Số ĐẶC BIỆT TIẾNG QUÊ 2

                                           Số ĐẶC BIỆT TIẾNG QUÊ  2

                    Diễn ĐànĐiều Hành: Thi sĩ ĐẶNG HOÀNG SƠN

                       *Thường trực: Nhạc sĩ NGUYEN HỮU TÂN

                          *Giới thiệu & Phổ biến: SA CHI LỆ

            *Chủ Đề: HOA NGHỆ THUẬT  HƯƠNG SẮC TIẾNG QUÊ

                          *Góp Mặt VĂN NGHỆ SĨ kỳ này:

* PHAN HẠNH MẠC PHƯƠNG ĐÌNHNGUYỄN HỮU  TÂNNHƯ THƯƠNGSƠN RÂUNS BÙI KIM CƯƠNGPHẠM THỊ MINH HƯNG KIỀU PHONG NGỌC QUYÊNLÊ CHIẾUCHƯƠNG HÀDƯ THỊ DIỄM BUỒNDIỄM HƯƠNGÁO CÀ TÍMĐỖ HỮU TÀITRẦM MINH HIỀN –  THU TÂMNHƯ NGUYỆTBỬU TRUYỀNSA CHI LỆ

                                       Văn Thi Sĩ PHAN HẠNH

                                      Thí Sĩ MẠC PHƯƠNG ĐÌNH

                                   Thi Nhạc Sĩ NGUYỄN HỮU TÂN

               *Thơ NGUYỄN HỮU TÂN  *Diễn ngâm HOÀNG HOA

                                  Nữ Hoàng lục bát NHƯ THƯƠNG

          *GIÓNG TRỐNG ĐỒNG SINH TỬ

Hỡi dân Việt, gióng trống đồng sinh tử

Đừng chùn chân trước hiểm họa diệt vong

Đất, biển đâu giữa muôn ngàn tin dữ

Giặc Tàu Ô xóa chân bước Lạc Hồng

Dân tộc ta chưa bao giờ hèn nhục

Không cúi đầu trước Vạn Lý Trường Thành

4000 Năm vẫn còn nghe hùng khúc

Bạch Đằng Giang hàng cọc nhọn lừng danh

Ngẩng đầu lên để làm người bất khuất

Như tổ tiên, bao liệt nữ, hùng anh

Đòi lại đi… những gì ta đã mất

Trang sử xưa giục giã trống tràng thành

Trong trái tim vẫn còn vang nhịp trống

Sẽ muôn đời: Nô lệ, dạ chẳng cam

Giặc phương Bắc chớ tưởng rằng như mộng

Không bao giờ chiếm đặng đất phương Nam

Như Thương

  Thi Sĩ Đặng Hoàng Sơn

     NỬA VẦNG TRĂNG

Em đi mang nửa vầng trăng
Nửa vầng còn lại trôi ngang hững hờ
Lên đồi dệt mấy vần thơ
Dõi theo bóng nguyệt lững lờ chìm sâu
Đêm tàn trăng rụng nơi nào
Có hay tôi vẫn u sầu trông theo?
Cuộc tình bỗng chốc tàn mau
Thì thôi tiếc nuối, thở than thêm buồn
Đường tình đã vấn vương rồi
Trăm năm thoáng đợi vô thường phù vân
Lần kinh sám hối ăn năn
Cầu xin cho được gối chăn mặn nồng
Đâu ngờ tình đã hư không
Thì thôi, nào dám đèo bồng chi đâu
Thu về đếm giọt mưa ngâu
Cho mòn thương nhớ, cho sầu dần vơi
Chắp tay cầu nguyện đất trời
Cho tôi quên hết tình đời bạc đen
Tơ chùng não nuộc phím loan
Trái sầu đã chín lên men ngậm ngùi.

Đặng Hoàng Sơn.

