TỰ TẠO KHẤU TRANG CHỈ 15 GIÂY & HOTNEWS

1TỰ TẠO KHẤU TRANG CHỈ 15 GIÂY & HOTNEWS

*NHỮNG TIN NỔI BẬT HÔM NAY:
2-BIẾM HỌA ẤN TƯỢNG
3-SLIDERS: DÂN CHỦ THỔ TẢ
4- THÔNG BÁO
-Thông báo mới nhất của IRS: Issue Number: IR-2020-61
5-CLIPS VIDEO RẤT QUAN TRỌNG:
TỰ TẠO KHẤU TRANG CHỈ 15 GIÂY
-TẠO NƯỚC RỬA TAY TRONG 5 PHÚT
Cực Hay: Anh Nông Dân Tây Nguyên Lên Diễn Đàn chửi sấp mặt bọn DLV AK 47 Nghe sướng tai?
TT TRUMP BỎ TIỀN ĐẶT CƠM CHO CÁC NHÀ THƯƠNG KHẮP NƯỚC MỸ!
– NJ Mom Making Meals For Hospital Staff
TÀI LIỆU CỦA NHK NHẬT: CÁCH LÂY LAN VIRUS CORONA VUHAN

6-FACEBOOK: TẾU VUI
7-TRUMP ĐUA XE
8-NHẠC HAY: CẢM ƠN ANH
*NHỮNG BÀI ĐÁNG QUAN TÂM:
9-NGHĨA CỬ CAO ĐẸP CỦA NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT
10-GIAO VU: TIN MỪNG TỪ P.TT MỸ
11- KHÔNG PHẢI CHUYỆN ĐÙA ( XIN CHIA SẺ RỘNG RẢI)
12-TỐNG VIẾT MINH: MẤT ĐÀ NẴNG
SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ
*GIỚI THIỆU NHỮNG THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:
***
*TRẦN QUỐC BẢO * NGUYỄN NHƠN * NGUYÊN  *NHUNG * PHẠM ĐỨC NHÌ * TRẦN QUỐC VIỆT* M.Đ * Ý NGA *TRẦN VĂN LƯƠNG* VĨNH THÁNG TRẦN * *NHẤT HÙNG* BỬU TÙNG * DUY ANH * ĐINH TƯỜNG * NGUYỄN BÍCH SƠN *CAO MỴ NHÂN * LÃO BÚT * *DOÃN THƯỜNG * MINH THÚY* ĐẶNG XUÂN LINH * *VŨ THU YẾN * NGUYỄN VIỆT THƯỜNG *
*LÊ VƯƠNG TẤN * LÊ THỊ HỒNG SEN * NGUYỄN THỊ NGHĨA * NGUYỄN XUÂN QUANG* VIỄN KHÁCH * KIỀU PHONG *
***
*THƠ CHUA-KHÔI HÀI ĐEN
***
HOTNEWS: ĐIÊM TIN 05-4-2020
***
*BIẾM HỌA ẤN TƯỢNG***
***
*SLIDERS: DÂN CHỦ THỔ TẢ
***Thông báo mới nhất của IRS: Issue Number: IR-2020-61

*Thông báo mới nhất của IRS: Issue Number: IR-2020-61

Economic impact payments:
What you need to know

—–o0o—–

Economic impact payments: What you need to know

Tiền Trợ Cấp Đại Dịch Viêm Phỗi Vũ hán.
Những tin tức Quý Vị, Quý NT và CH nên biết.

Issue Number: IR-2020-61
https://www.irs.gov/newsroom/economic-impact-payments-what-you-need-to-know

Đễ theo dõi những tin tức cập nhật xin vào website của IRS: Cho đến bây giờ hầu như mọi người không cần phải làm gì cả,

Check IRS.gov for the latest information: No action needed by most people at this time
IR-2020-61, March 30, 2020

WASHINGTON — The Treasury Department and the Internal Revenue Service today announced that distribution of economic impact payments will begin in the next three weeks and will be distributed automatically, with no action required for most people. However, some seniors and others who typically do not file returns will need to submit a simple tax return to receive the stimulus payment.

Bộ Tài Chánh và Sở Thuế Liên Bang (IRS) thông báo (ngày 30/03/2020) việc phát hành tiền trợ cấp Đại dịch viêm phỗi Vũ hán ( economic impact payments / stimulus payments), sẽ được tự động gởi đến, hầu như cho tất cả mọi người, sẽ khởi sự trong vòng 3 tuần nữa, mà người hội đủ điều kiện thụ hưởng, sẽ không cần phải làm gì cả.
Tuy nhiên, một số Quý Vị cao niên và những người thường không khai thuế hàng năm, sẽ phải cần nộp một hồ sơ khai thuế đơn giản để nhận tiền trợ cấp.

Who is eligible for the economic impact payment?
Tax filers with adjusted gross income up to $75,000 for individuals and up to $150,000 for married couples filing joint returns will receive the full payment. For filers with income above those amounts, the payment amount is reduced by $5 for each $100 above the $75,000/$150,000 thresholds. Single filers with income exceeding $99,000 and $198,000 for joint filers with no children are not eligible.
Eligible taxpayers who filed tax returns for either 2019 or 2018 will automatically receive an economic impact payment of up to $1,200 for individuals or $2,400 for married couples. Parents also receive $500 for each qualifying child.

Ai đủ điều kiện để nhận tiền trợ cấp ?
Những ai khai thuế điều chỉnh thu nhập hàng năm cho cá nhân lên đến 75,000 đô la, và vợ, chồng khi khai thuế chung lên đến 150,000 đô la, sẽ nhận được đầy đủ khoản tiền trợ cấp. Những ai có số lợi tức cao hơn số thu nhập nêu trên, sẽ bị giảm 5 đô la cho mỗi 100 đô la thu nhập. Những người độc thân có số thu nhập nhiều hơn 99,000 đô la, và vợ, chồng không có con, có số thu nhập nhiều hơn 198,000 đô la, sẽ không được nhận trợ cấp.
Những ai đã khai thuế cho năm 2018 hay 2019, sẽ tự động nhận được check trợ cấp 1,200 đô la cho cá nhân, và 2,400 đô la cho vợ, chồng. Cha mẹ cũng nhận được 500 đô la cho mỗi đứa bé hội đủ điều kiện.

How will the IRS know where to send my payment?
The vast majority of people do not need to take any action. The IRS will calculate and automatically send the economic impact payment to those eligible.
For people who have already filed their 2019 tax returns, the IRS will use this information to calculate the payment amount. For those who have not yet filed their return for 2019, the IRS will use information from their 2018 tax filing to calculate the payment. The economic impact payment will be deposited directly into the same banking account reflected on the return filed.

Làm sao IRS biết tôi ở đâu để gởi tiền tiền trợ cấp ?
Hầu hết mọi người không cần làm gì cả. IRS sẽ tự động tính toán và tự động gởi check trợ cấp đến cho những ai hội đủ điều kiện.
Đối với những ai đã khai thuế năm 2019, IRS sẽ căn cứ vào hồ sơ này để tính khoản tiền trợ cấp. Đối với những ai chưa khai thuế 2019, IRS sẽ căn cứ vào hồ sơ khai thuế năm 2018, để tính toán tiền trợ cấp. Check trợ cấp sẽ được gởi trực tiếp (direct deposit) vào trương mục ngân hàng đã có trong hồ sơ khai thuế.

The IRS does not have my direct deposit information. What can I do?
In the coming weeks, Treasury plans to develop a web-based portal for individuals to provide their banking information to the IRS online, so that individuals can receive payments immediately as opposed to checks in the mail.

IRS không có hồ sơ ngân hàng (bank account) của tôi để gởi trực tiếp. Tôi có thể làm gì?
Trong vòng vài tuần tới, Bộ Tài Chánh có kế hoạch thiết lập một website cho những cá nhân, có thể cung cấp các tin tức về ngân hàng của họ cho IRS, để họ nhận được tiền trợ cấp ngay, qua ngân hàng thay vì qua đường bưu điện.

I am not typically required to file a tax return. Can I still receive my payment?
Yes. People who typically do not file a tax return will need to file a simple tax return to receive an economic impact payment. Low-income taxpayers, senior citizens, Social Security recipients, some veterans and individuals with disabilities who are otherwise not required to file a tax return will not owe tax.

Tôi không phải là người bắt buộc phải khai thuế. Tôi có thể vẫn nhận được trợ cấp hay không ?
Đúng / Được . Những ai không thường khai thuế, sẽ phải cần khai / nộp một hồ sơ khai thuế đơn giản, để nhận được tiền trợ cấp.
Những người có lợi tức thấp, quý vị cao niên, những ai đang nhận trợ cấp xã hội, quý vị là cựu chiến binh (Hoa Kỳ), những người tật nguyền, không bắt buộc khai thuế, không nợ thuế.

How can I file the tax return needed to receive my economic impact payment?
IRS.gov/coronavirus will soon provide information instructing people in these groups on how to file a 2019 tax return with simple, but necessary, information including their filing status, number of dependents and direct deposit bank account information.

Tôi làm như thế nào để khai / nộp hồ sơ thuế, để nhận phần tiền trợ cấp cho mính ?
IRS ( IRS.gov/coronavirus ) sẽ sớm cung cấp tin tức để hướng dẫn những người trong các nhóm ( ở trên ), với cách thức đơn giản, nhưng cần thiết, để làm hồ sơ thuế năm 2019, với những tin tức hồ sơ bao gồm: số người phụ thuộc, tài khoản ngân hàng để IRS gởi tiền trợ cấp đến người thụ hưởng.

I have not filed my tax return for 2018 or 2019. Can I still receive an economic impact payment?
Yes. The IRS urges anyone with a tax filing obligation who has not yet filed a tax return for 2018 or 2019 to file as soon as they can to receive an economic impact payment. Taxpayers should include direct deposit banking information on the return.

Tôi chưa khai thuế cho năm 2018 và 2019. Tôi vẫn có thể nhận được trợ cấp không ?
Đúng / Được. IRS khẩn thiết kêu gọi những ai có nghĩa vụ khai thuế, nhưng nhưng chưa nộp hồ sơ khai thuế 2018 hay 2019, phải khai thuế càng sớm càng tốt để nhận tiền trợ cấp. Những người khai thuế nhớ có tin tức về trương mục ngân hàng trong hồ sơ thuế.

I need to file a tax return. How long are the economic impact payments available?
For those concerned about visiting a tax professional or local community organization in person to get help with a tax return, these economic impact payments will be available throughout the rest of 2020.

Tôi cần phải nộp hồ sơ khai thuế. Bao lâu tiền trợ cấp có sẵn?
Đối với những ai quan tâm thân hành đến gặp các vị chuyên viên làm thuế, hoặc các tổ chức cộng đồng để được giúp đỡ về việc khai thuế, những checks trợ cấp đại dịch viêm phỗi Vũ hán sẽ vẫn còn trong suốt năm 2020.

Where can I get more information?
The IRS will post all key information on IRS.gov/coronavirus as soon as it becomes available.
The IRS has a reduced staff in many of its offices but remains committed to helping eligible individuals receive their payments expeditiously. Check for updated information on IRS.gov/coronavirus rather than calling IRS assistors who are helping process 2019 returns.

Tôi có thể nhận thêm tin tức ở đâu?
IRS sẽ phổ biến (post) tất cả những tin tức chính yếu trên website, sớm nhất một khi có được.
IRS đã giảm thiểu nhân viên ở nhiều văn phòng IRS, nhưng giữ vững cam kết để giúp tất cả mọi cá nhân hội đủ điều kiện, nhận được check trợ cấp nhanh nhất.
Đễ theo dõi những tin tức cập nhật xin vào website của IRS (IRS.gov/coronavirus ) thay vì gọi cho những nhân viên IRS, họ hiện đang đảm trách khai thác hồ sơ khai thuế năm 2019.
***
*CLIPS VIDEO RẤT QUAN TRỌNG:
TỰ TẠO KHẤU TRANG CHỈ 15 GIÂY

TẠO NƯỚC RỬA TAY TRONG 5 PHÚT


Cực Hay: Anh Nông Dân Tây Nguyên Lên Diễn Đàn chửi sấp mặt bọn DLV AK 47 Nghe sướng tai?

TT TRUMP BỎ TIỀN ĐẶT CƠM CHO CÁC NHÀ THƯƠNG KHẮP NƯỚC MỸ!


