SỐ ĐẶC BIỆT THƠ NHIỀU TÁC GIẢ

 

  • SỐ ĐẶC BIỆT THƠ NHIỀU TÁC GIẢ

  • Với sự góp mặt các VĂN NGHỆ SĨ:
  • Thi sĩ ĐỖ BÌNH * Thi sĩ THANH THANH * Nữ sĩ NHƯ THƯƠNG * Thi sĩ HOÀNG NHẬT THƠ * Thi nhạc sĩ NGUYỄN HỮU TÂN * Thi sĩ ĐẶNG HOÀNG SƠN * Nữ sĩ DƯ THỊ DIỄM BUỒN * Thi sĩ NGUYÊN HÀ * Nữ sĩ NGỌC QUYÊN
  • * Thi nhạc sĩ MAI ĐẰNG * Thi sĩ TRẦM VÂN * Thi sĩ VŨ ĐÌNH TRƯỜNG * Thi sĩ NHƯỢC THU
  • * Nữ sĩ TRỊNH TÂY NINH * Nữ sĩ PHẠM THI MINH HƯNG
  • Thi sĩ Ó BIỂN * Thi sĩ MẠC PHƯƠNG ĐÌNH * Thi sĩ KIỀU PHONG * SA CHI LỆ.

Thi sĩ ĐỖ BÌNH

       HỒN THƠ THEO GIÓ

Mai ta chết nguồn đắm say buông thả
Nỗi buồn xưa vương mãi cuối trời xa
Tình non nước từng bờ đê biển cả 
Đời tha hương hồn phảng phất quê nhà.

Mai ta chết trăng không còn sầu lặng
Thơ sẽ bay như tan giấc chiêm bao
Nơi xa lắm chẳng có vầng mây trắng
Dòng sông quê biết ẩn hiện phương nào!

Mai ta chết giã từ hành tinh mộng
Khép buồn vui thả vào cõi hư vô.
Nếu ngàn sau hồn lạc lõng phiêu bồng
Ta vẫn cảm màu nắng quê trong gió. 

  • Thi sĩ THANH THANH 

   MY INSPIRATION WITH THE WIND

Some morrow I will die; all passion I give up

As floats in the air far away the old bitter cup.

Patriotism in each dam normal or sea grand,

Though in exile my soul hangs about my homeland.

Some morrow when I die, the moon no longer gray,

My poetry will fade like a dream to slip away.

In the remote region there is no cloud white,

And the pastoral river will loom in what site?

Some morrow I am gone, vale the planet of vision!

Pleasure or dolor, into the nil: only a rescission.

If in the future my soul is drifted, so chagrined,

I will still feel the country sunshine in the wind.

Translation by THANH-THANH

ThiNhanVietNam

Người Thơ

PoetFromVietNam

  • Nữ sĩ NHƯ THƯƠNG

   MÊ KHÚC EM

 Lên non ngậm ngải tìm tình

Ngẩn ngơ chợt thấy em hình như mây

Từ trăm năm đã về đây

Lửng lơ vách núi chốn này kiếp xưa

Thiên thu cũng vẫn nắng mưa

Chốn vô cùng tận gió đưa em về

Vụng tu ta lỗi lời thề

Mất em kiếp trước: Đỉnh mê khúc trầm

Thẳm sâu núi vọng chữ tâm

Nghe như phiến thạch gọi thầm tên Em

Tay ta gõ đá… đá mềm

Cội tình chạm ngõ gối êm cuối đời

Vừng ơi mở cửa, vừng ơi

Kẻo mai núi khép, tình rơi xuống ngàn

Tạ ơn Em dẫu muộn màng

Yêu Ta, quên áo lụa vàng… Khỏa thân

               Như Thương

  • Thi sĩ HOÀNG NHẬT THƠ

   Người Lính VNCHTÔI NỢ ANH!

Anh lớn lên … quê hương đầy lửa khói,
Sách vở buồn … chữ nghĩa dở dang rơi,
Mực chưa vơi … gác bút … bước vào đời,
Trường nghiêng nắng … Ve ngân lời từ giã!

Mái trường yêu … áo thư sinh … gởi lại,
Những phương trình, hàm số ngổn ngang vương,
Tấm bảng đen buồn im lắng trên tường,
Vết phấn trắng … học đường … bao kỷ niệm!

