SỐ ĐẶC BIỆT KỶ NIỆM 56 NĂM NGÀY QLVNCH 19-6 & LỄ TỪ PHỤ-Ngày KQ/VNCH

*SỐ ĐẶC BIỆT KỶ NIỆM 56 NĂM NGÀY QLVNCH 19-6 & LỄ TỪ PHỤ-KỶ NIỆM NGÀY KQ VNCH 1/7
***
*TẠP CHÍ VĂN NGHỆ ONLINE MỖI SỐ ĐẶC BIỆT NỘI DUNG ĐA DẠNG PHONG PHÚ VỚI SỰ GÓP MẶT CỦA NHIỀU VĂN NGHỆ SĨ THỜI DANH & VĂN THƠ LẠC VIỆT.
              010203ANH HÙNG TỬ KHÍ HÙNG BẤT TỬ
MÁU XƯƠNG ANH SÔNG NÚI MÃI KHẮC GHI!
***
*Kỷ Niệm ngày Không Lực VNCH 1/7
00 Copy1 7 Ky Niem Ngay Kqvnch&
Happy Father Day1 Ngay Le Cha1*KÍNH MỜI QUÝ VỊ THƯỠNG LÃM & CHUYỂN TIẾP*
***
*NHỮNG ĐỀ MỤC CHÍNH:

1-Slides Minh Họa-Ảnh Ngàn lời

2-Clips Video Đặc Biệt Lễ Kỷ Niệm Ngày QLVNCH

3-TRANG GIỚI THIỆU NHÂN VẬT-SÁCH MỚI-TẠP CHÍ

4-NHIỀU TRUYỆN NGẮN ĐẶC SẮC & CẢM ĐỘNG VỀ TỪ PHỤ

5-DÒNG NHẠC HÀO HÙNG QLVNCH & ẤM ÁP TÌNH CHA.

6-HỒI KÝ HUYỀN THOẠI LÔI HỔ & NỖI ĐAU KINH HOÀNG CỦA THUYỀN NHÂN.

7-TRANG THƠ RỪNG HOA NGHỆ THUẬT KHOE SẮC HƯƠNG.

8-SLIDES HÌNH ẢNH ẤN TƯỢNG VỀ MỘT THỜI VÀNG SON.

9- DÒNG THƠ DIỄN NGÂM

10-NHẬT KÝ-TẢN MẠN-BÚT KÝ-TRUYÊN NGẮN.

11-TRANG THƠ XƯỚNG HỌA NHIỀU THI SĨ

12- BIÊN KHẢO-THAM LUẬN-PHIẾM LUẬN

13-TÀI LIỆU GIÁ TRỊ CẦN LƯU GIỮ

14-BỨC TƯƠNG ĐÁ ĐEN & LỄ CHIẾN SĨ TRẬN VONG MỸ

15-BỘ SƯU TẬP HIẾM & LINKS WORLD WAR II.
***
*QUÝ VĂN NGHỆ SĨ THỜI DANH GÓP MẶT TRONG SỐ NÀY:
*CLIP ĐẶC BIỆT:

*HÙNG NGUYÊN THANHDƯ THỊ DIỄM BUỒN
* CAO LY SÂMUYÊN DISTANLEY LEE CAO
* Alpha Linh
* Thiếu nhi Ghana Châu Phi hát tiếng việt
***
*TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU:

*VĂN THƠ LẠC VIỆT: SLIDE HÌNH ẢNH KỶ NIỆM QLVNCH
*DR LƯU NGUYỄN ĐẠTGS PHẠM CAO DƯƠNG
*HÀ NGUYÊN DUBS TRANG CHÂUNGUYỄN THẾ TÀI
*ĐT LÊ KHẮC LÝ
***
*TRUYỆN: QUÝ NHÀ VĂN:

NGÔ NGUYÊN NGHIỄMTIÊU TỬTRÀM CÀ MAU.
KIỀU MỸ DUYÊNVƯƠNG TRÙNG DƯƠNGLƯU AN.
QUY LYBÍCH LOANTRẦN THỊ NHẬT HƯNG.
ĐOÀN THINGUYỄN THƠ SINHLÊ THY KA.
DƯ THỊ DIỄM BUỒNKIM LOAN-MINH THÚY (TN)
NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG
TRỦY THỦTHÁI QUỐC MƯUCARIE UYÊN NGUYÊN
NGUYỄN DIỆU ANH TRINH.

*NHẠC: TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU QUÝ NHẠC SĨ:

DZUY LYNHCA SĨ THU NGATHƠ PHẠM T.TUYẾT LAN
NGUYỄN BÍCHTHƠ DƯ THỊ DIỄM BUỒN
MAI ĐẰNGCA SĨ ĐÔNG NGHITHƠ HOÀNG T.CỎ MAY
-QĐ-Du Ca TRƯƠNG CÔNGTHƠ SA CHI LỆ

*NHỮNG CA KHÚC TRÀN ĐẦY CẢM XÚC VỀ LỄ TỪ PHỤ:

Lê Tín HươngCa Sĩ NINH CÁT LOAN CHÂU
CAO MINH HƯNGBan Văn Nghệ CLB TÌNH NGHỆ SĨ
VĨNH ĐIỆNTiếng Hát NGỌC QUY
THANH AN
Nguyễn TuấnCa Sĩ Tâm Hảo Thơ VŨ HỐI
NGUYỄN TUẤNCa Sĩ BẢO YẾN & VIVU
LM NGUYỄN SANG
PHẠM ANH DŨNGCA SĨ BẢO YẾNThơ TRẦN NGỌC
VĂN DUY TÙNGCA SĨ THỤY LONG.

*HỒI KÝ MỘT THỜI ĐỂ NHỚ:
NGUYỄN KIM DẦNNGUYỄN TẤN PHẬNOrchid Thanh Lê
TRIỆU PHONGSA CHI LỆ
***
*QUÝ THI SĨ:

PHẠM THIÊN THƯTRẦN QUỐC BẢOTHANH THANH
-HUYỀN CHIUYÊN GIANGTRÀM CÀ MAU
LÃO MÃ SƠN-HOÀNG PHONG LINHLÊ TUẤN
LÊ TẤN DƯƠNGLÂM HOÀI VŨÝ NGAM.Đ
ĐỖ CÔNG LUẬNDƯ THỊ DIỄM BUỒNHỒ CÔNG TÂM
-NGUYỄN MINH THANHTRẦN ĐÌNH THỤCNHẤT HÙNG
HẢI BẰNGCAO KIỀU PHONGHUY VĂNĐỨC HÙNG
-TÍM-BỬU TRUYỀNTRÚC GIANGNHƯỢC THU
ĐẶNG QUANG CHÍNHTIỂU BÌNHPHẠM ĐỨC NHÌ
NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNGBĂNG SƠNTHY AN
TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAOTRƯƠNG TRỌNG KIÊN
CÁT PHẠMHOÀNG YẾNPHẠM THỊ MỸ PHƯƠNG
-SONG CHÂU DIỄM NGỌC NHÂNKIM LOAN
CHÁNH MINHLÝ ĐỨC QUỲNHCAO MỴ NHÂN
CHUNG VĂNVĂN THANH TRƯƠNGKIỀU PHONG
-HOÀNG DUNGTHY LOANSA CHI LỆ

*DIỄN NGÂM :

TRÚC MINHLÂM HOÀI VŨ SA CHI LỆ
***

*TẢN MẠN-THAM LUẬN PHIẾM LUẬN:

LƯU VĨNH LỮTRẦN TRUNG ĐẠOÝ DÂN
-ĐỖ CHIÊU ĐỨCNGUYỄN MINH THANHNGÔ QUỐC SĨ.
-MAI THANH TRUYẾTTRẦN TRUNG CHÍNH.
    –NGUYỄN NGỌC DUY HÂNĐỖ HỒNG NGỌCLÊ XUÂN CẢNH-TUẤN KHANH
***
*THƠ XƯƠNG HỌA:

LÂM HOÀI VŨTHA HƯƠNGTHA NHÂN
DƯƠNG TRUNG HIẾUPHẠM THỊ MỸ PHƯƠNG
-TÍMNGUYỄN THỊ NGỌC TƯỜNGSÔNG THU
LÝ ĐỨC QUỲNHSONG QUANGTHANH TRƯƠNG
HỒ NGUYỄNMINH THÚY (TN) CHUNG VĂN
MAI XUÂN THANH-XCQ-TRẦN ĐÔNG THÀNH
CAO MỴ NHÂNNHƯ THUĐỨC HẠNH
YÊN NHIÊNTHANH SONG KIM PHÚ-MỸ NGỌC
TRƯỜNG GIANGPHƯƠNG HOALỘC BẮC.
MỸ NGỌCCHU HÀĐÀO THỊ BÍCH TRÂN.
HỒ CÔNG TÂM-TRẦN TẾ XƯƠNG.
ĐỖ CHIÊU ĐỨCĐỖ QUANG VINHVÕ NGÔ
QUANG NGUYỄNTHÁI HUY-TRẦN VĨNH KHANG.
ĐỖ ĐẠI NHÂNTRƯƠNG TRỌNG KIÊN-LINH TÂM
TRẦN QUỐC DŨHẢO MẶC NHIÊNLÃNG PHONG
TẠ VƯƠNG KIMHỒNG VÂNKIỀU MỘNG HÀ
PHƯỢNG HỒNG.
***
*Slides Minh Họa-Ảnh Ngàn lời:

***
Clips Video Đặc Biệt Lễ Kỷ Niệm Ngày QLVNCH
mp3 Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa và phút mặc niệm

https://youtu.be/RuLNltLaOgU
***
Lễ Truy Điệu nhân Lễ Kỷ Niệm 56 Năm Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tại Washington D.C

https://youtu.be/QA8POYrPi2c
***
Xin kính mời quý niên trưởng, quý chiến hữu theo dõi
Kỷ Niệm Ngày Quân Lực VNCH 19/06/2021 Do Ban Hợp ca TIẾNG HÁT TỰ DO thực hiện .

https://youtu.be/NRoyIXVt3ic
***
Mừng ngày Quân Lực VNCH 19 – 6

https://youtu.be/CQhEwcUqXfg
***
VIETV DIRECTV MIỀN BẮC CALIFORNIA TỔ CHỨC ĐẠI LỄ KỶ NIỆM NGÀY THÀNH LẬP QUÂN LỰC VNCH 19 06

Producer : Stanley CAO LY SÂM Hosted by : UYÊN DI Edited by : STANLEY LEE CAO


https://youtu.be/k3THaDRAxK0
***
VNQDĐ – LỄ TƯỞNG NIỆM TANG YÊN BÁY LẦN THỨ 91 (17/06/1930 – 2021)

https://youtu.be/R9cMvs20uGk
***
Không Quân Việt Nam Hành Khúc 1-7 – QLVNCH

https://youtu.be/kPbjmKKIMqQ
***
Nhạc ngày Father’s Day
Cha Tôi
Alpha Linh Kính Dâng Lên Những Người Cha Đất Việt Bài Ca: CHA TÔI… Trong DVD #26: ” TÌNH CHA – TÌNH MẸ – TÌNH CON ” Qúy vị muốn có DVD này xin liên lạc Alpha Linh tại số phôn: 773 – 561- 0300
Hoặc Điện thư alphalinhthanhca@gmail.com
Chân thành cám ơn Alpha Linh
***

https://youtu.be/aSzeJF9zg3I
***
Papa – Paul Anka

https://youtu.be/0XDwO6Sx6SM
***
Thiếu nhi Ghana Châu Phi hát tiếng việt “Lời Mẹ Nhắn Nhủ”để cầu nguyện cho TG và VN mau thoát dịch

https://youtu.be/oG4_xgH3JQk
https://www.youtube.com/watch?v=oG4_xgH3JQk
Điệp khúc
Mẹ Maria ôi, Mẹ Maria ôi. Con vâng nghe Mẹ rồi, sớm chiều từ nay thống hối. Mẹ Maria ôi, xin Mẹ đoái thương nhậm lời, Cho nước Việt xinh tươi, đức tin sáng ngời.
Phiên khúc
1. Năm xưa trên cây sồi làng Fatima xa xôi, Có Đức Mẹ Chúa Trời hiện ra uy linh sáng chói. Mẹ nhắn nhủ người đời hãy mau ăn năn đền bồi, Hãy tôn sùng Mẫu tâm, hãy năn lần hạt Mân côi.
2. Đôi môi như hoa cười Mẹ Maria vui tươi. Có biết bao lớp người từ xa đua nhau bước tới, Lòng trút khỏi ngậm ngùi, mắt khô đôi suối lệ đời, Ngước trông về Mẫu tâm sống bên tình Mẹ yên vui.
Tuyệt vời! Người Ghana Châu Phi hát tiếng việt mới ghê. XIN VÂNG! Lm. Phêrô Trần Quốc Tuấn, SVD
Lời bài hát Xin vâng
1. Mẹ ơi! Ðời con dõi bước theo Mẹ, lòng con quуết noi gương Mẹ, xin Mẹ dạу con hai tiếng xin vâng.
Mẹ ơi! Ðường đi trăm ngàn nguу khó, hiểm nguу dâng tràn đâу dó. Xin Mẹ dạу con hai tiếng xin vâng.
ÐK. Xin vâng. Mẹ dạу con hai tiếng xin vâng. Hôm qua hôm naу và ngàу mai xin vâng. Mẹ dạу con hai tiếng xin vâng. Hôm naу tương lai và suốt đời.
2. Mẹ ơi! Ðời con dõi bước theo Mẹ, lòng con quуết noi gương Mẹ, xin Mẹ dạу con hai tiếng xin Vâng. Mẹ ơi! Ðường đi phủ đầу bóng tối, bẫу chông giăng tràn muôn lối. Xin Mẹ dạу con hai tiếng xin vâng.
3. Mẹ ơi! Mẹ tin nơi Ϲhúa an bài. Mẹ nên phúc ân muôn loài, nơi Mẹ đoàn con tuôn đên nương thân. Mẹ ơi! niềm tin bên Mẹ rạng rỡ. Lòng con sao còn bỡ ngỡ, xin Mẹ dạу con hai tiếng xin vâng.
***
Nhạc ngày Father’s Day
Alpha Linh

Nhạc ngày Father’s Day
https://youtu.be/aSzeJF9zg3I
***

https://youtu.be/6oq0yMiKok0
Cha Tôi:

Tình Cha:
https://www.youtube.com/watch?v=6oq0yMiKok0,
Tình Cha Tình Mẹ:
https://www.youtube.com/watch?v=poIUNgsiQRE,
Con Hãy Nhớ:
https://www.youtube.com/watch?v=Jv613bQiYYU,
Alpha Linh
***1trang Gioi Thieudacbiet Copy

  *17-6 NGÀY TANG YÊN BÁy. BBT TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU:
Bài viết Kỷ Niệm 89 Năm Ngày Tang Yên Báy
(17/6/1930 – 17/6/2019)
*GS PHẠM CAO DƯƠNGKhÔng ThÀnh CÔng CŨng ThÀnh NhÂn1Yen Bai Copy*” ...Với 13 Liệt Sĩ Việt Nam Quốc Dân Đảng, như lời của Nguyễn Thái Học đã nói “KHÔNG THÀNH CÔNG CŨNG THÀNH NHÂN!” và các vị đã làm đúng điều này.
…. Sau Biến Cố 19 Tháng Tám 1945 – Việt Minh Cướp Chính Quyền, thay vì tưởng niệm Ngày Tang Yên Báy, những người Cộng Sản đã quay sang ngăn cấm, đàn áp, bắt bớ và thủ tiêu các đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng cũng như nhiều đảng phái quốc gia khác nhằm giữ độc quyền lãnh đạo, bằng cách vu cáo cho họ là Việt gian, tay sai của Pháp hay của Nhật. “

*Kỷ Niệm 89 Năm Ngày Tang Yên Báy
         (17/6/1930 – 17/6/2019)
Giở chồng báo cũ: Chuyện Bảy Mươi Tư Năm Trước (17/6/1945 – 17/6/2019): Lần Đầu Tiên Lễ Tưởng Niệm Các Liệt Sĩ Việt Nam Quốc Dân Đảng Được Công Khai Tổ Chức ở Kinh Đô Huế trong Một Nước Việt Nam Độc Lập có Thủ Tướng Trần Trọng Kim và Các Bộ Trưởng tới dự.
“…suốt từ Bắc chí Nam người Việt Nam, không một ai quên ngày giỗ lớn lao ấy. Lòng yêu nước đã bùng cháy khắp chốn như ngọn lửa dài và tươi tắn đang lan theo đỉnh Tràng Sơn một tối cháy rừng”.
*Vui lòng bấm Link, xem tiếp.
https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/17-6-ngay-tang-yen-bay-bbt-tran-trong.html
***
*VĂN HỌC MỚI SỐ 13 VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC CA NHẠC SĨ TRƯƠNG HẢI
Thơ Hà Nguyên Du
17 giờ •
– Vô cùng thương tiếc Ca Nhạc sĩ TRƯỜNG HẢI… Đã qua đời lúc 5 giờ 5 phút sáng ngày thứ sáu 11 tháng 6 năm 2021 tại Hoa Kỳ. Hưởng thọ 83 tuổi. Tang lễ được tổ chức tại Nhà Thờ Santa Barbara Catholic Church – Số 730 S Euclic St Santa Ana, CA 92704…
– Toàn BBT tạp chí VĂN HỌC MỚI chúng tôi thành kính chia buồn cùng thân bằng quyến thuộc Ca Nhạc Sĩ TRƯỜNG HẢI.!!
Tho Ha Nguyen Du Vo Cung Thuong Tiec
Ha Nguyen Du***
*LỄ TỪ PHỤ BBT TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU:
       HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐÀN ÔNG LAO ĐỘNG CỦA HỌA SĨ VŨ CÔNG HIẾN


***
*TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU VIDEO ĐẶC BIỆT (FLIPBOOK) CỦA GS/TS ĐA TÀI LƯU NGUYỄN ĐẠT Ts Gs Luu Nguyen Dat CopyDAHA PRODUCTIONS & NHẤT HÙNG @ @Giới Thiệu Video Đặc Biệt (FlipBook): LUUDAT SYMBIOSIS PAINTING

Mời Quý AnhChị, Quý Bạn mở xem Video Đặc Biệt (FlipBook):
LUUDAT SYMBIOSIS PAINTING Artist Painter & Sculptor: LUUDAT Video Conversion: Brian Nguyen DAHA PRODUCTIONS (2021)


https://youtu.be/f7TjUBXILLw
LUUDAT SYMBIOSIS PAINTING.
https://www.youtube.com/watch?v=f7TjUBXILLw&t=55sBOOK

Trân Trọng.
DAHA PRODUCTIONS 2021
***
*GIỚI THIỆU SÁCH HAY, GIÁ TRỊ:
*Trân Trọng Giới Thiệu:
Nhà Văn, Bác sĩ Trang Châu, nguyên Chủ Tịch Văn Bút VN Hải Ngọai vừa tái bản Y SĨ TIỀN TUYẾN, tác phẩm đoạt giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật của TT Nguyễn Văn Thiệu, xin giới thiệu và mong quý vị ủng hộ.
Y Sĩ Tiền Tuyến Trang Châu     ***
*Giới thiệu:Bien KhẢo Ng The TaiBiên khảo ‘Marie Curie, một đời hy sinh cho khoa học’ của Nguyễn Thế Tài:

NGUYỄN THẾ TÀI | Biên khảo: Viết về Marie Curie là viết về một người đàn bà phi thường, một nữ khoa học gia lỗi lạc đầu thế kỷ 20. Cuộc đời bà là một chuỗi những thử thách và chịu đựng gian nan. Sinh ra và lớn lên trong những điều kiện khó khăn, trải qua tuổi niên thiếu với biết bao gian khổ nhưng với ý chí kiên cường, lòng quả cảm và trí thông minh, bà đã thực hiện hoài bão của mình.

Trưởng thành trên một đất nước bị xâu xé và mất chủ quyền, cộng thêm hoàn cảnh khó khăn của gia đình, bà đã không ngừng phấn đấu để đạt được ước nguyện. Biết chọn cho mình một lý tưởng, với tấm lòng sắt đá và kiên trì, bà đã sống trọn vẹn cuộc đời mình, trong chân thật và hãnh diện, can đảm vượt lên trên những thành kiến nhỏ hẹp của thời đại. Cũng chính bà là người đã vinh danh hình ảnh người phụ nữ trong khoa học, vươn lên dưới ánh sáng mặt trời, cất cao tiếng nói để đóng góp vào tài sản văn hóa và văn minh của nhân loại. Người nữ khoa học gia đó đã trọn đời hiến thân cho khoa học, đã sống và chết với khoa học, vì khoa học.

Công lao vĩ đại của bà đã được khoa học ghi ơn qua 2 giải Nobel 1903 (Vật Lý) và 1911 (Hóa Học), và nước Pháp đã đời đời tôn vinh bà qua việc chuyển hài cốt của bà và phu quân vào Điện Panthéon năm 1995.

Tất cả những điều đó tô điểm bức tranh tuyệt vời của một người nữ bác học đã suốt đời tận tụy, nêu cao đức tính cần cù và hy sinh, vun trồng cho đóa hoa mang tên Khoa Học mãi mãi sáng chói trong vườn hoa nhân loại.

Tập biên khảo này, giống như biên khảo trước về Einstein, được viết ra nhằm mục đích giới thiệu đến quý vị cuộc đời của một nữ khoa học gia kỳ tài với những đức tính cao quý và lòng kiên trì sắt đá, đáng là tấm gương sáng cho hậu thế.

Dĩ nhiên, biên khảo này không thể nào đầy đủ và hoàn chỉnh, do đó, tác giả sẵn sàng đón nhận những đóng góp xây dựng và phê bình hữu ích.

Xin được nói lời cảm ơn đến một vài bạn đã có thiện chí giúp đỡ và đóng góp trong việc thực hiện lần tái bản năm 2021 tại Hoa Kỳ qua nhà xuất bản Lotus Media.

Trong mục đích truyền bá khoa học và tri thức, biên khảo này có thể được trích dẫn và tùy nghi sử dụng, với điều kiện ghi rõ xuất xứ.

Bruxelles, tháng 02 năm 2021
__________________________________________

MARIE CURIE,
MỘT ĐỜI HY SINH CHO KHOA HỌC

Biên khảo của Nguyễn Thế Tài 242 trang
Lotus Media tái bản tại Hoa Kỳ, 2021
Bìa và trình bày: Uyên Nguyên
ISBN: 978-1-68474-787-0
Có thể mua trên Amazon và IngramSpark :
https://www.amazon.com/Marie-Curie-Sinh-Khoa-Vietnamese/dp/1684747872/ref=sr_1_1?dchild=1&keywords=MARIE%20CURIE%2C%20M%E1%BB%98T%20%C4%90%E1%BB%9CI%20HY%20SINH%20CHO%20KHOA%20H%E1%BB%8CC&qid=1621227780&s=books&sr=1-1&fbclid=IwAR01PTOIQiXE5QkbfEbX7–dcctRJ8314lBg3t25KxVWR1V0JEihg3Rr9nM
***
*GIỚI THIỆU SÁCH DỊCH CỦA NGUYỄN BÁ TRẠC, GIÁ TRỊ LỊCH SỬ, QUÝ BẠN TRẺ NÊN ĐỌC:
Nuoc Mat Truoc Con Mua2NƯỚC MẮT TRƯỚC CƠN MƯA, nguyên tác Anh Ngữ “Tears Before The Rain”

“Tôi là người độc nhất còn lại
để kể chuyện cho quý vị.”
Xin mời các bạn, đặc biệt các bạn từng phục vụ
tại Pleiku đọc bài này. Thật ngậm ngùi cho vận
mạng của đất nước và của người Việt nam chúng ta…
” NƯỚC MẮT TRƯỚC CƠN MƯA”
NƯỚC MẮT TRƯỚC CƠN MƯA, nguyên tác Anh Ngữ “Tears Before The Rain” là một tập sử liệu về sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam, do Larry Engelmann, Giáo Sư Đại Học San Jose State thực hiện bằng phương pháp phỏng vấn nhiều thành phần: người Mỹ, người Việt, kẻ thắng người bại …Những cuộc phỏng vấn này khởi sự từ 1985, sách xuất bản năm 1990. Bản dịch Việt Ngữ do nhà văn Nguyễn Bá Trạc thực hiện năm 1993, xuất bản năm 1995 tại California.
Tears Before the Rain – Larry Engelmann
https://phanba.wordpress.com/2021/04/11/toi-la-nguoi-doc-nhat-con-lai-de-ke-chuyen-cho-quy-vi/?fbclid=IwAR3ptFAqszKnr2Ac5d6DtbOBtKU3QhHpCnyhx7h_88xBXY6NmsUIctdFxYU
ĐẠI TÁ LÊ KHẮC LÝ
“Tôi là người độc nhất còn lại để kể chuyện cho quý vị.”
Vào năm 1974 có lần tôi đến trình diện tướng Phạm Văn Phú tại tư thất của ông ở Pleiku. Tướng Phú gọi tôi đến thảo luận một số kế hoạch. Điều đầu tiên ông nói là ông muốn di chuyển Bộ Tư Lệnh Quân Khu II tại Pleiku xuống Nha Trang. Ông hỏi tôi nghĩ thế nào? Tôi trả lời: “Tôi nghĩ đây không phải là một ý kiến tốt. Tôi ở vùng này khá lâu, đủ để hiểu tại sao chúng ta đóng Bộ Tư Lệnh tại đây. Chính Tổng thống Ngô Đình Diệm là người đã cho khai phá và phát triển vùng này. Ông Diệm có nhiều lý do chính đáng. Ông có ý đưa ảnh hưởng quân đội lên trấn ngự vùng cao nguyên. Đây là một khu then chốt, một khu vực chiến thuật trọng yếu, một khu vực canh nông với đất đai màu mỡ. Muốn đất nước giàu mạnh, phải sử dụng vùng này. Nay nếu Thiếu tướng rời khỏi đây, dân chúng sẽ di chuyển theo. Vùng này bỏ trống, Cộng sản sẽ đến. Khi kiểm soát được vùng này, chúng sử dụng làm căn cứ thì chúng ta sẽ mất tất cả miền Nam. Vậy nếu Thiếu tướng ở lại, dân chúng sẽ ở lại. Cộng sản có đến chăng nữa cũng phải khốc liệt lắm mới lấy được vùng này khỏi tay chúng ta. Thiếu tướng không thể cho không bọn Cộng sản vùng đất này!”
*XIN VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/nuoc-mat-truoc-con-mua-nguyen-tac-anh.html

https://phanba.wordpress.com/2021/04/11/toi-la-nguoi-doc-nhat-con-lai-de-ke-chuyen-cho-quy-vi/?fbclid=IwAR3ptFAqszKnr2Ac5d6DtbOBtKU3QhHpCnyhx7h_88xBXY6NmsUIctdFxYU
***
Hoi Ky Truyen NganVanSach1 CopyHappy Father'day
***SLIDES ĐẠI LỄ KỶ NIỆM NGÀY QLVNCH 19-6

***
I Love You Đa Le Tu PhuTinh Cha
*Cha già gửi con gái nhân ngày Father’s Day.

*Một câu chuyện thấm đượm nghĩa tình!

