TIẾT LỘ BÍMẬT GIỮA Obama Với Ruth Bader Ginsburg

*TIẾT LỘ BÍMẬT GIỮA Obama Với Ruth Bader Ginsburg

*BẢN TIN THỜI SỰ NỔI BẬT HÔM NAY:

*-BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT:
*
*SLIDERS: ẢNH NGÀN LỜI
*
*-CLIPS QUAN TRỌNG:

*HOT NEWS: TT TRUMP CÓ THỂ TRỞ LẠI TÒA BẠCH ỐC VÀO THỨ HAI


* CH.ẤN Đ.ỘNG:TIẾT LỘ BÍMẬT GIỮA Obama Với Ruth Bader Ginsburg.
CẢNH SÁT TRƯỞNG Wisconsin ỦNG HỘ TT TRUMP
*
*President Trump’s doctors provide update, say his symptoms ‘resolving and improving’
*
* TIN MỚI 2/10/2020 BARACK OBAMA đã PHẢI “TRẢ GIÁ ĐẮT” khi TT TRUMP CÔNG BỐ B=ẰNG CH=ỨNG cho FBI
*
*Nhiều Tin Hay Quá. Có Lệnh Cấm bán xe chạy bằng xăng. Tin Tốt về tiền $1200
*
* Làm ơn share để không còn cảnh này nữa
*
Ô Đức Đầu Bạc thách thức DB Hubert Võ đối chất
*
* RSBN LIVE: President Trump Supporters Outside of Walter Reed Medical Center
*
* NGƯỜI MẸ 28 TUỔI CÓ 49 ĐỨA CON TẠI NINH THUẬN
*
* Người Nhật sáng tạo ra máy điện thoại khiến bạn trông trẻ ra từ 30 tới 40 tuổi
*
*
*- FACEBOOK:

* Đồng hương Việt Nam đến Quân Y Viện Walter Reed ủng hộ TT Trump.
*
*“Prayer Rally” for President Donald Trump outside Walter Reed Hospital,
*
* VUA HÀM NGHI LÀ MỘT NHÀ ĐIÊU KHẮC CÓ TÀI
*
***
*-TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

*Ngừa và trị bệnh COVID-19 ra làm sao ?
*
* Hai bài viết hữu dụng, hướng dẫn ” Phải Làm Gì Khi Bị Dương Tính Với COVID – 19 “,của Bác Sĩ Phạm Hiếu Liêm và Bác Sĩ Đỗ Văn Hội.
*
* PHẢI LÀM GÌ KHI BỊ DƯƠNG TÍNH VỚI COVID-19
*
* CON HẠI CHA – Lưu Vĩnh Lữ.
*
*NGUYỄN QUANG DUY: Bầu cử 2020: Cuộc chiến giành Tối Cao Pháp Viện.
*
* Những quốc gia có luật phá thai nghiêm ngặt nhất thế giới
*
* Cần lưu ý: thời mạt vận với bọn ăn cướp xe giữa ban ngày ban mặt đang rộ lên ở Mỹ
*
* Bác sĩ Nguyễn Bảo Trung: SỐNG KHÔNG SỢ HẢI
*
* Cảnh sát béo phì ở Thái Lan phải vào trại ‘Tiêu diệt mỡ bụng’
*
* PHIẾM LUẬN: LÀM YÊU? LÀM TÌNH?
*
* TRUMP TRIỆT TRUNG CỘNG
*
* HÃY NGỪNG THAN VÃN, COVID CHƯA LÀ CÁI GÌ CẢ ĐÂU

*
**

*-TRUYỆN NGẮN & HỒI KÝ HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU: Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:
*
*
*NGUYỄN NGỌC HOA: Không Đu Dây Tử Thần
*
*PHAN: TỜ KHAI SANH OAN NGHIỆT
*
*
*HỒI KÝ:

*MỘT CUỘC CÁCH MẠNG 1-11-1963 “BỎ TÚI”
*
* Một chuyện tình đẫm lệ thời chinh chiến
*
*TRẦN NGỌC TOÀN: VÙNG ĐẤT CHẾT
*

*SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

* PHẠM THIÊN THƯ *TRẦM VÂN * THANH THANH * *SONG LINH *ĐỖ TRÍ DÃ * Ý NGA * ĐỊNH QUÁN *
* HOÀNG CÔNG THIẾC * VIỄN KHÁCH * KIỀU PHONG
*SA CHI LỆ
**
7-DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

**LIÊU XUYÊN * CAO MỊ NHÂN * MỸ NGỌC
* HẢI RỪNG * VIỄN KHÁCH * HƯƠNG THỀM MÂY *
* THA NHÂN * SONGQUANG* MAI XUÂN THANH *
*ĐỨC HẠNH * TRẦN NHƯ TÙNG * HỒNG VÂN *
* MINH THÚY THÀNH NỘI * HỒ NGUYỄN *

***
*BIẾM-MINH HỌA

**
**CLIPS QUAN TRỌNG:

*HOT NEWS: TT TRUMP TRỞ LẠI TÒA BẠCH ỐC VÀO THỨ HAI?
*
Trump announces he’s leaving hospital after three days of coronavirus treatment

President Trump said he would leave Walter Reed Medical Center and return to the White House on Monday at 6:30 p.m. ET, three days after being admitted to the hospital for treatment of complications from COVID-19.

“I will be leaving the great Walter Reed Medical Center today at 6:30 P.M.” Trump tweeted Monday afternoon. “Feeling really good! Don’t be afraid of Covid. Don’t let it dominate your life. We have developed, under the Trump Administration, some really great drugs & knowledge. I feel better than I did 20 years ago!”

https://us.yahoo.com/news/president-trump-announces-leaving-walter-reed-hospital-covid-185628667.html


* CH.ẤN Đ.ỘNG:TIẾT LỘ BÍMẬT GIỮA Obama Với Ruth Bader Ginsburg.
CẢNH SÁT TRƯỞNG Wisconsin ỦNGHỘ TTTRUMP

*President Trump’s doctors provide update, say his symptoms ‘resolving and improving’

* TIN MỚI 2/10/2020 BARACK OBAMA đã PHẢI “TRẢGIÁ ĐẮT” khi TT TRUMP CÔNG BỐ B=ẰNG CH=ỨNG cho FBI

*Nhiều Tin Hay Quá. Có Lệnh Cấm bán xe chạy bằng xăng. Tin Tốt về tiền $1200

* Làm ơn share để không còn cảnh này nữa

Ô Đức Đầu Bạc thách thức DB Hubert Võ đối chất

* RSBN LIVE: President Trump Supporters Outside of Walter Reed Medical Center
https://www.youtube.com/watch?v=zhiSdHVn0Xo
* NGƯỜI MẸ 28 TUỔI CÓ 49 ĐỨA CON TẠI NINH THUẬN

* Người Nhật sáng tạo ra máy điện thoại khiến bạn trông trẻ ra từ 30 tới 40 tuổi
*Người Nhật sáng tạo ra máy điện thoại khiến bạn trông trẻ ra từ 30 tới 40 tuổi mỗi lần bạn làm video call. Điều này sẽ giúp bạn nhận ra người bạn thuở xưa. (Mời coi video kèm theo).
This is Incredible…
The Japanese have created a phone that shows you 30 to 40 years younger, every time you make a video call. This will help you recognize your old friend …

LÀ TA ĐÂY CHỨ AI

https://drive.google.com/file/d/1Hkfp2wuzf4gxnqqJy6t5kYXkRJ1ECHfT/view

*FACEBOOK:
*Đồng hương Việt Nam đến Quân Y Viện Walter Reed ủng hộ TT Trump.
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10223039871840564&id=1093257113&sfnsn=mo
“Prayer Rally” for President Donald Trump outside Walter Reed Hospital, 10/3/2020
https://www.facebook.com/watch/live/?v=1039243649822017&ref=watch_permalink
**
*TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

*Ngừa và trị bệnh COVID-19 ra làm sao ?
Hoai Nam
12:08 AM (11 hours ago)

Bài thuốc quý , ngăn ngừa COVID-19 rất hiệu nghiệm từ bản thân kể ra.:
Nếu bạn bị những triệu chứng sau đây , thì có lẽ 90 – 100 % bạn sẽ bị Covid-19.
1.- Chóng mặt và nóng sốt y như bị say nắng .
2.- Đau bụng , y như ăn thức ăn bị hư hỏng…
3.- Sau đó đi cầu nhiều lần và toàn là nước lõng.
4.- Đau bắp thịt , tay hay chân…
5.- Muốn lên giường ngũ liền.
Đừng nên gọi xe Ambulance , trừ phi thở không được. Vì nếu gọi xe Ambulance vào bệnh viện….thì Họ cũng sẽ tống bạn vào khu vực những người có bệnh Covid-19 nặng…
Nên nhớ tại bệnh viện trong khu cách ly…Bác sỉ , Y tá cũng chưa có thuốc thần dược trị bệnh bạn được bao giờ. Họ sẽ không dám dùng trụ sinh , điều trị cho bạn bao giờ.
Vậy bạn nên tự chữa trị cho bạn thì tốt nhất.
1.- Uống Tylenol ( loại mạnh – Extra Strenght 500mg each ). Cách 3 tiếng 1 viên.

2.- Uống thuốc trị tiêu chảy ( Loperamide 2mg / capsule ) . Cách 6 tiếng 1 viên nhỏ.

3.- Uống trụ sinh ( Amoxicilin …500 mg / capsule ) . Ngày 3 lần 1 viên.

4.- Uống thuốc ngừa đau bao tử ( famotidine 20mg / viên ) . Ngày 3 lần 1 viên
….. Vừa rồi ( 2 Oct 2020 ) Tổng thống Trump vào bệnh viện thì Bác sỉ có cho loại thuốc nầy. Ghi lại cho rỏ : ” Famotidine 20 mg/ viên “

Nếu bạn không tin , thì vào trang mạng mới nhất mà đọc :
https://www.ntd.com/trump-fatigued-taking-antibody-cocktail-after-covid-19-diagnosis-physician_513964.html
4.- Uống trà pha gừng , gừng càng nhiều càng tốt.

Điều trị như vậy 3 ngày là khỏi.

Ngừa bệnh Covid – 19 làm sao :

Chính bản thân chúng tôi đã xử dụng , và có biết nhiều Việt kiều từng dùng ngoại khoa nầy.
1.- Đến tiệm thuốc Bắc , mua 1 bịt thuốc rể cây đem về nhà xông hơi ( tiệm thuốc Bắc nào cũng có hết…vì trong đó là cây xả khô , cắt nhỏ….có gói có long não…có thể nhỏ nhiều lần dầu Gió Xanh Khuynh Diệp vào nồi nước xông , hơn 1/2 chai dầu Gió Xanh Khuynh Diệp càng tốt .).

Thuốc Bắc Xông Hơi có đầy đũ trong tiệm thuốc Bắc.
Nếu cây nhà lá vườn thì tốt thôi :

Cây Xã sắt nhỏ , lá ổi , lá chanh Thái lan…dùng thêm lá khuynh diệp ( hay dầu gió xanh ) thì tốt luôn.

2.- Cách xông hơi có thuốc Bắc xông hơi như sau :
-. Đỗ một gói thuốc bắc ( thuốc xông hơi ) vào nồi nước khá to ( loại dùng nấu bún riêu cho nhiều người ăn ).
Đun sôi nồi thuốc Bắc xông hơi….
3.- Dọn sạch sẽ dưới sàn nhà , vừa đũ một người ngồi có trùm mền kín từ đầu đến đất…
Đặt nồi nước xông hơi sôi , ở giữa người đang ngồi trên ghế nhỏ ( ghế con nít ) , trùm tất cả đầu , chân bằng mền dầy và rộng .
Che kín mít không cho thuốc hơi lọt ra ngoài.
Hơi nước sôi sẽ phổ vào mặt…nóng rát…nhưng ráng cố gắng.
Nhất là nên hả họng , hít hơi nước nóng nầy vào buồng phổi…Hơi nước nóng vào cổ họng , cuống phổi…sẽ giết sạch virus bám vào cổ họng, cuống phổi.

Hình ảnh tạm về xông hơi…. Nên thoát y 100 % , ngồi trùm mền kín mít…Nồi nước sôi , hơi nước có thuốc xông hơi sẽ nhập vào tất cả cơ thể của bạn.
Lúc nầy mồ hôi , lỗ chân lông nở to và hơi nước nóng có thuốc thấm vào.
Chịu đựng hơi nước sôi 100 độ….cho đến khi nào nồi thuốc xông hơi hết nóng thì xong 1 lần xông nước xông hơi.
Ráng hả họng , hít hơi nước thuốc nóng vào miệng , cổ họng và cuống phổi càng nhiều càng tốt.
**** Coi chừng nước hơi nóng, sẽ làm bạn bị ” giãi phóng ” đó nghe mấy cha…
Thà bị Covid -19 ..20 …21… còn hơn bị ” Giãi Phóng ” thì chết sướng hơn…Mấy bà thì khỏi vụ bị Giãi Phóng nầy.

B.- HIỆN NAY CÁC PHARMACY HOAKY…CÓ THUỐC CHỦNG NGỪA FLU CHO NĂM 2020

1. Đến ghi danh xin chủng ngừa Flu 2020 nầy.Càng sớm càng tốt,.
2.- Nên ghi danh chích ngừa Virus Sưng Phổi ( 1 lần chích cho 1 năm , lần sau 1 lần nữa. Tổng cộng 2 năm 2 mủi chích là ngừa sưng phổi trong vòng 10 năm )
FLU + PNEUMONIA SHOTS .
3.- Đồng thời xin ghi danh chích ngừa Wooping Cough ( Perusssis )
***
Wooping Cough tạm gọi là Ho Gà liên miên…đờm , nước mủi rảy nghẹt cổ họng…khó thở…

Triệu chứng chánh của COVID-19 chỉ là tấn công vào phổi của các bạn mà thôi Nó ( Covpid-19 ) làm phổi của bạn đầy nước và đầy đờm nhớt….+ làm sốt cao ( đó là vi trùng thông thường đi kèm bệnh phổi và đờm ho nhớt.

Cho nên bạn nên chích ngừa 1 lần cho :
FLU ( năm 2020 ) + PNEUMONIA + WOOPING COUGH thế là COVID-19 chào thua bạn liền .
Nên nhớ ngừa trước bằng cách Xông Thuốc Hơi Nóng 1 tháng 1 lần , như nói trên./
******
Thân nhân chúng tôi bị Covid-19 nhẹ và chúng tôi chơi thần dược nói trên + xông hơi… Nay khỏi 150 % rồi…
Covid-19 khi bị tiêu chảy…rất kỳ dị…không phải tiêu chảy vì ăn thức ăn hư thối hay nhiểm độc…mà tiêu chảy ào ào như thác đỗ…nước tanh và trong…ngày tiêu chảy chừng 5 – 6 lần…
Cơ thể bị mất nước rất nhiều, mặt thỏn và bụng lép , chân đi run rẩy ( vì flu virus đánh kèm ) . Nghẹt , sổ mủi…ho khan vì đờm đã vào đầy lá phổi rồi.
**
* Hai bài viết hữu dụng, hướng dẫn ” Phải Làm Gì Khi Bị Dương Tính Với COVID – 19 “,
của Bác Sĩ Phạm Hiếu Liêm và Bác Sĩ Đỗ Văn Hội…
Xin mời Quý Vị dành ít thì giờ quý báu xem qua để tường và tùy nghi áp dụng khi cần thiết…

BMH

Các bạn mến.

Tui về hưu đả 7 năm nên không tha thiết với Y học như trước nhưng vừa nói chuyện với Chí và Chí yêu cầu tui viết trên giấy về cách chửa Covid-19 hiện nay,
nên tui viết xuống cho các bạn biết.

Một chút background thú vị : Hồi weekend đầu tháng Ba năm nay, tui đi Mar-a-Lago chơi nhằm lúc có phái đoàn Ba Tây đến thăm TT ở đó. Tui ăn trưa nhưng không ăn tối với họ. Trên đường về nhà tui ghé thăm anh Chí và hàn huyên qua hai đêm. Ngày hôm sau tui nhận được email báo động là một thực khách cùng bàn có dương tính Covid-19 và khuyên nếu tui có triệu chứng thì đến local health department để thử nghiệm và liên lạc BS primary care . Tui không có triệu chứng nhưng nhớ hồi dịch SARS cũng do corona virus thì thuốc sốt rét Chloroquine có hiệu quả nên tui gu gồ và thấy Hàn Quốc dùng Hydroxychloroquine (HCQ) và Zinc chửa công hiệu cho Covid-19 và một nhóm ở Stanford bắt đầu giử data ở Mỹ. Tui liên lạc Chí và Chí lập tức mua HCQ để đề phòng. Bất ngờ 2-3 ngày sau TT Trump lên TV loan báo và thuốc ấy lập tức bị chính trị hóa với các thủ đoạn hù dọa phãn khoa học như chúng ta đã thấy.

Tại Mỹ tỷ lệ tử vong lúc đầu khoãng 8% vì các tiểu bang như New York, New Jersey đưa người còn lây nhiễm vào viện dưỡng lão. Bây giờ tỷ lệ tử vong xuống khoãng trung bình dưới 3% vì actual là 1.5% . Hơn 90% tử vong xãy ra trên người hơn 80 tuổi . Các BS ở Mỹ đả biết cách chửa bệnh này tùy gia đoạn như sau:

Mới bị và không khó thở thì uống HCQ 7 đến 10 ngày, kèm với Zinc supplement, có thể uống 5 ngày Azithromycin trụ sinh nếu không có vấn đề với nhịp tim.
Thay thế Azithromycin với 7-10 ngày Doxycycline cũng được.
Nếu không thể uống HCQ thì dùng Ivermectin 7 ngày. Nếu ho và khó thở thì dùng thêm corticosteroid inhaler. Xông hơi dùng dầu khuynh diệp, bạc hà, lá sả etc… cũng tốt.

Nếu phải vào bệnh viện vì khó thở thì sẻ được trị bằng dexamethasone nebulizer , ramdesevir IV, thở oxygen nếu cần, nếu phải dùng ventilator thì nằm prone thay vì nằm ngửa.
BS có thể dùng convalescent plasma để chửa trong bệnh viện rất công hiệu.

Cầu mong cho TT Trump được bình an phục hồi và chúc các bạn cùng gia quyến khang an vô sự.

PH Liêm

PHẢI LÀM GÌ KHI BỊ DƯƠNG TÍNH VỚI COVID-19
(THEO CƠ QUAN PHÒNG CHỐNG DỊCH BỆNH CDC HOA KỲ)
BS Đỗ Văn Hội tổng hợp ngày 2 tháng 10, 2020

Xin tổng lược những điều phải làm khi xét nghiệm dương tính (positive) với coronavirus 19. Có hai trường hợp:
1- Nếu không có triệu chứng nào (Sốt, ho, khó thở, khó chịu trong người..)
Quý vị tự cách ly trong 10 ngày. Sau đó nếu không có triệu chứng gì khác, quý vị có thể trở lại sinh hoạt bình thường. Trong thời gian cách ly quý vị cần:
· Ở trong nhà, không đi ra ngoài.
· Rửa tay thường xuyên.
· Nên đeo khẩu trang thường xuyên để tránh lây cho người khác trong nhà.
· Dùng khăn giấy che miệng khi ho hoặc hắt xì, sau đó bỏ giấy vào thùng rác rồi rửa tay sạch sẽ.
· Lau chùi, khử trùng thường xuyên nơi mình ở, các vật dụng thường dùng.
· Tránh dùng chung khăn mặt, khăn tắm, quần áo, gối…
· Tránh dùng chung đũa, ly, chén, ăn chung kiểu Á đông khi dùng đũa..
Nếu không có triệu chứng nào khác sau 10 ngày, việc cách ly xem như chấm dứt mà không cần phải làm xét nghiệm lại trong vòng 3 tháng. (Xem phần phòng ngừa ở dưới)
2- Trường hợp có triệu chứng (khó chịu trong người, sốt, ho, khó thở…)
Nếu triệu chứng nhẹ, tự cách ly ở trong nhà tối thiểu 10 ngày và áp dụng những phương pháp đề phòng như trên. Nếu nặng phải gặp bác sĩ để điều trị.
Vì không có thuốc đặc trị nên chỉ cần hỗ trợ: giữ gìn sức khỏe tốt bằng cách ăn uống đầy đủ, nhiều rau, trái cây, uống đủ nước, không hút thuốc, không uống rượu, ngủ đủ giấc để tăng sức đề kháng. Uống thuốc giảm sốt, đau nhức, chống ho, chống ói… Dĩ nhiên phải đi khám bác sĩ nếu triệu chứng nặng hơn.
Khi nào thì chấm dứt cách ly trong trường hợp có triệu chứng này?
Quý vị có thể chấm dứt cách ly khi hội đủ 3 điều kiện sau đây:
1- Đã đủ 10 ngày cách ly kể từ khi có xét nghiệm dương tính,
2- Không còn sốt trong vòng ít nhất 24 giờ (xin nhớ là nếu không dùng thuốc giảm sốt),
3- Không có triệu chứng nào khác.
Xem trang mạng của cơ quan phòng chống dịch bệnh Hoa Kỳ CDC
https://www.cdc.gov/coronavirus/2019-nCoV/summary.html
hoặc Tổ chức Y tế thế giới WHO
https://www.who.int/docs/default-source/coronaviruse/situation-reports/20200121-sitrep-1-2019-ncov.pdf

Nhắc lại tổng quát về Covid-19
Hiện nay thế giới vẫn chưa chấm dứt được nhiễm bệnh covid-19 do Coronavirus 19 (Vũ Hán) vì bệnh này rất dễ lây qua đường không khí (hô hấp) và tiếp xúc và hiện chưa có thuốc ngừa và thuốc điều trị.
Người lớn tuổi (trên 70) hoặc người có bệnh sẵn như mập phì, cao máu, tiểu đường, bệnh tim.. có nguy cao bệnh trở nặng hoặc tử vong.
Về xét nghiệm, có nhiều loại test giúp tìm virus nhanh chóng, có loại cho kết quả trong vòng 15 phút đến 1 giờ…
Về thuốc ngừa, một số hãng thuốc đang thử nghiệm giai đoạn 3 là giai đoạn kết thúc xem thuốc có hiệu nghiệm và an toàn không (Moderna, Zastrenica…). Có thể sẽ được chuẩn nhận trong thời gian không xa (khoảng cuối năm nay hoặc sang năm).
Về điều trị, chưa có thuốc đặc trị được chuẩn nhận, nhưng một số biện pháp đang được thử nghiệm với Remsedivir, Dexamethasone… giúp cứu sống được nhiều bệnh nhân. Số bệnh nhân hồi phục cũng tăng cao. Điều trị bao gồm giúp cơ thể khỏe mạnh, tăng đề kháng, chống viêm, giúp thở (máy thở) v.v…
Biện pháp phòng ngừa chung áp dụng giúp giảm chống đại dịch như sau:
• Tránh tiếp xúc với người mắc bệnh.
• Đeo khẩu trang (mask), giữ khoảng cách ngoài xã hội (6 feet tức 2 mét) ở nơi công cộng nơi có tỉ lệ dịch cao, hoặc tùy theo khuyến cáo của cơ quan y tế địa phương.
• Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng ít nhất 20 giây, đặc biệt là sau khi đi vệ sinh, trước khi ăn, và sau khi xì mũi, ho hoặc hắt hơi.
o Nếu không có sẵn xà phòng và nước, hãy sử dụng khử trùng tay chứa nổng độ cồn ít nhất 60% cồn (hand sanitizer).
• Tránh sờ vào mắt, mũi và miệng của mình bằng tay không rửa sạch.
• Che miệng bằng khăn giấy khi ho hoặc hắt hơi, sau đó ném vào thùng rác. Rửa tay ngay lập tức.
• Làm sạch và khử trùng các đồ vật và mặt bằng thường xuyên chạm vào bằng cách sử dụng bình xịt sát trùng (có chứa cồn) hoặc lau chùi thông thường trong gia đình.
• Mang khẩu trang (mask) – Hướng dẫn của CDC về việc dùng khẩu trang (mask)
o Những người khỏe mạnh không cần đeo khẩu trang ở môi trường bình thường.
o Đeo khẩu trang ở những nơi công cộng đông người (và giãn cách
o Những người có triệu chứng mắc bệnh coronavirus 2019, nên đeo khẩu trang để bảo vệ người khác khỏi nguy cơ bị nhiễm bệnh.
o Các nhân viện y tế và những người săn sóc bệnh nhân rất cần đeo khẩu trang hoặc quần áo bảo vệ để ngăn ngừa bệnh (tại nhà hoặc một cơ sở chăm sóc y tế).
o Hai bài viết hữu dụng, hướng dẫn ” Phải Làm Gì Khi Bị Dương Tính Với COVID – 19 “,
o của Bác Sĩ Phạm Hiếu Liêm và Bác Sĩ Đỗ Văn Hội…
o
o Xin mời Quý Vị dành ít thì giờ quý báu xem qua để tường và tùy nghi áp dụng khi cần thiết…
o
o Kính chúc Quý Vị, Quý NT và CH cùng Gia đình luôn may mắn và an lành qua đại dịch giết người từ tầu cộng..
o
o Bảo trọng…
**
* CON HẠI CHA – Lưu Vĩnh Lữ.

Lưu Vĩnh Lữ

Mấy ngày qua, sau cuộc tranh biện giữa hai ứng cử viên CH và DC, Giới truyền thông, bình luận gia, luôn cả dân chúng tranh nhau phê phán coi ai là người thắng cuộc.
Đã là tranh biện thì có ai chịu thua ai đâu?
Ai cũng có lý … Phe nào nói theo phe nấy thôi.
T T Trump nói những điều mình làm, thì ai cũng biết, Biden nói chuyện mình sắp làm, ai cũng nghe rồi, không biết có làm được không? cho nên nhiều khán giả cho rằng: phí thời gian… nhưng nhìn vào Polls mới nhứt sau tranh biện, cho thấy như sau:

QUA 3 HÃNG TRUYỀN THÔNG LỚN CÁNH TẢ, KẾT QUẢ SAU BUỔI TRANH LUẬN ĐẦU TIÊN 09-29-2020 NHƯ SAU:

ĐÀI CSPAN: TT TRUMP: 53% CHIẾN THẮNG VS BIDEN: 29%
ĐÀI TELEMUNDO: TT TRUMP: 66% CHIẾN THẮNG VS BIDEN: 34%
ĐÀI CNN: TT TRUMP: 3 CHIẾN THẮNG VS BIDEN: 1

Đài truyền hình cánh tả CNN lần này mị dân. Thay vì cho máy panel chấm điểm, họ để cho cử tri trực tiếp chấm điểm. Bất ngờ làm cho CNN tự “đội quần”.
Bởi vì 3 phiếu cử tri ủng hộ cho TT Trump thì chỉ có 1 phiếu cử tri ủng hộ cho Biden.
Nhưng có một thắng lợi vĩ đại cho Ô Trump mà cả CNN (là đài luôn chống Trump) cũng phải nhìn nhận: vụ HUNTER BIDEN.
CNN anchor John King:
“Hunter Biden in many ways is a weakness for the former vice president because of his work, he was a — I’ll call it out — he’s a swamp creature. Like many people, trading in his family name to make money around the world”, King said.
Lạm dụng chức vụ của cha, Hunter Biden được Burisma, một Ukraine Năng Lượng Công Ty mướn với lương bổng kệch xù. Thấy làm tiền quá dễ dàng, Joe Biden đem Hunter theo qua China, gặp Ye Jianming, Gongwen Dong, cùng nhiều nhân vật trong ĐCSTQ, đoạt được nhiều thương vụ hằng triệu mỹ kim, v.v… mà Thượng viện đã công bố bản án 87 trang, nhưng truyền thông giấu nhẹm, đến khi Ông Trump khui ra:
“Trung Quốc đã nắm được ông, Joe, và không có gì lạ, con trai ông vào đó là có trong tay hàng tỷ đôla để quản lý, rồi kiếm được hàng triệu đôla,” “vợ của thị trưởng Moscow Elena Baturina đưa cho con trai ông 3,5 triệu đôla?”, “Con trai ông đã làm gì để nhận được điều đó”, “Anh ta đã làm gì ở Burisma để xứng đáng nhận được 183.000 đôla?”
Đây chính là thắng lợi lớn nhứt trong cuộc tranh biện này.
Cử tri Mỹ sửng sốt, thế giới bàng hoàng.
Đúng là: con hại cha, thấy thằng con như vầy, ai dám bỏ phiếu cho thằng cha, Joe Biden.
Phanh phui việc này ra, Ông Trump khỏi phải nhọc công vận động, cử tri cũng dồn phiếu cho Ông.
Dân Mỹ sợ: nếu Biden mà làm Tổng Thống thì không phải một Hunter, mà cả dòng họ Biden, cháu chắc cũng có Job do các công ty Tàu, Nga mời mướn.
Nhưng đừng đổ lỗi cho Hunter, sự tham nhũng này, từ gốc gây ra là Joe Biden. Joe Biden đã lợi dụng chức vụ Phó T T của mình để dẫn dắt con vào vòng tham nhũng, mặc dầu đã có cảnh cáo “an ninh quốc gia”
Với Hunter, một chữ Ukraine cũng không biết, một chút kỹ thuật công nghệ năng lượng cũng không, mà được Công Ty Burisma mướn Lương Quá Cao, thì đúng là “con Vua thì được làm Vua”, ai nhìn vào cũng thấy sự lạm dụng quyền thế của Joe Biden để đưa con vào chức vụ này. Những vụ việc khác cũng cho thấy sự lạm dụng quyền thế quá mức của Joe Biden sắp đặt cho con, mà diễn đàn đã phanh phui, nhưng truyền thông thiên tả giấu diếm, cho đến khi Ô Trump nói huỵch toẹt ra:
“He didn’t have a job until you became vice president, and once you became vice president, he made a fortune in China, in Moscow and various other places”, Trump said. “He made a fortune.”
Trump lại còn phê thêm một câu xanh dờn, khiến Biden có thể học máu, stroke ngay tại chỗ:
Ông làm 47 năm, không bằng tôi chỉ làm trong 47 tháng.
Đau quá là đau; nhưng sự thật là vậy, nên cứng họng, xoay qua việc khác, và nhờ có Chris Wallace cứu bồ, (khiến khán giả phê bình anh này thậm tệ, có thể mất chén cơm, nếu khán giả tẩy chay các shows của anh).
Biden và đảng DC lúc nào cũng bịa tin TT Trump “nói láo”; nhưng không chứng minh được, chỉ là Fake News; trái lại Biden nói láo, khai gian bị bắt tại trận, nhưng truyền thông thiên tả nín khe:
Biden nói:
He was an “outstanding student in the political science department” and “graduated with three degrees from college.”
Shortly after making the claims, Biden had to come out with a confession that he lied about his academic record and actually graduated 76th in a class of 85.
“I did not graduate in the top half of my class at law school and my recollection of this was inaccurate.”— Joe Biden.
Chẳng những vậy, mà khi đi học, còn bị đuổi vì gian lận bài thi, bị Giám khảo bắt tại trận, bị đuổi khỏi trường. Con người như vậy có xứng đáng đại diện cho Nước Mỹ hay không? hay chỉ là trò cười cho Thế Giới, sau khi Thầy Obama chui từ cửa hậu đi ra, đến học trò cũng quỳ lạy xin phiếu.
Ông Biden,
Ông thử nằm đêm, gác “chưn” lên trán mà suy nghĩ coi đảng Dân Chủ đối xử với Ông ra sao?
Có phải họ coi thường Ông và lợi dụng Ông không ?
Thông thường khi một Tổng Thống mãn nhiệm, ứng cử viên TT kế tiếp phải là Phó TT, để nối tiếp công việc; nhưng họ đã loại Ông ra và đề cử bà Hillary! – Ông có thấy tức không ? Có nhục không ?
Sau khi bà Hillary thua tả tơi hoa lá, họ lại dựng Ông lên. Đảng DC biết chắc Ông sẽ thua, thật ra họ muốn đưa mụ Kamala Harris, nhưng Mụ này quá dở khi tranh Sơ Khởi, nên đưa Ông ra chịu trận, để Kamala sau lưng giật dây, nếu may ra thắng cử, còn như thua: – thì tại Ông quá dỡ… họ sẽ phủi tay.
Lại nữa, bọn Dân Biểu DC còn giết Ông mà không thấy máu.
Pelosi, Adam Smith khui ra vụ Ukraine, nghĩ rằng đàn hạc được Trump, đổ bể mới lòi ra vụ Hunter Biden. Bây giờ “gậy ông đập lưng ông”; bọn chúng phủi tay. Ông và con Ông … lãnh đủ.
Cuộc đời của Ông sẽ đi vào lịch sử với vết nhơ ngàn năm không phai, tội nghiệp cho Ông quá. Càng tội nghiệp, khi hy vọng cuối cùng của Ông vào cử tri Da Đen, bị T T Trump phổng tay trên với Chương trình “Platinum Plan”, khiến cử tri Da Đen thức tỉnh, thấy mình bị DC lợi dụng bấy lâu, thì còn ai bỏ phiếu cho Ông nữa, chỉ trừ phe Ông, “còn đảng còn ta” nhưng một số cũng chán phèo vì thấy Ông lú lẫn, quên trước, lộn sau, mà “lòng trần còn tơ vương khanh tướng”, nên họ để cho Ông bị “đường trần mưa tuôn gió cuốn tơi bời”, Ông Biden ơi !
Đối với T T Trump, cử tri Mỹ thấy, biết việc làm của Ông cho Nước Mỹ như thế nào rồi. Một sự việc chưa bao giờ có: là Sắc Dân Amish, một sắc dân thường đứng ngoài tranh chấp chính trị, nay xuống đường ủng hộ T T Trump. Ông Trump phải được sự quý trọng của họ rất cao, họ mới biểu dương như vậy. Tuy là một sắc dân nhỏ ở các vùng Pennsylvania, Ohio, New York, Indiana, nhưng hành động của họ ảnh hưởng rất sâu đậm đến dân chúng trong các Tiểu Bang này.
Đối với Thế Giới, sự kính phục TT Trump còn đặc biệt nữa:
Người Dân Âu Châu xuống đường reo hò: We Want Trump.
Công dân Canada, ông Ernie Meggisen, viết về Ông Trump:
He’s a guy who DEMANDS performance… And more importantly; RESULTS!!
He spent his entire life in the private sector where you either produce or get your ass fired! He’s a guy who asks lots of questions… And the questions he asks aren’t cloaked in fancy “political” phrases; they are “Why the hell….?” questions.
He’s the guy who gets hospital ships readied in one week when it would have taken a bureaucrat weeks or months or never to get it done.
He’s the guy who gets temporary hospitals built in three days. He’s the guy who gets auto industries to restructure to build ventilators in a business that’s highly regulated by agencies that move like sloths. He’s the guy who asks “Why aren’t we using drugs that might work on people who are dying; what the hell do we have to lose?” (Another good question.) He’s the guy who restricted travel from China when the democrats and liberal media were screaming “xenophobia and racist”. Now they’re wanting to know why he didn’t react sooner? When he shut down the borders in the early days of the corona virus, the democrats screamed even LOUDER… Then the rest of the world, including the European Union quickly restricted travel between their own member countries.
He’s the guy who campaigned on securing the border – protecting America – in the face of screaming democrats and the liberal media… And these SAME leaders of your democrat party (both the Clintons, Chucky Schumer, Harry Reed, Barack Obama, Maxine Waters, Nancy Pelosi et al… ALL were in FAVOR of constructing the wall ‘UNTIL’ Trump had the fortitude to actually do it!!! Now your comeback might be: ‘Oh, he said Mexico was going to pay for it’… Does that ring a bell? Well let me quickly set you straight on this one: Have you compared the old EXTREMELY one-sided NAFTA agreement (negotiated by none other than Jimmy ‘peanuts’ Carter) with the NEW U.S.MC. agreement? Well I have… And let me tell you this: Mexico will now end up paying much MORE for your goods than you will for theirs… And why you might ask?? Because they’re far more reliant on the U.S. than you are of them. Yes, it will take time but the bottom line is — They WILL end up paying for the wall just like Trump said all long!
Admittedly as a Canadian, this new USMCA is certainly not as beneficial as NAFTA was for both my country and Mexico. Previously our farmers had a huge monopoly over your farmers but ‘fair is fair’… Has Trump made mistakes? Of course. You can’t fault a person for being a human being. Only ONE perfect man walked this earth 2000 years ago, Jesus. Everyone I know has made mistakes and continues to make them and LEARNS from them. Trump is, and has accomplished more than any U.S. President in my lifetime. (I’m 77 years old)… He puts in 18 to 20 hour days. He isn’t hiding in his office; he’s out front – Briefing – ALL Americans almost every day.
According to democrats and liberal media, when he offers hope he’s lying, and when he’s straight forward he should be hopeful. It’s a no-win situation for him every day with the haters and naysayers, but he is NOT deterred I’ll take THIS kind of leadership 6 days a week and TWICE on Sunday over a “polished, nice guy” politician who has seldom or never held a real private sector job in his or her adult life, reads prepared and “written by a speech-writer” speeches from a teleprompter and ONLY answers pre-scripted questions selected for him/her prior to the open forum. (Sorry folks, but that’s EXACTLY what your previous POTUS did.) I am completely mystified as to why this man has been bombarded by the media and liberal electorate EVERY day since back in 2015 when he announced his run for the U.S. presidency…
And whether you want to believe it or not, Americans, let me tell you one more thing, if you REALLY think that Hillary would have accomplished even a fraction of the things for the betterment of the American public that POTUS Trump has, you’ve really got your head in the sand.
I can only wish he was MY President! –
For the good of America, you’d better hope he’s re-elected in November.
Ở Australia, law professor David Flint đề nghị giải Nobel Hòa Bình cho TT Trump; Ông viết như sau:
“’Học thuyết Trump’ quá phi thường, tương tự như rất nhiều điều ông Donald Trump đã làm; ông ấy được dẫn dắt bởi 2 điều dường như không có ở rất nhiều chính trị gia. Trước hết ông ấy có nhận thức nền tảng chung. Và ông ấy chỉ quan tâm đến lợi ích quốc gia. Và do đó, trong hoàn cảnh của chúng ta, [đó là] lợi tích trong liên minh phương Tây”, “Và những gì ông ấy đã làm với ‘Học thuyết Trump’, là ông ấy đã quyết định sẽ không tiếp tục để Mỹ tham gia vào các cuộc chiến tranh bất tận, những cuộc chiến không đạt được kết quả gì ngoài việc giết hại hàng nghìn người Mỹ trẻ tuổi và những món nợ khổng lồ áp đặt lên nước Mỹ, trong khi không giải quyết được vấn đề gì tại các quốc gia nơi các cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn. Vì vậy, ông ấy đang giảm bớt xu hướng để nước Mỹ tham gia vào bất kỳ một cuộc chiến tranh nào”.
Trước đó Chủ tịch phái bộ Na Uy tại Hội đồng Nghị viện NATO Christian Tybring-Gjedde và Nghị sĩ Quốc hội Thụy Điển Magnus Jacobsson cũng đã đề cử Tổng Thống Trump cho giải Nobel Hòa Bình năm 2021. Như vậy cho thấy Thế giới kính nể Ông như thế nào?
Họ phục Ông vì những “Học Thuyết Mới”, giải quyết tình hình khẩn trương Thế Giới qua lăng kính kinh tế thay vì quân sự.
Thầy trò Biden, từ Obama, Hillary và có thể nói cả đám Dân Chủ còn lâu mới nghĩ ra được.
Cử tri Mỹ thấy rất rõ, và ủng hộ Ông Trump vì “Tự Hào Dân Tộc”.
Lưu -Vĩnh Lữ
***
*Bầu cử 2020: Cuộc chiến giành Tối Cao Pháp Viện.

