TỘI ÁC CHÍNH TRỊ LỚN NHẤT LịCH SỬ NHÂN LOẠI CỦA NƯỚC MỸ

* TỘI ÁC CHÍNH TRỊ LỚN NHẤT LịCH SỬ NHÂN LOẠI CỦA NƯỚC MỸ

*BẢN TIN THỜI SỰ NỔI BẬT HÔM NAY:

1-BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT

2-CLIPS QUAN TRỌNG:

* DTV Thuyết Minh: TT Trump tung bằng chứng vạch mặt Joe Biden thân Tàu, bán rẻ nước Mỹ
* Tượng Chúa Jesus bị chặt đầu ở Florida
* SỰ XUẤT HIỆN CỦA TẤM BẢNG QUẢNG CÁO GÂY XÔN XAO DƯ LUẬN GẦN ĐÂY tại khu Việt Nam – Houston, Texas

3-FACEBOOK:

* Người anh em Da Mầu này đã làm gương sáng cho đảng DC, nhất là cho 2 anh chàng “Ôbámà” và “Joe BaiĐần”
* OBAMA & BIDEN CHO PHÉP TC ĐÁNH CẮP VÀ CƯỚP BÓC BÍ MẬT QUỐC GIA
*“Đảng cộng sản Trung Quốc cấm dạy tiếng Mông Cổ trong trường học Mông Cổ”==>> TUƠNG LAI GẦN CỦA VN !
**
4- BẢN TIN NÓNG QUANG TRỌNG:

* TỘI ÁC CHINH TRỊ LỚN NHẤT LICH SỬ NHÂN LOẠI TẠI NƯỚC MỸ
*HÀN GIANG TRẦN LỆ TUYỀN: Tưởng niệm Quốc Hận: 20-7-1954!
*NGUYỄN QUANG DUY: Bầu cử Mỹ: Vì sao thành phần bảo thủ ủng hộ Tổng thống Trump?
* Breaking : TIN NÓNG BIỂN ĐÔNG
* HIỆN TƯỢNG NGUYỄN THÙY TRANG
* NGUYỄN QUANG CHƠN: Bài viết từ người ngoài nước, nhưng sáng mắt hơn những người mù lòa, cận thị mang danh công dân Hoa Kỳ.
* NGUYỄN NGỌC DUY HÂN: Khi Tượng là vấn đề
*KIỆN KHANG :9 cách tự nhiên giúp tiêu sỏi thận, không cần phẫu thuật
*ĐIỂM MẶT NHỮNG KẺ “CUỒNG CHỐNG TRUMP

*GIỚI THIỆU SÁCH GIÁ TRỊ:

Xin mời đọc hai tác phẩm lịch sử của GS Phạm Cao Dương vừa tái bản

*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC:

* Trần Thị Diệu Tâm: GIẢI KHUÂY MÙA COVID, Thiếu nữ và con mắt trái
*TRÀM CÀ MAU: Khấn Người Tình Địch
*BÙI BẢO TRÚC: Người Con Gái Có Móng Tay Sơn Đỏ Gắt

*KÍNH MỜI GHÉ THĂM WEB MỚI
https://hangoc2020.blogspot.com/

6-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*PHẠM THIÊN THƯ * TRẦM VÂN * THANH THANH *
*ĐỖ CÔNG LUẬN * ĐẶNG QUANG CHÍNH * KIỀU PHONG *HÀN THIÊN LƯƠNG * TRỊNH QUANG CHIẾU *NGUYỄN NAM AN * SA CHI LỆ *

***
7-DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

*HỒ CÔNG TÂM * THÚY M * CHU HÀ * KIỀU MỘNG HÀ *TRẠNG PHÉT * TƯỜNG THÚY * VI VÂN * TIỂU BẢO * CAO QUANG SAU * LÝ ĐỨC QUỲNH * KHA TIỆM LY * TÍM * KHÊ KINH KHA * MAI XUÂN THANH * CẢM TÚ * TRƯƠNG TRỌNG KIÊN * LÊ THÀNH VÂN * SONGQUANG *
**
***
*BIẾM-MINH HỌA


***-CLIPS QUAN TRỌNG:

* DTV Thuyết Minh: TT Trump tung bằng chứng vạch mặt Joe Biden thân Tàu, bán rẻ nước Mỹ


**
Tượng Chúa Jesus bị chặt đầu ở Florida

“Tôi muốn bạn hãy xem số lượng ốc vít và thanh sắt cần thiết để giữ đứng bức tượng này, chúng ta phải suy nghĩ về sức lực cần thiết để lật đổ bức tượng, có nghĩa là có thể có nhiều hơn một người để làm điều này, ” – Christian De La Rosa
Church members want answers after status of Jesus Christ is vandalized

TT TRUMP XIN GIỮ LẠI BỨC TƯỢNG ĐỨC MẸ FATIMA!
*


**
*SỰ XUẤT HIỆN CỦA TẤM BẢNG QUẢNG CÁO GÂY XÔN XAO DƯ LUẬN GẦN ĐÂY tại khu Việt Nam – Houston, Texas


***
*FACEBOOK:
Người anh em Da Mầu này đã làm gương sáng cho đảng DC, nhất là cho 2 anh chàng “Ôbámà” và “Joe BaiĐần”

https://www.facebook.com/100052594453620/videos/128116702284811/
***
*“Đảng cộng sản TC cấm dạy tiếng Mông Cổ trong trường học Mông Cổ”==>> TUƠNG LAI GẦN CỦA VN !https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1518836114967089&set=a.156434584540589&type=3&theater
***
*OBAMA & BIDEN CHO PHÉP TC ĐÁNH CẮP VÀ CƯỚP BÓC BÍ MẬT QUỐC GIA

https://www.facebook.com/ngoc5361/posts/3393248800693680?notif_id=1594864945798708&notif_t=story_reshare
***
*GIỚI THIỆU SÁCH GIÁ TRỊ LỊCH SỬ:
Xin mời đọc hai tác phẩm lịch sử của GS Phạm Cao Dương vừa tái bản.
Xin trân trọng giới thiệu với quý thân hữu hai tác phẩm của Giáo sư Phạm Cao Dương vừa được tái bản, “Siêu Quốc Gia Việt Nam” và “Bảo Đại-Trần Trọng Kim và Đế Quốc Việt Nam”.
Đã qua tuổi bát tuần, có lẽ đây sẽ là những tác phẩm sau cùng mà Giáo sư cống hiến cho đời, cho đất nước, cho giới trẻ. Xin mời quý thân hữu nhiệt tình ủng hộ.
(Giáo sư Phạm Cao Dương là vị Thầy đầu tiên tôi gặp khi bước chân vào ĐHSP Sài gòn năm 1964 tại lớp Cổ sử Tây phương).
Xin hết lòng cảm ơn Nhà Giáo – Nhiếp Ảnh Gia Vũ Công Hiển,
Chính nhờ những sự trực tiếp hay gián tiếp khuyến khích, tiếp tay của Thày Vũ Công Hiển và rất nhiều bậc Tôn Trưởng,
các thân hữu, các cựu sinh viên, học sinh cũ, các độc giả và những người yêu
quê hương đất nước Việt Nam mà Nhà Tôi, trên đường đi tới tuổi 90, sức khỏe suy kém, đã có thể
làm hết sức mình để hoàn thành hai tác phẩm Bảo Đại – Trần Trọng Kim và ĐẾ QUỐC VIỆT NAM và
Siêu Quốc Gia Việt Nam Tại Hải Ngoại. Xin mạn phép trích Lời Cảm Tạ Cuối Sách của Nhà Tôi:
“”Vượt qua được hiểm họa Bắc Phương lần này, nòi giống ta sẽ có thể tiếp tục đứng vững và thênh thang bước sang
Thiên Niên Kỷ mới, Thiên Niên Kỷ Thứ Ba, “như một dân tộc lớn” ngang hàng với các dân tộc lớn khác, với những
ý nghĩa trong sáng, cao đẹp của từ ngữ này, không còn là nhược tiểu như xưa nữa, để con người một khi đã sinh ra là
được sống trọn vẹn kiếp người trong hạnh phúc, không còn cảnh trẻ sơ sinh bị chết khát ngoài biển khơi trước sự bất
lực, đau đớn của cha mẹ, để tuổi trẻ được sống với đầy đủ ông bà, cha mẹ, anh chị em và được đến trường trong sự
che chở, dạy bảo của thày cô, để thanh niên không bị ném vào lò lửa chiến tranh, để người già được con cháu thương yêu
chăm sóc, thay vì bảy tám mươi còn phải ra đồng cày ruộng, bên cạnh những nghĩa trang trắng xóa bia liệt sĩ trong đó có
mộ bia con mình. Ước vọng không có gì to lớn, mới mẻ, vì từ lâu, một hiền triết Á Đông, nếu tác giả không lầm,
Khổng Tử, đã phát biểu na ná như vậy, khi ông được hỏi về ý nguyện của mình. Đó là “Lão giả an chi, thiếu giả hoài chi,
bằng hữu tín chi”. Tác giả xin lập lại ở đây coi như một chút “gói ghém trước khi về cõi” của một cá nhân nhỏ bé trước
sự tồn vong của cả một dân tộc gửi tới mọi người.”

Một lần nữa xin đa tạ,
Thân kính,
Khánh Vân
1. Siêu Quốc Gia Việt Nam

Mạng Ái Hữu Đại Học Sư Phạm Saigon
https://daihocsuphamsaigon.org/index.php/gioithieu/1290-gs-pha-m-cao-duong-tuye-n-ta-p-sieu-quo-c-gia-vn
Mạng Nhìn Ra Bốn Phương
https://nhinrabonphuong.blogspot.com/search?q=pha%CC%A3m+cao+d%C6%B0%C6%A1ng

** Order trên Mạng LULU: sách dầy 539 trang, giấy màu beige, giá bán 25 dollars.

https://www.lulu.com/shop/duong-cao-pham/sieu-quoc-gia-viet-nam/paperback/product-24308078.html

2. Bảo Đại-Trần Trọng Kim và Đế Quốc Việt Nam”

Order trên mạng Amazon : Sách dầy 828 trang, giá bán 25 dollars
https://www.amazon.com/Truoc-Khi-Bao-Lut-Tran/dp/0692948708/ref=sr_1_1?ie=UTF8&qid=1547794970&sr=8-1keywords=truoc+khi+Bao+lut+Tran+toi+%2C+Bao+Dai+tran+trong+kim

*****
GS Phạm Cao Dương và hai tác phẩm:
1/ Bảo Đại-Trần Trọng Kim &
2/ Siêu Quốc Gia VN tại Hải Ngoại & Hiểm Họa Bắc Phương
Trần Thế Đức
https://daihocsuphamsaigon.org/index.php/gioithieu/1642-gsphamcaoduongvahaitacpham
***
*BẢN TIN NÓNG QUANG TRỌNG:

* TỘI ÁC CHINH TRỊ LỚN NHẤT LICH SỬ NHÂN LOẠI CỦA NƯỚC MỸ
Justice is Coming for Spygate
https://www.youtube.com/watch?v=u0xDRf7jPvs

Obama và đồng bọn chuẩn bị lên thớt.
https://www.youtube.com/watch?v=rGVbQuryXoM

TT Trump: Obama Gate =‘Tội ác chính trị lớn nhất lịch sử nhân loại!’Sau khi Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ quyết định hủy bỏ vụ kiện đối với cựu cố vấn an ninh quốc gia của Trump – tướng Michael Flynn, Tổng thống Donald Trump đã “tiếp nối thắng lợi” bằng việc tỏ rõ thái độ phẫn nộ với vị tiền nhiệm của mình là ông Barack Obama. Ông Trump đã chỉ rõ Obama Gate là tội ác chính trị lớn nhất lịch sử nước Mỹ, nghiêm trọng hơn rất nhiều so với vụ bê bối chính trị Watergate từng xảy ra tại nước này. Ông Trump ám chỉ sẽ bắt đầu tiến hành điều tra ông Obama.
Tổng thống Donald Trump chia sẻ trên Twitter cá nhân một số tin tức phê bình vị Tổng thống tiền nhiệm Barack Obama.
Ông Trump viết: “Ông ấy bị tóm rồi, OBAMAGATE!”
Tổng thống Trump chia sẻ đoạn viết: “Vụ bê bối Watergate sẽ trông giống như một tờ giấy phạt về lái xe trái luật mà thôi!”. Điều này cho thấy rõ vụ bê bối nổi tiếng nhất trong lịch sử chính trị Mỹ này chẳng thấm vào đâu khi so sánh với sự việc Obama Gate lần này.
Tổng thống Trump đã phản ứng với các tài liệu được giải mật, cho thấy cựu Tổng thống Obama nắm được các chi tiết từ các cuộc gọi điện thoại bị nghe lén giữa Tướng Michael Flynn và một đại sứ Nga, ông Sergey Kislyak.
Như tin đã đưa, các quan chức chính quyền Obama và FBI có thể đã giăng bẫy tướng Flynn để tiến hành điều tra chiến dịch tranh cử của ông Trump có thông đồng với Nga.
FBI bị cáo buộc cố tình giăng bẫy nhằm truy tố ông Flynn hoặc để buộc ông bị sa thải khi tháng trước các tài liệu nội bộ của FBI tiết lộ rằng các quan chức cấp cao nhất của FBI đã bàn về động cơ của họ khi thẩm vấn cố vấn an ninh quốc gia lúc bấy giờ Michael Flynn tại Nhà Trắng vào tháng 1/2017. Những quan chức này đã công khai đặt câu hỏi liệu “mục tiêu” của họ có phải là “gài để ông ta nói dối để chúng ta có thể truy tố ông ta hoặc kiến ông ta bị sa thải”.
Ông Trump còn chia sẻ một tin tức vô cùng đáng suy ngẫm: “Hy vọng các anh thấy vui vẻ khi điều tra tôi. Giờ thì tới lượt tôi”. Ông dường như đang ám chỉ ý muốn khởi động cuộc điều tra đối với ông Obama. Ngày 8/5, ông Trump trả lời phỏng vấn của báo Fox và cho biết: “Đây là những tên chính khách bẩn thỉu, cảnh sát bẩn thỉu và một số người đáng sợ, hy vọng họ sẽ phải trả một cái giá thật đắt trong thời gian không xa nữa”. Những lời này mang ý cảnh cáo vô cùng rõ ràng.
Ngoài ra, ông Trump còn bổ sung quan điểm của mình kèm với bài Twitter của bình luận gia có tầm ảnh hưởng Buck Sexton, rằng: “Cho đến hiện tại, đây là tội ác chính trị lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ!” Bên cạnh đó, ông Trump còn chia sẻ thông tin phê bình Cục điều tra Liên bang (FBI).
Ông Sexton viết: “Phái cực tả tự do của Deep State nhiều năm qua thật xấu hổ khi không bị trừng phạt, quá trình này góp một phần rất lớn trong việc trừng phạt đối với Michael Flynn. Trừ khi đồng phạm của FBI bị bắt giam, nếu không đây không thể là chính nghĩa được”.
Ông Trump còn chia sẻ bài viết của chính trị gia Jim Jordan, chỉ ra rằng trong thời kỳ Obama (năm 2012), Sở thuế Hoa Kỳ có mục tiêu nhắm vào phái bảo thủ, và FBI dường như tiến hành cùng một dạng thức như trên, khi nhắm vào ông Trump và đồng sự của ông vào thời điểm trước cuộc bỏ phiếu tranh cử chức Tổng thống (trong thời Obama vào năm 2016).
Tổng thống Trump cho biết: “… Chúng tôi đã bắt được họ và những hoạt động phi pháp của họ!”.
Hoàng Hoa
Theo SOH
https://m.ntdvn.com/the-gioi/tong-thong-trump-obama-gate-toi-ac-chinh-tri-lon-nhat-lich-su-nhan-loai-toi-luot-toi-dieu-tra-cac-ong-roi-37365.html
***
*Tưởng niệm Quốc Hận: 20-7-1954!

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền


***
“Đây phương Nam, đây ruộng Cà Mâu no lành, với tiếng hát êm đềm trong suốt đêm thanh…”. Dẫu cung đàn đã xưa, lời nhạc đã cũ; nhưng sẽ không bao giờ trở thành xưa cũ, khi chúng ta, những người dân của nước Việt Nam Cộng Hòa đã một thời được sống trong cảnh thanh bình, tự do, no ấm; vì thế, hôm nay, chúng ta, dù mái tóc đã phai mầu, nhưng mỗi lần lướt đôi tay trên chiếc dương cầm, hay trên những cây đàn tuyệt hảo của đầu thế kỷ 21, thì có lẽ trong chúng ta, dễ mấy ai quên đi những chiếc phím ngà xưa cũ của những cây đàn Mandoline của thế kỷ trước, với bài hát Trăng Phương Nam, để rồi có thể có nhiều người sẽ rưng rưng, khi vọng tưởng về những năm tháng thanh bình xưa đã mất, và không bao giờ tìm thấy lại, dù một lần nào nữa!

Hôm nay, ngày 20 tháng 7 năm 2012; để tưởng nhớ đến một ngày đất nước đã bị chia cắt, phân ly! Người viết muốn nhắc lại một bài đã viết trước đây: Kể từ khi nước Việt Nam Cộng Hòa rơi vào tay cộng sản, thì người Việt tỵ nạn chúng ta chỉ còn biết và tưởng niệm ngày 30/4/1975, là ngày Quốc Hận. Nhưng ngược thời gian trở về cuối thập niên 1950, và đầu thập niên 1960. Khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Người đã khai sinh ra Thể chế Cộng Hòa Việt Nam, thì người dân miền Nam đã từng tưởng niệm Ngày Quốc Hận là ngày 20/7/1954. Ngày ấy, theo hiệp định Genève, đất nước đã bị Cộng sản Bắc Việt và Pháp chia cắt thành hai miền bởi giòng sông Bến Hải. Miền Bắc do Hồ Chí Minh cai trị, với những cuộc “cách mạng” máu đổ đầu rơi, con tố cha mẹ, vợ tố chồng. Rồi “cách mạng văn hóa” làm cho không biết bao nhiêu người đã phải chết thảm, hoặc bị tù đày, tàn hại đến cả một đời người, mà đến cả sóng nước của giòng sông Bến Hải cũng phải khóc hờn ai oán:

“Con sông Bến Hải từ độ chia hai,
Đêm đêm nó khóc than hoài
Hờn căm cộng sản chia hai nhịp cầu
Lớn lên từng đợt u sầu
Bao giờ Nam-Bắc nhịp cầu sang ngang
Bên đây đời sống thênh thang
Bên kia kiếp sống điêu tàn xác xơ
Ruộng đồng lúa mọc lơ thơ
Máu pha nước mắt ngập bờ tre xanh!”Trong khi đó, tại miền Nam, dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đầy lòng nhân ái, Người đã sống một cuộc đời thanh bần, liêm khiết, quên mình, để tận hiến cho Quốc Gia và Dân tộc. Như mọi người đã biết, vào thời kỳ ấy, Nền Cộng Hòa Việt Nam còn non trẻ, lại còn thêm loạn sứ quân cát cứ, và không được đồng minh và quốc tế viện trợ như Việt Nam Cộng sản hiện nay. Nhưng Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã xây dựng được một nước Việt Nam Cộng Hòa tự do, phồn thịnh. Từ thành thị cho đến thôn quê, nơi đâu cũng được sống trong cảnh thanh bình, no ấm.

“Tiên thiên hạ vi ưu, vi ưu – Hậu thiên hạ vi lạc, vi lạc”; đó là, cách Sống của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Bởi vậy, cho nên chính vì xót đau cho những cảnh đời lầm than, đau khổ của đồng bào đang ở bên kia Vĩ tuyến, nên Tổng Thống Ngô Đình Diệm và là vị Tổng Tư Lệnh đầu tiên của Quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã có chủ trương Bắc Tiến. Nhưng tiếc rằng, con đường Bắc Tiến chỉ mới ở bước đầu, thì vị Tổng Thống đã có công nghiệp khai sáng Nền Cộng Hòa Việt Nam đã đi vào lịch sử.

Những điều ấy, đã được Thi sĩ Vũ Hoàng Chương viết thành những vần thơ, vì cứ ngỡ rằng “Từ nay trăm họ câu an lạc-Đàn khúc đầm Dao, rượu chén Quỳnh”, và với ước mơ Bắc tiến, để có một ngày “trở lại Cố đô- Đại định Thăng Long, một bóng Cờ”. Người viết xin chép lại những vần thơ của Thi sĩ Vũ Hoàng Chương, để mọi người cùng “chiêm nghiệm” như sau đây:“Lò phiếu trưng cầu, một hiển linh
Đốt lò hương, gửi mộng bình sinh
Từ nay trăm họ câu an lạc
Đàn khúc đầm Dao, rượu chén Quỳnh!

Có một ngày ta trở lại cố đô
Lưỡi lê no máu rửa Tây Hồ
Trên tầng Chí Sĩ bàn tay vẫy
Đại định thăng Long, một bóng cờ”.

Nhưng không riêng Thi sĩ Vũ Hoàng Chương, mà Nhạc sĩ Lam Phương cũng đã viết thành một ca khúc Chuyến đò Vĩ tuyến, và đã đi vào Nhạc sử:

“Đêm nay trăng sáng quá anh ơi
Sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu
Lênh đênh trên sóng nước mông mênh
Bao đêm lạnh lẽo em chờ mong gặp bóng chàng
Vượt rừng vượt núi đến đầu làng
Đò em trong đêm thâu sẽ đưa chàng sang vĩ tuyến
Phương Nam ta sống trong thanh bình
Tình ngát hương nồng thắm
bên lúa vàng ngào ngạt dâng
Ơ… ai… hò …
Giòng sông mơ màng và đẹp lắm
Anh ơi ai nỡ chia đôi bờ
để tình ta ngày tháng phải mong chờ
Hò… hớ …. hò …. hơ …
Em và cùng anh xây một nhịp cầu
Để mai đây quân Nam về Thăng Long
Đem thanh bình sưởi ấm muôn lòng !

Sương khuya rơi thấm ướt đôi mi
Tim em lạnh lẽo như chiều đông ngoài biên thùy
Ai gieo chi khúc hát lâm ly
Như khơi niềm nhớ cuộc từ ly lòng não nùng
Bùi ngùi nhìn cách xa ngàn trùng
Giờ đây em điêu linh nơi quê nhà đang chìm đắm
Bao đêm thổn thức dưới trăng ngà
Hồn đắm say chờ đón ngày anh về sưởi lòng nhau”.

Nhưng than ôi! Những hoài bão, những ước mơ, mà chắc của rất nhiều người; đặc biệt nhất, là những đồng bào của Miền Bắc đã đành phải nuốt nước mắt khi quyết định phải vào miền Nam để tỵ nạn Cộng sản. Và chỉ có chính họ, mới thấu được những nỗi đau thương khi phải rời bỏ nhà cửa, ruộng vườn, có nhiều gia đình đã phải lạc mất người thân, khiến cho gia đình của họ đành phải đôi bờ bên giòng sông Bến Hải và cầu Hiền Lương, với ước mơ: “Bao giờ Nam-Bắc nhịp cầu sang ngang”, và “anh cùng em xây một nhịp cầu, Để mai đây quân Nam về Thăng Long, Đem thanh bình về sưởi ấm muôn lòng”.

Những nỗi đau thương của đồng bào miền Bắc, vào thời điểm sau ngày 20/7/1954 ấy, tại miền Nam ít ai hiểu thấu; nhưng cho đến sau ngày 30/4/1975, thì những người Việt Nam tỵ nạn Cộng sản thực sự, và khi bước xuống những con thuyền mong manh để vượt biển, hoặc chạy trốn khỏi đất nước trên những con đường rừng; chỉ đến lúc đó, khi ngoái nhìn về nơi cố quốc, thì họ mới thấy lòng quặn thắt, mới thấu được những nỗi đau của đồng bào miền Bắc ngày xưa, khi không còn con đường nào để chọn bằng con đường phải ra đi!

Ôi! Những dòng nước mắt nào đã rơi rơi trên suốt con đường từ Bắc vào Nam, và những dòng nước mắt nào đã rơi xuống những bãi biển, rơi trên những con thuyền đã đưa người ra khơi, để đi tìm sự sống trong cái chết, và đã có biết bao nhiêu người đã phải bị vùi chôn dưới đáy nước, hay đã vĩnh viễn bỏ mình ở các trại tỵ nạn xa xôi!

Làm sao nói hết được nỗi đau; bởi vì tất cả những ngôn từ của nhân loại không làm sao diễn đạt cho vừa với những vết thương, những nỗi đau đớn quá kinh hoàng, và những mất mát, mà không có bất cứ một thứ vật chất nào có thể bù đắp, mà mãi mãi sẽ không bao giờ quên được, và trong số người ấy, đã có rất nhiều người là đồng bào miền Bắc đã từng đứt ruột rời bỏ tất cả, để vào Nam tỵ nạn Cộng sản, những tưởng rằng đã chạy thoát; đâu có ngờ rằng, mình sẽ phải chạy giặc tới hai lần, và trong số ấy, cũng có nhiều người đã vĩnh viễn không bao giờ còn nhìn thấy lại chốn cũ, làng xưa!

Giờ đây, kể từ ngày Quốc Hận: 20/7/1954; 58 năm dài đã trôi qua, với bao nhiêu những biến cố tang thương, dâu bể, dù là người miền Bắc hay người miền Nam, và dù một lần, hay hai lần bỏ xứ ra đi, sống đời tỵ nạn trên những đất nước tạm dung, hoặc ngay cả những đồng bào tại quốc nội; nhưng hôm nay, với hệ thống thông tin toàn cầu, với những hình ảnh, và những thước phim tài liệu hoàn toàn trung thực, thì có lẽ đa số đồng bào đã biết được cuộc sống tương đối tự do, no ấm, thanh bình của đồng bào tại miền Nam dưới thời Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa: 1954-1963; thì chắc chắn sẽ thấy được công nghiệp của Người đã khai sáng Thể chế Cộng Hòa Việt Nam, và rồi sẽ bồi hồi thương tiếc cho tất cả những gì đáng phải trân-quý, đáng phải gìn giữ; nhưng bây giờ đã mất, để rồi mãi mãi chỉ còn biết tìm lại qua dư âm của những lời ca, tiếng nhạc và những vần thơ năm cũ:

Đẹp thay Chính Thể Cộng Hòa,
Vui thay tiếng hát câu ca thanh bình.
Cộng Hòa như ánh Bình Minh,
Như giòng nước mát như tình lúa xanh.

Pháp quốc, 20/7/2012
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
***
*NGUYỄN QUANG DUY: Bầu cử Mỹ: Vì sao thành phần bảo thủ ủng hộ Tổng thống Trump?
Theo kết quả do hãng Gallup khảo sát được công bố vào tháng 8/2018, có tới 51% số người trẻ ở Mỹ và 57% số người theo đảng Dân Chủ thích chủ nghĩa xã hội.
Bài viết trước “Vì sao giới trẻ Mỹ nay thích Chủ nghĩa Xã hội?” ( Vì sao giới trẻ Mỹ nay thích Chủ nghĩa Xã hội? – BBC News Tiếng Việt) đã giải thích hiện tượng nói trên.

Đồng tiền còn có 2 mặt, nói chi một xã hội tự do và đa nguyên nhất thế giới như nước Mỹ, hôm nay xin tiếp tục giải thích về thành phần bảo thủ tại Mỹ.