Cha già gửi con gái nhân ngày Father’s Day
Con gái của Ba,
Còn bốn tháng nữa, con tròn 56 tuổi. Nhưng trong lòng Ba, con vẫn còn trẻ như tuổi 15. Ba nhớ lại cũng ngày này 18 năm về trước, Cha Con mình đùm túm dắt nhau đi vượt biên rồi sang Mỹ.
Con GaiBa nói là “đùm túm” vì hồi đó Ba từ trại tù cải tạo về thì con đã gần 40 tuổi. Khổ. Nghèo. Nhìn con gái Ba héo úa dung nhan mà Ba khóc ròng. Tại Ba! Tại Ba hết thảy! Làm con gái của một “sĩ quan nguỵ” nên từ trường Đại Học ra, con không có việc làm. Hàng ngày, ngồi ở góc chợ Bàu Hoa vùng Ngã Tư Bảy Hiền-Sài Gòn để bán từng tô bún mắm. Cứ ba tháng một lần lặn lội ra Bắc thăm Ba.
*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/cha-gia-gui-con-gai-nhan-ngay-fathers.html
***
*DƯ THỊ DIỄM BUỒN: CON CÒN NỢ BAHappy Father Day1Du T D Buon
Tưởng nhớ ba tôi trong mùa Tạ Ơn, báo hiếu từ phụ”
DTDB
Ba ơi, sắp đến ngày báo hiếu từ phụ rồi! Con nhớ quê hương mình không có ngày lễ báo hiếu từ mẫu “Mother’s Day” hay ngày báo hiếu từ phụ “Father’s Day” như cái xứ con đang tạm dung đó ba!
Con biết ba sẽ cười hiền lành, mà bảo với con gái của mình rằng:
–  Con bé nầy nhiều chuyện và rườm rà quá đi. Bởi ở xứ mình cha mẹ hàng ngày chạy gạo cho cả nhà mở con mắt không lên, thì còn có tâm tình gì mà nghĩ đến ngày báo hiếu, báo ơn cha mẹ con ơi. Công ơn cha mẹ với bổn phận làm con không chỉ có ngày lễ đó thôi đâu con à, mà nó suốt cả cuộc đời. Nhớ lúc đi tu nghiệp ở Mỹ, ba cũng biết ngày lễ báo hiếu từ mẫu hay ngày báo hiếu từ phụ chớ. Bên dó, tới ngày lễ nếu con cái ở gần thì đưa cha mẹ đi ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều, ở xa thì mua gởi cho cái áo, cái khăn, hay gởi cho mấy chục đồng, nếu con cái khá có tiền thì được một trăm, hay nhiều hơn tùy hoàn cảnh gia đình của họ. Theo ba nghĩ thì công ơn cha mẹ sanh thành dưỡng dục như núi Thái, như đại dương vô bờ vô tận, chớ đâu chỉ có mấy ngày vậy thôi con…

*Vui lòng bấm Link, xem tiếp:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/con-con-no-ba-tuong-nho-ba-toi-trong.html
***
*MINH THÚY (TN) NIỀM VUI CỦA CHA
Ngay Le Cha1Niềm Vui Của Cha

Ông Lang được chích thuốc phòng dịch Coronavirus từ tháng ba năm nay. Sau bao ngày bó chân bó cẳng ở tiểu bang Alabama nơi gia đình con gái, hôm nay ông mới được về Cali thăm con trai. Trời Cali thật lạ, tuy đã tháng sáu nhưng ông vẫn thấy lạnh, ngày lạnh ít mặc áo ấm nhẹ, đêm lạnh nhiều mặc áo dày vẫn thấy run, hay tại tuổi trên 80 của ông cơ thể đã bị yếu đi nhiều?!
Hùng (con trai) và vợ là Vân sang nhà hàng cuối năm 2019, làm ăn chưa được 5 tháng thì bị tình trạng đóng cửa vì dịch bệnh, vợ chồng lo lắng xanh mặt, tình trạng kéo dài phải chịu trả tiền rent chờ đợi. Bao nhiêu tiền dành dụm trước đây đã đắp đổ hàng tháng, may có bà ngoại giúp đỡ và con gái lớn vừa học vừa làm có tiền dành dụm đưa ba mẹ. Hùng xót xa thương con, cha mẹ nào muốn con mới ra đời đã phải nặng gánh lo toan nhu vậy, nhưng tình thế làm ăn lao đao chung, nên đành phải nhận lòng hiếu thảo của con. Mấy tháng qua quán ăn được mở trở lại phục vụ dưới hình thức “Food togo”, nhưng nơi Hùng Vân bán đa số là sinh viên thuê nhà chung quanh trường San Jose State University nay các em học online tại nhà, vợ chồng cố cầm cự khách vãng lai, bỏ công cầu mong đủ trả tiền rent chờ đợi tương lai hy vọng sáng sủa hơn. Tình hình xăng dầu mắc mỏ, vật giá leo thang kinh khủng, Hùng Vân mua hàng thực phẩm giá cả tăng gấp ba, tháng trước vợ chồng hì hục dán thay đổi lên giá chút xíu khiêm nhường, thì nay mua hàng lại tiếp tục tăng, vợ chồng khổ sở không dám nghĩ đến chuyện tăng thêm sợ mất khách

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/minh-thuy-tn-niem-vui-cua-cha.html
***
*NGÔ NGUYÊN NGHIỄM: BÊN TRONG TẤM PHÊN CỬA

* NGÔ NGUYÊN NGHIỄMNgo Nguyen Nghiem21 CopyGương soi mờ nhạt trong ánh mắt người thiếu phụ. Nhân dạng âu sầu xuyên qua lớp thủy tinh tráng bạc, nàng chăm bẳm nhìn bóng dáng người đàn bà quen thuôc nhưng dường như thật hờ hững xa lạ. Nỗi hiu hắt nằm cứng nhắc trên khuôn mặt không quen son phấn.. Bóng gương cũng rung động im lìm theo từng cử động vô thức của nàng, loáng thoáng qua gương như ảo ảnh. Từng cái chớp mi hững hờ cô đơn, đang vỡ từng mảng họa tiết rơi âm thầm trên họa phẩm đang vẽ còn dang dở trước mặt. Bên cuộc đời, hình như người thiếu phụ đang bơ vơ trên lối rẽ vào tranh . Tưởng tượng bước xuyên thời gian trong bầu trời tuyết trắng, nàng dừng chân giữa không gian tịch lặng, đầy mây trắng và bốn bề vách đá cheo leo. Bức họa phẩm vẫn dang dỡ, rời rạc sắc màu bất lực, người ta thấy nàng đã gục đầu bên trong phiên cửa…

Qua khung cửa sổ nho nhỏ, ngọn gió lùa từng hơi không khí quạnh hiu. Bên ngoài cửa sổ là bờ tường gạch đỏ, loáng thoáng vài khóm hoa sử quân tử lung linh theo gió . Từng bựng thời gian rớt loang lổ khắp tường rào. Hàng gạch đỏ cổ lổ, lộ hình theo từng giọt nước thời gian đi qua. Người thiếu phụ ôm lấy khuôn mặt tranh tối tranh sáng, nghe chừng bên kia bức tường gạch đỏ, khu phố có tiếng va chạm bất chợt vang vang đưa tận vào căn phòng vắng lặng . Ngoài cửa sổ, xuyên qua tấm ren xanh che khuất hàng cây phong du , ngã bóng phù du xuống bên kia lộ hẹp. Bóng mát chạy dài suốt dãy nhà cũ kỷ, nằm hiu hắt trên đoạn đường vắng vẻ. Suốt quảng lộ râm bóng, le lói nhiều khóm hoa tường vi nở rộ, loáng thoáng vài cánh chim trời sa xuống tường rào , rời rạc những tiếng kêu ngơ ngác.Mùa thu, hàng cây phong du trổ dầy đặc những cánh phong du hoa đỏ thắm, tung song cánh xoay tròn trên không trung như những con vụ màu huyết dụ…

*Vui lòng bấm Link, xem tiếp:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/ngo-nguyen-nghiem-ben-trong-tam-phen-cua.html
***
*KIỀU MỸ DUYÊN: BIỂN VÀ NGƯỜI ĐẦY SỨC SỐNG

BIỂN VÀ NGƯỜI ĐẦY SỨC SỐNG – KIỀU MỸ DUYÊNKy Gia Kieu My Duyen

Kiều Mỹ Duyên (biển ở Đan Mạch)
Tôi yêu biển. Tôi yêu biển từ bao giờ tôi cũng không nhớ, có lẽ từ lâu lắm, từ khi tôi còn bé. Trường tiểu học của chúng tôi thường tổ chức cho học trò đi cắm trại ở biển Vũng Tàu, có lẽ tôi yêu biển từ lúc đó. Khi vượt biên, sóng gió hãi hùng, nước biển gần tràn vào thuyền, những người trẻ thay nhau tát nước, thuyền nghiêng nghiêng gần chìm, nhưng tôi không nhớ biển đáng sợ khi đó bằng tình yêu muôn đời của tôi đối với biển. Tôi yêu màu xanh của biển và tôi yêu những đàn chim trắng bay bay trên biển.
<!>

Người trai trẻ hỏi:

– Má ở đây mấy chục năm, có bao giờ má đến biển này chưa?

Tôi cười cười:

– Con giỏi thật, con là luật sư làm việc ở xa, sao con biết biển đẹp này?

– Mỗi năm con thường đi biển, lên rừng. Má làm việc đầu tắt mặt tối, má không có thì giờ thưởng thức cảnh đẹp.

Có những lúc tôi tội cho chính tôi, biển đẹp, rừng đẹp, sông hồ, thiên nhiên đẹp, phải có lúc mình phải sống với thiên nhiên chứ. Mình sinh ra đời cũng do sự tình cờ, mình đâu có quyền chọn lựa được sống ở đâu, được sinh ra trong gia đình nào, quen với ai, thương ai? Tất cả đều ngoài tầm tay của mình. Mình có chọn lựa cuộc đời của minh được không hay tất cả đều có sự sắp xếp của Đấng Tối Cao?

Tôi yêu biển. Nhà tôi không xa biển lắm, sao tôi không đến biển mỗi ngày? Tôi yêu biển, sao tôi không mua nhà gần biển dù tôi có khả năng có một ngôi nhà nho nhỏ ở gần biển hoặc ở trên đồi nhìn xuống biển? Việc làm ở thành phố làm cho tôi tối tăm mặt mũi không còn thì giờ nghĩ hay làm điều gì cho chính mình.

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/kieu-my-duyen-bien-va-nguoi-ay-suc-song.html
***
*KS ĐA TÀI NGUYỄN NGỌC HOA BÃO TỐ ĐỜI MẸ
Bão Tố Đời Mẹ & “Anh Làm Cho Đời Em Sáng Ngời”Truyenngan Nnhoa2Ng N HoaTruyện ngắn của Nguyễn Ngọc Hoa

Sau Tết tây, tôi làm việc ròng rã năm tháng dài mới có ngày nghỉ lễ: lễ Chiến sĩ Trận vong (trước gọi là lễ Gắn Huy chương) cử hành vào thứ Hai cuối cùng của tháng Năm, năm nay (1976) nhằm ngày 31 cuối cùng của tháng Năm, để tưởng niệm những quân nhân Hoa kỳ đã bỏ mình khi thi hành nhiệm vụ trong quân ngũ. Ngày này người Mỹ mang hoa ra nghĩa trang thăm mộ thân nhân, tương tự như người Việt đi tảo mộ, bất luận người đã khuất là cựu chiến binh hay không. Từ nay kể như mùa hè bắt đầu: Trường học nghỉ hè, người làm việc nghỉ phép đưa gia đình đi chơi xa, và các sinh hoạt như cắm trại, câu cá, và chơi thể thao ngoài trời bắt đầu.

Ba ngày cuối tuần dài đi qua thật nhanh. Tối thứ Hai, khi tôi lấy áo quần sáng mai mặc đi làm để sẵn, Quỳnh Châu nhắc tôi,

“Mai là tháng Sáu rồi đó anh.”

“Bây giờ mấy tháng rồi hỡi em, anh đi tìm nhà thương em nằm. Ba tuần nữa đến tiết hạ chí ngày dài đêm ngắn nhất do quả đất quay gần mặt trời, bắt đầu mùa hè. Tháng Sáu có cả mùa xuân lẫn mùa hè, vợ anh thích mùa nào?” tôi hát nhại bài “Bây Giờ Tháng Mấy” của Từ Công Phụng và nói loanh quanh để trêu nàng.

“Chồng chỉ có mỗi một cô vợ dễ thương này mà cứ đè ra ghẹo hoài. ‘Người ta’ nói chuyện đàng hoàng mà ôông dôông quen thói ba lơn, cu Mạc cười cho rán chịu,” nàng làm bộ giận dỗi.

“Vợ mình mình ghẹo cho vui đời chớ có ghẹo vợ hàng xóm để buông lời ong bướm trăng hoa đâu mà sợ. Anh biết em nói chuyện đưa cu Mạc về thăm ôông mệ, o Bình, và các chú nên mới nêu ra tiết hạ chí là tới kỳ cu Mạc được ba tháng mười ngày. Lúc đó em hết phong long, muốn đem con đi thì đường ta, ta cứ đi, anh không cản nữa đâu.”

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/ks-nha-van-nguyen-ngoc-hoa-bao-to-oi-me.html
***
NHÀ VĂN TIỂU TỬ: VỌNG CỔ BUỒN…Nhavantieutu1Tiểu Tử
Tôi vượt biên một mình rồi định cư ở Pháp. Năm đó tôi mới 49 tuổi, vậy mà đi tìm việc làm đến đâu người ta cũng chê là tôi già! Vì vậy, một hôm, khi chải tóc, tôi nhìn kỹ tôi trong gương. Tôi bỗng thấy ở đó có một người có vẻ như quen nhưng thật ra thì rất lạ: mắt sâu, má hóp, mặt đầy nếp nhăn trên trán, ở đuôi mắt, ở khóe môi, mái tóc đã ngả bạc cắt tỉa thô sơ như tự tay cắt lấy. Từ bao lâu nay tôi không để ý, bây giờ soi gương vì bị chê già, tôi mới thấy rằng tôi của hồi trước “Cách mạng thành công” và tôi của bây giờ – nghĩa là chỉ sau có mấy năm sống dưới chế độ gọi là ưu việt – thật không giống nhau chút nào hết. Tôi già thiệt, già trước tuổi. Cho nên, tôi nhìn tôi không ra. Từ đó, mỗi ngày tôi tập nhìn tôi một lần, nhìn kỹ, cho quen mắt !

Một người bạn làm việc lâu năm ở Côte d’ Ivoire (Phi Châu) hay tin tôi đã qua Pháp và vẫn còn thất nghiệp, bèn giới thiệu tôi cho Công ty Đường mía của Nhà nước. Không biết anh ta nói thế nào mà họ nhận tôi ngay, còn gởi cho tôi vé máy bay nữa!
Xưa nay, tôi chưa từng quen một người da đen gốc Phi Châu nào hết. Và chỉ có vài khái niệm thô sơ về vùng Phi Châu da đen như là: ở đó nóng lắm, đất đai còn nhiều nơi hoang vu, dân chúng thì da đen thùi lùi, tối ngày chỉ thích vỗ trống, thích nhảy tưng tưng v.v.. Vì vậy, tôi hơi ngán. Nhưng cuối cùng rồi tôi quyết định qua xứ da đen để làm việc, danh dự hơn là ở lại Pháp để tháng tháng vác mặt Việt Nam đi xin trợ cấp đầu nọ, đầu kia
Nơi tôi làm việc tên là Borotou, một cái làng nằm cách thủ đô Abidjan gần 800km! Vùng này toàn rừng là rừng. Không phải là rừng rậm rì cây cao chớn chở như ở Việt Nam.
Rừng ở đây cây thấp lưa thưa, thấp thấp cỡ mươi, mười lăm thước coi khô hóc. Không có núi non, chỉ có một vài đồi trũng, nhưng đồi không cao và trũng không sâu
Nhà nước phá rừng trồng mía. Ruộng mía ngút ngàn! Nằm ở trung tâm là khu nhà máy, khu cơ giới, khu hành chánh, khu cư xá v.v.. Khu này cách khu kia cỡ vài cây số.
Muốn về thủ đô Abidjan, phải lái xe hơi chạy theo đường mòn xuyên rừng gần ba chục cây số mới ra tới đường cái tráng nhựa. Từ đó chạy đi Touba, một quận nhỏ với đông đảo dân cư. Từ đây, lấy máy bay Air Afrique về Abidjan, mỗi ngày chỉ có một chuyến.
Phi trường Touba nhỏ xíu, chỉ có một nhà ga xây cất sơ sài và một phi đạo làm bằng đất đỏ, mỗi lần máy bay bay lên đáp xuống là bụi bay đỏ trời !

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/nha-van-tieu-tu-vong-co-buon.html
***
*VƯƠNG TRÙNG DƯƠNG: LÀM BÁO…ĐÔI KHI BỊ BÁO ĐỜI
Vuong Trung Duong*Vương Trùng Dương

Làm báo… đôi khi bị báo đời!
Tháng 12 năm 1966, trong cuộc thi tuyển (hơn hai nghìn thí sinh dự thi) của Khóa Nguyễn Trãi I SVSQ của Trường Đại Học CTCT Đà Lạt để chọn 200 khóa sinh. Vì lúc đó quân trường mới thành lập nên theo theo học Giai Đoạn I Quân Sự cùng với Khóa 24 của Trường Bộ Binh Thúc Đức.
Khi vào Thủ Đức, mỗi đại đội (Khóa I ĐĐ 19) cử một SVSQ vào ban biên tập SVSQ liên khóa 23 & 24. Bạn văn khóa 23 đề nghị tôi tham gia cho vui. Và, tôi cũng thích có cơ hội cùng với những nhà văn, nhà thơ nổi tiếng bước vào Ngưỡng Cửa Quân Đội.
Nào ngờ niềm vui mang theo phiền phức.
Khi vào quân trường ở Đà Lạt và phục vụ ở đơn vị, tôi cũng bị ANQĐ “hỏi thăm” vì ở QN-ĐN có nhiều tên làm báo cùng trang lứa theo VC hoạt động ở Sài Gòn. Thật tình lúc đó, tôi chẳng biết ai trong giới văn nghệ và báo chí ở QN-ĐN có ai hoạt động nằm vùng cho VC mà Cảnh Sát & An Ninh Quân Đội theo dõi.

May mà khi 168 sĩ quan tốt nghiệp, có 1/4 được phục vụ trong ngành CTCT. Tôi về Tiểu Đoàn CTCT và sau đó về lại quân trường ĐH.CTCT. (Nếu…?) ra đơn vị tác chiến thì không biết “nghi vấn” có bị đem ra “thử lửa” con tốt đại đội phó trên chiến trận?. Đó cũng là lý do, sống bất cần đời khì không biết nay mai sẽ ra sao! Mà cũng may mắn, mọi điều không gây rắc rối cho bản thân.

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/vuong-trung-duong-lam-baooi-khi-bi-bao.html
***
NỮ SĨ NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG:NƯỚC MỸ ĐÁNG YÊU
Thanh Duong1 CopyHinh Anh Nuoc MyNƯỚC MỸ ĐÁNG YÊU.

Gia đình chị Bông đến Mỹ định cư được hai tuần, ở nhờ trong nhà người em trai chị Bông. Vợ chồng em thay phiên nhau chở gia đình chị Bông đi làm các giấy tờ cần thiết và lãnh tiền trợ cấp tị nạn. Ngồi trong xe thấy em lái xe chạy vù vù lúc thì sang lane trái khi thì sang lane phải chen vào dòng xe cộ nườm nượp mà chị Bông chóng cả mặt, chị Bông ngao ngán nói riêng với chồng:
– Chắc em không thể nào lái xe hơi được đâu, chúng ta sẽ mua một chiếc xe gắn máy hai bánh như ở Việt Nam, anh chở em đi làm đi chợ cho chắc ăn. Chỗ nào gần em sẽ…đi bộ cho anh đỡ phải chở..
Nghe vợ than thở anh Bông cũng nao núng, chị Bông…dụ dỗ tiếp:
– Với lại đi xe gắn máy…đỡ tốn xăng.
Sau hai tuần em trai nói với vợ chồng chị Bông:
– Mọi thứ giấy tờ xong xuôi rồi, anh chị chuẩn bị học lái xe, vợ chồng em sẽ thay phiên nhau ai rảnh thì sẽ tập cho anh chị.
Vợ chồng chị Bông nhìn nhau không nói nên lời. Chị Bông rụt rè ái ngại:
– Em cho chị……suy nghĩ rồi mới quyết định được không?
Em dâu thắc mắc:
– Anh chị còn suy nghĩ gì nữa? biết lái xe càng sớm càng tốt.
Em trai sốt sắng:
– Anh chị ngại chưa có xe chứ gì, cứ yên tâm tập bằng xe chúng em. sau khi tập lái xe khá rồi em sẽ đưa anh chị đi mua xe.
Chị Bông đành khai:
– Thật ra là…là….anh chị đã bàn nhau sẽ mua…một cái xe gắn máy để đi lại cho tiện, anh chị quen lái xe hai bánh mấy chục năm nay, không dám lái xe hơi 4 bánh kềnh càng sợ gây tai nạn thì khổ mình và khổ người ta.
Hai vợ chồng em trai cùng giải thích xe hơi là “cái chân” của mọi người ở Mỹ, những xe mô tô hai bánh người ta chạy chơi thôi. Thời tiết bốn mùa mưa nắng gió lạnh tuyết rơi ai mà đi xe gắn máy như ở Việt Nam cho được.
Nghe em giải thích chị Bông thấy mình nhà quê quá.

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/nu-si-nguyen-thi-thanh-duong-nuoc-my.html
***
NHÀ VĂN  QUY LY: TÌNH NGƯỜITinh NguoiQUY LY: TÌNH NGƯỜI

Tác giả tên thật Quy Ly, tuổi trên 50. Nguyên là sinh viên tại Saigon , một mình vượt biên dường bộ tháng 11/1980 – qua Mỹ cuối tháng 4/ 1982. Công việc: Vài năm vẽ bìa sách cho nhà xuất bản Xuân Thu, vài năm làm bầu show ca nhạc. Hiện là cư dân quận Cam , làm nghề bảng hiệu. Bài viết về nước Mỹ thứ ba của ông nhiều chi tiết sống thực. Mong ông tiếp tục viết.
QUY LY: TÌNH NGƯỜI
“Em vì hiếu thuận với cha mẹ nên không trọn được tình với anh. Anh thứ lỗi cho em. ..” Câu nói này của Huyền tôi nghe hình như quen tai lắm, đâu đó trong các phim bộ Tàu, hay trong các vở tuồng cải lương của người Việt mình. Nhưng cũng rất đúng trong trường hợp của tôi với Huyền. Cha mẹ Huyền không bằng lòng cho Huyền lấy tôi, cho rằng tôi nghèo, không thân, không thế, không thể nào đem lại đời sống hạnh phúc cho Huyền. Chúng tôi chia tay trong nước mắt. Lần đầu tiên trong đời tôi khóc vì một cuộc tình buồn. Tôi phải rời khỏi Quận Cam này ngay. Tôi phải đi đâu thật xa. Thật xa. Để không còn nhìn thấy lại những con đường quen thuộc có tôi với Huyền cùng tay trong tay chung bước. Để không còn nhìn thấy lại căn tiệm cà phê của cha mẹ Huyền, có bóng dáng xinh đẹp của Huyền với đôi mắt bồ câu đen lay láy và nụ cười duyên dáng nở trên môi mỗi khi thấy tôi đến. Tôi hy vọng ở một nơi xa khuất, lạ chỗ, lạ người, tôi có thể dần quên đi Huyền. Vậy là tôi lên đường, với hành lý chỉ có một va li nhỏ quần áo và vỏn vẹn 300 đồng trong túi

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/quy-ly-tinh-nguoi.html
***
Hoa Lan, Bạn Tôi
Trần Thị Nhật HưngHa Noi Hoa Lan(Hoa Lan mặc quần trắng)

Hoa Lan vốn là loài hoa đẹp vừa kiêu sa thanh thoát, tuổi thọ cao (thường trụ trong chậu những sáu tháng), hương thơm nhẹ nhàng được bao người trân quí dùng làm quà tặng nhau hay chưng tại các đại sảnh, trang thờ, phòng khách…
Nhưng Hoa Lan ở đây, tôi muốn viết về là bút hiệu của cô bạn văn tên thật là Lan Hương ( hương của hoa lan), cái tên đúng là có sự an bài của định mệnh.
Từ lâu, sau khi Hòa Thượng Thích Như Điển lên tiếng…hãy viết về những người thân thương của mình khi họ còn sống hơn là đọc điếu văn ca ngợi…, thì Hoa Lan là người tôi nghĩ đến trước tiên muốn viết một bài về cô. Chỉ nghĩ mà chưa (dám) viết vì tôi cũng ngại lời thị phi cho rằng “các cây bút mặc áo thụng vái nhau”. Thị phi là bản chất của cuộc đời, đầy dẫy ngoài cuộc sống như nhà văn Võ Hồng từng viết “Thiên hạ luôn bủn xỉn lời khen mà hào phóng lời chỉ trích”, nên tôi tạm cất bút để cầu hai chữ bình an.
Nhưng nay nhân duyên đến, nhận đơn “đặt hàng” của ThượngTọa Thích Nguyên Tạng, Chủ biên trang nhà Quảng Đức tại Úc gởi cho tôi bài viết của cô “Những chiếc khẩu trang ân tình” kể những công tác cùng chùa Linh Thứu may 5000 khẩu trang đóng góp cho chính quyền Berlin trong dịch bệnh Corona, và đề nghị tôi viết vài hàng tán thán Hoa Lan.

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/tran-thi-nhat-hung-hoa-lan-ban-toi.html
***

NỮ SĨ BÍCH LOAN: NGƯỜI TÙ SƠ SINHTu So SinhNGƯỜI TÙ SƠ SINH
Gió ViVu

Tiếng cửa đóng sập lại, tiếng then cài, rồi tiếng khóa tra vào ổ…Tôi sợ điếng người! Thế là…tôi đã thật sự bị tống vào tù! Đèn vừa bật sáng choang trong phòng giam, dường như tất cả bọn họ đều ngồi bật dậy trong mùng, tò mò nhìn chằm chằm vào chúng tôi – mười nữ tù mới toe can tội “Vượt biên trái phép”. Chúng tôi tả tơi vì ăn ngủ bụi đời trên đường trốn chạy và cả ngày nay bị đuổi bắt trên sông, bị phơi héo trên chiếc ghe neo ở Bắc Cổ Chiên, rồi bị tống vào Khám Lớn Vĩnh Long. Mão, chị “tù trưởng” đã khám xét chúng tôi và phân chia chỗ ngủ. Là tù mới nên khố rách áo ôm, không mùng, không chiếu, “người ngợm” lại lấm láp, dơ dáy. Tôi được cho ngủ chung mùng với hai mẹ con Kim Lanh. Mệt nhoài, tôi chui vào mùng, Lanh đưa cho tôi ly nước, tôi gật đầu, cám ơn và uống hết. Tôi nhìn thấy một thằng bé tí con đang ngủ say bên cạnh mẹ, tôi khe khẽ nằm xuống và thắc mắc tại sao trong tù lại có con nít?…Mệt mỏi tôi ngủ thiếp đi và đèn cũng vừa tắt.

Cái ly nước sông mà Lanh đưa tôi uống đã làm cho “Tào Tháo” rượt tôi chạy có cờ gần cả tuần. May là tôi không bị lấy hết tiền nên còn chút để gởi ra ngoài mua thuốc đánh lại “Tào Tháo”. Sau một tuần, tôi xơ xác, đã gầy sẵn, bây giờ còn tong teo hơn. Sáng nào tôi cũng báo một phần cháo trắng cho người bịnh để có được một ly nước đun sôi, và sống chết tôi cũng chỉ dám uống ly nước đó mà thôi. Lanh đã chỉ cho tôi khai như vậy, vì cháo sẽ để dành ăn sáng, buổi trưa và chiều thì chia phần cơm với mẹ con nàng. Tôi quá đuối sức nên không còn tâm trí để nghĩ đến chuyện “buồn vui đời tù” nữa, nhưng lúc gia đình tôi gởi đồ thăm nuôi, tôi lấy lại “phong độ” và mạnh mẽ hơn để sống còn…! Tôi bắt đầu để ý đến những người tù quanh tôi, nhất là thằng bé Khôi, con trai của Kim Lanh.

