Wall Street Journal viết mỉa mai: Sét đánh 2 lần vào vào tháp Trump mới thắng cử!

Wall Street Journal viết Mỉa mai: Sét đánh 2 lần vào vào tháp Trump mới thắng cử!

*BẢN TIN THỜI SỰ NỔI BẬT HÔM NAY:

*-BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT:

*SLIDERS: ẢNH NGÀN LỜI
*CLIPS QUAN TRỌNG:

* Nhói lòng cảnh cậu bé chới với bơi theo thuyền để xin đồ cứu trợ cho gia đình
*Quá xuất sắc TT Trump khiến Nancy Pelosi độn thổ với bài phát biểu có 1 không 2
*Joe Biden Tells Voters “I Don’t Need You To Get Me Elected”
* Boxes of mail found in Harris County dumpster
* Dưới 18 tuổi TUYỆT ĐỐI CẤM KHÔNG ĐƯỢC XEM
* Lần đầu đệ nhất phu nhân chửi dân chủ
* Hoa Kỳ truy tố 8 người đe dọa người TQ ở Mỹ về nước
* Hoàng Dược Thảo Lên Án Báo Người Việt
* President Donald Trump Joins the MAGA Dance at the Beverly Hills Freedom Rally
* Rợn Tóc Gáy : Dầu Ăn tp HCM/VN
* Sự thật không ngờ đằng sau mưu toan ám hại TT Trump của giới truyền thông thiên tả và đảng Dân Chủ
TIN MỚI 30/10/2020 QUÁ HAY, Đích thân TT Trump Trảm Tướng FBI Wray- CIA Haspel Pelosi là kẻ tiếp
*
* FACEBOOK:

* HUNTER BIDEN SỬ DỤNG MA TÚY & QUA ĐÊM VỚI CON GÁI OBAMA?
* THIÊN KIM VƯƠNG: Con gái lớn Obama ghiền bột trắng và bị…
*CHẤN ĐỘNG! Hunter Biden thú nhận hợp tác với trùm gián điệp TQ,
HOT HOT HOT Diễn viên nổi tiếng Lưu Diệc Phi là cái tên mới nhất bị lộ trong các video ăn chơi trác táng của Hunter con trai Joe Biden ở Trung Quốc

**
*TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

* Đảng viên Dân chủ Dave Rubin bỏ phiếu cho TT. Trump
* HUNTER VÀ VIDEO TRỤY LẠC. QUÝ ANH CHỊ ỦNG HỘ DÂN CHỦ CÒN DÁM BẦU CHO BIDEN NỮA KHÔNG
* NGƯỜI VIỆT – ĐI BÊN CẠNH TỔNG THỐNG TRUMP
* Báo Wall Street Journal viết mỉa mai rằng: Chừng nào sét đánh 2 lần vào 1 chỗ thì ông Trump mới thắng cử
* Ban Biên tập báo Washington Times viết về TT Donald Trump
* NGUYỄN QUANG DUY:Dân chủ nước Mỹ nhìn từ Úc châu
* CÁI ĐIÊN CỦA JOE BIDEN

**
*KÍNH MỜI NGHE NHẠC HAY:

*THU – Nhạc Võ Tá Hân – Thơ Cao Nguyên – Diệu Hiền hát – Thu Thủy ngâm thơ
* Video tranh cử hài hước của TT Trump

*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU: Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:
* TIỂU TỬ: Truyện Ngắn Thời Sau 30/4/75 . Ông Tư ….. :
* TÔI Ở TRẠI TRỪNG GIỚI A20

*HỒI KÝ: LÊ XUÂN NHUẬN NGÀY QUỐC-KHÁNH 1-11-1973

*SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

*QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*PHẠM THIÊN THƯ * TRẦN QUỐC BẢO *TRẦM VÂN
*THANH THANH * Ý NGA * HUY VĂN * THA HƯƠNG
*TÍM * ĐỖ CÔNG LUẬN * THY AN * KIỀU PHONG *
* *SA CHI LỆ *

                                      ***
*              BẢN TIN THỜI SỰ NỔI BẬT HÔM NAY:

*BIẾM-MINH HỌA ĐẶC BIỆT:
*SLIDERS: ẢNH NGÀN LỜI
*


*CLIPS QUAN TRỌNG:

* Nhói lòng cảnh cậu bé chới với bơi theo thuyền để xin đồ cứu trợ cho gia đình


*Quá xuất sắc TT Trump khiến Nancy Pelosi độn thổ với bài phát biểu có 1 không 2

*Joe Biden Tells Voters “I Don’t Need You To Get Me Elected”

* Boxes of mail found in Harris County dumpster

* Dưới 18 tuổi TUYỆT ĐỐI CẤM KHÔNG ĐƯỢC XEM

Exclusive! Hunter Biden’s Sex Tapes, The CCP’s “BGY” Infiltratior

Exclusive! Hunter Biden’s Sex Tapes, The CCP’s “BGY” Infiltration in the U.S., Evil Alliance to Dominate the World 
https://gtv.org/web/?videoid=5f94837c7de25667c0fe0c5e#/VideoPlay_UI
Dưới 18 tuổi TUYỆT ĐỐI CẤM KHÔNG ĐƯỢC XEM:
https://gnews.org/
(CCP’s) CHINESE COMMUNIST PARTY’S DEADLY TRAPS – THE MOST HORRIFIED STORY OF A WORST ROTTEN AMERICAN FAMILY WHOSE LAST NAME IS STARTED WITH A LETTER B. (B…UTT HEADS ???)
(Viewers under 18 years old MUST EXIT IMMEDIATELY, PLEASE)
https://gtv.org/web/?videoid=5f94837c7de25667c0fe0c5e#/VideoPlay_UI

* Lần đầu đệ nhất phu nhân chửi dân chủ


* Hoa Kỳ truy tố 8 người đe dọa người TQ ở Mỹ về nước

* Hoàng Dược Thảo Lên Án Báo Người Việt

* President Donald Trump Joins the MAGA Dance at the Beverly Hills Freedom Rally

* Rợn Tóc Gáy : Dầu Ăn tp HCM/VN

* Sự thật không ngờ đằng sau mưu toan ám hại TT Trump của giới truyền thông thiên tả và đảng Dân Chủ

TIN MỚI 30/10/2020 QUÁ HAY, Đích thân TT Trump Trảm Tướng FBI Wray- CIA Haspel Pelosi là kẻ tiếp
*

* FACEBOOK:

* HUNTER BIDEN SỬ DỤNG MA TÚY & QUA ĐÊM VỚI CON GÁI OBAMA?
.Vụ lùm xùm với nữ hoa đán Lưu Diệc Phi còn chưa yên ắng, Hunter Biden lại khiến cư dân mạng dậy sóng với bê bối dính líu tới con gái lớn của cựu Tổng thống Barack Obama – Malia Ann Obama, sau khi một bức ảnh thẻ tín dụng của cô được sử dụng để chia cocaine, và người phụ nữ da màu bí ẩn trên giường của Hunter. Nhiều người cho rằng hình ảnh này là một phần của các bức ảnh và video bị rò rỉ được tìm thấy trên máy tính xách tay của Biden.
Như New York Post đã đưa tin trước đó, tranh cãi xung quanh chiếc máy tính xách tay của Hunter Biden – con trai út của ứng viên Tổng thống đảng Dân chủ, Joe Biden, đã nổ ra, sau khi một email bị rò rỉ tiết lộ Joe Biden đã gặp giám đốc điều hành hàng đầu của công ty năng lượng Burisma của Ukraine vào năm 2015, theo kế hoạch của Hunter Biden.
Email được khôi phục từ máy tính xách tay bị hỏng của Hunter. Cựu Thị trưởng New York – Rudy Giuliani, người công bố các e-mail này, đã nói rằng máy tính xách tay cũng chứa rất nhiều nội dung ảnh, theo New York Post.
._ Thẻ Visa của Malia Obama có được dùng chia cocain không?
Một hình ảnh lan truyền trên phương tiện truyền thông xã hội cho thấy một thẻ tín dụng bị mờ mà nhiều người dùng mạng xã hội đang tuyên bố mang tên Malia Obama. Thẻ tín dụng được nhìn thấy bên cạnh những đường cắt gọn gàng bằng bột. Những người theo thuyết âm mưu cho rằng những hàng bột này là cocaine.
Hình ảnh xuất hiện lại sau khi một người dùng trên GTV – một nền tảng truyền thông kỹ thuật số do GTV Media Group điều hành, được cho là đã làm rò rỉ các video và hình ảnh được tìm thấy trên máy tính xách tay của Hunter. Tổ chức truyền thông này được cựu cố vấn của Tổng thống Trump là Steve Bannon và tỷ phú Trung hoa lưu vong – Quách Văn Quý thành lập vào tháng 4/2020, Washington Examiner đưa tin.
Theo Aceshowbiz, hình ảnh lùm xùm này xuất hiện trên mạng xã hội vào ngày 23/12/2019, rồi lan truyền nhanh chóng, sau khi một người dùng twitter có tên Old Row đăng ảnh cocaine và một thẻ tín dụng màu đen có dính bột trắng, có vẻ như là của Malia Obama.
._ Người phụ nữ da đen nằm khỏa thân trên giường Hunter là ai?
Trong một hình ảnh khác, một người đàn ông khỏa thân, được cho là Hunter Biden, được nhìn thấy đang nắm tóc của một phụ nữ da đen khi cô ấy khỏa thân nằm trên giường, quay lưng về phía máy ảnh. Nhiều người dùng cho rằng người phụ nữ trong ảnh là con gái của Barack Obama vì cô cũng mang một dấu vết tương tự trên đùi phải giống như Malia.
Để chứng minh giả thuyết của mình, một số người dùng đã đăng tải hình ảnh Malia, mặc một bộ đồ bơi màu trắng, để lộ vết chấm trên đùi phải.
Hai bộ ảnh lan truyền đã gây náo loạn mạng xã hội với nhiều ý kiến cho rằng, Hunter không chỉ dùng ma túy với con gái lớn của Obama, mà còn quan hệ tình dục với cô.
“Đó có phải là Malia Obama trong các bức ảnh mờ với Hunter Biden? Trông rất giống khi kết hợp với các dòng cocaine và thẻ tín dụng của cô ấy”, một người dùng viết.
._ Twitter dậy sóng với bài Tweet về Hunter Biden và Malia Obama
Twitter đang dậy sóng với rất nhiều hashtag bao gồm Malia và Hunter Biden. “Trong 2 giờ qua, tôi đã cố gắng không nghĩ xem làm thế nào và tại sao Hunter Biden lại có thể truy cập vào thẻ tín dụng của Malia Obama đến mức anh ta có thể sử dụng nó để chia cocaine?”, một người dùng tweet.
“Điều thú vị nhất về vụ bê bối máy tính xách tay Hunter Biden là gì. Thực tế không phải là vì anh ta nghiện, thuê gái điếm và đã ngủ với Malia Obama, mà là những trò của giới tinh hoa làm sau những cánh cửa đóng kín”, một người dùng khác viết.
“Một trong những trò bệnh hoạn nhất của cánh tự do mà tôi từng thấy. Tôi chắc rằng còn có những điều tồi tệ hơn. Trong khi đó, thẻ tín dụng dính bột và hình xăm trên mông của Malia Obama mang ý nghĩa gì trong #LaptopFromHell của Hunter Biden?”, một người dùng khác tweet.
Malia Obama cũng từng dính dáng nghi vấn có quan hệ với nhóm khủng bố ANTIFA
Vụ việc được nhắc đến vào ngày 31/5, khi con gái của thị trưởng thành phố New York, Chiara de Blasio bị bắt vì tụ tập phi pháp trong các cuộc biểu tình ở Manhattan.
Một bình luận trên Twitter của @ZhaoTingjun nói rằng: “Camera giám sát của FBI đã ghi lại cảnh con gái Malia của Obama và phần tử của ANTIFA xuất hiện trên đường phố cùng nhau. Nhìn xem, con gái của Thị trưởng New York, con trai của Bộ trưởng tư pháp tiểu bang Minnesota, con gái của Obama đều đang làm gì. Ai đứng sau cuộc bạo loạn này? Mọi thứ đều rõ ràng…”.
Bình luận dựa trên hình ảnh được cho là Malia Obama đi cùng một nhóm người bước ra từ một địa điểm diễn ra cuộc họp của nhóm Antifa mà FBI đang theo dõi.
©trong #LaptopFromHell
AndrewAn Nguyen
sưu tầm
* THIÊN KIM VƯƠNG: Con gái lớn Obama ghiền bột trắng…
Thiên Kim VươngCon gái lớn Obama ghiền bột trắng do obama cho hít để chơi con nhỏ từ khi 8 Tuổi ; Vì vậy sinh nhật năm nó 13 tuổi đã dám lấy máy bay riêng dành cho Tổng Thống , cận vệ tổng thống , bao nguyên khách sạn 5 sao và phòng tổng thống cùng với 13 đứa bạn ăn chơi 1 tuần , tốn 2 Triệu USD $$$ công qủy nhà trắng , hôm qua có người gửi cho tôi nguyên bộ hình dâm chơi của hắn , không dám đăng và không dám chuyển , vì fb sẽ block tôi chắc chắn !
https://www.facebook.com/andrewan.nguyen.75/posts/354574475770775
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1007369356403704&set=p.1007369356403704&type=3

*CHẤN ĐỘNG! Hunter Biden thú nhận hợp tác với trùm gián điệp TQ,
https://www.facebook.com/thesaigonpost1/videos/2538416929783796
HOT HOT HOT Diễn viên nổi tiếng Lưu Diệc Phi là cái tên mới nhất bị lộ trong các video ăn chơi trác táng của Hunter con trai Joe Biden ở Trung Quốc
https://www.facebook.com/fdtvietnam/posts/3847939715218244
**
*TIN NÓNG THỜI SỰ QUANG TRỌNG:

* Đảng viên Dân chủ Dave Rubin bỏ phiếu cho TT. Trump
Trình Văn
Hôm thứ Năm (29/10), người dẫn chương trình Talk show nổi tiếng của Mỹ Dave Rubin cho biết, anh là một đảng viên Dân chủ suốt đời, nhưng giờ đây anh tin rằng Tổng thống Trump mới là pháo đài cuối cùng để ngăn chặn cánh tả cực đoan, vì vậy anh đã bỏ phiếu cho ông. Đây là lần đầu tiên anh bỏ phiếu cho một tổng thống của Đảng Cộng hòa.
Người dẫn chương trình Talk show nổi tiếng của Mỹ Dave Rubin (Ảnh: Gage Skidmore / Wikimedia)
Talk show nổi tiếng nhất của Rubin là “Rubin Report”, một chương trình bình luận chính trị với hơn 280 triệu lượt xem.
Trong một cuộc phỏng vấn với Fox News hôm thứ Năm, Rubin nói: “Như hầu hết người xem đều biết, tôi là một đảng viên Đảng Dân chủ suốt đời. Tôi đã bỏ phiếu cho ông Obama hai lần, bỏ phiếu cho ông Al Gore, cho ông John Kerry, và đây là lần đầu tiên tôi bỏ phiếu cho một tổng thống của Đảng Cộng hòa.”

* HUNTER VÀ VIDEO TRỤY LẠC. QUÝ ANH CHỊ ỦNG HỘ DÂN CHỦ CÒN DÁM BẦU CHO BIDEN NỮA KHÔNG

xem clip Hunter: G-TV
G-TV

🌺 1- Cựu Cảnh sát trưởng New York Bernard Kerik cũng đã kiểm tra ổ cứng của Hunter cùng với ông Giuliani. Ông đã tweet: “Cá nhân tôi đã có cơ hội kiểm tra ổ cứng của Hunter Biden. Nếu FBI Và Bộ Tư pháp có thể bắt giữ Paul Manafort, vậy thì Hunter, James (em trai của Joe Biden) và Joe Biden cũng có thể bị còng tay? Và đó mới chỉ là bắt đầu.”
🌺 2- KẾ HOẠCH MẦU VÀNG LÀ GÌ
Thời báo Tự do Đài Loan từng đưa tin, ông Quách Văn Quý – tỷ phú Trung Quốc đang sống tại Mỹ tiết lộ, 20 năm qua, ĐCSTQ dùng “Kế hoạch Lam Kim Hoàng” để kiểm soát quan chức và thương nhân các nước. Trong đó “Kế hoạch màu vàng” nắm giữ các bê bối về tình dục, ma túy, cờ bạc của các quan chức cấp cao, những người nổi tiếng. Rất nhiều quan chức cấp cao bị ghi hình lại cảnh đánh bạc, dâm loạn, v.v, làm chứng cứ và nó còn ghê gớm hơn vũ khí, nó khiến cho những người này “buộc phải thua”.
🌺 3- Ông Wayne Root, người dẫn chương trình nổi tiếng của Mỹ và là ứng cử viên Phó Tổng thống của Đảng Tự do (Libertarian Party) năm 2008, cũng nói rằng, những người cấp cao mà ông phỏng vấn đã xem đoạn video đồi trụy trên ổ cứng của Hunter. Khi đó, Hunter đang xâm hại bé gái chừng 8 tuổi người Trung Quốc.
Ông nói: “Các nguồn tin của tôi – ngày càng nhiều – hôm nay (19/10), họ đã xem video trong ổ cứng máy tính xách tay của Hunter. Họ nói thẳng với tôi… tuyệt đối không phải là tin đồn … Họ đã xem Hunter cưỡng gian và giày vò (nhiều) trẻ em Trung Quốc … ĐCSTQ cũng có các video đó … và Biden đã thỏa hiệp. Ông ấy bị họ bắt thóp. Ông ấy sẽ không bao giờ trở thành tổng thống.”
🌺 4-Cựu cố vấn Nhà Trắng Steve Bannon, người cũng nắm được các tài liệu trong ổ cứng, cho rằng sự việc đã đến bước này, cho thấy nội dung của ổ cứng đã cấu thành đe dọa đến an ninh quốc gia.
“Về sự việc phát triển khiến người ta kinh ngạc này, Tổng thống Trump cần lập tức yêu cầu Giám đốc FBI Christopher Wray giải thích, vì sao lại ém thông tin về ổ đĩa cứng đến gần một năm. Nếu ông Christopher Wray không cách nào giải thích, thì cần lập tức sa thải ông ấy. Hành vi của gia đình Biden hiện đã cấu thành khủng hoảng an ninh quốc gia, đây là khủng hoảng an ninh quốc gia do hành vi vô văn hóa của gia đình Biden khởi động. Việc tranh cử của ông Biden cũng đối mặt với sóng to gió lớn, truyền thông xã hội cũng không cách nào tiếp tục bảo vệ ông nữa.”
🌺 5-Theo truyền thông Revolver đưa tin độc quyền, có nhân sĩ cung cấp thông tin nói bản thân đã xem qua ảnh trong máy tính được cho là của Hunter Biden, tiết lộ trong đó có ⅓ ảnh đều là liên quan đến một bé gái vị thành niên, một phần là ảnh khỏa thân nửa trên người, một phần là ảnh ở cùng với Hunter. Điều khiến người ta kinh ngạc là bé gái này là thành viên của gia đình của Biden.