Giá trị Mỹ bị đảo ngược…
Vào những năm cuối thập niên 1950, nhà xã hội học Michael E. Harrington, người khai sinh tổ chức Dân chủ Xã hội Hoa Kỳ, nhận xét có hai nước Mỹ, một của người giàu và một của người nghèo.
Quyền lực kinh tế và chính trị đều nằm trong tay người giàu, vì vậy chênh lệch giàu nghèo ngày càng tăng, người đã giàu lại càng giàu hơn.
Muốn thay đổi xã hội phải dứt khoát từ bỏ đấu tranh giai cấp do Karl Marx đề ra, phải thực hiện đấu tranh chính trị, phải tái cấu trúc hệ thống các đảng chính trị và phát động cuộc chiến chống lại nghèo khó ngay trên đất Mỹ.
Tư tưởng nói trên ảnh hưởng đến chính sách của Tổng thống John Kennedy (1961-63), một kế hoạch chống lại nghèo đói và bất công đã ra đời, và đã được Tổng thống Lyndon Johnson (1963-69) tiếp tục thực hiện.
Tư tưởng xã hội chủ nghĩa, các phong trào bình đẳng giới tính, bình đẳng sắc tộc, chống chiến tranh Việt Nam trong thập niên 1960 làm đảo lộn mọi giá trị truyền thống của người Mỹ.
Tư tưởng xã hội chủ nghĩa dần dà không chỉ trở thành chính sách của đảng Dân Chủ, mà còn ảnh hưởng đến chính sách của đảng Cộng Hòa, và ảnh hưởng đến nước Mỹ.
Những người trưởng thành trong thập niên 1960 và thập niên 1970 trở thành những nhà báo, nhà làm phim, nhà hoạch định chính sách, nhà hoạt động xã hội và chính trị, nhà giáo dục…, ảnh hưởng đến xã hội và đến thế hệ trẻ hơn.
Bởi thế ngay cả Hiến Pháp và các giá trị truyền thống Mỹ những người trẻ ít được biết đến, họ được giáo dục, được đọc sách, đọc báo, xem phim ảnh, theo quan điểm của người cấp tiến xã hội chủ nghĩa.

Bảo thủ là thế nào?
Nước Mỹ theo thể chế Cộng Hòa, công dân Mỹ phải trung thành với Hiến Pháp, nhưng mỗi người hiểu Hiến Pháp mỗi khác.
Tối Cao Pháp Viện là cơ quan có thẩm quyền giải thích Hiến pháp, tuyên bố các đạo luật liên bang, đạo luật tiểu bang là vi hiến, hoặc tuyên bố các hoạt động của hành pháp liên bang và tiểu bang là vi hiến.
Tối Cao Pháp Viện gồm chín thẩm phán do Tổng Thống bổ nhiệm trọn đời và Thượng viện phê chuẩn chấp nhận.
Các thẩm phán theo khuynh hướng bảo thủ giải thích Hiến Pháp và các đạo luật theo nghĩa gốc ban đầu tạo ra chính nó.
Còn các thẩm phán theo khuynh hướng cấp tiến giải thích ý nghĩa của Hiến Pháp theo hoàn cảnh, theo thời gian hoặc theo các tài liệu chứng cứ xung quanh việc ban hành đạo luật.
Tối Cao Pháp Viện có khi do phía cấp tiến nắm giữ và có lúc do phía bảo thủ quyết định.
Thành phần bảo thủ như vậy là những người muốn duy trì giá trị truyền thống do những nhà lập quốc Hoa Kỳ truyền lại trong Hiến Pháp.

Quyền phá thai
Án lệ Roe v. Wade về quyền phá thai là án lệ gây tranh cãi và chia rẽ trong suốt 40 năm qua.
Án lệ được thành phần cấp tiến nhiệt tình ủng hộ vì nó đáp ứng quyền riêng tư và nữ quyền, nhưng đã phạm vào niềm tin và tín ngưỡng của thành phần bảo thủ.
Án lệ được Tối Cao Pháp Viện phán quyết ngày 22/1/1973, theo Tu Chính Án số 14 của Hiến Pháp Hoa Kỳ, người phụ nữ có quyền phá thai và quyền này được quy định trong suốt thời gian người phụ nữ mang thai.
Nhưng Tối Cao Pháp Viện đồng thời lại cho phép các tiểu bang ấn định khi nào bào thai có khả năng tồn tại độc lập, vì thế ở một số tiểu bang bảo thủ quyền phá thai gần như không được thi hành.

Quan điểm bảo thủ…
Những người có tín ngưỡng tin rằng bào thai là nguồn sống được Thượng đế ban cho con người và đất nước Hoa Kỳ, nên không ai được quyền tước đi mạng sống của người khác.
Những người bảo thủ còn tin rằng việc phá thai, sẽ dẫn đến việc xa rời đức tin tôn giáo, phá bỏ truyền thống gia đình và xã hội.
Trong khi những người cấp tiến tin vào kế hoạch hóa gia đình, thì người bảo thủ lập luận việc phá thai khiến nước Mỹ bị lão hóa phải nhận thêm di dân, càng đông di dân càng hủy hoại giá trị truyền thống của người Mỹ.
Vào năm 1995, bà Norma McCorvey người tạo ra án lệ Roe v. Wade trở thành một tín hữu Tin Lành, bà nhìn nhận khi còn trẻ bị hoàn cảnh đưa đẩy dẫn đến án lệnh này.
Bà McCorvey rất hối hận nên đã trở thành một nhà hoạt động chống phá thai, bà đã từng điều trần trước Quốc Hội chống lại việc phá thai.

Phán quyết đổi chiều…
Vào đầu tháng 6/2019, Tối cao Pháp viện Mỹ bất ngờ ủng hộ một điều luật của tiểu bang Indiana là tất cả các bào thai dù bị sẩy thai hoặc phá thai đều phải được chôn cất hoặc hỏa táng.
Quyết định này được xem là bước đầu công nhận bào thai không phải là chất thải y tế, mà là con người khi mất phải được đối xử trang nghiêm.
Khi đã xem bào thai là con người, bước kế tiếp là bào thai có quyền được sống được hưởng mọi thứ quyền mà công dân Hoa Kỳ được hưởng.
Nhưng các thẩm phán Tối cao Pháp viện cẩn thận đưa ra một phán quyết khác là trong một số trường hợp phụ nữ ở tiểu bang Indiana tiếp tục có quyền phá thai.

Người có tín ngưỡng ủng hộ ông Trump
Tổng thống Trump chống lại việc phá thai, nhưng lại đồng ý trong trường hợp người phụ nữ bị hãm hiếp, hay loạn luân, hay để bảo vệ cuộc sống của người mẹ, người phụ nữ có quyền phá thai.
Mặc dù, quan điển này không được giới chống phá thai đồng ý, nhưng họ đều biết chính nhờ ông Trump đã bổ nhiệm 2 thẩm phán bảo thủ nên mới có được kết quả nói trên.
Ngay sau đó đã có tới mười tiểu bang ban hành các quy định phá thai và cấm phá thai nhằm thách thức Tối cao Pháp viện phải xét lại quyền phá thai.
Con số phá thai đã giảm rất nhiều, nhiều phòng khám phá thai đã phải đóng cửa, tiểu bang Missouri không có phòng khám phá thai nào…
Theo khảo sát được Democracy Institute/Sunday Express công bố ngày 14/7/2020, đa số người Mỹ có tín ngưỡng ủng hộ Tổng thống Trump tái đắc cử.
Đặc biệt, 90% người theo Công giáo Phúc âm (Evangelical Christians) bày tỏ ủng hộ ông Trump, chỉ có 8% nói họ sẽ bỏ phiếu cho ông Joe Biden.
56% người theo Tin lành ủng hộ ông Trump, 42% bỏ phiếu cho ông Biden.
Còn người theo Công giáo Roma 52% ủng hộ ông Trump, 44% ủng hộ ông Biden.
Ông Biden nhận được sự ủng hộ của đa số người theo Do Thái giáo (61%) và những người vô thần (90%).

Xóa bỏ chủ nghĩa tư bản …
Ngày 9/7/2020, ông Joe Biden, ứng cử viên đảng Dân Chủ, tại Dunmore, tiểu bang Pennsylvania đã công khai kế hoạch tranh cử Tổng thống trong đó có việc “chấm dứt kỷ nguyên chủ nghĩa tư bản cổ đông” (era of shareholder capitalism).
Ông cho biết sẽ thay thế bằng một hệ thống quản trị xí nghiệp dựa trên quyền lực của các nghiệp đoàn lao động và dựa trên các cộng đồng người da đen, da màu và người Mỹ bản địa.
Ông định mức lương tối thiểu 15 Mỹ kim một giờ và dự định tăng thuế thu nhập công ty từ mức thuế 21% hiện nay lên 28%, trở lại mức thuế thời Tổng Thống Obama.
Việc Tổng thống Trump vào năm 2017 giảm thuế công ty xuống còn 21%, đã vực dậy nền kinh tế Mỹ, giảm thất nghiệp đến mức thấp nhất trong vòng mấy chục năm, nhất là giảm thất nghiệp trong cộng đồng người Mỹ gốc da đen.
Những chính sách của ông Biden tương tự với ý tưởng của Thượng Nghị Sĩ Bernie Sanders, một người cực tả, có lập trường đối nghịch với thành phần bảo thủ kinh tế những người tin vào kinh tế tự do, chính phủ không can thiệp vào hoạt động xí nghiệp, giảm thiểu thuế công ty.

Bảo thủ chống chủ nghĩa xã hội
2 thí dụ trong bài nói lên sự khác biệt về xã hội và kinh tế giữa thành phần bảo thủ và thành phần cấp tiến theo xã hội chủ nghĩa tại Mỹ.
Ngay từ thời Tổng thống John Kennedy (1961-63), những cuộc tranh cử Tổng thống và tranh cử giữa kỳ tại Mỹ, đều là những cuộc giao đấu chính trị giữa hai khuynh hướng bảo thủ và xã hội chủ nghĩa.
Những đề tài chính trị khác, như bình đẳng giới tính, bình đẳng sắc tộc, bảo vệ môi trường, toàn cầu hóa, thương mãi Mỹ-Trung, mở cửa phục hồi kinh tế sau đại dịch…, sẽ là những đề tài tranh cãi giữa các ứng cử viên trong cuộc tranh cử 2020 sắp tới.
Cuối cùng khối cử tri trung dung, thầm lặng quan sát, cân nhắc và quyết định kết quả cuộc bầu cử.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
17/07/2020
***
*HIỆN TƯỢNG NGUYỄN THÙY TRANG

Kính thưa quí bạn
Hôm nay đặc biệt gởi đến các bạn hai chuyện đã được đề cập trước đây, mấy lúc sau nầy có nhiều bằng hữu hỏi lại, đó là Hiện Tượng Nguyễn Thuỳ Trang của Bác Sĩ Trần Văn Tích và bài ” Nguyễn Thùy Trang: Đại Bịp” của Trà Mi.
Từ rất nhiều năm nay tôi thấy tin vịt được tung ra quá nhiều từ một hay nhiều tay lấy tên Nguyễn Thuỳ Trang (có khi đó là một tay đực rựa). Vị nầy tự xưng làm nhiều nghề lắm, nghể sau cùng khi bắt đầu có coronavirus-mới có dịch covid-19 là Bác Sĩ Và viết nhiều bày biểu rất nguy hiểm cho những ai tin theo.

Vị nầy thường nói sau khi đi họp xong có tin vui thế nầy thế nầy… Chẳng biết vị nầy họp ở đâu họp với ai. Có lần tôi nhớ là nói đi họp với chuyên viên Trung Quốc từ Vũ Hán. Tính đến nay nhiều tháng trôi qua tin vui về coronavirus-mới chẳng thấy như vị nầy nói
Kẹt một cái là bà con ta thấy là tin, gởi tin vịt từ tay đực rựa nầy cho nhau như bươm bướm
1. Hiện tượng Nguyễn Thùy Trang, tác giả Bác Sĩ Trần văn Tích
2 Nguyễn Thùy Trang: Đại Bịp, tác giả Trà Mi
HCD 18-Jul-2020
(Theo qui ước xưa nay chữ tím là của hcd tôi viết vào, còn chữ xanh két hay chữ đen nghiêng là trích email của người khác. Không thấy màu chữ hay hình xin các bạn đọc attachment, không có attachment thì delete luôn, đừng đọc)

From: thu ho [mailto:thuho 033@ yahoo.com]
Sent: Friday, July 17, 2020 6:52 AM
To: Huynh Chieu Dang
Subject: NGUYENTHUYTRANG tái xuất : RẤT CẦN ĐỌC NGAY VÀ GẤP NHÉ QUÝ ANH CHỊ – COVID BIẾN DẠNG ĐÃ XUẤT HIỆN VÀ CÁCH BẢO TOÀN SINH MẠNG
Xin nhờ anh Đẳng xem có phải vịt NguyenThuyTrang tái xuất không ạ.
TH

From: Lan Nguyen
Subject: Fwd: Re: RẤT CẦN ĐỌC NGAY VÀ GẤP NHÉ QUÝ ANH CHỊ – COVID BIẾN DẠNG ĐÃ XUẤT HIỆN VÀ CÁCH BẢO TOÀN SINH MẠNG
——– Forwarded Message ——–
Subject: Re: RẤT CẦN ĐỌC NGAY VÀ GẤP NHÉ QUÝ ANH CHỊ – COVID BIẾN DẠNG ĐÃ XUẤT HIỆN VÀ CÁCH BẢO TOÀN SINH MẠNG
Date: Wed, 15 Jul 2020 13:46:50 -0700
From: Paul Tran

( Lưu ý : THÙY TRANG là Bác sỹ , trước đây đã nhiều lần góp ý về bệnh Corona này )
Thân chuyển,
PT

From: PAUL NGUYEN
Sent: Tuesday, July 14, 2020, 2:02:37 AM PDT
Subject: CẦN ĐỌC NGAY VÀ GẤP NHÉ QUÝ ANH CHỊ – COVID BIẾN DẠNG ĐÃ XUẤT HIỆN VÀ CÁCH BẢO TOÀN SINH MẠNG

Hôm qua Thùy Trang đã nói rất rõ và hôm nay báo chí mới đưa tin. Thùy Trang nói trước vì đã nhìn thấy Covid-19 (năm 2019) và Covid-19 (năm 2020) có khác nhau. Có thể do nó tự biến đỗi (mutation) – hoặc là con thứ 2 xuất hiện!

Con 2019 có đặc tính giống HIV nhưng con 2020 lại có đặc tính giữa HIV và thêm đuôi Ebola là con virus dữ dằn hơn nữa.

Con 2020 là loại khủng vì nó lây nhanh và có khả năng như HIV là chặn một số kháng thể đánh giặc của mình như lymphocyte T-Cell – con 2020 vừa chặn kháng thể, vừa đánh vào yếu huyệt tế bào macrophages (đặc tính của Ebola) làm cho người nhiễm phát nhiệt trong người quá nóng, gây hư hại các cơ quan quan trọng trong người mình.

Trong 103 đoạn gene của Covid-19 đã đột biến tại 149 vị trí. Đây là con Covid-20 (tên mình đặt) rất nguy hiểm hơn con Covid-19 như đã nói người bị nhiễm sẽ nóng sốt nhiệt độ cao gây hư não, thận gan…

Trường hợp không có khả năng tới BV thì xin nhớ làm sau đây:

(1) Mỗi nhà mua dùm một cái thau đựng nước lạnh và nhiều khăn loại trung.

(2) Chanh tươi cần luôn luôn có sẵn.

(3) Dụng cụ đo nhiệt – mua loại bắn laser vào đầu rất rẻ hoặc que thủy ngân nếu có.

(4) Ngoài 3 thứ cần nêu trên thì luôn có sẵn nước uống cho bệnh nhân – rất cần thiết – chỉ uống nước và rau quả, đừng uống sô đa hay bia, rượu. Cần thêm thuốc ho và Tylenol.

Khi người bệnh bị mệt mỏi (rất mệt), khàn cổ vì ho (cổ rất đau) thì là lúc thân nhiệt bắt đầu tăng cao. Đưa bệnh nhân tới chỗ nằm thật thoáng. Cho uống ngay 1 ly nước lạnh (không cần đá)

Gia đình người thân chú ý và làm thật nhanh (nhớ luôn đeo khẩu trang), lấy khăn nhún vào nước lạnh xếp lại đắp ngay lên đầu – cắt chanh làm đôi xoa hai bên cổ, hai bên hông và ngực. Lấy khăn lau người cho lạnh mát.

Cơn nóng sẽ tồn tại khoảng 30 phút mỗi lần, đừng nản lòng, hãy cố gắng thay khăn lạnh trong mỗi 5 phút – thay khoảng 6 lần là cơn sốt sẽ qua – nhưng sẽ trở lại thường xuyên trong 3 ngày lên cơn.

Đặc tính con 2020 là gây nóng nhanh trong vòng 3 ngày nhưng tới ngày thứ 4 là giảm dần.

Chú ý: (*) Luôn nhớ là nếu không đắp khăn lạnh kịp thời, cơn nóng có thể làm nát lá phổi và hư não (Ở TQ đã xảy ra tình trạng này vì người bệnh không có người nhà đắp khăn lạnh và lau người trong lúc sốt lên cơn)

Hãy share nhanh, không cần hỏi. (*) Ảnh minh họa Mutation
Can Ing Seet
Frank Dam Xuan Nguyen
118 E Kline Road
Nescopeck, PA 18635-2266
215-490-3376

Thân Kính chào quý Vi Hữu:

HCD: Thưa chị đúng rồi, những thông tin bịa đặt và vô căn thế nầy hại chết nhiểu người
Tôi xin gởi những nhận xét của một Bác Sĩ về Hiện Tượng Nguyễn Thuỳ Trang và của hai người liệt kê những con vịt kho6n3ng lồ của tay Vua Thả Vịt lâu đời nầy.
Các bạn chớ lầm vua thả vịt nầy với khoảng ba vị Bác Sĩ Y khoa MD thật đang hành nghề ta6i Mỹ có cùng tên. Vua thả vịt tự xưng làm nhiều nghề lắm, trong đó có nghề là bác sĩ.

(theo qui ước xưa nay chữ tím là của hcd tôi viết vào, còn chữ xanh két hay chữ đen nghiêng là trích email của người khác. không thấy màu chữ hay hình xin các bạn đọc attachment, không có attachment thì delete luôn, đừng đọc)

(bắt đầu trích — >) Bác Sĩ Trần Văn Tích

From: Luong Nguyen <luongnguyen158@yahoo.com>
Date: 5/3/20 11:04 AM (GMT-08:00)
To: ……………..
Subject: Hiện tượng Nguyễn Thùy Trang

Bài viết dưới đây về một nhân vật (tôi nghĩ là từ trong nước) rất lạ.

Đây là một hiện tượng mà tôi đã nói nhiều lần là đa số họ là Dư Luận Viên làm việc cho CS Hà Nội. Chúng nó có cả một “đạo binh”, giả ngu dốt, du đãng, chợ cá có, giả trí thức khoa bảng giáo sư có, nghệ sĩ có. Tức là đủ cả để “phao tin đồn thất thiệt”. Lãnh vực nào cũng có họ xía vào. Nếu bạn chống Trump thì họ bênh vực. Nếu bạn thân CH thì họ thân DC. Họ sẵn sàng chụp cho bất cứ ai cái mũ “thân Tàu Công”. Cụm từ “thân Cộng Sản” bây giờ không còn ăn khách nữa, không dùng.

Người ký tên Bác Sĩ Thùy Trang này có lúc xưng là khoa học gia, lúc xưng là chuyên gia…, và lâu lâu xía vào những chuyện không dính dấp gì về “sở học” của mình, nếu có. Có tin “cô” tung ra chắc chắn là tin thật từ trong nội bộ giống như nhóm “Chân Dung Quyền Lực” một thời. Có tin hoàn toàn là tin giả để đánh lạc hướng dư luận Hải Ngoại.

Thờ buổi Internet này ai cũng có thể là nhà văn, ký giả, nhà báo và còn là đài TV nữa nên tha hồ vàng thau lẫn lộn. Ai tin thì ráng chịu!

Chúng ta phải thật đề cao cảnh giác, chớ có tin những gì họ viết, nói hay tuyên bố nọ kia.

Trên YouTube có một tài khoản có tên “Việt Sử Toàn Thư”, có nhiều tin về lịch sử rất hay và chi tiết. Lâu lâu lại thò vào một bài bôi bát như “Lê Lợi là Quan Tham bị Nhà Minh bãi chức vì hối lộ”, “Nguyễn Huệ lấy Chị Dâu”…mục đích là để bôi nhọ những anh hùng VN đã chống Tàu. Mới đây thì bôi nhọ VNCH. Nhiều người trẻ ở hải ngoại không biết sử Việt nên tin YouTube này lắm. Chúng ta phải vào cái YouTube này để lên tiếng phản đối cho chúng nó biết là chúng ta không phải dễ cho chúng nó tuyên truyền, nhồi sọ.

Đó là những cách mà bọn Hà Nội đang làm và ở Hải Ngoại một số không ít trong chúng ta bị “hướng dẫn” và tẩy não mà không biết.

NL

HIỆN TƯỢNG “NGUYỄN THÙY TRANG”

BS Trần Văn Tích

Trên internet thỉnh thoảng thấy xuất hiện những bản tin do Thùy Trang hay Nguyễn Thùy Trang công bố. Tất cả các bản tin đó có chung một đặc tính : chúng là những bản tin độc đáo, dị thường. Khi chiếc máy bay Mã Lai Á mất tích, Thùy Trang khẳng định chiếc phi cơ đó đã hạ cánh an toàn ở một vùng bí mật trên lãnh thổ Hoa Lục vì dính dáng đến một điệp vụ tình báo.
Thùy Trang đưa tin viên tướng Việt cộng Phùng Quang Thanh và một số cận vệ bị bắn tử thương hay bị bắn trọng thương trên một con đường ở Paris.
Trong bài viết nhan đề Dương Văn Minh, một Việt cộng nằm vùng (…) Thùy Trang đưa ra những kiến giải hàm hồ, sai nhầm, thậm chí hỗn láo, xấc xược. Câu văn sau đây trích nguyên văn từ bài viết đó là một triệu chứng đặc trưng (signe pathognomonique) của bệnh án Thùy Trang: “Năm 1962 Dương Văn Minh đột nhập vào các cơ quan tình báo của Việt Nam Cộng Hoà, Binh vận Trung Ương Cục, Tình báo, An ninh T4 (Sài Gòn-Gia Định)”.
Năm 1962, Ông Dương Văn Minh mang cấp bậc Trung tướng. Một vị trung tướng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà lại đi “đột nhập“ vào các cơ quan tình báo của Việt Nam Cộng Hoà là nghĩa lý gì?
Thùy Trang liệt kê lung tung, loạn xạ, chẳng cần theo một trật tự, một phân loại, một phương hướng nào cả. Binh vận Trung ương Cục nếu có chỉ có thể là một cơ quan an ninh tình báo thuộc cấp lãnh đạo cao nhất, chung cho cả nước, của Việt Cộng, vậy mà Tướng Dương Văn Minh đã “đột nhập“ được vào cơ quan này ư? Trong khi đó thì An ninh T4 (Sài Gòn-Gia Định) lại chỉ có thể là một tổ hay một nhóm an ninh tình báo địa phương cũng vẫn của Việt Cộng, một vị trung tướng Việt Nam Cộng Hoà làm sao lại nhè “đột nhập“ vào đó và “đột nhập“ vào đó để làm gì? Khoa chẩn đoán tâm thần gọi tình trạng bệnh lý này một cách hết sức tổng quát là dislogie, chứng loạn ngôn.
Trong vụ Vũng Áng, Thùy Trang sử dụng đầy đủ tên họ và cả học vị : “Nguyễn Thùy Trang, Tiến sĩ Sinh vật/Hoá học”. Qua nội dung bài viết, Thùy Trang khơi khơi chủ trương Formosa không chế tạo thép mà tinh luyện titan. Hai chữ sinh vật trong Việt ngữ là một danh từ, một tên gọi chung các vật sống, bao gồm động vật, thực vật và vi sinh vật. Không có khoa học chuyên môn nào gọi là khoa sinh vật cả, mà chỉ có khoa sinh học hay khoa sinh vật học. Một vị tiến sĩ lại không thể gọi tên chuyên khoa mình tốt nghiệp cho đúng! Vẫn là triệu chứng bệnh lý tâm thần học loạn ngôn. Vả lại, khoa sinh học là tổng thể các khoa học về thế giới hữu sinh và về các quá trình của sự sống trong khi khoa hoá học chuyên nghiên cứu về cấu tạo, tính chất và sự biến hoá của các chất vô sinh; cho nên trong thực tế, không có cá nhân nào được đào tạo theo hai chuyên khoa đối nghịch như vậy.
Thoạt tiên, Tiến sĩ Thùy Trang – cũng có khi Thùy Trang tự xưng là bác sĩ – còn huê dạng cho biết rằng mẫu nước Vũng Áng đã được một phòng thí nghiệm ở Châu Âu phân tích nhưng không hề nghĩ đến chi tiết đơn giản nhất là nói rõ phòng thí nghiệm tên gì, ở tại thành phố nào, ở quốc gia nào thuộc Châu Âu! Nhưng rồi qua cơn khủng hoảng tâm thần, Thùy Trang phần nào tỉnh trí lại và nhận ra tính chất vô lý của cung cách loan tin nên Thùy Trang chủ động xoá chi tiết bảo rằng mẫu nước Vũng Áng đã được phân tích ở Châu Âu!
Khi cô Nancy Nguyen về Việt Nam và bị giặc bắt giữ, Thùy Trang đưa tin một cách ly kỳ là cô Nancy Nguyen đã bị Tổ Phản gián A, Đội Biệt động B giam cầm thẩm vấn. Vài ngày sau, cô Nancy Nguyen được tha và kể lại rằng Cô đã bị bắt mang về công an phường X rồi bị giam ở trại Y. Có thế thôi!
Mới đây nhất, Thùy Trang tung tin Hoa Kỳ và Trung Cộng lâm chiến tại Biển Đông, phi cơ hai nước bắn nhau loạn xà ngầu. Cựu Trung Tá Trần Đình Phúc tức Matthew Tran nêu câu hỏi trên mạng lưới với Thùy Trang đại khái là tin động trời như thế mà sao không thấy giới truyền thông báo chí quốc tế loan tin. Tiện dịp tôi bèn trả lời vị cựu trung tá. Tôi trình lên Trung Tá là tôi dự đoán Thùy Trang sẽ có hai cách phúc đáp.

