Thiếu Mặt Nạ Dân TC Đeo Băng Vệ Sinh & HOTNEWS

*Thiếu Mặt Nạ Dân TC Đeo Băng Vệ Sinh & HOTNEWS

*ĐỀ TÀI ĐẶC BIỆT HÔM NAY:

1-HÌNH ẢNH THIẾU MẶT NẠ NHIỀU NƠI Ở TC, DÂN ĐEO BĂNG VỆ SINH

2-ĐỜI MUÔN MẶT: NỤ CƯỜI XUÂN

3-GIAO THỪA, RƯỢU VÀ MỸ NHÂN

4-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

5-HOTNEWS: ĐIỂM TIN NGÀY 27-1-2020

***

***

*

***

NỤ CƯỜI XUÂN
1. Một cô gái, nếu ngủ với thợ thuyền hoặc dân lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu ngủ với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu ngủ với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng.
Bài học rút ra: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai!
Andy
2. Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt.
Bài học rút ra: Hãy quan tâm tới mấu chốt của mọi vấn đề.
3. Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?” Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền?”
Bài học rút ra: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây.
4. Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilet, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilet nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa.
Bài học rút ra: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.
5. Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác!
Bài học rút ra: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong!
6.Thấy quạ ngồi trên cây cả ngày mà không làm gì, thỏ con hỏi:
– Tôi có thể ngồi cả ngày mà không làm gì như anh không?
– Tất nhiên rồi! Sao lại không nhỉ? – quạ nói.
Vậy là thỏ con ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Bỗng cáo già xuất hiện vồ lấy thỏ và ăn thịt.
Bài học rút ra: Ðể được ngồi không, bạn phải ngồi ở vị trí rất, rất cao!
7. Gà tây nói với bò tót:
– Tôi muốn nhảy lên ngọn cây kia nhưng không đủ sức.
– Vậy thì rỉa phân tôi đi – bò tót khuyên.
Gà tây mổ phân bò tót ăn và thấy tăng lực, thật sự đủ sức để nhảy lên cành cây thứ nhất. Ngày tiếp theo, sau khi ăn một ít phân bò, gà tây nhảy được đến cành cây thứ hai. Cứ thế đến nửa tháng sau, gà tây đã lên tới ngọn cây. Không lâu sau đó, gà tây bị một bác nông dân bắn rơi.
Bài học rút ra: Những thứ rác rưởi có thể đưa anh lên một đỉnh cao, nhưng không thể giúp anh bám trụ được lâu dài ở đó.
8. Chim non đang bay về phương nam để tránh rét thì bị đông cứng và rơi xuống một cánh đồng. Bò cái đi ngang bèn phóng uế lên người nó. Trong lúc bị đông cứng vì rét, bãi phân bò lại làm chim non thấy ấm lên và tỉnh lại. Nó cất tiếng hót vì sung sướng thì một chú mèo đi qua nghe thấy. Mèo tìm đến bãi phân bò lôi chim non ra rồi ăn thịt.
Bài học rút ra:
1) Không phải bất cứ ai vấy bẩn lên bạn cũng đều là kẻ thù.
2) Không phải bất cứ ai kéo bạn ra khỏi chốn bẩn thỉu cũng đều là bạn.
3) Khi bạn đang ở sâu trong chốn bẩn thỉu, hãy im lặng.
9. Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Ðức vua băng hà.
Bài học rút ra: Trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cảnh giác.
10. Một nhân viên bán hàng, một thư ký hành chính và một Sếp quản lý cùng đi ăn trưa với nhau. Họ bắt được 1 cây đèn dầu cổ. Họ xoa tay vào đèn và thần đèn hiện lên. Thần đèn bảo: “Ta cho các con mỗi đứa một điều ước”. Tôi trước! tôi trước! – thư ký hành chính nhanh nhảu nói: “Tôi muốn được ở Bahamas lái canô và quên hết sự đời”. Puff. Cô thư ký biến mất. Tôi! Tôi! anh nhân viên bán hàng nói: “Tôi muốn ở Hawaii nằm dài trên bãi biển có nhân viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận và với người tình trăm năm”. Puff. Anh nhân viên bán hàng biến mất. Ok tới lượt anh. Thần đèn nói với ông quản lý. Ông quản lý nói: “Tôi muốn 2 đứa đấy có mặt ở văn phòng làm việc ngay sau bữa trưa”.
Bài học rút ra: Luôn luôn để Sếp phát biểu trước.
Sưu tầm

