Triệu chứng lạ thường của Covid 19 & HotNews

*BS. PHAN XUÂN TRUNG: BÀI VIẾT RẤT KHOA HỌC VỀ   VIRUS VUHAN HOTNEWS
*NHỮNG TIN NỔI BẬT HÔM NAY:

1-BIẾM HỌA-ẤN TƯỢNG

3-CLIPS ĐẶC BIỆT:
* Triệu Lời Tri Ân – Melanie Nga My | Nhạc & Lời : Châu Đình An
* Cựu võ sĩ Joe Rogan của Đài Loan đấu CS/TC
* Hành Trình Một Lá Cờ Bất Khuất
4FACEBOOK: CẨN THẬN TAI NẠN NGHỀ NGHIỆP
* GIAI THOẠI THÚ VỊ VỀ EINSTEIN

6-NHỮNG BÀI QUAN TRỌNG CẦN ĐỌC:

Triệu chứng lạ thường nguy hiểm của Corona VUHAN.
*THỜI ĐẠI DỊCH NÓI CHUYỆN CHÓ NGỒI BÀN ĐỘC
* BS. PHAN XUÂN TRUNG LẠC QUAN VỀ VIRUS VUHAN & HOTNEWS
* Thảm trạng gia đình người Việt ở Mỹ trong mùa dịch

*SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ
*GIỚI THIỆU NHỮNG THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

* TRẦN QUỐC BẢO * TRẦM VÂN *BS TRẦN XUÂN DŨNG*HOÀNG PHONG LINH*THANH THANH* NGUYỄN THỊ THÊM* Ý NGA* NGUYỄN BÁ DĨNH* BĂNG ĐÌNH* LÊ TẤN DƯƠNG* NGƯ SĨ* TRẦN VIỆT YÊN* ĐINH TƯỜNG*NHẤT HÙNG*

***
*BIẾM HỌA-ẤN TƯỢNG:***CLIPS ĐẶC BIỆT: Y SĨ CỨU NGƯỜI.


***
*Cựu võ sĩ Joe Rogan của Đài Loan đấu CS/TC

***
*Hành Trình Một Lá Cờ Bất Khuất

***
*CẨN THẬN TAI NẠN NGHỀ NGHIỆP
https://www.facebook.com/jbasnaskh/videos/2671957639597306/
***
*GIAI THOẠI THÚ VỊ VỀ EINSTEIN

Vợ của Albert Einstein thường khuyên ông phải ăn vận cho chỉn chu hơn khi tới chỗ làm. Ông sẽ luôn phản bác lại rằng:

– “Tại sao nhỉ? Mọi người ở đó đều biết tôi mà”.

Khi Einstein tới dự một cuộc họp lớn, bà lại nài nỉ ông hãy mặc những bộ đồ đẹp đẽ hơn. Ông lại bảo:

– “Tại sao chứ? Ở đấy có ai biết tôi đâu!”

Người ta thường yêu cầu Albert Einstein giải thích thuyết tương đối. Ông phân trần:

– “Bạn giơ tay trên bếp lò, một phút dài như một giờ. Bạn ngồi với một cô nàng xinh đẹp, một giờ chỉ như một phút. Ấy chính là sự tương đối!”

Một hôm, hồi còn làm việc tại đại học Princeton, khi đang trên đường về, ông quên mất địa chỉ nhà mình. Tài xế taxi không nhận ra ông. Ông hỏi anh ta có biết nhà của Einstein không. Anh ta đáp rằng:

– “Ai mà không biết địa chỉ của Einstein chứ nhỉ? Ai ở Princeton này chả rõ. Ông muốn gặp ông ấy à?”

Và Einstein nói:

– “Tôi là Einstein đây. Tôi quên địa chỉ nhà mình rồi, anh chở tôi về đó được không?”

Tài xế chở ông về và còn chẳng lấy tiền cước xe..

Có lần, Einstein đi tàu hỏa từ Princeton và người soát vé đi xuống để bấm vé của các hành khách. Khi anh ta tới chỗ Einstein, ông tìm trong túi áo vest. Chẳng thể nào mò ra được tấm vé, ông chuyển sang túi quần. Không thấy, ông lại tìm trong cặp nhưng cũng không có luôn. Và rồi tiếp đến, ông tìm cả chiếc ghế bên cạnh mình. Vẫn chẳng thấy gì. Người soát vé nói:

– “Tiến sĩ Einstein, tôi biết ngài mà. Chúng tôi đều biết ngài. Tôi chắc rằng ngài đã mua vé rồi. Xin đừng lo lắng gì cả”.

Einstein gật đầu một cách lịch sự. Người soát vé tiếp tục đi tới những hàng ghế phía sau. Lúc sắp sang toa khác, anh ta quay lại và thấy nhà vật lý vĩ đại của chúng ta vẫn đang loay hoay quỳ xuống tìm tấm vé. Anh ta vội vã đi tới và bảo:

– “Thưa tiến sĩ Einstein, xin đừng lo mà, tôi biết ngài là ai mà. Không vấn đề gì đâu. Ngài không cần vé đâu. Tôi tin là ngài đã mua vé rồi”.

Einstein nhìn anh ta và nói:

– “Chàng trai à, tôi cũng biết tôi là ai mà. Nhưng tôi quên béng mất mình đang đi đâu rồi”.

Khi Einstein gặp Charlie Chaplin:

Einstein nói:

– “Tôi rất ngưỡng mộ nghệ thuật của ông, nhất là sự phổ quát trong ấy. Ông chẳng cần nói gì… Vậy mà cả thế giới vẫn hiểu được.”

Charlie Chaplin đáp lời:

– “Đúng vậy. Nhưng danh tiếng của ông còn vĩ đại hơn mà. Cả thế giới ngưỡng mộ ông, dù chẳng ai hiểu được ông nói gì.”

Nguồn: Internet
***
*NHỮNG BÀI QUAN TRỌNG CẦN ĐỌC:
*Triệu chứng lạ thường nguy hiểm của Bệnh Covid 19 (Coronavirus)

*Đây là chia sẻ của Cha Việt chánh xứ Thánh Andre Dũng Lạc tại OKC sau khi khỏi bệnh.
*Khoảng 6 tuần trước đây tôi bị nhiễm bệnh Covid 19 (Coronavirus). Đến hôm nay tạ ơn Chúa tôi đã hoàn toàn bình phục. Một số người nói tôi nên chia sẻ lại những triệu chứng của bệnh này như nếu có ai bi nhiễm thì biết. Vậy hôm nay tôi xin chia sẻ vắn tắt những chứng lạ thường của bệnh Covid 19 này như thế nào theo cảm nghiệm của riêng tôi.
Mấy ngày đầu tôi cảm thấy người khó chịu, sổ mũi, hắt hơi, ớn lạnh, và mệt mỏi, không sốt. Tôi uống 3 vỉ Cold + Flu Tylenol nhưng bệnh không giảm. Một tuần sau tôi cảm thấy người rất là mệt không muốn ăn uống gì cả, ngủ cả ngày, bước xuống gường đi nhà vệ sinh cũng không nổi, nhức đầu và bắt đầu ho. Hơi thở dồn dập. mỗi lần hít xâu xuống là ho. Mỗi lần họ là không thở được. Ngực đau và nặng. Người ớn lạnh nhưng không bị sốt. Lúc này tôi mới liên lạc với Bác Sĩ gia đình. Ông cho tôi đi chụp hình phổ và thử Covid 19. Kết quả là tôi bị Pneumonia viêm phổi và dương tính Covid 19.
Triệu Chứng lạ thường của bệnh Covid 19 này là nó làm cho người rất mệt hầu như không còn chút sức gì nữa. Áp huyết tụt xuống dưới 100 có lúc xuống tới 80/50. Sợ nhất là mỗi lần ho, thường thì ho vào ban đêm và sáng khi ngổi dậy. Mối lần ho là không thở được, tôi cảm thấy y như đang bị bóp cổ. Thở ra cũng không được mà hít vào cũng không được. Lúc này chỉ có phó linh hồn xin Chúa và Đức Mẹ cứu giúp thôi. Nhưng tạ ơn Chúa tôi học được một kinh nghiệm là mỗi lần ho không thở được thì ngửa đầu lên thì lại thở được. Nhưng nếu cứ gục đầu xuống thì ho còn dữ dội hơn và không thở được. Nên khi bi ho không thở được là tôi ngồi ngửa đầu lên là lại thở được.

Một điều nữa tôi học được là ngoài những thuốc tây các Bác Sĩ cho, Người Việt Nam chúng ta có bài thuốc xông rất hay. Mỗi lần xông hơi là tôi cảm thấy rất dễ chịu và thở cũng dễ hơn. Mỗi ngày xông 2 lần sáng và tối. Quan trọng là phải đập một củ tỏi bỏ vào nồi nước xông. Khi xông nhớ hít hơi vào trong phổi. Qua cảm nghiệm của cơn bệnh này, tôi khuyên quý vị khi cảm thấy người khó chịu, nên nấu nồi nước xông, nếu có thang thuốc xông thì tốt, nếu không có thì bỏ vào mấy nhánh xả, lá bạc hà, và một củ tỏi, xông ngay thì chắc chắn sẽ đỡ nhiều lắm.
Nếu tôi làm như vậy ngay từ ngày đầu thì chắc bệnh của tôi không bị nặng như vậy.
Mấy lời vắn tắt tôi xin chia sẻ về những triệu chứng kỳ lạ nguy hiểm của bệnh Covid 19 này và hy vọng không ai bị nhiễm.
Xin Chúa và Mẹ Maria luôn gìn giữ mọi người chúng ta luôn được bình an.
Amen.
Cha Việt
***
THỜI ĐẠI DỊCH NÓI CHUYỆN CHÓ NGỒI BÀN ĐỘC

LÃO MÓC

Dẫn nhập: Mấy tháng trước, ông Giao Chỉ tức cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc chơi bạo xách mé gọi hai triệu người Việt tỵ nạn Việt Cộng là “đảng Việt Nam Cộng Hòa”. Ngay lập tức những âm thanh cuồng nộ của dư luận đã giáng xuống đầu anh già thích làm chuyện “chó ngồi bàn độc” chọc cho chúng chửi.
Mới đây, trên diễn đài điện tử toàn cầu lại xuất hiện cái tiêu đề rất giựt gân là: “San José: Xuất hiện “Chủ Tịch Người Việt Quốc Gia Toàn Cầu” trên cái youtube do ông Nguyễn Xuân Nam, chủ báo CaliToday đưa lên. Tưởng là ai xa lạ, hóa ra anh Chí Phèo “bé óc, to mồm” Vũ Huynh Trưởng.

“Chó ngồi bàn độc” hay “chó nhảy bàn độc” là thành ngữ nói về chuyện “chủ vắng nhà hoặc trong cơn loạn ly, trật tự đảo lộn, ai muốn làm chi thì làm”.
Thành ngữ này áp dụng vào tên “bé óc, to mồm” Vũ Huynh Trưởng và ông nhà văn Giao Chỉ tức cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc thì không sai vào đâu được.
Như mọi người đều biết, qua bài viết của bà Bùi Anh Thư thì tên bé óc, to mồm VHT cũng như tên “chủ tịch đôn quân” Phạm Hữu Sơn chỉ là “những kẻ kẻ bất tài, háo danh, thích luồn cúi tên Vũ Nhân hỗn xược của đài “Sinh Bắc Tử Nam” để được nói cho sướng miệng”.
Theo bài viết của ông Cao Tâm, tức nhà báo tự do Nguyễn Đăng Trình thì ông này đã đến cuộc họp để bàn về tựổ chức Ngày Quốc Hạn để đuổi đánh tên bé óc to mồm VHT vì tên này “đã sỉ mạ trên diễn đàn điện tử là “dòng họ Cao đã bú hết nước đái do anh ta đái ra”.
Cũng nên biết là nhiều năm trước đây, khi tham dự cuộc biểu tình mà tên Ký Còm Vũ Bình Nghi của tờ Thời Báo – đã tự đình bản – gọi là “cuộc biểu tình Công Giáo chống Phật Giáo” vì sự hiện diện của nhà sư “thích thịt chó” Thích Trí Dũng tại chùa Đức Viên lúc sư bà Đàm Lựu còn sinh tiền, tên VHT đã đái bậy và bị cố ký giả Cao Sơn Nguyễn Văn Tấn chụp hình và đem đăng trên tờ Thời Báo. Cũng chính Ký Còm Vũ Bình Nghi đặt cho tên VHT cái nickname “bé óc, to mồm” vì tên này đã vào nhà thờ to tiếng với Giám Mục Du Maine và đã bị đuổi theo như bài viết của nhà báo tự do Nguyễn Đăng Trình.
Cũng theo nhà báo tự do Nguyễn Đăng Trình thì VHT giả dạng đồng bào Thượng để trốn lính thời Việt Nam Cộng Hoà nên cách hành xử của tên này rất là vô giáo dục. Theo nhiều người cho biết thì tên bé óc to mồm VHT không biết viết lách gì cả; do đó đã phải nhờ một anh làm thơ, viết văn tên NTI viết dùm và tên VHT “đã trả công bội hậu” bằng cách cho anh này “có chức cố vấn” ngang hàng với “Thủ Tướng Tâm Thần” Chu Tấn Trần Như Huỳnh và cựu Tướng Nguyễn Khắc Bình.
Tên bé óc, to mồm VHT đã bị ông Biệt Đông Quân Trần Song Nguyên cũng như ông Nguyễn Công Khanh là Phó Chủ Tịch của Ban Đại Diện Cộng Đồng NGƯỜI VIỆT lên tiếng công khai tố cáo những việc làm sai trái và không thể trả lời được.
Khi bà Lê Anh Thúy, đại diện nhóm “Vì Cộng Đồng” ra thông báo “cấm” VHT không được dùng danh xưng Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Bắc California” thì tên bé óc to mồm VHT lại giở trò “thua me gỡ bài cào” bèn quay qua “cắn” những người chuyển cái thông báo của bà LAT trên diễn đàn điện tử trong đó có ông Nguyễn Ngọc Tiên và… Lão Móc. Phản ứng của VHT cứ như là một con chó điên – giống như “tên lật sư có học nhưng vô giáo dục” trong cái mà nhà văn Kiêm Ái gọi là “Trò lưu manh con nít” trong vụ “Không có đối luận chỉ có độc luận” vào đầu tháng Tư năm ngoái.