🌺6-Ông Giuliani nói với người dẫn chương trình Greg Kelly của NewsMax rằng: “Đứa con này có vấn đề nghiêm trọng như thế, là vì cha của anh ta đặt anh ta vào vị trí không nên có.”

🌺 7-Revolve chỉ ra, ông Biden không có hành động gì khi con trai có hành vi tình dục phi pháp với trẻ vị thành niên trong gia đình, có nghĩa ông đã mất tư cách có thể làm Tổng thống. Ngoài ra, việc này cho thấy ông không phải là một người đàn ông và là một người cha xứng đáng, sự việc này còn cho thấy nếu ông là Tổng thống, ông sẽ nhắm mắt làm ngơ khi các nhóm lợi ích đặc biệt, chính phủ nước ngoài và phe cánh tả làm phá hoại lợi ích của tầng lớp trung lưu ở Mỹ.
Hoàng Lan Chi t/h từ net
***
* NGƯỜI VIỆT – ĐI BÊN CẠNH TỔNG THỐNG TRUMP
Trong video ngắn này, ta sẽ chú ý đến một người cận vệ tóc đen đeo mask đen luôn đi rất gần Tổng Thống. Đó là một người Việt họ PHAN, anh đã vượt qua thử thách so tài với 450 cận vệ để trở thành người giỏi võ thuật nhất trong đội cận vệ bảo vệ yếu nhân và cho Tổng Thống. Cận vệ Phan học võ chân truyền Bình Định từ cha mình, học điểm huyệt chân truyền tại làng An Thái Bình Định, cộng thêm Judo và Karate. Anh Phan đã được chọn bảo vệ kề cận Tổng Thống sát nút trong buổi vận động tại Califonia gần đây.
Xung quanh Tổng Thống xem ra có rất nhiều người Việt được tin tưởng với lòng thương yêu. Người Việt đã đứng lên như cây mọc trong mùa mưa Trump, từ thời vị Tổng Thống này, mọi người trong đó có người Việt biết yêu thương nước Mỹ hơn, sẳn sàng hiến thân và dốc lòng vì Mỹ.
Tin mới nhận được, trong chương trình sắp xếp chuyến viếng thăm sắp tới của Tổng Thống Trump đến Đài Loan, Tướng Lương Xuân Việt hiện đồn trú Thủy Quân Lục Chiến tại Nhật Bản sẽ cùng Hàn Quốc dàn hàng ngang để hộ tống và bảo vệ Tổng Thống.
Tổng Thống Trump cũng đã bổ nhiệm Ông Tony Phạm là Giám đốc Cơ quan Di trú Hoa Kỳ vào ngày 25/8/2020 vừa qua. Ông Tony đã bắt tay ngay vào việc đưa ra lệnh cấm các Đảng viên của các đảng độc tài cộng sản được có visa nhập cảnh vào Mỹ. Một vũ khí sấm sét để ngăn chặn bọn quan chức độc tài mang khối tài sản khổng lồ do hối lộ cướp bóc bất chính chạy sang Mỹ. Quyết định này được nhân dân trung cộng Việt Nam tán thành.
Trong buổi gây quỷ tại California hôm 19/10, các doanh gia Việt Nam đã có mặt trong buổi gây quỷ vận động tranh cử của Tổng Thống Trump rất chân tình và vui nhộn. Vợ Chồng doanh nhân Mike Truong mặc áo dài đội nón lá nhảy muá trò chuyện cùng Cô Tiffany Trump hem thiết.
Buổi tổ chức do một tỷ phú người Việt Mỹ sắp đặt, một tại Hollywood nhưng TT không thể tham dự vì bệnh, một đã thành công với sự tham gia nồng nhiệt của cư dân Quận Cam California.
Suy nghĩ của mình lúc này là…
Nếu việc gì mình không làm được thì có người khác làm bằng cách khác. Điều quan trọng là phải cần học hỏi thêm nữa để biết đâu là một chính sách hay một người tài để mình hết lòng ủng hộ.

* Báo Wall Street Journal viết mỉa mai rằng: Chừng nào sét đánh 2 lần vào 1 chỗ thì ông Trump mới thắng cử
Báo Wall Street Journal viết mỉa mai rằng: Chừng nào sét đánh 2 lần vào 1 chỗ thì ông Trump mới thắng cử. Không ngờ sét đánh tới 3 lần vào Trump Tower tại Chicago!
Thượng Đế thật vui tính, ông sai Thiên Lôi uýnh thêm 1 búa bonus cho thiên hạ nhìn thấy “Lòng Dân cũng là Ý Trời”!God Bless Trump!
WSJ Says Lightning Will Have to Strike Twice for Trump to Win …
Lightning Will Have to Strike Twice for Trump to Win. A repeat of 2016 would require widespread polling errors that again all work in the president’s favor.
[…] Mr. Trump is surely taking comfort in this history, and many Republicans expect this year to be a repeat of 2016, when surveys underestimated Mr. Trump’s support in swing states that he ultimately carried. But placing your faith in the inaccuracy of the polls is risky for at least two reasons. First, polling for the 2018 midterm elections, as well as for off-year gubernatorial races and special elections, has been largely accurate. Second, a repeat of 2016 would require not only widespread polling errors but errors that once again all work in Mr. Trump’s favor, which is certainly possible but not very likely.
Two days later, and just hours before the final Presidential debate, three simultaneous lightning strikes
hit the top of Trump Hotel Chicago at 2:14am. ABC shared a spectacular photo of the strike (courtesy of Barry Butler Photography):
***
* Ban Biên tập báo Washington Times viết về TT Donald Trump
Ban Biên tập báo Washington Times viết về TT Donald Trump —
(Tác giả : The Washington Times-Biên dich: Người Đà Lạt Xưa –
Nguồn: Đàn Chim Việt )
Bốn năm trước, Donald J. Trump đã tự giới thiệu mình với người
dân Mỹ như một ngôi sao truyền hình thực tế tồi tệ, thô tục, được
mạ vàng tìm kiếm một sự nghiệp chính trị, trong đó ông ta hứa
sẽ đánh bật chính quyền Washington cố thủ khỏi dây thừng của
một võ đài và bảng đấu vật chuyên nghiệp để rơi trên sàn gỗ.
Tất cả dường như quá tự phụ và vô lý.

Chắc chắn rồi, ông ta đã xây dựng một đế chế bất động sản đồ sộ
và cho mượn tên tuổi của mình để xây dựng nên những tòa nhà
chọc trời. Nhưng ông ta không có thành tích gì trong giới chính trị.
Chúng tôi không có lý do gì để tin tưởng rằng ông Trump sẽ là người
quản lý tốt nền kinh tế, người bảo vệ quyết liệt cho quê hương của
chúng ta hoặc thậm chí là người bảo vệ các quyền tự do hiến pháp
mà chúng ta trân trọng nhất.

Lần đầu tiên kể từ khi thành lập vào năm 1982, tờ báo này đã từ
chối xác nhận bất kỳ ai trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2016.

“Tiền đặt cọc rất cao,” chúng tôi đã lưu ý một tuần trước cuộc bầu cử. Nhưng chúng tôi phó mặc cho “sự khôn ngoan bản địa” của mọi người
để lựa chọn giữa hai ứng cử viên đều có thiếu sót.

Hôm nay, bốn năm sau, ông Trump đã chịu đựng sự xáo trộn của
thời đại chúng ta để xây dựng một hồ sơ thành tích rõ ràng trong
các lĩnh vực chính đáng được xem xét:
Tổng thống Trump trong cuộc vận động tranh cử ở Michigan ngày 17/10 (ảnh: The Sun/Youtube).
Nền kinh tế

Tổng thống Trump đã tạo điều kiện, khuyến khích và đặt nền tảng
cần thiết cho nền kinh tế tốt nhất trong 40 năm.

Năm 2019, thị trường lao động phát triển mạnh nhất trong thời
hiện đại. Số lượng lớn nhất người Mỹ (159 triệu người) được
tuyển dụng từ trước đến nay. Hoa Kỳ có tỷ lệ thất nghiệp thấp
nhất trong 50 năm (3,5%) và có tỷ lệ việc làm cao kỷ lục hoặc
gần kỷ lục đối với người da đen, người gốc Hispanics, người
châu Á, phụ nữ, học sinh tốt nghiệp trung học, người tàn tật
và cựu chiến binh.

Thu nhập trung bình của gia đình tăng 6,8% trong năm 2019,
mức tăng kỷ lục lớn nhất trong một năm kể từ năm 1967 và
đạt mức cao kỷ lục 68.700 USD.

• Thương mại và Nhập cư

Ông Trump nhậm chức với sự hiểu biết rõ ràng rằng các chính
sách thương mại và nhập cư trong 40 năm qua đã phá hủy
ngành sản xuất ở Hoa Kỳ và các công việc ở nước ngoài, hoặc
kìm hãm mức lương trả cho công nhân Mỹ.

Ông đã hủy bỏ hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương, đàm
phán lại NAFTA và tạo ra USMCA, và không ngần ngại ràng buộc
các quốc gia khác – đặc biệt là Trung Quốc – bằng thuế quan
khi cần thiết.

Đối với vấn đề nhập cư, có thể nói rằng ông Trump là Tổng thống
đầu tiên nghiêm túc thực thi luật nhập cư của chúng ta

An ninh quốc gia

Ông Trump đã định hướng lại chính sách đối ngoại của Mỹ theo hướng giải quyết các thách thức thế hệ do những người cộng
sản ở Trung Quốc đặt ra.

Ông ta đã thu hẹp, thay vì mở rộng, sự can dự của người Mỹ vào
các cuộc xung đột nhỏ và vô nghĩa.

Ông ta đã hành động nhanh chóng và dứt khoát chống lại những
kẻ thù như Qassim Soleimani và Abu Bakr Al-Baghdadi, những
kẻ chịu trách nhiệm giết người Mỹ và gây bất ổn ở Trung Đông.

Sự lãnh đạo của ông Trump đã giúp các quốc gia Ả Rập bình
thường hóa quan hệ với Israel, đây là bước đột phá quan trọng
nhất ở Trung Đông kể từ khi Thế chiến thứ hai kết thúc.

Ông đã tái cân bằng các liên minh quân sự đã trở nên quá phụ
thuộc vào sức mạnh của Mỹ và những đóng góp của Mỹ.

Ông đã xây dựng lại một quân đội đang gặp khó khăn sau
15 năm chiến đấu không ngừng nghỉ.

Ông đã làm trẻ hóa NASA, nhấn mạnh lại sự cần thiết của các
nỗ lực không gian của Mỹ và tạo ra Lực lượng Không gian.
• Thẩm phán tòa án

Ông Trump đã làm lại cơ quan tư pháp liên bang với các thẩm
phán theo chủ nghĩa hợp hiến, những người hiểu rõ vai trò
thích hợp của họ trong cán cân quyền lực của chúng ta.
Hơn 215 thẩm phán đã được đề cử và xác nhận, trong đó
có 3 thẩm phán của Tòa án Tối cao.

Hiện có đa số thẩm phán do đảng Cộng hòa bổ nhiệm ở bảy
trong số 13 cơ quan phúc thẩm liên bang.

Nếu tổng thống được bổ nhiệm thêm bốn năm, khả năng là vào
năm 2025, sẽ có đa số thẩm phán do Đảng Cộng hòa bổ nhiệm
trong tất cả 13 vòng.

• Thuế
Ông Trump đạt được cải cách thuế.

Các quy định của cải cách này – giảm thuế suất doanh nghiệp,
chi tiêu và loại bỏ các hình phạt đối với việc mang vốn về nước –
là rất cần thiết trong việc cải thiện nền kinh tế của quốc gia và
sự thịnh vượng cá nhân của công dân.

Những người nộp thuế cá nhân đã được giúp đỡ bằng cách
loại bỏ sự bắt buộc đóng góp cá nhân vào Obamacare, cũng
như giảm khấu trừ thuế của tiểu bang và địa phương, có nghĩa
là cư dân từ các tiểu bang hoạt động tốt, thuế thấp không còn
trợ cấp cho cư dân của các tiểu bang có thuế cao, điều hành
kém .
• Quy định

Ông Trump đã thay đổi các chế độ quản lý trong các lĩnh vực
khác nhau và quan trọng như ô tô, viễn thông và cải thiện môi trường.

Những nỗ lực của ông đã duy trì sự lựa chọn của người Mỹ trong việc xác định điều gì là tốt nhất cho họ, tiết kiệm cho các hộ gia
đình hàng trăm đô la chi phí quản lý mỗi năm, bảo đảm sự độc
lập về năng lượng và giảm sự can thiệp của chính phủ vào cuộc sống của công dân Mỹ.

Chủng tộc
Ông Trump đã làm nhiều việc cho cộng đồng Da đen hơn
bất kỳ tổng thống nào kể từ thời Johnson.

Cải cách tư pháp hình sự, tài trợ vĩnh viễn cho các trường
đại học và cao đẳng da đen trong lịch sử HBCU, và việc tạo
ra các Vùng cơ hội hoạt động (Opportunity Zones) để bảo
đảm một nước Mỹ trong đó mọi người đều có cơ hội vượt trội.

COVID-19

Chỉ trong năm qua, ông Trump đã phải đối mặt với một loạt các
thảm họa chưa từng có, bất kỳ thảm họa nào trong số đó có
thể khiến nhiệm kỳ tổng thống của ông bị nhấn chìm –
không gì đáng sợ hơn đại dịch toàn cầu, bắt đầu trong khi Washington bị ngăn chặn bởi một phiên tòa luận tội
(impeachment trial) bè đảng phi lý.

Theo mọi chỉ số, tổng thống đã đáp ứng thách thức tốt nhất
có thể. Ông ta đã hành động nhanh chóng để trì hoãn sự tấn
công của virus.
Ông đã đưa ra những quyết định khó khăn để làm chậm sự
lây lan, cho các bệnh viện thời gian quan trọng để chuẩn bị.
Ông đã sử dụng quyền hạn và nguồn lực của liên bang để
tăng cường thử nghiệm và cung cấp thiết bị y tế cần thiết
cũng như phát triển các phương pháp trị liệu giúp giảm
đáng kể tỷ lệ tử vong của bệnh dịch.
…..
Hồ sơ của Tổng thống Trump không phải là điều duy nhất trên
lá phiếu để xem xét. Cần lưu ý một vài điều về đối thủ của mình.

Cựu Phó Tổng thống Joe Biden đã ngồi ở Washington 47 năm.
Hồ sơ của ông ấy thậm chí còn rõ ràng hơn của ông Trump.
Rắc rối như hồ sơ đó, chiến dịch vận động hiện tại của ông
Biden thậm chí còn rắc rối hơn.

Ông (Biden) đã nói rõ rằng ông ta có ý định làm nghèo đi nhiều
vùng rộng lớn của Hoa Kỳ bằng cách từ bỏ năng lượng giá cả
phải chăng được cung cấp bởi dầu và khí đốt tự nhiên –

một trò chơi chắc chắn sẽ đe dọa toàn bộ nền kinh tế Hoa Kỳ.
Ông hứa sẽ tăng thuế không chỉ đối với những người giàu có
mà còn đối với các tập đoàn và hầu hết những ai có việc làm.

Ông (Biden) từ chối giải thích với cử tri nếu ông ta có kế hoạch
xử lý tốt những lời đe dọa của Đảng Dân chủ để đưa ra Tòa án
Tối cao trong nỗ lực hủy bỏ tất cả những thành tựu của ông
Trump về tư pháp liên bang.
Cuối cùng, ông ấy có vẻ khăng khăng muốn chơi bóng ẩn vì sự
tham gia của gia đình ông ấy ở Trung Quốc và Ukraine.
(Phần kết luận của báo Washington Times)
Ông Trump đã hoàn hảo chưa? Không. Rốt cuộc, đây là chính trị.
Nhưng thành tích đạt được trong nhiệm kỳ đầu tiên của ông là
không có tổng thống nào sánh được trong thời hiện đại.
Nhiệm kỳ thứ hai có khả năng mang lại nhiều thành công hơn
và một nước Mỹ mạnh hơn.
Vì những lý do này, chúng tôi nhiệt tình tán thành việc
ông Trump tái đắc cử.
Bản dịch tiếng Việt
Người Đà Lạt Xưa (Facebook)
October 27, 2020
Nguồn : The Washington Times
***
* NGUYỄN QUANG DUY: Dân chủ nước Mỹ nhìn từ Úc châu

Nguyễn Quang Duy
Bản Tuyên Ngôn Độc Lập, bản Hiến Pháp Hoa Kỳ và các bản Hiến Pháp của 50 tiểu bang đều không nhắc đến từ ngữ dân chủ (democracy), như vậy tam quyền phân lập có bao hàm ý nghĩa của dân chủ hay không ?

