xa như vậy được, trong khi chúng ta hai người mà chỉ có duy nhất một chiếc xe ?’ Nhưng con bé Kumari vẫn cố thuyết phục tôi. Nếu ở lại cả hai sẽ chết vì đói. Ít nhất cũng phải thử xem sao.”
Do vậy với mớ tiền mặt còn lại, họ mua một chiếc xe đạp nữ màu hồng, không có bộ phận sang số, trước ghi-đông có gắn một cái giỏ.
Vào hôm 8 tháng Năm, hai cha con khởi hành, với người cha ngồi trên yên sau, tất cả đồ cá nhân đựng trong một cái túi bự mang trên lưng và đứa con gái đứng trên pedal mà đạp.
Kumari kể, “Nhiều ý nghĩ chạy qua đầu tôi. Tôi thấy sợ. Không biết có thực hiện được nổi không ? Tay chân tôi đau nhức ê ẩm, nhưng tôi lấy được sức mạnh và sự can đảm nhờ sự cổ động của dân chúng dọc trên đường đi.”
Nỗ lực phi thường của Kumari là một phần của một câu chuyện to lớn hơn nhiều. Trong hơn hai tháng, các xa lộ ở Ấn Độ đều đầy ứ dân lao động tìm đường về quê. Trong thời gian khủng hoảng đại dịch coronavirus, khoảng 100 triệu người dân Ấn bị mất việc làm. Nhiều người như ông Paswan bị kẹt ở các đô thị lớn, xa gia đình ở quê nhà. Cơ hội sống sót duy nhất của họ là làm sao trở về quê.
Nhưng từ cuối tháng Ba đến đầu tháng Năm, mọi phương tiện giao thông công cộng đều ngưng hoạt động, vì thế hằng triệu người phải đi bộ. Nhiều người chết vì đói bên vệ đường.
Hôm Thứ Hai, chính phủ Thủ Tướng Ấn Narendra Modi dành ra số tiền tương đương $2,65 tỉ đô Mỹ để giúp giới nông dân, người buôn thúng bán bưng và hàng rong.

Bé trai kéo tấm chăn phủ người mẹ nằm chết trên sân ga. (Ảnh chụp màn hình của BBC News)
Chính phủ cũng tăng cường tàu lửa để đưa những lưu dân lao động về quê. Tuy nhiên trong tháng Năm, ít nhất 80 người đã tử vong trên những chuyến tàu đó do quá đói và kiệt sức trong cuộc hành trình.
Tuần qua, một video clip làm chạm lòng người được phát tán rộng rãi, trong đó cho thấy một bé con tìm cách đánh thức người mẹ đã chết, nằm trên sân ga xe lửa ở tiểu bang quê nhà của Kumari.
May mắn cho Kumari, thực phẩm không là vấn đề đối với hai cha con trong suốt cuộc hành trình, em cho biết họ được người dân hai bên đường giúp đỡ. Ban đêm họ ngủ bên vệ đường. Có lần họ được một tài xế xe tải cho quá giang, rút ngắn khoảng đường bớt được 45 cây số. Sau bảy ngày, họ về đến làng Sirhulli của gia đình.

Hai cha con nghỉ và ngủ bên vệ đường suốt cuộc hành trình dài bảy ngày. (Hình chụp màn hình BBC News)

Jyoti Kumari (đằng trước) và các thành viên gia đình đứng trước nhà họ ở Siruhulli, phía đông Ấn Độ. (Stringer/AFP via Getty Images)
Thông tin về cuộc hành trình xuyên Ấn Độ bằng xe đạp của cha con bé Kumari được lan truyền nhanh chóng. Kumari nhận được cuộc gọi của Liên Đoàn Xe Đạp Ấn Độ.
Ông Onkar Singh, chủ tịch liên đoàn nói với đài NPR rằng ông gọi cho Kumari biết, “mục tiêu của chúng tôi là tạo cơ hội cho bé trở thành nhà vô địch quốc tế. Chúng tôi đang hướng đến hai kỳ thế vận Olympic 2024 và 2028.” Ông mời Kumari tham gia đội tuyển quốc gia sau khi hết đại dịch. Ông nói điều gây ấn tượng cho ông không phải khoảng cách Kumari đã đạp, du khách ở Lycra đạp xe xa như vậy là thường, mà chính là Kumari đã đạp được hơn 160 cây số mỗi ngày. Không những thế mà lại còn phải đèo thêm một người trên một chiếc xe đạp cũ kỹ trong khi bụng thì đói.
“Bé Kumari quá vất vả. Em đã làm được một việc mà ngay một người đàn ông cũng không thể làm được,” ông Singh tiếp. Ông hứa trả hết chi phí cho chuyến đi của Kumari lên New Delhi để phỏng vấn. Nếu được chọn, em sẽ sống chung với các thể tháo gia nữ khác, gần nơi huấn luyện. Tiền trọ, tiền ăn và giáo dục đều do chính phủ liên bang đài thọ.
Báo chí Ấn dán cho Kumari cái nhãn người có “trái tim sư tử.” Kumari được phóng viên từ Nhật đến Mỹ phỏng vấn. Video clip quây cảnh Kumari đạp xe đèo theo cha phía sau được phát tán rộng rãi.

Chưa hết, bây giờ Kumari được phim trường BollyAtamwood, tức Bollywood, mời đóng phim kể lại cuộc hành trình. Một công ty Ấn có tên Wemakefilmz mua bản quyền câu chuyện đời của Kumari và dự trù bắt đầu thực hiện vào tháng Tám tới. Cuốn phim được đặt tên Atmanirbhar, tiếng Hindi có nghĩa là “tự lực.” Đây cũng là câu khẩu hiệu thủ tướng Ấn dùng trong bài diễn văn mô tả nỗ lực của đất nước nhằm đánh lại coronavirus.
Câu chuyện của Kumari còn gây được sự chú ý của Ivanka Trump, ái nữ tổng thống Mỹ, người gửi tweet ca ngợi Kumari đã thực hiện một “công việc đẹp đẽ về sức chịu đựng và tình yêu thương.”
Nhưng người dân Ấn, từ giới tranh đấu nữ quyền đến các nhà hoạt động chống đói nghèo đến nhà báo, cáo buộc con gái tổng thống Mỹ là lãng mạn hóa sự nghèo đói. Họ thúc giục nàng thay vì vậy nên kêu gọi chính phủ Modi chớ để mặc các lưu dân như Kumari và cha em phải lâm vào tình cảnh tuyệt vọng, không có được sự giúp đỡ nào.
Cao Nguyên Lộc
***
*Một quốc gia độc nhất vô nhị

STAY STRONG AMERICA. UNITED WE STAND .

🇺🇸AMERICA bắt đầu bằng chữ A chấm dứt bằng chữ A. Một quốc gia độc nhất vô nhị của hành tinh này từ ngày sinh ra đã ĐỨNG ĐẦU và hiện ĐỨNG ĐẦU và có thể sẽ mãi ĐỨNG ĐẦU các tên nước khác.
🇺🇸Một quốc gia có số điện thoại bắt đầu bằng SỐ MỘT.
🇺🇸Một quốc gia chưa bao giờ bị XÂM LĂNG
🇺🇸Một quốc gia tốn tiền nhiều nhất để BẢO VỆ các quốc gia khác.
🇺🇸Một quốc gia mà người cùng đường có thể TÁ TÚC và cư trú dù BẠN hay THÙ.
🇺🇸Một quốc gia khi lâm nạn không ai cứu trợ vì Họ GIÀU NHẤT và là kẻ trước nhất cứu trợ khi các quốc gia khác lâm nạn.
🇺🇸Một quốc gia không ai nói CẢM ƠN dù bao giờ cũng nhận ơn từ Họ .
🇺🇸Một quốc gia luôn bị miệt thị là ĐẾ QUỐC, nhưng chính Họ là quốc gia thúc đẩy XÓA BỎ THUỘC ĐỊA sau Thế Chiến Thứ 2.
🇺🇸Một quốc gia luôn bị gọi là KỲ THỊ CHỦNG TỘC, nhưng TÔN TRỌNG NHÂN QUYỀN lại được minh định trong Hiến Pháp.
🇺🇸Một quốc gia mà tất cả chính quyền ĐỘC TÀI trên thế giới đều buộc dân chúng họ phải lánh xa nhưng chính bản thân nhà cầm quyền đều có tài sản, nhà đất ở đó.
🇺🇸Một quốc gia có khả năng VỰC DẬY mọi quốc gia khác từ đống tro tàn và có khả năng mang kẻ thù về lại thời kỳ đồ đá.
🇺🇸Một quốc gia mà bất kỳ nước nào cũng muốn được buôn bán với Họ và thế là đủ … GIÀU. Và khi Họ quyết định không buôn bán với ai thì nước đó … LÊN ÁN.
🇺🇸Một con chim ưng CÔ ĐỘC trên đỉnh cao lẻ loi canh chừng giấc ngủ thế giới.

🇺🇸 AMERICA – Bắt đầu bằng chữ A cuối chữ A

( Theo FB Mai Nguyễn)

Khanh Cong Huynh
kchuynh@aol.com
***
*Những Câu Hỏi Vô Duyên Nhứt – Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Why do men have nipples? “Tại sao đàn ông có núm vú” là tựa đề tác phẩm do Billy Goldberg biên soạn và xuất bản năm 2005 tại Hoa Kỳ.
Quyển sách này đã đạt số bán kỷ lục. Tác giả là bác sĩ làm việc tại Emergency room của một bệnh viện New York.

Trong sinh hoạt hằng ngày Bs Goldberg đã chịu khó ghi nhận lại tất cả những câu hỏi ngộ nghĩnh đôi khi rất hốc búa của mọi người. Theo lời Ông ta thì đây là những câu mà mình bệnh nhân chỉ dám hỏi bác sĩ khi đầu óc họ đã ba xứa hơi men mà thôi (Hundred of questions you’d only ask a doctor after your third Martini).

Sau đây là một số câu hỏi tiêu biểu đã được người gõ chọn lựa ra, và biết đâu trong số này há chẳng có những thắc mắc của chính các bạn nữa.
Các câu cuối trong ngoặc đều do người gõ phụ đề cho nó thêm “ấn tượng”.

Tại sao đàn ông có núm vú?
Trong giai đoạn đầu của sự thành lập phôi trong bụng mẹ, đàn ông hay đàn bà đều giống y nhau. Đến tuần lễ thứ 6, phôi bắt đầu chuyển hướng phát triển để hoặc thành trai hoặc để thành gái.

Nếu là gái, thì nhũ tuyến tiếp tục phát triển thêm để trở thành đôi vú cho sữa sau này.Còn nếu là trai, thì các mô nhũ tuyến ngưng lại không phát triển nữa và sau này chỉ còn là hai cái núm vú lép xẹp. Mặt dù vú nhỏ, nhưng gần đây khoa học cho biết đôi khi đàn ông cũng có thể bị cancer vú như thường. Tuy vậy, các bạn nình ông phe ta cũng đừng có quá lo sợ vô ích vì bệnh lý này cũng rất hiếm thấy xảy ra lắm.

Trường hợp các cậu nào xài các loại thuốc anabolic steroid để mong được “đô con”, có thể hình hấp dẫn, bắp thịt cuồn cuộn lên thì đôi khi hai cái vú cũng có thể nở phình to ra (phì đại tuyến vú) như phụ nữ 40 có khác khiến mấy cậu pêdê chết mê chết mệt…Khoa học gọi bệnh lý nầy là gynecomastia.
(Chắc cần ông nầy cần phải bận áo cọt như nình bà quá!)

Tại sao núm vú có thể sừng lên được vậy?
Cơ vùng vú được cấu tạo bởi những tế bào nhỏ xắp theo hình ống quanh núm vú và làm cho núm sừng lên mỗi khi bị kích thích bởi nhiệt độ lạnh hoặc bởi cái vụ kia.
(Tại nhột hay tại sướng? )

Ngáp có hay lây không?
Khi thấy một người nào đó ngáp thì mình cũng có khuynh hướng phải ngáp theo họ. Đây là phản xạ do vô thức điều khiển.
(Đúng như vậy!)

Lò vi ba có gây cancer hay không?
Chưa có khảo cứu khoa học nào nói lên việc sử dụng lò vi ba (microvawe oven) có thể có hại tới sức khỏe hết. Các tia phóng xạ phát ra từ lò vi ba được xếp vào nhóm nonionization radiation nên không có ảnh hưởng làm hại.

Cái nguy cơ thật sự của lò vi ba là khi chúng ta đem hâm một vài loại thực phẩm như hột gà vào lò khiến nó bị nổ tung trong lò.
(Cẩn thận vẫn hơn!)

Xài cell phone quá thường xuyên có thể bị cancer não?
Các khảo cứu về lãnh vực này còn quá mới mẻ nên chúng ta chưa có thể kết luận được.
(Không chắc!)
(năm 2011, Tổ chức Y Tế Thế Giới cảnh giác mọi người là sử dụng cell phone quá thường xuyên có thể làm tăng nguy cơ bị cancer não!)

(CNN) — Radiation from cell phones can possibly cause cancer, according to the World Health Organization. The agency now lists mobile phone use in the same “carcinogenic hazard” category as lead, engine exhaust and chloroform.

Tại sao bị chảy nước mắt lúc xắt củ hành?
Khi xắt củ hành, chất enzyme lachrymatory factor synthase được tiết ra và tác động với các amino acids trong củ hành để cho ra chất sulfenic acid. Chất này sau đó sẽ chuyển thành những Syn-propanethial-s-oxide bay vào không khí và làm cay mắt.
(Mẹo cắt củ hành mà không khóc : để củ hành 15 phút trong tủ lạnh (không phải trong ngăn đá) rồi hãy cắt.

Chill the onions. With a cold onion, less propanethial S-oxide will evaporate. You’ll still get some irritants, but this will help. Remember – refrigerate, don’t freeze. Frozen raw onions are often mushy when they thaw.)

Contact lens bị mất hút trong đầu?
Một số ít người khi không thấy contact lens (kính áp tròng) của mình đang mang ở đâu nữa thì hốt hoảng tưởng nó đã lọt tuốt vô trong đầu rồi. Thật ra có thể nó đã rớt đâu đó bên ngoài rồi. Đôi khi nó nằm kẹt dưới mí mắt trên.
(Hú hồn hú vía!)

Tampon (băng vệ sinh nhỏ loại như điếu thuốc) mất hút vào trong bụng?
Không thể được vì không có đường nào cho nó đi hết. Cổ tử cung là cửa chắn tự nhiên trước khi vào sâu bên trong. Có thể là cô ta đã rút bỏ đi rồi nhưng lại không nhớ đó thôi.
(Chắc là cô ta bị bệnh lú lẫn Alzheimer quá!)

Tại sao ta bắt cười khi bị thọt lét nhột?
Bị thọt lét bất ngờ gây ra phản xạ bắt cười vì bị nhột. Hiện tượng cười thường dễ xảy ra khi có mặt đông người hơn là khi chúng ta chỉ có một mình. Tự mình thọt lét mình thì không nhột nên không thể phát cười ra được.

Cười là một hiện tượng phức tạp cần có sự phối hợp của nhiều phần cơ. Lúc cười, áp huyết và nhịp tim bị tăng, nhịp thở bị thay đổi, đồng thời sức miễn dịch cũng tăng lên đôi chút. Tóm lại cười rất tốt cho sức khỏe.
(Cười là liều thuốc bổ, cười càng nhiều càng tốt!)

Ruột dư có có công dụng gì?
Ruột dư (appendice) là một túi nhỏ dính vào ruột già. Thành ruột dư chứa mô bạch huyết và dự phần tạo ra kháng thể cho hệ miễn dịch. Cắt bỏ ruột dư cũng chẳng sao vì còn nhiều cơ quan khác như lá lách (spleen), hạch amydal (tonsils) mà người mình thường gọi là thịt dư và hạch bạch huyết (lymph nodes) cũng có giống y nhiệm vụ như ruột dư vậy. Đôi khi vì một nguyên nhân đặc biệt nào đó lá lách hoặc amydal vẫn có thể bị cắt bỏ như thường.

(Muốn cắt bỏ thì cứ việc làm đi!)

Tại sao tóc ta bạc?
Bình thường lúc còn trẻ tóc có màu đen vì nhờ chứa nhiều sắc tố melanin. Càng về già sắc tố càng giảm đi nên tóc càng lợt màu và trở nên bạc theo thời gian. Đôi khi còn nhỏ tuổi mà tóc cũng bạc rất sớm. Trường hợp nầy có thể do nguyên nhân di truyền, do thiếu sắc tố hoặc do hút quá nhiều thuốc?
(Chớ theo như cách suy nghĩ của nhiều người VN mình, họ dám nghi là tại vì xấu máu lắm. Tóc bạc là già rồi bạn ơi.)

Tại sao đôi khi các bà lớn tuổi lại có râu?
Các bà lúc mãn kinh ở tuổi ngoài 50, tỉ lệ hormone nam tính androgen trên hormone nữ tính estrogen bị thay đổi và đưa đến tình trạng mọc râu. Râu nhiều hay ít cũng còn tùy thuộc vào yếu tố di truyền nữa. Một vài sắc dân có khuynh hướng mọc nhiều râu hơn các sắc dân khác. Một vài loại bệnh cũng dẩn đến tình trạng mọc râu.
(Nam nữ bình quyền mà)

Sau khi chết, móng tay móng chân vẫn tiếp tục mọc ra?
Không đúng. Sau khi chết cơ thể bị khô đi nên làm chúng ta có cảm tưởng là tóc và móng tay móng chân mọc thêm ra.
(Bộ hổng có đem chôn hay sao? Hỏa táng là thượng sách!)

Tại sao răng đánh bồ cạp lúc bị lạnh?
Khi bị quá lạnh, vùng hypothalamus của não ra lệnh cho cơ thể cử động mạnh hơn bình thường để làm tăng thân nhiệt lên.
(Nhớ bận thêm áo lạnh!)

Trăng khuyết (lunula) trên móng tay là gì vậy?
Đó là phần có màu lợt phía đầu trên của móng tay. Màu còn lợt vì sự tạo móng chưa hoàn tất. Móng tay mọc thêm 0.1mm/ngày; móng tay mọc nhanh hơn móng chân; móng chân dày gấp 2 lần móng tay; mùa hè móng mọc nhanh hơn mùa đông; móng của đàn ông mọc nhanh hơn móng của đàn bà; tay phía bên nào chính thì có móng mọc nhanh phía bên đó.
(Nhớ cắt móng tay! )

Đàm là gì vậy?
Là chất nhờn tiết ra từ cuống họng. Nước mũi và đàm là những tiết vật hay chất nhờn (mucus) bình thường. Lúc bệnh, chất nhờn có thể trở nên đặc hơn và đổi màu do tác động của vi khuẩn. Màu rỉ sét và màu xanh lá cây chứng tỏ một tình trạng nặng.
(Đừng khạc nhỗ tùm lum, thấy gớm lắm!)

Tại sao bị ói mửa sau khi uống quá nhiều rượu?
Ói mửa tùm lum lúc xỉn còn được gọi một cách bình dân là cho chó ăn chè. Mục đích là để tống bỏ chất độc của rượu ra ngoài. Tuy nhiên, nếu ói mửa hoài không dứt thì cũng rất nguy hiểm vì cơ thể sẽ bị mất các chất điện giải (electrolytes).
(Hết còn biết trời đất gì hết! )

Tại sao miệng thúi quá lúc ngủ mới thức dậy?
Miệng hôi là do ba yếu tố sau đây gây ra: vi khuẩn yếm khí (anaerobic bacteria), miệng khô (xerostomia) và chất lưu huỳnh sulfur do vi khuẩn yếm khí tạo ra. Một số yếu tố khác cũng ảnh hưởng làm hôi miệng như rượu, thuốc lá, caffeine, sữa, v.v …
(Làm ơn đừng có đến gần tôi nói chuyện!)

Ngồi bàn cầu có thể bị lây bệnh?
Có khảo cứu cho thấy ngồi bàn cầu công cộng có thể bị lây bệnh lậu mủ (gonorrhea), bệnh ngoài da (infragluteal eczema), bệnh nhiễm lãi đũa (ascaris lumbricoides) và lãi kim (enterobius vermicularis hay pinworm). Tuy vậy, trong thực tế rất hiếm thấy ngồi bàn cầu có thể bị lây bệnh.

Theo nhà vi trùng học Charles Gerba thuộc Đại học Arizona, xét về mặt vi trùng, bàn cầu còn đỡ hơn nhiều nơi khác, thí dụ:
* Điện thoại công cộng: 3894 vi khuẩn cho mỗi centimet vuông.
* Bàn phím keyboard: 511 vi khuẩn cho mỗi centimet vuông.
(Nhợn quá, ráng chạy rút về nhà. Còn nhắm không kịp nữa thì mau mau ghé đại vào một tiệm ăn hoặc một trạm xăng nào đó cũng được để giải quyết bầu tâm sự.
Mau lên. Nhớ lót giấy trước khi ngồi cho chắc ăn. Ouf!

Xin đừng có bắt chước bà đầm dưới đây)
Video:Bà đầm không dám ngồi bàn cầu
http://www.dailymotion.com/video/xrm93b_une-femme-belge-fait-ses-besoins-dans-un-magasin_sport

Ăn nhiều chocolat bị nổi mụn không?
Mụn nổi lên do cơ thể đang ở trong tình trạng bị stress hơn là tại ăn nhiều chocolats.
(Có người nói lấy vợ là hết liền hà! Vậy các bạn trẻ còn chờ gì vậy mà hổng chịu lấy vợ. Nhào vô biết liền.
(Hổng biết có đúng không!)

Đường hóa học (artificial sweetener) gây nhức đầu?
Đường hóa học nhóm Aspartame (Equal, Nutrasweet) đã được 2 cơ quan FDA và CDC Hoa Kỳ công nhận là an toàn, không độc hại và cũng chưa có bằng chứng vững chắc nào cho biết nó gây nhức đầu.
(Ai đúng ai sai chỉ có Trời mới biết được!)

Đắp dưa leo có làm giảm tình trạng sưng mí mắt không?
Dưa leo 90% là nước, nếu được đắp lên mắt sẽ làm co mạch vùng mắt và giảm sưng quanh mắt. Cũng có thể dùng một túi trà đen nhúng nước và đắp lên mắt. Tannic acid trong trà làm co mạch và sẽ giúp làm giảm sưng mắt.

Uống nhiều cà phê có làm ngưng tăng trưởng không?
Có rất nhiều khảo cứu đã nói về tình trạng loãng xương (osteoperosis) do chất caffeine gây ra. Tuy nhiên, nếu chỉ uống ít cà phê thì không phải là một yếu tố có hại cho sức khỏe với điều kiện là đồng thời phải theo một chế độ dinh dưỡng quân bình.