Nắng quân trường … tháng ngày dài huấn nhục,
Đêm di hành lạnh buốt dưới mưa rơi,
Da sạm đen … mầu nắng đổi cuộc đời,
Người lính mới … ca vang lời sông núi.

Anh bước đi hơn nửa vùng đất nước,
Treo cuộc đời trên đầu súng … mong manh,
Tấm poncho che hạnh phúc dân lành,
Bùn vương gót … thơm đồng xanh lúa mới.

Hai mươi năm … Anh chưa tròn giấc ngủ,
Vì đạn thù vẫn cày nát quê hương,
Bước quân hành … ngọn cỏ đọng giọt sương,
Anh dừng gót … hậu phương … hoàng hôn phủ.

Sông Bến Hải … lửng lơ buồn im lắng,
Chảy ngăn đôi … đau xót Mẹ Việt Nam,
Gót giày Saut in dấu nẻo quan san,
Ngăn cuồng vọng lan tràn từ phương Bắc.

Huế cổ kính … Kinh Đô Nam Quốc Việt,
Cầu Tràng Tiền nghiêng bóng nước Hương Giang,
Tết Mậu Thân … giặc đốt phá điêu tàn,
Chiếc cầu gãy … Anh bàng hoàng chua xót!

Ôi Quảng Trị … Cổ thành nghiêng đổ nát,
Máu của anh … từng viên gạch đỏ loang,
Anh hiên ngang dựng lại ngọn cờ vàng,
Cờ phất phới trên hằng ngàn xương trắng!

Phá Tam Giang lững lờ theo năm tháng,
Ngược xuôi giòng len rừng lá xanh xanh,
Lá hằn ghi … muôn vết tích quân hành,
Sông in bóng ngàn hùng anh nước Việt.

Đồi Charlie chiều rừng xanh bão lửa,
Nắng hạ buồn đưa tiễn cánh dù hoa,
Hè bảy hai (72) … bao tang trắng … lệ nhòa,
Anh gãy cánh … xót xa người ở lại.

Tống Lê Chân … pháo đạn thù bao phủ,
Năm trăm ngày tử thủ … thức trắng đêm,
Chí hùng anh … đôi chân cứng … đá mềm,
Anh ngạo nghễ giữa muôn trùng quân giặc.

An Lộc Địa … chín mươi ngày rung chuyển,
Hằng trăm ngàn đạn pháo … máu xương rơi,
Anh hiên ngang sừng sững với đất trời,
Anh vẫn sống với cuộc đời đáng sống!

Anh nổi trôi bồng bềnh trên sóng nước,
Mộng hải hồ … áo trắng giữ quê hương,
Hoàng Sa buồn … máu nhuộm đỏ đại dương,
Anh nằm xuống … tang thương lòng biển mẹ!

Lững lờ mây … xé trời nghiêng cánh sắt,
Anh tung hoành ngang dọc giữa không gian,
Giữ quê hương … diệt lũ cộng bạo tàn,
Giáng những trận kinh hoàng trên đầu giặc.

Màn đêm buông … những Kinh Kha thời đại,
Đang âm thầm trên đất giặc hiểm nguy,
Vì quê hương … anh nào có ngại gì,
Trai thời loạn … mấy người đi … trở lại …

Hai mươi năm … Anh miệt mài đi mãi,
Chưa một lời than thở … kiếp chinh nhân,
Máu tuôn rơi … thịt nát … không ngại ngần,
Vì Tổ Quốc … chưa một lần buông súng.

Tháng Tư Đen … Ngày Ba Mươi … gãy súng,
Giặc Hồ vào … máu nhuộm đỏ quê hương,
Đôi dép râu mang chủ nghĩa bạo cường,
Gieo tang tóc … xây thiên đường bằng máu!

Cuộc đời anh chôn vùi theo vận nước,
Người quyên sinh tuẫn tiết với non sông,
Hồn lửng lơ nhìn đất mẹ … đau lòng,
Khóc nước Việt chìm trong giòng huyết lệ!

Kẻ sa cơ ngẩng cao đầu bất khuất,
Nơi pháp trường … trước mũi súng cộng nô,
Anh hiên ngang đả đảo lũ giặc hồ,
Rồi gục ngã theo cơ đồ mệnh nước!

Người ở lại … chuỗi ngày dài lao lý,
Trong gông cùm, tra tấn … máu thịt rơi,
Ôi đớn đau … đói khát … thân rã rời,
Anh uất hận lìa đời trong ngục tối!

