THƠ NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

*THƠ NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

*NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

TRÊN ĐƯỜNG VỀ QUÊ, BỖNG NGHE

BẢN TỐNG TỬU ĐƠN HÙNG TÍN

Tiền đồng tịch kim bằng cộng lạc

Hậu lâm nguy bất kiến đệ huynh

Lưỡi gươm đưa đầu rơi trên thảm cỏ

Mà đôi mi còn mấp máy giữa trời xanh

Dù không thương cũng đừng nên hạ thủ

Giết kẻ thù chớ giết bạn sao đành !  (*)

 

Song lang vừa gõ xuống nhịp Xang

Bóng ngựa bỗng đọng quanh đường gió bụi

Ly rượu tiễn giữa hoàng hôn hấp hối

Khiến chạnh lòng suốt quãng đường xa

 

Huyết lệ một bầu sanh tử sá gì

Nào câu nệ nhục vinh bên quốc nạn

Trăm nẻo quan sơn anh hùng mạt vận

Tiếc lầm người như bằng hữu chi giao

 

Câu hoài lang vướng nghẹn nghĩa kim bằng

Nên anh kiệt đậu ngờ phòng tiểu tiết

Thố tử hồ bi nâng ly tiễn biệt

Trả lại đời lòng dạ u minh…

 

Hiểu rằng, đúng câu dưỡng hổ rừng xanh

Trước sau gì lửa nghìn thu, di họa

Xe ngựa vẫn vô tình xuyên quốc lộ

Niềm cô đơn đọng giữa lệ vô thường

Trước, đồng tịch kim bằng cộng lạc

Mà hậu phần, nào thấy bóng đệ huynh!

 

Lưỡi gươm đưa hạ thủ hùng anh

Đường cố xứ vẫn bay đầy tiếng thét

Dừng tay hay hạ thủ, có gì khác biệt

Kẻ cầm gươm mà máu trắng phi thường…

 

Sao gió bụi vẫn bay quanh lời Xự

Hay nhịp Xang rơi suốt nẻo hành trình

Cống Xang Xư, đau lòng vũ trụ

Nên đường vế ăm ắp với Cung Thương

Tiền, đồng tịch kim bằng cộng lạc (Xự)

Hậu nhân tai, bất kiến nghĩa đệ huynh ( Xang) !

 

Chắc rằng, nhân phi nghĩa bất giao

Nên rót cho tràn ly rượu tiễn 

Uống hay không thì cũng đến rồi giờ Ngọ

Đường xa, xe vẫn chạy châp chùng

Lưỡi gươm đưa đầu rơi trên cỏ dại

Mà hàng mi còn lệ đọng trời xanh!

 

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

( Chiều Thư trang đọc lại bài thơ cũ)

   (*) Ý lời cổ nhạc

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here