NJ Mom Making Meals For Hospital Staff
https://www.youtube.com/watch?v=UdA5ybp78e0
-TÀI LIỆU CỦA NHK NHẬT: CÁCH LÂY LAN VIRUS CORONA VUHAN
***
https://www.facebook.com/YeuTreThoVietNam/videos/227988271738773/
*
FB VUI TRUMP DUA XE
https://www.facebook.com/100014873079691/videos/823782251460870/
FB TEU CƯỜI
https://www.facebook.com/animalsnarak/videos/1108115539536863/
***
RELAX: MỜI NGHE NHẠC HAY:
Xin Cảm Ơn Anh Những Người Lính VNCH

***
*NGƯỜI SỢ CÔ NÀO?

Cô hồn, Covid, Cô đơn
Trong ba cô ấy sợ hơn cô nào?
Cô hồn thử cúng xem sao
Cô đơn tìm chỗ vui nào hết ngay
Covid mà dính thì gay
Nhẹ thì cũng phải nhiều ngày cách ly
Nặng thì phải thở ô xy
Nặng hơn có thể “ra đi vội vàng”
Đi không từ biệt xóm làng
Bạn bè chẳng đến thắp nhang chia buồn
Đã đi là xác định luôn
Mang theo Covid, nỗi buồn Cô đơn
Cô hồn có khác gì hơn
Chết do bệnh tật, tủi hờn mà ra
Nhiễm Covid xác định là
Nguy cơ sẽ gặp cả ba Cô này
Nếu sợ thì hãy làm ngay:
– Luôn giữ khoảng cách, rửa tay khử trùng
– Khẩu trang luôn phải mang cùng
– Tránh xa những chỗ tập trung nhiều người
– Cửa nhà phải thoáng khí tươi
– Đồ ăn nấu chín mười mươi hãy dùng
– Phương tiện hạn chế đi chung
– Khai báo y tế phải trung thực vào
– Tạm dừng văn hoá, thể thao
– Yêu nước, đồng bào xin hãy ở yên
Dịch mang hậu quả nhãn tiền
Mỹ, Hàn, Ý cũng quy tiên như thường
Một khi Covid đã “thương”
Dẫu là lãnh đạo, dân thường cũng die (chết).
Khuyết Danh
***
*NHỮNG BÀI ĐÁNG QUAN TÂM:
*NHỮNG NGHĨA CỬ CAO ĐẸP CỦA NGƯỜI MỸ GỐC VIỆTNGHIÊNG MÌNH
TRÂN TRỌNG CẢM ƠN
Viết để ghi nhớ và cảm ơn những nghĩa cử cao đẹp của người Việt Nam tại Mỹ. Những người đã cống hiến thời gian và công sức ngồi may khẩu trang, mũ, áo để tặng nhân viên y tế ở các nhà thương vì sự thiếu hụt trầm trọng những thiệt bị này trong những ngày thế giới nói chung, nước Mỹ nói riêng, gồng mình chịu những đau thương chết chóc lây nhiễm kinh hoàng vì con độc trùng Corona lây lan từ Trung Cộng. (Covid-19)

Đang khi đất nước buồn đau
Vì con trùng độc cộng Tàu thẩy sang
Bất ngờ, không đủ khẩu trang
Bất thường, thiếu cả áo choàng, bao tay
Bởi vì “kẻ lạ” mới đây
Đi thu mua sạch nên nay không hàng
Và vì Mỹ với lòng vàng
Thấy Tàu hoạn nạn gởi sang giúp Tàu
Thế mà ai có ngờ đâu
Độc trùng hại Mỹ chính Tàu đưa sang!
Người nhiễm bịnh khắp tiểu bang
Và người chết ngót bốn ngàn, chưa ngưng *
Chính phủ lo lắng không ngừng
Nhà thương làm việc chẳng dừng một giây
Trong cơn nguy kịch thế này
Mà đồ thiết bị trong tay không còn
Việt Nam tỏ tấm lòng son
Khắp nơi, các chị ngồi tròn bên nhau *
Đôi tay khéo léo nhiệm màu
Khẩu trang và mũ trùm đầu chị may …
Nhà thương đem đến trao tay
Nhìn nhau cảm động, mắt cay lòng mừng
Lại thêm anh Đức Chị Dung *
Tặng kho thiết bị, đồ dùng y khoa
Đọc tin mắt lệ tôi nhoà
Khốn nguy mới rõ đâu là vàng thau
Có lòng, lòng mới biết đau
Có tình, tình mới làm giàu thế gian
Trong cơn đại dịch nguy nàn
Qúy thay hành động vẹn toàn nghĩa ân
Chung tay, nghĩa cử góp phần
Nói lên bản chất của dân Việt mình
Đền ơn đáp nghĩa, chí tình
Yêu thương, bảo vệ nơi mình an cư
*
Trái tim lân mẫn, nhân từ
Mãi ghi đậm ở tâm tư mọi người
Nghiêng mình trân trọng, chúng tôi
Gởi Anh, gởi Chị đôi lời CẢM ƠN …

Ngô Minh Hằng
***
*GIAO VU: TIN MỪNG TỪ P.TT MỸ
TIN MỪNG: Hôm nay Phó Tổng Thống Mỹ đã thông báo chính thức. Và đó cũng là lý do thị trường chứng khoáng hôm nay nhảy vọt trờ lại.
Theo tin vừa nhận được:”Hôm nay Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence đã thông báo rằng: Có khoảng 350-500 người bệnh từ khu vực bệnh nặng nhất của bang New York đã hết bệnh và về nhà an toàn, không có ca tử vong nào.

Các bác sĩ New York đã cho liều thuốc Chloroquine (200 mg) + Myosin (500 mg) và 3 loại thuốc khác trong đó có Zync Sunlfate (220 mg)…Bệnh nhân uống liều thuốc này 2 lần trong ngày, đúng liều lượng và từ ngày thứ 5 tuần trước đến hôm nay, họ đã khỏe hẳn và không thấy bất kỳ triệu chứng nào nữa.

Isreal đã gửi viện trợ 6 triệu liều thuốc Chloroquin cho Mỹ. Người Do thái thông minh và giỏi trong lĩnh vực Khoa học và Đời sống”. (hết trích)

Như vậy mọi tranh cãi gì về loại thuốc này đã sáng tỏ. Đây là tin mừng cho mọi công dân trên toàn cầu!
***
*KHÔNG PHẢI CHUYỆN ĐÙA ***
(Xin tất cả các bạn chia sẻ rộng rãi)

Đêm qua đọc bài viết không rõ tác giả này nghiệm thấy hay, thức khuya ngồi dịch qua tiếng Việt để gửi tặng những mái đầu đang bị tê liệt vì nỗi đau của đồng loại đang chết hàng loạt trong đơn côi, trong hoảng loạn ở khắp mọi nơi trên thế giới; nỗi sợ cho các bác sỹ, y tá …đang ở đầu chiến tuyến chống giặc CôVi; nỗi lo cho những người thân bè bạn mình xui xẻo bất trắc…. Chúng ta cần tỉnh, cần sáng suốt, cần làm gì trong & sau dịch bịnh để có thể bước ra khỏi suy thoái kinh tế
Corona Virus đã đi khắp thế giới từ Vũ Hán nhưng nó đã không đến được Bắc Kinh và Thượng Hải …Ai có thể đưa điều này ra ánh sáng sự thật không?
Theo chân Covi … hãy nghiệm:
Có vẻ hợp lý không : Sau khi tất cả thị trường chứng khoán trên thế giới Mỹ & Châu Âu sụp đổ ; Trung cộng đã không sụp đổ …. Phá hủy các thị trường khác và sẵn sàng đánh chiếm chúng bằng mọi cách
Làm thế nào để thống trị thế giới một cách nhanh chóng?
GIAI ĐOẠN TRUNG CỘNG TUYỆT VỜI
1. Tạo virus và thuốc giải độc.
2. Lan truyền virus.
3. Trình diễn hiệu quả, xây dựng bệnh viện trong vài ngày. Rốt cuộc, Trung cộng (TC) đã chuẩn bị sẵn sàng, với tất cả các dự án, đặt mua thiết bị, thuê nhân công, mạng lưới nước và nước thải, vật liệu xây dựng đúc sẵn và dự trữ một khối lượng ấn tượng.
4. Gây ra sự hỗn loạn trên thế giới, bắt đầu từ Châu Âu.
5. Nhanh chóng tô trát nền kinh tế của hàng chục quốc gia khác.
6. Dừng dây chuyền sản xuất tại các nhà máy ở các nước khác.
7. Nguyên nhân khiến thị trường chứng khoán giảm và mua các công ty trên vực phá sản với giá hời.
8. Nhanh chóng kiểm soát dịch bệnh ở TQ. Rốt cuộc, TQ đã chuẩn bị.
9. Hạ giá hàng hóa, bao gồm giá dầu TQ mua trên quy mô lớn.
10. Quay trở lại sản xuất một cách nhanh chóng trong khi thế giới đứng yên. Mua những gì bạn đã đàm phán với giá rẻ trong cuộc khủng hoảng và bán đắt hơn những gì đang thiếu ở các quốc gia đã làm tê liệt các ngành công nghiệp của họ.
*PS: Hãy đọc cuốn sách của đại tá Trung cộng Qiao Liang và Wang Xiangsui, từ năm 1999, “Unrestricted Warfare” – tạm dịch là “Chiến tranh không biên giới “ Trung cộng với kế hoạch tối ưu hạ bệ nước Mỹ (bán trên Amazon)
Suy ngẫm ..
Chỉ cần nghĩ về điều này …
Làm thế nào mà Nga và Bắc Triều Tiên hoàn toàn không có Covid- 19? Bởi vì họ là đồng minh trung thành của Trung cộng. Không một trường hợp nào được báo cáo từ 2 quốc gia này. Mặt khác, Hàn Quốc / Vương quốc Anh / Ý / Tây Ban Nha và châu Á bị ảnh hưởng nặng nề. Làm thế nào Vũ Hán đột nhiên thoát khỏi virus chết người?
Trung cộng sẽ nói rằng các biện pháp ban đầu quyết liệt mà họ đã thực hiện là rất nghiêm khắc và Vũ Hán đã bị khóa để ngăn chặn sự lây lan sang các khu vực khác. Tôi chắc chắn rằng họ đang sử dụng Anti dode của virus.
Tại sao Bắc Kinh không bị đánh? Tại sao chỉ có Vũ Hán? Rất thú vị để suy ngẫm .. phải không? Chà ..Wuhan đang mở cửa kinh doanh. Mỹ và tất cả các quốc gia nêu trên bị tàn phá về tài chính. Nền kinh tế Mỹ sẽ sớm sụp đổ theo kế hoạch của Trung cộng. Trung cộng biết rằng họ KHÔNG THỂ đánh bại Mỹ về mặt quân sự như Hoa Kỳ hiện nay; đất nước mạnh nhất trên thế giới. Vì vậy, sử dụng virus … để làm tê liệt nền kinh tế, làm tê liệt quốc gia và khả năng phòng thủ của nó. Tôi chắc chắn rằng Nancy Pelosi có một phần trong việc này. . lật đổ Trump. Gần đây, Tổng thống Trump luôn nói về việc nền kinh tế Mỹ TUYỆT VỜI đang cải thiện như thế nào trên tất cả các mặt trận. Cách duy nhất để phá hủy tầm nhìn của tổng thống Trump về việc làm cho AMERICA GREAT AGAIN là tạo ra một sự tàn phá kinh tế. Nancy Pelosi đã không thể hạ bệ luận tội Trump. …. vì vậy hãy hợp tác với Trung cộng để tiêu diệt Trump bằng cách phát hành virus. Vũ Hán, dịch là một showcase. Ở đỉnh điểm của đại dịch virus : Chủ tịch Trung cộng Tập Cận Bình … chỉ cần đeo khẩu trang đơn giản của RM1 để đến thăm những khu vực bị ảnh hưởng. Là tổng thống, ông nên được bảo vệ từ đầu đến chân ….. nhưng đó không phải là trường hợp. Anh ta đã được tiêm để chống lại bất kỳ tác hại nào từ virus …. điều đó có nghĩa là phương pháp chữa trị đã được thực hiện trước khi virus được phát hành.
Một số người có thể hỏi …. Bill Gates đã dự đoán sự bùng phát vào năm 2015 … vì vậy kế hoạch của Trung cộng không thể là sự thật. Câu trả lời là. .. CÓ … Bill Gates đã dự đoán. .nhưng dự đoán đó dựa trên sự bùng phát virus thực sự. Bây giờ Trung cộng cũng nói rằng virus đã được dự đoán trước. …. để kế hoạch của họ phù hợp với dự đoán đó. Tầm nhìn của Trung cộng là kiểm soát nền kinh tế thế giới bằng cách mua cổ phiếu ngay từ các quốc gia đang đối mặt với bờ vực kinh tế nghiêm trọng. Sau đó, Trung cộng sẽ thông báo rằng các nhà nghiên cứu y tế của họ đã tìm ra cách chữa trị để tiêu diệt virus. Bây giờ Trung cộng có các cổ phiếu của các quốc gia khác trong kho vũ khí của họ và các quốc gia này sẽ sớm trở thành nô lệ cho chủ nhân của họ … Trung cộng.
Hãy Nghĩ về điều này đi…
Bác sĩ tuyên bố virus này đã bị chính quyền Trung cộng làm cho im lặng …
Cả thế giới nên phản ứng ra sao với một Trung cộng thâm độc?
China – Một sự uy hiếp cho toàn thế giới….Chúng ta hãy cẩn thận
ST
***
*Bác sĩ Covid-19 ngủ ở gara để bảo vệ vợ con

Sau những ca trực và điều trị cho các bệnh nhân Covid-19 tại bệnh viện ở California, bác sĩ Timmy Cheng về nhà nhưng dựng lều ở gara gia đình để tự cách ly vợ con.© Được Ngoi sao cung cấp