Nguyễn Quang Duy

Trong buổi lễ đề cử Thẩm phán vừa qua, bà Amy Coney Barrett cho biết nhờ bà làm thư ký cho Thẩm Phán Antonin Scalia nên chịu ảnh hưởng của ông và ảnh hưởng này vẫn vang vọng trong cuộc sống của bà:
“Triết lý tư pháp của ông ấy cũng là triết lý của tôi: một thẩm phán phải áp dụng luật như bộ luật đã được viết thành văn.
“Các thẩm phán không phải là những nhà hoạch định chính sách nên họ phải quyết tâm gạt sang một bên bất kỳ quan điểm chính sách nào mà họ tin theo.”

Triết lý tư pháp…
Thuyết trình tại Đại Học Jacksonville vào cuối tháng 10/2016, bà Barrett giải thích theo Thẩm Phán Antonin Scalia thì mọi phán quyết của Tối Cao Pháp Viện phải theo sát với những điều được ghi trong Hiến Pháp và phải được diễn giải theo khả năng hiểu biết của người dân thời Hiến Pháp hay tu chính án được thông qua.
Các chính phủ liên bang và tiểu bang chỉ có quyền hoạch định chính sách hay đạo luật trong phạm vi giới hạn của những điều đã được ghi rõ trong Hiến Pháp.
Bà cho biết để tránh bị hiểu lầm là bảo thủ chính trị, nên gọi những vị thẩm phán như ông Antonin Scalia và bà là những thẩm phán theo khuynh hướng nguyên thủy.
Thẩm Phán Antonin Scalia là người uyên thâm triết lý tư pháp nguyên thủy ông có khả năng viết sách nói rõ các vụ kiện và quyết định đồng ý hay không đồng ý.
Ông còn có khả năng thuyết phục nên đã đào tạo được một thế hệ các thẩm phán nguyên thủy, bà cho biết khi ra tranh cử ông Trump có đưa ra một danh sách 20 ứng viên thẩm phán đa số đều thuộc trường phái nguyên thủy.
Theo bà các thẩm phán cấp tiến là những người theo triết lý tư pháp mở rộng, họ cho rằng Hiến Pháp phải sống với thời đại.
Khuynh hướng mở rộng bao gồm những vị cũng dựa trên khả năng hiểu biết của người dân thời Hiến Pháp hay tu chính được thông qua, nhưng để Hiến Pháp có thể sống với thời đại các thẩm phán này diễn giải những điều không được viết ra, miễn là việc mở rộng không làm thay đổi nội dung của bản Hiến Pháp.
Nhóm những thẩm phán cấp tiến triệt để tin rằng Hiến Pháp phải thực sự sống với thời đại, việc diễn giải Hiến Pháp phải theo hoàn cảnh, theo thời gian hoặc theo các tài liệu chứng cứ chung quanh việc ban hành đạo luật và cập nhật theo thời đại.
Bởi thế mới có việc các thẩm phán bảo thủ nhiều khi đã đồng ý với các thẩm phán cấp tiến với những lý do khác nhau.

Tư pháp và dân chủ…
Từ ngữ dân chủ không có trong Hiến Pháp Mỹ và Hiến Pháp các tiểu bang.
Theo bà thì sinh hoạt dân chủ rất rộng nên một số các chính sách và đạo luật dân chủ được Quốc Hội Liên Bang và các Tiểu Bang thông qua đã vượt qua phạm vi Hiến Pháp cho phép.
Vai trò của thẩm phán Tối Cao Pháp Viện là phán quyết các đạo luật dân chủ và các phán quyết của các toà án cấp dưới có đúng với Hiến Pháp hay không.
Theo triết lý tư pháp nguyên thủy của Thẩm Phán Antonin Scalia thì điều gì không được ghi trong Hiến Pháp muốn thành Tu chính án cần phải thông qua các thủ tục dân chủ đúng như Hiến Pháp đã hướng dẫn.

Đốt cờ Mỹ hợp hiến…
Trong buổi thuyết trình bà Barrett có nói đến quyết định khó khăn nhất của thẩm phán Antonin Scalia là phải dẹp bỏ mọi cảm tình ông dành cho lá Quốc Kỳ Mỹ để bỏ phiếu thuận trong vụ kiện gây tranh cãi tiểu bang Texas chống Johnson vào năm 1989.
Phán quyết liên quan đến ông Gregory Lee Johnson bị bắt vào năm 1984 về tội đốt cờ Mỹ tại Đại hội toàn quốc của đảng Cộng hòa ở Texas để phản đối việc đề cử Tổng thống Ronald Reagan ra tranh cử một nhiệm kỳ nữa.
Tòa tiểu bang xét thấy ông Johnson có tội, nhưng Tối Cao Pháp Viện với tỷ lệ 5/4 phán quyết rằng hành động đốt cờ là hình thức diễn đạt có tính biểu tượng được Tu chính án thứ nhất về quyền tự do ngôn luận bảo vệ.
Từ năm 1990, Quốc hội Mỹ đã bảy lần cố gắng thông qua một tu chính hiến pháp cho phép chính phủ cấm việc xúc phạm Quốc Kỳ, mặc dầu đã 6 lần đạt trên 2/3 đa số cần thiết tại Hạ viện nhưng liên tục thất bại tại Thượng viện.
Nếu được Lưỡng Viện Quốc Hội thông qua để được xem là một tu chính án phải cần ít nhất 3/4 các tiểu bang đồng thuận.
Bà Barrett cho biết triết lý tư pháp nguyên thủy tuyệt đối tôn trọng những điều được ghi trong Hiến Pháp, các thẩm phán phải dẹp bỏ mọi tình cảm và niềm tin cá nhân, cũng như không để bị ảnh hưởng của người dân khi họ cảm thấy bị xúc phạm vì lá cờ Mỹ bị đốt.

Quyền phá thai…
Trong buổi thuyết trình năm 2016 bà Barrett cho biết việc ủng hộ quyền được sống của ông Trump, của những người bảo thủ và niềm tin tôn giáo không ảnh hưởng đến những phán quyết, vì phá thai không hề được nhắc đến trong Hiến Pháp, nhưng quyền phụ nữ đã được ghi nhận trong Hiến Pháp nên không thể tước bỏ quyền phá thai.
Nhưng từ năm 2017, bà Barrett đã ủng hộ một số phán quyết như sau: (1) trẻ vị thành niên khi phá thai phải được sự đồng ý của cha mẹ hay người bảo hộ; (2) không được phá thai vì giới tính, chủng tộc hay thai nhi bị khuyết tật; và (3) thai nhi phải được chôn cất hay hỏa táng như một người bình thường.
Vào đầu tháng 6/2019, Tối Cao Pháp Viện bất ngờ ủng hộ một điều luật của tiểu bang Indiana là tất cả các bào thai dù bị sẩy thai hoặc phá thai đều phải được chôn cất hoặc hỏa táng.
Điều này làm nhiều phụ nữ lo lắng rằng bà Barrett có thể lật ngược án lệ Roe v Wade – phán quyết năm 1973 khiến việc phá thai trở nên bất hợp pháp tại Mỹ.

Obama Care
Đạo Luật Cải tổ Y tế của Tổng thống Obama là đạo luật gây tranh cãi nhất trong thập niên qua, được thông qua là nhờ đảng Dân Chủ vào năm 2010 nắm cả Lưỡng viện Quốc Hội.
Nhưng ngay sau đó đảng Dân Chủ mất Hạ Viện rồi Thượng Viện và Đạo luật đã 2 lần được đưa ra Tối Cao Pháp Viện xét xử vào những năm 2012 và 2015, với 5 phiếu ủng hộ so với 4 phiếu phản đối, trong đó có phiếu của Thẩm phán Ruth Bader Ginsburg vừa qua đời.
Obama Care bị kiện vì bắt buộc mọi công dân Mỹ phải có bảo hiểm y tế nếu không sẽ bị phạt tiền, vi phạm quyền tự do cá nhân được hiến pháp bảo đảm.
Bác bỏ đơn kiện Chánh án Roberts phán quyết rằng khoản tiền phạt những người không mua bảo hiểm chỉ là một thứ thuế và chính phủ có quyền đánh thuế.
Năm 2017, Tổng thống Trump xóa bỏ tiền phạt những người không mua bảo hiểm y tế, nên Obama Care lại bị kiện vì lý do Chánh án Roberts đưa ra không còn hiệu lực.
Tháng 12/2018 Tòa sơ thẩm Bắc Texas phán quyết điều khoản bắt mọi người phải mua bảo hiểm Y tế trong Obama Care là vi hiến nên toàn Đạo Luật không còn hiệu lực.
Nhưng lên Tòa phúc thẩm lại quyết định đưa trả Tòa sơ thẩm để xem có điều khoản nào trong đạo luật Obama Care có thể giữ lại hay không, nên vụ kiện được đưa lên Tối Cao Pháp Viện và sẽ được xử vào ngày 10/11/2020 sắp tới.
Bà Barrett từng tuyên bố rất quan tâm đến Obama Care khi Đạo Luật này buộc các tổ chức tôn giáo phải mua bảo hiểm y tế cho nhân viên bao gồm việc nhân viên đi phá thai, đi triệt sản hay kiểm soát sinh sản và như thế là đối nghịch với niềm tin tôn giáo và vi phạm quyền tự do tín ngưỡng.
Nhiều người tin rằng nếu tham dự xét xử bà sẽ phán quyết Obama Care là vi hiến, vì thế bà đã, đang và sẽ gánh chịu nhiều công kích từ phía đảng Dân Chủ để Thượng Viện không sớm chính thức thông qua việc đề cử bà.
Nếu Thượng Viện chưa thể chính thức thông qua, Tổng thống Trump có quyền bổ nhiệm bà Barrett làm Thẩm phán Tối Cao Pháp Viện tạm thời, nên Obama Care khó có thể tồn tại và việc bổ nhiệm tạm thời cũng giúp quyết định những tranh chấp tư pháp xảy ra do bầu cử 2020.

Quyền của người lao động
Trong kỳ bầu cử 2020, nhà tỷ phú Mike Bloomberg, ngành truyền thông, tuyên bố sẽ bỏ ra ít nhất 100 triệu Mỹ kim giúp quảng cáo chiến dịch tranh cử tổng thống của ông Biden tại Florida.
Ông Biden và đảng Dân Chủ cũng được ủng hộ của nhiều nghiệp đoàn, nên khi chính trị gia, tư bản, nghiệp đoàn và truyền thông cấu kết thì người thiệt hại nhất chính là người lao động.
Từ góc cạnh quyền lao động đây là khuyết điểm lớn nhất của hệ thống chính trị Mỹ từ vài thập niên qua, tôi tin rằng bà Barrett khi thành thẩm phán chắc chắn sẽ điều chỉnh khuyết điểm này nếu có cơ hội.

Nỗi lo của đảng Dân Chủ
Bà Barrett ủng hộ Tu Chính Án thứ hai một cách khá triệt để với quan điểm cây súng là tài sản của công dân, quyền tư hữu được ghi rõ trong Hiến Pháp và trách nhiệm của chính phủ là phải bảo vệ tài sản của công dân.
Ngoài ra còn có nhiều các Đạo Luật khác về giới tính, sắc tộc, giáo dục, di trú, ngoại thương cần được phán quyết theo đúng Hiến Pháp Mỹ.
Bà Barrett mới chỉ 47 tuổi và số thẩm phán bảo thủ lên 6 còn lại 3 ghế cho cánh cấp tiến, nên mặc dù không trực tiếp hoạch định chính sách, nhưng bà sẽ định hướng đi cho các chính sách và chiến lược Mỹ trong vòng vài chục năm tới.

Dân chủ và đảng Dân chủ…
Hiến Pháp là luật chơi cho những người muốn tham gia chính trị, qua lời giải thích của bà Barrett chúng ta có thể hiểu lý do đảng Cộng Hòa muốn bảo vệ Hiến Pháp, Luật Pháp và Trật Tự một cách triệt để.
Còn Hiến Pháp hiện hành rõ ràng không có lợi cho đảng Dân Chủ, vì thế họ muốn phá bỏ luật chơi này, để có được những luật chơi khác có lợi hơn cho họ.
Cuộc bầu cử 2016 bà Hillarry Clinton hơn ông Trump trên 3 triệu phiếu cử tri nên bà luôn cho rằng ông Trump đã “đánh cắp” kết quả bầu cử “dân chủ” của bà.
Không phải bà không biết về thể thức Cử tri đoàn được ghi rõ trong Hiến Pháp, nhưng bà và đảng Dân Chủ vẫn liên tục phủ nhận việc ông Trump thắng cử theo hiến định.
Bà làm thế vừa để giảm uy tín của ông Trump, vừa giảm niềm tin của người Mỹ vào Hiến Pháp hiện hành, sửa soạn cho việc thay thế bầu cử thông qua cử tri đoàn bằng phổ thông đầu phiếu.
Nhưng muốn thực hiện được điều này cần tu chính hiến pháp, với 2/3 dân biểu Hạ Viện Liên Bang đồng ý, rồi 2/3 nghị sĩ Thượng Viện Liên Bang đồng ý và rồi 3/4 các tiểu bang đồng thuận.
Một cách khác không qua tu chính hiến pháp là các tiểu bang ngồi lại đồng ý với nhau về một cách thức bầu cử mới, việc này đã được Tối Cao Pháp Viện đồng ý.
Đảng Dân Chủ còn muốn chuyển Washington D.C. và Puerto Rican thành hai tiểu bang để họ có thêm phiếu tại Thượng Viện, cũng như tăng số thẩm phán Tối Cao Pháp Viện lên 6 ghế.
Tất cả những điều kể trên đều không dễ thực hiện, vì thế cánh tả cấp tiến có ý tưởng hủy bỏ Hiến Pháp hiện hành để soạn một hiến pháp mới cấp tiến theo định hướng dân chủ xã hội.
Trong cuộc tranh luận bầu cử vừa qua, ông Joe Biden từ chối trả lời câu hỏi về việc câu giờ (Filibuster) không để Thượng Viện thông qua việc đề cử bà Barrett và câu hỏi nếu ông Biden thắng cử có cho phép tăng số thẩm phán thêm 6 ghế (Pack the court) hay không.
Nhìn chung, đảng Dân Chủ đang bị đặt vào một thế rất bị động vì khi bà Barrett được làm thẩm phán và nếu ông Trump tái đắc cử, đảng Dân Chủ sẽ chịu thua thiệt trong một thời gian rất dài, nên bằng mọi cách và mọi giá phải ngăn cản Thượng viện bổ nhiệm bà Barrett và phải tập trung tất cả để không thua cuộc bầu cử Tổng thống 2020.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
03/10/2020
***
*Những quốc gia có luật phá thai nghiêm ngặt nhất thế giới

Từ năm 1990 đến 2014, trung bình mỗi năm có 56 triệu ca phá thai trên toàn thế giới, theo nghiên cứu đăng trên tạp chí y khoa The Lancet. Ảnh: AFP

Các quốc gia có luật phá thai khác nhau, có những nước cấm nghiêm ngặt, coi phá thai là hành vi bất hợp pháp, trong khi nhiều nước cho phép phá thai theo những quy định cụ thể.

Đài SBS cung cấp bức tranh toàn cảnh về luật phá thai ở một số quốc gia dựa trên thông tin từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Trung tâm quyền sinh sản có trụ sở tại Mỹ.

Cấm phá thai

Malta là quốc gia duy nhất trong Liên minh Châu Âu cấm phá thai hoàn toàn, áp dụng hình phạt tù từ 18 tháng đến 3 năm nếu vi phạm.

Phá thai cũng bị cấm ở Andorra, Vatican và San Marino – các quốc gia ở Châu Âu nhưng không thuộc EU.

Các nước khác trên thế giới cấm hoàn toàn toàn việc phá thai là Congo-Brazzaville, Cộng hòa Dominica, El Salvador, Gabon, Guinea-Bissau, Haiti, Madagascar, Mauritania, Nicaragua, Palau, Philippines, Senegal và Suriname.

Tại Djibouti, việc phá thai chỉ có thể được thực hiện để “giữ gìn sức khỏe” – theo Trung tâm Quyền sinh sản.

Ở El Salvador, việc quốc tế chỉ trích hình sự hóa những người phá thai đã khiến 27 phụ nữ bị bỏ tù, một số nhận án lên tới 30 năm.

Trước đây, Lào cho phép phá thai trong một số trường hợp nhất định, nhưng hiện đã cấm phá thai.

Trong khi Mỹ hợp pháp hóa việc phá thai trên toàn quốc vào năm 1973, song luật này đã bị đe dọa kể từ khi ông Donald Trump trở thành tổng thống. Các nhà lập pháp tiểu bang Iowa đã thông qua các luật nghiêm ngặt nhất ở Mỹ, cấm hầu hết các trường hợp phá thai sau khi có tim thai.

Tim thai thường xuất hiện vào khoảng tuần thứ 6 của thai kỳ, nên những người phản đối cho rằng phá thai vào thời điểm này là quá muộn khi hầu hết phụ nữ đã cảm nhận được họ đang mang thai.

Thống đốc Alabama đã ký một số luật phá thai khắc nghiệt nhất ở Mỹ hồi tháng 5.2019, quy định cấm phá thai gần như toàn bộ, kể cả các trường hợp hãm hiếp và loạn luân. Động thái này bị lên án rộng rãi và các nhà hoạt động tuyên bố thách thức nhằm đảo ngược phán quyết của Tòa án Tối cao năm 1973 cho phụ nữ quyền phá thai.

Các tiểu bang khác ở Mỹ đã áp dụng các chiến thuật khác nhau để làm cho việc phá thai trở nên khó khăn hơn như áp đặt thời gian chờ đợi và yêu cầu khắt khe đối với các phòng khám phá thai khiến việc phá thai không thể thực hiện được.Hạn chế

Nhiều quốc gia cho phép phá thai trong trường hợp cuộc sống của người mẹ được cho là gặp nguy hiểm.

Các nước và vùng lãnh thổ này bao gồm Afghanistan, Bangladesh, Guatemala, Iraq, Bờ Biển Ngà, Lebanon, Myanmar, Oman, Pakistan, Paraguay, Somalia, Nam Sudan, Syria, Uganda, Venezuela, Bờ Tây/Gaza và Yemen.

Ở nhiều nước, ngoại lệ này được áp dụng một cách cứng nhắc. Ví dụ, ở Paraguay, một bé gái 10 tuổi bị cha dượng cưỡng hiếp đã bị từ chối phá thai trừ khi cô bé bị biến chứng đe dọa tính mạng.

Chính sách phá thai của Chile từ lâu đã được coi là một trong chính sách hà khắc nhất thế giới, nhưng năm 2018, tòa án hiến pháp Chile đã phê chuẩn một dự luật cho phép phụ nữ được phá thai nếu cuộc sống của họ gặp nguy hiểm, hoặc bị bị hãm hiếp hoặc nếu thai nhi không còn sống nữa.

Một số quốc gia khác cũng chỉ cho phép phá thai trong trường hợp bị hãm hiếp hoặc đe dọa đến sức khỏe của mẹ hoặc em bé, bao gồm cả Ba Lan.

Ba Lan đã có tỷ lệ phá thai thấp nhất được ghi nhận ở Châu Âu chỉ với 2 ca phá thai trên 1.000 ca sinh vào năm 2012.

Ấn Độ không cho phép phá thai sau 20 tuần trừ khi đe dọa tính mạng người mẹ và trừ các vụ hiếp dâm. Hàn Quốc cũng có luật hạn chế phá thai, cho phép trong trường hợp bị hãm hiếp, loạn luân hoặc hỏng thai.

Ở Brazil, phá thai chỉ được cho phép để cứu tính mạng của người phụ nữ hoặc trong trường hợp bị hãm hiếp.

Được phép

Phá thai được chấp nhận ở hầu hết các khu vực Bắc Mỹ, Châu Âu và Bắc Á cũng như Campuchia, Guyana, Mozambique, Nam Phi, Uruguay và Việt Nam.

Pháp luật Việt Nam nghiêm cấm tất cả các hành vi phá thai trên 22 tuần tuổi.

Năm 2012, quốc hội Uruguay bỏ phiếu để hợp pháp hóa việc phá thai trong mọi trường hợp lên đến 12 tuần. Mặc dù vậy, những phụ nữ muốn phá thai phải chờ 5 ngày và tham khảo ý kiến của hội đồng gồm 3 người.

Hầu hết các nước EU cho phép phá thai theo yêu cầu khi thai nhi từ 10 hoặc 14 tuần tuổi, bao gồm Pháp, Bỉ, Đan Mạch và Hy Lạp. Tuần tuổi thai nhi có thể lớn hơn trong các trường hợp hiếp dâm hoặc thai nhi bất thường.

Hà Lan có luật phá thai tự do nhất, cho phép phá thai “theo yêu cầu”.

Theo WHO, Nga có tỷ lệ phá thai cao nhất ở Châu Âu với 551 trường hợp được ghi nhận trên 1.000 ca sinh trong năm 2011.

NGỌC VÂN

Andy Van

Việt Nam chỉ sau 2 cường quốc dân số về nạo phá thai

Trong số khoảng 300.000 ca nạo phá thai được công bố ở Việt Nam, có đến 80% tỷ lệ phá thai trên 12 tuần tuổi (thai to). Có tới có đến 60-70% các ca nạo phá thai là sinh viên, học sinh ở độ tuổi 15- 19 tuổi, 20-30% là là phụ nữ chưa kết hôn.

Những con số đáng báo động

Theo BS Lương Tâm Phúc – trưởng khoa Kế hoạch hóa Gia đình (Bệnh viện Phụ sản Hà Nội) chia sẻ, gần như buổi sáng nào các bác sĩ trong khoa cũng hoạt động hết công suất vì số lượng người đến nạo, phá thai với nhiều lý do khác nhau quá đông.

Có ngày, gần 100 người phụ nữ đang mang bầu ở độ tuổi khác nhau đến đăng ký khám và nạo phá thai. Tuy nhiên theo quy định của Bộ Y tế chỉ cho phép phá thai với đối tượng mang thai dưới 22 tuần tuổi, vì vậy ngoài thực hiện đúng quy định thì các bác sĩ phải tư vấn, động viên thai phụ. Nhờ đó, con số cuối cùng về nạo phá thai còn khoảng 60 ca.
Theo báo cáo từ Vụ Sức khỏe Bà mẹ & Trẻ em – Bộ Y tế công bố vào cuối năm 2017, mỗi năm Việt Nam có khoảng 250.000 – 300.000 ca phá thai được báo cáo khiến nhiều người không khỏi giật mình.
Tuy nhiên, đó chỉ là con số tại một cơ sở y tế công lập được công bố. Thực tế trên cả nước vẫn còn hàng nghìn các phòng khám được cấp phép thực hiện thủ thuật phá thai và chưa kể những phòng khám thực hiện thủ thuật chui, trái với quy định pháp luật mà không có thống kê cụ thể.

Chưa dừng lại ở đó, trong số khoảng 300.000 ca nạo phá thai được công bố ở Việt Nam có đến 80% tỷ lệ phá thai trên 12 tuần tuổi (thai to). Đáng chú ý, trong số các ca phá thai ở Việt Nam theo số liệu của Hội Kế hoạch hóa gia đình Việt Nam công bố có đến 60- 70% là sinh viên, học sinh ở độ tuổi 15- 19 tuổi, 20- 30% là phụ nữ chưa kết hôn. Như vậy, con số nạo phá thai theo chỉ định của bác sĩ vì những lý do dị tật thai nhi chiếm % rất nhỏ.

Việt Nam chỉ sau 2 cường quốc dân số về tỷ lệ nạo phá thai

Theo số liệu mới nhất hồi tháng 9/2017, Tổ chức Y tế Thế giới WHO đã thống kê thế giới có gần 60 triệu ca phá thai mỗi năm. Trong đó có hơn 17,1 triệu ca phá thai không an toàn, tự ý dùng thuốc hoặc người hỗ trợ phá thai thiếu kĩ thuật.

Có hơn 97% các ca phá thai diễn ra tại các nước Châu Phi, Châu Á và khu vực Mỹ Latin. Trong khi đó con số này tại các quốc gia phương Tây lại rất hạn hẹp.

Nước có số ca phá thai cao nhất toàn cầu là Trung Quốc, thứ hai là Nga, Việt Nam ở vị trí thứ ba. Hai vị trí 4, 5 thuộc về Mỹ và Ukraina.

Biểu đồ tỷ lệ mức độ an toàn của các ca nạo phá thai trên thế giới (Ảnh: TheGuardian)

Theo báo cáo của Tạp chí y khoa The Lancet, trong giai đoạn 2010- 2014 có đến hơn 90% các ca phá thai tại những nước phát triển đều an toàn. Trong đó, Bắc Mỹ chiếm 99%, Bắc Âu 98%, Tây Âu 94% và Nam Âu 91%.

Tình hình này sẽ hoàn toàn trái ngược với những nước đang phát triển, ở Châu Phi có 3/4 số ca phá thai không an toàn, có không ít những trường hợp phụ nữ chết trong khi phá thai.

Từ những con số thống kê chính thức (chưa kể không chính thức) ở Việt Nam và trên thế giới, các chuyên gia nhận định, với tình trạng nạo phá thai như trên sẽ để lại những hệ lụy khủng khiếp cho đời sống, kinh tế và xã hội.

BS Lương Tâm Phúc chia sẻ, mỗi năm riêng tại BV Phụ sản Hà Nội đã thực hiện làm thủ thuật nạo phá thai cho khoảng 15.000 – 20.000 ca. Đây là đơn vị thực hiện thực hiện thủ thuật nạo, phá thai cao nhất cả nước.

Bác sĩ Lương Tâm Phúc cho biết nạo phá thai gây ra rất nhiều nguy cơ như chảy máu, nhiễm trùng, gây ảnh hưởng đến tính mạng của người mẹ

Vị bác sĩ đã có 30 năm trong nghề thẳng thắn chia sẻ, con số này đang không ngừng tăng lên, nhất là ở độ tuổi vị thành niên. Thống kê cho thấy, năm 2012 là 2,3% trong tổng số người đến làm thủ thuật nhưng đến nay con số đó đã tăng lên khoảng 5% (chỉ tính cơ sở y tế công lập).

Tình trạng các trẻ em gái tuổi vị thành niên nạo phá thai ngày càng gia tăng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tâm sinh lý các cháu. Về lâu dài, có thể ảnh hưởng đến sức khỏe sinh sản, làm tăng tỷ vệ vô sinh, hiếm muộn và đó sẽ là hệ lụy rất lớn cho gia đình, xã hội, thậm chí là cả dân tộc, quốc gia.

Tình trạng trẻ em gái tuổi vị thành niên đi nạo phá thai ngày càng tăng.

Trao đổi với phóng viên về vấn đề này, GS.TS Nguyễn Thị Hoài Đức – nguyên Viện trưởng Viện sức khỏe sinh sản và Gia đình cho rằng, hiện nay đa số các ca phá thai là do có thai ngoài ý muốn, số phụ nữ phá thai do bệnh lý (dị tật thai nhi) hoặc do thai phụ phải điều trị bệnh chỉ chiếm 3-5%.

Nhu cầu nạo phá thai là rất cao, đặc biệt ở những người trẻ tuổi nhưng số người tìm đến những cơ sở đủ điều kiện là rất khiêm tốn. Theo đó, đa số những bé gái trong độ tuổi vị thành niên khi mang thai ngoài ý muốn thường tìm đến các cơ sở y tế, thậm chí là thầy lang để nạo phá thai.

Tại những cơ sở này, do vật chất không đảm bảo, vệ sinh không an toàn nên để lại những biến chứng nghiêm trọng, như chảy máu, viêm nhiễm, thậm chí có thể gây vô sinh, tử vong.

Dẫn chứng cụ thể về hậu quả của nạo phá thai, GS Hoài Đức cho biết, tỷ lệ trung bình của tai biến và biến chứng do nạo hút thai chiếm tỷ lệ 2-10%. Theo con số Tổ chức Y tế thế giới (WHO) công bố, mỗi năm, trên thế giới có khoảng 70.000 ca tử vong khi thực hiện phá thai.

Ngoài vấn đề trên, việc nạo phá thai ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe sinh sản sau này, thậm chí là tình trạng vô sinh. Trong tổng số những trường hợp phụ nữ điều trị về vô sinh, có đến 20% là liên quan đến việc nạo phá thai trước đó.

Ngoài những vấn đề về sức khỏe cơ thể và sức khỏe sinh sản, GS Nguyễn Thị Hoài Đức còn cảnh báo những trường hợp phá thai ngoài ý muốn còn chịu ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe tâm thần, trầm cảm, loạn thần kinh…

Theo một điều tra tại TP HCM, sang chấn tâm lý sau khi phá thai, nhất là ở độ tuổi vị thành niên là rất khủng khiếp. Trong đó, nhiều nhất là sang chấn dưới dạng suy nhược tinh thần chiếm tỷ lệ 27,5%.

Từ những con số thống kê cụ thể về hậu quả khi nạo phá thai, các chuyên gia cho rằng việc nâng cao nhận thức người dân đối với vấn đề giáo dục giới tính, kiến thức về quyền sinh sản và quyền đối với sức khỏe tình dục là vô cùng quan trọng.

Theo Lê Phương- Khánh Hằng (Khám phá)
***
*Cần lưu ý: thời mạt vận với bọn ăn cướp xe giữa ban ngày ban mặt đang rộ lên ở Mỹ

‘kimquytu@yahoo.com’

Sun., Oct. 4 at 4:52 a.m.Ăn cắp xe thì ở Mỹ bao giờ cũng có, những tên bán á phiện có thể ăn cắp xe để giao hàng, vài ba ngày sau cảnh sát có thể tìm thấy xe khổ chủ bị chúng giục lại ở đâu đó khi hết xăng hay hư chạy ko được.

Bây giờ ở Mỹ thì hic, đang sang thời mạt vận với bọn từ ăn cắp… chuyển thành ăn cướp giữa ban ngày ban mặt rất ghê . Bà con click vô cái link đầu tiên trong email em để coi chúng rất nhanh chân. Khi ông già vừa mở cửa xe vô ngồi thì chúng chạy từ xa thuc. mạng tới, một tên mở vội cửa xe đuổi ông ra, còn tên kia thì dí súng (trời biết súng giả hay thật, mà thấy súng là mình run cầm cập phải ko ạ), nên ông già quỳ xuống lết dưới đất luôn.

Bà con khi vô xe ngồi nhớ bấm khóa cửa xe liền, vì chỉ trong tíc tắc là 2 tên này chạy tới, một tên mở cửa xe vào ngồi ngay, một tên dí súng đe dọa để lấy chìa khóa và liệng cho đồng bọn chạy cướp xe . Tụi choai choai này bây giờ lộng lắm (vì ít sợ bị cảnh sát bắt hơn trước) nên phải cẩn thận. Khi ra khỏi xe cũng phải khóa xe, vì mở cửa xe lỡ có đứa vô ngồi sẳn) . Trời có mắt cho cảnh sát vừa bắt được 2 tên cướp cạn ấy theo bản tin update ngay ở duới bản tin số 1 .

Từ số 2 tới số 7 là các bản tin cũng là tin ăn cướp xe gần đây cho thấy phong trào này đang rộ lên. Em cũng forward lại ở dưới cùng (bà con click vô link video police release để xem) thì ghê hơn, bọn chúng đi cả một đám, mà ông người chủ xe này chạy vô lánh nạn trong tiệm có nhân viên thâu ngân đứng sau quày chúng vẫn không tha. Cảnh sát vẫn chưa bắt đuợc đám này, dù hình ảnh rất rõ ràng khi chúng chạy ra vào tiệm. Cho nên bây giờ trước khi bước ra/ vào xe bà con nên quan sát xung quanh cho kỹ .

