SỐ ĐẶC BIỆT THƠ HAY NHIỀU THI SĨ THỜI DANH

*SỐ ĐẶC BIỆT THƠ HAY CỦA  NHIỀU THI SĨ THỜI DANH:

*TRẦN QUỐC BẢO* LÊ ANH TUYẾN* LÊ MAI* THANH THANH* HUY VĂN * NGUYỄN NHƠN* TRỊNH QUANG CHIẾU* VĂN NGUYÊN DƯỠNG* ĐẶNG HOÀNG SƠN* TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO * LÊ TẤN DƯƠNG*         Ý NGA*THÁI QUANG ĐÁNG* CHƯƠNG HÀ* MỸ AN *HƯƠNG SAIGON* NHẤT HÙNG* HOA VĂN* HAN NGUYÊN*TUỆ NGA * HOÀNG NHẬT THƠ* HOÀI HƯƠNG* THY AN* NGUYỄN THỊ THÊM* LƯU HOÀI* NGUYỄN THỊ NGOAN* LÊ TẤN DƯƠNG* TRÚC LANG* PHẠM HỒNG* PHẠM THÔNG THẢO*  NGỌC BỘI* TIỂU BÌNH* HỒ NGUYỄN* KIỀU PHONG* SA CHI LỆ

  *VÂN KHÁNH Diễn Ngâm*

*Thi Sĩ TRẦN QUỐC BẢO kiêm Dịch Giả

  • NHỚ EM Thơ Trần Quốc Bảo

Lại một đêm anh bồi hồi thao thức 

Nhớ về em, sao nhớ quá em ơi! 

Nhìn qua song bàng bạc ánh trăng soi

Trăng hẳn đã ru em vào hoa mộng 

Có phải chúng mình nợ nhau cuộc sống

Nợ ân tình, nợ hai trái tim yêu

Ôi !  nợ nần nhau chừng đó qúa nhiều

Anh xin hiến trọn cuộc đời trang trải

Vẫn tự hỏi sao giữa dòng oan trái

Gặp và yêu tha thiết rất tình cờ

Chuyện chúng mình là chuyện thực hay mơ

Hay tái ngộ hồn Ngưu Lang Chức Nữ ?

Vương mắc chỉ hồng tương lai quá khứ

Duyên tinh khôi lạc bước xuống trần gian

Tình tự mãn khai trên cánh phong lan

Nở ngạc nhiên giữa rừng già u tịch

Ta chấp nhận mà không cần giải thích

Kinh sách nào đóng cửa trái tim đâu

Con sáo sang sông hà tất qua cầu

Rực rỡ tâm linh vùng trời hạnh phúc

Tung cánh thiên thần thoát vòng trần tục

Mình trao nhau say đắm ngọt môi hôn

Một vòng âm dương ở giữa càn khôn

Tình khúc nhiệm mầu vượt ngoài cung bực

Suốt một đêm anh bồi hồi thổn thức

Nhớ về em sao nhớ quá em ơi !

                                       Trần Quốc Bảo

                                      Richmond, Virginia

                        Địa chỉ điện thư của Tác Giả:

                           quocbao_30@yahoo.com

**

*Thi sĩ LÊ ANH TUYỄN

  • LÁ THƯ PLEIMETao được thơ mày cả tháng nay
    Hành quân liên tiếp suốt đêm ngày
    Lưng không rời giáp, tay rời súng
    Liên lạc thì không có máy bayTao vẫn luôn luôn nhớ tụi mày
    Nhớ Sài Gòn đẹp nắng vàng hây
    Nhớ đường Lê Lợi ngập hoa nắng
    Nhớ ngõ Tam Ða tà áo bayPleime suốt tháng mưa dầm dề
    Mày ơi, thèm quá khói cà phê
    Thèm tô phở tái thơm chanh ớt
    Thèm rót bọt đầy một cốc biaSài Gòn mày vẫn xem phim chưởng?
    Băng nhựa còn thu nhạc Khánh Ly?
    Những chiều thứ bảy còn đi nhót?
    Hay lén ông già nhậu whisky?Hôm qua thằng Tiến dẫn quân ngang
    Giữa rừng gặp bạn mừng hơn vàng
    Ôm nhau, hai đứa cười ha hả
    Râu tóc bù xù như cái bangMày nghĩ, đã lâu không được tắm
    Hành quân liên tiếp giữa rừng già
    Ăn thì gạo sấy nhai qua bữa
    Tối ngủ nằm sương lạnh cắt daHôm qua địch pháo giữa ban ngày
    Tao bị thương xoàng ở bả vai
    Mảnh đạn còn ghim trong thớ thịt
    Mày đừng có nói mẹ tao hayMẹ tao chỉ muốn tao quanh quẩn
    Lính kiểng châu thành, lính phất phơ
    Mày nghĩ, tụi mình như cánh gió
    Ai đi nhốt gió được bao giờ?Những đêm biên cảnh sống xa nhà
    Cũng thấy đôi lần nhớ xót xa
    Cũng có đôi lần tao muốn khóc
    Muốn về thăm mẹ… thế nhưng mà…Thôi nhé, thư sau tao viết tiếp
    Trực thăng đã đáp trong vòng đai
    Tản thương lính đã đưa lên đủ
    Tao viết thơ này vội gởi ngay.

                Lê Anh Tuyến

  •                      **

*Thi Sĩ LÊ MAI

Bây Giờ

  • Bây giờ lỡ một bước về
  • Đàn rưng rức khóc bên lề ly tan
  • Nhiều khi trong giấc mơ màng
  • Tưởng còn vang dấy mộng vàng son xưa
  • Gió bay bụi phấn tro thừa
  • Trầm ngâm đứng đón chiều đưa qua đời
  • Man man câu chúc tiếng cười
  • Âm thầm gió cuốn khuất lời buồn tênh
  • Bỗng dưng lòng trổ thác ghềnh
  • Giam ta chết giữa mấy đền cô đơn
  • Tháng năm xếp lớp ven đường
  • Bàn tay quấn quýt giữ vườn xuân xanh
  • Xin cho một giấc mơ lành
  • Dù sương khói sẽ tan tành ngày mai
  • Bây giờ lỡ mộng tương lai
  • Nằm ôm dĩ vãng thở dài mà thôi
  • Bây giờ lỡ một môi cười
  • Sắt se tim nhỏ dấu đời phôi pha
  • Ta về riêng mỗi mình ta
  • Lắng nghe thơ trẻ chết già từ lâu
  • Dẫu cho còn chỉ nỗi sầu
  • Vẫn xin trở lại buổi đầu bình yên.