Ăn nhiều carrot giúp làm sáng mắt?
Carrot giàu chất bêta caroten rất cần thiết cho mắt. Trong cơ thể bêta caroten sẽ được chuyển thành vitamin A. Thiếu vitamin A sẽ bị mù lòa. Ngược lại, một sự thặng dư vitamin A cũng không tốt cho sức khỏe vì nó sẽ làm rụng tóc, da trở màu vàng cam, giảm cân, mệt mỏi, nhức đầu, v.v…
(Ăn nhiều carrot có thể bị vàng da đó)
(Sau năm 75 có tin đồn lạ đời, nhạc sĩ mù Văn Vĩ tự nhiên sáng mắt ra chạy honda ào ào khắp đường phố Sài Gòn…mà ổng có ăn carrot hồi nào đâu?)

http://motgocpho.com/forums/archive/index.php/t-12249.html
Audio hòa tấu cổ nhạc hết sức phê: nhạc sĩ Văn Vĩ (lục huyền cầm cùng) Năm Cơ (đờn kìm)-Bảy Bá (đờn tranh) – năm 1966
http://www.youtube.com/watch?v=wewYt9::4i4::V4

Đường có làm cho trẻ em bị kích động (hyperactive) không?
Cha mẹ thường quy lỗi cho đường là nguyên nhân của tình trạng kích động lăng xăng ở trẻ em. Cty Coca cola không muốn bị trách nhiệm về vụ nầy nên họ cho biết là chưa có bằng chứng khoa học rõ rệt nào nói lên mối liên hệ giữa tiêu thụ đường và tình trạng kích động. Các em bị kích động có thể vì không khí của party vui quá, vì có nhiều bạn bè và cũng là dịp các em được ăn uống bánh kẹo tự do thỏa thích.
(Cho vài roi vô đít theo kiểu dạy của cha mẹ Vn ngày xưa là êm liền!)

Sữa ấm giúp chúng ta dễ dỗ giấc ngủ?
Sữa có chứa Tryptophan và Melatonin là những chất giúp chúng ta dễ dỗ giấc ngủ. Cty Night Time Milk bên Anh quốc đã tung ra thị trường loại sữa bò được vắt về đêm lúc mà cơ thể bò sản xuất ra nhiều Melatonin nhất.
(Ngủ không được thì ra mở TV hay Internet mà coi!)

Làm sao cho hết bị nấc cụt (hiccups)?
Nấc cụt xảy ra khi hoành cách mô bị kích thích và đẩy hơi lên trên một cách bất thường tạo nên một âm thanh khá đặc biệt. Trường hợp này có thể xảy ra khi bao tử chứa quá nhiều thức ăn, không khí, hoặc quá nhiều rượu và hút nhiều thuốc lá. Một số bệnh lý cũng có thể làm nấc cụt.

Cancer cũng có thể kích thích các dây thần kinh vùng ngực gây nấc cụt. Nấc cụt có thể trong 4-5 phút, có khi cả ngày hoặc cả tuần lễ.

Trường hợp nặng bác sĩ sẽ kê toa thuốc an thần Thorazine, còn nhẹ thì thử áp dụng các cách mẹo sau đây:
– Thở trong một bao giấy
– Uống nước bằng những ngụm nhỏ
– Giữ hơi thở lại
– Ăn một muỗng café đường
– Nút một miếng chanh
– Uống nước bằng ống hút trong khi lấy 2 ngón tay bịt 2 lỗ tai lại
– Kéo tóc giựt lên trong vài phút
– Dùng que bông gòn quét nhẹ lên nóc vọng

(Theo lối chữa mẹo trong dân gian Việt Nam thì con trai uống 7 hớp nước, còn con gái thì uống 9 hớp. Hết hay không thì sau đó là biết liền!)

Phải cần 7 năm để tiêu hóa kẹo cao su?
Đây là ca lỡ nuốt kẹo chewing gum vào bụng. Chewing gum không thể tiêu hoá được nhưng nó cũng không có ở lì trong đó đâu. Chewing gum có thể giúp những thức ăn khác di chuyển nhanh hơn. Đường sorbitol trong thỏi chewing gum có tính nhuận trường
(Thây kệ nó, hơi đâu mà lo chuyện tào lao nầy!)

Có nên trét bơ lên vết phỏng không?
Không nên. Bơ sẽ giữ nhiệt và làm đau thêm. Tốt hơn hết là nên xối nước lạnh lên vết phỏng. Cũng có thể bôi mật ong lên vì nó có tính diệt khuẩn. Vỏ khoai tây đã luộc chín có thể dùng đắp lên trên vết phỏng để giữ độ ướt khỏi bị khô đi.
(Đáng đời, hổng cẩn thận thì ráng mà chịu đau!)

Đổ yogurt vào âm hộ để trị bịnh nhiễm nấm
Yogurt chỉ có thể giúp ích cho sức khỏe nếu nó được ăn vào bằng ngõ miệng mà thôi. Sử dụng thuốc kháng sinh trong một thời gian lâu dài có thể tạo điều kiện cho bệnh nấm dễ phát triển. Nên ăn thêm yogurt trong thời gian sử dụng thuốc kháng sinh.
(Lạnh lắm, yogurt phải ăn bằng lỗ trên!)

Cam Thảo (licorice) có làm tăng áp huyết không?
Cam thảo có chứa glycyrrhigic acid. Rất nhiều sách y học đã nói lên mối tương quan giữa cam thảo và việc tăng huyết áp.
(Ăn thử vài tháng là biết liền!)

Thức ăn nhiều gia vị làm chảy nước mũi
Đúng, thường là do chất capsaicin (có trong ớt) kích thích các dây thần kinh thuộc hệ thần kinh trung ương để điều khiển số lượng và độ nhờn của các dịch nhầy chảy ra từ lỗ mũi và từ đường tiêu hóa.
(Đúng vậy, vừa ăn vừa hít mũi!)

Uống nước tiểu của mình có sao không?
Uống ít thì không sao. Nước tiểu có chứa 95% nước và 2.5% muối, chất khoáng, hormones và enzymes. Uống nước tiểu của người khác thì nguy hiểm vì lẽ không biết họ có bệnh gì không. Có nhiều lối chữa trị ngoại khoa đã đề xướng phương pháp uống nước tiểu để chữa bệnh.
(Bộ hết nước uống rồi sao? Ghê thấy bà!)

Uống cà phê hoặc đi tắm có thật sự làm dã rượu không?
Cà phê, đi tắm, tập thể dục cho ra mồ hôi, hít thở không khí tươi mát…đều không làm làm dã rượu mau hơn đâu. Phải cần yếu tố thời gian để chờ cho gan có thể loại bỏ (metabolize) hết các chất rượu trong người.
(Nhưng đi tắm cũng đỡ lắm chớ bộ!)

Tại sao lúc say xỉn mình lại thấy nàng đẹp hơn nhiều?
Đúng vậy! Department of Psychology của Đại học Glasgow có nghiên cứu đề tài “Alcohol Consumption increases Attractiveness Rating of Opposite Sex Faces A Possible Third Route to Risky Sex”.
(Làm vài ba lon Heineken thì thấy bà nào cũng trở thành người mẫu hết).

Nếu bị lạc trên hoang đảo thì mình nên uống nước biển hay nước tiểu của mình?
Nước biển có độ đậm đặc ba lần nhiều hơn máu, bởi vậy không nên uống nước biển, rất nguy hiểm.

Thận cố loại bỏ bớt muối từ nước biển uống vào, nhưng nó chỉ có thể sản xuất ra nước tiểu ít muối hơn nước biển mà thôi. Thận bắt buộc phải rút thêm nước trong cơ thể để làm loãng nước tiểu vì vậy cơ thể sẽ bị rơi vào tình trạng mất nước (deshydrated) nếu uống nước tiểu.
(Có thuyền nhân nào uống nước tiểu chưa?)

Buổi sáng làm một ly cà phê là thường hay bị chột bụng vì chất caffeine có tính nhuận trường (laxative) và kích thích các hoạt động của cơ thể trong đó có nhu động của ruột.

Uống cà phê không caffeine (decaffeinated) cũng thế, vì loại cà phê nầy cũng là chất làm xót ruột. Tuy nhiên, nếu uống quá nhiều cà phê thì sẽ bị táo bón.
Chất nicotine của thuốc lá cũng có cùng một tác dụng như chất cà phê uống lúc tảng sáng.
(Chạy mau lên !)

Ăn nhiều gia vị sẽ bị loét bao tử?
Không đúng! Gia vị không làm loét bao tử, nhưng ulcer có thể bị đồ gia vị làm trầm trọng hơn. Ngoài rượu ra, thuốc lá và tinh thần căng thẳng stress đều làm cho tình trạng loét trở nên trầm trọng hơn.
Vi khuẩn Helicobacter pylori và các loại thuốc như Aspirin và Ibuprofene đều là tác nhân gây loét bao tử.

(Hai nhà Khoa học Úc, Barry J Marshall & J. Robin Warren mấy năm trước đây được trao tặng giải Nobel về Y khoa, tháng 10/2005, nhờ họ đã xác định được vi khuẩn Helicobacter pylori là tác nhân chính gây ra chứng viêm và loét bao tử).
(Chừng nào bị ói ra máu thì biết liền!)

Ăn nhiều sò có bổ cho sex không?
Về hình dáng, sò gợi lại hình ảnh của “cái đó”.Có rất nhiều truyền thuyết nói sò có tính trợ dương. Về mặt dinh dưỡng, sò có chứa nhiều chất bổ như vitamins, nhiều chất khoáng, đặc biệt là chất kẽm zinc có ảnh hưởng tốt trên hoạt động sinh dục.
(Mại vô các bạn nình ông còn ngại chi mà không đớp sò!)

Ăn nhiều rau ngò giúp cho hơi thở được thơm tho hơn?
Từ ngàn xưa, rau ngò được xem như một loại dược liệu để ngừa sạn bọng đái, sạn thận và bồi dưỡng sức khỏe. Trong thực tế, người ta thấy rau ngò còn giúp cho hơi thở được thơm tho hơn, tuy nhiên cũng chưa thấy một khảo cứu nào nói lên việc sử dụng rau ngò để ngừa chứng hôi miệng (halitosis).
(Mua thêm thuốc xúc miệng Listerine hay Scope cho chắc ăn)

Tại sao mắt có quầng thâm?
Vùng da quanh mắt rất mỏng cho nên khi máu tĩnh mạch, thường là sẫm màu, chảy qua đó thì tạo ra quầng thâm rất dễ nhận biết. Hiện tượng nầy rất thường xảy ra khi ta quá mệt mỏi hoặc bị thiếu ngủ. Có khuynh hướng gia tăng theo tuổi tác.
(Mua kính râm mà đeo cho nó cool!)

Nhôm (aluminium) có thể gây bệnh lú lẫn Alzheimer không?
Trong cuộc sống hằng ngày chúng ta không thể nào tránh khỏi chất aluminium được hết. Aluminium có trong thực phẩm, trong nước uống, trong dược phẩm (như các loại thuốc antacids để trị ợ chua).

Nó hiện diện khắp nơi quanh ta một cách tự nhiên hoặc như một chất phụ gia (food additive) thêm vào trong thức ăn. Nó cũng có thể nhiễm vào chúng ta từ việc sử dụng các nồi nhôm để nấu ăn.

Từ những năm 60, người ta đã nghi ngờ là chất nhôm có thể liên hệ ít nhiều đến bệnh lú lẫn Alzheimer, nhưng ở một công trình khảo cứu thuận thì cũng có một công trình khảo cứu khác nói ngược lại.

Thật ra còn rất nhiểu ẩn số chưa có giải đáp, nhưng đối với đại đa số nhà khoa học thì nếu thật sự chất aluminium có ảnh hưởng đến bệnh Alzheimer thì ảnh hưởng nầy cũng không đáng kể.
(Hơi đâu mà quá lo!)

Các người thuận tay trái đều thông minh hơn các người sử dụng tay mặt?
Các nhà thần kinh tâm lý học đã nghiên cứu rất nhiều về tính thông minh ở hai nhóm người trên, nhưng họ không thể đưa ra một kết luận nào được hết.
(Hơi đâu mà để ý cho mất công!)

Kềm chế sự ách xì rất nguy hiểm?
Theo sự tin tưởng trong dân gian phương Tây thì sự kềm chế ách xì (sneeze) có thể làm nổ tung cái đầu.
– Sai. Đầu không bể nhưng khi ách xì quá mạnh, bạn có thể bắn sương mù chứa vô số vi khuẩn vào không khí. Các sự nguy hiểm khác có thể xảy ra là gãy sụn mũi, chảy máu cam, bể màng nhỉ lỗ tai, bị điếc, chóng mặt, võng mạc mắt bị rời ra và mặt bị phù hơi một cách tạm thời (temporary facial emphysema).
(Làm ơn làm phước che mũi miệng lại lúc ách xì!)

Lưỡi của mình có thể bị nuốt tuốt vào trong không?
Không thể nuốt được nhưng lưỡi có thể nằm chắn khiến không khí không vào phổi được. Đối với những trường hợp nguy cấp về hô hấp thì phải lập tức nâng đầu và đỡ càm của bệnh nhân lên. Không nên lấy cái muỗng bẩn mà thọt vô họng vô cổ của nạn nhân.
(tại Mỹ Canada Phone 911 mau lên!)

Bẻ ngón tay nghe rốp rốp có gì hại không?
Bẻ các khớp ngón tay (knuckles) kêu rốp rốp không thể nào gây ra viêm khớp (arthritis) như thiên hạ thường hay tưởng. Cái hại có thể xảy ra nếu có tật hay làm cái món này quá thường xuyên là các dây chằng (ligament) quanh khớp bị giãn, vì vậy các ngón tay trở nên yếu đi lúc cần nắm đồ vật. Tiếng kêu rốp rốp là do các bọt nước trong khớp bị vỡ ra khi chúng ta bẻ ngón tay.
(Đã lắm, bẻ riết cũng thành… ghiền!)

Nín tè có làm bể bọng đái không?
– Không. Vì cơ thể có phản xạ ngăn chặn kềm bọng đái không cho nó quá căng ra và kích thích phản xạ đái (micturation reflex).
(Sau khi xả ra được là ta cảm thấy vô cùng sung sướng. Đã làm sao!)

Ngồi quá lâu trên bàn cầu coi chừng bị lòi trĩ đó!
Ở vị thế nầy hậu môn hoàn toàn giãn nở giúp máu dồn hết xuống các tĩnh mạch vùng đó, vì vậy lâu ngày có thể bị phình to ra như trái nho, rất đau và khó chịu mà người ta gọi là bệnh trĩ.
(Làm lẹ lên đi để khỏi bị…lòi con trê!)

Thức ăn thì thơm tho nhưng sao caca thúi quá vậy?
Nguyên nhân chính là do các loại gas và hợp chất sulfur được tạo ra trong ruột. Một số vi khuẩn trong kít tác dụng để cho ra gas và mùi thúi. Kít có máu hoặc có nhiều dầu mỡ thường thúi lắm. Đôi khi vì có chứa nhiều gas và không khí làm cho nó nhẹ lên nên nó nổi lềnh bềnh trong nước. Đôi khi nó cũng có thể cuộn tròn như hình dạng con rắn.
(Quá nhiều tưởng tượng!)

Phân muôn hồng ngàn tía
Ai cũng biết là bình thường nó có màu vàng hơi nâu nâu vì chất bilurubin tự nó có màu vàng cam rồi. Bilirubin tác động với chất sắt trong ruột để cho ra màu mà chúng ta thường thấy mỗi ngày. Kít cũng có thể có những màu:
– Đen: Kít đen (melena) có nghĩa do máu xuất phát từ vùng thực quản, bao tử hoặc từ đoạn đầu của ruột non. Cũng có thể do cam thảo đen (black licorice), cá viên supplément có chứa chất sắt hoặc chất chì (lead), thuốc Pepto Bismol và trái bluberries.

– Xanh lá cây: vì ăn rau cải có nhiều chlorophyll có màu xanh. Màu nầy có thể thấy nếu mật chảy thẳng vô ruột không biến đổi lúc bị tiêu chảy.

– Đỏ: có nghĩa là máu xuất phát từ các đoạn cuối của ruột… Bịnh trĩ (hemorrhoid) và bệnh diverticulitis (thành ruột phình thành túi nhỏ) là 2 trường hợp thường làm cho kít có màu đỏ. Ăn củ cải đỏ red beet và cà tomate chín cũng cho kít có màu đỏ.

– Xám: thấy trong các bệnh về gan, tuỵ tạng và túi mật (gallbladder).

– Vàng: nhiễm ký sinh trùng giardia làm tiêu chảy. Kít vàng cũng được thấy trong hội chứng Gilbert’s. Đây là một xáo trộn về di truyền làm tăng nồng độ bilirubin, bệnh không nguy hiểm.

(Màu có thể là do ăn loại rau quả nào đó. Ăn thử một củ dền đỏ (red beet) thì biết liền. Màu lạ cũng có thể là báo hiệu một bệnh gì đó. Nên có thói quen quan sát tác phẩm của mình sau khi trút bầu tâm sự nhé! )

Bụng đầy hơi mà không xả ra được?
Hơi xả ra không được qua lỗ hỏa tiễn thì tự nó cũng tìm đường mà tan biến trong ruột.
(Đừng có lo, bụng không thể nổ bất tử đâu!)

Bom thúi?
Gồm có 59% nitrogen, 21% hydrogen, 9% carbon dioxide, 7% methane và 4% O2. Chỉ cần ít hơn 1% của hỗn hợp trên cũng đủ làm cho bom có mùi rồi. Trung bình mỗi người tạo ra lối ½ lít hơi bom trong một ngày. Mùi thúi do hydrogen sulfide tạo ra. Thức ăn càng giàu sulfur bom càng thúi. Các loại thức ăn như: đậu, bắp cải, fromage và trứng đều cho ra mùi thúi.

Đàn Ông hay đàn bà, giàu nghèo, sang hèn, đẹp xấu, bác sĩ, dược sĩ, kỹ sư, vua chúa, tổng thống hay dân thường như người gõ cũng vậy, đều phải đánh bom hết, trung bình 14 lần/ngày. (theo sách nói)
(Đúng là tầm xàm bá láp gì đâu không hà!)

Tại sao bụng lại kêu rột rột?
Tên khoa học gọi là borborygmi và đây là hiện tượng bình thường của sự tiêu hóa mà thôi. Nguyên nhân là do hoạt động của các lớp cơ vùng bao tử và vùng ruột tạo ra nhu động lúc thức ăn, nước và gas bị nhồi ép để được tống ra khỏi ruột.

Có người cho rằng hiện tuợng trên là dấu hiệu của sự đói bụng, vì bụng trống nên tiếng kêu ồn ột dội ra rất lớn.
(Quê quá !)

Tại sao ăn nhiều đậu hay bị “mít đặc”?
Đậu chứa quá nhiều đường (oligosaccharides) làm cơ thể không tiêu hóa hết được. Khi vào bao tử, vi khuẩn sẽ tác động lên các đường còn dư thừa để tạo ra gas. Gas cũng còn có thể tạo ra lúc ăn chúng ta nuốt hơi vào bụng, gas cũng có thể thoát từ máu để thấm vô ruột và gas cũng thấy có được qua tác dụng của khí carbonic CO2 trong nước miếng với acid của dịch vị bao tử. Một số thực phẩm khác cũng có khuynh hướng tạo gas, chẳng hạn như: cải broccoli, brussel sprouts, cải cabbage nấu chín, bom sống (raw apple), radishes, củ hành, dưa leo, melons, cà phê, đậu phọng, cam, dâu Tây strawberries, nho và sữa.
(Ăn chay cần phải để ý cái vụ nầy nhé!)

Súng của mấy ông có thể bị gãy không?
Tuy súng không có xương nhưng vẫn có thể bị gãy như thường nếu sử dụng không khéo và không đúng cách chỉ dẫn. Làm ăn giục chạc, động tác lệch lạc kéo cong cây súng quá độ có thể làm gãy các lớp mô thớ dày đặc bao phủ quanh thể hang (corpora cavernosa tissue). Các mô nầy có công dụng giúp súng được cứng và bắn được.

Chắc chắn là khỏi cần bó bột rồi, nhưng phải cần bàn tay khéo léo của bác sĩ giải phẫu để sửa các mô lại nếu không người chiến sĩ sẽ bị rơi vào tình trạng giã từ vũ khí muôn năm.

Penile fracture is rupture of one or both of the tunica albuginea, the fibrous coverings that envelop the penis’s corpora cavernosa. It is caused by rapid blunt force to an erect penis, usually during vaginal intercourse or aggressive masturbation. It sometimes also involves partial or complete rupture of the urethra or injury to the dorsal nerves, veinsand arteries.(Wikipedia)

“Gãy dương vật là một chấn thương nghe có vẻ lạ lẫm vì làm mường tượng tới 1 cái gì đó cứng bị gãy như gãy xương chẳng hạn. Thật vậy, dương vật chỉ bị gãy khi nó cương cứng, không thể bị “gãy” nếu nó đang trong trạng thái mềm – xìu, như một số bệnh nhân thường không khai thật do mắc cỡ.

Dương vật được cấu tạo chủ yếu bởi 2 cái ống (gọi là thể hang). Một ống là 1 bao xơ bên trong rôỵng chứa máu. Khi máu được bơm tới căng đầy ống làm ống căng cứng và do đó dương vật cương cứng. Khi máu chảy đi khỏi ống thì ống xẹp xuống, nên dương vật hết cương, xìu.

Khi dương vật đang cương thẳng mà nó đột ngột bị bẻ gập thì bao xơ của ống có thể bị rách. Điều này gây đau, và do máu thoát qua chỗ rách của bao, nên dương vật trở nên mềm đi, sưng to và tím. Đó là chứng gãy dương vật.” (Ngưng trích Gãy dương vật, Bs Nguyễn Thành Như và Bs Nguyễn Văn Hiệp-Ykhoanet)

Súng teo đâu mất rồi?
Nhiệt độ lạnh, sự tức giận, sợ hãi và lo lắng đều làm cho súng thung và bao đạn teo lại. Súng và hai viên đạn bị kéo trì lên trên một tí. Giới đàn ông thường gọi là “tai déo” hay “tu keo”. Lúc nóng nực thì có hiện tượng ngược lại.
(Sợ hãi cực độ cũng làm nó teo!)

Bàn tay bự thì súng phải to (big hands big…)
– Sai. Không có liên hệ gì hết.

(Súng có bắn được hay không mới là điều quan trọng!)

Giếng của Ông có thể cạn không?
Câu trả lời là không. Nhưng các nhà chuyên môn cho biết là sau 35 tuổi các ông có thể có problem về tinh trùng. Càng về già thì số lượng nó càng giảm đi.
(Đó chỉ là lẽ thường của tạo hóa mà thôi!)

Xài băng vệ sinh (tampon) lần đầu tiên có bị làm mất trinh không?
Có rất nhiều quan niệm về chữ trinh (virginity), nhưng theo phần đông các nhà chuyên môn y khoa thì mất trinh xảy ra khi cô nường bing bang lần đầu tiên trong đời. Tuy nhiên một số trường hợp khác cũng có thể làm nường mất trinh, chẳng hạn chơi thể thao mạnh bạo, hoặc “may tay” có thể làm “nó” giãn ra và rách đi… Nhét điếu tampon vào đó rất khó làm cho nó rách được, dù rằng “nó” có hơi giãn ra một tí xíu. Đừng có đổ thừa ẩu.
(Ở thế kỷ thứ 21 nầy, hình như ý niệm trinh tiết cũng đã thay đổi đi rất nhiều rồi!)