Cách thứ nhất là giữ im lặng, không thèm trả lời. Cách thứ hai là trả lời một cách rất “hoành tráng“, đại khái như sau: Thùy Trang chỉ biết phục vụ Sự Thật, Thùy Trang không phải là nhà nghiên cứu sử hay phóng viên chiến trường. Trong vụ phi chiến Mỹ-Tàu ở Biển Đông, cả hai bên đều vì nhu cầu chiến lược toàn cầu mà giấu giếm rất kỹ lưỡng. Phía Hoa Kỳ thì Toà Bạch Ốc, Ngũ Giác Đài, Cơ quan Trung ương Tình báo CIA, v.v. đều quyết định không để lộ tin tức ra ngoài. Phía Trung Cộng từ bọn chóp bu cho đến bọn tép riu cũng hành động y như vậy. Cho nên báo chí, radio, v.v. làm sao mà biết được! Chỉ một mình Thùy Trang vì quyết tâm phát hiện và bảo vệ Chân Lý nên mới sử dụng những nguồn tin toàn cầu, liên quốc để theo dõi thời sự quốc nội và quốc ngoại. Những nguồn tin đặc biệt và độc đáo của Thùy Trang không ai có thể thu thập được hết. Đó là độc quyền của Thùy Trang. Không tin cứ chờ tương lai trả lời, khi các tài liệu bí mật quốc gia được giải mã thì sẽ thấy; vân vân và vân vân, bla bla bla…

Có người nghi ngờ Thùy Trang là điệp viên nhị trùng. Có người phỏng đoán Thùy Trang là tay sai ViXi chuyên tung tin hoả mù để làm hoang mang dư luận. Ngộ nghĩnh hơn nữa, có người hồn nhiên chuyển tiếp thêm, phổ biến rộng các tin tức theo kiểu Thùy Trang!
Thùy Trang không phải Việt Cộng. Thùy Trang là người gốc quốc gia. Thùy Trang có thể là sĩ quan hay hạ sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng Hoà đang sống lưu vong. Thùy Trang thuộc thế hệ thứ nhất, không có chuyên khoa nghề nghiệp vững chắc để hội nhập thuận lợi và thành công vào xã hội phương tây. Trình độ văn hoá của Thùy Trang ở mức suýt soát trung bình, có nhiều phần chắc dưới trung bình. Thùy Trang không có khả năng lý luận khoa học. Trước 1975, có lẽ Thùy Trang ít nhiều từng dính dáng đến các cơ quan an ninh tình báo của Miền Nam nhưng chỉ là nhân viên cấp thừa hành và nhất là không thuộc các cơ cấu chuyên nghiên cứu sách lược hay lập kế hoạch hành động.
Về hình thức, cung cách trình bày các bản tin của Thùy Trang, xét dưới khía cạnh tâm thần học, rất hữu ích cho giới y khoa. Chúng ta gặp nơi Thùy Trang nhiều triệu chứng, nhiều hợp chứng thác loạn ngôn ngữ (aphasie). Thùy Trang dùng những chữ vô nghĩa (Binh vận Trung ương Cục, Tiến sĩ Sinh vật/Hoá học). Thùy Trang bố trí từ hỗn loạn, bất chấp luận lý, bất tuân cú pháp, Thùy Trang xếp cạnh nhau những chữ không có liên quan ngữ nghĩa. Về nội dung, người bệnh Thùy Trang mang chứng hoang tưởng tự đại hay vĩ cuồng (mégalomanie). Chứng bệnh này rất phổ biến trong cộng đồng tỵ nạn và chỉ là một hậu quả gần như đương nhiên của hội chứng hậu chấn thương tâm thần, post traumatic syndrome. Bên cạnh Thùy Trang có thể kể rất nhiều ví dụ khác. Có người tự phong cho mình chức thủ tướng chính phủ Quốc gia Lâm thời. Có người tự xem mình là nhân vật lãnh đạo quần chúng. Có người mạo nhận là Phó Đề đốc Hải quân Hoa Kỳ đến tham gia một buổi sinh hoạt cộng đồng. Có vị cựu đại tá hiện ở Pháp khi nói chuyện với đồng bào tại Bad Kreuznach (Đức quốc) đã lớn tiếng tiên đoán quả quyết rằng Võ Nguyên Giáp sẽ lên ngôi nay mai (khi họ Võ còn sống). Có cả kẻ tự xưng là hậu duệ Việt Nam Cộng Hoà gọi điện thoại nói chuyện với người gõ những dòng này để quả quyết là ngày mai sẽ có biến chuyển ở Ba Đình, “Chú không tin thì rán chờ coi!” Ngay những người xuất thân từ lò xã hội chủ nghĩa cũng mắc cùng chứng bệnh. Có kẻ tự coi như mình ra nước ngoài là để làm minh chủ cho đám dân vong quốc. Có người tự giao cho mình trọng trách dạy dỗ lũ viết lách cách làm báo để kết hợp trong ngoài nước. Có bà đe dọa kiện Việt Cộng trước nền công lý nhân loại một cách “hoành tráng”. Vân vân. Thật ra không thể kể xiết.
* * *
Bệnh án (Nguyễn) Thùy Trang chỉ là một bệnh án hàm thụ. Nó có rất nhiều hạn chế nhưng nó không luận ẩu nói càn như Thùy Trang. Nó có cơ sở khách quan khoa học.
Người thiết lập bệnh án không hề có ý nghĩ xúc phạm Thùy Trang; trái lại, kẻ gõ các dòng này rất kính trọng bệnh nhân Thùy Trang, như từng và vẫn kính trọng tất cả bệnh nhân mà mình đã có cơ may tiếp xúc, điều trị. Vả lại, người bệnh tâm thần Thùy Trang là một người bệnh rất dễ thương. Trong khoa tâm thần học vốn vẫn có những hạng bệnh nhân như vậy. Họ sống cho mình, với mình, vì mình. Họ không gây tai hại cho tha nhân. Họ không phải là một mối nguy cho xã hội. Họ chỉ đứng trên công luận, họ chỉ tách khỏi tập thể, họ chỉ không chấp lý lẽ.
Ai đọc Thùy Trang chỉ nên xem như đọc một mẩu tin vui, đừng bắt tội người gửi và đọc xong thì chỉ nên ngồi trước máy mà cười tủm tỉm một mình.

BS Trần Văn Tích (buctranhvancau.com)

——————————

(bắt đầu trích — >) tác giả Trà My
Nguyễn Thùy Trang: Đại Bịp
editor_ Posted on April 13, 2020 Posted in Chính Trị Xã Hội, Người Việt Hải Ngoại, Quan Điểm, Thế Giới, Thời Sự Việt Nam
Trà Mi

Trong thời đại dịch, lừa đảo dân đen, dù người lãnh đạo quốc gia hay một dám vô danh tiểu tốt trên mạng xã hội đều là loại vô đạo đức, bất lương, sơn đông mãi võ bán dầu rắn với cao hổ cốt trị COVID-19. Đừng nghe bọn bịp!Bịp thời đại dịch.

Nguồn: OntheNet

Phải viết về Nguyễn Thùy Trang 
là một việc chẳng đặng đừng vì nhận thấy một số bạn trong và ngoài nước đã và đang mắc bẫy. Tuyên truyền phỉnh gạt người dân là kỹ thuật cũ rích của Việt Cộng từ thời VNCH, nhưng dường như nó vẫn có kết quả, và có thể hữu hiệu hơn xưa nhờ tốc độ của xa lộ thông tin. Giọt nước làm tràn ly là một người bạn thân vừa cho hay
“Các BS Mỹ đã tìm ra được nguyên nhân suy hô hấp ở bệnh nhân Covid-19 là do thiếu oxy ở Hồng Cầu chứ không phải do tổn thương phổi gây suy hô hấp do vậy cách điều trị cũng sẽ khác. Người ta sẽ dùng máy trợ thở thay cho máy thở!” (12/4/2020)
Tin nhắn của người trong nước
Người bạn thân còn đưa cả nguồn dẫn đến một bài báo (hại) của Nguyễn Thùy Trang đăng trên Vietstar News (https://bit.ly/2y7Rx8K) giật tít “Covid-19: Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng?” chép lại một post (bài) trên trang Facebook Nguyễn Thùy Trang.
Cùng ngày một người Việt trong nước cũng đăng cả khung màu sắc thật huy hoàng công bố “tin” tương tự vừa khẳng định “Virus Wuhan phá hoại hồng cầu chứ không uy hiếp đường hô hấp” vừa “Nhờ các BS check” vì nghi ngờ cách điều trị hiện tại của giới y khoa và dịch tễ học thế giới là sai:
Nguồn: https://www.facebook.com/pvh.free (12/4/2020)
Nguyễn Thùy Trang (NTT) là ai? Đây là một nhân vật/nhóm tự xưng là bác sĩ, đã có mặt trên mạng xã hội từ ít nhất 15 năm qua đi từ Paltalk đến Facebook hiện nay. Quá trình 15 lừa đảo dân mạng của NTT quá dài không bút mực hay bàn phím nào tả hết được. Sau đây chỉ là một vài ví dụ về những tiểu sảo của Nguyễn Thùy Trang đã và đang dùng vừa để làm bia chắn, vừa để thu hút dân đen
1. Chúa Giê Su và Đức Mẹ
2. Chống cộng sản
3. Ủng hộ tổng thống Donald Trump
4. Vinh danh lính VNCH
5. Xưng là đảng viên của đảng Dân chủ Nhân dân
6. Dùng ½ sự thật, v.v.
Bia chắn thứ 5, NTT bịp tinh vi hơn một chút, đưa cả email và trang web của đảng Dân chủ Nhân dân, www.ddcnd.org. Nếu lên mạng đi tìm trang web đó người ta sẽ biết rằng nó đã chết từ lâu. Tuy nhiên vẫn có một đường dẫn đến một trang Facebook cùng tên ở https://www.facebook.com/dangdcnd/. Mục tiêu của “đảng Dân chủ Nhân dân có đoạn ghi
“Khoảng năm 2003, người Việt trong và ngoài nước như Đỗ Thành Công (Hoa Kỳ), Lê Nguyên Sang (VN), Nguyễn Bắc Truyễn (VN), Huỳnh Nguyên Đạo (VN) và một số người khác tại Việt Nam cùng sáng lập ra Đảng Dân Chủ Nhân Dân.”
Trang Facebook giả mạo
(Nguyễn Bắc Truyển chứ không phải Nguyễn Bắc “Truyễn”)
Trích đoạn trên đây là thật, nhưng chỉ là ½ sự thật vì Đảng Dân Chủ Nhân Dân có một trang Facebook khác ở https://tinyurl.com/wer27qz và nhũng bài viết sau cùng cách đây đã 7 năm (1 September 2013). Nói cách khác, Đảng Dân chủ nhân Dân không còn có mặt hoạt động trên mạng internet từ tháng 10, 2013. Tháng trước, NTT đã đi trước (19/3) cả tổng thống Mỹ ao ước (24/3) Hoa Kỳ sẽ trở lại tại hoạt động vào Lễ Phục Sinh (12 tháng 4, 2020).
Thầy bói NTT. Facebook NTT.

“Tôi rất muốn Mỹ sinh hoạt lại vào lễ Phục sinh.” – Donald Trump (Fox News 24/3/2020)
Ngay ngày NTT tiên đoán “nước Mỹ trở lại sinh hoạt bình thường”, 13/4/2020, tại Hoa Kỳ trung bình mỗi ngày có 1806 bệnh nhân chết vì COVID-19, trong tổng số gần 23000 người đã thiệt mạng và hơn ½ triệu (560,891) công dân Mỹ đã nhiễm bệnh.
Số bệnh nhân thiệt mạng trung bình mỗi ngày. Nguồn: https://ourworldindata.org/
Đến ngày 12 tháng 4, NTT tung lựu đạn khói để những “tín đồ” không còn nhớ đến lời tiên đoán hôm 13 tháng 3 cũng như “ao ước” của tổng thống Donald J. Trump hân hoan mở của nước Mỹ sinh hoạt bình thường. Đó là hỏa mù “Covid-19: Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng?” như Vietstar giật tít và “Sau 3 Tháng Mới Tìm Được Bệnh Vũ Hán” trên Facebook NTT.
“Mới 2 ngày qua, data từ các bác sĩ New York họp lại đưa ra tất cả dữ liệu, dữ kiện chữa trị thì mới biết tất cả bệnh nhân bị Vũ Hán đều bị mất Oxygen ở Hồng huyết cầu và đây là triệu chứng Hypoxemia. Bệnh Hypoxemia là một bệnh Vũ Hán làm cho hồng huyết cầu bị mất oxygen, gây tổn thương cho tim mà các bác sĩ Mỹ 2 ngày qua đã hiểu bệnh này tương tự như high altitude, asthma hay heart disease.”
Facebook NTT
Không ai hỏi “data từ các bác sĩ New York” là data nào? Bác sĩ nào? Nguồn tin nào? Tín đồ của NTT đọc nhưng dòng trên như đọc chú tiếng Phạn hay đọc thánh kinh và không cần suy nghĩ hay tìm hiểu. Nhưng bảo họ đi tìm hiểu cũng khó vì NTT bịp rất tinh vi. Trong một bài khác ngay sau đó, đại bip lại tiếp tục nổ,
“Thùy Trang vừa khám phá ra con Vũ Hán đã tấn công vào người chúng ta như thế nào bằng chi tiết hóa học & Vi sinh vật học – Bảo đảm khám phá này CHƯA ai tìm ra ..”
Facebook NTT
Và đưa 2 nguồn
https://www.sciencedirect.com/…/ar…/abs/pii/0022190278804023
https://www.ncbi.nlm.nih.gov/pubmed/10512707)
dẫn đến phần tóm lược của 2 luận văn về Hóa học Vô cơ và Hạch tâm viết về “Tương tác giữa kẽm (II) và mangan (II) với huyết sắc tố”, một viết từ năm 1977 và một viết năm 1999. Tín đồ của NTT đọc tựa đề của 2 luận văn khoa học nói trên có thể bất tỉnh nhân sự tức thì vì ai trong số họ sẽ hiểu được “Interaction of zinc(II) and manganese(II) with hemoglobin” và “Magnesium(II) and zinc(II)-protoporphyrin IX’s stabilize the lowest oxygen affinity state of human hemoglobin even more strongly than deoxyheme” là cái giống gì cơ chứ?
Đó là tiếng Anh, còn tiếng Việt thì ai trong đám uống Kool Aid của NTT từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến nay đã được nghe đến (khoan nói hiểu) “kẽm (II)” và “mangan (II)” là cái gì. Còn dòng chữ sau đây nghĩa là gì? Có Google, họ cũng không thể biết chúng nghĩa là gì
Mg(II)-Fe(II) and Zn(II)-Fe(II) hybrid hemoglobins (i.e. α2 (Fe)β2(M) and α2(M)β2(Fe); M = Mg(II), Zn(II) Đó là một vài kỹ thuật bịp tinh vi NTT dùng để hù dọa đàn cừu mê tín trên mạng xã hội.
Trong thời đại dịch, lừa đảo dân đen, dù người lãnh đạo quốc gia hay một dám vô danh tiểu tốt trên mạng xã hội đều là loại vô đạo đức, bất lương, sơn đông mãi võ bán dầu rắn với cao hổ cốt trị COVID-19. Đừng nghe bọn bịp!
Hãy nghe lời khuyên của bác sĩ gia đình của bạn hay đọc và nghe những bác sĩ đang đứng đầu chiến tuyến như Fauci, Birx, v.v. (Mỹ), Theresa Tam, Howard Njoo, v.v. (Canada) và những người làm khoa học thực sự khác trên thế giới. Nguyễn Thùy Trang chỉ là một đại bịp đang múa rối.
13 tháng 4, 2020
© 2020 DCVOnline
Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”
________________________________________
Nguồn: DCVOnline biên tập và minh họa.
xin đọc thêm ở webpage nầy (click) =>

http://bon-phuong.blogspot.com/2020/04/nguyen-thuy-trang-ai-bip-tra-mi-dcv.html

(< — hết trích)
***
*NGUYỄN QUANG CHƠN: Bài viết từ người ngoài nước, nhưng sáng mắt hơn những người mù lòa, cận thị mang danh công dân Hoa Kỳ.
*Thư viết về Ô. Trump từ Việt Nam

Nguyễn Quang Chơn

Đối với tôi, Ông Donald John Trump, đương kim tổng thống thứ 45 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, cũng như những vị tiền nhiệm khác, được kính trọng, khâm phục, yêu mến, học hỏi, và để so sánh, để buồn, về những lãnh tụ của những đất nước độc tài hiện nay trên thế giới…

Năm 2016, tháng 11, khi nước Mỹ đang kiểm phiếu bầu tổng thống, chúng tôi, những người bạn VN cùng suy nghĩ, madame Hillary của đảng Dân chủ sẽ chiến thắng, chỉ chờ thời gian.

Nhưng rồi từng giây trên mạng, khoanh đỏ của D. Trump kín dần, kín dần để rồi, người bước vào nhà trắng chính là ông!….

Ông chiến thắng, chúng tôi thì buồn. Trong cả quá trình vận động bầu cử, đối thủ của ông “lịch thiệp” biết bao, “mềm mỏng” biết bao, gần gủi “các chủng tộc” biết bao, khiến chúng tôi “thiện cảm” với bà.

Còn ông, ông “bỗ bã” quá, ông “Cao bồi” quá, ông “thẳng thừng” kiểu “businessman trần trụi” quá, và, chúng tôi không thích ông, cũng bởi ông chỉ là một tỷ phú, chưa từng tham gia nghị trường, chúng tôi nghi ngờ khả năng “chính trị” của ông…

Trong vòng nửa năm ông đương nhiệm. Chúng tôi cười vào cách hành xử của ông với báo chí, với phát ngôn, với twitting, và tin chắc rằng, ông sẽ bị bãi nhiệm một năm sau đó!…

Thưa ông Trump, chúng tôi đã nhầm, chúng tôi mới là những kẻ hồ đồ, thiếu ý thức chính trị. Ông không phải là một ông già bảy mươi vớ vẩn.

Ông không phải là kẻ “thiếu hiểu biết về chính trị”. Ông không phải người háo danh. Ông không phải tên gây sự… Mà ông.

Ông chính là một tay Mỹ businessman chính trị, một người mê say nước Mỹ thuần thành với một kiến thức vượt tầm mọi lý luận thời đại, để mưu cầu xây dựng một trật tự tư duy, và kinh tế, chính trị mới, phù hợp với qui luật hằng hữu, rằng, người dẫn dắt, người ban ơn, người tạo dựng…,
phải là kẻ đứng hàng đầu.

Không thể để cho thằng ăn trộm, tên lưu manh, bọn tráo trở…, lại là vĩ nhân, kẻ đáng tôn sùng!….

Trong gần 3 năm ông cầm quyền, nước Mỹ đã đổi khác, ánh mắt các quốc gia nhìn về thế giới cũng đổi khác, và ông, chính là tâm điểm để hàng trăm “nhà lý luận, chính trị, truyền thông” soi vào.
Lửa là chính. Lửa bên ngoài. Lửa bên trong. Lửa của đối thủ nội bộ. Và lửa ngay trong anh em, bè bạn…., những ngọn lửa muốn thiêu đốt ông…

Nhưng sự thật hiển nhiên là trong 3 năm ông nắm quyền lãnh đạo, nước Mỹ đã lớn hơn, mạnh hơn trở lại. Kinh tế Mỹ dồi dào đầy kiêu hãnh, ông đã bình tĩnh và thẳng thắn “đập” những ai “fake news” ông, thẳng thừng xoá bỏ các chính sách mà các vị tiền nhiệm đã tạo cơ hội cho Trung cọng len lỏi vào các ngõ ngách Mỹ quốc, vươn vòi đến các lục địa khác, ngạo nghễ “một con đường, một vành đai”, lưu manh ngang ngược biển Đông, muốn xưng “thiên hoàng”, bá chủ….

Những đòn kinh tế sòng phẳng ông xuất ra, đúng bản lĩnh của một nhà kinh doanh thượng thặng, đúng bản chất của một người Mỹ bộc trực, thẳng thắn và tự tin.

Chúng tôi đã nhìn về ông với một ánh mắt khác, một nhịp đập con tim khác. Các đồng minh của ông thoạt đầu cũng bực bội với các chính sách của ông, nay đã hiểu, họ phải thấy rằng, đã là bạn thì phải “fair”, phải chia sẻ.

Trung cọng thì thấy những mưu đồ của họ đã bị ông đưa ra ánh sáng. Sự lưu manh, xảo trá, man rợ của chúng đã bị ông xé tan vỏ bọc để mọi quốc gia đều thấy và chiêm nghiệm!

Quả thực, ông đã chinh phục được mọi người. Ông đã trở thành một vị tổng thống kỳ lạ nhất nước Mỹ, để đến nỗi, mọi người chỉ biết ngẩn ngơ nhìn ông hành động, không biết ông sẽ xuất chiêu gì, ngoài việc, nước Mỹ đã “great again”!…

Mọi chuyện tưởng trôi trong nhịp điệu bình thường. Kinh tế Mỹ sẽ hùng mạnh. Người dân Mỹ sẽ phú cường. Thất nghiệp của Mỹ sẽ thấp nhất. Dân chúng Mỹ sẽ hài hoà với đúng chất Mỹ.

Tàu cọng sẽ sụp đổ, qui hàng. Trật tự thế giới sẽ được lập lại với những quốc gia đối xử với nhau bình đẵng, hợp tác, thân thiện và cùng lợi ích. Những trò mèo cọng sản chủ nghĩa do tàu cọng, Tập Cận Bình dẫn dắt sẽ tiêu tan…

Có ngờ đâu cũng từ tàu cọng, một vũ khí sinh học nguy hiểm bị rò rỉ, virus Vũ hán, làm thành một đại dịch toàn cầu, một đại dịch mà chính nước sản xuất là tàu cọng cũng không ngờ, và
cả thế giới với khoa học kỹ thuật nổi trội cũng hoang mang. Con virus vô hình đã phá tan tất cả các thành quả của ông. Gây ra sự cuồng loạn của bọn người da đen, bọn hôi của, bọn vô tích sự da màu khác trên đất Mỹ.

Và ông, không ai khác, phải tả xung hữu đột, giữa một mùa bầu cử tới gần. Đạn lại nổ hướng về ông từ tứ phía. Tàu cọng đang ngất ngư gần chết lại vùng lên đe hoạ láng giềng, xúi giục cộng đồng da màu, bạo loạn, cướp bóc, phá hoại di sản…, để mong ông thất cử, để mong chúng tồn tại!…

Nhân ngày độc lập Hoa kỳ, 4 tháng 7 năm 2020, ông đã có bài phát biểu dưới chân Mt. Rushmore, nơi có chân dung 4 vị tổng thống Mỹ nổi danh tạc trên núi đá.

Ông đã tuyên chiến với những kẻ âm mưu bạo loạn, gây bất an cho xã hội Mỹ. Ông đã cho mọi người thấy niềm kiêu hãnh Mỹ và sự tự tin bản lĩnh trong một vị tổng thống đáng khâm phục, người đã hy sinh rất nhiều tiền bạc của gia đình, chỉ để bảo vệ một chân lý duy nhất.

Đó là Sự Công Bằng trên thế giới! Nước Mỹ không phải là một nơi tị nạn kinh tế của các quốc gia. Một dân tộc cưu mang kẻ khác để bị nguyền rủa. Một nhà giàu giúp đỡ kẻ khó khăn để bị miệt thị. Một tổ quốc vị tha để bị kẻ khác lợi dung.

Chân lý phải được trả lại cho người Mỹ. Và không ai khác, chính ông, một người Mỹ vĩ đại, một người Mỹ chân chính, thể hiện cho thế giới biết rằng. Chúng tôi luôn là người bạn thân thiết với các bạn, nhưng phải sòng phẳng, phải minh bạch, phải thật lòng. Chúng tôi là bạn thiết rộng rãi, nhưng không phải người bạn mềm lòng ngu dại để các bạn lợi dụng, moi móc,
cướp bóc, đe doạ. Chúng tôi cần sự công bằng.

Và nước Mỹ vẫn là nước Mỹ vĩ đại, hòa bình bên bạn!….

Và với tôi, thưa Donald, ông thật vĩ đại. Tôi đã bị ông chinh phục.
Chưa chắc tôi yêu mến ông nhưng tôi kính trọng ông.

Tôi mong ông sẽ chiến thắng trong cuộc tranh cử tổng thống nhiệm kỳ này. Và, tôi có một mơ ước, nhờ sự thành công của ông, Việt nam tôi sẽ thoát trung, sẽ tự cường, nhân dân tôi sẽ được dân chủ, tự do, và hùng mạnh!…

Nguyễn Quang Chơn
***
*NGUYỄN NGỌC DUY HÂN: Khi Tượng là vấn đề
Khi Tượng là vấn đề

Nguyễn Ngọc Duy Hân

Thời gian gần đây bên Mỹ xảy ra vụ Black Lives Matter, người dân da màu nổi giận vì luôn bị kỳ thị, nên phản ứng mạnh mẽ sau vụ ông cảnh sát da trắng Chauvin chấn đầu gối vào cổ của ông Floyd, làm người da đen này mất mạng sau hơn 8 phút nghẹt thở. Ngành Cảnh Sát vì thế cũng bị sao “Quả Tạ” chiếu, rồi tới các bức tượng xây dựng lâu đời cũng bị vạ lây. Không những tại Hoa Kỳ mà ở Canada, Pháp, Anh, New Zealand… các bức tượng nổi tiếng cũng đã bị đập đổ, tạt sơn, phải dời đi “tị nạn” để tránh bị phá hoại. Các buổi biểu tình khắp thế giới, các sự việc mang màu sắc chính trị và đảng phái liên tục xảy ra thật rối ren, đau lòng. “Làm sao em biết bia đá không đau?”. Những nhân vật được điêu khắc thành tượng này đã qua đời từ lâu, nay bị đập sập, trở thành “người chết hai lần, thịt da nát tan”. Trong cơn dịch Covid 19 Vũ Hán, trong nỗi niềm băn khoăn, thương cảm với cuộc sống bất ổn tại Hoa Kỳ và thế giới hiện nay, mời bạn cùng tôi điểm lại vài sự kiện liên hệ tới các bức tượng xưa nay nhé.

Ngay từ trong Kinh Thánh Công Giáo xưa, các bức tượng đã được nhắc tới. Một số người dân thời Cựu Ước đã từ bỏ việc thờ phượng Thiên Chúa, ra sức đúc tượng các thần Bò, các hình ảnh ngẫu tượng khác nhau để tôn thờ. Thiên Chúa đã phán: “Vậy anh em hãy giết chết gian dâm, ô uế, đam mê, ước muốn xấu và tham lam; mà tham lam cũng là thờ ngẫu tượng” (Cl 3:5). Quả vậy, thờ ngẫu tượng cũng không khác chi mê tín dị đoan trong thời đại này, thế mà không hiểu sao nhiều người vẫn tin.

Tính ra từ thời kỳ đồ đá, người xưa cũng đã biết dùng bùn đất, rơm hoặc đá tạc nhiều hình tượng ý nghĩa để phản ảnh sinh hoạt, suy tư của họ. Qua đến thời kỳ cổ đại, nổi tiếng là người Hy Lạp đã tạo ra những bức tượng kiệt tác. Tiếp theo vào thời Phục Hưng, đã có các tác phẩm điêu khắc nổi tiếng như của Michelangelo và nhiều điêu khắc gia tài ba khác.

Ngành điêu khắc ngày càng phát triển, nhờ thế sáng tạo ra nhiều tượng đài đặc biệt khắp thế giới. Bảo đảm trong nhà bạn thế nào cũng có chưng bày vài bức tượng nho nhỏ. Bạn đã từng chiêm ngắm tận mắt các bức tượng nổi tiếng này chưa? Thứ nhất là Tượng Nữ thần Tự do ở New York Hoa Kỳ, kế tới là tượng Chúa Cứu Thế ở Brazil, rồi tượng Thống Nhất tại Ấn Độ, được coi là tượng đài cao nhất thế giới hiện nay, với hình ảnh “Người đàn ông sắt” là ông Patel, thủ tướng đầu tiên của Ấn Độ. Tượng Patel cao gần gấp đôi tượng nữ thần Tự do và gấp 6 lần tượng Chúa Cứu Thế. Khi đi Trung Quốc, người ta cũng không muốn bỏ qua việc tham quan ngôi đền có tượng Phật Mùa Xuân tại vùng núi Jiuhua. Tượng Đức Phật đứng trên tòa sen tuyệt đẹp này mới được xây dựng vào năm 2002 thôi. Ngoài ra nổi tiếng không kém là tượng đại nhân sư ở kim tự tháp Giza, Ai Cập. Đặc biệt bức tượng “Ali & Nino” làm bằng thép cao 8 mét tại Batumi, Georgia, là tượng của cặp nam nữ biết chuyển động tới gần và hôn nhau vào 7 giờ chiều mỗi ngày. Tượng được sáng tác dựa theo cuốn tiểu thuyết về người con trai đạo Hồi và cô công chúa với mối tình buồn không đoạn kết. Nói về tượng thì nhiều lắm, tượng lớn tượng nhỏ khắp nơi trên thế giới, đếm không xuể. Có tượng thật đẹp, có tượng thật lạ nếu không nói là quái dị, nhưng vẫn được chưng bày để chuyên chở một ý nghĩa, lời nhắn nhủ nào đó. Miền Nam Việt Nam trước 1975 hầu như ai cũng biết đến điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu, tác giả bức tượng “Thương Tiếc” đặt tại nghĩa trang Quân đội trên xa lộ Biên Hòa năm 1966. Cũng vì bức tượng ca ngợi người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa này, sau khi cưỡng chiếm miền Nam, cán bộ Việt Cộng đã hành hạ ông Thu đến nỗi ông bị điếc tai và biệt giam trong conex 8 tháng không thấy ánh mặt trời. Sau đó, chúng yêu cầu ông tạc tượng Hồ Chí Minh, ông giả vờ đồng ý nhưng tới ngày khai tượng mọi người thật kinh ngạc vì điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu không theo mẫu HCM mà tạc tượng Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Khỏi cần nói ông Thu đã bị những trận đòn thù ghê gớm như thế nào trước khi bị kết án tử hình, nhưng mạng ông lớn nên cuối cùng đã được tha vào năm 1983.

