Xô xát khi xếp hàng mua khẩu trang tại Nhật.

*Xô xát khi xếp hàng mua khẩu trang tại Nhật.

*NHỮNG TIN ĐÁNG CHÚ Ý HÔM NAY:

1-ẢNH BIẾM HỌA

2-VÀI CLIP ĐẶC BIỆT:

VĂN HÓA TIÊN TIẾN ĐẬM ĐÀ BẢN   SẮC BỐC HỐT, CHỤP GIỰT.

TÌNH YÊU THỜI CORONA

Hơn 1000 người trong hệ thống công an tỉnh Hồ Bắc nhiễm dịch

-TẾU TẾU

3-Xô xát khi xếp hàng mua khẩu trang tại Nhật

4-Đảng Cộng sản Trung cộng thu thập thông tin về mống mắt của tất cả người dân, kể cả trẻ em

5-TIN HOA KỲ: QUÁ LỢI DỤNG ĐỒNG TIỀN HOÀNG KIỀU TRẢ GIÁ BỊ TẨY CHAY TRÊN TOÀN NƯỚC MỸ

6-Bài viết vô cùng thú vị của ông Huỳnh Văn Của về cuốn phim PARASITE của Điện Ảnh Nam Hàn

7-TIN HOA KỲ: Nữ Tiến Sĩ Gốc Việt phát minh ra PIN tuổi thọ 400 năm khiến thế giới tán dương nể phục

8-BÁC SĨ NGUYỄN SƠ ĐÔNG: NHỚ NHÀ—- BÀI HAY, THÂM THÚY QUÁ !

9-Lý do Chế độ VNCH sụp đổ được tướng Mỹ tham chiến tại Việt Nam Cộng Hòa bạch hóa

10-Chuyện cười giải stress Corona 

11-SA CHI LỆ GIỚI THIỆU TÁC GIẢ TÁC PHẨM NHIỀU THI SĨ

***

*                                    ***

*VĂN HÓA TIÊN TIẾN ĐẬM ĐÀ BẢN   SẮC BỐC HỐT, CHỤP GIỰT.

TÌNH YÊU THỜI CORONA

*Hơn 1000 người trong hệ thống công an tỉnh Hồ Bắc nhiễm dịch

*TẾU TẾU

Tunjung Sari – Siti…. Yg noleh seto🤣🤣🤣

***

*Xô xát khi xếp hàng mua khẩu trang tại Nhật

28/02/2020

Một số người gây bức xúc khi cắt ngang hàng và chen lấn, trong khi số khác bị chỉ trích vì mua quá nhiều khẩu trang để dự trữ trong bối cảnh khan hiếm vì dịch bệnh.

Dịch Covid-19 diễn biến phức tạp đã dẫn đến tình trạng khan hiếm khẩu trang tại nhiều nơi. Ngày 26/2, Sora News 24 đưa tin nhiều người đã cắm trại bên ngoài một cửa hàng ở khu mua sắm tại Yokohama (Nhật Bản) trước giờ mở cửa để mua khẩu trang.

Ngay bên cạnh những dòng người xếp hàng chờ đợi, một số khách hàng đã cãi vã dẫn đến xô xát. Các video được người qua đường ghi lại và chia sẻ trên Twitter cho thấy ít nhất 4 người đã tham gia vào 2 vụ tranh chấp giữa phố.

Theo những người chứng kiến, các vụ việc này đều liên quan đến việc xếp hàng mua khẩu trang. Một số người gây bức xúc khi cắt ngang hàng, chen lấn trong khi một vài người khác bị chỉ trích vì mua quá nhiều khẩu trang để dự trữ trong bối cảnh khan hiếm vì dịch bệnh.

Dịch Covid-19, bùng phát đầu tiên ở Vũ Hán, Trung Quốc và hiện đã lây nhiễm cho hơn 77.000 người trên toàn cầu. Tại Nhật Bản, đã có 739 trường hợp nhiễm mới chỉ trong vòng 5 ngày qua. Đất nước mặt trời mọc trở thành ổ dịch lớn thứ 3 chỉ sau Trung Quốc và Hàn Quốc.

Nhu cầu về khẩu trang, nước rửa tay, chất khử trùng… tăng mạnh khiến các mặt hàng đều trở nên khan hiếm. Trong khi các cửa hàng bán lẻ đều cháy hàng, không ít đơn vị kinh doanh online đã tăng giá để kiếm lời.

Nhiều cửa hàng, nhà thuốc tại Nhật đồng loạt treo biển với nội dung giới hạn số lượng khẩu trang mà khách hàng có thể mua để tránh nguy cơ đầu cơ, trục lợi bất chính giữa mùa dịch.

Cửa hàng giới hạn số lượng khẩu trang khách hàng có thể mua. Ảnh: Kyodo.

Theo Kyodo.

Nữ bệnh nhân nhiễm virus corona nhổ nước bọt vào nhân viên y tế

29/02/2020

Trên đường được chuyển đến Trung tâm Y tế Daegu, Nam Hàn, một bệnh nhân nhiễm virus corona mới ở nước này đã nhổ nước bọt vào nhân viên y tế.

Đội xe cấp cứu chờ đón bệnh nhân COVID-19 tại Daegu, Nam Hàn, hôm 23-2 – Ảnh: REUTERS

Theo Hãng tin Yonhap, bệnh nhân nữ được xác nhận nhiễm COVID-19 gọi tắt là A đã nhổ nước bọt vào mặt nhân viên y tế (44 tuổi), khi được người này giúp đỡ chuyển đến Trung tâm Y tế Daegu vào sáng 28-2.

Không chỉ vậy, bệnh nhân này còn mắng chửi các nhân viên y tế khác.

Bệnh nhân này đã được làm xét nghiệm kiểm tra virus corona mới vào ngày 23-2, được xác nhận dương tính với COVID-19 vào hôm 25-2. Hiện tại, nhân viên y tế nói trên đã được cách ly và đang đợi kết quả xét nghiệm.

Một quan chức ở công đoàn Dalsung, thành phố Daegu, cho biết: “Chúng tôi đang xem xét tình hình cũng như ý kiến của nhân viên y tế bị nhổ nước bọt, để có biện pháp cũng như khiếu nại bệnh nhân trên ra tòa vì hành vi cản trở người thi hành công vụ”.

Theo Yonhap, đến 12h ngày 29-2, Nam Hàn có thêm 1 người tử vong, nâng tổng số người chết vì COVID-19 lên 17 (là một cụ ông 77 tuổi, sống tại Daegu). Trong 17 người này thì 10 người có tuổi trên 60. Tổng số ca nhiễm ở nước này đã lên đến 2.931 ca.

Theo Yonhap

***

*Đảng Cộng sản Trung cộng thu thập thông tin về mống mắt của tất cả người dân, kể cả trẻ em

Feb 28,2020Thu thập thông tin mống mắt trong trường tiểu học (ảnh chụp màn hình Bitter Winter).

Andy

Đảng Cộng sản Trung cộng đang thu thập thông tin về mống mắt của tất cả người dân Trung cộng, bao gồm cả trẻ em và lưu trữ trong một cơ sở dữ liệu khổng lồ. Họ muốn kiểm soát tất cả.

Mống mắt (Iris recognition) : dữ liệu nhận diện tốt nhất

Mống mắt vành tròn có màu bao quanh con ngươi màu đen của mắt. Không giống như thông tin trên khuôn mặt hay dấu vân tay, không có cách nào bạn có thể thay đổi mống mắt của bạn, điều này tạo ra dữ liệu nhận diện đáng tin cậy nhất, cùng với DNA là công cụ tuyệt vời để kiểm soát công dân ở một quốc gia toàn trị như Trung cộng.

Mống mắt là phần có màu quanh con ngươi màu đen (ảnh: Pixabay).

Gần đây, người dân ở thành phố Hải Đông phía Tây Nam tỉnh Thanh Hải nói với Bitter Winter rằng chính phủ đang thu thập bản quét mống mắt của tất cả mọi người, bất chấp sự phản đối của họ.

Một văn phòng cảnh sát ở quận Lạc Đô thành phố Hải Đông thông báo tới dân làng như sau: “Tất cả dân làng cần đến đồn cảnh sát để quét mống mắt trước tháng 6. Nếu không sẽ phải tự chịu trách nhiệm”.

Tại vùng Minh Hòa, các nhân viên cảnh sát đã đi tới tận nhà để thu thập bản quét mống mắt của tất cả công dân.

Một người dân nói với chúng tôi: “Họ đã sử dụng thiết bị như kính viễn vọng để nhắm vào mắt tôi” và nói thêm, có người đã hỏi lý do nhưng các sĩ quan đã từ chối trả lời. Họ cũng tuyên bố nếu bất kỳ ai từ chối quét mống mắt, thì trong tương lai họ sẽ khó mua được vé để đi lại và thậm chí không rút được tiền.

Đảng Cộng sản Trung cộng cũng thu thập mẫu DNA , quét mống mắt của dân làng từ nhiều nơi trong tỉnh Hà Nam.