Tác xạ lúc đèn đỏ cũng có thể ôm ballon đó!
Không phải hễ thấy đèn đỏ là an toàn đâu. Đôi khi ở một số ít nường lúc trứng rụng cũng có chảy một tí xíu máu (theo Bs Goldberg). Nếu chu kỳ ngắn, 21 ngày, rụng trứng có thể xảy ra ở ngày thứ 7, tức là ngày cuối cùng của kinh kỳ (menstruation).
(Nhào vô đại ngay lúc đó là giã biệt kinh kỳ luôn, không những chỉ ôm đầu máu mà thôi mà cũng còn có thể…bị lên chức papa ngoài ý muốn!)

“Nhờ chị năm may tay” làm cà lăm (Stuttering), đui mù và có lông ở bàn tay?
Sai hết! Đây là truyền thuyết ở các xứ Âu Mỹ để hù các cậu trẻ có thói quen thường hay làm cái món nầy. Theo một khảo cứu khoa học, thì nhờ chị năm may tay (tự sướng) đôi khi còn có ích lợi cho sức khỏe nữa là đàng khác. Nguy cơ xuất hiện cancer tiền liệt tuyến (prostate) có thể giảm đi nếu chịu khó bắn 21 lần trong 1 tháng (The Journal of American Association, Apr 7, 2004: Ejaculaton Freqency and Prostate Cancer)
http://jama.jamanetwork.com/article.aspx?articleid=198487
(Thật là phí của Trời!)

Đàn ông bận quần lót quá chật có hại không?
Ngày xưa, người ta đều tưởng nếu đàn ông bận quần lót quá sát và chật sẽ bị vô sinh nghĩa là không có con được (infertility). Tạp chí The Journal of Urology, năm 1998 có đăng bài nghiên cứu về vấn đề nầy do Bs R. Munkelwitz thực hiện. Kết quả cho thấy bận đồ chật không ảnh hưởng mấy đến số lượng, nồng độ cũng như sự hoạt động của tinh trùng. Túi đạn (scrotum) có nhiệm vụ xung yếu là lúc nào cũng giữ nhiệt độ trong túi 5 độ F thấp hơn nhiệt độ ở các vùng khác của cơ thể.
(Đừng có lo mà tổn thọ, chỉ sợ quá hầm tội nghiệp thằng nhỏ mà thôi!)

Điểm thiên thai có hay không?
Điểm thiên thai ở các nường, khoa học đặt cho cái tên rất bí hiểm là G-spot để nhớ công ơn Bs người Đức có tên là Ernst Grafenberg vì Ông ta đã đề cập đến vụ nầy lần đầu tiên vào năm 1950. Có người thì nói đây là chuyện hoang đường như chuyện dĩa bay UFO. Các Bs Ai Cập tại Đại học Cairo thì lại nghĩ khác. Họ công nhận là G-spot có thật qua công trình khảo cứu “The Electrovaginogram Study of the Vaginal Electric Activity and Its Role in the Sexual Act and Disorders”.

Đàn ông ngồi xe lăn còn “làm ăn” gì được không?
Ngồi xe lăn là do bị chấn thương cột sống làm bại xụi. Theo lẽ thường tình thì kể như rủ cờ rồi, nhưng theo các nhà chuyên môn thì vấn đề nầy cũng còn tùy thuộc vào mức độ trầm trọng của chấn thương xảy ra ở phần nào của cột sống, phía trên cao hay phía thấp ở lưng quần.
Ở các ông (chưa đến đỗi quá già cúp bình thiết!) thì thường có 2 nguyên nhân làm chào cờ:
– hoặc do tâm lý (psychogenic erection) lúc nghĩ tưởng đến cảnh đó.
– hoặc là do kích thích trực tiếp như sờ mó vuốt ve (contact erection).

Loại thứ nhất do các dây thần kinh tủy xuất phát từ các đốt sống T10-L2 điều khiển. Thông thường có thể dựng cờ tâm lý nếu chấn thương không trọn vẹn (incomplete injury) ở vùng thấp của cột sống hơn là nếu bị chấn thương không trọn vẹn ở vùng cao của cột sống. Lệnh dựng cờ loại tiếp xúc trực tiếp xuất phát từ tủy sống vùng xương khu (sacral area of spinal cord). Nhiều ông trong trường hợp nầy vẫn còn khả năng dựng cờ nếu các đường thần kinh dẫn truyền không bị hư hại.
(Tội nghiệp còn trẻ mà sao lại xui quá vậy! Còn các cụ đã già quá rồi thì khỏi cần phải lo làm chi cho tổn thọ)

“Cái vụ” đó, ông hay bà ai cần nhiều hơn ai?
Các bà thường hay nói các ông lúc nào cũng chỉ có vụ đó trong đầu. Mà thật đúng vậy. Tạp chí Nature NeuroScience có đăng bài khảo cứu trong đó tất cả 28 người vừa đàn ông và vừa đàn bà đồng tham dự cùng một lúc. Tất cả nhóm người này đều được cho xem 2 loại hình:
– loại hình đàn ông và đàn bà mát mẻ cực kỳ hấp dẫn ở vị thế hot hết cỡ thợ mộc.
– loại hình những người đàn ông và đàn bà ăn mặc bình thường.

Tất cả nhóm người trên đều bị chụp hình qua phương pháp MRI (magnetic resonance imaging).

Kết quả từ các hình scan cho thấy phần lớn vùng amygdala và vùng hypothalamus trong não của các ông có dấu hiệu bị kích thích rõ rệt hơn vùng đó ở phía các bà lúc họ cùng xem hình khiêu dâm.
(Đúng quá, hết đường chối cãi rồi nghe không các ông! Dấu hiệu tốt đáng mừng!)

Đọc thêm:
– Nguyễn Thượng Chánh. Chuyện tầm xàm bá láp ngày đầu năm
http://nguoivietboston.com/?p=3585

Nguyễn thượng Chánh
***
*Bên Trong Toà Bạch Cung: Những Điều Ít Biết Về Tổng Thống Donald TrumpAnn NguyenCuốn sách của Doug Wead: Bên trong toà Bạch Cung của Trump

Trong suốt gần một tháng ở nhà theo dõi tình hình hiện nay, tôi nhận ra một vấn đề mà trước giờ ít để ý tới: đó là những bài viết về TT Trump hầu như đều là chê trách, đổ lỗi, rất khó tìm đọc được một bài viết nào có quan điểm tích cực về ông. Ngồi xem live (truyền hình trực tiếp) các buổi họp báo từ Nhà Trắng, tôi ngạc nhiên khi nhiều nhà báo đặt những câu hỏi gài bẫy, chờ Tổng thống lỡ miệng chỗ nào đó để làm mồi cho truyền thông nhảy vào xâu xé. Ngập tràn trên YouTube, Facebook là những câu hỏi, những câu trả lời được cắt ghép cho những bài viết và video bình luận tiêu cực đã được lên ý đồ sẵn để định hướng người xem.

Thắc mắc với câu hỏi tại sao truyền thông ghét TT Trump như vậy? Sao nhiều người chửi ông? Ông ấy đã làm những gì? Tôi tìm được một phần lớn câu trả lời cho mình qua quyển sách dài của Doug Wead: Inside Trump’s White House (tạm dịch: Bên trong toà Bạch Cung của Trump). Sách vừa được xuất bản tháng 11 năm 2019.

Doug Wead đã viết hơn ba mươi quyển sách và là một trong những tác giả có sách bán chạy nhất của New York Times. Ông Wead đã phỏng vấn trực tiếp với sáu đời Tổng thống Mỹ (TT Trump là người thứ 6). Ông cùng là tác giả xuất bản chung một quyển sách với cựu TT George Bush. Ông từng là thành viên cố vấn cấp cao của Nhà Trắng. Ông là một trong rất ít những nhà sử học hiện tại còn sống cùng viết về 44 đời Tổng Thống Mỹ. Đây là quyển sách ông viết về những gì TT Trump đã làm được trong ba năm qua. Với một tiểu sử sự nghiệp nổi bật như vậy, TT Trump đã thật sự đặc biệt như thế nào để nhà sử học Wead viết hẳn một đầu sách về mình?

Tác giả Wead được TT Trump đồng ý để ông ấy ghi âm lại tất cả những cuộc phỏng vấn giữa ông và Tổng thống cũng như với tất cả thành viên gia đình Trump và các nhà tư vấn cấp cao khác. Đây là một yếu tố quan trọng giúp ông Wead tiếp cận nguồn thông tin và viết chính xác nhất những gì đang diễn ra.

Lịch sử mà chúng ta đã đọc về Washington, Lincoln, Roosevelt, hay Kennedy… đã được ghi lại xác thực ra sao thì giờ đây với Wead, ông cần làm gì để thế hệ sau có thể tiếp cận được nguồn tư liệu đúng nhất về TT Trump? Tất cả sẽ nhờ vào những gì được ghi ngay lúc này và ông muốn mình phải ghi lại sự thật một cách công tâm nhất.

Lý do gì mà một tỷ phú rất thành đạt trong cả hai lĩnh vực bất động sản và show truyền hình như Trump lại quyết định ra tranh cử Tổng thống? Trump đã gây dựng lên một thương hiệu nổi bật cho chính mình, rõ ràng ông ấy không cần phải làm Tổng thống để được nổi tiếng hay để giàu hơn.

Khi Wead phỏng vấn các con của Trump: Ivanka, Eric và Don Jr., ông không ngạc nhiên khi họ kể về những lần nhìn thấy cha họ bực tức xé toạc bài báo khi biết chính phủ Mỹ vừa ký kết một hiệp định nào đó gây bất lợi cho Mỹ. Ông Trump bực tức khi nhìn thấy hàng trăm ngàn công việc ở Mỹ được mang đi nơi khác. Ông nhìn thấy cái hố mà nước Mỹ đang từ từ lún xuống vì những hợp đồng ký kết từ các đời Tổng thống trước mà ông thẳng thắn chỉ trích là cực kỳ nguy hại. Đó là những ký kết chỉ đem lại lợi ích cho các nước khác từ Trung Quốc cho đến Tây Âu, và càng đè gánh nặng lên vai tầng lớp trung lưu Mỹ khi phải cõng những lợi ích đó qua cái gọi là THUẾ.

Vì sao ông Wead không ngạc nhiên? Vì ông đã từng là thành viên tư vấn cấp cao ở Nhà Trắng, ông hiểu rõ cơ chế đằng sau những ký kết đó, hiểu rõ những nhóm lợi ích đứng sau giật dây, hiểu rõ truyền thông đã bị mua chuộc như phương tiện tuyệt vời để đánh lạc hướng dư luận hay nói nặng hơn: tẩy não dư luận.

Dù từng là cố vấn cấp cao của hai đời Tổng thống Mỹ thuộc đảng Cộng Hòa, ông Wead nhận định thẳng thắng rằng Tổng thống Mỹ ở cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ ít nhiều đều bị chi phối bởi các thế lực ngầm đứng sau: những thế lực có thể ôm trọn truyền thông và bắt nó hoạt động theo ý mình. Nhưng ông Trump lại khác, ông ấy đã là tỷ phú, ông không cần tiền của những thế lực đó làm bàn đệm, ông ấy cũng không cần phải lấy lòng những thế lực đó để dọn đường cho cuộc sống hưởng thụ an nhàn sau khi rời nhiệm kỳ.

Wead cho rằng là một doanh nhân thành đạt chưa từng bước vào con đường chính trị, ông Trump không bị dẫm vào lối nghĩ gò bó rập khuôn, không bị chui vào những cái hộp được đóng sẵn như các chính trị gia trước đây. Sự giải phóng này giúp ông nhìn rõ “bệnh tình” của nước Mỹ theo một hướng khác và rõ ràng đã có những kế hoạch phù hợp hơn. Tuy nhiên việc TT Trump từng bước phá vỡ những luật bất thành văn trong giới chính trị, gây đe dọa đến những lợi ích nhóm đứng sau, đã khiến ông giống như một con sói đầu đàn đơn độc bị cả đàn vây hãm tấn công trong suốt thời gian qua.

Tôi tưởng TT Trump bị truyền thông và giới chính trị gia đánh tơi tả từ khi ông trúng cử, nhưng thật sự thì ông đã bị “ném bom” từ khi mở lời ra tranh cử. Tìm đọc lại những nguồn thông tin từ Wead ghi trong sách, tôi phải thật sự nể phục sự phớt lờ của ông Trump với cánh truyền thông, khi bất kể phát ngôn nào của mình cũng bị truyền thông moi móc.

Khi Trump nói ông có kế hoạch sẽ mang việc làm về Mỹ, sẽ làm cho kinh tế Mỹ tăng trưởng, làm cho nước Mỹ hùng mạnh trở lại… lập tức cánh nhà báo giật tít mỉa mai, chính trị gia ở cả 2 đảng cười nhạo như “Heo thì làm sao biết bay”; “Hắn có cây phép thuật à?”; “Bí mật ở các kế hoạch của hắn là hắn chả có kế hoạch nào cả”; “Trump đang mơ đấy”… Cả Hollywood, giới tỷ phú, giới nghiên cứu học thuật đều chống lại Trump.

Bỏ ngoài tai tất cả những châm biếm, tấn công từ truyền thông, sự chống đối từ đảng đối lập và ngay cả những chính trị gia cùng đảng Cộng Hòa, thậm chí cả 5 đời cựu tổng thống Mỹ thời điểm đó đều không chọn Trump, nhưng cuối cùng ông đã thắng trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Đó có phải là sự may mắn?

Wead đã viết lại rất chi tiết về hành trình tranh cử đầy đơn độc và khó khăn của ông Trump. Nhờ đó, người đọc sẽ biết được sự thật TT Trump cùng các con của mình đã tiếp xúc với các cử tri như thế nào, sẽ biết được sự thật đảng đối lập đã dùng truyền thông đưa sai thông số dự báo về tỷ lệ bầu chọn để làm nhụt chí những người ủng hộ tin rằng ông Trump sẽ thua ra sao.

Lý do gì bang Wisconsin trong suốt 32 năm chỉ bầu cho ứng viên đảng Dân Chủ, đã quay qua bỏ phiếu cho ông Trump? Ông đã thắng ở Ohio – 1 tiểu bang trong suốt 44 đời Tổng thống qua hễ ứng viên nào chiếm được phiếu bầu thì người đó sẽ thắng cử – như thế nào? Tại sao có những cử tri tự nhận rằng họ đã bỏ phiếu cho các ứng viên đảng Dân Chủ cả đời mà giờ lại thay đổi như lần bầu cử này?

Làm thế nào ông Trump giành được phiếu bầu những nơi mà nhà Clinton còn không thèm đến vận động vì tin chắc phần thắng thuộc về mình? Tại sao bang Florida gần như nắm chắc phần phiếu về cho Hillary Clinton nhưng cuối cùng đã làm cho đảng Dân Chủ ngỡ ngàng ở phút cuối? Rõ ràng, đó không phải là may mắn.
Nếu ông Wead không viết quyển sách này, có lẽ chúng ta sẽ không biết rằng thật sự Mỹ đã gần như có chiến tranh với Triều Tiên ra sao. Khi cựu Tổng thống Obama rời nhiệm kỳ, ông thừa nhận rằng Kim Jong-un sẽ là vấn đề lớn nhất mà ông Trump sẽ phải đối mặt. Thật thú vị khi đọc đoạn đối thoại của TT Trump và Kim qua cách kể lại từ ông Wead.

TT Trump đã nhận ra ở Kim rằng, những tên độc tài thường uy hiếp kẻ yếu, không phải kẻ mạnh hơn. Tuy nhiên ông đã rất cẩn trọng và đã thành công trong việc đàm phán lần thứ nhất với Kim tại Singapore. Chấm dứt việc thử vũ khí hạt nhân, đưa con tin bị bắt giữ, đưa hài cốt lính Mỹ ở Triều Tiên từ cuộc chiến Nam Hàn về Mỹ, một kết quả tuyệt vời mà ông Wead cho biết phải mất 11 đời Tổng thống để thực hiện được.

Hội nghị Thượng đỉnh lần thứ hai tại Việt Nam lẽ ra có thể đạt kết quả tốt đẹp nếu như truyền thông Mỹ không cố tình ‘vạch áo cho người xem lưng’. Tại sao ngay thời điểm quan trọng của cuộc đàm phán, kênh truyền hình trên màn ảnh tivi được chia ra làm đôi với 1 bên là hình ảnh trực tiếp hội nghị Mỹ-Triều, 1 bên là hình ảnh Hạ viện Mỹ đưa ra những cáo buộc khác về ông Trump? Đó chẳng phải là một thông điệp cho cả thế giới biết nội bộ Mỹ đang bị chia cắt sao?

Bằng cách nào đó, Kim rõ ràng đã nhận ra thông điệp ấy. Ông Trump muốn duy trì hòa bình thế giới ư, hãy quay về giải quyết xung đột nội bộ trong nước trước đi! Đó là kết quả vì sao ở lần đàm phán thứ 2, Tổng thống đã không đạt được một thỏa thuận nào với Kim. Ông Wead nhìn nhận rằng thật chua xót khi sự thù ghét Trump đã làm cho những người chống đối ông sẵn sàng đạp lên danh dự và lợi ích của nước Mỹ để đạt được mục đích của mình.

Ông Wead viết, khi TT Trump tuyên bố Mỹ rút lui khỏi Hiệp định biến đổi khí hậu Paris, giới hoạt động môi trường, truyền thông, đảng đối lập phản đối la ó. Dân chúng phần lớn cũng chửi ông mà không hiểu rõ cái Hiệp định đó là về gì. Vâng, cái Hiệp định ấy là để Mỹ phải tham gia bỏ tiền, đầu tư công nghệ, máy móc để dọn dẹp việc ô nhiễm môi trường của các nước như Trung Quốc, Ấn Độ , Nam Phi… Tiền từ đâu, từ tiền thuế dân Mỹ mà ra cả. Những người chửi ông Trump liệu khi biết tiền thuế của mình trước giờ phải cõng luôn cái việc dọn dẹp vệ sinh cho những nước chuyên gây ô nhiễm đó thì có còn muốn la làng lên nữa không?

Khi cựu TT Obama ký tham gia Hiệp định Paris 2016, truyền thông đã không hề nêu rõ nội dung về nó cho dân Mỹ biết, tất cả chỉ được viết ngắn gọn rằng nó tốt cho việc bảo vệ môi trường. Nhờ truyền thông che đậy, ông Obama lại được thêm lòng dân qua phong cách quý ông lịch lãm biết yêu môi trường. Nhưng sự thật thì ông Obama đã vi phạm điều lệ Byrd-Hagel Resolution năm 1997 quy định rằng Mỹ không được ký kết bất cứ hiệp định nào về việc làm sạch môi trường ở các nước đã nêu trên mà không kèm theo những quy định bắt buộc những nước đó phải có biện pháp hạn chế việc gây ô nhiễm tại chính nước của mình. Vậy nhưng khi ông Trump rút lui khỏi Hiệp định, nước Mỹ gào lên chửi. Ông Wead châm biếm, dường như truyền thông đã nhào nặn thành công một hình tượng Obama bóng láng không tì vết trong lòng hơn một nửa dân chúng Mỹ.

Vì mang danh là anh cả của thế giới, Mỹ phải đang ‘è cổ’ bao bọc quân sự miễn phí cho các nước Hàn Quốc, Nhật Bản, Ả rập, khối NATO… cho tới khi TT Trump đem bàn cân ra đặt lại. Ông cho rằng thật vô lý khi Mỹ phải bỏ ra hàng tỷ Mỹ kim để tạo nên những đầu đạn, tên lửa, vũ khí và tặng không cho các nước đang được coi là siêu cường của thế giới.

Giới ngoại giao, báo chí, tướng tá lại nhao lên lo sợ Mỹ sẽ làm mất lòng các đồng minh Á – Âu. Ông Trump đã thẳng thắn gọi đó là mối quan hệ lợi dụng và giữ vững lập trường của mình. Thông điệp của ông rất rõ: vâng, đồng minh quan trọng nhưng Mỹ vẫn quan trọng hơn. Mỹ không thể bị bòn rút như vậy nữa. Đức, Nhật không còn là những nước lụi bại sau chiến tranh, rõ ràng hiện nay họ đã là siêu cường. Hãy nhìn nền kinh tế và sự phát triển của Nam Hàn, Ả Rập xem, đó là những nước nghèo yếu cần bảo vệ miễn phí sao?
Với tài thương lượng của mình, ông lại thành công trong việc bớt đi một gánh nặng trên lưng tầng lớp trung lưu Mỹ. Không những thế, nhờ ông Trump mà hệ thống phòng ngự NATO đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Về kinh tế, ông Wead thừa nhận rằng trong vài chục năm qua chưa có đời Tổng thống nào đưa Mỹ đạt được mức tăng trưởng kinh tế tới 4,3% như ông Trump vào thời điểm Wead kết thúc quyển sách. TT Trump đã làm gì để thay đổi những luật lệ gây khó khăn cho doanh nghiệp trong nước từ thời Clinton, Bush và Obama, khiến cho các hãng xưởng dần bốc hơi qua bên kia bán cầu? Ông đã làm gì để mang các hãng xưởng về lại Mỹ? Là một nhà kinh doanh, ông Trump hiểu rõ cái gọi là thương mại tự do hoàn toàn ko mang lại lợi ích bằng nhau cho đôi bên, mà đó là cái bẫy bên được bên mất. Hãy tưởng tượng với 1 hãng xưởng được mở ra tại Trung Quốc từ doanh nghiệp Mỹ sẽ đồng nghĩa với việc 1 hãng xưởng tại Mỹ bị đóng đi. Khi dân Trung Quốc có việc làm, dân Mỹ sẽ bị mất việc.
Chúng ta tin rằng việc mang việc làm sang những nước có giá nhân công thấp để đổi lại được mua sản phẩm rẻ hơn là điều có lợi cho đôi bên, nhưng thật sự đó là cái bẫy. Ngay lúc này, cái bẫy mà không riêng gì Mỹ mà cả thế giới đang mắc phải đã lộ rõ qua việc thiếu hụt đồ y tế do phụ thuộc vào khâu sản xuất từ Trung Quốc. Thật tiếc khi TT Trump chưa kịp dẹp hết cái bẫy này thì lại đang bị chỉ trích từ nhiều phía về tình hình hiện tại.

Vì sao giới học thuật, các trường đại học Mỹ thường ủng hộ cho Dân Chủ? Vì sao các ứng viên của đảng này luôn mang những vấn đề về súng, về việc xóa hết nợ cho sinh viên, về y tế, về dân nhập cư, về đường lối ngoại giao song phương mềm mỏng… để làm chủ đề chính cho những cuộc vận động tranh cử? Liệu những vấn đề đó có thật sự tốt như nó được hứa từ các ứng viên? Liệu nó giúp Mỹ đứng vững hay suy yếu thêm trên đấu trường thế giới? Đối tượng tầng lớp nào họ đang hướng đến để kiếm được sự ủng hộ?

