TÁ HỎA PHÁT HIỆN TÊN TRÙM GIÁN ĐIỆP TC NGÀY ĐÊM SÁT CÁNH CÙNG TT TRUMP

* CHẤN ĐỘNG, TÒA BẠCH ỐC TÁ HỎA PHÁT HIỆN TÊN TRÙM GIÁN ĐIỆP TÀU CỘNG NGÀY   ĐÊM SÁT CÁNH CÙNG TT TRUMP

                           *BẢN TIN THỜI SỰ NỔI BẬT HÔM NAY:

*-BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT:

*SLIDERS: ẢNH NGÀN LỜI
*
*CLIPS QUAN TRỌNG:

* CHẤN ĐỘNG, TÒA BẠCH ỐC TÁ HỎA PHÁT HIỆN TÊN TRÙM GIÁN ĐIỆP TÀU CỘNG NGÀY ĐÊM SÁT CÁNH CÙNG TT TRUMP
*‘Công chúa’ báo thù: Bạc Điềm Điềm giao ổ cứng “Biden thông đồng với Trung Cộng” cho TT Trump
* Cán bộ Nam Quan ca ngợi TBT. CT nước Nguyễn Phú Trọng
* Chính quyền Obama – Biden – Hillary đã thông đồng khủng bố phản bội Hoa Kỳ thế nào?
* Union leader calls out Biden for false endorsement claim
* Joe Biden Accidently CONFESSES to Organizing Voter FRAUD ?? 😂😂😂 Donald Trump has to be LAUGHING…
* CHƯA KỊP HOÀN HỒN VỀ VỤ JOE BIDEN, ĐẢNG DÂN CHỦ LẠI NHẬN TIN SỐC KHI KAMALA HARRIS BỊ FBI GỌI TÊN
* LÃO MÓC: KHI ĐÀI VOA TIẾP TAY TRUYỀN THÔNG THỔ TẢ MỸ GỐC VIỆT BÊNH VỰC JOE BIDEN
* FBI TRIỆU TẬP NHÂN CHỨNG, PHEN NÀY CHA CON JOE BIDEN SẼ VÀO TÙ NGAY SAU NGÀY BẦU CỬ
* Lưu Diệc Phi từng “phục vụ” Hunter Biden; Bị Biden thách thức, TT Trump công bố bằng chứng “dằn mặt. + Lưu Diệc Phi cmm
* Kênh Lude Media vừa công bố một bức ảnh chụp màn hình một đoạn camera giấu kín, được quay trong một căn phòng tại câu lạc bộ tư nhân trong chuyến đi của Hunter Biden đến Bắc Kinh vào năm 2013. Trong đó, Hunter đang trong bộ dạng “phê thuốc”, và còn tiết lộ thêm một vụ lạm tình dục một bé gái Trung Quốc…
Hunter Biden là “con tin” của ĐCSTQ?

* FACEBOOK:

* MÊ TÍN DỊ ĐOAN Ở VN
* Những hành vi khủng khiếp của Hunter Biden: CHUYỆN DÀI TÓE LỬA, XỊT KHÓI…CỔNG HẬU ALFRED HITCHCOCK CỦA CHA CON “BỊ ĐẦN” VÀ BẦY LỪA MẮT ỐC NHỒI TRONG CƠN HOẢNG LOẠN
* CHIA XẺ ĐỂ CỨU GIÚP ĐỨA CON CỦA NGƯỜI MẸ ĐAU KHỔ NÀY !
* Tận cùng của sự khốn nạn
**
*TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

* Ba “đĩa cứng” bị hậu duệ nhà họ Bạc tung ra làm giật cả mình, giờ nổ súng là sao?
* HOT NEWS! HOT NEWS! BOMBSHELL
* Bê bối tham nhũng của Biden với Trung Quốc đã đẩy hơn 30 điệp viên CIA vào chỗ chết?
* TORONTO: Bác sĩ tấn công tình dục 21 phụ nữ dùng thuốc an thần sẽ thụ án tại cộng đồng
* FDA approves first COVID-19 drug: antiviral remdesivir
* Liệu nước Mỹ còn giữ được tam quyền phân lập ?
* UNION CHỈ ỦNG HỘ VÀ THỪA NHẬN TT TRUMP VÀ KHÔNG HỀ ENDORSED
JOE BIDEN
* Điểu Táng và Đểu Táng
*Đối tượng đập phá tượng Thánh và dùng súng bắn Đức Mẹ giờ thế nào?

**
*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU: Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:

 Hoa No Muon Mau_Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3          10017206

 Khi Vo Vang Nha_Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3
*Tiểu Tử ) . Truyện Ngắn Thời Sau 30/4/75 . Ông Tư
*NGƯỜI THUA CUỘC
*TRÒ CHƠ CẤM

**
*SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ
*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*PHẠM THIÊN THƯ * TRẦN QUỐC BẢO *TRẦM VÂN
*THANH THANH * Ý NGA * NGUYỄN MINH THANH *
*TÍM * THA NHÂN * ĐỖ CÔNG LUẬN * KIỀU PHONG *
* SA CHI LỆ *
***
*BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT:

*SLIDERS: ẢNH NGÀN LỜI

*CLIPS QUAN TRỌNG:
*TIN HOT NHẤT
Thẩm phán Amy Barrett tuyên thệ vào Toà Án Tối Cao Hoa Kỳ: Sẽ làm việc không sợ hãi, không thiên vị


CHẤN ĐỘNG, TÒA BẠCH ỐC TÁ HỎA PHÁT HIỆN TÊN TRÙM GIÁN ĐIỆP TÀU CỘNG NGÀY ĐÊM SÁT CÁNH CÙNG TT TRUMP

*‘Công chúa’ báo thù: Bạc Điềm Điềm giao ổ cứng “Biden thông đồng với Trung Cộng” cho TT Trump

* Cán bộ Nam Quan ca ngợi TBT. CT nước Nguyễn Phú Trọng

* Chính quyền Obama – Biden – Hillary đã thông đồng khủng bố phản bội Hoa Kỳ thế nào?

* Union leader calls out Biden for false endorsement claim

* Joe Biden Accidently CONFESSES to Organizing Voter FRAUD ?? 😂😂😂 Donald Trump has to be LAUGHING…

* CHƯA KỊP HOÀN HỒN VỀ VỤ JOE BIDEN, ĐẢNG DÂN CHỦ LẠI NHẬN TIN SỐC KHI KAMALA HARRIS BỊ FBI GỌI TÊN

* LÃO MÓC: KHI ĐÀI VOA TIẾP TAY TRUYỀN THÔNG THỔ TẢ MỸ GỐC VIỆT BÊNH VỰC JOE BIDEN
https://tienglongta.com/2020/10/24/lao-moc-khi-dai-voa-tiep-tay-truyen-thong-tho%cc%89-ta%cc%89-my%cc%83-goc-vie%cc%a3t-benh-vu%cc%a3c-joe-biden/
* FBI TRIỆU TẬP NHÂN CHỨNG, PHEN NÀY CHA CON JOE BIDEN SẼ VÀO TÙ NGAY SAU NGÀY BẦU CỬ

* Lưu Diệc Phi từng “phục vụ” Hunter Biden; Bị Biden thách thức, TT Trump công bố bằng chứng “dằn mặt. + Lưu Diệc Phi cmm
* Kênh Lude Media vừa công bố một bức ảnh chụp màn hình một đoạn camera giấu kín, được quay trong một căn phòng tại câu lạc bộ tư nhân trong chuyến đi của Hunter Biden đến Bắc Kinh vào năm 2013. Trong đó, Hunter đang trong bộ dạng “phê thuốc”, và còn tiết lộ thêm một vụ lạm tình dục một bé gái Trung Quốc…

Hunter Biden là “con tin” của ĐCSTQ?

**
Tỷ Phú Hoàng Kiều nay thành TRỌC PHÚ trắng tay rồi sao ???
Breaking News Hoàng Kiều Winery LLC Bị Bán Đấu Giá

Trump Song (English version)

***
* FACEBOOK:
* MÊ TÍN DỊ ĐOAN Ở VN
https://www.facebook.com/bacphanz/videos/2743623969241926
* Những hành vi khủng khiếp của Hunter Biden: CHUYỆN DÀI TÓE LỬA, XỊT KHÓI…CỔNG HẬU ALFRED HITCHCOCK CỦA CHA CON “BỊ ĐẦN” VÀ BẦY LỪA MẮT ỐC NHỒI TRONG CƠN HOẢNG LOẠN
Những hành vi khủng khiếp của Hunter Biden: CHUYỆN DÀI TÓE LỬA, XỊT KHÓI…CỔNG HẬU ALFRED HITCHCOCK CỦA CHA CON “BỊ ĐẦN” VÀ BẦY LỪA MẮT ỐC NHỒI TRONG CƠN HOẢNG LOẠN
Những hành vi khủng khiếp của Hunter Biden
Source: FB Xuân Trường
**
Luật sư Rudy Giuliani, một trong số những người đang sở hữu “bản sao” ổ cứng đã thông báo rằng, ông đã giao ổ cứng máy tính xách tay của Hunter Biden cho Cảnh sát bang Delaware, do có hình ảnh của các cô gái dưới tuổi vị thành niên và các tin nhắn văn bản không phù hợp.
https://twitter.com/DailyCaller/status/1318709652444663808?s=20
* CHIA XẺ ĐỂ CỨU GIÚP ĐỨA CON CỦA NGƯỜI MẸ ĐAU KHỔ NÀY !
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=195430445530270&id=100051899464639
* Tận cùng của sự khốn nạn
https://www.facebook.com/ducthaifood/posts/3362284283995924
*TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

Ba “đĩa cứng” bị hậu duệ nhà họ Bạc tung ra làm giật cả mình, giờ nổ súng là sao?
Thông tin thêm về 3 đĩa cứng
FB Tam An
Ba “đĩa cứng” bị hậu duệ nhà họ Bạc tung ra làm giật cả mình, giờ nổ súng là sao?

Vào buổi sáng ngày 19 tháng 10, tờ Luther Review(Lộ Đức) đã tiết lộ một bí mật độc quyền và đáng ngạc nhiên: một email trong “dia cứng” được truyền thông quảng cáo rầm rộ đề cập đến Bào Giai Kỳ(鲍佳琪Bao Jiaqi), còn được gọi là Bạc Điềm Điềm (薄甜甜Bo Tiantian), là đứa con gái ngoài giá thú của Bạc Hy Lai(薄熙来) và ngôi sao Mã Hiểu Khánh, sinh viên Đại học Thanh Hoa.
Cô bé này đã được nuôi dưỡng bởi em trai của Bạc Hy Lai. Bạc Điềm Điềm (薄甜甜Bo Tiantian) là người trung gian cốt lõi cho việc tiếp xúc và gửi đi 3 đĩa cứng! Trước đây cô đã làm việc cho Diệp Giản Minh(叶简明Ye Jianming). Cô là giám đốc phụ trách các vấn đề quốc tế của Diệp Giản Minh, đối tác kinh doanh của Biden và là cựu liên lạc viên của Bohai Financial Holdings Huaxin Energy. Cô có một căn nhà ở Pangu Daguan, Bắc Kinh.
Hãng thông tấn Lutheran tiết lộ thêm rằng Bạc Hy Lai đã bị Biden phản bội, để lấy lòng Tập, Biden đã đưa đoạn ghi âm của Bạc Hy Lai cho Tập Cận Bình. Lo sợ rằng Biden sẽ cùng ông Tập hủy hoại bản thân sau khi ông lên nắm quyền, gia tộc Bạc, gia tộc Tăng và gia tộc Giang đã hợp tác để đưa ra ba đĩa cứng này. Những đĩa cứng này cuối cùng đã được lật lại nhiều lần và được giao cho luật sư riêng của Tổng thống Trump là Giuliani! Sự việc khó khăn này bắt đầu từ cuộc đấu đá nội bộ của ĐCSTQ, nhưng nó đã gây ra một cơn bão trước cuộc bầu cử Hoa Kỳ!
Khi ông Tập có được thông tin mật từ Biden, ông phát hiện ra rằng Bạc Hy Lai có một kế hoạch trả thù lật đổ Tập Cận Bình, để bảo toàn vị trí quyền lực của mình, ông Tập bắt đầu trả thù và bắt giữ các thành viên băng đảng của Bạc Hy Lai, Diệp Giãn Minh là người đã bị bắt vào thời điểm đó. Một trong những nhân vật quan trọng nhất bị bắt.
Bạc Điềm Điềm (薄甜甜Bo Tiantian) là hạt giống đỏ ngũ đại, cực kỳ ưu tú. Cô đã từng sống ở Hoa Kỳ, và từng yêu cháu trai của Giang Trạch Dân là Giang Chí Thành và suýt nữa thì kết hôn. Có thể thấy trong một email tung ra trên mạng rằng cô ấy rất quen thuộc với Biden trước đây, và cô ấy còn gọi thân mật gọi Hunter Biden là chú.
Điều rất đáng buồn là Bạc Điềm Điềm (薄甜甜 Bo Tiantian) đã bị bại lộ sau khi giao nộp đĩa cứng, và giờ không rõ tính mạng của cô ta ra sao. Luther tiết lộ rằng Bạc Điềm Điềm đã được giới thiệu với cháu trai của ông Quách Văn Quý(Guo Wengui) trước đó, nhưng đã bị ông Quách ngăn cản. Ông Quách nói rằng gia đình ông sẽ không bao giờ dính vào số phận xấu xa của ĐCSTQ! Sau đó, nó đã chứng minh nhận định của ông Quách vào thời điểm đó đúng đắn như thế nào!
Hãng thông tấn Luther từng mô tả nội dung của ba đĩa cứng:
1. Tư liệu đen về sự thông đồng giữa gia đình Biden và nhiều chính trị gia Mỹ với ĐCSTQ.
2. Bản đồ phân bố tài sản và sự giàu có ở nước ngoài của Tập -Vương, bản đồ phân bố Dự án nghệ thuật kiến trúc…
3.. Sau khi ông Tập lên nắm quyền, ông đã thúc đẩy việc sử dụng vũ khí sinh học để tấn công Hoa Kỳ và để thống trị thế giới.
Tờ Luther Review vào buổi tối đã giải thích sâu hơn: Ngày nay, quyền lực của ông Tập nằm trong tay, bá quyền và lạm dụng quyền lực. Ông ta đã coi thường mọi quyền lợi và thể diện của bất kỳ gia đình giống đỏ nào. Vì tham vọng quyền lực của bản thân, ông ta sẵn sàng tiếp tay với Biden để kiểm soát hoàn toàn chính phủ Hoa Kỳ, đồng thời cuối cùng đàn áp phe cũ của Giang Trạch Dân, hoàn thành kế hoạch tập trung hóa của ĐCSTQ.
Điều gây sốc nhất là Luther tiết lộ rằng không chỉ có bằng chứng quan trọng của Đảng Dân chủ về tham nhũng, mà còn có một số lượng lớn hồ sơ không đứng đắn. Ngoài ra còn có quan hệ mật thiết với Tổng thống Trump, chẳng hạn như Bộ trưởng Tài chính Steven Mnuchin! Có nội dung khiêu dâm cực sốc làm hỏng luôn Mnuchin! Sự việc này giải thích tại sao khi Tổng thống Trump chuẩn bị giáng đòn liên tục vào ĐCSTQ, luôn có bóng ma đứng sau thao túng các quyết định quan trọng của Bach Cung!
Có thể thấy, nội dung của ba đĩa cứng liên quan đến những nhân vật quan trọng của hai đảng tại Hoa Kỳ, đan xen những ngôi sao Hollywood và giới quyền lực theo chiều dọc và chiều ngang, tương đương với việc nắm gần như toàn bộ thế lực đen trong chính trường Mỹ!

Bí mật tuyệt vời của đĩa cứng này chắc chắn là làm cho ngày càng nhiều thứ không thể chấp nhận được nổi lên! Chẳng hạn như video lạm dụng trẻ em, video lăng nhăng, vượt quá khả năng nhận thức và trí tưởng tượng của con người! Nếu Hunter Biden có dính líu, thì hàng loạt những kẻ săn tiền tài chính Soros, Bộ trưởng Tài chính Mnuchin, Clinton và các cựu quan chức Obama, quan chức FBI, v.v., tất cả sẽ có trong việc tiết lộ này?
Ngày nay, có tin đồn rằng ai đó đã xem video đĩa cứng, xác nhận rằng mô tả của Luther là hoàn toàn đúng! Người xem mô tả: Nó giống như một bộ phim kinh dị, thể xác và tinh thần đều bị tổn thương sâu sắc bởi nỗi sợ hãi bị lạm dụng trẻ em …
Việc tiết lộ thông tin trên khiến tôi cảm thấy bàng hoàng trong sâu thẳm tâm hồn, đồng thời khiến tôi cảm thấy sự xuất hiện của ba đĩa cứng hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên, có câu tục ngữ nói rằng Chúa sẽ khiến bạn phát điên trước khi ông ấy giết bạn! Vì vậy, lúc này, con cháu nhà họ Bạc ném ra đĩa cứng là nhu cầu tự bảo vệ, và nhất định là tiếng gọi của quyền năng Chúa, và phải là lúc những kẻ bất lương đang ập đến!
https://gnews.org/zh-hans/435132/
**
* HOT NEWS! HOT NEWS! BOMBSHELL
Người trong cuộc với Biden tuyên bố anh là ‘người nhận email’, rằng anh đã chứng kiến Joe, Hunter thảo luận về các giao dịch

Một giám đốc điều hành và người trong cuộc của Biden, Tony Bobulinski, đã đưa ra một tuyên bố công khai vào tối thứ Tư làm chứng cho báo cáo của New York Post từ tuần trước và tuyên bố rằng ông đã chứng kiến cá nhân ứng cử viên tổng thống của Đảng Dân chủ, cựu Phó Tổng thống Joe Biden thảo luận về các thỏa thuận kinh doanh với con trai mình, Hunter Biden.

Email bao gồm một lưu ý rằng “Hunter có một số kỳ vọng về văn phòng mà anh ấy sẽ giải thích.” Một phân chia cổ phần được đề xuất “20” cho “H” và “10 do H nắm giữ cho ông lớn?” không có thêm chi tiết.