                                Nữ Sĩ PHẠM THỊ MINH HƯNG

                                            Thi Sĩ KIỀU PHONG

                                          Nữ Sĩ NGỌC QUYÊN

                               Thi Sĩ LÊ CHIẾU Biệt Danh Ó BIẾN

MÉT BA 

Ba về mắng mẹ dùm con
Chỉ lo facebook chẳng còn nhớ chi
Nhiều khi con đói muốn ty
Mẹ không đồng ý chỉ vì ham chơi

Lắm hôm bụng đói quá trời
Mẹ thì lên mạng thế rồi quên con
Bây giờ ốm yếu gầy mòn
Thân con tiều tuỵ chẳng còn giống ai

Suốt ngày mẹ ngắm con trai
Ở trên mạng ấy toàn ngoài 30
Chát song mẹ cứ ngồi cười
Khúc kha khúc khích ôi trời thấy ghê

Công việc mẹ cứ bỏ bê
Chẳng thèm cơm nước vỗ về gì con
Có hôm lại bị ăn đòn
Vì đòi bú lúc mẹ còn say sưa

Ba thì vất vả sớm trưa
Mẹ giờ sung sướng tà lưa cả ngày
Bữa nào muốn bú phải lay
Bằng không tự kéo vú ngay vào mồm

Mấy khi nào được mẹ ôm
Chỉ lo chát chít sớm hôm miệt mài
Mẹ mình cũng thật là tài
Ngồi lâu như vậy chát hoài hả ba

Hôm nay có máy ở nhà
Con chụp một kiểu để ba xem này
Kẻo rồi mẹ cãi trắng tay
Bảo con nói dóc hàng ngày nghe ba.

 Ó BIỂN

VU LAN LÒNG CON DÂNG MẸ

Mới đó mà đã mười năm rồi mẹ
Thời gian qua nhanh quá
Nhưng chín lần giỗ
Mỗi năm mỗi xót xa, con nhớ mẹ thêm hơn
Phải đâu một ngày Hiền Mẫu, một ngày lễ Vu Lan
Con luôn dâng mẹ từng bông hồng đỏ
Trên bàn thờ, trên mộ
Như mẹ luôn thích hồng đó
Vì mẹ luôn muốn được sống đời với các con
Muốn thương yêu, đùm bọc, cưu mang
trong vòng tay mẹ , dù xương xẩu, mỏi mòn
Sợ các con sẽ rất đau lòng khi cài hoa hồng trắng
Nước mắt nhớ thương mẹ không thể dần khô cạn
Hình bóng mẹ càng lung linh trong tâm hồn
Dẫu biết lòng ai cũng có một mẹ hiền
Trong tim con mẹ vẫn là Quan Âm, Thánh Mẫu
Là hào quang Đức Phật từ bi
Luôn trong sáng, nhân hậu, hiền lành , hỉ xả
Không phiền giận ai, không mất lòng dù một đứa trẻ
Hy sinh tất cả vì các con
Suốt một đời gian lao, khốn khó
Gương sáng dạy các con bao dung, độ lượng
Làm con người hiền đức, nhân nghĩa cho xã hội
Mẹ là người con tôn thờ, yêu quý nhứt cõi đời

                                     Chương Hà Vu Lan tháng 7-2019

                           *Nữ Sĩ DƯ THỊ DIỄM BUỒN

VU LAN NHỚ MẸ

“Mẹ ơi, mẹ là hiện tượng Thánh nhân

Và muôn thuở lòng con thương kính mẹ”

DTDB

Con hỏi mẹ: “Sao cài hoa màu trắng?

Vào những ngày báo hiếu lễ Vu Lan?

Sao không cài hoa hồng thắm cao sang?”

Mẹ khẽ bảo: “Mẹ không còn có mẹ!”

Trong vũ trụ muôn loài đều có mẹ

Kẻ vô phần nên mẹ sớm ra đi

Thân cút côi sống lặng lẽ sầu bi

Đời đâu có tình nào hơn tình mẹ!

Thương thân mẹ, mất bà từ thuở bé

Thiếu tình thân yêu, âu yếm thiêng liêng

Thiếu vắng vòng tay trìu mến dịu hiền

Thiếu hơi ấm, ấp lòng khi giá lạnh

Thiếu hình bóng bên đèn chong đêm quạnh

Lời ngọt ngào khuyên dỗ lúc ốm đau

Chạy rong chơi vấp ngã té cầu ao

Về phụng phịu: “Mẹ ơi, con đau đớn…”

