SỐ ĐẶC BIỆT THƠ HAY NHIỀU THI SĨ THỜI DANH

  • SỐ ĐẶC BIỆT THƠ HAY NHIỀU THI SĨ THỜI DANH

*SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU QUÝ THI SĨ TRONG SỐ NÀY:

    *TRẦN QUỐC BẢO* *NGÔ NGUYÊN NGHIỄM* DR.LƯU NGUYỄN ĐẠT *TÔN THẤT PHÚ SĨ* THANH THANH* VĂN NGUYÊN DƯỠNG*NHƯ THƯƠNG* CAO MỴ NHÂN* ĐĂNG HOÀNG SƠN* HOÀI HƯƠNG*TRẦM VÂN* ĐỖ VĂN HIỀN* TRẦN QUANG CHÍNH* BỬU TRUYỀN* TRẦN MINH HIỀN*PHẠM THỊ MINH HƯNG*ĐINH TƯỜNG*LÊ THỊ KIM* CHƯƠNG HÀ*NGUYỄN NHƠN*NHẤT HÙNG *NGUYỄN MINH CHÂU* TRẦN GÒ CÔNG* TC.N* TỐNG PHƯƠC HIỀN*VŨ ĐĂNG KHOA* KIỀU PHONG*SA CHI LỆ* HỒ CÔNG TÂM* NGUYỄN KINH BẮC* HẠ THÁI*THẢO CHƯƠNG* ĐỨC QUỲNH*CHÂU ĐỖ.

 *ĐẶC BIỆT NHẠC PHỤ BẢN:

*Ca Khúc 1: CHƯƠNG HÀ- NGUYỄN HỮU TÂN Thơ CHƯƠNG HÀ Ca Sĩ HÀ THANH-QUỐC TRUNG

*Ca Khúc 2: Thơ HỒNG THÚY Nhạc:  MAI ĐẰNG Ca Sĩ: THANH HIẾU

*Phụ Bản 3:  Thơ CHÚC ANH Nhạc:  ĐẶNG VƯƠNG QUÂN Ca Sĩ TÂM THƯ Video: DUY QUANG

*Phụ Bản 4: Thơ ĐẶNG HOÀNG SƠN Nhạc MAI ĐẰNG Ca Sĩ ĐÔNG NGHI

*Phụ Bản 5: Thơ KIM HƯƠNG Nhạc: NGUYỄN HỮU TÂN * Ca Sĩ HỒNG NHIÊN

*Phụ Bản 6: Thơ SA CHI LỆ Nhạc ĐỖ HẢI Ca Sĩ QUỐC DUY

***

Xuân Đến Rồi Nhạc Chương Hà – Nguyễn Hữu Tân Thơ Chương Hà Ca Sĩ Hà Thanh – Quốc Trung (Hát Bè Thùy An) Hòa Âm Đỗ Hải

*THI SĨ TRẦN QUỐC BẢO*NHÀ BIÊN KHẢO, THI SĨ, DƯỢC SĨ NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

NGÔ  NGUYÊN NGHIỄM
CUỐI NĂM NGHE TIẾNG CHIM REO
TRÊN ĐƯỜNG VỀ CỐ XỨ
Ngập ngừng giây phút bên hàng dậu
Đâu ngỡ chiều nay ngộ cố hương
Cát bụi bám đầy vai áo bạc
Biết rằng phong vũ cũng vô tâm!

 

Hàng dâm bụt đỏ ngày thơ ấu
Rúng động hồn hoang lữ khách xưa
Mái ngói rêu phong mờ quá khứ
Hay là chờ đợi bóng hài nhi…

 

Ngày đi sương gió thênh thang tiễn
(Chất ngất trong lòng khói miếu hoang)
Xe ngựa quy hồi hịch sử ký
Nhuộm vàng đại mộng nẻo quan sơn

 

Hương lửa chưa  đầy quanh bếp cũ
Mà hàng cúc dại cuối sơn trang
Nép hồn u tịch bên ngày tháng
Chờ tiếng chim reo giữa gió ngàn

 

Hành trang ăm ắp vầng trăng khuyết
Một chút núi xanh, chút miếu đền
Nên giữa đêm trường cô tịch nghĩ
Tội cho long trượng quá cô đơn!