By the way, em cũng xin lưu ý với bà con là ăn cắp ăn cướp tiền bạc cũng có qua phone, bằng hình thức tinh vi hơn. Chúng giả, ví dụ như giả police ăn nói hùng hồn gọi phone cho mình xin tiền donation. Em đã từng xem 2 videos trên TV, các police chief ra nói là police không hề xin tiền như vậy, khi phóng viên hỏi, nhưng 10 năm nay em cứ bị chúng gọi hoài. Mới đây em thấy có người thâu phone giọng ông Trump rồi phóng ra xin tiền donation y hệt như cũ ! Việc gì sẽ xảy ra khi mình donate cho bọn lừa đão này qua phone? Nhiều năm trước ông chồng Mỹ (của cô giáo con em) đã gởi donation vì tưởng chúng là police thật, thì chúng có gởi cho các stickers dán xe thiệt như support our troop, support the blue … và tiếp tục xin tiền đều đều , nhưng sau đó ông Mỹ này biết (cũng nhờ liên lạc với police chief) là bọn này là giả mạo nên ông đã ngưng. (Cái chính ở đây là chúng gọi mình nhưng chỉ biết số phone, khi mình gởi check đi đến PO Box của chúng , nghĩa là mình bị subject to identity theft, vì chúng nắm đuợc tên tuổi, địa chỉ nhà mình etc. . Cho nên tốt nhất là ‘không bao giờ cho tiền donation blindly qua phone or internet cho những tổ chức mà mình không personally know, ai có muốn cho tiền donation thì liên lạc thẳng với tổ chức mình biết rõ là the best.
******
1) Warning, graphic video: Florida carjacking caught on security camera
msn.com Oct 2 2020

A man was carjacked in the Windemere area of Orange County, Florida; security footage captured the crime.

Warning, graphic video: Florida carjacking caught on security camera
Warning, graphic video: Florida carjacking caught on security camera
A man was carjacked in the Windemere area of Orange County, Florida; security footage captured the crime.

Update: Arrests announced in violent Florida carjacking caught on video
Fox News Robert Gearty 10/03/2020

Mugshots for Victor Senatore, 24, and GianPiero Gasparin, 17. (Orange County Sheriff’s Office )

A Florida sheriff’s office announced two arrests Saturday in a violent armed carjacking caught on surveillance video.
Victor Senatore, 24, and GianPiero Gasparin, 17, have been charged in connection with the carjacking which took place Monday night in Windermere, the Orange County Sheriff’s Office said.
“Excellent work by detectives and all deputies involved!” sheriff officials tweeted.
***
*Tôi đi bịnh viện

(Tôi rất hy vọng bài viết này của tôi sẽ được ai đó làm trong bệnh viện Bình Dân đọc được)

Sau 6 tháng nằm nhà uống thuốc tan sỏi thận vì sợ con Corona Vũ Hán, cũng đến lúc phải đi siêu âm lại rồi. Cầm kết quả siêu âm ghi rõ sỏi niệu quản 13 li, thận ứ nước độ 2 (6 tháng trước viên sỏi còn nằm trong thận phải, giờ nó rớt xuống niệu quản) tôi gọi điện thoại cho rất nhiều người để tư vấn rồi chốt với chồng:

” Phải đi Bình Dân thôi anh à!, anh nghĩ coi một ngày mà mổ 100 con gà, thì tay nghề sẽ tốt gấp trăm lần 10 ngày mới mổ một con”
Vợ chồng dắt nhau đi khám ở khu dịch vụ công nghệ cao, vì nghĩ rằng trả tiền nhiều thì sẽ được ưu tiên và chăm sóc tốt hơn. Vào đến nơi mới biết mình bé cái nhầm, khi nhìn người bệnh nhiều như quân Nguyên ngồi chật kín khắp nơi.

Sau 2 ngày làm hết các loại xét nghiệm, chụp X quang, chụp CT, siêu âm tim, đo điện tim và hẹn với bác sĩ sẽ mổ nội soi vào ngày thứ hai đầu tuần (15 tháng 6) vợ chồng ra về, chồng còn hào hứng nói “Nếu chỉ ở có một ngày trong bệnh viện thì mổ xong mình xin về nhà luôn”.

Sáng 15 tôi dậy lúc 5 giờ, nấu một bát cháo loãng ăn theo lời khuyên của bác sĩ rồi theo chồng vào bệnh viện, người còn khỏe mạnh tươi tỉnh nên vào chào bác sĩ mổ rồi đi đến phòng xếp hồ sơ ngồi chờ.

8h00 cô điều dưỡng xuất hiện dắt cả đoàn chừng chục người leo cầu vượt sang bên khu phẫu thuật. Vào phòng thấy rất đông bệnh nhân ngồi và 3 cô y tá đang sắp xếp các loại hồ sơ. Một lúc một cô lanh lảnh gọi:
“Chu thị Hồng Hạnh”
– Có tôi đây
– Có bị tiểu đường không?
– Cô không bị tiểu đường, chỉ bị huyết áp cao.
– Đề nghị bệnh nhân hỏi gì nói nấy nhá!
– Có bị huyết áp cao không?
– Thì cô vừa mới nói cô bị huyết áp cao mà.
Tôi ngồi im re nhìn những người khác bị kêu tên đi bổ sung hồ sơ do bác sĩ dặn không kĩ nên người thì chưa xét nghiệm máu, người thì chưa chụp CT, người thiếu siêu âm tim…
Khoảng một tiếng sau, hộ lý tới gom chừng chục người chúng tôi sang căn phòng khác (gọi là phòng chờ), trong đó cả đàn ông đàn bà đã ngồi kín trên các giường rồi dặn chúng tôi chờ, khi nào kêu tên thì vào phòng mổ. Cô phát cho mỗi người một bộ quần áo bệnh nhân và một con dao cạo râu rồi chỉ vào cái nhà vệ sinh bé tí xíu kêu chúng tôi tự xử. Tôi trợn tròn mắt nhớ lại cách đây 20 năm sinh mổ con gái ở bệnh viện Từ Dũ thì việc này là hộ lý làm cho chúng tôi mà. Tiền xét nghiệm đã hết hơn 2 triệu, tiền mổ đã đóng tạm ứng 17 triệu mà lại khổ thế này.
Vào bên trong không sữa tắm, không xà bông gì hết nên ai cũng phải hì hụi chừng 20 phút đến nửa tiếng mới chui ra. Nằm sát cạnh tôi là một chị ốm yếu, xanh xao vì phải đi từ Kiên Giang lên từ lúc 10 giờ đêm và chưa hề ăn chút gì, chị kêu chóng mặt quá. Tôi bảo chị nói người nhà đi mua cho viên kẹo ngậm tạm đi. Giường sát bên một bà lão hơn 80 tuổi than thở rằng tháng nào cũng phải lặn lội từ quê lên Sài Gòn thay ống nhựa trong người, nếu có 30 triệu đặt ống kim loại thì mang đến lúc chết nhưng 7 đứa con đều nghèo rớt không gom đủ tiền cho mẹ nên thân già đành chịu khổ. Nhìn xung quanh toàn những khuôn mặt khắc khổ, nhợt nhạt vì mệt. Đúng lúc đó Zalo,Viber của 2 người đàn ông ré lên, thế là họ say sưa bật loa ngoài tám chuyện ầm ầm. Tôi mấy lần nhắc họ đừng nói to cho bà con cô bác nghỉ trước khi mổ nhưng họ cứ lờ tịt đi. Cửa phòng thỉnh thoảng mở ra, hộ lý gọi tên mấy người đã nằm chờ từ hôm thứ sáu tuần trước (hôm nay là thứ hai) đi trước.
Rốt cuộc cũng gọi tới tên tôi. Tôi mừng hụt vì lại bị đưa vào phòng khám gặp bác sĩ chỉ để hỏi khi leo cầu thang có bị mệt không. Sau khi trả lời rằng “nếu vừa leo vừa nghỉ tôi có thể leo được 20 tầng” thì cô y tá lúc trước nói:
– Giờ bệnh nhân đi về phòng chờ nghỉ ngơi đi
– Thôi con cho cô ngồi tạm phòng này chứ về đấy cô vỡ tung đầu vì nghe điện thoại, phòng chừng 15 mét vuông mà nhốt đến hơn 20 người
– Tại bệnh nhân đông quá, bệnh viện quá tải, đang xây bệnh viện mới đấy cô.

Ngồi lủi thủi một góc, chờ đến 12 giờ hộ lý tới kêu (Bên ngoài chồng tôi cũng chờ từ 8h sáng)
“Bệnh nhân Chu thị Hồng Hạnh”
Tôi mừng rỡ xách túi đồ mang ra cửa giao cho chồng, cả đôi dép, điện thoại với cặp kính cũng bị tháo ra đưa nốt. Tôi tròng cái mũ ni lông lên đầu, xỏ chân vào hai bịch ni lông rồi mò mẫm đi theo hộ lý vì mắt tôi một bên mù, một bên cận 6 độ không có kính nhìn gì cũng nhòe. Tôi ngồi chừng mười phút thì thấy có người vỗ nhẹ vào vai rồi cười
” Chị Hồng Hạnh phải không, chút xíu nữa tôi mổ cho chị”

Tôi mừng quá cảm ơn rồi thấy người ấy biến nhanh như cơn lốc. Bệnh viện quá tải, bệnh nhân đông, phòng mổ thiếu. Bệnh nhân của bác sĩ nào khám thì bác sỹ ấy mổ. Tôi ngồi chờ mãi. Thỉnh thoảng lại có người tới ngồi bên cạnh, người thì sỏi 9 mm, người 15 mm, họ đều được kêu tên vào phòng mổ còn tôi cứ ngồi trơ trọi một chỗ. Đến khi thấy lâu quá tôi đành liều hỏi mấy giờ rồi và giật mình khi biết là đã 2 giờ chiều (chồng tôi vẫn chờ bên ngoài và nghĩ khoảng 45 phút sẽ đón tôi về phòng nghỉ hồi sức như lời bác sĩ nói).Tôi lại quờ quạng đi thẳng ra cửa, mấy cô hộ lý la lên
– Cô đi đâu đấy, ai cho cô ra ngoài
– Cô chỉ nói với chồng cô một câu thôi
(Suốt 6 tiếng mà chồng tôi vẫn chờ trước phòng mổ, chỉ đứng và đi đi, lại lại vì không có chỗ ngồi để chờ kêu người nhà bệnh nhân..)
Tôi đẩy cửa ra và kêu:
– Anh ơi họ vẫn chưa mổ cho em, anh đi ăn uống vệ sinh đi.
Rồi đóng ngay cửa vào nhưng cũng kịp nghe được tiếng chồng tôi “Trời ơi là trời! anh khát nước và mắc tiểu từ sáng đến giờ “
Tôi lại lê bước về chỗ cũ, tiếp tục ngồi chờ, khoảng 20 phút sau, một cô y tá mập mạp, trắng trẻo kéo cái xe nhỏ ra, cô bảo tôi.
– Cô đưa tay ra đây
Sau đó buộc ga rô cổ tay tôi lại, tôi không biết làm gì nên hỏi
– Làm gì hả con?
– Lấy ven
– Có đau không?
Chỉ hỏi có vậy thôi mà cô sừng sộ, tháo ngay garo ra rồi hất tay tôi.
– Thôi không làm cho cô nữa, tí vào phòng mổ làm.
Tôi điếng người, chị bệnh nhân kế bên giải thích
“Lấy ven để chút nữa cắm ống truyền dịch chị à!”
Nói xong, cô y tá lấy ven cho chị và không thèm nhìn tôi lấy một cái. Sau khi chị ấy vào phòng phẫu thuật thì một người đàn ông khác lại tới ngồi bên cạnh. Cô kia lại đến lấy ven, tôi mới chìa tay ra giải thích
– Con làm cho cô đi, mấy hôm trước cô bị lấy máu xét nghiệm liên tục nên cô đau quá mới hỏi con vậy thôi!
Cô ta lạnh lùng
– Không, cô chờ vào phòng phẫu thuật mà lấy.
Rồi quay sang lấy ven cho bệnh nhân kia.
Huyết áp tôi bắt đầu lên. Ông trời ơi! tôi đã nộp cho các người cả đống tiền mà các người cư xử với tôi như vậy à? Tôi uất ức muốn bỏ về luôn thì một người y tá khác ra dẫn tôi vào gian mổ. Hỏi giờ đã gần 4 giờ rồi. (vậy là tôi vào đây ngồi đã gần 4 tiếng rồi).
Cô bác sĩ gây mê nói chuyện rất nhẹ nhàng, tình cảm, tôi nói
– Con làm ơn đo huyết áp giúp cô, cô thấy không ổn rồi.
– 170/110 cô
– Con báo lại cho bác sĩ giúp cô nhé, bình thường nếu uống thuốc rồi huyết áp cô chỉ khoảng 135/85 thôi.
Cô bác sĩ vừa chích thuốc tê vừa nói
– Cô cứ yên tâm, bác sĩ sẽ biết cách xử lý.
Chừng 2 phút sau khi chân tôi tê cứng lại và mất hết cảm giác thì bác sỹ xuất hiện và bắt đầu mổ, vừa làm bác sĩ vừa hỏi
– Chị làm nghề giáo hả?
– Trước kia tôi là giáo viên.
– Tại tôi thấy cách nói chuyện của chị nên đoán vậy.
Tôi nhìn lên màn hình thấy có cái gì giống như mũi khoan đang nhắm thẳng vào viên sỏi của tôi bắn nát ra rồi sau đó máu ra đỏ kín màn hình.
Ca mổ từ lúc bắt đầu cho đến kết thúc kéo dài chừng 10 phút.
Sau khi cột vào tay tôi cái bịch nilon có mấy miếng sỏi lụn vụn họ đẩy tôi về cuối dãy nằm cạnh những người đã mổ xong để theo dõi. Khoảng 30 phút sau khi ngón chân tôi bắt đầu nhúc nhích thì một cô điều dưỡng đến kéo giường tôi đi. Vừa ra đến cửa cô gọi to
“Người nhà Chu Thị Hồng Hạnh đâu”

Chồng tôi vừa chạy tới chạm tay vào cáng băng ca thì cô lôi tôi như tên bắn, quẹo phải, quẹo trái, vào thang máy, xoay vòng vòng rồi lại quẹo tiếp, bảo chồng tôi đẩy, còn cô thì kéo lên cầu vượt sang khu bên kia đường, (Tôi là người ngồi máy bay qua vùng thời tiết xấu, lộn nhào đủ kiểu cũng không sao) giờ đây tôi thấy chóng mặt, quay cuồng, buồn nôn quá. Tôi kêu lên với chồng “Em mắc ói quá”
Vừa kịp vào phòng, chồng tôi đưa cho cái bịch nilon tôi ói ra mật xanh, mật vàng, toàn nước.
Sau khi dặn dò chồng tôi cách đổ nước tiểu cô y tá đi ngay (Lúc này đã đúng 5h30).
Phòng rộng 10 mét vuông kê được 2 cái giường giá 1.1 triệu đồng /giường/ngày. Giường bên cạnh là của một bệnh nhân nam, sỏi có 5 li nhưng vì đau nên phải mổ.
Cứ khoảng nửa tiếng thì phải đi đổ nước tiểu một lần nhưng từ 10 giờ rưỡi đêm thì chồng tôi nói nước tiểu không chảy ra nữa. Tôi bảo
Thôi anh leo lên giường ráng nghỉ ngơi chút đi.
Hai vợ chồng xếp chặt cứng trên giường, đến 2 giờ sáng tôi lay chồng
“Anh đi gọi y tá đi, bụng em cứng lại rồi”
Chồng tôi dụi mắt đi 2 lần liền đều quay về nói không tìm thấy ai.
– Anh đi nữa đi em chịu hết nổi rồi! Tôi năn nỉ
Lại đi. Lần này y tá tới chỉ cho cách mở túi để thông khí thì tôi mới tiểu được.
Hơn 3 giờ dịch truyền hết .Tôi lại lay
“Anh ơi! dịch truyền hết rồi”
Chồng tôi ngái ngủ làu nhàu
– Anh mới chợp mắt được, để yên cho anh ngủ
– Anh gỡ ra đi không máu nó chảy ngược ra này
Chồng tôi rướn người kéo bình dịch truyền xuống.
6 giờ sáng y tá vào chích thuốc cho tôi. Sau đó máy điện thoại báo có tin nhắn. Là Bác sỹ Phạm Ngọc Thắng chúc mừng Sinh nhật. Tôi lấy cái tay còn đang cắm một mớ kim run run bấm mấy chữ cảm ơn anh.
7 giờ một cô điều dưỡng vào tịch thu remote máy lạnh, bắt mở toang cửa thông thoáng để hưởng ứng lời kêu gọi của UBND phòng trừ dịch CoViD (Thật nực cười, tiết kiệm điện thì có). Sau đó bác sĩ của bệnh nhân giường bên đến khám rồi cho làm thủ tục xuất viện. Một lúc sau đến lượt bác sĩ của tôi đến khám và cũng cho tôi được xuất viện sau khi chích mũi cuối cùng lúc 11 giờ. Hẹn tái khám rút ống trong người tôi ra sau 1 tháng (ngày 15 tháng 7).
Buổi tối hôm trước có người khách của bệnh nhân giường bên cạnh nói cho tôi biết, bệnh viện Bình Dân quá tải, chất lượng phục vụ rất kém nên cứ khám ở Bình Dân nhưng thỏa thuận với bác sĩ đến mổ ở bệnh viện khác vì tay nghề của bác sĩ Bình Dân rất cao. Tôi mà biết trước thì tôi đã không khổ sở thế này.
Xuất viện, chồng tôi xin chứng từ để làm thanh toán với Bảo hiểm (tôi mua bảo hiểm Bảo Việt) Nhân viên văn phòng nói
“Bệnh viện phải giữ lại tất cả hồ sơ của bệnh nhân, sao chú không photo lại trước đi”
– Các phiếu chỉ định của bác sĩ và kết quả siêu âm, xét nghiệm bên bảo hiểm họ điều yêu cầu phải có. (Chồng tôi nói)
– Vậy chú phải làm đơn xin trưởng khoa đề nghị cấp bản pho to và đóng 30 ngàn chiều mai chú đến lấy.
Về nhà, hôm sau chồng tôi xem lại chi tiết thanh toán rồi nói.
Cái chỗ mà em ngồi chen chúc mấy tiếng chờ đó họ tính nữa ngày 240 ngàn đồng , còn giường em nằm từ 5h30 chiều hôm trước đến 11 giờ trưa hôm sau họ tính một ngày rưỡi là 1.65 triệu đó.
Đi buôn cái gì mà lời bằng mở bệnh viện ở Việt Nam?
Nhưng thôi. Chỉ cần 10, 20 năm nữa chẳng may em lại bị đi bệnh viện thì chỉ mong khi người ta gọi người nhà bệnh nhân… là thấy anh, thế là được rồi. Già cũng được, chậm cũng được, lẫn cũng được, lầu nhàu cũng được. Miễn là còn nhìn thấy nhau.

Chu Thị Hồng Hạnh
***
*SỐNG KHÔNG SỢ HÃI, CHẾT BÌNH AN
Bác sĩ Nguyễn Bảo Trung

Bệnh nhân nữ 72 tuổi, có vẻ giàu có, sáng nay đến khám vì đau vùng thượng vị, ăn không ngon, có vẻ sụt cân dù cô rất vui vì chuyện sụt cân này.

Khi cầm kết quả trên tay, mình lặng người đi rất lâu. Mình chỉ nghĩ đến bệnh viêm loét dạ dày, có hoặc không vi trùng HP mà thôi ( Helicobacter Pylori ).

Ai ngờ bác sĩ nội soi đã mô tả, một khối u dạng sùi loét vùng thân vị, xâm lấn bờ cong nhỏ, nghĩ ung thư. Hẹn một tuần sau lấy kết quả giải phẫu bệnh.

Mình phải giải thích như thế nào đây để bệnh nhân không hoảng sợ?
Tại sao bệnh ung thư và các bệnh đái tháo đường, tăng huyết áp … tỷ lệ mắc ngày càng nhiều?

Do người dân quan tâm đến sức khoẻ nhiều hơn? Hay do y học phát triển nên chẩn đoán sớm hơn?
Thật sự thì, người dân có quan tâm đến sức khoẻ, nhưng sự hiểu biết về bệnh tật lại quá ít. Đôi khi, tự khám và chữa bệnh cho mình bằng bác sĩ Google.
– Cô đi khám bệnh với ai?
– Một mình. Bác sĩ cứ nói đi, không sao đâu.
– À … Cô có một khối u vùng dạ dày.
U thì có thể là u lành hoặc u ác.
U ác thì cũng còn tuỳ vào dạng tế bào, biệt hoá thấp, vừa hay cao. Không phải có khối u thì lúc nào cũng đáng sợ.
– Ung thư phải không bác sĩ?

Bệnh nhân bật khóc nức nở. Mình chẳng biết phải làm sao. Buổi sáng thứ hai, bệnh viện ồn ào đông đúc. Mỗi phòng khám bác sĩ phải khám hơn 60 lượt bệnh nhân chỉ trong vòng 4 giờ.
– Cô à, bình tĩnh. Phải đợi kết quả giải phẫu bệnh. Bác sĩ thấy có người bị ung thư dạ dày, cắt hai phần ba dạ dày vẫn sống gần như bình thường.
– Cô …
Thật ra thân người nặng hay nhẹ? Nặng hay nhẹ do cách chúng ta sống và nhìn đúng không?
Có thể là nặng nếu chúng ta luyến ái và chấp thủ nhiều. Mấy ai biết chiếc thân này tứ đại, trụ thành rồi hoại không?

– Bác sĩ, tôi thấy trên mạng người ta hay bày những loại cây cỏ có thể điều trị ung thư, tôi kiếm về dùng được không?
– Chưa chắc là bệnh ung thư. Phải đợi kết quả sinh thiết.
– Chắc hay không, tôi nghĩ cũng nên dùng, vì biết đâu nó giúp tôi chữa bệnh.
– Cô không nên tin vào những thứ đó.
– Không tin sao được. Mấy trang web đăng đầy mà. Nếu không chính xác thì mấy cơ quan chủ quản báo chí đâu không xử lý?
– Ơ …

Bệnh nhân đã về, mình còn ngồi thừ ra.
“Tại sao mấy trang web đăng tin về cách chữa bệnh này nọ cho bệnh nhân bằng cây cỏ nọ, cây cỏ kia … mà không có sự kiểm duyệt nào cả?”
Tại sao? Lỡ người ta dùng bị ngộ độc?

Lỡ người ta dùng làm trì hoãn thời gian vàng điều trị? Lỡ người ta mất tiền, mất mạng?
Nghĩ đến thế thôi, mình rùng mình mấy lần vì sợ.
Mà thiệt, chỉ cần nhìn vào bảng tin hàng ngày trên mạng xã hội này, có hàng ngàn bài báo viết về cách chữa bệnh ung thư bằng cây cỏ, và hàng triệu lượt chia sẻ giúp phát tán rộng hơn.
Ai sẽ là người chịu trách nhiệm với bệnh tật và sinh mạng người khác?

Kể cũng lạ, khi có bệnh có tật, chúng ta ít chịu đến bệnh viện để bác sĩ chuyên khoa khám và điều trị.
Chúng ta dễ dàng tin cách chữa trị “dân gian” của ông bạn hàng xóm, bà bạn bán cá, và cô hàng xóm bán cà phê … hơn là tin bác sĩ.

Cái tục lệ “có bệnh vái tứ phương”, làm chúng ta rơi vào mê tín, và dùng thuốc không đúng khoa học.
Không phủ nhận, cây cỏ đôi khi giúp chúng ta chữa lành được những tổn thương, nhưng phải phù hợp. Mà chúng ta thì chẳng biết cái gì phù hợp với mình.

Có rất nhiều tin như thể loại này : Ông Nam bị ung thư phổi, ăn trái mãng cầu ta mỗi ngày bây giờ hết bệnh.
Thật sự thì, bệnh ung thư phổi đó còn tuỳ vào giai đoạn nào của bệnh, mức độ xâm lấn, di căn hay chưa, tuỳ vào loại ung thư tế bào lớn hay tế bào nhỏ, tuỳ thuộc vào cơ địa của bệnh nhân, tuỳ thuộc vào điều trị trước đó như phẫu thuật, hoá trị, xạ trị, tuỳ thuộc vào bệnh lý đi kèm, và tuỳ thuộc vào nhiều yếu tố khác nữa.
Chứ không phải nhờ ăn trái mãng cầu ta mà hết bệnh. Bạn thấy đấy. Đọc thử đi “cây lược vàng giúp chữa khỏi bệnh ung thư vòm họng”, “lá đu đủ chữa được ung thư gan”, …
Một lần nữa, xin ngừng chia sẻ nếu không biết điều đó là chắc chắn.

Y học ngày nay là y học chứng cứ. Phải có chứng cứ rõ ràng thì mình mới nên áp dụng, chứ đừng điều trị theo cảm tính.
Quay trở lại bệnh nhân của mình, có lẽ đau khổ và tuyệt vọng chỉ đến khi chúng ta không chấp nhận được điều gì đó, ví dụ như một căn bệnh nặng xảy đến.
Chúng ta chưa sẵn sàng. Nhưng chúng ta cũng là những sinh vật yếu đuối mỏng manh. Một con siêu vi bé nhỏ cũng có thể làm chúng ta chết.
Thật vậy.
Có bệnh thì chữa bệnh.
Chữa bệnh không được nữa thì mỉm cười, thu xếp lại mọi thứ và ra đi. Điều đó mấy ai làm được?

Trích Vô thường
Bác sĩ Nguyễn Bảo Trung
***
*LÀM YÊU? LÀM TÌNH?

người lính già oregon

Lời phi lộ: Đây là một bài phiếm luận, viết từ năm 2013, mới tìm lại được, sau mấy năm thất lạc, xin gửi lại cho các bạn đọc cho vui, để xả stress vào cuối tuần. Không phải là một bài nghiên cứu thâm sâu về ngôn ngữ hay văn chương, cũng không dính líu đến chính trị, và ráng không đụng chạm, hoặc đụng không nhiều, đến cá nhân nào. Xin quý vị và quý bạn xem qua, góp thêm ý kiến, nếu muốn, cũng cho vui, nhưng không tranh luận nghiêm chỉnh, gay cấn.

Để làm chuyện đó, người Mỹ có kiểu nói lịch sự to make love (= to engage in sexual intercourse), người Pháp, faire l’amour (= accomplir l’acte sexuel). Người Việt mình, cũng rất lịch sự, quen nói làm tình, mặc dù chữ “tình” đứng khơi khơi giữa trời chưa diễn tả hết nghĩa của “love” hay “amour” dưới dạng động từ, vì có bao giờ ai viết “Anh tình em” (I love you, je t’aime)? Nghe được không chứ? Giở tự điển Việt Nam, thấy chữ làm tình (= đàn ông đàn bà ăn nằm với nhau) và ngoài ra không có chữ nào khác tương đương với kiểu nói lịch sự Anh và Pháp.
1) Riêng tiện nhân, từ hai năm nay, lại dùng, và khoái dùng, từ ngữ làm yêu. Khiến một ông bạn vàng bên Việt Nam rất ư là thắc mắc, tưởng tiện nhân ở Mỹ lâu năm quên cả tiếng mẹ đẻ (hoặc làm bộ quên, như mấy thằng cha Việt Kiều, gốc nhà quê, áo gấm về làng, trưởng giả học làm sang, nổ còn hơn kho đạn Long Bình) và nhắc, “ông ơi, làm ơn thay nó bằng làm tình đi”. Tiện nhân bèn cười cười, dĩ nhiên trên email, “OK, thì chữ nào cũng được, miễn là có làm chuyện đó một cách chất lượng là được, cứu cánh biện minh cho phương tiện mà”.
Nguyên do cũng tại như thế này: Số là tiện nhân nghỉ hưu đã mấy năm. Một hôm, Sở Y tế Quận Multnomah, qua trung gian của một người bạn, nhờ tiện nhân đến làm giám khảo, có trả lương, cho một buổi tuyển lựa thông dịch viên Anh-Việt, cùng với hai nhân viên của Sở, một Mỹ, một Việt. Một nữ thí sinh trẻ đẹp, cha mẹ gốc Tàu Chợ Lớn, sinh ra và lớn lên tại Mỹ, dĩ nhiên tiếng Anh rất giỏi, còn tiếng Việt lơ lớ, rặt giọng Ba Tàu. Khi được yêu cầu dịch một câu về bệnh Aids ra tiếng Việt, gặp chữ make love khó quá cô không biết nói sao, quýnh lên bèn dịch đại: “ờ à… khi hai đứa làm yêu (make love) mà không có bảo trọng (protection) thì ờ à… hai đứa nó dám (they risk) có cái dịp may (chance) ờ à… chụp (catch) cái bệnh Aids”.
Tiện nhân suýt bật cười. Nói tiếng Việt như thế, dĩ nhiên, làm sao được mướn? Nhưng tiện nhân nhớ mãi chữ làm yêu rất dễ thương của cô. Nó lạ, độc đáo (điều chắc chắn) và chính xác (có lẽ) hơn chữ làm tình. Tiện nhân mê chữ đó cũng như nhà đại phê bình văn học kiêm học giả thật Nguyễn Hưng Quốc bên Úc mê bài thơ Con Cóc nhảy ra / Con Cóc ngồi đó / Con Cóc nhảy đi… còn hơn cả thơ Kiều vậy. Vì:
a) Chữ yêu, đúng nguyên thủy, có một nghĩa rất đen, rất rộng, dành cho nam và nữ, còn những người khác với nhau, như cha mẹ, con cái, anh em, bạn bè, dùng chữ thương là thích hợp nhất. Để phân biệt hai trường hợp, tiếng Pháp có chữ aimer và aimer bien, cũng như tiếng Anh to love và to like. Ví dụ, sau một thời gian tán tỉnh, một ngày đẹp trời, nghe một em đầm tóc vàng sợi nhỏ thỏ thẻ: “Je vous aime bien”, hoặc “I like you very much”, quý bạn trẻ đừng tưởng bở, mừng quýnh lên, mà móc ví dâng hết thẻ credit cho em đi siêu thị cà.
b) Về nghĩa bóng, và rất hẹp, yêu đi sát nút với làm yêu. Đã lâu, tiện nhân đọc ở đâu đó một đoạn văn trữ tình có câu: “Và chàng đã yêu nàng” và trong nội dung bài viết, người ta hiểu rất rõ chàng đã… ngủ, tức làm yêu, với nàng. Đọc một vài bài thơ của Xuân Diệu, tiện nhân, vốn nhậy cảm, hiểu chữ yêu (hay chữ tình tự), trong nghĩa này. Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối…Anh hút nhụy của mỗi giờ tình tự…Cũng vậy, nếu bị một cô thúc giục, “hãy yêu em đi, chiều hôm tối rồi”, không lẽ anh chàng cù lần đến nỗi đứng đực ra đấy? Từ đó, chữ yêu móc ngoặc với đương để thành yêu đương –chỉ dùng cho trường hợp cổ điển nam nữ yêu nhau, mà gays hay lesbians ở Mỹ cũng chưa được phép dùng. Hai anh râu ria xồm xoàm, vai u thịt bắp, cỡ những tay đua mô tô Harley trên xa lộ, mà ôm nhau nói chữ yêu đương, mặc dù được Obama và Biden cho phép làm hôn thú, vẫn khiến tiện nhân rùng mình, nổi da gà. Tiện nhân không kỳ thị đâu nhé. Chỉ bàn về thẩm mỹ và chữ nghĩa thôi. Con cái nói chữ ấy với cha mẹ, anh chị em với nhau, cũng không được nốt. Phải dùng yêu thương.
c) Còn tình có ba bảy đường tình: tình con, tình cha, tình mẹ, tình nước, tình nghĩa, tình vợ, tình chồng, tình bạn. Làm tình. OK, nhưng làm tình trong nghĩa nào đây? Trong Truyện Kiều, khi tái hợp với Kim Trọng (một người mà tiện nhân rất chê) nàng Kiều bị anh chàng ngỏ lời muốn kiếm chút cháo, mặc dù đang là chồng của Thúy Vân, và nàng lập tức từ chối, lấy cớ tình hai người bây giờ chỉ còn là tình nghĩa,
Hai tình vẹn vẻ hòa hai
Chẳng trong chăn gối cũng ngoài cầm thơ
Chính vì làm tình không rõ ràng, mơ hồ sương khói mà tiện nhân thích chữ làm yêu, dứt khoát hơn, đâu vào đó hơn, khi bàn về chuyện phòng the nam nữ.
2) Ngôn ngữ bây giờ có nhiều kiểu nói mới rất lạ lùng, mà các ông hàn lâm (académicien) Tây gọi là néologisme, hay tệ hơn barbarisme. Thỉnh thoảng, tiện nhân nghe vài CD hải ngoại, nhất là quốc nội, trong đó có những câu hát ở thể tán thán từ (exclamatif), như: “yêu dấu ơi! hỡi dấu yêu! sao bây giờ đành xa đôi lứa […]”, chẳng hạn trong bài “Luân vũ trong chiều mưa” (?) do Bảo Hân hát. Tĩnh từ yêu dấu, trong context bài hát, trở thành đối tượng để gọi, để nói chuyện, như một tình nhân? Ủa, sao lạ rứa? Suy nghĩ mãi, tiện nhân đoán rằng ông hay bà nhạc sĩ, ca sĩ không bị té giếng đâu, nghĩa là chưa khùng, nhưng có lẽ đã dịch danh từ (mon) chéri / (ma) chérie của Pháp hay (my) darling của Anh-Mỹ ra thành tĩnh từ yêu dấu, cho nó có vẻ lập dị, độc đáo. Dịch thành anh / em yêu dấu, như đúng nghĩa của nó, sẽ tầm thường, cù lần, quê mùa chăng? Ấy là chưa kể những chữ mà Việt Cộng bây giờ xài tầm bậy tầm bạ, vung vít, không giống ai, không người lái. Chẳng hạn chữ bức xúc: tiện nhân thách tất cả những kẻ sử dụng nó thử định nghĩa là cái quái quỉ gì, một cách thuyết phục. Chẳng hạn chữ hoành tráng, bây giờ bị VC dùng với nghĩa hỗn tạp, bừa bãi. Đụng cái gì cũng hoành tráng. Về chữ này, một ông bạn già John Doe 1 kể rằng ông cho một ông bạn già John Doe 2 một viên Cialis (tương tự Viagra) để dùng thử và dặn cho biết kết quả như thế nào. Hôm sau, John Doe 2 hồ hởi phấn khởi báo cáo: “Phải công nhận đó là thuốc tiên, vì sau nửa tiếng bỗng nhiên thằng bé vùng lên, sừng sộ, cực kỳ hoành tráng, lại còn ngoan cố nữa, xong rồi bảo xuống nó vẫn không chịu nghe…”
3) Trở lại chữ làm yêu. Nó chỉ được dùng khi người ta muốn tỏ ra văn vẻ, lịch sự. Trong những trường hợp khác, tùy theo mức độ bình dân hay thô tục, mọi ngôn ngữ trên thế giới đều có rất nhiều cách nói. Chẳng hạn giao cấu (nói chung, cho con người và con vật, đực và cái, và trong một bài thơ, đại thi hào Phạm Công Thiện của một số độc giả mê sảng đã tự nhận “giao cấu với mặt trời sinh ra mặt trăng”), giao hợp (chỉ cho người), giao hoan (còn có nghĩa vui chơi, hoan lạc với nhau). Cho những chữ này, tiếng Pháp có accouplement (động từ là “s’accoupler”), coït (trong tự điển chữ coït không có dạng động từ, trừ Flaubert đã dùng coïter, vào năm 1859), copulation ← Latin, copulatio, kết hợp. Tiếng Anh có coition, hoặc coitus –cũng như coït, bởi tiếng Latin coitus ← coire, đi với nhau. Dùng trong y khoa, hay văn chương, còn có post coitum, hậu giao hợp. Sau coitum, thì có lẽ hai bên đối phương đều chán? Hãy nghe Xuân Diệu:
Vừa xịch gối chăn, mộng vàng tan biến, Dung nhan xô động, sắc đẹp tan tành.
Vàng son đang lộng lẫy buổi chiếu xanh,
Quay mặt lại cả lầu chiều đã vỡ (Giục giã)
Về chữ Pháp coït (chữ ï có hai chấm trên đầu). Tại Portland có một hãng giặt thảm không hiểu sao lấy tên là Coit, mới đầu đọc thấy nó, tiện nhân không khỏi mắc cười.
Thô tục hơn thì Việt Nam có Đ… –mà ai cũng biết và chắc đã nói ít nhất một lần trong đời, giống như merde, foutre của Pháp và shit, fuck của Anh-Mỹ. Tiếng Pháp, tiếng Anh thì nhiều lắm, gồm cả tiếng lóng, để chỉ Đ… So với tiếng Pháp, chẳng hạn, từ ngữ Việt Nam, về chuyện ấy và liên quan đến cái giống, có vẻ kém thua. Ví dụ, về bộ phận sinh dục của hai phái, Việt Nam chỉ có trên dưới 10 chữ là cùng, gồm cả từ những câu chửi tục dân gian hoặc thơ nói lái, được gán cho Hồ Xuân Hương hoặc thơ Con C…, Cái L… của “thi bá” Trần Tiến Dũng trên báo Tiền Vệ do học giả thật Nguyễn Hưng Quốc chủ xướng. Trong khi tiếng Pháp, tiện nhân đếm trong Tự điển tiếng lóng (Dictionnaire du français argotique et populaire), thấy 93 chữ cho đàn ông (le mec) và 72 chữ cho đàn bà (la nana). Không hiểu tại sao. Có lẽ về tình dục dân Tây quá mạnh, nhờ mê cognac và bifteck?
Nhân đây, tiện nhân kể một chuyện xảy ra thời mới bắt đấu đi dạy tại Mỹ. Trong bài học về article le, la, một nữ sinh viên giơ tay hỏi: “Monsieur, tại sao verge (dương vật) lại là la, féminin, còn vagin (âm đạo) lại là le, masculin?” Hỏi tại sao với ngôn ngữ và văn phạm thì thà hỏi đầu gối, sướng hơn. Câu hỏi bất ngờ, chưa bao giờ nghĩ đến, làm tiện nhân bối rối, đang phân vân không biết có nên, hay không, giải thích bằng nguyên ngữ Latin, bởi virga (→ verge), giống cái, nhưng khổ một nỗi vagina (→ vagin) lại cũng là giống cái, thì một nam sinh viên mau mắn trả lời hộ: “Tại vì con verge dành cho đàn bà, còn cái vagin dành cho đàn ông.” Có thể đúng vào thời ấy (thập niên 90). Hôm nay mà giải thích kiểu đó sẽ bị ốm đòn bởi cái đám ồn ào ủng hộ hôn nhân đồng tính.
4) Chữ Đ… và ĐM… trong ngôn ngữ thô tục Việt Nam là chữ căn bản, nếu thay đổi cũng tùy từng miền Nam, Trung, Bắc, nhưng tất cả đều bắt đầu bằng Đ… Còn Tây và Mỹ? Khá nhiều, nhưng tiện nhân chỉ xin nêu ra một ví dụ thôi: baiser và anh em gốc Anh-Mỹ của nó, to fuck.
Chữ baiser dùng như danh từ có nghĩa là cái hôn hiền lành, vô tội (giữa tình nhân), từ đó có bise và bisou (trên má, giữa những người trong gia đình và bạn bè thân thiết). Dùng dưới dạng động từ, baiser trở thành Đ… ngay, trong nghĩa lịch sự hoặc tục tằn của chữ. Dịch “tôi hôn nàng” ra “je la baise” là chết tươi. Mà phải dùng động từ embrasser (“je l’embrasse”, còn có nghĩa là ôm) hoặc đi vòng vo Tam quốc, “je lui donne un baiser”) là an toàn trên xa lộ. Từ baiser động từ, các ông Tây bày ra nhiều cách, ví dụ: baiser à la papa (nhẹ nhàng, kiểu ông bà, tức cái cốc nằm trên cái nồi, do các ông cố đạo truyền giáo, missionnaires, dạy bảo con chiên Công giáo), baiser en hussard (kiểu biệt kích, tấn công liền, ào ạt, không giáo đầu lôi thôi), baiser en cygne (vác cày qua núi) v.v… Ngoài ra, còn có những danh từ đồng nghĩa: baisage, baise, đặc biệt baiseur (nôm na, thằng cha khoái đ… rong, Mỹ gọi là “f… around”). Cùng nghĩa với động từ baiser có tiếng lóng calcer (“Il a calcé une nana”). Chửi nhau? Ngày nhỏ, chúng tôi thỉnh thoảng chửi qua chửi lại với mấy thằng Tây con: Je baise ta mère / ta sœur. Giận nữa thì: Je viole (= hiếp, rape) ta mère. Thằng con của tiện nhân, Xavier, học lớp 8, thường bị một thằng bully Mỹ cùng lớp đi theo chọc ghẹo, quấy rầy vô cớ, một hôm tự nhiên gây sự: “Your mom tried to abort you but she failed” (Mẹ mày đã cố gắng phá thai mày, mà thất bại). Tức quá (vì thực ra, nghĩ kỹ, câu của thằng Mỹ con kia cũng nặng lắm), Xavier chửi lại: “F… you and your mom“. Rồi hai thằng chửi nhau loạn xạ. Tiện nhân đâu có bao giờ dạy, hoặc khuyến khích, con chửi và chửi lại như vậy. Cả hai đều bị cố vấn trường gọi lên hỏi tội. Vì thằng Mỹ con khiêu khích trước nên bị đuổi học một ngày, Xavier bị cảnh cáo. Nhưng tiện nhân không la mắng con, vì hiểu rằng ăn miếng trả miếng vẫn là phương cách hữu hiệu để sống còn trong xã hội phức tạp và độc ác này, dù Cộng sản hay Tư bản.
Bình dân và thô lỗ hơn thì Tây có chữ foutre, bởi Latin futuere (= giao hợp). Muốn tống cổ ai ra đường, Tây nói, “va te faire foutre”. Foutre đồng nghĩa với to screw, to lay, to bang, hay thông dụng nhất, to fuck của Mỹ. Về chữ fuck, những người mang tên Phúc, Phục, Phách, Phát, Phác hiện nay ở Mỹ bị phiền toái đã đành, mà tiếng “Phắc”, hay “Vào hàng, Phắc” vô tội ngày xưa ở Việt Nam cũng bị vạ lây. Chả là, một hôm, anh cố vấn đơn vị tiện nhân thắc mắc, “tôi nghe cứ mỗi lần sĩ quan cao cấp vào phòng thì các anh đứng lên vào hàng hô fuck lia fuck lịa, như vậy nghĩa là làm sao?” Tiện nhân cứng họng, vì không biết chữ phắc từ đâu ra. Có anh bạn giải thích: phắc bởi chữ break (tan hàng), nghe không đặng, vì có nghĩa trái ngược.
5) Chuyện dài chữ nghĩa cà kê dê ngỗng về việc ấy giữa đàn ông đàn bà nói hoài không dứt. Không chán. Nhất là khi có rưọu vào. Tiện nhân bàn rộng vấn đề này cốt để quý bạn, nếu có dịp, làm quen với những ngôn từ có chất giọng đường phố trong sách của Céline hay Jean Genet. Chưa muốn, nhưng cũng phải dứt thôi. Vì sợ mấy tên đạo đức giả thứ thiệt lấy gương tự soi mặt mình, rồi lớn tiếng mắng người ta là “đồ cà chớn, già mà mất nết, uẩn ức sinh lý”.
Nhưng trước khi dứt, tiện nhân cũng mong quý bạn thử dùng một lần chữ làm yêu, thay cho làm tình, xem có ếp-phê gì không. Nếu thấy đặng, xin dùng nó tiếp và đưa vào tự điển giùm tiện nhân, cho mấy ông hàn lâm Tây sợ lé mắt chơi. Còn nếu bà xã, hoặc người yêu, không chịu, thích xài chữ cổ, thì cứ đổ tội cho tiện nhân. Bề nào quý bạn cũng chẳng mất gì cả.
Người Lính Già Oregon
***
*TRUMP TRIỆT TRUNG CỘNG