***

GIAO THỪA, RƯỢU VÀ MỸ NHÂN

người lính già Oregon

1. Châm ngôn của những bợm nhậu Mỹ: “If you drink, you will die. If you don’t drink, you will die, too. So, let’s drink and die. And die happy” (Nếu anh uống rượu, anh sẽ chết. Nếu anh không uống, anh cũng sẽ chết. Vậy thì, ta hãy uống đi và chết. Và chết sung chết sướng).
Sau khi đọc một bài nghiên cứu nặng ký của các học giả và bác sĩ Mỹ cho rằng rượu vang đỏ (chỉ rượu đỏ thôi nhé!) có ích lợi ngăn ngừa bệnh tim, tôi bèn thương lượng, một cách rất bựa, với ông bác sĩ Mỹ, trong một lần đi khám physical exam, như sau: “Nếu ông không cho tôi uống rượu, tôi sẽ không ăn được. Không ăn được thì tôi sẽ đói mà chết. Đằng nào cũng chết, sớm hay muộn thôi”. Ông này hiền lắm, lắng nghe và mủi lòng trước một thân chủ không còn trẻ, nhưng chưa mắc bệnh trầm trọng, dễ thương, lại sợ chết, nên cho
phép uống một ly vang nho nhỏ trong bữa cơm tối. Ở nhà, tôi giữ đúng lời ông vì có MNCNLV, tức Mỹ Nhân Cây Nhà Lá Vườn, ngồi bên nhắc nhở, kềm kẹp. Ra ngoài, luôn luôn tôi vi phạm chút chút, có khi uống đến năm, sáu ly, do bạn bè xúi dại, khích tướng. Được cái nhờ tổ đãi, xin tự khoe, tôi biết cách uống rượu không say (bí kíp này không thể phổ biến chùa cho ai, dĩ nhiên, muốn có phải lại quả trước ít nhất một chai XO), không nói lảm nhảm, không về nhà làm khổ vợ con, và càng nói càng vui càng tỉnh càng tếu càng có duyên ra phết, được các ông bà bạn rất lấy làm “ấn tượng”, cho nên tiệc nào cũng được mời, có thế giá lắm, nghĩa là vài week-end phải “chạy sô”, mệt nghỉ, không thua ca-sĩ-ca-si… nô.
Từ ngày có bằng lái xe, mỗi lần MNCNLV tình nguyện làm tài xế, tôi uống thả giàn, mặt cứ vênh lên, không biết chữ sợ là gì, coi trời bằng vung, thách thức luôn cả Sở Cảnh sát Portland, vốn thiếu tiền, phạt rất nặng về cái tội DUI (uống rượu lái xe).
2. Đó chẳng qua là bởi tôi còn giữ cái chất nhà binh trong máu. Quả vậy, lính tráng tụi này, không nhậu thì thôi, mà nhậu thì là từ chết tới chết, không cho bị thương. Luôn miệng nói: “Nam vô tửu như kỳ vô phong mà!” (dịch đại: Đàn ông không có rượu như cột cờ không có gió), hoặc “Rượu bất khả ép, mà ép thì bất khả từ”. Họ không ép, chỉ cầm ly kề miệng, bắt “một hai ba, dô”, không uống không đặng. Lính tráng cũng có cái triết lý sống của họ. Uống rượu không hẳn để tiêu sầu như các đại thi sĩ dân sự từ Tibullus, Horace
đến Lý Bạch đến Baudelaire đến Cao Bá Quát, Tản Đà, mà còn quên phứt, trong chốc lát, ông bạn già trung thành, đi đâu cũng xách theo lưỡi hái, không kỳ thị ai, cứ sồng sộc xông vô nhà người ta kéo đi chơi mà không gọi làm hẹn trước, mặt trông lúc nào cũng “khẩn trương”, hãm tài. Ông bạn này đã được thi sĩ Latin, Horace, trong câu thơ (cf. Ode IV. 13), gọi là “Pallida Mors (Thần Chết xanh xao) aequo pulset pede (bằng bước chân ngang nhau) pauperum tabernas (vô chòi của kẻ nghèo khó) / Rerumque turris” (và lâu đài của vua chúa).
3. Tôi còn nhớ một chuyện không vui: Mùa hè đỏ lửa 1972, đại đội tôi được tăng phái cho chiến trường Kon Tum. Đêm, trong căn hầm hành quân, bên trên chất đầy bao cát chống pháo kích, tôi, còn là Trung úy, và ba người bạn, trong số có một đại úy đại đội trưởng thuộc Sư đoàn 22 BB, ngồi uống rượu cho quên đời và ông Thần Chết cũng Thổ Tả như Fake News Mỹ. “Uống đi tụi bay, đâu biết ngày mai mình còn có dịp ngồi nhậu với nhau như thế này nữa không”, anh đại đội trưởng giục. Sáng hôm sau đơn vị của anh bất thần đụng độ nặng với VC, và anh tử trận cùng với một sĩ quan có mặt trong buổi nhậu đêm trưóc.
4. Tôi có một người bạn rất hiền, hơn ma sơ, không biết uống rượu, nhưng vốn nể bạn, uống vào hai ngụm bia thôi là mặt đỏ gay như mồng gà chọi. Một lần lái xe về nhà, quên ngừng ở bảng 4-stop, bị mấy ông “bạn dân” dàn chào, dòm mặt, phạt liền, khỏi cần đút ống vô miệng thử. Cho nên anh em tha, không ép uống, nhưng vẫn gọi là “thằng chuyên môn phá mồi”, làm anh mất mặt bầu cua.
Rượu, và uống rượu, tự nó, không xấu. Xấu hay không là tùy người đối ẩm, tương tự sắc đẹp cũng tùy người đối diện (như ta thường đọc trên báo, mục “Tìm bạn bốn phương”), nghĩa là ở đời không có gì hoàn toàn khách quan, tuyệt đối, ví dụ, “nếu đã yêu người một mắt, thì những ai hai mắt là thừa”, như ông bạn cố tri Portland của tôi, nhà thơ tài hoa Ngọc Bội, đã tuyên bố, một cách cực kỳ chí lý, trong một bữa tiệc rượu.
5. Trước 1975, tôi biết có người uống như hũ chìm, mặt mày tái mét, lầm lầm lì lì, mà không say. Nhưng, trái lại, có kẻ chỉ mới sau độ hai ly vang hay bia, chưa nói tới cognac, là bắt đầu nói lảm nhảm, ra trước cửa nhà, quỳ xuống lạy ông đi qua lạy bà đi lại, lạy cả ông ăn mày đứng xớ rớ ở đó, khóc kể thảm thiết, “tôi lạy ông ăn mày ơi là ông ăn mày, tôi nghèo, tôi buồn, tôi khổ, tôi tội lỗi, ông có thương tôi không?”, khiến bà vợ xấu hổ quá, lôi cổ vào nhà, mắng mỏ. Tại hải ngoại bây giờ, có anh bình thường rất dễ thương, điềm đạm, nhưng khi rượu vào, một chút xíu thôi, đã cho lời ra ngay, quậy tới bến luôn, kiếm chuyện, cà khịa với mọi người, bắt bẻ từng chữ, đá vợ mắng con. Có anh uống chừng nửa ly Remy Martin pha coca là bắt đầu to tiếng, hoặc nằm ngửa giữa phòng, chắp tay vái mọi người, miệng tía lia “xin lỗi, xin lỗi”, mà không ai biết lỗi gì. Có anh khác, tánh tình ít nói, trầm lặng, cạy miệng cũng không bộc lộ nỗi buồn, nỗi vui, nhưng sau khi hớp vào vài ly là bỗng khóc sụt sùi, mở máy kể hết tâm sự loài chim biển, từ đời xửa đời xưa, và những chuyện tình lâm ly bi đát ngày trước, khiến khi có anh tham gia, gia chủ luôn cẩn thận để sẵn hộp kleenex. Chưa kể những ông uống đã, vào phòng vệ sinh mà “OK thau” (ói mửa)… Vì những ẩm-tửu-khách như thế mà người ta, nhất là các bà vợ, có thành kiến với những người uống rượu, và với rượu nói chung.