Vào tháng 2 năm 2019, Bộ Công an Trung cộng đã ban hành Kế hoạch xây dựng hệ thống phụ trợ cho ứng dụng chuyên nghiệp xác minh danh tính mống mắt của Ủy ban điều tra hình sự quốc gia. Theo tài liệu này, Đảng Cộng sản Trung cộng đã lên kế hoạch hoàn thành việc xây dựng hệ thống thông tin mống mắt cho các tỉnh vào tháng 8 năm 2019. Tài liệu cũng nói rằng đến cuối năm 2019, tất cả thông tin về mống mắt thu thập được sẽ có trong trong các nền tảng thông tin lưu trữ để cung cấp dịch vụ xác minh mống mắt cho tất cả lực lượng cảnh sát khác nhau của Đảng Cộng sản Trung cộng.

Tài liệu đặc biệt nhấn mạnh việc quét mống mắt được tiến hành liên quan đến các “mục tiêu quan trọng ở Tân Cương”. Thực tế, ít nhất kể từ năm 2017, Đảng Cộng sản Trung cộng tại Tân Cương, với lý do kiểm tra sức khỏe, đã thu thập các mẫu DNA, quét mống mắt và các thông tin sinh học khác của người Duy Ngô Nhĩ từ 12 đến 65 tuổi.

Trong khi đó, các thiết bị kiểm tra mống mắt được cập nhật và cài đặt nhanh chóng. Bitter Winter đã nhận được một tài liệu nội bộ từ Hà Nam cho thấy vào năm 2019, việc cài đặt các thiết bị quét mống mắt đã được tăng tốc và tất cả các sĩ quan cảnh sát có thể kiểm tra thông tin mống mắt của nghi phạm bằng cơ sở dữ liệu thời gian thực thông qua điện thoại di động của họ.

Trẻ em cũng là mục tiêu

Việc thu thập thông tin mống mắt không chỉ áp dụng cho người lớn. Gần đây, các bậc cha mẹ nói với Bitter Winter rằng họ đã nhận được một lá thư thông báo thông tin về mống mắt trẻ em sẽ được thu thập tại trường học. Bức thư nói rằng việc này nhằm mục đích ngăn chặn trẻ em “bị buôn bán hoặc bị lạc”.

Thực tế, dự án mang tên Nền tảng thông tin mống mắt trẻ em để ngăn chặn trẻ bị lạc là một dự án toàn quốc, được đưa ra bởi Ủy ban Quốc gia vì Sức khỏe Thanh niên năm 2017.

Vào năm 2017 khi dự án khởi động, Tổ chức tư vấn chính trị nhân dân đã đăng trên trang web của mình một bài viết “Thiết lập cơ sở dữ liệu nhận dạng trẻ sơ sinh ngay khi có thể”. Bài báo tiết lộ mục đích thực sự của dự án là dần tạo ra một cơ sở dữ liệu về tất cả các công dân. Bắt đầu từ quét mống mắt của trẻ sơ sinh, bài báo ngụ ý rằng không ai có thể thoát khỏi việc bị nhận dạng như vậy trong tương lai. Về lý thuyết, dữ liệu trẻ em chỉ có thể được thu thập với sự cho phép của người giám hộ. Trên thực tế, dự án được triển khai ồ ạt đối với tất cả trẻ em.

Một cơ sở dữ liệu quốc gia đang được xây dựng với sự hợp tác của các tổ chức khoa học và trường đại học có trình độ cao nhất Trung cộng. Vào tháng 3 năm 2019, Ủy ban Phúc lợi thanh thiếu niên tỉnh Thanh Hải đã ban hành một Thông báo về việc khởi động hoạt động “Internet và bảo vệ trẻ em”, trong đó nói rằng quét dữ liệu mống mắt nên “mở rộng ra tất cả các trường mẫu giáo, tiểu học và cả cộng đồng, cần đạt một phạm vi bao phủ toàn bộ. Không bỏ qua một ai và nên thực hiện nhanh chóng”.

Đến tháng 1 năm 2019, sân bay Daxing ở Bắc Kinh đã thu thập thông tin mống mắt của hơn 1000 trẻ em. Trong khi đó, Nền tảng thông tin mống mắt trực tuyến Trung Quốc để ngăn trẻ em bị lạc đã tuyên bố vào năm 2019 rằng hơn 2000 trạm thu thập thông tin tương tự sẽ được xây dựng trước cuối năm trên toàn quốc. Việc xây dựng nhà nước giám sát người dân bằng công nghệ cao của Đảng Cộng sản Trung cộng đang thực hiện với tốc độ cao nhất.

Yu Shi, Bitter Winter

Thiện Lan dịch và biên tập

***

*TIN HOA KỲ: QUÁ LỢI DỤNG ĐỒNG TIỀN HOÀNG KIỀU TRẢ GIÁ BỊ TẨY CHAY TRONG CĐNV TRÊN TOÀN NƯỚC MỸ

***

*TIN HOA KỲ: Nữ Tiến Sĩ Gốc Việt phát minh ra PIN tuổi thọ 400 năm khiến thế giới tán dương nể phục.

*TS MARIA THÁI

***

*Bài viết vô cùng thú vị của ông Huỳnh Văn Của về cuốn phim PARASITE của Điện Ảnh Nam Hàn

Phim Parasite của Đại Hàn, tôi xin mạn phép được ghi lại đây vài ý thô thiển sau khi xem xong cuốn phim đoạt 4 giải OSCARS trong đại hội điện ảnh Hoa Kỳ lần thứ 92 vừa qua. Trước hết, xin được nói qua về các nơi tổ chức trao Giải Thưởng Điện Ảnh với tổng cộng 820 giải ở các nơi trên thế giới, bao gồm:

– 236 giải ở vùng Bắc Mỹ (trong số này có 1 giải của người Việt),

– 141 giải ở Âu Châu,

– 105 giải ở Á Châu (trong số này có 1 giải do Việt Nam tổ chức),

– 24 giải ở Châu Phi,

– 19 giải trong vùng Châu Mỹ La Tinh và Caribeans,

– 15 giải ở vùng Oceania ( tức Úc Châu và Tân Tây Lan).

Nếu cộng thêm 8 giải thưởng gọi là Online Festival, trong đó có giải CON-CAN Movie Festival, tổ chức tại Tokyo (Nhựt) thì con số là 830 buổi Liên Hoan phim trên khắp thế giới. Tuy nhiên, các giải thưởng trong ngành Điện Ảnh thường tùy thuộc vào việc tổ chức ra sao, mức độ lớn, nhỏ của giải thưởng thế nào (Đa số giải thưởng lâu đời nhứt, hay giá trị nhứt thường là các giải lớn) thí dụ như Cannes (Pháp), Oscars (Mỹ), Toronto (Canada), Berlin (Đức), Mocow (Nga), London (Anh), quan trọng hơn, nổi tiếng hơn và có nhiều tiết mục trao giải hơn so với các Liên hoan phim có tên như Sundance (tổ chức tạị Hoa Kỳ), Cairo (Ai Cập), hoặc Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ)  hay Tokyo (Nhựt) …v…v… Riêng  giải Oscars có tổng cộng 25 đề mục khác nhau, bao gồm từ giải thưởng về Diễn Viên, Âm thanh, Ánh sáng, Dàn dựng, Thiết kế, Âm nhạc …v…v… tới Kịch bản gốc (Original srcreen play), Kịch bản của từng phân cảnh (Adapted screen play), cho tới Đạo diễn và Phim xuất sắc nhứt. Trong kỳ trao giải Ocars lần thứ 92 này, PARASITE được đề cử để tranh 6 giải và đã đoạt được 4 giải quan trong và cao quý nhứt (Phim ngoại quốc hay nhứt, Kịch bản gốc, Đạo diễn và Phim xuất Sắc Nhứt).

Ai gởi phim dự thi giải Oscars lần thứ 92?

– Chỉ cần là phim đã chiếu trên thế giới trong năm 2019. Hội  Đồng chấm giải của Oscars (Academy)  sẽ gởi thư mời các nhà làm phim Mỹ (và các quốc gia khác trên thế giới) tham dự. Thủ tục rất đơn giản: chỉ cần điền một hồ sơ gọi là đơn dự thi (trước ngày 5 tháng 12 của năm tổ chức bầu chọn, tức là trước ngày 05/12/ 2019 vừa qua) là xong. Có tổng cộng 94 Quốc Gia nộp đơn và gởi phim tới Ban Tổ Chức giải Oscars (mỗi nước chỉ gởi 1 phim. Trong đó có VN với phim Furie, tức Hai Phượng).

Ai đề cử các phim ( và các thể loại tranh giải )?