Cheng bên làm việc bên trong chiếc lều dựng ở gara gia đình. Ảnh: Facebook.
Timmy Cheng hiện là bác sĩ chuyên khoa phổi tại Trung tâm Y tế UCI ở thành phố Irvine, quận Cam, bang California. Hiện tại, anh tham gia tuyến đầu chống Covid-19 và hàng ngày phải chăm sóc, chữa trị cho những bệnh nhân nhiễm nCoV ở trung tâm.
Vì lo sợ mình có thể sẽ lây virus cho vợ con, Cheng quyết định dựng lều trong gara nhà mình như một cách tự cách ly.
“Tôi tình nguyện trở thành người vô gia cư để bảo vệ gia đình đề phòng trường hợp bị lây bệnh và mang virus về nhà”, Cheng viết trên Facebook.
Cheng cho hay anh từng ngủ một đêm trong xe hơi, bốn đêm ở bệnh viện. Đến ngày tiếp theo, vợ anh nảy ra ý tưởng dựng chiếc lều trong gara gia đình để anh cảm thấy đỡ bất tiện.
“Đây là sẽ ngôi nhà của tôi trong những tuần, những tháng kế tiếp”, bác sĩ nói.
© Được Ngoi sao cung cấp

Vợ Cheng trải sẵn đệm, gối cho anh để khi về nhà anh có chỗ ngả lưng. Ảnh: Facebook.
Trong chiếc lều của Cheng hiện có vài tiện nghi gia đình đơn giản bao gồm một chiếc đệm, chăn gối và máy tính xách tay. Lều được dựng ngay cạnh xe hơi, và anh tin rằng mình có thể sống tốt ở đây trong nhiều tháng tới.
“Bạn có thể giúp tôi và những nhân viên chăm sóc y tế khác khỏi lâm vào tình trạng vô gia cư bằng cách ở trong nhà”, Cheng viết trên tài khoản cá nhân. Hiện bài viết của anh đã nhận được 340.000 lượt thích và 38.000 lượt chia sẻ.
“Hãy làm điều đó. Không ai đủ khỏe để không mắc bệnh. Hãy ở nhà và góp phần ngăn chặn sự lây lan của virus”, Cheng nhắn nhủ. “Vô số bác sĩ, y tá và các nhân viên y tế khác đang nỗ lực để cứu sống bạn. Ít nhất, bạn hãy ở nhà. Có như vậy thì một ngày nào đó, chúng tôi mới có thể trở về với những người thân yêu”.
Mỹ hiện là vùng dịch lớn nhất thế giới khi đến ngày 29/3 nước này ghi nhận 123.750 ca nhiễm và 2.227 ca tử vong vì Covid-19. Bang California có tỷ lệ nhiễm virus cao thứ ba trong cả nước.
Hướng Dương (Theo Mail)
***
***
TẾU NGÁN Ý NGHĨA: TÔI VÀ VỢ*Tôi và vợ kết hôn tính đến nay đã được 5 năm, con trai tôi bây giờ đã 4 tuổi. Gia đình vốn dĩ đang hạnh phúc yên ấm, nhưng bây giờ lại xảy ra một sự việc khiến vợ tôi nghi ngờ. Bây giờ tôi thực sự rất mệt mỏi không biết nên làm thế nào đây?

Việc là như thế này, vợ tôi có một cô em gái, đang độc thân. Cô em gái rất xinh đẹp, trước đây cũng đã từng yêu một vài người, nhưng sau khi bị bạn trai cũ đá, kể từ đó đến nay không thấy em vợ yêu thêm một ai nữa.

Sau khi vợ tôi sinh con trai chưa được bao lâu, em vợ đột nhiên mang thai, cũng không chịu nói ai là bố của đứa bé. Chỉ biết cô ấy nhất quyết sinh đứa bé ra, nên cả nhà cũng đành nghe theo.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, em vợ cũng làm mẹ đơn thân được 3 năm rồi. Đứa bé đã được 3 tuổi nhưng em vợ cứ thoái thác không chịu đặt tên cho con. Có một lần, cả nhà đang quây quần ăn cơm, vợ tôi giục cô ấy đặt tên cho con, em vợ cười phá lên và nói: “Con lấy họ gì bây giờ nhỉ? Hay là lấy họ con em theo họ của anh rể đi”.

Lúc đó, vợ tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng suốt bữa cơm cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào cháu mình, nét mặt vô cùng khó hiểu.

Buổi tối, chúng tôi đang nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên vợ lại nói thấy cháu trai giống tôi, hỏi tôi có phải giấu cô ấy chuyện gì không? Tôi lắc đầu và nói: “Anh làm sao biết được”. Câu trả lời này càng khiến cô ấy tức giận, quay lưng vào tường không thèm đoái hoài gì đến tôi.

Nửa đêm tôi giật mình tỉnh giấc nghe thấy âm thanh kỳ lạ phát ra từ phía ngoài phòng. Âm thanh phát ra từ phòng con trai, tôi nhìn thấy vợ đang nhìn chằm chằm vào con trai rồi nhìn sang bức ảnh đứa cháu trong điện thoại. Tôi phát hiện vợ đã bắt đầu nghi ngờ tôi là bố đứa con của em vợ.

Tôi cũng không biết rốt cuộc đứa bé đấy có phải là con tôi hay không. Bởi vì có một lần tôi và em vợ đã làm chuyện có lỗi với vợ tôi. Do hôm đấy chúng tôi uống quá say, không tự chủ được hành động của mình, với lại vợ tôi sinh con chưa lâu nên không thể làm khó cô ấy, mà tôi cũng nhịn quá lâu rồi. Thế là…

Mấy hôm sau, tôi lén lút giấu vợ và em vợ đi làm xét nghiệm ADN, xem rốt cuộc tôi có phải là bố đứa bé không….

* 7 ngày sau đến nhận kết quả, 2 đứa đều không phải con tôi.

Andy ST
***
*45 NĂM QUỐC HẬN: MẤT ĐÀ NẴNG

Tống Viết Minh

Tình hình quân sự ngày càng có nhiều biến chuyển sau tết Ất Mão (1975). Trong khi Đà Nẵng cũng như mặt trận vùng hỏa tuyến vẫn không có triệu chứng gì xấu đi cả, tin thất thủ Ban Mê Thuột cùng với việc triệt thoái các lực lượng quân sự theo Tỉnh Lộ 7B nối liền các tỉnh cao nguyên trung phần Việt Nam: Pleiku, Kontum với Phú Yên đã đem đến cho người dân bao nhiêu bàng hoàng sửng sốt.

Cuộc triệt thoái không được phối hợp chặt chẽ và điều nghiên kỹ càng của cả một quân đoàn đi qua một tỉnh lộ bỏ hoang từ nhiều năm được báo chí, các phương tiện truyền thông trong và ngoài nước tường thuật như là một sự thất bại nặng nề. Không những bao nhiêu lực lượng quân sự, mà còn cả đoàn dân chúng chạy nạn kéo theo sau đoàn quân đã làm cho cuộc triệt thoái rơi vào một tình trạng hỗn loạn gần như không người chỉ huy.

Thay vì chỉ kết thúc an toàn trong vài ngày nhờ vào yếu tố bất ngờ, cuộc triệt thoái đã phải đương đầu với bao khó khăn chồng chất trên một con đường hai trăm năm mươi cây số xuyên qua núi rừng hiểm trở, trái với dự liệu đã kéo dài trong nhiều ngày. Binh sĩ ngày càng quá mệt mỏi, mất hết tinh thần chiến đấu. Thêm vào đó, sự bất mãn và sợ hãi đã tạo nên rối loạn ngay trong hàng ngũ của chính mình, làm cho đoàn di tản trở thành miếng mồi ngon cho đối phương trong các cuộc tập kích. Cộng quân đã phối hợp lực lượng kịp thời để nắm lấy thời cơ thuận tiện gây tử vong nặng nề cho lực lượng triệt thoái, đến nỗi nhiều đơn vị khi đến được Phú Yên đã gặp rất nhiều khó khăn trong việc bổ sung quân số trước khi có thể hoạt động trở lại.

Minh vẫn ngày hai buổi lái xe đến làm việc tại Trung tâm Huấn luyện Hòa Cầm. Tình hình quân sự ở vùng địa đầu giới tuyến không thấy có gì thay đổi theo sự hiểu biết của Minh. Tuy vậy trên đường lái xe đi làm hoặc về, Minh nhận thấy chuyển biến mỗi ngày mỗi khác.
Từ hạ tuần tháng ba trở đi, xe cộ ngày càng tấp nập và lượng lưu thông ngày càng tăng. Hình như dân chúng ở các tỉnh lân cận đã nhận thấy có một cái gì bất ổn; quá lo lắng, sợ hãi, họ đã tìm về Đà Nẵng, nơi mà họ nghĩ sẽ được an toàn hơn. Mỗi ngày Minh càng mỗi thấy tăng không những về số lượng hành khách, xe cộ mà còn cả vận tốc nữa. Ai ai cũng như hối hả, sợ sệt chờ đợi một biến chuyển không lường trước được sẽ xảy đến.

Dầu cố gắng giữ bình tĩnh cách mấy, Minh cũng không sao ngồi yên với những gì chứng kiến hằng ngày. Để an toàn cho gia đình, khỏi phải vướng mắc trong công việc, Minh quyết định sẽ lo vé máy bay cho Hường và các con di chuyển về Sàigòn trong khi Minh tiếp tục ở lại chiến đấu. Phương tiện di chuyển duy nhất nối liền Đà Nẵng – Sàigòn vẫn là đường hàng không. Phòng bán vé hàng không Việt Nam tại Đà Nẵng chen chân không lọt. Ai ai cũng hốt hoảng tìm cách rời xa thành phố đang có nhiều biến động.

Sau một ngày dài mệt mỏi chầu chực với ước vọng kiếm được cho Hường và các con mấy cái vé máy bay về Sài gòn trôi qua không một kết quả, chiều của ngày thứ hai, khi Minh cùng mọi người đang chen chúc trước các quày vé. Hàng không Việt Nam thông báo cho biết thủ tướng Trần Thiện Khiêm ra lệnh ngưng bán các chuyến bay ra khỏi Đà Nẵng, thay vào đó Hàng không Việt Nam sẽ được chính phủ trưng dụng vào một chiến dịch di tản dân chúng ra khỏi Đà Nẵng trong thời hạn ba mươi ngày.

Chính quyền không đề cập gì đến một chiến dịch di tản cụ thể, trong khi người dân từ các tỉnh kế cận vẫn tuôn về ngày càng đông, tạo nên một tình trạng bất ổn làm cho người dân càng hoang mang hơn. Thông cáo di tản dân chúng đã không đem lại một chút nào tin tưởng, an tâm trái lại còn làm cho mọi người nghĩ đến cảnh rồi đây Đà Nẵng cũng sẽ bị bỏ rơi như các thành phố khác, thông cáo chỉ là kế hoãn binh để chính quyền dùng phương tiện hàng không Việt Nam di chuyển thân nhân và người nhà ra khỏi Đà Nẵng.

Rời phòng bán vé cùng Hường trở về nhà, Minh đang phân vân không biết phải tính toán như thế nào thì một chiếc xe Jeep cảnh sát vội vã trờ tới đậu trước nhà. Một vài giây thắc mắc và nhận định trôi qua, Minh đã nhanh chóng nhận ra người chị họ cùng chồng trên xe. Anh phụ trách một chi khu cảnh sát ở Huế. Minh bàng hoàng với những gì mắt mình chứng kiến: Mười tám người lần lượt từ xe bước xuống! Làm sao ngần ấy người, trẻ con và người lớn, từ ba bốn gia đình khác nhau có thể chen chúc trong chỉ một chiếc xe như vậy! Trên khuôn mặt của mỗi người hiện rõ nét hốt hoảng, sợ hãi và mệt mỏi.

Họ cho biết Huế đã mất và đã may mắn nhanh chân thoát được. Dừng chân nghỉ ngơi trong chốc lát, kiếm một chút gì lót bụng, tất cả lại cùng nhau lục đục lên đường. Họ lại ra đi, không biết sẽ đi về đâu, có lẽ đi về con đường mà định mệnh đã an bài cho họ. Bực tức và buồn chán đến cùng cực, Minh cũng không buồn hỏi!

Mệt mỏi sau bao ngày chầu chực không hiệu quả, bị cuốn hút vào trong cơn lốc lo âu, sợ hãi trước tình trạng không những dân chúng mà ngay cả các quân nhân từ các tỉnh kế cận xuất hiện ngày càng nhiều trên đường phố. Tình hình xoay chiều quá nhanh, bao nhiêu biến chuyển dồn dập xảy đến, tâm trí Minh rối loạn không còn biết phải xử trí như thế nào!

Nếu một mình, chỉ việc nhảy vào phi trường, thế nào Minh cũng có cơ hội rời khỏi Đà Nẵng, nhưng với cả một gia đình sáu người thì quả là hết sức khó khăn, nhất là các con của Minh hẳn còn quá nhỏ dại, tuy Anh Tuấn bảy, Bích Huyền sáu, nhưng Mộng Điệp chỉ ba và Anh Bình vừa mới lên hai!