6. Ở một đơn vị BB nọ, có một anh Trung sĩ, mặt mũi rất cô hồn, hễ uống hai lon bia vào là bắt đầu cà khịa, máu du côn nổi lên đùng đùng, lôi cha lôi mẹ thiên hạ ra mà chửi. Ai cũng bất mãn, nhưng tự khuyên nhau: “Thôi kệ, chú ấy say, chấp làm gì.” Được thể, một hôm, y quen tật, mang cha mẹ của một hạ sĩ, người Quảng Trị, mới đổi về, mà y rất ghét, ra nhục mạ. Anh hạ sĩ, có võ Đại Hàn, bèn túm lấy cổ áo y, dí vô tường, vừa đấm túi bụi vào mặt, chảy máu mũi, vừa chửi thật tình:
– Đ… mạ mi, sao mi say mà mi khôn dữ rựa? Mi say, mà mi chỉ xách cha mạ người ta ra mà chửi, sao không xách cổ cái thằng ma cô cha mi và cái con đĩ mạ mi ra mà chửi, hả hả hả hả hả hả hả hả hả hả? Mỗi cái “hả” là một quả đấm thôi sơn. Từ đó, Trung sĩ nhà ta vẫn say, nhưng không chửi ai nữa.
7. Tại đơn vị tôi, ở Qui Nhơn, có chuẩn úy tên X., mới ra trường Thủ Đức, tính tình phách lối, ngựa non háu đá, coi thiên hạ, kể cả ông đại úy đơn vị trưởng, như cỏ rác, cá mè một lứa, vì anh ta ỷ con nhà giàu, đẹp trai, học giỏi, bằng cao, gốc bự. Ông đại úy, thuộc loại hiền, nhưng khi Tarzan nổi giận vẫn rút súng bắn pằng pằng như cao bồi Texas thứ thiệt. Ông bực lắm, nhưng vẫn gọi X. lên văn phòng ôn tồn khuyên nhủ mãi, mà chứng nào tật nấy. Một bữa nọ, trong khi nhậu đã tại câu lạc bộ đơn vị, X. lôi các sĩ quan đồng đội và cả ông đại úy ra mà chửi đổng. Ông đại úy nghe được, lôi cổ X. ra sân cờ, tự cởi áo trận có thêu ba hoa mai đen, giựt phăng cái lon chuẩn úy của X. ném xuống đất, rút súng Colt, lên đạn và ném cho anh ta, rồi ưỡn ngực, hét lên:
– Tao cho mày bắn trước. Mày bắn trật là chết với tao. Tao đã lột lon của tao rồi, bây giờ tao với mày ngang hàng, đừng nói tao ăn hiếp mày. Bắn đi.
Anh chuẩn úy, say quá, không còn chọn lựa, đành nhắm đại ông đại úy bóp cò, nhưng trật. Ông bèn sấn tới, bóp cổ, nện cho X. một trận nhừ tử. Anh ta cũng đánh trả lại vài quả, cho đến lúc chịu không nổi, ngả quị xuống, chảy máu mũi, môi sưng vều, mắt bầm tím.
Xong việc, ông đại úy gọi lính khiêng X. vào trạm xá, dặn y tá chăm sóc anh ta kỹ lưỡng. Từ đó, X. đổi hẳn tính nết.
8. Mười lăm năm trước, tại San José, thằng em họ của tôi, tên Sâm, sau một buổi tiệc tại nhà hàng Phú Lâm, say quá, lái xe về nhà, đâm luôn vào đuôi xe cảnh sát đang đậu chớp đèn gần đó. Xuống xe, còn lè nhè, cự nự: “ĐM cái thằng nào đậu xe chận đường tao đó bay?”. Sau khi bị cảnh sát bắt nhảy cò cò, té quay lơ, và bị còng tay, chở về bót, Sâm vẫn chưa chịu tỉnh rượu.
Bị phạt $1,000 về tội uống rượu lái xe, phá hoại công xa, $1,000 tiền gò lại đuôi xe cảnh sát, một năm rút bằng lái, ba tháng học lớp cai rượu, sáu tháng đi châm cứu (tiếng lóng: lượm rác đó đa) trên xa lộ. Chưa kể tốn $500 tiền sửa đầu xe mình. Về nhà, bị vợ đay nghiến và bắt ngủ riêng: “Cho ông chừa, tui nói rồi, không chịu nghe”.
Bây giờ, sau nhiều năm được gặp lại nhau, Sâm “giác ngộ” thấy rõ: dù bị ép uống cách mấy, hắn cũng lắc đầu, giọng tiếc nuối:
– Em thèm lắm, nhưng không uống nữa không phải vì sợ cảnh sát, mà ớn con vợ em quá!
9. Tại Oregon, tôi có một người quen, chưa hẳn là bạn, có một tật lạ: hễ muốn chửi ai là tổ chức một bữa tiệc rượu mini tại gia, tuyển lựa cẩn thận tài tử, gồm “nạn nhân” và một số “nhân chứng”, và mời tất cả đến nhậu. Riết rồi, ai cũng sợ được mời, nhưng được mời ai cũng đi, vì tò mò muốn biết kẻ nào vô phước là the person of the night và chứng kiến một màn kịch vui, nâu nâu mới có một nần.
Một lần, sau một ly cognac, anh ta giả vờ say, gây chiến với một “nạn nhân”, tên Z, nổi tiếng nóng tánh còn hơn Trương Phi. Cuộc đấu khẩu đến hồi dữ dội, các witnesses không ai can nổi. Tiếng Đức, tiếng Đan Mạch xổ ra rào rào. Z giận lắm, đứng lên, hất đổ bàn ăn, ly chén vỡ ngổn ngang trên sàn gỗ. Còn đập luôn chai rượu, rồi hầm hầm bỏ về, kèm theo câu chửi thề:
– Tiên sư bố mày, cho mày chừa cái thói lưu manh mời ăn, rồi mượn rượu chửi người.
Sau đó, tôi chờ mãi đến phiên làm “nạn nhân”, hay “nhân chứng”, mà chẳng được nghe gọi mời. Hỏi ra mới biết y chừa thật.
Vì lỗ vốn: vừa phải sắm lại chén đĩa, vừa mất toi chai VSOP, vừa dọn dẹp, lau rửa sàn nhà, vừa bị vợ phạt bắt ngủ sofa vô hạn kỳ. Dại gì.
10. RƯỢU VÀ MỸ NHÂN
Mỹ nhân (trong nghĩa đen thui: người đàn bà đẹp) có khi là một cô mới gặp ở siêu thị, có khi là bồ ruột, có khi, xui hơn (!), là vợ của chính mình. Trường hợp sau cực kỳ hiếm, bởi anh chồng nào, nếu không có nhu cầu nịnh vợ vì lý do nào đó, ví dụ xin tiền đi nhậu, mà một ngày đẹp trời, mở miệng khen “em yêu đẹp quá” thì chắc chắn nếu hồi nhỏ không bị té giếng hay điện giật thì đầu cũng có vấn đề, something wrong, bẩm sinh, vì người xưa có câu: “văn mình vợ người”, diễn nôm là cứ sự thường thì ông nào viết văn, làm thơ đều
cho thơ, văn của mình, dù xông mùi ễnh ương cóc nhái, là tuyệt bích, đệ nhất thiên hạ, còn vợ của thằng hàng xóm thì ô-tô-ma-tík-cờ-măng phải đẹp hơn vợ đương kim của mình. Không tin, cứ hỏi cựu Tonton nước Đại Pháp François Hollande, một playboy Phú Lang Sa thứ thiệt, đã từng lần lượt ớn hai bà vợ không bao giờ cưới của mình (nay đã già, hay toan về già, Ségolène Royal, 61, rồi Valérie Trierweiler, 51) để “ăn chè Nhà Bè” à la Phạm Duy với chị vợ (cũ) hơ hớ xuân thì Julie Gayet, 41, của anh “hàng xóm” Parisien nào đó –điều mới đây bị tờ lá cải Closer phanh phui.
Mỹ nhân có khi chỉ là giả mạo, fake person, một bóng hình trong mộng tưởng hay kỷ niệm. Lại cũng tùy người đối diện. Riêng tôi, dù ngồi uống một mình, vẫn mơ thấy fake mỹ nhân ngồi cạnh. Y như nàng Mỵ Nương thuở xưa chợt thấy dưới đáy chén ngọc hình bóng lung linh của chàng thất tình Trương Chi –người ra đi với cuộc phân ly trong bài hát nổi tiếng của Văn Cao.