– Tất cả mọi người, gồm các nhà làm phim, hoặc những ai có liên quan tới Điện Ảnh của Mỹ trong năm 2019 (trong đó có Đạo diễn, Diễn viên, các nhà thiết kế, kịch tác gia, kể cả giới phê bình, sản xuất.. v…v…) Tổng cộng 8,469 người, chia ra làm 17 Nhóm. Tất cả các phim tham gia sẽ được chiếu cho Ban Tổ Chức xem. Sau khi duyệt xem xong, Hội Đồng Giám Khảo (Oscars Academy) của từng bộ môm (Nhóm) sẽ đề cử phim nào, diễn viên,  nào, nhóm âm thanh, ánh sáng, bài nhạc phim nào …v…v… được đề nghị cho tranh giải. Chỉ có mục  Phim hay nhứt (Xuất Sắc nhứt) là tất cả mọi người đều được quyền bỏ phiếu chọn bầu, còn những thể loại khác, phải do giới chuyên môn của từng Nhóm lo liệu. Thí dụ Đạo Diễn bầu chọn cho Đạo Diên. Diễn viên bầu chọn cho Diễn Viên…v…v…

Như vậy, nếu bỏ qua một bên 2 giải tương đối quan trọng (là Phim ngoại quốc hay nhứt và Kịch bản gốc hay nhứt) thì 2 giải xuất sắc sắc nhứt mà đoàn phim Đại Hàn đoạt được (Đạo Diễn và Phim hay nhứt) là do đâu?-  Có thể là do thiếu những cuốn phim “tầm cỡ” trong năm 2019. Cũng có thể những phim được đề cử khác không có đủ chất lượng cao để cạnh tranh với Parasite. Tuy vậy, không phải ngẫu nhiên mà Parasite đoat giải Cọ Vàng ở Cannes (hè 2019, tại Pháp) và Oscars hồi đầu tháng 2/2020 này tại Hoa Kỳ. Oscars, như đã đề cập phía trên, là một trong những giải thưởng quan trọng nhứt và “danh giá” nhứt trong các giải Điện Ảnh của giới làm phim trên toàn thế giới.  Sau 50 năm đầu tư vào việc nâng cao trình độ (bằng cách gởi người qua Hollywood “học nghề”, cộng thêm việc đầu tư vào ngành Điện  Ảnh một cách tích cực không thua gì bên ngành xe hơi hay mỹ phẩm…) để góp mặt với toàn cầu, các nhà làm phim Đại Hàn đã nâng cao nghệ thuật thứ 7 của họ lên tầm cỡ quốc tế và lần hồi bỏ lại sau lưng Trung cộng, Hương Cảng, Đài Loan và Nhựt Bổn, vốn đã thay phiên nhau “làm mưa làm gió” trên màn bạc Á Châu lẫn góp mặt với quốc tế từ thập niên 50 của thế kỷ 20 cho tới lúc gần đây. Kết quả của những cố gắng và đầu tư đó đã mang lại kết quả mỹ mãn: Đại Hàn đã làm nên lịch sử tại buổi trao giải Oscars lần thứ 92 với cuốn phim Parasite như ai nấy đã biết!

Phim PARASITE thành công nhờ vào đâu?

Xin thưa, khi thưởng tức một cuốn phim, giới mộ điệu và đặc biệt là “Dân trong nghề”, nhứt là giới làm phim chuyên nghiệp, đã không chỉ chú tâm tới diễn xuất, cốt truyện mà còn những chi tiết linh tinh khác như ánh sáng, âm thanh, bối cảnh, thiết kế ..v…v… (như đã đề cập ở trên) cũng như phong cách (kỹ thuật đạo diễn, quay phim, lấy ảnh…), ý đồ, ngôn ngữ (dùng hình ảnh, âm thanh, âm nhạc v…v… để diễn, tải tình cảm, tâm lý nhân vật…) và quan trọng hơn hết vẫn là sự xuyên suốt của chủ đề qua cốt truyện và cách dàn dựng. Vậy đạo diễn Bong Joon Ho đã thành công nhờ vào điều gì? Xin thưa:

1- Chủ Đề:

 Được trình bày xuyên suốt từ phút đầu cho tới thước phim cuối cùng của PARASITE (Ký Sinh Trùng) ! Ý đồ của đạo diễn là mang lại cho người xem hình ảnh và phương cách tranh sống trong xã hội của giới “thấp kém” (the Haves Not) trong xã hội. Không ai muốn làm loại ăn bám (bám gia đình, bám xã hội  nên giai cấp thấp không ngừng tìm cách ngoi lên, thậm chí “xâm lấn” vào thế giới của những kẻ thượng lưu trong xã hội.  Nhưng rốt cuộc ở đâu lại về đó (người đã sống dưới hầm hay trong “ổ chuột” đã phải trở về tối tăm của hạ tầng xã hội để mà mơ ước và… hy vọng!) Mở đầu phim là cảnh sinh hoạt lúc chiều tối của một gia đình sống tại một góc ẩm thấp, chật chội tại nơi nào đó và trong tầng hầm ở dưới lòng đường. “Phải giơ cao lên. Phải dò tận gốc …” là tiền đề lý giải cho cố gắng ngoi lên trong cuộc tranh sống, cũng như tận dụng mọi cơ hội của giới  nhà nghèo vốn thường “không gặp thời” mặc dù có nhiều khả năng để…bon chen! Kết thúc phim cũng là nơi thiếu ánh sáng, ảm đạm và lạnh lùng của góc hầm dưới lòng đường đó! Ký Sinh (Parasite chính là chỗ này = Ánh sáng cũng phải nhờ vào ánh đèn trên mặt đường rọi xuống và Wifi của lúc đầu phim cũng phải xài…”chùa”! Chưa kể tới việc xịt thuốc diệt côn trùng cũng phải “ké” nhà nước).

2- Kỹ Thuât (điện ảnh):

A- Đối xứng (Symetrical Arrangement) Mâu Thuẫn giai cấp (Class Contradictory) và Tương Phản (Contrast Design):

PARASITE là phim nói về mâu thuẫn giai cấp và bất công trong xã hội. Chính xác hơn, cuốn phim muốn nêu lên những trái ngược giữa người kém may mắn (nếu không muốn nói là Nghèo “nhưng không hèn” = The Haves Not) và người “Giầu nhưng không Sang” = The Haves) trong xã hội hiện đại (tại Đại Hàn). Cả 2 gia đình đều gồm có 4 người. Tại sao Nghèo mà không Hèn?- Là vì họ cố gắng hết sức để ngoi lên bằng mọi cách, cho dù là đã phải dùng đến thủ đoạn. Cả hai gia đình đều có 2 người cho mỗi giới tính (2 Nam, 2 Nữ). Đạo diễn không chỉ khai thác về sự khác biệt giữa gia đình với gia đình, mà còn xoáy thêm vào tâm lý vợ chồng trong hai gia đình đó. Đặc biệt là cá tính của họ. Điều này cũng được Bong Joon Ho trình bày qua những bộc lộ của cặp vợ chồng bà quản gia cũ. Cân xứng cũng được đạo diễn khai thác ở các nhân vật con cái trong 2 gia đình. Con nhà nghèo thì bương chải (anh em họ Kim) Con nhà giầu thì ngây thơ, và… nhút nhát hoặc lỳ lợm, bướng bỉnh nhưng yếu bóng vía, (chị em họ Park).

Lướt qua một cách đơn giản, khán giả cũng dễ dàng nhận thấy sự xuề xòa (“sao cũng được”) của người chồng trong gia đình họ Kim khi nhân vật này nói về cục đá bonsai vừa được bạn của người con mang đến tặng. Còn trong khi đó thì bà vợ thực tế hơn, đã chắt luỡi “Sao không mua chút đồ ăn qua chứ!”

Trong gia đình họ Park thì sao? Thì cũng là 2 thế giới cá biệt được nối kết bằng… tình yêu vợ chồng! Vợ chỉ ở nhà, không động móng tay trong việc nội trợ, và là một phụ nữ “đơn thuần”, không quán xuyến nổi con cái. Điều này khác với bà Kim vốn là một phụ nữ “miệng nói, tay làm”, đặc biệt là không “lép vế” trước ông chồng cho dù ông Kim đã từng là một thể tháo gia (ném tạ xích). Thậm chí bà vợ còn đá chân để gọi ông chồng, hay bẻ ngược bàn tay của chồng trong một thế võ của Aikido. Trong khi đó thì anh chồng trong gia đình họ Park là người tinh tường, (Khi làm chuyên ấy thì xe rung lắc và phải rụng tóc… chứ sao lại… “) tự tôn, règlo, chỉ thuần túy quan hệ chủ, tớ trong cách đối xử với người làm công và tất nhiên là có dáng điệu kẻ cả đối với nhân viên và trong quan hệ vợ chồng, theo kiểu nói gì vợ nghe nấy (cảnh diễn ở phút 32:44).  Đối Xứng và Tương Phản cũng được đạo diễn khai thác ở các nhân vật con cái trong 2 gia đình. Con nhà nghèo thì bương chải, thủ đoạn và chụp giựt khi có cơ hội (chị em nhà họ Kim) Còn con nhà giầu thì được nuông chiều nên đâm ra ngây thơ, lãng đãng mộng này, mơ nọ, hoặc tửng tửng, chướng và lỳ nhưng… nhát gan! (Chị em họ Park).

Ngoài ra, để tạo sự “tương phản tuyệt đối” của hai giai cấp, đạo diễn cũng đã dùng:

–  Ánh sáng: lúc nào cũng tràn trề (dù trong hay ngoài, ngày hay đêm đầy sức sống cho giới nhà giầu) còn với giới bình dân (nhà nghèo) thì đa số là bóng tối hay phần lớn là ánh sáng của đèn đêm.

– Hình ảnh (biểu tượng): là những bậc thang hay đường dốc mà nhân vật thuộc giới nghèo khó phải bước lên (lúc bon chen để hướng thượng) hoặc bước xuống (lúc găp nghịch cảnh hay… hết thời). Chưa kể những hình ảnh rải rác khác như lúc cậu thanh niên dạy xong ra về, thì khi khi nói chuyện với bà mẹ đã dứng dưới thấp nói và nhìn lên (phút thứ 20), hay lúc bà chủ giao việc cho quản gia (bà vợ tài xế Kim) lúc cả nhà đi cắm trại (dứng trên cầu thang nói vọng xuống)…

–  Vì vậy để “nói” lên  điều này (sự ngoi lên), đạo diễn đã dùng một lô hình ảnh của đường dốc và cầu thang để nhân vật Ki Woo bước đi (và bước dần lên). Sự xâm nhập (infiltration) của gia đình tài xế Kim vào trong gia đình của họ Park được Bong Joon Ho trình bày khá từ tốn, mạch lạc và rất hợp lý (Logic) khi từng người một- nhờ thủ đoạn- mà cả nhà họ Kim vào làm cho gia đình họ Park.