Tại sao lại trì hoãn ngăn chặn dân nhập cư bất hợp pháp? Tại sao đảng Dân Chủ đưa ra ý kiến đồng thuận việc cấp bảo hiểm y tế cho dân nhập cư lậu trong cuộc bầu cử sắp tới? Liệu có phải di dân lậu từ các nước Nam Mỹ thông qua cửa ngõ Mexico là một nguồn lợi nhuận dồi dào mà chỉ có dân chính trị gia, lợi ích nhóm ngầm thỏa hiệp với nhau mới hiểu rõ?… Hãy đọc và tìm câu trả lời qua lối viết lôi cuốn rõ ràng từ tác gia Wead.

Có nhiều những thành tựu khác mà TT Trump đã đạt được chỉ trong hai năm đầu nhiệm kỳ mà ông Wead phải thừa nhận rằng chưa có đời Tổng thống gần đây nào đạt được như vậy. Từ kinh tế, quân sự, đàm phán ngoại giao cho đến giải thoát con tin Mỹ, tiêu diệt khủng bố… ông Trump đều hoàn thành nhanh gọn. Nhưng phần lớn truyền thông và đảng đối lập sẽ không dễ dàng thừa nhận những thành tựu đó.

TT Trump đang là cái gai đã gây tổn thất quá nhiều cho lợi ích nhóm mà họ sẽ phải dùng mọi thủ đoạn để nhổ bỏ đi. Đó là lý do tại sao phải tạo ra giả thuyết tố cáo Trump đã bắt tay với Nga gian lận trong bầu cử (tốn 40 triệu USD để điều tra từ tiền thuế dân!) Khi không tìm được chứng cớ, thì họ lại tạo ra phiên tòa luận tội vô lý. Chắc chắn ông Trump sẽ còn chịu nhiều chống đối khác cho đến khi đảng đối lập và các nhóm lợi ích đạt được mục đích của họ.

Kết thúc quyển sách của mình, ông Wead để người đọc tự tìm ra câu trả lời cho tương lai của nước Mỹ qua những con số xác thực, những vấn đề quan trọng ông đã đưa ra phân tích. Liệu những thành quả mà TT Trump đạt được sẽ được người sau tiếp nối hay dẹp bỏ? Ông Wead cho rằng sẽ sớm thôi khi những cuộc tranh cử theo lối mòn cũ trở lại khi ông Trump ra đi, khi các ứng viên Tổng thống được đo ni đóng gót khác trong guồng máy chính trị được đưa lên, khi Mỹ lại dẫm vào những cái bẫy kinh tế ngoại giao khác, khi Mỹ đánh mất vị trí số 1 của mình, dân Mỹ sẽ tỉnh giấc nhìn ra sự thật về những việc TT Trump đã làm luôn hướng đến “America First” (Nước Mỹ trên hết) như thế nào. Nhưng thật tệ là lúc đó đã quá muộn!’

Ann Nguyen
***
*KÍNH MỜI GHÉ THĂM WEB MỚI
https://hangoc2020.blogspot.com/
***
*MỜI ĐỌC NHỮNG TRUYỆN NGẮN HAY:

*NGƯỜI PHƯƠNG NAM: PHẬN BẠCPhận Bạc – Người Phương NamChị thuộc dòng dõi thế gia vọng tộc nhưng không may sinh ra đời dưới một vì sao cực xấu.

Năm lên bốn tuổi chị đã mồ côi cha, mẹ chị thủ tiết ở lại nhà chồng nuôi con cho tròn câu tứ đức tam tùng nhưng dòng họ bên chồng quá khắt khe cay nghiệt, luôn kiếm chuyện đày đọa ức hiếp mẹ góa con côi. Sau một thời gian dài hứng chịu trăm cay ngàn đắng, tức nước vỡ bờ, người mẹ trẻ uất hận thóat ly gia đình nhà chồng đi tái giá, rứt ruột để lại đứa con thơ cho mấy mụ o bên chồng theo gia pháp. Chị có hai bà cô đại diện cho hai phe, thiện và ác. Người cô lớn phù thủy dữ dằn đanh đá, không ngày nào không chưởi mắng nặng nhẹ chị hết lời như óan thù từ bao kiếp trước. Người cô nhỏ là cô giáo, tượng trưng cho một bà tiên nhân hậu, xót thương hòan cảnh bơ vơ côi cút của chị nên đem chị về chung sống nuôi dưỡng cho ăn học đến ngày khôn lớn thành tài.

Những tưởng bằng vào sức tự lập của mình rồi đây quyển nhựt ký đời chị sẽ chuyển sang một chương mục mới mẻ tốt đẹp hơn, vui tươi hơn với nhiều sắc màu rực rỡ thay cho những trang tuổi thơ tối tăm u ám bưng chén cơm ăn mà nước mắt chan hòa. Nhưng khốn thay, hy vọng vừa nhen nhúm lóe lên thì đã bị lụi tàn tắt ngấm vì cuộc hôn nhân sắp bày không do chị chọn lựa. Tuy có học vấn, có nghề nghiệp riêng nhưng vì bản thân chị từ nhỏ đã mồ côi ăn nhờ ở đậu với họ hàng, quen sống trong kỷ cương nề nếp của một gia đình phong kiến bảo thủ coi trọng mặt mũi tiếng tăm, chị đã bị ám ảnh sợ sệt bởi những lời giáo huấn răn đe nghiêm khắc của các bậc trưởng thượng trong thân tộc mà chị coi như là mệnh lệnh bất khả kháng. Do đó chị chỉ biết thụ động vâng lời, không dám có phản ứng gì trước sự việc chung thân quan trọng cho cả cuộc đời mình. Ngày cưới của chị, chú rể còn mải vui đá bóng với bạn bè ngòai sân vận động, người nhà phải nhốn nháo chạy tìm khắp nơi cho kịp giờ hòang đạo lên đèn. Với một người chồng khinh bạc, coi thường người phối ngẫu, chẳng thiết tha gì ngày hôn lễ của mình, thử nghĩ tương lai làm vợ của chị sẽ như thế nào, chắc hẳn rằng thuyền đời chị đã gặp phải một bến nước đục ngầu đầy sình lầy hắc ám.

Thương thay cho một đóa hoa xuân vừa chớm nở chưa kịp khoe hương sắc với đời, chưa kịp vẽ vời dệt mộng tương lai, chưa một lần biết yêu đương hò hẹn thì đã bị áp đặt làm vật tế thần cho cái quan niệm hủ lậu sai lầm đặt đâu ngồi đó, ‘’áo mặc sao qua khỏi đầu’’ của thế hệ di căn của người lớn . Thuyền theo lái gái theo chồng, sau đám cưới, về làm vợ một người chưa có dịp tiếp xúc tìm hiểu, một người chồng ích kỷ chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, coi sự phục vụ của người vợ là điều hẳn nhiên tất phải, chị cảm thấy đời mình từ đó như bị đeo vào một cái gông nặng trĩu mà càng ngày càng làm chị lún chìm xuống bể khổ thăm thẳm đau thương không còn cơ hội để ngoi lên nhìn thấy ánh sáng cuộc đời.

Mỗi lần tỉ tê tâm sự là mỗi lần chị khóc mướt làm người bạn cũng mủi lòng khóc theo. Chị kể lúc nhỏ khi thấy một đứa bé gái con người thợ mộc trèo lên lưng cha nó cởi nhong nhong trong lúc cha nó đang cặm cụi bào gỗ mà chị thèm thuồng ước ao được như nó. Chị nói phải chi cha chị cũng là một người thợ mộc tầm thường, một phó thường dân không ai biết đến thì chắc chị cũng được hưởng cái hạnh phúc êm đềm đó chớ đàng này cha chị quan quyền chức sắc chi cho mang nợ máu với cộng sản để bị giết chết thảm thương, bỏ chị lại bơ vơ côi cút một mình khiến đời chị thành bi kịch triền miên kêu trời không thấu, chỉ biết một mình nuốt lệ than thân.
Có phải tôi nợ anh từ kiếp trước
Nên kiếp này phải trả quả đền bồi
Là vợ chồng nếu không tình cũng nghĩa
Anh không tình nghĩa lại bạc hơn vôi

Ai đã ngày ngày cơm dâng nước rót
Đêm về chìu anh chăn gối mưa mây
Để ra đời một đàn con bốn gái
Anh còn dè bũi sao chẳng sinh trai

Ai đã nuôi anh trong tù cộng sản
Chắt chiu từng đồng mắm muối lương khô
Vắt kiệt mồ hôi nuôi bầy con dại
Chẳng quản chi mình phận yếu thân cô

Ai đã mua đường cho anh vượt biển
Để khi tới bờ vội vã phủi tay
Chẳng nghĩ vợ con đang chờ sum họp
Nơi quê nhà mòn mỏi ngóng từng ngày

Khi cộng sản cưỡng chiếm miền nam, vì là giáo sư sĩ quan biệt phái, chồng chị cũng bị đi ‘’cải tạo’’ như bao nhiêu ‘’ngụy quân ngụy quyền’’ khác. Chị chẳng quản gian truân khổ nhọc, như bao người vợ thương chồng, thân cò lặn lội khăn gói lên đường gạo muối tiếp tế thăm nuôi. Đến khi chồng chị ra tù, cũng chính chị đã bôn ba tìm đường cho chồng vượt biên đi trước cho yên thân một mối, bởi vì sống trong chế độ cộng sản, ai cũng cảm thấy bất an, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ không biết chừng nào bị chúng đem luật rừng ra quy tội còng đầu.

Vậy mà khi đã định cư yên ổn, ông chồng vô tình bất nghĩa của chị định dở trò qua cầu rút ván lờ đi chuyện bảo lãnh vợ con khiến một người bạn đồng nghiệp khi xưa cảm thấy bất bình phải lên tiếng nhắc nhở thúc giục mãi, sau cùng chồng chị mới chịu hạ bút điền đơn bảo lãnh gia đình. Đó là bổn phận duy nhứt mà chồng chị đã làm cho mẹ con chị trong suốt cuộc đời làm chồng làm cha.
Ngày đòan tựu anh chỉ hai chiếc máy
Mua cho bà để may mướn nuôi con
Nhưng tiền vốn sau này phải trả lại
Tôi sững sờ nghe xót phận thương con

Thuở đời có chồng cha nào bạc bẽo
Với vợ con như nước lã người dưng
Gái hay trai cũng con mình cốt nhục
Sao nỡ nói câu bất nghĩa thẳng thừng

Qua Úc gần hai tháng trời chị cũng chưa biết tờ giấy năm đồng ra sao, cũng không biết chợ búa ở chỗ nào. Cứ vài ngày chồng chị mua về một ký chả lụa, một gói tôm khô 200 grammes và một cái bắp cải to tướng quăng đó rồi đi suốt. Đó là thức ăn hằng ngày hằng tuần của mẹ con chị, muốn ăn kiểu nào đó thì ăn. Đến khi chị lãnh được đồ may, chị mới thấy mặt những tờ tiền giấy, mới thay đổi được món ăn hằng ngày cho các con và mua sắm thêm những gia dụng cần thiết trong nhà.

Chị cũng không biết chồng chị có đi làm hay không mà ngày nào cũng đi tới tối mò tối mịt, khi về là cơm nước phải có sẵn trên bàn mời anh xơi, dù xơi hay không là chuyện của anh. Vậy mà chồng chị cũng không vừa lòng, không dằn vật chuyện này thì nhiếc móc chuyện nọ, chuyện cũ đâu hồi còn bên quê nhà giữa hai bên cha mẹ cũng lôi ra tính tóan khiến chị cảm thấy như sống trong địa ngục trần gian.
Bởi tôi trót sinh con nhà gia giáo
Phận nữ nhi phải tứ đức tam tùng
Nên đã thủ phận đến thành ngơ ngáo
Chẳng dám trả treo nghĩ chuyện bất tùng

Sống với anh ngày ngày nghe đay nghiến
Như vợ con là nợ là oan gia
Đến một ngày anh tuyên bố ly dị
Tôi thấy cửa tù như được mở ra

Biết chị luôn bị chồng bạc đãi, một vài người bạn thấy chướng tai gai mắt bất bình thường xúi chị ly dị quách cho xong cho rảnh nợ, tội gì để cho thằng chả đè đầu ăn hiếp mình mãi khi mà mình không sống lệ thuộc vào đồng lương của thằng chả, nhứt là luật pháp ở đây ưu tiên bênh vực cho phụ nữ, dù thằng chả không đồng ý thì mình cũng có quyền tống cổ thằng chả ra khỏi cuộc đời mình. Nhưng nói gì nói, khổ một nổi, chị khổ gì khổ, thà cắn răng chịu đựng chớ chị chẳng dám hó hé đề cập tới chuyện này vì sợ ảnh hưởng đến con cái về sau. Chị lo sợ sau này con gái chị khó gả lấy chồng nếu như bên đàng trai cổ hủ chê mẹ đàng gái là người ly dị chồng hạnh kiểm không tốt. Oh my God! Tội nghiệp cho chị làm sao!

Người bạn rán nói thêm trấn an chị rằng chị không cần phải lo xa, ở xứ này con cái nó muốn làm gì thì làm, quyết định của nó có trời mà cản, con đặt đâu cha mẹ ngồi đó, hôn nhân của nó không tới phiên cha mẹ can thiệp, không nhượng bộ nó, nó bỏ nhà đi luôn là mất con mất cháu như chơi.
Thuyết phục chị đến như vậy mà chị vẫn không động tịnh gì, vẫn tiếp tục chịu đựng cho tới một ngày chồng chị ‘’ra lệnh’’ ly dị, chừng đó hết đường tránh né chị mới cam tâm.
Khổ bao nhiêu, tôi cũng đành gánh chịu
Bởi vụng tu bạc phước phải cam lòng
Chỉ tội con mình khổ lây với mẹ
Cơ cực trăm chiều cha có như không

Người đời thường ca ngợi vinh danh tình phụ tử, nào là ‘’công cha như núi Thái sơn, con có cha như nhà có nóc’’, hay ‘’còn cha gótđỏ như son, phụ tử tình thâm vv…’’ Cha chị mất sớm, chị không hưởng được tình phụ tử đã đành, nhưng con chị có cha còn sống sờ sờ ra trước mắt, sao cha bọn chúng lại tệ bạc vô cảm chẳng có chút thiêng liêng tình cha cho ấm lòng con cái. Trai hay gái cũng là máu mủ con mình, nỡ nào lại nhẫn tâm hất hủi chê bai. Tự chúng, chúng đâu có muốn ra đời, tại sao bắt chúng ra đời chịu khổ mà không nhận lấy trách nhiệm làm cha, bỏ mặc cho mẹ chúng tự xoay sở một mình như single mum. Phải chi là single mum thì còn được chính phủ trợ cấp nuôi con, đàng này vì chị có hôn thú với chồng nên phải chịu thua thiệt oan uổng, gặp ông chồng vô tích sự chị phải gánh vác hết mọi điều.

Tội nghiệp các con chị thường xuyên phải nhịn đói buổi trưa, thỉnh thỏang lắm mới có một hai đồng mua gói hot chip chia nhau lót dạ. Thương con nát lòng, nhưng chị biết làm sao hơn được, có bao nhiêu sức lực, bao nhiêu thời giờ chị đã tận dụng hết để làm việc kiếm tiền, còn moi đâu ra thêm nữa trừ phi một ngày có ba mươi sáu tiếng. Ngay cả các con chị đi học về làm bài xong cũng phải nhào vô phụ với chị may đến khuya lơ khuya lắc mới đi ngủ được một chút để hôm sau còn đi học. Nhà cửa trống trước trống sau không có lấy một cái tủ cái giường, ngủ thì cứ lăn đại ra sàn nhà, quần áo thì cứ dồn hết vô thùng carton xin ngòai shop như hòan cảnh những người tị nạn mới tới.

Đời có câu trời sinh voi sinh cỏ
Các con mình tự ăn cỏ lớn khôn
Dù vậy tôi vẫn hằng luôn nhắc nhở
Cha dẫu thế nào cũng là cha các con

Và rồi cuối cùng trời cao cũng có mắt cho các con chị hết cơn cơn bĩ cực tới ngày thới lai. Sau những năm dài cơ cực phấn đấu, tự lực cánh sinh, kết quả các con chị đều đỗ đạt thành tài, một phần thưởng đáng tự hào cho chị. Chẳng những vậy, mấy cô con gái còn có gia đình hạnh phúc, vợ chồng con cái thương yêu rất mực chớ không vô phước như chị tái diễn màn bi kịch đầy nước mắt của chị ngày xưa.

Trước kia mỗi lần thở than kể lể, chị thường nói trong đời chị có hai kẻ thù mà chị vô cùng căm hận, thứ nhứt là cộng sản, thứ nhì là ông chồng chị nhưng giờ đây nhìn cảnh gia đình êm ấm của các con, chị đã nghe mãn nguyện, mọi sân hận trong lòng đều tiêu tan bay bổng. Chị cảm thấy mình đã được đền bù xứng đáng qua các con. Cuộc đời của chị đã kể bỏ từ lâu, hạnh phúc của các con giờ đây là hạnh phúc của chị. Cả đời cực khổ nuôi con, chị chỉ cầu mong có được kết quả như thế này để có thể bỏ xuống cái gánh nặng trên vai cho thảnh thơi những tháng ngày còn lại và một mai khi về cõi vĩnh hằng chị có thể ngậm cười yên nghỉ vì đã chu tòan bổn phận với các con ở thế gian này.

Hơn nữa nhìn lại cảnh đời đau khổ bất hạnh của mình rồi nhìn chung quanh, chị ngộ ra rằng đó là phần số của mỗi người. Người có phước thì được chồng thương chồng quý, kẻ bạc phận như chị thì bị hất hủi đọa đày, trần ai lai khổ một kiếp làm vợ. Giải thích theo thuyết nhà Phật là luật vay trả, có lẽ kiếp trước chị đã gây nhiều nghiệp chướng cho nên kiếp này phải trả quả thế thôi chớ thật ra chẳng có ai là kẻ thù của mình cả. Phật tổ đã dạy, thù hận là địa ngục trong lòng, hãy biết buông bỏ thứ tha để cái tâm có được Niết bàn an lạc. Vì lẽ đó, các con của chị cũng không buồn trách chi người cha vô trách nhiệm, trái lại như máu chảy về tim, các cô vẫn thường thăm nom báo hiếu cha mình trong tuổi già yếu đau bệnh tật sống cô quạnh một mình.
Nợ anh đã xong đường ai nấy bước
Cám ơn anh đã ra khỏi đời tôi
Để giờ đây tôi thong dong tự tại
Xem mọi sự đời như áng mây trôi…
Người Phương Nam
***
*Mời xem chuyện tình của một đôi lứa đầu bạc