Khi mới lấy nhau, mỗi lần uống rượu tôi được MNCNLV châm tiếp, chuyện trò vu vơ, chuyện trăng sao, gió thoảng mây bay. Bây giờ, có hai đứa con, nàng bỏ mặc tôi với mấy ông bạn vừa trẻ vừa già, và thường thì già nhiều hơn trẻ. Vừa uống vừa rủ rỉ rù rì (già hết hơi rồi!) kể chuyện đời và đời xưa. Uống rượu mà bắt vợ dọn dẹp, hầu hạ, hoặc la lối om sòm, giành dân lấn đất, tranh nhau nói, cãi… không phải là cung cách của tao nhân mặc khách, đó là nhậu, hay nhậu nhẹt, đó là dô dô (Mỹ nói go go), đó là xô bồ, phàm phu tục tĩu, tôi không thích, mặc dù đã quá quen trong đời lính trước kia. Tôi lại càng không thích những quán bia ôm, nghe nói bây giờ đầy dẫy ở nước Việt Nam của lũ khỉ mới học thành người văn minh, hoặc các striptease clubs tại Mỹ, trông dơ dáy (cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen), mặc dù tôi cũng đã quá quen trong những ngày chinh chiến cũ.
Bây giờ, trái lại, không còn gì đẹp hơn, quyến rũ hơn, khi trên tay cầm một ly ngát hương Martel XO, mắt nhìn xuống vườn khuya, nghe cây lá khẽ rung mình trong đêm sương lạnh lẽo, mà thấy, như thi sĩ Quang Dũng qua câu thơ gợi nhớ tình sử Trương Chi – Mỵ Nương, hay Trọng Thủy – Mỵ Châu:
Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ.
Chao ôi! Lãng mạn như thế làm người ta có thể chết đi được, hoặc nếu không, trẻ mãi không già, sống dai, sống vui, sống phơi, sống phới, sống phây phây. Cứ thử vài lần, quý ông sẽ tin tôi và đâm ra ghiền với cái thú dạ độc ẩm quá ư lãng mạn này.
Chuyện khác. Người ta có thể phổ nhạc bất cứ bài thơ trung bình nào để nó được chắp cánh bay cao hơn, trừ bài thơ này, và đặc biệt, hai câu thơ này, vì tự nguyên thủy đã quá hay. Tiếng đàn và tiếng hát không cần nữa, dù tuyệt vời cách mấy, sẽ giết chết, hoặc ít ra, phàm tục hóa hồn thơ –tức cái hồn thiêng liêng của thơ mà triết gia Platon, mấy ngàn năm trước, đã cho là lung linh, nhạt nhòa phản chiếu xuống trần gian, qua trung gian của những thi sĩ tài hoa, từ một khung trời Chân Thiện Mỹ vời xa, đích thực. Thơ và nhạc, dù cũng đều là hai bộ môn nghệ thuật làm đắm say lòng người, nhưng có bản thể khác nhau, và cách thưởng thức, vì thế, cũng phải khác nhau.
Cũng như, vì đề tài hôm nay là rượu, nên xin phép quý bạn cho tôi đem rượu ra làm một dẫn chứng, rằng uống bia (chưa nói có hàng trăm thứ bia khác nhau) phải khác với uống rượu vang, rượu vang phải khác với cognac, và cũng là cognac mà Courvoisier phải khác với Hennessy hay Napoléon hay Martel hay Remy Martin hay Bisquit, và loại VS phải khác với VSOP, với XO, với 1738, với Cordon bleu chứ…
Trở lại với thơ và nhạc. Cũng như bài hát “Bến Xuân” của Văn Cao sau đây:
Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
Em đến tôi một lần
Bao lũ chim rừng hợp đàn trên khắp bến xuân
Từng đôi rung cánh trắng ríu rít ca u ú ù u ú
Cành đào hoen nắng chan hoà!
Chim ca thương mến, chim ngân xa u ú ù u ú
Hồn mùa ngây ngất trầm vương,
Dìu nhau theo dốc mới nơi ven đồi
Còn thấy chim ghen lời âu yếm
Tới đây chân bước cùng ngập ngừng
Mắt em như dáng thuyền soi nước
Tà áo em rung theo gió nhẹ thẹn thùng ngoài bến xuân.
Không còn điều gì trên thế gian này có thể làm ngây ngất và tan vỡ trái tim ta (à quên, trái tim tôi), kể cả sắc đẹp của một mỹ nhân, khi nghe bài ca này qua tiếng hát của một ca sĩ (đúng nghĩa). Đó không phải là thơ phổ nhạc, mà là thơ tinh tuyền, quyện hòa cùng với nhạc tinh tuyền, vang lên từ xúc cảm dạt dào trong lòng của thi-nhạc-sĩ Văn Cao, nghe tự nhiên như không, như hơi thở, nhất là năm câu cuối, không gò bó, không gượng ép, để trở thành những hàng lưu ly, châu ngọc. Vì thế, cũng như thi ca, âm nhạc đích thực đã phản chiếu xuống trần gian từ một phương trời huyễn mộng và vĩnh cửu của Platon.
11. VÀI BÀI THƠ TIÊU BIỂU NỔI TIẾNG VỀ RƯỢU:
A. Hán Văn:
• Lương Châu Từ
Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm tì bà mã thượng thôi
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi
Vương Hàn
Khúc Tạ Từ ở Lương Châu
Dịch nghĩa:
Rượu bồ đào đựng trong chén dạ quang
Toan uống, tiếng đàn đã giục giã lên đường
Ta nằm say nơi sa trường bạn chớ cười
Xưa nay chinh chiến mấy ai trở về?
Dịch thơ:
Rượu bồ đào chén ngọc
Toan nhắp ngụm ly bôi
Tiếng đàn ai giục giã
Lên đường, lên đường thôi
Chốn sa trường say khướt
Bạn chớ vội cười ta
Xưa nay từ biên ải’
Mấy ai trở về nhà?
Anne Nguyễn (San José)
• Ẩm Tửu Khán Mẫu Đơn
Kim nhật hoa tiền ẩm
Cam tâm tuý sổ bôi
Đãn sầu hoa hữu ngữ:
Bất vị lão nhân khai
Lưu Vũ Tích
Uống Rượu Ngắm Hoa
Dịch nghĩa:
Nhấp rượu cùng ngắm hoa
Đôi chén say thỏa lòng
Chỉ ngại hoa thỏ thẻ:
Chẳng nở vì lão đâu
Dịch thơ:
Hôm nay nhấp rượu ngắm hoa
Mới dăm ba chén đã ngà ngà say
E rằng hoa sẽ’thầm thì:
Lão ơi hoa nở chẳng vì lão đâu
Anne Nguyễn
• Tương tiến tửu
[…] Ngũ hoa mã,
Thiên kim cừu
Hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu
Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu
Lý Bạch
Dịch nghĩa:
Ngựa năm sắc,
Áo ngàn vàng
Hãy bảo nhau lấy ra đổi rượu ngon
Để ta cùng các bạn diệt tan nỗi sầu
Dịch thơ:
Áo thiên kim, ngựa lưu li
Lấy ra đổi hết một li cũng cầu ’’’’’’’’’’’’’’’’’’
Cùng ta giải chén rượu sầu
’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’’
Nguyễn Danh Đạt’ (Việt Nam)’ ’ ’ ’ ’ ’ ’ ’ ’ ’ ’
(cf. Bình & Chú giải 100 bài thơ Đường hay nhất, 1999)
B. Việt Văn:
• Đời Vắng Em Rồi Say Với Ai
Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu,
Lênh đênh thương nhớ dạt trời Âu.
Thôi rồi, tay nắm tay lần cuối,
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau.
[…]
Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay.
Buồn mưa, trăng lạnh: nắng, hoa gầy
Nắng mưa đã trải tình nhân thế
Lưu lạc sầu chung một hướng say.
Gặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai.
Ra đi chẳng hứa một ngày mai.
Em ơi! lửa tắt bình khô rượu,
Đời vắng em rồi say với ai? […]
Vũ Hoàng Chương
C. Latin:
• Horace (65-8BC): Trong câu 6 của bài ode I.11 (còn được các học giả đặt tên là “Carpe diem”, Hãy hái ngày đi), Tyrrhenum: sapias, vina liques, et spatio brevi thi nhân khuyên nàng thôn nữ (mà chàng đang tán tỉnh) hãy khôn ngoan, hãy chiết rượu (sapias, vina liques), và cuộc đời ngắn ngủi (spatio brevi), không chỉ vì đó là công việc của nàng, cũng đúng thôi, mà còn vì tình yêu, mỹ nhân, và rượu không thể tách rời nhau.
Rượu tạo niềm vui: Nunc est bibendum… (“Bây giờ phải uống…”, I.37), Horace nâng ly mời. Rượu cũng giết nỗi sầu, như trong các odes I.7, II.7, II.11, v.v…, nhưng hiệu quả không bền lâu và nỗi sầu cứ trở lại những “khi tỉnh rượu, lúc tàn canh” (cf. Kiều).
• Tibullus (50-19BC) cũng đã thở than: Nhưng nỗi đau của tôi đã biến mỗi giọt rượu thành một giọt lệ (bi ca, elegia I.5). Nên cứ phải uống hoài uống hủy mỗi ngày.
• Lucretius (98-55BC), đệ tử của Epicure (khoái lạc chủ nghĩa):
Hãy ăn và uống đi, vì ngày mai ta sẽ chết (De Rerum Natura, III, 914).
D. Pháp văn:
• Baudelaire (1821-1867):
– Trong Les Fleurs du Mal, có tiểu mục “Le Vin”, gồm năm bài, “L’âme du vin” (Hồn rượu), “Le vin des chiffonniers” (Rượu của những người lượm giẻ rách, đồ cũ), “Le vin de l’assassin” (Rượu của kẻ sát nhân), “Le vin du solitaire” (Rượu của người cô độc), và “Le vin des amants” (Rượu của những tình nhân).
– Trong tập thơ văn xuôi, Les petits poèmes en prose, 1869, tiểu mục “Le spleen de Paris”, bài “Enivrez-nous”, hãy say đi, người ta đọc: “Il faut être toujours ivre. Tout est là: c’est l’unique question.
Pour ne pas sentir l’horrible fardeau du Temps qui brise vos épaules et vous penche vers la terre, il faut vous enivrer sans trêve. Mais de quoi? De vin, de poésie ou de vertu, à votre guise. Mais enivrez-vous” (Phải luôn luôn say. Tất cả ở đó: đó là vấn đề duy nhất. Để khỏi cảm thấy gánh nặng khủng khiếp của Thời Gian bẻ gãy đôi vai của ngươi và xô ngươi xuống đất, ngươi phải say không ngưng nghỉ. Nhưng say gì? Say rượu, say thơ, hay say đạo đức, tùy ý ngươi. Nhưng hãy cứ say).
• Apollinaire (1880-1918): Một tập thơ của thi sĩ có tựa đề Alcools (Gallimard tái bản, 1944) nghe sặc mùi rượu, mặc dù những bài thơ trong đó mang nhiều nội dung khác nhau, chả dính líu gì đến Thần Tửu, kể cả bài “L’adieu” (Vĩnh biệt) –mà, nghe nói, Bùi Giáng đã dịch (sai) nhưng bị Phạm Duy “mượn” nguyên con để làm thành bài hát “Mùa thu chết”. Tác giả Kim Thanh có viết bài về “vụ” này.
E. Anh văn:
• Shakespeare: Trong vở Hamlet, rượu không phải để uống giải sầu, nhưng pha với thuốc độc, đã được vua Claudius dùng như phương tiện giết người: đầu độc vua anh, cha của Hamlet, và trong hồi V, cho chàng uống để giết chàng, lấy cớ chúc mừng chàng đâm được Laertes trong cuộc đấu kiếm, và Gertrude, mẹ chàng, cầm nhầm ly rượu độc mà Hamlet đã uống gần cạn đó, và uống, cũng chết theo.
• Oscar Wilde: bi quan hơn, so sánh màu rượu với màu máu, trong “The Ballad of Reading Gaol” (1898): “He did not wear his scarlet coat / For blood and wine are red / And blood and wine were on his hands […]”
• Byron: uống rượu để hưởng thụ, với các mỹ nhân và ngày hiện tại –điều hiếm hoi trong thi ca Anh, so với thi ca các nước khác:
Let us have wine and women, mirth and laughter
Sermons and soda-water the day after
(Childe Harold’s Pilgrimage)
12. KINH KHA VÀ PHẠM HỒNG THÁI:
Nhân nói vui về rượu, tôi cũng xin đặt một vấn đề văn chương nghiêm chỉnh mà bấy lâu cứ ấm ức mãi, nhưng cứ quên mãi. Số là, trong văn chương ta, nhiều người ưa lấy chuyện Kinh Kha, người nước Vệ bên Tàu, xa lắc xa lơ, để chỉ những tráng sĩ vì chí lớn liều thân, một lần đi không trở lại v.v… Ông thi sĩ lớn Vũ Hoàng Chương, cảm khái chuyện Kinh Kha thế nào không biết, cũng làm nguyên một bài thơ dài (về mặt thi ca, phải công nhận rất hay) ca tụng anh này hết cỡ, khiến cho những ông thi sĩ nhỏ bắt chước bơm Kinh Kha lên chín tầng mây. Xin trích những bài thơ ấy như sau:
Bài Ca Sông Dịch (tức Tâm Sự Kẻ Sang Tần)
[…] Ðã mấy thời gian nằm u hoài sông Dịch
Tiễn kẻ một đi, nguời kiếm khách Ðông Châu
[…] Kinh Kha hề Kinh Kha
Vinh cho người hề! ba nghìn tân khách
Tiễn người đi tiếng trúc nhịp lời ca
[…] Một nét dao bay ngàn thuở đẹp
Dù sai hay đúng cũng là dư
Kìa uy dũng kẻ sang Tần không trở lại
Đã trùm lấn Yêu Ly hề át Chuyên Chư
Ôi Kinh Kha
Hào khí người còn sang sảng
Đâu đây lòa chói giấc mơ
Nước sông Dịch còn trôi hay đã cạn
Gương anh hùng vằng vặc sáng thiên thu.
Vũ Hoàng Chương
Danh ai tráng sĩ đời xưng tụng?
Nuốt hận nghìn năm Thái tử Đan!
Một gã Kinh Kha đường kiếm vụng,
Để Tần làm cỏ sạch Yên bang!
Vương Đức Lệ
Tráng sĩ ra đi không trở lại
Nắng chiều sông Dịch ngó mong ai
Gươm dài gió hắt mờ quan ải
Liễu rũ bờ xa lệ vắn dài
Giang Hữu Tuyên
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông cũng đã soạn bài “Khúc tình Kinh
Kha”, do Hà Thanh hát. Chưa kể những câu ca vọng cổ đó đây hay trong tuồng cải lương xưa nay.
Ngoài ra, còn có hàng chục bài hát, phim truyện lớn nhỏ của
Tàu (ví dụ “The Emperor and the Assassin”, 1999) với những tài tử gạo cội như Châu Nhuận Phát, Củng Lợi v.v… Tất cả, Tàu hay Ta, nhất loạt ca tụng Kinh Kha như biểu tượng của một người hùng, một tráng sĩ, vì nghĩa cả, chí lớn, đã hy sinh thân mình.
Tàu ca Tàu còn hiểu được. Việt ca Tàu thì, quả thực, nhảm nhí, nếu không muốn nói, theo ngôn từ chụp mũ thời thượng, bán nước.
Ai chê tôi kỳ thị hoặc quá khích, tôi xin chịu. Tuy nhiên, nếu đọc lại tiểu sử, thân thế Kinh Kha trong sách vở Tàu, người ta thấy anh này, người nước Vệ (chưa thù nghịch với nước Tần), chỉ là một lãng tử, vô gia cư, vô nghề ngỗng, và, nói như cai tù VC, “chây lười lao động”, thích đi ngao du các nước, giỏi về cung kiếm, mê rượu chè, đàn ca xướng hát, thường ngồi bên những quán nhậu giữa chợ.