                                  Lê Mai

*Thi Sĩ THANH THANH

  • NOWADAYS
  • Now that the opportunity to return is lost,
  • Restless resonance on sad separation is the cost.
  • My spirit, many times, the echoes in a slumber
  • Of the old golden dreams do still encumber.
  • Redundant powder with the wind is gone;
  • Musing upon evenings in life I stand drawn.
  • The congratulations, the laughter grown grey:
  • In the thin air all sweet sounds are swept away.
  • Suddenly my heart bursts into rapids, cascades,
  • To detain me lonely to death between palisades.
  • Months and years are layered along the road:
  • I thus hasten trying to safeguard my prime abode.
  • May I win and enjoy a dearly desirable dream
  • Albeit such fog to fade next day will deem.
  • Now that my reveries of the future have failed,
  • I lie sighing with my thoughts on the past nailed.
  • Nowadays even a smile has lost its own time;
  • World imprints are dilute on my soul tiny clime.
  • On the way home I walk alone, a lonely shadow
  • Calmly feeling that the young has died long ago.
  • However, even though there only remains smart
  • I still long to return to peaceful days at the start.
  • Translation by THANH-THANH
  • ThiNhanVietNam
  • Người Thơ
  • PoetFromVietNam

*Thi sĩ HUY VĂN

  • Lời hẹn ước

  • Tôi vẫn chưa về thăm rừng núi cũ
  • nhìn chiến trường xưa nhớ thuở hoa niên
  • Cứ trôi mãi theo cảnh đời lữ thứ
  • nên đã lâu chưa thỏa được ước nguyền.
  • Hơn 40 năm! con thuyền xa bến đợi
  • Đã ngần ấy năm vàng võ một ân tình
  • Khi sơn khê còn khuất ánh bình minh
  • làm sao thấy lối về trên chân bước?!
  • Lục bình còn trở về theo con nước
  • sao thuyền tôi còn neo bến hà phương?!
  • Một chuyến lưu vong là hun hút dặm trường
  • và lãng đãng, vô thường đời phiêu bạt!
  • Biết “Thế sự thăng trầm quân vấn mạc” (*)
  • vẫn hỏi thầm vì sao phải ly tan?
  • Súng còn trên tay tại sao phải tan hàng
  • để cả nước rơi vào tay quỷ đỏ?!
  • Chưa trở về không phải là buông, bỏ
  • Chẳng qua vì lực đã bất tòng tâm
  • Xưa dọc ngang, nay bó gối âm thầm
  • thu hình giữa cảnh đời nơi lưu xứ.
  • Mới hôm nào còn vào sinh ra tử
  • Đến bây giờ đã hơn 40 năm
  • Đường về quê mỗi ngày một xa xăm
  • mà sương tuyết đã chập chùng giăng mắc!
  • Từng đêm buồn, suốt canh thâu se sắt
  • Bó tay nhìn đất nước chịu cùm gông
  • Từ viễn phương xin gửi một chút lòng
  • thay hẹn ước sẽ về trong quang phục.
  • Huy Văn
  • (*) Thế sự thăng trầm quân mạc vấn – Thơ Cao Bá Quát
  • Chuyện đời lên xuống anh đừng hỏi
  •                            **

*Thi Sĩ NGUYỄN NHƠN

  • CHIỀU THU GÁNH LÁ CỌ

Chiều Thu

Gánh cọ qua cầu lắt lay

“ Thương nhau, cởi áo cho nhau
Về nhà mẹ hỏi, qua cầu gió bay “


Chén “sắn dzui” vừa xong
Cả đội tù K5 Tân Lập lên đường
Ra đồi cọ bên kia Bến Ngọc
Trẫy lá cọ về lợp trại mới cất
Đồi cọ bên kia vực thẩm
lúc chiều tà, đẹp hoang sơ
như cảnh sa mạc Châu Phi
Thanh đường rầy xe lửa lật ngang
vừa bàn chân đặt bước
bắc qua vực sâu, dài trăm thước
Thân tù ốm đói nhẹ bước
đong đưa như ngày tháng đong đưa
Bận về mới thật gian nan
Thân tù chỉ bốn chục kí
Gánh nặng oằn vai cũng tương đương
Chiều mùa thu mây mù giăng mắc
“Từng bước từng bước thầm”
Răng cắn chặt nén lại niềm sợ hãi
Gồng tay gầy giữ chặt gánh lá cọ lắt lay
Gió chiều thu đẩy nhịp bước đong đưa
Trên thanh sắt lắt lẽo qua vực thẩm
hồn lơ lững như mây trời lãng đãng
Vượt qua rồi ngoảnh nhìn lại, như mơ

Chiều thu gánh lá cọ
Nguyễn Nhơn

**

*Thi Sĩ TRỊNH QUANG CHIẾU*Thi Sĩ VĂN NGUYÊN DƯỠNG

Trăng Cổ Độ | GĐMĐVNHTĐ

Oct. 17 at 6:39 p.m.

Ta trở lại buồn hiu trên lối nhỏ,
Hoa cỏ im lìm ngủ giấc miên khê…
Rồi năm năm ta cất bước đi về
Nhớ hoàng hạc và trăng trên cổ độ.

Nếu em biết lòng ta là bến đỗ
Của tình yêu và của cả nhớ nhung,
Biển yêu đương như dậy sóng trong lòng
Xin trở lại cùng ta trên lối cũ…

Hay chia rẽ là con đường lịch sử?
Họ hợp rồi một đất nước chia đôi,
Vẫn để lại dấu hằn trên mọi lối…
Và hằng triệu người mang thân lữ thứ!

Thôi cứ thế, những vì sao vũ trụ,
Vẫn xa nhau vẫn quấn quít cùng nhau
Và yêu nhau như thuở mới ban đầu,
Dù hoàng hạc sẽ không về chốn cũ.

Bến trăng xưa vẫn là trăng cổ độ,
Ta chờ em và mãi mãi yêu em….

*VĂN NGUYÊN DƯỠNG

**

*Thi Sĩ ĐẶNG HOÀNG SƠN

  • HẸN VỚI NÀNG THƠ
  • “Nữ Hoàng Lục Bát” đề thơ
  • Tâm tư chừng đã ngẩn ngơ vì tình
  • Thả thơ vào chốn phù sinh
  • Cho hồn thơ trải lòng mình đầy vơi
  • Thơ bay vào cõi đất trời
  • Lời thơ chắp cánh chơi vơi diễm tình
  • Ý thơ huyền ảo lung linhl
  • Tình thơ mầu nhiệm thiên đình hoá thân
  • Nhìn theo trăng khuyết nửa vầng
  • Muôn vì tinh tú xoay vần nàng thơ
  • Trần gian nàng đã hững hờ
  • Đem thơ tình gửi đôi bờ sông Ngân
  • Trăm năm phù phiếm thật gần
  • Dù trong thoáng chốc đường trần em qua
  • Kiếp sau chẳng biết gần xa
  • Thì xin lời hẹn cũng ta trao tình
  • Đất trời ắt cũng hiển linh
  • Cho đôi mình thoả bình sinh trọn đời.
  • *ĐẶNG HOÀNG SƠN
  •                       **

*Thi Sĩ TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

  • Chiều Hôm Bảng Lảng Bóng Tà

Chiều hôm bảng lảng bóng tà.
Một ngày sáng sủa vừa qua
Chập chùng sóng theo gió lạ
Báo đêm về sẽ hoang sơ.
Sấm xa vẳng tiếng ơ thờ.