– Hành lang tối tăm, chật hẹp trong hầm của căn biệt thự và cảnh thiếu ánh sáng. 

– Cảnh ăn uống của hai gia đình với bàn, ghế và thức ăn, thức uống đắt tiền của nhà giầu và cách ăn uống bình dân, đơn giản (thậm chí chỉ với bánh vì và nước lã) của gia đình lao động, nghèo.

-Mùi “hôi” trên con người và y phục của cả nhà họ Kim (bị lộ tẩy nhưng chủ nhân không để ý tới) vì do cậu nhóc “cà tửng” lăng xăng nói (Phút thứ 51:44). Chính thành kiến này (cộng thêm sự hách dịch không cần giấu giếm của chủ tịch Park đã là nguyên do dẫn đến cái chết của anh ta).

B- Nghệ Thuật (Set Décoration/Thiết kế trang trí – Cách quay phim/ Cinématography…)

– Nội thất trong ngôi biệt thự (với đồ vật đắt tiền). Thí dụ: Bàn ăn trị giá $20,000US. Ghế: mỗi chiếc $2,000US) và căn “nhà” dưới lòng đường đều là đề-co (Décor) được dàn dựng.

– Cảnh lụt khi bị mưa giông được dựng (phông) trong một hồ nước lớn.

– Cận ảnh (close up), với các thủ pháp gọi là: Dolly Zoom (viết tắt, hay gọi tắt là Zolly) để nắm bắt sự biến chuyển trên gương mặt diễn viên (khi diễn tả cảm xúc nội tại hoặc thay đổi tâm lý) được thực hiện nhiều lần. Đặc biệt là ở lần quay cảnh đổ máu ngoài vườn.

Mặc dù cả hai diễn viên không phải thuộc hàng “thượng thặng” hay nổi tiếng (trên thế giới) nhưng chuyển biến trên nét mặt của họ được Camera ghi lại rất rõ nét! Họ đã diễn thật xuất thần! Dân gạo cội của Hollywood chỉ có thể diễn xuất đến như thế thôi!

Ảnh đôi (Double exposures) được dùng để tăng thêm sự phức tạp của tâm lý và tình cảm nhân vật) phút thứ 2.01:33 khi nhân vật tài xế Kim đối diện với miếng kiếng trong (hoặc fiber glass) tại đầu cầu thang dẫn lên phòng khách. Cách quay này đã được thực hiện ở phút 1.46:00 (dành cho con trai ông Kim) và lúc đầu phim (để nhấn mạnh đến tình trạng tâm thần của “cậu nhóc Da Song”).

Phong cách (Đạo Diễn) / Ý đồ và Thủ Pháp dàn dựng (Cách gài kich):

1- Có ai đoán được cô gái cởi quần lót trong xe để làm gì không?

2- Có bao nhiêu khán giả nghĩ rằng chàng thanh niên Ki-Woo sẽ còn sống sau khi bị đập hai lần vào đầu bằng khối đá khá nặng đó và hơn nữa, anh chàng đã mất máu khá nhiều?

3- Có ai ngờ vợ chồng bà cựu quản gia bỗng chốc biến thái để trở thành những kẻ có thái độ và hành xử như những phát xít cộng sản (nhứt là bà vợ)? Về điểm này thì Bong Joon Ho có lẽ cũng muốn “thả” tí quan điểm về việc cải tạo xã hội và đấu tranh giai cấp kiểu cộng sản (Bắc Hàn) chăng? Cái tài “xí gạt” khán giả của đạo diễn là ở mấy chỗ này đây!

4- PARASITE là một cuốn phim không có vai chánh. Tức phản diện (vai ác) hay chính diện (vai hiền hoặc vai nạn nhận). Chính diện và phản diện (hay ngược lại) đều là một người (hoặc một nhóm). Trong phim này chuyện xảy ra trong nội bộ của hai gia đình (family affairs) và cả đôi vợ chồng bà quản gia cũ cũng chính là yếu tố dẫn kịch tức mang vai trò cuả một nhân vật trung tâm.

5- Sự Mâu Thuẫn giữa hai tầng lớp của xã hội là điều tất nhiên, không thể tránh khỏi. Nhưng từ cổ chí kim, chỉ có giới bị trị (giai cấp thấp) luôn tìm cách len lỏi vào giới thượng lưu, trưởng giả, cao sang. Không có chiều ngược lại. Tuy nhiên, đạo diễn cũng khai thác mâu thuẫn trong chính giai cấp của nhân vât bằng cách cho họ Kim – dù lươn lẹo, xảo quyệt và thủ đoạn, nhưng vẫn không ngừng cố gắng ngoi lên bằng cách tận dụng cơ hội mà họ tìm thấy được. Trong khi đó thì cũng là “Ký Sinh Trùng”, nhưng vợ chồng bà cựu quản gia lại chấp nhận cuộc sống lén lút, tù túng dưới tầng hầm. Thậm chí người chồng tuyên bố là sống cả đời trong cảnh tăm tối như vậy cũng được (nhờ ngồi không mà được vợ chôm đồ ăn mang xuống, được tương đối “tiện nghi” dù chỉ là tiện nghi tối thiểu cho một căn hầm trốn chiến tranh hạt nhân. Ngoài điều này ra thì có cả sự chăn gối với vợ (chồng bao cao su được thu cận ảnh) một cách lén lút nhưng thú vị. Có được cả tứ khoái mà không động móng tay thì còn mong gì hơn!?

6- PARASITE dài 2 giờ 12 phút. Trong suốt thời gian này, tất cả các chi tiết gài kịch, dẫn kịch từ hình ảnh tới lời đối thoại đều được đạo diễn nối kết một cách mạch lạc, thứ tự rất… lớp lang, kể cả hình ảnh có mang thông điệp ngầm hay biểu tượng. Thí dụ như con gián (như đã nói trên) hay cái đụng đầu của ông Kim (lúc đứng dậy đón bạn của Ki- Woo) ở đầu phim cùng với cảnh giơ cao cell phone tới trần hầm (với cao cách mấy rồi cũng sẽ “đụng” tới giới hạn. 

7- Đạo diễn đã dùng những thủ pháp và hình ảnh rất đơn giản nhưng cô đọng (condensed), ngắn, gọn nhưng hiệu quả (effective). Lời không nhiều nhưng xúc tích. Cảnh không dài nhưng gợi ý và tải được ý đồ (Thí dụ: chỉ cần cái bịt mũi của chủ tịch Park cũng đủ mang tới nhát dao trí mạng. Chỉ bằng vài câu “gợi hứng” cho vợ cũng biết anh chàng Park thuộc loại… dâm đãng tới cỡ nào. Hoặc chỉ cần cái đá chân vào ông chồng (tài xế Kim) đủ cho thấy bà vợ này bản lãnh và “không ngán thằng tây nào”! cả).

 

Ngôn ngữ ĐIỆN ẢNH/ Thông điệp ngầm (Theatral Language/ Hidden Message):

a- Con gián! Biểu tượng của sự hôi hám, nghèo hèn. Cảnh xịt DDT diệt côn trùng cùng với màn khói trắng mờ đục (đủ để cho gia trưởng Kim nhắm mắt làm ẩu nên hư hết 1/4 số hộp cả nhà cần xếp để kiếm tiền lúc mọi người đều thất nghiệp) là tiền đề cho cảnh “thất kinh hồn vía” của gia đình họ Kim khi bị đôi vợ chồng bà cựu quản gia “lật ngược thế cờ” dưới hầm nhà họ Park. Ngoài ra, đạo diễn Bong cũng đã đặt “dấu ấn” thấp hèn của gia đình họ Kim (và cũng là minh họa cho sự tương phản trong giai cấp) bằng cách quay cảnh “đú đởn” của vợ chồng ông chủ Park trên sofa trong khi ba cha con họ Kim nằm bẹp dí như cá mòi dưới chiếc bàn, ngay kế cạnh chỗ nằm của họ Park. Cảnh nín thở để khỏi gây tiếng động trong bóng tối của ba cha con trông chẳng khác nào hình ảnh của loài gián núp trong vũng tối để khỏi chạm trán với ánh sáng để sau đó sẽ túa ra chạy trốn khi bị động ổ.