 

Thời gian cứ chảy như dòng nước
Nhuộm mái tóc xanh sớm bạc màu
Nửa bóng trăng khuya soi chẳng thấu
Dọc đường định mệnh, ngọn đèn chau…

 

Thì ra, cọng cỏ may kỳ lạ
Không vướng trên cành bông gáo quê
Cho thỏa cơn sầu bi trọn kiếp
Nỡ đem lòng vướng tóc Kinh Kha

 

Có lẻ sông Rồng dài vạn kỷ
Nên bè thủy lục chập chờn trôi
Đèn khuya ai thắp bên kia vậy
Có sáng lòng ai ở bến nầy?

 

Đâu nghĩ chiều nay về cố xứ
Hàng dâm bụt đỏ ấu thơ xưa
Hài nhi khoác áo màu năm tháng
Đi giữa hồn thiêng tiếng võng đưa….

 

Xóm cũ đâu còn hàng cổ thụ
Tiếng chim hoang dã rúc âm u
Nước ròng nước nổi quanh sơn lộ
Gọi khách tha phương lạc lối về…

 

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

***

*DR.LƯU NGUYỄN ĐẠT: GS TS VĂN THI SĨ & HỌA SĨ

***

THI SĨ TÔN THẤT PHÚ SĨ & THI SĨ THANH THANH

NGƠ NGÁC GIỮA ÂM XA
 *

Thôi đã hết nay xin  từ giã biển
Vẫy  tay chào  nước mắt ướt quanh mi
Ta muốn gởi cho ai  lời trăn trối
Biết biển buồn khi tiễn một người đi

*
Trong yên lặng nhìn trùng khơi thức giấc  
Màn đêm đen lùi khuất sau chân trời
Biển hiểu không khi vừng Đông rực sáng
Lòng nhớ nhung ta nuối tiếc … Biển ơi !

*
Sóng vẫn vỗ vào mạn thuyền già  cỗi  
Điệu  ru mềm hôn mái tóc rong rêu
Ta và Thuyền  lặng nhìn nhau lần cuối
Để ngàn đời ngơ ngác giữa  âm xa

*
Cõi trần gian mong manh là bọt sóng
Tan vỡ dần theo gió khóc phân ly
Ta  đã đến khi biển thầm thì gọi
Giờ ra đi biển có nhớ nhung gì

*
Con tàu đó xác thân  vùi trong cát
Nửa thân tàn nằm yên ngủ thâm sâu
Nửa thân kia vương víu vọng trời cao 
Con chim biển khóc tình sao Bắc Đẩu

*
Ta cùng  tàu quảng đời dài  gắn bó
Hải âu bay quấn quít suốt một thời
Giờ buông tay nhìn biển xanh chới với
Ta xin làm con sóng vỗ về em 

*  
                         Tôn Thất Phú Sĩ

*TÔN THẤT PHÚ SĨ & BÙI ĐĂNG KHOA

TUỔI ÐỜI CHỒNG CHẤT

Bản dịch tiếng việt phía dưới…..
Date: Do., 2. Jan. 2020 um 22:19 Uhr

QUAND LES ANS S’ADDITIONNENT 

Le coin de la rue est deux fois
plus loin qu’auparavant !
Et ils ont ajouté une montée que
je n’avais jamais remarquée. 

J’ai dû cesser de courir après l’autobus,
Parce qu’il démarre bien plus vite qu’avant. 

Je crois que l’on fait les marches
d’escaliers bien plus hautes
que dans notre temps ! 

                        L’hiver le chauffage est beaucoup

                        moins efficace qu’autrefois ! 

Et avez-vous remarqué les petits caractères
que les journaux se sont mis à employer ? 

Les jeunes eux-mêmes ont changé !
ils sont bien plus jeunes que
lorsque j’avais leur âge ! 

Et d’un autre côté les gens de mon âge
sont bien plus vieux que moi. 

L’autre jour je suis tombée sur
une vieille connaissance; elle avait
tellement vieilli qu’elle ne
me reconnaissait pas ! 

Tout le monde parle si bas qu’on
ne comprend quasiment rien ! 

On vous fait des vêtements si serrés,
surtout à la taille et aux hanches,
que c’est désagréable ! 