Chim biển bay lượn muộn màng
Dọc theo bờ vách núi cao;
Như lang thang vào dĩ vãng
Niềm vui xao xuyến thuở nào,
Cánh bạc mờ khuất sóng chao.

Thuyền ai vắng phía trùng khơi;
Vầng  dương lặn cuối chân trời
Mây cuồn cuộn giăng bờ bến
Như chờ che khuất trăng lên.
Em yêu lẻ bước đường đời.

*Tâm Minh Ngô Tằng Giao
chuyển ngữ

DAC SAN LAM VIEN

*The Evening Darkens Over

The evening darkens over.
After a day so bright
The windcapt waves discover
That wild will be the night.
There’s sound of distant thunder.

The latest sea-birds hover
Along the cliff’s sheer height;
As in the memory wander
Last flutterings of delight,
White wings lost on the white.

There’s not a ship in sight;
And as the sun goes under
Thick clouds conspire to cover
The moon that should rise yonder.
Thou art alone, fond lover.

Robert Bridges
(1844-1930)

*Nữ Sĩ Ý NGA

  • NHẠC CHO THƠ HƠI THỞ

  • *Kính tặng tất cả những Nhạc Sĩ
  • đã phổ thơ của tác giả với tấm lòng
  • vô vị lợi rất đáng trân trọng:
  • LMST, Nguyễn văn Thành, L. Ngọc Châu,
  • Lã Mộng Thường, Mai Đằng, Miên Hương,
  • Nguyễn Hữu Tân, Phiêu Bồng, T242.v.v…
  • *
  • *Thành kính tưởng niệm chú Anh Bằng và Nhạc Sĩ Trần Quan Long
  • Trích tuyển tập TRI ƠN CHIẾN SĨ VNCH
  • *
  • Những Nhạc Sĩ truyền âm thanh vào nhạc
  • Nốt véo von tuyệt diệu của tâm hồn
  • Đem bình minh tỏa sáng tuổi hoàng hôn
  • Làm mềm nhũn nỗi cô đơn hờn giỗi.
  • Kéo gần gũi những xa xôi lạc lối
  • Thay trực ngôn thổn thức nỗi vui buồn,
  • Thay nụ hôn Quê thiếu thốn, bồn chồn
  • Bao đau đớn được thăng hoa nồng ấm.
  • Là trái cấm nốt Si trầm chầm chậm,
  • Là thì thầm khi Mi thứ động tâm,
  • Là uyên thâm trao La trưởng bổng trầm
  • Thơ dựa dẫm, âm thầm xây tổ ấm.
  • Nốt Thăng, Giáng mang thơ vào biển động
  • Điệu nhặt, khoan đưa uất ức vỡ oà
  • Đem nghẹn ngào biến thành khúc Tâm Hoa
  • Nhạc thịnh nộ tràn bờ từng trang sử.
  • Và cứ thế, nhạc theo thơ gìn giữ
  • Hồn Việt Nam, dù ngàn dặm tha phương
  • Ấp ủ hoài mạch nối với quê hương
  • Thương quý lắm trường ca dòng hào kiệt!
  • Hay biết mấy những ngất ngây tâm huyết!
  • Kia hùng ca Quảng Trị: “cờ ta bay
  • Kia Đông Hà, Cam Lộ: “vui hôm nay
  • Cùng giữ Lửa, nhạc đó đây trổi dậy.
  • *
  • Thơ khắc khoải, nhạc hài hòa mềm mại
  • Vượt đêm đen ca ngợi ánh mặt trời
  • Là quả tim, thơ ngóng đợi nụ cười
  • Chuyền sức sống, nhạc cho thơ hơi thở.
  • Tô rạng rỡ màu cờ oai vạn thuở,
  • Thơ ước mơ cho xứ sở tự do,
  • Dân ấm no, hạnh phúc cùng reo hò,
  • Thơ chờ nhạc như cờ chờ tung gió.
  • Trả giá máu, lệ nghẹn ngào bày tỏ
  • Dân cam go: thơ, nhạc khóc cơ đồ.
  • Giặc hung nô lồ lộ bóng Tàu ô
  • Lo Đất Tổ lại tái nô, đồng hóa.
  • *
  • Không chi lạ: nhạc, thơ quyến rủ quá!
  • Ấm áp nhà từng nốt nhạc ngân nga
  • Trẻ hay già cũng cất tiếng vang ca
  • Thật vô giá những mượt mà cao cả!
  • Ý Nga và Anh**

           *Thi Sĩ THÁI QUANG ĐÁNG

  • ***** Tham Lam *****
  • Thương em má lúm đồng tiền
    Tóc dài rớt xuống đôi bờ vai thon.
  • Như trăng rơi rụng xuống cầu
    Như mưa nhiểu giọt trước thềm nhà anh
  • Thưa thần Zeus thứ tha con
    Con sao muốn xẻo đồng tiền má ai
  • Còn kêu thợ cắt tóc dài
    Rinh cả trăng vàng từ dưới đáy sông .
  • Con còn dám hốt giọt mưa .
    Với cả bờ vai đem dấu nơi nào .
  • Không ai kiếm được , chỉ mình con thôi.
  • Con đố Thần Zeus kíếm ra
  • Montreal , March , 18 , 2016
    Thadée Thái Quang Đáng
  •               *

*Thi Sĩ LÊ TẤN DƯƠNG

        Lính Nghĩ Gì

Tôi đến đây cuối mùa Đông lạnh giá,
Đêm xứ người, tuyết trắng phủ giăng giăng
Vùng Tây Bắc cuối năm cây trụi lá
Thông vẫn xanh ngạo nghễ giữa lạnh căm.

Lính tha hương là hai lần chết lịm,
Một lần đi là nát cả tâm hồn.
Súng ngựa yên cương – Rừng chiều hoa tím
Bóng quê nhà lẩn khuất nẻo hoàng hôn.