TRUMP TRIỆT TRUNG CỘNG – PHẦN I

Nếu như tổng thống Bush cha vẫn duy trì chánh sách không khoan nhượng với chủ nghĩa cộng sản thì nhơn loại hôm nay đã không bị đặt trước thách thức lịch sử bởi cái họa Death by China – Chết bởi Tàu cộng, hàng triệu người Duy Ngô Nhĩ, Tây Tạng, học viên Pháp luân công biến mất, các quốc gia nghèo đói lún sâu vào nợ nần bởi bẫy nợ Vành đai con đường, các quốc gia láng giềng với Tàu cộng bị xâm lấn, cướp mất cương vực,… và đặt biệt là hàng trăm ngàn người đã chết oan uổng bởi đại dịch K.ung F.lu.

Sự sụp đổ của khối cộng sản ở Đông Âu, Liên Sô là quy luật tất yếu của thời đại mà ông Ronald Reagan là người được giao sứ mệnh thực hiện cái sứ mệnh đó. Với 08 năm của 02 nhiệm kỳ tổng thống, ông Regan ngoài việc bị kẻ thù trực diện là khối cộng sản đánh phá ra thì kẻ thù gián tiếp ngay trong lòng Nước Mỹ, ngay tại đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa cũng không ngừng đánh phá, cản trở các quyết sách của Ông và cao trào là chúng đã ám sát Ông để mong chống sụp đổ chủ nghĩa cộng sản ở Đông Âu và Liên Sô.

Với 02 nhiệm vụ đầy sóng gió của mình, ông Ronald Reagan đã đẩy cộng sản Đông Âu, Liên Sô té vào hố tử thần không thể đảo ngược dù Ông phải rời Bạch Cung và Bush cha đã đắc cử nhiệm kỳ tiếp theo Ông. Trong toàn nhiệm kỳ của mình, Bush cha chẳng làm gì nhưng cộng sản Đông Âu và Liên Sô đã chính thức biến mất khi Gorbachev tuyên bố xóa sổ cộng sản Liên Sô vào cuối năm 1991 sau 02 năm Bush cha đắc cử.

Thật ra sự sụp đổ của cộng sản Đông Âu và Liên Sô không phải là có sự góp công của Tàu cộng như chúng ta nghe thấy qua lời rao giảng từ cú đêm Kissinger, từ các nhà chánh trị salon là “Liên Trung đả Sô” mà sự sụp đổ này là quy luật tất yếu của thời đại dưới giác độ triết học biện chứng mà ông Ronald Reagan là nguồn xúc tác kích hoạt phản ứng thuận còn Tàu cộng và cú đêm Kissinger, Bush cha,… là những kẻ cố tạo ra phản ứng nghịch để giúp Tàu cộng thoát xác, tồn tại.

Lẽ ra, sau khi cộng sản Đông Âu và Liên Sô sụp đổ, Mỹ và Đồng Minh dưới sự thống lãnh của Bush cha phải thừa thắng xông lên quét sạch chủ nghĩa cộng sản Tam Vô khỏi địa cầu nhưng họ không làm như vậy mà còn làm ngược lại vì theo họ Tàu cộng là ơn nhơn đã giúp Mỹ và Đồng Minh xóa sổ cộng sản ở Đông Âu và Liên Sô trong lý thuyết “hữu danh vô thực” là liên Trung đả Sô. Thật ngớ ngẩn khi cho rằng Tàu cộng đã góp phần vào việc xóa sổ cộng sản ở Đông Âu và Liên Sô bởi vì trong thời điểm đó Tàu cộng chỉ là con Cóc ghẻ, ốc không mang nổi mình ốc thì làm gì cõng hộ mình Sên.

Sẽ không nghi ngờ gì nữa khi Bush cha qua đời ngày 30/11/2018 thì phía Tàu cộng tỏ ra vô cùng thương tiếc và các tờ báo Mỹ và Hong Kong nhận định Bush cha sẽ được Tàu cộng ví là “một người bạn lâu năm thân thiết của Tàu cộng” và người giúp cho quan hệ Mỹ – Tàu cộng không đi trật đường ray trong những năm Bush cha nắm quyền.

Cũng như cú đêm Kissinger bị Chu Ân Lai và Mao Trạch Đông xỏ mũi dắt như dắt bò thì Bush cha cũng vậy. Ở cương vị Trưởng Văn phòng Đại diện Hoa Kỳ tại Tàu cộng giai đoạn năm 1974 – 1976 và sau này khi là cấp phó của Tổng thống Ronald Reagan, Bush cha được giao nhiệm vụ đến Bắc Kinh trong hai lần để xử lý những vấn đề trở ngại trong quan hệ hai nước là Đài Loan thì Bush cha đã bị Tàu cộng xỏ mũi dắt như bò.

Bằng chứng Bush cha bị Tàu cộng xỏ mũi đó là chỉ sau một tháng tuyên thệ nhậm chức tổng thống, Bush cha đã có chuyến thăm chánh thức Tàu cộng vào tháng 02/1989. Sau chuyến thăm này của Bush cha, phía Tàu cộng đã tạt một gáo nước lạnh vào mặt Bush cha và cũng là phép thử lòng “trung thành” của Bush cha với Tàu cộng đó là chỉ 02 tháng sau chuyến thăm của Bush cha, Tàu cộng đã tiến hành thảm sát Thiên An Môn nhưng chánh quyền của Bush cha chỉ ngồi ở Bạch Cung đánh võ mồm với Tàu cộng.

Thái độ “phản ứng lấy có” của Bush cha trước hành động khủng bố man rợ của Tàu cộng ở Quảng trường Thiên An Môn hoàn toàn trái ngược với “cá tánh phô diễn” của một phi công tiêm kích thời Đệ Nhị Thế chiến đối đầu với quân phát xít Nhựt và trái ngược với hành động của Bush cha với Saddam Hussein sau này tại cuộc đột kích vào Kuwait để đánh bật Iraq vào ngày 24/02/1991.

Rõ ràng Bush cha đã bị Tàu cộng xỏ mũi dắt như bò mà vụ thảm sát Thiên An Môn là thước đo lòng trung thành của Bush cha với Tàu cộng, ngoài ra Tàu cộng đã thành công hơn trong việc chăn dắt Bush cha khi Tàu cộng đã dễ dàng dụ dỗ cha con Bush sa vào cuộc chiến tranh bất tận ở Trung Đông ngay trước khi Gorbachev tuyên bố giải tán cộng sản Liên Sô vào cuối năm 1991 mà mở đầu là cuộc tấn công Iraq của Bush cha ngay trước ngày Gorbachev tuyên bố giải tán cộng sản Liên Sô.

Dụ cho Saddam Hussein tấn công Kuwait rồi khích tướng cho Bush cha tấn công Saddam Hussein, mở ra cuộc chiến tranh bất tận của Mỹ và Đồng Minh ở Trung Đông là một trong vạn kế “giấu mình chờ thời” của Đặng Tiểu Bình mà cha con Bush đã mắc lõm, Mỹ và Đồng minh cuốn hút cuộc chiến tranh bất tận ở Trung Đông thì đâu còn thời giờ, tâm trí để quan hệ Tàu cộng trong lục cái nôi cộng sản ở Liên Sô đã không còn.

Bush cha đã bị Tàu cộng bò hóa, Bill Clinton tiếp nối Bush cha để làm bò cho Tàu cộng dắt mũi 08 năm ròng. Bush con lên cũng không khá khẩm gì hơn cha mình khi một lần là bị Tàu cộng dụ lún sâu vào cuộc chiến bất tận ở Trung Đông sau khi Tàu cộng gắp cục lửa bỏ tay Trung Đông thông qua vụ khủng bố kinh hoàng ngày 11/9/2001.

Khi Donald Trump lên làm Tổng thống thứ 45, kịch bản dụ khị xỏ mũi bò một lần nữa được Tàu cộng vận dụng quyết liệt hòng xô Nước Mỹ vào cuộc chiến bất tận với Bắc Hàn khi Tàu cộng ép Kim Jong Un thách thức Donald Trump, cuộc chiến bất tận với Syria khi Tàu cộng xúi Assad tấn công võ khí hóa học vào đối phương, cuộc chiến bất tận với Iran, Venezuela,… mà tất cả đều có chung một mục đích là làm cho Mỹ rối rắm tay chân không có thời gian, tâm trí quan tâm tới Tàu cộng.

Nhưng mọi trò thâm độc của Tàu cộng đã bị Donald Trump đọc vị, tránh né. Hết chiêu dụ khị chánh quyền Tổng thống Trump sa vào các cuộc chiến tranh bất tận, Tàu cộng quay sang giựt dây đảng Dân chủ và những tên đảng viên Cộng Hòa có ơn mưa mốc với Tàu cộng gia tăng đánh phá Tổng thống Trump. Nhưng tất cả đều bị Donald Trump hóa giải dễ dàng bởi vì đẳng cấp của Donald Trump vượt xa Tàu cộng và các đối thủ.

Sẽ viết tiếp ở kỳ tới, trước khi tạm dừng bút xin gợi ý cho quý độc giả một câu hỏi để so sánh rằng: Nếu Donald Trump hôm nay cũng giống như Bush cha trước đây thì quý vị có tin rằng Hong Kong hôm nay sẽ là một Thiên An Môn được tái hiện hay không? Cá nhơn tin tưởng nếu Donald Trump cũng y chang như Bush cha thì Hong Kong đã là một Thiên An Môn phiên bản mới rồi.

Nếu quý vị chịu khó tư duy một chút sẽ hiểu rõ tại sao gia tộc Bush, Bill Clinton, gian đảng Obama – Joe Biden,… luôn đánh phá Tổng thống Trump nhưng không hề nhắc tên Tàu cộng trong khi Tổng thống Trump luôn cảnh báo nếu Joe Biden thắng cử thì Tàu cộng sẽ sở hữu Nước Mỹ. Bạn – thù đã rõ, những kẻ ủng hộ cho đảng Dân chủ và gian đảng Obama – Joe Biden chắc chắn là phe của khối chủ nghĩa xã hội quái thai. Những người vì tôn sùng mù quáng gia tộc Bush, Jonh McCain mà quay sang oán thán Donald Trump chắc chắn là hoặc là cộng sản trá hình hoặc là hồ đồ chánh trị./.

Tran Hung.

TRUMP TRIỆT TRUNG CỘNG – PHẦN II

Như đã nói ở phần I, nếu Bush cha không bị Tàu cộng xỏ mũi trong kế sách “hòa hiếu – giấu mình chờ thời” của Đặng Tiểu Bình thì nhơn loại đã không bị đặt trước thảm họa “Death by China – Chết bởi Tàu cộng”, thế giới cũng sẽ không có khái niệm khủng bố cực đoan, ISIS,… như hôm nay.

Chính Bush cha đã dung túng cho Tàu cộng để sau đó Bill Clinton, Bush con, Obama cố tình “rước Cáo vào chuồng Gà”. Nếu thảm sát Thiên An Môn là tác phẩm sắt máu của Đặng Tiểu Bình để đo lòng thủy chung của Bush cha và Bill Clinton sau này thì vụ khủng bố kinh hoàng ngày 11/9/2001 là sợi dây máu mà Giang Trạch Dân dùng để trói chặt Nước Mỹ vào chân Tàu cộng trong mối quan hệ “cộng sanh”.

Trong lúc khối cộng sản Đông Âu và Liên Sô không thể cứu vãn được tình hình do quy luật tất yếu của thời đại với chất xúc tác hoạt tính cao mang thương hiệu Ronald Reagan buộc Đặng Tiểu Bình phải chọn lối đi riêng cho Tàu cộng. Ngoài mặt, cú đêm Kissinger và giới chánh trị gia, truyền thông chánh thống của Mỹ đã bị Tàu cộng mua đứt đã cùng nhau ra rả chiến lược “liên Trung đả Sô” theo kế tung hỏa mù của Tàu cộng để người dân Mỹ tỏ ra có thiện cảm với Tàu cộng.

Mặc dù người dân Mỹ đã có thiện cảm với Tàu cộng lối tuyên truyền xạo láo tinh thần rằng Tàu cộng đã ngả về Mỹ để hạ gục Liên Sô nhưng phía Tàu cộng vẫn chưa an tâm vì chúng luôn ám ảnh bởi chánh sách hai mặt của Mỹ mà bài học Mỹ hy sinh đồng minh Việt Nam Cộng Hòa ở bán đảo Đông Dương là bài học mà Tàu cộng không để cho nó lặp lại trong mối quan hệ Mỹ – Tàu cộng.

Những năm đầu của thời kỳ hiện đại, Thủ tướng Anh Quốc ông Winston Churchill đã nói “Không có bạn bè vĩnh cửu, không có kẻ địch vĩnh hằng, chỉ có lợi ích là trường sinh bất lão”. Trong lịch sử của Hán tộc, các vương triều của tộc Hán đã bao lần chứng kiến sự phản bội của đồng minh như Ngô Vương Phù Sai đã chết nhục dưới tay Việt Vương Câu Tiễn hay chính người Hán đã phản bội đồng minh như chuyện mượn Ngu diệt Quắc, chuyện Mao Trạch Đông lừa người Tây Tạng, Tân Cương trong chiêu bài “giải phóng” năm 1949 – 1950 rồi sáp nhập luôn vào Tàu cộng,… Những bài học đó buộc Tàu cộng phải hết sức thận trọng trong mối quan hệ với Mỹ dù cho người dân Mỹ có cảm tình với Tàu cộng trong lối tuyên truyền xỏ mũi rằng Tàu cộng đã có công lớn trong việc giúp Mỹ xóa sổ cộng sản ở Đông Âu và Liên Sô.

Muốn tin thì phải thử và trong lúc cộng sản Đông Âu và Liên Sô trượt sâu vào hố sụp đổ thì Tàu cộng đã tiến hành một phép thử với chánh quyền của Bush cha và Quốc Hội Hoa Kỳ bằng phép thử tàn sát Thiên An Môn. Trước khi Tàu cộng tiến hành cuộc thảm sát Thiên An Môn, các tin tức tình báo của Hoa Kỳ từ Bắc Kinh liên tục được gởi về tổng hành dinh của CIA ở Langley, tiểu bang Virginia nhưng tất cả đều bị “bấm chì”, không cho xử lý y chang như chuyện cộng sản Bắc Việt đã gởi điện tín đầu hàng vào đêm 30/12/1972 của cuộc không kích 12 ngày đêm mang tên chiến dịch Linebacker II mà cú đêm Kissinger là “tổng đạo diễn” còn tổng thống Nixon chỉ là diễn viên chính bên cạnh các phụ diễn khác như tướng Alexander Haig, Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân, Đô đốc Thomas Moorer,…

Phép thử Thiên An Môn của Đặng Tiểu Bình đã đem lại kết quả mỹ mãn cho Tàu cộng khi phía Mỹ và Phương Tây chỉ “phản ứng lấy lệ” mà cụ thể là bà Nancy Pelosi lúc đó đã có chuyến công cán đến Bắc Kinh để “điều tra” nhưng tất cả đều mần thinh, chỉ tuyên bố sẽ trừng phạt lấy lệ mà thôi. Phép thử thảm sát Thiên An Môn đã cho thấy chánh quyền của tổng thống Bush cha rất “thiên vị” với Tàu cộng và từ sự thiên vị này đã mở ra một chương đen tối cho nền dân chủ thế giới vì chính tổng thống Bush cha và Quốc Hội Hoa Kỳ đã dung túng cho Tàu cộng xâm hại nền dân chủ thế giới qua phép thử thảm sát Thiên An Môn năm 1989.

Bush cha tại vị chỉ có 01 nhiệm kỳ, Bill Clinton đã được các thế lực ngầm thân Tàu cộng dựng lên để giúp cho chủ nghĩa cộng sản phiên bản mới do Tàu cộng thống lãnh phát triển. Bill Clinton đã nhanh chóng xóa bỏ khoảng cách giữa Mỹ với Tàu cộng và đàn em của nó là Việt cộng bằng quyết định “bình thường hóa quan hệ” dù máu ở Quảng trường Thiên An Môn vẫn còn tanh nồng. Bill Clinton đã tích cực vận động để Tàu cộng được ngồi vào Tổ chức thương mại thế giới – WTO bất chấp các phản đối mà thảm sát Thiên An Môn là tâm điểm.

Hai nhiệm kỳ của Bill Clinton chưa thể giúp Tàu cộng ngồi vào WTO, Bush con nối tiếp Bill Clinton để giúp cho Tàu cộng hoàn thành ước nguyện bằng một kịch bản sắt máu mới có mức độ nghiêm trọng hơn cả Thiên An Môn đó là vụ khủng bố kinh hoàng ngay tại lòng Nước Mỹ vào ngày 11/9/2001 mà Giang Trạch Dân là tổng đạo diễn.

Cũng dễ hiểu thôi, người Hán có câu “Giảo thố tử, tẩu cẩu phanh; cao điểu tận, lương cung tàn; địch quốc phá, mưu thần vong”. Nghĩa là “Thỏ khôn chết, chó săn bị mổ làm thịt; chim bay cao hết, cung tốt vứt bỏ; nước địch phá xong, mưu thần bị giết”. Sau khi cộng sản Đông Âu và Liên Sô đã bị xóa sổ, kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhứt của Mỹ và Phương Tây đã không còn, chỉ còn lại “kẻ thù tiềm năng” là Tàu cộng và các đàn em của nó như Việt cộng, Hàn cộng, Cu cộng,…

Nếu Tàu cộng không sớm làm lệch hướng chú ý của Mỹ và Phương Tây nhắm vào nó và các đàn em của nó thì chắc chắn câu “nước địch phá xong, mưu thần bị giết” sẽ ứng nghiệm ngay với Tàu cộng. Chưa đầy 09 tháng sau khi Bush con tuyên thệ nhậm chức tổng thống thứ 43 HIỆP CHÚNG QUỐC HOA KỲ, Nước Mỹ đã chao đảo bởi cuộc khủng bố ngày 11/9. Ngay lập tức, Giang Trạch Dân gọi điện chia buồn với Bush con và Nước Mỹ và hứa hẹn sẽ giúp đỡ Nước Mỹ mau chóng phục hồi và cũng ngay lập tức Bush con đã thuyết phục được các ông lớn trong WTO và Tàu cộng đã chánh thức trở thành thành viên của tổ chức này.

Thâm hiểm hơn, sau vụ khủng bố kinh hoàng ngày 11/9/2001, một cục lửa to tướng đã được gắp bỏ vào tay của Taliban ở Afghanistan với cáo buộc Taliban che chở cho trùm khủng bố Osama bin Laden đã đẩy Nước Mỹ bước vào một cuộc chiến tranh bất tận ở Afghanistan để lật đổ Taliban mà số tiền bỏ ra vượt qua một ngàn tỷ Mỹ kim. Chưa an tâm cho lắm, Bush con lại dựng lên một trò vu cáo nhắm vào chế độ độc tài Saddam Hussein của Iraq, một cựu thù của Bush cha với cáo buộc Iraq đang sở hữu các loại nguyên liệu võ khí hoá học và sinh học cũng như võ khí huỷ diệt hàng loạt (WMD) cũng như cáo buộc Saddam Hussein có mối quan hệ mật thiết với khủng bố Al-Qaeda.

Như mọi người đã biết, Taliban và Saddam Hussein đều có quan hệ với Nga và Tàu cộng và đã được 02 thế lực này hậu thuẫn nhưng Nga vượt xa Tàu cộng hơn trong việc hậu thuẫn cho Taliban và Saddam Hussein. Vì vậy, khi được Giang Trạch Dân cầm tay Bush con chỉ vào Taliban và Saddam Hussein sau ngày 11/9/2001 thì Bush con quyết định ngay việc tấn công Afghanistan và Iraq mà không cần suy xét. Nước Mỹ đã bị Tàu cộng dụ vào cuộc chiến tranh bất tận ở Trung Đông mà Mỹ và Nga là lưỡng bại câu thương còn Tàu cộng vừa né được kiếp nạn của lời nguyền “nước địch phá xong, mưu thần bị giết”, chẳng những thế mà Tàu cộng còn là “ngư Ông đắc lợi” trong cuộc chiến tranh bất tận ở Trung Đông và ngay tại lòng Nước Mỹ vì Nước Mỹ lo cắm đầu vào chiến tranh ở Trung Đông và cuộc chiến chống khủng bố mà nhường cho thị trường tiêu dùng nội địa cho Tàu cộng với hàng hóa phong phú, đa dạng và lợi thế giá rẻ mạt cùng với sự bao che, dung túng của WTO.

Chết bởi Tàu cộng đó chỉ là khái niệm tổng quát mà nếu phẫu thuật ra thì phải khẳng định chết bởi cú đêm Kissinger, gia tộc Bush, Bill Clinton, Obama và đảng Dân chủ với đảng Cộng Hòa đã bị Tàu cộng xỏ mũi dắt như bò. Muốn thoát khỏi kiếp nạn “Death by China – Chết bởi Tàu cộng” thì trước tiên phải đánh cho dập nát đôi tay của Tàu cộng để nó không thể cầm được sợi dây đồng thời phải tháo dây ra khỏi mũi những con bò. Chỉ có Donald Trump mới đủ bản lãnh làm được điều trọng đại này. Tui sẽ viết tiếp ở phần III./.

TRUMP TRIỆT TRUNG CỘNG – PHẦN III

Chết bởi Tàu cộng đó chỉ là khái niệm tổng quát mà nếu phẫu thuật ra thì phải khẳng định chết bởi cú đêm Kissinger, gia tộc Bush, Bill Clinton, Obama và đảng Dân chủ với đảng Cộng Hòa đã bị Tàu cộng xỏ mũi dắt như bò. Muốn thoát khỏi kiếp nạn “Death by China – Chết bởi Tàu cộng” thì trước tiên phải đánh cho dập nát đôi tay của Tàu cộng để nó không thể cầm được sợi dây đồng thời phải tháo dây ra khỏi mũi những con bò. Chỉ có Donald Trump mới đủ bản lãnh làm được điều trọng đại này.

Không như cộng sản Liên Sô là mong muốn quảng bá thứ chủ nghĩa cộng sản Tam Vô khắp thế giới bằng việc dựng lên những kẻ “nhiệt tình + ngu dốt”, những kẻ mù quáng ly tưởng cộng sản mà vứt đi “Tổ Quốc – Danh dự – Trách nhiệm” để thờ Mác – Lê nin – Stalin,… với tinh thần đảng là trên hết, còn đảng còn mình, thà mất nước để mà giữ đảng,… Ngược lại, là một con tắc kè đổi màu, Tàu cộng khi giẫm lên vết xe đổ của Liên Sô là cung cấp vật chất, con người cho những kẻ mù quáng ly tưởng cộng sản để bịp dân, ép dân đứng lên cướp chánh quyền dưới chiêu bài “giải phóng dân tộc” mà Tàu cộng chỉ cung cấp cho các thế lực cộng sản mới nổi những vật chất cần thiết theo nguyên tắc “đổi viện trợ lấy cương thổ”.

Sở dĩ Tàu cộng không giẫm lên vết xe đổ của Liên Sô vì bài học xương máu của cuộc chiến tranh Triều Tiên giai đoạn năm 1950 – 1953 mà Tàu cộng đã trả một cái giá quá đắt với hơn 400 ngàn Chí nguyện quân đã chết và mất tích, hơn 486 ngàn bị thương và hơn 21 ngàn bị bắt làm tù binh. Đồng thời, do sự khác biệt căn bản về mặt lý tưởng giữa cộng sản Liên Sô và Tàu cộng đó là Liên Sô muốn quảng bá chủ nghĩa cộng sản Tam Vô khắp thế giới cỏn Tàu cộng thì muốn cai trị khắp năm châu bởi chủ nghĩa Đại Hán thúc giục.

Với kinh nghiệm tích lũy được từ lịch sử mà cụ thể là ngay tại Việt Nam, dù Tàu cộng đã có cái lịch sử ngàn năm đô hộ nhưng Hán tộc vẫn không thể đồng hóa, xóa sổ được Việt Nam trên bản đồ thế giới bởi vì nguyên lý bất biến là “chiếm được thành bằng võ lực không khó. Chiếm được lòng người mới khó”. Để chiếm được lòng người, cách tốt nhứt là mua chuộc, trói buộc mà sách lược “đũa Ngà Voi” của Tàu cộng là một đòn đánh mềm dễ dàng hạ gục những “đối tác” mà Tàu cộng đã nhắm tới.

Xét về tương quan lực lượng quân sự thì Tàu cộng xếp sau Mỹ 02 bậc và sau Nga 01 bậc. Vì vậy nếu đấu trường gian về võ lực thì cả trăm năm sau Tàu cộng vẫn không phải là đối thủ của Hoa Kỳ. Vì vậy Tàu cộng đã vận dụng cuộc xâm lược mềm để phản công lại Mỹ bằng sách lược “Đũa Ngà Voi” thông qua việc xâm thực văn hóa với điển hình là mở các Viện Khổng Khâu ngay tại lòng Nước Mỹ và các quốc gia khác; lập ra cái bẫy nợ mang tên “Nhứt đái nhứt lộ” để bắt cóc các quốc gia làm con nợ mà dễ dàng sai khiến; nâng đỡ chánh trị và hỗ trợ tài chánh cho các chánh trị gia, các hãng truyền thông lớn mà ngay tại Nước Mỹ là các chánh trị gia đa số thuộc đảng Dân chủ và các hãng truyền thông lớn như CNN, Blomberg,…

Tàu cộng không ra mặt hỗ trợ các thể chế độc tài, các chư hầu cộng sản, các tổ chức khủng bố như Liên Sô trước đây và Nga hôm nay nhưng Tàu cộng đã trói chặt chúng bằng những sợi lạt mềm buộc chặt để khi bị lên án về thái độ bành trướng thì Tàu cộng biện minh rằng “tui đâu có xua quân đi tới các quốc gia bên ngoài như Mỹ, Nga,… đâu mà nói tui xâm lược, bành trướng”. Nhưng xét về bản chất thì sự xâm lược của Tàu cộng mới là nguy hiểm vì đó là “xâm lược mềm” bằng chiến tranh Đũa Ngà Voi mà ngay đối thủ số 01 của Tàu cộng là Hoa Kỳ hiện nay đang phải trả cái giá rất đắt bởi sự xâm lược mềm của Tàu cộng. Xâm lược mềm là hình thức chiếm được lòng người mà không cần võ lực, kẻ đã bị Tàu cộng chiếm được lòng thì tới chết cũng không thể tỉnh ngộ mà cú đêm Kissinger, gia tộc Bush, Bill Clinton, Obama, Nancy Pelosi, Joe Biden,… là những nhơn chứng sống điển hình.

Là kẻ sống sót sau màn “Ve sầu thoát xác”, Tàu cộng nổi lên là một kẻ thù thầm lặng, nguy hiểm nhứt với Mỹ nói riêng và thế giới nói chung. Để cắt bỏ được cái khối u ác tính mang tên Tàu cộng này là một việc rất khó khăn vì nếu phẫu thuật ngay thì bịnh nhơn sẽ không thể sống sót do di căn của nó. Không thể nóng lòng xóa sổ được Tàu cộng mà phải dò tìm, cắt đứt các vòi Bạch Tuộc của nó song song với việc hóa trị, xạ trị để cô lập cái u ác tính mang tên Tàu cộng trước khi loại bỏ hoàn toàn nó khỏi cơ thể của bịnh nhơn.

Tổng thống Trump có thể dễ dàng tấn công quân sự vào Tàu cộng bất cứ lúc nào ông muốn vì ông có đủ lý do, lý cớ và đủ cơ sở chiến thắng bất chấp phản đối từ đảng Dân chủ, từ các quốc gia thân Tàu cộng kể cả Liên Hợp quốc. Tuy nhiên, với chiến lược “Đũa Ngà Voi” của Tàu cộng đã thành công trong hàng thập kỷ qua thì việc “tốc chiến – tốc thắng” Tàu cộng là thất sách, sẽ để lại hậu quả khôn lường cho Nước Mỹ và thế giới.