Je réfléchissais à tout ça
en faisant ma toilette ce matin.
Ils ne font plus d’aussi bons miroirs
qu’il y a 40 ans … 

                                ( Auteur inconnu)

(Bản dịch tiếng Việt 1)

 CHỢT THẤY TUỔI GIÀ 

  Góc đường đó, mỗi ngày tôi qua lại

Bỗng hôm nay sao thấy xa lạ thường

Xa gấp đôi còn thêm một con dốc

Con dốc này ai đắp từ bao giờ?

Chuyến xe buýt hôm nay sao vội vã

Tôi ngẩn ngơ không kịp chuyến xe chờ

Những cầu thang hình như cao hơn trước

Cao rất nhiều so với buổi hôm qua

 

Mùa đông giá năm nay sao rét quá

Lò sưởi không còn đủ ấm tấm thân

Tờ nhật báo giờ đây sao khó đọc

Hàng chữ nhạt nhòa nhỏ xíu lăng quăng

 

Những thanh niên bây giờ trông thanh lịch

Họ trẻ hơn tôi so với tuổi cùng thời

Và những người cùng trang lứa với tôi

Trông lẩm cẩm và già hơn số tuổi

Bỗng một hôm gặp người yêu dấu cũ

Rất sững sờ khi gặp lại người xưa

Em nhìn tôi như nhìn người xa lạ

– Hai đứa ngỡ ngàng ngơ ngác xót xa

 

Xung quanh mình ai cũng thầm nói khẽ

Cố lắng nghe không hiểu họ nói gì?

Áo quần bây giờ mỗi ngày mỗi chật

Bệnh béo phì chậm chạp đến thăm tôi

 

Sáng nay, soi mặt trong gương

Thấy mình không phải là mình năm xưa

40 năm trước xuân thì

Bây giờ ta đã nhạt nhòa như sương

(Tôn Thất Phú Sĩ – phỏng dịch)

(Bản dịch tiếng Việt 1)

***

CHỢT THẤY TUỔI GIÀ 

 (Bùi Đăng Khoa góp ý)

Góc đường đó, mỗi ngày tôi qua lại
Bỗng hôm nay, sao khác lạ quá chừng 
Xa thăm thẳm, lại còn thêm con dốc
Con dốc này, ai đắp tự bao lâu?…

Chuyến xe buýt, hôm nay sao vội vã

Ngẩn ngơ trông, không kịp chuyến xe chờ

Những bậc thang, hình như cao hơn trước

Cao rất nhiều, so với bữa hôm qua…

Ngày đông giá, năm nay sao rét quá
Lò sưởi này, không đủ ấm tấm thân
Tờ nhật báo, giờ đây sao khó đọc

Chữ nhạt nhòa, nhỏ xíu múa lăng tăng…

Những người trẻ, bây giờ trông thanh lịch

Trẻ hơn tôi, so với tuổi cùng thời

Rồi những người, cùng trang lứa với tôi

Trông lẩm cẩm, và già hơn trước tuổi

Bỗng một hôm, gặp người yêu dấu cũ
Rất sững sờ, khi gặp cố nhân xưa
Em nhìn tôi, xa lạ chẳng thiết tha
Xót xa quá, hai tâm hồn ngơ ngác

Xung quanh mình, ai cũng thầm nói khẽ
Cố lắng nghe, không hiểu họ nói gì?
Áo quần mặc, mỗi ngày thêm mỗi chật

Bệnh béo phì, chậm chạp đến thăm tôi

Sáng hôm nay, soi sắc diện trong gương

Thấy quá hãi, không phải mình năm cũ

Bốn mươi năm, mà thân tàn cú rũ

Cuộc đời này, như ảo ảnh trong sương!

**

Bài dịch thứ hai:

TUỔI ÐỜI CHỒNG CHẤT 

Góc đường đó, tới lui quen thuộc lắm

Sao hôm nay thăm-thẳm gấp bao lần.
Lại còn thêm con dốc độc nó hành.

Ðã lâu lắm, chưa bao giờ để ý.

 

Chuyến xe buýt, hụt rồi theo chẳng kịp

Dường xe nào cũng phóng vội hơn xưa.

Những bậc thang cao nghệu thật khó ưa

Nhớ lúc trước làm gì cao quá vậy!

 

Mùa đông giá năm nay run lẩy bẩy

Lò sưởi nầy, không đủ ấm hay chăng?