*THỜI GIAN CÒN LẠI
Truyện của Phương Lan

Dọn bàn xong xuôi, ông Phong mới đẩy cái xe lăn của vợ đến bên bàn ăn, dịu dàng:
– Ăn đi em! ráng ăn một chút cho khoẻ.
Bà Phong chớp mắt, nét mặt thoáng vẻ bối rối, đã lâu lắm, từ ngày các con khôn lớn, cái tiếng “em” thân mật đó ít khi được dùng tới, chỉ trừ những lúc riêng tư có hai vợ chồng. Mỗi khi được ông gọi bằng em, bà đều cảm động, nhớ đến cái thuở mới yêu nhau, thời gian đi nhanh thật, vậy mà thoáng chốc đã gần năm mươi năm… Bà ngước cặp mắt ướt rượt lên nhìn chồng, môi thoáng một nụ cười cảm động trên khuôn mặt già nua đầy những nếp nhăn:
– Hôm nay mình cho tôi ăn món gì vậy?
– Miến gà. Tôi mới học được ở trong sách nấu ăn. Ông nói và ân cần cầm đôi đũa đặt vào tay bà, bàn tay còn cử động được, bà ăn thử xem có ngon không? À nhưng.. tôi đãng trí quá, lại quên rau răm rồi.
– Hề gì, không có rau răm thì đã làm sao? Bà gắp một đũa, đưa lên miệng, suýt xoa kêu nóng, ông nấu thì phải ngon rồi, ngon tình, ngon nghĩa…
Bà ngưng lại, hỉ mũi, nghẹn lời không thể nói tiếp, mấy sợi miến mắc trong cổ làm bà ho lên mấy tiếng. Ông hốt hoảng:
– Bà có sao không?
Thấy tay bà run rẩy, ông thương cảm:
– Để tôi xúc cho bà ăn nhé?
– Thôi khỏi! tôi ăn lấy được mà.
Bà lắc đầu, không muốn làm phiền chồng thêm, ông đã cực khổ vì bà nhiều quá rồi. Mấy hôm nay bà không được khoẻ, ăn gì cũng thấy đắng miệng, nhai những sợi miến, bà có cảm tưởng như đang nhai những cọng rơm, nhưng bà vẫn cố nuốt, bà phải ăn cho ông vừa lòng, ông đã bỏ bao nhiêu tình thương vào đó.
Tội cho ông, xưa kia đường đường là một thiếu tá tiểu đoàn trưởng, có trong tay cả mấy trăm binh lính dưới quyền, sẵn sàng nghe ông ra lệnh. Ông hô lên một tiếng là mọi người đều răm rắp tuân lời, ông lo toàn những việc quốc gia đại sự, đâu thèm để ý đến những việc nhỏ nhặt chỉ dành cho đàn bà, như nồi cơm, trách cá? Tội cho ông, khi xưa vẫy vùng bốn bể, nào ngờ khi về già, thế giới của ông chỉ thu hẹp trong bốn bức tường của một căn nhà nhỏ. Còn đâu cái oai phong của một vị chỉ huy trong quân đội? ông bây giờ nhẫn nhục làm những công việc đi chợ, nấu ăn, quét nhà, rửa chén… Ông làm việc đó đã gần tám năm rồi, từ khi bà bị tai biến mạch máu não, liệt nửa người, phải ngồi xe lăn. Ông thương vợ, không muốn cho bà phải sống những ngày tàn ở trong viện dưỡng lão, nên ngoài nhiệm vụ nấu ăn, ông còn kiêm luôn nhiệm vụ y tá, ngày đêm hầu hạ, phục dịch bà từ việc ăn uống, thuốc men, đến vấn đề vệ sinh, tắm rửa…
Bà lão bệnh tật nên khó tính, mướn người giúp việc không vừa ý, bà luôn miệng gắt gỏng, càu nhàu, nên chẳng ai muốn làm lâu. Người của Sở xã hội đưa tới để giúp bà tắm rửa, vệ sinh hàng ngày, bà chê không khéo léo, lại hay mạnh tay làm bà đau… Bà chỉ vừa lòng có một người mà bà cho rằng có đủ lương tâm, lòng kiên nhẫn, lại khéo léo, dịu dàng bà trông cậy được: đó là ông Phong tội nghiệp, chồng của bà.
Ông Phong lãnh trách nhiệm, chấp nhận sự hy sinh, không phải vì không còn con đường nào khác, mà vì lòng yêu thương vợ chân thành. Vợ chồng chia ngọt xẻ bùi, đi bên nhau đã gần năm mươi năm, lẽ nào ông bỏ bà độc hành trên chặng đường cuối cùng? Ôi! ông Trời cay nghiệt đã lấy đi hết mọi thứ đã ban phát cho vợ chồng ông. Ôi! thời gian tàn nhẫn đã để lại dấu vết khi đi qua… Nhìn thân hình dúm dó, tàn tạ của bà bây giờ, thật khó mà tuởng tượng có một thời bà đã từng là hoa khôi của một trường nữ trung học danh tiếng. Cô nữ sinh yêu kiều, tóc thề bỏ xoã ngang vai, thẹn thùng dấu mặt sau vành nón bài thơ, đã làm ông mê mẩn, đắm đuối dạo nào…
Cái thời hoa mộng ấy đã qua rồi, nhưng vẫn lưu lại trong ký ức ông những kỷ niệm khó quên, những dấu vết không bao giờ phai mờ. Mỗi khi nhớ lại quá khứ, cả một thời dĩ vãng xa xưa lại hiện về làm ông cảm động…
Em, tiểu thơ khuê các, còn tôi, chàng trai phong sương, rày đây, mai đó, thế mà hai cuộc đời lại gắn bó với nhau, có phải là do duyên số trời đã định sẵn cho đôi ta? Làm vợ tôi, em chịu biết bao nhiêu thiệt thòi, tôi bất tài, không lo cho em được cuộc sống xa hoa, em chẳng so bì hơn thiệt, bằng lòng với hạnh phúc nhỏ nhoi.
Em, cô vợ bé bỏng, độc tài, và ghen khiếp! em cấm tôi không được uống rượu, hút thuốc, em sầm mặt mỗi khi tôi vô tình nhìn hơi lâu một cô gái đẹp. Mỗi khi đi xa về, tôi lại bị em gạn hỏi, lục lọi, ngửi áo, tìm dấu vết của những bông hoa dại bên đường… Em ghen khiếp! nhưng tất cả chỉ vì em yêu tôi, em mang trong bụng mầm sống của tôi, em chịu những cơn đau xé ruột để sanh cho tôi những đứa con xinh đẹp, giốngbố…
Em vất vả nhọc nhằn chăm sóc con cái, giữ gìn nhà cửa sạch sẽ, ngăn nắp, cho chồng con những bữa ăn ngon, những phút giây thoải mái mỗi khi trở về… Còn tôi, tôi đã cho em được gì? ngoài những năm tháng dài vắng nhà triền miên, để em phải sống mỏi mòn trong cô đơn? Mong em hiểu cho, chỉ vì nặng nợ núi sông, tôi đã đặt nợ nước lên trên tình nhà. Tôi đã nén lòng không tỏ ra mềm yếu những lúc phải rứt áo xa em, bởi tôi biết mai đây đời lửa đạn, người chiến sĩ ra đi không chắc sẽ có ngày về
Tội nghiệp em, người thiếu phụ Việt Nam thời loạn ly, có mấy khi được ở gần chồng? Thời xuân sắc, bao nhiêu người vây quanh em, nhưng sao em lại chọn tôi? để suốt năm suốt tháng phải sống trong lo sợ, phập phồng? Những cái Tết tôi đi hành quân không về, em đón xuân một mình, những buổi chiều cuối tuần, nhìn vợ chồng người ta dìu nhau đi dạo phố, em có buồn không? Em, con chiên ngoan đạo, chẳng tối nào quên đọc kinh, chẳng chủ nhật nào em không đến giáo đường. Em cầu nguyện cho tôi tránh được hòn tên mũi đạn, có bao giờ em cầu nguyện cho chính thân em? Chúa nghe lời cầu xin của em, nên tôi đã trở về bình yên.
Nhưng hết chiến tranh rồi, những năm tháng dài đăng đẳng tôi đi tù cải tạo, em lại làm chinh phụ cô đơn… Tội nghiệp em, chẳng quản rừng thiêng nước độc, đường xá xa xôi, thân cò lặn lội đi thăm chồng. Em eo sèo bán buôn chợ trời, một mình vừa làm mẹ, vừa làm cha, nuôi con nên người, em chặt dạ bền lòng, đợi chồng về. Tóc em thôi hết mượt mà, da em đen xạm vì gió sương… Nhưng em ơi! chính vì thế mà đôi ta lại nặng thêm nghĩa ân tình.
Chỉ sau khi qua cơn hoạn nạn, khi đầu đã hai thứ tóc, vợ chồng mình mới được sống bên nhau, mới hoàn toàn là của nhau.
Nhưng chúng ta hạnh phúc chẳng được bao lâu, trời lại giáng hoạ, em bây giờ tàn phế, ngồi trên xe lăn, mọi việc đều trông cậy vào tôi, tôi cho gì, em được hưởng nấy, chẳng bao giờ kêu ca. Ngày xưa, em đã đảm đương công việc nội trợ một cách tài tình, cho chồng con những bữa cơm ngon lành, nhà cửa luôn luôn sạch sẽ, ngăn nắp. Em vén khéo, coi sóc mọi việc trong, ngoài chu đáo, tôi chẳng phải bận tâm và chẳng bao giờ nghĩ đến công khó của em. Chỉ tới bây giờ, khi hứng trách nhiệm, tôi mới thấy mình vụng về, lúng túng làm sao. Tài nấu bếp của tôi dở nhất thế giới, mà chẳng bao giờ nghe em chê, em quả là một người vợ đại lượng nhất. Dạo này em hơi gầy đi, tại em bệnh tật hay tại tôi vụng nuôi? Bác sĩ nói em phải siêng tập đi mới có thể phục hồi. Trớ trêu làm sao, khi về già, người ta trở lại cái thuở sơ sinh, đầu tóc lơ thơ, răng không có đủ, nên chỉ uống sữa và ăn được đồ mềm, có người còn phải đeo tã… Người già có khác chi trẻ thơ, đâu có thể tự lo cho mình được. Nhìn em tập đi lần từng bước một trong cái walker, tôi đau lòng, em bây giờ thê thảm quá rồi. Tôi cũng chẳng hơn gì, cũng già yếu hom hem, nhăn nheo xấu xí… Chúng ta cũng giống như những cây đũa mục, cũng may còn đủ cả đôi. Em bây giờ sự sống chỉ trông cậy vào tôi, em chỉ còn mình tôi, tôi nguyện đem hết sức già ra để nâng đỡ, che chở cho em. Em hãy dựa vào tôi mà bước đi cho vững, em nhé! chúng ta hãy dìu nhau đi nốt quãng đường còn lại…
* * *
Nhìn thân hình siêu vẹo của ông lão, cố gồng mình nâng đỡ mỗi khi mình té, bà Phong thở dài:
– Thật tội cho ông, vất vả vì tôi nhiều quá, chắc ông nợ tôi từ kiếp trước.
Ông cười hiền lành:
– Chúng ta cùng nợ nhau, cái nợ ân tình… Mình nhớ chứ? ngày đám cưới, chúng ta đã thề nguyện trước bàn thờ Chúa là sẽ đi bên nhau trọn đời, thương yêu nhau, săn sóc cho nhau những lúc khoẻ mạnh, cũng như những khi hoạn nạn, ốm đau. Những lời thề đó, tôi vẫn giữ mãi, mình biết vì sao không? Ông cười hề hề, cúi xuống đặt một cái hôn lên trán bà, giọng khôi hài, là vì tôi yêu cái cục nợ đời của tôi…
Bà khẽ nhếch môi cười, nhưng cặp mắt lại rất buồn:
– Lúc đó, chẳng bao giờ tôi ngờ là sẽ có ngày hôm nay. Trời bắt tội tôi bệnh tật làm khổ cho mình quá, tôi cứ áy náy trong lòng, nhiều lúc chỉ muốn chết sớm cho mình đỡ cực.
Ông giật mình, cau mày trách:
– Sao mình lại nói thế? Bao nhiêu năm mình săn sóc tôi, bây giờ mình đau yếu phải để tôi chăm lo lại cho mình chứ? Tôi có khó nhọc cách mấy cũng chưa thể bù lại được công lao cả đời mình đã vất vả vì tôi. Vợ chồng ăn ở với nhau ngần ấy năm, chẳng lẽ mình không hiểu tôi? chẳng lẽ mình lại không biết rằng mình đã chiếm một địa vị quan trọng thế nào trong cuộc đời của tôi ư? Mình là một nửa của tôi, mình bỏ đi, làm sao tôi sống?
Ông ngưng lại, nhìn dáng bà tiều tụy, lòng ông như chùng xuống. Chậm rãi ngồi xuống bên vợ, ông quàng tay ôm ngang lưng bà, thủ thỉ:
– Mình biết không? dạo này tôi hay có những giấc mơ lạ lắm. Tôi mơ mình và tôi đi chơi rồi lạc nhau, tự dưng bỗng thấy mình đứng cách tôi một khoảng rất xa, giữa một đám người lạ, họ xô đẩy làm mình mỗi lúc một xa tôi hơn, chỉ trong nháy mắt đã xa tít tắp… Tôi cuống quít chạy theo, gọi mình khan cả cổ nhưng mình không nghe thấy. Thoáng một cái mình đã mất hút trong đám đông, tôi hốt hoảng đi tìm, sợ hãi không thể tả. Giật mình thức giấc, thấy mình bên cạnh tôi mới yên tâm, và thở phào sung sướng vì đó chỉ là một cơn ác mộng. Tôi sợ cô đơn, càng về già, tôi càng cần mình hơn bao giờ hết. Tôi không dám nghĩ tới sau này khi một người đi trước, người còn lại sẽ ra sao? Bây giờ vẫn còn đủ đôi, chúng ta hãy tận hưởng những tháng ngày còn được ở bên nhau. Tôi yêu mình, mình phải sống cho tôi, chúng ta sống cho nhau…
Ông chưa dứt câu, mắt bà đã đầm đìa những lệ, bàn tay còn cử động được, tìm tay ông nắm chặt. Hai vợ chồng già im lặng ngồi bên nhau, không ai nói, nhưng tình yêu đã trao nhau tràn trong ánh mắt. Nhìn những giòng lệ chưa khô trên đôi má nhăn nheo của vợ, ông thương cảm, cô thiếu nữ yêu kiều năm xưa giờ đây đã thành một người đàn bà luống tuổi, nhưng bản chất vẫn yếu đuối, nhút nhát, luôn luôn cần đến sự che chở của chồng. Vô tình bà đã khơi dậy trong ông cái nam tính của một người đàn ông, điều đó làm ông sung sướng, tự hào, và càng yêu thương bà nhiều hơn, bây giờ cũng vậy. Mắt lấp lánh niềm vui, ông âu yếm vỗ nhẹ lên vai bà như dỗ dành:
– Tôi chỉ muốn mình hiểu lòng tôi, vậy mà vụng về quá, tôi lại làm mình khóc. Thôi, để tôi lau nước mắt cho, mình đừng khóc nữa, ai lại khóc trong một ngày rất đẹp như hôm nay? Xem kìa! mặt trời đang lên, đẹp và ấm áp lắm, để tôi đưa mình ra sân sau sưởi nắng nhé.
Ông nói và mở cửa, đẩy xe của bà ra vườn, đến gần cái băng đá, ông dừng lại, chậm chạp ngồi xuống, đưa mắt nhìn lên bầu trời trắng đục. Bây giờ hãy còn sớm, không khí còn mang cái mát mẻ, tinh khôi của buổi sớm mai. Nơi chân trời phía đông, một vầng hồng vừa nhô lên, chiếu những tia sáng làm hồng những đám mây, mặt trời xuất hiện như một quầng lửa đỏ, bình minh thật đẹp, thật rực rỡ. Trên bãi cỏ xanh mịn, còn đọng lại những giọt sương đêm lóng lánh, có hai con bướm vàng đang bay lượn nhởn nhơ. Một làn gió nhẹ thổi tới làm lá rơi lả tả, lá rơi nhiều quá, rụng ngập cả lối đi… Trời đã cuối thu rồi, mùa đông sắp tới, những chiếc lá cuối cùng còn bám ở trên cây cũng đã khô héo, những mầm non đã sẵn sàng để nhú ra, và những lá già sẽ được thay thế bằng lá non khi mùa xuân tới… Bốn mùa sẽ tuần tự đến rồi đi như một quy luật của tạo hoá.
Nhìn mái tóc bạc phơ của bà như sáng lên trong nắng ánh cuối thu, ông cảm động, nói với bà mà như đang nói với chính mình:
– Chúng ta cũng như những chiếc lá mùa thu kia thôi, lá khô rồi rụng, nhưng cây đâu có chết? bởi vì sẽ có lớp lá non thay thế. Con người cũng vậy, khi chết đi, chỉ có thể xác là trở thành cát bụi, nhưng con cháu mang trong cơ thể dòng máu của cha mẹ, sẽ tiếp nối sự sống đời đời. Cho nên về một phương diện nào đó, cái chết không phải là một sự hủy diệt hoàn toàn…
Ông chợt ngưng, vì một cơn gió mạnh vừa thổi tới, suýt làm bay cái khăn len của bà. Ông vội vã chụp được, quàng lại vào cổ cho vợ, săn sóc hỏi:
– Hôm nay gió hơi nhiều, mình có lạnh không?
Bà lắc đầu, nhìn hai cây mai, cây đào đã trụi hết lá và những nụ non mơn mởn đã đơm chi chít đầy cành, bà sung sướng nghĩ thầm mùa đông rồi sẽ qua đi và một mùa xuân nữa lại sắp tới, hai ông bà lấy nhau cũng vào mùa xuân… Bà chớp mắt, trên khuôn mặt nhăn nheo thoáng nở một nụ cười, bà nói với chồng bằng giọng êm ái, tình tứ như thuở còn đôi mươi:
– Ở bên mình tôi chưa bao giờ thấy lạnh, bởi vì tình yêu của mình đã sưởi ấm tim tôi.
Mỉm cười cảm động, ông cúi xuống run run hôn lên mái tóc bạc phơ của bà, thì thầm:
– Tết này là vừa đúng 50 năm mình về với tôi. Năm mươi năm chia ngọt xẻ bùi, mình luôn luôn sát cánh bên tôi cùng vượt qua bao nhiêu chông gai, sóng gió, cám ơn mình vẫn đi bên tôi cho đến cuối đời. Chúng ta đã xong bổn phận làm cha mẹ, con cái thành đạt cả rồi, bây giờ là lúc thảnh thơi, vợ chồng mình sống cho nhau. Thời gian còn lại chẳng biết bao lâu, mỗi ngày trời cho đều đáng quí. Chúng ta hãy cám ơn trời, vì trên chặng đường cuối cùng, chúng ta vẫn còn đủ cả đôi, đó chẳng phải là một điều may mắn hay sao?
Bà gật đầu, cầm tay ông ấp lên má:
– Cái may mắn nhất của đời tôi là được làm vợ mình. Mình là cây đại thụ cho tôi dựa, chỉ ở bên mình tôi mới cảm thấy yên ổn và sung sướng. Đừng bao giờ xa tôi, mình nhé.”
Ông ôm xiết vợ vào lòng:
– Tôi sẽ đi bên mình cho tới hết con đường. Chỉ có cái chết mới chia lìa được chúng ta mà thôi.
Bà tựa đầu vào ngực chồng với dáng vẻ an tâm, tin tưởng và rất hạnh phúc.
Ông nhìn vợ, trên khuôn mặt in đầy những dấu vết của thời gian, đôi mắt già vẫn long lanh sáng và ông thấy hình ông hiện ra trong đó, trên đôi đồng tử của bà. Tim ông bỗng đập nhanh, thương quá người bạn đồng hành đã cùng ông trôi nổi khắp bốn phương trời, và sau cùng dạt đến miền đất xa lạ này, người vợ tào khang suốt đời tận tụy, hy sinh cho chồng con, người bạn đời đã chia ngọt sẻ bùi với ông, luôn luôn trung thành với ông cho dù có những lúc lên voi, xuống chó. Suốt đời bà chỉ biết có ông, trong mắt bà chỉ có hình bóng của ông… Tự dưng ông thấy xúc động và thương vợ hơn bao giờ hết, lặng lẽ ông tìm tay bà xiết chặt.

Có tiếng chim ríu rít trên cành, hai vợ chồng cùng ngắm đôi chim nhỏ đang rỉa lông cho nhau với một vẻ thích thú.
Bà Phong thấy lòng lâng lâng sung sướng, cuộc đời của bà từ khi về làm bạn với ông, về vật chất tuy không dư dả, nhưng hạnh phúc luôn luôn tràn đầy. Nghĩ đến người chồng thủy chung, độ lượng đã hết dạ thương yêu, che chở cho bà trong suốt cuộc đời, tim bà bỗng đập nhanh xao xuyến, bà ngước nhìn ông với cặp mắt chan chứa ân tình.
Ông Phong đang nghĩ năm nay nhà mình sẽ ăn một cái Tết thật lớn để kỷ niệm 50 năm chung sống của ông bà, con cháu sẽ về đông đủ cả. Ông nhẩm tính xem nên mua mấy chậu quất, hay cúc vàng và thược dược để trưng trong nhà, chợt nghe tiếng hít mũi của vợ, ông quay lại nhìn và kêu lên:
– Mình sao thế? lại khóc nữa à?
Bà cúi mặt, hơi có vẻ xấu hổ:
– Tôi khóc vì hạnh phúc quá, mình ạ.
Ông thở ra một hơi dài, mỉm cười:
– Vậy mà làm tôi hết hồn. Mình vẫn mít ướt như xưa, không thay đổi…
– Tôi lúc nào mà chẳng vậy?
Ông cười khà khà, vỗ nhẹ lên vai bà âu yếm:
– Cái món võ khí ấy của mình lợi hại lắm đó nghe, lần nào mình khóc, tôi cũng thấy mềm lòng và lại phải dỗ. Thôi được rồi, mình ráng đứng dậy đi, tôi chỉ cho xem cái này đẹp lắm.
Ông nói và quàng tay qua lưng vợ, giúp bà đứng lên, ông dìu bà đi vài bước tới một chỗ thoáng, không bị những tàng cây che khuất.
– Mình nhìn kìa! mặt trời đang từ từ lên sau rặng núi phía xa và chim chóc ríu rít bay lượn từng đàn trên nền trời bình minh vẩn mây hồng đẹp quá. Ước gì thời gian đừng trôi, để giây phút hạnh phúc tuyệt vời này sẽ còn mãi.
Bà ngả đầu vào vai ông, mỉm cười:
– Những lúc ở bên nhau như thế này, tôi sung sướng lắm. Ngày nào vợ chồng mình còn đủ đôi, tôi thấy đời vẫn đẹp, mình ạ.
Ông Phong ghì sát vợ vào ngực mình, cả hai lắng nghe tiếng tim đập của nhau, thấy lòng ấm áp vô cùng. Trời cuối thu lành lạnh, nhưng mùa thu vẫn đẹp lắm.