Lửa chiến tranh đã len vào lớp học,
Sách vở buồn, lặng ngắm bóng chinh y.
Thôi giã từ những chuỗi ngày vàng ngọc,
Kiếp chinh nhân, ai biết chuyện phân kỳ!

Quên sao được, những ngày vang tiếng súng,
Đêm tiền đồn nghe tiếng hát hậu phương
Bài học dưới cờ – Trí, Nhân, Thành, Dũng.
Chống bạo cường để gìn giữ quê hương.

Ngày quốc biến, nhìn miền Nam hiu hắt,
Sài Gòn thân yêu, em đã thay tên.
Bao nỗi nhục vinh, chìm trong ánh mắt,
Chí quật cường thành bão tố vùng lên.

Triệu lòng người đang khát khao thay đổi,
Thì bạo quyền không thể cứ trơ trơ.
Trăm ngọn gió sẽ thành cơn bão nổi,
Thổi tan đi những ác chướng xa bờ.

Cảm ơn người – Những vần thơ đẹp lắm.
Kỷ niệm một thời với lính còn không?
Chút muộn phiền, như mây trôi vạt nắng
Xin hãy yêu thương với cả tấm lòng.

Xin cảm ơn, những ân tình cho lính,
Quên tuổi thanh xuân, gìn giữ quê hương
Sống hiên ngang giữa lòng dân thương kính.
Mơ một ngày mai, đất nước phú cường.

Lê Tấn Dương

(Xin cảm ơn tác giả Dư Thị Diễm Buồn
và bài thơ “Viết cho anh – Người tù cải tạo”)

(Đặc San Lâm Viên)

**

*Thi Sĩ CHƯƠNG HÀ

  • ÔI EM TỪ TRONG MỘNG
  • Lửng lơ vạt nắng hong trời
  • Phủ em vóc ngọc bồi hồi tim anh
  • Vin tà áo lụa mong manh
  • Gió quen tình tự, mây giành dỗi ghen
  • Môi ngoan ríu rít vành khuyên
  • Xỏa buông làn tóc triền miên suối tình
  • Ru anh trọn giấc mơ lành
  • Rời tranh tiên nữ giáng trần lênh đênh
  • Cõi tiên, cõi tục bồng bềnh
  • Bỗng hư, bỗng thực, ngọn ngành phân vân
  • Ai thương vội, ai ngại ngần
  • Tơ trời trói chặc, duyên phần dậy khơi
  • Xuân hằn má núng ngây tươi
  • Thẩn thơ, ngơ ngẩn, hổ ngươi ánh nhìn
  • Thu ba sóng gợn trao tình
  • Ấp e thanh tú dáng hình sớm trưa
  • Thoáng rung rèm tựa song thưa
  • Đài trang , phong nguyệt, duyên ưa vẹn phần
  • Hình hài mai, tuyết tình trần
  • Thướt tha nét ngọc, thanh tân vóc trầm
  • Sắt se níu mối duyên ngầm
  • Vỡ òa mộng ước, vọng mòn hờn đau
  • Đong đưa rủ nặng tình sâu
  • Ngập ngừng tư lệ, ủ sầu sương mai
  • Giọt yêu ngắn, giọt thương dài
  • Mưa duyên ướt sủng nợ hoài trăm năm
  • Lỡ yêu sao chuốc lệ thằm
  • Chương Hà

*Thi Sĩ MỸ AN

  •             Nhành dương liễu

  • Trong trang sử giữ nước, chống cộng sản
  • Mỗi bước đơn độc, đổi bằng sinh mạng
  • Trộn khói hương, đau xé lòng tan nát
  • Không phải vì mưa bom, tung gió cát
  • Da cọp bọc thây bưng cay tròng mắt
  • Thẻ bài gói theo, vội chôn huyệt mộ
  • Bạo tàn chiến thắng có xứng đáng không?
  • Xô xát quân thù,trên rừng núi cao
  • Mắt khô ngủ vội tựa lưng chiến hào
  • Áo sô sình lầy ba lô trĩu nặng
  • Một ngày vì nước, một đời vì dân
  • Những người lính Biệt Động, đứng chống súng
  • Thôi, thế là hết cùng đường Bảo Quốc!
  • Ôi! Nợ nước thù nhà, thành nghiêng ngã
  • Vẫn ôm ghì chặt  danh dự trong tay
  • Vắt giọt máu này nương khói trắng bay
  • Ơn cha mẹ dãi dầu, con tạ tội
  • Tỉnh hay mê phút chốc rồi như không
  • Đêm trấn biên bên ngoài kia mênh mông
  • Se viên đạn đồng thô, giày chưa cột
  • Rực rỡ bừng lên đời đâu lãng quên
  • Nhành dương liễu quấn ngang trời định mệnh
  • Dõi bước ngàn thu, Quê Hương nhà tù
  • Đã bao nhiêu năm đời lên nhang phai

Xin được khóc thỏa lòng bên di hài!

              Mỹ An (Hoa Thịnh Đốn)

Kính dâng các chiến sĩ Biệt Động Quân đã chiến đấu bảo vệ Tổ quốc VNCH tới viên đạn cuối cùng.

 Nguyễn Hữu Phước(Hội SVSQTBTĐ-HTĐ)

**

*Nữ Sĩ HƯƠNG SAIGON

CHUYỆN “NGỤY QUÂN NGỤY QUYỀN” 

Nhớ hồi em học lớp hai
Cô cho bài toán nhớ hoài không quên
Toán rằng lính “Ngụy” mười tên
Giết ba còn mấy thưa liền cô nghe

Chiều tan học em về hỏi má :
— “Cách mạng” gì ác quá má ơi!
     Sát nhân đâu phải chuyện chơi
     Con không thích toán giết người nầy đâu !”

Má âu yếm vuốt đầu con trẻ
Con ngoan ơi nhớ nhé đừng quên:
— “Học trò kính dưới nhường trên
     Học câu lễ nghĩa chớ nên học thù !”

000000

Cha nhỏ bạn đi tù “cải tạo”
Mẹ ở nhà không gạo nuôi con
Nhỏ thôi cấp sách đến trường
Làm con của “Ngụy” trăm đường đắng cay!

“Ngụy” là gì em hay thắc mắc
Cô bảo rằng: “Là giặc hại dân
“Ngụy Quyền” với lại “Ngụy Quân”
 Là phường bán nước buôn dân đấy mà!”