Bởi vì Tàu cộng đã dựng lên các tổ chức “khủng bố nóng” hòng làm xao lãng sự chú ý của Mỹ và Phương Tây vào Tàu cộng thì một khi Tổng thống Trump phất lịnh tấn công võ lực xóa sổ Tàu cộng xong, thế giới và Nước Mỹ sẽ phải hứng chịu một sự trả thù thảm khốc của tàn quân Tàu cộng khi nó hiện thân là các lực lượng “khủng bố nóng” mới có mặt ở khắp thế giới. Do đó việc Tổng thống Trump không thể dứt điểm Tàu cộng khi chưa cắt đứt hết các vòi Bạch Tuộc của nó và chưa làm cho nó mất máu, đuối tay buông bỏ cặp đũa Ngà Voi sẽ là một hành động sai lầm, dục tốc bất đạt.

Sau khi tuyên thệ nhậm chức Tổng thống thứ 45 của Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, Tổng thống Trump đã nhanh chóng buộc Tàu cộng phải san bằng thâm hụt thương mại, ngưng ăn cắp sở hữu trí tuệ, mở cửa thị trường tự do, buộc Tàu cộng phải thay đổi cấu trúc kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa bằng nền kinh tế tư bản tư nhơn. Quyết định này của Tổng thống Trump sẽ buộc Tàu cộng đứng trước sự lựa chọn lịch sử là “Thay đổi hay là Chết”. Nếu Tàu cộng chấp nhận thay đổi cấu trúc kinh tế thì cái chết của Liên Sô sẽ giáng xuống đầu Tàu cộng. Nếu Tàu cộng không chấp nhận thay đổi thì nó sẽ bị mất máu, lịm dần và chết đi vì địa chánh trị mà cái bẫy nợ Vành đai con đường sẽ chết non, nội lực suy kiệt vì kinh tế sụp đổ, đồng minh rời xa, nội bộ xâu xé nhau,…

Đặc biệt, sau khi trở thành Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, Donald Trump đã thẳng tay cắt đứt những cái vòi Bạch Tuộc của Tàu cộng tại Châu Phi, Châu Mỹ, Châu Âu, tại Iran, Venezuela,… bằng các lịnh trừng phạt tàn khốc cũng như Tổng thống Trump đã tấn công vào các con gà đẻ trứng vàng của Tàu cộng như ZTE, Huawei,…

Nhìn một cách toàn diện thì chiến lược của Tổng thống Trump trong giai đoạn vừa qua khi ứng xử với Tàu cộng chỉ mới là đòn đánh công tâm, đánh nhưng không gây ra căm phẫn của hơn 1,4 tỷ dân Tàu cộng đối với Hoa Kỳ mà đánh để vỡ ra bản chất thật của Tàu cộng để cho dân Tàu cộng cũng như thế giới thấy mà quay lưng với Tàu cộng.

Có một thực tế đang diễn ra ngay trong lòng Tàu cộng là sau những đòn đánh công tâm của Tổng thống Trump, Tàu cộng hôm nay như một cái răng mắc bịnh nha chu thể nặng, dù cho Tàu cộng có cố giữ cái răng của nó thì nó không có nhai được những thứ cần nhai mà thậm chí còn thêm đau nhứt nếu như không chịu nhổ bỏ đi.

Trong lúc Tàu cộng thọ thương nghiêm trọng bởi những đòn đánh công tâm của Tổng thống Trump thì Tàu cộng đã tung ra những đòn phản công liều lĩnh để tự vệ, từ việc Tàu cộng bắt cóc nông dân Mỹ cho tới việc đe dọa các tiểu quốc có ý định ngã về phía Mỹ, từ việc Tàu cộng giựt dây đảng Dân chủ công phá Tổng thống Trump cho tới việc Tàu cộng tiến hành cuộc “khủng bố lạnh là thả con virus cúm Vũ Hán ra tàn phá nước Mỹ và thế giới. Với đòn “khủng bố lạnh” này, Tàu cộng muốn chứng minh rằng nó sẽ hủy diệt Nước Mỹ, hủy diệt thế giới nếu Tổng thống Trump nhứt quyết dí nó vào đường cùng.

Trước đòn “khủng bố lạnh” của Tàu cộng, đảng Dân chủ đã có cớ đổ thừa cho Tổng thống Trump để biện minh cho quan điểm của Obama là “thế giới và Nước Mỹ sẽ nguy hiểm hơn nếu Tàu cộng suy yếu”. Chúng chỉ vào 200 ngàn người Mỹ đã chết do cúm Vũ Hán để nói rằng nếu tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ không phải là Donald Trump thì Nước Mỹ không mất đi nhiều người như vậy. Song song đó, Tàu cộng đã xúi giục truyền thông Fake News và lực lượng tay sai của Tàu cộng gia tăng cổ máy tuyên truyền xạo láo rằng Donald Trump không triệt hạ Tàu cộng như ông ta đã tuyên bố mà bằng chứng là thâm hụt thương mại Mỹ – Tàu cộng vẫn không suy giảm, ZTE, Huawei,… vẫn được chánh quyền Tổng thống Trump ban phát ân huệ để tồn tại,… Tất cả đều có một mục đích tuyên truyền là Donald Trump không hề triệt tiêu Tàu cộng, đừng có trông chờ vào việc Donald Trump đánh Tàu cộng,… và mục đích này là nhằm đánh xẹp cái phao tinh thần của những người có oán cừu với Tàu cộng, oán cừu với khối chủ nghĩa xã hội quái thai để cho họ mất đi niềm tin, mất hết khí thế vùng lên chống Tàu cộng.

Tuy nhiên như đã nói, Tàu cộng hiện nay chỉ là cái răng viêm nha chu thể nặng, dù nó có cố gắng quay lại cắn càng nhưng chỉ là phản xạ tự nhiên của con quái vật đang mất máu chờ chết. Thế giới này đã tỉnh ngộ nhận ra Tàu cộng là một khối u ác tính của nhơn loại tiến bộ. Sau khi Tàu cộng tung ra đòn “khủng bố lạnh” bằng con virus cúm Vũ Hán, chánh quyền Tổng thống Trump đã không hề nao núng, đã chỉ thẳng tay vào mặt Tàu cộng với khẳng định Tàu cộng là thủ phạm và phải chịu trách nhiệm cho việc “khủng bố lạnh” của nó.

Vẫn tiếp tục duy trì đòn đánh công tâm, chánh quyền Tổng thống Trump đã tiến thêm một buổi mới là đã phát động cuộc “Thập tự chinh ngoại giao” làm thức tỉnh toàn cầu thông qua những chuyến ngoại giao con thoi của Ngoại trưởng Mike Pompeo. Đòn công tâm của Tổng thống Trump sẽ được tiếp thêm sức mạnh khi Nước Mỹ có vaccine chất lượng cao, an toàn vào tháng tới. Với vaccine chủng bịnh cúm Vũ Hán làm củ cà rốt buộc đầu gậy, chẳng những Donald Trump sẽ giành lợi thế áp đảo trước ứng viên Joe Biden mà nó còn giúp cho Nước Mỹ dễ dàng đánh thức các quốc gia nạn nhơn của Tàu cộng mau chóng bừng tỉnh minh định bạn – thù.

TRUMP TRIỆT TRUNG CỘNG, đó là sứ mệnh của Tổng thống Trump, TRUMP TRIỆT TRUNG CỘNG theo nhiều cách nhưng chắc chắn sẽ là đòn công tâm tiên chinh và sau đó là một cuộc chiến tranh trực diện ở cấp độ chiến tranh cục bộ – Local War. Triệt Tàu cộng khó khăn gấp nhiều lần so với triệt Sô cộng nhưng với tài trí của Donald Trump thì không có việc gì là không thể và trong cái rủi có cái may, rủi là thế giới đã tan thương sau đòn “khủng bố lạnh” bằng con virus cúm Vũ Hán của Tàu cộng nhưng may là nhờ nó đã là chất xúc tác kích hoạt cho quyết định triệt Tàu cộng sớm thành công hơn ngoài sức tưởng tượng của nhiều người. Sẽ viết tiếp theo./.

Tran Hung.
***
*HÃY NGỪNG THAN VÃN, COVID CHƯA LÀ CÁI GÌ CẢ ĐÂU

Hãy tưởng tượng bạn sinh năm 1900.

Khi bạn 14 tuổi, Thế chiến thứ nhất bắt đầu và kết thúc khi bạn 18 tuổi với 22 triệu người chết.

Ngay sau một đại dịch toàn cầu, Cúm Tây Ban Nha, xuất hiện, giết chết 50 triệu người. Bạn còn sống và tròn 20 tuổi.

Khi bạn 29 tuổi, bạn sống sót sau cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu bắt đầu với sự sụp đổ của Sàn giao dịch chứng khoán New York gây ra lạm phát, thất nghiệp và đói kém.

Khi bạn 33 tuổi, những kẻ phát xít nắm được quyền lực.

Khi bạn 39 tuổi, Thế chiến II bắt đầu và kết thúc khi bạn 45 tuổi với 60 triệu người chết. Trong đó, sát hại 6 triệu người Do Thái.

Khi bạn 52 tuổi, Chiến tranh Triều Tiên bắt đầu.

Khi bạn 64 tuổi, Chiến tranh Việt Nam bắt đầu và kết thúc khi bạn 75 tuổi.

Một đứa trẻ sinh năm 1985 nghĩ rằng ông bà của mình không biết cuộc sống khó khăn như thế nào, nhưng họ đã sống sót qua nhiều cuộc chiến tranh và thảm khốc.

Hôm nay chúng ta có tất cả sự thoải mái trong một thế giới mới, giữa một đại dịch mới. Nhưng chúng ta phàn nàn vì chúng ta cần đeo khẩu trang. Chúng tôi phàn nàn vì chúng tôi phải ở lại giới hạn với ngôi nhà của chúng tôi nơi chúng tôi có thức ăn, điện, nước chạy, wifi, thậm chí Netflix! Không có gì tồn tại trong ngày. Nhưng nhân loại sống sót sau những hoàn cảnh đó và không bao giờ mất đi niềm vui sống của họ.

Một thay đổi nhỏ trong quan điểm của chúng ta có thể tạo ra phép màu. Chúng ta nên biết ơn vì chúng ta còn sống. Chúng ta nên làm tất cả những gì chúng ta cần làm để bảo vệ và giúp đỡ lẫn nhau.

Thông điệp này nên tiếp cận mọi người. Xin hãy giúp tôi lan tỏa nó.

Dịch từ Goofled Stuff
NBĐT

Nguồn: https://www.facebook.com/Phudong17/posts/417241672547417

A Time for Perspective
May 1, 2020
Barry Evans

Having perspective is good, but using it is better. I received what is written below from a friend. I do not know who wrote it, but I think it makes an excellent point relative to what is occurring now.
We probably all think that it’s a mess out there now. Hard to discern between what’s a real threat and what is just simple panic and hysteria. For a small amount of perspective at this moment, imagine you were born in 1900. Many would think that that was a pretty simple time of life. Then on your 14th birthday, World War I starts, and ends on your 18th birthday. 22 million people perish in that war, including many of your friends who volunteered to defend freedom in Europe.
Later in the year, a Spanish Flu epidemic hits the planet and runs until your 20th birthday. 50 million people die from it in those two years. Yes, 50 million. On your 29th birthday, the Great Depression begins. Unemployment hits 25%, the World GDP drops 27%. That runs until you are 38. The country nearly collapses along with the world economy. If you were lucky, you had a job that paid $300 a year, a dollar a day.
When you turn 39, World War II starts. You aren’t even over the hill yet, but don’t try to catch your breath. If you lived in London, England or most of continental Europe, bombing of your neighborhood, or invasion of your country by foreign soldiers along with their tank and artillery was a daily event. Thousands of Canadian young men joined the army to defend liberty with their lives. Between your 39th and 45th birthday, 75 million people perish in the war.
At 50, the Korean War starts. 5 million perish. At 55 the Vietnam War begins and doesn’t end for 20 years. 4 million people perish in that conflict. On your 62nd birthday there is the Cuban Missile Crisis, a tipping point in the Cold War. Life on our planet, as we know it, could have ended. Sensible leaders prevented that from happening.
In 2020, we have the COVID-19 pandemic. Thousands have died; it feels pretty dangerous; and it is. Now think of everyone on the planet born in 1900. How do you think they survived all of the above? When you were a kid in 1965, you didn’t think your 65-year-old grandparents understood how hard school was, and how mean that kid in your class was. Yet they survived through everything listed above. Perspective is an amazing art. Refined as time goes on, and very enlightening. So, let’s try and keep things in perspective. Let’s be smart, we are all in this together. Let’s help each other out, and we will get through all of this.
AMEN!
Barry Evans is a Villager and columnist for Villages-News.com
Source: https://www.villages-news.com/2020/05/01/a-time-for-perspective/
***
*TRUYỆN NGẮN & HỒI KÝ HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU: Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:  Ca Hat Voi Ma-NEW_Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3 22008618

 Con Cheng Dec_Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3
***
*NGUYỄN NGỌC HOA: Không Đu Dây Tử Thần
Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Hoa

Ngày còn nhỏ ở Huế tôi nghe người lớn nói sáng ra ngõ gặp đám ma thì hên mà gặp đám cưới thì xui. Sáng nay, đứng trong nhà bếp trông ra bãi đậu xe của nhà thờ Ba ngôi Lutheran, tôi “gặp” cả đám ma lẫn đám cưới lần lượt đi vào nhà thờ làm lễ và lẩn thẩn tự hỏi hôm nay mình sẽ hên hay xui. Buổi chiều, tôi gặp cả hai. Hên là nhận được thư cha gửi từ trại tỵ nạn Đồn Chaffee ở tiểu bang Arkansas cho biết mẹ vẫn khỏe và cha không hợp thủy thổ nên bị ho đêm. Tin mẹ khỏe là cả một niềm vui lớn. Xui cũng là thư cha,
Cha mẹ mừng khi biết các con định cư yên ổn và có công ăn việc làm. Nhưng mẹ các con rất buồn là các con ăn ở sung sướng mà quên công ơn sanh thành dưỡng dục, không tiến hành việc bảo trợ cha mẹ ra, và nhất là để cha mẹ thiếu thốn và nhục nhã với người chung quanh. Nếu biết các con như vậy, cha mẹ đã không tính đi North Dakota lạnh lẽo để gần gũi và săn sóc các con, mà xuống Texas ở với thằng Triết an dưỡng tuổi già.
Cha nặng lời trách móc dù thừa biết nhà thờ Ba ngôi chỉ tiến hành thủ tục bảo trợ cha mẹ sau khi tôi có việc làm, hiện tại chỉ một mình thằng Sang có việc, và nó mới làm tiếp viên trạm xăng có hai tuần lễ. Triết là em kế thằng Sang, sang Hoa kỳ du học năm 1972, mới học năm thứ ba mà phải bỏ học đi làm thợ tiện để sinh sống, thuê apartment (căn phòng ở bin-đinh) ở chung với bạn, và không đủ khả năng (và trong thâm tâm không muốn) đưa cha mẹ ra sống chung. Do đó, cực chẳng đã cha mới chịu lên North Dakota với chúng tôi, lũ con “bất hiếu bất mục” (lời của cha) ngày Sài gòn không ở lại theo ý cha mà từ biệt ra đi trước.
Tôi thu nhặt các món tiền nhỏ trong nhà, kể cả tiền ăn trưa ở trường của Bình và tiền túi của Lâm và Trọng, được tất cả 55 đô la ($55) rồi đạp xe ra trạm xăng Jimmy’s Mobil (Jimmy là tên người chủ) đưa thư cho thằng Sang xem. Nó cau mày,
“Anh để mặc kệ ‘ông già’ đi. Mấy tháng mình ở trong trại tỵ nạn không có tiền chết thằng Tây nào đâu?”
“Mình có bạn bè không giúp chuyện này cũng đỡ đần chuyện khác. ‘Ông già’ suốt đời chỉ biết bài bạc, về hưu hết quyền hành chẳng ma nào thèm ngó ngàng tới, và ngoài ‘bà già’ ra ông là người đơn thân độc mã. Giờ anh cần 50 đồng, mày rán xoay xở giùm anh,” tôi nài nỉ.
“Tui còn không tới mười đồng để ăn trưa,” nó lắc đầu.
“Mày hỏi ông chủ mượn trước tiền lương, cuối tuần lãnh lương trả lại.”.
“Anh vô gặp ông Jimmy nói giùm tui đi.”
Tôi gặp ông Jimmy, và bà vợ ông cũng ngồi ở đó; họ là người trong họ đạo nhà thờ Ba ngôi. Bà có dáng người to lớn quá khổ, khuôn mặt nghiêm trang, nhưng giọng nói dịu dàng và khả ái; thằng Sang nói bà thương nó như con và thỉnh thoảng ghé trạm xăng để “chắc chắn ai nấy đều đối xử đàng hoàng” với nó. Khi tôi nói vắn tắt việc mình cần, bà hỏi,
“Hai anh em định gửi cho ông bà cụ bao nhiêu tiền?”
“Tụi cháu định gửi chừng 100 đô la,” tôi ngượng ngùng nói.
“Tôi có ý kiến như thế này, xin hai cháu cho vợ chồng tôi tặng ông bà cụ món tiền ấy,” bà đề nghị.
“Tụi cháu không dám làm phiền hai bác,” tôi lắc đầu.
“Hay là chúng tôi cho hai cháu mượn đỡ khoản tiền ấy, khi nào sẵn tiền trả lại cũng được,” ông Jimmy xen vào.
“Dạ không tiện đâu. Xin bác ứng trước cho thằng Sang 50 đô la, cháu chỉ cần từng đó,” ý tôi đã quyết.
Theo đúng phép tắc mẹ dạy từ hồi nhỏ, tôi viết một bức thư dài “xin cha mẹ nhận cho chúng con món tiền nhỏ này để tạm chi dùng trong những ngày dài chờ đợi trong trại. Chúng con rất biết ơn.” Tôi ra sở Bưu điện cách nhà hai khu phố mua bưu phiếu $100 gửi cho cha, lệ phí mua bưu phiếu và tiền tem gửi thư mất không tới $2, và còn $3 tôi trả lại cho Bình.
* * *
Tôi về rồi, bà vợ ông Jimmy gọi điện thoại cho ông Nielsen mục sư trưởng và ông Gardner chủ tịch ban trị sự của nhà thờ Ba ngôi than phiền nhà thờ không làm tròn bổn phận bảo trợ và để cho chúng tôi bị thiếu thốn. Do đó, tôi không ngạc nhiên khi thấy ông Gardner tới thăm với vẻ mặt nghiêm trọng,
“Anh chị và các em có cần gì không? Xin cứ cho biết, tôi sẽ cố gắng hết mình.”
“Dạ tụi cháu không cần gì cả,” tôi thản nhiên đáp.
“Anh cần tiền để chi dùng lặt vặt không?” ông hỏi tới.
“Hôm qua thì cần một ít, nhưng nay đã giải quyết xong rồi. Anh em cháu đã trải qua hoàn cảnh khó khăn hơn nhiều. Hiện tại mọi thứ đều ổn thỏa, bác đừng lo,” tôi thấy hãnh diện với chính mình.
“Tôi biết có một nguồn tài chánh là welfare của chính phủ. Tôi có thể đưa anh đi xin,” ông thở dài; welfare la tiền trợ cấp dành cho “gia đình Mỹ có con phải nuôi.”
“Cám ơn bác, nhưng cháu chưa thấy đến lúc mình cần xin welfare.”
Cuối tuần đó đài truyền hình loan tin Công ty Tiện ích Montana-Dakota (“MDU”) và nghiệp đoàn công nhân ngành điện đã đi tới thỏa hiệp tạm thời về lương bổng, quyền lợi nhân viên, và tình trạng làm việc. Đầu tuần tới, hội viên nghiệp đoàn sẽ bỏ phiếu chấp thuận khế ước ba năm đã đề nghị, và cuộc đình công đầu tiên trong lịch sử 50 năm của công ty sẽ kết thúc. Chiều thứ Ba, thư ký của ông phó tổng giám đốc Wally gọi điện thoại mời tôi chiều thứ Năm đến gặp ông.
Trụ sở trung ương của MDU cách nhà tôi ba khu phố. Văn phòng ông Wally ở lầu năm, ông ngồi sau chiếc bàn giấy lớn và ngăn nắp, trước mặt có chiếc bàn tròn với ba chiếc ghế làm chỗ tiếp khách. Ông Wally giới thiệu người đàn ông trung niên mặc com-lê cà-vạt chỉnh tề đang ngồi đợi,
“Đây là Jack, giám đốc Trung tâm Điều hợp Điện năng (“TTĐHĐN”).”
“Rất hân hạnh,” tôi cúi đầu bắt tay ông Jack.
“Tôi bận đi họp, Jack sẽ đưa anh đi thăm cơ sở công ty. Khoảng hai tiếng đồng hồ, anh trở lại đây rồi mình nói chuyện,” nói xong ông vội vã bước ra khỏi văn phòng.
Ông Jack đưa tôi tới TTĐHĐN ở lầu bốn và với giọng nói sang sảng rõ ràng, trình bày cặn kẽ hệ thống điện của MDU. Ông chỉ lên bảng mạch điện chiếm nguyên cả bức tường rộng và cao gắn chằng chịt ký hiệu các nhà máy phát điện, trạm biến điện, và đường dây truyền điện cao thế và trung thế,
“Biểu đồ này chỉ gồm điện thế từ 66 kV (kilovolt, hay 1,000 volt) đến cao nhất là 345 kV. Không có điện thế thấp hơn vì đó là hệ thống phân phối thuộc trách nhiệm của mười ty địa phương. Các ty chuyên lo việc trực tiếp cung cấp điện cho khách hàng ở North Dakota và ba tiểu bang chung quanh. Trung tâm chúng tôi phối hợp việc sản xuất điện tại nhà máy và tải điện đến trạm biến điện phân phối.”
Ông Jack chỉ vào các nút tròn màu xanh hay đỏ mang mũi tên và có thể lấy ra dời chỗ,
“Đó là vị trí các thiết bị đóng/mở điện. Nút màu xanh ghi ‘đóng’ hay ‘mở’ là tình trạng hoạt động bình thường của mạch điện. Nút màu đỏ ghi ‘mở,’ tức là không có điện đi qua, là nơi thợ đang bảo trì hay sửa chữa đường dây.”
Tôi liên tưởng đến câu chuyện nghe kể ngày học trường kỹ sư về một kỹ sư điện khóa đàn anh làm việc cho Công ty Điện lực Việt nam rủi ro ra lệnh đóng điện trong khi thợ đường dây còn làm việc khiến toán thợ thiệt mạng. Ghi sâu tai nạn này trong lòng, khi dạy Thực tập Máy Điện tôi đặt vấn đề an toàn lên hàng đầu và thấy có bổn phận phải khiển trách nặng nề các sinh viên không tuân thủ điều lệ an toàn để họ ghi nhớ. Tôi hỏi ông Jack,
“Ở địa điểm đang sửa chữa, ai sẽ ra lệnh đóng điện trở lại?”
“Để bảo đảm sự an toàn của toán thợ, chỉ nhân viên chỉ huy công tác đã ra lệnh mở điện mới có quyền ra lệnh đóng,” ông chỉ lên một chiếc nút đỏ trên tường, “Tại đây anh thấy ghi tên họ viết tắt của tôi là ‘JEC,’ Jack E. Casper. Chỉ có tôi mới có quyền ra lệnh đóng.”
Lúc chúng tôi trở lại văn phòng ông Wally, ông đã ngồi đợi sẵn. Tôi chờ đợi cuộc phỏng vấn chính thức tiếp theo, nhưng ông cầm tờ giấy tóm tắt đề nghị đã được sửa soạn trước và nói ngay,
“Chúng tôi nhận anh làm kỹ sư tham mưu. Sáu tháng đầu tiên là thời gian tập sự, anh sẽ đi qua một số nha sở khác nhau để làm quen với các hoạt động kỹ thuật của công ty. Sau đó, anh được phép lựa chọn trong số những chức vụ còn khuyết. Lương khởi đầu là 950 đô la một tháng và sẽ điều chỉnh theo khả năng và nhiệm vụ mới. MDU cống hiến quyền lợi nhân viên đầy đủ để nhân viên sống và làm việc thoải mái. Thí dụ, công ty trả tiền bảo hiểm sức khỏe cho anh và gia đình, và sau một năm, cho anh mỗi năm nghỉ phép hai tuần, sau năm năm ba tuần, và sau 15 năm bốn tuần.”
Tôi tính nhẩm trong đầu, lương thằng Sang một đồng 75 xu ($1.75) một giờ, hay vào khoảng $300 một tháng, thì không tới một phần ba con số ông Wally đề nghị. Tưởng tôi còn lưỡng lự, ông mỉm cười trấn an,
“Chúng mình còn thêm sáu tháng để xét lại lương bổng. Ngoài ra, nếu anh còn đi phỏng vấn chỗ khác, xin cứ việc. Nếu người ta đề nghị lương cao hơn, anh gọi cho tôi biết và tôi sẽ trả ngang với họ.”
“Dạ không phải thế. Cháu mong nhận việc sớm nhất,” tôi nghĩ tới cha mẹ và lính quýnh trả lời.
“Hôm nay là thứ Năm, thứ Hai đầu tuần tới anh bắt đầu. Anh thấy sao?”
Đúng một tháng sau khi đặt chân đến Bismarck và năm năm từ ngày tốt nghiệp kỹ sư điện và bị Công ty Điện lực Việt nam . . . chê không nhận, tôi lại trở thành nhân viên điện lực. Đúng là cái số làm “ông Tây nhà đèn”!
* * *
Sau sáu tháng tập sự, tôi chọn phục vụ nha Điều hành và Kế hoạch, nha bao gồm cả TTĐHĐN, và làm việc cạnh ông Jack gần 20 năm đến lúc ông về hưu. Sau vài năm trong chức vụ kỹ sư kế hoạch, tôi được ông Wally tin cậy, tham khảo ý kiến khi có dự án mới do các vị giám đốc thuộc quyền ông đề nghị, và giao phó nhiệm vụ nghiên cứu và phát triển những dự án do ông đề ra. Các phó tổng giám đốc kế nhiệm cũng theo gót ông sử dụng khả năng kỹ thuật của tôi theo cách tương tự.
Mười năm sau, mùa hè 1986, tôi phụ trách một dự án ngắn hạn trông coi sửa chữa một đường dây rất cao thế 345 kV. Đường dây là đường huyết mạch dẫn điện từ nhà máy đến trung tâm tiêu thụ điện ở North Dakota. Hôm ấy là ngày nóng nhất trong năm, máy điều hòa không khí chạy xả giàn, và mức tiêu thụ điện vọt lên cao. Nếu đường dây không hoạt động, MDU phải mua điện của các công ty bạn với giá cắt cổ 120 ngàn đô la một giờ để đáp ứng nhu cầu của khách hàng. Một ngày đường dây mở tốn chừng một triệu đô la.
Để tiết kiệm tiền cho công ty, toán thợ đường dây tình nguyện làm “nóng,” nghĩa là họ sẽ sửa chữa trong lúc đường dây vẫn tải điện. Đường dây có ba pha (phase) tức là ba dây dẫn điện, nếu người thợ chỉ treo mình lơ lửng trên một pha thì điện thế người ấy là 345 kV, giống như con chim đậu trên một dây dẫn điện không hề hấn gì. Tuy nhiên, anh ta phải cực kỳ cẩn thận, không thể sơ suất một mảy may. Đụng phải hai dây dẫn điện kia, chạm nhằm dây đất (có điện thế zero), hay va vào dụng cụ hay máy móc kim loại tiếp xúc với mặt đất sẽ biến anh và bạn đồng đội thành vật dẫn điện và có thể cháy thành than.
Tôi không thể để toán thợ chịu rủi ro nguy hiểm tận mạng như thế nên nhất định cúp điện để họ làm cho an toàn. Ông Wally và ông Jack cùng với anh giám đốc nha Điều hành và Kế hoạch là sếp trực tiếp của tôi đứng quan sát trong TTĐHĐN và lo lắng nếu tình trạng này kéo dài ngân sách điều hành và bảo trì sẽ bị thiếu hụt. Ba người ai cũng có thể override, tức là phủ quyết hay gạt bỏ, quyết định của tôi, nhưng không ông nào làm.
Công việc hoàn tất trong dưới sáu tiếng đồng hồ. Trên máy liên lạc vô tuyến, ông đốc công già cười hề hà với tôi, “Tụi tôi về phố . . . ông phải đi uống bia với tụi tôi . . . Tôi bao.” Ông biết tôi đã không cho phép toán thợ giỡn mặt với tử thần trên dây điện rất cao thế.
Nguyễn Ngọc Hoa
Ngày 24 tháng Sáu, 2020
***
*PHAN: TỜ KHAI SANH OAN NGHIỆT
Phan

Tác giả là một nhà báo, người phụ trách một cột mục trên tạp chí Ca Dao tại Dallas, đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2007. Sau đây là hồi kết bài viết mới của ông, với lời ghi: “Gởi chút niềm riêng…”
*
1.
…Cha tôi đánh mẹ tôi như cơm bữa, lần cuối cùng, năm tôi 6 tuổi. Hôm đó, cha về nhà với người đàn bà son phấn chứ không xoàng xĩnh như mẹ tôi. Sáu tuổi đầu nhưng tôi đã linh cảm được đại sự xảy ra! Thay vì chạy trốn đòn như mọi lần cha về thì tôi chạy xuống bếp với mẹ để nhớ đời về trận đòn kinh khủng mà mẹ tôi phải gánh chịu. Cha đuổi mẹ ra khỏi nhà bằng những câu chửi tục tằn, những hành vi ghê sợ. Người đàn bà kia đứng khoanh tay nhìn cha tôi đá cái lò củi đang cháy mà trên đó là nồi cơm chiều đang sôi.
Có lẽ do nước cơm đang sôi làm phỏng chân vì cha đi dép chứ không phải giày nên ông nóng giận hơn bình thường và đã trút cơn thịnh nộ lên mẹ tôi một trận đòn kinh khủng. Ông đá mẹ tôi liên miên đến không đứng dậy nổi, cuối cùng là nắm tóc và giập đầu mẹ vô vách đến khi dòng máu đỏ chảy dài xuống mặt thì người đàn bà kia can ra, không cho đánh nữa. Bà ta mở bóp đầm, lấy ra cái khăn tay để hỉ mũi… chứ không phải lau máu cho mẹ tôi.
Mẹ nắm tay tôi, lom khom vì đau đến không đứng thẳng người lên được, trở lên nhà trên, mẹ xốc thằng em tôi đang ngủ dúi ở góc nhà. Mẹ vác nó lên vai, cố tha lưng nó cho đừng khóc nữa. Chúng tôi ra khỏi nhà trong bóng chiều chạng vạng. Người đàn bà kia đứng lặng nhìn theo… tương lai của bà. Con chó phân bua vài tiếng sủa, rồi quyết định chạy theo những kẻ khốn cùng.
Chúng tôi đi bộ thật gần để sang nhà bà nội. Mẹ tôi gởi chị em tôi cho bà nội để đến nhà ông y tá trong xóm băng bó vết thương vì máu chảy đầm đìa. Nội xua đuổi chúng tôi làm om xòm cả xóm. Chú Tư tôi ngoài quán nhậu, nghe chuyện trở về nhà. Ông ra lệnh cho bà nội giữ đứa con trai, (năm đó, em tôi 4 tuổi) và ra lệnh cho mẹ dẫn tôi đi đâu thì đi, đừng về nhà nữa, đừng đến đây nữa. Mẹ tôi miễn cưỡng gởi lại thằng em tôi cho bà nội, nhưng nó khóc la, không chịu rời mẹ tôi. Chú Tư táng nó một bạt tai đến sặc máu mũi, chửi tới ba đời nhà nó. Mẹ tôi không cho đánh nó nữa bằng cách ôm nó vào lòng mẹ.
Chú Tư trút giận lên mẹ tôi còn tàn nhẫn hơn cha tôi. Chú đánh mẹ tôi như đánh chó. Đá lăn lông lốc trên sân… Tôi không còn khóc la nổi nữa, chỉ đứng há hốc miệng ra nhìn. Thằng em tôi thôi khóc, máu mũi nó chảy xuống đỏ cả ngực áo nó lẫn áo tôi, nó vùng ra khỏi tay tôi đang ôm nó trong lo sợ, nó dõng dạc chỉ mặt chú Tư! “Đụ má mày chú Tư.” Ông, cho nó một đá văng ra ngõ, nó giẫy đàng đạch như con cá lóc bị đập đầu. Mẹ tôi bò ra ngõ, lôi thằng em tôi và gọi tôi. Chạy. Con chó chạy theo…
Đêm đó, chúng tôi ngủ sạp ngoài chợ Chồm hổm là ngôi chợ tự phát, mọc lên sau “giải phóng”. Bờ sông bãi rác trước đây nhưng có lợi thế trên bờ dưới bến, thuận tiện cho việc mua bán của ghe thương hồ. Đêm xuống, mấy chiếc ghe thương hồ leo lét đèn bão và tiếng hát lời ca vang lên cùng tiếng đàn vọng cổ. Tôi quá lạnh, sợ và đói nên không ngủ được, rúc vô mẹ tôi thì thằng em không nhường hơi ấm, nó xô tôi ra. Tôi ôm con chó, khóc thút thít… rồi lịm đi.
Khuya, mấy người Phường đội, du kích, công an… đi bắt vượt biên làm náo động mấy chiếc ghe thương hồ đã yên giấc. Họ bắt chúng tôi chung với những người lạ, những người vượt biên lớ ngớ không biết chạy di đâu. Tất cả những người bị bắt, được giải về Công an Phường. Sáng hôm sau, công an nhận mặt ba mẹ con tôi là người địa phương nên thả ra chứ không đưa đi trại giam.

Mẹ dẫn chị em tôi xuống cuối chợ, mua cho mỗi đứa một trái bắp luộc và dặn ngồi ngoan ở đó để mẹ đi xin việc làm. Con chó cũng kêu đói ăng ẳng đòi phần, mẹ nhường cho nó củ khoai lang luộc là phần của mẹ. Bây giờ, tôi mới thấy trên đầu mẹ tôi được buộc lại như đeo tang, máu khô còn đầy ở mang tai và gương mặt tím bầm nhiều chỗ. Chúng tôi ăn xong, ngồi ngoan một chỗ để mẹ đi gánh nước và rửa tô cho hàng hủ tiếu. Con chó lẽo đẽo theo mẹ đi gánh nước…

Từ đó, chúng sống ngoài chợ.. Tối ngủ coi đồ cho hàng hủ tiếu khỏi dọn bàn ghế về nhà như trước đây. Gia đình tôi cũng quen được ông bà Mười làm nghề thương hồ. Ông bà lên hàng là cả ghe cá mắm tới rau trái, dừa khô, khoai lang, bí đỏ… Họ mua bán trao đổi không hết hàng thì để lại cho mẹ tôi bán chợ chiều vì công việc phụ hàng hủ tiếu chỉ bán chợ sáng. Những ngày tháng ấy, tôi thấy mẹ tôi cười khi chợ vắng tanh về tối và thằng em tôi chơi với con chó nhiều hơn chơi với chị.