Ở Việt Nam bây giờ mặc kệ người dân nghèo đói khổ sở thế nào, nhà nước vẫn luôn có những công trình tiền tỷ xây dựng tượng đài khắp nơi để có cơ hội kiếm tiền hối lộ, ăn chận và khoe khoang sự phồn vinh của chế độ Cộng Sản. Điều đáng nói là rất nhiều bức tượng không có phẩm chất, dùng vật liệu rẻ tiền trong khi giá xây dựng được liệt kê vào loại “khủng”, kể cả điêu khắc sai sót các chi tiết lịch sử hoặc văn hóa, thật đáng chán! Mới đây nhất tại Đà Lạt, thành phố của mộng mơ lại bị biến thành thô tục do việc chưng bày các bức tượng “quỷ” trong khu du lịch Quỷ Núi. Các bức tượng bê tông này có hình thù quái đản, phản cảm, đến nỗi sau khi bị khiển trách trung tâm đã phải “mặc khố” cho tượng để che đi phần nhạy cảm của con “quỷ đực” này!

Điều đáng nói là hiện nay tại các nước văn minh, tự do nhất thế giới như Hoa Kỳ, Pháp, Anh, Canada… lại có hiện tượng đập bỏ, phá hoại các bức tượng một cách căm thù, đầy bạo động. Nhóm Black Lives Matter (BLM) mới đầu chỉ biểu tình ôn hòa đòi chấm dứt kỳ thị người da đen, nhưng sau đó không hiểu do động cơ nào lại đi quá đà, dấy lên phong trào lật đổ những bức tượng của các nhân vật lịch sử, chiếm luôn vùng đất ở thủ phủ Seattle làm vùng tự trị CHOP (Capital Hill of Protestors). Họ cũng lợi dụng việc biểu tình để hôi của, cướp bóc, tàn phá thành phố, may mà cuối cùng khu CHOP này đã bị giải tán. Các cuộc biểu tình lan tràn hầu hết các nước trên thế giới như Úc, Đức, Republic of Ireland, Italy, Poland, Mexico, Syria…

Những bức tượng đầu tiên bị phá tại Hoa Kỳ là tượng của các lãnh đạo Liên minh miền Nam nước Mỹ trong cuộc nội chiến về chế độ nô lệ. Đại tướng Robert E. Lee, Jefferson Davis là mục tiêu bị nhắm đến đầu tiên. Sau đó là tượng Tổng thống Andrew Jackson. Tại Washington, những người biểu tình lật đổ đài tưởng niệm ông Albert Pike. Theo WUSA, dù Albert Pike là một vị tướng của Liên minh miền Nam, nhưng bức tượng của ông vốn được dựng lên để tôn vinh những năm tháng ông phục vụ với tư cách là một thành viên của Hội Freemason.

Tổng cộng hơn 200 bức tượng khắp nơi đã bị phá hủy. Các bức tượng lớn như tượng Tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ là George Washington, tượng Tổng thống thứ 3 là ông Thomas Jefferson, tổng thống thứ 18 là Ulysses Grant rồi tượng tổng thống Theodore Roosevelt cũng bị giật sập, tạt sơn phá hủy, vì các vị tổng thống này có liên quan ít nhiều đến vấn đề nô lệ hoặc thổ dân da đỏ, dù chính tổng thống Grant đã thúc giục phê chuẩn cho người Mỹ gốc Phi có quyền bầu cử và tạo ra bộ Tư pháp liên bang để truy tố nhóm Ku Klux Klan sát hại người da đen. Nói cho đúng, tổng thống Grant có sở hữu nô lệ vì gia đình vợ đã nuôi nô lệ. Tuy nhiên, ông Grant đã trả tự do cho người nô lệ này khoảng một năm sau đó. Nhóm BLM cũng phá tượng đài Abraham Lincoln, dù chính vị tổng thống này đã bãi bỏ chế độ chiếm hữu nô lệ. Thật không hiểu họ nghĩ sao khi phá tượng này. Tượng của Christopher Columbus – người được coi là tìm ra Châu Mỹ – ở vài nơi khác nhau như Baltimore, Virginia, Boston, Miami… cũng bị đập vì ông Columbus bị cho là có liên hệ tới việc đàn áp thổ dân da đỏ. Hình ảnh tượng Columbus bị đập cụt mất đầu là hình ảnh thật ghê rợn, đáng tiếc.

Việc giật sập tượng của các danh nhân này cho thấy những kẻ phá hoại đội lốt tranh đấu cho Bình Đẳng đã hành động quá đáng theo một ý đồ nào đó. Họ hô các khẩu hiệu: “Không có công lý thì không có hòa bình!” hoặc “Không để còn cảnh sát phân biệt chủng tộc!”.

Rõ ràng lâu nay ai cũng đồng ý với việc bãi bỏ chế độ buôn bán nô lệ. Hành động người da trắng sờ mó bắp thịt để xem người da đen này có khỏe không, có làm việc nặng được không rồi mới mua về làm “ô sin” là hình ảnh rất đau lòng. Nhưng đó là chuyện dĩ vãng đã chấm dứt từ lâu. Người da đỏ luôn thù hận giết người da trắng, lột da đầu chưng bày làm thành tích sao không được nhắc tới?

Sau các vị tiên phong trong lịch sử hình thành Hoa Kỳ, tượng của ông Francis Scott Key tại San Franciscos cũng bị kéo sập. Key là một luật sư, cũng là văn thi sĩ rất nổi tiếng nhờ đã viết lời cho bài quốc ca Mỹ “The Star-Spangled Banner”. Với tài năng và đóng góp cho nước Mỹ, chỉ với “tội” từng có nô lệ, có đáng bị đối xử như vậy không? Cũng may nhóm biểu tình bạo động không đòi phải bỏ đi bài Quốc ca Hoa Kỳ vì ông Key là tác giả. Tượng Thống Ðốc đầu tiên của Texas là Sam Houston cũng bị kéo xuống.

Kế tới nhóm mang danh BLM cũng không bỏ qua, tiếp tục phá hủy các tượng của một vị Thánh trong đạo Công Giáo. Tại công viên ở San Francisco, Công viên Golden Gate và vài nhà thờ khác, các bức tượng Thánh Junipero Serra đã bị hủy hoại trong khoảng tháng 6, 2020. Linh mục Serra là một nhà truyền giáo nhiệt thành và quản trị khôn ngoan đã giảng đạo cho các thổ dân ở Mexico và California. Vào ngày 23 tháng 9 năm 2015, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã duyệt hồ sơ để cha Serra trở thành vị đầu tiên được cử hành nghi lễ phong Thánh trên đất Hoa kỳ. Thế nhưng nhóm bạo động này không “care”, nếu có chút liên hệ tới da đỏ, da đen là họ nổi điên lên đập phá. Điều này làm tôi liên tưởng tới việc đấu tố địa chủ ở miền Bắc Việt Nam khoảng năm 1945. Không cần biết người chủ đất có tốt không, có giúp người nghèo không, theo chỉ thị của đảng Cộng Sản, cứ giết chết dã man tất cả người giàu có để lấy tài sản, dù có khi người đó chính là cha mẹ hay ân nhân của mình.

Tiếp theo việc phá tượng thánh Serra, nhóm đội lốt BLM tiếp tục phá hoại nhà thờ. Một nhà thờ tên là San Gabriel Mission đang chuẩn bị mừng 250 năm thành lập tại California đã bị phát cháy vào đầu tháng 7, 2020. Hai tượng Đức Mẹ ở Boston và New York City sau đó đã bị phá trong hai ngày liên tiếp. Giáo phận Brooklyn cũng bị xâm phạm khi tượng Đức Mẹ Maria tại trường học của nhà thờ Chính tòa và Chủng viện ở Queens bị một người lén viết chữ “IDOL- ngẫu tượng” dọc theo thân tượng. Một nhà thờ khác ở Florida cũng bị người lái xe đâm vào phóng hỏa dù đang có người trong nhà thờ cầu nguyện.

Chưa hết, bức tượng bà thánh Jeanne d’ Arc ở thành phố News Orleans, Louisiana cũng bị phá hoại với những dòng chữ viết “Giật sập xuống!”. Nhóm kích động này nghiên cứu rất cẩn thận, biết sử dụng đúng kỹ thuật, hóa chất, dây thừng để “deal” với những tượng đài này. Nếu kiên cố khó phá quá thì họ xịt sơn, bôi bẩn.

Kinh khủng hơn, Shaun King, 40 tuổi, được coi là thủ lãnh của nhóm bạo động còn kêu gọi phá cả tượng Chúa. Shaun viết: “Tôi nghĩ những bức tượng của người Âu châu da trắng mà họ tuyên bố là Chúa Giêsu cũng phải bị giật xuống. Họ là một hình thức của chủ nghĩa da trắng thượng đẳng”.

Thậm chí cả tượng đài tưởng niệm những người lính Mỹ trong Thế Chiến thứ hai – những chiến sĩ giúp đánh bại chủ nghĩa Phát-xít cũng không được đứng yên. Tượng đài Manuel de Cervantes, một nhà văn Tây Ban Nha vốn bị đối xử như nô lệ trong 5 năm cũng bị đập phá. Manuel là tác giả của tác phẩm cổ điển “Truyện Don Quixote”, có lẽ nhóm ủng hộ BLM này không hiểu rõ lịch sử, khi thấy tượng đài tạc hình có 2 người quỳ trước mặt ông thì gán ngay rằng Manuel là người ác! Nhóm phá hoại cũng lầm lẫn khi phá tượng đài của Frederick Douglass tại công viên Maplewood thành phố Rochester, tiểu bang New York. Douglass bản thân chính là một cựu nô lệ và là nhà lãnh đạo của phong trào bãi bỏ chế độ nô lệ, thế mà tượng cũng bị đập phá. Liên tục với chuỗi dài phá hoại, tượng đài tưởng niệm những người lính da đen chiến đấu chống lại Liên minh miền Nam và nhiều tượng đài khác cũng bị đập phá, không kể tới lịch sử, ý nghĩa.
Ai cũng hiểu tâm trạng của người bị coi thường, kỳ thị nhưng không thể lấy lý do chủng tộc để ngụy biện cho bạo lực, cướp phá. Sách văn hóa, cờ tổ quốc, các tác phẩm nghệ thuật, quốc ca, các công trình kiến trúc là tài sản của quốc gia dân tộc, cần được bảo vệ khỏi bàn tay của nhóm bạo loạn.

Để giữ an toàn cho một trong những bức tượng, linh mục Stephen Schumacher thuộc Tổng giáo phận St. Louis, vào thứ Bẩy 27 tháng 6, 2020, đã can đảm đứng lên bảo vệ bức tượng thánh Louis trong cuộc biểu tình dữ dội của người da đen và những kẻ lợi dụng người da đen cho các mưu đồ của họ, nhờ thế bức tượng được lành lặn cho tới khi cảnh sát tới. Họ đòi đổi cả tên của thành phố St. Louis. Thánh Louis là vua của Pháp từ năm 1226 đến năm 1270, được phong thánh năm 1297 vì có nhiều công đức nhưng bị gán cho là chống Do Thái Giáo và Hồi Giáo.

Không chỉ phá tượng, nhóm lợi dụng BLM bắt ép một phụ nữ da trắng phải quỳ trên đường phố Seattle xin lỗi người da đen chỉ vì khác mầu da. Ngày 2 tháng 6, 2020 bà Thị trưởng thành phố Fremont, California là Lily Mei, bị đám đông yêu cầu quỳ xuống. Nhưng bà Thị trưởng gốc Hoa này đã cương quyết từ chối trả lời: “Tôi chỉ quỳ trước Chúa khi cầu nguyện”. Thật đáng khen cho sự can đảm của người phụ nữ này. Ngược lại để lấy lòng cử tri da đen, bà Nancy Pelosi đảng Dân Chủ với tư cách chủ tịch Quốc Hội đã ra lệnh hạ nhiều bức chân dung của các vị tiền nhiệm, liên quan đến giai đoạn lịch sử kỳ thị mầu da xuống. Bà cũng không ngần ngại quỳ gối trong ngày đám tang của ông Floyd trong mục đích chính trị.

Thật ngạc nhiên khi các bức tượng của ông Mohandas Gandhi ở công viên trung tâm New York và một số nơi khác cũng không được toàn vẹn, bị phá tại chỗ hoặc sau đó bị ký thỉnh nguyện thư yêu cầu chính quyền địa phương tháo gỡ. Gandhi là một anh hùng của dân tộc Ấn Độ, chủ trương đấu tranh bất bạo động, nhưng bị “tố” là có những phát biểu mang tính chất kỳ thị.

Những người chủ trương đập phá này nên hiểu với lịch sử, không phe nhóm nào có thể thay đổi. Dù các bức tượng có bị đập đi nhưng sự thật và lý lẽ vẫn còn đó. Có thể những nhân vật được tạc tượng này không hoàn toàn tốt lành trước mọi cái nhìn, quan niệm khác nhau, nhưng đập phá và những mưu mô chính trị đằng sau những việc này sẽ đưa Hoa Kỳ và thế giới đi về đâu? “Black Lives Matter”, sinh mạng người da đen là vấn đề, thế thì sinh mạng người da trắng, da nâu, da vàng có đáng kể không? Việc đập phá hằng loạt có tổ chức có là vấn đề không? Một số cảnh sát lạm quyền, kỳ thị, không cẩn trọng khi bắn người, nhưng đa số đã phục vụ tốt, bảo vệ người dân khỏi cướp bóc, tai nạn, có “bắn bỏ” hết ngành cảnh sát được không? Có “vơ đũa cả nắm” để “defund” cắt giảm hết ngân sách cho ngành này khỏi làm việc không? Một người Canada bạn tôi lý luận: Người da đen bị kỳ thị xưa nay, họ biểu tình ôn hòa nhiều lần mà không ai quan tâm, do đó lần này họ làm dữ là đúng, là biết nắm thời cơ để đổi đời, đổi thế giới. Bạn nghĩ sao? Như thế quả là chúng ta cần phải “lên tiếng đừng im tiếng” để tranh đấu cho quyền lợi mình, hiền sẽ bị ăn hiếp!

Từ khi vượt biển trốn Việt Cộng, được sống ở Mỹ rồi Canada gần 40 năm nay, tôi thấy việc kỳ thị, có định kiến về một sắc dân nào đó trong thực tế luôn xảy ra – chính tôi cũng có – nhưng nhìn chung các xứ sở Tây Phương này ít bất công, đem cơ hội đến những ai muốn vươn lên rất nhiều. Các thành tích của những người thiểu số, da màu luôn được đề cao, các phát minh khoa học, các chương trình TV, phim ảnh đều có những người da đen được yêu chuộng. Đất nước Hoa Kỳ đã từng có Tổng thống da màu Obama, có Bộ trưởng Tư pháp, cố vấn An ninh Quốc gia, bộ trưởng Ngoại giao, tướng tá, cầu thủ các đội bóng nổi tiếng, danh ca hàng đầu thế giới không phải da trắng…. Nếu có tài, không khó để tiến thân và thành công tại Âu Mỹ này.

Tôi xin nhắc đến một chuyện cũng rất ý nghĩa xảy ra vào 1/12/1955, khi bà Rosa McCauley Parks tranh đấu thành công để mọi người có chỗ ngồi bình đẳng trên xe buýt. Số là tại Montgomery tiểu bang Alabama, trước 1955 người da mầu chỉ được ngồi ở phần cuối xe buýt. Lên án việc bất công, nhưng bà Rosa không đòi lập ra một khu vực ưu tiên cho người da đen, mà tất cả đều bình đẳng theo thứ tự ai đến trước ngồi trước.

Việc phá tượng cũng đã lây lan sang các nước khác ngoài Hoa Kỳ, như tại Vancouver, Canada sáng ngày 11 tháng 6, 2020, bức tượng của Đại úy George Vancouver, một nhà thám hiểm người Anh cũng đã bị phủ đầy sơn. Di tích của những nhân vật từng được tôn vinh, bây giờ bị coi là biểu tượng của phân biệt chủng tộc, thực dân, chiếm đất… Các đại diện thành phố đã phải đem một số tượng đi chưng bày ở viện bảo tàng, cất dấu do áp lực của công chúng, tránh bị hủy hoại.
Cũng tại Ontario Canada, con đường lớn Dundas đang bị một số cư dân ký thỉnh nguyện thư đòi đổi tên. Đường Dundas chạy dài từ Toronto qua Mississauga, sang nhiều thành phố nhỏ ở miền nam Ontario và xuyên suốt đến London. Quảng trường với tên Yonge Dundas ở ngay trung tâm Toronto rất nổi tiếng. Ở thành phố Hamilton, cũng có một cộng đồng mang tên Dundas. Henry Dundas là một nhân vật chính trị lớn từ Scotland trong thế kỷ 19. Ông là Đô đốc Hải Quân Anh Quốc, nhưng ông Henry bị thành tích đã ngăn chặn việc bãi bỏ chế độ nô lệ của Anh. Tại Edinburgh, Scotland, người ta cũng đòi đập bỏ tượng đài của ông.
Thị trưởng Toronto là ông John Tory, thị trưởng North Dundas Township là ông Tony Frase, và thị trưởng của South Dundas là ông Steven Byvelds đang xem xét kỹ lưỡng việc đổi tên này, không biết rồi đây kết quả sẽ ra sao. Đổi tên như thế rất tốn kém và phức tạp, từng căn nhà trên con đường này phải đổi địa chỉ, các bản đồ phải được làm lại, các tấm bảng chỉ đường trên con lộ phải làm lại với bảng tên mới, các công văn, giấy tờ liên hệ phải chỉnh sửa. Bạn sẽ phải đi làm lại bằng lái xe, các giấy tờ bảo hiểm nhà, xe cũng phải thay thế bằng địa chỉ với tên đường mới…. Nhân thể tôi xin thêm một tí về ông Thị trưởng John Tory. Chúng tôi có duyên may giúp ông trong 2 lần tranh cử Thị trưởng Toronto, sau khi đắc cử ông đã giúp cộng đồng Việt Nam rất nhiều.
Trên đây là ảnh huởng của BLM tại Canada qua việc đổi tên và phá tượng, chưa kể tới các cuộc biểu tình khắp nơi, người ta xuống đường đông đảo không sợ lây bệnh từ vi trùng Covid Vũ Hán.

Sang qua tới Hautmont nước Pháp, thì bức tượng của cố Tổng thống Pháp Charles de Gaulle cũng bị phá hoại bằng sơn. Charles De Gaulle là anh hùng vì đã lãnh đạo cuộc đấu tranh chống phát-xít Đức. Riêng chế độ nô lệ đã được xóa bỏ tại Pháp vào năm 1848.

Ở Đức thì ngay tại bức tường thành Bá Linh còn sót lại, người ta đã vẽ lên tấm hình của George Floyd thật to. Cũng có người với máu khôi hài viết lên “Kinh cầu Thánh Floyd” cách diễu cợt, tôi thật không dám bình luận về các vấn đề này.

Việc kéo sập tượng cũng lan sang nước Anh. Sau khi tượng Edward Colston ở Bristol bị ném xuống hải cảng, các nhóm vận động tại Anh đang đòi Đại học Oxford phải tháo tượng Cecil Rhodes xuống vì ông Rhodes bị lên án là không giải quyết nạn phân biệt chủng tộc. Còn lý do hủy tượng Colston là vì ông có doanh nghiệp vận chuyển 80 ngàn người da đen từ châu Phi sang châu Mỹ làm nô lệ, mặc dù khi qua đời năm 1721, Colston để lại tài sản to lớn cho các tổ chức từ thiện. Cũng tại Anh, sau khi người biểu tình bôi bẩn và viết dòng chữ “Phân biệt chủng tộc” lên tượng đài của Thủ tướng Winston Churchill, đương kim Thủ tướng Anh là ông Boris Johnson đã kêu gọi người dân không nên bóp méo lịch sử. Ông nói cựu thủ tướng Winston Churchill là anh hùng dân tộc, đừng sử dụng làn sóng chống phân biệt chủng tộc toàn cầu như một cái cớ để tấn công cảnh sát, gây ra bạo lực và làm thiệt hại tài sản quốc gia. Nhiều nhà sử học cũng cho rằng loại bỏ đài tưởng niệm sẽ không xóa bỏ được lịch sử, ngược lại đây là hành động phá hoại nghiêm trọng các công trình văn hóa. Người dân không thể xây dựng tương lai trong hỗn loạn. Thay vì phá bỏ các biểu tượng này, mà bảo vệ chúng thì sẽ giúp thế hệ sau hiểu thêm rồi rút ra bài học từ lịch sử để tránh đi vào vết xe đổ đó.

Cũng nên nhắc tới việc các pho tượng ở Afghanistan đã từng bị Taliban đập phá khi họ cướp được chính quyền ở Afghanistan năm 1996. Quân Taliban cho phá hủy những bức tượng cổ, trong đó có cả bức tượng Phật cao nhất nhì thế giới vì bị coi là biểu tượng của tà giáo. Hiện Bảo tàng Quốc gia tại Kabul đang nỗ lực phục hồi các bức tượng từ hàng ngàn mảnh vỡ.

“Gone With The Wind” là cuốn phim rất hay dựa theo cuốn tiểu thuyết “Cuốn theo chiều gió” nổi tiếng của Margaret Mitchell cũng bị lấy xuống, không dám để người dân tiếp tục xem vì câu chuyện xảy ra vào thời nô lệ da đen.

Ngoài hành động phá tượng, việc đổi tên các địa danh, cơ sở sinh hoạt cũng đang được dấy lên mạnh mẽ. Nicholls State University đã quyết định đổi tên hai tòa nhà mang tên Beauregard Hall và Leonidas Polk Hall vì có liên hệ tới cuộc nội chiến Mỹ. Trường đại học University of Liverpool cũng đã tuyên bố theo yêu cầu của người dân, họ sẽ đổi tên khu nhà mang tên cựu thủ tướng William Gladstone, vì ông có cái nhìn xấu về nô lệ. London Metropolitan University Cass Business School và Lewis Cass Building ở Michigan cũng phải bỏ tên John Cass đi. Trường University College London cũng đổi tên hai hí viện và building mang tên Francis Galton và Karl Pearson. Đại học Wilson College Princeton cũng không dám tiếp tục dùng tên Wilson. Đại học Yale nổi tiếng cũng bị kêu gọi cải họ đổi tên vì Elihu Yale cũng là một người “slave trader”. Tuy nhiên tính tới 30 tháng 6, 2020, trường Yale vẫn giữ vững lập trường không nhượng bộ chịu đổi tên.

Trường trung học Fullerton Joint Union High School ngay tại Cali, nơi có nhiều em học sinh gốc Việt cũng bỏ tên Plummer ra khỏi khán phòng auditorium của trường. Plummer bị cho là một trong các thủ lãnh của Ku Klux Klan giết hại người da đen, dù ông có công đóng góp xây dựng ngôi trường này.
Fairfax County School cũng đổi tên trường “Lee High School” vì không dám nhắc tới ông tướng miền Nam này. Cùng lý do, University of Cincinnati cũng đổi tên vận động trường và thư viện Marge Schott.

Hết trường học thì tới công viên. Columbus Park ở New Jersey và New York cũng bị áp lực để dùng tên gọi khác sau khi bức tượng của Columbus bị đem ra khỏi công viên đi tị nạn ở chỗ khác.

Các đại học Oregon cũng ngưng không dám gọi các cuộc tranh tài thể thao đôi bên là “Civil War-Nội chiến” nữa.

Sang tới tên các con đường, thì có góc đường mang tên Sir John Hawkins Square cũng phải xóa bỏ, cũng chỉ vì lý do John Hawkins có liên hệ với nô lệ. Thế nhưng chẳng mang tên các nhân vật có dính líu tới gì tới nô lệ, mà thị trưởng Muriel Bowser cũng đổi tên góc đường trước tòa Bạch Ốc từ 16th Street Northwest thành Black Lives Matter Plaza Northwest. Broad Street ở Maryland cũng được đổi tên thành Black Lives Matter Boulevard, dù cái tên cũ “Broad” chẳng có vấn đề “nhạy cảm” nào cả. Để ghi nhớ ngày Juneteenth của người da màu, công viên Livingston ở Albany New York cũng được đổi tên thành công viên Black Lives Matter.

Tiếp theo để vinh danh người da đen thành đạt, khu vực mang tên Independence Square ở Washington DC đã được đổi tên thành Mary Jackson NASA Headquarters, vì Mary là người phụ nữ da màu đầu tiên làm kỹ sư cho NASA. Biết ơn, tôn trọng người có nỗ lực để thành đạt là điều nên làm, nhưng đặc biệt lưu ý tới màu da, vì sợ mà tôn vinh người da đen hơn thì nên đặt câu hỏi lại về việc kỳ thị chủng tộc. Như vậy thì thật sự ai đang kỳ thị ai?

Nếu bạn hay đi California, chắc đã từng đáp xuống phi trường Santa Ana tên là John Wayne Airport. John Wayne đã sinh sống ngay tại Cali và là tài tử đóng phim nổi tiếng, tuy nhiên ông lại có lời phát biểu khoảng 50 năm trước đây với ý ủng hộ da trắng là thượng đẳng, do đó tượng của ông bị yêu cầu bỏ đi và tên phi trường phải đổi lại tên cũ là Orange County Airport. Con trai và gia đình của John Wayne đã lên tiếng cải chánh, đồng thời nêu lên thành quả tốt đẹp của cơ quan từ thiện John Wayne Cancer Foundation. Phi trường McCarran International Airport ở Las Vegas cũng đồng số phận, vì Sen. Patrick McCarran cũng bị liệt vào loại có “thành tích”.

Không những tên đường, tên trường, tên công viên, các tòa building, mà tên nhà hàng cũng bị đổi để tránh búa rìu qua hiện tượng BLM. Nhà hàng Bully Hayes ở New Zealand cũng phải thay tên vì Bully Hayes liên hệ tới “blackbirding” bắt ép công nhân, người làm việc với giá lương thấp. Tương tự khách sạn Captain Cook, tòa nhà Colston Tower ở New Zealand và Buchanan Wharf ở United Kingdom, Scotland cũng phải đổi tên. USCGC Taney (WHEC-37) ở Pearl Harbor, Baltimore cũng có danh xưng khác vì Taney lại có thành tích kỳ thị. Tillman Hall ở South Carolina cũng cùng số phận vì Ben Tillman là người theo chủ nghĩa da trắng thượng đẳng.

Rồi tới ban nhạc nổi tiếng Dixie Chicks ở Texas cũng phải tìm tên mới vì chữ “Dixie” cũng có liên quan tới nô lệ qua “Mason–Dixon line”. Tiếp theo là các sản phẩm như bột làm bánh pancake, syrup mang tên Aunt Jemima với hình ảnh một phụ nữ nô lệ da đen làm bếp cũng bị bỏ đi. Hãng Pepsi là chủ của hệ thống làm thức ăn sáng Aunt Jemima này sẽ tốn hàng triệu mỹ kim để thay đổi hình ảnh, tên gọi trên các sản phẩm của mình. Riêng với tôi, dì Jemima khéo tay làm bánh ngon, giỏi việc nội trợ là hình ảnh đáng được tiếp tục lưu giữ, vinh danh chứ sao phải tốn tiền để xóa bỏ. Rõ ràng quan niệm, góc nhìn của mọi người đều khác nhau, và các khía cạnh cuộc đời luôn thay đổi không có gì là vững bền luôn mãi được. Về ẩm thực, tiếp tới tên của một loại bánh là Eskimo Pie, hoặc loại kem cây Eskimo Bar cũng phải thay tên đổi họ vì bị cho là mang tính chất kỳ thị thổ dân Eskimo.