b- Cũng chuyện con gián! Đạo diễn đẩy kịch tính (lên thành cao trào) trong sinh gia đình tài xế Kim (đúng hơn là giữa vợ chồng ông Kim) lên thành một cảnh tiêu biểu cho cái gọi là Khôi Hài Đen ở phút 1:00:00 đến 1:02:50. Đây là phân cảnh của gia đình tài xế Kim thoải mái ăn nhậu như thể căn nhà đã thuộc về họ Kim. Chưa gì cả nhà đã bàn đến chuyện làm chủ căn nhà trong tương lai. Lúc này, cá tánh mỗi người đều được đạo diễn cho bộc lộ thật rõ nét. Trong 2 đứa con, thì cô chị Ki Jung thực tế hơn cậu em, mặc dù cả hai đều thủ đoạn và chụp giựt như nhau. Ông chồng thì tưởng đâu rất có cá tánh và đáng mặt “anh hào” (quát tháo, ra oai khi hất tung đồ đạc trên bàn ăn) nhưng lại khớp cơ trước sự cứng cỏi của bà vợ nên đành xuống nước ra điều như đang…”Đùa chút thôi mà!”. Trong khi đó đạo diễn cho bà vợ- thêm một lần nữa – tỏ ra rất thực tế (nhắc chuyện con gián để cảnh tỉnh cả nhà) và tuy yêu thường chồng nhưng không lép vế, thậm chí còn có “bản lãnh” chế ngự ông chồng (” Nếu anh nói thật, anh chết “) bằng cú bẻ ngược bàn tay của chồng theo kiểu tự vệ của Aikido (Hiệp Khí Đạo) sau khi bà ta bị túm lấy áo!

c- Chuyện con gián cũng là điểm báo trước tài xế Kim (và cả 2 đứa con) sẽ hồi hộp lẩn trốn và nằm bẹp dí ngay dưới chiếc bàn mà họ đã vừa tận hưởng những món ngon, rượu quý của dân nhà giầu.

d- Món ngon!? Không hẳn vậy! Điểm khôi hài (đen) là ở ngay chỗ món ngon này! Trong lúc tận hưởng hạnh phúc được say sưa và làm kẻ sang giầu, người ta quên cả chính bản thân và không cần biết đã làm gì, nghĩ gì. Đó là cảnh cô chị Ki Joeong (hay Ki Jung?) thoải mái “xực” ông bố và vớt đẹp gói đồ ăn dành cho lũ chó. Lúc phát giác được thì móc họng cũng không ra!

e- Đạo diễn cũng không ngần ngại cho thấy – dù là giầu sang, quyền quý, hay thấp kém, nghèo hèn –  mọi người đều bình đẳng và trơ trẽn, sống sượng như nhau khi… động cỡn!

f- Khối đá (Bonsai) – mà trong phim được cho là biểu tượng của may mắn – chỉ là chỗ dựa tinh thần, là hy vọng của con người đang tìm cách ngoi lên khỏi sự nghèo hèn (trường hợp của cả nhà họ Kim, đặt biệt là trong lòng chàng thanh niên Ki-Woo). Suýt chút nữa nó đã là một hung khí (ngay từ lúc đầu, Ki Wood đã định dùng nó để ném vào anh chàng say rượu chuyên môn đến “đái đường” ngay trước mắt cả nhà họ Kim) ngay khi mới tiếp nhận. Về gần cuối phim thì (lại khôi hài đen) nó đúng là hung khí (được gã đàn ông trốn nợ dùng đập bể đầu chính chủ nhân của nó). 

g- Phải chăng đạo diễn đã mượn cách hành xử kiểu phát xít toàn trị Bắc Hàn của vợ chồng bà cựu quản gia để lên án chế độ vừa Cộng Sản, lại vừa quân phiệt và phong kiến (cha truyền con nối)  của phương bắc? Câu trả lời là: đúng như vậy! Đạo diễn họ Bong đã cho người vợ ca tụng  cái “nút bấm thần kỳ” và cách phát âm rập khuôn theo kiểu phát biểu của bọn Cộng Sản Bắc Hàn khi ca ngợi lãnh tụ và tham vọng làm bá chủ hoàn cầu. Trong khi đó thì người chồng tái tạo hình ảnh điểm danh đi, điểm danh lại bằng lời nạt nộ rất quyền uy (tiêu biểu cho cung cách của Cộng sản phát xít). Cuối cùng cả hai đều chết một cách thê thảm là đáp án của Bong Joon Ho khi anh ta khai tử đôi vợ chồng qua khích này. 

h- Morse! Phương tiện truyền tin cổ lỗ sĩ nhưng trường tồn qua mọi thời đại đã được “gài độ” từ đầu phim để cuối cùng làm nhiệm vụ “tháo nút” cho việc cha com họ Kim “tìm được nhau”. Đạo diễn, một lần nữa gài sẵn dữ kiện (Hướng Đạo cho cậu nhóc và chàng thanh niên Ki Woo rồi cho thấy bản ký hiệu đánh Morse dán trên tường của căn hầm trú ẩn “hạt nhân”. Nhưng xui cho cháng thương nhân không gặp thời (vì tên nhóc kiêm cậu ấm chưa đủ trí thông minh) là lại may cho cha con họ Kim (vì Ki-Woo gìa dặn hơn, kinh nghiệm hơn và chú tâm hơn vào việc giải mật mã).

i- Nhiều người thích thưởng thức phim có kết cuộc mang lại hạnh phúc cho nhân vật chính hoặc cho câu chuyện  hay chủ đề. Với những vị này thì PARASITE không đáng xem. Nhưng thật ra phim này tuy không kết thúc theo kiểu có  “Hậu” cổ điển như vừa nói. Tệ hơn nữa, phim còn kết thúc bằng một cái “Hậu” thật buồn bã (tang tóc và chia lìa). Đó là ý đồ và thông điệp của Đạo diễn được lồng vào phim và được hiểu ngầm như sau:

– Không có kế hoạch thì không sợ bể kế hoạch (i.e Không làm gì hết thì sẽ không có sai trái).

– Ngay cả khi cùng đứng chung trong một giai cấp mà còn “triệt” nhau thì đấu tranh giai cấp cái nỗi gì?!

– Chỉ có người Nghèo, Khổ mới cố chen chân vào “thế giới” của kẻ giầu hoặc luôn tìm cách lật đổ giai cấp trên mình (i.e.Chuyên chính vô sản) bằng đủ mọi cách.

– Muốn đạt được mục đích trong cuộc tranh sống, người ta không chừa bất cú một thủ đoạn nào.

– Nhưng “Người tính không bằng Trời định”.  

– Ký Sinh Trùng không chỉ là dân nghèo. Dân nhà giầu cũng – cách nào đó – dùng đồng tiền để bám vào sức lao động của kẻ nghèo (hình ảnh tiêu biểu trong phim là người vợ của chủ tich Park).

– Bất công trong xã hội, phân biệt trong giai cấp là chuyện tự nhiên của Người với Người. Ngụy trang khéo cách mấy cũng không khỏa lấp được vị trí của mình trong xã hội (mùi hôi của người sống dưới hầm nhà hay của những ai thường dùng phương tiện di chuyển công cộng).

– Không có chuyện hòa đồng giữa hai giai cấp Giầu & Nghèo.  Ngôn ngữ ở cuối phim: Kẻ Nghèo (The Haves-Not) không làm gì khác hơn là phải tiêu diệt kẻ Giầu (The Haves) mới mong xóa bỏ giai cấp. Thế nhưng cũng không thay đổi được cuộc diện. 

J- PARASITE, rõ ràng là một cuốn phim không có hậu (kiểu cổ điển). Tuy nhiên, ở phút thứ 1:53:53, khán giả vẫn thấy đạo diễn cố gắng kêu gọi sự hòa điệu, hòa hợp, hòa mình kiểu cộng sinh giữa hai giai cấp (Sang & Hèn) qua hình ảnh của cô gái nhà giầu cõng chàng trai mà mình yêu thương (một tình yêu đầu đời, trong sáng, hồn nhiên và… vô vụ lợi tới mức chỉ lo cõng người mình yêu chạy theo đám đông, tức là lo cứu người mà bỏ qua thực trạng là Mẹ ngất xỉu, em thì tính mạng bị đe dọa bởi cơn bệnh, còn cha đã bị giết chết.

h- Một cái kết để khán giả có chút gì đó mà kết luận theo ý riêng hay là sự cố ý bỏ ngỏ để chờ  câu chuyện… tiếp nối theo chăng?

Tóm lại, có thể nói PARASITE là cuốn phim vừa dí dỏm (hiểu theo nghĩa khôi hài đen) vừa rùng rợn (scary), “tếu”  (funny), dễ gần gũi (accessible = ai xem phim cũng thấy có mình trong đó) mà lại vừa có tính cách nghệ thuật khá cao cấp và… tinh tế (highbrow). Có lẽ nhờ vậy mà Bong Joon Ho đã trở thành người thứ nhì (sau Walt Disney) ôm được 4 giải thưởng quan trọng nhứt trong chỉ một buổi Trao giải Oscars  suốt 92 năm qua. Câu hỏi: nếu phim 1917 của Sam Mendes đoạt giải xuất sắc nhứt thì mọi người sẽ nghĩ sao (khi một kẻ phản chiến lại trao tượng vàng cho một cuốn phim nói về chiến tranh)? May thay! Chuyện đó đã không xẩy ra.

HUỲNH VĂN CỦA

***

*BÁC SĨ NGUYỄN SƠ ĐÔNG: NHỚ NHÀ—- BÀI HAY, THÂM THÚY QUÁ !

Bác sĩ Nguyễn Sơ Đông

NHỚ NHÀ
Pourquoi le prononcer ce nom de la patrie?
Dans son brillant exil mon coeur en a frémi
II résonne de loin dans mon âme attendrie,
Comme les pas connus ou la voix d’un ami.

Tôi muốn đổi chữ “brillant” thành “douloureux” vì trốn chui, trốn nhủi, vượt biên còn thua con chó đói, thì có gì là “brillant”. Sợ mang tội với Lamartine, lại thừa một “pied”.