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/nu-si-bich-loan-nguoi-tu-so-sinh.html
***
*KÍNH MỜI XEM TRUYỆN THỨ 2 CỦA NỮ SĨ GIÓ VIVU:
4
BÚ NHỜ
Gió ViVu

Tôi sinh ra trong cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn của quê hương đất Việt, và lớn lên trong buổi giao thời khi cuộc chiến vừa tan. Dù sao đi nữa, tôi cũng cám ơn trời đã cho tôi một tuổi thơ vui đẹp bên sự thương yêu của cha mẹ, anh chị em, bà con làng xóm và bè bạn. Tôi vẫn còn nhớ nhiều những kỷ niệm, những trò chơi thuở còn thơ, những người bạn nhỏ ở cùng xóm,… Nhưng có một chuyện tôi không bao giờ quên, dù nó xảy ra lúc tôi còn oe oe nằm nôi ôm tí mẹ. Câu chuyện của tôi vừa dễ thương, vừa dễ ghét mỗi khi lòng bâng khuâng nhớ lại “cái tôi” của thuở ấy…!
Nhà tôi ở khu xóm Đạo, gần nhà thờ lắm. Bố tôi mở một tiệm bán Tạp Hóa ở đầu ngõ. Bác Quang là khách hàng quen thuộc nhất trong xóm, nhà bác gần ngay sau nhà tôi. Tôi rất ít ra cửa hàng vì sợ quấy rầy sự buôn bán, nhưng vô phúc cho tôi, nếu ló mặt ra nhằm lúc bác Quang đến mua hàng là tôi sẽ bị bác chỉ mặt và la lớn lên: “A, con bé bú nhờ, đi về với bác nào!” Bố tôi thì cười cười không nói gì, nhưng đau khổ nhất là mẹ tôi lại nói: “Đấy, đúng rồi! con gái bác, cho bác đấy, bác đem về nuôi đi!” Tôi xấu hổ, sợ hãi bỏ chạy vào trong. Sau này khi tôi lớn lên, mẹ tôi kể rằng: “Lúc sinh tôi chưa đầy tháng, mẹ tôi bị cảm cúm nặng lắm phải đưa vào nhà thương cấp cứu. Tôi không chịu bú sữa chai nên vú Sáu phải ẵm tôi vào nhà bác Quang xin cho bú nhờ vì bác cũng mới sinh ra Bắc, lớn hơn tôi vài tháng.” Nghe mẹ tôi kể, tôi rất biết ơn bác Quang gái, bác rất đẹp, người mập mạp, trắng trẻo lại hiền lành, tốt bụng. Gặp bác tôi hay cúi đầu chào, và tôi hay lén ngắm nhìn khi bác đi ngang qua cửa sổ nhà tôi. Tôi rất quý mến bác Quang gái, tôi vẫn thường nghĩ đến lúc bác bế bồng tôi cho bú như con của bác. Nhưng… tôi ghét bác trai ghê lắm vì cảm thấy “nhục nhã” khi ông cứ trêu chọc bất cứ lúc nào ông gặp tôi. Tôi vẫn cứ ấm ức trong lòng vì rõ ràng mình là đứa đi “bú chực, bú nhờ” không chối vào đâu được.

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/nu-si-bich-loan-bu-nho.html
***
ĐOÀN THỊ: H.O. LẤY VỢ
421ee3038b2078e8e3d21a2f1081d22fH.O. Lấy Vợ

Ngày đó chị là cô hàng xóm nhỏ nhất trong đám con nít hơn chục đứa do anh cầm đầu những năm sáu mươi.
Sau tết Mậu Thân anh đi lính, hành quân bốn vùng chiến thuật, lần đầu bị thương ở chiến trường về, gia đình vội cưới vợ cho anh, sau đó mỗi lần về phép là một lần «gieo giống», các con thay nhau ra đời và mang tên địa danh anh đã đi qua. Cô hàng xóm ngày xưa âm thầm dõi theo anh, hụt hẫng, mơ mộng làm người yêu của lính, chưa đủ tuổi để nói lên nỗi lòng, anh đã cưới vợ mất rồi.
Tàn cuộc chiến, anh đi tù, vợ anh chạy chợ nuôi con, mỗi lần chị đi thăm anh, cô hàng xóm góp thêm túi cá khô, ký đường … phụ chị nuôi anh trên rừng. Anh ra tù, mang vợ con đi Mỹ, thế là «đôi ngã chia ly» dù giữa hai người chưa có lời hẹn ước nào, chị đành giã từ mối tình câm. Má hỏi chị, chịu lấy chồng chưa, chị bùi ngùi nói, người ta đi mất tiêu rồi, lính còn đâu mà lấy.
Ba mươi năm sau anh quay về xóm cũ, nhà ba má anh vẫn ở sát nhà chị, gõ cửa hàng xóm, thấy chị ra mở cổng, anh ngạc nhiên ú ớ : bé Xíu, ơ Xíu vẫn ở đây.
Chị cười sung sướng: đại ca Liêm, anh về hồi nào vậy ?
Mời anh vào nhà, Xíu kể cho đại ca nghe những ngày xa cách, anh cưới vợ chị buồn lắm, nhưng ít ra cũng còn thấy anh thỉnh thoảng trở về xóm cũ, ngày anh đi Mỹ, coi như hết sạch sành sanh, còn ai để mong đợi.
Má nói mãi chị mới lấy chồng, sinh được hai đứa con, chồng chị làm «kinh tế mở cửa» nên tung cửa đi luôn với đào nhí, chị tiếp tục nghề gõ đầu trẻ nuôi các con đến bây giờ.

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/oan-thi-ho-lay-vo.html
***

NGUYỄN THƠ SINH: PHẬN CON LAI

PHẬN CON LAI
Nguyễn Thơ SinhCon Lai Minh Hoa1*Ảnh Minh Họa

Vietnam War đã kết thúc cách đây 47 năm, bao chuyện đã qua, đời người ngắn ngủi, lịch sử như cuốn lịch nối kết nhiều năm liền không dứt, nhìn lại, những đứa con lai một dạo bây giờ đa số đã vượt quá lứa tuổi ngũ thập tri thiên mệnh.
Vâng. Nhìn lại. Họ bao gồm đủ mọi thành phần, đủ mọi hoàn cảnh. Gần như đó là một xã hội thu hẹp, đủ để người ta nhìn thấy những chân dung đầy góc cạnh, trong đó có những câu chuyện đáng chúc mừng, những câu chuyện bình dị đại diện cho xã hội chung, bên cạnh là những câu chuyện không mấy may mắn. Cuộc sống là vậy. Đồng xu nào chẳng có hai mặt. Thành ra… Biết đủ là đủ. Tri túc hà thời túc. Đại khái vậy.
Những tấm ảnh cũ nhìn lại. Những tấm ảnh trắng đen. Những khuôn mặt đã từng sống. Thời trẻ của họ, nay nhắc lại bỗng trở thành phiên bản gần gũi nhất của định luật “nay tôi mai anh”. Con người luôn luôn thế. Đến loài rắn có thể lột da vẫn không sống đời mãi mãi. Lá sẽ thôi xanh. Tóc sẽ thôi đen. Những chiếc răng giả được thay thế. Da sẽ mồi. Gối sẽ lỏng. Chứng tích của những cuộc chiến cuối cùng nhạt dần hơi hướng dù nỗi đau, nỗi buồn, cùng bao ký ức thương tiếc vẫn lâu lâu quay trở lại như một nhắc nhở làm sao mình quên được.
Và thời gian, cái thứ đại lượng vật lý chết giẫm ai cũng biết ấy cuối cùng vẫn nghênh ngang, lù lù diễu võ dương oai coi thiên hạ chẳng ra gì. Lớp bụi vàng vọt của nó rồi đây sẽ phủ trùm lên tất cả. Tự hỏi vì đâu con người bỗng trở nên hằn học với bao chuyện gẫm kỹ chẳng ăn nhập trực tiếp đến bao tử. Tỷ như mùa phiếu 2020, nhìn lại, có mấy người gẫm kỹ mình đã đánh mất nhiều thứ quý giá, như tình bạn chẳng hạn, giận nhau rồi ghét nhau, rồi lớn tiếng, rồi khinh miệt, vì ai? Chẳng lẽ vì họ Trump và tư tưởng đột phá của ông có nhiều quyền lực ảnh hưởng tới nếp nghĩ nhiều người cỡ đó hay sao?

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/nguyen-tho-sinh-phan-con-lai.html
***

LÊ THY KA: TRỞ VỀ QUÊ CŨ

Trở Về Quê CũCho Dong Xuan

*Ảnh Minh Họa chợ ĐỒNG XUÂN XƯA

Tôi sinh ra ở miền Bắc Việt Nam vào năm 1953. Khi di cư vào miền Nam năm 1954, tôi chẳng biết gì.
Lớn lên ở Sài Gòn, trải qua biết bao nhiêu là những biến cố lịch sử, để rồi ngày 30/04/1975, Cộng sản lại chiếm miền Nam. Nơi sinh ra và lớn lên, ai cũng muốn được trở về để được nhìn thấy nó một lần. Ngay từ nhỏ, Bố Mẹ vẫn kể về miền Bắc với biết bao nhiêu là kỷ niệm ngày thơ ấu. Mình chỉ biết nghe. Họ hàng nhà tôi đâu có còn ai là ruột thịt, chỉ còn vài người anh em họ bên Mẹ, tính ra cũng đến đời thứ ba rồi. Vài năm trước về Hải phòng, chưa về được Hưng yên, nhưng tôi đã thấy hoảng vì những câu chửi tục của những kẻ bán hàng. Hơi một tí là họ địt, mà họ vừa địt vừa trợn mắt, nghiến răng mới là khiếp! Mình từ miền Nam ra là họ biết ngay. Chỉ cần nghe giọng nói và cách ăn mặc là họ nắm ngay chóc. Vài ông anh thì cứ nay gọi điện, mai gọi điện vào hỏi thăm và mời ra Bắc chơi một lần cho biết quê hương làng mình.
Thứ Hai tuần trước, suy nghĩ mãi tôi mới quyết định về Bắc một chuyến cho biết “Nơi chôn nhau cắt rốn”. Trước khi ra Bắc, tôi đã phải gửi tấm hình mới nhất của mình ra ngoài đó để các anh nhận ra mà đón.
15g chiều, máy bay đáp xuống sân bay Nội Bài. Sau khi làm thủ tục xong, tôi bước ra ngoài dân bay. Hình ảnh đầu tiên mà tôi nhìn thấy là cánh xe ôm, họ mời chào rất nhiệt tình. Có nhiều tay xe ôm đi giày trông rất lịch sự và hầu hết tay nào cũng lù lù chiếc nón cối trên đầu. Có lẽ hình ảnh của ông Hồ đã gắn chặt trong ký ức người dân miền Bắc, cho nên ngoài đó rất nhiều người đội nón cối. Mặc áo sơ mi, bỏ áo trong quần, giày tây bóng lộn mà chơi cái nón cối trên đầu thì nhìn rất buồn cười, nhưng có lẽ ngoài đó, người ta đã quen với cái kiểu như thế rồi.

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/le-thy-ka-tro-ve-que-cu.html
***

TRỦY THỦ: CHIẾC BÓP BÊN ĐƯỜNG

Chiếc bóp bên đườngCai Vi Roi

Minh Họa

Trủy Thủ
Hắn vẫn thường đi dạo trên đoạn đường này từ khi người ta cho hắn về hưu trí cách đây vài năm . Lâu ngày thành thói quen , hắn đâm ra thích thú với những lần cuốc bộ như thế : đầu óc không phải bận rộn suy nghĩ , được hít thở không khí trong lành và cơ thể được vận động nên ít bị rêm , bị rệu .
Trưa nay , trời quang tạnh sau cơn mưa rào ban sáng , hắn lại ra khỏi nhà . Đi được 1 lúc , hắn bỗng trông thấy ở dưới đất có 1 vật xinh xắn bằng da màu nâu . Nhìn kỹ lại thì ra đó là 1 cái bóp nhỏ – kiểu bóp đựng bạc cắc thường được dùng nơi các bà đầm già – nằm trơ trụi trong bãi cỏ sát cạnh lề đường . Ngó trước ngó sau không thấy ai , hắn tò mò lượm cái bóp đó lên và mở ra xem .
– Ồ ! có tới gần trăm bạc lận
Sau khi ngạc nhiên thốt lên câu nói đó , hắn gấp những tờ giấy bạc lại như cũ rồi bỏ vào bóp , đồng thời nhận thấy còn có 1 tấm giấy trắng cũng được xếp gấp gọn gàng . Mở nó ra xem thì đây là 1 cái toa cho thuốc của bác sĩ .
Nhớ lại lúc trước , có lần vợ hắn cũng đánh rơi mất bóp giấy tờ ngoài đường nhưng may mắn được 1 người hảo tâm đem đến trả tận nhà , nên tự nhiên trong đầu hắn cũng nảy ra 1 ý nghĩ làm chuyện tương tự , làm 1 cử chỉ đẹp cho người sung sướng …. Nhưng làm sao để tìm ra “ khổ chủ “ của cái bóp này ?
Sẵn có số điện thoại của bác sĩ trong toa thuốc , sau ít phút đắn đo suy nghĩ hắn bấm smartphone gọi đi . Hơi lúng túng để trình bày câu chuyện nhưng sau cùng hắn cũng rất là hên được người bác sĩ cho cái hẹn ngay sau đó .
– Ông có biết công viên « les trois fontaines « ( 3 bồn phun nước ) không ?
– Dạ biết chớ , tôi vẫn thường đi dạo xuyên ngang qua đó mà .
– Tốt lắm , phòng mạch của tôi cách đó 2 ngã tư đèn đỏ , đi theo hướng xa lộ , nằm về bên phải . Số nhà có ghi trong toa . Ông đến ngay nhé , tôi chỉ có ít phút cho ông thôi .
– Cám ơn bác sĩ , tôi đi ngay đây .

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/06/truy-thu-chiec-bop-ben-uong.html
***
Thái Quốc Mưu: VỢ CHỒNG GIÀAnh Vo Chong Gia(ảnh minh họa)
Tôi chẳng hiểu, chẳng biết từ khi nào, trong tình cảm nam, nữ và trong tình yêu vợ chồng, người ta thường có “mặc cảm” với tuổi già. Già mà “ham vui” thì bị cho là “già dịch”. Vợ chồng già mà âu yếm, ngọt ngào với nhau thì bị cho rằng thì là… “Già rồi mà còn bày đặt mùi mẫn.”
Thôi thì, “kệ!” Hơi đâu mà để tâm đến ba cái chuyện thị phi lẻ tẻ ấy. Mình cứ sống theo ý mình, miễn sự sống ấy vẫn giữ sao cho đời sống CỘNG ĐỒNG NGƯỜI yên vui, không làm cho XÃ HỘI NGƯỜI xáo trộn, nhớp nhơ thêm là tốt rồi!
Cuộc tình duyên của vợ chồng tôi kéo dài suốt trên năm mươi năm, vậy mà, khi nhìn cách ăn ở, cư xử giữa chúng tôi, nhiều người, lắm miệng cứ nghĩ méo mó rồi cho rằng, “ổng bả vừa chấp vá, hoặc mới tái hôn, nên nghĩa còn mặn, tình còn nồng”. Họ làm như trên đời nầy “Già” không được quyền có hạnh phúc!
Nhìn cách ứng xử của vợ chồng tôi, không ai ngờ, chúng tôi đã có đàn con mười hai đứa và đàn cháu nội, cháu ngoại gần năm mươi thằng cu, cái đĩ.

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/thai-quoc-muu-vo-chong-gia.html
***
*NGUYỄN DIỆU ANH TRINH:

* MỖI NGÀY TÔI CHỌN MỘT NIỀM VUIChuyen Bay(Anh Trinh Nguyen)

Trên chuyến bay từ Atlanta đi Austin tôi ngồi băng ghế gần đôi vợ chồng người Mỹ lớn tuổi. Người vợ khá đẹp và săn sóc chồng rất tỉ mỉ. Tôi hay quay đầu nhìn lại người đàn ông vì ông ta đội cái mũ lưởi trai có thêu logo ” Cựu chiến binh Việt Nam”. Tự nhiên lòng tôi có chút ngưỡng mộ. Khi chuẩn bị xuống máy bay tôi mới có cơ hội đứng lên chào ông bà:
– Tôi thích cái mũ của ông lắm!
Người đàn ông hơi ngạc nhiên nhìn tôi thì người vợ nhanh nhẹn cười:
– Ông ấy là cựu chiến binh, cô là người Việt Nam hả?
– Dạ, thưa ông bà, đúng vậy.
Trong sự xúc động, hơi nghẹn ngào, tôi nói:
– Rất cám ơn ông đã phục vụ trong quân đội. Cám ơn ông đã hiến dâng quảng đời trai trẻ ở đất nước tôi.
Lúc này, người đàn ông đã hiểu ý tôi, ông hỏi:
– Cô đến USA bao lâu rồi ?
– Thưa ông đã 23 năm.
– Cả gia đình hay sao?
– Dạ đúng.
Người vợ khá hiểu biết về những gì xảy ra sau cuộc chiến Việt Nam:
– Thế bố hay mẹ cô đã bị giam cầm bao lâu sau 1975?
Câu hỏi khiến tôi ngạc nhiên hết sức, tôi trả lời:
– Hơn mười năm, thưa bà.
Bà nhẹ nhàng:
– Thật đáng tiếc
Người cựu chiến binh Việt Nam đưa tay bắt tay tôi:
– Cuối cùng gia đình cô đã đến đúng nơi để định cư, chúc mừng cô!
– Cám ơn và chúc ông bà những ngày tốt lành

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/nguyen-dieu-anh-trinh-moi-ngay-toi-chon.html
***
LƯU AN: KHOẢNG TRỐNG CUỐI ĐỜI

KHOẢNG TRỐNG CUỐI ĐỜIMe Bat HanhLưu An
Một nén hương cho những người mẹ bất hạnh mà tôi quen biết.

Vài hàng phi lộ
Bất cứ người Việt Nam nào đã trưởng thành và sống qua thời kỳ từ năm 1975 đến nay đều chứng kiến biết bao nhiêu hiện tượng buồn đau, xuống dốc đạo đức trong gia đình, tập thể người Việt Nam ở trong nước cũng như ở hải ngoại. Những cảnh anh em chém giết, thưa kiện nhau vì tranh dành tài sản, đất đai; bỏ bê, đày đoạ, bất hiếu với cha mẹ khi về già. Vợ chồng tan vỡ chỉ vì tham bạc bỏ tình, bạn bè thì lừa đảo, đổi trắng thay đen không trừ thủ đoạn nào để dành quyền lợi cho mình, như một kẻ ăn cướp,.v.v… Riêng cá nhân tôi, sau hơn 45 năm sống và làm việc tại hải ngoại, đã có biết bao nhiêu dịp du hành vui chơi, thăm viếng người thân quen hay công tác tại nhiều quốc gia trên thế giới, đã chứng kiến bao nhiêu chuyện đau buồn trong tập thể người Việt Nam tại những nơi chốn đi qua mà ngẩn ngơ vì nó ra ngoài sự tưởng tượng của mình. Nhiều khi tôi tự hỏi tại sao con người Việt Nam chúng ta đã đổi thay đến mức kinh hoàng như vậy.
Mà cũng rất lạ lùng, nơi mà tôi chứng kiến những cảnh buồn đau đó lại phần lớn xảy ra các các quốc gia giàu có, thịnh vượng tại Âu châu, Bắc Mỹ, những nơi mà tôi tưởng rằng với cuộc sống cao sang, luật lệ đàng hoàng con người ta sẽ ý thức, lòng ngay thẳng và trong sáng tâm hồn hơn. Nhưng tôi đã lầm, sự ngay ngắn, đàng hoàng, đạo đức không phải chỉ sinh ra từ những nơi vật chất dư dả, luật lệ khắt khe… Mà đôi khi còn ngược lại, trong những xã hội văn minh, tân tiến đó con người ta tinh khôn hơn, lòn lách cao cấp hơn trong lừa đảo nữa là khác. Nhờ văn minh, kiến thức, người ta biết tính toán, biết xếp đặt sao cho hợp với luật pháp để lừa đảo mà nạn nhân chỉ còn biết khóc than, chịu thiệt. Hãy ngoái nhìn lại Việt Nam ngày xưa lúc còn đối diện với khó khăn, nghèo túng thì cha mẹ, anh em vợ chồng, cha mẹ hoà thuận, thương yêu nhau, chia cho nhau từng nắm cơm, con cá… Nhưng ngày nay vật chất thừa mứa, nhà cao cửa rộng thì coi nhau như kẻ thù, sẵn sàng làm những chuyện vô luân, bất đạo để chiếm đoạt hay kéo nhau ra toà với mọi thủ thuật miễn là giành được mối lợi về mình, v.v…
Sinh ra, trưởng thành trong tao loạn, có thể nói tôi đã nếm đủ những mùi vị, đắng cay, chua ngọt của nhân sinh, nhưng đã bao lần ngẩn ngơ, ngao ngán thở dài khi phải chứng kiến biết bao nhiêu những cảnh tượng không vui trong tập thể người Việt Nam của chúng ta mà buồn bã. Hôm nay, trong cái không gian vắng vẻ, buồn chán, tôi đã để cho ký ức mình lang thang về một hoàn cảnh rất buồn của một bà mẹ gốc Tây học. Một gia đình quý phái ngày xưa tôi đã quen biết để viết ra câu truyện xót đau của đời bà, như môt nén hương dành cho bà và cũng để tưởng nhớ đến một vài bà mẹ khác mà tôi cũng rất thân thiết, mang ơn họ với những bữa cơm hay những bát bún, tô canh… họ đã cho tôi vào những năm tháng nghèo đói của đời tôi khi còn đi học tại Viêt Nam. Những bà mẹ ân tình của tôi ở trong nước cũng như hải ngoại, họ cũng đã vướng vào một dạng thức khổ đau nào đó trước khi vĩnh viễn rời xa trần thế.
Tôi đã dùng kỹ thuật văn chương để chuyển đổi tí chút về thời gian, về địa phương và cả về nhân vật trong câu truyện để tránh đi những tác động không tốt cho sự giao tế của tôi với những người thân của bà. Nhưng cứu cánh mà tôi muốn đem vào câu truyện vẫn là những tiếng thở dài, thương xót như một nén hương lòng với mồi lửa tâm hồn, lòng biết ơn mà tôi muốn dành cho những bà mẹ bất hạnh, những bà mẹ mà tôi đã từng quen biết, mang ơn họ trong quá khứ xa xưa, thời mà tôi còn là một học sinh, sinh viên trong tình trạng đói nghèo.
(Lưu An, Vũ Ngọc Ruẩn)

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/luu-khoang-trong-cuoi-oi.html
***
*KÍNH MỜI NGHE TRUYỆN CỦA NHÀ VĂN TRÀM CÀ MAU:
Tinh Yeu Mau Nhiem (Tram Ca Mau_Nguyen Ha doc).mp3
***
SLIDES ĐẶC BIỆT KỶ NIỆM NGÀY KHÔNG LỰC VNCH 1-7

***
Image Border Editor: Https://www.tuxpi.com/photo Effects/bordersNhac1caf� � � � �� Vnch CopyGiua que nguoi toi hat ten anh.
Nhac Dzuy Lynh Ca si Thu Nga
Giữa Quê Người, Tôi Hát Tên Anh – Dzuy Linh – Võ Thu Nga

https://www.youtube.com/watch?v=nrfIYyJDyWE
***
*Tạ Ơn Anh Ngươi TPB – VNCH
Thơ: Phi Loan Hoàng Thị Cỏ May
Nhạc: Mai Đằng Trình bày: Đông Nghi
Hòa âm: MTC Video: Hatbuivitran

https://youtu.be/1EppCOdr4to
***
Tôi đã khóc – Nhạc Nguyên Bích – Thơ Dư Thị Diễm Buồn

https://www.youtube.com/watch?v=2ZcMoxdgSI4
***
NỖI ĐAU GÃY CÁNH NỬA ĐỜI
thơ Sa Chi Lệ, QĐ phổ nhạc, tiếng hát Trương Công

https://youtu.be/MyVQS_f5AJ0
***
*KÍNH MỜI NGHE NHỮNG CA KHÚC CỦA QUÝ NHẠC SĨ THỜI DANH VỀ NGÀY LỄ TỪ PHỤ
Sáng tác mới:Lê Tín Hương: Happy Father’s Day
Tiếng hát: Ninh Cát Loan Châu

https://youtu.be/0YJNigV9G7Q
***
         Bài hát chia sẻ cùng Những Người Cha không vui trong “Ngày Lễ Cha”. Tình thân.
“Hồn Tháng Sáu”. Ca khúc : Vĩnh Điện.
Ca sĩ : Ngọc Quy. Hoàng Minh Guitar.

https://youtu.be/wFFldQR3P7g
***
Cha Mãi Mãi Trong Con- Vũ Hối- Nguyễn Tuấn- Tâm Hảo- 2015

Lời thơ: Vũ Hối Nhạc: Nguyễn Tuấn
Tiếng hát: Tâm Hảo Thực hiện Slide show &


https://youtu.be/Wwv5yUqDyvo
***
Cha Tôi Nhạc: Cao Minh Hưng Lời: Các thành viên của BVN CLB Tình Nghệ Sĩ

https://youtu.be/Mz2NStzx-RI
***
MẤT CHA- Lm.JB.Nguyễn Sang

https://youtu.be/qc1U7_GtrQM

KHÓC CHA HIỀN -LM NGUYỄN SANG.mp4


https://youtu.be/hehs0UOGJNg
***
*Một nhạc phẩm thật hay của nhạc sĩ Phạm Anh Dũng phổ thơ Trần Ngọc qua tiếng hát ngọt ngào ca sĩ Bảo Yến

Công Cha Nghĩa Mẹ, thơ T Ngọc, nhạc P A Dũng, ca sĩ B Yến, video H Hà, hòa âm Q Dũng


https://youtu.be/vknAckmPBPs
***

https://youtu.be/7tjXgEVXWVQ
***
QUE CHA, sáng tác mới của THANH AN ,
do chính tác gỉa trình bày…được chuyển lên youtube và post vào dịp Father’r Day June 17/2012

https://youtu.be/7tjXgEVXWVQ
***
Father’s Day – TẠ ƠN CHA
Youtube bài hát TẠ ƠN CHA:
Nhạc và lời : Văn Duy Tùng
Trình bày : Thụy Long
Diễn ảnh : Trúc Tiên

https://youtu.be/jHzF_p6s5XA
***
“Hong Tóc” Thơ: Phạm Thế Trường
Phổ Nhạc: Phạm Anh Dũng Tiếng hát: Đèo Văn Sách
Hòa Âm: Quốc Dũng

https://youtu.be/NVp4_wmqHPk
***
Tình Xưa” Thơ: Hoàng Song Liêm Nhạc: Từ Công Phụng Tiếng hát: Đèo Văn Sách Hòa âm: Nguyễn Anh Huy

https://youtu.be/Trd7KjRbQwA
***
“Người Có Nhớ Ta Chăng” Lê Tín Hương sáng tác; Đèo Văn Sách trình bày
“Người Có Nhớ Ta Chăng” Sáng tác: Lê Tín Hương Tiếng hát: Đèo Văn Sách Hòa âm & Panist: Đỗ Thị Thu Hằng

https://youtu.be/Yu91zualWoQ
***
“TÔI VẪN YÊU HOA MÀU TÍM”
Sáng tác: NS Hoàng Trọng Tiếng hát: Kim Phụng
Hòa âm:Hoàng Cung Fa

https://youtu.be/jy9ZQ-CyPSs
***
Van CopySach Icon CopyHỒI KÝ NGUYỄN KIM DẦN CỰU PHÓ TỈNH TRƯỞNG-BÀI 13 & 14Hoiky Ng Kim DanokHồi ký của Nguyễn Kim Dần (bài 13)​
Bốn năm làm Phó Tỉnh Trưởng Phú Bổn

Tôi làm Phó Quận Trưởng quận Bến Tranh (tỉnh Định Tường) từ cuối năm 1969, đây là một nhiệm sở tốt nhất trong 3 quận mà tôi đã làm Phó Quận (quận Bến Tranh nằm trên quốc lộ 4 giữa tỉnh Long An và Định Tường, cách Saigon 57 cây số), tôi cũng không hy vọng sẽ được đi làm Phó Tỉnh Trưởng vì không có tiền để “chạy”, cũng không quen biết với “ông lớn” nào, trong khi đó thì bạn bè cùng khóa hay những người khóa sau thì đã làm Phó Tỉnh rất nhiều, tính ra là tôi đã làm Phó Quận gần 7 năm, một thời gian coi như khá dài.
Bất ngờ đầu năm 1971, tôi được biết một công điện gởi về Tòa Hành Chánh Định Tường bổ nhiệm tôi làm Phó Tỉnh Trưởng tỉnh Phú Bổn. Khi nhận được tin này, tôi cũng chẳng cảm thấy vui (lý do là Miền Nam trước sau cũng chỉ đi từ huề tới thua, tôi ý thức sự kiện này từ lâu…tức là Miền Nam sẽ bị nhuộm đỏ). Miền Nam sẽ mất về tay CSVN không phải một mình tôi biết mà rất nhiều người cũng biết rõ điều này (họ đã xin đi ngoại quốc rồi định cư vĩnh viễn ở đó mà không về VN.)
Tôi lấy lý do không có người thay thế nên khỏang hơn một tháng sau mới lên Phú Bổn nhận việc.
Phú Bổn, tỉnh lỵ là Cheo Reo (một quận của tỉnh Pleiku), tỉnh này đã được Tổng Thống Ngô Đình Diệm thành lập năm 1962 (là một phần đất của tỉnh Pleiku), tôi còn được biết là Phó Tỉnh Trưởng đầu tiên là anh Nguyễn Văn Tiên ĐS6, mà nay anh Tiên đang làm Phó Tỉnh Bình Dương. Để biết sơ qua về tình hình của tỉnh này (nhân sự và địa lý), tôi có tới Bình Dương gặp anh Nguyễn Văn Tiên…

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/hoi-ky-nguyen-kim-dan-cuu-pho-tinh.html
***
Huyền Thoại Biệt Kích Lôi Hổ
Orchid Thanh Lê

 Thân gửi đến quý anh chị bài ” Huyền Thoại Biệt Kích Lôi Hổ “, tiện đây tôi cũng xin gửi lời cảm ơn đến trung úy Lôi Hổ Đàm quang Phong ( là bạn học tại Trường Petrus Ký với anh tôi Đinh anh Tuấn). Hai anh em tôi đã đến được bến bờ tự do, và cùng chung sức bảo vệ gia đình vợ, con của lính Lôi Hổ 1975.
             Kỷ niệm ngày Lễ Memorial Day !
                         Đinh công Đức
Tác giả Orchid Thanh Lê hiện làm việc tại Viện Nghiên Cứu Ngôn Ngữ Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ (DLIFLC) tại Monterey, California, có nhiệm vụ hỗ trợ tiếng Việt cho Văn Phòng Tìm Quân Nhân Mỹ Mất Tích Trong Chiến Tranh Việt Nam (DPAA). Bài viết dưới đây là sự tường thuật về một cuộc phỏng vấn của tác giả với một chiến sĩ Biệt Kích Lôi Hổ thường được ca tụng với biệt danh “Cowboy” từ giới Biệt Kích Mỹ thời chiến tranh Việt Nam.
*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/huyen-thoai-biet-kich-loi-ho-orchid.html
***
TRIỆU PHONG: NỖI ĐAU VẪN NGẬM NGÙI
Triều Phong
Trieu Phong“Thời gian tựa cánh chim bay, qua dần những tháng cùng ngày. Còn đâu mùa cũ êm vui…” Mỗi khi nghe Sĩ Phú hát bài Hoài Cảm, lòng tôi lại nao nao niềm thương tiếc và nếu nghe vào Tháng Tư thì nỗi buồn mất mát trong tôi càng dâng cao vì nhớ tới những ngày sau cùng của Tháng Tư Đen năm 1975 trước khi miền Nam Việt Nam Tự Do của chúng ta sụp đổ!
Tôi thấy gì những ngày Sài Gòn hấp hối?
Giờ đây, gần bốn mươi sáu năm đi qua, nhưng ký ức tôi vẫn còn nhớ như in khoảng thời gian ly loạn ấy. Cũng chính ngày này, ngày 8 Tháng Tư năm đó, trong khi tôi và các bạn học của mình đang thi Đệ Nhị Lục Cá Nguyệt ở Trường Lasan Taberd thì bất ngờ nhiều tiếng nổ như bom phát ra làm rung chuyển kính cửa sổ xung quanh. Tiếng bom tuy không làm bể kính nhưng làm vỡ không gian thi cử đang yên ắng. Gương mặt thầy cô, các vị giám khảo đang trông coi thi, chợt trở nên căng thẳng, lo lắng. Còn bọn học trò chúng tôi thì la hét sợ hãi…
Không gian chợt đóng băng, thời gian như ngừng lại, mãi cho đến khi bóng dáng Frère Martial; Giám Học Khối Lớp 8 và 9, xuất hiện ngoài hành lang. Ông đi tất tả chứ không khoan thai nhẹ nhàng như mọi ngày. Những thầy cô từ các lớp bước ra, sau một hồi thầm thì, họ trở vào và cho hay buổi thi tạm ngừng và chúng tôi được lệnh vào thính đường ẩn nấp. Bấy giờ thì chúng tôi biết Dinh Độc Lập; cách trường tôi hai con đường, vừa bị đánh bom. Sau này chúng tôi mới biết kẻ dội bom ngày đó là Nguyễn Thành Trung; trung úy không quân phản bội của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH)!