Kẻ lết lê bên lề của cõi sống,
Tấm thân tàn nương trên mảnh mo cau,
Nửa đôi chân … vết thương rỉ máu đào,
Tháng Tư đến … lệ trào trong giấc ngủ!

Loài quỷ đỏ trả thù trên xác chết,
Nghĩa trang buồn … chúng tàn phá tan hoang,
Xác thân anh trong cát bụi thời gian,
Giờ trơ trọi mảnh xương tàn … mưa nắng!

Người còn sống giống như người đã chết,
Khác nhau chăng … một xác chết biết đi,
Mất quê hương … Anh còn lại những gì …
Ngoài kỷ niệm khắc ghi vào Quân Sử!

Ba mươi tám năm … lạc loài viễn xứ,
Đếm tháng ngày trên những bước lưu vong,
Tôi nợ Anh … nghe ray rứt trong lòng,
Vong Quốc Hận … sục sôi giòng máu nóng!

Tôi nợ Anh … nhịp quân hành rộn rã,
Ánh đuốc thiêng … khúc hát khải hoàn ca,
Tôi nợ Anh … nợ nước với thù nhà,
Món nợ đó … Tôi thề sẽ phải trả …

Món nợ đó … Tôi thề sẽ phải trả …
Trả cho Anh và Tổ Quốc Việt Nam./.

Hoàng Nhật Thơ

VẪN…THÈM

Thi Nhạc sĩ  NGUYỄN HỮU TÂN

Vẫn tơ tưởng  vẫn thòm thèm

Tương tư sầu vẫn buông rèm quanh ta

Vẫn lơ lững vẫn là đà

Nụ tình em mãi trong ta thầm thì

Vẫn  ngây ngất  vẫn cuồng  si

Vẫn ta điên đão ôm ghì nỗi đau

Vẫn xanh xao  suối lệ trào

Vẫn ta hụt hẩng bước vào tim em

Buồn ơi buồn thức trọn đêm

Giấc chưa tròn giấc buồn thêm chất chồng

Ru cơn mộng mị não lòng

Tình ta như một vỡ tuồng vậy thôi

Riêng ta mỏi cánh chim trời

Vẫn ngơ ngác giữa phận đời chênh vênh

Bước nghiêng ngã bóng buồn tênh

Vẫn hoài lặn ngụp giữa ghềnh thác điên

Vẫn cơn mộng mị ưu phiền

Dáng em mãi chập chờn phiên khúc thèm

  • Thi sĩ ĐẶNG HOÀNG SƠN

Sài Gòn Ngày Ấy Xa Rồi

Thu về lá rụng đìu hiu

Xuôi theo cơn gió phiêu diêu cuối trời

Lá vàng bay lạc biển khơi

Phương trời vẫn nhớ tình tôi với nàng.

Một lần tình đã dỡ dang

Nghìn năm vấn mảnh khăn tang nhớ người

Tình anh theo sóng trùng khơi

Bỏ người ở lại đơn côi lối mòn..

Tháng ngày đếm giọt mưa tuôn

Sầu tư chồng chất ngõ hồn đơn côi

Sài Gòn ngày ấy xa rồi

Biết bao kỷ niệm tình tôi với người..

Bây giờ chia cách đôi nơi

Thương người chiếc bóng đơn côi bẽ bàng

Tháng ngày mòn mõi dung nhan

Tơ lòng dạo mãi cung đàn tình xưa…

  • Nữ sĩ DƯ THỊ DIỄM BUỒN

NỒI CHÈ ĐẬU XANH

Kính tặng anh chị Lê Như Bái

“Khóa Đệ Nhứt Song Ngư”

                          DTDB

Quê hương sau cuộc đổi đời

Mưa chan nắng táp rả rời mái che

Bà Châu đầu ngõ bán chè

Ông Bái bên cạnh vá xe qua ngày

Quản chi mưa dại gió mai

Bao năm tù ngục đắng cay cõi lòng

Xuân, Hạ rồi đến Thu, Đông…

Rừng sâu Việt Bắc lao công ê chề!