Tôi là thằng “lăn chai”, lúc nhỏ suốt ngày ở ngoài đồng, lội hết mương nầy đến rạch kia. Tôi không phải đi chăn trâu, nhưng tôi cỡi trâu “nghề lắm”. Leo lên lưng trâu đâu có dễ. Tôi mới sáu, bảy tuổi, đứng vừa qua khỏi ngang nửa bụng trâu, mà trâu đâu có “mọp” xuống như voi cho mình leo lên. Vậy mà thằng tui phóng lên ngang hông trâu cũng được, kẹp “đầu gối” (trâu) trước cũng xong, phăng lên bằng đầu gối sau cũng “phẻ” mà kéo đuôi cũng yên. Trâu tốt hơn “người ta”: không khi nào “đá giò lái”, không “đá ngược” bạn bè.
 
Nắng, mưa tôi có coi ra gì đâu? Mưa xối xả, mưa nặng hột,… tắm mưa càng vui. Tắm đến chừng da tái mét, run lập cập mới thôi. Một lát – có khi cả giờ nữa, nắng lên, khô queo,… thì lội nữa.

Tụi chăn trâu “nhà nghề” chỉ tôi đủ thứ hết: làm sao “cột dàm” con nghé để nó khỏi ăn mạ. Người ta vác chổi chà mà đập mầy đó (không đập trâu đâu, vì chổi chà có thắm thìa gì nó). Nhìn dấu ở cửa hang là biết có cua ở trỏng hay không, cua lớn hay cua “nghé” (cua con, kẹp đau lắm). Bắt cá bóng kèo thì phải dùng một chân chận cái ngách nó lại, câu cá trê phải sửa soạn mồi trước : đập mấy con ốc bươu, để qua bữa sau có mùi hôi hôi là cá trê nó đớp nhanh lắm, xúc cá ròng ròng coi chừng bị cá mẹ táp cẳng, vì bênh con (ròng ròng là cá lóc con, cỡ 1/2 ngón tay út, kho tộ mặn mặn, cay cay… ngon hơn caviar nữa. Mà tôi có bao giờ được ăn caviar đâu mà xạo vậy!). Bọt trắng nhuyễn trên mặt “mương”, nhưng bọt nào là ổ cá chìa vôi, chả làm gì được hết, bọt nào là ổ cá “xiêm”, loại cá lia thia xanh mun, đá chết bỏ chứ nhứt định không chạy.

Lên Saigon, “lội” gần hết “hang cùn ngỏ hẹp” của quận Tư (sau nầy là quận Năm, dành tên quận Tư cho bên Khánh Hội), chui vào Đại Thế Giới coi hát “cọp”, băng cầu chữ Y, qua giang sơn của ông Bảy (Bảy Viễn), đi chen lấn giựt cái “lưỡi” ông Tiêu cúng rằm tháng Bảy.

“Nắng Saigon, anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông ”
Tôi có biết lụa là gì đâu? Hà Đông ở đâu? Thôi, tôi xin phép Nguyên Sa mà sửa lại:
“Nắng Saigon, tui đi mà chẳng ngán
Bởi vì da mốc thích “đui then” rồi.

Ra Chasseloup, đến mùa me chín, leo lên “rung” mạnh. Me rụng đầy đầu tụi ở dưới đất. Thằng nào ở “trển” vậy? Thằng Đông chớ ai vô đây.
Trước Bộ Y Tế có hai cây gừa, trái tròn, ngọt, cây chót vót, lại cũng thằng Đông leo. (Sau 75, tôi vẫn còn thấy hai cây nầy, già lão rồi, có ai để ý tới làm chi)

Vào lính, theo đơn vị hành quân, nhớ từng con suối nhỏ, từng gò mối, từng cây cầu khỉ,… nhứt là những nơi “đụng” nặng. Lính tử trận. Quan cũng đền nợ nước. Thứ hai, người vợ trẻ đưa chồng lên Đức Hòa. Thứ bảy, đã chít khăn tang. Nhưng tôi vẫn thương vẫn nhớ cái quận “nắng bụi, mưa bùn”… nghèo xơ nghèo xác nhưng đầy ấp tình người. Hoàng hôn xuống, nghe ảnh ương, nhái bầu, nhái bén, cả bao nhiêu thứ côn trùng hòa tấu “symphonie pastorale” nghe mà rụng rún.
Giờ đây, lưu lạc xứ người, muốn nghe… có đâu mà nghe.

“Lòng quê đi một bước đường một đau ”
(Kiều)

Tâm trạng nhớ nhà là vậy.

Tôi không dám “nghĩ” hoặc “đoán” tình cảm của ai khác. Riêng với tôi thì: tình đầu, tình đuôi, tình giữa… gì gì, thì với thời gian cũng sẽ khuây khoả, rồi phai, rồi tàn và rồi thuộc về dĩ vãng, dù nó “apporte chaque jour tout le bien, tout le mal”.
Nhưng, nhớ nhà thì hoàn toàn khác, lạ. Như một định luật tự nhiên, “tên” nào “lội” nhiều, lăn lóc với “đất nước” nhiều,.. khi về già, nhớ nhà càng ray rứt, càng nhức nhối.

Cái khổ là càng muốn quên, càng lại nhớ. Có những đêm thức giấc, nhớ quá, không tài nào ngủ lại được. Nhớ ai, ai đâu mà nhớ. Nhớ NHÀ!
Lúc ở Chasseloup, đọc sách tả Tour Eiffel, Montparnasse, Les Invalides, Chateaux de la Loire.. náo nức muốn xem lắm. Giờ xem qua rồi thì “thôi”. Nó không “thấm” vào xương, vào tủy, vào tim, vào óc như cái nhớ nhà.

“… Quê tôi chìm chân trời mờ sương
Quê tôi là bao nguồn yêu thương
Quê tôi là bao nhớ nhung se buồn
Là bao vấn vương tâm hồn người bốn phương. ”
(Làng Tôi – Chung Quân)

Chắc tại tôi là đứa “chả giống ai”. Thôi đành chịu vậy.
Mấy trang viết nầy không đầu, không kết, ý tứ lung tung, “à bâtons rompus”, “du coq – à – l’âne”. Bà con có xem thì “xính xái”, từ bi hỷ xã dùm. Thiện tai, thiện tai
Thôi thì cứ xem như :“mémoires d’outre tombe” của tôi vậy.
Trước sau gì, cát bụi cũng sẽ về cát bụi

QUANDO SATIS DIXISTI, PERISTI
(Quand tu auras dit assez, tu seras mort)
(St Augustin)
“Mai đây trong chuyến tàu vạn cổ
Nếu có người thương đến tiễn đưa
Xin hãy rắc thêm vào huyệt mộ
Chút tình hệ lụy núi sông xưa”
(Giang Hữu Tuyên)
Đúng, hệ lụy núi sông xưa!
“Objets inanimés, avez vous donc une âme
Qui s’attache à notre âme et la force d’aimer“
Thôi đành
“Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng thử nhân sầu ”Thôi Hiệu

Vậy, tôi đã làm được gì?

* Gia Đình: Trả hiếu?
– Má tôi mất sớm quá, tôi có nhớ gì đâu, nhứt là mấy tháng cuối cùng, mỗi lần tôi muốn tới gần Má tôi, thì các dì, cô, cậu… (đều ở nhà tôi để săn sóc má tôi) bảo: “Con ra ngoài chơi đi, để má con ngủ”, ngủ yên… Yên Giấc Ngàn Thu.
– Tôi có làm được gì giúp Ba tôi đâu. Chưa xong y khoa, niềm an ủi duy nhứt của tôi là: tôi đã cố hết sức nghe lời Ba tôi, dĩ nhiên, đôi lần chuyện nầy, chuyện nọ, chuyện “đâu đâu” làm Ba tôi không vui.
– Tôi rất mừng là đã cùng vợ tôi quyết định “sinh tử”: chết thì chết chung, không thể sống với vc được. Tụi nó không lương tâm, không tim, không óc, không cả tình người. Ít nhứt, dung thân ở xứ lạ, không ai ngăn cấm con tôi: “Mầy là con sĩ quan ngụy, không được lên cấp ba”. Đó là nguyên văn của tên “giám hiệu” trường Petrus Ký (tôi khôngmuốn nhắc tên mới của trường) khi đứa con trưởng của tôi học xong lớp 9 (classe de 3è) không được lên lớp 10 (classe de seconde). Đuổi học.

* Tổ Quốc: xin cho tôi mượn hai câu thơ của một nhà văn “gốc lính“
“Cúi đầu tạ với quê hương
Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”.

Tôi đã đội trên đầu sáu chữ: DANH DỰ, TỔ QUỐC, TRÁCH NHIỆM. Ngày nào còn thở tôi còn tôn thờ. Chỉ khi nhắm mắt thì trách nhiệm của tôi với tổ quốc VNCH mới kể là hết.