Cũng như trước đây nhiều lần VHT cứ gán ghép anh Chris Lê là “phe” của ông Nguyễn Ngọc Tiên vì trong các cuộc họp anh này ngồi kế ông Nguyễn Ngọc Tiên.
Và rất nhiều lần, tên VHT cũng như những tên vô lại khác cứ lải nhải là “Lão Móc hèn nhát, tham sống sợ chết, ca tụng VC khi đi tù” và dùng thủ đoạn “Tăng Sâm giết người” để vu cáo Lão Móc. Lão Móc cũng như ông Kiêm Ái và bè bạn đã lên tiếng và cả lũ đã phải chạy trốn như lũ chuột. Ở Bắc California, tên nhà báo rác rưỡi Ký Còm Vũ Bình Nghi đã phải tự đình bản tờ Thời Báo và tên Thủ Tướng Tâm thần Chu Tấn Trần Như Huỳnh đã không ngóc đầu lên nỗi vì đã phải chui vào hạ bộ của mụ Đỗ Thuấn, em vợ của Nhật Tiến, để nhờ mụ Thị Nở này “đánh” Lão Móc.

Tham sống sợ chết, hèn nhát ca tụng VC để sống còn thì đâu có gì là nhục. Cái gương Việt Vương Câu Tiễn “nếm phẩn để ăn lòng” Phù Sai còn sờ sờ ra đó.

Ở xứ tự do, lại đi vâng lệnh băng đảng Việt Tân, em Việt Cộng phá hoại cộng đồng mới là chuyện nhục.

Vào nhà hàng bao bụng, ăn uống no nê, tự leo lên làm Chủ Tịch bị người ta đuổi đánh, lôi xuống mới là chuyện nhục.

Ở xứ tự do lại đi bợ dĩa một ả nghị viên, một mụ chủ đài phát thanh để được nói cho sướng miệng mới là chuyện nhục.

Trước biểu tình đả đảo Vua Rác San José, nay đi bưng bợ nó để được nó cho tiền mới là chuyện nhục.

Còn nhiều chuyện nhục của thằng bé óc to mồm này lắm, sẽ kể tiếp trong những bài kế tiếp.

Chuyện “chó ngồi bàn độc” rõ nét nhất của VHT là chuyện anh ta “góp ý” với nhà văn Giao Chỉ tức cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc về chuyện mà ông VVL gọi là “Việt Nam Hoá chiến tranh” trong “bài nói” có cái tựa “Cơ hội cuối cùng để VNCH lên tiếng” trên truyền hình youtube của báo Cali Today của ông nhà báo thổ tả Nguyễn Xuân Nam.

“Thưa ông Lộc.
Tôi xin gop ý kiến ngay về bài viết này của ông..
Có lẽ ông sẽ không được vui. Nhưng tôi không chấp nhận về bài toán đánh giá của ông về việc thất trận 30-4 là lỗi của CP Mỹ 30%, lỗi của lãnh đạo chính quyền VNCH 70%.

( Trích …. Nhân danh người Mỹ gốc Việt, một mặt cất tiếng Cảm ơn nước Mỹ trong chính sách mở cửa đón di dân ty nạn Việt Nam. Mặt khác phải xác định vai trò trách nhiệm thua trận tại Việt Nam. Ba mươi phần trăm lỗi từ chính phủ Mỹ và 70% do lãnh đạo Việt Nam… )

Thưa ông nếu không cường điều thì ít nhất lỗi thua trận ở cuộc chiến VN thì lỗi đến 70% là do chính phủ Mỹ, còn 30% là lỗi do lãnh đạo miền Nam VN thì mới tạm đúng, mới tạm ổn.

Tại sao vậy ?
Xin thưa là vì chính phủ Mỹ chủ quan, trịch thượng theo lối của 1 anh nhà giầu giúp nhà nghèo, ra lệnh, áp đặt ! Nhất nhất là phải nghe theo chỉ thị của cố vấn Mỹ Thậm chí đã ra lệnh giết cả LÃNH TỤ ANH MINH của người Việt do chính người Mỹ đã tao cơ hội giúp đỡ ngay từ đầu. Cái tội GIẾT TT Ngô đình DIỆM là cái giá mà chính phủ Mỹ đã bắt người dân Mỹ phải gánh chịu đến 58k nhân mạng.
Còn cái lỗi 30 % kia thì phải đổ lên đầu đám tướng tá phản chủ, phản loạn của Miền Nam thì đúng hơn. Những Tướng Tá không dính dấp trong án mạng đó và các cấp lên Tướng sau này thì phần đông là vô can.
Và đương nhiên là chúng tôi cám ơn người dân Mỹ, nước Mỹ đã cưu mang chúng tôi.
Ngắn gọn như vậy là quá đủ. Vài dòng vắn tất xin được góp ý kiến với ông cựu Đại Tá.
Đa tạ.
VHT”

Ông nhà văn nghĩa địa Giao Chỉ, tức cựu Đại Tá Tiếp Vận QLVNCH Vũ Văn Lộc mà đăng đàn nói về chuyện “Việt Nam hoá chiến tranh” đã là chuyện lố bịch, lại là chuyện vô cùng lố bịch khi một tên trốn quân dịch thời VNCH như thằng bé óc, to mồm như VHT lại “góp ý” về chuyện này.
Đúng là CHUYỆN CỦA NHỮNG CON CHÓ NGỒI BÀN ĐỘC.
Có người trách Lão Móc sao không lên tiếng về chuyện” con chó điên ở Houston” qua San José sủa ăng ẳng. Xin thưa đã có lão huynh Kiêm Ái lên tiếng rồi.
Thấy trên diễn đàn điện tử toàn cầu có “câu chuyện ngụ ngôn về mãnh hổ và chó điên” như sau”:
“Một con mãnh hổ đã làm gì khi gặp một con chó điên? Cách mà nó chọn trong câu chuyện dưới đây thực sự đã gợi mở cho chúng ta rất nhiều.
Một con hổ nhìn thấy một con chó điên, nó vội vã tránh ra thật xa. Hổ con nói với bố: “Bố ơi, bố dám đấu với sư tử, dám tranh hùng với báo săn, vậy mà phải tránh một con chó điên, thật mất mặt quá”.
Hổ bố hỏi: “Theo con, đánh bại một con chó điên có vinh quang không?”
Hổ con lắc đầu.
“Để con chó điên cắn phải một phát, có đen đủi không?”
Hổ con gật gật đầu”.
Xin mượn câu chuyện ngụ ngôn về mãnh hổ và chó điên để chấm dứt bài viết về CHUYỆN CHÓ NGỒI BÀN ĐỘC này.
LÃO MÓC
***
*BS. PHAN XUÂN TRUNG LẠC QUAN SỚM THOÁT VIRUS VUHAN & HOTNEWS
* BÀI VIẾT RẤT KHOA HỌC CỦA BS.PHAN XUÂN TRUNG – Đại Học SaiGon VỀ VIRUS COVID-19:

Việc lây nhiễm bằng cách người này phun nước bọt vào người kia thì không thể lây lan nhanh và nhiều được. Thực tế là vi khuẩn Corona tồn tại được trong không khí, dưới dạng sương mù, trong những giọt nước rất nhỏ lơ lửng trong không khí, chờ người ta hít thở thì theo luồng hơi thở mà bay vô mũi, họng. Dù cho bạn có đeo năm bảy lớp khẩu trang, hễ mà bạn còn thở thì nó còn có cơ hội xâm nhập. Đó là điều chắc chắn. Đừng quan tâm đến giọt to, giọt nhỏ gì hết. Biết cái đó cũng vô ích. Cứ còn thở là còn khả năng dính virus. Do đó ở những quốc gia lạnh lẽo, mù sương, không gian kín, showroom, phòng họp gắn máy lạnh, xe điện ngầm, xe hơi, xe bus, trong máy bay, cafeteria, siêu thị máy lạnh… chính là môi trường lý tưởng cho virus rong chơi và lây lan. Tóm lại, ở những chốn bít bùng, nơi gió ngoài trời không vào được nhiều, là nơi lý tưởng cho chúng làm ổ.

Hãy cám ơn Trời Đất vì Việt Nam ta thuộc xứ nóng, khô ráo, không có mù sương để dung chứa bọn virus trong không khí. Trừ những trường hợp người mang mầm bệnh mới nhập khẩu từ vùng dịch về, hỉ chưa sạch mũi, ho chưa sạch đàm, vi rút còn bám trong cổ, trong mũi thì có khả năng lây. Còn thì virus sẽ tự động tiêu biến trong môi trường không khí ở Việt Nam, nhất là từ miền Trung đến miền Nam.

Nhắc lại không thừa:
1. Tiêu diệt không gian sống của virus: nắng, gió, muối biển… Phòng ốc phải mở cửa và xài quạt xoay. Không được đóng cửa và mở máy lạnh dù trời nóng. Trong không gian này, bảo đảm với bạn tìm không ra một nửa con virus. Nếu ở gần biển thì tắm biển, nếu không gần biển thì phơi nắng tối thiểu 10 phút.

2. Phá “ổ đẻ” của virus bằng cách vệ sinh mũi, họng, miệng. Giả dụ bạn lỡ có hít trúng một lượng virus vào mũi, nó sẽ phải tạm trú vùng mũi họng một thời gian để làm ổ trong tế bào niêm mạc khoảng năm bảy ngày, sinh sôi nảy nở, nhân bản dân số lên trăm tỷ con mới. Virus phải chui vào tế bào ký chủ, mượn bộ máy nhân bản Gen của tế bào để sản xuất virus mới. Đây mới chính là sự ghê gớm của virus. Thời gian ủ bệnh này khá lâu và nó ẩn náu ở vùng mũi họng. Do đó bạn phải làm sạch mũi họng bằng cách hỉ mũi, ho, khạc, súc họng bằng đủ loại nước sát trùng, nhỏ mũi, nước muối, xịt họng… để tống khứ đám cô hồn virus ra khỏi mũi họng dù rằng không thấy nó đâu. Tất nhiên khi ra ngoài không khí nó sẽ chết.

3. Cũng làm sạch mũi họng, nhưng bằng cách xông hơi. Xông bằng lá xông, tinh dầu, sauna, steam bath… Hơi nước và độ nóng đó sẽ vào mũi, họng, kích thích tăng tiết chất nhầy, chất nhờn, phá ổ vi rút… Những tế bào niêm mạc mũi đang làm ổ cho virus bị hư hại do hơi nóng của nước cũng đồng thời phá ổ sản xuất của siêu vi. Do vậy cho người già một nồi lá xông là ô kê. Thanh niên thì cứ tắm hơi, steam bath, sauna…
Ông bà ta từ xưa không biết virus là gì, chỉ biết bị mắc dịch, mắc gió, bị trúng gió độc… và có đối sách bằng cách điều trị dân gian là nồi lá xông cực kỳ hữu hiệu.