Tuyên bố của Bobulinski là một xác nhận đầu tiên trong hồ sơ về điều này từ một email trong nguồn máy tính của Biden. Bobulinski nói:

Những gì tôi đang phác thảo là sự thật. Tôi biết đó là sự thật bởi vì tôi là nhân vật đã sống trong đó. Tôi là Giám đốc điều hành của Sinohawk Holdings, công ty hợp tác giữa người Trung Quốc hoạt động thông qua CEFC / Chủ tịch Ye và gia đình Biden. Tôi được James Gilliar và Hunter Biden đưa vào công ty để làm Giám đốc điều hành. Chữ ‘Ông lớn’ ‘The Big Guy’ trong email được công khai nhiều ngày 13 tháng 5 năm 2017 thực chất là lời tham chiếu đến Joe Biden. ‘JB’ khác được tham chiếu trong email đó là Jim Biden, anh trai của Joe Biden.

Ảnh chụp màn hình do New York Post công bố cho thấy Bobulinski là một trong những người nhận email được đề cập. Email do James Gilliar của công ty tư vấn J2cR viết. Bây giờ Bobulinski đang công khai xác nhận tính xác thực của email này, một lần nữa, anh ấy là người nhận email này, điều này làm câu chuyện trở nên đáng kể và chiến dịch tranh cử tổng thống của Joe Biden không phủ nhận tính xác thực của chúng..

Ông Tony Bobulinski tuyên bố rằng anh ấy là ‘người được gởi email’, và đã chứng kiến Joe Biden and Hunter Biden thảo luận về các thỏa thuận.
Đây là tuyên bố đầy đủ của ông Bobulinski:
Tên tôi là Tony Bobulinski. Các sự kiện được nêu dưới đây là sự thật và chính xác; chúng không phải là những thông tin sai lệch từ trong hay ngoài nước Mỹ. Bất kỳ sự gợi ý nào ngược lại đều sai và làm cho tôi bức rức. Tôi chính là người nhận được email mà tờ New York Post công bố bảy ngày trước, trong đó có một bản sao gửi cho Hunter Biden và Rob Walker. Email đó có nguồn gốc thực thụ và không phải là một email giả tạo.
Chiều nay, tôi đã nhận được yêu cầu từ “Ủy ban Thượng viện về An ninh Nội địa và Các vấn đề Chính phủ” và “Ủy ban Tài chính của Thượng viện” yêu cầu cung cấp tất cả các tài liệu liên quan đến công việc kinh doanh của tôi với gia đình Biden cũng như các tổ chức và cá nhân nước ngoài khác nhau. Tôi có nhiều hồ sơ và thông tin liên quan và tôi dự định sẽ cung cấp những thông tin đó cho cả hai Ủy ban trong tương lai.
Tôi là cháu của một sĩ quan Tình báo Quân đội 37 năm, con trai của một sĩ quan Hải quân hơn 20 năm sự nghiệp và là anh trai của một sĩ quan phi công Hải quân đã có 28 năm sự nghiệp. Bản thân tôi đã phục vụ đất nước Mỹ của chúng ta trong 4 năm và rời Hải quân với tên gọi trung úy Bobulinski. Tôi được giấy phép kiểm tra an ninh cao cấp và là người hướng dẫn và sau đó là Giám đốc Công nghệ cho Bộ Tư lệnh Huấn luyện Năng lượng Hạt nhân Hải quân. Tôi rất tự hào về thời gian tôi và gia đình phục vụ đất nước này. Tôi cũng không phải là người làm chính trị. Những đóng góp ít ỏi trong chiến dịch mà tôi đã thực hiện trong đời là cho đảng Dân chủ.
Nếu các phương tiện truyền thông và các công ty công nghệ lớn đã thực hiện công việc và chức vụ của họ trong vài tuần qua thì tôi sẽ không phải liên quan đến câu chuyện này. Với sự phục vụ lâu dài và sự tận tâm của tôi đối với đất nước vĩ đại này, tôi không thể cho phép tên gia đình mình bị gắn hoặc gắn liền với các thông tin sai lệch từ nước Nga hoặc những lời nói dối ngụ ý và những câu chuyện sai trái đang thống trị các phương tiện truyền thông ngay bây giờ.
Sau khi rời quân ngũ, tôi đã trở thành một nhà đầu tư tổ chức đầu tư rộng rãi trên khắp thế giới và trên mọi lục địa. Tôi đã đi đến hơn 50 quốc gia. Tôi tin rằng chúng ta đang sống ở một đất nước vĩ đại nhất thế giới.
Những gì tôi đang phác thảo là sự thật. Tôi biết đó là sự thật bởi vì tôi đã sống với nó. Tôi là Giám đốc điều hành của Sinohawk Holdings, công ty hợp tác giữa người Trung Quốc hoạt động thông qua CEFC / Chủ tịch Ye và gia đình Biden. Tôi được James Gilliar và Hunter Biden đưa vào công ty để làm Giám đốc điều hành. Những gì nói đến đến “Big Guy” trong email được công bố nhiều ngày 13 tháng 5 năm 2017 thực chất là nói đến Joe Biden. “JB” khác được tham chiếu trong email đó là Jim Biden, anh trai của Joe.
Hunter Biden gọi cha anh ấy là ‘Big Guy’ hoặc ‘my Chairman’ và thường xuyên đề cập đến việc yêu cầu ông ấy ký hợp đồng hoặc lời khuyên về các giao dịch tiềm năng khác nhau mà chúng tôi đang thảo luận. Tôi đã thấy cựu phó tổng thống Biden nói rằng ông ấy chưa bao giờ nói chuyện với Hunter về công việc kinh doanh của mình. Tôi đã tận mắt chứng kiến điều đó không đúng, bởi vì đó không chỉ là việc riêng của Hunter, đó là chuyện của cả dòng họ Biden và di sản của họ.
Tôi nhận ra rằng người Trung Quốc không thực sự tập trung vào chuyện thu nhập tài chính lành mạnh. Họ xem đây là một khoản đầu tư mang nặng tính chính trị hoặc ảnh hưởng. Một khi tôi nhận ra rằng Hunter muốn sử dụng công ty như một con heo đất cá nhân của mình bằng cách rút tiền ra khỏi nó ngay khi nó đến từ người Trung Quốc, tôi đã thực hiện các bước để ngăn điều đó xảy ra.
Báo cáo của Johnson kết nối những dấu chấm và tạo ra một bức tranh quá phủ phàng và khiến tôi bị sốc nặng. Nó khiến tôi nhận ra rằng họ đã đi sau lưng tôi và được người Trung Quốc trả hàng triệu đô la, mặc dù họ nói với tôi rằng họ chưa và sẽ không làm điều đó với những đối tác của họ.
Tôi sẽ yêu cầu gia đình Biden nói chuyện với người dân Mỹ và phác thảo sự thật để tôi có thể trở lại một cuộc sống bình thuờng, và vì vậy tôi không bị đặt vào tình thế phải trả lời những câu hỏi đó cho họ.
Lá thơ này của tôi không phải vì những lý do dính dáng đến chính trị. Tôi chỉ muốn các bạn biết rằng tôi nhìn thấy nhũng gì đằng sau bức màn của gia đình Biden và tôi trở nên lo lắng với những gì tôi đã thấy. Gia đình Biden đã mạnh tay tận dụng chức vụ phó tổng thổng của Joseph Biden để kiếm hàng triệu đô la từ các thực thể nước ngoài mặc dù một số đến từ nhà cầm quyền cộng sản Trung Quố.
Xin Chúa phù hộ nước Mỹ!!!!
**
* Bê bối tham nhũng của Biden với Trung Quốc đã đẩy hơn 30 điệp viên CIA vào chỗ chết?

Bầu cử Mỹ bắt đầu vào giai đoạn nước rút, gia đình ứng cử viên tổng thống Joe Biden đang phải đối mặt với một vụ bê bối rò rỉ email chưa từng thấy.
Mới đây, một thông tin chấn động cho biết, sự kiện hơn 30 điệp viên thuộc Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) đã bị Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt giữ và hành quyết, có liên quan đến mối
quan hệ giữa nhà Biden với Trung Quốc.

Tờ New York Post của Mỹ vẫn tiếp tục đăng các bài viết vạch trần bê bối của gia đình Biden. Trong khi đó, Thời báo Tự do của Đài Loan đưa tin ngày 19/10, cựu trợ lý Hội đồng An ninh
Quốc gia Hoa Kỳ (National Security Council – NSC) là Rich Higgins đã đăng tải thông tin trên Twitter nói rằng Hunter Biden bắt đầu nhận tiền của ĐCSTQ vào năm 2010, và các đặc
vụ CIA đã trở thành nạn nhân của ĐCSTQ cũng trong năm đó.

Họ bị ĐCSTQ truy bắt và hành quyết, con số là hơn 30 người.

Rich Higgins là cựu trợ lý của NSC đã bị sa thải vào năm 2017 do rò rỉ thông tin từ bảng ghi âm liên quan đến nội dung chống Hồi giáo.

Tháng 5/2020, Văn phòng Liên lạc White House chỉ thị Bộ Quốc Phòng thuê Rich Higgins làm Tham mưu trưởng Bộ Quốc phòng phụ trách về chính sách. Hôm 20/10, Higgins đăng nội dung trên Twitter ám chỉ Hunter Biden đã có hành động “phản quốc” liên quan đến vụ việc rò rỉ thông tin này.

.
Rich Higgins
Vụ việc mà Higgins đề cập đến đã diễn ra từ năm 2010 đến 2012. ĐCSTQ bị cáo buộc hành quyết 30 người cung cấp thông tin tình báo của Trung Quốc cho Mỹ. Đây là sự kiện truy quét tình báo có quy mô lớn nhất từ trước đến nay.

Theo một báo cáo trên trang Foreign Policy, các quan chức tình báo đã nghỉ hoặc còn tại nhiệm cho biết, số lượng điệp viên CIA bị ĐCSTQ hành quyết trong 2 năm đó là khoảng 30 người.

Một số nguồn tin khác cho rằng con số này còn cao hơn.

Báo New York Times năm 2017 cho biết chính phủ Trung Quốc bắt đầu triệt tiêu các đường dây do thám của CIA tại nước này từ năm 2010, giết hoặc bỏ tù hàng tá người cung cấp thông tin trong giai đoạn hơn 2 năm.

Các quan chức CIA và FBI bàng hoàng và nhục nhã khi lần lượt từng điệp viên giỏi nhất của họ ở Trung Quốc bị hành quyết.

Đây được mô tả là thảm họa tình báo tồi tệ nhất đối với Mỹ kể từ thập niên 1990, sau vụ cựu nhân viên CIA và FBI là Aldrich Ames và Robert Hanssen bán bí mật cho Nga.

Liên quan đến vụ truy quét của Trung Quốc, cựu nhân viên CIA là Jerry Chun Shing Lee bị bắt và bị kết tội “sở hữu tài liệu bất hợp pháp”. Giới thạo tin cho biết Lee bị tình nghi tuồn thông
tin tình báo cho Trung Quốc, dẫn đến việc khoảng 20 điệp viên Mỹ ở Trung Quốc bị bắt bỏ tù hoặc bị giết.

Tuy nhiên, các cựu quan chức tình báo cho rằng tội danh của Lee không giải quyết triệt để được lỗ hổng tình báo của CIA tại Trung Quốc từ 2010 đến 2012. Mạng lưới thông tin liên lạc
thông qua Internet của CIA tại Trung Quốc bị rò rỉ.

Theo thông tin đăng trên Twitter của Rich Higgins, Thượng nghị sĩ Joe Biden, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Thượng viện từng kết giao với Dương Khiết Trì, cựu Đại sứ Trung Quốc.

Ông Dương trở thành cầu nối ngoại giao, sắp xếp hợp tác đầu tư cho Hunter Biden. Và hiện tại Dương Khiết Trì là Ủy viên Bộ Chính trị phụ trách ngoại giao trong cơ cấu chính quyền
Tập Cận Bình.
***
* Bác sĩ tấn công tình dục 21 phụ nữ dùng thuốc an thần sẽ thụ án tại cộng đồng
Được xuất bản Thứ năm, ngày 22 tháng 10 năm 2020 2:22 CH EDT Cập nhật lần cuối Thứ năm, ngày 22 tháng 10 năm 2020 3:06 CH EDT

George Doodnaught được nhìn thấy trong bức ảnh này. (Sở cảnh sát Toronto)
CHIA SẺTORONTO – Một bác sĩ gây mê đã tấn công tình dục 21 phụ nữ dùng thuốc an thần trong quá trình phẫu thuật của họ tại một bệnh viện phía bắc Toronto sẽ thụ án trong thời gian còn lại của bản án trong cộng đồng nhưng bị cấm tiếp xúc với bất kỳ nạn nhân nào của hắn.
Hội đồng Tạm tha Canada cũng yêu cầu Tiến sĩ George Doodnaught tuân theo một kế hoạch điều trị chứng lệch lạc tình dục và báo cáo bất kỳ mối quan hệ nào với phụ nữ khi được trả tự do theo luật định.
Vì tội ác của anh ta được thực hiện ở nơi làm việc, hội đồng cho biết Doodnaught cũng phải được sự chấp thuận của người giám sát việc tạm tha trước khi tìm kiếm hoặc tham gia vào bất kỳ công việc được trả lương hoặc tình nguyện nào.
Nhưng câu chuyện liên quan
• Bác sĩ gây mê George Doodnaught bị kết án 10 năm
• Bác sĩ gây mê bị kết tội lạm dụng tình dục 21 phụ nữ trong khi phẫu thuật
• ĐẾN. bệnh viện tiếp cận đối phó với các nạn nhân bị cáo buộc tấn công
Trong một quyết định bằng văn bản được ban hành trong tuần này, hội đồng cho biết bác sĩ cũng bị cấm đi vào Vùng Durham và một phần của Toronto.
Trả tự do theo luật định là quy trình theo đó những phạm nhân liên bang đã chấp hành 2/3 bản án có thời hạn cố định được phép ra khỏi nhà tù dưới sự giám sát. Nó không kết thúc bản án của họ, nhưng thay vào đó cho phép họ phục vụ những gì còn lại sau bản án của họ trong cộng đồng.
Không giống như việc ân xá cả ngày và cả ngày, việc phóng thích theo luật định không được quyết định bởi hội đồng tạm tha nhưng được quy định theo luật.

CTV tin tức

Doctor who sexually assaulted 21 sedated women will serve rest of sentence in community

Published Thursday, October 22, 2020 2:22PM EDTLast Updated Thursday, October 22, 2020 3:06PM EDT

George Doodnaught is seen in this photograph. (Toronto Police Service)
SHARE

TORONTO — An anesthesiologist who sexually assaulted 21 sedated women during their surgeries at a north Toronto hospital will serve the remainder of his sentence in the community but is barred from contacting any of his victims.
The Parole Board of Canada is also requiring that Dr. George Doodnaught follow a treatment plan for sexual deviancy and report any relationships with women while on statutory release.
Since his crimes were carried out in the workplace, the board says Doodnaught must also obtain approval from his parole supervisor before seeking or engaging in any paid or volunteer work.
Related Stories
• Anesthesiologist George Doodnaught sentenced to 10 years
• Anesthesiologist convicted of molesting 21 women during surgeries
• T.O. hospital reaches deal with alleged assault victims
In a written decision issued this week, the board says the doctor also is prohibited from going into Durham Region and part of Toronto.
Statutory release is the process under which federal offenders who have served 2/3 of a fixed-length sentence are allowed out of prison under supervision. It does not end their sentence, but instead allows them to serve what is left of their sentence in the community.
Unlike full and day parole, statutory release isn’t determined by the parole board but is laid out under law.

CTV news
***
* FDA approves first COVID-19 drug: antiviral remdesivir
MARILYNN MARCHIONE
Oct 22nd 2020 6:04PM

U.S. regulators on Thursday approved the first drug to treat COVID-19: remdesivir, an antiviral medicine given to hospitalized patients through an IV.
The drug, which California-based Gilead Sciences Inc. is calling Veklury, cut the time to recovery by five days — from 15 days to 10 on average — in a large study led by the U.S. National Institutes of Health.
It had been authorized for use on an emergency basis since spring, and now becomes the first drug to win full Food and Drug Administration approval for treating COVID-19. President Donald Trump received it when he was sickened earlier this month.

Gilead charges $2,340 for a typical treatment course for people covered by government health programs in the United States and other developed countries, and $3,120 for patients with private insurance. The amount that patients pay out of pocket depends on insurance, income and other factors.
Xin mời xem toàn văn bản tin ở link dưới:

https://www.aol.com/article/news/2020/10/22/fda-approves-first-covid-19-drug-antiviral-remdesivir/24659415/

* Liệu nước Mỹ còn giữ được tam quyền phân lập ?
Nguyễn Quang Duy

Đã từ lâu người Việt thường xem tam quyền phân lập tại Mỹ như một mô hình kiểu mẫu cho một Việt Nam tự do, nhưng tiếc thay mô hình này đang bị chính những người Mỹ cấp tiến tìm mọi cách thay đổi và đã trở thành một đề tài tranh cử tổng thống 2020.
Bởi thế vào ngày 19/10/2020, Thượng nghị sĩ Ted Cruz (Texas) và năm Thượng nghị sĩ Cộng hòa khác đã đưa ra Thượng Viện một dự luật tu chính hiến pháp nhằm ngăn chặn đảng Dân chủ đưa thêm người vào Tối Cao Pháp Viện phá vỡ tính chuyên môn và độc lập của tư pháp, nếu lỡ ra ông Joe Biden thắng cử và đảng Dân chủ nắm được Thượng viện.