Chuyện ba mẹ con tôi sống ngoài chợ được đồn đến tai cha tôi và chú Tư cũng đồng nghĩa với hết yên ổn từ hôm bà nội đi chợ.. Bà ngồi ăn bún thịt nướng chả giò thơm lừng.. Tôi không giữ nổi thằng em như lời mẹ tôi dặn dò, nó vùng khỏi tay tôi để chạy đến bà nội xin ăn vì thịt nướng thơm lắm! Bà nội hất nguyên tô bún vô mặt nó. Bảo lượm lấy mà ăn! Chửi ba đời chín kiếp nhà nó. Nó không lượm thịt nướng chả giò dưới đất mà chỉ thẳng vào mặt bà nội! “Đụ má mày bà nội”. Người dưng cười hả hê bao nhiêu thì mẹ tôi bị chú Tư ra chợ đánh cho một trận còn thê thảm hơn thế. Chiều tối hôm sau, tới phiên cha tôi ghé chợ, đánh cho mẹ tôi một trận nữa, đánh tới gẫy xương sườn. Từ đó về sau, thằng em tôi chỉ nói một câu: “Đụ má”. Ai hỏi nó ăn hôn? Chơi hôn? Ngủ hôn? Đi đái hôn?… nó chỉ trả lời…! Người kẻ chợ gọi nó là “thằng Đụ má”.
Chị em tôi sống nhờ cơm ông Mười nấu dưới ghe, bà Mười đưa mẹ tôi đi nhà thương chưa về. Dì Hường (cháu gọi bà hủ tiếu bằng dì, là người làm công việc gánh nước, rửa tô với mẹ tôi). Dì mua cho chúng tôi hai bộ đồ mới… là tất cả những gì tôi còn nhớ được tới hôm nay.
Ông ngoại (ông Mười) bỏ chị em tôi xuống ghe, con chó đã bị người ta bắt trộm làm thịt trong hôm mẹ tôi đi nhà thương. Chúng tôi khóc con chó quá mức nên quên khóc cho mẹ dở sống dở chết nơi đâu chúng tôi cũng không biết! Ông ngoại đưa chị em tôi về nhà ngoại ở dưới quê. Bà ngoại ở bệnh viện chờ bác sĩ “hàn xương sườn” cho mẹ tôi. Ông ngoại nói với chị em tôi như thế.
Chúng tôi được ở nhà ngoại với dì Hai, (dì bị té sông hồi nhỏ nên tâm thần lãng đãng). Nhưng dì biết nấu cơm cho chúng tôi ăn, dì biết ca vọng cổ, hay lắm! Không nhớ bao lâu thì mẹ tôi cũng được ông bà ngoại đưa về quê. Từ đó, mẹ tôi làm người đi trao đổi hàng hóa từ thành phố về, thu mua đặc sản trong xóm, sắp sẵn cho ông bà ngoại về tới là lên hàng và xuống hàng, đi liền. Ông bà ngoại không phải ở lại xóm một hai hôm để mua bán, trao đổi hàng hóa với xóm làng vì đã có mẹ tôi lo.
Thương vụ của ông bà ngoại phát đạt nhờ có mẹ tiếp sức. Ông bà ngoại tôi tin là mẹ tôi đã đem may mắn đến gia đình có bốn người con gái nên làm ăn ạch đụi hoài! Từ hồi có mẹ tôi thì gia đình ông bà ngoại đã đủ Ngũ Long Công Chúa nên ai cũng ăn nên làm ra. Trừ dì Hai bị tâm thần nên không lập gia đình, còn lại các dì kế đều tự nhiên làm ăn được nên khá lên.
Cả nhà ngoại thương mến mẹ con tôi đến độ ông bà ngoại gả chồng cho mẹ tôi với người đàn ông trong xóm, cũng làm nghề thương hồ và vợ chết khi sanh đứa con thứ hai cho ông. Mẹ tôi chưa đồng ý chuyện cưới hỏi thì chú Tư đã xuống tới nơi, tố cáo với công an địa phương là ông bà ngoại tổ chức vượt biên nên mẹ con tôi bị bắt lần nữa. Ông bà ngoại xạt nghiệp lần đó, phương tiện làm ăn chỉ là cái ghe thương hồ mà bị cấm hoạt động vì tội đưa người; chứa người vượt biên thì còn gì để sống! Ngoại bán ghe để chạy chọt cho họ thả chúng tôi ra.
Dì dượng ba của tôi đã âm thầm chuẩn bị cho chúng tôi ra khỏi trại giam với lệnh phải trở về Sài gòn trong ngày. Nhưng dì dượng đón chúng tôi khi xe đò rời Vĩnh Long không xa và đưa chúng tôi đi trốn trong gò mả – ngoài đồng hoang cả tuần tới hôm đi vượt biên.
2.
Chúng tôi đến đảo như mọi người vượt biên khác và khác người là ba mẹ con thui thủi, không biết có được đi định cư ở nước thứ ba vì hoàn toàn không có thân nhân ở ngoại quốc. Cơ may bất ngờ là có một gia đình vượt biên như chúng tôi, họ có thơ của thân nhân ở Pháp gởi tới trại. Trong thơ có mấy câu tiếng Pháp do đứa cháu nội của ông già vượt biên viết hỏi thăm ông nội, nhưng ông không biết đọc tiếng Pháp. Mẹ tôi dịch được sang tiếng Việt cho ông hiểu. Nhờ đó, mẹ tôi quen chú Thành. Chú giỏi tiếng Anh và làm việc cho ban lãnh đạo trại để giúp đỡ đồng bào tỵ nạn, chứ chú đi Mỹ lúc nào cũng được vì gia đình chú đã sang Mỹ từ lâu.
Ngày tháng, những gia đình vượt biên cùng chuyến đã đi định cư, chỉ còn gia đình tôi ở miết vì không người bảo lãnh đi nước thứ ba; cũng không phái đoàn nào nhận chúng tôi đi bất cứ đâu để khỏi bị cưỡng bức hồi hương. Chú Thành quyết định làm đám cưới với mẹ tôi ngay bên trại tỵ nạn. Đám cưới được Ban lãnh đạo trại tổ chức cho và có mấy phái đoàn ngoại quốc dự đám cưới nữa nên gia đình tôi đi Mỹ với chú Thành, khá dễ dàng.
Tôi không tưởng tượng được sự giàu sang của gia đình chú Thành, khi tôi tới Mỹ. Nhưng tôi không được sống trong căn nhà lộng lẫy, gọi bà cụ hiền khô là bà nội. Chúng tôi sống riêng ở một căn aparterment. Cuối tuần, chú Thành ghé thăm.
Mẹ tôi, một lần nữa lăn xả vào cuộc sống mới vì hai đứa con nhỏ. Ai cũng khen mẹ tôi giỏi giang vì tới Mỹ mấy ngày thôi đã lội tuyết đi làm cho tiệm fast-food Mỹ. Đêm, ngồi may tới khuya lơ để kiếm tiền. Từ khi mua được chiếc xe hơi cũ, cuối tuần nào mẹ cũng chở chúng tôi đến thăm bà… với quà bánh cho bà rất hậu.
Cuộc sống chúng tôi ổn định dần thì bà bị trợt té gẫy chân, phải nằm bệnh viện lâu vì giập lá lách nữa. Mẹ chú Thành có bốn người con trai thì ba người con dâu trước đây không công nhận mẹ tôi là em dâu út, nhưng bây giờ cần người vô bệnh viện với mẹ chồng thì gọi vợ Ut Thành! (Tôi đã bắt đầu biết suy nghĩ về gia cảnh của mình và hoàn cảnh của mẹ vì tôi đến Mỹ năm 10 tuổi, bây giờ đã sắp 13).
Mẹ tôi nói với chú Thành là mẹ xin nghỉ vacation, sau đó nghỉ không ăn lương để có thể chăm sóc cho bà. Nhưng mẹ nói với tôi: “Chú Thành đã cứu chúng ta, bây giờ mẹ phải giúp chú ấy. Mẹ bị buộc thôi việc vì nghỉ nhiều quá, nên không có tiền lương nữa. Cũng không có thời giờ may để kiếm tiền trả tiền thuê aparterment…” Mẹ dạy tôi may và tôi đã ngủ gục trên bàn may nhiều lần để có tiền trả aparterment, năm tôi 13 tuổi.
Khi bà được xuất viện về nhà, mẹ tôi vẫn chăm sóc bà thêm mấy tháng. Khi bà tự nói: Bà đã có thể tự túc một mình, mẹ tôi nên đi làm lại để nuôi con. Bà cho mẹ tôi một số tiền lớn lắm, có thể mua được căn nhà để ở. Nhưng mẹ tôi không lấy và trình ra giấy ly dị với chú Thành mà mẹ đã ký sẵn để trả lại tự do cho chú Thành như thoả thuận của mẹ với chú Thành từ hồi làm đám cưới bất đắc dĩ bên đảo.
Tôi với thằng em, phản đối vì chúng tôi đã thân quen với chú Thành như con với cha, dù chú không ăn ở với mẹ tôi. Tôi nhớ lần cuối đến thăm bà vào ngày cuối tuần vì mẹ tôi quyết định dời đi tiểu bang khác sinh sống. Mẹ không giải thích lý do nhưng tôi lờ mờ hiểu là mẹ muốn xa bà và chú Thành.
Hôm đó thật buồn, bà ngồi trên ghế bành và khóc. Cuối cùng, bà tuốt cái nhẫn trên tay bà mà bà nói là quà cưới của bà. Bà trịnh trọng trao cho mẹ tôi: “Bác không có con gái để trao lại cái nhẫn này nên bác cho cháu. Về chuyện của cháu với thằng Thành, nó là người tín nghĩa trong việc giúp cháu qua được Mỹ, hai đứa phải mang danh nghĩa vợ chồng trên giấy tờ mà nó thì sống độc thân mấy năm nay. Nó chờ cháu đó! Cháu cứ nhận cái nhẫn gia bảo này như cháu là người xứng đáng được bác trao lại kỷ vật của gia đình. Nếu cháu nhận thêm ý nghĩa thứ hai – là cái nhẫn đính hôn cho con trai của bác thì bác cảm ơn cháu thật nhiều.”
Mẹ tôi khóc, chị em tôi cũng khóc, mẹ đưa tay cho bà đeo nhẫn vào.
Chúng tôi trở về aparterment của chúng tôi. Tôi bắt đầu suy nghĩ về tình cảm của người lớn! Tôi ước gì chú Thành đến tặng hoa cho mẹ tôi vì nhẫn đính hôn thì bà đã trao rồi. Tôi hỏi thằng em: “Mày có muốn chú Thành làm ba của mình hôn?” Nó trả lời tôi bằng cái ôm chị hai thật lâu. (Nó là người khô khan tình cảm tới lạnh lùng, nó không thích nói và chỉ thích đánh lộn.) Không ngờ, mẹ tôi khóc sau lưng chúng tôi – hôm đó là thứ bảy. Sáng hôm sau, chú Thành ghé aparterment chở chúng tôi đi chơi như chú hứa. Hai chị em tôi xin qua cây xăng – sát bên aparterment mua kẹo để mang theo ăn. Mẹ tôi đang chuẩn bị đi làm, mẹ tôi đi làm liên tu bất tận…
Lần đầu tiên, chúng tôi nói dối mẹ với chú Thành vì chúng tôi băng qua chợ Mỹ, mua một bó hoa hồng rẻ nhất (loại người ta đã bỏ ra ngoài tủ lạnh chưng hoa với bảng giá 50% off, vì tiền chúng tôi có tới đó thôi!) Chúng tôi mang về, dúi vô tay chú Thành và hai đứa đứng yên. Chú nhìn chúng tôi thật lâu sau lớp kính cận rất dày của chú… chỉ có nước mắt chảy ra. Cuối cùng, chú cũng tiến đến mẹ tôi để trao bó hoa, chú trao luôn ra cái hộp bé xíu mà xinh xắn đến tuyệt vời…
Ba mẹ tôi đã ôm nhau thật lâu – trước mặt chị em tôi – để vài năm sau – tôi có thêm đứa em cùng mẹ khác cha. Lần đầu tiên từ khi đến Mỹ, mẹ tôi bỏ việc không làm để đi chơi. Ngày chủ nhật đầu tiên trong đời chị em tôi được đi chơi với cha mẹ. Chiều về, ăn nhà hàng sang trọng để hai chị em tranh nhau cái toilet mà ói vì đứa nào cũng không quen với cao lương mỹ vị.
3.
Hai năm trước, tôi ghé thăm ba mẹ nhằm hôm ba đi câu với thằng em khác cha của tôi. Mẹ đưa tôi lá thơ viết tay có dấu Bưu điện Sài gòn chứ không phải Vĩnh Long. Tôi bình tĩnh theo phản xạ của người trưởng thành dị biệt. Tôi ngồi nghĩ về ngôi chợ Chồm hổm ở bờ sông Dương Bá Trạc…
…Nhớ ba lần về Việt Nam, gia đình tôi đều thuê xe về thẳng Vĩnh Long. Lần đầu về thăm ông bà ngoại và các dì; lần sau về xây mộ cho ông ngoại; lần cuối về xây mộ bà ngoại. Mẹ tôi về một mình trong lần thứ tư để chôn cất dì Hai đã mãn phần vì chứng tâm thần từ nhỏ của dì nên dì kém thọ. Không biết lần về một mình, mẹ tôi có ghé thăm bên nội?! Tôi không nghĩ mẹ tôi còn ghé bờ sông Dương Bá Trạc làm gì! Nhưng bằng cách nào mà bên nội biết được địa chỉ của mẹ? Tôi không hỏi, cũng không đọc thơ dù phong bì đã xé. Tôi ngồi lặng thinh, ký ức trở về năm lên 6 tuổi của mình với lòng oán hận tới ứa nước mắt. Mẹ tôi nói: “Vì lá thơ có liên quan tới con nên mẹ phải đưa cho con.” Tôi ngước lên nhìn mái tóc bạc sớm của mẹ, đôi vai gầy và đôi mắt sâu… làm tôi không nói được lời oán trách nào hết! Mẹ ngồi xuống bên tôi như đêm đầu ngủ chợ, vết thương trên mang tai mẹ chỉ còn vết sẹo lu mờ, máu khô nâu đã sạch nhờ ơn chú Thành chùi rửa! Không biết mẹ có biết vết thương trong lòng tôi với em tôi không bao giờ khép miệng!
Một tuần trôi qua, tôi mất ngủ hoàn toàn vì tò mò muốn đọc lá thơ nhưng lại tự lòng không cho mình đọc. Tôi không muốn xát muối lên vết sẹo còn mưng mủ trong lòng em tôi. Tôi không muốn làm tổn thương chú Thành khi ơn chú chưa trả mảy may! Vì ở vai trò người cha kế, chú xử tệ với chị em tôi thì đã sao? Ngược lại, chú thương tôi bằng vất vả, hy sinh, chia sẻ… cho đứa con gái nhiều mặc cảm về gia đình và xuất xứ bản thân. Chú khổ sở với tánh tình hung bạo, hận thù tất cả, không tin ai ở đời… của thằng em bất trị của tôi. Không ít lần nó làm cho chú suýt vô tù, mất việc, tiền bạc tiêu tan trong những lần phải bồi thường cho những người mà nó gây hại cho người ta. (Nó đánh người vô cớ khi chợt nhớ về thù hận đâu đâu trong tuổi thơ của nó.) Nó quên tiếng Việt đến 99%! Phần trăm còn lại là câu “Đụ má”. Mỗi lần nhìn mẹ tôi cắn răng chịu đựng những cơn đau nội tạng bị tổn thương khi trở trời. Nó chửi thề tiếng Việt ỏm tỏi, mắt long lên giận dữ như con chó điên! Những lúc ấy, tôi an ủi, vỗ về nó để nó đừng ra đường đánh đại – bất cứ ai mà nó thấy mặt. Chú Thành lặng lẽ săn sóc mẹ tôi hết khăn nóng tới khăn lạnh. Chú nói chơi mà tôi khóc thiệt, “Lau mòn da cũng không hết cái đau bên trong! Tụi con ngoan ngoãn nghe lời, cố gắng vươn lên… mới là cái khăn lông lau được nhức nhối trong lòng của mẹ con. Hai đứa ráng lên…”

Tôi đến nhà em tôi sau cú điện thoại nó gọi, tôi đoán được việc nó đã thu xếp trước với anh rể vì chồng tôi ít khi để tôi đi đâu môt mình trong ngày nghỉ cuối tuần. Tôi đến một mình và người vợ mới cưới của nó cũng vắng nhà vô cớ để chỉ có hai chị em tôi gặp nhau. Tôi ngồi chưa nóng ghế thì ba tôi đến – chú Thành ở trại tỵ nạn năm xưa – nay đã già, qua hai tròng kính cận thật dày, đôi mắt nhân từ độ lượng của ông vẫn như xưa – người đàn ông khuôn mẫu trong quyết định của tôi khi lập gia đình vì chồng tôi giống chú đến 90%, mười phần trăm còn lại là khoảng cách tuổi tác của hai người.
Ba chúng tôi không vào chuyện được khi chai rượu vang đã gần cạn. Chú Thành hỏi tôi: “Con đã đọc lá thơ của ba con chưa?” Tôi trả lời: “Dạ chưa”! Chú nói: “Không cần đọc nữa! Vì mẹ con đã đưa chú đọc. Chính chú nói: Cứ đưa cho con để con quyết định. Nội dung bức thơ do cha con viết, chỉ một yêu cầu: Con bảo lãnh ông ấy sang Mỹ vì thằng Thắng (em tôi) không có giấy khai sanh. Con thì có. Cha con cũng không có giấy kết hôn với mẹ con, nên chỉ mình con có tư cách bảo lãnh ông ấy sang Mỹ. Mẹ các con nhờ chú suy nghĩ giúp vì bà không lường được hậu quả chuyện này. Với lòng tin mà mẹ các con đã gởi gắm nơi chú! Chú tin mình có thể vượt qua những khó khăn của gia đình chú. Nhưng, hai con đã trưởng thành nhiều, chú muốn chính chúng con giải quyết việc riêng của gia đình riêng của các con…”
Thằng em tôi nổi giận, mắt nó long lên! Chửi thề văng tục… nó thề giết cha tôi, giết hết bên nội… rồi tới đâu thì tới nếu tôi bảo lãnh ông ấy sang đây.
Tôi biết không bàn tính được gì với em tôi, tôi với chú Thành và chồng tôi lại ngồi xuống với nhau. Hai người đàn ông đã gầy dựng lại cuộc đời tôi từ đổ nát… cũng không ai cho tôi được quyết định cuối cùng vì mỗi mình tôi có liên hệ pháp luật với quá khứ! Tôi có tờ khai sanh oan nghiệt.
4.
Tôi đi gặp mẹ để đi đến quyết định cuối cùng cho chuyện có bảo lãnh cha tôi hay không? Mẹ tôi biết trước cuộc gặp này nên có lẽ mẹ đã chuẩn bị chu đáo cho một lần nói hết với con. Tôi như người bạn của mẹ tôi nơi một góc nhà hàng xa lạ, hai người phụ nữ Việt Nam lạc lõng trong cái nhà hàng Mỹ như đôi bạn dạt trôi đến nơi này từ địa ngục trần gian. Mẹ tôi ăn mặc đẹp, nét đẹp trời cho… rồi tiếc! Nên ông ấy ganh tỵ với mẹ tôi hoài. Lâu lắm rồi, tôi mới nhìn kỹ mẹ mình bằng con mắt khách quan để hiểu thêm vì sao mẹ khổ! Người đàn bà nào không ham nhan sắc! Và đó là nguồn gốc của bất hạnh bản thân cùng những liên lụy đến đời sau… những nghĩ suy miên man trong đầu tôi không trốn chạy được ánh mắt mệt mỏi của mẹ mình. Mẹ tôi dở lại từng trang đời cho đứa con nghe như nước đã qua cầu! Cầu bao nhiêu nhịp lòng sầu bấy nhiêu…
Mẹ tôi nói: “…mẹ không trả lời những câu hỏi của con, khi con còn quá nhỏ. Đến khi nói được với con thì tự con thấy không nên hỏi mẹ nữa! Cảm ơn con đã xử sự với mẹ bằng sự chia sẻ thầm lặng đó! Nhưng hôm nay, mẹ nói hết một lần với con về xuất xứ của con và cả xuất xứ của mẹ nữa, khi định mệnh đã không buông tha mình…
Biến cố 1975 đã liệng mẹ ra khỏi Viện mồ côi với tuổi đời 16, thân xác trưởng thành hơn đồng lứa, có lẽ hai người sinh ra mẹ cũng khá đẹp đôi. Mẹ không biết đi về đâu, làm gì để sống?… Khi trong tay chỉ có vốn tiếng Pháp ở trình độ biết đọc, biết viết mà các dì Phước đã dạy cho mẹ; một chút tài may vá, thêu thùa học được trong Viện mồ côi.. Mẹ với người bạn thân trong Viện đã đói khát nhiều ngày mới xin được việc ở đợ cho một gia đình mà trước mặt tiền đường là tiệm may. Người bạn của mẹ phải ở nhà dưới lo cơm nước, giặt giũ. Mẹ biết cắt may nên được bà chủ may mặc cho dễ coi để đứng tiệm ở nhà trên, dù thời ấy cũng chẳng ai may mặc gì nhiều. Tưởng cuộc đời có ăn có mặc được yên thân, ai dè ông bà chủ bảo coi nhà cho gia đình họ đi chơi Đà lạt dăm hôm. Họ không trở về nữa. Họ đã vượt biên. Công an đến niêm phong nhà cửa, tịch thu tài sản. Mẹ với người bạn bị bắt đưa về Phường để điều tra! Thuở ấy, hai đứa trẻ mồ côi đâu biết được cạm bẫy ngoài đời. Đó chỉ là cái cớ cho họ đưa hai đứa con gái mồ côi ngờ nghệch về hành lạc, chứ ai đi bắt đám con ở làm gì! Cả hai đứa bị hãm hiếp tập thể trên tầng ba của ngôi nhà lầu, bất kể ngày đêm… Hai (chị em) mẹ quyết định tự tử. Cô chị nhảy lầu trong hoàn cảnh không mảnh vải che thân. Mẹ nhảy theo không thoát vì bị níu lại. Người chị chết thảm trên lề đường đêm khuya, chắc cũng không được chôn cất gì đâu. Sáng hôm sau, họ giải mẹ lên công an quận để xoá dấu cái chết đêm qua của bạn mẹ. Từ quận giải đi tiếp đến đâu thì mẹ không biết! Chỉ biết trên xe có chú Tư của con. Dọc đường, đồng bọn của chú Tư giải cứu, cướp tù. Họ bắn nhau với công an. Trong hỗn loạn tiếng súng, chú Tư nói mẹ chạy theo chú chứ ở lại thì họ xử bắn mẹ. Mẹ chạy theo chú Tư… để ân hận suốt đời.
Chú đưa mẹ về nhà bà nội con, rồi đi biến đến mấy tháng. Mẹ không có khái niệm về một gia đình vì nhỏ lớn ở trong Viện mồ côi. Mẹ chỉ biết so sánh gia đình bà nội với gia đình tiệm may và thấy khác xa, thế thôi. (Con cứ nhớ lại năm con 16 tuổi và sự khờ khạo của mình thì mẹ khờ gấp đôi con vì mẹ ở trong Viện mồ côi nhỏ lớn. Không biết gì về đời sống bên ngoài). Có bà hàng xóm với bà nội, xúi mẹ trốn đi vì bà nội là người hành nghề chứa chấp mãi dâm, đó. Nhưng mẹ biết trốn đi đâu, khi miếng băng vệ sinh, mẹ cũng phải xin bà nội vì mẹ đâu có đồng nào trong túi để tự mua.
Mẹ ở nhà nội như con ở, trong tủi nhục cũng có cái mừng là mình không bị có thai với đám công an. Mẹ bắt đầu hiểu biết về chuyện đó từ bà hàng xóm của bà nội. Mấy dì Phước chỉ dạy mẹ phải giữ gìn vệ sinh thật kỹ, hàng tháng thôi. Các dì không dạy chuyện hơn. Nhưng ông nội con đã hãm hiếp mẹ đến có thai. Lần ông đang hãm hiếp mẹ thì chú Tư đột ngột về nhà, vô phòng. Chú, rút dao găm và đâm chết ông nội ngay trên người mẹ. Chú kéo xác ông xuống gầm giường vì đang trưa. Đến đêm, chú Tư với bác Hai của con đưa xác đi đâu thì mẹ không biết. Mẹ lên cơn sốt vì khủng hoảng tinh thần triền miên mấy ngày. Bà nội cho uống thuốc bắc, đối xử tử tế ra mà mẹ không biết? Khi biết thì đã thành kẻ giết người vì thuốc đó là thuốc trục thai. Mẹ nhớ suốt đời chỗ bờ sông mà bà nội đã ném cái thai xuống dòng nước… trôi đi.
Sau đó, mẹ lại có thai vì chú Tư hãm hiếp. Tiếp theo, chú Tư đi tù bất ngờ vì chú là người đâm thuê chém mướn. Tới bác Hai ra tù, (anh em họ vào tù ra khám như đi chợ). Bác Hai về nhà cũng bất thường như chú Tư, bác Hai cũng hãm hiếp mẹ như chú Tư. Mẹ biết mình đã có thai với chú Tư nhưng không nói ra vì sợ bà nội cho uống thuốc nữa. Mẹ không muốn giết người. Con hiểu! Khi bụng mẹ lớn rồi, mà vẫn chưa có tiền và có cách để trốn đi thì bà nội bắt uống thuốc phá thai như lần trước. Mẹ đã biết gian ngoa, nói dối từ cuộc sống dạy mình. Mẹ cầu cạnh bác Hai che chở và nói dối với bác: Cái thai trong bụng mẹ là con của bác Hai. Con ra đời như thế đó!”
(Tôi điếng người khi hình dung ra gương mặt chú Tư… lờ mờ trong trí nhớ! Gương mặt mà những khi thằng Thắng ngủ khò trên sofa… tôi nhìn mặt nó rồi nổi da gà vì vừa thương vừa giận mà tôi không bao giờ hiểu được vì sao? Tôi giải thích cho mình không thoả đáng khi nghĩ thương vì là chị em; giận vì nó gieo tai họa cho gia đình nghiêm trọng. Nó không biết thương chú Thành chút nào hết! Tôi giận nó để rồi thương trong vòng lẩn quẩn. Sao nó lại giống người đàn ông mà tôi ghê sợ nhất là chú Tư! Cha tôi là chú Tư. Còn gì cay đắng hơn trong đời tôi?!)
Qua cơn xúc động nhất thời, tôi không muốn nghe thêm về gia đình bên nội tôi nữa! Nhưng tôi nghe vì thương mẹ tôi. Tôi hiểu lòng người đàn bà được nói ra những khổ tâm sẽ dễ chịu lắm! Nên mẹ tôi nói tiếp: “Bác Hai thích mẹ thì đúng hơn thương.. Những người nhà nội mà biết thương ai! Mẹ cũng không hiểu vì sao họ thích khi trong tay họ biết bao nhiêu cô gái trẻ. Bác Hai làm khai sanh cho con để phòng khi chú Tư ra tù thì không tranh chấp nữa vì mẹ đã như là vợ bác Hai. Bác đưa mẹ qua sống ở căn nhà mà mình đã từ đó ra đi…
Khi chú Tư ra tù (vượt ngục hay được thả thì mẹ không biết). Chú Tư lầm lì tới đáng sợ! Lui tới nhà mình khi bác Hai vắng nhà và hãm hiếp mẹ. Sự chống đối của mẹ hoàn toàn không có vì chỉ thiệt thân với những trận đòn không tả nổi. Mẹ thật sự không biết thằng Thắng là con bác Hai hay con chú Tư. Chỉ sau này, căn cứ vô tính tình của nó thì mẹ đoán nó là con chú Tư. Phần bác Hai con, là người nghiện rượu, xì-ke ma túy. Nên mẹ càng tin là thằng Thắng con chú Tư. Mẹ đối phó với hoàn cảnh mình là gian ngoa, nói dối… với chú Tư để bảo vệ cái thai thằng Thắng vì mẹ không muốn giết người – dù mới là phôi thai. Trong hoàn cảnh của mẹ lúc ấy, không có chọn lựa!
Chú Tư đánh bác Hai suýt chết vì bác Hai cướp mẹ trên tay chú Tư , bác Hai trở mặt tố cáo chú Tư giết ông nội tại nhà. (Sau này mẹ biết ra, ông nội cũng không phải là chồng bà nội. Ông có gia đình và chỉ lui tới với bà nội theo lối già nhân ngãi non vợ chồng. Ông là cán bộ, đã che chở cho bà nội làm ăn phi pháp. Nên chính bà nội cũng nổi ghen với mẹ vì bị ông bỏ rơi.)
Trong tình thế gia đình tranh giành bát nháo đó, họ thi nhau trút giận lên mẹ là vậy! Mẹ hiểu chú Tư có tình cảm với mẹ hơn nhưng kẹt người anh tán tận, người mẹ bất nhân. Mẹ không muốn chú Tư giết bác Hai vì mình – dù họ tàn ác như nhau, nhưng là chuyện của họ! Không nên xui anh em người ta giết nhau để mình mang tội. Người ta có tàn nhẫn với mình thì để bề trên xét xử.
Sau khi thằng Thắng ra đời, bác Hai không làm khai sanh cho nó vì nghe lời người ngoài, bà nội… rồi tin nó là con chú Tư. Bác trở nên tàn độc với mẹ hơn, những lúc không tiền uống rượu, chích xì-ke, bác Hai bắt mẹ tiếp khách tại nhà để ông lấy tiền uống rượu và chích.
Giai đoạn này thì mẹ đã học được cách tránh thai từ những cô gái trong nhà chứa của bà nội. Chú Tư thù bác Hai về việc bắt mẹ tiếp khách, điều đó thì mẹ biết! Nhưng chú bị người ta đâm lòi ruột trong những tranh chấp ngoài đường, cũng là việc làm ăn của chú.
Chú về nhà nội nằm dưỡng thương mấy tháng. Giai đoạn đó, mẹ chỉ muốn tự tử vì tủi nhục. Nhưng hai con mình ai nuôi? Mẹ rối trí dữ lắm! Mẹ nhớ những người khách hiền lành, họ thật sự có nhu cầu giải quyết sinh lý đơn thuần. Họ thương cảm những cô gái điếm bằng những đồng tiền dấm dúi cho riêng trong khi hành lạc vì họ dư biết số tiền trả cho ông/ bà tú thì bản thân người gái đĩ đâu có bao nhiêu, thậm chí không được đồng nào trong những hoàn cảnh bị chống chế.
Mẹ chắt chiu tiền đó để chờ cơ hội dẫn tụi con trốn đi nơi khác, sống. Mẹ có mua cho chú Tư gói thuốc lá, tô hủ tiếu… không phải vì tình cảm của mẹ với chú mà đơn giản – chú là cha của tụi con. Mẹ phải có trách nhiệm với ông ấy cho tới khi tụi con trưởng thành. Suy nghĩ của mẹ lúc ấy là như thế.
Khi chú bình phục lại thì nói mẹ dẫn tụi con lên Long Khánh sinh sống. Chú sẽ giúp đỡ về tài chánh và sẽ sinh sống với mẹ như vợ chồng. Nhưng mẹ tưởng tượng ra tương lai của tụi con… thì trốn đi làm chi? Mẹ có mưu đồ trốn chạy nhưng với hai con thôi. Đó là căn nguyên của những trận đòn tàn tạ mà bác Hai với chú Tư đã trút lên mẹ.
Chuyện người đàn bà son phấn xuất hiện ở nhà mình để bắt đầu một cuộc ra đi của ba mẹ con mình, mẹ vẫn tin là Ơn trên đã cho mình một lối thoát.
Bên ngoài cửa kính của nhà hàng, lá thu bay xào xạc về đâu? những chiếc lá tụ ở một góc parking thì mục rữa theo thời gian. Tôi theo chiếc lá bay một mình trên parking mênh mông – vô định! Không còn tập trung nổi để nghe mẹ tôi nói, nhưng mẹ cứ nói như không còn cách nào dừng lại được!
Từ khi ngủ chợ thì con biết rồi. Những lần về Việt Nam thì con cũng đã có trí nhớ. Hôm nay, mẹ chỉ nói về lần mẹ về một mình. Sau khi xây mộ cho dì Hai, (là các dì muốn mẹ về chơi chứ không ai cần tiền của mẹ.) Lần đó, chú Thành đã chuyển về cho dượng Ba hai chục ngàn đô la, nên khi mẹ về tới là có hai chục ngàn và năm ngàn trong bóp tay của mẹ. Mẹ rời Vĩnh Long với tiền bạc còn nguyên vì không dì nào cho mẹ chi trả gì hết.
Mẹ lên Sài gòn với tâm nguyện thực hiện những điều mình đã nghĩ trước đó. Mẹ tìm lại xóm xưa để thăm dì Hường, (Dì bây giờ khổ lắm! Con cái cũng nghèo nên không nhờ được gì. Người chồng thì y như bác Hai – xì-ke, nghiện rượu. Thiệt là khổ cho dì. Mẹ cho dì mười ngàn đô la để sửa sang lại ngôi nhà đã mục nát tới hết cỡ. Bỏ nhà bank cho dì mười ngàn đô la để dì có thể sống bằng tiền lời từ nhà bank, chứ tuổi tác chưa già nhưng sức khoẻ yếu kém của dì thì chắc chắn khổ tới chết. Mẹ có đến bờ sông để thắp cây nhang xin lỗi người anh/ chị của con, mẹ đã bỏ nó mấy chục năm trời lạnh lẽo ngoài bờ sông – dù mới là phôi thai nhưng nó đã có linh hồn.
Không ngờ dì Hường là người chị em mà Ơn trên đã ban cho mẹ. Dì nghèo vậy mà cũng đã xin lễ cầu siêu cho nó, rước vong linh nó vô Chùa để cầu siêu theo tín ngưỡng của dì. Mẹ nhớ hoài về hai bộ quần áo mà dì đã mua cho tụi con – hôm tụi con theo ngoại về quê – là tiền giành dụm của một đứa rửa tô ngoài chợ. Hôm mẹ xuất viện, ông bà ngoại phải lén đưa mẹ xuống ghe (sợ gia đình nội biết được thì không biết điều gì xảy ra cho mẹ). Vậy mà trước lúc ông ngoại nhổ sào cho ghe đi, dì Hường có mặt kịp thời. Dì đặt chồng tô đi thu gom từ những bạn hàng ở chợ xuống đất, dì xuống ghe và ôm mẹ khóc hết nước mắt. Khi ghe đã đi rồi, mẹ mới biết được dì đã lén đút hết cuộn tiền đi thu tiền hủ tiếu vô túi áo mẹ. Nghe bà ngoại nói, dì bị đòn cũng tan xương nát thịt vì tội ăn cắp số tiền đó.) Bao năm nay, mẹ cứ tâm niệm là mẹ còn thiếu người chị em một trận đòn, thiếu dì Hường cái tình nghĩa người dưng mà hơn cả ruột thịt.
Mẹ không ghé thăm bà nội hay bác Hai, vì chẳng có gì cho mẹ thăm. Nhưng dì Hường có cho mẹ hay là chú Tư đang ở tù vì vận chuyển xì-ke ma túy, chờ ngày ra pháp trường chứ không phải tù ngồi một thời gian như những lần trước. Mẹ suy nghĩ thật kỹ và tự đi thăm ông. Lúc đối mặt nhau ở nhà tù, ông nói: “Ông đã cầu nguyện cho được gặp lại mẹ một lần. Và ông đã mãn nguyện”. Những câu xin lỗi của một người ăn năn thật hay giả thì mẹ không quan tâm, Mẹ chỉ nói với ông: “Tôi, không đến đây để thăm ông. Tôi đến đây chỉ để nói với ông: Những gì ông đã gây ra cho tôi thì tôi bỏ qua! Những gì gọi là giúp đỡ tôi lúc khốn khổ thì tôi trả ơn ông bằng cách cho ông biết: Hai đứa con tôi đã nên người…” Mẹ không muốn nói thêm nên ra về.
Vì mẹ không yên tâm lắm về cuộc sống của dì Hường nên đã để lại địa chỉ cho dì Hường liên lạc khi túng thiếu và cần mẹ giúp đỡ.
Theo dì Hường cho biết qua thơ thì người chồng của dì đã ăn cướp hết tiền sửa nhà (nên nhà cũng chưa sửa được gì mà tiền thì đã hết). Phần tiền trong nhà bank thì ông không lấy ra được nhưng đánh đập dì mỗi tháng khi lấy ra tiền lời nhưng không đưa cho ông. Tóm lại, mẹ cũng không giúp được dì sướng hơn mà làm cho dì còn khổ hơn không có tiền. Thật là đau khổ.
Dì cũng cho mẹ biết: Sau lần mẹ vô thăm chú Tư trong tù thì ông đã tự tử chứ không đợi ngày bị đưa ra pháp trường. Mẹ không ăn năn, hối hận gì về việc đó! Biết ông là cha của tụi con, và mẹ nghĩ ông ấy đã để lại một chút con người cho con cái không quá xấu hổ về người cha – như thế cũng tốt!
Chuyện ông chồng của dì Hường đã đánh cắp địa chỉ của mẹ để đưa cho bác Hai với thoả thuận gì giữa họ thì mẹ không biết. Mẹ chỉ trình bày hết sự thật cho con quyết định có bảo lãnh bác Hai sang đây hay không? Cho con hiểu rõ hết những điều mà bao năm qua mẹ đã không nói! Con thương hay oán trách mẹ thì mẹ cam chịu khi không thể làm gì hơn được…”
Vậy là bức màn u uất về bản thân tôi đã được vén lên rõ ràng. Xét về mọi mặt… thì tôi không nên bảo lãnh bác Hai sang đây làm gì! Nhưng lòng riêng tôi cứ muốn đưa ông sang đây để ông tận mắt thấy được hạnh phúc mà mẹ tôi đang có. Để ông thấm thía tội ác mà ông đã gieo cho người vô tội thì về sau: Người hiền vẫn được trời thương, người ác vẫn bị trừng phạt. Tôi muốn ông sống thật lâu để chết mòn trong bơ vơ và đau khổ ở xứ người, hơn là để ông chết với một cơn say thuốc phiện quá liều bằng cách gởi tiền về cho ông ăn hút ngập mặt; chết vô thừa nhận như một kẻ vô lại.
Những thù oán xưa cũ đã cho tôi nghị lực để hoàn thành ý nguyện từ mỗi miếng giấy khai sanh – xét ra chẳng có giá trị gì! Tờ khai sanh như tờ giấy lộn với cái mộc đỏ của cấp Phường, là đơn vị hành chánh cấp địa phương, vừa vô nghĩa, vừa nực cười… Nhưng lòng riêng đã quyết nên tôi không ngại tốn kém. Tôi thực hiện bằng được một cuộc trả thù xứng đáng cho những gì mẹ con tôi đã chịu đựng từ mấy mươi năm qua và tới hết đời chúng tôi không chừng! Tánh tình em tôi có dịu lại từ khi Ơn trên đã sai phái người vợ hiền ngoan của nó đến giúp nó làm lại cuộc đời. Nhưng tôi biết trong lòng nó chẳng bao giờ có bình an – nhất là những lúc mẹ tôi đau đớn với nội tạng hư hao vì bị hành hạ xưa kia…
Ngày vợ chồng tôi ra phi trường đón bác Hai – với danh nghĩa cha tôi. Tôi thề không khoan nhượng trong cuộc trả thù này. Nhưng bề trên không muốn cho tôi trở thành một người độc ác. Người đàn ông răng hô, da trắng xanh đến bệnh hoạn, nói giọng Bắc đặc… thì chắc chắn không phải bác Hai tôi vì gia đình nội tôi người miền Nam. Tôi chưng hửng, không biết đối phó ra làm sao trong trường hợp mà mình không lường trước được. May là chồng tôi tỉnh táo, anh nói chuyện với tôi bằng tiếng Anh và dùng toàn tiếng lóng vì không biết ông Bắc này có biết tiếng Anh không? Chồng tôi đã bình tĩnh để suy xét:
“… Ba em (bác Hai) đã khôn hơn em tưởng! Ong qua đây làm gì cho em trả thù? Ong đã nhường chuyến xuất ngoại này cho một tội phạm trong nước hay cán bộ bị truy nã vì lý do gì đó?… thì anh không cần biết! Bác Hai ôm một đống tiền, tha hồ ăn hút ở Việt Nam, không sướng hơn sang đây cho em trả thù! Ông này đủ tiền mua một chuyến xuất ngoại và qua mặt chính quyền thì ông ấy là tay ghê gớm bên Việt Nam. Anh nghĩ, ra khỏi phi trường, ông ta sẽ bỏ trốn mình. Chuyện còn lại là chúng ta đối mặt với luật pháp ở đây là không khai báo khi đón nhận thân nhân giả mạo…”
“…. Em hết biết tính sao rồi! Anh tính toán giùm em.”
Chồng tôi cho biết:
“Nếu mình tố cáo ông ấy ngay trong phi trường thì mình vô tội. Ông ấy, không phải người tốt cho mình áy náy hay hối hận gì đâu! Phần bác Hai của em bên Việt Nam cũng không yên nếu ông này không trót lọt bên đây! Có thể tay chân ông này sẽ đòi lại tiền bằng máu của bác Hai. Nhưng những người không đáng giúp này thì rất cần trừng trị…”
Tôi đồng ý với chồng tôi nên anh giả đi vô toilet để gọi cảnh sát. Ong Bắc đúng như chồng tôi tiên đoán, ông cũng giả đi toilet nhưng trốn chạy! Ông ta là tội phạm cỡ nào bên Việt Nam thì tôi thật thà không biết!
Chồng tôi đã giúp tôi qua được những rắc rối điên đầu với cảnh sát cho tới khi họ tóm được thủ phạm của một vụ lừa đảo sở Di Trú Hoa kỳ.
Nhiều lần ngồi nhớ lại chuyện ân oán này. Tôi hiểu biết hơn về lòng mình với những ân oán của con người. Tôi nghĩ… Hãy để bề trên phán quyết thay ta.

