SỐ ĐẶC BIỆT THƠ HAY NHIỀU THI SĨ

*SỐ ĐẶC BIỆT: THƠ HAY VỚI SỰ GÓP MẶT CỦA NHIỀU THI SĨ THỜI DANH:

*DUY QUANG * ĐẶNG HOÀNG SƠN * ĐỖ THỊ MINH GIANG*LH.HUỲNH NGỌC THƯƠNG*TRẦN QUỐC BẢO* NGUYỄN NHƠN*TRẦN VĂN LƯƠNG*NHƯ THƯƠNG *DƯ THỊ DIỄM BUỒN*LÊ TRUNG ƯNG *Ý NGA * PHẠM THỊ MINH HƯNG* TUỆ NGA* TỪ VŨ*THANH THANH* NHẬT ĐẠO* QUANG MINH* HAN NGUYÊN*CHƯƠNG HÀ* TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO* KHA TIỆM LY*TRẦM VÂN* NGÔ MINH HẰNG * NGỌC QUYÊN*BẢY HIỀN *HOÀI VIỆT* BS TRẦN XUÂN DŨNG* KIỀU PHONG * SA CHI LỆ*

*Thi sĩ DUY QUANG


  • Thi sĩ ĐẶNG HOÀNG SƠN  

MỘT TRỜI TÂM SỰ

Thân bại tướng nửa cuộc đời còn lại
Mãi đau lòng nhớ ngày cuối tháng Tư
Quân giặc cướp cuồng điên gieo nghiệp chướng
Hỏi ai người yêu nước có suy tư?

Ôi quê Mẹ đang trầm luân, cơ khổ
Lũ Hán gian đành bán cả giang san
Non sông Việt sẽ vùi sâu đáy mộ
Hận Đồ Bàn uất hận vẫn còn vang.

Hỡi những người cùng làm thân lữ thứ
Bốn lăm (45) năm thương hải hoá nương dâu
Có mang nặng cả một trời tâm sự?
Hãy vùng lên phá xiềng xích ngục tù!

Tôi lính chiến, không phải là thi sĩ
Chuốc vần thơ vì sĩ khí quân nhân
Việt Nam Cộng Hoà, anh dũng dấn thân
“Đoạn đường chiến binh” quyết đi cho hết./.

Đặng Hoàng Sơn.

*Nữ Sĩ ĐỖ THỊ MINH GIANG

Thi Sĩ *LH.HUỲNH NGỌC THƯƠNG

   *Thi Sĩ TRẦN QUỐC BẢO

SỰ-THẬT và DỐI TRÁ

Chuyện: Nàng “Sự-Thật” và nàng “Dối-Trá”

Giữa trưa hè, hai cô ả gặp nhau,

Sau một đôi lời thăm hỏi, xã giao,

Dối-Trá bảo: – “Hôm nay trời đẹp quá!”

Sự-Thật thấy, đúng như lời Dối-Trá,

Một bầu trời xanh biếc, nắng vàng tươi.

Sánh vai nhau, cùng thơ thẩn dạo chơi…

Rồi cả hai, đến bên bờ giếng nước,

Dối-Trá bảo: – “Này bạn ơi, dừng bước,

Nước giếng trong, mát quá! Tắm cho vui!”

Sự-Thật ngại ngùng, nhìn tới nhìn lui,

Thấy giếng nước, quả nhiên trong mát quá!  

  Tranh “The Truth Coming Out Of Her Well” của Jean Leon Gerome

Cảnh trước mắt, đúng như lời Dối-Trá,

Bèn trút xiêm y, lội xuống giếng sâu.

Cô ngay lòng tử tế, nào ngờ đâu,

Dối-trá nham hiểm, chỉ chờ có vậy!

Nhanh như chớp, cướp bộ đồ lộng lẫy

Của Sự-Thật, Dối-Trá mặc vô người,

Rồi chạy đi lừa bịp bốn phương trời

Sự-Thật dưới giếng lên, thì đã trễ!