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/trieu-phong-noi-au-van-ngam-ngui.html
***
Hồi ký của tùy viên Tướng Trần Thiện Khiêm 

        *NGUYỄN TẤN PHẬN                      

* Những ngày cuối của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và Thủ Tướng Khiêm ở Sài Gòn

LTG: Mấy lúc gần đây báo chí Việt Nam, các đài phát thanh có chương trình Việt ngữ ở khắp nơi vẫn còn đề cập đến chuyến ra đi của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu do người ngoại cuộc kể. Chúng ta thấy có nhiều bức tranh vẽ khác nhau về chuyến đi này tùy theo người kể và cũng tùy ở người viết.
Để có bức tranh trung thực hơn, lần này diễn tiến chuyến đi do chính người trong cuộc kể lại; câu chuyện cũng đã được phối kiểm, đối chiếu qua nhiều tài liệu, hồi ký, tường thuật của những nhân vật Việt nam và Hoa Kỳ có mặt trong chuyến đi cũng như có trách nhiệm và liên hệ trực tiếp trong thời điểm lịch sử ấy.
Nhơn lúc nhàn rỗi, giở lại chồng giấy cũ úa màu, tình cờ tìm thấy bản tin của báo San Jose Mercury News (San Jose, California) nói về chuyến di tản của Tổng Thống Marcos gợi cho tôi nhớ lại chuyến đi của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cách đây hơn ba mươi năm.
Báo San Jose Mercury News đề ngày 26 tháng 2 năm 1986 đăng tin Tổng Thống Ferdinand Marcos cùng đoàn tùy tùng được Không Lực Hoa Kỳ di tản ra khỏi dinh Tổng Thống ở Manila một cách an toàn sau một thời gian có nhiều xáo trộn chính trị.
Nguyên văn bản tin viết như sau:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/hoi-ky-cua-tuy-vien-tuong-tran-thien.html
***
*HỒI KÝ SA CHI LỆ: HÀNH TRÌNH TỊ NẠN-TẬP 4Hk Sa Chi Le Hanh Trinh Ti Nan2 Truong Th Ng Trung Truc Rach Gia

4- TỪ TRANG 41 > 55

Chuông reo. Học trò vào lớp. Ngoài sân còn lửng thửng vài em. Giáo viên trên bục, điểm danh. Tiếng lao nhao báo cáo: -Hùng, Phương theo cha, mẹ vượt biển đêm qua rồi thầy ơi! Huân không ngạc nhiên, trái lại, còn cười nhẹ như nghe quen rồi. Từ đầu năm, lớp Huân chủ nhiệm, chưa đầy 4 tháng, 15 em đã lần lượt vắng bóng. Mười đứa bỏ học vì sinh kế gia đình, năm em gia đình bị đi kinh tế mới…Lớp học thưa buồn hơn chợ chiều. Kêu trả bài, có em nào thuộc đâu. Một số thầy, cô vừa giảng mà đầu óc cứ toan tính làm sao mua dầu dự trữ… để có một ngày…Học trò bảo nhau:
-Học chi cho mệt, cũng phải đi nghĩa vụ quân sự, nghĩa vụ lao động! Thi cử, học tài thi lý lịch mà!
Gã trưởng ty giáo dục từng nói thẳng: -Tôi không cần người có tài, chỉ cần người có Đạo Đức Cách Mạng. Thế là hết ý!
Nếu lúc này, lượng giá tinh thần dân chúng miền nam còn tin tưởng vào chế độ VC không, điều này khó nói:
-Thành phần bất mãn: Gồm bắc 54 di cư 90%, chiêu hồi 100%, không hiểu CS là gì hoặc nạn nhân 95%.
-Lừng chừng, đa số là trí thức, sinh viên, học sinh do bọn nằm vùng tuyên truyền, rỉ tai…nên nhiều kẻ khăn gói vô bưng…
-60% đủ hạng người: – một số ở thành thị thiên cộng. Đáng trách nhất là những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Còn lại, dân nông thôn: Nuôi, che giấu, làm tình báo, du kích, giao liên cho VC…Họ nở mặt, nở mày dựa hơi hống hách, khoe khoang: -Tôi là người Cách Mạng, gia đình CM, mẹ chiến sĩ, liệt sĩ…
Họ luôn mồn chửi Mỹ, Ngụy. Kêu gào hòa bình, thống nhất đất nước…Ôi! Sung sướng nào hơn:
“ Bao lâu rồi người anh em xa xứ?
Bao lâu rồi ai khăn gói bôn ba?
Nay trở về thống nhất nước nhà!
Nỡ nhẫn tâm cào mà ông cha!
Làm cơ quan, vườn hoa đại lộ!
Biết bao lần anh chồm lên giết Mỹ…
Bắn gục Ngụy quân, hê hả tươi cười!
Ôi! Bây giờ anh tỉnh mộng hay chưa?” (THC 30-4)

08-10-1977
*Ghi vội. Trên chuyến xe đò về miền tây…
*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/hoi-ky-sa-chi-le-hanh-trinh-ti-nan-tap-4.html
***
Image Border Editor: Https://www.tuxpi.com/photo Effects/bordersEzgif.com Add TextRung Hoa Nghe Thuat CopyBaydi                                    *GỬI HƯƠNG THEO GIÓ MÂY NGÀN BAY…
*DÒNG THƠ LỄ TỪ PHỤHappy Father Day1 Happy Father'day*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẤN QUỐC BẢOTran Q Bao Copy*1-TÌNH CHA 2-CAN TRƯỜNG TRONG CHIẾN BẠI 3-THIÊN AN MÔN
4- NGÀY XUÂN 5HUẾ ƠI
*DÒNG THƠ GIỚI THIỆU QUÝ THI SĨ: NGÀY LỄ TỪ PHỤ
**
Lòng Bố Thương Con Thơ Trần Quốc Bảo1tqbLòng Bố Thương Con
Nhất cao là núi Tản Viên!
Lòng Bố thương con vô biên,
sánh cao hơn núi!
Lòng Bố thương con,
sánh cao bằng Trời.2tqbBố cho con ra đời,
Bố cho con cuộc sống tuyệt vời!
Khi bé tí. Bố cõng con đi chơi.
Khi trưởng thành, Bố dạy con làm người,3tqbCon theo chân Bố,
hi sinh phụng sự cho đời.
Con noi gương Bố,
yêu thương ban phát nụ cười.
Sống ngay thẳng. Sống hiền hòa vui tươi.
Lòng Bố thương con,
sánh cao bằng Trời!4tqbBố ơi, Bố ơi!
Con thương Bố nhiều,
Lời Bố dạy là ánh đuốc sáng ngời!
Bố ơi, Bố ơi!
Con thương Bố lắm!
Hình bóng Bố
là sức mạnh tuyệt vời!
Trong trái tim con. Trong hồn con suốt đời.
Trần Quốc Bảo

Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của tác giả:
quocbao_30@yahoo.com
***
Can Trường Trong Chiến Bại Thơ Trần Quốc Bảo

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/dong-tho-gioi-thieu-quy-thi-si-ngay-le.html
***
*THI VĂN SĨ BỬU TRUYỀNBuutruyen*Cha ơi đừng buồn – Thơ Bửu Truyền1cha Oi BtCha ơi đừng buồn vì con
Bao năm chưa hiểu tấm lòng người cha
Từ khi con khóc tu oa
Con được mẹ dỗ, mẹ ru đêm ngày
Còn cha, cha hay la rầy
Làm con sợ sệt chân tay rụng rời!

Bây giờ, con bước vào đời
Mới thấu, mới hiểu những lời khuyên răn
Cảm nhận tất cả khó khăn
Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời
Cha mong các con nên người
Ðôi chân đứng thẳng ngẩng đầu lên caọ.

Cha ơi, cha là sao Bắc đẩu
Cho dẫu là gì con chẳng bằng cha
Ơn cha nghĩa mẹ khai hoa
Trui rèn con trẻ như lò luyện kim.

Tập cho con đá mềm chân cứng
Có cứng mới đứng đầu gió sau này
Phận con là gái hay trai
Thờ cha kính mẹ một đời hiếu trung.

Hôm nay Ngày Lễ Phụ Thân
Lòng con xao xuyến bâng khuâng nhớ hoài
Nhớ cha nghiêm khắc trầm tư
Nhớ ánh đôi mắt nhân từ dạy con
Lời mẹ ngọn suối đầu non
Lời cha chớp biển mưa nguồn tuôn mâỵ.

Cha ơi, nhớ cha từng ngày
Tài hoa tay trắng dựng xây công thành
Vì đời phục vụ hy sinh
Sắt son yêu vợ, tận tình thương con.
Cha ơi, xin cha đừng buồn
Làm sao con được một phần như cha?
(Cha ơi!)
bt
*
Hoa Nắng Tự Tình
https://buutruyen.blogspot.com/?m=0
***
*THI SĨ ĐỨC HÙNG KHÓC NHỚ BA
Duc Hung Khoc Nho Ba***
*KÍNH GIỚI THIỆU DÒNG THƠ HÀO KHÍ CỦA THI SĨ LÂM HOÀI VŨ
*ANH HÙNG YÊN BÁI *19-6 NGÀY QLVNCH *KỶ NIỆM NGÀY KHÔNG LỰC VNCH 1/7Yen Bai
Ky Niem Ngay Qlvnch Thu 56 CopyTo Quoc Khong Gian
*KÍNH GIỚI THIỆU DÒNG THƠ HÀO KHÍ CỦA THI SĨ LÂM HOÀI VŨ
*ANH HÙNG YÊN BÁI *19-6 NGÀY QLVNCH *KỶ NIỆM NGÀY KHÔNG LỰC VNCH 1/7
Ky Niem Ngay Qlvnch Thu 56 CopyTo Quoc Khong Gian
*
Tưởng niệm NGÀY TANG YÊN BÁY 17/6/1030 ,Xin mời quý vị thưởng lãm bài thơ :
BI HÙNG CA YÊN BÁY
( Kính dâng hương linh các vị liệt sĩ đã vị quốc vong thân trong cuộc khởi nghĩa Yên Báy ngày 17/6/1930 và liệt nữ Nguyễn Thị Giang)
Sương màn đêm giăng mờ trên khắp lối
Gió từng cơn lồng lộng thổi tung trời
Bánh xe lửa lắc lư rít từng hồi
Người nữ kiệt thấy lòng se thắt lại

*
Cùng một chuyến hành trình về Yên Báy
Không được nhìn, không được nói một câu
Nỗi yêu thương niềm đau sót dâng trào
Bao căm hận dập dồn trong tâm trí

*
Vài tiếng nữa sẽ mất người tri kỷ.
Nguyễn Thị Giang lảo đảo bước xuống ga
Trống tàn canh báo hiệu hết canh ba
Cô lặng lẽ đến pháp trường hành quyết

*
Lòng thầm nhủ bom này cho chúng biết
Phá pháp trường giải thoát đấng hùng anh
Khi tới nơi bọn mật thám bủa giăng
Trăm tay súng lưỡi lê không kẽ hở
*
Làm sao đây? Tim gan như đốt lửa
Đã đến giờ máu chẩy thịt xương tan
Bọn thực dân dạ lang sói hung tàn
Dẫn người một đưa lên đài máy chém
*

Việt Nam muôn năm! Tiếng hô hùng tráng!
Một đầu rơi cho cách mạng nở hoa
Việt Nam muôn năm! Vang khắp sơn hà!
Nguyễn Thái Học giơ tay chào vĩnh biệt

*
Đôi mắt sáng nhìn đồng bào tha thiết
Dáng uy nghi trầm tĩnh đến đài cao
Việt Nam muôn năm! Tuôn chẩy máu đào!
Làm rung chuyển cả giang sơn nước Việt
*

Mắt đẫm lệ nhìn mười ba anh kiệt
Hiến thân mình cho Tổ Quốc hồi sinh
Chí hùng anh nhưng mưu sự không thành
Phải thất thế sa cơ vào tay giặc

*
Nguyễn Thị Giang mặt không hề đổi sắc
Nén căm hờn không để lộ ai hay
Nhìn người yêu tan nát dưới cỏ cây
Như dao cắt vào tim người liệt nữ

*
Cô gắng gượng trở về nơi trú ngụ
Viết lá thư tuyệt mệnh gởi song thân
Lá thứ hai lời tâm huyết ân cần
Dặn đồng chí những người còn ở lại
*

Hãy đánh đổ bọn cầm quyền lang sói
Cứu lấy đồng bào thoát kiếp khổ đau
Hoàn cảnh éo le tan vỡ tình đầu
Mượn phát súng chết vinh hơn sống nhục

*
Lửa Yên Báy ngàn Thu còn sáng rực
Là đuốc thiêng muôn sắc toả hào quang
Những người sau nuôi chí lớn hiên ngang
Viết chính sử hào hùng dân tộc Việt

Lâm Hoài Vũ
( Trích trong Thi Tập Lưu Vong Trường Khúc )

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/kinh-gioi-thieu-dong-tho-hao-khi-cua.html
***
*THI SĨ HOÀNG PHONG LINH
Hồn ca trên Biển Đông
(Tưởng niệm Ngày Thuyền Nhân)

 *Kính dâng lên hương hồn hơn nửa triệu đồng bào đã tử nạn trên biển Đông, mong vượt thoát chế độ cộng sản VN, mưu tìm Tự Do sau cơn Quốc Nạn 30 tháng Tư Đen 1975.

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)
1.
Hồn ai đó ?
Chập chờn trên khói sóng
Dòng máu tươi theo nước chẳng hòa tan.
Hồn ai đó ?
Vạn tinh cầu chao bóng
Đảo ghềnh xa còn vọng tiếng kêu than.
Hãy về đây – trên sóng nước dâng tràn
Chung tiếng khóc nghẹn đau cùng Dân Tộc.
Hồn ai đó?
Đã lìa xa Tổ Quốc
Vẫn còn ôm sông núi xuống mồ hoang.
Tiếng oan khiên từ đáy vực còn vang
Hay chìm đắm giữa khơi ngàn sóng dữ ?
Mảnh thuyền tan, bập bềnh trôi viễn xứ
Biết về đâu ? Hồn phiêu bạt nơi đâu ?
Thân cá Hồi tan tác đã chìm sâu
Không tìm thấy lối quay về chốn cũ !
Giữa trùng khơi vang tiếng cười dã thú
Hải tặc giằng co thân xác – kinh hoàng.
Tiếng Mẹ kêu, dòng máu chảy đầy khoang
Tay vời níu đàn con run khiếp sợ.
Biển lạnh chiều hoang, trần gian nín thở,
Vòng tai ương kiếp nạn đến vô cùng.
Hồn ai đó ?
Bờ Tự Do bốn hướng, cõi mông lung
Tìm đâu thấy – giữa muôn trùng đen thẳm ?
Tiếng kêu “Trời!” trước phút giây chìm đắm
Biến tan vào giông bão, thét trùng dương.
Vực mồ sâu thịt rã máu còn vương
San hô trắng hay là xương ai trắng ?
Dòng tóc đen bám ghềnh xa hoang vắng
Thành rong rêu sẫm tím một màu tang.
Hồn ai đó ?
Chiếc thuyền Không Gian
Trôi về Vô Tận.
Bánh xe Thời Gian chuyển ngàn uất hận
Chập chờn mấy cõi U Minh.
Lịch Sử nghìn thu trang giấy rợn mình
Ghi chép lại phút kinh hoàng Vượt Biển !

2.
Hồn ai đó ?
Đảo hoang sơ, ai về đây khấn nguyện
Mộ bia tàn, ai thắp nén hương dâng ?
Nơi Ba-Đình vui chuốc rượu Vô Thần
Cười nghiêng ngả mừng reo hò chiến thắng !
Đồng ruộng phơi bày xương trắng
Oan khiên máu lệ thành sông.
Bao thây vùi trong sóng nước biển Đông
Còn sót lại mấy hoang tàn di tích ?
Hồn ai đó ?
Đảo xa xôi mộ phần cô tịch
Giấc ngủ chẳng bình an.
Họ còn theo, cố phá đập tan
Để tô hồng chế độ :
• “Chủ nghĩa huy hoàng, không ai chối bỏ
Không có người vượt thoát để tồn sinh !!!” (*CSVN tuyên truyền)
Nhưng bia đời như nắng rọi bình minh
Luôn soi rõ từng vết sâu tội ác
Của loài dã tâm với ngôn từ khoác lác
Đang tôn thờ chủ thuyết lai căng.
Hồn ai đó ?
Từ bao cõi vĩnh hằng
Xin về đây chứng kiến.
Tấm lòng chúng tôi, trọn đời Tâm Nguyện
Chí bền gan, xin vẹn Nghĩa Tình.
Dù ngăn cách Tử Sinh
Giữa hai bờ Nhật Nguyệt.
Dù có ai phá tan mộ huyệt
Đến nghìn sau hồn mãi còn đây.
Nhìn trùng khơi sóng nước dâng đầy
Gửi mơ về cố quốc.
Hồn vẫn sống trong lòng Dân Tộc
Vì hai chữ Tự Do.
Chiều GALANG bão tố sóng to
Hay tĩnh lặng trăng rơi thềm đá.
Sáng PINANG nắng xuyên rừng lá
Hay đêm vờn tiếng hát nhân ngư.
Hồn mãi còn đây, dù bia mộ hoang vu
Không tên tuổi – sá gì tên với tuổi !
Dù xác thân đã hòa chung cát bụi
Biển Đông còn – HỒN MÃI SỐNG THIÊN THU!

* VÕ ĐẠI TÔN (HOÀNG PHONG LINH)
***
*THI SĨ ĐA TÀI PHẠM THIÊN THƯ
Phamthienthu1PHẠM THIÊN THƯ

ĐỘNG HOA VÀNG

Con chim nó hót trên bờ
Em thay áo tím thờ ơ giang đầu
Tưởng xưa có kẻ trên lầu
Ngày xuân gieo nhẹ trái cầu gấm hoa

Tóc dài cuối nội mây xa
Vàng con bướm nhụy lẫn tà huy bay
Dùng dằng tay lại cầm tay
Trao nhau khăn lụa nhớ ngày sầu đưa

Từ chim thuở núi xa xưa
Về đây rớt lại hạt mơ cuối rừng
Từ em khép nép hài xanh
Về qua dục nở hồn anh đóa sầu

(trích động hoa vàng)
PTT
***
*THI SĨ HUYỀN CHI & THANH THANHThanhthanhlacvietHuyen Chi Thanh Thanh**
BÀI THƠ CUỐI CÙNG

gửi THANH-THANH

Lòng buồn như một chiều mưa
Run run viết một bài thơ … cuối cùng…

Không hiểu vì sao tôi cũng viết
Những giòng thơ lạnh giữa chiều nay.
Lòng cô đơn quá, sầu không hết;
Nắng loãng chiều tang phủ gót giày …

Ðọc mãi vần thơ tự xứ Trung,
Những vần thơ giá buốt như đông:
Chao ôi! sâu kín là rung động
Im lặng trong hồn, ai biết không?

Muốn viết bao nhiêu, muốn nói nhiều;
Hỡi ơi! tình-cảm đã hoang-liêu!
Cuộc đời hơn một lần đi vắng,
Lặng-lẽ trong tim mấy vạn chiều …

Tôi thấy lòng tôi: ôi! xuyến-xao
Từng niềm rưng-rức, ý nao nao …
Từng cơn giông-tố, từng nhung-nhớ,
Chất mãi trong tim tự kiếp nào …

Nhưng viết làm sao ? tàn-nhẫn lắm!
Mộng vàng là mộng bấy nhiêu thôi!
Mà viết làm chi ? đau-khổ lắm!
Hai kẻ hai phương trọn kiếp rồi!

Tôi muốn lần nào trong giấc mơ
Cầm tay khẽ đọc một bài thơ …
Hoa mai rũ nhẹ trên đôi tóc,
Lưu-luyến bừng trong ánh mắt chờ…

Nào phải vô-tình qua trước cửa,
Lảng-lơ như một kẻ qua đường!
Ðã có nhiều đêm nghe thắc-mắc…
Nhưng đành… đành vậy! phủi mùi hương.

Thanh ạ! lòng tôi là thế đấy,
Tình tôi nhỏ quá! biết làm sao ?
Người xa hun-hút, xa-xôi quá!
Muốn nối đường tim, chẳng chịu vào!

Tôi ở nơi đây với mẹ già,
Chợ ngày hai buổi, tháng năm qua …
Ði trong sa-mạc, trong hiu-quạnh!
Thơ viết rồi thôi, mộng chẳng hoa!

Không biết bao nhiêu những lá thư
Mà tôi đã đọc tự ngày xưa …
Tâm-tình gửi mãi vào trang giấy,
Nhưng chẳng bao giờ tôi biết mơ …

Những bóng người qua đến lỡ-làng,
Lòng tôi vẫn chỉ một muà hoang!
Bao nhiêu bến nước tôi không cắm,
Không đợi, không chờ, không cả sang…

Nhưng đến hôm nay, nhận của người
Một bài thơ máu, một tình côi!
Tôi nghe xao-xuyến tràn trên mắt;
Nhưng, biết làm sao, hỡi cuộc đời!

Chỉ mộng mà thôi, mộng đấy thôi!
Hai ta xa cách, có trăm lời
Cũng không nối được hai phương ấy,
Cột được linh-hồn cho cả đôi!

Rồi sáng hôm nào, trời hửng nắng,
Chất đầy xao-xuyến ở trong tim,
Tôi đi thơ-thẩn, đi xa vắng…
Ðọc nhỏ tên người giữa vắng im…

Muốn đốt làm gì trang giấy bé?
Những phong thư lạnh gửi ngày xưa …
Không! tôi muốn giữ trong tâm-tưởng
Một bóng vời xa, dẫu đã mờ …

Tôi viết lòng tôi bằng máu mực,
Miền Trung xa vắng, hỡi Miền Trung!
Chiều nay rên-siết căng trong mắt,
Gửi một bài thơ … cho … cố-nhân…

Sài-Gòn, Hè 1953
HUYỀN CHI
(thư gửi Thanh-Thanh ngày 10-6)

In trong tập thơ “Ánh Trời Mai” của
Thanh-Thanh, tập mới, do Xây-Dựng tái-bản năm 1954
**
MY LAST POEM

to THANH-THANH

While my soul is sad as in a rainy eve,
Writing this last poem I tremble to conceive…

It seems to be unknown why I also write
These wintry rhymes in this evening so trite.
My heart is too lonely, endlessly in blues;
The mourning setting sun shadows my shoes.

I have read and read from the Central Clime
The verses so chilling as in the chilly time.
Alas! How deep is your feelings’ command:
Silence in the soul, whoever would understand?

Although I want to write, say so much;
Oh! My emotion has turned uncouth to touch;
More than once life seems to be deserted:
Quiet in the mind myriad evenings introverted.

How my innermost flutters as I can sense
Each sentiment stings, feeling upsets, so tense;
Storm slashing, remembrance racking, manifold
Have cumulated in my breast since lives of old…

But how to write? it is so ruthless, how to fit?
Golden dreams remain dreams, such a tiny bit!
And why to write? What a forlorn fate!
The two are to go their way all life separate!

I wished, in my dreams, there is a certain time
We hold their hands, gently reading a rhyme…
Apricot flowers softly hang down on our hair;
Attachment shines in my eyes with a waiting air.

You are not just impassible like some strange guy
As inattentive as any kind of vague passer-by!
I have experienced queries many a night…
Well, I am fain… to dispel of fancy that flight.

Yes, Thanh my dear! Thus is my impression;
My affection is too little to answer the question.
You are so far, far-away, at a distance blear!
To link a love, down to the South you do not near!

I live here with my aged beloved mother;
Twice daily marketing, time passes as a souther;
Walking in the desert, hermitage to gloom;
Poems have been written, dreams not to bloom!

I do not remember how many letters to amaze
I had received and read since the old days,
The paper conveyed their heart-to-heart theme
But I had never known of anything to dream.

The figures past and past at all inconclusive;
My heart is still in a pristine season, elusive!
So many river wharfs I did not moor anywhere,
Neither await, nor tarry for, much less dare…

But, today I have just received from you
Such a confidential poem, what a solitary cue!
I do feel my heart flutters and my tears flow;
Yet, my dear, how should I react now, hillo!

Only in dreams; yes, that is only in a dream
Because we are separated, against the stream;
Even hundreds of words could not unite
The two domains, bind the two souls alright!

Then, a certain morning, the sun begins to shine
Piling my heart with perturbation, full of brine,
I will be walking loungingly, vacantly, hurt,
***
*THI SĨ VŨ UYÊN GIANG & THANH THANH
Vu Uyen Giang Thanh ThanhKHÓC CHA

Trời mùa đông tâm hồn con giá lạnh
Con về đây nhưng cha đã đi rồi!
Không bao giờ còn thấy mặt cha tôi
Bao giọt lệ trào dâng trong khóe mắt

Lòng nghẹn ngào nhói đau như dao cắt
Chỉ vài ngày con đã mất cha yêu.
ngày xưa, cha nghiêm khắc rất nhiều
Vì mong muốn con nên người hữu dụng

Công ơn cha như trời cao bể rộng
Như suối nguồn tuôn chảy mãi không ngừng
Nhớ nụ cười và khuôn mặt bao dung
Ôi tiếng nói ôn tồn khi giáo dục

Nhớ cả những ngọn roi vì lười học
Bởi ham vui với bè bạn gần nhà…
Biết làm sao kể lại hết tình cha?
Giọt nước mắt lăn dài trên gò má
Ngày hôm nay con không còn cha nữa
Tìm đâu ra hình bóng của cha tôi???