4. Ăn uống lành mạnh nhiều vitamin, nhiều acid amin để tăng cường sức đề kháng. Uống nhiều nước lá xả, lá chanh, gừng… để làm ấm cơ thể. Virus ưa ẩm ướt và lạnh.
*BS PHAN XUÂN TRUNG
***
*Thảm trạng gia đình người Việt ở Mỹ trong mùa dịch

BỎ QUÊN.
Nghe tiếng điện thoại reng, Hoàng bực mình cho là quảng cáo, nhưng vẫn dở phone lên gắt gỏng :
– Alo ! cái gì mà gọi hoài vậy?
– Dạ, cho chúng tôi gặp ông Lợi, chúng tôi gọi hai ngày nay không ai bắt máy.
– Ông Lợi không có nhà.
– Chúng tôi rất cần gặp ông Lợi
– Ông Lợi đi làm hai giờ chiều mới về, có gì nói với tôi được không, tôi là người nhà ông Lợi,
– Xin bà làm ơn nói với ông Lợi đến nhà dưỡng lão CampBell đưa ông cụ về nhà vì dịch corona nhà dưỡng lão được lệnh phải đóng cửa.
Hoàng hoảng hốt nghĩ cái hoạ sắp tấp vào nhà, liền xuống giọng năn nỉ :
– Thưa bà, xin bà có cách gì tạm để ông già trên đó không, tốn mấy chúng tôi cũng xin chịu, nhờ bà làm ơn giúp cho chúng tôi, chúng tôi sẽ hậu tạ riêng bà.
– Không được cô, tôi là nhân viên đâu có quyền hành gì, 19 người già trong viện xét nghiệm có 4 người dương tính, bị nhiễm virus, hiện cho nằm bịnh viện, số còn lại kết quả âm nên cấp tốc trả về nhà cách ly 14 ngày.
Đó là lệnh của ban phòng chống dịch. Hiện người ta về nhà hết, trừ ông cụ, bởi vậy cô phải báo cho ông Lợi biết, cấp tốc đến đưa ông cụ về. Thôi, cảm ơn cô.
Bỏ điện thoại xuống Hoàng sững sờ : Làm sao bây giờ?
Lợi có một bà chị và một đứa em. Gọi phone bà chị, nhờ bà chị nhận ông già về tạm mấy ngày dịch hoành hành rồi sẽ tính sau :
– Chị nên đưa cha về một thời gian ngắn rồi sẽ tính, chị lo cho cha, bọn em chịu tất cả phí tổn cho chị
– Không được, nhà tui có một phòng, lớn nhỏ năm người ở, đưa cha về ở chỗ nào. Nhưng mà cậu mợ nghĩ sao, ba năm nay ổng đã ở yên rồi, thì để ổng ở tiếp cho hết đời, đem về làm gì?
– Bây giờ người ta không cho ở nữa, tất cả viện dưỡng lão đều bị đóng cửa. Thôi để em thuyết phục chú út thử.
Chú út viện lý do hai vợ chồng chú cả ngày đi làm vì làm y tá ở bịnh viện nên dù mọi người đều phải ở nhà, hãng xưởng đều đóng cửa, nhưng hai vợ chồng chú không được ở nhà, thì làm sao có thì giờ chăm sóc ông già.
Trước lý do đó chị không thể năn nỉ câu thứ hai. Không còn cách gì nữa, năn nỉ ai cũng không được, chị liền nghĩ đến cách cuối cùng là im lặng xem như không được tin tức gì hết, và có thể cảnh sát xem như ông già không có thân nhân, và họ sẽ giải quyết theo hướng đó, hướng không có thân nhân.
Chị mỉm cười khen mình người sáng ý, thông minh. Chị biết rất rõ anh bạn của chồng chị, cách nay ba năm, có bà mẹ già ở Pháp sang thăm, bà bị bịnh, anh gấp rút đưa vào bịnh viện, độ vài tuần sau bà cụ qua đời. Bịnh viện liên lạc thân nhân mới hay, là số phone giả, địa chỉ giả.
Chiều hôm đó Lợi về hơi sớm. Đường vắng quá, một vài người lớn tuổi đi bộ có vẻ ké né trên lề đường, đeo khẩu trang, ra dáng thận trọng nghiêm nghị khác những ngày thường.
Quang cảnh khác hẳn, hơi rờn rợn, hình như ma quái núp trong cỏ cây, nơi nào đâu xa lạ hoang vu, chứ không phải nơi anh thường đi ngày hai bận cắt cỏ cho một trường học gần nhà.
Anh vừa bước vào nhà, nghe điện thoại reng, trong phòng bên cạnh chị chạy ra nhưng không kịp.
– Alo ! dạ..dạ .. dạ vâng …dạ..dạ tôi đến ngay.
Vừa đặt điện thoại xuống, anh nói ngay :
– Bọn nó đuổi ông già về, bây giờ anh phải đi đón về.
Chị cố bình tĩnh, tuy giọng hơi run run :
– Thì anh ăn cơm rồi sẽ tính sau.
-Tính cái con mẹ gì, nó bảo trước đây hai ngày họ về hết rồi, nếu chiều nay không ai đón về, nó báo cho cảnh sát biết và xem như xong nhiệm vụ.
– Hay là anh để cho cảnh sát nó giải quyết xem sao.
– Làm thế cha anh sẽ chết lạnh dọc đường cái trong đêm nay.
Bực mình anh vẫn giữ nguyên bộ quần áo cắt cỏ ra xe. Anh nghĩ cũng tại anh, năm đó ông già không chịu đi Mỹ lấy lý do già rồi đi làm gì, tiếng Anh không nói được không biết lái xe, hơn nữa, mẹ anh mới mất chưa giáp năm, bỏ đi thấy tội nghiệp quá.
Nhưng anh bảo cha anh nên đi, tuổi già ở Mỹ có đủ thuốc men, có bác sĩ giỏi, có binh viện tốt, nhất là tránh được cái nạn dùng thuốc giả, thuốc độc của Trung quốc.
Bà chị cả của anh, người em trai út và nhất là vợ anh, liên tục lén anh, viết thơ về khuyên ông già nên ở lại Việt nam lo mồ mả cho mẹ mới mất, rồi sẽ gửi tiền, gửi thuốc Tây về cho ông.
Bởi vậy ông quyết định xoá bỏ hồ sơ H.O. Khi được tin xoá bỏ hồ sơ, anh phải cấp tốc về quê khuyên bảo ép buộc ông làm lại hồ sơ. Thế mà phải chờ đến trên mười năm, hổ sơ mới được tái xét, mới được ra đi.

Freeway 17 vắng quá, anh chạy hơi quá tốc độ nên chưa đến một giờ đã ra exit Campbell.
Theo con đường nhỏ đi sâu vào rừng rậm. Tuy chưa đến 4 giờ chiểu nhưng như sắp tối, vắng một cách kinh hoàng.
Anh nghĩ làm nhà dưỡng lão ở nơi này có khác gì một nhà tù nhốt mấy ông già gần đất xa trời.
Đậu xe phía trước, anh chạy vòng vào sân sau, không có một bóng người nào, phía trong hành lang xa, một ông già nhỏ thó ngồi bất động trên cái ghế dài bên cái xách tay bằng vải .
“ Trời ơi ! cha tôi đây Trời !” Anh nhào tới ôm cha anh, ông già mỉm cười, nước mắt dầm dề :
– Thấy con cha mừng quá. Hai hôm nay cha ở đây một mình. Nếu tối nay con không đến, cha mò lần ra đường cái. Trời còn thuong cha.
– Cha ngồi đây lâu chưa ?”
– Hồi sáng giờ. Bà y tá bảo cha dọn đồ ra ngồi chờ người nhà lên, họ đóng cửa.
Lợi xách túi vải nói :
– Con cõng cha ra xe, đường đi nhiều rễ cây dễ bị vấp ngã.
Ông giả lẩm nhẩm :
– Cha ở đây đúng ba năm 4 tháng 18 ngày.
Lợi mừng thầm, ông già mình tuy ốm yếu nhưng trí óc còn khá sáng suốt mới nhớ được số ngày tháng năm ở khu rừng này.
– Bọn con đều khoẻ mạnh hết chứ?
– Dạ, vì bịnh dịch đang lan tràn nên ai ở nhà nấy không dám ra đường, nên mình con đi đón cha..
– Hai đứa cháu nội của cha lớn lắm hả, có đứa nào có vợ chưa?
– Chưa cha, bọn nó còn nhỏ, còn đi học mà.
Lợi lái xe chạy chậm vì đoạn đường xấu, sợ xe xóc làm mệt cha già. Nghe tiếng thở đều đều ông già ngoẻo đầu qua một bên thiu thiu ngủ.
Lợi định tạm để cha già ở cách ly tại garage xe và anh định nghỉ cắt cỏ ít nhất 2 tuần để chăm sóc cha.
Anh nguyện lần này chính anh, chinh bàn tay anh, sẽ làm mọi thứ, từ nấu ăn, giặt dũ đến tắm rửa, đổ bô, lau cầu, không để ai nhúng vào, nhất là vợ anh.
Nhắc đến vợ, anh lo lắng rồi đây anh phải cố gắng chịu đựng, cố gắng nhịn nhục tối đa, để tránh những cuộc đổ vỡ cãi vã to tiếng. Nhất là không để cho ông già nghe được những lời cãi vã.
Anh chắc chắn phải làm được vì ông già sống ở garage biệt lập.

Bữa cơm tối hôm đó tuy rất đói nhưng anh ăn không ngon vì hình ảnh cha anh khi chiều làm anh rất xúc động, anh cảm thấy tội lỗi, một ông già gầy ốm một mình ngồi cheo leo ở bìa rừng vắng vẻ tiêu điều, vào một buổi chiều sắp tắt.
Tại sao một ông già phải bị đày đoạ như thế. Mâm ăn có 4 người, hai con anh ngồi một bên, vợ anh với anh một bên.
Hai đứa nhỏ và vợ anh mỗi người chăm chú vào chiếc Iphone, không để ý gì đến việc ăn uống.
Bỗng chị hỏi :
-Cha ăn uống gỉ chưa ?
– Cha mệt đang ngủ ngoài garage, anh đang nấu cháo cho cha
– Chắc anh gặp cha đang lang thang ngoài đường cái chứ gì?
Anh giả vờ không hiểu câu nói móc của chị, vì khi ra xe đi đón ông già, anh bảo nếu không lên đêm nay, ông già có thể chết lạnh trên đường cái.
Anh bình thản trả lời :
– Không, ông già ngồi cheo leo một mình ở hè nhà dưỡng lão.
Hai đứa nhỏ thôi ăn đứng dậy, mỗi đứa rót một ly nước, lên lầu
Chị cũng thôi ăn, đứng dậy, anh liền bảo :
– Em ngồi lại anh có vài điều muốn bàn với em.
Chị ngồi xuống nhìn thẳng vào anh.
Anh đem cha vể đây ở tạm một thời gian, có thể nửa năm, một năm để ổng ổn định sức khoẻ, anh sẽ dẫn ổng về lại Việt Nam ở với bà cô ruột anh cũng đang sống một mình với đứa cháu trong họ.
Anh sẽ làm hết mọi việc từ đi chợ, nấu ăn, rửa chén, dọn dẹp trong nhà, lau chùi cầu tiêu nhà cửa, v..v..anh chỉ tha thiết xin em một điều ..một điều.. là cố gắng vui vẻ với ông già trong lúc ổng còn ở nhà này với chúng ta.
Nghĩa là em sẽ không làm gì hết, cố nhiên việc chăm sóc ông già là việc của anh, nếu em …thấy không thể được thì cũng nên cho anh biết.
Không khí nặng nề im lặng. Chị đứng dậy, chậm chậm đi lên lầu. Khi chị đi rồi anh bực mình tại sao lại đặt vấn đề với chị một cách thẳng thừng thô bạo như vậy, vô tình đẩy chị vào thế chống đối, anh cảm thấy mình kém cỏi quá, làm vấn đề đáng lẽ đơn giản, hoá ra khó khăn phức tạp hơn.
Nhà anh có 4 phòng, trên lầu 3 phòng ngủ, 2 phòng tắm. Hai con hai phòng anh chị một phòng.
Tầng trệt 1 phòng ngủ 1 phòng tắm. Khi ông già chưa đến nhà dưỡng lão ông ở phòng dưới này. Để ông nằm một mình ở garage anh không yên tâm, đêm hôm có việc gì ông kêu không ai nghe, anh đặt một giường nhỏ để nằm cạnh ông già.