Những người lính chiến đổ xô về từ các tỉnh thất thủ, y phục xốc xếch, tinh thần sa sút, uất ức, mặt mũi hốc hác, bàng hoàng, họ không biết phải làm gì trước tình thế, lại nữa không người chỉ huy, đi lê thê lếch thếch trên đường phố trông thật não lòng.

Đài phát thanh tiếng nói Hoa kỳ và BBC tiếp tục đưa những tin tức ngày càng xấu làm nản lòng mọi người: Sau Ban Mê Thuột đến Quảng Trị rồi đến Huế, Quảng Ngãi, Chu Lai, Quảng Tín lần lượt rơi vào tay cộng quân.
Từ ngày ra Đà Nẵng đến nay, gia đình Minh vẫn sống với người cậu vợ, vốn là một Linh mục cai quản một họ đạo công giáo trong thành phố từ nhiều năm qua, gia đình Minh rất quí mến ông, tuy vậy cuối cùng Minh quyết định cùng gia đình ra đi sau khi những cố gắng thuyết phục ông rời Đà Nẵng bị thất bại. Ông cương quyết không bỏ rơi giáo dân, đi tìm tự do và an thân cho chính mình, mặc dầu ngoài việc coi sóc một giáo xứ, ông còn là tuyên úy trung đoàn 56, sư đoàn 3 bộ binh, một đối tượng có tầm cỡ của đối phương.

Trưa ngày thứ sáu 28 tháng 3, nhờ ông chở cả gia đình xuống Thanh- Đức (Thanh Bồ – Đức Lợi) một họ đạo nằm trên bờ tây sông Hàn, từ đó Minh thuê một chiếc thuyền máy đưa gia đình ra khơi với hy vọng tìm phương tiện thoát thân bằng đường biển. Khi thuyền rời bến, Minh nhìn thấy binh sĩ mang sắc phục nhiều binh chủng khác nhau với súng ống đầy đủ ngồi trên các ghềnh đá dọc bờ sông. Sau nầy nhiều người cho biết họ là những cán binh Việt Cộng đội lốt quân nhân quân lực Việt Nam Cộng Hòa để thực hiện những công tác đặc biệt giao phó.

Trên đường tiến đến gần cửa biển, thuyền gặp hai ba chiếc xà lan thật lớn đang thả neo trên sông. Xà lan nào cũng chứa đầy người. Xa hơn về phía cửa biển, một đoàn ba, bốn chiếc tàu hải quân đang đậu ở đó. Người lái thuyền đưa cả gia đình Minh đến một chiếc đầu tàu dùng để kéo xà lan đang đậu, có lẽ vì boong tàu không cao dễ dàng hơn trong việc chuyển người. Trên tàu dày đặc những người và người: đàn ông, đàn bà, trẻ em và có cả quân nhân.

Sau khi trả tiền thù lao cho người chủ thuyền, Minh nhảy vội lên tàu. Mặc dầu tàu chật như nêm, nhờ sự tiếp tay của một vài người tốt bụng, Minh đã nhận được qua tay người chủ thuyền và đem được lên tàu lần lượt từ Anh Tuấn, Bích Huyền đến Mộng Điệp. Khi người chủ thuyền trao Anh Bình, Minh chưa kịp ẵm thì đột nhiên chiếc đầu tàu kéo nổ máy. Sức quay của chân vịt tạo thành những lớp sóng thật lớn. Chiếc thuyền bị chao đảo và chồng chành thật mạnh vì nằm ngay vị trí chân vịt. Người chủ thuyền, rất bình tĩnh, một tay giữ chặt Anh Bình, tay kia đẩy mạnh chiếc thuyền ra xa và đã cứu được chiếc thuyền khỏi bị nạn, Anh Bình khỏi bị rơi tỏm xuống nước. Hường vẫn còn ở trên thuyền, hoảng hốt chứng kiến những gì đang xảy ra, mà cũng chẳng có một phản ứng gì được để cứu vãn tình thế!

Thật là một phen hú vía! Thấy tình hình trên đầu tàu kéo quá xô bồ, không một chút an toàn. Hơn thế nữa, Minh lại không chuẩn bị bất cứ một thức ăn hay uống gì cả. Sự hiện diện của các tàu hải quân ở cửa biển làm Minh nảy sinh một ý định khác: trở lại thông báo cho người cậu vợ linh mục, cho giáo dân và những người quen biết để cùng tìm cách rời khỏi Đà Nẵng bằng các tàu hải quân Việt Nam đang thả neo ở cửa biển. Thế là chàng cùng Hường và các con trở lại bờ.

Người cậu vợ rất ngạc nhiên thấy gia đình Minh về lại. Càng ngạc nhiên hơn khi ông được biết tất cả giáo dân đã bỏ ông chỉ còn lại vỏn vẹn có hai gia đình mà thôi!

Hôm ấy là ngày thứ sáu tuần thánh. Sau khi cố gắng hoàn tất nghi thức ngày lễ một cách vắn tắt, hoàng hôn bắt đầu buông xuống, gia đình Minh lần này chuẩn bị đầy đủ hơn, cùng người cậu và hai gia đình còn lại lên xe, một của Minh, một của người cậu trở lại Thanh Đức, với dự định sẽ cùng nhau thuê thuyền ra khơi tìm các tàu hải quân để trốn khỏi thành phố.

Không an toàn khi phải di chuyển vào lúc trời tối nhất là trên sông, trên biển, vả lại cũng đã quá mệt mỏi, Minh và tất cả đã quyết định ngủ qua đêm tại nhà một người quen ở cạnh bờ sông Hàn, sáng hôm sau sẽ dậy sớm để thực hiện chương trình như dự tính.

Đêm hôm đó, khi bóng tối đã hoàn toàn bao phủ xuống thành phố, máy bay trực thăng bay vần vũ trên bầu trời loan báo việc đặt quân trấn và thị xã Đà Nẵng dưới quyền chỉ huy của một sĩ quan cao cấp một binh chủng nổi tiếng trong quân lực. Tiếng loa phóng thanh từ chiếc máy bay trong nỗ lực cuối cùng, nhằm đem lại niềm tin và trật tự cho dân chúng, không làm sao át được tiếng nổ chát chúa của hàng loạt đạn pháo kích cộng quân đang trút như mưa xuống phi trường Đà Nẵng.

Những trái hỏa tiễn rơi trong đêm trường thanh vắng nghe thật rợn người làm Minh xót xa nghĩ đến thân phận Đà Nẵng, bao nhiêu chiến sĩ, công nhân viên chức và người dân trong đó có Minh, gia đình cùng với bao người thân yêu đang bị bỏ rơi lại trên thành phố đang giẫy chết này. Sáng hôm sau khi thức dậy, bóng dáng những chiếc xà lan, đầu tàu kéo cũng như các tàu hải quân cũng đã biến mất khỏi cửa biển Đà Nẵng đem theo bao nhiêu kỳ vọng không những của Minh mà còn của biết bao người!

Nhìn cửa biển trống vắng lòng Minh tan nát! Minh, gia đình và bao nhiêu người đã bị bỏ rơi lại đằng sau! Minh không tin, nhưng đó là sự thật. Thế là bao nhiêu hy vọng thoát khỏi Đà Nẵng đã tiêu tan thành mây thành khói! Trong một nỗ lực cuối cùng, Minh chở hai gia đình tháp tùng và người cậu chở gia đình Minh. Tất cả cùng cố gắng đi về hướng Nam vượt qua cầu “De Lattre” để qua bãi biển Mỹ Khê hay Sơn Trà, tìm cách rời xa thành phố đang trong cơn hấp hối.

Thật đau lòng khi nhìn thấy bao cảnh vật xé nát tim gan lúc Minh lái xe đi qua những con đường chính của thành phố. Chiếc tàu Trường Thành, mới chiều hôm trước vẫn thả neo ở ngay cạnh bờ sông cũng đã rời xa thành phố từ bao giờ! Khói đen đang bốc lên từ tòa lãnh sự Mỹ. Dọc đường nón sắt, quần áo, quân cụ, giày cao cổ của quân nhân xen lẫn với mũ nón, túi xách, vali, guốc dép của người dân chạy loạn vương vãi khắp nơi.

Đường phố thật vắng. Không còn bóng dáng người thường dân. Các thương bệnh binh không thuốc men, không ai coi sóc chăm nom, nhận thức được thực trạng phủ phàng đã cố gắng tự cứu lấy mình, kẻ chống nạng, người xe lăn, những người khác trong nổ lực “người mù cõng người què” họ kéo nhau đi từng đoàn, nơi này hai, chỗ khác ba, áo quần lôi thôi lếch thếch, hốt hoảng, tuyệt vọng; họ lê lết trên các đường phố dọc theo bờ sông Hàn, không biết đi về đâu!
Trước hãng Bia Larue, một số người mang quân phục biệt động quân và thường dân đang tranh dành khuân những thùng bia ra khỏi hãng. Họ hành động không khác gì trong cơn điên loạn! Vỏ chai và thùng nằm la liệt khắp nơi, trên đường, vỉa hè, lối đi. Nhìn thấy cảnh hỗn loạn, Minh không những ngậm ngùi xót thương, mà còn sợ cho sự an toàn của chính bản thân và toàn thể gia đình, mặc dầu vẫn mang bộ quân phục với vỏ khí đạn dược đầy đủ.

Con đường đi qua cầu “De Lattre” bị phong tỏa. Minh và người cậu phải lái xe trở về lại Thanh- Đức (thanh Bồ – Đức Lợi). Không còn biết giúp gì được cho hai gia đình tháp tùng, Minh và người cậu vợ quyết định để cho họ tự xoay xở, rồi cùng lấy thuyền vượt sông Hàn đến Nhượng Nghiã, một xứ đạo nằm bên bờ sông của sông Hàn, hy vọng sẽ tiếp tục kiếm được phương tiện rời thành phố. Khi tất cả lên đến được trên bờ phía đông, ngoảnh mặt nhìn lại, chính mắt Minh chứng kiến cảnh chiếc máy bay phản lực cuối cùng rời khỏi Đà Nẵng, khoảng trưa ngày 29 tháng Ba năm 1975. Chiếc máy bay cất cánh một cách khác thường! Nhìn chiếc phi cơ rời thành phố mà lòng Minh thấy xót xa, nuối tiếc!

Tối hôm đó cùng với tin thành phố Đà Nẵng thất thủ đài BBC cho biết những chi tiết thật đau lòng về chuyến bay: Trong cơn hỗn loạn, không giữ được trật tự, số người ùa lên quá đông, không những quá trọng tải, mà máy bay còn không thể đóng cửa được. Vì an toàn của cả chuyến bay, người phi công đã phải dùng những chuyển động ít khi sử dụng, cố tình làm cho số người thặng dư trên máy bay, đeo ở cánh hoặc cửa bị sức gió cuốn hút ra ngoài. Số người rơi từ phi cơ xuống đất khá nhiều trước khi phi công có thể đóng được cửa, để lái chiếc phi cơ về đến Sài gòn an toàn. Quả là một chuyện thật đau lòng ngoài sức tưởng tượng của con người!

Một người giáo dân quen biết trong vùng hứa sẽ giúp tìm thuyền để thuê chở cả gia đình Minh và người cậu về Cam Ranh hay Sài gòn, đem lại một tia hy vọng cho Minh đang mò mẫm trong con đường hầm đầy tăm tối và không lối thoát.
Đêm 29 tháng Ba, nhằm ngày thứ bảy tuần thánh, khá yên tĩnh. Không tiếng pháo kích. Trong đêm trường vắng lặng, Minh có thể nghe thấy nhịp tim mình đập và hơi thở mình phập phồng trông ngóng. Mãi đến sáng hôm sau, người nhận sứ mệnh giao phó mới trở lại cùng với tin làm bao nhiêu hy vọng cuối cùng vỡ tan thành từng mãnh: Không tìm kiếm được bất cứ một ghe thuyền nào! Tất cả mọi cố gắng để được rời thành phố đều trở thành tuyệt vọng. Minh thở dài não nuột!
Sau khi vứt đi những gì liên quan đến binh nghiệp, thận trọng đào hố chôn khẩu súng Colt 45 trong tiếc nuối, tìm một chỗ để cất dấu khẩu P38 bé xíu, quà tặng người anh cả trong xót xa, Minh mặc vào người bộ áo quần dân sự trong rã rời, đắng cay và chua xót!

Nghĩ đến số phận dành sẵn cho người chiến bại, sợ rằng sẽ bị hành quyết, vì là sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa, Minh tâm sự và giao phó mọi việc trong gia đình nhờ người cậu trông coi, nếu lỡ có chuyện gì xảy ra cho bản thân, vì nghĩ rằng không ai lại hãm hại một người chân tu như người cậu vợ. Minh cũng dặn dò Hường, ôm hôn các con và gửi đến những lời tâm huyết, ít nhất là cho Anh Tuấn và Bích Huyền. Thế rồi cùng người cậu, gia đình Minh lại lên thuyền vượt sông Hàn trở về lại Đà Nẵng, đối diện với một tương lai không biết đi về đâu đang chờ đón!

Hôm ấy là ngày Chúa Nhật Lễ Phục Sinh, 30 tháng Ba năm 1975.