Dân chủ định nghĩa theo Hiến Pháp
Muốn hiểu được ý nghĩa của tam quyền phân lập tại Mỹ, chúng ta cần quay lại thời lập quốc, vào năm 1776, 13 cựu thuộc địa Anh Quốc đồng ý thành lập một hình thức liên bang cùng soạn bản Tuyên Ngôn Độc Lập.
Sau đó đến năm 1781, những nhà lập quốc lại cùng nhau soạn bản Dự Thảo Hiến Pháp, theo đó các chính quyền tiểu bang giữ lại chủ quyền lãnh thổ, chính quyền trung ương lo việc ngoại giao và quân sự, mọi quyết định ở trung ương cần ít nhất 9 tiểu bang đồng ý.
Năm 1783, chính quyền trung ương chính thức ký Hòa ước với Anh Quốc, các nhà lập quốc nhận ra rằng để có thể tồn tại vững vàng chính quyền trung ương cần được quyền in tiền, quyền thu thuế, quyền hòa giải và quyền phân xử tranh chấp giữa các tiểu bang.
Nên vào năm 1787 đại biểu từ 12 tiểu bang đã gặp nhau tại Philadelphia để thảo luận về một bản Hiến Pháp xây dựng một thể chế cộng hòa liên bang.
Vì mỗi tiểu bang có dân số, có điều kiện văn hóa, địa lý, kinh tế, tôn giáo và sắc tộc khác nhau, nên thay vì chọn phổ thông đầu phiếu các nhà lập quốc mới nghĩ đến cách bầu tổng thống theo cử tri đoàn, rồi tổng thống đề cử thẩm phán và thượng viện thảo luận thông qua việc đề cử.
Bằng phương cách dân chủ gián tiếp độc đáo này các tiểu bang có đông dân không thể dùng lá phiếu cử tri để lấn áp quyền lực và quyền lợi của các tiểu bang nhỏ có dân số ít.
Các tiểu bang chịu trách nhiệm về y tế, giáo dục, an ninh trật tự, an sinh xã hội, điều hành các cuộc bầu cử và hầu hết những vấn đề trực tiếp liên quan đến đời sống của người dân.
Trong khi chính quyền liên bang chỉ nắm quyền về ngoại giao, quốc phòng, tiền tệ và quyền hòa giải, phân xử tranh chấp giữa các tiểu bang và giữa liên bang với các tiểu bang.

Bảo thủ chống cấp tiến
Từ đó đến nay vẫn có 2 luồng tư tưởng chính trị:
Tư tưởng bảo thủ cho rằng các chính phủ tiểu bang gần với dân hơn chính phủ liên bang nên phục vụ người dân tốt hơn vì thế cần giữ nguyên mô hình dân chủ gián tiếp như bản Hiến Pháp đã viết ra.
Tư tưởng cấp tiến lại cho rằng thế giới đã thay đổi rất nhiều những điều ghi trong Hiến Pháp cần được mở rộng hay thay thế, chính quyền trung ương cũng cần được mở rộng quyền lực.
Các tiểu bang cũng có hành pháp, lập pháp và tư pháp riêng và nhiều tiểu bang từ thống đốc, dân biểu, nghị sĩ và thẩm phán đều thông qua bầu phiếu trực tiếp.
Đã có một số đề nghị tu chính Hiến Pháp: tổng thống và các thẩm phán liên bang phải thông qua phổ thông đầu phiếu.
Nhưng muốn tu chính cần 2/3 dân biểu ở Hạ Viện đồng ý, rồi cần 2/3 nghị sĩ ở Thượng Viện đồng ý và rồi lại cần 3/4 các tiểu bang đồng thuận.
Cách thức khác là 50 tiểu bang ngồi lại để soạn ra cách thức bầu cử mới nói cách khác một hiến pháp mới.
Trên thực tế việc bất đồng quan điểm, khuynh hướng, niềm tin và nhất là lợi ích giữa các tiểu bang càng ngày càng đa dạng, mở rộng và phức tạp hơn, nên việc tu chính hay một hiến pháp mới sẽ khó có thể xảy ra.
Từ một liên bang thân hữu lỏng lẻo chỉ trong vòng 100 năm Hoa Kỳ đã trở thành một cường quốc số một trên thế giới và giữ vững vị thế này đến nay mới thấy được viễn kiến của các nhà lập quốc Hoa Kỳ.

Đảng Dân Chủ Cộng Hòa
Bản Hiến Pháp quy định luật hoạt động chính trị chung cho các đảng chính trị từ liên bang xuống đến tiểu bang và xuống tận địa phương, biết về lịch sử thành lập đảng chính trị sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về nền dân chủ tại Mỹ.
Đảng Dân chủ Cộng hòa được thành lập vào năm 1791 nhằm cạnh tranh với đảng Liên bang gồm những nhà quý tộc Anh và những nhà tư sản muốn tạo ra một ngân hàng liên bang và đề cao sức mạnh của chính quyền liên bang.
Đảng Dân chủ Cộng hòa chủ trương chính quyền liên bang phải hoạt động trong vòng Hiến pháp theo đúng nghĩa đã được viết ra để bảo vệ các tiểu bang, nhờ đó đảng này được giới công nhân và nông dân nhiệt tình ủng hộ khiến đảng Liên bang liên tục thất cử và đến năm 1812 ngừng sinh hoạt.
Không còn cạnh tranh chính trị, nội bộ đảng Dân chủ Cộng hòa bắt đầu chia làm 2 cánh: một cánh ủng hộ và một cánh chống lại tình trạng nô lệ.
Một số tiểu bang miền Bắc đã hủy bỏ chế độ nô lệ trước khi Hoa Kỳ được thành lập vào năm 1776, muốn phát triển về kỹ nghệ, nên giới tư bản và công nhân đã chống lại tình trạng nô lệ và nhiệt tình ủng hộ đảng Cộng Hòa.
Cánh miền Nam đa số là nông dân cần nô lệ phục vụ nông trại, đồng thời muốn mở rộng đất đai về phía Nam và phía Tây nên ủng hộ đảng Dân chủ.
Trong cuộc bầu cử năm 1860 đảng Cộng hòa nhờ tập trung vào đề tài giải phóng nô lệ mà mang lại chiến thắng cho Tổng thống Abraham Lincoln, nhưng đồng thời cũng dẫn đến nội chiến Bắc Nam.
Trong gần 1 thế kỷ, đảng Cộng Hòa được xem là đảng cấp tiến, chính phủ không xen vào chuyện cá nhân hay gia đình, cởi mở di dân, chi tiêu rộng rãi, mở rộng kỹ nghệ, bảo vệ thị trường nội địa và xây dựng chính quyền trung ương mạnh.
Đảng Dân Chủ được coi là bảo thủ cho rằng chính phủ trung ương không được phép đưa ra các đạo luật can thiệp vào tôn giáo hay đạo đức, thuế thấp và không được xen vào chuyện của các chính phủ tiểu bang.
Người da đen mặc dầu đã được tham gia bầu cử ở liên bang cũng như ở tiểu bang, nhưng đảng Dân Chủ vẫn thuộc người da trắng và vẫn không để người da đen tham gia các cuộc bầu cử sơ bộ.

Đảng Dân Chủ đổi chiều…
Sau cuộc khủng hoảng kinh tế năm 1930, Tổng thống Franklin Roosevelt (1933-45) thắng cử đã đưa ra Đối Sách Mới (New Deal) và chuyển đảng Dân Chủ thành một đảng với khuynh hướng cấp tiến cải tổ xã hội, chăm lo cho tầng lớp lao động và xây dựng hệ thống an sinh xã hội.
Người da đen bắt đầu được quyền tham gia các cuộc bầu cử sơ bộ của đảng Dân Chủ nên cũng bắt đầu chuyển sang sinh hoạt với đảng Dân Chủ.
Đến thời Tổng thống John Kennedy và Tổng thống Lyndon Johnson thực hiện kế hoạch chống lại nghèo đói bất công và ban hành Đạo Luật về Dân Quyền chống kỳ thị chủng tộc nên đa số cử tri da đen chuyển sang bầu cho đảng Dân Chủ.
Sang đến thời Tổng thống Bill Clinton và Tổng thống Barack Obama chính sách tân tự do, mở cửa thị trường gây nạn thất nghiệp trong khu vực công nghiệp, ảnh hưởng trầm trọng đến đời sống của người lao động và nhất là người lao động Mỹ da đen.
Kết quả cuộc thăm dò cử tri vào tháng 7/2016 do hãng Rasmussen thực hiện chỉ 13% cử tri cho rằng cuộc sống của thanh niên người Mỹ da đen đã tốt hơn kể từ cuộc bầu cử của Tổng thống Obama vào tháng 11/2008.
Trong khi đó có tới 41% tin rằng đời sống trở nên tồi tệ hơn và 39% tin rằng cuộc sống của thanh niên da đen không có gì thay đổi.
Sự thất bại của Chính phủ Obama đã giúp Tổng thống Trump thắng cử, người lao động da trắng đã bỏ phiếu cho ông, trong khi cử tri da đen đã không đi bầu.
Đầu tháng 6/2019 hãng Rasmussen thực hiện khảo sát khác cho thấy 33% cử tri cho rằng cuộc sống của những người Mỹ da đen trẻ tuổi đã trở nên tốt hơn kể từ ngày ông Trump thắng cử, 20% cao hơn 8 năm cầm quyền của Tổng thống Obama.
Chừng 36% cử tri cho rằng tình trạng trở nên tồi tệ hơn, và 22% đánh giá cuộc sống của những người trẻ tuổi da đen không có gì thay đổi.
Trong khoảng thời gian tiến hành cuộc khảo sát, tháng 6/2019, nhờ những chính sách kinh tế của Chính phủ Trump con số thất nghiệp đã xuống thật thấp, nhiều người lao động và người Mỹ da đen đã có được công ăn việc làm.
Theo các cuộc khảo sát gần đây nhiều cử tri người Mỹ da đen đã chuyển sang bầu cho đảng Cộng Hòa, có 2 ứng cử viên trẻ người Mỹ da đen hy vọng sẽ thắng cử là ông John James ứng cử thượng viện tiểu bang Michigan và bà Kim Klacik ứng cử Hạ Viện đại diện khu vực số 7 Maryland.
Trong khi đó đảng Dân Chủ vẫn tự tin là cử tri da đen sẽ tiếp tục ủng hộ đảng này, ông Joe Biden vừa rồi tuyên bố người Mỹ da đen không bầu cho đảng Dân Chủ thì họ không phải là người Mỹ da đen.
Chính sách cởi mở di trú của đảng Dân Chủ có từ thời Tổng Thống Lyndon Johnson cũng giúp đảng Dân Chủ có được số cử tri ngày càng tăng từ các di dân, nhất là từ di dân gốc Á châu và Nam Mỹ.

Bầu cử 2020
Ông Trump tiếp tục tranh cử với chủ trương nước Mỹ trên hết được ông ngắn gọn giải thích như sau:
Một người có lo được cho mình, thì mới lo được cho gia đình, mới đóng góp được cho cộng đồng, cho đất nước và cho thế giới, nên trách nhiệm ưu tiên hàng đầu của chính phủ là phải lo cho dân Mỹ có công ăn việc làm.
Nước Mỹ có giàu, có mạnh, có ổn định thì mới có khả năng đóng góp cho thế giới và nếu ông thắng cử ông sẽ tiếp tục chính sách như nhiệm kỳ trước: nước Mỹ trên hết.
Ngược lại các chính sách của ông Biden quay trở lại với thời chính phủ Obama, một mặt tăng thuế, tăng sự can thiệp chính phủ liên bang vào tiểu bang và trở lại chính sách ngoại giao theo khuynh hướng tân tự do toàn cầu hóa.
Cuộc tranh luận bầu cử Tổng thống lần thứ hai ông Biden đã tỏ ra gần gũi hơn với cánh tả dân chủ xã hội, với “Bidencare” một bước tiến tới hệ thống y tế miễn phí cho toàn dân, mức lương tối thiểu $15/1giờ, giáo dục đại học miễn phí và bảo vệ môi trường loại bỏ kỹ nghệ khai thác dầu khí từ mỏ dầu và các mỏ đá phiến.

Chiến dịch tranh cử
Quỹ tranh cử của ông Biden nhiều hơn của ông Trump vài trăm triệu Mỹ Kim, đa số là các khoản tiền lớn do các nhà tư bản tài phiệt đóng góp, nhờ thế ông Biden có nhiều tiền để quảng cáo tranh cử, tập trung vào những tiêu cực của ông Trump và đề cao ông Biden là người thay thế.
Ông Trump có ít tiền hơn, nhưng đa số đến từ các đóng góp nhỏ, chiến dịch tranh cử cũng khác với hằng ngàn thiện nguyện viên gõ cửa từng nhà đến từng tổ chức vận động cho ông, đồng thời ông bay từ tiểu bang này sang tiểu bang khác liên tục tiếp xúc với hằng chục ngàn người tiếp đón ông.
Cánh tả dân chủ xã hội không nhận đóng góp từ giới tư bản tài phiệt, mà nhận từ hằng triệu cá nhân đóng những khoản tiền nhỏ, họ cũng gõ cửa từng nhà, đến từng tổ chức, mở các diễn đàn thu hút giới trẻ vào tranh luận và nhất là vận động bầu cử bằng cách công khai minh bạch đường lối chính sách dân chủ xã hội.
Ông Trump đã chuyển đảng Cộng Hòa từ một đảng bảo thủ thành một đảng biết lo cho thành phần lao động, cả người da trắng lẫn người da đen và biết quan tâm đến các cộng đồng sắc tộc như Việt Nam hay người gốc Nam Mỹ.
Ngược lại, phong trào dân chủ xã hội cũng chuyển đảng Dân Chủ từ các chính sách tân tự do xa rời quần chúng Mỹ, để ngày càng gần hơn với chính sách xã hội chủ nghĩa, xây dựng một nhà nước tập trung quyền lực vào trung ương.

Nước Mỹ tự do dân chủ…
Đã có gần 90 triệu người Mỹ bầu cử lần này, những đoàn cử tri sắp hàng hằng tiếng đồng hồ để được bầu cho ứng cử viên họ chọn lựa, nếu nghĩ rằng không ai xứng đáng, người Mỹ có quyền tự do không đi bầu và không ai có quyền áp lực họ phải đi bầu.
Trong lần bầu cử trước chỉ 55 % cử tri đi bầu, lần này tỷ lệ theo dự đoán có thể lên đến 70 %, bởi thế khó nói trước ai sẽ là người thắng cử, mà nếu biết trước kết quả ai sẽ thắng thì e rằng dân chủ ở Mỹ vẫn còn rất giới hạn.
Nước Mỹ như một viên kim cương, 50 cạnh là 50 tiểu bang, mỗi cạnh lại được mài dũa với hằng ngàn chính quyền dân chủ địa phương, mỗi cạnh nhỏ lấp lánh phản chiếu giá trị của nó, tạo thành giá trị của nước Mỹ một quốc gia tự do và dân chủ nhất thế giới.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
1/11/2020
***
* CÁI ĐIÊN CỦA JOE BIDEN
**
Ai nói Joe Biden điên rất đúng, ai nói Joe Biden ham tiền đến nỗi con cũng khinh, đúng, ai nói Joe Biden phản quốc, không sai, ai nói Joe Biden ham địa vị, rõ như ban ngày, ai nói Joe Biden đầy tớ của Tàu Cộng, chính xác, và ai nói Joe Biden hiện nay là một tên trên đe dưới lựu đạn, và những kẻ chung quanh hắn phải coi chừng khi hắn “bị tỉnh giữa 2 cơn điên” muốn chết thì chúng sẽ bị hắn “mời” theo “gạt đờ co” hắn.

Hôm nay chỉ còn vài ngày nữa đến ngày bầu cử Joseph Biden có tên có thể làm Tổng Thống hắn càng nổi điên đến nỗi những kẻ đang xử dụng hắn phải kềm chế hắn lại, coi chừng hắn như một con tin, một con cờ không cho hắn tự do vì trong thâm tâm, hắn không muốn thắng trong cuộc đua này, vì hắn chỉ là con cờ thí của Cộng Sản Tập Cận Bình, của Obama, của Hillary, …vì hắn cũng như những nạn nhân Duy Ngô Nhĩ hiện tại, Cộng Sản Tàu càng muốn gia tăng xuất cảng sản phẩm thì tù nhân càng phải làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, làm thêm ngày nghỉ và càng làm thì càng đuối sức, càng đi dần đến chết,… một khi hắn làm Tổng Thống thì khác chi con chó nhiều chủ nên thâm tâm hắn không muốn… đắc cử. Đắc cử, Joe Biden sẽ bị Tập Cận Bình đòi nợ phải bỏ những gì Tổng Thống Donald Trump đã làm. Phải làm những gì Obama đã làm là phải đem hãng xưởng của Mỹ về lại cho dân Tàu Cộng, còn dân Hoa Kỳ thất nghiệp mặc kệ họ, hắn nghe chưởi là “cái tên khốn nạn phản quốc?” Hắn làm sao dám cưỡng lệnh của họ Tập? Đành phải làm.
Đắc cử, hắn phải vâng lời Obama để giáo lý của Hồi Giáo được dạy trong học đường, bãi bỏ lệnh cấm nhập cư Hồi Giáo quá khích, dù những vụ “chặt đầu” đang diễn ra ở Paris, Pháp Quốc, dân Mỹ “phải cùng chung đau khổ với dân Tây”. Hắn có cưỡng lại được không?
Đắc cử, hắn bị thằng con trời đánh thánh đâm, tự động nhân danh hắn để tham nhũng, buôn người và những gì có thể kiếm tiền để trở thành tỉ tỉ phú. Nếu hắn can ngăn, con kiếm được đồng nào cha bắt con chia fifty/fifty bây giờ cha làm lớn cũng phải cho con kiếm chác thêm.
Đắc cử, hắn phải trở thành bù nhìn của Kalama Harris, nếu không? -Ông sợ chết chỉ núp dưới hầm tránh bom nguyên tử, thắng cử là nhờ tôi, nhờ nụ cười ai cũng mê của tôi, bây giờ ông trở mặt? Không được đâu hãy nhớ những lời của tôi khi ông còn là đối lập tranh giành cái vé được đảng cử. Hãy nhớ nụ cười của tôi sẽ làm xiêu lòng người, dù là …
Đắc cử, hắn phải giúp Pelosi tái đắc cử Chủ Tịch Hạ Viện. Nếu tôi không lăn xả vào tấn công Donald Trump mọi mặt, mọi lúc ông làm sao thắng? Có ai xông pha đến nỗi bị người ta dùng biệt thự của tôi để đại tiện, tỏ thái độ khinh khi không? Ăn trái nhớ kẻ trồng cây. Biết chưa, man?.
Đắc cử, hắn phải che chở cho cả đại gia đình làm giàu. Một người làm quan cả họ được nhờ, sao lúc làm phó ông dễ, bây giờ làm tới TT ông trở mặt phải không?
Đắc cử, hắn sẽ bị dân chúng chưởi không còn manh giáp vì hành vi phản quốc giúp Tàu Cộng ngày càng gia tăng. Càng gia tăng thì tội hắn càng lớn, nếu vì thế mà hắn bị truất phế thì “cuốc đất chẳng đặng, ăn mày hổ ngươi”.
Đắc cử, hắn phải làm bù nhìn, người làm Tổng Thống có thực quyền thực sự là Obama, người điều khiển Obama là bọn khủng bố Hồi Giáo quá khích. Hồi Giáo không có nhà giam, không có súng, chỉ có dao chặt đầu. Phải đền bù mấy tỉ tiền tươi cho Iran để họ phân phát cho các phong trào khủng bố, cho … ai mà các giáo chủ muốn.
Đắc cử, hắn thà chết còn sướng hơn, điên là phải, nhưng hắn không được điên cho đến chết mà thỉnh thoảng hắn “bị tỉnh lại trong chốc lát”. “Người điên không biết nhớ, người say không biết buồn”, cho hắn “hợp ca” với. Đó cái giá điên của Tổng Thống giả tưởntg Joseph Biden.
Kiêm Ái
10.30.20
***
*KÍNH MỜI NGHE NHẠC HAY:

*THU – Nhạc Võ Tá Hân – Thơ Cao Nguyên – Diệu Hiền hát – Thu Thủy ngâm thơ


* Video tranh cử hài hước của TT Trump

*TRUYỆN NGẮN HAY CHỌN LỌC

* TRÀM CÀ MAU: Mời nghe 2 Truyện ngắn Khỏi mỏi mắt đọc:

 Hoa No Muon Mau_Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3          10017206

 Khi Vo Vang Nha_Tram Ca Mau (Nguyen Ha doc).mp3
* TIỂU TỬ: Truyện Ngắn Thời Sau 30/4/75 . Ông Tư ….. :
Cái làng nhỏ đó nằm gần biển Manche, cách thành phố Etretat (miền bắc nước Pháp) độ 10 km. Trong làng có chừng năm chục nóc gia nằm chùm nhum lại thành một khu, trừ một cái nhà nằm rời xa một mình về phía biển. Người trong làng gọi cái nhà đó là ” nhà ông Lê “.
Cách đây mấy năm, ông Lê -người Việt Nam độ 40 tuổi- từ Paris ra đây mua lại cái nhà đó để làm nhà nghỉ mát. Mùa hè và các ngày lễ lớn, ông đưa vợ con -vợ người Pháp và hai con trai chín mười tuổi- ra đây đổi gió và lâu lâu ông cho bạn bè mượn năm bảy hôm. Ông có mướn một người trong làng -tên Jean Marie- trông nom nhà cửa và cắt tỉa vườn tược cây trái.
Mới đầu, người trong làng cứ tưởng ông Lê là người Tàu. Cho nên, họ hơi dè dặt. Chừng biết ổng là người Việt Nam, họ cởi mở hơn, thân thiện hơn. Làm như, đối với họ, người Tàu là người ngoại quốc xa lạ, còn người Việt Nam thì ít nhiều gì cũng đã từng được xem là người trong nhà ! Họ càng có cảm tình với ông Lê khi biết rằng ổng qua Pháp học từ hồi mười lăm tuổi, rằng ổng tốt nghiệp trường Arts et Métiers, rằng ổng làm chức lớn trong cơ quan Nhà Nước v.v… Họ hay nói với nhau: “Vợ chồng ông Lê thật dễ thương”.
Vùng này cao hơn mặt biển hai ba chục thước mà cuộc đất lại không lài lài xuống lần khi ra gần biển như ở những nơi khác, nên không có bãi. Ở đây, biển đâm thẳng vô bờ, loại bờ đá dựng thiên nhiên sừng sững như một bức tường cao thật cao. Những ngày biển động, sóng đập vào chân tường đá nghe ầm ầm. Vì nhà ông Lê nằm cách bờ đá dựng không xa, nên vào những ngày đó, từ trong nhà nghe âm vang tiếng sóng giống như những tiếng thở dài.
Hè năm đó, ông Lê và gia đình ra đây nghỉ mát chỉ có ba tuần thay vì một tháng như thường lệ. Ông nói với ông Jean Marie -người quản gia- rằng phải trở về Paris để đón cha mẹ từ Việt Nam qua. Ông Jean Marie hỏi ông có định đưa ông bà cụ ra đây chơi không thì ông Lê trả lời rằng không, bởi vì ông bà cụ mới xuất ngoại lần đầu tiên nên phải đợi một thời gian cho quen với khí hậu phong thổ.
Vậy mà chỉ mươi ngày sau, thấy ông Lê chở ra đây một ông già tóc trắng với hai va-ly hành trang. Người quản gia nghĩ: “Chắc định ở lâu nên mới mang hành trang nhiều như vậy “. Ông Lê giới thiệu: ” Đây là cha tôi. Còn đây là Jean Marie, quản gia”. Sau đó, ông nói: “Trong thời gian cha tôi ở đây, tôi xin nhờ bà Jean Marie lo dùm việc nấu nướng giặt giũ giống như những lúc gia đình tôi ra đây nghỉ mát. Có điều là cha tôi không thể đi chợ ở Etretat như chúng tôi vẫn làm lâu nay, nên tôi nhờ ông bà lo giùm luôn vụ này. Đổi lại, tôi sẽ tăng tiền thù lao của hai ông bà lên mười phần trăm. Tôi xin ông bà chấp nhận cho”.
Sau khi gọi điện thoại về nhà bàn tính với vợ, ông Jean Marie bằng lòng. Tiếp theo đó, ông Lê trao cho ông Jean Marie một số tiền và nói: “Đây, tôi gởi ông bà một tháng tiền chợ. Tôi dự trù dư dả phòng khi cha tôi cần mua những gì khác, nhưng nếu thấy thiếu thì điện thoại cho tôi hay để tôi gởi ra thêm. Mỗi cuối tháng, tôi sẽ gởi tiền để gối đầu cho tháng kế tiếp, ông bà yên tâm”. Ông Jean Marie hỏi: “Còn bà cụ đâu ? Sao không cùng ra đây với ông cụ ?”. Ông Lê trả lời như không trả lời: “Mẹ tôi ở Paris”. Rồi sau khi nói mấy lời cám ơn ông Jean Marie, ông bắt tay từ giả người quản gia và ông già tóc trắng để trở về Paris, vội vã như không muốn vấn vương gì nữa ! Thấy ông Lê đối xử với ông già tóc bạc như là một người quen thường, ông Jean Marie vừa ngạc nhiên vừa bất nhẫn, bởi vì ông nhận thấy rõ ràng ông già tóc bạc đó và ông Lê thật sự giống nhau như hai cha con.
Ông già ở trong nhà ông Lê như một cái bóng. Ông không xem tê-lê, không nghe ra-đi-ô. Ông cứ ngồi ở xa long hút thuốc liên miên, mắt nhìn thẳng ra cửa kiếng hướng về phía biển, giống như đang coi một cái gì ở ngoài đó. Ở ngoài đó không có gì hết ! Không có một cái cây, không có một lùm bụi. Cỏ dại cũng không mọc cao. Mặt đất trống trơn chạy thẳng ra bờ đá dựng. Từ chỗ ông ngồi, nhìn ra chỉ thấy đất và trời. Lâu lâu, vài con hải âu bay phớt ngang, và lâu lâu trên nền trời trong xanh của mùa hè, một sợi mây đi lạc. Chỉ có bao nhiêu đó, vậy mà ông cứ ngồi nhìn, nhìn đăm đăm.
Mới đầu, ông bà Jean Marie cứ tưởng rằng ông già không biết nói tiếng Pháp. Nhưng sau mấy lần hỏi han thấy ông trả lời trôi chảy mạch lạc, ông bà mới yên tâm. Có điều là hỏi thì ông mới trả lời chớ không thấy bao giờ tự ông gợi chuyện. Suốt ngày, ông làm thinh. Cần dùng gì thì ông viết ít chữ rồi gắn trên mặt tủ lạnh. Ông bà Jean Marie thấy vậy cũng ráng giữ ý không làm tiếng động khi quét dọn hay đi ra đi vào. Nhiều khi, họ có cảm tưởng như trong nhà không có ai hết ! Chỉ có mùi khói thuốc là nhắc đến sự hiện diện của ông già.
Ông già đó tên Lê Tư. Hồi thời trước -cái thời mà miền nam Việt Nam chưa biết mùi cộng sản- ông Tư là một nhà thầu xây cất rất có bề thế ở Sàigòn. Ông giao du rộng, lại “biết cách giao du”, thêm giỏi tính toán sắp xếp nên ông trúng thầu nhiều công trình lớn của Nhà Nuớc và của các công ty ngoại quốc. Do đó, càng ngày ông càng nổi tiếng và sự nghiệp thì cứ nhân lên gấp năm gấp mười. Dù vậy, ông không bao giờ chối bỏ cái gốc hàn vi của ông và rất tự hào đã bắt đầu bằng hai bàn tay trắng.
Ông thường nói: “Hồi tôi từ Đà Nẳng vô Sàigòn, tôi chỉ có một chiếc xe đạp cũ và cái nghề thợ hồ. Ban ngày đạp xe đi làm, ban đêm đạp xe đi học thêm ở Trung Tâm Văn Hoá Pháp và hội Việt Mỹ. Hồi thời đó, quanh năm suốt tháng, tôi chỉ biết có thắt lưng buộc bụng, ăn uống kham khổ, để dành tiền gởi về cho cha mẹ ở Đà Nẳng và để đóng các học phí. Vậy mà tôi vẫn không ngã lòng. Lúc nào trong đầu tôi cũng nghĩ rằng phải cố gắng vương lên, bởi vì không ai giúp mình bằng mình hết. Nhờ vậy mà bảy tám năm sau, tôi đã có một cơ sở vững chắc để cạnh tranh với các nhà thầu khác. Rồi thì xây cất hết công trình này đến công trình khác, có khi hai ba công trình cùng một lúc, cơ sở cứ lớn lần lớn lần để trở thành bề thế như ngày hôm nay. Nghe tôi nói tôi bắt đầu sự nghiệp bằng con số không chẳng có mấy ai tin hết “.
Khi đã khá giả, ông mới cưới vợ. Ông hay nói đùa : “Tình phải có tiền đi theo nó mới vững. Giống như bê-tông phải có cốt sắt nó mới bền !”.
Ông bà Lê Tư chỉ sanh có một người con trai đặt tên Lê Tuấn. Năm Tuấn được mười lăm tuổi, ông gởi con qua Pháp học. Ông muốn nó học ngành kiều lộ để sau này trở về nối nghiệp ông. Ông nói : “Việt Nam mình cạnh tranh không nổi với hãng thầu ngoại quốc bởi vì mình có binh mà thiếu tướng”. Và ông hy vọng trong tương lai, con ông sẽ thực hiện những công trình vĩ đại, vượt trội hẳn những gì ông đã làm. Để cho ông được nở mặt.
Cái tương lai đó bỗng tắt ngúm chỉ trong một thời gian ngắn sau ngày 30 tháng tư, 1975.
Trước cái ngày đen tối đó, một người như ông Lê Tư dư sức để di tản dễ dàng. Vậy mà không thấy ông nhúc nhích. Ông cứ điềm nhiên hút thuốc, uống trà, xem truyền hình, nghe ra-đi-ô. Giống như một kẻ bàng quan. Bà Lê Tư thì cứ đi ra đi vô, hết gọi điện thoại cho bà bạn này đến gọi cho bà bạn khác. Rồi thúc giục ông đi di tản. Bà nói :
– Trời ơi ! Mấy bả đi hết rồi kìa !
Ông cười :
– Thì ai sợ cứ đi. Bà yên tâm. Tôi bảo đảm không có sao hết. Nói thiệt với bà, “họ” đã liên lạc với tôi cách đây hơn tháng, nói rõ rằng họ cần dùng những người như tôi để xây dựng lại đất nước. Cho nên, bà thấy tôi không ? Tôi bình chân như vại !
Điều mà ông không nói cho bà biết là từ bao lâu nay, ông vẫn đều đặn gởi tiền giúp cách mạng qua ngả thằng cháu -cũng gốc liên khu năm như ông- đang hoạt động ở mấy tỉnh miền Đông. Chính người cháu đó đã cho người về gặp ông để giải thích rõ ràng chủ trương đường lối của cách mạng. Nhờ vậy, ông mới vững tâm tin tưởng.
Đâu dè, sau khi cách mạng “đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào”, cách mạng quay về đánh tư sản. Ông Lê Tư cũng “bị” mời đi “làm việc” như mọi người. Ông có xuất trình giấy chứng minh của Liên khu bảy, là vùng ông đã giúp đỡ, nhưng “lá bùa” đó không linh ! Ông cũng nghĩ đến thằng cháu cách mạng, nhưng bây giờ ông không biết nó ở đâu để gọi nó đến làm chứng. Vì vậy, ông vẫn bị mời tới mời lui để “làm việc”. Mỗi lần làm việc, họ quay ông như con dế ! Đến nỗi về sau, mệt mỏi quá, chán chường quá, thấy nói gì cũng vô ích, nên ông bèn làm thinh, mặc cho họ muốn nói gì thì nói, hỏi gì thì hỏi. Rồi đến lần “làm việc” cuối cùng, ông cũng làm thinh ký tên trên xấp giấy tờ họ đưa ra, ông ký mà không thèm đọc qua một chữ ! Lần đó, ông bước ra khỏi cơ quan, có cảm tưởng như đang sống trong một thế giới khác, một thế giới lộn ngược ! Ông không còn khái niệm không gian thời gian. Ông chỉ biết rằng sau cái phút ký tên đó, ông trắng tay. Và ông còn nghe trong đầu câu nói ơn nghĩa “nhờ ông đã sớm giác ngộ cách mạng nên không phải đi cải tạo”. Ông lái xe về nhà như một người máy. Ông đâu biết rằng trong cuộc “đổi đời vĩ đại” này, con người đâu còn sống bằng lý trí : con người chỉ sống bằng bản năng thôi !
Về đến trước cổng nhà, bỗng nhiên ông Lê Tư nhận thức rằng tất cả những gì trực thuộc về ông bây giờ chỉ còn lại người vợ đang đợi ông ở nhà.
Xưa nay, mọi việc trong gia đình đều do ông quyết định. Bà Lê Tư luôn luôn làm theo ý của ông, không bao giờ thắc mắc. Bởi vì bà hoàn toàn tin tưởng vào người chồng mà lúc nào bà cũng cảm phục như một thần tượng. Bà nói : “Từ bàn tay trắng dựng nên sự nghiệp đồ sộ như vầy, không phải ai làm cũng được !”. Và bà thường ví chồng bà như một cây cau vững chắc để bà bám vào đó như một giây trầu. Vậy mà bây giờ bây giờ Ông Lê Tư không biết ví mình như cái gì nữa. Cách mạng mà ông đã giúp từ ngày ông dựng nghiệp, hôm nay nhân danh gì gì đó, đã biến ông thành con số không. Dễ dàng như người ta cầm nùi giẻ bôi hết những hàng chữ phấn trên một bảng đen, bôi mà không cần biết những hàng chữ đó viết những gì ! Chỉ trong có một khoảnh khắc, ông chẳng còn gì hết và bản thân ông cũng không là gì hết ! Ông đã trở thành một “thứ gì” đó không có tên, một sản phẩm của cách mạng mà sách vở xưa nay chưa thấy có định nghĩa !
Ông bước vào nhà mà cảm thấy mình lêu bêu như bọt nước, không làm chủ được gì hết, kể cả làm chủ chính bản thân mình ! Cái biệt thự có hồ tắm vườn hoa, có năm ngăn bảy nắp, mà ngày xưa ông đã xây cất cho tương xứng với địa vị xã hội của ông bây giờ bỗng trở nên ngạo nghễ, vô duyên.
Nhà vắng teo. Một số gia nhân đã xin nghỉ việc từ những ngày sôi động, số còn lại đã được cho nghỉ ngay sau ngày 30 tháng tư. Bà Lê Tư chắc đang làm gì ở dải nhà sau nên ông không nghe tiếng động. Ông đốt điếu thuốc rồi ngồi xuống phô-tơi nhìn thẳng ra vườn. Ông nhìn mà không thấy gì hết ! Yên lặng.
Tiếng bà Lê Tư làm ông giựt mình :
– Sao ông ? Họ đòi gì nữa vậy ?
– Họ đâu có đòi. Họ lấy.
– Lấy gì ?
– Lấy hết tài sản của mình.
Giọng bà bỗng cao lên một nấc :
– Lấy hết tài sản ?
Ông nhìn bà rồi trả lời bằng cái gật đầu. Giọng của bà lại cao thêm một nấc :
– Gì lạ vậy ? Tự nhiên rồi đòi lấy tài sản của người ta. Đó là ăn cướp chớ đâu phải lấy! Rồi ông trả lời làm sao?
Ông thở mấy hơi thuốc, rồi mới nói :
– Thì tôi giao hết lại cho họ chớ còn làm sao ?
Bà chỉ kêu được một tiếng “Trời !” rồi ngồi phịch xuống ghế, mắt nhìn thẳng ra vườn. Bà nhìn mà cũng không thấy gì hết ! Yên lặng. Một lúc sau, ông nói, giọng thật trầm tĩnh :
– Bà nghĩ coi. Bây giờ họ là kẻ chiến thắng. Quyền sanh sát nằm hết trong tay, họ muốn nói gì làm gì mà không được.
– Còn luật pháp để đâu ?
– Luật pháp của ai ?
Bà làm thinh. Một lúc sau, bà nói :
– Hôm trước ông nói họ đã móc nối với ông để ông ở lại giúp họ xây dựng gì gì đó. Sao bây giờ họ lột hết của ông vậy ?
Ông làm thinh. Khói thuốc trong miệng bỗng trở nên thật đắng. Ông nghe thèm một hớp trà hay một hớp nước lạnh, hay bất cứ một chất lỏng nào cũng được để ông nuốt xuống “cái gì đó” đang nghẹn ngang ở cổ. Ông dụi điếu thuốc rồi đi lại bar ở góc xa-long rót một ly nhỏ Porto uống ực một cái, giống như người ta bị mắc xương. Xong ông trở lại phô-tơi ngồi xuống, đốt điếu thuốc. Chất rượu đang nồng trên mũi, nhưng sao khói thuốc vẫn còn nghe thật đắng !
Giọng bà Lê Tư có vẻ trách móc :
– Chớ phải ông nghe lời tôi đi di tản như thiên hạ thì đâu có sao.
– Đi di tản cũng mất hết chớ hơn gì.