Tam quyền phân lập…
Năm 1787 khi bản Hiến Pháp được soạn thảo và ban hành, những nhà lập quốc lo ngại nước Mỹ sẽ lọt vào tay những kẻ độc tài nên đã xây dựng mô hình với 3 nhánh hành pháp, lập pháp, tư pháp hoàn toàn độc lập, kiểm soát và cân bằng quyền lực lẫn nhau.
Hành Pháp (Chính Phủ) và Lập Pháp (Quốc Hội) là hai nhánh do các đảng chính trị hay chính trị gia được dân chúng ủy quyền qua các cuộc bầu cử tự do.
Tư Pháp (Tối Cao Pháp Viện) là nhánh chuyên môn do Tổng thống bổ nhiệm và Thượng viện cứu xét thông qua.
Vai trò của thẩm phán là bảo vệ giường mối quốc gia, phán xét những Đạo Luật Liên Bang hay Tiểu Bang và việc phân xử của các Tòa bên dưới có phù hợp với Hiến Pháp không.
Hiến Pháp cho phép thẩm phán được phục vụ trọn đời hay đến khi họ tình nguyện về hưu nhằm tránh cho họ bị các chính trị gia hay dân chúng làm áp lực chính trị mất đi tính chuyên môn và độc lập.
Nhưng Hiến pháp có lỗ hổng lớn là không quy định con số thẩm phán của Tối Cao Pháp Viện.
Đó chính là nguyên nhân gây tranh cãi về việc mở rộng con số thẩm phán Tối Cao Pháp Viện, thách thức tam quyền phân lập và những quyền tự do đựơc Hiến Pháp bảo vệ.

Pack the court
Tạm dịch “lấp đầy tòa án” là một thuật ngữ liên quan đến việc mở rộng con số thẩm phán tại Tối Cao Pháp Viện bắt nguồn từ thời Tổng thống Franklin Roosevelt (1933-45) thuộc đảng Dân Chủ.
Nhiều chính sách trong Đối Sách Mới (New Deal) do ông Roosevelt đưa ra đã bị kiện lên Tối Cao Pháp Viện và bị xử là vi phạm Hiến Pháp.
Phản ứng lại ông đưa ra một dự luật trao cho tổng thống quyền đề cử một thẩm phán bổ sung cho mỗi thẩm phán trên 70 tuổi và 6 tháng, dự luật bị ngay chính các đảng viên đảng Dân Chủ trong Quốc Hội phản đối và bác bỏ.
Ngày nay ông Roosevelt được xem là Tổng thống Mỹ cấp tiến nhất vì đã khai sinh hệ thống an sinh xã hội tại Mỹ và nhiều cải cách xã hội khác.
Nhưng đồng thời ông cũng là người bị cho là coi thường Hiến Pháp và kỳ thị Á châu nhất vì trong Thế chiến thứ 2 vào tháng 2/1942 ông ra lệnh đưa 127,000 người Mỹ gốc Nhật vào các trại tập trung.
Vào tháng 7/1983, trong phiên điều trần của Ủy ban Tư pháp Thượng nghị sĩ Joe Biden cho biết ý tưởng “lấp đầy tòa án” của Tổng thống Roosevelt không có gì là sai trái với Hiến Pháp, nhưng theo ông:
“…Đó là một ý tưởng dại khờ (a bonehead idea), một sai lầm khủng khiếp, thật khủng khiếp nếu được thực hiện, nó đặt ra câu hỏi về sự độc lập của cơ quan quan trọng nhất ở đất nước này: Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ.”
Cuộc tranh cử Tổng thống 2020, ông Biden lại bị vướng mắc vào ý tưởng dại khờ “lấp đầy tòa án” của thành phần cấp tiến trong đảng Dân Chủ.

Từ cuộc tranh cử 2016…
Tháng 2/2016, thẩm phán bảo thủ Antonin Scalia qua đời, Tổng Thống Obama đề cử ông Merrick Garland, Chánh án tòa Phúc Thẩm D.C. lên thay.
Khi đó đảng Cộng Hòa đang nắm Thượng viện nên lấy lý do gần ngày bầu cử tổng thống không tổ chức điều trần phê chuẩn thẩm phán cho ông Merrick Garland.
Đảng Dân Chủ lúc ấy rất tự tin bà Clinton sẽ thắng lớn và chiếm luôn Thượng Viện sẽ tiến hành thủ tục điều trần phê chuẩn cho ông Garland.
Nào ngờ ông Trump thắng cử tiến hành đề cử thẩm phán Neil Gorsuch thay thế, đảng Dân Chủ bắt đầu tố cáo ông Trump đánh cắp ghế tổng thống của bà Clinton vì thua bà hơn 3 triệu phiếu, đồng thời đánh cắp ghế thẩm phán lẽ ra thuộc đảng Dân Chủ.
Vào tháng 7/2018 thẩm phán Anthony Kennedy từ chức, Tổng thống Trump đề cử ông Brett Kavanaugh một thẩm phán bảo thủ lên thay, mặc dù được Thượng Viện chấp thuận nhưng ông Kavanaugh gặp nhiều chống đối từ phía đảng Dân Chủ.
Ngày 18/9/2020, Thẩm phán Ruth Bader Ginsburg qua đời, đảng Cộng Hòa ngay sau đó tuyên bố sẽ tổ chức điều trần phê chuẩn thẩm phán nếu Tổng thống Trump đề cử người ra Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện.

Người Mỹ nghĩ gì ?
Theo kết quả cuộc thăm dò ý kiến được hãng Gallup tiến hành khảo sát vài ngày trước khi Thẩm phán Ruth Bader Ginsburg qua đời, thăm dò từ ngày 31/8 đến 13/9/2020, cho thấy đa số người Mỹ tin tưởng vào sự độc lập và chuyên môn của Tối Cao Pháp Viện.
Nói chung 42% người Mỹ tin rằng rằng hệ tư tưởng của Tối Cao Pháp Viện là “đúng đắn”, chỉ 32% nói rằng quá bảo thủ và 23% cho rằng quá cấp tiến.
Điều khá lý thú là có đến 48% những người Mỹ độc lập không theo đảng nào lại tin tưởng vào hệ tư tưởng của Tối Cao Pháp Viện là “đúng đắn”, vẫn 32% nói rằng quá bảo thủ và chỉ 16% cho rằng quá cấp tiến.
Trong lần thăm dò mới nhất của hãng Gallup công bố hôm 20/10/2020 vừa qua, được tiến hành khảo sát 4 ngày sau khi Tổng thống Trump chính thức đề cử bà Amy Coney Barrett, thăm dò từ ngày 30/9 đến ngày 15/10/2020, lên đến 51% người Mỹ ủng hộ việc đề cử bà Barrett với chỉ 3% là chưa có ý kiến về việc đề cử.
Điều đáng nói là có đến 84% người theo đảng Dân Chủ không ủng hộ việc đề cử.

Ông Biden lâm vào thế kẹt…
Chính vì đại đa số đảng Dân Chủ không chấp nhận việc đề cử nên ngay khi đảng Cộng Hòa công khai kêu gọi Tổng thống đề cử thẩm phán mới thay thế, thì phía cấp tiến cũng công khai đòi hỏi ông Biden khi thắng cử phải “lấp đầy tòa án”.
Những người cấp tiến còn đề nghị sẽ đưa các thẩm phán Tối Cao Pháp Viện vượt quá 70 tuổi 6 tháng xuống tòa dưới hay các thẩm phán chỉ được phục vụ 18 năm tại Tối Cao Pháp Viện rồi được đưa xuống tòa dưới, như thế không vi phạm Hiến Pháp thẩm phán vẫn được phục vụ trọn đời.
“Lấp đầy tòa án” sẽ gây đổ vỡ sự độc lập và chuyên môn của Tối Cao Pháp Viện, phá vỡ tam quyền phân lập, các quyền tự do cũng nhanh chóng tan biến dưới bàn tay của những kẻ cầm quyền và phá vỡ nền tảng chính trị liên bang của nước Mỹ.
Dẫu biết rằng đó là những ý tưởng dại khờ thiếu suy nghĩ gây phân hóa ngay trong nội bộ đảng Dân Chủ và là một ý tưởng nguy hiểm nhưng rõ ràng ông Biden đang lâm vào thế kẹt do cánh cấp tiến đưa ra.
Ông Biden đến nay vẫn không trả lời câu hỏi có “lấp đầy tòa án” không, nếu ông Biden ủng hộ thì sẽ bị cử tri ôn hòa phản đối, còn nếu trả lời không thì sẽ bị cánh tả cấp tiến tẩy chay, các chính trị gia đảng Cộng Hòa, truyền thông và cả cư tri thấy thế càng chất vấn ông.
Có lần ông Biden trả lời người Mỹ không xứng đáng (don’t deserve) nhận câu trả lời.
Có lúc ông cho biết ông không ái mộ việc “lấp đầy tòa án” (a fan of court packing) rồi đổ lỗi cho chính ông Trump là người đã “lấp đầy tòa án” khi tiến hành đề cử bà Barrett, thay vì để cho cử tri Mỹ quyết định vào ngày bầu cử sắp tới.
Câu trả lời thiếu thuyết phục vì thế ông Biden tiếp tục bị truyền thông gặn hỏi, gần nhất ông cho biết sẽ trả lời khi Thượng Viện thông qua đề cử bà Amy Coney Barrett vào Tối Cao Pháp Viện.

Diễn trình đề cử bà Barrett…
Bài viết trước: “Cuộc chiến giành Tối Cao Pháp Viện” ( Bầu cử Mỹ 2020: Cuộc chiến giành Tối Cao Pháp Viện – BBC News Tiếng Việt) đã nói về bà Amy Coney Barrett nay chỉ xin cập nhật một ít thông tin về quá trình đề cử bà.

Bầu cử Mỹ 2020: Cuộc chiến giành Tối Cao Pháp Viện – BBC News Tiếng Việt
Trong buổi lễ đề cử Thẩm phán vừa qua, bà Amy Coney Barrett cho biết nhờ bà làm thư ký cho Thẩm Phán Antonin Sca…

Bà đã trải qua một cuộc điều trần với nhiều câu hỏi nhưng câu trả lời chính là nếu được chấp nhận trở thành một thẩm phán Tối Cao Pháp Viện bà sẽ triệt để thượng tôn pháp luật, chỉ dựa vào Hiến Pháp Hoa Kỳ để xét xử những tố tụng từ tòa dưới đưa lên.
Bà cho biết rất vinh dự nếu được phục vụ trong Tối Cao Pháp Viện để bảo vệ Hiến Pháp, bảo vệ đất nước, giữ gìn những giá trị truyền thống mà những vị khai quốc công thần đã khai sinh nước Mỹ, truyền lại cho các thế hệ sau trong số có 7 người con của bà.
Theo đúng thủ tục ngày 22/10/2020, Ủy ban Tư pháp sẽ họp để quyết định đưa đề cử bà Barrett ra trước Thượng Viện bỏ phiếu biểu quyết.

Đấu tranh văn hóa tư tưởng
Càng gần ngày bầu cử cuộc đấu tranh văn hóa tư tưởng giữa cánh bảo thủ và bên cấp tiến càng trở nên dữ dội, một bên muốn gìn giữ những giá trị truyền thống cha ông để lại còn phía bên kia cấp tiến (progressive) muốn tiến về phía trước phá bỏ cái cũ thay bằng cái mới.
Phe cấp tiến luôn thúc đẩy ông Biden công khai các chính sách cấp tiến nhằm thu hút giới trẻ đi bầu tăng cơ hội giúp ông thắng cử.
Phía bảo thủ bày tỏ lo lắng, ứng cử viên Phó Tổng Thống Kamala Harris, một người bị họ xem là cực tả sẵn sàng thực hiện những điều như việc “lấp đầy tòa án” mà bà từng công khai ủng hộ.
Còn 2 tuần mới đến ngày chính thức bầu cử 3/11/2020 những đoàn người nối đuôi nhau trước phòng phiếu, với trên 36 triệu người đã bỏ phiếu, đủ thấy sự quan tâm của người Mỹ đến kết quả của cuộc bầu cử lần này.
Chính tinh thần yêu chuộng tự do bầu cử, tự do chính trị là giá trị cao quý nhất, là nền tảng bảo vệ hệ thống chính trị của nước Mỹ và là điều chúng ta cần học hỏi.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
22/10/2020
***
* UNION CHỈ ỦNG HỘ VÀ THỪA NHẬN
TT TRUMP VÀ KHÔNG HỀ ENDORSED
JOE BIDEN

Vài giờ nữa sẽ có cuộc Debate lần thứ III,
nhưng thú thật chúng tôi không thich thú
lắm! Vì:

1. Điều hợp viên lại là kẻ từng vu cáo cho
ông Trump suốt 4 năm qua.

2. Cho Biden lợi dụng diễn đàn nói dóc
trong mỗi 2 phút nhằm đầu độc những
người nhẹ dạ.

Thật vậy, nếu có máy dò nói dối, hễ ai
nói dối thì tự động ngưng micro, thì
chúng tôi tin rằng quý vị sẽ chứng thực
Joe Biden sẽ là Thầy tổ nói dối.

Cũng để trả lời một số truyền thông
Việt ngữ ăn có.
Bây giờ mời quý vị nghe video
ông Shawn Steffee vạch trần bộ
mặt dối trá của Joe Biden

Union leader calls out Biden for false endorsement claim


TT TRUMP VÀ KHÔNG HỀ ENDORSED JOE BIDEN
***
* Điểu Táng và Đểu Táng
Trần Trung Chính
October 21, 2020 luongtruong Bình Luận 0
Tôi thi đậu vào lớp đệ thất niên khóa 1961 -1962, vào thời điểm ấy, các giáo sư phụ trách bộ môn Sử Địa thường sử dụng sách của Ông Bà Giáo Sư Tăng Xuân An. Ngoài các tài liệu giảng dạy có tính cách giáo khoa, Ông Bà Giáo Sư Tăng Xuân An luôn luôn soạn thêm các Bài Đọc Thêm để giúp các học sinh mở rộng kiến thức phổ thông.
Khi học về xứ Tây Tạng, danh xưng Nóc Nhà Của Thế Giới được Ông Bà Giáo Sư Tăng Xuân An cho biết vì 2 lý do:
1.- Cao Nguyên Pamir của xứ Tây Tạng cao trên 5,000 mét cho nên nhiệt độ luôn luôn lạnh và có tuyết quanh năm
2.- Cao Nguyên Pamir là nguồn gốc của đa số các con sông lớn của Á Châu, vì có lớp tuyết tích lũy lâu năm nên khi mùa hạ, lớp tuyết trên cùng tan chảy và cung cấp nguồn nước tự nhiên cho các con sông. Thí dụ sông Cửu Long (Mekong River ) dài trên 5,000 km là một con sông quan trọng ảnh hưởng đến sinh hoạt đời sống của dân chúng các nước Trung Hoa, Lào, Thái Lan Cambodia và Việt Nam.
Trong Bài Đọc Thêm của xứ Tây Tạng, tôi đặc biệt chú ý đến bài viết có tựa đề ĐIỂU TÁNG. Gần 60 năm đã trôi qua, tôi chỉ nhớ những nét chính (dĩ nhiên chi tiết và thứ tự bị đảo lộn nếu so với bài viết chính gốc). Ông Bà Giáo Sư Tăng Xuân An mô tả một đám táng của người Tây Tạng:Điểu táng tại của xứ Tây Tạng
Người chết được khiêng trên một chiếc cáng không có hòm quách chi cả, thân nhân và bạn bè đi theo sau thành một đoàn người hướng tới “nghĩa địa”. Đặc biệt là “nghĩa địa” không có đào hố chôn và không có bia mộ. Từ xa người ta thấy có rất nhiều con chim kên kên đứng chờ sẵn, cũng như có một số con từ trên núi cao bay xuống “nghĩa địa”. Tới trước con chim kên kên đầu đàn, những người khiêng cáng dừng lại và đặt cáng xuống đất, người trưởng tộc của dòng họ rút dao găm rạch ngực của xác chết, moi ra quả tim của người chết đưa cho con chim kên kên đầu đàn.
Đợi cho con chim kên kên đầu đàn ăn trái tim xong, tất cả họ hàng bạn bè thân tộc với người chết mới quay về làng. Có lẽ quen với thói tục như vậy nên đám chim kên kên không có chen lấn đánh nhau rỉa thịt xác chết như các phim quay các thú rừng hoang dã bên Phi Châu khi đám kên kên ăn thịt những con nai hay ngựa vằn mà chúng ta thấy trong các films của National Geographic.
Ông Bà Giáo Sư Tăng Xuân An giải thích người dân Tây Tạng chọn giải pháp ĐIỂU TÁNG (để cho chim kên kên ăn thân xác của người chết) vì:
1.- Nếu đem xác chết bỏ vào hang động thì trời quá lạnh nên thân xác vẫn còn nguyên không bị hủy diệt.
2.- Đất đai cần cho người sống nên không có chuyện lấy đất làm nghĩa địa như các dân tộc khác (Người Tây Tạng cần đất đai để cỏ mọc nhằm nuôi trâu YAK lấy sữa và làm cream cũng như đất đai để trồng cây lương thực).
3.- Người sống rất cần than củi để sưởi ấm và nấu ăn nên không bao giờ sử dụng than củi để hỏa thiêu xác chết (hỏa thiêu là một sự phí phạm nghiêm trọng nếu không muốn nói là bị cấm).