Lấy lý do vì dịch corona, cách ly xã hội, nên anh yên tâm để ông già ở Garage cho đến khi hết dịch.
Cũng với lý do đó anh giải thích cho ông biết vợ và hai con anh chưa dám ra garage là vì vậy..
Thật sự ông già hiểu hết sự việc, nhất là suốt hơn ba năm nay, ba chục người bị “lưu đày” ( chữ của các cụ ở nhà dưỡng lão Campbell ) ở chung với nhau . Hầu như họ chung một tâm trạng bị con tống họ ra khỏi nhà không phải vì tốn kém, vì người nào cũng có tiền già, tiền chánh phủ cấp cho tạm đủ sống, mà vì người càng già càng làm cuộc sống của chúng mất tươi trẻ, mất hạnh phúc, và cũng chính người già bị gán cho là cái ổ vi trùng, ổ bịnh tật.
Người già đồng nghĩa với dơ dáy. v..v.. Tất cả họ, những người Việt nam ở trại Campbell, đều là cựu sĩ quan miền Nam Việt Nam sau ngày mất nước tháng Tư năm 1975, trung bình mỗi người chịu gần 10 năm tù cộng sản.
Vì cùng chung một tâm trạng, một ngôn ngữ họ thông cảm với nhau họ không quá chán nản quá cô đơn như ở các nhà dưỡng lão khác nói tiếng Anh là chính, nên người nào không nói được, chịu rất nhièu thiệt thòi, có khi bị đánh đập vì bị xem như bất tuân các mệnh lệnh của y tá y công.
Vì chia xẽ vì thông cảm vì cùng cảnh ngộ họ tránh được những cãi vã, những xô xát với nhau, nhưng họ mỗi ngày mỗi chuốc thêm những oái oăm, những nỗi buồn vì bất hạnh với gia đình, với con cháu.
Mỗi ngày họ phết thêm vào bức tranh tập thể đó, một nét buồn thảm ảm đạm. Thế cho nên họ thiếu hẳn niềm vui, người nào cũng mang một bộ mặt âu sầu buồn thảm.
Thậm chí có người than rằng ở tù tuy mất tự do, tuy nhục nhã, nhưng ít nhất một tháng, hoặc 6 tháng, có gia đình đến thăm nuôi, và gia đình còn thương xót, còn tôn trọng, còn kính nể người đang ở tù, và còn hi vọng người tù còn có ngày về để cùng xây dựng lại cuộc sống tạo lại hạnh phúc.
Trái lại vào trại dưỡng lão không mất tự do, nhưng gần như không cần tự do nữa, như bước vào giai đoạn cuối cuộc đời .
Họ thật sự bi bỏ quên. Có người suốt năm không có người đến thăm.
Ông cho biết khi vào trại, tổng số là 30 người và gần 4 năm sau chỉ còn 19 người. Mười một người lìa trần vì buồn bã quá, vì chán nản đến cùng cực, vì tủi thân, vì bị bỏ quên, chứ không phải vì những bịnh nan y.
Có những người không chịu uống thuốc, có người phản đối đi bịnh viện.

Từ ngày đưa cha về nhà anh thay thế vợ làm mọi việc trong nhà, anh mới biết rằng tuy công việc nhẹ, nhưng bực mình quá.
Quần quật từ sáng đến tối, không hết việc. Anh dọn cho cha anh và chính anh ăn ngoài garage, sợ cha buồn anh giải thích vì trong thời kỳ cách ly nên phải như thế. Vợ con anh ăn trong nhà.
Tuy ông hiểu điều giải thích của anh là đúng trong thời kỳ cách ly này, nhưng ông vẫn buồn buồn tủi thân. Ông mỉm cười tự thấy mình càng già càng khó tính, càng cô đơn càng khó tính.
Ông nghĩ đáng lẽ ở tuổi mình tuổi gần 80 phải dễ dãi , phải cởi mở, sao cũng xong cũng tốt. Ông nhớ lại cái đề tài này, trong nhà dưỡng lão, thường đem ra bàn luận với nhau trong nhóm anh em, và lúc nào ông cũng ở phe chỉ trích những người khó tính, và quả quyết vì tính xấu đó, mà con cháu nó không muốn sống gần với mấy người già, dù đó là ông bà nội ngoại.
Mấy người bạn của ông không đồng ý và cho rằng vì hai nền văn hoá Đông phương Tây phương đối lập nhau, nên mới có những bi kịch như vậy.
Rồi họ dẫn chứng ở Việt Nam chẳng hạn (trừ dưới thời cộng sản) đứa bé lên ba đã được cha mẹ dạy dỗ lễ độ chào hỏi, trong khi ở Mỹ trẻ con lên đại học chưa có thói quen chào hỏi.
Vấn đề này với ông, chưa ngã ngũ, chưa tìm ra câu giải đáp thoả mãn.
Từ ngày ra khỏi nhà dưỡng lão Campbell. ông sống một mình ở garage ông hay nghĩ đến người vợ quá cố của ông..
Nếu bà còn sống, thì có lẽ đời ông không như thế này, không có chuyện ở nhà “ lưu đày Campbell”.
Càng nhớ đến bà, ông càng thấy ở bà có phẩm cách cao quí, một người vợ tuyệt vời, một người đàn bà suốt đời chỉ biết hi sinh cho chồng cho con, một người kính trọng cha mẹ ông hơn cả ông kính trọng.
Có hôm trong giấc chiêm bao ông thấy bà ngồi cạnh giường ông, ông mừng quá ngồi dậy thì bà lặng lẽ đứng dậy ra đi im lặng không nói một lời.
Rồi những đêm tiếp theo, ông mong được gặp bà nhưng không thấy. Ông tính sẽ nói với anh lập bàn thờ thờ mẹ để đêm đêm có chỗ ông thắp cây nhang, tội nghiệp. Nhưng ý nghĩ này bị dập tắt ngay, vì ông, và bạn bè ông đều biết, có bao giờ bọn chúng chấp nhận bàn thờ.
Anh vui vẻ hỏi cha :
– Hôm nay con đi chợ, cha muốn mua thứ gì, muốn ăn uống gì, con mua cho cha.
– Không, không, khỏi mua gì con, cha ăn gì cũng được, nhà có gì ăn nấy.

Anh vừa ra xe, thì chị và hai đứa nhỏ đến cửa trong nhà xuống garage, chị nói lớn trong nước mắt :
– Hai cháu và con chào cha. Nhờ cha nói với ổng có cái thư để trong tủ lạnh. Ổng không cần vợ, không cần con, nên bọn con ra đi. Nói xong chị và hai đứa nhỏ lui vào nhà. Ông bối rối không kịp nói gì. Mệt quá ông nằm đừ lên giường cảm thấy khó thở. Ông mê man vào giấc ngủ hồi nào không biết.
Anh đặt mâm cơm lên bàn mới hay cha anh đang ngủ. Anh ngạc nhiên sao giờ này cha anh còn ngủ :
– Cha, cha, dậy ăn cơm rồi hãy ngủ cha.
Ông già ngồi dậy bần thần không biết ở đâu. Anh nói lớn:
– Hình như cha bị cảm phải không.
– Không, hơi mệt thôi, không sao đâu.
Ông ngồi dậy cố nuốt miếng cơm, nước mắt dầm dề :
– Vợ con với hai đứa nhỏ bỏ nhà đi rồi
– Cha nói cái gì vậy cha ?
Ông lặp lại :
– Vợ con bỏ nhà đi rồi. Nó có ra chào cha và dặn cho con biết có thư trong tủ lạnh.
Anh vội vàng chạy vào nhà. Thư viết : “ Ông xem mẹ con tui không ra gì nên chúng tôi phải ra đi”. Viết vội vã chữ nguệch ngoạc, chỉ một câu thôi, không ký tên không đề ngày.
Tức qúa anh xé nát tờ thư, ngồi thừ xuống ghế nước mắt tuôn chảy, anh khóc. Anh ngồi như thế đến 1 giờ sáng, giật mình nghĩ đến ông già, anh vội bước ra garage cố điềm tĩnh dấu cha anh.
Cha anh nằm im lặng hình như chưa ngủ, vì ông già cựa mình và thỉnh thoảng ho. Anh nghĩ phải cố gắng bình thản trước cha anh. Mong hết cơn dịch anh sẽ đưa cha anh về Việt nam rồi anh sẽ đi tìm vợ con anh. Nhất định không để đổ vỡ gia đình. Anh nghĩ, lỗi do mình vì bất tài một phần và thiếu khéo léo tế nhị trong việc xử thế cho nên mới ra nông nỗi này.

Nguyễn Liệu
San Jose ngày 15 tháng 4 năm 2020
Ngày cao điểm của trận dịch corona
***
*GIỚI THIỆU NHỮNG THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

* TRẦN QUỐC BẢO * TRẦM VÂN *BS TRẦN XUÂN DŨNG*HOÀNG PHONG LINH* THANH THANH* NGUYỄN THỊ THÊM* Ý NGA* NGUYỄN BÁ DĨNH* BĂNG ĐÌNH* LÊ TẤN DƯƠNG* NGƯ SĨ* TRẦN VIỆT YÊN* ĐINH TƯỜNG*NHẤT HÙNG*
**
*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢO.
*“CẢM HOÀI”
Trần Quốc Bảo dịch thơ Đặng Dung
—–o0o—–

Thuật Hoài
Đặng Dung

述 懷

世 事 悠 悠 奈 老 何
無 窮 天 地 入 酣 歌
時 來 屠 釣 成 功 易
事去 英 雄 飲 恨 多
致 主 有 懷 扶 地 軸
洗 兵 無 路 挽 天 何
國 讐 未 報 頭 先 白
幾 度 龍 泉 帶 月 磨
鄧 容

Thuật Hoài

Thế sự du du nại lão hà
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca
Thời lai đồ điếu thành công dị
Sự khứ anh hùng ẩm hận đa
Trí chủ hữu hào phù địa trục
Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà
Quốc thù vị báo đầu tiên bạch
Kỷ độ long tuyền đới nguyệt ma

Đặng Dung (1)

*Bản dịch của Trần Quốc Bảo:

Cảm Hoài

Thế cuộc đa đoan luống tuổi già
Say ca giữa đất trời bao la
Gặp thời đê tiện lên vênh váo
Lỡ vận anh hùng ngậm xót xa
Phò nước đã toan xoay địa trục
Gột bào chẳng lối tới thiên hà
Chưa đền nợ nước đầu nay bạc
Mài kiếm nhiều đêm trăng với ta

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của Tác Giả:
quocbao_30@yahoo.com
***
*THI SĨ TRẦM VÂN*THƠ SONG NGỮ:
*THI SĨ HOÀNG PHONG LINH & THANH THANH(Thơ Song-Ngữ) NƯỚC TRÔI MỒ MẸ

của HOÀNG PHONG LINH & THANH-THANH

Nước Trôi Mồ Mẹ

Con quỳ bên ni dòng sông
Bên tê mồ Mẹ !
Trời ơi, nước ngập tràn đồng
Từng khúc xương trôi đau lòng con trẻ.
Con mang trong người thịt xương của Mẹ
Chừ trông nước lụt dâng về
Con còn bên ni, Mẹ mất bên tê,
Sóng bao la vỗ, bốn bề Mẹ mô ?

Ngày xưa Mẹ chết, con khóc mắt khô,
Chừ xương Mẹ trôi, hồn con nước lụt.
Nước dâng ngùn ngụt
Cuốn mái tranh nghèo.
Sóng cuộn mang theo
Ngày vàng bên Mẹ.

Con nhớ ngày xưa tiếng con thỏ thẻ
Đòi đi theo Mẹ nhóm buổi chợ làng.
Mẹ dắt tay con qua xóm, hoa vàng
Nở tươi bờ dậu.
Con kêu : – “Mẹ ơi, tưởng đàn bướm đậu”
Mẹ cười, bóp chặt tay con.

Con nhớ những lối đường mòn
Trâu bò qua lại.
Buổi chiều đơn sơ, lũy tre nằm ôm nắng quái,
Con đùa với bóng cau nghiêng.
Mẹ la : – “Coi chừng tối ngủ không yên,
Giật mình con khóc, bà Tiên bả buồn…”.

Con nhớ những mùa mưa tuôn
Gió đông kéo về lạnh buốt.
Trong lòng Mẹ, con nằm co rút,
Mẹ chuyền hơi ấm tình thương
Con mê giấc ngủ đêm trường, Mẹ vui.