Tống Viết Minh
(Trích “Một Thời Để Nhớ”).
***
SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ
*GIỚI THIỆU NHỮNG THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:
*TRẦN QUỐC BẢO * NGUYỄN NHƠN * NGUYÊN NHUNG *
*PHẠM ĐỨC NHÌ * TRẦN QUỐC VIỆT* M.Đ * Ý NGA *
TRẦN VĂN LƯƠNG* VĨNH THÁNG TRẦN * NHẤT HÙNG* BỬU TÙNG * DUY ANH * ĐINH TƯỜNG * *NGUYỄN BÍCH SƠN *CAO MỴ NHÂN * LÃO BÚT * *DOÃN THƯỜNG * MINH THÚY* ĐẶNG XUÂN LINH * *VŨ THU YẾN * NGUYỄN VIỆT THƯỜNG *LÊ VƯƠNG TẤN * LÊ THỊ HỒNG SEN * NGUYỄN THỊ NGHĨA *NGUYỄN XUÂN QUANG* VIỄN KHÁCH * KIỀU PHONG *
***
*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢO*thơ thời sự “Chuyện Con Vi Rút Corona”
của Nhà Thơ Trần Quốc Bảo (Richmond, Va.).

CHUYỆN CON VI RÚT CORONA
Thơ Trần Quốc Bảo

Con trùng độc Corona Virus,
Được ké tên, trong văn bút thi ca
Nó xổng chuồng, từ Vũ Hán, China
Sẵn liềm búa, “hớt” muôn ngàn mạng sống!

Quậy tanh bành giang sơn anh Tầu Cộng,
Rồi vượt biên, đi gây sự năm Châu
Tuy vô hình, song đổ bộ tới đâu,
Hạ độc thủ, đến cực kỳ mãnh liệt!

Rớ tới nó, là con người phải chết!
Nó uy quyền hết biết! – mới lạ kỳ !!!
Ham hố trường đời, những tham sân si,
Thấy bóng nó, nhân sinh buông bỏ hết!

Kiếp nghiệp con người, chất đầy oan nghiệt,
Cứ mãi trường kỳ, chinh phạt can qua!
Thế mà đụng con virus Corona
Vùng trận mạc, phải lui binh đình chiến!

Bọn “Ác phụ” theo phong trào cấp tiến,
Dã tâm phá thai, giết chính con mình”,
Đụng con Corona hỏi tội, thất kinh!
Hiểu ra rằng: Người có “Quyền Được Sống”

Nhân loại hiện nay, hăng say vọng động,
Quên bản thân, quên hết cả gia đình
Nhờ con Trùng, đổi quan niệm nhân sinh,
Đóng cửa lại: Sống gia đình hạnh phúc.

Trùng nhiễm phổi đưa con người thoát tục,
Bất kể: nam, nữ, da trắng, da mầu
Hành khất hay tỷ phú cũng ngang nhau
Bài học lớn: “Con Người Là Tro Bụi” !
-o-
Nữa một mai… con Corona tàn lụi,
Bà con ta, hết dịch, thở cái phào!
– Trật tự Thế Giới, rồi sẽ ra sao?
Ắt tương lai, có nhiều thay đổi lớn !!!

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của Tác Giả:
quocbao_30@yahoo.com
***
*THI SĨ NGUYÊN NHUNG

*Đừng Hỏi Vì Sao Tháng Tư Buồn…

Đó là điều tôi muốn nói với bạn. Sau ngày tàn cuộc chỉến, hình như gia đình tôi cũng như hầu hết bao gia đình Việt Nam trong giai đoạn ấy đều có những mất mát lớn lao. Bốn mươi năm kể từ tháng Tư năm 1975, bây giờ tôi mới viết được bài thơ cho người anh trong gia đình, đã mất tích trên đoạn đường từ Quảng Ngãi về Qui Nhơn.

Năm vừa qua, chuyến xe đưa chúng tôi từ Đà Nẵng về Qui Nhơn, tôi mới có dịp đi qua đoạn đường “máu đổ thây phơi” của 40 năm trước. Đi qua những địa danh quen thuộc miền Trung, từ Đức Phổ, Mộ Đức, những quận lỵ xơ xác đói nghèo vì chiến tranh đã được hồi sinh. Có lẽ 40 năm sóng biển Sa Huỳnh vẫn vỗ vào bờ một nỗi buồn xa vắng. Hai bên ruộng lúa vẫn xanh rờn, xa xa dải núi mờ sương lại khiến tôi thương cảm không cầm được giọt lệ. Tôi biết anh đã yên nghỉ, nhưng nắm xương tàn nằm ở đâu thì cho đến bây giờ vẫn chưa tìm lại được.
Tháng Tư. Đốt nén hương lòng tưởng nhớ anh, một người anh hiền hoà, luôn thương yêu các em. Sau 40 năm anh đã yên nghỉ, gửi nắm xương tàn nơi rừng sâu núi thẳm, nhưng nỗi thương nhớ vẫn còn ở lại với người thân trong gia đình.

Bốn mươi năm mới viết nổi bài thơ, “Đừng Hỏi Vì Sao Tháng Tư Buồn”, hay 40 năm nhìn lại với một nỗi buồn khó nguôi.

Đừng Hỏi Vì Sao Tháng Tư Buồn

Gần bốn mươi năm, một lần về
Ngỡ ngàng cứ tưởng lạc cơn mê
Tìm lại những hình xưa bóng cũ
Đường về sao chỉ thấy buồn hơn.

Chuyến xe Quảng Ngãi về Qui Nhơn
Hai bên ruộng lúa vẫn xanh rờn
Mới nghe chị kể: “con đường máu”
Máu đổ thây phơi suốt dọc đường.

Lạc nhau trên bước đường ly loạn
Chị về thành phố với con thơ
Còn anh theo toán quân lên núi
Từ đấy người đi, kẻ ngóng chờ.

Một năm, hai năm rồi ba năm…
Rặng núi mờ sương vẫn lặng câm
Người đi, đi mãi không về nữa
Cô phụ lòng đau chỉ khóc thầm…

Qua rồi chinh chiến bốn mươi năm
Đoàn quân lên núi vẫn xa xăm…
Tháng Tư chị chọn là tháng giỗ
Đốt nén trầm hương tưởng nhớ chồng.

Tháng Tư nến thắp trên ngọn thông
Vọng hồn tử sĩ khắp non sông
Ôi toán quân xưa không trở lại
Con vẫn chờ cha, vợ ngóng chồng…

Đừng hỏi vì sao tháng Tư buồn…
Khóc người nằm lại chốn rừng sâu
Lơ lửng mây vờn quanh đỉnh núi
Nhớ người lính cũ chết từ lâu.

Nguyên Nhung
(Đặc San Lâm Viên)
***
*THI SĨ NGUYỄN NHƠ & PHẠM ĐỨC NHÌ
*Mấy vấn trao đổi
từ non hai mươi năm trước

Bờ xưa xa nay đã gần rồi
Chỉ còn trong sớm tối nữa thôi
Khi toàn dân vùng lên phá công
Dẹp xong loài bán nước hại dân
Lấp Đại Dương chỉ còn trong gang tấc
Chỉ một bước về lại Quê hương

NGUYỄN NHƠN

BỜ VẪN QUÁ XA

(Tặng bạn thơ Trịnh Anh Đạt và cô vợ người Hoa)
Trịnh Anh Đạt, một nhà thơ chưa vào Đảng, chưa vào Hội Nhà Văn nhưng đã đoạt nhiều giải thưởng thơ giá trị ở Việt Nam, lúc sang Mỹ dự đám cưới con gái có điện thoại hỏi tôi “Chiến tranh đã khép lại hơn 30 năm mà sao người Việt hải ngoại vẫn còn nhiều ác cảm, vẫn đối đầu với những người Cộng Sản ?”

Tôi, người lính Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù
năm 75, 29 tháng tư
khi đoàn tàu chở đơn vị tôi
chuẩn bị rời Vũng Tàu hướng ra Đông Hải
thương cha mẹ già, đàn em dại
tôi bước lên bờ
ở lại quê hương
nhưng cha mẹ già chưa được gặp
cũng chưa thấy mặt đàn em
các anh, những người chiến thắng
súng dí sau lưng
đẩy tôi vào trại tập trung

rồi bằng những lời dối trá
trái tim vô tình
tia nhìn thù hận
các anh cướp mất của tôi
những tháng năm đẹp nhất cuộc đời

tôi có người bạn
đói lòng moi mấy củ khoai
các anh đập nát xương bàn tay
mãi mãi mang thương tật
một người khác
lâu ngày thèm thịt
chụp vội con nhái bên đường
bỏ vào mồm nuốt chửng
báng súng AK
các anh lao vào ngực, vào bụng
cho đến khi con nhái phòi ra
con nhái lúc vào màu xanh
lúc ra thành màu đỏ

tôi trở về trên đôi nạng gỗ
nhìn nhà dột, cột lung lay
cha chết đọa đày
các em tứ tán
mẹ tuổi già, sức yếu
vẫn giãi nắng dầm sương
tôi cắn răng lìa bỏ quê hương
tìm sự sống

trở về thăm quê mấy lần
trên đường từ Nam ra Bắc
tôi cũng đôi khi nếm được
chút dư vị của chiến tranh
tôi gặp cả thương binh
từ hai phía
kẻ chống nạng, người ngồi xe lăn
kẻ mất tay, người sẹo đầu, vẹo cổ
họ buồn tủi vì phải sống đời nghèo khổ
nhưng không thấy ai lên tiếng oán hờn
với họ, giữa chiến trường
“ chuyện thường tình mũi tên hòn đạn.”

ở Mỹ, tôi quen hai vợ chồng người Hoa
vợ cô giáo,, chồng luật sư
yêu nhau tha thiết
nhưng định mệnh trớ trêu, oan nghiệt
cô vợ bị hiếp dâm
ít lâu sau đẻ thằng con
đen như cột nhà cháy
anh chồng ôm mặt khóc như điên như dại
chạy ra khỏi phòng sanh
vợ tay nắm chặt thành giường
ngất lịm

trở về nhà
cô vợ trẻ người Hoa
đã có thể gạt nước mắt cho đi đứa con khác màu da
để mỗi ngày người chồng
khỏi thấy vết thương lòng
bị chà đi, xát lại

nhưng các bạn tôi
làm sao có thể chặt bỏ bàn tay của mình?
làm sao có thể cắt bỏ lá phổi của mình?
nên mỗi lúc trở trời,
đau đớn
lại nhớ đến các anh
không giống những thương binh
(mũi tên hòn đạn vô tình)
các bạn tôi mang thương tật
bởi đôi tay độc ác
bởi trái tim độc ác
của các anh

sau chiến tranh
đối xử với những người ở bên kia chiến tuyến
nhưng cùng tiếng nói, màu da
biết bao phương cách đưa ra
các anh chọn phương cách tàn độc nhất
các anh đã tự đào dòng sông ngăn cách
nay lại ngồi chễm chệ trên bờ
í ới vẫy chúng tôi qua
tiếc rằng…… bờ vẫn… quá xa.

Viết xong tháng chạp năm Canh Dần ( tháng 1 năm 2011)
Phạm Đức Nhì

From: Nhi Pham <nhidpham@gmail.com>

BÀI THƠ KHÔNG TỰA
August 03, 2019
Bài thơ viết cuối năm 1996, có tựa đàng hoàng, nhưng vì lúc ấy mới tập tành computer nên khi copy rồi paste vào mail, cái tựa không hiểu sao biến mất.
Mấy người bạn FW bài thơ đi khắp nơi và được mọi người ưa thích. Nhận thấy khi đọc đến cuối bài ai cũng có thể đặt tựa cho bài thơ rất chính xác nên hôm nay, kỷ niệm bài thơ được 19 tuổi, xin gởi bài thơ (cũng vẫn không có tựa) đến bạn đọc để cùng sống lại một giai đoạn lịch sử “không thể nào quên” của dân tộc.
Phạm Đức Nhì

BÀI THƠ KHÔNG TỰA

Tự do như muối
hạnh phúc như đường
khi còn đang ăn đủ miếng ngọt miếng ngon
khó thấy được giá trị của hạt đường hạt muối

Tôi sống ở miền nam
nhìn dòng đời trôi nổi
nở lại tàn
bao nhiêu mùa hoa
hai nền Cộng Hòa
một cuộc chiến tranh dài đẫm máu

Tôi đã dốc lòng chiến đấu
bảo vệ tự do
dưới lá cờ
nền vàng ba sọc đỏ

Tiếc thay trong đội ngũ
chúng tôi có hơi ít những Ngô Quang Trưởng , Nguyễn Khoa Nam
mà lại khá nhiều Nguyễn Vĩnh Nghi, Nguyễn Văn Toàn
nên lính mất niềm tin
dân chán nản
những kẻ có lòng
lắc đầu ngao ngán

Rồi nước Mỹ đồng minh
xưa là bạn
nay trở mặt lọc lừa
quên lời hứa năm xưa
bỏ mặc “tiền đồn của thế giới tự do”
thất thủ

Kẻ thù đưa tôi lưu đày biệt xứ
rồi khua chiêng gióng trống ăn mừng

Đám trí thức, sinh viên, học sinh
xưa trốn vô bưng
mơ một thiên đường trên trái đất
nay ngồi trên khán đài nghếch mặt
“Thiên đường đang ở trong tầm tay”