– Sao mất hết được ? Ông quen lớn nhiều mà không hốt được một mớ đem đi theo à ? Có nhiều người còn gởi được bàn ghế và vô số đồ cổ nữa. Như anh X., như anh T., như ông tướng Z toàn là bạn thân của ông không.
Ông làm thinh. Bà vẫn nói, càng nói giọng càng gay gắt :
– Thà rằng mình đi, cái gì không đem theo được là mình bỏ. Tụi nó có lấy, cũng là lấy những gì mình bỏ. Chớ còn bây giờ, tụi nó bóp họng ông để lấy, bộ ông không thấy tức sao ?
Ông làm thinh. Ngừng một lúc như để suy nghĩ, rồi bà nói một câu giống như bà đóng sập cánh cửa sắt để nhốt ông trong một nhà tù :
– Chẳng bằng ông muốn ở lại để giúp cách mạng chớ gì ? Phải không ?
Ông nuốt nước miếng mấy lần, rồi tiếp tục làm thinh. Bây giờ, ông thật sự thấy mình như bọt nước trôi lêu bêu, không bám được vào đâu hết?
Chiều bữa đó, cách mạng đưa đến mười mấy thanh niên trai gái và một toán bảo vệ cầm súng để làm công tác kiểm kê. Họ bắt mở hết các hộc, các kệ, các tủ để họ đem ra đếm từng món, không bỏ sót một nơi nào hết, một món nào hết. Đêm, họ ngủ lại trong nhà ông Lê Tư để sáng sớm hôm sau họ tiếp tục. Xong công tác kiểm kê, người cán bộ chỉ huy chỉ định một nhóm bốn người ở lại để canh giữ những gì đã kiểm kê, sợ ông bà Lê Tư ăn cắp mang đi ! Gã còn nói như ra lịnh :
– Từ hôm nay trở đi, anh chị phải dọn ra nhà sau để ở, không được bước lên đây nữa. Anh chị cũng không được quyền sử dụng chiếc ô-tô bây giờ thuộc diện quản lý của Nhà Nước. Khi ra vào nhà, anh chị phải dùng cái cổng hậu, không được đi bằng cổng chánh. Rõ chớ ?
Ông Lê Tư làm thinh. Bà Lê Tư cũng làm thinh. Nhưng hai sự làm thinh đó không cùng một ý nghĩa : ông làm thinh vì biết rằng có nói gì cũng vô ích còn bà làm thinh là vì bà hận ông vô cùng !
Từ ngày dọn xuống ở trong một nhà phụ -có ba dải nhà phụ trước đây dùng cho gia nhân- và từ ngày biết rằng văn phòng, các kho vật liệu, kho dụng cụ cơ giới, biệt thự ở Núi Lớn Vũng Tàu, các chương mục ở ngân hàng…v.v. đã hoàn toàn nằm trong tay Nhà Nước, bà Lê Tư ít nói chuyện với ông. Nhưng hầu như ngày nào bà cũng ngồi nói một mình, nói trổng, cố tình nói lớn tiếng để cho ông “phải” nghe. Bà cứ lải nhải với giọng trách móc chanh chua, hết chuyện tin lời cách mạng, đến chuyện mất hết của cải, rồi bắt qua chuyện di tản, chuyện ở “chui rút” trong nhà của bếp của bồi. Còn ông thì cứ làm thinh ngồi nghe, nghe riết mà tóc của ông càng ngày càng bạc trắng !
Thời gian đi qua. Một hôm bà bỗng nói với ông :
– Tôi đã nhờ người quen trong toà đại sứ liên lạc được với thằng Tuấn ở Paris. Nó sẽ lo giấy tờ cho mình qua bển.
Bây giờ, mọi sự đều do bà quyết định, ông chỉ làm thinh đi theo. Bây giờ, người chồng “thần tượng” của thời trước chỉ còn là một cái bóng ! Bây giờ, bà mới là thân cây cau, còn ông, ông chỉ là một thứ giây trầu… Đúng là một sự “đổi đời vĩ đại” !
Ít lâu sau, chính bà đã chạy chọt đút lót để có xuất cảnh cho hai vợ chồng bay qua Paris, vào giữa mùa hè năm đó.
Ông Lê, người con trai của ông bà Lê Tư, đến đón ông bà ở phi trường Charles De Gaulle. Gặp lại nhau, mừng mừng tủi tủi. Ông Lê Tư có cảm tưởng như mình vừa sống lại. Ông ôm con siết mạnh, rồi buông ra để nhìn. Lòng tràn sung sướng, ông vừa cung tay đấm nhẹ lên vai con, vừa chửi đổng : “Cha mày !”. Rồi tiếp : “Ba tưởng không còn gặp lại con nữa chớ !” Trong một khoảnh khắc, ông tìm lại được lời nói và cử chỉ của một con người bình thường, con người của thời trước tháng tư 1975.
Trên đường về nhà, ông Lê vừa lái xe vừa hỏi về những chuyện đã xảy ra ở Việt Nam trong những ngày sôi động của tháng tư, nhứt là ở đoạn “mấy thằng Mỹ kéo nhau chạy sút quần”. Nghe lời nói và giọng điệu của con, ông Lê Tư cảm thấy có “cái gì không ổn”, nhưng ông nghĩ : “Có lẽ tại nó ở bên nây lâu quá nên nó nói tiếng Việt không biết chọn lời”. Rồi ông kể lại những gì mắt thấy tai nghe. Người con lâu lâu khoái chí, vỗ tay lên tay lái, gục gặc đầu “cho tụi nó chết”.
Bổng người con hỏi :
– Còn mấy thằng tướng nguỵ ?
Câu hỏi đó như ánh sáng bật lên trong bóng tối để ông nhìn thấy rõ sự thật: không phải con ông không nói rành tiếng Việt mà là con ông nghiêng về phía bên kia, cái phía đã lật lọng, ăn cháo đá bát, cái phía đã lấy hết tài sản của ông một cách ngang nhiên trắng trợn ! Trời đất chung quanh bỗng như sụp xuống ! Tuy nhiên ông vẫn trả lời:
– Mấy người đó thì ba không biết.
– Tụi nó chạy ra đảo Guam hết. Thằng chủ chạy thì thằng tớ phải chạy theo chớ dám ở lại đâu. Tưởng ba biết gì kể lại nghe chơi chớ ở bên nây báo chí tê-lê nói đầy đủ. Trên tê-lê thấy nhiều thằng tướng ngơ ngác như bầy gà nuốt giây thun !
Người con nói xong cười lên khoái trá. Ông Lê Tư nghe giận phừng lên mặt ! Ông đưa tay định xáng cho thằng con một cái, nhưng ông kềm lại kịp. Ông bỏ tay xuống mà nghe ngực mình tức ran. Tự nhiên, ông ứa nước mắt. Từ phút đó, ông làm thinh. Thấy như vậy, tưởng cha bị mệt vì cuộc hành trình quá dài nên ông Lê cũng không hỏi tiếp.
Bà Lê Tư ngồi ở băng sau, không chen vô một lời. Bà cảm thấy rồi đây sẽ không thể nào ở chung với một thằng con như vậy được. Bà đã tưởng đi ra khỏi xứ để khỏi phải thấy hằng ngày những chuyện trái tai gai mắt, nào ngờ qua đây gặp thằng con không biết học ở đâu mà ăn nói giống “tụi nó” y chang ! Nhưng không sao. Rồi bà sẽ mua nhà ở riêng. Bà dư sức. Với số hột xoàn mà bà đã cất giấu sau 1975 và bây giờ đang nằm an toàn trong cái giỏ mây hai đáy bà ôm trong lòng, bà dư sức. Cho dù bà phải cưu mang suốt phần đời còn lại ông chồng mà bà đã không còn coi là thần tượng nữa, từ lâu.
Về đến nhà -ở Neuilly Sur Seine, khu nhà giàu- ông Lê giới thiệu vợ con rồi đưa cha mẹ lên phòng trên lầu, nói :
– Ba má nghỉ một chút rồi xuống ăn trưa.
Bữa ăn được dọn lên từng món theo phong cách tây phương. Vợ ông Lê hỏi han lễ độ và kín đáo chăm sóc ông bà Lê Tư. Hai thằng con ông Lê -giống mẹ hơn giống cha nên ít thấy lai Việt- không biết một tiếng Việt. Chúng ăn nhanh nhanh. Xong món thứ nhì, chúng không đợi món kế tiếp, vội vã rút lên phòng. Suốt bữa ăn, câu chuyện chỉ vây quanh mấy món ăn nấu theo tây, bởi vì ông Lê khoe có bà bếp giỏi. Bà bếp, người Pháp, có bước ra chào ông bà Lê Tư.
Nhờ vậy, không khí trong bữa ăn không đến nỗi nào tẻ lạnh.
Sau bữa ăn, vợ ông Lê vì tế nhị, muốn để cho chồng và cha mẹ nói chuyện riêng với nhau, nên xin phép lên lầu. Bà dặn chồng :
– Anh không nên nói chuyện nhiều. Ba má chắc cần phải ngủ vì sai giờ giấc. Mình còn nhiều thì giờ mà.
Khi bước qua xa long để uống cà phê, ông Lê hỏi :
– Ba má định qua đây ở chơi bao lâu?
Ông Lê Tư châu mày, nhìn bà. Bà trả lời :
– Ba má định qua ở luôn chớ đâu phải ở chơi.
Người con ngạc nhiên :
– Ủa ? Sao lại ở luôn ? Bây giờ nước nhà độc lập rồi, không còn thằng nào ngồi trên đầu trên cổ mình hết. Tất cả đều thuộc về mình, không còn sợ thằng ác ôn nào cướp giựt nữa. Như vậy mà ba má định bỏ xứ qua đây ở luôn. Thiệt là vô lý !Hồi nãy, trên xe về đây, ông Lê Tư còn nghĩ rằng thằng con ông chỉ nghiêng về phía bên kia. Bây giờ thì quá rõ ràng : nó đã đứng hẳn về phía bên đó. Ông nghe lòng quặn thắt : chẳng những cách mạng đã cướp hết tài sản của ông, mà tụi nó còn cướp luôn thằng con duy nhứt của ông, cướp từ hồi nào rồi.
Ông Lê Tư làm thinh. Bà Lê Tư hơi mất bình tĩnh :
– Tại con không biết. Tụi nó lấy hết tài sản của ba má rồi còn đuổi xuống ở căn nhà của bồi, rồi lại bắt không được đi cổng chánh phải đi cổng hậu. Bây giờ tụi nó sợ mình không chấp hành chỉ thị nên kéo kẽm gai cô lập căn nhà ba má ở. Con nghĩ coi sống làm sao ?
– Buổi đầu lúc nào chẳng có chuyện sai sót. Rồi cách mạng sẽ trả lại hết cho ba má, yên tâm đi ! Điều mà con muốn nói là chưa chi mà ba má đã muốn bỏ xứ ra đi giống như bè lũ đĩ điếm trộm cắp tháo chạy mấy ngày trước giải phóng làm con thấy không hãnh diện chút nào hết !
Câu nói chưa dứt, ông Lê Tư đã đứng phắt dậy, làm thinh đi thẳng lên lầu. Bà Lê Tư cũng nối gót, nhưng bước chân bà nặng chình chịch. Đứa con máu mủ mà bà mới ôm hun thắm thiết hồi nãy trên phi trường, bây giờ bỗng giống như người xa lạ. Bà cảm thấy hụt hẫng đến độ bà không biết phải làm gì, nói gì. Đến giữa cầu thang, kềm không được, bà ôm mặt khóc tức tưởi.
Suốt buổi chiều, ông Lê Tư ngồi trong phòng làm thinh hút thuốc. Ông không nghe buồn ngủ, ông chỉ nghe mệt – thật mệt – và chán chường – thật chán chường. Ông bắt gặp lại tâm trạng của ông vào những ngày cuối cùng của thời ông bị cách mạng quay hằng bữa để ông kê khai tài sản một cách “đầy đủ và trung thực” !
Bà Lê Tư cũng không ngủ. Bà điện thoại để liên lạc mấy bà bạn đã định cư ở Pháp, nhứt là ở vùng phụ cận Paris. Rồi bà hẹn hò. Sung sướng như thấy chân trời đang mở rộng.
Sau bữa ăn tối, đợi bà Lê và hai con lên lầu, bà Lê Tư nói :
– Chị bác sĩ A sáng mai lại rước má về nhà chỉ chơi vài bữa. Sau đó, có lẽ sẽ qua nhà bà dược sĩ L. Ở đây, má có nhiều bạn bè lắm, con đừng lo cho má. Con chỉ cần lo cho ba thôi.
Ông Lê Tư nhìn thẳng mặt con, giọng nghiêm trang :
– Ba nói thật : ba với con không hạp nhau. Ba không thể ở chung với con được. Ba xin con cho ba ở một nơi nào khác, ở một mình cũng không sao.
Ông nói “xin con cho ba”, đó là sự thật. Bởi vì bây giờ ông hoàn toàn trắng tay. Xưa nay, tiền dư ra, ông cho bà một phần để mua hột xoàn, còn bao nhiêu ông chuyển hết qua chương mục của người con.
Ông Lê ngồi làm thinh, không biết ông đang nghĩ gì. Cũng là làm thinh, nhưng sự làm thinh của ông khó hiểu hơn sự làm thinh của ông bà Lê Tư !
Vậy rồi sáng hôm sau, bà bác sĩ A lái xe lại rước bà Lê Tư. Tiếp theo là ông Lê chở người cha ra ở cái nhà nghỉ mát ở gần bờ đá dựng. Suốt cuộc hành trình dài mấy tiếng đồng hồ, hai cha con không nói với nhau một lời!
Từ ngày ra đây ở, ông Lê Tư cảm thấy cuộc đời mình như đang đi vào một ngõ bí. Không sống được với cách mạng, đã đành. Còn lại bà vợ thì bây giờ bả coi mình như cục bứu trên lưng. Rồi đến thằng con, đối với mình, nó còn lạ hơn người xa lạ ! Cứ nghĩ quẩn nghĩ quanh như vậy hết ngày này qua ngày khác mà con người ông sa sút thấy rõ. Bây giờ, ông ốm nhom. Đi đứng đã phải chống ba-toon và đêm đêm cứ phải nằm trằng trọc tới khuya lơ mới dỗ được giấc ngủ. Thấy tội nghiệp, ông bà Jean Marie hay thừa dịp đưa nước trà hay cà phê để ngồi lại gợi chuyện vẩn vơ. Họ cũng ngạc nhiên tự hỏi sao không thấy ai gọi điện thoại hỏi thăm ông già này hết. Làm như ông không có mặt trong cuộc đời này. Cho nên họ tận tình chăm sóc ông từng chút. Đến nỗi, về đêm, bà Jean Marie thường đợi ông lên giường nằm đàng hoàng mới tắt đèn đóng cửa đi về nhà ! Ông Lê Tư rất cảm kích nên lâu lâu ông phá lệ làm thinh để nói hai tiếng “cám ơn”, nhẹ như hơi thở.
Một hôm, ông Lê Tư bỗng thèm nhìn mặt biển, cái biển mà từ hôm ra đây -đã gần hai tháng- ông chỉ nghe tiếng của nó rì rào ngoài kia thôi. Ông bèn chống ba-toon bước từng bước run run đi lần ra hướng đó. Cứ đi vài bước là ông phải dừng lại một lúc để thở, nhưng ông vẫn cố bước đi.
Bây giờ thì ông đã đứng trên mép bờ đá dựng. Dưới chân ông, rất sâu phía dưới, là biển. Biển xanh dờn, kéo dài ra chân trời. Trời nước mênh mông. Gió muối và mùi thơm thơm của rong rêu nhắc ông nhớ cái biệt thự ở mỏm núi lớn Vũng Tàu. Ông đã xây cất biệt thự đó để làm nơi tiếp tân nên có một sân gạch thật rộng hướng về phía biển. Ông hay đứng ở đó nhìn chân trời như ông đang đứng nhìn chân trời bây giờ. Cũng trời, cũng nước, cũng một đường gạch ngang. Hồi đó, lúc nào ông cũng thấy chân trời đang mở rộng cho ông, cái hồi mà ông làm chuyện gì cũng thành đạt. Bây giờ, cũng trời, cũng nước, cũng một đường gạch ngang nhưng sao ông không thấy nó mở rộng cho ông một chút nào hết ! Ông chỉ thấy toàn là bế tắt. Chân trời là đường chấm dứt một cái gì : trời cao nghiêng xuống đến đó là hết, biển rộng vươn dài đến đó cũng là hết ! Giống như cuộc đời của ông bây giờ. Của cải: hết ! Vợ con: hết ! Sức khoẻ của ông rồi cũng sẽ hết ! Hết ! Hết !
Bỗng, ông Lê Tư liệng mạnh cây ba-toon xuống biển, giống như ông dứt khoát không cần dùng đến nó nữa. Rồi ông hít một hơi dài, nhắm mắt bước thẳng vào khoảng không trước mặt, giống như bước qua một lằn ranh tưởng tượng.
Từ bây giờ, ông Lê Tư làm thinh vĩnh viễn.
Chiều hôm đó, ông Jean Marie gọi điện thoại về Paris. Không có người bắt máy, nhưng có máy nhắn tin nên ông nhắn : “A lô ! Tôi là Jean Marie. Tôi xin báo tin buồn : ông cụ đã từ trần. Ông đi dạo gần tường đá dựng chẳng may rơi xuống biển. Nhà chức trách đã vớt được xác đem về nhà xác bịnh viện Etretat. Yêu cầu ông bà ra gấp. Vợ chồng tôi xin chia buồn. Thành thật chia buồn”.