000000

Nay khôn lớn em đà hiểu thấu
Ngụy chính là thảo khấu cường đồ
Chúng từ miền Bắc tràn vô
Mang tăng (tanks) Sô Viết dày mồ cha ông

Ngụy là bọn Minh, Đồng, Chinh, Duẩn
Dân không bầu chúng vẫn tiếm ngôi
An thân nhược tiểu, bầy tôi
Bái chầu trung cộng làm bồi nga sô

Ngụy là bọn tam vô độc ác
Ngụy là đồ thờ “bác” chém cha
Ngụy là Phiêu, Khải gian tà
Là Mạnh là Dũng, quỷ ma hiện hình

Ngụy đem buôn dân mình khắp xứ
Buôn đàn bà, phụ nữ trẻ thơ …
Đài Loan, Hương Cảng bơ vơ
Nhớ về cố quận lệ mờ mắt cay !

Ngụy là lũ độc tài độc đảng
Là gian phường cộng sản tham lam
Dám đem Bản Giốc, Nam Quan
Bán cho tàu cộng cầu an cầu hoà

00000

Công dân hỡi, QUỐC GIA lâm nạn
Hãy vùng lên diệt đám ngụy quyền
Diệt phường bán đất tổ tiên
Quyết tâm khôi phục hải biên, sơn hà !

   *Hương SàI-Gòn

06/06/06

**

*Thí Sĩ NHẤT HÙNG

               *Thi Sĩ HOA VĂN

 

*Vân Khánh diễn ngâm bài thơ “Dòng Tình Yêu Em” của Hoa Văn

Dòng Tình Yêu Em

Đẹp biết bao những tháng ngày mơ mộng
Tình yêu nào có lúc cũng mưa bay
Giữ trong tim tròn vẹn giấc mơ đầy
Cho thắm đượm Dòng Tình Yêu Em mãi

Anh mong ước cuộc tình nồng tồn tại
Có trong thơ và có cả trong tim
Dù cuộc tình âu chỉ chút thơ duyên
Trong ân nghĩa trăm năm hồn sương khói

Những đêm mơ lời thương lưu luyến gọi
Dòng Tình Yêu còn lại đến bao giờ
Tâm tư mình tròn vẹn một hồn thơ
Nhưng không phải mơ hồ mà thi vị

Em cho anh những xuyến xao tình ý
Nỗi lòng riêng trăn trở bước chân hoa
Sợ thời gian hương phấn cũng nhạt nhoà
Bởi mưa gió hay tình này nghĩa nọ

Lòng đã trải trái tim thơ đã ngỏ
Đời vô cùng rạng rỡ cuộc tình thơ
Tình yêu chờ nắng ấm để quên mưa
Nghe hạnh phúc từng âm thừa vọng lại

Dòng tình yêu cho thơ hồng nhân ái
Đêm ngọt bùi bừng nở những mùa thơ
Trong âm thầm từng hạt nắng đi qua
Nên tin tưởng không có ngày tuyệt vọng

Hoa đã vàng ngại chi sầu lá rụng
Mang trong tâm lẽ sống đẹp vô ngần
Tình yêu về từ những buổi thâm ân
Đời cho được tình yêu em để nhớ

Đôi vai nặng gánh đầy ngày hội ngộ
Dòng tình yêu chảy mãi tiếng thơ lòng
Đời vui buồn còn mất cũng hư không
Tình vẫn đẹp muôn vàn trong cõi mộng.

Hoa Văn
(Đặc San Lâm Viên)

**

*Thi Nhạc Sĩ HAN NGUYÊN

*

Hàng phố mặc trầm ngẫn ngơ đứng
Choàng vai thu muộn ai ngóng chờ
Ta về qua đây sông Seine giận
Buốt cả mơ chiều lững lờ trôi
Paris thỏ thẻ lời gì đấy
Ngập hồn du tử nổi niềm riêng
Tóc em sợi nhỏ óng ánh vàng
Làm chiều quên xuống chẳng hoàng hôn
Môi thơm đùa cợt cùng hương gió
Thổi suốt cung trầm đỏng đảnh rơi
Ta phơi cuộc tình trên năm ngón
Em đan phong kín vòng tay ôm
Xôn xao cành lá đời như trẻ
Thẩm màu phố cổ đá xanh xưa
Em hởi Paris anh Khất lại
Ta không già kịp để yêu em
Paris ơi ……… ơi…..

NHỊP SAY…..

Trong cơn say mưa chừng quá nặng hạt
Xối xã qua lòng ướt cả miền xưa
Gió gào tên ai nghe sao xa lạ
Một bờ môi ngoan tím thẩm ngọn đông
Triền cỏ cúi đầu đời đau thân phận
Một kiếp hư hao một chuỗi đoạ đày
Ai hoá mộ cổ cho tình thanh tân
Rong rêu xanh rì đá hỏi tên người
Đoạn trường hiu quạnh mộng dỗ tình ai
“ Mưa vẫn mưa bay cho đời biển động “
Bên tầng tháp cổ ướt mi mắt nàng
Có chàng họ Trịnh đánh tráo lời yêu
Mang đi hơi ấm Diễm Xưa nồng nàn
Bây giờ trăng tàn mộng du chếch choáng
Trên bến Tần Hoài mưa nhoà nhân ảnh
Mờ mịt trong thơ Dạ Vũ khuất ngàn
Lở nhịp yêu đương phách chùng muôn lối
Chòng chành men đắng rượu tràn nghìn sau…….

  *HAN NGUYEN.

**

*Nữ Sĩ TUỆ NGA

Mưa Trời Tháng Tám

Mưa nhòa tâm sự lệ mưa
Mưa trời tháng tám âm thừa long lanh
Ngày xưa thơ viết chuyện tình
Ngày nay thơ viết quê mình đau thương !

Đêm mơ hồn vọng cố hương
Ngày dài bảng lảng phố phường thân yêu
Hà-Nội Nhớ lắm những chiều
Lá phong lác đác mỹ miều Cổ Ngư …

Mây trời Quan Thánh xanh mơ
Cho em dệt mộng ươm Tơ Thanh Bình
Cho thơ tôi những bình minh
Vọng trời cố lý lòng mình chợt mưa !

Giọt nhòa ! hoài niệm mưa thưa
Giọt đau ! thế hệ mấy mùa biển dâu !
Trời Thu, Mây xám một mầu
Mưa Thu, Hay giọt lệ sầu thế nhân …

Gió Hư Vô ! Bụi Phù Vân !
Lối mòn dĩ vãng âm thầm … mưa bay,
Mưa trên đất khách vơi đầy
Sầu lên đỉnh nhớ ! Tuyết bay phương nào !

Thu gầy, đêm trắng hanh hao
 Mưa nhòa tâm sự … Mưa vào sông trăng.