Má Hai
xưa đào hầm nuôi cán bộ
nay hớn hở
“Tụi nó dzià mình chắc có tương lai”

Bà Tám
con chết trận Đồng Xoài
hí hửng lãnh bằng
Gia Đình Liệt Sĩ

Những nhà soạn nhạc, nhà văn, nhà thơ,
xưa chống “cuộc chiến tranh phi lý”
(đâm sau lưng người lính Cộng Hòa)
nay chìa bút ra
xin viết bài ngợi ca chế độ mới

Đám thanh niên
xưa trốn chui trốn nhủi
ở hậu phương
xanh mặt
khi nghe nhắc tới chiến trường
nay tự nhận
đã yêu thầm cách mạng

Những người dân bình thường
xưa gặp lính
khi ghét khi thương
lúc buồn ngồi chửi đổng
“Tao chửi cả thằng Tổng Thống
xá gì lính tráng tụi bay”
nay cũng ngập ngừng vỗ tay
nhưng mắt nhìn quanh lấm lét
họ chưa có câu trả lời dứt khoát
muốn đợi một thời gian

Sau vài năm
cuộc hôn nhân qua tuần trăng mật
đã đầy nước mắt
và những tiếng nấc nghẹn ngào

Đám trí thức vô bưng năm nào
tức giận thấy mình bị bội phản
buông lời phản kháng
kẻ vô khám Chí Hòa
người bị quản thúc tại gia
đuổi gà cho vợ
thiên đường ước mơ sụp đổ

Má Hai
đã quen dần với bo bo, với sắn với khoai
như người dân miền bắc
những cán bộ
xưa má nuôi trong hầm bí mật
đã ra lệnh bắt má mấy lần
má làm không đủ ăn
lấy lúa đâu đóng thuế

Bà Tám
ôm tấm bằng Gia Đình Liệt Sĩ
bụng đói meo
làng trên xóm dưới ai cũng nghèo
tình người hiếm hơn hồi đó
bà ra mộ con ngồi nhổ cỏ
khóc thầm

Những văn nhân
một thời phản chiến
biện minh “ngộ biến tòng quyền”
cố o ép trái tim
“cho giống môn đồ của Lê-Nin, Kác-Mác”

Nhưng với văn thơ, với nhạc
quen phóng túng tự do
sao chịu nổi gông xiềng
lại tiếc những ngày
trời rộng thênh thang
múa bút

Đám thanh niên hèn, khoác lác
tưởng được chế độ mới tin dùng
bị đi lao động quốc phòng
thanh niên xung phong
làm việc không công
nơi rừng sâu nước độc
cháy da vàng mắt
đói lòng

Những người dân
xưa chửi vung chửi vít
nay im thin thít
chẳng dám hé môi
một số kẻ lỡ lời
bị đi “ tù không án “

Khi cán bộ xưng tụng bác Hồ
ca ngợi Đảng
họ cao giọng hoan hô
vỗ tay thật to
nhưng bụng thầm ao ước
được sống lại những ngày xưa cũ

Sau ba mươi tháng tư
đớn đau tủi hổ
là gia đình người lính Cộng Hòa
kể bị cướp nhà
người bị cướp đất
con bị đuổi học
vợ mất sở làm
chồng đi tù biệt tăm
đi họp
cán bộ mỉa mai nhiếc móc
ra đường
bị lườm dọc nguýt ngang

Đến khi ruộng vô tập đoàn
gạo vải sữa đường
bán theo tiêu chuẩn
nhà máy công ty hãng xưởng
trở thành quốc doanh
công an khu vực
đầy quyền hành
thực thi chính sách nhân hộ khẩu
người dân chịu đời không thấu
mà chẳng dám than vãn kêu ca

Bấy giờ gia đình người lính Cộng Hòa
mới nhận được những tia nhìn thiện cảm
nghĩ đến con, đến chồng, đến cha
trong nhà tù cộng sản
họ hãnh diện ngẩng đầu

Hôm nay giữa trời cao
được thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ
phất phới bay trong gió
tôi muốn khóc thật to
tôi muốn hét lên
“Đây hạnh phúc ! Đây tự do!”
mà thuở nào
tôi đã buông tay đánh mất
để phải chôn tháng năm tươi đẹp nhất
của cuộc đời
trong các trại tù
rải rác khắp nơi
trên đất nước

Họ hàng tôi, đồng bào tôi
những ai không đi được
mấy chục năm trường
gánh chịu đau thương
uất hận tủi hờn
nhìn quê hương tan nát

Mẹ Việt Nam ơi ! Những đứa con lưu lạc
đã nhận rõ lỗi lầm
đang đấu tranh âm thầm
cho một ngày quang phục

Sẽ còn nhiều khó nhọc
để dành lại giang san
từ tay bọn cộng sản tham tàn
nhưng kìa ! Phất phới bay trong gió
vẫn như ngày nào
lá cờ vàng ba sọc đỏ
mà sao hôm nay
chính nghĩa sáng ngời
chẳng cần một lời
luận bàn lý giải

Tôi đứng lặng nhìn, lòng khoan khoái
lá cờ vẫn còn đây
thì quê hương ơi ! Sẽ có một ngày!

Viết tại San Leon sau khi dự lễ dựng kỳ đài tại Houston 1996

Phạm Đức Nhì
nhidpham@gmail.com
***
*THI SĨ THẢO CHƯƠNG TRẦN QUỐC VIỆT

*Vài vần thơ thẩn góp ý với ông Chu Tất Tiến

Hy Sinh Mạng Sống Người Già Để Cứu Kinh Tế

Thật mỉa mai thay!
Vào thời đại văn minh hôm nay;
Ngay trên đất “Mỹ Quốc Vĩ Đại” này,
Ông Dan Patrick, Lieutenant Governor, Tiểu Bang Texas,
Ông ta thuộc Đảng Cộng Hoà
nhưng tuyên bố
không
thua gì
những tên lãnh tụ thần thánh
cuả đảng Cộng sản Hà Nội,
hoặc cuả đảng cướp cạn Bắc Kinh.

Lời nói ba hoa của ông ta,
…tanh rình,
hôi mùi cá chết..sình.
Ông Patrick bảo người già như ông ta
và như các ông bà đã là nội ngoại,
cần phải hy sinh
sức khoẻ,
và ngay cả mạng sống qúy giá của mình,
để quốc gia Hoa Kỳ được làm việc trở lại.
Nghe ông ta nghe nói;
mà lạnh xương sống,
cóng xương sườn,
ể mình run cầm cập.
Ông này còn dã man còn hơn Hitler thời đó;
ác độc chẳng thua tên Hồ tặc man rợ Bắc Bó năm xưa.

Chẳng lẽ để giữ cho “Hoa Kỳ Vĩ Đại”
̣”KEEP AMERICA GREAT”
nước Mỹ chỉ cần tiền,
mà cóc cần chi đến nhân quyền?
Một xứ sở văn minh
̣đầy lý tường công bình, tự do, dân chủ
sao lại độc ác
đến nỗi
phải kêu gọi người dân hy sinh mạng sống
để làm giàu cho các nhà tư bản?

Ông Dan Patrick
một nhân vật có tên tuổi trong Đảng Cộng Hòa,
sao lại chơi trò dã man
của bọn cộng sản man rợ ăn lông ở lỗ?
“Chanh đã hết nước,
chỉ còn vỏ,
nên vứt bỏ đi,
giữ lại để mần chi,
phải cưu mang thêm nặng gánh?”

Ông Patrick Không thể xếp hàng bắn bỏ người già ở Mỹ.
Ông ta cũng không thể nào cho họ vào lò hoả thiêu
̣để đốt
sạch sành sanh;
như ngày xưa Đức Quốc Xã
đã dã man tiêu diệt hàng triệu dân Do Thái”
hoặc như gần đây Tàu cộng đã thiêu sống
những người bị bệnh-dịch-gần-chết ở Vũ Hán.

Do đó, ông ta chụp ngay dịp “may” hôm nay;
nhân đại dịch Coronavirus,
ông ấy bảo người già cần hy sinh mạng sống
để cưú nước Mỹ khỏi cơn nguy biến.

Hy vọng rằng đây là ý kiến
của riêng
một mình ông Patrick,
trong lúc ngẫu hứng,
tuyên bố lăng nhăng,
ba hoa, chích choè,
chứ không phải chính sách cuả Đảng Cộng Hoà
hoặc không phải chiến thuật:
“lấy vô chiêu thắng hưũ chiêu”
của vị Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ
một vị lãnh tụ, tuyệt vời,
tài ba,
lỗi lạc,
đệ nhất trên đời
như ngài Donald Trump.

Thảo Chương Trần Quốc Việt
02-04-2020
***
*THI SĨ M.Đ
CẦU XIN
Ngồi buồn nghĩ ngợi chuyện loanh quanh
Tâm trạng ưu tư trí nguội tanh
Những tưởng đời tròn như quả bóng
Nhưng sao nó nhọn tợ cây đanh
Ngồi nghe tử khí bay qua cửa
Ngỡ thấy “cô vy” chạm mái tranh
Chẳng biết bao giờ qua trận dịch
Cầu xin thế giới được an lành
M.Đ
***
*NỮ SĨ Ý NGA – TRẦN VĂN LƯƠNG***
*THI SĨ VĨNH THẮNG TRẦN
ĐẤT NƯỚC MÌNH

Đất nước mình hèn lắm phải không em ?
Dân mỗi ngày nghe những lời ba xạo
Bởi đã có đảng “quang vinh” lãnh đạo
Bán non sông , thờ giặc ở trên đầu

Em thấy không ? Những người dân mất nhà , mất đất khổ đau
Những trẻ em không có cầu đi học
Bao cụ già phải lê thân khó nhọc
Ngửa tay xin từng cắc sống qua ngày

Giặc ngàn năm , đảng tôn thờ cúi lạy
Chúng đan tâm giết hại đồng bào
Chúng nhượng từng phần đất , biển đảo cha ông
Mong giữ lấy nền độc tài cai trị

Em thấy không ? Dịch về dân cả nước hiểm nguy
Đảng một lòng vì Thiên triều đại Hán
Mở toang cửa khẩu , ôi thật là khốn nạn
Rồi bịt miệng dân bằng bản án của luật rừng

Em bị mù hay không có lương tâm ?

Vĩnh Thắng Trần.
– KEN DANG.

ĐẤT NƯỚC MÌNH
Đất nước mình hèn lắm phải không em ?
Dân mỗi ngày nghe những lời ba xạo
Bởi đã có đảng “quang vinh” lãnh đạo
Bán non sông , thờ giặc ở trên đầu

Em thấy không ? Những người dân mất nhà , mất đất khổ đau
Những trẻ em không có cầu đi học
Bao cụ già phải lê thân khó nhọc
Ngửa tay xin từng cắc sống qua ngày

Giặc ngàn năm , đảng tôn thờ cúi lạy
Chúng đan tâm giết hại đồng bào
Chúng nhượng từng phần đất , biển đảo cha ông
Mong giữ lấy nền độc tài cai trị

Em thấy không ? Dịch về dân cả nước hiểm nguy
Đảng một lòng vì Thiên triều đại Hán
Mở toang cửa khẩu , ôi thật là khốn nạn
Rồi bịt miệng dân bằng bản án của luật rừng
Em bị mù hay không có lương tâm ?
Vĩnh Thắng Trần.
– KEN DANG.
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=124282165850435&set=gm.3355399301140355&type=3&theater&ifg=1
***
*THI SĨ NHẤT HÙNG*
***
*THI SĨ TRẦN VĂN LƯƠNG
Dịch Tàu Vũ Hán dẫu kinh,
Nhưng so với dịch Ba Đình thấm chi!

Cóc cuối tuần:

Hai Cơn Đại Dịch

Dịch Vũ Hán như trời long đất lở,
Khắp năm châu đang khóc dở đêm ngày,
Y khoa nào cũng đành chịu bó tay,
Xác chết cứ chất đầy nhà hỏa táng.

Cơn đại dịch đã tung hoành mấy tháng,
Khiến mọi người phải hốt hoảng lo âu,
Từ Á, Âu tới Mỹ đến Úc châu,
Đâu đâu cũng thi nhau ào đóng cửa.

Dù lan tràn như bão lửa,
Nhưng áng chừng cũng chỉ nửa năm thôi,
Một khi cơn đại dịch qua rồi,
Tất cả sẽ lại phục hồi như trước.

Bệnh truyền qua nhiều nước,
Số tử vong vượt mức mấy mươi ngàn,
Dù với mình người chết chẳng liên quan,
Nhưng vẫn thấy ruột gan dường dao cắt.

Chạnh nghĩ đến quê hương giờ đã mất,
Lòng lại càng thêm chất ngất buồn đau,
Đất nước mình, dịch Vẹm có từ lâu,
Còn ghê gớm hơn dịch Tàu vạn bội.

Từ xác chết ở Ba Đình, Hà nội,
Dịch tràn bờ ồ ạt tới khắp nơi,
Bảy chục năm giết chết mấy triệu người,
Khắp đất nước là một trời bão táp.