Báo hằng ngày chữ nhỏ múa lăn tăn

Thật khó đọc, hình như thay mẫu mới?

 

Những người trẻ hôm nay trông phơi-phới,

Trẻ hơn tôi so với tuổi đồng thời.

Còn những người, xấp-xỉ với tuổi tôi,

Nom lụ khụ, già hơn tôi thấy rõ. 

 

Bỗng ngày nọ gặp người em thuở nhỏ,

Em quá già, tôi thật khó nhận ra.

Em nhìn tôi xa lạ, chẳng thiết tha.

Buồn man-mác hai tâm hồn tri kỷ.

 

Thấy thiên hạ. quanh tôi luôn lí nhí,

Vểnh lỗ tai, chẳng hiểu họ nói gì?

Áo quần tôi, chật cứng bởi béo phì,

Thật bực bội, xác to cùng bụng phệ.

 

Sáng nay sớm soi gương như thường lệ,

Thấy ai kia, sao chẳng giống chút nào.
Bốn mươi năm thân xác đã lao đao,

Ta thấm thía, đời người sao chóng thế!!!

(Tôn Thất Phú Sĩ – phỏng dịch)

***THI SĨ & NHÀ BIÊN KHẢO VĂN NGUYÊN DƯỠNGTHI SĨ & NHÀ BIÊN KHẢO VĂN NGUYÊN DƯỠNG

CHIẾC ÁO KHINH CỪU TRONG GIÁ ĐÔNG

Một mùa Đông nữa mỗi hoàng hôn
Bông tuyết rơi rơi lấp bụi hồng
Chiếc áo khinh cừu nay đã bạc
Nghìn trùng thiên lý trắng mênh mông

Phấn tuyết chập chùng gợi nhớ nhung
Nhớ mông lung mà nhớ vô cùng
Nhớ bỏ chiến bào trong phố nhỏ
Bỏ lại em yêu mắt não nùng

Nhớ giọt lệ nào trên má xanh
Môi nhạt vành khô cắn nửa vành
Mái tóc buông dài che nửa mặt
Một đêm sao… biến sắc khuynh thành

Trong hụt hẫng sa trường chợt biến
Lửa bập bùng còn sáng trấn biên
Cớ sao dinh lũy thành hoang vắng
Trăng não nùng lênh láng mái hiên

Nhớ trăng xưa ta trấn cổ thành
Đêm đêm gió lạnh trống tàn canh
Khinh cừu em gởi không hề mặc
Vì trắng màu tuyết trắng tinh anh

Rồi một sớm ta vào cõi lạ
Đông lạnh lùng se siết thịt da
Đói cơm vẫn giữ lòng chung thỉ
Nước mất nhà tan ta biết ta

Thấm thoát phong sương đã bấy mùa
Đói lạnh cơ hàn trải nắng mưa
Tấm áo hằng đêm ôm sưởi ấm
Chờ ngày trở lại với người xưa

Trở về bến cũ thuyền đã sang
Sông dậy tang thương sóng hàng hàng
Lớp lớp trùng trùng đau thế sự
Em hỡi làm sao nỡ phũ phàng

Đông đến đông này đã mấy đông
Tuyết trắng mênh mông đến chạnh lòng
Mảnh áo khinh cừu vai đã nặng
Hồn quê còn lãng đãng mang mang

Văn Nguyên Dưỡng
***

*NHẠC BÓNG CHIỀU XUÂN THƠ CHÚC ANH NHẠC ĐẶNG VƯƠNG QUÂN CA SĨ TÂM THƠ VIDEO DUY QUANG

*NỮ HOÀNG LỤC BÁT NHƯ THƯƠNG

***

*NỮ SĨ CAO MỴ NHÂN***

*THI SĨ ĐẶNG HOÀNG SƠN*NỮ SĨ HOÀI HƯƠNG – ĐẶNG HOÀNG SƠN

***

THI SĨ TRẦM VÂN

Mộng Chiều Xuân

Xuân lại về man mác bóng chiều xuân

Cánh hoa nở chia đôi làn gió thoảng

Người có thấy giấc mơ tôi phiêu lãng

Về phương trời ngan ngát hẹn hò xưa

 