Con nhớ dòng sông êm xuôi
Trôi về Phố Hội.
Giặt áo bên con Mẹ ngồi mỗi tối,
Con nhìn cá đớp trăng sao.
Mỗi lần sao chuyển ngôi cao
Con đưa ngực nhỏ, sao vào hồn thơ.
Nhìn con, mắt Mẹ đầy mơ
Con đòi Mẹ cõng, hờ ơ… Mẹ hò.

Chừ con về : nước lũ, sóng to
Xoáy cửa, phăng nhà,
Xốc trôi mồ Mẹ !
Xương theo dòng sông ngày xưa ra bể
Vì chưng lòng Mẹ : đại dương !
Mẹ sống lầm than cho con tình thương
Chừ Mẹ chết đi, mồ trôi nước lụt.
Con quỳ bên ni, linh hồn tê buốt
Mần răng mà về bên tê chừ, Mẹ ôi !

Quê hương nước ngập tận trời
Hồn con khóc suốt một đời không nguôi !…

Hoàng Phong Linh
Võ Đại Tôn

**
Flood Drifted Mom’s Grave

I knelt on this of the river side,
Mom’s grave was on the other over the tide!
Alas! Water being submerging all the field to destroy,
Each piece of bone floated in the flood pained this boy.
I have got in my body some Mom’s bone and blood.
Now having to watch the surging flood,
I was still alive here, Mom already dead over there!
The surf was immense, but were you anywhere?

In the past You passed away I cried with eyes dry,
Now Your bones were drifting, my soul the rising high.
The water upheaved batch after batch
Sweeping away the poor thatch;
It also swirled away
By-Mom’s-side so golden each day.

I remembered the time when I supplicated
To follow you to the village market, I duplicated;
You took my hand leading me to the hamlet thence
The yellow flowers bloomed freshly along the fence;
I exclaimed, “Mom, they’re butterflies in a dreamland.”
Mom smiled squeezing my hand.

I remembered the pathways
Buffaloes and cows came and went always.
One afternoon, the bamboo rows, the sun running low,
I played with the slant areca shadow,
Mom lectured me, “Mind your sleep could not be eased,
Startled you’d cry and the Fairy would be displeased.”

I remembered the rainy seasons when
The winter winds came back so cold wherein
Encircled in your arms I lay cowering,
You conveyed your warmth of love towering
For my sleep to get sound, you satisfied in your profound.

I remembered the smooth river to cool down
Flowing to the renowned Hội An Town;
You washed the clothes each evening without variations,
I watched the fish snap the moon and constellations;
Each time a star moved to a higher location
I thrust out my chest so it enters my childish inspiration.
Beholding me your eyes seemed dreaming in the sky;
I wanted to be carried on your back, you did with a lullaby.

At present I had returned: torrential waters, huge waves
Swirled doors, whirled homes, swiped caves;
The flood swept away my Mom’s grave! How to crave!
Mom’s bones made the old stream-drifts-to-sea motion
Because your heart itself is the ocean!
You lived a miserable life to give me your love,
Now you had died; I was kneeling as a mourning-dove
On this side; your grave drifted; my nippy soul died.
Oh Mom! How to get over to the other side!

My Motherland is submerged — What damnation!
My crying in my mind all life could not get alleviation!

Translation by THANH-THANH
***
*THI SĨ BĂNG ĐÌNH

Bạc Sầu

– Quỳ xuống, các Sinh Viên Sĩ Quan !
…….
– Xin thề !
…….
– Đứng dậy, các Tân Sĩ Quan !
Nghi lễ mãn khóa.

Chợt ngoảnh lại (hơn) phần ba thế kỷ,
Xót xa thay! Chiến Sĩ-Đồng Bào.
Tháng Tư ngày cuối độ nào,
Ngó ra lộn ruột, trông vào sôi gan.
Đất miền Nam Việt Nam gấm vóc,
Thành Sài Gòn Hòn Ngọc Viễn Đông.
Bao nhiêu năm, một tấm lòng,
Biết bao dạ sắt gan đồng đấu tranh.
Dân ta vốn hiền lành khoai lúa,
Lại Thuận hòa, đôi đũa đủ đôi.
Dẫu cho Miền Ngược Miền Xuôi,
Bắc-Trung-Nam một giống nòi Việt Nam.
Cơ Trời bỗng búa liềm bổ xuống,
Máu Rồng-Tiên ngập ruộng tràn bờ !
Máu dâng tới đỏ ngọn cờ,
Chính danh thủ phạm tên Hồ Chí Minh.
Cùng ưng khuyển Duẩn, Chinh, Đồng, Giáp…
Thuyết tà ma tôn Mác thờ Lê.
Đã đem mã tấu cổ kề,
Lại ngày lật lọng, ngón nghề lưu manh.

***

Ta gốc gác Thái Bình khốn khó,
Cánh đồng Chiêm chân rỗ móng phèn.
Nếp nhà thanh bạch đã quen,
Cũng may được chút sách đèn ê a.
Theo vòng quay Xuân qua Hè tới,
Một mùa Thu nước đợi dân trông!
Mùa Thu Nam-Bắc một lòng,
Chưa tròn độc lập, đã hồng cờ bay !
Cha (bị) đấu tố trắng tay điền sản,
Anh bị đày sơn bản rẻo cao !
Tuổi thơ mười sáu lao đao,
Trẻ quê thành thị, nghẹn ngào phố khuya.
Theo bạn hữu đi về gác trọ,
Gối thù nhà, ôm nợ nước non.
54, vết chém máu tuôn !
Bắc Nam lìa khúc bước dồn di cư !
Biệt thầy bạn tạ từ tuổi học,
“Đường trường xa…” gan óc dâng cờ.
Nguyện làm Chiến sĩ Tự Do,
Một vì Dân Chủ, hai cho Cộng Hòa.
Miền Nam vốn chói lòa Chính Nghĩa,
Chín con Rồng linh địa kiệt nhân.
Đồng Nai trái ngọt cây lành,
Huế ơi ! trăng nước Hương Bình cố đô.
Pháp cuốn gói mình thu độc lập,
Tầu nhổ neo Ô-Cấp hồi hương.
Miền Nam người Việt chủ trương,
Con đường Thăng Tiến, con đường đi lên.
Thâu hồi trọn chủ quyền lãnh thổ,
Cùng năm châu tranh thủ ngoại giao.
Cờ Vàng quốc tế phất cao,
Đông Nam Á một tự hào Việt Nam.

***

Bỗng lại khói bụi tràn chinh chiến,
Gót rợ Hồ vĩ tuyến vượt qua.
Man Lèo chứa chấp oan gia,
Mưu Tây chước Mỹ xúi ta hại mình.
“Siêu chiến lược” Đồng Minh ngoảnh mặt,
Thắt hầu bao, bỏ mặc anh em.
Sóng xô gió đẩy con thuyền,
Vắng tay chèo lái qua miền phong ba.
Để đến nỗi gấm hoa một dãi,
Chuốc oan khiên đày ải toàn dân !
Quân-Công phát vãng tù nhân,
Khí thiêng chư vị về thần treo gương.
Lỡ mất nước! Còn đường cứu nước.
Càng chông gai những bước chân không,
Bóng tà dặm thẳm lưu vong,
Đó đây nguyên một tấm lòngmà thôi.
Mặc thiên hạ nhổ rồi lại liếm,
Trát bùn hôi đĩ điếm trở cờ.
Những người con của Tự Do,
Dấu Trần Bình Trọng vẫn chưa nhạt nhòa.
Đời biến đổi, riêng ta mãi mãi,
Giữa đêm đen thời đại cô đơn.
Nước đi, nước lại về non,
Qua hôn ám nhật, nguyệt còn chói chang.
Hồn nước Việt cờ Vàng phất phới,
Dạ sắt son vẫy gọi ba Miền.
Vàng Son Hồng Lạc triền miên,
Dâng thề xin giữ lời thiêng câu thề.
Trước sau cũng trở về bụi đất,
Thiện trường tồn, ác tất tiêu ma.
Cái Còn là của chúng ta,
Hỡi người CHIẾN SĨ CỘNG HÒA VIỆT NAM !!!

Băng Đình
***
*NỮ SĨ NGUYỄN THỊ THÊM
*Bác Sĩ TRẦN XUÂN DŨNG
TẦU, TÂY, CỘNG

I
Bắc thuộc ngàn năm dưới ách Tầu
Trăm năm thuộc bọn Pháp trời Âu
Cắn răng, dân Việt không rời nước
Nhịn nhục, người Nam chẳng trốn đâu

Sông-núi tuy thành nơi thuộc-địa
Con dân vẫn ở chỗ chôn nhau
Chưa ai phải trốn ra ngoài nước
Dẫu bị cùm chân hoặc mất đầu

II

Tàn ác, thằng Tây chả thấm đâu
Gian-tham, Việt Cộng vượt hơn Tầu
Xưa, yêu đất nước, Tây băm cổ
Nay, thich tự do, Cộng bắn đầu

Dưới ách Tầu, dân ăn kém ngựa
Trong tay Cộng, trẻ đói hơn trâu
Do nơi đảng Cộng dân quằn quại
Tầng ngục quê hương mấy lớp sâu

III

Việt-Cộng từ khi chiếm đất này
Đời dân : Hạnh phúc đã xa bay
Quân nhân lết kiếp trong đầy đoạ
Dân chúng lê đời giữa lất lay

Trẻ thiếu hạt cơm mềm để nuốt
Già không tấm áo sạch mà thay
Quê hương rơi hẫng vào tăm tối
Thằng giặc Hồ kia, tội ác dầy

IV

Tài sản Miền Nam đã cướp nguyên
Giết dân, miệng Cộng vẫn tuyên truyền
Công- khai chúng thẳng tay đàn áp
Lén lút dân len bước xuống thuyền

Triệu kẻ thoát đi, nhờ vận số
Muôn người chết đắm, thiếu cơ duyên
Tránh xa Việt Cộng đành xa xứ
Khốn khổ bao nhiêu: nỗi vượt biên

V

Đừng nghe Việt Cộng dụ về chơi
Hãy nhớ: Thuở đi cực quá trời
Cộng bắt, Cộng giam, rồi lột bạc
Cộng lừa, Cộng rượt, đoạn săn người

Ta nay sống được, xoay ra dụ
Nó hiện ngất ngư, trở giọng mới
Đừng ai ngớ ngẩn nghe lời giặc
Ta hết tiền, dân vẫn chết thôi

VI

Miền Nam trước chẳng đói bao giờ
Việt-Cộng vào, dân chúng xác-xơ
Lúa gạo, kho tàng: mồm Đảng nuốt
Cá tôm, vật dụng: Giặc chờ vơ

Tự-do mất cả, người rên xiết
Độc đoán đè lên, Cộng múa cờ
Chế độ toàn giam-cầm chém giết
Sát-nhân mặt lạnh,Cộng trơ trơ

Bác Sĩ TRẦN XUÂN DŨNG
Trích Như Sóng Thần Lên
***
*NỮ SĨ Ý NGA*THI SĨ NGUYỄN BÁ DĨNH
***
*THI SĨ LÊ TẤN DƯƠNG

(Họa thơ Trạch Gầm “Lời Trước Nghĩa Trang” và “Ân Tình”)

Tao chết đớn đau nửa chừng cuộc chiến,
Bỏ lại sau lưng những chuyện bi thương.
Đành làm bóng ma nhìn theo vận nước,
Phù trợ tụi mày gió núi đồi sương.

Mày nói “tao hơn” vì tao đã chết,
Đã hưởng lễ nghi – Tao đếch có cần
Sống phải hiên ngang, chết không hối tiếc,
Trả súng cho tao, mày chịu hay không?

Tao chết lần hai, sau ngày nước mất.
Chuyện thật đớn đau, đâu phải khôi hài
Mồ mả anh em – thêm lần sỉ nhục,
Chúng phá, san bằng từ đó đến nay.

Thôi trách làm chi đám người cuốn gói,
Thà chết vô danh, bảo vệ màu cờ.
Mộ phần tụi tao ba chìm bảy nổi
Tưởng chết là yên – Ôi chuyện nằm mơ !

Tao vẫn nguyện cầu đàn con của Mẹ
Bảo vệ non sông – Tiếp bước Ông Cha
Vẫn thương tụi mày, những thằng chưa chết,
Quê hương chờ mày với cả thiết tha.

Cảm ơn tụi mày, cảm ơn nước Mỹ,
Đời tụi tao giờ chẳng biết buồn vui,
Tao bám đất quê, ngăn làn sóng đỏ,
Cho tụi bay bớt vất vả ngậm ngùi.