Thương yêu con, mẹ quên con đã lớn

Gió trở mùa, cây thay lá vàng thu

Đợi cổng trường khi đem nón, đem dù

Che mưa nắng, cho con phòng cảm mạo

Có những hôm trời lên cơn dông bão

Gió lạnh căm căm, thời tiết đổi thay

Đường về nhà trơn trợt tuyết mưa bay

Vì thương con đã quên đi mệt nhọc

Hết cấp ba, con vào trường Đại học

Sống xa nhà, mẹ lo sợ đắn đo…

Luôn nhắc con: “Trở gió dễ cảm ho

Nhớ mặc áo, choàng khăn cho đủ ấm”

Trước ngày đi tự tay mẹ mua sắm

Từ chiếc khăn, đôi vớ, thỏi xà phòng

Cây kim may, cuộn chỉ với mền bông

Chai dầu gió, phòng hờ khi cảm lạnh!

Nơi gác trọ những đêm dài hiu quạnh

Buồn bâng quơ hay chợt đến bất ngờ

Tình thơ ngây vụng dại tuổi học trò

Thương nhớ mẹ, vội vàng ra đi hết

Những ngày nghỉ, cuối tuần hay lễ Tết

Đến thăm con, mẹ chỉ dạy khuyên răn

Đem cho con, giỏ đầy ắp thức ăn…

Và ánh mắt, ôi dịu dàng trìu mến

“Mẹ mới có tình thương vô bờ bến…

Con hơn người, vì có mẹ bên con

Con hơn người vì có mẹ chu toàn

Con hạnh phúc, cài hoa hồng lên áo!”

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Email:dtdbuon@hotmail.com

 

Nữ Sĩ DIỄM HƯƠNG

MONG MANH NHỮNG GIỌT TƠ TRỜI

Trao ai những sợi tơ trời

Mong manh cột chặt duyên đời vào nhau

Sợi dài, sợi ngắn phai màu

Sợi buồn, sợi nhớ nhuộm màu mắt nâu

Quay vòng tơ dệt nỗi sầu

Nửa vầng nguyệt rụng, tình đầu thiên thu

Giơ tay hứng sợi phù du

Thả bay theo gió mịt mù khói sương

Sợi buồn sao vẫn vấn vương

Tình ru sợi nhỏ trăm thương nghìn sầu

Chong đèn đếm nhịp canh thâu

Một vòng nhật nguyệt qua cầu biệt ly

Vỹ cầm rung phím tình si

Cuộn trăm năm lại cũng vì nhịp tơ

Dệt tơ trời gói thành thơ

Khoác vào thành áo len tơ trao người

Đố ai bắt được tơ trời

Diêu bông ai biết, chơi vơi phận đời

Mong manh những sợi tơ trời

Trăm năm cũng sợi tơ trời trao duyên

Diễm Hương

Mong Manh Những Giọt Tơ Trời: Thơ Diễm Hương, Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc và hát.

Nữ Sĩ ÁO CÀ TÍM

Nhà nàng sát cạnh nhà tôi

Cách nhau vách gỗ ngăn đôi mỏng tè

Tiếng nàng tôi vẫn thường nghe

Êm như suối lượn qua khe rì rào

Đêm đêm dỗ giấc chiêm bao

Tôi mơ ước chuyện trăng sao cùng nàng

Một ngày biến cố đưa sang

Nhà nàng bỗng sắm một giàn âm thanh

“Ka-ra-ô-kê” mới toanh

Đầu lớn đầu nhỏ tối tân cực kỳ

Máy móc hiện đại cách gì

Loa cao loa thấp mê li rụng rời

Xập xình nhạc trổi chơi vơi

Nghe khoái lỗ nhĩ, ngẫm đời cũng hên

Giải trí không phải tốn tiền

Ngày ngày như ở non tiên cõi bồng

Hồn lơ lửng chín từng không

“Mi – Đồ – La – Phá ” ru lòng dịu êm

Thốt nhiên nàng rống họng lên

Tưởng chừng sấm động ngay trên nóc nhà

Trống kèn đua nhịp “Cha cha”

Ầm ầm bão táp mưa sa tơi bời

Tiếng nàng sát khí ngang trời

Quân reo ngựa hí dậy lời thúc quân

Tôi chưa trấn tĩnh tinh thần

Nàng chuyển bài khác thậm phần thê lương

Lên cao mếu máo chán chường

Xuống thấp sướt mướt đau thương ngẹn ngào

Thường đêm có đám mèo gào

Giờ chúng trốn biệt tìm xó nào ẩn thân

Hết rên rỉ, lại giật gân

Vừa mới ai oán, lại rần rần “Rum-ba”

Khi ụa mửa, khi kêu la

Khi nỉ non khóc, khi ha hả cười

Ngày đêm bất kể đất trời

Cô ôm giàn máy không rời. Hỡi ơi!