Redskins – đội football ở Washington và Chicos ở Úc Châu lấy theo tên của Native Americans và Latin Americans, cũng bị coi là có vấn đề. Tên của một loại marshmallow bên ngoài bọc chocolate ngọt ngào, hoặc loại bánh tea-cake theo tiếng Colombia gọi là “Beso de negra”- nghĩa là cái hôn của người đàn bà da đen, cũng phải tới ngày phải khai tử, cần khai sinh ra một cái tên khác. Kem đánh răng Darlie mà chi nhánh sản xuất rất lớn ở Hong Kong cũng bị ảnh hưởng. Điều này làm tôi nhớ trước 1975 ở Việt Nam cũng có kem đánh răng hiệu anh Bảy Chà Hynos, tươi cười với hàm răng thật trắng. Nếu hãng này vẫn còn tới nay thì bảo đảm qua cao trào BLM này sẽ bị thay tên đổi hình ngay lập tức. Đến nỗi chi nhánh làm mỹ phẩm Fair & Lovely tại India thường quảng cáo làm trắng da cũng cũng phải xem lại ngôn từ của mình. Ấy chết, nếu thế đặt tên con là Bạch Lan, Bạch Tuyết, Bạch Phụng… không biết có bị điều tiếng gì không!

Ảnh hưởng lây lan mạnh sang khắp nơi, bà con xứ Uganda cũng ký thỉnh nguyện thư bỏ tên đường và tượng của Kampala. Xa xôi tại East-Central Africa, người ở đây cũng theo nhóm “cách mạng” đòi đổi tên đường Zubeir Pasha vì Al-Zubeir cũng bị liệt vào nhóm buôn bán nô lệ.

Còn khá nhiều cơ sở, tên gọi đang nằm trong danh sách cần phải thay đổi ở nhiều nơi trên khắp thế giới. Tính ra phong trào BLM đang thắng thế và các bức tượng đang bị đe dọa trầm trọng. Để nguyên cho những hình tượng này tồn tại hay gỡ bỏ chúng xuống đều có các suy tư, cách giải thích khác nhau. Cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn và câu hỏi là từng người trong chúng ta nên nghĩ sao, phải làm gì để góp phần xây dựng, giảm bớt sự chia rẽ, căng thẳng trong lúc này. Cái gì cũng có nguyên nhân sâu xa, cần kiên nhẫn tìm hiểu để thông cảm. Gia đình chị tôi phải đưa ra “đạo luật” là trong bữa cơm gia đình không được bàn về Tổng thống Trump hoặc BLM, vì nói tới là mẹ con anh chị em gây lộn ăn mất ngon. Ngoài giờ cơm chung thì được vì ai cũng có quyền phát biểu, chia sẻ các góc cạnh suy nghĩ khác nhau, giúp nhau tìm hiểu xem cái nào là tin thật, cái nào là tin giả “fake news”.

Nãy giờ nói chuyện về tượng nhưng toàn chuyện buồn, tôi xin tạm kết với niềm vui về một bức tượng vừa được cộng đồng Việt Nam chung sức chung lòng xây dựng xong. Đó là tượng đài Thuyền Nhân ở Mississauga, Canada. Tượng này do họa sĩ kiêm điêu khắc gia Vivi sáng tác. Tượng đánh dấu sự trưởng thành và lòng tri ân của người Việt Tị Nạn tại Canada. Hình ảnh gia đình 3 người đang lênh đênh trên chiếc tàu vượt biên trốn Cộng Sản tạc bằng đồng, sẽ là dấu ấn cho con cháu về sau biết được sự gian truân, cố gắng của cha ông mình, từ đó sẽ tìm hiểu để yêu mến cội nguồn hơn.

Như vậy, đập đổ, phá hoại các bức tượng có là vấn đề không? Tổng thống Pháp Emmanuel Macron, Tổng thống Mỹ Donald Trump và một số nhân vật trong chính quyền các nước đã lên tiếng mạnh mẽ, cho rằng việc phá hoại các tượng đài là hành động phủ nhận lịch sử dân tộc và xúc phạm tới các vị đã có công đóng góp cho đời sống. Cũng xin mở ngoặc một chi tiết khá thú vị là Tổng thống Pháp và Tổng thống Mỹ lại có thêm một điểm tương đồng. Vợ chồng họ cách nhau tới 2 con giáp. Ông Trump có vợ trẻ hơn mình 24 tuổi, ông Macron trẻ hơn vợ mình 24 tuổi, chứng tỏ tình yêu của hai cặp vợ chồng quyền lực trên thế giới này không hề có việc phân biệt tuổi tác.

Riêng cá nhân tôi đồng ý rằng việc phá bỏ các bức tượng lịch sử sẽ khiến thế hệ tương lai mất đi cơ hội hiểu thêm về tổ tiên, nguồn gốc trong quá khứ, làm phương hại tài sản quốc gia. Những cảnh sát hoặc bất cứ nhân viên nào làm việc tắc trách, lạm dụng quyền lực cần bị xét xử, khiển trách để phục vụ tốt hơn. Các cảnh sát viên cần được huấn luyện lại kỹ lưỡng, có tình có lý hơn. Người dân dù da màu gì, gốc gác ở đâu cũng cần được đối xử bình đẳng, nhưng “enough is enough”, không thể vì lợi dụng sai lỗi của Chauvin lúc này mà nhóm BLM muốn làm gì thì làm, muốn đập gì thì đập. Cuộc bạo loạn “Rodney King” năm 1992 tại Los Angles đã làm tổn thất trên 1 tỷ dollars Mỹ. Lần này tổn thất sẽ còn nhiều hơn nữa, cộng thêm chi phí để đổi tên trường, tên đường… Do vi trùng Vũ Hán, do sợ hãi bất an, tỉ lệ người thất nghiệp và các cảnh sát, thầy cô giáo nghỉ hưu sớm lên cao chưa từng có, như vậy tiền đâu để bù đắp vào thâm thủng quốc gia. Đó là chưa nói tới thiệt hại về tinh thần, ai cũng lo lắng, hoang mang chia rẽ, chán nản xuống tinh thần….

Bản thân tôi da vàng mũi tẹt cũng từng bị kỳ thị khi đi học ở Mỹ và làm việc ở Canada, nhưng nói chung đa số bạn bè da trắng da đen đều đối xử tốt với chúng tôi. Xin tạ ơn về điều này. Tôi cũng có mấy người bạn làm tới chức giám đốc rất dễ thương người da đen. Mấy đứa cháu họ lấy chồng gốc châu Phi mà rất hạnh phúc khi người chồng ấy thật tài giỏi hiền hòa.
Nếu bị đối xử tệ, phải lên tiếng đòi công bình nhưng cũng nên hỏi lại mình đã làm gì để ra nông nỗi đó. Khi đi ăn nhà hàng Buffet, thấy có các bảng dán bằng tiếng Việt “Đừng lấy nhiều thức ăn quá rồi bỏ phí” hoặc bảng “Coi chừng móc túi” ở các nơi công cộng tôi rất xấu hổ, nhưng phải tự hỏi người Việt mình đã hành xử ra sao để bị đối xử như vậy. Chúng tôi có anh bạn thân làm bác sĩ gây mê, có nhiều y tá nhân viên dưới quyền. Anh bắt nhân viên phải phát âm chính xác tên anh theo tiếng Việt rồi mới trả lời. Họ nể anh nên uốn lưỡi gọi tên anh đúng chóc! Hãy giỏi, hãy tự trọng, hãy đàng hoàng tạo uy tín cho mình để không bị người khác coi thường, khinh bỉ. Hãy là hình tượng đẹp trong lòng con cháu, người chung quanh.

Trong mùa đại dịch Covid lan tràn, cộng thêm những lùm xùm về BLM với nhiều tiếng súng nổ, bạo lực, nghi ngờ chụp mũ, kiện tụng tranh cãi xảy ra khắp nơi, chúc bạn và gia đình vui khỏe, được đối xử thật tốt. Và ước mong sao các đảng phái, phe nhóm khắp nơi bỏ qua các bất đồng chia rẽ, để cùng nhau đóng góp chống dịch và làm cuộc sống được ngày càng dễ dàng, ý nghĩa hơn.

Nguyễn Ngọc Duy Hân
***
*KIỆN KHANG :9 cách tự nhiên giúp tiêu sỏi thận, không cần phẫu thuật
Kiện Khang

Sỏi thận là những cặn lắng tạo thành từ các khoáng chất cùng muối kết tinh và dính lại với nhau, xuất hiện ở bên trong thận. Kết quả là tạo nên những hạt sạn, sỏi với nhiều kích thước khác nhau.
Bạn nên đến gặp bác sĩ khi có những triệu chứng sau: xuất hiện máu trong nước tiểu, khó tiểu, đau đến mức không thể ngồi (không tìm được tư thế giúp xoa dịu cơn đau), đau kèm theo cảm giác buồn nôn và nôn mửa, đau kèm theo cảm giác ớn lạnh.

Đối với những người chỉ bị sỏi nhỏ, ít triệu chứng thì có thể tự chữa bằng những cách tự nhiên sau:
1. Uống nhiều nước
Nguyên nhân chính của sỏi thận là mất nước, vậy nên uống nước là cách đơn giản nhất giúp giải quyết vấn đề này. Bạn hãy uống khoảng 2-3,5 lít nước mỗi ngày để nước tiểu loãng ra và ngăn ngừa kết dính các tinh thể tạo ra sỏi. Nếu không có khuyến cáo đặc biệt từ bác sĩ, bạn hãy cố gắng uống nước với liều lượng như trên và quan sát thấy màu sắc của nước tiểu gần như trong suốt là được.

2. Giấm táo
Axit citric trong giấm táo sẽ giúp bạn loại trừ những viên sỏi. Tính chất kiềm của nó cũng giúp tẩy sạch chất độc và làm sạch thận bên trong. Theo Natural News, bạn có thể dùng giấm táo bằng những cách sau:
• Pha 2 muỗng cà phê mật ong với 1 muỗng cà phê giấm táo. Uống trong suốt cả ngày.
• Pha 200-250ml nước với hai muỗng canh giấm táo. Uống trong suốt cả ngày, nên dùng trước bữa ăn.
• Pha nước cốt của nửa quả chanh vào 355ml nước, thêm 1 muỗng canh giấm táo. Uống trong suốt cả ngày.

Quả táo có chứa chất xơ hòa tan trong nước cùng dấm táo và quế đều có tác dụng kiểm soát đường huyết.
3. Baking soda
Bổ sung bicarbonate làm chậm tốc độ tiến triển của suy thận thành suy thận giai đoạn cuối và cải thiện tình trạng dinh dưỡng ở những bệnh nhân bị bệnh thận mãn tính. Baking soda được biết là giúp trung hòa axit và cải thiện sự cân bằng PH trong cơ thể, thường được sử dụng để giải quyết vấn đề về tiêu hóa như acid reflux hoặc ợ nóng, ợ chua. Khi những vấn đề này xuất hiện do việc tiêu thụ quá nhiều thực phẩm có tính axit hoặc tình trạng có tính axit chung của cơ thể, từ từ uống một ít baking soda trong nước có thể giúp trung hòa axit và pH của cơ thể.

Một điều bạn cần lưu ý là không nên sử dụng quá nhiều hoặc lạm dụng để giải quyết các vấn đề này. Khi tiêu thụ quá nhiều baking soda thì có thể bị phản tác dụng, thậm chí lại làm tăng thêm lượng axit trong cơ thể. Bạn có thể dùng baking soda trị sỏi thận bằng những cách sau:
• Pha nửa muỗng cà phê baking soda vào một cốc nước và uống mỗi ngày cho đến khi sỏi thận được thoát ra tự nhiên.
• Pha vài muỗng canh giấm táo với nửa muỗng cà phê baking soda. Uống 3 lần mỗi ngày.
• Pha nước nóng, 30ml giấm táo, 1/4 muỗng cà phê baking soda và mật ong trong một cốc lớn. Uống trong vòng 30 phút.
4. Lá húng
Lá húng giúp làm giảm lượng axit uric trong máu (một trong những lý do chính gây bệnh sỏi thận là do tình trạng dư thừa của axit uric trong máu), giúp làm sạch thận. Để chữa sỏi thận, bạn hãy nghiền 3-4 lá húng quế thành bột nhão, trộn với một thìa mật ong và uống mỗi ngày trong vòng 6 tháng.

5. Nước chanh
Chanh có rất nhiều khoáng chất thiết yếu như vitamin C, nhóm vitamin B pectin, chất chống oxy hóa, kali và canxi rất tốt cho cơ thể, đặc biệt trong điều trị bệnh sỏi thận. Bạn có thể dùng chanh trị sỏi thận bằng những cách sau:
• Uống khoảng 57-113g nước cốt chanh một ngày. Có thể uống trực tiếp hoặc pha với nước ấm và 1 ít mật ong.
• Pha 2 thìa dầu oliu với nước chanh tươi. Uống mỗi ngày.
• Pha một cốc nước ép cỏ lúa mì, 1 thìa cà phê nước chanh và 1 thìa cà phê nước húng quế. Uống 2 lần một ngày
• Pha 1 cốc nước với nửa quả chanh và 1 thìa dấm táo. Uống hằng ngày, mỗi lần cách nhau 2-3 tiếng.

6. Hạt dưa hấu
Hạt dưa hấu rất giàu dinh dưỡng, bao gồm các axit béo, protein thiết yếu, nhiều khoáng chất như magie, kali, mangan, sắt, kẽm, phốt pho, đồng, nhiều vitamin B như thiamin, niacin. 100g hạt dưa hấu cung cấp 600 calo cho cơ thể. Để điều trị sỏi thận, bạn hãy xay 20-30 hạt dưa hấu, cho vào 2 lít nước, đun sôi trong 15 phút. Để nguội, uống trong 2 ngày, nghỉ một ngày rồi lại tiếp tục.

7. Cần tây
Gần 95% trong cần tây là nước, nhưng điều đó không có nghĩa là loại rau này thiếu dưỡng chất có lợi. Cần tây chứa kali, folate, chất xơ và 30% nhu cầu vitamin K hàng ngày của bạn. Một khẩu phần cần tây chỉ có 6 calo. Bạn nên ăn cần tây khi còn tươi, bởi rau mất nhiều chất chống oxy hóa trong vòng 5 đến 7 ngày sau khi được mua. Về việc điều trị sỏi, cần tây làm tăng tốc quá trình loại bỏ chất thải từ thận. Nó cũng cân bằng lại mức kiềm trong thận. Bạn nên đun nước cần tây và uống mỗi ngày để loại bỏ sỏi thận.

8. Râu ngô
Trong râu ngô có chứa vitamin A, vitamin K, vitamin B1, B2, B6 (pyridoxin), vitamin H (biotin), vitamin C, vitamin PP, các flavonoid, axit pantothenic, inositol, các saponin, các steroid như sitosterol và stigmasterol, các chất đắng, dầu béo, vết tinh dầu và nhiều chất vi lượng khác. Để trị sỏi thận, bạn hãy cho 10-15g râu ngô vào 200-300ml nước sôi, đun cách thủy lấy nước hãm hoặc đun sôi nhỏ lửa trong 30 phút. Uống hàng ngày.

9. Nước củ cải
Nước củ cải rất giàu vitamin A, C, kẽm, phốt pho và có hàm lượng nước cao, giúp loại bỏ sỏi thận và ngăn ngừa sự hình thành sỏi trong tương lai. Các khoáng chất trong nước củ cải giúp phá vỡ sỏi thận và làm chúng dễ dàng đi ra ngoài. Bạn hãy đun nước củ cải và uống mỗi ngày cho đến khi sỏi thận được đưa ra ngoài.

Củ cải trắng có tác dụng thúc đẩy tiêu hóa, điều chỉnh chức năng hệ tiêu hóa, tiêu viêm.
Nếu các phương pháp tự nhiên trên không thể làm tiêu được sỏi thận thì sỏi của bạn thuộc loại rắn, khó tiêu, cần nhận được sự tư vấn của các bác sĩ.
Kiện Khang
***
*ĐIỂM MẶT NHỮNG KẺ “CUỒNG CHỐNG TRUMP”

Leader cuồng chống Trump:
Trịnh Hội/Trúc Hồ. Nhưng bậc thầy phát tán những bài nhận định thổ tả phải kể đến (1)
– (1) Lê Thanh Hoàng Dân (Orlando, Fl)
– Vũ Văn Lộc (San Jose)
– Katumtran (Âu châu)
– Định Nguyên (Sacramento)
– Đỗ Quý Toàn
– Nguyễn Quốc Khải
– Donald Nguyễn Ohio
– Hoàng Trọng Thụy (Bolsa)
– Đinh Xuân Quân (Bolsa)
– Nguyễn Gia Kiểng (Paris)

– Vượng Khỉ (Sacramento)
– Nguyễn Xuân Nam (San Jose)
– Hương Giang (San Jose)
– Trần Dần (San Diego)
– Cát Hành (Bolsa)
– Lê Bích Trâm (Bolsa)
– Nguyễn Đạt Thịnh (Houston)
– Đỗ Dzũng (Bolsa)
– Mai Phi Long (Bolsa)
– Nguyễn Chuyên (Bolsa TV 57.7)
– Nguyễn Hồng Dũng (San Jose)
– Lê Minh Nguyên (Bolsa)
– Trịnh Hội (Bolsa)
– Trần Kiều Ngoc (Úc Châu)
– Phương Hồng Quế (Bolsa)
– Nguyễn Cao Kỳ Duyên (Bolsa)
– Nguyễn Ngọc Ngạn (Canada)
– Hoài Tâm (Bolsa)
– Nguyễn Tài Ngọc (Đại Lộ Kinh Hoàng)
– Ngọc Đan Thanh (Bolsa)
– Hoang Ngoc Diêu/Tuấn (cu teo/cu tèo) (Úc Châu)
– Nguyễn Mạnh Hung/Le phân (England)
– Ngô Bảo Châu
– Hoàng Duy Hùng
– Mụ Nấm
– Hoàng Cơ Lân (France)
– Tôn Thất Sơn (Norway)
– Trần Văn Tích (Germany)
****By Peter Chánh Trần

JOHN BOLTON,
TRUMP “XIN” TẬP GIÚP TÁI ĐẮC CỬ,

NỤ CƯỜI ĐÃ NHẤT TRONG NGÀY.

Cựu Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Mỹ, John Bolton, trong cuốn sách dự trù sắp xuất bản đã ‘gây sóng gió’ cho Tòa Bạch Ốc, trong đó tiết lộ việc “Tổng Thống Trump xin Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình giúp để tái đắc cử.”
Câu trên tôi vừa đọc trên một tờ báo Việt ngữ ở Bắc California. Tui tin là nó được dịch nguyên con từ các báo của đám TTTT.
Cuốn sách của John Bolton, tựa đề “The Room Where It Happened: A White House Memoir” (Căn phòng nơi chuyện đó xảy ra: Hồi ký Toà Bạch Ốc), dự trù sẽ được phát hành vào ngày 23/06/2020 này.
Thế giới xôn xao bàn tán. Phe TTTT vui như mở cờ trong bụng vì có dịp, có chuyện, có cớ, để đánh ông Trump. Phe DC sướng như lượm được của quí. Những người Mỹ tò mò, nhẹ dạ, cũng nôn nóng chờ coi cho biết chuyện “thâm cung bí sử” của triều đình Trump.
Chưa hết đâu. Từ đây đến ngày bầu cử sẽ còn nhiều chiêu trò cười bể bụng nữa. Hỏng chừng còn có một vài bà cụ sắp xuống lỗ, ráng “dớt dát” cú chót để lấy tiếng đem theo xuống khoe diêm vương, sẽ chống gậy đứng lên, hùng dũng tố cáo lão già mất nết kia đã từng rờ chim, bóp vú mình,…. Coi riết thuộc hết bài bản của mùa tranh cử!

Thù ghét, oán hận, căm tức, ganh tỵ,… sinh ra lắm trò:
* Có ai lạ gì một Mitt Romney? Ông ta xin được “nâng khăn sửa túi” cho Trump (Xin làm Ngoại Trưởng thì phải?), bị từ chối, nên ghét Trump tới sình bụng! Mitt là TNS CH duy nhất phản phé, khi bỏ phiếu impeach Trump.
* Có ai còn lạ một lão thành chính trị gia John McCain? Ông ta thù Trump tới chết vẫn còn thù, chỉ vì Trump phán một câu: “You are no hero!” Nếu bị rớt máy bay, trở thành tù binh của giặc là anh hùng, thì có biết bao nhiêu tù binh Mỹ là anh hùng, chớ riêng gì McCain? Chưa nói tới, ông ta còn được các đồng cảnh mô tả là “the song bird”, một kẻ tiếp tay cho giặc để tuyên truyền cho giặc. Nhục như vậy, còn rố ráo, nên bị Trump kê vô be sườn, không đau, không hận sao được. Vì hận mà một TNS CH đã bỏ phiếu chống chuyện huỷ bỏ Obamacare, làm cho lời hứa của Trump không thành!
* Có ai lạ gì dòng họ Bush không ưa Trump? Dở nhất là Bush cha, không bầu cho gà nhà CH thì thôi, lại đi bầu cho mụ Hillary, DC. Tui rất thích Bush cha, nhưng chỗ này là tui chê ông ta tới bến! Cụ già chín mấy, có lẩm cẩm chăng? Dù nghĩ vậy vẫn chê ổng dở! Bush con còn đỡ hơn chút: Không bầu cho phe ta, cũng không bầu cho địch! Jeff Bush thật ra mới là kẻ hận Trump nhứt, vì Trump, tại Trump, mà giấc mộng làm vua tan biến.
* Có ai lạ gì ông tướng “Mad Dog” Mattis? Cũng vì bị Trump đuổi việc mà hận, nên gần đây đã thốt ra những lời rất khó nghe về chủ cũ của mình.
Lòng oán hận dễ làm cho con người ta trở nên u mê, không còn phân phải trái, trắng đen, bạn thù!

* Còn lão già râu Bolton? Một nhân viên làm không được việc, ngang ngạnh, kiêu căng, bị thằng chủ nó đuổi, nên tức, hận, tự ái, quay lại cắn chủ, thì có gì lạ, có gì đáng nghe, đáng tin hắn? Đó là một cuốn sách cho không tui cũng không thèm đọc cho mất giờ, ở đó mà trả $19.99 USD cho nó kiếm bạc triệu một cách khơi khơi vậy à?
Ở Mỹ, biết bao nhiêu trường hợp nhân viên bị đuổi việc, xách súng quay lại bắn sếp, bắn luôn những người làm chung! Bị đuổi đâm hận, phát khùng, là chuyện có thiệt, là tâm lý dễ hiểu.
Chưa nói tới sức mạnh của đồng tiền. Tiền mua đứt tên TGĐ WHO còn được, huống hồ tên tép riu này! Một triệu, vài triệu, vài chục triệu nhét túi coi có ngoắc đuôi không cho biết!
Thứ gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất rất rất nhiều tiền. Ai dùng tiền mua, người mù cũng thấy, và người khờ nhứt hành tinh cũng đoán biết! Kẻ thù số một của Trump là ai? Chúng thiếu gì tiền, kèm theo sự uất hận bầm gan tím ruột bấy lâu nay, thì chi ra ít tiền là chuyện nhỏ!
Nên nhớ: Nội Các và những người Cố Vấn là do TT chọn để làm việc giúp mình. Ngay cả các tướng lãnh cao cấp, vẫn phải nghe lệnh một TT chưa hề biết cầm súng, thậm chí trốn quân dịch như Clinton, vì TT là Tổng Tư Lệnh của quân đội. TT có quyền cách chức tướng lãnh là chuyện dễ hiểu! Obama ghét cay ghét đắng tướng Micheal Flynn. Không những Obama đã đuổi việc ông ta, mà còn gài bẫy hại ông tướng này khi biết Trump trọng dụng. Chuyện thưa kiện còn đang ì xèo ra đó!
Nên nhớ: TT đương nhiên chọn lựa những người có khả năng, thích hợp với công việc, và nhất là phải làm theo chủ trương, đường lối của mình. Có ai kiếm người giúp việc cho mình mà không nghe lời mình không? Có người xếp nào chịu để cho nhân viên nó sỏ mũi mình? Có người chủ nào không đuổi việc những nhân viên dưới trướng không biết nghe lời mình? Nói xin lỗi, chỉ cần nhìn cái bản mặt hơi hãm tài, nhìn bộ râu rất vô duyên, cũng có thể là lý do làm cho chủ nó ghét được! Nhân dáng không phải là tội, nhưng đâu có ai cấm người ta mất cảm tình với mình?
Giờ bàn đến Trump:
– Một người khôn động trời. Ai mà nói lão đó không khôn, thì xin lỗi, tui chê họ không được khôn!
– Một con người coi trời bằng vung, không ngán bất cứ thằng nào con nào, có thể nào hạ mình xuống “xin” kẻ thù giúp mình?
– Kẻ khờ mới hỏng biết sự gian ác của CS. Cha mẹ chúng cũng đấu tố! Đồng đội của chúng, đồng chí của chúng, chúng còn đâm lút cán là chuyện như cơn bữa! Kẻ thù mà nó giúp đỡ à? Trump đi xin kẻ thù giúp đỡ mình? Ai làm chính trị mà ngu bạt hạng như vậy? Người ta quá coi thường lão ba trợn đó, hay óc phán đoán của họ có vấn đề, mới tin lão ta đi “xin” Tập! Khùng mới tin Bolton!

– Tập lo mất ăn mất ngủ chuyện Trump tái đắc cử. Chưa hết một nhiệm kỳ mà Tập đã bầm dập với Trump. Tập ăn cứt gà mới mong cho Trump tái đắc cử. Tập “ngục qq” mới giúp Trump tái đắc cử! Trump ngu tới mức không biết điều đó mà hạ mình đi “xin” Tập, kẻ ngày đêm lập dàn trù cho mình chết sớm, cho mình thân bại danh liệt?
– Dân Tàu thiếu xì dầu và đậu hủ là chuyện không nhỏ. Thiếu thịt heo là chuyện lớn luôn. Hù cắt đứt dây chuông chuyện nhập khẩu nông sản như đậu nành, thịt heo,… để trả đũa Trump? Chỉ một tuần sau là quay lại mua tiếp. Thiếu hai món đó để xực, dân Tàu mần thịt Tập để xực, hay ít nhất cũng sẽ thiến Tập thành thái giám! Trump ngu gì không thấy chuyện này mà phải “xin” Tập cứu nông dân Mỹ, giúp Trump tái đắc cử?!
Ông cựu cố vấn khác là Steve Bannon thì bác bỏ tố cáo này và nói Bolton nói láo. Tôi không cần nghe ông Steve Bannon nói ông Bolton nói láo, tui cũng dư sức biết ông ta nói láo để kiếm cháo! Bán vài triệu quyển sách cho những người tò mò, thì hốt biết bao nhiêu là tiền. Thêm bọn TTTT ca ngày đêm, thì nó biến thành “the best seller” là chuyện dễ như trở bàn tay! Đừng lọt bẫy!
Tui cười thầm. Cười mình ên không đã. Tui đi kiếm một người tối ngày lui cui trong bếp, không để ý đến chuyện quốc gia đại sự, không màng thằng cha con mẹ nào làm vua, miễn nồi canh hầm xương heo, nước thật trong, thật ngọt, cả nhà húp cạn tàu ráu máng, là niềm vui lớn, để hỏi ý kiến. Nàng chỉ phán một câu:
– Chắc ông Trump ổng điên? Ổng khôn động trời chớ điên gì! Điên mà thành tỷ phú? Điên mà làm vua? Cái thằng cha gì ông vừa nhắc tên, đúng là thằng mát dây, mới bịa chuyện viết ổng dzậy!
Tui cười thành tiếng. Và đó là nụ cười đã nhất của ngày hôm nay.