Thân trần truồng, bị mọi người khinh dể,

Sự-Thật xấu hổ, xuống giếng trầm mình!

Còn cô Dối trá, từ đó ngông nghinh,

Khoác áo Sự-Thật, mọi người tin tưởng!

Lời gian sảo, đến vô cùng sống sượng,

Mà sao nghe ngon ngọt, lọt lỗ tai.

Còn những điều chân thật, chẳng đơn sai,

Muốn thăm dò, phải đi mò đáy giếng!

Jean Leon Gerome (*) vẽ bức tranh nổi tiếng:

The Truth Coming Out Of Her Well” (**)

Minh họa ngụ ngôn, triết lý cao siêu,

Sự Thật Trần Truồng leo lên từ đáy giếng!”

             Trần Quốc Bảo

                       Richmond, Virginia

               Địa chỉ điện thư của Tác Giả:

             quocbao_30@yahoo.com

*Thi Sĩ NGUYỄN NHƠN

*Thi Sĩ TRẦN VĂN LƯƠNG

    Chợt Thấy Tình Ta

Văng vẳng từ xa vọng thiết tha

Bài ca thương nhớ tháng ngày qua,

Vỡ òa trong vỏ hồn vay mượn,

Ký ức từ lâu tưởng nhạt nhòa.

Chợt thấy tình ta lén trở về,

Mày mò đánh thức dậy cơn mê,

Giọt sầu đăng đắng tê đầu lưỡi,

Tức tưởi lay nhay chữ hẹn thề.

Ngỡ bóng em kề vạt nắng mai,

Tóc dài trong gió sớm tung bay,

Loay hoay đứng ngóng ngay đầu ngõ,

Chỉ thấy ven đường cỏ úa lay.

Ngỡ tiếng giày khua thuở đón đưa,

Cùng nhau lếch thếch dưới trời trưa,

Lối xưa mò mẫm nhìn ngơ ngác,

Lác đác trên đầu mấy giọt mưa.

Thoang thoáng trong mơ tiếng gọi chào,

Ngỡ người năm ấy, dạ nôn nao,

Lao đao chiều ghé qua trường cũ,

Ủ rũ cành khô lá xạc xào.

Tia nắng xanh xao phút cuối ngày,

Mềm như ánh mắt buổi chia tay,

Cánh hồng năm ấy nay biền biệt,

Thê thiết tình ai ở chốn này.

Ngất ngưởng chờ say, rượu trĩu mi,

Đời mình thôi cũng chẳng còn chi,

Hai tay mỏi mệt ghì đêm tối,

Tiếc nuối giăng đầy nẻo biệt ly.

Thất thểu canh khuya ánh nguyệt tà

Mệt nhoài xóa mãi vết chân ma,

Trên sân ga vắng, gà eo óc,

Một vốc sương pha, một bóng già.

               Trần Văn Lương

                  Cali, 10/2019

**

*Nữ Sĩ NHƯ THƯƠNG

KIÊU SA TÌNH

 

Chỉ vì em phóng bút thơ

Câu thơ lạc điệu bất ngờ gặp anh

Nếu thơ chỉ có lá cành

Chỉ xanh chồi nõn trên nhành khẳng khiu

Thì em đã chẳng biết yêu

Yêu người đổi vận thơ kiêu sa tình

Anh theo đuôi mắt ai nhìn

Bỗng dưng chẳng biết tim mình làm sao…

Để về trong giấc chiêm bao

Từng khoảnh khắc mỏng đi vào hồng hoang

Đêm thiêng như giải lụa vàng

Bản tình ca đã rộn ràng âm dương

Khuya tìm mật ngữ yêu thương

Hồ như tịnh khẩu thiên đường vỡ ra

Cuộc chơi chỉ có đôi ta

Chạm vào cõi biếc tưởng là lên non…

Như Thương

**

*Nữ Sĩ DƯ THỊ DIỄM BUỒN

**

*Thi Sĩ LÊ TRUNG ƯNG

**

*Nữ Sĩ Ý NGA

**

*Nữ Sĩ PHẠM THỊ MINH HƯNG

**

*Nữ Sĩ TUỆ NGA

Mưa Trời Tháng Tám

Mưa nhòa tâm sự lệ mưa
Mưa trời tháng tám âm thừa long lanh
Ngày xưa thơ viết chuyện tình
Ngày nay thơ viết quê mình đau thương !