Điểu táng Tây Tạng
Theo các nhà động vật vật học, loài kên kên có 2 loại chính:
• Loại thứ nhất danh xưng tiếng Anh là VULTURE = a large bird related to eagles and hawks , that eats the remain of dead animal . Loại thứ nhất này có kích thước rộng 80 cm, dài cỡ 75 cm.
• Loại thứ hai danh xưng tiếng Anh là CONDOR = a large vulture with a bar head and neck, found in the Andes Mountains (ở Nam Mỹ châu) and in California.
Cuối năm 2019, Tổ Chức Bảo Vệ Các Động Vật Hoang Dã báo động Loài Kên Kên có nguy cơ bị diệt chủng vì người ta đã tìm ra có từ hàng trăm đến hàng nghìn con chim Kên Kên bị sát hại hàng loạt. (bị sát hại bằng thuốc độc)
Lý do: ở châu Phi, bọn săn bắn lậu tê giác và săn voi buôc phải đầu độc các con chim Kên Kên vì chúng chỉ lấy sừng tê giác và ngà voi, bọn săn lậu này sẽ bị bắt nếu cảnh sát thấy hàng đàn kên kên bay rợp trời ở một cánh rừng nào đó.
Ôi vận mệnh các con chim kên kên đi đôi với vận mệnh của loài tê giác và vận mệnh của loài voi. Oan nghiệt thay!
Tuy nhiên giống như câu chuyện TÁI ÔNG THẤT MÃ, loài kên kên có danh xưng tiếng Anh là CONDOR đã tái sinh tại đát nước Hoa Kỳ sau tháng 3/2020 vì qua đám tang của George Floyd chúng ta thấy tất cả các đảng viên Đảng Dân Chủ biến thành các con kên kên CONDOR đúng như từ điển WEBSTER đã định nghĩa = eats the remains of dead people. Có điều hơi khác với những con chim Kên Kên chính gốc, tôi gọi những đảng viên Đảng Dân Chủ như Pelosi, như Joe Biden, như Adam Shiff là bọn ĐỂU vì:

1/ Những con chim Kên Kên chính thống không biết QUỲ trong khi bọn ĐỂU phải quỳ tại mọi nơi và mọi lúc để kiếm phiếu.
2/ Những con chim Kên Kên chính thống không quàng khăn mừng đám cưới đi dự đám tang.
3/ Những con chim Kên Kên chính thống ăn xác chết của mọi sinh vật không phân biệt giai cấp hay chủng loại địa vị lúc sinh thời, trong khi bọn ĐÊU trước khi “ăn xác chết” đã làm lễ phong thánh cho một tên tôi phạm có tiền án xấu.
4/ Những con chim Kên Kên chính thống ăn xác chết không tẩm liệm, trong khi bọn ĐỂU trước khi “ăn xác chết’ phải đi mua cái hòm giá 12,000 dollars và kéo cái hòm với xe ngựa tứ mã (chứ không thèm đi trên xe limousine đen như dân thường). Tôi chọn một phần tiêu đề của bài viết này là ĐỂU TÁNG với ngụ ý đám tang George Floyd do bọn ĐỂU cầm đầu Đảng Dân Chủ cử hành.
Đó là nói bọn ĐỂU về mặt hình thức, còn về mặt nội dung thì sao?

Trái khoáy số một: giương cao khẩu hiệu BLACK LIVE MATTER (Sinh mạng người da đen mới quan trọng), thế còn sinh mạng của các chủng tộc khác thì ra sao?
Trái khoáy số 2: tự tâng bốc là biểu tình ôn hòa là quyền được hiến pháp bảo vệ, nhưng những nhà lập quốc (founders) không ghi trong hiến pháp là người biểu tình được quyền đập phá cửa tiệm xông vào bên trong lấy hàng hóa rồi đốt tiệm…
Trái khoáy số 3: tự cho mình có quyền phá bỏ các tượng đài mang tính chất lịch sử, ngăn trở nhân viên công lực thi hành nhiệm vụ, đòi hỏi giải thể lực lượng Cảnh Sát.
Trái khoáy số 4: phá hoại tài sản của Liên Bang, thí dụ đốt phá ở Tòa Án tại tiểu bang Washington và tiểu bang Oregon, chính phủ Liên Bang vãn hồi trật tự thì bọn ĐỂU kiện chính phủ Liên Bang về chuyện chính phủ Liên Bang vi hiến.
Trái khoáy sô 5: đòi hỏi quyền phá thai trên chiêu bài quyền tự do chọn lựa của người phụ nữ, thế còn quyền được sống của các thai nhi để ở đâu? Anh (chị) có quyền tự do nhưng không được xâm phạm vào quyền tự do của người khác. Điển hình là trên Freeway anh được tự do chạy trên lane của anh thôi, anh xẹt qua xẹt lại trên các lanes khác thì sẽ bỏ mạng ngay.
Trái khoáy số 6: năm 1920, phong trào tự do tình dục được lan tràn, trường hợp phá thai gia tăng nhiều vì khoa học chưa tiến bộ trong chương trình kiểm soát sinh đẻ cho nên hệ quả của phong trào tự do tình dục là trẻ con được sinh ra không có ai nuôi nấng giáo dục và dân chúng bị bệnh giang mai, bệnh lậu hoành hành… Xã hội Liên Sô tổn thất nghiêm trọng khiến Lenin buộc phải chấm dứt phong trào tự do tình dục vào năm 1923. Bây giờ, 100 năm sau người ta có phương tiện và sự hiểu biết để tránh được mang thai, vậy tại sao cứ phải đòi hỏi phụ nữ được quyền phá thai bất cứ lúc nào họ muốn?
Trái khoáy số 7: bọn ĐỂU mưu toan sửa đổi Hiến Pháp để phá bỏ hệ thống cử tri đoàn mà kết quả phải dựa trên phổ thông đầu phiếu.
Trái khoáy số 8: bọn ĐỂU đòi hỏi lập thêm tiểu bang thứ 51 (là vùng WASHINGTON D.C.) để chúng chiếm đa số trong Thương Nghị Viện. (51 tiểu bang thì sẽ phải có 102 nghị sĩ)
Trái khoáy số 9: bọn ĐẺU mưu toan đưa con số 9 vị thẩm phán Tối Cao Pháp Viện lên 15 vị vì tỷ lệ hiện nay là 6-3 với một số vị còn trẻ nên tỷ lệ nghiêng về phía Bảo Thủ. (nếu đưa lên 15 vi thẩm phán thì phe Cấp Tiến mới có cơ hội cân bằng)
Trái khoáy số 10: Căn bản của nền tư pháp là tính chất “bất hồi tố” , vậy mà bọn ĐỂU mưu toan làm luật để chính phủ liên bang phải bồi thường cho người da đen bị làm “nô lệ” trong quá khứ. Luật này nếu có, là một “sự hồi tố” vô lý vì từ 1865, không còn người da đen bị làm “nô lệ” và cũng không có người da trắng nào “sở hữu nô lệ”.
Người viết chỉ đề cập đến 10 trái khuáy của bọn ĐỂU mà không hề đề cập đến những vấn đề khác như chiến tranh thương mại, như biến đổi khí hậu, hay hoặc tiền tệ và thị trường chứng khoáy v.v… vì đó là những vấn đề lớn ảnh hưởng đến nhiều quốc gia: những vấn đề lớn đó đã có những chuyên gia và nhiều nhà bình luận lão thành đề cập đến rồi.
10 trái khoáy mà người viết nêu ra chỉ là những vấn đề của nước Mỹ, giải quyết những vấn nạn của nội tình nước Mỹ trước thì mới có thể thực hiện mục tiêu MAKE AMERICAN GREAT AGAIN như Tổng Thống Donald Trump đã nêu ra. Vì vậy cuộc bầu cử vào ngày 3 tháng 11 năm 2020 là tối ư quan trọng. Câu chuyện không còn đặt vào cá nhân Tổng Thống Trump mà phải hiểu là câu chuyện giữa ÁNH SÁNG và BÓNG TỐI : dù chúng ta có yêu mến Tổng Thống Trump nhiều thế nào đi nữa, ông cũng không thể làm Tổng Thống Hoa Kỳ tới 3-4 nhiệm kỳ được, nhưng chúng ta phải sử dụng lá phiếu để quét sạch bọn ĐỂU ra khỏi chính trường giúp cho những người tài giỏi và đức độ có cơ hội phục vụ đất nước một cách chính trực và công bằng để chính thể và cơ cấu chính trị của Hoa Kỳ luôn luôn là ngọn đuốc cho các quốc gia khác noi theo.

Thái độ thù hằn, bất hợp tác và phá thối của Đảng Dân Chủ đã xảy ra trước khi ông Donald Trump nhậm chức Tổng Thống vào ngày 20 tháng giêng năm 2017 khiến cá nhân người viết thay đổi suy nghĩ: trước kia theo thói quen và tài liệu giáo khoa cho rằng Hành Pháp là một Đảng chính trị thì Lập Pháp là một Đảng khác để coi như “cân bằng quyền lực”, nhưng đó là khi người ta còn giữ nguyên tắc hòa hợp để đem phúc lợi cho người dân và đem sự hưng thịnh và hùng cường cho đất nước. Chớ còn từ năm 2017 đến giờ, bọn ĐỂU mới chỉ nắm đa số ở Hạ Nghị Viện mà đã làm Hành Pháp của Tổng Thống Trump gặp biết bao trở ngại.
Do đó 4 năm sắp tới cử tri của Hoa Kỳ cần giúp Hành Pháp Donald Trump “clear” đống rác rưởi tại chính trường Hoa Kỳ bằng cách không những bầu cho Tổng Thống Trump đắc cử thêm một nhiệm kỳ nữa, mà phải bầu cho tất cả đảng viên Cộng Hòa vào các chức vụ dân cử như Thương Nghị Sĩ, Dân Biểu, Hội Đồng thành phố, quận hạt, Thống Đốc…
Người Mỹ nổi tiếng với “ tính thực tế”, nhưng người Việt chúng ta lại hiểu lờ mờ về “tính thực tế” của người Mỹ, đó là “ ta hãy làm được những gì mà ta có thể làm, đừng cố gắng làm những gì mà ta thích”.
Người viết xin nêu ra những SUY NGẪM VỀ CUỘC ĐỜI (không biết tên của tác giả) làm nổi bật “tính thực tế” như sau:
◘ Không YÊU vẫn sống – Không ĂN mới chết
◘ Thất TÌNH vẫn sống – Thất NGHIỆP mới chết
◘ Thiếu TÌNH vẫn sống – Thiếu TIỀN mới chết
◘ Cô ĐƠN vẫn sống – COVID mới chết
Trong khi đó vào năm 1960, nữ văn sĩ hiện sinh của Pháp là FRANCOISE SAGAN còn “sống sượng” hơn khi cho rằng: Dẫu biết rằng sự giàu có không ngăn cản được đau khổ, nhưng tôi thích khóc trong chiếc JAGUAR hơn là cười trong chiếc xe buýt.
San José ngày 20 tháng 10 năm 2020
Trần Trung Chính
***
*Đối tượng đập phá tượng Thánh và dùng súng bắn Đức Mẹ giờ thế nào?Anh Trần Văn Tuấn đã có một vợ và 3 đứa con, Bí thư chi đoàn xóm 7, Trưởng ban văn hoá xã Diễn Mỹ, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.
Anh ta là người cầm đầu hội cờ đỏ tại khu vực xã Diễn Mỹ với mục đích hoạt động chia rẽ Lương – Giáo, bằng cách chống phá những người có đạo,
xúc phạm Đức tin của giáo dân nơi đây.

Hội cờ đỏ do Tuấn dẫn đầu đã càn phá một cách ngông cuồng trong khu vực suốt 6 tháng trời, chúng hoành hành như băng đảng mafia với sự
bảo kê của cấp ủy xã Diễn Mỹ, bằng chứng là nhiều lần đánh giáo dân, đập phá hàng hóa và tài sản của họ trước sự chứng kiến của CA cộng sản.Những ai theo dõi thông tin trên trang TNCG và một số báo đài khác, đã biết rõ về những gì mà Tuấn và hội Cờ Đỏ đã gây ra cho giáo dân.
Chúng cầm băng rôn diễu hành đòi trục xuất linh mục Nguyễn Ngọc Ngữ, thậm chí khống chế hai linh mục ngay tại trụ sở UBND xã Diễn Mỹ….

Tượng Đức Mẹ bị bắn vỡ nát bởi súng.

Khởi điểm sự quấy phá vào ngày 03/09/2017, Tuấn cầm đầu hội Cờ Đỏ với gậy gộc, thậm chí cả súng Côn tới đập phá tài sản của nhà ông Trần Văn Trịnh
và một số gia đình tại xóm chợ Đình, giáo xứ Đông Kiều.
Đến ngày 10/9, Tuấn và nhiều kẻ bịt mặt ném đá và cầm dao mác xông vào nhà và quán cà phê ông Duyên Sự để đập phá bàn ghế, Tivi …

Khốn nạn và ngông cuồng nhất phải kể đến lần Tuấn dẫn đám côn đồ đập phá tượng Đức Mẹ tại nhà ông Trịnh, sau đó dùng súng bắn thủng mặt tượng
Đức Mẹ của gia đình anh Hoàng Văn Hòe vào đêm 15 tháng 09 năm 2017.

Tình hình giáo dân Đông Kiều mới được yên ổn sau ngày 11/04/2018, đó là ngày mà Tuấn và một số thành viên hội cờ đỏ đi họp “đồng hương xã Diễn
Mỹ tại thành phố Vinh”.
Sau khi họp xong trên đường về nhà, Trần Văn Tuấn đã bị tại nạn giao thông rất nặng làm chấn thương sọ não và bầm dập người khắp người.

Người bắn Đức Mẹ giờ phải nằm viện do TNGT.

Nguyên nhân tai nạn được biết do Tuấn tự đâm vào cột tường sau một ngày họp hành, vui chơi nhậu nhẹt với bạn bè.
Hiện tại Tuấn đang phải nằm điều trị tại Bệnh viện Việt Đức, các bác sĩ chỉ còn cách cưa hộp sọ, nuôi não nhằm kiếm cách giữ lại mạng sống cho
Trần Văn Tuấn.

Sau khi bị tai nạn rồi mới biết gia cảnh của Tuấn cũng rất khó khăn, một người vợ trẻ vô cùng khốn khổ khi vừa phải nuôi ba đứa con thơ, vừa chạy vay tiền để chữa trị cho một ông chồng ngang tàng.
Hoàn cảnh như vậy giờ một mình gia đình Tuấn chịu khổ cực, trong khi Hội Cờ Đỏ không đủ sức chu cấp. Không biết lúc này cấp ủy đảng và công an
xã Diễn Mỹ quan tâm lo liệu cho Trần Văn Tuấn cùng vợ con anh ấy như thế nào?

Ông Tuấn hiện giờ.

Chúng tôi đưa tin này để cảnh báo những kẻ còn dã tâm xúc phạm tới tượng Thánh, trù dập những người có đức tin bởi hậu quả việc làm ngu xuẩn đó
sẽ vô cùng khủng khiếp. Chúng tôi không có quyền kết án Trần Văn Tuấn, nhưng có bổn phận loan tin để những kẻ vô luân biết mà hành xử cho
phải lẽ đạo. Đừng bắt vợ con và người thân gánh chịu những hình phạt cay đắng như Trần Văn Tuấn lúc này.

Ước mong vợ con anh Tuấn được bình yên và gặp được người có lòng thiện, để hỗ trợ chữa trị cho anh ấy cùng với việc học hành cho con cái nữa.
Nhất là qua thảm cảnh này, anh Tuấn tỉnh ngộ và biết xin lỗi những nạn nhân của anh mà cởi bỏ thù hận và u mê. Có như vậy, anh Tuấn và những
thành viên Hội Cờ Đỏ mới nhận ra đâu là giá trị đích thực của cuộc đời, để không bị ma quỷ xúi giục chà đạp tha nhân và xúc phạm Thiên Chúa.
Thanh Niên Công Giáo
***
**
*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU: Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:

 Hoa No Muon Mau_Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3          10017206