Nhưng không được ai trọng dụng. Đến nước Yên, gặp thái tử Đan vốn thù hận và muốn tiêu diệt vua Tần, được chiêu dụ bằng rượu ngon, gái đẹp, Kinh Kha thỏa mãn tự ái, hoan hỉ nhận làm một tên giết mướn (hitman), không hơn không kém, mà Tư Mã Thiên gọi là “thích khách” (gồm năm người nổi tiềng: Tào Mạt, Chuyên Chư, Dự Nhượng, Nhiếp Chính, và Kinh Kha, cf. Sử Ký, chương “Thích Khách Liệt Truyện”). Kinh Kha, bởi vậy, chẳng có lý tưởng quốc gia gì ráo trọi. Không khác chi đại tặc Hồ Chí Minh –là một tên vô tổ quốc, tay sai và lính đánh thuê của Cộng sản quốc tế, đứng đầu là
Liên Xô, rồi Trung Cộng, mặc dù để lừa bịp thế giới y và bộ hạ đã lợi dụng chiêu bài “cứu nước” trong hai cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ.
Còn nữa. Tôi đọc ở đâu đó, có lẽ trong dã sử (cf. Kinh Kha
truyền kỳ hay Đông Chu Liệt Quốc), kể rằng trước khi Kinh Kha nhận lời Thái tử Đan ra đi giết Tần Thủy Hoàng, cả hai anh chàng này còn làm một việc vô cùng man rợ, là kẻ (Thái tử Đan) thì cho phép chặt, người (Kinh Kha) thì nhận lấy, bàn tay mà anh ta trầm trồ khen đẹp, của một mỹ nữ hầu rượu trong tiệc nhậu “hoành tráng” của hai người. Hành động tàn ác này được một tác giả tân thời kể lại như sau: “Nắp hộp đựng báu vật vừa mở ra, một mùi hôi thối xông ra nồng nặc. Định thần nhìn kỹ báu vật của thái tử Đan ban tặng, mồ hôi lạnh Kinh Kha vã ra, tay run bần bật, mồm há hốc. Kinh Kha nôn ọe, tay run rẩy làm chiếc hộp rơi xuống đất. Hai bàn tay của con người đang kỳ phân hủy văng ra khỏi chiếc hộp đựng báu vật” (Lấy từ diễn đàn Vietfun, trên internet, bài “Hoa Hồng của Kinh Kha”, tác giả: Trần Phưong Lang).
Nhậu đã đời rồi, Kinh Kha xách thanh chủy thủ có tẩm thuốc
độc, ra đến bờ sông Dịch, ngâm câu thơ nổi tiếng (chắc sau một phùa tè bậy xuống cát, bởi vào thời thượng cổ bên Tàu, cũng như tại Việt Nam bây giờ dưới chế độ Xã hội chủ nghĩa rừng rú, làm gì có restroom công cộng, như ở các nước văn minh?), đại khái “tráng sĩ một đi không trở lại”, rồi tiếp tục lên đường mưu giết vua Tần (hoàng đế từ 221 đến 210 TCN). Đâm trật, tôi nghĩ vì say, loạng quạng, chứ không phải vì kiếm thuật kém. Rồi lại nằm đó, để vệ sĩ của Tần vương đến bắt trói và giết, mà không biết dốc ngược lưỡi kiếm vào cổ mình. Tráng sĩ ở chỗ nào?
Còn anh hùng Phạm Hồng Thái của nước ta? Vì chính nghĩa, vì lý tưởng tự do, chiến đấu chống thực dân Pháp bạo tàn và tay sai, ông vào một khách sạn, tại thành phố Sa Điện, Quảng Châu, đã cho nổ trái bom để giết toàn quyền Merlin, ngày 19/6/1924. Merlin không chết, người anh hùng bị vây khốn, cùng đường, đã nhảy xuống Châu giang tự vẫn, lúc ấy mới 28 tuổi. Một lần đi không trở lại. Ai hơn ai? Ấy là tôi chưa nhắc đến anh hùng Nguyễn Thái Học đã lấy cái chết để báo đền ơn nước, dù không thành công cũng đã thành nhân. Đến sự tuẫn tiết của năm vị tướng lãnh oai dũng vào ngày 30/4/1975. Đến gương hy sinh sáng ngời của biết bao tráng sĩ QLVNCH kiêu hùng, cũng một lần đi không trở lại, đã gục ngã trên khắp nẻo chiến trường, từ An Lộc, Cổ Thành Quảng Trị, Bình Giả, đến Dakto, Pleime v.v…
Phạm Hồng Thái được chính phủ Trung Hoa Dân Quốc (Tôn
Dật Tiên) chôn cất trong nghĩa trang Hoàng Hoa Cương, từ chân đồi Bạch Vân, dành cho 72 anh hùng liệt sĩ Trung Hoa đã hy sinh trong cuộc cách mạng lật đổ nhà Thanh, theo đoạn văn trích dưới đây của tác giả Mường Giang, tháng 11 năm 2010: “Năm sau vì cảm hóa và kính phục trước cái chết liệt oanh của một Tráng Sỹ Anh Hùng Việt Nam, đã làm cho bọn thực dân Anh-Pháp phải vỡ mật kinh hồn ngay trên đất Trung Hoa mà chính người Trung Hoa phải cúi đầu khuất phục chúng. Do đó các lãnh tụ Trung Hoa Quốc Dân Ðảng như Uông Tinh Vệ, Liêu Trọng Khải và Tỉnh Trưởng Quảng Châu là Hồ Hán Dân, đã bỏ ra số tiền 3000 đồng, để cải táng mộ của Phạm Hồng Thái từ chân đồi Bạch Vân về chôn tại Hoàng Hoa Cương là Nghĩa Trang Quốc Gia, nơi an giấc nghìn thu của 72 Liệt Sĩ Trung Hoa đã hy sinh đầu tiên, trong cuộc Cách Mạng Tân Hợi 1911, lật đổ nhà Mãn Thanh. Hoàng Hoa Cương nằm cách thủ phủ Quảng Châu của tỉnh Quảng Ðông chừng 2km, đây là thánh địa tôn quý của Trung Hoa Dân Quốc lúc bấy giờ.
Sự kiện di cốt của Anh Hùng Phạm Hồng Thái được nằm cạnh các Liệt Sỹ Trung Hoa, mang một ý nghĩa to lớn về tinh thần, nói lên sự ngưởng phục những người vì dân vì nước, không phân biệt chủng tộc. Mộ của Liệt Sỹ nằm trên một hòn núi nhỏ trước Hoàng Hoa Cương, đối diện với hàng mộ bia của 72 Liệt Sỹ Trung Hoa, được kiến trúc rất hùng vỹ, có xây bia đình và một tấm mộ bia cao lớn do Trần Lộ Tiên Sinh đề ‘Việt Nam Liệt Sỹ Phạm Hồng Thái Tiên Sinh Chi Mộ’. Hôm giỗ đầu tiên của Liệt Sỹ nhằm ngày 19-6-1925, hầu như tất cả các nhà Cách Mạng VN và Trung Hoa đều tham dự. Bọn thực dân Pháp tại tô giới phản đối kịch liệt nhưng chẳng làm gì được vì Hoàng Hoa Cương thuộc lảnh thổ Trung Hoa, hơn nữa đây là thánh địa tôn quý và thiêng liêng của người Tàu, nên chúng không dám đến phá phách vì sợ gây rắc rối ngoại giao, trong lúc khắp nơi đang sôi sục phong trào nổi dậy đánh đuổi bọn thực dân da trắng và Nhật ra khỏi đất Tàu […]
(cf. Thép Súng, Thursday, December 2-2010, “Tưởng niệm anh hung Phạm Hồng Thái đã hy sinh vì nước ngáy 19-6-1924 tại Châu Giang”).
Thế đấy. Người Trung Hoa, kẻ xa lạ, thì vinh danh anh hùng của ta như vậy, còn giới văn chương (tôi xin nhấn mạnh văn chương, không phải lịch sử, chính trị) Việt Nam? Chừng nào thì những ông thi, văn, nhạc sĩ lớn, những ông thi, văn, nhạc sĩ nhỏ An Nam ta thôi mang tên của Kinh Kha, một hitman thời cổ đại Tàu, mà ca tụng (dù là biểu tượng hay không, chưa bàn tới), và chịu thay vào đó tên của anh hùng dân tộc hiện đại Phạm Hồng Thái mà hình ảnh cũng hào hùng, lãng mạn không thua hình ảnh của Kinh Kha?
Hay bụt nhà cứ mãi mãi không thiêng? Cũng như vợ người luôn luôn đẹp hơn vợ mình?
Portland, 29/1/2014.
bài vừa tìm lại được, hiệu đính,
và gửi lại đêm Giao thừa Tết Canh Tý, 24/1/2020
NLGO