Mẹ cha vất vả trăm bề

Mong con ăn học, có nghề trong tay

Giúp đời xây dựng tương lai

Bỏ công đèn sách miệt mài sử kinh

Nước nhà lâm cảnh điêu linh

Làm thân nam tử, chiến binh Hải hồ

Quyết tâm gìn giữ cơ đồ

Kình Ngư trên ngọn sóng xô bồng bềnh

Trời trong, mây nước hữu tình

Hải âu xoãi cánh tung mình bay cao

Đêm đêm trời rộ muôn sao

Lắng nghe nhạc sóng dạt dào nơi nơi

Trăng vàng lộng lẫy lên ngôi

Bập bùng gió thổi khắp trời thênh thang

Từng cao mây xám giăng ngang

Ầm ầm dông bão, ngút ngàn mưa tuôn

Tiếng mưa hòa tiếng sóng cuồng

Ngấm vào lòng biển trổi muôn nhạc hùng

Tàu về bến lặng ung dung

Đón anh, em nhỏ thẹn thùng đáng yêu

Trong anh em thật mỹ miều!

Nặng bên tình nước, bên nhiều nhớ em

Anh về phố rộ lên đèn

Cưới em hoa sóng trắng miền Trùng dương

Bến ân ái, biển yêu đương…

Song Ngư chung bước giương buồm ra khơi

Phế hưng vận nước đổi đời

Nhà tan, cửa nát, tả tơi thiên đường

Anh đày cải tạo tha phương

Thân em dạn nắng, dầy sương dãi dầu

Mẹ cha, con dại, ốm đau…

Nuôi chồng tù ngục ngày nào mới ra?

Nồi chè đậu nuôi cả nhà…

Chờ chồng, ôi tháng ngày qua quá dài!

Rạng đông mù lớp sương mai

Võ xe ông vá, chờ ngày nắng tươi

Bà Châu mơ cuộc đổi đời

Người qua kẻ lại rao mời chè ngon

Trước sau gìn giữ sắt son

Trùng dương mở hội, hãy còn có ta

Ôi ngày hạnh phúc âu ca

Là ngày phải tới sơn hà Việt Nam

Cờ bay khắp nẻo giang san

“Nền vàng sọc đỏ” huy hoàng nắng mai

Là ngày dân tộc đợi hoài…

Dù cơn quốc nạn há phai tấc lòng

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

ĐT: (530) 822 5622

Email: dtdbuon@hotmail.com

  • Thi sĩ NGUYÊN HÀ

  • Thi nhạc sĩ MAI ĐẰNG

  • Thi sĩ TRẦM VÂN

  • Thi sĩ NHƯỢC THU

     LẠC VÀO THU

Ta lạc vào thu rồi đấy nhỉ 
Hay là thu lạc ở trong thơ? 
Tình thu như lá phơi đầy ngõ 
Nhuộm úa màu trăng buổi đợi chờ. 

Ta lạc trong thơ ngày mới lớn 
Nỗi buồn lưu xứ thoáng rưng rưng 
Nhìn thu đi đến đi rồi đến 
Hết đến rồi đi sao dửng dưng. 

Em nhốt mùa thu trong mắt biếc 
Hay là em nhốt ở trên môi? 
Mà môi và mắt làm sao biết 
Thu mới thu xưa chẳng đổi dời? 

Dẫu biết hồn quê ngùn ngụt nhớ 
Khói chiều vẫn quyện khóm tre xưa 
Trời xa nhìn lá vàng xa lộ.  
Chợt thấy ôi thèm thuở tắm mưa. 

Thu cũ thu nay thu lữ thứ 
Tình em man mác tựa mây trời 
Màu thu sao giống màu son úa 
Khi lá theo dòng nước nổi trôi. 

Nhược Thu. 

  • Thi sĩ VŨ ĐÌNH TRƯỜNG

Chút Tình Cho Thủ Đức

Bỗng như còn

Nghe thoáng chút dư âm

Vang vọng lại từ một thời rất cũ

Dòng kỷ niệm chảy về như thác lũ

nhớ trường xưa

Ôi! Thủ Đức thân thương.

Nhớ đêm đen,

Nhớ những sáng mờ sương

Hương dạ lý sân tiểu đoàn thoang thoảng

Một mùi hương chưa tàn theo năm tháng

Ôi Thủ Đức trường tôi!

Đã thăng trầm theo mệnh nước nổi trôi

Đã đào tạo biết bao chàng trai trẻ

Những trưa hè gió nhẹ

Những buổi sáng tơ mềm

Trung Nghĩa Đài sừng sững đứng uy nghiêm

Như thúc giục người đi làm lịch sử

Quên sao được Đồi Tăng Nhơn Phú

Chiều cuối tuần trên đại lộ Bình Long

Khu tiếp tân vội vã chút tình nồng

Và những tối một mình đi gác tuyến

Khu gia binh có mắt nhìn lưu luyến

Của người em đang độ tuổi xuân thì

Đã bao lần dõi bước người đi

(Đã lắm kẻ không bao giờ trở lại)

Thủ Đức ơi!