Đêm mơ hồn vọng cố hương
Ngày dài bảng lảng phố phường thân yêu
Hà-Nội Nhớ lắm những chiều
Lá phong lác đác mỹ miều Cổ Ngư …

Mây trời Quan Thánh xanh mơ
Cho em dệt mộng ươm Tơ Thanh Bình
Cho thơ tôi những bình minh
Vọng trời cố lý lòng mình chợt mưa !

Giọt nhòa ! hoài niệm mưa thưa
Giọt đau ! thế hệ mấy mùa biển dâu !
Trời Thu, Mây xám một mầu
Mưa Thu, Hay giọt lệ sầu thế nhân …

Gió Hư Vô ! Bụi Phù Vân !
Lối mòn dĩ vãng âm thầm … mưa bay,
Mưa trên đất khách vơi đầy
Sầu lên đỉnh nhớ ! Tuyết bay phương nào

Thu gầy, đêm trắng hanh hao
 Mưa nhòa tâm sự … Mưa vào sông trăng.

Tuệ Nga
**

*Thi Sĩ TỪ VŨ & THANH THANH

**

Thi Sĩ NHẬT ĐẠO & QUANG MINH

**

*Thi Sĩ HAN NGUYÊN

NHỊP SAY…..

Trong cơn say mưa chừng quá nặng hạt
Xối xã qua lòng ướt cả miền xưa
Gió gào tên ai nghe sao xa lạ
Một bờ môi ngoan tím thẩm ngọn đông
Triền cỏ cúi đầu đời đau thân phận
Một kiếp hư hao một chuỗi đoạ đày
Ai hoá mộ cổ cho tình thanh tân
Rong rêu xanh rì đá hỏi tên người
Đoạn trường hiu quạnh mộng dỗ tình ai
“ Mưa vẫn mưa bay cho đời biển động “
Bên tầng tháp cổ ướt mi mắt nàng
Có chàng họ Trịnh đánh tráo lời yêu
Mang đi hơi ấm Diễm Xưa nồng nàn
Bây giờ trăng tàn mộng du chếch choáng
Trên bến Tần Hoài mưa nhoà nhân ảnh
Mờ mịt trong thơ Dạ Vũ khuất ngàn
Lở nhịp yêu đương phách chùng muôn lối
Chòng chành men đắng rượu tràn nghìn sau…….

HAN NGUYEN.

**

*Thi Sĩ CHƯƠNG HÀ

**

Thi Sĩ TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

Leisure

What is this life if, full of care,
We have no time to stand and stare.

No time to stand beneath the boughs
And stare as long as sheep or cows.

No time to see, when woods we pass,
Where squirrels hide their nuts in grass.

No time to see, in broad daylight,
Streams full of stars like skies at night.

No time to turn at Beauty’s glance,
And watch her feet, how they can dance.

No time to wait till her mouth can
Enrich that smile her eyes began.

A poor life this if, full of care,
We have no time to stand and stare.