Peter Chánh Trần
***
*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC:

* Trần Thị Diệu Tâm: GIẢI KHUÂY MÙA COVID, Thiếu nữ và con mắt trái

Trần Thị Diệu Tâm

Thiếu nữ ấy là bạn tôi. Cô ta có thói quen nhìn cuộc sống bằng con mắt phía trái. Điều này có nghĩa là cô thường nhìn sự việc phía mặt sau của nó.
Cho nên tính tình cô hơi khó chịu, bạn bè không ai ưa vì cái tật nói thẳng, nói như đâm vào tim. Ế chồng là phải. Thiếu nữ và tôi là bạn thân. Quên mất, phải thưa trước với người đọc tôi cũng chưa chồng, có người yêu còn ở trại tù bên Việt Nam. Tôi chờ chàng ra tù, về bên ấy làm đám cưới ngay.
Thiếu nữ và tôi có hai nghề nghiệp khác nhau. Thiếu nữ là y tá trong một bệnh viện lớn ở Paris, phụ trách phòng hồi sinh, nghĩa là người nào sắp được ăn bát cháo lú quên chuyện đời, bước qua cây cầu biên giới giữa sống và chết thì cô này kéo ngược họ trở về, bắt họ đổ mồ hôi lẫn nước mắt cuộc trần ai này. Còn tôi, đứng bán hàng ở một trung tâm mỹ phẩm và nước hoa danh tiếng tại Champs-Elysées. Có lẽ vì ảnh hưởng của nghề nghiệp nên tôi ngửi cuộc đời này bằng màu hương hoa, còn tô thêm son thêm phấn cho đời thêm diễm ảo.
Chúng tôi thuê chung một căn nhà. Ban ngày có chuyện gì vui, tối về kể cho nhau nghe.
– Hôm nay có ông người Ý, phát âm chữ R rất rõ, mua một lô nước hoa. Ba lọ Dune của Christian Dior, 3 lọ Coco Chanel, 3 lọ Byzance của nhà Rochas, toàn mùi trứ danh. Thật ít có người đàn ông nào làm quà tặng vợ hách như thế.
Thiếu nữ cho ý kiến:
– Mỗi người đàn bà thường chỉ thích dùng một loại nước hoa. Ông ta mua 3 loại khác nhau tức là ông ta có một vợ và hai cô bồ.
Tôi ngẩn người. Hình ảnh người đàn ông lịch sự ban sáng trở nên xấu xí. Tôi cãi:
– Nhưng trông ông ta đứng đắn, lại lớn tuổi rồi.
– Cáng lớn tuổi, họ càng khoái đàn bà.
Tôi làm thinh, thở dài.
Thiếu nữ:
– Sáng nay có một bà tự tử vì ghen, đem vào cấp cứu thì đã muộn. Lấy trong túi áo ra một bức thư tuyệt mệnh cho biết vì quá yêu chồng, không muốn thấy chồng chia sẻ tình yêu cho người khác. Bà ta khoảng 60 là ít, ắt chồng cũng xấp xỉ. Kết luận cho thấy bất kỳ ở tuổi nào đàn ông cũng có thể có bồ bịch.
Tôi im lặng.
Tuần này, chúng tôi nhận được giấy mời dự buổi họp mặt của một hội đoàn văn nghệ, có phần ngâm thơ ca nhạc. Thiếu nữ không thích đám đông, tôi trái lại vì có dịp trang điểm chưng diện.
Thiếu nữ nhìn tôi:
– Coi chừng diện thế là nguy.
– Sao lại nguy?
– Có người tán tỉnh thêm mệt.
Tôi chỉnh ngay:
– Vui chứ.
Thiếu Nữ chậm rãi:
– Nè bạn, bạn hãy nhớ bạn còn có một người yêu đang ở trong trại tù miền bắc đấy nhé.
Tôi cau có:
– Đừng hiểu lầm, tôi luôn luôn chờ đợi.
Thiếu nữ:
– Chưng diện chải chuốt bóng bẩy là ngụ ý muốn quyến rũ.
Tôi bực mình định không đi dự buổi họp mặt. Nhưng Thiếu nữ làm lành, xin lỗi đã nói lên một điều cô cho là đúng.
Đến nơi, đám đông gồm những khuôn mặt đã thấy nhiều lần. Có ông đến gần bắt chuyện Thiếu nữ:
– Có ai lọt vào mắt xanh cô chưa?
Tức thì bạn tôi trả lời:
– Xin lỗi ông, tôi là người Việt, mắt tôi không xanh, mắt tôi đen nên thấy mọi điều đều đen tối cả.
Người đàn ông hoảng sợ bỏ đi, tôi níu cánh tay Thiếu nữ:
– Vừa thôi bạn ơi, ông ta mến bạn lắm, nhiều lần hỏi thăm bạn đấy.
– Ăn nói ngu quá, chịu chi nổi, đuổi thằng cha đi chơi chỗ khác.
Trên bục diễn, một ông đang phát biểu ý kiến.
Thiếu nữ nói:
– Lão này có bệnh mê mi-crô.
Tôi suỵt suỵt bảo nói khẽ chứ.
Một giờ sau cái mi-crô nghe rè rè, bèn giới thiệu đổi qua mục hát, mục hò, mục ngâm thơ.
Thiếu nữ phê bình:
– Bạn ơi, tôi chiều bạn đến đây, chứ tôi ngán quá. Những bài hát ấy, những bài thơ ấy, những lời phát biểu tôi đã nghe chán tai. Thế giới văn học của bạn đầy sáo ngữ và rỗng tuyếch. Ôi những trí thức như thế mà không sáng tạo ra điều gì mới mẻ trong chục năm qua.
– Tại đời sống nơi đây không có thì giờ cho họ suy nghĩ sáng tạo.
Thiếu nữ cười:
– Những kẻ sống phè phỡn thế kia thì tâm hồn họ đã mục rữa cả rồi. Họ đi vay mượn nỗi khổ của kẻ khác để làm văn chương. Muốn trở thành nhà văn đích thực, họ phải đòi đoạn trên chính nỗi đau thương của lòng họ.
Mấy ông bà sang trọng đứng cạnh nhìn Thiếu nữ. Có bà bảo nhỏ:
– Con này khùng khùng điên điên.
Tôi ngượng, lôi Thiếu nữ ra về:
– Bạn ơi, điên vừa chứ.
Thiếu nữ nhìn tôi:
– Mỗi lần nói lên sự suy nghĩ hơi khác đám đông là họ cho mình điên. Điên cũng được, có sao đâu.
Tôi làm thinh, thở dài.
Mấy hôm nay trời đã sang thu, cái lành lạnh làm tôi nhớ nhung. Người tôi yêu biết bao giờ mới mãn hạn tù. Buồn. Tôi đi mua sách báo Việt Nam về đọc mỗi tối. Rồi tập viết một hai truyện ngắn gửi báo đăng xem sao cho đỡ buồn, vì thấy các ông các bà bên đây ra mắt sách đều đều, tên tuổi được in lên báo chí. Hay dở không biết miễn sao được nhìn cái tên mình in trên giấy. Thấy ai cũng viết văn cả, tại sao mình lại không viết.
Thế là tối nào tôi cũng cặm cụi ghi ghi chép chép. Thiếu nữ vào phòng tôi hỏi thăm:
– Buồn lắm hả.
– Ừ, buồn.
– Đọc sách viết văn như thế có bớt buồn không?
Tôi chưa biết trả lời sao, cô ta nói một hơi dài:
–Văn chương tạo ra ảo ảnh. Nhà văn bị ảo ảnh quyến rũ nên vô tình bày ra một thế giới mới nhằm đánh lừa độc giả. Nhưng chính nhà văn bị lừa trước tiên, bị lừa gạt bởi chính mình mà mình không hay.
Nói xong, Thiếu nữ cười lảnh lót, tiếng cười ghê rợn. Tôi co người sợ hãi nhìn cô bạn mang tính ác quỷ. Cô ta khuyên:
– Muốn khỏi buồn, đừng mơ tưởng.
Tôi nổi giận, mơ tưởng là điều quý giá nhất khi con người còn lại một mình. Tôi mỉa mai:
– Bạn hãy đi bác sĩ chữa mắt, có lẽ cái võng mô trong mắt bạn bị cấu tạo ngược chiều.
– Chính nhờ con mắt ngược ấy, mới thấy được sự giả hình của con người.
– Để làm gì chứ? Tôi hỏi.
Thiếu nữ chậm rãi từng tiếng nhẹ:
– Để thương cho họ.
Lòng tôi chùng lại vì câu nói sau này của cô. Thiếu nữ đi tìm lấy cái không đẹp, cái tầm thường để thương người. Tôi trái lại tìm cái đẹp để yêu mến người. Cô ác quỷ này có tiền thân là một thiên thần.
Rồi một hôm, cô trở về nhà mặt mày thờ thẫn, tôi hỏi tại sao. Thiếu nữ cho biết:
– Vừa mới hồi sinh một ông sắp chết vì tự tử.
– Vậy nên mừng đã cứu một mạng người.
Thiếu nữ lắc đầu:
– Nếu không vì cái lương tâm vô lý của nhân đạo mà người ta bày đặt ra, tôi để chết luôn cho được việc. Ít ra người đàn ông ấy đã thành công trên đời một lần trong việc chấm dứt cuộc sống của mình.
– Hãy săn sóc ông ta.
Thiếu nữ nhún vai:
– Ông ấy la hét om sòm, khi biết mình còn sống. Ông ta đang thù hận tôi. Mỗi lần đến gần để đo nhiệt độ, đều phải nghe những lời mắng nhiếc. Nghĩ cho cùng, tôi đã phạm tội với ông ấy như người khác giết chết một kẻ đang muốn sống. Vì ông cho rằng sau cái chết, ông ta được hạnh phúc.
Lần đầu tiên, tôi thấy nét mặt Thiếu nữ băn khoăn. Băn khoăn vì đã phạm tội cứu sống một đời người, vì công việc đang làm có thực sự đúng hay sai.
Đời sống của hai chúng tôi trải qua những buổi tối trò chuyện như thế. Tôi chẳng bao giờ giải đáp được điều gì cho cô bạn, chỉ làm thinh và thở dài. Có lần tôi chợt nói:
– Chúng mình sống, thiếu thiếu một cái gì.
Thiếu nữ cười vang:
– Thiếu đàn ông chứ gì.
– Ừ, đúng.
– Hãy sống như chẳng bao giờ có đàn ông trên đời.
Tôi nói:
– Nhưng Thượng đế sinh đàn ông trước khi sinh ra đàn bà.
Vậy là Thiếu nữ được dịp nói một hơi dài:
– Ai bảo thế? Thánh kinh hả, kẻ hậu sinh giải thích Thánh kinh cho hợp thời, cho hợp với đạo lý xã hội. Trước kia Giáo hội bắt đàn ông đi tu không được lấy vợ, cho rằng Chúa không có vợ. Bây giờ Giáo hội công giáo đang nghiên cứu cho phép linh mục có thể có vợ. Để có lý do chính đáng, họ sẽ giải thích ngày xưa Chúa cũng có người yêu. Và người yêu ấy có thể là bà Thánh Madeleine.
Tôi chỉ biết cười trừ, hỏi cô:
– Vậy không tin gì à?
– Có gì vĩnh cửu để mà tin.
Vào một chiều thứ bảy, tôi đang dọn dẹp áo quần, Thiếu nữ chạy qua:
– Ê bạn ơi, qua đây nhờ chút việc.
– Gì thế?
– Vào đây chọn giùm tôi bộ áo quần nào thích ý nhất.
– Đi đâu?
– Để mặc đi ăn tối nay.
Chuyện lạ, lần đầu tiên tôi thấy cô chú ý cách ăn mặc. Mọi ngày cô chỉ jeans, pull, trời lạnh khoác blouson.
– Nhanh một chút, sợ trễ.
Tủ áo của Thiếu nữ toàn màu tối, đen, xanh đen, nâu, nâu xám hay vàng úa như lá khô rụng trên đất. Tôi chọn một bộ tailleur màu xanh đen, cho cô mượn cái sơ-mi bằng lụa hồng mới mua mặc bên trong. Tôi đưa cô đôi bông tai vàng óng ả. Thiếu nữ dãy nãy không chịu đeo vào tai.
Tôi thuyết phục:
– Đàn bà phải có nữ trang, vậy bạn không muốn mình là đàn bà sao, ít nhất là tối hôm nay.
Sau khi mặc áo quần, đeo bông tai, trông Thiếu nữ lạ hẳn đi. Trong gương hiện ra một người con gái mặn mà duyên dáng. Tôi đề nghị phớt lên đôi gò má một chút phấn hồng.
Thiếu nữ đưa tay sờ vào gương như muốn tìm xem đấy có phải thân xác thật của mình hay không.
Tôi vui vui trong lòng nói:
– Đấy là hình ảnh phản chiếu con người thật của bạn, không phải là ảo ảnh.
Tôi chải lại mái tóc cho cô, và xức nhẹ một chút nước hoa hiệu “1000” của nhà Jean Patou. Thiếu nữ sợ hãi né tránh mùi hương giả tạo. Cô nói:
– Tôi muốn đến với chàng bằng bộ mặt thật của mình.
Lòng tôi bừng nở rung động:
– Có một người đàn ông rồi. Ai?
Do dự một lát, Thiếu nữ cầm lấy tay tôi:
– Người đàn ông mà tôi đã phạm tội cứu sống.
Im lặng. Tôi tiếp lời:
– Sau cái thất bại không được chết, ông ta thành công trong sự sống, là được yêu thương.
Và những ngày sau, tính tình Thiếu nữ đổi thay, dịu dàng và tươi mát. Môi luôn luôn sẵn sàng cười, nói những câu làm dịu lòng người nghe. Cô nhìn cuộc đời bằng cả hai con mắt, phải và trái với một chiều rộng nhân ái. Cái tâm đạo chìm sâu dưới đáy lòng cô nay thoát hiện, bắt đầu bén rễ trên mảnh đất bụi bặm này.
Bởi vì Thiếu nữ đã yêu.
***
*TRÀM CÀ MAU: Khấn Người Tình Địch Khấn Người Tình Địch

Tràm Cà Mau

Ông Long trịnh trọng mang áo dài đen, quần dài trắng, đội cái khăn đóng màu xanh đậm, giống như các cụ ngày xưa ra đình làng tế lễ. Trên bàn thờ có khung hình bán thân của ông Du, trẻ trung, đẹp trai, môi mỉm cười có duyên, đôi mắt sáng như nhìn chăm chăm vào người đối diện. Giữa bàn có con gà trống luộc vàng ươm, với hai cái chuôi cánh xòe ra gài từ cổ lên miệng. Một dĩa hoa quả màu sắc tươi thắm đơm cao đầy, và hơn chục dĩa thức ăn, có dĩa còn nóng, bốc hơi, thơm ngào ngạt.
Sau khi đốt hương trầm, ông Long đưa hai bàn tay chắp vào nhau nâng lên ngang trán, và nghiêm trang thì thầm khấn vái người khuất mặt:
“Lạy hương hồn ông Du, có linh thiêng thì về đây dự tiệc, và chứng giám cho tấm lòng thành nầy. Ngày xưa, ông và tôi là hai kẻ tình địch, nhưng không hề kình nhau, cũng chưa ghét nhau bao giờ. Hồi đó, ông và tôi cùng yêu thương Thiên Hương, nàng thì lửng lơ, tình cảm không nghiêng hẳn về bên nào. Ông tin nàng yêu ông hơn, tôi tin nàng yêu tôi hơn. Dĩ nhiên, ai cũng chủ quan, và có quyền tin chắc như vậy. Thiên Hương đẹp, yểu điệu, học hành chăm chỉ, tính tình dịu dàng, lịch thiệp, con nhà gia giáo, được nâng niu cưng chìu. Nàng như một đóa hoa rực rỡ nhưng mong manh. Nhan sắc tươi thắm diễm lệ của nàng làm không biết bao nhiêu anh con trai trong thành phố nầy mê mẩn muốn cầu thân. Nhưng ông và tôi là hai kẻ chiếm được một khoảng tương đối lớn trong trái tim nàng. Tất nhiên còn nhiều kẻ khác cũng có được một phần nhỏ trong trái tim chật chội đó, vì họ cũng là những kẻ có danh phận giữa xã hội. Họ cũng đứng đắn, đàng hoàng, đủ tư cách để theo đuổi và có thể bảo đảm cho nàng một tương lai sung sướng an bình hạnh phúc.
Tôi chỉ là một kẻ may mắn bất ngờ được lọt mắt xanh, và được nàng dành cho một phần đáng kể trong tim. Ông đừng hỏi tại sao, vì tình yêu vốn lạ kỳ, không thể giải thích được tại sao. Tôi tha thiết yêu nàng mà trong lòng ngày đêm luôn đau đớn nhức nhối. Bởi tôi biết thân phận của mình. Tôi thua kém rất nhiều người. Thua trên nhiều mặt. Nếu tôi và Thiên Hương nên duyên phận, thì liệu tôi có đem đến cho nàng một cuộc sống tinh thần và vật chất chan hòa hạnh phúc hay không.
Tôi cũng thua ông đủ mọi mặt. Ông học giỏi hơn tôi, gia đình giàu có, thể chất khang kiện, chơi thể thao có hạng, mặt mày ông sáng sủa hơn tôi bội phần. Thơ tình ông viết thiết tha ướt át hơn cái lối viết chân chất cộc lốc của tôi. Không những thế, ông còn là một thi sĩ, thơ ông truyền cảm, mênh mang triết lý cao siêu. Tôi thì một câu vè cũng viết không ra hồn. Thế mà cũng lạ, Thiên Hương vẫn dành cho tôi một mối tình cảm nồng nàn không thua gì ông. Chuyện tình yêu, cũng khó mà giải thích bằng lý trí được.
Tôi cũng yêu Thiên Hương không thua gì tình yêu của ông dành cho nàng. Tôi cũng có thể liều mạng xin cưới nàng làm vợ, và sau đó xả thân lao động cật lực để xây đắp hạnh phúc gia đình. Cũng có thể chúng tôi sẽ có hạnh phúc lứa đôi tràn đầy. Để được vậy, tôi biết sẽ phải vất vả cật lực suốt cả một cuộc đời còn lại.
Nhưng có lần tôi nghe mẹ nàng nói đùa rằng, đem cả chuyến xe lửa mười toa cũng chở chưa hết những kẻ si mê và theo đuổi Thiên HươngTôi giật mình, và lý trí tôi thức giấc để nhận ra rằng, tôi chưa đủ tài ba và năng lực để gánh chịu những hiễm họa trong tương lai khi làm chồng một người đàn bà sắc nước hương trời như Thiên Hương. Lại nữa, bố tôi thường tỉ tê nhắc nhở rằng, xưa nay trong sử sách, đàn bà đẹp thường chịu nhiều gian truân. Phần lớn vì ngoại cảnh, bởi chung quanh họ khi nào cũng có đông đảo bọn đàn ông liều mạng muốn chinh phục, muốn chiếm đoạt, dù cho họ đã có gia đình. Những loại đàn ông nầy đầy rẫy trong bất cứ xã hội nào, bất cứ thời đại nào. Một phần khác, cũng tại chính cái tâm của một số người nhan sắc, họ nghĩ cái đẹp có sức mạnh và quyền lực. Họ có quyền đòi hỏi, yêu sách, mọi người phải chấp nhận. Cũng đúng một phần nào. Vả lại, lòng người vốn yếu đuối, mà cám dỗ thì giăng mắc dày đặc, rất dễ bị vô tình mắc phải lưới bẩy. Thoát được hàng chục cám dỗ mà bị chỉ bị vướng vào một lần thôi, thế cũng đủ hư hỏng cả cuộc đời. Người đàn bà đẹp đoan trang, thường phải vất vả chiến đấu kiên cường với bọn dàn ông háo sắc, chúng đem quyền lực, lời ngon ngọt nịnh hót và tiền tài ra làm mồi câu dụ dỗ. Không vững lòng thì ngã gục. Khi tôi đã để một chút lý trí vào tình yêu, thì bớt mù quáng. Không mù quáng thì chẳng phải là tình yêu chân thực nữa.
Đó, tôi còn có chút sáng suốt để nhận chân ra rằng nếu nàng kết duyên cùng ông, thì sẽ có được nhiều hạnh phúc hơn làm vợ tôi. Tôi tự hào rằng đó cũng là một thứ tình yêu hy sinh cao thượng mà tôi dành cho Thiên Hương. Tôi quan niệm tình yêu là dâng hiến, không phải là chiếm doạt. Bởi vậy, tôi đã rút lui, để dành cho ông cái hạnh phúc bên nàng, cũng là trút lên ông gánh nặng mà tôi tự lượng sức mình khó gánh nỗi. Ông đã vừa hạnh phúc, vừa vất vả ray rứt khổ đau để cầm giữ canh chừng nàng.
Có thể người ta nghĩ tôi thiếu dũng cảm, thiếu hy sinh, sợ gian khổ. Cũng đúng phần nào. Nhưng nếu tôi thừa dũng cảm, thì có nên đánh đổi hạnh phúc cá nhân của một cuộc đời thong dong, khoáng dật, để có cuộc sống bên người đẹp mà biết chắc rằng sẽ khó thỏa mãn được đòi hỏi về vật chất lẫn tinh thần mai sau. Điều đó, gần như tất yếu. Tôi biết mình chưa là dũng sĩ, thì đừng cưỡi ngựa chiến.
Ông đã tưởng tôi rút lui để nhường tình yêu cho ông. Tôi đâu có được cao thượng như thế. Trong tình yêu, có lẽ không ai muốn nhường cho ai. Tôi rút lui, một phần cũng vì tôi yêu thương nàng bằng thứ tình dâng hiến, không phải tình chiếm hữu vị kỷ. Quan trọng nhất là vì hạnh phúc lâu dài của nàng.
Nàng yêu tôi, nhưng tôi biết nàng cũng yêu ông. Tất nhiên, khi được sống cùng ông, dù trong hạnh phúc tràn đầy, nàng vẫn không quên tôi, vẫn ray rứt tiếc thương, nhớ nhung tôi. Cũng như nếu nàng lấy được tôi, thì sẽ thương tiếc nhớ nhung ông. Đó cũng là tâm lý thường tình, người ta không quý cái trong tay bằng cái chưa có. Có lẽ ông cũng biết điều đó, nên không ghen tương với tôi. Ông lo đối phó, ngăn chận những bọn háo sắc, toan tính chinh phục đàn bà đẹp cũng đã mệt nhọc vất vả lắm rồi. Bọn háo sắc đó chưa hẵn là vô đạo, thiếu vắng lương tâm, nhưng khi lòng ham muốn nổi lên, thì tâm trí mịt mù u tối, như bị ma quỷ xúi dục làm điều mà đôi khi họ không muốn. Tôi biết, tôi không đủ bản lĩnh cao cường và nhẫn nại như ông để gìn giữ một nhan sắc đầy quyến rủ lộng lẫy như Thiên Hương. Dù cho nàng trong trắng, đoan trang đạo đức. Tôi cám ơn ông khéo léo dìu nàng đi yên bình trong trong dòng đời cạm bẫy bão táp.
Ông và nàng vẫn thường thăm viếng liên lạc thân thiết với tôi. Khi gặp nhau, tôi vẫn tìm được ánh mắt yêu thương dịu dàng kín đáo của Thiên Hương. Có lẽ ông cũng biết, vì tình yêu thường ít khi dấu được ai. Nhưng ông không nhỏ nhen ghen tức, vì ông vui khi thấy nàng được vui. Ông cũng không mát chi cả. Ông biết rõ chúng tôi không bao giờ phiêu lưu đi vượt qua lằn ranh lễ giáo.
Ông là một người chồng lý tưởng, lo lắng vun đắp hạnh phúc gia đình, bảo đãm cho vợ con đời sống tinh thần vật chất thong dong đầy đủ. Ông không cờ bạc, không rượu chè, chẳng trai gái, hiếm khi vung vít bù khú với bạn bè. Thì giờ của ông để làm ra tài sản, tiền bạc. Cũng vì quá yêu thương gia đình, hết sức lo lắng cho tương lại vợ con, nên ông không còn có nhiều thì giờ để sống cho tình yêu tuyệt vời của mối tình mà Thiên Hương dành cho ông. Có lẽ ông cũng biết, ngoài cuộc sống vật chất dư thừa, ngoài tiện nghi đầy đủ, nhiều người còn một thứ nhu cầu tinh thần khác cần được thỏa mãn, không có nó không chết, nhưng cũng quan trọng, chỉ sau tự do, cơm áo, an toàn và bình yên mà thôi.
Ông trời không công bằng, con người tốt lành như ông lại chết sớm, để lại vợ đẹp, con ngoan, gia tài phong phú đồ sộ.
Tôi kê vai vào thay ông, chăm sóc nửa cuộc đời còn lại của Thiên Hương. Đem thêm hạnh phúc cho nàng. Những thứ hạnh phúc mà ông vì bận rộn làm ăn chưa có thì giờ để chung hưởng cùng nàng. Nhà lầu ông tôi ở, xe tốt của Thiên Hương tôi đi, tiền bạc của ông trong ngân hàng tôi quản trị. Với danh nghĩa ông, tôi đem phân phát và chia bớt vật chất dư thừa cho vơi khổ của những mảnh đời bất hạnh. Trong lòng tôi, vô cùng biết ơn ông, đã để lại cho tôi người vợ đẹp, hiền lành, dịu dàng; để tôi có dịp đền đáp mối thâm tình chôn dấu trong tim nàng bao nhiêu năm nay. Cám ơn cái tài sản to tát của ông để cho tôi làm phương tiện tạo dựng hạnh phúc và sung sướng vui hưởng bên nàng.
Về ở với Thiên Hương, tôi khám phá ra ông là người cần kiệm, giàu có nứt vách, mà sống đời đơn sơ giản dị. Đa số áo quần ông là đồ cũ mua chợ trời, chợ sân cỏ. Những cái áo vét của ông cũ mèm, sổ lai, áo lót sờn mòn, mỏng tanh, thủng lỗ chỗ nhiều nơi, tươm nát ở vòng cổ. Đức cần kiệm của ông như thế đó, tôi vô cùng khâm phục và tự thấy xấu hổ. Tôi không phải thuộc loại người vắt mũi bỏ miệng, lương bổng của tôi cũng khá, nhiều đồng nghiệp dư sức mua nhà, nuôi vợ nuôi con. Thế mà tôi tháng nào tiêu sạch tháng đó, không nợ nần là quý lắm rồi. Tôi cũng đâu có phung phí, cờ bạc, trai gái, hút xách gì đâu.
Cách sinh hoạt ăn uống của ông cũng cẩn thận, vệ sinh, đạm bạc. Ông sợ mỡ, sợ đường, sợ muối, sợ chất bột. Cứ thứ gì ngon miệng thì ông sợ và kiêng dè, giữ gìn, ngại không tốt cho sức khỏe. Ngon nhưng không dám ăn thường, ăn nhiều. Cứ rau đậu làm căn bản và ông vui trong cuộc sinh hoạt đạm bạc đó, nên vợ con ông ít khi được hướng thụ cái thú ẩm thực. Thuốc lá ông cũng không hút bao giờ. Đời sống ông lành mạnh đến thế đó, mà trời không thương, bắt ông đi sớm, lìa trần gian. Vợ ông may mắn có tôi kê vai vào chăm nom chìu chuộng. Ông cứ tin tôi đi, nếu tôi không đủ sức đem lại cho nàng hạnh phúc bằng, hay hơn khi đang sống cùng ông, thì tôi cũng hành động lại như ngày xưa, hy sinh tình yêu, để nàng đi tìm nơi khác có tràn đầy hạnh phúc hơn.
Ông cũng đừng lo lắng sợ tôi tiêu xài phí phạm tài sản mồ hôi nước mắt đã gom góp suốt cả đời ông. Nếu là tiền của tôi, thì tôi tiêu không e dè, nhưng tiền ông, tôi sẽ đắn đo khi tiêu pha.
Tôi cưng chìu Thiên Hương, âu yếm dịu dàng chăm sóc, và không bao giờ để phật lòng trái ý nàng. Đó cũng là cách đền bù lại thời gian chúng tôi xa cách nhau. Tôi phục vụ nàng như một tên nô lệ dưới chân một bà hoàng bà chúa. Nàng thỏa mãn cái tự ái của phái nữ. Chỉ chừng đó thôi, đủ làm nàng sung sướng ngất ngây. Nàng cứ nghĩ tôi là kẻ chung tình, mãi thương yêu nàng, nên không chịu lập gia đình. Đâu phải vậy, tôi cũng có nhiều mối tình trong đời, nhưng những tình yêu không đủ to tát để hy sinh cả cuộc sống độc thân thong dong của tôi. Tôi không dám đính chính, cứ để nàng hiểu lầm như thế cho trọn niềm vui. Không mất gì cả. Vả lại, tôi có đính chính, chắc nàng cũng không tin đâu.
Tôi nguyện với mình, làm sao cho nàng cảm thấy đời sống mới hạnh phúc sung sướng từng ngày, từng giờ, từng phút. Sống một ngày vui một ngày, sống một giờ vui một giờ. Trong vòng tay yêu thương của tôi, trái tim nàng chan hòa ấm áp hạnh phúc. Tôi tin, ở nơi suối vàng, ông cũng mong nàng được sung sướng hạnh phúc, quên đi mất mát thương đau. Tôi đã giúp ông làm được điều đó cho nàng.
Lấy tiền ông, tôi mua vui, tạo hạnh phúc cho Thiên Hương, những thú vui mà nàng chưa được nếm trãi. Tôi đưa nàng đi chu du khắp năm châu bốn biển. Thăm những danh lam thắng cảnh trên khắp địa cầu nầy. Tử Âu, Á, Úc, Phi, Mỹ châu. Đến các nơi thiên hạ thường ước mơ được viếng thăm. Nơi nào vui thì ở lại nhiều ngày, nhiều tuần, thích thú tận hưởng những lễ hội, những sinh hoạt từng địa phương. Đi, vui và sống. Nàng đã được thưởng thức những món ăn đặc biệt, ngon, lạ, hiếm có của nhiều quốc gia trên thế giới nầy. Không thiếu thức nào. Cũng có khi hơi phí phạm tiền bạc, nhưng bù lại được sống thực, sống tận tình.
Tôi đưa nàng lên những du thuyền mới nhất, lộng lẫy và diễm lệ nhất, cùng ngao du đây đó. Sống như những bậc vương giả, như đã về đến cõi tây phương cực lạc, vui chơi, ăn uống, được phục vụ tận tình ngày cũng như đêm. Có ca nhạc, thể thao, đàn hát, các trò chơi lành mạnh, nhàn nhã nằm bên hồ tắm trên du thuyền, ăn uống liên miên không ngừng. Đi từ Thái Bình Dương băng qua Đại Tây Dương, và có lần ở trên du thuyền cả tháng, lang thang qua các hải đảo, khởi đi từ Mỹ Châu đến Âu Châu. Có lẽ Thiên Hương đã và đang sống những ngày tháng sung sướng hạnh phúc tuyệt vời trong tình yêu dâng hiến và lãng mạn của tôi. Tôi nghĩ, ông cũng chẳng thèm ghen tức với cái hạnh phúc triền miên của Thiên Hương. Bởi vì hạnh phúc của nàng cũng là hạnh phúc của ông và cả của tôi.”
Sau khi khấn vái tỉ tê dài dòng, ông Long quỳ gối nằm úp người vái bốn lạy. Rồi trịnh trọng rót rượu lễ ra ly, dặt lên bàn. Xong lấy xấp tiền âm phủ in màu xanh giống hệt đồng đô-la Mỹ, cầm một cọc lớn, mỗi tờ có mệnh giá mười triệu đô, châm lửa đốt vào cái thùng nhôm, khói bay nghi ngút. Ông cười và lẩm bẩm: “Cả trăm triệu đô-la, tiêu chi cho hết.” ./.
***
*BÙI BẢO TRÚC: Người Con Gái Có Móng Tay Sơn Đỏ Gắt
Bùi Bảo Trúc

Khỏi cổng trại giam chừng hơn hai trăm thước, Trung Sĩ Thà chạy chậm lại. Chiếc Honda chở hai người tấp vào phía lề đường.