VŨ UYÊN GIANG

HOT TEARS FOR DAD

The world is in winter but colder is my inner heart;
Here I do return but from this life Dad did depart.
From now on I cannot see any longer my father’s shine;
How to stop from my eyes the stream of fervid brine!

My inside shoots as if cut by knives, the stings gather;
Only in a few days I have lost my beloved father!
I reminisce the old days you were so formidable
Just because you wanted me to become serviceable.

Your immense merit was like high sky, vast ocean,
Your watercourse of love never ceased its motion.
How I recall your merciful smile and generous face,
Temperate voice when educating me in each case.

I even remember the rod to your good will to bend
For being work-shy festal with a neighboring friend…
Of your bosom I can’t find any word that fully speaks;
Drops of choler are rolling down on my hollow cheeks.

From now on I do not have any more my dear Dad;
Where on earth can I find my father’s image – So sad!

Translation by THANH-THANH

Thanh-Thanh
Cơn Ác-Mộng
Với Thượng-Đế
Bảy Mươi Năm Làm Thơ
Vietnamese Choice Poems
NHUAN XUAN LE
**
*THI SĨ TRÀM CÀ MAU & THANH THANH
Khi Toi Chet Tcm Thanh ThanhKHI TÔI CHẾT

Nếu làm biếng, cứ nằm nhà thoải mái
Viếng thăm chi, vài phút có thêm gì ?
Mắt đã nhắm. Lạnh thân. Da bầm tái .
Dẫu bôi son, trát phấn cũng thâm chì.

Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó,
Ai thay da mãi mãi sống trăm đời .
Kẻ trước người sau, xếp hàng xuống mộ
Biết đâu là khởi điểm cuộc rong chơi.

Nếu có khóc, khóc cho người còn lại,
Bởi từ nay thiếu vắng nỗi đầy vơi .
Cũng mất mát, dáng hình , lời thân ái
Tựa nương nhau, hụt hẫng giữa đất trời.

Đừng đăng báo, phân ưu lời cáo phó
Chuyện thường tình, phí giấy có ích chi ?
Gởi mua gạo, giúp người nghèo đói khó
Dịu đau buồn những kiếp sống hàn vi,

Trỗi nhạc vui cho người người ý thức,
Cuộc nhân sinh sống chết cũng tương đồng,
Khi nằm xuống, xuôi tay và nhắm mắt
Thì đau buồn hạnh phúc cũng hư không.

Đừng xây mộ, khắc bia ghi tên tuổi
Vài trăm năm hoang vắng, chẳng ai hoài .
Vũ trụ vô cùng, thời gian tiếp nối,
Tỉ tỉ người đã chết tự sơ khai.

Khi tôi chết đừng ma chay đình đám,
Hỏa thiêu tàn, tro xác gởi về quê
Dẫu bốn biển, cũng là nhà, bầu bạn
Trong tôi còn tha thiết chút tình mê.

Thì cũng C, H, Ô, N kết lại,
Nắm tro xương hài cốt khác nhau gì,
Nhưng đất mẹ chan hòa niềm thân ái,
Cho tôi về, dù cát bụi vô tri.

TRÀM CÀ MAU

WHEN I HAVE DIED

If you feel like lazy, lie down at home freely;
What use to visit, some minutes adds nothing really.
Eyes are closed. Body cold. Skin bluish pale.
Even vermilion/paint applied: still dark deep stale.

I have gone first, we will meet there at that place.
Nobody can exuviate to live for ever in this space.
One ahead, others next, queuing to graves pure;
Who knows where is the beginning of the tour.

If you weep, just weep for those remaining
From now on missing confidences entertaining;
They also lose cordial figures and words to nurse:
Such mutual aid, oh, that is a misstep in universe.

Do not publish the obituary, condolences in papers
Since the ordinary things wasted are only vapors;
Instead buy rice to help the poor and indigent
Soothing the grief of people humble but exigent.

Start festal music so everybody aware of the game
That in this world life and death are of the same.
Once lying down, arms loose, eyes shut, all is chill,
Then, happiness or distress both are equally nil.

Do not build, inscribe my name/age on a tombstone;
Years will have passed, no one will have shown.
The macrocosm is immense, time succeeds time,
Billions and billions have died since the prime.

When I am dead, my funeral? do not solemnize.
Cremate it, send the ash to my country to localize.
With friends is like at home on the globe any part;
Inside myself there is still always that fervid heart.

Then, it is what that collects, compacts, maintains:
There is no difference between corpse and remains.
But the native land is with affection overflowing;
Let me return there, even as dull dust, unknowing.

Translation by THANH-THANH

Thanh-Thanh
ThiNhanVietNam
PoetFromVietNam
***
*THI SĨ LÃO MÃ SƠNLao Ma Son 99 Copy

THƯƠNG TIẾCThuong Tiec

Vì Tổ quốc Anh hy sinh đời trai trẻ
Khoác chinh y lặng lẽ bỏ làng quê
Một ra đi không hẹn có ngày về
Để hiền mẩu mõi mòn chờ vô vọng.

Ngoài biên cương những chiều mưa gió lộng
Nhớ Mẹ già, vợ trẻ, đám con thơ
Khói lửa chiến tranh không hứa bao giờ
Sẽ trả Anh lại làng xưa, xóm cũ.

Một chiều tang tóc mây đen bao phủ
Pháo quân thù đã cướp mất đời Anh
Anh đã thành người chiến sĩ vô danh
Gởi thân xác nơi núi rừng sơn cước.

Chiến hửu Anh ôm mối hờn mất nước
Phiêu bạt quê người, sống kiếp lưu vong
Tưởng nhớ Anh, Tôi thắp nén hương lòng
Để THƯƠNG TIẾC người trai đền nợ nước.

Lão Mã Sơn
***
*THI SĨ ĐA TÀI LÊ TUẤNLe Tuan CopyChào Mừng Ngày Quân Lực 19 Tháng 6.

Mỗi năm đến ngày QLVNCH lòng tôi lại thấy buồn. Một quân lực rất hùng mạnh bỗng dưng lại tan biến đi.
Buồn hơn nữa một Chế độ VNCH Văn minh, Tự do – Nhân bản – Vang danh một góc trời Vùng Đông Nam Á.
Bỗng dưng lại biến mất. Để cho một chế độ tam vô Vô Gia đình – Vô Tổ quốc – Vô Tôn giáo. Một chế độ Vô đạo, cộng sản xấu xa nhất, đến chiếm đóng vùng đất Văn Minh Và Tự Do. Thôi thì xin dành cho Vận Hạn của một Dân Tộc trả lời câu hỏi này?
Xin chia sẻ bài thơ, tôi viết cho một ngày buồn.
Trân Trọng
Lê Tuấn
Trông Ly Rượu Cạn

Buồn vu vơ nhìn trông ly rượu cạn
Rót thêm đầy cho giọt rượu tuôn rơi
Ta rải đều dòng rượu tưới xuống đất
Giải nỗi oan ngàn cay đắng trong đời.

Đừng nhắc lại chiến tranh là chia cắt
Người lính buồn, sao đi mãi không về
Cho tuổi trẻ hiên ngang thời chiến loạn
Để hôm nay, thơ mang nặng câu thề.

Rót chén nữa mừng cho đời tìm lại
Mừng tóc ta sớm bạc trắng mái đầu
Nhạc thánh thót, hồn ta đau thế sự
Cơn đau còn ray rứt vạn nỗi sầu.

Thêm chén nữa uống cho say nghiêng ngả
Mặt đất còn chao đảo dưới chân ta
Đống phế liệu vỡ tan thành trăm mảnh
Rơi một mạnh, vào thơ ta thật thà.

Ta uống cạn, thấy hồn tận đáy cốc
Thấy em cười, nói chuyện một đêm mơ
Từng nhịp thở, tình yêu là huyền thoại
Để ngôn từ nhảy múa, loạn trong thơ.

AET. Lê Tuấn
Cơn say thời thế
Người lính già chưa bao giờ giải ngũ.
*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/thi-si-tai-le-tuan.html
***
*THI SĨ LÊ TẤN DƯƠNG
Đêm Tây Ninh Nhớ Bạn
Thursday, June 03, 2021 ĐSLV , Lê Tấn Dương , ThơLe Tan Duong

(Tưởng nhớ K2 Lê Văn Hoan – Cali.)

Tao từ Suối Cao lên Truông Mít,
Đêm quân hành ghé lại Khiêm Hanh.
Buổi sáng hai thằng ra phố chợ,
Thăm cô nàng mắt biếc long lanh.

Còn nhớ Trâm Vàng, ngôi trường nhỏ
Tao dừng quân gọi điện cho mầy.
Mầy nói đường đi đang có địch,
Thôi hẹn mầy quán rượu Truông Mây.

Còn nhớ Gò Dầu đêm tháng Chạp
Gió biên cương lạnh buốt chinh y
Khói thuốc vàng tay trong quán nhỏ,
Bên kia sông, gió lộng biên thùy.

Đêm mưa Cẩm Giang mơ kiều nữ,
Rót cạn đời trai một chén sầu.
Ai bỉết ngày mai mình đụng trận
Biết ai còn thương nhớ đời nhau !

Đời lính đã quen mùi thuốc súng,
Quen mùi rượu ấm những đêm đông
Lâu lâu nhớ ánh đèn phố thị,
Lại phải mở đường, vượt bến sông.

Lần cuối gặp nhau trên đất Trảng
Mầy hỏi tao – Hậu Nghĩa yên không ?
Mầy hỏi lạ – Miền Đông chiến thuật,
Chỉ thấy mìn, chông với đạn đồng.

Xứ miền Đông, muỗi mòng, sương lạnh,
Đêm dạ hành Cầu Khởi, Tầm Lanh
Núi Bà thấp thoáng qua rừng lá,
Nhớ bao nhiêu, thôi thế cũng đành.

Tháng Tư oan nghiệt, mình cam phận.
Tây Ninh, Bến Kéo cũng tan hoang
Tao từ Hậu Nghĩa theo quân rút
Qua Củ Chi, bao nỗi kinh hoàng.

Từ độ ra tù, qua xứ Mỹ,
Chưa một lần tái ngộ anh em
Chợt nghe mầy bịnh nhiều năm tháng,
Nhớ mầy, đâu biết nói gì thêm.

Cuối năm, mầy bỏ bè bỏ bạn
Bỏ cả vợ con. Nỡ sao đành !
Hay mầy muốn về thăm chốn cũ.
Bến Mương, Truông Mít với Khiêm Hanh.

Thôi giã biệt mầy “Hoan mắt sáng”
Chút tình bằng hữu tự năm xưa.
Về đi, thăm chiến trường xưa cũ,
Có mùa hoa Gạo nắng lưa thưa.

K2 Lê Tấn Dương
(Đặc San Lâm Viên)
***
*THI SĨ ĐỖ CÔNG LUẬN
455, Ly Cà Phê Sáng 500, Tiễn Bạn   đo Cong Luan***
*NỮ THI VĂN SĨ DƯ THỊ DIỄM BUỒN
Dtdb QlvnchNHỚ MÙA QUÂN LỰC 19 – 6
DTDB

Em dắt con thăm chồng nơi đất Bắc
Ngày giặc vào cháu chưa được lên hai
Vì sa cơ, cha lâm cảnh tù đày…
Giặc chụp mũ tội: “Ngụy Quân bán nước…”

Trại cải tạo giam những người trí thức
Của miền Nam, mài miệt ghế nhà trường
Ra ngành nghề… làm lính trấn biên cương
Khắp các ái địa đầu vùng tuyến lửa…

Chàng yên tâm có em lo nhà cửa
Bốn Quân khu, Bến Hải đến Cà Mau…
Chặn thù, tiếp Miên, chiến đấu Hạ Lào…
Cùng đồng đội xông pha lòng đất địch

Lính Cộng Hòa hào hùng xây chiến tích
Chống xâm lăng càn quét lũ bạo tàn
Bọn Cộng nô phải vỡ mật, teo gan
Hải, Lục, không quân, Thiên thần Mũ Đỏ…

Bao thống khổ nước nhà sau bỏ ngỏ!
Tháng Tư Đen! Bức tử phải tan hàng
Những chàng trai đi gìn giữ giang san
Bị giặc bắt ải đày nơi hiểm nghiệt!

Bao nhiêu năm đau lòng dân tộc Việt
Bấy nhiêu năm đất nước phủ màu tang
Giặc cắt chia lãnh thổ hiến ngoại bang
Dẫn Tàu Cộng! Làm tan hoang đất nước

Em dắt con thăm nuôi chồng xuôi ngược
Nam Hà, Hàm Tân, Tiên Lãnh, Vườn Đào…
Chồng em tù ngục lận đận lao đao…
Ngày trở lại, cháu đã tròn đôi chín!

Đó là tuổi mộng mơ yêu màu tím
Thuở ngày xưa, em sung sướng đến trường
Nay con em vì đất nước tan thương!
Cha cải tạo, đói ăn, không lành áo…

Mọi thủ đoạn giặc dối lừa chao đảo
Đảng độc tài nghiền nát tuổi xuân xanh
Nhồi sọ, nhiễu nhương… bóp vỡ mộng lành
Lớp trẻ Việt… tương lai như bọt biển!

Chồng của em tròn đời là lính chiến
Chàng vững lòng dù thời cuộc đổi thay
Vẫn kiên tâm chờ đợi có một ngày
Dân tộc Việt đứng lên giành Chánh nghĩa

Giờ đã điểm! Mọi người đà thấm thía…
Biết khổ đau dưới ách kẻ vô nhân…
Hiểu thế nào lòng dạ bọn vô thần…
Khi nước nhà đấm chìm trong tay giặc!

Mười Chín Tháng Sáu! Là ngày Quân Lực!
Nhớ ngày xưa! Lòng xao xác bâng khuâng!
Xót quê hương! Tàu Cộng chiếm đoạt dần…
Ghét kẻ nối giáo, hận phường bán nước…

Người lính Cộng Hòa bôn ba xuôi ngược
Thân héo mòn như chiếc lá chiều thu
Vẫn kiên tâm bền chí diệt Cộng thù
Tôi luyện lớp trẻ… chờ ngày phục quốc.

DƯ THỊ DIỄM BUỒN
*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/nu-thi-van-si-du-thi-diem-buon.html
***
DÒNG THƠ NỮ SĨ Ý NGA: NHÂN KỶ NIỆM LẦN THỨ 56 NGÀY QLVNCH 19-6
1a Nghi 2y 3dom Lua Nho
*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/dong-tho-nu-si-y-nga-nhan-ky-niem-lan.html
***
THI SĨ NGUYỄN MINH THANH
ĐÔI MẮT MẸ HIỀN

Tâm từ ái biển xanh… đôi mắt Mẹ Bé vừa sinh âu yếm ngẩng nhìn, xem…
Hằng mong mỏi… con mình cho tròn vẹn
Mắt hân hoan… ngắm bé ngủ ngoan hiền…!!

Mẹ dạy nói… à… ơi… lời cổ tích
Mắt mẹ cười… dìu bé khẽ tập đi
Vào tuổi học sắm đủ điều…vở, sách…
Mắt mẹ mừng con đậu mỗi kỳ thi !

Con dần lớn, Mẹ, cội mai dần cỗi
Mắt mẹ chờ… con trẻ chóng thành đôi
Đời bận rộn… ngược, xuôi đường muôn lối
Mắt Mẹ buồn… trông bóng nhạn nổi trôi…!!

Con đi xa rầu lo… tràn mắt Mẹ !
Khi con về, Mẹ, mắt ánh, ấm niềm vui…
Con ốm đau hay có điều hờn tủi…
Trải tâm can, Mẹ, mắt trĩu ngậm ngùi…!!

Ôi, cao cả trời cao… Đôi Mắt Mẹ
Dõi theo con tấm bé…đến thành nhân
Đi chập chững… ngại chim non ngã té
Con trưởng thành lòng mẹ vẫn bâng khuâng…!!

Mãi danh lợi tháng ngày quay… lần lữa
Con hững hờ lơ đãng… mẫu tình thâm
Rồi, một mai… Mẹ yêu không còn nữa
Ôi, tìm đâu dịu mát, rượi mát ánh trăng rằm…?!!
NGUYỄN – MINH – THANH
( Ngày Lễ Mẹ )
Ba Tôi
Tiết trời khi nắng lại khi mưa
Đối với Ba tôi sao cũng vừa
Nắng đến nhọc nhằn phơi lẫm lúa
Mưa về bận bịu xới công dưa
Vườn mong tươi tốt cần năng tưới
Đất muốn tả tơi buộc phải bừa
Cuốc bẫm cày sâu Người chẳng quản
Tùy theo thời tiết nắng hay mưa
Nguyễn Minh Thanh
Ba Tôi
Làm lụng cần cù nuôi lũ con
Học hành thành đạt điểm ngời son
Dù cho mưa nắng lòng không nản
Mặc kệ gió sương dạ chẳng mòn
Nhạn trắng đủ lông bay cuối biển
Mai già trụi lá ngóng đầu non…
Loay hoay chăm chút cây xoài cát
Tưới nước vun phân… đợi lũ con

Nguyễn Minh Thanh
***
*NỮ THI VĂN SĨ NGUỄN THỊ THANH DƯƠNGThanh Duong2ĐỜI KHÔNG ĐÁNG CHÁN.
( Cảm tác “Chán Đời” của Cung Lan)

Anh đừng lạnh lùng với đám đông
Chỉ vì có lúc chợt đắng lòng
Cuộc đời vẫn ngọt ngào anh nhé
Giữa vạn người vẫn có tri âm.

Có khi là một người ta quen
Hay một người ta không biết tên
Tình cờ gặp nhau trong thoáng chốc
Một lời chào hỏi cũng là duyên.

Anh đừng chán đời mà làm ngơ
Ngoài cửa có bao nhiêu mong chờ
Ngoài cửa luôn có mây và gió
Anh hãy tìm chữ gieo vần thơ.

Mặc ai danh lợi vẫn tranh đua
Thôi thì ta cứ làm kẻ thua
Cuộc đời không có gì đáng chán
Anh ơi hoa vẫn nở từng mùa.

Anh đừng hờ hững với chung quanh
Chén trà anh uống cũng tủi thân
Hãy nói đi anh vơi tâm sự
Nửa chén trả vơi sẽ cạn dần.

Có khi ta buồn trách gió mưa
Mà lòng khóc ướt tự bao giờ
Trời đừng mưa gió ta đừng khóc
Cuộc đời vô cảm sẽ héo khô.

Thôi chẳng trách ta chẳng trách người
Đi giữa đám đông chẳng lẻ loi
Bài thơ anh viết thêm nhiều ý
Đời vẫn là thơ. Chẳng chán đời.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Dec.25, 2020)
***
*THI SĨ NHẤT HÙNG
Nhathung3Nh Fafter Day***
Tưởng Kính Cha

Làm sao kể hết được công cha
Ngọn hải đăng soi lối biển xa
Người “chịu sào” khi qua vực thác*
Người “cầm lái “ lúc gặp phong ba
Người răn lẽ phải gìn nền đạo
Người dạy điều ngay giữ nếp nhà
Để tưởng nhớ, con thề sẽ sống
Thiện lương, hữu trách với sơn hà

Nhất Hùng
***
*THI SĨ HẢI BẰNG
NGÀY CỦA CHA
*Hải Bằng.HDB

CHA: NGUỒN SÁNG TẠO CUỘC ÐỜI

Sừng sững Núi
Hứng mưa và cản gió
Ðưa lưng cho
Dòng thác đổ tạo Nguồn
Cho bình nguyên
Cây cỏ được sinh tồn
Cha im lặng mà hồn ôm tất cả

Con được sống
Những ngày thơ êm ả
Tiếng mẹ ru
Và ánh mắt cha cười
Lòng mãn nguyện
Aạm thầm dù vất vả
Sáng Tạo của Cha tất cã sáng tươi

Trong tất cả và vượt hơn tất cả
Cha là Nguồn Sáng Tạo của Cuộc Ðời
*
Ngày Của Cha: 16/6/02
*
FATHER: CREATIVITY SOURCE OF LIFE

* Hải Bằng.HDB
*
Looming Mountain there stands
Resisting Wind and catching Rain
Giving its back
For waterfalls to make
Source flowing in the plain
Trees and plants can grow
Father silent but all in his embrace

Son made wholly
Innocent days in peace
With Mother’s lullaby
And Father’s smiling eyes
His sign of silent happy mind
Though his life all in toil
For his Creativity all to be bright

In all and far more in all
Father: the Creativity Source of Life
*
Our Fathers
Our fathers toil with hands and heart
To make our lives complete
They quietly brave the winter cold
Endure the summer heat
Our fathers’ lives are busy, but
There’s always time for us
They boldly face the ups and downs
And seldom ever fuss
Our fathers are the greatest dads
We know you know this, too
But thank you for the chance to share
Our love for them with you.
*
Anonymous

CHA CHÚNG TA

Chuyễn ngữ: Hải Bằng.HDB (Thơ 8.8)
*
Cha ta nhọc nhằn chân tay, tâm trí
Để chu toàn cuộc sống vị các con
Người bất kể trời đông còn lạnh giá
Chịu đựng mùa hè oi ả nóng ran
Cha chúng ta ngày sống bận rộn ràng
Nhưng vẫn dành giờ bàn họp các con
Dũng cảm chống cảnh đời còn lên xuống
Từng hiếm khi tạo tình huống hận sân
Cha chúng ta thực là những vĩ nhân
Tôi biết bạn cũng nhận chân lý đó
Xin cảm ơn cơ hội cho chúng ta
Cùng chia sẻ tình yêu cha với bạn.
***
GS CAO KIỀU PHONGGs Cao Van No Cao Kieu Phong***
THI SĨ HUY VĂNNha Tho Huy Van CopyĐÊM PHỤC KÍCH
Con đê chìm khuất vào bóng tốiRải quân nằm ép sát bờ làng
Im lìm vô tuyến, ngưng gió thổi
Côn trùng cũng lắng tiếng kêu than.

Nồng nàn hương đất thơm mùi nắng
Bên mớ ruộng khô, lính ẩn mình
Ước gì không phải mùa chinh chiến
sẽ làm một giấc đến bình minh.

Đêm chùng, lắng, đậm màu u tịch
trải sương trong vũng tối thâm u
Dàn quân, giăng bẫy, chờ phục kích
Thời khắc buông dài như thiên thu.

Rồi đây ai sẽ vào vạn cổ
du kích, giao liên, hay đặc công?
Màn đêm thăm thẳm như bóng vực
Mắt đỏ đăm đăm xoáy khoảng không.

Thời gian vô tận. Người bất động
Một cánh hỏa châu nở lẻ loi
Súng chĩa ngang trời, đêm đặc quánh
Lập loè giọt sáng mập mờ soi.

Không thấy con mồi. Trời đang sáng
Thợ săn chong súng, mặt hom hem
Thu quân trong tiếng chim vui hót
Thuốc quyện hơi sương, rít đã thèm.

Một ngày lại đến trong đời Lính
Gió mát vờn trong nắng hồng tươi
Đường về man mác niềm hạnh phúc
Bất giác trên môi nở nụ cười.
HUY VĂN
( Thạch Trụ, Mộ Đức, 6/1974 )
***
*THI SĨ HỒ CÔNG TÂM
Ho Cong TamTAM BÔI TỬU
– Thơ Hồ Công Tâm

Bán dạ tam bôi tửu
Lương y bất đáo gia
(Hải Thượng Lãn Ông)

Chiều hôm ba chén nhắp giao bôi
Lửng dạ đưa cay thưởng thức mồi
Nhạc khúc giải sầu khi nắng tắt
Thi ca ngâm vịnh lúc mưa rơi
Niềm vui gần gũi nghe nhãn nhã
Hạnh phúc cận kề bước thảnh thơi
Thiên hạ bon chen đời tị nạn
Còn ta tri túc… đủ thì thôi
May 31st 2021

HỒ CÔNG TÂM
***
*DÒNG THƠ NỮ SĨ TÍMQlvnchCỜ VÀNG

Cám ơn chính nghĩa lá cờ Vàng(*)
Bất khuất tung bay nỗi tiếng vang
Bốn biển ngang nhiên hoài sáng lạng
Năm châu tự tại mãi huy hoàng
Sa cơ đất khách luôn gìn trọng
Thất thế quê người cố giử mang
Mạt lộ ly hương chờ phục quốc
Tháng đợi năm chờ chưa nãn chí
Cám ơn chính nghĩa lá cờ Vàng(*)

Tím June/09/2021

TRỂ LẮM RỒI

NỖI DẬY trời ơi ………TRỂ LẮM RỒI
Đời người ngắn ngũn giống bèo trôi
Gan lì nhập cuộc … không đầu lưỡi
Mạnh dạn dấn thân chẳng chót môi
Vững dạ đồng tâm hoài hổng nghĩ
Bền lòng nhứt trí … mãi đừng thôi
ĐỘC TÀI, ĐẢNG TRỊ dân, HỜN OÁN
THIÊN THỜI ĐỊA LỢI NHÂN HÒA đủ
NỖI DẬY trời ơi ……….TRỂ LẮM RỒI
Tím May/31/2021
Lòng Chung Thủy ! (Huynh Quoc Binh)

NHÂN CHỨNG

Thủy Chung phận số xấu lành mà
Bổn THIỆN chi sơ đúng lắm nha
Mới đẻ mồm sao liền khóc thé(*)
Sanh ra miệng lại hổng cười khà
Cơ xui lớp cộng sản tiêu mẹ
Vận rủi trường thành Hồ(1)chết cha
Nhân chứng thằng ôn hoàng đức Thịnh(2)
GIÁO DỤC hư thân vì VIỆT CỘNG
Thủy Chung phận số xấu lành mà

Tím June/04/2021
(1) Thành phố Hồ chó Minh (SÀI GÒN cũ)
(2) Thằng cu Thịnh phá hoại cờ Vàng 3 sọc đỏ ở ÚC ngày quốc hận 30 tháng Tư
PHẢN BỘI

Mưu thâm Mao cẩu khéo giăng câu
Hồ tặc dâm ô dính bắt đầu
Xẫm nhí liền gài khôn bởi đó
Gái tơ lén gỡi khéo vì đâu ?!
Đánh thay chệt cáo ngu hơn lợn
Chết thế Nga chồn ngốc quá trâu
Cố vị QUÊ CHA đành phản bội
Âm thầm bán đất tổ cho Tàu

Tím June/05/2021

BƠI NGƯỢC

Khí hậu tàn Đông bớt lạnh nhiều
Ly hương nỗi khổ vẫn chưa “tiêu”
Thương cha tháng cũ răn đe quánh
Nhớ mẹ năm xưa dạy đọc Kiều(*)
Ăn sáng trứng chiên cà muối ớt
Cơm chiều thịt nướng cá hành “tiêu”
Về tiên cảnh sớm song thân mất
Còn một mình bơi ngược thủy triều
Tím June/03/2021
(*) Trong “Đoạn Trường Tân Thanh” của đại thi hào

CHẾT

Hào kiệt lời thề lớn tựa non
Không hàng tự vận tiếng thơm còn
Sa cơ tiết tháo lòng chung thủy
Thất thế trung thành dạ sắc son
Bảnh tỏn gìn nhà gìn hết sức
Ngon lành giử nước giử chưa tròn
Anh hùng hổng chịu đầu hàng, CHẾT
Lưu danh dũng tướng(*)đời sau NHỚ
Hào kiệt lời thề lớn tựa non

Tím June/17/2021
(*)
(1) Nguyễn Khoa Nam
(2)Lê Văn Hưng
(3)Trần Văn Hai
(4)Lê Nguyên Vỹ
(5)Phạm Văn Phú
HỤT HẪNG

Hè phong biển động sóng đầy hoa
Bãi vắng mình ên dưới nắng tà
Chậm bước cô đơn sao lệ đỗ ?!
Lê chân chiếc bóng bổng châu sa ?!
Trăm cay viễn xứ buồn ghê gớm
Ngàn đắng xa quê khổ quá hà
Nhớ đến SÀI GÒN lòng hụt hẫng
Cố quốc ngày về chờ mệt mõi
Còn ai hiểu đặng tấm lòng ta

Tím June/11/2021

THỜI VẬN ?!