Nằm dưới mộ sâu, nhưng tao biết rõ,
Ngày tụi bay nức nở khóc sơn hà.
Này giải khăn sô – Niềm đau thế sự,
Vợ chồng, cha con – Phút bỗng chia xa.

Tao nhớ tụi mày, nhớ ơi là nhớ,
Lê kiếp tù khắp rừng núi mù sương.
Biết làm sao nguôi nhục nhằn này nhỉ,
Khi cả miền Nam quằn quại đau thương.

Thằng Mỹ chết gần tao, mầy nhớ chứ,
Cũng giống anh em bằng hữu tụi mình.
Tao thương nó vì nó nhiều tình nghĩa,
Bảo vệ miền Nam, nó đã hy sinh.

Nó còn trẻ măng, chưa rành chuyện nước.
Không biết hận thù, chỉ có buồn vui,
Nó nói, chinh nhân cần gì đoạn kết,
Rồi chết hào hùng giữa buổi chiều trôi.

Cảm ơn tụi mày vẫn còn hoài bảo,
Tao chờ tụi mày trở lại quê hương.
Ôn kỷ niệm một thời chinh chiến cũ,
Mặc dòng đời và mái tóc đẫm sương.

Lê Tấn Dương
(Đặc San Lâm Viên)
***
*THI SĨ NGƯ SĨ**
*THI SĨ TRẦN VIỆT YÊN
Năm mươi năm, đọc bài thơ “Nỗi lòng” của một Chí sĩ

Trần Việt Yên

Tình cờ tôi gặp nhà thơ Lệ Khanh, trong câu chuyện hàn huyên, anh hỏi tôi:
– “Có biết cụ Diệm làm thơ không?”
– “Tôi chưa nghe nói”? tôi thành thực trả lời.
Anh kể:
– “Cụ Diệm có một bài thơ làm từ năm 1953, Việt Yên muốn nghe tôi đọc cho nghe.
– “Vâng xin anh đọc đi”? tôi vừa trả lời vừa sửa soạn giấy bút để ghi chép lại.
Anh đọc bài thơ cho tôi chép:

Nỗi lòng

Gươm đàn nửa gánh quẩy sang sông
Hỏi bến: thuyền không, lái cũng không!
Xe muối nặng nề thân vó Ký
Đường mây rộng rãi tiếc chim Hồng
Vá trời lấp biển người đâu tá?
Bán lợi mua danh chợ vẫn đông!
Lần lữa nắng mưa theo cuộc thế
Cắm sào đợi khách, thuở nào trong?

(Chí sĩ) Ngô Đình Diệm 1953

Mới thoạt nghe bài thơ Lệ Khanh đọc, tự nhiên tôi rùng mình, cảm xúc bài thơ đi thẳng vào tim óc, tôi nhẩm đi nhẩm lại bài thơ, gần như thuộc lòng, Lệ khanh cười:
– còn đây là bài họa của tôi:

Gan vàng đem trải khắp non sông
Quyền rộng chẳng màng, lợi cũng không
Chí quyết dẹp xong bọn cướp nước
Lòng mong quét sạch đám cờ hồng
Tâm hư chói rạng vùng trời Bắc,
Tiết trực sáng ngời chốn biển Đông
Một lũ phản thần mưu giết chúa
Tham tiền nào biết đục hay trong.

Lệ Khanh 2003

Lệ Khanh nói tiếp:- “anh Từ Phong cũng có một bài họa, rất tiếc tôi không nhó hết, Việt Yên thử hỏi anh Từ Phong xem.

Từ giả Lệ Khanh, tâm trí tôi luôn ám ảnh bài thơ của cụ Diệm, về đến nhà tôi gọi điện thoại cho anh Từ Phong và xin anh đọc bài họa, anh vui vẻ đọc cho tôi chép qua phone:

Ghé vai gánh vác nửa non sông
Lèo lái Thuyền Nam sóng gió không
Đả thực, giữ gìn bờ cõi Việt,
Bài phong, tô điểm nước non Hồng
Đêm lo ngăn cản thù phương Bắc
Ngày tính canh chừng giặc bể Đông
Tế thế kinh bang tài xuất chúng
Tiếc thay mầm vạ nẩy từ trong!!

Từ Phong 7- 7-2003

Và anh nhấn mạnh: Tôi làm bài này đúng ngày 7 tháng 7 năm 2003 cũng là để kỷ niệm ngày cụ Diệm về nước chấp chánh (mồng 7- tháng 7 ngày Song Thất)

Đêm đó tôi không ngủ và cố dò theo tư tưởng của Cụ Diệm để làm một bài họa. Gần đến nửa đêm thì tôi chợt nảy ra cái ý: tinh thần độc lập của cụ Diệm, nhất định không muốn người Mỹ nhúng tay trực tiếp vào cuộc chiến Việt Nam, thế là tôi hăm hở ngồi ghi chép:

Nỗi lòng trang trải với non sông
Hậu thế ai người có biết không?
Độc lập nước nhà nêu ý hướng
Tự do dân tộc điểm tâm hồng.
Chí ngăn lũ giặc cuồng phương Bắc
Tài giữ đồng minh vai chủ Đông
Tiết trực tâm hư gương ái quốc
Mai nầy đời gạn đục khơi trong

Trần Việt Yên 2003

Làm xong bài thơ – thực ra chưa được hoàn chỉnh lắm? và vội vã gởi cho các thi hữu gần xa để xin nhã hứng họa lại, Cụ Trường Giang là người gởi bài thơ họa đến cho tôi xem sớm nhất:

Thù nhà, nợi nước, gánh non sông
Chưa vững quyền uy bậc cũng không
Quyết chí đánh tan quân mặt trắng
Tận tâm xé nát ngọn cờ hồng
Thanh liêm chỉ một vang Miền Bắc
Chính trực không hai, dội cõi Đông
Khí tiết lăng sương thù khiếp vía
Hiềm vì phản loạn núp bên trong.

Trường Giang 10-2003.

Tiếp theo nhà thơ Hoàng Ngọc Văn cũng gởi bài họa của anh:

Bùi ngùi tấc dạ xót non sông,
Sóng lớn thuyền con, kẻ sĩ không
Xin gửi tấm lòng cùng sử ký
Trao về xương cốt với tim hồng
Quốc gia nghiêng ngửa, chèo phò tá?
Đất nước chênh vênh, tát biển Đông
Nhắm mắt xuôi tay tùy cõi thế
Nguyện cầu dân tộc, đục thành trong.

Hoàng Ngọc Văn, 2003

Tôi chần chừ chưa muốn viết bài này vội vì còn chờ bài họa của nhiều nhà thơ khác, Trong đó có thi hữu Thiên Tâm vì tôi biết anh rất thích họa thơ những bài Đường luật hay, quả nhiên anh gởi đến tôi không phải một mà tới 2 bài họa. Cái đặc biệt của Thiên Tâm là anh đã ký thác được tâm sự của anh và của cụ Diệm một cách sâu sắc.

MỘT NÉN HƯƠNG LÒNG

MỘT đời tận tụy gánh non sông
NÉN bạc phản thùng, nghiệp hóa không
HƯƠNG ngát nghìn thu, gương chính khí
LÒNG son một thuở dáng linh hồng
THẮP cao ngọn đuốc soi đêm tối
DÂNG tận đài mây gọi gió đông
CHÍ lớn chưa thành, thân dẫu thác
SĨ dân thương tiếc biển, trời trong

Thiên Tâm 18-10- 03

Và một bài thứ 2:

CHẠNH LÒNG.

Gió uất, mây hờn phủ núi sông
“Tự do, Độc lập??” rứa, buồn không?!
Nhe nanh múa vuốt loài yêu quỷ
Tím ruột bầm gan giống Lạc Hồng
Tuấn kiệt lơ thơ sao buổi sớm
Nhân tài lác đác lá mùa đông
Cứu tinh dân tộc nay đâu vắng
Xao xác chợ đời luận đục trong

Thiên Tâm

Nhà thơ Tố Nguyên cũng gởi đến cho chúng tôi thưởng lãm bài họa của anh:

NHỚ NGÔ CHÍ SĨ

Chí Sĩ quên mình với núi sông
Vì dân vì nước chẳng hề không
Cộng hòa khai lối giòng Dân Việt
Tiên tổ truyền lưu giống Lạc Hồng
Diệt Cộng bài Phong nạn giặc Bắc
Đồng minh kết hữu tình Tây Đông*
Trời ơi! Oan nghiệt ai mưu giết
Giữa buổi nhiễu nhương đục lẫn trong

Tố Nguyên 19-10-2003
(*) Tây Phương và Đông Nam Á

Trở lại với bài thơ NỖI LÒNG của chí sĩ NGÔ ĐÌNH DIỆM, tôi xin được nêu vài ý nghĩ thô thiển về bài thơ của cụ,

Thật ra, tôi không phải là người quen bình thơ thiên hạ, gặp bài thơ hay tôi chỉ xin được gọi là họa lại đôi lời hưởng ứng hoặc gởi đến anh em thi văn hữu quen biết để cùng thưởng lãm.Việc xướng họa trong vòng anh em chúng tôi thường hay diễn ra. Hôm nay tôi đánh bạo viết đôi dòng để gọi là nối điêu ý tưởng bậc cao minh.

Theo Lệ Khanh cho biết Cụ Diệm làm bài thơ này từ năm 1953, nếu trí nhớ không đánh lừa tôi thì lúc đó cụ Diệm chưa về nước chấp chánh, cụ còn đang lưu ngụ trong một nhà dòng Thiên Chúa Giáo tại tiểu Bang Misouri (?) Hoa Kỳ.

Thời điểm đó, chiến cuộc Đông Dương đang diễn ra ác liệt, một bên là Việt Minh Cộng Sản với sự trợ giúp cả người và vũ khí của Trung Cộng và Liên sô, bên kia là Quân Đội Liên Hiệp Pháp và Quân Đội Quốc Gia Việt Nam rất non trẻ mà phần thắng đang nghiêng dần về khối Cộng. Hội nghị Genève được hình thành nhằm tìm kiếm hòa bình cho Đông Dương, các chính phủ Quốc gia được thành lập và tham dự hòa đàm Genève, nhưng tốc độ chiến tranh đẩy phe Quốc gia vào thế bị động, các chính phủ lần lượt ra đời (dường như chính phủ Nguyễn Văn Tâm, Trần Văn Hữu trong Nam kỳ, roiࠣhính phủ của Hoàng Thân Bửu Lộc được Quốc Trưởng Bảo Đại tấn phong) nhưng xem ra tình thế không có gì sáng sủa,

Người Mỹ với vai trò lãnh đạo khối thế giới Tự Do nóng lòng và muốn can thiệp vào vũng lầy Đông Dương, đang tìm kiếm một khuôn mặt ít chịu ảnh hưởng của người Pháp để ủng hộ, Do những quen biết ông Ngô Đình Diệm có lẽ đã được thăm dò ý kiến về vai trò lãnh đạo, theo tôi chính đó là hoàn cảnh bài thơ NỖI LÒNG được ra đời.

Đọc bài thơ NỖI LÒNG người ta thấy được tinh thần dấn thân của một con người đang muốn xông pha vào thế cuộc,

Đọc câu thơ thứ nhất “Gươm đàn nữa gánh, quảy sang sông” người ta thấy hình ảnh đầu tiên đập vào mắt người đọc NỖI LÒNG là TỪ HẢI, một nhân vật cái thế anh hùng trong truyền KIỀU của THI HÀO NGUYỄN DU.

Thật vậy GƯƠM ĐÀN NỬA GÁNH, chứng tỏ cái chí của một bậc anh hùng cái thế, “Gươm đàn nữa gánh, non sông một chèo” người muốn tự mình tạo riêng một cõi triều đình, chứ không chịu cúi luồn trong khuôn khổ.

Chỉ 3 chữ?quẩy sang sông? đã thể hiện được thái độ hăm hở xốc vác dám dấn bước sang một hoàn cảnh khác của tác giả dù hoàn cảnh đó có như thế nào đi nữa cũng không thối chí nhụt lòng.

Câu thơ thứ 2
“Hỏi bến: thuyền không, lái cũng không,”

Mặc dù hăm hở muốn sang sông, tác giả vấp phải hoàn cảnh thực tế phũ phàng: Muốn sang sông thì phải có thuyền, nhưng thuyền không có mà lái cũng không nốt!!

Nhìn vào hoàn cảnh nước nhà lúc đó con thuyền quốc gia đang bị sóng gió cộng sản vùi dập, mà người đủ tài lèo lái con thuyền cũng không co,?’y gì để sang sông.