*Tuệ Nga

*Mưa Hà Nội 

Cổ thành xưa đã xanh rêu
Hãy cho rêu phủ để chiều tịnh yên
Em đừng khơi gió sầu lên
Gió bay bụi phấn ngủ yên trên cành

Tình như Thơ ! Tình mong manh !
Áo Em mưa thấm mầu xanh …mưa phùn
Mưa Hà-Nội ! Mưa trong hồn !
Cửa Ô bảng lảng ! phố phường bâng khuâng …  (1)

Mùa này trời vẫn đang Xuân
Không dưng mưa chợt ướt vần thơ tôi,
Nửa vòng thế kỷ xa rồi !
Thành xưa rêu phủ … Em ơi đừng buồn,

Nghe em, Kể chuyện Quê Hương
Nghe em, Kể chuyện Người Thương thuở nào …
Gió chiều Yên Phụ lao xao
Thoảng trong ý gió như chào đón em,

Tình như Thơ. Tình êm đềm …
Hãy cho bụi phấn ngủ yên trên cành
Mưa rơi …đọng hạt long lanh
Trên cành Mai trắng, trên cành Tường Vi …

Đàn ai ngọt phím Đường Thi
Chiều lên quán gió huyền vi … Ý Đời …

      *Tuệ Nga

 (1) Năm Cửa Ô Hà-Nội

**

    *Thi Sĩ HOÀNG NHẬT THƠ

  • CHUYỆN DÀI TRỌC PHÚ HOÀNG KIỀU
  • Hoàng Kiều uống máu huyết tương
  • Uống nhằm máu tháng dở ương điên khùng
  • Ỷ tiền chửi hét um xùm 
  • Dùng tiền đánh phá rối tung cộng đồng
  • Trọc đòi thiến những bà, ông
  • Chris Phan, Ngô Kỷ, Nhật Phong rụng rời
  • Kimberly Hồ tức nghẹn lời
  • Trọc Phú gian ác…hỡi trời thấu chăng
  • Đình Lượng nghe thiến, nhổ răng 
  • Cả người Đình Lượng tăng tăng bất thường
  • Quyết thưa trọc Phú bất lương
  • Đình Lượng  liền đến công đường kiện thưa 
  • Cảnh sát truy nã “Hiểu chưa”
  • Gặp đâu bắt đó…tởn chưa thằng khùng
  • Giam mày…khỏi nói lung tung
  • Cộng đồng ai dám bao dung cho mày
  • Gian ác rồi cũng có ngày
  • Mang còng số 8, ăn mày mai đây.
  • 28-10-2019
  • Mũ đen Hoàng Nhật Thơ

**

*Nữ Sĩ HOÀI HƯƠNG

                                **

*Thi Sĩ THY AN

*Những Nỗi Nhớ Tháng Chín

Tuesday, October 29, 2019 ĐSLV , Thơ , thy an
chỉ là hạt mưa thật nhỏ
hững hờ rụng xuống vai
kéo dài chút xíu nỗi nhớ ngày đầu thu nắng ấm
vẫn câu chuyện cũ còn sót lại
hững hờ không kém
vừa kể xong lần thứ một trăm, chẳng ai muốn nghe
bây giờ là lúc thèm một mẩu bánh, một ly cà phê
để giấu đi ganh ghét và có dịp nói những điều thật đẹp (đôi khi giả tạo)

khề khà cùng nỗi im lặng
thứ im lặng làm đau nhức tâm hồn
cây đèn cầy soi khuôn mặt bạn da nhăn
nửa mái đầu đã bạc
vất vả tiếng cười hình như không trọn vẹn
nỗi buồn đâu đó bạn ơi
của con sâu cuộn mình trong hoa
con trùng nằm yên dưới đá
đôi khi thanh âm không cần thiết
tiếng kêu leng keng thật nhỏ trong tim

bày đặt làm chi những trò chơi cút bắt
bịt mặt che tai, rủ nhau chạy tìm ảo vọng
tháng chín đầu thu nắng ấm
những chứng nhân nhảy múa, rượu chè đình đám
trong khi người đàn bà đong đưa nỗi buồn
em bé ngồi trên đống gạch cũ
và người ngư phủ lặng yên bên con cá chết
bày đặt làm chi những tuyên ngôn, những tranh và tượng
có bức tranh, cây cọ nào vẽ được hình ảnh không lời
đang xảy ra trên quê hương

từ thế kỷ trước tôi đã ngóng nhìn phương Đông
thèm cá lóc, canh chua và thịt kho nước dừa
chim bay vượt biển ngày nào sẽ mỏi
thấy bóng em qua chữ nghĩa rối bời
vẫy vùng trong vũng tối của cường bạo xí xô
ánh sao trời le lói trong tim
mỗi đêm đọc lời kinh cứu rỗi
chạm tay Phật giật mình run rẩy

tháng chín đánh thức những khờ khạo
của ma quỷ và u mê
những đóm lửa mang mùi bất hạnh
thắp trên tay những con người đau khổ
còn ai sớt chia ngôn ngữ
và những lời ẩn dụ trong tim…

thy an
(Đặc San Lâm Viên)

**

*Nữ Sĩ NGUYỄN THỊ THÊM

  • *Thi Sĩ LƯU HOÀI
  • ÁO  BAY

  • Một loài hoa rụng bên đồi
  • Xác xơ trước  gió mây trời lang thang
  • Hàng cây rẵng liễu  bẽ bàng
  • Buồn  vương  mái tóc, lệ tràn bờ mi
  • Cánh chim lặng lẽ  bay  di
  • Lá vàng rơi nhẹ , chia ly  mấy  cành
  • Gió  về trong nắng  rung rinh
  • Vườn hoa sắc  thắm rửa  mình dưới trăng
  • Bao  nhiêu  nhụy rã hoa tàn
  • Trời thu  man mác theo ngàn  áo  bay
  • Hởi hồn ngây ngất ta say
  • Cho dời thêm sắc, lòng này  sầu  vơi.
  • LUU  HOAI