Dịch trà trộn vào phong trào chống Pháp,
Đoạn dần dà tàn sát hết những ai
Còn sáng mắt sáng tai,
Thấy mặt trái của chiêu bài Cộng sản.

Năm năm bốn, quê nhà lâm đại nạn,
Nước chia đôi, tiếng than oán ngập trời,
Nam Tự do, được vui hưởng kiếp người,
Bắc Cộng sản, dân sống đời trâu ngựa.

Rồi cậy có Nga Tàu làm chỗ dựa,
Vẹm mưu đồ chiếm nốt nửa giang san,
Vạn gái trai phải bỏ xác trên ngàn
Cho tham vọng của tập đoàn quỷ đỏ.

Đau đớn nhẽ, cả miền Nam sụp đổ,
Vì mắc trò tráo trở của đồng minh,
Uổng công bao chiến sĩ đã hy sinh,
Để gìn giữ cho quê mình yên ổn.

Bên thất trận chịu muôn vàn khốn đốn,
Kẻ tù đày mất xác chốn rừng hoang,
Kẻ biển Đông gặp số kiếp phũ phàng,
Kẻ vuợt thoát lang thang nhờ đất khách.

Vẹm bắt chước Tần Thủy Hoàng đốt sách,
Bày đủ trò để bách hại lương dân,
Áp đặt lên một chủ nghĩa phi nhân,
Một chế độ vô luân và khắc bạc.

Vì mắc nợ quan thầy Tàu gian ác,
Chúng đang tâm hèn nhát bán non sông,
Dân mình ngay trên mảnh đất cha ông
Đành cam phận lưu vong không xứ sở.

Dân hết đường xoay xở,
Tranh giành nhau đi ở đợ khắp phương,
Mặc xác hồn, danh tiết bị tổn thương,
Miễn thoát khỏi chốn “thiên đường” cơ cực.

Thật chua xót thay cho nền đạo đức
Mà tổ tiên đã gắng sức vun bồi,
Nhân phẩm nay thành khái niệm lỗi thời,
Lương tâm cũng từ lâu thôi tồn tại.

Khi xã hội đã hoàn toàn băng hoại,
Thì tiền đồ cũng sẽ mãi tiêu tan,
Đạo đức là nền tảng của giang san,
Một khi mất, ngày tàn đà kế cận.
x
x x
Tháng Tư đến, nhớ về ngày Quốc Hận,
Nghe bi thương lẫn căm phẫn chất chồng,
Buồn thấy người xưa thề thốt biển Đông,
Nay phủ gấm về rong chơi lũ lượt.

Hỡi trăm triệu người dân còn trong nước,
Nếu thật tâm muốn cứu được quê nhà,
Thì chính mình phải đổ máu xương ra,
Đừng trông đợi cái gọi là “quốc tế”.

Họ ích kỷ lại tham hèn vô kể,
Nên Cộng nô với đồ tể Nga Tàu,
Bấy lâu nay tội ác đã ngập đầu,
Chẳng ai dám nói một câu hơn thiệt.

Dịch Vũ Hán chóng chầy rồi sẽ hết,
Dịch Ba Đình chẳng biết kiếp nào xong.
Chế độ này nếu không sớm tiêu vong,
Dòng giống Việt đừng mong còn chỗ đứng.

Nhìn dân tình hờ hững,
Buồn biết ngày diệt chủng chẳng còn xa.
Trần Văn Lương
Cali, đầu mùa Quốc Hận 2020
Tran V Luong <tranvluong@gmail.com> ***
***
THI SĨ VIỄN KHÁCH
*Chiều Quê (Thơ Cổ Phong)
Chiều tàn nhạt nắng nhớ quê xưa
Mái lá đơn sơ dưới rặng dừa
Bếp lửa cơm chiều nghi ngút khói
Đồng xa vọng lại tiếng hò đưa
Lưng trâu mục tử nghêu ngao hát
Réo rắt bờ tre ngọn gió đùa
Bìm bịp kêu chiều con nước lớn
Tôi giờ xa xứ nhớ chiều xưa
Viễn Khách
***
*THI SĨ NGUYỄN XUÂN QUANG
Vọng Ngay Xanh – Mây Trôi, Trôi Hết Một Đời

Mây Trôi, Trôi Hết Một Đời
Thơ Nguyễn Xuân Quang

Chiều nay nơi đây, nơi đây quê người
Ngồi trông mây trôi, mây trôi, mây trôi
Trôi trong đáy cốc rượu vơi
Ngẩn ngơ em ơi đã hết cuộc đời
Chung thân biệt xứ, bao giờ cùng thấy mặt trời
Chiều nay mây trôi, trôi hết một đời…
Giờ em nơi đâu, nơi đâu, nơi nào
Ở trong hang sâu hay trên non cao
Hay nơi đất mới khổ đau
Giờ em lao đao nơi công trường nào
Em mang nợ máu hay là em đã qua cầu
Hoặc em ra khơi cưỡi sóng bạc đầu?
Em, tiểu thơ rừng thiêng kinh tế
Em, công chúa Lọ Lem nơi nông trường
Em, Thúy Kiều mán rừng cây quế
Em, ni cô địa ngục khám đường
Máu em nồng quỷ uống mềm môi
Thịt trầm hương quỷ đói say mồi
Đã cơn say thế rồi lũ quỷ
Bỗng ngu ngơ vuốt mặt thành người
Người mà lại phản bội người
Người mà lại hận thù người
Người mà lại hành hạ người
Không nhận mình là người…
Chiều nay nơi đây, nơi đây quê người
Ngồi trông mây trôi, mây trôi, mây trôi
Trôi trong đáy cốc rượu vơi
Ngẩn ngơ em ơi đã hết cuộc đời
Chung thân biệt xứ, bao giờ cùng thấy mặt trời
Chiều nay mây trôi, trôi hết một đời…
***
Miền Nam Việt Nam – Trước 1975

QUỐC HẬN 45 NĂM THÁNG 4-2020

Thành kính tưởng niệm những chiến sĩ QLVNCH đã liều mình bảo vệ và mở đường máu cho đồng bào chạy giặc xuống tàu di tản trong cơn hấp hối của Miền Nam tự do.

Tháng Mất Nhau
Một Tháng Tư về khóc mất nhau
Quê hương máu lệ thấm hoen màu
Người xe chạy giặc dòng nghiêng ngả
Đạn pháo dằn thây thịt nát nhàu
Tiếng sét ly tan rền tủi nhục
Khung trời kỷ niệm đẫm buồn đau
Thương ngày súng gãy anh liều chết
Mở lối cho em thoát xuống tàu
Bửu Tùng
6/4/2019
Các bài họa:
1. Hoài Niệm Tháng Tư Đen
Em hỡi, tháng Tư thất lạc nhau.
Giang sơn tắm máu, đã thay màu.
Lìa xa đất mẹ, cơ đồ nát.
Bỏ lại quê cha, xã tắc nhàu.
Viễn xứ lòng mang bao nỗi nhớ.
Quê người dạ chứa bấy niềm đau.
Bóng chim tăm cá, ôi biền biệt…
Lỡ mất đời ta, bởi chuyến tàu!
Duy Anh
April 6, 2019
2. Mất Nhau
Nhà tan nước mất phải lìa nhau
Cảnh sắc mùa xuân cũng úa màu
Đạn réo bom gầm xương thịt nát
Đầu rơi máu đổ xác thân nhàu
Con thơ lạc mẹ niềm cay đắng
Vợ trẻ xa chồng nỗi đớn đau
Giặc bắn nà theo anh cố chết
Đưa em vượt thoát xuống boong tàu
dinhtuong
25/3/2019
3. Tháng Tư Lại Về
Tháng tư ngày ấy ta xa nhau
Đất nước chuyển xoay đã nhạt màu
Khói lửa hoang tàn, nhà đổ nát
Bao người ngã gục, thân tâm nhàu
Xa lìa đất mẹ, lòng chua xót
Đất mới quê người, một nỗi đau
Từ tháng tư đen, mình mất nước
Và rồi chậm bước xuống con tàu
Nguyễn Bích Sơn
25/3/2019
4. Tháng Tư Xưa
Bốn bốn năm xưa ta lạc nhau
Từ phen tóc biếc sớm phai màu
Lưu vong chí khí còn nung nấu
Tị nạn xuân xanh đã bạc nhàu
Mỗi lúc nghênh tân thêm tủi hận
Một lần tống cựu ngập thương đau
Ngày đi áo chiến đang hoen máu
Cờ vẫn tung bay trước bến tàu …
Hawthorne 25-3-2019
CAO MỴ NHÂN
5. Còn Nỗi Đau Nào Hơn
Lưu lạc quê người ta gặp nhau ,
Từ khi đất mẹ phải thay màu.
Quê hương đỏ rực trên đầu súng ,
Tổ Quốc tang thương cảnh úa nhàu.
Tủi nhục cuộn tròn niềm tủi nhục,
Thương đau khâm liệm nỗi thương đau .
Ngập tràn uất hận ngày buông súng
Khóc ngọn CỜ VÀNG rũ cuối tàu.
Lãobút 25/03/2019.
6. Vẽ Lại Trời Tang
(Đáp họa Còn Nỗi Đau Nào Hơn)
Trên đường viễn xứ bút cùng nhau
Vẽ lại trời tang tháng ủ màu
Buổi ánh bình minh tà nắng nhạt
Ngày nôi hạnh phúc xác thân nhàu
Thương người ái quốc đời lao khổ
Xót mảnh cơ đồ cảnh đớn đau
Giữ nước đơn phương đầy tủi hận
Nhìn cơn sóng đỏ bám đuôi tàu
Bửu Tùng
26/3/2019
7. Nhớ
Nhớ lại năm xưa xa cách nhau
Núi sông tươi sáng chợt bay màu
Ồn ào hỗn loạn ta mau chạy
Rền rĩ thản nhiên cộng pháo nhàu
Thuở ấy tự do bao sung sướng
Mà nay nô lệ quá hằn đau
Mẹ già con một cần chăm sóc
Duyên phận hẩm hiu lỡ chuyến tàu
Doãn Thường, 26-3-2019
8. Tháng Tư Nỗi Nhớ
Nhớ tháng tư hoài chuyện lạc nhau
Thời gian ký ức chẳng phai màu
Điêu tàn đất nước chìm sương bạc
Khốn khổ quê hương dấy đục nhàu
Lắm cảnh chia ly buồn tủi nhục
Nhiều màn giã biệt khóc thương đau
Anh thân tội phạm nơi rừng núi
Biển rộng đưa em trốn thoát tàu
Minh Thuý
26/3/2019
9. Mất Nhau
Cơ trời vận nước phải xa nhau
Mãi mãi tình ta vẫn thắm màu
Tựa đóa hoàng lan mưa chẳng nát
Như hoa phượng vĩ nắng không nhàu
Quân thù tạo lắm điều căm hận
Lũ giặc gieo nhiều nỗi khổ đau
Anh phải đưa em tìm đất sống
Nhanh lên để kịp bước lên tàu
dinhtuong
27/3/2019
10. Tháng Tư Buồn
Tháng tư kinh hãi, đắng cay nhau
Máu đổ lệ pha trộn thẫm màu
Chạy giặc xôn xao dòng hướng ổn
Phơi thây rải rác, cát thi nhàu
Phận đời ngăn cách tai ương phủ
Duyên kiếp chia rời luỵ xót đau
Chiến hoạ tan lìa con với mẹ…
Ngoài bờ biển cả… thoát theo tàu.
Đặng Xuân Linh
27/3/2019
11. Tháng Tư Buồn
Tháng Tư năm ấy bặt tin nhau
Kỷ niệm thời gian khó úa màu
Địa chỉ đậm ghi hàng mực thắm
Lời thư mờ nhạt giấy hoen nhàu
Bom rơi tổ ấm vương tang tóc
Đạn lạc bao nhà hứng khổ đau
Hòa lẫn dòng người chen nhốn nháo
Anh rời đất Mẹ bước lên tàu.
Vũ Thu Yến
29/3/2019
Các bài thơ viết theo vần:
1. Tháng Tư Xám
Xám lắm, bầu trời lúc lạc nhau,
Xóm làng quê, khói, máu pha màu.
Chân chạy, dòm chừng, con đói, khóc,
Tay quẩy, ngó sang, vợ té, nhàu.
Dòng người hoảng loạn, hờn ly tán,
Pháo đạn hoang mang, dội đớn đau.
Tháng ấy, bao năm còn uất hận,
Sao tôi mình một lại lên tàu?
Nguyễn Việt Thường
26/3/2019 – Rochester, MN
2. Tháng Tư Buồn
Em biết rằng ta đã mất nhau..
Tháng tư năm ấy dẫu phai màu.
Ghi mãi trong em bao niềm nhớ.
Lìa xa quê mẹ mặt úa nhàu…
Dìu dắt nhau đi tìm nơi tránh…
Bè lũ xâm lăng gieo buồn đau…
Bỏ lại quê hương cho lũ cáo…
Lênh đênh đầu sóng một con tàu…
Lê Vương Tấn
3. Niềm Hy Vọng
Tháng Tư kinh hoảng thuở bên nhau,
Phải chăng duyên nợ chửa phai màu,
Nửa vòng trái đất sao còn gặp ?
Dù trái tim ta đã úa nhàu !
Quên chăng năm tháng đầy tủi nhục.?
Rừng sâu núi thẳm …những sầu đau.
Để lây lất sống ta còn chút:
Le lói niềm tin : Bước xuống tàu !…
Lê Thị Hồng Sen .
4. Hy Sinh
Từ tháng Tư buồn ta mất nhau,
Quê hương tuôn máu lệ chung màu,
Xác người chồng chất, thây từng đống ,
Ngơ ngác em thơ mặt úa nhàu,
Hỏi mẹ tìm cha em nơi đâu?
Xác xơ, tuyệt vọng với nỗi đau,
Có anh lính trẻ đang liều chết :
“Ôm cổ anh đưa bé xuống tàu…!”
Lê Thị Hồng Sen
5. Quốc Hận!
Quê Việt ơi mình có mất nhau ?
Hùng sử hiên ngang thắm sắc màu,
Oai hùng TrưngTriệu sao chẳng nhớ
Lại để giang sơn bị nát nhàu ?
Bè lũ cộng nô hèn lẩn tránh,
Để bọn Tàu ô gieo khổ đau,
Hãy vùng lên con cháu Triệu -Trưng
Lưu vong nung nấu ngày khôi phục
Quốc hận há chìm theo mạn tàu?
Nguyễn Thị Nghĩa
***
*THI SĨ KIỀU PHONGẢO TƯỞNG
Nỗi khổ nào hơn sống cạnh heo
Học làm đạo đức chẳng làm theo
Thất tình vướng víu hay bươi móc
Lục dục chưa quen vẫn nhảy trèo
Háo thắng tâm hồn dơ tợ rác
Si mê cốt cách rẻ như bèo
Làm người chưa được mơ làm thánh
Hỡi đứa ngu đần tĩnh ngộ mau !
M.Đ
(Bài họa vần voi Tim thi sư)