 Khi Vo Vang Nha_Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3
*Tiểu Tử ) . Truyện Ngắn Thời Sau 30/4/75 . Ông Tư
Cái làng nhỏ đó nằm gần biển Manche, cách thành phố Etretat (miền bắc nước Pháp) độ 10 km. Trong làng có chừng năm chục nóc gia nằm chùm nhum lại thành một khu, trừ một cái nhà nằm rời xa một mình về phía biển. Người trong làng gọi cái nhà đó là ” nhà ông Lê “.
Cách đây mấy năm, ông Lê -người Việt Nam độ 40 tuổi- từ Paris ra đây mua lại cái nhà đó để làm nhà nghỉ mát. Mùa hè và các ngày lễ lớn, ông đưa vợ con -vợ người Pháp và hai con trai chín mười tuổi- ra đây đổi gió và lâu lâu ông cho bạn bè mượn năm bảy hôm. Ông có mướn một người trong làng -tên Jean Marie- trông nom nhà cửa và cắt tỉa vườn tược cây trái.
Mới đầu, người trong làng cứ tưởng ông Lê là người Tàu. Cho nên, họ hơi dè dặt. Chừng biết ổng là người Việt Nam, họ cởi mở hơn, thân thiện hơn. Làm như, đối với họ, người Tàu là người ngoại quốc xa lạ, còn người Việt Nam thì ít nhiều gì cũng đã từng được xem là người trong nhà ! Họ càng có cảm tình với ông Lê khi biết rằng ổng qua Pháp học từ hồi mười lăm tuổi, rằng ổng tốt nghiệp trường Arts et Métiers, rằng ổng làm chức lớn trong cơ quan Nhà Nước v.v… Họ hay nói với nhau: “Vợ chồng ông Lê thật dễ thương”.
Vùng này cao hơn mặt biển hai ba chục thước mà cuộc đất lại không lài lài xuống lần khi ra gần biển như ở những nơi khác, nên không có bãi. Ở đây, biển đâm thẳng vô bờ, loại bờ đá dựng thiên nhiên sừng sững như một bức tường cao thật cao. Những ngày biển động, sóng đập vào chân tường đá nghe ầm ầm. Vì nhà ông Lê nằm cách bờ đá dựng không xa, nên vào những ngày đó, từ trong nhà nghe âm vang tiếng sóng giống như những tiếng thở dài.
Hè năm đó, ông Lê và gia đình ra đây nghỉ mát chỉ có ba tuần thay vì một tháng như thường lệ. Ông nói với ông Jean Marie -người quản gia- rằng phải trở về Paris để đón cha mẹ từ Việt Nam qua. Ông Jean Marie hỏi ông có định đưa ông bà cụ ra đây chơi không thì ông Lê trả lời rằng không, bởi vì ông bà cụ mới xuất ngoại lần đầu tiên nên phải đợi một thời gian cho quen với khí hậu phong thổ.
Vậy mà chỉ mươi ngày sau, thấy ông Lê chở ra đây một ông già tóc trắng với hai va-ly hành trang. Người quản gia nghĩ: “Chắc định ở lâu nên mới mang hành trang nhiều như vậy “. Ông Lê giới thiệu: ” Đây là cha tôi. Còn đây là Jean Marie, quản gia”. Sau đó, ông nói: “Trong thời gian cha tôi ở đây, tôi xin nhờ bà Jean Marie lo dùm việc nấu nướng giặt giũ giống như những lúc gia đình tôi ra đây nghỉ mát. Có điều là cha tôi không thể đi chợ ở Etretat như chúng tôi vẫn làm lâu nay, nên tôi nhờ ông bà lo giùm luôn vụ này. Đổi lại, tôi sẽ tăng tiền thù lao của hai ông bà lên mười phần trăm. Tôi xin ông bà chấp nhận cho”.
Sau khi gọi điện thoại về nhà bàn tính với vợ, ông Jean Marie bằng lòng. Tiếp theo đó, ông Lê trao cho ông Jean Marie một số tiền và nói: “Đây, tôi gởi ông bà một tháng tiền chợ. Tôi dự trù dư dả phòng khi cha tôi cần mua những gì khác, nhưng nếu thấy thiếu thì điện thoại cho tôi hay để tôi gởi ra thêm. Mỗi cuối tháng, tôi sẽ gởi tiền để gối đầu cho tháng kế tiếp, ông bà yên tâm”. Ông Jean Marie hỏi: “Còn bà cụ đâu ? Sao không cùng ra đây với ông cụ ?”. Ông Lê trả lời như không trả lời: “Mẹ tôi ở Paris”. Rồi sau khi nói mấy lời cám ơn ông Jean Marie, ông bắt tay từ giả người quản gia và ông già tóc trắng để trở về Paris, vội vã như không muốn vấn vương gì nữa ! Thấy ông Lê đối xử với ông già tóc bạc như là một người quen thường, ông Jean Marie vừa ngạc nhiên vừa bất nhẫn, bởi vì ông nhận thấy rõ ràng ông già tóc bạc đó và ông Lê thật sự giống nhau như hai cha con.
Ông già ở trong nhà ông Lê như một cái bóng. Ông không xem tê-lê, không nghe ra-đi-ô. Ông cứ ngồi ở xa long hút thuốc liên miên, mắt nhìn thẳng ra cửa kiếng hướng về phía biển, giống như đang coi một cái gì ở ngoài đó. Ở ngoài đó không có gì hết ! Không có một cái cây, không có một lùm bụi. Cỏ dại cũng không mọc cao. Mặt đất trống trơn chạy thẳng ra bờ đá dựng. Từ chỗ ông ngồi, nhìn ra chỉ thấy đất và trời. Lâu lâu, vài con hải âu bay phớt ngang, và lâu lâu trên nền trời trong xanh của mùa hè, một sợi mây đi lạc. Chỉ có bao nhiêu đó, vậy mà ông cứ ngồi nhìn, nhìn đăm đăm.
Mới đầu, ông bà Jean Marie cứ tưởng rằng ông già không biết nói tiếng Pháp. Nhưng sau mấy lần hỏi han thấy ông trả lời trôi chảy mạch lạc, ông bà mới yên tâm. Có điều là hỏi thì ông mới trả lời chớ không thấy bao giờ tự ông gợi chuyện. Suốt ngày, ông làm thinh. Cần dùng gì thì ông viết ít chữ rồi gắn trên mặt tủ lạnh. Ông bà Jean Marie thấy vậy cũng ráng giữ ý không làm tiếng động khi quét dọn hay đi ra đi vào. Nhiều khi, họ có cảm tưởng như trong nhà không có ai hết ! Chỉ có mùi khói thuốc là nhắc đến sự hiện diện của ông già.
Ông già đó tên Lê Tư. Hồi thời trước -cái thời mà miền nam Việt Nam chưa biết mùi cộng sản- ông Tư là một nhà thầu xây cất rất có bề thế ở Sàigòn. Ông giao du rộng, lại “biết cách giao du”, thêm giỏi tính toán sắp xếp nên ông trúng thầu nhiều công trình lớn của Nhà Nuớc và của các công ty ngoại quốc. Do đó, càng ngày ông càng nổi tiếng và sự nghiệp thì cứ nhân lên gấp năm gấp mười. Dù vậy, ông không bao giờ chối bỏ cái gốc hàn vi của ông và rất tự hào đã bắt đầu bằng hai bàn tay trắng.
Ông thường nói: “Hồi tôi từ Đà Nẳng vô Sàigòn, tôi chỉ có một chiếc xe đạp cũ và cái nghề thợ hồ. Ban ngày đạp xe đi làm, ban đêm đạp xe đi học thêm ở Trung Tâm Văn Hoá Pháp và hội Việt Mỹ. Hồi thời đó, quanh năm suốt tháng, tôi chỉ biết có thắt lưng buộc bụng, ăn uống kham khổ, để dành tiền gởi về cho cha mẹ ở Đà Nẳng và để đóng các học phí. Vậy mà tôi vẫn không ngã lòng. Lúc nào trong đầu tôi cũng nghĩ rằng phải cố gắng vương lên, bởi vì không ai giúp mình bằng mình hết. Nhờ vậy mà bảy tám năm sau, tôi đã có một cơ sở vững chắc để cạnh tranh với các nhà thầu khác. Rồi thì xây cất hết công trình này đến công trình khác, có khi hai ba công trình cùng một lúc, cơ sở cứ lớn lần lớn lần để trở thành bề thế như ngày hôm nay. Nghe tôi nói tôi bắt đầu sự nghiệp bằng con số không chẳng có mấy ai tin hết “.
Khi đã khá giả, ông mới cưới vợ. Ông hay nói đùa : “Tình phải có tiền đi theo nó mới vững. Giống như bê-tông phải có cốt sắt nó mới bền !”.
Ông bà Lê Tư chỉ sanh có một người con trai đặt tên Lê Tuấn. Năm Tuấn được mười lăm tuổi, ông gởi con qua Pháp học. Ông muốn nó học ngành kiều lộ để sau này trở về nối nghiệp ông. Ông nói : “Việt Nam mình cạnh tranh không nổi với hãng thầu ngoại quốc bởi vì mình có binh mà thiếu tướng”. Và ông hy vọng trong tương lai, con ông sẽ thực hiện những công trình vĩ đại, vượt trội hẳn những gì ông đã làm. Để cho ông được nở mặt.
Cái tương lai đó bỗng tắt ngúm chỉ trong một thời gian ngắn sau ngày 30 tháng tư, 1975.
Trước cái ngày đen tối đó, một người như ông Lê Tư dư sức để di tản dễ dàng. Vậy mà không thấy ông nhúc nhích. Ông cứ điềm nhiên hút thuốc, uống trà, xem truyền hình, nghe ra-đi-ô. Giống như một kẻ bàng quan. Bà Lê Tư thì cứ đi ra đi vô, hết gọi điện thoại cho bà bạn này đến gọi cho bà bạn khác. Rồi thúc giục ông đi di tản. Bà nói :
– Trời ơi ! Mấy bả đi hết rồi kìa !
Ông cười :
– Thì ai sợ cứ đi. Bà yên tâm. Tôi bảo đảm không có sao hết. Nói thiệt với bà, “họ” đã liên lạc với tôi cách đây hơn tháng, nói rõ rằng họ cần dùng những người như tôi để xây dựng lại đất nước. Cho nên, bà thấy tôi không ? Tôi bình chân như vại !
Điều mà ông không nói cho bà biết là từ bao lâu nay, ông vẫn đều đặn gởi tiền giúp cách mạng qua ngả thằng cháu -cũng gốc liên khu năm như ông- đang hoạt động ở mấy tỉnh miền Đông. Chính người cháu đó đã cho người về gặp ông để giải thích rõ ràng chủ trương đường lối của cách mạng. Nhờ vậy, ông mới vững tâm tin tưởng.
Đâu dè, sau khi cách mạng “đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào”, cách mạng quay về đánh tư sản. Ông Lê Tư cũng “bị” mời đi “làm việc” như mọi người. Ông có xuất trình giấy chứng minh của Liên khu bảy, là vùng ông đã giúp đỡ, nhưng “lá bùa” đó không linh ! Ông cũng nghĩ đến thằng cháu cách mạng, nhưng bây giờ ông không biết nó ở đâu để gọi nó đến làm chứng. Vì vậy, ông vẫn bị mời tới mời lui để “làm việc”. Mỗi lần làm việc, họ quay ông như con dế ! Đến nỗi về sau, mệt mỏi quá, chán chường quá, thấy nói gì cũng vô ích, nên ông bèn làm thinh, mặc cho họ muốn nói gì thì nói, hỏi gì thì hỏi. Rồi đến lần “làm việc” cuối cùng, ông cũng làm thinh ký tên trên xấp giấy tờ họ đưa ra, ông ký mà không thèm đọc qua một chữ ! Lần đó, ông bước ra khỏi cơ quan, có cảm tưởng như đang sống trong một thế giới khác, một thế giới lộn ngược ! Ông không còn khái niệm không gian thời gian. Ông chỉ biết rằng sau cái phút ký tên đó, ông trắng tay. Và ông còn nghe trong đầu câu nói ơn nghĩa “nhờ ông đã sớm giác ngộ cách mạng nên không phải đi cải tạo”. Ông lái xe về nhà như một người máy. Ông đâu biết rằng trong cuộc “đổi đời vĩ đại” này, con người đâu còn sống bằng lý trí : con người chỉ sống bằng bản năng thôi !
Về đến trước cổng nhà, bỗng nhiên ông Lê Tư nhận thức rằng tất cả những gì trực thuộc về ông bây giờ chỉ còn lại người vợ đang đợi ông ở nhà.
Xưa nay, mọi việc trong gia đình đều do ông quyết định. Bà Lê Tư luôn luôn làm theo ý của ông, không bao giờ thắc mắc. Bởi vì bà hoàn toàn tin tưởng vào người chồng mà lúc nào bà cũng cảm phục như một thần tượng. Bà nói : “Từ bàn tay trắng dựng nên sự nghiệp đồ sộ như vầy, không phải ai làm cũng được !”. Và bà thường ví chồng bà như một cây cau vững chắc để bà bám vào đó như một giây trầu. Vậy mà bây giờ bây giờ Ông Lê Tư không biết ví mình như cái gì nữa. Cách mạng mà ông đã giúp từ ngày ông dựng nghiệp, hôm nay nhân danh gì gì đó, đã biến ông thành con số không. Dễ dàng như người ta cầm nùi giẻ bôi hết những hàng chữ phấn trên một bảng đen, bôi mà không cần biết những hàng chữ đó viết những gì ! Chỉ trong có một khoảnh khắc, ông chẳng còn gì hết và bản thân ông cũng không là gì hết ! Ông đã trở thành một “thứ gì” đó không có tên, một sản phẩm của cách mạng mà sách vở xưa nay chưa thấy có định nghĩa !
Ông bước vào nhà mà cảm thấy mình lêu bêu như bọt nước, không làm chủ được gì hết, kể cả làm chủ chính bản thân mình ! Cái biệt thự có hồ tắm vườn hoa, có năm ngăn bảy nắp, mà ngày xưa ông đã xây cất cho tương xứng với địa vị xã hội của ông bây giờ bỗng trở nên ngạo nghễ, vô duyên.
Nhà vắng teo. Một số gia nhân đã xin nghỉ việc từ những ngày sôi động, số còn lại đã được cho nghỉ ngay sau ngày 30 tháng tư. Bà Lê Tư chắc đang làm gì ở dải nhà sau nên ông không nghe tiếng động. Ông đốt điếu thuốc rồi ngồi xuống phô-tơi nhìn thẳng ra vườn. Ông nhìn mà không thấy gì hết ! Yên lặng.
Tiếng bà Lê Tư làm ông giựt mình :
– Sao ông ? Họ đòi gì nữa vậy ?
– Họ đâu có đòi. Họ lấy.
– Lấy gì ?
– Lấy hết tài sản của mình.
Giọng bà bỗng cao lên một nấc :
– Lấy hết tài sản ?
Ông nhìn bà rồi trả lời bằng cái gật đầu. Giọng của bà lại cao thêm một nấc :
– Gì lạ vậy ? Tự nhiên rồi đòi lấy tài sản của người ta. Đó là ăn cướp chớ đâu phải lấy! Rồi ông trả lời làm sao?
Ông thở mấy hơi thuốc, rồi mới nói :
– Thì tôi giao hết lại cho họ chớ còn làm sao ?
Bà chỉ kêu được một tiếng “Trời !” rồi ngồi phịch xuống ghế, mắt nhìn thẳng ra vườn. Bà nhìn mà cũng không thấy gì hết ! Yên lặng. Một lúc sau, ông nói, giọng thật trầm tĩnh :
– Bà nghĩ coi. Bây giờ họ là kẻ chiến thắng. Quyền sanh sát nằm hết trong tay, họ muốn nói gì làm gì mà không được.
– Còn luật pháp để đâu ?
– Luật pháp của ai ?
Bà làm thinh. Một lúc sau, bà nói :
– Hôm trước ông nói họ đã móc nối với ông để ông ở lại giúp họ xây dựng gì gì đó. Sao bây giờ họ lột hết của ông vậy ?
Ông làm thinh. Khói thuốc trong miệng bỗng trở nên thật đắng. Ông nghe thèm một hớp trà hay một hớp nước lạnh, hay bất cứ một chất lỏng nào cũng được để ông nuốt xuống “cái gì đó” đang nghẹn ngang ở cổ. Ông dụi điếu thuốc rồi đi lại bar ở góc xa-long rót một ly nhỏ Porto uống ực một cái, giống như người ta bị mắc xương. Xong ông trở lại phô-tơi ngồi xuống, đốt điếu thuốc. Chất rượu đang nồng trên mũi, nhưng sao khói thuốc vẫn còn nghe thật đắng !
Giọng bà Lê Tư có vẻ trách móc :
– Chớ phải ông nghe lời tôi đi di tản như thiên hạ thì đâu có sao.
– Đi di tản cũng mất hết chớ hơn gì.
– Sao mất hết được ? Ông quen lớn nhiều mà không hốt được một mớ đem đi theo à ? Có nhiều người còn gởi được bàn ghế và vô số đồ cổ nữa. Như anh X., như anh T., như ông tướng Z toàn là bạn thân của ông không.
Ông làm thinh. Bà vẫn nói, càng nói giọng càng gay gắt :
– Thà rằng mình đi, cái gì không đem theo được là mình bỏ. Tụi nó có lấy, cũng là lấy những gì mình bỏ. Chớ còn bây giờ, tụi nó bóp họng ông để lấy, bộ ông không thấy tức sao ?
Ông làm thinh. Ngừng một lúc như để suy nghĩ, rồi bà nói một câu giống như bà đóng sập cánh cửa sắt để nhốt ông trong một nhà tù :
– Chẳng bằng ông muốn ở lại để giúp cách mạng chớ gì ? Phải không ?
Ông nuốt nước miếng mấy lần, rồi tiếp tục làm thinh. Bây giờ, ông thật sự thấy mình như bọt nước trôi lêu bêu, không bám được vào đâu hết?
Chiều bữa đó, cách mạng đưa đến mười mấy thanh niên trai gái và một toán bảo vệ cầm súng để làm công tác kiểm kê. Họ bắt mở hết các hộc, các kệ, các tủ để họ đem ra đếm từng món, không bỏ sót một nơi nào hết, một món nào hết. Đêm, họ ngủ lại trong nhà ông Lê Tư để sáng sớm hôm sau họ tiếp tục. Xong công tác kiểm kê, người cán bộ chỉ huy chỉ định một nhóm bốn người ở lại để canh giữ những gì đã kiểm kê, sợ ông bà Lê Tư ăn cắp mang đi ! Gã còn nói như ra lịnh :
– Từ hôm nay trở đi, anh chị phải dọn ra nhà sau để ở, không được bước lên đây nữa. Anh chị cũng không được quyền sử dụng chiếc ô-tô bây giờ thuộc diện quản lý của Nhà Nước. Khi ra vào nhà, anh chị phải dùng cái cổng hậu, không được đi bằng cổng chánh. Rõ chớ ?
Ông Lê Tư làm thinh. Bà Lê Tư cũng làm thinh. Nhưng hai sự làm thinh đó không cùng một ý nghĩa : ông làm thinh vì biết rằng có nói gì cũng vô ích còn bà làm thinh là vì bà hận ông vô cùng !
Từ ngày dọn xuống ở trong một nhà phụ -có ba dải nhà phụ trước đây dùng cho gia nhân- và từ ngày biết rằng văn phòng, các kho vật liệu, kho dụng cụ cơ giới, biệt thự ở Núi Lớn Vũng Tàu, các chương mục ở ngân hàng…v.v. đã hoàn toàn nằm trong tay Nhà Nước, bà Lê Tư ít nói chuyện với ông. Nhưng hầu như ngày nào bà cũng ngồi nói một mình, nói trổng, cố tình nói lớn tiếng để cho ông “phải” nghe. Bà cứ lải nhải với giọng trách móc chanh chua, hết chuyện tin lời cách mạng, đến chuyện mất hết của cải, rồi bắt qua chuyện di tản, chuyện ở “chui rút” trong nhà của bếp của bồi. Còn ông thì cứ làm thinh ngồi nghe, nghe riết mà tóc của ông càng ngày càng bạc trắng !
Thời gian đi qua. Một hôm bà bỗng nói với ông :
– Tôi đã nhờ người quen trong toà đại sứ liên lạc được với thằng Tuấn ở Paris. Nó sẽ lo giấy tờ cho mình qua bển.
Bây giờ, mọi sự đều do bà quyết định, ông chỉ làm thinh đi theo. Bây giờ, người chồng “thần tượng” của thời trước chỉ còn là một cái bóng ! Bây giờ, bà mới là thân cây cau, còn ông, ông chỉ là một thứ giây trầu… Đúng là một sự “đổi đời vĩ đại” !
Ít lâu sau, chính bà đã chạy chọt đút lót để có xuất cảnh cho hai vợ chồng bay qua Paris, vào giữa mùa hè năm đó.
Ông Lê, người con trai của ông bà Lê Tư, đến đón ông bà ở phi trường Charles De Gaulle. Gặp lại nhau, mừng mừng tủi tủi. Ông Lê Tư có cảm tưởng như mình vừa sống lại. Ông ôm con siết mạnh, rồi buông ra để nhìn. Lòng tràn sung sướng, ông vừa cung tay đấm nhẹ lên vai con, vừa chửi đổng : “Cha mày !”. Rồi tiếp : “Ba tưởng không còn gặp lại con nữa chớ !” Trong một khoảnh khắc, ông tìm lại được lời nói và cử chỉ của một con người bình thường, con người của thời trước tháng tư 1975.
Trên đường về nhà, ông Lê vừa lái xe vừa hỏi về những chuyện đã xảy ra ở Việt Nam trong những ngày sôi động của tháng tư, nhứt là ở đoạn “mấy thằng Mỹ kéo nhau chạy sút quần”. Nghe lời nói và giọng điệu của con, ông Lê Tư cảm thấy có “cái gì không ổn”, nhưng ông nghĩ : “Có lẽ tại nó ở bên nây lâu quá nên nó nói tiếng Việt không biết chọn lời”. Rồi ông kể lại những gì mắt thấy tai nghe. Người con lâu lâu khoái chí, vỗ tay lên tay lái, gục gặc đầu “cho tụi nó chết”.
Bổng người con hỏi :
– Còn mấy thằng tướng nguỵ ?
Câu hỏi đó như ánh sáng bật lên trong bóng tối để ông nhìn thấy rõ sự thật: không phải con ông không nói rành tiếng Việt mà là con ông nghiêng về phía bên kia, cái phía đã lật lọng, ăn cháo đá bát, cái phía đã lấy hết tài sản của ông một cách ngang nhiên trắng trợn ! Trời đất chung quanh bỗng như sụp xuống ! Tuy nhiên ông vẫn trả lời:
– Mấy người đó thì ba không biết.
– Tụi nó chạy ra đảo Guam hết. Thằng chủ chạy thì thằng tớ phải chạy theo chớ dám ở lại đâu. Tưởng ba biết gì kể lại nghe chơi chớ ở bên nây báo chí tê-lê nói đầy đủ. Trên tê-lê thấy nhiều thằng tướng ngơ ngác như bầy gà nuốt giây thun !
Người con nói xong cười lên khoái trá. Ông Lê Tư nghe giận phừng lên mặt ! Ông đưa tay định xáng cho thằng con một cái, nhưng ông kềm lại kịp. Ông bỏ tay xuống mà nghe ngực mình tức ran. Tự nhiên, ông ứa nước mắt. Từ phút đó, ông làm thinh. Thấy như vậy, tưởng cha bị mệt vì cuộc hành trình quá dài nên ông Lê cũng không hỏi tiếp.
Bà Lê Tư ngồi ở băng sau, không chen vô một lời. Bà cảm thấy rồi đây sẽ không thể nào ở chung với một thằng con như vậy được. Bà đã tưởng đi ra khỏi xứ để khỏi phải thấy hằng ngày những chuyện trái tai gai mắt, nào ngờ qua đây gặp thằng con không biết học ở đâu mà ăn nói giống “tụi nó” y chang ! Nhưng không sao. Rồi bà sẽ mua nhà ở riêng. Bà dư sức. Với số hột xoàn mà bà đã cất giấu sau 1975 và bây giờ đang nằm an toàn trong cái giỏ mây hai đáy bà ôm trong lòng, bà dư sức. Cho dù bà phải cưu mang suốt phần đời còn lại ông chồng mà bà đã không còn coi là thần tượng nữa, từ lâu.
Về đến nhà -ở Neuilly Sur Seine, khu nhà giàu- ông Lê giới thiệu vợ con rồi đưa cha mẹ lên phòng trên lầu, nói :
– Ba má nghỉ một chút rồi xuống ăn trưa.
Bữa ăn được dọn lên từng món theo phong cách tây phương. Vợ ông Lê hỏi han lễ độ và kín đáo chăm sóc ông bà Lê Tư. Hai thằng con ông Lê -giống mẹ hơn giống cha nên ít thấy lai Việt- không biết một tiếng Việt. Chúng ăn nhanh nhanh. Xong món thứ nhì, chúng không đợi món kế tiếp, vội vã rút lên phòng. Suốt bữa ăn, câu chuyện chỉ vây quanh mấy món ăn nấu theo tây, bởi vì ông Lê khoe có bà bếp giỏi. Bà bếp, người Pháp, có bước ra chào ông bà Lê Tư.
Nhờ vậy, không khí trong bữa ăn không đến nỗi nào tẻ lạnh.
Sau bữa ăn, vợ ông Lê vì tế nhị, muốn để cho chồng và cha mẹ nói chuyện riêng với nhau, nên xin phép lên lầu. Bà dặn chồng :
– Anh không nên nói chuyện nhiều. Ba má chắc cần phải ngủ vì sai giờ giấc. Mình còn nhiều thì giờ mà.
Khi bước qua xa long để uống cà phê, ông Lê hỏi :
– Ba má định qua đây ở chơi bao lâu?
Ông Lê Tư châu mày, nhìn bà. Bà trả lời :
– Ba má định qua ở luôn chớ đâu phải ở chơi.
Người con ngạc nhiên :
– Ủa ? Sao lại ở luôn ? Bây giờ nước nhà độc lập rồi, không còn thằng nào ngồi trên đầu trên cổ mình hết. Tất cả đều thuộc về mình, không còn sợ thằng ác ôn nào cướp giựt nữa. Như vậy mà ba má định bỏ xứ qua đây ở luôn. Thiệt là vô lý !Hồi nãy, trên xe về đây, ông Lê Tư còn nghĩ rằng thằng con ông chỉ nghiêng về phía bên kia. Bây giờ thì quá rõ ràng : nó đã đứng hẳn về phía bên đó. Ông nghe lòng quặn thắt : chẳng những cách mạng đã cướp hết tài sản của ông, mà tụi nó còn cướp luôn thằng con duy nhứt của ông, cướp từ hồi nào rồi.
Ông Lê Tư làm thinh. Bà Lê Tư hơi mất bình tĩnh :
– Tại con không biết. Tụi nó lấy hết tài sản của ba má rồi còn đuổi xuống ở căn nhà của bồi, rồi lại bắt không được đi cổng chánh phải đi cổng hậu. Bây giờ tụi nó sợ mình không chấp hành chỉ thị nên kéo kẽm gai cô lập căn nhà ba má ở. Con nghĩ coi sống làm sao ?
– Buổi đầu lúc nào chẳng có chuyện sai sót. Rồi cách mạng sẽ trả lại hết cho ba má, yên tâm đi ! Điều mà con muốn nói là chưa chi mà ba má đã muốn bỏ xứ ra đi giống như bè lũ đĩ điếm trộm cắp tháo chạy mấy ngày trước giải phóng làm con thấy không hãnh diện chút nào hết !
Câu nói chưa dứt, ông Lê Tư đã đứng phắt dậy, làm thinh đi thẳng lên lầu. Bà Lê Tư cũng nối gót, nhưng bước chân bà nặng chình chịch. Đứa con máu mủ mà bà mới ôm hun thắm thiết hồi nãy trên phi trường, bây giờ bỗng giống như người xa lạ. Bà cảm thấy hụt hẫng đến độ bà không biết phải làm gì, nói gì. Đến giữa cầu thang, kềm không được, bà ôm mặt khóc tức tưởi.
Suốt buổi chiều, ông Lê Tư ngồi trong phòng làm thinh hút thuốc. Ông không nghe buồn ngủ, ông chỉ nghe mệt – thật mệt – và chán chường – thật chán chường. Ông bắt gặp lại tâm trạng của ông vào những ngày cuối cùng của thời ông bị cách mạng quay hằng bữa để ông kê khai tài sản một cách “đầy đủ và trung thực” !
Bà Lê Tư cũng không ngủ. Bà điện thoại để liên lạc mấy bà bạn đã định cư ở Pháp, nhứt là ở vùng phụ cận Paris. Rồi bà hẹn hò. Sung sướng như thấy chân trời đang mở rộng.
Sau bữa ăn tối, đợi bà Lê và hai con lên lầu, bà Lê Tư nói :
– Chị bác sĩ A sáng mai lại rước má về nhà chỉ chơi vài bữa. Sau đó, có lẽ sẽ qua nhà bà dược sĩ L. Ở đây, má có nhiều bạn bè lắm, con đừng lo cho má. Con chỉ cần lo cho ba thôi.
Ông Lê Tư nhìn thẳng mặt con, giọng nghiêm trang :
– Ba nói thật : ba với con không hạp nhau. Ba không thể ở chung với con được. Ba xin con cho ba ở một nơi nào khác, ở một mình cũng không sao.
Ông nói “xin con cho ba”, đó là sự thật. Bởi vì bây giờ ông hoàn toàn trắng tay. Xưa nay, tiền dư ra, ông cho bà một phần để mua hột xoàn, còn bao nhiêu ông chuyển hết qua chương mục của người con.
Ông Lê ngồi làm thinh, không biết ông đang nghĩ gì. Cũng là làm thinh, nhưng sự làm thinh của ông khó hiểu hơn sự làm thinh của ông bà Lê Tư !
Vậy rồi sáng hôm sau, bà bác sĩ A lái xe lại rước bà Lê Tư. Tiếp theo là ông Lê chở người cha ra ở cái nhà nghỉ mát ở gần bờ đá dựng. Suốt cuộc hành trình dài mấy tiếng đồng hồ, hai cha con không nói với nhau một lời!
Từ ngày ra đây ở, ông Lê Tư cảm thấy cuộc đời mình như đang đi vào một ngõ bí. Không sống được với cách mạng, đã đành. Còn lại bà vợ thì bây giờ bả coi mình như cục bứu trên lưng. Rồi đến thằng con, đối với mình, nó còn lạ hơn người xa lạ ! Cứ nghĩ quẩn nghĩ quanh như vậy hết ngày này qua ngày khác mà con người ông sa sút thấy rõ. Bây giờ, ông ốm nhom. Đi đứng đã phải chống ba-toon và đêm đêm cứ phải nằm trằng trọc tới khuya lơ mới dỗ được giấc ngủ. Thấy tội nghiệp, ông bà Jean Marie hay thừa dịp đưa nước trà hay cà phê để ngồi lại gợi chuyện vẩn vơ. Họ cũng ngạc nhiên tự hỏi sao không thấy ai gọi điện thoại hỏi thăm ông già này hết. Làm như ông không có mặt trong cuộc đời này. Cho nên họ tận tình chăm sóc ông từng chút. Đến nỗi, về đêm, bà Jean Marie thường đợi ông lên giường nằm đàng hoàng mới tắt đèn đóng cửa đi về nhà ! Ông Lê Tư rất cảm kích nên lâu lâu ông phá lệ làm thinh để nói hai tiếng “cám ơn”, nhẹ như hơi thở.
Một hôm, ông Lê Tư bỗng thèm nhìn mặt biển, cái biển mà từ hôm ra đây -đã gần hai tháng- ông chỉ nghe tiếng của nó rì rào ngoài kia thôi. Ông bèn chống ba-toon bước từng bước run run đi lần ra hướng đó. Cứ đi vài bước là ông phải dừng lại một lúc để thở, nhưng ông vẫn cố bước đi.
Bây giờ thì ông đã đứng trên mép bờ đá dựng. Dưới chân ông, rất sâu phía dưới, là biển. Biển xanh dờn, kéo dài ra chân trời. Trời nước mênh mông. Gió muối và mùi thơm thơm của rong rêu nhắc ông nhớ cái biệt thự ở mỏm núi lớn Vũng Tàu. Ông đã xây cất biệt thự đó để làm nơi tiếp tân nên có một sân gạch thật rộng hướng về phía biển. Ông hay đứng ở đó nhìn chân trời như ông đang đứng nhìn chân trời bây giờ. Cũng trời, cũng nước, cũng một đường gạch ngang. Hồi đó, lúc nào ông cũng thấy chân trời đang mở rộng cho ông, cái hồi mà ông làm chuyện gì cũng thành đạt. Bây giờ, cũng trời, cũng nước, cũng một đường gạch ngang nhưng sao ông không thấy nó mở rộng cho ông một chút nào hết ! Ông chỉ thấy toàn là bế tắt. Chân trời là đường chấm dứt một cái gì : trời cao nghiêng xuống đến đó là hết, biển rộng vươn dài đến đó cũng là hết ! Giống như cuộc đời của ông bây giờ. Của cải: hết ! Vợ con: hết ! Sức khoẻ của ông rồi cũng sẽ hết ! Hết ! Hết !
Bỗng, ông Lê Tư liệng mạnh cây ba-toon xuống biển, giống như ông dứt khoát không cần dùng đến nó nữa. Rồi ông hít một hơi dài, nhắm mắt bước thẳng vào khoảng không trước mặt, giống như bước qua một lằn ranh tưởng tượng.
Từ bây giờ, ông Lê Tư làm thinh vĩnh viễn.
Chiều hôm đó, ông Jean Marie gọi điện thoại về Paris. Không có người bắt máy, nhưng có máy nhắn tin nên ông nhắn : “A lô ! Tôi là Jean Marie. Tôi xin báo tin buồn : ông cụ đã từ trần. Ông đi dạo gần tường đá dựng chẳng may rơi xuống biển. Nhà chức trách đã vớt được xác đem về nhà xác bịnh viện Etretat. Yêu cầu ông bà ra gấp. Vợ chồng tôi xin chia buồn. Thành thật chia buồn”.