Gió đứng trăng treo biển tịnh câm
Giật mình hối hận chuyến đi, lầm
Sa cơ biệt xứ thân mờ mịt
Thất thế ly hương phận tối tăm
Đất khách thương nhà buồn lặng lẽ
Quê người nhớ nước khóc âm thầm
Bôn ba củng hổng qua thời vận ?!
Gót hồng sỏi đá bao lâu nữa ?!
Suốt kiếp, ngày mai, nghĩ khổ tâm ?!
Tím June/11/2021

LÁ MÍT

Mây đen biển động sóng tràn bờ
Hoa trắng tung bay đẹp lắm cơ
Chậm bước cô đơn, trên gió lộng
Lê chân chiếc bóng, dưới trăng mờ
Ly hương đất khách khi còn bé
Viễn xứ quê người lúc tuổi thơ
Kiến thức chưa đầy bằng lá mít
Trốn học năm xưa giờ nuối tiếc
Ăn năn hối hận quá ngu khờ

Tím June/13/2021

THÍCH HỢP ?!

Tâm rầu bạch phát tóc thay màu ?!
Óng mượt đen huyền hóa trắng phau
Nhứt nhựt bất giao tâm nhốn nháo
Hai ngày thiếu đấu bụng cồn càu
Âm Dương hảo hạp xinh đôi trước
Hoa Bướm hòa minh đẹp cặp sau
Sông Núi tương liên đời THÍCH HỢP ?!
Thuyền chạy trăng treo nhìn tuyệt hảo
Đầu thanh óc thãn mất tiêu sầu

Tím June/05/2021

BUÔNG BỎ

Gắng sức tu hành đạt được gì ?!
Đời người lẹ giống ngựa đang phi
Chúa răn, BÁC ÁI công bình lạ ?!
Phật dạy, TỪ BI hỉ xả kì ?!
Bốn biển vi trùng hành, THÁNH trốn ?!
Năm châu vũ hán hại, THẦN đi ?!
Ni cô chú tiểu thầy chùa tụng
Ma sơ linh mục ông cha cúng
BUÔNG BỎ lời hay tốt nhứt thì

Tím June/05/2021

THÔNG REO

Mình ên bãi vắng tiếng thông reo
Đất khách long đong phận bọt bèo
Góc biển lao xao bầy cá lượn
Chân trời lảng đảng cụm mây treo
Lê thê chiếc bóng âm thầm bước
Lững thững cô đơn lặng lẽ trèo
Sóng vỗ tung đầy hoa trắng đẹp
Cảnh tuyệt trần lân tinh(*)tỏa sáng
Mình ên bãi vắng tiếng thông reo

Tím June/14/2021

TỨC MÌNH

Hè sang cây cỏ nỡ đầy bông
Hướng bắc chim bay dưới nắng hồng
Lắm bửa cần phê đi loạng choạng
Nhiều ngày rượu uống bước bềnh bồng
Chiều tà ngắm đất mây mưa quyện
Sáng sớm nhìn trời gió nắng chồng
Cứ ẫn trong nhà mùa dịch bệnh
Ngủ kỷ ăn hoài lên chục ký
Tức mình hận lũ Chệt cành hông

Tím June/17/2021
***
*KÍNH GIỚI THIỆU DÒNG THƠ THI SĨ BỬU TRUYỀN
BuutruyenBA ƠI! ĐỪNG BUỒN
Thi Sĩ Bửu Truyền
Chúc mừng Ngày Lễ Từ Phụ
Bửu Truyền

Cha ơi đừng buồn
bt
Cha ơi đừng buồn vì con
Bao năm chưa hiểu tấm lòng người cha
Từ khi con khóc tu oa
Con được mẹ dỗ, mẹ ru đêm ngày
Còn cha, cha hay la rầy
Làm con sợ sệt chân tay rụng rời!

Bây giờ, con bước vào đời
Mới thấu, mới hiểu những lời khuyên răn
Cảm nhận tất cả khó khăn
Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời
Cha mong các con nên người
Ðôi chân đứng thẳng ngẩng đầu lên caọ.

Cha ơi, cha là sao Bắc đẩu
Cho dẫu là gì con chẳng bằng cha
Ơn cha nghĩa mẹ khai hoa
Trui rèn con trẻ như lò luyện kim.

Tập cho con đá mềm chân cứng
Có cứng mới đứng đầu gió sau này
Phận con là gái hay trai
Thờ cha kính mẹ một đời hiếu trung.

Hôm nay Ngày Lễ Phụ Thân

Lòng con xao xuyến bâng khuâng nhớ hoài
Nhớ cha nghiêm khắc trầm tư
Nhớ ánh đôi mắt nhân từ dạy con
Lời mẹ ngọn suối đầu non
Lời cha chớp biển mưa nguồn tuôn mâỵ.

Cha ơi, nhớ cha từng ngày
Tài hoa tay trắng dựng xây công thành
Vì đời phục vụ hy sinh
Sắt son yêu vợ, tận tình thương con.
Cha ơi, xin cha đừng buồn
Làm sao con được một phần như cha?
(Cha ơi!)

Bửu Truyền
*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/kinh-gioi-thieu-dong-tho-thi-si-buu.html
***
*THI SĨ TRÚC GIANG
Trucgiang*THI SĨ ĐỨC HÙNGHoai Viet Duc Hung

Thơ Đức Hùng
Ôi! Màu Tím Tương Tư!
(Kính tặng Họa Sĩ Vi Vi.
Cảm ơn Họa Sĩ đã cống hiến cho đời một trong những họa phẩm tuyệt tác mang tựa đề “Mầu Tím Tương Tư”)

Ôi! Màu Tím Tương Tư! Thương Quá!
Mảnh trăng treo rọi lá Thư Tình!
Mành Tương rón rén lặng thinh
Bình hoa Hồng tím rung rinh nghẹn ngào!

Nàng lặng ngồi xanh xao buồn thảm
Suối tóc thề buông chạm bờ vai
Dáng Tiên thơm ngát hương Nhài
Áo Dài trắng muốt! Hồn ai sững sờ!

Đôi mi dài khép hờ buồn bã
Như cố ngăn lã chã lệ rơi
Môi hồng tuyệt đẹp chơi vơi
Ôi! Mong Nàng nói một lời mà thôi!

Ngày Em bước lên Ngôi Hoa Hậu
Giao hưởng đàn hoà tấu mênh mang
Ngàn người mê đắm kêu vang
Nhưng Em chỉ dấu một Chàng trong tim!

Anh ơi hỡi! Bóng chim tăm cá
Vì nước mà dâng cả đời trai
Thư Anh, Em ấp tóc mai
Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm!

Đức Hùng*Sydney, Úc Châu, 12/06/2021
***
*THI SĨ M.Đ
M.Đ Quoc Han M Đ***
*THI SĨ TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO
Ung Dung Nhấp Chén Trà Thơm! – Sip Your Tea Nice And Slow!
Wednesday, June 09, 2021 ĐSLV , Tâm Minh Ngô Tằng Giao , ThơUng Dung Nhap Tra

Sip Your Tea Nice And Slow!
No one Ever knows
when it’s Time to Go,
There’ll be no Time
to enjoy the Glow,
So sip your Tea
Nice and Slow…
Life is too Short but
feels pretty Long,
There’s too Much to do ,
so much going Wrong,
And Most of the Time
You Struggle to be Strong,
Before it’s too Late
and it’s time to Go,
Sip your Tea
Nice and Slow…
Some Friends stay,
others Go away,
Loved ones are Cherished,
but not all will Stay ,
Kids will Grow up
and Fly away,
There’s really no
Saying how Things will Go,
So sip your Tea
Nice and Slow…
In the End it’s really
all about Understanding Love,
For this World
and in the Stars above,
Appreciate and Value who truly Cares,
Smile and Breathe
and let your Worries go,
So, Just Sip your Tea
Nice and Slow…

Nữ thi sĩ Lee Tzu Pheng
(Singapore Cultural Medallion winner)

Ung Dung Nhấp Chén Trà Thơm!
Không ai biết được tỏ tường
Khi nào ta phải lìa dương gian này,
Thời gian đâu có dài ngày
Để vui hưởng sắc hương đầy thân thương,
Vậy xin thưởng thức mùi hương
Trà thơm nhấp chén nhẹ nhàng khoan thai…

Cuôc đời ngắn ngủi lắm thay
Sao ta cảm thấy lâu dài miên man,
Biết bao công chuyện cần làm,
Bao điều thực hiện sai lầm dở dang,
Và còn hao tốn thời gian
Đấu tranh mong được vững vàng tu tâm,
Trước khi thấy muộn bội phần
Tới thời giã biệt dương trần ra đi,
Vậy trà thơm xin nâng ly
Ung dung nhấm nháp, muôn bề thảnh thơi.

Bạn bè tồn tại ít người,
Còn bao kẻ khác lìa đời xa ta,
Thân nhân dù quý thiết tha
Vô thường chia cách khó mà gần nhau,
Bầy con trẻ sẽ lớn mau
Để rồi tung cánh bay vào phương xa,
Lời nào tiên đoán được ra
Sự đời trôi dạt quanh ta thế nào,
Đây trà thơm tỏa ngạt ngào
Mời cùng nâng chén hồng đào thảnh thơi.

Thật ra tới cuối đường đời
Tình Yêu Tỏ Ngộ con người mới hay,
Cho riêng tại thế giới này
Và muôn tinh tú phơi bày trên cao,
Tri ân, quý trọng xiết bao
Chúng sinh tâm nguyện hiến trao chân tình,
Hãy cười, hãy thở an bình
Xua tan phiền não quẩn quanh ta bà,
Và xin mời nhấp ngụm trà
Thơm tho, chậm hưởng, thật là ung dung.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(chuyển ngữ, 3-2021)
(Đặc San Lâm Viên)
***
*THI SĨ TIỂU BÌNH: LÀM QUEN & NHỮNG VẦN THƠ RỜI
Thơ Tiểu Bình: Làm Quen – Tâm Gửi – Hoá Thân
Friday, June 18, 2021 ĐSLV , Thơ , Tiểu Bình

Tieu Binh Lam QuemLàm Quen
Xe lăn mà tưởng đứng yên,
“Xin lỗi,
“… Tôi tên Binh-Huyền.
“Còn cô… gọi là gì nhỉ?
“Ngồi vầy có chật không cơ?

Ngập ngừng “… Dạ tên là Hạnh,
“Võ-Tánh góc phố là nhà.
“Chiều nay giáo sư không lại,
“Đi về phụ chị tưới hoa.

Mình cũng yêu hoa ghê lắm,
Hận hạnh kề bông rất xinh.
Thêm làn hương đưa nhè nhẹ,
Nhất em, cô khách đồng hành!

Gió đùa lơi dòng tóc xoã,
Hương-nhu át khói xe Lam.
Hoá ra ba trăm cây số,
Sài-Gòn Đà-Lạt tầy gang.

. . .

Đường đi cơ hồ không đến,
Lang thang suốt buổi quanh trường.
Chả bì cuốc xe ba bánh,
Lượt về run rủi gặp nàng…

“Hạnh ạ đồi Cù còn đó,
“Phố mình kia có đổi thay?
“Hay lòng trần xa biền biệt?
“Cơ duyên kỳ ngộ chưa đầy?

Còn ai khác tôi với người?
Đằng sau cuốc xe ba bánh,
Chạy hoài không bao giờ tới.
… Nào ai khác tôi với người?

Trông vời đồi Cù xanh cỏ,
Là chân dung cả cuộc tình.
Mà tình không đành gắn bó…
“Hạnh ạ,
…trường đó còn chăng?”

Tầm Gửi
(Mến tặng Hữu-Tín và Bạn, T-B)

Mảnh đất con trần gian một cõi,
Lưng chừng đồi vòi vọi chân mây.
Mừng rơn chào đón bạn bầy,
Lãng du dừng gót sum vầy liên hoan.

Cố nhân ơi thấu chăng lòng khách?
Bồ-đào tuôn lách cách chạm ly.
Chén anh chén chú chén gì?
Chén chàng chén thiếp khắc ghi một thời.

Ai giờ đây bồi hồi ôn lại,
Ngày dần trôi mãi mãi nào nguôi.
Ô hay cũng thể cõi người,
Bẽ bàng chi bấy nỗi đời bất công?

Đành một đi con đường cùng ấy,
Chữ tồn-vong chọn lấy mà đau.
Thời gian thấm thoắt bóng câu,
Mừng thay còn lại bên nhau đôi hồi!

“Hãy cất lên tiếng đời chếnh choáng,
“Đợi gì cơn gió thoảng phủi đi?
“Kiếp người nghiền ngẫm xá chi,
“Nghêu ngao vọng chút xuân thì là đây.

. . .

Tầm-gửi vốn loài cây không đất,
Rễ cái thời đã rứt rồi thôi.
Ủ ê hóng ngọn gió trời,
Tây phương đất khách cũng đời trả vay.

Luyến cố hương ngất ngây nhìn bạn,
Giấy rách còn giữ tạm lấy lề.
Dư đồ nhơ nhớp tư bề,
Bề riêng gột rửa hồn quê dâng tràn.

–Tháng Năm Hai linh mười sáu–

Hóa Thân
Mơ hồ mơ hổ mơ tiên,
Mơ sang cổ tích mơ miền đất hoa.
Hà thành thần thoại mờ xa,
Đường xưa khoe phố còn là chốn chung?
San sát bát úp còn không?
Nhà kia còn mái gianh cùng dậu thưa?
Gà giò (*) em đuổi được chưa?
Em ưa trèo sấu hay ưa nhặt bàng?

. . .

Em thích nhất sấu ương vàng,
Quả xanh rau muống luộc càng chết cơm.
Dầu xấu mấy, vẫn đượm hương,
Quả không gieo xấu phố phường Cửa Ô.
Cửa Ô năm ngả hững hờ,
Còn đâu nên dáng từ giờ hoá thân?!

Tiểu Bình
(Đặc San Lâm Viên)
***
Những Vần Thơ Rời Của Tiểu Bình
Wednesday, June 02, 2021 ĐSLV , Thơ , Tiểu Bình

Chu Niên Tình
“Rét rồi đấy mình ơi,
“Quấn chăn vào chả buốt,
“Đêm Đông tháng Chạp về,
“Ủ cho em ấm với!

• • •

Ra Giêng lạnh chưa thôi,
Hẵng ủ tình cho ấm,
Nhạc đâu đây đồng vọng,
Tiếng ai hát thì thầm.

Con mắt ngước chống cằm,
Tháng Hai làn môi cong,
Nụ hôn nào mong mỏng?
Tóc rối người vừa hong.

Tháng Ba về lồng lộng,
Ngợp trời xuân đắm say,
Người ngồi như thần tượng,
Truyền-chân họa chẳng rời.

Dài tháng Tư vời vợi,
Dòng đời luống đau thương,
Sầu viễn phương chôn chặt,
Trong đáy mộ vô thường…

Bằn bặt tháng Năm trường,
Chưa nằm trời đã sáng,
Cà phê nửa độ đường,
Ta chia người nửa ngụm.

Đứng lên, bước không chùn,
Mắt nheo chào tháng Sáu,
Lửa trần-ai ngùn ngụt,
Nắng hạ rạng bờ Tây.

Hạt mưa Ngâu rất mẩy,
Tháng Bẩy lất lây rơi,
Người cùng ta siêu thoát,
Tội vong nhân vơi đầy.

Tháng Tám chui vào mây,
Lung linh trăng theo bước,
Tuổi thơ Trung-Thu rầy,
Dung-dăng mình nhập hội.

Buổi ấy thôi rồi thôi,
Giây từng giây tháng Chín,
Từng ngày thương hôm nay,
Mai ngày yêu lại tới…

Chưa cười trời đã tối,
Tháng Mười mơ thật dài,
Hình dung người lộng lẫy,
Điệu Nghê-Thường chơi vơi!

Kỷ niệm xưa diệu vợi,
Tình vẫn thế hôm nay,
Đếm cho tròn tháng Một (th. 11 ta),
Hôm nào ta chả say?

________________________________________

Bó Hoa Rời
Mợ ơi dương trần đầy nông nỗi,
Chạnh nhớ ngày vừa tuổi lên năm.
… Mẫu-giáo còn được bón cơm,
Eo ôi đắng quá cải soong con nhè.

Chiếc kéo nhựa về khoe vừa được,
Là của Lan bàn trước đưa cho.
Mợ cười, con mới i-tờ,
Làm gì mà vội, đường tơ đứt rồi…

Rồi Mợ đi vào trời miên viễn,
Chả ai người còn thiện tâm nghe.
Thôi thì tâm sự ê hề,
Bao chuyện người lớn con thề lặng câm.

Ngày “Mẹ Yêu” trầm ngâm năm tháng,
Niềm nhớ thương đằng đẵng khôn nguôi.
Hương đăng cùng bó hoa rời,
Dâng lên mớ vái,
Mợ ơi! Con này…

________________________________________

Cả Đời Anh Bỏ
– Vì ai em sống não nùng?
Vì ai nửa kiếp phòng không hóng chờ?
Vì anh hương lửa nhạt mờ,
Vì anh em chẳng còn chờ mối ai.
Thương ôi hạnh phúc không dài,
Thì thôi mình hãy quên ngày có nhau.
Cũng đành nuốt trọn u sầu,
Tơ duyên lỗi nhịp về đâu kiếp này?!

– Lòng anh cháy đắng từng ngày,
Lửa yêu dám tắt được ngay trong đời?
Quê nhà dạ rối tơi bời,
Vì em quyết phải tái hồi tìm nhau.
Đáu đau trải trọn tình sầu,
Đắp cầu Ô-Thước duyên trao tương phùng.
Ba đời dọn núi cũng xong,
Cả đời anh bỏ, nhọc công xá gì?

________________________________________

Ơi Ngọc Lan
Người vừa hái cho chùm hương ngào ngạt,
Ngỡ hoa lòng chạnh tưởng chuỗi ngày đau.
Mong giấu đi tên nhớ mãi từ lâu,

Giờ gọi em, bông hoa tình trinh bạch.
Thuyền vô duyên đắm chìm trong khổ ách,
Muộn phiền giăng khắp hang hốc hoang mồ.
“Ngọc-Lan ơi, hẵng quên kẻ tội đồ,
“Lỗi khôn cùng ta hứng bằng mọi lẽ…

Ngẩng đầu lên nghe thầm thì Đức Mẹ,
Hay là em hoa từ tạ hoa rơi?
Còn gì đâu, thương nhớ hận đầy vơi,

Hận mà thương
Cũng xong rồi phần số.

________________________________________

Tình Thơ
(Mến tăng Tồng-Hồ)

Xa xăm hương cũ chợt kề,
Trăm năm ngõ hẹp tình về buồn so…

Anh thổi tình thơ lên giấy học trò,
Cho bài đi vắng ngẩn ngơ ngập hồn.
Anh thổi tình thơ lên vở em luôn,
Cho mụn măng xưa vàng ươm lá mộng.

Anh thổi tình thơ vào vườn nắng đọng,
Hò reo bầy ong rung cánh lúc nào.
Anh thét lên câu tình nhớ nao nao,
Đường mơ khuất ôi võ vàng bóng nhỏ!

________________________________________

Sầu Vương
(Cho người em họ Trần)

Mấy lần chớp bể
Gió dậy mưa ngàn
Tan vào lòng mắt
Đăm đắm mơ mơ
Một vì sao lạc.

Gió xoay chiều ngang
Đan mưa hàng dọc
Những hình chữ thập
Đọng giọt long lanh,
Giọt cay trong mắt.

Tơ lòng quay quắt
Mọng hạt mưa bay
Xôn xao gió lay
Rưng rưng niềm nhớ
Sầu vương chân mày…

Canh chầy mưa rớt
Đẫm ướt quầng mi
Gió lộng cuồng si
Cũng đành tan tác
Xao xác tình gầy.

Dậy dậy tình ơi!

Mưa thay lời gió
Hoan lạc qua rồi
Bẽ bàng đối cảnh
Ngấn lệ bồi hồi.

Mưa tạnh mùa trôi
Lạnh lùng dao cắt
Hiu hắt mạch sầu
Muôn thuở mắt sâu
Ngày ngày gió động.

Tiểu Bình
(Đặc San Lâm Viên)
***
*THI SĨ ĐẶNG QUANG CHÍNH
Lưu vong mất nước

Họ đã đi … đi tìm nơi để sống
Sống yên thân không để nhiễm môi trường
Sống yên ổn không tai ương rình rập
Sống làm người chống áp bức, bất công …

Khổ nạn đó đã nằm trong lịch sử …?
Mẹ Âu Cơ trăm trứng cắt làm đôi
Năm mươi con xuống biển tạo cuộc đời
Phần còn lại lên non tìm sự sống …?!

Đứa xuống biển phải mò tôm bắt ốc
Đứa lên non vui bạn với khỉ, heo
Làm cho lắm chỉ làm thân nô lệ
Cõng trên vai bọn bán nước gian manh …!

Đời ly hương những con người bất hạnh
Bật cội nguồn xơ xác những cành non
Sống chùm gửi xứ xa đành an phận
Con cháu vươn lên hy vọng mong manh

Kẻ ở lại lưu vong trên xứ sở
Gắn bó gì với đất nước non sông
Khi tất cả bị moi gan, móc ruột
Sống nhọc nhằn!… chủ mới đám nhập cư1nhap CuTrước, ngàn năm bọn Tàu Hán chịu thua
Ngàn năm tới quật cường bao giờ tới …?
Đớn đau thay!… phận dân tộc thấp hèn…?
Không đất sống bị triệt tiêu giòng giống…?!

Lưu vong mất nước (2)
Khóc làm chi !…3chay Dai

Khóc chi em … khóc làm chi em hỡi
Anh biết em khóc không vì tình phụ
Khóc vì xa đất nước … xa quê hương
Khóc vì nỗi căm hờn không xóa được
Em … con cháu hai bà Trưng, bà Triệu
Em … con cháu cô Giang và cô Bắc
Nhưng giờ đây ai phất ngọn cờ vàng …?
Hay nam nữ thời buổi này đành chịu …?

Không ai tin … khóc xóa được hờn căm
Không ai tin … khóc sẽ giành được nước
Không ai tin … khóc thay đổi kiếp người
Sau tiếng khóc phải là hành động đúng

Sau tiếng khóc hành động đầy dũng mãnh
Mắt ráo lệ tay trong tay nắm chặt
Mắt bừng sáng một niềm tin mãnh liệt
Khối kết đoàn vững như sắt, như gan

Khối kết đoàn như thuốc súng thần công
Suối trên ngàn đổ tràn xuống đồng bằng
Cơn sóng thần dẹp tan bao áp bức
Ngàn cơn bảo đập tan loài phản trắc …!

Ngày đổi mới sớm hay chầy cũng tới
Chỉ cần ta tay nắm chặt trong tay
Lòng đoàn kết như keo sơn gắn bó
Bọn gian manh sẽ cuốn vó chạy dài …!

Ngày đó tới em sẽ không còn khóc
Bởi lệ rơi giọt nước mắt trào vui
Toàn dân ta cùng hát khúc khải hoàn
Rưng nước mắt khóc vì vui đó nhé …!

Đặng Quang Chính
***
THI SĨ PHẠM ĐỨC NHÌ
BÀI THƠ KHÔNG TỰA

Tự do như muối
hạnh phúc như đường
khi còn đang ăn đủ miếng ngọt miếng ngon
khó thấy được giá trị của hạt đường hạt muối
Tôi sống ở miền nam
nhìn dòng đời trôi nổi
nở lại tàn
bao nhiêu mùa hoa
hai nền Cộng Hòa
một cuộc chiến tranh dài đẫm máu

Tôi đã dốc lòng chiến đấu
bảo vệ tự do
dưới lá cờ
nền vàng ba sọc đỏ

Tiếc thay trong đội ngũ
chúng tôi có hơi ít những Ngô Quang Trưởng, Nguyễn Khoa Nam
mà lại khá nhiều Nguyễn Vĩnh Nghi, Nguyễn Văn Toàn
nên lính mất niềm tin
dân chán nản
những kẻ có lòng
lắc đầu ngao ngán

Rồi nước Mỹ đồng minh, xưa là bạn
nay trở mặt lọc lừa
quên lời hứa năm xưa
bỏ mặc “tiền đồn của thế giới tự do”
thất thủ

Kẻ thù đưa tôi lưu đày biệt xứ
rồi khua chiêng gióng trống ăn mừng
đám trí thức, sinh viên, học sinh
xưa trốn vô bưng
mơ một thiên đường trên trái đất
nay ngồi trên khán đài nghếch mặt
“Thiên đường đang ở trong tầm tay”

Má Hai
xưa đào hầm nuôi cán bộ
nay hớn hở
“Tụi nó dzià mình chắc có tương lai”
Bà Tám con chết trận Đồng Xoài
hí hửng lãnh bằng Gia Đình Liệt Sĩ

Những nhà soạn nhạc, nhà văn, nhà thơ,
xưa chống “cuộc chiến tranh phi lý”
(đâm sau lưng người lính Cộng Hòa )
nay chìa bút ra
xin viết bài ngợi ca chế độ mới

Đám thanh niên xưa trốn chui trốn nhủi
ở hậu phương
xanh mặt khi nghe nhắc tới chiến trường
nay tự nhận đã yêu thầm cách mạng
từ lúc trời còn chưa sáng

Những người dân bình thường
xưa gặp lính khi ghét khi thương
lúc buồn ngồi chửi đổng
“Tao chửi cả thằng Tổng Thống
xá gì lính tráng tụi bay”
nay cũng ngập ngừng vỗ tay
nhưng mắt nhìn quanh lấm lét
họ chưa có câu trả lời dứt khoát
muốn đợi một thời gian

Sau vài năm
cuộc hôn nhân qua tuần trăng mật
đã đầy nước mắt
và những tiếng nấc nghẹn ngào

Đám trí thức vô bưng năm nào
tức giận thấy mình bị bội phản
buông lời phản kháng
kẻ vô khám Chí Hòa
người bị quản thúc tại gia
đưổi gà cho vợ
thiên đường ước mơ sụp đổ

Má Hai
đã quen dần với bo bo, với sắn với khoai
như người dân miền Bắc
những cán bộ xưa má nuôi trong hầm bí mật
đã ra lệnh bắt má mấy lần
má làm không đủ ăn
lấy lúa đâu đóng thuế

Bà Tám ôm tấm bằng Gia Đình Liệt Sĩ
bụng đói meo
làng trên xóm dưới ai cũng nghèo
tình người hiếm hơn hồi đó
bà ra mộ con ngồi nhổ cỏ
khóc thầm

Những văn nhân
một thời phản chiến
biện minh “ngộ biến tòng quyền”
cố o ép trái tim
“cho giống môn đồ của Lê-Nin, Kác-Mác”
nhưng với văn thơ, với nhạc
quen phóng túng tự do
sao chịu nổi gông xiềng
lại tiếc những ngày trời rộng thênh thang
múa bút

Đám thanh niên hèn, khoác lác
tưởng được chế độ mới tin dùng
bị đi lao động quốc phòng
thanh niên xung phong
làm việc không công nơi rừng sâu nước độc
cháy da vàng mắt
đói lòng

Những người dân
xưa chửi vung chửi vít
nay im thin thít
chẳng dám hé môi
một số kẻ lỡ lời
bị đi “ tù không án “
khi cán bộ xưng tụng bác Hồ, ca ngợi Đảng
họ cao giọng hoan hô
vỗ tay thật to
nhưng bụng thầm ao ước
được sống lại những ngày xưa cũ

Sau ba mươi tháng tư, đớn đau tủi hổ
là gia đình người lính Cộng Hòa
kẻ bị cướp nhà
người bị cướp đất
con bị đuổi học
vợ mất sở làm
chồng đi tù biệt tăm
đi họp, cán bộ mỉa mai nhiếc móc
ra đường bị lườm dọc nguýt ngang

Đến khi ruộng vô tập đoàn
gạo vải sữa đường
bán theo tiêu chuẩn
nhà máy công ty hãng xưởng
trở thành quốc doanh
công an khu vực
đầy quyền hành
thực thi chính sách nhân hộ khẩu
người dân chịu đời không thấu
mà chẳng dám than vãn kêu ca
bấy giờ gia đình người lính Cộng Hòa
mới nhận được những tia nhìn thiện cảm
nghĩ đến con, đến chồng, đến cha
trong nhà tù cộng sản
họ hãnh diện ngẩng đầu

Hôm nay giữa trời cao
được thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ
phất phới bay trong gió
tôi muốn khóc thật to
tôi muốn hét lên
“Đây hạnh phúc ! Đây tự do!”
mà thuở nào tôi đã buông tay đánh mất
để phải chôn tháng năm tươi đẹp nhất
của cuộc đời
trong các trại tù rải rác khắp nơi
trên đất nước

Họ hàng tôi, đồng bào tôi
những ai không đi được
mấy chục năm trường
gánh chịu đau thương
uất hận tủi hờn
nhìn quê hương tan nát

Mẹ Việt Nam ơi! Những đứa con lưu lạc
đã nhận rõ lỗi lầm
đang đấu tranh âm thầm
cho một ngày quang phục

Sẽ còn nhiều khó nhọc
để giành lại giang san
từ tay bọn cộng sản tham tàn
nhưng kìa! Phất phới bay trong gió
vẫn như ngày nào
lá cờ vàng ba sọc đỏ
mà sao hôm nay
chính nghĩa sáng ngời
chẳng cần một lời
luận bàn lý giải

Tôi đứng lặng nhìn, lòng khoan khoái
lá cờ vẫn còn đây
thì quê hương ơi! Sẽ có một ngày!