William Henry Davies
(1871-1940)
*

Thú Nhàn

Đời người nghĩa lý gì đâu
Khi lòng dâng mối cảm sầu chứa chan
Mà ta lại vội lại vàng
Chân không dừng lại bên đàng ngắm trông
Cừu bò xa tắp trên đồng
Tàn cây ta đứng ung dung lòng người.
Khi qua rừng lúc dạo chơi
Chẳng nhìn, chẳng ngắm cảnh đời thênh thang
Kìa bao chú sóc rộn ràng
Giấu muôn hạt dẻ dưới làn cỏ xanh.
Giữa ban ngày dưới mây thanh
Chẳng nhìn suối vắng long lanh sao ngàn
Tựa màn đêm đẹp vô vàn
Một vòm tinh tú mênh mang giăng trời.
Không thời gian thật thảnh thơi
Ngắm nhìn khóe mắt tuyệt vời giai nhân
Gót sen xinh xắn bội phần
Du dương khiêu vũ bước gần bước xa.
Không chờ nàng hé miệng hoa
Điểm thêm đôi mắt kiêu sa nụ cười.
Chao ơi tẻ ngắt cuộc đời
Khi lòng hứng khởi đầy vơi ý tình
Mà ta chao đảo thân mình
Không dừng chân ngắm tươi xanh đất trời.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao
chuyển ngữ. (Đặc San Lâm Viên)

**

*Thi Sĩ KHA TIỆM LY

BIỆT LY

Sỏi đá xa rồi cũng nhớ nhau,

Sông buồn ai khéo vét thêm sâu?

Một làn má phấn bao mùi nhớ,

Nửa sóng thu ba mấy cuộc sầu!

Nắng hạ vừa nhom hoa phượng thắm,

Cây rừng vội thúc tiếng ve đau!

Em về mang cả hồn ta đó,

Còn để làm chi mấy hạt châu? 

Kha Tiệm Ly

**

*Thi Sĩ TRẦM VÂN

*

*Nữ Sĩ NGÔ MINH HẰNG

CHỢ NÉT – CHỢ ĐỜI

Khi lên Net khác chi người đi chợ

Đủ cách chưng khoe, đủ mọi mặt hàng

Thượng hạng kim cương châu báu bạc vàng

Đến rác rưởi của hạ tầng tôm cá

 *

Người đi chợ nhìn mặt hàng quen, lạ

Đánh giá rồi mua nếu tốt, nếu cần

Và sau một hồi đong, đếm, đo, cân

Thường hoan hỉ với món hàng họ chọn

 *

Có những gian hàng thoạt nhìn đẹp nõn

Nhưng nhìn thêm, hoa mắt, lóe trăm màu

Có mặt hàng vàng, đỏ trộn vào nhau

Và người bán cam đoan vàng nguyên chất

 *

Không gian ảo chứa dòng đời rất thật

Chân thiện, sân si, quỉ quyệt, lọc lừa

Kẻ bán người mua tấp nập chen đua

Phẩm cách từng người hiện trong ngôn ngữ

 *

Gian ác, hiền lương thấy qua hành xử

Ôi một bức tranh sống động tuyệt vời

Dù hiếm hoi nhưng suốt buổi chợ đời

Ai cũng gặp đôi điều mình trân quí

 *

Khi thấy món hàng ta không vừa ý

Thêm người bán hàng điên đảo điêu ngoa

Đừng phiền lòng, ta hãy tránh xa ra

Cũng đừng nản nếu người phun lấm áo

  *

Đời là thế, trong chợ đời huyên náo

Có nhân từ, tài đức, có hiền lương

Thì có bất nhân, gian ác, lật lường

Chứ nào phải thiên đàng mà toàn mỹ

  *

Mặc kẻ tà tâm, ghét ghen, hiềm tỵ

Kệ những món hàng độc dược, dao găm

Thượng Đế cho giới hạn chỉ trăm năm

Thì chớ để phút giây nào uổng phí

  *

Phiên chợ thật đông, thời gian thật quí

Hãy tặng người ta trân quí thời gian

Và chỉ nên mua, nên chọn món hàng

Có lợi ích cho tinh thần, trí tuệ

 *

Chợ Nét, chợ Đời sẽ vui đáo để

Khi ta biết nhìn, biết chọn, biết mua…

Ngô Minh Hằng

**

Nữ Sĩ NGỌC QUYÊN

Hình Như Là Mùa Thu

Nắng tương tư đùa ngang chồi biếc
Lá trên cành nuối tiếc đứng im
Có phải mùa , tôi vẫn đi tìm
Tình thu hỡi , chìm sâu đáy mắt !