Trung Sĩ Thà thò tay vặn chìa khóa tắt máy, gài số không, chiếc xe vẫn còn đà, chạy tiếp.

Thà quẹo phải vào một con đường nhỏ. Ngay góc đường nhỏ và đường lớn tráng nhựa là một cái quán, tường mái đã xiêu vẹo.

Quán bán giải khát, và hình như có vài món nhậu nữa thì phải. Buổi trưa cuối năm trời nóng mặt đường nhựa chảy ra, dính quánh vào bánh xe.

Con đường đất xuôi thoải xuống, qua một xe sinh tố, Thà quẹo trái vào sân một căn nhà gỗ.
Tôi xuống xe, Thà dựng chiếc Honda, khóa xe rồi quay lại nheo mắt :
-Em dẫn ông thầy tới chỗ này quen, giới thiệu ông thầy với chị Chín luôn. Chỗ này tốt lắm, lần sau tới là chị Chín nhớ ông thầy liền.

Tôi sửa lại quân phục, một cử chỉ tôi thấy bỗng thừa thãi. Cử chỉ đã quen từ sau những buổi học đầu tiên ở quân trường.
Qua khoảng sân lát xi măng có cái giếng nhỏ, chúng tôi bước vào nhà.

Trong nhà tối om, phải vài giây sau tôi mới quen với ánh sáng lờ mờ trong nhà. Một bộ bàn ghế bằng sợi ni lông, bốn chiếc lỏng chỏng. Chiếc bàn bằng thùng đạn, trên còn một chai xá xị.
Đằng sau là một chiếc tủ chè đựng một bộ tách uống trà. Trên tường là mấy bức phụ trang nhật báo, dán lên vội vã, không đóng khung, lộng kiếng chi cả.
Có một bức ảnh bán thân tô màu treo ngay cạnh một chiếc bàn thờ nhỏ. Hình một người đàn bà, tuổi chừng chưa tới ba mươi.
Người trong bức ảnh tay cầm một cành hoa lay-ơn gác trên vai, miệng cười nhìn ngước lên trên trần nhà. Bức ảnh có lẽ cũng phải được chụp từ hàng chục năm trước, người ta mới chụp những bức hình kiểu kỳ cục như thế.

Thà mở nắp túi lấy bao thuốc quân tiếp vụ, đưa về phía tôi :
-Hút điếu chơi ông thầy.
Tôi không hút, đẩy bao thuốc trở lại. Một mùi tanh, ẩm mốc bỗng tràn vào căn phòng.
Tôi thấy cửa sau mở, có tiếng chân người đi vào. Chiếc mành trúc xao động, một người đàn bà thò đầu ngó chúng tôi. Thà kêu lớn:

-Chị Chín. Tôi dẫn ông thiếu úy tới chơi. Ổng mới ra trường vừa tới đây. Bữa nay có em nào ngộ không chị Chín. Kiếm cho ông thầy tui một em mới mới nghe chị.
Người đàn bà gật đầu chào. Tôi nhận ra đó là người trong bức hình treo trên tường. Có lẽ tôi đoán trúng, bức hình đã phải trên mười năm.
Người đàn bà tên Chín trông đã ngoài bốn mươi, những nét khắc khổ trên khuôn mặt chỉ làm tăng thêm những nét giang hồ sẵn có.

Người đàn bà mặc áo hoa có lấm chấm những nụ vàng xếp lại mấy chiếc ghế cho ngay ngắn, đoạn quay về phía chúng tôi :
-Mấy thầy uống gì? Một người hay hai người?
Thà nhanh nhẹn:
-Chị có gì uống? Có 33 thôi hay có bia Mỹ nữa?
Người đàn bà đáp:
-Có mấy lon Mi Lơ thằng chồng mụ Sáu vừa đem tới hồi hôm.
-Rồi, cho hai lon Mi Lơ. Có tui nữa chớ chị. Lâu quá rồi mà. Tội nghiệp thằng nhỏ.

Thà cười ngặt nghẽo, thích thú vì câu pha trò của hắn. Chị Chín quay vào nhà trong nói khẽ :
-Đồ quỷ. Xin lỗi ông thiếu úy nghe. Thằng cha ăn nói thấy ghê luôn.

Tôi ngồi dựa lưng vào ghế, Thà châm thuốc, lơ đãng nhìn theo khói thuốc. Tôi đá chân vào chiếc bàn gỗ :
-Này cậu, đừng có gọi tôi là thiếu úy nghe. Ông thiếu úy Út trong đồn mà biết là tôi phiền lắm đó. Cho tôi sống với chứ. Cậu cứ kêu tôi là thiếu úy thế nào cũng có ngày tôi được truy thăng cố thiếu úy đó nghe.
Người đàn bà tên Chín trở lại. Hai lon bia lạnh được đặt lên bàn. Những giọt nước chảy ngoằn ngoèo trên thành. Chị Chín lại bước vào trong. Chị nói lại :-Chút xíu tụi nó tới.

Chúng tôi ngồi uống bia được chừng một hai phút thì có tiếng động ngoài cửa. Có bóng người đi vào.
Thà ngó lên, hắn đứng dậy, bước về phía người mới vào. Tôi không thấy rõ mặt vì người con gái đứng xoay lưng về phía tôi. Cô ta đội một cái nón lá, đội nguyên vào trong nhà.
Thà giọng có vẻ mừng rỡ:
-Ủa Nga, còn ở đây sao? Tưởng em về quê ăn tết rồi chớ.
Người con gái nói lí nhí gì nghe không rõ. Thà quay lại phía tôi, quăng xâu chìa khóa lại phía trước chỗ tôi ngồi:
-Ông thầy ngồi chờ chút xíu nhe. Em quen cô này. Cần gì cứ lấy xe em chạy nghe thiếu úy.

Người con gái vẫn không quay về phía tôi. Cô ta đi thẳng vào nhà trong. Thà đi theo. Chiếc màn trúc lay động. Có tiếng cửa mở ra phía sau.
Rồi có tiếng Thà hát vọng ra “…nàng nay là nữ cứu thươn nơi chiến… chườn… tôi ở ngoại ô, một căn nhà nhỏ có hoa thơm trái hiền… có cô bạn quen…”
Rồi bỗng tiếng hát im bặt. Có tiếng cửa khép lại…

Tôi ngồi uống gần hết lon bia Miller mới thấy có tiếng người bước vào bằng cửa trước. Tôi quay lại nhìn. Người mới vào là một phụ nữ khoảng chừng non ngoài hai mươi. Mái tóc ngắn như vừa mới uốn xong. Chiếc áo bà ba bằng vải hoa và chiếc quần lãnh ống may chật. Cô ta hỏi :
-Chị Chín có đây không?
Tôi đáp không. Cô ta nói chị Chín kêu và vừa định quay đi ra thì tôi đứng dậy :
-Đợi chút, chị vô tới bây giờ.

Cô ta ngồi xuống một chiếc ghế đan. Tôi lúc đó mới có thì giờ quan sát kỹ hơn. Cô ta trông không có vẻ gì là từng trải hay đã làm nghề này lâu. Cô ta có một hàm răng đẹp, những chân răng trắng và đều.
Bàn tay có những ngón hơi thô, móng cắt ngắn, sơn màu đỏ gắt. Cô ta có bộ ngực thật đẹp, nhấp nhô theo mỗi nhịp thở.

Chiếc mành trúc xao động. Chị Chín ở trong nhà bước ra. Cô gái ngước lên. Chị Chín nói :
-Tới lâu chưa Thảo? Ông thiếu úy này đó…
Rồi chị quay về phía nhà sau. Thảo, cô gái mới vào, đứng dậy. Cô đi vào phía trong nhà.

Tôi đứng dậy bước theo. Phía trong nhà chia ra thành hai ba phòng nhỏ. Những tấm ván gỗ đóng tạm, chỉ quây vừa lấy một chiếc giường. Chiếc nệm xô lệch vẫn còn nguyên dấu vết của một thân thể vừa nằm trước đó.

Một mùi ngai ngái của mốc thoảng bay lên. Giây sau, Thảo trở lại, bưng theo một chậu nước, vắt chiếc khăn lên chiếc đinh trên tường gần ngọn nến.
-Anh mới tới đây hả?
Tôi ngạc nhiên :
-Sao biết?
-Chị Chín nói. Tới đây lần nào chưa?
-Chưa. Sao?
-Hổng sao hết.

Thảo bắt đầu cởi áo. Tôi tháo dây ba trạc vắt lên thành ghế. Ngày mai là Tết, tôi thuộc thành phần ứng chiến, không được đi phép vì mới được bổ sung.
Có lệnh cắm trại năm mươi phần trăm. May nhờ có trung sĩ Thà, tôi mới nhảy dù ra, đi chơi được hôm nay.
Đây là lần đầu tiên tôi tới đây kể từ khi đến trình diện. Buổi trưa ngồi buồn đọc sách thì trung sĩ Thà đi ngang rủ tôi xả xui.

Hắn thích nghe tôi kể chuyện Sài Gòn, chuyện đời dạy học của tôi. Hắn chưa có vợ con, ở trong quân đội đã bốn năm. Rất khôn ngoan và cũng nhờ đó, tôi mới đi theo được hắn ra ngoài.
Đời sống của hắn thật giản dị. Chờ tới kỳ lương, trả tiền ăn uống, thuốc lá, còn lại, hắn tiêu hết cho mấy ổ điếm ở chung quanh trại.

Thảo vắt chiếc áo bà ba lên cạnh dây ba trạc của tôi bên thành ghế.
Tôi kéo cô gái lại. Đã hơn hai tháng tôi không được ôm một người đàn bà trong tay. Lần từ giã Yến ra đơn vị, chúng tôi chỉ hôn nhau được một cái trước khi ông anh Yến bấm còi xe giục chúng tôi ra xe.

Lưng cô gái mát lạnh, mềm mại chảy xuống lưng chiếc quần lãnh mượt bóng. Thảo ôm lấy cổ tôi.
Mồ hôi tôi rịn ra trong lớp áo treillis, chiếc thẻ bài dính lấy ngực. Mùi dầu dừa ở tóc Thảo bốc ra.

Ở một lúc khác hay một nơi khác, chắc mùi dầu đã làm tôi buồn nôn. Nhưng trong một buổi trưa nắng, bên trong một căn phòng tối, chiếc lưng trắng, tiếng hơi thở dồn dập, chiếc quần lãnh mướt, một người lính xa nhà gần hai tháng, xa những mùi vị, những cảm giác, những xúc giác thân thuộc của cơ thể một người đàn bà son phấn đắt tiền ở Sài Gòn, thì mùi dầu dừa trong tóc của một người phụ nữ cũng có những cái hấp dẫn của nó.

Tôi cúi xuống nhìn. Đôi vai nhỏ mềm, hai sợi dây của chiếc soutien nằm vắt ngang qua vai. Tôi vòng tay ra đằng sau, cởi cái móc.
Thảo đỡ lấy chiếc soutien, nhoài người treo lên thành ghế. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn nến thắp trên đầu giường, tôi đọc thấy rõ những chữ Lou, Made in France, Paris.
Thật lạ lùng, tại sao ở một nơi như căn phòng này, trong một xóm nghèo xác xơ của Hậu Giang miền Nam, lại có một món đồ lót đắt tiền, kiểu cách như thế?

Tôi nhìn lại khuôn mặt của Thảo. Không, khuôn mặt này không thể là khuôn mặt của một người bước vào một tiệm Nouveautés ở Passage Eden Sài Gòn để hỏi mua một chiếc soutien Lou.
Mà nếu chuyện đó xảy ra thì phải bao nhiêu “dù” mới kiếm đủ tiền để mua một món xa xỉ như vậy? Thảo nằm xuống bên cạnh, tôi hỏi :
-Em mua cái này ở đâu vậy?
Tôi chỉ tay vào thành ghế. Thảo đáp :
-Người bạn gái cho.

Câu trả lời vẫn không làm tôi thỏa mãn. Người bạn gái nào của một cô gái làm nghề của Thảo lại có thể tặng bạn một món quà sang như thế?
Món quà đó đắt gấp hai lần lương tháng chuẩn úy mới ra trường như tôi… Tôi cầm tay Thảo. Tôi bỗng ngạc nhiên khi thấy ngón tay trỏ bên tay phải của nàng nhám và chai cứng…
Khi tôi bước ra nhà ngoài, thì trung sĩ Thà cũng đã ngồi ở ghế, trước mặt là hai lon bia Miller khác. Thà cười cười :
-Ngồi chơi ông thầy. “Đặng” không? Có bằng em út ở Sài Gòn không?
Tôi gật đầu :
-Tốt lắm. Thế nào cũng trở lại đây đều đều.

Khoảng quá nửa đêm, Việt cộng bắt đầu tấn công. Tôi đang ngủ thì một trái 62 ly rót vào giữa sân trại.
Tôi quơ lấy chiếc mũ sắt đội lên đầu. Đèn đóm tắt hết. Cối 62 ly tiếp tục rót. Binh sĩ trong đồn nhốn nháo. Không ai chờ đợi một chuyện như thế.
Mấy hôm trước Tết, tình báo không ghi nhận bất cứ một hoạt động đặc biệt nào của địch. Nửa số binh sĩ trong đồn được xả trại về ăn Tết ở nhà. Chỉ có những lính mới như tôi mới phải ở lại ứng chiến.

Tôi khoát khẩu M-16 lên vai, đeo băng đạn lên vai trái, thò tay vào dưới gầm ghế bố lấy chiếc áo giáp ra. Tôi bỗng ngửi thoáng thấy mùi dầu dừa ở vai áo mình. Tôi mỉm cười nghĩ một mình : nếu tối nay có hy sinh vì tổ quốc thì cũng vẫn còn hên hơn nhiều người khác, vì buổi trưa vừa xả xui xong.
Tôi nghe tiếng thiếu úy Út. Ông gọi tôi :
-Ông chuẩn úy mới đâu rồi? Ông lên ổ đại liên phía cửa nghe ông.
Tôi đáp nhanh:
-Tuân lệnh thiếu úy.
Bỗng tôi thấy có bàn tay đặt lên vai. Tôi nhận ra Thà. Hắn đưa tôi bốn quả lựu đạn :
-Cầm chơi ông thầy. Chúng nó biển người tới chân thì hãy chơi lựu đạn.

Chúng tôi chạy về phía cổng. Đạn rít trên đầu.
Những trái tracer vẽ những đường lửa đỏ rực trong đêm đen.
Tôi vấp phải một bao cát nằm giữa đường suýt ngã chúi xuống. Chạy khoảng ba bốn chục bước thì tới chân cầu thang dẫn lên vọng gác có bố trí khẩu đại liên.

Khẩu M-60 có hai người, xạ thủ là hạ sĩ Bi và binh nhất Thiệt. Thiệt ngồi đỡ dây đạn, hạ sĩ Bi tay đặt trên cò súng. Trông họ không có vẻ gì khẩn trương cả. Tôi ngồi bệt xuống bên cạnh hai người, thở hào hển. Đoạn đường từ căn nhà tôn ra tới ổ đại liên chỉ chừng hơn hai chục thước mà tôi tưởng như dài lắm.

Tôi nhớ tới bốn quả lựu đạn, khẩu M-16, bandolier với mười gắp đạn, chiếc mũ sắt và cái áo giáp, đó là chưa kể đôi giày saut.
Bằng ấy thứ cũng thừa sức làm tôi mệt lử. Tôi tháo bandolier, gác khẩu M-16 lên vách, lấy một băng đạn, tống vào và lên đạn. Hạ sĩ Bi quay lại, hỏi qua một hơi thuốc :
-Đụng lần đầu phải không chuẩn úy?
-Ừ.
-Tụi này thì đều đều. Lâu ngày không đụng về ngủ với vợ hết thấy ngon.
Chúng tôi cười. Nỗi lo sợ bỗng tiêu tan.

Vẫn chưa thấy có tiếng súng nhỏ, chỉ mới có pháo 62 ly và vài quả 82. Đất cát tung lên tứ phía. Ánh lửa lân tinh lóe lên soi sáng rực sân trại mỗi lần một trái đạn rơi xuống phát nổ. Mới là tiền pháo, bao giờ tới hậu xung đây?
Tôi vừa nghĩ tới bài học ở quân trường thì ở phía Tây, phía trước cổng trại, bên kia đường, qua khỏi chỗ nghĩa địa, gần chỗ buổi trưa trung sĩ Thà và tôi tới bắt đầu có tiếng súng nhỏ.

Trung liên nồi, đại liên mười hai ly bảy, AK bắn xối xả. Súng cối vẫn rót đều. Trong đồn có người bắn hỏa châu lên trời.
Những tiếng vút vút, rồi đóm lửa trên cao lờ lững rơi xuống chầm chậm. Cả một khu trước trại sáng lên, lập lòe vàng ệch ma quái.
Những bụi cây ở phía bên kia nghĩa địa chuyển động mỗi lần ánh châu tắt, và khi một quả châu mới sáng lên, thì những bụi cây lại nằm ở một vị trí mới.
Tôi nâng khẩu M-16 lên vai. Hạ sĩ Bi nói :
-Còn xa lắm chuẩn úy, bắn bây giờ tụi nó ngứa, gãi tội lắm…

Bỗng một tiếng nổ kinh hồn phát ra ở phía trái. Một quả bích kích pháo rơi ngay cạnh đống bao cát bên ngoài ụ đại liên.
Mấy tiếng chửi thề tục tĩu ở phía dưới. Rồi bỗng đạn súng nhỏ nổ ròn hơn, những bụi cây di chuyển hồi nãy cũng lóe sáng, đạn réo bên tai.
Khẩu đại liên bên cạnh nổ chát chúa. Tôi bắn nguyên một băng vào phía trước. Trung sĩ Thà đập tay tôi :
-Từ từ thôi thiếu úy. Hết đạn bây giờ… Thiếu úy thấy có gì không? Em Thảo hỏi thăm thiếu úy đó. Tôi thấy đạn từ phía đó bắn ra không à.

Quả đúng như trung sĩ Thà nói, phía xóm lóe lên những tia chớp, đường đạn chạy vút từ phía những căn nhà hồi chiều tới phía chúng tôi.
Tôi không nhớ đã thấy bất cứ một dấu vết gì khác thường ở khu nhà đó. Khu nhà chúng tôi tới cũng giống hệt như những khu gia binh, những xóm nghèo, những khu nhà lụp xụp gần những đồn bót nhỏ.
Dăm ba cửa tiệm, một hai quán nhậu, hai ba ổ điếm. Không lẽ những người ở đó đêm nay lại nổ súng vào chúng tôi dữ dội như vậy.

Khi địch bắt đầu xung phong thì cũng là lúc tôi nghe tiếng ì ì xa vắng vọng lại. Không phải trực thăng, mà cũng không phải khu trục. Rõ ràng là tiếng “gunship C-47 puff the magic dragon”.
Khẩu đại liên bên cạnh, các thứ súng nhỏ, M-79, cối trong đồn bắn ra điên cuồng. Những xác người đổ xuống bên ngoài, bên trong trại.
Chiếc C-47 đã hiện ra rõ. Hỏa châu được thả ra, rọi sáng hẳn một vùng. Khu nghĩa địa bị súng trong đồn bắn ra cày nát, xác người mới chết và xác người trong quan tài, dưới mộ bị bật lên nằm cạnh nhau.

Chiếc gunship đảo một vòng như định lại thế để bắn. Thế rồi từ một bên cánh phía tay phải, một bức tường lửa đổ xuống.
Những khẩu Gartling phun ra 6000 viên đạn một giây như vãi một dòng sông lửa xuống phía dưới.
Chiếc C-47 vòng trở lại, nghiêng cánh trái xuống, và những họng minigun lại trút xuống một bức tường lửa của những viên tracer xuống nghĩa địa.
Dưới đất, những thây người nảy tung lên như những con búp bê nhỏ xíu.

Chiếc gunship vòng lại một lần thứ ba nữa, lầm lũi, thảnh thơi trút sự chết chóc xuống một lần nữa rồi mới đi, khác hẳn những phi vụ khu trục lúc nào cũng vội vã, nóng nảy, hay những trực thăng UH-1D xẹt xẹt ào xuống rồi lại bốc lên ngay.

Súng nhỏ tiếp tục nổ thêm chừng một tiếng đồng hồ nữa, thưa thớt rồi bặt hẳn.
Trời lúc đó cũng gần sáng. Ban quân y bận rộn lo băng bó cho những người bị thương.
Tôi bị một mảnh đá vụn văng vào mí mắt bên phải. Vết thương không nặng lắm mặc dù có chảy nhiều máu.
Trong đồn có hai nghĩa quân chết, khoảng hơn chục người bị thương, vũ khí được bảo tồn…

Khoảng 6 giờ sáng, chúng tôi được lệnh lục soát khu nhà ở mé bên kia nghĩa địa.
Chúng tôi đi theo hàng một men theo đường lớn. Phía bên trái là nghĩa địa.
Những cành cây địch dùng để ngụy trang buổi tối hôm trước nằm vương vãi khắp nơi. Những chiếc lá đã bắt đầu héo trong ánh nắng buổi sáng mai.

Một số những ngôi mộ xây bị bắn nát. Vài chiếc quan tài bị cày lên, tung nắp. Xác địch la liệt, nằm chết đủ kiểu. Những mớ tóc còn phất phơ bay trong những cơn gió sớm.
Họ mặc đủ mọi loại quần áo. Một số mặc đồng phục chính quy, một số mặc bà ba đen, vài người chỉ mặc quần cụt.
Máu đã đông lại, quyện lấy bùn đất. Những đôi mắt mở trợn trừng, những cánh tay giơ lên, những cái chân như còn muốn vùng lên để chạy.

Cách lối quẹo vào xóm chừng gần một trăm thước thì bỗng ở phía trước mặt có súng bắn ra. Mới đầu là một quả B-40 bay xẹt qua đầu chúng tôi, rơi xuống phía sau chiếc xe jeep của đại úy trưởng đồn.
Kế đó là AK quét dọc trên mặt lộ. Chúng tôi lăn xuống vệ đường tìm chỗ núp.
Rồi hai ba quả B-40 khác bắn tới. Khẩu M-60 trên xe jeep bắt đầu nổ. Hai người lính được đại liên bắn che, đứng dậy bắn liên tiếp gần một chục quả M-79 vào chiếc quán nhỏ, nơi xuất phát của những quả B-40 trước đó.

Chúng tôi nhoài lên, nổ súng về phía xóm nhà. Đạn ở trong xóm bắn ra, ở ngoài bắn vào. Tôi bỗng nghĩ tới Thảo. Cô ta ở đâu trong những giờ phút như tối hôm qua, và trong lúc này?
Tôi nhớ tới Nga, đáng lẽ cô ta phải về quê ăn Tết. Tại sao lại kẹt ở đây giữa chốn binh lửa này?
Nếu buổi trưa hôm qua tôi không theo trung sĩ Thà xuống xóm này thì liệu giờ đây, ngón tay trên cò súng của tôi có nhẹ nhàng hơn bây giờ không?

Trận đánh kết thúc nhanh chóng. Chỉ khoảng 15 phút sau, súng đã dứt.
Chúng tôi tiếp tục di chuyển từ từ về phía khu nhà. Chiếc xe jeep đi đầu, xạ thủ đại liên sẵn sàng nhả đạn.

Những người lính đi đằng trước tôi đã tới được cái quán nhỏ. Cái quán bây giờ chẳng còn gì. Mái đã sập xuống. Tấm bảng thiếc kẻ tên quán chỉ còn được ghim lại trên chiếc cột bằng một cái đinh, đồ đạc trong quán đổ vung vãi ra đằng trước.
Không có một chỗ nào trên mặt tiền không lỗ chỗ những vết đạn. Đằng sau, khói còn bốc lên, hình như do những quả M-79 hồi nãy bắn vào.

Khi tôi tới nơi, thì những người lính đến trước đã vào bên trong quán lôi ra hai cái xác. Hai cái xác mặc quần áo đen.
Một người lính cúi xuống, một tay cầm súng, một tay lục soát cái xác mặc quần cụt. Trong túi áo có một số giấy tờ rơi ra. Tôi tiến vào qua đám người trong xóm hiếu kỳ vây xem.

Máu trong người của các xác mặc quần cụt vẫn tiếp tục chảy ra, ngoằn ngoèo loang ra phía bậc vào bằng xi măng.
Hai người lính khác thì lục soát cái xác kia. Bỗng một trong hai người kêu lên :
-Lính cái Việt cộng nè chuẩn úy.