Áo người bay mùa xuân mộng đong đưa

Con đường hẹn hàng cây nghiêng cành nhớ

Vòng ôm siết đôi tim rung nhịp thở

Tiếng chim reo ríu rít hót quanh lòng

 

Tay em dài êm ả một dòng sông

Đò tôi lượn xôn xao lời sóng gọi

Tình tôi đó một cành hoa chùm gởi

Bám cây em quấn quít suốt ngọn cành

 

Bám theo làn gió thoảng nắng mong manh

Em thánh thiện. bên tôi. hồn sóng gió

Lòng giông bão e đêm tàn trăng vỡ

Câu thơ tôi hát mãi khúc nguyện cầu

 

Mùa xuân nào rơi khúc hát thương đau

E xa quá tiếng nhạc rơi lầm lỗi

Đâu ánh mắt bàn tay dài cứu rỗi

Tình bơ vơ trong nỗi nhớ hoang vu

 

Đành một tôi trong vòm mắt giam tù

Trăng gẫy khúc và mùa xuân gẫy khúc

Lời chim hót cánh gió dài thúc giục

Về không em, hoa vẫy tiếng thơ chờ ?

 

Và con đường góc phố vẫn nằm mơ

Đôi tà áo thiên thần bay gió lộng

Trầm Vân

***

*NHẠC: Tình Xuân Nhạc MAI ĐẰNG  Thơ PHI LOAN HTCM  Trình Bày: TRẦN LUÂN.

                       THI NHẠC SĨ MAI ĐẰNG

***

*THI CA SĨ MIỆT VƯỜN ĐỖ VĂN HIỀN***

*THI SĨ ĐẶNG QUANG CHÍNH***

THI SĨ TRẦN MINH HIỀN

 

***

*NỮ SĨ PHẠM THI MINH HƯNG***

*THI SĨ ĐINH TƯỜNG***

Thơ LÊ THỊ KIM

KHOẢNH KHẮC THIÊN THU
Rớt trên lá cỏ
Như lời thiên thu
Là hơi ai thở
Loãng tan sương mờ
Rớt trên đường dốc
Như vầng sao thưa
Là đôi mắt nhớ
Đèn chong đợi chờ
Rớt trong tia nắng
Bên lời chim non
Là tiếng ai hát
Cong vòm trời trong
Rớt trên mưa lụa
Ngọn lửa tình xưa
Để ta mãi nhớ
Mối tình thiên thu.
BUỔI SÁNG
Buổi sáng như khuôn mặt trinh nữ sau làn sương
Mờ tỏ che nét cong nét thẳng
Ẩn hiện lung linh
Trong suốt hơn
Tinh khiết hơn
Gọi chân em bước ra đường
Buổi sáng tinh khôi như giọt nước người con gái đang yêu
Đoá tình bung nụ trên những ngọn cây búp chồi mới nhú
Buổi sáng kiêu kỳ bước vào lòng ta bằng tiếng chim hót
Tiếng huýt sáo đột ngột
Không có khuôn mặt nào đẹp, dịu dàng bằng khuôn mặt tình yêu
Buổi sáng cười vỡ tim
Khi là tìm gặp nhau.
*Trích LÃNG ĐÃNG HƯƠNG XƯA (NGÔ NGUYÊN NGHIỄM)

***

MÙA XUÂN NÀO TRÊN QUÊ HƯƠNG

Tôi hỏi bao nhiêu người
Nào ai biết chi đâu
Chín mươi triệu đồng bào vẫn oằn oại, khổ đau
Vật vã với miếng cơm , manh áo
Đừng khoe chơi bạo
Đốt ăn mừng cả triệu đô la tiền pháo
Nổ vang trời, dễ đâu soi sáng nhân đạo, lòng người
Đêm giao thừa ruột dân cứ cồn cào cơn đói
Hồi họp, sợ lỡ tàn pháo rơi trên mái lá
Ngổn ngang, đếm nợ chất chồng
Năm đổi mới , nào có gì hy vọng
Các đảng đại gia cùng nhau hễ hã , quây quần
Tổng kết tiền thâu bán đất cướp, lao động bàng dân
Chỉ bọn họ rộn ràng, ngượng nghịu ăn mừng che mắt thế gian
Giao thừa, người ở đợ lo quét xác pháo ngoài sân
Anh tài xế còn ngật ngờ chờ cậu nhậu
Nhà trơ trọi, bầy con chèo queo ôm nhau trên ván
Chén cháo giao thừa bỏ quên nguội lạnh
Hàng ế ẩm, quán khuya đèn lịm cạn
Ai ngã lưng còng, mai lao động thường thôi
Ôi khi nào mới thật ngày vui, xuân đất nước tôi
Không nghèo đói,Tết nhân phẩm, nhân quyền đem nỗi vui
để người dân tự do, tưng bừng mở hội