Riêng trong trường hợp tác giả lúc đó, dù nóng lòng hăm hở muốn sang sông gánh vác, nhưng thuyền là tổ chức, mà người lãnh đạo cũng chưa có thì làm sao có thể sang sông cho được bây giờ?!

Hai câu thực
“Xe muối nặng nề thương vó ký,
Đường mây rộng rãi, tiếc chim hồng”

Tác giả mượn điển tích Chu Bá Nhạ để nhìn cơ đồ tổ quốc đang như một chiếc xe ngựa thồ muối ì ạch leo dốc mà thương cho những người đang cố gắng vất vả như con ngựa Ký (tương truyền là một giống ngựa giỏi, có thể đi xa, thồ nặng được như không)

Nhìn hoàn cảnh nước nhà như thế, mà tiếc cho cánh chim hồng trước không gian bao la của tương lai dân tộc lại không được bay bổng.

Hai câu luận:
“Vá trời lấp biển người đâu tá?
Bán lợi mua danh chợ vẫn đông”

Trước nghịch cảnh này thử hỏi những người có hoài bão lấp biển vá trời nay đâu cả rồi sao không dấn bước sang sông?

Dù hoàn cảnh nước nhà đang nghiêng ngửa nhưng nhìn lại triều đình, người ta vẫn ì xèo buôn danh bán tước, vẫn lắ?? bán người mua, mà trong những kẻ mua danh bán tước đó có mấy ai mang hoài bão lấp biển vá trời? Mấy ai thực lòng vì dân vì nước? Hay chỉ là những kẻ vì danh chút danh tiếng hão huyền, vì chút lợi ích nhỏ nhen cho bản thân và phe nhóm?.

Hai câu phá, kết:
“Lần lữa nắng mưa theo cuộc thế
Cắm sào đợi khách thuở nào trong?”

Tác giả một lần nữa nói lên cái ý chí nhập cuộc của mình, không thể chần chừ trước cảnh dầu sôi lửa bỏng, trước cảnh bá tánh toàn dân đang trở thành nạn nhân cho thứ chủ nghĩa Cộng sản bạo tàn, nếu dợi cho lúc bể lặng trời trong mới ra gánh vác thì đâu còn cái dũng của một kẻ sĩ: “kiến giả bất vi vô dũng giã” “Giữa đường thấy sự bất bằng mà tha?!”

Nếu cứ chần chừ chờ cơ hội thuận tiện thì bao giờ cơ hội mới đến, vì thế phải nhập cuộc, phải sang sông.

Đọc cả bài thơ tôi thấy toát lên cái hào sảng của một kẻ sĩ, dù đang ẩn nhẫn, nhưng quyết chí phải xông pha vào con đường gió bụi phong trần cái hăm hở của một con người nhập thế, dám chấp nhận thử thách khó khăn,

Có lẽ vì mang tinh thần NHẬP CUỘC đó mà chí sĩ NGÔ ĐÌNH DIỆM sau đó ít lâu đã nhận lời mời của Quốc trưởng Bảo Đại về nước đảm nhận vai trò thủ tướng khi người Pháp đang bị vây khốn Điện Biên Phũ, Cụ về nước để gánh vác trách nhiệm xây dựng một Miền Nam thanh bình no ấm trước một miền Bắc nghèo nàn xác sơ vì chủ nghĩa Cộng sản bóc lột,

Có lẽ vì bản tính chính trực quang minh của cụ Diệm (Thể hiện qua Quốc huy nền Đệ Nhất Cộng Hòa là Bụi Trúc “Tiết trực tâm hư”) là khắc tinh với Gian manh xảo quyệt của Hồ Chí Minh, và Hồ Chí Minh đã thấy được sự thất bại sẽ đến với hắn nếu cụ Diệm còn nắm chính cương ở Miền Nam, nên Hồ chí Minh đã tìm mọi cách loại trừ cụ, âm mưu sát hại cụ để trừ hậu hoạn cho chế độ Cộng Sản Vô Thần.

Viết như thế, tôi không có ý ám chỉ Hô褐Đồng Tướng Lãnh Cách Mạng năm 1963 đã làm một việc không công cho Hồ chí Minh, tôi chỉ giận và tiếc, giống như tâm trạng các thi hữu đã họa lại bài của cụ

Như Lệ Khanh phê phán:
Một bọn phản thần mưu giết chúa
Tham tiền nào biết đục hay trong?!

Vì đồng tiền tối mắt mà những kẻ võ biền đã làm một điều tệ hại khôn lường cho quốc gia đại sự, tiếc lắm thay!!!

Hay như nhà thơ Từ Phong than thở:
Tế thế kinh bang tài xuất chúng
Tiếc thay mầm vạ nẩy từ trong!!

Và nhà thơ Trường Giang ngưỡng mộ:
Khí tiết lăng sương thù khiếp vía,
Hiềm vì phản loạn núp bên trong.

Nhưng trong những kẻ nhúng tay vào máu, chúng ta không thể không nói đến vai trò người MỸ. Theo như các tài liệu được giải mật, người ta được biết một trong những nguyên nhân cái chết của cụ Diệm là vì cụ đã mâu thuẫn với chủ trương đem quân tham chiến truục tiếp của người bạn đồng minh Hoa Kỳ. Ở đây ta mới thấy cái tài thao lược ước đoán như thần của cụ Diệm, dường như có một tài liệu cho rằng cụ Diệm phản đối người Mỹ đổ bộ ở Miền nam, vì dù có phải nhờ tiền của viện trợ, cụ Diêﭠnhất định giữ lấy vai chính trong việc đối đầu với cả khối Cộng sản tại Việt Nam, vì cụ e rằng người Mỹ trực tiếp tham chiến sẽ là cái cớ để Hồ Chí Minh đánh bóng chính nghĩa giả tạo giải phóng Miền Nam. Cụ không muốn nhờ vả đến máu xương ngươì Mỹ vì:

Nợ gì còn có thể trả được
Nợ Máu Xương lấy chi báo đáp cho cân??

Cái gương ái quốc và minh tuệ của cụ Ngô Đình Diệm đã làm tôi thao thức kính phục, Hy vọng sự thật phải được sáng tỏ để phục hồi danh dự cho một người có công lớn với đất nước và dân tộc:
Tiết trực tâm hư gương ái quốc
Mai nầy đời gạn đục khơi trong.

Tôi dùng chữ mai nầy e không được hoàn chỉnh cho lắm, cần gì phải đến mai sau gương ái quốc của cụ Diệm mới trở nên trong sáng vằng vặc như trăng rằm? Bổn phận chúng ta phải như Thi sĩ Thiên Tâm:
CHÍ lớn chưa thành thân dẫu thác
SĨ dân thương tiếc biển trời trong

Để tự hỏi và tự kêu gào:
Cứu tinh dân tộc nay đâu vắng?
Xao xác chợ đời luận đục trong

Ước vọng lớn nhất của người viết bây giờ là phục hồi uy tín của một bậc đại sĩ, một cứu tinh dân tộc,

Một người mà tâm nguyện đến lúc chết vẫn là “uy vũ bất năng khuất”:
Nhắm mắt xuôi tay tùy cõi thế
Nguyện cầu dân tộc đục thành trong

Hoàng Ngọc Văn

Đọc bài thơ NỖI LÒNG của chí sĩ NGÔ ĐÌNH DIỆM để chúng ta cảm thông và kính phục tinh thần nhập cuộc của cụ, niềm thao thức của cụ và xót xa cho thân phận lãnh tụ một nước nhược tiểu : “Dường mây rộng rãi tiếc chim hồng”.
Sau 50 năm, đọc bài thơ NỖI LÒNG của chí sĩ NGÔ ĐÌNH DIỆM, lòng tôi thấy bùi ngùi xúc cảm, phải chi cụ còn sống, hẳn lịch sử nước nhà đã đổi khác, 80 triệu con dân nước Việt ít ra cũng không phải sống trong cái chế độ XẮP HÀNG CHÓ NGỰA như bây giờ, hàng triệu sinh linh chưa chắc đã phải vùi thây nơi rừng thiêng nước độc, hay biễn cả bão bùng. Và hàng triệu người khác phải lưu lạc nơi đất khách quê người để bùi ngùi nhìn về quê hương tăm tối.

Câu nói “một dân tộc không cần nhiều anh hùng, chỉ cần có một vị minh quân” sao chí lý lắm thay.

Có người đặt nghi vấn đây không phải là bài thơ của cụ Diệm, mà có thể là bài thơ của một nhà nho ái quốc nào khác viết hoặc giả có người nào đó viết thác tên của cụ; tôi không được rõ lắm, nhưng tôi nghĩ cụ Diệm đã từng học Hán văn, lại theo Tân Học, một người như cụ chẳng lẽ cả đời không làm được bài thơ nào hay sao, có thể bài thơ do cụ sáng tác nhưng vì bản tính khiêm tốn, kín đáo cụ không muốn phổ biến lúc cụ còn sống, còn cầm vận mệnh dân tộc, còn lèo lái con thuyền quốc gia (đó là điểm khác biệt giữa Trần Dân Tiên? Hồ Chí Minh và chí sĩ Ngô Đình Diệm) vả lại thời gian trước phương tiên truyền thông không phổ cập như hiện nay, nên có rất nhiều nhà nho, nhà trí thức làm thơ chỉ lưu truyền trong vòng thân hữu nên sau này bị thất lạc là đa phần.

Tôi nêu bài thơ này để như tiếng chuông gióng lên để quý vị nào biết thì lên tiếng để đánh tan những ghi vấn.

Tôi nghĩ rằng sẽ còn nhiều thi hữu sẽ họa lại bài thơ này, nhưng sợ để lâu nhiều ý nghĩ bị mai một nên tôi xin được ghi chép ra đây để như thi sĩ THIÊN TÂM gọi là:

MỘT NÉN HƯƠNG LÒNG DÂNG CHÍ SĨ
MUÔN ĐỜI TƯỞNG NHỚ BẬC HIỀN MINH

San Jose ngày 19 tháng 10 năm 2003
Trần Việt Yên *

Kỷ niệm 40 năm ngày mất của vị khai sáng Việt Nam Cộng Hòa

* Tôi cũng vừa được cụ Mục Sư Hồ Xuân Phong (năm nay 81 tuổi) cho hay cụ Diệm còn một bài thơ nhan đề “TÓC BẠC”, nhưng rất tiếc đã lâu cụ quên mất, cụ có hứa khi nào nhớ lại được bài thơ sẽ đọc cho tôi chép lại, nếu bậc cao minh nào biết bài thơ ấy xin gởi cho chúng tôi sớm càng hay – Xin đa tạ
***
*THI SĨ NHẤT HÙNGTHI SĨ ĐINH TƯỜNG
Thơ thẩn… thẩn thơ…

Tựa cửa nhìn ra nắng rực vàng
Trưa hè vắng bặt giọng ve vang
Phong thanh điệu hát lời ai oán
Loáng thoáng câu hò tiếng thở than
Kẻ đã rong chơi miền cực lạc
Người còn lặn ngụp cõi trần gian
Chân mây góc biển… trời thăm thẳm
Nhớ nước thương quê lệ mấy hàng
Đ.T
***HOTNEWS ĐIỂM TIN THỨ SÁU 08-5-2020
*

Điểm Tin Thứ Sáu 08/05/2020

Anh Tuấn Phạm <anhtuanfp@hotmail.com>

BREAKING NEWS

“Nuôi thân sinh nô tài, nuôi trí sinh nhân tài, nuôi tâm sinh thiên tài” (Lý Đông A)

“Kẻ thù lớn bởi vì mi quỳ xuống”