**

*Nữ Sĩ NGUYỄN THỊ NGOAN

  • Quà cho Anh

  • Từ ngày nhận được thư Anh
  • Đắn đo lo lắng, ba cân phần quà.
  • Thêm vào rồi lại bớt ra,
  • Món nào ấp ủ tình xa đậm đà.
  • Gởi Anh đôi bốt Bốt Bata ,
  • Ấm chân vững bước đạp chà gốc gai
  • . Gởi Anh bánh thuốc rê cay,
  • Đốt ý thức hệ thành mây phiêu bồng.
  • Đốt giai cấp đốt Hồ ngông,
  • Lênin, Các Mác theo giòng khói tuôn.
  • Gởi Anh bánh tổ đổ khuôn,
  • Bền lòng chặt dạ, giữ đường kiên trung
  • Bao nhiêu đau đớn hãi hùng
  • Xin Anh hãy nhớ Em chung mối sầu.
  • Gởi anh chiếc nón phết dầu
  • Che mưa, đỡ nắng, làm gàu, làm thau
  • Gởi anh đường cát trắng phau
  • Dịu niềm cay đắng, nâng cao tinh thần.
  • Gởi Anh tập giấy trắng ngần,
  • Gởi niềm tâm sự lời gần ý xa.
  • Gởi Anh chiếc áo bà ba,
  • Quê hương nhuộm đỏ cửa nhà nát tan.
  • Gởi thêm Anh chiếc áo hàn,
  • Đông về ấp lạnh hè sang gối đầu.
  • Gởi thêm mấy chiếc khăn hầu,
  • Lót vai gánh nặng quấn đầu trời sương.
  • Muối vừng muối xả thêm đường,
  • Mặn mòi tình nghĩa yêu thương ngọt ngào.
  • Đậu tương một hũ thêm vào,
  • Anh em thân ái yêu nhau kiếp tù.
  • Thương Anh thêm lọ dầu cù,
  • Nhức đầu, trúng gió, đêm thu một mình
  • Ba cân đã đủ vừa xinh,
  • Thư mình Em thế tấm hình vợ con,
  • Nhắn Anh còn nước còn non,
  • Còn tình còn nghĩa ta còn gặp nhau.
  • Bình Dương
  • Nguyễn thị Ngoan
  • Đoàn quân âm thầm

  • Có đoàn quân nào âm thầm,
  • Mà dũng cảm bền gan.
  • Có đoàn quân nào hiên ngang
  • Mà dịu dàng đằm thắm.
  • Từ rừng sâu núi thẳm,
  • Tận mũi, vịnh, cù lao,
  • Từ chót vót non cao,
  • Đến đảo xa bủa sóng.
  • Không thiết giáp, cà nông
  • Mà chỉ có tấm lòng chung thủy.
  • Không học trường Võ Bị,
  • Mà xuất quỉ, nhập thần
  • Từ hốc hẻm xa gần
  • Đều có bước chân đặt để.
  • Không học trường Đồng Đế
  • Mà chẳng nệ sình lầy.
  • Văn thư, tài liệu đủ dầy
  • Không một ngày Hành Chánh.
  • Đêm ngày di hành đạt mức
  • Không qua Thủ Đức, Quang Trung,
  • Không Hải, Lục, Không quân,
  • Mà mọi vùng xông xáo.
  • Đâu màn: Lào Kay, Trảng Táo
  • Chẳng ngại: Suối Máu, Đầm Dơi,
  • Dù: Đá Bạc mù khơi,
  • Mặc: nắng trời Thanh Hoá
  • Sá gì Phú Yên sỏi đá,
  • Bất chấp Mộc Hoá muỗi mòng.
  • Trèo đèo, lội suối, giang sông.
  • Vác, mang, đội, xách, gánh, gồng, thồ, khuân.
  • Hồng trần bạc mái đầu xanh,
  • Trắng ngà mắt biếc, long lanh lệ vàng.
  • Từ ngày giặc dữ ngập tràn,
  • Bỏ kim, bỏ bút, bò đàn, bỏ trâm.
  • Nhập vào đoàn ngũ âm thầm
  • Không lương, không chức, không diễn văn, dàn chào,
  • Không mai vàng, mai bạc, không sao
  • Chiến trường trang bị: thanh tao nụ cười.
  • Dấn thân, xuất trận một thời
  • Bể yên sóng lặng bây giờ, là ai?
  • Bình Dương
  • Nguyễn Thị Ngoan

**

*Thi Sĩ TRÚC LANG

  • ĐỐI MẶT TRUNG CỌNG
  •  
  • Con đường máu ? Đường Non Sông Tổ Quốc !
  • Từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau?
  • Bọn Thành Đô có qùy phục trước quân Tàu,
  • Thế lực Đỏ cũng đến ngày xóa sổ !
  • ‘’Đường chín đoạn lưỡi bò’’ ngòi thuốc nổ ?
  • Biển Đông đâu thời Hán Cổ xa xưa !
  •  
  • Phải vững tin Lịch sử ! Đó hay chưa ?
  • Đưa sức sống toàn dân hơn tất cả,
  • Để hội nhập thế giới bằng mọi giá !
  • Diệt ‘’Ba Không’’ đặt Tổ Quốc lên người?
  • Quyết đấu tranh từng tấc biển li trời !
  • ‘’Bãi Tư Chính’’ từ mấy đời thế hệ  ?
  •  
  • Phải hợp tác với đạo binh Quốc tế!
  • Con rắn hồng có lột xác bằng không !
  • Dân tộc Ta sức mạnh lớn thần đồng,
  • Xót xa – Ô nhục – Đọa đầy – Biến mất -?
  • Phải hâm nóng dòng máu hòa nước mắt.
  • Biến cảỉ đổi thay sang trang Lịch sử !
  •  
  • Bạo lực có đen ngòm thân quyết tử !
  • Khi con người Tổ Quốc nát xương da ?
  • Lấy máu đào tưới thắm Đất Sơn hà,
  • Vắt những giọt mồ hôi thành hỏa tiển !
  • Bằng Phù Đổng Thiên Vương khi Quốc Biến,
  • Khạc lửa gươm ngưa sắt dẹp quân Ân !
  •  
  • Đối mặt Trung Cọng diệt lũ Vô thần ?
  • Phải hút máu mài xương gan vũ trụ !
  • Thềm lục địa lũ côn đồ ác thú,
  • Còn gì đâu ? Biển cả với Giang San !
  • Bọn Chóp bu loài ngu dốt đầu hàng,
  • Đưa Đất Nước vào vòng nô lệ mới ?
  • Đã đến lúc sát cánh cùng thế giới,
  • Đánh tan Thiên đàng khủng khiếp yêu ma !!!
  • TRÚC LANG OKC
  • Hạ Kỷ Hợi 2019

                        **

  • *Thi Sĩ PHẠM HỒNG ĐẬM

  • nhạc NGUYỄN HỮU TÂN
  • ca sĩ TẤN ĐẠT
  • Buổi sáng, cà phê và anh

  • Muỗng và tách chạm lanh canh trong hồn
  • Tưởng rằng khuấy động càn khôn
  • Thế nhân như sợi khói buồn trên tay
  • Sáng dậy nghe thơm lừng hương quen
  • Khuấy khuấy ngày buồn đáy cốc đen
  • Đâu phải chút đường mà môi ngọt
  • Bởi em nói cười nghe rât duyên
  • Bên mùi đắng mở bừng con mắt
  • Nghe thời gian sôi sục ấm kêu
  • Anh rót hồn anh vào phin lọc
  • Nghe đời nhỏ từng giọt thương yêu
  • Anh biết tình em tha thiết lắm
  • Nhửng lúc quạnh hiu có ân cần
  • Chén nhân gian hương đời đâu ngọt
  • Có tay em pha lại dịu dàng
  • Trả bon chen về cho phố chật
  • Ta giữ đời nhau một góc riêng
  • Mỗi sáng bắt đầu bằng hương quen
  • Một ngày bắt đầu bằng tình em
  • Anh uống buồn vui từng ngụm nhỏ
  • Cà phê và em giữa con tim