Je ne fléchirai pas ! Sans plainte dans la bouche,
Calme, le deuil au coeur, dédaignant le troupeau,
Je vous embrasserai dans mon exil farouche,
Patrie, ô mon autel ! Liberté, mon drapeau !.
Victor Hugo (ultima Verba)

THAY LỜI CUỐI

Những dòng sau đây, tôi:
– Kính dâng quý Trưởng Thượng, Niên Trưởng đã rời Việt Nam trước 30-04-1975
– Gởi đến thế hệ trẻ, những người chưa “nếm” mùi vc.
Tôi dạy vạn vật ở Petrus Ký từ năm 1963. Lúc bấy giờ, thi Tú Tài 1 và 2 còn vấn đáp. Chưa khi nào tôi hỏi lý lịch thí sinh trước khi cho điểm. Nói chung, trong suốt lịch trình thi, tất cả Giáo sư đều xử sự như thế..
Tết Mậu Thân, con đường tiếp liệu (y dược, y cụ..) của đơn vị tôi bị vc (đã chiếm Vinatexco, Vifon, và các hãng kế cận) đóng chốt. Tôi phải liên lạc với cố vấn đơn vị tôi, trình với cố vấn trưởng (cố vấn cho Tư Lệnh Sư Đoàn) cho phép tôi dùng trực thăng riêng của ông về căn cứ 73 tồn trữ y dược, nhứt là bông, băng, băng cá nhân, nước biển và trụ sinh..

Trớ trêu thay: người thương binh đầu tiên được truyền chai nước biển “nóng hổi” vừa được trực thăng mang về là một vc..
Trong hơn bốn năm trấn ở Đức Hòa, tôi đã gọi tản thương bằng trực thăng về Tổng Y Viện Cộng Hòa ít nhứt là mười vc bị thương nặng. Không tản thương thì chắc chắn 100% chúng đi “chầu Bác” rồi.
Dù mưa, dù nắng, một giờ khuya, hai giờ sáng,… chưa lần nào phi hành đoàn hỏi tôi tản thương lính nào vậy? QLVNCH hay vc. Tất cả đơn vị Quân Y QLVNCH đều làm như thế.

Tôi muốn viết thật rõ, hét thật to, ý nghĩ thật trong sáng: Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.

Sau 04/1975, bọn khát máu chóp bu vc đã ra lệnh phá tan nát xã hội miền Nam, mà nền tảng là gia đình.. Bao nhiêu gia đình sĩ quan QLVNCH, viên chức VNCH bị gây áp lực đến đổ vỡ.

Bao nhiêu dân miền Nam bị lừa gạt, rồi bị ép tử, bỏ cho chết, chết đói, chết vì bệnh tật,… ở những khu gọi là kinh tế mới..
Bao nhiêu thanh thiếu niên “con ngụy” bị ép buộc qua Miên làm bia đỡ đạn cho vc.
Bao nhiêu trăm ngàn người VNCH đã thiệt mạng trên đường tìm tự do, thoát ách vc.
Trong mấy ngàn năm lịch sử dân tộc, có lần nào mà người dân Việt Nam, vốn rất gắn bó với “quê cha đất tổ”, với “mồ mả ông bà” liều chết, bỏ nước ra đi tìm tự do đông đến số triệu.
Tôi viết để quý vị Trưởng Thượng và thế hệ trẻ hiểu được mức độ khát máu, tàn ác, vô nhân đạo, đầy thú tính của vc.

Riêng cá nhân tôi, tôi không thù hằn vc vì:
1- Tôi đã hấp thụ nền giáo dục nhân bản miền Nam
2- vc không xứng đáng để tôi thù hằn, vì vc đã mất hẳn tính và tình người.

Tôi rất cám ơn, thương mến, kính yêu “bà xã” tôi đã chịu bao nhiêu cay đắng, cực khổ tảo tần giữ vững gia đình, lo cho bốn đứa con tôi.

Hiện giờ, chúng là công dân đơn thuần (simple citoyen) của quốc gia tạm cư, không là “quan to, quan bé” gì hết. Nhưng, người ta đã đối xử với chúng tôi rất ấm áp tình người.

Nguyễn Sơ Đông– 

_____________________________________________________________

“Tuyệt vời của cuộc đời là sự khác biêt !” 

Nếu quý vị không muốn tiếp tục nhận, xin viết đến  kqtuanbacao@gmail.com

Thành thật cám ơn.

Cao Bá Tuấn

 “Bạc lòng nhưng chẳng cam lòng

mang theo nhục nước vào trong mộ phần” 

HHC

***

*Lý do Chế độ VNCH sụp đổ được tướng Mỹ tham chiến tại Việt Nam Cộng Hòa bạch hóa

***

Chuyện cười giải stress Corona 

St 🤣🤣🤣

“CÁCH LY”

Hôm đó chủ nhật, hắn cãi nhau kịch liệt với vợ và quyết định bỏ nhà ra đi mấy hôm cho vợ biết tay. Đi lang thang chán chê, nghĩ đi nghĩ lại về nhà bố mẹ đẻ thì các cụ còn chửi cho mục mả, đến nhà mấy thằng bạn thân thì cũng không ổn.

Đi ngang qua trước cửa Bệnh Viện Trung ương , Hắn bèn quyết định ôm ngực lảo đảo vừa đi vừa ho rũ rượi tiến vào phòng khám xin được xét nghiệm Corona Virus và khai với Bác sĩ rằng mới ở Vũ Hán về mấy hôm. Các Bác sĩ, y tá vội túm lấy hắn yêu cầu xét nghiệm và cách ly khẩn cấp. Thế rồi cơm bưng, nước rót, an ủi động viên sẽ phải ở lại BV 14 ngày, tất cả đều miễn phí hết.

Sáng thứ hai mới 8h, tiếng chuông ĐT réo đánh thức hắn dậy, thì ra là Sếp gọi.

Sếp gầm lên:

-Anh đang ở đâu? Dự án tôi giao cho anh hôm nay phải trình lên mà giờ này không thấy mặt mũi anh đâu, tôi sẽ đuổi việc anh.

Hắn run rẩy trả lời:

-Thưa Sếp em bị nghi dính Corona đang cách ly ở BV, nếu Sếp cần em sẽ trốn BV về trình Sếp cái dự án ngay.

Sếp nghe vậy liền hốt hoảng hạ giọng:

-Thôi cậu mà về thì lây cả Công ty à? Cứ yên tâm nằm đấy, lương thưởng hưởng đủ, dự án tôi giao người khác làm, chống dịch là công việc quốc gia nghe chưa?

Hắn mừng quá, cái dự án khó như cục xương, chó không thèm gặm, hắn làm mãi không xong, nay thì thoát nợ. Không ngờ một mũi tên bắn trúng hai đích, hắn tự khen mình giỏi như Khổng Minh Gia Cát!!!

Nằm viện được 3 hôm, hắn nhớ vợ quá liền gọi điện làm lành, vợ hắn nhận được ĐT mừng như trúng Viet lottery, khóc nức nở, xin lỗi hắn và muốn được vào BV thăm để thỏa nỗi nhớ nhung. Hắn liền gặp Bác sĩ khai thêm rằng khi từ Vũ Hán về có ghé qua nhà ôm hôn vợ mấy cái. Thế là 30 phút sau, một chiếc xe cấp cứu đã đỗ trước cửa nhà hắn, các nhân viên y tế phủ kín toàn thân như robot tiến hành khử trùng toàn bộ nhà hắn và đưa luôn vợ hắn vào bệnh viện để cách ly. Vợ chồng gặp nhau thỏa nỗi nhớ mong,  có ăn và… được hầu hạ chu đáo, lại còn có thứ trưởng bộ Y tế đến thăm tặng hoa!

Sau 14 ngày tất cả xét nghiệm đều âm tính, Bác sĩ tuyên bố hắn khỏi bệnh và cho vợ chồng hắn xuất viện. Các cơ quan báo chí đến chụp ảnh, đưa tin, viết bài tùm lum. Bộ trưởng đến tặng hoa, chụp ảnh lưu niệm chung. Trông hắn cười tươi tắn như từ cõi chết trở về…

Nhà nước tuyên bố chữa khỏi ca bệnh thứ 19 thành công!

***

*THI SĨ & DỊCH GIẢ TRẦN QUỐC BẢO

TRO BỤI    Thơ Trần Quốc Bảo 

                   —–o0o—–
     TRO BỤI   (*)
Hôm nay đáp chuyến Jet Blue
Mượn đôi cánh sắt, vù vù bay lên
Thấy mình đâu phải là tiên
Mà đang êm ái lượn trên vòm trời
Nhìn qua khung cửa bồi hồi
Dưới kia , mù mịt … núi đồi, biển sông
Con người, quá nhỏ – khó trông
Lên cao … cao nữa – là không thấy gì
Lan man, thơ thẩn nghĩ suy
Về sinh-vật bé tí ti: “con người”
Trí khôn, thiệt quá tuyệt vời!
Từng phen thám hiểm biển trời bao la
Hỏa Tinh, trên cõi thiên hà
Phi thuyền bay tới, thăm qua mấy lần  
Biển sâu, đáy thẳm muôn phần
Tầu ngầm lặn xuống, hải tuần dò la
Văn minh, nhân loại tiến xa
Nhưng tai họa sát bên “ta” rất gần
Con người thật nhẹ đồng cân
Chỉ trong gang tấc, Tử Thần kề bên !
“Người” từ tro bụi mà nên   (**)
Một mai rồi cũng về miền “bụi tro”
“Thiên tài” là PHÚC, Trời cho
Sống sao, tích ĐỨC mà so với TÀI
Giật mình … nghĩ tới thân này
Tôi là hạt bụi đang bay ngang Trời !

                               Trần Quốc Bảo

                                Richmond, Virginia

                  Địa chỉ điện thư của Tác Giả:           

quocbao_30@yahoo.com

***

THI SĨ TIỂU BÌNH

*Thơ Tiểu Bình: Quán Hẹn – Siêu Trăng Cảm Giác – Vườn Hoa Ơi

*

Quán Hẹn

Hỡi ơi dấu cũ chửa xóa mờ,
Người về xào xạc cuối đường mơ.
Người ơi hẵng nhớ cùng tôi với,
Tình đấy còn đây tiếng hẹn hò.