Tiểu Tử
***
*NGƯỜI THUA CUỘC

Một năm trước, tôi và Kiệt làm chung hãng. Tuy biết nhau qua nhiều lần gặp gỡ trong những giờ cơm trưa nhưng chưa có dịp để trò chuyện.
Một hôm, thấy Kiệt ngồi ăn trưa với gói xôi, hơi ngạc nhiên tôi hỏi:

– Bà xã đâu mà phải ăn xôi thay cơm vậy anh Kiệt?

Kiệt cười:

– Bả về Việt Nam rồi, phải chay tịnh kiểu này tới hai tháng lận, cô ơi!

Ngày hôm sau, khi chuẩn bị thức ăn trưa, tôi bỗng nảy ra ý nghĩ mang thêm một phần cơm cho Kiệt. Không chút khách sáo, Kiệt vui vẻ nhận lấy với lời cám ơn nồng nhiệt. Vậy là từ đó, chúng tôi có những bữa cơm trưa thân mật. Một vài tiếng xầm xì bắt đầu nổi lên, nhưng tôi lờ đi như không biết gì. Kiệt là một người thật thà, dễ tính, nên anh cũng chẳng quan tâm đến lời gièm pha của thiên hạ. Anh bảo tôi:

– Ai nói gì thì nói, mình không có thì thôi.

Tôi nhìn Kiệt đẩy đưa:

– Mà nếu có gì thì “đây” cũng chẳng ngán ai.

Kiệt cười phá lên một cách vô tư. Nụ cười thoải mái nhưng đầy hấp lực của Kiệt, làm khơi dậy trong tôi một ý tưởng táo bạo “hai tháng cũng đủ cho một cuộc tình manh nha”.

Tôi vốn là người đàn bà bất cần đời sau hai lần dang dở. Tôi đủ khôn ngoan để không “mắc cạn” như thuở đôi mươi. Và tôi cũng muốn thử sức chinh phục của mình vào độ tuổi bốn mươi. Vì thế, tôi bắt đầu tấn công Kiệt. Một cuối tuần tôi hỏi Kiệt:

-Ði biển chơi không?

Kiệt trầm ngâm do dự. Tôi gõ nhẹ vào tay anh:

-Coi vậy… anh cũng thuộc loại “thờ bà” há? Vợ vắng nhà mà cũng giữ kỷ luật nghiêm minh. Phục anh thiệt!

Kiệt nhướng mày, bặm môi với tôi:

– Ðừng có xuyên tạc. Tôi đang nghĩ xem có bận gì không?

Tôi cười nắc nẻ:

– Xin lỗi, tôi đánh giá anh quá thấp… Anh Kiệt chứ đâu phải đồ bỏ.

Kiệt đứng lên, nói vài câu đùa cợt trước khi bỏ đi, nhưng không đá động gì đến lời đề nghị của tôi. Quyết không chịu thua, tôi nghĩ đến việc mời Kiệt đến nhà, dự sinh nhật của tôi.

Buổi tối sinh nhật, khi bước vào nhà chẳng thấy một người khách nào, Kiệt có vẻ bối rối. Tôi vội vàng lên tiếng:

-Lâu lắm rồi tôi không tổ chức sinh nhật. Hôm nay, bỗng nhiên thấy hứng thú nên muốn mời bạn bè đến chung vui, nhưng vì bất ngờ quá, nên không ai sắp xếp để đến dự được, may còn có anh, để tôi cảm thấy ngày sinh nhật của mình ấm áp đôi chút.

Kiệt ngồi vào bàn với nụ cười quen thuộc. Bữa tiệc trong một khung cảnh lãng mạn với nến hồng, hoa tươi, với tiếng nhạc dìu dặt và rượu nồng, đã làm Kiệt quên giữ gìn ý tứ mà thường ngày anh vẫn có. Tôi cố ý. Kiệt vô tình. Vậy là anh lọt vào cái bẫy êm ái của tôi.

Buổi sáng, khi mở mắt dậy và nhận biết mình đang nằm trên giường của tôi, mặt Kiệt tái xanh. Cái vẻ lúng túng ngượng ngập như con trai vừa mới lớn của Kiệt làm tôi phì cười:

– Anh hối hận à?

Kiệt ấp úng:

– Tôi … tôi…

Thương hại Kiệt, nên tôi níu tay anh trấn tĩnh:

– Có gì đâu … Tôi và anh, không ai dụ dỗ ai hết, mình đồng ý cuộc chơi này mà.

Kiệt nhìn tôi bằng cái nhìn kinh ngạc. Nét hiền lành và thật thà trên khuôn mặt bảnh trai của Kiệt làm tôi xao động. Dù sao, Kiệt cũng là một người đàn ông, khi tôi đã quyết chí quăng mẻ lưới tình, thì làm sao anh có thể thoát được. Thế là tôi và Kiệt trở thành đôi tình nhân.