Phạm Đức Nhì
***
*THI SĨ BĂNG SƠN
TẠ ƠN ANH (BẰNG SƠN)Giua Que Nguoi Toi Hat Ten AnhAnh vẫn sống trong lòng dân nước Việt
Dẫu năm dài bia đá phủ rêu xanh
Vắng bóng anh hoa ủ rũ trên cành
Chim thôi hót bài hùng ca bất tử

Dù tên anh chưa ghi vào trang sử
Nhưng một lần làm chiến sĩ trận vong
Mang tình yêu non nước ở trong lòng
Rồi gục ngã thân phủ cờ tổ quốc

Bên nấm mộ tôi mời anh điếu thuốc
Dẫu biết rằng ta cách biệt âm dương
Để tạ ơn người lính chiến kiên cường
Vì đất mẹ ra đi không nuối tiếc

Kèn truy điệu người chiến binh oanh liệt
Trống dồn vang tựa khúc nhạc quân hành
Đạn rền trời như tiếng pháo vinh danh
Dòng máu đỏ da vàng còn lưu mãi
BĂNG SƠN
***
Thơ Già, Thơ Trẻ
Wednesday, June 16, 2021 ĐSLV , Thơ , thy anThy Ansáng hôm nay thức dậy
trong hơi lạnh mùa xuân
lòng vui mừng đọc được thơ hay
của mấy tay đàn anh thi sĩ
bài nào cũng độc
ngọt lịm thấm lòng
mỗi dòng là một tâm trạng
mỗi bài là một khoảng đời đi qua
mấy ông anh quả là thâm hậu
múa bút ra thơ
cầm kỳ thi phú, mặt nào cũng giỏi
lại thêm rượu quý, bên cạnh mỹ nhân
công lực phi phàm
thơ như tranh đẹp
lặng yên bái phục

rồi đọc thơ người trẻ
tạm gọi sinh sau 75
thơ mang tâm trạng khác
cũng tình yêu tràn đầy
cũng lãng mạn vô biên
cũng ngọt cũng tình
nhưng ảnh hình không giống
suy tư cũng vậy
đọc xong thấy lâng lâng
chào mừng các bạn trẻ dự phần
cho cuộc đời thêm nét đẹp

bên ly cà phê, đọc thơ buổi sáng
cám ơn đàn anh
cám ơn bạn trẻ
thơ già, thơ trẻ
nghe lòng phơi phới
buồn vui có đủ
thơ bay lên trời
thơ chìm xuống biển
thơ lạc trong mưa
thơ trôi theo gió
thơ nào cũng đẹp

thơ đẹp như người
là bởi tự do
nằm trong hơi thở
của kẻ làm thơ…
phải không các bạn?

thy an
(Đặc San Lâm Viên)
***
TT TRUMP- Thế giới cần NgàiTt Trump2tienglongta June 9, 2021

Lúc nào cũng nhớ đến Ngài,
Mới hơn bốn tháng mà dài lắm cơ !
MAGA nay chỉ giấc mơ,
Không Ngài, chúng phá, chúng vơ vét kìa!
Bốn năm cực khổ trăm bề,
Ngài xây Ngài đắp có nề hà chi !
Tài ba, bản lãnh ai bì,
Khắp nơi thế giới ước gì có TRUMP !
Cận Bình hết vía vì Ông,
Putin cũng lặn, Kim Yong Un sèo
Iran chẳng dám ti teo,
Bao lãnh đạo khác hết treo giá vàng !
Giờ thì Tàu Cộng huyênh hoang,
Sỉ nhục nước Mỹ tựa hàng đàn em !
Vua Quỳ chẳng dám lèm bèm,
Im mồm chịu trận, đớn hèn nhục thay !
Quốc thể chẳng khác bèo mây,
Còn đâu Mỹ quốc phây phây ngày nào !
Bao lời nhạo báng xôn xao,
Trên trường quốc tế, nghe sao muối lòng !!!
Bảy Đần bay phá non sông,
Chỉ hơn 4 tháng, bay không thấy à?
Cơm dân, bay đập bể ra,
Xăng cao, thuế nặng thế mà dửng dưng !
Bày trò cứu trợ lung tung,
Cho dân thì ít, bay ăn thì nhiều !
Học đâu cái thói quan liêu,
Quan thầy Trung quốc dạy chiêu dạy trò !
Khủng hoảng biên giới nổ to,
Bay rằng “Nhân đạo giúp cho người cần” !
Chúng bay lộng giả thành chân,
Toàn là luận điệu gạt dân đó mà !
Buôn người khủng khiếp diễn ra,
Làm giàu cho bọn quỷ ma cốt người !
Không TRUMP, thế giới rối bời,
Không TRUMP, thiếu vắng mặt trời bình an !
Không TRUMP, rền tiếng than van,
Dân đau lòng MỘT, TRUMP NGÀN lần đau !!!
Nước non dâu bể, bể dâu,
Chắp tay cầu nguyện Ngài mau giúp đời !!!

Cát Phạm (June 8, 2021)
***
*THI SĨ HOÀNG YẾN4117 3 Roicungphoiphahyen Hoang YenHoang Yen***
VẪY GỌI LƯƠNG TÂM

Mỹ Phương Phạm

Quê nghèo lệ khóc họa đau thương
Khúc ruột Miền Trung lắm đoạn trường
Nắng cháy gian nan đời khó nhọc
Mưa sầu chất ngất giọt thê lương
Quy trình xả đập gây cơn lũ
Thảm cảnh thành sông ngập phố phường
Vẫy gọi lương tâm nhìn thống khổ
Đâu rồi hỡi những kẻ cầm cương
Phạm Thị Mỹ Phương

TIẾNG KHÓC GIỮA ĐÊM

Dõi mắt tan lòng vọng cố hương
Mà đau tiếng khóc gọi đêm trường
Buôn rừng phá hoại không cần biết
Xả đập dâng tràn chẳng xót thương
Kẻ phải vùi thây trong biển nước
Người chôn liệm xác ở bên đường
Càng nghe nức nở tình dân tộc
Hận oán khôn cùng lũ bất lương

Pham Thị Mỹ Phương
***
*THI SĨ SONG CHÂU DIỄM NGỌC NHÂN
KHI GIÓ NÚI ĐI NGANG

Người có biết ngay phút đầu gặp gỡ
Là mùa Xuân theo cánh én bay về ?
Mùa Xuân hồng hừng hực lửa đam mê
Ta muốn uống cho hồn ta cháy đỏ…

Người có biết ngút ngàn xao xuyến đó
Vì gặp người, ta gặp lại mùa Xuân ?
Mộng căng tròn như đồi ngực thanh tân
Tươi mát lắm, ngon như bầu sữa mẹ !

Tim băng giá ấm dần lên rồi hé
Một nụ tình trong suốt tuổi mười lăm
Đầy hương hoa ngan ngát buổi trăng rằm
Và tha thiết như màu môi mười chín !

Đây, điện ngọc lòng ta, xin hãy đến
Đây, ngai vàng rực rỡ, hãy đăng quang
Cứ lên ngôi, do dự sẽ muộn màng !
Vì trái đất vẫn quay, ngày sẽ hết

Ánh tà huy sẽ vàng thêm, mỏi mệt
Đêm sẽ về, vũ trụ sẽ mông mênh …
Đời vẫn trôi, dù thác núi gập ghềnh
Chỉ còn lại một vầng trăng xa lạ !

Chỉ còn lại một mùa Xuân tàn tạ
Hoa cúi đầu khi gió núi đi ngang
Mùa Xuân xanh nhường chỗ sắc Thu vàng
Những Hạ trắng và những ngày Đông xám …

Song Châu Diễm Ngọc Nhân
***
*THI SĨ KIM LOAN

Gửi Người Lính MỹTuong Da Den CopyMay 29, 2021

Sao anh lại đến quê hương tôi
Từ nửa vòng trái đất xa xôi?
Biết đâu cuộc chiến tàn khốc quá
Lý tưởng hay là mộng mơ thôi
Những lá thư anh gửi về nhà
New York, Utah, Alabama…
Có cả niềm vui và nỗi sợ
Cô đơn đêm vắng giữa rừng già
Mẹ Cha thương nhớ biết bao lần
Trông ngóng từng ngày dạ băn khoăn
Bản đồ Việt Nam treo bên cửa
Dõi theo từng bước anh hành quân
Những địa danh xa, bỗng thật gần:
Quảng Trị, Hạ Lào hay Khe Sanh…
Sài Gòn, Đà Nẵng anh nghỉ phép
Bên kia dâng Chúa những lời kinh
Noel về, người lính xôn xao
Nhớ cô bạn cùng lớp năm nao
Bên hố bom côn trùng thao thức
Mơ tuyết rơi, kỷ niệm ngọt ngào
Ôi những chàng trai tuổi đôi mươi
Tâm hồn phơi phới mùa xuân tươi
Vâng lệnh Tổ Quốc đi chiến đấu
Gìn giữ tự do cho muôn nơi
Vì sao anh đến với Miền Nam?
Phải đâu cùng máu đỏ da vàng?
Để yêu thêm nơi này tha thiết
Đồng ruộng bạt ngàn, phố thênh thang
Rồi đến một ngày anh ngã xuống
Có thể trong giây phút giao tranh
Hoặc vì bẫy mìn của Việt Cộng
Lìa đời khi mộng ước còn xanh
Và anh đã trở về quê hương
Trong chiếc quan tài ngày mù sương
Quốc kỳ phủ kín đầy kiêu hãnh
Quân nhạc hào hùng điệu tiếc thương
Đất Mẹ dịu dàng ôm xác anh
Những giọt nước mắt của người thân
Nhiều đồng đội vẫn còn tay súng
Ngày về rất gần hay xa xăm?
……………
Giờ nơi nghĩa trang, anh yên nghỉ
Arlington*, mùa thu lá vàng
VietNam War đã là quá khứ
Cám ơn anh, dẫu biết muộn màng

KIM LOAN
* Nghĩa trang quân đội Arlington, ở Virginia, Washington
***
*THI SĨ TRƯƠNG TRỌNG KIÊN
Anh TPB Dù Nguyễn Văn Trọng lại gởi cho một tấm hình thật ý nghĩa, xin làm tiếp bài thơ nữa tặng anh.Cam On AnhTRI ÂN CHIẾN SĨ CỘNG HÒA
Gởi tới anh Chiến Sĩ Cộng Hòa
Chân thành cảm tạ thật sâu sa
Công ơn cao quý nào đâu xá
Sự nghiệp huy hoàng chẳng thể qua
Tình nghĩa quân dân ngàn tấc dạ
Tinh thần cá nước vạn lời ca
Ngàn năm ghi khắc lời vàng đá
Tri ân người Chiến Sĩ Cộng Hòa
Trương Trọng Kiên (May 3rd 2021)
***
*THI SĨ KIỀU PHONG
Kieu Phong Niem Dau Kieu Phong1***
THI SĨ HOÀNG DUNGTinh SauHoang Dung
***
Họa vần 1 XIN HIỂU VÌ SAO

Xin hiểu vì sao mang nỗi buồn ,
Từ ngày ly xứ lệ trào tuôn !
Quê hương chừ đã xa muôn dặm ,
Hoài niệm dâng tràn sao nỡ buông !
+
Xin hiểu vì sao đẫm lệ cay ,
Tháng năm cô lẻ ở phương nầy !
Mong sao quê Mẹ bình minh dậy ,
Để thoát nơi đây cõi đọa đầy !
+
Xin hiểu vì sao tình của mình ,
Cách ly tàn úa dáng em xinh !
Bao năm chờ đợi mong xum họp ,
Thao thức hằng đêm chỉ ngắm hình !
+
Xin hiểu vì sao lắm chuyện phiền ,
Đều do nghiệp tạo mới nên duyên !
Ta nên hỷ xả , từ bi đức ,
Để kiếp sau này hưởng giới Tiên !
+
Xin hiểu vì sao mỗi nụ cười ,
Mang niềm thương mến đến muôn người !
Hài hòa , trung tín, khiêm cung tánh ,
Là nét tinh anh sáng cõi đời !
Lâm Hoài Vũ
07/06/2021
+
Họa 2 Đúng vậy đó ANH

Đúng vậy đó ANH, chớ lụy buồn,
Cuộc đời như nước chảy trôi tuôn
Còn chăng luyến tiếc nhiều thương nhớ
Đôi lúc chợt về thật khó buông
***
Đúng vậy đó ANH, nước mắt cay
Khi nhìn thế sự đổi thay nầy
Bạc tiền thay đổi bao tình nghĩa
Còn lại, họa chăng nỗi nhớ đầy
***
Đúng vậy đó ANH, ngẫm lại mình
Một thời tươi đẹp mộng hoa xinh
Sân trường, bụt giảng nhiều thân ái
Giờ đã xa xôi lạc bóng hình
***
Đúng vậy đó ANH, những chuyện phiền
Ta nên buông bỏ tạo thêm duyên
Nhìn đời ánh mắt đầy nhân ái
Chia sẻ với người đẹp nét tiên
***
Đúng vậy đó ANH, tặng nụ cười
Đến bao hoàn cảnh đến nhiều người
Chung tay nâng đở người sa ngả
Hạnh phúc an nhiên đẹp với đời!
***
Thy Loan 6-8-21
***
*DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA ĐẶC BIỆT NHIỀU THI SĨ
TỪ ĐỘ EM ĐI VẮNG TIẾNG CƯỜI

Thơ Chánh Minh và Thơ Họa
**

TỪ ĐỘ EM ĐI VẮNG TIẾNG CƯỜI
Em đã đi xa Huế một chiều,
Quê hương hoang vắng, cảnh đìu hiu.
Bạn bè còn lại dăm ba đứa,
Bỏ lại sau lưng bao dấu yêu.

Em trở về đây trước cổng trường,
Bến đò Thừa Phủ quyện hơi sương.
Dòng Hương lấp lánh xanh như ngọc,
Cô gái sang sông má ửng hường.

Em về đây để nhớ ngày thơ,
Áo trắng trinh nguyên thuở học trò.
Trường cũ đã thay tên đổi họ,
Lối xưa lẻ bóng phủ rêu mờ.

Huế của hôm nay sao vẫn buồn,
Em về tìm lại chút thân thương.
Người xưa cảnh cũ còn đâu tá?
Có nhớ người đi ngút dặm đường?

Huế trải bao năm những đoạn trường,
Đền đài soi bóng ánh tà dương.
Em về tìm lại màu sương khói,
Biết đến bao giờ thôi vấn vương?

Thôi thế ra đi là hết rồi…
Còn đâu hình bóng của em tôi.
Còn đâu một thoáng hương xưa cũ,
Từ độ em đi vắng tiếng cười.

Chánh Minh

Thơ Họa:

EM ƠI,VẪN NHỚ MẮT EM CƯỜI

Em đi,bỏ phố vắng trong chiều
Lặng lẽ tôi chờ đếm quạnh hiu
Giữa cuộc mưu sinh dài trắc trở
Cây đời gió chướng rụng mùa yêu

Tên em phượng vĩ khắc sân trường
Đông lạnh lưu sầu gió nhuộm sương
Đồng Khánh em đi,tên cũng đổi
Bâng khuâng Quốc Học nắng phai hường

Còn trang áo trắng bút lưu thơ
Những buổi công viên xúm chuyện trò
Ríu rít bên nhau chiều thứ bảy
Vui quên nắng rụng phía xa mờ

Lắng xưa sông nước Huế trầm buồn
Vỹ Dạ con đò nặng nhớ thương
Bến Ngự buông câu chiều khắc khoải
Chờ nghe vó ngựa giục lên đường

Tàn tro lạnh lẽo giấc miên trường
Em có kịp về đón ánh dương
Kịp sớm xuân hồng vào Đại Nội
Mơ thành hoàng hậu với quân vương

Hư vô ngọn gió,đã quên rồi
Tựa kẻ tâm thần chẳng nhớ tôi
Cố sống như đời quên hiện hữu…
Em ơi,vẫn nhớ mắt em cười !

Lý Đức Quỳnh
25/5/2021
KHÉP KÍN MÔI EM HÉO NỤ CƯỜI

Thủa đó, chờ em đón nắng chiều
Anh về vun vén nỗi buồn hiu
Huế xưa còn lại trong tiềm thức
Thương cảm nhiều hơn bởi đã yêu

Hoa nở đầy sân rực thắm trường
Xoá tan khói biếc vướng tơ sương
Huế ư, tưởng vẫn còn nguyên đó
Chỉ má em thôi thoáng lạt hường

Có phải ai về thả cánh thơ
Khiến sông Hương cách trở thầy trò
Anh mang sầu muộn trao hồn vắng
Em hỡi, mê si thoáng phủ mờ

Em lạc nơi mô, chốn đó buồn
Hay là say đắm những yêu thương
Thì thôi quốc gọi quyên phiền muộn
Ta lỡ quên mau một nẻo đường

Bạn hữu năm xưa trở lại trường
Tiếng chim khắc khoải dưới hoàng dương
Em ơi, đại nội nhìn ngơ ngác
Thầm hỏi ai về dựng đế vương

Tất cả mơ xưa vỡ mộng rồi
Cuộc tình một thủa em và tôi
Đã hoang phế tự khi binh lửa
Khép kín môi em héo nụ cười …
Los Angeles 25 – 5 – 2021

CAO MỴ NHÂN

NGÀY THÁNG CHƯA QUÊN

Cố đô tĩnh lặng của tình yêu
Núi Ngự , sông Hương thoảng gió chiều
Ta đã đi trên con đường mát
Thành Nội rêu phong nắng hiu hiu

Em như cánh bướm buổi tựu trường
Tà dài uốn lượn sớm tinh sương
Qua câu khép nép chân líu díu
Gò má au lên ửng màu hường

Đôi mắt hồn nhiên vẻ ngây thơ
Vầng trán chưa in một bóng mờ
Quanh em chỉ có thầy và bạn
Mái trường cổ kính em là trò

Huế của em xưa đầy mến thương
Thăm em ta trải lắm thôi đường
Xa nhau quá nửa đời luân lạc
Thành cũ năm nay hỏi vui buồn …?

Bao nhiêu chuyển biến vẫn còn vương
Lăng tẩm , đền đài dưới ánh dương
Tiếng chuông Thiên Mụ như cảnh tỉnh
Thương sao biết mấy giờ tan trường !

Kỷ niệm ùa về em với tôi
Một thoáng hương xưa tưởng nhạt rồi
Nhưng quên sao được những ngày đẹp
Giữa một không gian rộn nét cười

Chung Văn
25/5/2021

NHỚ HUẾ XƯA

Nhớ lắm Huế xưa, mỗi buổi chiều
Bao năm xa cách dạ quạnh hiu
Trường Tiền mấy nhịp còn vương vấn
Phản phất mùi hương mái tóc yêu
-/-
Những sáng đưa em đi đến trường
Con đường Lê Lợi ngập đầy sương
Chiều về tạm biệt, lòng ngơ ngẫn
Mãi ngắm theo ai dưới nắng hường
-/-
Chiều nao Vĩ Dạ, đón em thơ
Vui vẻ hàn huyên, cũng đủ trò
Cồn Hến đưa nàng ngồi quán cốc
Trời mây sông nước, khó phai mờ
-/-
Viếng cảnh Sông Hương, dạ lắm buồn
Đò xưa bến cũ vắng người thương
Đông Ba dạo phố đà mòn lối
Sao lại giờ đây thấy lạ đường
-/-
Lửa khói một thời ngập chiến trường
Sân bay Tây Lộc, buổi tà dương
Nhìn theo cánh sắt bay xa tít
Em tiễn người yêu, mắt lệ vương
-/-
Năm tháng qua mau, dĩ vãng rồi
Huế xưa vẫn mãi ở trong tôi
Luyến lưu ký ức, miền thơ mộng
Cô gái đài trang, lắm nụ cười.

Văn Thanh Trương
***
*DÒNG THƠ SA CHI LỆ THỜI CHINH CHIẾN

 SA CHI LỆ DÒNG THƠ THỜI CHINH CHIẾN KỶ NIỆM NGÀY QLVNCH 19-6

*VUI LÒNG BẤM LINKS, XEM TIẾP:

https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/sa-chi-le-dong-tho-thoi-chinh-chien-ky.html
***
KÍNH GIỚI THIỆU DÒNG THƠ DIỄN NGÂM KỶ NIỆM NGÀY QLVNCH 19-6Sachile Dien Ngam 3Trúc Minh – Chị Em Ơi Chuyển Lửa

Giọng Ngâm: Trúc Minh
Lời Dẫn Nhập : Trần Kim Bằng
Âm Thanh: Danny Lưu – Nicholas Trần
Prodigiwaves Studio
Hình Ảnh: Tiết mục Vua Quang Trung Đại Phá quân Thanh được trình diễn trong Hội chợ Xuân Tân Mão 2011 tại Thành phố Garden Grove, do Tổng Hội SV-HS Nam California tổ chức.
Photographer: Nicholas Trần – Gavin Ho
– Thơ Ý Nga


https://youtu.be/wTVaRjqRNuw
***
THƠ HÀNH TRANG LY XỨ – diễn ngâm LÂM HOÀI VŨ
Nhân ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19/6 ,kính mòi quý niên trưởng , quý chiến hữu thưởng thức bài thơ
HÀNH TRANG LY XỨ – diễn ngâm LÂM HOÀI VŨ

https://youtu.be/TRIGKQElqNc
Thơ HÀNH TRANG LY XỨ – LÂM HOÀI VŨ TRÌNH BÀY
***
*NHÂN NGÀY THUYỀN NHÂN, THÁNG 6 MỖI NĂM.
THI SĨ HOANG PHONG LINH với Hồn ca trên Biển Đông
(Tưởng niệm Ngày Thuyền Nhân)
*YÊU EM VÀ QUÊ HƯƠNG – SA CHI LỆ VIẾT & DIỄN NGÂM

SA CHI LỆ viết bài này vào thời tác giả hằng ngày chứng kiến từng chuyến xe của Cao Ủy tị nạn LHQ, đưa người từ trại chuyển tiếp SONGKLA lên trại tị nạn SIKIEW THÁI LAN….những tốp người không may bị hải tặc Thái cướp, hãm hiếp…trông họ tả tơi…anh quá xúc động…nước mắt rơi tụ bao giờ…viết những dòng thơ bằng tất cả cảm thông nỗi đau khổ của họ không khác như chính mình…TA YÊU EM VÔ CÙNG PHẪN NỘ, LŨ NGƯỜI MỌI RỢ HAY ÂN NHÂN, HÃY NGƯỚC MẶT NGĂN DÒNG NƯỚC MẮT, GIẤU HÃI HÙNG TRONG MỚ HÀNH TRANG….HỒN OAN MA VIỆT CHIỀU ĐẤT THÁI… *MỸ HÂN CHANNEL Kính mời quý đồng hương nghe tâm sự


https://youtu.be/pU4gt9rgWWU
***
*VIẾT NGOÀI MẶT TRẬN – KỶ NIỆM BFAFY QLVNCH 19-6
KÍNH MỜI NGHE THƠ THỜI CHINH CHIẾN VIẾT TỪ MẶT TRẬN – KỶ NIỆM NGÀY QLVNCH 19-6
THƠ THỜI CHINH CHIẾN VIẾT TỪ MẶT TRẬN – Sa Chi Lệ Viết & Diễn Ngâm

*Vui lòng bấm vào LINKS:
https://youtu.be/J4tbE6TVOKE
***
Gioithieubienkhao*LƯU VĨNH LỮ: NHÂN NGÀY QLVNCH 19-6 NĂM THỨ 56, NHÌN LẠIQlvnch Thu 56Nhân ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19-6, Năm Thứ 56…
19/6, nhân ngày Quân Lực, nhìn lại:
Quân Cán Chính VNCH trước 75 đã chấp nhận HY SINH để bảo vệ
Đồng Bào Việt Nam Cộng Hòa được sống trong an bình tự do.
Nhiều người đã ngã gục, chết khi tuổi còn xuân, đời còn nhiều huy hoàng hứa hẹn.
Họ bị thương, tàn phế, và sau 75 họ bị tù đài, tan nhà, mất của, gia đình
ly tán.
Quân Cán Chính VNCH chấp nhận chiến đấu để bảo vệ Miền Nam,
vì họ biết rằng:
“Ngày nào Cộng sản chiếm được VN,
Ngày đó là ngày khai tử của cả một Dân Tộc”.
Quân Cán Chính VNCH có hiếu chiến không?
– Tuyệt đối không.
Quân Cán Chính VNCH có đánh ra Bắc không?
Có pháo kích vào trường học miền Bắc không?
có chặt đầu mổ bụng, chôn sống dân Miền Bắc không?…
– Tuyệt đối không.
Quân Cán Chính VNCH chỉ chiến đấu bảo vệ Miền Nam, bảo vệ sự
TỰ DO mà Dân tộc Việt cần phải có, để phát huy đất nước
TỰ DO mà Dân tộc Việt cần phải có, để phát huy đất nước.
Quân Cán Chính VNCH thà chết chớ không để mất TỰ DO và tiếp
tục tranh đấu để giành lại;
Vì: TỰ DO là nguồn SỐNG của Dân Tộc VIỆT.
Thể chế và chế độ của cộng sản là kiểm soát, xiết chặt, hạn chế sự tự
do cả về tư tưởng lẫn hành vi.
TỰ DO là một chính thể không thể tách rời, khi tâm hồn không tự
do, thì hành động cũng không được tự do;
Khi không có tự do ngôn luận, tư tưởng không thể tự do được.
Con người KHÔNG SÁNG TẠO được gì hết.
Đất Nước sống thụt lùi, lạc hậu, lần lần đi đến diệt vong.
Từ 1954 tới 1975, cộng sản cai trị Miền Bắc, vì hạn chế TỰ DO nên
Miền Bắc càng ngày càng nghèo . Dân chậm tiến, không theo kịp sự tiến
hóa của Thế Giới; đến đổi một Sinh Viên Bắc vào Saigon thấy cây viết
BIC, coi như một kỳ quang!
Không biết bao nhiêu chuyện NGỐ; làm trò cười cho Dân
SAIGON, đang đau khổ vì bị cướp, bị nhục MẤT NƯỚC, tức tủi trò đời
tréo cẳng ngỗng:
Thằng khôn đi học, thằng NGU làm thầy!