Một người kéo chân cái xác ra phía ngoài. Người chết mặc áo bà ba đen, quần đen.
Trên người còn đeo hai quả đạn B-40. Chiếc mũ vải che một nửa khuôn mặt xám ngoét. Mái tóc ngắn. Một dòng máu đỏ tươi ứa ra từ màng tang bên trái. Máu tiếp tục chảy ra.

Chắc người này mới chết trong trận đánh hồi sáng. Tôi chống báng súng, quỳ một chân xuống.
Tôi thò tay gạt chiếc mũ vải sang một bên. Tôi sựng lại. Khuôn mặt không còn nguyên vẹn.

Hơn một nửa từ mũi trở lên bị phá mất, chỉ còn một đống óc máu me bầy nhầy.
Tôi nhìn đôi tay, một tay kẹp dưới lưng khi những người lính kéo cái xác ra.
Tay kia nằm hờ hững trên mặt đất. Nổi bật trên những viên gạch bông là những ngón tay trắng, móng tô đỏ, màu đỏ gắt.

Tôi thò tay cầm lấy ngón tay trỏ bàn tay phải. Làn da phía bụng của đốt thứ hai tấy lên, khô cứng. Đúng là bàn tay buổi trưa hôm trước tôi đã nắm.
Ngón tay trỏ có chai chỉ có thể có được trên những bàn tay cầm súng. Người lính lục soát tiếp tử thi.

Tôi thấy hình như xác còn ấm. Một khoảng bụng trắng hiện ra khi người lính thò tay lục chiếc túi áo bên kia.
Một chiếc cúc áo bị đứt. Tôi định tâm tìm thử dấu vết cuối cùng. Qua lần gấp của một bên áo, là chiếc soutien màu da người. Chiếc soutien LOU viền đăng ten trắng nhạt.
Bộ ngực người chết bất động. Không còn nhấp nhô theo nhịp thở như trong buổi trưa hôm trước. Tôi cảm thấy chóng mặt.

Tôi đứng dậy, rẽ đám đông đang vây quanh hai xác chết. Trời sáng, trong và xanh cao. Tôi thấy hai tai lùng bùng. Tôi bước ra phía cột đèn, ngồi xuống, mệt mỏi vô cùng.
Tôi thèm một điếu thuốc để dằn cơn buồn ói xuống. Như thế là đúng hai mươi tiếng đồng hồ.
Kể từ trưa hôm trước tới tám giờ sáng hôm nay. Hai cái xác giờ đây chỉ cách nhau có chừng sáu thước mà tưởng như vạn dặm.

Một cái xác là tôi, đờ đẫn ngồi dưới chân cột đèn, khẩu M-16 nằm ngang trên lòng. Đôi giày bê bết bụi đường. Và một cái xác nằm chết ở cửa quán.
Trong bộ áo treillis tôi đang mặc vẫn còn dấu vết của những ngón tay có móng sơn màu đỏ gắt.
Trên người của cái xác nằm kia có thể cũng còn dấu vết của bàn tay tôi.
Nếu không có cái soutien LOU, chắc tôi chẳng thể nào nhận ra tông tích, nếu gọi đó là tông tích của người chết.

Tôi cúi xuống cổ áo mình. Thoảng đâu đây còn mùi dầu dừa nhè nhẹ.
Bùi Bảo Trúc

***
*KÍNH MỜI GHÉ THĂM WEB MỚI
https://hangoc2020.blogspot.com/
***
*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*PHẠM THIÊN THƯ * TRẦN QUỐC BẢO * TRẦM VÂN * THANH THANH * ĐỖ CÔNG LUẬN * ĐẶNG QUANG CHÍNH * KIỀU PHONG * HÀN THIÊN LƯƠNG * TRỊNH QUANG CHIẾU * NGUYỄN NAM AN * SA CHI LỆ *
**
*THI SĨ PHẠM THIÊN THƯ1 Xưa Là Giọt Lệ

Lòng như bát ngát mây xanh
Thân như sương tụ trên cành đông mai
Cuộc đời- chớp lóe mưa bay
Càng đi càng thấy dặm dài nỗi không
Thân Tâm Bệnh – nghiệp trần hồng
Lênh đênh trầm nguyệt, bềnh bồng phù vân
Giam trong Tài, Mệnh, Giả. Chân
Trăm năm hồ dễ một lần bay cao
Đau lòng chuốt tiếng đàn nao
Năm cung nước chảy lại chao phận mình
Đời Kiều trải mấy nhục vinh
Ngã nhân đã vượt, thế tình đã qua
Đoạn Trường sổ gói tên HOA
Xưa là Giọt Lệ, nay là giọt châu

(Hậu Kiều Đoạn Trường Vô Thanh)

*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢO

Tích Đức Tại Gia

– Thơ Trần Quốc Bảo

Rằng nghe bên xứ Bhutan,
Có Chùa danh tiếng, Cao Tăng trụ trì.
Vợ tôi bèn dẫn tôi đi,
Đến Chùa, xin được qui y, bỏ ghiền.
(Bởi tôi, ưa nhậu liên miên,
Làm Thơ, họp Bạn, gây phiền vợ tôi! )

Chắp tay, Sư Cụ mời ngồi,
Tôi quì đảnh lễ, bạch Ngài tâm tư.
Sư nhìn tôi rất hiền từ,
Hỏi rằng: – Uống rượu thấy như thế nào?
Tôi thưa: – Rượu rất ngọt ngào,
Làm đôi ba chén, Rượu vào Thơ ra!

Sư rằng: – Ngươi có bê tha,
Say sưa sắc dục, hoặc là đỏ đen?
– Bẩm…xưa, cũng có nhiều phen,
Con ham Xì-phé lại quen Nhảy đầm!
Nay già, rũ bỏ sai lầm,
Chỉ còn nhậu nhẹt hà rầm mà thôi!

Hỏi rằng: – khi nhậu xỉn rồi,
Thì ngươi cảm thấy cuộc đời ra sao?
– Bẩm, khi Men rượu thấm vào,
Tâm hồn con thấy thanh cao tuyệt vời!
Con yêu thương hết mọi người!
Mở lòng độ lượng, vui tươi vô cùng!
Gọi phône mời bạn khắp vùng,
Tới nhà cụng chén, trùng phùng hân hoan!
Rồi Thơ, rồi Nhạc râm ran,
Phiêu diêu cảnh giới,Thiên đàng khác chi!

Sư rằng: – Ngươi hãy về đi!
Tầm Sư, học Đạo làm gì, mất công!
– Bẩm… Thầy đuổi con… phải không?

Sư rằng: – Chớ nói lông bông, hồ đồ!
Ta, năm mươi năm Tu chùa,
Ước mơ Cảnh Giới ngươi vừa tả ra.
Thuyền Từ ta vẫn còn xa,
Mà ngươi “Tích Đức tại gia” tới rồi!
Thiện Tâm Đắc Đạo, con ơi!
– Phất cây thiền trượng, Sư rời vô trong.

Vợ tôi, coi bộ hài lòng,
Dắt tôi về lại thư phòng ủi an,
Rằng: …mình cứ nhậu thả dàn!
Cứ Thơ thẩn, cứ hát đàn chia lia,
Muốn vui, cứ mời Bạn về,
Ngày mai, em lại mua Bia cho mình! (*)

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của tác giả:
quocbao_30@yahoo.com

(*) – Diễn ý thơ từ đoản văn”Đắc Ngộ” (khuyết danh)
***
*THI SĨ TRẦM VÂN *THI SĨ ĐA TÀI THANH THANH* NẮNG

  tặng Như Trị

Từ khi trời đất kết uyên-ương,
Nắng đã reo cười khắp bốn phương;
Nắng dệt ngày xanh bằng ánh nhạc,
Huy-hoàng như giấc mộng yêu-đương.

Sáng nay, nắng lại bừng sông núi;
Men dậy nồng như rượu ái-ân.
Muôn sợi tơ đan thành gấm lụa,
Dáng-duyên như áng phấn-hương xuân.

Ta đi trong nắng, bước trong mơ;
Nắng rắc vàng trên mái tóc tơ;
Nắng nhuộm son quanh gò má mịn;
Nắng phơi hồng dưới gót non thơ.

Nắng ơi! Em đã qua muôn xứ,
Khắp những sơn-thôn, những thị-thành,
Những chốn u-trầm hay tráng-lệ
Phô-bày trong ánh nắng mông-mênh.

— Kể đi! Nào những ánh vàng son:
Trí-óc lao-lung, thể-xác mòn;
Những kiếp thiêu-thân cuồng-dại ấy,
Buông xuôi cho đọa-lạc tâm-hồn!

— Kể đi! Nào những hẻm u-âm:
Sống cỗi-cằn bao kiếp tối-tăm;
Lao khổ vì lưng cơm, mảnh áo,
Đói nghèo đày-đọa đến trăm năm!

— Kể đi! Nào những bãi sa-trường:
Biển lệ và sông máu, núi xương;
Nhân-loại tranh nhau quyền với lợi,
Muôn đời chưa dứt cảnh tang-thương!

Và đây: một kẻ siết hai tay
Đẩy bánh thời-gian vùn-vụt quay,
Một kẻ chỉa chân ra ngáng lại;
Nắng nhìn mà nắng chán buồn thay!

Nhưng, kia! Có kẻ khuân vôi đá,
Có kẻ đào sông, kẻ bắc cầu;
Tất cả chen vai thành thế-hệ,
Đắp xây nền-móng: một ngày sau…

Hôm nay, ta khát mộng bình-yên…
Nắng! thí cho ta chút dịu-hiền!
Nắng! sưởi giùm ta mùa gió lạnh
Cho lòng ráo tạnh giữa hoa-niên!

THANH-THANH
1950

Thanh-Thanh
***
*THI SĨ ĐẶNG QUANG CHÍNH*Tình cờ

Tình cờ ngày đó … ôi đã xa!
Quen biết một người thoát nhanh qua
Bao nhiêu mây gió trôi năm tháng
Nhớ lại làm gì chuyện đã qua

Tình cờ trên mạng quen người ấy
Má thắm môi son rực nắng hồng
Băng tóc cùng màu ôi sáng quá
Áo đỏ trông như ráng mặt trời(Hình minh họa)

Ngày đó em vào Nam đi học
Anh vừa đúng tuổi thuở sinh viên
Quen nhau một độ về quê cũ
Anh khoác chinh y đất nước cần

Em viết quê em gánh non sông
Có phố Hội An không xa lắm
Trước nhà bãi biển bao thương nhớ
Lời mẹ ru con sóng vỗ bờ

Tình em một thuở giạt vào Nam
Tưởng bờ đã đến neo thuyền lại
Sóng gió tơi bời giạt chốn xa
Tình em không trọn bơ vơ lắm …!

Tình cờ chuyện cũ xem chừng khớp
Ngày tháng qua rồi nhắc lại thôi
Chuyện cũ “Ồ!… ra như giấc mộng”
Ván đã đóng thuyền biết nói sao …!

Đặng Quang Chính
**
*Say, sầu, nhớRượu nồng không uống sao say
Tình nồng không thử biết sao ngọt bùi
Tình đầu dù chẳng đi tìm
Tình đầu không rủ cũng tìm đến nhau

Rượu nồng đã uống không say
Tình đầu dù biết thương đau chẳng sầu
Chim bay mất dấu đã lâu
Không sầu tình có ngất ngây chẳng màng

Chim bay đã bấy lâu nay
Không buồn nhưng nhớ và say làm gì
Cuộc tình thật lạ thật kỳ
Ai yêu nên dệt truyện tình mộng mơ…!

Đặng Quang Chính
***
*THI SĨ ĐỖ CÔNG LUẬN THI SĨ HÀN THIÊN LƯƠNGTHI SĨ KIỀU PHONG ***
*THI SĨ TRỊNH QUANG CHIẾU*THI SĨ NGUYỄN NAM AN*SA CHI LỆĐIỆP KHÚC ĐƯỜNG MÔ

Em chửa lớn có con
Anh chửa lớn bỏ học đi hoang
Bạn bè chửa lớn đã chết
Ôi! Quê hương chửa nhiều bom!

TRÌNH DIỆN

ĐỊNH NGHĨA chiến tranh
Ôi chấm than! với chấm hỏi?
Đốt họng cho câm
Đóng đinh lỗ tai cho điếc
Đập vỡ óc cho điên
Đâm thủng mắt cho mù
Đó trình diện con người!

Nói với VÔ THƯỜNG

Ngút trời đổ xuống hố bom
Thiên thu bãi cỏ ngồi ôm hận thù
Thà làm thân phận phù du
Hơn con người chửa thương như con người!

Ngồi tập tành khóc như là đứa bé
Miệng rêu rao tôi đây: đưa bán đời!

Anh trở về hư vô
Tôi ngược đường lâm chiến…

CHỢ ĐỜI NAY

Thằng ăn trộm đứng đó
Con mãi dâm nằm ngó
Thằng du đảng ra tay
Bọn ăn mày vỡ sọ!
LỜI TRẺ

Xin được ngày yên lặng
Tế trời nổi lửa đốt trần gian
Chiến tranh còn ai thắng?

QUỲ XUỐNG

Một mặt trời hồng
Một bầu trời trong
Cánh đồng ruộng lúa
Nụ cười nhà nông

Khẩn cầu Thượng Đế
Thà làm thằng điên
Trái mìn bật hỏi
Bạn bè còn không?

Một mặt trời ngông
Nhảy nhót khệnh khạng
Tuổi trẻ chống nạng
Đi tìm vợ con!

Là thời quỷ dữ?
Lên ngôi thiên đường
Ta quỳ xuống thét
Còn gì mà mong!

*SA CHI LỆ
***
*DÒNG THƠ XƯỚNG HỌA, QUÝ THI SĨ:

*HỒ CÔNG TÂM * THÚY M * CHU HÀ * KIỀU MỘNG HÀ * TRẠNG PHÉT * TƯỜNG THÚY * VI VÂN * TIỂU BẢO * CAO QUANG SAU * LÝ ĐỨC QUỲNH * KHA TIỆM LY * TÍM * KHÊ KINH KHA * MAI XUÂN THANH * CẢM TÚ * TRƯƠNG TRỌNG KIÊN * LÊ THÀNH VÂN * SONGQUANG *
**
*Thơ Xướng Hoạ: Hồ Công Tâm, Thuý M, Chu Hà,
Kiều Mộng Hà, Trạng Phét, Tường Thuý, Vi Vân, Tiểu Bảo.

[1]
GIẬN HỜN ?!!!
Đừng giận hờn nhau lúc xế chiều,
Ngàn lần xin lỗi nhé em yêu.
Thời gian vùn vụt ngoài song cửa,
Tuổi hạc mong manh tựa cánh diều!
Gió lạnh trăng khuya hình ảo não,
Đèn lu nến lụn bóng liêu xiêu.
Chung vui gắn bó thêm bền chặt,
Hạnh phúc chúng mình há bấy nhiêu?!!!
July 15th 2020
Hồ Công Tâm

[2]
TÌNH YÊU BÓNG XẾ
Tình ta nồng thắm buổi về chiều
Tương kính trọn đời mãi luyến yêu
Thuở trẻ quay cuồng khanh, bá, tử
Tuổi già nhàn hưởng bướm, hoa, diều
Đêm đêm thủ thỉ lòng vơi khổ
Sáng sáng dựa kề bước đỡ xiêu
Cảm tạ ơn Trời ta có bậu
Tình này trân quí biết bao nhiêu
Thúy M
7/15/20

[3]
HƯƠNG CŨ
Sương xám hoàng hôn ráng buổi chiều
Chuồn chuồn vướng nhện tuổi vào yêu
Ai xui ai thả lời hoa bướm
Mình thở mình than sợi chỉ diều
Bạc trắng lửa hồng duyên chẳng thắm
Tro tàn bếp lạnh khói đâu xiêu
Đời vui thoáng chốc tình lưu mãi
Hương cũ gom đầy gọp mấy nhiêu !
Chu Hà
July 15th 2020

[4]
ẤM LẠNH
Bởi chẳng quan tâm, giống chợ chiều
Chân thành chung thuỷ mới là yêu
Bọc đường độc dược sao lành bệnh
Lời ngọt lòng chua, gió rách diều
Thời trẻ tình nồng thương chẳng giận
Khi già nghĩa nặng hận đành xiêu
Bên nhau chưa hẳn cùng chung hướng
Ấm lạnh xem kia hiển hiện nhiêu?
Kiều Mộng Hà

[5]
CHẲNG DỄ GÌ ĐÂU !
Một nụ hôn thôi, cũng chẳng chiều
Tuổi già tình tứ vẫn còn yêu
Xưa sao ngọt lịm hơn đường mật
Nay lại hung hăng tựa cú diều
Khổ nỗi ngậm ngùi cho vó xếp
Dễ gì năn nỉ để lòng xiêu
Chợt nghe mụ vợ la the thé:
Đừng có eo xèo bấy với nhiêu !
Trạng Phét
7-16-20

[6]
MẢNH ĐẤT TÌNH YÊU
Hoàng hôn nắng đã ngả màu chiều
Nhoà nhạt soi hình hai kẻ yêu
Đắm đuối không còn như lúc trẻ
Nồng nàn vẫn đẹp tựa con diều
Nhớ nhung, chờ đợi khi xa cách
Kề cận, dắt dìu lúc bước xiêu
Đoạn cuối tình yêu là hạnh phúc
Trời ban mảnh đất quá phì nhiêu.
Tường Thuý
Tucson-AZ-July/16/2020

[7]
TẠ TÌNH
Người ơi, tan hợp tựa mây chiều
Quên hết rồi sao những dấu yêu?
Thuở ấy bên nhau nhìn cánh bướm
Bây giờ cô độc ngắm con diều
Men nồng cay buốt, chân lê lết
Rượu đắng bờ môi, bước xỉn, xiêu
Tiễn biệt không còn mong gặp gỡ
Xa rồi, kỷ niệm có bao nhiêu???
July 16th 2020
Vi Vân

[8]
TUỔI HẠC TÌNH THU
Cảnh thu tuổi hạc chợ về chiều
Hỏi nghĩa gì đây một chữ yêu …
Hờ-hững mây bay tìm ngạch cửa
Đong-đua trăng khuyết nhớ dây diều
Mong-manh kiếp số sương vây não
Tản-mạn bườm tình gió thổi xiêu
Nhân-quả, phận duyên thường khó chặt
Thất tình gói ghém phước bao nhiêu ?
Tiểu Bảo
16-7-2020
***
*BÚT CONG-Thơ Cao Quang Sau và Thơ Họa

BÚT CONG

Chổi viết lông mềm, ngọn chẳng cong
Ngòi nung sắt cứng lại xoay vòng
Văn nhân thưở trước mang thiên mệnh
Kẻ sĩ bây giờ học địa long (giun)
Múa bút vài chiêu cây đậu quả
Hành văn mấy đoạn nước thay dòng
Ông nghè tháng tám nên kỳ lạ
Chút mật bu đầy một đám ong
Cao Quang Sau

Thơ Họa:

BÚT NÔ

Bút thẳng sao lời nỡ bẻ cong?
Đường ngay tránh mặt,lén đi vòng
Trò đùa trước rộn chàng Công Lý*
Tiếng cợt nay ầm bác Tự Long**
Thương bởi dân đen,mà gắng sức
Sướng chi nước đục,lại chia dòng
Nhân văn truyền thống khôi hài rứa
Miệng lưỡi om sòm hệt lũ ong !
Lý Đức Quỳnh
13/7/2020

*&** Công Lý và Tự Long,2 danh hài của VN.
***
*CƯỜI

Nhếch mép cười coi chuyện méo,tròn.
Cười người luôn tính chuyện thua,hơn.
Cười ba năm bảy đường vinh,nhục,
Cười tám chín mười chuyện dại,khôn.
Cười chúng tranh từng xu bất nghĩa,
Cười ta ôm đống sách vô hồn!
Cười khì, cười khẩy, không cười nịnh,
Quyết đứng ngay lưng chẳng cúi lòn.
Kha Tiệm Ly

Thơ Họa:

THẤY

Thấy méo thì hay có chỗ tròn
Thấy người thua hẳn có người hơn
Thấy vinh,trước đã bao lần nhục
Thấy dại,sau còn lắm bận khôn
Thấy khổ lùng bùng đau quẫn trí
Thấy vui nhẹ nhõm sướng tê hồn
Thấy đời vạn trạng dòng nhân quả
Cúi gập đầu nên mãi sống lòn.
Lý Đức Quỳnh
8/7/2020

CHUNG VÔ DIỆM
CƯỜI khoái trá nhìn cặp chảo tròn
CƯỜI ra nước mắt vợ ghen hơn
CƯỜI rầu khú đế tâm khờ dại
CƯỜI gượng già khằn trí mất khôn
CƯỜI hận trên thèm, em bất lực
CƯỜI đau dưới lắc, nhỏ không hồn
CƯỜI buồn lớn tuổi “chung vô diệm”
CƯỜI khổ đêm về kiếm chổ lòn
Tím July/17/2020

Họa vần:
KHÓC
Khóc vì cái của ghệ tui tròn
Khóc bởi vì mình chậm bước hơn
Khóc kẻ đi sau nên rõ dại
Khóc người đến trước mới là khôn
Khóc buồn đợt nhất hoa còn nhụy
Khóc tủi tua hai xác chẳng hồn!
Khóc bởi ai nong mà hết méo
Khóc sao mụ vợ nỡ tiêu lòn
Khê Kinh Kha

THẤY
Thấy méo thì hay có chỗ tròn
Thấy người thua hẳn có người hơn
Thấy vinh,trước đã bao lần nhục
Thấy dại,sau còn lắm bận khôn
Thấy khổ lùng bùng đau quẫn trí
Thấy vui nhẹ nhõm sướng tê hồn
Thấy đời vạn trạng dòng nhân quả
Cúi gập đầu nên mãi sống lòn
Lý Đức Quỳnh
8/7/2020

Họa từ vần của bài orginal:
NGHE
Nghe anh cải tạo chẳng vuông tròn
Chắc muốn ra tù được sớm hơn
Bởi vậy làm điều không được khéo
Cho nên để tiếng đếch ra khôn
Là thân học vấn thua còn khí
Bị đứa chăn trâu nạt hết hồn
Những bạn trung tâm Trần Quốc Toản
Khinh you kẽ sĩ lại khom lòn
Khê Kinh Kha
July 16, 2020

Họa vận:
CƯỜI GÌ ?
Cười tươi tính chuyện thật vuông tròn
Cười phá mưu toan chịu thiệt, hơn… ?
Cười mát hôm sau chê bị nhục
Cười gằn bữa trước nhạo rằng khôn ?
Cười đau… cảm thấy hờn vong quốc
Cười khổ…đoái nhìn giận mất hồn !
Cười mũi lương tâm luôn cắn rức
Cười ruồi nịnh hót cúi lưng lòn !
Mai Xuân Thanh
Ngày 16/07/2020

HẠ CỜ MÁU (thơ cổ phong – một vần)
Bọn Cộng bữa nay thật chẳng may
Bellaire chúng giở thói ăn mày
Đê hèn Vẹm tạo trò dơ dáy
Đểu cáng Đỏ ôm quả đắng cay
Chiến hữu quốc gia dù phải chạy
Đồng hương tị nạn quyết không thay
Cờ Vàng vĩnh viễn bay nồng cháy
Giẻ đỏ đừng mong tới chốn này
Trương Trọng Kiên (July 16, 2020)

Họa vần:
VINH DANH CỜ VÀNG
Phất phới cờ vàng phất phới bay
Ngày ta lấy lại núi sông này
Quân thù vẹm cộng thua ù chạy
Cả nước, toàn dân đuổi chúng mày
Trọng Phúc Kim Ngân quỳ xuống lạy
Đồng bào nổi dậy sẽ lên thay
Tàu nô chệt hủi phường ma quái
Cướp nước xâm loàn hảy cút ngay
Lê Thành Vân (July 17, 2020

Họa vần:

CỜ TA DỰNG LẠI NÚI SÔNG
Trời xui vận mạt số không may
Thất thủ miền nam bởi chúng mày
Mất mát quê hương, buồn súng gãy
Điêu tàn đất nước, uống men cay
Sa cơ thất thế đành như vậy
Hợp phố hoàn châu sẽ có ngày
Cán chính quân dân mừng được thấy
Cờ ta dựng lại núi sông này

Khê Kinh Kha
July 17, 2020

Khôi hài đen (thơ cổ phong)

Ngủ thông vận, âm hộ thanh
Thất ngôn cửu cú, trung ngôn nghịch nhĩ :
Bứt gân
Nghèo đốn cây to chẳng kẻ lân
Giàu cưa gổ bự khối người gần
“Bần cư náo thị vô nhân vấn
Phú tại thâm sơn hữu viễn thân”(*)
ĐẠO NGHĨA QUỐC GIA LUÔN ĐẠO NGHĨA
VÔ THẦN VIỆT CỘNG MÃI VÔ THẦN
Mùa Xuân thắng đại lòi ra hết
Đĩnh cao trí tuệ thua cầm thú
Thế thái nhơn tình thiệt bứt gân
Tím July/16/2020
***
*THAO THỨC

Trông vầng nguyệt khuyết trải lưng đồi
Đêm đã dần tàn mộng xẻ đôi
Nửa mảnh trăng gầy soi sắc lạnh
Một làn gió nhẹ thả buông lơi
Niềm thương riêng gởi qua đầu núi
Nỗi nhớ ngầm trao đến cuối trời
Thoảng tiếng côn trùng sương sáng rõ
Sao mình thao thức mãi không thôi ?!
Songquang

Họa vần :
THAO THỨC
Cải tạo người đi chốn núi đồi
Vầng trăng ai nỡ xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc thương nào vợi
Nửa rọi cô phòng nhớ chẳng lơi
Đập đá chàng gian nan góc núi
Nuôi con em vất vả chân trời
Mua lùi bán lậu tìm sinh kế
Bị lũ bò vàng bắt mãi thôi
Cẩm Tú San Jose
July 15, 2020

Kính họa:

Cựa Mình

Nửa mảnh đèn trăng gác đỉnh đồi
Xuyên cành đối ảnh kết làm đôi
Mờ sương khói tỏa bờ hiu quạnh
Nhạc dế đều ru thả nhịp lơi
Nước vẫn mơ màng ôm bóng núi
Người còn vương mộng gửi mây trời
Gà xa giục giã nghe văng vẳng
Ngư lão cựa mình … tỉnh ngủ thôi.

Chu Hà

Cô quạnh (thơ cổ phong)
Bóng nguyệt nửa phần khuất đĩnh đồi
Giống như nở xẻ nó làm đôi(*)
Mưa rơi lất phất vang êm ái
Gió thổi vi vu nhẹ lả lơi
Biệt xứ liên tu buồn giận đất
Ly hương bất tận bực hờn trời
Cùng đường đất khách sầu cô quạnh
Cố quốc ngày về đợi “quãi” thôi
Tím July/15/2020
(*)
“Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc nửa soi dặn trường”.Trong Đoạn Trường Tân Thanh của Đại Thi Hào Nguyễn Du lúc Thúc Sinh từ biệt Thúy Kiều

From: Songquang
Date: Wed, Jul 15, 2020 at 6:15 PM
Subject: Re: Kính Mời Xem: THAO THỨC-Thơ Xướng Họa:SONG QUANG

THAO THỨC
Trông vầng nguyệt khuyết trải lưng đồi,
Đêm đã dần tàn mộng xẻ đôi.
Nửa mảnh trăng gầy soi sắc lạnh,
Một làn gió nhẹ thả buông lơi.
Niềm thương riêng gởi qua đầu núi,
Nỗi nhớ ngầm trao đến cuối trời.
Thoảng tiếng côn trùng sương sáng rõ,
Sao mình thao thức mãi không thôi ?!
Songquang
***
*

https://hangoc2020.blogspot.com/

https://www.facebook.com/1sachile

https://www.facebook.com/Sachile-561905583845573/

sachilchannel:

https://www.youtube.com/channel/UCB2ncWMzJ2-URzgn3wnIfTQ?view_as=subscriber