Tiểu Tử
***
* TÔI Ở TRẠI TRỪNG GIỚI A20
TÔI Ở TRẠI TRỪNG GIỚI A20
Sau biến cố tù “cải tạo” trại Suối Máu nổi dậy đêm Giáng Sinh 24 rạng 25 tháng 12 năm 1978, một số anh em bị công an “chấp Pháp” vc bắt giải giao về nhà tù Chí Hòa tại Sài Gòn trong đó có tôi. Chúng tôi bị giam trong xà lim khu ED mỗi người bị giam một xà lim riêng nên hoàn toàn bị cô lập với thế giới bên ngoài, không ai nhìn thấy ai và cũng không biết những người bị bắt chung với mình đang ở đâu.

Tôi bị giam ở trại Suối Máu khoảng 3 năm
-năm đầu vợ tôi có đi thăm vài lần rồi… thôi.
Ba năm tù đói khổ, mỗi buổi ăn chỉ 1 chén bo–bo với nước muối. Cuộc nổi dậy của tù nhân đêm Giáng Sinh 1978, tôi bị công an giam trong thùng sắt “conex” và bị đánh đập mỗi khi chúng hỏi cung. Những TRẬN ĐÒN THÙ trút lên thân thể ốm yếu tưởng rằng tôi không thể sống nổi, bây giờ về nhà tù Chí Hòa lại tiếp tục bị đánh mỗi lần hỏi cung, lúc bị tra tấn, tôi nhìn quanh mong tìm thấy được vật cứng hoặc bén nhọn như dao, kéo gì đó tôi sẽ đổi mạng với chúng. Bằng cách nào đó, bọn chúng biết tôi có học một khóa Tình Báo nên khép tôi vào tội làm việc cho CIA Mỹ.
TRẠI TRỪNG GIỚI A20
Sau 4 hoặc 5 tháng nằm xà lim Chí Hòa, tôi lại bị chuyển đến một trại nằm sâu trong núi ở tỉnh Phú Yên, trại này không phải trại tù “cải tạo” bình thường mà là trại “Trừng Giới”
-trại giam giữ tù chính trị Phục Quốc có án từ 10 năm đến chung thân
-và thành phần chống đối “Không thể cải tạo được” như tôi
-với lời hăm dọa: (Các anh đến đó mang luôn hồ sơ “Chết” đi theo!)

Trại này có bí số “A20” thuộc xã Xuân Phước tỉnh Phú Yên, nằm sâu trong rừng núi thuộc vùng 2 của VNCH trước kia.
-Mùa hè thì gió Lào nóng như thiêu đốt
-Mùa đông thì rét buốt đến nỗi bò heo chết la liệt.
Khi mới chuyển ra đây tôi bị ghép chung với 24 người tù khác thành một đội để phát quang, nghĩa là dọn dẹp cây cỏ gai góc cho sạch một ngọn đồi để trồng khoai mì, nhưng thực chất là để chôn người.
Từ khi dọn sạch ngọn đồi cho đến 3 năm sau ngọn đồi dày đặc những ngôi mả của tù:
-chết vì lao phổi
-vì kiệt sức
-vì suy dinh dưỡng…
Nghĩa là đủ kiểu chết.
-Linh Mục Luân
-và Linh Mục Vàng
Thuộc Dòng Chúa Cứu Thế cũng chết ở trại này.

Ở trại tù A20 Xuân Phước, mọi tù nhân đều bị lao động khổ sai
-đào mương
-vét cống
-cuốc đất trồng khoai mì
-kéo cày thay trâu, v.v.
-Mỗi người chỉ nhận được một chén khoai mì H34 với nước muối cho một bữa ăn,
loại khoai mì H34 chỉ để dùng trong kỹ nghệ chế biến, cho heo ăn, heo cũng không thèm ăn.

Gần 8 năm tù… tôi chỉ ăn toàn bắp, khoai mì H34 với nước muối. Vào dịp tết âm lịch, mọi tù nhân được ăn hai bữa cơm, mỗi bữa 2 chén cơm nhỏ với một cục thịt heo lớn bằng ngón tay, và chỉ có thế.
-Mẹ chết
-Vợ bỏ
-tứ cố vô thân không ai thăm hỏi
– sức lực không còn
-thêm vết thương tinh thần quá lớn làm thể xác tôi suy sụp thấy rõ.
Một hôm đang lao động, tôi ngã gục vì kiệt sức, may nhờ có Bác sĩ Trần quý Nhiếp, Thiếu tá Nhảy Dù ở chung một nhà tù với tôi cứu chữa kịp. Không có thuốc men gì cả, Anh Nhiếp châm cứu tôi bằng những cây kim làm bằng giây điện thoại lượm được khi đi lao động. Tình trạng đói khát và lao động khổ sai này nếu kéo dài… có lẽ tôi không thể nào sống được.

Một hôm đang đào ao cá trong trại, tôi gặp anh Phương ở đội Văn Thể (Văn nghệ–Thể thao) anh Phương là một kép hát cải lương (hiện còn ở VN), bị án tù 10 năm về tội “Phản cách Mạng” khi tham gia vào một phong trào phục quốc sau 30/04/1975. Anh này biết rõ tôi có nghề Ảo thuật, nên khuyên tôi ghi danh vào đội Văn Thể để tránh lao động ngoài nắng, chỉ còn con đường này may ra mới có thể sống sót để trở về với 4 đứa con, mà đứa lớn nhất khoảng 13, 14 tuổi (năm 1981).

Gần cuối năm 1982, một anh trong đội Văn Thể gọi tôi lên nhận quà của gia đình gởi. Phản ứng đầu tiên là tôi giận dữ và cay đắng nói với anh ấy:
-“Anh còn cách nào đùa giỡn hay hơn nữa không?!”.
Ai cũng biết, nhiều năm nay tôi là “con Bà Phước”, những ai không có bà con, họ hàng thân thích, không hề nhận được chút quà bánh nào từ bên ngoài gởi vào, anh em đều gọi là con Bà Phước. Nhưng thật tình tôi có quà thật, quà của “Vợ” gởi! một gói quà nhỏ gần 2 ký lô, trong chứa thức ăn để dành được lâu ngày vì người tù không có điều kiện để nấu nướng. Một anh bạn khác nhìn thấy tôi đang mân mê gói quà trên tay, anh mừng rỡ nói:
-“Mầy cũng có… quà hả?!”
câu nói đầy thiện ý, mừng giùm cho bạn nhưng sao tôi nghe… cay đắng: “Mầy mà cũng có quà nữa sao?”.

Cuối năm 1982, tôi có tên trong số người được thả về, trại tù cấp phát $70 đồng tiền VC lúc đó, số tiền chỉ đủ để đỡ đói lúc đi đường thôi. Tôi được công an trại tù chở bằng xe ra tới Ga xe lửa La Hai, từ đây tôi đón Tàu về Biên Hòa.
Trên đường đi, mỗi khi tôi ăn uống gì xong, khi gọi tính tiền, những người bán hàng đều trả lời:
-“Có người trả rồi”
Tôi năn nỉ mãi người bán hàng cũng không chịu nói là ai đã trả tiền dùm, tôi đành phải cám ơn người bán. Một chút xúc động về tình người làm tim tôi cảm thấy ấm áp, cái cảm giác mà tưởng chừng đã tê liệt suốt những năm tháng tù tội.
Hành trang của tôi khi ra khỏi trại tù cộng sản chỉ vỏn vẹn một bàn chải đánh răng đã cùn, một bộ đồ mặc trên người với hàng trăm mảnh vá, trên lưng áo cũng như hai bên ống quần còn nguyên dấu hai chữ “cải tạo” bằng sơn đen to tướng. Nhưng cũng nhờ thế, ai thấy cũng muốn giúp đỡ, ăn uống gì xong người bán đều trả lời:
-“Đã có người trả tiền!”.

Về đến chợ Biên Hòa lúc 04:00 giờ sáng, có người chỉ cho tôi tìm mấy xe hàng chở Dưa Hấu, họ sẽ đi Bình Giã chở Dưa lúc 06:00 giờ. Người Tài xế tốt bụng cho tôi đi nhờ xe về Bà Rịa. Hơn 08:00 giờ sáng xe tới Bà Rịa, tôi lững thững đi bộ về “Nhà”. Khi ngang qua một tiệm bán Bún Bò Huế, một người gọi tên tôi:
-“Ê, Phi Ô vào đây!”
Tôi quay lại thấy X. “Pháo Binh”. Anh bạn này được thả về trước, trên tay cầm xấp vé số.
X. lôi tôi vào quán, lần đầu tiên sau gần 8 năm tôi mới được ăn một tô bún bò ngon như thế. Hai người ăn xong, đang xỉa răng thì X. ngập ngừng: “Trước hết, mầy hãy bình tĩnh nghe tao nói! Tôi biết X. sẽ nói gì… vì từ lâu tôi đã chuẩn bị tinh thần để nghe chuyện này. X. tiếp:
– “Sau khi tao nói xong, mày muốn về thì… về, còn như không muốn về thì… mầy theo tao, ở tạm nhà tao rồi tính sau!”…
Và với giọng trầm buồn X. kể những điều nghe, biết về “VỢ TÔI”. Tôi ngồi nghe X. kể với gương mặt giá băng và bất động, duy chỉ có ánh mắt là không thể nào dấu được nỗi xúc động! Thằng X. thương bạn nhưng không biết phải làm sao! X. gọi café sữa đá cho hai đứa. Tôi không thể nào uống nổi một hớp dù chỉ là một hớp nhỏ. Không gian như ngừng đọng, khi thằng X. lay khẽ tay, tôi như chợt tỉnh, nói nhỏ với X. như nói với chính tôi:
– “Tao phải về, từ lâu tao chưa được gặp con tao, tụi nhỏ bây giờ chắc… lớn lắm!”

Tôi về gặp các con chưa được một tháng mà đã có ý định bỏ nhà đi nhiều lần, cho dù chưa biết phải đi đâu! Nhà này là nhà cũ của cha mẹ “vợ”, khi còn trong tù tôi khai “hộ khẩu” ở đây. Tôi có một căn nhà nhỏ ở xã Võ Đắt (Bình Tuy) nơi tôi đóng quân ở đó trước 30 tháng 04 năm 1975 đã bị vc tịch thu khi miền nam mất.

Quê tôi tận xứ Huế xa xôi, thời chiến tranh Việt–Pháp, Việt Minh liên khu 5 muốn mời Ba tôi tham gia kháng chiến, Ba tôi từ chối nên phải trốn một mình vào Sài Gòn lúc đó tôi mới 2 tuổi, và cả hai mẹ con tôi bị Việt Minh giữ làm con tin trong vùng rừng núi Quảng Nam. Đến năm tôi 10 tuổi hai mẹ con tôi trốn thoát được, dìu dắt nhau vào Sài Gòn tìm cha. Vài năm sau cha tôi chết, mẹ và tôi sống nhờ vào nhà của người quen cho đến ngày tôi vào lính.

Sau gần 8 năm tù vc thả tôi ra, căn nhà cũ của cha mẹ vợ là nơi duy nhất để tôi tạm nương thân.
Nhưng tình người cũng đã đổi thay, tôi phải từ biệt các con để ra đi, cho dù đi bất cứ đâu!
Ngay cả bữa cơm trưa và chỗ ngủ tối hôm đó tôi cũng không có.!

Tình nghĩa đảo điên theo vận nước,
Đồng tiền đánh đổi cả nhục vinh.
Hỡi ơi canh bạc đời đen đỏ,
Mỹ nhân hề… chén rượu tàn canh!
Lê Phi Ô

Khu nhà lồng chợ ban đêm người ta dọn hàng về nên có nhiều sạp bỏ trống
Tôi vào đó ngủ nhờ đêm nay rồi ngày mai tính sau. Đang tìm chỗ thì may cho tôi, gặp một anh lính cũ. Anh em tâm sự với nhau rồi anh ấy rủ tôi xuống chợ cá ăn cháo, cả ngày không ăn gì nên tôi không từ chối. Sau đó anh giới thiệu cho tôi một việc làm ngay trong đêm đó, anh ấy ngập ngừng giây lát rồi nói:
–việc làm cũng không nặng nhọc gì nhưng… không được sạch sẽ lắm!
Tôi nói:
–Ở tù còn được thì bất cứ việc gì anh cũng làm được, chú yên tâm!

Tôi được giới thiệu cho một anh Tài Xế xe đò nhỏ chạy đường Bà Rịa–Bình Giã. Cứ 2 giờ sáng thì xe chở Cá từ Long Hải lên, tôi phụ chuyền mấy giỏ cá từ mui xe này qua mui xe kia. Công việc này ít người muốn làm nên tôi mới có chỗ, mỗi lần đỡ giỏ cá từ trên cao rồi lại đưa lên mui xe khác thì nước cá đổ cả lên đầu xuống tới chân, công việc chỉ 2 giờ là xong. Rồi đi tìm nhà nào có giếng để xin vào tắm, những tháng mùa Đông, 4 giờ sáng mà tắm ngoài trời như vậy đôi khi lạnh cắt da nhưng cũng phải tắm. Ngày thứ nhì tôi ra khỏi nhà đi “bụi đời” lại có việc làm ngay nên không bị đói như ngày đầu tiên.

Rồi ban ngày tôi phải tìm việc gì đó để làm thêm mới đủ ăn ngủ:
-chẻ củi thuê
-khuân vác đồ nặng
– phụ dọn dẹp hàng quán khi họ dọn ra cũng như phụ dọn dẹp lúc họ về
Nghĩa là bất cứ việc gì của một người Cu–ly thì tôi đều làm hết.
Rồi ra cầu Cỏ May khiêng vác muối từ trong nhà kho xuống xà–lan, mỗi bao muối 50kg
-Vác té lên, té xuống cũng phải làm, mỗi người phải vác ít nhứt 50 bao muối một ngày mới đủ ăn. Đoạn đường từ kho muối ra tới bờ sông khoảng 50 thước, ở dưới đất trải đá dăm trộn lẫn muối hột, đá dăm cắt lòng bàn chân rỉ máu lại thêm nước muối vừa đau vừa rát, mang dép không được vì mồ hôi pha lẫn nước muối làm trơn trợt nên dép bị đứt quai liên tục, thỉnh thoảng bị trợt té nên phải đi chân trần, cũng không mang giày Ba–ta được vì muối lọt vào kẽ giày làm đau chân, hơn nữa đâu có tiền mua giày.

Chị Th. có chồng đi tù như tôi, anh ấy mới được vc thả về, thấy tôi vất vả quá, muốn giới thiệu cho tôi một cô buôn bán khá giả ngoài chợ nhưng không hề cho tôi biết trước. Một hôm có người nói lại với tôi, Cô ấy bị mấy người Chị la rầy dữ quá:
– “Mầy còn con gái, bộ ế lắm sao mà lấy ông ấy, có xót thương lắm thì giúp đỡ bằng cách khác. Ông ấy có 4 đứa con… còn bị vợ bỏ, mầy lấy về để nuôi con người ta… hả? Sao ngu vậy!”.
Tôi lặng lẽ bỏ chợ Bà Rịa đi chỗ khác thật xa, mỗi tháng khi trời sáng trăng tôi đạp xe khoảng 15, 20 cây số về Bà Rịa thăm con độ mươi phút rồi lại đi. Đêm đó tôi ra ngủ ngoài nghĩa trang “Việt Hoa”, nơi đây đã từng chôn 92 người lính TQLC chết trận Bình Giã năm xưa. Tôi cảm thấy ấm áp vì gần gũi được chiến hữu của mình cho dù họ đã chết! Mộ của mẹ tôi cũng chôn ở đấy, vì đêm sáng trăng nên có nhiều người đi chùa, có người nhát gan, khi ngang qua thấy tôi họ tưởng là ma nên hét toáng lên rồi bỏ chạy. Một vài lần tôi bị du kích xã bắt vì tội ngủ bậy, họ đem về xã giam vài ngày rồi thả ra. Rồi lại bị bắt, có lần họ đưa tôi ra sông toàn là cây đước nước ngập đến ngực bắt tôi đắp “đùn” (ao cá) để họ nuôi tôm. Đôi khi tôi cũng muốn được bị họ bắt đi đắp ao, mỗi lần như thế tôi được họ cho ăn cơm với cá khô hoặc mắm cà, và cũng nhờ thế tôi tiết kiệm được một ít tiền để lỡ không có việc làm lại có tiền mua gạo. Có người ở xã Phước Tỉnh, Phước Hải hoặc Long Hải, các xã này thuộc vùng biển, họ khuyên tôi xuống đó gánh cá thuê đồng thời tìm cách vượt biên, nhưng tôi ở được vài tháng thì bị công an “bảo vệ chính trị” bắt giam và trục xuất tôi về lại Bà Rịa. Cũng có người khuyên tôi đi chỗ khác chứ Bà Rịa trước 30/04/75 tôi phục vụ tại Phòng nhì Tiểu Khu Phước Tuy là phòng Tình Báo nên bọn vc địa phương rất ghét, bọn chúng hở một chút là tìm cách trù dập tôi. Nhưng tôi không thể xa Bà Rịa được vì ở đây còn các con tôi, thỉnh thoảng có thể gặp chúng được, hơn nữa nơi đây tôi còn có cơ hội vượt biên bằng đường biển.

Đối diện nghĩa trang Việt–Hoa có một nghĩa trang khác, có từ hồi Pháp thuộc, nghĩa trang này lâu đời nên Mã nhiều vô kể hơn 10 ngàn cái. Nhiều người vào đây xúc cát để về xây nhà nên mả bị sập lòi cả xương người. Có một khoảng trống tương đối rộng vì bị xúc trộm cát, mả cũng bị họ đập bể để lấy gạch, đá xi măng về lót chuồng heo. Tôi che một cái chòi nhỏ bằng lá buông trên khoảng đất trống đó để làm chỗ ở, ở đây không sợ mấy đứa nhỏ vào đây ăn cắp vặt vì bọn nhóc sợ ma.