PHƯƠNG – LAN
***
*Chiếc phong cầm của bố tôi
Giới Thiệu:
Như Trẻ có giới thiệu thơ văn Dương Như Nguyện trước đây, cô là cựu thẩm phán thành phố Houston, được vinh danh bởi Luật sư đoàn Hoa Kỳ trong ngành tư pháp năm 1992.
Cô còn là một nhà văn, đoạt giải thưởng “Sách Quốc Tế, Tiểu thuyết Đa văn hóa (multicultural fiction) do một công ty truyền thông Hoa Kỳ trao tặng năm 2012.
Truyện ngắn dưới đây được nhà văn Diệu Tần (giải thưởng văn học toàn quốc của VNCH) cho là một trong những truyện ngắn hay nhất của cộng đồng người Việt hải ngoại. Truyện chia làm 4 kỳ.
Ng.Uyen Nicole Duong (Như-Nguyện)
Thay lời tựa:
Tôi yêu lắm cái linh hồn, gọi là tinh thần luân lý giáo khoa thư
Vất vưởng theo bước chân người Việt Nam tị nạn
Tôi luôn tìm chỗ nương náu
Cho cái linh hồn mờ phai ấy
Trong xã hội nhiễu nhương này
Hôm qua, hôm nay, ngày mai, và nhiều ngày sau nữa.
Tôi đã bắt đầu và tiếp tục cuộc hành trình
Vào nước Mỹ thênh thang
Tôi đi,
Nương theo linh hồn luân lý giáo khoa thư của Việt Nam nhỏ bé
Đi mà nhớ mãi,
Tiếng đàn của một ông giáo,
Tiếng Phong Cầm của Bố Tôi.”
Kỳ 1
Tên tôi là Trần Thị Như Hoài An. Ở Mỹ tôi mang tên Ann Trần. Tôi là con gái một ông giáo dạy văn chương, sinh ngữ. Bố tôi là một người tị nạn Việt Nam. Ông dạy học suốt đờị. Sang Mỹ từ năm 1975, bố tôi may mắn hơn nhiều bạn hữu của ông: ông được tiếp tục nghề dạy học. Người Mỹ gọi bố tôi là Dr. Trần.
Tôi không phải là một nhà giáo. Tôi là một chuyên viên kinh tài thị trường chứng khoán. Tôi có tiền bạc sung túc hơn bố tôi, vì tôi không chọn nghề dạy học, dù rằng thời thơ ấu ở Huế, tôi đã từng ôm mộng trở thành giáo sư dạy dương cầm. Năm tôi sáu tuổi, bố tôi để tôi lên yên sau chiếc xe đạp của ông, rồi ông gò người đạp xe đến trường Jeanne d’Arc, Huế. Ông phó thác tôi cho Sơ Thanh Tâm Fred Pierre. Bà là người dạy tôi đặt ngón tay lên phím trắng dương cầm lần đầu tiên.
Chiếc xe đạp, thân người mảnh khảnh, cặp kính cận của bố tôi, những vòng bánh xe quay trên con đường im vắng của thành phố Huế, và phím trắng dương cầm, tất cả trở thành những hình ảnh mờ nhạt khi tôi mạnh dạn xách cặp da đi vào trụ sở Goldman Sachs (*) ở Nữu Ước. Từ đó, tôi quên những con đường im vắng của Huế xưa cũ, quên phím trắng dương cầm, và quên luôn đời sống của bố mẹ tôi, nhất là của bố tôi, một nhà giáo Việt Nam lưu vong tị nạn. Trong những đêm Nữu Ước sáng rực ánh đèn, tôi ngồi trong văn phòng, đối diện cái máy vi tính, thoáng nghĩ đến bố mẹ tôi. Rồi vội vã kết luận: chắc là bố mẹ tôi vẫn bình an, sau đó tôi lại tiếp tục dán mắt vào cái máy vi tính.
Tôi không biết bố mẹ tôi sống như thế nào, nói chi đến việc hiểu được sự mất mát của bố tôi…
…cho đến ngày tôi từ giã Goldman Sachs để về miền Nam sống bên cạnh bố mẹ. Tôi trở về với bố mẹ vì đã mệt mỏi với nghề nghiệp của mình. Tôi muốn đi tìm phím trắng dương cầm của thời thơ ấu.
Và trong khi đi tìm phím trắng dương cầm cho mình, tôi bắt gặp, từ quá khứ im lìm, những mảnh đời của bố mẹ tôi…
Suốt những năm ở Mỹ, bố tôi làm nghề viết “giáo trình” (curriculum) cho một quận học chánh ở Texas. Viết xong curriculum, ông đem bài vào lớp thực nghiệm cho lũ trẻ con không nói tiếng Anh là tiếng mẹ đẻ, trong những ngôi trường thị tứ (urban) cho con nhà nghèo, rồi ông phải bênh vực bài giảng của mình soạn ra, trước những con mắt phê bình của những nhà giáo dục tiểu bang, đa số là những con người chưa từng bước chân ra khỏi vòng đai tiểu bang Texas, nói giọng eo éo theo cái lối miền Nam. Qua bao nhiêu kiểm điểm, phê bình, bài của bố tôi mới được in ra, trở thành bài học căn bản cho lũ trẻ con nói hai thứ tiếng.
Có nghiã là bao năm nay bố tôi sinh sống bằng nghề dạy học. Ngày lại ngày, sáng nào bố tôi cũng dậy từ năm giờ. Mẹ tôi dậy theo. Mẹ tôi để vào cái túi giấy dầu một mẫu bánh mì chả lụa, một trái chuối, và một lon sữa đậu nành. Ðó là bữa ăn trưa của bố tôi. Sáu giờ sáng bố tôi ra khỏi nhà, cầm theo cái túi giấy dầu, và tài liệu dạy học nằm trong cái cặp da càng ngày càng cũ. (Tính bố tôi ưa sưu tầm, lưu trữ, không thích vứt bỏ cái gì cả. Ông khư khư giữ tất cả những gì ông đã sắm để rồi… tôi biết một ngày kia tất cả sẽ tan biến đi, như lần di tản 1975).
Mẹ tôi than với tôi: “Cha con chán nghề dạy học rồi. Ông chỉ mong về hưu để sang Cali với bạn bè và học trò cũ. Về hưu rồi thì tha hồ mà tán gẫu ở tòa báo Người Việt với Người Chàm, Thế Hệ Hai Mươi với Thế Kỷ Hai Mốt…”
Trong căn bếp hẹp, mẹ tôi sửa soạn túi giấy ăn trưa cho chồng. Tôi nghĩ, chắc bố tôi chán nghề dạy học thật. Khi cầm cặp với túi thức ăn đi ra cửa, mặt ông chảy dài có vẻ đau khổ, đôi mày ông cau lại.
Tôi đi làm cho Goldman Sachs có nhiều lúc cũng chán ngán như thế. Quanh đi quẩn lại, hai mươi năm trôi qua, tôi bàng hoàng nhận ra là mười ngón tay mình đã phụ bạc phím dương cầm. Nên tôi đã từ bỏ tiền lương sáu con số mà “lang thang giữa đời ối a biết đâu nguồn cội” (**). Tôi đi làm, bước chân vào văn phòng với chiếc ví Chanel, với nước hoa và phấn son thơm ngát, còn bố tôi bước chân ra cửa, trĩu nặng trên vai cái nếp sống đơn bạc của nghề giáo. Với tôi, chiếc ví Chanel, nước hoa và son phấn trở thành niềm an ủi, còn bố tôi lấy gì làm an ủi? Nhìn bố tôi chậm chạp trong bếp, tôi mủi lòng. Ðời tôi đã có nhiều ngậm ngùi, từ công danh cho đến tình duyên. Bây giờ, trong tuổi già của bố mẹ tôi, hình như tôi phải cưu mang thêm nỗi ngậm ngùi của cha mẹ.
Tôi chạy vào phòng tìm cái túi Lancôme cũ đưa cho bố tôi để ông làm túi đựng đồ ăn trưa. Tôi nói:
“Cho nó lịch sự, bền bỉ hơn một chút, bố ạ.”
Từ hôm đó, mỗi sáng bố tôi rời nhà với chiếc cặp da cũ, thêm cái túi Lancôme đựng đồ ăn rất “ốp a” của cô con gái thay thế cái túi giấy dầu. Ông nói với mẹ tôi: “Cái túi Lancôme chắc chắn không bị rách vì lon sữa đậu nành, như cái túi giấy dầu.” Mặt ông nom nghiêm trọng như thể đang nói chuyện tương lai nước Việt Nam. Mẹ tôi thì chê cái túi Lancôme nom đàn bà quá.
Bố tôi dễ thương ở chỗ ông lập dị một cách vô tư lự. Thí dụ ông soi gương cắt tóc lấỵ. Có lần, tóc méo một bên không giống ai, ông vẫn tỉnh bơ, tuyên bố, “Hà tiện đồng nào hay đồng ấỵ.” Thế nhưng bố tôi lại rất hồ hởi đi mua tranh của ông họa sĩ Ðinh Cường, một người bạn cũ, về treo trong nhà làm cảnh.
Khi ông rời nhà, mang theo cái cặp và cái túi, tôi đứng nhìn theo ông, tự hỏi trong cuộc đời nhà giáo, ông lấy gì làm an ủi, thay thế vị trí cái ví Chanel trong cuộc đời Goldman Sachs của tôi?
Nếu bố tôi không thích dạy học nữa, tại sao ông vẫn gương mẫu hơn bất cứ một công dân gương mẫu nào của Mỹ quốc nàỵ Ông phê bình chuyện tôi bỏ việc ở Goldman Sachs: “Nó trả con nhiều tiền thế, sao lại tự dưng xin thôi ?” Ông hay nhận định việc các em tôi và dâu rể có tật làm việc đi trễ về sớm theo ngôn ngữ Bắc Kỳ: “Chúng mày lạ quá, tao chẳng bao giờ đi làm trễ. Mỹ nó đúng giờ giấc lắm, đi trễ về sớm như chúng mày là bậy, bậy, bậy lắm”. Em trai tôi cười trừ, nheo mắt, “Yes, Sir.” Em gái tôi thì nhỏ to: “Bố không muốn bê bối vì bố…sợ bị cười! Hay là Bố mặc cảm Việt Nam quá trời!”
Như một cái đồng hồ báo thức, trong mười tám năm, cứ sáu giờ sáng là bố tôi rời nhà với cặp da túi giấỵ. Bảy giờ sáng là bố tôi đã có mặt tại trường. Trừ khi đau ốm, ông không hề nghỉ một ngàỵ. Nếu quả tình dạy học ở Mỹ là khổ thì khả năng chịu đựng của ông thuộc hạng… siêu! Ngày nào cũng như ngày ấy, cặp da túi giấy trong mười tám năm!
Tôi vô tâm không hiểu tại sao bố tôi đi làm với nét mặt đau khổ. Tôi cho là bố tôi đã được voi, còn muốn đòi tiên.
Cho đến một hôm…
Không còn đeo gánh nặng của Goldmans Sachs trên vai, tôi có thì giờ theo bố tôi đến lớp học một ngôi trường thị tứ…Bắt đầu bằng sự tò mò của một đứa con, tôi trở thành nhân chứng một ngày trong đời của bố tôi, để bàng hoàng nhận ra sự mất mát của thế hệ lưu vong đi trước. Bố tôi đứng, cũng phấn trắng bảng đen, ông hò hét không lại lũ trẻ con ngỗ nghịch, đen, trắng, vàng, Mễ có, Việt có, Tầu có.
Ông đứng cô độc, già nua, nhỏ bé trong cái lớp học tồi tàn.
Ngày hôm ấy tôi nhận thức được sự đau khổ của một nhà giáo Viêt Nam ở Mỹ! Ðây không phải là trường Trần Quý Cáp với những người học trò Quảng Nam tình nghĩa, tự biết cúi đầu khoanh tay, yêu thương thầy cô cho đến 30 năm sau không phai nhạt. Ðây không phải là Ðại học Vạn Hạnh của một xứ sở Phật giáo mà hình ảnh từ bi của Như Lai hòa nhập với con đường đi tìm kiến thức. Bố tôi không còn là ông giáo mảnh khảnh mang kính cận giảng dậy văn chương Anh cho sinh viên. Từ Merchant of Venice cho đến A Farewell to Arms. Ông không còn say sưa dạy dịch Việt-Anh thế nào cho hay, từ Dọc Ðường của Thanh Tâm Tuyền đến Mai Thảo, Những Vì sao của Diệu. Ông đứng trước bảng đen lạc lõng, cầm những tấm bích chương ông viết tay, nắn nót, danh từ, tĩnh từ, theo mấy cái phương pháp tẻ nhạt của giáo dục song ngữ (billingual education). Tóc ông bắt đầu thưa. Mắt ông lờ đờ sau cặp kính. Hai má xệ xuống theo tuổi già. Ông đứng đó, nhưng cũng vẫn phấn trắng bảng đen. Phấn trắng, bảng đen đeo đuổi ông cho đến hết cuộc đời.
Có một đứa trẻ người Mễ, khoảng 14 tuổi, khi không nổi hứng thổi cái kẹo cao su vào bố tôi, chiếc bong bóng bay ngang không khí, “đậu” lại trên sân bay là cuốn sổ tay của bố tôi. Ðứa trẻ la lên:
– “Dr. Trần!”
Nó ăn kẹo như vậy đâu có nghĩa nó là hiện tượng Bầy Thú Trước Bảng Ðen của Duyên Anh! Nó chỉ là đứa trẻ nhà nghèo học trường thị tứ, nó thích gì làm nấy. Theo bản năng tự nhiên. Trong môi trường thị tứ này, không có cái khuôn khổ nề nếp gọi là văn hóa giáo khoa thư ngày xưa của bố tôi. Của học trò Trần Quý Cáp, Ðồng Khánh, Petrus Ký…Cái văn hóa của một lớp người biết chắp tay, “Thưa Thầy, con đi!!!”
Chắc vì nghĩ như thế nên bố tôi, cương vị của một nhà giáo dục lưu động, không có vẻ gì giận dữ. Ông quay lại cười với đứa nhỏ. Nói theo kiểu nôm na của bà nội tôi, nom ông “lành như Bụt.” Thằng bé chẳng thèm nói xin lỗi. Ông đưa tay vớt cái bong bóng trên cuốn sổ.
Tôi lặng người. Bố tôi, người giáo sư nước Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa, của khuôn viên đại học, giờ phút này bị biến thành một nhà giữ trẻ bất đắc dĩ.
Ðến giờ ra chơi, bố tôi đi vào phòng giáo sư, ngồi cạnh những đồng nghiệp nói giọng eo éo miền Nam. Ông ăn miếng bánh mì chả lụa, uống lon sữa đậu nành, nhỏ nhẹ chép miệng theo kiểu Việt Nam bốn ngàn năm văn hiến. Tôi xin cám ơn cộng đồng Việt Nam hải ngoại đã đem chả lụa với sữa đậu nành vào nước Mỹ rộng lớn dư thừa chất đạm từ hamburgers cho đến rib eye steak… Chả lụa với sữa đậu nành cho bữa ăn trưa của bố tôi. Trong mười tám năm, ngày nào cũng một menu đó.
Ðêm hôm ấy, tôi, Trần Thị Như Hoài An tức Ann Trần, con gái đầu lòng của một ông giáo Việt Nam, trằn trọc không ngủ được.
Tôi nhớ đến một vật sở hữu bố tôi đã có và đã mất.
Tôi nhớ đến chiếc phong cầm của bố tôi.DUONG NHU NGUYEN
Sinh ở Hội-An. Thời thơ ấu ở Huế và Saigon. Giải Danh dự Văn chương Phụ nữ Toàn quốc 1975. Đào luyện tại trường Kịch Nghệ Hoa Kỳ, Nữu Ước và California (American Academy of Dramatic Arts). Cử Nhân Báo Chí Truyền Thông (Nam Illinois); Tiến sĩ Luật (Houston); Thạc sĩ Luật (Harvard). Thẩm phán gốc Việt đầu tiên ở Hoa Kỳ. Hiện cư ngụ tại Houston, Texas.
Chiếc phong cầm của bố tôi (kỳ 2)
TÓm tẮt kỲ 1: Trần Thị Như Hoài An, một phụ nữ thành công trong ngành Tài chánh ở Nữu Ước, quay trở về Texas sống bên cạnh cha mẹ, có dịp quan sát đời sống và nghề dạy học của cha mình, một nhà giáo Việt Nam tỵ nạn cộng sản. Sau khi nhìn cha già trong buổi dạy học, tối hôm ấy, cô Như Hoài An thao thức không ngủ được. Nàng bắt đầu nhớ lại kỷ niệm của 2 cha con khi ông mới vừa du học ở Pháp về.

https://baotreonline.com/van-hoc/truyen-ngan/chiec-phong-cam-cua-bo-toi-ky-2.baotr
Kỳ 2
Ðêm hôm ấy, tôi, Trần Thị Như Hoài An tức Ann Trần, con gái đầu lòng của một ông giáo Việt Nam, trằn trọc không ngủ được.
Tôi nhớ đến một vật sở hữu bố tôi đã có và đã mất.
Tôi nhớ đến chiếc phong cầm của bố tôi.
Như tôi đã nói, bố tôi có tính quen sưu tầm, lưu trữ, ít khi phế thải một vật sở hữu nào. Bằng chứng là ông vẫn giữ cái cặp da đầu tiên trong công vụ giáo dục ông mua tại Sàigòn hồi cuối năm 1955 trước khi lên đường ra miền Trung dạy học, nhất là cái bộ đồ “bốn túi” kiểu “ký giả” ông mang theo từ 1975. Ðó là cái “mốt” một thời của bố tôi.. Nhiều lần, lũ con phải la lối đòi tẩy chay bố để ông khỏi lôi bộ đồ cổ lỗ sĩ ra mặc.
Giữa đêm tối, tôi chợt hiểu ra. Tôi hiểu rồi, hiểu cái mất mát của bố tôi. Cái đau khổ mơ hồ của tôi hôm ấy bắt đầu từ hình ảnh chiếc phong cầm thời thơ ấu. CHIẾC PHONG CẦM CỦA BỐ TÔI. Khi tôi bắt đầu có trí nhớ thì bố tôi đã có chiếc phong cầm ấy. Bố tôi mất nó vào năm 1963, trong những ngày Huế sôi nổi xuống đường.
Ðầu năm 1963, tôi lên sáu, thì bố tôi từ Pháp về. Ông đi du học từ hồi tôi ba tuổi. Không có bố bên cạnh, tôi sống trong không khí quây quần của họ ngoại. Ngày ông về nước, ông là một hình ảnh xa lạ.
Ông mảnh khảnh, mặt hơi tư lự. Tôi nhìn ông mà hơi sờ sợ. Những ngày ở Pháp về, ông không vui, có lẽ vì thời cuộc. Con bé Hoài An ở tuổi thơ dại đó, bèn bắt đầu một công trình nghiên cứu quy mô. Tôi quyết định nghiên cứu bố tôi. Việc đầu tiên tôi nhận xét là những câu nói của người nhà. Tỉ dụ, bà vú bảo: “Ông Tây quá,” “Tối ngày ông nghe dĩa hát.” Những tiếng hát trong vắt, ngôn ngữ xa lạ. Sau này lớn lên, qua Mỹ, tôi mới biết đó là dĩa hát nhạc kịch My Fair Lady ông mua từ Luân Ðôn.
Thời gian sinh sống ở Nữu Ước, tôi vẫn luôn tự hỏi biết đâu sự say mê âm nhạc và sân khấu của tôi đã bắt đầu với tiếng ca trong vắt từ cái dĩa hát của bố tôi ngày đó.
I could have sung all night
I could have sung all night
All night
Và tiếng hát vút lên, ngân dài, cao ngất:
All night…
Trong dãy phố Nguyễn Trường Tộ ở xứ Huế êm đềm, chỉ riêng nhà tôi là có cái dĩa hát quay vòng vòng. Bố tôi cầm cái cần nhẹ nhàng đặt lên dĩa hát, rồi cái dĩa quay vòng vòng, và tiếng hát xa lạ trong vắt bay ra từ cái hộp. Tôi nghĩ theo bà vú: “Sao mà nó Tây thế!”
Ngoài cái máy hát, bà vú còn nói bố tôi mặc “áo tơi” đi trong nhà. Tôi đi theo nhìn bố tôi, thấy bà vú nói đúng. Bố tôi không mặc bà ba trắng có khuy cài như ông ngoại tôi. Bố tôi mặc cái áo thùng thình cột dây ngang lưng, tương tự như cái áo đầm dài đến chân (sau này tôi mới biết đó là cái áo robe de chambre). Bà vú bảo: “Tây ơi là Tây! Ôn ở lỗ mặc áo tơi đi trong nhà!” Tôi cũng muốn bắt chước bố tôi “mặc áo tơi” đi vòng vòng trong nhà như thế. Bà vú bảo: “Hoài An ơi, dị lắm. Mi chớ bao giờ bắt chước cha mi!”

Thắm Nguyễn
Sau đó bố tôi còn vẽ tranh, ông hay đi vẽ với họa sĩ Hiếu Ðệ. Ông này hay xoa đầu tôi rất lâu. Tôi còn nhớ ông ta có cặp mắt kính rất dày. Trong những tranh của bố tôi, có một tấm vẽ cái thuyền treo ngược. Tôi không hiểu tại sao cái thuyền lại treo ngược, làm sao chèo được trong những ngày nước dâng ngập Ðập Ðá hoặc bão lụt ở miền Trung? Tôi hỏi mẹ tôi. Mẹ tôi cũng không hiểu bố tôi vẽ cái gì. Chỉ có bức tranh Thành Nội có rêu xanh, tường nâu, và hoa sen hồng là tôi thấy giống ngoài đời. Những hình ảnh của Ngõ Chi Lăng, Huế, gần Thành Nội.
Cứ như vậy, con bé Hoài An, lên sáu, nghếch mắt nhìn người bố xa lạ, quan sát và suy tư.
Rồi bố tôi đem sách Pháp ra dạy tôi học: “C’est une chaise… C’est le chèvre de Mr. Seguin…” Sao mà chán quá! Thêm cái màn phải dậy sớm, tắm rửa, thay áo, uống sữa (một việc mà tôi rất ghét), rồi leo lên xe đạp cho bố tôi đèo đến trường Jeanne d’Arc tập đàn. Tập đàn thì cũng được đi, nhưng tôi không muốn tập theo Méthode de Rose. Tôi muốn đánh mò bài “Những Ðồi Hoa Sim, ôi những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt” theo kiểu Phương Dung, con nhạn trắng Gò Công. Sơ Thanh Tâm mà biết được sẽ khẻ tay tôi đau điếng. Tôi không biết thở than với ai về những cái khó chịu mà bố tôi bắt tôi phải trải qua.
Tóm lại sự có mặt của bố tôi làm cuộc đời tôi bị xáo trộn. Tôi không còn được ngủ chung giường với mẹ tôi. Tôi phải ngủ giường ngoài, loại giường gỗ dành cho con nít. Tôi van vái Trời Phật cho ông đi du học thêm một lần nữa thì đỡ quá! Van vái xong, tôi rón rén ghé tai vào cửa phòng nghe bố mẹ tôi nói chuyện. Bố tôi hay độc thoại nói “ràm ràm.” Mẹ tôi ngoan ngoãn ngồi nghe như tín đồ nghe kinh. Bà vú bảo, “Giống người điên. Ôn học giỏi quá, hóa điên!”

Sau này khi lớn lên, được yêu và mong mỏi được người yêu thông hiểu, tôi mới cảm nhận được thế nào là nỗi buồn khi phải nói một mình, và khi phải nghe người khác nói vì bổn phận.. Ðể thương xót cho cuộc tình và hôn nhân của bố mẹ tôi. Một người nói, một người nghe. Phải chi cứ như người từ hành tinh khác đến, truyền thông bằng tư tưởng. Nhìn bằng mắt, hiểu nhau ngay. Thì tình trường đỡ đau buồn, chật vật. Và nhân duyên đỡ cay đắng, đoạn trường vì người ta không hiểu được nhau.
Thế nhưng tuổi lên sáu bé dại, tôi thấy chuyện bố tôi “đọc kinh” cho mẹ tôi nghe một chiều là điều vừa kỳ quặc, vừa hào hứng.
Có lần tôi nghe bố tôi đọc một đoạn văn cho mẹ tôi nghe, tôi thấy rất lạ lùng, và kết luận chắc là bố tôi điên đúng như bà vú nói. Tôi kể lại với bà vú, bố tôi nói gì về con lừa, về vũ trụ có đồ đạc lổn ngổn. Bà vú lè lưỡi, khuyên tôi sau lớn lo lấy chồng đừng có học giỏi làm chi. Và nhất là chớ có đi Tây. Sẽ điên giống bố tôi.
Ba mươi bốn năm sau, ngồi ở Nữu Ước, nhìn ra vòm trời đầy ánh điện, tôi đọc lại một đoạn văn của bố tôi viết ở Huế nhân dịp ông xem tranh của họa sĩ Ðinh Cường. Một vài năm trước biến cố 1975, ông đem bài bình luận ấy quay ronéo cho sinh viên Văn Khoa Sài Gòn dịch ra tiếng Anh. Thời thơ ấu hiện về, tôi mới nhớ ra đó là đoạn văn tôi đã nghe lóm ngày xưa qua khung cửa phòng của bố mẹ tôi:
“Trong vũ trụ, súc vật, đồ đạc, người ngợm lổn ngổn, những võ công thức cứng ngắc, rỗng tuếch, đập bửa ra toàn chất liệu chết, ù lì, đặc sệt; những cái đầu gỗ lọc cọc múa nhảy trên đường, những tường thành góc cạnh lì lì chắn lối; những xe cộ, bàn ghế, cây khô tĩnh vật đắp ụ ngõ xóm; đất rác từng đống sát mũi cửa nhà, bịt kín công lộ. Những cái cứng ngắc, lổn ngổn, trì độn ấy làm nghệ sĩ đi một bước là đụng, là đá, là vấp chạm đủ mọi chướng vật. Ấy là cái thế giới hình thể hiện thực bủa kín nghệ sĩ, muốn bò-sát-hóa thân phận nghệ sĩ. Nó bảo: mày làm con lừa kéo gỗ đi. Nó hô: cúi đầu xuống, uốn đuôi lên. Thế giới hình thể hiện thực vong thân nghệ sĩ bằng đủ kiểu phỉnh phờ. Nó chắp cánh gỗ cho nghệ sĩ bay vào thế giới lãng mạn, trăng sao mây nước. Nó gạt nghệ sĩ vào vũ trụ ấn tượng mù, lung linh bàng bạc. Rồi, rất biện chứng, nó đá đít những tâm hồn nghệ sĩ đích thực…
Tôi không tự hỏi Ðinh Cường đã đi vào trừu tượng thế nào ? Cái đó chẳng quan hệ gì đến người xem tranh, dĩ nhiên. Sự hiện hữu của trừu tượng Ðinh Cường, tôi sẵn nhìn nó trong hình ảnh một bứt phá…”
oOo
Ðọc đoạn văn của bố tôi viết trên ba thập niên, tôi giật mình sợ hãi. Tôi không nghĩ là bố tôi viết về tranh Ðinh Cường. Mà ông viết về chính mình. Về con mắt nhìn tranh. Ông đã thay tôi viết về thân phận con người: Cá tính trí thức và nghệ sĩ trong một môi trường tàn bạo đòi hỏi sự bứt phá. Dường như có sự tiên tri. Ðoạn văn ngắn này áp dụng được vào khung cảnh của một Sài Gòn nhân mãn quay cuồng trong kinh-tế-thị-trường-xã-hội-chủ-nghĩa ngày nay, vào ngay cả cái thành phố Nữu Ước này trước thế kỷ hai mươi mốt. Cái khoảng cách khác biệt giữa Cộng Sản và Tư Bản, giữa Mỹ và Á, trong kỷ nguyên mới (New Age) đã hoàn toàn biến mất trong đoạn văn của bố tôi. Cả hai bên của thái cực đều có những con lừa kéo gỗ và sự bứt phá trong tâm hồn của nghệ sĩ trước môi trường và sức ép chung quanh.