Phan

* Lời người viết.

Cảm ơn nhân vật “tôi” trong bài ghi chép của Phan. Cảm ơn bạn đã cho nhiều người suy nghĩ về tình yêu và hận thù trong những hoàn cảnh tương tự với bạn. Lớn hơn là suy nghĩ về tình yêu và hận thù trong thời đại chúng ta.

Cảm ơn nhân vật “mẹ” đã đồng ý cho phổ biến trên trang báo về cuộc đời không may nhưng kết thúc khá có hậu của bà. – Như một thông điệp chia sẻ cùng bạn đọc: Ở hiền gặp lành không bị ảnh hưởng gì từ văn minh và khoa học kỹ thuật.
Con người muôn đời – gieo gió gặt bão – ở hiền gặp lành.
Chân thành cảm ơn qúy vị ..
Người ghi chép ..
Phan ..

Đức Trần sưu tầm
***
*HỒI KÝ:

*(hồi kí lịch sử) MỘT CUỐC CÁCH MẠNG BỎ TÚI của LÊ XUÂN NHUẬN
.
MỘT CUỘC CÁCH MẠNG 1-11-1963 “BỎ TÚI”

Cách-Mạng 1-11-1963 gồm có phần chính là cuộc đảo-chính quân-sự tại Thủ-Đô Sài-Gòn, và phần phụ là sự hưởng-ứng thể-hiện bằng công-điện của các Tư-Lệnh Quân-Đoàn/Vùng Chiến-Thuật, Sư-Đoàn, Tỉnh-Trưởng, Thị-Trưởng, từ vĩ-tuyến 17 đến Mũi Cà-Mau, lần-lượt gửi về “Hội Đồng Quân Nhân Cách Mang” tại Trung Ương.

Thế nhưng, tại Tỉnh Quảng-Đức xa-xôi hẻo-lánh này, đồng-bào các giới trông đợi cả tuần vẫn không nghe thấy động-tĩnh gì trong tỉnh mình.

Vì nôn-nóng quá, có một trung-sĩ thuộc ngành An-Ninh Quân-Đội, tên Nguyễn Đình Khôi, đã đứng ra cầm đầu một số hạ-sĩ-quan bạn, lập thành một lực-lượng “Cách Mạng 1-11-1963” cho tỉnh mình.

Trong một buổi tối, họ đã đi tước khí-giới, cô-lập, và cử người khác lên thay, các cấp cầm đầu Chính-Quyền và lực-lượng quân-sự tại Thị-Xã Gia-Nghĩa là tỉnh-lỵ của tỉnh địa-phương: Trưởng Ty An-Ninh Quân Đội, Trưởng Ty Cảnh-Sát Quốc-Gia, Tỉnh-Đoàn-Trưởng Bảo An, Tiểu-Khu-Phó, và cả Tỉnh-Trưởng.

Trong đêm, họ dùng phương-tiện của Ty Thông-Tin kêu gọi đồng-bào sáng sớm hôm sau dự cuộc mít-tinh trên Đồi Gia-Nghĩa, trung-tâm tỉnh-lỵ nhà.

Cũng nội trong đêm, họ đã thực-hiện được một khán-đài, với những biểu-ngữ, bích-chương, dàn máy vi-âm và loa phóng-thanh, cùng với bản thảo công-điện kiến-nghị gửi về Trung Ương, đồng-thời gửi thư mời dự đến các Trưởng Phái-Bộ Viện-Trợ Kinh-Tế và Cố-Vấn Quân-Sự Hoa-Kỳ.

Sáng sau, đúng theo chương-trình đã định, dân-chúng tụ-họp dưới sân, và các nhân-vật Hoa-Kỳ cùng với một số hạ-sĩ-quan thành-viên “Lực-Lượng Cách-Mạng 1-11-1963” của Tỉnh Quảng-Đức ngồi trên khán-đài, trung-sĩ “Chủ-Tịch Lực-Lượng Cách-Mạng Tỉnh Quảng-Đức” cầm máy vi-âm tuyên-bố toàn-quân toàn-dân trong tỉnh hưởng-ứng cuộc Cách-Mạng tại Thủ-Đô Sài-Gòn, rồi bắt Đại-Tá Hồ Nghĩa, là Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng “chế-độ cũ” ra nhận tội trước mọi người và ký biên-bản rời khỏi chức-vụ tức-thời.

Đặc-biệt là viên Trưởng Phái-Bộ Viện-Trợ Kinh-Tế Hoa-Kỳ của Tỉnh cũng lên máy phát-biểu ủng-hộ “Chính-Quyền Mới” tại địa-phương.

Sau cùng, trung-sĩ Chủ-Tịch đọc bản kiến-nghị.

Sau khi được mọi người hiện-diện đồng-thanh hô lớn thông-qua, anh ta ký tên, cho Phòng Truyền-Tin của Tiểu-Khu gửi bản kiến-nghị ấy vào “Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng”, đồng gửi vào Đài Phát-Thanh Sài-Gòn để phổ-biến cho toàn-quốc đều nghe.

Thế là cuộc Cách-Mạng 1-11-1963 bỏ túi của Tỉnh Quảng-Đức đã thành-công.
Viên trung-sĩ nói trên đương-nhiên trở thành người cầm đầu mọi việc trong tỉnh.

Đến mấy ngày sau, Hội-Đồng Tướng-Lãnh Cách-Mạng Trung-Ương mới nhớ đến Tỉnh Quảng-Đức, lấy bức công-điện ra xem thì thấy Nguyễn Đình Khôi là một cái tên lạ hoắc, lại có kèm theo cấp-bậc, chỉ là một hạ-sĩ-quan, hỏi quanh không ai biết gì, liền vội ra lệnh điều-tra.

Bộ Tư-Lệnh Sư-Đoàn 23 Bộ-Binh/Khu 23 Chiến-Thuật (đóng ở Buôn Ma Thuột, thuộc Tỉnh Darlac) mà hoạt-vực bao gồm cả Tiểu-Khu/Tỉnh Quảng-Đức, được giao trách-nhiệm giải-quyết vụ này.

Trung-Tá Đặng Hữu Hồng, Trưởng Phòng 2 Sư-Đoàn, đích-thân tổ-chức một cuộc hành-quân quy-mô, vì phải đối-phó với một Tiểu-Khu tức Tỉnh, tức là với mọi lực-lượng quân-sự và bán-quân-sự hiện có trong tỉnh này.

Nhờ một mưu-kế, Trung-Tá Hồng bắt sống được Trung-Sĩ Khôi, đưa lên trực-thăng chở về Sư-Đoàn.
Thế là Trung-Tá Hồng được thưởng công, cho ở lại làm Tiểu-Khu-Trưởng kiêm Tỉnh-Trưởng Tỉnh Quảng-Đức luôn.

Về sau, Trung-Sĩ Nguyễn Đình Khôi bị Quân-Đội truy-tố về mặt quân-kỷ và bị đưa ra xét-xử trước Toà Án Quân-Sự Tại Mặt Trận ở Nha-Trang.
LÊ XUÂN NHUẬN
Cảnh-Sát-Hóa

LE XUAN NHUAN

***
* Một chuyện tình đẫm lệ thời chinh chiến
Thật đáng thương cho những người đã sinh ra và lớn lên trong
cuộc chiến tương tàn thảm khốc.

Chị biết anh vì hai gia đình ở chung xóm gần chợ Gia Định. Chị
cũng là bạn cùng lứa với em anh từ trường tiểu học cho đến lúc
vào trường Trưng Vương. Anh học Khoa Học Sài Gòn.

Thỉnh thoảng anh dừng chân ở quán nhà chị ở đầu ngõ, chào hỏi
vu vơ, nói đôi ba câu chuyện. Kêu chị là bé dù anh chỉ hơn chị
chừng 5 tuổi. Vậy mà chị lại thích, chị có cảm giác mình thật bé
bỏng khi đứng bên cạnh anh thật cao lớn, cần sự che chở của anh.

Năm lên lớp 11, chị thấy anh vắng mặt một thời gian ngắn, qua nhỏ
bạn biết anh động viên vào Thủ Đức. Rồi anh lại hiên ngang xuất hiện
sau đó với bộ đồ hoa dù và nón Beret đỏ. Cuộc tình bắt đầu, với
người yêu là một Thiên Thần Mũ Đỏ.

Ở tuổi 17, chị lớn dần trong tình yêu trầm lặng của anh, trở thành
một thiếu nữ chín chắn, trong khi đó đời sống nội tâm cùng sự lo sợ
triền miên đôi khi khiến chị cảm thấy lạc lõng giữa chúng bạn ở
lứa tuổi ô mai.

Niên học 1974-1975, chị bước vào năm thứ nhất Văn Khoa. Anh vẫn
miệt mài với đơn vị ở những chiến trường xa. Những lá thư yêu
thương anh gửi chị chỉ ghi cái địa chỉ KBC 4794 lạ hoắc..

Cuối tháng Hai 1975, anh bất ngờ có mấy ngày về phép. Đêm trước
ngày trở lại đơn vị, anh đưa chị đi ăn chè góc Bạch Đằng/ Nguyễn Huệ.
Ngồi quán chè, cùng nhìn ra sông Saigon, chị bỗng nghe anh nói bằng
một giọng nhẹ nhàng, “Ngày mai anh trở ra lại mặt trận. Em ở nhà bình an. Chuyến đi này không biết bao giờ anh về thăm em được. Tình hình
rất căng. Đôi khi anh nghĩ may ra anh bị thương thì chúng mình mới
có cơ hội để thành vợ chồng!”

Lẫn trong tiếng nói, chị tưởng như bên tai mình có hơi thở của anh.
Vị ngọt của muỗng chè bỗng trở thành vô vị nơi cuối lưỡi. Chị quay
lại nhìn anh. Hai bàn tay tìm nhau. Không, không thể chờ đến khi anh
bị thương… Nhận ra bàn tay mình run rẩy trong tay anh, chị nói
“Thôi mình về đi anh”.

Khi lặng lẽ rời quán chè bờ sông, anh không cầm tay chị. Chắc anh
không hiểu sao buổi hẹn hò bỗng bị chị cắt ngắn, đòi về. Nhìn vẻ
thất vọng một cách tội nghiệp trên khuôn mặt sạm đen của anh, chị
thấy thương anh chi lạ. Phải cố gắng lắm chị mới có thể nói với anh
bằng giọng bình tĩnh: “Mình về nhà trọ của anh đi, em có chuyện
muốn nói.”

Ngay khi cánh cửa phòng riêng của anh trong nhà trọ vừa khép lại,
chị đứng trước anh, nhìn anh, rồi nói như sợ không còn cơ hội nào
khác “Đêm nay em sẽ ở lại đây. Em muốn chúng mình thuộc về
nhau đêm nay. Em không muốn chờ đợi thêm nữa.”

Không chờ cho anh kịp phản ứng, chị rơi mình vào vòng tay anh, mặt
đầm đìa nước mắt. Cả hai xớ rớ ngồi cạnh giường, luống cuống đến
tội nghiệp. Bên cho với tê tái khắc ghi. Bên nhận trong nghiệt ngã
đắn đo.
Sau đó, cả hai dựa sát vào nhau; anh trầm tư ôm vai chị, che chở
trìu mến, chị ngã đầu trên tay anh, nhìn lên trần nhà, mủi lòng,
mặc cho nước mắt tự nhiên tuôn trào.

Thương anh, thương mình, lo sợ cho số kiếp con người mong manh.
Chị biết chị vừa đi ngược sự giáo dục gia đình, nhưng chị không cảm
thấy nuối tiếc, vì chị nhận rõ một khi tình yêu và hy sinh để trở thành
một thì không có gì tuyệt đẹp hơn là giờ phút bên nhau trong hiện
tại. Y như câu truyện “Một Thời Để Yêu Một Thời Để Chết.”

***
“Này em khăn áo vẫn còn nếp nhầu
Lược gương đâu có nỡ nào quên bóng hình
Này em, chăn gối vẫn còn ấm nồng
Chỉ người năm cũ như bóng trăng gầy liệm cuối sông…”
Đêm đầu tiên và cuối cùng có nhau, chị biết đơn vị dù của anh đang
hành quân vùng cao nguyên.
Ngày 10 tháng Ba năm 1975, Ban Mê Thuột thất thủ. Sau đó có
tin Pleiku, Kontum bị rút bỏ…

Từ vùng hành quân, anh nhờ lính hậu cứ nhắn tin cho chị biết. Và đó
là lần cuối cùng chị được tin anh.

Cuối tháng 3, chị được biết TĐ của anh cùng chung số phận với Lữ
Đoàn 3 ND, đánh cho đến người cuối cùng ở Khánh Dương, rồi
phân tán mỏng. Trên đường rút quân, đơn vị đã không tìm thấy anh.

Mất tích? Tử thương? Bị bắt làm tù binh? Quả là tội nghiệp cho một
thiếu nữ như chị, với chỉ danh nghĩa người yêu của lính, xuôi ngược
chạy tìm tin tức của anh, từ hậu cứ TĐ đến Bộ Tư Lệnh SĐ, hoặc ủ rũ
chờ đợi, nghe ngóng tin tức ở nhà anh.

Ngày 29 tháng 4, người anh cả của chị, một sĩ quan HQ, chạy nhanh
về nhà, hối thúc cha mẹ, thằng em trai và chị ra bến Bạch Đằng, lên thuyền rời nước. Như một người máy trôi theo dòng đời, chị ra đi
mà lòng quặn đau, bất định, biết rằng từ đây mọi người vĩnh viễn
mất nước. Và chị, vĩnh viễn xa rời và mất luôn cả anh.

Ngày đến trại Fort Chaffee, tiểu bang Arkansas, chị mới biết mình
có thai được trên 2 tháng. Trong khi cả gia đình chị bấn loạn, cá
nhân chị vừa lo lắng vừa hân hoan với mầm sống của anh trong
người.
Qua bao nhiêu gian nan, cam go chịu khổ chịu cực, chịu cảnh gái
chưa chồng nhưng có con, chị can đảm vượt thoát mọi thử thách,
mọi e dè để cuối cùng định cư ở Fort Polk, tiểu bang Louisiana với
một người chồng Mỹ vào năm 1984.

Chị cố tạo cho mình một vườn hoa trái nơi chị nhận làm quê hương
thứ hai, nhưng đa số là trái ngang trái trắc trở, trái sầu trái đắng, trái
chua trái cay, là tiềm ẩn từ bao thôi thúc vương vấn, bao bùi ngùi
luyến thương của mất nhau, hoài nhau không thể chối từ mà cũng
chẳng thể vứt bỏ vì đó là những bám víu giúp chị can đảm sinh tồn.
*
Gần cuối thập niên 80, tôi tình cờ gặp chị trong một phiên trực tại
phòng cấp cứu của Bệnh Viện Baynes Jones Army Community tại
Fort Polk, tiểu bang Louisiana, nơi vốn là bản doanh của sư đoàn 5
cơ giới Hoa Kỳ đã có mặt tại chiến trường VN.

Con gái chị, với khuôn mặt Việt Nam, khoảng 13-14 tuổi, té xe đạp,
không bị thương tích nặng ngoại trừ vài vết thương trầy trụa ngoài da.
Nhìn thấy tôi là một bác sĩ người Việt, chị mừng rỡ bắt chuyện. Kể từ
đó, thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau đôi lần, cũng tại bệnh viện quân
đội Mỹ, có luôn cả người chồng Mỹ của chị là một thiếu tá hồi hưu
từng tham chiến 2 lần tại Việt Nam.

Vài năm sau chồng chị qua đời vì bệnh tim, chị trở thành bệnh nhân
của tôi tại phòng mạch tư. Đó cũng là thời gian tôi khám phá chị bị
ung thư vú và chuyển chị qua bác sĩ chuyên khoa. Trong một lần nói chuyện dài hơn, chị mở lời tâm sự về chuyện tình của chị trong chiến
tranh VN, về người cha của con gái chị.

Chị cho biết chị cầu nguyện hàng ngày hầu mong biết tin tức về anh,
sống chết như thế nào sau trận đánh ở Khánh Dương, nhưng không
mấy hy vọng cũng như đã từng cố gắng tìm kiếm qua các cộng đồng người Việt tỵ nạn trong bao năm qua. Không lâu sau đó, chị rời vùng
Fort Polk trở về sinh sống với cha mẹ chị ở Springdale, tiểu bang Arkansas.
***
Chào bác sĩ. BS. còn nhớ tôi không?? Tôi là Kim Tiên đây… Vâng,
đúng rồi đó. Vâng. Cám ơn BS. Bố mẹ tôi bình yên… Con gái tôi
vừa vào năm thứ nhất Đại học cộng đồng tại đây. Dạ cám ơn BS.
Chắc cháu sẽ vui khi biết BS vẫn còn nhớ đến cháu và gởi lời thăm…

Thưa BS. hiện tại ung thư của tôi ở giai đoạn cuối, các bác sĩ bên này
cho biết tôi còn sống được khoảng 6 tháng nữa… Dạ. Cám ơn BS…
Dạ không sao! Tôi muốn báo một tin rất vui cho BS. biết là tôi vừa tìm được tin tức của cha con gái của tôi rồi…
Cám ơn BS chung vui với chúng tôi. Vâng, anh ấy vẫn còn sống tại
Việt Nam… Dạ, tôi may mắn tìm ra được em gái của anh, cũng qua
Mỹ với chồng theo chương trình H.O cuối năm 1991. Nhờ trời thôi BS ạ…

Dạ, qua chương trình Nhịp Cầu Thân Yêu của đài Little Sài Gòn loan
báo… Thưa BS., chính tôi cũng không biết được tình trạng của anh
ra sao! Em gái của anh nhất định không chịu nói nhiều. Chỉ cho địa
chỉ một người trung gian…
Nên tôi quyết định về VN một chuyến, trước là để thăm mộ bên nội
ngoại của tôi, sau sẽ tìm đến thăm anh… Dạ, tôi cùng đi với một
người bạn thân quen trong nhà thờ, tôi không thể chờ con gái tôi
cùng đi chung vì cháu rất bận học, mà tôi thì không còn bao nhiêu
thì giờ nữa… Dạ có gì tôi sẽ cho BS biết sau… Cám ơn BS. Tôi
sẽ cố gắng giữ gìn sức khỏe trong chuyến đi.

Gần một tháng sau, chị gọi điện thoại cho tôi, nói nhanh giữa những
cơn thở nặng và xúc động. Câu chuyện nhiều lúc bị ngắt khoảng bởi những im lặng và tiếng sụt sùi.
***
“Sài Gòn là đây sao em? Đường không còn lối người chen chân.
Sài Gòn là đây sao em? Lạ sao giọng nói người không quen!
Biết mấy tâm sự đành lãng quên. Xôn xao kỷ niệm lạc lối tìm…”
Sau nhiều ngày bận rộn đi thăm bà con gần xa và viếng mộ đại gia
đình ở Thủ Đức, chị mệt mỏi trở về Sài Gòn, ngỡ ngàng bước cô
đơn giữa lòng phố đầy người.

Ngày rời Sài Gòn với mảnh giấy ghi địa chỉ của anh do một người
bà con với em của anh cho, chị đi xe khách đến Ninh Hòa. Từ bến
xe, chiếc honda thồ chở chị đi tiếp trên con đường đất đến một làng
khá xa thị xã.

Đường về lối mới sao chật hẹp thu nhỏ, hoàn toàn xa lạ trong tâm trí, không một hương thơm vương vấn. Không một tiếng gọi quen thuộc. Không một câu hò ạ ơ. Và trời cũng chẳng mưa để làm ướt lòng người
trở về. Ngược lại trời đổ nắng đến hoa cả mắt, nóng cháy cả người
kèm theo bụi đường đỏ làm chị ngột ngạt giữa bao nhung nhớ chất
chứa màu kỷ niệm của thuở tình tự.

Sau vài lần ngưng dọc đường hỏi thêm chi tiết, xe ngừng trước một
căn nhà nhỏ xơ xác, tội nghiệp với mái tôn đổi màu theo thời gian,
có vài bụi chuối xung quanh cùng hàng cây dâm bụt phía trước.

Không chần chờ, chị bước vội vào nhà. Đập ngay vào mắt là một
thân hình cao, gầy gò ngồi trên một sạp tre, lưng xoay ngược hướng
chị đi vào, bên cạnh là một cặp nạng. Chị ngập ngừng lên tiếng, kêu
nhẹ tên anh.

Thân hình ấy quay nhanh về hướng chị, cùng lúc quờ quạng chụp
tìm đôi nạng gỗ. Trước mắt chị là một hình hài với chân phải cụt lên
tận đầu gối, áo quần xốc xếch, tóc tai bung xung. Chị bật khóc chạy
đến gần, trong một thoáng kịp nhìn thấy 2 vũng mắt lõm sâu không
có tròng mắt.
Chị đột nhiên khụy người xuống trên sàn đất, như thể toàn sức lực
dành cho chuyến đi bỗng cạn kiệt. Cùng lúc ấy, bóng một người đàn
bà đi nhanh từ bếp nâng chị dậy.

Anh bị thương nặng ở chân trên đường rút quân, cố gắng lết xa khỏi
trận chiến và ẩn núp trong bụi rậm. Ngày hôm sau, địch tìm thấy anh
và bắt anh làm tù binh. Anh nghĩ vết thương ở chân phải có thể lành
nếu được chữa trị với trụ sinh và đăng bột, nhưng tên y sĩ trại tù chọn cách dễ là tháo khớp gối. Sau đó anh còn bị đạn nổ trong khi nhóm
lửa rừng sưởi ấm ở trại tận bên Cao Miên, khiến cả 2 con mắt của
anh bị hư nặng tuy vẫn nhìn thấy rất mờ.

Vì vậy anh được thả cho rời trại sớm. Trên đường khổ sở, một mình
thất thểu về lại làng phố, anh bỗng gặp một người đàn bà chưa một
lần quen biết, hiện tại là vợ của anh, đem anh về nhà săn sóc.

Chồng trước của bà là một người lính Địa Phương Quân tử trận 2 năm trước ngày mất nước.

Trong vài năm sau đó, đôi mắt anh làm độc kinh niên nên bác sĩ đành
phải múc bỏ cả hai bên.

Biết tính của anh chỉ muốn nhắc đến những giai đoạn quan trọng của
trận cuối và trong thời gian khi còn là tù binh, chị không thắc mắc hỏi
thêm, cũng chẳng cắt ngang cuộc độc thoại của anh bằng một giọng
nói trầm tĩnh của chấp nhận số phận đã an bài, của một cam chịu không
lối thoát.

Chị có cảm tưởng anh chỉ thổ lộ lần duy nhất này rồi sẽ không bao giờ nhắc lại, như chôn sâu vĩnh viễn nỗi oan khiên vào bóng tối đời anh.

Đời anh là một nỗi buồn khôn nguôi kết trái sầu tủi từ thuở anh trở
thành kẻ chiến bại và phế nhân. Anh cố tình làm ra vẻ thản nhiên như không hề muốn chị phải đau đớn, dày vò tự trách số phận quá nghiệt
ngã, cùng khốn, lỡ làng!
“Trách chi người ai lỗi ai
Trách chi người mi ướt cay
Trách chi người thôi đã xa nhau kiếp này…
Mùi thơm khăn áo ngây ngất đi vào cổ tích tôi”
Chị yên lặng ngồi nghe, tiếng được tiếng không, tê tái cõi lòng, nhớ lại
năm xưa có lần anh thì thầm bên chị, “may ra anh bị thương thì chúng mình mới có thể trở thành vợ chồng.”

Thế nhưng tuyệt đối chưa một lần chị nghĩ đến anh có thể bị thương
trong cuối cuộc chiến, và cũng chưa hề nghĩ anh đã phải trải qua
những giai đoạn khổ sở cùng cực như vậy. Từ một nam nhân oai hùng ngày xưa, nay anh là một phế nhân với những vết thương tàn phá nặng
nề trên cơ thể.

Đôi mắt ngày xưa, nơi chị thường hay nhìn vào để tìm hình ảnh của tình yêu và sức sống của tuổi trẻ mình, nay chỉ là 2 mí mắt nhíp gần nhau nằm sâu trong một khoảng màu trắng ở giữa. Giờ đây chị mới hiểu vì sao em gái của anh tránh không cho chị biết nhiều về anh.

Chị bỗng cảm thấy gần gũi với vợ của anh, thầm cám ơn rằng ơn Trên sắp đặt cho anh tìm được ánh sáng dịu hiền giữa đường qua sự săn sóc, cứu vớt, nuôi nấng, bao bọc, che chở, yêu thương của người vợ này. Như một bà tiên hiện ra nguyên vẹn để dẫn dắt, cưu mang, nâng đỡ chàng Thiên Thần Mũ Đỏ của chị trong sa cơ thất thế, khi cánh dù bị chà đạp, tan tác trong cuộc đổi đời.

Chiều hôm ấy, chị không từ chối khi vợ anh mời chị ở qua đêm tại đây, cả hai cùng nhau tâm sự dưới một ngọn đèn vàng úa duy nhất của nhà, nhất là sau khi nghe chị cho biết anh từng là người yêu đầu đời của chị.

Càng về khuya, chuyện trò càng cởi mở hơn, bấy giờ chị mới từ tốn cho
vợ chồng anh biết là chị có thai với anh ngay trong đêm trước khi anh rời Sài Gòn về lại đơn vị cuối tháng 2-1975.

Con gái của anh sinh vào cuối tháng 11-1975; chị đặt tên cho con là Kim Ngân, ghép từ nửa tên của chị và nửa tên của anh, nay con gái được 19 tuổi và đang học đại học gần nhà. Vợ anh liên tục nắm chặt tay chị và kéo chị ngồi sát vào mình, một cử chỉ che chở, chia sẻ, thông cảm và đầy thân thiện trong suốt câu chuyện.

Anh hoàn toàn im lặng, hai tay ôm đầu mình. Thỉnh thoảng 2 vai có rung nhẹ. Mãi sau khi chị dứt, anh mới nhẹ nhàng hỏi là con gái có biết câu chuyện giữa anh và chị, và biết anh là cha không. Con gái anh, chị trả lời, chỉ biết cha nó là một sĩ quan Nhảy Dù, tử trận và mất xác khi cuộc chiến VN gần đến hồi kết thúc. Ngay cả mục đích đi tìm anh trong chuyến về VN của chị, chị cũng hoàn toàn dấu con gái.
Chỉ một điều duy nhất chị không tiết lộ cho anh và vợ anh biết là chị đang bị ung thư vào giai đoạn cuối.
Tối hôm đó, sau khi đọc kinh cầu nguyện cám ơn, chị có một giấc ngủ thật an lành dù lạ nhà, một phần có lẽ vì đi đường quá mệt, phần kia vì chị đã đạt được mục tiêu chính của chuyến đi.
Sau bao nhiêu cầu xin, bao nhiêu thấp thỏm đợi chờ mong mỏi tin tức, nguyện vọng ấp ủ từ bao năm qua nay được đáp ứng và trở thành sự thật.

Trước đây, bao thương nhớ, bao hình ảnh về anh và sự mất anh trong đời, những suy sụp tinh thần của một người đàn bà di tản mang thai, những oan trái mòn mỏi trong xót xa; những gian khó thử thách trong đời sống mới, những gượng cười trong lệ sầu; những năm nuôi dạy con một mình; những cô đơn tinh thần khi sống bên cạnh người chồng Mỹ với bao dị biệt văn hóa, ngôn từ;

những mệt mỏi thể xác qua bao lần xạ trị, hóa trị, thuốc cũ thuốc mới, những sợi tóc xanh phai màu rơi rụng; những đau đớn chán nản khi căn bệnh trở nặng; những lo âu suy tính về tương lai con gái rồi đây sẽ mồ côi mẹ… tất cả đã tạo cho chị một tình trạng trầm cảm nặng nề.

Nhưng giờ đây, chị vô cùng mãn nguyện tìm thấy anh, nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt, biết anh đã sống sót qua chiến tranh, dù bị tàn phế trầm trọng nhưng bù lại anh có một người bạn đường luôn bên cạnh, săn sóc yêu thương anh. Hơn nữa anh còn có đứa con gái và đứa con trai.

Sáng hôm sau, đứa con trai của anh, nhỏ hơn con của chị gần 3 tuổi, ở nhà ông bà ngoại cạnh trường trung học huyện, về kịp chào chị trước khi chị lên đường. Chị cũng đã kín đáo trao tặng tất cả số tiền lớn còn lại cho vợ anh đêm qua.

Chị có hứa với vợ chồng anh là chị sẽ kể cho con gái của anh tất cả câu chuyện giữa anh và chị, không một dấu diếm, luôn cả thương tật của anh và hoàn cảnh hiện tại của vợ chồng anh. Để trả lời câu hỏi của vợ anh, bằng một giọng mong manh sâu tận đáy lòng, chị run run xúc động cho biết sẽ trở về lại thăm vợ chồng anh nếu sức khỏe cho phép.

Sau khi chào tạm biệt vợ chồng anh và chúc nhau an lành, hai người đàn bà ôm siết chặt nhau, mắt chớm lệ, gần gũi trong cảm thông trân quý. Anh vẫn đứng yên bên khung cửa trước nhà, chan hòa trong ánh sáng ấm ban mai. Chị vội bước nhanh đến chiếc xe thồ đang đợi. Xe rồ máy chở chị đi. Không nhìn lui, bình an trong lòng, chị ngước nhìn trời. Một màu xanh tuyệt đẹp. Không mây.
***
“Sài Gòn ngày xưa đâu em? Mộng mơ ngày tháng tuổi hoa niên.
Sài Gòn ngày xưa đâu em? Từng con đường phố mình thân quen
Dĩ vãng đâu về, buồn ngẩn ngơ. Bao nhiêu mong đợi lạc bến chờ”
Chị Kim Tiên đã không về lại VN lần thứ hai. Chị chết trong bình an vào giữa tháng 5, 1994. Cháu Kim Ngân điện thoại cho tôi biết, theo lời yêu
cầu của Mẹ, cháu đang sửa soạn về thăm cha trong mùa hè này, mang theo chiếc xe lăn cũ của Mẹ cùng một số tiền lớn từ bảo hiểm nhân thọ
của mẹ để lại cho cha.