Bọn du kích xã và công an vc có lẽ thấy tôi khổ quá, chúng vào chòi mấy lần dòm ngó thấy tôi ngủ trên một sạp tre, bàn ăn cơm là tấm bia mộ và cái bếp để nấu cơm bằng mấy cục gạch ghép lại, trên vách lá một bộ áo quần cũ đang phơi và một bộ đang mặc trên người. Có lẽ bọn chúng thấy quanh đây không ai nghèo mạt rệp như tôi nên cũng chán quá không muốn vào làm khó tôi nữa vì thế tôi cũng được yên thân.

Trước ngày mất Nước, đời lính tuy gian khổ nhưng tôi cân nặng 55kg, khi ở tù mà cộng sản gọi là “học tập cải tạo”, ngày được thả ra tôi nặng 37kg, và 2 năm tiếp theo tôi lên được 39kg. Mười hai năm làm lính trận thân thể tôi được trui rèn trong lửa đạn và ý chí bất khuất sẵn có của người lính chiến đấu cho chính nghĩa, cho nên với gần 8 năm tù đói khát về thể xác và bị khủng bố tinh thần đã nhiều lần kiệt sức tôi vẫn sống. Ngày trở về lại thêm một lần chịu đựng vết thương tinh thần quá lớn cộng với sự đói khát vì miếng ăn rình rập tôi từng ngày, từng giờ, cũng không khuất phục được tôi. Đôi khi bị bịnh vì dầm mưa dãi nắng không đi làm được chỉ ăn cháo với muối rồi gạo cũng hết nên cũng không có cháo mà ăn đành nhịn đói, dù chưa hết bịnh cũng ráng lết tấm thân đi làm. Tôi phải sống, sống để nhìn đời, sống để hy vọng nhìn thấy đất nước đổi thay. Với tinh thần bất khuất của người lính chiến trong tôi vẫn còn. Hy vọng một ngày tươi sáng cho quê hương trong tôi chưa tắt và mãi mãi không thể nào tắt được.
xXx
Như thường lệ, tôi cầm cần ra sông câu cá. Nếu câu được nhiều thì tôi bán bớt để mua gạo, nếu ít thì… ít ra cũng ăn được vài ngày. Trời chạng vạng tối thì tôi về, đang sửa soạn thì có 2 người đến hỏi tôi làm gì ở đây, tôi bảo là tôi câu cá. Ngần ngừ một chút họ lại hỏi: “Muốn đi không”, tôi chưa kịp trả lời… họ lôi tôi vào một bụi rậm rồi nói như ra lệnh: “Ngồi yên trong này, không được đi đâu hết, không nghe lời… chết ráng chịu”. Tôi bảo tôi chỉ câu cá, ngày nào tôi cũng câu ở đây, mấy anh để tôi về. Họ không trả lời và bắt tôi ngồi chờ, thỉnh thoảng tôi hỏi thì họ bảo chờ!!!

Khoảng 10 giờ tối, ngoài sông có ánh đèn Pin chớp chớp, trong này họ chớp đèn lại và tôi nghe tiếng máy ghe tiến dần vào bờ. Trong lúc đó các bụi rậm phía sau lưng tôi xuất hiện lố nhố người, Khi 2 chiếc ghe nhỏ ngoài sông vừa cặp bờ thì mọi người ùa xuống và leo đầy cả 2 ghe. Tôi biết đây là ghe “Taxi” chở người ra ghe lớn để vượt biên, tôi mừng quá cũng chạy theo và leo lên ghe nhỏ, 2 người giữ tôi trong bụi cũng biết tôi là loại muốn vượt biên nên không cần để ý đến tôi nữa (nếu tôi không muốn đi họ cũng bắt buộc tôi đi vì thả ra họ sợ bị “bể”).

Hai chiếc ghe nhỏ chở khách cột giây vào nhau chiếc trước chiếc sau cách nhau 10 thước để không chạy lạc. khoảng 90 phút sau thì ra cửa biển, khi gặp ghe lớn tất cả trèo qua ghe lớn, mọi người bị lùa xuống hầm ghe, tôi xin cho tôi ở trên mui để tôi có thể giúp gì được không.

Ghe bắt đầu chạy ra cửa biển Vũng Tàu, nhóm tổ chức gọi tên một người rồi họ chạy tới chạy lui kể cả chui xuống hầm để gọi… thì ra, anh Hoa Tiêu để hướng dẫn ghe đi không có mặt. Rồi tiếng gọi, rồi tiếng chửi thề… Tôi hỏi thì họ cho biết người Hoa Tiêu vắng mặt không biết vì sao. Tôi bảo để tôi làm hoa tiêu cho, có người hỏi tôi: “Anh có chắc là anh làm Hoa Tiêu được không?”, để cho họ yên tâm tôi bảo tôi là Hoa Tiêu bên Hải Quân. Họ mừng quá, có anh lấy bình cà phê rót mời tôi một ly. Đang uống thì trong họ có người gọi lớn: “Ông Thầy!” rồi nhào đến ôm tôi, còn hôn vào má tôi nữa. Tôi nhìn kỹ thì hóa ra là Việt, một người lính thuộc dưới quyền của tôi khi xưa, rồi anh giới thiệu tôi với mọi người làm tôi cứ tưởng tôi vẫn đang là lính như những ngày khói lửa chiến tranh.

Qua đêm sau tôi luôn luôn cặp kè với anh Tài Công, tôi bảo đêm nay mình sẽ cho ghe đi giữa 2 giàn khoan dầu lửa của Liên Xô. Khi nhìn thấy ánh đèn điện líp líp mặt nước từ xa, mấy người phục tài tôi quá. Sở dĩ tôi biết tọa độ của 2 giàn khoan là vì những người vượt biên trước họ gởi thư về cho biết. Tôi cũng không phải là Hải Quân, tôi nói như vậy để họ tin tưởng tôi chứ thật ra cái Địa Bàn của Bộ Binh và cái Hải Bàn của Hải Quân hình thù thì khác nhau nhưng phương hướng thì sử dụng giống nhau, hơn nữa chúng tôi đi vào tháng 5 thì biển êm, độ dạt của nước biển không lớn. Trưa hôm đó chúng tôi ra đến hải phận quốc tế, gặp chiếc Tàu buôn của nước Anh tên Gold Orly, tôi dùng 2 chiếc áo thun trắng đứng trên mui ghe đánh tín hiệu (morse) S.O.S và được họ cứu vào Singapore. Cái vui và nỗi buồn xen lẫn vào nhau khiến nội tâm tôi bị chao đảo ghê gớm. Vui là thoát khỏi địa ngục cộng sản, buồn là… vĩnh biệt quê hương biết bao giờ mới có ngày trở lại, khi tôi viết bài này thì đã hơn 32 năm rồi tôi chưa một lần trở về.

Xa xôi lòng mãi hướng về,
Mong ngày hội ngộ trên quê hương mình.
Mơ ngày đất nước hồi sinh,
Ngày về hôn đất có mình có ta.
–“Ô hay du tử phương xa,
Cớ sao lại để lệ nhòa… ướt mi!”
Lê Phi Ô
***
*HỒI KÝ: LÊ XUÂN NHUẬN NGÀY QUỐC-KHÁNH 1-11-1973

HÔM nay là ngày lễ lớn của Việt-Nam Cộng-Hòa.
Tôi dậy sớm hơn lệ thường, để đôn-đốc một công-tác đặc-biệt phải khởi-diễn từ trước khi có người đi lại trên đường Pasteur, đoạn giữa ngã-ba Đông-Kinh Nghĩa-Thục và ngã-tư Nguyễn Thị Giang (Đà-Nẵng).
Trên đoạn đường này có khách-sạn “Hồng Kông”, là nơi trú-ngụ của hai phái-đoàn cộng-sản ngoại-quốc trong Ủy-Hội Quốc-Tế Kiểm-Soát Và Giám-Sát Ngưng Bắn (ICCS) Hung-Gia-Lợi và Ba-Lan* (Iran và Indonesia thì ở chỗ khác).
——-
*Xem sách “Cộng-Sản Đông-Âu” của Lê Xuân Nhuận.

Chiều tối hôm qua, chủ-nhân của khách-sạn ấy đã đem một lá quốc-kỳ nền-vàng ba-sọc-đỏ đến, định treo lên trước mái lầu, như đã thấy tại mọi công-sở và tư-gia, cũng như tại mọi trụ-sở ngoại-giao và trú-sở ngoại-kiều khác, để chào mừng Ngày Quốc-Khánh của nước chủ nhà.
Nhưng các thành-viên của hai phái-đoàn cộng-sản kia thì không chịu để cho treo lên, tại khách-sạn hiện là trú-sở của họ, lá quốc-kỳ của Việt-Nam Cộng-Hòa.

Được tin báo, tôi liền đặt ngay kế-hoạch đối-phó.

Báo-cáo lên Cấp Trên thì chỉ là một việc làm hình-thức theo nguyên-tắc, song chắc-chắn là không có kết-quả gì.

Trước đó, một số sĩ-quan Hung-Gia-Lợi đã lợi-dụng tư-cách Ủy-Hội Quốc-Tế để chụp ảnh các cứ-điểm quân-sự trọng-yếu của ta.
Đặc-Cảnh trình lên Bộ Tư-Lệnh Quân-Khu I; nơi đây chỉ-thị cho phái-đoàn Việt-Nam Cộng-Hòa trong Ban Liên-Hợp Quân-Sự Hai-Bên phản-đối trước Ủy-Hội Quốc-Tế―cũng như đã từng phản-đối biết bao nhiêu lần Việt-Cộng pháo-kích giết hại lương-dân, Cộng-Sản Bắc-Việt ồ-ạt chuyển quân và vũ-khí vào Nam, v.v…, mà mọi sự sau đó vẫn chỉ nằm trên giấy tờ mà thôi.

Người chủ khách-sạn ấy, phần thì vì thể-diện quốc-gia, phần thì vì sợ bị chính-quyền khiển-phạt vì không treo cờ vào ngày lễ lớn trên ốc-thự hiện vẫn còn là bất-động-sản thuộc quyền sở-hữu của mình, nên cứ kiên-trì ôm lá quốc-kỳ đứng trước cổng khách-sạn với thái-độ cương-quyết và sẵn-sàng vào treo lên.

Tôi thấy ông không thể thực-hiện được ý muốn của mình; và việc ông ôm lá quốc-kỳ mà đứng mãi trước cổng chỗ ở của ngoại-kiều, trong lúc trên cao đã có hai lá cờ Hung-Gia-Lợi và Ba-Lan được treo trước rồi, chỉ càng khiến người qua đường chú ý mà thôi.

Tôi không chịu được cảnh đó. Phải làm một cái gì.
Tôi bèn nhận lấy lá cờ từ tay của chủ-nhân khách-sạn, nhận luôn trách-nhiệm về việc treo lá cờ này.
*
Mọi sự đã được chuẩn-bị từ đêm hôm qua.

Tôi cho nhân-viên Đặc-Cảnh mặc cảnh-phục đứng gác ở hai đầu đuờng, và mặc dân-phục túc-trực gần cổng lữ-xá “Hồng Kông”, chỉ cho phép một số nhất-định những cô gái phòng trà nào đã được chúng tôi chọn lựa vào phòng ngủ ở lại đêm với các sĩ-quan cộng-sản mà thôi.

Trước đó, nhân-viên Đặc-Cảnh đã có dặn sẵn để những cô nào tuy cũng đã được cho phép tiếp-xúc thân-mật với các phần-tử đồ-đệ Mác+Lê nhưng không được giao-phó nhiệm-vụ gì đêm nay thì không đến khách-sạn làm gì.
Tuy nhiên, vẫn có thể sẽ có những cô ngoài lưới lén vào, làm hỏng kế-hoạch, nên tôi phải ngăn-ngừa.
*
Ba-Lan thì ít tổ-chức tiệc-tùng; các thành-viên thường đi lẻ-tẻ, và đi khắp nơi.
Hung-Gia-Lợi thì hầu như tuần nào cũng đến nhà hàng “Danube” trên Đường Độc- Lập, đãi-đằng các viên tướng từ Sài-Gòn ra; thành-viên thường đi quanh-quẩn những nơi đông người.

Đêm đêm, đa-số các thành-viên của cả hai phái-đoàn đều ra phố chơi; và nơi mà họ tới lui nhiều nhất là phòng trà “International”, ở đầu Đường Pasteur, gần ngã-tư Lê Lợi.

Một số có chuyện-trò hò-hẹn với những cô nào mình thích, rồi sau đó về đợi ở phòng khách lữ-xá, khi các cô ấy đến thì đưa vào phòng riêng của mình.
Một số khác thì chỉ chọn lựa ngay tại phòng khách lữ-xá trong số nhiều cô tối nào cũng đến kiếm mối tại đây.

Thỉnh-thoảng có vài nữ-y-tá Cộng-Hòa Liên-Bang Đức (Tây-Đức) đến ngủ đêm với bạn trai trong số các thành-viên Ba-Lan.
Riêng đêm qua chỉ có bốn cô do Phòng Biệt-Tác của Sở Tác-Vụ thuộc Ngành của tôi tổ-chức được vào mà thôi; họ là người đẹp, nhưng không phải là bạn thân từ trước của các thành-viên.
*
Lúc năm giờ sáng, thành-viên trực ra mở cổng cho Bà Thụy, người được hãng thầu tư-nhân Mỹ―cung-cấp tiện-nghi ăn+ở và di-chuyển cho các phái-đoàn Ủy-Hội Quốc-Tế―tuyển làm quản-lý tại khách-sạn này, cùng một lao-công, vào để bắt đầu công-việc trong ngày.

Đó là thông-lệ mỗi ngày.
Có khi có một hoặc hai tài-xa cùng đến, nếu có thành-viên nào cần dùng xe sớm để đi đâu.

Riêng sáng nay, một trong bốn cô gái ngủ đêm đã thức dậy sớm, xuống phòng khách giả-vờ để mua thuốc lá, trong lúc còn ăn mặc hở-hang.
Kẻ trực đêm, một trung-úy Ba-Lan, vì phải nằm ở đó để nghe điện-thoại, giữ chìa khóa cổng và giải-quyết những việc linh-tinh, nhằm lúc không có nhiều nữ-khách đến viếng như lâu nay, nên phải nằm không; bây giờ thì đã làm xong nhiệm-vụ cuối cùng là mở cổng cho nhân-viên người Việt-Nam vào, gã bèn đưa cô gái ấy lên phòng mình để vớt-vát chút thú vui lúc tàn đêm.

Sự-việc xảy ra dễ-dàng, không cần đến sự tiếp tay của các cô kia đã có mặt sẵn bên trong và các cô khác đang chực sẵn bên ngoài.

Tiếp theo chương-trình, anh lao-công bắc thang trên bao-lơn, dựng cao cây sào có lồng lá quốc-kỳ Việt-Nam Cộng-Hòa ở trước, chính giữa, và cao hơn các lá cờ nước ngoài; bên cạnh có một cô trong số ba cô còn lại đứng sẵn để phòng nếu bị bắt gặp thì chính cô sẽ nhận là chính mình đã nhờ anh treo giùm lá cờ để chào mừng Ngày Quốc-Khánh Việt-Nam.

Xong xuôi, cô gái bỏ lại tại chỗ một cái bóp nhỏ, loại ví đựng tiền cầm tay của đàn-bà, trong đó có đựng vài món đồ dùng để điểm-trang, vài trăm đồng bạc, và một chiếc khăn tay, làm như là của người con-gái thật-sự bỏ quên.

Vừa lúc ấy là hết giờ giới-nghiêm, trời sáng dần.

Ở hai đầu đường, và ở gần trước khách-sạn, các nhân-viên Đặc-Cảnh giả vờ kháo chuyện với nhau, nhưng cố ý để cho đồng-bào qua đường cùng nghe, là các phần-tử cộng-sản Đông-Âu trong Ủy-Hội Quốc-Tế, rõ-ràng là đã nhờ đến Việt-Nam Cộng-Hòa mới thấy rõ được đời sống thoải-mái trong Thế-Giới Tự-Do, nên đã treo cờ của ta từ sáng sớm tinh sương, để cùng chia vui với chính-quyền và dân-nhân ta.

Thế là dân-chúng truyền miệng với nhau, kéo nhau đi ngang qua trước lữ-xá “Hồng Kông” để xem tận mắt.
Nhiếp-ảnh-viên Đặc-Cảnh đã chụp ảnh để phổ-biến đi các nơi và lưu giữ hồ-sơ.

Việc cộng-sản Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi không chịu cho treo cờ của Việt-Nam Cộng-Hòa, thay vì là một thái-độ chống-đối, đã trở thành một sự-việc đương-nhiên không khiến một ai chú ý gì nhiều, thì bây giờ sự chú ý lại đổ dồn vào biến-cố cộng-sản quốc-tế treo cờ Việt-Nam Tự-Do.

Các thuộc-viên của tôi, kể cả các cô gái phòng trà nói trên, tuy mới lần đầu thực-hiện một việc làm bất-bình-thường, nhưng đã thi-hành nhiệm-vụ từ đầu đến cuối trôi tròn.
*
Đến khoảng gần tám giờ sáng, là giờ hai viên đại-tá Trưởng Phái-Đoàn cùng với mấy sĩ-quan phụ-tá lên xe rời khách-sạn để đến làm việc tại trụ-sở Ủy-Hội Quốc-Tế, các thành-viên Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi mới thấy lá cờ Việt-Nam Cộng-Hòa.

Lúc ấy thì đã có thêm Cô Lan, ký-sự khách-sạn, hai tài-xa, và một số công-nhân người Việt-Nam, nhân-viên của hãng thầu, đến làm việc trong khách-sạn rồi.

Hai viên đại-tá đại-diện hai nước cộng-sản Đông-Âu đành phải nén cơn tức-giận, nhã-nhặn yêu-cầu Cô Lan cho người lên lấy cất lá cờ đi, sau khi họ tìm thấy cái ví bỏ quên, chứng-tỏ là có cô gái nào đó đã đến đó, mà họ nghi là chính kẻ đã treo cờ.