Lòng ta ghi nhớ mãi

Những bãi, sân, doanh trại, lớp giường đôi

Vẫn chưa quên cầu Bến Nọc lẻ loi

Đường ra bãi máu đàn anh đã đổ

Nhớ mái tôn dấu đạn thù loang lổ

Giao thông hào, đêm dã chiến mồ hôi

Thủ Đức ơi!

Trường mẹ mến yêu ơi!

Quên sao được những ngày xưa ấm áp

Vũ Đình Trường bước chân đi rầm rập

Đoàn sinh viên vang khúc hát quân hành

Sống oai hùng trọn vẹn tuổi xuân xanh

Chí đã quyết đi vào nơi gió cát

“Cư An Tư Nguy!”

Lời vàng ta ghi khắc

Trên cánh tay, trên phù hiệu huy hoàng

Khăn đỏ, khăn xanh

Khăn tím, khăn vàng

Khoá trước, khoá sau hàng hàng, lớp lớp

Quên sao được cuối thời gian huấn nhục

Lễ gắn Alpha trang trọng chí tình

“Quỳ xuống Tân Khoá sinh!”

Khi đứng dậy cầu vai vàng chói sáng

Quên sao được đêm cuối cùng thức trắng

Lòng nôn nao nghĩ đến buổi ra trường

“Quỳ xuống các ngươi!”

Tiếng hô to vang dội đến ngàn phương

Hồn tử sĩ đã về đây chứng kiến

Những đứa con trên đường ra trận tuyến

“Đứng dậy Tân Sĩ Quan!”

Lời hiệu triệu âm vang…

Trong hàng quân có kẻ lệ đôi hàng

Giọt nước mắt mừng vui ngày mãn khoá

Rời Thủ Đức bạn bè đi trăm ngả

Thằng Pháo Binh, Đứa Thiết Giáp, Nhảy Dù

Thằng Sư đoàn, thằng Biệt Động, Chi Khu

Bay tản mạc như chim non lìa tổ

Chua xót thay! Mộng đầu đời gãy đổ

Miền Nam rơi, trường mẹ cũng tan hoang

Kỷ niệm xưa nay chép vội đôi hàng

Lòng vẫn ước có môt ngày trở lại.

Vũ Đình Trường 

  • Nữ sĩ NGỌC QUYÊN

Sài Gòn Nốt Lặng Cung Trầm

Lá ơi sao lá bay nhiều
Cho người thả mộng phiêu diêu cuối trời
Nụ tầm xuân lạc biển khơi
Chì còn rã mục chơi vơi cội già.

Chỉ còn nỗi nhớ tình ta
Nghìn năm khép kín hương đà phai phôi
Chỉ em lặng lẽ bên đời
Đi về sớm tối đơn côi ngõ buồn.

Chỉ còn mưa lạnh rơi tuôn
Sài Gòn đẫm lệ dỗi hờn người đi
Lệ hay mưa khép viền mi
Tóc xanh phai bạc xuân thì còn đâu .

Chờ người xoan tím âu sầu
Nắng ưa mưa chịu dãi dầu thắng năm
Sài Gòn nốt lặng cung trầm
Bài ca hạnh ngộ…thôi đành người ơi !

Ngọc Quyên

  • Nữ sĩ TRỊNH TÂY NINH

              BƯỚM YÊU

Yêu anh, em sẽ mỉm cười
từng là đôi bướm suốt đời đi rong
dầu cho vất vả long đong
cũng xin sát cánh xa xăm chẳng đành

Yêu anh, bướm đậu trên cành
lá xanh, mây trắng, mộng lành đắp xây
có người thôn nữ qua đây
hái bông lúa chín đắm say tình nồng

Yêu anh, lan nở trong lòng
đem về miền núi, lên trồng chân mây
bướm bay, nỗi nhớ không khuây
niềm riêng chan chứa đong đầy trong tim

Yêu anh, bóng nguyệt minh chìm
dẫu muôn thử thách vẫn tìm về nhau
ngày đêm niềm nhớ dạt dào
Ô! con bướm nhỏ bay vào vườn thơ