Hững hờ sương khói mờ nhân ảnh,
Mắt nhòa dư lệ ngỡ hình anh.
Chiếc thân tâm sự cùng hoang lạnh,
Người đã xa tôi,
Phận đã đành…

Ao sau quán hẹn ven đường vắng,
Nước đọng buồn theo tiếng từ ly.
Nước muốn tiễn đưa tình vừa thắm,
Lạnh về chưa mà đã thành băng?

Trót dệt làm chi mộng thiên đường,
Gieo sầu nặng hạt giữa tình thương.
Để sét ngang tai lời cách biệt,
Lưng tròng nước đọng, nước rồi tuôn.

Tình nhạt nhưng môi mặn máu trào,
Gặp nhau chỉ để nói thôi sao?
Bát nước chưa đầy không rót nốt?
Quán hẹn ngập mưa trắng lối vào…

Chốn cũ còn đây luống bồi hồi,
Cắn môi cầm cố tiếng lòng tôi.
Không!  Không!  Kỷ niệm là bọt nước,
Tan thì thôi,
Quên tất cả rồi!

Tiểu Bình

*

Siêu Trăng Cảm Tác

Mười sáu tròn trăng sáng ngập đường,
Trăng vàng lên áo mới tinh sương,
Vờn lên mái tóc thơm nhành cỏ,
Rộn rã lòng ươm mộng Nghê-Thường.

Mộng vàng ơi, đã tan thành khói,
U uẩn màn đêm tối ngập lòng,
Mây mù vần vũ trăng không đợi,
Gió động lòng ai rối bời bời.

Trăng ơi thôi thế thôi đành lỗi,
Mạch thơ nhen lại cũng là không,
U uất trăng lu tình thêm tội,
Đêm lạnh trà dư nguội mất rồi…

Tiểu Bình

*

Vườn Hoa Ơi!

Hãy len vào vườn hoa con đò nhỏ,
Chở lá buồn cùng nỗi nhớ lênh đênh.
Hoa nào đâu?  Tình từ thủa buồn tênh,
Ngày đơm nụ vội vàng xa bến đỗ…

Mộng đã vỡ theo cuồng lưu thác đổ,
Từng ngày đi sầu thế kỷ chan hòa.
Hương hoa xuân còn đâu nữa mặn mà,
Máu cạn rồi lá tàn hơi rời rụng!

Năm từng năm bốn mùa thu lạnh cóng,
Nước xua đò trôi ngược nẻo về nguồn.
Ác nghiệt không tha, sóng xô cuồn cuộn,
Trút lá vàng đầy khoang mắt rưng rưng…

Tiểu Bình

(Đặc San Lâm Viên)

***

NỢ NƯỚC

Hồn thiêng đất nước lá cờ vàng
Mộng lớn ngày càng thấy vỡ toan
Sớm tối ca ngâm bài biệt xứ
Ngày đêm hát xướng khúc ly tan
Tuy không muốn sống đời sầu khổ
Vẫn cố cho qua kiếp nhọc nhằn
Đã bốn mươi lăm năm cách biệt
Bao giờ mới trả nợ Hồng Bàng
M.Đ ***

*THI SĨ VIỄN KHÁCH***

CORONA VÀ Y TẾ VIỆT CỘNG

Chủ Nhật đó, cãi nhau với vợ
Anh Tám quyết định bỏ nhà đi 
Khuất mắt mấy hôm không trở về 
Cho hả giận và cho vợ ngán.
Đi lang thang một hồi cũng chán
Anh Tám bỗng giật bắn người lên.
Tự hỏi mình đi đâu cho yên 
Đến nhà bố mẹ? Phiền dữ ạ.
Các cụ sẽ chửi cho mục mả!
Đến nhà bạn thì quá hổ ngươi. 
(Họ vẫn khen vợ chồng đẹp đôi.)
Loanh quanh mãi một hồi, thờ thẫn, 
Đi ngang qua trước cửa bệnh viện 
Trung Ương, thì anh Tám bỗng nhiên 
Nẩy ra một ý kiến phi thường.
Nên lập tức còng lưng lảo đảo 
Ho rũ rượi, mặt mày thiểu não, 
Bước vào như một gã khật khùng 
Khai xin khám nghiệm siêu vi trùng 
Corona, nghi đang bị nhiễm 
Vì anh mới về từ Vũ Hán.
Các nhân viên vội tránh xa anh,
Và lập tức đeo ngay khẩu trang
Rồi cách ly anh liền lập tức. 
Và thế là cơm bưng, nước rót, 
Yêu cầu anh ở suốt hai tuần 
Để kiểm tra, miễn phí hoàn toàn.
Sáng thứ hai, bỗng dưng điện thoại 
Reo vang, anh Tám chụp lấy vội 
Thì ra Xếp anh gọi, hầm hầm:
“Tại sao sáng nay không đi làm?
Dự án tôi giao cần xét gấp 
Mà giờ này còn chưa chường mặt. 
Tôi quyết định đuổi việc anh ngay!”
Anh Tám vừa ho, vừa giải bầy: 
“Em vừa nhập viện đây, thưa Xếp. 
Dính Corona, đang chờ chết 
Nếu Xếp muốn, em biết tìm đường 
Để trốn ngay ra khỏi nhà thương
Đem dự án về trình cho Xếp.” 
Đầu dây kia giọng Xếp lắp bắp:
“Ồ, không, không.. Không gấp, đừng về.
Tôi sẽ kiếm người khác lo cho.
Anh cứ yên tâm mà chạy chữa.
Lương lậu anh tôi vẫn trả đủ. 
Chống dịch bệnh, nhiệm vụ nước nhà.
Anh ở nguyên đó, chớ có về!”
Anh Tám mừng rơn, vì thực sự 
Dự án của anh vô cùng khó 
Còn hơn cục xương, chó cũng chê.
Anh cố gắng mà nuốt không vô
Làm chưa hết, còn dư hơn nửa.
Nay thì anh tự nhiên thoát nợ.
Sau ba hôm, nhớ vợ cùng mình 
Anh Tám gọi điện thoại làm lành.
Vợ anh nghe, vui mừng bật khóc 
Anh Tám nghĩ ra kế thần tốc
Để đem vợ vào gấp với mình.
Anh bảo cô: “Để đó cho anh!”
Rồi anh gọi nhân viên bệnh viện:
“Tôi cần phải khai báo một chuyện. 
Lúc tôi ở Vũ Hán trở về, 
Tôi đã gọi dột ghé qua nhà, 
Hôn vợ tôi đâu ba, bốn phút.”
Và thế là, gần như lập tức 
Xe cứu thương đến gấp nhà anh 
Nhân viên y tế, phủ kín toàn thân, 
Trang phục như một đoàn “robots”, 
Tiến hành khử trùng khắp mọi góc 
Nhà anh và tức tốc “tháp tùng”
Chị Tám vào thẳng ngay nhà thương. 
Vợ chồng anh thỏa nỗi nhớ mong,
Tên tuổi đăng trên ngàn trang báo.
Được ăn uống, hầu hạ chu đáo. 
Lại được cả một lão ủy viên 
Trung Ương Đảng đến hỏi thăm 
Và tặng hoa (dù không đến gần!)
Kết cục, sau hai tuần “cô lập” 
(Mà họ coi như tuần trăng mật)
Mọi thử nghiệm kết quả đều âm. 
Bác Sĩ Giám Đốc rất hân hoan 
Báo cho hai vợ chồng anh Tám 
Là họ đã thoát qua nguy hiểm
Và được phép xuất viện trong ngày. 
Các cơ sở truyền thông đến ngay
Để chụp hình, viết bài phỏng vấn. 
Bộ trưởng y tế đích thân đến 
Để tuyên dương và tặng ít quà. 
Vợ chồng anh Tám tươi như hoa.
Báo chí ca: “Về từ cõi chết!”
Đảng tuyên bố: “Y Tế nhà nước 
Đã chữa khỏi một cách thần kỳ 
Ca 18, 19 Corona!”
CHẨM TÁ NHÂN
(phóng tác)
02/25/2020

***

*NỮ SĨ TÍM

Leap year (thơ cổ phong)

Leap year 29 bửa February về :
Thêm một ngày nhớ nước tái tê
Thất thế ly hương ôm trách nhiệm
Sa cơ biệt xứ trọng lời thề(1)
Cờ  Vàng(*)cố giử bao người ghét
Chính nghĩa gắng gìn lắm kẻ chê
Vửng chí bền gan không ngại khổ
“Gót hồng sỏi đá” bước nhiêu khê !
Tím Feb/28/2020

***

SA CHI LỆ TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI QUÝ VỊ GHÉ THĂM & SHARE

*LINKS: SACHILECHANNEL

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ/videos?disable_polymer=1

https://www.youtube.com/channel/UCuj0eHW5cyCLgEytawmUmgQ?disable_polymer=true

*LINKS: MAI ĐẰNG CHANNEL

https://www.youtube.com/user/eastwood4real/featured?

*LINK: NHẠC LƯƠNG TRẦN

https://www.youtube.com/watch?v=lDeGlW9yhmk&list=UUM9UB1futDvIeFIqX