Khung trời đó sương mờ xám ngắt
Có lá vàng rơi nhẹ vào tim
Có tình yêu chan chứa êm đềm
Giờ xa vắng , con đường nằm trăn trở.

Chờ bước chân ai , trở về lối nhớ
Hoàng hôn rơi , se sắt đường chiều
Đã hẹn rồi sao ngõ vắng tịch liêu
Đông chưa qua mà lạnh lùng tê tái .

Vẫn cơn mưa âm thầm khắc khoải
Nụ hôn còn ấm mãi phút biệt ly
Đừng nhìn nhau lệ ứa bờ mi
Mưa tan chảy giọt tình hay giọt đắng?

Pha lê vỡ trong khoảng đời thầm lặng
Cô đơn chùng , từng bước từng bước lê
Mùa thu hỡi , khi trở về cát bụi!
Người hay chăng đời chưa hết cơn mê .

Ngọc Quyên

**

Thi Sĩ BẢY HIỀN

Khi Tôi Chết ….

    Khi tôi chết xin đừng chôn dưới đất

    Đem đi thiêu để được cốt tro tàn

    Xin cũng đừng ai đưa tiễn khóc than

    Và tro ấy rải vào lòng biển mẹ

    Khi tôi chết xin đừng chôn dưới đất

    Cho tôi về miền biển mặn thân yêu

    Để được gần mẹ Nam Hải cao siêu

    Làm tay sai, độ người qua khổ não

       Khi tôi chết xin đừng chôn dưới đất

    Chớ rước thầy chùa tụng tán ê a

    Xin miễn điếu, rước nhạc, khỏi tế ma

    Để yên tịnh ra đi trong thanh thản

    Khi tôi chết xin đừng chôn dưới đất

    Qua ngày sau phải cất đám đem thiêu

    Cháu con không cần tang phục vải điều

    Không cần phải hành theo gia lễ sách  (1)

    Khi tôi chết xin đừng chôn dưới đất

    Để cho tôi được ngộ đạo đất trời  (2)

    Hởi mẹ Quan Âm xa tít mù khơi   (3)

    Xin phũ phục dưới chân Ngài đảnh lễ

    Bảy Hiền

**

Thi Sĩ HOÀI VIỆT

**

Bác-sĩ TRẦN-XUÂN-DŨNG

TRẬN QUẢNG-TRỊ

4/1972 – 9/1972

Chỉ một ngày trước lễ Phục-Sinh

Vùng phi-quân-sự nổ thình-lình

Tầm xa hỏa-tiễn từ phương Bắc

Giặc pháo ngày đêm vị-trí mình

Phía Nam Bến-Hải rung rinh

Ðoàn quân Bắc-Việt chuyển mình chồm sang

Hai trăm thiết-giáp đã dàn

Ba Sư-đoàn giặc hàng ngang tiến vào

Bên ta lập tức bị lao đao

Mới chuyển quân chưa vững chút nào

Tân-lập, Sư-đoàn 3 “Bến-Hải”