Rồi tôi rùng mình tự hỏi: năm 1965, khi viết lên những dòng trên, bố tôi có biết chăng đứa con gái nhỏ đầu lòng của mình, trên ba mươi năm sau, cảm thấy nó là con lừa trong vòng quay tới tấp của xã hội Mỹ. Goldman Sachs đã vô hiệu hóa những ngón tay của tôi, không thả cho ngón tay tôi mềm mại trở về với phím trắng dương cầm. Ở tuổi gần bốn mươi, tôi mong cầm bút để thay thế phím trắng dương cầm. Tôi ngậm ngùi hiểu ra rằng trong căn bản bố con tôi giống nhau. Chúng tôi, qua hai bối cảnh, hai thời điểm khác nhau, ở tuổi trung niên đều mang tâm trạng của những con lừa kéo gỗ.
Thế nhưng, trong những ngày tháng ở Huế năm 1965 khi bố tôi viết những dòng trên thì bố con tôi không nói chuyện với nhau. Bố mẹ Việt Nam thời đó không đến gần con nít, tối tối phải đọc truyện cho con nghe như bố mẹ ở Mỹ thời nay. Sự tương đồng về tâm trạng con lừa, về thân phận con người và kiếp lưu đày của tâm hồn nghệ sĩ, phải ba mươi bốn năm sau tôi mới nhận thấy.
Tuy nhiên, tôi xin tâm sự với độc giả một chi tiết rất quan trọng trong quãng đời thơ ấu của tôi. Khoảng thời gian 1964-65, ở phố Nguyễn Trường Tộ, Huế, bố con tôi có nói chuyện với nhau. Một cuộc nói chuyện thầm lặng qua chiếc phong cầm. Tiếng đàn phong cầm của bố tôi. Công cuộc nghiên cứu về người bố của bé Hoài An có khúc này là thú vị nhất.
***
*MỜI NGHE NHẠC CHỌN LỌC:

* Nhớ Quê: Thơ: Viễn Khách * Nhạc MAI ĐẰNG
*Trình bày: Hương Giang


***
* Để Lại Anh Một Nửa Proshow: Tony Phước

***
*THƠ TẾU:
*
***
*NHỮNG NGÀY THÁNG TUỔI TRẺ LANG BẠT VỚI
                   SA CHI LỆ
VÀ MỘT CHÚT LUẬN ĐÀM VỀ VĂN NGHỆ HY SINH                    *NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

Thất thập cổ lai hy, cổ nhân thường suy gẫm từ tuổi 70 hiếm có trong vòng sinh tử của cuộc đời. Người nhân thế cũng vậy, hầu như trong khoảng sinh thời nầy đều ít nhiều suy tưởng, như lão nhân gian đang đứng ngoài vòng cương tỏa. Khoảnh khắc nầy, người hữu trí xem tương lai là hiện tại, chỉ còn một lối mòn sau vách đá của tháng năm qua là những ảnh tượng một thời, cứ trôi nổi lởn vởn chung quanh ký ức. Quả tình, với lão thiên thu thì chỉ còn quá khứ là điểu cốt lõi hàng giây hằng phút miên diễn trên sân khấu trí nhớ hiện tại.
Đối với người nặng nghiệp văn chương, hầu như trong tiềm thức cũng chất đầy lớp lang những khúc phim dĩ vãng, thoảng lướt trong những thời khắc trầm ngâm bên cơn gió thu vàng, hay dưới bóng hoàng hôn chợt giăng trước sân nhà, những chiếc ráng chiều lẻ loi rơi trên góc trời tắt nắng thu không.

Sự cô đơn là điểu dễ hiểu, với một người làm thơ trước nhân thế trùng khơi, đâu cũng là nhà. Hình như, sự cảm ngộ lẻ loi trong quãng đời hiện hữu đang trôi đi. Sự lãng bạt tâm thức và tài hoa của một thư sinh nhỏ nhoi đang đặt bước chân rụt rè trên lối mòn của khu vườn văn nghệ. Quả thật, những ẩn tượng đó cộng thêm nhiều cơn giông gió suốt cuộc hành trình, một là thúc đẩy thế nhân phải bước sâu vào nghiệp chướng văn khúc, hai là sự bất biến chứng quả vào hành trang lãng du cho thơ trải rộng theo quan điểm sáng tạo.

Trên đời, kể cả văn nghệ khi những chiếc bóng nhân gian mặc nhiên quần tụ thành một nhóm tri kỷ, thường là những nhân tố có cùng những điểm thích hợp trong mọi hoàn cảnh như nhau. Chính vậy, kẻ tha phương lưu lạc cùng tâm huyết thường nối bước chung vai một hướng nhân quả. Người làm thơ cũng ngả nghiêng theo nhân thế như vậy. Chính thế, Sa Chi Lệ của 50 năm trước chiêm nghiệm, mà bây giờ mới thú nhận: Trời sinh ta đày làm thi sĩ/ Còn em suốt đời làm tình nhân/ Mỏi gối chùng chân nơi địa ngục/ Tình yêu dậy mãi kiếp thi nhân.

Tôi bắt gặp một nhà thơ trẻ tuổi đó, từ những năm 1966. Sự xuất hiện lang bạt kỳ hồ với sự hoang vắng, gió sương, hình như còn có một chút gì ngơ ngác trên trường đời, và vướng víu chút khinh bạc ngông nghênh của tuổi trẻ. Thời của chúng tôi là thời của chiến tranh, mọi cuộc sống đều hướng ngoại, như thời xuân thu chiến quốc xa xưa. Nhưng với người làm văn nghệ thì những tang tóc trên quê hương đất nước, và sự vô tình của đạn bom, mà hình ảnh người chết hai lần như lời nhạc Trịnh Công Sơn, thật bi thống. Trong khi, với bằng hữu chung hướng thì niềm tin văn nghệ nhiều lúc nói lên tiếng nói tuổi trẻ, còn là bất cần trong kiếp sống trôi dạt giữa quê hương, và giữa tri kỷ:

Lạ sao thơ chưa tròn mà ý đã bay xa
Thú làm sao uống nguyệt lưng lưng nửa bầu thở dốc
Ngất ngưởng vỗ tay mời gọi tri âm bất đắc
Cố mỉm cười xô lệch cô đơn bóng bạc đầu
(Đôi Mắt Phù Sa)

Cuộc gặp gỡ tình cờ với chàng trai nhỏ nhắn đang làm thơ, là vào năm 1966. Tôi chưa hiểu biết gì những khoảnh khắc tiêu dao, trên lối sống lang bạt của người văn nghệ trước mặt. Bên nầy cầu Chữ Y, mọi sự thế thời loạn còn vướng víu 3 nhánh rẻ, như trái tim không bao giờ nguyên khối của một đất nước mà văn sử đã có gần 5000 văn hiến.Trên quê hương còn có rất nhiều con đường ngả năm/ ngả sáu /ngả bảy/ thì với những cây cẩu Chữ U, Chữ Y… cũng phân đoạn như biểu hiện của tâm hồn ngàn năm lịch sử.

Chàng trai trẻ bước vội qua cầu như cơn gió xiêu lệch sau một cơn mưa nhẹ, đi tìm người tri ngộ (?). Đêm đó với tôi, Sa Chi Lệ vẫn là thêm một người bạn mới trong căn nhà nhỏ, mà thân sinh tôi chắt chiu mua cách đây 2 năm, với ngọn đèn mờ tỏ, làm thư trang cho tôi khi từ quê nhà lên đô thị học tập. Thường xuyên như vậy, thư trang bao giờ cũng ấm cúng tiếng thơ, âm nhạc, tranh và ca cổ… của bằng hữu tứ xứ trú ngụ học hành, và sáng tác…
Dù nặng nề khí chất lãng du và hào khí vùng núi biên thùy, nhưng dù sao cũng tuổi trẻ khiến Sa Chi Lệ nhiều lúc cũng trở lại bản thiện, hòa nhã, khiêm cung … và nhất là tài hoa từ thi ca, đàn sáo, ngâm thơ, diễn và viết kịch…Chàng ta rất nhiều năng khiếu tuyệt vời trên phương diện nghệ thuật. Chính vì đa dạng như vậy, sự nghiệp văn chương và sư hy sinh cho nghiệp dĩ như ngày nay là chuyện ắt có và đủ, như những tán tụng của văn hữu. Dù vậy, Sa Chi Lệ vẫn khiêm tốn đứng vững vàng trên sân khấu văn nghiệp, đầy hào nhoáng của suốt một đời người:

Cả đời ta diễn kịch
Không một tiếng vỗ tay
Em hiện hữu như mây
Bềnh bồng nhưng miên viễn
…….
Em có biết nỗi buồn con thần điểu
Đôi cánh kia chỉ chực vút lên trời
Ta tuốt gươm thề suốt đời thúc ngựa
Dẫu chiến trường bôi xóa tuổi tên ai!
(Đôi Mắt Phù Sa)

Những năm tháng xa xưa không làm lãng quên bao nhiêu ký ức, dù là riêng rẻ từng người anh em bạn hữu. Bằng hữu văn nghệ của 21 tỉnh thành phía Nam xưa trân trọng thân thiết, không khác gì vùng núi đầy sơn lộ biên thuỳ, linh địa Tây Ninh và Thất sơn Châu Đốc. Nỗi tâm linh và vùng đất văn chương đã như sợi mắc xích liên thông kỳ bí trói buộc nhau bằng tình người và nghiệp dĩ văn hóa. Sa Chi Lệ là đầu mối, là người giữ đền cho văn nghệ Tây Ninh thời ly loạn đó. Những anh em văn nghệ tỉnh nhà, đều qua sự liên kết của nhà thơ. Nên tôi hân hoan biết đến Từ Trẩm Lệ, Trường Anh, Mộng Yên Hà (Hà Nguyên Du), Vũ Anh Sương, Điệp Thuyên Ly, Trần Thy Dã Tràng, Nguyễn Quốc Nam.. khi các bạn hữu cùng ra sức chủ trương in ấn nhiều tác phẩm. Các nhà thơ cũng nhiều lần đăng thơ chung với tôi trên các báo như Ngàn Khơi, Văn, Tiền Tuyến, Khởi Hành, Phổ Thông, Sống, Đời …
Cuối năm 1966, khi tờ nguyệt san Trình Diện Tuổi Đất ra đời, nối tiếp các tạp san Hoa Xuân (1960), Thế Kỷ Mới (1964), Thể Hiện (1965), Hiện Diện (1966)… được xuất bản tại vùng Thất Sơn Châu Đốc, như tiếng nói của văn nghệ đồng bằng miền Tây, là tiền thân của Tạp chí Khai Phá và Nhà xuất bản Khai Phá (năm 1969 – 1975). Thì tại vùng địa linh miền Đông Tây Ninh, Sa Chi Lệ và Trần Thy Dã Tràng … cho ra mắt tạp san Trần Gian vào năm 1967. Năm 1970 – 1973, Hồ Chí Bửu, Sa Chi Lệ, Trần Thy Dã Tràng, Vũ Anh Sương, Mộng Yên Hà và các nhà thơ lão thành như Từ Trẩm Lệ, Trường Anh…chủ trương tờ Động Đất…

Ông say mê trong quá trình tạo dựng các tạp san văn chương, để chuyển tải cho những tiếng nói thơ văn. Sa Chi Lệ nhiều tâm nguyện phát huy khuynh hướng mới, cho nghệ thuật trên các tạp san Trần Gian, Động Đất. Nhưng thời cuộc bao giờ cũng trầm bước giữa các giấc mơ văn nghệ, nên không phải chỉ một Sa Chi Lệ đành gác lại ước vọng cho một thời.
Ngọn lửa Prométhé truyền thuyết vĩnh cửu mang lại hơi ấm và sinh tồn cho nhân sinh. Người nghệ sĩ cũng không ngoại lệ, như trách nhiệm thiêng liêng phải gánh vác trên vai sứ điệp truyền thống của tâm thức. Sự đày đọa nghiệp chướng thể xác, ngơ ngẩn trong cõi người, để tiếp thu sáng hóa từ vật thể đến tâm linh, người làm văn nghệ là một kẻ lên đồng, một người giữ vườn… từ đền thiêng. Nói vậy, khác nào đưa nghệ thuật vào con đường vị nghệ thuật, tôn vinh không? Quả tình, tất cả mê cuồng trong ngọn lửa vĩnh hằng của nghệ thuật, thì phải phân trần với thế sự sao đây? Nhiều khuynh hướng nghệ thuật, nhiều quan điểm sáng hóa (gần nhất như thơ tân hình thức, thơ vũ trụ / vd: thơ mới Trần Văn Nam, hội họa sắp đặt, âm nhạc R&P …) ,,, Thời gian, không gian không bao giờ vĩnh cửu, thì các khuynh hướng nghệ thuật cũng sẽ biến thiên theo hằng hà sa số ngân hà…

Độc thoại như vậy, để thấy rằng sự hy sinh một cách say mê điên cuồng hy sinh của nhiều văn nghệ sĩ, là một điều tất nhiên trước một không – thời gian vô định. Sa Chi Lệ không phải là một, mà là một trong những đóm sáng trong khu rừng lập lòe đom đóm. Ngọn lửa lân tinh dù nhỏ bé với các vĩ nhân, nhưng cái có cái không không là giá trị to lớn gì cả, nhưng có còn hơn không. Bởi đóm sáng lân tinh trong rừng thẳm nghệ thuật đó, vẫn có thể le lói dẫn dắt khách lạc rừng, tìm chính kiến trên nghệ thuật, bằng cái rất nhỏ nhoi đó thôi, ai làm được?

Bẵng đi hơn 40 năm, trong buổi hoàng hôn năm 2015 tôi mới gặp lại người văn nghệ ngày nào. Thời gian biền biệt bước đi có bao giờ trở lại? Có chăng, những vết hằn trên khuôn mặt người xưa đã làm xa lạ và ngơ ngác của kẻ tìm về. Tất cả thay đổi khắc nghiệt trên mọi hữu thể. Chỉ chừng, tấm lòng bao giờ cũng trải rộng trước ngưỡng cửa nhân gian. Sự gặp gỡ vẫn là những ca khúc ân tình cũ, thời thế đổi khác cách nhau gần nửa thế kỷ thì tấc lòng bao giờ cũng tuyệt diệu thiên thu.

Sa Chi Lệ vẫn cung cách hảo hớn và lang bạt như ngày nào. Sự im lặng nhìn nhau, sự soi căn về kỷ niệm, sự thăm dò về sinh kế, và cung thỉnh văn chương, là điều không thể thiếu của một văn nghệ sĩ vẫn còn cầm ngọn mộc đăng, soi từng trang mạng chủ trương văn nghệ thuật bao la ở hải ngoại. Tôi đã hiểu, đó là cái nghiệp mà!

Ngày về, tôi mới có dịp đọc thêm những sáng tác mới của Sa Chi Lệ, Cũng như thấy rõ, bằng hữu có một chính kiến và chủ hướng nghệ thuật vì thế hệ mai sau. Sa Chi Lệ có tặng những tài liệu văn chương, sáng tác mới, mà nhà thơ vẫn như ngày nào, bước vào cõi sống như bước vào giấc mơ lãng bạt:

Nhập giấc chiêm bao nào mơ ước
Bóng mình thấp sáng cuối chân mây
Tiếng hát bỗng vang vườn ẩn hiện
……………..
Một túi thơ đầy văn lang bạt
Gian truân đốt cháy lạnh đôi bờ
Hơn nửa đời ta xây nuối tiếc
Cuồng điên cao ngạo chỉ trong mơ!
(Fall in Love)

Thơ về chiều, nhưng những lả lướt sương khói vẫn tràn lan trong những khúc triều cương? Sa Chi Lệ bước vào thi ca từ 12 tuổi, nên những phong thái u tịch và mơ hoang vẫn phủ cho tơ vương một màu gió sương lãng đãng của hoa niên. Tôi thông thấu những âm hưởng, đượm đầy tư hướng trưởng giả trong cung cách tình thơ. Người làm thơ của một thời diệu vợi, mà nghe ran rát phút triều cương. Thơ bỗng chốc tạo nét thơ ngây của những tia nắng cuối ngày rơi êm đềm trên dĩ vãng, cái dĩ vãng của ta hái si mê cài lên tóc/ mà nghe hơi thở quỵ quân vương. Hoàng hôn, chim bay, hoa nở … mà gió sương ngộp tràn trinh tiết. Ô hay:

Tung cánh chim bay dệt hoàng hôn
Đường xa hun hút thoáng trong hồn
Mà sao hoa nở tràn trinh tiết
Ngộp cả hồn ta tuổi gió sương
(Fall in Love)

Người ban cố tri xưa vẫn phong lưu trên những bước thơ bay. Tất cả những tuyệt diệu trên ngôn ngữ chất chồng đầy những kỹ thuật, cho mùa thơ mới. Sa Chi Lệ tỏ ra bản lĩnh huyền biến trên con chữ, nhưng những êm đềm của hình ảnh trong thơ, vẫn là ảnh tượng muôn thuở của một dòng thơ đầy si mê:

Em chợt trong ta rừng nguyệt bạch
Ngọt ngào hơn tuyệt đỉnh đam mê
Xòe tay năm ngón tình chấp cánh
Quyến rũ trời mây lạc lối về
(Fall in Love)

Chắc khách sẽ nhận thấy trong bước đường lãng bạt, người thơ cũng muốn đưa tình thi vào cảnh tượng huyền linh mà đào mộ kỳ duyên xây trên đỉnh núi oan khiên. Thơ là vậy, mà người thơ là vậy… nét hóa thân cho ngôn ngữ nhập hình hài, người nghệ sĩ lang thang trên bóng đường chiều hôm, mà ông gọi là thăng hoa tuổi hạc khúc huyền cơ. Thơ như sóng vỗ càn khôn tràn nguyệt tận, nhà thơ chuyển hướng hải hà cho thơ nặng nét riêng biệt ngất ngưởng mê hồn bên triền huyền cơ:

Gật gù mi ngủ trên tay
Hồn ngây dại mọc trên đồi trăm năm
Trăm năm chắc cũng không bằng nửa
Cái mỉm cười em thuở trăng hoan
Ký xưa bỗng chốc biệt ngàn
Em ra tuyệt đỉnh cung đàn tình yêu
(Valentines 14-2)

Sự hóa thân nhiều biến tấu, như trong những vở kịch sân khấu nhiều vai trò cứ thay đổi ẩn hiện một cách hoạt biến. Chính vậy, thơ không nặng vẻ trầm điệu, thơ Sa Chi Lệ càng có một hướng bước tới như những chiếc phong du. Tiếng gió lung linh thì thơ cũng huyền ảo bằng những con chữ sử dụng tự nhiên, nhưng đầy bất ngờ, bỉ ngạn, đào mộ, ảo vi, đỉnh oan khiên v..v..

Ô hay! Chung thủy thời thượng nhỉ
Ngả mũ chào mi! Thế giới ảo vi

Từ cõi nào thuyền uyên nguyên rời bến
Tiễn em đi sao rỉ máu tà dương
Bước lưu vong khua niềm đau nghiệt ngã
Em mời ta nhấp nháp rượu bạc tình
Ôi! Tuyệt diệu! Tháng tư mười hai mưa bỉ ngạn
Đào mộ kỳ duyên xây trên đỉnh oan khiên!
(Hoàng Hôn Rỉ Máu)

Thật vậy, sáng tạo trên thơ nghĩa là phải sáng tạo trên ngôn từ, kẻ làm thơ có nhiều bản lĩnh để đưa thơ trở về bản lai diện mục của thi ca. Thơ Sa Chi Lệ hồn nhiều, mà xác cũng nhiều. Phải chăng, ta cứ ngỡ như thằng điên diễn kịch/ hề ngu si trò xiếc điệu nghê thường. Nhà thơ nói vậy, như tự phỉ báng hạ thấp bút lực thơ mình. Phải thế không? Kẻ trí thường tỏ âm thầm lặng lẽ, nhưng dưới trăng hào khí tang bồng loang loáng trên nguyệt rỉ máu hoàng hôn.

Thơ hay là vậy.

Hồn quá khứ ngấu nghiến vừa tỉnh giấc
Quạt có bên trời mây gió túi ngây thơ
Em xé nát tim người! Ta gom lại
Liệm lá rừng tơi tả mảnh thủy chung

Ta ngửi khói nguồn thư tình treo cổ
Cõng nỗi buồn nặng trĩu tóc mây sương
Bóng đèn đường ngu ngơ soi bỡ ngỡ
Không còn ai! Còn ai! Chia sẻ nhịp ly hương

Người đi tuổi xếp hai hàng kẻ
Đuổi bắt hư không hạnh phút đầy?
Em ơi! Trăng sáng mười hai nhỉ!
Chàng Vũ điên cuồng, sao biết ta cay!

Nửa gánh tang bồng vung gươm hồ thỉ
Thì sá gì nguyệt Rỉ Máu Hoàng Hôn!…
(Hoàng Hôn Rỉ Máu)

Ghi chú: Bài nhận định tản mạn,
tặng Nhà thơ Sa Chi Lệ.
Sau gần 50 năm, tao ngộ…

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM
(Nhà Biên Khảo, Thi Văn Sĩ, Dược Sĩ)
Thư trang Quang Hạnh
Tháng 06, năm 2020
***
* ***
*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*TRẦN QUỐC BẢO * TRẦM VÂN *TÔ THÙY YÊN * THANH THANH * HOA VĂN * ĐỖ CÔNG LUẬN * HÀN THIÊN LƯƠNG *HOA NHÃ MY * NGUYỄN P. THÚY *NGÔ MINH HẰNG* SA CHI LỆ * PHI LOAN HOÀNG THỊ CỎ MAY *
**THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢO*BÔNG HOA QUÍ Thơ Trần Quốc BảoBÔNG HOA QUÍ

Bông hoa quí: Kolinda
Mỹ nhân vóc ngọc, da ngà tóc mây
Má hồng, môi thắm hây hây
Mắt nhung quyến rũ, đắm say lòng người!