Khác gì cách mạng đổi đời

Cô nàng hàng xóm thành người khác xưa

Trước đây chào hỏi dạ thưa

Bây giờ cái mặt cô đưa lên trời

Ngỡ mình ca sĩ hẳn rồi

Cô đâu ngó xuống thằng tôi thấp hèn

Biết thân chẳng dám đua chen

Tôi đành lặng lẽ làm quen với buồn

Nhớ nàng mộc mạc dễ thương

Nhớ lời nhỏ nhẹ vấn vương dịu dàng

Thôi tình như đã sang trang

Thôi đời như đã đôi đàng từ đây

Bỗng đâu xẩy chuyện… thật may

Nhà nàng trộm viếng một ngày cuối năm

Đồ đạc nó vét sạch tăm

“Đi” luôn giàn máy tối tân ngày nào

Bà con lối xóm thở phào

Mặt mày hớn hở ra vào hân hoan

Riêng tôi lòng lại chứa chan:

Mơ nàng trở lại hiền ngoan ngọt ngào

Gặp tôi thỏ thẻ cúi chào

Phất phơ một giải lụa đào dịu êm

Đêm nay mới thật là đêm

Nhờ tên ăn trộm mới yên xóm làng.

Bút Kòm

(Trần Tuấn)

     Ca Sĩ THU TAM

BÂY GIỜ THÁNG BẢY

Tháng Bảy đã về anh biết không?

Nắng hanh sao ướt lạnh trong lòng !

Mênh mang nỗi nhớ về thao thức,

Bóng cũ chập chờn khơi giấc mong .

Tháng Bảy đã về nhắc Hạ sang,

Để cho hồn lạc giữa chiều hoang.

Đắm chìm ngơ ngẩn trong hư ảo,

Mắt mỏi trông nghiêng giọt nắng vàng .

Tháng Bảy đã về gọi gió lên,

Gọi ngàn sợi nhớ, gọi thầm tên.

Gọi người xa lắc trong mây gió,

Gọi tiếng muôn đời tưởng lãng quên !

Tháng Bảy đã về anh ở đâu  ?

Lửng lơ trong gió , dưới mưa sầu.

Hay phai trong nắng hoàng hôn tím,

Hay loãng tan rồi từ đã lâu ?

Tháng Bảy lại về chỉ mỗi em,

Bước chân lạc lõng, vết đường quen.

Nửa đời còn lại trong vô thức,

Ngắm mãi hoàng hôn đang ẩn chìm.

Thu Tâm

Tháng Bảy nhớ anh.

 

Thi Sĩ TRẦM MINH HIỀN

                                            CHO NHAU

                                 VẠN GIỌT SƯƠNG TRỜI

Trần Minh Hiền

Cho nhau vạn giọt sương trời

Long lanh như lệ trong đời thương nhau

Yêu trăng, trăng đẹp sắc màu

Yêu sao, sao rụng muôn màu buồn nâu

Tương tư kỷ niệm giăng sầu

Bình minh rực rỡ, mộng đầu nhớ thu

Mơ hồ cơn gió viễn du

Tình ơi tha thướt bụi mù trong sương

.

Nợ nần chi để tơ vương

Ngàn cơn sóng nhỏ về thương nỗi sầu

Dạt dào huyền ảo đêm thâu

Nhớ nhung cũng để nhịp cầu chia ly

.

Cung đàn lạc điệu khoá si

Hẹn nhau kiếp tới bởi vì phím tơ

Hương người ướp đẫm hương thơ

Gió mây lãng đãng sợi tơ vướng người

.

Tưởng đâu ôm được tơ trời

Tỉnh ra, cơn mộng, đầy vơi cõi đời

Xinh xinh những giọt sương trời

Đẫm hương trần thế một trời thăng hoa.