HỐI HÃ
Đã bốn mươi lăm cái tháng đen
Từng ngày xa xứ mắt mi hoen
“Đỉnh cao trí tuệ” toàn bầy lú
“Hải ngoại chính nhân” chẳng lẽ hèn ?
Bám víu thời gian lòng nuối tiếc
Ngày thêm tuổi tác dạ hờn ghen
Niềm tin rớt rụng “đường thêm vắng” (*)
Nhiệm vụ chưa tròn hối hã chen !
M.Đ

Khôi hài đen (trung ngôn nghịch nhĩ)
Lệ hoen (thơ cổ phong)

Ngày mơi lại đến tháng Tư đen
Đếm đặng bao người mắt lệ hoen
Mạt lộ an cư thành nhút nhát j/k
Cùng đường lạc nghiệp trở đê hèn j/k
Dấn thân sợ khổ đào non giận j/k
Nhập cuộc lo đau vợ lớn ghen j/k
Bảo vệ cờ Vàng(*)quên trách nhiệm
Trùm mền chống cộng giỏi bon chen

Tím March/31/2020
Chắc mẫm (thơ cổ phong) khôi hài đen

Bắt chước ngài Bồ(*)nói láo nha
Vi trùng Vũ Hán giết người ta
Tàu chồn độc ác lòi nòi quỷ
Chệt cáo gian tà lộ giống ma
Bốn biển đau vương đau bại sản
Năm châu bịnh dính bịnh tan gia
Bình(1)không”cẩn tắc vô ưu”(2)dại
Quả báo Trung Hoa “chắc mẫm” hà

Tím March/27/2020
(1)Tập Cận Bình (vua Tàu)
(2)”cẩn tắc vô ưu” = thành ngữ Hán-Việt có nghĩa là(cẩn thận thì hậu vận khỏi phải lo gì hết á)
(*)Bồ Tùng Linh
Coi chừng (thơ cổ phong) khôi hài đen

Trời đánh thánh đâm dịch vật(*)mầy
“Đỉnh cao trí tuệ” khỉ rừng bây
Thanh bình mật vụ giành vàng ngập
Thống nhứt công an giựt bạc đầy
Đảng trị đồng bào đời mặn đắng
Độc tài dân chúng sống chua cay
Luân hồi quả báo coi chừng sớm
Trời đánh thánh đâm dịch vật(*)mầy

Tím March/25/2020
Đại dịch (thơ cổ phong) khôi hài đen

Thằng Tàu độc địa tạo cô Na(*)
Đại dịch tràn lan ác quá hà
Khắp chốn banh chành người bại sản
Nhiều nơi té bứa kẻ tan gia
Mưu thâm chó Chệt mưu thâm quỷ
Kế độc cẩu Bình (1) kế độc ma
Mộng được cầm đầu toàn thế giái
Thằng Tàu độc địa tạo cô Na(*)

Tím March/21/2020
(*)Virus Corona
(1)Tập cận Bình (vua Tàu)
Hậu quả (thơ cổ phong) khôi hài đen

Quarantine hậu quả hổng ai ngờ
Lắm mợ mang bầu bụng to cơ
Lẩn quẩn trong nhà thèm hợp cẩn
“Lanh quanh” dưới bếp rủ chơi cờ
Ngày ba bốn cử cung dương bắn
Tối bảy tám lần súng nhắm phơ
Dân sớm tăng lên bù số chết ?!
Quarantine hậu quả hổng ai ngờ

Tím March/21/2020
Đại dịch (thơ cổ phong) khôi hài đen

Thằng Tàu độc địa tạo cô Na(*)
Đại dịch tràn lan ác quá hà
Khắp chốn banh chành người bại sản
Nhiều nơi té bứa kẻ tan gia
Mưu thâm chó Chệt mưu thâm quỷ
Kế độc cẩu Bình (1) kế độc ma
Mộng được cầm đầu toàn thế giái
Thằng Tàu độc địa tạo cô Na(*)

Tím March/21/2020
(*)Virus Corona
(1)Tập cận Bình (vua Tàu)
Đành quên (thơ cổ phong) khôi hài đen

Già đầu “sớm” chết “giỏi” bon chen
Chống cộng độc quyền mấy đứa hèn
Đẻ muộn dấn thân thù hận ghét
Sanh sau nhập cuộc giận hờn ghen
Kiêu căng lắm mợ tâm thành tối
Tự đại nhiều thầy trí hóa đen
“Nữ kiệt”, “anh hào” khoe tá lã
Khả phong tiết hạnh tốt làm quen
Tím March/25/2020

Đê hèn (thơ cổ phong) khôi hài đen

Miền nam thắng đại tưởng ngon nghen
Đám khỉ rừng xanh “lóc cóc keng”
Vào chỉa đồng bào thù mãi nhớ
Vô chôm dân chúng hận đâu quên
Cho “Xe” vượt biển mơ tươi thắm
Gài “Chốt” sang sông mộng sáng đèn
Lắm cụ cao niên chưa lú lẫn
Thông minh thấy rỏ kế đê hèn

Tím March/25/2020

Giá họa (thơ cổ phong) vần “ai” khôi hài đen

Ngộ hén bầy ngu vẫn miệt mài
Vu oan chữi mắng giỏi chê bai
Kiêu căng mất nết vàng tươi bãi
Tự đại hư thân nước tiểu khai
Dạ “sói” gian tà đầu bẩn mãi
Lòng lang ác độc óc tanh “quài”
Không lo “cẩn tắc vô ưu”(*)dại
Bịnh hoạn tâm thần giá họa sai

Tím March/20/2020
(*)là thành ngữ Hán-Việt có nghĩa là “Cẩn thận thì sau hong phải lo lắng gì”. Điều đó đồng nghĩa với cái tốt cho bản thân sau này. Ví dụ, mình cẩn thận thì sau nầy lở có gì thì hong thể trách ai, tránh gây mất tình cảm sau này.

Hậu quả (thơ cổ phong) khôi hài đen

Quarantine hậu quả hổng ai ngờ
Lắm mợ mang bầu bụng to cơ
Lẩn quẩn trong nhà thèm hợp cẩn
“Lanh quanh” dưới bếp rủ chơi cờ
Ngày ba bốn cử cung dương bắn
Tối bảy tám lần súng nhắm phơ
Dân sớm tăng lên bù số chết ?!
Quarantine hậu quả hổng ai ngờ

Tím March/21/2020
Hí hí hí gần 45 năm biệt xứ chuyên môn chứi bới chiến hữu, “độc quyền” chống cộng gây chia rẻ cộng đồng hải ngoại chưa đủ hén ?! vẫn ra rả ngày đêm đào mồ cuốc mã kẻ thẳng người ngay , ngư ông đắc lợi là ai hén ?! bầy già lú lẫn bịnh hoạn tâm thần thức tỉnh mau giùm đi đừng để đám sanh sau đẻ muộn chúng cười chê kì hung lắm nè …

Dử hén (thơ cổ phong) khôi hài đen

Độc quyền chống cộng ngộ kì chưa ?!
Trí thức “khôn liền” giỏi chữi bừa
Bất chấp quê cha nghèo nát bấy
Không màng đất tổ khổ te tưa
Quê người thích lợi quên thù củ ?!
“Xứ lạ” ham danh “bỏ” hận xưa ?!
“Làm tốt” khoe rùm tài : dử hén
Cờ Vàng (*) bảo vệ “nổ” từa lưa ?!

Tím March/18/2020
(*)
Khôi hài đen (trung ngôn nghịch nhĩ)
Lệ hoen (thơ cổ phong)

Ngày mơi lại đến tháng Tư đen
Đếm đặng bao người mắt lệ hoen
Mạt lộ an cư thành nhút nhát j/k
Cùng đường lạc nghiệp trở đê hèn j/k
Dấn thân sợ khổ đào non giận j/k
Nhập cuộc lo đau vợ lớn ghen j/k
Bảo vệ cờ Vàng(*)quên trách nhiệm
Trùm mền chống cộng giỏi bon chen

Tím March/31/2020
(*)
NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH HIỆN NGUYÊN HÌNH LÀ TAY SAI VC
John Tornado

Lòi đuôi ( Thơ cay cháy lưỡi)

Cô Nấm bây giờ đã lòi đuôi
Chê tổng thống Trump chẳng tiếc lời
Chê ông già cả nên lú lẫn
Nói trước quên sau khiến hại đời !

Đệ Nhất Phu Nhân có biết không?
Bạch Ốc tưng bừng Nấm welcome
Nào ngờ trúng kế ngay cú VẸM
Để tới hôm nay biết tặng lầm !*

Việt Cộng lưu manh nhất trần gian
Trăm mưu nghìn kế để bán hàng
Đấu tranh dân chủ chiêu ăn khách
Nấm ta xoải cánh giống phượng hoàng !

Nấm độc trong nhà rất tanh hôi
Hơi độc ém lâu bốc ra rồi
Houston chống cộng làm sao sống
Cuốn gói mau vể với vẹm thôi !

Tôi khuyên quý vị kể từ nay
Chuyện xin chuyện xỏ chớ nhúng tay
Kẻo lỡ mai sau ôm mối hận
Như chuyện của cô Nấm độc này…

John nguyen
ARVN-Veteran

Viết tặng đồng bào VNCH của tôi.
* Bằng tuyên dương người đàn bà can đảm nhất hành tinh.
Mốc xì (thơ cổ phong) khôi hài đen

Thượng đế linh thiêng ngộ lạ kì
Việt Nam hạn “hán” ngó lơ đi ?!
Ba Tàu độc ác Cha(*)không phạt
Chú Chệt gian tà Phật chẳng đì
Dân chúng lao đao đời khổ ải
Đồng bào khốn đốn sống sầu bi
Trên nguồn giử nước Trời tha tội
“Tột đĩnh” quyền uy cái : mốc xì

Tím March/21/2020

(thơ cổ phong) vần “ai” khôi hài đen

Giá họa
Ngộ hén bầy ngu vẫn miệt mài
Vu oan chữi mắng giỏi chê bai
Kiêu căng mất nết vàng tươi bãi
Tự đại hư thân nước tiểu khai
Dạ “sói” gian tà đầu bẩn mãi
Lòng lang ác độc óc tanh “quài”
Không lo “cẩn tắc vô ưu”(*)dại
Bịnh hoạn tâm thần giá họa sai

Tím March/20/2020
(*)là thành ngữ Hán-Việt có nghĩa là “Cẩn thận thì sau hong phải lo lắng gì”. Điều đó đồng nghĩa với cái tốt cho bản thân sau này. Ví dụ, mình cẩn thận thì sau nầy lở có gì thì hong thể trách ai, tránh gây mất tình cảm sau này.

(Bài họa vần số 1)

KHÔN DẠI
Nếu muốn nên khôn phải dũa mài
Ngặt vì đầu đất phải say: “bye”
Đê hèn nói xấu sau lưng: thúi
Ti tiện phát ngôn trước mặt: khai
“Nghĩa tử” nên cho là “nghĩa tận”
“Lời buồn” chẳng được nói nhau “quài”
Người khôn cố tránh điều không đáng
Đứa dại hay mần những chuyện sai
M.Đ

SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI QUÝ VỊ GHÉ THĂM & SHARE

*LINKS: SACHILECHANNEL

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ/videos?disable_polymer=1

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ?disable_polymer=true

*LINKS: MAI ĐẰNG CHANNEL

https://www.youtube.com/user/eastwood4real/featured?