Hứng ngay đại-bác đổ mưa rào

Khả-năng tác-chiến chưa cao

Hai ngày cầm cự lính nao-núng rồi

Vài đơn-vị súng buông rơi

Trên không cho lệnh đã rời chạy đi

Lui-quân hàng ngũ chẳng còn chi

Bắc-Việt đuổi theo rất cấp-kỳ

Quốc-lộ chen người, xe, cơ-giới

Về Ðông-Hà chậm tất lâm-nguy

Xích quay nghiến, máy ầm-ì

Ðoàn xe tăng giặc như phi tới gần

Làm sao có thể cầm chân

Toán quân Cộng-Sản bội phần đông hơn

Thủy-Quân Lục-Chiến dạ không sờn

“Sát Cộng” trong dòng máu, bốc cơn

Một Lữ-đoàn : 258 đánh

Xích tăng xâm-lược cuốn không trơn

Sóng lên trong mắt căm-hờn

Áo rằn-ri khói lửa sơn đẹp màu

Chiến-xa giặc xấn lên cầu

Tung ngay pháo-tháp chiếc đầu chạy lui

Chỉ nhất thời thôi giặc phải lùi

Trời Ðông-Hà khói bốc đen thui

Phi-cơ dũng-cảm ta nhào xuống

Hỏa-tiễn phòng-không bắn trúng đuôi

Trung-đoàn Thiết-Giáp 20

Liền tay trực-xạ không rời đối-phương

Cản chân địch tiến trên đường

Trong khi ta vẫn còn đương phá cầu

Một tiếng ầm vang-dội khá lâu

Hai cầu rớt xuống nước sông sâu

Bên ta tình-thế giờ thêm vững

Chưng-hửng đoàn quân Bắc đối đầu

Tuyến phòng-thủ mới, lập mau

Nam sông Cam-Lộ ngõ hầu giữ nguyên

Sư-đoàn 3 mới tạm yên

Một Trung-đoàn mất gần biên-giới Lào

Ba tuần gắng giữ vẫn chưa sao

Phòng-tuyến đang yên bỗng đổ nhào

Lệnh-lạc hồ-đồ không phối-hợp

Trung-đoàn Thiết-Kỵ phải đi vào

Bộ-binh chẳng hiểu ra sao ?

Trung-đoàn Thiết-Giáp lẽ nào đã thua ?

Hoang-mang, cũng rút-lui bừa

Ngay trên quốc-lộ lại mua thảm-sầu

Dân nghe lính rút, biết gì đâu

Bồng-bế vợ con chạy chúi đầu

Từ Quảng-Trị ra, rời Thạch-Hãn

Kinh-hoàng, dân, lính lẫn trong nhau

Quân-xa trước, xe đạp sau

Xe đò, ba bánh loạn mầu bụi hung

Người, xe, súng, kẹt tứ tung

Nhích đi từng tấc, cuối cùng nghẽn luôn

Cộng-quân theo sát đánh bên sườn

Pháo-kích rơi trên dọc khúc đường

Hỏa-tiễn lao vô từ đất Bắc

Dân nhiều hơn lính chết bi-thương

Lọt lại sau, vững như thường

Thủy-Quân Lục-Chiến còn đương chặn thù

Giặc quanh Ái-Tử trù-trừ

Chúng e cọp-biển mạnh như sóng-thần

Áp-lực gia-tăng, địch ép dần

Tình-hình chiến-thuật phải di quân

Thủy-Quân Lục-Chiến nghiêm hàng ngũ

Thạch-Hãn băng làn nước ngập thân

Về Nam Mỹ-Chánh hai tuần

Mũ xanh hai chuyến bất thần đánh lên

Trực-thăng-vận trận đầu tiên

Hành-quân thủy-bộ kế liền trận sau

Quảng-Trị đang cần chiếm lại mau

Ðất trong tay giặc, thật là đau

Thiên-thần Mũ Ðỏ : quân ưu-tú

Tháng sáu ra tăng-phái địa-đầu

Vượt sông Mỹ-Chánh đánh nhầu

Nửa đêm bờ Bắc thọc sâu bất-ngờ

Cộng-quân chết tưởng còn mơ

Ðứa còn sống chạy chẳng chờ lệnh ai

Một đoạn mười cây quốc-lộ dài

Cộng-quân bỏ lại súng, thi-hài

Xe tăng cơ-giới sơn còn mới

Ðại-bác nghênh trời máu sớm mai

Nhảy Dù có một không hai

Ba ngày đuổi giặc ta vài thương-vong

Tới sông Thạch-Hãn uốn vòng

Giặc lo cố-thủ bên trong Cổ-Thành

Thủy-Quân Lục-Chiến lại tung-hoành

Ðánh chặn vùng xa bắc ngoại-thành

Một mục-tiêu cần mau giải-quyết :