***

*SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC PHẨM TÁC GIẢ NHIỀU THI SĨ

*NHÀ BIÊN KHẢO, THI SĨ NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

*NGÔ NGUYÊN NGHIỂM

 

SUỐT DẶM TRƯỜNG GỞI GIÓ VỀ CỐ XỨ
MANG TRĂNG VÀNG BÊN NHỮNG BÓNG CỜ BAY

Gió ơi gió đừng thổi rụng những cành mai

Bên hốc núi đã khắc hồn lịch sử

Gió ơi gió trăm năm rồi khách lữ

Về đền thiêng quấn quít bóng tiền nhân

 

Suốt lộ trình thấm thoát gót thanh xuận

Tóc bạc trắng, ngựa vẫn chưa tới đich

Tiếng lục lạc thắm quanh hồn cô tịch

Suốt đời reo bên nỗi nhớ đầy vơi!

 

Gió ơi gió bên những bóng cờ bay

Khe đá nhỏ bỗng chạnh lòng cố xứ

Buổi hành trình có vầng trăng nhỏ

Nửa dặm trường, nửa gởi gió quê xưa…

 

Nửa vầng trăng đuổi bóng xuân thì

Hoa sơn lộ nở đầy trên đá

GIó ơi gió giữ giùm hồn thiên cổ

Bao miếu đền cô tịch giữa biên cương…

 

Nửa vầng trăng cõng gió suốt lộ trình

Tóc bạc trắng, ngựa bao giờ tới đích?

Giữa thiên thu, tiếng trống đồng đã giục

Chiều rơi đầy ráng đỏ cuối chân mây…

 

Cố nhặt giùm những tia nắng cuối ngày

Chắc còn sót lời tổ tiên trong đá

Bên lộ nhỏ, hàng hàng hoa núi nở

Hay hịch truyền bay suốt cõi tử sinh?

 

Gió ơi gió đừng thổi rụng những cành mai

Bên hốc núi đã khắc hồn lịch sử

Suốt dặm trường gởi gió về cố xứ

Mang trâng vàng bên những bóng cờ  bay….

 

NGÔ NGUYÊN NGHIỂM

(Mùng 1 Tết Canh Tý)
***

*THI SĨ TRẦM VÂN

***

*THI SĨ BỬU TÙNG***

*THI SĨ BẢO TRÂM & ĐINH TƯỜNG***

*NỮ SĨ Ý NGA

***

*THI NHẠC SĨ HAN NGUYÊNTHÌ THẦM 62 .

Ta níu thời gian chẳng đứng được
Để cho ít phút hoa đời tươi
Người làm mưa mãi chiều xuân ấy
Mang cả rừng về vàng tương tư
Chân nai ngơ ngác vướng lưới tình
Khéo vùng giỏi dẫy tiếng yêu đương
Đã tưởng bến bờ thôi nhung nhớ
Nào ngờ nước xiết giòng cứ xuôi
Đêm đêm sóng vỗ đau mạn thuyền
Sương dạt kín mành đẫm lòng ai
Hờn giận lâu rồi thành vết sẹo
Tật nguyền yêu ấy đã xanh rêu
Ngày cũ thoáng chốc ngỡ như gần
Bần thần bia mộ ngỏ cầu hôn
Hoàng hôn thì thầm trong tai gió
Ai đó tóc bạc tiếc tuổi xuân,,,..
……. qua ……….

Mùng hai tết canh Tý 2020 .
HAN NGUYEN.

***

*THI SĨ LÂM HOÀI VŨ & THA NHÂN

Tha Nhân góp họa với LHV bài Mong Một Mùa Xuân:

XUÂN CẢM 

XUÂN than thân phận sống ly hương

XUÂN khóc dân ta khổ mọi đường

XUÂN hận con hoang tiêu cốt nhục

XUÂN sầu dòng chính bị tai ương

XUÂN buồn thế giới gây tranh chấp

XUÂN tủi nhân gian giết khắp phương

XUÂN oán con người nhiều thú tính

XUÂN xin nhân loại phát tình thương

ThaNhân góp họa với LHV

Camthành Jan 25, 2020

On Sat, Jan 25, 2020 at 9:12 PM HUNG NGUYEN THANH <hungxuan4953@gmail.com> wrote:

Xin mời quý vị thưởng lãm bài thơ đầu năm .

       MONG MỘT MÙA XUÂN

Xuân đến càng thêm nhớ cố hương .

Xuân đi tiếc nuối tuổi thiên đường .

Xuân vui đoàn tụ đời cô lữ .

Xuân hận lưu đầy kiếp viễn phương .

Xuân đẹp trân gian không nhiễu loạn .

Xuân tươi nhân loại hết tang thương .

Xuân mơ nước Việt qua dâu bể

Xuân mộng toàn dân thoát bạo cường .

                          Lâm Hoài Vũ

                      Mùng 2 Tềt Canh Tý 2020

CHỨNG TICH MẬU THÂN

 Tết đến ngoài kia tết đến rồi,

 Nhắc ta xuân cũ cảnh chao ôi!!

 Người đang khấn lạy, bom banh xác,

 Kẻ vái chưa xong, đạn xé ngươì.

 Máu đổ nhuộm màu manh áo tết,

 Thịt rơi trộn lẫn mứt chè xôi.

 Bao mồ tập thể bày ra đó,

 Chứng tích Mậu Thân Cộng để đời

 Chứng tích Mậu Thân Cộng để đời

Biết bao oan thác hỡi Trời ơi!!

Đắc Xuân bắn bạn ngay khi thấy

Tôn thất Dương Tiềm xử tức thời

Hoàng Phủ Ngọc Tường làm chánh Án

Sân trường Gia Hội ngập thây người!!

Ngọc Phan sát hại ông Thày học

Địa ngục trần gian Huế thật rồi!!

Tha Nhân

Trước thềm Xuân Quí Tỵ 2013

(Để tưởng nhớ nạn nhân Tết Mậu Thân 1968 tại Huế)

(Theo tài liệu trong ‘’Biến Động Miền Trung của T/t Liên Thành,

cảnh Sát Trưởng Thừa Thiên năm 1968)

***

*THI SĨ NGƯ SĨ

CHÀO XUÂN THẮNG LỢI

Chào Xuân Canh Tý chuyển huyền cơ

Khí thế toàn dân diệt giặc “hồ”

Thổi lửa đấu tranh gom sức mạnh

Đơm nguồn hy vọng vững cơ đồ

Lôi phong sấm dậy chôn quân Hán

Bão tố trào dâng triệt Cộng nô

Huyền sử trời Nam giòng Lạc Việt

Lời thề bảo quốc định Thiên Thư  !…..