Thời gian vợ Kiệt vắng nhà quả là thời gian trăng mật tuyệt vời của chúng tôi. Với những kinh nghiệm trên tình trường của một người đàn bà “dám chơi, dám chịu” như tôi, Kiệt chỉ có nước xuôi tay, dấn thân vào cuộc chơi mà không cần biết đến hậu quả.
Rồi cũng đến ngày vợ Kiệt trở về, anh như ngồi trên lò lửa vì không biết phải làm thế nào để chuyện “lăng nhăng” của anh đừng đến tai vợ và làm thế nào để anh có thể đến với tôi thường xuyên.

Tôi hỏi Kiệt:
– Em muốn hỏi, anh yêu em thật sự hay chỉ vì một lý do nào khác?

Kiệt cầm tay tôi, hôn nhẹ:

– Anh không biết nói những câu văn hoa, bóng bẩy, nhưng anh biết rằng anh không thể nào xa em và quên em được.

Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi nhận rõ được những cảm tình tha thiết mà tôi đã dành cho Kiệt, nên quyết định phải làm những việc tôi nên làm, để giành lấy tình yêu này.

Tôi gửi vợ Kiệt tấm ảnh tôi và Kiệt chụp chung trên bãi biển.
Tôi tin chắc rằng, không một người vợ nào có thể ngăn được sự ghen hờn, tức giận, khi nhìn thấy chứng tích ngoại tình của chồng mình. Vợ Kiệt sẽ giày xéo, đay nghiến, hành hạ anh cho thỏa cơn tức giận. Có thể, bà sẽ tìm đến tôi để đánh ghen, để chửi bới. Có hình ảnh nào thê thảm, xấu xí hơn hình ảnh người đàn bà đỏ mặt, tía tai, la hét, khóc lóc trong cơn ghen tuông lồng lộn. ..
Còn tôi. Tôi sẽ kiêu sa, quyến rũ trong căn phòng xinh xắn, ấm cúng của tôi để chờ đợi Kiệt đến tạm trú trong cơn hoạn nạn. Tôi sẽ ngọt ngào an ủi, chiều chuộng Kiệt hết lòng.
Và ai… Ai sẽ là người thắng thế?
Tôi nghe lòng rộn rã với niềm mơ ước sắp thành tựu.

Mấy ngày sau, Kiệt hớt hải tìm tôi. Anh ôm đầu khổ sở:

– Không biết ai cho tin mà vợ anh có vẻ nghi ngờ!

Tôi thăm dò:

– Bà ấy có gặng hỏi, có đưa ra bằng chứng gì không?

– Không… nhưng anh biết, vợ anh là người rất bản lãnh.

Tôi cười mỉa mai:

– Vậy thì bà ta sẽ làm gì được mình?

Kiệt ra về với nét mặt âu lo.

Hai tuần sau, vợ Kiệt gọi điện thoại cho tôi, hẹn gặp ở một nhà hàng Mỹ. Với lòng tự tin, tôi hân hoan đi đến điểm hẹn sau khi trang điểm thật kỹ lưỡng với bộ quần áo thời trang rất “sexy”. Tôi quyết phải để cho người đàn bà này thấy rõ sự thua kém của mình, mà đừng lấy danh nghĩa là vợ của Kiệt để lấn át tôi.

Tôi đến nhà hàng khoảng năm phút sau thì vợ Kiệt xuất hiện. Người đàn bà trước mặt tôi thật xinh đẹp, tươi tắn và quý phái. Với nụ cười rạng rỡ, tự nhiên, bà chìa tay để bắt tay tôi và tự giới thiệu:

– Tôi tên Kiều Loan, bạn bè thường gọi tôi là chị Kiệt. Hân hạnh được biết chị.

Giọng nói dịu dàng, ngọt ngào và điềm tĩnh của vợ Kiệt làm tôi thoáng bối rối. Tôi đã có chuẩn bị. Nhưng chỉ chuẩn bị đối phó với một người đàn bà buồn thảm, hốc hác vì ghen tuông, bà sẽ khóc lóc, van xin tôi trả Kiệt lại cho bà, chứ không phải người đàn bà rất thong dong, tươi tỉnh, đang nhìn tôi bằng cái nhìn rất kẻ cả.
Ngay lúc tôi chưa biết phải nói gì thì Kiệt bước vào.
Mặt Kiệt biến sắc khi nhìn thấy tôi và vợ anh.
Ðến lúc này thì tôi chợt hiểu. Vợ Kiệt đã sắp đặt cuộc gặp gỡ ngày hôm nay, để xem Kiệt sẽ xử sự ra sao trước mặt tôi, và cũng để xác định rõ vị trí của bà trong tình cảm của Kiệt.
Bà nhìn Kiệt nhỏ nhẹ nói:

– Ngồi đây anh, có cần em giới thiệu người khách quý này không?

Kiệt vừa lắc đầu, vừa cười. Nụ cười của anh hôm nay trông thảm hại làm sao. Tôi nhìn Kiệt tức tối. Kể từ khi bước chân vào đây, anh không một lần liếc mắt đến tôi. Mới hôm qua anh còn nồng nàn, tình tứ. Mới hôm qua anh còn chất ngất đam mê, sao bây giờ phũ phàng đến thế?
Tôi phóng một nụ cười chua chát về hướng Kiệt, nói rõ từng tiếng một, khi vợ Kiệt yêu cầu tôi chọn món ăn:

– Anh Kiệt có thể chọn món ăn cho tôi. Anh ấy biết rõ tôi thích gì.

Vợ Kiệt nghiêng đầu nhìn sâu vào mắt chồng:

-Em thích món nào anh cũng biết, phải không?

Rồi vợ Kiệt nheo mắt với tôi, thân mật đề nghị:

– Vậy thì tôi và chị cũng nên làm khó anh Kiệt một chút nha.

Quay sang Kiệt, bằng giọng nói thật mềm mỏng, nhưng ánh mắt của bà sâu thẳm, đầy cương quyết:

– Anh chỉ được chọn một món trong những món em và … khách thích.

Kiệt cười không thành tiếng. Thái độ lúng túng của Kiệt đêm nào trên giường ngủ của tôi dễ thương bao nhiêu, thì cái lúng túng của anh ngày hôm nay đáng ghét bấy nhiêu.
Kiệt đã nói rằng anh không thể xa tôi, không thể quên tôi, nhưng món ăn anh lựa chọn ngày hôm nay đã làm đau buốt trái tim tôi. Vợ Kiệt âu yếm gắp từng món ăn cho Kiệt và luôn miệng khen:

– Món ăn anh chọn cho em ngày hôm nay ngon thật. Cám ơn anh vẫn còn nhớ vợ anh thích gì, dù em không ở cạnh anh mấy tháng nay.

Gắp một ít thức ăn đặt vào bát tôi, vợ Kiệt nói:

– Chị ăn thử món tôi thích xem có hợp với khẩu vị của chị không?

Chưa bao giờ môi miệng tôi lại bị khóa cứng như hôm nay.
Tôi ngồi yên không cử động, quên cả lời cám ơn để chứng tỏ sự lịch sự của mình.

Giọng vợ Kiệt như sắc lại:

– Nếu không hợp khẩu vị của chị, là vì nó không phải là món ăn của chị. Chị nên gọi món khác, tôi sẵn sàng mời chị.

Tôi nhìn vợ Kiệt không chớp mắt. Cảm tưởng như mình đang tham gia một vở kịch trên sân khấu mà tôi là một diễn viên không diễn trọn vai trò, làm tôi bối rối, sượng sùng.

Tôi ra về trong nỗi đau và sự thán phục.
Giá như vợ Kiệt mắng nhiếc, sỉ vả tôi, có thể tôi sẽ dễ đối phó hơn là thái độ nhẹ nhàng, lịch sự nhưng không kém phần cứng cỏi của bà.
Tôi thua cuộc vì tôi đã khinh địch, đã xem thường câu nhắc nhở của Kiệt “vợ anh là một người đàn bà bản lãnh”, đồng thời tôi cũng nhận ra một điều,
Thượng đế đã dành cho mỗi người một chỗ đứng.
Và tôi. Tôi không thể giành lấy những gì không thuộc về tôi…/.

(Ng,Binh)
***
*TRÒ CHƠI CẤM
Trò Chơi Cấm – Trần Thùy Mai

Như mọi năm, đúng vào ngày một tháng giêng, ông Thanh tổ chức sinh nhật của mình trong ngôi nhà vườn ở làng quê. Khu vườn bên kia sông Bao Vinh, đầy những lá nhãn xanh um. Không bao giờ ông gửi thiệp mời cho ai. Nhưng như một tập tục, bạn bè ông cứ đúng ngày là đến. Ngày ông còn tại chức, có năm cả trăm người đến mừng sinh nhật. Từ lúc về hưu, mỗi năm người đến một thưa vắng, nhưng vẫn còn vài chục người. Ðó là những người thực sự thân tình: ông biết, ông sẽ không bao giờ mất họ. Trong số đó có cả ông Phi ở cạnh nhà: một ông già hiền lành, chuyên làm cai gian trong các đám tang. Ông Thanh giới thiệu với mọi người: ” Ðây, ông cai gian của tôi, chẳng bao lâu nữa sẽ là người chôn tôi đấy” . Ðáp lời ông, ông Phi chỉ cười. Nụ cười móm mém chân chất của ông làm người ta nghĩ đến hình ảnh hiền hậu nhất của cái chết.

Hôm nay ông Thanh vừa đúng bảy mươi tuổi. Vào buổi tiệc ban trưa, ông đã ký những giấy tờ phân chia gia tài cho bốn đứa con trai trưởng thành. Ông có một gia sản không lớn nhưng cũng cần phải thu xếp ổn thỏa. Nhìn về phía vợ, ông hỏi: ” Nào, mình có đồng ý với tôi không, hở mình?” Vợ ông rơm rớm nước mắt vì xúc động. ” Ông ơi, sao ông lại hỏi thế, có bao giờ tôi không nghe lời ông?” Ðúng, bốn mươi năm qua, lúc nào bà cũng mãn nguyện làm cái bóng của ông. Suốt đời, ông đã làm lụng, đã đem lại danh giá cho bà. Bốn đứa con, đó là kết quả cuộc chung sống lâu dài và êm ấm giữa hai người. Bây giờ, chúng đã lớn, được ăn học, thành đạt, đã kiếm được những người vợ tốt; tất cả đang ngồi kia, nhìn về hai ông bà, cảm động và yêu thương. ” Ba, ba vội quá, ba còn sống với chúng con rất lâu, vậy mà…” Ông Thanh đẩy hết bút giấy ra xa, như vừa dứt khoát làm xong một công việc nặng nề. Ông nói mà không nhìn ai cả:
– Từ giờ phút này, ba đã xong hết mọi công nợ với cuộc đời. Ba có thể thanh thản yên nghỉ được rồi. Nhưng trong khi chờ đợi, ta cứ vui phải không các bạn?
Nói xong, ông cao hứng uống cạn ly, hát một bài hát vui. Ai nấy đều hát theo ông, tiếng hát tưng bừng xóa tan ngay không khí có phần ngậm ngùi của mấy phút trước.
Còn bây giờ, trời đã tối. Ông Thanh tự cho phép uống nhiều hơn, vì vậy men rượu bắt đầu giăng một màn sương trước mắt ông. Thật kỳ lạ, vào giờ phút ấy, ông chợt thấy phía cuối bàn một người phụ nữ, không biết ngồi đấy từ lúc nào. Hình như người ấy vừa đến, và cả bàn tiệc không ai ngạc nhiên vì mọi năm cũng thế rất nhiều người đến vào phút chót. Chỉ có ông Thanh bỡ ngỡ, không thể nhớ ra người ấy là ai. Tay cầm ly rượu, ông đến gần người khách lạ. Dù ai đi nữa, đó cũng là một người đã nhớ đến ông trong ngày này. Hơi rượu chếnh choáng làm ông không nhận ra người phụ nữ này bao nhiêu tuổi xưng hô thế nào cho phải. Vì thế, đáp lại nụ cười của nàng, ông chỉ biết nắm lấy bàn tay, siết chặt.
– Thưa ông – Người khách mới đến nói giọng hơi ngập ngừng – Hôm nay là ngày sinh nhật của ông, tôi muốn đem đến cho ông một món quà.
Nói xong, nàng đưa mắt nhìn quanh. Thấy chiếc đàn ghita trên vách, nàng ra hiệu nhờ lấy giúp. Rồi nàng so dây, và bắt đầu khúc nhạc của mình.
Tiếng đàn buông từng nốt nhạc rời, chậm, lãng đãng tiếp theo nhau; một thứ giai điệu kỳ lạ. Bỗng nhiên, giữa đêm đẹp trời, ông Thanh tưởng mình nghe tiếng mưa. Mưa mùa thu, dìu dặt và nhẹ nhàng như không buồn đậu xuống đất mềm.
Bất chợt, ông kêu lên một tiếng. Men rượu tan biến trước mắt ông. Ông đã nhớ ra! Khuôn mặt này, nụ cười này. Và tiếng đàn này. Tất cả đã từ lâu ngủ yên trong ký ức ông. Nhưng còn nàng, nàng từ đâu hiện về?
*
* *
Khi gặp ông, nàng cũng như thế này. Tóc nàng dài, phủ kín hai vai. Lần đầu nàng ngước lên nhìn ông, trong đôi mắt nâu hiện ra một vầng sáng dịu. Quán cà phê Mimôsa khuất sau dốc đồi. Vào thời ấy, người ta xem việc uống cà phê buổi sáng là một thứ xa xỉ phẩm. Dưới lùm cây xanh và những vầng sương mù dày đặc, cái quán nhỏ âm thầm giấu mình như một thứ tội phạm dễ thương. Và nàng, cũng thế.
Thành phố cao nguyên đẹp nhưng quá buồn, nhất là với một người đàn ông xa gia đình. Những bực bội phiền toái trong mỗi ngày làm việc khiến buổi chiều trở thành khoảng thời gian tự do và vô vị. Một tuần hai lần, ông đến quán Mimôsa để giải khuây. Thiếu phụ áo tím ngồi sau quầy, những bông Muguet cũng màu tím. Và rất nhiều âm nhạc. Ở đó, lần đầu ông đã nghe bản giao hưởng số 6 của Beethoven – bản giao hưởng định mệnh.
Thiếu phụ người Huế. Chồng ở Mỹ, đang làm thủ tục bảo lãnh cho nàng. Giấy tờ quá phức tạp, rắc rối. Trong khi chờ đợi, nàng giết thời giờ bằng quán Mimôsa. Nàng nói với ông nàng nhớ Huế, nhớ mùi rau diếp xanh trong vườn mẹ. Một lần, ông Thanh về phép. Khi trở lại, ông mang cho nàng một chậu nhỏ trồng đầy rau diếp xanh. Rau diếp mới ăn rất hăng nồng, nhưng lâu ngày thành nghiện. Dần dần, có lúc buồn bực, ông ra khỏi cơ quan, đầu óc căng thẳng, bước đi không định hướng. Mãi đến khi trước mắt hiện ra giàn hoa lấm tấm vàng, cái nhà gỗ thu mình sau hoa lá, ông mới biết đã đi đến chốn về của mình. Nàng đón ông ở cửa, nụ cười lặn sâu trong mắt. Lúc ấy ông Thanh đã nghĩ cả nhân gian là quán trọ, chỉ có nơi này là quê nhà của mình.
Tối hôm ấy, ông ở lại. Ðêm cao nguyên lạnh dịu dàng. Ðến lúc đó, ông mới hiểu nàng thuộc vào loại đàn bà mà người đời vẫn bảo là có bùa mê. Thật ra, đó là một năng lực kỳ bí cho tất cả phụ nữ từ thuở cổ sơ. Nhưng dần dà, người ta giấu giếm nó đi, và quên mất nó. Còn nàng, nàng không quên, không mất, vẫn mãi mãi như thế: một dòng suối hồn nhiên mê đắm.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, ông Thanh nghe những âm thanh dìu dặt, lãng đãng rơi dần từng giọt, từng giọt quanh giường. Cựa mình, ông nói khẽ, như người nói mê:
– Trời mưa, em ạ.
Nàng xoay mình, áp đầu xuống vai ông:
– Không đâu anh… Ðó là tiếng nhạc. Bài Jeu interdit, nghĩa là Trò chơi cấm.
Ông Thanh tỉnh hẳn. Ông nhìn thấy đĩa nhạc đang quay, những tiếng đàn êm ái như mưa. Và bàn tay nàng đậu trên vai ông, cũng mềm như tiếng nhạc.
Trò chơi cấm kéo dài bao lâu, ông không còn nhớ. Trong thời gian ấy, ông chỉ nghĩ đến một người là nàng. Một người duy nhất, có người ấy thế giới này chợt rộng lớn và vang ngân. Mọi điều ta trải qua, ta thấy, ta nghe đều day dứt, ngọt ngào vô kể.
Rồi đến một ngày, ông quyết định ra đi. Con người thật kỳ lạ, luôn muốn phiêu lưu nhưng không dám vượt ra ngoài những rào cản của cuộc sống bầy đàn. Vả lại, ông nhớ ra, rồi sẽ đến lúc nàng đi xa. Bởi đau lòng hoặc bởi hiếu thắng, ông chọn đi trước để khỏi bị nàng bỏ lại.
Nàng có một trực giác kỳ lạ, hiểu ngay những dự định của ông. Ngày trở về Huế, ông đến chia tay với nàng, như mọi lần về phép. Khi ông hôn nàng, nàng thì thầm:
– Em biết, đây là lần cuối.
Không! Ông kêu lên, siết chặt lấy nàng: Bao giờ cũng thế, mỗi lúc giữ trong vòng tay thân thể dịu mềm của nàng, bản đàn Jeu interdit lại vang lên bên tai ông. Ông đã không nói dối: đó không phải là lần cuối. Rất nhiều năm sau, thỉnh thoảng ông vẫn được gặp và hôn nàng như thế- Trong giấc mơ.
*
* *
Bây giờ nàng ở lại đây, bên ông. Năm tháng qua, nhưng sao nàng quá trẻ. Nàng còn trẻ hơn thuở gặp ông, như một thiếu nữ mới lớn. Ông Thanh run chân, chăm chăm nhìn. Nàng vẫn đàn. Ngày xưa, ông không thấy nàng chơi đàn. Nhưng cũng những âm thanh thế này: chậm- rời, dìu dặt như tiếng mưa.
” Trò chơi cấm” . Ông Thanh nói rất khẽ, nhưng người đàn bà vẫn nghe. Dường như nàng chỉ chờ có vậy. Bản nhạc viết về một cuộc chơi, một trò đùa thần tiên đến nao lòng. ” Vâng, vậy là ông đã nhớ ra” .
Ông Thanh thốt lên:
– Em tưởng là tôi có thể quên sao?
Cả bàn tiệc dồn mắt về hai người.
Người khách nữ treo đàn lên vách, rồi trở lại, đứng
trước ông Thanh. Ánh đèn toả sáng trên người nàng. Nhưng không… Đây thực sự là một cô bé. Một cô bé giống nàng như tạc.
– Mẹ cháu bảo cháu đến đây, và đàn cho ông nghe khúc nhạc này.
– Mẹ cháu… vừa từ nước ngoài trở về?- Ông Thanh hỏi, môi run run.
– Không. Mẹ cháu đã không đi. Vì có cháu.
Cô bé vừa trả lời vừa nhìn ông Thanh như chế giễu sự chậm hiểu của ông. Trên khuôn mặt trẻ thơ đó là đôi mắt của ông, vẻ nhìn của ông. Cô bé đó giống nàng, và cũng giống ông, giống hơn tất cả những đứa con ông đã có.
Sững sờ, ông Thanh ngồi lặng trên ghế.
Cô bé ngồi cạnh ông. Cả hai người, không ai nói gì nữa. Hình như tiếng nói đã trở thành vô nghĩa lúc này.
Cũng như mọi năm, bữa tiệc dứt lúc trăng lên đầu ngọn cau cuối vườn. Nhưng lần này người ta không nghe tiếng cười nói xôn xao từ trên đường tiễn khách ra bến đò để qua sông về thành phố. Cả đoàn người lặng im theo sau ông Thanh và cô gái, như trong một đám rước kỳ dị, bởi ai cũng linh cảm thấy điều bí ẩn nào đó đang đè nặng tâm hồn mình.
Con thuyền đến. Cô gái quay đi. Chợt ông Thanh giữ lấy cô bé:
– Con!
Cô bé quay lại , mắt lóng lánh nước:
– Ba?…
Hai cha con ôm nhau. Mọi người đứng quanh cúi đầu, như trước một cuộc hành lễ. Ðiều bí ẩn đã rõ. Cuối cùng, ông Thanh đã thừa nhận bản thân mình- một thứ mà ông đã chối bỏ từ lâu.
“Hãy ở lại với ba. Ba chưa làm được gì cho con cả. Ba không còn gì cả, nhưng ba vẫn còn sống, ba sẽ làm mọi điều ba có thể, vì con…” Ông Thanh nói dồn dập. Rất nhiều năm rồi, ông mới nghe tim mình đập như thế. ” Không, con không đến để đòi nợ ba đâu. Con đến để nhìn lại cội nguồn của mình. Và cũng để làm đúng ý nguyện của mẹ con, gửi cho ba món quà sinh nhật” . Khuôn mặt trẻ thơ đang lóng lánh nước mắt, chợt rạng rỡ một nụ cười… Rồi cô bé cương quyết xuống thuyền. Bên kia bờ, trong bóng đen sâu thẳm là những ngọn đèn của phố Bao Vinh lung linh trên nước. Giữa sông, trên con thuyền chông chênh dưới trăng, ông Thanh vẫn nhìn thấy con gái mình, rạng rỡ, sáng láng: một món quà sinh nhật quá tuyệt vời.
Ông khóc, im lặng. Nó đã đến, và đã đi. Con của ông. Một đứa trẻ cô đơn, nhưng không hề buồn thảm. Ông không còn gì cho nó, ngoài những lời nguyện cầu. Cầu cho nó cứ mãi đi trên đời như thế, cầu nước sâu cạn dưới chân nó, gió dữ tan trên đầu nó. Cầu Thượng đế hãy phù hộ cho nó, như vẫn phù hộ cho những đứa con sinh ra từ tình yêu.
Trở về nhà, không ai, kể cả vợ con ông Thanh, dám hỏi han gì ông, vì thấy ông trong trạng thái như đi giữa mây mù. Lúc bấy giờ ông không nghĩ tới ai cả không nhớ điều gì cả, ông đã thanh thỏa với cuộc đời ở đây. Bây giờ trong tâm trí ông chỉ có hình ảnh một túp nhà ở nơi rất xa, ẩn sau khóm mimosa hoa vàng. Nơi đó có một người đàn bà lặng lẽ sống, cưu mang và hoài niệm. Sự im lặng ấy phải chăng là chịu đựng hy sinh, hay cũng là một trò chơi ngông cuồng của nàng?
Ông phải gặp nàng, phải hỏi nàng điều đó, và nàng sẽ phải trả lời ông, với nụ cười bí ẩn lặn sâu trong mắt. Ngay trong đêm, ông thu dọn chiếc va ly nhỏ. Ông sẽ đi, ngay ngày mai. Ðã mười tám năm, nhưng ông cứ tin rằng nàng vẫn thế, ngôi nhà ấy vẫn thế, nho nhỏ, ngậm ngùi dưới những cơn mưa mù sương. Ðó vốn là nơi trở về của ông. Ðã đến lúc ông phải quay về. Ông còn phải sống, sống rất dài lâu, vì ông chưa hết nợ với thế gian này.
Sáng hôm sau, lúc mở cửa phòng, người ta thấy ông nằm, mắt mở. Tim ông đã ngừng đập vào lúc còn say sưa nghĩ đến chuyến đi. Có lẽ vào giây phút ấy bên tai ông vẫn vang lên những nốt nhạc lãng đãng, dịu dàng đến mê người, những ảo thanh của một cơn mưa không dứt.
Trần Thùy Mai
***QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