Ngăn đường tiếp-vận giặc cho nhanh

Xe tăng địch chạy không đành

Giúp quân bộ-chiến muốn dành thế hơn

Quân ta đánh trút căm-hờn

Súng la, đạn rít xả cơn giận này

Không-quân bom đánh thủng tường dày

Chiến-sĩ anh-hùng xốc tới ngay :

Mấy Ðại-đội Thiên-Thần Mũ Ðỏ

Xuyên tường, chiến-thắng kế tầm tay

Ai ngờ, thật thảm-thương thay

Ðêm, bom trúng đám quân này – chết oan –

Thương-vong suy yếu Tiểu-đoàn

Ta ngưng bước tiến giặc hoan-hỉ mừng

Giằng-co hơn tháng nữa không ngừng

Nỗ-lực phen này sức tập-trung

Tái-chiếm Cổ-Thành mang trọng-trách

Thủy-Quân Lục-Chiến thế bừng-bừng

Ðêm buông, bò ép sát lưng

Tiến trong đổ nát tính từng phút giây

Ðụng ngay chốt địch đóng dầy

Ðạn đi ngang tóc, đạn cầy sát da

Bờ Thành khoảng cách chẳng còn xa

Trăm thước – hỏa-châu cháy sáng lòa

Bóng Cộng-quân dài theo hướng chiếu

Tưởng chừng như ngó xuống quân ta

Pháo-binh yểm-trợ, rớt xa

Trên cao địch vẫn tưởng là chẳng sao

Chỉnh xong, tác xạ ào-ào

Lao vô hầm trú địch gào thất-thanh

Vượt rào tựa gió lốc qua nhanh

Như sóng thần lên ập mặt Thành

Cọp-biển xé trời đêm cận-chiến

Xung-phong vũ-bão giặc tan-tành

Tiểu-đoàn 3 đã nêu danh

Mấy trăm giặc chết xác banh hố hầm

Góc Nam còn dội thanh-âm

Tiểu-đoàn 6 hét ầm-ầm xung-phong

Giặc tứ-tán như vịt sút lồng

Bị thương, đền tội chết phần đông

Mười lăm tháng chín khi vừa sáng

Quảng-Trị, Cổ-Thành tái-chiếm xong.

                Bác-sĩ TRẦN-XUÂN-DŨNG

                 (Trích Như Sóng Thần Lên) 

**

Thi Sĩ KIỀU PHONG

**

*SA CHI LỆ

TU KHỔ HẠNH

Ta ngồi im lặng đến nghìn năm

Nhìn giòng gange nằm thao thức

Nắng đợi chờ trôi bặt tiếng tăm

Thuyền ảo giác neo bờ mộng dữ

 

Ta đứng lên rụng từng ngón chân

Nên trái tim bay khỏi lồng ngực

Ta điềm tỉnh tụng lời cảm ơn

Thấy tiền kiếp biến thành man trá

 

Ta khom lưng qua miền nhân ái

Người đàn bà Á Đông mỉm cười

Nàng vẽ một hình vuông định mệnh

Thản nhiên đi về phía cuối trời

 

Ta ngửng mặt giữa lòng vị tha

Người đàn bà Á Đông lạnh lùng

Nàng say ngủ trong vườn cảm hóa

Bên dòng Gange tạp niệm như không…

 

Ta ân cần vuốt ve tủi nhục

Cơn chịu đựng bốc khói nghẹn ngào

Ta thèm thuồng quên mất khổ đau

Nàng vẫn đi quanh dòng Thánh Ý

 Ta quỳ xuống, vâng, thưa định mệnh

Trái đất xoay cũng có chu kỳ

Nàng thơ ngây hài lòng kỳ lạ

Tay vỗ đều rực bóng từ bi!

 

Sáng nhai ngon chiến tranh oan nghiệt

Bên giòng Gange nàng thơm phấn son

Ta bơi qua biển mê tàn khốc

Ôm mặt trời chân lý quạ đen…

 *SA CHI LỆ