Ngư Sĩ

Jan. 25-2020

***

*THI SĨ KIỀU PHONG TORONTO***

*

Điểm Tin Thứ Hai 27/01/2020 (ANM)

Anh Tuấn Phạm <anhtuanfp@hotmail.com>

 BREAKING NEWS

“Nuôi thân sinh nô tài, nuôi trí sinh nhân tài, nuôi tâm sinh thiên tài” (Lý Đông A)

“Kẻ thù lớn bởi vì mi quỳ xuống”

  • Mùa xuân trong nhạc ngoại lời Việt (RFI) – Tuấn Thảo – Mùa xuân dường như là điều mà rất nhiều người luôn mong đợi, ở lứa tuổi nào dù đã yêu hay chưa, ai cũng có một lý do để háo hức chờ đón xuân về, trong tim không ngủ yên vì niềm vui thao thức. Mùa xuân, trong mắt các nhà soạn nhạc cổ điển, từ Vivaldi đến Johann Strauss II cũng là một chủ đề đáng để ngợi ca. Đây cũng là dịp để cho Góc vườn Âm nhạc tìm hiểu thêm về những giai điệu nhạc nước ngoài từng được đặt thêm lời Việt với chủ đề mùa xuân.
  • Tại Sao Đồng Tâm? (VNTB) – Nguyễn Quang Dy – Trong bài trước (Những chỉ dấu bất ổn đầu năm mới, 12/1/2020), tác giả đặt biến cố Đồng Tâm trong bối cảnh rộng lớn hơn, để tránh “thấy cây mà không thấy rừng” và cảnh báo về hệ quả khó lường nếu “tự bắn vào chân mình”, chỉ có lợi cho Trung Quốc. Trong bài này, tác giả cố gắng phác họa bức tranh toàn cảnh về Đồng Tâm, trong khi dư luận bị phân hóa vì thiếu hụt thông tin được kiểm chứng, và 60% người Việt bị vô cảm (theo Gallup, 2012). Tại sao Đồng Tâm có thể đối thoại?
  • VNTB – Cần khởi tố hình sự đối với nhà sư Thích Trúc Thái Minh (VNTB) – Hiền Lương – (VNTB) – Tối mồng Hai Tết, nhà sư Thích Trúc Thái Minh ở chùa Ba Vàng đã tổ chức “Khóa Lễ Tụng Kinh Tu Tập Hồi Hướng Hóa Giải Nạn Dịch Virus Corona”. Diễn biến của buổi lễ này được ‘live’ trên tài khoản facebook (https://www.facebook.com/ThayThichTrucThaiMinh/videos/173743730561989/); và kênh Youtube (🔴[Trực tiếp] Khóa Lễ Tụng Kinh Tu Tập Hồi Hướng Hóa Giải Nạn Dịch Virus Corona)
  • Virus corona : Việt Nam bị chỉ trích ứng phó chậm (RFI) – Trọng Thành – Chính quyền Việt Nam phản ứng dè dặt trước số 218 du khách từ Vũ Hán đến Đà Nẵng, từ ngày 22/01/2020. Phản ứng chậm trễ của chính phủ gây lo ngại ngay cả trong nội bộ chính quyền. Theo báo chí trong nước, những người này – rời khỏi Vũ Hán trước khi thành phố bị cách ly – có kế hoạch lưu lại tại Việt Nam đến ngày mùng 3 Tết (tức 27/01). Hôm 25/01 (mồng 1 Tết), đoàn du khách tiếp tục hành trình đi Nha Trang. Giải thích về việc các du khách Trung Quốc tiếp tục tham quan tại Việt Nam, giám đốc sở Du Lịch Đà Nẵng, giải thích những vị khách này ”không có biểu hiện gì đáng nghi mắc bệnh hô hấp”
  • Hơn 200 chuyến bay mỗi ngày từ Trung Quốc đến Việt Nam (RFA) – Vào khi nỗi lo dịch bệnh viêm phổi cấp đang lan rộng từ Trung Quốc ra các nước khác, đại diện Cục Hàng không Việt Nam hôm 26/1 cho biết mỗi ngày có 260 chuyến bay đến Việt Nam từ Trung Quốc, trong đó Vietjet có 50 chuyến, với khoảng 200.000 hành khách vào Việt Nam.
  • Thêm người Trung Quốc nghi nhiễm coronavirus phát hiện ở Việt Nam (RFA) – Tại cuộc họp khẩn tại Bộ Y tế về tình hình dịch viêm phổi cấp do coronavirus gây ra vào chiều muộn ngày 26/1, tức mùng 2 Tết, Thứ trưởng Bộ Y tế Đỗ Xuân Tuyên cho biết hiện Việt Nam có 59 ca nghi ngờ mắc coronavirus, trong đó có 2 ca đã xác định dương tính là người Trung Quốc
  • VOA 4 giờ 30 sáng (VOA) – Tin tức luôn cập nhật, thời sự quốc tế, và các chuyên mục đặc biệt về Việt Nam và thế giới. Các bài phỏng vấn, tường trình của các phóng viên VOA về các vấn đề liên quan đến Việt Nam và quốc tế.
  • Phim tài liệu “Lao tù : một câu chuyện Xô Viết” phản ánh cỗ máy giết người (RFI) – Thu Hằng – Cả một hệ thống tập trung có quy mô chưa từng có, một ngành công nghiệp giam cầm dưới thời Xô Viết, được phản ánh trong bộ phim tài liệu Goulag : une histoire soviétique (tạm dịch : Lao tù : một câu chuyện Xô Viết). Bộ phim tài liệu dài 52 phút của Patrick Rotman tham gia tranh giải tại Liên hoan phim tài liệu Fipadoc, kết thúc ngày 25/01/2020 ở Biarritz, và được dự kiến chiếu trên đài truyền hình Arte ngày 11/02
  • Xử phế truất tổng thống Mỹ chuyển sang phần bào chữa (RFI) – RFI – Phiên xử phế truất Donald Trump trước Thượng Viện, ngày 25/01/2020 bước sang phần bào chữa sau ba ngày dành cho cáo trạng. Các luật sư của tổng thống từ hôm qua đã bắt đầu phần biện hộ. Bên bào chữa cho tổng thống báo trước là rất có thể họ không cần đến hết 24 giờ để làm việc đó. Phiên biện hộ đầu tiên chỉ kéo dài có 2 giờ. Phe Cộng Hòa đang muốn kết thúc nhanh phiên xử
  • Irak : Cảnh sát trấn áp biểu tình chống chính phủ, ba người chết (RFI) – Thu Hằng – Ngày 26/01/2020, ngày thứ hai liên tiếp, cảnh sát Irak đã bắn đạn thật vào nhiều khu vực tập trung biểu tượng của phong trào phản đối chính phủ cầm quyền ở Bagdad và ở miền nam Irak. Trong số ít nhất 17 người bị thương, có sáu người bị thương vì trúng đạn thật. Từ gần 4 tháng nay, phe phản đối chính phủ chiếm khu vực trung tâm thủ đô Bagdad, thành phố cảng Bassora (cực nam) và thành phố thánh Najaf (phía nam Bagdad). Ngày 25/01, cảnh sát đã mở đợt chống bạo động để chiếm lại một phần lớn những khu vực trên, ba người chết vì xô xát với cảnh sát.
  • (RFI) –