Trần Minh Hiền

                       Thi Sĩ ĐỖ HỮU TÀI

TRÁI SẦU

Đỗ Hữu Tài

Tôi mang tội vì yêu người quá vội

Để một thời lầy lội bến u mê

Như con nước ngô nghê cùng chung tội

Chảy ngược dòng, trơ trọi bến lê thê…

Tôi mệt lả đuổi theo người vất vả

Đưa mối tình chôn cả vào mộng mơ

Khi tỉnh giấc ngẩn ngơ nằm buồn bã

Thao thức nhìn nghiệt ngã giết tình tơ..

Tôi mòn mỏi con tim cũng lầm lỗi

Để trái sầu cằn cỗi lúc đắm say

Rơi hờ hững trên tay về một cõi

Chết nhẹ nhàng như gió thổi mây bay.

Tôi đắm đuối hay tâm hồn yếu đuối

Yêu nồng nàn nhưng chỉ cúi mặt đi

Sợ niệm khúc từ bi không đắm đuối

Sợ ngậm ngùi phút cuối phải phân ly..

Tôi cô độc viết bài thơ mời mọc

Từng đêm dài trằn trọc để ngóng trông

Không ai đọc chỉ mong một người đọc

Để hiểu đời cô độc rất mênh mông.

Đỗ Hữu Tài.

————

TRÁI SẦU

Đặng Hoàng Sơn (cảm tác)

Tôi biết tội vì yêu em quá vội

Hái trái sầu chưa chín đỏ trên cây

Nên bây giờ ngồi ăn năn hối lỗi

Cuộc đời mình trôi nổi tợ áng mây.

Áng mây mãi đuổi theo tình mệt lả

Biết đâu rằng tình chết đã trăm năm

Chỉ còn lại một mình tôi buồn bã

Tháng năm dài ròng rã nhả tơ tằm.

Tơ tằm dệt những vần thơ sầu đắng

Gửi cho em, nghe nằng nặng bờ mi

Tình không trọn riêng mình tôi câm nín

Cuộc tình buồn nghiệt ngã mối tình si.

Tình si đã đơm hoa và kết trái

Ôm trái sầu cho sầu chín lên men

Men rượu đắng, trái sầu không buồn hái

Tái tê lòng vì đời đã mất em.

Mất em rồi tôi mãi còn tiếc nuối

Nghe lệ buồn từng giọt nhỏ tim đau

Mong em đọc bài thơ tình lần cuối

Kiếp sau mình còn dấu tích tìm nhau./.

Đặng Hoàng Sơn.

NHẠC THƠ HOÀ ĐIỆU.

Trái Sầu: Thơ Đặng Hoàng Sơn

Tưởng nhớ người bạn thơ quá cố Đỗ Hữu Tài.)

– nhạc Mai Đằng – hoà âm Đỗ Hải – ca sĩ Tấn Thịnh.

https://youtu.be/JokaKIn-vdw

                                       Nữ Sĩ NHƯ NGUYỆT

 Thi Sĩ BỬU TRUYỀN

ĐẸP TƠ

THƠM CẢ MÙI HƯƠNG

Bửu Truyền

.

Vấn vương chi, sợi tơ trời

Không không có có ai thời vì nhau

Cầu vồng có những bảy màu

Màu tươi, màu thắm, ai cầu màu nâu?

.

Màu nâu pha chút u sầu

Buồn từ biết khóc, biết rầu vào thu

Giật mình, mình kẻ mộng du

Theo tình hóa khói, theo người hóa sương.

.

Con tằm khép kín tơ vương

Giấu mình trong kén, giấu luôn mối sầu

E nắng trưa, mưa đêm thâu

Vô thường chợt đến thôi rồi từ ly.

.

Kiếp tằm, một kiếp tình si

Nhả tơ đến thác được gì với tơ

Dẫu cho tơ dệt nên thơ

Áo bào, áo lụa mộng mơ tặng người.

.

Thương thương từng sợi tơ trời

Rút từ cái kén tằm phơi kiếp đời

Con tim ấp ủ tơ trời

Tình sâu nghĩa nặng tằm thời trao duyên.

Đẹp tơ thơm cả mùi hương.

Bửu Truyền.

SA CHI LỆ

                                                  SA CHI LỆ