Ước mong cháu Kim Ngân sẽ nuôi nấng và gìn giữ truyện cổ tích của cha và mẹ mình.
Mission Viejo, CA
Vĩnh Chánh
***
*TRẦN NGỌC TOÀN: VÙNG ĐẤT CHẾT
Từ nhỏ đến lớn tôi nghe nhiều chuyện ma. Thực sự, tôi không tin có ma và chắc chắn không sợ ma. Vào thập niên 1940, chúng tôi ở trong mấy mẩu đất của ông Nội tôi, tại Ấp số 4, mặt nhà nhìn về hướng Đông là khu Mã Thánh. Từ đó, tôi đến trường Sơ Cấp Đa Nghĩa trên đường Hai Bà Trưng. Sau ngày mẹ tôi đột ngột qua đời, năm 1949, ba tôi giao 4 anh em tôi cho người cậu ruột của tôi đang làm việc và có căn Cư xá ở Ty Quan Thuế Đà Lạt, nằm trên đỉnh núi nhìn về xóm Lò Gạch ở phía Nam, trên đường Yagout ở phía Tây. Khu Domaine De Marie nằm ở phía Đông Bắc. Từ đó, khi dời qua trường Tiểu Học Dalat, tôi phải đi ngang ngôi nhà lầu Bệnh viện cao hai tầng, qua cửa Nhà Xác có khi còn thấy chân người chết qua khe hở cánh cửa, rồi lội tắt xuống đường Hai Bà Trưng, qua cầu đúc rồi lội bộ lên dốc Nhà Làng. Tuy mới 10 tuổi nhưng vào ngày nghỉ học tôi cứ một mình lội bộ xuyên qua khu Nhà Thương Thí, băng qua đường Phan Đình Phùng rồi băng núi qua những nấm mộ trên khu Mã Thánh để thăm mộ Mẹ tôi. Khi về ở đầu dốc Prenn, ngày nghỉ tôi thường lang thang một mình trong khu rừng, giáp với trường Adran sau này là Taberd. Không những thế tôi còn một mình đi sục sạo vào những ngôi biệt thự bề thế bỏ hoang trên khu rừng núi vắng không một bóng người. Tôi kể dài dòng như thế để nhấn mạnh rằng tôi không sợ ma, ngay cả ban đêm. Cho đến một ngày…
Từ sau ngày Tiểu Đoàn 6 TQLC dựng ngọn cờ vàng ba sọc đỏ lên Kỳ Đài Cổ Thành Quảng Trị đổ nát, suốt mảnh đất cằn cỗi từ phía Bắc song Mỹ Chánh lên đến La Vang, xác chết và tử thi của hai bên chiến tuyến rải rác la liệt và lẫn lộn. Trên một ngọn đồi thấp, dưới chân rặng núi Trường Sơn phía Đông, giữa lùm cỏ tranh cao ngang ngực người, nguyên một Tiểu đội CS MIền Bắc chết gục ngay tại chỗ với đội hình bố trí vòng tròn. Các xác chết đã rữa nát, nhưng thoạt trông Quân phục và vũ khí như còn nguyên, nhưng khi dùng đấu cây thọt vào tất cả xụp đổ xuống thành một đống tro xám xịt.

Rải rác trên con lộ đá, từ ngoài Quốc lộ 1, Bắc Mỹ Chánh dẩn vào Trường Sơn, trên những cánh đồng cỏ tranh và đồi Sim lúp xúp chạy lên tận Động Ông Đô, hàng trăm Chiến sĩ vô danh của lực lượng Nhảy Dù và Thủy Quân Lục Chiến ngã xuống trên đường tiến quân ồ ạt, đẩy lui quân CS xâm lăng từ bên kia sông Bến Hải. Trận đánh dữ dội ngày đêm với bom đạn, hỏa tiễn từ cả hai bên, từ trên núi, Đại pháo 130 ly, 122 ly, 100 ly, từ ngoài biển với Hải pháo đủ tầm cỡ của Đệ Thất Hạm đội Hoa Kỳ dội vào, và Từ các Pháo Đội 155 đến 175 ly ở các vị trí tác xạ phía Nam Mỹ Chánh, từ trên không trung, các phi tuần chiến đấu cơ ngoài biển bay vào và từ Đà Nẵng bay lên, các Trực thăng võ trang với những ổ Đại liên khạc đạn như Rồng, Phóng Lựu đạn bấm nổ từng tràng bằng điện, suốt cả tháng ngày dài, xen với từng loạt bom nổ không ngừng từ các Pháo đài bay B52 dội xuống.

Bây giờ, cây rừng trên các ngọn núi phía Đông Trường Sơn đã trơ trụi, tan tác do bom đạn và thuốc khai quang màu vàng. Buổi sáng, giữa cảnh núi rừng u tịch, không ai còn nghe tiếng chim kêu hót ríu rít và cả tiếng côn trùng rả rích quen thuộc cũng không còn nữa. Chỉ còn lại không gian lặng thinh, chết đứng. Có người cố đứng im hàng giờ để nghe ngóng. Hình như chỉ còn tiếng gió rung là cỏ tranh xào xạc khô khan và ngột ngạt. Vùng đất chết ngập tràn mùi tử khí như đang nằm im lặng chờ bom đạn tiếp tục dội xuống, từ một nơi nào đó bay tới, làm loang lổ thêm mảnh đất khô cằn sỏi đá. Bom đạn sẽ bật lên từng gốc cây, chém gãy từng cành lá khẳng khiu. Ác quỷ chiến tranh đã có mặt nơi đây, đang quay cuồng múa may trên một diện tích nhỏ hẹp, suốt một khoảng thời gian dài.
Cỏ cây và sinh vật quanh đây đều như nín thở nghe ngóng, chờ đợi. Khi mảnh đất khô cằn này được cuốc lên, lẫn trong sỏi đá nay còn mảnh bom đầu đạn và hàng vạn mũi tên thép nhỏ xíu bắn xuống từ quả bom nổ lưng chừng trên không, mở nắp.

Từ ngày ngừng bắn, do Hiệp định Paris năm 1973, Tiểu Đoàn 4 TQLC được điều động chuyển vị trí phòng ngự ở phía Nam sông Thạch Hãn, Quãng Trị, từ mặt biển ở Chợ Cạn qua bến Mỹ Thủy, rồi lên vùng núi ở La Vang, lui đến căn cứ trên các ngọn đồi cỏ trọc, phía Đông sông Mỹ Chánh vào sâu tận chân dãy núi Trường Sơn. Tiểu đoàn phải rải cả 4 Đại đội tác chiến, với quân số tham chiến bắt buộc phải trên 750 tay súng, suốt dọc phòng tuyến giáp ngay với quân CS Bắc Việt. Thực ra, phòng tuyến đã thành hình từ lúc có lệnh ngưng bắn thực thi Hiệp định năm 1972. Bộ Chỉ Huy Lữ Đoàn 147 TQLC được tăng cường một Đại đội Địa phương quân 1010 từ Huế lên. Quân số không hơn 60 người do tình trạng tham ô nhũng lạm. Tôi buộc lòng phải sử dụng đơn vị tăng phái này để bảo vệ trục lộ rải đá từ Quốc Lộ 1 vào chân núi, do quân du kích CS trở lại hoạt động. Không ai mong mỏi gì hơn từ một Đại đội ĐPQ Biệt Lập từ Huế lên. Vào giữa năm 1973, lợi dụng tình thế đình chiến, Việt Cộng đã khai mào trở lại các hoạt động du kích phá hoại sau lưng phòng tuyến của TQLC ở Quảng Trị. Ban đêm chúng luồn các tổ Tiền sát viên Pháo binh vào sâu và ém dấu trên một vài đỉnh núi cỏ trọc để theo dõi hoạt động của TQLC cũng như gọi Pháo bắn phá gây xáo trộn. Những khẩu Pháo 130 ly của VC kéo vào từ Miền Bắc được dấu kín trong hầm đào sâu vào chân núi. Vài quả Pháo cũng đủ làm cho xáo trộn đời sống vốn chưa bình thường của dân hồi cư và gây hoang mang, lo sợ lên vùng giới tuyến. Các toán Viễn Thám của TQLC được gởi lên vùng núi sục sạo tìm kiếm đã bắn hạ cả toán Tiền Sát Pháo VC nằm trên một đỉnh núi. Ngoài ra, chúng còn dùng dân chúng địa phương gài mìn và lựu đạn trên trục lộ tiếp tế của TQLC từ QL 1 vào căn cứ Barbara ở phía Đông Trường Sơn.
Phía Hoa Kỳ, ở Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, chính quyền Mỹ đã xoa tay thỏa mãn với số tù binh được trao trả cuối năm 1972. Báo chí truyền thong lăng xăng vui vẻ với các bài tường thuật, hình ảnh tạo xúc động, gây nước mắt cho quần chúng Mỹ. Một thứ quần chúng đã quá mệt mỏi, chán ngán về cuộc chiến tranh Việt Nam, kéo dài lê thê, không lối thoát và không chiến thắng. Những anh hùng mệt mỏi của chiến tranh đã quay về với gia đình và quê hương, còn lúng túng trong bộ Quân phục mới nguyên và Cấp bậc mới truy thăng cáu cạnh. Thế là xong rồi. Hết chiến chinh!

Từ bờ biển Mỹ Thủy, TĐ4 TQLC được điều động về khu nhà lợp lá trên cánh đồng hẹp, ngay phía Đông QL 1, dưới Hải Lăng, để tạm nghỉ dưỡng quân chờ lên núi. Đêm hôm ấy, người lính gác ngoài chỗ ngủ của Tiểu Đoàn Trưởng, giữa khuya tịch, nghe tiếng cấp chỉ huy nói từng câu tiếng Anh rõ mồn một. Anh không hiểu gì nhưng biết là tiếng Mỹ. Được biết cấp chỉ huy mới du học Mỹ về từ năm ngoái nhưng anh ta lấy làm lạ sau ông lại nói tiếng Mỹ khi nằm mơ. Trong buổi nhậu nhẹt khô nướng, trung sĩ nhất Quân nói khề khà: “Tụi mầy bù trất. Đại Bàng ổng nói ổng gặp thằng Phi công Mỹ trên là White. Hai người nói qua lại mấy câu thì nó biến mất”. Quân chặc lưỡi nhìn quanh, nói “Đm quanh đây cũng đầy máy bay Mỹ bị bắn rớt trong Mùa Hè Đỏ Lửa năm 72 đó”. Đêm ấy, khi vừa nhắm mắt ngủ, tôi chợt thấy xuất hiện một người lính Mỹ mặc đồ bay màu xám, mang cấp bậc Thiếu Tá và bảng tên White. Chỉ vài câu hỏi qua lại chợt người Sĩ Quan Phi công Mỹ này biến mất. Sau này, khi lên thăm Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, từ Quantico, đến Bức Tường Đá Đen tôi đã tìm thấy tên Thiếu Tá Lục Quân James White trên bảng khắc 58 ngàn chiến binh Mỹ tử trận và mất tích tại cuộc chiến Việt Nam. Mấy ngày sau, Tiểu đoàn tôi được lệnh lên núi bàn giao vị trí cho Tiểu Đoàn Trâu Điên do Thiếu Tá Trần Văn Hợp chỉ huy. Thiếu Tá Hợp nguyên gốc dân làng Dâu Tây Nghệ An Hà Tĩnh ở Dalat, xuất thân từ trung học Trần Hưng Đạo năm 1963 và theo học khóa 19 Võ Bị. Tôi rất quý mến Hợp do tình thân từ Đà Lạt và cùng trường Võ Bị Đà Lạt. Hợp cầm quân chiến đấu từ chức vụ Trung đội trưởng lên đến Tiểu Đoàn Trưởng TĐ2 Trâu Điên vào năm 1972. Tuy là khóa đàn em nhưng Hợp khoá 19 và Đinh Xuân Lãm Khoá 17 Võ Bị, cùng được thăng cấp Trung Tá cùng ngày 1/1/1975 với tôi. Sau ngày mất nước, Hợp bị tù đưa ra Bắc và chết ở Hoàng Liên Sơn năm 1979. TĐ4 TQLC lên bàn giao với hai cánh quân Chiến thuật Cánh B với hai Đại đội và Bộ Chỉ Huy nhẹ do Thiếu Tá Phạm Văn Tiền Tiểu Đoàn Phó dàn quân hai bên ngọn núi cao dựng đứng là một căn cứ cũ của Mỹ lấy tên là Barbara. Người ta bây giờ, có thể thấy rõ trục lộ bằng đất quanh co của Đường mòn HCM, với xe và Pháo với quân lính CS xuôi ngược Nam Bắc ngày đêm. Từ cao độ này, người ta cũng nhìn rõ bằng mắt thường các vị trí chốt đóng quân của CS rải rác dưới thấp, với các sinh hoạt cố che dấu, lấp liếm để giữ bí mật Quân sự. Trong khi, các chị Nuôi VC cứ trưa trưa ra suối tuột quần rửa ráy vội vả dưới cả trăm con mắt của lính tráng hai phe. Cánh A của Tiểu Đoàn cũng gồm hai Đại đội tác chiến còn lại với Đại đội Chỉ Huy và Công Vụ dà trải mặt Tây trên địa hình núi rừng trùng điệp âm u. Đại đội CH do Đại Uý Trần Kim Tài chỉ huy đảm trách cùng Bộ chỉ Huy Tiểu Đoàn phòng thủ vòng tròn trên lưng chừng ngọn núi, ở khúc quanh kế cận con lộ đá dẩn từ QL1 vào núi. Đại đội CH và CV gồm Bộ Chị Huy TĐ và các đơn vị yểm trợ như Trung đội Súng Cối 81 ly, Trung Đội Quân Y với Bác sĩ Long, Trung Đội Truyền Tin, Biệt kích, quân xa… Bộ Chỉ Huy TD đặt dưới quyền điều động trực tiếp của Thiếu Tá Nguyễn tri Nam xuất thân Khoá 22 Võ Bị, là Sĩ quan Hành Quân và Huấn Luyện, hành sử như một Tham Mưu Trưởng thay mặt Tiểu Đoàn Trưởng từ lệnh hành quân đến việc bổ xung quân số, tiếp liệu, tiếp tế, tản thương cùng phi pháo yểm trợ khi cần. Toàn bộ Ban Chỉ Huy bỏ túi xúm xít làm việc trong một căn hầm chống pháo kích mổi bề độ 3 thước tây. Căn hầm được lính dung cuốc xẻng đào bới vào lưng núi, với một máy điện Honda nhỏ cung cấp điện giữa vùng rừng núi cô tịch. Tôi nằm ngủ cũng trong một căn hầm nhỏ khác kế cận, được trang bị thêm một máy truyền tin AN/ PRC 25.

Một đêm, vào cuối tháng 10 năm 1974, trăng luỡi liềm lên nửa chân trời phía Đông. Sương mù lảng đảng dưới chân núi như đêm ở Đà Lạt, quấn quít quanh dưới chân các ngọn núi nhấp nhô như những dải lụa trắng bay váng vất trên không trung. Sau cuộc lấn chiếm bất thành của VC trên phần đất của TĐ 6 TQLC, phía Nam sông Mỹ Chánh, Địch quân bên phòng tuyến của TĐ4 TQLC như cố làm ra vẻ yên tĩnh. Thỉnh thoảng trong đêm, trên trục lộ giao thông rải đá, một trái hỏa châu nổ bụp trên không côn trùng rả rít. Không một tiếng sinh vật sống về đêm. Vùng đất chết này đã trơ truị, sống sượng và khô khan đến nghẹt thở.

Nửa đêm về sáng, Thiếu Tá Nam chạy vào hầm ngủ của tôi lay gọi. Tôi ngồi dậy hỏi: “VC pháo kích hả?” Nam đáp “Dạ không. Nhưng mà Đại Bàng phải ra ngoài này xem. Tôi ngạc nhiên nhìn Nam vì thường ngày Nam lúc nào cũng vui vẻ, tươi tỉnh. Sao, bên phía Thiếu Tá Tiền có gì không?” “Dạ Không. Đại Bàng cứ ra đây xem”. Tò mò tôi mặc vội quần áo trận đi ra cửa hầm. Trời đêm nay thật lạnh. Sương mù đã nhận chìm cả núi đồi xuống vùng thâm u. Phía tay trái, dưới chân đồi, bên vọng gác canh kế đường đi, ngọn nến vẫn còn lập lòe trên đầu gói Poncho bọc xác người lính bị vướng mìn chết chưa kịp di tản. Nam lay mạnh cánh tay mặt của tôi, nói giọng lạc hẳn đi: “816 nhìn xuống con đường cái bên tay mặt có thấy gì hay không?” (816 là danh xưng Truyền tin của TĐT ). Tôi quay ngoắt lại, định thần nhìn lom lom xuống con đường trải đá phía dưới. Trong ánh sáng nhạt nhòa mờ ảo của ánh trăng lưỡi liềm, giữa dải sương mù váng vất, trên con lộ đá uốn quanh dưới chân đồi, một đoàn quân lặng lẽ nối gót nhau, đi theo hàng một. Không một tiếng động. Người lính nào cũng mang băng vải vết thương quanh người. Có người băng trên đầu. Có người mang băng trên ngực. Người lết chân cũng mang băng trắng. Kẻ đeo cánh tay gãy lủng lẳng. Tôi còn nhận ra người lính Mỹ đen lê lết, kẻ mặc áo rằn ri, người mặc đồ Bộ Binh và cả lính mặc đồ chính quy của VC. Cứ hàng một họ lặng lẽ đi về hướng núi Trường Sơn. Đột nhiên, tôi chợt nhớ ra và dồn hơi hỏi lớn: “Đứa nào gác dưới đường đó. Có thấy gì không?” Từ dưới chân đồi có tiếng đáp lại: “Dạ không có gì 816” Không có gì? Tôi quay lại nhìn xuống con đuờng. Tất cả đều biến mất trong thinh không tĩnh lặng. Cảm giác rợn người chạy suốt trên lưng của tôi khi Nam lên tiếng: “Chắc các oan hồn người chết hiện lên đó 816”. Sáng ngày hôm sau, Nam xin phép lên xe chạy về Chợ Mỹ Chánh mua trứng vịt và nhang đèn về cúng âm hồn dưới con đường chạy ngang Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn.
.Trần Ngọc Toàn
***
*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

* PHẠM THIÊN THƯ *TRẦM VÂN * THANH THANH * *TÍM *SONG LINH *ĐỖ TRÍ DÃ * Ý NGA *           *ĐỊNH QUÁN * HOÀNG CÔNG THIẾC * VIỄN KHÁCH * KIỀU PHONG * SA CHI LỆ *
**

*LIÊU XUYÊN * CAO MỊ NHÂN * MỸ NGỌC
* HẢI RỪNG * VIỄN KHÁCH * HƯƠNG THỀM MÂY *
* THA NHÂN * SONGQUANG* MAI XUÂN THANH *
*ĐỨC HẠNH * TRẦN NHƯ TÙNG * HỒNG VÂN *
* MINH THÚY THÀNH NỘI * HỒ NGUYỄN *
***
*THI SĨ ĐA TÀI PHẠM THIÊN THƯPHẠM THIÊN THƯ

Chuông ngân chiều lặng trầm tư
tiếng lơi đẫm hạt thiên thư bềnh bồng
điệu về tay giấu chùm bông
gót chân đất Phạt trổ hồng hằng sa

Bóng trăng tịch mặc hiên nhà
thành đàn nẩy hạt tỳ bà nguyện hương
gió thu từ độ tha phương
về trên hốc gỗ bên đường lặng im

Áo em vạt tím ngàn sim
nửa nao nức gọi nửa im lặng chờ
yêu nhau từ độ bao giờ
gặp đây giả bộ hững hờ khói bay

Tình cờ như núi gặp mây
như sương đậu cánh hoa gầy tiêu dao
tỉnh ra thì giấc chiêm bao
chuyện mười năm cũ lại nao nao lòng

PTT (Động hoa vàng)
***
*THI SĨ TRẦM VÂN***
THI SĨ ĐA TÀI THANH THANH & SONG LINHNGÀY THÁNG TÁM

Ngày tháng tám mùa thu về rất lạ
Em mắt buồn theo cỏ lá heo may
Đường thở dài vàng nắng áng mây bay
Tình cúi mặt để sầu rêu nhánh lá

Ngày tháng tám mùa thu xanh biển cả
Cánh chim về hong ấm nụ môi hôn
Bài thơ yêu nhung nhớ lại gần hơn
Căn gác nhỏ mở lòng vui đất lạnh

Ngày tháng tám mùa thu vàng đất trắng
Tay em mềm gối mộng ngát trùng dương
Con sóng vỗ thềm trăng mòn vách đá
Gió thu về mây trắng đẹp trời hương

Ngày tháng tám mùa thu trùng xuống thấp
Đất khóc thầm tan vỡ mối tình hoa
Em nói dối ta buồn như muốn khóc
Con thuyền nào chở hết cõi lòng ta

Ngày tháng tám mùa thu về thêm tuổi
Đất mẹ nghèo mọc cánh vỗ trời hoang
Và tình ta từ đó cũng lang thang
Khi trước mặt cuộc đởi chưa đáp số

SONG LINH

A DAY IN AUGUST

That day in August, Autumn seemed so strange;
Your eyes grew sad like in grass blades a change.
The road sighed in the yellow cloudy sun,
Love faced down, anxiety got leaves moss dun.

Also a day in August, Autumn had been sea blue;
The birds had returned to warm their kiss due;
The romantic poem of each other helping take hold;
The small attic opening its heart on the land tho cold.

On that day in August, Fall had gilded the white earth;
Your soft arms as dreamy pillows in an ocean mirth;
Crashed by the waves in the moon the cliff worn;
The fall wind bringing back a clear perfumed morn.

Then, that day in August, Autumn sank abruptly low,
The ground silently cried, broken the love glow.
You lied to me so that I felt I wanted to weep,
No vessel could transport my soul in sorrow deep.

Yes, that day in August returned adding a year in age,
My poor maternal place grew wings to a wild stage;
And my love too since then got adrift dilution
While my immediate existence had not yet a solution.

Translation by THANH-THANH
Thanh-Thanh.com
***
*NỮ SĨ Ý NGA *THI SĨ ĐỊNH QUÁN*THI SĨ HOÀNG CÔNG THIẾC***
*NHỚ QUÊ XƯA
(Phóng tác theo ý thơ NHỚ QUÊ của Hồ Nguyễn)

Đất khách bồi hồi thương đất mẹ
Thôn nghèo nhớ lắm những bờ tre
Đồng xa nhổ mạ nông phu gánh
Lối nhỏ lùa trâu mục tử về
Xuân đó xôn xao ngàn cánh nhạn
Hè nào nức nở vạn lời ve
Đêm buồn trở giấc lau dòng lệ
Gác vắng canh thâu lạnh bốn bề

Tha hương vọng tưởng trời quê mẹ
Có mái tranh nghèo với lũy tre
Nắng tắt đàn trâu thong thả bước
Chiều buông lũ trẻ nhởn nhơ về
Thu vàng điệu sáo vang lời nhạc
Hạ đỏ hàng cây rộn tiếng ve
Cố lý xa xôi sầu ứa lệ
Đêm đông gió lạnh thổi tư bề

Viễn Khách
September 28, 2020

*NỮ SĨ TÍM

XÉ RÀO

Nghị quyết(1)bao người nỡ xé rào
Cộng đồng hải ngoại bổng xôn xao
Thầy kia đổi dạ thèm danh hảo
Mợ nọ thay lòng thích tiếng chào
Bát nháo tài ghê tài bát nháo
Tào lao giỏi ớn giỏi tào lao
Cái tôi tổ chảng hay nổ xạo
Hung hăng chống cộng lòi ra láo
Bảo vệ cờ Vàng(*)dủng mảnh gào

Tím Oct/05/2020

**
*THI SĨ KIỀU PHONG.

*SA CHI LỆ*TU KHỔ HẠNH

Ta ngồi im lặng đến nghìn năm
Nhìn giòng gange nằm thao thức
Nắng đợi chờ trôi bặt tiếng tăm
Thuyền ảo giác neo bờ mộng dữ

Ta đứng lên rụng từng ngón chân
Nên trái tim bay khỏi lồng ngực
Ta điềm tỉnh tụng lời cảm ơn
Thấy tiền kiếp biến thành man trá

Ta khom lưng qua miền nhân ái
Người đàn bà Á Đông mỉm cười
Nàng vẽ một hình vuông định mệnh
Thản nhiên đi về phía cuối trời

Ta ngửng mặt giữa lòng vị tha
Người đàn bà Á Đông lạnh lùng
Nàng say ngủ trong vườn cảm hóa
Sóng Gange rờn rợn nét mộ dung…

Ta ân cần vuốt ve tủi nhục
Cơn chịu đựng bốc khói nghẹn ngào
Ta thèm thuồng quên mất khổ đau
Nàng vẫn đi quanh dòng Thánh Ý

Ta quỳ xuống, vâng, thưa định mệnh
Trái đất xoay cũng có chu kỳ
Nàng thơ ngây hài lòng kỳ lạ
Tay vỗ đều rực bóng từ bi
Sáng nhai ngon chiến tranh oan nghiệt
Bên giòng Gange nàng thơm phấn son
Ta bơi qua biển mê tàn khốc
Ôm mặt trời chân lý rưng rưng…

**
*Viết trong Quân Y Viện Tây Ninh

HẤP HỐI

Ta giãy giụa trên giường
Kêu la như ác thú
Những hung thần kinh sợ
Phủ phục rất dễ thương

Ta chết đói tình người
Quơ quào lòng thương hại
Ngốn ngấu thói đời cay
Đã thưa dần hơi thở…

MẸ VÀ CON

Mẹ ngồi khuya tóc rụng
Xuân bạc trên nụ hồng
Hơi thở chờ nắng mọc
Dòng thổn thức mênh mông…

MỘNG

Ta phá thai tư tưởng
Giao hoan cùng tử thần
Suốt mùa đông ấp trứng
Nở ra toàn hổ mang….
**

NGƯỜI HAY TA

Guốc khuya đau hồn dã
Ta nằm chết cong queo
Y viện buồn sụp đổ
Đôi tay người hư vô

Đêm vỗ trán khao khát
Một giọt sương lạc loài
Xin hôn hoài ngây dại
Cúi đầu chạm tương lai

Côn trùng chợt vỗ cánh
Ta giật mình rơi nhanh
Người ơi còn gì nữa
Đời mặc áo vô tình…

Guốc khuya dòn cô độc
Ngồi nhai thời gian ngon
Dường như mình đang khóc
Hay ta đào huyệt chôn…

Vì sao nào ngu muội
Làm kẻ chứng nhân điên
Vò đầu từng con muỗi
Hỏi thăm chuyện tình riêng

Ta xới nhầu giấc ngủ
Xem có gì lạ không
Thế sao lừng khừng mãi
Ta hay người qua sông?…
**
*Viết trong Quân Y Viện Tây Ninh

LÃNG TRÍ

Ta cắn nát hòa bình
Bằng hàm răng bén ngọt
Bằng quỉ quái hiện hình
Lưng lằn roi bom đạn

Thoát thai làm sói hoang
Chạy trốn rừng thuốc độc
Dù bỏ lại đàn con
Trái phá nằm khả ố!

Suối không còn ngả ngớn
Trăng không còn phơi thân
Nai tơ về thành phố
Nước mắt nồng phân vân

Tra khảo từng cỏ cây
Ôm mặt trời múa hát
Đá tung bầy thiên thai
Và cuối cùng quỳ lạy…

SA CHI LỆ *Thơ Thời Chiến*
*Viết trong Quân Y Viện Tây Ninh
**
*Thơ viết trong hầm trú ẩn

NÍU KÉO TÌNH YÊU KHÔNG TRĂNG SAO

Lỡ rớt xuống trần gian không lối thoát
điếu thuốc trên môi thoi thóp gục đầu
Gió rít ngoài song dường như ray rức
Nghe đu đưa tiếng độc thoại trăng sao

Công viên ảm đạm ghế chừ than thở
Vì trong ta lạnh ngắt dáng em cười
Yêu một lần để làm quen tiếng khóc
Mai mốt buồn khỏi bỡ ngỡ phân vân

Em mãi trong ta tháng năm mòn mỏi
như hoa như nắng như mưa bên cầu
ta gặp nhau giữa thời mưa kinh dị
chia sẻ đời nuôi mộng dữ thương đau

đôi cánh ngại ngùng bay hoài không ngủ
để rồi chiều ngang nhà em nao nao
lòng thấp thỏm xây thành nguồn giông bão
ta ngu ngơ ngồi đếm sóng lao xao

Buồn quá em ơi ! Hai bàn tay trắng
Níu kéo tình yêu không có trăng sao…

*SA CHI LỆ
LÌA QUÊ…-Thơ Liêu Xuyên và Thơ Họa

LÌA QUÊ…

Lìa quê trăn trở bước ly hương,
Lữ khách hờn đau mỗi dặm đường.
Lạnh gió buồn mưa sầu nắng sớm,
Lỡ đời dở mộng thảm chiều sương !
Lòng lo non nước đành dâu bể,
Lệ hận trần ai rũ chiến trường !
Lần lựa tuổi đời nay bạc tóc…
Lời thơ mỗi lúc một bi thương !
Liêu Xuyên

Thơ Họa:

CỐ LÝ “2”

C ách biệt lâu rồi đất cố hương
C hốn xưa từng ngỡ ở thiên đường
C hợt nghe tin nhạn chìm mưa bão
C òn thấy đường chim bạt khói sương
C ứ tưởng xa quê chôn chiến tích
C àng hay lưu xứ vọng sa trường
C ô đơn đâu phải vì ngăn cách
C hính tại mơ hồ lẽ nhớ thương
Utah 25 – 9 – 2020
CAO MỴ NHÂN

LẠC BƯỚC QUÊ NGƯỜI.

Lạc bước quê người biệt cố hương,
Lạ từ góc phố đến con đường.
Lòng buồn những buổi trời đầy tuyết,
Lệ chảy bao chiều đất ngập sương.
Lập chuyện an cư cùng xứ rộng
Lo mưu sinh kế suốt canh trường.
Làm thơ vọng quốc khi đầu bạc,
Lặng lẽ mơ về cõi nhớ thương.

Mỹ Ngọc.
Sep. 25/2020.

VỀ QUÊ
Về đây sướng khổ ở quê hương
Viễn xứ thôi đành lỡ bước đường
Vui sống non ngàn đời lữ thứ
Vun tình đất mẹ mộng miên trường
Vời trông ký ức ngày mưa nắng
Vợi cảm tâm hồn thuở gió sương
Vướng víu sao còn chưa định hướng
Vùi chôn quá khứ xót yêu thương…
Hải Rừng
Bà Rịa, 25/9/2020

VỀ QUÊ

Đất khách sao bằng được cố hương
Đừng nên nghĩ đó chốn thiên đường
Đi không toại nguyện sầu ly khách
Đến chẳng toàn mơ luống đoạn trường
Đông khổ lao đao vì nắng gió
Đoài buồn lận đận bởi phong sương
Đời già chiếc lá rơi về cội
Độc giả tương đồng cũng cảm thương
Viễn Khách
September 26, 2020

NHỚ QUÊ

Lam chiều gợi nhớ cảnh gia hương
Lắm nỗi niềm vương những ngõ đường
Lỡ chốn quê người: – lòng mãi nhớ
Lầm nơi đất khách: – dạ hoài thương
Long đong vất vưởng đời mưa nắng
Lóng ngóng vằn vèo kiếp gió sương
Lạnh nóng bao thu đầu chớm bạc
Lang thang vạn nẻo khổ sinh trường.
Hương Thềm Mây
26.9.2020

XA XỨ

Xa xứ lâu nay nhớ cố hương
Xót niềm lạc lõng kẻ cùng đường
Xé tan chính nghĩa thời hoa mộng
Xoáy nát cuộc đời lúc gió sương
Xoa nỗi hận thù vùi chiến tích
Xoay lòng hãnh diện lấp sa trường
Xây nền dân chủ nay đầu bạc
Xoá sạch cộng nô sạch vết thương!!
Camthành Sept 25, 2020
ThaNhân

NHỚ QUÊ

Nhớ mãi tình quê chạnh cố hương
Người xưa tình cũ dấu con đường
Ngó ra đầu ngõ còn nhung nhớ
Nhìn lại cuối vườn vẫn luyến thương
Ngơ ngẩn cuộc đời thời chiến trận
Ngỡ ngàng tâm sự buổi sa trường
Ngấn sầu non nước còn dang dở
Nghiệt ngã tóc giờ đã nhuốm sương

Songquang
20200925

THÔI CŨNG ĐÀNH…!

Tạm biệt nhau rồi cách cố hương
Tình ta gián đoạn chẳng chung đường
Thế cô ắt hẳn thua thời vận
Thất thủ đành cam trải gió sương
Tủi phận lẻ đôi mà cải tạo
Thân anh chiếc bóng bỏ sa trường
Tình yêu mô nữa đầu đen bạc
Thân tín đâu còn mới thảm thương !…

Mai Xuân Thanh
Ngày 25/09/2020

QUYẾT CHIẾN
[Thbtt]
Thương nhớ sơn hà, nhớ cố hương
Hương quê kỷ niệm thắm muôn đường
Đường gìn lãnh thổ khai binh tướng
Tướng giữ biên cương có lập trường
Trường vọng anh hùng ngời những hướng
Hướng vào trận chiến thật phong sương
Sương tràn quyết liệt xua bành trướng
Trướng chiếm tham tàn sẽ tử thương…

Đức Hạnh
27 09 2020

LẬP QUÊ

Lập nền quê mới chốn thơm hương
Là chuyện đương nhiên buổi loạn đường
Lợi dụng tu nghề vương mái tóc
La đà du lịch mắc làn sương
Lenh đênh thành phố trời siêu đẹp
Lận đận thôn làng đất khó thương
Lưu luyến nơi nào đời dễ thở
Lơ thơ tơ liễu dệt thi trường.
Trần Như Tùng

NHỚ CỐ HƯƠNG

Đã mấy mươi mùa, biệt cố hương
Đèo cao gió núi, cách ngăn đường
Đếm bao, khắc khoải, nhìn mưa tuyết
Đợi, lắm, ưu sầu, ngắm gió sương
Đánh mất, ngày xanh, thời áo trắng
Để quên, ký ức thuở sân trường
Đời trai tứ hải bao niềm nhớ
Đất khách, sông hồ, nỗi luyến thương !
Bạc Liêu/27/9/2020
Hồng Vân

RA ĐI

Lặng lẽ xa rời bỏ cố hương
Liều thân vượt biển để tìm đường
Lê người khổ ải trong chiều lạnh
Lết gối nguy nàn giữa tối sương
Lẹ quá nhìn lui buồn cảnh đoạn
Lanh ghê ngó lại tủi đêm trường
Lay hồn mỏi mệt nhìn non nước
Lạc lõng nơi này mãi nhớ thương
Minh Thuý Thành Nội
Tháng 9/27/2020

HỒI ỨC

Lỡ bước phong trần ly cách hương,
Lang thang nhớ nước hút xa đường.
Luồn âm ỉ cháy sầu than gió,
Lê lết ngậm ngùi xót phủi sương.
Lòng nghĩ hận sầu khi cải tạo,
Lệ tràn ký ức lúc rời trường.
Lời nay còn chỉ câu than thở,
Lão hạc tuổi về luyến nhớ thương.
HỒ NGUYỄN
(28-9-2020)
***
KÍNH
*KÍNH MỜI QUÝ THI SĨ BỐN PHƯƠNG GỞI BÀI GÓP MẶT:
*email: myhan245@gmail.com