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/luu-vinh-lu-nhan-ngay-qlvnch-19-6-nam.html
***
TRẦN TRUNG ĐẠO: CỜ VÀNG NHÌN TỪ HƯỚNG CON TIMCovang

Nền cờ vàng là dải giang sơn
Ba sọc đỏ nối ba miền chung thủy
Là Hoàng Liên Sơn, Trường Sơn, Thất Sơn hùng vĩ
Là sông Hồng, sông Cửu, sông Hương
Hãy cầm chặt nghe em, như cha giữ biên cương
Như thuở mẹ ôm em giữa lòng biển cả …

Tôi viết bài thơ Người Con Gái Trên Đường Bolsa trong những ngày mấy chục ngàn đồng hương Việt Nam trong đó có hàng ngàn tuổi trẻ, cùng xuống đường phản đối ông Trần Trường treo hình Hồ Chí Minh ở khu Bolsa, tiểu bang California, Hoa Kỳ, đầu năm 2000.
Câu chuyện về lá cờ cũng gợi lại trong tôi một kỷ niệm khó quên khác trong những ngày đầu ở trại tỵ nạn Manila. Sau khi làm xong các thủ tục với đại diện Cao Ủy Liên Hiệp Quốc, tôi chính thức trở thành người Việt Nam tỵ nạn và được đặt cho một cái tên mới, bắt đầu bằng chữ P, viết tắt của Philippines, theo sau bằng một dãy số dài.
Khoảng 8 giờ sáng, một người nào đó bước vào phòng và nói lớn: “Bà con thức dậy chuẩn bị làm lễ chào cờ đầu tuần.” Như một cái máy, tôi thức dậy rửa mặt và chạy ra sân sắp hàng. Sau một tuần trên biển với quá nhiều thay đổi, trí óc tôi chưa hoàn toàn tỉnh táo để phân định một cách chính xác mình đang ở nơi đâu trên trái đất nầy.
Tôi bàng hoàng và xúc động khi lần đầu tiên sau 6 năm, thấy lại lá cờ vàng ba sọc đỏ được từ từ kéo lên trên cột cờ giữa sân trại. Không phải chỉ mình tôi, chung quanh tôi ai cũng khóc vì xúc động ngay khi câu đầu tiên của bản quốc ca được hát lên. Tôi rưng rưng nước mắt. Nhiều anh cựu quân nhân càng khóc lớn hơn. Các anh khóc là phải. Bởi vì đó là một trong những giây phút linh thiêng nhất trong đời các anh. Trong khoảnh khắc kỳ diệu đó, bạn bè, anh em, đồng đội của các anh đã trở về. Chiếc quan tài phủ quốc kỳ, tiếng kèn truy điệu, tiếng súng chào vĩnh biệt, những vầng tang trắng xót xa. Đó cũng là phút giây kiêu hãnh của một đời trai với những chiến thắng Cổ Thành Quảng Trị, Thượng Đức, Bình Long, Chương Thiện, An lộc, Bình Long, Bồng Sơn, Mộ Đức, v.v.. Tất cả nay còn đâu. Có chăng chỉ còn trong ký ức.

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/tran-trung-ao-co-vang-nhin-tu-huong-con.html
***
NGUYỄN MINH THANH: VIỆT NAM NỮ LƯU LẪM LIỆT
Việt Nam Nữ, Lưu Lẫm LiệtYen Bai CopyThiết Thạch Tâm Can Cô Giang (1906–1930),
( ” thiết thạch tâm can ” chữ đặt cuả cụ PBC )
” Tiếng ai rao lụa in là chị Giang,
Ôi, một thân đầy gian nan, để cứu nước dân lâm cảnh khốn cùng. Vậy ta đồng theo kịp bước, báo tin cho chị tường tri. Cùng chồng cho chị tạng mắt. Kẻo đớn đau phút giây lìa tan…
– Chị Giang… – Chị Giang…!!”
( Trên đây là khúc ca trước 1975, rất cảm động, xin lỗi, không nhớ tên tg )
– Thơ cuả Cô Giang:
Tuyệt Mệnh Thi
Thân không giúp ích cho đời!
Thù không trả được cho người tình chung!
Dẫu rằng đương độ trẻ trung,
Quyết vì dân chúng thề lòng hy sinh.
Con đường tiến bộ mông mênh,
Éo le hoàn cảnh buộc mình biết sao!
Bây giờ hết kiếp thơ đào,
Gian nan bỏ mặc đồng bào từ đây!
Dẫu rằng chút phận thơ ngây,
Sổ đồng chí đã có ngày ghi tên;
Chết đi dạ những buồn phiền,
Nhưng mà hoàn cảnh truân chuyên buộc mình!
Đảng kỳ phấp phới trên thành,
Tủi thân không được chết vinh dưới cờ.
Cực lòng nhỡ bước sa cơ,
Chết sầu chết thảm có thừa xót xa!
Thế ru! Đời thế ru mà?
Đời mà ai biết? Người mà ai hay?
Nguyễn Thị Giang
– Thơ cuả người biên soạn:
Cô Giang Tuẫn Tiết
Cây Đề quán nước chỗ… trùng hoan
Uống bát trà xanh vọng… Thổ Tang
Phát súng tuẫn thân: – tia chớp đỏ
Hương linh liệt phụ: – ánh sao vàng
Tình nhà tha thiết niềm cao cảm
Nợ nước ngậm ngùi nỗi ngổn ngang
Dân, Quốc lầm than… cam vĩnh biệt
Ân cần đồng chí… gắng chu toàn…!!
Nguyễn Minh Thanh khấp tác
Lũ Khốn Kiếp
Quần áo tử thi chẳng mặc vào
Khám xong chúng để… thế là sao ??
Tóc tai rũ rượi đàn ruồi đậu
Thân thể hanh hao lũ kiến cào
Khốn kiếp pháp y bầy dã thú
Ác đồ mật thám bọn ung bào
Thương luân bại lý đời nguyền rủa
Hậu bối xem xong bỗng nghẹn ngào…!!
Nguyễn Minh Thanh khấp tác

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/nguyen-minh-thanh-viet-nam-nu-luu-lam.html
***
*Diem Ngo – NHAN SẮC TRÊN ĐẦU SÚNG
Ngô Quốc Sĩ Súng đạn… | Facebook
Co Giao Thai Hanhttps://m.facebook.com/story.php?story_fbid=438118806835770&id=100019729628980#_=_
***
TRẦN TRUNG CHÍNH: MẮT ẾCH VÀ MẮT CÁMẮt Ếch Minh HỌa

(minh họa)
Mắt Ếch Và Mắt Cá
Trần Trung Chính
Ếch là một loài động vật lưỡng thê, nghĩa là sống được cả ở dưới nước và trên bờ. Nông dân miền Nam Việt Nam thường ăn thịt ếch như là một nguồn cung cấp chất đạm (proteine) quan trọng tương đương với các loài cá rô, cá lóc, cá sặc, cá trê, cá tra, cá rô phi…Ếch dùng lưỡi dài của nó để cuốn bắt các loài côn trùng nhỏ như ruồi, muỗi, các loại bọ rùa, rầy…nhưng người ta cũng ngạc nhiên xiết bao khi thấy ếch cứ ngồi yên để bị rắn nuốt trọn, giống như là con rắn đã thôi miên được con ếch, bắt con ếch ngồi yên cho rắn xơi mồi ( nếu con ếch dùng đôi chân của nó mà búng mạnh nhẩy ra xa thì có lẽ sác xuất con rắn bắt được nó e rằng không tới 5%).
Các nhà động vật học đem mổ xẻ mắt của con ếch, rồi đem nhuộm thì họ nhận ra rằng cặp mắt ếch chỉ có một loại tế bào nhìn được những chuyển động nhanh, trong khi đó những tế bào nhìn được những chuyển động chậm thì hoàn toàn không có : cho nên con ếch nhận ra được những côn trùng nhỏ bay vù vù trước mắt nó và dùng lưỡi bắt gọn những con côn trùng này một cách tài tình. Vì con rắn bò đến con ếch quá chậm nên con ếch không nhìn thấy mối nguy hiểm cận kề để mà nhẩy tránh cho nên bị con rắn diệt gọn.
Các nhà phỏng sinh học (bionic technology) đã mô phỏng cấu trúc của mắt ếch để chế tạo ra những camera theo dõi những chuyển động nhanh với vận tốc cao của các phản lực cơ chiến đấu có gia tốc gấp 5-6 lần âm thanh hay các hỏa tiễn có tốc độ di chuyển trên 27,000km /hr (gọi là tốc độ VŨ TRỤ I) hay các hỏa tiễn di chuyển trên 55,000km /hr (gọi là tốc độ VŨ TRỤ II) trong ngành kiểm soát không lưu tại các phi trường hiện đại (dĩ nhiên các chuyên viên điều hành không lưu có máy để convert các chuyển động nhanh xuống còn khoảng 80 hình/phút thì mới xem được)

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/tran-trung-chinh-mat-ech-va-mat-ca.html
***
NGUYỄN NGỌC DUY HÂN: PHIẾM LUẬN ĐÀN ÔNG – ĐÀN BÀ

Bài phiếm luận Đàn Ông – Đàn Bà
*Nguyễn Ngọc Duy Hân

Đàn Ông – Đàn Bà
Nguyễn Ngọc Duy Hân
Trong bài hát tựa đề là Đàn Bà của Song Ngọc, đã có những câu như sau:
“Ôi đàn bà là những niềm đau
hay đàn bà là ngọc ngà trăng sao
Ôi đàn bà lại là con dao làm tim nhỏ máu.
Ôi đàn bà dịu ngọt đêm qua
Hay đàn bà lạnh lùng hôm nay
Ôi đàn bà là vần thơ say
Khúc nhạc chua cay…”
Cũng có một câu hát điệu bolero:
“Nếu biết thế em lấy chồng vì đàn ông khó mà tin vì đàn ông khó mà ngờ…”
Đây là 2 bài hát về đàn ông và đàn bà để mở đầu cho bài phiếm luận về người nam và người nữ hôm nay. Vâng, Thượng đế đã dựng nên thế giới muôn loài với 2 giống đực và cái, trống và mái, nam và nữ, hay còn gọi là đàn ông và đàn bà. Đàn bà là thứ mà đàn ông không thể thiếu được, hoặc ngược lại, các bà cũng rất cần nương tựa vào quý ông. Một anh có thể thiếu rượu, thiếu thuốc lá, nhưng không thể thiếu đàn bà, vì sẽ cảm thấy rất cô đơn, hơn nữa gia đình xã hội, việc di truyền không phát triển. Bận rộn như hoàng đế Napoleon, xông pha trận mạc khắp các chiến trường châu Âu mà vẫn không thể thiếu đàn bà.
Thật thế, muôn loài cần hai giới tính khác nhau để duy trì nòi giống. Riêng con người lại có đầu óc, có suy tư tình cảm nên ngoài chuyện sanh con đẻ cái, còn có tình nghĩa để ở với nhau một quãng thời gian dài, tức là có hai vợ chồng, có gia đình, có truyền thống, giáo dục, rất cần thiết cho cuộc sống có ý nghĩa…

*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/nguyen-ngoc-duy-han-phiem-luan-ong-ba.html
***
* LÊ XUÂN CẢNH: TRUYỀN ĐƠN NGƯỜI3tuongĐaen

Lê Xuân Cảnh
Nhân Memorial Day là ngày nước Mỹ tưởng-niệm các chiến-sĩ đã chết khi phục-vụ cho đất nước Hoa-kỳ, chúng ta không quên tưởng-niệm gần ba trăm ngàn thuyền-nhân Việtnam đã bỏ xác ngoài biển Đông khi phục-vụ cho đất nước Hoa-kỳ.
Sẽ có người đặt câu hỏi:
Thuyền-nhân Việt tử-nạn trên đường vượt-biên thì có dính dáng gì đến việc phục-vụ cho đất nước Hoa-kỳ?
Dưới đây là câu trả lời rất chủ-quan của chúng tôi:
Thuyền-nhân Việt tử-nạn trên đường vượt-biên đã phục-vụ cho quốc-gia lãnh-đạo thế-giới tự-do là Hoa-kỳ trong việc chống lại sự bành-trướng của chủ-nghĩa Cộng-sản trên toàn-cầu.
“Những cái chết tức-tưởi của thuyền-nhân Việt trên đường trốn chạy Cộng-sản là thông-điệp mạnh-mẽ nhất được gửi đi khắp nơi để cho loài người trên trái đất này nhìn thấy Cộng-sản là gì mà anh em cùng một dòng máu, anh em cùng một màu da, anh em cùng một ngôn-ngữ, anh em cùng một quê-hương, anh em cùng một lòng yêu quí sự thống-nhất đất nước và độc-lập xứ sở của dân-tộc mình đã không sống với nhau được, đã phải bỏ nước ra đi bằng mọi giá, chỉ vì người anh em bên kia của mình là người Cộng-sản không giống ai. Ít nhất là trong hơn một thập-niên sau biến-cố 30 tháng Tư năm 1975.”
“Giữa anh em trong một nước với nhau mà còn không sống với nhau được, vậy thì ngụy-thuyết Cộng-sản với chủ-trương sống đại-đồng giữa các quốc-gia là một điều khôi-hài, hoang-tưởng.”
LXC
Truyền-đơn giấy chỉ có tác-dụng nhỏ, rất hạn-chế trong khu-vực được rải xuống hoặc được chuyền tay nhau, rất giới-hạn.
*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/le-xuan-canh-truyen-on-nguoi.html
***Image Border Editor: Https://www.tuxpi.com/photo Effects/bordersHoang Thuc Van Copy*ĐẶC BIỆT DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ VIẾT VỀ NGÀY QLVNCH 19-6 * LỄ TỪ PHỤ
*THƠ XƯỚNG HỌA ĐẶC BIỆT-QUÝ THI SĨ VIẾT VỀ NGÀY QLVNCH.
19 6 QlvnchHÃY MAU PHỤC QUỐC

Thế mà năm tháng đã trôi qua
Nước Việt – Chao ôi ! Sao vẫn xa
Nhiệt huyết đong đầy đời viễn xứ
Nhớ thương khắc khoải chốn quê Cha
Thù loài nô cộng xâm lăng nước
Hận kẻ tà gian phá nát nhà
Bạn hỡi ! Đứng lên mau phục quốc
Khải hoàn xum họp thắm tình ta

Lâm Hoài Vũ
June 10, /2021
Họa vần
CẢNH GIÁC VIỆT GIAN
Việt gian cộng sản đã cài qua
Len lỏi cộng đồng chớ chẳng xa
Nguyễn Đạt theo Tàu quên tổ quốc
Bằng Uyên bợ Chệt phản ông cha
Thâu đêm chụp mũ tâng công đảng
Suốt sáng vu oan hại cả nhà
Thú sĩ liên hoàn thêm đĩ đỏ
Cùng Thiên Tâm phá nát quê ta
Tha Hương

June 11, 2021

ĐỨNG DẬY XUA TAN CỘNG
Thức trắng nhiều đêm nghĩ chuyện qua
Thân này giờ mãi tận phương xa
Lòng đau chẳng đáp tròn công Mẹ
Dạ xót chưa đền vẹn nghĩa Cha
Quốc quốc kêu hoài câu nhớ Nước
Gia gia than mãi chữ thương nhà
Người ơi! Đứng dậy xua tan cộng
Dân Chủ Nhân Quyền đến với ta
Cam Thành, June 9, 2021

Tha Nhân
Bài Họa
BIẾT DẾN BAO GIỜ

Từ ngày chấm dứt cuộc can qua
Lớp lớp người đi các xứ xa
Sống cảnh tự do lìa đất mẹ
Vui đời dân chủ bỏ quê cha
Đêm thâu khắc khoải buồn thân thế
Canh vắng trầm ngâm nhớ nước nhà
Biết đến bao giờ tan hết Cộng
Ta về kiến thiết núi sông ta

Dương Trung Hiếu
(Minessota)
*
*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/tho-xuong-hoa-ac-biet-quy-thi-si-viet.html
***
*THƠ XƯỚNG HỌA ĐẶC BIỆT-QUÝ THI SĨ VIẾT VỀ LỄ TỪ PHỤChuc Mung Ngay Cua Cha

*Thơ Thanh Trương và Thơ Họa

NGÀY CHA

Tìm Cha đâu nữa ở dương trần
Mẹ cũng xa rời khỏi thế gian
Phần mộ quạnh hiu, màu cỏ héo
Huyên đường giá lạnh, khói hương lan
Sinh thành ân nghĩa, cao vời vợi
Dưỡng dục công lao, lớn ngút ngàn
Con cháu nguyện cầu, nơi cõi Niết
Song thân siêu thoát, mãi thanh nhàn.

Thanh Trương
Saigon 17/6/2021

Thơ Họa:

TÌNH PHỤ MẪU

Cha đã từ lâu biệt cõi trần
Mẹ cùng lìa bỏ chốn nhân gian
Tiếc thương mãi ngập, sầu day dứt
Kỷ niệm luôn đầy, nhớ tỏa lan
Công đức sinh thành như biển rộng
Nghĩa ân dưỡng dục tựa non ngàn
Khắc sâu tâm khảm khôn mờ nhạt
Đặc biệt là nay, lúc tuổi nhàn

Sông Thu
( 19/06/2021 )

HỒN THIÊNG CHA MẸ

Cha mẹ giờ đây lánh cõi trần,
Xa nhà biệt tích chốn nhân gian
Một thân trơ trọi mồ côi sớm
Đôi mắt tuôn trào lệ ướt lan
Còn mẹ còn cha còn sức sống
Mất cha mất mẹ mất non ngàn
Thương con nhớ cháu sầu da diết
Nấm mộ nằm kia chẳng được nhàn
XCQ
*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/tho-xuong-hoa-ac-biet-quy-thi-si-viet_5.html
***
*THƠ XƯỚNG HỌA ĐẶC BIỆT: HÈ VỀVe HÈVtlv Xuong Hoa Xh Hoa Mong Toi Vtlv Xh Vtlv*Thơ Hảo Mặc Nhiên và Thơ Họa

CẢM XÚC HÈ VỀ

Lá hạ thong dong gọi gió hè
Ngoài sân phượng nở dỗi lòng nghe
Mây hòa cảnh lặng thêm buồn tẻ
Nắng ủ hồn hoa cảm xúc đè
Dạ nhủ thôi đừng khêu bóng lẻ
Lòng khuyên cố chịu ánh trăng kè
Đường duyên đã cạn hoàng hôn né
Lắng lặng cho đời thỏa sức che.

Hảo Mặc Nhiên
Thơ Họa:
*VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/tho-xuong-hoa-ac-biet-he-ve.html

*KÍNH MỜI XEM NHIỀU TÀI LIỆU HAY GIÁ TRI & LINKS CẦN LƯU GIỮGui Gio Bay Đi Tai Lieu Hay1

KÍNH MỜI XEM NHIỀU TÀI LIỆU HAY GIÁ TRI & LINKS CẦN LƯU GIỮ

*KẺ PHẢN BỘI
 NẾU ANH CÓ THỂ SỐNG, HÃY QUAY LẠI THĂM CÁI CÂY NÀY
(Một tù binh bị đồng đội căm hận và báo thù đến chết. Vậy mà 60 năm sau, phát hiện từ một gốc cây gây chấn động nước Anh!
Câu kết quá hay ! )
 Roddick là một tù nhân chiến tranh người Anh. Anh bị bắt trong một lần kém may mắn và giống như nhiều tù nhân khác, Roddick bị áp giải đến một trại tập trung ở Đức.
Trong trại tập trung có gần 1.000 tù binh, toàn bộ đều là người Anh. Họ bị đối xử thậm tệ đến mức khó có gì lột tả hết, không khác gì loài vật và phải làm những công việc vô cùng nặng nhọc.
May mắn là, Roddick là một binh sĩ huấn luyện kỹ năng lái xe tải trong quân đội Anh. Trong trại tập trung của Đức, vị trí này lại thiếu rất nhiều nên tại đây, anh được chiêu mộ làm lái xe.
Tất nhiên, trong số những tù binh Anh ở trại tập trung đó, không ít người có kỹ năng lái xe nhưng chẳng ai tình nguyện làm công việc đó, bởi nhiệm vụ của việc lái xe là chuyên vận chuyển những chiến hữu chết đói và bị sát hại mỗi ngày đến nơi chôn cất.
Tuy nhiên, Roddick lại tỏ ra rất nhiệt tình với công việc này. Anh nói mình sẽ vui vẻ làm tốt công việc được giao.
Và như vậy, Roddick cuối cùng đã là một lái xe của Đức quốc xã và cũng kể từ đó, anh trở nên thô bạo và tàn nhẫn với chính đồng bào mình.
Không chỉ quát tháo, lớn tiếng với các tù nhân, anh còn dùng bạo lực, nắm đấm hướng về phía họ. Thậm chí, nhiều tù nhân rõ ràng chưa chết, anh vẫn cố tình vứt lên xe.
Lẽ dĩ nhiên, tất cả những tù binh đều tỏ ra căm hận con người này, đồng thời dùng nhiều cách khác nhau để cảnh cáo Roddick. Nghe xong, anh vẫn bỏ ngoài tai, việc mình mình làm. Các tù binh không tiếc lời mắng nhiếc Roddick là tên cẩu tặc, kẻ bán nước, loài chó săn…
Nhưng cũng chính nhờ đó, quân Đức quốc xã càng lúc càng thích thú và tín nhiệm Roddick. Ban đầu, khi anh lái xe ra khỏi trại tập trung, binh sĩ Đức quốc xã đều chặn xe lại kiểm tra, giám sát từng cử động nhưng về sau, anh có thể ra vào thoải mái mà không hề bị kiểm soát.
Chiến hữu của Roddick cũng ngầm công kích anh, không ít lần thiếu chút nữa thì bị họ đánh cho mất mạng.
Sau một lần bị đánh thừa chết thiếu sống, Roddick vĩnh viễn mất đi một cánh tay, đồng thời, anh cũng mất đi giá trị lợi dụng. Không còn có thể tiếp tục lái xe, Roddick như chiếc bị rách bị quân Đức quốc xã vứt ra bãi rác.
Không còn được quân Đức bảo hộ, Roddick nhanh chóng rơi vào trận địa báo thù vô tình của các tù nhân chiến tranh Anh. Một ngày mưa, trong một hoàn cảnh cô độc đến thê lương, anh chết cạnh một góc tường ẩm ướt trong trại tập trung của người Đức.
 60 năm đã trôi qua, người dân ở quê hương Roddick dường như sớm đã quên mất anh còn những người trong gia tộc cũng cố tình né tránh tất cả những việc làm liên quan đến con em mình.
Cứ như thế, Roddick bị chôn vùi trong cát bụi của thời gian.
 Thế nhưng bỗng nhiên có một ngày, một tờ báo có lượng phát hành không nhỏ của nước Anh đã đăng tải một bài viết có tựa đề “Người cứu tôi, là người tôi hận nhất” ở ngay vị trí bắt mắt nhất trang nhất.
Nội dung bài báo như sau:
 “Trong tại tập trung của Đức quốc xã có một tên phản đồ tên Roddick, cam tâm bán mạng cho tụi Nazi (ám chỉ Đức quốc xã). Ngày hôm đó, tôi ốm nhưng chưa chết, thế nhưng anh ta vẫn vất tôi lên xe tải và nói với bọn Đức là đem tôi đi chôn.
Tuy nhiên, điều khiến tôi không thể ngờ đến là, khi xe chạy được nửa đường, Roddick dừng xe, nhấc tôi đang thoi thóp ra khỏi xe và đặt tôi xuống dưới gốc một cây cổ thụ, để lại vài mẩu bánh mì đen và một bình nước, vội vã nói với tôi: Nếu như anh có thể sống, hãy đến thăm cái cây này. Rồi cấp tốc lái xe đi mất”.
Sau khi câu chuyện ngắn ngủi này được đăng không lâu, tòa soạn báo liên tục nhận được điện thoại gọi đến và không một ai ngoại lệ, tất cả đều là cựu binh chiến tranh Thế giới thứ hai và đều là những chiến binh già không may từng bị bắt làm tù binh.
Một điều nữa càng khiến người ta không tưởng tượng được là, không một ai ngoại lệ, 12 cựu chiến binh gọi điện đến đều từng ở cùng nhau trong một trại tập trung của Đức – đó là trại tập trung mà Roddick đã ở.
 Những câu chuyện do chính 12 cựu quân nhân kể ra, dường như đều là bản sao của câu chuyện đã được đăng tải trên mặt báo: Họ đều được Roddick đặt xuống dưới gốc cây và nhờ đó mà thoát chết.
Điều khiến người ta chú ý hơn là, mỗi lần Roddick lái xe ra khỏi trại tập trung, anh đều nói với các chiến hữu rằng: Nếu anh có thể sống, hãy quay lại thăm cái cây này.
 Người biên tập và giới thiệu bản thảo của bài viết là một cựu biên tập từng tham gia chiến tranh. Dựa vào trực giác nghề nghiệp, ông phán đoán một cách nhạy cảm, rằng cái cây mà Roddick nhiều lần nhắc đến, nhất định phải chứa đựng nội dung gì đó.
Và ông lập tức tổ chức các cựu binh, hợp thành nhóm 13 người, men theo con đường năm xưa họ trốn chạy để tìm cái cây vốn không thể phán đoán liệu có tồn tại hay không.
 Khi đoàn người đến được điểm đến, rừng núi vẫn như xưa, cái cây cổ thụ vẫn ở đó. Một cựu binh không kiềm chế được cảm xúc, chạy về phía trước ôm thân cây, khóc lớn. Trong một cái hộc ở gốc cây, người này phát hiện một cái hộp sắt đã hoen gỉ từ bao giờ.
Khi mọi người xúm lại lấy và mở chiếc hộp ra, họ phát hiện một cuốn nhật ký nhiều trang đã loang lổ và trong đó là một tấm ảnh đã mốc theo thời gian. Nhẹ nhàng lật giở cuốn nhật ký, cựu biên tập viên bắt đầu đọc:
“Hôm nay mình lại cứu được một chiến hữu, đây đã là người thứ 28 rồi… cầu mong anh ta có thể sống được…
Hôm nay, 20 chiến hữu của mình đã chết…
Đêm qua, các chiến hữu lại một lần nữa mạnh tay với mình… Nhưng mình phải kiên quyết đến cùng, cho dù thế nào đi nữa mình cũng không được nói ra sự thật, như thế, mình mới có thể cứu được thêm nhiều chiến hữu khác…
Các chiến hữu thân yêu, tôi chỉ có một hy vọng, nếu các bạn còn sống, xin hãy quay lại thăm cái cây này”.
Giọng của vị cựu biên tập ứ nghẹn lại, những cựu binh khác đã rơi nước mắt tự khi nào không hay. Những mái đầu hoa râm, bạc trắng đứng dưới tán cây cổ thụ, cho đến lúc đó mới hoàn toàn nhận thức thật rõ ràng, rằng Roddick đã cứu tất cả 36 tù binh của Anh Quốc.
 Hôm nay, những người còn sống trên đời, có lẽ không chỉ có 13 người đi tìm lại gốc cây năm xưa.
Cuốn nhật ký, tấm ảnh liên quan đến trại tập trung được lưu lại ở hốc cây và những nhân chứng còn sống, đó là bằng chứng thép vạch trần tội ác của Đức quốc xã với thế giới, nó cũng là bằng chứng thép cho thấy Roddick không tồi tệ như các chiến hữu năm xưa đã đánh giá về anh.
 Chia tay với các cựu binh, vị cựu biên tập nhanh chóng cho đăng tất cả những câu chuyện đủ hay, đủ sức lay động hàng triệu triệu trái tim trên khắp thế giới trên trang bìa của tờ báo mình đang cộng tác.
Vì được báo chí đưa tin mà khu rừng già cùng gốc cây lưu lại dấu tích của Roddick kia bỗng trở nên náo nhiệt.
Không ít người đã tự tìm đến đây, cúi đầu trước người chiến binh thực sự vĩ đại, thể hiện sự tôn kính của họ dành cho anh.
 Lẽ đương nhiên, Roddick trở thành anh hùng của nước Anh.
 Một tác gia đến thăm khu rừng này, bó một bó hoa rừng không rõ tên đặt trước bia kỷ niệm mộc mạc và ngồi lại dưới gốc cây thật lâu.
Về sau, ông ta lấy bút ra viết một đoạn cảm xúc ra cuốn sổ của mình. Ông cảm giác, mình có trách nhiệm phải nói với mọi người:
“Sự hoàn mỹ luôn cần có cái giá để đánh đổi, không có tinh thần trách nhiệm lớn lao, không có sự hy sinh bất khuất, không có một tinh thần thép, tuyệt đối không thể làm được!
Khát vọng hoàn mỹ là quyền của mỗi con người. Có những lúc, sự hoàn mỹ đó vì bị môi trường thúc ép mà hình thức biểu hiện của nó trở nên khác với nguyện vọng ban đầu, vì thế mà tạo nên sự hiểu lầm, dẫn đến những ánh mắt thù địch.
Điều này nhất định sẽ hình thành nên một loại áp lực xã hội vô cùng lớn. Thế nhưng người có thể vì sứ mệnh cao cả của sự hoàn mỹ, từ đầu đến cuối chấp nhận mọi oan ức, đau đớn, hiểu lầm… tên tuổi của anh ta sẽ trở thành một lá cờ luôn đương giương cao, cao mãi”.
 Roddick là một người như thế.
Và trên thế giới này, tôi kính phục nhất một kiểu người mà trong hoàn cảnh ác liệt và tồi tệ, họ thà chấp nhận gánh nặng trên vai và bước tiếp thay vì sống vô trách nhiệm, để mặc đời muốn trôi đến đâu thì đến!
— ST–

   *VUI LÒNG BẤM LINK, XEM TIẾP:
https://myhan2021.blogspot.com/2021/07/kinh-moi-xem-nhieu-tai-lieu-hay-gia-tri.html
***
vui lòng liên lạc:
myhan245@gmai.com
sachile2001@yahoo.ca
***