**

*Thi Sĩ PHẠM THÔNG THẢO

*Thi Sĩ NGỌC BỘI

VÀO LÃNG QUÊN

Từ trong kẽ lá bóng trăng qua
Vằng vặc trăng soi mượt mà
Màn sương bảng lảng hồn se lạnh
Dòng sông lấp lánh sao sa

Ký ức ngọt ngào mang dĩ vãng
Em về ngày ấy thu sang
Bước chân trên thềm rêu xào xạc
Cơn gió qua lá rụng vàng

Những cành cây giăng mắc khẳng khiu
Mây lang thang vào xa tít
Mang giông bão giữa trời vô định
Lòng trĩu nặng bao hắt hiu

Hai con sên từ trong hốc đá
Đưa đám tang chiếc lá vàng
Đưa từ mùa thu đến xuân sang
Chiếc lá hóa xanh trở lại

Đời người hành trình của chiếc lá
Xanh ngát úa vàng rụng rơi
Nằm yên trong đất vào quên lãng
Lộc non cành biếc đơm chồi!

Ngọc Bội
(Đặc San Lâm Viên)

**

*Thi Sĩ TIỂU BÌNH

(Đặc San Lâm Viên)    

Tự nhiên

  • Nàng ơi nàng hỡi nàng à!
    Giữa hàng lụa lĩnh nàng là gấm thêu.
    Phấn vôi phân biệt đã nhiều,
    Lọ là chau chuốt mới siêu lòng người.
    Duyên đưa từ khóe miệng cười…
    Đơn sơ hoa chẳng khoe tươi khác vời.
    Tự nhiên ngây ngất hương trời,
    Cho người thắp nến giữa đời gặp hoa.

    *Tự Tình

Thu rồi thu vang lời chào của lá,
Vàng ngập cây vàng rứt cuộng mà đi.
Còn gì ư?  Lặng ngắt tiếng anh ghi,
Trơ cành tôi xạc xào run trong gió.

Hết rồi ư rợp bóng đường tản bộ?
Đường tiêu sơ lòng mãi muốn dài thêm.
Đếm đi anh, còn bao bước êm đềm?
Không anh ạ, đường tình không vắn số.

Nhưng thuyền nan tôi mịt mờ bến đỗ,
Bập bềnh neo tại chỗ thả hồn hoang.
Trót vụng tu tiền hậu kiếp lỡ làng,
Tình đã trao, thôi đành dành cho trọn.

*Còn Nghe Tiếng Hát

Anh chèo em hát u ơ,
Gió thu gờn gợn mặt hồ lung linh.
Tìm đâu tròn lượn sóng tình,
Như trong lòng nỗi mông mênh hóng chờ?

Mình cùng về mái nhà thơ,
Cùng nhau xuống bếp đong bơ gạo này.
Thổi cơm chan nước cho đầy,
Suýt soa hai bát vui vầy bỏng môi.

Cớ sao… mộng chẳng chiều người?
Ngăn thuyền cập bến, thôi rồi tình chung!
Em về giữa chốn mông lung,
Còn vương tiếng hát lưng chừng gió thu.

Thơ Tiểu Bình: Tự Nhiên – Tự Tình – Còn Nghe Tiếng Hát

                         **

*Thi Sĩ HỒ NGUYỄN

     HOA LAN TRẮNG

Lan đẹp xinh tươi trắng nõn nà,

Thân hình chiếu sáng dịu dàng hoa.

Búp vươn lóe nhụy đùm sương sớm,

Cành uốn cong vòng đón gió xa.

Mưa thích nét tươi rơi giọt thắm,

Nắng mê thân nõn tãn tia lòa.

Trời sanh em mướt mê ngà ngọc,

Khiến cả vườn thêm sắc mượt mà.

HỒ NGUYỄN

 (19/10/2019)

**

*Thi Sĩ KIỀU PHONG

*SA CHI LỆ

  • MƠ VỀ  TÂY NINH

  • Nhẫm con số mươi năm
  • Chai sạn dấu giày ly  khách
  • Tiếng  Hời văng vẳng
  • Những cánh chim kỷ niệm bay về từ xa xăm
  • Thèm phơi nắng  con đường em xanh tóc
  • Áo học trò thơm phức giọng  Cẩm Giang
  • Rủ  tương tư rơi xuống thư hò hẹn
  • Mưa thì thầm  đẫm nguyệt dạo  môi thơm
  • Mùi thánh thiện nuốt  sông Vàm gợn sóng
  • Dáng em đi khơi mộng  gió biên thành
  • Guốc ai khua gõ nhịp hờn thời hoang phế
  • Bóng Cầu Quan vắt vẻo nhớ bâng khuâng
  • Lên Bến Sỏi ngất ngây  trà Cao Xá
  • Nếp thời gian soi ẩn tích ngại ngần
  • Thành Nguyễn Huệ mịt mờ trong ký ức
  • Xua mây bay ta thắp lại trăng xưa
  • Rờ trán nhăn từng tháng năm che khuất
  • Ngộp vầng trăng dòn  ấm núi đồi mê
  • Trưa Mít Một ngóng mòn đò  Bến Kéo
  • Gió đong đưa réo gọi gót  Giang Tân
  • Thôi thì đi nhưng em đừng ngoảnh lại
  • Kẻo dư hương phai nhạt bóng thiên thần
  • Nhở một lần đơm dỗi hờn thẹn đỏ
  • Hái đem về ve vuốt tháng ngày mong
  • Thả giấc mơ xây nghìn trùng suối mộng
  • Đớp không gian thoi thóp tóc bạc đầu
  • Trong giấc ngủ dường như em đang khóc
  • Nũng nịu  cười ngơ ngác  nụ hôn đầu
  • Thẹn  cuốn quít Gò Dầu mưa biên giới
  • Tuần An Giang soi bóng lạnh đôi bờ
  • Đêm Trảng Bàng thôi thúc sáng Khiêm Hanh
  •  Mân mê ngủ thả mù u Sỏi Đá
  • Ngược đường về Tòa Thánh nhặt hương kinh
  • Chợt tỉnh giấc toát mồ hôi lưu khách.
  • SA CHI LỆ THANG 11 – 2019
  •                       **

*SA CHI LỆ Giới Thiệu

                         *  myhan245@gmail.com

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here