Chương Hà   

https://youtu.be/Q4KQkY8usNM

***

*NHẠC:Nửa Vầng TrăngĐặng Hoàng SơnMai ĐằngĐông Nghi.

***

*THI  SĨ NGUYỄN NHƠN***

*THI SĨ NHẤT HÙNG & LÊ HƯU MINH TOÁN***

*THI SĨ NGUYỄN MINH CHÂU***

*THI SĨ TRẦN GÒ CÔNG LÃO MÃ SƠN***

THI SĨ TC-N.

***

THI SI TỐNG PHƯỚC HIỀN***Vũ Đăng Khoa

NGÀN NĂM DẸP GIẶC HÁN NÔ

Tao là con cháu Vua Hùng
Cha tao Lê Lợi mẹ là Triệu Nương
Tao thờ Trưng Trắc Trưng Vương
Phò Trần Hưng Đạo – Ngô Quyền – Quang Trung

Ông cha tao tấm lòng trung
Là vua một cõi trời Nam oai hùng
Lý Thường Kiệt đấng anh hùng
Đánh quân Nam Tống tan hồn gió bay

Nhà Trần một thưở hùng oai
Thiếu niên bô lão đập tan Cẩu thù
Vậy mà Khựa vẫn còn ngu
Tao đây coi Khựa là đồ Bệnh Phu

Chỉ phường bán nước hèn ngu
Gian manh đê tiện mới theo chúng mày
Từ ngày gian díu bọn bây
Đảng gian manh muốn dân tình diệt vong

Bây giờ dân đã sáng lòng
Hiểu ra đảng chẳng đến từ Việt Nam
Mà do một gã Hồ Quang
Là tên gian tế đến từ chi-na

Lưu manh quỷ quyệt gian tà
Giả làm Ái Quốc để lừa dân tao
Tà quyền hãy cút đi mau
Nếu không dân sẽ vùi thây chúng mày

Ngàn xưa Cẩu Khựa lũ bây
Xua Nam ăn cướp dập vùi dân tao
Ngờ đâu Nam quốc anh hào
Bao phen Cẩu Khựa hồn lìa xác thân

Bạch Đằng Giang cuộn sóng thần
Vùi thây Nguyên – Hán kẻ thù khiếp oai
Thăng Long Thành buổi nắng mai
Quân Thanh chết rạ thành Gò Đống Đa

Ngàn năm một bản hùng ca
Chi Lăng hào khí – oai hùng Xuơng Giang
Trống Đồng sách vỡ sang trang
Mê Linh Đông Hán tan tành xác thân

Thế sao Tập Cẩu ngu đần
Cút mau không sẽ tan hồn nghe con !
Ngàn năm một tấm lòng son
Ngàn năm xương máu chẳng sờn lòng đâu

Ngàn năm đất Việt bể dâu…
Cha ông tao quyết bảo tồn nhà Nam !
Kẻ nào bán nước hèn tham
Muôn dân nghiền nát chúng mày thành tro !

Vũ Đăng Khoa

P/S: Mọi người xin hãy copy bài này và post với hình riêng của mình nhé. Hãy cho quân bán nước khiếp oai!