Đoan trang thùy mỵ, tươi cười
Khuôn trăng kiều diễm, tuyệt vời đẹp xinh
Trí khôn lỗi lạc thông minh
Nói năng thành thạo bảy sinh ngữ liền

Như “Bông Hoa Quí” vẹn tuyền
Quốc dân tín nhiệm, trao quyền Quốc gia
Nàng Hoa khôi Kolinda (*)
Hiện là Tổng Thống Cộng Hòa Croatia

Một nữ lưu Chính trị gia
Thanh liêm, ái quốc, tài ba phi thường!
Hoàn thành nhiệm vụ đảm đương
Thực hiện tốt đẹp chủ trương thi hành

Ưu tiên, đoàn kết toàn dân
Y tế, Giáo dục, đạt phần tối đa
Tận dụng tài nguyên Quốc gia
Tăng cường sản xuất, tung ra thị trường

Bàn tay Tổng Thống Mỹ Nương
Đã đưa tiểu quốc lên đường vinh hoa
Hoan hô người đẹp Kolinda
Chúc mừng dân tộc Croatia phú cường! (**)

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của tác giả:
quocbao_30@yahoo.com
(*) Kolinda Grabar,hoa khôi trong hàng ngũ chính trị gia thế giới. Bà là Tổng Thống Croatia từ năm 2015 tới hiện nay
(**) Croatia (bản đồ mầu vàng) là một Nước nhỏ, chế độ Công hòa, 4.4 triệu dân. Diện tích: 56.594 cây số vuông, Thủ đô là Zagreb. Lãnh thổ tại vùng Đông nam Châu Âu, tiếp giáp với các nước Slovenia, Hungary, và Bosnia.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ngoại bản:
Nỗi buồn riêng
Thấy người, nghĩ đến Quê hương…
Việt Nam, sao mãi thảm thương ê chề !
Chóp bu, toàn một lũ hề
Gian tham, hèn hạ, u mê, bạo tàn !

Cả nước, nay thành “dân oan”
Non sông, nay hóa giang san của Tầu!
Tiên Rồng dòng giống còn đâu!
Trên trang sử Việt ghi câu “điêu tàn!”

Than ôi !!!
Trần Quốc Bảo
***
*THI SĨ TRẦM VÂN ***
*THI SĨ TÔ THÙY YÊN & THI SĨ ĐA TÀI THANH THANH                                THANH THANH
*Thơ song ngữ
*Trường Sa Hành

TrườngSa!TrườngSa!Đảochuếnhchoáng!
Thăm thẳm sầu vây trắng bốn bề.
Lính thú mươi người lạ sóng nước,
Đêm nằm còn tưởng đảo trôi đi.

… Đảo hoang, vắng cả hồn ma quỷ.
Thảo mộc thời nguyên thủy lạ tên
Mỗi ngày mỗi đắp xanh rờn lạnh
Lên xác thân người mãi đứng yên.

Bốn trăm hải lý nhớ không tới.
Ta khóc cười như tự bạo hành,
Dập giận, vác khòm lưng nhẫn nhục,
Đường thân thế lỡ, cố đi nhanh.

… Mùa gió xoay chiều, gió khốc liệt,
Bãi Đông lở mất, bãi Tây bồi.
Đám cây bật gốc chờ tan xác,
Có hối ra đời chẳng chọn nơi?

Trong làn nước vịnh xanh lơ mộng,
Những cụm rong óng ả bập bềnh
Như những tầng buồn lay động mãi
Dưới hồn ta tịch mịch long lanh.

… Đất liền, ta gọi, nghe ta không?
Đập hoảng Vô Biên, tín hiệu trùng.
Mở, mở giùm ta khoảng cách đặc.
Con chim động giấc gào cô đơn.

Ngày. Ngày trắng chói chang như giũa.
Ánh sáng vang lừng điệu múa điên.
Mái tóc sầu nung từng sợi đỏ
Kêu dòn như tiếng nứt hoa niên.

Ôi lũ cây gầy ven bãi sụp,
Rễ bung còn gượng cuộc tồn sinh,
Gắng tươi cho đến ngày trôi ngã
Hay đến ngày bờ tái tạo xanh.

San hô mọc tủa thêm cành nhánh.
Những nỗi niềm kia cũng mãn khai.
Thời gian kết đá mốc u tịch,
Ta lấy làm bia tưởng niệm Người”.

TÔ THÙY YÊN

Spratly Islands

Spratly! Spratly! The islands are merry around,
Encircled by white grief everywhere so profound.
We soldiers about ten, strange to waves and tides,
Lying dormant still feel the islands drift, all slides.

… The islands are wild, absent even any ghost;
Plants of primitive species, of no name to boast,
Do add day after day the color green of chill
Onto the stony human bodies forever standing still.

Four hundred nautical miles! as an unable cruiser,
I cry, I laugh, like a violently physical self-abuser;
I bend my back patiently to swallow the bitter pill,
With no more shield, I try to walk fast in the drill.

… In the headwind season, severe wind repletion,
The East bank is mudslide, the West one accretion.
The unrooted trees are waiting to be pulverized:
Do they repent of being born in a spot ill-devised?

Down there the dreamlike cyan gulf water shows
The clusters of libratory algae that always glows
Like the layers of sadness which continously lines
Under my solitary soul that still lively shines.

… Oh! Terra firma, do you hear me? calling I am.
To smash the boundlessness, the call-signal jam.
Open for me, well, break open the thick distance!
This bird awoken is lonely crying in persistence.

Daytime. The white daylight dazzles as to file;
It blazes and peals in a dance of such a silly style.
My hair seems, each strand red hot to be burned,
And cracks like the bloom of youth concerned.

Hey! The skinny plants along the subsided bank,
Uprooted but still striving for existence tho blank,
Do make efforts until even being dragged away
Or the time the edges are green in a Renewal Day.

Corals grow, bristling with many a bonny branch;
Other afflictions also come to an end, so stanch.
Time joins the stones into a secluded milestone:
I use it as a stela in memory of the One I enthrone.

Translation by THANH-THANH
Thanh-Thanh
**
*KHÓC CHỊ
Bà A.V. — Đà-Nẵng

Hôm nay: ngày, tháng, năm nào ?
Từ ngày Chị mất: đã bao lâu rồi ?
Mà em tưởng mới đây thôi!
Niềm đau tử-biệt khôn nguôi trong lòng!
Nỗi buồn biết lấy gì đong?
Chỉ còn nước mắt hai dòng, Chị ơi!

Nhớ ngày em mới tới nơi:
Cấp cao, chức lớn, mà vơi túi tiền!
Chị cho em một phép tiên:
Nuôi em ăn, để em yên một bề.
Mỗi ngày hai bữa đi, về:
Chị săn-sóc, Chị không nề nhọc thân.
Mẹ em thì đã từ-trần;
Chị: em không có; em cần Chị thương.
Con trai Chị: cách trùng dương;
Rể và em Chị: mỗi phương một người .
Tới lui: chỉ mình em thôi:
Mối tình Mẹ+Chị: Chị bồi cho em…

“Chú cần tẩm-bổ nhiều thêm;
Việc nhiều, đi sớm, thức đêm tổn người!
“Chú cần có lúc nghỉ-ngơi,
Thong-dong thân-xác, thảnh-thơi tâm-hồn!
“Chú cần tâm-sự trào tuôn,
Một mình kín tiếng: mười muôn hiểu lầm!

“Chú: người thiện-tính, thuần-tâm
Mà đời sao cứ… dập bầm, nổi trôi!
“Người ta “lên” đến đâu rồi
Vợ+con cũng hưởng những hồi sướng-sung!
“Thà rằng dốt-nát, điên-khùng…
Mà thôi! Nói mấy cho cùng, chú ơi!…”

Từ ngày em sinh ra đời,
Thương em, chỉ Chị là người hiểu em!
Lần đầu em mới được xem
Nỗi lòng em, được Chị đem họa hình!
Được người hiểu thấu lòng mình,
Tưởng như ẩn-ức tâm-tình nhẹ vơi …
Nhưng, môi em chưa kịp cười
Thì… thân em… đã… vội rơi … vào tù!
Ân Chị, em chưa đáp bù,
Thì Chị cũng đã nghìn thu viễn-hành!
Em viết mấy chữ chân-thành,
Chưa kịp gửi Chị, đã… đành… đốt đi!

Đời em cứ chậm như rì:
Đến thì trễ-trớt, mà đi: muộn-màng!
Dịp may như chuyến đò ngang:
Em ôm mộng lớn, kềnh-càng khó qua!
Đón mình: có mấy người ta ?
Đến đó có là… giờ thứ hăm lăm?…

Bây giờ Chị đã xa-xăm,
Em ôm mộng lớn mà nằm trong lao!
Mộng hồn gửi tới trăng sao,
Vẳng nghe lời Chị hôm nao, nhủ thầm:
Em: người thiện-tính, thuần-tâm!
Ai: người ngậm ngải, tìm trầm? — Chị ơi!

THANH-THANH
(Trong “Cơn Ác-Mộng”)
***
*Tình Trong Mộng
Thơ Hoa Văn1
Người về một hướng sầu đôi ngả
Cái khó bây giờ như đã qua
Anh viết lời đi tình mắt mỏi
Và em yêu dấu mãi mơ xa
2
Đường tình ai biết dài hay ngắn
Anh hỏi lòng anh có ước mong
Nến thắp cho thêm tình lửa ấm
Bên này bên nọ cũng hư không
3
Nghe chuyện lợi danh hoài cũng nhảm
Mai về gạn hỏi thời gian đi
Trong tay có mấy phần vui tặng
Chớp mắt đời qua chẳng nghĩa gì
4
Đời kịch diễn hoài coi cũng chán
Tuổi nào tránh mãi được sầu đâu
Bốn bề chỉ thấy hầm cùng bẫy
Chỉ thấy âm thầm vạn nỗi đau
5
Mới đó mà nghe buồn ngọn gió
Nghe lòng đầy ý mộng mơ trăng
Dễ đâu tìm được người tri kỷ
Nhưng chỉ tình em đời vĩnh hằng
6
Chiều đi nắng cạn nhìn sương toả
Còn thấy xa mờ bóng nguyệt vơi
Anh lại nhớ về tình dạo đó
Có em hoa bướm nở bên đời
7
Anh sợ ngày mai lòng biển cạn
Chẳng còn gì nói chuyện yêu thương
Bốn bề mặt đất hầu như khuất
Đời chẳng còn hoa chỉ đoạn trường
8
Yêu em bất chợt tình mưa gió
Anh lại nghe lòng lửa ấm thêm
Những bước tận cùng đời cũng tới
Mặt trời cón đó nói cùng em9
Anh yêu anh nói lời yêu đậm
Là đã vào khung của thế tình
Đời chỉ đôi lần mơ mộng hão
Rồi về cõi nhớ để ngàn xanh
10
Trời cao đã định duyên và nghiệp
Người đã cho mình một chút thơ
Viêt tặng đời vui lòng cũng thoả
Cùng em vào nốt nhạc vô bờ
11
Rồi cũng tàn theo ngày tháng cũ
Yêu em anh trở lại thơ tình
Cho hương thơ mới hồn thơ mới
Cứ nghĩ như mình còn áo xanh
12
Lời thơ tiếng nhạc hình như muộn
Anh vẫn còn đi mỗi bước chân
Cũng đủ lóc lăn đời mấy trận
Trận sầu trận tủi trận băn khoăn
13
Đời đã cho anh vài chữ nghĩa
Cho nhau ngày khẽ gọi âm thầm
Nỗi vui đầy sớm trong khung lạ
Và tuổi còn buồn cùng tháng năm
14
Đời cho đôi chút tình kim chỉ
Tự vá lòng đau lúc lạnh lùng
Chiếc áo màu hoa đành để lỡ
Nghe đời rơi rụng giọt sương trong
15
Em tri kỷ một thời mơ rụng
Biết nói thêm gì tình nghĩa xa
Và trái tim thơ đầy tuổi nhớ
Tan đi như khói mỏng chiều tà
16
Hồn thơ mai mốt buồn như đá
Thơ viết cho em sợ nhạt nhoà
Cố giữ lấy tên người với mộng
Dù cho trời đất tiễn nhau qua
17
Dù mộng dù mơ cũng một thuở
Anh buồn đôi lúc chẳng còn hoa
Chút hương còn lại trong thơ ý
Đã biết khi lòng bớt xót xa
18
Vị tình nào cũng nhiều cay đắng
Dẫu có hay không cũng ngọt bùi
Chỉ có luyến lưu đời vội vã
Thì tìm chi nữa khúc ca rơi
19
Dù không còn mộng còn ân nghĩa
Đã biết tình đi đến bước nào
Để tránh cho lòng đau nỗi nhớ
Vì đời còn cả một trời sao
20
Mình còn nhau đến ngày cùng tận
Vẫn giữ cùng đời đẹp mộng mơ
Vẫn nhạc cùng thơ năm tháng cũ
Vẫn còn vương vấn vẫn mong chờ

21
Mượn chút tình em làm gối mộng
Cho êm nỗi nhớ lúc xa lòng
Cho tình vẫn nở từng trang sách
Cùng với dòng đời tiếng hát trong
22
Mai mốt tình đi tình vẫy gọi
Làm sao níu lại chút ân kia
Thiết tha nào cũng đành rơi lại
Lối cũ đường xưa để bụi nhoà
23
Em có tìm về cung bậc cũ
Chỉ còn tiếng vọng của trời xa
Tình ai ngơ ngác bên bờ vắng
Vàng đá còn gì thuở đã qua
24
Ngày tháng qua mau buồn dấu cỏ
Tình em cung bậc mấy mùa say
Quen em ngày ấy nghe xa lạ
Tình chớm hoa hoa bướm cuộc bày
25
Một nhạc một thơ hồng mấy tuổi
Nghe đời sương khói đọng trên tay
Chút yêu thương đã tròn cung bậc
Mà ngỡ ngàng hoa một lối đầy
26
Tình đã lạnh còn gì lửa ấm
Mùa vui hoa cúc nở bông thơm
Em về trong mắt lòng như đã
Quên cả thời gian nhạt dấu còn
27
Anh đi tìm mãi tình như lạc
Còn chỉ lòng riêng một nét son
Đã hiểu vui đời chân bước chậm
Để tình ngày một ngọt ngào hơn
28
Tình em lửa ấm mà xa lắc
Chỉ một lời qua bớt lạnh lùng
Một nốt nhạc tình âu cũng tỉnh
Em ơi tình gọi giữa mênh mông
29
Đã biết tình đời đâu cũng trắng
Thì lời chê trách chỉ xin vui
Yêu em anh có thơ và nhạc
Đời nghĩa gì đâu chẳng mỉm cười
30
Yêu em anh có tình yêu sáng
Nên vững vàng qua vững bước đi
Bởi trái tim thơ còn nhịp thở
Tình em gọi nhớ buổi xuân về
31
Người thơ mãi mãi cô đơn đấy
Ai hiểu cho mình an ủi hơn
Tình có sẻ chia đời có thấu
Yêu em dấu kín đáy tâm hồn
32
Yêu em dẫu chỉ yêu trong mộng
Đã có khi nào gặp gỡ đâu
Tình mộng là tình yêu đẹp nhất
Anh xin trân trọng đến nghìn sau
33
Thương em anh viết bài thơ mới
Vẫn bướm vẫn hoa vẫn nhớ đầy
Cho lửa yêu thương âm ỉ nóng
Cho thơ và nhạc ngát hương bay
34
Mai kia mốt nọ thơ còn viết
Vẫn đẹp hơn tình hoa bướm bay
Em mãi trong tim anh mãi mãi
Vì em yêu qúy một đời này
35
Anh mừng gặp được em ngày ấy
Mới có tình yêu nhạc với thơ
Mới có được em dòng sống nhỏ
Yêu em anh nghĩ chuyện không ngờ36
Yêu em mãi mãi yêu trong mộng
Trăm trước ngàn sau vẫn đậm đà
Của một người thơ tình một thuở
Hồn thơ ý nhạc những mùa hoa.
Hoa Văn
***
*THI SĨ ĐỖ CÔNG LUẬN ***
*THI SĨ HÀN THIÊN LƯƠNG ***
*THI SĨ HOA NHÃ MY**
*NỮ SĨ NGÔ MINH HẰNG***NỮ SĨ NGUYỄN P.THÚY***
*HOÀNG THỊ CỎ MAY
*SA CHI LỆ

*TIM-MẸ-QUÊ

Thuở chạy giặc mẹ cưu mang dòng máu
Đứa con hư trăn trở bóng quê hương
Chợ Vàm ơi giòng An giang sữa ngọt
Rợp lúa non thần thánh đỉnh cội nguồn

Mưa ôm bão quanh năm đời ngụp lặn
Gió hời căm trôi dạt thuở trăng sơ
Trên đỉnh núi so ngang tàng réo rọi
Lạnh ngàn xưa non nớt rụng đồi mơ

Chợt kỷ niệm tỏa thơm ngày chinh chiến
Nghe thì thầm rừng vọng guốc hoang vu
Đếm tương lai nồng nàn mùi khói tỏa
Rót nụ cười đốt cả chuỗi phù du

Tình bỗng lớn trổ say hoa ẩn tích
Mây vẫn theo tà áo tóc bâng khuâng
Nắng hờn ghen cợt cười quanh tình tự
Em tuyệt vời một thuở tiếc Huyền Trân

Đời bể dâu chai mòn trăng lưu xứ
Ta còn gì đếm tóc bạc trên tay
Buồn bật khóc xay nghiền dòng thời sự
Ai hiểu người ơn mẹ sánh trời mây

SA CHI LỆ ngày đối bóng…7-2020
***
7DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

*NGUYỄN NHƠN * LÝ ĐÚC QUỲNH * CHU HÀ *
* CAO MỴ NHÂN * MAI HUYỀN NGA * NGUYÊN TRẦN * NGUYỄN PHAN NGỌC AN *

*QUỶ LỘNG
Quỷ lộng,mưu đồ chốn đế vương
Quyền uy giảo hoặc diễn nên tuồng
Hào quang thánh bụt,ôi ngao ngán
Lưỡi hái tử thần,quá thảm thương
Luật pháp trong tay nào biết sợ
Quan binh dưới trướng hẳn coi thường
Tham si phá nát nền công chính
Bọn chúng dồn dân đã cuối tường…
Lý Đức Quỳnh

MẶT NẠ-Thơ Chu Hà và Thơ Họa

MẶT NẠ

Mặt Phật, mặt Người, mặt Quỷ Vương
Đứng sau sân khấu mặt Thầy Tuồng
Cô đào yểu điệu nhìn mê mẩn
Chú kép hào hoa thấy dễ thương
Đạo diễn vẽ trò trong sóng gió
Khách xem lầm tưởng cảnh đời thường
Thật không, không thật… ? nào ai biết
Vũ Hán màn kia mấy kẻ tường !
Chu Hà

Thơ Họa:

KHIẾM DIỆN

Bây giờ nghĩa cạn,hoá tình vương
Mặt nạ công khai chiếm lĩnh tuồng
Đến nỗi dung nhan đành khiếm thị
Thành ra nhân diện cũng tang thương
Ô hô ! Covid đang loạn thế
Ới hỡi ? Tham ô chẳng dị thường
Sáu tháng cách ngăn sông núi lặng
Trăm năm thiên hạ biết đâu tường …
Hawthorne 6 – 7 – 2020
CAO MỴ NHÂN

QUỶ LỘNG

Quỷ lộng,mưu đồ chốn đế vương
Quyền uy giảo hoặc diễn nên tuồng
Hào quang thánh bụt,ôi ngao ngán
Lưỡi hái tử thần,quá thảm thương
Luật pháp trong tay nào biết sợ
Quan binh dưới trướng hẳn coi thường
Tham si phá nát nền công chính
Bọn chúng dồn dân đã cuối tường…
Lý Đức Quỳnh
7/7/2020
**
HỌA THƠ

SÔNG THU.
Mặt nước sông kia trải lá vàng,
Mây trời hờ hững ngó thu sang.
Chiều tàn sương nhạt ôm hiu quạnh,
Bến vắng đò thưa dấu bẽ bàng.
Gió thổi vi vu thay tiếng sáo,
Nghe như tiên nhạc dụ mơ màng.
MAI HUYỀN NGA.

Xin phụng họa bài thơ “Sông Thu”của GS Thi Sĩ Mai Huyền Nga
Xin thân chúc sức khỏe quý thi hữu, thân hữu và gia đình.
NTPhát
Họa:
Thu Sầu
Không gian mờ đục sắc Thu vàng
Lạnh buốt cô phòng theo gió sang
Thờ thẩn đưa chân gần bụi trúc
Quạnh hiu lê bước dưới cành bàng
Dòng đời trôi giạt không bờ bến
Mặc tiếng thị phi cũng chẳng mảng./.
Toronto 6/7/2020
Nguyên Trần

THƠ ĐÂM NGANG

CHỚM THU
Thế là đã hăm sáu thu cô lữ
Lá quê người sắc vàng đỏ mênh mang
Nhưng trong em bao kỷ niệm úa vàng
Niềm cố quốc, quê hương xa vời vợi
( nguyễn phan ngọc an )

THU TRƯỜNG SƠN

Anh mong chờ mùa Thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Mầu áo xanh là mầu Anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ.

Tuổi thanh xuân, mùa Thu đến
Bên bờ sông vắng, ngắm trời mây
Lòng bâng khuâng, hiu quạnh
“Tôi buồn, chẳng biết vì sao tôi buồn”
Tuổi yêu đương, rừng thông, sương mù
Tay cầm tay lặng bước, tình lắng đọng
Những tháng ngày trôi qua bằng bặt
Dưới chân rặng Trường Sơn, Việt Bắc
Thu về oằn oại, ruột gan quặn thắt
Sống và chết, lắt lay ngọn cỏ bồng
Đu đưa như “nhịp võng ngày xanh”
Cuộc đời tù như cõi mộng, tỉnh say
Đau đớn và tĩnh lặng đắp đổi qua ngày
Mùa Thu đến, mùa Đông đến lãng quên
Sống và chết, ranh giới mong manh
Lòng không vướng bận, thầm nhủ:
“Sống gởi, thác về”

Nguyễn Nhơn

CHỚM THU…

Sáng hôm nay nghe gió về lành lạnh
Thu đã chuyển mùa, anh có biết không
Mây lang thang, hồn trĩu nặng nhớ mong
Nắng dìu dịu … lòng em buồn man mác

Em bỗng nhớ mùa thu xưa Ðà Lạt
Mây Lâm Viên mờ ảo phủ thông rừng
Mi mô da từng hạt lệ rưng rưng
Bên hồ biếc xôn xao con sóng gợn

Em chưa có mùa thu sông núi Ngự
Huế mơ màng ôm cung điện nghìn xưa
Huế của ai … sao nhiều nắng lắm mưa
Em ao ước được một lần hạnh ngộ

Em nghe nói trời mùa thu Hà Nội
Heo may về từng đợt gió buồn hiu
Lá vàng rơi trên đường phố cô liêu
Hồ Lãng Bạc … vết tích xưa huyền sử

Thế là đã hăm sáu thu cô lữ
Lá quê người sắc vàng đỏ mênh mang
Nhưng trong em bao kỷ niệm úa vàng
Niềm cố quốc, quê hương xa vời vợi

Anh biết đó, em vẫn hằng mong đợi
Một mùa thu ta nhặt … lá vàng rơi

nguyễn phan ngọc an – 2015
***
*

https://hangoc2020.blogspot.com/

https://www.facebook.com/1sachile

https://www.facebook.com/Sachile-561905583845573/

sachilchannel:

https://www.youtube.com/channel/UCB2ncWMzJ2-URzgn3wnIfTQ?view_as=subscriber