  • “Cận huyết thống” trong khoa học và chánh trị (BoxitVN) – Nguyễn Văn Tuấn – Cận huyết thống (hay “inbreeding”) theo cách hiểu thông thuờng là những người trong dòng tộc kết hôn với nhau. Nhưng trong khoa học (và cả chánh trị) chữ này có một nghĩa hơi khác, và đó là tín hiệu xấu cho khoa học. Cận huyết thống là hiện tượng những người trong dòng tộc kết hôn với nhau. Hiện tượng này rất phổ biến trong thời phong kiến ở các vương triều từ Tây sang Đông. Ở Việt Nam, triều đại Nhà Trần nổi tiếng về inbreeding vì các thành viên trong hoàng tộc lấy nhau. Khái niệm inbreeding sau này được lan truyền sang các lĩnh vực như khoa học (scientific inbreeding) và chánh trị (political inbreeding), nhưng ít ai để ý đến tác hại của nó.
  • Tình trạng hạn hán khẩn cấp tại tỉnh Bình Thuận (RFA) – Ủy ban Nhân dân tỉnh Bình Thuận vào ngày 7/5 ký quyết định công bố tình trạng khẩn cấp, cấp độ 2 do hạn hạn xảy ra tại tỉnh Bình Thuận và yêu cầu các cơ quan ban ngành địa phương thực hiện giải pháp khẩn cấp.
  • VNTB – “Vạn lý trường thành” trên Biển Đông? (VNTB) – Hiếu Linh (VNTB) – “Bộ Quốc phòng Đài Loan vào sáng thứ Hai (4/5) xác nhận rằng Trung Quốc đang lên kế hoạch thiết lập một khu vực nhận dạng phòng không (ADIZ) ở Biển Đông.” Taiwan News gần đây tải tin tức về Biển Đông nhưng ít người Việt chú ý đến. “Bộ Quốc phòng Đài Loan vào sáng thứ Hai (4/5) xác nhận rằng Trung Quốc đang lên kế hoạch thiết lập một khu vực nhận dạng phòng không (ADIZ) ở Biển Đông.”
  • VNTB – Trung Quốc bất trị? (VNTB) – Hiếu Linh (VNTB) – Xung đột quân sự dần thay đổi, hoàn tất ở một nơi và nhanh chóng chuyển sang nơi khác. Động cơ của cuộc chiến là gì? Rõ ràng là đa dạng. Có thể là bảo vệ lợi ích của quốc gia hoặc nhóm chính trị. Áp đặt ý thức hệ hoặc tìm kiếm giá trị kinh tế hoặc duy trì tính liên tục của ngành công nghiệp quân sự. Ai phát động chiến tranh? Có thể là người đứng đầu chính phủ. Quyết định đó dựa trên cáo buộc của nhóm tư vấn cấp chính phủ hoặc dựa theo quan điểm của các nhà vận động hành lang kinh doanh.
  • VNTB – Cứ thử rải một tờ truyền đơn xem… (VNTB) – Hiền Vương (VNTB) – Nhà báo Vương Thừa Bình, cựu tổng biên tập báo Long An đưa ra lời thách: “Cứ thử rải một tờ truyền đơn xem…” Theo vị cựu tổng biên tập này, lập tức công an sẽ điều tra cấp tập và gô kẻ ấy vào nhà tù ngay, chuyện trúng trật thì hạ hồi phân giải. Vậy đó, nhưng lại có quá nhiều vụ việc thì nhân viên công lực cứ trầy trật, làm tới, làm lui rồi đâu lại hoàn đó, như mấy vụ rải đinh trên đường quốc lộ chẳng hạn. Toàn như bắt cóc bỏ dĩa suốt mấy chục năm qua.
  • VNTB – Vụ Hồ Duy Hải: Điều tra viên “sơ suất” kiểu “ăn người”? (VNTB) – Nguyễn Đình Ấm (VNTB) – Vụ án Hồ Duy Hải dù diễn ra như thế nào thì dư luận cũng vẫn hiểu anh ta bị toan tính thế mạng cho người thân một quan chức. Ngày đầu tiên 6/5/2020 xử giám đốc thẩm vụ Hồ Duy Hải (HDH) các báo hôm 7/5/2020 đưa tin: Điều tra viên (ĐTV) nhận “có sơ suất”. Theo đó ĐTV Lê Thành Trung thừa nhận lúc đầu HDH khai đập đầu nạn nhân vào lavabo, nhưng không có dấu vết thể hiện ở lavabo sau HDH lại khai dùng thớt đập đầu nạn nhân ở chân cầu thang, trùng hợp với vết thương ở đầu, cổ nạn nhân…nhưng “do “tưởng dấu vết ở đầu, gáy nạn nhân là dao nên không để ý cái thớt” (Tuổi trẻ ngày 6/5/2020)
  • VNTB – Ông Nguyễn Hòa Bình vừa cầu thủ vừa trọng tài? (VNTB) – Đỗ Thành Nhân (VNTB) – Vừa làm cầu thủ vừa làm trọng tài trong một trận bóng, hay câu thành ngữ “vừa đá bóng, vừa thổi còi” gặp khá nhiều ở xã hội Việt Nam. Ví dụ rõ nhất là nhiều Đại biểu Quốc hội, vừa làm ở các cơ quan lập pháp hoặc tư pháp. I. Có trận bóng sinh tử như thế này. Quả bóng là dân đen Hồ Duy Hải bị các thế lực đội bóng đối phương sút vào chỗ chết, người sút quả bóng cuối cùng là “cầu thủ” Hòa Bình. Lẽ ra bóng đã vào “cầu môn” cửa tử, nhưng trong pha tranh chấp ở cầu môn, hậu vệ chặn bóng ngay tại vạch và phát bóng ra biên
  • Xuất hiện ổ dịch cúm gia cầm A/H5N1 tại Đồng Tháp (RFA) – Một ổ dịch cúm gia cầm A/H5N1 vừa được phát hiện tại huyện Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp. Đồng thời, cũng ghi nhận có sự lưu hành của virus cúm A/H5N1 trên đàn gia cầm bán tại chợ thị trấn Lai Vung, huyện Lai Vung của tỉnh này.
  • Dịch COVID-19: Việt Nam mở lại các dịch vụ không thiết yếu (RFA) – Thủ tướng Việt Nam vừa xác lập tình trạng bình thường mới trong cuộc sống, cho phép mở lại các dịch vụ không thiết yếu, trừ dịch vụ vũ trường và karaoke. Những dịch vụ được phép mở lại phải đảm bảo các điều kiện phòng, chống dịch COVID-19 như đeo khẩu trang, rửa tay sát khuẩn.
  • ASEAN chông chênh giữa Mỹ và Trung Quốc (RFI) – Thu Hằng – Chưa bao giờ các nước ASEAN rơi vào tình trạng tế nhị và lưỡng nan như hiện nay trong mối quan hệ ngoại giao căng thẳng giữa Mỹ và Trung Quốc. Từ Biển Đông đến khu vực tranh giành ảnh hưởng, Đông Nam Á trở thành điểm nóng trong khi cả thế giới đang chống dịch Covid-19. Tình hình căng thẳng hiện nay ở Biển Đông cho thấy rõ sự đối đầu giữa Mỹ và Trung Quốc. Chuyên gia Lucio Blanco Pitlo III, trên báo mạng Hồng Kông South China Morning Post ngày 07/05/2020, cho rằng Trung Quốc cần một « điểm nóng » để đánh lạc hướng công luận trong nước về cách xử lý khủng hoảng, bị công luận thế giới chỉ trích.
  • « Chống Trung Quốc » : Lá bài tái tranh cử của Donald Trump ? (RFI) – Minh Anh – Kỳ bầu cử tổng thống Mỹ năm 2020 đáng ghi nhớ trong lịch sử nước Mỹ. Ngày 03/11/2020 theo dự kiến là ngày người dân Mỹ bỏ phiếu bầu chọn tổng thống mới. Thế nhưng, dịch bệnh virus corona chủng mới, xuất hiện từ Vũ Hán, Trung Quốc tràn sang nước Mỹ, khiến các cuộc vận động tranh cử bị đình trệ do các biện pháp phong tỏa. Siêu vi corona chủng mới làm đảo lộn đời sống xã hội, kinh tế và cả chính trị của siêu cường hàng đầu thế giới. Đâu là tác động của dịch Covid-19 đối với bầu cử tổng thống Mỹ năm nay? Rủi ro dịch bệnh chưa được khống chế, liệu có thể khiến cử tri Mỹ không hào hứng tham gia bỏ phiếu ? Đâu là chiến thuật của hai đảng để khuyến khích cử tri đi bầu? Trả lời các câu hỏi của RFI Tiếng Việt, nhà báo Phạm Trần từ Washington đưa ra một số phân tích
  • Covid-19 : Tổng thống Trump đổi ý về việc giải tán ban cố vấn chống dịch (RFI) – Thanh Hà – Washington ghi nhận thêm hơn 2.000 người thiệt mạng trong 24 giờ qua vì siêu vi corona chủng mới, nâng thiệt hại nhân mạng tính đến ngày 06/05/2020 lên thành 73.060 người, trên 1,22 triệu người bị lây nhiễm. Tổng thống Mỹ coi đại dịch như một cuộc “tấn công” nhắm vào Hoa Kỳ còn “nghiêm trọng hơn cả Trân Châu Cảng và loạt khủng bố 11/09/2001”. Đồng thời ông đã đổi ý về quyết định giải tán ban cố vấn chống dịch Covid-19
  • Covid-19 : Thủ tướng Anh bị chỉ trích nặng nề trước Hạ Viện (RFI) – Thùy Dương – Ngày 06/05/2020, lần đầu tiên kể từ khi trở lại điều hành đất nước sau khi hồi phục sức khỏe, thủ tướng Anh Boris Johson có phiên điều trần trước Nghị Viện. Đây là phiên điều trần rất khó khăn với ông trong bối cảnh đến hôm thứ Ba 05/05, với tổng cộng hơn 32.000 ca tử vong, Anh Quốc trở thành nước có nhiều nạn nhân chết vì dịch bệnh Covid-19 nhất ở châu Âu, và đứng thứ hai thế giới, sau Mỹ. Thủ tướng Boris Johsnon phải đối mặt với rất nhiều chỉ trích từ phe đối lập
  • Covid-19 : Sức kháng cự kỳ diệu châu Phi hay bài học cho các nước giàu ? (RFI) – Anh Vũ – Gần đến ngày được giải tỏa 11/05, người dân Pháp vừa mong chờ vừa lo lắng. Còn chính phủ, chính quyền địa phương thì căng thẳng với các giải pháp sau ngày dỡ bỏ lệnh phong tỏa đang gây không ít hoài nghi, tranh cãi và các vấn đề nảy sinh. Đó là những thông tin chiếm phần chính các trang báo Pháp ra ngày 07/05/2020. Trong khi nước Pháp cũng như các nước ở khắp châu Âu đang dò dẫm từng bước để thoát ra khỏi vòng phong tỏa của đại dịch virus corona, thì nhật báo Libération chú ý đến châu Phi. Dường như lục địa nghèo và lạc hậu này đã thoát được nạn dịch của thế giới một cách ngoạn mục. Đây là sự kiện chính của Libération với câu hỏi lớn trên trang nhất : « Covid-19 : Vì sao châu Phi thành công ? ».
  • Ngoại giao « chiến binh sói » khiến Trung Quốc bị gậy ông đập lưng ông (RFI) – Thụy My – Ngày 10/04/1974, Đặng Tiểu Bình, lúc đó là phó thủ tướng Trung Quốc, phát biểu trên diễn đàn Liên Hiệp Quốc một bài diễn văn nổi tiếng, khẳng định : « Trung Quốc không phải là siêu cường và sẽ không bao giờ tìm cách trở thành siêu cường ». Ngày 10/04/2020, các nhà Trung Quốc học không thể không nhắc lại trên mạng xã hội câu nói trên, trong bối cảnh thực tế 46 năm sau hoàn toàn đi ngược lại. Bắc Kinh tung ra chiến dịch « ngoại giao khẩu trang » được dàn dựng kỹ lưỡng trên toàn thế giới. Điều này lại càng ấn tượng hơn khi chỉ mới vài tuần trước đó, Trung Quốc đòi hỏi các nước phương Tây giữ im lặng về viện trợ y tế cho tâm dịch Vũ Hán
  • VNTB – Day mặt đặt tên Siêu Vi Trung Cộng. (VNTB) – Quang Nguyên (VNTB) – Nghiên cứu của trường đại học Southampton cho thấy nếu những biện pháp y tế không liên quan đến dược phẩm như phát hiện bệnh sớm, cô lập những trường hợp mắc bệnh, hạn chế du hành, khoanh vùng, ngăn chận xuất nhập ổ dich thi hành sớm hơn 1 tuần, 2 tuần, 3 tuần, các trường hợp lây nhiễm sẽ lần lượt giảm theo thời gian từ 66%, 86% đến 95%. Sự lây lan theo khu vực địa lý sẽ giảm rất nhiều. Khi dịch bệnh Vũ Hán bùng phát, Trung cộng lo ngại cho sự tồn vong của đảng, của chế độ đã kiểm duyệt, giấu nhẹm tin tức trong suốt 6 tuần đầu tiên, để hàng triệu người trốn chạy khỏi Vũ Hán, tán loạn đến Âu Châu, Mỹ Châu, các quốc gia mà họ nghĩ an toàn xa sự lây nhiễm chết người.

SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI QUÝ VỊ GHÉ THĂM & SHARE

*https://hangoc2020.blogspot.com/

*LINKS: SACHILECHANNEL

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ/videos?disable_polymer=1

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ?disable_polymer=true