Bướm về trong giấc chiêm bao
nhẹ hôn cánh mỏng xôn xao hát lời
trong mơ cũng nở nụ cười
mình là chồng vợ suốt đời yêu thương

  • Nữ sĩ PHẠM THỊ MINH HƯNG

NỖI NHỚ CHIỀU THU

Thu đến mang muôn ngàn nỗi nhớ

Thu đong đầy tiếc nuối ngu ngơ

Chiều lá đổ lặng lẽ bơ vơ

Sương thu mỏng hắt hiu hững hờ

Nắng mong manh mây mù lối cũ

Hoa tàn cỏ úa lòng hoang vu

Khung trời xám, phủ mờ sương khói

Thu vàng phai nào có ai ngờ…

Thương lắm chiếc lá xanh mơn mởn

Đóa hồng nhung nồng ngát hương say

Mơ bước chân ai thời gấm lụa

Chỉ nghe tiếng lá xạc xào lay…

Sao mãi mơ hoài bóng trăng xa

Rừng thu ướt đẫm lớp sương sa

Chiều nay ngõ vắng thênh thang quá

Một mình đếm bước tiếc xuân qua….

Phạm Thị Minh-Hưng

  • Thi sĩ Ó BIỂN

SƯƠNG THU

Thu đến bao giờ thế hở Thu?

Tự dưng một sớm có sương mù

Ẩn hiện gần xa đồi cùng núi

Lá vàng rơi thung lủng âm u

Thu đến! Ban ngày như ngắn hơn

Chậm thấy bình minh, sớm hoàng hôn

Buổi tối tắt đèn đi ngủ sớm

Mộng mơ dài sưởi ấm tâm hồn

Thu đến, tiết trời chưa lạnh lắm

Nếu có người ôm, ngủ rất ngon

Mộng nếu không vàng thì cũng thắm

Và giấc Nam Kha sẽ thật tròn

Thu đến ru hồn ai đắm mê

Đêm dài đồi cỏ mượt sum sê

Níu giữ chân ai con dốc láng

Dạ yến tàn trăng chẳng cho về

Vuốt má chào nhau dạo chớm Thu

Đường về quen lối cỏ êm ru

Cảm giác chập chờn lòng vương vấn

Sương đã gần trưa vẫn còn mù

Ó Biển 227 LC

  • Thi sĩ MẠC PHƯƠNG ĐÌNH

    Ngóng Mưa Thu

 

Gió đẩy Thu về mây trắng quá

hơi Thu nào đọng chút kiêu sa

vẫn nghe trong nắng Hè chưa rụng

xa vắng mùa xưa dấu lụa là

Gọi nắng, nắng vàng quanh lối nhỏ

gọi mưa, mưa lẫn khuất xa vời

Thu ơi sao bước chân chùng lại

em ở phương nào nơi viễn khơi

Người xa bốn hướng đã chào Thu

ta đón thời gian tưởng ngục tù

cây khóc trong vườn hoa rũ chết

ngoài sân nắng gội chút âm u

Mạc Phương Đình.

  • Thi sĩ KIỀU PHONG

  • SA CHI LỆ

GỬI NGƯỜI BÊN KIA CHÂN TRỜI…

 Bất chợt thu về xõa tóc bên bờ môi

 em ngất ngây đóa quỳnh lan thơm ngát…

Nắng chiều len lén khép thẹn thùng

Sương hé nụ đôi môi

chờ đợi phố lên đèn

thấp thoáng nhớ mênh mong…

Ta bật hỏi điều gì đang dậy sóng?
Gọi tên ai chan chứa điệu phù sa?
 Trăng sao hãy xua tan mưa phủ ngập lối nàng

khát vọng bến tương tư…

Ta mời em hóa thành miền vĩnh cữu…

hòa nhịp cùng ta làm rung động hàng mi…
 Lắng nghe trong tiềm ẩn nghìn trùng

thôi thúc bước chân ta phiêu du bay về miền sinh lộ

tươi mát làn da tình cuồng nhiệt…

Bao ước vọng ghì em chết đuối giữa đam mê…
 Cuộc vô thường trang điểm gió sương bạc trắng tuổi đời…
Đa tạ em

đưa ta vào vùng trời quên lãng nghê thường…

thèm cắn em cho mặt trời ghen tị!…

TORONTO Ngày tháng ngủ quên

2019 SA CHI LỆ

 

*myhan245@gmail.com

 

.