Liền lúc đó, cô gái liên-hệ xuất-hiện, nói là để tìm cái bóp bỏ quên.
Qua thông-dịch-viên, cô trình-bày tỉnh bơ:
– Đêm qua, tôi thấy bà chủ phòng trà có nhiều lá cờ, tôi xin một lá, định để đem về nhà treo, nhưng đến đây ngủ nên đem nó theo. Sáng nay, ra tập thể-dục, thấy cờ quốc-tế, sực nhớ là mình có cờ, mà cỡ quá lớn không hợp với tư-gia, lại sợ các ông chưa có, nên tôi treo giùm. Nếu các ông không quen giữ phép lịch-sự của mình đối với nước chủ nhà, thì tôi lấy lại lá cờ của tôi thôi!

Các Phái-Đoàn Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi đã mặc-nhiên bỏ qua vụ này, vì đó là việc làm bình-thường của một cá-nhân thường-dân mà thôi; vả lại, cô đã vào được trong đó để làm việc đó là do các Phái-Đoàn đồng-ý cho vào, nên phải “trả giá” để thỏa-mãn cái nhu-cầu công-nhiên kia.
*
Chiều hôm ấy, cô ký-sự Lan lại trao cho đại-tá Trưởng Phái-Đoàn Hung-Gia-Lợi là người giữ phiên chủ-tọa Ủy-Hội Quốc-Tế trong ngày, một bức thư của một người Việt-Nam tự-xưng là “nhà biện-chứng duy-vật” gửi hai Phái-Đoàn Hung-Gia-Lợi và Ba-Lan.

Sau đó, Lan đã báo-cáo lên tôi nội-dung bức thư, theo lời của thông-dịch-viên.

Đại-ý bức thư nhắc tích Bá-Di và Thúc-Tề ngày xưa bên Tàu, không công-nhận nhà Châu nên không chịu ăn thóc của nhà Châu, bỏ lên núi hái rau vi mà ăn để sống qua ngày.
Sau đó có người phân-tích rằng rau vi dù mọc trong núi nhưng lại là núi của nhà Châu nên cũng là rau vi của nhà Châu, nên Bá-Di và Thúc-Tề hổ-thẹn nhịn ăn mà chết.

Tác-giả bức thư nêu ra câu hỏi: Tất cả thành-viên Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi, khi đến phi-trường Tân Sơn Nhất, đều đã chịu để cho Cảnh-Sát Việt-Nam Cộng-Hòa chụp ảnh, lấy lý-lịch và cấp thẻ căn-cước đặc-biệt để đeo luôn luôn trên ngực áo mình; rồi hằng ngày bắt tay chào hỏi, đối-thoại với các đại-diện của nước này; và tất-nhiên đi+đứng trên đất nước này, hít thở không-khí của xã-hội này.
Như thế có thể gọi là không công-nhận chủ-quyền quốc-gia, không tôn-trọng tư-cách đại-diện dân-nhân, và không sống nhờ vào tài-sản thuộc quyền sở-hữu của chế-độ Việt-Nam Cộng-Hòa hay không?

LÊ XUÂN NHUẬN
(trong cuốn hồi-kí “Cảnh-Sát-Hóa”)
Cảnh-Sát-Hóa
***TRANG THƠ ĐẶC BIỆT QUÝ THI SĨ 2-11-2020

                       *QUÝ THI SĨ GÓP MẶT HÔM NAY:

*PHẠM THIÊN THƯ * TRẦN QUỐC BẢO *TRẦM VÂN
*THANH THANH * Ý NGA * HUY VĂN * THA HƯƠNG
*TÍM * ĐỖ CÔNG LUẬN * THY AN * KIỀU PHONG *
* LÊ ÁNH TUYẾT *SA CHI LỆ *
***
*THI SĨ ĐA TÀI PHẠM THIÊN THƯPHẠM THIÊN THƯ
Mây dù chẳng chất non cao
đường về dù chẳng sông đào nông sâu
đêm đêm lòng dục nẻo sầu
thêm trăng ngỡ tưởng
hoa cau rụng thầm

Nhớ cha
giọt lệ khôn cầm
dưới trăng lấp lánh như trâm vân quỳnh
nghiêng ly mình cạn bóng mình
tay ôm vò nguyệt một bình mây bay

Gối tay nệm cỏ nằm say
gõ vào đá tụng một vài biến kinh
mai sau trời đất thái bình
về lưng núi phượng một mình cuồng ca

Gây giàn thiên lý vàng hoa
lên non cắt cỏ lợp nhà tụ mây
xuống đầm tát cá xâu cây
bới khoai vùi lửa nằm dài nghe chim

PTT ( Động Hoa Vàng )
***
*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢOQuá Tửu Gia
Vương Tích

過 酒 家

此 日 長 昏 飲
非 闗 養 性 靈
眼 看 人 盡 醉
何 忍 獨 為 醒

王 績

Quá Tửu GiaThử nhật trường hôn ẩm
Phi quan dưỡng tính linh
Nhãn khan nhân tận túy
Hà nhẫn độc vi tinh

Vương Tích
Bản dịch của Trần Quốc Bảo (*)

Qua Quán Rượu
Hôm nay suốt ngày nhậu
Bất kể chuyện dưỡng sinh
Nhìn mọi người say xỉn
Tỉnh làm chi một mình.

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của Tác Giả:
quocbao_30@yahoo.com
***
*THI SĨ TRẦM VÂN *
***
*THI SĨ ĐA TÀI THANH THANH*
***
THI SĨ HUY VĂNTHU TỪ PHƯƠNG ẤY THU SANG

Đời như nước lớn, nước ròng
Có buồn cũng đã qua sông lâu rồi
Năm xưa bỏ núi, xa đồi
Mây bay ngàn dặm. Thì thôi…cũng đành!
Tiếc hoài tuổi mộng ngày xanh
Tầm xuân héo úa trên cành hoa niên
Từ cơn bão loạn triền miên
Hoa không còn thắm nơi miền thông reo
Hành trang sương khói mang theo
Trái sầu phiêu lãng còn treo giữa dòng
Hương xưa đọng cánh trong lòng
Nhớ màu hoa nở bên song ngày nào
Lối quỳ trong gió lao xao
Đã vàng chưa, hỡi đường vào Lâm Viên?
Dốc mơ còn nắng chao nghiêng
Đồi xưa còn tím cánh sim hiền hòa?
Ngày đi, tháng lại, năm qua
Trắng mây viễn xứ, lạnh tà dương soi
Người đi ngoài cõi mù khơi
Lạ tình nhân ngãi, lạ đời tha phương
Thả hồn thăm lại cố hương
tìm trăng mộng ảo, tìm sương núi rừng
Nơi đây bước lặng vô chừng
Nhìn quanh chỉ thấy rưng rưng nắng tàn
Rừng phong xào xạc lá vàng
Mơ hồ như một bản đàn ly tao
Hồn Thu lắng đọng nơi nào?
Lạnh đầy ngõ vắng, lạnh vào hồn hoang
Thu từ phương ấy thu sang
cho lòng viễn khách thêm man mác buồn
Chập chùng khói tỏa, chiều vương
Mây bay biệt xứ, dặm trường viễn du
Âm thầm dõi bóng chiều thu
để nghe thăm thẳm kiếp phù sinh trôi.

HUY VĂN
***
*THI SĨ ĐỖ CÔNG LUẬN ***
THI SĨ THY AN
Tháng mười sắp hết …
Tuesday, October 27, 2020 ĐSLV , Thơ , thy antháng mười sắp hết
giữa nỗi nhớ mùa hè nóng bức
ta ôm đám mây bay qua trời nâu
như một cổ tích diệu kỳ
chở em về mặt trời thật to phía xa
mang theo những ý tưởng im lặng
của cuộc sống từ lâu cũng im lặng
nỗi buồn in lên ô cửa đục
vẽ hình ảnh của một cuộc chiến đã tàn
nhưng chân dung từng khuôn mặt hận thù chưa phai
em khắc khoải đong đưa
theo nhịp đập của chim và bướm
bay qua khu rừng ký ức
có ngọn nến thắp lên thật nhỏ
như trái tim hiu hắt đời người

oOo
chỉ có trận mưa thổi qua hiên nhà
cất giữ đâu đó mảnh quê hương thật thà
lẻ loi trong góc tim ngày mùa thu chớm lạnh
giọt mưa rớt muộn
trên vai trên tóc
lãng đãng tiếng kinh cầu bên dòng sông
có sợi tóc nào bay
trên dòng thơ dài chữ
kể lể với hư không
về những con người đang đi vào bóng đêm mạt vận ?

oOo
chỉ có ta và khu vườn
nắng chảy qua kẽ lá như một lời nhắn nhủ
vang lên từ mảnh đất buồn rầu
mùa thu có mùi hương ngai ngái
em hãy cùng ta hát lên giai điệu
của những hạt mầm mọc lên từ thịt da
trên mỗi ngã đi về phố chợ
những người tuổi trẻ vẫn còn yêu nhau
lời tự tình trên gác xép
trời cuối năm mênh mang nỗi niềm hạnh phúc
ngợi ca nhau một chuyến hành trình
giữa gió và trời rót vào ly cà phê dịu ngọt

oOo
êm đềm và thừa thải
nhìn dòng sông chảy qua đời thánh thót
sáng nắng chiều mưa
nụ cười làm sao trọn vẹn khi tóc sương hai màu
mà đôi môi vẫn ngượng ngùng hai chữ tình yêu
tháng mười sắp hết
buổi chợ chiều vắng lạnh
âm vang của mùa thu như chìm xuống tâm can
quê hương nào trong lòng đang khóc
mặt trời nào trong tim cúi mặt
tháng mười sắp hết
vẫy tay chào những con sáo đen
như bạn tâm giao một thời
lần lượt ra đi
hiếm hoi theo từng cử chỉ lời nói

oOo
ta còn gì để viết
cuối tháng mười bài thơ đứt đoạn …

thy an – viết lại
( Đặc San Lâm Viên)
***
*NỮ SĨ Ý NGA ***
*NỮ SĨ LÊ ÁNH TUYẾT
NỖI NHỚ
Lê Anh Tuyết (ThuTuyet)

Bỏ lại căn nhà bỏ hàng cau
Bỏ lại thềm xưa nắng lên màu
Bỏ chốn quê nhà em thơ dại
Bỏ mặc con đường đếm bước nhau
Gió đẩy bờ tre gió hát ru
Xóm nhỏ chiều buông ánh sương mù
Ầu ơ tiếng mẹ xa xăm quá
Lá rụng ven đường lá mùa thu
Tí tách mưa xa nhớ mẹ già
Ngồi bên song cửa ngắm chiều qua
Chỉ có gió ngàn và mây xám
Chẳng có sao trời để nhớ cha
Tôi đã bao năm bỏ lại nhà
Lối mòn quạnh quẽ nắng chiều xa
Nhạn kia vẫn đứng, sông Đà chảy
Sao mãi lòng tôi cứ thiết tha
Góc phố hàng me lá đổi mùa
Nắng vàng qua kẽ lá còn vương
Nắng rơi vàng võ chiều xa xứ
Nhạt cả hư không cõi vô thường
Melbourne, 9/2010
***
*THI SĨ THA HƯƠNG

BIẾM THI Tha Hương

CHIỆN LAPTOP CỦA NHÀ BIDEN
Tin net: Cha con nhà Biden sau bao năm lạm dụng chức Phó Tông Tông làm ăn bất chính với cộng Tàu, phản dân, phản nước, cốt làm giàu cho bản thân. Cậu “qúy tử tồng ngồng quái thai” nhà Biden đã ăn chơi trác táng và nhậntiền triệu triệu của Tàu cộng, của Nga và Ukraine. Gieo nhân gặt quả, chuyện thâm cung bí sử của cha con nhà Biden lại do chính Hunter Biden tung ra khi đem sửa hai cái laptop chứa đầy bằng chứng tội phạm mà Y quên lấy máy về.
*
Hồi Một

Lạ nghen, cái laptop này
Đã rơi xuống nước mà mày vờ hư!
Bởi hư thật thì từ gốc ngọn
Mới thơm tho cho bọn Biden
Ai hay được chiện loạn luân
Chiện điên với sex, chiện khuân tiền về ?
Còn anh bố vẫn mê qùy gối
Thờ những tên phạm tội, gian hùng
Và Lừa vẫn hứng vẫn tung
Biden tài đức còn Trump đại tồi …
Biden mới xứng ngôi hoàng đế
Đặng cho Tàu tác tệ mánh mung
Nào ngờ trời đất nổ tung
Thâm cung bí sử đùng đùng tuôn ra …
Cái laptop mới va vào chiện
Đía nhảy ra ứng chiến, cứu bồ ! ̣(1)
Xưa nay Đía tưởng Đía gồ
Nào hay Đía đứng chơ vơ chợ chiều !
*
Hồi Hai

Quay về chiện quái chiêu nhà phó
Chiện Hunter tự nó ra khơi
Phải đây ý của Cụ Trời
Nên thằng tặc tử tìm nơi nạp mình!?
Tự đem máy cố tình đi sửa
Rồi quên luôn cái bữa lấy về !
Anh chàng sửa máy mân mê
Tìm ra vở kịch của nghề….kịch heo!
Cái laptop làm reo độc hại
Nay hoàn hồn sống lại khơi khơi…
Nhìn hình, thợ sửa chơi vơi
Bao câu hỏi vẫn một trời vô minh!
Ai đạo diễn mà tình tiết nọ
Lại chứa đầy trong đó dzậy ta ?
Lắm màn tồi bại danh gia
Lắm màn phản phúc, sơn hà lệ rơi !
Ra những chuyện tầy trời gian ác
Nhà Biden ghi tạc vào đây
Thâm cung bí sử vơi đầy
Mà quên lấy máy, cái lày…chết cha !!!
*
Hồi Ba
Chàng thợ máy thật thà chính trực
Thấy những trò bán đứng gian san
Và không muốn bị hàm oan
Công quyền, laptop luận bàn, trao tay
Rứa là khắp Đông Tây Nam Bắc
Biết Biden phản trắc nước – dân
Thôi từ đây nhé, Biden
Vết dơ có tẩy vạn lần vẫn dơ !!!
Ai tín nhiệm mà mơ chức Tổng ?
Đã u mê, bạo động tôn thờ
Trí đâu ông chuyển thời cơ ?
Tài đâu ông tạo cõi bờ hương hoa ?
Đức của ông: gian tà, biển lận
Bầu cho ông, tương cận mới bầu !
Thờ bạo loạn, lạy ma đầu
Vì tiền bán nước, vì Tàu lừa dân !
*
Hồi Bốn
Đã cùng Chệt bao lần trót lọt
Bởi chưa hư laptop ông ơi
Nhưng nay Trời phạt ông rồi
Hình kia, tội ác tự phơi, tự bày
Hẳn Trời muốn dùng ngay laptop
Của con ông mà tóm nhà ông
Có hình “qúy tử tồng ngồng”
Có thư cảm tạ, có chồng tiền chia
Có địa ngục và kìa, tiếng khóc…
Có tuổi hồng, chén ngọc tan rơi !!!
Có qủy sứ đội lốt người
Chị dâu, cháu gái cũng thời xài luôn
Có ma túy, dâm tuồng, dàn dựng
Cha con ông bán đứng sơn hà
Cho Tàu cơ nghiệp Cờ Hoa
Hành vi phản quốc, mà là Tông Tông ?
Vì thấy rõ nhà ông trở tráo
Không đủ tài lãnh đạo núi sông
Nên Trời nổi một cơn giông
Khiến cho laptop nhà ông hết xài
Khiến cậu ấm quái thai đem sửa
Nhưng lại quên ngày hứa lấy về
Rứa là như nước vỡ đê
Đầy trời tội ác, khôn bề thoát thân

*
Hồi Kết
Thì ra trong cõi hồng trần
Không ai trốn khỏi nghiệp phần TRẢ – VAY !
Nhãn tiền, laptop là đây
Khôn chi cũng chẳng thoát tay Cụ Trời !!!
Tha Hương
***
*NỮ SĨ TÍM
Khôi hài đen (thơ cổ phong)
Trung ngôn nghịch nhĩ ……..

ĐÒN DƠ ?!
Hữu xạ tự nhiên hương bốc lên
Đâu cần gạt gẩm mắng la … rền
NÀNG LỪA kế độc GỐI QUỲ khóc
DÂN CHỦ mưu thâm MẶT CÚI rên
CHÚ TƯỢNG trời ơi thầm lật gối
CỘNG HÒA đất hởi lặng tung mền
Đòn dơ chính trị tung chiêu bẫn ?!
Chiến thắng mồng ba MỘT CỤ kên
Tím Oct/27/2020

Lú lẫn ?!
Kẻ khôn người dại ở dương trần
Hạ cám thượng vàng đủ sắc dân
Danh vọng, hư thân vài mợ chịu
Tiền tài, mất nết mấy thầy vâng
Cao niên hóa dại, “tè” ngay cửa
Lớn tuổi thành khờ, “ị” trước sân
Bịnh hoạn tâm thần đầu lú lẫn ?!
“Cẩu cuồng tại thị” sủa ngu đần
Tím Oct/29/2020
***
* THI SĨ KIỀU PHONG
*
***
*SA CHI LỆ
Một tấm lòng

tóc xoáy đời bay thoảng như mộng,
Nắng xôn xao sóng vỗ lòng người
trăm năm bụi cát tràn mi mắt
ứa tình đen bạc lắm chơi vơi!

Non sông một mảnh trăng vỡ nát
ấp ủ chiều rơi lạnh bốn bề
Một ngày đứng ngóng hồn xơ xác
tìm bạn tri âm lạc nỗi quê

xứ người bao kẻ thầm mơ ước
ta sao từng bước nhói tim gan
thèm nghe khua mái chèo thương nhớ
tình người lọt kẻ mái gian truân

Bỉnh bút say sưa hề tráng sĩ
Như lòng tuyết phủ mãi vấn vương
Suối an tâm phật duyên cơ định
Tặng người khâm phục một tấm lòng…

***