PHẠM THIÊN THƯ * TRẦN QUỐC BẢO *TRẦM VÂN*THANH THANH * Ý NGA * NGUYỄN MINH THANH * TÍM * THA NHÂN * ĐỖ CÔNG LUẬN * KIỀU PHONG * SA CHI LỆ ***

***
*THI SĨ ĐA TÀI PHẠM THIÊN THƯPHẠM THIÊN THƯ

Trên nền gạch nẻ rêu phong
xưa phơi nhã điệu
giờ hong đóa quì
trẻ đào bãi cỏ xanh rì
được thanh kiếm quý bao kỳ thu han

Non đem nhạn nhốt trong thành
cho sông chưa trở yếm xanh dưới cầu
người còn dệt lụa tằm dâu
đêm nghe mưa rụng thiên thâu ngoài giàn

Núi nghiêng suối vắt tơ đàn
nhìn ngoài thạch dộng mưa vàng lưa thưa
nghiêng bình trà nhớ hương xưa
từ
vàng hoa nọ
bây giờ vàng hoa

Sáng nghe lan rụng mái nhà
chừng như mưa nhẹ núi xa mùa này
dường về mù mịt ngàn mây
về nam đợi cánh chim bay xạc xào

PTT ( Động hoa vàng)
**
**
THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢOSầu Riêng Thơ Trần Quốc BảoSầu Riêng

Tặng qua một trái sầu riêng,
Tình Quê ấp ủ cho miềng nhớ nhau.
Hậu Giang con nước trôi mau,
Hổng trôi vơi đặng mối sầu riêng em!

Ví dầu còn chút ấm êm,
Là trong mộng mị hằng đêm trở về.
Ngàn trùng đành lẽ cắt chia,
Nhưng tim ai chẳng phai lìa hình ai.

Bao nhiêu tình tự Đồng Nai,
Xuôi theo Lòng Tảo ra ngoài Đại dương.
Gửi người trăm nhớ ngàn thương,
Ấp yêu mùi vị Quê Hương nồng nàn!

Kể từ Nước mất, nhà tan!
Đường xưa xóm cũ điêu tàn xác xơ.
Buồn hiu hắt bãi Cần Giờ,
Ưu phiền trải xuống Dốc Mơ từng chiều!

Hận sầu riêng miệt Lái Thiêu,
Giọng hò trên bến Ninh Kiều cô đơn!
Sương mờ sóng nước Cái Mơn,
Mây buồn phủ ngọn Thất Sơn não nề.

Người đi nặng một lời thề,
Góp muôn ngọn gió thổi về Quê Hương.
Quét tan mây ! xé màn sương !
Cho sông núi rực ánh dương chan hoà

Trái sầu riêng gửi tặng qua,
Mang theo chờ đợi xót xa từng ngày!
Ầu ơ … thương nhớ vơi đầy,
Trong mơ, em thấy cờ bay vàng trời !

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của tác giả:
quocbao_30@yahoo.com
***
**
THI SĨ TRẦM VÂN **
*THI SĨ ĐA TÀI THANH THANHNGƯỜI BỆNH TRỌN ĐỜI

Ước chi có đủ thì-giờ
Chực luôn phòng đợi để chờ ngắm em!
Văn-phòng không mở về đêm
Cho anh thức trắng dài thêm mộng vàng!

Chao ơi, đôi mắt dịu-dàng:
Yên bình mở lối… địa-đàng là đây!
Loạn bên Tàu, giặc bên Tây
Thả gươm, buông súng, về xây nghiệp lành.

Mắt em thu hút hồn anh,
Cõi tiên đôi lứa song-hành bên nhau.
Không-gian hòa-hợp sắc màu,
Mượt-mà giai-điệu, ngọt-ngào phương-hương.

Em là giọt nước cành dương
Cho tim anh sẽ hồi-hương xuân-thời.
Xin làm người bệnh trọn đời
Được em… thầy-thuốc trổ tài… lương-y…

THANH-THANH
Thanh-Thanh
PHỤ-BẢN***
THI SĨ NGUYỄN MINH THANH
Lính Trận

Đời lính trận vầng mây nương cánh gió
Bềnh bồng trôi theo mỗi nhịp quân qua
Đêm Buprang* trăng mơ dòng sông Cửu
Chiều Đakto* sương trắng nhớ Mẹ già.. !!

Trời Tam – Biên** chập chùng rừng tiếp núi
Núi vương mây, mây ôm núi giăng giăng
Hướng phương giác địa hình quân dong ruổi
Gót chinh nhân trĩu nặng chuỗi … nhọc nhằn.. !!

Gió Lào rát mặt, nắng nung cháy cỏ
Chân cứng đá mềm nhễ nhại áo trây – di
Non nước Lạc – Hồng gom vào từng bước nhỏ
Ngoảnh lại sau mờ mịt … ánh kinh – kỳ..!!

Trường – Sơn đá dựng chim bay mỏi
Rừng Tây – Nguyên*** gió lạnh ủ mưa dài
Lên cao điểm đoàn quân đi trong khói
Thở ra sương , sương đọng trắng đôi mày

Cơm gạo sấy, rau rừng thương lính chiến
Lưng ba – lô, tay súng vượt quan – san
Nón sắt nặng đội đầu che nguy hiểm
Võng nylon vắt vẻo ngủ đêm rừng

Đời lính trận là vào sanh ra tử
Tình đệ huynh tương ái qúi gì hơn
Lúc xung trận thuyền nan tràn sóng dữ
Chính anh em yểm trợ giải nguy cơn …!!

Có những đêm thư hùng trong máu lửa
Bạn với thù quần thảo rất gần nhau
Đánh cận chiến lựu đạn ầm … ầm … nổ
Hỏa châu soi loang lổ … dọc thông hào.. !!

Trên đồi cao mấy ngày dày khốn đốn
Hết lương khô, nước uống cũng sạch trơn
Viện binh đến cơn mưa mùa nắng lớn
Đoàn trực thăng nối lại sự sinh tồn

Rồi những lúc đoàn quân tung cánh sắt
Nhảy gọn gàng vào tận giữa mật khu
Đánh chớp nhoáng làm hoang mang hướng giặc
Đời chiến binh tương tự cánh hoa dù

Đường chinh chiến tử thần thường lảng vảng
Mấy ai người biết đựơc số chung thân
Sau trận đánh vó câu phần đã mãn
Thì pôn – sô gói trọn kiếp phong trần.. !!

Hai thẻ bài kim khí hằng đeo cổ
Hắt hiu buồn bè bạn khẽ tháo ra
Cùng với linh tinh dăm vài thứ nữa
Được gom chung tất cả gởi về nhà!!

Thượng Sĩ già trong tay cằm giấy phép
Đợi chuyến về để gả đứa con cưng
Trận mưa pháo đêm qua đà vĩnh quyết
Nỗi thương tâm lính chiến nói không cùng ..!!

Người còn sống, cuộc chơi còn tiếp diễn
Đường chênh vênh mây trắng cuối chân trời
Dải hoa gấm non sông hờn Nội – Chiến
Oằn oại rên trong lửa pháo … tơi bời !!!

Chiều dừng quân điếu thuốc chuyền tay ấm
Chuyện gia đình đồng đội kể nhau nghe
Ảnh bạn gái mới vừa vui duyên thắm
Cho lòng ai con cuốc gọi đêm hè.. !!

Anh lính sữa bùi ngùi … về chuyện Mẹ
Ngày ra đi mắt Mẹ đẫm sương mờ
Và ai đó ngắm hình người vợ trẻ
Ẵm thằng con bụ bẫm… nhớ vô bờ..!!

Mùa Xuân đến bên rừng hoa lá nõn
Lũ chim trời rộn rã khúc hoan ca
Người lính trận hoa rừng cài lên nón
Đứng lưng đồi … ôm súng ngắm chiều xa ..!!

Mảnh trăng lạnh lửng lơ trời biên giới
Dưới sương mờ lấp loáng dòng Dakbla****
Đèn nhà ai chập chờn miền phố núi
Cho cung buồn chùng xuống bản tình ca.. !!!

Đời quân ngũ tương lai màu … ảm đạm
Mùa mưa giông con nhạn cánh nghiêng chao
Nên, Em ơi, cau trầu lời chưa dạm
Hai phương trời … cô quạnh một vì sao..!!

Đêm gác giặc súng ghìm ra phía trước
Mắt đăm đăm trong biển vắng mênh mông
Muỗi vo ve… rừng khuya gà xao xác…
Mặt trời lên rõ sáng mới an lòng

Đường chinh chiến, đường gian nan vạn lý
Dấu giày sô dằng dặc …trải sau lưng ..!!
Rừng với núi là nhà đời chiến sĩ
Lửa chiến trường thiêu rụi … tuổi thanh xuân..!!

Nguyễn – Minh – Thanh

*Điạ danh, chiến trường xưa!!
**Tam biên:Việt Miên Lào
***Gồm các tỉnh Pleiku,Kontum,Ban Mê Thuột…
****Dòng sông chảy vòng qua thị xã Kontum.
***
**
*THI SĨ THA NHÂN *
NHỚ HUẾ!!
Răng chừ nhớ Huế như ri
Nhớ răng là nhớ những khi O cười
Hò khoan nhớ miệng O tươi
Khiến tui nhớ Huế nhớ người hò khoan

Mần răng về Huế thăm nàng
Cùng nhau vớt ánh trăng vàng rong chơi
À ơi khoan hụi một thời
Tiếng hò thành nội như mời Tha Nhân

Về đây thôn Vỹ thật gần
Hương Giang lữ khách dừng chân ghé đò!
Thưởng trăng ngắm dáng ai hò
Mái Nhì đưa nhẹ O hò như ru!

Phất phơ khép mở dáng thu
Non Bồng lồ lộ đào tiên gọi mời
Bây chừ xa Huệ thật rồi
Biết ai mà gửi đôi lời nhớ nhung

Bây chừ nhớ Huệ trập trùng
Tiếng chuông Thiên Mụ qua vùng Phú Vang
Răng chừ nhớ quá Hương Giang
Nhớ qua Đồng Khánh nhớ nàng thướt tha

Bao nhiêu kỷ niệm đã qua
Một thời mộng đẹp đậm đà dáng hoa
Bây chừ xứ Huế thật xa
Răng lòng ta vẫn thiết tha quay về!!

Bây chừ O ở mô tề?
Mần răng tui biết tui về thăm O
O ơi tui nhớ O hò
Tiếng khoan tiếng hụi giày vò lòng tui…!!

ThaNhân
Camthành, 2008.
***
**
*THI SĨ ĐỖ CÔNG LUẬN ***
*THI SĨ KIỀU PHONG

***
*SA CHI LỆ
              Một tấm lòng

tóc xoáy đời bay thoảng như mộng,
Nắng xôn xao sóng vỗ lòng người
trăm năm bụi cát tràn mi mắt
ứa tình đen bạc lắm chơi vơi!

Non sông một mảnh trăng vỡ nát
ấp ủ chiều rơi lạnh bốn bề
Một ngày đứng ngóng hồn xơ xác
tìm bạn tri âm lạc nỗi quê

xứ người bao kẻ thầm mơ ước
ta sao từng bước nhói tim gan
thèm nghe khua mái chèo thương nhớ
tình người lọt kẻ mái gian truân

Bỉnh bút say sưa hề tráng sĩ
Như lòng tuyết phủ mãi vấn vương
Suối an tâm phật duyên cơ định
Tặng người khâm phục một tấm lòng…

***
*THƠ CHUA
            *NỮ SĨ TÍM
Quốc thể

Đất tổ nghèo vì đám khỉ : hôi
“Đỉnh cao trí tuệ” một bầy tồi
Mần thân thái thú mần thân tớ
Chịu phận nô tỳ chịu phận tôi
Cố vị ôm ngôi “khôn” …….. ở đợ
Tham quyền giữ ghế khéo làm bồi
Mê tiền phản bội quê hương bán
Quốc thể Rồng Tiên lọ nghẹ : bôi

Tím Oct/23/2020
***