TRANG THƠ NHIỀU TÁC GIẢ

HIẾP DÂM BUỒN

Sao đất trời bỗng dưng đảo lộn trước mặt quay cuồng

Tiếng vỗ tay hoan hô dọc theo đường phố

vang dội bước chân rừng rú mưa hoang

Làm đau rát  những nụ cười méo mó

hớ hãi kêu la tìm vợ con tản lạc…

Khi  nhiều chim sắt bay lượn trên thành phố kinh ngạc

giã từ lần cuối bi thương

Sóng biển kêu gào thảm thiết

đứt ruột rời xa bóng hãi âu nghìn trùng

Chứng tích xay nghiền nghiệt ngã

trầm luân xoáy sâu nguồn uất nghẹn

Vây quanh bóp cổ giấc mơ

siết họng tương lai  tôi tớ

lời nguyền biến thành ác mộng thật rồi

giương dài móng vuốt ngạo mạn căm thù

kim nhọn vô hình đâm xuyên đôi môi run rẩy

chọc thủng lổ tai, móc luôn hai mắt cho mù

Xin đừng! Đừng tiến lại gần ta! Mi dễ sợ quá!

Mặt mày nanh vuốt hung tợn, khác nào  ác quỷ?

Hành hạ, dày xéo thân xác ngọt lịm

của ta hơn bốn mươi năm qua

Mi vẫn chưa thỏa mãn thú tính man di

uống cạn nguồn trinh nguyên con gái bản mường

Đem ta bán cho quỷ vương khát máu

mãi gầm thét thả trăm vòi bạch tuột

hung hăng quấn cổ khắp nơi

Biết bao mỹ nữ bị bầm dập sặc mùi bùa phép u mê

Mi là người hay ngợm mọc thêm hai chân

Múa may loạn  tàn bạo nhất trần gian này

Tại sao mi mãi ghì siết bám theo

Hút máu ta từng bước tận cùng ngõ ngách tư duy

Khát thèm mùi hương yêu ma lượm giọng

Nhảy múa như đám mọi mọc đuôi kỳ lạ

Ám ảnh cuộn tròn  giấc mơ rụng đầy ảo giác

Trời ơi! Mi giết ta bằng vuốt ve chiếc hôn nồng nàn

gậm nhấm cơn đau đay nghiến hỏa ngục

Buồn ơi! Sao mi tàn nhẫn thế?

Bầm nát tín điều hạnh phúc nhân gian

Ngoằm liếm quanh vành tai gai ốc chân lông bật khóc

Lan tỏa cuồng nhiệt đam mê cắn xé lương tri

Mi chọc thủng lớp sương lý trí mong manh chực vỡ trong ta.

Bốc mùi hôi tanh ghê tởm nghẹt mũi,

Phà vào hang sâu hẻm hóc hừng hực lửa bung cao

Âm thanh kêu gào thê thảm phấn khích ý đồ  man rợ  

đốt cháy yêu thương quỳ phục

bấu víu phao nào khi đôi tay chới với

giữa sự gầm thét phù thủy cực kỳ ác độc

Lừa ta bằng viên thuốc cô đơn thánh thiện

với điệu khiêu vũ trần trụi lạ thường xót xa

Khoe đường cong tuyệt vời ôm biển

Ta chết lịm giũa vòng tay thiết tha bạch ngọc

Buồn lên cơn hiếp dâm điên cuồng

triền miên không còn ai cứu ta ngu ngơ lưu đày  biệt xứ…

SA CHI LỆ

TORONTO THANG 9 2019

**

CUỐI TRỜI YÊU THƯƠNG

Thi sĩ NHẤT HÙNG

**

CẢM HẬN   *Mai Chiêu Sương

Đất nước tôi những tượng đài ngàn tỉ
Những công trình thế kỷ… bỏ hoang vu?
Những cuộc tiệc tiền chùa… vua chúa sợ?!
Mà sao em…liều sinh mạng đến trường?!
Đất nước tôi dư nhà thơ, nhà báo
Xúm tung hô ngụy tạo, xạo, lăng nhăng…
Có ai biết những mảnh đời bất hạnh
Mái tranh nghèo từng bữa ruột thiếu ăn?!
Đất nước tôi thừa giáo sư, tiến sĩ
Làm thầy đời hô khẩu hiệu… trăng sao!
Phòng máy lạnh, xe công xài…quý tộc
Những sinh linh nầy mạng sống tựa lông bay.
Đất nước tôi có lắm điều oan khuất
Bao người nghèo, nghèo đến chết thì thôi.
Hai ổ bánh mì thành phiên tòa quái gỡ
Vạn vạn tỉ đồng… rút kinh nghiệm trơn tru.
Ôi đất nước của ngàn năm văn vật
Có lẽ nào bọn thánh vật nhởn nhơ!?
Mạng các em thua con gà, con chó
Chưa biết cười đã đẫm lệ tuổi thơ.

(Tác giả : MAI CHIÊU SƯƠNG)
**

MƯA ĐẦU THU

Thi sĩ TRẦM VÂN & TẠ KÝ

**

SAIGON MỘT THUỞ NÊN THƠ

Thi sĩ ĐẶNG HOÀNG SƠN

Sài Gòn một thuở nên thơ
Tan trường xao xuyến ngẩn ngơ lòng người
Hoa dầu xoay tiếng em cười
Như tơ giăng ngập, ngập trời nhớ thương
Bốn mươi lăm (45) năm vẫn còn vương
Vương sầu vương nhớ, vương thương cô mình
Trưa hè bóng đổ lung linh
Trong tay dạo phố men tình ngát hương
Ngọt ngào ly nước mía đường
Lâng lâng hồn phách như tuồng cỡi mây
Trưa hè anh tợ bướm bay
Theo em chiếc én ngàn mây lưng trời
Sài Gòn thương lắm em ơi
Thương người xa xứ hát lời ca dao:

“Rồng chầu ngoài Huế, ngựa tế Đồng Nai
Nước sông trong chảy lộn sông ngoài
Thương người xa xứ lạc loài tới đây
Tới đây phải ở lại đây
Bao giờ bén rễ xanh cây thì về.”

**

CHAO ƠI TRĂNG RỤNG

Thi sĩ HAN NGUYÊN

Hoa khô nép kề câu thơ úa
Bướm đâu trong mơ ngập gió chiều
Ngây ngô cành liểu trăng mờ xoá
Bơ phờ bóng xoãi hồn ngẫn ngơ
Màu ân ái cũ tựa thư xanh
Em giăng mực tím đổ câu thề
Anh về nhặt lại hỏi giòng sông
Mong đừng cuốn hết rong rêu đời
Giọt sầu bao nhiêu em có đếm
Xếp thành vần thơ chuyện của lòng
Khung trời mộng đó anh quên ghé
Dấu hài em trãi kín đường mơ
Ngây thơ con gái ngày tháng ấy
Mà nay em ngỡ phút ban đầu
Cầu xưa làm dáng nhịp chênh vênh
Chao ơi trăng rụng vương lá cành
Em hởi hãy như chưa hề gặp
Hẹn thề thu ấy giờ mây bay
Xin người hơi ấm bàn tay ngọc
Hình như se lạnh gió đâu đây………

HAN NGUYEN

**

XIN ĐƯỢC LÀM CÁNH CHIM

Nữ sĩ NGỌC QUYÊN

**

DUYÊN TÌNH

Nữ sĩ ĐỖ THỊ MINH GIANG

*SA CHI LỆ  GIỚI THIỆU  Trang THƠ

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here