*THI SĨ KIỀU PHONG***

*SA CHI LỆ*GIỜ KHAI SINH TRÁI ĐẤTNHẠC: CUỐI NĂM CHÚC CHO NHAU…


***

*THƠ HỌA NHIỀU THI SĨ:

TÁO TẤU TRÌNH
Khổ quá hăm ba cứ mãi nằm
Áo nè tờ sớ ở trên mâm
Thiên tai hỏa hoạn rừng im tiếng 
Chiến trận đao binh đất lặng thầm
Brexit ì xèo còn dấm dẳng
Iran lắm tập vẫn he hăm 
Boeing cáu cạnh sao không lái 
Trình tấu thần đây ớn . . . bắn nhầm. 
    Châu Đỗ
THỬ VƯƠNG DẶN DÒ TÁO QUÂN
Chuột kia “chút chít” chẳng còn nằm
Thúc hối Táo nhà sắm sữa mâm
Đã tới hăm ba la oái oái
Cận kề năm mới đếm thàm thầm
Sớ hồng kẹp nách dâng cho rõ
Ngôn ngữ mép mồm tấu chẳng hăm
Thực tế thế nào bày thế nấy
Gian manh lũ nó quyết không nhầm
NGUYỄN HỮU TÂN

**

CUỐI NĂM CẢM TÁC

Ba trăm sáu chục lẻ năm ngày,
Tờ lịch cuối cùng gió thổi bay.
Chợt nhớ quê xưa thời lận đận,
Chạnh thương bạn cũ thuở lưu đày.
Giờ đây còn/ mất… nhiều bi lụy,
Dạo ấy được/ thua… lắm đắng cay.
Dâu bể hợp tan là rứa đó,
Có gì vĩnh cửu thế gian này?!!!

Hồ Công Tâm
December 2019

**

HỜN VONG QUỐC        

Ly khách bao năm sống dãi dầu                 
Mối hờn vong quốc gửi về đâu

Mối hờn vong quốc gửi về đâu

Tang thương từ độ tràn sông núi                 
Chiến mã bên trời mỏi vó câu                    
Ai khóc đời tàn trong ngõ hẹp              
Ta về bóng đổ giữa đêm thâu                      
Ngậm ngùi nhớ lại dòng thơ cổ                
Thù trả chưa xong, bạc mái đầu            

Nguyễn Kinh Bắc

ÔNG NGỰ RA CÂU

Canh khuya heo hắt ngọn đèn dầu
Hoàng thượng trầm ngâm tận mãi đâu

Thanh kiếm trừ gian vờ khép vỏ
Con thuyền mưu sự giả buông câu

Hoàng thành trăng xế binh hầu tản
Bến Ngự bình minh chiến mã thâu

Ngai báu tạm quên mơ cứu nước

Bất phân thứ bậc chọn tâm đầu.

Hạ Thái

SẦU VONG QUỐC

Tha hương nắng dãi với mưa dầu

Ngoảnh lại quê nhà mãi tận đâu

Cám cảnh sinh tình bày mấy vận

Gom vần góp ý tỏ đôi câu

Bao chiều nắng nhạt vầng dương xế

Mấy độ đêm tàn bóng nguyệt thâu

Bấc lụn đèn lu sầu bất giải

Ra đi khó hẹn buổi hồi đầu

Đinh Tường

LỜI MẸ ÂU CƠ

Ru giọng ca dao, mẹ…”ví dầu”;

Một thời oanh liệt, kém ai đâu?

Quân Nguyên mất mật, lùi chân ngựa;

Lính Mãn teo gan, sụm vó câu.

Non nước xưa, người Nam gắng giữ;

Biển rừng nay, giặc Bắc gôm thâu.

Con ơi, vươn dậy như Phù Đổng;

Cứu nước, chờ chi đến bạc đầu?

Thảo Chương TQV

16-12-2019

HIỆP ƯỚC THÀNH ĐÔ

Giặc kéo giàn khoan những giếng dầu

Thôi rồi biển đảo mất còn đâu

Ghe thuyền ngư phủ đành neo bến

Cá mắm dân chài hết thả câu

Xã tắc mai nầy quân Chệt tóm

Sơn hà mốt nọ bọn Tàu thâu

Ngàn năm Bắc thuộc trang bi sử

Hiệp ước Thành Đô sắp bắt đầu

Đinh Tường 

VẾT LOANG DẦU

Tàu xâm,kế sách vết loang dầu
Đỏ mắt,anh hùng chẳng thấy đâu?
Dự án “Tương quan” làm bẫy nợ
Công trình “Nhất lộ” thả mồi câu
Con lai với số nhân bầy trẻ
Hán hóa cùng đêm ngủ ả đầu
Lại nhũng nhai tiền như mối mọt
Hết rừng đến biển,giặc gồm thâu!
Lý Đức Quỳnh 

17/12/2019

*SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU